- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 295 : Hố Tử Thần (c2941-c2950)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 295 : Hố Tử Thần (c2941-c2950)
❮ sautiếp ❯Chương 2941: Hố Tử Thần
Họ không còn tin tưởng mình có thể giành chiến thắng trong trận chiến chỉ bằng sức mạnh của bản thân.
Linh hỏi:
“Các ngươi có nghĩ tới Khánh Trần đã làm rất nhiều việc rồi không, lúc chưa bị bệnh mỗi ngày hắn đều nghĩ biện pháp tranh thủ thời gian cho các ngươi, dù bị bệnh nặng cũng phải đến đại lục phía Tây một chuyến nữa, phá hủy kế hoạch đánh thức lão quái vật của Người Xem Mệnh, nếu hắn đã làm bao nhiêu việc vậy rồi mà các ngươi không có năng lực chiến thắng cuộc chiến, vậy các ngươi tồn tại với ý nghĩa gì nữa?”
Lý Trường Thanh trầm tư:
“Ngươi cảm thấy hiện nay chúng ta có thể dựa vào sức mình để thắng trận này?”
Linh cười nói:
“Trước kia ta cảm thấy không thể, nhưng hai ngày nay ta bỗng nghĩ có thể thử xem.”
Linh cũng kinh ngạc tán thán tác dụng của vật cấm kỵ ACE – 002 Bàn Cờ Thiên Địa, nhưng bây giờ nàng muốn nói cho tất cả mọi người, không thể bị số phận đã định lừa gạt.
Thứ mọi người nhìn thấy chỉ là mảnh vỡ số phận, mà giữa những khe hở vận mệnh còn cần được soi sáng.
Lý Trường Thanh nói:
“Hôm nay ta sẽ dẫn người đến Kiếm Môn Quan chi viện cho Hội Phụ Huynh cùng với tập đoàn quân Khánh thị.”
“Không cần.”
Linh lắc đầu:
“Nơi đó không cần chúng ta, từ hôm nay trở đi các ngươi phải rút khỏi thành phố này, để ngừa đại lục phía Tây phóng tên lửa đạn đạo đến thành phố này.”
Lưu Đức Trụ tò mò:
“Họ không cần người à?”
Linh:
“Cả Trung Nguyên đã là của họ rồi thì mất đi dân số Tây Nam cũng chẳng hề gì, chúng ta ở lại đây sẽ trở thành bia ngắm, còn liên lụy dân cư trong thành phố.
Chuẩn bị đi, hừng đông chúng ta sẽ rút khỏi đây, đến giáp giới khu cấm kỵ số 001, thậm chí là vào trong khu cấm kỵ.”
Ban đêm, Lý Đồng Vân và Jinguji Maki ngồi ở nơi cao nhất trong trang viên Ngân Hạnh, bên cạnh là những ngôi mộ, nhưng hai người họ không sợ hãi.
Maki-chan ủ rũ, Lý Đồng Vân hỏi:
“Là vì những thức thần đó bị phong ấn à?”
“Phải.”
Cô bé gật đầu:
“Có những người là bạn bè vừa mới quen biết được vài ngày.”
Ngay khoảnh khắc hổ phách sắp cắn nuốt tất cả mọi thứ, trước khi bước vào ám ảnh chi môn Maki-chan ngẩng đầu lên nhìn cá voi khổng lồ, nhưng cô bé không nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt của đối phương, đôi mắt ấy nhìn bé, như đang nhìn vãn bối của mình.
Lý Đồng Vân an ủi:
“May mà về sau ngươi có thể xuyên không trở lại cùng với bọn ta rồi, quen có ngươi ở thế giới ngoài rồi nên sau khi vào thế giới trong không thấy được ngươi, cảm thấy không thích ứng nổi.
Đừng lo lắng cho những thức thần ấy, đợi sư phụ trở về, hắn sẽ giúp ngươi giải quyết, chỉ cần thức thần vẫn còn sống thì hắn có thể tìm về giúp ngươi.”
“Đúng rồi, ở thế giới ngoài ngươi rời đi mà không chào hỏi một câu, là Jindai Kura dẫn ngươi đi hoàn thành sinh tử quan à?”
Lý Đồng Vân tò mò, hỏi:
“Hoàn thành ở đâu?”
“Hố tử thần Guatemala.”
Maki-chan trả lời:
“Nhưng hình như Jindai Kura có tâm sự, nói với ta rất nhiều điều.”
“Hắn nói gì?”
“Lão sư nói, sở dĩ chúng ta trở thành người chơi beta là vì có người đã lựa chọn số phận nào đó cho chúng ta từ trước rồi, ta có số phận của ta, hắn cũng có số phận của hắn.
Lão sư nói nếu còn có thể gặp lại nhau, thì hắn sẽ giúp ta xây dựng một học viện truyền thừa trên Kình Đảo, dạy người du hành thời gian tu luyện truyền thừa Âm Dương Sư.
Chờ ta trưởng thành, hắn có thể yên tâm ở ẩn ở đó, xem bọn trẻ vui đùa với nhau, lén lấy cơm trong nhà bếp cho những đứa bé bị phạt.”
Lý Đồng Vân ngạc nhiên ngẩng đầu lên, nàng có dự cảm chẳng lành.
Trong vùng hoang dã Tây Nam, tất cả thành viên của Hội Phụ Huynh đang ẩn nấp dưới lớp vải ngụy trang, vô số khí cầu máy đang bay qua bay lại trên bầu trời hòng tìm kiếm tung tích của Hội Phụ Huynh.
Không một ai dám thở mạnh, sợ phát ra âm thanh gì bị thiết bị sonar bắt giữ, nhưng dù đã cẩn thận đến thế thì vẫn sẽ xuất hiện ngoài ý muốn.
Trong thiết bị sonar, cho dù chỉ nghe thấy cành cây bị bẻ gãy thì quân địch sẽ lập tức thả một quả bom xuống thăm dò, một khi có tiếng kêu rên vang lên ở dưới thì sẽ tiến hành bao trùm hỏa lực trong khu vực bán kính năm km ngay, đến khi một chiếc khí cầu máy dùng hết một cơ số đạn mới rời đi.
Rất khó để nhận ra vải ngụy trang dưới đất từ trên trời cao, nhưng hạm đội của đại lục phía Tây cứ mạnh tay dội bom đạn xuống dưới không chút tiếc rẻ.
Hội Phụ Huynh nhiều người đến mấy thì cũng không làm gì được đội khí cầu máy trên không.
Sau khi khí cầu máy bay đi xa, La Vạn Nhai lật vải ngụy trang ra, thở hổn hển:
“Cứ thế này thì không được, bây giờ mới chỉ có mười mấy chiếc khí cầu máy cấp B mà chúng ta đã bị bao vây ở hoang dã không di chuyển được.
Theo kế hoạch, đáng lẽ chúng ta phải đến Kiếm Môn Quan Rồi, kết quả đến giờ vẫn cách nơi đó một ngày đi đường nữa.”
Chương 2942: Lý Do
Tiểu Thất gật đầu:
“Càng ngày sẽ có càng nhiều hạm đội của đại lục phía Tây đuổi theo, đến lúc đó chúng ta sẽ hoàn toàn bị nhốt trong hoang dã, phải nghĩ cách gì mới được.”
Đột nhiên Tần Thư Lễ lên tiếng:
“Ta nghĩ ra một cách.”
“Cách gì?”
La Vạn Nhai quay sang nhìn hắn.
Tần Thư Lễ nói một cách nghiêm túc:
“Hiện nay chỉ có 17 chiếc khí cầu máy, mỗi lần sau khi phát hiện mục tiêu xác định, họ sẽ cho rằng cả một phân đội Hội Phụ Huynh đang ẩn nấp bên dưới, sau đó tiến hành bao trùm hỏa lực.
Sau khi bắn phá xong thì cần phải trở về bổ sung đạn được, đúng không?”
Tiểu Thất hơi ngập ngừng:
“Đúng vậy, đó là quy luật chúng ta tổng kết được.”
Tần Thư Lễ nói:
“Vậy thì mỗi lần chúng ta chia ra 17 người, phân tán đến các nơi trong hoang dã hành động một mình.
Một khi gặp phải khí cầu máy lục soát trong núi thì chế tạo động tĩnh, kêu rên, dẫn dắt khí cầu máy bao trùm hỏa lực ở nơi đó.
Vậy thì chúng ta có thể dùng 17 người để tranh thủ khoảng hai tiếng cho tất cả mọi người, những người còn lại có thể tiếp tục di chuyển với tốc độ tối đa sau khi khí cầu máu rời đi.”
La Vạn Nhai nhìn Tần Thư Lễ, đối phương nói ra biện pháp tàn nhẫn nhất với vẻ mặt hết sức bình tĩnh.
Lịch sử luôn tàn khốc, sự tàn khốc của nó nằm sau những chiến thắng được chúng ta tuyên bố, nhưng rất ít ai nhắc đến rốt cuộc đã hy sinh bao nhiêu người.
Mặc dù lịch sử nói cho ngươi biết số người hy sinh, thông thường nó sẽ không nói cho ngươi biết tên của những người đã hy sinh.
