- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 42 : Người Cùng Kề Vai Chiến Đấu (c411-c420)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 42 : Người Cùng Kề Vai Chiến Đấu (c411-c420)
❮ sautiếp ❯Chương 411: Người Cùng Kề Vai Chiến Đấu
👾TA CHÍNH LÀ KHÔNG THEO SÁO LỘ RA BÀI (BẢN DỊCH): Hài hước, hệ thống, hài hước, giả trư ăn thịt hổ, phế vật lưu….👾
Trong một toà nhà lớn ở một nơi nào đó dưới mặt đất không muốn ai biết, có một ngục giam bí mật.
Nơi này vô cùng trống trải, không có bất kì đồ trang trí gì, chỉ có bê tông và vài cây cột chịu trọng tải.
Bên trong không gian hình tròn rộng lớn chỉ có 35 phòng tù xây sát tường, 80 cảnh vệ dắt súng ngắn bên hông, đi đi lại lại tuần tra giữa 35 phòng giam, có hơn mười con chó robot nghiệp vụ lẳng lặng đứng trước hai cánh cửa vào một nam một bắc.
Kỳ lạ là trên những khẩu súng của bọn họ đều có ống giảm thanh, hơn nữa cảnh vệ cũng mặc quần áo hàng ngày, không ai mặc đồng phục.
Trong nhà tù yên tĩnh, giữa bãi đất trống bên ngoài lại có một người đàn ông trung niên đang ngồi nhắm mắt nghỉ ngơi.
Đột nhiên, tiếng điện thoại vang lên trong túi hắn, người đàn ông trung niên mở mắt ra nhìn tin nhắn, cười nói:
“Mọi người, đã sắp đến thời gian hẹn trước rồi, nhưng mà Lý Thúc Đồng cũng không dựa theo manh mối mà chúng ta cung cấp đi cứu các ngươi, còn chẳng nhìn thấy một bóng người nào ở đây cả.”
Trong 35 phòng giam đều yên lặng, không ai đáp lại hắn.
Có lẽ tám năm nay vẫn luôn trầm mặc, mọi người mới không quen mở miệng nói chuyện.
Người đàn ông trung niên kia đi đến một phòng tù, nhìn vào bên trong song sắt, chế giễu nói:
“Đây chính là bạn bè trong miệng các ngươi sao?”
Trong phòng giam có một bóng người gầy trơ xương, tóc tai bù xù ngồi dựa vào tường, mái tóc rối tung và bộ râu khiến người ta không thấy rõ vẻ mặt hắn.
“Trình Khiếu.”
Người đàn ông trung niên cười nói:
“Ngươi có nghĩ rằng người bạn kề vai chiến đấu vì lý tưởng với ngươi năm đó, tám năm sau sẽ từ bỏ ngươi không?”
“Các ngươi cho hắn tin tức giả, hắn không đi cũng rất bình thường.”
Giọng nói khàn khàn của Trình Khiếu truyền đến.
Hắn đã không nói chuyện quá lâu rồi, cho nên giọng điệu có vẻ hơi cứng ngắc.
Trên bức tường mờ tối của phòng tù có lít nha lít nhít những chữ cái bị Trình Khiếu dùng móng tay khắc ra, bởi vì chúng quá dày đặc nên căn bản không nhìn rõ là viết cái gì.
Có thể nhìn ra một người đã dùng ý chí chống lại sự cô độc thế nào.
Người đàn ông trung niên cười nói:
“Không không không, dựa theo tính cách của hắn trước kia, dù chỉ có một manh mối giả, nhất định cũng phải đi xem một chút.
Trình Khiếu, hắn cũng bị nhốt tám năm, thời gian tám năm này đủ để mài mòn sự sắc bén của một người, mài mòn tinh thần của một người.”
Trình Khiếu chật vật cười:
“Ngươi sai.”
“Ta sai ở đâu?”
“Nếu tinh thần của hắn bị mài mòn, nếu hắn không quan tâm đến chúng ta, vậy hắn đã sớm rời khỏi ngục giam kia rồi.”
Trình Khiếu tỉnh táo nói:
“Nếu không phải hắn quan tâm đến mạng sống của chúng ta, ngươi cho rằng ngục giam kia thật sự có thể nhốt hắn sao?”
Sắc mặt người đàn ông trung niên cứng lại, hắn biết Trình Khiếu nói thật.
Người đàn ông trung niên lạnh lùng nói:
“Hắn ở trong tù chỉ là để tự vệ, nếu hắn không giữ lời hứa, tự mình đi ra khỏi ngục giam, tập đoàn ắt có rất nhiều biện pháp giết chết hắn.
Bây giờ là thời đại nào rồi, Bán Thần cũng không phải vô địch.”
Trình Khiếu chậm rãi đứng dậy, đi đến cửa sắt tù giam, nhìn người đàn ông trung niên cách song sắt:
“Ngươi sợ hãi hắn, cho nên ngươi luôn luôn nhấn mạnh Bán Thần không phải vô địch.”
Người đàn ông trung niên nhìn đôi mắt sáng ngời của Trình Khiếu đang nhìn mình chằm chằm dưới mái tóc và bộ râu xồm xoàm.
Người đàn ông trung niên cười lạnh nói:
“Ta không có hứng thú thảo luận loại chuyện này với ngươi, ta chỉ biết là nếu đêm nay Lý Thúc Đồng không đi cứu các ngươi, vậy các ngươi sẽ không có giá trị, cho nên đều sẽ chết.”
“Ngươi dám giết chúng ta?”
Trình Khiếu mỉm cười nói:
“Trần thị đã chuẩn bị sẵn sẽ phải hứng chịu cơn giận của Bán Thần chưa.”
“Trên đời này cũng không chỉ có mỗi Lý Thúc Đồng là cấp S.”
Người đàn ông trung niên lạnh lùng nói:
“Hơn nữa chỉ cần vị kia của nhà họ Tần vẫn ở trong tay chúng ta, Lý Thúc Đồng sẽ không dám cá chết lưới rách.
Bây giờ là 40 phút cuối cùng, nếu 40 phút sau Lý Thúc Đồng còn không xuất hiện ở chỗ chúng ta cung cấp manh mối, ta sẽ nghe lệnh bí mật giải quyết 35 người các ngươi.”
“Cái chết không uy hiếp được chúng ta, ngươi đã sớm biết chuyện này.”
Trình Khiếu bình tĩnh nói.
Người đàn ông trung niên lạnh nhạt nói:
“Mấy năm này ở chung xuống ta đã biết các ngươi kiên cường, bây giờ ta chỉ cảm thấy buồn thay các ngươi, người bạn mà mình luôn nhớ mong, vậy mà lại bỏ mặc mình như thế.
Nếu là ta, ta sẽ cực kì buồn bã.”
Trình Khiếu nở nụ cười:
“Loại người như ngươi không xứng có bạn.
Ngoài ra, bây giờ ta cực kì vui vẻ.”
“Vui vẻ?”
Người đàn ông trung niên cười lạnh:
“Ngươi bị điên sao, tại sao lại thấy vui vẻ?”
“Ta vui vẻ bởi vì Lý Thúc Đồng không đi cứu chúng ta.”
Chương 412: Tuyết
Hai tay Trình Khiếu nắm lấy song sắt, nhìn chằm chằm người đàn ông trung niên:
“Điều này nói rõ cuối cùng hắn đã học được cách nhẫn tâm, học cách không nhân từ.
Trong tám năm nay ta vẫn luôn suy tư mình sai ở chỗ nào, cuối cùng ta đã hiểu ra, là trước kia chúng ta quá mềm yếu chỉ muốn giải quyết vấn đề trong hòa bình, chúng ta tin tưởng lời hứa hẹn của chính khách, tin tưởng sự dối trá của quốc hội, cuối cùng mới rơi vào tình cảnh này.
Bây giờ Lý Thúc Đồng không bị các ngươi đùa giỡn, không có lòng dạ đàn bà, cuối cùng hắn đã trở thành một lãnh tụ thực thụ.”
Giọng nói của Trình Khiếu vang vọng trong ngục giam bí mật trống rỗng.
Những tù nhân trong 34 phòng giam còn lại cũng chậm rãi đứng lên, đi đến trước song sắt, yên lặng nhìn chằm chằm người đàn ông trung niên.
Sĩ quan này bị nhìn đến mức run rẩy trong lòng, bỗng nhiên nói với binh sĩ xung quanh:
“Mở hết phòng tù ra cho ta, tập trung bọn họ đến giữa bãi đất trống, đến giờ lập tức chấp hành xử quyết!”
…
Đếm ngược: 5:15:00.
