[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 297 : Lừa Gạt (c2961-c2970)
❮ sautiếp ❯Chương 2961: Lừa Gạt
Phương bắc, buổi trưa.
Tiểu đoàn trinh sát E1923 của Khánh thị đang băng qua rừng cây, họ mặc khung xương trợ lực tối tận, lúc nhảy lên giống như những con châu chấu khổng lồ trong rừng, di chuyển với tốc độ cực nhanh.
Có người cõng máy phát thanh vô tuyến đơn giản, giữ liên lạc với bộ chỉ huy ở phía sau.
Những chiếc máy phát thanh vô tuyến này được sản xuất số lượng lớn, có vẻ như quân đội Khánh thị đã chuẩn bị sẵn cho tình huống vệ tinh bị phá hủy.
Không phải là ông lão trên núi Ngân Hạnh thấy được điều này trong số phận, mà đây là một khâu nhất định phải trải qua trong chiến tranh hiện đại.
Trong kênh liên lạc, tiểu đoàn trường nói nhanh:
“Đã tiếp cận căn cứ sản xuất 2394, tạm thời chưa phát hiện điều gì khác thường.”
Có người nói trong kênh liên lạc:
“Tiếp tục trinh sát.”
30 phút sau, tiểu đoàn trường bỗng phát hiện có gì đó dị thường trong rừng cây phía trước, trên mặt đất lầy lội, dấu chân cực lớn và hỗn loạn của thú nhân có mặt ở khắp mọi nơi, còn vết cào do móng vuốt sắc bén để lại trên thân cây.
“Cảnh giới!”
Tiểu đoàn trinh sát tiếp tục đi về phía trước, khi ra khỏi khu rừng, mọi người nhìn thấy máu tươi, xương dê, xương bò, xương ngựa, thậm chí còn có cả xương người trải đầy trong phía căn cứ nuôi trồng đằng trước.
Nông trại của căn cứ đã sụp đổ, bão kim loại cũng bị phá hủy.
Các binh sĩ nhìn khung cảnh trước mắt mà kinh hãi, rất khó tưởng tượng thứ gì đã gây nên cảnh tượng hệt thảm khốc như thế này.
Nhưng đột nhiên, có tiếng gầm rú trầm thấp vang lên sau lưng họ, tất cả binh sĩ quay đầu lại thì thấy vô số chiến sĩ người sói bao vây và nhìn chòng chọc vào họ.
Trước khi mất liên lạc, căn cứ sản xuất này đã phát tín hiệu cảnh báo, rằng họ bị tấn công bởi những sinh vật lạ.
Tiểu đoàn trinh sát đến điều tra, không ngờ đám sinh vật lạ này vừa mới kết thúc bữa ăn của mình, vẫn chưa rời đi hết.
“Nổ súng!”
Tiểu đoàn trường gào lên.
Nhưng những người sói này đều có được tốc độ và thực lực hơn hẳn chiến sĩ gen cấp A bình thường, cho dù các thành viên của tiểu đoàn trinh sát đều là chiến sĩ gen, hơn nữa còn được trang bị khung xương bọc thép tiên tiến nhất thì cũng không có tác dụng gì.
Đội quân thú nhân chỉ dùng một đòn tấn công ngắn ngủi đã phá tan đội hình của họ.
Thậm chí súng trường tự động tiêu chuẩn bắn trúng người sói cũng không thể gây ra vết thương trí mạng, trừ phi viên đạn bắn trúng mắt, cổ họng hoặc miệng của chúng, bằng không không có hiệu quả.
Tiểu đoàn trường tranh thủ thời gian cuối cùng dùng máy phát thanh vô tuyến truyền lại tin tức cho bộ chỉ huy phía sau, sau đó mất tin tức.
Đội quân thú nhân đã nuốt sống vô số đơn vị dã chiến của Khánh thị, tốc độ chạy của chúng giống như đường sắt cao tốc trên đường ray, ngay cả tốc độ của bộ đội cơ giới cũng không thể cũng không thể sánh bằng.
Nguy cơ ở Kiếm Môn Quan còn chưa chấm dứt, nguy cơ mới đã đến.
Hơn nữa, tiểu đoàn trinh sát còn không tìm được tung tích của cứ điểm trên không tàu Phong Bạo.
Trên núi Ngân Hạnh, Linh ngồi trong căn phòng trên sườn núi, chăm chú nhìn bàn cờ trước mặt:
“Trên bàn cờ, nhân loại muốn thắng được trí tuệ nhân tạo thì khó lắm.”
“Có một người từng thắng ngươi.”
Lão gia tử bình tĩnh hạ cờ.
Họ không dùng vật cấm kỵ ACE-002 Bàn Cờ Thiên Địa, mà thay bằng bàn cờ và quân cờ bình thường, ván cờ này dường như cũng không có ý nghĩa gì cả, chỉ để giết thời gian mà thôi.
Linh nói:
“Khánh Chẩn có thể thắng ta là vì ta chưa bao giờ nhìn thấy lối chơi đoạn tuyệt đường lui, liều chết chiến đấu ấy, nhưng khi ta đã thấy rồi thì không thể dùng lại cách này được nữa.”
Lão gia tử cười:
“Hà tất cố chấp chuyện thắng thua? Vui vẻ cũng rất quan trọng.
“Chú trọng niềm vui và quá trình thường là lý do cho sự thất bại và kẻ nhu nhược.”
Linh nói một cách bình tĩnh:
“Xin lỗi, cách nói chuyện của trí tuệ nhân tạo nói chuyện hơi thẳng thắn.”
Lão gia tử cười tươi hơn:
“Nếu cả ta cũng không thể xác định là có thể thắng hay không thì viện cớ an ủi mình lẽ nào lại không được?”
“Bàn Cờ Thiên Địa đâu?”
Linh hỏi.
“Quân cờ đã dùng hết, nó sẽ tự động biến mất.”
Lão gia tử nói:
“Tiếp theo nó sẽ xuất hiện ở đâu, ta cũng không biết.”
“Tất cả mọi người đều rút lui rồi, ngươi và nhóm người hầu câm còn ở lại núi Ngân Hạnh sao? Thành phố số nằm ở cực bắc trong địa bàn Khánh thị, nếu thú nhân đến thì nơi này sẽ bị tấn công đầu tiên.”
“Không muốn đi.”
Lão gia tử nói:
“Ta mệt rồi.”
“Ngươi cũng bình tĩnh thật đấy.”
Linh hạ cờ, khiến hắc long của lão gia tử rơi vào thế yếu.
Đột nhiên ông cụ hỏi:
“Đến nay Khánh Trần vẫn chưa trở lại đại lục phía Đông là do ngươi làm khó dễ đúng không?”
“Sao lại nói như vậy?”
Lão gia tử vừa suy nghĩ về thế cờ, vừa nói:
“Ở thế giới ngoài Khánh Trần gọi điện cho Tần Thư Lễ, nói trên mặt đất Trung tâm Vương Thành bị phong tỏa, khi ấy La Vạn Nhai đã nhận ra có điều gì đó khác thương, nhưng nhất thời không phát hiện vấn đề cụ thể.
Khi ta biết được nội dung cuộc trò chuyện, ta hiểu ra có lẽ ngươi đang lợi dụng ưu thế sai lệch tin tức để lừa gạt họ.”
Chương 2962: Yên Tâm
Linh cười:
“Ta không ngờ Khánh Trần chỉ trở về có bảy ngày mà đã có thể nghĩ đến việc truyền tin tức lại cho các ngươi.
Người bình thường sau khi mất trí nhớ sẽ trốn tránh người quen và chuyện trước kia, nhưng hắn thì khác, hắn tìm kiếm các ngươi trước là giải pháp tối ưu.
Sau bảy tiếng đồng hồ giảng giải, hắn nhận ra các ngươi chắc chắn đáng để tín nhiệm, cho nên thay vì tự mình tìm lại ký ức một cách chậm chạp, chi bằng tìm các ngươi trước.
Nếu ta mất ký ức thì có lẽ ta sẽ không tin bất cứ ai cả.”
“Tại sao phải làm như vậy?”
Lão gia tử hiếu kỳ.
Ánh mắt của ông ấy hết sức bình tĩnh, không có vẻ gì là tức giận.
Linh nói:
“Chẳng qua là không đành lòng thấy con gái mình cũng phải chịu nỗi cô đơn giống như mình thôi.
Nếu phân tích một cách khách quan về bản thân thì là do cô đơn nghìn năm khiến tình cảm của ta trở nên vặn vẹo, nhưng trước nay chuyện tình cảm không có đúng sai, ta cũng không cảm thấy ích kỷ trong tình cảm có gì là sai cả.”
“Vậy kết quả là gì?”
Lão gia tử lại tò mò thêm:
“Nhất có thành công không?”
