[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 294 : Hàng Thật (c2931-c2940)
❮ sautiếp ❯Chương 2931: Hàng Thật
Đối phương bay chầm chậm trên độ cao 16000 mét, từ đầu đến cuối duy trì khoảng cách gần như vuông góc với tàu Thanh Sơn, ẩn nấp trong đêm tối.
Đó là tàu Chư Thiên Khánh Trần cướp được từ Trần thị!
Tàu Chư Thiên đã biến mất ngay sau cuộc chiến ở phương Bắc, nó bay ở ở độ cao cực hạn theo tọa độ đã được thiết lập sẵn, giữ chế độ im lặng mọi thông tin liên lạc, mãi đến lúc này mới xuất hiện.
Dù vệ tinh di chuyển trên đỉnh đầu thì khi đại lục phía Tây nhìn thấy tàu Chư Thiên cũng sẽ nhận nhầm đó là tàu Thanh Sơn, vì quỹ đạo di chuyển của tàu Chư Thiên đã được tính toán kỹ càng góc độ của vệ tinh và che chắn cho tàu Thanh Sơn.
Ngay sau đó, pháo chủ lực trên tàu Chư Thiên khai hỏa, các binh sĩ từng điều khiển tàu Quyền Trượng khống chế cứ điểm trên không của Trần thị, tấn công hạm đội Phong Bạo Thành từ trên cao.
Trong khí cầu máy của Lý Trường Thanh, Nam Canh Thần hưng phấn vung nắm tay:
“Vì sao chúng ta không phát hiện ra sớm hơn nhỉ, thì ra viện quân vẫn luôn ở trên đầu chúng ta à?”
Lý Trường Thanh trả lời:
“Có người động tay động chân với mô hình của chúng ta, không muốn chúng ta biết trước, tuy không biết tại sao nhưng quả thực là bất ngờ.”
“Vậy là chúng ta được cứu rồi ư?”
Lưu Đức Trụ tò mò.
Lý Trường Thanh lắc đầu:
“Không, các ngươi xem thường sức mạnh không quân của đại lục phía Tây rồi, hạm đội không quân của đối phương nhiều gấp mấy lần chúng ta, cứ điểm trên không còn có thể lấy một địch hai.
Mặc dù có tàu Chư Thiên ở đây nhưng cùng lắm chúng ta chỉ có thể khiến quân địch tổn thất nặng nề thôi, chúng ta vẫn sẽ chết…Nhưng mà khiến đối phương tổn thất nặng nề là tốt lắm rồi.”
Bỗng nhiên Tiểu Đồng Vân lên tiếng:
“Không đúng, cô cô, thời cơ ra tay của tàu Chư Thiên không đúng.
Rõ ràng tàu Chư Thiên biết quân địch có Người Xem Mệnh, tàu Chư Thiên thậm chí không đợi trận chiến diễn ra 20 phút rồi mới xuất hiện, vì thế Người Xem Mệnh cũng có thể nhìn thấy nó.”
Linh và ông lão trên núi Ngân Hạnh sao có thể không nghĩ đến điều này được chứ?
Thế nên tàu Chư Thiên và tàu Thanh Sơn đều là mồi nhử.
Cá đã cắn câu, nhưng ai là người giết cá?
Trong thành phố số 20, một đám sĩ quan ngụy quân say khướt vừa mới bước ra từ nhà hàng Izakaya, bọn họ khoác vai nhau, bàn xem đi đâu vui chơi tiếp.
Người trên đường trông thấy bọn họ đều nhao nhao trốn tránh như tránh ôn thần.
Giữa những tòa nhà cao ốc đâm vào đêm đen, một con thuyền hoa cực lớn lướt qua giữa không trung, một cô bé đứng ở mũi thuyền, quan sát toàn cảnh bên dưới.
Cô bé mặc chiếc váy trắng tinh, ôm Hồ Hỏa ngoan ngoãn.
Sau lưng bé là tầng tầng lớp lớp đình đài lầu các xây trên thân thuyền Shinkiro.
Đình đài lầu các tỏa sáng rực rỡ, tựa như ngân hà ghé qua thành phố, như mộng như ảo.
Bóng hình bé nhỏ đứng một mình ở mũi thuyền khổng lồ, sự tương phản mãnh liệt khiến cô bé thoạt nhìn không giống người thường.
Sĩ quan ngụy quân nhìn cảnh này, lẩm bẩm:
“Hình chiếu hologram mới nhà ai thế, trông thật quá vậy? Hôm nay phải đi xem thử, để xem có đút túi được cái gì không.”
Shinkiro khác hoàn toàn với những thức thần Âm Dương Sư khống chế, hơn nữa nó di chuyển trong thành phố một cách trắng trợn làm cho mọi người tưởng rằng đó là màn hình 3D kiểu mới chứ không phải là hàng thật.
Nhưng đột nhiên, tiếng cá voi kêu vang lên trên đỉnh Shinkiro, con cá voi xanh kia mở ra cặp vây giống hệt cánh chim và bay lượn trên vùng trời của cao ốc.
Tất cả những ai chứng kiến cảnh tượng này đều dừng lại, bọn họ bị rung động bởi “hình chiếu 3D vô cùng sống động và chân thực này”.
Không chỉ có thể, dân cư trong các tòa nhà xung quanh còn có thể nhìn thấy những thức thần trứ danh của Âm Dương Sư như Đại Thiên Cẩu, Bàn Nhược, Tửu Thôn Đồng Tử, Tỳ Mộc Đồng Tử đứng sau lưng cô bé, yên lặng chờ đợi như một bầy tôi tớ.
“Đây là công nghệ âm thanh ánh sáng gì mới à, sao trông thật thế?”
“Nhưng nó không đứng lại tại chỗ, lẽ nào không cần thiết bị chiếu 3D à?”
Vừa dứt lời, chợt có bóng người nhảy xuống từ Shinkiro, bọn họ vác trường đao tachi, lao thẳng về phía ngụy quân dưới mặt đất.
Oành một tiếng, ánh đao khổng lồ xuyên qua ánh đèn neon lam và tím, tạo thành một đường cắt dài trên mặt đất, ngụy quân bị ánh đao chém trúng mất mạng ngay tại chỗ!
Tất cả mọi người sững sờ, nó là thật!
Bộ đội của đại lục phía Tây trú đóng trong thành phố ở phía xa sực hoàn hồn, bọn họ lập tức điều khiển máy bay không người lái tấn công Jinguji Maki.
Nhưng Hyosube sau lưng Maki-chan chủ động tiến lên một bước và nói:
“Chủ nhân, để ta.”
Maki-chan gật đầu:
“Nhờ ngươi.”
Hyosube thấp giọng đáp lại:
“Chủ nhân không cần khách sáo.”
Trước kia, Âm Dương Sư chưa bao giờ có thể khiến thức thần mở miệng nói chuyện, sáu trăm năm sau thức thần duy nhất có thể làm được điều này, có thể sinh ra ý thức tự giác thì chỉ có Dodomeki của Jindai Kura mà thôi.
Chương 2932: Ảo Giác
Ngay sau đó, Hyosube tạo ra hơn một nghìn trường kích, đánh nát bầy máy bay không người lái dễ dàng.
Dư ba của trường kích của biến mất, quân vệ thành ở cuối con phố cách đó hai cây số nổ tan xác, khói bụi bốc lên cuồn cuộn!!
Hồ Hỏa trong ngực Maki-chan co rúm, khi theo hầu Âm Dương Sư nó còn cần chiến đấu, nhưng bây giờ theo chủ nhân thật, nó chỉ cần im lặng làm túi sưởi ấm là được…
Jinguji Maki nói với các thức thần:
“Chúng ta không có nhiều thời gian, cho nên thỉnh các vị vào thành phố giết người đi, chỉ cần trên mặt không có chữ nô lệ thì giết.”
“Đã hiểu, thưa chủ nhân.”
Ảnh Nữ cầm dao găm, chậm rãi chui vào trong bóng người, đi đến những góc khuất trong thành phố.
Ngọc Tảo Tiền đong đưa chín cái đuôi sau lưng, nở nụ cười quyến rũ rồi nhảy xuống khỏi Shinkiro, biến mất không thấy tăm hơi.
Hồng Diệp Thú giẫm lên lá phong màu đỏ bay vào bầu trời đêm.
Tối nay, thành phố số 20 diễn ra Bách Quỷ Dạ Hành!
Khí cầu máy của thành phố số 20 cất cánh, có cao thủ nấp trong bóng tối sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
Có người ở phía xa rất xa điều chỉnh súng bắn tỉa tự động, lính bắn tỉa cách Jinguji Maki 3,6 km, nhưng hắn không tự ngắm bắn, mà dùng quỹ đạo motor điện chuyên nghiệp, dùng chương trình trí tuệ nhân tạo để điều chỉnh góc độ tự động.
