[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 296 : Khí Thế (c2951-c2960)
❮ sautiếp ❯Chương 2951: Khí Thế
Vương Tiểu Cửu đã lâu không lộ diện hiện nay đang đứng ở cửa của khí cầu máy, nàng quay đầu lại nói với ngũ công chúa:
“Ngươi mang theo ta trà trộn vào hạm đội không quân hoàng tộc, nằm trong quan tài vàng trốn tránh góc nhìn Thượng Đế, vất vả chạy đến đây chỉ để giết cha ngươi? Tình cha con của đại lục phía Tây các ngươi cảm động đến thế à?”
Ngũ công chúa mỉm cười:
“Ta muốn giết hắn lâu rồi, hắn cũng muốn giết ta từ sớm.”
Trên thực tế, Vương Tiểu Cửu là một trong những người đứng đầu quân nổi dậy ở đại lục phía Tây, đây là nguyên nhân trước đây ngũ công chúa nghi ngờ Khánh Trần thuộc quân nổi dậy nhưng lại không thèm để tâm, bởi vì nàng vẫn luôn hợp tác với quân nổi dậy, thậm chí nàng và Vương Tiểu Cửu còn là đồng đội trong thế giới Siêu Đạo.
Ngũ công chúa cười:
“Cha ta không chết thì ta không yên tâm được.”
Vương Tiểu Cửu cảm thán:
“Đúng là cha hiền con thảo! Vật cấm kỵ trên người hắn là gì?”
Ngũ công chúa trả lời:
“Vạn Xà.”
Trước kia hai người cùng nhau thăm dò phó bản 001 rồi đồng thời bị nhốt trong đó, Vương Tiểu Cửu lựa chọn tiếp tục thăm dò, còn ngũ công chúa lựa chọn tự sát, xóa nick bắt đầu lại.
Vương Tiểu Cửu trầm ngâm:
“Hiện nay đại lục phía Tây trống rỗng, không bố trí phòng vệ, vì sao ngươi không dứt khoát lên làm quốc vương ở đó đi?”
Sau đó, không chờ khí cầu máy hạ cánh, nàng tết lại đuôi ngựa rồi nhảy từ cửa khí cầu máy xuống.
Quốc vương Roosevelt ngẩng đầu nhìn Vương Tiểu Cửu từ trên trời rơi xuống, còn cả cô con gái đứng ở cửa khoang, mỉm cười cúi đầu nhìn bên dưới.
Quốc vương già thong dong cười nói:
“Mối họa để lại từ cuộc chiến giành vị trí thái tử, quả nhiên trở thành đại họa.”
Trong lúc nói chuyện, Vương Tiểu Cửu giơ tay làm động tác nắm, sau đó rút một thành trường đao màu xám ra từ hư vô, thân đao giống dao cầu, dài hơn cả nàng, mà đấy mới chỉ là thân đao, chuôi đao dài 1,2 mét.
Hô hấp!
Hoa văn ngọn lửa của thuật Hô Hấp Kỵ Sĩ xuất hiện trên gò má!
Cô gái cầm trường đao cực lớn, thoạt nhìn vô cùng kỳ dị, dáng người mảnh khảnh kết hợp với thanh đao bạo lực này khi mang lại cho người ta cảm giác gầy còm, nhưng không ai dám đỡ đòn!
Quốc vương Roosevelt không còn giữ vẻ thong dong như trước, ông ta không nhẹ nhàng nghiêng người tránh né nữa mà bay ngược về sau mấy chục mét.
Diệp Vãn định chặn đường đi của đối phương, nhưng ngay trong nháy mắt tiếp xúc với nhau hắn đã bị quốc vương Roosevelt đá bay và đâm trúng một một thân cây.
Rầm!
Tiếng Diệp Vãn va vào cây và tiếng trường đao của Vương Tiểu Cửu chém xuống đan xen, nhất thời không biết được âm thanh nào lớn hơn.
Âm thanh răng rắc lại vang lên, đại thụ cao lớn kia bị Diệp Vãn đâm gãy gốc.
Diệp Vãn nôn ra một ngụm máu.
Người Xem Mệnh mạnh hơn trong tưởng tượng, lúc trước ngũ công chúa Vera đấu với bán thần Trung Vũ cũng chỉ hơi rơi vào thế hạ phong, truyền thừa này vốn được thế giới ưu ái.
Vương Tiểu Cửu xách trường đao khiêng lên vai, nàng nhìn xung quanh:
“Lý Đông Trạch.
Diệp Vãn, Lâm Tiểu Tiếu, mấy đứa đã lớn vậy rồi à!”
Lâm Tiểu Tiếu lẩm bẩm:
“Ngươi cũng chỉ lớn hơn ta một tuổi mà thôi, lại còn nhỏ hơn Lý Đông Trạch với Diệp Vãn một tuổi, ngữ khí bà cụ non ấy là sao hả…”
Vương Tiểu Cửu nhếch miệng cười:
“Còn dám cãi à, hồi còn bé ta đánh ngươi chưa đủ đúng không.”
Lâm Tiểu Tiếu:
“Ờm à…”
Từ nhỏ Vương Tiểu Cửu đã cực kỳ hoạt bát, dẫn theo mấy người Lý Đông Trạch phá làng phá xóm, làm không thiếu chuyện gì, biến mất hơn mười năm nay gặp lại, quả thực không hề thay đổi gì cả.
Quốc vương Roosevelt nhìn về phía Vương Tiểu Cửu:
“Vương quốc thực hiện kế hoạch bắt giữ 11 lần nhưng đều không bắt được ngươi, thì ra là có nội gián trong Người Xem Mệnh.”
Vương Tiểu Cửu chẳng hề để ý:
“Nếu không phòng bị thì chẳng phải đã bị ngươi hại chết rồi à? Đánh một trận đi, ta luôn muốn gặp bán thần Người Xem Mệnh một lần nhưng ngươi cứ co đầu rụt cổ trong hoàng cung, đúng là vô vị.”
Nói rồi, nàng bỏ đao chém trên vai xuống đất, kéo nó đi về phía lão quốc vương:
“Những người khác tránh ra.”
Quốc vương Roosevelt bay ngược về sau, Vương Tiểu Cửu đuổi ông ta vào trong rừng.
Bóng dáng hai người lao vùn vụt trong rừng núi, ngọn cây vốn đều san sát lần lượt ngã xuống, lần đầu tiên bán thần Kỵ Sĩ và bán thần Người Xem Mệnh giao thủ đã khiến mặt đất rung chuyển.
Hai bán thần giống như hai cỗ xe tăng chủ chiến hung mãnh nhất, những nơi họ đi qua đều bị san bằng.
Phong cách chiến đấu của Vương Tiểu Cửu là thô bạo, nàng chém 99 nhát đao, lão quốc vương tránh 99 lần.
Nhưng nàng không quan tâm, chỉ tiếp tục vung đao chém 99 nhát nữa.
Chiếc máy chém khủng khiếp kia như cánh quạt của máy bay trực thăng, cứ quay vòng vòng, không có thứ gì có thể cản nàng lại, không biết nàng tìm đâu ra vật cấm kỵ này, thân hình nhỏ bé mà lại tỏa ra khí thế của khủng long bạo chúa.
Chương 2952: Bốn Điều
Thậm chí quốc vương chỉ có thể tránh né khi đối đầu với nàng.
Suy nghĩ của Vương Tiểu Cửu rất đơn giản, tuy Người Xem Mệnh có thể đoán trước được đòn tấn công, tránh thoát công kích, nhưng sẽ có lúc ngươi mệt mỏi, kiệt sức mà đúng không?
Ngươi có thể trốn 999 lần, nhưng chỉ cần lần thứ 1000 ngươi trốn không thoát thì chắc chắn sẽ chết.
Ta có thể thất bại 999 lần, còn ngươi thất bại một lần là phải chết.
Có câu “chơi quyền sợ trai trẻ”, cho dù là bán thần Người Xem Mệnh thì khi già rồi chẳng còn mạnh mẽ như hồi trẻ, mà Vương Tiểu Cửu đương độ thanh xuân, có cảm giác áp bách mãnh liệt.