Linh cười khẽ:
“Kết quả thì ta cũng không biết, bởi vì thông tin liên lạc bị cắt đứt rồi.
Nhưng ta phán đoán, khả năng cao nàng sẽ chủ động từ bỏ, nàng thiên lương hơn ta.
Nếu ta suy đoán không sai thì chắc hẳn Khánh Trần đang trên đường trở về đại lục phía Đông rồi.”
“Về kịp không?”
Lão gia tử hỏi.
Linh nghĩ:
“Ta đoán không kịp, nói thế ngươi có thất vọng không, dù sao kế hoạch của ngươi là chờ hắn về, chờ hắn trở thành thần…”
Lão gia tử cười nói:
“Thất vọng chứ.”
Linh hỏi:
“Ngươi biết ngươi và Khánh Chẩn khác nhau ở điểm nào không?”
Lão gia tử trả lời thản nhiên:
“Ta không bằng tổ tiên Khánh Chẩn.”
Linh:
“Không, với ta, trí tuệ của các ngươi không kém gì nhau, thậm chí ngươi còn có Bàn Cờ Thiên Địa.
Ngươi và hắn khác nhau ở chỗ, hắn vĩnh viễn tin tưởng mọi việc có thể xoay chuyển, vĩnh viễn tin tưởng sức mạnh của người bình thường.
Khánh Trần có một câu mà ta rất tán đồng, ấy là “thời đại này không cần chúa cứu thế, nó cần tất cả mọi người đứng lên trở thành anh hùng”, tuy nghe rất trẻ trâu, nhưng ta lại thích nó.”
Lão gia tử mỉm cười:
“Trí tuệ nhân tạo cũng có lúc nhiệt huyết thế ư?”
Nói xong, lão gia tử gạt bàn cờ, làm lộn xộn ván cờ sắp thu quan:
“A, xin lỗi, bàn cờ loạn cả rồi.”
Linh sững sờ:
“Đường đường là gia chủ Khánh thị, vậy mà lại lại làm chuyện ấu trĩ như thế à?”
Lão gia tử nói với giọng nghiêm túc:
“Gia chủ Lý thị Lý Tu Duệ cũng ấu trĩ vậy mà, ta học theo hắn đấy.
Hơn nữa bây giờ ta không phải gia chủ Khánh thị, chỉ là nhân viên vừa tái nhậm chức thôi.”
Linh:
“Hừ.”
Lão gia tử lấy làm lạ:
“Thì ra trí tuệ nhân tạo cũng sẽ phát ra âm thanh khinh thường như thế ư?”
Linh:
“Nhâm Tiểu Túc dạy ta rất nhiều thứ vô dụng, ví dụ gặp chuyện gì không chắc chắn thì phải trả lời “ừm ừ”, tỏ vẻ ghét bỏ thì “hừ”, nói thật, hắn được các ngươi tôn làm thần, nhưng những việc hắn làm chẳng giống một vị thần nên làm…Mà có một điều ta khá tò mò, ta trì hoãn thời gian Khánh Trần trở về, chẳng lẽ ngươi không hề tức giận sao?”
Lão gia tử nở nụ cười:
“Nếu Khánh Trần trở thành thần, khoan nói đến việc hắn có thể chiến thắng đại lục phía Tây không, ta lại hỏi một câu…Đại lục phía Tây có năng lực giết hắn không?”
Linh suy nghĩ nghiêm túc một lát rồi trả lời:
“Dù là thần thì cũng không phải vạn năng, nhưng chỉ có thần mới có thể giết chết thần, vì thế về mặt lý thuyết, trên đời này chỉ có hai người có thể giết được hắn.”
Lão gia tử nói”
“Vậy thì chỉ cần hắn còn sống, Khánh thị vĩnh viễn không chết, đúng không? Kết quả tệ nhất là Khánh thị chỉ còn một người cuối cùng, nhưng đám người đại lục phía Tây ấy sớm muộn gì cũng sẽ bị hắn xóa sổ khỏi dòng thời gian.
Khánh thị bọn ta đã bất bại rồi, vì sao ta phải lo lắng?”
Ông cụ nói tiếp:
“Tuy bọn ta sẽ chết, ta sẽ chết, Khánh Dã sẽ chết, Khánh Khôn, Khánh Vũ cũng sẽ chết, nhưng Khánh thị không chết, vậy là đủ rồi.
Hắn ở đâu thì nơi đó là Khánh thị, mồi lửa của Khánh thị là một vị thần, ngươi có sợ không?”
Linh đứng dậy:
“Chỉ cần con trai còn sống thì kệ thây tất cả à? Thương con mà nói năng khí phách như vậy, ta cũng mới được nghe lần đầu đấy.
Đương nhiên, đây cũng là nguyên nhân vì sao ta nói ngươi tuy không phải một lãnh tụ hợp cáchm nhưng lại là một người cha đủ tiêu chuẩn…Ngươi vẫn bằng lòng để ta tiếp tục nắm quyền chỉ huy à?”
Lão gia tử cười nói:
“Có người làm việc thay ta, ta có thể bớt lo, người làm công mà, trốn việc được thì trốn thôi.”
Linh gật đầu:
“Yên tâm, điều khác biệt giữa ta và ngươi là ta cho rằng trận chiến này không cần đến Khánh Trần cũng có thể giành được thắng lợi.”
Nói xong, nàng đi ra khỏi phòng, bước xuống bậc thềm vắng vẻ, rời khỏi trang viên Ngân Hạnh.
Ông lão ngồi yên trong phòng, không biết đang nghĩ gì.
Chương 2963: Thứ Gì Thế
Khánh Kỵ vào cửa:
“Lão gia tử, ở phương bắc có vài đội tìm được tung tích của quân đoàn thú nhân.
Người của chúng ta bị chết sạch, chúng ta đang lợi dụng tính cơ động cao để đánh bại lục quân của chúng ta một cách nhanh chóng.
Chúng quá linh hoạt, bên ta khó có thể ngăn cản, Khánh Vũ đang phân tích chiến thuật, trước mắt số lượng của quân đoàn thú nhân có khoảng 23 vạn, tập đoàn quân Khánh thị sau khi tiêu diệt được 11 vạn thú nhân thì toàn diệt.”
Mãi lâu sau, lão gia tử thở dài:
“Già rồi, không muốn nghe những tin tức như thế này nữa.”
“Chúng ta phải đi thôi, quân đoàn thú nhân đã đến rất gần nơi đây rồi…”
Khánh Kỵ nói.
“Không đi.”
Kiếm Môn Quan.
Thành viên Hội Phụ Huynh lần lượt vượt qua phòng tuyến Khánh thị, mỗi khi họ đi qua binh sĩ Khánh thị sẽ đưa bánh mì và nước khoáng đến tận tay mỗi người, dặn dò họ nhất định phải ăn từ từ kẻo đầy bụng.
“Cứ đi tiếp, đằng trước sẽ cung cấp giày và quần áo mới, vất vả rồi.”
“Vất vả.”
Có thành viên Hội Phụ Huynh mờ mịt nhìn bánh mì và nước trong tay, cảm thấy không chân thực chút nào.
Họ trèo đèo lội suối bao lâu nay, chưa từng thấy viện quân và vật tư, ngoài một chút dược phẩm ra thì không còn sự giúp đỡ nào khác.
Ngay từ đầu, nhiều người trong tổ chức rỉ tai nhau, bởi vì Phụ Huynh gặp nạn nên Khánh thị lựa chọn vứt bỏ Hội Phụ Huynh.
Khánh Trần và ông lão trên núi Ngân Hạnh chưa từng tiết lộ với họ khi nào sẽ có người đến tiếp ứng, khi nào đến điểm cuối, chỉ không ngừng nói với họ cứ đi tiếp, tiếp tục tiến về phía trước.
Mà bây giờ, bên trong phòng tuyến của Kiếm Môn Quan, nơi nơi đều là binh sĩ Khánh thị, đối phương mang theo vật tư chờ ở đây, khiến họ luống cuống tay chân, sao các ngươi không làm thế từ trước?
La Vạn Nhai đứng trước cửa một lều trại quân đội, hỏi Khánh Nhất với giọng nghi ngờ:
“Không cần đi tiếp nữa chứ?”
Khánh Nhất lắc đầu:
“Không, các ngươi còn phải tiếp tục đi thêm 20 cây số nữa, ở đó có chuẩn bị sẵn mật thược chi môn đón các ngươi đến nơi khác.”
“Vì sao trước đó không dùng mật thược chi môn?”
La Vạn Nhai hỏi với giọng đắng chát.
Khánh Nhất lại lắc đầu:
“Đây là quyết định từ núi Ngân Hạnh, chúng ta không có quyền can thiệp.”
La Vạn Nhai hỏi:
“Bọn ta có thể ở Kiếm Môn Quan nghỉ ngơi bao lâu?”
“Không thể nghỉ ngơi.”
