[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 49 : Sắp Xếp (c481-c490)
❮ sautiếp ❯Chương 481: Sắp Xếp
Lý Trường Thanh quay sang lườm nàng:
“Đánh hắc quyền rất nguy hiểm, sao có thể nói là không khổ cực được? Ngươi đừng dùng số tiền kiếm được để đo sự vất vả của hắn.”
“Bà chủ nói đúng.”
Nguyệt Nhi cúi đầu nói.
“Đúng rồi, chuyện Quyền Vương hạng hổ là như nào?”
Lý Trường Thanh hỏi.
“Bà chủ của sàn đấu Hải Đường dùng 20 triệu để treo thưởng, hoan nghênh tất cả các Quyền Vương hạng hổ của cả thành phố tới khiêu chiến với hắn.”
Nguyệt Nhi nói:
“Căn cứ theo số liệu, có vẻ những sàn đấu quyền anh khác cũng rất muốn đoạt được số tiền đó, hơn nữa sau khi Khánh Trần xuất hiện đã làm ảnh hưởng rất nhiều đến việc làm ăn của những sàn đấu khác, những người đó đều không hy vọng hắn có thể tiếp tục thắng, cho nên đều chuẩn bị xử lý hắn.
Hiện tại, đã có 4 người đến khiêu chiến, những trận đấu này sẽ tổ chức vào đêm mai, một người trong số đó là Quyền Vương hạng hổ của khu thứ bốn.”
“A, sao ta lại cảm thấy cái tên sàn đấu Hải Đường quen thuộc như vậy?”
Lý Trường Thanh nhíu mày nhớ lại:
“Đây không phải nơi mà Y Nặc thường đến xem sao?”
“Đúng vậy bà chủ, buổi tối hôm nay ngài cũng vừa tới đó, Y Nặc tiểu thư là khách quen ở nơi đó.”
Nguyệt Nhi nói:
“Dựa theo thời gian, trong tối nay, khi ngài đang chờ Y Nặc tiểu thư đợi ở bên ngoài, khi đó hắn cũng vừa đánh xong sáu trận đấu ở đó.”
“Hắn đánh xong sáu trận đấu mà còn có thể về nhà thay quần áo gọn gàng để tới gặp ta sao?”
Lý Trường Thanh tự nhủ trong lòng, xem ra mình có vị trí rất quan trong trong lòng đối phương, nàng suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Hủy bỏ tất cả các kế hoạch trong tối mai, ta muốn đi xem quyền anh.”
“Bà chủ.”
Nguyệt Nhi xác nhận lại hành trình:
“Tối mai ngài sẽ phải gặp chủ tịch uỷ ban quản lý an ninh của thành phố số 18.”
“Chuyển thời gian thành buổi chiều đi.”
Lý Trường Thanh nói.
“Buổi chiều là….”
Nguyệt Nhi giương mắt quan sát biểu cảm trên mặt Lý Trường Thanh rồi không nói gì nữa:
“Ta sẽ sắp xếp cho ngài.”
“Ngươi nói xem, bây giờ hắn cũng có thể kiếm nhiều tiền như vậy, ta sẽ thanh toán thù lao cho hắn như thế nào đây?”
Lý Trường Thanh đau khổ nói:
“Khó trách tối nay hắn đã từ chối ta ngay từ đầu, hóa ra hắn cũng không thiếu tiền.
Nhưng mà sau đó hắn đã đồng ý với ta, có phải điều này thể hiện hắn cũng không coi trọng tiền tài của ta.”
Nguyệt Nhi cúi đầu xuống, không nói câu nào.
Các nàng không biết, thật ra người nói chuyện với Lý Trường Thanh ở ngoài hiện thực và trên mạng lại là hai người hoàn toàn khác nhau….
Lý Trường Thanh nói:
“Thuốc biến đổi gien FDE ba loại 003, 002, 001 trong tay chúng ta còn lại bao nhiêu?”
Nguyệt Nhi trả lời:
“Bà chủ, năm nay còn lại hơn 20 bộ đang được phân phối, nhưng số này đều phải chuyển vào cho quân đội liên bang.
Đương nhiên, nếu ngài lấy một bộ thì họ cũng không dám nói gì, nhưng đầu xuân năm sau sẽ có một cuộc thi đấu trong toàn quân, những liều thuốc biến đổi gien chuyển cho Khánh thị và Trần thị chỉ sợ đều phải giao đủ, số phải chuyển sang gia tộc Jindai và Kashima cũng không thể chậm trễ….”
“Giao thiếu một bộ cũng không sao.”
Lý Trường Thanh nói:
“Loại 004, 005 còn thừa đúng không, số đó đừng đưa ra chợ đen nữa, cứ giao cho quân đội liên bang để họ tự phân phối.”
“Được rồi.”
Nguyệt Nhi đồng ý:
“Ta sẽ liên hệ với sở nghiên cứu, chờ nhóm thuốc biến đổi gien này phối chế xong sẽ chuyển cho ngài một bộ.”
Những thứ như thuốc biến đổi gien, ngay cả tập đoàn cũng không thể sản xuất hàng loạt với quy mô lớn, đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến nó khan hiếm trên thị trường.
Trong các trường hợp bình thường, trên thị trường chỉ có thể tìm được thuốc biến đổi gen loại 003, 004, 005 vì chúng được sản xuất với số lượng khá lớn, nhưng chẵc chắn sẽ không tìm được 002, 001 trên thị trường.
Trên ghế sau xe bay, Lý Trường Thanh lặng lẽ nhắm mắt nghỉ ngơi, khi nàng nhớ lại biểu cảm vừa từ chối vừa chào đón của Khánh Trần và những câu nói ngọt ngào trên internet, khóe miệng cũng hơi nhếch lên.
Không ngờ một thiếu niên dễ xấu hổ lại có những hai gương mặt.
Lúc này, Nguyệt Nhi bỗng nhiên nói:
“Bà chủ, ta vừa nhận được tin từ Tô Hành Chỉ, hắn xác nhận một liều thuốc biến đổi gien số FDE-003 mà chúng ta đã từng bán ra đã bị Miêu Khải Phong bí mật mua lại.
Nói cách khác, nói chính xác thì Miêu Khải Phong đã không còn là võ sĩ hạng hổ nữa, mà là cấp Lục Địa Tuần Hành.”
Lý Trường Thanh đột nhiên mở to mắt:
“Gian lận sao?”
“Đúng vậy, đối với quy tắc thi đấu hắc quyền thì đúng là gian lận.”
Nguyệt Nhi nói:
“Có cần ta can thiệp vào trận đấu này không?”
Lý Trường Thanh im lặng suy nghĩ rất lâu mới nói:
“Không cần đâu, ngươi cứ thu thập tất cả chứng cứ hắn bí mật mua thuốc biến đổi gen là được, sau đó để lão Lục canh giữ ở bên cạnh lồng bát giác, nếu Tiểu Trần gặp nguy hiểm, lão Lục sẽ ra tay cứu hắn.
Nếu làm như vậy, ta có thể cứu hắn một mạng!”
Chương 482: Trong Xe
Nguyệt Nhi vô cùng kinh ngạc:
“Bà chủ, quy tắc của lồng bát giác là không được phép cứu người khi chưa phân thắng bại, không phải là ngài không thể cứu hắn, quy tắc nho nhỏ của lồng bát giác sao có thể so được với quy tắc của Lý gia.
Chỉ là nếu làm như vậy, sau này Khánh Tiểu Thổ sẽ không bao giờ được phép tham gia thi đấu nữa.”
“Hắn không thể thi đấu chẳng phải rất tốt sao?”
Lý Trường Thanh cười tủm tỉm nói:
“Khi đó hắn chỉ có thể làm vệ sĩ cho ta, chỉ có thể kiếm tiền từ ta.”
….
Tối hôm sau, trước cửa của sàn đấu Hải Đường cửa ra đã xếp một hàng người rất dài.
Sàn đấu Hải Đường đã quảng cáo cho trận đấu tối nay từ rất lâu, họ nói đêm nay chính là thời gian nhà vô địch mới đánh bại kẻ khác để giành ngôi vương, mà nhà vô địch mới này sẽ dẫm lên xác của kẻ thua cuộc để đăng quang ở sàn đấu Hải Đường….
Vốn Quyền Vương hạng hổ ở khu thứ bốn là Miêu Khải Phong có rất nhiều người hâm mộ, sau khi những người đó nghe thấy lời quảng cáo của sàn đấu Hải Đường đều rất tức giận.
Tất cả họ đều kéo đến sàn đấu Hải Đường để xem Miêu Khải Phong giải quyết Khánh Tiểu Thổ như thế nào.
