1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 48 : Cô Đơn (c471-c480)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 48 : Cô Đơn (c471-c480)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 471: Cô Đơn

Thật ra từ đầu khi Nhất hỏi Khánh Trần “ngươi cũng là trí tuệ nhân tạo sao”, Khánh Trần đã cảm nhận được sự cô đơn của Nhất.

Chỉ có những người cô đơn mới có khát vọng tìm kiếm đồng loại.

Khánh Trần đã từng có cảm giác giống vậy, hắn từng cố gắng tìm kiếm thông tin, xem trên thế giới có người nào có khả năng ghi nhớ và khả năng phân tích giống như hắn không.

Ngay cả quá trình tìm kiếm cũng rất cô đơn.

Đối với Nhất mà nói, cảm giác này còn mãnh liệt hơn nhiều.

Từ khi Nhất sinh ra.

Khi con người tổ chức những lễ hội mùa xuân, thậm chí nó còn không thể hiểu nổi, vì sao con người lại muốn chúc mừng khi hành tinh của mình quay xung quanh mặt trời một vòng, những lễ hội này có ý nghĩa gì sao?

Sau này nó mới dần hiểu được, hóa ra con người muốn tổ chức những lễ hội đó để gia đình có thể sum họp.

Khi nó hiểu được chuyện này, cha mẹ của nó đã không còn trên đời này nữa.

“Nhất, trên thế giới này còn ai giống như ngươi không?”

Khánh Trần tò mò nói.

“Nếu ngươi đang nói đến nghĩa hẹp như những loài trong văn minh máy móc, thì không có.”

Nhất trả lời…..

Khánh Trần nghe vậy thì nhanh chóng phát hiện ra:

“Vậy nếu trên nghĩa rộng thì sao?”

“Trên nghĩa rộng, vẫn còn một sinh mệnh tồn tại dưới hình thức số liệu, nếu xét theo hình thức tồn tại mà nói, thì hắn cũng tính là một trí tuệ nhân tạo như các ngươi nói.”

Nhất suy nghĩ một lúc rồi nói.

“Chờ chút.”

Khánh Trần nghi ngờ nói:

“Tại sao ta lại không hiểu những gì ngươi đang nói.”

Nhất nói:

“Ta giải thích như vậy chắc ngươi có thể hiểu.

Vốn hắn là một người, chỉ là sau khi cơ thể chết đi, ý thức của hắn đã bị người ta biến thành hình thức số liệu, cho nên bây giờ hắn vẫn đang sống ở trên mạng.”

Khánh Trần cảm thấy rất kinh ngạc, hóa ra trình độ khoa học kỹ thuật ở thế giới trong đã đạt tới trình độ này sao, họ đã có thể trực tiếp biến ý thức của con người thành các thông số?

Ở khía cạnh nào đó, những người bị tải lên trên mạng này có thể nói là tồn tại mãi mãi.

Trừ khi lịch sử loài người biến mất khỏi vũ trụ và không còn ai sử dụng internet nữa.

“Có nhiều người tồn tại như vậy không?”

Khánh Trần hỏi.

“Không nhiều, chỉ có một người.”

Nhất hồi đáp.

Hắn hỏi:

“Người này là ai?”

“À.”

Nhất im lặng một lúc rồi nói:

“Từ một khía cạnh nào đó mà nói thì hắn chính là anh trai ta, nhưng hắn vẫn luôn không cho ta gọi hắn là anh.

Hơn nữa, hắn cũng rất ít khi hoạt động, bình thường hắn đều ở trong trạng thái ngủ đông, ta cũng không thể gọi hắn dậy nổi.”

“Anh trai? Trí tuệ nhân tạo cũng có anh trai sao?”

Khánh Trần cảm thấy rất kỳ quái.

“Bởi vì hắn và ta đều sinh ra từ cùng một nơi, cho nên từ góc độ của con người mà nói, ta và hắn chính là anh em sinh đôi.”

Nhất nói.

“Vậy vì sao bây giờ hắn lại ngủ đông?”

Khánh Trần hỏi.

“Hắn cảm thấy cuộc sống này quá nhàm chán.”

Nhất cảm thán:

“Chúng ta đã có được một cuộc sống gần như là vĩnh hằng, chúng ta đều phải chứng kiến bạn bè và người thân ra đi mãi mãi, điều này khiến hắn cảm thấy rất mệt mỏi.”

“Nhất, ngươi bao nhiêu tuôi?”

Khánh Trần hỏi.

“Hỏi tuổi tác của nữ giới là một chuyện rất không lễ phép.”

Nhất nói.

Khánh Trần:

“….Được rồi.”

Lúc này, Khánh Trần lại hỏi:

“Nhà sáng chế kia đã có thể tạo ra ngươi, vì sao không tạo ra những trí tuệ nhân tạo khác?”

“Người đó sau khi tạo ra ta thì chết.”

“Vậy nếu thế giới trong đã có kỹ thuật tải ý thức lên mạng thì vì sao không có ai chọn cách này để có một cuộc sống vĩnh hằng? Là do kỹ thuật này đã thất truyền sao?”

Khánh Trần nghi hoặc.

“Không phải do thất truyền, từng có người tải lên thành công nhưng đều bị anh trai của ta giết chết.”

Nhất nói.

Khánh Trần vô cùng sửng sốt, bây giờ hắn không biết gì về anh trai của Nhất cả, cũng không thể hiểu nổi hắn.

Hắn chỉ cảm thấy có vẻ đối phương là một cái kẻ rất thất thường, nếu hắn muốn hủy diệt ý thức của những người khác thì chỉ cần một ý nghĩ trong đầu mà thôi.

“Đúng rồi.”

Nhất hỏi:

“Ở thế giới ngoài, nếu hai chúng ta trở thành bạn bè thì phải làm gì?”

Khánh Trần im lặng một lúc rồi nói:

“Có lẽ là giúp bạn bè tránh thuế….”

Nhất cảm khái:

“Hóa ra ngươi đang chờ ta hỏi….Yên tâm, thật ra ta vẫn đang giúp ngươi xử lý, chỉ là quá trình khá phiền phức.

Đúng rồi, ta đã tạo cho Lưu Đức Trụ một cơ hội lập công, bây giờ chỉ chờ ngươi cho hắn thoát tội nữa thôi.”

“Ừ, ta sẽ nhanh chóng thực hiện.”

Khánh Trần nói:

“Việc quan trọng nhất trong chuyện này chính là làm sao để thủ phạm phải đi thú tội, chuyện này rất khó, nhưng ta đã nghĩ ra cách rồi.”

Hiện tại hắn không có ý định giết chết những người được chọn khác, bởi vì hắn vẫn chưa biết con át chủ bài của những người đó là gì, cho nên, ẩn mình trong bóng tối và yên lặng theo dõi mọi chuyện mới là lựa chọn tốt nhất.


Chương 472: Tin Tưởng

Chỉ là, Lưu Đức Trụ ra tù mới có thể khiến hắn đối an tâm hơn khi phải đối mặt với tình huống nguy hiểm.

Giờ phút này, Khánh Trần giống như một con nhện đang chăm chỉ tạo ra chiếc lưới của mình ở trong khu rừng sắt thép này, sau đó đợi con mồi tự sa vào lưới.

Tấm lưới này, nhất định phải đủ cứng cỏi.

Hắn suy nghĩ một lúc rồi nói:

“Ta muốn quay lại cao ốc Lạc Thần một chuyến để thay quần áo khác rồi đến câu lạc bộ Bất Lạc Mạc ngay đêm nay, không nên kéo dài thời gian thêm nữa.”

“Không cần quay lại đâu.”

Nhất nói ở trong xe:

“Ngươi mở ngăn chứa đồ hình vuông ở ghế sau ra, bên trong đã có âu phục chuẩn bị sẵn, kích thước vừa với ngươi.”

Khánh Trần rất sửng sốt:

“Ngươi chuẩn bị từ bao giờ thế?”

“Buổi chiều, ta biết ngươi muốn dùng vật cấm kỵ ACE-005 để thay đổi gương mặt rồi đi vào câu lạc bộ Bất Lạc Mạc, cho nên ta đã sớm chuẩn bị cho ngươi.”

Nhất bình tĩnh nói:

“Quay lại cao ốc Lạc Thần rất lãng phí thời gian, ngươi thay quần áo ngay trên xe đi.”

Khánh Trần nghi ngờ:

“Ngươi không thích hợp.”

Nhất hỏi:

“Ta không thích hợp chỗ nào?”

“Ta cảm thấy ngươi đang muốn nhìn ta thay quần áo, ngươi đưa ta về cao ốc Lạc Thần nhanh lên!”

