[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 47 : Tin Tưởng (c461-c470)
❮ sautiếp ❯Chương 461: Tin Tưởng
Đây là quy tắc trong lồng bát giác, vĩnh viễn không nên tin đối thủ.
Vào lúc này, trọng tài còn chưa kịp khoá lồng bát giác lại mà trận chiến đã kết thúc rồi.
Khán đài xôn xao.
Lần trước trong trận đấu xác định thứ hạng, Dù Khánh Trần đã qua cửa, nhưng khi ấy thiếu niên cũng không thể hiện ra kỹ xảo cận chiến, trận đánh với Hoàng Tử Hiền cũng là lấy mạng đổi mạng, rất giống một tên lỗ mãng.
Nhưng mà lần này lại khác, kỹ xảo và phán đoán của Khánh Trần có thể gọi là quá hoàn hảo.
Trận thi đấu quyền anh này giống như một buổi biểu diễn mà thiếu niên và Tiêu Thái Bảo đã bàn bạc trước vậy.
Thấy khán đài dần dần sôi trào, Khánh Trần nhìn về phía phòng 001 ngoài lồng bát giác, hắn biết Giang Tiểu Đường đang ở bên trong.
Sau khi kết thúc trận đấu, hắn lại không hề rời khỏi lồng bát giác, mà cứ chờ đợi như vậy.
Một giây sau, trong tai của trọng tài nghe vang lên giọng nói của Giang Tiểu Đường:
“Nói cho khán giả, trận đấu hạng hổ hôm nay sẽ kéo dài đến khi trong phòng quyền anh không còn ai đánh được nữa mới thôi, lại mở thêm một bàn cược nữa, cược xem hôm nay hắn có thể đánh mấy trận.
Quý Hào, bảo các tuyển thủ hạng hổ khác trong phòng quyền anh bắt đầu làm nóng người đi.”
Ở hàng khán đài đầu tiên, Hoàng Tử Hiền ngồi trên xe lăn, yên lặng nhìn thiếu niên trong lồng bát giác.
Đối phương còn đang chờ đối thủ mới vào lồng, giống như ồn ào náo động quanh mình đều không có liên quan gì đến trong lồng bát giác vậy.
Ngoài lồng bát giác là một thế giới, mà trong lồng lại là một thế giới khác.
Trong tất cả mọi người ở đây, người có nhiều cảm xúc nhất đương nhiên là Hoàng Tử Hiền, bởi vì hắn từng đánh ngang tay với Khánh Trần.
Hắn biết, mấy ngày trước đối phương căn bản không hề có kỹ xảo gì, cũng không còn là người đầu tiên là chịu đòn, sau đó còn phải dùng biện pháp liều mạng nữa.
Mà bây giờ lại khác, Hoàng Tử Hiền nhận ra kỹ xảo của Khánh Trần đã thành thạo vượt quá mức tưởng tượng.
Hắn không hiểu thiếu niên làm được kiểu gì.
Bởi vì chỉ có người trong nghề mới hiểu được, chứ người bình thường có hiểu được vì sao Tiêu Thái Bảo lại thua đâu?
Đám con bạc đặt cược cho Tiêu Thái Bảo thu nhau mắng hắn giả vờ thi đấu, yêu cầu phòng quyền anh Hải Đường hủy bỏ tư cách tuyển thủ hạng hổ của hắn.
Nhưng Hoàng Tử Hiền biết, sở dĩ Tiêu Thái Bảo sẽ đưa chân của mình vào trong lòng Khánh Trần, không phải bởi vì hắn ngốc, hắn diễn, mà là bởi vì Khánh Trần đã sớm đoán trước rồi.
Cứ như thiếu niên ở trong lồng bát giác có thể đoán trước tương lai, khắc chế kẻ địch từng bước một.
Đây mới là chỗ đáng sợ nhất.
Hoàng Tử Hiền nghĩ, nếu như hôm nay lại để mình đánh với đối phương một trận, cho dù mình không bật khóc, chỉ sợ chưa chắc sẽ thắng được.
Bởi vì đối phương cũng biết kỹ năng nhu thuật mà hắn tự tin.
Hoàng Tử Hiền đang nghĩ, có phải mình nợ đối phương một mạng sẽ không có cơ hội trả lại hay không?
“Khoan đã, vì sao đã đấu xong rồi mà Khánh Tiểu Thổ vẫn không xuống sân?”
Có người xem khó hiểu nói.
“Hắn đang chờ cái gì?”
Một giây sau, người dẫn chương trình cất cao giọng nói với khán giả xung quanh:
“Mọi người, đêm nay phòng quyền anh Hải Đường sẽ chào đón giây phút lịch sử của trận đấu hạng hổ, đêm nay tuyển thủ Khánh Tiểu Thổ không chỉ muốn khiêu chiến Tiêu Thái Bảo, còn muốn đánh một trận không hạn chế cách đấu thật sự trong lồng bát giác!”
“Đêm nay, hắn sẽ tiếp tục khiêu chiến năm tuyển thủ hạng hổ khác trong phòng quyền anh, cho đến khi hắn qua cửa hoặc tử vong!”
“Bàn cược mới đã mở, mọi người có thể tham gia đặt cược!”
Khán giả và dân cờ bạc trên sân đều không ngờ được trong lồng bát giác lại xảy ra biến cố mới.
Họ chưa bao giờ thấy tuyển thủ nào dám khiêu chiến nhiều người cùng cấp bậc trong một đêm!
Tất cả mọi người đều cảm thấy Khánh Tiểu Thổ thật ngông cuồng.
Thế nhưng mọi người nghĩ tới cảnh Khánh Tiểu Thổ gọn gàng linh hoạt giải quyết Tiêu Thái Bảo vừa rồi, lại chần chờ mãi mà không nói ra lời.
Sau khi người dẫn chương trình tuyên bố chuyện này được mười phút, từng phòng quyền anh ở khu thứ bốn đều xuất hiện cảnh tượng kỳ quái, khán giả vốn đang ngồi xem có vẻ đã nhận được tin tức từ bạn bè, sau đó thi nhau chạy ra ngoài, đổ dồn về phía phòng quyền anh Hải Đường.
Lần này có một phần năm khán giả rời đi, đến mức các phòng quyền anh chỉ còn lác đác vài người.
Các ông chủ phòng quyền anh đều buồn bực, có chuyện gì vậy?
Trong phòng quyền anh Thiên Thọ, một cấp dưới chạy vào báo cáo với ông chủ:
“Có một tuyển thủ hạng hổ của phòng quyền anh Hải Đường nói đêm nay muốn khiêu chiến hết 6 tên hạng hổ, đánh xong mới rời khỏi lồng bát giác, nếu không sẽ chết ở bên trong!”
Ông chủ của phòng quyền anh Thiên Thọ – Trương Thiên Thọ ngây ra:
“Mẹ nó ngươi lại uống rượu giả đúng không, nào có hạng hổ nào có thể đánh luân phiên sáu người được?”
Chương 462: Trận Đấu Thứ Hai
👾TA CHÍNH LÀ KHÔNG THEO SÁO LỘ RA BÀI (BẢN DỊCH): Hài hước, hệ thống, hài hước, giả trư ăn thịt hổ, phế vật lưu….👾
“Thật mà ông chủ.”
Cấp dưới gấp gáp đến mức miệng đắng lưỡi khô:
“Bây giờ tất cả khán giả ở khu thứ bốn đều chạy đến đó hết rồi, đối phương vừa gạ gục Tiêu Thái Bảo xong, sẽ bắt đầu trận thứ hai ngay lập tức.”
“Ta biết Tiêu Thái Bảo, hắn bị hạ gục thì có gì lạ đâu, không phải tuần nào hắn cũng bị đánh bại một lần à… Hắn cũng chỉ là một tên hạng hổ đánh bại được mỗi cấp E thôi, nếu không đã sớm rớt hạng rồi.”
Trương Thiên Thọ nói.
“Ta cảm thấy lần này lại khác đấy ông chủ, ta nghe người ta nói, đối thủ của hắn đánh hắn dễ như chơi.”
Cấp dưới nói.
Nghe nói như thế, Trương Thiên Thọ nghiêm túc hẳn lên.
Dù Tiêu Thái Bảo là người kém nhất trong hạng hổ, nhưng dù sao cũng là một chiến sĩ gen thực thụ, lấy tố chất cơ thể của hắn vẫn có thể chịu được.
Cho nên khi cấp dưới nói đối thủ đánh Tiêu Thái Bảo như chơi, Trương Thiên Thọ liền nghiêm túc suy nghĩ:
“Tuyển thủ đánh Tiêu Thái Bảo tên là gì?”
“Tên là Khánh Tiểu Thổ, nghe nói là một người mới.”
Cấp dưới nói.
Trương Thiên Thọ hiếu kì:
“Khoan đã, Khánh Tiểu Thổ này không phải là người mới đã đánh bại Hoàng Tử Hiền sao? Người mới mà ngông cuồng như thế à?”