Chỉ là, sau khi đi vào sàn đấu Hải Đường, rất nhiều người đều vô cùng bất ngờ khi biết một tin, hôm nay Khánh Tiểu Thổ không chỉ đánh với Miêu Khải Phong mà còn phải đánh với ba người nữa!
Như vậy chẳng phải là bốn đánh một sao, chờ đến khi Khánh Tiểu Thổ đối đầu với Miêu Khải Phong, hắn đã tiêu hao rất nhiều thể lực rồi.
Điểm mấu chốt nhất là, chính Miêu Khải Phong cũng không từ chối thi đấu theo sự sắp xếp này.
Điều này chẳng phải có nghĩa là Miêu Khải Phong cũng không nắm chắc chiến thắng trong tay sao?
Đúng 7 giờ tối, đội xe của Lý Y Nặc cũng đã đến, bởi vì trận đấu này được quảng cáo quá rầm rộ, cho nên lần này không chỉ có những thiếu gia ăn chơi của Lý gia đến xem, mà ngay cả rất nhiều cái thiếu gia ăn chơi của Khánh thị cũng tới.
Thành phố số 18 xem như là sân nhà của Lý thị và Khánh thị, thế lực của các tập đoàn khác đều bị loại bỏ gần hết, giống như trong thành phố số 7 chỉ có mình thế lực của Trần thị vậy.
Chỉ là, khi rất nhiều người đi vào sàn đấu Hải Đường đều vô cùng kinh ngạc, bởi vì họ nhìn thấy một đội xe của Lý thị rất lạ, có một vài người hiểu biết thì đã nhận ra biển số của một chiếc xe chính là xe bay chuyên dụng của Lý Trường Thanh!
Những nơi thi đấu hắc quyền như thế này thường chỉ có những thành viên đời thứ ba của tập đờn mới đến, không ngờ trận đấu đêm nay lại có thể thu hút được cả nhân vật quyền lục của đời thứ hai đến xem?!
Không chỉ riêng những người này không hiểu nổi, ngay cả Lý Y Nặc cũng khó có thể hiểu được tại sao nàng lại nhìn thấy đội xe của cô mình lại xuất hiện ở đây.
Nàng chậm rãi đi lại gần chiếc xe thì phát hiện trong xe đã không có ai, chỉ còn lại vài tên tài xế vẫn đang ngồi đó.
Lý Y Nặc nhìn thấy Nguyệt Nhi liền hỏi:
“Cô ta đâu?”
Nguyệt Nhi nhẹ nhàng trả lời:
“Bà chủ đã đi vào, nàng có dặn ta, nếu ta gặp ngài thì bảo ngài là nàng đang đợi ngài ở trong.”
“Chờ một chút, không phải nàng đến đây để tìm ta sao?”
Lý Y Nặc kỳ quái nói.
Nguyệt Nhi nói:
“Không phải, tối nay bà chủ đến đây để xem quyền anh.”
“Á.”
Sau đó, Lý Y Nặc dẫn Nam Canh Thần và Lý Đồng Vân cùng đi vào, nhưng nàng vẫn không thể hiểu nổi chuyện này.
Trước kia nàng đã từng mời Lý Trường Thanh đi xem quyền anh, nhưng sau khi đối phương xem xong một trận thì đã không muốn xem nữa.
Khi đó Lý Trường Thanh giải thích là: Một đám võ sĩ cấp E đánh nhau thì có gì đáng xem sao? Mấy trận đấu này thật nhàm chán, mấy trận chiến tranh quy mô nhỏ với gia tộc Jindai và Kashima còn thú vị hơn nhiều.
Nhưng một người đã từng xem thường những trận đấu hắc quyền này lại tự mình đến đây để xem sao?
Sau khi đi vào phòng, Lý Trường Thanh đã sớm ngồi trên ghế sô pha, hai người Nam Canh Thần và Lý Đồng Vân đều thận trọng, vì họ đều không biết gì về đối phương.
Lý Trường Thanh cười híp mắt nhìn về phía Lý Đồng Vân:
“Niếp Niếp, mau lại đây.
Mấy năm trước ngươi còn nhỏ xíu, ta còn từng bế ngươi, bây giờ đã lớn như vậy rồi, nhanh đến ngồi bên cạnh cô.
Ngươi cũng không nên học theo chị Y Nặc của ngươi mà đi tu luyện cái gì mà ‘Mãnh Hổ giáo phái’, nếu ngươi biến thành như nàng thì cô sẽ không thích nữa đâu.”
Lý Y Nặc ngồi bên cạnh tức giận nói:
“Cô, ngươi có thích Đồng Vân thì cũng đừng chê ta chứ.
Đúng rồi, sao hôm nay ngươi lại đến đây, có phải ngươi có chuyện quan trọng muốn nói với ta đúng không? Ngươi yên tâm, căn phòng này không bị nghe trộm hay giám sát, Giang Tiểu Đường là người rất biết điều.”
“Không phải ta đến để gặp ngươi, ta đến để xem quyền anh.”
Chương 483: Đột Nhiên Tới Xem Quyền Anh
👾TA CHÍNH LÀ KHÔNG THEO SÁO LỘ RA BÀI (BẢN DỊCH): Hài hước, hệ thống, hài hước, giả trư ăn thịt hổ, phế vật lưu….👾
Lý Trường Thanh cười tủm tỉm nói:
“Ta nghe nói có một tên võ sĩ tên là Khánh Tiểu Thổ có thể đánh bại võ sĩ hạng hổ, ta muốn đích thân đến xem vì muốn tìm một hạt giống tốt cho đội vệ sĩ của mình.”
“Không phải ngài đã từng nói mấy võ sĩ cấp E không có gì để xem sao? Hơn nữa không phải những vệ sĩ của ngài đều có thực lực từ cấp D trở lên sao?”
Mỹ nữ lực lưỡng trừng to mắt.
“Thực lực thấp không quan trọng, ta là người phân phối thuốc biến đổi gien, muốn cho tăng thực lực của hắn lên cũng không phải là chuyện khó.”
Lý Trường Thanh nói.
Lý Y Nặc tự nhủ trong lòng, chỉ sợ Khánh Trần sẽ không đồng ý tiêm thuốc biến đổi gien đâu.
…
Sàn đấu Hải Đường trật kín người, chỉ riêng lượng vé vào cửa đã tăng hơn 40% so với ngay thường, có nhân viên công tác nhớ lại, có lẽ lần cuối nơi này náo nhiệt như vậy là hơn một năm trước.
Hôm đó là ngày Quyền Vương A Phàm thi đấu xác định đẳng cấp ở chỗ này, chỉ trong vòng một đêm, hắn đã trở thành võ sĩ cấp Lục Địa Tuần Hành.
Lúc này, người dẫn chương trình đang trên đài tạo bầu không khí cho trận đấu, hắn đang cố làm nóng bầu không khí lên hết mức có thể.
Nhưng mà Lý Trường Thanh lại không muốn nghe mấy tiếng ồn ào này, nàng nói vọng ra ngoài cửa:
“Nguyệt Nhi, ngươi nói với sàn đấu Hải Đường, bảo người dẫn chương trình này cút đi.”
Lý Y Nặc nhìn người cô nổi tiếng là có thủ đoạn này mà dở khóc dở cười:
“Cô, đây là quá trình bắt buộc phải có.
Hơn nữa lúc này các võ sĩ đều đang khởi động ở trong phòng thay đồ riêng, nếu bắt họ vội ra sân, những võ sĩ đó sẽ dễ bị thương hơn vì không được khởi động kĩ càng, trận đấu sẽ không hay nữa.”
“Ừ.”
Lý Trường Thanh suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Có đạo lý, là do cô không suy nghĩ kỹ, Tiểu Thổ còn phải khởi động nữa, vậy thì cứ chờ một lúc đi.”
Sau câu nói này, Lý Y Nặc lập tức hiểu ra tất cả mọi chuyện.
Đúng là đối phương không tìm đến để gặp mình, cũng không phải đến để xem quyền anh, mà đối phương đến để xem Khánh Tiểu Thổ!
Lý Y Nặc biết bây giờ Khánh Trần có rất nhiều fan, nhưng nàng cũng không ngờ được Lý Trường Thanh cũng trở thành một trong những fan hâm mộ của hắn.
Chờ chút, đột nhiên Lý Y Nặc cảm thấy, cô của nàng là người kiêu ngạo như vậy, thật sự sẽ trở thành fan của người nào đó sao? Sẽ không.
Nếu Lý Trường Thanh không phải là fan hâm mộ của Khánh Trần, liệu còn khả năng nào khác sao?