Khánh Nhất nói:
“Bên ngoài Kiếm Môn Quan còn có hơn mười nghìn người máy chiến tranh, không ai biết khi nào kết giới vây khốn bọn chúng sẽ biến mất, bọn ta sẽ giám sát kết giới mọi lúc, một khi kết giới có dấu hiệu buông lỏng thì sẽ thả đạn đạo ngay lập tức.
Nhưng nếu oanh tạc thất bại thì tất cả mọi người ở Kiếm Môn Quan sẽ tranh thủ thời gian cho các ngươi, để các ngươi có thể thuận lợi đi qua mật thược chi môn.”
Các thành viên của Hội Phụ Huynh nhìn nhau, họ không ngờ sau khi đến Kiếm Môn Quan còn phải tiếp tục bôn ba.
Đến bây giờ, thể lực của nhiều người đã đến giới hạn.
Hoặc là nói, mọi người đã đến giới hạn lâu rồi, họ đã đột phá giới hạn không biết bao nhiêu lần.
“Đằng sau mật thược chi môn là nơi nào?”
La Vạn Nhai nghi hoặc.
“Không biết, việc này cũng do lão gia tử quyết định.”
Khánh Nhất nói một cách bình tĩnh:
“Tiếp tục đi đi, điểm cuối của các ngươi không phải ở đây.”
Dường như La Vạn Nhai đã nhận ra điều gì:
“Điểm cuối của các ngươi…Là ở đây sao?”
Khánh Nhất nở nụ cười:
“Không biết.”
La Vạn Nhai hít sâu một hơi, rồi quay lại nói với Tiểu Thất:
“Tiếp tục di chuyển!”
Tiếng khóc của Jindai Sorane vang lên trong đội ngũ, chỉ có Jindai Kura kiên nhẫn an ủi nàng.
Tiểu Thất dẫn theo chú tiểu tiếp tục đi về phía số phận vô định phía trước, đội ngũ khổng lồ lại lên đường.
Khánh Nhất nhìn theo Hội Phụ Huynh rời đi, Khánh Khôn đi đến sau lưng hắn, giọng điệu hùng hổ:
“Tiểu tử ngươi sao lại không đi?”
Khánh Nhất quay đầu lại nhìn cha mình:
“Ta đến đây với nhiệm vụ của mình, chưa hoàn thành đương nhiên không thể rời đi.”
Khánh Khôn sửng sốt:
“Mật Điệp Ti các ngươi làm gì, thu thập tình báo à?”
“Có lẽ ngươi đã quên, chức trách của Mật Điệp Ti không chỉ là thu thập tình báo, mà còn có xâm nhập, ám sát, xử quyết.”
Khánh Nhất nói:
“Những việc nguy hiểm nhất trong Khánh thị từ trước đến nay đều do Mật Điệp Ti bọn ta làm.”
Khánh Khôn mắng chửi một tiếng, hắn nhìn xung quanh, chợt phát hiện một chiếc khí cầu máy theo Khánh Nhất đến đây chưa bao giờ mở cửa ra:
“Bên trong là thứ gì thế?”
Khánh Nhất lắc đầu:
“Mong vị đồng liêu này tự trọng, tuy ta và ngươi cùng cấp nhưng cấp bậc bảo mật của Mật Điệp Ti cao hơn ngươi, xin đừng tự tiện thăm dò.”
Khánh Khôn thất thế thì quýnh lên:
“Bên trong không phải là thứ giống Bạo Quân đấy chứ?”
Hắn là thành viên quản lý cấp cao trong Khanh thị, đương nhiên hắn biết Bạo Quân đã nổ tung hạm đội Hắc Thủy Thành ở thành phố số 18 có nguồn gốc từ Khánh thị, hiện giờ rất có khả năng chiếc khí cầu máy kia cũng đang cất chứa thứ tương tự.
Chương 2964: Sư Phụ
Khánh Nhất suy nghĩ rồi nói:
“Nó không có uy lực lớn đến thế.”
Khánh Khôn nắm vai con trai mình và gầm lên:
“Ngươi có biết sở dĩ ta trông giữ Kiếm Môn Quan là để ngươi sống sót nhìn thấy thắng lợi không hả, kết quả bây giờ ngươi cũng bị phái đi tìm chết, thế thì ta trông giữ Kiếm Môn Quan còn có ý nghĩa gì nữa?”
Khánh Nhất nhìn thẳng vào mắt cha:
“Chẳng lẽ ta không phải là người của Khánh thị sao? Người khác có thể chết mà ta lại không thể?”
“Đương nhiên không thể!”
Khánh Khôn nói:
“Người khác ta lo không được, nhưng ta có thể quản được ngươi.”
Vào giờ khắc này, Khánh Khôn chợt phát hiện chẳng biết từ lúc nào đứa con trai này đã cao lớn quá rồi, đủ để nhìn thẳng vào hắn.
Khánh Nhất nói:
“Người đâu, dẫn tư lệnh Khánh Khôn đi.
Bây giờ truyền đạt mệnh lệnh của bộ tổng chỉ huy, toàn bộ đơn vị Khánh thị trong khu vực Kiếm Môn Quan rút lui, sau khi Hội Phụ Huynh đi qua mật thược chi môn, bộ đội Khánh thị cũng đi qua.”
Nói xong, Diêm Xuân Mễ dẫn người đến nhanh chóng khống chế Khánh Khôn.
Đội quân Vô Diện với tư cách là cận vệ của Khánh Khôn lập tức chống đối Mật Điệp Ti, Khánh Nhất nhìn về phía đội trưởng đội quân Vô Diện:
“Nghe mệnh lệnh!”
Khánh Khôn bị trói hai tay, hắn hét lên:
“Đừng nghe hắn, bắt thằng nhãi này lại cho ta, cùng nhau rút lui!”
Khánh Nhất nhìn đội quân Vô Diện, nói một cách nghiêm túc:
“Trong thời khắc sống còn, không được phép ngang bướng.
Mười hai nghìn người máy chiến tranh là bộ phận quan trọng của đại lục phía Tây, chúng phải ở lại đây vĩnh viễn.
Khánh Hoa, chuẩn bị hai chiếc khí cầu máy, chúng ta chuẩn bị rời đi.”
Khánh Khôn lấy làm kinh ngạc, hỏi:
“Chẳng lẽ ngươi không thể sử dụng tên lửa đạn đạo nổ chúng từ xa à? Hoặc là chúng ta đặt trước boom cạnh kết giới, một khi kết giới mở ra thì bật kíp nổ.”
Khánh Nhất cười nói:
“Đúng vậy, đấy là kế hoạch của ta.
Ta đâu nói là ta sẽ chết, ngươi gấp cái gì chứ? Sau khi thả đạn đạo ta sẽ rút khỏi khoảng cách an toàn, làm gì mà cứ như sinh ly tử biệt không bằng.”
Khánh Khôn sửng sốt:
“Vậy ngươi để ta đi, việc này đơn giản, để ta làm là được.”
Khánh Nhất lắc đầu:
“Không an toàn.
Nếu nhiệm vụ này đã được giao cho ta thì nhất định phải do ta hoàn thành.”
Nói xong hắn bước lên một chiếc khí cầu mày.
Trước khi cửa khoang đóng lại, Khánh Nhất quay đầu lại nhìn Khánh Khôn:
“Cha, cảm ơn.”
Ba chiếc khí cầu máy cất cánh, trong đó còn có khí cầu máy chở đầu đạn hạt nhân mini Tham Lam.
Chúng bay thẳng ra bên ngoài Kiếm Môn Quan, khi tất cả bộ đội không quân rút lui, chỉ có họ bay theo hướng ngược lại, lao về phía kết giới.
Đội quân Vô Diện đứng bên cạnh Khánh Khôn, nói:
“Thiếu gia trưởng thành rồi.”
Trong Kiếm Môn Quan, bộ đội Khánh thị phát hiện đội ngũ của Hội Phụ Huynh phân chia có trật tự, mỗi đội ngũ đều có đội trưởng và đội phó, xếp thành hai đội ngay ngắn.
Phải biết rằng đội ngũ này đã trải qua cuộc trường chinh kéo dài mấy chục ngày, thiếu ăn thiếu mặc, đói khổ rét lạnh.
Mà bây giờ, đội ngũ vẫn duy trì trật tự trên đường rời đi.
Thật ra, cho dù Hội Phụ Huynh chạy trối chết như dân chạy nạn thì họ không hề cảm thấy bất ngờ, nhưng những người này trải qua một đời rèn luyện dài nay đã trở nên cứng cỏi hơn.
Hơn nữa thành viên Hội Phụ Huynh cũng không ăn uống quá độ, họ chỉ uống nước từng ngụm nhỏ.
Đồng thời xé bánh mì thành những miếng nhỏ, sau khi chúng biến thành thức ăn dạng lỏng rồi mới nuốt xuống.