Trên đường cái trong rừng rậm của thành phố số 18, đội ngũ du hành đang chậm rãi đi về phương bắc.
Từ 7 giờ buổi sáng đến 6 giờ 45 phút tối, ngoại trừ giữa trưa nghỉ ngơi qua loa, thời gian còn lại tất cả bọn họ đều dùng để đi bộ.
Tuyết lớn rơi từ trên trời cao xuống khiến cả thành phố trở nên trang nghiêm.
Bông tuyết vừa rơi xuống đất đã hoá thành băng tan với nước bùn.
Một học sinh cúi đầu nhìn lại, chẳng biết lúc nào giày của hắn đã thấm ướt, nước tuyết lạnh lẽo khiến đôi tất cũng lạnh thấu xương.
Hắn ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện những bạn học khác cũng như thế, ống quần của một số người còn ướt đẫm.
Điều này khiến việc du hành càng thêm gian nan.
Nhiệt độ trong không khí giảm xuống rất nhanh, mặt đất chậm rãi kết thành một lớp băng.
Đến lúc này, bông tuyết rơi xuống đã chồng chất thành một vương quốc màu bạc.
Đám người du hành cẩn thận dẫm lên tuyết đọng, thỉnh thoảng còn có người trượt chân ngã xuống đất.
Lúc sáng sớm có trên chục nghì người du hành, đến lúc tuyết lớn đầy trời, số lượng đã bắt đầu chậm rãi giảm bớt.
Trong đội ngũ du hành này, ít nhất có một phần ba số người chỉ muốn kiếm ba bữa cơm mà thôi, bọn họ không muốn tiếp tục đi đến đích với các nữ sinha.
Thế là những người muốn kiếm cơm rời đi đầu tiên.
Bọn họ lặng lẽ ném biểu ngữ ở đầu phố, xé toang lớp giấy mặt trên, rời khỏi đội du hành.
Trước khi rời đi, thậm chí bọn họ còn cướp sạch từng chiếc xe đẩy nhỏ chuyên chở đồ ăn, tình hình rất hỗn loạn.
Về sau, một vài người du hành bị ảnh hưởng bởi sự nhiệt tình của các học sinh cũng bắt đầu không chịu được.
Bôn ba trong thời gian dài và nhiệt độ thấp để cho người ta cảm thấy bị dày vò.
Bọn họ tìm học sinh du hành khởi xướng, đắn đo nói:
“Hôm nay thời tiết đúng là không tốt, ta cảm thấy có lẽ chúng ta nên chọn một ngày sáng sủa hơn, hay là hôm nay tạm dừng đi?”
Học sinh chần chờ một chút rồi nói:
“Nhưng chúng ta đã đi đến đây rồi, sắp đến khu 3 rồi, nhất định chúng ta phải để những nhân vật lớn ở đó nhìn xem chúng ta thật sự có thể đi đến đó!”
Những người du hành dao động lắc đầu nói:
“Chúng ta thật sự không có cách nào đi tiếp được, quá lạnh, cả người đều đông lạnh hết rồi… Lần sau nhất định sẽ đi với các ngươi đến cuối cùng.”
Thế là, những người này cũng rời đi.
Các học sinh du hành khởi xướng luống cuống đứng trong tuyết, bọn họ không biết nên cản những người này lại kiểu gì, cũng không biết ngăn cản bọn họ có ý nghĩa gì không.
Cơn tuyết lớn làm mũi các học sinh bị lạnh đỏ bừng, bọn họ thấy đám người phía sau càng ngày càng ít, bọn họ cũng càng ngày càng cô độc.
Trận tuyết đến đột nhiên này giống như một cuộc kiểm tra, bầu trời mênh mông trên kia cũng muốn xem các học sinh có kiên định hay không.
Cuối cùng, một vài học sinh chủ động tham gia du hành cũng rời đi.
Đội ngũ hơn mười nghìn người chỉ còn lại vài trăm người, bọn họ cô đơn đi tiếp, cố chấp, quật cường hô hào khẩu hiệu cải cách giáo dục, gào đến khàn cả họng.
Một nữ sinh quay đầu nhìn phố dài vắng lặng sau lưng, lúc quay người tiếp tục đi lên phía trước lúc liền không nhịn được bật khóc, nàng cảm thấy có chút tủi thân, những người kia luôn miệng nói muốn cùng nhau khởi xướng giáo dục cải cách, sao lại rời đi như thế chứ.
Nàng lặng lẽ lau nước mắt, sợ bị những bạn khác trông thấy.
Lúc này, một thiếu nữ tóc bạc ở bên cạnh vươn tay lấy một cái khăn lụa trong cái túi nhỏ đeo nghiêng của mình ra đưa tới.
Nữ sinh ngơ ngác ngẩng đầu:
“Trịnh Ức…”
Thiếu nữ tóc bạc cười nói:
“Đừng khóc, chúng ta không làm gì sai.”
Nữ sinh nghe được câu này thì sửng sốt.
Trịnh Ức nói:
“Ngươi xem, chúng ta đã đi theo kế hoạch lâu như vậy, đã sắp đến khu 3, đây chính là một sự thành công.
Huy hoàng nghênh đón quần chúng dối trá, hoàng hôn chứng kiến tín đồ thực thụ, những người kia đi cũng tốt.”
Chương 413: Không Biết Điều
Nữ sinh gật đầu:
“Đúng, chúng ta sắp thành công.”
“Ngươi đói không.”
Trịnh Ức hỏi:
“Ta còn có đồ ăn.”
Nói rồi, bàn tay nhỏ đỏ bừng của nàng thò vào trong túi đeo nghiêng lấy một thanh protein.
Nữ sinh nhỏ giọng nói: “Tạ ơn.”
Lúc này, đội ngũ bỗng nhiên ngừng lại.
Khi bọn họ sắp đi dọc theo đường cái trong rừng rậm vào khu thứ 3, một nhóm đặc vụ của uỷ ban quản lý trị an uỷ lái xe chặn ở phía trước đội ngũ du hành:
“Chúng ta là đặc vụ của uỷ ban trị an khu thứ 3, cần kiểm tra giấy tờ xét duyệt của các ngươi.”
Bạn học nam đi đầu xanh mặt nhìn bọn họ, tất cả mọi người đều biết những người này đang cố ý làm khó dễ đội ngũ du hành.
Nếu không phải đối phương liên tục kiểm tra dọc theo con đường này, đội ngũ du hành của bọn họ cũng không phải đứng trong trời tuyết chịu lạnh lâu như vậy.
Nhưng mà nhất định bọn họ phải tiếp nhận kiểm tra.
Bạn học nam vẫn luôn giữ giấy tờ xét duyệt trên người, hắn lấy tờ giấy còn ấm từ trong ngực ra đưa cho đối phương.
Kết quả lần này đặc vụ của uỷ ban lại không mở ra kiểm tra, mà đột nhiên chuyển về phía sau.
Ngay sau đó, một đặc vụ nhận tờ giấy lái xe rời đi.
“Khoan đã!”
Bạn học nam cực kì kinh ngạc:
“Các ngươi muốn cầm giấy tờ đi đâu?!”
“Giấy tờ gì? Ta không thấy được giấy tờ gì cả.”
Đặc vụ bình tĩnh đáp lại:
“Bây giờ ta nghi ngờ các ngươi du hành trái pháp luật, ai là người khởi xướng các ngươi, đi chấp hành điều tra với chúng ta.
Đương nhiên, nếu bây giờ các ngươi kịp thời rời đi, chúng ta có thể không truy cứu.”
Lúc đội ngũ du hành thật sự sắp đi vào khu 3, đối phương bắt đầu sử dụng cách làm hèn hạ nhất.
Các học sinh giận dữ lao về phía trước, muốn đánh nhau với đám đặc vụ uỷ ban này.
Kết quả, mười mấy đặc vụ uỷ ban lại dùng gậy cảnh sát đánh đập bọn họ, trong hỗn loạn, các học sinh lùi lại ngã xuống tuyết bùn, cực kì chật vật.
Lần này, không chỉ là giày ướt, ngay cả quần áo cũng ướt.
Một đặc vụ lạnh lùng nói:
“Đừng có mà không biết điều, nếu còn không giải tán thật sẽ bắt hết các ngươi lại, để cha mẹ các ngươi đến chuộc người.
Đến lúc đó, ta còn muốn hỏi bọn họ dạy dỗ con cái như thế nào đấy.”
…
Thời gian dần trôi qua, đã có người đi đến, hờ hững nhìn một màn này.