Lý Y Nặc thử thăm dò một câu:
“Khả Khả Ái Ái?”
Lý Trường Thanh vỗ vỗ trán nàng:
“Ngươi nói ai Khả Khả Ái Ái, không biết lớn nhỏ. .”
“Ta nói sai nói sai.”
Lý Y Nặc che trán, vốn dĩ nàng đang suy đoán Khánh Trần lại dùng thủ đoạn cũ với cô của mình, nhưng xem ra không phải như vậy?
Đương nhiên, nàng cũng không biết Nhất còn rất nhiều thân phận khác nữa.
Những người nghiêm túc thì làm sao có thể có nhiều thân phận được?
Bây giờ Lý Y Nặc lại càng cảm thấy kì lạ, hai khả năng trước đều không phải, vậy mục đích mà cô nàng đến sàn đấu Hải Đường rốt cuộc là gì?
Chắc chắn không thể nào chỉ đi xem quyền anh được.
Lý Đồng Vân đang ngồi trong lòng Lý Trường Thanh đột nhiên hỏi:
“Cô, sao ngươi lại đột nhiên đến xem quyền anh, có phải ngươi đã chú ý đến võ sĩ nào không? Là Khánh Tiểu Thổ sao?”
Lý Y Nặc tự nhủ trong lòng, Tiểu Đồng Vân hỏi rất đúng lúc, mình còn đang không biết hỏi như thế nào, nếu nàng hỏi thì khó mà nhận được câu trả lời chính xác, nhưng nếu một đứa trẻ hỏi thì sẽ khác.
Lý Trường Thanh cười rồi nói với Lý Đồng Vân:
“Đúng là cô đến đây vì Khánh Tiểu Thổ.”
Đối với Lý Trường Thanh mà nói, nàng định để Khánh Trần làm vệ sĩ bên người mình, cho nên chuyện này cũng không phải dấu diếm ai.
Hơn nữa, nàng cũng không biết thân phận khác Khánh Trần, không biết thật ra bọn Lý Đồng Vân rất thân thiết với Khánh Trần.
Lập tức, trong lòng ba người Lý Đồng Vân, Lý Y Nặc, Nam Canh Thần như có một hòn đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, rất lâu cũng không thể bình tĩnh lại.
Tất cả mọi người đều nghĩ theo một hướng khác, nhưng đều không dám tiếp tục nghĩ thêm nữa…
Trong phòng bỗng nhiên trở nên im lặng, Lý Trường Thanh liếc nhìn ba người rồi lấy ra điện thoại di động, ung dung nhắn cho Phương Tâm Túng Hỏa Phạm một tin nhắn:
“Tiểu lừa gạt, sao trước kia ngươi không nói với ta, ngươi còn thi đấu quyền anh.”
Phương Tâm Túng Hỏa Phạm:
“Ta sợ ngươi không thích nghề nghiệp này.”
“Ta thích, đương nhiên rất thích.”
Lý Trường Thanh nhắn lại một tin:
“Nếu ta nói với ngươi, bây giờ ta đang ở trong sàn đấu Hải Đường, chờ xem ngươi thi đấu, ngươi có cảm thấy vui mừng không?”
Phương Tâm Túng Hỏa Phạm:
“Đương nhiên ta rất vui.
Lồng bát giác giống như một quái thú chuyên ăn thịt người, trước khi đi vào, mỗi người đều rất khó biết trước tương lai của mình sẽ ra sao, nhưng nếu có ngươi ở đây, ta sẽ vì ngươi mà chiến.
Đêm nay, ta nhất định sẽ thắng.”
Chương 484: An Ủi
Cho tới bây giờ, Lý Trường Thanh còn chưa bao giờ được nghe những lời nói như vậy, trước kia, những người đàn ông đến tán tỉnh nàng cũng đều nơp nớp lo sợ…
Không biết vì sao, trong lòng Lý Trường Thanh đang cảm thấy rất khác lạ, giống như có một quả đào mọng nước vừa mới hái trên cây xuống đang để ở trước mặt nàng, vẻ ngoài xấu xí nhưng lại vô cùng ngon miệng.
Mà Khánh Trần đang khởi động trong phòng thay đồ cũng không biết ‘chính mình’ vừa nói với Lý Trường Thanh cái gì.
Hắn nghiêm túc khởi động và làm các động tác dãn cơ, cẩn thận như một học sinh đi thi đại học đang kiểm tra lại mỗi chữ trong bài văn của mình.
Bất cứ lúc nào, hắn chưa bao giờ lười biếng chuẩn bị mọi thứ để ứng phó với mọi chuyện có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Cửa phòng thay đồ bỗng nhiên mở ra, Giang Tiểu Đường không coi ai ra gì mà đi vào.
Khánh Trần đứng dậy mặc lên áo, nàng khẽ cười nói:
“Thế nào, sợ chị nhìn thấy sao? Chẳng phải lát nữa khi lên võ đài ngươi chỉ mặc mỗi một chiếc quần đùi thôi sao.”
Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi nghiêm túc nói:
“Hai chuyện này không giống nhau, hoàn cảnh khác nhau, cách ăn mặc cũng phải khác nhau.
Bây giờ trong phòng thay đồ chỉ có hai chúng ta, ta mặc quần áo lịch sự để thể hiện sự tôn trọng đối với chị.”
Giang Tiểu Đường khen ngợi hắn:
“Trước kia ta còn lo ngươi sẽ học cái xấu ở khu thứ bốn, bây giờ xem ra ta đã sai rồi, ngươi phải nhớ kỹ, tất cả nam giới, nữ giới trong khu thứ bốn, bao gồm cả ta, đều không phải là người tốt.”
Khánh Trần vô cùng ngạc nhiên, người chị này hung ác đến nỗi ngay cả bản thân mình cũng mắng sao.
Giang Tiểu Đường tiếp tục nói:
“Đêm nay ta luôn cảm thấy sẽ có chuyện gì đó xảy ra, cho nên mới tự mình đến xem ngươi, ngươi chuẩn bị xong chưa?”
“Chuẩn bị xong rồi.”
Khánh Trần gật đầu.
“Nếu ngươi muốn hủy trận đấu tối này, ta có thể giúp ngươi hủy bỏ bất cứ lúc nào.”
Giang Tiểu Đường nói.
“Không cần đâu.”
Khánh Trần lắc đầu.
Giang Tiểu Đường suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Dù sau khi lồng bát giác đóng lại, nếu chưa quyết định thắng bại thì không thể mở ra, nhưng ta có thể vì ngươi mà phá lệ, trong trận đấu, ngươi chỉ cần giơ ngón cái lên, ta sẽ lập tức sai Quý Hào đi vào cứu ngươi, có hiểu không?”
Khánh Trần thành khẩn nói:
“Đã hiểu.”
Hắn không biết vì sao Giang Tiểu Đường lại chuẩn bị chiêu này, hắn cũng không biết vì sao đối phương lại đối với mình tốt như vậy.
“Chị.”
Khánh Trần hỏi:
“Vì sao ngươi tốt với ta như vậy?”
Giang Tiểu Đường bình tĩnh cười cười:
“Bởi vì sư phụ ngươi đã từng có ơn dưỡng dục ta, đêm họ bị bắt năm ấy, vốn dĩ ta phải bí mật bảo hộ một vài người, nhưng vì sợ hãi mà ta đã không làm.
Chuyện này là ta nợ hắn, nếu không thể trả cho hắn thì ta sẽ trả lại cho ngươi.”
Thật ra, khi Lý Thúc Đồng dẫn Khánh Trần tới đây lần đầu tiên, nàng đã biết thân phận thật sự của Khánh Trần.
Mà lúc này Khánh Trần cũng hiểu được, khó trách Lâm Tiểu Tiếu vẫn luôn rất tức giận với Giang Tiểu Đường, hóa ra nguyên nhân bởi vì chuyện năm đó.
Hắn suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Chị, năm đó ngươi bao nhiêu tuổi?”
“Ta biết ngươi muốn an ủi cái gì, năm đó ta đã 19 tuổi, nhưng chuyện này cũng không thể biện hộ cho ta.”
Giang Tiểu Đường nói:
“Hắn đã cứu được ta từ trong tay bọn buôn người từ khi ta còn rất nhỏ.
Nếu như không có sư phụ ngươi, có lẽ ta đã giống như rất nhiều người phụ nữ trong khu thứ bốn đang tìm khách ở trên đường, mà không phải đang ngồi hưởng thụ trong sàn đấu Hải Đường này.
