[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 41 : Nhắc Nhở (c401-c410)
❮ sautiếp ❯Chương 401: Nhắc Nhở
🔥SỐ HIỆU 09 (BẢN DỊCH): Nam chính chết đi sống lại vô số lần, hài hước cười ẻ chịu không nổi, nội dung hay không chê vào đâu được, lọt hố không sai!!!🔥
Hắn cũng là một trong những cao thủ của Trần thị.
Có người từng nói, bởi vì liên bang có năm tập đoàn ganh đua với nhau, mỗi nhà đều sẵn sàng đưa nhà khác vào chỗ chết bất cứ lúc nào, cho nên người dân trong liên bang mới có thể tạm thời sống yên ổn.
Năm tập đoàn khống chế khắp nơi trong liên bang, nhưng chỉ cần vẫn còn đối thủ cạnh tranh, thì bọn họ vẫn phải làm việc dè chừng hơn nhiều.
Nếu như trong liên bang này chỉ còn lại có một tập đoàn, vậy chỉ sợ luật pháp liên bang lúc đó sẽ chỉ còn là tờ giấy rách trong tay những người trong tập đoàn.
Việc làm đầu tiên sau khi Trần Vũ bị áp giải vào là bình tĩnh quan sát xung quanh, cuối cùng ánh mắt hắn dừng lại trên người Tạ Ứng Canh, sau đó tùy ý gọi:
“Tiểu Tạ, đến báo cáo tình hình.”
Sắc mặt Trần Vũ bây giờ nhìn rất nhẹ nhành thoải mái như đang ở nhà mình, cho dù hắn có chuyển từ ngục giam số 7 đến đây cũng không có gì phải thay đổi cả.
Cai ngục robot tháo xiềng xích đang khóa trên tay chân hắn xuống, người đàn ông trung niên khởi động tay động chân nhưng ngay sau đó đã phát hiện Tạ Ứng Canh vẫn đang đứng yên tại chỗ, không đi lại gần báo cáo tình hình cho hắn!
“Sao thế.”
Trần Vũ nhíu mày:
“Không biết ta là ai sao?”
“Không phải lúc này ngài nên ở trong ngục giam số 7 sao?”
Tạ Ứng Canh do dự một lúc rồi hỏi.
“Hôm nay ngục giam số 18 sẽ không yên ổn, người trong nhà sợ ngươi không xử lý nổi nên bảo ta đến hỗ trợ.”
Trần Vũ lạnh nhạt nói.
Quách Hổ Thiền thì thầm với Tạ Ứng Canh:
“Người giả mạo ông chủ của ta vừa nãy cũng nói như vậy…Nếu ta là ngươi, ta sẽ đi xoa bóp mặt của hắn, đề phòng trường hợp hắn đeo mặt nạ da người.”
Đúng lúc này, bỗng nhiên có tiếng hô từ trong đám người:
“Có lẽ hắn cũng là giả, cẩn thận!”
Khi mọi người đang nói chuyện, Tạ Ứng Canh chậm rãi đi về phía Trần Vũ, sau đó hắn đột nhiên vươn tay ra muốn véo gò má của đối phương:
“Còn muốn lừa ta lần thứ hai sao! ?”
Nhưng Trần Vũ đã bình tĩnh nâng lên đùi phải, rồi nhanh chóng đá ra một cú, dù Tạ Ứng Canh đã đề phòng nhưng vẫn bị cú đá này làm bay ra xa hơn hai mươi mét!
“Ngươi chán sống rồi sao?”
Trần Vũ lạnh lùng hỏi.
“Ọe!”
Tạ Ứng Canh nôn ra một ngụm máu tươi:
“Thật sự là ông chủ Trần, ta biết sai rồi!”
Giờ phút này, Tạ Ứng Canh đang rất muốn chửi mẹ nó, vì người giả mạo kia mà hắn đã phải chịu những hai lần tội!
Trần Vũ bình tĩnh nói:
“Có chuyện gì đã xảy ra sao?”
Đỗ Hạo đứng bên cạnh còn bồi thêm mấy câu:
“Lúc ở trong ngục giam số 7, Tạ Ứng Canh đã đi theo ngài lâu như vậy mà lại không nhận ra ngài là thật hay là giả, nếu là ta thì ta sẽ không tha cho hắn.”
Đỗ Hạo phục vụ cho nhánh thứ nhất của Lý gia, còn Trần Vũ và Tạ Ứng Canh lại phục vụ cho nhánh thứ ba của Trần gia, cho nên tất nhiên hắn rất thích xem nhà người khác nội đấu rồi.
Vừa nghe thấy vậy, Tạ Ứng Canh còn chưa kịp lau sạch máu trên khóe miệng liền lập tức tức giận:
“Đỗ Hạo, ngươi là đồ xảo trá!”
“Ta thấy Trần thị mới là đồ xảo trá.”
Đỗ Hạo cười lạnh rồi nói:
“Chẳng phải nhánh thứ nhất của Lý thị và nhánh thứ ba của Trần thị đã thỏa thuận trước là sẽ không sắp xếp cao thủ vào đây sao, nhưng các ngươi lại không giữ lời.
Chắc chắn Trần Vũ đã sớm được áp giải đến đây nhưng luôn che giấu tai mắt của Lý gia, đợi đến ngày hành động thì hắn mới xuất hiện để chúng ta không ứng phó kịp.”
“Đừng nói khó nghe như vậy.”
Trần Vũ liếc mắt nhìn hắn:
“Ta chỉ đến để phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn xảy ra, hơn nữa sẽ không tham gia tranh đoạt vật cấm kị.”
Đỗ Hạo cười lạnh một tiếng, ai sẽ tin mấy câu này của hắn chứ, nhất định Trần Vũ sẽ ra tay vào giây phút quyết định.
“Nói cho ta biết, đến cùng thì có chuyện gì đã xảy ra.”
Trần Vũ bình tĩnh hỏi.
Tên thủ hạ đứng cạnh Tạ Ứng Canh giúp hắn giải thích:
“Ngay trước khi ngài đến đây đã có người giả mạo Từ Lâm Sâm của Át Bích, đối phương vừa đến đây đã làm náo loạn ngục gia, ngay sau đó thì ngài đến, lúc đó Tạ Ứng Canh nghĩ đối phương lại giả mạo ngài.
Hơn nữa, chúng ta cũng không biết hôm nay ngài sẽ đến….”
“Thì ra là thế, vừa rồi là là ai đã nhắc nhở Tạ Ứng Canh phải cẩn thận?”
Trần Vũ nhíu mày nhìn về phía đám tù nhân:
“Tự mình đứng ra.”
Thế nhưng, bọn họ đợi nửa ngày cũng không thấy có người nào dám đứng ra, có một tên tù nhân nói hắn nghe thấy giọng nói đó ở ngay bên cạnh mình, nhưng đến lúc hắn quay đầu nhìn lại thì bên người lại không có ai.
Đám người bỗng nhiên nghĩ, không phải giọng nói đó là của người giả mạo Từ Lâm Sâm đấy chứ?
“Chờ một chút.”
Quách Hổ Thiền bỗng nhiên nói:
“Chắc chắn người kia vẫn còn ở trong ngục giam! Lời nhắc nhở vừa rồi chắc chắn là hắn ẩn mình trong đám người rồi nói!”
Chương 402: Phần Thưởng
Hắn vừa dứt lời, Đỗ Hạo đã gào lên:
“Ai phát hiện người lạ sẽ được thưởng 100.000!”
Thế nhưng, bọn họ tìm nửa ngày cũng không phát hiện có người lạ nào đột nhiên trà trộn vào ngục giam.
Tuy có mấy người báo cáo manh mối, nhưng sau đó lại phát hiện những kẻ đó đều không phải người giả mạo kia.
Mọi thứ dần trở nên kỳ lạ….
Mấy nghìn người tìm tới tìm lui, nhưng trong đám người lại không hề xuất hiện một người lạ nào?!
Thật ra, không phải chỉ có bọn Đỗ Hạo không tìm được Khánh Trần, ngay cả Lâm Tiểu Tiếu và Diệp Vãn cũng không tìm thấy hắn đâu!
Ngay khi mọi chuyện vừa mới xảy ra, hai người vừa cười ha hả vừa núp trong bóng tối, nhưng đến khi bọn họ cười xong lại phát hiện không thấy Khánh Trần đâu.
“Ông chủ, Khánh Trần đâu?”
Lâm Tiểu Tiếu chăm chú nhìn đám người nhưng hắn nhìn mãi cũng không tìm được.
