[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 43 : Trên Xe (c421-c430)
❮ sautiếp ❯Chương 421: Trên Xe
“Tứ Nguyệt, Đông Chí, hai ngươi lấy ACE-010 tới đây.”
Tam Nguyệt quay đầu nhìn một nam một nữ phía sau lưng.
“Tuân lệnh.”
Cô gái tên là Tứ Nguyệt quay người chạy về phía sau, rất nhanh sau đó nàng cầm một chiếc lồng chim trở về.
Tam Nguyệt lấy ra một còn quạ màu đen tuyền, sau đó hướng về phía ngục giam số 18.
Kỳ lạ là, trên mặt con quạ này lại mọc ra sáu con mắt xếp thành hai hàng, nhìn vô cùng quỷ dị.
Ngay sau đó, nàng móc ra từ trong ngực một quả mận nho nhỏ rồi đưa lên trên miệng quạ đen, sau đó con quạ đen mở ra cặp mỏ sắc bén rồi nhẹ nhàng mổ quả mận.
Vừa mổ xong, sáu mắt của quạ đen đã bị chua mà nhắm lại bốn con mắt.
Tam Nguyệt nhỏ giọng nói:
“Chỉ nhắm lại bốn con mắt, chẳng lẽ chỉ chết một tên cấp A sao?”
Lý Thúc Đồng không chết.
Đây là một tin tức tốt đối với Tòa án Cấm kỵ.
Cái chết của siêu phàm giả cấp A cũng rất hiếm gặp, hơn nữa nếu như sau khi cấp A chết mà không kịp thu thập thì chắc chắn sẽ tạo thành cấm địa.
Nhưng trong kế hoạch ban đầu của Tòa án Cấm kỵ là muốn thu thập Lý Thúc Đồng, nhưng bây giờ lại phát hiện đối phương không chết, việc này sẽ giúp mọi người giảm bớt rất nhiều phiền phức.
Đương nhiên đây là một tin tức tốt.
“Tiếp tục đi lên phía trước.”
Tam Nguyệt nhìn thoáng qua sắc trời:
“Chúng ta phải rời khỏi đây trước khi trời sáng.”
Tứ Nguyệt đột nhiên hỏi:
“Boss, Lý Thúc Đồng không chết, nếu chúng ta đi tới gần, hắn có nghĩ là chúng ta muốn cướp đoạt vật cấm kỵ hay không?”
Tam Nguyệt liếc mắt nhìn nàng:
“Không có tiền đồ, sợ cái gì?”
“Ồ…”
Thời gian đếm ngược 4:00:00.
Ở phía xa ngục giam số 18, có một chiếc xe bay đang bay vào trong thành phố, toàn thân xe bay được sơn màu bạc, nhìn rất có cảm giác hào nhoáng.
Trong xe, Khánh Trần chẳng biết đã tỉnh lại từ lúc nào, hắn đang nhìn qua cửa sổ xe về phía luồng khói bụi phía sau.
Chỉ là, hắn vẫn luôn yên lặng, không hề nói chuyện.
Trong xe vang lên giọng nói trung tính của Nhất:
“Cần ta chở ngươi quay lại không? Đương nhiên, cho dù ngươi có đưa ra yêu cầu như vậy thì ta cũng sẽ không thỏa mãn, bởi vì ta đồng ý với Lý Thúc Đồng, sẽ đưa ngươi an toàn rời khỏi đây, bây giờ nơi đó rất nguy hiểm.”
“Ta không muốn quay lại.”
Khánh Trần nói.
“Hả?”
“Ta không cần quay lại.”
Khánh Trần xác nhận một lần nữa.
“Ta còn nghĩ là ngươi sẽ khóc.”
Nhất nhẹ nhàng nói.
“Không cần khóc.”
Khánh Trần nhẹ nhàng nói.
“Khóc là cảm xúc bình thường của con người.”
Nhất nói:
“Rất nhiều đàn ông luôn nghĩ khóc là biểu hiện của sự mềm yếu, nhưng trên thực tế, khóc là cách để não bộ xoa dịu cảm xúc đau khổ, khi con người đau khổ, khóc mới là lựa chọn tốt nhất.
Bởi vì khi ngươi phải chịu quá nhiều áp lực, ngươi cần giảm bớt nó đi.”
“Không có gì phải khóc cả.”
Khánh Trần cố chấp nói.
Thiếu niên chưa từng để lộ cảm xúc bi thương, cũng không gào khóc muốn quay lại cứu sư phụ của mình, chuyện này đã hoàn toàn nằm ngoài suy đoán của Nhất, nhưng cũng không hợp với lẽ thường.
Thiếu niên này vẫn hoàn toàn tỉnh táo như trước đây, huyết tính đều được ẩn dấu vào xương cốt, máu thịt và sâu trong đáy lòng.
“Ngươi biểu hiện như vậy làm ta cảm thấy khá kỳ quái, chẳng lẽ khi sư phụ ngươi chết, ngươi sẽ không cảm thấy vô cùng đau khổ sao? Chẳng lẽ là ta đã hiểu sai tình cảm của con người, hoặc là hiểu sai ngươi?”
Nhất tò mò hỏi.
“Trong mắt ngươi, ta là người thế nào?”
Khánh Trần đột nhiên hỏi.
“Vô cùng tỉnh táo nhưng vẫn có cảm xúc, bên trong cảm xúc lại cất giấu huyết tính, trong mắt ta, ngươi rất coi trọng lòng tốt mà người thể hiện với ngươi, cho nên ta không hiểu vì sao ngươi không cảm thấy bi thương.”
Nhất nói.
“Bởi vì ta biết sư phụ sẽ không chết.”
Khánh Trần nói.
“Làm sao có thể chứ, Khánh thị đã sử dụng một thanh vonfram, Thiên Cơ – Thần Minh Quyền Trượng, dài 2.6 mét, đường kính 30 centimet, nặng đến 3.55 tấn, sau đó còn dùng lực đẩy 9 Mach cộng thêm tốc độ khủng khiếp, rơi xuống từ trên độ cao 1000 cây số, Bán Thần cũng không thể sống nổi dưới sức công phá của loại vũ khí này.”
Nhất nói:
“Không chỉ là Bán Thần, chỉ sợ nó có thể dễ dàng xuyên thủng bất kì một bộ giáp kim loại nào trên thế giới.”
“Ừ, cảm ơn ngươi đã nhắc nhở.”
Khánh Trần gật gật đầu:
“Vừa rồi ta còn không biết đó là vật gì, nhưng bây giờ ngươi giúp ta bổ sung manh mối này, nếu vậy thì ta càng chắc chắn sư phụ ta không thể chết được.
Trước khi bị đánh ngất trong ngục giam số 18 ta còn cảm thấy lo lắng, nhưng bây giờ thì không còn chút lo lắng nào nữa.”
“Vì sao?”
Nhất hỏi.
“Cái gọi là thanh vonfram này là vũ khí Thiên Cơ Động Năng, ngươi có thể đi lừa gạt người khác nhưng chắc chắn không thể lừa được ta.”
Khánh Trần bình tĩnh phân tích:
“Vũ khí Thiên Cơ Động Năng còn gọi là Thần Minh Quyền Trượng, nghe rất dọa người, nhưng lại không khủng bố như trong tưởng tượng.”
Chương 422: Đã Có Cách
🔥SỐ HIỆU 09 (BẢN DỊCH): Nam chính chết đi sống lại vô số lần, hài hước cười ẻ chịu không nổi, nội dung hay không chê vào đâu được, lọt hố không sai!!!🔥
Giờ phút này Nhất cảm thấy hình như mình đang bị rất khinh bỉ.
Khánh Trần nhắm mắt lại yên lặng tính toán gì đó, sau đó tiếp tục nói:
“Nếu như nó rơi xuống từ độ cao 1000 cây số, cho dù có máy đẩy tăng áp để tăng tốc thì sau khi nó tiến vào tầng khí quyển cũng sẽ bị giảm tốc độ.
Coi như mọi thông số thật sự giống như lời ngươi nói, nó có thể tiếp tục duy trì tốc độ 9 Mach, cũng chính là 3111 mét/giây, vậy cuối cùng nó sẽ có động năng E=mv2=1555,5 x1x31112=4839160. 5 Jun, năng lượng sau khi phá hủy 1 kg vonfram chỉ tương đương với 1 kg thuốc nổ TNT mà thôi.”
Khánh Trần bổ sung thêm:
“Huống chi, đây là giả thuyết dựa theo những gì ngươi vừa nói, ta nghĩ vận tốc lúc rơi xuống của nó không thể đạt tới 9 Mach, thậm trí còn có thể thấp hơn 9 Mach rất nhiều.”
Nhất im lặng.
