[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 266 : Đầu Hàng (c2651-c2660)
❮ sautiếp ❯Chương 2651: Đầu Hàng
Giống như một đề bài đúng sai đơn giản.
Alice ở cách vách nghe thấy tiếng động, hiếu kỳ bước đến trước cửa phòng huấn luyện:
“Chắc là ngươi vừa trở về đúng không?”
“Ừ.”
Khánh Trần gật đầu.
“Không cần nghỉ ngơi một chút sao?”
Alice hỏi.
Khánh Trần cười nói:
“Phiền huấn luyện viên Sorel dẫn ta chơi Wingsuit Flying sáng sớm.
Trước tiên thực hiện ở trên không, sau đó sẽ thực hiện ở tầng trời thấp.”
“Hả?”
Alice sửng sốt:
“Nhưng mà hiện giờ số lần nhảy dù của ngươi chỉ vừa đến 25 lần, bình thường phải nhảy dù đến 200 lần mới được.
Ngươi vẫn chưa có kinh nghiệm nhảy dù ở tầng trời thấp, không ứng phó được với luồng khí hỗn loạn ở tầng trời thấp.
Thật ra mở dù trong Wingsuit Flying là rất nguy hiểm, bởi vì cao độ của ngươi quá thấp, tốc độ quá nhanh nên ta kiến nghị ngươi nhảy thêm 100 lần nữa, sau đó lại tới khiêu chiến Wingsuit Flying.”
“Không cần.”
Khánh Trần cười nói:
“Ta biết các ngươi phải chịu trách nhiệm với tính mạng của ta, nhưng ta kiên trì muốn bắt đầu huấn luyện Wingsuit Flying từ sáng sớm, mỗi ngày ba lần.
Ta sẽ điều thêm một chiếc máy bay trực thăng đến đây, cả một đội ngũ chuyên nghiệp để giữ gìn, bảo dưỡng, thêm dầu cho máy bay trực thăng.
Cái ta cần chính là huấn luyện viên Sorel theo ta suốt cả hành trình, vạch ra sai lầm của ta.
Vì thế ta có thể ra giá gấp đôi.”
Khánh Trần nói tiếp:
“Hơn nữa đội phục vụ ta cũng sẽ ký hợp đồng bảo mật.
Cho dù ta bất cẩn rơi chết cũng sẽ không ảnh hưởng đến danh dự của trụ sở huấn luyện và huấn luyện viên.”
Alice bỗng nhiên ý thức được, đối với Khánh Trần mà nói thì Wingsuit Flying cũng không phải là một sở thích nghiệp dư.
Nàng suy nghĩ rất lâu, sau đó nói:
“Có thể, nhưng không cần ra giá gấp đôi.
Chúng ta chuyên nghiệp.”
“Vậy thì tốt quá.”
Khánh Trần cười nói:
“Nếu sau khi sau khi huấn luyện kết thúc, máy bay trực thăng không rơi vỡ thì ta có thể tặng nó cho các ngươi.”
Alice cảm thấy bản thân càng ngày càng không hiểu được vị tỷ phú bí ẩn này.
Lúc đầu khi nhìn thấy Khánh Trần, nàng chỉ cho rằng hắn là Hoa kiều đến từ Birmingham, có tiền, thích thể thao mạo hiểm.
Nhưng lần trước khi nhìn thấy Khánh Trần được đoàn xe đón đi, lại trở về với vô số vết thương thì nàng đã ý thức được sự khác biệt.
Những chiếc xe hơi màu đen mà Alice nhìn thấy, cửa sổ xe của mỗi chiếc đều dày năm phân, còn là chiếc xe chống đạn.
Nàng tìm kiếm hồi lâu trên mạng, cuối cùng vẫn tìm được tin tức của chiếc xe đó ở trên diễn đàn: Maybach Pullman phiên bản chống đạn.
Nàng không tìm được giá cả, nhưng năm 2023 cả thế giới chỉ giới hạn mười lăm chiếc, tất cả đều nằm trong đoàn xe đó.
Đến lúc này thì giá của một chiếc xe đã không còn quan trọng nữa.
Đây là tượng trưng cho thân phận và địa vị.
Bây giờ một người có tiền như thế lại tìm đường chết dưới tình huống chưa quen thuộc Wingsuit Flying, nàng không nghĩ ra lý do.
Đang lúc nói chuyện, trên bầu trời của trụ sở huấn luyện đã vang lên tiếng ù ù của cánh quạt máy bay trực thăng, luồng khí khổng lồ cuốn sạch tuyết đọng trên núi.
…
Nghe thấy tiếng máy bay trực thăng, Sorel giật mình, chạy ra bên ngoài, nhìn thấy Airbus H225 siêu Mỹ đang xoay quanh trên bầu trời, kích động rống to:
“Không ngờ loại máy bay trực thăng này sẽ đến căn cứ huấn luyện của chúng ta! Alice, họ là ai, là học viên mới của chúng ta sao?”
Chỉ tính riêng số tiền dùng để chế tạo chiếc máy bay trực thăngnày đã lên đến 2700 vạn đô la, có thể chở hai mươi bốn hành khách.
Nhưng mà vào lúc này, máy bay trực thăng thả dây thừng xuống, lại thành hai mươi thành viên của Hội Phụ Huynh được võ trang đầy đủ theo dây thừng nhanh chóng rơi xuống, cũng nhanh chóng hoàn thành việc bố phòng và canh gác cả căn cứ huấn luyện.
Sorel choáng váng giơ tay làm ra tư thế đầu hàng:
“Nè nè, đây là căn cứ huấn luyện dân dụng, các ngươi là ai? Hải quân lục chiến đội? CIA?”
Nhưng mà các thành viên Hội Phụ Huynh chỉ liếc nhìn hắn, lại đi lướt qua người hắn.
Họ đi đến trước mặt Khánh Trần, Tiểu Ngũ treo súng tự động trước ngực cười nói:
“Phụ Huynh, chúng ta đến rồi.”
Khánh Trần có chút bất đắc dĩ:
“Không cần làm lớn như thế, lên núi cắm cọc ngầm trước đi, có lẽ sẽ có khách đến.”
“Đã biết, chúng ta mang theo trang phục ngụy trang màu trắng, còn có dẫn theo hai tay súng bắn tỉa.”
Tiểu Ngũ nói:
“Lần này nếu có người dám đến quấy rầy ngươi, chắc chắn sẽ không tốt lành gì.”
Alice và Sorel ngơ ngẩn nhìn mấy người kia mặc áo ngụy trang màu trắng biến mất trong núi rừng, đồng thời, di động của họ cũng mất tín hiệu.
Khánh Trần nghiêm túc nói:
“Rất xin lỗi, nhưng huấn luyện tiếp theo rất quan trọng đối với ta, phiền mọi người cũng cần nghiêm túc lên.
Nếu sau này có cơ hội, ta sẽ giải thích cho các ngươi tất cả những gì đang diễn ra ngày hôm nay.”
Sorel chết lặng gật đầu.
Hừng đông.
Trong tiếng động ầm ầm, hai chiếc máy bay trực thăng bay lên trời, từ từ đi đến khu vực thích hợp cho việc nhảy dù nhất.
Dưới chân là núi non Alps đầy tuyết đọng, lớp tuyết dày đã bị ánh mắt trời hòa tan, sau đó lại kết thành một lớp băng cực dày.
Chương 2652: Tập Bay
Tuyết đọng phản xạ ánh mắt trời, cực kỳ chói mắt, tất cả mọi người đều phải mang lên kính râm bảo vệ mắt.
Sorel đeo tai nghe nhìn Khánh Trần:
“Không được, hôm nay gió lớn quá, ngươi sẽ chết!”
Khánh Trần cười nhìn về phía hắn:
“Ngươi biết ta, ta từng gặp ba người đám Charles trên núi Everest, ta cũng hơi vì sao họ không đợi gió lốc qua đi rồi lại lên đỉnh núi, họ nói, mọi chuyện đều đã được vận mệnh sắp đặt.”
Nói xong, hắn lại kiểm tra trang phục wingsuit của mình:
“Chuẩn bị sẵn sàng!”
Khánh Trần không có sự lựa chọn, hắn biết rõ hắn đang làm gì, cũng rất rõ ràng thất bại và thành công có ý nghĩa như thế nào.
Sorel lầm bầm nói:
“Đồ điên….Bắt đầu!”
Khánh Trần hít thở sâu, hắn nhảy nhanh ra ngoài máy bay trực thăng, cố gắng giãn cơ thể ra ở giữa không trung, tận dụng triệt để khả năng cản gió của wingsuit.
Hắn cảm nhận được dòng khí lưu kích động giữa không trung, cơ thể giống như mũi tên bay về phía phương xa, Sorel mang theo mũ camera, cũng nhảy xuống theo.
Sorel muốn quay lại toàn bộ quá trình Khánh Trần bay, sau đó quay về căn cứ huấn luyện phân tích, sửa lỗi cho Khánh Trần.