Một ông cụ ở bên cạnh khuyên nhủ:
“Đám thanh niên các cậu nhanh chóng giải tán đi, bọn họ sẽ không cho các ngươi tiến vào khu 3 đâu.”
Còn có một bà cô tốt bụng thầm nghĩ:
“Cầm cự trong trời tuyết này sẽ bị lạnh, cha mẹ các ngươi vất vả nuôi các ngươi lớn như thế, lúc các ngươi làm chuyện này có nghĩ về bọn họ không?”
“Không thể lật đổ tập đoàn ở Liên Bang đâu, các ngươi không nên khiến cha mẹ mình bị ảnh hưởng đến mất việc…”
Lúc này, có học sinh chợt phát hiện trong đám người đang ồn ào còn có những người du hành rời đi trước, một người trong đó nói:
“Thật ra không nên khởi xướng loại du hành này, cải cách giáo dục thì làm được cái gì, đi học có thể kiếm cơm ăn không?”
“Hơn nữa lúc khởi xướng còn không xem dự báo thời tiết, cứ nhất định phải chọn ngày tuyết lớn để du hành!”
Sau khi những người này rời đi, chỉ có cách chứng minh lần du hành này là sai lầm, mới có thể khiến việc bọn họ rời đi là chính xác.
Trong trời tuyết.
Lời nói bên đường như từng lưỡi dao cản đường, như có rất nhiều người trưởng thành đã từng nói với bọn họ: Các ngươi không thể thành công đâu.
Mấy trăm học sinh đứng tại chỗ không thể tiến lên, nhưng cũng không cam tâm lui lại.
Có học sinh bắt đầu thấp giọng khóc nức nở, bọn họ cũng không biết có chuyện gì, rõ ràng mọi người chỉ làm chuyện đúng đắn với lòng nhiệt huyết, vì sao tất cả mọi người đều không hiểu.
Bọn họ mờ mịt nhìn xung quanh, nhìn những người đứng xem, còn có đặc vụ uỷ ban trị an phía trước.
Tuyết bỗng nhiên lớn hơn, cơn gió mạnh lao ra từ trong rừng sắt thép, phát ra tiếng rít.
Nhưng vào đúng lúc này, bỗng nhiên có một tiếng hát yếu ớt vang lên bên trong đám học sinh, truyền ra trong tuyết và dao, dường như vì thời tiết rét lạnh nên tiếng hát kia còn có chút run rẩy.
Non nớt nhưng lại rực cháy.
Tất cả mọi người nhìn sang, không ngờ lại thấy thiếu nữ tóc bạc Trịnh Ức yếu ớt đứng trong tuyết, nhẹ nhàng ca hát.
“Đứng dậy, nô lệ đói khổ lạnh lẽo.”
“Đứng dậy, người chịu khổ toàn thế giới.”
“Nhiệt huyết tràn đầy đã sôi trào.”
“Phải đấu tranh vì chân lý.”
Ngay từ đầu, chỉ có một người hát.
Rất nhanh, những học sinh khác cũng bắt đầu hát theo.
Trong cơn gió lạnh này, tiếng hát không còn yếu ớt như trước nữa.
Bắt đầu có sức mạnh.
Không biết là ai đã mang bài quốc tế ca từ thế giới bên ngoài vào thế giới bên trong, còn đơn giản hoá câu hát, khiến nó càng thêm dễ nhớ.
Các học sinh đã vụng trộm học xong bài hát này trước khi du hành, nhưng lúc trước bọn họ không dám hát, bởi vì lời lẽ quá sắc bén quá sục sôi.
Chương 414: Hành Hình Bí Mật
🔥SỐ HIỆU 09 (BẢN DỊCH): Nam chính chết đi sống lại vô số lần, hài hước cười ẻ chịu không nổi, nội dung hay không chê vào đâu được, lọt hố không sai!!!🔥
Thế nhưng vào lúc này, khi uỷ ban trị an của tập đoàn xé lớp da mặt cuối cùng xuống, các học sinh lại cảm thấy không cần phải lo lắng gì nữa.
Các học sinh mặc cho bông tuyết bao trùm đỉnh đầu và bả vai, bọn họ không muốn rời đi, chỉ cố chấp ca hát.
Vốn dĩ cổ họng đã khàn đi vì hô khẩu hiệu, lại tiếp tục tiêu hao vì tiếng ca.
Học sinh nam đứng đầu thẳng thắn nhìn những đặc vụ uỷ ban quản lý trị an phía trước.
“Chưa từng, cũng không có chúa cứu thế gì cả.”
“Cũng không cần dựa vào thần tiên hoàng đế.”
“Muốn sáng lập hạnh phúc cho loài người.”
“Đều nhờ vào chính chúng ta.”
Hát xong, đôi mắt của học sinh nam đỏ ửng, nước mắt trượt xuống từ khóe mắt.
Cũng không phải vì cảm thấy uất ức đau khổ nên mới khóc, mà ở trong dàn hợp xướng mấy trăm người này, tâm trạng kích động một cách khó hiểu.
Bọn họ hát quốc tế ca nhiều lần, không muốn rời đi.
Điều khiến người ta không tưởng tượng nổi đã xảy ra, vậy mà trong đám người đứng xem bên ngoài lại có người vụng về hát theo.
Ngay từ đầu chỉ có một hai người cùng hát, thời gian dần trôi qua, đã biến thành một hai trăm người cùng hát.
Số lượng người trong đội ngũ du hành vốn dĩ đã hơi ít ỏi lại bắt đầu chậm rãi tăng lên.
Không biết tại sao những người đứng xem cũng gia nhập vào.
Tiếng hát cũng càng thêm dữ dội.
Nhưng vào lúc này, một người đàn ông mặc áo khoác màu đen ung dung dẫm lên nền tuyết đọng đi tới, trong tay còn cầm một tờ giấy vẫn còn ấm.
Hằng Xã, Lý Đông Trạch.
Rất nhiều người nhận ra người đàn ông này.
Ngay sau đó, bọn họ thấy Lý Đông Trạch đi đến trước mặt đặc vụ uỷ ban trị an, nhét giấy tờ trong tay vào tay đối phương, không ngờ lại là xét duyệt du hành hợp pháp lúc trước bị đặc vụ cầm đi.
Lý Đông Trạch nói khẽ với đặc vụ:
“Nhớ kỹ lần sau đừng dùng cách bẩn thỉu này đối phó với trẻ con.”
Một giây sau, một chiếc xe tải thùng kín đi ra từ góc đường, hai thành viên Hằng Xã tmặc đồ tây đen nhảy xuống khỏi xe, bọn họ kéo một cái thùng sắt, trong đó là từng miếng vải đỏ.
Ngay sau đó, không biết từ nơi nào lại có mấy mười thành viên Hằng Xã vọt ra, bọn họ lấy vải đỏ từ trong thùng hàng ra phát cho các học sinh, vừa phát vừa nói:
“Thời tiết quá lạnh, quấn thứ này quanh cổ làm khăn quàng, ít nhất sẽ không có gió luồn vào trong cổ nữa.
Có cả đồ ăn cũng sắp được chuyển đến rồi, không cần nóng vội.”
Các học sinh kinh ngạc nhìn thành viên Hằng Xã trước mặt, trên người đối phương có một hình xăm dài đến cổ, thậm chí lên cả mặt.
Loại người này phân phát khăn quàng cổ đỏ, còn nói để giữ ấm, lời nói thân thiết làm người ta cảm thấy quỷ dị.
Bọn họ phát hiện, những “khăn quàng cổ” và “ống quần” này hình như là do một chiếc quần thu đông màu đỏ bị cắt thành hai nửa, sau đó liền biến thành khăn quàng cổ.
Một thành viên Hằng Xã thấy sắc mặt khác thường của học sinh, liền gãi đầu:
“Ông chủ nói cần khăn quàng cổ màu đỏ, bảo như thế mới đẹp, nhưng rất khó tìm khăn quàng cổ màu đỏ, chỉ có thể tạm thời…”
Một học sinh nhận lấy khăn quàng cổ:
“Cảm ơn…”
Thành viên Hằng Xã xăm đầy cổ nhếch miệng cười:
“Mẹ nó ngươi khách khí với ta… Khụ khụ, không cần cảm ơn.”
Lý Đông Trạch nhìn các học sinh:
“Tiếp tục đi đi, hôm nay sẽ không có ai dám cản các ngươi.
Sớm muộn gì cũng có một ngày, các ngươi sẽ không còn chật vật như vậy nữa, ta rất chờ mong.”
Đội ngũ du hành xuất phát lần nữa, âm thanh hợp xướng vang tận trời kia vẫn không ngừng, mà còn lớn mạnh hơn.