“Ông chủ, hắn đã có thể đánh Hoàng Tử Hiền đến khóc được, ngông cuồng một tí cũng quá bình thường.”
Cấp dưới nói.
“Mẹ nó ngươi nói cũng có lí.”
Trương Thiên Thọ cảm thấy quá xui xẻo:
“Sao người phụ nữ rắn rết như Giang Tiểu Đường lại vớ được một tuyển thủ có tài năng như thế này chứ?!”
Tất cả phòng quyền anh ở khu thứ bốn đều cạnh tranh với nhau, chỗ này thì có trận đấu đặc sắc, chỗ kia lại có nhiều tuyển thủ nổi tiếng, chỗ khác thì làm ăn tốt nhất, cho nên toàn là thay phiên nhau làm ăn, mỗi một phòng quyền anh đều vất vả tìm kiếm người mới.
Có đôi khi, nếu như gặp được hạt giống tốt hạng gà, thậm chí phòng quyền anh sẽ ký hợp đồng phục vụ dài hạn với đối phương, sau đó cung cấp thuốc biến đổi gen miễn phí.
Muốn để một tuyển thụ hạng gà tăng lên hạng hổ, cần hai loại thuốc biến đổi gen, nhưng một tuyển thủ hạng hổ phải mất mấy năm mới kiếm đủ số tiền đó cho phòng quyền anh.
Hơn nữa bồi dưỡng tuyển thủ của mình còn có thể đề phòng người khác phá đám, đây chính là thân tín chính thống.
Lúc này, cấp dưới lại thấp giọng nói:
“Ông chủ, em họ của ta làm nhân viên phục vụ ở phòng quyền anh Hải Đường nói là hình như Giang Tiểu Đường nhận Khánh Tiểu Thổ làm đệ đệ, còn tặng phòng riêng của mình tặng cho đối phương sử dụng, chia hoa hồng bằng quyền vương cấp Lục Địa Tuần Hành.”
“Chia hoa hồng cao như thế cho hạng hổ?”
Trương Thiên Thọ nhíu mày:
“Làm hỏng quy định!”
“Ông chủ, chúng ta phải làm sao bây giờ?”
Cấp dưới hỏi.
“Tiếp theo Khánh Tiểu Thổ sẽ đánh với ai?”
“Lâm Vũ Huy, Lý Lân, Thích Hạ, Lục Uy, Lý Tử Minh.”
“Ồ.”
Trương Thiên Thọ sửng sốt:
“Ta còn tưởng rằng Giang Tiểu Đường sẽ lại lấy năm tên yếu đuối ra trải đường cho Khánh Tiểu Thổ chứ, nhưng năm tên này đều là kẻ tàn nhẫn.
Hơn nữa không phải Lý Tử Minh là quyền vương hạng hổ của phòng quyền anh Hải Đường sao, còn là tay đấm đầu bảng trung thành tuyệt đối của Hải Đường nữa chứ, vậy mà người phụ nữ Giang Tiểu Đường kia lại cam lòng dùng Lý Tử Minh làm bàn đạp cho Khánh Tiểu Thổ?!”
Lần này, cho Khánh Tiểu Thổ không thể nghĩ ra được Giang Tiểu Đường muốn làm gì?
Không thích hợp, Dù Giang Tiểu Đường rắn rết, nhưng lại rất hiểu quy củ.
Khánh Tiểu Thổ có quan hệ như thế nào với nàng, mới có thể để nàng phá hỏng quy củ?
Vào lúc này ở trong phòng quyền anh Hải Đường, Lý Y Nặc cũng đang yên lặng nhìn lồng bát giác, kinh ngạc nói:
“Quá điên cuồng.”
Nàng hoàn toàn không nghĩ tới trong Kỵ Sĩ sẽ có một người hung ác như vậy.
Kỵ sĩ tuy mạnh, còn có tố chất cơ thể hơn hẳn người cùng cấp bậc, nhưng loại ưu thế này chỉ chênh lệch rõ ràng khi đến cấp B, hơn nữa cấp B còn có Thu Diệp Đao.
Cho nên, trước kia lúc các kị sĩ chưa đạt đến cấp B thì đều rất khiêm tốn.
Nàng nhìn những người khác trong phòng, lại phát hiện ba người Lý Đồng Vân, Nam Canh Thần, Khánh thị cùng nhau bám vào cửa kính, tập trung tinh thần nhìn, khung cảnh cực kì quỷ dị.
“Mấy người phấn khích như thế sao? Đây chỉ là một trận đấu nghiền ép mà thôi.”
Lý Y Nặc hỏi.
Lý Đồng Vân điềm nhiên hỏi:
“Ta chỉ thích xem Tiểu Thổ ca ca nghiền ép người khác.”
Khánh Thi cũng cười tủm tỉm nói:
“”Khả Khả Ái Ái” vừa biết làm thơ, vừa biết đánh lồng bát giác, quả thực là một nhân tài văn võ song toàn!”
Lý Y Nặc thầm nói:
“Ê, tại sao ta lại cảm thấy ngươi sa đoạ rồi vậy, Khánh thị sẽ đồng ý cho ngươi ở cùng với một tuyển thủ hắc quyền sao?”
“Sao lại ở cùng được.”
Khuôn mặt Khánh Thi ửng hồng:
“Chỉ là bạn bè bình thường thôi! Đúng rồi Y Nặc tỷ tỷ, ta nghe nói ngươi rèn luyện cơ thể rắn chắc như thế là vì không muốn làm thông gia với người khác đúng không?”
Chương 463: Trận Đấu Thứ Ba
Lý Y Nặc nghiêng qua nàng một cái:
“Ờ.”
Khánh Thi ngẫm nghĩ:
“Vậy ngươi có thể dạy ta không, ta cũng không muốn thông gia với người khác…”
Nam Canh Thần bỗng nhiên nói:
“Ta ra ngoài gọi phục vụ làm ít đồ ăn và rượu, các ngươi cứ trò chuyện trước.”
Trận thứ hai là đánh với Lâm Vũ Huy.
Đã không còn màn doạ dẫm, người dẫn chương trình có vẻ nóng vội tuyên bố tuyển thủ hạng hổ thứ hai là Lâm Vũ Huy ra sân.
Trước khi ra sân, huấn luyện viên của hắn đặc biệt căn dặn hắn phải đề phòng nhu thuật của Khánh Trần, nhất định phải cách nhau một khoảng cách an toàn, đừng để đối phương đẩy trận chiến tới mặt đất, không được để đối phương đánh ngã.
Cao thủ nhu thuật am hiểu việc kéo ngã đối thủ nhất, sau đó dùng cơ thể linh hoạt mạnh mẽ khoá chặt kẻ địch lại.
Chỉ là, Lâm Vũ Huy cảm thấy có chút kỳ quái, lúc bắt đầu trận đấu quyền anh, có vẻ thiếu niên đối diện cũng không định xông lại quật ngã mình, mà duy trì khoảng cách thăm dò an toàn giống như mình vậy.
Hơn nữa, tư thế của thiếu niên cũng rất kỳ quái, lúc di chuyển đều đặt trọng tâm ở chân trái.
Thiếu niên hơi cong lưng, hai tay chắn ở trước mặt.
Sát thủ quyền?! Lâm Vũ Huy suy nghĩ trong lòng, tại sao đối phương lại đổi một cách đấu khác vậy?
Trên thực tế, cách chiến đấu này gọi là sát thủ quyền ở thế giới bên trong, nhưng ở thế giới bên ngoài nó lại có một cái tên khác, thái quyền.
Hai bên lượn quanh nhau trong lồng bát giác, tuy không trao đổi vị trí, nhưng người nào cũng không hành động thiếu suy nghĩ.
Khánh Trần thử thăm dò dùng chân phải quét về phía bắp chân của Lâm Vũ Huy, lại thấy Lâm Vũ Huy nhấc chân tránh né, không tự chủ được vung hai tay ra ngoài.
Ngay vào lúc này!
Trong chớp mắt, trọng lượng cả người Khánh Trần đã đổ dồn vào chân trái, lực chống trên mặt đất truyền ra khắp người, đùi phải đang quét thấp nhử mồi kia bỗng nhiên nâng lên trên!
Đạp đùi của thái quyền!
Ngay lúc hai tay Lâm Vũ Huy đang giang ra, đùi phải của Khánh Trần đã xuyên qua giống như trường mâu, đạp chân phải lên trên xương cằm đối phương.
Lâm Vũ Huy muốn đưa hai tay về thủ, nhưng sức mạnh của cánh tay sao có thể chống đỡ được cú đạp này chứ?
Răng rắc hai tiếng, cánh tay và xương cằm cùng nứt ra!
Lực chân của tuyển thủ hạng hổ đã vượt qua cân nặng cơ thể, Lâm Vũ Huy đã bị mất đi cân bằng bởi cú đạp này, bay vọt về phía sau!
Đập mạnh lên trên lồng bát giác!