Lý Thúc Đồng bình tĩnh chỉ về một hướng rồi nói:
“Hắn biến thành hình dạng bạn học của mình.”
Trong những người ở đây, chỉ có vị sư phụ này luôn chú ý đến đồ đệ của mình, ánh mắt hắn chưa rời khỏi bóng dáng đó một giây phút nào.
Lâm Tiểu Tiếu nhìn theo hướng ngón tay, sau đó hắn phát hiện ‘Ngu Tuấn Dật’ đã sớm bị chuyển đi ngục giam khác, lại đang ngơ ngác đứng ở trong đám người.
…
Không thể không nói, vẻ mặt ngơ ngác của hắn rất giống với những tù nhân khác, thậm trí còn rất trân thật.
Chuyện bọn người Lưu Đức Trụ, Ngu Tuấn Dật, Lộ Quảng Nghĩa bị chuyển đến ngục giam tối hôm qua vẫn luôn được giữ bí mật, cho nên những tù nhân khác vẫn không phát hiện ra chuyện gì khác lạ, mà thời gian Ngu Tuấn Dật đã bị đưa đến ngục giam số 18 cũng khá lâu, cho nên tất nhiên sẽ có người quen giúp hắn làm chứng.
Ai có thể nghĩ đến, ngục giam số 18 lại là sân nhà của người giả mạo kia cơ chứ?
Nói đi thì cũng phải nói lại, lúc trước Lâm Tiểu Tiếu nói với Khánh Trần là cần đối phương hỗ trợ tìm ra những người được các thế lực kia xếp vào, nhưng thật ra đó chỉ là một lý do mà hắn tùy tiện bịa ra.
Bởi vì hắn không nghĩ tới Khánh Trần sẽ có cách làm những người đó lộ ra ngoài ánh sáng.
Thế nhưng, hắn không thể tưởng tượng được, Khánh Trần lại có thể làm được, hơn nữa còn làm rất tốt.
Diệp Vãn cảm khái:
“Ông chủ, vật cấm kỵ ACE-005 rất thích hợp với hắn, mỗi lần ngài biến đổi gương mặt đều mất hơn nửa giờ, hắn lại chỉ cần suy nghĩ là có thể biến đổi.
Nếu như không có trí tuệ nhân tạo đi kiểm tra chiều cao, chiều dài sải bước, hành vi thói quen, nếu loại người này ẩn dấu ở trong một thành phố mấy chục triệu dân thì chắc chắn sẽ không có ai có thể tìm ra hắn….”
Lâm Tiểu Tiếu ở bên cạnh giật giật cánh tay hắn.
Diệp Vãn nhìn thoáng qua sắc mặt nghiêm trọng của Lý Thúc Đồng, hắn vội vàng nói:
“Đương nhiên, ta cũng không có ý coi thường ông chủ.”
“Ta không trách ngươi.”
Lý Thúc Đồng thở dài rồi nói:
“Ta chỉ đang cảm thấy tiếc quyển sổ tay dưỡng sinh cho tuổi trung niên kia.”
Lâm Tiểu Tiếu: “….”
Diệp Vãn: “….”
“Được rồi, sắp xếp cho những người vô tội kia chuyển ngục giam đi, di chuyển thành từng đợt, tốt nhất là có thể hoàn thành trước ki đến tối.”
Lý Thúc Đồng nói:
“Hai ngươi cũng nên ra sân.”
….
Khi bọn người Lưu Hạo vẫn còn đang cãi nhau thì hai người Lâm Tiểu Tiếu và Diệp Vãn đã đi xuống từ trên cầu thang.
Lâm Tiểu Tiếu vỗ tay vừa cười vừa nói:
“Cảnh tượng vừa rồi thật là đặc sắc, ta nghĩ nên tìm cách ghi lại nó, hai nhà các ngươi sắp xếp nhiều người như vậy đến ngục giam số 18 mà lại bị một người đùa nghịch.
Cũng không biết sau khi ông chủ của các ngươi biết việc này có cảm thấy các ngươi vô dụng hay không?”
Trần Vũ hai tay chắp sau lưng quay người nhìn về phía hai người Lâm Tiểu Tiếu:
“Người giả mạo là do các ngươi sắp xếp?”
“Không phải không phải.”
Lâm Tiểu Tiếu vội vàng vừa cười vừa nói:
“Thật ra chuyện vừa rồi cũng làm ta cảm thấy rất bất ngờ, ta còn muốn khen ngợi người giả mạo kia một câu, làm tốt lắm.”
Khi hai người đi xuống cầu thang, ngay lập tức Trần Vũ đi đến trước mặt bọn họ, mà phía sau hắn là mấy trăm tên tù nhân đông nghịt, giống như một bức tường thành màu đen gần ngay trước mắt.
Cảm xúc của Diệp Vãn không hề thay đổi chút nào khi phải đối mặt với nhiều người như vậy:
“Không thấy ông chủ của ta xuất hiện ở đây, bây giờ các ngươi có dám ra tay không? Không dám thì cút đi.”
Chương 403: Khởi Động Tấn Công
👾TA CHÍNH LÀ KHÔNG THEO SÁO LỘ RA BÀI (BẢN DỊCH): Hài hước, hệ thống, hài hước, giả trư ăn thịt hổ, phế vật lưu….👾
Lâm Tiểu Tiếu cũng vui vẻ ha ha :
“Các ngươi không sợ ông chủ của ta đang ở trong ngục giam số 18 sao?”
Trần Vũ cũng cười:
“Nếu như hắn thật sự ở chỗ này thì sao có thể dễ dàng tha thứ cho việc chúng ta xuất hiện ở đây? Hơn nữa, ngươi nghĩ mọi người không có cách nào giết hắn thật sao? Bán Thần cũng chỉ là một tên gọi, không có nghĩa là hắn có thể vô địch thế giới, hắn vẫn chỉ là con người mà thôi.
Ngươi biết không, thời đại bây giờ thuộc về khoa học kỹ thuật, những siêu phàm giả như ta và hắn cũng sẽ bị người khác điều khiển mà thôi.”
“Ồ? Ngươi cũng xứng so sánh với ông chủ nhà ta sao.”
Lâm Tiểu Tiếu thắc mắc:
“Vậy sao trước đây ngươi không thử giết ông chủ ta? Nghe ngươi nói, có vẻ ngươi có thể giết ông chủ của ta rất dễ dàng, vậy tại sao tám năm trước các ngươi lại không làm.”
Trần Vũ châm chọc:
“Tám năm trước là do gia chủ của Lý gia lão đã đứng ra bảo đảm cả đời này hắn sẽ không đi ra khỏi ngục giam số 18, nhưng bây giờ hắn đã làm trái với thỏa thuận.
Hơn nữa, gia chủ Lý gia cũng không còn nhiều thời gian, ngươi không thấy người của Lý gia cũng đến đây sao.”
Diệp Vãn bình tĩnh nói:
“Chẳng qua chỉ là nhánh thứ nhất của Lý gia, làm sao có thể đại biểu cho Lý gia được.”
Sắc mặt Đỗ Hạo lạnh lùng, nhưng lại không dám nói gì.
“Ta cảm thấy ngươi nghĩ sai rồi.”
Lâm Tiểu Tiếu thản nhiên đối mặt với mấy trăm người mà không hề thay đổi sắc mặt, hắn bỗng nhiên nở nụ cười:
“Nếu không phải các ngươi bí mật bắt giữ bạn bè của ông chủ, sao nơi này có thể giam giữ được hắn.
Dùng con tin để bắt Thần Minh làm theo ý mình, các ngươi cho là làm vậy thì có thể ngang bằng với Thần Minh?”
Lâm Tiểu Tiếu gằn từng chứ:
“Ngươi xứng sao?”
“Lý Thúc Đồng còn bị tình cảm mà phải ở trong lồng giam này, cuối cùng hắn cũng chỉ là con người thôi.”
Trần Vũ vừa cười vừa nói:
“Cho nên, đêm nay hắn có đi cứu người không? Hắn sẽ chọn đi cứu bạn bè của mình hay vật cấm kỵ ACE-002?”
Sở dĩ bọn Trần Vũ bọn đợi lâu như vậy là vì muốn chờ Lý Thúc Đồng xuất hiện bên ngoài ngục giam.
Chỉ khi bọn họ xác định Lý Thúc Đồng không ở trong ngục giam, hơn nữa đêm nay hắn sẽ không trở về, thì mới có thể ra tay.