Đêm xuống, không còn rét lạnh nữa.
…
Trong ngục giam bí mật, người đàn ông trung niên bỗng nhiên cảm thấy bồn chồn.
Chỉ còn một lúc nữa là phải cẩn thận hành hình bí mật, thế nhưng tình báo năm phút một lần trong kế hoạch lại không đến nữa.
Người đàn ông trung niên đi đi lại lại trên bãi đất trống, thỉnh thoảng hắn còn quay đầu nhìn về phía Trình Khiếu đang lẳng lặng đứng, đối phương bẩn thỉu, tay chân bị đeo xiềng xích, nhưng lúc đứng thẳng lại có một sự kiêu ngạo không tả được.
Vào lúc này, tất cả mọi người đều nghe được những tiếng hát mơ hồ ở trên đỉnh đầu.
Âm thanh hợp xướng kia đã hơi yếu đi sau một lớp tường dày, nhưng cho dù vậy, lúc nào cũng có vẻ sục sôi, cao vút nhiệt tình.
Người đàn ông trung niên bỗng nhiên ngẩng đầu, kì lạ, tiếng hát gì mà lại có thể truyền đến đây được?
Hắn biết rõ trên đầu bọn họ chính là đường rừng rậm, ở biên giới khu thứ 3 và khu thứ 5.
Ai có thể ngờ được lại có một ngục giam bí mật nằm dưới mặt đất của nơi phồn hoa này chứ? Cũng bởi vì ngục giam bí mật ở vị trí đặc biệt, mới khiến Lý Thúc Đồng tìm tám năm vẫn không ra.
Lúc này, đám người Trình Khiếu lẳng lặng lắng nghe, cũng chậm rãi ngâm nga:
“Chưa bao giờ, cũng không có chúa cứu thế gì, cũng không cần thần tiên hoàng đế…”
Chương 415: Chuyện Trong Kế Hoạch
Đã xong 10 chương, các bạn ngại gì mà hemz ĐỀ CỬ cho mình ạ!
Trình Khiếu cảm thán:
“Bài hát hay quá.”
Người đàn ông trung niên lạnh lùng nhìn hắn:
“Đã đến lúc nào rồi mà còn có tâm trạng nghe hát?”
“Nghe được một bài hát hay trước khi chết, cũng không có gì phải tiếc nuối.”
rình Khiếu vừa cười vừa nói.
Nói xong, Trình Khiếu lại hát tiếp, hắn chỉ cảm thấy tiếng hát trên đỉnh đầu càng ngày càng vang dội, câu hát vừa nãy còn không rõ lắm, bây giờ đã nghe thấy rồi.
35 tù nhân cũng từ từ hát theo, người đàn ông trung niên xông đến trước mặt Trình Khiếu, đưa tay tát một cái lên mặt đối phương.
Tiếng vang lanh lảnh kia rất chói tai, nhưng mà Trình Khiếu vẫn mỉm cười ca hát, đôi mắt nhìn chằm chằm vào người đàn ông trung niên.
Một giây sau, người đàn ông trung niên gằn giọng nói:
“Chấp hành xử quyết luôn đi.”
Một binh lính nói:
“Trưởng quan, còn chưa tới giờ.”
“Mặc kệ, đây vốn dĩ là chuyện trong kế hoạch.”
Người đàn ông trung niên nói.
Thế nhưng cho dù sắp bị xử quyết, mấy người Trình Khiếu cũng không ngừng hát.
Tất cả binh sĩ mở khoá an toàn của súng tự động, kéo tay cầm lên đạn.
Lại nghe Trình Khiếu tiếc hận nói:
“Đáng tiếc, còn có mấy câu hát nữa chưa nghe rõ.”
Nhưng vào đúng lúc này, mấy binh sĩ bỗng nhiên kinh ngạc kêu lên, không biết tại sao mà súng ống trong tay bọn họ lại đột nhiên rời khỏi tay, dính chặt vào trần nhà bê tông trên đỉnh đầu.
Ngoài hành lang của ngục giam bí mật vang lên những tiếng kêu thảm thiết, tất cả mọi người quay đầu nhìn lại, thấy một đội tác chiến biên chế 12 người đang xông đến.
Những binh lính đó đều cầm dao găm gốm màu đen trong tay, mặc đồng phục tác chiến của đặc chủng Liên Bang, bọn họ chiến đấu nhanh như ma quỷ, ai nấy đều có thể lấy một địch nhiều.
Trên người hai bên đều không có súng ống, trong ngục giam bí mật có khoảng 80 cảnh vệ, nhưng lại không có năng lực chống cự cơ bản nhất trước mặt 12 người này.
Tên quân đội trên người 12 tên lính đã bị xé đi, không ai biết bọn họ thuộc đơn vị nào, cũng không ai biết đây là cỗ máy chiến tranh do ai bồi dưỡng.
Người đàn ông trung niên chỉ biết là hắn không chỉ phải đối mặt với những chiến sĩ đặc chủng này, mà còn có một siêu phàm giả có thể khống chế kim loại!
Một siêu phàm giả, cộng thêm 12 chiến sĩ gen, đây gần như là số lượng của bộ đội đặc chủng trong tập đoàn quân Liên Bang.
Là ai muốn cướp ngục!?
Tiếng giày lộp cộp truyền đến, một thanh niên mỉm cười đi tới ngục giam bí mật, hắn không coi ai ra gì mà đi qua chiến trường, đi đến trước mặt người đàn ông trung niên.
Những khẩu súng kia không còn bị hút lên trần nhà nữa, mà chậm rãi lơ lửng trên không trung, nhẹ nhàng rơi xuống.
80 khẩu súng ngắn đều bay tới bên cạnh người trẻ tuổi, họng súng đen ngòm thi nhau chỉ vào người đàn ông trung niên đối diện.
“Ta thấy hơi lạ.”
Người trẻ tuổi vui vẻ cười nói:
“Ta còn tưởng rằng ở đây sẽ có lực lượng phòng ngự rất mạnh chứ, kết quả chỉ là một đám gà đất chó sành, còn chẳng có ai mặc quân phục, chỉ xứng được trang bị súng lục giảm thanh, các ngươi quá không coi trọng những tù nhân này rồi.”
Sắc mặt người đàn ông trung niên như màu đất, nói:
“Ngục giam bí mật này thắng ở chỗ vị trí kín đáo của nó, nếu thật sự bị Lý Thúc Đồng tìm được, cho dù có vũ trang đầy đủ cũng không ngăn được Bán Thần.
Ở bên ngoài chúng ta chỉ là nhân viên của một công ty nhỏ dưới mặt đất mà thôi.”
“Ngươi nói cũng có lý, dù sao đối mặt với Lý Thúc Đồng cần phải chú trọng ẩn nấp, mà không phải lực lượng phòng ngự…đã học được.”
Người trẻ tuổi cười.
Người đàn ông trung niên run rẩy nói:
“Ngươi có biết cướp ngục giam bí mật là sẽ bị đưa lên toà án quân sự không?”
“Chỉ là ra tòa án quân sự thôi sao?”
Người trẻ tuổi hơi kinh ngạc:
“Ta còn tưởng rằng sẽ bí mật xử quyết chứ.”
Người đàn ông trung niên mở to hai mắt ra, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng, hắn run rẩy nói:
“Ngươi thuộc quân đội nào, ta cũng chỉ nghe lệnh làm việc…”
Người trẻ tuổi cười nói:
“Người chết biết ta thuộc quân đội nào cũng không có ý nghĩa.”
Vừa dứt lời, những khẩu súng ống lơ lửng bên cạnh người trẻ tuổi, giống như có 80 bàn tay vô hình điều khiển trong không khí, đồng thời bóp cò súng.
Trong chốc lát, họng súng được lắp ống giảm thanh đã bắn ra khỏi khẩu súng, đánh người đàn ông trung niên kia thành cái sàng.
Đám người Trình Khiếu yên lặng nhìn một màn này, mấy năm trước bọn họ đã nghe nói có người có thể khống chế cây kim kim loại bắn ra với tốc độ của viên đạn, chuyện này đã đủ kinh khủng rồi.
Nhưng mà so với việc điều khiển cây kim kim loại bắn ra với tốc độ của viên đạn, hiển nhiên người trẻ tuổi này lấy sức một mình bắn ra bão kim loại lại mạnh mẽ, hữu hiệu hơn nhiều.
Người trẻ tuổi quay đầu nghiêm túc nói với đám người Trình Khiếu:
“Mọi người chuẩn bị xong chưa, nhân lúc trên mặt đất còn hỗn loạn, chúng ta phải mau chóng rời đi.”