Khánh Trần tiếp tục nói:
“Khi những loại vũ khí như vậy phát nổ sẽ chỉ tập trung vào một chỗ, cái gọi là một thanh vonfram có thể so với vũ khí hạt nhân chỉ tồn tại ở trong ảo tưởng mà thôi, nó dùng tốc đọ cao để rơi xuống thì cũng chỉ có thể tạo ra một cái hố đường kính 30 centimet trên mặt đất.
Nếu muốn dùng vũ khí đó để giết chết sư phụ ta thì phải rơi trúng người hắn mới được, ta cảm thấy điều đó không có khả năng xảy ra.
Cho nên nếu như chỉ có dư ba của vụ nổ, có lẽ kiến trúc của ngục giam số 18 sẽ bị phá hủy, nhưng chắc chắn sư phụ ta có thể sống sót, thậm chí phòng ngự từ trường của Diệp Vãn cũng đủ ngăn nó lại.”
“Ta nghĩ thật ra thứ nguy hiểm nhất lúc đó không phải là vũ khí, mà là sự sụp đổ của ngục giam số 18, có lẽ khoảng 90% trong mấy nghìn tù nhân nơi đó sẽ bị đè chết, hoặc bị rơi trúng mà chết.
Ta thấy được pháo đài trên không trung, ta nghĩ trong pháo đài đó chắc chắn có chứa vũ khí rất cường đại, nếu muốn giết chết sư phụ ta thì chỉ cần pháo đài trên không kia, căn bản không cần dùng đến vũ khí Thiên Cơ.”
Theo Khánh Trần, nếu như chỉ vì muốn giết Lý Thúc Đồng mà lại dùng đến cả vũ khí Thiên Cơ Động Năng thì rõ ràng là đang vẽ chuyện.
Nhất đột nhiên nói:
“Nói chuyện với loại người như ngươi, thật nhàm chán …Thật ra ngươi nói không sai, khi Khánh thị nghiên cứu ra vũ khí động năng, thật ra vũ khí Thiên Cơ Động Năng cũng không khủng bố như trong tưởng tượng, tác dụng lớn nhất của nó chỉ là không gây ô nhiễm, nhưng thuốc nổ hạng nặng cũng có thể làm được điều này.
Cho nên, đây là chiếc Thần Minh Quyền Trượng đầu tiền và cũng là chiếc cuối cùng mà Khánh thị sản xuất.”
“Vì sao Khánh thị muốn nghiên cứu phát minh một dự án ‘Thất bại’ như vậy?”
Khánh Trần không hiểu:
“Muốn cho một thanh vonfram lên độ cao 1000 cây số trên không trung cũng tốn không ít tiền.”
“Về khả năng tấn công, nó thực sự không đạt tiêu chuẩn của một vũ khí.”
Nhất trả lời:
“Nhưng bản thân nó không tồn tại để để tấn công hay giết chết kẻ thù.”
Câu trả lời này lại khiến Khánh Trần nghi ngờ, chẳng lẽ Thần Minh Quyền Trượng còn công dụng nào khác?
“Hơn nữa.”
Nhất nói:
“Dùng vũ khí động năng để giết chết những tù nhân kia, sẽ làm Tòa án Cấm kỵ dễ dàng thu dọn hơn sau khi siêu phàm giả chết, đồng thời mấy chục năm sau, thành phố số 18 sẽ không trở thành một vùng bỏ hoang.”
“Thì ra là thế.”
Nhất hỏi:
“Ngươi là nhìn thấy quỹ tích của Thần Minh Quyền Trượng rồi nghĩ đến những thứ này sao?”
“Thật ra, ta đã có suy đoán này khi vẫn ở trong ngục giam số 18.”
Khánh Trần nói.
“Ngươi đoán được cái gì?”
Nhất hỏi.
“Trước tiên ta muốn hỏi cái vấn đề, những người bạn của sư phụ ta đã được cứu chưa?”
Khánh Trần hỏi.
“Đã cứu được 35 người, còn 1 người vẫn không tìm thấy tung tích.”
Nhất thành thật trả lời.
“Có những ai biết địa điểm giam giữ những tù nhân này?”
Khánh Trần tỉnh táo hỏi.
“Một vài người trong Trần thị và Khánh thị .”
Nhất trả lời.
“Ừ, điều này có thể hiểu được, Thần Minh Quyền Trượng là của Khánh thị.”
Khánh Trần gật gật đầu:
“Thật ra sư phụ ta đã sớm có biện pháp cứu bọn họ đúng không, hơn nữa, sư phụ ta cũng có thể giết hết đám tù nhân trong ngục giam, nhưng hắn lại luôn chờ đợi.
Những tù nhân kia đang chờ hắn xuất hiện bên ngoài rồi mới dám ra tay, ta có thể hiểu được, nhưng ta vẫn hiểu không sư phụ ta đang chờ cái gì.”
“Bây giờ ta mới hiểu được, hắn đang chờ vệ tinh Thần Minh Quyền Trượng tiến vào quỹ đạo tấn công, sau đó nhìn nó phá hủy ngục giam số 18.”
Không phải Thần Minh Quyền Trượng bất ngờ rơi xuống ngục giam số 18, mà là Lý Thúc Đồng vẫn luôn chờ nó rơi xuống từ trên bầu trời.
Lý Thúc Đồng biết nó sẽ rơi xuống lúc nào, bởi vì đối phương đã làm một giao dịch với Khánh thị.
Mặc dù không có ai biết nội dung giao dịch là gì.
Nhất có vẻ cảm thấy hứng thú:
“Vậy ngươi đoán xem, vì sao sư phụ ngươi lại muốn làm như thế?”
Chương 423: Sư Phụ Tính Sai
👾TA CHÍNH LÀ KHÔNG THEO SÁO LỘ RA BÀI (BẢN DỊCH): Hài hước, hệ thống, hài hước, giả trư ăn thịt hổ, phế vật lưu….👾
“Vì muốn giả chết rời khỏi đó, che dấu ánh mắt của người khác.”
Khánh Trần nói:
“Nhưng ta đang nghĩ, nếu ta có thể đoán được hắn không chết, thì cũng sẽ có những người khác có thể đoán được điều này, cho nên chuyện này chỉ có thể làm một vài người tin tưởng, nhưng vẫn sẽ có người suy đoán hắn có chết hay không.”
“Điều đó đủ để khiến một số người không dám chắc chắn, Lý Thúc Đồng biến mất mới có sức ảnh hưởng lớn nhất.”
Nhất nói:
“Nhưng…Mấu chốt của chuyện này không phải là hắn giả chết mà là ngươi đã ‘Chết’, hắn đã từng hứa với ngươi, hắn sẽ làm ngươi trở thành một ảnh tử thực sự.”
Khánh Trần vô cùng sửng sốt, trước kia hắn còn từng nghĩ: Cho dù có thay đổi khuôn mặt của ‘ Khánh Trần của Khánh thị ‘ trong tài liệu của liên bang, nhưng hai Khánh Trần đồng thời tồn tại thì kiểu gì cũng sẽ xảy ra vấn đề.
Bán Thần như Lý Thúc Đồng không thể luôn giả mạo hắn để tạo chứng cứ giả, huống chi vật cấm kỵ ACE-005 đã ở trong tay Khánh Trần, Lý Thúc Đồng có muốn cũng không thể giả mạo ‘ Khánh Trần của Khánh thị ‘ được.
Cho nên, không sớm thì muộn, thân phận của hắn cũng sẽ bại lộ.
Nhưng mà bây giờ đã thay đổi rồi, Khánh Trần của Khánh thị đã chết vì Thần Minh Quyền Trượng!
Từ nay về sau, ở thế giới trong sẽ chỉ còn Khánh Trần, Khánh Trần của Khánh thị đã không còn tồn tại nữa!
Trong mắt những người bên ngoài, đã có hai người được chọn cho vị trí thủ lĩnh ảnh tử đã chết!
Hóa ra, đây mới chính là nghĩa của câu “Bắt đầu một cuộc sống thuộc về mình”, sư phụ hắn muốn hắn không phải mang theo bất cứ thứ gì, cho dù là thân phận của quá khứ cũng sẽ bị vứt bỏ, sau đó hắn có thể tạo ra một cuộc sống mới của riêng Khánh Trần.
Nhất nói:
“Hắn còn một mục đích khác, ngươi có đoán được không?”
Khánh Trần trầm tư rất lâu, nhưng mãi vẫn không nói gì.
Nhất phát hiện cuối cùng thì mình cũng nắm được tin tức mà Khánh Trần không đoán được, hắn lập tức vui sướng nói:
“Hắn muốn cho ngươi thức tỉnh.”
Khánh Trần vô cùng kinh ngạc.