Ta, Lâm Tiểu Tiếu, Diệp Vãn, Lý Đông Trạch, mạng của chúng ta đều do hắn cho.
Đêm của tám năm trước, ta vốn nên trả lại cái mạng này, nhưng ta đã sợ hãi.”
Giang Tiểu Đường còn nhớ rất rõ, buổi chiều ngày Lý Thúc Đồng cứu nàng, hắn đã từng hỏi nàng, nếu một ngày nào đó hắn cần nàng trả lại cái mạng này, nàng có đồng ý hay không, nếu nàng đồng ý, hắn sẽ cho nàng một cuộc sống mới, nếu nàng không đồng ý, hắn có thể tìm người nhận nuôi nàng.
Giang Tiểu Đường trả lời là đồng ý, sau đó Lý Thúc Đồng đã mua cho nàng bánh kẹo rất ngon, mua cho nàng rất nhiều quần áo mới, còn cho nàng một ngôi nhà và các anh chị em.
Cho đến bây giờ nàng vẫn còn nhớ, trên bộ quần áo mới hôm đó có in những bông hoa nhỏ màu đỏ, bánh kẹo mua ở tiệm Lâm Ký ở hẻm Trường Minh khu thứ năm thành phố số 18.
Nhưng tám năm trước nàng đã không giữ lời hứa của mình.
Sau khi xảy ra chuyện đó, Giang Tiểu Đường vẫn luôn chờ Lý Đông Trạch tới giết mình, nhưng nàng vẫn không thấy ai tới.
Trong tám năm này, nàng chưa bao giờ bước ra khỏi khu thứ bốn, nàng biết Lý Đông Trạch rất muốn giết mình, nhất định là Lý Thúc Đồng không đồng ý, cho nên đối phương mới không ra tay.
Chương 485: Không Thua Kém
🧠ĐỆ NHẤT DANH SÁCH (FULL): Mạt thế, hài hước, dị năng, hệ thống🧠
Lý Thúc Đồng vẫn là Lý Thúc Đồng coi trọng cảm tình như xưa, cho dù có xảy ra chuyện gì cũng chưa từng thay đổi.
Khánh Trần lắc đầu:
“Chị, ta không thể thay mặt ai để tha thứ ngươi, nhưng sư phụ đã dẫn ta tới nơi này, còn khiến ngươi biết thân phận của ta, có lẽ hắn đã cho qua mọi chuyện rồi.”
Giang Tiểu Đường cười rồi sờ lên gương mặt Khánh Trần:
“Có lẽ đi.”
Vốn dĩ Khánh Trần muốn né bàn tay này, nhưng cuối cùng hắn vẫn không né, bởi vì hắn cảm nhận được nhiệt độ của bàn tay này không hề pha lẫn bất cứ thứ gì khác.
…
Trong phòng.
“Đúng rồi.”
Lý Trường Thanh bỗng nhiên nói:
“Các ngươi quen biết võ sĩ tên là Khánh Tiểu Thổ sao?”
Lý Y Nặc trả lời:
“Ta chỉ đến xem hắn thi đấu, nhưng không quen biết hắn.”
“Có đúng không, ta nghe người ta nói, ba người các ngươi rất thường xuyên tới đây, mà sau khi vị võ sĩ Khánh Tiểu Thổ này xuất hiện thì đến càng thường xuyên.”
Lý Trường Thanh cười híp mắt hỏi:
“Trước kia đều là mỗi tuần tới một lần, bây giờ là mỗi ngày tới một lần.”
Lý Y Nặc thầm run lên, nàng biết cô của mình là một trong những nhân vật thật sự nắm thực quyền trong tay thuộc đời thứ hai của Lý thị.
Lý thị là một con quái vật khổng lồ, dù Lý Trường Thanh chỉ cai quản một phần nhỏ thôi cũng đủ khiến người ta phải khiếp sợ.
Phải biết, trong trận chiến tranh giành quyền lực ở thành phố số 1, cho dù Lý Trường Thanh có phải đối mặt với những nhân vật lớn thuộc thế hệ trước của Trần thị mà cũng không thua kém chút nào.
Bây giờ trong thành phố số 1, hơn một nửa số ủy viên hội đồng thành phố đã đi theo Lý gia.
Loại nhân vật này, chắc chắn sẽ không dễ lừa, trước khi đối phương tới đây đã sớm điều tra hết mọi chuyện!
Lý Y Nặc vẫn đang suy nghĩ nên trả lời như thế nào thì Lý Đồng Vân đã bình tĩnh nói:
“Cô, là ta xin chị Y Nặc dẫn ta tới, ta rất thích võ sĩ Khánh Tiểu Thổ, ta là fan hâm mộ của hắn! Trong trận đấu đầu tiên, hắn đánh rất hung hãn, còn đãnh cho một võ sĩ hạng hổ đến mức phát khóc, trong sáu trận đánh sau này, tất cả những võ sĩ hạng hổ đó đều không phải là đối thủ của hắn, ta cảm thấy hắn rất lợi hại!”
“Thì ra là thế.”
Lý Trường Thanh cười sờ lên đầu Tiểu Đồng Vân:
“Ngươi thích hắn cũng rất bình thường, nhưng ngươi phải nhớ, không được quên làm bài tập trong gia tộc, ta còn nghe nói, gần đây ngươi rất thường xuyên ngủ gật trong lớp học, hơn nữa còn bắt nạt các bạn nam khác.”
Lý Y Nặc không ngờ được, ngay cả Tiểu Đồng Vân mà Lý Trường Thanh cũng đi điều tra.
Mà hôm nay, khi Tiểu Đồng Vân phải đối mặt với Lý Trường Thanh, nàng không hề căng thẳng một chút nào mà ngược lại còn biểu hiện vô cùng thông minh.
Mỗi câu nói đều rất đúng lúc.
“Ngủ gà ngủ gật thì ta nhận, sau này ta sẽ sửa lại.”
Tiểu Đồng Vân nói:
“Nhưng nếu có ai nói ta bắt nạt các bạn nam là không đúng, nhưng chuyện này không phải do ta, mà do một vài nam sinh nhà chúng ta quá mềm yếu.”
Câu nói này có vẻ đã đánh chúng vào tâm lý của Lý Trường Thanh, nàng cười nói:
“Chiều nay ta vừa nói chuyện với người phụ trách nhà trường, nhà trường nhất định phải mở thêm chương trình học chiến đấu để bồi dưỡng những thành viên trong gia tộc.
Y Nặc, ngươi phải xem lại anh em của ngươi, có một nửa trong số đó chẳng có chút khí phách đàn ông nào, đã không làm việc làm đàng hoàng còn chưa tính, ta còn chưa bắt đầu huấn luyện mà họ đã khóc sướt mướt.”
Trong Lý thị, Lý Trường Thanh là một người vô cùng cường thế, cho nên nàng rất ghét những hậu bối mềm yếu.
Khi nàng biết Khánh Trần là một võ sĩ quyền anh, nàng cũng không hề cảm thấy có gì không ổn mà còn rất yêu thích.
Lúc này, Lý Y Nặc đã bắt được một chi tiết từ câu nói của Lý Trường Thanh, mở chương trình học chiến đấu….Dù sao cũng phải có giáo viên chứ?
Không phải vị trí giáo viên này đã định cho Khánh Trần rồi chứ?
Cô nàng đang muốn tạo một công việc trong gia tộc cho Khánh Trần!
Bên ngoài căn phòng bỗng nhiên vang lên tiếng hoan hô, sau một lúc, những người xem dưới võ đài đều đứng dậy nhìn Khánh Trần đi vào trong lồng bát giác.
Nam Canh Thần và Lý Đồng Vân cũng đứng dậy đi đến trước cửa thủy tinh, tập trung tinh thần xem trận đấu.
Lý Trường Thanh bỗng nhiên vừa cười vừa nói:
“Có lẽ các ngươi không biết, 7 ngày trước Miêu Khải Phong đã mua được một liều thuốc biến đổi gien từ tay một thương nhân chợ đen là Tô Hành Chỉ, liều thuốc đó do ta bán ra.
Cho nên, có lẽ bây giờ Miêu Khải Phong đã không còn là cấp E nữa, mà là cấp D.
Có sàn đấu quyền anh khác ghen tỵ với sàn đấu Hải Đường, muốn cướp mối làm ăn từ tay Giang Tiểu Đường, cho nên muốn đánh chết Khánh Tiểu Thổ ngay trong lồng bát giác.”
Lý Y Nặc bỗng nhiên trợn mắt nhìn, nàng không ngờ lại xuất hiện chuyện này, Miêu Khải Phong muốn gian lận ngay trước mặt mọi người!