17 người này chắc chắn sẽ không thể sống sót, bởi vì họ hành động một mình có nghĩa là đi chết, dùng cái chết của họ để đổi lại một đợt bao trùm hỏa lực vô ý nghĩa của quân địch.
Tần Thư Lễ nói:
“Ta đưa ra phương pháp này, cho nên ta tự mình làm gương, ta sẽ dẫn 17 người đầu tiên đi.”
La Vạn Nhai giữ Tần Thư Lễ lại:
“Khoan đã, người khác có thể đi nhưng ngươi thì không thể!”
“Vì sao ta không thể?”
Tần Thư Lễ hỏi ngược lại:
“Thật ra lúc trước bị chế thành khôi lỗi, tiết lộ nhiều tin tức của thành viên Hội Phụ Huynh, ta cực kỳ áy náy.”
“Đó không phải là lỗi của ngươi, thủ đoạn của Khôi Lỗi Sư rất khó phòng bị.”
Tiểu Thất nói.
La Vạn Nhai nói:
“Quan hệ giữa ngươi và ông chủ không cho phép ngươi đi mạo hiểm, nếu hắn trở về phát hiện ngươi chết rồi thì hắn sẽ nghĩ như thế nào? Ta biết ngươi áy náy với ông chủ nên cứ làm việc không quản ngày đêm, nhưng không cần thiết phải lấy mạng sống của mình ra để bồi thường.”
Tần Thư Lễ lắc đầu:
“Thật ra các ngươi không hiểu rõ quan hệ của ta và hắn, bây giờ nghĩ lại, tình thân ở thế giới ngoài ta chỉ thiếu nợ hắn chứ chẳng cho hắn được gì cả.
Nhưng ta làm vậy không phải vì ta muốn đền bù cho hắn, mà với tư cách một thành viên của Hội Phụ Huynh, đây là việc ta phải làm.”
Nói xong, Tần Thư Lễ vùng khỏi tay La Vạn Nhai, quay người đi về phía sau:
“16 người, trong nhà không cha không mẹ, không vợ con, không vướng bận, đi theo ta!”
Tức khắc hơn trăm ngươi đứng dậy từ bụi cỏ, Tần Thư Lễ cười nói:
“Không cần nhiều thế.”
Khu vực Kiếm Môn Quan, tập đoàn quân Khánh thị phân tán trú đóng trong rừng.
Khánh Nhất mang theo vẻ phong trần mệt mỏi bước xuống từ một chiếc khí cầu máy, hắn cầm theo một tập tài liệu cơ mật đi vào lều trại màu xanh lá, đưa tài liệu cho Khánh Khôn:
“Đây là tình báo bên phía đại lục phía Tây.”
Hiện tại, Khánh Nhất đã không còn vẻ non nớt như trước kia, 15 tuổi đã đứng đầu Mật Điệp Ti, quản lý tổ chức đâu ra đó.
Không còn quả đầu bát úp, thay vào đó là đầu đinh già dặn, dễ chăm sóc.
Khánh Khôn hùng hổ xoa đầu hắn:
“Thằng nhóc này không thèm gọi cha một tiếng luôn à, trong khoảng thời gian này chạy đi đâu, phải giữ bí mật với cả ta nữa sao?”
Khánh Nhất đanh mặt:
“Ngươi giữ tự trọng đi, bây giờ ta là cục trưởng Mật Điệp Ti, cùng cấp với ngươi đấy.
Trong thời chiến ta và ngươi không phải cha con, mà là đồng liêu.
Hành động của ta là tuyệt mật, không thể nói cho ngươi biết.”
Khánh Khôn há hốc mồm:
“CMN!”
Khánh Nhất nói tiếp:
“Mật điệp ở phương Bắc truyền tin về, báo rằng ngụy quân lùa một nhóm dân thường vào hoang dã, nhà máy sản xuất thuốc biến đổi gen ở sáu thành phố phía bắc đều bị cải tạo, giới nghiêm, ta nghi ngờ họ đang thử nghiệm thuốc biến đổi gen mới trên cơ thể dân thường.
Ngoài ra, tập đoàn quân của Trung tâm Vương Thành đã ra khỏi thành phố số 18.”
Trong bộ chỉ huy dã chiến lâm thời, Khánh Khôn nghiêm túc xem hết tư liệu, chỉ huy tiền tuyến tuy có phần không đàng hoàng, nhưng trước nay đều biết cái nào nặng cái nào nhẹ.
Sau khi xem xong, Khánh Khôn hít sâu một hơi:
“Tàu Thanh Sơn và tàu Chư Thiên đều không còn nữa? Át chủ bài như Bách Quỷ Dạ Hành tung ra sớm quá, đáng lẽ nên giữ lại cho thời khắc quan trọng nhất…”
Hắn nhìn đồng hồ:
“Đến giờ tập hợp như đã hẹn rồi rồi, thế nhưng vẫn chưa có một người nào của Hội Phụ Huynh đến cả.
Tàu Thanh Sơn không thể tranh thủ quá nhiều thời gian cho chúng ta, theo tin tức mà hệ thống tình báo đại lục phía Tây cung cấp, tập đoàn quân Trung tâm Vương Thành không tham gia vây quét tàu Thanh Sơn, khả năng cao họ đã đến dãy núi Hoành Đoạn ở Tây Nam rồi.”
Chương 2943: Khánh Khôn
Jindai Kura mặc kariginu màu trắng, hai tay khép lại giấu trong tay áo, hắn chỉ nhắm mắt dưỡng thần, thậm chí còn vờ như không thấy những nữ thư ký trong bộ chỉ huy.
Jindai Sorabe cầm đao đứng sau lưng hắn, đồng thời nhìn xung quanh không chớp mắt.
Jindai Kura thở dài:
“Ngươi là Âm Dương Sư, không phải Thiết Xá Ngự Miễn, ngày ngày cầm đao tachi của Unshuu làm gì hả.”
Jindai Sorane lườm hắn:
“Ta sợ ngươi không có mắt.”
“Thay đổi rồi, thay đổi hết rồi, trước đây ngươi không như thế.”
Jindai Kura cảm thán:
“Ngươi có cần đi nghỉ một lát khác, họ đã biết chuyện gì xảy ra rồi, không cần ngươi nhìn chằm chằm như thế.”
Khánh Khôn hùng hổ ngắt lời:
“Lúc bàn chuyện nghiêm túc thì hai người đừng có mà liếc mắt đưa từng.
Theo sự sắp xếp của ta, ta chỉ đợi Hội Phụ Huynh tối đa 24 tiếng đồng hồ nữa, một khi quá thời gian thì bọn ta phải chủ động lùi về sau.”
Khánh Nhất nói với giọng nghiêm túc:
“Ngươi nhận được mệnh lệnh cố thủ.”
Khánh Khôn dửng dưng:
“Ngươi biết cha ngươi đã dốc biết bao tâm huyết cho đội quân này không, nếu tất cả chôn vùi ở đây thì về sau ngươi đứng vững gót chân ở Khánh thị bằng cách nào? Một khi đội quân này hy sinh thì Khánh thị chỉ còn lại Khánh Vũ ở phương bắc thôi.”
Khánh Nhất cau mày:
“Đến lúc nào rồi mà ngươi còn suy nghĩ việc này.”
“Thằng nhóc nhà ngươi không hiểu chính trị, muốn bàn chuyện chính trị thì cần có lợi thế, mà đội quân này là lợi thế trong tay cha ngươi.”
Khánh Khôn nói:
“Không có súng trong tay thì không có can đảm.
Ta cũng chỉ lo lắng cho ngươi thôi, ngươi nghĩ xem, ngươi còn trẻ mà đã lên làm cục trưởng Mật Điệp Ti, nhưng bây giờ ngươi vẫn chưa phải ảnh tử, vị trí ảnh tử vẫn đang bỏ trống kia kìa.”
Khánh Nhất lắc đầu:
“Ta không cần suy xét đến việc này, tiên sinh cũng sẽ không nghĩ đến nó.”
Khánh Khôn hỏi:
“Nếu tiên sinh của ngươi không về được thì sao?”
Khánh Nhất trả lời một cách nghiêm túc:
“Da đã không có thì lông đắp vào đâu, nước đã mất thì lợi thế có ích gì? Khánh Khôn, ta chịu trách nhiệm giám sát tiền tuyến, nếu ngươi chống lại quân lệnh, ta chắc chắn… Ta chắc chắn sẽ tự mình đưa ngươi ra tòa án quân sự.”
Khánh Khôn vui vẻ:
“Ta không tin.”
Khánh Nhất xoay người rời đi:
“Ta nói được thì làm được.
Cho ta một lều trại, ta cần nghỉ ngơi ba tiếng.”
Mật điệp Diêm Xuân Mễ và Tống Niểu Niểu cũng theo Khánh Nhất rời đi, Khánh Khôn giữ Diêm Xuân Mễ lại:
“Thằng bé bao lâu rồi chưa chợp mắt thế, sao mà trông hốc hác quá vậy?”
“Trong ba ngày ông chủ chỉ ngủ sáu tiếng.”
Diêm Xuân Mễ nói:
“Nhưng sếp à ngài cẩn thận đấy, ông chủ bây giờ phải gọi là lục thân không nhận, ai làm không tốt là bị mắng ngay, ngài mà chống lại mệnh lệnh của núi Ngân Hạnh thì hắn có quyền đưa ngài lên tòa án quân sự thật đấy.”