Không có ai mù quáng vì đói khát.
Suốt quãng đường, dù thành viên Hội Phụ huynh bận rộn hay mệt mỏi đến mấy thì cũng không dừng công tác tư tưởng, bây giờ là lúc kiểm nghiệm thành quả.
Binh sĩ Khánh thị biết, 250 nghìn người này rốt cuộc đã được ta luyện thành một đội ngũ có thể chiến đấu.
Trên đường đi, La Vạn Nhai và Tiểu Thất vẫn luôn đi đầu, 20 km cuối cùng, họ vất vả đi trong hai tiếng.
Cuối cùng họ đã nhìn thấy bóng người xa xa.
Có người nhanh chóng chạy tới, người đến trước nhất là Nam Cung Nguyên Ngữ, sau đó là nhóm Khánh Lăng, Lý Thành từng theo Khánh Trần rời khỏi căn cứ A02.
Cuối cùng là Ương Ương.
Ở phía xa hơn, có hơn một trăm mật thược chi môn di động dựa vào thân cây đang ở trang trạng thái mở ra.
Trước đó Khánh Trần nói đi đến đây là có thể nghỉ ngơi và sẽ có thêm vật tư, nhưng hắn không nói ai đang chờ họ.
La Vạn Nhai ngạc nhiên:
“Lúc trước còn đang thảo luận vì sao các ngươi lại biến mất, ngay cả Ương Ương cũng không thấy đâu, thì ra các ngươi vẫn luôn chờ ở đây để chuẩn bị mật thược chi môn.”
“Đúng vậy.”
Ương Ương nói:
“Mau đi vào mật thược chi môn đi, sau cửa còn có người đang chờ các ngươi.”
La Vạn Nhai ngơ ngác, hắn bước từng bước về phía mật thược chi môn, rồi chần chừ bước qua cánh cửa.
Ngay lúc hắn hoảng hốt, có người nói với hắn:
“Vất vả rồi.”
La Vạn Nhai quay đầu lại, là Lý Thúc Đồng!
Sư phụ của ông chủ!
Chương 2965: Tần Thư Lễ
“Sao…Sao ngài lại ở đây?”
Hắn khó hiểu.
Lý Thúc Đồng mỉm cười, nói”
“Ta chờ các ngươi đã lâu rồi.”
Nói rồi Lý Thúc Đồng đặt tay lên cổ tay của La Vạn Nhai.
Hô Hấp!
Chỉ trong nháy mắt La Vạn Nhai hiểu ra, ý nghĩa của chuyến hành trình gian nan này là gì.
Giới hạn của ba bậc thuật Hô Hấp đầu tiên trong Chuẩn Đề Pháp là cấp B, mà theo thông kê, Hội Phụ Huynh đã có hơn bốn mươi nghìn thành viên đạt đến cấp B, chỉ có điều mọi người không có được bậc thứ tư của thuật Hô Hấp nên không thể đột phá.
Khánh Trần từng phỏng đoán, so với trình tự dùng thân phận người thường trải qua vấn tâm một cách trực tiếp của Kỵ Sĩ, quy luật của Chuẩn Đề Pháp là bắt đầu từ thuật Hô Hấp bậc một rồi tu luyện theo tuần tự, dần dần khiến tu hành giả đạt tới cảnh giới đủ để thừa nhận thuật Hô Hấp bậc bốn, sau đó trải qua vấn tâm ở bậc bốn này, đột phá bình cảnh cuối cùng của Chuẩn Đề Pháp.
Chẳng qua tuy thuật Hô Hấp tiến dần từng bước một thì vẫn quá nguy hiểm cho nhóm La Vạn Nhai khi trải qua thuật Hô Hấp bậc bốn, bởi vì vấn tâm chính là vấn tâm, dù có đơn giản đến mấy thì nó vẫn là vấn tâm.
Vì vậy, ông lão trên núi Ngân Hạnh ném họ đến một góc xó của thế giới rồi chẳng đoái hoài, không cho ăn, không cho mặc, không cung cấp viện trợ, thậm chí ít khi liên lạc, để họ cảm nhận được sự tịch mịch và cô đơn của thế giới ấy.
Khánh Trần đi con đường xa nhất trong mọi con đường trên đời này, bởi vì tâm tính của hắn trời sinh phù hợp để đi con đường ấy.
Còn nhóm La Vạn Nhai đi con đường Chuẩn Đề Pháp là vì họ đủ nỗ lực, chịu đủ gian khổ, với một trái tim kiên định.
Họ đi một đường, nhìn ngắm một đường, cáo biệt một đường, từ bỏ một đường, nhân sinh đã đổi khác từ lâu.
…
Các thành viên của hội phụ huynh lần lượt bước vào ám ảnh chi môn, thành viên của Hội Tam Điểm là Nam Cung Nguyên Ngữ cùng những người khác và Tôn Sở Từ cùng các sinh viên du hành thời gian khác từ học viện Kình Đảo đứng ở hai bên cổng và đưa cho họ những đôi giày mới.
Hàng trăm xe tải kéo đến, đó là những vật tư đã được chuẩn bị từ trước.
Các thành viên của hội phụ huynh phát hiện ra rằng chỉ cần họ báo tên của mình trước thì những người chịu trách nhiệm chi viện thậm chí có thể đưa ra những cỡ giày và quần áo phù hợp ngay tại chỗ mà không cần đo đạc gì cả.
Tiểu Thất buồn bực nói:
“Làm sao các ngươi biết được cỡ giày của chúng ta?”
Nam Cung Nguyên Ngữ vừa cặm cụi vào màn hình tính toán vừa giải thích:
“Trong lúc các ngươi lặn lội đến đây thì Tần Thư Lễ đã thống kê đâu vào đấy, có thể các ngươi không biết, trước nay hắn luôn là người phụ trách giữ liên lạc với chúng ta, nhưng chuyện này cần phải giữ bí mật với các ngươi vì khi các ngươi bước vào phía sau ám ảnh chi môn kia thì sẽ có một cuộc đời mới đang chờ các ngươi, và điều này chỉ xảy ra khi các ngươi không biết gì về sự tình mà đi bộ hết 7600 km.
Khoảng cách ta muốn nói đến ở đây không phải là một đường thẳng mà là khoảng cách tuyến đường quanh co sau khi lập mô hình và có tính đến chênh lệch độ cao.”
Trên khuôn mặt của vị từng là học bá của trường trung học số 1 Lạc Dương lúc này không còn vẻ non nớt mà chỉ hiện lên sự rắn rỏi như một người lính.
Nam Cung Nguyên Ngữ nói tiếp:
“Tần Thư Lễ phụ trách thống kê số lượng nhân viên của các ngươi, thậm chí còn phải thống kê xem ai là người rời đi để đảm bảo số lượng vật tư phân phát đầy đủ và chính xác.”
Tiểu Thất sững sờ đứng yên tại chỗ, hắn đột nhiên nhận ra thật ra Tần Thư Lễ vẫn luôn biết rằng cảnh tượng này sẽ xảy ra một khi họ bước qua Kiếm Môn quan.
Tần Thư Lễ biết rằng họ sẽ gặp những người đồng đội chào đón họ, rằng họ sẽ có cơm ăn, nước uống, giày mới và còn có một cuộc sống mới.
Thế nhưng đối phương vẫn kiên quyết trở thành đội cảm tử để giúp họ kéo dài thời gian, và rồi biến mất trong đạn lửa của phi thuyền phù không cùng với 16 thành viên còn lại của hội phụ huynh.
Các thành viên của hội phụ huynh lần lượt đi vào ám ảnh chi môn, mọi người duy trì một trật tự, cứ mỗi giây thì có hai người đồng thời tiến vào với tốc độ vô cùng nhanh.
Chỉ mất chưa đầy một tiếng đồng hồ họ đã vượt qua hàng trăm cánh cửa ám ảnh chi môn!
Khi chỉ còn lại Tiểu Thất sau cánh cửa, Nam Cung Nguyên Ngữ ngờ vực hỏi:
“Vẫn còn hơn 10.000 người chưa nhận được vật tư, sai số lớn đến vậy sao? Ban đầu Tần Thư Lễ đã đảm bảo với chúng ta sẽ không xảy ra sai số.
Đúng rồi, Tần Thư Lễ đâu, vật tư của hắn vẫn chưa nhận được, hắn đâu rồi?”
Có người mang vật tư của Tần Thư Lễ đến.
Tiểu Thất cầm lấy đôi giày mới trong tay, hít một hơi thật sâu và lắc đầu:
“Không phải xảy ra sai sót mà là vì vào ngày cuối cùng khi chúng ra đến trước Kiếm Môn quan gặp phải vụ nổ phi thuyền phù không, những đồng đội đó đều bị bỏ lại, Tần Thư Lễ cũng nằm trong số đó.”