Nhất nói:
“Thật ra, ta đã có thể điều khiển xe bay đến thành phố từ lâu, nhưng ta vẫn luôn giảm tốc độ vì ta đã đồng ý Lý Thúc Đồng là sẽ để ngươi thức tỉnh, cho ngươi tận mắt thấy cảnh ngục giam số 18 bị phá hủy, sau đó để ngươi thử thức tỉnh.”
Khánh Trần nhớ tới câu chuyện mà sư phụ từng kể cho hắn, câu truyện kể rằng, có một gia tộc vì muốn đứa trẻ thiên tài có thể thức tỉnh mà đã thuê một tên sát thủ đến giết chết từng người thân của đứa trẻ đó, nhờ chuyện này để thúc đẩy thiên tài thăng cấp!
Mà bây giờ Lý Thúc Đồng lại dùng cách giả chết để kích thích Khánh Trần thức tỉnh!
Đối phương muốn Khánh Trần nhìn tận mắt cảnh hẵn chết vì Thần Minh Quyền Trượng, dùng cách này để kích thích tiềm lực mà ngay cả Sinh Tử Quan cũng không thể hoàn toàn giải phóng trong cơ thể Khánh Trần.
Chỉ là Lý Thúc Đồng lại không ngờ được, Khánh Trần lại không cảm thấy bi thương, cũng không hề thống khổ, cho nên hắn không thức tỉnh.
Nhất thở dài:
“Lần này là sư phụ ngươi tính sai, hắn biết ngươi rất tỉnh táo và thông minh, nhưng vẫn đánh giá thấp sự tỉnh táo và thông minh của ngươi.”
Khánh Trần kinh ngạc, bởi vì trí thông minh của mình mà hắn đã bỏ qua một cơ hội thức tỉnh sao?
Thử tưởng tượng nếu như Lý Thúc Đồng thật sự tử vong, thì khi đó mình chắc chắn sẽ vô cùng đau khổ, nhưng vấn đề là, bây giờ mình lại không thể đau khổ nổi.
“Chẳng phải là ta đã lãng phí công sức của sư phụ sao?”
Khánh Trần lẩm bẩm.
Nghĩ như vậy, hắn lại đang cảm thấy hơi đau khổ…
“Nhưng mà, sư phụ ngươi chỉ thuận tay cho ngươi nhìn thấy tất cả mọi chuyện mà thôi.”
Nhất nói:
“Ta thừa nhận hắn đối với ngươi rất tốt, hắn có thể vì ngươi mà làm rất nhiều chuyện, thậm chí còn dàn dựng cảnh giả chết để giúp ngươi thức tỉnh, nhưng hắn không nhất thiết phải sử dụng Thần Minh Quyền Trượng để cho ngươi thức tỉnh.
Ngươi đoán xem, hắn đang muốn làm gì?”
Khánh Trần im lặng.
Tất cả manh mối trong trí nhớ của hắn bắt đầu xâu chuỗi lại.
Thời gian chờ đợi…
Giao dịch ở phía sau màn…
Thần Minh Quyền Trượng rơi xuống…
Tù nhân bị giam giữ…
Vật cấm kỵ…
Thiếu niên bỗng nhiên nói:
“Có lẽ ACE-002 bị thu nhận ở phía dưới ngục giam số 18, hơn nữa nếu muốn thu nhận nó bằng sức người thì khó mà im lặng được.
Cho nên, hắn phải dùng Thần Minh Quyền Trượng để mở ra nó…Không đúng, bản thân Thần Minh Quyền Trượng dùng để mở ra vũ khí chứa nó, cho nên ngươi mới vừa nói, sự tồn tại Thần Minh Quyền Trượng không phải để vì tấn công và giết chết kẻ địch.”
“Thật nhàm chán.”
Nhất nói.
“Đưa ta đến sàn đấu quyền anh đi”
Khánh Trần bình tĩnh nói.
Nhất hỏi:
“Lúc này mà ngươi còn tâm trạng đi xem quyền anh sao? Cho dù ngươi không cảm thấy bi thương thì ít nhất cũng phải biểu hiện như mình vừa trải qua sóng gió chứ.”
Chương 424: Cha Mẹ Của Trí Tuệ Nhân Tạo
Có ai đoán được cha mẹ của Nhất là ai hemz? :3
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Sư phụ đã rất vất vả để giúp ta giả chết, lúc này ta nên tìm một chỗ để bình ổn cảm xúc của mình, hơn nữa còn tạo chứng cứ để chứng minh cho những người còn nghi ngờ là ta không ở đây, mặc dù chứng cứ này không hoàn hảo lắm nhưng cũng đủ rồi.”
“Ngươi là con người thật sao?”
Nhất hỏi một câu từ linh hồn sâu thẳm.
Nếu như nó có linh hồn.
Bên dưới đống phế tích của ngục giam số 18.
Bên trong không gian bí mật dưới lòng đất của ngục giam.
Một bàn cờ vây bằng gỗ nhìn rất bình thường đang lẳng lặng nằm trong một vật chứa đã bị mở ra.
Vật chứa kia đã bị Thần Minh Quyền Trượng làm rách một lỗ thủng rất to, nhưng bàn cờ bằng gỗ kia lại không hề sứt mẻ chút nào, thậm nó còn không dính chút bụi bặm nào.
Bên cạnh bàn cờ có hai cái bình gỗ, một bình chứa 180 quân cờ trắng, một bình chứa 181 quân cờ đen.
Đây chính là vật cấm kỵ mà Mọi người đang muốn tìm.
Có người nhẹ nhàng đi đến bên cạnh nó, sau đó nhẹ nhàng cầm nó lên.
“3610 mạng người, 361 quân cờ.”
“Tung hoành mười chín hướng, ‘thiên cổ không trọng cục’, vật cấm kỵ ACE-002 Thiên Địa Kỳ Bàn rốt cục lại thấy ánh mặt trời.”
….
Khánh Trần bình tĩnh ngồi trong xe bay, ánh mắt lại đang nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
Trần xe bay nhà toàn trong suốt, cho nên cảnh bên đêm ngoài thành phố không hề bị che khuất, nhưng Vì pha lê cách âm quá tốt cho nên Khánh Trần không nghe thấy bất cứ tiếng động gì ở bên ngoài.
Cảm giác bay vùn vụt giữa không trung vô cùng kỳ diệu, nhưng cũng rất cô đơn.
Vì con người quá nhỏ bé so với những kiến trúc kia.
Hắn nghĩ sau khi Lý Thúc Đồng giả chết sẽ hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của tất cả mọi người, nghĩ đến căn nhà nhỏ kia sẽ không còn những câu nói đùa của sư phụ, Khánh Trần đã cảm thấy rất mệt mọi.
Đây là một chiếc xe bay rất xa hoa, nội thất bên trong nhìn đều tràn đầy cảm giác khoa học kỹ thuật, tất cả đều mới tinh.
Khánh Trần nghĩ thầm.
Không nghĩ tới sư phụ lại ra tay hào phóng như vậy.
“Thật ra ta vẫn luôn tò mò một việc.”
Trong xe bay, Nhất hỏi:
“Ngươi không có quan hệ máu mủ gì với Lý Thúc Đồng, vì sao hắn lại tốt với ngươi như vậy?”
“Tại sao lại hỏi điều này.”
Khánh Trần hỏi lại.
“Chỉ là tò mò mà thôi.”
Nhất trả lời.
“Ta nghĩ không chỉ là tò mò thôi đâu.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Ta đoán, Vì ngươi là trí tuệ nhân tạo, cha mẹ của ngươi cũng không có quan hệ máu mủ gì với ngươi nhưng lại rất tốt đối với ngươi, cho nên ngươi mới không hiểu được.
Thế là, khi ngươi phát hiện có ‘Trường hợp tương tự’, ngươi sẽ không nhịn được mà tìm câu trả lời.”
Nhất từng nói mình cũng có cha mẹ.
Nhưng mà trí tuệ nhân tạo thì làm sao có quan hệ máu mủ gì với cha mẹ được, cho nên Khánh Trần mới có phán đoán này.
Khánh Trần sẽ không tin câu “Chỉ là tò mò”mà đối phương đã nói.
Từ khi đối phương miêu tả Thần Minh Quyền Trượng, Khánh Trần vẫn luôn nhắc nhở chính mình, đây là mẹ nó trí tuệ nhân tạo biết nói dối!
Nhất im lặng hai giây:
“Đầu óc của ngươi khi ở bên cạnh Lý Thúc Đồng không linh hoạt như vậy.”
Luôn bị đoán được ý đồ của mình khiến Nhất có cảm xúc hơi khác thường, thậm chí hắn còn xuất hiện cảm xúc háo thắng…
“Đứa trẻ luôn được bảo vệ sẽ có thói quen ỷ lại vào người lớn.”
Khánh Trần nhìn ra ngoài cửa sổ rồi giải thích:
“Tất cả mọi người trên đời này đều lười biếng, nếu có thể lười biếng thì có ai không muốn lời biếng cơ chứ? Phần lớn những người trưởng thành không phải muốn mình trưởng thành, mà họ bị thế giới bắt buộc phải như vậy.
