- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 34 : Gia Nhập Nhóm Chat (c331-c340)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 34 : Gia Nhập Nhóm Chat (c331-c340)
❮ sautiếp ❯Chương 331: Gia Nhập Nhóm Chat
Đủ 200 KP mai mình lên 200 CHƯƠNG ạ!
Khánh Trần đã xem xét cẩn thận tất cả những gì liên quan tới quá trình tu luyện của Kỵ Sĩ và nhận ra một điểm quan trọng: Phải dùng thân phận người bình thường để vượt qua tất cả Sinh Tử Quan.
Cho nên, khi Lâm Tiểu Tiếu, Diệp Vãn, Lý Đông Trạch còn trẻ, họ chưa trưởng thành cộng thêm thiếu kiên định, ngay từ đầu đã không thể hiểu được thuật hô hấp.
Sau khi trưởng thành, ba người bọn họ đều trở thành giác tỉnh giả, do đó mất đi điều kiện tất yếu là người bình thường để có thể vượt qua Sinh Tử Quan.
Đây là những gì Lâm Tiểu Tiếu từng nói.
Khánh Trần suy đoán, nhất định Kỵ Sĩ có cách để đóng khóa gien.
Nếu không thì sau đó làm như thế nào để vượt qua Sinh Tử Quan? Nếu dùng thân phận Kỵ Sĩ để vượt qua Sinh Tử Quan tiếp theo thì quá dễ dàng, căn bản không thể hiểu được những gì quan trọng trong quá trình đó.
Nếu đóng khóa gien lại lần nữa, tất cả những gì hắn có thể dựa vào chỉ là thân thể của mình, nhất định phải tu luyện kiên trì và bền bỉ mới có thể vượt qua được.
Hơn nữa, Khánh Trần có thể cảm nhận rõ ràng thể lực của mình không ngừng tăng lên trong quá trình tu luyện, chỉ cần một ngày chưa đạt tới giới hạn, hắn sẽ tiếp tục tu luyện đến khi nào đạt mới thôi.
Ương Ương thấy hắn không nói gì liền lên tiếng:
“Được rồi, ta không hỏi ngươi nữa là được chứ gì, xem ra đây là bí mật của ngươi.
Nhưng ta rất ngưỡng mộ ngươi vì điều này, không phải ai sau khi có được sức mạnh mà vẫn có thể duy trì tỉnh táo và kiên trì luyện tập.
Dù ta không hiểu rõ vì sao ngươi phải cố gắng như vậy.”
Khánh Trần suy nghĩ một chút rồi nói:
“Thật ra nếu không xuyên qua, cuộc sống của ngươi, Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân cũng rất thú vị.
Để vượt qua Ấn Độ Dương, đầu tiên là phải mua một chiếc du thuyền, ta từng xem giá cả của nó, số tiền đó đủ để mua mấy chục căn nhà ở Lạc thành.
Tất nhiên các ngươi cũng rất cố gắng, nhưng các ngươi đã hạnh phúc hơn so với rất nhiều người.”
“Ta thì khác, trong một đoạn thời gian rất dài của quá khứ.
Ta từng trải qua ăn không đủ no, mặc không đủ ấm.
Có lẽ cuộc sống sau khi ta tốt nghiệp sẽ khá hơn, nhưng phải đợi đến lúc đó thì quá lâu.
Hiện tại, thế giới lại đang cho ta một cơ hội thay đổi cuộc đời, tất nhiên ta phải cắn răng, chảy máu để tạo ra một cuộc sống mới cho mình.
Ương Ương, không phải mỗi ngày ta muốn tu luyện đến ba giờ sáng mới ngủ, là ta buộc phải làm như vậy.”
Còn có vài câu Khánh Trần không nói ra: Còn có một vị sư phụ vô cùng tốt đối với hắn ở thế giới trong, nhưng sắp tới sư phụ sẽ gặp ngúy.
Cho nên hắn phải chạy đua với thời gian, trở nên đủ mạnh trước khi nguy hiểm ập đến.
……
Giờ phút này, trong khu nhà Thăng Long cách đường Hành Thự hai cây số.
Nam Canh Thần đang trốn trong phòng nghịch điện thoại di động thì bỗng thấy một tin nhắn vừa mới gửi đến làm hắn ngây ngẩn cả người:
“Xin chào bạn học Nam Canh Thần, để có thể trao đổi kinh nghiệm chơi game tốt hơn, vui lòng nhấn vào liên kết để tham gia nhóm trò chuyện.
Hà Tiểu Tiểu.”
Thư mời!
Lại là thư mời!
Nam Canh Thần muốn viết một tin nhắn Wechat cho Khánh Trần nhưng vội nhịn xuống.
Hắn nhìn thoáng qua thời gian rồi vội vàng thay quần áo đi ra ngoài.
Trong phòng khách, cha của hắn đang uống rượu Ngưu Lan sơn một mình, hai mắt đang híp lại:
“Muộn thế này rồi ngươi còn muốn đi đâu? Mỗi ngày không chịu học tập chăm chỉ chỉ biết ra ngoài chơi, giống y như mẹ của ngươi, không quan tâm đến cái nhà này!”
Nói xong, cha hắn đứng dậy rút thắt lưng ra.
Nhưng lần này Nam Canh Thần không tiếp tục ngây ngốc đứng đấy chịu đánh mà phi nhanh ra ngoài, bỏ mặc người cha nghiện rượu và cờ bạc đứng ở đó.
Thiếu niên chạy như bay trong màn đêm, đây là lần đầu tiên hắn chủ động thoát khỏi cha mình, cảm giác còn có vẻ khá tốt.
Hắn chạy nhanh như gió, vừa chạy đến của nhà Khánh Trần rồi gõ mạnh:
“Mở cửa mở cửa!”
Kết quả là cửa nhà đối diện lại mở ra, Khánh Trần bình tĩnh nhìn hắn nói:
“Vào rồi nói.”
Nam Canh Thần hơi tò mò không biết vì sao Trần ca lại chuyển nhà, hắn đi theo Khánh Trần vào trong nhà rồi hưng phấn nói:
“Nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu…….Á!”
Nói được nửa câu, Nam Canh Thần bỗng thấy Ương Ương ngồi trên ghế sa lon!
Đối phương đang mặc đồ ngủ ở nhà, là một bộ đồ hình gấu trúc nhìn rất đáng yêu, nàng đang tò mò nhìn mình……
Lượng thông tin hắn vừa thấy quá lớn.
Nam Canh Thần lập tức kính nể Khánh Trần hơn!
Nói thật, hắn không ngờ Trần ca và Ương Ương lại tiến triển nhanh như vậy!
Khánh Trần nhìn về phía Nam Canh Thần bình tĩnh hỏi:
“Nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu làm sao, có tin tốt à?”
“À à!”
Nam Canh Thần tỉnh táo lại:
“Tin tức tốt là, ta đã gia nhập vào nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu!”
Chương 332: Nhìn Đẹp Mắt
Trong lúc này, trong phòng yên tĩnh lại, bầu không khí chậm rãi trở nên nghiêm trọng.
Khánh Trần trầm ngâm một lát rồi hỏi:
“…… Ngươi gọi cái này là tin tốt?”
Nam Canh Thần phấn khởi nói:
“Đúng vậy, hơn trăm triệu người xin tham gia vẫn còn chưa được vào.
Ta lại có thể nhận được tin nhắn mời riêng, trong tin nhắn nói hoan nghênh bạn học Nam Canh Thần vào nhóm.
Bạn có thể nhấn vào liên kết để tham gia.
Sau khi ta nhấn vào thì lập tức được gia nhập nhóm!”
Khánh Trần vô cùng sửng sốt, sao Hà Tiểu Tiểu lại biết rõ họ tên Nam Canh Thần?
Điều đó có nghĩa là Hà Tiểu Tiểu nắm giữ tin tức nhiều hơn so với những gì hắn nghĩ.
Trước đây, thông tin đối phương có được còn có thể giải thích bằng thân phận “người chơi nổi tiếng”, dù sao người chơi nổi tiếng cũng có khả năng biết được nhiều thông tin hơn so với người bình thường.
Nhưng bây giờ không giống trước, nhất định đối phương đã dựa phải vào một tổ chức nào đó mới có thể làm được điều này.
Như vậy thì tổ chức đứng sau đối phương là Côn Luân, hay là Cửu Châu?
Khánh Trần thở dài, nếu đúng là vậy, lần này Nam Canh Thần có thể tham gia nhóm chat cũng không có gì lạ.