Lúc này, sắc mặt Lâm Tiểu Tiếu đã trở nên lạnh lùng:
“Tránh ra.”
Trần Vũ mỉm cười hướng vẫy vẫy tay về phía sau, bức tường người đen nghịt đằng sau hắn đã tách ra thành một con đường.
Trong ngục giam bỗng nhiên trở nên yên tĩnh.
Lâm Tiểu Tiếu và Diệp Vãn ngồi bên cạnh bàn ăn nhỏ giọng nói gì đó, ở đằng xa, Trần Vũ ngồi khoanh chân trên mặt đất nhắm mắt nghỉ ngơi, có mấy trăm người đứng bên cạnh bảo vệ cho hắn.
Chỉ có Quách Hổ Thiền là đứng cô đơn một mình, những người Át Bích xếp vào đã sớm bị Khánh Trần tìm ra rồi chuyển đi ngục giam khác….
Thời gian đếm ngược 7:00:00.
Tiếng chuông năm giờ chiều vang lên, chỉ còn 2 giờ là đến buổi tối, hai người Đỗ Hạo và Tạ Ứng Canh vẫn luôn chờ đợi.
Cho tới bây giờ bọn họ vẫn không thể hiểu được.
Đỗ Hạo nhỏ giọng nói:
“Trước khi mỗi tù nhân vào tù đều phải lục soát toàn thân, nếu như người giả mạo kia đeo mặt nạ da người thì sao có thể lừa được hệ thống quản lí ngục giam nghiêm khắc như vậy? Làm sao hắn có thể biến đổi gương mặt của mình được?”
“Có thể đối phương là siêu phàm giả có khả năng biến đổi gương mặt hay không?”
Tạ Ứng Canh hỏi:
“Trước kia ta từng gặp người cũng có năng lực như vậy.”
“Như vậy cũng có thể, nhưng đối phương được sắp xếp đến ngục giam số 18 chỉ để giả mạo Từ Lâm Sâm thôi sao, âm mưu của đối phương là gì?”
Đỗ Hạo cảm thấy kỳ quái.
“Ta nghĩ mãi mà không hiểu được.”
Tạ Ứng Canh lắc đầu.
Đúng vậy, người giả mạo này đang có âm mưu gì?!
Nếu nói ra thì có lẽ bọn họ cũng không tin, thật ra vấn đề này ngay cả bản thân Khánh Trần cũng không biết âm mưu của mình là gì.
Nhưng khi bọn họ còn đang suy nghĩ, bão kim loại trên trời cao lại đột nhiên bắt đầu từ từ xoay tròn, sau đó những nòng súng vô tình nhắm vào đầu tất cả các tù nhân.
Điều đáng kinh ngạc là, lần này không chỉ có bão kim loại chuyên dùng đạn cao su được khởi động, mà ngay cả 36 bão kim loại dùng súng thật đạn thật cũng đã được khởi động!
Âm thanh âm u của dòng điện truyền đến từ trên đỉnh đầu khi bão kim loại bắt đầu xoay tròn, nghe vô cùng kinh dị.
Sau một lúc, cánh cổng hợp kim trên quảng trường ngục giam đang chậm rãi nâng lên, ngoài cửa đang có mười mấy tên cai ngục robot lặng lẽ đứng, trong tay chúng còn đang cầm súng ống.
Giọng nói trung tính trong loa phát thanh của ngục giam số 18 vang lên:
“Xin mời tù nhân mang những số hiệu sau tập hợp phía dưới cánh cổng: 039212, 039213….”
48 người được loa phát thanh gọi tên rồi mới ngừng lại.
Chương 404: Ta Muốn Chuyển Ngục Giam A
Hai người Đỗ Hạo và Tạ Ứng Canh quay sang nhìn nhau, bọn họ đều không hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.
“Tại sao đột nhiên lại chuyển nhiều tù nhân như vậy?”
Đỗ Hạo thắc mắc, hắn nói với tên thủ hạ ở bên cạnh:
“Mau rà soát lại số hiệu của mọi người, tuyệt đối không được để người của chúng ta bị chuyển ra ngoài.”
Không dễ dàng gì bọn họ mới chuyển được đến đây, nếu ở thời khắc mấu chốt lại bị chuyển ra ngoài thì làm sao có thể ra tay được.
Đỗ Hạo đại diện cho Lý thị, Tạ Ứng Canh đại diện cho Trần thị, bởi vì số người mà hai nhà xếp vào gần như nhau, cho nên bọn họ mới tạm thời bắt tay hợp tác với nhau, chuẩn bị bắt hai người Lâm Tiểu Tiếu và Diệp Vãn trước rồi lại bàn đến vấn đề cạnh tranh của hai nhà sau.
Nhưng vì xuất hiện của Trần Vũ đã làm phá vỡ thế cân bằng này.
Bây giờ nếu lực lượng của mình lại bị suy yếu, thì tối hôm nay nhánh thứ nhất của Lý thị không thể tranh giành được gì!
Sau một lúc, có thủ hạ vui vẻ nói với Đỗ Hạo:
“Tất cả người của chúng ta đều không bị chuyển đi, chỉ có những tù nhân bình thường mới bị chuyển đi.”
Đỗ Hạo cũng vui vẻ trở lại.
Nhưng vào đúng lúc này, hắn bỗng nhiên nhìn thấy một người đàn ông trung niên trong những tù nhân bị chuyển đi đang quay đầu nhìn mình.
Đây không phải là cao thủ mà Lý thị lặng lẽ xếp vào đây sao?!
Người bên ngoài nghĩ Đỗ Hạo là ông chủ của hành động lần này, nhưng thực tế thì người đàn ông trung niên kia mới là ông chủ thực sự vẫn giấu kín ở phía sau màn!
Lúc này cả người Đỗ Hạo đều cảm thấy không tốt, lần di chuyển một nhóm tù nhân này lại chuyển cả ông chủ của hắn đi, làm sao hắn còn cảm thấy vui vẻ được?!
Hắn vội vàng đứng lên quát cai ngục robot:
“Không được, các ngươi không được phép chuyển hắn đi!”
Nhưng khi hắn vừa mới đứng dậy, thì đã có ba nòng súng đen ngòm bên trong bão kim loại trên đỉnh đầu đã quay sang nhắm vào người hắn.
Người đàn ông trung niên kia lắc đầu, ra hiệu cho hắn không được tùy ý hành động.
Sắc mạt Đỗ Hạo xám như tro, mà Tạ Ứng Canh đứng ở bên cạnh hắn lại cười lên ha hả:
“Ngươi còn nói chúng ta xảo trá, không phải nhánh thứ nhất của Lý thị cũng vụng trộm sắp xếp cao thủ trong đám người sao, hơn nữa sớm hơn nhiều so với chúng ta!”
Người đàn ông trung niên kia là một thợ săn rất có kiên nhẫn, cho dù vừa rồi có thể Quách Hổ Thiền thật sự định cầm vật cấm kỵ rồi bỏ chạy thì hắn cũng không ra tay.
Nhưng mà, hắn không nghĩ tới, chính bởi vì hắn không ra tay với Quách Hổ Thiền cho nên mới bị coi là tù nhân bình thường rồi bị chuyển ngục giam!
Chuyện này xảy ra quá đột ngột!
Hơn nữa, ngục giam số 18 còn khởi động hệ thống phòng ngự khẩn cấp, rõ ràng là không muốn cho bọn họ cơ hội thay đổi kế hoạch.
Phải biết rằng, 72 bão kim loại lắp đặt trên cao kia được thiết kế để đối phó với cấp Bán Thần, đây cũng là ngục giam duy nhất trong toàn liên bang có thể giam giữ Bán Thần!
Lúc này, ánh mắt Đỗ Hạo nhìn lướt qua đám tù nhân, rất nhanh sau đó hắn đã phát hiện ra một vấn đề: Trong danh sách những người bị chuyển sang ngục giam khác lại không có ai là người của tập đoàn cả.
Có người bỗng nhiên nói:
“Đây đều là những tù nhân chuyển tới nơi này theo chúng ta, một số người chỉ phạm tội trộm vặt móc túi, còn lại thì là phạm tội kinh tế, tất cả bọn họ đều bị kết án tù dưới 15 năm!”
Trong khoảng thời gian này, đã 1239 tên tù nhân được chuyển đến ngục giam số 18, trong đó có 721 tên là người của tập đoàn, số còn lại đều là những tù nhân có mức án nhẹ dùng để che giấu.