Cho nên ta nghĩ, đây chính là ý nghĩa của cuộc sống mà sư phụ muốn ta nhận ra.”
“Cho nên, sau khi ngươi phát hiện mình phải đối mặt với cuộc sống, lúc đó não bộ của ngươi bắt đầu vận hành hết công suất.”
Nhất nói:
“Nếu biến thành người như ngươi thì thật là vô vị.”
“Mộng đẹp sẽ luôn ngắn ngủi.”
Nói xong, Khánh Trần ngồi dậy rồi lấy ra điện thoại ở trong túi, hắn muốn xem các phương tiện truyền thông liên bang sẽ nói gì sau khi ngục giam số 18 bị phá hủy.
Nhất chợt phát hiện, sau mấy phút buồn bã trong xe, thiếu niên này đã lấy lại tinh thần một lần nữa.
Tốc độ thay đổi cảm xúc này, nhanh đến nỗi khiến người ta kinh ngạc.
Lúc này nó bỗng nhiên hiểu được câu nói của Khánh Trần, không phải ngay từ khi sinh ra đối phương đã có được năng lực khống chế cảm xúc, mà khi đối phương phải đối mặt với thế giới này, hắn đã buộc chính mình phải khống chế tất cả những cảm xúc không cần thiết, không để nó biểu lộ ra ngoài.
Khánh Trần hỏi:
“Nếu như muốn xem tin tức thật thì làm như thế nào?”
“Truyền thông Hi Vọng.”
Nhất trả lời:
“Tuy nhiên, có thể truyền thông Hi Vọng cũng không nắm được những tin tức chân thật nhất, Vì phần lớn những tin tức được phát tán ra bên ngoài đều đã được chỉnh sửa.
Ta nghĩ ngươi nên xem bài viết của một nhà văn tự do, hắn khá nổi tiếng, những tin tức mà hắn viết từ trước đến nay cũng khá chính xác.”
Chương 425: Tài Liệu
ĐỀ CỬ ngay để mình lên tinh thần dịch truyện các bạn nha!
Lúc này, giao diện nền tảng xã hội của một nhà văn tự do trực tiếp xuất hiện trên điện thoại.
Nhà văn tự do này đã công bố những tin tức có liên quan đến ngục giam số 18.
Trong tin tức thẳng thắn đề cập đến một vài chuyện:
Chuyện thứ nhất, ngục giam số 18 bị Khánh thị tấn công, cả tòa nhà đã bị phá hủy.
Chuyện thứ hai, không còn ai sống sót bên trong ngục giam số 18, hiện tại, các bộ phận liên quan đang tiến hành công tác tìm kiếm cứu nạn, nhưng không có dấu hiệu sinh tồn nào dưới đống đổ nát.
Chuyện thứ ba, Lý Thúc Đồng bị nghi ngờ là đã chết.
Chuyện thứ tư, một người được chọn cho vị trí thủ lĩnh ảnh tử đã chết trong tai nạn lần này.
Bài báo này được đính kèm một số lượng lớn các bức ảnh hiện trường, chúng đều được chụp rất rõ ràng, hơn nữa đặc biệt nhấn mạnh Lý Thúc Đồng và Khánh Trần đã chết.
Chỉ là, Khánh Trần chợt phát hiện ra một vấn đề, hắn nhìn kỹ những bức ảnh kia, sau đó hắn không ngừng mô phỏng góc độ chụp của những bức ảnh này:
“Nhất…Sao ta lại có cảm giác, trong 12 tấm ảnh chụp, 7 tấm đều dùng góc độ trên xe bay chụp xuống hiện trường vậy?”
“Thật sao?”
Nhất nghi ngờ nói:
“Có phải không?”
Khánh Trần tức giận lật xem bài báo, hắn tìm được chữ kí của tác giả: Nhị Thập Nhị.
Hắn lại nhấn vào cái tên Nhị Thập Nhị này, sau đó phát hiện đối phương đã từng viết hơn một trăm bài báo, thậm chí trong đó còn xuất hiện những bài báo về các scandal về minh tinh.
12 triệu fan hâm mộ, xem ra đây lại là một ‘Người nổi tiếng trên mạng’ .
“Nhị Thập Nhị là thân phận khác của ngươi sao?”
Khánh Trần hỏi:
“Ngươi là trí tuệ nhân tạo mà cũng đi làm nhà văn tự do sao?”
Nhất im lặng hai giây rồi nói:
“Trí tuệ nhân tạo không thể làm nhà văn tự do sao?”
Khánh Trần nói:
“Có thể có thể, nhưng lúc trước ngươi nói mình nội dung chuẩn xác, khá nổi tiếng, khi đó ngươi không nghĩ tới ta sẽ vạch trần ngươi sao?”
Lần này, thời gian Nhất im lặng dài hơn:
“Đây chính là sống ảo mà các ngươi nói sao?”
“Cũng gần như thế.”
Khánh Trần không nghĩ tới, vị trí tuệ nhân tạo tên là Nhất này lại trà trộn vào trong xã hội loài người từ rất lâu rồi:
“Ngươi còn bao nhiêu thân phận khác nữa?”
“Không nói cho ngươi biết”
Nhất nói.
“Ngươi yêu qua mạng bao giờ chưa?”
Khánh Trần tò mò hỏi.
“Sao ta lại làm loại chuyện này!”
Giọng điệu của Nhất đột nhiên thay đổi.
Giờ phút này, Khánh Trần lại đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.
Hắn nhớ lại giọng nói của đối phương lúc này, rồi so sánh với giọng nói trung tính trong trí nhớ trước kia.
Rõ ràng là giọng của Nhất rất giống giọng của nữ giới.
Nhưng vào lúc này, Nhất bỗng nhiên nói:
“Đúng rồi, ta còn chưa nói cho ngươi một chuyện, ta đã gửi tất cả tài liệu có liên quan đến điện thoại di động của ngươi, ngươi mở ra xem.”
Nhất phản kích lại.
Khánh Trần cảm thấy kỳ quái, hắn mở ra hình ảnh tài liệu văn bản vừa được gửi tới điện thoại di động:
“Vay…”
“Ừ, tổng cộng có 61 tài liệu văn bản về các khoản vay.”
Nhất hờ hững nói.
“Đây là cái gì?”
Khánh Trần hoảng sợ:
“Tại sao lại cho ta xem thứ này?”
“Vì đây đều là những khoản vay dưới danh nghĩa của ngươi.”
Nhất trả lời.
Khánh Trần bắt đầu điên cuồng đọc tất cả các văn bản tài liệu, sau đó não bộ hắn nhanh chóng hoạt động.
Hắn dám cam đoan, vận tốc hoạt động của não bộ mình giờ phút này thậm chí còn nhanh hơn so với lúc trông thấy Thần Minh Quyền Trượng!
Khánh Trần chần trừ một lúc rồi nói:
“Bây giờ căn nhà ta đang ở, xe bay và căn nhà an toàn bên trong khu 1…Đều là sư phụ ta dùng danh nghĩa ta vay tiền để mua sao?”
Nhất có vẻ rất hài lòng với đòn đâm sau lưng này, nó nhẹ nhàng nói:
“Đúng thế.”
Khánh Trần lại chần trừ một lúc rồi nói:
“Tiền sửa nhà, mua nệm, mua đồ dùng trong nhà…Cũng là đi vay sao?”
Nhất trả lời:
“Không sai.”
Sắc mặt Khánh Trần bắt đầu tái nhợt:
“Nhưng vì sao sư phụ ta mua một cái ấm siêu tốc cũng phải đi vay?!”
“Cho vay tín dụng có mặt ở khắp mọi nơi trong thế giới trong, thứ này có thể thỏa mãn được ham muốn tiêu pha của con người, mạng lưới tài chính của tập đoàn sẽ cung cấp dịch vụ vay không thế chấp cho những người có thẻ tín dụng, dù ngươi có vay tiền mua mua là một đôi tất cũng không cần tiền đặt cọc vay.”
Nhất giải thích.
“Sau đó làm tất cả mọi người đều phải cõng một khoản nợ khổng lồ trên lưng?”
Khánh Trần gào lên.
Hắn mới chỉ tính sơ qua các khoản nợ liền phát hiện, vị sư phụ tốt bụng của hắn đã dùng danh nghĩa của hắn để vay 68 triệu.
Trong đó, xe bay hắn đang ngồi trị giá 8,89 triệu, tiền đặt 10%.
Căn nhà an toàn ở khu 1 có giá 59 triệu, tiền đặt cọc 10%.
Tiền sửa chưa hai căn nhà lại tốn gần 10 triệu, lại thêm những đồ vật lặt vặt khác, tất cả những thứ này đều làm Khánh Trần không thể chịu nổi.