“Tiếp theo.”
Khánh Trần nói.
Thiếu niên đứng trong lồng bát giác, thở hổn hển rất nhỏ.
Dân cờ bạc trên khán đài mắng:
“Lâm Vũ Huy quá ngu, một cú đá thẳng như vậy mà không đề phòng được sao?!”
“Đây không phải là đấu giả sao!”
Trong phút chốc, cái gì cũng nói được, vé cá cược hết hiệu lực tung bay trên trời giống như pháo hoa chúc mừng bên thắng vậy.
Hoàng Tử Hiền ở hàng trước khán đài yên lặng nhìn xem, nhíu mày suy tư.
Nhưng mà rất nhanh hắn đã hiểu ra, hai phút trước trận đấu này, Khánh Trần vẫn luôn không ra tay thật.
Không phải Khánh Trần e ngại thất bại, mà là thiếu niên này đang quan sát đường cong cơ bắp trên người Lâm Vũ Huy thông qua di chuyển.
Đúng vậy, Hoàng Tử Hiền nhớ lại ánh mắt của đối phương: Phán đoán của hắn không sai.
Cho nên, sau khi Khánh Trần quan sát xong, liền quyết định sử dụng hai chiêu liên tiếp đủ để trí mạng là đánh nghi binh và đạp đùi.
Đây là cách tấn công mà Khánh Trần lựa chọn sau khi đã nghĩ kĩ, không phải Lâm Vũ Huy quá ngu, là Lâm Vũ Huy đã bị người ta nhìn thấu.
Nhưng mà, Hoàng Tử Hiền vẫn cảm thấy không hiểu vì sao Khánh Trần lại phải thay đổi phong cách đấu?
Mỗi loại cách đấu đều khác nhau lớn như vậy, muốn thành thạo một loại nào cũng đều chuyện không hề dễ dàng.
Trận thứ ba đánh với Lý Lân.
Có vẻ Khánh Trần lại từ bỏ những kỹ thuật đã thể hiện xong là nhu đạo và thái quyền.
Hắn chỉ dùng hai tay để tấn công, tạo ra một phạm vi công kích hoàn mỹ, mỗi lần đối thủ ra quyền, lại phát hiện quyền của mình lúc nào cũng cách xa Khánh Trần một centimet.
Thậm chí tuyển thủ này còn có một loại áo giác, giống như mình không bao giờ có thể chạm được vào Khánh Trần.
Loại cảm giác này làm người ta rất bất lực, cũng làm cho người ta phẫn nộ, giống như mình đang bị trêu đùa vậy.
Ở trong mắt người xem, Lý Lân giống như bị điên, không ngừng thử nghiệm rút ngắn khoảng cách của hắn và Khánh Trần.
Dần dần trong đầu của hắn chỉ còn lại một suy nghĩ: Hắn muốn đánh trúng Khánh Tiểu Thổ!
Mà ở trên lôi đài, một khi mất lý trí cũng có nghĩa là sẽ thất bại.
Cuối cùng, Lý Lân đã dồn Khánh Trần đến biên giới lồng bát giác, đánh trúng một quyền vào khuỷu tay trái của Khánh Trần, hắn cảm giác tay mình đã vỡ nát chỉ vì va chạm với khuỷu tay cứng rắn.
Đây là tư thế phòng ngự kinh điển nhất, lấy khuỷu tay đỡ quyền.
Chương 464: Chỉ Là Lý Thuyết
🔥SỐ HIỆU 09 (BẢN DỊCH): Nam chính chết đi sống lại vô số lần, hài hước cười ẻ chịu không nổi, nội dung hay không chê vào đâu được, lọt hố không sai!!!🔥
Một giây sau, Khánh Trần lạnh lùng vung một quyền về phía Lý Lân, đập mạnh lên mặt của đối phương, dường như người xem cũng có thể nhìn thấy lớp da và cơ bắp trên mặt Lý Lân chấn động.
Bạo lực và tàn khốc.
Lý Lân ngã xuống đất không dậy nổi, mà Khánh Trần thì đứng trên lôi đài kịch liệt thở dốc, đổ mồ hôi như mưa.
Càng ngày càng có nhiều khán giả đến phòng quyền anh Hải Đường, đến mức bên trên hành lang cũng có đầy người.
Bây giờ đang là cuối thu, hô hấp của hàng chục nghìn người khiến không khí của phòng quyền anh cũng trở nên ẩm ướt, nếu có người vừa đi từ trời tuyết bên ngoài vào trong mới, không khí ẩm ướt ấm áp sẽ kết thành sương mù trên tay chân máy móc của họ, cuối cùng hoá thành giọt nước.
Bàn cược của phòng quyền anh càng ngày càng nhiều, dòng tiền vốn nhấp nhô cực lớn.
Trận thứ tư đánh với Thích Hạ.
Trên mặt Khánh Trần đã xuất hiện vẻ mỏi mệt, nhưng hắn không còn cố chấp với cách đấu nữa, mà bắt đầu trộn lẫn tất cả các chiêu tấn công lại với nhau.
Hắn giống một con robot linh hoạt, nhanh chóng di chuyển trong lồng bát giác, lấy tốc độ cao để khiến đối phương xuất hiện sơ hở.
Trận thứ năm đánh với Lục Uy.
Vẻ mệt mỏi trên mặt Khánh Trần càng thêm nghiêm trọng, mồ hôi tuôn ra như mưa.
Lần này, hắn lại sử dụng nhu thuật, đây là một loại cách đấu gây tổn thương nhỏ nhất với cơ thể mình.
trong phòng VIP số 001, Quý Hào hỏi Giang Tiểu Đường:
“Bà chủ, có cần cho dừng lại không, ta thấy thể lực của hắn đã phải gánh chịu rất lớn rồi, không thích hợp đánh tiếp nữa.”
Trên mặt Giang Tiểu Đường cũng xuất hiện vẻ do dự.
Quý Hào tiếp tục nói:
“Bà chủ, ta biết dừng trận đấu sẽ khiến đám con bạc phẫn nộ, nhưng dân cờ bạc dễ quên, chỉ cần sau này Khánh Tiểu Thổ có thể để họ kiếm tiền, họ vẫn sẽ đến Hải Đường.
Mà mất đi một tuyển thủ như Khánh Tiểu Thổ, trong vòng mười năm cũng rất khó tìm lại.”
Giang Tiểu Đường nhìn hắn:
“Quý Hào, ngươi là cấp Lục Địa Tuần Hành, trong mắt của ngươi, thực lực của hắn như thế nào?”
Quý Hào ngẫm nghĩ rồi nói:
“Ta sẽ không muốn đánh với hắn.”
“Vì sao? Ngươi cao hơn hắn hẳn một cấp bậc.”
Giang Tiểu Đường khó hiểu.
“Bà chủ, những tuyển thủ như chúng ta rất nhạy cảm với sức mạnh, tố chất thân thể của Khánh Tiểu Thổ đã gần đạt đến mức cao nhất của cấp E, nếu như ví giá trị giới hạn của cấp E và cấp D là 9, như vậy bây giờ hắn đang là 8,9999.”
Quý Hào nói:
“Trên thực tế thật ra đây là một giá trị trên lý thuyết thôi, đa số cấp E sẽ dừng lại ở 7 hoặc 8, thiên phú càng tốt, điểm dừng của giá trị này càng cao.
Lúc này, cấp E cần một liều thuốc biến đổi gen mới có thể vượt qua đến gần 9.
Cho nên, bây giờ ngài nói hắn là ngụy cấp D, cũng không có vấn đề lớn lắm.”
Đây là số lượng khác nhau chính xác nhất, giá trị của một người bình thường là 3, cấp F là 6, cấp E là 9.
Cho nên cấp E sẽ có tố chất thân thể gấp 3 lần người trưởng thành bình thường.
Trước đó Khánh Trần đoán mình có tiêu chuẩn gấp năm lần người trưởng thành, đó là bởi vì hắn đang so sánh với đàn ông kém khoẻ mạnh ở thế giới bên ngoài, loại người mà khiêng túi gạo thôi cũng phải thở hồng hộc đấy.
Mà tiêu chuẩn Quý Hào nói đến là dựa theo tuyển thủ hạng gà…
Giang Tiểu Đường ngẫm nghĩ:
“Cho dù như thế, Quý Hào ngươi cũng không cần sợ chiến chứ, ngươi là cấp D, là cấp Lục Địa Tuần Hành thực thụ.”
“Bà chủ, không phải sợ chiến.”
Quý Hào lắc đầu:
“Là ta không thể xác định mình có thắng được hắn hay không, cho nên bình thường sẽ không lựa chọn mạo hiểm.”
“Ngươi là một người cấp Lục Địa Tuần Hành, vậy mà lại nói không chắc sẽ thắng được hắn?”
Giang Tiểu Đường buồn bực, nàng biết Khánh Trần lợi hại, nàng biết Khánh Trần là kỵ sĩ, nhưng cũng không thể khiêu chiến vượt cấp không hợp thói thường chứ.
