- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 33 : Ngươi Biết Ta Là Ai (c321-c330)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 33 : Ngươi Biết Ta Là Ai (c321-c330)
❮ sautiếp ❯Chương 321: Ngươi Biết Ta Là Ai
“Ta là giác tỉnh giả, không cần tu luyện.”
Ương Ương sửng sốt một lúc rồi trả lời:
“Ngươi không biết sao, dù giác tỉnh giả và người tu hành đều là siêu phàm giả, khai phá tiềm năng thân thể nhưng hoàn toàn khác nhau.”
“Ví dụ Lý Thúc Đồng là người tu hành, tổ chức Kỵ Sĩ của bọn họ có truyền thừa của mình, kẻ kế tục có thể đi con đường mà các tiền bối đã từng đi qua, đi từng bước một khai thác tiềm năng của bản thân.”
“Ví dụ như ta là giác tỉnh giả, ngày bình thường không cần tu luyện, lúc bị một kích thích rất lớn liền có thể thức tỉnh để đi lên cấp độ cao hơn.
Trong một câu lưu truyền được từ rất lâu về trước, gặp chuyện nguy hiểm, tinh thần và ý chí mới là thứ vũ khí tốt nhất để con người đối mặt với nguy hiểm.”
Khánh Trần cảm thán:
“Có vẻ giác tỉnh giả rất nhàn, không cần tu luyện, không cần khổ cực như người tu hành.”
“Nhưng giác tỉnh giả đều dựa vào vận may.”
Ương Ương giải thích:
“Năng lực của người tu hành luôn thiên về chiến đấu, giác tỉnh giả thì khác.
Lúc ta tra thông tin liền phát hiện, có giác tỉnh giả có năng lực là thổi bong bóng…Có thể thổi bong bóng vô cùng lớn! Còn có giác tỉnh giả lại có năng lực là, người đứng bên cạnh hắn chỉ cần đưa tay sờ xuống đáy bàn, nhất định sẽ sờ thấy nước mũi hoặc kẹo cao su! Còn có giác tỉnh giả có năng lực có thể chữa trị cho người khác.”
Lúc này, Ương Ương tổng kết lại:
“Người tu hành sau khi thành công, tất nhiên là kẻ đứng đầu, mà giác tỉnh giả phải dựa vào vận may, như ta là rất may, cũng có thể sẽ trở thành kẻ phụ trợ hoặc là đánh dã…..Hoặc là trở thành dã quái, pháo hôi.”
Khánh Trần gật đầu:
“Ừ, giải thích như vậy rất dễ hiểu…..”
Giác tỉnh giả trở thành dã quái* thì thảm quá.
*Ý nói dù đã thức tỉnh nhưng do năng lực quá phèn nên chỉ có thể làm lính lát.
“Đúng rồi, ngươi ở thành phố số mấy?”
Khánh Trần hỏi bâng quơ một câu.
Ương Ương nhìn hắn:
“Ta nói rồi, chờ đến lúc ngươi muốn trao đổi bí mật, lúc đó lại hỏi bí mật của ta.”
Khánh Trần hỏi câu cuối:
“Vậy ngươi có thể nói ta biết, vì sao ngay cả nhà ngươi cũng không tìm được, lại có thể tìm được ta? Ta không tin ngươi trùng hợp nhìn thấy ta từ trên trời.”
“Cái này có thể nói được.”
Ương Ương trả lời:
“Ngươi hẳn cũng đoán được năng lực của ta là khống chế từ trường, đúng không.
Nghe nói ngươi là học thần, cho nên có thể đoán được đi.”
“Ừ.”
Khánh Trần gật gật đầu.
“Mỗi người đều có một từ trường thuộc về riêng mình, mặc dù hoàn cảnh xung quanh thường xuyên thay đổi, nhưng dấu hiệu của một người là độc nhất vô nhị. “
Ương Ương nói:
“Ta nhớ được từ trường của ngươi và cảm ứng được, chỉ đơn giản như vậy thôi.”
Tựa như bồ câu đưa tin có năng lực cảm ứng từ trường, chúng luôn tìm được đường về nhà, vì trong mỏ bọn chúng có một cơ quan có thể cảm thụ từ trường.
Khánh Trần quay sang nhìn kĩ đối phương:
“Cho nên, thật ra vừa rồi ngươi biết ai mới thật sự là ta.”
“A…”
Ương Ương hô:
“Nói lỡ miệng rồi, ta còn định làm bộ không biết cơ!”
Trong mưa to, Khánh Trần và Hứa Nhất Thành đều mặc áo mưa.
Dưới mắt những người khác, Hứa Nhất Thành mới đóng vai trò là “Khánh Trần”, nhưng ở trong mắt Ương Ương, nàng có thể thông qua vẻ ngoài nhìn thấu được bản chất bên trong của một người nhờ từ trường.
Không cần áo mưa, không cần nhìn cách thức chiến đấu, chỉ cần dựa vào từ trường của Khánh Trần là được.
Lần này đến phiên Khánh Trần lúng túng, hóa ra mình đóng một vở kịch hoành tráng nhưng căn bản không qua được mắt đối phương.
Ương Ương an ủi:
“Ngươi yên tâm, ta sẽ không nói bí mật này cho người khác, tất cả mọi người đều muốn ẩn giấu thực lực, ta hiểu mà.
Nhưng mà đồng đội của ngươi cũng rất phối hợp, lại còn diễn một vở kịch cùng ngươi.”
“Đừng giả bộ.”
Khánh Trần thở dài:
“Ngươi có thể trực tiếp cảm thụ từ trường, nhất định ngươi cũng có thể cảm nhận được mối liên hệ giữa chúng ta.”
“A…ngươi lại đoán được rồi.”
Ương Ương hiếu kỳ nói:
“Quả thật ta rất hiếu kỳ, sợi dây kết nối giữa các ngươi rốt cuộc là gì, ngươi đang thao túng hắn sao?”
“Không nói ngươi biết.”
Khánh Trần có chút ê răng, bí mật của hắn bị cô nàng này biết gần như bảy tám phần rồi.
Nhưng hắn tin đối phương vẫn không cách nào chắc chắn hắn là người giật dây, vì từ trường của hắn đã thay đổi sau khi leo lên Thanh Sơn Tuyệt Bích!
Hắn nói sang chuyện khác:
“Nếu ngươi có thể cảm thụ được từ trường, lại có thể bay, sao không tìm thấy tọa độ từ trường của nhà mình cơ chứ.”
“Bởi vì khoảng cách quá xa.”
Ương Ương nói:
“Đường Hành Thự đã vượt qua phạm vi cảm ứng của ta, phạm vi cảm ứng của ta chỉ có khoảng hai trăm mét.”
“Vậy ngươi có thể tìm kiếm dọc theo đường tọa độ.”
Khánh Trần nói.
“Nhiều lắm, ta không nhớ được.”
Ương Ương trả lời:
“Với lại, ta còn chưa quen chuyển thị giác thành cảm ứng.”
Chương 322: Quy Tắc Giữa Hai Thế Giới
Khánh Trần hiểu những gì đối phương nói có ý gì, cô nàng này chỉ vừa trở thành siêu phàm giả trong thời gian rất ngắn, không quen cách cảm ứng từ trường.
Giống như một người vừa mới học tiếng Anh, dù có thể nghe hiểu được người khác nói gì nhưng khi bắt đầu phiên dịch tiếng Trung thành tiếng Anh lại không biết làm sao.
Mà bây giờ, Ương Ương phải đối mặt với tình huống là, có hai người ở trước mặt nàng, một người nói tiếng Anh, một người lại nói tiếng Trung, cả hai đang nói cùng một lúc.
Điều này khiến cảm giác của nàng bị sai lệch.
Đây cũng là nguyên nhân biến nàng thành dân mù đường!
Không phải Ương Ương muốn làm dân mù đường, mà do từ bé đã bị như vậy, vì nàng có cả giác quan từ trường lẫn giác quan thị giác như người bình thường!
Chờ chút, Khánh Trần chợt phát hiện vấn đề:
“Có phải trước khi ngươi xuyên qua đã có thể cảm nhận được từ trường rồi? Vì cảm giác từ trường và cảm giác thị giác không ngừng xung đột lẫn nhau, dẫn đến việc ngươi mất đi khả năng định vị và tưởng tượng không gian.”