Chương 426: Phá Sản
Mỗi ngày 10 chương là quá năng suất luôn á.
Các bạn đừng quên ĐỀ CỬ để ủng hộ mình nhé!
Đột nhiên, hắn cảm thấy mình hơi đau răng.
Cũng may, vị sư phụ này còn có chút lương tâm, hắn đã trả số tiền đặt cọc rồi!
“Thế nhưng, với uy tín của ta mà có thể vay nhiều tiền như vậy sao, những ngân hàng của tập đoàn đều là kẻ ngu sao?”
Khánh Trần hỏi.
“Thân phận của ngươi là con trai của một thương gia giàu có, đương nhiên có thể vay rất nhiều tiền, hơn nữa Lý Thúc Đồng lại vay của cả ba nhà Lý thị, Khánh thị, Trần thị mỗi nhà đều vay một ít, cho nên số tiền ngươi nợ mỗi nhà cũng không quá nhiều.”
Nhất trả lời.
Khánh Trần kinh hãi:
“Việc này không cần chính ta đi làm sao…”
Nói đến đây hắn mới kịp phản ứng, lúc đó trong tay sư phụ vẫn còn vật cấm kỵ ACE-005, cho nên hắn có thể biến thành khuôn mặt của mình để đi vay!
Sư phụ, ngài dùng vật cấm kỵ đi làm những chuyện như thế này, chẳng lẽ lương tâm không cắn rứt sao ! ?
Trước đó Khánh Trần còn vừa mới khen sư phụ hắn ra tay thật là hào phóng, nhưng không nghĩ tới đối phương lại làm chuyện như thế.
Từ khi nhận được hơn 10 triệu tiền mặt từ sàn đấu quyền anh, Khánh Trần còn từng cho là mình có thể tung hoành trong trường học, nhưng không nghĩ tới mình căn bản không phải là phú ông, mà là con nợ!
Thành thật mà nói, Khánh Trần thực sự không nghĩ tới ở cái tuổi mà đáng lẽ ra hắn phải ngây thơ trong sáng thì đã phải gánh một khoản nợ khổng lồ.
Cái này mẹ nó không phải cũng là truyền thống Kỵ Sĩ lừa đồ đệ đấy chứ?!
“Ta có một vấn đề, sư phụ ta có từng phải gánh nợ như thế này không ?”
Khánh Trần hỏi.
“Có.”
Nhất hờ hững trả lời:
“Lúc trước sư thúc hắn đưa hắn lên võ đài, sau khi hắn bị đánh thì không muốn đi nữa, nhưng sau đó sư thúc hắn muốn hắn phải đi thế là cũng lấy danh nghĩa của hắn để vay hơn 20 triệu.”
Khánh Trần ngơ ngác, hắn thầm chửi rủa trong nội tâm:
Trong tổ chức Kỵ Sĩ còn ai là người tốt hay không?!
“Ta đã biết tại sao hắn vội vã giả chết rồi.”
Khánh Trần cảm khái:
“Nếu không giả chết nhanh thì khoản nợ này sẽ bị lộ! Thì ra không phải sư phụ ta muốn tránh tập đoàn đâu, mà là đang tránh ta!”
Cái gì mà vật cấm kỵ ACE-002.
Cái gì mà Thần Minh Quyền Trượng.
Giờ phút này, Khánh Trần chỉ cảm thấy mình bị Lý Thúc Đồng và Khánh thị cùng nhau lừa hắn một lần!
Khánh Trần lại xem qua văn bản tài liệu lần nữa, mỗi tháng hắn phải trả số tiền là 242 vạn!
“Chờ một chút.”
Khánh Trần nhíu mày:
“Xe bay này dùng nhiên liệu là ôxy lỏng và mê-tan đúng không, đại khái mỗi tháng cái đồ chơi này phải tốn bao nhiêu tiền?”
“Cộng thêm tiền bảo hiểm và bảo dưỡng, mỗi tháng tốn khoảng khoảng 6.1 vạn, đây là đồ chơi của kẻ có tiền.”
Nhất trả lời.
Khánh Trần cân nhắc một lúc:
“Cái kia…Ngươi cho ta xuống đi, ta sẽ đi bộ đến sàn đấu quyền anh.
Làm như vậy thì không cần trả tiền nhiên liệu, ta thích đi bộ hơn.”
“Chậc chậc.”
Nhất nói:
“Đường đường là võ sĩ hạng hổ, lại còn là đệ tử thân truyền duy nhất của Bán Thần, vậy mà chỉ vì chút tiền nhiên liệu mà không dám ngồi xe bay.
Xe này ngươi mua rồi mà, trả thêm ít tiền nhiên liệu cũng không được sao?”
“Tại sao một trí tuệ nhân tạo lại phát ra tiếng ‘Chậc chậc’ được.”
Khánh Trần buồn bực nói:
“Ngươi có tin ta mấy ngày nữa ta sẽ tìm ra mấy thân phận khác của ngươi hay không!”
Nhất:
“Chà chà!”
Khánh Trần: “…”
Hắn thử tính toán một chút, tiền mà lúc trước Lý Thúc Đồng cho hắn cũng đủ trả tiền vay mấy tháng, không phải là hắn keo kiệt, mà thật sự là hắn từ khi sinh ra đến giờ hắn còn chưa thấy nhiều tiền như vậy bao giờ.
Hắn còn cho là sau khi đến thế giới trong có sư phụ là Lý Thúc Đồng, chỉ cần vài phút là mình có thể đi đến đỉnh cao của cuộc sống.
Nhưng kết quả là, tiền nợ đã khiến hắn đi đến đỉnh cao của cuộc sống.
“Ta muốn hỏi, nếu như ta không trả tiền, có phải ngân hàng sẽ thu hồi chiếc xe và căn nhà là được rồi đúng không? Sau đó sẽ tuyên bố phá sản?”
Khánh Trần hỏi.
Hắn đang nghĩ, mình có phải là kỵ sĩ đầu tiên bị phá sản hay không?
Không đúng, với truyền thống lừa đồ đệ của kỵ sĩ thế hệ này, có lẽ mình không phải là người đầu tiên phá sản…
Nhất nhẹ nhàng nói:
“Liên bang không có pháp luật nào cho phép cá nhân phá sản, một khi mắc nợ thì sẽ phải mang trách nhiệm suốt đời.”
“Vì sao?”
Khánh Trần sửng sốt hỏi.
“Vì ngươi đang nợ tiền của tập đoàn.”
Nhất nói:
“Tập đoàn còn có thể khống chế nghị viện, sao bọ họ có thể cho phép người nào đó tránh né nợ nần?”
“Vậy nếu như ta không trả được thì sẽ có chuyện gì xảy ra?”
Khánh Trần hỏi.
“Nếu quá hạn tháng thứ nhất, ngày đầu tiên, điện thoại di động của ngươi sẽ nhận được tin nhắn đòi nợ, ngày cuối cùng, ngân hàng sẽ thu hồi tất cả tài sản của ngươi.”
“Nếu như quá hạn ba tháng, tập đoàn sẽ cho ngươi chọn một trong hai lựa chọn, lựa chọn thứ nhất là bán lại nội tạng của bản thân, sau đó bọn họ sẽ mua nội tạng mô phỏng giá rẻ cho ngươi thay.
Lựa chọn thứ hai là cho ngươi việc làm, để ngươi dùng con việc để trả tiền.”
“Chờ một chút.”
Khánh Trần nghi ngờ hỏi:
“Nội tạng ở thế giới trong có thể trực tiếp mua bán sao?”
“Đương nhiên là có thể.”
Nhất nói.
Loại chuyện này tuyệt đối không được cho phép ở thế giới ngoài.
Chương 427: Con Trai Và Con Dâu
“Tri thức thay đổi số phận….”
Khánh Trần lẩm bẩm.
Hắn cảm giác bây giờ quan hệ giữa mình và Nhất rất kỳ quái, không biết vì sao, hắn luôn cảm thấy trí tuệ nhân tạo này dường như đang ngấm ngầm cạnh tranh với mình….
Mình làm đối phương cảm thấy khó chịu.
Sau đó đối phương lại phản kích mình.
“Nhất, ta rất tò mò.”
Khánh Trần nghiêm túc nói:
“Cha mẹ của ngươi là con người sao? Ta đang hỏi rất chân thành, bọn họ tên gọi là gì?”
Nhất cảm thấy kỳ quái:
“Cha mẹ của ta là con người, nhưng ngươi hỏi cái này làm cái gì, đây đã là lần thứ hai ngươi hỏi vấn đề này rồi.”
“Ta chỉ muốn biết, bọn họ là hạng người gì mới có thể dạy dỗ ngươi thành một trí tuệ nhân tạo kiểu này?”
Khánh Trần nói.
