1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 265 : Nhà Khoa Học Số 2 (c2641-c2650)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 265 : Nhà Khoa Học Số 2 (c2641-c2650)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2641: Nhà Khoa Học Số 2

Mình nhận được báo lỗi 10 chương tiếp theo về nội dung, tuy nhiên mình dò raw và chưa phát hiện ra lỗi, vì vậy mình đã hạ 10 chương này xuống chỉ còn 1 TLT/ chương.

Mong các bạn thông cảm và tiếp tục ủng hộ mình ạ.

Vẫn không ổn.

Một tập đoàn là một tổ hợp quyền lực, tất cả các quyết định của nó phải được cân nhắc giữa thiệt hại và lợi ích.

Bây giờ, ngoài Khánh thị ra, không ai cảm nhận được mối đe dọa từ kẻ tạo ra những khôi lỗi nữa.

Họ sẽ suy nghĩ về một câu hỏi: Thứ được gọi là ‘khôi lỗi’ liệu có phải là âm mưu của Khánh thị không?

Chỉ cần dọn sạch sáu thành của Khánh thị là không thể gây ra uy hiếp cho tên múa rối kia nữa, vì thế đối phương không có gì phải sợ.

‘Tần Thư Lễ ‘ mỉm cười và nói:

“Nhớ những gì ta nói chưa? Are you ready? Trò chơi kết thúc rồi!!!!”

Khánh Trần quyết liệt đáp trả:

“Ta và ngươi chỉ có thể một mất một còn.

Xem xem sau này ai mới là người cười cuối cùng.

Cứ chờ mà xem.”

Hắn xoay người rời đi, vừa đi ra ngoài liền giải thích với Tiểu Thất:

“Canh chừng chúng thật chặt.

Đừng để chúng có bất kỳ cơ hội trốn thoát nào.”

Tiểu Thất ngờ vực hỏi lại:

“Không giết nữa à? Làm vậy có thể sẽ để lại rất nhiều phiền phức.”

Khánh Trần suy nghĩ một chút nói:

“Có hai lý do chưa giết được.

Một là nếu số lượng khôi lỗi của hắn thật sự có giới hạn, vậy nếu những người này sống tốt thì sẽ có thể mang lại một số hạn chế nhất định với hắn.

Chúng ta không thể chắc chắn về điều này, nhưng chúng ta phải làm mọi thứ có thể trong khả năng để hạn chế tối đa việc hắn chế tạo thêm khôi lỗi mới.

Một lý do khác là…Tôi muốn tìm hiểu xem có cách nào để giải phóng sự kiểm soát của những khôi lỗi.

Chúng ta không thể chỉ nói mồm “người nhà” nhưng mội khi gập nguy hiểm lại dứt khoát vứt bỏ họ.”

Tiểu Thất thì thào:

“Thật ra, những chuyện này ngươi không cần thiết phải giải thích với ta, chỉ cần ngươi có mệnh lệnh thì ta đều sẽ chấp hành hết.”

Khánh Trần bước ra ngoài:

“Chuyện này nên giải thích mà.”

Lúc này Khánh Trần đột nhiên cúi xuống ho dữ dội, hắn cảm thấy có gì đó đang mắc kẹt trong phổi và cổ họng, dường như có thứ gì đó đã thành hình rồi nhưng không thể đào thải ra ngoài, nó đang không ngừng chuyển động trong cơ thể hắn.

Tiểu Thất sửng sốt:

“Hội trưởng, ngươi không sao chứ?”

Khánh Trần cười nói:

“Vết thương lúc trước chưa lành, một lát nữa sẽ ổn thôi.”

“Có cần đi bệnh viện kiểm tra nhanh không? Vết thương cũ của ngươi có vẻ khá nặng đấy.”

Tiểu Thất nói.

“Ừ, ta sẽ đi.”

Lúc này, nhà sinh vật học di truyền số 2 trước kia từng bị Khánh Trần lừa đến chặn lại trên đường:

“Ông chủ ơi, xin chờ một chút, ta cần ngài giúp một việc.”