Chương 416: Cháu Gái
Mấy nay lên ngày 10 chương mà hemz ai ĐỀ CỬ hộ mình hớt.
Khổ quả à, dịch cực khổ lắm đó mọi người ơi! Huhuhu :'(
“Là Lý Thúc Đồng phái ngươi tới sao?”
Trình Khiếu chần chờ hỏi.
Người trẻ tuổi nở nụ cười, lộ ra hàm răng trắng bóng của mình:
“Mặc dù ta vì Lý tiên sinh mới đến cứu các ngươi, nhưng hắn không chỉ huy được ta, chúng ta không thuộc Kỵ Sĩ và Hằng Xã, hơn nữa tên tuổi của quân đội cũng phải bảo mật, xin lỗi ta không thể trả lời được.”
…
Thời gian đếm ngược 4:50:00.
Trong ngục giam số 18, Lý Thúc Đồng liếc nhìn thời gian:
“Bên phía thành phố số 18 đã thành công.”
Nghĩ đến các đồng đội cũ của mình được cứu thoát sau tám năm, hắn có cảm giác tám năm này mình không uổng công chờ đợi.
Như Trình Khiếu nói, nếu như không phải vì tính mạng của những người bạn đó thì hắn không cần phải ở trong này.
Nhưng từ trước tới giờ Lý Thúc Đồng sẽ không vì thế mà cảm thấy hối hận.
Khi còn trẻ, hắn có thể vì một lí tưởng nào đó mà sẵn sàng oanh liệt đi chết cùng với các bạn của mình, nhưng mà sau khi trưởng thành, hắn cũng không sẵn sàng vì một lý tưởng nào đó mà phải sống trong nhục nhã.
“Ông chủ, ta cảm thấy hơi tò mò.”
Lâm Tiểu Tiếu nghi ngờ nói:
“Ngài nói bên trong thành phố số 18 có người đi cứu viện bọn Trình Khiếu, thế nhưng, ngài không hề sử dụng người đưa tin của Kỵ Sĩ, cũng không động đến lực lượng của Hằng Xã, vậy rốt cuộc là ai đi cứu, chẳng lẽ là ngài lại huấn luyện những thuộc hạ khác sao? Sao ta không biết!”
Lần này, không chỉ có Khánh Trần không biết kế hoạch chi tiết của Lý Thúc Đồng, mà ngay cả Lâm Tiểu Tiếu, Diệp Vãn cũng không biết.
Bọn họ chỉ biết là, sau khi ông chủ nhà mình mang Khánh Trần quay lại thành phố số 18, Khánh Trần phải đi học, nhưng ông chủ lại tự mình đi sắp xếp rất nhiều chuyện.
Khánh Trần nghĩ Lý Thúc Đồng đang nhàn nhã mua nhà, mua xe, nhưng trên thực tế Lý Thúc Đồng luôn phải bận rộn làm những chuyện khác, mấy ngày mấy đêm cũng không được ngủ.
Cũng may hắn có Bán Thần Chi Khu, nếu không thì đã không thể gắng gượng được lâu như thế.
Lúc này, Diệp Vãn cũng hiếm khi tò mò hỏi:
“Ông chủ, nếu như chỉ là hợp tác mà thôi, ta không thể đoán được ai sẽ sẵn sằng đắc tội Trần thị và Khánh thị lúc này?”
Mặc dù Trần thị đang trông giữ ngục giam bí mật kia, nhưng nếu như cần chuyển hay xử quyết tù nhân, thì đều cần đến sự đồng ý của Khánh thị.
Đây chính là điều khoản được hai nhà lập ra vì muốn khống chế Lý Thúc Đồng.
Cho nên, cướp ngục đồng nghĩa với đắc tội hai nhà Trần thị và Khánh thị.
Lý Thúc Đồng suy nghĩ một chút rồi nói:
“Giữ bí mật.”
Không phải Lý Thúc Đồng không tin Lâm Tiểu Tiếu, Diệp Vãn, Khánh Trần, mà là chuyện này rất quan trọng, nó liên lụy đến quá nhiều người, nếu người nào đó làm lộ bí mật này sẽ làm mọi chuyện đi theo một hướng khó mà tưởng tượng được.
Lúc này, ba người Lý Thúc Đồng vẫn đang ngồi trong phòng ăn, tất cả các cánh cổng hợp kim của cả tòa ngục giam số 18 đều bị đóng lại, chỉ còn lại lối đi ở trong kho lạnh phía sau bọn họ là còn có thể đi ra ngoài.
Trước khi giây phút cuối cùng đến, Lý Thúc Đồng nhất định phải đảm bảo không ai trong số những kẻ đáng chết trong ngục giam lúc này có thể trốn thoát.
Những tù nhân kia không dám mạo hiểm bị bắn thành cái sàng để xông ra khỏi cánh cổng, nhưng cũng không dám động đến Lý Thúc Đồng, thế là hơn ba nghìn bảy trăm người như những con ruồi không đầu, loanh quanh trong tù để tìm kiếm lối thoát.
Nếu như không trốn thoát được, thì ít nhất cũng phải tìm thấy thiết bị chặn sóng trong ngục giam để truyền tin cầu cứu ra bên ngoài cũng được!
Có người nói, Lý Thúc Đồng từng lặng lẽ rời khỏi ngục giam, ngay cả tập đoàn cũng không thể biết được tung tích của vị Bán Thần này, cho nên nơi này nhất định có một lối đi bí mật.
Chỉ cần tìm được lối đi đó thì mọi người đều có thể rời khỏi.
Nhưng bây giờ ngục giam số 18 lại như một cái hộp sắt khổng lồ, không ai tìm được cái gọi là lối đi bí mật kia.
Nhưng mà lúc này, Lý Thúc Đồng bỗng nhiên nhíu mày nhìn về phía sau lưng, có tiếng bước chân truyền đến từ trong phòng bếp, nhưng trước khi đối phương sắp bước ra khỏi phòng bếp lại ngừng lại.
Có vẻ là đang lo lắng bị đám tù nhân bên ngoài nhìn thấy.
“Chú ơi, có thể đi đến phòng ăn tâm sự không, ta có việc muốn nhờ.”
Lý Thúc Đồng đã hiểu, đây là giọng nói của Ương Ương.
Hắn nhíu nhíu mày đứng dậy rồi đi vào phòng ăn, Lâm Tiểu Tiếu và Diệp Vãn cũng theo sát phía sau.
Có một cô gái tóc dài mặc áo hoodie và đội mũ trùm đang đứng trong phòng bếp, sau đó nàng nhẹ nhàng lên tiếng chào Lý Thúc Đồng:
“Chào chú.”
Hai người Lâm Tiểu Tiếu và Diệp Vãn kinh ngạc nhìn mọi chuyện xảy ra, từ khi nào ông chủ nhà mình lại có thêm một đứa cháu gái? Hơn nữa còn xưng hô thân thiết như vậy?
Chương 417: Vì Sao Trên Trời
“Ương Ương cũng tới sao.”
Lý Thúc Đồng sờ sờ gò má, hắn tự nhủ trong lòng, mình đã đưa vật cấm kỵ ACE-005 cho Khánh Trần, hơn nữa hắn cũng đã trở về hình dạng ban đầu nhưng vẫn bị đối phương nhận ra.
Quả nhiên cho tới bây giờ, người sở hữu năng lực từ trường đều là những người được trời chọn.
Lâm Tiểu Tiếu tò mò hỏi:
“Ngươi đi vào đây bằng cách nào? Tại sao lại biết vị trí cửa vào của lối đi bí mật?”
“À.”
Ương Ương chỉ chỉ ra sau lưng rồi nói:
“Khi ta đang bay ở bên ngoài thì phát hiện dưới mặt đất có một chỗi từ trường kì lạ dao động, sau đó ta đã đi theo từ trường rồi tìm được cửa vào, sau khi đi vào trong lối đi, ta mới phát hiện ở đó có treo rất nhiều đèn treo.”
Diệp Vãn và Lâm Tiểu Tiếu nhìn nhau, tự nhủ trong lòng, giác tỉnh giả có khả năng điều khiển từ trường thật sự giống như đang bật hack, bọn họ có thể nhìn thẳng vào bản chất của sự vật mà không cần quan tâm đến vẻ bề ngoài.
Khó trách mấy trăm năm mới có một siêu phàm giả như vậy được sinh ra, nếu thế giới này mà có nhiều siêu phàm giả như vậy thì không biết nó sẽ thành cái gì nữa.
“Vậy ngươi vào đây để làm gì?”
Lý Thúc Đồng nhìn Ương Ương cười nói:
“Nơi này có rất nhiều người muốn ra ngoài cũng không ra được đâu.”