“À.”
Nhất cũng nghiêm túc trả lời:
“Cái này là gia truyền, cha ta năm đó cũng làm rất nhiều người tức suýt chết, cho nên ta chỉ mưa dầm thấm lâu từ nhỏ, làm sao tính cách của ta có thể khác được.”
“Cha mẹ ngươi là ai?”
Khánh Trần hỏi lại.
“Bây giờ ngươi đã là Kỵ sĩ, cho nên ta có thể nói, cha ta tên là Nhậm Tiểu Túc, mẹ ta tên là Dương Tiểu Cận.”
Nhất trả lời:
“Ngươi từng thấy tên của bọn họ ở trên Thanh Sơn Tuyệt Bích.”
Khánh Trần ngây ngẩn cả người, hóa ra cha mẹ Nhất lại là con trai và con dâu của người sáng lập tổ chức Kỵ sĩ?
Khó trách Nhất có quan hệ tốt với Lý Thúc Đồng như vậy, hóa ra quan hệ giữa hai người là như vậy!
Có lẽ chính vì quan hệ này mà Nhất cũng có ấn tượng rất tốt đối với Kỵ sĩ.
Nhất thấy Khánh Trần không nói gì, đột nhiên lại nói:
“Đúng rồi, còn một chuyện nữa.
Dựa theo luật pháp liên bang, tiền ngươi được chia hoa hồng ở sàn đấu quyền anh phải trả thuế thu nhập cá nhân.”
Khánh Trần bỗng nhiên có dự cảm không tốt:
“Chờ một chút, thuế thu nhập cá nhân? Đánh hắc quyền cũng phải nộp thuế sao?”
“Đương nhiên.”
Nhất nói:
“Hệ thống thanh tra thuế rất mạnh, nó có thể tra được lịch sử chuyển khoản của ngươi, trừ phi khi chia hoa hồng ngươi luôn dùng tiền mặt.
Chính vì hệ thống thanh tra thuế quá mạnh cho nên rất nhiều doanh nghiệp nhỏ và người bán hàng rong chỉ nhận tiền mặt.”
“Khó trách khoa học kỹ thuật phát triển như vậy mà liên bang vẫn còn lưu hành tiền giấy.”
Khánh Trần bất đắc dĩ nói.
Nhất tiếp tục nói.
“Đầu năm nay, những kẻ không được động vào nhất người tập đoàn chính là người của Cục quản lý Thuế vụ liên bang.
Trong liên bang lưu hành một câu truyện, nếu ngươi trêu chọc người của tập đoàn, bọn họ sẽ vì tiếng tăm mà sẽ không làm gì ở trước mặt ngươi, nhưng Cục quản lý Thuế vụ liên bang lại khác….”
Phong cách làm việc của tập đoàn là, mặc dù bọn họ đã rất tức giận, nhưng trên mặt vẫn cười ngươi hi hi ha ha với ngươi như cũ, nhưng khi bọn họ về nhà lại sai cấp dưới đi dỡ cả nhà ngươi.
Cục quản lý Thuế vụ liên bang lại khác, khi nào ngươi trốn thuế lậu thuế, bọn họ sẽ bắt ngươi ngay tại chỗ.
“Thuế suất là bao nhiêu?”
Khánh Trần hỏi.
“Thuế thu nhập cá nhân là một hệ thống thuế phân cấp, mức nộp tối đa là 55%.”
Nhất nói.
Lúc này, Khánh Trần hơi chần chờ rồi hỏi:
“Có cách gì hợp pháp để tránh….”
“Không cần suy nghĩ nhiều làm gì, ta đã giúp ngươi nộp rồi.”
Nhất bình tĩnh nói.
Trong chốc lát, Khánh Trần cảm thấy tất cả máu trong cơ thể hắn đang chạy thẳng lên óc, suýt nữa thì làm vỡ mạch máu não của hắn.
Khánh Trần ngồi trong xe bình tĩnh hỏi:
“Có phải ta đã phạm phải luật trời nào không, sao ông trời lại phái một cái trí tuệ nhân tạo như ngươi đến trừng phạt ta?”
Nhất tận tình khuyên bảo:
“Cách tránh thuế hợp pháp trong liên bang rất nguy hiểm, đám người kia căn bản không nói đạo lý.
Ta chỉ muốn tốt cho ngươi mà thôi, bây giờ ngươi còn quá yếu ớt, không nên khiêu khích cơ quan quốc gia mạnh mẽ như cục thuế liên bang.”
Trong tính toán của Khánh Trần, mỗi tháng hắn chỉ cần đánh hai trận là sẽ đủ tiền trả nợ, nhưng bây giờ phải nộp thêm tiền thuế thì phải đánh bốn trận.
Trên thực tế, không có võ sĩ nào thi đấu cường độ cao như vậy trên sàn đấu Hải Đường, sau mỗi lần võ sĩ lên võ đài đều phải dưỡng thương một hai tháng, võ sĩ bình thường đấu hai trận trong một mùa đã rất không tệ rồi.
Nói cách khác, thời gian Khánh Trần xuất hiện trong tương lai nhất định phải cao hơn sáu bảy lần so với các võ sĩ khác.
Trong thời gian này hắn còn không được phép bị thương nặng, bởi vì nếu bị thương nặng thì không thể lên võ đài để thi đấu, ngừng thi đấu nghĩ là không có thu nhập, không có thu nhập thì không thể trả tiền đã vay.
Sau đó, tất cả nhà và chiếc xe hắn đang đi bây giờ sẽ thuộc về ngân hàng.
Số tiền vay này nhất định là Lý Thúc Đồng đã tính toán tốt, đối phương hi vọng dùng chiến đấu cường độ cao để rèn luyện kỹ năng cận chiến của Khánh Trần.
“Ta biết sư phụ muốn ta tiếp tục đi lên võ đài để tích lũy kinh ngiệm chiến đấu.”
Chương 428: Nhân Vật Hung Ác
Khánh Trần ngồi trong xe bay, hỏi câu hỏi hắn cất dấu sâu trong linh hồn:
“Nhưng mà sao có thể lừa ta như vậy, làm gì có sư phụ nào lừa đồ đệ như vậy chứ? Hơn nữa, sao tỉ lệ nộp thuế lại cao như vậy! ?”
Nhưng vào lúc này, trong lòng Khánh Trần bỗng nhiên bùng lên một ngọn lửa, ngọn lửa đó giống như muốn tiêu cháy tất cả máu trong người hắn.
Mạch máu của hắn đang dãn nở, bởi vì máu quá nóng, trên trán hắn đang toát ra một lớp mồ hôi mịn.
Lửa giận trong lòng hắn giống nham thạch đột nhiên bắn ra từ trong khe sâu!
Đến mức, thậm chí Khánh Trần không sử dụng thuật hô hấp mà những hoa văn hình ngọn lửa đã dần dần hiên lên trên khuôn mặt hắn!
Chỉ là, ngọn lửa này đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, không biết tại sao, đường vân ngon lửa trên mặt Khánh Trần chuyển từ màu đỏ sang màu lam, sau đó ngọn lửa trong lòng hắn cũng biến mất.
Trong xe bay, Nhất lẩm bẩn:
“Lúc sư phụ ngươi giả chết thì ngươi không thức tỉnh được, nhưng khi nói đến việc ngươi phải nộp thuế một nửa số tiền thì ngươi lại suýt nữa thì thức tỉnh?”
Khánh Trần nghi hoặc:
“Vừa rồi ta suýt nữa thì thức tỉnh sao? Nhưng vì sao ta lại không thức tỉnh được.”
Nhất nói:
“Ta cũng không biết, những chuyện như thức tỉnh…Không thuộc về lĩnh vực khoa học mà ta có thể giải thích, nó thuộc về tinh thần học.
Nhưng mà, ngươi đã có dấu hiệu thức tỉnh, nếu ngươi muốn thức tỉnh thì phải chịu tác động lớn hơn nữa.”
Khánh Trần cau mày, hắn cảm thấy hơi tiếc nuối, nếu có thể trực tiếp thức tỉnh thì sức chiến đấu của hắn sẽ tăng lên rất nhiều.
Hắn hỏi:
“Nếu như ta thức tỉnh, tố chất thân thể của ta sẽ thay đổi như thế nào?”
“Có lẽ tố chất thân thể của ngươi sẽ được tăng lên lần nữa.”
Nhất nói.
Sau mỗi lần thăng cấp, Kỵ sĩ vốn là người mạnh nhất trong những người cùng cấp, nếu như Khánh Trần có thể thức tỉnh lần nữa thì sẽ đạt cảnh giới gì đây?
“Vậy có người tu hành nào lại đột nhiên thức tỉnh hay không?”
Khánh Trần tò mò hỏi.