Khánh Trần nhìn hắn:

“Ngài có chuyện gì cần giúp đỡ? “

Nhà khoa học số 2 xoa hai tay vào nhau:

“Ta đã dùng máu của các vị thần để nghiên cứu y học di truyền…Ngài cũng biết rằng loại thuốc di truyền này giống như trò chơi ghép hình.

Chúng ta phải tách các mảnh ghép từ các sinh vật khác nhau rồi ghép chúng lại với nhau, đồng thời nếu gắn chặt từng mảnh với nhau thì thuốc sẽ không có tác dụng phụ.

Nếu thiếu một mảnh thì các Chiến sĩ gen mới được tạo ra sẽ bị khuyết tật về chức năng như mù, điếc.

Nếu thừa mảnh ghép, nó có thể khiến các Chiến sĩ gen xuất hiện những đặc điểm tương tự những con thú…”

Khánh Trần hiểu rồi, vì vậy Tây lục địa không quan tâm đến sự phân mảnh của ‘bộ ghép hình’ này, họ đã cưỡng chế cải thiện sức mạnh với cái giá là đột biến cơ thể mình.

Nhà khoa học số 2 tiếp tục:

“Những Chiến sĩ gen sẽ khó mắc bệnh ung thư hơn trong những năm cuối đời vì gen của họ không bị hỏng hoặc bình thường nên họ rất khó bị đột biến gen.”

Khánh Trần trầm ngâm:

“Vậy máu của thần có chức năng gì? “

Nhà khoa học số 2 tán thưởng:

“Máu của các vị thần giống như một mảnh ghép vạn năng, nó có thể điền vào bất kỳ chỗ trống nào, và với tiền đề hoàn toàn phù hợp, nó có thể buộc nâng cấp trình độ của các Chiến sĩ gen…Nhưng nó chỉ có thể lấp đầy một chỗ trống nhất định.

Khi khóa di truyền của nó đã được mở hoàn toàn, nó sẽ như một miếng ngọc thô hoàn hảo, hơn nữa nó còn có thể thay đổi hình dạng để thích ứng với một chuỗi gen mới! “

Khánh Trần trầm ngâm suy tư, trong những lời này đã hé lộ hai điều kiện để trở thành thần.

Thứ nhất là khóa gen được mở và trình tự gen có thể tự do chuyển đổi, thứ hai là nó có khả năng cộng sinh tuyệt vời, đây là đặc điểm của bệnh ung thư.

“Ồ, trong nghiên cứu của ngài còn thiếu bao nhiêu mảnh ghép?”

Khánh Trần tò mò hỏi.

“Hai mảnh! Chỉ còn hai mảnh!”

Nhà khoa học số 2 giơ ra hai ngón tay:

“Máu của thần có thể lấp đầy một mảnh, nhưng vẫn còn thiếu một mảnh.

Ta đã nhờ đến sự giúp đỡ của Hội Phụ Huynh chúng ta để lấy tiêu bản gen của tất cả các loài sinh vật trong Cấm Địa nhưng không tài nào ghép khớp được.”

Khánh Trần dò xét một lượt tên đứng đối diện, đôi mắt của nhà khoa học số 2 đỏ ngầu, cả người trông vô cùng mệt mỏi.

Vậy nhưng trong vẻ mệt mỏi ấy, không giấu nổi sự phấn khích lẫn thấp thỏm.

Cũng đúng thôi, hắn dùng cả cuộc đời mình để tìm kiếm những mảnh ghép, giờ đây chỉ còn lại một mảnh cuối cùng.

Nếu đổi lại là Khánh Trần, e rằng hắn cũng sẽ sung sướng đến phát điên.


Chương 2642: Khoan Hẳn Vội

Hắn nhìn nhà khoa học số 2:

“Hiệu quả sau khi hoàn thành sẽ như thế nào?”

