1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 32 : Đụng Độ (c311-c320)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 32 : Đụng Độ (c311-c320)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 311: Đụng Độ

Hôm nay đủ 200 KP mai mình bạo THÊM 10 CHƯƠNG, tổng cộng là 15 CHƯƠNG ạ!

Trận hỏa hoạn này xảy ra quá đột ngột, đến mức phần lớn người còn không kịp cầm ô.

Giọt mưa dày đặc đập lên người mọi người.

Mọi người ngẩng đầu nhìn khói đen bốc ra từ mái nhà, biểu cảm vừa bất lực lại mờ mịt.

Những người mang theo điện thoại di động vội gọi 119, người chưa kịp mang điện thoại di động chỉ có thể chờ i trong mưa.

Giờ phút này, Lưu Đức Trụ vừa cõng mẹ vừa quan sát bốn phía.

Bây giờ Lưu Đức Trụ không còn ngây thơ như trước nữa, hắn biết rõ có người phóng hỏa ép hắn đi ra, muốn thừa dịp hỗn loạn để giết hắn.

Thế nhưng, sát thủ đâu?

Bởi vì tòa nhà Hưng Long quá rộng nên có bốn cái cửa chính, hai cửa phụ.

Ngay trong thời tiết mưa to gió lớn này, sáu người mặc áo mưa màu đen đang lặng yên không tiếng động tiến vào tòa nhà từ một cánh cửa.

Mỗi đội họ đều có sáu người, dùng chiến thuật thẩm thấu đội hình để chậm rãi đi vào trong tòa nhà.

Ba người phía trước, hai người cánh bên, một người phía sau.

Dưới áo mưa màu đen, mặt của họ đều bị bao phủ dưới vành mũ, bàn tay của mấy tên sát thủ luôn để trong áo mưa, chắc chắn đang đặt trên báng súng hoặc chuôi dao.

Nước mưa họ bắn tung tóe khi rơi lên áo mưa của họ, phát ra tiếng lộp bộp.

Bọn sát thủ giẫm lên nước đọng, không bị cảnh tượng ồn ào bên cạnh quấy nhiễu.

Trong tiểu đội ở hướng tây, tên thủ lĩnh đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, hắn quay đầu xem xét, nhưng không phát hiện có gì bất thường.

Cơ mà rất nhanh, tên thủ lĩnh thấy được điểm kì lạ ở đâu.

Hắn thầm đếm trong lòng, lặp đi lặp lại xác nhận những người đứng sau theo thứ tự là, 1, 2, 3, 4, 5, 6.

Không sai, là sáu người.

Cộng thêm hắn, thì là bảy người.

Con ngươi tên thủ lĩnh dưới vành mũ bỗng nhiên co rụt lại, dù mọi người đều mặc áo mưa màu đen giống nhau nhưng phía sau đội ngũ của bọn họ…lại có thêm một người!

Trong chốc lát, tên thủ lĩnh rút ra dao găm bên đùi rồi đi về phía sau, hắn đi qua đội hình chiến thuật, dao găm dưới lớp áo mưa chỉ về phía người cuối cùng!

Trên vành mũ áo mưa có giọt nước chảy xuống, theo hành động quay người của hắn mà tung tóe ra khắp nơi.

Bọn sát thủ phát hiện ra chuyện cũng nhao nhao tránh ra, chỉ có người đứng sau cùng là ở yên tại chỗ.

Không đúng!

Tên thủ lĩnh nhìn xuyên qua bóng tối thấy người đứng cuối cùng kia đã nhắm mắt chết tự bao giờ, trên vị trí lá lách ở bụng đối phương, chẳng biết từ lúc nào đã bị người ta đâm rách một lỗ to trên áo mưa.

Trước đó, tên sát thủ này luôn bị người khác điều khiển đi theo đội ngũ, cho đến khi tên thủ lĩnh phát hiện vấn đề, đối phương mới buông tay.

Đợi đến khi hắn ý thức được chuyện gì xảy ra, đã có người dùng chân đạp hắn từ bên cạnh.

Ầm một tiếng, cơ thể tên thủ lĩnh bay ra bên ngoài.

Phát đạp này rất mạnh, người bình thường chắc chắn không thể bộc phát được sức mạnh như vậy, tên thủ lĩnh cảm thấy mình như vừa bị xe tải đâm, xương cốt toàn thân đều sắp vỡ ra thành từng mảnh.

Hắn lại bị đá bên trái, mưa từ trên trời rơi xuống còn chưa kịp phủ kín quỹ tích bay lúc nãy của hắn, thế là một tầng nước mưa tựa như là bị người đâm thủng thành một cái hang hình người!

Trên không trung, tên thủ lĩnh xuyên thấu qua cái hang nhìn về phía hung thủ, một tia chớp uốn lượn trên trời cao, đốt sáng bầu trời đêm trong chớp mắt.

Tên thủ lĩnh ngạc nhiên phát hiện, khuôn mặt dưới vành mũ của hung thủ rất trẻ.

Trẻ đến nỗi làm cho người ta khó có thể tin được.

Chính là Khánh Trần.

Nhưng mà thứ quan trọng nhất làm cho thủ lĩnh không tiếp thu được là, lực chú ý của thiếu niên kia không còn ở trên người hắn, giống như đã phán định chính mình không còn khả năng chiến đấu.

Khánh Trần chợt lách người tránh thoát dao găm tấn công từ phía bên, trong nháy mắt liền đi ra sau lưng một người, thẻ bài poker giữa hai ngón tay của hắn lướt qua màn mưa, thẻ bài chỉ chỉ nhẹ nhàng lướt qua, cổ của tên sát thủ liền bị cắt đứt.

Nước mưa và máu làm đục ngầu cả một khoảng đất, cuối cùng không thể phân rõ đâu là nước mưa đâu là máu.

Ai cũng không biết tại sao một thẻ bài poker bằng giấy bình thường nhưng ở trong tay thiếu niên lại trở nên sắc bén như dao.

Không, còn sắc bén hơn nhiều so với dao.

Khánh Trần im lặng kéo theo thi thể tên sát thủ bị cắt yết hầu, chậm rãi đi về phía bên phải.

Bọn sát thủ im lặng đánh giá, thầm kinh ngạc.

Tên sát thủ kia nặng gần một trăm cân mà trong tay thiếu niên kia lại nhẹ nhàng như đang cầm một chai dầu ăn.

Ba tên sát thủ còn lại quay sang nhìn nhau, đây là siêu phàm giả!

Họ đồng thời đưa tay cầm lấy báng súng bên hông.

Thế nhưng, thân hình thiếu niên giấu ở phía sau thi thể, chỉ để lộ ra nửa mặt.


Chương 312: Hứa Nhất Thành

Hôm nay đủ 200 KP mai mình bạo THÊM 10 CHƯƠNG, tổng cộng là 15 CHƯƠNG ạ!

Không ai trong ba tên sát thủ nắm chắc sẽ bắn trúng mục tiêu dưới loại tình huống này.

Trong bóng tối, vành mũ áo mưa của Khánh Trần không ngừng chảy xuống nước mưa, nhưng hơi thở của hắn lại vô cùng ổn định.

Bốn người chậm rãi di chuyển, mỗi người đều đang cố gắng bảo vệ bản thân, không khí lúc này vô cùng căng thẳng!

Khánh Trần đã sờ thấy súng lục bên hông tên sát thủ phía trước hắn.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc.

Bỗng có sấm chớp.

Ba tên sát thủ đều đang kinh ngạc khi nghe thấy tiếng hít thở quỷ dị văng vẳng bên tai.

Trong đêm mưa lạnh của mùa thu, dưới vành mũ bỗng nhiên phát ra ngụm khói trắng, nó bay trong bóng tối nhanh như một mũi tên.

Dưới ánh sáng chớp lóe, tất cả mọi người đều nhìn thấy khuôn mặt dưới vành mũ có những đường vân hình ngọn lửa!

“Không được chạy. “

Khánh Trần bình tĩnh nói.

Thời gian không biết đã qua bao lâu, tên thủ lĩnh nằm nhoài trong nước mưa đang muốn giãy dụa đứng dậy, bỗng nhiên nghe thấy có tiếng bước chân giẫm lên nước đọng tới gần.

Hắn chậm rãi quay đầu nhìn, trông thấy đồng bạn của mình đều đã ngã vào trong mưa.

Nhưng thiếu niên kia lại đang ngồi xổm ở bên cạnh mình, không biết quấn thứ gì lên trên cổ tay hắn.