Đây là ý nghĩa của việc hắn lấy tiền lương có giá trên trời.
Khánh Trần cảm nhận được gió đang di chuyển, adrenalin cũng bởi vì nguy hiểm cực lớn mà bắt đầu phân bố, cơ thể tiến vào trạng thái cực kỳ hưng phấn.
Như lần lợi dụng dòng khí để đột kích giết chết Lý Duẫn Tắc và thế thân của King trên Everest vậy, từ đầu đến giờ hắn vẫn uyển chuyển nhẹ nhàng bay lượn bên trong dòng khí lưu, hoàn toàn không giống như những người mới lần đầu tiên dùng wingsuit.
Sorel ở đằng sau có hơi khó hiểu, hắn thậm chí còn rất muốn đuổi theo hỏi thăm thử, có phải trước kia Khánh Trần đã từng bay rồi không.
Hắn nhìn thoáng qua đồng hồ đo độ cao, hiện tại độ cao đã giảm xuống đến vị trí 1400, tốc độ cũng đã đạt đến vận tốc 240 cực kỳ kinh khủng
Mà tay mơ Khánh Trần này cũng không có ý định dừng lại, ngược lại bắt đầu hơi thu wingsuit lại, giảm bớt lực cản gió của bản thân, hắn còn muốn tăng tốc độ của bản thân lần nữa, tăng lên đến hơn 280 km!
Nhưng vào lúc này, khi họ vượt qua một khe núi, đột nhiên có một dòng khí lưu quét ngang từ đông sang tây, cơn gió này đến quá nhanh, Khánh Trần ở không trung chỉ trong nháy mắt đã bị cuốn thành một con quay, ngay cả Sorel cũng phải dựa vào kinh nghiệm nhiều năm, khó khăn lắm mới có thể ổn định cơ thể.
Sorel nhìn Khánh Trần không thể khống chế được cơ thể, hắn biết mất khống chế đã trở thành quán tính, lúc này đã không thể nào tiếp tục khiêu chiến.
Lúc này, độ cao so với mặt biển của họ đã hạ thấp xuống 600 mét, phải biết rằng hiện tại dưới chân họ là ngọn núi Alps, chân núi này cao hơn mặt biển 400 mét.
Nói cách khác, chỉ còn lại 200 mét để Khánh Trần giảm xóc.
Sorel hô to trong kênh thông tin:
“Đừng hoảng, không cần sốt ruột, bây giờ nghe lời ta nói, ngươi phải cố gắng hết sức mở rộng hai cánh, sau đó khi ngực bụng của ngươi hướng về phía mặt đất thì lập tức mở dù ra! Nhất định không được hoảng loạn!”
Sau đó, trong kênh truyền đến giọng nói ổn định và bình tĩnh của Khánh Trần:
“Được, đã biết.”
Sorel sửng sốt, trong giọng nói của đối phương hoàn toàn không có chút hoảng loạn nào, ổn định giống như đang đi trên đất bằng, thậm chí không có một chút run rẩy.
Hắn nhớ lại lúc trước, lần đầu tiên hắn chơi wingsuit flying thất bại, gần như là sợ muốn chết.
Tên học viên này của hắn, thật sự là người bình thường sao?
Trong phút chốc, khi ngực bụng của Khánh Trần vừa hướng về phía mặt đất, lưng hướng lên trời, Khánh Trần duỗi tay ra sau lưng, tìm được chính xác chốt kiểm soát của mình, kéo mạnh!
Then cài bằng hợp kim trong túi bị kéo xuống, dù cản gió cũng bị kéo ra khỏi túi dù cùng với chốt kiểm soát.
Một tấm dù nhảy cực lớn căng phồng giữa bầu trời, Sorel cũng mở bao dù ra, hai người nhanh chóng đáp xuống.
Bởi vì lúc trước tốc độ quá nhanh, khoảng cách để giảm xóc quá ít, dòng khí loạn lưu quá mạnh, Khánh Trần bị dòng khí lưu thổi đến một vách núi, sắp sửa đụng mạnh vào.
Sorel hoảng sợ hô to:
“Cẩn thận!”
Lại thấy dù cản gió của Khánh Trần đã bị vách núi cản trở, không thể nào mở ra hoàn toàn, Khánh Trần cũng đã nghiêng ngã lảo đảo lăn xuống dưới.
Nếu là lúc trước, Khánh Trần hoàn toàn có thể dựa vào tốc độ bắt lấy điểm mượn lực trên vách núi để ổn định thân hình, nhưng hiện tại cái dù nhảy kia ngược lại trở thành trói buộc, dây dù suýt chút nữa đã bao vây hắn lại.
Roẹt! Dây dù không biết bị thứ gì đó cắt đứt, rơi ra khỏi người Khánh Trần.
Mãi đến giờ phút này, Khánh Trần mới túm được một góc gồ lên trên vách đá, khó khăn lắm mới treo được bên trên.
Sorel trợn mắt há hốc mồm, nếu là người bình thường thì đã chết từ lâu rồi.
Sau khi hắn rơi xuống đất lập tức ngẩng đầu nhìn lên, không ngờ lại nhìn thấy Khánh Trần dùng tay không bò lên vách núi chênh vênh, nhặt dù cản lên rồi mới bò xuống.
Chương 2653: Có Muốn Hay Không
Bây giờ mà còn có tâm trạng đi nhặt rác về, Sorel nhìn Khánh Trần bị thương khắp người, hơi tức giận nói:
“Đây là cái giá đắt phải trả khi chưa được huấn luyện trực tiếp đã bắt đầu wingsuit flying.”
Khánh Trần cười cười:
“Không sao, nhiêu đây đã là gì chứ.”
“Hửm?”
Sorel ngẩn người.
Máy bay trực thăng bay đến đỉnh đầu họ, thả thang dây xuống đón họ lên.
Ngồi trên máy bay trực thăng, Sorel vẫn chưa ổn định cảm xúc, kết quả Khánh Trần đã bình tĩnh mở ra một túi dù mới, bắt đầu gấp dù!
Khánh Trần nhìn về phía hắn:
“Dù của ta nhất định phải để ta tự gấp, người khác gấp ta không yên tâm, nếu ngươi không ngại thì không cần gấp, chỗ này còn có hàng sẵn.”
“Ngươi có ý gì?”
Sorel kinh ngạc hỏi.
“Ta muốn tranh thủ chưa đến giờ cơm trưa, nhảy thêm lần nữa.”
Khánh Trần bình tĩnh nói.
Sorel:
“?”
Tại sao lại có thể nói ra lời này một cách nhẹ nhàng như thế? Mới ngay lúc nãy thôi, ngươi suýt chút nữa đã chết trong núi Alps, sau đó hiện tại ngươi lại nói ngươi muốn nhảy thêm lần nữa, sau đó chạy về ăn cơm trưa?!
Giống như lúc nãy người suýt chết không phải là ngươi vậy!
…
Buổi tối, Alice đang ở trong phòng bếp chuẩn bị bữa cơm phong phú, nàng rất bận, bận đến mức hai vị trợ giáo trong căn cứ cũng đã đến giúp nàng làm bò beefsteak thì vẫn làm không hết việc…Rạng sáng, dưới sự dẫn dắt của Tiểu Ngũ, Hội Phụ Huynh có hai mươi thành viên đến.
Ngay sau đó đến giữa trưa, dưới sự dẫn dắt của Tiểu Thất, Hội Phụ Huynh lại có thêm bốn mươi người đến.
Lại đến buổi tối, tổ chức Cửu Châu vậy mà cũng bị Ngu Thành cử hai mươi người đến.
Căn cứ huấn luyện vốn quạnh quẽ lập tức trở nên náo nhiệt, nhộn nhịp giống như người phương Tây ăn lễ Giáng Sinh vậy.
Những người đến đây đều là tinh anh trong tinh anh.
Rốt cuộc thì có thể làm người bảo vệ cho Phụ Huynh, tệ nhất chắc cũng phải đến cấp B mới có tư cách.
Không đến cấp B thì không cho ngươi báo danh.
Alice nhìn cảnh tượng vô cùng nhộn nhịp trong căn cứ, đầu óc quay cuồng:
“Sao lại có nhiều người như thế chứ!”
Theo lời Khánh Trần nói thì là khôi lỗi sư đã biết được vị trí căn cứ huấn luyện mà hắn đang ở, đối phương chắc chắn sẽ truyền tin lại cho tổ chức vương quốc, để vương quốc đến quấy rối.
Nếu đổi lại là lúc trước, hắn chắc chắn sẽ cẩn thận đổi địa điểm khác, cho dù chậm trễ một ít thời gian thì cũng chẳng có gì.
Nhưng bây giờ lại không giống vậy, muốn tìm kiếm một nơi có được cửa ải sống chết thích hợp như thế này thì có hơi khó khăn.