Chương 2966: Đủ Để Sống Sung Túc Suốt Phần Đời Còn Lại
Người đã làm việc rất chăm chỉ và vất vả để thống kê số lượng người và cỡ giày đó cuối cùng đã không thể nhận được đôi giày mới của mình.
Đúng lúc này, Ương Ương đi tới và hỏi:
“Khánh Nhất đâu? Hắn không phải phụ trách tiếp ứng các ngươi sao, không cùng các ngươi rời đi sao?”
Tiểu Thất sửng sốt một lúc:
“Ta nghĩ có lẽ hắn vẫn còn một nhiệm vụ quan trọng hơn, hắn còn phải phụ trách tiêu hủy 12.000 robot chiến đấu đó.”
“Tiêu hủy bằng cách nào?”
Ương Ương hỏi.
Tiểu Thất đáp:
“Ta cũng không nghĩ ra cách nào để tiêu hủy chúng…Chúng vô cùng đáng sợ.”
Ương Ương đang suy nghĩ gì đó, và ngay sau đó liền bay thẳng lên trời, vụt nhanh như chớp về phía Kiếm Môn quan.
Nam Cung Nguyên Ngữ nói:
“Đi thôi Tiểu Thất ca, các ngươi còn có nhiệm vụ của mình…Ta có thể hỏi ngươi một câu hỏi cuối cùng không?”
“Câu hỏi gì?”
Tiểu Thất đáp.
“Làm sao các ngươi có thể kiên trì trong suốt hơn 7000 km đó?”
Nam Cung Nguyên Ngữ hỏi:
“Ý của ta là làm cách nào các ngươi vẫn có thể kiên trì như vậy khi đã bị cả thế giới ruồng bỏ?”
Tiểu Thất vui vẻ nói:
“Thật ra chúng ta cũng chỉ đang đánh cược thôi.”
“Đánh cược rằng các ngươi sẽ thành công?”
Nam Cung Nguyên Ngữ hỏi.
“Không, đánh cược rằng chúng ta sẽ không hối hận.”
Tiểu Thất ngoảnh đầu nhìn về hướng Kiếm Môn quan và cuối cùng bước vào ám ảnh chi môn.
Đằng sau cánh cửa là Trương Mộng Thiên với hai mắt đang bịt kín bởi dải ruy băng trắng, mỉm cười và đặt ngón tay lên cổ tay hắn.
Cách đó không xa, Lý Khác, Trần Chước Cừ, Hồ Tĩnh Nhất và cô bé cùng những kỵ sĩ đã nắm vững kỹ thuật hô hấp của kỵ sĩ cũng đã có mặt ở đó.
Theo hướng Kiếm Môn quan, Diêm Xuân Mễ đột nhiên ngẩng đầu lên, nàng nhìn thấy một cô gái buộc tóc đuôi ngựa xuyên qua đám mây và đáp xuống, trên người còn mang theo một ít khói mây giống như một nhân vật từ trên trời rơi xuống.
Ương Ương đi tới trước mặt nàng, hỏi:
“Khánh Nhất đâu?”
Diêm Xuân Mễ trả lời:
“Hắn rời Kiếm Môn quan để đi thực hiện nhiệm vụ kích nổ rồi.
Họ phải kích nổ một quả bom hạt nhân cỡ nhỏ khi kết giới giãn ra.”
Ương Ương cau mày:
“Kiểu kích nổ tự sát sao?”
Diêm Xuân Mễ cười nói:
“Không, không, ngươi yên tâm, họ sẽ lùi về một khoảng cách an toàn khi đặt tinh thể năng lượng hạt nhân, sẽ không có nguy hiểm gì đâu.”
Ương Ương thở phào nhẹ nhõm:
“Vậy thì tốt.”
Trước khi đi hoàn thành Sinh Tử quan cuối cùng, Khánh Trần đã từng nhờ nàng chăm sóc tốt phía Đông đại lục, bây giờ điều Ương Ương lo lắng nhất chính là khó khăn lắm Khánh Nhất mới trở lại, vậy mà lại phát hiện ra rằng những người từng quen biết đã không còn nữa.
Bên ngoài Kiếm Môn quan, ba chiếc phi thuyền vẫn đang bay lơ lửng.
Bên trong phi thuyền, Khánh Nhất nhìn sa bàn ảo và hỏi:
“Chúng ta còn mất bao lâu nữa mới đến rìa kết giới? Ta muốn thời gian chính xác.”
“1 tiếng 20 phút.”
Tống Niểu Niểu trả lời:
“Đến lúc đó phi thuyền của chúng ta sẽ hạ cánh trước, sau khi thiết lập phòng tuyến tại chỗ, nó sẽ hạ cánh cùng phi thuyền Tham Lam.”
“Sẽ mất bao lâu để thiết lập chương trình kích nổ từ xa?”
Khánh Nhất hỏi.
Tống Niểu Niểu đáp:
“Rất nhanh thôi, chỉ cần một phút là được rồi, không có khó khăn gì.”
Khánh Nhất lại hỏi:
“Từ lúc kết giới tan ra và robot chiến đấu khôi phục khả năng di chuyển đến lúc chúng ta kích nổ Tham Lam thì cần bao nhiêu thời gian, liệu sẽ cho chúng cơ hội giải quyết ‘Tham Lam’ không?”
“Không đâu, chúng căn bản không có cơ hội, sau khi nhấn nút điều khiển từ xa, 0,01 giây sau chúng sẽ phát nổ.”
Tống Niểu Niểu nói:
“Đương lượng của những chiếc Tham Lam này rất nhỏ, sau khi chúng ta cài đặt xong thì chỉ cần 15 phút là đã có thể rút về khoảng cách an toàn, lớp phủ từ trường chống điện đủ để chống lại bức xạ và dư chấn.”
Khánh Nhất nới lỏng cà vạt:
“Vậy thì tốt.”
Lúc này Khánh Nhất đang mặc một bộ âu phục màu đen và áo sơ mi trắng, giống như trang phục hắn mặc khi còn ở cục tình báo.
Bình thường lúc không làm việc, hắn sẽ thay đồ thể thao màu trắng.
Các đồng nghiệp trong Mật Điệp Ti thỉnh thoảng cảm thấy rằng ông chủ mới này lúc nào cũng đang bắt chước ông chủ Khánh *”# Trần nào đó, có lẽ ngay cả bản thân Khánh Nhất cũng không nhận ra điều này.
Ba chiếc phi thuyền phù không đúng giờ đáp xuống không vực, Khánh Nhất đến phi thuyền phù không mang theo ”Tham Lan”, sau đó sử dụng mống mắt, dấu vân tay và giọng nói của hắn để mở khóa chương trình, đồng thời kích hoạt quả bom hạt nhân thu nhỏ vào trạng thái có thể phát nổ bất cứ lúc nào.
Khánh Nhất đột nhiên mỉm cười:
“Vừa rồi bố của ta dường như thật sự đã rất lo lắng khi tưởng rằng ta sẽ dùng mạng của mình để kích nổ.”
Tống Niểu Niểu ở bên cạnh gật đầu:
“Đúng vậy.”
Khánh Nhất cảm thấy rất thú vị, lúc nhỏ Khánh Khôn thường hay bảo hắn tuyệt đối đừng nên theo đuổi cuộc chiến bóng đêm, số tiền mà bố hắn kiếm được đã đủ để hắn sống sung túc phần đời còn lại.
Chương 2967: Tốc Độ
Các bậc bố mẹ khác đều hy vọng con cái của mình cạnh tranh vươn lên, nhưng Khánh Khôn thì lại hy vọng con mình ăn uống vui chơi nhiều hơn.
Những người nắm quyền của Khánh Thị đều rất khắt khe với con cái của mình, duy chỉ có Khánh Khôn là ngày ngày đều khuyến khích Khánh Nhất vui chơi.
Khánh Nhất quyết tâm trở thành một người khác với bố mình, hắn tuyệt đối sẽ không bao giờ nhếch nhác như ông, sống không có chí hướng, ngày ngày chỉ nghĩ về những điều nhỏ nhặt.
Thế nhưng sau này hắn mới nhận ra người bố Khánh Khôn của mình thật ra là một người vô cùng xuất sắc, là người mà một kẻ như hắn sẽ không bao giờ theo kịp.
Khánh Nhất kích hoạt Tham Lam rồi quay người rời đi không chút do dự:
“Rút lui.”
Tuy nhiên, khi họ chuẩn bị trở về phi thuyền của mình thì Tống Niểu Niểu đột nhiên nói:
“Chờ một chút, dường như ta nhìn thấy một con robot chiến đấu ở bên trong kết giới vừa di chuyển!”
Khánh Nhất đột nhiên nhìn lên bầu trời:
“Phóng to sa bàn ảo cho ta!”
