[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 40 : Đại Phúc (c391-c400)
❮ sautiếp ❯Chương 391: Đại Phúc
Khánh Trần nghĩ đến chuyện rất lâu trước kia mình đã từng sở hữu vật cấm kỵ, chuyện này khiến hắn cảm thấy có hơi phức tạp.
“Sư phụ, sao ngài là có được vật cấm kỵ này?”
Khánh Trần hỏi.
“Do một người bạn tặng.”
Lý Thúc Đồng bình thản nói.
“Là bạn nữ tặng sao?”
Khánh Trần nghi ngờ hỏi.
“Bây giờ sao ngươi lại thích hóng chuyện như vậy.”
Lý Thúc Đồng không hiểu.
“’Thượng bất chính hạ tắc loạn’ .”
Khánh Trần bình tĩnh trả lời:
“Ta không nghĩ ra, trừ sư phụ và ý chí của những tiền bối trong cấm địa số 002 kia, còn ai sẽ hào phóng tặng vật cấm kỵ cho người khác như vậy.”
Lý Thúc Đồng cười nói:
“ACE-005 là vật cấm kỵ thích hợp với Kỵ Sĩ nhất, cho nên tặng cho Kỵ Sĩ cũng là chuyện đương nhiên.
Bởi vì thuật hô hấp của Kỵ Sĩ có thể làm thay đổi giọng nói, vật cấm kỵ ACE-005 có thể thay đổi khuôn mặt, vật cấm kỵ này vốn sinh ra để giành cho Kỵ Sĩ chúng ta.
Hơn nữa điều mấu chốt nhất là, mỗi khi nó biến thành mèo thì đều rất đáng yêu.”
Khánh Trần chần trừ hai giây rồi mới hỏi:
“Lí do thứ hai mà ngài nói là nghiêm túc chứ?”
“Đương nhiên là nghiêm túc rồi.”
Lý Thúc Đồng nói:
“Mèo Maine được mệnh danh là ‘người khổng lồ dịu dàng’, nó rất thân thiện với con người, hơn nữa vật cấm kỵ còn không rụng lông! Chắc chắn ngươi chưa nuôi mèo bao giờ, không biết một con mèo không rụng lông hiếm thấy đến mức nào!”
“Được rồi.”
Khánh Trần nói:
“Mọi chuyện đều do ngài quyết định.”
Lúc này, Lý Thúc Đồng tháo mặt nạ hình mèo xuống rồi đặt nó vào trong tay Khánh Trần:
“Sau này nó sẽ thuộc về ngươi.”
Khánh Trần yên lặng nhìn mặt nạ hình mèo trong tay:
“Sư phụ, ngài đã giữ nó bao nhiêu năm?”
“18 năm.”
Lý Thúc Đồng hơi xúc động:
“Năm đó sư phụ mang theo nó làm không ít chuyện thất đức, dù sao thì có thể biến thành người khác bất cứ lúc nào là một chuyện rất thoải mái, có thể đi vu oan giá họa, còn có thể dùng nó làm rất nhiều việc khác.”
Khánh Trần im lặng, thậm chí hắn còn có thể tưởng tượng được sư phụ nhà mình đã từng lợi dụng vật cấm kỵ ACE-005 làm những chuyện gì!
“Sư phụ, điều kiện thu nhận của nó là gì?”
Khánh Trần hỏi.
“Bước đầu tiên là nhỏ máu.”
Lý Thúc Đồng cầm lấy cổ tay của Khánh Trần, sau đó rút ra hai sợi tóc trên đầu Khánh Trần.
Chân khí được truyền vào trong sợi tóc, hai sợi tóc mềm mại lúc trước bỗng nhiên thẳng băng như châm.
“Sư phụ, vì sao lại nhổ hai sợi?”
Khánh Trần tò mò hỏi.
Lý Thúc Đồng bình tĩnh nói:
“Là do tóc ngươi quá dày, ta lỡ tay nhổ nhiều.”
Khánh Trần:
“….”
Nói xong, hắn vứt một sợi tóc đi, chỉ để lại một sợi, sau đó nhẹ nhàng cắt một đường trên cổ tay Khánh Trần, ngay sau đó máu tươi đã chảy ra từ cổ tay hắn rồi rơi lên trên mặt nạ, ngay lập tức những giọt máu đó đều bị thấm vào trong.
“Bước thứ hai, hãy gọi tên của nó.”
Lý Thúc Đồng cười nói:
“Ngươi còn nhớ nó gọi là gì không?”
Khánh Trần nhíu mày, hắn nhanh chóng kiểm lúc lại trí nhớ của mình một lượt thì lại phát hiện ra, từ trước đến giờ mình không biết con mèo kia tên là gì!
Nếu như là những người khác, có lẽ bọ họ sẽ nghĩ là mình quên mất rồi, dù sao thì con mèo này thường xuyên xuất hiện như vậy, sao có chuyện không ai gọi tên của nó.
Nhưng mà Khánh Trần rất chắc chắn: Ngay cả Lâm Tiểu Tiếu, Diệp Vãn đều chưa bao giờ gọi tên con mèo này, có lẽ hai người này cũng không biết con mèo tên gì.
“Sư phụ, nó tên gì?”
Khánh Trần hỏi.
“Đại Phúc.”
Lý Thúc Đồng vừa cười vừa nói:
“Người biết tên của nó thì có thể trở thành chủ nhân của nó, đây chính là điều kiện thu nhận của vật cấm kỵ 005.
Bây giờ máu trong chiếc mặt nạ này đã đổi thành của ngươi, ngươi chỉ cần gọi tên của nó thì sẽ trở thành chủ nhân của nó.”
“Đại Phúc….”
Khánh Trần lẩm bẩm nói:
“Cái tên này do ai đặt, sao nghe quê mùa như vậy.”
Sau một lúc, giống như mặt nạ hình mèo cảm thấy lời kêu gọi của Khánh Trần, trong nháy mắt nó liền biến thành một con mèo Maine khổng lồ dài đến hơn một mét, sau đó lười biếng nằm trên tay Khánh Trần.
Nó rũ rũ đám lông tơ trên người, sau đó meo một tiếng với Lý Thúc Đồng, trong đầu Khánh Trần lại có thể nghe hiểu được tiếng của nó:
“Ngươi lại đưa ta cho đồ đệ của ngươi?!”
Lý Thúc Đồng cười nói với Khánh Trần:
“Đeo mặt nạ lên đi, chúng ta sắp đến ngục giam.
Nhớ kỹ, không được nói tên của nó cho người khác biết, nếu có người biết tên nó sẽ rất nguy hiểm.”
Khánh Trần hỏi:
“Trên đời này không có ai biết tên của nó sao?”
“Ừ, có tư liệu ghi lại nhưng đã bị ta xóa bỏ.”
Lý Thúc Đồng nói:
“Những người biết tên nó cũng đã bị xóa bỏ.”
Khánh Trần tự nhủ trong lòng, đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy từ xóa bỏ lại có hàm nghĩa kinh khủng như vậy, trong đầu hắn ra lệnh một câu, Đại Phúc lại co nhỏ thành một mặt nạ hình mèo.
Chương 392: Thay Đổi Diện Mạo
Lần này Khánh Trần lại đeo nó lên trên mặt lần nữa, mặt nạ hình mèo không còn là một đồ vật lạnh băng cứng nhắc như trước nữa.
Lý Thúc Đồng nói:
“Ngươi thử biến thành người khác xem, lần sử dụng đầu tiên sẽ khá khó khăn…Quên đi, ngươi thử biến xem.”
Vốn hắn muốn nói lần sử dụng đầu tiên sẽ khá khó khăn, là vì mặc dù ngươi biết mình muốn biến thành người nào, nhưng chưa chắc ngươi đã nhớ được rõ ràng các chi tiết trên gương mặt của đối phương.
Cho nên trong hầu hết những lần thay đổi gương mặt đều cần phải nhìn lại thật kĩ ảnh chụp của người kia, sau đó mới có thể từ từ đạt tới mức độ giống 90% so với bản gốc.
Nhưng mà Lý Thúc Đồng biết học trò của mình không giống với những người khác, hắn chỉ cần nhìn một lần là sẽ không quên được cho nên không cần so với ảnh chụp, tất cả mọi thứ về bản gốc đã có sẵn trong đầu đối phương.
Khánh Trần nghĩ ngợi, mình nên biến thành ai bây giờ, sau đó hắn đã biến thành Lâm Tiểu Tiếu, thậm chí còn dùng thuật hô hấp để bắt chước giọng nói của đối phương:
“Sư phụ, ta biến có giống không?”