Cho dù tìm được rồi thì có thể bảo đảm không để lộ bí mật hay không đây? Thời gian của hắn rất quý giá, cho nên hắn muốn đối đầu trực diện.
Nếu có khách muốn đến, vậy cứ để hắn đến đi.
Bạch Trú và Hội Phụ Huynh đã khác xưa rồi.
Lúc này, Khánh Trần kéo cơ thể mỏi mệt, chồng chất vết thương quay trở về căn cứ.
Alice nhìn thấy quần áo của Khánh Trần đều rách bươm, lập tức giật mình hô to:
“Bị làm sao thế? Không phải lúc ăn trưa đã nói là buổi chiều không được mạo hiểm sao?”
Sorel ở bên cạnh bất đắc dĩ nói:
“Hôm nay hắn đã thử chừng nằm sáu lần, buổi tối thấy hoàn cảnh kém lại muốn bay thử một lần, ta chưa từng thấy ai chơi liều mạng đến mức này.”
Hắn nhìn cơ thể chồng chất vết thương của Khánh Trần, thiếu niên này giống như vĩnh viễn không bao giờ biết đau và mệt mỏi.
Khánh Trần cười hỏi:
“Nấu cơm xong chưa? Đói bụng quá.”
Trong căn cứ huấn luyện, các Người Nhà nhìn thấy hắn đi vào, lập tức đứng bật dậy:
“Phụ Huynh!”
Sorel lập tức có cảm giác đang xem phim xã hội đen Italy, mấy người này toàn là Mafia à…
“Ngồi xuống hết đi, ngồi xuống hết đi.”
Khánh Trần vui tươi hớn hở:
“Alice, sẽ có người thanh toán phí ăn ở, tiền cơm cho người, nhất định phải để họ ăn nó đấy.”
Tiểu Thất ở bên cạnh nói:
“Chúng ta tổng cộng có bốn người người, thay hai ca, nghiêm mật theo dõi đường lên núi.
Tay súng bắn tỉa cũng có hai ca thay phiên, họ ở trên sườn núi, không có ai có thể vòng qua họ đi lên núi.
Ngài yên tâm, họ đều đã ăn chín viên “Vấn hàn”, chịu được lạnh.”
Khánh Trần gật đầu nhìn về phía Ngu Thành:
“Sao các ngươi lại đến? Nghe nói ngươi thay thế ông chủ Hà, hiện tại là hội trưởng đại diện Cửu Châu đúng không? Chúc mừng ngươi.”
Ngu Thành nhìn về phía hắn nói:
“Ta chỉ là đại diện tạm thời.
Lúc trước ông chủ Hà đã nói qua, nếu hắn chết thì để chúng ta chọn một người tài đức vẹn toàn trong Cửu Châu lên làm hội trưởng, còn việc chọn ai thì hắn không quan tâm.
Khánh Trần, ngươi còn nhớ không, ngươi từng gia nhập Cửu Châu.”
Khánh Trần:
“…”
Thì ra là đang đợi hắn ở chỗ này?
Trên thực tế mấy người Ngu Thành cũng rất rối rắm, lần trước khi quay về, các lãnh đạo quản lý cao cấp nhất của Cửu Châu đều đang thảo luận chuyện ai sẽ nhận chức, trong cuộc họp có người đề nghị để Lâu Nhiễm làm, có người nói để Ngu Thành làm.
Kết quả vẫn là Lâu Nhiễm đột nhiên nói: Khánh Trần cũng gia nhập Cửu Châu.
Nói xong câu này, mọi người cảm thấy không còn có ai thích hợp hơn Khánh Trần.
Là người có thể sóng vai chiến đấu cùng ông chủ Hà, lại còn mang ông chủ Hà toàn vẹn quay trở về, Cửu Châu cũng vô cùng tán thành Khánh Trần.
Hiện tại chỗ khó khăn duy nhất là, Khánh Trần có muốn làm hay không?
Chương 2654: Đạn Đạo
Ngu Thành nói:
“Cửu Châu có 89 căn cứ ở nước ngoài, quy mô thương nghiệp cũng chưa chắc là nhỏ hơn tập đoàn Hồ Thị.
Hơn nữa, dưới sự giúp đỡ của Tử Lan Tinh, người tu hành đạt đến cấp B trong Cửu Châu đã lên đến hai mươi chín ngươi…Đương nhiên, nhiêu đây không thể nào so sánh được với Hội Phụ Huynh của hiện tại, ngươi làm hội trưởng, tất cả đều là của ngươi.”
Tiểu Thất đứng bên cạnh trợn trắng mắt, cuối cùng ngươi cũng đã nắm được điểm quan trọng nhất, Khánh Trần cười nhìn Ngu Thành:
“Chẳng trách ông chủ Hà lại chú ý, kỹ tính đến như thế, ra khỏi cửa là ngồi siêu xe, máy bay tư nhân, thì ra là giàu có đến thế.
Nếu đã đến thì ở lại giúp đỡ đi, chuyện khác thì sau này bàn lại.”
Lúc ăn cơm, Khánh Trần kéo theo cơ thể đầy vết thương, tỉ mỉ ăn sạch sẽ toàn bộ ruột bò, bò beefsteak, salad.
Hắn nhìn Sorel:
“Đi thôi, đi kiểm tra lại.”
Lúc này Sorel còn đang ăn ngấu nghiếm, nghe thế lập tức tuyệt vọng:
“Sao ngươi có được nhiều tinh thần và sức lực như thế? Không cần băng bó vết thương trước sao?”
“Không cần, một lúc là lành thôi.”
Khánh Trần nói.
Khánh Trần ngồi trong phòng truyền thông, nhìn đoạn video ghi hình bằng thị giác của Sorel.
Hơn nữa Sorel còn chỉ vào màn hình:
“Joker…Bây giờ phải gọi ngươi là Joker đúng không? Động tác của ngươi cực kỳ tiêu chuẩn, nhưng vấn đề ở chỗ quá tiêu chuẩn.
Khi thật sự bay, ngươi phải làm cơ thể thả lỏng lại một chút, không thể cứng ngắc như thế.”
Khánh Trần thừa nhận khi tốc độ của hắn vượt quá 260 km/h thì có hơi căng thẳng.
Vận tốc 260 km là khái niệm như thế nào chứ?
Vận tốc 260 km chính là khi ngươi lái xe trên đường cao tốc, không cẩn thận đánh nghiêng tay lái một chút, xe sẽ lập tức mất khống chế, lật xe.
Nếu Khánh Trần nói bản thân hắn không hề căng thẳng thì là chuyện không thể nào.
Hắn cười nói:
“Không có gì, bay thêm vài lần là được rồi, ngày mai lại thêm một lần, ta cảm thấy vẫn còn kịp.”
Sorel:
“…”
Đúng lúc này, bên ngoài căn cứ huấn luyện vang lên tiếng súng nổ.
Sorel lập tức giật mình đứng dậy:
“Chuyện gì xảy ra vậy?”
Nhưng mà khi hắn nhìn về phía Khánh Trần, lại phát hiện Khánh Trần giống như không có việc gì:
“Không sao, tiếp tục kiểm tra lại đi.”
Tiếng súng bên ngoài căn cứ huấn luyện vang lên suốt đêm, Khánh Trần dứt khoát mang nút bịt tai đi ngủ, hoàn toàn không thèm để ý đến nhốn nháo hỗn loạn ở bên ngoài.
Hắn cần phải điều chỉnh trạng thái của bản thân trở về tốt nhất trong ban đêm, ban ngày mới có thể tiếp tục liều mạng.
Đây là sự tin tưởng tuyệt đối đối với Hội Phụ Huynh và người nào đó.
Nhưng vấn đề là Sorel và Alice lại không thể nào bình tĩnh nổi.
Họ nghe tiếng súng vang suốt một đêm, Sorel muốn đi tìm Khánh Trần nói về việc này, lại phát hiện trước cửa phòng Khánh Trần có hai Phụ Huynh đang ngồi xếp bằng canh gác:
“Phụ Huynh ngủ rồi, có chuyện gì ngày mai nói.”
Sorel:
“…”
Hắn phát hiện, không chỉ riêng Khánh Trần vô tư, đến cả mấy người trẻ tuổi này cũng rất vô tư.
Cũng không biết những người này sống dưới hoàn cảnh như thế nào, đối mặt với chiến tranh mà cứ giống như chuyện hằng ngày.
Bốn giờ sáng, Bắc Mỹ, một chiếc xe đạn đạo đột nhiên chạy từ bên trong căn cứ quân sự ra, trong phòng chỉ huy, King lẳng lặng nhìn theo dõi.
Xe đạn đạo kia dựng lên một bệ phóng ở giữa vùng núi hoang không người, hàng đạn đạo phía sau giống như một cây thương dài.
…
Trong kênh thông tin có người nói:
“Đã chuẩn bị xong.”
“Xác định tọa độ.”
“Có thể bắn, 10, 9,8.”
“Bắn!”