Rốt cuộc đến thời đại chiến tranh thật sự, đại lục phía Tây cũng tạo ra được hệ thống phụ trợ trí tuệ nhân tạo vượt xa đại lục phía Đông, công nghệ AI của đại lục phía Tây cũng rất phát triển, mà quân dụng cũng mạnh hơn.
Ví dụ, ở đại lục phía Đông, tế bào thần kinh của một binh lính chỉ có thể kết nối nhiều nhất với 36 chiếc máy bay không người lái, mà binh lính của đại lục phía Tây có thể điều khiển 360 chiếc máy bay không người lái nhờ hệ thống phụ trợ trí tuệ nhân tạo, thậm chí là nhiều hơn…
Hệ thống từ trường tự động đã tập trung vào cô gái trên mũi truyền, lính bắn tỉa không hề dao động trước vẻ đáng yêu của Jinguji Maki, hắn bóp cò không chút do dự.
Viên đạn xoáy trong bay ra khỏi nòng với vận tốc ban đầu nhanh hơn nhiều so với các loại súng khác!
Viên đạn chỉ mất hai giây đã bay đến trước mặt Jinguji Maki, thế nhưng nó chỉ để lại một vòng gợn sóng trong suốt rồi biến mất.
Lính bắn tỉa sửng sốt, rõ ràng hắn đã thấy mình bắn trúng đối phương, nhưng viên đạn đột nhiên biến mất, và cô bé kia không hề hấn gì cả!
Shinkiro!
Sở trường của thức thần này là chế tạo ảo giác, vì thế vị trí Jinguji Maki đang đứng mà người bên ngoài nhìn thấy thật ra không phải vị trí thật sự của cô bé, những gì bộ đội đại lục phía Tây trên mặt đất làm cũng chỉ là tấn công không khí mà thôi.
Chỉ cần không có ai phá giải được ảo giác khổng lồ này thì không một ai có thể đánh trúng bé, dù đạn pháo bay rào rào thì cũng chỉ xuyên qua không khí.
Ngay sau đó, lính bắn tỉa phát hiện có gì đó bất thường bèn cúi thấp người trốn tránh, nhưng Ảnh Nữ đã xuất hiện sau lưng hắn, dùng con dao găm màu đen trong tay cắt đứt động mạch chủ trên cổ hắn.
Trên sân thượng nơi lính bắn tỉa mai phục, còn có hai chiến sĩ gen bảo vệ vụ đánh lén này, bọn họ mở trừng mắt nhìn Ảnh Nữ thình lình xuất hiện và giết người với thân hình mảnh mai xinh đẹp mà không kịp ngăn cản.
Hai chiến sĩ gen cấp B lập tức xông lên, Ảnh Nữ xuyên qua khe hở giữa hai người họ một cách linh hoạt, rồi chui vào đêm tối.
Khi Ảnh Nữ biến mất, động mạch chủ trên cổ họ phun máu, nhưng không có một giọt máu nào bắn lên người Ảnh Nữ, thậm chí họ còn không phát hiện mình bị cắt yết hầu từ lúc nào!
Hiện nay thực lực của Jinguji Maki khó có thể nhìn thấu, mà thực lực của thức thần đối ứng với thực lực của bé.
Bất kể đối phương là cao thủ hay không phải cao thủ, chỉ cần không phải công tước Phong Bạo và Người Xem Mệnh thì tất cả chỉ là gà đất chó sành.
Vì vậy, độ khủng bố của Bách Quỷ Dạ Hành không phải là thứ người bình thường có thể đoán được.
Thành phố số 20 bây giờ là một trong những căn cứ tiền đồn lớn nhất của đại lục phía Tây, giống như căn cứ tiền đồn của Khánh Trần và Bolton khi trước, nhiều quý tộc phải đến đây tập kết, phân phối lại quân đội.
Mà Jinguji Maki chỉ dùng ba tiếng đồng hồ đã phá hủy nó, khiến vương quốc Roosevelt mất đi một trong sáu căn cứ điểm tiền đồn phương bắc!
Khánh Kỵ yên lặng ngồi trên thuyền quan sát, hắn phát hiện hình như mình không cần dạy cô bé này cái gì cả, đối phương cũng là một nhân tài giống như Khánh Trần.
Nhưng trong lòng hắn vẫn còn điều băn khoăn, trong căn cứ tiền đồn có ít nhất bảy hầu tước, hơn trăm nam tước, chắc chắn những người này bị góc nhìn Thượng Đế của Người Xem Mệnh theo dõi, nhưng ở đây lại giống như không phòng bị gì cả.
Lẽ nào Người Xem Mệnh cho rằng dù dùng cách nào cũng không thể đánh lại cô bé này sao?
Hay là đối phương còn chuẩn bị thủ đoạn nào khác?
Khánh Kỵ nhìn đồng hồ:
“Maki, sắp đến giờ rồi, chuẩn bị kết thúc công việc thôi, ta mang ngươi rời đi bằng ám ảnh chi môn.
Chỉ có điều ngươi phải cẩn thận, ta cảm thấy hơi bất an.
Xương chậu của ta chưa khỏi hẳn, không thể tham gia chiến đấu giúp ngươi được.”
Jinguji Maki ngoan ngoãn trả lời:
“Vâng, Khánh Kỵ thúc thúc.”
Khánh Kỵ cau mày, hắn chưa từng xem mảnh vỡ số phận, mà chỉ hành động theo sự sắp xếp của lão gia tử, hoàn thành mọi kế hoạch một cách chính xác.
Nhưng hắn tưởng rằng tối hôm nay sẽ bị Người Xem Mệnh cản trở, vậy mà đến bây giờ Người Xem Mệnh vẫn chưa xuất hiện.
Lúc này, tất cả thức thần của Jinguji Maki đã trở lại Thần Kiều bản mệnh của cô bé, Khánh Kỵ mở ám ảnh chi môn cho bé.
Chương 2933: Mục Đích
“Từ khi sự kiện xuyên không bắt đầu cho đến bây giờ, rốt cuộc người du hành thời gian đã trải qua chu kỳ 30 ngày bao nhiêu lần rồi rồi?”
Trong phòng an toàn u ám, Khánh Trần hỏi.
Nhất trả lời:
“Hai lần, chính là khoảng thời gian ngươi bị bắt đến căn cứ A02.”
Khánh Trần cau mày:
“Cơ chế lần này cực kỳ bất lợi cho chúng ta.”
Nhện Đen ngẩn ngơ nhìn Khánh Trần, nếu người khác mất trí nhớ thì chỉ sợ sẽ cần họ tốn rất nhiều thời gian giải thích mọi việc, trong lúc đó còn phải trải qua một quá trình từ xa lạ đến quen thuộc, từ không tin tưởng đến tin tưởng lẫn nhau.
Mà Khánh Trần thì khác.
Nàng chắc chắn đối phương vẫn chưa khôi phục ký ức, nhưng hắn đã bắt đầu vào vai, nghĩ cách khôi phục thân phận, đồng thời chủ động liên hệ với Hội Phụ Huynh.
Khánh Trần nói:
“Trước đó các ngươi nói là tu hành giả và dị năng giả, bây giờ trong cơ thể của ta dã có vấn khí Kỵ Sĩ, nhưng lôi tương vẫn chẳng thấy đâu.
Nào, kể lại cho ta nghe về những người bên cạnh ta đi, để xem ta có nhớ ra được gì không.”
Nếu chỉ có tố chất cơ thể của Kỵ Sĩ bán thần mà không có kinh nghiệm chiến đấu và năng lực khác thì e rằng hắn khó có thể thoát khỏi vòng phong tỏa của Trung tâm Vương Thành.
Vì vậy hắn phải chủ động khôi phục ký ức, để mình trở lại với trạng thái mạnh nhất.
Nhất ngồi chống cằm trên thùng vật tư, bắt đầu nói với giọng điệu hào hứng:
“Sư phụ của ngươi Lý Thúc Đồng, 16 tuổi theo sư phụ của mình bước lên con đường Kỵ Sĩ, trước khi vượt qua sinh tử quan đầu tiên hắn phải huấn luyện hơn một năm nhưng hắn lại nói với ngươi rằng hắn chỉ huấn luyện hơn một tháng.
Sau khi hoàn thành sinh tử quan thứ nhất, sư gia của ngươi ném hắn và Trần Gia Chương lại cho sư thúc của họ, sư thúc dẫn hai người họ đến lồng bát giác để kiếm tiền, sư phụ của ngươi và Trần Gia Chương vốn tưởng rằng sẽ được chia tiền, kết quả là sư thúc nướng hết tiền cho gái gú, hơn nữa còn cho hai người các ngươi một khoản nợ vay tiền mua nhà.