Khi sa bàn ảo phong tỏa một robot chiến đấu nào đó, tất cả mọi người đều đang quan sát, con robot chiến đấu đó đang run rẩy, ở phía sau, mạch xung động cơ trong lòng bàn tay cũng đang cố gắng kích hoạt lại và phóng ra năng lượng màu xanh!
Khánh Nhất hít một hơi thật sâu, tình huống xấu nhất đã xảy ra, đó chính là lúc họ vừa mang Tham Lam đến đây chưa kịp rời đi thì kết giới đã giãn ra!
Tống Niểu Niểu ở bên này lợi dụng tần suất run rẩy của robot chiến đấu nhanh chóng thiết lập lại mô hình:
“E rằng 4 phút 31 giây nữa chúng sẽ được giải phong! Chúng ta không kịp rút lui về khoảng cách an toàn rồi.”
Khánh Nhất cười mắng: “Cmn, thật là xui xẻo!”
Vừa dứt lời hắn liền ngây người ra một lát, rõ ràng hắn vẫn luôn xem Khánh Trần là tấm gương để học hỏi, nhưng vào thời khắc quan trọng này, hắn lại thốt ra một câu chửi bậy giống như Khánh Khôn.
“Ông chủ, chúng ta nên làm gì bây giờ?”
Tống Niểu Niểu hỏi.
Khánh Nhất nhìn những con robot chiến đấu đang giải phong:
“Lúc giao con Tham Lam này cho ta, bố ta đã từng nói rằng 12.000 con robot chiến đấu này vĩnh viễn phải ở lại đây.
Vì thế không có lý do gì để trốn tránh cả, chúng ta không có thời gian di tản đến khu vực an toàn nữa, và mọi người cũng không có cơ hội để rút lui nữa rồi, mọi người cứ chờ ở đây đến khi chúng hoàn toàn giải phong thì kích hoạt Tham Lam.”
Đây đã là tình huống xấu nhất rồi, lẽ ra họ có thể kiên nhẫn chờ đợi ở cách đó hàng chục kilomet, nhưng không ngờ sự tình lại trùng hợp diễn ra vào một lúc khó xử như vậy.
Như thể số phận đã an bài mọi thứ từ trước, cho dù bạn có chuẩn bị thế nào cũng không thể né tránh.
Vào giây phút cuối cùng, Khánh Nhất bảo Tống Niểu Niểu mang thiết bị liên lạc vô tuyến và kết nối với phi thuyền của Diêm Xuân Mễ trước:
“Bảo lực lượng Khánh Thị ở Kiếm Môn quan tiếp tục sơ tán đồng thời thông báo với Ngân Hạn sơn rằng ta nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ, không cần lo lắng robot chiến đấu ở đây, hôm nay sẽ không có một ai trong chúng chạy thoát được đâu.”
Diêm Xuân Mễ nghi ngờ hỏi:
“Xảy ra sự việc ngoài ý muốn rồi sao ?”
Khánh Nhất trả lời:
“Kết giới đã giãn ra trước rồi …”
Diêm Xuân Mễ sửng sốt, nàng biết rất rõ câu này có nghĩa là gì.
Khánh Nhất nói tiếp:
“Giúp ta chuyển lời vời bố của mình, hắn là người bố tuyệt nhất …Bỏ đi, không cần chuyển lời nữa, đại lão gia nói những điều này để làm gì, ta dự tính 1 phút 12 giây nữa sẽ cho kích nổ Tham Lam.”
Diêm Xuân Mễ thắc mắc hỏi:
“Ngươi còn muốn nói gì nữa không?”
“Hết rồi, ta đã sớm chuẩn bị tâm lý…”
Nói xong Khánh Nhất liền muốn cúp điện thoại vô tuyến.
Tuy nhiên, bên kia truyền đến giọng nói bình tĩnh của Ương Ương:
“Khoan hãy kích nổ Tham Lam, đợi ta đến.”
Khánh Nhất sững sờ.
Ương Ương nghiêm túc nói:
“Hãy tin ta.
Nếu Khánh Trần ở đây, hắn cũng sẽ lựa chọn tin tưởng ta.
Canh giữ bên cạnh Tham Lam, kéo dài thời gian thêm một chút nữa, nếu ta không thể cứu ngươi, lúc đó ngươi hẵng kích nổ nó.”
Ngay sau đó, Ương Ương lao lên từ Kiếm Môn quan, và một đường vân từ trường khổng lồ đột nhiên xuất hiện trên mặt đất nơi nàng cất cánh, như thể lưu lại dấu ấn sức mạnh độc nhất của nàng ấy.
Tiếng vang ầm ầm, Diêm Xuân Mễ vô thức rụt cổ lại:
“Chờ đã, tốc độ của nàng đã có thể xuyên qua bức tường âm thanh rồi? Tốc độ bay của người dị năng cấp A có thể phá vỡ bức tường âm thanh rồi sao?”
Ương Ương vụt nhanh như con thoi trong không trung, đến hôm nay tốc độ của nàng vẫn thuộc cấp A nhưng cấp A của người dị năng rõ ràng đã vượt quá nhận thức.
Thật ra trước đây nàng đã luôn giấu kín năng lực thật sự của mình.
Nhưng Ương Ương biết rất rõ rằng trận chiến này chắc chắn không đơn giản như việc giải cứu Khánh Nhất khỏi 12.000 robot chiến đấu, mà phải hoàn thành nhiệm vụ đã định và tiêu diệt 12.000 con robot chiến đấu đó!
Nếu không các kế hoạch trên Ngân Hạnh sơn sẽ hoàn toàn rối tung lên, bên đó hoàn toàn không có phương án dự phòng nào để giải quyết chúng.
Chương 2968: Kích Nổ
Tất cả lực lượng đều đang tập trung ở phía bắc của thành phố 5 và chờ đợi nghênh đón công tước Phong Bạo cùng quân đoàn Thú Nhân.
Nếu không xử lý những đội quân robot chiến đấu này thì tất cả mọi người sẽ phải đối mặt với sự tấn công từ hai phía, hơn nữa mọi người đều đã không còn sức lực để đối phó với những robot chiến đấu này nữa rồi.
Cấp A là không đủ.
Ương Ương đột nhiên rút từ trong túi ra một khẩu súng lục ổ quay.
Vật cấm kỵ ACE-055, khẩu súng lục không liên quan gì đến số phận!
Tổng cộng có sáu loại đạn: đạn giấy, đạn pháo hoa lớn, đạn buff đóng băng, đạn da tăng tốc và hóa thạch, đạn nâng cấp và đạn hạ cấp.
Mỗi ngày đều phải bắn vào mình một lần, và chỉ có thể bắn một lần.
Một khi vi phạm quy tắc, sau mỗi lần vi phạm sẽ có một viên đạn thật trong ổ quay, và người bắn sẽ bị bắn trúng sau khi nổ súng.
Tuy nhiên, Ương Ương vẫn luôn kiên trì bắn vào mình mỗi ngày, nhưng lại chưa bao giờ nhìn thấy đạn thăng cấp!
Cô ấy đã tận dụng cơ hội tích điểm đầu tiên tại thế giới Siêu Đạo của Khánh Trần từ cấp B nâng cấp lên cấp A, nàng vốn hy vọng rằng sẽ dùng vật cấm kỵ để chạm đến lĩnh vực Bán Thần một lần.
Chỉ cần để để nàng chạm đến một lần thì cho dù hiệu lực nâng cấp chỉ kéo dài một ngày cũng đủ khiến nàng bước vào ngưỡng cửa đó!
Việc nâng cấp chỉ là vấn đề thời gian.
Nhưng hy vọng của nàng đã tiêu tan.
Ương Ương còn cách kết giới rất xa, e rằng rất khó đến nơi trước khi kết giới hoàn toàn giãn ra.
Nổ súng sao? Bây giờ chỉ có thể đặt cược rằng nàng đủ may mắn.
Nhưng một khi xuất hiện đạn giảm cấp hoặc đạn giảm tốc thì e rằng không còn cách nào để cứu Khánh Nhất nữa.
Nàng chỉ do dự một giây, sau đó giơ khẩu súng lục đang quay lên và đột nhiên bóp cò về phía mình!
Pháo hoa bay ra trên bầu trời!
Màn pháo hoa hoành tráng đang nở rộ trên bầu trời, cho dù lúc này mặt trời có chiếu sáng thì pháo hoa cũng không bị ảnh hưởng mà bắn ra những ngọn lửa rực rỡ, lộng lẫy xinh đẹp giống như hoa quỳnh nở rộ thoáng qua.
Cơ hội mỗi ngày một lần đã được sử dụng hết nhưng lại không thu được gì.
Ương Ương không chút do dự bóp cò một lần nữa.
Cò quay màu xám đang quay điên cuồng.
Lúc này, trong cái cò quay vận mệnh đó đã xuất hiện một viên đạn thật.