Ba đạn đạo cao gần bằng một người đột nhiên đốt lửa, bay lên kéo theo đuôi lửa bay lên trời, giống như một thanh thương dài đâm thẳng vào tầng mây.
Mãi đến khi nó bay đến tầng khí quyển mới từ từ thay đổi hướng, lập tức bay về phía núi Alps.
King ngồi ở phòng chỉ huy lẳng lặng đợi vệ tinh truyền hình ảnh về.
Nhưng mà mười bảy phút sau, thành viên thuộc tổ chức vương thất phụ trách theo dõi đạn đạo kinh ngạc hô to:
“Khi đạn đạo rơi xuống đến vị trí cách 9000 mét so với mặt biển thì đột nhiên lệch khỏi quỹ đạo! Sao lại thế được, lúc này tốc độ đạn đạo đã lên đến 20 Mach, sao lại có thể tùy ý thay đổi hướng được!”
Lại vài phút sau, thành viên thuộc tổ chức vương quốc lẩm bẩm nói:
“Đạn đạo phát nổ tại Địa Trung Hải cách mục tiêu 260 km, không tạo được bất cứ ảnh hưởng nào với bọn họ cả.”
Ánh mắt King lạnh lùng:
“Vì sao đạn đạo lại lệch khỏi quỹ đạo? Lệch cũng quá xa rồi.”
“Không biết, vệ tinh cũng không thu được bất cứ hình ảnh nào, không xác định là do có người ảnh hưởng hay là xảy ra vấn đề gì khác.”
Thành viên thuộc tổ chức vương quốc trả lời.
Hình ảnh mà vệ tinh theo dõi đường, chỉ thấy sau khi đạn đạo nhanh chóng rơi xuống, lại đột nhiên thay đổi phương hướng, không ngờ lại quẹo sang một góc chín mươi độ, bay về phía Địa Trung Hải nổ cá.
Chương 2655: Thử Lại Lần Nữa
Im lặng tự hỏi:
“Chuẩn bị, chuẩn bị dùng phương pháp chính xác hơn bắn ra.”
Một thành viên thuộc tổ chức vương quốc ở bên cạnh nói:
“Ông chủ, lực lượng phòng thủ trên núi quá mạnh, những người lui ra được nghi ngờ mỗi một người có chỗ phục kích đều là cấp B.”
Một vị vương King ở bên cạnh cười lạnh:
“Hội Phụ Huynh…đã chuyển thú nhân đến chưa?”
“Còn phải chờ một chút, thùng đựng hàng đang ở trên biển, phải chờ năm ngày nữa.”
“Vậy năm ngày sau ra tay.”
Sáng sớm, Khánh Trần tinh thần sáng láng ra khỏi phòng, hắn hỏi Tiểu Thất và một vị Phụ Huynh ở đối diện:
“Có thương vong không?”
Tiểu Thất nhếch miệng cười nói:
“Bọn họ cũng xứng sao? Chẳng có ai giỏi đánh đấm cả.”
Nói thật, đám chốt thí thuộc tổ chức vương thất đến đây thăm dò lực lượng phòng ngự cũng không ngờ rằng mỗi một người ở trên núi đều là cấp B.
Quá khó chơi.
Khánh Trần gật đầu:
“Hai người vất vả rồi, đi ngủ đi…Sorel! Huấn luyện viên Sorel!”
Lại thấy Sorel vác cặp mắt gấu trúc ra:
“Ngươi ngủ ngon không?”
Khánh Trần vui tươi hớn hở nói:
“Ta ngủ ngon, nhưng mà ta thấy trạng thái tinh thần của ngươi không tốt lắm, hôm nay ngươi không cần bay, ta bay một mình, ngươi ngồi trên máy bay trực bay đi theo, vận tốc của Airbus sư tử châu Mỹ có thể lên đến 280 km, có thể theo kịp ta.”
Sorel muốn nói lại thôi, cuối cùng mới nói:
“Tiếng súng vang lên suốt một đêm, thật sự không có vấn đề gì sao?”
“Không sao.”
Huấn luyện lại bắt đầu, Sorel ngồi trên Aribus sư tử châu Mỹ, đeo kính râm nhìn về phía Khánh Trần đang bay ở bên dưới.
Tốc độ đối phương lại tăng lên lần nữa, tăng thẳng lên đến 280.
Hơn nữa, chỉ mới trải qua một ngày, Khánh Trần đã không còn bị bất cứ dòng khí nào ảnh hưởng nữa.
Sorel vô tình nhìn thấy tuyết trên đỉnh núi bị dòng khí cuốn lên, đang định nhắc nhở Khánh Trần cẩn thận, lại phát hiện đối phương đã hoàn toàn thích ứng với hoàn cảnh trên không trung, thậm chí còn làm ra động tác chiến thuật.
Ngày hôm sau bay tổng cộng tám lần, không có lần nào thất bại.
Đến ngày thứ ba, Khánh Trần để Tiểu Thất treo một vòng tròn ở giữa không trung trên vách núi cách đó 10km trước.
Vòng tròn kia giống như vòng tròn sắt mà các người thuần thú trong đoàn xiếc thường dùng để biểu diễn, sư tử và hổ sẽ chui qua đó.
Đường kính chừng một mét, Khánh Trần muốn chui qua đó thậm chí còn cần phải khép lại hai tay mới khó khăn lắm chui lọt.
Sorel ngồi trên máy bay trực thăng, lập tức kinh ngạc:
“Vòng tròn nhỏ như thế này, người bình thường sao mà chui qua lọt được?”
Khánh Trần hít thở sâu:
“Không thử xem thì làm sao biết được?”
Dùng trang phục cánh nhanh chóng hạ cánh trong 10km, dùng tốc độ 280 km xuyên bia! Đây là cánh cửa sinh tử, giống như một mét cuối cùng của vách đá chênh vênh.
Leo núi không khó, cũng có rất nhiều người chơi wingsuit flying rất tốt.
Nhưng thứ Kỵ Sĩ muốn khiêu chiến vĩnh viễn đều đều là cực hạn của cực hạn, bọn họ muốn tìm kiếm giới hạn giữa sống và chết.
Khoảnh khắc khi xuyên qua giới hạn, endorphin nảy sinh trong cơ thể mới đủ để bọn họ giải khóa tầng gien tiếp theo!
Lại thấy Khánh Trần nhảy ra khỏi máy bay trực thăng, bay lượn giữa không trung như chim yên, mục tiêu chính xác lao về phía cái bia vòng tròn ở cách đó 10km! Sorel choáng váng:
“Mới học được dùng wingsuit một ngày đã muốn chơi kiểu này sao? Rốt cuộc là vì sao hắn lại vội vã khiêu chiến như thế?”
Lúc này, Khánh Trần đã nhanh chóng đến gần vách núi kia, nhưng gió núi ập đến, tuy rằng không đến mức làm hắn quay cuồng, lại mạnh mẽ làm hắn trật ra khỏi quỹ đạo, chỉ cách khoảng cách chừng năm mét, bay vút sượt qua vách đá kia.
Khánh Trần mở ra dù nhảy từ từ rơi xuống đất, đợi đến khi hắn được đón về máy bay trực thăng xong:
“Quay về vị trí cũ, thử lại lần nữa!”
Lần thứ hai, Khánh Trần lại cách bia gần hơn một chút, chỉ có ba mét.
Lần thứ ba, Khánh Trần cắn răng hơi thu cánh tay phải lại, cơ thể xuyên qua bia, nhưng gió trong khe núi quá hỗn loạn, lại cuốn hắn đập về phía khe núi! Sorel ở trên máy bay trực thăng la to:
“Cẩn thận!”
Trong phút chốc, cơ thể Khánh Trần sượt ngang qua vách núi, toàn bộ tay trái, vai trái của hắn cọ qua mấy hòn đá sắc bén trên cách núi, thậm chí mũ giáp, bảo hộ đầu ma sát với vách đá tạo ra tia lửa.
Khánh Trần bị quăng mạnh ra ngoài giống như diều đứt dây, Sorel vội vàng hô:
“Joker?! Đừng ngất xỉu! Mở dù ra!”
Trong kênh thông tin không có phản ứng.
Thấy Khánh Trần đã rơi từ độ cao 600 mét đến 400 mét, lại từ 400 mét đến 200 mét.
Lúc này, trong kênh thông tin truyền đến tiếng gầm giận dữ của hắn! Hắn đã tỉnh táo lại từ sau cơn va chạm!
Trong tầm nhìn của máy bay trực thăng, Khánh Trần đột nhiên giãn cơ thể ra, tay phải kéo mạnh ra phía sau lưng, chốt kiểm soát bị kéo ra, dù bung lên! Sorel kích động muốn khóc:
“Chúa ơi! Mau đi xem hắn như thế nào rồi!”
Máy bay trực thăng nhanh chóng hạ độ cao, khi rơi xuống đến mặt đất, lại thấy phía bên trái wingsuit của Khánh Trần đều đã rách bươm, sau khi cởi wingsuit ra, ba vai và cánh tay trái nhanh chóng bầm tím, máu tươi chảy ra ngoài.