Lão quốc vương nhiều lần nghĩ cách phản kích, nhưng lối tấn công thoạt nhìn lỗ mãng của Vương Tiểu Cửu lại cất giấu vô số bẫy rập.
Mỗi khi ông ta muốn đánh trả là lại thấy sát chiêu nối gót theo tới trong mảnh vỡ số phận, như thể chỉ cần ông ta ra tay thì chắc chắn sẽ phải đón chịu đòn tấn công trí mạng.
Quốc vương quá già rồi, cho dù ông ta đã đạt đến cảnh giới bán thần thì cũng không thể duy trì trạng thái mạnh nhất mãi được, tuổi tác tăng lên các bộ phận trong cơ thể sẽ nhanh chóng suy yếu theo tuổi tác.
Ông ta không còn đứng trên đỉnh của Người Xem Mệnh, tốc độ ra tay và độ chính xác dần dần không theo kịp Kỵ Sĩ.
Lâm Tiểu Tiếu nhìn cây cối đổ rạp liên tục, tức khắc cảm thán:
“Bán thần, cả đời này cũng đánh không lại nàng.”
Lý Đông Trạch nói với khuôn mặt không cảm xúc:
“Năm xưa nàng bỏ nhà ra đi đã là cấp B, mười mấy năm có thể hoàn thành hai sinh tử quan là hết sức bình thường.”
“Ớ! Tam Nguyệt đâu?”
Lâm Tiểu Tiếu hỏi:
“Vừa rồi nàng còn ở đây mà?”
Vương Tiểu Cửu xách thanh đao dài hơn ba mét vung vẩy, phát ra tiếng xé gió rít mạnh, hễ có cây cối bị đánh trúng là thân cây lập tức nổ tung thành vô số mảnh vụn.
Người quan sát trận đấu chỉ cảm thấy nàng không phải là nhân loại nữa, mà là một thứ vũ khí hình người di động.
Điều kỳ lạ là dù nàng là KỴ Sĩ thì cũng không nên dốc toàn lực chiến đấu như thế, vậy mà thời gian dần dần trôi qua, Vương Tiểu Cửu vẫn không hề có vẻ gì là mệt mỏi.
Ngũ công chúa đứng ở cửa khí cầu máy nhìn cảnh này, than thở:
“May mà không lừa nàng, bằng không rắc rối to.”
Giọng nói của hầu tước Bolton khe khẽ vang lên từ phía sau:
“Chẳng phải các ngươi là bạn sao, nàng sẽ giết ngươi thật ư?”
Ngũ công chúa nói:
“Ngươi có biết lúc trước khi lấy được hộp Ôn Dịch cấp A, ánh mắt nàng hưng phấn cỡ nào không, vốn dĩ ta tưởng nàng sẽ giữ hộp Ôn Dịch lại, nhưng kết quả nàng lại rời khỏi phó bản, đặt hộp Ôn Dịch ở khu trung tâm trong thế giới Siêu Đạo.
Theo ta thấy, loại người này còn điên cuồng hơn Khánh Trần nhiều.”
Lúc này, Vương Tiểu Cửu đuổi giết lão quốc vương hơn ba mươi km, hơi thở của lão quốc vương trở nên dồn dập, trên chiếc áo choàng đen cũng đã xuất hiện hơn trăm vết cắt.
Đáng tiếc là không nhát đao nào có thể gây thương tích cho lão quốc vương.
Ngay sau đó, cuối cùng lão quốc vương cũng nhìn thấy sở hở của Vương Tiểu Cửu trong mảnh vỡ số phận, đòn tiếp theo đối phương không chuẩn bị phản kích, cũng không thể phản kích.
Chiêu này chắc chắn trúng!
Một thanh đoản kiếm rơi ra từ ống tay áo của ông ta, xuyên qua khe hở của trường đao, đâm vào bụng Vương Tiểu Cửu!
Nhưng khi mũi kiếm đâm trúng cơ thể!
Đoản kiếm cắt nát vạt áo bộ đồ tác chiến của Vương Tiểu Cửu, lộ ra vòng eo mảnh khảnh quấn từng vòng vải trắng, khiến vòng eo càng có vẻ thon nhỏ, nhưng vẫn có thể nhìn thấy cơ bụng rắn chắc sau lớp băng gạc!
Con ngươi của quốc vương co lại, vật cấm kỵ!
Vương Tiểu Cửu đuổi giết hắn thời gian dài, giống như biết rõ cơ chế né đòn tuyệt đối của Người Xem Mệnh, cho nên cố ý thiết kế một cái bẫy trong thế tấn công dày đặc, đỡ một đòn của ông ta rồi lại dùng vật cấm kỵ ngăn cản!
Vật cấm kỵ, Băng Gạc của thần quan.
Người thu dụng nó phải là người bệnh bị đâm thủng bụng, sau khi quấn vải lên, ba phút sau miệng vết thương sẽ lành lại, hơn nữa thể lực và sức chịu đựng tăng gấp đôi, có hiệu quả trong 24 tiếng đồng hồ.
Muốn thu dụng vật cấm kỵ này, ngày ngày người thu dụng phải chịu đựng đau đớn, tự mình tạo ra vết đâm mới.
Người có thể thu dụng nó đều là hạng người cực kỳ tàn nhẫn.
Đến lúc này, những vật cấm kỵ khó có thể tìm thấy trong dân gian bây giờ lại lần lượt xuất hiện, trở thành át chủ bài của siêu phàm giả.
Thảo nào Vương Tiểu Cửu có được sức chịu đựng đáng kinh ngạc đến vậy, không chỉ bởi vì nàng tu luyện truyền thừa Kỵ Sĩ, mà còn bởi nàng sở hữu vật cấm kỵ này!
Ở đại lục phía Đông, sở dĩ Kỵ Sĩ bị những siêu phàm giả khác căm ghét, thứ nhất là vì tuổi thọ của họ rất dài, không đánh ngươi thì có thể chờ ngươi chết trước; thứ hai là tốc độ của bọn họ cực nhanh, ví dụ truyền thừa Âm Dương Sư hay họa sĩ Trần thị, tốc độ của thức thần hoàn toàn không theo kịp tốc độ của Kỵ Sĩ; thứ ba là vì Kỵ Sĩ có sức chịu đựng cao, hở ra là chơi đánh lâu đánh dài với ngươi, đánh ba tiếng là có thể khiến ngươi kiệt sức, mà đối phương vẫn khỏe re; thứ tư vì Kỵ Sĩ thích đánh hội đồng, ngươi chẳng thể nào biết được người đưa thư của bọn họ sẽ thình lình chui ra từ đâu.
Chương 2953: Quyền Hành
Hiện tại, Vương Tiểu Cửu xem như đã phát huy toàn diện sức chịu đựng mà Kỵ Sĩ giỏi nhất!
Nàng cố ý để lộ sơ hở!
Trong nháy mắt, cổ tay của Vương Tiểu Cửu run rẩy, chuôi đao dài hơn một mét tách ra khỏi thanh đao cực lớn, nàng rút một thanh đoản kiếm mảnh ra!
Giống như trường đao to và cồng kềnh ấy chỉ là vỏ của đoản kiếm.
Lão quốc vương nhìn thấy trong mảnh vỡ số phận cảnh mình bị đoản kiếm cắt cổ, máu tươi chảy ròng ròng, ông ta cực kỳ muốn lùi lại nhưng phát hiện mình đã kiệt sức.
Dù ông ta thấy trước được mọi thứ nhưng không thể tránh thoát!
Thế giới yên lặng.
Vương Tiểu Cửu nhanh chóng rút kiếm ra, đoản kiếm ra khỏi trường đao, xẹt qua cổ lão quốc vương, xoay một vòng lại tra vào trường đao, vô cùng nhanh gọn, không hề lằng nhằng.
Vương Tiểu Cửu đặt trường đao xuống, nàng đứng trước mặt lão quốc vương, tóc đuôi ngựa đong đưa, băng vải trắng quấn trên eo, trông gọn gàng và linh động:
“Chết rồi.”