Khánh Khôn hớn hở:
“Biết rồi, biết rồi.”
Diêm Xuân Mễ ngạc nhiên:
“Ngài không giận à?”
“Có gì mà phải giận, con trai giỏi như thế thì ông già của nó phải vui mới đúng.”
Khánh Khôn xua tay:
“Đi đi, hội nghị tác chiến chỗ ta cũng là việc cơ mật, Mật Điệp Ti cũng không thể tham dự.”
Sau khi không còn người ngoài trong bộ chỉ huy, vẻ mặt của Khánh Khôn tức khắc trở nghiêm túc:
“Ra lệnh cho hạm đội không quân chuẩn bị lên đường, Hội Phụ Huynh không có cơ hội vào Kiếm Môn Quan nữa rồi, chúng ta không thể chờ ở đây được, phải đi ra đón họ.”
Một tham mưu tác chiến vội nói:
“Sếp, phương tiện phòng không của chúng ta đều ở Kiếm Môn Quan, không thể thích ứng với con đường phức tạp ngoài Kiếm Môn Quan, nếu không thể dựa vào phương tiện phòng không trên mặt đất thì chúng ta sẽ tổn thất nghiêm trọng! Không quân của đại lục phía Tây mạnh hơn chúng ta nhiều!”
Khánh Khôn im lặng vài giây:
“Thật ra ta hiểu ông lão trên núi Ngân Hạnh, trên bàn cờ của ông ấy, quân cờ mấu chốt không phải chúng ta.
Mà ý nghĩa tồn tại của chúng ta là giữ được đội ngũ Hội Phụ Huynh đang hành quân trên hoang dã, đó mới là yếu tố quyết định thắng bại trên chiến trường.”
Khánh Khôn giảo hoạt từ nhỏ, hồi trước lão gia tử Khánh thị gọi hắn lên núi Ngân Hạnh, muốn hắn tham gia cuộc chiến tranh giành vị trí ảnh tử lần ấy, hắn từ chối, lý do là hắn chỉ muốn làm một thiếu gia nhà giàu.
Sự thật là hắn biết cuộc tranh giành vị trí ảnh tử tàn khốc đến mức nào, chết hoặc là thần phục ảnh tử, hắn không muốn chọn bất kỳ con đường nào trong hai con đường này.
Vì vậy hắn vào công ty dự án, bắt đầu từ tầng chót nhất, từng bước thể hiện tài năng của mình, cuối cùng trở thành chư hầu một phương của Khánh thị bằng một con đường khác.
Khánh Khôn nhìn sĩ quan phụ tá đã đi theo mình nhiều năm, hỏi:
“Ngươi cho rằng những năm qua ta leo lên vị trí cao thế này là nhờ đâu?”
Sĩ quan phụ tá nói ngay:
“Nhờ vào tầm nhìn xa trông rộng biết xem xét thời thế của ngài, nhờ vào sự thông minh và sáng suốt của ngài.”
Khánh Khôn thở dài:
“Đấy là tầm mắt của đám phàm nhân các ngươi đấy, ta nhờ vào ông già nhà ta giữ địa vị cao.”
Chương 2944: Đoạn Đường Cuối
“Hả?”
Sĩ quan phụ tá ngớ ra:
“Sao ngài lại không trả lời theo bài gì thế?”
Khánh Khôn gây dựng sự nghiệp thành đạt dựa vào tài năng của mình cùng với người cha quyền cao chức trọng, nhưng vào thời điểm hắn đắc chí, cha hắn bệnh nặng sắp qua đời, gọi hắn đến bên giường nói chuyện lần cuối.
Người cha giàu nua đắp chăn, nhìn ngọn lửa bập bùng trong lò, nói:
“Ta biết ngươi thông minh, cũng biết ngươi sợ chết, bảo ngươi đi tham gia trận chiến tranh giành vị trí ảnh tử ngươi không đi, gia chủ bảo ngươi đi gánh vác trách nhiệm quan trọng hơn ngươi cũng không muốn, chỉ muốn ở mãi lãnh địa của mình làm chúa đất.
Nhưng ngươi phải hiểu, sống trên đời này, luôn có những chuyện ngươi không thể tránh khỏi.”
Khánh Khôn bỗng nghĩ, ông cụ nhà mình nói đúng.
Có những chuyện không thể trốn tránh.
Hắn trốn được, nhưng Khánh Nhất sẽ không trốn.
Hắn có thể sống tạm bợ, nhưng Khánh thị sẽ không sống tạm bợ.
“Nếu không có Khánh thị thì ta và các ngươi có là cái thá gì?”
Khánh Khôn mắng:
“Cho các ngươi ba tiếng đồng hồ chỉnh đốn và sắp xếp quân nhu, ba tiếng sau theo ta rời khỏi Kiếm Môn Quan, đi đánh hạm đội đại lục phía Tây.”
Nếu Hội Phụ Huynh không thể đến Kiếm Môn Quan đúng như giao hẹn, vậy thì họ ra ngoài đón.
Khánh Khôn đảo mắt nhìn lều trại một lượt, khi trông thấy Jindai Kura thì nói với đối phương:
“Chúng ta cùng đi! Ngươi là cao thủ được bên núi Ngân Hạnh khâm điểm, phải hộ tống bọn ta.”
Jindai Kura cười nói:
“Được, Jindai Sorane, Jindai Unshuu, ngươi phối hợp với họ kiểm kê nhân viên, tất cả chúng ta cùng đi.
Muto Taka, Ryosuke Takahashi, hai người các ngươi đi đánh bài với ta, chờ họ sắp xếp xong thì mọi người cùng xuất phát.”
Jindai Sorane nhướng mày:
“Lúc nào rồi mà còn đánh bài hả?”
“Ta đã không thể trò chuyện với phụ nữ rồi, gọi hai tên đàn ông đi đánh bài một lát cũng không được à? Không trì hoãn công việc là được!”
Jindai Kura luồn hai tay vào tay áo và hét lên.
Vẻ mặt Jindai Sorane dịu đi:
“Đi thôi.”
“Thật là.”
Jindai Kura lẩm bẩm rồi đi vào lều của mình đánh bài.
Nhưng hai tiếng sau, sau khi nhóm Jindai Sorane chuẩn bị vật tự xong xuôi và chuẩn bị xuất phát, nàng đi đến lều của Jindai Kura.
Rõ ràng từ bên ngoài vẫn có thể nghe thấy tiếng hét bên trong, nhưng khi vén rèm lên thì chỉ thấy một chiếc máy ghi âm.
Jindai Kura, Muto Taka, Ryosuke Takahashi đã biến mất.
…
La Vạn Nhai nhìn các thành viên Hội Phụ Huynh đi qua bên cạnh, dặn dò kỹ lưỡng:
“Đừng dừng lại giữa chừng, nhất định phải cố hết sức tiến về phía trước, chúng ta đã đến rất gần Kiếm Môn Quan rồi!”
Đột nhiên, âm thanh bao trùm hỏa lực của hạm đội đại lục phía Tây vang lên từ phía xa, ánh lửa liên tiếp soi sáng khuôn mặt của tất cả mọi người, La Vạn Nhai hít sâu một hơi, thúc giục:
“Đi mau!”
Có thành viên Hội Phụ Huynh hỏi:
“Không sợ họ lục soát trong núi sao?”
“Không sao, các ngươi đi mau…”
La Vạn Nhai không nói cho thành viên của Hội Phụ Huynh biết khoảng thời gian rút lui cuối cùng này là do người khác hy sinh bản thân để đổi lấy cho họ.
Hạm đội của đại lục phía Tây ném bom hàng loạt xong thì phải trở về bổ sung đạn dược.
Các thành viên Hội Phụ Huynh người nào người nấy cũng gầy giơ xương, La Vạn Nhai cũng gầy xọp hẳn đi.
Ở thế giới trong chịu đói, dù trở lại thế giới ngoài ăn lấy ăn để cũng không bù lại được, dẫu sao cũng phải quan tâm xem dạ dày mình có chịu được không.
Đến cả người du hành thời gian sắp không chịu được huống chi là những thành viên Hội Phụ Huynh không phải người du hành thời gian?
La Vạn Nhai nhìn mọi người tiếp tục di chuyển, còn hắn yên lặng tụt lại phía sau, hắn tìm Tiểu Thất và nói:
“Nhóm tiếp theo để ta đi.”
Tiểu Thất sửng sốt, lập tức phản đối:
“Không được!”
“Không có gì là không được cả.”
La Vạn Nhai nói.
“Sao có thể là ngươi đi được?!”
Tiểu Thất hỏi.
La Vạn Nhai có ý nghĩa như thế nào với Hội Phụ Huynh?
Khánh Trần là Phụ Huynh, nhưng người sáng lập Hội Phụ Huynh là La Vạn Nhai.
Từ thành phố số 10 đến thành phố số 18, sau đó từ thành phố số 18 phát triển ra khắp cả nước, có thể nói, La Vạn Nhai có công lao cực lớn.
Mọi người coi Khánh Trần như lãnh tụ tinh thần, nhưng nếu không có La Vạn Nhai thì chỉ sợ cũng không có Hội Phụ Huynh.