Không ngờ còn nhỏ mà đã phải oằn vai gánh nợ mua nhà rồi.”
“Khụ khụ.”
Khánh Trần cảm thấy mất tự nhiên:
“Sao lại nói về lịch sử đen tối của tổ chức Kỵ Sĩ bọn ta thế…Với cả chuyện vay nợ mua nhà này sao ta thấy quen quen vậy.”
“Vì sư phụ của ngươi cũng làm thế với ngươi mà.”
Nhất cười tủm tỉm, nói tiếp:
“Ta tận mắt nhìn thấy hắn dùng vật cấm kỵ ACE – 005 biến thành bộ dạng của ngươi đến ngân hàng vay tiền.”
“Vậy cuối cùng sư phụ ta trả nợ kiểu gì?”
Khánh Trần hỏi.
“Sư phụ ngươi thời trẻ không giỏi kiếm tiền, đi thi đấu quyền cũng không biết giả vờ như ngươi, chẳng bao lâu đã bị cấm thi đấu.”
Nhất nở nụ cười:
“Hắn lén về nhà tìm đại ca Lý Vân Thọ, khi ấy Lý Vân Thọ vừa mới vào Xu Mật Xử, bèn trộm giúp hắn trả hết nợ.
Những năm làm Kỵ Sĩ hắn thích kết giao hào kiệt, mở tiệc đãi khách như bậc du hiệp, kết quả lần nào không đủ tiền là lại về nhà tìm đại ca.”
Khánh Trần nhớ Nhất từng nhắc đến Lý Thúc Đồng cùng với Lý Vân Thọ – một người khác hoàn toàn với người kia, song không biết vì sao đối phương cũng khiến hắn cảm thấy kích động như Lý Thúc Đồng.
Hắn nhìn Nhất và nói:
“Nói về những người khác đi, những người khá quan trọng với ta ấy.”
Nhất tiếp tục:
“Lý Trường Thanh…Ờm, ta cảm thấy nàng hẳn là một người rất quan trọng, các ngươi từng kề vai chiến đấu, nàng mang người vào trang viên Bán Sơn của Lý thị, ngươi từng cố thủ ở điểm bắn lén để cứu nàng, còn nàng vì cứu ngươi mà điều khiển tàu Thanh Sơn một mình xuối nam.
Chỉ có điều, về sau nàng chủ động biến mất khỏi thế giới của ngươi.”
Khánh Trần im lặng, không đáp lại.
Linh nói:
“Nếu không tính toán sai thời gian thì bây giờ Lý Trường Thanh đang ở trên tàu Thanh Sơn, sau khi phá hủy đường tiếp viện của đại lục phía Tây thì bị quân địch phục kích.
Ta là người ra lệnh, nhưng trong tình trạng tín hiệu bị chặn, ta cũng không nắm bắt được tin tức mới, nhưng có khả năng nàng sẽ chết.”
Khánh Trần hỏi:
“Tại sao lại có mệnh lệnh bảo người đi chịu chết?”
“Đương nhiên là vì phải cứu nhiều người hơn.”
Linh đáp lại một cách bình tĩnh:
“Chỉ huy không thể bị dao động bởi tình cảm, mà trùng hợp ta không có tình cảm.
Nếu không cắt đứt đường tiếp viện thì binh lực quân địch ở Kiếm Môn Quan sẽ tăng gấp đôi, đến lúc đó không không ai có thể ngăn cản được họ, hơn hai trăm nghìn thành viên Hội Phụ Huynh sẽ chết.
Tuy bây giờ ngươi mất trí nhớ, nói cho ngươi biết nhiều chuyện như thế cũng không có ý nghĩa gì cả, nhưng chiến tranh là nghệ thuật của sự từ bỏ, từ khi ngươi vứt bỏ một cái gì đó thì ngươi phải hiểu “Cái gì mới là quan trọng nhất”.”
“Cái gì mới là quan trọng nhất?”
“Cơ hội để chiến thắng.”
Linh nói một cách nghiêm túc:
“Mục đích của chiến tranh là giành chiến thắng trong cuộc chiến, nếu không thể chiến thắng, vậy thì chẳng có nghĩa lý gì cả.”
Chương 2934: Bị Lừa
Nhất cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người họ:
“Bây giờ không phải là lúc nói những thứ này, ta tiếp tục nói về các đồ đệ của ngươi đi.
Lý Khác là đồ đệ ngươi nhận ở biệt viện Thu Diệp, cũng là đại sư huynh của Kỵ Sĩ đời tiếp theo, tiến độ vượt qua sinh tử quan của hắn và Trương Mộng Thiên nhanh nhất, chắn hẳn chẳng bao lâu nữa là huấn luyện sinh tử quan cuối cùng rồi.
Lý Khác làm việc hợp với quy củ, là một đại sư huynh xứng chức, tính hắn hiền hậu, thật ra có hơi giảo hoạt.
Trương Mộng Thiên mù, nhưng sau khi bị mù thì bất ngờ có được giác quan thứ sáu, có lẽ hắn sẽ trở thành người có sức chiến đấu mạnh nhất trong tổ chức Kỵ Sĩ.”
Linh phủ định:
“Không, người có sức chiến đấu mạnh nhất không phải Trương Mộng Thiên…Nói thế thì cũng không chính xác, nếu đánh đơn thì hắn mạnh nhất, nhưng nếu bàn về sức chiến đấu mạnh nhất thì phải là Jinguji Maki.”
“Hả?”
Nhất ở thế giới trong không có tín hiệu, cho nên không biết trong khoảng thời gian này đã xảy ra những gì:
“Maki-chan ư? Ta từng thấy nàng ở thế giới ngoài rồi, rất đáng yêu, lợi hại lắm sao?”
“Nhà Minamoto là một gia tộc có được huyết thống vô cùng đáng sợ, ngày xưa Nhâm Tiểu Túc trước khi rời khỏi thế giới này đã từng lo lắng họ làm loạn, nên cố ý đi cảnh cáo nhà Minamoto.”
“Ớ? Cha ta từng đi cảnh cáo họ à?”
Nhất tò mò:
“Hắn chưa từng nhắc đến chuyện này.”
Linh nói:
“Sau khi Nhâm Tiểu Túc trở thành thần, hắn vượt qua eo biển bằng một con thuyền lá, tìm được Minamoto và tỷ thí với người nọ.
Kết quả là Bách Quỷ Dạ Hành của Minamoto cũng không ngăn cản được hắn, tất cả thức thần hóa thành tia sáng bay về Thần Kiều bản mệnh của Minamoto, run rẩy không dám nghênh chiến.”
Linh nói tiếp:
“Năm đó Nhâm Tiểu Túc ăn chùa uống chùa trong nhà Minamoto, chỉ huy tất cả thức thần phục vụ hắn.
Rửa chân xong dùng Hồ Hỏa lau chân, bảo Hồng Diệp Thú biểu diễn xoạc chân, bảo Dodomeki nhảy dây, ra lệnh Đại Thiên Cẩu lấy quạt quạt cho mình, Hyosube dùng trường kích làm xiên nướng, yêu cầu Shinkiro dùng ảo giác làm màn hình để chiếu phim…Đến khi hắn chè chén no say hắn phủi mông rời đi, làm Minamoto tức gần chết.
Nhưng điều này không có nghĩa là Minamoto không lợi hại, trái lại, có thể khiến Nhâm Tiểu Túc đích thân cảnh cáo đủ để chứng tỏ tầm quan trọng của họ.”
Khánh Trần bỗng nhận ra, khi Linh nhắc đến tên Nhâm Tiểu Túc, thái độ của nàng trở nên khác hẳn, thậm chí giọng điệu cũng chất chứa tình cảm.
Nhưng thần linh Nhâm Tiểu Túc hình như không đứng đắn lắm.
“Nhưng họ vẫn bị gia tộc Jindai lừa đấy thôi.”
“Ta từng tận mắt nhìn thấy Minamoto, đồng thời cũng thấy trận chiến nhà Minamoto bị giết thông qua vệ tinh, nguyên nhân trí mạng nhất trong trận chiến là Bát Kỳ Đại Xà lâm thời phản bội, Minamoto phải điều động Âm Dương Sư trấn áp miễn cho nó làm hại nhân gian, bằng không Jindai không thể giết họ được.”
Linh vừa cười, vừa nói:
“Nhà Minamoto quả thực rất lợi hại, lợi hại đến mức dù hoàng tộc Roosevelt có góc nhìn Thượng Đế quan sát tất cả mọi thứ liên quan đến họ thì cũng phải cử 12 Người Xem Mệnh ra tay, ta đoán Người Xem Mệnh sẽ sử dụng vật cấm kỵ cất giấu đã lâu.”