“Trước kia ta không cảm nhận được từ trường .”
Ương Ương kỳ quái nói:
“Chỉ là mỗi lần đi đường đều dễ đi sai, giống như là bị nhân tố bí ẩn nào đó quấy nhiễu.
Nhưng mà cũng gần giống cách nói của ngươi.”
Khánh Trần giật mình, cho nên từ nhỏ đối phương đã khác biệt so với người khác, là dân mù đường bẩm sinh.
Cơ thể của Ương Ương ở thế giới trong cũng giống thế giới ngoài, có thiên phú giống nhau, cho nên đối phương mới thức tỉnh năng lực khống chế từ trường.
Ương Ương ở thế giới ngoài chưa gặp thời cơ để thức tỉnh, chỉ có thể tiếp tục làm dân mù đường.
Nhưng mà, chờ đến khi đối phương quen cách xác định đường đi mới, có lẽ bệnh mù đường sẽ khỏi hẳn.
Giống bây giờ, dù không biết tiếng Anh nhưng đa số người dân nghe thấy những từ như sorry, fu** là có thể hiểu nó nghĩa là gì, không cần phiên dịch mấy từ đó thành tiếng Trung.
Khánh Trần nghĩ tới một vấn đề, thật ra Ương Ương đã gặp những chuyện vô cùng nguy hiểm, ví dụ như cuộc chiến với cướp biển trên Ấn Độ Dương.
Lúc đó Ương Ương chưa giết người bao giờ, hắn tin khi ấy nàng nhất định vô cùng sợ hãi.
Nhưng lúc đó đối phương vẫn không thức tỉnh.
Từ việc này có thể suy ra: Quy tắc ở thế giới ngoài hoàn toàn khác biệt so với thế giới trong, cho nên trước giờ thế giới ngoài không có giác tỉnh giả hay siêu phàm giả.
Cũng vì quy tắc của thế giới này nên Ương Ương không thể thức tỉnh, mà Ương Ương ở thế giới trong lại có thể thức tỉnh từ sớm.
Rất có thể!
Không đúng, nếu truyền thuyết là thật, vậy thế giới ngoài từng có người có được sức mạnh vượt qua phạm trù người bình thường, chỉ là không biết tại sao lại biến mất.
Đương nhiên, có lẽ truyền thuyết có thể là giả.
“Oa, không hổ là học thần .”
Ương Ương vui mừng nói:
“Mù đường này đã đeo bám ta rất nhiều năm, bây giờ ngươi lại có thể giải thích rõ nguyên nhân, có phải sau này bệnh mù đường của ta sẽ từ từ khỏi hẳn không?”
“Theo lý thuyết thì hẳn là như vậy.”
Khánh Trần gật đầu.
“Để ăn mừng phát hiện này, ngày mai ngươi nấu một bữa ngon đi!”
Ương Ương vui vẻ nói.
Đây là cái logic mọe gì vậy?!
Khánh Trần kinh ngạc hỏi:
“Ngươi nói những lời này mà không đỏ mặt sao?”
“Không hề.”
Ương Ương lí lẽ hùng hồn.
Khánh Trần nhìn đối phương một chút, hắn cảm thấy lôi kéo một siêu phàm giả mạnh như vậy nhập bọn cũng khá tốt?
Cô nàng này có thể nhờ vào cảm nhận từ trường nhận ra thân phận thật của hắn, thật sự trái với lẽ thường, hắn phải nghĩ cách khiến đối phương không tiết lộ chuyện này với ai mới được.
Ương Ương nhìn Khánh Trần nói:
“Lại nói, mọi chuyện xảy ra đêm nay khác xa với suy nghĩ của ta.
Lúc đầu ta còn thấy đáng tiếc vì ngươi đã tiêm thuốc biến đổi gien.
Dù sao giới hạn của thuốc biến đổi gien cũng không cao, nhưng bây giờ xem ra ngươi có át chủ bài khác.
Có phải sau khi ngươi trở thành siêu phàm giả ngươi đã tiêm thuốc biến đổi gien để không ai nhìn ra DNA ban đầu của mình?”
“Ừ.”
Khánh Trần biết không thể giấu tiếp, chỉ có thể dùng lý do khác giải thích.
Ương Ương suy nghĩ một lúc rồi hỏi:
“Lần trước gặp, ngươi còn là người bình thường, sao có thể thăng cấp nhanh như vậy.
Với lại, lúc nãy là lần đầu tiên ta thấy ngươi dùng bài poker giết người.
Trước đây ta nghĩ ngươi chỉ biết cận chiến, ai biết còn có chiêu nào.
Lúc đầu ta tưởng ngươi là AD, không ngờ ngươi lại là ADC!”
AD chỉ nhân vật cận chiến trong trò chơi nào đó, mà ADC thì chỉ nhân vật công kích từ xa…..
Khánh Trần có chút vô lực nghĩ, đừng nói nữa, hình dung của cô nàng này thật khó hiểu!
Lại nghe Ương Ương nói:
“Hiện tại ngươi là ADC, ta đứng giữa, chúng ta còn thiếu một tên đi top và một tên đi rừng….. À đúng rồi, còn cần 1 người làm phụ trợ.
Ngươi lại đào thêm mấy người là xây được đội ngũ hoàn chỉnh rồi!”
Chương 323: Ngọn Lửa Trong Lòng
“Dừng lại dừng lại.”
Khánh Trần che trán:
“Ta rất ít khi chơi game, nghe ngươi ví von như vậy ta không quen.
Với lại, không ngờ ngươi lại là thiếu nữ nghiện game.”
“Ta ta…..không hề nghiện game.”
Ương Ương do dự nói, có vẻ chính nàng cũng không thể khẳng định mình có nghiện game không.
“Được rồi.”
Khánh Trần xua tay:
“Đã đến nhà, ai về nhà nấy, có việc mai lại nói.”
Về nhà, Khánh Trần nằm ngửa ở trên giường rồi móc máy truyền tin ra, bên trong có đầy tin nhắn mà Lưu Đức Trụ gửi.
“Ông chủ, mẹ của ta đã không sao rồi.
Bác sĩ nói nàng chỉ bị chấn thương sọ não khá nhẹ!”
“Ông chủ, chuyện đêm nay ta phải cảm ơn ngươi, cảm ơn ngài sai hai vị kia ra tay, ngài đã giúp ta thoát khỏi hoàn cảnh nguy hiểm, Lưu Đức Trụ ta nhất định nhớ ơn cứu mạng này cả đời!”
Khoảng mười câu tiếp theo đều là mấy câu cảm ơn, thậm chí Khánh Trần còn có thể tưởng tượng được tâm trạng kích động của đối phương lúc này.
Mãi đến câu cuối cùng:
“Ông chủ, lúc ta phát hiện mình phải xuyên qua còn nghĩ mình là nhân vật chính trong tiểu thuyết, luôn muốn che dấu bản thân, muốn trở nên lợi hại.
Ta vì tham lam mà trộm dấu vàng thỏi, còn che giấu tin tức với ngài, tóm lại ta từng phạm phải rất nhiều sai lầm.
Bây giờ ta mới hiểu, trên đời này làm gì có nhân vật chính, thế giới này không phải là tiểu thuyết, loại người không có chính kiến, cũng không có năng lực gì như ta có thể đi theo ngài là chuyện rất may mắn.”
“Cảm ơn ngài, cho tới hôm nay, ngài còn tình nguyện giúp ta, vô cùng cảm ơn ngài.”
Khánh Trần nhìn những lời cảm ơn này, sau đó trầm mặc rất lâu.
Thật ra đêm nay hắn ra tay trước mặt mọi người là chuyện rất mạo hiểm, nhưng khi hắn thấy Lưu Đức Trụ cõng mẹ mình, rồi thấy Lưu Hữu Tài khuyên con trai rời đi, cuối cùng hắn vẫn không thể nhịn được mà ra tay.
Nhưng chuyện hắn làm tối nay đã có kết quả, từ giờ trở đi Lưu Đức Trụ sẽ hoàn toàn trung thành với hắn.
Khánh Trần hơi xúc động, nếu nghĩ sâu hơn, tình cảm gia đình và tình người bày ra trong đợt hành động này thật sự rất cảm động.