Thế thì làm sao hắn có thể hy sinh được chứ?
Tiểu Thất luống cuống, nói:
“Ngươi là Người Nhà màu đen, làm sao ngươi có thể chết được?”
La Vạn Nhai lắc đầu:
“Tiểu Tam cũng là Người Nhà màu đen, nhưng hắn vẫn sẵn sàng hy sinh thân mình, ngươi quên cương lĩnh của chúng ta rồi ư, Người Nhà cấp bậc càng cao thì càng có trách nhiệm chiếu cố mọi người, chứ không phải nắm giữ càng nhiều quyền lực.
Ta nỗ lực học tập, luôn muốn theo kịp tiến độ phát triển của Hội Phụ Huynh, nhưng sau đó ta nhận ra, thứ mình vứt bỏ hồi trẻ, về già rồi không nhặt lại được nữa.
Hội Phụ Huynh cần một người lãnh đạo xuất sắc, còn việc ta nên làm lúc này là tiễn đưa mọi người một đoạn đường cuối cùng.”
Chương 2945: Hạm Đội Hoàng Tộc
Tiểu Thất còn định nói gì đó nhưng La Vạn Nhai đã đè cổ tay hắn lại và nói:
“Dẫn dắt mọi người tiếp tục tiến về phía trước, nhất định phải đến Kiếm Môn Quan tập hợp với Khánh thị, tất cả mọi người sắp không kiên trì nổi nữa rồi, không thể trì hoãn lâu hơn được nữa.
Ta không có con cái, cha mẹ đều đã qua đời, thậm chí không có vợ, việc này nên để ta đi.”
“Ta cũng đi, ta không có vợ con!”
Tiểu Thất nói:
“Ta còn có một người anh không phải người du hành thời gian, hắn có thể chăm sóc cho cha mẹ!”
La Vạn Nhai mỉm cười:
“Ngươi còn nhiều điều chưa trải nghiệm đâu, phải sống sót mới được, nghe ta đi.
Tiếp theo ngươi chịu trách nhiệm mang mọi người đi tìm đường sống, nhỡ kỹ, nhất định phải sống sót.
Tuy ta không biết rốt cuộc ông lão trên núi Ngân Hạnh muốn chúng ta làm gì, nhưng ta biết, Hội Phụ Huynh cực kỳ quan trọng.”
Bỗng nhiên phương trường chùa Đại Bi dùng thủ ngữ, chú tiểu phiên dịch:
“Chẳng phải trùng hợp lắm à, bọn ta cũng không cha không mẹ không vợ không con.”
La Vạn Nhai dở khóc dở cười:
“Chẳng phải trùng hợp lắm à dùng thủ ngữ biểu đạt ra kiểu gì vậy?”
Phương trượng lại giơ tay ra hiệu: Người xuất gia không xe không vướng bận, nên dùng vào lúc này, bọn ta không vào địa ngục, ai vào địa ngục?
La Vạn Nhai lắc đầu:
“Người đâu, đưa họ đi, đây là chuyện của chúng ta, không liên quan gì đến những hòa thượng này.”
Khi thành viên Hội Phụ Huynh kéo những sư thầy này đi, phương trượng còn kêu gào, không giống người xuất gia chút nào.
La Vạn Nhai quay lại chọn ra 16 người:
“Các vị, đi thôi, chúng ta đi tranh thủ thời gian cho mọi người.”
Đi được một đoạn thì hắn quay đầu lại nhìn Tiểu Thất đang đứng ngẩn ngơ tại chỗ:
“Ta đi đây!”
La Vạn Nhai dẫn theo 16 người phân chia đi trên hoang dã, người nào cũng trùm vải ngụy trang, chờ hạm đội đại lục phía Tây xuất hiện.
Mỗi người cách nhau 7 km, để tránh trùng khu vực bao trùm hỏa lực.
Vì thế, từng người đến khu vực đã được chỉ định rồi ở đó một mình.
La Vạn Nhai xốc vải ngụy trang lên, ngồi lẻ loi ở khe núi, yên lặng nhìn đám cỏ dại đằng trước và dòng suối bên cạnh.
Không có tiếng chim hót, Hội Phụ Huynh đi đến đâu, chim ở đó bị ăn hết sạch.
Còn lại 252931 người di chuyển trên hoang dã, đó là sự tàn phá đối với hệ sinh thái, con sông vốn nguy hiểm bây giờ chẳng có lấy một con cá, thậm chí chẳng thể thấy bóng dáng một con côn trùng nào, chúng đều là nguồn protein dồi dào.
Vì vậy, chỉ còn lại tiếng gió tồn tại trong thế giới này, gió thổi lay động cỏ cây, lướt qua tán cây, phát ra âm thanh xào xạc, khiến không gian càng hiện vẻ trông trải.
La Vạn Nhai hồi tưởng lại cuộc đời mình, khi còn trẻ tầm thường vô vị, phía hoài hơn nửa đời.
Chạy trốn, kiếm tiền, chạy trốn, khi vợ tái hôn, hắn uống rượu nói nhăng nói cuội: Chỉ là một ả đàn bà thôi mà, chạy rồi thì có thể tìm người mới.
Nhưng về sau hắn mới hiểu được, thì ra hắn đã đánh mất thứ quý giá nhất của mình.
Sau khi xuyên không ù ù cạc cạc thành lập Hội Phụ Huynh, ù ù cạc cạc đi theo một đám người trẻ tuổi phấn đấu vì sự nghiệp nào đó, khi ấy hắn mới cảm thấy, thì ra nửa đời trước mình sống uổng.
Lần này xuyên trở về, hắn về xem vợ cũ từ xa, xác định đối phương hạnh phúc mỹ mãn rồi mới yên tâm.
Hiện nay hắn không còn gì để lo lắng cả.
Nhưng đột nhiên, âm thanh gầm rú của động cơ xuất hiện trên bầu trời, đây là điều La Vạn Nhai chờ đợi mãi, nhưng nó lại không giống như hắn tưởng tượng.
Theo lệ thường, hạm đội đại lục phía Tây sẽ chia nhau ra lùng tìm khắp rừng núi, tuyệt đối sẽ không xuất hiện tiếng động cơ dày đặc như thế này!
La Vạn Nhai biết mọi việc thay đổi, vì vậy lập tức xốc vải ngụy trang lên nhìn ra xa, nơi đó là hạm đội đại lục phía Tây đông nghịt, trên thân tàu bôi ký hiệu sừng hươu màu vàng!
Đó không phải là khí cầu máy cấp B của Phượng Hoàng Thành, mà là hạm đội hoàng tộc!
Bộ đội chủ lực của Phượng Hoàng Thành đã bị phong ấn trong hổ phách ở Trung Nguyên, nhưng hạm đội hoàng tộc đã đến chiến trường chính từ lâu!
Chắc chắn đi sau hạm đội này là tập đoàn quân Lục Địa của hoàng tộc!
Con ngươi của La Vạn Nhai co lại, không được, bây giờ Hội Phụ Huynh đang chạy hết sức mình về hướng mục đích, không hề ngụy trang phòng vệ, một khi khí cầu máy bay đến đó thì họ sẽ bị thiết bị cảm ứng sự sống phát hiện, tất cả sẽ chết!
Hơn nữa, hướng bay của hạm đội hoàng tộc rõ ràng là phương hướng Hội Phụ Huynh đang đi!
Hắn xốc vải ngụy trang lên nhanh chóng chạy về phía Kiếm Môn Quan, vừa chạy vừa hét to hết sức có thể:
“Chú ý ẩn nấp! Kế hoạch có biến, tập đoàn quân hoàng tộc đến rồi!”
La Vạn Nhai gấp đến độ phát cuồng, chỉ cảm thấy mọi thứ xong cả rồi!
Bây giờ hắn đâu thèm quan tâm hệ thống sonar gì nữa, phải mau chóng thông báo cho Hội Phụ Huynh lập tức tản ra chạy trên hoang dã, ai trốn được thì trốn.
Chương 2946: Không Thể
La Vạn Nhai vừa chạy vừa ngoái đầu lại nhìn hạm đội càng ngày càng lại gần hơn.
Mọi người bôn ba cực khổ, chịu đói chịu khát, chống chọi với cái rét để đi xa như thế, khi sắp đến được Kiếm Môn Quan thì hết thảy hóa thành hư không!
“Chạy mau, tách ra chạy!”
Hắn hét to.
Đột nhiên, một chiếc khí cầu máy thoát ly hạm đội không quân, lợi dụng tính cơ động cao bay qua đỉnh đầu La Vạn Nhai, nó không hề để ý đến họ mà bay thẳng về phía trước và thả đạn đạo!
La Vạn Nhai nhìn ánh lửa bùng lên trước mắt, bước chân dần dần chậm lại, hắn ngẩn ngơ bước từng bước một về phía biển lửa, hắn biết đợt tên lửa này đủ để giết chết hơn mười nghìn thành viên Hội Phụ Huynh.
Hơn nữa, tiếp theo tất cả thành viên Hội Phụ Huynh sẽ bị giết chết ngay ở đây, tất cả sẽ ngã xuống trước Kiếm Môn Quan.
Nhưng chiếc khí cầu máy cấp B trên bầu trời bỗng bị một lực lượng vô hình cắt thành nhiều mảnh, rơi vào trong biển lửa.