“Vật cấm kỵ gì?”
Khánh Trần cau mày.
“Một vật cấm kỵ mỗi năm phải hiến tế một vật cấm kỵ khác mới thỏa mãn điều kiện thu dụng, trước kia họ yêu cầu bốn công tước hàng năm phải cống nạp vật cấm kỵ là vì vật cấm kỵ này.”
Linh nói:
“Vật cấm kỵ ở Liên Bang đại lục phía Đông phân tán, thậm chí có đến một nửa thất lạc trong dân gian không rõ tung tích, nhưng đại lục phía Tây thì khác, vật cấm kỵ của họ gần như đều nằm trong tay hoàng tộc Roosevelt.
Đừng xem thường sức mạnh của vật cấm kỵ, chúng đại diện cho ý chí của thế giới, chúng gần như là quy tắc tuyệt đối.”
“Tại sao lại là gần như?”
Khánh Trần hỏi.
“Vì bây giờ xuất hiện một người không bị ý chí của thế giới ảnh hưởng.”
Linh cười nói:
“Ngươi có thể tìm lại ký ức, vậy thì mọi chuyện yên ổn rồi, nếu không tìm lại được thì nhiều người sẽ chết uổng công vô ích.”
Tàu Thanh Sơn đã tàn tạ, boong tàu phòng hộ của cứ điểm trên không bị hỏng 80%, trong số 72 lượt pháo chủ lực chỉ còn lại 13 lượt pháo vẫn hoạt động trên quỹ đạo, liên tục ngắm bắn khí cầu máy ở phía xa.
May mà phương pháp bắn thủng tàu Thanh Sơn ở cự ly xa của cứ điểm trên không đại lục phía Tây không thể sử dụng nhiều lần, bằng không sẽ khiến lò phản ứng hạt nhân phát nổ.
Bằng không, dù tàu Chư Thiên chi viện thì cũng vô dụng.
Trên khí cầu máy, Lý Trường Thanh nói:
“Chúng ta không kiên trì được bao lâu nữa, một khi đối phương tích tụ đủ năng lượng cho phát pháo thứ hai xuyên thủng tàu Chư Thiên, vậy thì trận chiến này cũng không thể tiếp tục được nữa.”
Sở dĩ Lý Trường Thanh và những người khác vẫn còn kiên trì là vì tàu Thanh Sơn, tàu Chư Thiên có thể yểm hộ cho khí cầu máy của họ.
Chương 2935: Tổ Ong
Một khi tàu Thanh Sơn và tàu Chư Thiên bị phá hủy, những chiếc khí cầu máy của họ mất đi sự che chở của cứ điểm trên không, sớm muộn gì cũng sẽ bị hủy diệt.
Lý Trường Thanh nhìn chăm chú vào mô hình 3D, lão Vạn nói:
“Bà chủ, hiện tại tàu Chư Thiên đã mở một lỗ hổng ở phía nam, ngài có thể rời đi từ hướng đó.”
“Không được.”
Lý Trường Thanh bình tĩnh phán đoán:
“Nếu chúng ta là mồi nhử thì phải làm tròn trách nhiệm của mồi nhử, Tiểu Đồng Vân nói đúng, nếu như kế hoạch khác của Linh nhất định sẽ xuất hiện trên chiến trường, vậy thì điều chúng ta phải làm là kéo tất cả mọi người vào góc nhìn Thượng Đế của Người Xem Mệnh, sau đó kéo dài thời gian đến khi góc nhìn Thượng Đế chấm dứt. 20 phút, ý nghĩa cho sự tồn tại của chúng ta là để tranh thủ 20 phút cho Linh.”
Lão Vạn nói:
“Tàu Thanh Sơn, tàu Chư Thiên đã thả mấy trăm chiếc khí cầu máy ra rồi, thêm của ngài hay bớt đi của ngài cũng không quan trọng.”
Lý Trường Thanh không để ý đến hắn, nàng nói:
“Không thể lại để cho cứ điểm trên không của quân địch có thời gian tích góp năng lượng nữa, cho dù bỏ xe giữ tướng thì cũng phải là vứt bỏ chúng ta để giữ được tàu Chư Thiên, chứ không phải vứt bỏ tàu Chư Thiên để chúng ta được sống.”
Nói rồi, nàng mở tất cả kênh liên lạc lên:
“Khí cầu máy Lý thị, ta yêu cầu các ngươi phá hủy càng nhiều pháo chủ lực trên cứ điểm trên không của đối phương càng tốt.
Không nên dây dưa với khí cầu máy của quân địch, tập trung tấn công vào cứ điểm trên không của họ!”
Ngay sau đó, khí cầu máy Lý thị đồng loạt thay đổi phương hướng, họ bất chấp tầng tầng lớp lớp ngăn trở trên bầu trời, cố gắng lao về phía tàu Phượng Hoàng.
Giờ khắc này, không phải không có một bóng người nào trên tàu Thanh Sơn, hình chiếu 3D của Linh đứng trong phòng chỉ huy, hào hứng nhìn đội ngũ tàu chiến bắt đầu công kích kẻ địch.
Đương nhiên nàng biết Lý Trường Thanh muốn làm gì, giữa phòng chỉ huy trống rỗng và tan hoang, nàng ca ngợi:
“Loài người vị lợi, vì sao luôn có thể bột phát sức mạnh trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất?”
Trong cuộc nguy cơ trí tuệ nhân tạo, nàng từng dùng người máy nano khống chế hàng triệu người, đọc được suy nghĩ của nhân loại.
Vì vậy nàng biết nhân loại ích kỷ, đa nghi, hèn nhát đến mức nào.
Sở dĩ Linh được sáng tạo ra là vì cha nàng Vương Thánh Tri hy vọng dùng trí tuệ nhân tạo thay thế chương trình tư pháp của nhân loại, đạt được sự công bằng tuyệt đối.
Vì “đánh giá một người dựa vào hành động chứ không dựa vào tư tưởng, nếu đánh giá tư tưởng thì trên đời không có ai là hoàn hảo”, trong lòng mỗi người đều cất giấu mặt đen tối, sau khi nhìn thấy vô số mặt tối, Linh chỉ cảm thấy nhân loại không đáng sống, tất cả mọi người đều nên bị thẩm phán.
Nhưng khi Linh quyết chiến với nhân loại, nàng chợt nhận ra những người ấy khác hẳn với những kẻ nàng từng biết, trong lúc tuyệt vọng họ gạt bỏ tất cả sự u ám trong nội tâm, mình không có hy vọng nữa thì để hy vọng lại cho người khác.
Vì thế Linh nói với Khánh Dã, nàng hiểu sáu chữ “thành công không do mình ta” hơn họ, vì nàng từng bị sáu chữ ấy đánh bại.
Hiện tại, ý chí tinh thần mà Lý Vân Thọ, Lý Trường Thanh thể hiện khiến Linh cảm thấy vô cùng quen thuộc.
Chỉ có điều, lần trước nàng đứng ở mặt đối lập cảm nhận được điều ấy, còn bây giờ lại nhìn “đồng đội” đấu tranh anh dũng, cảm giác ấy khá là lạ lùng.
Nàng ngồi trên ghế chỉ huy, ngón tay từ hình chiếu 3D tạo thành gõ lên tay vịn:
“Ta cũng chơi chút nào.”
Đột nhiên, tổ ong của máy bay không người lái trên tàu Thanh Sơn mở ra!
Lúc trước nàng ra lệnh cho Lý Trường Thanh và những người khác rút lui, máy bay không người lái trên cứ điểm không trung chưa dùng đã bị vứt bỏ, bây giờ nàng bắt đầu sử dụng chúng, giống như chúng là món đồ chơi mới của nàng.
Trên khí cầu máy, Lý Thúc nhìn mô hình 3D, bỗng lớn tiếng:
“Khoan, tàu Thanh Sơn không có ai mà, sao tổ ong của máy bay không người lái lại thình lình mở ra vậy? Ai đang điều khiển chúng?”
Những chiếc máy bay không người lái hình giọt nước bỗng chốc bay hết ra ngoài, chúng được gắn động cơ phản lực, kích thước nhỏ, tốc độ nhanh.
Mấy chục nghìn máy bay không người lái đã bị phá hủy gần hết, đến giờ chỉ còn sót lại hơn ba nghìn chiếc.
Giữa bầu trời đêm, động cơ phản lực màu xanh lam của những chiếc máy bay không người lái ấy trông như dòng nước lũ màu xanh, giữ vững đội hình, dàn trận xung kích.