Tổ chức Hà Tiểu Tiểu tham gia nhất định đã nắm giữ được công nghệ ở thế giới trong, bây giờ có lẽ toàn bộ mạng lưới tin tức trên thế giới đều nằm trong tay đối phương.
Trước khi tất cả mọi người còn chưa kịp thiết lập dữ liệu cứ điểm, đối phương đã xâm nhập được vào điện thoại của Nam Canh Thần để tin, cũng sớm lấy được, không cần chờ đến bây giờ.
Hoặc theo một nghĩa nào đó mà nói, Hà Tiểu Tiểu trực tiếp gửi tin nhắn tới, chính là đang muốn nói một câu: Không cần do dự, ngươi đã bị lộ.
Khánh Trần đột nhiên cảm thấy, tổ chức này còn đáng sợ hơn so với Côn Luân rất nhiều.
Cũng may lúc hắn và Nam Canh Thần nói chuyện với nhau, nếu ở chỗ ồn ào, điện thoại của mỗi người đều ở trong túi, nếu ở chỗ yên tĩnh, Khánh Trần cũng sẽ lấy sim của đối phương ra, sau đó tắt máy.
Không thể không nói, trong một hoàn cảnh nguy hiểm như vậy, cẩn thận là một thói quen tốt.
Nam Canh Thần nhìn biểu cảm trầm trọng trên mặt Khánh Trần, do dự hỏi:
“Đây không tính là tin tốt……”
“Có chứ.”
Ương Ương bình thản gật gật đầu:
“Lần trước ngươi thắng hơn trăm triệu người đã là chuyện của mười tám năm trước, loại chuyện này quả thực đáng để ăn mừng.”
Khánh Trần:
“???”
Hắn cảm giác như vừa bị xe tông trúng vậy.
Khánh Trần im lặng lấy ra điện thoại của Nam Canh Thần, tìm băng dính màu đen cẩn thận từng li từng tí bao kín mít tất cả camera, sau đó quấn mấy lớp lên trên microphone.
Không chỉ điện thoại của Nam Canh Thần cần dính băng dính, Khánh Trần còn đưa băng dính cho Ương Ương, ra hiệu nàng cũng dính camera và microphone lại.
Ương Ương nhìn về phía điện thoại của Khánh Trần, lại phát hiện đối phương đã dính từ lâu.
Nàng hỏi:
“Ngươi vẫn luôn cẩn thận như vậy?”
“Ta quen rồi.”
Khánh Trần nói.
Nam Canh Thần hỏi:
“Điện thoại di động của chúng ta đã sớm không còn bí mật, làm như vậy không phải là không còn ý nghĩa gì nữa sao?”
Khánh Trần quay sang giải thích cho hắn:
“Ta hiếm khi sử dụng điện thoại di động trừ khi xem tin, trong điện thoại không có bí mật gì.
Ta làm vậy vì không nuốn chuyện riêng tư của mình bị người khác biết.”
Ương Ương nói:
“Dính xong rồi.”
Lúc này, Khánh Trần mới nói với Nam Canh Thần:
“Mở tin nhắn kia ra, ta muốn xem cả cái tin nhắn đó.”
Nam Canh Thần mở ra một tin nhắn, nhỏ giọng giải thích ở bên cạnh:
“Chỉ cần nhấn vào liên kết, nó sẽ tự động download một cái APP của nhóm chat.
Ta đã xem qua, còn có thể nạp tiền mua khung trang trí cho ảnh đại diện……Đúng rồi, khi vào nhóm chat sẽ có những hiệu ứng đặc biệt, cũng không đắt.
Nếu mua trong ba ngày đầu sẽ có ưu đãi đặc biệt, ưu đã chỉ giới hạn trong thời gian ba ngày đầu.”
Mẹ nó giá đặc biệt trong ba ngày đầu……
Biểu cảm của Khánh Trần không thay đổi nhìn về phía Nam Canh Thần:
“Ngươi mua chưa?”
“Mua rồi, rất đẹp mắt.”
Nam Canh Thần thành thật trả lời.
Nói xong, hắn nhấn mở một cái App màu xanh lá, khi vừa mở App ra, điện thoại sẽ trực tiếp vào giao diện nhóm chat, App này không khác nhiều so với giao diện trò chuyện của WeChat, trừ việc có thêm một đường dẫn vào chỗ mua sắm.
Ngay sau đó, một loạt bong bóng nhỏ bay trong giao diện.
Khánh Trần lập tức hiểu được cái này mẹ nó chính là cái thứ mà Nam Canh Thần đã mua…..chắc chắn là như vậy!
“Cái này chỉ một mình ngươi có thể thấy hay tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy?”
Khánh Trần hỏi.
“Chỉ có ta thôi, nhìn đẹp mắt mà.”
*Đọc tới đây các bạn có hiểu tại sao Nam Canh Thần đi làm vịt chưa =)))
Nam Canh Thần trả lời.
Khánh Trần thở dài, tên này quả nhiên vẫn là tên đần nguyện ý mua tất nano như trước.
Nhưng hắn không thể nào hiểu được, không phải Hà Tiểu Tiểu lập nhóm với mục đích rất nghiêm túc sao, sao lại phải kiếm chút tiền từ những người tham gia như vậy?
Chương 333: Tin Tức Mới
Chuyện này thật là kì lạ!
Khánh Trần mở danh sách tất cả các thành viên, trong nhóm này lại chỉ có hai bảy người.
So với con số hàng trăm triệu người xin tham gia, con số hai bảy này thật ít ỏi.
Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Cũng không biết là Hà Tiểu Tiểu đem tất cả mọi người chia thành nhiều nhóm, hay thật sự chỉ có hai bảy người trong nhóm chat?”
Ương Ương ngồi bên cạnh nói:
“Ta nghĩ nghiêng về khả năng trước hơn.
Nếu ta là Hà Tiểu Tiểu, ta cũng sẽ phân người du hành thời gian ở khắp nơi thành từng nhóm ngẫu nhiên, như vậy có thể thúc đẩy người du hành trên khắp cả nước làm quen lẫn nhau.
Vì vị trí của mọi người ở thế giới trong tương ứng với thế giới ngoài, mọi người ở những khu vực khác nhau có thể trao đổi những tin tức có giá trị.”
Vào lúc này, một ID tên là “Trương Tam” đã gửi một tin nhắn vào trong nhóm chat:
“Các vị có đột nhiên nhận được một bức thư hay không.
Ví dụ như sau khi ngủ dậy đã thấy bức thư ở ngay bên cạnh gối đầu? Thật là đáng sợ.”
Một ID tên Sấm Vương trả lời:
“Không có.”
Ngay sau đó, một ID khác tên là Lý Tứ trả lời:
“Ta cũng nhận được một lần, bức thư đó xuất hiện dưới gối của ta, không biết sao đối phương có thể làm được.”
Khánh Trần giật mình, hắn không ngờ Nam Canh Thần lại cùng một nhóm với Sấm Vương.
Hơn nữa lúc này hắn mới nhận ra rằng hầu hết mọi người lại không biết đến sự tồn tại của vật cấm kỵ Con Tem Ác Ma.
Lúc trước Vương Vân khai ra bức thư bí ẩn, Lý Thúc Đồng và Lâm Tiểu Tiếu đã giới thiệu cho Khánh Trần về vật cấm kỵ ACE-017 Con Tem Ác Ma này.
Cho nên đương nhiên Khánh Trần cho là mọi người đều biết.
Nhưng hắn đã bỏ qua một điều, có thể nói Lý Thúc Đồng là siêu phàm giả đứng đầu ở thế giới trong, Kỵ Sĩ cũng là một trong những tổ chức có truyền thừa lâu đời nhất, hầu hết những thông tin mà người khác không biết, bọn họ biết.
Lúc này Khánh Trần lại nghĩ đến tư liệu về nhân vật, tư liệu về động vật và tư liệu về thực vật mà Lâm Tiểu Tiếu đã chuẩn bị riêng cho hắn.
Sau đó còn có hai tư liệu liên quan tới vật cấm kỵ và cấm địa đã được chuẩn bị, chỉ chờ hắn trở về ngục giam số 18 là có thể xem.
Thì ra đây là bảo vật quý giá mà Lý Thúc Đồng chuẩn bị riêng cho hắn!
Trong thời đại này, tin tức chính là một trong những thứ rất đáng tiền!