Sau đó hắn nghĩ đến mình, chỉ thu nạp mỗi một mình Lưu Đức Trụ đã tốn nhiều công sức như vậy.
Nhưng hắn nghĩ, có lẽ vì Lưu Đức Trụ là con người thật chứ không phải một hình nhân biết đi.
Khánh Trần bình thản trả lời:
“Nghỉ ngơi cho tốt.”
Sau một lúc, tin nhắn từ Lưu Đức Trụ liên tục gửi tin tới:
“Ông chủ, bây giờ ta cảm thấy toàn thân đều rất nóng, bắt đầu từ trận chiến trong mưa to, ta luôn cảm thấy có một ngọn lửa muốn chui ra khỏi cơ thể, lại như bị một loại quy tắc nào đó ngăn lại, ngài biết ta bị làm sao không?”
Lúc này Khánh Trần đang nghĩ: Chỉ là ràng buộc từ quy tắc của thế giới này đi.
Cho nên Lưu Đức Trụ không thể thức tỉnh, Ương Ương cũng vậy!
Cho nên, nếu hắn hoàn thành khiêu chiến ở thế giới này, có thể mở khóa gien được không? Khánh Trần không thể xác định được, chỉ có thể thử rồi mới biết.
Đương nhiên, Khánh Trần không thể nói hắn không biết được, nếu không, chẳng phải hình tượng “ông chủ”cao thâm khó lường này sẽ sụp đổ sao.
Hắn dùng thái độ cao thâm khó lường, nói ra suy đoán của mình:
“Ngươi sắp chạm đến cánh cửa của giác tỉnh giả, nếu có thể giữ ngọn lửa trong lòng mình đến lần xuyên qua sau, ngươi có thể trực tiếp thức tỉnh ở thế giới trong, trở thành siêu phàm giả.”
Lưu Đức Trụ nghĩ thầm, ông chủ quả nhiên là ông chủ, biết rất nhiều thứ.
Hắn cảm thấy mừng như điên, hắn sắp trở thành giác tỉnh giả sao?
“Ông chủ, ta phải làm thế nào mới có thể giữ được ngọn lửa trong lòng?”
Lưu Đức Trụ khiêm tốn hỏi.
Khánh Trần trầm tư một lát:
“Luôn giữ cảm xúc như lúc ngươi cảm thấy ngọn lửa.”
“Lúc ấy ta nhìn thấy siêu phàm giả đang tạo một con sóng lớn, trong nội tâm vô cùng phẫn nộ. “
Lưu Đức Trụ không nhớ rõ lắm.
“Hãy duy trì cảm xúc này.”
Khánh Trần nói.
Nếu lần sau, lúc đối phương xuyên qua liền trở thành siêu phàm giả thì tốt quá.
Nếu không được, hắn có thể nói là do ngươi không duy trì cảm xúc đó tốt.
Dù sao cũng chưa ai trải qua chuyện này.
“Ta hiểu rồi, ông chủ nghỉ ngơi sớm đi!”
Lưu Đức Trụ gửi xong tin nhắn liền nổi giận đùng đùng đẩy cửa đi ra ngoài từ phòng vệ sinh bệnh viện.
Sau một lúc, cái tên thiếu gia ăn chơi nào đó gửi tin nhắn thoại qua Wechat cho Lưu Đức Trụ:
“Trụ ca, ta nghe nói nhà ngươi xảy ra chuyện, mọi chuyện thế nào rồi?”
Lưu Đức Trụ gào vào điện thoại:
“Ta cũng không biết!”
Nghe xong tin nhắn, tên thiếu gia ăn chơi khó hiểu, ngươi không biết thì làm sao, rống lên làm cái gì…..
Không đợi hắn kịp phản ứng, Lưu Đức Trụ lại gửi tới một tin nhắn thoại, hắn gầm thét trong đó:
“Thật xin lỗi!”
Thiếu gia:
“???”
Mỗi lần đại ca nổi giận đều lễ phép như vậy!?
Chương 324: Trừng Trị Phản Đồ
Đếm ngược 116:00:00.
Trong nhà máy bị vứt bỏ nào đó ở ngoại ô thủ đô.
Âm thanh phát ra do giày da giẫm lên đất bê tông từ từ đến gần, hơn ba mươi người du hành bị treo trên xà nhà dần mở mắt ra.
Họ thấy trong nhà xưởng mờ tối có hơn trăm bóng người nghiêm túc nhìn mình.
Trong những người này, có già, có trẻ, có nam, có nữ, còn có thiếu niên như học sinh.
Họ đều mặc đồng phục màu đen, hai bên ống tay áo đều thêu hai chữ Cửu Châu.
Trên thân những người bị treo là máu me đầm đìa, máu tươi chảy dọc theo cơ thể của họ, nhỏ giọt từ mũi chân của họ xuống mặt bê tông đầy tro bụi, đọng lại thành từng vũng.
Theo tiếng bước chân tới gần, đám người yên lặng tạo thành một con đường.
Hà Kim Thu mặc âu phục màu xám tro đi đến trước mặt những người này.
Hắn không nói chuyện, chỉ là nhẹ nhàng cởi áo khoác ra rồi đưa cho một người đàn ông trung niên bên cạnh, sau đó lại cởi thêm một cúc áo trên cổ ra.
“Các ngươi cũng là người ở thế giới ngoài, có từng nghĩ nếu kho hộ tịch bị đánh cắp sẽ có hậu quả gì?”
Hà Kim Thu nhìn đám người trước mặt, bình tĩnh hỏi.
Một người du hành giãy giụa nói:
“Dù chúng ta có lỗi nhưng người của Cửu Châu cũng không được dùng hình!”
Hà Kim Thu chậm rãi nói:
“Để ta nói cho ngươi biết sẽ có hậu quả gì.
Người của thế giới trong có máy móc hiện đại.
Họ sẽ so sánh hông tin hộ tịch của mỗi người ở thế giới ngoài với thông tin hộ tịch của liên bang, thậm chí chưa đến một giờ, họ đã biết có bao nhiêu người du hành.”
“Trong những người này, có vài người đã trở thành người du hành thời gian, có vài người chưa không đạt điều kiện xuyên qua, nhưng tất cả sẽ chỉ có một kết cục, đó là bị đám quái vật khổng lồ ở thế giới trong giết hết.”
“Khi đó sẽ có bao nhiêu người chết? Mấy vạn? Mấy trăm nghìn? Ai biết được.
Các ngươi đã xuyên qua vài lần, hẳn phải biết các tập đoàn của thế giới trong vô tình thế nào.
Họ như cỗ máy lạnh băng, không có tình cảm.”
Một người du hành thời gian cầu xin:
“Chúng ta biết sai rồi, đừng tra tấn chúng ta nữa.”
Nhưng Hà Kim Thu cũng không quan tâm đến hắn:
“Những người du hành thời gian bị uy hiếp khác, nếu bị ép làm chuyện gì đó, ta còn có thể thông cảm được.
Nhưng các ngươi đều chủ động phụ thuộc tập đoàn nên mới có thể nhanh như vậy đã được chấp hành nhiệm vụ, ta nói không sai chứ.
Những người chủ động phản bội, ta không thể dễ dàng tha thứ được.”
Nói xong, Hà Kim Thu giơ tay bắn một nhát vào mi tâm một tên phản đồ.
Sau đó hắn đưa súng lục cho người đàn ông trung niên bên cạnh.
Người đàn ông trung niên này cũng giơ tay lên, đánh chết một người khác.
Hà Kim Thu bình thản nói:
“Không có chuyện dùng hình hay không, ta hi vọng các vị có thể hiểu, chúng ta đang tham gia một cuộc chiến.
Mọi người sống trong hòa bình quá lâu, có lẽ đã quên chiến tranh tàn khốc cỡ nào.
Từ ngày Cửu Châu sinh ra, đã xác định sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào.”
Hắn nhìn tất cả mọi người sau lưng rồi nói:
“Các ngươi cũng biết Côn Luân đang đối mặt với cái gì, tiền lương ít ỏi, phúc lợi thấp, không được bảo hiểm tính mạng.
Dù các ngươi làm ngành nghề gì đó, mỗi tháng cũng chỉ có thể kiếm được một vạn tệ, tính cả trợ cấp nhiều nhất chỉ được ba vạn tệ.