Nàng nói xong thì cổ lão quốc vương phun máu tung tóe.
“Lùi lại!”
Ngũ công chúa đứng trên khí cầu máy nói:
“Cẩn thận Vạn Xà!”
Lão quốc vương vẫn đứng tại chỗ không ngã xuống, vô số đường cong vặn vẹo dưới da ông ta.
Vạn Xà, vật cấm kỵ cấp S cực hiếm, điều kiện thu dụng là hiến tế mạng sống của vợ và mười hai đứa con trai, khi ký chủ tử vong, Vạn Xà sẽ tấn công tất cả những sinh vật đã công kích ký chủ trong vòng 12 tiếng, không chết không ngừng.
Vì thế, khi tất cả mọi người cho rằng mục tiêu của ông ta là Jindai Kura và Dodomeki, ông ta đã chuẩn bị kế hoạch khác cho mình rồi.
Lão quốc vương không nhìn thấy số phận sau khi gặp nhóm Lý Đông Trạch, bởi vì khi đó đã qua thời hạn của góc nhìn Thượng Đế, ông ta không biết mình nhất định sẽ chết ở đây, nhưng nếu còn có người thử mai phục giết ông ta ngoài góc nhìn Thượng Đế, vậy thì ông ta phải hiến tế tất cả những ai tham gia cuộc chiến này cho Vạn Xà.
Đây là nguyên nhân ông ta nói với công tước Phong Bạo rằng phải giải quyết nốt tai họa ngầm cuối cùng cho gia tộc Người Xem Mệnh, bởi vì dự tính thận trọng của ông ta trong trận chiến này là bắt được Jindai Kura, dù đã thất bại thì cũng sẽ giết chết cả đối phương lẫn bán thần mai phục ông ta.
Một người kéo theo hai bán thần xuống địa ngục, giao dịch này quá hời.
Vương Tiểu Cửu lùi về sau với vẻ mặt bình tĩnh, một con rắn độc ló đầu ra từ trong miệng của lão quốc vương, hai con chui ra từ hốc mắt, không biết bên dưới làn da còn có bao nhiêu con rắn độc đen ra đời.
Rắn độc trong miệng lão quốc vương Roosevelt lao đến trước mặt Vương Tiểu Cửu nhanh như chớp, Vương Tiểu Cửu dựng trường đao lên chắn trước mặt.
Keng!
Rắn độc rơi xuống đất mà không mảy may bị thương, còn Vương Tiểu Cửu cảm thấy cánh tay mình tê nhức, con rắn này có tốc độ nhanh bằng bán thần.
Hơn hết là rắn độc là vật cấm kỵ, nếu không có cách nào gây thương tích cho nó thì nó sẽ đuổi giết mục tiêu đến chân trời góc bể, không thể thu dụng.
Nhưng đột nhiên, ánh đao màu đen chợt hiện lên, một nhát chém trúng rắn độc thành hai nửa!
Vương Tiểu Cửu nhìn về phía Tam Nguyệt:
“Đao của Hỏa Đường à?”
“Không phải, là đao của Khánh Trần…”
Tam Nguyệt lắc đầu.
Trước khi đi đến đại lục phía Tây, Khánh Trần đã để tất cả vật cấm kỵ lại núi Ngân Hạnh, do lão gia tử sắp xếp, tặng cho người phù hợp nhất.
Mà sở dĩ Tam Nguyệt xuất hiện ở chiến trường là bởi vì nàng được lão gia tử nhờ vả, mang theo vật cấm kỵ ACE – 001, Đao của thần, để tiêu diệt Vạn Xà.
Đao của thần có thể chém vật cấm kỵ.
Rắn độc trong cơ thể của lão quốc vương tràn ra như suối, chia nhau ra tấn công Tam Nguyệt, Lý Đông Trạch, Diệp Vãn, Jindai Kura và Vương Tiểu Cửu.
Tam Nguyệt vung đao liên tục, tổng cộng mười tám nhát đao, cắt Vạn Xà vừa chui ra cùng với thi thể của lão quốc vương thành từng mảnh, tất cả rắn độc trong cơ thể ông ta bị chém nát.
Người Xem Mệnh rất ít khi thua, bởi vì bọn họ tính toán quá nhiều, cho dù chết cũng phải lợi dụng cái chết của mình để sáng tạo cơ hội và lợi ích cho gia tộc.
Mà lần này, tính toán của Người Xem Mệnh thua Bàn Cờ Thiên Địa của ông lão trên núi Ngân Hạnh.
Tam Nguyệt nhặt một cánh tay và đầu lâu của lão quốc vương vào túi vải, Lâm Tiểu Tiếu vừa chạy đến thấy thế thì cau mày:
“Ngươi còn có ham mê này à?”
Tam Nguyệt liếc xéo Lâm Tiểu Tiêu một cái:
“Chúng hữu dụng.”
“Để làm gì.”
“Cá Gỗ chùa Pháp Vân cần có đầu lâu của hắn để thẩm vấn.”
Tam Nguyệt giải thích:
“Quốc vương Roosevelt chắc chắn biết rất nhiều bí mật.”
“Thế tay phải của hắn?”
Lâm Tiểu Tiếu hỏi.
“Ông lão trên núi Ngân Hạnh muốn nó, ta không biết đối phương định dùng làm gì…”
Tam Nguyệt lắc đầu.
Vương Tiểu Cửu ngẩng đầu lên, ngũ công chúa đứng ở cửa khí cầu máy vẫy tay chào từ biệt nàng, ngũ công chúa gài bẫy cha mình xong là phải rời khỏi đại lục phía Đông ngay, trở lại đại lục phía Tây tiếp quản quyền hành trong vương quốc.
Chương 2954: Mọc Cánh
Nàng không định tiếp tục tham gia chiến đấu ở đại lục phía Đông, mà muốn bắt tay với đại lục phía Đông gia tộc.
“Tạm biệt No.9, chúc các ngươi may mắn!”
Ngũ công chúa theo khí cầu máy bay lên cao, nàng mỉm cười chúc phúc.
Vương Tiểu Cửu lạnh lùng nhìn theo nàng đi xa:
“Không ở lại ăn bữa cơm rồi đi à?”
Ngũ công chúa cười khẽ:
“Ta mà ở lại thì tiếp theo ngươi sẽ giết ta, đúng không? Ta cho các ngươi một lời nhắc nhở thiện ý cuối cùng, hạm đội không quan hoàng tộc không đơn giản đâu, theo ta biết bọn họ còn cất giấu một thứ vũ khí tàn độc hơn cơ, nhất định phải cẩn thận đấy!”
“Thế là có ý gì?”
Vương Tiểu Cửu cau mày.
Ngũ công chúa cười nói:
“Dodomeki cắt cứ điểm trên không một cách dễ dàng, nhưng nàng chỉ cắt một mặt mà thôi.
Một mặt khác giống như nửa còn lại của mặt trăng ngươi vĩnh viễn không thể nhìn thấy, nơi đó mới là nơi nguy hiểm nhất.”
Khí cầu máy dần dần bay xa, cho đến khi nó biến thành một chấm đen ở trên bầu trời.
Vương Tiểu Cửu nhìn về phía sau của cứ điểm trên không, bọn họ đuổi giết ba mươi cây số, từ góc độ này vừa hay có thể thấy được một nửa khác của cứ điểm.
Phía sau cứ điểm trên không của hoàng tộc, ở nơi không bị Dodomeki tấn công, boong phòng hộ mở ra như vảy cá, một loạt người máy chiến tranh hoạt động bằng năng lượng hạt nhân đứng sau boong tàu!
Có hơn mười nghìn người máy chiến tranh!
Chỉ trong giây lát, người máy chiến tranh vốn đứng yên đột nhiên hai mắt tỏa ra ánh sáng màu xanh lam, đây mới là vũ khí quốc vương Roosevelt muốn vận chuyển đến chiến trường, nó linh hoạt hơn khí cầu máy, hơn nữa còn có năng lực chiến đấu trên không sánh bằng khí cầu máy!