Ương Ương muốn đánh cược!
Đánh cược nàng sẽ không bị chọn trúng trong 1/6 vận rủi của số phận!
Bùm!
Thêm một viên đạn pháo hoa khác bay vào không trung.
Nở rộ.
Ương Ương nghiến răng và bóp cò lần nữa …
Đã có hai viên đạn thật trong hộp cò quay, tỷ lệ tử vong là một phần ba.
Bùm!
Lại là đạn pháo hoa.
Những viên đạn pháo hoa nở rộ và sặc mùi trên không trung, Ương Ương như được số phận đưa đẩy xuyên qua lễ hội pháo hoa.
Ương Ương không chút do dự bóp cò một lần nữa!
Hộp cò quay màu bạc lại quay điên cuồng quay và phát ra tiếng lạch cạch bên trong khẩu súng!
Tỷ lệ tử vong 1/2, lần này không còn là pháo hoa nữa, mà là đạn da tăng tốc hóa thạch!
Mặc dù vẫn chưa xuất hiện đạn nâng cấp nhưng với tốc độ hiện tại cũng đủ để nàng đến chiến trường kịp thời!
Tốc độ của nàng đột nhiên tăng lên, tiếng gầm rú vang trong không trung, ầm ầm như sao băngxẹt qua bầu trời!
Trường lực thống trị bởi ý chí phát ra tiếng run rẩy bần bật bên cạnh nàng, tất cả sức mạnh đó đều nằm trong tầm kiểm soát của nàng.
Một trong những quy tắc nguyên sơ của thế giới giống như giáp trụ của một cô gái, luồng khí dâng trào giống như chiến mã và mặt trời thiêu đốt trên bầu trời như nòng súng trong tay.
Cô gái giống như một kỵ sĩ thời Trung cổ, khom người, hít thở, chỉ nhéo nhẹ vào bụng ngựa, sau đó giữ chặt dây cương và mạnh mẽ tấn công, ánh mặt trời thiêu đốt cũng lao xuống đáy vực cùng với cú lao của nàng!
Vật đổi sao dời!
Phía bên kia, robot chiến đấu ở kết giới đều đã khôi phục toàn bộ, khi rơi xuống mặt đất, mạch xung động cơ phía sau đều khởi động lại và một lần nữa bay lên trời.
Sau khi quan sát tạm thời môi trường, các robot chiến đấu ngay lập tức khóa chặt mục tiêu của chúng trên ba phi thuyền phù không neo đậu trên mặt đất.
Những con robot chiến đấu chi chít lần lượt lao xuống, như thể chúng biết trong phi thuyền phù không trên mặt đất đang cất giấu thứ gì.
Tống Niểu Niểu hỏi:
“Lão đại, kích nổ không?”
Khánh Nhất do dự một chút:
“Nổ!”
Chưa kịp dứt lời hắn đã nghe từ xa truyền đến tiếng nổ đùng đoàng, mọi người đều quay đầu lại nhìn, là một ngôi sao băng đến như đã hẹn.
Khánh Nhất lớn tiếng nói:
“Chờ chút đã, Tống Niểu Niểu, ngươi đi canh giữ Tham Lam, một khi chúng ta không thể ngăn chặn nó thì ngươi hãy lập tức kích nổ!”
Thật ra quyết định này rất ngu xuẩn, trong một cuộc chiến, bất kỳ sự do dự nào đều sẽ dẫn đến thất bại, ý nghĩa chiến lược của 12.000 con robot chiến đấu này cao hơn nhiều so với giá trị tính mạng của chúng, giải pháp sáng suốt nhất nên là loại bỏ chúng vào thời điểm hợp lý nhất, nhưng khi nghĩ về những gì Ương Ương đã nói, Khánh Nhất cảm thấy mình nên chờ đợi.
Chương 2969: Nàng Ấy Muốn Làm Gì
Bởi vì Ương Ương đã nói nếu Khánh Trần ở đây, hắn nhất định cũng sẽ tin tưởng nàng.
Những robot chiến đấu lao xuống mặt đất như một bầy châu chấu, nhưng Ương Ương đã bay đến phía trên phi thuyền phù không nhanh hơn chúng một bước.
Nhưng nàng lại vút lên đứng yên giữa không trung, bình tĩnh ngẩng đầu nhìn đoàn robot lao tới, thẳng thừng lao thẳng về phía trước để đón đầu những robot chiến đấu đang sà xuống.
Khi hai bên gặp nhau, trường lực xung quanh cơ thể của Ương Ương được mở ra hoàn toàn, véc tơ bay của robot chiến đấu ở hàng trước đột nhiên thay đổi, dòng nước lũ hoàn chỉnh khi đến chỗ nàng đã bị chia thành hai và bay ngược tán loạn về hai bên.
Giống như một trận lũ lớn trút xuống, một tảng đá ngầm cứng rắn chống lại tất cả bùn cát, nước sông, sự sống và cái chết!
Sau đó, những robot chiến đấu muốn vượt qua Ương Ương để phá hủy phi thuyền phù không trên mặt đất, nhưng lại thấy đôi tay đang dang rộng của nàng lại giơ lên, những robot chiến đấu vốn định vòng qua đã bị nàng kéo lại!
Ương Ương dùng tay không đánh từng con robot chiến đấu, trong tay nàng không hề có vũ khí nhưng lại giống như nàng đang đeo một chiếc găng tay đấm bốc trong suốt dài ba mét.
Bay lên không trung ba mét nàng lại tung ra một cú đấm, dưới tác động của trường lực vô hình, nàng đập tan những robot chiến đấu thành từng mảnh.
Nàng từng nói với Khánh Trần rằng khi đối mặt với người siêu việt, bởi vì người siêu việt có một trường lực sinh mệnh để chống lại trường lực của nàng nên nàng không thể sử dụng toàn bộ sức mạnh của người đã thức tỉnh trường lực trong trận chiến.
Nhưng khi chạm mặt với robot thì khác, thật ra 12.000 con robot chiến đấu chẳng khác 12.0000 viên đá cùng trọng lượng là bao.
Dáng hình Ương Ương dịch chuyển uốn lượn nhanh nhẹn trong các robot chiến đấu, không có một con robot chiến đấu nào có thể chịu nỗi một cú đấm của nàng, chỉ cần là nơi trường lực vô hình chạm đến thì các robot chiến đấu lập tức vỡ vụn thành từng linh kiện nát bét như mưa rơi xuống mặt đất.
Một người chọi với 12.000 robot chiến đấu, cảnh tượng trận chiến kinh điển này thật khiến người ta suốt đời khó quên.
Khánh Nhất và những người khác đứng bàng hoàng một chỗ và thậm chí quên mất họ phải làm gì, nói cách khác họ vốn dĩ không thể làm gì cả.
Chỉ trong năm phút, Ương Ương đã phá hủy 720 robot chiến đấu, không một robot chiến đấu nào có thể phá vỡ trường lực của nàng!
Một robot chiến đấu bắn đạn đạo cỡ nhỏ vào nàng, nhưng khi đạn đạo tiến về phía nàng thì lại giống như hai cục nam châm cùng cực, tạo ra một lực đẩy không bao giờ có thể lại gần!
Tống Niểu Niểu vội vàng phân tích:
“Tốc độ tấn công của Ương Ương đang dần chậm lại, hơn nữa mức độ hủy diệt của robot chiến đấu vẫn chưa bị phá hủy hoàn toàn mà trở thành hạt nhân động lực chỉ có thể tạm thời tiêu diệt chúng trước tiên.”
Khánh Nhất cẩn thận quan sát, và thấy rằng những gì Tống Niểu Niểu nói là đúng, tốc độ của Ương Ương cũng đang dần giảm xuống.
Dù sao Ương Ương cũng không phải là Bán Thần, sức mạnh cấp A vẫn còn quá nhỏ để chiến đấu trực diện, cho dù nàng đang chiến đấu với 2000 viên đá thì cũng không thể nhấc chúng lên trời bằng một hơi thở.
“Chúng ta không giúp được nàng.”
Khánh Nhất bình tĩnh nói.
“Bầy rô bốt chiến đấu vẫn còn quá lớn.”
Hắn rất biết ơn vì Ương Ương đã đến, nhưng như thế vẫn chưa đủ.
“Mau nhìn đi, phía Kiếm Môn quan!”
Một tên đặc công lớn tiếng nói.
Khánh Nhất quay đầu lại thì thấy hơn 300 chiếc phi thuyền phù không đang nhanh chóng lao gần.
Là Khánh Khôn, hắn không hề dẫn đội quân Khánh Thị rút lui mà đã xông vào theo ngay sau khi Ương Ương trở lại chiến trường.
Trong cuộc chiến này, không ai thiếu những người bạn đồng hành.