Chương 486: Trận Đấu Sắp Bắt Đầu
Bình thường sẽ không có võ sĩ nào muốn ẩn dấu cấp bậc, bởi vì tỉ lệ chia hoa hồng giữa hạng hổ và cấp Lục Địa Tuần Hành khác nhau rất lớn, ngươi ẩn dấu cấp bậc sẽ kiếm ít đi mấy trăm nghìn trong mỗi trận đấu.
Hơn nữa, hành động phá hoại này chắc chắn sẽ kết tử thù với Giang Tiểu Đường, chỉ cần Miêu Khải Phong vẫn còn sống ở thành phố số 18, hắn chắc chắn sẽ phải đối mặt với dự đuổi giết của sàn đấu Hải Đường, hơn nữa, những võ sĩ khác cũng sẽ khinh bỉ hắn.
Đây là luật của giang hồ, đến lúc đó sẽ không có ai có thể giúp hắn.
Nhưng xem ra, lợi ích đã lớn đến mức đủ để khiến Miêu Khải Phong bí quá hoá liều!
Lý Trường Thanh vừa cười vừa nói:
“Chuyện này do bốn sàn đấu cùng lên kế hoạch, buổi tối hôm nay, nếu Miêu Khải Phong thắng, họ đã chuẩn bị tất cả xe cộ để đưa Miêu Khải Phong đến sống ở thành phố số 23 của gia tộc Jindai.
Hơn nữa, họ sẽ cho Miêu Khải Phong một số tiền rất lớn, số tiền cá cược đêm nay cũng thuộc về Miêu Khải Phong.
Miêu Khải Phong đã 37 tuổi, đã bước sang tuổi trung niên, hắn đã bắt đầu xuống dốc rồi, hắn muốn rút lui.”
“Nếu hắn thua thì sao?”
Lý Y Nặc hỏi.
“Tất nhiên là bốn nhà sẽ giết người diệt khẩu.”
Lý Trường Thanh cười híp mắt nói:
“Nhưng có lẽ họ không hề cân nhắc đến vấn đề này.”
Đúng vậy, sao cấp Lục Địa Tuần Hành lại có thể thua hạng hổ được? Chênh lệch những một cấp bậc cơ mà!
Một giây sau, Nam Canh Thần đã muốn chạy ra khỏi phòng, phản ứng đầu tiên của hắn chính là tranh thủ thời gian trước khi trận đấu bắt đầu để thông báo cho Khánh Trần, một khi lồng bát giác đóng lại thì mọi chuyện đã không thể nào thay đổi nữa.
Nhưng đã có một bàn tay nhỏ ở bên cạnh vụng trộm kéo nhẹ ống quần của hắn, ra hiệu cho hắn không được tùy ý hành động.
Trong nhận thức của Lý Y Nặc và Lý Trường Thanh, Lý Đồng Vân và Nam Canh Thần chỉ đến đây vì thích xem trận đấu của Khánh Trần mà thôi, không liên quan gì đến chuyện người du hành thời gian.
Nếu như lúc này Nam Canh Thần là lộ chuyện hắn có quen biết với Khánh Trần, như vậy thì chắc chắn mọi người sẽ liên tưởng ra một điều, chắc chắn Khánh Trần cũng là một người du hành thời gian!
Nếu thông tin này bị lộ, bây giờ ở thế giới trong có rất nhiều người căm ghét người du hành thời gian, hắn sẽ vô cùng nguy hiểm.
Lý Trường Thanh nhìn ba người trong phòng, nàng cảm thấy có gì đó là lạ:
“A, sao các ngươi không đi cứu hắn, dựa theo suy đoán của ta, các ngươi phải nhanh chóng đi cảnh cáo hắn mới đúng chứ.
Tiểu Đồng Vân, ngươi là fan hâm mộ của hắn, chẳng lẽ ngươi không lo lắng cho hắn sao, ngươi là fan hâm mộ giả sao!”
Tiểu Đồng Vân nhẹ nhàng cười nói:
“Cô, ngài đã định thuê hắn làm vệ sĩ, làm giáo viên chiến đấu của trường học nhà chúng ta, chắc chắn ngươi biết hôm nay hắn sẽ không thể nào chết được.
Cho nên ngài mới không gấp gáp, chúng ta còn gấp làm cái gì.”
Ánh mắt Lý Trường Thanh sáng lên, nàng lập tức kéo bé gái vào trong ngực rồi xoa nắn:
“Trước kia nghe người ta nói ngươi rất thông minh, ta còn không tin, bây giờ ta tin rồi, ngươi thông minh từ nhỏ giống y như cô, sau này đi theo cô học tập thêm!”
Lý Y Nặc vô cùng sửng sốt, không phải Lý Trường Thanh đang coi Tiểu Đồng Vân làm người nối nghiệp nàng để nuôi dưỡng đấy chứ?
Nàng nói đùa:
“Cô, trước kia ta nói muốn đi theo ngươi, ngươi cũng không đồng ý mà.”
Lý Trường Thanh ghét bỏ nói:
“Lúc ngươi 10 tuổi có thông minh như Tiểu Đồng Vân không? Khi còn bé ngươi ngu như vậy, mang theo bên người rất vướng víu!”
Lý Y Nặc: “…”
Thật ra Lý Y Nặc không ngu ngốc, chỉ là khuôn mặt nàng lúc đó nhìn khá đần.
Lý Đồng Vân có thể nghĩ ra được thì đương nhiên nàng cũng có thể nghĩ ra được, cho nên vừa rồi nàng mới không nhúc nhích.
Lý Y Nặc không muốn cô biết quá nhiều manh mối, tránh việc nàng đoán được chuyện này có liên quan đến Thất thúc Lý Thúc Đồng.
Trong căn phòng, chỉ có mình Nam Canh Thần muốn chạy ra nhắc nhở Khánh Trần.
Chính xác mà nói, ba người phụ nữ trong phòng đều vô cùng thông minh, chỉ có mình Nam Canh Thần là ngu ngốc không hiểu chuyện gì.
Nhưng trên đời này chỉ có tình cảm của những kẻ ngu ngốc mới đơn giản nhất, trực tiếp nhất.
Dù Lý Đồng Vân và Lý Trường Thanh đều nói Khánh Trần không sao, nhưng hắn vẫn cảm thấy rất lo lắng.
“Sắp bắt đầu rồi.”
Nam Canh Thần nói.
Trận đấu sắp bắt đầu, trong phòng trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người đều rất chăm chú nhìn về phía lồng bát giác.
Khánh Trần đang đứng giữa lồng bát giác, bên ngoài lồng sắt màu đen là thế giới rộng lớn ồn ào, mọi người hò hét ầm ĩ.
Bây giờ rõ ràng đã là đầu mùa đông, nhưng sức nóng ở nơi này làm người ta cảm thấy như đang giữa cái nắng hè chói chang, tiếng ồn ào như những tiếng ve sầu trên cây.
Con ngươi của thiếu niên chợt nheo lại, ghi chép và phân tích mọi thứ trước mắt.
Chương 487: Chiến Đấu
Người dẫn chương trình mặc áo đuôi tôm đang đứng lồng bên ngoài bát giác, hắn đã bỏ chiếc mũ dạ trên đầu và đang cúi đầu nói chuyện với khán giả xung quanh giống như một thằng hề.
Một con cờ bạc giơ lên chiếc phiếu cược trong tay, gào thét khàn cả giọng, vì quá hưng phấn mà khuôn mặt đỏ bừng, gân xanh nổi đầy ở trên cổ.
Có một người đàn ông trung niên xen lẫn ở trong đám người đang nhìn hắn nhẹ nhàng cười, khuôn mặt của đối phương đã thay đổi, nhưng bộ quần áo thể thao màu trắng lại vô cùng bắt mắt.
Ở trong đám người đã mất lý trí, sự bình tĩnh và nụ cười nhẹ của đối phương lại giống như là một dòng suối mát.
Giống lời đối phương từng nói, sau này con đường ngươi đi có rực rỡ ra sao thì ta chỉ đi cùng ngươi đoạn đường này, đoạn đường còn lại ta sẽ không can thiệp vào nữa.
Nhưng ta sẽ vụng trộm nhìn.
Trong lồng bát giác, Khánh Trần nở một nụ cười, trên võ đài như đã yên tĩnh lại, tiếng hò hét inh ỏi của những người người xem và người dẫn chương trình đều biến mất.
Khánh Trần thầm hiểu được, hắn biết đây là lần cuối cùng sư phụ đến xem trận đấu của mình trước khi đi xa.
