[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 36 : Nơi Ở (c351-c360)
❮ sautiếp ❯Chương 351: Nơi Ở
Ương Ương cổ động.
Khánh Trần tự nhủ trong lòng, quả nhiên là vậy…
Khó trách khi những học sinh kia giới thiệu bản kiến nghị của họ, hắn lại có cảm giác quen thuộc mãnh liệt như vậy.
Ví dụ như trường học phải lần nữa gánh trách nghiệm việc dạy học, không nên giao thời gian của học sinh cho xã hội.
Ví dụ như ngăn cản việc tư bản can thiệp quá nhiều đến lĩnh vực giáo dục.
Ví dụ như nghiêm cấm giáo viên mở lớp dạy thêm ở ngoài trường, những nội dung đáng lẽ phải dạy trên lớp lại mang ra ngoài để dạy.
Thì ra, đây chính những gì Ương Ương chuyển tới từ thế giới ngoài!
“Ta không tham gia.”
Sắc mặt Khánh Trần không thay đổi nói:
“Ta có chút tò mò, chẳng lẽ ngươi không sợ mình quá phô trương sẽ thu hút sự chú ý của người khác sao.”
Ương Ương nhìn Khánh Trần rồi nói:
“Ngươi vẫn cẩn thận như cũ…Đúng rồi, ngươi đang ở đâu, xem nơi đó có cách nhà ta bao xa.”
Lúc này, thiếu nữ tóc bạch kim Trịnh Ức cách đó không xa đang lặng lẽ đánh giá hai bạn học này.
Nàng nhìn sắc mặt của đối phương lúc nói chuyện với nhau, đột nhiên cảm thấy bọn họ không đơn giản chỉ là quen biết nhau.
“Nói ta biết ngươi đang sống ở đâu đi.”
Ương Ương hiếu kỳ nói.
Khánh Trần liếc mắt nhìn đối phương, tin này không dễ giấu diếm, vì cô gái tóc bạch kim trong lớp này là hàng xóm của hắn, sớm muộn gì địa chỉ nhà hắn cũng sẽ bị lộ.
Nhưng hắn vẫn không muốn nói….
Không phải hắn sợ đối phương đến nhà ăn chực, mà hắn biết quá ít tin tức về đối phương nên luôn thấy không công bằng.
Khánh Trần nhìn về phía cô gái:
“Ta cảm thấy trước khi hỏi thông tin gì đó của người khác, có phải cần nói vài thông tin của mình ra trước hay không?”
“Được thôi, ta dùng tin tức của mình trao đổi với ngươi.”
Ương Ương cười híp mắt nói:
“Nhà ta ở số nhà 802 cao ốc Lưu Vân khu thứ sáu, đến lượt ngươi nói.”
“Sao ta biết thông tin này là thật hay giả cơ chứ.”
Khánh Trần cũng cười híp mắt nói:
“Dù sao trước kia ngươi đều nói dối, tốt nhất là hai chúng ta đừng nên tuỳ tiện tin tưởng đối phương thì hơn.”
“Không thẳng thắn chút nào!”
Ương Ương bĩu môi:
“Mấy ngày trước ngươi còn tiếc nuối nói, sau khi đi vào thế giới trong sẽ không thể tiếp tục tu luyện trong môi trường trọng lực nữa, bây giờ cho ngươi cơ hội tiếp tục luyện tập, ngươi lại không biết quý trọng! Ngươi nhìn xem, ta hỏi nhà ngươi ở đâu chỉ vì muốn giúp ngươi tu luyện!”
“Ngươi muốn giúp ta tu luyện thật sao?”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Ta cảm thấy ngươi muốn tiết kiệm tiền cơm thì có!”
“Có nhiều người muốn mời ta ăn cơm lắm, ta còn chưa đồng ý đâu.”
Hai người thì thầm to nhỏ rồi cãi vã ở trong lớp, căn bản không thèm quan tâm đến cảm nhận của các bạn học khác.
Trong mắt các bạn học khác, vị học sinh chuyển trường tên là Khánh Trần này từ khi đi vào trong lớp đã khiến người khác phải chú ý, đây là một tin hot ở trong lớp.
Mà lúc đối phương đến lại ngồi bên cạnh Ương Ương, còn quen biết với Ương Ương, đây còn là một tin hot hơn nữa.
Có người nghĩ thầm rằng bạn học Khánh Trần lại được chủ nghiệm khối đưa đến, lại có họ Khánh, chẳng lẽ là con cháu của Khánh thị sao?
Theo lẽ thường, con cháu của tập đoàn căn bản không đi học bên ngoài ba khu trên vì điều kiện giáo dục hoàn toàn không cùng một trình độ.
Nhưng nếu học sinh chuyển trường đến đây chỉ vì Ương Ương thì sao?
Con cháu của tập đoàn chuyển trường vì thiếu nữ bình dân, lí do này thật giống nội dung của những cuốn tiểu thuyết.
Trong lúc nhất thời, Khánh Trần trở nên vô cùng thần bí trong mắt tất cả các bạn trong lớp.
Thiếu nữ tóc bạch kim kia nhìn Khánh Trần và Ương Ương nhỏ giọng nói chuyện với nhau, sau đó lại nghĩ đến họ của Khánh Trần, rồi lại nhớ đến khí chất bất phàm của người đàn ông trung niên kia.
Đột nhiên nàng cảm thấy những suy đoán trước đây của nàng về họ dường như đều là vô ích.
Trong giờ học, giáo viên bước vào lớp trong 15 phút, đọc những gì mà các học sinh sẽ phải học trong ngày hôm nay, sau đó thông báo bắt đầu giờ tự học.
Khánh Trần nhìn bóng lưng của giáo viên đang rời đi rồi hỏi:
“Họ lên lớp xong rồi sao?”
Sắc mặt Ương Ương không thay đổi:
“Đạo đức giáo viên trường cấp ba công lập ở đây kém hơn nhiều so với những gì ngươi có thể tưởng tượng.
Giáo viên dạy toán này thường không nói những nội dung quan trọng của bài học ở trường, không trả lời các câu hỏi của học sinh.
Nếu một học sinh muốn học được những thứ đó, hắn phải tham gia vào lớp luyện thi sau giờ học.
Vì vậy, các bạn trong lớp luôn có hai thời khóa biểu, một cho giờ học ở trường và một cho sau giờ tan học.”
Đợi cho giáo viên đi khỏi, lớp học dần trở nên ồn ào, các bạn học sinh xì xào bàn tán không biết đang nói chuyện gì.
Từ cửa sổ nhìn ra ngoài, rừng sắt thép phía xa âm u tĩnh mịch, chỗ gần sân trường lại rất an bình và xinh đẹp.
Chương 352: Biểu Tình
Ánh mắt Khánh Trần nhìn xung quanh một vòng, hắn bỗng suy nghĩ: Sư phụ luôn nói trên người mình thiếu một chút khí phách của thiếu niên, gần đây có người chăm sóc cho hắn nên hắn mới dần thể hiện ra tính cách mà thiếu niên nên có.
Cho nên đối phương mới cố gắng cho mình nhập học, dù ở trong thế giới có nguy hiểm ra sao cũng kiên trì cho mình đến đến trường….
Thật ra sư phụ hắn làm vậy vì muốn hắn có thể không buồn không lo giống như những thiếu niên khác, có thể làm một học sinh chân chính một lần nữa.
Có quãng thời gian thanh xuân rực rỡ mà hắn chưa từng có ở thế giới ngoài.
Lý Thúc Đồng dùng hành động để nói cho hắn biết: Đừng luôn nghĩ phải chạy đua với thời gian, chuyện của sư phụ sư phụ sẽ tự đi làm, bây giờ ngươi cứ bù đắp quãng thời gian lúc trước đã bị bỏ lỡ.
Còn có nữ sinh nữa.
Ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu lên trên mặt Khánh Trần, Ương Ương ngồi bên cạnh tò mò hỏi:
“Nghĩ gì thế, sao đột nhiên lại có biểu cảm như vậy?”
“Biểu cảm gì.”
Thiếu niên quay đầu cười hỏi.
“Không miêu tả được.”
Ương Ương lắc đầu.
Tiếng chuông tan học tiết thứ tư vang lên, không đợi Khánh Trần đứng dậy, đã có hơn mười học sinh cả nam cả nữ bước vào cửa ra vào lớp 11 ban 3, vui vẻ vẫy tay về phía Ương Ương.
Khánh Trần bỗng nhiên nghĩ, Ương Ương chuyển đến lớp 11 ban 3 trường song ngữ Lạc thành, có phải vì tên của hai lớp ở hai thế giới giống nhau hay không? Tránh khỏi việc khác tên lớp dẫn đến nhầm lẫn lúc đi học.
Ương Ương đi ra cửa, một bạn nữ trong lớp lấy ra một chiếc tool đọc rồi nói:
“Ương Ương, sáng nay có hơn ba mươi người đã đăng ký tham gia cuộc biểu thình cuối tuần này, họ nói sẽ đến vào đúng bảy giờ sáng ở quảng trường Vân Thượng để tụ tập với chúng ta!”
Một nam bạn học giải thích:
“Dù có khoảng một nửa số người tham gia vì được cung cấp các bữa ăn miễn phí nhưng số người tham gia đã được cải thiện, Ương Ương thật thông minh, có thể tìm được nhà tài trợ!”
Trên mặt các bạn học tràn đầy tươi cười, nhìn vô cùng tươi sáng.
Lúc này, Khánh Trần quay người hỏi một bạn học nam ở sau lưng:
“Xin chào, ta muốn hỏi một chút, tên đầy đủ của Ương Ương là gì vậy?”
“Trần Ương Ương.”
Bạn học thản nhiên nói, thậm chí hắn còn cảm thấy có chút kỳ quái, học sinh chuyển trường này ngay cả tên đầy đủ của Ương Ương cũng không biết, vậy mà có thể nói chuyện sôi nổi với Ương Ương như vậy?
Phải biết, Ương Ương và Khánh Trần thì thầm nói chuyện với nhau từ khi bắt đầu tiết học cho tới bây giờ!