Nếu chết, tiền trợ cấp cũng không khác gì người khác.
Tại sao lại vậy, vì họ gò bó theo khuôn phép, còn sống trong thời đại trước.”
“Ta hi vọng mọi người đều hiểu, đối mặt với trận chiến giữa hai thế giới, người du hành thời gian như các ngươi mới là lực lượng nòng cốt, ta tạo điều kiện cho các ngươi đặt chân ở thế giới trong, sẽ giải trừ nỗi lo sau này cho các ngươi.
Trước khi chiến tranh xảy ra, chúng ta phải học được bảo vệ mình trước.
Chúng ta nhất định phải làm chủ trận chiến này.
Đây là vinh quang mà các ngươi được hưởng khi phải gánh chịu nguy hiểm như vậy.”
Nói xong, mỗi người trong nhóm người phía sau đều yên lặng đi lên phía trước, cầm súng ngắn, nhắm thẳng vào những tên phản đồ kia mà bóp cò súng.
Đây là nghi lễ gia nhập đội.
Hà Kim Thu lẳng lặng nhìn mỗi người tiến lên phía trước, nhưng đây vẫn chỉ là một bộ phận rất nhỏ trong Cửu Châu, muốn khiến cả Cửu Châu tuân theo kế hoạch của hắn còn cần thời gian dàis.
Hắn muốn thực hiện từng bước thật chắc chắn.
Lúc này người đàn ông trung niên bên cạnh đưa ra một cái máy tính bảng, bên trên là tư liệu của cuộc chiến ở Lạc thành:
“Ông chủ, đêm nay xuất hiện ba người du hành ngoài Côn Luân.
Một tên là sát thủ trên núi Lão Quân chúng ta chú ý trước đó, hẳn là học sinh tên là Khánh Trần kia.
Một người là cô gái, căn cứ theo cách chiến đấu, có thể cô gái này có khả năng điều khiển từ trường, còn một người thì tương đối kỳ quái.
Đối phương dùng bài poker để giết người, tố chất thân thể tuyệt đối là siêu phàm giả, cấp bậc không biết nhưng thủ đoạn khá hung mãnh.”
Chương 325: Con Rối Thay Đổi
Đừng quên đủ 200 KP mai mình lên 20 CHƯƠNG các bạn nha!
Trên màn hình máy tính bảng là một đoạn video HD, theo góc độ video.
Có lẽ người quay trốn ở tầng nào đó trên khu nhà Hưng Long.
Hà Kim Thu nhìn video chiến đấu:
“Người của chúng ta ở Côn Luân nói thế nào? Có điều tra được thân phận của cô gái này và người dùng bài poker kia không?”
“Hắn nói cô gái kia công khai thừa nhận là mình thủ hạ của Lưu Đức Trụ.
Có lẽ cô gái đó và người dùng bài poker thuộc một tổ chức.”
Người đàn ông trung niên nói:
“Số lượng thành viên của tổ chức này tuy không nhiều, thực lực của mỗi thành viên đều cao hơn hẳn những người du hành thời gian khác.”
Tiếng súng trong nhà máy bỏ hoang dần ngừng lại, không gian khôi phục yên tĩnh.
Hà Kim Thu trầm mặc rất lâu rồi nói:
“Xem ra Lạc thành ngày càng thú vị, người du hành bên cạnh Lý Thúc Đồng đã bắt đầu hành động.
Cho người của chúng ta đến đó, lần này chúng ta sẽ tiếp cận Lưu Đức Trụ, xem xem đến cùng là thần thánh phương nào đứng sau tổ chức này.”
“Được rồi, ta sẽ làm.”
Người đàn ông trung niên nói:
“Sau khi người của chúng ta đi đến đó, trọng điểm chú ý là cô gái kia và người sử dụng bài poker phải không? Ta thấy kẻ gọi là Khánh Trần kia chỉ là người bình thường, không cần chú ý quá nhiều.”
Hà Kim Thu trầm tư:
“Có thể giảm bớt sự chú ý nhưng không được phép bỏ qua.
Hành động của hắn trên núi Lão Quân đã chứng minh sự hung mãnh của hắn.
Loại người đột nhiên trở thành siêu phàm giả này vô cùng kinh khủng.”
“Được rồi, ta đã hiểu.”
Người đàn ông trung niên nói.
“Mặt khác.”
Ánh mắt Hà Kim Thu đảo qua tất cả những người ở đây:
“Phải giữ bí mật mọi chuyện xảy ra đêm nay, ông chủ Trịnh nhất định cũng sắp xếp không ít người trong Cửu Châu.”
Thời gian đếm ngược 117:00:00.
Rạng sáng, Khánh Trần mồ hôi đầm đìa kết thúc huấn luyện, mồ hôi từ trên cằm hắn trượt xuống, từng giọt nhỏ xuống mặt đất.
Bây giờ hắn đang ở cấp độ giữa người bình thường và siêu phàm giả, đạt đến tiêu chuẩn cấp E đỉnh phong, huấn luyện bình thường không thể nào thỏa mãn hắn, nhất định phải tăng mạnh mới được.
Khánh Trần vẫn không biết quy định cấp bậc của thế giới trong thế nào.
Hắn tự đánh giá sức lực của mình bây giờ, đại khái gấp năm lần người trưởng thành bình thường.
Cho nên đêm hôm đó, lúc tên sát thủ muốn rút súng lại bị hắn giữ chặt cánh tay đến nỗi không thể động đậy.
Đối với chuyện này, Khánh Trần rất hài lòng.
Thứ duy nhất không làm hắn hài lòng là chân khí khôi phục khá chậm, cả ngày mới có thể khôi phục số chân khí sử dụng cho một trận chiến.
Khánh Trần đưa tay lên nhìn vật cấm kỵ ACE-019, Con Rối Giật Dây trong suốt trên cổ tay mình.
Trong cuộc chiến ngày hôm qua, vật cấm kỵ này chiếm công đầu, nếu không có nó, hắn không thể dễ dàng chiến thắng.
Chỉ là lúc này, Khánh Trần chợt phát hiện ra điểm bất thường của Con Rối Giật Dây.
Lúc trước sợi dây rất trơn nhắn, lúc này lại tách ra một chỗ xước nhỏ, cách đầu dây mười ba centimet.
Chỗ xước này nhìn như là tóc sau một thời gian dài không được chăm sóc bị xước ra, Khánh Trần thầm nghĩ, chẳng lẽ Con Rối Giật Dây bị hắn làm hỏng sao.
Suy nghĩ này khiến Khánh Trần hơi kinh ngạc, phải biết đây là vật cấm kỵ, là thứ tồn tại không tuân theo quy tắc của thế giới, sao có thể qua một trận chiến liền hỏng được?!
Nghĩ tới đây, Khánh Trần lại có một suy đoán khác: Có thể tối hôm qua hắn giết người đã thỏa mãn điều kiện thu nhận của Con Rối, ví dụ như có thể khống chế nhiều người hơn?
Nhưng hắn không hiến tế những người đó cho Con Rối Giật Dây, chẳng lẽ Con Rối Giật Dây tự động thu nạp linh hồn của đám sát thủ kia?
Khánh Trần đánh giá Con Rối Giật Dây, Con Rối Giật Dây dài năm mươi mét, chỗ xước ở vị trí mười ba centimet căn bản không đáng chú ý.
Nhưng bởi vì cái gọi là góp gió thành bão, một ngày nào đó chiều dài của chỗ xước này sẽ đủ để khống chế người thứ hai.
Vẻn vẹn khống chế một người, không tính là khủng bố.
Nhưng nếu như có thể khống chế ba người, bốn người, mười người thì sao.
Nếu vậy thực lực của người nắm giữ vật cấm kị cũng thay đổi!
Khánh Trần tính toán, trong cuộc chiến bình thường, nếu thực lực hai bên gần nhau thì không sao, nhưng nếu như thực lực của một bên gấp ba lần đối phương, vậy có thể dễ dàng chiến thắng.
Trong những trường hợp đặc biệt, đạo lý này được áp dụng khác hoàn toàn.
Nếu hắn có thể khống chế hai siêu phàm giả ngang cấp lại đối mặt với kẻ địch ngang cấp nào thì có thể chiến thắng dễ dàng.