La Vạn Nhai nghe thấy tiếng bước chân, đằng trước, Jindai Kura luồn hai tay vào tay áo, nói khẽ:
“Xin lỗi, ta đến muộn.”
Sau lưng đối phương là Muto Taka và Ryosuke Takahashi.
Họ không chờ Khánh Khôn chỉnh đốn hạm đội không quân mà đến chiến trường trước.
“Các ngươi…Các ngươi chẳng phải đang ở Kiếm Môn Quan sao?”
La Vạn Nhai hỏi.
Jindai Kura nói với giọng bình tĩnh:
“Trước khi đi Khánh Trần nhờ ta chăm nom Hội Phụ Huynh, làm sao ta có thể ngồi trong Kiếm Môn Quan chờ các ngươi chết hết được?”
Trên trời, Dodomeki mặc áo trắng, thân hình linh hoạt càng thêm nhanh nhẹn, gió trên cao thổi tung ống tay áo của nàng lên đến khuỷu tay, để lộ cánh tay mảnh khảnh gắn đầy tròng mắt!
Hiện tại Dodomeki đã khác trước, nàng vừa mới cắn nuốt đôi mắt của công tước Phượng Hoàng, trong lòng tay là hai con mắt của công tước Bạch Ngân, mu bàn tay là mắt của công tước Phượng Hoàng, dùng Thế Giới Thập Phương cắt khí cầu máy dễ như trở bàn tay.
Jindai Kura ngẩng đầu nhìn không trung, bóng dáng một cứ điểm trên không loáng thoáng ở phương xa, cứ điểm trên không của hoàng tộc cuối cùng cũng đến rồi!
Jindai Kura cảm thán:
“Nếu cứ điểm trên không đã đến, vậy thì Dodomeki bây giờ vẫn không đánh lại được.”
Ngay sau đó, một quả pháo điện từ lao ra với vận tốc 16600 m/s, ngay cả Dodomeki cũng không thể trốn thoát.
Viên đạn kim loại bắn trúng cánh tay của Dodomeki, cánh tay phải đột nhiên đứt lìa, hóa thành tia sáng màu trắng.
Jindai Kura mỉm cười, vẫy tay gọi Dodomeki:
“Xuống đây, biến thành hình thái hoàn chỉnh đánh với họ.”
Dodomeki bay xuống giữa núi rừng, nàng đi đến trước mặt Jindai Kura và quỳ xuống:
“Chủ nhân.”
Jindai Kura cười hỏi:
“Chỉ còn thiếu ba đôi nữa à?”
“Vâng.”
Jindai Kura nói:
“Sở dĩ ta hành động một mình là vì lo lắng Sorane và Unshuu móc mắt mình cho ta, bây giờ thì vừa khéo, Muto Taka, Ryosuke Takahashi, thêm ta nữa là đủ ba đôi mắt, ngươi cầm lấy đi.”
Muto Taka…
Ryosuke Takahashi…
Jindai Kura nhìn về phía hai người họ, cười hỏi:
“Xin lỗi hai vị, làm thế có lẽ là không công bằng với các ngươi, nhưng chúng đều đã quyết định làm sơn quỷ, vậy thì chúng ta sẽ là người làm những việc này.”
Muto Taka ngập ngừng:
“Nhưng chúng ta phải hy sinh nhiều đến thế vì gia tộc Khánh thị ư, ngài làm vậy có đáng giá không?”
Jindai Kura cười:
“Nếu có dị nghị thì bây giờ có thể rời đi.
Là khách ngoại lai, xem như thay gia tộc Jindai đền bù cho những tội lỗi trong những năm qua.”
Muto Taka và Ryosuke Takahashi đồng thời quỳ xuống:
“Xin nghe theo sự sắp xếp của ngài.”
Dodomeki hỏi:
“Chủ nhân chắc chắn chứ?”
Jindai Kura nói:
“Thật ra ta đã xem bản ghi chép của nhà Minamoto, trong đó ghi rằng đôi mắt cuối cùng của ngươi nhất thiết phải là mắt của chủ nhân.”
Dodomeki chần chừ vài giây:
“Đúng vậy.”
La Vạn Nhai, Muto Taka và Ryosuke Takahashi sửng sốt, thì ra khi Jindai Kura nghĩ mọi cách triệu hồi Dodomeki làm thức thần cho mình, hắn đã biết ngày này sẽ đến.
Lúc này, Muto Taka lấy dao găm ra, tự khoét hai con mắt của mình không chút do dự, cũng không hề kêu rên.
Dodomeki nhận lấy đôi mắt của Muto Taka, lòng bàn tay trái nuốt chúng, sau đó vành tai trái và phải mọc ra hai con mắt.
Ryosuke Takahashi thở dài một tiếng rồi khoét mắt mình ra, hai bên gò má của Dodomeki lại mọc ra hai con mắt nữa, ngay cả cánh tay vừa bị bắt nát cũng mọc trở lại.
Khí thế của nàng tăng vọt, bỗng nhiên một đôi mắt đang nhắm chặt xuất hiện trên bầu trời, đôi mắt khổng lồ do tầng mây tạo thành trông mịt mờ hư ảo.
Trong lúc nói chuyện, cứ điểm trên không lại chĩa họng pháo vào họ, một quả pháo chủ lực bay ra ngoài, rơi xuống núi rừng cuốn theo lá cây thành vòng xoáy.
Nhưng đạn pháo chỉ còn cách lưng Dodomeki một khoảng nữa thì đột nhiên bị không gian kỳ lạ nào đó cắn nuốt và biến mất.
Khi đạn pháo đột ngột biến mất xuất hiện lại thì nó đã bắn thủng một khí cầu máy!
Jindai Kura tán thưởng:
“Vô Củ của chủ quân nhà ngươi cũng không thể đạt đến mức này được đâu!”
Chương 2947: Ai Đến?
Dodomeki nhìn về phía hắn:
“Ngài đã chuẩn bị xong chưa?”
Jindai Kura đứng tại chỗ nhìn cứ điểm trên không sừng sững ở phía chân trời xa xa:
“Chuẩn bị xong rồi.”
Dodomeki hỏi lại:
“Dorayaki trên phố Nam La.
Izakaya ở Hananokicho.
Rượu gạo ở đại lộ Trường An.
Sân nhà trồng cây tỳ bà, và cả cô bé luôn theo sau ngài, ngài sẽ không còn nhìn thấy được nữa.”
Jindai Kura nở nụ cười:
“Tất cả đều nằm trong lòng ta rồi.”
Nói rồi hắn giơ tay phải lên, lần lượt móc hai mắt của mình ra, hai vệt máu chảy dài trên mặt hắn:
“Đi thôi, đi cứu người nào.”
Dodomeki lại cúi lạy, chạy lên nhận lấy đôi mắt của chủ nhân và nuốt vào lòng bàn tay.
Tức khắc, hai khe hở xuất hiện trên ấn đường của nàng, đó là một đôi mắt phượng độc nhất vô nhị giống hệt Jindai Kura.
Chỉ có điều, mắt của Jindai Kura màu đen, còn đôi mắt này màu đỏ sẫm.
Giống như trên khuôn mặt nhợt nhạt của Dodomeki mọc ra hai nốt ruồi mi tâm đối xứng.
Khi hai con mắt mở ra, cặp mắt trên bầu trời cũng mở theo, sau đó tiêu tán.
La Vạn Nhai ngạc nhiên nhìn cảnh tượng này:
“Hình thái hoàn chỉnh đây sao…”
Jindai Kura cười nói:
“Là hình thái hoàn chỉnh, kể từ đó nàng đã là đại yêu quái rồi.
Đi đi, Maki – chan đã làm xong việc của mình rồi, người thầy này cũng không thể xấu mặt được.”
Hắn còn chưa nói xong thì Dodomeki đã biến mất, ngay sau đó nàng đã xuất hiện trên một chiếc khí cầu máy.
Nàng vung tay lên, khí cầu máy tức khắc tách ra thành vô số mảnh như khối rubik bị tháo rời.
Có khí cầu máy bắn tên lửa về phía nàng, nhưng khi đến gần nàng đạn đạo lại biến mất, sau đó bị khe hở không gian đẩy về phía hạm đội phe mình!
Hình thái hoàn chỉnh của Dodomeki là yêu quái Thập Phương nắm giữ sức mạnh không gian!
Trên bầu trời, bóng dáng màu trắng của Dodomeki xuyên qua xuyên lại, chỉ trong mười mấy giây ngắn ngủi, nàng đã phá hủy hàng chục chiếc khí cầu máy.
Tất cả những chiếc khí cầu máy tăng tốc độ để đi ném bom thành viên Hội Phụ huynh đều tan rã!
Sau khi giải quyết xong tai họa ngầm vô cùng cấp bách ấy, nàng mới bay lên, quay ra đối diện với cứ điểm trên không!
Thân hình nhỏ bé đối diện cứ điểm trên không khổng lồ giống như một mảnh thiên thạch nhỏ và mặt trăng, nhưng nàng không hề kiêng dè, dứt khoát bay về phía cứ điểm trên không.