“Vật cấm kỵ ACE-005 rất thích hợp với ngươi.”
Lý Thúc Đồng cảm khái:
“Mỗi lần ta biến thành người khác đều phải nghiên cứu ảnh chụp nửa giờ, thứ này ở trong tay ngươi chỉ cần một hơi thở liền có thể biến thành người khác, ngay cả ta cũng khó phân biệt được thật giả.”
Khánh Trần lại biến thành gương mặt của Diệp Vãn, chỉ là hắn có thể biến đổi gương mặt nhưng thân hình lại không hề khôi ngô cao lớn như Diệp Vãn, nhìn khá kì lạ.
Xem ra, sau này nếu hắn muốn biến thành khuôn mặt của người khác thì phải tìm người có dáng người tương tự mới khó bị nhận ra.
“Đúng rồi, sư phụ, vật cấm kỵ ACE-005 này cấp bậc gì?”
Khánh Trần hỏi:
“Nó có giai đoạn thứ hai không?”
“Theo lý thuyết hẳn là cấp A, bởi vì siêu phàm giả tách ra nó là cấp A.”
Lý Thúc Đồng nói:
“Nhưng đến bây giờ ta cũng chưa tìm ra giai đoạn thứ hai của nó thế nào.
Trên thực tế, trong những vật cấm kỵ thì loại cần hiến tế sẽ dễ thăm dò nhất, nhưng điều kiện thu nhận của Đại Phúc hơi cổ quái, như vậy sẽ làm mọi người khó hiểu, vì ngươi không biết nên bắt đầu thử nghiệm từ chỗ nào.”
Lúc này, Khánh Trần bỗng nhiên nghĩ đến một việc:
“Sư phụ, tổ chức Át Bích có bao nhiêu người?”
“Bọn họ có số thứ tự, từ át bích đến 2 bích, tổng cộng là 13 người.”
Lý Thúc Đồng trả lời:
“Đây là những thành viên trung tâm của Át Bích, ngoài bọn họ ra còn mấy trăm người, nhưng siêu phàm giả có thực lực thật sự chỉ có 13 người này, thực lực của bọn họ không giống nhau, có cao có thấp.”
“Vậy có thành viên nào của Át Bích có thân hình tương tự như ta không?”
“Có một người như vậy.”
Lần này, Khánh Trần đã biết mình phải làm như thế nào:
“Ngài có ảnh chụp của người này không?”
“Có.”
Lý Thúc Đồng cười thần bí:
“Lát nữa trở lại ngục giam số 18 thì bảo Lâm Tiểu Tiếu cho ngươi.”
Hai người tiếp tục đi vào sâu trong hành lang, Khánh Trần hỏi:
“Đúng rồi, sư phụ, những học sinh tham gia biểu tình có gặp nguy hiểm gì không?”
“Sẽ không.”
Lý Thúc Đồng trả lời:
“Sẽ có người bảo vệ bọn họ.”
…
Thời gian đếm ngược 16:30:00.
7 giờ rưỡi sáng, đội ngũ đông nghịt người biểu tình đã đi về hướng bắc được 30 phút đồng hồ, vì diện tích của thành phố số 18 rất lớn, dựa theo kế hoạch, 7 giờ tối nay họ mới có thể đến khu thứ ba.
Quãng đường đi bộ dài đằng đẵng lại cộng thêm thời tiết rét lạnh của cuối thu, tất cả những thứ này đều là một bài kiểm tra thể lực đối với học sinh tham gia biểu tình.
Nhưng mà, họ cũng đang muốn dùng cách này để diễn tả sự quyết tâm của mình.
Hơn nữa, trên đường đi, họ cũng hy vọng có thể thu hút được càng nhiều người tham gia hơn nữa, khiến cả liên bang đều chú ý đến cuộc biểu tình này.
Các học sinh thậm chí còn hi vọng, thông qua cuộc biểu tình ở thành phố số 18 này sẽ ảnh hưởng đến tầng lớp học sinh của những thành phố khác, để họ cũng tự phát tổ chức những cuộc biểu tình như vậy.
Giờ phút này, có rất nhiều ánh mắt đang chú ý quan sát nơi này.
Có người mong cuộc biểu tình của họ sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cũng có người mong họ có thể thành công.
Những người tổ chức cuộc biểu tình này hiểu được, không được để chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra trong cuộc biểu tình đầu tiên này, nếu không thì ngọn lửa vừa mới nổi lên sẽ bị dập tắt.
Trong đám người, người trong nhóm tổ chức đều hô vang khẩu hiệu cải cách giáo dục mỗi khi đi qua các khu dân cư.
Hơn một nghìn học sinh tham gia tổ chực biểu tình đứng xen lẫn trong đám đông, họ đang đẩy xe để phân phát thức ăn và nước uống cho mọi người.
Đồ ăn cũng không quá tệ, có thanh protein, nước thì là nước khoáng, không thể không nói, người tài trợ hoạt động biểu tình lần này rất tốt, nghe nói là một thương nhân nào đó đã dốc hết gia tài để tài trợ cho bọn họ.
Chương 393: Diễn Biến Cuộc Biểu Tình
Nhưng mà, biểu tình cũng không thuận lợi như trong tưởng tượng, mỗi khi họ đi qua một khu, uỷ ban quản lý an ninh của khu này lại đi ra kiểm tra giấy tờ cấp phép của cuộc biểu tình này.
Một lần biểu tình hợp pháp cần phải báo cáo cho bảy bộ phận khác nhau, chỉ riêng văn bản tài liệu đã có hơn 21 loại, mỗi lần đi qua một khu họ đều bị kiểm tra nửa giờ.
Mà mỗi khi kiểm tra, những người biểu tình lại phải đứng trong gió rét đợi nửa giờ.
Lịch trình của lần biểu tình này phái đi qua tổng cộng 4 khu, chỉ riêng tổng thời gian kiểm tra văn bản tài liệu hợp pháp đã chiếm đến hơn 2 giờ.
Các học sinh nhìn những người biểu tình đang đứng rét run lẩy bẩy trong gió, bây giờ họ mới nhân ra rằng rõ ràng có người muốn kéo dài thời gian, khiến họ bỏ cuộc vì gió rét.
Mặc dù có một số người đã cho phép cuộc biểu tình này diễn ra dưới áp lực của dư luận, nhưng họ không hy vọng đội ngũ biểu tình có thể thuận lợi đi đến ba khu trên.
Cảm xúc của những người biểu tình dần dần trở nên tức giận, họ lớn tiếng thể hiện sự bất mãn của mình với những người của ủy ban quản lý an ninh đang xem xét các giấy tờ cần thiết trước mặt, mà hững học sinh còn giữ được tỉnh táo thì không ngừng trấn an những người người biểu tình:
“Mọi người bình tĩnh một chút, đây chính là những gì họ muốn thấy, họ hi vọng chúng ta sẽ mất kiểm soát, sau đó sẽ có rất nhiều phóng viên làm to chuyện này lên!”
Nhưng vào đúng lúc này, một học sinh bỗng nhiên nhìn thấy, một người biểu tình đang lặng lẽ lấy ra một khẩu súng ngắn từ bên hông, sau đó hắn bí mật nhắm vào nhân viên uỷ ban quản lý an ninh.
Trên gương mặt người biểu tình này không hề có chút biểu cảm tức giận nào.
Bạn học đó hiểu, đó căn bản không phải người biểu tình, mà là những người phá hoại xen lẫn trong trong đội ngũ biểu tình!
Hắn muốn mở miệng ngăn cản, nhưng ngay sau đó, miệng của hắn lại bị người phía sau bịt lại.
Người học sinh này muốn giãy dụa, nhưng có một chuyện khiến cho người ta cảm thấy vô cùng kinh ngạc đã xảy ra, người biểu tình cầm súng kia không bóp cò, mà lại đứng nguyên ở chỗ đó.
Càng khiến người ta cảm thấy kinh ngạc hơn là, có một bàn tay đeo găng tay màu đen đã bịt miệng người cầm súng kia từ phía sau, không để đối phương phát ra bất cứ âm thanh nào.
Rất nhanh sau đó, người cầm súng đã bị người ta cho vào một túi vải màu đen, sau đó nhét vào trong một chiếc xe chở đồ ăn được tài trợ, chậm rãi đẩy đi chỗ khác.
Cho đến giờ phút này, cánh tay che học sinh miệng kia mới buông ra.
Học sinh kích động quay đầu nhìn, sau đó hắn thấy một người đàn ông trẻ tuổi buộc tóc sau gáy đang bình tĩnh nói với hắn:
“Không cần lên tiếng, nếu không sẽ làm nhiều người hoảng sợ.”