Thủ lĩnh muốn đứng dậy nhưng hắn cảm thấy cả người đau buốt, đau đến nỗi không thể động đậy được.

Trong tiếng mưa rào rào, Khánh Trần dùng súng chĩa vào huyệt thái dương tên thủ lĩnh hỏi:

“Ngươi tên gì, nếu nói thì còn cơ hội sống, không nói thì chết.”

Thủ lĩnh cực kỳ đau đớn, trong bóng đêm, hắn có dự cảm, sau khi nói ra tên mình, vận mệnh của hắn sẽ rơi vào trong tay người khác.

Nhưng nòng súng lạnh như băng trên huyệt Thái Dương lại đang nhắc nhở hắn, không nói tên hắn chắc chắn sẽ chết.

“Hứa Nhất Thành.”

Trong đêm tối, thân thể tên thủ lĩnh tựa như một con rối, dùng tư thế hoàn toàn trái với cơ thể con người bình thường đứng lên trong mưa to.

Những khớp xương bị trật trên cơ thể hắn đang kêu kẽo kẹt.

Nơi nào đó bên trong tòa nhà, Lộ Viễn lẳng lặng đứng trước một khung cửa sổ.

Trong bộ đàm không ngừng truyền đến tình hình chiến đấu:

“Tổ tác chiến số 01đã thấy sát thủ đi vào từ cửa Đông.”

“Tổ tác chiến số 02 đã thấy sát thủ đi vào từ cửa Bắc.”

Giống như Côn Luân đã sớm biết những nơi sát thủ sẽ xuất hiện, người của họ sớm đã mai phục trên con đường những người này phải đi qua, chỉ chờ sát thủ mắc bẫy.

Lộ Viễn nói trong bộ đàm:

“Mục tiêu có súng, không cần giữ người sống, có thể giết chết tại chỗ.”

“Đã rõ.”

Nhưng vào đúng lúc này, Lộ Viễn lại hỏi qua bộ đàm:

“06, các ngươi còn chưa thấy sát thủ đi vào cửa Tây sao?”

“Đội trưởng Lộ, không thấy.”

Thật là kì quái, dựa theo tình báo, sát thủ chắc chắn sẽ tiến vào theo sáu cánh cửa, vì sao đội 06 lại không gặp phải sát thủ?

“Đi thăm dò một chút, họ nhất định đã tiến vào tòa nhà, nhất định phải tìm được bọn họ.”

Lộ Viễn chỉ huy:

“Cẩn thận an toàn.”

Hắn cau mày lẳng lặng chờ đợi, nhưng sau năm phút, bộ đàm vang lên lần nữa:

“Đội trưởng Lộ đội trưởng Lộ đội trưởng Lộ, sát thủ bên cửa Tây đều đã chết!”

“Chết rồi.”

Lộ Viễn bỗng nhiên ngẩng đầu:

“Chết mấy người? Các ngươi giết sao?”

“Chết năm người, một người không biết tung tích, không phải chúng ta giết. “

Đội 06 báo cáo hiện trường:

“Hai người bị cắt yết hầu, hai người bị bắn chết, một người bị đâm thủng lá lách.

Thiếu một khẩu súng trên người một tên sát thủ, hẳn là bị người khác lấy đi.”

Ánh mắt Lộ Viễn sáng lên, quả nhiên thiếu niên kia sẽ đến.

Trịnh Viễn Đông từng nói cho Lộ Viễn, nếu như người giật dây này còn chưa muốn từ bỏ Lưu Đức Trụ, đêm nay họ nhất định sẽ tới.

Cho nên, lúc tên sát thủ bị giết gần chỗ Tiểu Ưng, Lộ Viễn mới bảo hắn làm một việc, đó là kiểm tra lá lách.

Sau khi xác định tên sát thủ kia chỉ có một vết thương ở trán, hắn còn hơi thất vọng, nhưng không ngờ nhanh như vậy Khánh Trần đã xuất hiện.

Cơ mà Lộ Viễn có chút thắc mắc, người dùng bài poker giết người đội bạn, có phải là Khánh Trần không?

Là Khánh Trần đã có được năng lực mới, hay người khác?

Lần này, họ phát hiện năm cỗ thi thể của bọn sát thủ, hai tên bị bắn chết, hai tên bị cắt yết hầu, một tên chết vì bị đâm vào lá lách.

Không còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn Khánh Trần đang ở đây, còn có ai khác không?

Hắn không thể nào xác định được.

Nếu những người đó do một mình Khánh Trần giết, vậy họ nhất định phải xem kỹ lại thiếu niên này, loại bỏ rất nhiều kết luận trước kia!

Phải biết, hoàn cảnh chỗ này hoàn toàn khác, hắn phải đối mặt với nhiều kẻ địch cùng một lúc, hoàn toàn khác với trận chiến trên núi Lão Quân.

Hồ Lô ở bên cạnh hỏi:

“Đội trưởng Lộ, tiếp theo phải làm sao, xem ra tên này định hành động một mình, hi vọng hắn đừng phá kế hoạch của chúng ta?”


Chương 313: Chim Sẻ Mẹ Bị Thương

Hôm nay đủ 200 KP mai mình bạo THÊM 10 CHƯƠNG, tổng cộng là 15 CHƯƠNG ạ!

“Không sao.”

Lộ Viễn lắc đầu:

“Chúng ta bố trí lâu như vậy, giờ chỉ chờ đám chuột này sa lưới.

Nếu đêm nay họ dám vào thì đừng nghĩ đi ra.

Ngươi chuẩn bị tiếp nhận vị trí chỉ huy, ta phải ra ngoài.”

“Hả?”

Hồ Lô vô cùng sửng sốt:

“Đội trưởng Lộ, ta sao có thể chỉ huy được?”

“Có gì không được, kế hoạch này do ngươi lập cơ mà.”

Lộ Viễn nói vào trong bộ đàm:

“Không được tự tiện hành động sau khi giải quyết những tên sát thủ này, kế hoạch tối nay của đối phương không chỉ có vậy.”

Nói xong, hắn quay người đi xuống dưới.

“Đội trưởng Lộ, ngươi đi đâu đấy?”

Hồ Lô hỏi.

“Đương nhiên xuống dưới quan sát, không thể để Lưu Đức Trụ xảy ra chuyện.”

Lộ Viễn nói.

“Nhưng siêu phàm giả của đối phương chưa ra tay .”

Hồ Lô nói:

“Ngươi tùy tiện ra ngoài như thế, nhỡ mắc bẫy họ thì sao?”

Lộ Viễn tùy tiện vẫy tay:

“Lúc nào rồi mà người Côn Luân còn sợ nguy hiểm?”

Lúc này xe cứu hỏa đã đến hiện trường, nhưng vì có xe khác chắn đường nên xe cứu hỏa bị ngăn ngoài cửa.

Có người muốn nhìn vào trong mấy chiếc xe chắn đường kia, lại phát hiện, mỗi chiếc xe đều dán màn ngăn rất kì lạ, từ bên ngoài căn bản không nhìn thấy bên trong.

Nhân viên chữa cháy lo lắng tra biển số từng xe, muốn gọi điện thoại cho chủ xe nhờ di chuyển xe ra chỗ khác.

Họ chỉ có thể nhìn khói đặc đang bốc lên từ bên trong, nhưng không có cách nào để tiến vào.

Dưới màn mưa trong khu nhà Hưng Long, Lưu Đức Trụ định cõng mẹ hắn ra ngoài.

Có người nhỏ giọng nói bên cạnh hắn:

“Ta là người Côn Luân, tên là Băng Đường.

Ngươi hãy ở đây, chúng ta có thể bảo vệ ngươi, tuyệt đối đừng ra khỏi vòng bảo vệ.”

Lưu Đức Trụ có chút lo lắng:

“Mẹ ta ngã cầu thang, chân bị gãy, bây giờ lại đột nhiên hôn mê, ta phải tranh thủ thời gian đưa nàng đến bệnh viện! Ngươi yên tâm, ta sẽ không đi xa, cách đây ba trăm mét có một bệnh viện!”

Băng Đường sửng sốt nhìn về phía Vương Thục Phân, vừa nãy đối phương còn tỉnh tao, bây giờ đã hôn mê.

Xem ra mẹ của Lưu Đức Trụ không chỉ bị thương ở chân, có thể còn bị thương chỗ khác.

Băng Đường lại gần rồi đưa tay làm kiểm tra sơ bộ, sau đó vội nói với bộ đàm:

“Đội trưởng Lộ, chim sẻ mẹ bị thương, bên phải đầu có vết thương hở, rất có thể do đập vào bậc thang.

