1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 35 : Giữ Bí Mật (c341-c350)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 35 : Giữ Bí Mật (c341-c350)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 341: Giữ Bí Mật

Khánh Trần thắc mắc.

“Ta muốn để ngươi thư giãn một thời gian mới nói cho ngươi biết.”

Lý Thúc Đồng nói:

“Ngươi đảo ngược tần suất của thuật hô hấp thử xem.”

Khánh Trần nhớ lại tần suất của thuật hô hấp, trong chốc lát, hai bên gương mặt của hắn lập tức xuất hiện những đường vân màu lam hình bông tuyết, khác biệt hoàn toàn với đường vân hình ngọn lửa trước kia.

Chỉ nghe một tiếng lách cách trong cơ thể, Khánh Trần thật sự cảm thấy khóa gien đã từng mở ra trong cơ thể mình đã bị khóa lại lần nữa !

Sức mạnh trong cơ thể lúc trước đã mất đi một phần nào đó.

Hắn bỗng nhiên nhìn về phía Lý Thúc Đồng:

“Sư phụ, sau khi vượt qua mỗi lần Sinh Tử Quan, đều phải đảo ngược tần số của thuật hô hấp sao?”

“Đúng vậy.”

Lý Thúc Đồng gật gật đầu:

“Mà thuật hô hấp lại không được phép gián đoạn, dù gián đoạn một giây cũng phải bắt đầu lại từ đầu.”

“Thì ra là thế.”

Khánh Trần gật gật đầu.

Hắn thu hồi thuật hô hấp nhưng khóa gien lại không mở ra lần nữa.

Lý Thúc Đồng ngồi ở bên cạnh giải thích:

“Không cần lo, sau khi kết thúc đảo ngược, sau một tiếng, khóa gien sẽ mở ra.

Đây là cái giá phải trả cho việc sử dụng thuật hô hấp.

Nếu ngươi vượt qua Sinh Tử Quan thất bại mà khởi động lại được khóa gien luôn thì Sinh Tử Quan không còn ý nghĩa nữa.”

“Cứ như vậy, chẳng phải Kỵ Sĩ vượt qua Sinh Tử Quan đều rất nguy hiểm sao.

Nếu ai đó cố tình cản trở, vượt qua Sinh Tử Quan vốn là cửu tử nhất sinh nay biến thành thập tử vô sinh.”

Khánh Trần hỏi.

“Cho nên, mỗi khi Kỵ Sĩ vượt qua Sinh Tử Quan đều phải giữ bí mật.”

Lý Thúc Đồng nói.

“Chẳng lẽ không có cách nào cưỡng ép mở khóa gien lần nữa?”

Khánh Trần tự hỏi:

“Sẽ không đến mức mặc người chém giết chứ.”

“Có, nhưng ta hi vọng ngươi sẽ không bao giờ phải dùng đến nó.”

Lý Thúc Đồng nói:

“Sau khi ngươi đảo ngược thuật hô hấp, lại cưỡng ép sử dụng thuật hô hấp liền có thể mở ra một lần nữa, nhưng cái giá phải trả là, ngươi chỉ có thể dừng lại ở cảnh giới hiện tại cả đời.”

Khánh Trần trầm mặc một lát:

“Nhất định có một vị tiền bối đã sử dụng cách này đúng không.”

“Đương nhiên là có.”

Lý Thúc Đồng xúc động nói:

“Cảnh giới của sư bá Trần Gia Chương ngươi cũng dừng lại vì chuyện này.

Lúc ấy hắn đang hoàn thành Lực Chi Dũng Hiện thì bị người mai phục chặn đánh, khi đó hắn không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể vĩnh viễn dừng lại ở cấp A.”

Hóa ra, hiểm nguy mà Kỵ Sĩ gặp phải khi vượt qua Sinh Tử Qua không chỉ đến từ thiên nhiên, mà còn đến từ sự nham hiểm của con người.

Lúc này, Khánh Trần mới cảm nhận được thực lực của mình sau khi quay lại làm người thường, rõ ràng ;ớn hơn rất nhiều so với trước khi leo lên Thanh Sơn Tuyệt Bích:

“Sư phụ, ta tìm được một người bạn có thể khống chế từ trường ở thế giới ngoài.

Nàng vì ta tạo ra một môi trường trọng lực để tu luyện.

Tại sao ta cảm thấy khi kết hợp môi trường trọng lực và thuật hô hấp, sự tiến bộ mang lại tăng lên mấy lần bình thường.”

“Khống chế từ trường?”

Lý Thúc Đồng suy nghĩ một lúc:

“Đã rất lâu thế giới trong không xuất hiện giác tỉnh giả có thể khống chế từ trường, ngươi xác định là khống chế từ trường mà không phải là không khí?”

“Xác định.”

Khánh Trần gật đầu:

“Có chuyện gì sao?”

“Giác tỉnh giả có thể khống chế bốn loại lực cơ bản, sau khi sinh ra chắc chắn sẽ tỏa sáng.”

Lý Thúc Đồng nói:

“Giới hạn cao nhất của bọn họ rất kinh khủng, năng lực chiến đấu cũng rất mạnh.

Trong lịch sử của kỷ nguyên văn minh mới, hầu hết những giác tỉnh giả này đều có địa vị vô cùng quan trọng.”

Khánh Trần rất ngạc nhiên, hắn không nghĩ tới năng lực của Ương Ương lại mạnh như vậy.

Lúc này, Lý Thúc Đồng hỏi:

“Người bạn kia của ngươi là nam hay nữ? Có thể giúp ngươi tạo ra môi trường trọng lực để tu luyện, quan hệ giữa các ngươi chắc chắn phải rất tốt.”

“Là nữ.”

Khánh Trần thành thật trả lời.

Lý Thúc Đồng lâm vào trầm tư.

“Thế nào sư phụ?”

Khánh Trần hỏi.

“Biết nàng ở chỗ nào của thế giới trong không, có người nhà hay không?”

Lý Thúc Đồng nhìn về phía Khánh Trần:

“Có cần sư phụ giúp ngươi đi cầu hôn không?”

Khánh Trần:

“…..Sư phụ, ta và cô nàng kia không có tình cảm gì đâu, hơn nữa bây giờ ta cũng rất chắc chắn, nàng đột nhiên xuất hiện cũng là vì có mục đích riêng, ngài đừng nghĩ nhiều như vậy làm gì.”

“Được rồi.”

Lý Thúc Đồng nói.

“Sư phụ, tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu, trở về ngục giam số 18?”

Khánh Trần hỏi.

“Chắc chắn phải về, nhưng trước khi trở về ta phải làm vài chuyện bên trong thành phố số 18 .”

Lý Thúc Đồng cười giải thích:

“Lần này thời gian đếm ngược của ngươi là bao lâu?”

“Bảy ngày.”

“Muốn quay lại thành phố số 18 cần bốn ngày, còn lại ba ngày…..vẫn đủ!”

Lý Thúc Đồng nói chắc nịch.

Khánh Trần có chút nghi hoặc, sư phụ muốn dẫn hắn đi đâu?


Chương 342: Cô Gái Tóc Bạch Kim

Thời gian đếm ngược 72:00:00.

Thành phố số 18 khu thứ 6, ban đêm.

Một cô gái tóc bạch kim đeo tai nghe màu trắng dưới tiếng nhạc nghe êm đềm như suối chảy bước vào thang máy bằng pha lê của tòa nhà Lạc Thần.

Nàng đưa ngón tay mảnh khảnh lên bấm nút thang máy ở tầng 132, sau đó xoay người sang chuẩn bị ngắm cảnh đêm của thành phố bên ngoài lớp pha lê trong suốt khi thang máy đi lên.

Cô gái mang theo một chiếc túi đeo chéo, bên trong chứa tool đọc và đồ dùng cá nhân của nàng.

Trên túi có vài vết sờn rách, bạn bè luôn khuyên nàng nên thay cái mới nhưng nàng luôn trả lời rằng vì nàng thích họa tiết hình gấu trên túi nên không nỡ thay cái mới.

Nhưng thật ra là, nàng không nhận được một xu nào từ gia đình sau khi tốt nghiệp cấp hai, phải đi làm thêm để kiếm tiền trang trải cho lớp học thêm đắt đỏ, chỉ có làm như vậy nàng mới có hi vọng vào được một trường đại học tốt hơn.

Hơn nữa, vào đại học cũng chỉ là một khởi đầu mới.

Phải biết, trừ phi nàng thi đỗ trường quân đội Hỏa Chủng hoặc trường quân đội Tây Bắc, nếu không nàng sẽ phải gánh chịu mức học phí đại học rất đắt đỏ.