Khoa học công nghệ số 2 nghiêm túc nói:

“Trước mắt vẫn chưa được ghép hoàn chỉnh nên ta không thể chắc chắn, nhưng theo lý thuyết, nó có thể thay thế việc tiêm gen kháng thể trước đây và có thể loại bỏ di chứng.

Hơn nữa, tốc độ, sức mạnh, thị lực, thính giác mà nó mang lại cho các Chiến sĩ gen sẽ là điều không tưởng! “

Khánh Trần im lặng một lúc:

“Vậy ta cần phải làm gì?”

Nhà khoa học số 2 nói:

“Ta cần ngài bắt mỗi loài một con của tất cả những loài động vật có thể bay, có thể chạy, có thể gầm rú trong vùng Cấm Địa số 001 về đây.

Rất có thể trong số chúng có mảnh ghép cuối cùng mà ta đang cần.”

Khánh Trần dở khóc dở cười:

“Ngài có biết mình đang nói gì không? Ngài có biết ở Cấm Địa số 001 vào thì dễ nhưng là dễ đăng xuất không?”

“Ta không quan tâm!”

Nhà khoa học số 2 kiên quyết nói:

“Lúc ngươi mới mời ta đến đây, ngươi có nhớ mình đã nói gì không? Gì mà chỉ cần ta gặp khó khăn nhất định sẽ tìm cách giúp ta khắc phục nó.

Giờ thì hay rồi! Ngươi mà không giúp ta, ta sẽ ngồi luôn ở đây không đi đâu nữa!”

Tiểu Thất ở bên cạnh khuyên ngăn hắn:

“Lão sư à, người khoan hẳn vội.

Chuyện này không phải chuyện mà hội trưởng có thể giải quyết trong một sớm một chiều ngay được.”

Nhà khoa học số 2 liếc hắn một cái:

“Ngươi không được nói gì hết.”

Vào một khoảnh khắc nào đó, Khánh Trần cảm nhận được sự tận tâm và nhiệt huyết của hắn trong việc nghiên cứu khoa học.

Vì kết quả nghiên cứu lần này, hắn có thể từ bỏ hết tất cả nhân tình thế sự, chỉ để đổi lấy giây phút gặt hái thành quả cuối cùng.

Hắn đã cổng hiến cả cuộc đời mình cho khoảnh khắc ngắn ngủi đó.

Khánh Trần suy nghĩ một hồi rồi nói:

“Ta sẽ đi, chờ tin tức của ta.”

Nhà khoa học số 2 cười rạng rỡ:

“Chỉ cần có thể chế thành công thuốc di truyền, ta chỉ cần quyền tác giả và 1% lợi nhuận từ phát minh này, những thứ khác ta không cần nữa.”…

Khánh Trần vui vẻ:

“Ta cứ nghĩ ngài chỉ cần quyền tác giả thôi chứ.”

Nhà khoa học số 2 kìm chế hồi lâu:

“Ta còn có vợ và con nhỏ, họ cũng phải ăn cơm chứ.”

“Ta hứa với ngài, ta sẽ đi càng sớm càng tốt.”

Khánh Trần nghiêm nghị hứa.

Thực ra không phải chỉ vì chuyện của nhà khoa học số 2, kể cả không có chuyện này thì hắn cũng dự định trước khi trận quyết chiến bắt đầu sẽ đến Cấm Địa số 001 để ngó thử.

Nếu các hiệp sĩ già nói đúng, thì đây là sân chơi do Khánh Chẩn và Nhâm Tiểu Túc liên thủ tạo ra.

Game này mặc dù siêu siêu khó nhưng nó cũng rất an toàn, từ khi mới xuất hiện đến nay chưa có ai hiểu được nơi này.

Đến một bán thần như Lý Thúc Đồng vào đó rồi cũng chỉ biết chạy bạt mạng.

Nếu là cấp A vào, nói không chừng chẳng khác nào tự tìm mồ chôn cho mình.

Tuy nhiên, tất cả các game đều sẽ có hình phạt vào phút cuối cùng.