Lý Thúc Đồng biết rõ việc Khánh Trần không có nhiều kiến thức thực chiến, cho nên hắn mới tự tay dẫn đồ đệ bảo bối của mình lên võ đài, mặc cho đối phương tự vượt qua bão táp trong lồng bát giác.
Bây giờ, đồ đệ bảo bối của hắn muốn chứng minh chính mình trên võ đài này, sao hắn có thể không đến xem được cơ chứ.
Sau khi xem xong trận đấu này, hắn có thể yên tâm rời đi.
Lý Thúc Đồng phát hiện, trong lồng bát giác, Khánh Trần không hề có vẻ sợ hãi chút nào.
Thật ra tất cả những người trong cuộc đều biết tối nay rất nguy hiểm, nhưng hắn lại không hề nhìn thấy chút biểu cảm sợ hãi nào trên gương mặt Khánh Trần.
Điều này rất tốt.
Những người có thể tay không trèo lên Thanh Sơn Tuyệt Bích, đều sớm đã vứt bỏ sự ‘Yếu đuối ‘ trong cuộc đời ở dưới vách núi, ý nghĩ ‘Lùi bước’ đã sớm biến mất trong ánh nắng ban mai phía chân trời.
Chỉ còn lại bốn chữ vĩnh viễn thiếu niên, dũng khí đối mặt với thử thách mà không quay đầu lại mà người thiếu niên nên có.
Lúc này, võ sĩ đầu tiên đã chậm rãi đi vào trong lồng bát giác, Khánh Trần nhìn đối phương một chút rồi nói với trọng tài:
“Không cần đóng cửa.”
Trọng tài vô cùng kinh ngạc, thậm chí hắn còn chưa kịp hiểu được ý nghĩ câu nói này của Khánh Trần, ngay lập tức, thiếu niên đã lách mình trước mạt tên võ sĩ hạng hổ kia.
Khánh Trần liên tục ra đòn, đối phương lập tức giơ hai tay ra trước mặt để ngăn cản, lợi dụng xương cánh tay để phòng thủ.
Thế nhưng, không đợi đối phương nghĩ ra cách ứng phó với đòn tấn công tiếp theo, thiếu niên đã thay đổi tư thế, hắn bỗng nhiên thu cánh tay, bước một bước dài rồi dùng khuỷu ta đãnh vào lớp phòng thủ của đối phương.
Ngay cả những người ở thế giới ngoài cũng khó có thể nhận ra, đây là chiêu tấn công bằng khuỷu tay trong Bát Cực Quyền.
Hắn đã sớm thành thạo tất cả những kĩ năng này.
Đòn tấn công bằng khuỷu tay này mạnh mẽ như một con trâu rừng lạc đàn trên hoang dã, mạnh mẽ đánh tan lớp phòng thủ của đối phương, khiến hai tay đối phương gãy vụn.
Thiếu niên lại bước sang một bước rồi xoay eo quay người, dùng chân phải đá ra một đòn vào cằm của đối phương, sát khí mà Thái Quyền tỏa ra giống như thực chất.
Tên võ sĩ kia bay ra sau rồi đâm mạnh vào thành lồng bát giác, hắn mắc trên đó một lúc rồi mới rơi xuống mặt đất.
Trong trận đấu trước, Khánh Trần đã thể hiện ra thiên phú chiến đấu vô cùng kinh khủng của mình, đó là tập hợp tất cả những gì tinh túy nhất của các kỹ năng chiến đấu đương đại, tất cả đều căn cứ vào tính toán, tất cả mọi chuyền đều để chuẩn bị cho đêm nay.
Mà bây giờ, Khánh Trần không hề ẩn giấu mà thể hiên ra sức mạnh cường đại của mình, kỵ sĩ luôn là người mạnh nhất trong những người cùng cấp, sức mạnh đã gần đạt đến cấp D.
Cho nên, khi hắn bộc lộ ra sức mạnh của mình, đối thủ của hắn không có sự chuẩn bị trước, hắn cảm thấy mình chậm chạp như người rơm trên ruộng lúa, dễ dàng bị đánh bay ra ngoài.
Đến tận bây giờ, trọng tài mới hiểu được vì sao đối phương không muốn đóng cửa, bởi vì đóng cửa thì đúng là vẽ chuyện.
Những người ở trong phòng thấy cảnh này thì đều giật mình, hai người Nam Canh Thần và Lý Đồng là những người cảm thấy chấn động nhất.
Phải biết rằng, mới hai tháng trước, thiếu niên kia vẫn chỉ là một học sinh cấp ba rất bình thường mà thôi.
Lý Đồng Vân khó có thể liên tưởng người đang đứng trong lồng bát giác kia với thiếu niên làm cơm rang trứng cho mình, những chuyện mà đối phương đã trải qua ở thế giới trong nhiều hơn mình rất nhiều.
Mà Lý Trường Thanh thì vẫn ngồi ở trên ghế sa lon, nàng cười nhẹ nhàng, đôi mắt sáng ngời nhìn vào lồng bát giác.
Chương 488: Cấp Bậc Của Ta Cao Hơn Ngươi
👹KHỦNG BỐ SỐNG LẠI (BẢN DỊCH): Linh dị, dị năng, hắc ám lưu, đô thị, hài hước👹
Trước kia nàng chỉ biết Khánh Trần lợi hại, mà không ngời hắn lại lợi hại như vậy.
Dường như ở đây chỉ có mình Bán Thần như Lý Thúc Đồng là đang nhắm mắt trầm tư gì đó, khi võ sĩ vừa rồi bị đánh vào thành lồng bát giác, đó là hình thức ban đầu của chiêu đánh người như treo tranh.
Đánh người như treo tranh không phải kỹ năng của riêng kỵ sĩ, sau khi va vào chướng ngại vật, kĩ năng này sẽ khiến xương cốt người bị đánh vỡ ra như bùn, sức mạnh của đòn tấn công sẽ không tiêu tán ngay lập tức mà sẽ kéo dài một khoảng thời gian, trên người tên võ sĩ kia chắc chắn đã gãy rất nhiều xương, dây chằng cũng bị dứt rất nhiều chỗ, từ nay về sau, hắn sẽ không bao giờ có thể đi vào lồng bát giác một lần nữa.
Nói cách khác, kĩ năng phát lực mà Khánh Trần vừa sử dụng, đã có thể khiến mười phần sức mạnh tăng lên thành mười hai phần.
Lấy eo làm trục, lấy mặt đất làm chỗ dựa, di chuyển hết thảy.
Cơ thể của con người đã bị Khánh Trần lợi dụng để biến thành một cỗ máy lạnh băng.
“Người tiếp theo.”
Ở trong lồng bát giác, Khánh Trần nhìn về phía trọng tài ở gần cửa.
“À à.”
Trọng tài mới sực tỉnh:
“Bây giờ, mời người tiếp theo, võ sĩ Thành Đức. . .
Thành Đức đã bỏ cuộc! Bây giờ xin mời…Vị võ sĩ thứ ba cũng đã bỏ cuộc!”
…
Những người đến phá đám sợ hãi nhìn võ sĩ đầu tiên bị khiêng ra như đống bùn nhão nằm trên cáng cứu thương.
Họ có thể vì tiền mà đến phá đám, họ cũng có thể chết trong lồng bát giác, nhưng họ không muốn trở thành người không ra người, quỷ không quỷ như thế.
Khánh Trần không để ý đến chuyện này, hắn biết những người nhắm vào hắn sẽ hành động trong đêm nay, cho nên hắn sẽ không nhân từ với bất cứ kẻ nào.
Lúc này, có vài khán giả đã gọi tên Miêu Khải Phong, vị Quyền Vương hạng hổ ở khu thứ bốn này rất nổi tiếng, thậm chí có một nửa số người đến xem trận đấu đêm nay là vì hắn.
Đối với những khán giả này, mỗi năm đều có những người mới nổi lên, nhưng Miêu Khải Phong mới luôn là người chiến thắng trong lồng bát giác.
Trọng tài thấy thế liền hô to:
“Bây giờ, xin mời võ sĩ cuối cùng đến khiêu chiến trong đêm nay, hắn là Quyền Vương hạng hổ ở khu thứ bốn, hắn còn là Quyền Vương hạng hổ trong tám năm liên tiếp….”
Khánh Trần không quan tâm đến những danh hiệu này mà yên lặng quan sát khán đài.
Ở trong những đám người đang sôi trào kia, có hơn một trăm người đang bình tĩnh quan sát hắn, những người này đến đây đều có mục đích, thậm chí trong đó còn xuất hiện cả Lộ Viễn của Côn Luân.