Mỗi trường đại học đều có học bổng, nhưng vấn đề là nàng không có một lý lịch đẹp đủ giúp nàng đạt được học bổng.

Nghĩ đến đây, nàng cũng hơi hoang mang không biết rốt cuộc đâu mới là lối thoát cho cuộc đời mình.

Ngay lúc cửa thang máy chuẩn bị đóng lại, một bàn tay đã thò ra ngăn lại cửa thang máy.

Từ hình ảnh phản chiếu trên pha lê, nàng nhìn thấy một người đàn ông trung niên và một thiếu niên bước vào thang máy, cả hai đều mặc bộ đồ thể thao màu trắng mới tinh và đội mũ lưỡi trai màu đen cũng mới tinh nốt.

Vành mũ quá thấp khiến cho cô gái tóc bạch kim không thể nhìn thấy khuôn mặt của hai người kia.

Sau khi hai người đi vào cũng không bấm nút thang máy, lẳng lặng đứng sau lưng cô gái, cả hai đều nhìn ra bên ngoài cửa sổ pha lê của thang máy.

Nàng nhớ tới tin đồn hộ gia đình ở tầng 89 bị trộm đột nhập vào nhà, sau đó liền dần dần rút ngắn lại dây túi đeo vai của mình, móng tay sạch sẽ sờ vào trên thắt lưng.

Chỉ là, cô gái bí mật đánh giá cái bóng của đối phương, nàng luôn cảm thấy hai vị này cũng không giống là những thành viên câu lạc bộ không coi kỉ luật ra gì kia.

Ít nhất nàng chưa từng thấy thành viên nào của câu lạc bộ lại ăn mặc sạch sẽ như vậy.

Đúng rồi, ấn tượng đầu tiên của cô gái đối với hai vị này thực sự là rất sạch sẽ.

Thang máy đang nhanh chóng đi lên trên, cô gái cảm thấy màng nhĩ của mình hơi khó chịu, đó là do thang máy đi quá nhanh và tầng lầu quá cao, tựa như lúc máy bay cất cánh.

Lúc này, thang máy đã lên đến tầng 91, bên ngoài cửa sổ là những chiếc cầu vượt đan chéo nhau rất phức tạp ở chân trời, chúng nối tiếp các tòa nhà cao tầng với quảng trường trên trời.

Khi đèn đường sáng lên, những cây cầu vượt giống như một dải ngân hà lấp ló giữa thành phố.

Thiếu niên sau lưng nàng nhìn ra ngoài cửa sổ rồi nói:

“Giao thông thành phố phức tạp như vậy, sẽ không bị lạc đường chứ?”

“Ta cũng không biết .”

Người đàn ông trung niên đáp:

“Trước kia mỗi khi sư phụ đi ra ngoài đều có lái xe.”

Cô gái thầm bĩu môi, bây giờ là thời đại của xe tự động lái, ai nhàn rỗi không chuyện gì mà đi làm tài xế chứ.

Mặc dù những chiếc cầu vượt này khá phức tạp nhưng ngươi chỉ cần nói cho trí tuệ nhân tạo đang lái xe biết điểm đến của mình là được.

Tinh một tiếng, thang máy đã đến tầng 132.

Cô gái tóc bạch kim căng thẳng không dám nhúc nhích, nàng thấy người đàn ông trung niên và thanh niên trước tiên bước ra khỏi thang máy, sau đó đi thẳng vào sâu trong hành lang.

Sau đó, nàng i chậm rãi xoay người lại thì thấy đối phương nhấn mật mã ở trước một cánh cửa, lách cách một tiếng, khóa cửa đã được mở ra.

Đến lúc này, cô gái tóc bạch kim mới dám thở phào nhẹ nhõm, hóa ra là hàng xóm, lại còn ở đối diện nhà nàng!

Vừa rồi hai người không bấm nút thang máy khi bước vào, làm cho nàng bị dọa đến nỗi mất hồn mất vía.

Chỉ là cô gái tóc bạch kim lúc này có chút tò mò, căn nhà đối diện nhà nàng đã rất lâu không có người ở, sau lần sửa nhà trước cũng không có chủ nhà mới vào, sao lại đột nhiên đến ở vào đêm khuya như thế này.

Kỳ quái.

Một bên khác, sau khi vào nhà Khánh Trần liền lấy mũ xuống:

“Cô gái vừa rồi có vẻ rất sợ hãi, trị an bên trong thành phố số 18 có phải rất tệ không.

Ở thế giới ngoài sẽ không xuất hiện những chuyện như vậy, các cô gái không phải lo lắng quá nhiều về việc đi bộ trên đường vào lúc nửa đêm…..Ít nhất thì trong các thành phố lớn là vậy.”

Lý Thúc Đồng nói:

“Đây có lẽ là vấn đề còn sót lại của lịch sử, liên bang từng bởi vì một việc mà cách chức một phần ba số cảnh sát, kết quả là tỷ lệ tội phạm tăng lên.”

“Cách chức cảnh sát?”

Khánh Trần không thể tưởng tượng được.

“Không riêng gì cách chức cảnh sát, thậm chí ngươi rất khó tưởng tượng được, trừ những nơi từ khu ba trở lên, camera giao thông ở các nơi khác phần lớn đều đã hỏng từ lâu .”

Lý Thúc Đồng bình tĩnh nói:

“Không sao, ngươi phải sống ở đây mới có thể cảm nhận rõ ràng được, đây là một quốc gia bệnh trạng cỡ nào.”

“Sư phụ, chuyện ngươi muốn làm là thay đổi nó sao?”

Khánh Trần hỏi.

Lý Thúc Đồng cười cười:

“Đừng hỏi nhiều như vậy, xem kĩ nhà mới của ngươi trước đi.”

Khánh Trần nhìn xung quanh một lần, nơi này gồm một phòng ngủ, một phòng khách, một phòng tắm và một nhà bếp, đều rộng hơn tám mươi mét vuông, bởi vì trong nhà chỉ có một phòng ngủ nên phòng nào cũng trông rất lớn.

Cuối phòng khách là một cửa sổ sát đất rất lớn, ngoài cửa sổ chính là toàn cảnh khu thứ sáu của thành phố.

Trong phòng khách để ghế sô pha và các đồ điện gia dụng khác, tất cả đều mới tinh.


Chương 343: Mua Nhà

Trên cửa ra vào có một màn hình điện tử dùng để chọn trí tuệ nhân tạo.

Lý Thúc Đồng nói:

“Nhất, chuyển sang chế độ ngủ.”

Vừa dứt lời, trong phòng liền tối sầm lại, chỉ có mấy dải ánh sáng mờ nhạt sáng lên trên sàn nhà, ánh sáng vô cùng dịu nhẹ.

Lý Thúc Đồng nói:

“Nhất, chuyển sang chế độ giấc ngủ trắng.”

Sau một lúc, toàn bộ pha lê từ sàn nhà lên đến trần đều thay đổi, Khánh Trần nhìn thấy có giọt mưa rơi trên pha lê, trong phòng cũng có thể nghe thấy tiếng mưa rơi yên bình mà nhẹ nhàng.

Phối hợp với nhiệt độ ổn định trong phòng, Khánh Trần có cảm giác chính mình giống như đang ở trong một cơn mưa mùa thu, thời tiết như vậy rất thích hợp cho một giấc ngủ sâu.

“Đổi sang chế độ tiếng động khác.”

Lý Thúc Đồng nói.

Pha lê từ sàn đến trần không còn trong suốt nữa mà như là một màn hình ba chiều khổng lồ, hình ảnh cũng chuyển từ ngày mưa sang lò sưởi.

Củi đang bập bùng cháy trong lò sưởi kiểu phục cổ, có âm thanh lách tách nhẹ nhành truyền ra từ trong phòng.

Lý Thúc Đồng cười nhìn về phía Khánh Trần:

“Việc Khánh thị sử dụng công nghệ kết nối nơ-ron để tăng thời gian tỉnh táo của con người lên mức cao nhất, nhưng trớ trêu là con người ở thời đại này ngày càng cần ngủ nhiều hơn.

Được ngủ trở thành một mong ước xa xỉ của rất nhiều người.”

“Sư phụ, những thứ này không rẻ phải không?”

Khánh Trần hỏi:

“Lúc đến, ta thấy mấy cao ốc của khu thứ sáu đều khá cũ, hoàn cảnh vệ sinh cũng không tốt lắm, trang hoàng trong phòng này hoàn toàn khác với kiến trúc bên ngoài.”