“Chú, ta muốn dẫn Quách Hổ Thiền đi, xin chú tha cho hắn một mạng.”
Ương Ương nhẹ nhàng nói.
“Cô bé thật to gan.”
Lý Thúc Đồng tò mò:
“Ngươi có biết không, nếu như không phải ta biết ngươi không tiết lộ bí mật của Khánh Trần thì có lẽ hôm nay ngươi sẽ chết cùng với Quách Hổ Thiền?”
“Ta biết, cho nên ta mới không để lộ bí mật.”
Ương Ương đứng đối diện Lý Thúc Đồng, tiếp tục nhẹ nhàng nói:
“Đương nhiên không hoàn toàn là vì lí do này.”
Lý Thúc Đồng nhìn nàng:
“Quách Hổ Thiền vừa đến đây đã dám ra tay với ta, hắn còn luôn miệng nói muốn cướp vật cấm kỵ, nếu như ngươi muốn ta tha cho hắn một mạng, vậy ngươi phải cho ta một lý do thích hợp.”
“Mục tiêu của Át Bích cũng giống với mục tiêu của ngài, đều là vì thay đổi thế giới này.”
Ương Ương nói.
“Đây cũng coi là một lý do, nhưng vẫn chưa đủ, muốn thay đổi thế giới cũng không nhất thiết cần Quách Hổ Thiền.”
Lý Thúc Đồng lắc đầu.
“Nếu ta có một chỗ đứng vững chắc trong Át Bích, trong tương lai ta sẽ có thể giúp Khánh Trần làm không ít chuyện.”
Ương Ương lại nói lần nữa.
“Ngươi đang ở trong Át Bích mà lại muốn giúp Khánh Trần sao?”
Lý Thúc Đồng cười tủm tỉm hỏi.
“Ngài cũng biết ta là người du hành thời gian, cho nên đối với ta mà nói, thay vì trung thành cho Át Bích, ta nên gửi gắm hi vọng Khánh Trần sẽ tạo ra một tổ chức thuộc về người du hành thời gian thì hơn, ta nghĩ việc này còn đáng tin cậy hơn nhiều.”
Ương Ương trả lời:
“Đây chẳng phải là hy vọng của ngài sao? Ta hứa với ngài, nếu có một ngày hắn quyết tâm thành lập thế lực của mình, ta sẽ gia nhập.”
“Vì sao chính ngươi không tạo ra một tổ chức của người du hành thời gian?”
Lý Thúc Đồng hỏi.
Ương Ương lắc đầu:
“Ta không thông minh như Khánh Trần.”
“Rất tốt, ta sẽ cho Quách Hổ Thiền một con đường sống, ngươi đi đi.”
Lý Thúc Đồng phất phất tay:
“Nhớ kỹ lời hứa của ngươi.”
Ương Ương nhỏ giọng nói:
“Ngài đối với hắn thật tốt.”
Lý Thúc Đồng chân thành nói:
“Hắn đáng giá.”
“Hẹn gặp lại, mong lần sau ta có cơ hội ăn cơm do chú nấu, ta đi trước đây, tạm thời ta chưa muốn Át Bích biết thân phận người du hành thời gian của mình.”
“Đi đi.”
Ương Ương đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, nàng đã cảm thấy nơi này sắp xảy ra chuyện gì đó, cho nên nàng không muốn chờ đợi thêm nữa.
“Tiểu Tiếu, đi gọi Quách Hổ Thiền tới đây.”
Lý Thúc Đồng nói.
Lâm Tiểu Tiếu dẫn người đàn ông trọc đầu tới, Quách Hổ Thiền bối rồi hỏi:
“Gọi ta đến đây làm gì?”
“Có người xin tha cho ngươi, cho nên ta quyết định cho ngươi một con đường sống.”
Lý Thúc Đồng bình tĩnh nói:
“Ngươi có thể đi, lối đi trong phòng bếp đã mở ra.”
Quách Hổ Thiền bối rối:
“Tại sao…”
“Cút.”
“Được rồi!”
Quách Hổ Thiền quay người đi vào phòng bếp!
Trong ngục giam số 18, bọn người Trần Vũ trơ mắt nhìn Quách Hổ Thiền đi vào phòng bếp, Mọi người đều hiểu được: Lối đi bí mật nằm ở đó!
Ngay sau lưng Lý Thúc Đồng!
Trần Vũ gằn giọng nói với đám người:
“Đêm nay Lý Thúc Đồng không muốn tha cho bất cứ kẻ nào trong chúng ta, nêu không muốn chết thì cùng nhau tiến lên!”
Chỉ là, đám tù nhân đều không phải bọn ngốc, bọn họ quay sang nhìn nhau rồi cùng nghĩ đến một câu nói: Một đám ô hợp muốn xông lên đánh với Lý Thúc Đồng, chuyện này chẳng khác gì đi chịu chết.
Trong ngục giam u ám, Lý Thúc Đồng liếc nhìn chiếc đồng hồ ba chiều trên tường:
“Đến thời gian rồi.”
“Ông chủ, rốt cuộc ngài đang chờ cái gì?”
Lâm Tiểu Tiếu hỏi.
Lý Thúc Đồng suy nghĩ một lúc rồi nói đùa:
“Chờ một vì sao trên trời?”
Chương 418: Bản Đồ Ảo
Giờ phút này, không ít người đã phát hiện, phi thuyền Quyền Trượng Hào nổi tiếng thuộc quân đoàn thứ nhất của quân đội liên bang đã đến rồi lơ lửng trên không trung phía trên ngục giam số 18.
Ngục giam số 18 giống như một pháo đài nằm ở ngọai ô thành phố, ban ngày, nhìn từ bên ngoài, nó màu xám đen nối liền thành một khối nhìn vô cùng nghiêm túc lại trang nghiêm.
Nhưng vào lúc này, Quyền Trượng Hào khổng lồ đã chậm rãi lơ lửng trên đỉnh đầu nó, giống như một pháo đài màu đen không trung.
Hai pháo đài ở trên trời và ở dưới mặt đất như đang kết nối với nhau lấy, đột nhiên đều tiến vào trạng thái im lặng.
Trong ngày thường từ trước đến nay, trên bầu trời đều là lãnh địa của chim săn mồi.
Một khi có một chiếc máy bay cỡ nhỏ bay ngang qua, một số chim săn mồi hoang dã sẽ tấn công chiếc máy bay.
Ví dụ như Thanh Sơn Chuẩn trong cấm địa số 002, nó coi toàn bộ không trung phía trên cấm địa số 002 là phạm vi lãnh thổ của mình, ngoại trừ phi thuyền cấp Giáp ra thì có rất ít thiết bị bay nào có thể đến gần nơi đó.
Vậy mà lúc này, những loại chim săn mồi bên cạnh ngục giam số 18 đang bị pháo đài xâm lấn lãnh địa trên không trung, nhưng bọn chúng lại không bay đến tấn công như trước mà nhao nhao bay ra khỏi nơi này.
“Cách mặt đất 3492 m.”
“Neo số 1 đã được kích hoạt.”
“Neo số 2 đã được kích hoạt.”
“Công suất động cơ tua bin phản lực giảm xuống 37%.”
“Nhiệt độ lò phản ứng vẫn bình thường.”
“Quét hình địa hình để tạo ra bản đồ ảo.”
“Có một mục tiêu khả nghi được tìm thấy trên mặt đất…”
“Tiến hành nhận dạng thân phận…”
Trong trung tâm chỉ huy của sư đoàn 112, sĩ quan trung niên Khánh Vãn lẳng lặng nhìn bản đồ ảo.
Trong bản đồ ảo kia, Quyền Trượng Hào đang bay cao ở trên bầu trời, những bông tuyết đang lẳng lặng rơi xuống từ trên bầu trời, bên trên pháo đài màu đen trên không trung bị bao phủ một lớp tuyết màu trắng, giống như là một thành trì lộng lẫy trên không trung.
Dưới đất là ngục giam số 18, từ trên bầu trời nhìn xuống dưới, ngục giam giống như một khối rubic, bên trên đang phản xạ ra ánh kim loại.
Ngay ở phía bắc tòa ngục giam này, đang có hơn trăm người đang đi trên vùng hoang dã, bọn họ bước từng bước chân giẫm trong tuyết.
Những người này đều đều mặc áo choàng màu đen, tất cả đều đội mũ trùm kín đầu nhìn không rõ khuôn mặt, bên ngực phải mỗi chiếc áo choàng đều thêu một biểu tượng ngọn lửa màu trắng.