“Thế nhưng…”
Học sinh muốn nói, nhưng hắn lại không biết nên bắt đầu nói từ đâu.
Hơn nữa, hắn luôn cảm thấy người đứng trước mặt hắn nhìn rất quen mắt, hình như mình đã nhìn thấy khuôn mặt này mấy năm trước ở trên báo.
Người đàn ông trẻ tuổi đó đang mặc áo một chiếc khoác màu đen, hắn có thể nhìn thấy bên trong áo khoác là một bộ âu phục lịch làm và đồng hồ bỏ túi chiếc màu vàng.
Người đó đang nở một nụ cười với hắn:
“Yên tâm, Hằng Xã sẽ tìm ra những kẻ phá hoại giúp các ngươi.
Các ngươi cứ yên tâm biểu tình, sẽ có người giúp các ngươi giải quyết những thủ đoạn bẩn thỉu kia.”
Nghe thấy hai chữ Hằng Xã, cuối cùng học sinh cũng nhớ ra người đang đứng trước mặt mình là ai!
Hằng Xã, Lý Đông Trạch?!
Chỉ là học sinh vẫn không thể hiểu được, không phải Hằng Xã quản lí thế giới ngầm sao, sao loại người như vậy lại phải bảo vệ lần biểu tình này?
Khi hắn đang nói chuyện, Lý Đông Trạch đã biến mất trong đám đông, hắn cùng với những người của Hằng Xã đẩy hơn 20 chiếc xe đi ra ngoài, thùng hàng bên dưới mỗi chiếc xe đẩy đó đều chứa một kẻ phá hoại.
Hắn lặng lẽ nhìn về bầu trời phía tây thành phố số 18, hắn hiểu được, bên trong ngục giam số 18 hôm nay sẽ xảy ra một chuyện rất lớn.
Thế nhưng, ông chủ của hắn lại không cho phép hắn tham gia, đồng thời ra lệnh cho hắn nhất định phải ở lại bên trong thành phố số 18 để bảo vệ những người biểu tình này.
Điều này khiến Lý Đông Trạch cảm thấy t không vui, nên nhất định phải có người trả giá cho việc này.
Cuộc biểu tình chỉ vừa mới bắt đầu, hôm nay mọi người sẽ phải đi một quãng đường rất dài.
Nhưng vào lúc này, Lý Đông Trạch đang đi xuyên qua đám đông bỗng nhiên quay đầu, hắn thấy rất nhiều bông tuyết lặng lẽ rơi lên trên vai áo của mình.
Áo khoác màu đen, bông tuyết lại màu trắng, tuy trái ngược nhưng lại rất hài hòa.
Lý Đông Trạch nhìn lên bầu trời:
“Tuyết rơi rồi, còn rơi rất lớn.”
Mà đám đông người biểu tình, còn phải đi bộ trong trận mưa tuyết này rất lâu.
Chương 394: Giang Tiểu Đường
Cùng lúc đó.
Ngục giam số 18 vắng vẻ vẫn chưa tới giờ ăn cơm.
Khánh Trần thấy Lâm Tiểu Tiếu và Diệp Vãn đứng trên quảng trường, hắn phấn khích tiến lên chào hỏinhư những người bạn cũ gặp lại nhau.
So với căn nhà trong cao ốc Lạc Thần ở khu thứ sáu, thật ra nơi này mới giống nhà của Khánh Trần hơn, hai người trước mặt này chính là người nhà của hắn.
Khu vực đọc sách quen thuộc, khu huấn luyện quen thuộc, còn căn phòng ăn quen thuộc, thậm chí khi Khánh Trần ngẩng đầu nhìn lên trần nhà kim loại phía trên cũng cảm thấy thân thiết.
Loại cảm giác kỳ quái này như ngươi đã quanh quẩn ở bên ngoài rất lâu, cuối cùng cũng được về nhà mình.
Hai người Lâm Tiểu Tiếu và Diệp Vãn nhìn nhau cười một tiếng, thời gian này không gặp được Khánh Trần, bây giờ được gặp lại, họ cảm thấy rất vui.
Diệp Vãn đánh giá Khánh Trần:
“Lên được Thanh Sơn Tuyệt Bích rồi?”
Lâm Tiểu Tiếu vui vẻ nói:
“Lên được Tuyệt bích rồi.”
Diệp Vãn chậm rãi nhìn về phía hắn:
“Đừng chơi mấy trò nhại lại như trẻ con với ta.”
“Được rồi.”
Lâm Tiểu Tiếu tiếc hận nói.
Diệp Vãn lại nhìn về phía Khánh Trần lần nữa:
“Ta đã xem trận đấu của ngươi, nhìn tổng thể thì khá tốt, nhưng còn thiếu kinh nghiệm, ta hi vọng ngươi sẽ lập một kế hoạch vững chắc cho mình.”
“Rất lâu hắn mới trở về một lần mà ngươi lại nói đến chuyện tu luyện!”
Lâm Tiểu Tiếu không vui.
Lúc này, Khánh Trần nghe thấy Diệp Vãn nói về trận đấu trên võ đài, hắn chợt nhớ tới cái gì rồi quay lại hỏi Lý Thúc Đồng:
“Sư phụ, ngài có quen Giang Tiểu Đường của sàn đấu Hải Đường không?”
“Giang Tiểu Đường?”
Lâm Tiểu Tiếu nhướn mày.
Khánh Trần nhìn sang, phát hiện Lâm Tiểu Tiếu đã im lặng, dường như hắn không muốn thảo luận về người phụ nữ này.
“Sao vậy, nàng có vấn đề gì sao?”
Khánh Trần nghi hoặc:
“Khi ta nhắc đến nàng, biểu cảm của ngươi giống như từng bị nàng đá vậy.”
“Ngươi hỏi ông chủ đi, những chuyện này ta không muốn nhắc tới.”
Lâm Tiểu Tiếu bĩu môi nói.
Lý Thúc Đồng cười giải thích:
“Nàng cũng như Lâm Tiểu Tiếu và Diệp Vãn, đều là những đứa trẻ bị bỏ rơi, sau đó đã xảy ra một vài chuyện nên bọn Lâm Tiểu Tiếu không muốn nói tới nàng.”
Khánh Trần giật mình, xem ra đối phương cũng là một trong những đứa trẻ mồ côi mà Lý Thúc Đồng nhận nuôi, khó trách đối phương lại đột nhiên bảo hắn gọi nàng là chị, thậm chí vì câu này còn hứa hẹn chia hoa hồng cho mình theo tỉ lệ của Quyền Vương cấp Lục Địa Tuần Hành.
Chỉ là, không biết vì sao đối phương lại đột nhiên bỏ ý định này.
Khánh Trần cảm thấy hơi khó hiểu:
“Có thể tiết lộ chuyện gì đã xảy ra không?”
“Mọi chuyện đều đã qua.”
Lý Thúc Đồng cười nói:
“Tiểu Tiếu, ngươi đi lấy video về Từ Lâm Sâm đến đây, phải rõ ràng một chút.”
Lâm Tiểu Tiếu biết Lý Thúc Đồng muốn làm gì, không sau hắn đã cầm theo tool đọc quay lại, sau đó ấn mở nó, trong video là hình ảnh Từ Lâm Sâm bình tĩnh nhìn vào máy quay nói:
“Lần tấn công Hiệp hội Bảo hộ Động vật hoang dã ở trên vùng hoang dã là do Át Bích gây ra.
Nhưng ta cũng muốn vạch trần những việc mà Hiệp hội Bảo hộ Động vật hoang dã của liên bang đã làm.”
Nói xong, máy ảnh nhất chuyển, phía sau hắn ta có rất nhiều thi thể của linh dương nằm la liệt đầy đất, có vài con còn vừa bị lột da.
Những thi thể linh dương kia bị người ta vứt lung tung trên bãi bùn, nhìn vô cùng tàn nhẫn.
Máy quay lại quay về phía gương mặt của Từ Lâm Sâm, đối phương nói:
“Hiệp hội Bảo hộ Động vật hoang dã đã dùng lí do điều tra nghiên cứu để rời khỏi liên bang, kết quả họ lại mang theo súng đạn đi săn giết những loài có nguy cơ tiệt chủng để cung cấp thảm lông cho giới nhà giàu của liên bang, những tổ chức như thế này, Át Bích gặp ai sẽ giết người đó…”
Khánh Trần hơi ngạc nhiên, hắn không nghĩ tới Át Bích lại còn quản những chuyện thế này.
Cũng không nghĩ tới Hiệp hội Bảo hộ động vật của liên bang lại có thể làm những chuyện như vậy.