Hiện tại hắn khăng khăng muốn đi, làm sao bây giờ?”

Sau khi Lưu Đức Trụ nghe mấy câu này, hai mắt lập tức đỏ ngầu, nhấc chân muốn xông ra ngoài.

Lưu Hữu Tài theo sát phía sau.

Nước mưa dội xuống từ trên trời, mái tóc ngắn của Lưu Đức Trụ đã dán sát vào trán, nhìn vô cùng chật vật.

Hắn biết xông ra ngoài có khả năng sẽ gặp phải nguy hiểm, nhưng bây giờ không phải lúc hắn lo lắng an nguy bản thân?

Lúc hắn cõng mẹ xuống tầng, thấy lỗ kim trên tay mẹ hắn, đó chắc chắn là vết thương lưu lại khi lấy máu lúc sáng!

Lưu Đức Trụ gào lên:

“Ai CMN cũng đừng cản ta!”

Băng Đường chần trừ một lúc, hắn nói vào trong bộ đàm:

“Đội trưởng Lộ, chim sẻ rời đi!”

“Ngươi cùng hai người gần nhất đi bảo vệ hắn, ta đuổi theo ngay.”

Lộ Viễn lại chần trừ một lát:

“Hồ Lô, ngươi tới chỉ huy, ta tự mình hộ tống hắn đi bệnh viện!”

Côn Luân đã bố trí rất lâu trong khu nhà Hưng Long, bọn họ định túm gọn một mẻ những tên sát thủ kia.

Dù sao sau sự kiện xuyên qua, một ít chuột nâu luôn núp trong bóng tối, họ diệt mãi vẫn không hết, bây giờ Vương gia đã bỏ ra số tiền trên trời hấp dẫn đám người này tới, đây là cơ hội tốt.

Vương Thục Phân bị thương là chuyện ngoài ý muốn, dù sao cho đến bây giờ vẫn chưa có tên sát thủ nào có thể lại gần Lưu Đức Trụ, nếu không phải người trung niên kia hoảng hốt chạy loạn, bây giờ mọi người đều có thể vui vẻ.

Trong bộ đàm, có người nói:

“Đội trưởng Lộ, bây giờ để chim sẻ rời đi, sát thủ sẽ đi theo hắn, bố trí của chúng ta không rộng được như vậy.”

Lộ Viễn thở dài rồi nói:

“Sứ mạng của chúng ta là bảo hộ người bình thường, không cần vì kế hoạch ban đầu mà bỏ qua họ.

Hồ Lô, bắt đầu phong tỏa khu nhà Hưng Long, không được thả bất kì người nào ra ngoài.”

Hắn vừa dứt lời không lâu, hơn mười tổ tác chiến lao ra từ vị trí ẩn nấp trong hành lang, bắt đầu tiến hành phong tỏa khu nhà.

Những cư dân vừa chạy xuống thấy cảnh này đều sợ ngây người.

Trước đó tất cả mọi người đều không chú ý tới có nhiều người ẩn nấp ở đây như vậy!

Côn Luân ẩn giấu cho tới hôm nay vì muốn bày ra bộ dáng yếu ớt để dụ những con chuột kia mắc bẫy, sau đó dễ dàng bắt gọn một mẻ mà không cần tốn nhiều sức.

Đêm nay, dù có ai đến làm xáo trộn kế hoạch, những sát thủ này đều không thể chạy thoát!

Sau một lúc, Lưu Đức Trụ phát hiện có bảy người khỏi đám người chạy nạn đi theo hắn.


Chương 314: Chim Sẻ Núp Sau

Hôm nay đủ 200 KP mai mình bạo THÊM 10 CHƯƠNG, tổng cộng là 15 CHƯƠNG ạ!

Bọn họ chậm rãi theo sát phía sau, không biết đang đợi gì.

Băng Đường đi phía sau Lưu Đức Trụ, hắn gấp gáp nói với bộ đàm:

“Đội trưởng Lộ, có bảy sát thủ giấu trong đám người đã đi ra, họ chuẩn bị ra tay với chúng ta.”

“Người của chúng ta đâu?!”

Lộ Viễn gào lên.

“Ở phía sau bọn họ!”

Băng Đường nói:

“Lưu Đức Trụ chạy quá nhanh, tên kia từng tiêm thuốc biến đổi gien, hai chân hắn đã được thuốc cải tạo!”

“CMN!”

Lộ Viễn nổi giận gầm lên một tiếng, hắn xuyên qua đám người đông đúc, xuyên qua màn mưa đêm, nhanh chóng chạy đến phía sau lưng đám sát thủ chuẩn bị giết Lưu Đức Trụ.

Hắn móc súng ngắn bên hông rồi giơ tay bắn, bùm bùm hai phát, hai viên đạn cực kỳ chuẩn xác bắn trúng vào sau đầu hai tên sát thủ cách hơn năm mươi mét.

Những tên sát thủ khác vội vàng tránh né, chúng không dám ngang nhiên đuổi giết Lưu Đức Trụ như vừa nãy.

Khu nhà vừa yên tĩnh được một lúc lại tiếp tục rối loạn!

Đang lúc nhân viên chữa cháy ở cửa ra vào gọi 114 để kiểm tra chủ xe của những chiếc xe chắn đường, cửa của hơn bảy chiếc xe đậu trên vỉa hè bỗng mở ra.

Hóa ra họ vẫn luôn trên xe, không có ý định di chuyển xe sang chỗ khác, họ chạy thẳng về phía Lưu Đức Trụ!

Cả bảy tên sát thủ đều mặc áo mưa màu đen, chậm rãi đi tới, đội hình tạo thành một tấm lưới, mỗi người đều đưa tay lấy súng giấu ở dưới áo mưa.

Nước mưa rơi xuống người bọn họ, tất cả chậm rãi đi về phía Lưu Đức Trụ.

Cách hơn trăm mét, Lưu Đức Trụ có thể cảm nhận được nguy hiểm và sát khí trên người họ.

Sau khi hắn thấy cảnh này liền từ từ dừng lại, Lưu Hữu Tài đứng trước người hắn:

“Con trai, bọn họ đều muốn giết ngươi, ngươi nhanh chạy đi.

Yên tâm, mẹ ngươi sẽ không trách ngươi.”

“Cha. “

Toàn thân Lưu Đức Trụ đều thấm đẫm nước mưa lạnh băng, hắn nhìn những người đang lại gần, bờ môi run rẩy nói:

“Trong túi quần của ta có một cái máy truyền tin giống như điện thoại, ngươi có thể soạn một tin nhắn kể rõ tình hình, hỏi hắn có thể làm gì bây giờ hay không…..”

Hắn còn chưa nói hết, Lưu Hữu Tài đã móc ra máy truyền tin:

“Con trai, có một tin nhắn gửi đến.”

“Tin nhắn viết cái gì?”

Lưu Đức Trụ lo lắng hỏi.

“Viết, đừng sợ, đi về phía trước.”

Lưu Đức Trụ đột nhiên nhìn xung quanh, câu này có nghĩa là, ông chủ đang ở gần đây ư, hay người của ông chủ đến rồi?!

Nhưng hắn lại không thấy người nào cả.

Lúc này, Lưu Đức Trụ quay đầu nhìn về phía Lưu Hữu Tài:

“Cha, ngươi có tin ta không?”

Lưu Hữu Tài nhíu mày:

“Con trai, bây giờ đưa mẹ ngươi cho ta, ngươi nhanh chạy đi!”

Lưu Đức Trụ lớn tiếng nói:

“Cha, tin tưởng ta, chúng ta tiếp tục đi lên phía trước! Ta cảm thấy hôm nay không phải ngày chết của ta! Mẹ cũng sẽ không có chuyện gì!”

Nói xong, hắn lại lần nữa tiến lên phía trước.

Lộ Viễn thấy cảnh này thì thầm mắng một câu, sau đó vội nói vào trong bộ đàm:

“Kế hoạch B! Khởi động kế hoạch B, mấy tay bắn tỉa ta chuẩn bị đâu!? Đừng quan tâm tên siêu phàm giả kia, bắn chết họ cho ta…..Chờ một chút, đừng nổ súng!”

Trước khi bảy tên chủ xe mặc áo mưa chuẩn bị bao vây Lưu Đức Trụ, trong màn mưa phía sau bọn họ xuất hiện hai tên sát thủ mặc áo mưa màu đen như bóng ma bỗng nhiên tới phía sau lưng đám chủ xe, tựa như họ đã sớm chờ ở đó.