Giờ phút này, Khánh Trần đang nghĩ, những thế lực như Cửu Châu hay người nắm giữ Con Tem Ác Ma chắc chắn cũng đang ở trong đám người đó.
Hắn ghi nhớ gương mặt của từng người trong số đó vào trong đầu để dự phòng cho tương lai.
Giờ phút này, ba người Lâm Tiểu Tiếu, Diệp Vãn, Lý Đông Trạch đã thay đổi gương mặt rồi đứng lần trong đám người đang bàn luận xôn xao…..
Lâm Tiểu Tiếu nhìn về phía khuôn mặt lạnh lùng của Lý Đông Trạch:
“Không phải ngươi nói có người đang chuẩn bị vây công Hằng Xã sao, sao ngươi còn nhàn nhã đến đây xem quyền anh? Ta nghe Diệp Vãn nói, những người vây công ngươi lần này có tập đoàn đứng sau lưng làm chỗ dựa.”
Lý Đông Trạch lạnh lùng trả lời:
“Khi nào tập đoàn còn chưa công khai tấn công, những tên râu ria kia không là gì cả, ta muốn đến xem người mạnh hơn ta trông như thế nào.”
Lâm Tiểu Tiếu vui vẻ nói:
“Ngươi vẫn chưa quên được sao? Ngươi xem, ta và Diệp Vãn đều buông tay rồi.”
Lý Đông Trạch liếc mắt nhìn hắn một cái:
“Đàn ông là phải phấn đấu cả cuộc đời mình như ông chủ, nếu buông bỏ được thì cuộc sống này đã không còn ý nghĩa nữa.”
Diệp Vãn chậm rãi mở miệng:
“Hai ngươi cãi nhau tiếp đi, nhưng đừng lôi ta vào, cảm ơn.”
Lý Đông Trạch nói Khánh Trần mạnh hơn hắn, không phải vì Khánh Trần có thể đánh bại hắn, mà bởi vì lúc trước hắn không thể trở thành Kỵ Sĩ, mà Khánh Trần lại có thể vượt qua cửa ải khó khăn kia.
Trong mắt hắn, Kỵ Sĩ chính là tín ngưỡng, Khánh Trần có thể vượt qua cửa ải vấn tâm của Kỵ Sĩ thì chính là mạnh hơn hắn.
Không thể trở thành Kỵ Sĩ là nỗi ám ảnh cả đời của Lý Đông Trạch.
Hắn thở dài rồi nói:
“Giết những kẻ cùng cấp như giết chó, khi còn là thiếu niên ta đã không bằng hắn, thật sự là thiên tài.
Lâm Tiểu Tiếu, sau này ngươi đừng nói chuyện nhiều với Khánh Trần, ta sợ tính cách của ngươi sẽ làm ảnh hưởng xấu đến hắn.”
Lâm Tiểu Tiếu biến sắc:
“Ngươi vừa nói cái gì cơ, cái gì gọi là sau này ta bớt nói chuyện với hắn? Quan hệ giữa ta và Khánh Trần tốt như vậy! Ngươi thì tính là cái gì!”
Lý Đông Trạch bình tĩnh suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Cấp bậc của ta cao hơn ngươi.”
Lâm Tiểu Tiếu giận tím mặt:
“CMN.”
“Cấp bậc của ta cao hơn so với ngươi.”
Lâm Tiểu Tiếu: “….”
Câu nói này lập tức đâm vào đúng chỗ đau của Lâm Tiểu Tiếu, cho đến bây giờ, hắn và Diệp Vãn vẫn chỉ dừng lại ở cấp B mà không thể nào tiếp tục thức tỉnh được nữa.
Chương 489: Cứu Hắn
Mà tám năm trước Lý Đông Trạch đã bí mật đột phá, hắn thật sự là thiếu niên thiên tài.
Lúc này, Diệp Vãn vẫn đang nhìn Miêu Khải Phong vừa lên võ đài, hắn bỗng nói:
“Cơ bắp có sự thay đổi, nhịp bước cũng khác, tên Miêu Khải Phong này chắc chắn đã vụng trộm thăng cấp lên thành cấp Lục Địa Tuần Hành.”
Trong ba người, dù Lý Đông Trạch có cấp bậc cao nhất, nhưng Diệp Vãn lại là người có kỹ thuật tốt nhất, cho nên hắn nói Miêu Khải Phong đã thăng cấp lên thành Lục Địa Tuần Hành, chuyện này chắc chắn sẽ không sai.
“Kiên nhẫn xem đi, ông chủ từng dặn không cho chúng ta ra tay.”
Lâm Tiểu Tiếu nói.
Lý Đông Trạch khinh thường nói:
“Không cần ngươi nhắc.”
Miêu Khải Phong cao một mét chín, cao hơn Khánh Trần gần nửa cái đâu, cả người hắn cơ bắp cuồn cuộn, thậm chí khi đi cửa sắt nhỏ của vào lồng bát giác còn phải hơi cúi đầu.
Khi hắn đứng trước mặt Khánh Trần, chẳng hiểu tại sao tất cả khán giả đều cảm thấy thiếu niên mạnh mẽ lúc trước lại có vẻ hơi gầy yếu.
Nhưng một chuyện bất ngờ đã xảy ra, Khánh Trần không quan tâm đến ánh mắt của Miêu Khải Phong, mà tự mình đi lại gần chiếc cửa sắt nhỏ rồi khóa cửa lồng bát giác lại.
Vừa rồi, Khánh Trần bảo trọng tài không cần đóng cửa, bởi vì lãng phí thời gian.
Mà bây giờ, khi hắn phải đối mặt với kẻ địch mạnh hơn mình thì lại chủ động đi khóa cửa.
Sắc mặt của thiếu niên bình tĩnh đến đáng sợ.
Miêu Khải Phong đứng đối diện hắn bình tĩnh nói:
“Người chết vì tiền, chim chết vì ăn, đừng trách ta.”
Khánh Trần bình tĩnh trả lời:
“Ta từng nghe người ta nói, trong lồng bát giác, mỗi một đòn tấn công đều là đáp án, đều là kết quả của sự cố gắng trước kia của ngươi.
Ở chỗ này, chỉ khi đánh bại được đối thủ mới có thể chứng minh ngươi đã tiến bộ hơn so với ngày hôm trước.”
“Nghĩa là gì.”
Miêu Khải Phong không hiểu nổi.
Khánh Trần nói:
“Ở trong lồng bát giác thì đừng nói đến tiền tài danh lợi, sẽ phân tán sự chú ý.”
Sau một lúc, Miêu Khải Phong xông về phía Khánh Trần như mãnh hổ, hắn tung ra một đòn.
Mà hai tay Khánh Trần lại đột nhiên hợp lại thành một cánh cửa, nghiêm túc đón đỡ đòn tấn công.
Mọi chuyện vừa xảy ra khiến khán giả bên dưới cảm thấy vô cùng quen thuộc, khi bắt đầu trận đấu vừa rồi, mọi chuyện cũng xảy ra như vậy, nhưng vị trí nhân vật bây giờ đã thay đổi.
Khi hai bên vừa tiếp xúc với nhau, cả người Khánh Trần đã bay về phía sau, lưng hắn đập mạnh vào lưới sắt!
Miêu Khải Phong thể hiện ra sức mạnh vô cùng kinh khủng, thậm chí có vài khán giả đã phát hiện trận đấu này giống như trận chiến của cấp Lục Địa Tuần Hành.
Trong phòng, bọn người Nam Canh Thần đều xiết chặt nắm tay, bây giờ họ đã xác nhận lời nói của Lý Trường Thanh hoàn toàn chính xác, tên Miêu Khải Phong này chắc chắn đã vụng trộm tiêm một liều thuốc biến đổi gien!
Lý Y Nặc bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Lý Trường Thanh:
“Cô, người của ngươi sắp xếp đâu, khi nào thì sẽ ra tay cứu hắn?”
Sắc mặt Lý Trường Thanh cũng đã lạnh xuống, bởi vì họ đều nhận ra lực lượng của Khánh Trần kém xa so với Miêu Khải Phong, Khánh Trần có thể sẽ chết bất cứ lúc nào.
Nàng lạnh lùng nói:
“Hiện tại.”
Trên khán đài, một thanh niên chân thọt đang nhanh chóng đi về phía lồng bát giác, hắn là cao thủ dưới trướng Lý Trường Thanh, tên là lão Lục, đêm nay hắn phải bảo đảm an toàn tính mạng cho Khánh Trần.