Hơn trăm người đang kiên định đi trong đống tuyết, giống như một đoàn tu sĩ khổ hạnh bước ra từ vùng núi tuyết phủ ở phía Tây Nam, cuồng phong làm áo choàng của bọn họ kêu lên phần phật, nhưng lại không thể nào làm lung lay thân hình của bọn họ.
“Là người của Tòa án Cấm kỵ.”
Khánh Vãn nói:
“Dùng camera phóng to bọn họ lên để xem ai là người dẫn đội.”
Ngay khi Quyền Trượng Hào bắt đầu tiến hành nhận dạng, một người phụ nữ trẻ tuổi đứng đầu đội ngũ đang bình tĩnh ngẩng đầu lên, nàng nhìn về phía pháo đài cách nàng mấy nghìn mét trên không trung.
Trong chốc lát, máy ảnh động của pháo đài trên bầu trời đã nhanh chóng chụp được nét mặt của người phụ nữ đó.
Sau một lúc, binh sĩ của Khánh thị ở trong pháo đài trên không trung đang nhìn qua màn hình lớn, bỗng nhiên hắn có cảm giác như mình đã bị nhìn thấu.
Ánh mắt kia sắc bén đến nỗi có thể nhìn thấu lòng người, giống như một con dao đang đâm vào tim hắn.
Ánh mắt lạnh lùng kia không hề có bất kì cảm xúc gì.
“Hóa ra là Tam Nguyệt.”
Khánh Vãn bình tĩnh nói:
“Xem ra động tĩnh trong ngục giam số 18 quá lớn, đến nỗi khiến đích thân Tam Nguyệt phải đến.”
“Trưởng quan, có cần nhắm vào bọn họ hay không? Để tránh bọn họ can thiệp làm hỏng kế hoạch của chúng ta.”
Tham mưu tác chiến hỏi.
“Không cần.”
Khánh Vãn lắc đầu:
“Bọn họ sẽ không can thiệp vào việc này, mà có muốn cũng không can thiệp được.
Hơn nữa, sau này chúng ta còn cần bọn họ đi dọn dẹp ngục giam số 18.
Chuyện chuyên nghiệp như vậy thì phải giao cho người chuyên nghiệp đi làm mới tốt.”
Khánh Vãn rất rõ ràng, mục tiêu Tòa án Cấm kỵ chỉ có siêu phàm giả sắp tử vong, vật cấm kỵ và cấm địa, những người này bỗng nhiên tới đây, có lẽ bởi vì bọn họ đoán ngục giam số 18 sẽ xuất hiện một số lớn siêu phàm giả tử vong.
Nếu như để máu thịt của siêu phàm giả ở trên mảnh đất này, thì mấy chục năm sau, có lẽ thành phố số 18 sẽ biến thành một tòa cấm địa khổng lồ thứ ba trong toàn liên bang.
Chỉ riêng sau khi một vị Bán Thần như Lý Thúc Đồng chết sẽ tạo thành một vùng cấm địa rất kinh khủng rồi.
Trước đó, chưa có tiền lệ thành phố trở thành cấm địa.
Trong liên bang có tổng cộng 25 thành phố, trong mỗi thành phố đều tụ tập rất nhiều dân cư, bất kì thành phố nào cũng có hàng chục triệu nhân khẩu.
Chương 419: Khai Hỏa
👹KHỦNG BỐ SỐNG LẠI (BẢN DỊCH): Linh dị, dị năng, hắc ám lưu, đô thị, hài hước👹
Liên bang không thể để bất kì thành phố nào bị hủy diệt.
Cho nên có rất ít người muốn động vào tòa án Cấm kỵ, dù sao mấy trăm năm nay, những người này vẫn luôn làm việc như những công nhân dọn đường, rất ít khi bọn họ nhúng tay vào chuyện khác.
Chỉ là làm người ta không nghĩ tới là, đích thân lãnh tụ của tòa án Cấm kỵ thế hệ này là ‘Tam Nguyệt’ lại tới đây.
Xem ra, đối phương cũng rất quan tâm đến chuyện này, bọn họ lo lắng Lý Thúc Đồng tử vong sẽ tạo thành tổn hại rất lớn cho liên bang.
Rất nhanh sau đó, Tòa án Cấm kỵ đã dừng lại, hơn trăm người đang lẳng lặng đứng trong gió tuyết, cùng nhìn trời tuyết trắng mênh mang kéo dài đến chân trời và ngục giam số 18.
Ngục giam màu đen nằm trên cánh đồng tuyết màu trắng, nhìn rất nổi bật và hiu quạnh.
Lúc đó, Khánh Vãn đột nhiên cảm thấy đám người của Tòa án Cấm kỵ này rất giống quạ đen hoặc là kền kền, nơi nào có rất nhiều siêu phàm giả sắp chết, ngay lập tức những người này sẽ xuất hiện ở nơi đó.
Đợi cho những siêu phàm giả đó chết đi, những người này lại sẽ dùng những vật cấm kỵ đặc biệt để thu lại thi thể của siêu phàm giả.
Nghĩ tới đây, Khánh Vãn cảm thấy có lẽ Tòa án Cấm kỵ nên đổi tiêu chí của bọn họ, từ hình ngọn lửa đổi thành hình quạ đen.
Không ai biết vì sao mỗi lần Tòa án Cấm kỵ đều có thể biết được những nơi siêu phàm giả sắp tử vong, loại năng lực này làm đối phương trở nên rất thần bí trong mắt mọi người, thần bí giống như vật cấm kị mà đối phương đang dùng.
Lúc này, một tên nhân viên liên lạc nói:
“Quân đội của thành phố số 18 muốn nói chuyện với trưởng quan, hắn muốn hỏi thăm vì sao quân đoàn chúng ta lại đi vào không phận của thành phố số 18, có được sự cho phép của Bộ tư lệnh quân đội liên bang hay không.
Nếu như không có lệnh, bọn họ muốn chúng ta rời khỏi thành phố số 18 80 cây số.”
Khánh Vãn khoanh tay ngạo nghễ đứng trước bản đồ ảo bình tĩnh nói:
“Bảo hắn cút.”
“Tuân lệnh.”
Khánh Vãn nói với phó quan:
“Tiến hành kiểm tra lần cuối.”
“Vệ tinh Thần Minh Quyền Trượng Hào đã bay vào quỹ đạo được chỉ định, độ cao 800 nghìn m.”
“Động năng đã được tính toán.”
“Quyền Trượng Hào đã hoàn thành chỉ đạo, đã khóa chặt mục tiêu cần phá hủy.”
Có người lấy ra một va-li to bằng bàn tay, sau khi mở ra, bên trong va li là hai chiếc chìa khoá nho nhỏ, màn hình nhập mật khẩu nằm chính giữa.
Khánh Vãn yên lặng ở khóa, nhưng mãi vẫn không nhấn nút khai hỏa.
Phó quan bên cạnh Khánh Vãn nhìn về phía hắn hỏi:
“Trưởng quan, có khai hỏa không?”
Thời gian đếm ngược 4:31:12.
Đã đến tối.
Khánh Vãn liếc nhìn thời gian chính xác ở trung tâm chỉ huy:
“Đợi thêm 1 phút nữa, không có thể sớm, cũng không thể muộn.”
Những nhân viên tham gia tác chiến trong trung tâm chỉ huy đều dừng tay lại, thời gian giống như đang dừng lại ở chỗ này.
Mọi người không cần làm cái gì thêm nữa, chỉ cần lẳng lặng chờ đợi Thần Minh Quyền Trượng bắt đầu khai hỏa.
Mọi người yên lặng nhìn về phía đồng hồ điện tử trong trung tâm chỉ huy, bọn họ thầm đếm ngược ở trong lòng từng giây một.
Đây là lần đầu tiên trong lịch sử liên bang, vũ khí Thiên Cơ Động Năng trong Thần Minh Quyền Trượng Hào dùng để giết chết Thần Minh được đem ra sử dụng, có lẽ sẽ thành công.
Mọi người trong trung tâm chỉ huy đều có cảm giác, mình đang chứng kiến lịch sử mới được sinh ra.
Một phút đồng hồ tưởng như rất ngắn, một phút khi chơi game chỉ bằng một cái chớp mắt là sẽ qua.
Nhưng bây giờ một phút đồng hồ lại dài đằng đẵng, Mọi người trong trung tâm chỉ huy chờ nỗi đôi mắt cũng đã hơi khô.
Thời gian đếm ngược 4:30:00.
“Khai hỏa.”
Khánh Vãn nhấn xuống nút màu đỏ trung hộp, tín hiệu dùng tốc độ ánh sáng truyền đến bầu trời cao, trên quỹ đạo phía trên bầu trời, một vệ tinh đang từ từ khởi động.