Khánh Trần đang ngồi ở bàn trên cũng nở nụ cười, lúc ở thế giới ngoài, Ương Ương vẫn luôn không chịu nói tên đầy đủ, cho dù là bạn học cùng lớp cũng không biết nàng họ gì.
Nhưng mà ở thế giới trong lại khác, bất kì một cái bạn học nào cũng có thể biết tên đầy đủ của nàng.
Ngay khi Khánh Trần muốn hỏi thêm vài thông tin về nàng, Ương Ương vừa quay đầu lại đã thấy Khánh Trần giống như đang thám thính bí mật của mình, nàng liền cười rồi vẫy tay với hắn:
“Khánh Trần, lại gần đây.”
Nói xong, Ương Ương lại quay ra nói với các bạn học đến tìm nàng:
“Giới thiệu cho các ngươi một chút, vị này chính là bạn học vừa mới chuyển tới trường chúng ta, là cố vấn cho buổi biểu tình mà ta mời tới, hắn vô cùng thông minh, có thể đưa ra rất nhiều ý kiến cho chúng ta!”
Trong nháy mắt, ánh mắt của hơn mười bạn học tỏa sáng nhìn về phía Khánh Trần.
Vừa nghe thấy câu này, Khánh Trần ngạc nhiên đến nỗi cơ thể bỗng nhiên cứng đờ.
Hắn nhìn Ương Ương, ánh mắt giống như đang nói ngươi được lắm, cái gì mà mời đến để cố vấn cho buổi biểu tình, có loại chức vụ này sao?!
Khánh Trần một chút cũng không hình dung ra được, sau khi mình đến thế giới trong vẫn phải đi học còn chưa tính, ngay cả đến trường cũng biến thành câu chuyện hai kẻ nói dối đấu trí đấu dũng?!
Hắn do dự một chút rồi bước đến bên cạnh Ương Ương, sau đó thấy hơn chục bạn học đang nhìn mình với vẻ ngưỡng mộ:
“Bạn học này, hoan nghênh ngươi cũng gia nhập vào sự nghiệp của chúng ta.
Xin hỏi hoạt động biểu tình lần này của chúng ta còn cần thay đổi gì không?”
Khánh Trần thở dài một tiếng trong lòng, sau đó sắc mặt như thường nói:
“Thật ra hiện tại mọi người làm đã rất khá, ta không có kiến nghị nào, ta cũng chỉ là một thành viên bên trong hoạt động này….”
Ương Ương nhìn hắn nói:
“Không đúng, sáng nay ngươi còn nói có một ý tưởng muốn nói cho mọi người mà.”
Khánh Trần tức đến nỗi sắp ói ra máu tại chỗ, sao hôm nay hắn lại bị trêu đùa nhiều như vậy chứ.
Chính hắn có ý tưởng khi nào?
Hắn nhìn ánh mắt mong chờ của đám người, đột nhiên nói với Ương Ương:
“Ý tưởng này ta còn chưa nghĩ kĩ, cần suy nghĩ lại một chút.
Đúng rồi, buổi sáng hôm nay ngươi còn nói với ta, muốn sáng tác một ca khúc cho buổi biểu tình mà.
Chương 353: Trịnh Ức
Bạn nói rằng cuộc biểu tình của hơn 10.000 người lần này cần có một ca khúc sôi động, không chỉ có thể truyền cảm hứng cho những người biểu tình, có thể truyền cảm hứng cho những người xem.”
Sắc mặt Ương Ương cũng không được tốt lắm, nàng nói muốn sáng tác một ca khúc lúc nào, nàng chưa từng học soạn nhạc bao giờ!
Ương Ương suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Ta có ý tưởng này nhưng thật sự ta không có thiên phú về mảng này!”
Khánh Trần nói:
“Sáng nay ngươi còn hát cho ta nghe cơ mà, nghe rất hay, nhưng ta còn chưa nhớ rõ, ngươi hát cho mọi người nghe lần nữa đi!”
Ương Ương giống như cười mà không phải cười nhìn Khánh Trần, hai kẻ nói dối im lặng nhìn nhau, hưởng thụ niềm vui từ việc trêu đùa đối phương….
Lúc này, để tránh cho đối phương tiếp tục trêu đùa mình, Khánh Trần vội vàng nói:
“Cái kia….Các ngươi nói chuyện tiếp đi, ta còn có việc phải về trước.”
Nói xong, hắn đi ra bên ngoài phòng học, nhanh đi qua hành lang.
Nhưng lúc này Ương Ương lại nói:
“Ngươi chờ ta với, hai chúng ta cùng đi.”
Đám người đột nhiên trở nên trầm mặc, tất cả đều im lặng nhìn về phía Khánh Trần.
Họ nhìn bóng lưng thiếu niên, bộ quần áo thể thao màu trắng không có một vết bẩn nào, tư thế hiên ngang lạ thường.
Tất cả mọi người đều nhớ lại khuôn mặt của Khánh Trần, xem ra quả thực rất hợp với Ương Ương.
Nhưng mà, sau khi Ương Ương nói câu đó, Khánh Trần lại không hề dừng lại, ngược lại càng bước nhanh hơn, dường như không đợi được mà chạy đi!
Ương Ương thấy thế liền nói một tiếng với mọi người:
“Thật có lỗi, ta cũng đi trước đây, ta còn có chuyện muốn thương lượng với hắn!”
Nói xong, Ương Ương co cẳng đuổi theo, mái tóc đen dài bồng bềnh tung bay phía sau lưng nàng.
Trước cửa phòng học, tất cả các bạn học đều im lặng nhìn bóng lưng của hai người, trên hành lang xuất hiện một bức tranh kỳ dị, mà tất cả mọi người đều có cảm giác như mình chỉ là vật làm nền cho bức tranh này.
Sau khi Ương Ương chạy đến bên cạnh Khánh Trần, hai người sánh vai bước đi, giọng cô gái vang vọng đến tai mọi người:
“Đến nhà ngươi hay nhà ta?”
Các bạn học quay sang nhìn nhau, trong tầm mắt của mọi người đều có thể nhìn thấy biểu cảm kinh ngạc xen lẫn vẻ khiếp sợ trên khuôn mặt của người khác.
Chuyện gì đang xảy ra vậy? Có ai đó đã ấn nút tua nhanh cho thế giới này sao?!
Hơn nữa, giữa hai người này, rõ ràng Ương Ương mới là người chủ động theo đuổi bạn học kia.
Một số bạn học nữ nhìn xung quanh, họ nhìn thấy biểu cảm trên mặt các bạn nam, như thể họ có thể nghe thấy tiếng tan nát cõi lòng vang vọng trong không khí quanh đây.
Bên cạnh Khánh Trần, hai tay Ương Ương đút trong túi áo len, cười tủm tỉm nói:
“Sao có thể không kiên nhẫn như vậy, tham gia biểu tình với ta đi, không thể thấy được chuyện này ở thế giới ngoài đâu.”
“Không đi.”
Khánh Trần lắc đầu.
Ương Ương nói:
“Ngươi không thấy thú vị sao, so với những học sinh cấp ba ở đây, học sinh cấp ba ở thế giới ngoài chỉ biết làm đề thôi.
Trong lúc nói chuyện, hai người cùng bước lên đoàn tàu hạng nhẹ đang đỗ ở cửa trường học.
Ương Ương đờ người ra một lúc, bởi vì cùng thiếu nữ tóc bạch kim Trịnh Ức đang học cùng lớp với nàng đã ở trên xe:
“Chào Trịnh Ức, ngươi ũng đi tàu điện số 21 để về nhà sao?”
“Ừ.”
Trịnh Ức gật gật đầu, nói xong nàng liền quay sang nhìn Khánh Trần:
“Ta là hàng xóm của hắn, nhà chúng ta ở đối diện nhau.”
Khánh Trần nhìn thấy ánh mắt của Ương Ương bỗng nhiên sáng lên, hắn hiểu mình xong rồi.
…
Âm thanh dòng điện ong ong truyền đến, tàu điện nhẹ nhàng khởi động.
Tàu điện buổi chiều không còn tình trạng đông đúc, khác hoàn toàn với buổi sáng.
Khánh Trần, Ương Ương, Trịnh Ức ngồi trong buồng xe trống rỗng, bầu không khí dần dần thay đổi.
Ương Ương đang ngồi bên cạnh Khánh Trần, bỗng nhiên chuyển sang ngồi bên cạnh thiếu nữ tóc bạch kim, động tác này có vẻ quá đột ngột, khiến sắc thiếu nữ tóc bạch kim hơi sợ, tựa hồ nàng không đoán được Ương Ương muốn làm gì.
Ương Ương cười tủm tỉm ngồi xuống rồi hỏi:
“Trịnh Ức, chúng ta học cùng nhau đã lâu như vậy, ta vẫn chưa biết nhà ngươi ở đâu?”
Trịnh Ức đang rút ngắn lại quai túi đeo chéo của nàng:
“Tầng 132 của cao ốc Lạc Thần, nhưng chỉ là nhà ta thuê, nhà của ta ở khu thứ chín, nơi đó quá loạn lạc lại còn không có môi trường học tập tốt nên mẹ cho ta đi thuê nhà.”
Ương Ương đột nhiên hỏi:
“Ngươi có phiền nếu thuê chung nhà với người khác không?”
“A?”
Trịnh Ức nắm chặt dây túi đeo:
“Nhưng nhà ta thuê chỉ có một phòng ngủ và một phòng khách.”
Lời nói này nghĩa là trong lòng nàng đương nhiên đồng ý cùng thuê, nếu làm vậy nàng không cần phải chi trả toàn bộ tiền thuê nhà, có thể tiết kiệm thêm chút tiền để lên đại học.
Bây giờ nàng đi làm thêm vào buổi chiều và đi đến trường luyện thi vào buổi tối, dù nàng có tiết kiệm tiền như thế nào đi chăng nữa, dường như số tiền ấy vẫn không đủ cho tiền học phí, vẫn thiếu một ít nữa.
Chương 354: Lòng Tin
Nếu như Ương Ương có thể thuê cùng nàng, đối phương còn là cô gái mà nàng ngưỡng mộ, đây đương nhiên chuyện tốt rồi.