Nếu hắn có thể khống chế mười người, lại đối mặt với cao thủ cấp C như Tào Nguy hoặc Khánh Hoài thì không cần vất vả như vậy.
Tối thiểu trong lúc chiến đấu, hắn có thể cùng những người bị khống chế kia xông lên, thông qua thao tác điều khiển để hao tổn thể lực đối phương.
Sau đó chung cuộc hắn có thể đích thân ra tay, hoặc may mắn thì chẳng cần.
Chương 326: Đoạn Video
Khánh Trần đã quen thuộc với cách điều khiển con rối rồi.
Chờ chút, Khánh Trần bừng tỉnh!
Lúc nói đến Con Rối Giật Dây, Lý Thúc Đồng không nói kỹ, chỉ nói nó là vật cấm kỵ rất tà ác, mỗi tháng đều phải hiến tế năm người mới có thể tiếp tục sử dụng.
Nhưng nếu như nó chỉ có tác dụng như vậy, Con Rối Giật Dây không tính tà ác, ở thời đại mà tính mạng con ngươi như cỏ rác của thế giới trong, siêu phàm giả giết năm người căn bản không xứng được gọi tà ác.
Cho nên, có vẻ vật cấm kỵ này còn có bí mật khác.
Hiện tại Khánh Trần mới thăm dò được điều kiện mới của Con Rối Giật Dây, hắn phát hiện mình lại tự hỏi theo bản năng, khống chế bao nhiêu người thì có thể làm được chuyện gì.
Nhưng căn bản không suy nghĩ, giết bao nhiêu người mới có thể mở ra năng lực kế tiếp của Con Rối Giật Dây!
Khánh Trần bỏ ý nghĩ nhanh chóng tăng khả năng khống chế của Con Rối Giật Dây, hắn đã hứa sẽ giữ vững bản tâm của mình với Lý Thúc Đồng.
Đương nhiên, nếu là người đáng chết, hắn sẽ không bỏ qua.
Lúc này, Khánh Trần lại nghĩ tới một vấn đề khác: Nếu Con Rối Giật Dây có thể mở ra năng lực mới ở giai đoạn hai, vậy có phải những vật cấm kỵ khác cũng sẽ có không?
Nếu như là Con Tem Ác Ma, vậy giai đoạn hai có tác dụng gì?
Sáng sớm, Khánh Trần còn chưa tỉnh ngủ đã nghe thấy tiếng đập cửa.
Hắn mở to mắt đi mở cửa thì thấy Ương Ương đứng ở ngoài:
“Có chuyện gì?”
“Đến lúc đi học rồi.”
Ương Ương bình tĩnh nói.
“Không phải, ngươi muốn đi học thì đi đi, đến gọi ta làm gì?”
Khánh Trần mơ hồ nói, hắn nhìn thoáng qua thời gian:
“Với lại đi bây giờ cũng quá sớm, mới có sáu giờ năm mươi!”
“Ta muốn đi ăn bữa sáng ở Lạc thành, nhưng nếu ta đi xa sẽ không tìm được đường đi đến trường học, sẽ đến muộn.”
Ương Ương nói:
“Cho nên ngươi dẫn ta đi đi, bữa này ta mời.”
Khánh Trần do dự một lúc:
“Được rồi, súp tiêu nóng, bún gạo, bánh bao, ngươi muốn ăn gì?”
Hắn vào phòng vừa rửa mặt vừa nói.
“Đều muốn ăn.”
Ương Ương nghênh ngang đi theo vào phòng.
“Sau này không phải mỗi sáng ngươi đều đến gọi ta dậy đưa ngươi đi ăn sáng đấy chứ ?!”
Khánh Trần nghi ngờ nói.
“Vậy phải xem lúc nào ta chán ăn. “
Ương Ương ngồi ở trên ghế sa lon, kiên nhẫn chờ Khánh Trần.
“Vậy mỗi ngày ta dẫn ngươi đi ăn sáng, có được chỗ tốt gì không?”
Khánh Trần hỏi.
“Ngươi mang thành viên đi ăn sáng, không phải chuyện đương nhiên sao.”
Ương Ương nghi ngờ hỏi :
“Ở thời điểm then chốt, thành viên được ăn uống no đủ sẽ giúp ngươi đánh nhau!”
“Phốc.”
Khánh Trần phun nước súc miệng vào bồn rửa mặt:
“Sao ngươi đã biến thành thành viên rồi? Ta đã nói rồi, phải xin ý kiến của ông chủ trước!”
“Vậy hôm qua ngươi đã hỏi rồi, kết quả thế nào?”
“Ông chủ còn chưa trả lời ta!”
“Được thôi, vậy ngày mai ta lại hỏi ngươi lần nữa.”
Khánh Trần:
“…..”
Đối với những người dai dẳng như đĩa đói này, hắn không biết phải làm gì mới tốt.
Nhưng hắn biết rõ, cô gái này muốn vào nhóm, chắc chắn vì cảm thấy chơi vui thôi.
Lúc chuông vào học sắp vang lên, hai người Khánh Trần và Ương Ương cùng vào phòng học.
Ba người Nam Canh Thần, Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân ngồi hàng cuối cùng còn mặt ủ mày chau lập tức phấn chấn tinh thần.
Mà hai người Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân lại như đang xem một kỳ quan nào đó, họ thầm gào thét.
“Là trùng hợp sao?”
Trương Thiên Chân chần trừ hỏi.
“Hẳn là trùng hợp gặp nhau ở cửa ra vào.”
Hồ Tiểu Ngưu nghĩ nghĩ:
“Với tính cách của Ương Ương, ngày thường mấy nam sinh kia làm sao lại gần được.”
“Ừ, khả năng là trùng hợp thật.”
Trương Thiên Chân nói:
“Đúng rồi, tin tức tối hôm qua đã xông lên ba vị trí đầu của hot search.
Có người nói tất cả mọi chuyện xảy ra đều bởi vì Vương gia muốn giết Lưu Đức Trụ.”
Hồ Tiểu Ngưu nhíu mày:
“Muốn cảnh cáo Vương gia một chút không?”
Cuộc chiến đêm qua lan truyền còn nhanh hơn so với tưởng tượng của hắn.
Vẻn vẹn chỉ mất hơn một giờ, tin đã lan truyền rộng rãi trong các hội nhóm ở Lạc thành, ngay sau đó liền xông lên hot search Microblogging.
Lúc đó có rất nhiều người dân chạy nạn, có người thậm chí còn quay được cảnh Ương Ương bay xuống từ trên trời, sau đó thứ được truyền bá rộng rãi nhất chính là đoạn video này.
Hình ảnh trong video có hơi mờ, khung cảnh cũng rất tối, Lưu Đức Trụ cõng mẹ hắn trên lưng chạy vội, một cơn sóng lớn chuẩn bị đập xuống lại bị thiếu nữ bay xuống từ trên trời đập tan.
Bởi vì cách khá xa, thiếu nữ còn đội mũ nên căn bản không nhìn thấy rõ khuôn mặt, nhưng tất cả đều không ảnh hưởng việc mọi người cảm nhận được sức mạnh vượt quá phạm trù con người trong video.
Từ một góc độ nào đó, đây cũng là lần đầu hình ảnh chiến đấu chân thực của siêu phàm giả xuất hiện trên tin tức trong nước, khác hẳn với những video nổi tiếng được làm từ kĩ xảo trên internet trước kia.
Chương 327: Phòng Chat
Trong video, Lưu Đức Trụ bị hàng xóm nhận ra, tất cả mọi người đều giành nhau khen hắn, nhao nhao bình luận hoàn cảnh lúc ấy rất nguy hiểm, tên này vì muốn đưa mẹ hắn đi bệnh viện nên không để ý chút nào mà xông ra ngoài…..
Với lại, lời đồn đại liên quan tới thiếu nữ kia cũng truyền ra, mọi người đều cho rằng nàng tới vì cứu Lưu Đức Trụ.
Giờ phút này, Ngu Tuấn Dật luôn cố dấu giếm thân phận người du hành, lúc này rốt cục không nhịn được nữa mà nói:
“Thật ra ta cũng là người du hành, xuyên đến ngục giam số 18.
Lúc đầu ta bị những quái vật robot trong ngục giam làm cho sợ choáng váng.