Chương 2656: Nguy Hiểm
Sorel kiểm tra một lúc:
“Vai trái bị trật khớp.”
Giây tiếp theo, lại thấy Khánh Trần vươn tay phải, rắc, đã tự bẻ cánh tay trật khớp trở lại vị trí cũ.
Sorel:
“???”
Khánh Trần cảm thán nói:
“Cũng may còn có long ngư giúp đỡ, nếu không gãy xương lại càng phiền hơn.”
Sorel nghiêm túc nói:
“Joker, ngươi thật sự không thể tiếp tục huấn luyện nữa, như thế ngươi sẽ chết!”
Khánh Trần đột nhiên nhìn hắn nghiêm túc nói:
“Sorel, nếu ta không liều mạng thì sẽ càng có nhiều người chết.
Yên tâm, ta sẽ không lấy tính mạng của chính ta ra đùa, ta biết ta đang làm cái gì, từ trước đến nay Kỵ Sĩ chưa bao giờ lấy sinh mạng của mình ra làm trò đùa, bởi vì đây là con đường mà họ phải đi.”
Trên đời này, đây là con đường xa nhất trong tất cả các con đường tắt.
Các Phụ Huynh ngồi xem trên trực thăng đều dùng vẻ mặt đầy kính sợ nhìn Khánh Trần.
Lúc trước cũng là người này lần lượt không màng sống chết quay trở về chỗ sâu trong thành phố số mười, dẫn ra hơn sáu nghìn người.
Hiện tại mỗi khi các thành viên Hội Phụ Huynh nhắc đến vị Phụ Huynh này, đều muốn uống một hớp rượu rồi lại bàn tiếp.
Chiều ngày thứ ba, Khánh Trần bẻ vai lại xong tiếp tục thử hai lần.
Ngày thứ tư, Khánh Trần lại thứ bốn lần.
Ngày thứ năm, Khánh Trần thử sáu lần.
Ngày thứ sáu, Khánh Trần thử tám lần.
Số lần huấn luyện mỗi ngày lại càng nhiều lên, mỗi lần hắn lại càng thêm cẩn thận hơn.
Khánh Trần biết rất rõ, một khi lỗ mãng, di chứng khi gãy xương đứt gần còn lãng phí thời gian hơn việc thử thêm vài lần.
Kỵ Sĩ thích tìm đường chết, nhưng bọn họ không chịu chết!
Đến ngày thứ bảy, Khánh Trần vẫn như mọi hôm bước lên máy bay trực thăng.
Nhưng mà khi Sorel chuẩn bị đi theo, lại bị hắn cản lại:
“Sorel, hôm nay ngươi không được đi theo.”
“Hả? Vì sao chứ?”
Sorel khó hiểu thức mắc:
“Ngươi cứ việc khiêu chiến, ta chưa từng ngăn cản ngươi.”
Khánh Trần cười nói:
“Hôm nay không được, hôm nay quá nguy hiểm.”
Sorel sửng sốt:
“Hiện tại ta đã không bay cùng ngươi nữa, nguy hiểm ở đâu ra?”
Cũng đúng lúc này, dưới chân núi lại vang lên tiếng súng đã lâu không xuất hiện, thậm chí còn có tiếng dã thú nào đó gào rống cực kỳ khủng bố.
Sorel thay đổi sắc mặt, hắn nhìn về phía máy bay trực thăng đang từ từ cất cánh, lại phát hiện Khánh Trần bình tĩnh ngồi bên trong cabin, giống như hôm nay vẫn là một ngày bình thường không có chuyện gì đặc biệt, sẽ có không bất cứ chuyện gì có thể cản trở việc huấn luyện của hắn.
…
Máy bay trực thăng bay lên trời.
Giống như chuyện gì cũng không thể nào ngăn cản nó, chỉ cần Khánh Trần còn sống, vậy thì nó sẽ mặc gì mặc mưa mà bay lên, lúc này, Sorel đột nhiên nhìn thấy có bốn chiếc máy bay vận tải từ phương xa bay đến.
Trên chiếc trực thăng vận tải to lớn kia treo một cái thùng đựng hàng, mà trên vách thùng bằng thiếc kia toàn là các lỗ thủng gập gềnh, giống như có con quái vật nào đó ở bên trong đánh đập trong thời gian dài.
Cho dù cách rất xa thì Sorel vẫn có thể nghe được tiếng đùng đùng bên trong, hắn đứng từ xa nhìn lại, cũng không biết bên trong thùng đựng hàng kia chứa thứ gì.
Ngay sau đó, bốn chiếc máy bay vận tải hạ độ cao xuống.
Không đợi thùng đựng hàng rơi xuống đất, đã có người ở giữa không trung theo dây thừng rơi xuống đất, hắn đứng trên cái móc sắt treo thùng đựng hàng, theo thứ tự lần lượt mở then cài cửa thùng đựng ra.
Sorel há to miệng, hắn thấy cửa thùng đựng hàng từ từ mở ra, mà bên trong thùng đựng hàng vẫn tối om.
Không bao lâu sau, sáu chiến sĩ thú nhân xông ra, chúng nó làm lơ độ cao, trực tiếp nhảy từ trên thùng đựng hàng xuống, rơi xuống mặt đất đầy tuyết trắng tinh! Những chiến sĩ thú nhân kia chính là những người được cải tạo hoàn toàn từ thuốc gen chưa được hoàn chỉnh, chỉ còn sót lại một chút lý trí.
Gáy chúng nó được cài chip, nhưng chip cũng không thể nào khống chế hoàn toàn chúng nó, chỉ có thể truyền mệnh lệnh đơn giản, cũng dựa vào việc kích thích sinh lý đơn giản để kích thích cơn phẫn nộ của bọn nó.
Da đầu Sorel đã tên rần, mọe nó đây chẳng phải là người sói trong truyền thuyết sao?
Ngươi sói cũng đã xuất hiện, vậy có phải còn có ma cà rồng không!?
Một cái thùng đựng hàng giam giữ sáu chiến sĩ thú nhân cấp A.
Hai mươi bốn bình thuốc gen này chính là át chủ bào lớn nhất mà Phong Bạo Công Tước cung cấp cho tổ chức vương quốc.
Chỉ là, một chiến sĩ thú nhân trong số đó lại không hề lập tức nhảy xuống thùng đựng hàng.
Nó đứng ở ngoài mép thùng đựng hàng ngửi ngửi, giống như ngửi được mùi của người.
Chiến sĩ thú nhân ngẩng đầu nhìn lên, không ngờ nó lại túm lấy mép thùng bò lên trên, xé sống thành viên thuộc tổ chức vương quốc thành mảnh nhỏ!
Máu tươi chảy xuôi theo thùng đựng hàng, rơi xuống dưới giống như mưa.
Chiến sĩ thú nhân còn đang định bám lên sợi dây thừng nối tiếp giữa máy bay trực thăng và thùng đựng hàng để bò lên trên, thành viên vương quốc sợ muốn tè ra quần, vội vàng kéo chốt khẩn cấp để vứt bỏ dây trói an toàn.
Chương 2657: Cuối Cùng Cũng Có Thể Chiến Đấu
Chiến sĩ thú nhân theo dây thừng cùng nhau rơi xuống, chỉ còn một chút nữa là có thể chui vào trong máy bay trực thăng chém giết thỏa thích rồi.
Sorel ngẩng đầu nhìn về phía Khánh Trần ngồi trên máy bay trực thăng:
“Nè, mấy thứ này…Có thật sao? Có phải ta bị hoa mắt rồi không?”
Vị huấn luyện viên dạy bay cho dù có bay lượn trên trời cũng không sợ kia, lúc này hai chân lại giống như bị bệnh sốt rét.
“Ngươi không ở lại giải quyết chuyện này sao…”
Sorel còn chưa nói xong, đã thấy Airbus sư tử châu Mỹ cất cánh, Khánh Trần cũng không thèm nhìn hắn.
Tình hình này, một là Khánh Trần đang muốn bỏ chạy một mình.
Hai là ông chủ Bạch Trú vốn chẳng thèm bỏ hai mươi bốn chiến sĩ thú nhân này vào mắt.
Hôm nay và mấy ngày trước cũng không có gì khác nhau.
“Ê! Nè!”
Sorel ngơ ngác:
“Đừng đi!”
Lúc này Tiểu Thất đi ra cười vỗ vai Sorel:
“Yên tâm đi, còn có chúng ta mà.”
“Ta cảm giác các ngươi đánh không lại đám súc sinh kia!”
Sorel vô cùng đau đớn nói:
“Ở đây còn có một chiếc máy bay trực thăng, hay là chúng ta cũng trốn đi.”
Tiểu Thất cười ha ha:
“Người hoàn toàn không hiểu biết gì về sức mạnh của chúng ta.”