Ương Ương cười nói:
“Một phòng ngủ một phòng khách cũng không sao, tối nay ta sẽ đến tìm ngươi để bàn về chuyện này.”
Nói xong, nàng quay lại ngồi bên cạnh Khánh Trần:
“Đúng rồi, ngươi đã nghĩ xong chuyện tham gia biểu tình chưa.”
“Từ lúc xuyên qua đến bây giờ mới chỉ được hai tháng.”
Khánh Trần chậm rãi phân tích:
“Ta không tin trong vòng hai tháng ngươi có thể đồng cảm với các học sinh ở thế giới trong, dù có đi chăng nữa, ta cũng không tin nhanh như vậy ngươi đã dám đứng ra tổ chức một cuộc biểu tình.”
“Cho nên?”
Ương Ương nghiêng đầu hỏi.
“cho nên phía sau buổi biểu tình này, chắc chắn ngươi có mục đích khác.”
Khánh Trần nói:
“Nói cách khác, ngươi và tổ chức đứng sau ngươi có một mục đích khác.”
“Đoán đúng rồi.”
Ương Ương cười nói:
“Nhưng cũng không hoàn toàn chính xác.”
Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Mặc dù bây giờ ta không thể đồng ý với cách làm của các bạn học đó, chỉ là ta nhìn những khuôn mặt tươi cười rạng rỡ đó, dù bị người khác chế giễu cũng phải cắn răng giữ khuôn mặt tươi cười để phát tờ rơi, ta hi vọng tổ chức của ngươi sẽ không lợi dụng loại người này.”
“Ta nói không hoàn toàn chính xác là vì họ đã có hành động trước khi chúng ta trợ giúp, chúng ta chẳng qua giúp thêm chút thôi.”
Ương Ương nói với vẻ nghiêm túc hiếm thấy:
“Hơn nữa, những việc chúng tôi đã lên kế hoạch chắc chắn sẽ không ảnh hưởng đến họ, mục tiêu của tổ chức cũng giống họ.”
Ương Ương nói tiếp:
“Khánh Trần, ngươi đã bao giờ tự hỏi là ai đã khiến chúng ta xuyên qua chưa.
Tại sao đối phương lại bắt chúng ta xuyên đến nơi này.
Ban đầu ta không rõ lắm, rất nhiều người cũng không nghĩ ra.
Ta đang nghĩ, có lẽ muốn chúng ta xuyên đến đây để chúng ta giúp đỡ những con người này thay đổi thế giới.”
Khánh Trần trầm tư, có một câu hỏi được đặt ra trên một APP nọ, nếu 10.000 người hiện đại có thể xuyên không về thời cổ đại, liệu họ có thể lật đổ chế độ phong kiến không?
Những gì Ương Ương đang nói bây giờ rất giống với câu hỏi đó.
Tại sao những người du hành như họ phải xuyên qua, tại sao lại đến nơi này?
Thật ra không có câu trả lời chính xác cho câu hỏi này, 10.000 người du hành sẽ đưa ra 10.000 đáp án khác nhau, Ương Ương đã tìm được chính nàng, nhưng Khánh Trần vẫn còn chưa tìm được câu trả lời cho mình.
“Ương Ương, chắc chắn những học sinh kia sẽ không thành công.”
Khánh Trần nói.
Ương Ương nghiêng đầu hỏi:
“Khánh Trần, ngươi tin vào kỳ tích không?”
Khánh Trần chần trừ hai giây:
“Ta tin.”
“Những học sinh kia cũng tin.”
Ương Ương cười nói:
“Nếu người tin vào kỳ tích, chính bản thân ngươi đã là một kỳ tích rồi.”
Lúc này, ánh nắng buổi chiều chiếu qua cửa sổ hắt xuống sàn tàu, đoàn tàu đã nhanh chóng đi vào bóng của khu rừng thép.
Khi đoàn tàu hạng nhẹ đến tầng 66 của cao ốc Lạc Thần, Ương Ương bước ra khỏi sân ga trước, thậm chí nàng còn quay đầu lại vẫy vẫy tay với Khánh Trần ở phía sau:
“Đờ đẫn làm gì, về nhà thôi!”
“Ngươi thật sự không có chút ý thức nào của người ngoài sao.”
Khánh Trần cảm khái nói.
Trịnh Ức lặng lẽ đi theo phía sau hai người, nàng chợt phát hiện ra một vấn đề, khoảng cách đi đường giữa thiếu niên này và thiếu nữ ở phía trước lúc xa lúc gần.
Trên thực tế, có một khoảng cách an toàn giữa những người đi bộ song song với nhau, hầu hết mọi người đều có khoảng cách an toàn là một mét, nếu như một đôi nam nữ đi trên đường cách nhau một mét trở lên, chắc chắn họ không quen biết nhau.
Nhưng Trịnh Ức có hơi nghi hoặc, khoảng cách ở giữa Khánh Trần và Ương Ương hoàn toàn không cố định, khiến nàng cảm thấy rất khó xác định.
Giống như tình nhân, lại không giống.
Lúc đến tầng 132, thiếu nữ tóc bạch kim trơ mắt nhìn hai người kia cùng đi vào một căn nhà.
Nàng ngơ ngác đứng ở ngoài cửa, thậm chí còn quên mở cửa nhà mình ra.
Thật sự là loại quan hệ đó sao?
Trịnh Ức yên lặng mở cửa, nàng lấy ra thanh protein từ trong tủ lạnh, sau đó lại đổ ra hai viên vitamin tổng hợp từ trong lọ thuốc, hòa với nước rồi nuốt vào trong bụng.
Bởi vì nàng mua thanh protein giá rẻ nên dinh dưỡng trong đó khá ít, nhất định phải uống thêm vitamin tổng hợp mới có thể bổ sung nhu cầu chất dinh dưỡng cần thiết hằng ngày.
Nàng yên lặng đếm số thanh protein còn lại trong tủ lạnh, tính xem còn có thể ăn bao nhiêu ngày nữa.
….
Giờ phút này, Ương Ương đang ngắm nhìn căn nhà:
“Cao ốc Lạc Thần này đã được xây dựng từ rất lâu rồi, trang trí trong căn nhà này hoàn toàn không ăn nhập với bề ngoài tòa cao ốc.
Không ngờ ở thế giới ngoài ngươi khổ cực như vậy nhưng ở thế giới trong lại rất giàu có.”
Khánh Trần hoàn toàn không để ý đến lời chế giễu của đối phương:
“Giúp ta chế tạo môi trường trọng lực đi, ta muốn bắt đầu luyện tập.”
Chương 355: Tự Lực Cánh Sinh
Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng ngủ.
Ương Ương theo ở phía sau nói:
“Này, lúc ngươi luyện tập cũng không cho người khác xem sao?”
Loảng xoảng một tiếng, cửa phòng ngủ lại bị Khánh Trần khóa lại từ bên trong.
Ương Ương nhíu mày, vốn dĩ nàng muốn xem phương pháp luyện tập của Khánh Trần, căn cứ vào đó để xác định rốt cuộc đối phương thuộc về tổ chức nào, nhưng không ngờ Khánh Trần lại cẩn thận đến như vậy, mình đi theo tới nhà mà đối phương cũng không để cho nhìn.
Nàng vừa tạo môi trường trọng lực, vừa hỏi từ bên ngoài:
“Luyện tập trong môi trường trọng lực rất hữu dụng sao?”
Trong phòng ngủ, Khánh Trần không hề trả lời, nếu không sẽ gián đoạn thuật hô hấp.
Trên thực tế, cho tới hôm nay, tác dụng phụ trợ của môi trường trọng lực cộng thêm thuật hô vẫn giúp hắn rất nhiều trong quá trình luyện tập.
Hôm qua hắn thậm chí còn hỏi Lý Thúc Đồng, nếu bây giờ mình đảo ngược thuật hô hấp, quay trở về trạng thái như người bình thường thì hắn thuộc cấp độ gì.
Kết quả Lý Thúc Đồng nghiêm túc kiểm tra cơ thể hắn một lượt, sau đó đưa ra một câu trả lời rất kinh người: Gần đến cấp độ F.
Ở thế giới trong, cấp độ F chính là ranh giới giữa người bình thường và siêu phàm giả, vậy mà Khánh Trần lại dùng phương thức rèn luyện của người bình thường để tiếp cận với tiêu chuẩn cấp bậc này.
Đương nhiên trong đó có công lao kiên trì bền bỉ của Khánh Trần, nhưng thứ quan trọng hơn vẫn là sự phối hợp của thuật hô hấp và môi trường trọng lực.
Bây giờ cấp bậc của Khánh Trần đã gần như vượt qua cấp E, có lẽ lần sau lần Sinh Tử Quan tiếp theo, sức mạnh sau khi thăng cấp của hắn sẽ càng thêm kinh người.
Ngay cả Lý Thúc Đồng cũng không thể xác định, sau khi Khánh Trần vượt qua mấy lần Sinh Tử Quan, tiềm lực như vẫn không được giải phóng hoàn toàn ra ngoài như cũ thì tiềm lực ẩn náu trong cơ thể thiếu niên này sẽ phải làm như thế nào để giải phóng ra đây.
Điều này đã chạm đến những kiến thức mà Lý Thúc Đồng cũng không hiểu biết…
Ngoài cửa phòng ngủ Ương Ương cảm thấy hơi nhàm chán khi Khánh Trần không thèm để ý đến mình, nàng ngồi ở trên ghế sa lon loay hoay nghịch điện thoại, lật xem có tin tức nào mới không.
Nhưng vào đúng lúc này, có tiếng nhập mật mã vang lên từ hành lang bên ngoài, có người đang đẩy cửa bước vào.
Ương Ương nhìn người đàn ông trung niên xa lạ trước mặt, nàng ngẩn ra không biết phải làm sao, người trung niên kia cũng rất kinh ngạc khi thấy Ương Ương ở trong nhà.
Ương Ương phát hiện ra tư thế ngồi của mình không được tốt cho lắm, vội ngồi thẳng người dậy, đầu gối chụm lại một chỗ, hai tay nghiêm chỉnh đặt ở trên đầu gối, nhu thuận nói:
“Chào chú.”