Sau đó ta gặp được Lưu Đức Trụ, có hắn bảo vệ ta, những phạm nhân khác trong ngục giam căn bản không dám làm gì ta.”
Ngu Tuấn Dật tiếp tục nói:
“Các ngươi không biết, Lưu Đức Trụ có địa vị rất cao trong ngục giam số 18, ta cảm thấy bây giờ hắn có thể là một trong những người du hành thời gian lợi hại nhất…..”
Nam Canh Thần ngồi bên cạnh Khánh Trần, lườm hắn hắn một cái, hắn viết lên tờ giấy:
“Trần ca, sáng sớm nay Lưu Đức Trụ đến trường học đã bị đám công tử kia vây quanh.
Họ hô hào muốn đi thành phố số 18 tìm hắn nương tựa, còn có người nói đang trên đường đi.”
Khánh Trần viết lên trên tờ giấy:
“Lưu Đức Trụ ở trong ngục giam số 18, họ muốn đi đến tìm nơi nương tựa làm gì?”
Nam Canh Thần trả lời:
“Trần ca, ngươi không biết, họ đã bắt đầu nghiên cứu luật pháp liên bang, chuẩn bị tập thể tiến vào ngục giam.
Họ nói phạm tội nhỏ căn bản không vào được ngục giam số 18, phải trốn thuế hoặc tham gia vào một câu lạc bộ để thực hiện các hoạt động tội phạm gây thương tích nghiêm trọng cho hơn mười người mới được.”
Khánh Trần hít một ngụm khí lạnh, những tên công tử này đều là thiên tài!
Nhưng chẳng lẽ những người này không nghĩ tới, sau khi phạm tội còn có phải tốn thời gian lập án rồi điều tra, giai đoạn tố tụng hình sự, chờ toà án của thành phố số 18 phán quyết xong, sợ là Lưu Đức Trụ đã được điều ra khỏi ngục.
Đến lúc đó mấy chục tên công tử ngồi xổm trong ngục giam số 18, lấy nước mắt rửa mặt sao?!
Lúc ấy mà muốn ra khỏi ngục giam, sợ là khó hơn nhiều so với lúc đi vào.
Nam Canh Thần lại viết lên trên tờ giấy:
“Những tên công tử này rất thú vị.
Sau khi họ phát hiện trên cánh tay mình có đếm ngược, phản ứng đầu tiên đều là ngậm thỏi vàng rồi xuyên qua, hoàn toàn khác biệt với người khác, sợ mình ở đó không có tiền tiêu.”
Khánh Trần thở dài, hắn toàn cầm thỏi vàng về thế giới ngoài, người ta lại cầm thỏi vàng đi vào thế giới trong, đãi ngộ hai bên nhìn là thấy được khác biệt.
Nam Canh Thần lại viết:
“Đúng rồi Trần ca, tối hôm qua ngươi cũng ở hiện trường đúng không…..”
“Ừ.”
“Lần sau nếu ngươi đi xem loại chuyện như vậy có thể gọi ta đi cùng không.
Ta tìm một nơi nào đó cao một chút để lắp thiết bị, ghi lại tất cả hình ảnh chiến đấu thành video full HD.
Nghe nói những video như vậy có thể bán được mấy trăm nghìn!”
Khánh Trần ngây người, đây cũng là cách có thể phát tài!
Đám phóng viên đều muốn tìm tin hot, hắn ở ngay bên cạnh người tạo ra tin hot, có nên tạo ra tin hot để bán lấy tiền không?
Cũng không cần quá kịch liệt, trực tiếp bán những gì Lưu Đức Trụ yêu thích ra ngoài.
Nói không chừng còn có thể bán được không ít tiền.
Đương nhiên, hiện tại Lưu Đức Trụ có hơi hot quá, khả năng không bán được bao nhiêu tiền.
Nhưng mà, sáng sớm nay, cô gái bay xuống từ trên trời còn gọi hắn đưa đi ăn sáng đấy.
Khánh Trần đưa ánh mắt chậm rãi chuyển hướng Ương Ương, thấy Ương Ương đang cúi đầu xem điện thoại thì bỗng nói:
“Có tin tức mới, nhóm chat mà Hà Tiểu Tiểu thành lập đã được công bố.
Tất cả người du hành thời gian đều có thể gia nhập vào nhóm.
Nhưng vì thiếu thiết bị, theo kế hoạch sẽ mở ra mười hai nhóm chát, hiện tại chỉ có thể mở một nhóm, cho nên, chỉ tiếp chấp nhận cho những người du hành có thân phận cao ở thế giới trong.”
“Ngươi sẽ tham gia?”
Khánh Trần hỏi.
“Đương nhiên phải tham gia.
Đây là cơ hội tốt để giao lưu với những người du hành thời gian khác, có thể trao đổi được rất nhiều tin tức hữu ích ở bên trong.”
Ương Ương nói:
“Nhưng bây giờ chưa nên tham gia, bại lộ thân phận quá sớm sẽ mang lại nhiều tai hoạ ngầm.”
Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Thật ra, bây giờ ngươi muốn gia nhập cũng không vào được.”
Nam Canh Thần nói:
“Sau khi có người công bố ở trên Microblogging, số người xếp hàng xin tham gia đã gần mười ba triệu người…..”
Khánh Trần không hề cảm thấy kinh ngạc.
Xảy ra chuyện lớn như vậy trên internet, không cần biết có phải người du hành không, tất cả mọi người đều muốn tham gia náo nhiệt.
Có thể thấy, hiện tại là mười ba triệu người xin tham gia, tiếp tục nữa sẽ tăng cao hơn.
Khánh Trần nghĩ, chỉ sợ Hà Tiểu Tiểu đã đánh giá thấp mong muốn hóng chuyện của mọi người.
Chương 328: Chuyện Khó Tin
Hôm nay mà số người tham gia vượt quá một trăm triệu, hắn cũng không kinh ngạc.
Quả nhiên, đến chạng vạng tối lúc sắp tan học, số người xin tham gia đã đạt đến chín mươi ba triệu.
Hơn nữa, số lượng vẫn đang không ngừng gia tăng.
Thật ra lúc đầu có rất ít người quan tâm đến chuyện này, kết quả sau đó mọi chuyện bị lan truyền ra, rất nhiều người xin tham gia chỉ vì muốn nâng con số xin tham gia lên đến một trăm triệu.
Ngay lúc người xin tham gia đạt đến con số một trăm triệu, đột nhiên hệ thống thay đổi giao diện mới: Hệ thống tự động sàng chọn xét duyệt.
Hà Tiểu Tiểu cũng tuyên bố trên Douyin, hệ thống này sẽ thông qua ba sáu vấn đề để tiến hành sàng chọn, loại bỏ những người bình thường tham gia náo nhiệt.
Số lượng người xin tham gia bắt tụt nhanh xuống.
Nhưng lại xảy ra một chuyện rất khôi hài, chỉ hơn nửa giờ sau, lại có người công bố câu trả lời chính xác của ba sáu vấn đề trên Microblogging.
Đáp án vừa được đăng lên, số người xin tham gia lại lần nữa nhanh chóng tăng lên.
Không vì gì khác, mọi người chỉ muốn xem bước tiếp theo Hà Tiểu Tiểu sẽ xử lý như thế nào…..
Khánh Trần lười nhác nhìn, đứng dậy chuẩn bị trốn học.
Chỉ là hắn còn không chưa kịp rời khỏi chỗ ngồi, cánh tay lại bị Ương Ương ngồi bên cạnh kéo lại:
“Không được đi.”
Lỗ tai ba người Hồ Tiểu Ngưu, Nam Canh Thần, Trương Thiên Chân lập tức dựng lên.
Khánh Trần bất đắc dĩ hỏi:
“Vì sao?”
Ương Ương nghiêm túc nói:
“Ngươi còn phải đưa ta về nhà.”
Sắc mặt ba người hóng hớt bên cạnh lập tức thay đổi, chẳng ai ngờ rằng mọi chuyện lại xảy ra đúng như kịch bản!
Khánh Trần nói:
“Vậy bây giờ ngươi theo ta đi.”
“Không được.”
Ương Ương lắc đầu:
“Ta không thích trốn học.”
…
Thành tích học tập của Ương Ương ở trường cấp ba Hải thành chỉ trên trung bình một chút.