Những người này phạm nhiều loại tội nhưng đều có một đặc điểm chung là: Tội không đáng chết.
Đỗ Hạo và Tạ Ứng Canh đều không phải là những kẻ ngu ngốc, vừa rồi bọn họ còn lo lắng lực lượng của mình sẽ bị suy yếu, nhưng bây giờ bọn họ đã bắt đầu lo lắng một vấn đề khác.
Nói cách khác, nếu như những tù nhân có mức án nhẹ này được chuyển đi, thì trong ngục giam số 18 sẽ chỉ còn lại những người của tập đoàn và tên tội phạm chết chưa hết tội!
Sau lưng Đỗ Hạo bỗng nhiên chảy ra mồ hôi lạnh, lông tơ cũng đứng lên thẳng đứng.
“Hóa ra, người vừa rồi giả mạo Từ Lâm Sâm muốn phân biệt chúng ta với những tù nhân có mức án nhẹ không phải người của tập đoàn, sau đó chuyển bọn họ đi ngục giam khác!”
Đỗ Hạo nói.
Thế nhưng, người làm chuyện này đang có mục đích gì?!
Sau khi suy nghĩ kĩ, Đỗ Hạo bắt đầu cảm thấy sợ hãi.
Một tên thủ hạ đi đến bên cạnh hắn rồi nói:
“Ông chủ, chúng ta đã thử rất nhiều cách nhưng cho đến bây giờ vẫn không thể liên lạc được với bên ngoài.
Bây giờ xem ra, không phải do thiết bị của chúng ta có vấn đề mà là bộ phận ngăn sóng của ngục giam số 18 đã được khởi động.”
“Vì sao lại như vậy.”
Đỗ Hạo lẩm bẩm:
“Tai sao bộ phận ngăn sóng của ngục giam số 18 lại đột nhiên khởi động….”
Thời điểm kích hoạt bộ phận ngăn sóng trong ngục giam giống như đang cố ý phối hợp với điều gì đó.
“Chờ một chút.”
Đỗ Hạo quay người chạy về phía cánh cổng hợp kim đang chậm rãi đóng lại:
“Ta muốn chuyển ngục giam!”
Chương 405: Hệ Thống Bị Hack
Đã xong 10 chương cho hôm nay.
Mai sẽ tiếp tục 10 chương, các bạn đừng quên ĐỀ CỬ hoặc ĐẨY KP ủng hộ Khánh Trần nhé!
Chỉ mất chừng 1 phút thôi nhưng thật sự là động lực rất lớn để mình ra chương đó ạ!
Thời gian đếm ngược 6:00:00.
Chỉ còn một giờ nữa là sẽ đến tối.
Từng nhóm tù nhân có mức án nhẹ dần bị chuyển đi, số lượng người trong ngục giam số 18 đang giảm đi nhanh chóng, ban đầu từ 4200 xuống còn 3700.
Không biết vì sao, rõ ràng mới chỉ chuyển đi hơn bốn trăm người, nhưng mọi người lại cảm thấy nhiệt độ trong ngục giam đang nhanh chóng hạ xuống, nơi này cũng trở nên vắng lặng hơn rất nhiều.
Các tù nhân bình thường đang run rẩy trong góc, những người của tập đoàn thì vẫn giữ im lặng.
Chỉ còn lại Đỗ Hạo vẫn đang gào thét.
Khi cai ngục robot áp giải từng nhóm tù nhân rồi chuyển đi, hắn đã nhiều lần muốn bỏ chạy ra khỏi cổng nhưng đây căn bản là chuyện không thể nào xảy ra.
Sau khi nhóm tù nhân cuối cùng được chuyển đi, cánh cổng hợp kim lại đóng thật chặt, không còn mở ra nữa.
“Mở cổng ra, ta muốn được thả ra, ta muốn chuyển ngục giam!”
Đỗ Hạo đập rầm rầm vào cánh cổng hợp kim rồi gầm thét.
Trong ngục giam số 18, những người khác dần dần bình tĩnh lại, tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn cảnh tượng này.
“Ông chủ, nếu ngài cứ đập như thế sợ là sẽ bị hệ thống của ngục giam số 18 trừng phạt.”
Thủ hạ của Đỗ Hạo nói .
Đỗ Hạo hung dữ quay đầu quát:
“Ngươi thì biết cái gì, có người đang chuyển tất cả những người tội không đáng chết kia đi, chỉ để lại chúng ta và những người chết chưa hết tội, đây không phải là cơ hội để tranh đoạt vật cấm kỵ ACE-002, mà rõ ràng là một cái bẫy rập! Có người muốn mạng của chúng ta!”
“Có thể chỉ là trùng hợp thôi?”
Tạ Ứng Canh nghi ngờ hỏi:
“Có ai dám giết nhiều người trong tù như vậy? Hệ thống của ngục giam cũng không phải chỉ để làm cảnh.”
Nghĩ tới cảnh tượng xác chết khắp nơi sắp xảy ra, bọn họ cũng không nhịn được sự sợ hãi….Nếu chuyện đó xảy ra thật thì nó sẽ đẫm máu đến thế nào?
“Ta nghi ngờ hệ thống ngục giam đã bị hack.”
Đỗ Hạo gằn giọng nói:
“Đầu tiên là cai ngục robot áp giải người giả mạo Từ Lâm Sâm đi đến đây, sau đó lại thông qua hành vi hoạt động rồi nhanh chóng tìm ra thân phận của chúng ta, rồi sàng lọc những người tội nhẹ để chuyển đi.
Ngươi có biết chúng ta đã bỏ ra bao nhiêu công sức mới đến được ngục giam số 18 này không, nhưng đối phương lại giống như đang ở nhà mình!”
“Hệ thống ngục giam bị hack sao?”
Có người nghi ngờ nói:
“Điều đó không thể xảy ra được, không phải hệ thống ngục giam của liên bang được mệnh danh là hệ thống phòng ngự nghiêm mật nhất sao.”
Đỗ Hạo nói:
“Nếu không thì làm sao giải thích được việc hệ thống ngục giam luôn luôn công bằng lại bỗng nhiên giúp đỡ một người nào đó?!”
Hệ thống ngục giam đã quản lý tất cả các ngục giam được gần một nghìn năm, hơn nữa ban đầu trí tuệ nhân tạo này được phép quản lí ngục giam là vì nó rất công bằng.
Tuy lúc trước cũng có vài chuyện kì quái xảy ra, nhưng vì một vài nguyên nhân đặc thù mà tập đoàn chưa bao giờ nghi ngờ tính công bằng của nó.
Cho nên, khi mọi người phát hiện hệ thống ngục giam đã xảy ra vấn đề, phản ứng đầu tiên của bọn Đỗ Hạo là hệ thống ngục giam đã bị hack, mà không phải là bản thân hệ thống ngục giam đã xảy ra vấn đề.
Giờ phút này, Đỗ Hạo bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn lên bão kim loại bên trên, những nòng súng đó đã nhắm vào chính mình, chúng đang dần dần nóng lên, giống như có thể nổ súng bất cứ lúc nào.
Hắn lui lại, không tiếp tục đi đập cánh cổng hợp kim mà quay người đi vào đám người rồi tìm kiếm thứ gì đó.
Nhưng sau 5 phút đồng hồ, trong miệng Đỗ Hạo thì thào nói:
“Quả nhiên, Lưu Đức Trụ cũng bị chuyển đi, những người bên cạnh Lưu Đức Trụ cũng bị chuyển đi! Nơi này sợ là sẽ xảy ra một cuộc tấn công!”
Trần Vũ nhíu mày:
“Lưu Đức Trụ là ai?”
Đỗ Hạo chuyển đến nơi này đã hơn một tuần, cho nên hắn cũng khá hiểu biết những nhân vật ngục giam, nhưng hôm nay Trần Vũ mới vừa tới, cho nên không biết rõ mọi chuyện.
Tạ Ứng Canh giải thích cho Trần Vũ:
“Lưu Đức Trụ là người thân cận nhất với Lý Thúc Đồng mới xuất hiện gần đây, có người nghi ngờ hắn đã vượt qua bài kiểm tra của Lý Thúc Đồng, rất có thể sẽ trở thành kỵ sĩ đời sau.
Ngay cả địa vị của hai người Lâm Tiểu Tiếu và Diệp Vãn cũng không cao bằng hắn, người này còn có thể trực tiếp ra lệnh cho bọn Lâm Tiểu Tiếu trong ngục giam số 18.”