Giờ đây vương quốc của Trương Uyển Phương đang ngày đêm ngóng chờ đến ngày quyết chiến với liên bang Đông lục địa chẳng khác nào hổ đói vồ mồi.

Ngoài bốn pháo đài trên không và bốn bán thần, chúng còn có một loạt các Chiến sĩ gen cấp A, chiến binh người thú, đám Người Xem Mệnh khó lường và cả thứ ma thuật đen như đám dòi bọ chui ra từ xương người.

Nhiêu đó thôi cũng đủ để thấy chúng có sức mạnh quân sự gấp mấy lần phe đối thủ.

Còn Khánh Trần thì sao? Hắn chỉ có một Khánh thị, kể cả ông chủ Trịnh và Lý Thúc Đồng, tổng cộng chỉ có hai bán thần, và có nhiều nhất là hai pháo đài trên không…Lý thị Thanh Sơn Hào vừa được sửa chữa có thể ra chiến trường chiến đấu trực diện.

Hơn nữa, Liên bang Đông lục địa không chỉ có những hiểm họa đến từ bên ngoài, mà còn cả những mối nguy đang le lói từ bên trong: Trần thị, Kashima, gia tộc Jindai và những Khôi Lỗi sư.

Khánh Trần từng trăn trở về cơ hội chiến thắng của họ không biết bao nhiêu lần vào những đêm không ngủ được, nhưng thì ra, họ hoàn toàn không có cơ hội chiến thắng.

Ngay cả với trí tuệ của mình, hắn ta cũng không thể nghĩ ra thêm cách nào để có thể thắng.

Khoảng cách giữa hai phe là quá lớn.

Ngoài ra còn có bảy lão tổ tông của Người Xem Mệnh nằm trong cỗ quan tài dát vàng trong ký ức của lão Tam.

Khánh Trần hiện đã giết Công tước Bạch Ngân.

Về lý thuyết thì ly rượu độc đáng ra sẽ không bao giờ có thể nhìn thấy ánh bình minh nữa, nhưng không hiểu vì sao trong lòng hắn có một nỗi bất an không nguôi.

Vì vậy, hắn ta phải đến Cấm Địa số 001 để xem sân chơi do các bán thần và tổ tiên của Khánh thị liên thủ tạo ra, việc qua ải lúc bắt đầu game sẽ là như thế nào?

Mặt khác, hắn ta đang đánh cược rằng hắn ta thực sự có thể tìm ra mảnh ghép cho Nhà khoa học số 2.

Như vậy Đông lục địa mới có thể có một Chiến sĩ gen cấp A của riêng mình.

“Hiệu quả sau khi hoàn thành sẽ như thế nào?”

Khoa học công nghệ số 2 nghiêm túc nói:

“Trước mắt vẫn chưa được ghép hoàn chỉnh nên ta không thể chắc chắn, nhưng theo lý thuyết, nó có thể thay thế việc tiêm gen kháng thể trước đây và có thể loại bỏ di chứng.

Hơn nữa, tốc độ, sức mạnh, thị lực, thính giác mà nó mang lại cho các Siêu chiến binh sẽ là điều không tưởng! “

Khánh Trần im lặng một lúc:

“Vậy ta cần phải làm gì?”

Nhà khoa học số 2 nói:

“Ta cần ngài bắt mỗi loài một con của tất cả những loài động vật có thể bay, có thể chạy, có thể gầm rú trong vùng Cấm Địa số 001 về đây.

Rất có thể trong số chúng có mảnh ghép cuối cùng mà ta đang cần.”

Khánh Trần dở khóc dở cười:

“Ngài có biết mình đang nói gì không? Ngài có biết ở Cấm Địa số 001 vào thì dễ nhưng là dễ đăng xuất không?”

“Ta không quan tâm!”

Nhà khoa học số 2 kiên quyết nói:

“Lúc ngươi mới mời ta đến đây, ngươi có nhớ mình đã nói gì không? Gì mà chỉ cần ta gặp khó khăn nhất định sẽ tìm cách giúp ta khắc phục nó.