Rõ ràng hai tên sát thủ này đến đây không vì Lưu Đức Trụ, đằng đằng sát khí lao về phía những vị khách không mời kia!

Hai người này đi vừa nhanh vừa vội, mỗi bước chân lún sâu vào trong nước đọng, khiến nước văng tung tóa hai bên!

Nước đọng còn chưa khịp khép lại, bước chân này đã rời khỏi vũng nước.

Trong cơn mưa rào xối xả, áo mưa màu đen của Khánh Trần bỗng nhiên lật lên, một quân bài poker bay ra từ dưới áo mưa.

Mặt bài màu trắng, hình vẽ A bích giống như là một con dao màu đen, xuyên qua màn mưa dày đặc.

Trên đường đi của quân bài poker, nước mưa bị cắt thành hai nửa, quân bài kéo thành một dải màu trắng trong màn mưa, chuẩn xác chui qua khe hở của xương sườn phía sau lưng rồi đâm vào trái tim của sát thủ.

Sát thủ kia như bị quân bài poker này đánh vào làm ngã sấp về phía trước, mãi vẫn chưa đứng dậy.

Lộ Viễn giật mình, hắn từng thấy bài poker có thể cắt lon nước, nhưng chưa thấy khung cảnh hung tàn như vậy bao giờ.

Bài poker lại có thể xuyên qua thân thể!

Cánh tay một người khác giấu ở dưới áo mưa liên tục bóp cò, hắn bắn chín phát súng làm áo mưa màu đen rách ra những lỗ thủng lớn, sau đó bắn chết ba tên sát thủ.

Bảy tên sát thủ, qua giây lát chỉ còn lại có ba tên.

Hai bóng người kia ăn ý đi lại gần, động tác đều được phối hợp rất nhịp nhàng, ra tay dứt khoát.

Cho đến giờ phút này bọn sát thủ mới có cơ hội ý thức được có người ở sau lưng!

Bọ ngựa bắt ve.

Chim sẻ núp đằng sau!


Chương 315: Nhận Ra Khánh Trần

Hôm nay đủ 200 KP mai mình bạo THÊM 10 CHƯƠNG, tổng cộng là 15 CHƯƠNG ạ!

Lúc ba tên sát thủ thấy thi thể đồng bạn ngã xuống thì quay người, vành mũ áo mưa của bọn họ văng ra một vòng bọt nước.

Nhưng đúng lúc này, Khánh Trần và Hứa Nhất Thành bị khống chế đã đến trước mặt họ.

Tựa như khi bỗng nhiên quay đầu trong nhà ma lại nhìn thấy khuôn mặt quỷ gần ngay trước mắt!

Lần đánh lén này quá bất ngờ, căn bản không cho những vị khách không mời kia cơ hội nổ súng từ xa!

“Bắn!”

Ba tên sát thủ nghiến răng gào lên.

Trong chớp mắt khi hai bên lao vào nhau!

Khánh Trần lách mình đi lại gần một tên sát thủ, khiến mình trở thành điểm mù của tầm bắn hai tên kia.

Hắn dùng một tay đè xuống bàn tay muốn rút súng dưới áo mưa của tên sát thủ, sát thủ kia kinh ngạc phát hiện, người này vô cùng khỏe mạnh, mạnh đến nỗi cánh tay cầm súng của hắn sắp bị nghiền nát.

Người gọi là siêu phàm giả, tức là những người đã thoát khỏi phạm vi khả năng của con người.

Sức mạnh và tốc độ của người bình thường hoàn toàn không thể so với họ.

Khánh Trần bỗng nhiên vung ra quân bài poker trong tay, hai ngón tay tinh tế thon dài kẹp lấy bài poker, lướt qua bên cạnh tên sát thủ, mép quân bài poker sắc bén như lưỡi dao, mạnh mẽ cắt đứt bên cổ của sát thủ.

Có lẽ vì chân khí sắp tiêu hao hết, hoặc bài poker cắt quá sâu, sâu đến nỗi quân bài poker kẹt ở trong xương đối phương.

Nhưng sắc mặt thiếu niên chưa thay đổi, hắn hành động nhanh như chớp trong mưa, làm một loạt động tác xoay eo co gối.

Hắn im lặng nhìn nước đọng trên mặt đất và bọt nước xung quanh, cánh tay bỗng nhiên phát lực mạnh mẽ kéo quân bài poker lại, máu đỏ phun ra còn nhiều hơn nước mưa, máu theo quân bài poker rơi trên mặt đất.

Cách đó không xa, có người lấy ra súng bên dưới áo mưa, Khánh Trần cúi gập trốn ở phía sau thi thể rồi vọt về phía trước.

Sát thủ bắn nát thi thể chắn trước người, máu rơi xuống nước làm bắn tung tóe lên mắt cá chân hắn.

Nhưng ống giảm thanh cộng thêm đạn giảm âm không thể xuyên qua cơ thể con người được, cũng không bắn trúng hắn!

Khoảng cách hai bên càng ngày càng thu hẹp, Khánh Trần lấy súng ngắn bên hông thi thể, dùng thi thể làm thuẫn, lấy nước mưa là màn, không ngừng bóp cò.

Một bên khác, trong nháy mắt khi Hứa Nhất Thành thừa dịp Khánh Trần hấp dẫn hỏa lực của đối phương, hắn vứt bỏ hết súng đạn, rút dao gắn bên đùi ra!

Hắn như con rối đung đưa quỷ dị, nhanh nhẹn đi đến phía sau bọn sát thủ.

Sắc mặt tên sát thủ biểu lộ dữ tợn, đột nhiên quay người, một tay hắn cầm dao găm, tay kia lại vòng ra sau bắt lấy cổ tay Hứa Nhất Thành!

Nhưng tên sát thủ đó lại lập tức cảm thấy kinh ngạc, hắn cảm thấy cánh tay Hứa Nhất Thành không giống cánh tay con người, rõ ràng lúc đó hắn đã bắt được cổ tay của đối phương, nhưng khuỷu tay của đối phương lại có thể di động quỷ dị.

Khớp xương trên cơ thể con người chỉ có thể di chuyển với góc độ có hạn, nhưng góc độ di chuyển của khớp xương Hứa Nhất Thành lại giống như là vô hạn, tựa như một con rối có sinh mệnh!

Trong chốc lát, Hứa Nhất Thành di động khuỷu tay để thoát khỏi cánh tay của tên sát thủ, thừa dịp đối phương đang kinh ngạc mà đâm vào lá lách đối phương từ phía sau!

Có tia chớp rạch ngang bầu trời, Lộ Viễn nhìn cách giết người quen thuộc kia: Quả nhiên là Khánh Trần, tên chuyên đâm lá lách!

Hắn nhớ ngay đến người mà Tiểu Ưng nói tới: Người đội bạn giết một tên sát thủ, sau đó lấy mất áo mưa của đối phương!

Chỉ là Lộ Viễn thầm nghĩ, nếu người đâm vào lá lách là Khánh Trần, vậy người còn lại là ai?

Hắn nhẹ nhàng thở ra, Côn Luân biết đêm nay sẽ có một siêu phàm giả đến giết Lưu Đức Trụ nên đã sớm bố trí lính bắn tỉa.

Chỉ cần siêu phàm giả kia không phải cấp B, vậy có thể dễ dàng bắn chết đối phương!

Trên thực tế, siêu phàm giả không phải không có địch thủ, ngay cả cấp S cũng không phải vô địch thế giới!

Nếu như Khánh Trần và một người khác không xuất hiện, những tay bắn tỉa trốn ở trên cao vẫn sẽ bảo vệ an toàn cho Lưu Đức Trụ.

Nhưng nếu siêu phàm giả của đối phương còn chưa xuất hiện, có thể giấu lính bắn tỉa đi là tốt nhất.

Lộ Viễn không hy vọng những kẻ phạm pháp biết cách bố trí đội hình của Côn Luân.

Bây giờ thì tốt rồi, siêu phàm giả của quân địch còn chưa xuất hiện, át chủ bài của Côn Luân chưa cần dùng!

Khi tia chớp tắt đi, mặt đất lại quay về bóng tối.

Nước mưa và nước đọng vẫn bắn tung tóe.

Mà hai người Khánh Trần và Hứa Nhất Thành lẳng lặng đứng trong mưa, bên cạnh bọn họ là bảy bộ thi thể!

Hai người cách màn mưa cùng nhìn về phía Lưu Đức Trụ.

“Ông chủ sai chúng ta đến giúp ngươi.