Lý Thúc Đồng cười cười:
“Là bạn học của Tiểu Trần sao? Ta là cha của hắn.”
“Phải, ta là bạn học cùng lớp của hắn.”
Ương Ương nhu thuận nói:
“Cùng hắn tới nhà, để hắn hỗ trợ phụ đạo một chút bài tập.”
Lúc này Ương Ương cũng không biết thân phận của Lý Thúc Đồng là gì, có biết thân phận người du gian của Khánh Trần hay không nên nàng vội vàng tìm một cái cớ thích hợp.
Thật ra lúc này Ương Ương cũng rất nghi hoặc, nàng còn tưởng rằng Khánh Trần chỉ sống một mình, không ngờ hắn còn có một người cha ở thế giới trong.
Không đúng, Khánh Trần chỉ vừa chuyển đến nơi này, người đàn ông trung niên này chắc chắn không đơn giản chỉ là cha của Khánh Trần.
Nhưng lúc này trong nội tâm Ương Ương đột nhiên co rút lại, có lẽ nàng biết được thêm rất nhiều manh mối.
Thậm chí ngay cả môi trường trọng lực đang được nàng duy trì cũng bị gián đoạn.
Lý Thúc Đồng vừa cười vừa nói:
“Không cần phải lo lắng như vậy, coi như là nhà mình là được, ta nấu cơm cho ngươi hai ăn.”
Khánh Trần nghe thấy có tiếng động nên đi ra xem, vừ bước ra hắn liền nhìn gương mặt xa lạ của Lý Thúc Đồng: Rõ ràng giọng nói và cảm giác vẫn như thế, nhưng khuôn mặt lại hoàn toàn khác nhau.
Cũng không biết sư phụ hắn đã thế như nào.
Sau đó Ương Ương đứng dậy chào Khánh Trần một câu, sau đó nói với Lý Thúc Đồng:
“Không cần làm phiền chú, ta còn có việc, ta đi trước đây.”
Nói xong, Ương Ương cúi đầu vọt ra khỏi phòng.
“Ở lại ăn cơm đi. “
Lý Thúc Đồng vui vẻ nhìn bóng lưng Ương Ương rồi cười nói.
Khánh Trần bất đắc dĩ nói:
“Ngài đừng ồn ào nữa, ta đến thế giới trong đã lâu như vậy mà chưa từng thấy ngài nấu một bữa cơm bao giờ, ngươi đừng độc chết mọi người là được.”
“Nhìn ngươi đang nói gì kìa.”
Lý Thúc Đồng lại không vui:
“Dù sao sư phụ cũng là Kỵ Sĩ chính tông, sao có chuyện không biết nấu cơm, không lẽ Kỵ Sĩ không thể sinh tồn ở dã ngoại được sao? Năng lực tự lực cánh sinh của chúng ta đều rất mạnh!”
Nói xong, trên khuôn mặt Lý Thúc Đồng lại đột nhiên thay đổi, trong nháy mắt liền biến thành khuôn mặt như trước kia.
Khánh Trần có chút tò mò nói:
“Đây là năng lực gì?”
Chương 356: Về Nhà Xem Náo Nhiệt
Hôm nay lại lên 10 chương, mọi người hãy ủng hộ tớ nhé!
Lý Thúc Đồng cười giải thích:
“Không cần tò mò làm gì, rất nhanh ngươi sẽ biết.”
“Với năng lực của ngài, nhất định đã sớm biết Ương Ương tới nhà chúng ta.”
Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi hỏi:
“Cho nên ngài mới gấp trở về xem náo nhiệt đúng không?”
“Đúng.”
Lý Thúc Đồng đương nhiên nói:
“Lúc đó ta đang vội vàng làm việc, kết quả là Nhất nói cho ta biết có một cô gái đến nhà chúng ta, ta lập tức buông bỏ mọi chuyện trong tay, vội trở về xem!”
Khánh Trần cảm giác mình đã đánh giá thấp sự hóng hớt của Lý Thúc Đồng, vị sư phụ này thật sự coi việc hóng chuyện của Khánh Trần là ưu tiên hàng đầu trong tất cả mọi việc.
Hơn nữa, sư phụ nhà mình thích hóng chuyện còn chưa tính, sao Nhất cũng hóng theo là sao?!
Trong căn nhà lại có một tên mật báo!
“Cô gái kia có phải là người có thể điều khiển từ trường ở thế giới ngoài không.”
Lý Thúc Đồng cười tủm tỉm nhìn về phía Khánh Trần:
“Sau khi vào cửa, ta đã cảm nhận được sự thay đổi của từ trường, loại năng lực này vô cùng hiếm gặp.
Hơn nữa người cũng có lễ phép, dáng dấp cũng rất xinh đẹp.”
“Sư phụ, có phải nửa câu sau có vấn đề gì hay không?”
Khánh Trần bình tĩnh hỏi:
“Đây có lẽ không phải trọng điểm chú ý của ngài.”
“Haizzz.”
Lý Thúc Đồng thở dài:
“Có lẽ ngươi không biết, sư phụ tuổi càng ngày càng lớn….”
“Ngài dừng lại.”
Khánh Trần đưa tay ngăn cản:
“Mỗi lần ngài nói mình lớn tuổi, phía sau chắc chắn không phải lời đứng đắn gì.”
Lý Thúc Đồng nhướng mày:
“Lúc ở trong cấm kỵ chi địa số 002, sư phụ vẫn luôn hâm mộ ngươi, vừa hâm mộ đám lão già kia không chút kiêng kỵ chiều chuộng ngươi.
Họ có thể mặc kệ việc ngươi chưa trưởng thành, chỉ biết cho ngươi đồ tốt, không giống ta, lúc nào cũng phải cân nhắc rất nhiều việc cho ngươi.
Khi đó sư phụ còn nghĩ, ta cũng muốn hưởng thụ cảm giác được các tiền bối chiều chuộng….”
“Quả nhiên không phải là lời đứng đắn gì .”
Khánh Trần bất đắc dĩ:
“Chúng ta thật sự không có chút tình cảm nào, bây giờ hai bên chỉ đang lợi dụng lẫn nhau, ngài đừng suy nghĩ lung tung nữa.”
Lúc này, Khánh Trần bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề:
“Sư phụ, từ trường của mỗi người đều có khác biệt, nàng từng nói với ta, nó giống như là vân tay hay DNA của một người, sau khi ngài xuất hiện, nếu lần sau nàng lại gặp được Lý Thúc Đồng chân chính, chắc chắn nàng có thể nhận ra ngươi.”
Năng lực của Ương Ương giống như rađa hình người, hoàn toàn có thể bỏ qua những thay đổi về ngoại hình của một người.
Cho nên lần sau Ương Ương chỉ cần nhìn thấy Lý Thúc Đồng thật, nàng nhất định có thể nhận ra Lý Thúc Đồng.
Đó là cách mà nàng nhận ra Khánh Trần lúc trước!
Không đúng không đúng!
Khánh Trần kinh ngạc nhìn về phía Lý Thúc Đồng:
“Sư phụ, ngươi nghĩ từ trường của Bán Thần cấp S có giống với người tu luyện bình thường hay không?”
“Hẳn là không giống .”
Lý Thúc Đồng suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Dù sao bản thân Bán Thần đã gần như thoát khỏi phạm trù người bình thường.
Hơn nữa ta cảm thấy siêu phàm giả càng mạnh mẽ, từ trường sẽ càng hung mãnh.
Trên thực tế, dụng cụ để đo cấp bậc siêu phàm giả của rất nhiều tập đoàn là đo từ trường của người đó.”
“Cho nên, vừa rồi Ương Ương hoảng loạn như vậy, tám phần là bởi vì từ trường của sư phụ.”
Khánh Trần lẩm bẩm nói.
Cho nên, nếu Ương Ương có thể xác định từ trường của Lý Thúc Đồng là từ trường mà chỉ có Bán Thần mới có thể có, vậy thì lúc này đối phương đã biết được tất cả sự thật rồi.
Giống như lúc trước hắn từng che mặt rồi dùng Con Rối Giật Dây để giả dạng chính mình, kết quả cuối cùng Ương Ương vẫn có thể phát hiện được hắn.
Hiện tại, sau khi Khánh Trần che giấu nhiều như vậy, Ương Ương vẫn biết có thể được sự thật.
Tin tức Lý Thúc Đồng đã rời khỏi ngục giam số 18 đã dần dần bị lan truyền, bây giờ bên trong thành phố số 18 đột nhiên xuất hiện một tên Bán Thần, không phải Lý Thúc Đồng còn có thể là ai?
Lý Thúc Đồng không nhìn ánh mắt Khánh Trần, mà vào phòng bếp:
“Cái kia….Sư phụ chỉ muốn nhìn một chút cô gái mà học trò của mình dẫn về nhà, như vậy cũng có lỗi gì đâu!”
“Sư phụ.”
Khánh Trần mở to hai mắt nhìn:
“Ta cũng chưa nói cái gì….”
Nhưng vào lúc này, lại có tiếng đập cửa truyền đến từ ngoài cửa.
Khánh Trần đi ra mở cửa, nhưng lại trông thấy Ương Ương đang đứng ngoài cửa ra vào, trong tay còn cầm một giỏ hoa quả.
“Ngươi đây là?”
Khánh Trần có chút ngạc nhiên.
“Vừa rồi ta không biết chú cũng ở nhà, vội vàng rời đi có chút không lễ phép, cho nên ta đi mua một chút hoa quả.”
Ương Ương nói xong liền nhét hoa quả vào trong ngực Khánh Trần, lần nữa xoay người chạy trốn.
Khánh Trần nhìn bóng lưng cô gái kia, rồi lại nhìn giỏ hoa quả trong ngực mình, kinh ngạc không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Nhưng sau khi Ương Ương chạy được một đoạn, lại vòng trở lại nhỏ giọng nói với Khánh Trần:
“Ta sẽ không nói cho người khác, chỉ có mình ta biết!”
Chương 357: Cấp Bậc Của Lý Đức Trụ
Khánh Trần cầm theo giỏ hoa quả quay lại phòng rồi thở dài nói:
“Quả nhiên nàng đã đoán được.”