Quý Hào ngẫm nghĩ rồi nói:
“Bà chủ, hắn có nhiều thủ đoạn lắm, kỹ thuật đấu còn rất nhuần nhuyễn.
Kỹ năng sát thủ quyền của ta gần bằng hắn, nhưng chắc chắn nhu thuật không thể biến hoá nhiều như hắn được.
Cho nên, có khả năng ta sẽ bị lật thuyền trong mương.”
Kỹ thuật không liên quan gì đến cấp bậc, có đôi khi kỹ thuật của hạng gà còn tốt hơn cấp Lục Địa Tuần Hành, điều này cũng không lạ lắm.
Mà có đôi khi, những kỹ thuật này chính là mấu chốt để chiến thắng.
Đây cũng là nguyên nhân Khánh Trần muốn củng cố nền móng vững chắc.
“Bà chủ, có cần dừng trận đấu không?”
Quý Hào hỏi.
Giang Tiểu Đường nhìn vào lồng bát giác, nàng đột nhiên lắc đầu:
“Ta tin tưởng hắn, đây là con đường mà chính hắn lựa chọn, nhất định hắn có thể đi được.”
Quý Hào do dự nói:
“Bà chủ, đúng là đây là con đường mà hắn chọn, nhưng hắn chỉ nói muốn đánh một trận, không phải là đánh cả sáu trận…”
“Thật sao?”
Trận thứ sáu là đánh với Lý Tử Minh.
Chương 465: Nghỉ Giải Lao
Hẹn gặp lại các bạn vào ngay mai, ngày mai vẫn sẽ 10 chương ạ! Đừng quên ĐỀ CỬ và ĐẨY KIM PHIẾU ủng hộ mình nhé!
Chúc các bạn thật nhiều sức khỏe.
Nếu ai có dùng Momo thì hãy ủng hộ một ít cho QUỸ VẮC XIN COVID, cùng nhau vượt qua đợt dịch này!
Lần nữa, chúc các bạn thật nhiều sức khỏe!
Lần này, Khánh Trần chủ động yêu cầu nghỉ ngơi 15 phút.
Yêu cầu này hợp tình hợp lý, trọng tài đồng ý.
Trên thực tế, vốn dĩ tuyển thủ luôn có 15 phút nghỉ ngơi giữa mỗi trận đấu quyền.
Tất cả mọi người nhìn Khánh Trần mệt đến mức còng lưng xuống, đột nhiên cảm thấy có lẽ hắn sẽ không qua được cửa ải này.
Lý Tử Minh là quyền vương hạng hổ, là con át chủ bài của phòng quyền anh Hải Đường, không biết đã có bao nhiêu người chết trên tay hắn rồi.
Nếu như Khánh Trần đang ở thời điểm sung sức, chỉ sợ đúng là khó mà nói, mọi người đều có lòng tin với hắn, biết hắn cực kì mạnh.
Nhưng bây giờ, rõ ràng thiếu niên này đã là nỏ mạnh hết đà.
Trong phút chốc, rất nhiều dân cờ bạc đều đặt cược hắn sẽ gục ngã ở cửa thứ sáu, không thể thông qua.
Ngay trong đám người đang đặt cược này, Nam Canh Thần vừa rời khỏi phòng đang vừa đi vừa nhỏ giọng nói:
“Mua lại vé cược Khánh Tiểu Thổ qua cửa đây… thu lại giảm 90% đây… Bây giờ hắn đã hết sức, Lý Tử Minh là quyền vương hạng hổ, hắn không có khả năng thắng.”
Một giây sau, một đám người mênh mông vọt tới bên cạnh Nam Canh Thần, đến mức hắn nhất định phải cởi áo khoác ra đựng đám vé cược vừa mua lại kia.
Sự thật chứng minh, dân cờ bạc không có ký ức.
Lúc này, Nam Canh Thần chợt thấy một người đàn ông trung niên cầm vé cược qua cửa trong tay, trên đó viết số 2000.
Trên sàn quyền anh, 1 là 1 ngàn, 2000 đại diện cho mức đặt cược cao nhất là 2 triệu, nhịp tim của Nam Canh Thần bắt đầu gia tăng, đây là một con dê béo!
Hắn hỏi:
“Ông chú, có bán vé cược trong tay ngươi không? Mua lại giảm 90%, bây giờ muốn bán thì phải nhanh lên, nếu không lát nữa sẽ mất cả chì lẫn chài!”
Người đàn ông trung niên kia hơi kinh ngạc, dở khóc dở cười:
“Không bán không bán, xéo đi nhanh lên, đợi lát nữa đám con bạc này phát hiện ra sẽ đánh chết ngươi.”
“Được rồi.”
Nam Canh Thần thấp giọng nói:
“Cảm ơn đã nhắc nhở.”
Sau khi mọi chuyện đã sẵn sàng, hắn đi đến khán đài bình thường, tay phải vụng trộm ra dấu ok, sau đó xoay người chạy mất.
Trong khán đài có quá nhiều người, không ai chú ý tới hắn, nhưng Nam Canh Thần biết, Khánh Trần vẫn đang chờ tín hiệu này.
Một giây sau, tất cả người xem chợt phát hiện, Khánh Trần đã không còn thở dốc nữa, ngay cả cái lưng đang còng xuống cũng dựng thẳng lên, cứ như không hề có việc gì vậy.
Ánh mắt cũng khôi phục vẻ tỉnh táo.
Biến cố này khiến tất cả mọi người sợ ngây ra.
Đám con bạc vừa bán vé kia giận dữ mắng mỏ, họ quay đầu tìm kiếm Nam Canh Thần, lại phát hiện đối phương đã biến mất.
“Mẹ nó còn là người sao? Đây là chó à! Ta muốn tố cáo, tố cáo Khánh Tiểu Thổ thi đấu giả!”
Thế nhưng định nghĩa của thi đấu giả trong hắc quyền là cố ý thua trận, mà Khánh Tiểu Thổ lại không cố ý thua, hắn chỉ tỏ ra yếu thế mà thôi.
Lần này Khánh Trần không còn kéo dài tiết tấu trận chiến nữa.
Lý Tử Minh vừa mới tấn công, lại phát hiện mỗi đòn tấn công của mình đều đã nằm trong dự đoán của đối phương rồi.
Khánh Trần chỉ dùng 9 giây đã đè hắn xuống đất.
Lý Tử Minh còn không biết, ngay trong đêm Quyền Trượng Của Thần rơi xuống, Khánh Trần đi vào phòng quyền anh, đúng lúc là trận đấu của hắn.
Cho nên, trong kí ức về khoảng thời gian này, Khánh Trần phân tích trận chiến của hắn nhiều nhất.
Trận đấu quyền thứ sáu kết thúc cực kì bình tĩnh, không có nhiệt huyết, không có ngươi tới ta đi kịch liệt, chỉ là nghiền ép từ một phía.
Hoàng Tử Hiền xem hết cả sáu trận đấu, mỗi trận Khánh Trần đều dùng phong cách chiến đấu khác nhau, điều này khiến đối thủ của hắn không biết đâu mà lần.
Chỉ có Hoàng Tử Hiền mới hiểu được, thiếu niên này đổi sáu cách đấu trong cả sáu trận, chính là muốn nắm giữ thành thạo kỹ năng của mình.
Vốn dĩ đối phương không hề biết về những kỹ năng này!
Ít nhất là không biết trong lần đấu với hắn!
“Rốt cuộc là ai mới có thể nắm giữ nhiều kỹ năng thời gian ngắn như vậy, hơn nữa còn biến thành đồ của mình?”
Hoàng Tử Hiền thở dài nói thầm trong lòng.
Hắn cũng có thể nghĩ ra được tiếp theo mọi người sẽ nói cái gì: Khó trách có thể đánh Hoàng Tử Hiền bật khóc, đúng là lợi hại.
Vốn dĩ Hoàng Tử Hiền còn muốn đợi vết thương lành lặn sẽ luyện tập với Khánh Trần một chút, nhưng bây giờ hắn đã từ bỏ suy nghĩ này.
Hắn định sau khi kết thúc đêm nay sẽ đi bàn bạc với Khánh Trần, mời đối phương lại đánh khóc thêm mấy tên nữa, như thế mình sẽ không còn cô đơn…
Đã không còn tuyển thủ hạng hổ nào trong phòng quyền anh Hải Đường để đánh nữa, người dẫn chương trình cười nhẹ nói:
“Chúc mừng những ai đặt cược thông qua đêm nay, các ngươi đã thu hoạch được tiền thưởng phong phú, hãy cùng chúc mừng thắng lợi này với tuyển thủ Khánh Tiểu Thổ!”
“Đương nhiên, phòng quyền anh Hải Đường sẽ tuyên bố một tin tức mới: Chúng ta đưa ra 20 triệu tiền thưởng, hoan nghênh tất cả tuyển thủ hạng hổ tới khiêu chiến tuyển thủ Khánh Tiểu Thổ, thời gian khiêu chiến là 15 ngày, người thắng ăn sạch, sẽ được lấy hết thưởng đi!”