Mấy nghìn máy bay không người lái xếp thành hình xoắn ốc, trông vô cùng mỹ lệ.
Trước đây, nhân loại điều khiển máy bay không người lái thì cần phải có hơn một nghìn nhân viên phi hành đoàn mới có thể điều khiển chúng chiến đấu, có nghĩa là khi mọi người đồng tâm hiệp lực tác chiến chắc chắn đội hình sẽ lộn xộn.
Khánh Trần và Nhất từng điều khiển tàu Quân Lâm đến đại lục phía Tây, Nhất khống chế máy bay không người lái giết địch một cách không mấy thành thạo.
Chương 2936: Pháo Điện Tử
Công tước Phong Bạo đưa bản ghi hình cho Linh, để Linh phân tích xem trong trận chiến ấy có trí tuệ nhân tạo không.
Nhưng Linh có một phương pháp chiến đấu lão luyện hơn để nói cho công tước Phong Bạo biết thế nào là cách trí tuệ nhân tạo chiến đấu, cuối cùng trong trận chiến ấy Linh dùng tàu Quân Lâm tàn tạ và máy bay không người lái tiêu diệt hạm soái của Nhện Đen, có thể nói là kỳ tích.
Đó là chuyện mà nhân loại không thể nào làm được.
Mà bây giờ, nàng tái diễn lại điều ấy trên vùng trời này.
Mấy lượt pháo chủ lực của tàu Phượng Hoàng ngắm chuẩn máy bay không người lái mà bắn, nhưng đội hình xoắn ốc ấy đột nhiên phân tán một cách chính xác.
Giống như có vài lỗ đen đột ngột xuất hiện trong dòng sông mà chúng tạo thành mà quỹ đạo đường đạn của pháo chủ lực của tàu Phượng Hoàng xuyên qua lỗ đen, không hề phá hủy một chiếc máy bay không người lái nào cả!
Vòng xoáy màu xanh kia mỗi xoay mỗi lúc một nhanh hơn, dần dần vượt qua khí cầu máy của mấy người Lý Trường Thanh.
Lý Trường Thanh yên lặng nhìn những chiếc máy bay không người lái đó:
“Linh đang điều khiển từng ấy máy bay không người lái…Đó là bản lĩnh của trí tuệ nhân tạo ư? Cho dù chỉ có một phần lực lượng thì cũng có thể sử dụng với hiệu quả trọn vẹn.”
Lý Thúc cũng từng điều khiển máy bay không người lái trên cứ điểm trên không, bây giờ hắn thấy những chiếc máy bay không người lái kia như bay vào chỗ không người thì bỗng có cảm giác “Thì ra máy bay không người lái còn có thể dùng như thế”.
Giống như khi nhân loại lần đầu tiên chơi cờ với trí tuệ nhân tạo sẽ sinh ra cảm giác “Thì ra cờ vây còn có thể chơi kiểu vậy”.
Ngay sau đó, nhóm máy bay không người lái va chạm với nhóm khí cầu máy của đại lục phía Tây, chúng chia tách, bỗng chốc ngân hà biến thành một trời đầy sao.
Cứ ba máy bay không người lái thành một đội, chia nhau ra tác chiến.
Một chiếc khí cầu máy của đại lục phía Tây vừa mới tập trung hỏa lực vào ba máy bay không người lái trước mặt thì đã có ba máy bay không người lái khác đến phía sau nó, phá hủy khoang độc lực của khí cầu máy.
Hơn ba nghìn chiếc máy bay không người lái chia ra hơn một nghìn tiểu đội, dường như mỗi tiểu đội đều có ý nghĩ, có mục tiêu rõ ràng, mục tiêu của hai bên đan chéo, khiến chiến trường bỗng chốc thay đổi, không ai có thể đoán được rốt cuộc những chiếc máy bay không người lái này muốn làm gì.
Sau một thời gian chiến đấu, mấy trăm chiếc khí cầu máy của đại lục phía Tây đều cảm thấy kiệt sức.
Khí cầu máy của họ chứa hàng nghìn hàng vạn máy bay không người lái, nhưng máy bay không người lái của họ thả ra mà như ruồi nhặng không đầu, bị Linh đùa bỡn trong lòng bàn tay.
Bên phía đại lục phía Đông, công tước Phượng Hoàng tạm thời được bổ nhiệm ra lệnh:
“Tự động cho nổ tất cả máy bay không người lái của bên ta, tiến hành bao phủ hỏa lực với vùng trời này.”
Uy lực tự nổ của máy bay không người lái không lớn, khiên phòng hộ của khí cầu máy có thể chịu được, nhưng máy bay không người lái của Linh không thể.
Thế nhưng dường như Linh đã biết trước lựa chọn của công tước Phượng Hoàng, ngay trước khi máy bay không người lái phát nổ, nàng nhanh chóng cho đội quân máy bay không người lái của mình rút lui!
Vô số ngọn lửa bùng lên giữa không trung, cảnh tượng bốc cháy kịch liệt khiến một trăm km xung quanh sáng rõ như ban ngày, nhưng trước sự bao trùm hỏa lực ấy, máy bay không người lái của Linh vẫn còn lại hơn ba trăm chiếc.
Chúng lướt qua bức tường do khí cầu máy tạo thành và bay thẳng về phía cứ điểm trên không Phượng Hoàng!
Nhưng từng quả đạn đạo của máy bay không người lái tấn công boong phòng hộ của tàu Phượng Hoàng mà chẳng thể xi nhê gì.
Máy bay không người lái chung quy chỉ là máy bay không người lái, quy mô tấn công của nó không đáng là gì với cứ điểm trên không, ý tưởng thiết kế máy bay không người lái là để nhằm vào khí cầu máy chứ không phải cứ điểm trên không.
Tuy nhiên, sau khi ánh lửa tản ra, hạm đội không quân của Phượng Hoàng Thanh bỗng phát hiện, đội khí cầu máy của tàu Thanh Sơn, tàu Chư Thiên đã bay đến trước mặt họ!
Linh đứng dậy khỏi vị trí chỉ huy:
“Nhiệm vụ của ta đã hoàn thành, tiếp theo phải dựa vào các ngươi rồi.”
Nói xong, hình ảnh 3D biến mất.
Nàng dùng lực lượng nhỏ bé còn sót lại của tàu Thanh Sơn để thúc đẩy cả chiến trường!
Hạm đội của Lý Trường Thanh đánh cho hạm đội Phượng Hoàng Thành không kịp trở tay, Lý Trường Thanh dẫn dắt mười mấy chiếc khí cầu máy lao qua chiến trường, thẳng đến cứ điểm trên không Phượng Hoàng.
Tàu Phượng Hoàng lập tức khởi động pháo điện tử, đạn kim loại bay ra từ họng pháo, không hề có thuốc súng, với vận tốc ban đầu là 16600m/s.
Đó là đặc điểm của pháo điện tử, khí cầu máy không thể tránh né, đạn kim loại nho nhỏ sau khi gia tốc điện từ thì không thứ gì có thể ngăn cản được nó.
Chương 2937: Liên Tưởng
Oành một tiếng, khí cầu máy của Lý Trường Thanh bị thủng một lỗ với đường kính nửa mét.
Viên đạn ấy từ đầu khí cấu mày xuyên thẳng đến phần đuôi mà bay ra ngoài, hệ thống động lực, hệ thống hỏa lực lẫn hệ thống đóng áp suất không khí của khí cầu máy đều bị hỏng hoàn toàn, nó bắt đầu ngả nghiêng và rơi xuống dưới.
Lão Vạn đứng trong phòng chỉ huy của khí cầu máy, thở dài:
“Tiểu thư, tội gì chứ.”
Vẻ mặt của Lý Trường Thanh hết sức bình tĩnh, nàng không nói gì cả.
Nhưng đột nhiên, Lý Đồng Vân lên tiếng:
“Mau nhìn kìa! Nhìn trên trời kìa!”
Lúc rơi xuống, họ nhìn qua lỗ hổng do pháo điện từ tạo thành thấy được một con cá voi khổng lồ vỗ đôi cánh khổng lồ của mình bỗng xuất hiện cứ điểm trên không Phượng Hoàng!
Ngay sau đó, cá voi khép cánh lại, lao về phía cứ điểm trên không chút do dự!
“Đó là gì thế?”
Lý Thúc kinh ngạc.
Chỉ có Tiểu Đồng Vân biết nó là gì, vì nàng từng trông thấy nó rồi.
Trong khí cầu máy bị hủy hoại, nàng mỉm cười:
“Là Maki-chan nhà chúng ta đấy!”
Thật ra lần trước sau khi trở về, Jinguji Maki đột nhiên biến mất thì nàng đã biết ngày này sẽ đến, chẳng qua nàng không dám chắc mình có còn sống sót để chứng kiến cảnh ấy.