Sau một lúc, gương mặt của Khánh Trần bắt đầu biến đổi, chỉ sau năm sáu giây, hắn đã biến thành khuôn mặt Từ Lâm Sâm.
“Giọng nói thế nào?”
Khánh Trần hỏi.
Lâm Tiểu Tiếu cảm thán:
“Vật cấm kỵ ACE-005 rất thích hợp với ngươi, trước kia mỗi lần ông chủ muốn thay đổi gương mặt đều cần nửa ngày, ta nhìn thấy…Ông chủ, ta sai rồi.”
Lý Thúc Đồng không nhịn được mà khoát khoát tay:
“Sắp xếp cho cai ngục áp giải Khánh Trần từ bên ngoài vào, chuẩn bị thả họ ra, hôm nay ta sẽ trốn ở phía sau xem trò hay, chờ họ đến đông đủ rồi tính tiếp.”
“Chờ một chút, sư phụ.”
Khánh Trần hỏi:
“Các ngươi còn chưa nói cho ta tính cách của Từ Lâm Sâm như thế nào, Quách Hổ Thiền có thân thiết với hắn không?”
Chương 395: Giả Mạo
🔥SỐ HIỆU 09 (BẢN DỊCH): Nam chính chết đi sống lại vô số lần, hài hước cười ẻ chịu không nổi, nội dung hay không chê vào đâu được, lọt hố không sai!!!🔥
Bình thường muốn giả mạo người của một tổ chức, tốt nhất là giả mạo thành một người tầm thường nhất, như thế tỉ lệ bị phát hiện sẽ nhỏ hơn nhiều.
Cho nên khi Lý Thúc Đồng nói với Khánh Trần là “ta cần ngươi khuấy đục nước”, thiếu niên đã ngầm thừa nhận mọi người sẽ rất nghiêm túc, chân thành, đứng đắn rồi.
Khánh Trần cho rằng, nhất định lúc sư phụ bảo hắn giả mạo người khác cũng sẽ căn cứ vào nguyên tắc như vậy, sau đó chọn ra một người tương ứng ở trong Át Bích.
Nhưng hắn không ngờ sư phụ mình thật sự không hề chân thành chút nào.
Cũng không đứng đắn.
Mẹ nó ai rảnh mà đi giả mạo lão đại tổ chức của người khác chứ?!
Quan trọng hơn là, lúc ba người Lý Thúc Đồng, Lâm Tiểu Tiếu, Diệp Vãn cho mình xem video của Từ Lâm Sâm lại có vẻ mặt cực kì bình thản.
Ngay cả mẹ Diệp mày rậm mắt to cũng bắt đầu ung dung gài bẫy người khác như thế sao?!
Trong lòng Khánh Trần như có sóng gió, nhưng trên mặt vẫn rất bình tĩnh.
Hắn lạnh lùng chậm rãi đảo mắt qua tất cả mọi người, lại thấy hơn ba ngàn người trong sân rộng cũng đảo mắt theo hắn, ai nấy đều chuyển ánh mắt ra ngoài.
Gần như không ai dám nhìn vào mắt hắn.
Chỉ nhìn phản ứng của những người đó, Khánh Trần đã có thể đoán được Từ Lâm Sâm có cấp bậc gì rồi…
Lúc này, bão kim loại trên trời cao đang không ngừng xoay tròn, không khác gì lúc Quách Hổ Thiền đi vào, không ngờ rằng lúc cần diễn kịch cũng phải diễn y nguyên như vậy.
Trong ngục giam có 210 cái camera, ít nhất có một phần ba đều đang nhắm vào hắn, Khánh Trần thở dài trong lòng, quả thật hắn không ngờ được vậy mà hôm nay lại trở thành tâm điểm hóng hớt của mọi người.
Robot canh ngục bên cạnh tháo xích trên tay chân ra cho hắn, Quách Hổ Thiền đi đến trước mặt hắn, thấp giọng nói:
“Ông chủ, sao ngài cũng tới đây?”
Trong mắt gã đầu trọc lóe sáng, rõ ràng đối phương đang nghi ngờ về thân phận của Khánh Trần, dù sao Từ Lâm Sâm tiến vào ngục giam số 18 là chuyện lớn, đối phương là thành viên Át Bích mà không biết rõ tình hình, vậy chắc chắn là có vấn đề.
Mặc dù Quách Hổ Thiền cũng không biết có vấn đề gì.
Khánh Trần chậm rãi thăm dò bốn phía, muốn tìm xem sư phụ mình trốn ở đâu, nhỡ may bị Quách Hổ Thiền phát hiện ra, mình cũng tiện chạy về chỗ sư phụ.
Kết quả, hắn căn bản không thấy được bóng dáng của Lý Thúc Đồng.
Khánh Trần nhanh chóng suy nghĩ, hắn bỗng nhiên nói:
“Hoạt động du hành mà chúng ta khởi động đã bắt đầu, nếu như 19 giờ tối nay, đám người du hành có thể thuận lợi đến trên ba khu, như vậy cảnh sát, binh lính của thành phố số 18 đều sẽ tập trung qua bảo về nhân vật lớn của tập đoàn, đến lúc đó chúng ta cũng không cần phải bó tay bó chân nữa.”
Quách Hổ Thiền sửng sốt, lặng lẽ gãi gáy:
“Ông chủ, vừa rồi ta còn tưởng có ai giả trang thành ngài chứ… Dư Dữ Ngư nói với ta, bây giờ chỗ học sinh du hành đang rất thuận lợi, có Ương Ương dẫn người điều khiển đội ngũ, hẳn là có thể tiến hành theo kế hoạch của chúng ta.”
Trong lòng Khánh Trần bỗng nhiên nhẹ nhàng thở ra, người ngoài cũng không biết hoạt động du hành lần này là do Át Bích làm, nhưng bởi vì hắn quen Ương Ương, lại đoán Ương Ương là thành viên Át Bích, cho nên mới có thể nói chắc chắn được như thế.
Hắn nhắc đến “Át Bích khởi xướng du hành” chính là để xác nhận thân phận của hắn.
Nhưng Khánh Trần cố gằng không nhắc đến Ương Ương, bởi vì nếu như hắn nói thẳng là Ương Ương đề xuất, sau đó Ương Ương sẽ có thể nhanh chóng thu nhỏ phạm vi “người giả mạo”.
Lúc này, Quách Hổ Thiền đã tin tưởng thân phận của Khánh Trần rồi, dù sao khuôn mặt, giọng nói, thậm chí còn biết bí mật của tổ chức, đây không phải là là ông chủ thật thì còn là ai nữa.
Quách Hổ Thiền sờ cái đầu trọc, nói:
“Đúng rồi ông chủ, Ương Ương thể hiện cũng khá tốt trong kỳ khảo sát, ta cảm thấy có thể sắp xếp nàng làm thành viên chính thức của Át Bích.
Chỉ có điều là gần đây nàng không phản hồi tin tức kịp thời, đương nhiên, Dư Dữ Ngư nói nàng đang bận khởi xướng việc giáo dục cải cách du hành, thỉnh thoảng không liên lạc được cũng là bình thường…”
Khánh Trần có chút bất ngờ, hắn không ngờ Ương Ương mới chỉ đang ở kỳ khảo sát làm thành viên Át Bích, thậm chí còn không được tính là chính thức.
Trước đó lúc Ương Ương xuất hiện bên cạnh hắn, hắn và Lý Thúc Đồng đã đoán nàng thuộc về tổ chức Át Bích rồi.
Nhưng sau khi Lý Thúc Đồng kiểm tra thân phận của nàng mới phát hiện trong Át Bích không có người này.
Đây là một chuyện rất kỳ quái, ngay cả Lý Thúc Đồng cũng than thở năng lực của Ương Ương rất hiếm có, trăm năm khó gặp, nếu loại người này thật sự là thành viên của Át Bích, vì sao lại không có tên tuổi?
Sau khi Khánh Trần và Lý Thúc Đồng dùng phương pháp loại trừ, đã tin chắc rằng nàng là người của Át Bích, như vậy thì chỉ còn lại hai khả năng: Thứ nhất là, nàng là một trong những con át chủ bài của Át Bích, không phải ai cũng gặp được.
Thứ hai là, có lẽ nàng mới gia nhập vào Át Bích.
Chương 396: Nghi Ngờ
Hôm nay sẽ lên 10 chương, mọi người hãy ĐỀ CỬ hoặc ĐẨY KIM PHIẾU để ủng hộ mình nhé! Cám ơn ạ!
Bây giờ xem ra hắn đã đoán trúng.