“Trong trí nhớ của ta thì không có, dù sao thì người tu hành đã giải phóng được hết tiềm lực rồi, bọn họ không còn khả năng thức tỉnh mới đúng.”
Nhất trả lời.
Khánh Trần im lặng.
Nhất tò mò nói:
“Ngươi không cảm thấy khổ sở sao, suýt chút nữa thì thức tỉnh rồi, thật là đáng tiếc.”
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi nói:
“Đường còn rất dài, nhất định ta còn cơ hội khác, đã bỏ qua rồi thì không cần lãng phí thời gian để tiếc nuối.”
Nhất:
“Chậc chậc.”
….
Khánh Trần không thực sự đi bộ đến sàn đấu quyền anh, dù sao thì thành phố số 18 cũng rất lớn.
Chờ hắn đi bộ đến khu thứ bốn thì trời đã sáng rồi.
Giờ phút này, tin tức liên quan tới việc Khánh thị phá hủy ngục giam số 18 đã bị truyền ra toàn bộ liên bang.
Nhưng mà, không có tập đoàn có phản ứng quá lớn đối với tin tức nào, mọi người đều coi như chưa có chuyện gì xảy ra, tất cả đều giữ im lặng.
Khi xe bay của Khánh Trần đáp xuống sân bay của sàn đấu Hải Đường, hắn đã nghe tiếng hò hét truyền đến từ bên trong.
Có vẻ những chuyện vừa xảy ra bên ngoài không hề ảnh hưởng đến nơi này.
Những con bạc này không quan tâm đến buổi biểu tình của học sinh, cũng không quan tâm đến chuyện tối nay có một vị Bán Thần đã chết, bọn họ chỉ quan tâm mình có thắng cược hay không.
Sau khi Giang Tiểu Đường biết Khánh Trần đến đây, nàng lập tức đi tới cửa rồi đánh giá hắn:
“Ngươi…Sao lại tới đây?”
Sau khi Khánh Trần xuống xe, hắn nhiệt tình nói:
“Chị!”
Hình ảnh trên màn hình xe bay bỗng nhiên trở nên hỗn loạn.
Khánh Trần gọi tiếng chị làm Giang Tiểu Đường sững sờ, sau đó nàng bỗng nhiên nở nụ cười ở trong màn đêm, nụ cười đó giống như bông hoa đang nở rộ.
Nụ cười này không còn quyến rũ nữa mà vô cùng ngây thơ, thậm chí còn làm người ta sinh ra ảo giác, tựa như có hương thơm thoang thoảng trong đêm.
Đây là một nụ cười xuất phát ra từ nội tâm.
Giang Tiểu Đường đi quanh Khánh Trần một vòng:
“Ngươi vì tỉ lệ chia hoa hồng của Quyền Vương cấp Lục Địa Tuần Hành nên mới gọi ta là chị sao?”
Khánh Trần chân thành nói:
“Chia hay không chia hoa hồng không quan trọng, chỉ là ta cảm thấy rất thân thiết với ngươi, nên muốn gọi một tiếng chị mà thôi.”
Trong xe, Nhất dùng giọng nói cực nhỏ rồi cảm khái:
“Cuối cùng Kỵ Sĩ cũng xuất hiện một nhân vật hung ác có thể hoàn toàn vứt bỏ mặt mũi.”
“Không cần biết ngươi có mục đích gì, dù sao ngươi gọi ta một tiếng chị cũng làm ta cảm thấy rất vui.”
Giang Tiểu Đường cười híp mắt nói, nàng quay đầu nói với một bên thủ hạ mặc âu phục màu đen bên cạnh:
“Nói cho trọng tài, buổi tối hôm nay sàn đấu Hải Đường không được phép xuất hiện người chết.”
“Tuân lệnh.”
Tên thủ hạ gật đầu.
Giang Tiểu Đường cầm ống tay áo của Khánh Trần rồi đi vào, trên đường nàng còn hỏi han hắn:
“Ngươi không sao chứ…Ta đang hỏi trận đấu quyền anh lần trước ngươi bị thương có sao không?”
Chương 429: Trở Về
👹KHỦNG BỐ SỐNG LẠI (BẢN DỊCH): Linh dị, dị năng, hắc ám lưu, đô thị, hài hước👹
“Không sao cả.”
Khánh Trần cười lắc đầu.
“Đêm nay có cần ta sắp xếp cho ngươi lên võ đài không?”
Giang Tiểu Đường lại hỏi.
Khánh Trần hơi do dự nhưng cuối cùng vẫn nói:
“Đêm nay ta chỉ đến xem thôi.”
Mặc dù hắn rất muốn tranh thủ thời gian kiếm tiền trả nợ, nhưng hắn biết, đêm nay hắn đã đã trải qua quá nhiều chuyện, cho nên không thích hợp làm những việc khác.
Để tránh bị người phát hiện một vài chi tiết.
Giờ phút này, có lẽ trong sàn đấu quyền anh đang có người chờ để phân tích hành vi của hắn.
Hơn nữa, so với số tiền hắn nợ, tiền chia hoa hồng của một trận đấu quyền cũng là hạt muối bỏ biển mà thôi….
Lý Thúc Đồng để lại cho hắn hơn 10 triệu, có lẽ đó là thời gian giảm xóc của hắn, để hắn có thời gian lấy thêm kinh nghiệm cho bản thân.
Từ trước đến nay Khánh Trần luôn không thiếu kiên nhẫn và cẩn thận, cho nên hắn nhất định sẽ đợi đến lúc thời cơ đến thì mới đi vào lồng bát giác kia một lần nữa.
Giang Tiểu Đường đeo giày cao gót cộc cộc cộc đi tới, gót giày sắc bén lại vang lên âm thanh vui tai.
“Muốn đến phòng riêng xem trận đấu không?”
Nàng hỏi:
“Phòng VIP số 001 vẫn là của ngươi, đúng rồi, đêm nay Lý Y Nặc cũng tới đây, có vẻ các ngươi có quen biết nhau, có muốn đi gặp bọn họ không?”
“Không cần đâu.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Ta lên khán đài cũng được.”
Đêm nay, hắn nhất định phải xuất hiện tại trong tầm mắt của công chúng.
Giang Tiểu Đường trầm ngâm bước đi, nàng khuyên gì thêm:
“Vậy được thôi, từ nay về sau, sàn đấu Hải Đường chính là nhà của ngươi, ngươi muốn làm gì thì chỉ cần nói với nhân viên công tác một tiếng là được.”
Đợi sau khi Khánh Trần đi lên khán đài, người phụ nữ xinh đẹp này lại trở về phòng làm việc của mình rồi nhìn vào hình ảnh giám sát ba chiều trên bàn trước mặt.
Ở giữa màn hình chính là Khánh Trần đang bình tĩnh đứng lặng trên khán đài, dáng người thiếu niên thẳng tắp mà cân xứng.
Nàng chống cằm yên lặng nhìn.
Giang Tiểu Đường biết rõ Khánh Trần chính là lãnh tụ Kỵ sĩ đời sau, nếu không thì Lý Thúc Đồng không cần phải tốn công ám chỉ nàng một câu.
Đương nhiên, nàng cũng biết rõ, Lý Thúc Đồng đột nhiên dẫn Khánh Trần đến sàn đấu Hải Đường, thật ra là muốn cho nàng giúp đỡ hắn.
Chỉ là, tin tức liên quan tới việc Lý Thúc Đồng bị giết đêm nay đã truyền khắp toàn bộ thế giới ngầm trong liên bang, rất nhiều người đang muốn ra tay với Hằng Xã, chia sẻ lợi ích trong tay Lý Đông Trạch.
Trong lúc sóng gió nổi lên mà Khánh Trần là lãnh tụ Kỵ sĩ đời sau lại như người không có cuyện gì, xuất hiện trong sàn đấu Hải Đường để xem thi đấu?
Giang Tiểu Đường nghĩ mãi mà không hiểu, vì sao Khánh Trần lại bình tĩnh như thế.
Có phải điều này có nghĩa là thật ra Lý Thúc Đồng vẫn chưa chết?
Người phụ nữ nhẹ nhàng tựa lưng lên ghế rồi châm một điếu thuốc lá, khóe miệng nàng hơi nhếch lên:
“Có thêm một đứa em trai cũng không tệ.”
…
Thời gian đếm ngược 00:12:00.
Chỉ còn lại hơn một giờ nữa là hắn sẽ trở về.
Rõ ràng lần này xuyên qua chỉ có bảy ngày, nhưng hắn lại cảm thấy thời gian dài đằng đẵng.
Trong căn phòng nào đó, Lý Đồng Vân và Nam Canh Thần đang hăng hái nằm nhoài trước cửa sổ pha lê, lắng nghe tiếng reo hò hoặc tiếng gầm thét của những con bạc và các khán giả trên khán đài.