Với thành tích này thì không có gì đặc biệt bắt mắt ở một ngôi trường cấp ba trọng điểm ở trong thành phố hạng nhất.
Nhưng cho tới bây giờ, Ương Ương nổi danh trong trường học không phải dựa vào thành tích học tập, mà dựa vào những hào quang chói lọi khác, chẳng hạn như chức vô địch giải tay không leo núi nữ của WEG, chẳng hạn như á quân giải bắn cung bảng nữ của MCG, ví dụ như một mình vượt qua Ấn Độ Dương lúc mười sáu tuổi, mười bảy tuổi leo từ sườn núi phía nam Nepal lên đỉnh Everest.
Đối với hầu hết các học sinh, những vinh dự này không phải chỉ cần có kiến thức là có thể đạt được, còn cần thêm lòng dũng cảm.
Khi Ương Ương còn học ở trường cấp ba Hải thành, nàng luôn thích ở một mình, đừng nói là bạn nam, ngay cả bạn nữ cũng không có mấy người.
Đối với người ngoài, thái độ của nàng luôn là lạnh lùng xa cách.
Bây giờ, một cô gái như vậy lại đột nhiên nói với Khánh Trần lúc ở trong phòng học: Ngươi dẫn ta về nhà.
Câu nói này nghĩa là gì!
Có lẽ Nam Canh Thần chỉ nghe để tham gia náo nhiệt, nhưng đối với hai vị Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân, những người đã quen thuộc với Ương Ương mà nói, câu nói này lại mang một tầng ý nghĩa khác.
“Vừa rồi Ương Ương nói gì?”
Trương Thiên Chân nghi ngờ nói.
Hồ Tiểu Ngưu:
“Nàng nói, để Khánh Trần đưa nàng về nhà.”
“Vừa rồi Ương Ương nói cái gì?”
Hồ Tiểu Ngưu:
“…”
“Nhất định là ta nghe nhầm rồi.”
Trương Thiên Chân tự tin nói.
Nói xong câu đó, hai người lại cùng trở nên trầm mặc.
Bọn họ nhớ Ương Ương đã từng nói với bọn họ: Chớ chọc vào Khánh Trần.
Nhìn hành vi của Ương Ương bây giờ, Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân đột nhiên nghĩ ra một việc.
Cả hai người họ đều nhận ra rằng sự hiểu biết của Ương Ương với Khánh Trần đã vượt xa tưởng tượng của họ.
Mối quan hệ giữa Ương Ương và Khánh Trần cũng giống thế.
Lúc này, Ương Ương nói với Khánh Trần:
“Trốn học là không tốt.”
Khánh Trần nghiêm túc đánh giá Ương Ương rồi nói:
“Ta thấy khuôn mặt này của ngươi không giống người nghiêm túc học hành đâu.”
“Tốt nhất ngươi nên nói chuyện cho tử tế, đừng có công kích ta.”
Ương Ương nhướn mày lên rồi nói.
“Nếu ngươi không muốn trốn học thì cứ ngồi ở đây đi.”
Khánh Trần nói thầm:
“Dù sao ta cũng sẽ không lãng phí thời gian ở chỗ này.”
Nói xong, Khánh Trần lấy cánh tay của mình khỏi tay của đối phương, không chút do dự đi ra bên ngoài.
Bóng lưng của đối phương giống như đang nói: Phụ nữ chỉ làm chậm tốc độ của ta mà thôi.
Ba người Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân, Nam Canh Thần đang hóng hớt cũng giơ ngón tay cái lên ở trong lòng.
Nhưng mà bọn họ lại nhìn thấy một chuyện không thể tưởng tượng được.
Ương Ương nhìn theo bóng lưng rời đi của Khánh Trần, nàng cũng thu dọn đồ đạc đứng dậy đuổi theo.
Ba người yên lặng nhìn tất cả mọi chuyện xảy ra.
Dưới ánh chiều tà, thiếu niên và thiếu nữ đi ra khỏi phòng học, sau đó đi qua những ô cửa sổ bị nắng chiếu rọi lấp lánh ánh sáng trong hành lang, cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt bọn họ.
Chương 329: Gặp Lại
Hồ Tiểu Ngưu nhớ lại lần đầu tiên bọn họ gặp Khánh Trần, đối phương cũng kiêu ngạo và xa cách như bây giờ.
Hắn cũng nhớ lại sự điềm tĩnh và tỉnh táo mà đối phương thể hiện khi cha hắn chuẩn bị bán nhà.
Vị bạn học này có vẻ không giống với những người khác lắm.
Hồ Tiểu Ngưu do dự nhìn về phía Nam Canh Thần:
“Có bạn nữ nào theo đuổi Khánh Trần không?”
“Lúc học lớp mười có một người, nhưng hắn không thèm quan tâm đến người ta.”
Nam Canh Thần thở dài nói:
“Sau này tất cả các bạn nữ đều yên lặng từ bỏ việc theo đuổi hắn.”
Hồ Tiểu Ngưu thở dài nói:
“Ương Ương cũng giống như hắn.”
Chỉ là hai kẻ kiêu ngạo này lại có thể hợp nhau như vậy, chẳng lẽ là do tính cách giống nhau sao.
Cho đến lúc này, Trương Thiên Chân vẫn chưa giải thích nổi mọi chuyện xảy ra lúc nãy:
“Ta vừa bị ảo giác sao?”
“Rất có thể.”
Hồ Tiểu Ngưu trả lời.
Trên đường, Ương Ương sánh vai đi bên cạnh Khánh Trần, nàng tò mò hỏi:
“Bạn học, ngươi luôn có cá tính như vậy?”
“Nếu như ngươi gọi có chủ kiến là cá tính thì ta là vậy.”
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi trả lời:
“Nếu ta biết mình muốn gì, những người khác sẽ rất khó kiểm soát được suy nghĩ của ta.”
“Ngươi không bận tâm đến suy nghĩ của người khác sao?”
Ương Ương tò mò.
Khánh Trần đột nhiên im lặng một lúc lâu:
“Khi còn nhỏ, chúng ta luôn nghe lời người lớn và chào hỏi họ hàng, Tết Nguyên Đán dù xấu hổ đến đâu cũng phải biểu diễn một tiết mục trước mặt mọi người.
Khi lớn lên, chúng ta sẽ để ý đến ý kiến của những người xung quanh, có người cho rằng ngươi thô lỗ, có người cho rằng ngươi ích kỷ, ngươi bị bắt thay đổi bản thân theo ý họ, nhưng cuối cùng ngươi lại phát hiện ra rằng thực ra ngươi không hề cảm thấy hạnh phúc.”
Hắn nhìn về phía cô gái:
“Một người được sinh ra không bao giờ phải sống vì người khác, áy náy và để ý đến suy nghĩ của người khác sẽ làm cho chúng ta trở nên chán nản, mà tùy hứng và sống theo ý muốn của mình lại bị cho là không tốt.”
Ương Ương kỳ quái nhìn Khánh Trần:
“Có rất ít người có thể hiểu được chuyện này.”
Lúc này, Khánh Trần đột nhiên hỏi:
“Ngươi đến trường song ngữ của Lạc thành có mục đích gì?”
“Sao lại hỏi như vậy.”
Ương Ương nghiêng đầu nói.
Khánh Trần lắc đầu:
“Ta có suy đoán của mình.
Hơn nữa, chẳng mấy chốc sẽ rõ thôi, Mục tiêu của người khác là Lưu Đức Trụ, nhưng ta đoán mục tiêu của ngươi hẳn là ngục giam số 18, nơi Lưu Đức Trụ đang ở đúng không?”
“Có quan hệ với người thông minh, có vẻ ta phải cẩn thận hơn một chút.”
Ương Ương mỉm cười, hai người đều không nói toạc ra bí mật của đối phương.
Lúc về đến nhà, Khánh Trần nói:
“Ngày mai gặp.”
Ương Ương bĩu môi:
“Nói không chừng một lúc nữa lại gặp.”
Khánh Trần về đến nhà rồi xào rau nấu cơm một mình.
Vốn dĩ hắn chỉ định nấu phần cơm cho một người ăn, nhưng sau khi nghĩ lại, cuối cùng hắn vẫn nấu cho hai người ăn.
Sau khi xào rau xong, Khánh Trần tắt máy hút khói rồi bắt đầu đếm thầm ở trong lòng, 10, 9, 8….3, 2, 1.