“Có phải các ngươi giấu diếm cao thủ nào đó trong núi không? Chẳng hạn như bán thần mà trong tin tức thường hay nhắc đến?”
Sorel ngạc nhiên nói.
“Đúng là chúng ta có một ông chủ Trinh là bán thần, nhưng mà chuyện bảo vệ Phụ Huynh cần gì đến Côn Luân giúp đỡ chứ, chỉ cần Bạch Trú và Hội Phụ Huynh chúng ta là đủ rồi.”
Tiểu Thất nói:
“Ngươi ở trên núi chờ xem đi, ta xuống núi chiến đấu.”
Nói xong, Tiểu Thất lao xuống núi.
Lại thấy dưới chân núi, hai mươi bốn con dã thú đã dùng cả tay và chân chạy như điên trên đường núi, cơ bắp trên người chúng nó cứng rắn như sắt thép.
Trong phút chốc, trên nền tuyết đọng bao phủ khắp ngọn núi đột nhiên có hơn một trăm người đồng loạt đứng lên!!
Sorel dụi mắt cẩn thận quan sát.
Nhìn lại, lại phát hiện từng người đều là chiến sĩ mặc áo ngụy trang.
Cho nên không phải chỉ có bốn mươi tinh nhuệ của Hội Phụ Huynh đến…Họ đều đến hết rồi!
Phải biết rằng, làm người bảo vệ cho Phụ Huynh là một vinh dự như thế nào? Chuyện này ở trong Hội Phụ Huynh đều phải tranh giành đến bể đầu.
Bây giờ Hội Phụ Huynh trải qua thời gian tẩy lễ, người tu hành đạt cấp B chuẩn đề pháp còn nhiều hơn bộ đội Ảnh Tử, dạo gần đây Phương Nhai đang suy nghĩ thành lập tổ bộ đội chém đầu.
Bây giờ mới chỉ có hơn một trăm người đến, Hội Phụ Huynh cũng đã rất kềm chế, dù sao nằm bò bảy ngày dưới nền tuyết cũng sẽ rất trễ nãi chuyện tu hành.
Nhưng người này đã đến ngay từ ngày đầu tiên, lúc trước chỉ có hai người đám Tiểu Thất vào căn cứ, cũng là muốn thử xem nhóm Sorel có bí mật báo tin hay không.
Mấy người này mỗi ngày đều nằm trên nền tuyết gặm khô bò, khát lại ăn chút tuyết, cũng may mọi người đều đã ăn vấn hàn, cả đám nằm trên nền tuyết cũng không ảnh hưởng đến việc vận hành khí huyết.
Bây giờ cuối cùng cũng có thể chiến đấu rồi!
Khác với cảnh tượng sợ chết trong tưởng tượng của Sorel, Người Nhà đều cực kỳ phấn khởi, họ thật sự rất sợ mấy người này không đến!
Nếu tổ chức vương quốc không đến, vậy chẳng phải họ lãng phí sáu ngày rưỡi nằm không công rồi sao?
Hơn nữa, tổ chức vương quốc không đến thì sao họ lập công được?
Tới mới tốt đó!
Trong khoảnh khắc, tất cả Người Nhà mặc áo ngụy trang màu trắng, trong tay cầm một sợi dây thép, lao nhanh xuống núi giống như băng tuyết, xông thẳng về phía chiến sĩ thú nhân!
“Sáu người thành một tổ, phối hợp theo cặp đôi, dựa theo những gì chúng ta đã huấn luyện.”
Tiểu Thất ở trên lưng núi nhìn toàn cục chỉ huy, trên tay cầm bút laser màu xanh lục:
“Tổ A1 đi tìm thú nhân đầu tiên, Tổ A2 đi tìm tên thứ hai…”
Chỉ trong nửa phút ngắn ngủi đã phân phối rõ ràng tiểu tổ nào nên đi về phía chiến sĩ thú nhân nào.
Đợi đến khi đội ngũ Hội Phụ Huynh chạm trán với chiến sĩ thú nhân, họ cũng không đối đầu trực tiếp, mà là sáu người cùng nhau xông lên, cùng nhau dùng dây thép trong tay trói chặt một chiến sĩ thú nhân sau đó bỏ chạy.
Tuy rằng chiến sĩ thú nhân là cấp A, nhưng giữa chúng nó lại không có khái niệm cùng nhau hợp tác chiến đấu, hơn nữa, một con thú nhân cũng không chống lại được sáu người tu hành cấp B cùng nhau lôi kéo!
Trong lúc đó, cũng sẽ có thành viên trong Hội Phụ Huynh bị chiến sĩ thú nhân đánh bị thương, nhìn thấy trên ngực hắn đã bị cào ra một vết thương sâu đến tận xương, nhưng hắn vẫn không quan tâm tiếp tục kéo dây theo.
Cố gắng chịu đựng phối hợp đồng đội, mãi đến khi kéo chiến sĩ thú nhân mà họ phụ trách ra khỏi đội ngũ rồi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm hô to với kênh thông tin:
“Móa nó, ta sắp không xong rồi, bộ đội cơ động đâu? Mau đến bổ sung!”
Hơn một trăm Phụ Huynh, chia thành mỗi tổ sáu người đối phó một chiến sĩ thú nhân thì vẫn còn dư.
Nhưng người này ngay từ đầu không hề ra tay, cũng là vì lần lượt bổ sung vào lúc này!
Cách chiến đấu của Hội Phụ Huynh không quá mạnh mẽ, nhưng chiến đấu của họ lại kéo dài liên miên, giống như không bao giờ dừng lại.
Giờ phút này, một chiến sĩ thú nhân bị quấn dây thép khắp người, Người Nhà không chính diện chiến đấu cùng nó, chỉ chạy vòng quanh nó, mãi đến khi trói buộc được tay chân nó mới thôi.
Chiến sĩ thú nhân rất khỏe, chúng nó chỉ cần tùy ý phất tay là có thể ném bay dây thép, ném bay một hai Người Nhà lên không trung chơi trò con lắc khổng lồ.
Chương 2658: Mục Tiêu
Nhưng những Người Nhà lại giống như kẹo mạch nha, cánh tay giống như bị dính chặt vào trong dây thép, quăng cách nào cũng không quăng ra được.
Khi chiến sĩ thú nhân bị bắt đứng tại chỗ muốn thoát khỏi dây thép, sườn núi ở nơi xa đột nhiên vang lên tiếng súng.
Đạn bắn lén lớn chừng một bàn tay phá không bay đến.
Đột nhiên, một viên đạn bắn xuyên qua hốc mắt của chiến sĩ thú nhân, bắn lủng xương sọ của nó, óc, máu phun ra phạm vi mười mét xung quanh nó.
Một chiến sĩ thú nhân từ từ ngã xuống, Người Nhà phụ trách đối phó nó lập tức tháo dây thép ra, đi giúp đỡ tiểu tổ khác.
Trận chiến đấu này không có cao thủ tham gia, Hội Phụ Huynh lấy sức mạnh tập thể, hợp tác tác chiến chiến thắng.
Cao thủ không thể nào bảo vệ hộ tống họ suốt đời, họ phải học được cách tự chống đỡ một phía.
Sau này, chuyện này sẽ thường xuyên xảy ra.
Tiểu Thất quay đầu nhìn về phía bóng dáng máy bay trực thăng rời đi, họ đều muốn cho người ngồi trên máy bay trực thăng kia biết được, thật ra hắn không cần phải mệt như thế, cũng không cần phải tranh thủ thời gian như vậy, hắn còn có đồng hội.
Hội Phụ Huynh không còn là một tổ chức nhỏ cần được che chở, nó đã bắt đầu trưởng thành thành một cây lớn che trời, cành lá tốt tươi.
Lúc này, ở lưng núi phía Bắc cũng có thành viên thuộc tổ chức vương quốc yên lặng lẻn vào, họ dùng chiến sĩ thú nhân xung phong chính diện, lại tính toán âm thầm lặng lẽ đi đánh lén.
Nhưng mà họ còn chưa kịp xông lên giữa sườn núi, đã thấy trên đường núi phía trước lại một lần nữa có hơn một trăm người mặc quần áo ngụy trang lao xuống.
Đã có tổ A, đương nhiên phải có tổ B.
Người phụ trách tổ A là Tiểu Thất.
Người phụ trách tổ B là Tiểu Ngũ.
Khánh Trần ngồi trên máy bay trực thăng, yên lặng nhìn xuyên qua cửa sổ quan sát chiến trường, hắn cười hỏi Lưu Đức Trụ đang điều khiển máy bay trực thăng:
“Hội Phụ Huynh xưa đâu bằng nay, nhưng mà ngươi học lái máy bay từ lúc nào thế?”
Lưu Đức Trụ cười nói:
“Cũng mới học không được bao lâu, dù sao cũng rảnh rỗi… Bây giờ trong nhà có cả đống tiền, cái gì cũng muốn học, ta còn đang muốn điều khiển máy bay trực thăng dẫn ba mẹ ta ra ngoài hóng gió nữa kìa.”