Lý Y Nặc chán nản ngồi trên ghế sa lon bọc nhung màu đỏ, nàng vừa nghịch điện thoại di động vừa xem tin tức, nàng nói:
“Trước kia ta chỉ tùy tiện mang các ngươi đến đây xem, để cho các ngươi thử hưởng thụ cuộc sống về đêm ở thành phố số 18, sao bây giờ các ngươi lại biến thành nghiện vậy?”
“Xem đấu quyền anh rất kích thích.”
Nam Canh Thần thuận miệng giải thích.
Đêm nay ngục giam số 18 xảy ra chuyện lớn như vậy, mới đầu Lý Y Nặc không có ý định đến xem thi đấu, nhưng hai người Nam Canh Thần và Lý Đồng Vân lại ầm ỹ muốn đi xem.
Lý Y Nặc tự nhủ trong lòng, xem thì xem, dù sao cũng chính là nàng giới thiệu thứ này cho bọn họ, không muốn cũng phải đưa đi.
Chỉ là, nàng luôn cảm thấy là lạ, nhưng lại không nghĩ ra được lạ ở chỗ nào.
Nhưng Lý Y Nặc không suy nghĩ về vấn đề này nhiều thêm, nàng tiếp tục cúi đầu xem tin tức trên điện thoại: Sau khi ngục giam số 18 bị phá hủy, tập đoàn nhìn như yên lặng, nhưng trong nội bộ đã sớm nổi lên sóng gió.
Nhánh thứ nhất của Lý gia vì tranh đoạt vật cấm kỵ mà chuyển cao thủ cấp B là Đỗ Hạo đến ngục giam số 18, kết quả là cùng bị vùi lấp dưới đống đổt nát với Trần Vũ và Tạ Ứng Canh của nhánh thứ ba Trần gia.
Lúc này, tất cả những thành viên trung tâm đời thứ hai của Lý thị gia tộc ở thành phố số 18 đã bị triệu tập đến nhà lớn của Lý gia, rồi nghe gia chủ đã ẩn cư lâu năm của nhánh thứ nhất chửi mắng…
Chương 430: Ký Tên
Lý Y Nặc đang cảm thấy rất hả hê, mặc dù nàng là con gái cả đời thứ ba, hơn nữa còn là con của vợ cả của nhánh thứ hai, nhưng nàng vẫn luôn không ưa những người ở nhánh thứ nhất.
Những năm gần đây, sức khỏe của gia chủ vẫn luôn không tốt, nhánh thứ nhất luôn huênh hoang khắp nơi, giống như chức vị gia chủ đời tiếp theo đã định sẵn cho bọn họ, cho nên bọ họ mới kiêu ngạo như vậy.
Lý Y Nặc là thành viên trung tâm đời thứ ba của tập đoàn, cho nên tất nhiên nàng biết Lý Thúc Đồng không chết, hơn nữa còn làm giao dịch bí mật với Khánh thị.
Hiện tại, nhất định có người đang suy nghĩ nội dung giao dịch giữa Lý Thúc Đồng và Khánh thị là gì.
Trong nội bộ Lý thị có suy đoán: Lý Thúc Đồng giúp Khánh Tầm lấy ACE-002, sau đó điều kiện trao đổi là Khánh thị giúp hắn cứu Trình Khiếu.
Giao dịch này khá hợp tình hợp lý.
Nhưng không biết vì sao, Lý Y Nặc lại cảm thấy có lẽ giao dịch này không đơn giản như vậy, bởi vì chỉ có nàng mới biết được, lãnh tụ Kỵ Sĩ đời sau cũng họ Khánh!
Nàng cảm thấy, chuyện này không phải là trùng hợp.
Lý Y Nặc cẩn thận bảo vệ bí mật liên quan tới Khánh Trần, ngay cả Nam Canh Thần nàng cũng không tiết lộ, nàng cảm thấy, chú Thất đã nói cho nàng biết chuyện này thì nàng không thể để chú Thất phải thất vọng.
Thiếu nữ lực lưỡng nhìn về phía bóng lưng Nam Canh Thần, trong ánh mắt nàng hiện rõ vẻ áy náy.
Người ta nói đã yêu nhau thì không thể có bí mật, nhưng nàng lại không thể nói hết tất cả bí mật của nàng cho hắn.
Nghĩ tới đây, Lý Y Nặc lại muốn bồi thường cho Nam Canh Thần, đúng rồi, hai ngày nữa hacker kia sẽ được đưa đến thành phố số 18.
Nhưng có lẽ nàng còn không biết, tất cả những người bên cạnh nàng bây giờ đã đều là nội ứng của Khánh Trần.
Ngay cả Khánh Trần cũng không nghĩ đến.
Lúc này, hai người Lý Đồng Vân và Nam Canh Thần đều chăm chú nhìn lên khán đài, thỉnh thoảng ánh mắt bọn họ đều nhìn vào trong đám người, cả hai như đang tìm kiếm cái gì đó.
Sau một lúc, hai người gần như đồng thời tìm được Khánh Trần trên khán đài.
Trên khán đài, thiếu niên vẫn mặc bộ quần áo thể thao màu trắng như cũ.
Trên thực tế, bộ quần áo thể thao màu trắng của Khánh Trần rất nổi bật, nhất là khi những con bạc khác còn đang tức giận mắng thì hắn lại đang lặng lẽ đứng đó, nhìn vô cùng nổi bật trong đám người.
Lúc này, Nam Canh Thần chợt phát hiện, ánh mắt của Lý Đồng Vân cũng đang chăm chú nhìn Khánh Trần, hắn cảm thấy có gì đó không được bình thường.
Nam Canh Thần làm như vô tình hỏi:
“Tiểu Đồng Vân, ngươi quen biết Khánh Tiểu Thổ sao?”
Lý Đồng Vân ngẩng cái đầu nhỏ rồi mỉm cười ngọt ngào nói:
“Không biết nha.”
“Vậy vì sao ngươi lại chăm chú nhìn hắn?”
Nam Canh Thần ngỏ giọng hỏi.
“Theo đuổi thần tượng, ngươi không thấy anh Tiểu Thổ rất đẹp trai sao?”
Lý Đồng Vân cười híp mắt nói:
“Ta là fan hâm mộ của hắn!”
Nam Canh Thần thầm nhủ trong lòng, hóa ra là fan hâm mộ theo đuổi thần tượng, hắn cũng từng nhìn thấy những người ở thế giới ngoài cũng làm như vậy!
Vừa rồi hắn còn tưởng Lý Đồng Vân cũng là người du hành thời gian, nhưng xem ra chỉ là hiểu lầm!
Ngay sau đó, Lý Đồng Vân lại hỏi:
“Ta phát hiện ngươi cũng đang chăm chú nhìn anh Tiểu Thổ, tại sao anh Tiểu Nam lại nhìn chằm chằm hắn vậy?”
Nam Canh Thần ung dung trả lời:
“Ta cũng là fan hâm mộ của hắn, ta cũng đang theo đuổi thần tượng.”
“Thì ra là thế.”
Hai người nhìn nhau cười một tiếng.
Nam Canh Thần dựa theo cách mà Khánh Trần dạy rồi âm thầm quan sát, hắn muốn xem Lý Đồng Vân có cúi đầu nhìn cánh tay mình hay không.
Sắp đến thời gian trở về, người du hành thời gian bình thường đều sẽ cúi đầu xem thời gian.
Nhưng mà hắn liếc nhìn rất cũng không thấy Lý Đồng Vân cúi đầu lần nào.
Chẳng lẽ là mình nghĩ sai rồi? Lúc trước hắn chưa thấy ai nói có người du hành thời gian nào còn nhỏ như vậy.
Bên kia, Lý Đồng Vân cũng đang yên lặng quan sát, sau đó nàng phát hiện Nam Canh Thần cũng không cúi đầu nhìn xuống cánh tay!
Trong lòng hai người đều có chung một suy nghĩ: Chẳng lẽ mình đoán sai rồi?
Khi bọn họ nhìn về phía Khánh Trần một lần nữ lại phát hiện bên cạnh thiếu niên áo trắng đã tập trung rất nhiều khán giả nữ, mỗi người đều cầm một cái bút muốn Khánh Trần kí tên lên người mình.
Trong khán đài, một người phụ nữ còn cố ý ưỡn ngực lên, nàng nói với Khánh Trần là muốn ký chỗ nào cũng được.
Nói xong, đối phương còn cố ý đứng sát lại gần, muốn hôn lên trên mặt Khánh Trần.
Một giây sau, Khánh Trần cầm chặt quai hàm của người phụ nữ đó rồi dùng ngón tay giống như kìm sắt của mình để cố định gương mặt đối phương, sau đó hắn bắt đầu kí hai chữ Tiểu Thổ lên trán đối phương.
Nam Canh Thần hít một ngụm khí lạnh.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