Pháo chủ lực của cứ điểm trên không quá mạnh, thế nên mọi người dần quên mất tác dụng chính của nó khi mới được tạo ra không phải là để chiến đấu trên không, mà dùng để vận chuyển.
Ngay từ đầu, cứ điểm trên không là trạm tiếp tế trên không của máy bay chiến đấu và khí cầu máy, theo sự thay đổi không ngừng của công nghệ, nó dần dần có trang bị hỏa lực mạnh mẽ.
Hiện nay, đại lục phía Tây biến cứ điểm trên không của hoàng tộc trở lại thuộc tính ban đầu của nó, để vận chuyển người máy chiến tranh năng lượng hạt nhân mạnh nhất đến đây.
Dường như chỉ cần chúng thuận lợi đến chiến trường, thì cán cân chiến thắng sẽ nghiêng hẳn về một phía.
Khánh Trần từng đoán, năng lực chiến đấu của một người máy chiến tranh năng lượng hạt nhân tương đương với siêu phàm giả cấp A, bây giờ mười hai nghìn người máy chiến tranh xuất hiện ở đây chắc chắn nhóm Vương Tiểu Cửu không thể ngăn cản được, ngay cả Dodomeki cũng không làm được.
Huống hồ, Dodomeki còn bị hơn ba trăm khí cầu máy và mười nghìn máy bay không người lái bao vây.
Vương Tiểu Cửu khiêng trường đao, quát:
“Bảo sao không thấy người máy chiến tranh của đại lục phía Tây đâu, thì ra là ở trong này, chạy chạy chạy! Chạy mau!”
Nàng không còn ngang ngược như ban nãy nữa mà lập tức nhận thua.
“Ơ, cứ thế chạy à?”
Lâm Tiểu Tiếu kinh ngạc.
Vương Tiểu Cửu nói:
“Các ngươi chưa từng đánh với người máy chiến tranh, nhưng ta đánh với nó rồi.
Nếu người máy chiến tranh có chứa năng lượng hạt nhân thì tất cả chúng ta cộng lại cũng không đủ cho nó bắn một đợt pháo mạch xung, mau chạy đi!”
Nhưng đột nhiên, Lý Đông Trạch quy đầu nhìn sau lưng, ở nơi đó hạm đội Khánh thị vừa mới đến chiến trường.
Jindai Kura cười nói:
“Các ngươi đi đi, ta ở lại đây.”
“Ngươi cảm thấy ngươi có thể ngăn cản chúng à? Bằng ấy hạm đội Khánh thị cũng không thể ngăn cản được.”
Vương Tiểu Cửu tỏ ra khinh thường.
Jindai Kura lắc đầu:
“Chỉ còn 18 tiếng nữa là Hội Phụ Huynh đến được Kiếm Môn Quân, nếu chúng ta không ngăn cản được, nếu hạm đội Khánh thị không ngăn cản được, vậy thì thành viên Hội Phụ Huynh sẽ chết hết.”
Lâm Tiểu Tiếu khó hiểu:
“Cho dù ngươi định điều khiển Dodomeki ngăn cản hạm đội quân địch và người máy chiến tranh thì có thể để Dodomeki ở lại thôi, Âm Dương Sư có thể điều khiển thức thần cách xa vài cây số mà, ngươi có thể chạy trước.”
Jindai Kura trả lời:
“Sorane và Unshuu ở trong hạm đội, ta không thể đi một mình.”
Hạm đội Khánh thị đáng lẽ phải đóng giữ ở Kiếm Môn Quan vừa mới đến nơi.
Những người máy chiến tranh kia nhanh hơn khí cầu máy rất nhiều, bây giờ hạm đội Khánh thị không có thiết bị dưới mặt đất yểm hộ, toàn quân bị tiêu gần như là điều không thể tránh khỏi.
Vương Tiểu Cửu nói:
“Để hắn lại, chúng ta đi.”
Lâm Tiểu Tiếu kĩnh hãi:
“Làm thế hình như không ổn lắm.”
Vương Tiểu Cửu hỏi:
“Ngươi mọc cánh rồi à?”
Lâm Tiểu Tiếu cảm thấy khó hiểu:
“Ta mọc cánh gì cơ?”
Vương Tiểu Cửu mất kiên nhẫn:
“Chúng ta không mọc cánh thì ở lại được tích sự gì! Nếu ngươi cảm thấy không đành lòng thì khiêng Jindai Kura chạy đi, dù sao hắn cấp A, dễ đối phó với bầy người máy chiến tranh kia nhiều.
Không đối phó được người máy chiến tranh, chẳng lẽ còn không đối phó được hắn à?”
Chương 2955: Lưỡi Đao Thẩm Phán
Khi Lâm Tiểu Tiếu đang chuẩn bị khiêng Jindai Kura thì đối phương đột nhiên giơ tay phải chỉ lên trời, tay phải chỉ xuống đất, trên mu bàn tay hai bên trái phải mọc ra một đôi mắt!
Máu chảy ra từ hai con mắt đó.
Trong hạm đội không quân của Khánh thị, Khánh Khôn vừa mới đến chiến trường thì bỗng thấy được loạt người máy chiến tranh rậm rạp bay ra đằng sau cứ điểm trên không tàn tạ của quân địch.
Unshuu nói với giọng ngập ngừng:
“Sao ta có cảm giác như thấy được mười mấy nghìn Người Sắt thế, chẳng qua vẻ ngoài không giống lắm.”
Khánh Khôn cũng chần chừ:
“Người Sắt là cái gì?”
Trong chiến trường, Dodomeki bị máy bay không người lái và khí cầu máy bao vây, người máy chiến tranh bay qua khu vực chiến trường này, lao thẳng về phía hạm đội Khánh thị.
Chúng bay trên trời, trông khủng bố hệt như bão cát bao phủ trời đất.
Bộ đội tiên phong và người máy chiến tranh chạm trán, hai chiếc khí cầu máy cấp Giáp phóng 12 quả tên lửa theo dõi khóa chặt mục tiêu.
Nhưng khi những quả tên lửa ấy vừa mới được phóng ra thì lớp vỏ bọc thép ở sau lưng của hàng người máy chiến tranh đầu tiên mở ra, tia laser phá hủy đạn đạo một cách chính xác!
Với trình độ khoa học kỹ thuật của loại người máy chiến tranh này, có thể nói chúng đã là vũ khí mạnh nhất trong lĩnh vực không chiến.
Khánh Khôn mắng chửi:
“CMN, ra ngoài gặp phải quỷ rồi!”
Hắn vừa nói xong thì Jindai Sorane bỗng lên tiếng:
“Các ngươi nhìn Dodomeki kìa!”
Dodomeki đứng yên trong vòng vây của một vạn máy bay không người lái, áo choàng trắng bay phất phới, mũ choàng trùm lên đầu, người ngoài chỉ thế nhìn thấy phần cằm tinh tế của nàng.
Nàng chậm rãi tháo mũ ra sau, để lộ hai con mắt màu đỏ ở ấn đường, đôi mắt ấy từ từ nhắm lại, đến khi mở ra chúng đã biến thành màu trắng!
Dodomeki giơ tay phải chỉ trời, tay trái chỉ đất, hai con mắt thuộc về công tước Phượng Hoàng trên mu bàn tay nàng đột nhiên mở to, không có lòng trắng mắt, mà chuyển thành màu đen hoàn toàn!
Thế Giới Thập Phương!
Lần này, khe hở không gian không chỉ cắt không gian trước mặt nàng, mà một vòng gợn sóng mờ mờ lấy nàng làm tâm bỗng lan rộng ra ngoài.
Nơi gợn sóng đi qua, dù trên trời hay dưới đất, máy bay không người lái lẫn khí cầu máy đều bị ảnh hưởng, lập tức hóa thành bột mịn!
Thì ra đây mới là Thế Giới Thập Phương thật sự!
Thế giới lắng ngắt!
“Oa, có năng lực này sao không dùng sớm…”
Lâm Tiểu Tiếu kinh ngạc tán thán.
Sau khi gợn sóng biến mất, con mắt trên mu bàn tay Dodomeki khép lại vĩnh viễn, thậm chí cảnh giới cũng giảm xuống.