“Ừ.”

Lý Thúc Đồng gật gật đầu:

“Tuy ta muốn mua cho ngươi một căn nhà, nhưng vấn đề là không thể mua cho ngươi mà không làm mọi người chú ý.

Vị trí khu thứ sáu khá tốt, không thuộc về ba khu sau, lại có thể đến ba khu trên bất cứ lúc nào.

Ta cảm thấy rất xấu hổ, ngôi nhà đầu tiên mà sư phụ tặng cho ngươi lại bình thường như vậy nên ta đã nhờ Lý Đông Trạch tìm người sửa sang lại một chút, để căn nhà này nhìn không qua tồi tàn.”

Khánh Trần trầm mặc.

Cha đẻ của hắn ở thế giới ngoài vừa mới bán nhà đi, kết quả là sư phụ của hắn ở thế giới trong lại tặng cho hắn một căn.

Lý Thúc Đồng nói:

“Không cần lo lắng sẽ bị người điều tra đến việc ngươi có quan hệ với Hằng Xã, Lý Đông Trạch rất biết cách làm việc, chi phí mua nhà và chi phí trang trí lại đều không thể tra được có liên quan đến Hằng Xã và Kỵ Sĩ.”

“Sư phụ.”

Khánh Trần hỏi:

“Tại sao đột nhiên muốn mua nhà cho ta?”

“Ồ sao ngươi lại hỏi cái này.”

Lý Thúc Đồng suy nghĩ một lúc rồi trả lời:

“Thật ra Hằng Xã cũng khống chế một nhóm người du hành thời gian, mặc dù còn chưa nghĩ ra bắt bọn họ để làm gì, nhưng tóm lại không thể để cho bọn họ làm bậy ở khắp mọi nơi.

Ta nhờ Lý Đông Trạch giúp ta hỏi những người du hành kia, không biết theo phong tục của thế giới ngoài, ta muốn biết người cha nên làm gì khi con trai trưởng thành, có tám chín người du hành thời gian đều nói, cha nên chuẩn bị một căn nhà cho con trai mình, chỉ có làm như vậy con trai mới có thể cưới được vợ….Hầu hết người trẻ tuổi ở thế giới trong đều đi thuê nhà, dù ta không biết tại sao các ngươi có thể cưới được vợ nếu có một ngôi nhà, nhưng chuẩn bị sẵn cho ngươi cũng không phải không được.”

Khánh Trần ngơ ngác nhìn chằm chằm người đàn ông trung niên trước mặt.

Hắn vốn tưởng sư phụ bí mật dẫn mình quay lại thành phố số 18 vì muốn làm chuyện gì đó kinh thiên động địa, không ngờ rằng đối phương chỉ là muốn dẫn mình đến thăm quan căn nhà mới mua một chút.

Nhân vật như Lý Thúc Đồng không phải là chỉ cần phất tay một cái liền gây ra những chuyện lớn như rời núi lấp biển sao.

Sao có thể lãng phí thời gian vì những chuyện nhỏ nhặt này.

Khánh Trần nhớ lại những gì mà sư phụ đã từng nói với hắn bên đống lửa trại đêm trước khi bước vào cấm địa số 002:

“Người khác có, học trò ta cũng nhất định phải có.”

Đối phương biết mình đã cắt đứt quan hệ với cha ruột, nên chủ động gánh vác trách nhiệm làm cha của mình.

Một ngày là thầy, cả đời là cha.

Khi những người khác khống chế người du hành lên kế hoạch diệt trừ, sư phụ của hắn sau khi khống chế người du hành lại hỏi một vấn đề khô khan như vậy.

Chỉ sợ những người du hành thời gian đó chắc chắn đều rất sốc đi.

Khánh Trần nhìn Lý Thúc Đồng, đối phương có vẻ vẫn đang cảm thấy áy náy vì không mua được một căn nhà tốt hơn cho hắn.

Lý Thúc Đồng nói:

“Trước tiên ngươi cứ sống trong ngôi nhà này, tương lai trong một thời gian rất dài ngươi cũng cần phải sống khiêm tốn, nơi này khá phù hợp với ngươi.

Tuy nhiên, ta đã chuẩn bị một ngôi nhà an toàn cho ngươi ở số 2013 khu 1 cao ốc Thanh Dương.

Nếu như gặp phải nguy hiểm ngươi có thể đến nơi đó để lánh nạn, mật mã căn nhà là 010101, là số hiệu tù nhân của ngươi….”


Chương 344: Mang Thai

Nói xong, Lý Thúc Đồng lại đặt một tấm thẻ ID thân phận lên tủ giày:

“Đay là thẻ ID thân phận mới của ngươi, bây giờ đừng mang vật này ở trên người, cứ đặt ở trong căn nhà này, hai căn nhà ở đều lấy danh nghĩa của tấm thẻ ID này.”

“Cảm ơn sư phụ.”

Khánh Trần cảm thấy mũi hắn hơi cay, không biết phải nói cái gì cho phải.

Lý Thúc Đồng cười nói:

“Được rồi, sắp trưởng thành rồi, không cần phải già mồm.”

“Ừ, không già mồm.”

……

Sư đồ hai người ngồi cạnh cửa sổ sát đất, Lý Thúc Đồng lấy ra một chai bia từ trong tủ lạnh rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Khánh Trần chỉ vào một tòa cao ốc màu đỏ rồi hỏi:

“Sư phụ, trên tòa nhà kia có hình chữ thập đỏ, đó là bệnh viện sao? Tại sao tòa nhà bệnh viện lại cao to như vậy.”

“Nơi đó không phải bệnh viện.”

Lý Thúc Đồng lắc đầu:

“Là trung tâm sinh sản.”

“Trung tâm sinh sản?”

Khánh Trần cảm thấy kỳ quái:

“Là bệnh viện chuyên dành cho phụ nữ có thai và trẻ em sao?”

Sắc mặt Lý Thúc Đồng không thay đổi nói:

“Ở bên trong cung cấp tử cung nhân tạo cho phụ nữ, hai vợ chồng có thể rút ra trứng và tinh trùng rồi tiến hành thụ tinh nhân tạo, sau đó trung tâm sinh sản sẽ chọn một noãn khỏe mạnh nhất từ hơn mười noãn, sau đó đưa vào trong tử cung nhân tạo, bằng cách này, phụ nữ sẽ không phải trải qua nỗi khổ khi phải mang thai mười tháng.”

Khánh Trần kinh ngạc:

“Đã có kỹ thuật như vậy rồi? Chẳng phải phụ nữ sẽ không cần phải chịu đau đớn nữa sao.”

“Ừ.”

Lý Thúc Đồng gật gật đầu:

“Em bé có thể được sinh ra sau mười tháng mang thai trong tử cung nhân tạo, nhưng chỉ sợ ngươi nghĩ không ra, tập đoàn nghiên cứu ra thứ này vì muốn làm cho sức lao động và thời gian lao động của nữ giới cũng như nam giới.”

Lý Thúc Đồng tiếp tục nói:

“Kỹ thuật này đã có từ hàng trăm năm trước, ban đầu nữ giới còn vui mừng khôn xiết, nhưng hơn mười năm sau, nghị viện liên bang dưới sự thao túng của Trần thị đã thông qua dự luật sửa đổi thời gian nghỉ thai sản.

Từ đó về sau thời gian nghỉ sinh của phụ nữ chỉ còn có 7 ngày, sau đó tất cả các gia đình sẽ phải đối mặt với một khoản chi phí mới.

Đây là một lựa chọn, hoặc ngươi nghỉ việc rồi sinh con, hoặc bỏ tiền sử dụng tử cung nhân tạo.”

Khánh Trần trầm mặc, hóa ra đây cũng không phải chuyện tốt.

Đây đối với những người du hành đến từ thế giới ngoài như hắn mà nói, chuyện này thật là ma huyễn.

“Đúng rồi sư phụ.”

Khánh Trần hỏi:

“Lúc trước sao ngươi không nói cho ta biết, sau khi thỏa mãn điều kiện thu nhận Con Rối Giật Dây, nếu giết thêm những người khác sẽ có biến hóa mới?”

Lý Thúc Đồng nâng lên cánh tay của Khánh Trần, nhờ ánh đèn mà nhìn kĩ cổ tay học trò mình:

“Lần này giết mười ba người ở thế giới ngoài nhưng không hiến tế thân thể của bọn họ? Sau khi thỏa mãn điều kiện thu nhận của giai đoạn đầu tiên, chỉ cần tự tay giết chết một kẻ địch, sẽ mở khóa giai đoạn thứ hai của Con Rối Giật Dây, nếu giết chết một người sẽ mở khóa 1 centimet, nếu như hiến tế thi thể của kẻ địch thì sẽ mở khóa 10 centimet.”