Sấm Vương lại nhắn tin vào trong nhóm:
“Sau khi vào nhóm, Một Con Vịt Nhỏ vẫn chưa lên tiếng, ngươi còn ngại sao, tới tâm sự với mọi người đi.”
Khánh Trần chậm rãi nhìn về phía Nam Canh Thần:
“Một Con Vịt Nhỏ không phải là ngươi chứ?”
Khuôn mặt Nam Canh Thần dần dần đỏ lên:
“Ta tiện tay đặt một cái biệt danh, nhưng mà ta không biết rằng ID trong nhóm chat này lại không thể thay đổi……”
…
“Chỉ sợ sau này ngươi sẽ phải dùng ID Một Con Vịt Nhỏ này để xuất hiện trước mặt tất cả người du hành thời gian.”
Khánh Trần nói với ngữ điệu vừa đáng tiếc vừa đau lòng.
Sắc mặt Nam Canh Thần không chút thay đổi:
“Trần ca, ngươi muốn cười thì cứ cười đi.”
“Hahahahahaha!”
Tràng cười này kéo dài tận mười phút đồng hồ.
Lại có một người khác trong nhóm nhắn:
“Bạn học Con Vịt Nhỏ sao vẫn chưa lên tiếng? Nếu vào nhóm mà không nói lời nào thì vào nhóm làm gì.”
Trương Tam suy nghĩ một lúc rồi trả lời:
“Bây giờ đã là mười một giờ rưỡi đêm rồi, chắc ID này đi ngủ rồi….”
Khánh Trần kinh ngạc:
“Tên Trương Tam này phân tích hợp lý nha!”
Nam Canh Thần uể oải ngồi trên ghế sa lon, hắn do dự rất lâu mới ngẩng đầu hỏi:
“Trần ca, ta chỉ muốn biết, nếu bây giờ ta tự tử, ngươi có phải chịu trách nhiệm pháp lý không?!”
“Ngươi không cần phải tự sát làm gì.”
Khánh Trần xoa xoa hai má đã mỏi nhừ vì trận cười vừa nãy:
“Ta nghĩ rồi, chuyện ngươi tham gia vào nhóm cũng chưa hẳn là chuyện xấu.
Dù đối phương biết ngươi là người du hành nhưng chưa hẳn biết ….thân phận thật sự của ngươi ở thế giới trong.”
Nói xong, Khánh Trần nhìn thoáng qua Ương Ương, vì có cô nàng này ở đây, hắn không thể nói chuyện thoải mái với Nam Canh Thần được.
Dù sao không ai trong hai người họ có thể xác định được cô nàng này là bạn hay là địch, Khánh Trần không thể làm lộ thân phận của Nam Canh Thần với đối phương.
Ương Ương thoải mái nói:
“Ta biết mình là người ngoài, ngươi giấu diếm ta cũng rất bình thường.”
“Cảm ơn ngươi đã hiểu.”
Khánh Trần gật gật đầu, nói tiếp với Nam Canh Thần:
“Lá bài này của ngươi, nếu chúng ta có thể đánh tốt sẽ mang lại hiệu quả không tệ.
Các ngươi chờ một chút, ta vào nhà vệ sinh để báo cáo tình hình hiện tại với ông chủ.”
Khánh Trần vào nhà vệ sinh rồi lấy ra máy truyền tin, Lưu Đức Trụ đã gửi một tin nhắn đến:
“Ông chủ, ta có tin tức trọng liên quan tới nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu!!!”
Chương 334: Hiểu Rõ
Khánh Trần cảm thấy ngoài ý muốn.
Bây giờ Lưu Đức Trụ làm việc rất năng suất, căn bản không cần người thúc dục, hắn vẫn báo mọi chuyện cho ngươi.
Hắn gửi cho Lưu Đức Trụ một tin nhắn:
“Ngươi đã nhận được lời mời của Hà Tiểu Tiểu?”
Bên kia máy truyền tin, Lưu Đức Trụ rung động:
“Sao ông chủ biết, đúng là liệu sự như thần.
Ta vừa nhận được lời mời, đang muốn hỏi ông chủ có nên tham gia không!!!!”
Khánh Trần tự nhủ trong lòng, tên này vẫn đang giữ trạng thái phẫn nộ sao, gõ nhiều dấu chấm than như vậy làm gì.
Hắn trầm tư.
Thật ra bên họ đã xuất hiện “một tấm rưỡi” thẻ bài.
Cả tấm thẻ bài là Lưu Đức Trụ, mà nửa tấm kia là Nam Canh Thần.
Hai tấm thẻ này khác nhau ở chỗ, chỉ có vài người biết thân phận của Nam Canh Thần là người du hành, nhưng không biết thân phận của hắn ở thế giới trong.
Mà Lưu Đức Trụ thì đã bị lộ hoàn toàn, giờ đây mọi người đều nghĩ hắn là thành viên cốt cán bên người Lý Thúc Đồng, thậm chí Lý Thúc Đồng còn vì hắn mà sai Hằng Xã Lý Đông Trạch giết người.
Hai tấm bài này đặt ở cùng một chỗ sẽ có tác dụng kỳ diệu.
Hơn nữa, bây giờ họ cần phải giải quyết một đối thủ!
Khánh Trần gửi tin nhắn cho Lưu Đức Trụ:
“Gia nhập nhóm chat kia rồi nói ta biết, ngươi đang ở nhóm nào, trong nhóm có những ID nào.”
Ở phía bên kia, sau khi Lưu Đức Trụ nhìn thấy chỉ thị của ông chủ thì không lo mình bại lộ nữa, hắn dứt khoát nhấn vào liên kết.
Sau khi download App, ở bước nhập biệt danh ID, Lưu Đức Trụ còn muốn đặt một cái tên khó bị người khác nhận ra.
Kết quả hắn phát hiện app hiển thị thông báo: Lưu Đức Trụ (xác nhận tên thật).
Lưu Đức Trụ tức điên người, cái app quái quỷ này còn muốn xác nhận tên thật của hắn?
Sau một lúc, trong nhóm bắt đầu điên cuồng nhắn tin:
“Lưu Đức Trụ tới?”
“CMN, là Lưu Đức Trụ thật! Lại còn được chứng nhận tên thật!”
“Hắn chắc chắn là Lưu Đức Trụ!”
Bây giờ trong giới du hành, không ai làkhông biết cái tên Lưu Đức Trụ này, đến mức sau khi khi hắn tham gia nhóm còn gây ra một sự bất ngờ nho nhỏ cho mọi người.
Khánh Trần vẫn đang đợi tin nhắn trả lời, nhưng đã nghe thấy Nam Canh Thần hô bên ngoài nhà vệ sinh:
“Trần ca, Lưu Đức Trụ vào nhóm!”
Khánh Trần nhíu mày, Lưu Đức Trụ cũng tham gia nhóm này.
Đây là sự sắp xếp có chủ ý hay trùng hợp ngẫu nhiên, hoặc bây giờ Hà Tiểu Tiểu chỉ mới mời bấy nhiêu người?
Hắn gửi tin nhắn cho Lưu Đức Trụ:
“Phối hợp với ID tên là Một Con Vịt Nhỏ.”
Nhắn xong, Khánh Trần rời khỏi nhà vệ sinh, chăm chú nhìn những tin tức đang gây xôn xao trong nhóm chat, kiên nhẫn chờ đợi một cơ hội.
Nam Canh Thần tự nhủ trong lòng, tên Lưu Đức Trụ này đột nhiên tham gia nhóm chắc chắn làm theo chỉ thị của Trần ca.
Hắn ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn Ương Ương, tự hỏi liệu cô nàng này có biết thân phận thật của Trần ca không?
Nhưng quan hệ của hai người đã tiến triển đến mức sống chung với nhau, hẳn phải biết chứ?
Sau khi Lưu Đức Trụ gia nhập nhóm vẫn không lên tiếng, các thành viên trong nhóm cũng dần dần đã mất đi hứng thú.
Lúc này, một ID tên là Nguyệt Nhi hỏi:
“Sao số lượng thành viên trong nhóm này lại ít như vậy, cộng thêm Hà Tiểu Tiểu cũng chỉ có hai tám người.”
Sấm Vương trả lời:
“Dữ liệu cứ điểm chưa được làm tốt trong đầu năm nay, ai dám gia nhập cái nhóm chat bỏ đi này? Có trời mới biết những suy nghĩ trong đầu Hà Tiểu Tiểu….dữ liệu cứ điểm còn chưa hoàn thành, làm gì có ai bỏ tiền ra mua mấy thứ bỏ đi kia?”