Đi nhanh đi, chúng ta sẽ bảo vệ ngươi quãng đường còn lại.”

Một âm thanh xa lạ phát ra từ dưới áo mưa.

Một âm thanh xa lạ khác nói:

“Ông chủ nói, hôm nay dù trời có sụp đổ cũng phải giúp ngươi đưa mẹ đến bệnh viện, không ai được phép ngăn cản.”


Chương 316: Ương Ương Xuất Hiện

Hôm nay đủ 200 KP mai mình lên 20 CHƯƠNG ạ!

Lưu Đức Trụ sững sờ, hắn vô cùng cảm động.

Chẳng biết tại sao, trong lòng hắn đang có một luồng cảm xúc xúc động muốn phun trào, giống như nham thạch phun ra khỏ miệng núi lửa.

Thật ra cho đến hôm nay Lưu Đức Trụ và Khánh Trần cũng chỉ là quan hệ hợp tác, không ai là nô lệ của ai cả.

Bây giờ không phải là xã hội phong kiến, sớm đã không còn chủ nhân và nô lệ như trước.

Cho nên, Lưu Đức Trụ sẽ có suy nghĩ của riêng mình, tính toán nhỏ nhặt, thậm chí còn nghĩ muốn thoát khỏi mối quan hệ này.

Nhưng giờ phút này, đột nhiên Lưu Đức Trụ cảm thấy, có lẽ sau này đi theo ông chủ cũng không có gì là xấu cả.

“Cảm ơn.”

Trên mặt Lưu Đức Trụ không biết là nước mắt hay là nước mưa, hắn chật vật cõng mẹ mình cùng Lưu Hữu Tài chạy về một hướng.

Khi hắn chạy qua bên cạnh hai người kia, muốn nhìn rõ khuôn mặt hai người đã cứu hắn lại phát hiện đối phương đều đang cúi đầu, không thể thấy rõ bất cứ thứ gì dưới vành mũ tối tăm kia.

Nhưng vào đúng lúc này, không biết có âm thanh truyền đến từ chỗ nào:

“Ai nói các ngươi có thể đi?”

Sau một lúc, nước mưa trên đất đang dập dờn, tất cả nước đọng đều lao ra bên ngoài, trong nháy mắt tạo thành một màn nước giống như sóng biến, lao nhanh về phía Lưu Đức Trụ!

Mặt đất bỗng nhiên trở nên khô khốc, siêu phàm giả núp trong bóng tối kia đang tụ tập tất cả số nước ở những chỗ khác, tiếp tục đắp thêm vào cơn sóng lớn kia!

Khánh Trần yên lặng nhìn tất cả mọi chuyện, hóa ra uy lực của siêu phàm giả là như vậy!

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Lưu Đức Trụ nhìn cơn sóng lớn mà sinh ra tuyệt vọng.

Chính trong giây phút này, trong mắt hắn lại xuất hiện vệt đỏ giống như ngọn lửa, nhưng nó chỉ xuât hiện thoáng qua rồi biến mất ngay lập tức.

Dường như có gông xiềng nào đó muốn mở ra, nhưng thế giới không cho những gông xiềng như vậy được xuất hiện.

Thế là ngọn lửa trong mắt Lưu Đức Trụ vụt tắt.

Ngay lúc hắn cho rằng mình chắc chắn sẽ chết, một giọng nói từ trên trời truyền đến:

“Ta nói, bọn họ có thể đi.”

Tất cả mọi người bỗng ngẩng đầu, có thể thấy có một bóng người ở trên trời cao đang nhanh chóng hạ xuống.

Bóng người ấy mang theo một cỗ khí thế vô cùng mạnh mẽ.

Ầm một tiếng, Ương Ương từ trên trời giáng xuống, chân nàng nhẹ nhàng giẫm lên trên sóng lớn, có thể làm sóng lớn kia biến thành mặt hồ!

Lúc thiếu nữ này bay đến núi Bắc Mang mới ý thức được mình lại lạc đường lần

Nàng cố gắng vừa đi vừa hỏi đường rất lâu, rốt cục cũng đến được chiến trường!

Nàng không nói gì thêm nữa, sau đó bỗng nhiên chạy như điên về phía đông.

Trong nháy mắt, trong phạm vi mấy chục mét quanh người Ương Ương, những giọt nước mưa đang rơi xuống bỗng nhiên dừng lại!

Những giọt nước trong veo lơ lửng trên không trung, không bay lên, cũng không rơi xuống dưới, Khánh Trần quay người ngắm nhìn xung quanh, từng giọt mưa giống như là bị người ta nhấn nút tạm dừng.

Lực từ trường.

Lực từ trường vô cùng mạnh!

Ương Ương bỗng đánh ra một đòn vào trong nước mưa, những giọt nước mưa lơ lửng bên cạnh nàng không biết bị sức mạnh gì mà sắp xếp thành một cuộn dây.

Trong nháy mắt.

Chỗ nàng ra một đòn lúc nãy lại có một người bay ra khỏi màn mưa!

Siêu phàm giả kia luôn dựa vào năng lực của mình, âm thầm trốn ở trong màn mưa, thậm chí không có ai phát hiện ra hắn ở đó.

Nhưng Ương Ương không giống với mọi người, nàng nắm rõ tất cả những biến hóa nhỏ nhất của lực từ trường quanh đây, dù nàng đang là nhắm mắt, cũng có thể biết nơi nào có người, chỗ nào không có ai!

Lại một tiếng ầm vang lên, siêu phàm giả kia bị đánh cho bay lên giữa không trung.

Ngay lúc hắn sắp lúc rơi xuống, vị siêu phàm giả này xoay eo muốn đứng vững.

Nhưng hắn chợt phát hiện tốc độ rơi xuống của mình lại trở nên chậm chạp, tựa như một cục sắt từ trên trời rơi xuống, nhưng bỗng nhiên cục sắt lại biến thành một chiếc lông vũ!

Không, không phải là cục sắt đang biến thành lông vũ, mà là trọng lực của môi trường đã thay đổi!

“Lên!”

Ương Ương dùng một đòn vô cùng mạnh mẽ đấm móc từ bên dưới đánh vào phần bụng của siêu phàm giả.

Cơ thể tên siêu phàm giả cuộn lại như con tôm, cả thân mình đột nhiên bay lên cao mấy chục mét trên không trung.

Ngay khi hắn sắp bay tít lên trên bầu trời, lực đẩy hắn lúc trước lại tự dưng biến mất!

Lực đẩy lúc trước đẩy hắn lên cao, giờ lại bỗng nhiên biến thành trọng lực, lúc tới không ai nhìn thấy, lúc đi không ai biết vì sao, tùy ý điều khiển cơ thể hắn!

Tất cả mọi người ở đây đều kinh ngạc nhìn mọi chuyện xảy ra, bọn họ chỉ cảm thấy “lực” của thế giới này đang bị người ta điều khiển.

Siêu phàm giả kia thẳng tắp rơi xuống mặt đất, hắn muốn dùng nước mưa ngăn lại bớt trọng lực.

Nếu không, dù là siêu phàm giả cấp C thì rơi xuống từ trên độ cao mấy chục mét cũng sẽ chết!


Chương 317: Ngụy Trang

Thế nhưng, trong quá trình rơi xuống, vị siêu phàm giả này rõ ràng cảm nhận được có lực trường vô hình đang tranh đoạt quyền điều khiển nước mưa với mình, thứ mà ngày bình thường hắn có thể dễ dàng điều khiển được, bây giờ lại chỉ có thể đứng nhìn.

Một tiếng ầm vang lên, siêu phàm giả ngã xuống mặt đất, sau đó khó khắn ho ra một ngụm máu tươi, rồi đổ uỳnh xuống đất không biết sống chết.

Cho đến giờ phút này, Ương Ương mới nhìn xung quanh:

“Hả? Người đâu rồi?”

Nàng muốn tìm bóng dáng Khánh Trần, nhưng đối phương đã thừa dịp nàng và siêu phàm giả kia đang chiến đấu, hộ tống Lưu Đức Trụ đi.

Ương Ương có vẻ hơi tức giận nói:

“Ngươi đi rồi thì làm sao ta về nhà được! Thật là!”

Lúc này Lộ Viễn cũng đã giải quyết hết tất cả sát thủ, hắn chạy tới đây rồi nhìn về phía Ương Ương:

“Xin chào, ngươi là ai?”

Ương Ương nghiêng đầu suy nghĩ một lúc rồi nói:

“Ta cũng là thủ hạ của Lưu Đức Trụ!”