Lớp bọc thép bên ngoài cứ điểm trên không bỗng xuất hiện một vết nứt lúc nào chẳng hay, như thể ai đó dùng một chiếc rìu khổng lồ chém nứt vỏ bọc thép!
Chung quy cứ điểm trên không của đại lục phía Tây rắn chắc hơn, tên lửa không đối không bình thường còn chưa chắc có thể bắn nổ nó, Dodomeki giơ tay chém, tạo thành một vết nứt dài mấy chục mét bằng khe hở không gian cũng đã cực kỳ khủng bố.
Nhưng điều này cũng khiến các binh sĩ của đại lục phía Tây hiểu ra, năng lực không gian không phải vô địch, Dodomeki không phải thần, không phải muốn làm gì thì làm.
Trong cứ điểm trên không, có người hô to:
“Thả máy bay không người lái ra rồi cho nổ tự động, nổ chết nàng đi!”
Dodomeki không thèm quan tâm đến bầy máy bay không người lái đang huy động toàn bộ lực lượng của mình, nàng chỉ vung tay lên chém, lặp đi lặp lại, như thể nàng là một người đốn củi đang đứng trước một gốc đại thụ cao chót vót, chém từng nhát rìu lên thân cây, cho đến khi lớp bọc thép bên ngoài biến mất, cho đến khi cứ điểm trên không đồ sộ kia bị bổ ra!
Đến nhát chém thứ mười bảy, lớp vỏ bọc thép của cứ điểm trên không vỡ vụn, để lộ phòng chỉ huy phía sau!
Các binh sĩ trong phòng chỉ huy vô cũng kinh ngạc, họ đối diện với Dodomeki, sau đó bị cơ thể mọc đầy mắt của đối phương dọa chết khiếp!
Một giây sau đó, Thế Giới Thập Phương!
Vô số vết nứt không gian vô hình như lưỡi đao lao nhanh về phía trước, tất cả mọi thứ trong phòng chỉ huy hóa thành muôn mảnh.
“Nàng lợi hại không?”
Jindai Kura hỏi La Vạn Nhai.
La Vạn Nhai trả lời một cách nghiêm túc:
“Lợi hại.”
“Muốn tận mắt nhìn thấy ghê…”
Jindai Kura khen.
La Vạn Nhai nhìn quý công tử Jindai Kura vẫn thẳng tắp như tùng, kariginu màu trắng sạch sẽ, không dính một hạt bụi.
Như nhân gian tuyết phủ, mùa đã sang đông.
Jindai Kura quay sang nói với La Vạn Nhai:
“Đi đi, đi tập hợp với Hội Phụ Huynh, hạm đội Khánh thị sắp đến rồi, họ sẽ yểm hộ các ngươi rút lui về Kiếm Môn Quan.”
“Vậy còn ngươi?”
La Vạn Nhai hỏi.
Jindai Kura nhắm mắt, quay sang “nhìn” hướng khác:
“Chuyện ta cần làm còn chưa xong.”
Vừa dứt lời, một ông già đại lục phía Tây khoác áo choàng đen đi tới, phần ngực của áo choàng có hoa văn sừng hươu màu vàng, nhưng khác với áo choàng của Người Xem Mệnh khác, trên sừng hươu còn có thêm một chiếc vương miện.
Jindai Kura hỏi La Vạn Nhai:
“Ai đến?”
La Vạn Nhai miêu tả sơ qua.
Jindai Kura giật mình: Quốc vương đích thân đến, thì ra mục tiêu của trận chiến này là ta và Dodomeki.
Chương 2948: Lịch Sử
320 năm trước, công nghệ phản trọng lực đã dần dần hoàn thiện, vì vậy 289 năm trước cứ điểm trên không đầu tiên ra đời: “Tàu Hào Quang” của đại lục phía Tây.
Hiện nay, cứ điểm trên không đã trải qua ba lần thay đổi công nghệ, trở thành bá chủ độc nhất vô nhị trên bầu trời, một khi có thế lực nào đó không thể chế tạo cứ điểm trên không thì sẽ dần tụt hậu như Kashima, tài nguyên sẽ bị người khác bóc lột.
Nhưng bây giờ, đầu tiên là Hà Kim Thu dùng một chiêu kiếm đâm thủng tàu Bạch Ngân, sau lại có Dodomeki cắt cứ điểm trên không màu đen kia ra từng lớp như cắt bánh ngọt.
Dù là ai, chỉ cần có thể bằng sức mình đối kháng tác phẩm đỉnh cao của công nghệ khoa học đương thời của nhân loại thì người đó chắc chắn sẽ để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử siêu phàm già.
Jindai Kura không ngần ngại hiến tế mắt của mình, cuối cùng giúp Dodomeki leo lên đứng đầu cảnh giới bán thần, hắn trả giá đủ nhiều, và cũng nhận lại đủ nhiều.
Giờ khắc này, một nửa số khí cầu máy của hoàng tộc bị nàng đánh hạ, cứ điểm trên không lơ lửng trên trời không di chuyển mảy may, phòng chỉ huy bị phá hủy, đã rơi vào trạng thái hoàn toàn mất khống chế.
Dodomeki chỉ dựa vào một mình mình ngăn cạn hạm đội không quân hoàng tộc mạnh nhất đại lục phía Tây!
Sau mỗi một lần vung tay, máy bay không người lái từ trên không rơi xuống liên tục, giống như đèn đường đêm hè bị muỗi bao quanh, một mồi lửa có thể thiêu sạch một đám côn trùng.
Nhưng dù vậy, hạm đội của đại lục phía Tây vẫn cứ ùn ùn không dứt, hơn nữa còn không sợ, mục đích là khiến nàng tiêu tao thể lực đến khi kiệt sức mới thôi.
Lúc trước Bạch Ngân Thành dùng chiến lược này để đối phó với Hà Kim Thu, bây giờ hoàng tộc cũng dùng nó để đối phó Dodomeki.
Từng chiếc máy bay không người lái tự động phát nổ, biến thành những cụm pháo hoa trên không trung.
Dodomeki cảm giác được Jindai Kura gặp nguy hiểm, có ý định thoát khỏi vòng vây, nhưng khi nàng định xuyên qua không gian như lúc trước thì bị lực lượng vô hình trong hư không ép trở lại chỗ cũ!
Hàng vạn chiếc máy bay không người lái của cứ điểm trên không và hơn ba trăm chiếc khí cầu máy đã bao vây Dodomeki, quốc vương Roosevelt trước đó đến gần hổ phách là để lấy lại vật cấm kỵ kết giới mạng nhện Đinh Tán Đồng, dùng để giam cầm một khu vực.
Tất cả những việc này là để suy yếu sức mạnh thao túng không gian, khiến Dodomeki không thể quay lại cứu viện Jindai Kura.
Ai cũng biết, muốn giết Âm Dương Sư thì phải giết bản thể trước.
Chỉ cần bản thể chết, thức thần sẽ biến mất.
Đến bây giờ Jindai Kura mới hiểu ra, ngay từ đầu hắn đã nằm trong mục tiêu của Người Xem Mệnh.
Hội Phụ Huynh là mục tiêu chính, hắn cũng vậy.
Jindai Kura nhắm mắt, nhìn quốc vương Roosevelt, hắn dùng tiếng Anh chế nhạo:
“Người Xem Mệnh đúng là đáng sợ, các ngươi có thể nhìn thấy mảnh vỡ số phận, và đủ quyết đoán, vậy mà lại dùng cứ điểm trên không làm mồi, lừa Dodomeki rời khỏi ta… Đấy là cứ điểm trên không đấy.”
La Sát Mặt Ngựa, Tenjo Kudari, Shirouneri và các thức thần khác lần lượt hiện ra, thế nhưng dù bị thức thần bao vây, quốc vương Roosevelt vẫn tiếp tục tiến lên như chỉ đang tản bộ, ông ta hơi nghiêng người đi, tránh né được tất cả các đòn tấn công.
Giống như một buổi thi đấu biểu diễn võ thuật, một người ra chiêu, nhưng lại tránh né được mọi chiêu của đồng đội.
Dù các thức thần cố gắng tấn công đến mấy thì quốc vương Roosevelt vẫn bước đi hết sức thong dong trên đường núi, khi sắp đến nơi thì dừng lại.
Jindai Kura ca ngợi:
“Thủ đoạn lợi hại thật, nếu không phải ta biết tuổi thọ của các ngươi quá ngắn thì ta cũng muốn tu luyện truyền thừa Người Xem Mệnh.”
Quốc vương Roosevelt đứng cách họ mấy chục mét, đáp lại:
“Sự hiểu biết của đại lục phía Đông về chiến tranh vẫn quá lạc hiệu, khi ngươi không có năng lực tiếp viện cho cuộc chiến lâu dài đương nhiên nó quan trọng, nhưng chúng ta đánh giáp lá cà, dùng nó để đổi lại một bán thần khó có thể đối phó thì đương nhiên là đáng giá.”
Muto Taka và Ryosuke Takahashi đứng phía sau lập tức rút trường đao tachi ra, chậm rãi bước lên che chở cho Jindai Kura.
Nhưng Jindai Kura chỉ mỉm cười:
“La Vạn Nhai, ngươi dẫn hai người họ đi đi.”
“Bọn ta không thể đi!”
Muto Taka lớn tiếng.