Ương Ương và Khánh Trần yên lặng nhìn về phía Nam Canh Thần, Nam Canh Thần cúi đầu xấu hổ nói không ra lời.
Trương Tam:
“Hiện tại mọi người đều đang gặp nguy hiểm.
Ta nghe nói còn có người du hành thời gian sau khi có tư cách Open Beta liền trực tiếp nhập cư đến nước ngoài, làm như vậy thì người du hành thời gian ở trong nước khó mà tìm được hắn.
Người du hành ở nước ngoài không quen biết gì hắn, không thể phát hiện thân phận hắn.”
Có người hỏi Sấm Vương:
“Sấm Vương, vì sao ngươi lại hiểu rõ về cuộc chiến tranh ảnh tử vậy.
Thậm chí còn biết cả tin Khánh Hoài đã chết, ngươi có mặt vào lúc đó sao?”
Sấm Vương trả lời:
“Ta biết nhiều chuyện lắm.
Các ngươi không cần kinh ngạc, ta sẽ tiếp tục công bố tin tức trong tương lai.
Yên tâm, không lấy tiền.”
Khánh Trần nghi ngờ, tính cách của tên Sấm Vương này rất phù hợp với tên ID của hắn.
Một tên vừa liều lĩnh lại thích khoe khoang, như muốn nhảy ra khỏi màn hình điện thoại.
Hắn không rõ, chẳng lẽ tên này công bố nhiều tin tức như vậy chỉ để thỏa mãn lòng hư vinh của hắn, hắn không sợ bị người khác tìm ra sơ hở?
Hắn lấy đâu ra tự tin như vậy.
Nhưng hắn không quan tâm mấy chuyện đó, còn hi vọng những người khác có thể nói nhiều về chủ đề cuộc chiến ảnh tử này.
Chương 335: Chắc Chắn Là Thật
Lý Tứ hỏi:
“Sấm Vương, ta nghe nói ở thế giới trong, cuộc chiến ảnh tử trước kia không khốc liệt như vậy.
Ít nhất sẽ không xuất hiện thương vong ở vòng đầu tiên, sao lần này lại khác biệt như vậy?”
Sấm Vương trả lời:
“Hắc hắc, chuyện này ta biết được một ít.
Nghe nói gia chủ Khánh thị là Khánh Tầm đang bị bệnh, sắp thoái vị, nên muốn chọn một người thích hợp trong số các tuyển thủ ảnh tử để kế thừa tập đoàn.
Bây giờ chỉ còn ba thủ lĩnh còn sống, một người đã già rồi, một người thì đi chơi khắp nơi, còn một người thì bị di chứng từ vết thương của cuộc chiến ảnh tử lần trước, có lẽ không sống được lâu nữa.
Cho nên, nói không chừng vị trí gia chủ của Khánh thị sẽ được đinh ra trong lần này, vì vậy mọi người mới hành động nhanh thế kia.”
Một đời gia chủ thường kéo dài qua mấy lượt đời thủ lĩnh ảnh tử.
Cuối cùng, vị trí gia chủ sẽ chọn từ một trong số các thủ lĩnh ảnh tử đó.
Vị trí thủ lĩnh ảnh tử nghe qua đã rất mê người, huống chi là vị trí gia chủ?
Lý Tứ lại hỏi:
“Bây giờ Khánh Hoài chết rồi, ai là tuyển thủ có khả năng nhất, người du hành thời gian có cơ hội ôm bắp đùi rồi, tranh thủ kiếm ít công lao trong quá trình hỗ trợ này được không?”
Sấm Vương trả lời:
“Từ trước đến nay, thủ lĩnh ảnh tử luôn phụ tá cho gia chủ, là người có công cao nhất trong cuộc chiến giành vị trí gia chủ.
Cuối cùng đều sẽ có được chức vị cao trong tập đoàn, đây là một con đường tắt, nhưng cuộc chiến ảnh tử nguy hiểm hơn nhiều so với tưởng tượng của ngươi.
Nếu muốn ôm bắp đùi, quả thật phải chọn, ta đề nghị các ngươi nên chọn Khánh Văn của nhánh thứ nhất, hoặc là Khánh Chung của nhánh thứ hai.”
Dáng vẻ của tên Sấm Vương này như thể hắn biết rõ tất cả mọi chuyện, chỉ còn thiếu bày mưu nghĩ kế cho Lý Tứ nữa thôi.
Ương Ương ngồi bên cạnh nói:
“Tên Lý Tứ này quan tâm đến cuộc chiến như vậy, có phải người của Khánh thị không?”
“Cũng có thể hắn hỏi để mọi người đoán sai thân phận thôi.”
Khánh Trần nói:
“Bây giờ vẫn chưa thể xác định.”
Sau một lúc, Trương Tam lại lên tiếng:
“Sấm Vương, ngươi biết có năng lực nào có thể âm thầm gửi thư cho người khác không? Lại còn đặt ngay bên cạnh gối đầu của ta, khiến ta không ngủ yên được.”
Khánh Trần nhìn về phía Nam Canh Thần:
“Ta nói, ngươi viết.
Vật cấm kỵ ACE-017 Con Tem Ác Ma, có thể dùng máu tươi tạo thành tem để gửi thư đến bất kì địa chỉ nào mà người gửi biết, nội dung trong thư chỉ có thể có một câu.
Nếu như Trương Tam và Lý Tứ đều từng nhận được thư, có nghĩa người nắm giữ vật cấm kỵ này đã biết địa chỉ gia đình các ngươi.”
Trong nhóm, tất cả mọi người thấy Một Con Vịt Nhỏ đang im lặng đột nhiên phát biểu, vừa phát biểu liền nói ra thông tin quan trọng như vậy.
Thông tin về vật cấm kỵ với Khánh Trần mà nói không đáng giá, nhưng với người du hành khác mà nói, thông tin này vô cùng quý giá!
Trước kia mọi người còn tưởng rằng Một Con Vịt Nhỏ trầm mặc không nói này có thể chỉ là một người du hành thời gian nhát gan nào đó, nhưng lúc này mọi người mới ý thức được, hóa ra đây cũng là một vị đại boss!
Trong nhất thời, không có ai nhắn gì vào nhóm, mọi người đều đợi tin từ con vịt nhỏ!
Khánh Trần nói:
“Người nắm giữ vật cấm kỵ này vô cùng tà ác, không chỉ thao túng vụ án bắt cóc trên núi Lão Quân, còn rất nhiều người nhận được thư đều bị người nắm giữ này mưu hại.
Người nắm giữ này không chỉ có âm mưu làm loạn, còn tâm trạng thất thường, ngay cả người làm việc cho hắn cũng có thể bị giết.
Nếu như các ngươi nhận được thư, chuyện thứ nhất cần phải làm là chuyển nhà, chuyển đến một nơi mà không ai biết, sau đó tìm ra manh mối của người nắm giữ này, báo cho Cửu Châu hoặc Côn Luân là được.”
Lần này, trong nhóm càng yên tĩnh.
Một lúc lâu sau, Lý Tứ đột nhiên hỏi:
“Những gì ngươi nói là thật hay bịa đặt vậy?”
Trong lịch sử trò chuyện lúc trước, Lý Tứ và Trương Tam đều từng nhận được thư, có vẻ như những gì Một Con Vịt Nhỏ nói đã khiến đối phương kinh hãi.
Nam Canh Thần hỏi:
“Trần ca, có cần trả lời câu hỏi của họ không?”
Khánh Trần lắc đầu:
“Không cần, đợi thêm một lúc.”
“Đợi cái gì?”
Nam Canh Thần nghi hoặc.
“Chờ người khác xác nhận.”
Khánh Trần cười nói.
Lúc này, Lưu Đức Trụ vẫn luôn không nói gì, bỗng phát biểu:
“Là thật!!!! Có một tổ chức bí ẩn khổng lồ đứng đằng sau kẻ nắm giữ này, ta là nạn nhân của vụ bắt cóc trên núi Lão Quân, chuyện đó đã gây ảnh hưởng rất nhiều đến ta!!!! Ta vô cùng căm thù tổ chức tà ác này, nếu như các vị có bất kì manh mối gì về họ, xin vui lòng nói cho ta biết ngay!!!!”
Người trong nhóm bắt đầu nghĩ đây là thông tin chính xác Lưu Đức Trụ đã được xác nhận là tên thật.
Hơn nữa còn có địa vị rất cao ở thế giới trong, những gì hắn nói chắc chắn là sự thật.