Nhưng khi hắn đang chuẩn bị lại gần thì lại có người ở phía sau nhẹ nhàng đặt hai ngón tay lên trên vai hắn, một người đàn ông trung niên mặc bộ quần áo thể thao màu trắng vừa cười vừa nói:
“Không nên cử động, không nên quay đầu lại, nếu không ngươi sẽ chết.”
Toàn thân lão Lục cứng ngắc, hắn không dám quay đầu nhìn khuôn mặt của đối phương, hắn chỉ cảm thấy hai ngón tay đặt trên bả vai kia nặng như hàng vạn cân, khiến hắn không thể động đậy!
Hắn nghĩ mãi mà không hiểu nổi, người sau lưng hắn đã đạt đến cấp bậc gì mới có thể khiến mình cảm thấy áp lực như vậy, giống như sau lưng hắn đang có một tòa núi lớn áp sát, đỉnh núi đã chất đầy tuyết đọng, bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra tuyết lở.
Là kẻ thù thiếu niên kia không muốn để mình ra tay cứu hắn sao?
Nhưng sao đối phương lại có thể phát hiện mình trong đám người cơ chứ?
Lão Lục nghĩ mãi không hiểu.
Lý Thúc Đồng vui vẻ nói:
“Ta không muốn giết ngươi, hai chúng ta sẽ đứng ở chỗ này xem hết trận đấu.”
Nói xong, lực chú ý của Lý Thúc Đồng đã không còn ở trên người lão Lục nữa, hắn chăm chú nhìn vào lồng bát giác, hắn muốn xem đồ đệ mình phá kén một lần nữa.
Khi mọi người đều nghĩ Khánh Trần có thể sẽ phải chết, chỉ có vị sư phụ này hiểu rõ đồ đệ mình nhất, cho nên hắn mới ngăn cản tất cả người muốn cứu giúp.
Bởi vì không cần thiết.
Nếu thật sự phải cứu Khánh Trần, có sư phụ hắn ở đây, cần gì phải đợi những người khác ra tay.
Chương 490: Cược
Rất cám ơn các bạn Buithang3058, black1angel, nguyenlocha, Robo… cùng rất nhiều các bạn khác ạ! Yêu Yêu Yêu
Trong phòng, bọn người Lý Trường Thanh vẫn chờ người đến cứu hắn, nhưng đợi mãi cũng không thấy ai xuất hiện.
Sắc mặt của trưởng công chúa đời thứ hai đã bắt đầu tái nhợt, nàng biết chắc chắn đã có người giữ chân lão Lục.
Nam Canh Thần, Lý Đồng Vân vừa mới yên tâm, bây giờ lại bắt đầu lo sợ.
Cùng lúc đó, Giang Tiểu Đường đang ngồi trong căn phòng ngay sát phòng VIP số 001, nàng vẫn luôn chờ Khánh Trần giơ ngón cái ra hiệu cầu cứu với nàng, nhưng mãi vẫn không đợi được.
….
Trong lồng bát giác, mọi chuyện lại lặp lại một lần nữa, nhưng lần này Khánh Trần đã không chật vật như đối thủ lần trước của hắn.
Ngay khi lưng hắn vừa đập vào lưới sắt, cơ bắp ở sau lưng đã phồng lên để bảo vệ xương cốt và gân mạch không bị tổn thương.
Đòn tấn công này nhiều nhất chỉ có thể khiến cơ bắp sau lưng hắn sưng đau thôi.
Miêu Khải Phong hơi kinh ngạc, hắn không ngờ sau khi thiếu niên trúng một đòn toàn lực của mình mà vẫn như không có chuyện gì xảy ra.
Ngay trong khoảng khắc hai bên tiếp xúc lẫn nhau, hắn cảm thấy sức mạnh của mình truyền vào hai tay của Khánh Trần, nhưng lường sức mạnh đó cũng không dừng lại ở hai tay kia mà giống như bọt biển mà truyền ra phía sau, từ hai tay đến eo, rồi đến hai chân, rồi dần dần biến mất.
Loại kỹ xảo này khiến người ta phải kinh ngạc, nhưng đáng tiếc, Miêu Khải Phong là đối thủ của Khánh Trần, ở trận chiến sinh tử trong lồng bát giác, hắn khó mà có thể kính nể một tên đối thủ được.
Khánh Trần đã rời khỏi rìa lồng bát giác, hắn nhất định phải tránh việc bị ép vào góc.
Ngay từ khi nghe được lời nhắc nhở lúc trước của Hoàng Tử Hiền, trong lòng Khánh Trần đã có suy đoán, đối thủ tiếp theo của hắn có lẽ sẽ gian lận, mà bây giờ hắn đã có thể xác định được, chắc chắn đối thủ đang đứng trước mặt hắn cao hơn hắn một cấp bậc.
Chuyện này cũng không khó đoán, bởi vì hắn đạt tới đỉnh cấp E, cho nên người mạnh hơn hắn nhất định là cấp D!
Khán giả trên khán đài chợt phát hiện, từ khi bắt đầu trận đấu này, Khánh Trần đã thay đổi phong cách chiến đấu, từ chủ động tấn công biến thành liên tục phòng thủ.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, phương thức chiến đấu của hai bên không thay đổi chút nào, mọi người chỉ cảm thấy Miêu Khải Phong đã hoàn toàn đè ép Khánh Tiểu Thổ.
Thực lực giữa hai võ sĩ hạng hổ sẽ khác nhau như thế sao?
Nhưng những khán giả này cũng không phải người chuyên nghiệp, cho nên họ cũng không biết cụ thể chuyện gì đã xảy ra.
Nhưng đúng lúc này có tin nhắn được gửi tới điện thoại di động của từng người: Bảy ngày trước, Quyền Vương hạng hổ là Miêu Khải Phong đã mua một liều thuốc biến đổi gien của Lý thị, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Quyền Vương đã thăng cấp thành Lục Địa Tuần Hành.
Trong tin nhắn này còn kèm theo hơn mười tấm hình Miêu Khải Phong mua thuốc biến đổi gien, người gửi tin nhắn là số máy chính thức của sàn đấu Hải Đường.
Sau khi tin nhắn này được gửi đên, lúc đầu chỉ có vài người trên khán đài chú ý đến, sau đó dần dần truyền ra xa.
Trên khán đài bắt đầu xôn xao, khó trách Miêu Khải Phong có thể hoàn toàn chèn ép Khánh Trần, hóa ra vị Quyền Vương hạng hổ này đã thăng cấp lên thành Lục Địa Tuần Hành!
Trong lòng mọi người đều hiểu được, kĩ năng và sức mạnh mà Khánh Tiểu Thổ biểu hiên ra lúc trước cũng đã là hạng hổ đỉnh phong, cho nên rất khó có đối thủ nào có thể đánh thắng.
Mọi người còn cho là hắn là người có hi vọng nhất để khiêu chiến ngôi vị Quyền Vương, có thực lực tương đương với Miêu Khải Phong.
Cũng vì mọi người cảm thấy trận đấu này sẽ là trận đấu giữa hai đối thủ ngang sức ngang tài, cho nên đêm nay mới có nhiều người đến sàn đấu Hải Đường như vậy!
Cho nên, khi tin nhắn vạch trần sự thật được gửi đi, mọi người đều biết tin tức này là thật, nếu không thì không thể giải thích được vì sao Khánh Tiểu Thổ lại bị động như vậy.
Có vài con bạc đặt cược vào Khánh Trần đã bắt đầu chửi rủa, họ còn hô to Miêu Khải Phong không biết xấu hổ.
Mà một số người lại nhìn lồng bát giác mà giật mình, nếu Miêu Khải Phong thật sự gian lận, vậy mà Khánh Tiểu Thổ lại có thể chống đỡ mười phút đồng hồ mà không thua cuộc?
Giờ phút này, Khánh Trần cảm thấy toàn thân đều đang đau đớn, giống như như trận chiến đầu tiên khi hắn phải đối mặt với Hoàng Tử Hiền.
Hắn cảm thấy mình như đang đứng trong một trận mưa rào tầm tã, từng giọt mưa rơi xuống, dần dần dập tắt ngọn lửa trên người hắn.
Lý Thúc Đồng lẫn trong đám người lẳng lặng, thờ ơ nhìn mọi chuyện.
Phía trước hắn là lão Lục không dám động đậy, chỉ là, lão Lục cảm thấy hai ngón tay đặt trên vai mình đang dần dần dùng sức.
Giờ phút này, hắn mới hiểu được, người sau lưng hắn không phải kẻ thù của Khánh Trần, mà là người bảo vệ hắn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Cẩm Y Vệ [Dịch] Cẩm Y Vệ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/07/Dich-Cam-Y-Ve-Audio-Full.jpg)