Lý Thúc Đồng đổi chủ đề:
“Hoa quả trong thành phố cũng không rẻ, giá của một cân hoa quả gần bằng với một cân thịt tổng hợp.
Cô gái kia ra tay cũng rất hào phóng, người bên ngoài ba khu trên, trừ phi làm ăn, nếu không cũng không có ai sẽ tặng hoa quả cho người khác.”
“Mặc dù hoa quả ở thế giới ngoài cũng khá đắt, nhưng không đắt đến mức mọi người hoàn toàn không ăn nổi.”
Khánh Trần nói:
“Khi còn bé, ta thích nhất chính là mùa hè, có thể ôm nửa quả dưa hấu ăn một mình.
Lúc ấy dưa hấu cũng rất rẻ, mười đồng tiền đã có thể mua một quả dưa hấu rất lớn.”
Lý Thúc Đồng cảm khái:
“Trước đó ở trên vùng hoang dã ta còn không nghĩ tới việc này, sau này mới ý thức được, Tiểu Dĩ Dĩ cho ngươi nhiều táo như vậy, thật ra nàng đã rất hào phóng.
Mỗi lần đến mùa thu nhà Họ sẽ đi hái táo, sau khi trở về, xe táo kia chắc chắn có thể bán được rất nhiều tiền.”
“Thì ra là thế.”
Khánh Trần nói.
“Đúng rồi.”
Lý Thúc Đồng nói:
“Tần gia đã quay lại thành phố số 18.
Họ nghe theo lời của ta mà đi tìm Tô Hành Chỉ, chỉ là Tần Dĩ Dĩ lại không trở về theo nhà họ.”
“Nàng đi đâu?”
Khánh Trần nghi hoặc.
“Cha nàng nói cho Tô Hành Chỉ, trên đường trở về, trong một buổi tối, Tần Dĩ Dĩ thừa dịp những người khác đã ngủ say mà rời khỏi đội một mình.”
Lý Thúc Đồng giải thích:
“Trước khi trở về nàng từng nói muốn đi tìm Hỏa Đường, nàng muốn mạnh hơn.
Lần biến mất này, chỉ sợ nàng sẽ đi vào trong núi tuyết phía Tây Nam để tìm Hỏa Đường.”
“Sư phụ, hôm nay ngươi đi xử lý chuyện này sao?”
Khánh Trần hỏi.
“Không phải.”
Lý Thúc Đồng lắc đầu nói:
“Tô Hành Chỉ có thể thu xếp rất tốt cho họ, không cần ta quan tâm cái gì.”
“Vậy sư phụ đi làm gì?”
Khánh Trần nghi hoặc.
“Ta đi chọn xe cho ngươi .”
Lý Thúc Đồng nói:
“Rất khó chọn được xe vừa không quá phô trương, còn phải có tính năng tốt.
Ta đã lớn tuổi như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên tự mình đi mua xe.”
Khánh Trần buồn bực:
“Những người du hành thời gian kia đã nói cái gì cho sư phụ ngài? Họ còn nói làm cha cần làm cái gì nữa?”
“Ồ.”
Lý Thúc Đồng suy nghĩ một lúc rồi trả lời:
“Họ còn nói rất nhiều, rất nhiều người còn nói không giống nhau.
Trừ phần lớn người nói phải mua nhà cho con trai, còn nói cần phải mua điện thoại di động, còn nói cần phải mua xe.”
Khánh Trần gật đầu:
“Cũng là khá phù hợp với hiện trạng ở thế giới ngoài.”
Lý Thúc Đồng nhìn hắn một cái:
“Còn nói phải đánh con trai, hắn nói ở thế giới ngoài, các ngươi một câu nói gọi là ‘côn bổng xuất hiếu tử ‘ .”
Khánh Trần:
“???”
CMN là ai nói cho Lý Thúc Đồng? !
Khánh Trần trầm tư một lát:
“Người du hành thời gian này….Hắn tên là gì?”
Lý Thúc Đồng trầm mặc một lúc:
“Ngươi định sau khi về thế giới ngoài thì giết hắn sao?”
“Cũng không phải là không được.”
“Đúng rồi.”
Lý Thúc Đồng nói:
“Nhận được tin Lưu Đức Trụ trở thành giác tỉnh giả, ngươi xác định hắn đã trung thành được chưa? Nếu chưa thể, vậy ta sai Lâm Tiểu Tiếu và Diệp Vãn mau diệt trừ hắn, dù sao trình độ chỉnh thể của thế giới ngoài còn rất thấp, sau khi trở về, loại giác tỉnh giả này sẽ trả thù ngươi.”
“Không cần diệt trừ hắn, đã trung thành với ta rồi.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Sư phụ, thật ra nếu như hắn còn chưa trung thành với ta, ta cũng không vì loại chuyện này mà giết hắn.”
“Thiện lương đương nhiên là chuyện tốt, nhưng quá thiện lương cũng không phải là chuyện tốt.”
Lý Thúc Đồng nói.
“Sư phụ, sau khi thức tỉnh, Lưu Đức Trụ đạt cấp bậc gì?”
Khánh Trần hỏi.
“Cấp C?”
Khánh Trần kinh ngạc:
“Hắn đã đạt đến cấp C rồi? Vì sao hắn có thể trực tiếp vượt qua ba cấp F, E, D, để đạt đến cấp C?”
“Hình thức thăng cấp của bản thân giác tỉnh giả chính là tăng trưởng nhảy vọt.”
Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Người tu luyện giải phóng tiềm lực theo định hướng và chậm rãi, nhưng con đường cần phải đi cũng càng ổn định và dài hơn.
Mà giác tỉnh giả thì lại khác, ọ có thể đã là cấp C từ khi thức tỉnh, nhưng đến lúc chết vẫn là cấp C, vì không có cách nào để thăng cấp một cách ổn định.
Họ muốn tiếp tục thăng cấp, nhưng không biết cách nào để thăng cấp cả.”
Khánh Trần tự nhủ trong lòng, giống như việc hắn muốn thăng cấp liền có thể đi tu luyện, sau đó tích lũy đầy đủ kỹ thuật và kinh nghiệm rồi vượt qua Sinh Tử Quan lần tiếp theo.
Nhưng Lưu Đức Trụ lại khác, hắn không thể lại cõng mẹ hắn đi mạo hiểm một lần nữa được.
“Lưu Đức Trụ sẽ dừng lại ở cấp C sao?”
Khánh Trần hỏi.
“Trừ khi gặp phải tình huống làm tâm trạng dao động lớn, nếu không thì tiềm lực của hắn cũng chỉ đến cấp C.”
Lý Thúc Đồng nói:
“Cấp C cũng không tệ, hai người Lâm Tiểu Tiếu và Diệp Vãn cũng mới cấp B.”
Chương 358: Thiên Phú
“Có giác tỉnh giả nào có cách thăng cấp ổn định không?”
Khánh Trần hỏi.
“Cũng có.”
Lý Thúc Đồng thở dài rồi nói:
“Có một số gia tộc vô cùng hung ác, họ nhận thấy từ khi đứa trẻ sinh ra đã có dị tượng, liền ảm thấy đứa trẻ đó nhất định có thể trở thành siêu phàm giả cực kỳ hung mãnh.
Cho nên họ đã lập một kế hoạch, mời đến một tên sát thủ cứ cách một khoảng thời gian sẽ giết chết một thành viên trong gia tộc.
Đứa trẻ đó không hề biết đến kế hoạch này, hắn vẫn luôn tìm kiếm tên hung thủ đó, nhưng người thân của hắn vẫn lần lượt chết đi, trong ba năm ngắn ngủi hắn đã đạt đến cấp B.
Sau này hắn đã tìm được hung thủ và biết được sự thật của mọi chuyện, nhưng vì không thể chấp nhân nổi sự thật này mà thăng lên cấp A.”
Khánh Trần yên lặng quay đầu nhìn về phía Lý Thúc Đồng.
Lý Thúc Đồng nói:
“Ngươi nhìn ta làm gì! Mỗi khi ta nói những chuyện như thế này ngươi đừng đột nhiên nhìn ta….Nếu không chúng ta thử một chút côn bổng xuất hiếu tử xem hiệu quả ra sao?!”
“Khụ khụ, sư phụ đừng hiểu lầm, ta không nghĩ tới, cách thăng cấp này thật phung phí tính mạng của bạn bè và người thân.”
Khánh Trần nói:
“Vậy có người nào có thiên phú rất tốt không?”
“Cũng có.”
Lý Thúc Đồng cảm khái nói:
“Một số người có thiên phú rất cao, ta đã từng gặp những người chỉ cần ngủ một giấc, tỉnh dậy đã leo lên cấp A.”
“Vậy trong lịch sử liên bang, giác tỉnh giả nào có thiên phú mạnh nhất, hoặc nói, ta muốn biết một cái giác tỉnh giả có thể mạnh đến cỡ nào?”
Khánh Trần hỏi.
“Có văn bản ghi chép lại siêu phàm giả thức tỉnh nhanh nhất trong lịch sử từ trước đến nay, chỉ trong vòng một ngày từ cấp D lên đến cấp S, đạt đến cảnh giới Bán Thần.”
Lý Thúc Đồng nói.
“Giác tỉnh giả cũng có thể đạt đến cảnh giới Bán Thần sao?”
Khánh Trần kinh ngạc.
“Nói chính xác thì là hai bước.”
Lý Thúc Đồng gật gật đầu:
“Nhưng trong lịch sử chỉ có một người tên là Trần Vô Địch.”
Khánh Trần yên lặng tiêu hóa những thông tin này, hắn đột nhiên hỏi:
“Sư phụ, ngươi muốn ta đi học, vì ngươi hi vọng ta có thể trải qua quãng thời gian mấy năm không buồn không lo phải không.”
“Ừ.”
Lý Thúc Đồng bình thản đáp lại:
“Ta sợ ngươi sẽ luôn căng thẳng thần kinh, không hưởng thụ được niềm vui trong cuộc sống.
Lúc sư phụ bằng tuổi ngươi bây giờ, chưa làm chuyện quan trọng gì bao giờ, nhưng giờ nghĩ lại thì đó là khoảng thời gian vui suơsng nhất trong cuộc đời ta.”