“Mọi chuyện đều đang dần tốt lên.”
Khánh Trần nhìn ra phương xa, nơi đó có sáu điểm đen đang nhanh chóng đến gần, cách rất gần mới có thể nhìn thấy rõ ràng, đó là sáu chiếc máy bay chiến đấu.
Lưu Đức Trụ nói:
“Đã đến nơi cách bia ngắm 10 km, độ cao so với mặt biển hiện tại là 3800, gió cấp độ 5.
Sáu chiếc máy bay chiến đấu này cất cánh từ căn cứ không quân Ramstein, nhằm về phía chúng ta, nhưng mà không thành vấn đề.”
Khánh Trần gật đầu.
Hắn mặc wingsuit mở cửa cabin ra, nhún người nhảy xuống, thuận theo dòng khí bay về phía bia ngắm.
Lưu Đức Trụ điều khiển máy bay trực thăng đi theo, chuẩn bị cứu viện bất cứ lúc nào.
Hai người Khánh Trần và Lưu Đức Trụ giống như không thèm để mắt đến sáu chiếc máy bay chiến đấu kia.
Hôm nay chỉ đi làm huấn luyện thường ngày, không có chuyện gì khác.
Khánh Trần cách bia ngắm càng lúc càng gần, máy bay chiến đấu ở phía sau cũng càng lúc càng gần.
Tốc độ của Khánh Trần đã rất nhanh, nhưng sáu chiếc máy bay chiến đấu ở phía sau lại càng nhanh, gần như mới chớp mắt là đã đến!
Trong máy bay chiến đấu, người điều khiển mặt lạnh tanh ngồi ở bên trong:
“Đã phát hiện mục tiêu, 710, ngươi đi phá hủy máy bay trực thăng, những người còn lại đi theo ta, cùng nhau dùng hỏa lực bao phủ toàn bộ bên dưới.”
“Đã nhận được.”
Máy bay chiến đấu càng lúc càng gần, Khánh Trần lại giống như hoàn toàn không nhìn thấy chúng nó, không hề lo sợ!
Họ bay theo đội hình chữ nhân (人),một chiếc máy bay chiến đấu trong số đó đột nhiên phóng ra đạn đạo theo dõi, mục tiêu chính là muốn phá hủy chiếc Aribus sư tử châu Mỹ trị giá 27 vạn đô la Mỹ kia1
Nhưng chuyện kỳ lạ đã xảy ra, khi đạn đạo bay quay khu vực kia, không ngờ lại trật khỏi vector vốn có, lập tức rơi xuống mặt đất.
“Xảy ra dị thường, nghi ngờ hệ thống bắn đạn đạo bị trục trặc, đề nghị được phóng đạn đạo lại một lần nữa.”
“Đồng ý.”
Máy bay chiến đấu phụ trách tấn công máy bay trực thăng phóng toàn bộ năm viên đạn đạo còn thừa ra ngoài, nhưng có một chuyện không hề ngoài ý muốn, khi đạn đạo bay đến khu vực kia, năm viên đạn đạo lại đồng thời bắn về phía dãy núi Alps.
Giống như nơi đó có lực hút kỳ lạ nào đó, điều khiển toàn bộ lực hấp dẫn!
Đội trưởng tiểu đội chém đầu đột nhiên nói:
“Không xong, đổi đường bay, vòng qua khu vực kia!”
Chỉ trong chốc lát, sáu chiếc máy bay chiến đấu đồng loạt nghiêng thân máy bay, muốn tránh đi không vực kỳ lạ kia.
Đội trưởng đột nhiên nhìn thấy trong tầng trời mây đang có một cô gái thắt tóc hai chùm nhanh chóng rơi xuống.
Cô gái đó mặc quần áo thể thao cực kỳ giống Khánh Trần, khí lưu dâng trào quanh thân nàng giống như sóng biển.
Chương 2659: Ương Ương Đỉnh Nhất Luôn
Ngay sau đó, tất cả nhân viên đội bay chỉ cảm thấy máy bay bắt đầu mất kiểm soát, họ điều khiển không còn chính xác nữa, thậm chí bắt đầu có xu hướng rơi xuống đất!
Những người phụ trách chém đầu này đều là phi công vương bài, họ thậm chí còn có thể điều khiển máy bay chiến đấu bay xuyên qua hai cây cột điện hẹp hòi.
Nhưng mà bây giờ, họ lại giống như có chút xa lạ với chiếc máy bay chiến đấu mà họ điều khiển, cứ như chưa bao giờ điều khiển qua vậy.
Máy bay chiến đấu bắt đầu có vẻ hỗn loạn, có người đang ở độ cao 3000 mét, nhưng lại nhìn thấy đồng hồ đo biểu hiện họ đã ở nơi thấp hơn mực nước biển!
Đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy số liệu đo độ cao trở thành số âm!
Xảy ra vấn đề!
“Nâng độ cao lên, tránh rơi vỡ!”
Đội trưởng nói:
“Đẩy động cơ vận tải phụ, thử rời khỏi lực hút kỳ quái này.
Nhưng mà, khi họ vừa mới kéo trục quay lên chuẩn bị muốn bay vụt lên thì lực hút vô hình kia lại đột nhiên biến mất.
Không có lực hút giúp đỡ, tất cả thao tác của họ đều có vẻ quá mạnh, giống như ngươi đang thi kéo co cùng người khác, hai bên đang cố gắng hết sức thì bên kia lại đột nhiên buông tay!
Sáu chiếc máy bay chiến đấu đồng thời quay cuồng trên không trung, có một người điều khiển trong số đó bởi vì không thể nào chịu nổi trong lực đột ngột này, não thiếu oxi mà ngất đi.
Từng có người xây dựng một đoàn tàu lượn siêu tốc tử vong, đoàn tàu lượng siêu tốc này có một khúc công liên hòa được làm từ mười sáu vòng tròn vuông góc, một khi tàu lượng siêu tốc chạy xong toàn bộ hành trình này, người ngồi bên trên sẽ vì liên tục xoay tròn mà máu không thể nào cung cấp lên não, thiếu oxi dẫn đến tử vong.
Đây là cách chết kích thích nhất mà lại không đau.
Những phi công còn lại đều cố gắng điều khiển thân máy bay, dùng kỹ xảo thao tác thành thạo của họ để ngừng lại vòng quay cuồng tử vong này.
Nhưng mà lực hút kỳ quái kia cứ cách một giây lại xuất hiện một lần, có đôi khi lại cách hai giây xuất hiện một lần, không có chút quy tắc nào, toàn theo tâm trạng.
Lúc này, đội trưởng ngồi trong thân máy bay liên tục xoay tròn, nhìn thiếu nữ đang lơ lửng giữa không trung, giống như một vị thần đang đứng giữa hư không.
Ngay sau đó, thiếu nữ đối mặt hắn nâng tay lên.
Nhấn xuống.
Sáu chiếc máy bay chiến đấu cùng rơi xuống mặt đất!
Đội trưởng hoàn toàn không ngờ được nhiệm vụ của họ sẽ thất bại bằng cách này, sẽ lại bị một con người dễ dàng đùa bỡn trong lòng bàn tay như thế.
Đây là dị năng giả hệ từ trường, kẻ địch trời sinh của hạm đội không trung!
Giờ phút này, dưới sự trợ giúp của “Súng lục ổ quay cùng vận mệnh không quan hệ”, Ương Ương đã thử thăng lên cấp A.
Đối với di năng giả mà nói, chỉ cần đột phá một lần là có thể tìm được cảm giác này.
Cho nên cảnh giới của Ương Ương đã ổn định ở cấp a, nếu lại có thể tiến thêm một bước, có lẽ có thể trở thành bá chủ không trung.
Ương Ương nhìn thấy máy bay chiến đấu rơi tan nát, cười vui vẻ mà nhìn về phía Khánh Trần, lại phát hiện lần này hắn đập vào khuyên sắt bên trên bia ngắm, cơ thể xoay tròn ngã mạnh về phía mặt đất.
Khánh Trần hôn mê, hắn thậm chí còn không có sức để kéo ra chốt kiểm soát.
Trong phút chốc, cơ thể Ương Ương đột nhiên tăng tốc độ, đuổi theo về phía Khánh Trần rơi xuống.
Cuối cùng, trước khi Khánh Trần rơi xuống đất, nàng đã ôm được hắn vào lòng.
Khánh Trần từ từ mở mắt ra, xuyên thấu qua lớp kính bảo vệ nhìn về phía thiếu nữ, cười nói:
“Lại là người cứu ta.”
Ương Ương:
“Đừng nói gì cả, hôn ta.”
Khánh Trần:
“…”
…
Đã lâu không gặp Ương Ương rồi.
Thực ra trước khi quay lại, nàng đã quan sát tất cả từ trên trời rồi.