Khi Khánh Trần đang núp trong bóng tối, nghe thấy câu này làm hắn suýt nữa cười ra tiếng, bây giờ hắn cũng hiểu được vì sao mỗi ngày Lưu Đức Trụ đều mơ thấy ác mộng…
Tên này mỗi ngày đều phải ra lệnh cho Lâm Tiểu Tiếu, không mơ thấy ác mộng mới là lạ!
Ngay khi Khánh Trần đang cười trên nỗi đau của người khác, bỗng nhiên có người chỉ vào hắn rồi nói với Đỗ Hạo:
“Ông chủ, nơi này còn có một người của Lưu Đức Trụ! Ta còn nhớ, hắn tên là Ngu Tuấn Dật, là thủ hạ thân cận nhất bên cạnh Lưu Đức Trụ!”
Khánh Trần: “???”
Chương 406: Người Trẻ Tuổi Đeo Mặt Nạ Hình Mèo
Hôm nay lại lên 10 chương, hy vọng các bạn sẽ ĐỀ CỬ hoặc ĐẨY KIM PHIẾU để ủng hộ mình nhé!
Trong chốc lát, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía hắn, Khánh Trần tự nhủ trong lòng một câu mẹ nó, giả mạo Ngu Tuấn Dật cũng có thể xảy ra chuyện sao?
Hắn đã chọn một người vô cùng bình thường để giả mạo rồi mà!
Đỗ Hạo xông đến trước mặt hắn rồi gào lên:
“Tất cả những người bên cạnh Lưu Đức Trụ đều đã chuyển đi, vì sao ngươi không đi?”
Khánh Trần nhìn những người xung quanh dần dần vây quanh mình, hắn trầm mặc một lát rồi nói:
“Ta muốn đợi một lúc nữa rồi mới đi…”
Đỗ Hạo: “???”
Ngươi còn muốn đợi một lúc nữa rồi mới đi sao.
“Ta cảm thấy hắn chính là người giả mạo ông chủ của ta!”
Quách Hổ Thiền gào lên từ phía sau đám người:
“Bắt hắn lại!”
Ngay sau đó, Đỗ Hạo lập tức nảy về phía hắn, đưa tay ra muốn bắt lấy Khánh Trần.
Trước khi Đỗ Hạo ra tay, Khánh Trần đã bắt đầu lui về phía sau.
Hắn nhanh chóng lui lại, nhưng vị cao thủ như Đỗ Hạo lại càng nhanh hơn.
Không chỉ có như vậy, ngay cả Tạ Ứng Canh cũng lao đến từ bên cạnh!
Sắc mặt Khánh Trần lạnh lùng, hắn chỉ là một người vừa mới bước lên trên con đường tu luyện, nếu phải đối mặt với hai vị cao thủ thì làm sao có thể thoát được?
Ngay trong nháy mắt này, có một bóng người từ trên trời bay xuống rồi đi đến phía trước.
“Cút!”
Thậm chí tất cả mọi người còn không nhìn thấy người vừa đến đã làm như thế nào mà hai người Đỗ Hạo và Tạ Ứng Canh bay ra xa mấy chục mét.
Hai người đều trượt trên sàn nhà ngục giam, cho dù bọn họ có làm như thế nào cũng không thể làm mình dừng lại được.
Tốc độ của hai cú đá vô cùng nhanh, thậm trí người ta còn không thể nhìn thấy quỹ tích của nó.
Ngay cả hai người Đỗ Hạo và Tạ Ứng Canh cũng không kịp phản ứng chuyện gì đã xảy ra, bọn họ chỉ cảm thấy tất cả nội tạng của mình đều bị bay ra khỏi vị trí ban đầu, cảm giác vô cùng đau đớn.
Sau khi hai người bay ra ngoài, tất cả mọi người mới nhìn rõ người từ trên trời hạ xuống này là ai.
Trần Vũ nheo mắt lại:
“Lý Thúc Đồng!”
Bán Thần vừa ra tay đã mạnh mẽ như vậy, hai cú đá vừa rồi nhìn như đơn giản, nhưng lại nhanh đến nỗi khó có thể tưởng tượng được, chỉ cần hai cú đá đơn giản này đã làm Đỗ Hạo và Tạ Ứng Canh không đứng dậy nổi.
Bầu không khí trong ngục giam số 18 lập tức trở nên nghiêm trọng, Lý Thúc Đồng cười tủm tỉm đứng phía trước Khánh Trần, bảo vệ cẩn thận thiếu niên ở sau lưng.
Mà vị trí Ngu Tuấn Dật từng đứng lại đang đứng một người trẻ tuổi đeo mặt nạ hình mèo ở trên mặt.
Trần Vũ lặng lẽ quan sát cổ tay của đối phương, hắn biết nhất định tuổi của chủ nhân của mặt nạ mèo cũng không lớn.
Cổ tay của thiếu niên có hơi khác so với cổ tay của người trưởng thành.
Đường vân màu đỏ trên mặt nạ mèo kia rất đẹp đẽ nhưng nó lại đang uốn éo rất quỷ dị, nhìn vô cùng thần bí.
Thấy cảnh này, trong lòng đám người đang tự nhủ, quả nhiên kẻ đó chính là người giả mạo Từ Lâm Sâm.
Chiếc mặt nạ mà đối phương đang đeo kia nhất định là một vật cấm kỵ!
Tất cả mọi người đều là những người từng trải, cho nên đều hiểu người có năng lực như vậy đáng sợ đến mức nào, nếu như bị loại người giả mạo rồi vu oan giá họa thì không biết mình sẽ chết trong tay ai.
Thế nhưng, mọi người chưa bao giờ nghe nói bên trong tổ chức như Kỵ Sĩ hay Hằng Xã xuất hiện nhân vật nào có khả năng này.
“Chờ một chút, mặt nạ mèo!”
Trần Vũ sửng sốt nhớ tới một chuyện.
Trước đây không lâu, có một tin tức lan truyền từ trong tập đoàn ra khắp liên bang: Lý Thúc Đồng rời khỏi ngục giam số 18 trong đêm, sau đó hắn xuất hiện ở nhà hàng cấp cao nhất là Nhật Quang các rồi gọi một phần thịt kho tàu và một phần mì trộn tương!
Đêm hôm đó, người nổi tiếng nhất trong thế hệ tuổi trẻ của Trần thị là Trần Dã Hồ, cũng phải đợi người đeo theo mặt nạ mèo ăn xong phần mì trộn tương mới có thể nói chuyện.
Trần Vũ là chú của Trần Dã Hồ, hắn đã từng nghe cháu mình nhắc đến việc này: Khí thế của Lý Thúc Đồng không hề giảm so với năm đó, người đeo mặt nạ mèo vô cùng trẻ tuổi, đêm hôm đó không giống như cuộc gặp mặt giữa những nhân vật lớn mà giống như trưởng bối mang theo vãn bối đi ra ngoài chơi hơn.
Giờ phút này, Trần Vũ thấy Lý Thúc Đồng luôn bảo vệ Khánh Trần ở sau lưng, hắn đột nhiên hiểu rõ một chuyện….Chắc chắn Kỵ Sĩ đã có truyền thừa mới.
Trần Vũ bỗng nhiên hiểu ra rất nhiều chuyện: Đêm hôm đó là lần thứ nhất Lý Thúc Đồng đi ra khỏi ngục giam số 18 sau 8 năm ở trong đó, có lẽ đối phương muốn dẫn đồ đệ của mình đi xem những phong cảnh đẹp nhất ở trong thành thị số 18, đồng thời, cũng để cho những “Phong cảnh”đó nhìn thấy đồ đệ hắn mới thu.
Bây giờ nghĩ lại, hành vi của Lý Thúc Đồng như đang khoe khoang với mọi người, hắn muốn cho toàn thế giới biết Kỵ Sĩ đã có lãnh tụ đời tiếp theo!
Chương 407: Không Thể Ra Ngoài
Vừa rồi, người thừa kế của Kỵ Sĩ chỉ ngẫu nhiên ra tay, lại có thể làm sáo trộn toàn bộ ngục giam số 18, dẫn đến những người của tập đoàn đều bị tìm ra.
Kỵ Sĩ không cần nhiều người, đây là sự thật được toàn bộ liên bang công nhận.
Lúc này, hai người Đỗ Hạo và Tạ Ứng Canh vừa nôn ra máu vừa cố gắng bò dậy, Tạ Ứng Canh nhìn thấy đối phương cũng thảm như vậy, trong lòng hắn cũng cảm thấy cân bằng hơn một chút, nhưng hắn lại nghĩ đến đây là lần thứ hai mình nôn ra máu trong hôm nay thì lại cảm thấy chán nản.