Nhưng Khánh Trần lại lắc đầu:
“Sư phụ, đến trường cũng chỉ mất nửa ngày mà thôi.
Nếu như ngươi không cho ta làm gì khác, ta sẽ nổi điên vì quá nhàn mất.
Hơn nữa, ta cũng không thể không lo chuyện gì được.”
Lý Thúc Đồng nói:
“Thiếu niên như ngươi không cần đặt ra quá nhiều mục tiêu cho bản thân, lúc ta bằng tuổi ngươi, mỗi ngày đều đánh nhau với người khác trong thành phố, ta và sư huynh đều đã là kỵ sĩ, hắn thì vừa mới vượt qua Sinh Tử Quan lần thứ hai, ta vừa vượt qua lần thứ nhất.
Sau khi từ Thanh Sơn Tuyệt Bích về thành phố, hắn nói nhất định phải đưa ta đi thử tố chất thân thể một chút.
Kết quả là hắn liền mang theo ta đi đánh nhau với thái tử gia của Hắc Long xã, khiến hai chúng ta bị người của Hắc Long xã đuổi theo hơn bảy mươi kilomet, đuổi theo từ khu thứ chín đến tận khu thứ bảy.”
Thành phố ở thế giới trong rất lớn vì có rất nhiều người tập trung ở đây, mỗi thành phố này đều giống những thành phố siêu cấp ở thế giới ngoài.
Mà thành phố số 18 và thành phố số 10 lại càng lớn, bởi vì đây là hai trung tâm kinh tế của liên bang.
Khánh Trần tưởng tượng lại chuyện năm đó, hóa ra sư phụ cũng có những lúc chật vật như thế khi còn ở trong thành phố.
Hắn hỏi:
“Tại sao các ngươi lại muốn đánh thái tử của Hắc Long xã?”
“Khi đó sư phụ bảo chúng ta đi đánh hắc quyền trong chợ đen để gia tăng kinh nghiệm thực chiến, kết quả là võ sĩ đối thủ của bọn ta là Hắc Long xã lại rót thạch cao vào bên trong bao tay, sau đó đánh nhau với sư huynh ta, làm hắn kêu gào thảm thiết.”
Lý Thúc Đồng cảm khái nói.
Khánh Trần kinh ngạc:
“Chợ đen cũng cho phép siêu phàm giả tham gia thi đấu quyền anh sao, sư bá khi đó đã vượt qua lần thứ hai Sinh Tử Quan, cũng đã đạt cấp E rồi, có thể không đánh thắng nổi người khác?”
Không biết vì sao, mỗi lần nghe chuyện các đại lão này bị đánh lúc tuổi còn trẻ, nghe những chuyện họ đã trải qua thế nào, hắn đều cảm thấy rất thú vị, rất thích nghe.
Sư phụ như vậy mới là sư phụ của hắn.
“Đương nhiên có thể tham gia, siêu phàm giả tham gia đấu quyền anh mới càng kích thích hơn, tiền thưởng và tiền đặt cược cũng càng cao hơn, thậm chí còn có siêu phàm giả cấp D tham gia.”
Lý Thúc Đồng tiếp tục giải thích:
“Mỗi trận đấu quyền anh đều phân chia đẳng cấp, ngươi là cấp E sẽ gặp phải cấp E.”
Chương 359: Thuê Phòng
👾TA CHÍNH LÀ KHÔNG THEO SÁO LỘ RA BÀI (BẢN DỊCH): Hài hước, hệ thống, hài hước, giả trư ăn thịt hổ, phế vật lưu….👾
Cấp bậc cao nhất của trận đấu quyền anh là cấp Lục Địa Tuần Hành, tương đương với siêu phàm giả cấp D.
Siêu phàm giả thấp hơn một bậc là hạng hổ, tương đương với siêu phàm giả cấp E.
Thấp hơn chút nữa thì là hạng trung, hạng nhẹ, hạng lông, hạng gà.
Cấp bậc ở nơi này không chú trọng đến cân nặng, thứ họ quan tâm chính là thực lực và chiến tích.
Duy chỉ có một điều, võ sĩ tự do nhất định phải bắt đầu thi đấu từ hạng gà trở lên, đánh tới cấp nào mà thua trận thì sẽ xác định thi đấu ở cấp đó, nhưng chỉ giới hạn trong vòng một đêm.
Tiền thưởng của mỗi một cấp đều khác xa nhau, phí ra sân của hạng gà có thể chỉ có mấy trăm tệ, còn không được chia hoa hồng trong trận cá cược, phí ra sân một trận đến hạng trung là mấy vạn, còn được chia hoa hồng trong trận cược.
Tất nhiên, cái giá của việc thua một lần có thể là cái chết.
Nói đến đây, Lý Thúc Đồng đứng dậy từ trên ghế salon:
“Đi thôi, ngươi theo ta đi một chỗ, ta dẫn ngươi đi xem cuộc sống về đêm chân chính ở thành phố số 18.”
Khánh Trần đi theo sau lưng sư phụ, đột nhiên hắn có cảm giác như sư phụ dẫn mình đi một chuyến đến Thanh Sơn Tuyệt Bích.
Bây giờ thì muốn đưa mình đến xem trận đấu quyền anh ở chợ đen để xem cuộc sống về đêm ở đây thế nào.
Thật ra, tất cả những điều này đều giống như đối phương đang đi lại con đường mà hắn đã đi khi còn trẻ, khi đi trên con đường này, tinh thần của sư phụ không tự chủ mà trở nên trẻ trung hơn rất nhiều.
Ương Ương lặng lẽ trốn ở tầng dưới, nàng đưa mắt nhìn theo bóng lưng Lý Thúc Đồng và Khánh Trần đang rời đi.
Lúc này nàng mới lặng lẽ tiến vào bên trong cao ốc Lạc Thần, sau đó đi thẳng lên tầng 132.
Cộc cộc cộc, Ương Ương gõ cửa nhà cô gái tóc bạch kim Trịnh Ức.
Ở bên trong, Trịnh Ức đang muốn đi ra ngoài học thêm, khi đối phương nhìn thấy Ương Ương liền sững sờ:
“Ương Ương, sao ngươi lại tới đây.”
Nói xong, nàng còn quay đầu đưa mắt nhìn cửa nhà phía sau lưng Ương Ương, có vẻ nơi đó đã đóng từ lấu.
Ương Ương vừa cười vừa nói:
“Chúng ta cùng thuê đi!”
…
Trịnh Ức dần trở nên ngạc nhiên, trước đó nàng đã nghe Ương Ương nói muốn cùng thuê nhà, nhưng sau khi đối phương đi vào nhà của Khánh Trần, nàng nghĩ hai bạn học này đã ở chung rồi thì còn cùng thuê nhà với mình làm gì?
Kết quả là không ngờ đối phương lại nghiêm túc như thế!
Thiếu nữ tóc bạch kim Trịnh Ức nắm chặt lấy quai túi, lúng túng không biết làm sao:
“Ngươi thật sự muốn cùng thuê với ta sao? Ngươi cứ đi vào ngồi đã, trong nhà có hơi lộn xộn, mong bỏ qua cho.”
Nàng vốn định đi trường luyện thi, kết quả bây giờ Ương Ương lại đến làm khách nên nàng định không đến trường luyện thi nữa.
“Có dép lê không, nếu không ta sẽ làm bẩn sàn nhà.”
Ương Ương nói.
“Không cần không cần, trong nhà cũng không sạch lắm.”
Trịnh Ức nói:
“Hơn nữa….cũng không có dép lê thừa.”
Ương Ương sửng sốt, quả nhiên nhà này chỉ có một đôi dép.
Trong nhà, một số quần áo của cô gái vắt lên trên ghế sa lon hoặc trên giường, nhưng tổng thể vẫn khá gọn gàng, không tính là luộm thuộm.
Trịnh Ức thấy ánh mắt của Ương Ương, lập tức đỏ mặt nói:
“Bởi vì mỗi ngày tan học trở về đều rất muộn, căn bản không có thời gian dọn dẹp, bình thường đợi cuối tuần mới có chút thời gian rảnh rảnh.”
“Tiền thuê nhà ở nơi này là bao nhiêu mỗi tháng?”
Ương Ương trực tiếp đưa tay giúp Trịnh Ức xếp hai chiếc áo khoác lên ghế sô pha chồng lên nhau rồi đặt chúng sang một bên.
“2200 tệ.”
Trịnh Ức nhỏ giọng nói:
“Nhưng căn nhà này chỉ có một phòng ngủ một phòng khách.”
“Không sao, ta ngủ phòng khách cũng được.”
Ương Ương tùy ý nói:
“Như vậy sẽ làm giảm không gian sinh hoạt của ngươi.”
“Nếu không hay ngươi ngủ ở phòng ngủ đi.”
Trịnh Ức nói:
“Con người của ta không có yêu cầu cao, ngủ ở chỗ nào cũng được.”
“Không cần.”
Ương Ương ngồi trên ghế sa lon cười tủm tỉm nói:
“Ta ngủ ở phòng khách thì có thể giảm một ít tiền thuê nhà được không, ngươi nghĩ cách này có hiệu quả không, 2200 tiền thuê nhà, ta trả 1000, ngươi trả 1200, tiền nước, tiền điện, tiền tài sản, tiền điều hoà không khí thì chia đều cho hai bên!”
Không biết vì sao Trịnh Ức nghe thấy mình phải trả nhiều hơn 200, trong nội tâm ngược lại vô cùng nhẹ nhàng.
Nàng rất lo Ương Ương nghĩ mình nghèo nên thương hại nàng mà giúp nàng trả nhiều hơn.
Trong trường hợp đó, nàng sẽ cảm giác vô cùng áy náy.
Thiếu nữ này cũng có lòng tự trọng của mình, nàng không muốn nhận lòng thương hại từ người khác.
Chính lòng tự trọng đó đã tiếp sức cho nàng để có thể thi lên trường cấp ba, thề muốn thi vào một trường đại học tốt hơn.