Chương 336: Kẻ Địch Của Kẻ Địch
Hôm nay lên 10 chương a!!! Mọi người hãy ủng hộ mình và Khánh Trần bằng cách ĐỀ CỬ hoặc ĐẨY KIM PHIẾU nhé!
Hơn nữa, nhìn hàng dấu chấm than mà Lưu Đức Trụ gõ trong tin nhắn.
Họ có thể cảm nhận được sự tức giận khó tả của hắn xuyên qua màn hình điện thoại.
Mọi người đột nhiên cảm thấy khả năng tên này đã kết thù với người nắm giữ Con Tem Ác Ma kia, nhìn có vẻ mối thù của hai bên còn rất sâu đậm.
Trên thực tế, những câu nói này của Lưu Đức Trụ là thật, bởi vì hắn đã phải chịu đủ hậu quả của những lá thư đó.
Những người khác chỉ cảm thấy hơi kinh hãi, nhưng hắn phải lấy máu trả lời thư.
Đêm qua hắn tính thử số lượng thư trả lời, nếu đối phương còn tiếp tục trò chuyện cùng ông chủ, từ nay về sau mỗi tháng hắn đều phải rút ra ba trăm mi li máu!
“Chờ một chút, ông chủ muốn tạo ra sự tức giận trong lòng mọi người, mượn sức mạnh của đám người này để tìm ra người nắm giữ Con Tem Ác Ma, tiêu diệt kẻ đứng sau gây ra mọi chuyện này?!”
Lưu Đức Trụ nghĩ thầm.
Giờ phút này, Khánh Trần yên lặng chú ý phản ứng của tất cả mọi người trong nhóm, hiệu quả hắn muốn đã đạt được.
Người nắm giữ Con Tem luôn lẩn trốn trong bóng tối, luôn nhắc nhở Khánh Trần, nếu như hắn bị đối phương tìm ra, hậu quả khó lường.
Khánh Trần chưa bao giờ là người ngồi chờ chết, nếu hiện tại hắn chưa tìm được manh mối gì thì có thể khiến mọi người cùng tìm với hắn.
Hắn nói đối phương là người thao túng đằng sau mọi chuyện trên núi Lão Quân, vì muốn làm cho đối phương trở thành kẻ địch của tất cả người du hành.
Dù sao đám côn đồ kia bắt cóc những người du hành thời gian vì muốn họ làm việc cho hắn.
Hắn nói những người làm việc cho đối phương cũng có thể bị giết, để khiến những người này suy nghĩ kĩ khi bị đối phương lôi kéo.
Hắn nói mọi người có thể báo cáo thông tin về hắn cho Côn Luân và Cửu Châu là muốn ám chỉ cho mọi người, người nắm giữ này là kẻ thù của Côn Luân, dùng cách này để nói rõ đối phương là kẻ địch của mọi người.
Cuối cùng, Lưu Đức Trụ sẽ xuất hiện rồi dùng thân phận của hắn để chứng thực lời nói của Một Con Vịt Nhỏ, khiến người nắm giữ Con Tem trở thành kẻ thù chung của tất cả!
Ương Ương cười nói:
“Thật thú vị, khi ngươi không chắc mình có thể đánh bại kẻ địch, trước tiên phải tìm thêm kẻ địch cho kẻ địch của mình.”
Khánh Trần trả lời:
“Ta đi báo cáo cho ông chủ, nói hắn biết nhiệm vụ đã hoàn thành.”
Nói xong, hắn đi vào trong nhà vệ sinh rồi gửi tin nhắn cho Lưu Đức Trụ:
“Làm rất tốt.”
Bên kia máy truyền tin, Lưu Đức Trụ vô cùng kích động, hắn vừa nhận được lời khen ngợi từ ông chủ!
Lúc trước đã xảy ra vài chuyện kì lạ, ngọn lửa trong lòng hắn dần dần mất đi, nhưng lúc này ngon lửa đó lại đang bùng lên lần nữa!
Đôi mắt Lưu Đức Trụ sáng lên, hắn không nghĩ tới mấy câu khen ngợi của ông chủ lại có tác dụng như vậy:
“Ông chủ, ngươi có thể khen ta thêm mấy câu nữa được không?”
Khánh Trần nhìn tin nhắn này, tự nhủ trong lòng không phải tên này mắc bệnh gì kì lạ đấy chứ.
Sau một lúc, một bức thư bỗng nhiên xuất hiện bên cạnh gối đầu của Lưu Đức Trụ.
Hắn nhìn thấy bức thư này từ từ hiện lên một cách vô cùng quỷ dị.
Lưu Đức Trụ mở lá thư ra rồi gửi một tin nhắn cho Khánh Trần:
“Ông chủ, người nắm giữ kia vừa gửi thư: Ngươi muốn mọi người trở thành kẻ địch của ta, thật thú vị, hì hì.”
Khánh Trần không hề kinh ngạc khi thấy nội dung bức thư.
Hắn biết đối phương sẽ khong bỏ lỡ chuyện lớn như nhóm chat này? Cho nên hắn đã lường trước được việc trong nhóm này chắc chắn có nội ứng của đối phương, thậm chí còn có thể người nắm giữ này cũng đang ở trong nhóm.
Khánh Trần nói:
“Trả lời hắn: Tại sao không dám xuất hiện để biện hộ cho mình? Hì hì.”
Người nắm giữ trả lời:
“Để cho ngươi biết ID của ta sao? Hì hì.”
Lưu Đức Trụ hỏi:
“Ông chủ, trả lời hắn như thế nào bây giờ?”
Khánh Trần:
“Đồ hèn nhát, hì hì.”
Trong đêm tối, trước cửa sổ sát đất ở đâu đó, bóng dáng thon gầy kia nhìn mấy chữ hì hì trong những bức thư trả lời, hắn đột nhiên cảm thấy hơi buồn nôn….
Chương 337: Song Tu
Trong đêm, nhóm chat dần dần yên tĩnh.
Ương Ương thấy không có chuyện gì nữa liền nói:
“Ta về ngủ đây, ngày mai gặp lại hai vị.”
Nói xong, nàng mở cửa rời đi.
Trong phòng khách, Nam Canh Thần co rúm trên ghế sa lon bằng da thật nhìn đối phương rời đi, hơi kinh ngạc hỏi:
“Chị Ương Ương, ngươi muốn đi đâu vậy?”
Sắc mặt Khánh Trần không thay đổi nhìn hắn:
“Quay lại nhà nàng chứ còn đi đâu nữa, không thì ở chỗ ta làm gì? Cha ta bán nhà lấy tiền đi đánh bạc rồi, bây giờ Ương Ương chính là chủ nhà mới của căn nhà đó.
Cái nhà này là ta thuê của Hồ Tiểu Ngưu.”
Câu này càng khiến Nam Canh Thần khó hiểu hơn:
“Rốt cuộc các ngươi có quan hệ gì?”
Ương Ương dừng lại ở cửa ra vào, quay đầu suy tư một lúc rồi nói:
“Song tu?”
Nam Canh Thần:
“???”
Khánh Trần:
“???”
Ương Ương giải thích:
“Ta dùng năng lực của mình trợ giúp Khánh Trần tu luyện, trong quá trình trợ giúp hắn, ta cũng có thể tăng trình độ khống chế năng lực của mình, khả năng điều khiển sẽ ngày càng tinh tế.”
Khánh Trần tức giận nói:
“Song tu không dùng như vậy!”
Nôm na như hai cách nói tưởng chừng như giống nhau, cơ mà về mặt hình thức sẽ khiến người nghe nghĩ khác: Thật muốn mở đầu ngươi ra xem bên trong có gì, lại đổi thành: Thật muốn mở xương sọ của ngươi ra xem bên trong có gì, đều sẽ biến thành ý khác!
Ương Ương thản nhiên vẫy tay:
“Không quan trọng, ta về nhà đây.”
Nói xong, nàng đóng cửa lại.
Lúc này Nam Canh Thần mới nói:
“Trần ca, đêm nay ta có thể ở lại nhà ngươi không?”
“Ta còn đang cảm thấy kỳ quái, bình thường ngươi không thể ra ngoài vào ban đêm, sao đêm nay không muốn về nhà ngủ?”
Khánh Trần kỳ quái nói.
“Cha ta thua tiền nên tâm trạng không tốt, bây giờ đang ở nhà uống rượu giải sầu một mình, ta quay lại nhất định sẽ bị đánh.”