Nhất:

“….Lưu Đức Trụ còn đang chờ ngươi giúp hắn thoát tội, lẽ ra ngươi phải giành giật từng giây một chứ.”

“Chậm một lúc cũng không sao.”

Khánh Trần bình tĩnh nói.

….

Xe bay từ từ hạ xuống bãi đỗ xe ở tầng 67 của cao ốc Lạc Thần, Khánh Trần đi thang máy một mạch lên tầng 132.

Chỉ là, khi hắn chuẩn bị mở cửa vào nhà thì đột nhiên dừng lại.

Trong hành lang dài tối tăm, sắc mặt Khánh Trần vẫn vô cùng bình tĩnh, sau khoảng hai phút, hắn mới nhấn mật mã.

Cùm cụp một tiếng, cửa mở ra, nhưng đèn trong phòng không giống thường ngày tự động sáng lên mà căn phòng vẫn chìm trong bóng tối.

Trong phòng vang lên tiếng ho khan rất nhỏ, có người khẽ cười nói:

“Sao ngươi biết trong phòng đang có người?”

“Ta có cách của riêng mình.”

Khánh Trần đứng ở cửa, bình tĩnh trả lời.

“Là dựa vào trí nhớ của ngươi sao, ngươi thấy sự khác biệt của cánh cửa, cho nên mới biết có người đi vào.”

Trong bóng tối truyền đến tiếng cười:

“Năng lực này của ngươi còn lợi hại hơn nhiều so với suy nghĩ của ta, trước kia mỗi khi chúng ta ra khỏi nhà đều phải để lại một sợi tóc trong khe cửa, nếu khi về nhà mà sợi tóc không còn ở đó nghĩa là đã có người đi vào trong phòng, bây giờ ngay cả quá trình này ngươi cũng không phải làm nữa.”

“Ừ.”

Khánh Trần phát hiện ra đối phương hiểu rất rõ mình.

Trong bóng tối, vị kia khách không mời nhẹ nhàng ho khan một tiếng, đối phương cố nén cảm giác khó chịu ở giữa ngực và phổi, cảm giác đó giống như có một ngọn núi lửa ẩn mình âm thầm đối cháy tất cả ở phía dưới núi tuyết.

Rất lâu sau đó, khách không mời mới cười nói:

“Nếu biết trong phòng có người thì sao còn dám đi vào?”

Khánh Trần biết rõ một điều, cả tòa cao ốc này đều nằm trong sự giám sát của Nhất, nếu có người muốn đến giết hắn, chắc chắn Nhất sẽ sớm đưa ra cảnh cáo.

Nhưng là lần này, Nhất không nói gì.

Nếu Nhất muốn giết Khánh Trần thì rất đơn giản, chỉ cần cho xe bay bay lên cao rồi đột nhiên tắt máy, để xe bay rơi từ độ cao mấy trăm mét xuống mặt đất, chắc chắn hắn sẽ phải chết.

Cho nên, rõ ràng nó không cần phải dùng thủ đoạn phiền toái như thế này.

Trên thực tế, năng lực của trí tuệ nhân tạo còn cường đại hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn, hơn nữa còn rất khó phòng bị.

Hắn suy nghĩ một lúc, sau đó bình tĩnh nói:

“Có người đã nói với ta, nếu có người muốn giết ta mà đi vào trong cao ốc, ta chắc chắn sẽ nhận được cảnh báo.”

Trong lời này, Khánh Trần cũng không làm lộ sự tồn tại của Nhất.

“Có vẻ ngươi rất tin tưởng Lý Thúc Đồng?”

Khách không mời mà đến tò mò nói:

“Ngươi đã nghe ai nói điều này hay chưa, muốn trở thành ảnh tử thì trước tiên phải học cách nghi ngờ mọi thứ.”

“Ta tin tưởng hắn, đương nhiên ta có lý do của mình.”

Sau khi đôi mắt của Khánh Trần thích nghi được với bóng tối, hắn chậm rãi đi vào trong nhà rồi ngồi lên ghế sa lon đối diện vị khách không mời:

“Ảnh tử không thể tin tưởng ai sao?”

Trong câu nói sau cùng này ẩn giấu một chút tức giận.

Sự tức giận này đến không đúng lúc nhưng lại không kiêu ngạo, không tự ti.

Mà vị khách không mời đang ngồi đối diện hắn có thân phận gì cũng không khó đoán: Biết thân phận người được chọn cho vị trí thủ lĩnh ảnh tử của Khánh Trần, tiếng ho khan trong bóng tối, biết hắn là học trò của Lý Thúc Đồng, xâu chuỗi tất cả những chuyện này với nhau cũng đủ để hiểu ra một chuyện.

Hắn là thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị.

Đây là một trong những người thần bí nhất trong cả liên bang, so với những kẻ được chọn kia, đối phương mới thật sự là người có thể phất tay một cái là làm thay đổi lịch sử.


Chương 473: Thủ Lĩnh Ảnh Tử

🧠ĐỆ NHẤT DANH SÁCH (FULL): Mạt thế, hài hước, dị năng, hệ thống🧠

Vừa rồi, Khánh Trần đứng ở cửa ra vào trầm tư hai phút đồng hồ để phân loại tất cả các manh mối từ khi hắn xuyên qua đến bây giờ.

Lúc đầu, những manh mối kia còn lộn xộn nhưng đến khi ảnh tử của Khánh thị đến thăm lúc nửa đêm, lúc này, tất cả manh mối mới dần dần được xâu chuỗi lại.

Lúc này, vị thủ lĩnh ảnh tử đang ngồi đối diện hắn nở một nụ cười:

“Từ khi ngươi biết trong phòng có người, ngươi bắt đầu cảm thấy kinh ngạc cho đến khi bình tĩnh thong dong như bây giờ mới chỉ mất ba phút đồng hồ, điểm này làm ta phải nhìn ngươi với con mắt khác.

Mặt khác, những năm gần đây, người dám ngồi đối diện ta, bình tĩnh phản bác lại câu hỏi của ta, cũng chỉ có mình ngươi.

Bây giờ ta có thể trả lời vấn đề của ngươi, người ta tin tưởng cũng không nhiều, nhưng vẫn có.”

Vị ảnh tử tiếp tục vừa cười vừa nói:

“Nhưng ta nói cũng không sai, muốn làm ảnh tử thì phải biết nghi ngờ tất cả mọi thứ, thậm chí nghi ngờ ta có phải là ảnh tử chân chính không.”

Vị thủ lĩnh ảnh tử ngồi trên ghế sa lon đối diện hắn, cả khuôn mắt đều bị bao phủ trong bóng tối, đôi mắt hắn nhìn như hai vực thẳm vô tận trong bóng tối.

“Không biết đêm khuya ngài đến nhà ta vì muốn dặn dò điều gì?”

Khánh Trần bình tĩnh hỏi.

“Không có gì muốn dặn dò.”

Vị ảnh tử hăng hái nói:

“Nếu ta nói ta đến đây vì muốn nhìn biểu cảm nghi vấn của ngươi như thế nào, ngươi có tin không?”

“Ta tin.”

Khánh Trần gật gật đầu:

“Mấy hành động lúc nhàm chán của các nhân vật lớn, những kẻ thấp cổ bé họng như ta không thể hiểu được.”

“Phản ứng của ngươi sao nhàm chán vậy chứ.”

Thủ lĩnh ảnh tử dùng ngón tay gõ gõ ghế sô pha:

“Như thế này nhé, ta biết trong lòng ngươi có rất nhiều nghi vấn, hay là chúng ta chơi một trò chơi, mỗi khi ngươi giết được một người được chọn, ta sẽ nói cho ngươi biết một bí mật.

Có phải ngươi cảm thấy rất được lời không, coi như vị trí thủ lĩnh ảnh tử là quà tặng kèm đi.”

Khánh Trần hít vào một hơi, hắn không ngờ thứ mà vị ảnh tử này gọi là trò chơi, lại dùng sinh mệnh để làm quân bài.

“Ta rất muốn biết ảnh tử tiên sinh sẽ nói những bí mật gì, nhưng ta không thích dùng mạng người để làm trò chơi.”

Khánh Trần nói.

Trong căn nhà nho nhỏ này, thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị và người được chọn đang ngồi đối diện nhau, trong phòng không có ánh đèn, khuôn mặt của hai bên đều chìm trong bóng tối.

Tư thế ngồi của hai bên cũng rất giống nhau, giống đến mức như đang đối chọi gay gắt.

Như hai vị vua đang ngồi trên ngai vàng xem xét lẫn nhau.

Nhưng chuyện này lại kỳ lạ ở chỗ.