Quách Hổ Thiền bổ sung:
“Ông chủ, năng lực của Ương Ương đúng là rất lợi hại, hay là đừng tiếp tục khảo sát người này nữa, nhanh chóng nhận vào Át Bích của chúng ta đi.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Để xem đã.”
“Đúng rồi.”
Quách Hổ Thiền tiếp tục nói:
“Dư Dữ Ngư nói ngươi tính đến Hoả Đường trước Đại Tuyết Phong Sơn, tin tức của hắn chẳng đáng tin gì cả.”
Trong lòng Khánh Trần nhẹ nhàng thở ra, ông chủ của ngươi không có ở gần đây, vậy thì dễ làm rồi…
Hắn bình tĩnh nói:
“Bây giờ có quá nhiều đầu trâu mặt ngựa ẩn nấp trong ngục giam số 18, ta sợ ngươi ở trong này không đối phó được, cho nên liền vào.
Chuyện của Hỏa Đường có thể đợi được, nhưng việc lấy được vật cấm kị lại không thể chờ.”
“Thì ra là thế.”
Quách Hổ Thiền cảm thán:
“Vẫn là ông chủ suy nghĩ chu đáo, mặc dù Lý Thúc Đồng không ở trong ngục giam, nhưng gần đây thế lực khắp nơi cũng sắp xếp không ít người vào, chưa chắc Át Bích chúng ta sẽ chiếm được lợi thế.
Nhưng mà nếu có ông chủ thì lại khác, lần này chúng ta sẽ lấy cả vật cấm kị ACE-002 và 005!”
Khánh Trần tự nhủ trong lòng, ngươi rất có dã tâm, cầm một thứ vẫn chưa thoả mãn, còn đòi lấy cả hai thứ?
Hắn bình tĩnh hỏi:
“Lúc ta đến đây khá vội vàng, hãy nói tin tức mới nhất mà ngươi biết về hai vật cấm kị này cho ta.”
Quách Hổ Thiền thấp giọng nói:
“Ta nghi ngờ ACE-005 chính là con mèo to bên cạnh Lý Thúc Đồng.”
“Vì sao.”
Khánh Trần bình tĩnh hỏi.
“Bởi vì con mèo kia chưa từng rụng lông, ông chủ, ta đã quan sát từ rất rồi, con mèo kia thật sự không rụng lông.”
Quách Hổ Thiền nói:
“Hỏa Đường cũng nuôi rất nhiều mèo, nhưng chúng rụng rất nhiều lông, ta còn cảm thấy khó thở, trên đời này làm gì có mèo không rụng lông chứ!”
Khánh Trần tự nhủ đây đúng là điểm mù kiến thức của mình, trước kia hắn còn chẳng nuôi nổi mình, nào có tiền để nuôi mèo, cho nên hắn cũng không biết mèo sẽ rụng nhiều lông như thế.
Mà loài mèo không rụng lông như Đại Phúc sẽ kì lạ đến mức nào.
Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi nói:
“Phân tích rất có lý, nhưng cũng có thể là Lý Thúc Đồng để ACE-005 ở trên người.”
“Không đâu.”
Quách Hổ Thiền nói:
“Dư Dữ Ngư nói với ta, có người ở bên ngoài đã nhìn thấy Lý Thúc Đồng xuất hiện ở Hằng Xã, đối phương gặp Lý Đông Trạch một lần rất ngắn, nhưng lại không dẫn mèo theo.
Đúng rồi ông chủ, ngài nói xem, mèo của Hỏa Đường vào rụng lông mùa hè, mùa đông sẽ mọc lông, vậy khi nào con người mới mọc tóc?”
Khánh Trần nhìn thoáng qua cái đầu trọc của đối phương:
“Khi còn bé.”
Quách Hổ Thiền: “…”
Khánh Trần suy nghĩ, thật ra có một điểm đáng ngờ, đã xác định được Ương Ương là thành viên của Át Bích, vậy nàng đã biết thân phận của Lý Thúc Đồng, cũng biết Lý Thúc Đồng ở đâu.
Át Bích căn bản không cần dùng tin tức “Lý Thúc Đồng từng đến Hằng Xã gặp Lý Đông Trạch” để phán đoán tình huống, cứ hỏi Ương Ương là được rồi.
Chẳng lẽ Ương Ương thật sự giữ bí mật?
Điều này khiến Khánh Trần thấy hơi bất ngờ, đầu tiên là đối phương tới gần Lưu Đức Trụ, sau đó đổi mục tiêu thành mình, không phải là vì để lấy được nhiền thông tin hơn sao, nhưng cô bé này lại không nói tin tức mình lấy được cho Át Bích.
“Vậy còn ACE-002 thì sao?”
Khánh Trần hỏi.
“Cái này thì không có cách nào xác định được.”
Quách Hổ Thiền lắc đầu nói:
“Nhưng mà ta thám thính được một việc, trong ngục giam số 18 có một phạm nhân là Khánh Trần đã từng nói, lúc trước hắn biến mất một khoảng thời gian là bị giam vào trong phòng tối, nơi đó kín mít không một kẽ hở, chỉ có bóng tối chứ không có ánh sáng, không có âm thanh.
Thế nhưng ông chủ cũng biết đấy, chúng ta trộm được bản đồ ngục giam số 18, trên bản đồ căn bản không có thứ trái với chủ nghĩa nhân đạo như phòng tối… Có lẽ đó vốn là vật chứa vật cấm kị mà mình lấy được, giống như vật chứa ACE-089 của toà án vậy!”
Quách Hổ Thiền sờ cái đầu bóng loáng, tiếp tục nói:
“Chắc hẳn Lý thị và Trần thị cũng phát hiện ra chuyện này, cho nên ta thấy có vẻ bọn họ đang có hai dự định, dự định đầu tiên là đến trước cửa, thăm dò gần đó có “vật chứa” nào khác không, dự định tiếp theo chính là hôm nay sẽ bắt sống Lâm Tiểu Tiếu và Diệp Vãn, hỏi vị trí của vật cấm kị từ trong miệng bọn họ.
Đến lúc đó chúng ta sẽ nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, chờ bọn họ hỏi ra manh mối về vật cấm kị rồi thì cướp lấy.”
Lúc này Khánh Trần cũng đã hiểu: Đám người này chưa xác định ACE-005, ACE-002 có tác dụng gì, cũng chưa xác định được rốt cuộc ACE-005, ACE-002 là cái gì.
Chỉ là, nếu những người này thật sự dám ra tay với Lâm Tiểu Tiếu và Diệp Vãn, hôm nay đều phải chết ở đây.
Nhưng mà vừa nãy lúc hắn đảo mắt một vòng, đám tù nhân khác không dám đối mặt với hắn, Khánh Trần nghĩ thầm không biết thế lực này có dám ra tay hay không…
Chương 397: Có Người Biến Mất
Át Bích đã đích thân đến, trong lòng những người khác không có nghi ngờ gì sao?
Không đúng, Lâm Tiểu Tiếu và Diệp Vãn nổi tiếng đã lâu, nếu những người này biết hai người trấn giữ ngục giam số 18 mà còn dám tới, vậy nhất định phải có chiêu sau.
Ít nhất là còn chuẩn bị thứ mạnh hơn ở phía sau để đối phó với Lâm Tiểu Tiếu và Diệp Vãn!
Khánh Trần nghĩ vậy, liền nghiêm túc nói ra một tin tức nửa thật nửa giả:
“Không nói đến ACE-005 có còn ở trong ngục giam hay không, theo ta được biết, Lý Thúc Đồng không có cách nào mang ACE-002 ra ngoài, hơn nữa ta cũng có chút manh mối về ACE-002.”
Quách Hổ Thiền vui mừng, vội vàng hạ giọng nói:
“Ông chủ có đầu mối về ACE-002?”
“Ừm.”
Khánh Trần bình tĩnh đáp lại y như Từ Lâm Sâm trong video:
“Đến lúc đó ngươi phối hợp với ta, nhân lúc bọn họ không chú ý cầm ACE-002 đi.”
Quách Hổ Thiền lập tức phấn khởi.
Nói xong, Khánh Trần quan sát hoàn cảnh xung quanh.
Hắn chợt phát hiện ra một vấn đề, hắn không thấy một người quen nào ở xung quanh cả, không thấy Lưu Đức Trụ, cũng không thấy Ngu Tuấn Dật, ngay cả Lộ Quảng Nghĩa cũng không thấy!
Lạ thật, tất cả tù nhân đều ở nơi này, vì sao lại có nhiều người biến mất như vậy chứ?
Chẳng lẽ là chuyển sang ngục giam khác, hay là bị nhốt vào một chỗ rồi? Nhưng trước đó mấy người Lý Thúc Đồng và Lâm Tiểu Tiếu cũng không nhắc đến chuyện này mà?