Nam Canh Thần nói.
Khánh Trần thở dài một tiếng, lúc trước hắn từng thấy vết thương trên thắt lưng Nam Canh Thần, vết thương tím xanh nhìn rất đáng sợ.
Cha mẹ hắn mặc dù chưa ly hôn, nhưng cảnh ngộ của hắn cũng không tốt hơn mình là bao.
Hắn hỏi Nam Canh Thần:
“Mẹ ngươi đâu?”
“Cha ta đánh mẹ ta, nàng về nhà mẹ đẻ rồi.”
Nam Canh Thần nhỏ giọng nói:
“Ta nghĩ bọn họ sắp ly hôn.
Trần ca, gần đây ta đang nghĩ cách tiết kiệm tiền, mỗi lần trở về ta sẽ nhờ Lý Y Nặc chuẩn bị hai thỏi vàng cho ta, chờ ta tiết kiệm đủ tiền sẽ mua một căn nhà cho riêng mình, sau này sẽ sống một mình ở đó.”
Nói xong, Nam Canh Thần móc ra ba thỏi vàng từ trong túi:
“Đây là số ta còn chưa kịp bán, giờ để tạm ở chỗ Trần ca trước, ta sợ để trong nhà sẽ cha ta phát hiện.”
“Ừ.”
Khánh Trần giúp hắn cất đi:
“Lý Y Nặc đối với ngươi rất tốt, tốc độ kiếm tiền như vậy không kém so với ta bao nhiêu.”
“Trần ca, hay ta đầu quân cho ngươi.”
Nam Canh Thần tràn đầy phấn khởi nói:
“Hiện tại ngươi đã có một chỗ đứng vững chắc, lại có sư phụ lợi hại như vậy, nếu ta đi theo ngươi sẽ có thể trở nên nổi tiếng.”
“Thế nào, ngươi không thích Lý Y Nặc sao?”
Khánh Trần có chút kỳ quái:
“Có mâu thuẫn gì với nàng sao?”
Nam Canh Thần suy nghĩ một chút rồi nói:
“Thật ra bây giờ chúng ta khá hợp nhau, ta cũng rất thích tính cách của nàng, ở bên cạnh nàng cũng có cảm giác an toàn.
Nhưng lúc ngủ chung từ đầu đã rất đáng sợ, ta vẫn luôn cho rằng nàng muốn hút dương khí của ta…….”
Khánh Trần:
“…….Vất vả, vậy sao ngươi còn muốn chạy theo ta?”
Nam Canh Thần lắc đầu:
“Ta luôn cảm thấy về già mà còn bị nàng bảo hộ thì thật vô dụng, không xứng với nàng.”
Khánh Trần liếc nhìn, hắn biết tên này từ trước đến nay luôn cảm thấy tự ti vì gia đình, cho nên gặp được một người bạn gái tốt như Lý Y Nặc, hắn không nỡ ăn cơm mềm.
Nam Canh Thần nói tiếp:
“Không phải người ta thường nói, đàn ông phải lập nghiệp trước khi lập gia đình, ta không muốn nàng coi thường mình.”
Khánh Trần kiên nhẫn:
“Ngươi nghe không hoàn chỉnh rồi, là gặp người yêu trước khi lập gia đình, gặp quý nhân trước khi lập nghiệp, gặp phú bà thì lập gia đình rồi lập nghiệp…….”
Nam Canh Thần:
“…….”
“Không nói chuyện này nữa.”
Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Bây giờ ngươi định làm thế nào, ở lại nhà của ta?”
“Ta không dám quay về.”
Nam Canh Thần tủi thân:
“Bây giờ ta quay về sẽ bị đánh.
Hay Trần ca giúp ta báo cảnh sát cha ta đi, việc này ngươi làm nhiều rồi.”
Khánh Trần suy nghĩ rất lâu rồi nói:
“Cha ngươi bình thường cá cược gì?”
“Mạt chược.”
“Ngươi biết hắn cá cược ở đâu không?”
“Không biết.”
Nam Canh Thần thở dài:
“Chính vì ta không biết hắn cá cược ở đâu, nếu không ta đã báo cảnh sát lâu rồi.”
“Không sao.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Bây giờ ngươi cứ ở lại nhà của ta trước, chuyện này ta sẽ giúp ngươi giải quyết.”
Chương 338: Cha Mẹ Của Khánh Trần
Sau khi về đến nhà, Ương Ương cũng không ngủ ngay, nàng nhớ lại những ngày quen biết Khánh Trần, đột nhiên cảm thấy thiếu niên này không đơn giản như mình nghĩ.
Đối phương không giống một học sinh cấp ba bình thường.
Sự thông minh, bình tĩnh và tỉnh táo mà đối phương thể hiện mỗi khi gặp chuyện, không phải thứ một học sinh cấp ba ở một thành phố nhỏ có thể có được.
Cho nên Ương Ương cảm thấy rất ngạc nhiên, quá khứ của Khánh Trần đến cùng là thế nào?
Ngày thứ hai đến trường, nàng thừa dịp giờ giải lao giữa tiết mà hỏi hai người Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân.
Ương Ương hỏi:
“Căn nhà Khánh Trần đang ở bây giờ là ngươi cho hắn thuê?”
“Ừ.”
Hồ Tiểu Ngưu gật gật đầu:
“Chúng ta lấy 1400 tệ tiền thuê mỗi tháng, giá thị trường là 1200, tăng thêm 200.”
“Căn nhà kia trang hoàng đẹp đẽ như vậy, thêm 200 cũng bình thường, hợp tình hợp lý.”
Ương Ương gật gật đầu.
“Đúng rồi, căn nhà ngươi đang ở bây giờ chính là nhà hắn.”
Hồ Tiểu Ngưu nói:
“Lúc cha của hắn bán nhà, Khánh Trần còn không kịp thu dọn đồ đạc đã bị đuổi ra ngoài.”
Ương Ương sửng sốt, vậy có phải căn phòng mình đang ở đã từng là phòng của Khánh Trần không?
Khi chuyển đến, nàng chỉ thay một chiếc giường, một chiếc TV và một chiếc máy tính, những thứ còn lại vẫn giữ nguyên.
Vậy mình có thể tìm ở trong phòng xem có còn manh mối gì liên quan tới Khánh Trần.
Ương Ương nói:
“Ta rất tò mò, tại sao cha hắn lại muốn bán căn nhà đó, mối quan hệ gia đình của hắn thế nào, rốt cuộc Khánh Trần là người ra sao?”
“Ta đã hỏi các bạn cùng lớp về Khánh Trần.”
Trương Thiên Chân nói:
“Điều đáng ngạc nhiên là vị bạn học này cực kỳ nổi tiếng ở trong trường, nghe hắn ta chưa bao giờ rời khỏi vị trí top ba trong trường.”
“Top ba cũng không thể khiến toàn trường đều biết đến hắn.”
Ương Ương suy nghĩ một chút rồi nói:
“Ngươi còn nhớ tên của ba người trong top ba của trường cấp ba Hải Trung sao, hầu hết tất cả mọi người đều không nhớ.”
“Ừ.”
Hồ Tiểu Ngưu giải thích:
“Các bạn học nói cho ta, mấu chốt không ở chỗ hắn học giỏi, mà từ năm lớp mười hắn đã bắt đầu vừa học vừa làm thêm.
Lúc học lớp mười, có bạn học nhìn thấy hắn thức đêm làm nhân viên phục vụ ở trong KTV, còn có bạn học thấy hắn làm nhân viên ở quầy đồ nướng ven đường, còn có KFC, McDonald’s, cửa hàng giá rẻ, Khánh Trần luôn làm những công việc lặt vặt để kiếm tiền trả học phí và trang trải cuộc sống cho bản thân.”
“Nếu một bạn học trong lớp tình cờ gặp được hắn, hắn cũng không cảm thấy xấu hổ.”
Trương Thiên Chân nói:
“Ta cảm thấy, rất nhiều bạn học túng quẫn đến tình trạng như vậy sẽ cảm thấy xấu hổ, nhưng n họ nói Khánh Trần không như thế.
Đối phương rất thoải mái chào hỏi mọi người, không quá nhiệt tình, nhưng từ trước tới giờ chưa bao giờ rụt rè.
Một số bạn học từng hỏi Khánh Trần có thấy xấu hổ không, nhưng Khánh Trần lại trả lời là dựa vào sức mình để kiếm tiền, không có gì phải xấu hổ cả.”