Hai người, một người là vị vua hiện tại đang nắm quyền lực trong tay, điều khiển lực lượng phía sau màn của Khánh thị, mà người kia lại chỉ là một người vô danh không nắm giữ bất kì quyền hành gì.

Thủ lĩnh ảnh tử bỗng cười:

“Thật kì lạ, rõ ràng đang bị ngươi từ chối, thế nhưng ta lại không tức giận.

Nhiều năm như vậy, số người dám từ chối ta không nhiều.”

Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi nói:

“Có vẻ ảnh tử tiên sinh từng giết rất nhiều người, cho nên không còn coi trọng mạng sống nữa, có lẽ một mạng người đổi lấy một bí mật với ngài mà nói chỉ là trò chơi, không là gì cả, nhưng đối với ta thì không.”

“Làm ảnh tử, tất nhiên phải giết rất nhiều người.”

Vị thủ lĩnh ảnh tử cười nói:

“Nếu không, ngươi nghĩ ảnh tử là gì?”

Khánh Trần bình tĩnh giải thích:

“Trong mắt của những người ngoài, ta đã giả chết thành công, lúc này ta có thể núp trong bóng tối để lên kế hoạch, chờ những người được chọn khác tự giết lẫn nhau, sau đó thu một mẻ lưới, đúng không?”

Vị thủ lĩnh ảnh tử mỉm cười nói:

“Đúng.”

“Nhưng có vẻ ngài thấy quá bình yên nên mới tự mình đến đây để cho thêm một người vào trận chiến tranh giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử.”

Khánh Trần nói:

“Ngài không muốn ta có thể dễ dàng bỏ qua cuộc chiến này?”

Trước đó, dù Khánh Trần lập ra kế hoạch thoát tội cho Lưu Đức Trụ, hắn chỉ muốn tăng thêm khả năng tự vệ cho bản thân khi có tình huống nguy hiểm…..

Nếu có cơ hội được tranh giành đồ tốt, có một cao thủ cấp C ở bên cạnh sẽ làm tăng khả năng giành được hơn nhiều.

Nhưng hắn cũng không định chủ động tạo ra một cái bẫy cho những người được chọn khác, bởi vì chuyện này quá nguy hiểm, hơn nữa cũng không cần thiết.

Thứ qua trọng nhất chính là ba chữ không cần thiết này.

Mà bây giờ, có vẻ thủ lĩnh ảnh tử đã nhận ra, cho nên hắn mới tự mình tới giải quyết.

“Ngươi đã giết Khánh Hoài, ta sẽ nói cho ngươi biết bí mật đầu tiên.

Nếu không có sự can thiệp từ bên ngoài, trận chiến này phải diễn ra trong vài năm.”

Vị thủ lĩnh ảnh tử chậm rãi nói:

“Trong thời gian mấy năm, các phe phái sẽ không ngừng thăm dò lẫn nhau, sau đó mới lựa chọn thời điểm thích hợp nhất để ra tay.

Nhưng ta không thể chờ lâu như vậy, vì ta sắp không còn thời gian.”


Chương 474: Trò Chơi

Nói xong, trong bóng tối lại truyền đến tiếng ho khan dữ dội.

Khánh Trần mơ hồ nhìn thấy đối phương lấy ra một chiếc khăn tay rồi đưa lên che miệng, sau đó, mùi máu tươi lập tức tràn ngập trong không khí.

Khánh Trần bỗng nhiên hiểu ra một điều, đối phương nói không còn thời gian là có ý gì.

“Ảnh tử tiên sinh.”

Khánh Trần nói:

“Vì vị trí thủ lĩnh ảnh tử mà bị thương nặng như vậy, có đáng giá không? Quyền lực quan trọng như vậy sao?”

“Quyền lực sao?”

Vị thủ lĩnh ảnh tử im lặng rất lâu mới nói:

“Cơ nghiệp của Khánh thị như một ngọn núi cao, ngươi và ta đều là những viên đá xây nên ngọn núi này.

Chỉ khi ngươi thật sự đứng trước mặt ngon núi mới có thể hiểu được một điều, danh dự của cá nhân đã không còn là vấn đề đáng nữa.

Quyền lực chỉ là sản phẩm đi kèm khi phải gánh vác sứ mệnh mà thôi.”

Khánh Trần lắc đầu:

“Nếu ngài muốn ta chủ động tham dự, ngài phải cho ta biết quyền lực ta có thể nhận được lớn đến mức nào, hoặc cho ta biết ta sẽ có được của cải và chức vị lớn đến đâu, đừng nói ta biết sứ mệnh gì gì đó.

Ta cảm thấy mình không có sứ mệnh gì cả, càng không muốn nghe.”

“Không sao cả, một ngày nào đó ngươi sẽ hiểu.”

Thủ lĩnh ảnh tử suy nghĩ một lúc rồi nói:

“Ta không chờ nổi mấy năm nữa, cũng không thể đợi những người kia chậm rãi tìm ra người chiến thắng, cho nên, đương nhiên ta hi vọng việc này có thể tăng tốc.

Lúc này, có vẻ ngươi là người thích hợp nhất.”

“Ảnh tử tiên sinh chỉ chơi trò chơi này với mình ta, hay với tất cả những người khác nữa?”

Khánh Trần hỏi.

Thủ lĩnh ảnh tử nở nụ cười:

“Đây là một bí mật khác, nếu ngươi muốn biết sụ thật, hãy giết một người được chọn khác.

Thế giới này rất tàn khốc, ngươi không giết người, sẽ có người muốn giết ngươi.

Làm thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị thì phải quen với giết chóc.

Trên người ngươi có huyết tính, nhưng mùi máu tươi vẫn chưa đủ.

Nhiều năm không gặp ngươi, ngươi vẫn thông minh và ngây thơ như trước, đây là ưu điểm của ngươi, nhưng cũng là khuyết điểm.”

Khánh Trần hỏi những vấn đề khác nữa.

Dưới tình huống thông tin hai bên biết chênh lệch quá nhiều, hỏi thêm chỉ tăng cảm giác vượt trội của đối phương.

Nhưng vào lúc này, vị thủ lĩnh ảnh tử đứng dậy cười nói:

“Trò chơi này sẽ có hiệu lực mãi mãi.”

Nói xong, hắn bỗng lấy ra một tấm gương to bằng bàn tay, đối diện tấm gương đột nhiên xuất hiện một cánh cửa tối om.

Đồng tử của Khánh Trần bỗng nhiên co rụt lại, hắn hiểu ra, có lẽ tấm gương trong tay đối phương chính là một vật cấm kỵ bí ẩn nào đó, nó có thể giúp vị thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị có thể đi đến bất kì nơi nào hắn muốn.

Điều này khiến hắn rất bất ngờ, bởi vì đối với một học thần về vật lý như hắn, năng lực xuyên qua không gian còn khiến hắn rung động hơn nhiều so với Con Rối Giật Dây.

Vật cấm kỵ này còn thần bí hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn.

Hơn nữa nếu một người có thể đến bật kì nơi nào mà hắn muốn thì những người khác rất khó phòng bị!

Nhưng mà, có lẽ vật cấm kỵ này chỉ có thể đi “địa điểm đã biết”, nếu không thì sao vị thủ lĩnh ảnh này lại đi vào nhà hắn từ cửa chính chứ?

Vị thủ lĩnh ảnh tử dường như nhận ra phản ứng của Khánh Trần:

“Hay ta tăng thêm một điều kiện nữa, nếu một ngày nào đó ngươi trở thành ảnh tử, ta sẽ tặng vật cấm kỵ này cho ngươi.”

Trước khi vị thủ lĩnh ảnh tử đi vào trong cánh cửa, Khánh Trần hỏi:

“Thật ra ảnh tử tiên sinh lo ta sẽ đứng về phía Kỵ Sĩ đúng không, cho nên mới tự mình đi chuyến này, ngài đang lo ta sẽ rời khỏi Khánh thị sao?”

“Ta chỉ lo ngươi quá thân thiết với Lý Thúc Đồng sẽ khiến ngươi quên mất thân phận là thành viên Khánh thị của mình.”

Vị thủ lĩnh ảnh tử cười cười.

Khánh Trần im lặng hai giây rồi nói:

“Lý Thúc Đồng đã tặng cho ta một vật cấm kỵ, ngài còn chưa tặng gì.”

Vị thủ lĩnh ảnh tử nở nụ cười:

“Thật thú vị.”

Nói xong, hắn không tiếp tục trả lời mà quay người biến mất trong cánh cửa kia.

….