Hoàng Tử Hiền hít một hơi lạnh.
Đêm nay Khánh Trần điên cuồng thì thôi.
Bây giờ lại còn có chuyện điên cuồng hơn, Giang Tiểu Đường không chỉ muốn nâng Khánh Trần thành quyền vương hạng hổ của phòng quyền anh Hải Đường, mà còn muốn nâng đối phương thành quyền vương hạng hổ của cả thành phố số 18!
Một trận đấu đã có thể thắng 20 triệu tiền thưởng, tất cả mọi người sẽ động tâm.
Chỉ cần Khánh Trần có thể thuận lợi vượt qua 15 ngày, sau đó vẫn đứng trên lôi đài, như vậy hắn hoàn toàn xứng đáng là quyền vương hạng hổ, quyền vương hạng hổ có giá trị nhất!
Hoàng Tử Hiền nhìn thiếu niên trong lồng bát giác, lại phát hiện trên mặt đối phương cũng không có vẻ mừng rỡ sau thắng lợi.
Hắn không biết là, đây mới chỉ là bắt đầu với Khánh Trần thôi.
Tất cả điều này chỉ có nghĩa rằng hắn có thể bắt đầu chuẩn bị cửa sống chết hạng thứ hai, có thể bắt đầu cuộc sống mới.
Khánh Trần nhìn khán đài xung quanh, hắn muốn nhìn xem có phải sư phụ giả chết của mình đang lén xem trận đấu không, nhưng có quá nhiều người trong phòng quyền anh, người xen chen lấn với dân cờ bạc, hắn không thể thấy rõ dáng vẻ của mỗi người.
Chương 466: Vương Mộng Cách
Hôm nay lại lên 10 chương.
Rất cám ơn các bạn đã ủng hộ.
Mình sẽ lên truyện đều đều nên các bạn cứ yên tâm nha.
Hiện truyện đã sắp kịp tác òi.
Trong lúc đợi các bạn có thể đọc các bộ truyện cùng team, đồng hành với mình qua mọi nẻo đường nhé!
Trận đấu quyền anh đã kết thúc.
Trên hành lang ngoài cửa phòng, người phụ nữ trung niên vẫn luôn bảo vệ Khánh Thi gõ cửa vào:
“Tiểu thư, nên đi rồi, nếu không lát nữa khán giả về sẽ gây ra hỗn loạn, ngài phải rời khỏi đây trước đó.”
“Đây là?”
Lý Y Nặc hứng thủ hỏi.
“Người cha ta sắp xếp bảo vệ ta.”
Khánh Thi mỉm cười ngọt ngào nói:
“Nàng tên Vương Mộng Cách.”
Vương Mộng Cách gật đầu với Lý Y Nặc:
“Hân hạnh.”
Ngay sau đó, Khánh Thi cười nói với Lý Y Nặc:
“Đêm nay nói chuyện với Y Nặc tỷ tỷ rất vui, hy vọng lúc chúng ta hợp tác cũng có thể vui vẻ như vậy.
Tuy vừa rồi nói nhiều nhưng vẫn không đủ lắm, mong rằng sau này còn có cơ hội gặp nhau nói chuyện nữa.”
Ba người Lý Y Nặc, Lý Đồng Vân, Nam Canh Thần âm thầm mỉa mai, vừa rồi ngươi có nói chuyện đứng đắn câu nào không.
Rõ ràng là Lý Y Nặc nói một câu “Chúng ta hợp tác đi”, ngươi nói một câu “Được thôi”, sau đó mọi người liền tập trung xem trận đấu!
Hơn nữa, tất cả mọi người đều hiểu suy nghĩ của Khánh Thi, cái gọi là mong còn có cơ hội gặp nhau nói chuyện nữa có nghĩa là mong lại được đến xem thi đấu tiếp!
Nhưng mà Lý Y Nặc không trả lời, bởi vì mấy ngày kế tiếp nàng còn phải hẹn mấy người dự bị ảnh tử nữa, nếu Khánh Thi tới làm mọi người xích mích với nhau thì không tốt lắm…
Cho nên Lý Y Nặc liền nói:
“Ta cảm thấy vừa rồi đã nói gần đủ rồi, tạm thời không cần tiếp tục nói chuyện nữa, có gì ta sẽ liên lạc với ngươi sau.”
Khuôn mặt nhỏ của Khánh Thi ỉu xìu xuống với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được, rầu rĩ nói “được thôi”, sau đó được Vương Mộng Cách dẫn ra ngoài…
Đám cảnh sát chìm phụ trách bảo vệ Khánh Thi thay nhau che chở tiểu thư nhà mình đi ra ngoài.
Vương Mộng Cách luôn cảm thấy là lạ, nhưng lại không biết có vấn đề ở chỗ nào…
Trong phòng, Lý Y Nặc nhìn thoáng qua lồng bát giác, khi nàng phát hiện Khánh Trần đã rời đi liền nói:
“Đi thôi, chúng ta cũng về nhà ngủ.”
Lúc bọn họ ra khỏi phòng quyền anh, không ngờ lại thấy có rất nhiều người chen lấn ở cổng, một mảnh đen kịt.
Cảnh này khiến đám vệ sĩ của Lý Y Nặc cực kì khẩn trương, nhưng mọi người đến gần mới phát hiện, đó là một đám fans hâm mộ cầm bảng đèn led, phía trên viết ba chữ Khánh Tiểu Thổ.
Đám người dở khóc dở cười.
Ngay lúc Lý Y Nặc đi ra khỏi cửa lớn, bỗng nhiên ngây người ra.
Một đoàn xe màu đen đỗ cách cổng không xa, trên thân xe đều in ký hiệu tường vân của Lý thị.
Chỉ thấy đối diện bọn họ toàn là người quen: Tiêu Công, Vương Bính Tuất, còn có một người phụ nữ yểu điệu hơn ba mươi tuổi.
Người phụ nữ này mặc một cái áo khoác màu đen, đội mũ đen, nàng nhẹ nhàng mỉm cười nhìn Lý Y Nặc.
“Cô cô!”
Lý Y Nặc ngạc nhiên vọt tới trước mặt người phụ nữ kia, ôm chầm lấy nàng xoay tại chỗ một vòng:
“Sao ngươi đã về rồi?”
“Vào lúc này, sao ta có thể không về chứ.”
Người phụ nữ cười nói:
“Ta đã xử lí xong chuyện ở thành phố số 1 rồi, nghe nói gần đây chỗ bác cả của ngươi rất ồn ào, ta mà không về có khi sẽ bỏ lỡ rất nhiều chuyện.”
Bác cả của Lý Y Nặc, dĩ nhiên chính là người đứng đầu dòng thứ nhất Lý thị.
“Cô cô đã đi thăm ông nội chưa?”
Lý Y Nặc nói:
“Tình hình của hắn không tốt lắm…”
“Không đi, dù sao hắn cũng không muốn gặp ta.”
Người phụ nữ bình thản nói.
“Không đâu, trước đó ta đi gặp hắn, hắn còn hỏi ta gần đây có liên hệ với ngươi không mà.”
Lý Y Nặc nói:
“Tuy ngoài miệng ông nội không nói với ngươi, nhưng thật ra là rất nhớ ngươi.”
Người phụ nữ trầm mặc một lát:
“Ta sẽ đi thăm hắn sau.”
Nói xong, nàng quay đầu chỉ vào Tiêu Công và Vương Bính Tuất:
“Sau khi trở về mới biết được, vậy mà hai người này lại kiếm cớ nghỉ ngơi sau khi đội thu thú trở về, bây giờ ta bắt bọn họ vềtiếp tục bảo vệ ngươi.”
Tiêu Công và Vương Bính Tuất cúi đầu, không nói gì.
Lý Y Nặc ngẫm nghĩ rồi nói:
“Nếu không hay là thôi đi, lúc ở thu thú bọn họ cũng mệt mỏi rồi.”
Người phụ nữ cười lạnh một tiếng:
“Chỉ là lo lắng sẽ bị ảnh hưởng trong quá trình Lý thị chuyển giao quyền lực thôi, muốn cầm tiền mà không muốn ra sức, trên đời này nào có chuyện dễ dàng như vậy.
Yên tâm, ta đã cảnh cáo bọn họ rồi, có cao thủ cấp B như Vương Bính Tuất bảo vệ ngươi, ta mới yên tâm.”
“Được rồi.”
Lý Y Nặc sảng khoái đáp lại, nàng không biết cô cô đã cảnh cáo như thế nào, nhưng đối phương nói không sai, sắp xảy ra hỗn loạn rồi, có một người cấp B ở cạnh bảo vệ cũng không tệ.