Nhưng vào lúc này, có hai người đàn ông từ trong đám người đi đến chỗ hắn và Quách Hổ Thiền.
Khánh Trần có thể cảm giác được, cơ bắp cả người Quách Hổ Thiền đột nhiên căng cứng, căng thẳng giống như có một trận chiến lớn vậy.
Hắn thở dài trong lòng, lúc này chắc chắn sư phụ cũng đang tập trung quan sát chỗ này rồi.
Nói không chừng còn cầm hoa quả trong tay.
Khánh Trần cảm thấy mình quá khổ sở.
…
Hai người đàn ông kia chậm rãi đi đến trước mặt Khánh Trần, một người trong đó bình tĩnh nó:
“Từ Lâm Sâm, đã lâu không gặp.”
Khi hai người này đi ra khỏi đám người, tất cả mọi người trong ngục giam đều dừng chuyện trong tay mình lại, lặng lẽ chú ý đến bên này.
Ai cũng đang đợi Khánh Trần mở miệng nói chuyện.
Khánh Trần nhìn người đàn ông trước mặt, trầm mặc nửa ngày:
“…Ngươi là ai?”
Người đàn ông cười lạnh:
“Đã sớm nghe nói Từ Lâm Sâm của Át Bích kiêu ngạo, không ngờ lại kiêu ngạo đến thế.”
Khánh Trần dở khóc dở cười, hắn cũng không cố ý tỏ ra kiêu ngạo, nhưng thật sự hắn không biết đối phương là ai, chỉ có thể nói vậy.
Dưới tình huống này, không biết mà giả vờ biết mới dễ xảy ra vấn đề hơn.
Một người đàn ông khác ở bên cạnh cũng cười lạnh:
“Xem ra, Từ Lâm Sâm của Át Bích cũng không nhớ rõ ta.”
Khánh Trần quan sát đối phương tỉ mỉ, trầm mặc hai giây mới nói:
“Chưa tới Bán Thần, không xứng được ta nhớ.”
Sau ngày hôm nay, bên ngoài đồn Từ Lâm Sâm như thế nào cũng không liên quan gì đến Khánh Trần cả…
Sắc mặt của người đàn ông đối diện càng thêm âm trầm:
“Ngươi cũng vừa mới tăng lên cấp A mà thôi, không biết ngươi lấy sức mạnh ở đâu ra, ngay cả Trần Thời cũng không dám nói như vậy đâu.”
Khánh Trần hỏi:
“Trần Thời là ai?”
Hô hấp của mọi người xung quanh bỗng nhiên khựng lại, ngay cả Quách Hổ Thiền cũng kinh ngạc.
“Được lắm.”
Người đàn ông đột nhiên nở nụ cườ:
“Ta sẽ chuyển câu nói này cho hắn.”
Khánh Trần nói câu xin lỗi với Từ Lâm Sâm ở trong lòng, nhưng quan trọng nhất là hắn thật sự không biết Trần Thời là ai.
Vào lúc này, Quách Hổ Thiền ở một bên lại cảm thấy cực kì vinh dự, hoá ra ông chủ nhà mình lại có khí phách như thế, ngay cả Trần Thời dưới Bán Thần mà cũng không thèm coi ra gì!
Sau này Át Bích chắc chắn sẽ cực kì rực rỡ dưới sự dẫn dắt của ông chủ.
“Ông chủ, không phải chúng ta muốn xem trò hay của hắn sao, nhưng sao ta lại cảm thấy hắn đóng vai thành thạo điêu luyện như vậy chứ.”
Ở một góc nào đó trong ngục giam, Lâm Tiểu Tiếu nhỏ giọng nói thầm.
Diệp Vãn gật đầu:
“Tiểu Trần chưa bao giờ gặp Từ Lâm Sâm, lại có thể diễn được tính cách kiêu ngạo của Từ Lâm Sâm, còn có vẻ hơn hẳn.”
Ba người Lý Thúc Đồng, Lâm Tiểu Tiếu, Diệp Vãn đứng trong bóng tối, yên lặng nhìn trò hay.
Vốn dĩ mọi người đã bàn với nhau là muốn xem Khánh Trần luống cuống tay chân.
Sau đó Lý Thúc Đồng sẽ làm sư phụ tốt ra tay cứu giúp, như thế mới thể hiện được giá trị của sư phụ.
Dù sao, bình thường đồ đệ quá hờ hững, khiến sư phụ chẳng có cảm giác thành tựu gì hết.
Giống như người mẹ trong gia đình bình thường, mặc dù nàng cằn nhằn ngươi không đắp chăn, không chú ý giữ ấm, không học tập cho tốt, nhưng nếu như ngươi làm rất tốt mọi chuyện, nàng lại đột nhiên cảm thấy mình không có cảm giác tồn tại.
Bây giờ Lý Thúc Đồng đang có cảm giác này, nên muốn tạo chút nguy hiểm cho Khánh Trần, dù sao có Bán Thần như hắn đóng giữ trong ngục giam, sẽ không xảy ra chuyện rắc rối gì.
Chương 398: Đầm Nước
👹KHỦNG BỐ SỐNG LẠI (BẢN DỊCH): Linh dị, dị năng, hắc ám lưu, đô thị, hài hước👹
Chỉ là hình như hướng phát triển bây giờ không giống dự đoán của mọi người…
Lý Thúc Đồng trầm mặc nửa ngày:
“Cứ xem sao đã.”
Lúc này, người đàn ông ở đối diện Khánh Trần lại nói:
“Chúng ta không ngờ được vậy mà Át Bích lại vào một nơi nguy hiểm như ngục giam số 18, ngươi không sợ bị Lý Thúc Đồng trấn áp đến chết sao?”
Mấy năm nay, siêu phàm giả bị Liên Bang bắt đều sẽ được tập đoàn thu nhận, sau đó mời luật sư giỏi nhất, đắt nhất giúp bọn họ rửa sạch tội.
Những siêu phàm giả bị tóm được nhược điểm kia sẽ biến mất trước mắt mọi người, ví dụ như Đỗ Hạo, Tạ Ưng Canh trước Khánh Trần vậy, bọn họ đã biến mất 3 năm, bây giờ lại lặng lẽ làm việc cho Lý thị, Trần thị.
Nhưng cũng có ngoại lệ, đó là một số người không chịu khuất phục như Quách Hổ Thiền, thì sẽ bị đưa tới ngục giam số 18.
Bởi vì nơi này có Lý Thúc Đồng, siêu phàm giả khác không dám gây ra sóng gió gì.
Mặc dù Từ Lâm Sâm mạnh hơn Quách Hổ Thiền, nhưng đến ngục giam số 18 cũng sẽ bị trấn áp, cho nên người đàn ông kia mới có thể nói như vậy.
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Mọi người đều biết Lý Thúc Đồng đã rời khỏi ngục giam số 18 rồi, nên không cần nói lời vô dụng đó đâu, nếu không phải biết hắn đã rời đi, hai người các ngươi lại dám vào ngục giam này sao? Trong khoảng thời gian này, ai cũng biết rõ vì sao có mấy trăm người được chuyển đến ngục giam số 18 mà.”
Đỗ Hạo phía đối diện cười lạnh:
“Vậy chúng ta cũng sẽ nói thẳng luôn, cho dù Từ Lâm Sâm ngươi kiêu ngạo thế nào, Át Bích cũng chỉ có mấy chục người trong ngục giam thôi, nếu như ngươi muốn cướp ACE-002 một mình, ta và Tạ Ưng Canh sẽ bắt tay lại làm hỏng kế hoạch của ngươi, cho nên hay là chúng ta hợp tác, bắt Lâm Tiểu Tiếu và Diệp Vãn trước rồi nói sau.”
“Ngươi cảm thấy các ngươi xưng hợp tác với ta sao?”
Khánh Trần lạnh lùng nhìn hai người, nhưng mà hắn bỗng phát hiện có vẻ hai người kia đang định ra tay:
“Các ngươi xứng.”
Chuyển lời đột ngột như thế khiến đám người đều ngây ra, sửng sốt không hiểu rốt cuộc Từ Lâm Sâm có muốn hợp tác hay không.
Khánh Trần nhìn hai người:
“Các ngươi định bao giờ sẽ ra tay với Lâm Tiểu Tiếu, Diệp Vãn?”
“Đêm nay.”
Tạ Ưng Canh bình tĩnh đáp.
Sự hỗn loạn trong ngục giam số 18 dần dần lắng lại.
Tất cả mọi người đều đang chờ học sinh du hành quấy rối trật tự bên ngoài, hai chuyện có vẻ không liên quan, bỗng nhiên lại liên hệ chặt chẽ với nhau.