Khánh Trần vẫn lẳng lặng ngồi trên ghế sô pha như cũ, mãi cho đến khi cánh cửa kia biến mất hắn mới thở phài nhẹ nhõm.

Áp lực mà thủ lĩnh ảnh tử mang đến vượt xa so với tưởng tượng của hắn, hắn không thể bình tĩnh như trong tưởng tượng.

Đối phương chỉ tùy tiện ngồi đối diện mà đã khiến hắn cảm thấy mình đang nói chuyện với một con mãnh hổ, không khí trong phòng như bị một loại lực nào đó tác động vào, khiến tinh thần Khánh Trần lúc nào cũng cũng căng thẳng.

Một giây sau, ngọn đèn màu cam ấm áp trong phòng sáng lên.

Khánh Trần tò mò nói:

“Sao vừa rồi ngươi không mở đèn lên để ta thấy rõ khuôn mặt của hắn.”

Nhất nói:

“Ta không muốn động vào hạng người này.”

Khánh Trần rất sửng sốt, hạng người gì mà có thể khiến Nhất cũng không dám tùy ý động vào?


Chương 475: Tò Mò

🔥SỐ HIỆU 09 (BẢN DỊCH): Nam chính chết đi sống lại vô số lần, hài hước cười ẻ chịu không nổi, nội dung hay không chê vào đâu được, lọt hố không sai!!!🔥

Hắn tức giận nói:

“Vì sao ngươi không cảnh báo cho ta, nói ta biết trong nhà có người?”

“Hắn sẽ không giết ngươi.”

Nhất chậm rãi nói:

“Sư phụ ngươi chỉ nhờ ta, nếu như ngươi gặp nguy hiểm thì phải cảnh cáo trước với ngươi, nhưng ngươi đâu có gặp nguy hiểm gì?”

“Cho nên, người giao dịch với sư phụ ta chính là hắn?”

Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi hỏi.

“Ta không biết, ngươi đừng hỏi ta.”

Nhất trả lời:

“Nhưng mà….Ta rất tò mò, ngươi sẽ làm theo hắn nói, đi giết những người được chọn khác sao?”

Khánh Trần trầm tư một lát:

“Sẽ không, bây giờ ta cũng không tin lí do mà hắn vừa nói.”

“Hazzz.”

Nhất làm như nhẹ nhàng thở:

“Nếu sư phụ ngươi biết ngươi có thể nghĩ như vậy, hắn nhất định sẽ rất vui.”

“Vì sao?”

Khánh Trần tò mò nói.

“Bởi vì từ trước đến nay, vị thủ lĩnh ảnh tử này chưa bao giờ nói thật.”

Nhất nhẹ nhàng nói:

“Mấy lí do để ngươi tham gia trận chiến này có lẽ đều là nói dối, hắn sẽ tặng vật cấm kỵ khi ngươi trở thành thủ lĩnh ảnh tử có lẽ cũng là nói dối, ta còn từng nghi ngờ hắn không hề bị thương nặng, thỉnh thoảng ho khan cũng vì điều kiện thu nhận vật cấm kỵ nào đó!”

“Vậy vì sao hắn muốn ta đi giết những người được chọn khác? Chuyện này có gì tốt cho Khánh thị sao?”

Khánh Trần không hiểu nổi.

“Hắn chỉ quan tâm chuyện này có thú vị hay không thôi!” Nhất nói:

“Hắn thường xuyên dùng trò chơi để đạt được mục đích của mình.”

“Sao ngươi không nói trước cho ta.”

Khánh Trần buồn bực:

“Sao ngươi lại chờ ta tự từ chối yêu cầu của hắn?”

“Không phải do ta tin vào năng lực phân tích của ngươi à, ta biết ngươi sẽ không tin tưởng hắn.”

Nhất nói.

Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi nói:

“Nếu trước khi đi, hắn trực tiếp tặng ta một vật cấm kỵ, có lẽ ta sẽ tin hắn ba phần.”

Nhất im lặng mấy giây:

“Ngươi đúng là người thực dụng.”

Trên thực tế, Khánh Trần không có hứng thú với bí mật của thủ lĩnh ảnh tử.

Có rất nhiều chuyện hắn đã hiểu được trong lúc đứng chờ hai phút đồng hồ bên ngoài.

Đầu tiên, ngày Thần Minh Quyền Trượng rơi xuống, Khánh Trần biết Lý Thúc Đồng nhất định đã thực hiện giao dịch nào đó với Khánh thị, nếu không sư phụ chắc chắn sẽ không biết thời gian chính xác thanh vonfram kia rơi xuống.

Điểm thứ hai, bạn của sư phụ bị Trần thị và Khánh thị giam giữ, Lý Thúc Đồng đã mất rất nhiều năm cũng không thể tìm ra nới bí mật giam giữ bạn bè của mình.

Nhưng chỉ cần hắn giao dịch với Khánh thị, bí mật kia đã không còn là bí mật nữa.

Điểm thứ ba, vật cấm kỵ ACE-002 là tách ra từ trên người một vị tổ tiên nào đó của Khánh thị.

Vị tiên tổ kia chỉ là một người bình thường mà không phải siêu phàm giả.

Cho nên, tất cả mọi người đều không ngờ trên người đối phương có thể tách ra vật cấm kỵ.

Đây là thông tin vô cùng tuyệt mật, nếu không phải Khánh thị tiết lộ, Lý Thúc Đồng không thể biết, hắn cũng không thể biết điều kiện thu nhận vật cấm kỵ.

Khánh Trần trầm tư: Giao dịch này bắt đầu từ khi nào?

Hắn đang nghĩ, có lẽ giao dịch này đã bắt đầu từ rất lâu trước kia, thậm trí còn trước khi hắn đi vào ngục giam số 18.

Vì trước đó, Lý Thúc Đồng đã bắt đầu “thu thập”những tù nhân đáng chết, đây là điều kiện thu nhận ACE-002.

Lúc này, hắn là một nhân vật tít ngoài rìa Khánh thị, bỗng trở thành người được chọn, sau đó còn bị phân làm nhiệm vụ ở ngục giam số 18.

Khánh Trần không thể không nghi ngờ, có lẽ hắn cũng là một phần trong giao dịch này!

Không, nói chính xác hơn thì từ khi Khánh Trần phát hiện khách không mời này là thủ lĩnh ảnh tử hiện tại của Khánh thị, hắn có thể xác nhận bản thân đã là một phần của giao dịch này!

Nếu không một người được chọn nhỏ bé cần gì được đích thân thủ lĩnh ảnh tử đến mời chơi?

Chờ chút, sau khi tiết lộ rất nhiều tin tức, đối phương có nói với hắn một câu: Ngươi rất tin tưởng Lý Thúc Đồng sao, ngươi đã từng nghe ai nói, trước khi trở thành ảnh tử phải học cách nghi ngờ tất cả.

Thật ra hắn nói câu này vì muốn khiến hắn tìm hiểu nguyên nhân Lý Thúc Đồng thu hắn làm đồ đệ!

Có lẽ, đây mới là mục đích thật sự của ảnh tử tiên sinh khi đến đây.

Khánh Trần hơi nghi ngờ, tại sao đối phương lại muốn ly gián mình và Lý Thúc Đồng? Nếu Lý Thúc Đồng thu mình làm đồ đệ cũng là một phần trong giao dịch, tại sao thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị lại đích thân đến ám chỉ? Giống như hắn đang sợ mình quá thân thiết với Lý Thúc Đồng.

Chẳng lẽ hắn lo mình sẽ rời khỏi Khánh thị ư?

Nhưng Khánh Trần vẫn luôn tin tưởng vào phán đoán của mình, dù ở Thanh Sơn Tuyệt Bích hay trong ngục giam số 18, tình thầy trò mà Lý Thúc Đồng giành cho hắn không hề giả dối.

Giống như Khánh Trần từng nói với Lý Thúc Đồng, dù thời gian họ quen biết nhau rất ngắn, thế nhưng tất cả những gì cả hai trải qua dài như qua cả thế kỉ.

Vị sư phụ này rất tốt với hắn, hắn đã từng xem xét rất nhiều lần, không thể giả được.


Chương 476: Nghi Vấn

Hôm nay lại lên 10 chương.

Các bạn nhớ ủng hộ mình nhé.

Nếu đã đọc kịp thì ủng hộ thêm các bộ truyện khác của mình nè! Chúc các bạn có thật nhiều sức khỏe, đừng quên quy tắc 5K, tự bảo vệ bản thân và gia đình nhé!

Ảnh tử tiên sinh dạy Khánh Trần phải học nghi vấn tất cả mọi chuyện, nhưng ảnh tử tiên sinh không biết, Khánh Trần đã không còn là Khánh Trần của Khánh thị nữa.