Lúc này, Trịnh Ức nhìn cô gái đối diện, cuối cùng cũng không nhịn được mà nói:
“Ta vừa mới….nhìn thấy ngươi đi vào trong nhà bạn học Khánh Trần, ta còn tưởng rằng các ngươi là một cặp….”
Khó trách từ lúc đối phương vừa đến đây, hắn đã cảm thấy vẻ mặt hắn ta không bình thường, hóa ra hắn đang đau buồn vì nghe tin cha mình qua đời.
Nhưng vấn đề là, có lẽ Lý Tư Đồ không biết cha hắn không những không chết, mà còn đang đứng ngay trước mặt hắn.
Cũng đúng thôi, với một ngươi 18 năm trời chưa bao giờ về Lý thị như Lý Tư Đồ, hắn không nhận ra khuôn mặt của ông lão sau khi dịch dung cũng là bình thường.
“Ngài có muốn nói chuyện với hắn không?”
Khánh Trần tò mò nhỏ giọng hỏi:
“Hắn là con trai của ngài mà.”
“Không.”
Ông lão bình tĩnh nói:
“Trước khi chết, ta có thể nhìn thấy hắn lần cuối là đủ rồi.
Năm đó hắn nói tập đoàn chỉ quan tâm đến lợi ích của mình, không bao giờ để ý đến người dân.
Hắn nói mình không muốn tiếp tục làm thành viên tập đoàn nữa.
Sau đó biến mất, mãi sau này ta mới biết hắn trốn đến Tuyết Sơn ở Tây Nam.”
“Ngài có muốn chào từ biệt hắn không?”
Khánh Trần hỏi.
“Không cần chào từ biệt, sớm muộn gì ta cũng phải chết, cứ để hắn nghĩ ta đã chết rồi đi.”
Ông lão nói:
“Biết hắn còn muốn mạo hiểm về nhìn mặt ta lần cuối là ta vui rồi.
Bây giờ ta mới hiểu vì sao người ta lại thích giả chết, chỉ khi mọi người nghĩ ngươi chết, những người thật sự tốt với ngươi mới cảm thấy buồn.
Ngươi không cần an ủi ta, chẳng lẽ ngươi không cảm thấy giả chết rất thú vị sao.
Ngươi không thấy ta diễn tốt hơn nhiều so với sư phụ ngươi, ta giả chết mọi người đều tin, hắn giả chết chẳng có ai tin cả.”
Ông lão còn đắc ý.
Khuôn mặt vui vẻ của hắn đối lập hoàn toàn với vẻ đau khổ trên mặt Lý Tư Đồ.
Thậm chí Quách Hổ Thiền và các thành viên Hội Tam Điểm còn đang an ủi Lý Tư Đồ nén bi thương.
“Lý Tư Đồ đứng thứ bao nhiêu trong đời thứ hai của Lý gia?”
Khánh Trần hỏi.
“Mười bảy.”
Ông lão trả lời:
“Không biết vì sao sau 18 năm không gặp, thấy hắn đau khổ thế này ta lại cảm thấy rất vui vẻ.
Hơn nữa, sau khi nghe mọi người bảo hắn ‘nén bi thương’, thậm chí ta cũng muốn nói với hắn một câu nén bi thương.”
Khánh Trần: “…”
Cứ tưởng tượng đến viễn cản đó là hắn lại cảm thấy buồn cười.
Vơi tình cách của ông lão, rất có thể hắn sẽ thật sự làm chuyện đó!
Một lúc sau, Lý Tư Đồ vội vã rời đi, như thể hắn đang sợ chỉ muộn một chút nữa thôi là hắn không còn cơ hội gặp ông lão lần cuối vậy.
Sau khi tiễn Lý Tư Đồ, Quách Hổ Thiền quay lại đống lửa của Hội Tam Điểm, sau đó nói với Ương Ương:
“Ương Ương, lại đây sưởi ấm đi.”
Một số học sinh thuộc Hội Tam Điểm bắt đầu lặng lẽ quan sát Ương Ương.
Từ lúc đến đây, người này còn chưa nói câu nào, không biết nàng đang nghĩ gì.
Ông lão thì thầm:
“Lý thị không có bất kì tài liệu nào nhắc đến cô gái này, xem ra nàng là thành viên mới của Át Bích.”
Khánh Trần thầm nghĩ, xem ra thân phận của Ương Ương ở cả thế giới trong hay thế giới ngoài đều rất thần bí.
Thậm chí ngay cả ông lão cũng không biết nàng là ai.
Đúng rồi, vì đa phần các thành viên của Hội Tam Điểm tham gia chuyến đi này đều là học sinh của Lạc Nhất Cao, nên họ đều chưa gặp Ương Ương bao giờ.
Có lẽ bây giờ những người đó còn không biết Ương Ương cũng là người du hành như họ đâu.
Nhưng đúng lúc này, Ương Ương lại không thèm quan tâm đến Quách Hổ Thiền, mà chạy thẳng sang đống lửa của bọn Khánh Trần.
Ông lão sửng sốt.
Nàng ngồi xuống cạnh đống lửa rồi quay sang cười nói với mọi người:
“Có gì ăn được không? Ta đói lắm rồi, sáng nay lên đường gấp quá nên ta chỉ kịp ăn đúng 1 cái bánh.”
Ông lão vui vẻ rồidùng cùi chỏ chọc Khánh Trần:
“Sao không đi lấy đồ ăn cho người ta đi, chẳng phải trên xe của chúng ta còn rất nhiều đồ ăn vặt sao.”
Hồ Tiểu Ngưu nhìn chằm chằm vào đống lửa, không biết Ương Ương đang định làm gì, hắn vẫn nên giả vờ không quen nàng thì tốt hơn.
Khánh Trần đành chạy về xe lấy đồ ăn, những học sinh của Hội Tam Điểm bên đống lửa bên kia đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra, Nam Cung Nguyên Ngữ nhìn Quách Hổ Thiền:
“Ngài có mâu thuẫn gì với nàng sao, sao nàng lại không ngồi ở chỗ chúng ta mà sang bên kia ngồi?”
Quách Hổ Thiền hoang mang xoa cái đầu trơn bóng không một cọng tóc của mình:
“Ta cũng không biết.”
Khánh Trần cầm hai thanh chocolate, một miếng lương khô và một bình nước cho Ương Ương.
Vừa thấy hắn mang đồ ăn đến, Ương Ương không thèm nói năng gì thêm đã bắt đầu ăn, thậm chí tướng ăn còn rất tệ.
Thấy nàng cư xử thoải mái như vậy, không hiểu sao ông lão càng nhìn càng thích, hắn lập tức chỉ vào Khánh Trần rồi nói:
“Cô gái, ngươi có bạn trai chưa? Ngươi thấy cháu trai của ta thế nào?”
Lại thế!
Khánh Trần thầm tự nhủ, ngài không thể giữ chút mặt mũi cho ta sao?
Chẳng lẽ ngài không cảm thấy hỏi thẳng vấn đề này với con gái nhà người ta rất không lễ phép sao?
Ương Ương cười nói:
“Ta cảm thấy rất tốt.”
Chương 360: Bạn Trai 2
“Không phải không phải.”
Ương Ương cười xua tay:
“Chúng ta không phải một cặp.”
Trịnh Ức có chút tò mò:
“Ta thấy hai người như quen nhau đã lâu, các bạn học đều nói hắn vì ngươi nên mới chuyển trường tới đây.
Nhưng mà tất cả mọi người đều nói bạn học Khánh Trần khá lạnh lùng, có vẻ như hắn không thích nói chuyện với những người khác trừ ngươi ra.
Bạn học Khánh Trần….Là loại người như thế nào?”
Ương Ương trầm mặc.
Thật ra nàng có thể là một trong số những người hiểu rõ Khánh Trần nhất trên thế giới này.
Buổi chiều hôm nay, khi nàng phát hiện từ trường của Lý Thúc Đồng vô cùng bất thường, đến tận lúc đó nàng mới ý thức được rõ ràng thân phận của đối phương.
Một Bán Thần vô duyên vô cớ biến mất khỏi ngục giam số 18, mang theo Khánh Trần đi vào khu thứ sáu như hai người bình thường, bình dị gần gũi như một phụ huynh học sinh thực sự.
Vì chuyện đối phương rời khỏi ngục giam số 18, rất nhiều tổ chức và các thế lực lớn đều điên cuồng, nhưng đối phương lại không để ý những chuyện đó.
Cho nên, Ương Ương đã xác định Khánh Trần chính là “người chơi cờ ” ở thế giới ngoài, dù nàng không hiểu vì sao mẫu gen của đối phương không giống với sát thủ trên núi Lão Quân, vì sao hắn có thể theo Lý Thúc Đồng đi ra ngục giam số 18, nhưng đây là sự thật!
Trịnh Ức nhìn sắc mặt của Ương Ương, tò mò nhỏ giọng hỏi:
“Quan hệ của các ngươi là gì vậy.”
Ương Ương suy nghĩ một lúc rồi nói đùa:
“Ta là con cờ của hắn?”
Trịnh Ức có chút sửng sốt:
“Phu nhân….phu nhân sao?!”
*Quân cờ và phu nhân là từ đồng âm trong tiếng Trung.
….
Thành phố số 18, khu thứ 4.
Đây là vị trí trung tâm của cả thành phố, cũng là địa điểm náo nhiệt nhất lúc nửa đêm của thành phố.
Ba khu trên mặc dù phồn hoa nhất nhưng đến đêm sẽ yên tĩnh lại.
Hơn nữa, hai phần ba số cảnh sát trực đêm ở thành phố đều tập trung ở ba khu trên nên nơi đó khó mà náo nhiệt được.
Đến lúc này, dù là con cháu của tập đoàn hay con cái những doanh nhân giàu có ở khu thứ sáu, hoặc những tên côn đồ có chút tiếng tăm trong thành phố đều sẽ tập trung ở khu thứ bốn.
Nơi này tụ tập rất nhiều sòng bạc, câu lạc bộ đêm, biểu diễn, các quán ăn đêm, hầu hết các địa điểm ăn chơi nổi tiếng trong thành phố đều tụ tập trong khu này.
Sau 12 giờ đêm, đèn neon nổi ba chiều ở đây giống như những chùm pháo hoa nở rộ dày đặc trên đường, tiếng gầm rú của những chiếc siêu xe phân khối lớn vang lên không ngớt.