Nói xong, Ương Ương lại bay lên bầu trời, đột ngột giống y như lúc nàng đến.

Lộ Viễn ngẩng đầu nhìn về phía đối phương biến mất trong bầu trời đêm:

“???”

Chỉ một câu nói này, lại có thể khiến Lộ Viễn sôi trào!

Nhìn cách thiếu nữ ra tay, nàng có thể dễ dàng nhấc tên siêu phàm giả kia treo ở trên trời, lại đạp mạnh đối phương xuống đất khiến tên kia còn không có chút sức chống cự nào!

Chỉ cần nhìn thoáng qua, ai cũng có thể biết bên nào mạnh hơn, chênh lệch giống như đám mây trên trời và bùn nhão dưới đất vậy.

Dựa theo suy tính của Lộ Viễn, thiếu nữ này ít nhất cũng là cấp B!

Những siêu phàm giả như thế này lại là thủ hạ của Lưu Đức Trụ? Nói đùa gì vậy!

Có phải bây giờ đang lưu hành mốt làm thủ hạ cho Lưu Đức Trụ không?!

Lộ Viễn đương nhiên biết Lưu Đức Trụ không phải người giật dây, còn biết sau lưng hắn có người chỉ đạo phía sau màn, người sau màn chân chính còn đang núp trong bóng tối.

Nhưng trước đêm nay hắn vẫn còn cảm thấy, Lưu Đức Trụ chỉ là quân cờ đứng trước sân khấu của “đoàn thể” này, mà “đoàn thể” chỉ là một đoàn thể nho nhỏ mà thôi.

Nhiều nhất là có ba người Lưu Đức Trụ, Khánh Trần và người giật dây.

Cho nên nếu chỉ có ba người mà nói, nhiều nhất chỉ có thể coi là “đoàn thể”, chưa thể nào gọi là tổ chức được.

Hắn có thể gọi được đây là đoàn thể vì nó khá bí ẩn, nếu không thì chỉ có thể gọi là đội.

Mà bây giờ Lộ Viễn cảm thấy, có phải bọn họ nên xem xét kỹ lại một lần nữa đoàn thể này hay không.

Dù sao đoàn thể này không chỉ có Khánh Trần, Lưu Đức Trụ, còn có một siêu phàm giả chuyên dùng bài poker giết người, còn có thiếu nữ hung mãnh vô địch trước mặt hắn!

Đoàn thể này có những hai siêu phàm giả!

Một trong số đó còn là cấp B!

Huống chi, cho đến lúc này, người giật dây vẫn còn chưa xuất hiện, ai biết thực lực của người giật dây như thế nào? Ít nhất cũng phải mạnh hơn so với thủ hạ một chút chứ.

Nếu như người giật dây này cũng là cấp B, vậy đoàn thể này lại có hai siêu phàm giả cấp B!

Lộ Viễn hồ nghi đánh giá Ương Ương, thiếu nữ này là người giật dây kia sao, hẳn là không phải.

Người giật dây này vô cùng thông minh, muốn tìm cũng không tìm được, nhìn thiếu nữ này rõ ràng có chút ngu ngơ, làm sao có thể là người giật dây được.

“Có phải là người dùng bài poker không?”

Lộ Viễn âm thầm suy nghĩ thân phận của người giật dây, chuyện này sợ là ông chủ hắn cũng chỉ có thể đoán.

Trong lúc bất tri bất giác, có hai tên siêu phàm giả thu hút sự chú ý của mọi người, ngược lại người bình thường như Khánh Trần lại không được chú ý đến, trở nên mờ nhạt trong đám người.

Mà đoàn thể này lại đột nhiên trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.

Thật ra lúc đầu Khánh Trần không có ý định ra tay trước mặt mọi người, nhưng hắn núp một nơi bí mật gần đó quan sát được tình cảnh của Lưu Đức Trụ, không biết tại sao lại muốn giúp đối phương.

Hắn không biết còn có lính bắn tỉa ẩn nấp ở trên cao, dù hắn không ra tay, Côn Luân cũng sẽ giải quyết hết những sát thủ kia.

Nhưng mà, bất luận nói thế nào thì đêm nay cũng đã thành công.

Khánh Trần lợi dụng Con Rối Giật Dây, thành công dời đi lực chú ý của những người khác khỏi hắn.

Hắn và Hứa Nhất Thành đóng vai hai nhân vật.

Sau khi khống chế Hứa Nhất Thành, Khánh Trần còn cố tình để Con Rối Giật Dây đâm lá lách của tên sát thủ.

Trừ đám lão già trong cấm địa số 002, trừ Lý Thúc Đồng, trừ Đinh Đông, không có ai biết chuyện hắn có được vật cấm kỵ ACE-019 Con Rối Giật Dây, trong đêm mưa căn bản không ai có thể thấy rõ sợi dây ở giữa hắn và Hứa Nhất Thành.

Cho nên, tất cả mọi người coi Hứa Nhất Thành là hắn, mà hắn thì đóng vai một siêu phàm giả bí ẩn khác.

Cứ như vậy, mặc dù “Khánh Trần” giết người gọn gàng mà linh hoạt, nhưng chỉ là một người bình thường không đáng giá.


Chương 318: Chuyện Đêm Nay Còn Chưa Kết Thúc

Đáng giá cảnh giác là siêu phàm giả bí ẩn kia.

Không ai biết siêu phàm giả này là ai, cũng không ai có thể liên tưởng hắn với Kỵ Sĩ.

Trong trận chiến này, Khánh Trần không dùng lá rụng làm vũ khí, hắn không muốn bị người nào liên tưởng đến Thu Diệp Đao.

Trên đời này có rất nhiều người dùng bài poker để giết người, nhưng có tư cách dùng lá rụng thì chỉ có Kỵ Sĩ, dù sao thì ít nhất bài poker còn khá cứng cỏi, mà lá thì đụng một cái liền nát.

Khánh Trần bỗng cảm thấy, chân khí của Kỵ Sĩ dùng rất tốt, chỉ cần truyền chân khí truyền vào bài poker, muốn cắt thân thể kẻ địch là chuyện dễ như trở bàn tay.

Tác hại duy nhất là chân khí trong cơ thể hắn còn quá ít, chỉ có thể dùng được một lúc.

Đương nhiên, đây không phải tác hại của chân khí, mà là do hắn.

Ý nghĩa của trận chiến tối nay đối với Khánh Trần là, hắn đã xây thêm một bức tường bảo vệ nữa cho bản thân.

Thế giới bên ngoài nguy hiểm như vậy, nếu chỉ có một hai tầng tường bảo vệ làm sao đủ, đương nhiên phải tìm cơ hội để xây thêm mấy bức nữa.

Nhưng thu hoạch khác, khả năng là triệt để làm cho Lưu Đức Trụ trung thành với hắn.

Giờ phút này, Khánh Trần và Hứa Nhất Thành đã đưa Lưu Đức Trụ đến cửa bệnh viện.

Hứa Nhất Thành mở miệng nói:

“Mau vào đi, vết thương của mẹ ngươi quan trọng hơn.

Ông chủ sai ta nói với ngươi, mọi chuyện đều chờ vết thương của mẹ ngươi khỏi rồi nói.”

“Cảm ơn, cảm ơn, ta có thể nhờ hai người chuyển lời cho ông chủ.

Sau này cái mạng Lưu Đức Trụ ta là của hắn!”

Lưu Đức Trụ nói xong liền cõng mẹ hắn chạy vào bệnh viện:

“Bác sĩ! Bác sĩ ở đâu, mẹ ta bị ngã, nhanh đến cứu nàng !”

Thấy Lưu Đức Trụ thuận lợi đi vào bệnh viện, phía sau lại có thành viên của Côn Luân đang chạy đến, hai người mặc áo mưa lại đi vào trong bóng tối.

Lưu Hữu Tài vội vàng hỏi:

“Hai vị…..anh hùng! Các vị muốn đi đâu?”

Hứa Nhất Thành quay đầu nói:

“Chuyện đêm nay còn chưa kết thúc.”

Đúng vậy, còn chưa kết thúc, vì những người ra tay đêm nay, không chỉ có nhóm người muốn giết Lưu Đức Trụ.

Khánh Trần dẫn Hứa Nhất Thành lượn quanh một vòng lớn rồi chạy đến bên ngoài cửa phía tây của khu nhà Hưng Long.

Hắn lột áo mưa trên người đối phương, sau đó tháo sợi tơ trong suốt trên tay đối phương, rồi trực tiếp dùng bài poker cắt cổ đối phương.