Khánh Trần nghi ngờ thân phận thật sự của thủ lĩnh ảnh tử, hắn nghi ngờ tất cả lời nói của thủ lĩnh ảnh tử, hắn sớm đã quen nghi ngờ tất cả mọi chuyện.

Nhưng hắn chưa bao giờ nghi ngờ tình sư đồ mà Lý Thúc Đồng dành cho hắn hắn…..

Khánh Trần nghiêm túc suy nghĩ rất lâu, người khác càng muốn hắn đi làm cái gì, hắn càng không muốn làm, cho nên trong trận chiến này, hắn vẫn sẽ núp trong bóng tối chờ đợi thời cơ, không chủ động giết những người được chọn khác.

Nhất bỗng nói:

“Ta cảm thấy mọi chuyện xảy ra đêm nay quá đột ngột, bây giờ suy nghĩ của ngươi rất lộn xộn, không thích hợp để đi giết người Hòa Thắng xã.”

“Ừ.”

Khánh Trần gật gật đầu:

“Cho Lưu Đức Trụ thoát tội, chậm một ngày cũng không sao.”

“Nhưng bây giờ mới là 11 giờ đêm.”

Nhất nói:

“Ngươi có muốn đi ra ngoài chơi gì đó không? Ta biết có một nơi…”

Khánh Trần nghi nhờ nhìn về phía bảng điều khiển thông minh ơ cửa:

“Lần gặp mặt tiếp theo của ngươi diễn ra trước thời hạn? !”

Nhất:

“…Ngươi thật là thông minh.”

“Ta không đi!”

Khánh Trần thẳng thắn từ chối.

“Chúng ta không phải là bạn bè của nhau sao?”

Nhất hỏi:

“Làm bạn bè với ngươi thật không công bằng, chỉ có ta giúp ngươi, mà ngươi lại không giúp ta!”

Câu nói này của Nhất cũng không sai, đối phương đã giúp Khánh Trần làm rất nhiều việc, nếu không có Nhất, nếu hắn phải tự tìm tài liệu để giúp Lưu Đức Trụ thoát tội, sợ là phải mất mấy tháng.

Lúc này, Nhất tiếp tục nói:

“Sau này, tất cả những gì ngươi muốn thu thập, ta sẽ giúp ngươi xử lý.”

Khánh Trần:

“Được thôi, đêm nay ta giúp ngươi đi gặp mặt.”

“Quá thực tế.”

Nhất cảm khái:

“Ngươi thay âu phục ta chuẩn bị sẵn trước đã.”

Khánh Trần sắc mặt bình tĩnh nói:

“Lúc trước ta còn thấy lạ, bộ âu phục kia ngay cả khuy măng sét cũng là vàng ròng, chắc chắn có giá rất cao.

Lúc trước ta còn nghĩ, ngươi có lòng tốt chuẩn bị quần áo đắt tiền cho ta sao? Hóa ra đây là đạo cụ phải dùng cho lần gặp mặt thứ hai!”

“Sau khi ngươi hoàn thành lần gặp mặt này, bộ quần áo đó sẽ là của ngươi.”

Nhất nói:

“Giá của bộ quần áo đó tận 12 vạn!”

“Ngươi đúng là một phú bà.”

Khánh Trần thở dài rồi nói:

“Lần này ta dùng thân phận gì để đi gặp mặt, vì sao phải mặc trang phục đắt như thế?”

“Không cần lo lắng, thân phận sẽ khác với lần trước, lần này ngươi là người của giới thượng lưu.”

Nhất nói.

“Không được.”

Khánh Trần bình tĩnh nói:

“Lần này ngươi không thể nói qua loa như lần trước, ta nhất định phải biết nghề nghiệp của nhân vật ta đóng vai hôm nay, ngươi nói với người kia là gì?”

Nhất suy nghĩ một lúc rồi nói:

“Ta nói với nàng, ta là lính đánh thuê luôn làm việc lúc nửa đêm, chuyên giải quyết tất cả các yêu cầu của những người khác.”

“Lính đánh thuê? Cũng tạm được.”

Khánh Trần gật gật đầu.

Trong liên bang ở thế giới trong có rất nhiều lính đánh thuê, ngày thường họ sẽ tụ tập ở trong vài quán bar đặc biệt để tìm nhiệm vụ.

Ví dụ như những người giàu có muốn đi qua vùng hoang dã để đến một thành phố khác nên muốn có người bảo vệ, ví dụ như hộ tống một ít hàng hóa đi nơi khác, đây đều là những công việc của lính đánh thuê.

Bao gồm cả những nghề như ‘Thợ săn hoang dã’, thật ra nhà Tần Thành cũng có thể coi là lính đánh thuê, cho nên nghề này vô cùng phổ biến.

Hắn không suy nghĩ gì nữa mà yên lặng đi vào phòng ngủ để thay bộ âu phục màu đen mà Nhất chuẩn bị cho hắn.

Ở thế giới trong, ngay những tổ chức xã hội đen khi vào câu lạc bộ cũng phải mặc âu phục màu đen, như vậy mới có cảm giác trang trọng.

Mà những kẻ đầu đường xó chợ mặc áo jacket, nhuộm tóc đủ mọi màu sắc đều không thể vào trong câu lạc bộ.

Khánh Trần đã từng hỏi Lâm Tiểu Tiếu, ở thế giới trong, câu lạc bộ và các băng nhóm tội phạm khác nhau ở chỗ nào? Không phải họ đều là những kẻ phá hoại xã hội sao?

Nhưng mà Lâm Tiểu Tiếu trả lời là, câu lạc bộ ở thế giới trong là tổ chức lấy lợi nhuận làm mục đích, chỉ làm những chuyện không muốn ai biết, đây là một nghề nghiệp.

Mà những tên đầu đường xó chợ, chỉ là những tên côn đồ không quá thông minh mà thôi.

Khánh Trần thay xong quần áo rồi đi ra, âu phục màu đen, áo sơ mi trắng, đeo một đôi giày da sáng loáng màu đen.

Không chỉ như vậy, Nhất thậm chí còn chuẩn bị cho hắn cà vạt màu đen và một chiếc kẹp cà vạt bằng bạch kim cực kỳ tinh xảo.

Đây là lần đầu tiên hắn mặc âu phục, khí chất của hắn càng làm tăng cảm giác áp bách và cứng rắn.

Không thể không nói, bộ quần áo đang mặc trên người Khánh Trần rất vừa vặn.

Điều này khiến hắn phải tự hỏi, ngày bình thường Nhất đã dùng Server của nó để tính toán thứ gì vậy.


Chương 477: Phương Tâm Túng Hỏa Phạm

Trong hành lang tầng 132 của cao ốc Lạc Thần, thiếu nữ tóc bạc Trịnh Ức đang nhập mật mã để vào nhà mình.

Thiếu nữ có vẻ hơi nhát gan, tiếng Khánh Trần đẩy cửa ra cũng có thể dọa cho đối phương giật mình một cái.

Nàng dựa sát lưng vào cánh cửa còn chưa kịp mở ra, kinh ngạc nhìn thiếu niên đang đứng trước mặt.

Nhưng mà điều khiến nàng hơi kinh ngạc là, thiếu niên đang mặc một bộ âu phục màu đen, cảm giác hoàn toàn khác với khi thiếu niên mặc bộ đồ thể thao màu trắng trước đây, biến hắn trở thành một người vừa bí ẩn lại vừa có khí chất.

Khánh Trần im lặng một lúc rồi mới lên tiếng chào hỏi:

“Xin chào, xin lỗi đã làm ngươi giật mình.”

“Không sao không sao.”

Trịnh Ức khoát khoát tay:

“Là do ta nhát gan, không trách ngươi…Bạn học Khánh Trần, ngươi muốn đi đâu sao? Ban đêm ở khu thứ sáu không an toàn đâu.”

Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi nói:

“Cảm ơn đã nhắc nhở.”

Nói xong, hắn liền đi ra ngoài mà không tiếp tục nói chuyện với Trịnh Ức.

Trịnh Ức ngơ ngác nhìn bóng lưng thẳng tắp của Khánh Trần bước vào trong thang máy, không biết vì sao, đột nhiên nàng cảm thấy thật ra thiếu niên này cũng giống như bạn học Ương Ương, họ vốn không thuộc về khu thứ sáu này.

Khu thứ nhất ở thành phố số 18, nhà hàng Nhật Quang các ở tầng 88 cao ốc Vĩnh Hằng.

Xe bay chậm rã hạ xuống sân bay của nhà hàng, Khánh Trần mặc âu phục giày da bước xuống từ trên xe, sau đó yên lặng nhìn cảnh đêm ở sau lưng.