Nàng chứng kiến Khánh Trần thất bại hết lần này đến lần khác, dù hắn có ngã đến mức sứt đầu mẻ trán cũng chưa từng giơ tay ra giúp đỡ lấy một lần.
Bởi Khánh Trần không cho phép nàng làm điều đó.
Có những lúc, Khánh Trần gần ngã gục trên mặt đất, tim nàng lúc ấy như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Chúng ta vừa mới gặp lại nhau thôi mà bánh xe của ngươi như muốn nghiền nát mặt ta rồi.”
Khánh Trần cười nói.
Ương Ương cẩn thận buông hắn ra:
“Ta ở trên trời bảo vệ ngươi bảy ngày lận, giờ ngươi hậu tạ cho ta một chút cũng hợp lý mà? Mấy hôm trước ta còn đánh bay một quả bom nữa chứ.
He he.
Nếu không có ta thì cả cái Căn Cứ Huấn Luyện này giờ đã chìm trong biển lửa hết rồi ha!”
“Ừ ừ, Ương Ương đỉnh nhất luôn!”
Khánh Trần nói.
“Đi thôi, các cuộc nổi dậy trong vương quốc kết thúc rồi, ngươi khồng cần lo cho bọn ta nữa đâu.
Chờ đến khi ta hoàn thành khóa huấn luyện này xem, ta nhất định sẽ đích thân đến móc mắt của King xuống cho ngươi.”
Trong lúc kiểm tra vết thương cho Khánh Trần, Ương Ương phát hiện ra, phía dưới bộ sóc bay của hắn là chi chít vết thương khắp cơ thể.
Cả người hắn không có lấy một vùng bề mặt da nào lành lặn.
Chương 2660: Chỉ Là Muỗi
Ương Ương chân thành nói:
“Khánh Trần à, ngươi không nên tự đày đọa cơ thể mình nữa.
Thử thách vừa rồi đáng lẽ ngươi đã có thể hoàn thành nó, nhưng do thói quen huấn luyện hàng ngày khiến số lượng vết thương trên người ngươi ngày càng gia tăng, vì thế sức chịu đựng của ngươi cũng đang ngày một giảm sút.
Đây cũng chính là ranh giới mong manh giữa việc hoàn thành hay không hoàn toàn thử thách ấy.
Tốt hơn hết ngươi nên nghỉ ngơi vài ngày, nghe ta đi.”
Khánh Trần nghĩ một lát rồi nói:
“Nhưng thời gian của ta không còn nhiều nữa rồi.
Ta đã cố tình nhử Trần Dư đến đây để giết hắn trong vùng Cấm Địa số 001.
Chỉ có vậy thì pháo đài trên không cùng lực lượng quân sự của Trần thị mới có thể trở thành trợ lực cho chúng ta.”
Ương Ương đáp:
“Chẳng qua là một lần xuyên không thôi chứ gì đâu, cùng lắm ngươi trốn hắn đi là được rồi.
Hắn đến đây là vì ngươi đó, chắc chắn hắn sẽ không rời khỏi đây khi chưa tìm thấy ngươi đâu!”
“Không được…”
Ương Ương nói tiếp:
“Rồi ta lại phải cứu ngươi thêm một lần nữa đúng không? Nghe lời ta nói, nghỉ ngơi một ngày thôi.
Coi như là ngươi báo đáp một ân tình của ta đi.”
“Thôi được, nghỉ ngơi một ngày vậy.”
Vừa nói Khánh Trần vừa đi về phía Căn Cứ Huấn Luyện, Ương Ương cũng đi cùng, sau đó nàng nắm lấy tay trái của hắn.
Tay trái Khánh Trần thoáng khựng lại, rất nhanh sau đó hắn liền thả lỏng ra ngay.
Hai người cứ như vậy vai kề bai đi bên nhau, khóe miệng nàng thoáng lộ ra nụ cười dịu dàng.
Lưu Đức Trụ lái máy bay vòng quanh trên bầu trời, dù bây giờ máy bay tiêm kích có xuất hiện ở đây thì hắn cũng chẳng sợ chút nào, vì hắn đang đi cùng Ương Ương mà!
Có Ương Ương ở đây thì máy bay tiêm kích cũng chỉ là muỗi!
Lúc này hắn đang gọi video:
“Tiểu Thất, chỗ các ngươi sao rồi? Bây giờ ta đang chuẩn bị hạ độ cao xuống đón boss về.”
Máy bay trực thăng từ từ hạ dần độ cao xuống.
Đột nhiên không biết từ đâu bỗng xuất hiện một thứ lực hấp dẫn cực kì mạnh mẽ bao phủ lấy toàn bộ chiếc máy bay hiệu Super Puma rồi đẩy về lại giữa không trung.
Lưu Đức Trụ:
“…Phi vụ đón boss thất bại.”
Tiểu Thất hốt hoảng qua màn hình video call:
“Ông chủ xảy ra chuyện gì rồi?! “
“À thì, boss không làm sao cả.
Chỉ là nếu giờ ta cố tình muốn xuống đón hắn thì rất có thể người bị làm sao sẽ là ta.”
Lưu Đức Trụ lái máy bay trở lại hành trình cũ, không thèm quan tâm đến đôi nam nữ đang từ từ tản nộ phía dưới nữa.
Dù sao đoạn đường còn lại cùng lắm khoảng hai mươi kilomet chứ nhiêu, cứ đi hoài đi hoài rồi cũng sẽ về được đến nơi thôi.
Lưu Đức Trụ nói qua màn hình video call:
“Trận chiến của các ngươi ở bên đó kết thúc rồi à?”
“Vẫn chưa, bọn ta đang giải quyết nốt đám le ve ở bên sườn dốc phía Bắc.
Nhưng cũng sắp xong rồi.”
“Vậy ta về căn cứ trước nhé.
Nghe nói hôm nay Alice mua rất nhiều đồ ăn để đãi chúng ta một bàn tiệc món Pháp.”
Tiểu Thất nghi hoặc hỏi:
“Ủa, ngươi không tập luyện cùng ông chủ nữa à?”
“Hắn không tập nữa rồi.”
Lưu Đức Trụ đáp.
“Hả? Sao tự nhiên lại không tập nữa?”
Tiểu Thất cho rằng đây là chuyện vô cùng hiếm có, ngàn năm có một.
Vì vậy, Lưu Đức Trụ bèn giải thích:
“Ta thấy rằng trên thế giới này chỉ có duy nhất một người mới có thể khiến hắn ngừng việc tập luyện lại.
Chẳng phải người đó giờ đang ở đây rồi sao?”
“Ừ ha, cũng đúng.
Vậy ngươi về trước đi.
Ta chắc chắn sẽ cho trận chiến keết thúc trước khi đến giờ cơm.”
Vốn dĩ Tiểu Thất định mang Chiến binh người thú về thế giới thực cho nhà khoa học số 2 nghiên cứu nhưng Khánh Trần lại nói rằng điều đó không cần thiết.
Chiến binh người thú về bản chất chỉ là đống rác công nghiệp của Tây đại lục, nếu nhà khoa học số 2 chấp nhận vứt bỏ đi lý luận khoa học và phẩm hạnh của mình thì cũng có thể nghiên cứu ra thứ này, nhưng cũng chẳng đem lại bao nhiêu giá trị thực tiễn.
“Thăng lên cấp A lúc nào thế?”
Khánh Trần hỏi.
“Là tác dụng của súng lục ổ quay à?”
“Đúng vậy.”
Ương Ương cố ra vẻ ấm ức nói:
“Nhìn bên ngươi càng lúc càng nhiều các cấp A, thêm cả cái gã Jindai Kura kia cũng mang đến tận hai tên cấp A nữa để tranh sủng.
Nếu ta mà không lên cấp A thì e rằng vị trí này sắp bị lật đổ rồi.”
Khánh Trần:
“…Jindai Kura là cái quái gì.”
Ương Ương cười tủm tỉm nói:
“Ta phải thử cái khẩu súng lục của Dự Mệnh Vô Quan ấy tận bốn mươi lần mới bắn ra viên đạn thăng cấp.
Bình thường nếu nó không ra đạn rỗng thì cũng là đạn giáng cấp, hoặc không thì là đạn pháo hoa với đạn đóng băng.”
Ương Ương:
“Bắn ra đạn đóng băng đúng là lạnh thấu xương luôn ấy, dù cho có trốn vào trong chăn cũng không ngớt, lúc ấy ta chỉ có thể đốt lửa vây quanh mình mới xua đi được cơn lạnh trong người.
Nếu viên đạn bắn ra là đạn giáng cấp thì coi như xong luôn.
Ta phải nhanh chân trốn vào đâu đó để phòng khi bị kẻ khác cho ăn hành.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Ngã Dục Phong Thiên [Dịch] Ngã Dục Phong Thiên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Suu-Tam-Edit-AudioSite-Giong-doc-Lao-Tran-Truyen-audio.jpg)