“Các ngươi là truyền thừa Thiết Xá Ngự Miễn, lại chưa từng được huấn luyện riêng để phân biệt âm thanh, bây giờ không còn đôi mắt, về sau tìm một chốn thế ngoại đào nguyên yên tĩnh dưỡng lão, không bao giờ tham gia chiến đấu nữa.”
Jindai Kura cười tủm tỉm, quay sang nói với La Vạn Nhai:
“Ngươi cũng phải sống sót, phải để Khánh Trần biết ta đã hy sinh bao nhiêu!”
La Vạn Nhai nghĩ thầm, đến lúc nào rồi mà vẫn còn cười được.
Jindai Kura nói khẽ:
“Đi đi, các ngươi ở đây cũng chẳng có ý nghĩa gì cả, đây không phải cuộc chiến các ngươi nhúng tay vào được.”
Chương 2949: Thu Dụng
La Vạn Nhai quay người lôi Muto Taka và Ryosuke Takahashi đi, hai gia thần Jindai giãy giụa và ngã xuống đất, La Vạn Nhai kéo cổ tay của họ tiếp tục chạy đi.
Quốc vương già lấy một chiếc hộp đen lớn bằng bàn tay ra từ trong tay áo, mở nắp hộp, dùng ngón trỏ và ngón giữa lấy một ít thuốc mỡ màu đen ra.
Jindai Kura triệu hồi thức thần về bên cạnh mình.
Nhưng quốc vương Roosevelt tránh né mọi đòn tấn công và đi đến trước mặt hắn như ở chốn không người, giống như con đường đối phương phải đi là con đường đã được số phận định trước, nhất định sẽ đi đến tận cùng.
Cho dù bão táp mưa sa, cho dù núi cao sụp đổ, chỉ cần Người Xem Mệnh muốn thì chắc chắn có thể an toàn đến nơi.
Người Xem Mệnh lớn tuổi tận dụng khoảng thời gian cuối cùng của đời mình, đích thân ra chiến trường, mang theo một kế hoạch khủng khiếp.
Ngón tay nhăn nheo già cỗi của ông ta xuyên qua kẽ hở giữa đòn tấn công từ hai bên của thức thần, bôi thuốc mỡ màu đen lên vành mắt trống không của Jindai Kura.
Jindai Kura không thể trốn tránh, giống như dù hắn tránh né thế nào thì tay của đối phương chắc chắn sẽ đến trước mặt hắn.
Người Xem Mệnh!
Đây là Người Xem Mệnh!
Ngay sau đó, Jindai Kura ngẩn ngơ đứng tại chỗ, Dodomeki trên trời cũng dừng tấn công!
Dường như hắn đã mất đi tư duy!
Là tác dụng của thứ thuốc mỡ màu đen đó!
Vật cấm kỵ của đại lục phía Tây, Thiên Đường Đã Mất!
Điều kiện thu dụng, cách sử dụng: Bỏ mắt của siêu phàm giả vào hộp đen, 24 tiếng đồng hồ sau con mắt sẽ biến thành thuốc mỡ màu đen, bôi nó lên mí mắt của người mù, có thể sáng tạo thiên đường ảo cảnh cho người mù, nếu người mù không thể thoát khỏi ảo cảnh trong vòng 24 tiếng thì ký chủ của Thiên Đường Đã Mất sẽ khống chế người mù.
Hơn nữa, nếu quốc vương Roosevelt muốn khống chế Jindai Kura thì cần phải bỏ một đôi mắt của siêu phàm giả cấp A vào trong hộp Thiên Đường Đã Mất để chế tạo thuốc mỡ màu đen.
Đại lục phía Đông dùng vật cấm kỵ Con Rối Giật Dây khống chế người khác, đại lục phía Tây cũng có.
Nhiều người cho rằng điều kiện để sử dụng nó cực kỳ hà khắc, cấp bậc chế tạo thuốc mỡ màu đen phải cao, hơn nữa người bị khống chế cũng phải là người mù.
Trong tình huống bình thường, chắc chắn rất khó để hoàn thành điều kiện thu dụng vật cấm kỵ này.
Nhưng Khánh Trần biết lợi dụng sơ hở thì họ cũng biết.
Tiểu Tam từng thao túng gián triều, phát hiện ra mấy trăm thây khô mất hai mắt trong địa cung bên dưới cung điện, khi ấy Tiểu Tam bị đống thây khô ấy dọa chết khiếp, không biết chúng có tác dụng gì.
Thật ra, những bộ thây khô ấy là hộ vệ của địa cung bị khống chế.
Đây là một thuật khống chế vô cùng tàn nhẫn, trước tiên hoàng tộc Roosevelt sẽ móc mắt những người này ra để biến họ thành người mù, sau đó dùng đôi mắt của người bị hại tạo ra thuốc mỡ, hoàng thất không tổn thất cái gì mà đã có được một đám hộ vệ canh gác địa cung trung thành.
Mà bây giờ, quốc vương Roosevelt dường như đã biết trước Jindai Kura sẽ móc mắt mình ra, ông ta mang theo thuốc mỡ Thiên Đường Đã Mất có sẵn đến để điều khiển Jindai Kura.
Dùng nửa hạm đội không quân để đổi về một Dodomeki gần như vô địch trong không chiến, đương nhiên là có lời.
Quốc vương Roosevelt xách Jindai Kura lên và xoay người rời đi, máy bay không người lái và hạm đội đang bao vây Dodomeki trên không cũng giải tán, bóng dáng mảnh khảnh màu trắng của Dodomeki yên lặng lơ lửng giữa không trung.
Quốc vương tin chắc Jindai Kura không thể thoát khỏi Thiên Đường Đã Mất, bởi vì từ khi vật cấm kỵ này rơi vào tay hoàng tộc, chưa từng có một ai có thể thoát ra ảo cảnh của nó, cuối cùng chỉ có thể trở thành cô hồn dã quỷ trong địa cung.
La Vạn Nhai lôi Muto Taka và Ryosuke Takahashi chạy thục mạng trong rừng, hắn đã nhìn thấy hạm đội của Khánh thị cùng với vô số máy bay không người lái ở đằng xa!
La Vạn Nhai kích động gào to:
“Mau! Mau! Jindai Kura đang gặp nguy hiểm, mau đi cứu hắn!”
Nhưng khoảng cách quá xa, người trong hạm đội không phát hiện ra hắn.
La Vạn Nhai cắn răng, tiếp tục chạy như điên.
Trong lúc chạy thục mạng, hắn bỗng nhìn thấy một người phụ nữ mặc áo tang, một con quạ đen sáu mắt kỳ quái đứng trên vai nàng.
Người phụ nữ từ phía Kiếm Môn Quan đi ngang qua họ!
Rõ ràng đối phương đi rất chậm, nhưng mỗi khi bước một bước đều đi xa hơn mười mét, chỉ trong nháy mắt đã đến sau lưng La Vạn Nhai!
La Vạn Nhai ngạc nhiên quay đầu lại, đó chẳng phải là Tam Nguyệt của Tòa án cấm kỵ sao?
Sao nàng lại tới đây, lẽ nào bởi vì nơi này có siêu phàm giả chết nên mới đến thu dụng thi thể của siêu phàm giả?
Tam Nguyệt khiêng một chiếc túi vải dài, nàng không quay đầu lại mà tiếp tục đi về phía chiến trường:
“Mau chóng rời đi đi.”
“Ngươi đến thu dụng Jindai Kura à?”
La Vạn Nhai hỏi.
Chương 2950: Tiến Trình Sửa Đổi 30
Tiến độ sửa đổi ngày hôm nay là chương 624-634.
Hôm nay cần giải quyết hai vấn đề.
Đầu tiên là phục bút về thử triều ở thành phố số 10, tiếp theo là những điều chỉnh nhỏ về Tòa án cấm kỵ, chuẩn bị cho việc trở lại với mạch truyện khi đối mặt với đại lục phía Tây ở phần sau, đặc biệt là vật cấm kỵ ACE-015 Cá Gỗ của chùa Kỷ Vân, hiến tế một thi thể thì sẽ có được năm phút đồng hồ để thẩm vấn, đạo cụ này đã xuất hiện trong truyện gốc rồi, về sau sẽ phát huy tác dụng nhất định.
Thứ hai là chỉnh sửa lại một thế kỷ mà ảnh tử đánh mất, trong nguyên văn hắn tốn phần lớn thời gian để đích thân nghiên cứu chất độc thần kinh, song không đề cập đến việc hắn tìm vật cấm kỵ để cứu mạng và việc giải quyết kẻ địch.
Về chuyện đầu tiên, cốt truyện mới đã phân tích rồi, trước tiên hắn dành thời gian đến đi khắp đại lục phía Đông và đại lục phía Tây tìm kiếm vật cấm kỵ, tin tức về Ly Rượu Độc cũng sẽ được cho xuất hiện sớm ở chỗ này, thứ hai là hắn có tin tức về Khóa Đồng Tâm, biết nó đang ở trong tay Lee Byung Hee, nhưng điều kiện thu dụng vật cấm kỵ này là mạng sống của người bạn đời kết tóc phu thê 20 năm hiến tế đổi mạng, Ninh Tú và Khánh Chuẩn không thể đạt đến yêu cầu này, mà ba chiếc Ghim Cài Áo Bất Diệt vừa mới bị sử dụng trước khi Ninh Tú xảy ra chuyện không may một năm, phải mấy năm sau mới xuất hiện lại.