Cho đến giờ phút này, Con Rối Giật Dây mới chính thức chết đi.

Khánh Trần nhẹ nhàng thở ra một hơi, hắn cầm áo mưa đứng dậy, định tìm một chỗ để đốt.

Áo mưa trên người Hứa Nhất Thành không thể giữ lại, vì lúc trước hắn khống chế đối phương nổ súng trong áo mưa, vết đạn bắn lưu lại trên áo mưa sẽ bị người khác phát hiện, phải đốt thứ này đi mới được.

Nghĩ đến manh mối hắn tìm được trước đó, Khánh Trần đứng dậy chạy vào trong một con đường nhỏ nào đó ở phía bắc.

…..

Trong bóng tối trên con đường nào đó.

Một nhóm sáu người đang trốn trong hẻm nhỏ chờ cái gì đó, họ đều mặc áo mưa, yên lặng tựa lên vách tường.

Lúc này, phía ngoài hẻm truyền đến tiếng bước chân, vẻ mặt mọi người đều thay đổi, tất cả đều đứng thẳng người dậy.

Một người xuất hiện ở trước ngõ nói:

“Côn Luân và những sát thủ kia đã bắt đầu đánh nhau, nếu như húng ta muốn đi ăn cắp thông tin thì phải đi ngay lúc này.”

Có người cúi đầu nhìn thoáng qua điện thoại, sau đó gửi một tin nhắn:

“Đã xác nhận Côn Luân không thể nào phân tâm, xin hỏi có thể chấp hành nhiệm vụ được hay chưa?”

Người bên kia nhắn đến một tin:

“Chấp hành.”

Sáu người nối đuôi nhau đi ra khỏi ngõ nhỏ, sau khi tụ hợp với những người trước ngõ, tất cả đều chạy về một hướng theo kế hoạch lúc trước.

Mưa to dần dần nhỏ xuống, có người vừa chạy vừa nhỏ giọng hỏi:

“Rốt cuộc Lý thị muốn chúng ta trộm thông tin gì?”

“Không biết, chỉ cần trộm là được.”

“Các ngươi cảm thấy sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Lý thị sẽ giữ lời sao?”

“Ít nhất cũng khiến chúng ta mạnh lên.”

Có người đáp lại:

“Chúng ta càng mạnh, sức ảnh hưởng của họ đối với thế giới ngoài mới càng lớn.”

“Chúng ta làm vậy được không, có thể hại những người khác không? Ta nghi ngờ thứ màLý thị sai chúng ta trộm là thông tin hộ tịch, thứ này nếu rơi vào trong tay các tập đoàn ở thế giới trong, sợ là rất nhiều người du hành sẽ gặp nạn.”

“Có rất nhiều người du hành thời gian đều đi ôm đùi, chúng ta cũng chỉ lên thuyền của Lý thị mà thôi.

Ngươi cho rằng những người Lưu Đức Trụ, Cửu Nhiễm Phàm, Vương Vân thật sự là thiên tài sao? Còn không phải là đầu thai vào nhà giàu có ở thế giới trong.”

Giờ phút này, Lý thị còn chưa tiến hành huấn luyện và tẩy não cho những người du hành này, vì thếnhững người du hành thời gian này vẫn chưa biết rõ kế hoạch của tập đoàn là gì.

Bọn họ nhận được nhiệm vụ, chỉ là cắm một thiết bị nhỏ nào đó vào trong máy vi tính của một đồn công an, sau đó không cần làm gì khác nữa.


Chương 319: Pháo Hôi

Trong hơn ba trăm người bị khống chế, không phải tất cả đều đồng ý làm việc cho tập đoàn, phần lớn số người vẫn không muốn trở thành gián điệp của thế giới trong.

Mà bảy người này lại là những người chủ động hợp tác với tập đoàn.

“Vậy sau khi chúng ta hoàn thành nhiệm vụ, Lý thị có thể giết người bị miệng không?”

Có người hỏi.

Một người khác không kiên nhẫn nói:

“Bây giờ mỗi lần chúng ta xuyên qua đều trở về địa bàn của Lý thị, họ có thể giết chúng ta bất kì lúc nào, ngươi còn hỏi ta họ có thể giết người bịt miệng không? Nếu ngươi không phối hợp với họ, ngươi cho rằng có thể giữ lại cái mạng này?”

“Tính mạng của chúng ta bây giờ đều nằm trong tay kẻ khác.

Lý thị là dao thớt, chúng ta là thịt cá, không có lựa chọn khác đâu.”

Lúc này, có người đột nhiên hỏi:

“Thân phận của vị ở thế giới trong ngoài là gì, Lý thị sẽ không cách ly tất cả mọi người mãi được.

Sau này nhất định sẽ còn tập trung huấn luyện.

Đến lúc đó chúng ta cùng đi chấp hành nhiệm vụ, có thể giúp đỡ lẫn nhau.”

Người dẫn đầu quay lại lạnh lùng nói:

“Không nên hỏi thân phận của những người khác ở thế giới ngoài, đừng nói thân phận ở thế giới ngoài của mình cho những người khác.

Nếu không lúc những người kia bị bắt, có khi họ sẽ khai ra thân phận của ngươi, hiểu không? Ngươi hỏi vấn đề này chẳng lẽ đang muốn hại người khác?”

“Ta không hỏi nữa là được chứ gì.”

Người kia hậm hực im miệng.

Một nhóm bảy người đi vào đại sảnh của đồn công an trên đường Lệ Xuân.

Nói là đại sảnh nhưng mà nơi này rộng hơn tám mươi mét vuông.

Ở đồn công an bên cạnh có người đang trực ban, nhưng trên sảnh hành chính lại không có ai.

Một người trong nhóm lấy ra một thiết bị màu đen lớn bằng ngón tay cái rồi dán lên khóa cổng, hơn mười giây sau, khóa của vang lên hai tiếng rồi tự động mở ra.

Một người ở ngoài cửa canh gác, sáu người khác chui vào đại sảnh tối om, một người nhanh chóng mở máy tính trong đại sảnh, cắm một thiết bị vào chỗ cắm USB.

Sau một lúc, trên màn hình máy vi tính trên đại sảnh đột nhiên biến thành màu đỏ, trên đó hiện lên mấy chữ “Hệ thống bị xâm nhập”.

Một màn này lại hoàn toàn khác với những gì Lý thị đã từng nói.

Dựa theo những gì Lý thị nói, sau khi cắm thiết bị này vào trong máy tính, chỉ cần một phút là có thể hoàn thành việc download tất cả các số liệu văn bản trong máy tính!

Căn bản không gặp chuyện gì khác!

Ngay sau đó, màn hình máy tính bỗng nhiên đen ngòm, cuối cùng không còn có bất kỳ phản ứng nào nữa.

Lúc này, người canh gác bên ngoài đang quan sát xung quanh, hắn thấy một thanh niên cắt đầu đinh đột nhiên đi tới cười hỏi:

“Người anh em, có lửa không, có thể cho ta mượn bao diêm?”

Người canh gác sửng sốt nói:

“Ta không hút thuốc lá.”

Lúc nói chuyện, thanh niên kia đã đi đến trước mặt hắn, lúc này người canh gác mới nhìn thấy gao găm trong tay đối phương.

Thanh niên vừa lại gần, dao găm đã đâm vào ngực của hắn.

Thanh niên bịt kín miệng hắn, cười nói:

“Xuỵt, đừng nói chuyện.”

Nói xong, hắn liền nâng người canh gác đi vào trong bóng tối của đại sảnh.

Những người du hành thời gian bên trong sửng sốt hỏi:

“Không phải bảo ngươi canh gác ở bên ngoài sao, sao lại vào trong này?”

Thanh niên kia buông thi thể người canh gác ra cười nói:

“Hóa ra chỉ là một đám pháo hôi, Lý thị không nghiêm chỉnh huấn luyện các ngươi sao? Xem ra kế hoạch của bọn họ còn phải chờ một thời gian nữa mới có thể thực hiện, dựa vào người như các ngươi để thực hiện kế hoạch diệt trừ, kế hoạch chắc chắn sẽ thất bại.”

Nói xong, hắn đóng cửa đại sảnh lại, đưa tay tắt đóng đèn trong phòng.

Trong bóng tối vang lên những tiếng kêu rên và tiếng gãy xương không dứt bên tai, giống như địa ngục trần gian.

Mấy phút đồng hồ sau, âm thanh trong phòng dần dần ngừng lại.