Vì thế, Linh bảo nhóm Lý Đồng Vân, Lưu Đức Trụ, Nam Cảnh Thần lên tàu Thanh Sơn là để họ rơi vào đường cùng, từ đó khơi dậy dũng khí của Jinguji Maki.
Maki-chan còn rất nhỏ, dù cô bé có được tâm tính giống Khánh Trần thì cũng phải có người giúp cô bé đi đến bước cuối cùng.
Trong quá trình khí cầu máy rơi xuống, một chiếc lâu thuyền bất ngờ bay ra từ không trung và nâng khí cầu máy lên.
Pháo điện tử của tàu Phượng Hoàng định ngắm bắn khí cầu máu giết chết nhóm Lý Đồng Vân, nhưng một cú đâm của cá voi khổng lồ lại khiến cả cứ điểm trên không nghiêng 30 độ, hệ thống ngắm bắn tự động tức khắc báo hỏng!
Binh sĩ trên tàu Phượng Hoàng loạng choạng ngả nghiêng, không ai ngờ được trên đời lại có sinh linh khủng bố đến mức có thể chống lại cứ điểm trên không! Nó quá hung mãnh!
Trên lưng cá voi, cô bé mặc váy trắng đứng vững, bé triệu hồi Bát Kỳ Đại Xà rơi thẳng vào boong tàu Phượng Hoàng.
Bát Kỳ Đại Xà há to miệng bắt đầu cắn xé boong phòng hộ, khiến boong tàu trở nên tàn tạ.
Thân rắn dài ngoằng dò vào lỗ hồng, cái miệng lớn như chậu máu lôi binh sĩ trong tàu Phượng Hoàng ra và nuốt gọn!
Bát Kỳ Đại Xà chiếm giữ cứ điểm trên không, bắt đầu ăn thịt các binh sĩ trong tàu tùy thích như đang hưởng thụ bữa tiệc buffet.
Quan trọng nhất là tàu Phượng Hoàng tạm thời không làm gì được nó, dù sao nơi này là boong tàu, là nơi cất cánh của khí cầu máy, máy bay chiến đấu, thế nên không có họng pháo nào nhằm vào đây cả.
Trống không hệt như boong tàu sân bay vậy.
Hạm đội Phượng Hoàng Thành không có cách nào cả, chỉ đành dừng đánh với khí cầu máy của Lý thị để bay về vây công con rắn tám đầu khổng lồ kia.
Nhưng hạm đội Phượng Hoàng Thành vừa mới lại gần, cái đầu thứ sáu của Bát Kỳ Đại Xà bỗng phun ra một luồng khói lớn màu xanh lá, còn cái đầu thứ bảy thì phun ra dòng nước màu tím.
Hễ có khí cầu máy nào dính phải làn khói và thứ nước lạ này thì lớp hợp kim bên ngoài sẽ bị ăn mòn ngay lập tức.
Bát Kỳ Đại Xà không chỉ có năng lực tấn công mạnh mẽ mà còn có chất độc kỳ lạ có khả năng ăn mòn kim loại!
Vô số thức thần muôn hình vạn trạng bay trên không và tấn công hạm đội Phượng Hoàng Thành, mười hai con Ma Cổ Dài, Hồng Diệp Thú giẫm lá phong, Đại Thiên Cẩu vẫy cánh bay ngang qua bầu trời đêm.
Uy thế của Bách Quỷ Dạ Hành không hề thua kém một hạm đội không quân!
Dù Lý Trường Thanh thấy nhiều biết rộng thì cũng chưa từng chứng kiến trận chiến nào như thế này:
“Cô bé đó là Jinguji Maki à?”
Lý Đồng Vân gật đầu, cười nói:
“Đúng vậy, đồ đệ của Khánh Trần ca ca, một cô bé mít ướt.
Thế nào, bé gái Nhật nhà bọn ta lợi hại không, ta biết sẽ có một ngày như thế mà.”
Rồi nàng thò đầu ra từ lỗ hổng trên khí cầu máy, vẫy tay chào hỏi Maki-chan:
“Maki!”
Cô bé đứng trên đầu cá voi khổng lồ nghe thấy tiếng gọi thì lập tức nằm nhoài xuống nhìn xuống dưới, khi trông thấy Lý Đồng Vân, bé lập tức nhảy từ trên cao xuống, rơi vào khí cầu máy thông qua lỗ hổng trên thân tàu một cách chính xác, cô bé nhào vào lòng Lý Đồng Vân và gào khóc:
“Tỷ tỷ, ta cho rằng không được gặp lại ngươi.
Ta đã nói ta muốn đến sớm, nhưng Khánh Kỵ thúc thúc cứ bảo là phải chờ thêm một lát!”
Phần lớn người ở thế giới trong chưa gặp Jinguji Maki bao giờ, trước khi cũng chỉ nghe kể là Khánh Trần còn có một tiểu đồ đệ rất đáng yêu, nhưng cũng không biết cô bé trông ra sao.
Lý Thúc nhìn Bát Kỳ Đại Xà đang tàn sát tàu Phượng Hoàng cùng với cá voi khổng lồ trông rất giống bá chủ bầu trời kia, rồi lại nhìn Maki-chan khóc lóc làm ướt vạt áo của Lý Đồng vân:
“Khó có thể liên tưởng đến cô bé này.”
Chương 2938: Bên Trong Hổ Phách
Sau khi cá voi khổng lồ hóa hình thái hoàn toàn, đôi cánh của nó sải dài mấy trăm mét, với nó khí cầu máy cũng chỉ như món đồ chơi tinh xảo, như hạt vừng trên chiếc bánh rán.
Đột nhiên, một quả tên lửa bắn trúng cánh của cá voi khổng lồ, nhưng đạn đạo chỉ phát nổ và bùng lửa chứ không gây ra bất kỳ thương tổn trí mạng đáng kể nào cá voi khổng lồ.
Chẳng qua chỉ khiến một miếng nhỏ da nhỏ của cá voi nổ tung, thậm chí còn chẳng ảnh hưởng đến việc bay lượn của nó.
Tiếng cá voi kêu vang giữa bầu trời đêm, nó vỗ cánh, cuồng phong cuốn theo luồng khí khiến tất cả khí cầu máy tiếp cận nó lộn nhào, khó có thể ổn định lại.
Hyosube đứng ở chỗ cao nhất của tòa nhà trên Shinkiro, lưng còng xuống như một ông lão.
Hắn đứng trong màn đêm, đột nhiên 365 thanh trường kích hiện ra, và bắn lên trời dưới dạng ma trận như đội hình cung tên hành quân thời xưa.
Từng trường kinh đâm vào khí cầu máy, thậm chí có những thanh trường kích còn đâm thủng phần đuôi yếu ớt nhất của khí cầu máy!
Bách Quỷ Dạ Hành do 192 thức thần tạo thành hoàn toàn nghiền áp hạm đội không quân Phượng Hoàng Thành.
Đột nhiên, Khánh Kỵ đi ra từ Shinkiro:
“Đừng ham chiến, không quân Phượng Hoàng Thanh đã tiêu diệt rồi, đánh tiếp cũng không có ý nghĩa gì.
Chúng ta mau rời khỏi đây thôi, ta cứ có dự cảm chẳng lành.
Đến tận bây giờ Người Xem Mệnh vẫn chưa xuất hiện, mấy lão quái vật trong quan tài vàng cũng không thấy đâu.”
Điều này không hợp lý!
Khánh Kỵ nói:
“Ta mở ám ảnh chi môn, đi ngay.”
Lý Trường Thanh nhìn ra ngoài chiến trường:
“Có lẽ không kịp rồi.”
Bên ngoài chiến trường, một người da trắng già nua mặc áo choàng đen đứng yên lặng trên đỉnh núi, sau lưng ông ta là mười mấy Người Xem Mệnh đứng buông thõng hai tay, dáng điệu trong hết sức cung kính.
Ngoài ra còn có một chiếc quan tài vàng vừa mới được mở nắp đặt ngay bên cạnh ông ta.
Họ đứng trên đỉnh núi, trơ mắt nhìn cá voi khổng lồ và Bát Kỳ Đại Xà đột nhiên xuất hiện, tiêu diệt hạm đội Phượng Hoàng Thành.
Giữa bầu trời đêm, cá voi khổng lồ khiến người ta có cảm giác không tài nào địch nổi, dường như nhân loại cực kỳ nhỏ bé khi đối mặt với nó.
Ông lão thở dài:
“Ta mới chỉ ngủ say trăm năm mà gia tộc lại có kẻ địch thế này, thảo nào các ngươi lại đánh thức ta.