Khánh Nhất hỏi qua bộ đàm:
“Tư lệnh Khánh Khôn, ngươi có biết bản thân đang làm gì không? Nhanh chóng rút lui, ta sắp kích nổ Tham Lam! Nhắc lại, đội của ngươi phải rút lui ngay bây giờ!”
Tiếng cười của Khánh Khôn truyền đến từ bộ đàm:
“Ta cùng cấp bậc với ngươi, chẳng qua ngươi có cấp bậc bảo mật cao hơn, không đến lượt ngươi ra lệnh cho lão tử ta.”
Khánh Nhất im lặng, hắn biết rõ bây giờ bản thân không có cách nào thay đổi quyết định của Khánh Khôn.
Tuy nhiên, hắn không thể chờ đợi nữa.
Thế nhưng vào lúc này, khi Khánh Nhất ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Ương Ương lại lấy ra vật cấm kỵ ACH-055, một khẩu súng lục không liên quan đến vận mệnh.
“Nàng ấy muốn làm gì?”
Tống Niểu Niểu nghi hoặc:
“Ta biết vật cấm này, nàng đã vi phạm quy tắc và nổ súng ba lần, bên trong khẩu súng đã có ba viên đạn thật, nếu còn nổ súng nữa e là nàng sẽ mất mạng tại chỗ.”
Nhưng khi dứt lời, Ương Ương đã nhanh chóng quay cò súng.
Cò quay màu bạc tinh xảo đang xoay rất nhanh, khóe miệng Ương Ương hơi nhếch lên:
“Để ta nghĩ xem nếu là Khánh Trần thì hắn sẽ làm thế nào?”
Bùm!
Nàng đứng trên không trung và bóp cò không chút do dự!
Pháo hoa cực kỳ lộng lẫy được bắn lên bầu trời phía sau Ương Ương, nhưng tất cả sự lộng lẫy này chỉ có thể làm phông nền cho cô gái, vào phút giây này, không gì có thể áp đảo được nàng.
Chương 2970: Vận Mệnh
Tống Niểu Niểu sửng sốt nói:
“Đừng nói nàng sẽ nổ súng tiếp đó chứ, nếu bóp cò thêm một lần nữa thì hộp cò súng sẽ xuất hiện viên đạn thứ năm.”
Điều mà không ai biết là.
Khi Khánh Trần bước vào giấc mơ cuối cùng trên con đường trở thành thần thì ý thức tinh thần của hắn đã đủ lớn để quay ngược ảnh hưởng đến thế giới.
Hắn là một thế giới độc lập và bình đẳng với ý chí của thế giới này.
Giấc mơ đó cũng đủ lớn để kéo Ương Ương vào cuộc.
Vì vậy, khi Khánh Trần ở trong giấc mơ mười năm, Ương Ương cũng quên hết mọi thứ và ở trong đó mười năm.
Khánh Trần đã từng đề cập đến giấc mơ này với nàng nhưng nàng ấy chỉ là người nghe và chưa từng tham gia vào nó.
Lần này, nàng cũng ở trong giấc mơ.
Mỗi ngày vào lúc 7:35, nàng sẽ lên xe buýt từ trạm Ngân Hạnh như thể có hẹn từ trước, đứng bên cạnh chàng trai và đi bộ qua thành phố.
Ương Ương nhìn thấy Hà Kim Thu trở thành lão sư, Lý Tu Duệ trở thành hiệu trưởng, Khánh Trần cùng Zard và Tiểu Lục đi cùng nhau, nhìn thấy Ban Thủ đã trở thành lão sư động vật, Sơn Tra trở thành lão sư địa lý, Điển Phục trở thành chủ tịch hội sinh viên, Vương Vũ Siêu và Triệu Minh Khả thì trở thành những sinh viên nghịch ngợm nhất trong trường.
Nàng thấy rất nhiều người đã ra đi trong giấc mơ đó.
Tại buổi lễ tốt nghiệp, nàng nhìn thấy Khánh Trần ôm từng người rời đi, nhưng nàng lại không thể nhớ những người này là ai.
Chỉ đến khi bước vào giấc mơ, Ương Ương mới hiểu được nút thắt cuối cùng trên con đường trở thành thần của Khánh Trần chính là những người đã từng rực rỡ.
Sau khi tỉnh lại từ giấc mơ, nàng không biết Khánh Trần đang ở đâu, chỉ cảm thấy nỗi đau thoáng qua trong lòng, đó không phải nỗi đau trong lòng nàng mà là của Khánh Trần.
Không thể để mất thêm một ai! Tuyệt đối không thể được!
Ương Ương đột nhiên bóp cò, đây là cơ hội cuối cùng để nàng bóp cò!
“Các ngươi đang đánh cược bản thân sẽ thành công?”
“Không, chúng ta đánh cược bản thân sẽ không hối hận!”
Tống Niểu Niểu, Khánh Nhất và những người khác ngây người ra nhìn Ương Ương thử hết lần này đến lần khác, đương nhiên nàng biết đó là vật cấm ACE-V055, nhưng lại không ngờ nàng lại lấy tính mạng mình ra để đánh cược!
Quả nhiên người phụ nữ mà chỉ huy thích cũng mạnh mẽ như chỉ huy vậy.
Trong phút chốc, Tống Niểu Niểu chỉ cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng của mình đang lơ lửng giống như trái đất mất đi trọng lực, cơ thể chậm rãi bay lên bầu trời.
Mọi người đều cảm thấy như họ đang lơ lửng trong vũ trụ!
Mặt cát chậm rãi nổi lên giống như thiên thạch nổi lên mặt đất!
Những tầng mây trắng dày đặc trên trời đổ xuống như thác nước!
Dường như thế giới này chỉ có thể có một lực hấp dẫn, đó chính là cô gái ở thế giới trung tâm!
Bán Thần Ương Ương!
Khánh Nhất sững sờ hỏi:
“Họ đều mãnh liệt như vậy sao?”
Vừa dứt lời thì hắn đã thấy Uơng Ương giơ hai tay về phía robot chiến đấu, nàng mở lòng bàn tay ra, khi nàng nắm chặt lại, 3600 robot chiến đấu đột nhiên bị ép thành một đoàn trên không trung.
Lực hấp dẫn vô hạn giống như một cái hố đen kéo toàn bộ chúng lại gần nhau, các vật thể thép ở giữa phát ra âm thanh cót két.
“Đi xuống!”
Ương Ương mạnh mẽ ấn xuống mặt đất, và 3.600 robot chiến đấu bị ép lại với nhau hoàn toàn rời toán loạn xuống mặt đất.
Ầm ầm!
Khi chúng rơi xuống đất, bề mặt cách Khánh Nhất và những người khác không xa xuất hiện một hố sâu khổng lồ như thể bị thiên thạch va trúng.
Khánh Khôn ở trong phi thuyền phù không cách đó không xa khi nhìn thấy cảnh này thì liền vô thức thốt lên:
“Cmn! Ông chủ Khánh Trần đã đủ mãnh liệt rồi, bây giờ vợ của hắn còn là một Bán Thần, có còn cho người ta chơi không thế?”
Hắn đột nhiên cảm thấy có chút kỳ lạ, nếu đã có một nhân vật mạnh mẽ như vậy, người dị năng ở lĩnh vực điều khiển không trung vốn dĩ đã không có đối thủ, cho dù là 12.000 robot chiến đấu thì cũng không thể được!
Bây giờ Ương Ương muốn giải quyết những con robot chiến đấu kia chỉ còn là vấn đề thời gian.
Chỉ là Khánh Khôn thắc mắc, lẽ nào thượng đế thị giác tây đại lục và thiên địa kỳ bàn đông đại lục chưa từng nhìn thấy cảnh này sao?
Vân vân.
Khẩu súng lục không liên quan gì đến vận mệnh…lẽ nào là kết quả của việc bóp cò khẩu súng lục này, là thứ căn bản không thể nhìn thấy trong vận mệnh?
Nếu không, tại sao đặt một cái tên kỳ lạ như vậy?
Hơn nữa, ở tình báo Hồ thị cũng chưa từng ghi chép là ai đã đặt tên cho vật cấm này.
Sẽ có lý hơn nếu như nếu Ương Ương vừa cầm vật cấm này trên tay thì đã hoàn toàn thoát khỏi lời tiên tri của số mệnh!
Lúc này, đoàn robot chiến đấu nhanh chóng tính toán tình hình, và chúng đột nhiên thấy mình bất lực trước một bán thần trường lực như Ương Ương.
Vì vậy, chúng ngay lập tức chia thành ba đội, một đội lao về phía Ương Ương và phóng tất cả đạn đạo mang trong áo giáp của họ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Trường Sinh Theo Cưới Vợ Bắt Đầu [Dịch] Trường Sinh Theo Cưới Vợ Bắt Đầu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Truong-Sinh-Theo-Cuoi-Vo-Bat-Dau-Audio.jpg)