Lý Thúc Đồng nhìn về phía Trần Vũ rồi cười nói:
“Vừa rồi, chính là ngươi đã nói có cách để giết ta?”
Trần Vũ chậm rãi lùi về phía sau mấy bước, lạnh lùng nói:
“Ngài không quan tâm đến những người bạn kia sao, ngài bị nhốt ở chỗ này tám năm nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn từ bỏ bạn bè của mình sao?”
“Loại chuyện này không cần một kẻ hấp hối sắp chết phải quan tâm đến.”
Lý Thúc Đồng cười híp mắt nói:
“Nhưng mà ngươi cũng không phải vội, dù sao ngươi cũng không đi ra được, nếu ngươi muốn chờ vào đêm, ta cũng muốn chờ vào đêm, mọi người cùng nhau chờ.”
Nói xong, Lý Thúc Đồng lại không quan tâm đến những người khác mà cùng Khánh Trần đi về phía phòng ăn.
Hắn không cần phải đề phòng những người này chạy mất, cũng không muốn nói quá nhiều, tựa như đối phương có làm gì cũng sẽ không thể thoát khỏi đây, nếu nói chuyện cùng những người này chỉ làm lãng phí thời gian!
Khánh Trần yên lặng đi theo sau lưng Lý Thúc Đồng, hắn nhỏ giọng hỏi:
“Sư phụ, bạn của ngài bị bọn họ khống chế sao, có manh mối gì hay không, có cần ta giúp ngài phân tích không.”
Lý Thúc Đồng vỗ vỗ bả vai hắn rồi nói:
“Biết ngươi có tâm là được rồi, đây không phải là chuyện có thể tuân theo ý muốn của chúng ta.
Hơn nữa, ngươi biến ra mặt nạ mèo, vì lo lắng bọn họ sẽ trả thù Ngu Tuấn Dật sao, cho nên ngươi muốn muốn chủ động làm rõ một chuyện, ngươi không có quan hệ gì với đối phương?”
“Ừ.”
Khánh Trần nhỏ giọng nói:
“Ngu Tuấn Dật là lớp phó học tập của lớp chúng ta, hắn rất tốt bụng.
Có đôi khi ta chưa đóng nổi tiền quỹ lớp, hắn sẽ không nhắc nhở ta ngay trước các bạn học khác, mỗi lần như vậy hắn đều âm thầm nhắc nhở ta nộp tiền vào ngày cuối cùng.”
Một chút quan tâm nho nhỏ của bạn học chung lớp này đã khiến hắn rất cảm động.
Lý Thúc Đồng cười nói:
“Ngươi biết lo lắng đến người khác là chuyện tốt, nhưng mà, trong đêm nay, những người ở đây đều không đi ra ngoài được, không ai còn cơ hội đi tìm Ngu Tuấn Dật để trả thù.”
Câu nói ‘những người này sẽ không thể ra khỏi đây trong đêm nay ‘ nghĩa là tất cả những người này sẽ phải chết trong đêm nay!
Khánh Trần sững lại, hắn không nghĩ tới sư phụ mình lại muốn giết nhiều người như vậy!
3719 người, đây là số lượng người mà Khánh Trần thống kê được.
Đêm nay những người này đều sẽ chết.
Ở phía xa, Trần Vũ bắt đầu suy nghĩ, bây giờ Lý Thúc Đồng lại không quan tâm đến bạn bè mà xuất hiện ở đây, hắn nhất định phải tự cứu lấy mình.
Nhưng khi hắn ngắm nhìn xung quanh lại phát hiện, mình lại không biết phải làm như thế nào để thoát ra khỏi nơi này.
Hệ thông ngăn sóng của gục giam số 18 đã được khởi động, ngay cả tin tức hắn cũng không thể truyền ra ngoài.
Thế nhưng, không phải mọi người đều nói Lý Thúc Đồng rất trọng tình trọng nghĩa sao, lúc trước bọn họ còn cố ý tiết lộ tin tức về 36 tên tù nhân bị giam giữ bí mật cho Hằng Xã, sau đó bọn họ còn cố ý bố trí một cái bẫy để chờ Lý Thúc Đồng chiu vào, nhưng đối phương lại không đi cứu người, mà trở về bảo vệ vật cấm kỵ ACE-002!
Điều này đã lệch khỏi kế hoạch của bọn họ!
Trần Vũ mím môi không nói một lời, trong lòng hắn đang thầm hận, không nghĩ tới đêm nay lại là một cái bẫy cho bọn họ!
Cho dù hắn vừa miệt thị Lý Thúc Đồng như thế nào, nhưng khi Lý Thúc Đồng thật sự xuất hiện, tất cả mọi người mới có thể hiểu được cảm giác áp bách đến từ Bán Thần.
Lần này, cảm giác áp bách không còn là ảo giác nữa, Trần Vũ thật cảm thấy mi tâm của mình đau xót, giống như đang có người dùng mũi dao lơ lửng ở trước mặt của hắn!
Chờ chút, Trần Vũ chợt phát hiện ra một vấn đề: Trong ngục giam số 18 lúc này chỉ có người của nhánh thứ nhất của Lý thị và nhánh thứ ba của Trần thị, nhưng lại không có ai của Khánh thị xuất hiện ở đây.
Cơ hội tốt như vậy, làm sao Khánh thị có thể vắng mặt được?
Chuyện này rất không bình thường!
Chương 408: Xác Định Tọa Độ
👹KHỦNG BỐ SỐNG LẠI (BẢN DỊCH): Linh dị, dị năng, hắc ám lưu, đô thị, hài hước👹
Thời gian đếm ngược 5:45:00.
Tuyết lớn.
Chỉ còn lại có 45 phút nữa là sẽ đến tối.
Trong liên bang có một quy luật, tập đoàn không có quân đội của mình, nhưng toàn bộ toàn bộ quân đội của liên bang sẽ đều thuộc sự lãnh đạo của tập đoàn.
Câu nói này nghĩa là, tập đoàn mặc dù không được phép có lực lượng vũ trang tư nhân, nhưng bọn họ đã sớm thâm nhập vào bộ máy lãnh đạo của quân đội liên bang.
Ví dụ như sư đoàn 112 thuộc quân đoàn một của quân đội liên bang, được lãnh đạo bởi nhánh thứ nhất của Khánh thị.
Cách thành phố số 18 khoảng 18 cây số về phía đông bắc, đây chính là trụ sở của sư đoàn 112 thuộc quân đoàn một của quân đội liên bang.
Lúc này sắc trời còn chưa tối hẳn, nhưng trong doanh trại bật lên các thiết bị chiếu sáng khổng lồ.
Những bông tuyết từ từ rơi xuống từ trên bầu trời làm mặt đất biến thành màu trắng, màu sắc này làm doanh trại quân đội trở nên tràn ngập sát khí.
Hàng chục chiếc đèn chiếu ra ánh sáng màu trắng lướt qua không trung, nhìn giống như những thanh kiếm khổng lồ đang lượn qua lại trong quân doanh.
Khi ánh sáng chiếu lên không trung còn có thể nhìn thấy rất nhiều bông tuyết đang xuyên qua chùm sáng rơi xuống.
Binh sĩ trong doanh trại giống như những con kiến thợ đang bận rộn làm việc, bọn họ đi qua đi lại nhưng rất ngay ngắn và có trật tự.
Âm thanh coong coong coong coong truyền đến từ trong hoàng hôn, bảy chiếc máy bay trực thăng Hắc Đao – 02 có vũ trang, được trang bị tên lửa tầm nhiệt đã bay lên giữa không trung, ở trạng thái chờ lệnh.
Những chiếc máy bay trực thăng có vũ trang Hắc Đao – 02 type này đều được trang bị lò phản ứng hợp kim chì Sao Kim -13 type, có thể liên tục bay một quãng đường rất dài mà không cần dừng lại tiếp nhiên liệu.
Cánh quạt của nó đang bắt đầu quét gió thổi tuyết trên không trung.
Có người nói trong bộ đàm:
“Đội chiến đấu thứ nhất đã chờ lệnh, sẵn sàng hộ tống bất cứ lúc nào.”
“Đã nghe được, Quyền Trượng Hào yêu cầu cất cánh, chấp hành nhiệm vụ chiến đấu số 0221.”