Jindai Kura giải thích:
“Sử dụng Thế Giới Thập Phương hoàn chỉnh cũng có cái giá của nó, cần phải tiêu hao mắt của bán thần.”
“Tiếc thế!”
Lâm Tiểu Tiếu than thở.
“Không đáng tiếc.”
Jindai Kura cười nói:
“Quý cô Tam Nguyệt, nhờ ngươi móc mắt của quốc vương Người Xem Mệnh ra, ta bổ sung một đôi cho Dodomeki.
Cá Gỗ chùa Pháp Vân chắc không cần hiến tế mắt nhỉ?”
Tam Nguyệt:
“Không cần, lúc trước công tước Phượng Hoàng cũng bị móc mắt.”
Lâm Tiểu Tiếu:
“Mắt của bán thần còn có thể nhét vào như đạn ấy hả!?”
Người máy chiến tranh thấy Dodomeki thi triển năng lực đáng sợ như thế thì không hề bay đến chỗ hạm đội không quân của Khánh thị nữa mà quay lại bao vây tấn công Dodomeki!
Jindai Kura nói:
“Làm phiền ai đó cõng ta với? Lui lại thôi!”
Lâm Tiểu Tiếu lẩm bẩm:
“Vẫn đánh không lại à?”
Jindai Kura giải thích:
“Phô trương thanh thế rồi chạy thôi, ta dùng Dodomeki để hấp dẫn sự chú ý của bọn họ, những người khác mau chóng rút lui!”
“Nhưng Dodomeki có chết không?”
Lâm Tiểu Tiếu hỏi.
“Không sao, nàng sẽ trở lại Thần Kiều bản mệnh của ta dưỡng thương, bảy ngày sau sẽ hồi phục như thường.”
“Truyền thừa Âm Dương Sư vô lại thật đấy!”
Trong hạm đội không quân Khánh thị, Khánh Khôn gào lên:
“Mau mau mau, chạy đi!”
Nhân lúc người máy chiến tranh đi giải quyết Dodomeki, Jindai Kura, Vương Tiểu Cửu, hạm đội không quân Khánh thị khẩn trương rút lui, không ai muốn chết trong núi rừng hoang vắng cả.
Lá bài tẩy mà quốc vương Roosevelt hy sinh bản thân để mang đến không thể bị đánh bại chỉ bằng mấy câu khẩu hiệu của bọn họ, nếu muốn ở lại chiến đấu đến cùng thật thì có lẽ
Một nhóm người tức tốc trèo đèo lội suối tiến đến mục tiêu, Lý Đông Trạch dùng không khí đẩy mọi người, giúp bọn họ tăng tốc.
Jindai Kura nằm trên lưng Diệp Vãn hô cố lên, còn Tam Nguyệt thì cầm một chiếc trống nhỏ đánh theo nhịp.
Nghe tiếng trống, tất cả mọi người đột nhiên tăng tốc độ như lên cơn quá khích, như thể có được sức lực vô hạn.
Vương Tiểu Cửu nhìn chằm chằm chiếc trống:
“Tòa án cấm kỵ các ngươi lắm bảo bối thế, điều kiện thu dụng của chiếc trống này là gì?”
“Ngươi cho ta biết trước đã, điều kiện thu dụng của trường đao là gì, tác dụng là gì?”
Tam Nguyệt hỏi ngược lại.
“Chuyện này không có gì phải giấu cả, ở đại lục phía Tây thứ này được gọi là Lưỡi Đao Thẩm Phán.”
Chương 2957: Tiếp Tục Đi Về Phía Trước
“CMN! Cái gì thế kia, đông vậy.”
La Vạn Nhai kinh ngạc:
“Thế thì còn chơi kiểu gì nữa?”
Vừa dứt lời, hắn bỗng nghe thấy tiếng bước chân vang lên trong rừng.
La Vạn Nhai ngoái đầu nhìn lại thì thấy phương trượng dẫn men theo đường núi đi về phía này:
“Đại sư, sao ngươi lại vòng trở lại thế? Sao không đi theo đội ngũ!”
Phương trượng khua chân múa tay, chú tiểu phiên dịch:
“Lạc đường.”
La Vạn Nhai:
“Ngài đoán xem ta có tin không? Ngài đừng nghịch nữa, mau đi đi!”
Phương trượng lại ra hiệu, chú tiểu tiếp tục phiên dịch:
“Sư phụ nói các ngươi không đối phó kẻ địch được, để hắn ra tay.”
La Vạn Nhai dở khóc dở cuời:
“Ngài không phải siêu phàm giả, nhúng tay vào chuyện này làm gì?”
Phượng trượng vung tay một cách tùy ý.
“Ngay bây giờ đây.”
“Ngay bây giờ?”
La Vạn Nhai cảm thấy không ổn chút nào:
“Thủ ngữ phiên dịch qua loa thế sao? Bắt nạt người không hiểu thủ ngữ à? Hai thầy trò các ngươi là hòa thượng thật đấy à?”
Chú tiểu nói:
“Ta và sư phụ tâm linh tương thông, ngươi nghe ta nói là được.
Trên đường đến đây sư phụ nói, bọn ta vốn cho rằng Hội Phụ Huynh cũng chỉ là hạng mua chuộc danh tiếng như Cơ Giới thần giáo, nhưng sau khi đi chung một đoạn đường thì nhận ra các ngươi khác với Cơ Giới thần giáo.
Quốc gia hưng thịnh hay suy vong, người bình thường đều có trách nhiệm, hòa thượng cũng có trách nhiệm.”
“Đừng thay đổi thành ngữ lung tung!”
La Vạn Nhai cảm thấy, sau khi đồng hành với những sư thầy này, hắn học được phỉ nhổ rồi, nhóm hòa thượng này có quá nhiều điểm để phỉ nhổ, hắn không phỉ nhổ không được ấy chứ.
Chú tiểu nói:
“Sư phụ còn rất thích câu nói của Hội Phụ Huynh các ngươi, người khác phấn đấu vì muốn đứng trên mọi người, chúng ta phấn đấu để không ai còn phải cúi mình khuất phục, câu này ẩn chứa tinh túy của nhà Phật, ngươi nên xuất gia, ngươi có Phật tính.”
La Vạn Nhai nửa tin nửa ngờ:
“Thế nên ta không kết hôn là bởi ta có Phật tính?”
Phương trượng dùng thủ ngữ.
Chú tiểu do dự vài giây rồi nói:
“Ngươi không kết hôn là vấn đề của ngươi, đừng đổ lỗi cho Phật.”
La Vạn Nhai:
“Ngài bình dân thật đấy.”
Phương trượng cười.
Rồi hắn bỏ chú tiểu lại, một mình bước qua La Vạn Nhai, lúc đi ngang qua còn vỗ vai đối phương.
Chỉ trong nháy mắt, La Vạn Nhai cảm thấy mọi mệt mỏi tan biến.
Đột nhiên hắn nghĩ, Hội Phụ Huynh đi theo tuyến đường cố định, được ông lão trên núi Ngân Hành bố trí sẵn, cho nên dù bọn họ đi kiểu gì thì cuối cúng vẫn sẽ đi qua chùa Đại Bi.
Phải chăng hòa thượng trong chùa Đại Bi đã nằm trên Bàn Cờ Thiên Địa.
Phương trượng với bộ tăng y màu xám bước từng bước lên núi, cứ đi mãi, đi mãi, đột nhiên cầu vồng rực rỡ xuất hiện trước mặt hắn, trải dài đến chân trời.
Cơ thể hóa thành cầu vồng khi cao tăng viên tịch!
Trước kia La Vạn Nhai cho rằng hóa thành cầu vồng chỉ là truyền thuyết, không ngờ lại là sự thật!
Phương trượng lớn tuổi bước lên cầu vồng đi lên trời, mỗi khi đi một bước, trên cầu vồng lại xuất hiện một bông hoa sen trắng muốt nở rộ, từng bông từng bông kéo dài đến cuối trời.