Giờ phút này, Ương Ương chợt nhớ tới Khánh Trần từng nói với nàng.
Không phải hắn muốn cố gắng, mà thế giới này giúp hắn có một cơ hội thay đổi cuộc sống, hắn nhất định phải cắn răng, chảy máu để xây dựng một cuộc sống mới tốt đẹp hơn.
Khánh Trần không có lựa chọn.
Ương Ương chưa bao giờ gặp pahri tình huống này, nàng và những người như Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân đều là những người có cuộc sống tươi sáng, khó có thể tưởng tượng cuộc sống tăm tối và khó khăn sẽ như thế nào.
Khánh Trần lại không giống với bất kỳ bạn học nào mà nàng từng gặp.
Trương Thiên Chân bổ sung:
“Đúng rồi, giáo viên cũng biết hoàn cảnh gia đình nhà hắn, thấy hắn trốn học giáo viên cũng mặc kệ, nghe nói lúc học lớp mười hắn từng cam đoan với giáo viên, thành tích của hắn sẽ luôn nằm trong top ba của trường, nếu bị loại khỏi top ba hắn sẽ chăm chỉ đi học.”
“Thì ra là thế.”
Ương Ương nói:
“Cha mẹ mặc kệ hắn sao?”
“Cha mẹ hắn đã sớm ly hôn, cha hắn là dân cờ bạc, lúc trước ông ta cũng vì cờ bạc mà bán căn nhà.”
Hồ Tiểu Ngưu nói:
“Lúc cha hắn bán nhà ta đã đứng nghe ngoài của, ta vốn tưởng sẽ thấy được bộ mặt yếu ớt của hắn, nhưng khi ta vào nhà lại phát hiện hắn vẫn bình tĩnh như cũ, cứ như mọi chuyện không liên quan gì đến hắn vậy.”
“Bây giờ cha hắn ở đâu?”
Ương Ương hỏi.
“À, bị hắn báo cảnh sát bắt vì tội tụ tập đánh bạc rồi. “
Hồ Tiểu Ngưu nói đến đây cũng cảm thấy hơi ê răng:
“Sau khi ngươi nhắc ta không được chọc đến hắn, ta đã nhờ người kiểm tra gia đình hắn.
Kết quả phát hiện cha hắn đang trong sở cảnh sát, hiện tại cơ quan tư pháp bắt đầu tiến hành lập án truy tố cha hắn, luật sư nhà chúng ta nói, thời hạn thi hành án ít nhất là một năm trở lên.”
Ương Ương giật mình, nàng không ngờ Khánh Trần sẽ tàn nhẫn như vậy…….
Chương 339: Mãnh Hổ Ở Một Mình
Nhưng nàng cũng không cảm thấy Khánh Trần làm vậy là không đúng, Ương Ương chỉ nghĩ, lúc đối phương báo cảnh sát, trong lòng hẳn rất sung sướng đi.
Lúc này, Hồ Tiểu Ngưu nhìn về phía Ương Ương:
“Đúng rồi, hắn cũng là người du hành đúng không, tại sao ngươi lại dặn chúng ta chớ chọc hắn, thân phận của hắn ở thế giới trong là gì?”
“Ta cảm thấy thân phận của hắn là gì cũng không quá quan trọng”
Ương Ương lắc đầu:
“Loại người này, dù ngươi đặt hắn ta ở đâu, sớm muộn gì hắn cũng sẽ thành công.
Ta cảm thấy các ngươi nên đầu tư vào hắn thay vì tập trung vào tên Lưu Đức Trụ kia.”
Trương Thiên Chân nói:
“Ương Ương, ngươi có thể tiết lộ cho chúng ta một chút không.”
“Không được.”
Ương Ương lắc đầu:
“Ta sẽ không bán đứng loại người cắn răng khổ sở mới có thể sống sót như hắn, ta đề nghị sau này các ngươi cũng đừng làm thế.”
“Vì sao?”
“Loại người này nếu bị dồn vào ngõ cụt, nổi điên lên sẽ giết rất nhiều người.”
Bổi tối nàng trốn học về nhà, việc Ương Ương làm đầu tiên là tìm xung quanh nhà, muốn tìm xem trong nhà còn lưu lại manh mối gì của Khánh Trần không.
Đầu tiên nàng lật ra giá sách, thậm chí lật ra mỗi một quyển sách nhưng không thu hoạch được gì.
Nàng mở ra tất cả các ngăn kéo, bên trong lại rỗng tuếch.
Điều này khiến Ương Ương rất thất vọng, nàng nằm ngửa trên giường suy nghĩ, nhưng không biết suy nghĩ về cái gì.
Nhưng đúng lúc này, nàng quay người rồi bất ngờ nhìn thấy một dòng chữ nhỏ được khắc trên bức tường trắng cạnh giường.
Dê và bò đều tụ tập thành đàn, chỉ có mãnh hổ là ở một mình.
Ương Ương dùng ngón tay xoa xoa những vết khắc kia, thậm chí nàng còn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt kiên quyết của đối phương lúc cô đơn nhất trong đêm.
Nàng đang nghĩ, cùng một đội với loại người này hẳn rất thú vị?
Chờ chút, nàng luôn cảm thấy trong phòng này còn thiếu thứ gì đó…….
Nàng nghĩ đi nghĩ lại, chợt kinh ngạc ngẩng đầu: Phiếu cơm đâu?
Như thường lệ, mỗi ngày đều sẽ có một lá thư Ác Ma hoặc nói là phiếu cơm ở bên cạnh gối đầu của nàng, tại sao hôm nay lại không có?!
Nếu không có, nàng sao có thể hùng dững đi kiếm cơm được!
Ương Ương chạy lên trên tầng, gõ cửa một căn phòng, nàng thấy Hồ Tiểu Ngưu ra mở cửa thì hỏi:
“Người nắm giữ Con Tem Ác Ma có từng viết thư cho ngươi không?”
Sau khi Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân trải qua chuyện trên núi Lão Quân, hai người bọn họ cũng đã bị lộ thân phận, với tính cách của người nắm giữ kia, hẳn đã gửi thư cho hai người bọn họ mới đúng.
“Nhận được.”
Hồ Tiểu Ngưu nghiêm trọng nói:
“Thế nào? Ngươi cũng nhận được sao?”
Ương Ương không có trả lời vấn đề này, mà hỏi tiếp:
“N gươi có biết làm như thế nào để viết thư trả lời cho hắn hay không?”
“Có, trong bức thư thứ hai đối phương đã đề cập tới, nhưng cho đến nay ta chưa trả lời bao giờ.”
Hồ Tiểu Ngưu nói.
“Vậy tốt rồi.”
Ương Ương nhẹ nhàng thở ra, nàng nói:
“Làm phiền ngươi viết cho người nắm giữ kia một lá thư, nói cho hắn một việc.”
Hồ Tiểu Ngưu sửng sốt hỏi:
“Chuyện gì?”
Ương Ương nói:
“Ngươi nói cho hắn, bảo hắn viết một lá thư cho Khánh Trần càng sớm càng tốt! Nhanh, đang online chờ, rất gấp!”
Hồ Tiểu Ngưu:
“???”
Đây là thư kiểu gì vậy?
Sau mười mấy phút, ở bên khung cửa sổ sát đất nào đó, cái một bóng người thon gầy đang xem bức thư trong tay, hắn siết chặt lá thư trong tay rồi lẩm bẩm:
“Sao ta luôn cảm thấy mình bị lợi dụng như một công cụ nhỉ, thật đáng giận…….”
Kết quả Ương Ương đã đợi hơn một giờ ở trong phòng, nhưng vẫn không thấy người nắm giữ gửi thư cho Khánh Trần.
Đột nhiên nàng cảm thấy, có lẽ tên này sẽ không bao giờ viết thư cho Khánh Trần nữa…….
“Thật là cẩu thả.”
Ương Ương thở dài:
“Như thế này làm sao lôi kéo được người khác.”
Lúc này bỗng nhiên có tiếng đập cửa, giọng của Khánh Trần từ bên ngoài truyền đến:
“Ăn cơm.”
Ương Ương bật dậy từ trên giường mặt mày hớn hở chạy sang.
…….
Cuộc sống ngày qua ngày, Lạc thành cũng quay lại sự yên tĩnh ngắn ngủi.
Yên tĩnh giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu cũng dần dần yên lặng, tất cả những người du hành thời gian đang chuẩn bị cho lần xuyên qua tiếp theo.
Thời gian đếm ngược 00:15:00.