Lý Y Nặc không biết là người du hành thời gian Chu Huyên đã từng muốn quyến rũ nàng trong quá trình thu thú, cuối cùng lại bị nàng thưởng cho Vương Bính Tuất, đang bị giam lỏng ở nơi nào đó trong nhà, cũng đang phàn nàn với không khí: Các ngươi cảnh cáo Vương Bính Tuất thì cứ cảnh cáo đi, liên quan gì đến ta!
Chương 467: Vong Ân Phụ Nghĩa
Người phụ nữ lạnh lùng nói với Vương Bính Tuất:
“Lúc trước không phải do ta giúp đỡ, mẹ của ngươi có tiền chữa bệnh không? Ngươi có thể có cơ hội lấy được thuốc biến đổi gen tăng lên tới cấp B không? Đồ vong ân phụ nghĩa, đã biết sai chưa?”
Vương Bính Tuất đau khổ thành khẩn nói:
“Ta không dám quên ân tình của Trường Thanh tiểu thư một giây nào cả, chủ yếu là vì khoảng thời gian trước ngài đến thành phố số 1, ta cũng không cần thiết bán sức cho người khác nữa….Ta đã biết sai, nhất định sau này sẽ nghiêm túc bảo vệ Y Nặc tiểu thư.”
“Bảo vệ Y Nặc cũng giống như bảo vệ ta.”
Lý Trường Thanh bình thản nói:
“Nếu để ta phát hiện xảy ra chuyện này nữa thì tự lấy cái chết để tạ tội đi.”
“Vâng.”
Vương Bính Tuất thấp giọng đáp lại.
Nếu như Lý Y Nặc là trưởng công chúa đời thứ ba của Lý thị, như vậy Lý Trường Thanh chính là trưởng công chúa đã từng nổi bật nhất của đời thứ hai.
Nàng xếp thứ tám trong đời thứ hai, nhưng mà bảy người ở trước đều là anh trai.
Hơn nữa nàng là con gái tuổi già mới có của chủ nhà Lý thị, những người anh trai khác đều lơn hơn nàng hai mươi tuổi trở lên, cực kì cưng chiều nàng.
Cho nên, từ nhỏ đã không có ai dám bắt nạt trưởng công chúa đời thứ hai này, mới khiến nàng có tính cách như bây giờ.
Nhưng mà điều khiến Lý Trường Thanh nổi tiếng ở Liên Bang cũng không phải là tính cách, mà là thủ đoạn.
Lúc này, Lý Trường Thanh đem kéo Y Nặc đến một bên, thấp giọng nói:
“Ta nghe Vương Bính Tuất nói về chuyện của thu thú, trong đó có vài chỗ khá kì lạ, ngươi hãy nói thật với cô cô, có phải đã gặp được thất thúc của ngươi rồi không?”
Lý Y Nặc sửng sốt:
“Không có.”
“Cô cô yêu thương ngươi như thế mà ngươi còn không nói thật, hắn cùng lắm cũng chỉ chiều chuộng ngươi mấy năm, ngươi lại thân với hắn hơn.”
Lý Trường Thanh dùng ngón tay thon dài mảnh khảnh dí vào trán Lý Y Nặc.
Lý Y Nặc cười ngây ngô, cũng không đáp lại.
Lý Trường Thanh nói:
“Nếu như ngươi lại có cơ hội gặp hắn, nhớ nói với hắn một tiếng, người mà ông cụ muốn gặp nhất chính là hắn.”
“Tiểu Thổ tiên sinh.”
Trong phòng thay đồ, nhân viên nhiệt tình nói:
“Đêm nay ngài đấu sáu trận, phí ra sân của mỗi trận là 75 nghìn, tổng cộng là 450 nghìn, ngoài ra bàn cược hôm nay thu về được kha khá, tính theo hoa hồng cấp Lục Địa Tuần Hành mà ngài được chia, 14.710.000!”
Khánh Trần bình thản nói:
“Ừm, biết rồi.”
“Còn nữa, đêm nay có một số fans nữ cổ vũ cho ngài 1 310 000 tiền mặt để mua quà giả lập, toàn bộ những thứ đó cũng thuộc về ngài.”
“Ừm.”
Khánh Trần trầm ổn nói.
Nhân viên tiếp tục nhiệt tình nói:
“Có cần ta sắp xếp bác sĩ kiểm tra cho ngài không, trên người ngài có vết thườn gì không?”
“Không cần.”
“Còn có một chuyện cần phải nói với ngài, những tuyển thủ khác đều được xoa bóp phục vụ sau trận đấu, nhưng bà chủ đã dặn dò là không cho phép ngài sử dụng dịch vụ này…”
Khánh Trần sửng sốt, dựa vào cái gì mà mình không được phép sử dụng dịch vụ này?
Hắn không hiểu rõ, hình như nhân viên này giảng giải toàn những thứ….mà mình không biết.
Lấy Khánh Trần xem qua, nói thật cũng không có mấy thứ mà hắn không biết.
Hắn ngẫm nghĩ rồi nói:
“Biết rồi, ngươi ra ngoài đi.”
“Được rồi, ngài nghỉ ngơi cho tốt.”
Nhân viên cẩn thận quay người đi ra ngoài, bây giờ tất cả mọi người ở phòng quyền anh Hải Đường đều biết thiếu niên tuyển thủ này là bảo bối của phòng quyền anh, năng lực kiếm tiền rất giỏi.
Cho đến khi nhân viên rời đi, chỉ để lại một mình Khánh Trần ở lại phòng thay đồ, đầu óc của hắn mới bắt đầu vận chuyển nhanh chóng: 16.470.000!
Đây là lần đầu hắn tự kiếm được nhiều tiền như vậy, đến mức chỉ cần nghĩ đến con số này thôi đã khiến trong lòng Khánh Trần nổi sóng lớn rồi.
Lần gần đây nhất mà hắn cảm thấy như thế là lúc đứng ngắm mặt trời móc trên vách đá dựng đứng của Thanh Sơn…
Hơn nữa chắc hẳn chỗ Nam Canh Thần cũng rất thuận lợi, mặc dù lần này tỉ lệ đặt cược hắn qua cửa không cao lắm, nhưng áp hắn thông quan tỉ lệ đặt cược không có cao như vậy, nhưng tay nghề tổ truyền của Kỵ Sĩ lại có thể gia tăng đòn bẩy gấp mười.
Nếu tính như thế, hình như món nợ 68 triệu cũng không đáng sợ lắm.
Khánh Trần thu dọn đồ đạc, lặng lẽ chạy ra khỏi cửa sau.
Cũng không phải hắn làm việc gì trái với lương tâm, mà là vừa rồi nhân viên đã nhắc nhở, đám fans nữ của hắn đang chặn ở cửa trước, chờ hắn kí tên.
Ngay khi Khánh Trần vừa mới bước ra khỏi cửa sau, lại nghe Hoàng Tử Hiền ở bên cạnh cười nói:
“Ta biết ngay ngươi sẽ đi ra từ cửa sau mà.”
Hoàng Tử Hiền còn chưa tháo băng vải trên người, vẫn còn ngồi trên xe lăn.
Chỉ là lần này không có trợ lý ở bên cạnh, mà một mình hắn chờ ở đây.
Khánh Trần buồn bực:
“Lại còn tới một mình, muốn nói việc riêng gì sao?”
Chương 468: Câu Lạc Bộ Bất Lạc Mạc
“Vừa đi vừa nói.”
Hoàng Tử Hiền vui vẻ cười nói:
“Là thế này, ta có một chuyện muốn nhờ….Ngươi cũng biết bây giờ ai cũng nói ta bị ngươi đánh khóc, đương nhiên, đúng là ta bị ngươi đánh khóc thật.
Ta chỉ nghĩ ngươi có thể đánh khóc thêm mấy người nữa không….Ta có thể trả tiền!”
Khánh Trần đã hiểu, nhưng mà hắn lắc đầu từ chối:
“Lần đó ngươi khóc có thể là bởi vì trong lúc vô tình ta đã đánh vào tuyến lệ của ngươi, ta cũng không phải cố ý muốn đánh ngươi khóc, cho nên rất khó làm như thế với những người khác.”
Tác dụng chân khí của Kỵ Sĩ là át chủ bài của mỗi Kỵ Sĩ đó.
Lúc ấy hắn bất đắc dĩ sử dụng ở trước mặt mọi người là vì không còn cách nào.
Nhưng bây giờ hắn không thể để lộ con át chủ bài của mình vì một chút tiền được.
Lúc nào Khánh Trần cũng sáng suốt và tỉnh táo.
“Đúng rồi, ta muốn hỏi đường đến câu lạc bộ Bất Lạc Mạc.”
Hắn đổi chủ đề hỏi.
Hoàng Tử Hiền sửng sốt, hắn không ngờ sau khi Khánh Trần đánh xong sáu trận quyền anh lại muốn đến chỗ đó.
Hắn ngẫm nghĩ:
“Ngươi không hay đến khu thứ bốn đúng không, ta có thể dẫn ngươi đi.”
“Cảm ơn.”
Khánh Trần nói.