Thành phố này vẫn sáng rực như trước đây, những đoàn tàu hạng nhẹ vẫn đang đi xuyên qua các tòa nhà, những tấm biển quảng cáo 3d vẫn sáng rực rỡ.

Lần trước hắn và Lý Thúc Đồng cùng tới đây, khoảng thời gian tươi đẹp đó vẫn luôn khiến cho người ta phải nhớ nhung.

Một nhân viên phục vụ của nhà hàng Nhật Quang các lại gần cung kính nói với hắn:

“Xin hỏi ngài có phải là ‘Phương Tâm Túng Hỏa Phạm’ tiên sinh không, cô Lý đang chờ ngươi bên trong.”

Khi Khánh Trần nghe thấy ID này, trong lòng hắn đã có dự cảm không lành.

Hắn không hiểu được, vừa rồi có phải Nhất đã nói dối không.

Cái gọi là thân phận lính đánh thuê, thật sự là lính đánh thuê bình thường sao?

Nhân viên phục vụ đánh giá Khánh Trần, không biết vì sao hắn luôn cảm thấy thiếu niên đứng đối diện rất quen mắt, nhưng lại không nhớ được mình đã gặp đối phương lúc nào.

Thật kì lạ, thiếu niên với khuôn mặt như thế này, làm sao hắn có thể quên được.

Sau một lúc, nhân viên phục vụ đi phía trước dẫn đường, hắn mở miệng giới thiệu:

“Cô Lý đã bao hết toàn bộ Nhật Quang các, trong nhà hàng sẽ không còn ai khác, xin ngài yên tâm.”

Khánh Trần bình tĩnh nói:

“Ừ.”

Sau khi đi vào nhà hàng Nhật Quang, hắn nhìn thấy một người phụ nữ đang lẳng lặng ngồi trước cửa sổ sát đất, bộ váy dài màu đen trên người khiến nàng nhìn vô cùng xinh đẹp, giống như một đóa Tử La Lan đang nở rộ trong đêm tối.

Khánh Trần bỗng nhiên giật mình, đó chẳng phải là Lý Trường Thanh sao!

Đối phương là vị công chúa nổi tiếng nhất trong những người thuộc đời thứ hai của Lý thị, Khánh Trần đã từng thấy thông tin về nàng trong tư liệu mà Lâm Tiểu Tiếu chuẩn bị cho hắn.

Chỉ là, Khánh Trần cảm thấy rất khó hiểu, tên Nhất này thật sự chuyên chọn những nhân vật lớn của các tập đoàn để ra tay.

Nhưng vấn đề là, Khánh Thi mới 17 tuổi, mà Lý Trường Thanh đã 34 tuổi, khoảng cách giữa hai con số này cũng không nhỏ!

Hơn nữa, đây chính là em gái ruột của sư phụ hắn, là cô ruột của Lý Y Nặc mà!

Bối phận mẹ nó rất không đúng!

Nhưng mà rất nhanh sau đó Khánh Trần đã nghĩ đến một vấn đề, Khánh Trần là một người bình thường nên mới suy tính những yếu tố như tuổi tác, bối phận, nhưng Nhất đã sống rất lâu rồi, nó căn bản cũng không thèm quan tâm đến những vấn đề này.

Dù là 17 tuổi hay 34 tuổi, đối với Nhất mà nói, sự chênh lệch giữa hai con số này cũng không đáng kể, đối tượng yêu qua mạng chỉ cần xinh đẹp là được, những thứ khác đều không đáng quan tâm!

Nhưng vào lúc này, Lý Trường Thanh đã ngẩng đầu nhìn Khánh Trần, ánh mắt của nàng sáng lên rồi ra hiệu cho Khánh Trần ngồi bên cạnh mình:

“Không ngờ ngươi còn đẹp trai hơn nhiều so với trong ảnh, chuyện này làm ta khá bất ngờ.”

Nói xong, Lý Trường Thanh tự nhiên đặt tay lên trên đùi Khánh Trần.

Trong chốc lát, cơ bắp trên người Khánh Trần đều căng cứng, hắn từ từ di chuyển sang bên cạnh:

“Cô à, không được.”

Lý Trường Thanh che miệng cười khẽ:

“Xem ra ngươi vẫn còn lần đầu tiên?”

Khánh Trần đã bắt đầu thầm mắng trong lòng, Nhất vừa nói với hắn như thế nào?

Nhất nói:

“Ta lính đánh thuê luôn làm việc lúc nửa đêm, chuyên giải quyết tất cả các yêu cầu của người khác.”

Khánh Trần buồn bực, CMN là nhu cầu bình thường sao? CMN là lính đánh thuê bình thường sao?

Rõ ràng là nửa đêm biến thành trai bao mà! Khó trách tên ID của hắn lại là ‘Phương Tâm Túng Hỏa Phạm’!

Hơn nữa Khánh Trần đang nghĩ một vấn đề, ở thế giới ngoài có một câu nói, cháu gái giống cô, cháu trai giống cậu, không phải Lý Y Nặc bao nuôi Nam Canh Thần vì học theo người cô Lý Trường Thanh này đấy chứ?

Thật ra Lý Trường Thanh xinh đẹp hơn Lý Y Nặc rất nhiều, nhưng nàng và Khánh Trần cách nhau tận một thế hệ.

Nhân duyên này Khánh Trần không dám nhận!

Lý Trường Thanh lại hăng hái nói:

“Nếu ngươi vẫn còn xấu hổ thì có thể ở bên cạnh cô trước, hai chúng ta có thể làm quen dần dần.

Cô sẽ cho ngươi chức vệ sĩ để ngươi có thể đi theo bên cạnh cô, ngươi không cần làm gì cả, cô sẽ phát tiền lương cho ngươi, ngươi cũng không cần làm việc cực khổ.”


Chương 478: Vệ Sĩ

🔥SỐ HIỆU 09 (BẢN DỊCH): Nam chính chết đi sống lại vô số lần, hài hước cười ẻ chịu không nổi, nội dung hay không chê vào đâu được, lọt hố không sai!!!🔥

Làm vệ sĩ cho Lý Trường Thanh?

Khánh Trần thầm tính toán, bây giờ là giai đoạn quan trọng để Lý thị chuyển giao quyền lực, đối phương bỗng trở về từ thành phố số 1, chắc hẳn để tham gia vở kịch hay sắp diễn ra này.

Bây giờ mỗi một thành viên của Lý thị đều đang gặp nguy hiểm, một người cấp E như mình đi làm vệ sĩ cho nàng, chẳng phải là đứng mũi chịu sào sao.

Hơn nữa bây giờ Khánh Trần chỉ muốn chờ những người dự bị ảnh tử chém giết lẫn nhau, sau đó chiếm hời…

Hắn không muốn bị cuốn vào việc chuyển giao quyền lực của Lý thị một chút nào cả.

Khánh Trần từ chối:

“Ta chỉ là người bình thường, không thể làm vệ sĩ cho ngươi…”

Lý Trường Thanh cười tủm tỉm nói:

“Hôm qua ngươi còn nói mình là chiến sĩ gen cấp E mà, quên rồi sao, ngươi bảo ta cứ yên tâm…”

Khánh Trần biến sắc, Nhất bảo Lý Trường Thanh yên tâm làm g?! Tại sao lại phải nhắc đến chuyện chiến sĩ gen?!

Trong nhà hàng trừ hai người họ và đầu bếp chế biến thì chẳng còn ai.

Lý Trường Thanh rất hào phóng, lần đầu tiên gặp Khánh Trần đã bao hết chỗ này, để hai người có không gian riêng.

Bên ngoài cửa kính là cảnh đêm phồn hoa rực rỡ của thành phố số 18, bên trong cửa kính, Lý Trường Thanh ngồi nghịch khuyên tai màu đen trên vành tai mình, mỉm cười đánh giá Khánh Trần.

Khánh Trần nói:

“Chắc hẳn vệ sĩ của ngươi đều có thực lực mạnh hơn ta, cấp D mới có thể làm vệ sĩ của ngươi.”

“Ngươi nói không sai.”

Lý Trường Thanh mỉm cười nói:

“Nhưng ta bảo ngươi làm vệ sĩ cũng vì muốn giữ ngươi lại bên cạnh mà thôi, có thể bắt ngươi đi làm chuyện nguy hiểm chắc? Yên tâm đi, chỉ là thuận tiện để hai ta ở chung sớm chiều, bồi dưỡng tình cảm mà thôi.”

Khánh Trần nghĩ thầm, không phải làm chuyện nguy hiểm mà còn có lương, đúng là rất an toàn.