Có lẽ, đây cũng là một trong những nguyên nhân mà học sinh du hành được phê duyệt hợp pháp, có người hy vọng xáo trộn được ánh mắt của càng nhiều người càng tốt.
Đếm ngược 14:00:00.
Chỉ còn 9 giờ nữa là đến đêm.
Ngay trong đám người, mấy phạm nhân đang lặng lẽ rời khỏi đội ngũ, đi vào nhà vệ sinh.
Mấy người bọn họ gặp nhau trong nhà vệ sinh, nhưng đều không nói gì, mà chia nhau vào trong từng vách ngăn một.
Những người này thuộc những tổ chức khác nhau, bây giờ phải nhanh chóng liên lạc với bên ngoài, ví dụ hỏi cấp trên vì sao không nói Từ Lâm Sâm sẽ đến, có phải Lý Thúc Đồng cũng đang ở bên ngoài không, hay là tiến triển của học sinh du hành.
Một phạm nhân vén tay áo lên, sau đó gỡ một cánh tay máy móc của mình ra, lấy mấy linh kiện ở trong đó, để lắp thành một thiết bị phát tín hiệu hoàn chỉnh.
Một giây sau, tù nhân phụ trách truyền tin trong vách ngăn đều phát hiện thiết bị truyền tin của bọn họ đã bị mất sóng, căn bản không bắt được một tín hiệu nào cả.
Ngục giam số 18 giống như một toà thành tách biệt ở bên ngoài thành phố số 18 vậy.
Đợi đám người xung quanh tản đi, trong lòng Khánh Trần mới nhẹ nhàng thở ra.
Hắn vẫn vẫn duy trì vẻ mặt bình tĩnh, bởi vì hắn biết lúc này còn có vô số ánh mắt nhìn mình chằm chằm.
Át Bích đích thân đến, đúng là đã ảnh hưởng đến vô số người.
Nhưng mà Khánh Trần không nghĩ quá nhiều, nhiệm vụ bây giờ của hắn chính là quấy đục vũng nước này.
Lúc trước Lâm Tiểu Tiếu đã nói:
Lần này có nhiều phạm nhân bị chuyển đến lắm, chỉ trong mười ngày ngắn ngủi, ngục giam số 18 đã tăng lên 1200 người.
Trong 1200 người này, có người của từng tổ chức thế lực, cũng có người vô tội bị bắt chuyển đến, bọn họ trộn lẫn với nhau, căn bản không có cách nào để phân biệt.
Cho dù Lý Thúc Đồng là Bán Thần, muốn quét sạch ngục giam số 18, cũng không muốn làm người vô tội bị thương.
Cho nên, chỉ có thể ngoáy đầm nước này lên, để những động vật trong đó bơi lội, mới có thể biết con nào là ăn thịt, con nào là ăn chay ở trong đầm nước này.
Nghĩ tới đây, Khánh Trần lặng lẽ dẫn Quách Hổ Thiền đi qua đám người, tới phòng của Lý Thúc Đồng.
Trong phút chốc, mọi người đều đổ dồn ánh mắt tới, muốn xem “Từ Lâm Sâm” này định làm gì.
“Ông chủ, chúng ta đi đâu?”
Chương 399: Chạy Đi
Quách Hổ Thiền nghi ngờ nói.
“Dẫn ngươi đi lấy vật cấm kị.”
Khánh Trần bình tĩnh đáp lại.
Một giây sau đó, Khánh Trần bỗng nhiên đi vào một phòng tù rộng mở, lấy một quyền sách nặng nề từ bên trong ra, nhét vào trong tay Quách Hổ Thiền.
Khánh Trần nghiêm túc thấp giọng nói:
“Chạy! Ta che chở cho ngươi!”
Quách Hổ Thiền ngơ ngác một chút, sau đó quay người chạy về phía cánh cửa hợp kim của cái sân phía bắc.
Mặc dù hắn cảm thấy quá đột ngột, nhưng ông chủ đã giao ACE-002 quan trọng như thế cho mình, còn muốn che chờ mình thoát khỏi ngục giam số 18, bây giờ đâu phải là lúc hắn e ngại chứ?
Trong chốc lát, vật tổ xuất hiện trên người Quách Hổ Thiền, hắn lao ra ngoài như một con trâu hoang, rất có khí thế cản giết thần, phật cản giết phật.
Cũng vào lúc này, gần ngàn người trong sân bắt đầu di chuyển theo, còn có người hô lớn:
“Ngăn hắn lại, đừng để hắn cầm vật cấm kị đi!”
“Cướp vật cấm kị lại cho ta!”
Ngục giam số 18 đột nhiên hỗn loạn hẳn lên, hơn một nửa số phạm nhân căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì, có vẻ hơi mờ mịt, còn gần một nửa phạm nhân lại chạy như điên theo Quách Hổ Thiền.
Biển người mãnh liệt, Quách Hổ Thiền còn chưa kịp chạy đến bên cạnh cánh cửa hợp kim, đã có hơn trăm người chặn lại đường đi của hắn!
“Cút hết cho ta!”
Quách Hổ Thiền giận dữ gào lên rồi xông vào đám người, cũng ôm chặt quyển sách nặng nề vào trong lòng.
Chỉ trong chớp mắt, lại có hơn mười phạm nhân bay vèo lên không trung như bị xe bọc thép đang lao nhanh va phải.
Thế nhưng lúc Quách Hổ Thiền đang dũng cảm tiến lên, lại có hai người bình tĩnh đi từ phía sau tới.
Người đàn ông trung niên tên là Đỗ Hạo bình tĩnh duỗi hai ngón tay thon dài về phía dưới xương sườn của Quách Hổ Thiền, nhân lúc gã đầu trọc đang mải đối phó với những người khác.
Dưới xương sườn của Quách Hổ Thiền bị đánh lén, cảm giác đau đớn bỗng nhiên lan ra khắp toàn thân, không nhịn được buông lỏng hai tay.
Một giây sau, Tạ Ưng Canh ở bên cạnh bỗng nhiên đưa tay cầm lấy mép sách, dùng sức kéo lại!
“Mơ tưởng!”
Quách Hổ Thiền nắm chặt lấy quyển sách trong tay, không cho đối phương cướp đi.
Lúc hai bên đang đấu sức…xoẹt một tiếng.
Vật cấm kị ACE-002 bị xé nát…
Tất cả mọi người đều sửng sốt, kinh ngạc nhìn trời, không kịp phản ứng đã xảy ra chuyện gì.
Vật cấm kị là sản phẩm quy tắc, sao có thể rách được?
Nhiều vật cấm kị chỉ có thể được sử dụng, không thể bị phá hủy, ACE-002 này cũng không thể yếu ớt như thế được chứ.
Lần này mình biết ăn nói với ông chủ kiểu gì? Nói là mình đã làm tròn sứ mệnh, thành công phá hủy vật cấm kị ACE-002 sao?
Nếu nói vậy thật, sợ rằng sẽ bị đày đến hoang dã trồng bắp mất!?
Đỗ Hạo vừa ra tay với Quách Hổ Thiền lại duỗi hai ngón ra, kẹp một trang sách bị xé rách trên không trung, không ngờ bên trên lại viết:
“Sổ tay trung niên dưỡng sinh…”
“Đây căn bản không phải vật cấm kị, chúng ta bị chơi xỏ rồi!”
Tạ Ưng Canh giận dữ nhìn về phía Quách Hổ Thiền.
Nhưng mà, bọn họ chợt phát hiện ra lúc này Quách Hổ Thiền cũng cực kì kinh ngạc.
Đám tù nhân không hiểu lắm, bọn họ kinh ngạc thì thôi, vì sao Quách Hổ Thiền cũng có vẻ khiếp sợ như vậy chứ…
Quách Hổ Thiền đẩy đám người ra, quay đầu tìm kiếm bóng dáng của ông chủ nhà mình, nhưng hắn lại phát hiện, “Từ Lâm Sâm” kia đã mất tích.
Điều quan trọng nhất trong vở kịch này là, những người muốn làm loạn ẩn nấp trong đám tù nhân bình thường kia đã bị lộ nguyên hình gần hết.
…
Có thể bị tay không xé nát thì chắc chắn không phải vật cấm kỵ.
Gần một nghìn người tranh nhau một quyển sách nhưng cuối cùng chẳng ai tranh được gì.
Những trang giấy của quyển sách bị xé nát kia đang từ từ bay xuống, có vài trang rơi lên người mấy tên tù nhân làm chúng vô tình đọc được những dòng chữ viết trên đó.