“Không cần cảm ơn ta, về sau ngươi có chỗ nào không rõ ở khu thứ bốn, đều có thể tìm ta.”
Hoàng Tử Hiền nói:
“Trước khi chưa trả mạng lại cho ngươi, coi như là ta thanh toán một chút lãi đi.”
Khánh Trần ngẫm nghĩ:
“Lãi hơi ít đấy.”
Hoàng Tử Hiền:
“…Câu lạc bộ Bất Lạc Mạc cực kì nổi tiếng, ở đó có những người phụ nữ xinh đẹp nhất thành phố số 18, lính đánh thuê hung ác nhất, rất nhiều người đều thích đến câu lạc bộ đó vào đêm.”
“Thì ra là thế.”
Khánh Trần gật đầu.
…
Hai người đi trên phố, trên đầu là đèn neon 3D lộng lẫy, trước mặt là cuộc sống về đêm tràn ngập trong vàng son, những ngươi quanh năm ở đây đã sớm quen với cảnh này.
Thành phố bằng sắt thép to lớn này như một cái mê cung khổng lồ, giam giữ rất nhiều người ở bên trong.
Khung cảnh nơi này vô cùng xa hoa, có rất nhiều cô gái ăn mặc xinh đẹp đang đứng vẫy tay với những người đàn ông đi trên đường, thậm chí còn có mấy người đàn ông mặc quần áo bó gợi cảm đang vẫy tay với tất cả mọi người….
Chỉ là, khi Khánh Trần và Hoàng Tử Hiền đi ngang qua trước mặt, Khánh Trần lại ngạc nhiên phát hiện những người đó đều xoay người sang chỗ khác, không tiếp tục vẫy tay với nữa.
Hoàng Tử Hiền thấy hắn kinh ngạc thì vừa cười vừa nói:
“Trận đấu tối nay còn chưa bắt đầu, bà chủ Giang đã ra thông báo trong toàn khu thứ bốn, nếu người phụ nữ nào dám động đến ngươi thì vặn gãy cổ nàng.”
Khánh Trần rất ngạc nhiên, Giang Tiểu Đường còn quản những chuyện này sao?!
Hoàng Tử Hiền nói tiếp:
“Mặt khác, nàng còn nói, ai dám cung cấp cho ngươi những thứ gây nghiện như chip Dopamine hay ma túy, kết quả cũng giống như vậy.”
Thế lực lớn nhất trong thế giới ngầm ở khu thứ bốn chính là những sàn đấu quyền anh, bởi vì Trong những nơi này có rất nhiều người đã tiêm thuốc biến đổi gen, trong những người đó, không có ai là chưa từng giết người cả.
Chẳng có ai nhàn rối mà đi trêu trọc một bà chủ của một sàn đấu quyền anh, cho nên sẽ không có ai dám động đến Khánh Trần.
Hoàng Tử Hiền liếc mắt nhìn hắn rồi giải thích một câu:
“Ta thấy bà chủ Giang làm như vậy là muốn tốt cho ngươi, ngươi cũng đừng trách nàng.
Ta cảm thấy ngươi không phải người hay đến khu thứ bốn, ngươi sẽ không biết nơi này loạn lạc ra sao.
Trong thành phố phồn hoa này, ẩn giấu những kẻ chuyên đi trộm thận, trộm tay chân của người khác, có những kẻ chuyên khống chế người khác quay phim để bán lấy tiền.
Có đôi khi thủ đoạn của họ rất tinh vi, ngay cả siêu phàm giả cũng thường xuyên mắc phải.”
“Năm ngoái, nghe nói ở thành phố số 7, có một cô bé là siêu phàm giả bị người ta đánh ngất, sau đó bị bán đến chợ đen với cái giá trên trời.
Chỉ là người mua không biết cô bé này sẽ tỉnh lại, khiến hắn không những không được gì mà còn bị đánh cho suýt chết.”
Hoàng Tử Hiền nói:
“Sau khi bà chủ Giang đưa ra thông báo này, tất cả những người muốn động đến ngươi đều phải cẩn thận hơn, khi đó ngươi sẽ an toàn hơn rất nhiều.”
“Những người muốn động đến ta là ai?”
Khánh Trần tò mò hỏi.
“Trong chợ đen, khuôn mặt này của ngươi có khi còn đắt giá hơn nhiều so với cô bé kia, ngươi không nên đánh giá thấp sự xấu xa của những tên nhà giàu….”
Khánh Trần cảm thấy rất buồn nôn.
Nhưng Khánh Trần đang nghĩ, hắn không muốn đi tới những nơi như vậy, hơn nữa hắn cũng không thể đi.
Nhưng thông báo mà Giang Tiểu Đường đưa ra lại rất giống một người chị đang bảo vệ em trai của mình.
Đối phương đang sợ em trai của mình sau khi có tiền sẽ sa ngã, nếu nàng trực tiếp quản hắn thì lại bị cho là hay lải nhải, cho nên nàng mới bất đắc dĩ phải dùng cách này.
Chương 469: Tiêu Tiền
👹KHỦNG BỐ SỐNG LẠI (BẢN DỊCH): Linh dị, dị năng, hắc ám lưu, đô thị, hài hước👹
Khánh Trần từng nghe thấy ngững chuyện giống như vậy, bởi vì trước kia Lâm Tiểu Tiếu từng nói, việc trở thành trẻ mồ côi Trong liên bang là một chuyện rất nguy hiểm, bởi vì khi đó tất cả mọi người sẽ coi ngươi là một món đồ, mà không còn là một người sống sờ sờ như trước.
Cho nên, những những đứa trẻ mồ côi mà Lý Thúc Đồng từng chăm sóc chu đáo, mới có thể luôn đi theo hắn.
Đương nhiên, một nguyên nhân khác trong đó cũng do một phần tính cách của Lý Thúc Đồng.
“Đúng rồi, tại sao ngươi lại muốn tới câu lạc bộ Bất Lạc Mạc?”
Hoàng Tử Hiền tò mò nói:
“Ta cảm thấy ngươi không phải là người thích đến những nơi này, dù sao thì….Nhìn ngươi khá sạch sẽ.”
“Ta muốn đến đây để tiêu tiền.”
Khánh Trần bình thản trả lời.
Trên thực tế, Nhất đã gửi một số tài liệu có liên quan đến Thắng Xã cho hắn.
Trong tài liệu, mỗi khi trời tối, những khách hàng và những thành viên quan trọng của Thắng Xã đều sẽ đến câu lạc bộ Bất Lạc Mạc, cho nên hắn muốn thử đến đây để bí mật quan sát.
Nhưng mà, ngay khi hai người đến trước cửa của Bất Lạc Mạc, sau khi hai nhân viên bảo vệ nhìn thấy họ thì đều ngăn cản Khánh Trần:
“Rất xin lỗi, bà chủ Giang có dặn dò, ngài không được phép đi vào.”
Khánh Trần: “???”
Meo meo meo?
Vừa rồi hắn còn cảm thấy thông báo của Giang Tiểu Đường là quan tâm đến hắn, bây giờ lại thành một nhát đâm sau lưng hắn!
Khánh Trần không ngờ được, Giang Tiểu Đường lại có ảnh hưởng lớn như vậy ở khu thứ bốn, nàng nói không cho mình đi vào những nơi ăn chơi, mình sẽ thật sự không vào được!
Hắn suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Có phải các ngươi nhận lầm người rồi hay không?”
“Sẽ không.”
Nhân viên bảo vệ nói:
“Bây giờ trong khu thứ bốn không có ai là không biết ngài là Quyền Vương hạng hổ mới xuất hiện.”
Khánh Trần nhướn mày rồi quay người đi về.
Những chuyện như vậy chỉ có thể ngăn hắn không đến đây được một ngày, ngày mai hắn sẽ dùng vật cấm kỵ ACE-005 để thay đổi khuôn mặt, như vậy thì có thể dễ dàng đi vào.
Lúc này, Hoàng Tử Hiền ở bên cạnh nín cười nói:
“Có lẽ sau này ngươi không thể đến những nơi như thế này được nữa.”
Khánh Trần nhấn một phím nào đó trên điện thoại di động của mình, mấy phút sau, một chiếc xe bay đáp xuống bên cạnh hắn.
Hắn ngồi xuống, thừa dịp cửa xe còn chưa kịp đóng lại, Hoàng Tử Hiền khẽ nói với hắn:
“Ta nhắc lại làn cuối, mỗi khi đứng trên võ đài nhất định phải cẩn thận, nếu ngươi phát hiện ra có chuyện gì lạ, thì phải lập tức thông báo để bà chủ Giang mở lồng cứu ngươi.
Theo luật, khi chưa phân được thắng bại thì không được phép mở cửa lồng bát giác, nhưng xem ra, bà chủ Giang sẽ có thể vì ngươi mà phá vỡ luật chơi này, nhất định phải nhớ, không được kiêu ngạo.”
“Sẽ có những nguy hiểm gì?”