Trong thời đại toàn dân đều đi xe điện hiện nay, vẫn như cũ có những thiếu gia ăn chơi nghiện cảm giác mạnh mẽ do động cơ 12 xi lanh mang lại, cùng với cảm giác táo bạo của động cơ phản lực.
Cho nên, toàn liên bang có 21 nhà sản xuất xe, trong đó có 7 hãng vẫn giữ nguyên công nghệ sản xuất động cơ xăng, nhưng những chiếc xe thể thao này, về cơ bản là dành riêng cho các thiếu gia ăn chơi, mỗi năm cũng chỉ sản xuất có vài trăm chiếc.
Lúc này, có một đoàn xe ầm ầm lái từ ba khu trên đi vào khu thứ 4, đường phố cũng không quá rộng rãi, đoàn xe lao vùn vụt bên dưới những dãy đèn neon nổi ba chiều ở đây.
Phía trên đầu là hình chú cá voi màu tím lơ lửng trên không, bên dưới là siêu xe với phần thân tráng gương bạc, trông như trong truyện viễn tưởng.
Ánh sáng xanh xen lẫn sắc tím nhìn thật nguy nga và lộng lẫy.
Nam Canh Thần ngồi trên ghế lái phụ, im lặng quan sát tất cả những điều này.
Họ mới trở về thành phố số 18 dưới sự hộ tống của quân đội liên bang ngày hôm qua, nhưng đêm nay hắn đã bị Lý Y Nặc kéo tới đây chơi.
Trên ghế lái, Lý Y Nặc tắt chế độ lái tự động, thuần thục điều khiển vô lăng.
Bàn tay phải của nàng vô tình hay cố ý đặt lên trên đùi của Nam Canh Thần đang ngồi ở ghế lái phụ:
“Ngươi đến thế giới trong đã lâu như vậy, ta còn chưa dẵn ngươi đi xem cuộc sống về đêm ở thế giới trong lần nào, so với những ánh đèn neon ba chiều rực rỡ ở bên ngoài, ta cảm thấy đấu trường hắc quyền càng thêm thú vị.”
Nam Canh Thần vô lực nói:
“Hơn nửa đêm rồi, đi ngủ không được sao.”
“Không được!”
Lý Y Nặc cười nói:
“Bây giờ, cuộc sống về đêm chỉ mới bắt đầu!”
“Ngươi đã bắt được hacker kia chưa.”
Nam Canh Thần nói:
“Ngươi đã nói cho ta học kỹ thuật hacker, kết quả là bây giờ ngay cả bóng dáng của hacker ta còn không nhìn thấy.”
“Bắt được rồi bắt được rồi, hắn trốn ở trong thành phố số 7, lúc ta bắt được hắn, tên kia còn đang định xâm nhập vào một cuộc họp bí mật của một xí nghiệp của Lý thị .”
Lý Y Nặc cười lạnh nói:
“Hiện tại đã có người áp giải hắn tới thành phố số 18, đợi mấy ngày nữa sẽ đến.”
Lúc này, đoàn xe đã đến trước một tòa nhà tròn tráng lệ, nó rộng đến nỗi giống như một cái sân bóng đá cỡ lớn, trên đỉnh đang chiếu hình ảnh ba chiều trận chiến đang diễn ra, hai vị Quyền Vương cấp Lục Địa Tuần Hành đang vật lộn trong lồng bát giác, hình ảnh ba chiều rõ ràng đến nỗi giọt mồ hôi rơi xuống khi nắm tay của một người đánh lên người đối phương cũng được chiếu rất rõ ràng.
Ông lão hào hứng nói:
“Hay ngươi thử cho hắn một cơ hội xem sao?”
Ương Ương gật đầu:
“Được thôi.”
Bầu không khí trong khu trại bỗng trở nên yên tĩnh, vì giọng nói của ông lão và Ương Ương đều không hề nhỏ, cộng thêm những học sinh của Hội Tam Điểm đều muốn nghe ngóng cuộc nói chuyện của 2 người nên hầu như ai ngồi đây cũng nghe rõ những gì họ vừa nói.
Một người dám hỏi.
Một người dám trả lời.
Nhưng lúc này không chỉ các học sinh của Hội Tam Điểm sửng sốt, ngay cả ông lão cũng đang rất bất ngờ.
Thật ra ông chỉ muốn nói như vậy để trêu chọc Khánh Trần.
Vì ngày nào Khánh Trần cũng quản ông không được làm cái này, không được làm cái kia.
Ngay cả việc kể chuyện cho các nữ sính cũng không được, nên lúc nào ông lão cũng muốn phá vỡ biểu cảm bình tĩnh trên mặt Khánh Trần, để xem hắn còn dám quản mình nữa không.
Nhưng bây giờ mọi chuyện diễn ra lại không như những gì hắn dự đoán.
Cô gái này lại đồng ý đề nghị của hắn!
Lần này, hắn không vui vẻ như những trước mà ngập ngừng hỏi Ương Ương:
“Ngươi không muốn quan sát thêm sao?”
Ương Ương cười híp mắt nhìn Khánh Trần:
“Ta cảm thấy hắn không tệ, không cần quan sát thêm.”
Ông lão bỗng thấy chuyện này có gì đó sai sai….
Khánh Trần thở dài, đối với Ương Ương, những mưu mẹo che giấu thân phận của hắn chẳng là gì trong mắt đối phương.
Hắn còn nhớ trước đây Ương Ương từng nói, nàng có thể biết người đang đứng trong bán kính 200m có phải là hắn không.
Những người khác có thể bị vật cấm kỵ ACE-005 của hắn qua mắt, nhưng chắc chắn Ương Ương sẽ không.
Có lẽ trước khi xuống xe nàng đã biết hắn có mặt ở đây rồi.
Nhưng vì Ương Ương rất thích đùa giỡn người khác nên nàng mới giả vờ không quen biết Khánh Trần, ngay cả người bạn từ nhỏ như Hồ Tiểu Ngưu cũng bị nàng làm lơ.
Ương Ương lại nói với Khánh Trần:
“Ta tên là Ương Ương, năm nay 17 tuổi, còn ngươi?”
Khánh Trần:
“Ta tên là Khánh Trát Đức, năm nay 27 tuổi.”
Ông lão vừa thấy hai người bắt đầu nói chuyện với nhau thì lập tức nói:
“Tuổi tác hai người chênh lệch nhiều quá, như vậy không thích hợp đâu.”
Ương Ương cười nói:
“Ta lại cảm thấy rất tốt.”
Khánh Trần:
“Đúng vậy, ta cũng cảm thấy rất tốt.”
Trong tất cả những người đang ngồi ở đây, chỉ có mình Hồ Tiểu Ngưu biết rõ mọi chuyện.
Giờ hắn mới hiểu vì sao Khánh Trần và Ương Ương lại làm như vậy, xem ra họ đang định hợp tác với nhau để chơi lại ông lão.
Ông lão nói:
“Đứa cháu này của ta rất nhạt nhẽo, một người chưa yêu đương bao giờ như hắn làm sao có thể cho ngươi hạnh phúc được.
Hơn nữa, hắn làm việc ở uỷ ban quản lý an ninh PCE, còn ngươi lại là thành viên của Át Bích.
Ta nghĩ với thân phận này, hai người sẽ không thể thành đôi được đâu.
Cô gái, không phải ta không muốn các ngươi thành đôi, mà vì thân phận của các ngươi không hợp.”
Vừ nghe đến đây hai mắt Ương Ương đã tỏa sáng:
“Lúc trước Át Bích đang lo không có nội ứng trong PCE, xem ra ta đã tìm được ứng cử viên thích hợp rồi.”
Ông lão lại nói thêm:
“Vì cháu trai của ta là người liên bang nên chắc chắn hắn sẽ không theo ngươi đến hoang dã, nếu hai người các ngươi không thể ở cùng 1 chỗ thì sao có thể hạnh phúc được.”
Ương Ương vừa cười vừa nói:
“Không sao, ta sẽ không bắt hắn đến hoang dã đâu, bây giờ Át Bích đã giao nhiệm vụ tiếp tục tổ chức biểu tình trong thành phố cho ta, ta không cần tiếp tục ở trên hoàng dã nữa.”
Ông lão thở dài, sao ông đưa ra lí do nào cũng bị nàng bác bỏ nhỉ.
Ông lão đứng dậy rồi hờn dỗi quay về lều của mình.
Nhưng ngay khi về đến lều vải, ông lão bỗng nghĩ ra một chuyện, chẳng lẽ hai người này đã quen nhau từ trước, nên mới hợp tác với nhau để trêu đùa hăn sao?
Nếu không thì sao cô gái đó lại chạy đến chỗ Khánh Trần chứ không phải đống lửa bên kia?
Rất có thể cô gái tên là Ương Ương này cũng là một người du hành, nói không chừng nàng còn là người rất thân thiết với Khánh Trần ở thế giới ngoài!
Với trí thông minh của 1 người từng là gia chủ của một tập đoàn, hắn chỉ cần nghĩ một lúc là có thể đoán được gần như tất cả.
Sau khi ông lão giận dỗi quay về lều của mình, các học sinh của Hội Tam Điểm cũng không để ý đến những gì đang diễn ra bên đống lửa bên này nữa.
“Lý Khác, ngươi đi rải thêm lều chống ẩm cho ông nội, nếu không ngày mai hắn sẽ bị cảm mất.”
Khánh Trần nói.
Lý Khác lập tức đi.
Khánh Trần, Ương Ương và Hồ Tiểu Ngưu đều ngồi quây xung quanh đống lửa, hơi ấm tỏa ra từ đống lửa khiên khuôn mặt mỗi người đều đỏ bùng.
Khánh Trần hỏi Ương Ương:
“Không ngờ lại gặp ngươi ở chỗ này.”
Ương Ương vừa cười vừa nói:
“Ta cũng không ngờ ngươi lại đi cùng những học sinh của Hội Tam Điểm.”
“Không phải, chúng ta chỉ cùng đường mà thôi.”
Khánh Trần đáp.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