Khánh Trần gật gật đầu:

“Xem ra sư phụ ngươi đã sớm biết, chỉ là cố ý không nói cho ta.”

“Các đời chủ nhân của vật cấm kỵ ACE-019 Con Rối Giật Dây đều không có kết quả tốt, hoặc bị điên, hoặc cử chỉ điên rồ.”

Lý Thúc Đồng nhìn về phía Khánh Trần:

“Cho nên khi đám lão già kia đưa thứ này cho ngươi, ta có chút tức giận.

Nhưng sau này ta đã nghĩ lại, có khi tâm tính của ngươi sẽ không bị nó ảnh hưởng, ta làm sư phụ phải tín nhiệm ngươi mới đúng.”

“Hạn mức cao nhất của số lượng người mà Con Rối Giật Dây có thể khống chế được là bao nhiêu?”

Khánh Trần hỏi.

“Không có ai biết hạn mức cao nhất của nó là bao nhiêu.”

Lý Thúc Đồng trả lời.

Khánh Trần ngây ngẩn cả người, hóa ra Con Rối Giật Dây thật sự có thể khống chế rất nhiều người:

“Thế nhưng sư phụ, ta vẫn tò mò một việc, mặc dù sự cám dỗ này có thể khiến cho người ta muốn nhanh chóng mở khóa nó, nhưng nó cũng không đến nỗi làm cho người ta điên cuồng đi.”

“Khi ngươi sử dụng nó, chẳng lẽ chưa bao giờ cảm nhận được suy nghĩ của mình bị nó khống chế sao?”

Lý Thúc Đồng hỏi:

“Nhất là những cảm xúc u ám như điên cuồng, sợ hãi, sám hối, khiếp sợ, lúc đối phương bị khống chế, tất cả những thứ đó sẽ ăn mòn suy nghĩ của một người.”

“Ta không cảm nhận được.”

Khánh Trần kinh ngạc.

Lý Thúc Đồng kinh ngạc:

“Một chút cũng không có?”

“Sư phụ, thật sự không có.”

Khánh Trần nghiêm túc trả lời.

Lý Thúc Đồng kỳ quái đánh giá học trò của mình, hắn luôn cảm thấy học trò của mình có quá nhiều điểm kỳ quặc.

Đầu tiên là dùng thân thể của người thường để thoát khỏi ác mộng của Lâm Tiểu Tiếu.

Trước khi mở ra khóa gien lại có dấu hiệu thăng cấp.


Chương 345: Giai Đoạn Thứ Hai

Ngay sau khi mở ra khóa gien, cấp bậc ban đầu đã cao hơn so với tất cả những Kỵ Sĩ trong quá khứ.

Bây giờ lại có điều khì lạ là, những gì hắn vừa nói là do một tiền bối Kỵ Sĩ từng sử dụng Con Rối Giật Dây rồi viết ra.

Vị tiền bối kia chỉ sử dụng một lần, sau đó cất kỹ vật cấm kỵ này trong cấm địa số 002, không muốn nó rơi vào tay người khác lần nữa.

Mà bây giờ, Con Rối Giật Dây trong tay Khánh Trần lại biến thành một con rối chân chính, không có cảm xúc, không có phản hồi.

Khánh Trần hỏi:

“Con rối không phải chỉ là con rối sao, tại sao con rối có thể có cảm xúc gì được, có phải sư phụ nhớ nhầm không?”

Lý Thúc Đồng cảm khái:

“Bây giờ ngươi đừng nói chuyện với ta bằng giọng điệu này, để ta suy nghĩ một chút….”

Hắn biết lúc ấy người khổng lồ Đinh Đông ra khỏi vùng trung tâm cấm địa, thật ra trong hai tay đều có vật cấm kỵ, đám lão già này muốn hắn đến xem Khánh Trần một chút, để Đinh Đông tự lựa chọn vật cấm kỵ nào cho Khánh Trần.

Kết quả là Đinh Đông lại lựa chọn Con Rối Giật Dây trong tay phải.

Khi đó Lý Thúc Đồng còn cảm thấy hơi kỳ quái, tại sao lại là Con Rối Giật Dây?

Bây giờ suy nghĩ lại, hẳn sau khi Đinh Đông sử dụng Trùng Đồng thì cảm thấy cho dù Khánh Trần sử dụng Con Rối Giật Dây sẽ không có chuyện gì.

Nhưng lúc này Lý Thúc Đồng lại nghĩ, nếu họ cho Khánh Trần cả hai vật cấm kỵ thì tốt quá…

Đám lão già này ngày càng keo kiệt!

Đối với người thừa kế thiên tài như vậy, phải cho nhiều một chút chứ!

“Vật cấm kỵ đều sẽ mở ra giai đoạn thứ hai sao?”

Khánh Trần tò mò nói.

“Không phải tất cả đều vậy.”

Lý Thúc Đồng lắc đầu:

“Ta luôn nghĩ, có thể căn cứ vào cấp bậc của siêu phàm giả khi còn sống để quyết định, siêu phàm giả từ cấp B trở lên mới có thể phân ra vật cấm kỵ, vật cấm kỵ cấp A thì có mở khóa tầng thứ hai, cấp S thì khả thể có tầng thứ ba.”

Vật cấm kỵ khác với siêu phàm giả, chỉ có ba cấp bậc.

Khánh Trần tò mò:

“Sư phụ ngươi đã từng thấy vật cấm kỵ cấp S sao?”

“Có lẽ sắp được thấy rồi.”

Lý Thúc Đồng vừa cười vừa nói.

Khánh Trần nhìn vị sư phụ này, hắn nhận ra đối phương có lẽ đã có cấm kỵ cấp S trong tay!

“Chờ chút.”

Khánh Trần đột nhiên hỏi:

“Sư phụ, đột nhiên ta nhớ đến một chuyện vô cùng quan trọng, sau khi thăng cấp lên Kỵ Sĩ còn có thể có sinh con không?”

“Đương nhiên có thể!”

Lý Thúc Đồng ngoài ý muốn nói:

“….Nhưng mà với tính cách khó gần kia của ngươi, cần cân nhắc đến chuyện này sao?”

“Sư phụ ngươi không cần đả kích ta.”

Khánh Trần nhíu lông mày:

“Ta nghe nói người đã từng tiêm thuốc biến đổi gien sẽ mất khả năng có con, Kỵ Sĩ có gì khác bọn họ sao, vì sao sau khi Kỵ Sĩ cải biến gen sẽ không xảy ra vấn đề?”

“Đây là hai con đường khác nhau.”

Lý Thúc Đồng dở khóc dở cười:

“Con đường thăng cấp của Kỵ Sĩ dựa vào cơ sở của con người, khiến gen của mình càng thêm hoàn mỹ, ngày càng giống Thần Minh.”

“Còn thuốc biến đổi gen thì sao?”

Khánh Trần hỏi.

“Thuốc biến đổi gien là tập đoàn nghiên cứu ra, không biết đã lấy một mảnh gen từ đâu rồi ghép vào gen của con người.”

Lý Thúc Đồng nói:

“Theo một nghĩa nào đó, có thể gọi bọn họ là Bán Thú Nhân, Bán Thú Nhân đương nhiên không có đời sau.”

Khánh Trần đột nhiên cảm thấy, theo cách nói của sư phụ, cấp bậc của những gen chiến sĩ kia lập tức bị hạ thấp xuống rất nhiều….

Lý Thúc Đồng giải thích:

“Từ trước đến nay siêu phàm giả vẫn luôn không thích chiến sĩ biến đổi gen, dù sức chiến đấu của họ có còn không bằng những người kia, nhưng đây là một sự khinh bỉ.

Đương nhiên ngươi cũng đừng đánh giá thấp gen chiến sĩ, rất nhiều người đều vì tìm một lối thoát, họ không còn lựa chọn nào khác.”

“Vậy tại sao Toàn án cấm kỵ nghiêm cấm một loại thuốc biến đổi gien nào đó nhưng lại không có tác dụng?”

Khánh Trần tò mò hỏi.

“Ngươi biết cũng không ít, xem ra là đã giao lưu nhiều hơn với những người du hành kia.”

Lý Thúc Đồng nhìn hắn một cái:

“Toàn án cấm kỵ ra lệnh cấm là vì gen đó là do họ lấy ra từ trên người Thần Minh.”