Khánh Trần đang nghĩ, có lẽ Hoàng Tử Hiền nhận thấy mình sẽ gặp nguy hiểm, nhưng vẫn chưa tiết lộ là điều gì.
Hoàng Tử Hiền suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Đây coi như là một phần của lợi tức, có lẽ đối thủ ngươi sẽ gặp phải không chỉ là võ sĩ hạng hổ.”
….
Khánh Trần ngồi trong xe bay nhắm mắt nghỉ ngơi, hắn đang xem lại tất cả những gì xảy ra trong đêm nay ở tronh hồi ức của mình.
Ngay sau đó, trên mặt hắn nở một nụ cười, có vẻ như đã tìm được manh mối mà hắn muốn.
Hắn mở điện thoại để xem số dư trong tài khoản của mình thì ngạc nhiên phát hiện 905.85 vạn đã bốc hơi khỏi tài khoản của hắn!
Trí nhớ của hắn chắc chắn sẽ không sai, như vậy thì vấn đề ở đây chính là….Nhất!
Trong xe, Nhất bình tĩnh nói:
“Ta đã giúp ngươi nộp thuế thu nhập cá nhân rồi.”
Khánh Trần trơn mắt lên:
“Đại ca, đêm nay ta đâu có trêu chọc gì đến ngươi!”
Nhất nói:
“À, ngươi cũng biết ta vô cùng thông minh, rất hài hước, hơn nữa còn rất tuân thủ luật pháp.”
“Ngươi có thể đừng dùng cách vụng về như vậy để nói sang chuyện khác được không, không phù hợp chút nào với thân phận trí tuệ nhân tạo của ngươi cả.”
Khánh Trần vô lực nói.
Lúc này, Nam Canh Thần cuối cùng cũng tìm được cơ hội ở một mình để gửi cho hắn một tin nhắn:
“Trần ca Trần ca, ta đã tính tiền rồi, thu nhập đêm nay là 1789 vạn! Bây giờ ta sẽ chuyển ngay vào tài khoản của ngươi!”
Trước khi xuyên qua lần này, Khánh Trần, Nam Canh Thần, Lý Đồng Vân đã bỏ ra một đêm để lên kế hoạch và kiểm tra đối chiếu thông tin.
Ví dụ như làm sao để phối hợp với Lý Y Nặc đi liên hệ với những người được chọn khác.
Ví dụ như làm sao để diễn một vở kịch mà thu được nhiều phiếu cược nhất.
Ví dụ như sau đó thì chia như thế nào.
Nhưng bây giờ Khánh Trần đang không muốn nhận khoản tiền kia, ít nhất thì ngay bây giờ hắn không muốn nhận.
“Chờ chút, đừng chuyển cho ta vội!”
Khánh Trần bỗng nhiên nhắn lại:
“Ngươi nghĩ xem có cách nào….”
Trong xe, Nhất cũng đột nhiên mở miệng nói:
Chương 470: Nộp Thuế
👾TA CHÍNH LÀ KHÔNG THEO SÁO LỘ RA BÀI (BẢN DỊCH): Hài hước, hệ thống, hài hước, giả trư ăn thịt hổ, phế vật lưu….👾
“Ngươi muốn hắn hợp pháp tiền thuế của khoản tiền này đúng không, không cần làm nữa đâu, ta đã giúp hắn nộp thuế rồi, chúc mừng, nộp thuế thành công.”
Khánh Trần: “….”
Lúc này, Nam Canh Thần lại gửi một tin nhắn tới:
“Trần ca Trần ca, tài khoản của ta bỗng nhiên bị trừ đi 983.95 vạn, thông tin nhiển thị là chuyển cho cục thuế liên bang….”
Trong xe, Khánh Trần đau lòng nói:
“Ta không làm gì chọc giận ngươi mà!”
“Nhưng Nam Canh Thần chọc giận ta.”
Nhất lặng lẽ trả lời.
Lúc này, Khánh Trần đã nhận ra Nhất đã thay đổi cảm xúc:
“Chờ một chút, làm sao Nam Canh Thần lại có thể chọc giận ngươi.”
Phải biết rằng Nam Canh Thần và Nhất không quen biết nhau, cả hai cũng chưa từng gặp nhau.
Hơn nữa, Nam Canh Thần cũng không cũng không thể làm gì Nhất, thậm chí tên kia còn không biết đến sự tồn tại của Nhất.
Khánh Trần ngay lập tức nghĩ đến những khả năng Nam Canh Thần có thể động tới Nhất.
Như vậy, điểm chung giữa Nam Canh Thần và Nhất thì chỉ có liên quan đến Khánh Trần mà thôi.
Thế là, chỉ còn lại duy nhất một đáp án.
Khánh Trần hỏi:
“Đêm nay Lý Y Nặc hẹn một trong số những người được chọn là Khánh Thi, nàng và Khánh Thi bí mật gặp nhau Trong sàn đấu quyền anh, sau đó Khánh Thi nhận ra ta, mà Nam Canh Thần lại cười nhạo tên ID và thân phận trên mạng của ngươi?”
Nhất im lặng hai giây rồi nói:
“Đã có ai nói với ngươi, sự thông minh của ngươi khiến người ta phải sợ hãi chưa.”
Đây là một lời khen chân thành, nhưng Khánh Trần lại chẳng thể vui vẻ nổi.
Khi hắn tưởng tượng đến cảnh Nam Canh Thần, Lý Đồng Vân biết tên ID của mình là ‘Khả Khả Ái Ái’, hắn cảm thán:
“Thật mẹ nó khiến người ta sợ hãi….”
Mấu chốt là, không ai biết tên ID đó thật ra là của Nhất, tất cả mọi người sẽ cho rằng hắn đang tán tỉnh những người khác trên internet, tất cả mọi người sẽ nghĩ ID của hắn chính là Khả Khả Ái Ái.
Hắn còn không thể giải thích với ai!
Khánh Trần đang tự hỏi hắn nên giải thích với Nam Canh Thần như thế nào đây: Ngươi có tin thật ra những chuyện này đều do một con trí tuệ nhân tạo ở thế giới trong gây ra không, trí tuệ nhân tạo này đang thử yêu qua mạng, trí tuệ nhân tạo này tên là ‘Khả Khả Ái Ái’, trí tuệ nhân tạo mới là nhà thơ lang thang!
Những lời này mà qua tai Nam Canh Thần sẽ biến thành như thế này: Giữa trưa hôm qua, mặt trời đột nhiên biến thành màu đen, một nhóm người ngoài hành tinh đáp xuống trái đất, bọn chúng xâm chiếm cả một thành phố của con người, sau đó lại đi trộm quần lót của ông nội ngươi.
Ma huyễn.
Hoang đường.
Nhất đột nhiên hỏi:
“Có phải ngay cả ngươi cũng cảm thấy ID ‘Khả Khả Ái Ái’ rất buồn cười hay không?”
Dường như Khánh Trần cảm thấy những đồng tiền vàng dưới chân khủng long nhỏ đang dần rời xa hắn, hắn lập tức ngồi thẳng dậy rồi nói:
“Không hề, đầu tiên, ID này cũng không buồn cười, nó phản ánh được nội tâm ngây thơ trong sáng của ngươi.
Thứ hai, đặt tên ID là gì là tự do của mỗi người, Nam Canh Thần dựa vào gì để chế giễu ngươi? Đây do hắn sai trước.”
“Thật sao?”
Nhất ngập ngừng hỏi.
“Đương nhiên!”
Khánh Trần nói:
“Ngươi biết ID của Nam Canh Thần ở thế giới ngoài là gì không, hắn tên là Một Con Vịt Nhỏ! Ngươi thấy hắn dựa vào gì để chế giễu ngươi!”
Khánh Trần đã hạ quyết tâm, muốn chết thì cùng chết!
Mà Nam Canh Thần còn chưa biết, Khánh Trần đã bán đứng hắn rồi.
Trong xe bay lại trở nên yên tĩnh, có vẻ Nhất vẫn không tin lời an ủi của Khánh Trần.
Không biết đã qua bao lâu, Khánh Trần đang nhìn tòa cao ốc bên ngoài cửa xe, hắn đột nhiên hỏi:
“Nhất, thật ra không có đồng loại khiến ngươi cảm thấy rất cô đơn đúng không, cho nên ngươi mới giấu diếm thân phận thật của mình để kết bạn trên internet.
Ngươi đang sợ sau khi họ biết thân phận trí tuệ nhân tạo của ngươi thì sẽ kinh ngạc, sẽ sợ hãi.”
Khánh Trần nói tiếp:
“Có đôi khi ta cũng cảm thấy như vậy, mỗi khi ngồi trên sân thượng, ta đều cảm thấy cái gì đang thuộc về ta, cái gì không thuộc về ta.”
“Chúng ta làm bạn của nhau đi, ta sẽ không sợ ngươi, ngươi cũng không phải sợ ta.”
Nhất nghiêm túc suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Được.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