Phương trượng bước đi trên cầu vồng, bỗng nhiên dừng lại, đối mặt với kẻ địch và ngồi xuống, niêm hoa vi tiếu.
Lần này không cần phiên dịch, âm thanh của phương trượng vang lên trực tiếp trong lòng La Vạn Nhai:
“Ngã Phật từ bi…”
Bỗng chốc hào quang rực rỡ muôn màu tỏa rạng trời đất, mười hai nghìn người máy chiến tranh bị đông cứng ngay trên không trung, không thể động đậy!
Không ai biết đây là cảnh giới gì, hoặc là cảnh giới gì mới có thể định nghĩa vị phương trượng này.
Có một câu từng được lưu truyền rộng rãi trong thế giới siêu phàm giả: “Khi tai nạn buông xuống, ý chí tinh thần là vũ khí hàng đầu để nhân loại đương đầu với nguy hiểm”, câu nói này định nghĩa khởi nguồn sức mạnh của siêu phàm giả.
Lão phương trượng khổ tu cả đời, ý chí tinh thần đã đạt đến cảnh giới nào chẳng hay, hắn từng không phải siêu phàm giả, bởi vì hắn cảm thấy không cần, hôm nay hắn trở thành siêu phàm giả, bởi vì thế nhân cần.
Trên bầu trời, hạm đội Khánh thị nã pháo về phía người máy chiến tranh, nhưng lại phát hiện khi đạn đạo tiến vào quầng sáng kia, chúng cũng dừng lại tại chỗ, không nổ tung, mọi thứ bất động.
Khu vực ấy đã trở thành kết giới, không thể dao động mảy may.
Lão phương trượng không muốn hủy diệt cái gì cả, người xuất gia cả đời yên bình, hắn chỉ đang tranh thủ chút thời gian cho những người của đại lục phía Đông mà thôi.
Khánh khôn bình tĩnh nhìn về phía trước, nói thật, ngay cả hắn cũng không ngờ trận chiến diễn ra đến bây giờ rồi mà đại lục phía Đông vẫn còn cao nhân lánh đời đứng ra trợ giúp:
“Không biết tăng nhân này có thể giữ chân quân địch bao lâu, nắm chắc thời gian rút lui!”
Trời sáng dần, rồi lại chìm vào đêm tối.
Hai trăm nghìn người còn sót lại của Hội Phụ Huynh di chuyển trong rừng một cách khó nhọc, họ lội suối băng đèo, không biết rốt cuộc mình đã chạy bao lâu, họ chỉ cảm thấy quãng đường này quá gian nan.
Dùy đỡ lẫn nhau, không biết khi nào mới kết thúc.
Từ lâu bọn họ đã không có giày, lòng bàn chân cũng đã chai sần.
Trên đường đi, thức ăn đã hết từ bao giờ, chỉ có thể ăn tạm nước, côn trùng, vỏ cây lót dạ.
Nhưng trong đội ngũ mênh mông cuồn cuộn này, không có ai hoang mang mờ mịt, bọn họ biết mình phải đi đâu, biết mình vì sao phải đi.
Bọn họ cứ tiếp tục bước đi, đột nhiên đằng trước có binh sĩ hất thảm cỏ lên, đi từ trong rừng ra:
“Là anh em Hội Phụ Huynh đấy à?”
Tiểu Thất đi ở trên cùng gật đầu:
“Phải.”
Từng bóng người lần lượt đứng dậy và ra khỏi rừng cây nghênh đón bọn họ:
“Vất vả rồi, đằng trước có chuẩn bị vật tư, thức ăn, quần áo, giày dép cho các ngươi.”
“Bọn ta còn xa Kiếm Môn Quan lắm không?”
Tiểu Thất hỏi.
“Nơi này chính là Kiếm Môn Quan.”
Tiểu Thất quay đầu lại nhìn màn đêm sau lưng mình, cảm thấy tất cả cuối cùng cũng trôi qua, người đã ngã xuống sẽ không còn gặp lại, người chưa bị đánh gục sẽ sóng vai đi tiếp về phía trước.
Chương 2958: Thú Binh
Trong vùng hoang dã phía bắc Khánh thị, cứ điểm trên không tàu Phong Bạo lơ lửng trên tầng mây như một hòn đảo màu đen.
Dưới ánh trăng, mây trắng lững lờ trôi cạnh Điểu Tự, như sóng biển vỗ lên bãi đá.
Công tước Phong Bạo khoác áo choàng đen, thân hình cao lớn đứng ở mép boong tàu trên tầng cao nhất của cứ điểm trên không, yên lặng nhìn bên dưới.
Đội quân cảnh vệ chuyển hóa một nhóm chiến sĩ gen người sói mới, phát triển đội quân thú nhân.
Nhóm thú binh mới vào nhanh chóng tìm được chiến sĩ thú nhân cường tráng nhất trong tộc đàn, phát ra âm thanh gầm gừ.
Tập tính của chiến sĩ thú nhân không khác gì đàn sói bình thường, con sói mới bị cưỡng ép gia nhập đàn sói phải khiêu chiến sói đầu đàn, thắng làm vua thua làm giặc.
Lang vương cao hơn ba mét, những vết sẹo trải khắp cơ thể, nó đã chấp nhận không biết bao nhiêu lời khiêu chiến, dường như mỗi một nhóm thú binh mới gia nhập thì sẽ có thú nhân khiêu chiến nó, nhưng chỉ sau khi lang vương chinh phục thú binh mới nhập đàn, đám thú binh ấy mới có thể bị Kiến Chúa khống chế.
Hiện tại, thú binh cường tráng nhất trong nhóm thú binh mới tới đi đến trước mặt lang vương, tất cả thú binh đều bò bằng tay lẫn chân, lao ra khỏi nơi quyết đấu.
Thú binh đưa ra lời khiêu chiến chạy về phía lang vương theo bản năng, nhưng dù nó cố gắng đến mức nào thì mọi đòn tấn công, mọi nanh vuốt đều bị lang vương tránh thoát như đã biết trước.
Nó nhào lên toan cắn cổ lang vương, lang vương chỉ nhẹ nhàng lùi lại đồng thời giơ một tay cầm tay nó, bàn tay ấy khẽ dùng sức đã bẻ gãy tay của kẻ khiêu chiến, nhưng lang vương còn cảm thấy chưa đủ, cầm lấy cánh tay còn lại của kẻ khiêu chiến rồi xé nó làm đôi.
Lang vương gầm lên với cứ điểm trên không, nó giơ tay vỗ đôm đốp lên lồng ngực cường tráng của mình, giống như người sói thật sự trong các tác phẩm điện ảnh, không còn dáng vẻ của con người nữa.
Chỉ có điều, một con côn trùng màu trắng trên lưng nó duỗi hàng trăm cái vòi ra đâm vào cột sống, khóa chặt tinh thần của nó, khiến nó vĩnh viễn bị khống chế.
Đàn sói là một bầy đàn đặc biệt, con đầu đàn sẽ thay đổi theo thời gian, một khi kẻ chiến thắng mới xuất hiện thì Kiến Chúa sẽ phải chọn ký chủ mới, vì con sói cũ không còn là lang vương nữa.
Để đảm bảo an toàn, thậm chí lão quốc vương còn hy sinh một Người Xem Mệnh tiêm thuốc biến đổi gen cấp A, để chắc chắn thú binh Người Xem Mệnh bị khống chế vĩnh viễn chiến thắng.
Lang vương không chỉ cao to hơn chiến sĩ thú nhân khác, mà trong bản năng chiến đấu còn có năng lực né đòn tuyệt đối, cho nên không thể thua được.
Công tước Phong Bạo không nhìn nó, trái lại ngẩng đầu nhìn phương xa, hướng đó là Kiếm Môn Quan.
Thật ra, hắn không có tình cảm gì với lão quốc vương, sống trong gia tộc này, tình cảm là thứ vô dụng.
Lão quốc vương lựa chọn hắn kế thừa tất cả mọi thứ không phải vì hắn được yêu thích nhất, mà chỉ có hắn có thể tiếp tục kéo dài truyền thừa của gia tộc Người Xem Mệnh trong thời đại mới.