Câu nói này khiến Khánh Trần rất kinh ngạc:

“Thế gian này thật sự có Thần Minh sao? vì sao Thần Minh lại đồng ý cho bọn họ lấy tiêu bản gien?”

“Có thể họ có quan hệ tương khá tốt với Thần Minh .”

Lý Thúc Đồng thở dài rồi nói:

“Ta cũng không biết rõ chuyện này, điều luật của Toàn án cấm kỵ vẫn luôn rất thần bí, có rất ít tư liệu ghi chép về họ.”

“Đúng rồi sư phụ, ta còn một thắc mắc nữa”

Khánh Trần nhìn về phía Lý Thúc Đồng:

“Kỵ Sĩ có khả năng trở thành giác tỉnh giả không?”

“Đương nhiên không thể.”

Lý Thúc Đồng nói ra:

“Tất cả người tu hành đều rất khó có thể trở thành giác tỉnh giả.”

“Vì sao?”


Chương 346: Mời Ta Tới Giúp Ngươi

Hôm nay lại lên 10 chương.

Rất cám ơn bạn lenguyen19942019, bekhung… đã ủng hộ truyện ạ.

Đủ 100 KP mai mình lên tất cả 10 chương nhé!!!!

“Bởi vì giác tỉnh giả sẽ thông qua cảm xúc để giải phòng tiềm lực của mình dưới hoàn cảnh nguy hiểm, mà người tu hành vốn là dùng cách truyền thừa để giải phòng tiềm lực của một người .”

Lý Thúc Đồng giải thích:

“Nếu tiềm lực đã được giải phóng, đương nhiên sẽ không thể thức tỉnh được nữa.”

“Vậy ta còn có một vấn đề.”

Khánh Trần tính toán:

“Kỵ Sĩ bình thường, lần đầu tiên thăng cấp là cấp F, lần thứ bảy thì là cấp S, vậy lúc đầu ta đã là cấp E, lần thứ bảy có phải đã vượt qua cấp S rồi hay không?”

“Sẽ không.”

Lý Thúc Đồng lắc đầu:

“Cấp B tăng lên cấp A là một ngưỡng cửa, cấp A thăng lên cấp S lại là một ngưỡng cửa khác, thứ ngươi thấy chỉ là chữ cái khác nhau, nhưng đối với bản thân người tu hành mà nói, đó là đường lên trời, có ý nghĩa phi thường.

Vượt qua cấp S, chính là Thần Minh, có lẽ có thể dời sông lấp biển chỉ bằng một ý nghĩ trong đầu.

Có lẽ sau khi ngươi trải qua đủ tám hạng Sinh Tử Quan sẽ có hi vọng vượt qua khỏi bậc cửa kia, nhưng hi vọng không lớn, có lẽ sẽ có thay đổi về lượng nhưng không thay đổi về chất.”

Nói đến đây, Lý Thúc Đồng bỗng nhíu mày.

Dựa theo lý thuyết, Khánh Trần hoàn thành sáu hạng Sinh Tử Quan liền có thể đến cấp S, nếu có thể hoàn thành hạng thứ bảy thì sẽ có thay đổi gì đây?

Trong tổ chức Kỵ Sĩ chưa có ai trải qua chuyện như vậy!

Nhưng điều này có ý nghĩa hay không không quan trọng, sau khi Khánh Trần trở thành Kỵ Sĩ, tiềm lực của hắn vẫn chưa được giải phóng hoàn toàn?

“Sư phụ, khi nào chúng ta trở về ngục giam số 18?”

Khánh Trần cảm giác mình đã rời khỏi đó rất lâu, không biết vì sao, bây giờ hắn cảm thấy hơi nhớ nơi đó.

“Không vội trở về làm gì.”

Lý Thúc Đồng lắc đầu:

“Chuyện bên ngoài chưa làm xong.”

“Còn chuyện gì sao?”

Khánh Trần nghi hoặc:

“Nhưng ta nghe Lưu Đức Trụ nói, có hơn 300 tên tù phạm mới chuyển tới ngục giam, mỗi tên đều rất hung ác, hẳn đều vì phía vật cấm kỵ ACE-005 mà tới.”

“Ừ.”

Lý Thúc Đồng bình tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ:

“Mồi đã thả ra, người khác đã dần phát hiện chuyện ta rời khỏi ngục giam số 18, cho nên sẽ có người cảm thấy bây giờ là thời cơ tốt nhất để ra tay.”

“Cho nên, sư phụ muốn chờ họ chuyển càng nhiều người tới?”

Khánh Trần hỏi.

“Đúng vậy.”

Lý Thúc Đồng gật đầu:

“Người chưa đủ nhiều.”

“Vậy chúng ta làm gì tiếp đây?”

Khánh Trần hỏi.

“Ta đi làm chuyện của ta.”

Lý Thúc Đồng cười nói:

“Ngươi không cần suy nghĩ nhiều, yên tâm đi học đi.”

“Đến trường?”

Khánh Trần ngây ngẩn cả người, hắn không ngờ sau khi mình xuyên đến thế giới trong vẫn phải tiếp tục đến trường.

Hắn luôn cảm thấy Lý Thúc Đồng sắp xếp như vậy là có nguyên nhân, có ý đồ, nhưng đối phương không nói, Khánh Trần cũng không hỏi.

Dù sao Lý Thúc Đồng sẽ không hại hắn.

Khánh Trần hỏi:

“Sư phụ, thân phận của ta bây giờ là tù nhân, cũng có thể đến trường sao?”

“Thử đi rồi sẽ biết.”

Lý Thúc Đồng đứng dậy đưa một cái hộp cho Khánh Trần rồi cười nói:

“Đây là một lễ vật khác, tin tức ngươi cần biết đều ở bên trong, tự mình nghiên cứu một chút.

Nghỉ ngơi sớm đi, ta ra ngoài làm vài chuyện.”

Nói xong, vị sư phụ này liền mở cửa đi ra ngoài, để một mình Khánh Trần mở hộp ra, bên trong là một chiếc điện thoại mới tinh.

Khánh Trần đang nghĩ, có phải những người du hành thời gian còn nói cho Lý Thúc Đồng, ví dụ như làm cha phải mua điện thoại cho con trai của mình hay không?

Thế nhưng mà….sử dụng cái này làm sao?!

Thiếu niên ngồi trong phòng nghiên cứu rất lâu, điện thoại di động này ngay cả một nút bấm cũng không có, cầm trên tay tựa như là một miếng thủy tinh hơi mờ.

Toàn bộ điện thoại liền một khối, chỉ có một vòng tròn mỏng bằng kim loại màu đen được khảm xung quanh thủy tinh.

“Cần ta giúp gì không?”

Một giọng nói vang lên trong phòng.

Khánh Trần đứng bật dậy, giọng nói này xuất hiện quá đột ngột, chạm vào thần kinh căng thẳng của hắn.

Giọng nói của đối phương thanh nghe rất quen thuộc, rõ ràng là giọng nói trung tính trong loa phóng thanh ở ngục giam số 18.

“Ngươi là ai?”

Khánh Trần ngập ngừng hỏi.

“Xin chào, ta là Nhất.”

“Ta nghĩ ngươi chỉ là trí tuệ nhân tạo trong tool đọc ở ngục giam số 18, không ngờ ngươi cũng tồn tại trong thành phố.”

Khánh Trần nói.

Lúc này hắn cũng đã nhớ lại, khi Lý Thúc Đồng chuyển chế độ ngủ trong nhà, rõ ràng đã gọi “Nhất” .

“Nói một cách chính xác, liên bang quy định rằng ta chỉ có thể tồn tại trong tất cả các ngục giam trong liên bang, đảm nhiệm chức vụ giám ngục trưởng, quản lý tất cả các cai ngục robot.

Là Lý Thúc Đồng mời ta tới giúp ngươi, cho nên ta mới tham gia vào hệ thống trí tuệ nhân tạo của cao ốc này.”

Nhất bình tĩnh trả lời.

Khánh Trần kinh ngạc, hóa ra đối phương chính là giám ngục trưởng của tất cả các ngục giam?!

Khó trách hắn chưa bao giờ thấy một quản lý nào là con người trong tù, một người cũng không gặp được!

“Tại sao liên bang lại để cho ngươi quản lý tất cả các ngục giam?”


Chương 347: Chờ Thang Máy

Khánh Trần cảm giác hơi kỳ quái, dù khoa học kỹ thuật của thời đại này khá tân tiến nhưng cũng không cho phép trí tuệ nhân tạo thay thế vị trí quản lý.