Tên của vệ tinh Thần Minh Quyền Trượng Hào và pháo đài Quyền Trượng Hào trên không trung rất giống nhau.
Cách mặt đất 800 km, trong không gian sâu thẳm và vô biên.
Đây là độ cao mà rất nhiều vệ tinh thời tiết đang bay.
Phía sau vệ tinh Thần Minh Quyền Trượng Hào là giải ngân hà sáng lấp lánh, phía trước thì là tinh cầu màu xanh lam xinh đẹp.
Màu xanh lam là đại dương, bên ngoài tinh cầu còn có một tầng mây mù đang di chuyển, nhìn giống như có một mặt biể ở trên đại dương.
Vệ tinh nho nhỏ này giống như một chiếc thuyền nhỏ đơn độc trong vũ trụ, nó như đang đứng im ở trong không gian.
Bỗng nhiên, ngoài thân chính hình trụ của vệ tinh, thiết bị truyền lực bắt đầu phân giải hoàn toàn kết cấu dư thừa còn lại, từng mảnh vụn bị vứt bỏ vào trong không gian.
Nó giống như một cái kén tằm màu trắng, đột nhiên bị xé ra, để lộ ra tên lửa chính bên trong.
Bên trên tên lửa màu trắng có phun logo hình lá bạch quả màu đen, đó là biểu tượng của Khánh thị.
Lúc này, vệ tinh Thần Minh Quyền Trượng Hào đã không còn cần hệ thống điều nhiệt, hệ thống nguồn điện, hệ thống điều khiển tự động, hệ thống điều khiển quỹ đạo, hệ thống quan sát, hệ thống đo lường và điều khiển, mà chỉ còn hai tấm pin năng lượng mặt trời rất dài.
Chương 420: Kích Hoạt
Nó đã vứt bỏ tất cả những thứ vướng víu trên cơ thể để gọng gàng lên đường.
Một giây sau, vệ tinh Thần Minh Quyền Trượng Hào biến thành tên lửa Thần Minh Quyền Trượng Hào, phần đuôi của nó phun ra một ngọn lửa khổng lồ, bắt đầu chậm rãi bay về phía tinh cầu màu xanh lam.
Lúc đầu, quá trình này còn rất chậm chạp, nhưng lại càng lúc càng nhanh.
Không ai nghĩ đến, có một quả tên lửa có thể hủy thiên diệt địa được cất dấu ở trên bầu trời!
Những nhân viên tác chiến trong trung tâm chỉ huy lại lần nữa bắt đầu bận rộn công việc.
“Bộ phận tăng tốc đã được kích hoạt thành công.”
“Đi vào quỹ đạo tên lửa đã dự đoán trước.”
“Vận tốc đạt đến 3 Mach…”
“Vận tốc đạt đến 6 Mach…”
“Vận tốc đạt đến 9 Mach…”
“Cách mặt đất 100 km, bắt đầu đi vào tầng khí quyển, tốc độ đang giảm xuống!”
Thân tên lửa Thần Minh Quyền Trượng bị ma sát với khí quyển làm tóe ra những tên lửa, nó kéo theo một chiếc đuôi lửa rất dài, giống như vì sao ngay giữa ban ngày!
Chỉ là, sau khi nó tiến vào tầng khí quyển, thân tên lửa gặp phải lực cản không khí tăng lên làm tốc độ của nó dần giảm xuống.
Ngay trong giây tiếp theo, phần thân chính của tên lửa đã tự động phân giải một lần nữa!
Trên thân tên lửa, một thanh kim loại vonfram màu đen bỗng bị tách ra rồi rơi thẳng xuống đất với một tốc độ rất nhanh.
Hóa ra, thanh vonfram dài 2,6 mét, đường kính 30 centimet, nặng đến 3.55 tấn mới thật sự là Thần Minh Quyền Trượng!
Tất cả những thứ bao ngoài vừa rời chẳng qua chỉ là áo ngoài của nó thôi.
“Bánh lái của máy đẩy tăng áp trải đã điều chỉnh lần cuối, Thần Minh Quyền Trượng đã thành công đi vào quỹ đạo theo chỉ định của Quyền Trượng Hào!”
Ai có thể nghĩ tới, trên trời cao còn ẩn giấu một chiếc Tru Thần Chi Trượng, ai có thể nghĩ đến sư đoàn 112 lại cho Quyền Trượng Hào bay lên bầu trời chỉ vì điều khiển quả tên lửa này?
Ai có thể ngờ rằng trong đêm đầy sóng gió này, Khánh thị lại chọn dùng Thần Minh Quyền Trượng để giết Lý Thúc Đồng?!
Tru Thần Chi Trọng Khí đang từ trên trời rơi xuống!
Tại thời điểm này, kết cục của Mọi người ở trong ngục giam đều đã được ấn định!
Nếu như lúc này có người ngẩng đầu lên sẽ có thể nhìn thấy thanh vonfram kia đang ma sát với không khí rồi tạo ra một cái đuôi lửa rất dài.
Trong trung tâm chỉ huy của sư đoàn 112 vang lên tiếng hoan hô, chỉ có Khánh Vãn còn đang yên lặng nhìn chăm chú lên bản đồ ảo.
Hắn nhìn Thần Minh Quyền Trượng trong hình ảnh ba chiều đang nhanh chóng rơi về phía ngục giam số 18, trong trận chiến này, Khánh Vãn chỉ huy sư đoàn 112 thuộc quân đoàn một của quân đội liên bang sẽ được lịch sử liên bang ghi lại.
Nhưng trong cả doanh trại này chỉ có hắn vẫn đang chăm chú nhìn mà không hề cảm thấy vui vẻ.
Bởi vì chỉ có mình hắn biết sự thực của chuyện này.
Sau một lúc, Thần Minh Quyền Trượng lao xuống với tốc độ rất nhanh, thậm trí còn có thể xuyên thủng mái vòm của ngục giam số 18!
Khối rubic màu đen kia bắt đầu vỡ vụn, giống như có một lỗ đen đang hút hết ánh sáng và nhiệt độ xung quanh đây.
Mặt đất bắt đầu rung lắc, ngay sau đó, cả tòa ngục giam số 18 bắt đầu sụp đổ, tạo ra một đám khói bụi dày đặc bao phủ tất cả!
Chỉ là khói bụi kia nhìn rất kì lạ, như thể đang có hàng nghìn linh hồn đang gầm thét trong lớp khói mù dày đặc đó, sau đó bọn họ lại bị một lực hút vô hình kéo đi về một hướng.
Bọn họ không cam lòng gào thét, phẫn nộ rồi tuyệt vọng.
Nhưng lại không làm nên chuyện gì.
Trong khói bụi như đang có mấy nghìn lốc xoáy được tạo ra, chúng đang hút tất cả các linh hồn vào vùng trung tâm, sau đó mọi thứ lại trở nên yên tĩnh.
Tiếng động từ việc phá hủy ngục giam số 18 nhanh chóng thu hút sự chú ý của các cư dân trong thành phố.
Mọi người trong những tòa nhà cao tầng gần ngục giam nhất đều cảm thấy căn nhà đang rung lắc, giống như dư trấn của động đất đang lan đến đây.
Những cư dân sống trên những tòa nhà cao tầng gần vùng ngoại ô thành phố đang hoảng sợ nhìn về phía ngục giam số 18, nhưng bọn họ lại chỉ có thể một đám tro bụi rất khổng lồ đang bao phủ cả tòa ngục giam.
Tòa ngục giam đã tồn tại mấy trăm năm trong liên bang lại đang biến thành lịch sử ngay trước mắt bọn họ.
Cho đến lúc này, Quyền Trượng Hào trên bầu trời mới bắt đầu chậm rãi hạ xuống, bọn họ muốn làm công việc kết thúc sau cùng.
Xa xa trên cánh đồng tuyết, hơn trăm người của Tòa án Cấm kỵ giống như những pho tượng đứng trong gió tuyết.
Tam Nguyệt nhìn mọi chuyện xảy ra trước mắt, nàng nhẹ nhàng lấy mũ trùm trên đầu mình xuống, mặc cho tóc dài tùy ý bị phong tuyết thổi bay:
“Vì giết Lý Thúc Đồng mà Khánh thị lại dùng vật này sao.”
“Boss, dù sao thì làm như vậy cũng không làm tăng độ khó cho chúng ta, hơn nữa nếu như Lý Thúc Đồng chết, cả thành phố số 18 đều sẽ bị cấm địa bao phủ.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