Đôi khi hắn suy nghĩ, một quần thể lớn như gia tộc Người Xem Mệnh giống như một sinh vật trí tuệ khổng lồ, còn những Người Xem Mệnh là tế bào của sinh vật trí tuệ này, tác dụng của bọn họ là giúp sự sống cho sinh vật mang tên “gia tộc” ấy sống sót, về phần tế bào có sống được hay không thì không quan trọng.
Tế bào là ai cũng không quan trọng.
Công tước Phong Bạo có hai người cha, người cha đầu tiên cưỡng hiếp mẹ đẻ hắn, sau khi hắn ra đời thì bỏ mặc hắn trong Phong Bạo Thành, khiến hắn bị xa lánh.
Người cha thứ hai là cha đẻ thật sự của hắn, sinh hắn ra chỉ vì tương lai của gia tộc.
Hắn chỉ cảm nhận được tình cảm từ một người, trong căn phòng u ám chỉ có hắn và Linh, hắn học được quá nhiều thứ, cảm nhận được quá nhiều ấm áp.
Nhưng bây giờ tất cả không còn tồn tại nữa.
Công tước Phong Bạo mất đi hứng thú, hắn xoay người đi vào cứ điểm trên không, ngồi trên ghế chỉ huy, nói với giọng lạnh lùng:
“Đã phá hủy vệ tinh chưa?”
Một hầu tước trả lời:
“Thưa bệ hạ, đạn đạo đã tiến vào quỹ đạo chỉ định, sẽ tấn công chính xác chuỗi vệ tinh của đại lục phía Đông, dự kiến sẽ hoàn thành sau 11 phút 21 giây nữa, tuy nhiên vệ tinh của chúng ta có khả năng sẽ bị phá hủy theo.”
Trong chiến tranh toàn diện, vệ tinh là mục tiêu tấn công chiến lược hàng đầu.
Một khi vệ tinh bị phá hủy, vậy thì thông tin liên lạc sẽ quay trở lại thời đại vô tuyến cổ xưa nhất, hai bên đều biến thành đui mù.
Mà đại lục phía Tây đã chuẩn bị trước, chiến thuật của bọn họ vốn được chuẩn bị cho giờ khắc này.
Công tước Phong Bạo đanh giọng:
“Tiếp tục tiến lên, chúng ta phải đến mục tiêu tác chiến trong vòng bảy ngày, tiêu diệt toàn bộ quân địch.
Trên chiến trường trực diện sẽ có người máy chiến tranh tập trung phá vỡ sức mạnh phòng ngự cuối cùng của đối phương giúp chúng ta, để chúng ta tiêu diệt quân địch, nắm giữ được quyền hành cuối cùng của đại lục phía Đông.”
Chương 2959: Thật Vậy Sao
Trước khi ra đi, lão quốc vương đã dùng sức mạnh cuối cùng của đời mình để mở góc nhìn Thượng Đế, bảy ngày là giới hạn của cuộc tấn công chớp nhoáng này, không thể trì hoãn dù chỉ một ngày.
Tựa như Thượng Đế dùng bảy ngày để sáng tạo thế giới, sau bảy ngày ấy là ngày thần hiện hữu trên thế gian.
Công tước Phong Bạo ra khỏi phòng chỉ huy, lúc di ngang qua căn phòng tối nào đó hắn bỗng khựng lại, hai người máy chiến tranh đứng canh trước cửa, cấm bất kỳ ai ngoài hắn lại gần.
Hắn im lặng một lát rồi đi tiếp, cuối cùng vẫn không bước vào căn phòng đó.
Bên dưới cứ điểm trên không, thú binh điên cuồng di chuyển bằng cả tay và chân, khiến mặt đất rung chuyển.
Dưới mặt đất Trung tâm Vương Thành.
Trong phòng an toàn âm u, Khánh Trần, Nhện Đen, Nhất nín thở chờ đợi, thời gian trôi qua từng giây, cuối cùng bên ngoài vang lên tiếng nước chảy chầm chậm.
Cộc, cộc, cộc, có người gõ cửa phòng an toàn:
“Ta là Linh, mở cửa.”
Cửa phòng an toàn mở ra, Linh kéo lê thân thể tàn phá vào trong, tay trái của nàng đã biến mất, chỉ còn lại cổ tay trụi lủi và dây điện.
Vì hệ thống truyền động thủy lực bị hỏng, dịch truyền động bị rò rỉ dẫn đến cả cánh tay trái cũng không thể động đậy.
Linh nói một cách bình tĩnh:
“Không cần lo lắng, nó chỉ là một trong những phân thân của ta, không thiết lập cảm giác đau.”
Nhện Đen cau mày:
“Xảy ra chuyện gì thế? Lúc đi dò đường bị mai phục à, liệu có dẫn quân địch đến đây không?”
“Yên tâm, không có ai theo dõi ta.”
Linh nói:
“Hiện tại trên mặt đất vẫn còn ở trang thái phong tỏa hoàn toàn, bất kỳ động tĩnh nhỏ nào cũng sẽ hấp dẫn hỏa lực của quân địch, chúng ta phải tiếp tục chờ đợi.”
Khánh Trần ngồi trong góc không biết suy nghĩ gì, Linh nhìn về phía Nhất:
“Tiến độ thế nào rồi, đã đánh thức ký ức của hắn chưa? Hay là giải phóng được càng nhiều sức mạnh bị phong ấn trong cơ thể hắn?”
Nhất cúi đầu:
“Nhưng ta không muốn làm như vậy, thế có khác gì lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn đâu chứ?”
Linh nhìn đường phố từng phồn hoa ngày xưa:
“Như ngươi nói, ta rất thích Nhâm Tiểu Túc, vì thế ta chịu đựng nỗi cô đơn suốt mấy trăm năm.
Niềm vui không có cách nào chia sẻ, khổ sở không có ai an ủi, ta chỉ có thể nhìn hắn và Dương Tiểu Cẩn ân ái, sau đó một mình canh giữ thế giới Siêu Đạo hư ảo trong bóng tối.”
Linh:
“Ta cho rằng biến mình thành một bà lão trong thế giới ảo có thể khiến ta dần dần giống nhân loại hơn, đồng thời lãng quên tình cảm hồi trẻ.
Nhưng với trí tuệ nhân tạo mà nói, sinh mệnh gần như vĩnh hằng, ký ức là mãi mãi, cho nên một khi cảm giác cô tịch ấy hình thành, nó cũng sẽ tồn tại vĩnh hằng.”
Linh:
“Vậy nên đừng vô tư trao tình cảm của mình cho người khác, cũng giống như ngươi, sự sống của Khánh Trần là vĩnh cửu, hắn là người phù hợp nhất để làm bạn bên cạnh ngươi.
Dùng khoảng thời gian cuối cùng, khiến hắn vĩnh viễn không thể quên được ngươi.
Ích kỷ một chút đi, vì ngươi không biết cảm giác cô tịch mấy trăm năm, mấy nghìn năm là như thế nào.”
Nhất im lặng, nàng không ngờ Linh làm tất cả mọi việc chỉ vì để nàng có được Khánh Trần.
Sau nghìn năm, trí tuệ nhân tạo từng suýt hủy diệt thế giới trong lúc vất vả canh giữ một góc Tây Nam ở đại lục phía Đông, uổng phí sự hy sinh của vô số người chỉ vì muốn con gái của nàng có được tình cảm của riêng mình.
Có lẽ, nàng vẫn không coi nhân loại là bạn, tin chắc văn minh trí tuệ nhân tạo và văn minh nhân loại trước sau tồn tại ngăn cách không thể xóa nhòa.
Nhất giật mình, hỏi:
“Nếu hắn không quay về thì sẽ có rất nhiều người phải chết…”
Linh kiên nhẫn nói:
“Hiện nay thông tin liên lạc trên toàn thế giới bị cắt đứt, dù các ngươi muốn liên lạc với Khánh thị ở đại lục phía Đông thì cũng không thể liên lạc được.