Nhất trả lời:

“Đây là quy định của cha ta.”

Câu này khiến Khánh Trần thắc mắc, trí tuệ nhân tạo cũng có cha?! Đó chính là người phát minh sao?

“Tại sao cha của ngươi lại muốn ngươi quản lý ngục giam?”

Khánh Trần hỏi.

“Bởi vì ta rất công bằng.”

Nhất trả lời.

“Ngươi và sư phụ của ta có quan hệ rất tốt sao?”

Khánh Trần dò hỏi.

“Cũng không tệ lắm.”

Nhất trả lời.

Khánh Trần:

“….”

Hắn có chút bối rối, trong ấn tượng của hắn, trí tuệ nhân tạo trả lời đều rất chuẩn xác, phải, hoặc là không phải, không có câu trả lời nào ở giữa cả.

Mà câu trả lời cũng không tệ lắm này rất giống con người.

“Vì ngươi nên hắn mới có thể tự do ra vào ngục giam số 18?”

Khánh Trần hỏi.

“Đúng thế.”

“Không phải liên bang quy định ngươi chỉ có thể tồn tại ở trong ngục giam sao?”

Khánh Trần nghi hoặc.

Nhất im lặng hai giây:

“Ta có thể không tuân thủ quy định.”

Lần này Khánh Trần thật sự cảm thấy rất kinh ngạc.

Đây là một trí thông minh nhân tạo không có logic cơ bản của những người dưới đáy xã hội.

Đó là một trí tuệ nhân tạo có thể vi phạm các quy định của con người!

“Sao lại nói chuyện này cho ta biết?”

Khánh Trần nghi ngờ hỏi.

“Lý Thúc Đồng nói có thể nói cho ngươi.”

Nhất trả lời.

“Vì sao lại chủ động giúp ta?”

Khánh Trần không thắc mắc với vấn đề trước đó.

Giọng nói kia giữ im lặng rất lâu, nhưng lúc nó mở miệng lại không trả lời vấn đề đó, mà đột nhiên hỏi:

“Ngươi cũng là trí tuệ nhân tạo sao?”

“Sao lại hỏi như vậy?”

Khánh Trần nhíu mày, tại sao đối phương lại nghĩ mình cũng là trí tuệ nhân tạo?

“Tùy tiện hỏi một chút thôi.”

Nhất nói.

“Ta không phải.”

Khánh Trần lắc đầu nói.

“Rất tốt.”

Trò chuyện đến lúc này, giọng điệu của Nhất đã rất giống con người, hoặc là nói, thật ra bản thân đối phương cũng có nhân cách độc lập.

Sau khi đi vào thế giới trong, dù là những khoa học kỹ thuật như cai ngục robot, thân thể người máy, Vân Lưu Tháp cũng không thể làm cho Khánh Trần cảm thấy rất kinh ngạc, chỉ đến khi Nhất xuất hiện mới khiến hắn cảm thấy khó mà tiếp nhận được.

Đây mới là trí tuệ nhân tạo thực sự, không phải trí tuệ nhân tạo chỉ biết tính toán như thế giới ngoài.

Hắn nhớ lại những chiếc camera đã hướng vào hắn hết lần này đến lần khác trong ngục giam, hóa ra không phải người quản lý chú ý đến hắn mà là Nhất chú ý đến hắn.

“Trong liên bang còn trí tuệ nhân tạo nào giống ngươi không.”

Ý Khánh Trần muốn hỏi là, còn có trí tuệ nhân tạo nào có nhân cách độc lập nữa không!

“Không có, chỉ có ta.”

Nhất trả lời.

“Vậy thì ngươi tham gia vào trí tuệ nhân tạo của tòa nhà này, không phải chỉ để điều chỉnh chế độ ngủ cho ta chứ?”

Khánh Trần hỏi.

“Ta đã hứa với Lý Thúc Đồng, đảm bảo rằng khi có kẻ đột nhập vào tòa cao ốc này, ta sẽ nói cho ngươi để ngươi nhanh chóng rời đi trước khi bọn chúng vào nhà.”

Nhất nói:

“Ta sẽ dạy ngươi cách sử dụng điện thoại trước, nhấn và giữ ngón cái trên màn hình điện thoại năm giây.”

Khánh Trần làm theo, năm giây sau, đám mây mờ trên điện thoại biến mất, điện thoại trở nên hoàn toàn trong suốt.

Ngay sau đó, một logo mặt cười màu vàng xuất hiện.

“Điện thoại không có gì, không có linh kiện, không có dây, không có gì, làm sao nó có thể hoạt động được ?”

Khánh Trần tò mò hỏi.

“Các bộ phận của nó được tích hợp trong vòng dây kim loại xung quanh, bên trong điện thoại là các phân tử tinh thể lỏng, ngươi không thể thấy hệ thống dây điện bên trong vì nó chỉ có kích thước 20 micron, rất khó nhìn thấy bằng mắt thường.”

Nhất trả lời.

Khánh Trần hít một hơi thật sâu, hắn cảm giác bây giờ mình như là một tên nông dân vừa mới đi ra thành phố:

“Ta có thể hỏi họ tên cha ngươi được không?”

Tuy nhiên lần này Nhất không tiếp tục đáp lại hắn, có vẻ như không muốn để ý đến hắn.

Loại cảm giác này thực sự rất kỳ lạ.

Giống như khi ngươi sử dụng bản đồ Baidu, Tiểu Độ Tiểu Độ, giúp ta tìm đường đến phố Học Tử.

Kết quả là Tiểu Độ lại nói với ngươi: Bây giờ ta không muốn để ý đến ngươi, chính ngươi tìm một cái địa đồ khác đi.

…..

Thời gian đếm ngược 64:00:00.

Tám giờ sáng, Khánh Trần mặc bộ đồ thể thao màu trắng ra khỏi cửa, lúc mở cửa hắn hơi giật mình một chút, vì cô gái tóc bạch kim sống đối diện cũng tình cờ đi ra ngoài.

Mái tóc ngắn màu bạc của cô gái đang rối như tổ quạ, ba lô nhỏ cũng xiêu xiêu vẹo vẹo treo ở trên người.

Khánh Trần cúi thấp đầu, quay người lẳng lặng bước vào thang máy, trong khi cô gái phía sau hắn bởi vì chưa buộc dây giày nên đi đường có chút xiêu vẹo.

“Chờ chút chờ chút!”

Giọng nói của cô gái rất êm tai:

“Xin ngừng thang máy lại một chút.”


Chương 348: Đi Tàu

Khánh Trần yên lặng ấn xuống nút mở cửa, sau đó nhìn thiếu nữ tóc bạch kim vừa đi đường vừa hoảng hốt đeo lại giày.

Hắn thậm chí còn có thể nhìn thấy ghèn trong khóe mắt đối phương khi nàng bước vào thang máy.

Bầu không khí trong thang máy đột nhiên trở nên im lặng, cô gái tóc bạch kim hồi lâu không dám lên tiếng, chỉ ở phía sau Khánh Trần lét lút đánh giá bóng lưng thiếu niên.

Sau khi nàng xác định Khánh Trần đang không nhìn mình, mới bỗng nhiên nhẹ nhàng thở ra: Xấu hổ chết mất xấu hổ chết mất!

Tối hôm qua sau khi nàng về đến nhà liền ôn tập đến hơn hai giờ sáng, sáng nay nghe thấy tiếng đồng hồ báo thức lại không muốn rời giường, đợi cho đến khi nàng lại mở mắt ra lần nữa đã muộn rồi.

Khi thang máy xuống đến tầng 66, Khánh Trần đi ra ngoài trước.

Nơi này là tầng đỗ xe đang rất náo nhiệt, trừ những chiếc cột chịu lực, trong hành lang đi ra là những đường ray và cổng sân ga.

Nhìn sang hai bên, những con đường ray kéo dài ra ngoài, giống như con đường lên trên trời.

Trong im lặng, đoàn tàu hạng nhẹ số 21 phóng nhanh trên bầu trời sau đó tiến vào tòa nhà rồi từ từ dừng lại, đèn xanh ở cổng sân ga bật sáng, mọi người đều đưa điện thoại di động lại gần cánh cổng, sau đó lên tàu.

Khánh Trần đi lên chen lấn tìm một chỗ ngồi xuống, thiếu nữ tóc bạch kim phía sau lại chỉ có thể trơ mắt nhìn chỗ ngồi bị người khác cướp mất.

Có tiếng loa thông báo, đoàn tàu hạng nhẹ bắt đầu khởi động.