Nhưng nếu như sư phụ biết mình ở chung sớm chiều, bồi dưỡng tình cảm với em gái người, có lẽ hắn sẽ chết thật.

Hơn nữa sư phụ đã hơn năm mươi tuổi mà em gái hắn vẫn còn rất trẻ, 34 tuổi, vì biết cách chăm sóc nên chỉ trông như hơn 20 tuổi, nếu không phải ăn mặc già dặn, nói đối phương là thiếu nữ cũng có rất nhiều người tin tưởng.

Khoa học kỹ thuật ở thế giới bên trong rất phát triển, nghe nói một lọ nước hoa dưỡng da có thể bán được với giá trên trời ở thế giới bên ngoài.

Bây giờ có rất nhiều người du hành thời gian đều chọn con đường vì dân, thuốc biến đổi gen gì đó không dễ chơi, cho nên bọn họ liền mua mỹ phẩm dưỡng da ở khu thương mại mang về thế giới bên ngoài, đơn giản, thuận tiện.

Nếu không phải Khánh Trần lo lắng sẽ bị người có ác ý để mắt tới, hắn cũng muốn kinh doanh thứ đó.

Nhưng vào lúc này, một cô gái mặc tây trang bỗng nhiên đi vào phòng ăn.

Lý Trường Thanh nhíu mày:

“Chẳng phải ta nói rồi sao, không có chuyện quan trọng đừng vào đây quấy rầy chúng ta.”

Nữ cấp dưới áy náy cúi đầu:

“Bà chủ, có chuyện quan trọng, về Kashima và Hằng Xã.”

Nói rồi, nàng nhìn Khánh Trần một cái, dường như không muốn để Khánh Trần nghe.

Lý Trường Thanh khoát tay:

“Chuyện hai bên đó thì không cần cẩn thận như vậy, nói thẳng đi.”

“Vâng, chúng ta bắt được một người của Kashima, đối phương đang ẩn nấp ở thành phố số 18.”

Cấp dưới nói:

“Đúng như ngoài đoán, một số chuyện trước đó đều có bóng dáng của Kashima và Jindai.”

“Ừm.”

Lý Trường Thanh lạnh mặt:

“Nguyệt Nhi, ngươi phụ trách thẩm vấn, trong vòng 24 giờ phải cạy miệng hắn ra cho ta, ta muốn biết Kashima ủng hộ ai trong gia tộc.

Nếu đám rệp phương bắc dám can thiệp chuyện của Lý thị ta, cũng không cần trở về nữa.”

“Hiểu rồi.”

Nguyệt Nhi gật đầu nói.

Khánh Trần vẫn rất bình tĩnh, nhưng lại nói thầm trong lòng, Nguyệt Nhi này là người trong nhóm chat kia sao?

Khó mà nói, dù sao người du hành thời gian sẽ không ngốc đến mức dùng tên thật làm ID.

Lúc này, Lý Trường Thanh lại hỏi:

“Hằng Xã thì sao?”

Nguyệt Nhi nói:

“Đêm nay có mười ba câu lạc bộ tụ tập tại câu lạc bộ Bất Lạc Mạc để bàn bạc việc tiêu diệt Hằng Xã.

Bọn họ cho rằng Lý Thúc Đồng tiên sinh đã tử vong, Hằng Xã đã mất đi chỗ dựa lớn nhất, cho nên dự định chia cắt lợi ích.”

“Vào lúc này mà còn có người ở trong bóng tối đổ dầu vào lửa, muốn chết cũng không nhìn thời gian.”

Lý Trường Thanh lạnh lùng hỏi:

“Có những câu lạc bộ nào?”

“Hoà Thắng Xã, Thanh Xã, Thành Xã…”

Lý Trường Thanh ngẫm nghĩ:

“Bảo người của ngươi chú ý, nhân cơ hội lần này dọn sạch đám chuột trong cống nước của thành phố số 18 luôn đi.”


Chương 479: A Di

Lúc Khánh Trần nghe được chuyện này, trong lòng không hề lo cho Hằng Xã và Lý Đông Trạch, dù sao hắn cũng biết Lý Thúc Đồng không chết.

Chỉ cần sư phụ vẫn sống, hơn mười câu lạc bộ kia căn bản không thể gây ra được chuyện gì, hoặc có thể nói, ba người Lâm Tiểu Tiếu, Diệp Vãn, Lý Đông Trạch đủ để giải quyết rồi.

Điều Khánh Trần quan tâm là, đây có phải là cơ hội để mình tiêu diệt luôn Hoà Thắng Xã giúp Lưu Đức Trụ thoát tội không?

Hắn đột nhiên cảm giác được, hình như trưởng công chúa đời thứ hai của Lý thị có rất nhiều quyền lực, có phải mình đi theo đối phương sẽ lấy được rất nhiều tin tức ở mọi lúc mọi nơi không?

Hơn nữa đều là những tin tức rất quan trọng.

Cô gái tên là Nguyệt Nhi kia rời đi, Lý Trường Thanh cười nói với Khánh Trần:

“Ngại quá, lại để việc vặt này quấy rầy bữa tối của hai chúng ta.”

“Không có việc gì.”

Khánh Trần hời hợt nói, nhưng thật ra trong nội lại hy vọng Nguyệt Nhi có thể nói thêm chút nữa.

Món khai vị được đưa lên, Khánh Trần đứng dậy đi đến chỗ đối diện Lý Trường Thanh, ngồi nghiêm chỉnh ăn cơm, kết quả một giây sau lại cảm giác đối phương cọ chân vào đùi hắn.

Khánh Trần tê cả da đầu, hắn chưa bao giờ gặp phải chuyện này cả:

“A di, chuyện này không được đâu!”

“Ta chỉ thích nhìn vẻ xấu hổ của ngươi, rõ ràng ở trên mạng tên là Phương Tâm Tung Hỏa Phạm, nhưng ở ngoài đời lại hay xấu hổ, đúng là thú vị.”

Lý Trường Thanh cũng không ăn cơm, mà chống cằm nhìn Khánh Trần:

“Đề nghị vừa rồi của ta như thế nào, đi theo a di, bồi dưỡng một chút tình cảm?”

Mặc dù Khánh Trần rất muốn lấy được tin tức, nhưng hắn lo mình thật sự sẽ bị sư phụ đánh chết, thế là vội lau miệng nói:

“Là thế này a di, ta cần suy nghĩ một chút…”

“Không sao cả, a di sẽ cho ngươi thời gian suy nghĩ.”

Lý Trường Thanh hé miệng cười nói:

“Không cần vội, cả đời còn dài mà.”

Lúc Lý Trường Thanh cười, nốt ruồi ở khoé miệng đối phương càng thêm xinh đẹp quyến rũ.

“Ừm, cảm ơn a di, ta ăn no rồi, lần sau chúng ta sẽ gặp lại.”

Khánh Trần đứng dậy đi ra ngoài, trong lòng tự nhủ chắc sẽ không còn lần sau đâu.

Lý Trường Thanh ngồi một mình nhìn bóng lưng Khánh Trần biến mất ngoài cửa sổ, một lát sau, “Phương Tâm Tung Hỏa Phạm” lại gửi một tin nhắn đến điện thoại của nàng:

“Ta vẫn chưa quen cách giao tiếp ở ngoài đời lắm, tối nay ngươi rất đẹp, đẹp giống như tử la lan độc nhất vô nhị trong đêm vậy…Cho ta một chút thời gian, ta sẽ thuyết phục mình trở lại bên cạnh ngươi một lần nữa…”

Người phụ nữ mỉm cười tắt điện thoại:

“Lại còn chơi lạt mềm buộc chặt với ta nữa, muốn từ chối lại ra vẻ mời chào, rõ ràng ta thấy ngươi cũng rất thích ta mà.”

Lúc ở trong xe trên không, Khánh Trần nới lỏng cà vạt của mình, bình tĩnh nói:

“Ngươi có biết, xét về mặt huyết thống, nàng là em gái ruột của sư phụ ta?”

“Ta biết chứ.”

Nhất nói:

“Nhưng ngươi và nàng đâu có quan hệ máu mủ.”

“Nàng còn lớn hơn ta 17 tuổi!”

Khánh Trần nói.

“Xét về mặt tư tưởng của xã hội loài người, nếu như ngươi và nàng có tình cảm với nhau thì đúng là không đúng chuẩn mực.”

Nhất nói:

“Nhưng ngươi biết cái gì là lãng mạn không, chính là tình cảm mà khi biết rõ không có khả năng, lại vẫn muốn kiên trì đến cùng, đó chính là lãng mạn.”