“Cho phép cất cánh.”
“Neo số 1 đã được mở khóa.”
“Neo số 2 đã được mở khóa.”
“Nhiệt độ của thiết bị điều khiển lò phản ứng vẫn bình thường.”
“Cất cánh.”
Trong trung tâm chỉ huy, có một sĩ quan trung niên đang nghiêm túc nhìn màn hình theo dõi thời gian thực, hắn đang chờ cỗ máy chiến tranh bắt đầu khởi động.
Sau một lúc, trong gió tuyết.
Đột nhiên có một đống tuyết đọng bay lên trong quân doanh, có rất nhiều bông tuyết bay tung tóe, lều vải ngụy trang đổi màu cũng bị gió lốc thổi làm bay phất phới.
Trong trung tâm doanh trại, một chiếc phi thuyền đáng sợ đột ngột bay lên từ mặt đất, phía dưới nó đang có hàng trăm chiếc máy bay phản lực bay ra rồi sắp xếp thành một ma trận.
Bầu trời vì có tuyết rơi mà hơi âm u, bởi vì Quyền Trượng Hào cất cánh mà càng trở nên tối tăm.
Tuyết lớn trên bầu trời bị dòng khí xoáy làm đảo loạn, giống như những chiếc vòi rồng tung bay trên bầu trời.
Trong trung tâm chỉ huy lần lượt truyền đến giọng nói:
“Lần nữa xác nhận, lò phản ứng nhiệt độ bình thường.”
“Động cơ phản lực không khí ma trận bình thường.”
“Tọa độ đã được xác định.”
“Xác nhận chấp hành nhiệm vụ chiến đấu số 0221, Quyền Trượng Hào đã chuẩn bị sẵn sàng.”
Lúc này, một tên sĩ quan trẻ tuổi xông vào trung tâm chỉ huy, rồi gào lên với sĩ quan trung niên:
“Chú mười ba, ngươi có biết mình đang làm cái gì hay không? Ngươi đang phát động một cuộc chiến tranh đấy!”
Sĩ quan trung niên bình tĩnh nhìn hắn rồi nói:
“Ở trong quân doanh, ta là cấp trên của ngươi, không phải là chú mười ba của ngươi.
Không tuân theo kỉ luật quân đội, kéo ra ngoài treo ngược lên đủ hai mươi bốn giờ mới được thả xuống.”
Sĩ quan trẻ tuổi quát:
“Ngươi đã xin phép nhánh thứ nhất quyền sự dụng Quyền Trượng Hào hay chưa?!”
Sĩ quan trung niên cười lạnh rồi nói:
“Nhánh thứ nhất có là gì, ta chỉ nghe lệnh của gia chủ.”
Đợi cho binh sĩ trong doanh trại kéo sĩ quan trẻ tuổi kia ra ngoài.
Sĩ quan trung niên trong trung tâm chỉ huy bình tĩnh nói vào trong hệ thống truyền tin:
“Khởi hành.”
Vừa mới nói xong, phi thuyền Quyền Trượng Hào đang lơ lửng trên bầu trời đã phát ra những tiếng gầm thét đinh tai nhức óc, binh sĩ trong doanh trại đều ngẩng đầu lên xem, chiếc phi thuyền tỏa ra khí thể làm cho người ta cảm thấy khó thở đang bay lên bầu trời, nó đang biến bầu trời âm u lúc trước trở thành một bầu trời sắt thép mới tinh!
7 chiếc máy bay trực thăng vũ trang Hắc Đao – 02 type đang hộ tống ở bên cạnh nó, giống như những con hải âu nhỏ bé bên cạnh cá voi sát thủ.
Tất cả nhân viên hậu cần mặc đồng phục màu đen trên mặt đất đều đang chạy sang hai bên để tránh mình bị dòng xoáy không khí của động cơ phản lực đang đốt làm bị thương.
Trong tiếng động ầm ầm, Quyền Trượng Hào chậm rãi khởi động, nó đang bay lên càng lúc lên càng cao, tốc độ cũng càng lúc càng nhanh, sau đó bay về phía ngục giam số 18 ở phía tây nam!
Chương 409: Ta Biết Sai Ở Đâu Rồi
Phi thuyền khổng lồ lơ lửng trên không trung đón bão tuyết, nhìn vô cùng hoành tráng và tuyệt mỹ.
Trong khung cảnh hoành tráng của Quyền Trượng Hào, thậm chí không có ai chú ý tới có một nhóm binh sĩ bỗng nhiên rời khỏi trụ sở của sư đoàn 112, sau đó nhanh chóng đi về phía bắc.
….
Thời gian đếm ngược 5:20:00.
Trong ngục giam số 18, tất cả mọi người đều không biết bên ngoài đang xảy ra chuyện gì.
Khánh Trần đang ngồi đối diện Lý Thúc Đồng, hắn hỏi:
“Sư phụ, ta đoán trước kia có rất nhiều người thậm chí chỉ biết số thứ tự của ACE-002, nhưng lại không biết nó là cái gì và đang ở đâu.
Là ngài đã phát tán thông tin nó đang ở trong ngục giam số 18 sao?”
“Vì sao lại đoán như thế.”
Lý Thúc Đồng nở nụ cười.
“Bởi vì từ đầu đến cuối chuyện này, giống như đang có người cố ý tụ tập những người này lại với nhau.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Điều kiện thu nhận của vật cấm kỵ ACE-002 hẳn là cần rất nhiều mạng người, có lẽ số lượng còn vô cùng khổng lồ.
Đó là lí do vì sao ngài không ngừng chọn ra những người chết chưa hết tội, vì ngài muốn dùng bọn họ để có thể thu nhận vật cấm kỵ ACE-002.”
“Khi ta xuất hiện, ngài biết mình đã lưu lại truyền thừa của Kỵ Sĩ, cho nên có thể đi yên tâm đi làm việc mình muốn làm, nhưng mà, điều kiện thu nhận của vật cấm kỵ vẫn không thể thực hiện được.”
Khánh Trần tiếp tục nói:
“Cho nên ngài mới chủ động phát tán thông tin giả để thu hút tất cả những người muốn tranh đoạt vật cấm kỵ đến đây, sau đó dùng mạng của bọn họ đến hoàn thành việc thu nhận.”
“Cũng không đúng hoàn toàn.”
Lý Thúc Đồng cười nói.
“Ừ.”
Khánh Trần gật gật đầu, có vẻ hắn cũng không muốn suy nghĩ thêm:
“Ta biết sai ở đâu rồi, bởi vì khi ngài còn chưa quyết định thu ta làm đồ đệ, Quách Hổ Thiền đã nhận được tin tức giả liên quan tới vật cấm kỵ ACE-002, rồi mới đến nơi này.
Cho nên, thật ra ngài đã sớm có ý định rời đi.”
Trước kia Khánh Trần còn nghĩ là vì chính mình xuất hiện làm cho Kỵ Sĩ có người truyền thừa mới, cho nên Lý Thúc Đồng mới không còn lo lắng gì nữa, khi đó đối phương mới có ý định rời đi ngục giam số 18.
Nhưng khi tất cả manh mối tụ tập lại trong đầu hắn, chỉ cần kiểm tra lại một lần sẽ phát hiện thời gian của các manh mối lại không khớp với nhau.
Lý Thúc Đồng không phải vì Khánh Trần mới có ý định rời đi, mà bởi vì Khánh Trần đến làm chậm kế hoạch ban đầu.
Nếu như không có Khánh Trần, chỉ sợ mọi chuyện xảy ra hôm nay đã sớm xảy ra một tháng trước.
Lý Thúc Đồng cảm khái:
“Có đôi khi ta không thể xác định được, có được một đồ đệ thông minh như vậy là một chuyện tốt hay là chuyện xấu.
Ngươi phân tích cũng không sai, ta đã sớm có kế hoạch này.
Nhưng có lẽ ngươi không biết, rất nhiều chuyện vì ngươi đến mà đã thay đổi, ví dụ như cách kế hoạch này được tiến hành.
Bây giờ ta không thể nói cho ngươi biết, nhưng đến một ngày nào đó ngươi sẽ tự biết.”
Đối với chuyện này, Lý Thúc Đồng không có ý định tiếp tục giải thích gì thêm, nhưng Khánh Trần vẫn cảm thấy trong đó vẫn còn cất giấu một bí mật nào đó, có lẽ chuyện đó còn liên quan đến thân phận của hắn ở thế giới trong.