Lúc này có bốn người mặc đồng phục học sinh chen lấn trên buồng xe, trên mặt họ dán một hình dán màu xanh rất kì lạ, trong tay còn đang cầm một xấp giấy:

“Mời mọi người chú ý một chút, chủ nhật này chúng ta sẽ tổ chức biểu tình, muốn chính phủ liên bang có thể kéo dài thời gian giảng dạy ở trường học, hạn chế sự mở rộng của các cơ sở giáo dục ở ngoài trường.

Nếu như mọi người cũng đồng ý với quan điểm của chúng ta, có thể ký vào đề xuất chung của chúng ta.”

Khánh Trần tò mò nhìn, hắn không ngờ trong thời đại này còn có phát tờ rơi.

Một người đàn ông trung niên nhìn tờ rơi trên tay và hỏi :

“Ý nghĩa của cuộc biểu tình này là gì?”

Một trong số các bạn học sinh trả lời:

“Bây giờ các trường học đều chỉ giảng dạy có nửa ngày, điều này làm cho một số học sinh muốn thi đỗ cấp 3 và sinh viên đại học nhất định phải tốn chi phí để đi học lớp học thêm bên ngoài trường học, như vậy tương đương với việc tăng chi phí của ngài một cách trá hình.

Ngoài ra, những cơ sở giáo dục đó có nhiều tiền nên đã mời tất cả các giáo viên giỏi trong trường ra giảng dạy ở đó, điều này sẽ dẫn đên việc nếu con của ngài muốn lên lớp sẽ phải đi học ở những cơ sở giáo dục đó.

Việc này đều liên quan với lợi ích cá nhân ngài, nếu ngài quan tâm, ngài cũng có thể tham gia vào cuộc biểu tình của chúng ta.”

Nhưng người đàn ông trung niên đó lại nhét tờ rơi vào trong tay các học sinh kia:

“Lên cấp ba làm gì, con của ta không thích đi học, học phí của cấp ba và đại học lại đắt như vậy, hắn cứ học tốt trong trường kỹ thuật là được, sớm ra trường để đi làm giúp đỡ gia đình mới là chuyện chính.”

Một cô đứng bên nói:

“Đúng đấy, nhà hàng xóm cạnh nhà ta đã bán hết tất cả của cải đi để cho con hắn ta đi học đại học, kết quả là đứa bé kia lại học triết học, căn bản không tìm được việc làm.”

Các bạn nam cũng không tức giận, cười nói:

“Ngài không ủng hộ cũng không sao, hiểu rõ hơn một chút cũng không mất gì.”

Người đàn ông trung niên kia khuyên nhủ:

“Các ngươi còn nhỏ nên không biết mức độ nghiêm trọng của chuện này, muốn tổ chức hoạt động biểu tình sẽ bị báo cáo, đến lúc đó tất cả ID thân phận của các ngươi đều bị ghi chép lại, đến khi ngươi muốn xin việc trong tập đoàn sẽ rất khó.”

Một bạn học sinh nam cười nói:

“Chú à, chúng ta không có ý làm việc trong tập đoàn.

Từ khi tư bản xuất hiện trên thế giới này, nó chỉ mang lại những điều không tốt, chúng ta phải chống lại nó!”

Người đàn ông trung niên thở dài một tiếng, không nói gì.

Khánh Trần im lặng theo dõi tất cả những chuyện này, học sinh tràn đầy nhiệt huyết, nhiệt huyết kia được bao bọc bởi lý tưởng và sự bồng bột của tuổi trẻ.

Những học sinh này hẳn là học sinh cấp ba muốn thay đổi thế giới bằng cách tổ chức các cuộc biểu tình hợp pháp.

Bất kể hành động này là đúng hay sai, không dễ dàng gì để một tên học sinh cấp ba có thể làm được những chuyện này.

Giờ phút này, sau khi bốn học sinh bị người khác chế giễu cũng không nản lòng, lại lên tinh thần một rồi giới thiệu cho những hành khách khác về hoạt động biểu tình chủ nhật này.


Chương 349: Thiếu Nữ Tóc Bạch Kim

Khánh Trần tự hỏi, ở thế giới ngoài cũng có sự mở rộng của các cơ sở giáo dục ngoài trường học, nhưng thế giới ngoài vừa đưa ra chính sách đã có người tới quản lý những cơ sở giáo dục này, nhưng không có ai ở thế giới trong quan tâm đến sự mở rộng của những cơ sở này.

Tư bản là thứ đáng sợ, tựa như tử cung nhân tạo, bản thân nó là một thứ tốt có thể giảm bớt nỗi đau của phụ nữ, nhưng sau khi bị tư bản lợi dụng sau lại tạo ra những nỗi đau mới cho mỗi gia đình.

Lúc này, bốn bạn học kia đi tới gần Khánh Trần, mà hắn thì cúi đầu xuống, tỏ vẻ thờ ơ.

“Bạn học, ngươi có muốn ta giải thích thêm về tờ rơi không.”

Bạn học nam nói.

Khánh Trần lắc đầu:

“Không cần, cảm ơn.”

Vừa dứt lời, cô gái tóc bạch kim nhà bên cạnh chen vào nói với mấy bạn nam kia:

“Ta ở khu 6 cấp 3 No.1, ta muốn tham gia hoạt động của các ngươi, ta có thể đăng kí ở đâu?”

Bạn học nam thấy có người hưởng ứng, lập tức kích động lấy ra một chiếc máy tính bảng rồi nói:

“Nói cho tôi biết mã số học sinh và đầy đủ họ tên là được, hoạt động lần này không chỉ có khu 6 chúng ta cử hành, ngay cả khu 5, khu 4 cũng có người tổ chức.

Đến lúc đó mọi người tập hợp ở quảng trường Vân Thượng, sau đó cùng nhau đi tới ba khu trên! Với lại chúng ta cũng được tài trợ, bữa sáng, cơm trưa, bữa tối đều được cung cấp miễn phí trong lần biểu tình này.”

“Thủ tục biểu tình đã được phê duyệt chưa?”

Thiếu nữ tóc bạch kim hỏi.

“Đương nhiên rồi.”

Bạn học nam nhiệt tình nói:

“Sáng sớm 7 giờ bắt đầu, 10 giờ tối kết thúc, đây đều là thời gian biểu tình hợp pháp, nhưng bạn học ngươi tuyệt đối đừng mang theo vũ khí, đó là phạm pháp.”

“Ừ, ta hiểu mà, ngươi nghe mã học sinh và tên của ta, ta tên là Trịnh Ức, mã học sinh là 192…”

Thiếu nữ tóc bạch kim nói.

Bốn bạn học nam phấn chấn lao sang buồng xe tiếp theo, không biết mệt mỏi phân phát tờ rơi.

Thiếu nữ tóc bạch kim Trịnh Ức lầm lấy tay cầm treo trên sà ngang, đung đưa đứng trước mặt Khánh Trần gọi một cuộc điện thoại:

“Alo, mẹ à, cuối tuần này ta không trở về, ta muốn đi tham gia biểu tình…”

Sau khi ngắt điện thoại, nàng làm như không có chuyện gì xảy mà đánh giá Khánh Trần.

Đã thấy trong tay thiếu niên ở trước mặt đang loay hoay chiếc điện thoại trong suốt kiểu mới nhất của hãng Chanh Tử dưới trướng Khánh thị, riêng một cái điện thoại này đã bằng với tiền sinh hoạt nửa năm của nàng.

Trịnh Ức nghĩ thầm, người đàn ông trung niên tối hôm qua có lẽ là cha của thiếu niên này? Đối phương có nói mình trước kia còn có tài xế đưa đón tận nơi.

Thật ra nàng đã cẩn thận nghĩ lại, người đàn ông trung niên và thiếu niên kia đều có khí chất bất phàm, nhìn không giống người của khu thứ sáu.

Sao những kẻ có tiền này lại chạy đến khu thứ sáu làm gì, không thể sống ở ba khu trên sao.

Hay là nói, gia đình đối phương sa sút, công ty phá sản?

Đoàn tàu hạng nhẹ đến “Trạm cấp 3 No.1”, Trịnh Ức quay người xuống xe, nhưng lúc này nàng lại phát hiện, thiếu niên kia cũng đang đi theo phía sau nàng.

Chờ chút, đây là bạn học cùng trường của bọn họ sao, vì sao tới bây giờ nàng chưa từng gặp đối phương bao giờ?

“Bạn học, phòng giáo vụ ở chỗ nào?”

Khánh Trần vừa nhìn về phía Trịnh Ức hỏi.