Ở phần này ảnh tử chỉ có thể kéo dài thời gian của bản thân, cho nên sẽ không ảnh hưởng đến dòng thời gian của thế giới khách quan.
Những sửa đổi ở phần này là do ta đứng ở lập trường của ảnh tử mà suy nghĩ, hắn phải cố gắng hơn nữa chứ không phải ngu ngốc đến độ tự mình đi nghiên cứu chất độc thần kinh, bởi vì nguyên lý của chất độc đã định trước chỉ cần hắn không tìm được thủ phạm thì bản thân hắn nghiên cứu cũng vô dụng.
Về chuyện “Dùng một thế kỷ này để giết kẻ địch”, thật ra đằng sau cũng đã giải thích rồi, khi ảnh tử giết người sẽ chạm vào trường lực sinh mệnh của người khác, thậm chí bán thần có thể thoát khỏi sự khống chế của hắn, bây giờ ta giải thích trước ở đây.
Vấn đề mà hôm nay ta nghĩ lại là: Lúc trước khi ta viết đến bộ phận Lý Vân Thọ khẳng khái chịu chết, trong cốt truyện có tình tiết khí cầu máy dân dụng của tổ chức tự phát của dân chúng tiến hành một cuộc tấn công liều chết.
Trong thiết lập, người tấn công liều chết là thành viên Hằng Xã ở thành phố số 18 cùng với Giang Tiểu Đường của phòng tập đấm bốc Hải Đường.
Thật ra đây là một tình tiết quan trọng, nhưng khi ấy không có nhiều bạn đọc chịu đựng được đoạn ngược này, thế nên ta lược bớt, bây giờ nghĩ lại bỏ qua tình tiết quan trọng như Hằng Xã và Giang Tiểu Đường không ổn lắm, thế nên sẽ viết về chi tiết này trong phiên ngoại.
Được rồi, hôm nay nói đến đây thôi.
Hẹn mọi người ngày mai!
Tam Nguyệt móc một quả sơn tra từ trong tay áo ra đút cho quạ đen sáu mắt, mà con quạ này chỉ nhắm ba mắt lại, nàng vừa đi vừa trả lời:
“Jindai Kura còn chưa chết đâu, ta đến để giết người.”
Nói xong nàng bỏ túi vải trên lưng xuống, lấy ra hai thanh thép xoắn và xoắn chúng lại với nhau, tạo thành một thanh mâu màu bạc sáng lóa.
“À, à, được!”
La Vạn Nhai tiếp tục kéo Muto Taka và Ryosuke Takahashi lao như điên về phía trước, trên đường đi hắn còn thấy được Lý Đông Trạch, Diệp Vãn, Lâm Tiểu Tiếu!
Họ mỉm cười chào hỏi hắn, song bước chân vẫn không dừng lại!
Những người này…Đến cứu Jindai Kura!
Vậy là Tòa án cấm kỵ cũng tham chiến, không hề giữ trung lập nữa!
La Vạn Nhai bỗng nhận ra, trận chiến này còn chưa kết thúc, quốc vương Roosevelt có thể nhìn thấy số phận, mà ông lão trên núi Ngân Hạnh cũng có thể!
Quốc vương Roosevelt dẫn theo Jindai Kura đi trong rừng, một chiếc khí cầu máy đang chờ ông ta ở phía trước.
Chợt quốc vương dừng bước, nhẹ nhàng đi sang bên trái một bước.
Một thanh trường mâu xoẹt qua tai ông ta, đâm trúng khí cầu máy đằng trước.
Trường mâu giống như một quả tên lửa, khí cầu máy nổ tung thành muôn mảnh!
Quốc vương Roosevelt quay đầu lại nhìn nơi trường mâu bay đến, Tam Nguyệt ngoắc tay, mâu lập tức quay lại!
“Tính toán thời gian góc nhìn Thượng Đế của ta mới xuất hiện, xem ra là chuẩn bị đầy đủ rồi mới đế.”
Quốc vương Roosevelt cười nói.
Tam Nguyệt không hiểu tiếng Anh, cau mày hỏi:
“Hắn đang nói cái gì thế?”
Giọng nói ngập ngừng của Lý Đông Trạch vang lên từ khu rừng phía sau:
“Ta cũng không hiểu…”
Diệp Vãn:
“Ta nghe không hiểu.”
Lâm Tiểu Tiếu:
“Ta cũng thế.”
Lần này, người lên tiếng là Jindai Kura đang bị quốc vương Roosevelt xách theo lên tiếng:
“Hắn nói…Các ngươi tính toán thời gian của góc nhìn Thượng Đế mà đến là để giết hắn.”
Một tia sáng sắc lạnh chợt hiện lên, Jindai Kura rút dao găm ra đâm về phía quốc vương Roosevelt, nhưng lưỡi dao chưa kịp đâm vào cơ thể đối phương thì Người Xem Mệnh già nua đã đá bay hắn ra.
Jindai Kura xoa eo đứng dậy:
“Chắc chắn quần áo dính dấu chân rồi…Bộ quần áo này của ta quý lắm đấy.
Nhưng bây giờ ta không nhìn thấy nữa, mắt không thấy tâm không phiền.
Muốn ám sát Người Xem Mệnh đúng là không dễ dàng, năng lực né đòn tuyệt đối này ta cũng muốn có quá.”
Quốc vương Roosevelt khó hiểu:
“Thiên Đường Đã Mất không có tác dụng với ngươi ư?”
“Đương nhiên rồi.”
Jindai Kura cười nói:
“Có lẽ các ngươi chỉ dùng nó để hại người khác, vì thế không biết nguyên lý hoạt động thật sự của nó.”
Trong Thiên Đường Đã Mất, Jindai Kura chỉ quay trở lại thời niên thiếu, dẫn theo Sorane và Unshuu lại đến phố Nam La ăn dorayaki, đến đại lộ Trường An uống rượu gạo, đến đình viện hái trộm quả tỳ bà ăn.
Trong ảo cảnh, Sorane và Unshuu vẫn còn nhỏ, chưa từng nếm thử những thứ đó, Jindai tựa như thiếu niên thấy được ngày nắng đẹp, cất ánh nắng vào túi áo, chờ đợi chia sẻ với người khác.
Đến giờ, hắn chủ động rời khỏi Thiên Đường Đã Mất.
Thiên Đường Đã Mất không thể trói buộc người chủ động hiến tế hai mắt, bởi vì hắn chưa từng cảm thấy tiếc nuối.
Lúc này, Diệp Vãn, Lâm Tiểu Tiếu, Lý Đông Trạch đã xếp thành hình tam giác, bao vây quốc vương Roosevelt ở chính giữa.
Quốc vương Roosevelt nở nụ cười, nói:
“Các ngươi có thể giết được ta à?”
Jindai Kura phiên dịch:
“Hắn nói, đám ma cà bông các ngươi mà cũng đòi giết hắn?”
Lý Đông Trạch cau mày:
“Ta cảm thấy ngươi đang phiên dịch lung tung, nhưng ta không có chứng cứ.”
“Học Khánh Trần đấy.”
Jindai Kura cười nói:
“Nhưng mà Lý Thúc Đồng tiên sinh đâu, hắn không đến à, nếu không đến thì bây giờ Dodomeki đang bị nhốt trong kết giới mạng nhện, mà hình như chỉ có mấy người chúng ta thì không giết được đối phương đâu.”
“Ông chủ có việc quan trọng hơn phải làm, nhưng không chỉ có mình chúng ta giết hắn, còn có những người khác.”
Lý Đông Trạch nói với giọng bình tĩnh.
Lúc này, trong hạm đội không quân đang vây công Dodomeki trên bầu trời, bỗng có một chiếc khí cầu máy đơn độc bay xuống dưới.
Trong khí cầu máy, vài tên người hầu đi vào cabin và mở nắp một chiếc quan tài bàng lên:
“Ngũ công chúa, đã bắt đầu rồi.”
Trong quan tài vàng, ngũ công chúa Vera mở mắt ra và ngồi dậy, điều kỳ lạ là bên cạnh nàng còn có một chiếc quan tài vàng khác.
“Mở ra đi, bảo nàng bắt đầu tham chiến.”
Vera nói.
Vừa dứt lời, lại có người đẩy nắp quan tài nặng mấy tấn ra, một thiếu nữ tóc tết đuôi ngựa, mặc đồ tác chiến màu xám của quân phản loạn ngồi dậy.
Nàng nhảy ra khỏi quan tài vàng, giọng điệu hết sức lạnh lùng:
“Hy vọng tình hình bên ngoài giống như những gì ngươi nói, bằng không lát nữa ta sẽ giết ngươi.”
Vera mỉm cười và nói với thái độ dửng dưng:
“Tính No.9 vẫn nóng như thế nhỉ, chúng ta là đồng đội trong thế giới Siêu Đạo đấy.”
“Ta không cần đồng đội kém cỏi như ngươi.”
Vera nói với theo:
“Cẩn thận, cha ta còn cất giấu một vật cấm kỵ khác trên người, đó mới là át chủ bài của hắn.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