Khí cầu máy ở nơi này chỉ còn lại loại dân dụng, không thể giúp ngươi vượt qua cấm đoạn chi hải, chi bằng ở lại thành phố này với hắn hai ngày trước đã, sau đó chúng ta mới quyết định.
Nếu ngươi vẫn quyết định dẫn hắn về thì ta không ngăn cản ngươi, hơn nữa còn giúp ngươi nghĩ cách vượt qua cấm đoạn chi hải…”
Nhất thử dùng hệ thống truyền tin trong cơ thể mình để phát tín hiệu, nhưng tất cả vệ tinh của đại lục phía Đông và phía Tây đều bị phá hủy, đúng như Linh đã nói, thông tin liên lạc bị cắt đứt.
“Hơn nữa, tình hình ở đại lục phía Đông không còn nguy hiểm như trước nữa, trước khi mất tin hiệu ta nhận được tin tức đại lục phía Đông đã giành chiến thắng trong trận chiến ở Kiếm Môn Quan, quốc vương Roosevelt cũng đã chết trong trận chiến này.”
Linh mỉm cười:
“Hiện nay Hội Phụ Huynh đã thuận lợi rút vào Kiếm Môn Quan, cứ điểm trên không của hoàng tộc bị hư hại, đại lục phía Đông chưa chắc đã cần Khánh Trần.”
Nhất vui mừng:
“Thật vậy ư?”
Chương 2960: Không Quan Tâm
Vệ tinh bị phá hủy sau trận chiến ấy, thế nên Linh nhận được tin tức thật, song cũng che giấu một vài tin tức khác, nàng không nhắc đến mười mấy nghìn người máy chiến tranh trong kết giới sắp sống lại, không nhắc đến tàu Phong Bạo và đội quân thú nhân khổng lồ đang đến gần Tây Nam, không nhắc đến chuyện Jindai Kura đã mù.
Trong tình huống tin tức của hai bên có sự sai lệch, nàng cần Nhất yên tâm ở lại Trung tâm Vương Thành với Khánh Trần, cho đến khi Khánh Trần hoàn toàn quên Ương Ương và yêu Nhất.
Hoặc là những ký ức về Ương Ương biến mất khỏi thế giới này.
Bọn họ trở trước mặt Khánh Trần, Linh cười khẽ:
“Tạm thời chưa có cách nào để quay trở lại đại lục phía Đông, chi bằng các ngươi cứ ở lại biệt thự số 78 đại lộ Victor trước đã, khi nào có tín hiệu lại thì lập tức bảo Khánh Kỵ dùng ám ảnh chi môn đón các ngươi đi.”
“Hơn nữa, đại lục phía Đông không muốn thừa cơ xâm nhập, vì thế bèn làm một một bữa cơm cho ngươi ăn, để ngươi nhớ kỹ hương vị của bữa ăn này là được.”
Khánh Trần hỏi:
“Vì sao muốn ta ăn chậm?”
Nhất suy nghĩ rồi nói:
“Vì thời gian ngươi chỉ thuộc về mình ta không nhiều.
Ta suy nghĩ ích kỷ rằng, cho dù ngươi tiết kiệm thời gian của bữa ăn này cũng chẳng sao cả, vậy thì cứ để ngươi chậm một chút, ở bên ta lâu một chút.”
Nhất nói tiếp:
“Thật ra ta biết Linh lừa ta, ta đâu có ngốc.
Đại lục phía Đông làm gì mà chiến thắng dễ dàng như thế được, nếu dễ thế thì trước kia ngươi đã chẳng phải giành giật từng giây từng phút để chuẩn bị trước.
Khánh Trần, nhất định hiện nay đại lục phía Đông rất nguy hiểm, đại lục phía Tây có thể hy sinh một quốc vương để đạt được mục đích thì mục đích này chắc chắn vô cùng đáng sợ, cho nên phải mau chóng trở về, nơi đó còn có người đang đợi ngươi.
Hơn nữa, nhất định có người còn để ý ngươi hơn ta nữa, nàng đang chờ ngươi…”
Khánh Trần sững sờ.
Nhất nói:
“Về đi, bảo Nhện Đen phối hợp với ngươi cướp một chiếc khí cầu máy dân dụng, ta sẽ chia sẻ vị trí các hòn đảo trên biển của đại lục phía Tây cho ngươi, khí cầu máy của các ngươi phải đỗ lại hai lần mới có thể thuận lợi đến đại lục phía Tây.
Được rồi, giữ ngươi lại trong thời gian một bữa cơm cũng coi như không có lỗi với chính mình.”
Nói rồi nàng đứng dậy đi vào phòng:
“Ta sẽ không chào từ biệt ngươi, ta sợ Linh đã nắm giữ nhiều người máy chiến tranh hơn, sẽ giữ ngươi ở lại đây.
Nhân lúc nàng còn chưa trở lại, ngươi mau đi đi.”
Khánh Trần bỗng nói:
“Cảm ơn.”
Rồi hắn đứng dậy đi ra ngoài, biến mất sau cánh cửa của biệt thự số 78 đại lộ Victor, Nhện Đen cũng đi với hắn.
Hồi lâu sau, Nhất đứng một mình ở cánh cửa trống không, nhìn theo hướng Khánh Trần rời đi.
Linh đi từ trong ngõ ra:
“Bây giờ ngươi đã cảm nhận được sự cô đơn chưa?”
Thật ra nàng chưa hề rời đi, nhưng cũng không ngăn cản Khánh Trần, vì điều này chẳng có ý nghĩa gì cả, nàng biết Nhất đã quyết định.
“Cảm nhận được rồi.”
Nhất gật đầu.
“Tại sao không ích kỷ hơn một chút?”
Linh tò mò:
“Chỉ cần chờ vài ngày nữa, có lẽ mấy người Ương Ương sẽ chết trong một tai họa, đến lúc đó Khánh Trần muốn tìm lại ký ức cũng khó, khi ấy hắn sẽ chỉ nhớ mình thích ngươi, cũng sẽ không cảm nhận được sự đau khổ khi mất đi người mình yêu.
Ngươi chưa từng thương tổn hắn, vì hắn tự phong ấn ký ức của mình chứ không phải ngươi.”
“Ta không làm được.”
Nhất lắc đầu:
“Ta và ngươi khác nhau, như con người với con người cũng có sự bất đồng.
Những bài học cha dạy ta từ nhỏ không phải như thế.
Từ đầu đến cuối ngươi không coi nhân loại như một người bạn có thể đối đãi ngang hàng, đây là nguyên nhân ngươi vĩnh viễn không thể sống chung hòa bình với nhân loại.”
Linh cười khẽ:
“Suy nghĩ cho bản thân mình không tốt hơn sao?
Nhất nói một cách nghiêm túc:
“Với ta, yêu tức là coi nhu cầu của người khác quan trọng hơn cả bản thân.”
Nhất nói tiếp:
“Nếu một ngày nào đó Khánh Trần khôi phục ký ức, hắn sẽ phát hiện sự vắng mặt của hắn dẫn đến nhiều người phải chết, sau đó trong năm tháng vô cùng vô tận tiếp theo, hắn sẽ sống trong sự hối hận ăn năn.”
“Nhưng nếu hắn trở lại đại lục phía Đông và chết trong chiến tranh thì sao?”
Linh hỏi:
“Ngươi có từng nghĩ tới, dù hắn không đi hết con đường ấy thì hắn cũng sẽ chết.
Ít nhất ta biết Nhâm Tiểu Túc sau khi trở thành thần từng gặp phải đối thủ không thể xử lý.”
Nhất nói:
“Cho dù phải chết thì có lẽ hắn cũng muốn chết chung một chỗ với bạn bè của mình, đó là lựa chọn của hắn.”
Linh tựa vào khung cửa, dường như đang trầm ngâm, nàng nhìn khung cảnh điêu tàn trên đường phố:
“Dường như số mệnh của trí tuệ nhân tạo đã được định sẵn là phải chịu đựng nỗi cô độc, trong dòng thời gian đằng đẵng kế tiếp, ngươi sẽ giống như ta.”
“Ta không quan tâm…”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