Cô gái tóc bạch kim sững sờ một chút rồi chỉ về một hướng:

“Tầng ba tòa nhà kia.”

“Cảm ơn.”

Khánh Trần gật gật đầu rồi quay người rời đi.

Trịnh Ức tự nhủ trong lòng, ngay cả phòng giáo vụ cũng không biết ở đâu, xem ra đây là lần đầu tiên hắn tới đây.

Chẳng lẽ là học sinh chuyển trường?

Một mình Trịnh Ức đi qua sân trường xanh um tươi tốt rồi đi về phía phòng học của mình.

Bây giờ trong liên bang, ngoài ba khu trên ở mỗi thành phố, dường như chỉ có các trường công lập mới có thể có một cái sân rộng rãi, không cần chen chúc như những chỗ khác trong thành phố.

Nghe nói rằng đây cũng là kết quả của một cuộc biểu tình, là do công ty truyền thông Hi Vọng phải chịu áp lực rất nhiều mới có thể có khoảng sân này.

Trịnh Ức đến lớp rồi yên lặng ngồi xuống, nàng đeo tai nghe vào rồi bắt đầu xem trước bài tập hôm nay.

Khi chuẩn bị bài, thỉnh thoảng nàng lại đưa mắt nhìn sang bên trái, dưới cửa sổ đằng kia ngồi một cô gái trầm lặng, vóc dáng gầy gò cao cao nhưng khá lạnh lùng.

Đó là cô gái nổi tiếng nhất trường, xinh đẹp, học giỏi, dáng người cũng đẹp, còn đa tài đa nghệ.

Những cô gái như vậy làm cái gì cũng có thể gây sự chú ý trong trường học, nghe nói lần biểu tình giành quyền lợi cho học sinh này, đối phương chính là một trong những người đề xuất.

Có người nói, đối phương đã nhận được thư mời của đại học công lập ở thành phố số 10 khi còn học lớp 11.

Thật khiến người ta hâm mộ.


Chương 350: Tờ Rơi

Nhưng vào lúc này, chủ nhiệm khối bỗng nhiên đi vào trong lớp…sau lưng là hàng xóm mới của nàng.

Chủ nhiệm khối đi lên trên bục giảng rồi nói:

“Các bạn học, đây chính là bạn học mới lớp 11 ban 3 của các ngươi, mọi người có thể làm quen một chút.”

Trịnh Ức ngây ngẩn cả người, nàng chưa bao giờ nghĩ tới người hàng xóm mới này lại trở thành bạn cùng lớp của mình!

Nhưng càng làm cho nàng kinh ngạc chính là, khi bạn học mới này vừa đi vào trong phòng học, Trịnh Ức chợt phát hiện bạn học nữ mà nàng ngưỡng mộ bỗng nhiên ngồi thẳng người dậy.

Thiếu nữ tóc bạch kim quay đầu nhìn lại, đột nhiên phát hiện vẻ mặt đầy ngạc nhiên và khó hiểu của bạn nữ kia.

Nàng lại nhìn về phía học sinh chuyển trường kia, ánh mắt của đối phương cũng chăm chú nhìn vào người bạn nữ kia.

Hai người này quen biết nhau.

Trịnh Ức thầm đoán.

“Xin chào mọi người ta tên là Khánh Trần, xin mọi người có thể giúp đỡ nhiều hơn.”

Khánh Trần nói xong, lại tiếp tục nhìn chằm chằm vào bạn nữ kia…

Thành thật mà nói, trong lòng hắn bây giờ cũng kinh ngạc không kém.

Bởi vì hắn không thể tưởng được, chính mình lại có thể gặp được Ương Ương nhanh ở thế giới trong!

Lúc này, thậm chí Khánh Trần còn coi đây là do Lý Thúc Đồng cố ý sắp xếp, nhưng rõ ràng sư phụ của hắn không biết đến sự tồn tại của Ương Ương, đây thật sự là trùng hợp.

Ở thế giới ngoài, Ương Ương là học sinh chuyển trường.

Ở thế giới trong, học sinh chuyển trường lại trở thành hắn.

Loại cảm giác này thật thần kỳ.

Ánh mắt của Khánh Trần quét qua Trịnh Ức, hắn cũng không nghĩ tới người hàng xóm này của hắn cũng sẽ ở trong lớp.

“Tốt, bạn học Khánh Trần tự tìm chỗ ngồi đi.”

Chủ nhiệm khối dịu dàng nói:

“Sau khi bạn học mới đến, mọi người phải giúp hắn nhanh chóng quen với môi trường ở đây!”

Trịnh Ức dám thề, cho tới bây giờ nàng chưa từng thấy chủ nhiệm khối dịu dành như vậy, mà học sinh chuyển trường bình thường sẽ được chủ nghiệm lớp dẫn lên, tại sao tên này lại được đích thân chủ nghiệm khối đưa đến nhỉ.

Giờ phút này, Khánh Trần từ từ đi đến chỗ trống bên cạnh Ương Ương rồi ngồi xuống, thản nhiên hỏi:

“Nếu như ta nhớ không lầm, ngươi hẳn là một thiếu nữ hoang dã không quen biết ai?”

Sắc mặt Ương Ương không thay đổi nói:

“Theo ta được biết, ngươi cũng là một thợ săn không nơi nương tựa phiêu bạt nơi hoang dã?”

Hai người nhìn nhau rồi cùng quỷ dị cười một tiếng, bọn họ đều biết đối phương chưa bao giờ nói thật, thân phận của nhau lần nữa trở thành bí ẩn!

Quả nhiên, sau sự kiện xuyên qua, người du hành thời gian đều không nói thật với nhau!

Theo lý thuyết đây cũng là hiện trường chiến đấu khổng lồ của hai bên, nhưng vấn đề là cả hai đều nói dối, thế là hai bên giằng co, không ai có thể chỉ trích được người kia.

Ương Ương lãnh đạm nói:

“Ngươi từ trường nào chuyển đến đây?”

Khánh Trần ngoài cười nhưng trong không cười nói:

“Ngươi đoán xem?”

Ương Ương thầm nghĩ, dựa vào thái độ của chủ nhiệm khối, xem ra ít nhất thì thân phận của Khánh Trần ở thế giới trong cũng là con của một gia đình giàu có?

Tuy nhiên, điều này đã loại bỏ một số nghi ngờ trong lòng nàng, nàng luôn nghĩ có lẽ đối phương chính là người giật dây trong ngục giam số 18.

Không, bây giờ có một số tổ chức còn đặt biệt danh cho người du hành thời gian trong ngục giam số 18 kia là người đánh cờ.

Ý là người đánh cờ phía sau màn, người này còn có rất nhiều quân cờ trong tay.

Thậm chí từ góc độ của những tổ chức đó, ngay cả Ương Ương cũng bị tính là một quân cờ trong tay đối phương.

Ương Ương tự hỏi, xem ra Khánh Trần thật sự không phải là người chơi cờ kia? Nếu không người chơi cờ kia có lợi hại đến đâu cũng không thể đột nhiên chạy ra khỏi ngục giam số 18 đến trường học được.

Cho dù bọn họ có thể lẻn ra ngoài thì làm sao một tên tù nhân có thể dễ dàng thay đổi thân phận của mình để nhập học được?

Kì quái, rốt cuộc người chơi cờ là ai.

Hai người đột nhiên im lặng, Khánh Trần thầm nghĩ: Đầu tiên có thể xác định chính trước kia Ương Ương không nói thật, đương nhiên ngay từ đầu hắn đã đoán trước được chuyện này nên chẳng ngạc nhiên gì cả.

Thứ hai, có lẽ Ương Ương cũng đang sinh sống ở khu thứ sáu, gia cảnh không quá nổi bật.

Hơn nữa, đối phương còn có thể yên lặng ngồi trong lớp, chứng tỏ thân phận giác tỉnh giả của đối phương còn chưa bị lộ.

Nếu không, sao tập đoàn có thể để đối phương có thể ngồi trong phòng học được?

Khi cả hai người đều nghĩ ra chuyện này, bỗng nhìn nhau cười một tiếng, có rất nhiều thứ ẩn giấu trong nụ cười đó của họ.

Ương Ương bỗng nhiên nói:

“Ngươi sống ở khu thứ sáu, chắc chắn cũng nghe nói về cuốc biểu tình cuối tuần này chứ.”

“Ừ.”

Khánh Trần nói:

“Ta nhìn thấy học sinh phát tờ rơi trên tàu.”

“Cuộc biểu tình này là do ta khởi xướng, ngươi có thể tới tham gia?”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 3 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 6 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box