Nhìn bọn họ còn có vẻ rất chăm chú học tập những kiến thức gìn giữ sức khỏe tuổi trung niên, chuẩn bị kiến thức để lên kế hoạch cho cuộc sống trong tương lai.
Bầu không khí vốn đang rất căng thẳng lại bỗng nhiên trở nên rất hài hước.
“Ai có thể nói cho ta biết, có chuyện gì vừa mới xảy ra?”
Trong trận hỗn loạn, bỗng có một tù nhân mờ mịt hỏi.
Một tên tù nhân ngồi xổm xuống rồi nhặt lên một trang giấy bị xé rơi dưới đất ở trong đám người, trên trang giấy đó viết ‘ Ăn nhiều rau quả có thể ngăn ngừa hiệu quả chứng táo bón của người trung niên và người già ‘ .
Cái quái gì vậy?
Trong cuộc tranh đoạt này có gần một nghìn người nghe lệnh của tập đoàn, nhưng trong ngục giam vẫn còn có hơn ba nghìn người không biết chuyện gì đang xảy ra.
Lúc mọi chuyện mới bắt đầu, bọn họ nhìn thấy mấy trăm người bỗng nhiên lao ra khỏi đám đông rồi cùng tranh nhau một vật gì đó rất quan trọng.
Chương 400: Giả Mạo
Nhưng mọi chuyện diễn ra sau đó lại làm bọn họ choáng váng, thì ra tập đoàn sắp xếp mấy trăm người đến ngục giam số 18 lại chỉ để tranh đoạt một cuốn sách dạy cách dưỡng sinh cho những người trung niên sao?
Không phải lúc nãy những người này còn nói muốn cướp đoạt vật cấm kỵ ACE-002 sao, sao bỗng nhiên lại chuyển sang cướp thứ này?!
Hai cao thủ được tập đoàn phái tới là Đỗ Hạo và Tạ Ứng Canh bỗng nhiên nhìn về phía Quách Hổ Thiền:
“Ngươi dám đùa giỡn chúng ta? Vật cấm kỵ đâu?”
Khi phải đối mặt cái kia mấy trăm đôi mắt đang nhìn chằm chằm, Quách Hổ Thiền bỗng nhiên chăm chú nhìn vào trang giấy còn lại trong tay mình:
“Các ngươi xem này, trong sách nói tuổi trung niên sẽ sớm bị hói đầu, có thể bổ sung một lượng sữa bò, thịt cá, thịt nạc thích hợp…Những kiến thức này không phải có ích hơn nhiều so với vật cấm kỵ sao?”
Hắn vừa nói mấy câu này vừa từ từ di chuyển ra phía ngoài.
Nhưng hắn còn chưa đi mấy bước, thì đã lại bị vây quanh một lần nữa.
“Vật cấm kỵ đang ở đâu?”
Đỗ Hạo lạnh lùng nói:
“Nếu hôm nay ngươi không thể nói rõ ràng việc này thì đừng hòng rời khỏi đây!”
Quách Hổ Thiền bất đắc dĩ ném trang giấy rồi nói:
“Khi ta chạy từ bên trong ra cũng không nói chính đang cầm vật cấm kỵ ACE-002? Chẳng lẽ không phải do chính các ngươi sao?”
Đỗ Hạo nhớ lại lúc đó, đúng là Quách Hổ Thiền chưa hề nói đối phương đang cầm vật cấm kỵ ACE-002!
Tạ Ứng Canh chua chát nói:
“Vậy ngươi giữ chặt như vậy làm gì?!”
“Ta CMN cũng sắp đến tuổi trung niên, muốn biết thêm chút kiến thức dưỡng sinh cũng không được sao.”
Quách Hổ Thiền tùy tiện bịa ra một lí do.
“Chắc chắn là Từ Lâm Sâm muốn dùng hắn để thu hút sự chú ý của mọi người, sau đó hăn sẽ lặng lẽ cầm vật cấm kỵ đi.”
Đỗ Hạo phân tích.
“Từ Lâm Sâm đang ở đâu?”
Tạ Ứng Canh cũng không thấy Từ Lâm Sâm đâu.
Ngay lúc này, tất cả mọi người đều dần dần bước lại gần gã đầu trọc, giống như đang muốn giết chết hắn vậy.
Quách Hổ Thiền thành khẩn nói:
“Giết người trong ngục giam số 18, các ngươi không sợ bão kim loại trên đỉnh đầu sao.
Hơn nữa ta cũng muốn nói, ngay cả ta cũng bị lừa, các ngươi có tin không?”
“Ý ngươi là gì?”
Tạ Ứng Canh cau mày hỏi, bọn họ không tiếp tục đi lại gần nữa, bây giờ còn chưa phải thời khắc quyết định, cho nên bọn họ không thể kích hoạt hệ thống phòng ngự của ngục giam số 18.
Bọn họ đang chờ đến tối.
Nhưng bọn họ không phải chỉ đơn giản chờ đến tối mà là còn đang chờ tín hiệu để bắt đầu hành động, nếu không tất cả mọi người sẽ phải chết.
Đỗ Hạo nhìn về phía Quách Hổ Thiền:
“Ngươi vừa nói ngươi cũng bị lừa?”
“Có người đang giả mạo ông chủ của ta.”
Quách Hổ Thiền nói:
“Vừa rồi mặc dù rất hỗn loạn, nhưng trong ngục giam số 18 này chỉ có duy nhất một cánh cổng hợp kim để ra vào, nhưng đến bây giờ cánh cổng này lại chưa hề mở ra, ngươi nói ông chủ ta muốn dùng ta làm mồi nhử, vậy làm sao hắn có thể rời đi? mọi người đều biết năng lực của ông chủ ta ra sao, hắn không thể lặng yên rời khỏi nơi này được.”
“Hơn nữa.”
Quách Hổ Thiền tiếp tục nói:
“Từ trước đến nay Át Bích đều rất trọng tình trọng nghĩa, hơn nữa ông chủ của ta cũng nổi tiếng là người trọng tình trọng nghĩa, ngươi cảm thấy nếu người kia thật sự là Từ Lâm Sâm, thì hắn sẽ sai ta đi thu hút sự chú ý của các ngươi rồi bị giết sao.
Nếu như chúng ta thật sự dùng cách giương đông kích tây thì mọi chuyện xảy ra sẽ phải ngược lại mới đúng: Hắn sẽ đi thu hút sự chú ý của các ngươi, còn ta sẽ lặng lẽ mang theo vật cấm kỵ ACE-002 rời đi!”
Tạ Ứng Canh hùng hổ nói:
“Ngươi không phát hiện ra người kia có vấn đề gì sao? Nếu ngươi đã biết Từ Lâm Sâm sẽ không để ngươi đi chết, vậy tại sao lúc đó ngươi không nghĩ ra điều này?”
“Lúc đó ta cũng cảm thấy hơi kì quái.”
Quách Hổ Thiền nói:
“Nhưng bầu không khí lúc đó căng thẳng như vậy….”
“Cái gì mà mẹ nó bầu không khí căng thẳng.”
Đỗ Hạo chửi ầm lên.
“Ta mẹ nó cũng đang rất tức giận được không.”
Quách Hổ Thiền nói.
Khi hắn cũng cảm giác thẹn khi nhớ tới mình lại còn từng hỏi qua đối phương là mình đã từng để tóc dài bao giờ!
Nhưng đúng lúc này, cánh cổng hợp kim trên quảng trường ngục giam lại đang mở ra.
Ngoài cửa có một người đàn ông trung niên đang bị sáu cai ngục robots áp giải đến.
Rất nhiều người đều ngây ngẩn cả người, bởi vì bọn họ biết thân phận của người trung niên này: Hắn là Trần Vũ của Trần thị!
Mười một năm trước, Trần Vũ phạm vào tội mưu sát, năm đó hắn đã thoát tội nhưng lại bị Khánh thị tìm được chứng cứ, sau đó hắn bị kết tội rồi lĩnh án tù 170 năm.
Đây là một trong số ít những thành viên của bị tập đoàn vẫn đang bị giam trong tù, nhưng hắn cũng là người đại diện của Trần thị cai quản ngục giam số 7, là kẻ chuyên làm mấy việc mờ ám cho tập đoàn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Hiệp Đạo Xuyên Đường Triều [Dịch] Hiệp Đạo Xuyên Đường Triều](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/05/Dich-Hiep-Dao-Xuyen-Duong-Trieu-Audio-Truyen.jpg)


![[DỊch] Vô Thượng Sát Thần [DỊch] Vô Thượng Sát Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Vo-Thuong-Sat-Than-Giong-doc-Manh-Cuong.jpg)