Khánh Trần mồ hôi đầm đìa đứng dậy, trọng lực vô hình cũng biến mất theo.
Trong mấy ngày này, hắn và Ương Ương phối hợp ngày càng ăn ý, dù hắn tiến bộ bao nhiêu đi chăng nữa, đối phương đều có thể gia tăng trọng lực tương ứng với mức hắn chịu được.
Hắn nhanh chóng tắm rửa, sau đó bình tĩnh nằm ở trên giường yên lặng chờ đợi.
Khánh Trần biết, chắc chắn giờ phút này đang có rất nhiều người du hành thời gian cũng đang chờ đợi từng giây đếm ngược giống như hắn.
10, 9, 8, 7, 6, 5, 4, 3, 2, 1.
Xuyên qua.
Thế giới trong còn có người đang chờ hắn.
Chương 340: Cấp C
Thời gian đếm ngược 168:00:00.
Trong ngục giam số 18 tối tăm, bỗng nhiên có hơi ấm tỏa ra từ trong một phòng giam nào đó.
Thời gian dần trôi qua, luồng khí ấm áp đó đã biến thành nóng rực.
Luồng khí dần bay ra khỏi phòng giam, như thủy triều buổi tối ở vùng xích đạo.
Trong hai phòng bên cạnh, tù nhân đập mạnh vào cổng hợp kim , gào lên kêu cứu.
Tiếng kêu cứu của bọn họ ngày càng nhỏ, lượng nước trong cơ thể bọn họ cũng nhanh chóng bị bốc hơi do nhiệt độ cao, chỉ mới hai phút, cơ thể họ đã rơi vào trạng thái mất nước.
Lâm Tiểu Tiếu đang ngủ ở tầng một bỗng bật dậy, hắn đi tới quảng trường ngẩng đầu nhìn, Diệp Vãn cũng cảm thấy có gì đó không ổn, hai người liếc mắt nhìn nhau:
“Thức tỉnh hệ nguyên tố?”
“Ừ.”
Diệp Vãn gật gật đầu:
“Là phòng giam của Lưu Đức Trụ.”
Lâm Tiểu Tiếu kinh ngạc không hiểu:
“Thằng nhóc này đã trải qua chuyện gì ở thế giới ngoài, sao lại thức tỉnh được nguyên tố?!”
Cánh cổng hợp kim trên quảng trường mở ra, sáu cai ngục robot sắp xếp thành hai hàng chỉnh tề đi vào sân, Beehive UCAV* trên trời cao cũng bay xuống, tất cả cùng đi về phía phòng giam xảy ra chuyện kia.
*súng tổ ong
“Cứu người trước đã.”
Diệp Vãn hơi cong chân, sau đó nhảy lên tựa như mãnh hổ rồi vững vàng đáp xuống trên hành lang tầng ba, hắn mở hai cánh cổng hợp kim bên cạnh ra, ném đám tù phạm bị mất nước ra xa.
Sóng nhiệt trong phòng giam tràn ra qua cánh cổng hợp kim, phả hơi nóng ra bên ngoài, tóc trước trán Diệp Vãn bắt đầu bị cháy xém.
Sau một lúc, một từ trường bán trong suốt đột nhiên tụ lại trước mặt hắn, khi sóng nhiệt quét qua, có thể thấy bên trên từ trường như hình cái chuông là kết cấu như tổ ong được sắp xếp gọn gàng.
Diệp Vãn đứng trước cửa phòng giam, hai bên là hai hàng cai ngục robot, phía sau là một chiếc máy không người lái đang lơ lửng giữa không trung.
Hắn đang chờ, đến khi nhiệt độ bên trong dần giảm xuống, Diệp Vãn mới ra lệnh cho cai ngục robot mở ra cổng hợp kim.
Két một tiếng, cổng hợp kim mở rộng, Lưu Đức Trụ yếu ớt ngồi trên mặt đất, tất cả đồ dùng hàng ngày trong phòng đều bị đốt thành đám tro tàn màu đen hoặc màu trắng.
Kỳ quái là quần áo trên người Lưu Đức Trụ lại vẫn còn nguyên không bị cháy tí nào.
Tên này nhìn có vẻ khá mệt mỏi, nhưng vẻ mặt lại vô cùng phấn khích, hắn lẩm bẩm nói:
“Ta là giác tỉnh giả! Ta đã trở thành giác tỉnh giả!”
“Ra ngoài đi. “
Diệp Vãn nói:
“Đổi cho ngươi một căn phòng khác.”
Lưu Đức Trụ bỗng nhiên quay đầu nói:
“Ông chủ của ta đâu? Ông chủ của ta có trở về không, ta phải nói tin tức này cho hắn biết, ta thành công rồi!”
Sắc mặt Diệp Vãn vô cùng kỳ quái, hắn không nghĩ phản ứng đầu tiên của tên này lại là muốn nói tin hắn thức tỉnh cho Khánh Trần.
Hắn còn không biết, theo suy nghĩ của Lưu Đức Trụ, nếu ông chủ không bảo hắn phải giữ trạng thái phẫn nộ thì có lẽ bây giờ hắn đã không thức tỉnh được nữa…..
Lúc này, Lâm Tiểu Tiếu đi tới cửa cười híp mắt nói:
“Bây giờ ông chủ của ngươi cũng không có thời gian để nói chuyện.”
“Vậy hiện tại cấp bậc của ta là gì?”
Lưu Đức Trụ hỏi.
“Cấp C.”
Lâm Tiểu Tiếu buồn bực ngán ngẩm tựa trên cửa:
“Đừng vui sớm như vậy, tương lai của ngươi vẫn là một con đường dài.”
…..
Trên hoang dã, bên cạnh đống lửa trơ trọi giữa rừng, Lý Thúc Đồng cười tủm tỉm nhìn Khánh Trần:
“Lần này trở về có kiên trì luyện tập không?”
“Có.”
Khánh Trần gật đầu rồi cởi áo ngoài, làm lộ cơ bắp trên người ra.
Lý Thúc Đồng có chút kinh ngạc:
“Ta cố ý không nhắc ngươi luyện tập vì muốn xem dáng vẻ lười biếng thỉnh thoảng mới xuất hiện của ngươi, không ngờ ngươi vẫn có thể kiên trì.
Thật kì lạ, sau khi trở thành Kỵ Sĩ, có được nhiều sức mạnh như vậy, nhưng ngươi vẫn tiếp tục chăm chỉ luyện tập như trước?”
Rất nhiều trường hợp khi một người đột nhiên giàu có, tài sản của bản thân lên tới hơn một trăm triệu tệ, nếu ai đó làm rơi mười đồng xuống đất, người vừa giàu có kia có sẽ chẳng thèm nhặt.
Đừng nói mười đồng, mấy nghìn tệ họ cũng không thèm.
Lúc này, Lý Thúc Đồng cảm thấy, nếu Khánh Trần trở thành tỉ phú thì dù là một đồng hắn thấy được khi đang chạy bộ, con hàng này cũng sẽ lượm ngay.
Điều này khiến Lý Thúc Đồng có phần bối rối không biết nói gì.
Các sư phụ khác đều mong học trò mình có thể tự giác một chút, hắn lại mong học trò mình thỉnh thoảng hãy thư giãn một chút.
Cảm giác này sai sai làm sao đó!
Khánh Trần mặc áo lên, vứt thêm mấy cành củi vào đống lửa:
“Sư phụ, không phải ta tự giác, mà ta nhớ tới một chuyện.
Lâm Tiểu Tiếu từng nói, phải dùng thân phận người bình thường để vượt qua Sinh Tử Quan, cho nên ta nghĩ tiếp tục tu luyện nhất định sẽ có ích.”
Lý Thúc Đồng thở dài:
“Ngươi khá thông minh đấy.”
“Sau khi thăng cấp lên thành Kỵ Sĩ đã là siêu phàm giả, sao có thể trở lại trạng thái người bình thường được?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Linh Khí Khôi Phục] Theo Cá Chép Tiến Hóa Thành Thần Long [Linh Khí Khôi Phục] Theo Cá Chép Tiến Hóa Thành Thần Long](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/04/Linh-Khi-Khoi-Phuc-Theo-Ca-Chep-Tien-Hoa-Thanh-Than-Long-SE-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Vĩnh Dạ Quân Vương [Dịch] Vĩnh Dạ Quân Vương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/11/Dich-Vinh-Da-Quan-Vuong-Audio-Truyen.jpg)