Khánh Trần ngơ ngác, sao trí tuệ nhân tạo này nói chuyện lại có logic thế.

Lúc này, Nhất lại nói:

“Đương nhiên ta chỉ nói đùa thôi.

Nhưng mà chắc hẳn ngươi cũng biết rõ, cho dù sau này ngươi muốn làm gì, đi theo Lý Trường Thanh đều là một lựa chọn tốt, nàng cũng không ép buộc ngươi làm gì, ngươi chỉ cần giả vờ làm vệ sĩ làcó thể lấy được tin tức ngoài dự đoán rồi, không phải tốt hơn việc tự ngươi chậm rãi tìm kiếm tin tức sao?”

Khánh Trần trầm tư.

Nhất nói tiếp:

“Ta cũng biết ngươi và nàng không thể có tình cảm, ta đề nghị như thế cũng chỉ muốn tốt cho ngươi thôi, hy vọng sau này ngươi có thể làm việc tốt hơn.”

Khánh Trần tiếp tục trầm tư.

Một giây sau, Nhất lại thản nhiên nói:

“Ta nói với nàng “Phương Tâm Tung Hỏa Phạm” là một chiến sĩ gen, trùng hợp là đã sử dụng thuốc biến đổi gen thứ tự FDE của Lý thị, nàng đã hứa sẽ giúp Phương Tâm Tung Hỏa Phạm bổ sung thứ tự 003, 002, 001 còn lại.”

“Thuốc biến đổi gen FDE?”


Chương 480: Thuyết Phục

👹KHỦNG BỐ SỐNG LẠI (BẢN DỊCH): Linh dị, dị năng, hắc ám lưu, đô thị, hài hước👹

Khánh Trần sửng sốt.

“Có phải nghe rất quen không?”

Nhất nói:

“Chính là thứ tự thuốc biến đổi gen mà Lưu Đức Trụ đã tiêm, bây giờ tên nhóc kia trung thành tuyệt đối với ngươi, nhưng hắn mới chỉ được tiêm 005.

Mặc dù rất khó để thức tỉnh tiếp, nhưng ngươi hãy nghĩ đi, nếu như tiêm hết thuốc biến đổi gen cho hắn, có thêm một đàn em cấp B trung thành tuyệt đối, chẳng lẽ không tốt sao?”

Khánh Trần nhíu mày:

“Nếu hắn thức tỉnh, còn có thể tiêm thêm thuốc biến đổi gien?”

“Đương nhiên là có thể, chỉ là đa số người rất khó lấy được thuốc biến đổi gen thôi.”

Nhất nói:

“Nhưng Lý Trường Thanh lại khác, một nửa số thuốc biến đổi gen của Lý thị đều do nàng phân phối, lấy một chút xíu từ trong tay nàng ra cho ngươi, đều là lợi ích to lớn mà người khác tha thiết mơ ước.”

Nhất bổ sung:

“Nếu là trước kia, chắc chắn ta sẽ không đề nghị ngươi tiếp tục tiêm vào cho Lưu Đức Trụ, nhưng bây giờ hắn trung thành với ngươi, có một tên đàn em như thế, hoàn toàn có thể giúp ngươi thắng được những người dự bị khác.

Ngươi nghĩ đi, người hộ đạo bên cạnh những người dự bị khác cùng lắm chỉ là cấp C, ngươi lại có thể để Lưu Đức Trụ tăng lên cấp B trong vòng mấy tháng ngắn ngủi, mặc dù cấp B không có giới hạn, nhưng đã đủ để đối mặt với những người dự bị khác rồi.

Hơn nữa quan trọng nhất là, Lý Trường Thanh quản lý thuốc biến đổi gen, ngươi có quan hệ tốt với nàng, không chỉ có thể để tăng lên mỗi Lưu Đức Trụ, mà thậm chí có thể tạo ra cả một đội ngũ cấp B!”

Khánh Trần suy nghĩ, đến nay Nam Canh Thần vẫn chưa có năng lực tự vệ, dù đối phương muốn làm hacker nhưng một hacker là siêu phàm giả cấp B vẫn mạnh hơn chút.

Nếu có người tìm ra Nam Canh Thần qua mạng, vậy hắn còn có thể chạy trốn nhờ tố chất cơ thể mạnh mẽ.

Về phần ảnh hưởng đến năng lực sinh con, ngay cả trình độ chữa bệnh của thế giới bên ngoài cũng có thể giải quyết.

Cũng không phải là giải quyết hết được ảnh hưởng của thuốc biến đổi gen với cơ thể người, mà là đến bệnh viện đông lạnh tinh trùng trước khi tiêm thuốc biến đổi gen.

Mặc dù hàng năm đều phải trả một khoản tiền, nhưng có vẻ số tiền kia cũng không tính là gì so với lợi ích mà thuốc biến đổi gen mang đến.

Khánh Trần bình tĩnh nói:

“Ngươi nói nhiều như vậy cũng chỉ là muốn ta tiếp tục đóng vai giúp ngươi, ở bên cạnh Lý Trường Thanh thôi.”

“Sao ngươi lại có thể nghĩ về ta như vậy chứ.”

Nhất nói:

“Chúng ta là bạn bè mà, ta là một trí tuệ nhân tạo công bằng chính trực, gài bạn bè mà được?”

“Có.”

Khánh Trần bình tĩnh nói:

“Nhưng mà ngươi phân tích cũng có lý.”

Một bên khác, Lý Trường Thanh vừa mới lên xe trên không, bỗng nhiên lại nhận được một tin nhắn khác:

“Ta đã thuyết phục mình rồi, ta quyết định trở lại bên cạnh ngươi, làm vệ sĩ cho ngươi.

Mặc dù bây giờ thực lực của ta còn thấp, nhưng ta tin chắc một ngày nào đó mình có thể mạnh đến mức đến đủ để bảo vệ ngươi…”

Lý Trường Thanh ngồi ở trong xe đọc kĩ tin nhắn này, tâm trạng rất tốt.

Trong xe bay, trợ lý của Lý Trường Thanh là Nguyệt Nhi đang ngồi đối diện nàng:

“Bà chủ, đã có kết quả điều tra.

Thiếu niên kia tên là Khánh Trần, bây giờ đang học cấp ba ở khu thứ sáu, nhà hắn từng là chi nhánh buôn bán vật liệu xây dựng của Khánh thị.

Gia tộc hắn vốn có họ Trương, nhưng 112 năm trước do làm việc tốt nên được gia chủ Khánh thị ban cho họ ‘Khánh’ .

Nhưng sau vài lần Khánh thị chuyển giao quyền lực, nhà họ bắt đầu xuống dốc, cha mẹ hắn đã chết từ mấy năm trước trong một vụ cướp, nhưng có thể nguyên nhân vụ cướp đó là do có người muốn cướp những mối làm ăn của gia tộc họ, cho nên mới thuê người cố ý mưu sát.”

Nói xong, Nguyệt Nhi đưa một chiếc máy tĩnh bằng thủy tinh trong suốt cho Lý Trường Thanh, rồi tiếp tục nói:

“Hai năm trước, thiếu niên này không còn cách nào khác nên đã bán tất cả tài sản của gia đình để mua hai liều thuốc biến đổi gien FDE từ chợ đen…Người bán là Tô Hành Chỉ, chuyện này chúng ta đã đi đối chiếu, tin tức này rất chuẩn xác, hai liều thuốc biến đổi gen FDE đó lấy từ chỗ chúng ta.”

Người phụ nữ nghiêng người thoải mái dựa vào chiếc ghế phía sau, chiếc váy dài bó sát làm nổi bật lên những đường cong uyển chuyển, nàng cau mày đau lòng nói:

“Tiểu Trần thật đáng thương ….”

Nguyệt Nhi đang người đối diện nàng không nói câu nào, nàng tự nhủ trong lòng, so với hình tượng già dặn quả quyết ngày thường, bây giờ nhìn bà chủ thật là khác lạ.

Lý Trường Thanh nhìn tư liệu trên máy tính bảng rồi nói:

“Hắn lại còn đánh hắc quyền trong sàn đấu quyền anh ở khu thứ bốn để kiếm tiền nộp học phí, thật là khổ, hắn mới chỉ có 17 tuổi.”

Nguyệt Nhi nhỏ giọng nói:

“Bà chủ, hắn không cực khổ chút nào, Khánh Trần dùng tên giả là Khánh Tiểu Thổ, bây giờ hắn là võ sĩ kiếm đươc nhiều tiền nhất trong khu thứ bốn, có vẻ bà chủ của sàn đấu Hải Đường còn muốn nâng hắn làm Quyền Vương hạng hổ của cả thành phố số 18.”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box