Cộc cộc cộc, tiếng gõ cửa vang lên.
Hắn bình tĩnh đi ra mở cửa, cô gái ở nhà bên cạnh kia đã thay một bộ quần áo ở nhà, trông cực kì bình thường.
Ương Ương cầm một bức thư trong tay, đứng trước cửa:
“Xin chào….Có thư của ngươi.”
Khánh Trần gật gật đầu nhận lấy:
“Thư này gửi đến lúc nào?”
“Sáng hôm nay.”
Sắc mặt Ương Ương không thay đổi nói.
Khánh Trần bất đắc dĩ, sáng nay đối phương tỉnh dậy thấy bức thư này lại không mang cho hắn ngay.
Rõ ràng là muốn giữ lại đến tối mang sang trong giờ cơm.
Mà Ương Ương thò đầu nhìn vào trong nhà, phát hiện trên bàn đã để sẵn hai bát cơm, trên bàn còn có hai đôi đũa.
Vẻ mặt nàng lập tức giãn ra:
“Ta cũng không ăn không bữa cơm của ngươi này, ta có thể giúp ngươi một chuyện!”
“Giúp gì?”
Khánh Trần tò mò.
“Ngươi sẽ biết nhanh thôi. “
Ương Ương nói một cách thần bí.
Câu nói này làm cho Khánh Trần vô cùng kinh ngạc, hoàn toàn không nghĩ ra đối phương muốn làm gì.
Chín giờ tối.
Khánh Trần mở lá thư mà Ương Ương mang tới, lần này nội dung trong thư rất đơn giản, chỉ nói cho hắn cách trả lời như thế nào.
Có thể do đối phương mãi không nhận được thư trả lời nên mới nhớ nói cho Khánh Trần biết cách trả lời thư.
Cũng có thể do đối phương thăm dò không thành, quyết định tiếp tục mời chào.
Biết cách trả lời nhưng Khánh Trần lại chọn không trả lời, nói ít ít sai.
Hắn cởi áo ra chuẩn bị tập luyện.
Nhưng vào đúng lúc này, một sức mạnh không thể giải thích được từ vô hình ập đến, đè xuống xương cốt và cơ bắp của hắn.
Như thể có thứ gì đó đang kéo hắn xuống dưới, buộc hắn phải cố gắng chống lại nó.
Là trọng lực.
Khánh Trần đã hiểu được chuyện gì đang xảy ra.
Trọng lực vô hình kia đang không ngừng thử gia tăng, đến một lúc nào đó Khánh Trần cảm thấy mình khó có thể chịu đựng được nữa, người điều khiển trọng lực cũng dừng ở mức độ vừa phải này.
“Hô!”
Chương 330: Ăn Cơm Chùa
Đường vân hình ngọn lửa hiện lên trên gương mặt Khánh Trần, trói buộc trên người hắn tựa hồ cũng suy giảm sau hơi thở ra này.
Có người ở nhà bên khẽ ồ lên một tiếng, rất nhanh, trọng lực lại lần nữa tăng lên đến điểm giới hạn của hắn.
“Thì ra, đây chính là nghĩa của giúp một chuyện nhỏ.”
Đối phương biết hắn đang tu luyện, cũng biết hắn không biết làm sao để tăng cường huấn luyện nên mới giúp mình tạo ra một môi trường trọng lực đặc biệt.
Buộc hắn phải tu luyện trong giới hạn chịu đựng.
Sắc mặt Khánh Trần không biến hóa chút nào, làm như không có chuyện mà bắt đầu tu luyện.
Nội dung tu luyện của hắn hôm nay giống với trước đây, nhưng ích lợi đạt được lại vô cùng phong phú.
Trong khi hô hấp, hắn thậm chí có thể cảm nhận được sự tích tụ một cách nhanh chóng của endorphin do thuật hô hấp mang lại, nó nhanh chóng điều chỉnh nhịp tim, lượng oxy trong máu và trạng thái cơ bắp của hắn.
Thúc đẩy hắn đạt tới trạng thái vận động hoàn mỹ nhất của mình.
Trước đây, hắn đã từng tập tạ dưới sự chỉ đạo của Diệp Vãn, nhưng trọng lượng của tạ tay là cố định, sức mạnh của cơ thể sẽ từ từ tăng lên.
Không có chuyện hôm nay chỉ luyện tập nhẹ nhàng, ngày mai liền tăng khối lượng tạ lên đến mười lăm kilogam.
Cho nên, trước đây hắn tập tạ, hoặc là nhẹ, hoặc là nặng.
Giờ phút này, Khánh Trần cảm thấy lần luyện tập này hoàn toàn khác với những lần trước, trọng lực mà đối phương điều chỉnh gần như phù hợp hoàn toàn với cơ thể hắn.
Với lại, kiểu luyện tập này khác biệt với lúc trước, bây giờ hắn đang ở trong môi trường trọng lực chân chính.
Cộc cộc cộc, tiếng đập cửa truyền đến.
Khánh Trần cảm thấy trọng lực tác dụng lên người hắn lúc trước đột nhiên biến mất, khiến cả người hắn cảm thấy vô cùng thoải mái.
Cảm giác thoải mái dễ chịu không thể giải thích được này cộng thêm với sự thoải mái do endorphin mang lại, mặc dù hắn đã luyện tập khá lâu, mồ hôi ướt đẫm quần áo, nhưng bây giờ hắn không hề cảm thấy mệt mỏi chút, ngược lại cơ thể còn tràn đầy năng lượng.
Hắn nhìn vào bàn tay và cánh tay của mình, dường như phương thức tu luyện này rất thích hợp với thuật hô hấp, sau khi kết hợp cả hai lại sẽ mang đến kết quả rất thần kì.
Khánh Trần thu hồi thuật hô hấp, thay bộ quần áo khác rồi đi ra mở cửa, Ương Ương quan sát kĩ hắn một lượt từ trên xuống dưới:
“Ta còn tưởng rằng ngươi sẽ để trần nửa người cơ.
Rất tốt, rất có lễ phép.”
Cô gái mặc bộ đồ ngủ hình khủng long màu xanh che kín mít từ đầu đến chân.
Khánh Trần hỏi:
” ó phải từ trước đến nay nhờ cảm giác từ trường mà ngươi biết mỗi ngày ta đều tu luyện hay không?”
“Đương nhiên rồi.”
Ương Ương nói.
Khánh Trần nhíu mày, nếu như nhờ cảm giác từ trường mà đối phương có thể biết được những chuyện như thế.
Vậy có nghĩa là, không phải vị hàng xóm này có thể biết được tất cả những chuyện riêng tư của hắn sao?
“Yên tâm.”
Ương Ương ngồi ở trên ghế sa lon giải thích:
“Cảm giác từ trường không thể rõ ràng như nhìn tận mắt được.
Sở dĩ ta có thể đoán được ngươi đang tu luyện vì lúc người vận động với tần suất cao sẽ gây ra những dao động từ trường khá đặc thù.”
“Tóm lại thì ta vẫn cần cảm ơn ngươi.”
Khánh Trần suy nghĩ một chút rồi nói:
“Nếu như ngày nào ngươi cũng có thể giúp ta chuyện này, mỗi ngày ta sẽ nấu cơm cho ngươi.”
Đối với hắn mà nói, đây chắc chắn là chuyện tốt.
Nếu là người bình thường, có lẽ phải cần đến một hai tháng mới có thể cảm thấy được lợi ích từ việc tu luyện trong môi trường trọng lực, nhưng hắn có thuật hô hấp, sự thay đổi này hắn có thể cảm nhận được rất rõ ràng.
Ương Ương suy nghĩ một chút rồi nói:
“Điều kiện nấu cơm này ngược lại có thể chấp nhận được, nhưng năng khiếu nấu nướng của ngươi không tốt bằng người ở tầng trên, ta đánh giá cao nàng ấy.
Quay lại vấn đề chính, ta cảm thấy rất tò mò, rõ ràng sau khi trở thành siêu phàm giả thì sức mạnh sẽ tự động tăng lên, vì sao ngươi phải tốn công dùng cách tu luyện của người bình thường làm gì?”
Khánh Trần không trả lời vấn đề này, bởi vì đây là bí mật.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