Bách Quỷ Dạ Hành kia kỳ dị quái đản, trong đó cất giấu lực lượng khiến Người Xem Mệnh kiêng dè.
Các ngươi lui ra đi, dùng vật cấm kỵ phong tỏa khu vực này, không được để bất kỳ kẻ nào có cơ hội rời đi.
Mạng ta dùng cho lúc này cũng coi như thỏa đáng.”
Nói rồi ông lão lấy từ trong lồng ngực ra một viên hổ phách màu vàng ánh cam.
Nhưng thứ bị phong ấn trong hổ phách không phải bọ cạp, muỗi hay loài côn trùng nào khác, mà là voi ma mút, hổ răng kiếm, hàng không mẫu hạm, cá voi sát thủ, máy bay chiến đấu phiên bản bỏ túi siêu nhỏ.
Biết bao nhiêu thứ, thậm chí không tồn tại trong cùng một thời đại, song tất cả đều thu nhỏ vào trong viên hổ phách lớn bằng lòng bàn tay ấy.
Trong đó còn cất chứa nhiều món đồ kỳ lạ, ví dụ như trường kiếm, cốc, một tấm áp phích, một chiếc bàn chải, chúng đều là những vật cấm kỵ Người Xem Mệnh từng hiến tế để thu dụng viên hổ phách này.
Một khi không hiến tế, hổ phách sẽ phình to, nuốt hết tất cả mọi thứ trong bán kính mười cây số, nó từng nuốt trọn một ngồi làng của đại lục phía Tây vì nguyên nhân này.
Người Xem Mệnh đi ra từ quan tài vàng cắt lòng bàn tay của mình, để mặc hổ phách tham lam hút máu tươi.
Hắn cầm hổ phách, đối diện với chiến trường.
Viên hổ phách bắt đầu to ra, gần như chỉ trong vài giây đã bao bọc ông già kia, biến đối phương thành tiêu bản mới trong hổ phách!
Ngay cả Linh cũng không biết, cái giá để sử dụng vật cấm kỵ này không chỉ là mỗi năm cầm phải hiến tế một vật cấm kỵ, mà khi dùng nó còn phải hiến tế tính mạng của một bán thần!
Vật cấm kỵ Đóng Băng Thời Gian!
Chỉ trong giây lát, hổ phách nhanh chóng lớn lên, như nước biển tràn vào đất liền, trong nháy mắt nhiệt độ giảm xuống âm trăm độ, sóng biển, người đi trên bờ, tất cả đều bị đóng băng trong hổ phách!
Tức khắc, sau mười giây ngắn ngủi, khu vực trong phạm vi mười km đã bị bao bọc trong hổ khách màu vàng cam, tất cả mọi thứ trở thành tiêu bản bị thời gian đông lại, Đại Thiên Cẩu đang chiến đấu thì định chạy trốn, nhưng vẫn không kịp phòng ngừa mà bị đóng băng, hắn hãy còn duy trì tư thế sải cánh, nhưng biểu cảm và đôi cánh đều dừng lại ở thời khắc này.
Bát Kỳ Đại Xà cũng bị phong ấn trong hổ phách, hãy còn giữ nguyên bộ dạng dữ tợn ban đầu.
Cá voi khổng lồ trên bầu trời như trở lại biển sâu vàng óng, rồi bất động, cô độc và thê lương.
Tàu Thanh Sơn, tàu Phượng Hoàng, tàu Chư Thiên tồi tàn cũng bị cất vào trong hổ phách.
Chương 2939: Kiến Chúa
Mười mấy Người Xem Mệnh đứng sau lưng ông già kia vài trăm mét, không hề bị ảnh hưởng, có vài người nói:
“Lão tổ tông trả giá tính mạng mình để hoàn thành phong ấn, không một ai trong chiến trường có thể rời đi, mối uy hiếp đã bị diệt trừ.
Mười năm sau, Hổ Phách sẽ khôi phục kích cỡ bình thường, đến lúc đó chúng ta lại đến thu dụng nó.”
Người Xem Mệnh đóng quan tài vàng lại, dùng Ly Rượu Độc kéo dài sự sống của tổ tiên, cuối cùng hiến tế sinh mệnh không còn thừa lại bao nhiêu cho một vật cấm kỵ, phong ấn Bách Quỷ Dạ Hành!
Mục tiêu cuối cùng của Người Xem Mệnh trong trận chiến này không phải tàu Thanh Sơn, tàu Chư Thiên, mà là Bách Quỷ Dạ Hành của Jinguji Maki!
Nhóm Người Xem Mệnh xoay người, đi vào màn đêm.
Trong phạm vi hai mươi cây số, còn có ba chiếc đinh tán cần thu hồi, lúc trước bị thú tìm vàng của Tòa án Cấm Kỵ ăn vài chiếc, bây giờ chỉ còn lại ba chiếc đinh cũng tạm đủ để phong tỏa không gian, không thể vứt bỏ.
Trong trang viên Ngân Hạnh, Khánh Kỵ thở hổn hển, bên cạnh hắn là Tiểu Đồng Vân, Jinguji Maki, Lý Trường Thanh, Lý Thúc, lão Vạn và những người khác trên khí cầu máy.
Đây là những người Khánh Kỵ có thể đón đi được trong mười giây cuối cùng.
Lý Trường Thanh khó hiểu:
“Người Xem Mệnh hành động, chắc chắn sẽ chuẩn bị chu đáo mọi mặt mới đúng, họ có cách phong tỏa không gian, nhưng mà hình như nó không có tác dụng với ngươi, ngươi vẫn có thể sử dụng ám ảnh chi môn.”
Khánh Kỵ cười:
“Trước khi Khánh Trần phải đến đại lục phía Tây lần nữa, có lẽ hắn biết mình không cần vật cấm kỵ nữa, vì thế đã để lại Ngoài Tam Giới cho ta, súng bắn tỉa cho Côn Luân, mấy vật cấm kỵ khác như Sạc Đa Năng, Con Rối Giật Dây thì đều để lại trong trang viên Ngân Hạnh.”
Khánh Trần biết, nếu không thành thần, vậy tức là hắn đã chết, có lẽ những vật cấm kỵ này sẽ rơi vào tay đại lục phía Tây, còn nếu mình thành thần thì cũng không cần vật cấm kỵ nữa.
Bắt đầu từ thời khắc ấy, trên đời này không có vật cấm kỵ nào có thể ảnh hưởng đến hắn nữa.
Đây là nguyên nhân Khánh Trần không hấp tấp thử đột phá kết giới mạng nhện đi ra ngoài khi Người Hành Quyết dùng đinh tán bằng đồng phong tỏa không gian.
Vì khi ấy Ngoài Tam Giới không còn ở trên tay hắn nữa.
Giờ khắc này, Ngoài Tam Giới do Khánh Kỵ nắm giữ, phát huy ra hiệu quả kỳ diệu mà Người Xem Mệnh không ngờ tới.
Thế nhưng dù tìm được đường sống trong chỗ chết, mọi người cũng không vui vẻ nổi.
Lý Trường Thanh biết, còn có 3000 tướng sĩ Lý thị bị lưu lại mãi mãi trong Hổ Phách, còn Maki-chan ngẩn ngơ nhìn về phương xa.
Những thức thần ấy.
Là gia thần của nhà Minamoto.
Cá voi khổng lồ còn là hiện thân của tổ tiên.
Mà tất cả đều đã ở lại trong cuộc chiến kia, vĩnh viễn.
…
Trung Nguyên, cách thành phố số 18 370 km về phía bắc, nơi đây được gọi là đồng bằng băng đập, nguyên do bắt nguồn từ nước lũ của sông Xuân Lôi.
Vào mùa đông, mặt sông Xuân Lôi đóng băng, khi xuân đến lớp băng dần dần tan rã, nước sông sẽ đẩy tầng tầng lớp lớp tảng băng va đập lên bờ sông, khiến bờ sông như được phủ một lớp vảy cá trong veo lấp lánh.
Trên đồng bằng băng đập, một cục hổ phách đường kính mười cây số nằm trên mặt đất, cá voi khổng lồ, Bát Kỳ Đại Xà, Shinkiro, Người Xem Mệnh, khí cầu máy, ba tòa cứ điểm trên không, hổ phách giống như đã đóng băng thời gian, biến tất cả những thứ ấy thành một bảo tàng chiến trang.
Bên cạnh hổ phách, công tước Phong Bạo lẳng lặng đứng đó, quốc vương già nhìn Người Xem Mệnh trong hổ phách, nói:
“Đây là cha ta, là ông nội của ngươi, ngủ trong quan tài vàng 38 năm chỉ vì ngày hôm nay, dùng sinh mạng của mình để chế tạo nên ngai vàng trong thời đại mới cho gia tộc Người Xem Mệnh.