“Sư phụ, ngài có bao nhiêu bạn bị tập đoàn khống chế? Bọn họ đang bị tập đoàn nào khống chế?”
Khánh Trần hỏi.
“Trần thị.”
Lý Thúc Đồng bình tĩnh nói:
“Tám năm trước đã có rất nhiều người chết, nhưng vẫn còn 36 người chưa hi sinh bị Trần thị bí mật giam giữ.
Lúc ấy Lý gia đã đảm bảo cho ta, nhưng Trần thị lại không cam lòng, bọn họ lợi dụng tính mạng của 36 người để uy hiếp ta, muốn ta vào tù, bọn họ còn muốn ta mãi mãi ở trong này.”
“Ngài không tìm được nơi giam giữ của bọn họ sao?”
Khánh Trần hỏi.
“Ừ.”
Lý Thúc Đồng gật gật đầu:
“Ta đã tìm rất nhiều năm nhưng vẫn không thể tìm ra.
Nhưng mà, ngay sau khi ta truyền ra tin tức này, kế hoạch của những người bên ngoài đã bắt đầu.
Có người đã tổ chức một cuộc biểu tình của học sinh để thu hút sự chú ý củ tất cả lực lượng cảnh sát và quân đội, sau đó người đó lại tiết lộ một tin tức cho Hằng Xã, vào khoảng 19 giờ đêm nay, Trần thị sẽ xử tử 36 người đó, bọn họ còn chắc chắn ta nhất định sẽ đến đó.”
“Nhưng mà tin tung ra tin tức giả đó thì có tác dụng gì?”
Khánh Trần không hiểu.
“Bọn họ nghĩ ta không dám đánh cược.”
Lý Thúc Đồng nói.
36 sinh mệnh đó đều đã từng là bạn của hắn, đối với loại người như Lý Thúc Đồng mà nói, chỉ cần vẫn còn một tia hi vọng thì hắn vẫn sẽ đi thử xem.
Cho nên Trần Vũ mới cảm thấy, đêm nay chắc chắn Lý Thúc Đồng sẽ không trở lại ngục giam số 18.
Nhưng dù sao thì Lý Thúc Đồng cũng đã trở lại.
Sắc mặt Lý Thúc Đồng dần trở nên lạnh lùng:
“Có lẽ những người kia cho rằng ta sẽ giống như tám năm trước, luôn quan tâm đến sự chính trực và nhân hậu của kỵ sĩ, vậy thì bọn họ đã sai rồi.
Lý Thúc Đồng bây giờ đã không còn là Lý Thúc Đồng của tám năm trước nữa rồi.”
Chương 410: 15 Phút
Khánh Trần sửng sốt, thật ra bây giờ hắn cũng cảm thấy hơi kỳ quái.
Từ sau khi rời khỏi cấm địa số 002, hắn đã từng tìm kiếm những thông tin liên quan đến kỵ sĩ ở thế giới trong, sau đó hắn liền phát hiện tất cả mọi người đều đánh giá kỵ sĩ rất tốt.
Chính trực, nhân hậu, cứng cỏi, dũng cảm….
Nhưng đôi khi sự tàn nhẫn và quyết liệt mà Lý Thúc Đồng biểu hiện ra lại khác xa so với phong cách của những kỵ sĩ trước kia.
Sau đó Khánh Trần từng nghĩ, chắc chắn khi còn trẻ sư phụ cũng là một người rất lạc quan yêu đời, có lẽ không trầm ổn và quyết đoán như hiện tại.
Là do thế giới đã xảy ra một số chuyện, rồi tạo ra một Lý Thúc Đồng như hôm nay.
Khánh Trần đột nhiên hỏi:
“Sư phụ, điều kiện thu nhận của vật cấm kỵ ACE-002 đã đủ chưa?”
“Đủ rồi.”
“Sư phụ, hôm nay những người bạn của ngài sẽ chết sao?”
Lý Thúc Đồng bình tĩnh nói:
“Không biết, ta đã giao đáp án của chuyện này cho vận mệnh quyết định.”
Lúc này, Lý Thúc Đồng nói với Khánh Trần:
“Lẽ ra hôm nay không cần ngươi hỗ trợ, nhưng chuyện ngoài ý muốn chính là ngươi lại có thể vận dụng rất thành thạo đối với ACE-005, vậy nên ta cũng có việc giao cho ngươi đi làm.”
Nói đến đây, hắn nhờ Lâm Tiểu Tiếu mang tới một máy tool đọc rồi lấy ra một tấm hình:
“Người này tên là Tô Hành Chỉ, ngươi đến số 13 phố Xuân Lôi ở khu thứ chín để hắn, nói cho hắn biết có thể ra tay.
Đợi lát nữa ngươi sẽ dùng lối đi bí mật trong kho lạnh để rời đi, nhớ kỹ, nhất định phải nhanh.”
Nhưng mà, làm người không nghĩ tới chính là, Khánh Trần lại lắc đầu rồi nói:
“Sư phụ, ta không đi.”
“Vì sao?”
Lý Thúc Đồng cảm thấy rất bất ngờ với lí do này.
“Ngài muốn thông báo tin tức cho hắn là một chuyện rất đơn giản, không cần phải sắp xếp cho ta đi chuyến này, mặc dù ta không biết ngài có mục đích gì, nhưng ngài muốn ta đi tìm Tô Hành Chỉ, bởi vì muốn ta rời khỏi ngục giam số 18 mà thôi.”
Khánh Trần bình tĩnh nói.
“Ngươi cảm thấy trong ngục giam số 18 sẽ có nguy hiểm đúng không.”
Lý Thúc Đồng cười hỏi:
“Tất cả tù nhân trong ngục giam này đều không dám nhìn thẳng vào ta, trong ngục giam lại có Nhất bảo vệ, ngươi nghĩ sẽ có nguy hiểm gì sao?”
“Ta không biết, dù sao ta cũng sẽ không đi.”
Khánh Trần ngồi im trên ghế, không nhúc nhích chút nào.
Lý Thúc Đồng thở dài:
“Tiểu Trần, chúng ta quen biết nhau đã bao lâu rồi?”
“Rất lâu rồi.”
Khánh Trần trả lời:
“Ta đã từng nhớ lại tất cả những cảnh tượng từ khi quen biết ngài đến giờ, chúng dài như qua cả một thế kỉ.”
Lý Thúc Đồng cười nói:
“Sau khi ngươi trở thành học trò của ta, ta đã dẫn ngươi đến rất nhiều nơi, ta dẫn ngươi đến cấm địa số 002, dẫn ngươi đến Thanh Sơn Tuyệt Bích, còn dẫn ngươi lên võ đài.”
“Sư phụ phải cảm ơn ngươi rất nhiều, cùng ngươi đến những nơi đó, giống như ta đang trở về thời niên thiếu của mình.
Nhìn ngươi, sư phụ nhớ lại mình đã từng có dũng khí như thế nào.”
“Nhưng sư phụ mang ngươi đến những nơi này, lại không phải nơi chính ngươi muốn đến.
Ngươi có còn nhớ những gì ta đã từng nói không, sau khi chim non nở được hai tháng, Thanh Sơn Chuẩn bố mẹ sẽ đẩy tất cả số chim cắt non xuống vách núi, chỉ có những con chim non dám giương cánh bay mới có thể sống tiếp.”
“Mặc dù thời gian tươi đẹp luôn luôn rất ngắn, cũng luôn làm người ta cảm thấy lưu luyến, nhưng mà….”
“Bây giờ ngươi nên bắt đầu cuộc sống của chính mình.”
Khi đang nói chuyện, vị Bán Thần này lại ra tay đánh ngất Khánh Trần.
Lý Thúc Đồng nhìn về phía Lâm Tiểu Tiếu:
“Dùng đường đi bí mật đưa hắn ra ngoài, xe bay Nhất điều khiển đã đợi sẵn ở nơi đó.”
“Ông chủ.”
Lâm Tiểu Tiếu nhỏ giọng nói:
“Ngài không có ý định nói cho hắn biết sự thật sao, đánh ngất xỉu chỉ có thể làm hắn hôn mê trong nửa giờ, đến lúc hắn tỉnh lại nhất định sẽ muốn chạy về.”
“Không sao.”
Lý Thúc Đồng cười cười:
“Chỉ còn lại có 15 phút đồng hồ, hắn không kịp trở về…. Mọi chuyện bên trong thành phố số 18 đã bắt đầu rồi.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Độc Tu [Dịch] Độc Tu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Doc-Tu-Audio-Truyen.jpg)