Xùy một tiếng, người trẻ tuổi đốt một que diêm đưa lên gần miệng, ngọn lửa màu đỏ cam đốt cháy điếu thuốc lá trên miệng hắn, làn khói màu xanh lượn lờ trong không khí.

Ánh lửa yếu ớt kia, còn chiếu sáng khuôn mặt dích đầy máu của hắn, chiếc mũi cao thẳng, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng.

Hắn rút ra một lá thư từ trong ngực, sau đó viết lên phía trên: Dữ liệu của cứ điểm đã được thành lập, thông tin hộ tịch chưa mất, trước mắt xem ra đội này chỉ là pháo hôi để hấp dẫn lực chú ý của mọi người, đội mà Cửu Châu gặp phải mới là thật.

Viết xong, hắn dùng diêm đốt lá thư này.

Thanh niên đầu đinh hít một ngụm khói thật sâu, điếu thuốc lá bởi vì thiêu đốt mà nhanh chóng rút ngắn lại, phát ra vài tiếc lách tách nhè nhẹ.

Hắn phun ra một ngụm khói, còn muốn nói gì đó với những người du hành nằm lộn xộn trên mặt đất.

Nhưng vào đúng lúc này, tất cả những gì hắn định nói đều nghẹn lại.

Nhờ vào chút ánh sáng cuối cùng của ngọn lửa trên bức thư, thanh niên trông thấy Trịnh Viễn Đông đang ngồi ở trên một cái ghế ở đối diện hắn, lẳng lặng quan sát mọi chuyện hắn làm.


Chương 320: Ương Ương Tìm Thấy Khánh Trần

“CMN!”

Thanh niên thừa dịp trong phòng lại quay về bóng tối để bỏ chạy ra bên ngoài.

Hắn không biết Trịnh Viễn Đông đã ngồi đó từ bao giờ, nhưng hắn biết Trịnh Viễn Đông là ai, cũng biết đối phương xuất hiện ở đây có nghĩa là gì.

Khó trách cả đêm nay đối phương không hề xuất hiện, thì ra vị này đã sớm đã nhận ra kế hoạch diệt trừ của Lý thị, luôn chờ ở đây!

Trong bóng tối truyền ra tiếng cầu xin tha thứ và tiếng kêu rên của thanh niên:

“Đại vương tha mạng, ta chỉ là kẻ đi làm việc thay người khác.

Chờ một chút, đừng đánh nữa đừng đánh nữa, đừng đánh vào mặt! Sớm biết ngươi ở đây, ta sẽ không tới!”

“Đại ca, đừng khinh người quá đáng!”

“A! CMN!”

Trong phòng lại trở nên im lặng.

Ngoài phòng, sau khi Khánh Trần nghe thấy tiếng vang bên trong liền quay người đi về nơi xa.

Chuyện đêm nay thay đổi rất bất ngờ, hắn cần về nhà để suy nghĩ lại mọi chuyện, sắp xếp lại mọi chuyện đã xảy ra trong đêm nay.

Khánh Trần chọn chỗ không có ai rời cởi áo mưa xuống, nhét vào “Rương quyên tặng quần áo” ở dưới mái hiên bên đường.

Chờ lúc áo mưa này thấy được ánh sáng đã là chuyện của vài ngày sau, người phụ trách phân loại quần áo cũng sẽ không biết lai lịch của nó.

“A.”

Khánh Trần vừa ngẩng đầu lên lại phát hiện một bóng người đang nhanh chóng bay xuống trong đêm tối.

Hắn vội vàng lách người sang một bên, cô gái tên là Ương Ương này rơi xuống vị trí hắn vừa mới đứng.

Khánh Trần cảnh giác không nói gì.

Ương Ương nhìn thoáng qua rương quyên tặng quần áo, hiếu kỳ hỏi:

“Ngươi ở chỗ này làm gì? Ta đã ở trên trời tìm ngươi rất lâu rồi!”

“Ta quyên góp chút quần áo cho trẻ em vùng núi.”

Khánh Trần trả lời.

“Có quỷ mới tin mấy chuyện ngươi nói.”

Ương Ương nói.

“Sao ngươi lại xuất hiện ở đây?”

Khánh Trần nhíu mày.

“Tìm ngươi dẫn ta về nhà .”

Ương Ương đương nhiên trả lời.

Khánh Trần kinh ngạc:

“Ngay cả nhà ngươi cũng không tìm được, vậy mà có thể tìm được ta?”

“Bởi vì ta biết ngươi còn chưa đi xa .”

Ương Ương nói:

“Lúc đầu ta định bắt xe trở về, nhưng vì mưa nên ít xe quá.”

“A.”

Khánh Trần nói:

“Vậy ngươi đi theo ta đi.”

“Đúng rồi, đồng bạn kia của ngươi đâu, đã đi rồi?”

Ương Ương nghi ngờ nói:

“Tại sao ta không nhìn thấy hắn?”

Khánh Trần nói:

“Có thể hắn đã sớm cởi áo mưa, ngươi chưa từng nhìn thấy mặt hắn, đương nhiên không tìm thấy hắn.”

Nói xong, hai người đều rẽ sang đường lớn, sánh vai nhau cùng đi bộ trên đường.

Mưa to đã tạnh hẳn, không khí trở nên mát mẻ, cực kỳ thoải mái.

Công trình thoát nước trên đường ở thành phố này chẳng ra sao, trên đường vẫn đang đọng đầy vũng nước.

Ương Ương nói:

“Đúng rồi, nói cho ngươi một chuyện, người của Côn Luân hỏi ta là ai, lúc ấy ta còn chưa nghĩ ra trả lời thế nào, cho nên liền nói ta cũng là thủ hạ của Lưu Đức Trụ.”

Khánh Trần có chút bất đắc dĩ, lần này sợ là Lưu Đức Trụ càng làm người khác chú ý.

Ương Ương lại hỏi:

“Năng lực của đồng bạn kia của ngươi là gì, cấp bậc là gì?”

“Ta cũng không biết, chúng ta không được phép có liên hệ với nhau.”

Khánh Trần lắc đầu.

Ương Ương nghiêng đầu nghĩ một lúc:

“Ta cảm thấy ngươi là người giật dây kia, dù ta cũng không biết một người bình thường tiêm vào thuốc biến đổi gien như ngươi, vì sao lại có thể chỉ huy siêu phàm giả.”

“Thật có lỗi, ngươi nhận sai người rồi.”

Khánh Trần trả lời.

“Nếu không ta cũng gia nhập vào nhóm của ngươi, ta rất biết cách đánh nhau.”

Ương Ương hăng hái nói:

“Ta cảm thấy chuyện gia nhập vào nhóm các ngươi sẽ rất thú vị.”

“Ta không có quyền quyết định chuyện này, phải báo cáo cho ông chủ mới được.”

Khánh Trần trả lời.

Ương Ương thở dài:

“Được rồi, vậy ngày mai ta hỏi lại ngươi.”

Khánh Trần:

“…..”

“Bây giờ đẳng cấp của ngươi là gì?”

Khánh Trần hỏi.

Hắn và Ương Ương sánh vai đi trên lối đi bộ sau cơn mưa, trên đất có rất nhiều lá rụng, mấy chiếc lá bị thấm ướt dính sát vào mặt đất.

Khánh Trần chợt phát hiện, cô nàng này rất cao, hắn cao một mét tám hai mà khi quay đầu liền có thể nhìn thẳng đối phương, hoàn toàn không cần cúi đầu.

Ương Ương đội mũ áo hoodie lên:

“Ta cũng không biết.”

“Sao ngươi không biết được?!”

Khánh Trần kinh ngạc.

“Tay ta bỗng nhiên xuất hiện đếm ngược trên đường cao tốc đến Lạc thành.”

Ương Ương giải thích:

“Lúc ta xuyên qua, chỉ có một người ở trên vùng hoang dã, trong hành lý bên người có thẻ ID thân phận liên bang và một ít đồ dùng hàng ngày.

Sau khi ta quay lại thành phố thì không quen ai, nên không dám hỏi.”

Khánh Trần giật mình, hóa ra là người hành động đơn độc.

Trên lý luận, siêu phàm giả có thể xuyên qua vì gen của họ không bị biến đổi, trong số những người du hành mà Lý thị khống chế có một siêu phàm giả.

Nhưng mà một người xuyên qua liền trở thành siêu phàm giả lợi hại như vậy, cũng coi là người được trời chọn đi?

Khánh Trần hỏi:

“Vậy ngươi biết mình làm thế nào để tu luyện không?”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 3 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 6 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box