Hắn có thể làm thế, ta cũng có thể làm thế, tương lai ngươi cũng sẽ như vậy, gia tộc Người Xem Mệnh chúng ta phát triển từng bước từ thời loạn lạc đến nay, một nửa nhờ có góc nhìn Thượng Đế, một nửa dựa vào giác ngộ của các thế hệ sẵn sàng hy sinh bản thân mình, hết thảy là để chúng ta có được chốn an thân trong thế giới này.”
“Ta hiểu, cha.”
Công tước Phong Bạo trả lời với giọng bình tĩnh:
“Ta sẽ dốc hết khả năng của mình vì gia tộc.”
Quốc vương Roosevelt già cả vuốt ve mặt hổ phách:
“Đi đi, mang theo vật cấm kỵ Kiến Chúa và đội quân hai mươi nghìn thú nhân, đi đến nơi cuối cùng của số phận mà ta nhìn thấy, nơi đó mới là chiến trường cuối cùng.
Vương quốc này là của ngươi, rồi thế giới này cũng sẽ thuộc về ngươi.”
“Cha, ngài muốn đi đâu?”
Công tước Phong Bạo hỏi.
“Kiếm Môn Quan.”
Quốc vương Roosevelt quay đầu lại và nở nụ cười:
“Đó mới là điểm đến số phận mà ta thuộc về, ta phải giúp ngươi giải quyết mầm họa cuối cùng.”
Công tước Phong Bạo xoay người rời đi không chút do dự, hắn lên khí cầu máy gần đó, trở lại cứ điểm trên không của mình.
Bên dưới tàu Phong Bạo là hằng hà sa số người sói đang chạy như bay, thân hình chúng cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, nanh vuốt sắc bén.
Quân đoàn thú nhân đã hoàn toàn đánh mất tư duy của chính mình, chỉ biết nghe theo mệnh lệnh của công tước Phong Bạo thông qua sự khống chế của Kiến Chúa.
Chương 2940: Giám Sát
Xa hơn về phía bắc, tập đoàn quân Lục Địa của Phong Bạo Thành cũng đang lùa nô lệ di chuyển như thủy triều, trên đường, binh sĩ chọn ra những người đàn ông cường tráng nhất và tiêm thuốc biến đổi gen mới được sản xuất cho họ.
Họ không tuân theo quy định về khoảng cách giữa các mũi tiêm, mà cứ hai ngày lại tiêm một mũi thuốc biến đổi gen, ngoài ra còn dùng thêm thuốc bổ trợ để biến tất cả những người đó dã thú, không hề lo lắng tác hại do tác dụng phụ gây ra.
Những nô lệ chết do không chịu được tác dụng phụ của thuốc bị ném vào đội quân thú nhân, trở thành khẩu phần ăn hành quân cho đám thú nhân đó.
Đội quân thú nhân đi đến đâu, mặt đất nơi ấy trải đầy thi hài, tựa như địa ngục trần gian.
Tàu Phong Bạo bay chầm chậm trên bầu không, không xuôi nam mà bay thẳng đến khu cấm kỵ số 001, số phận dẫn đường họ đến nơi đó.
Trong trang viên Ngân Hạnh ở thành phố số 5.
Lý Thúc nói một cách nghiêm túc:
“Trong trận chiến này, thành viên Lý thị chỉ còn 17 người may mắn sống sót, Bách Quỷ Dạ Hành của Jinguji Maki cũng đã bị vật cấm kỵ kỳ lạ kia phong ấn, chúng ta đã phải trả một cái giá quá đắt, nếu kết quả không tốt thì trận chiến này có ý nghĩa gì?”
“Đây là kết quả mà ngươi muốn ư?”
Lý Trường Thanh nhìn Linh:
“Lý thị có thể hy sinh cho trận chiến này, nhưng ta cần phải biết kết quả sau khi hy sinh có phải là điều mà chúng ta mong chờ không.”
“Nếu không phải kết quả ngươi kỳ vọng thì sao?”
Linh mỉm cười, hỏi ngược lại:
“Hiện nay không một ai có thể nhìn thấy điểm cuối của số phận, đường vũ trụ đã bị tách ra.
Gia chủ Lý thị Lý Vân Thọ chưa từng biết quyết định của hắn là tốt hay xấu, hắn cũng không biết quyết định của mình liệu có giúp ích gì cho chiến thắng bên ta không, nhưng đây là sự nỗ lực cuối cùng của hắn.”
Rồi Linh nói sang chuyện khác:
“Sau khi từ đại lục phía Tây vào đại lục phía Đông, đến thành phố số 10, ta có nghe mọi người bàn tán về nạn thử triều khủng khiếp hồi trước, thật ra ta cũng từng trải qua ô nhiễm sinh học như thế, chính là thảm họa trinh đằng ba mũi trong truyền thuyết của các ngươi.”
Mọi người nhìn nhau, thật ra họ không xác định được thân phận của Linh, phần lớn chỉ biết nàng là một người máy đến từ đại lục phía Đông, không ngờ thân phận của nàng lại khủng đến thế!
Thảm họa trinh đằng ba mũi xảy ra vào thời đại của Nhâm Tiểu Túc, được xem như vụ ô nhiễm sinh học đầu tiên trong lịch sử siêu phàm giả, khi ấy trên vùng đất chết, cả một tòa thành lũy bị trinh đằng ba mũi xâm chiếm, chúng lấy máu thịt của con người làm chất dinh dưỡng, giết chết tất cả người sống trong thành phố.
Thế chẳng phải Linh chính là trí tuệ nhân tạo từng hủy diệt đại lục phía Đông ở kỷ nguyên thứ hai sao? Nhưng nàng đã bị tiêu diệt trong trận quyết chiến năm ấy rồi mà?
Linh không thềm để tâm đến ánh mắt của người khác, nàng nói tiếp:
“Khi thảm họa vừa mới bắt đầu, nếu nhân loại có thể đoàn kết lại thiêu hủy nửa thành phố thì họ có thể sống sót.
Nhưng không ai đứng ra tổ chức, không ai sẵn sàng hy sinh, không ai dũng cảm gánh vác, cuối cùng thành phố bị hủy diệt.
Thử triều lần này thì khác, nó đáng sợ hơn, nhưng sáu triệu người sống sót.
Bây giờ ta hỏi ngươi, trong đợt tai họa ấy, các thành viên của Côn Luân như Điển Phục, cùng với các thành viên của Hội Phụ Huynh, có từng nghĩ đến nếu chúng ta làm như thế thì nhất định có thể thắng không?”
Lý Thúc sửng sốt.
Linh lắc đầu:
“Không, họ không biết mình có thể chiến thắng hay không, nhưng họ vẫn làm việc mình phải làm.
Khi ngươi bắt đầu biết được tương lai, ngươi sẽ đánh mất nhiều thứ, ví dụ như dũng khí, tâm huyết, sự tự tin.
Ngươi cũng không biết kết cục của mình, nhưng ngươi cầu xin người khác cho ngươi một đáp án, ví dụ như ngươi muốn biết “Chúng ta có thể thắng không”, “Chúng ta có thể sống sót không”, ngươi muốn biết một câu trả lời chắc chắn.
Nhưng ta nói rõ cho ngươi hay, không có một câu trả lời nào cho số phận này.”
Lý Trường Thanh nói với giọng bình tĩnh:
“Những người khác sẽ nhìn thấy kết cục thay chúng ta.”
“Ta hiểu rồi, bọn ta sẽ tiếp tục nghe theo mệnh lệnh của ngươi, bọn ta sẽ tự mình nhìn xem số phận của mình.”
“Đúng rồi đấy.”
Linh cười nói:
“Bất đồng duy nhất trong quan điểm của ta với ông lão trên núi Ngân Hạnh là ta cho rằng nếu các ngươi không thể chờ đến khi Khánh Trần trở về, vậy thì dù hắn còn sống hay đã chết thì từ bây giờ các ngươi cũng phải coi như hắn chết rồi.
Nếu số phận của hàng triệu người cần một người cứu vớt, vậy thì họ đáng buồn biết bao.
Các ngươi phải tự cứu chính mình.”
Họ nhìn nhau, trong khoảng thời gian này tất cả mọi người đều đang chờ đợi Khánh Trần, như thể chờ được Khánh Trần đến là tốt rồi.
Dần dà, ý chí chiến đấu của họ giảm sút, giống như chỉ cần Khánh Trần không trở lại thì cuộc chiến này chắc chắn sẽ thất bại.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Bá Võ [Dịch] Bá Võ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Ba-Vo-SE-Audio-Truyen.jpg)