Giờ thì hay rồi! Ngươi mà không giúp ta, ta sẽ ngồi luôn ở đây không đi đâu nữa!”

Tiểu Thất ở bên cạnh khuyên ngăn hắn:

“Lão sư à, người khoan hẳn vội.

Chuyện này không phải chuyện mà hội trưởng có thể giải quyết trong một sớm một chiều ngay được.”

Nhà khoa học số 2 liếc hắn một cái:

“Ngươi không được nói gì hết.”

Vào một khoảnh khắc nào đó, Khánh Trần cảm nhận được sự tận tâm và nhiệt huyết của hắn trong việc nghiên cứu khoa học.

Vì kết quả nghiên cứu lần này, hắn có thể từ bỏ hết tất cả nhân tình thế sự, chỉ để đổi lấy giây phút gặt hái thành quả cuối cùng.

Hắn đã cổng hiến cả cuộc đời mình cho khoảnh khắc ngắn ngủi đó.

Khánh Trần suy nghĩ một hồi rồi nói:

“Ta sẽ đi, chờ tin tức của ta.”

Nhà khoa học số 2 cười rạng rỡ:

“Chỉ cần có thể chế thành công thuốc di truyền, ta chỉ cần quyền tác giả và 1% lợi nhuận từ phát minh này, những thứ khác ta không cần nữa.”…

Khánh Trần vui vẻ:

“Ta cứ nghĩ ngài chỉ cần quyền tác giả thôi chứ.”

Nhà khoa học số 2 kìm chế hồi lâu:

“Ta còn có vợ và con nhỏ, họ cũng phải ăn cơm chứ.”

“Ta hứa với ngài, ta sẽ đi càng sớm càng tốt.”

Khánh Trần nghiêm nghị hứa.

Thực ra không phải chỉ vì chuyện của nhà khoa học số 2, kể cả không có chuyện này thì hắn cũng dự định trước khi trận quyết chiến bắt đầu sẽ đến Cấm Địa số 001 để ngó thử.

Nếu các hiệp sĩ già nói đúng, thì đây là sân chơi do Khánh Chẩn và Nhâm Tiểu Túc liên thủ tạo ra.

Game này mặc dù siêu siêu khó nhưng nó cũng rất an toàn, từ khi mới xuất hiện đến nay chưa có ai hiểu được nơi này.

Đến một bán thần như Lý Thúc Đồng vào đó rồi cũng chỉ biết chạy bạt mạng.

Nếu là cấp A vào, nói không chừng chẳng khác nào tự tìm mồ chôn cho mình.

Tuy nhiên, tất cả các game đều sẽ có hình phạt vào phút cuối cùng.

Giờ đây vương quốc của Trương Uyển Phương đang ngày đêm ngóng chờ đến ngày quyết chiến với liên bang Đông lục địa chẳng khác nào hổ đói vồ mồi.

Ngoài bốn pháo đài trên không và bốn bán thần, chúng còn có một loạt các Siêu chiến binh cấp A, chiến binh người thú, đám Người Xem Mệnh khó lường và cả thứ ma thuật đen như đám dòi bọ chui ra từ xương người.

Nhiêu đó thôi cũng đủ để thấy chúng có sức mạnh quân sự gấp mấy lần phe đối thủ.

Còn Khánh Trần thì sao? Hắn chỉ có một Khánh thị, kể cả ông chủ Trịnh và Lý Thúc Đồng, tổng cộng chỉ có hai bán thần, và có nhiều nhất là hai pháo đài trên không…Lý thị Thanh Sơn Hào vừa được sửa chữa có thể ra chiến trường chiến đấu trực diện.

Hơn nữa, Liên bang Đông lục địa không chỉ có những hiểm họa đến từ bên ngoài, mà còn cả những mối nguy đang le lói từ bên trong: Trần thị, Kashima, gia tộc Jindai và những Khôi Lỗi sư.

Khánh Trần từng trăn trở về cơ hội chiến thắng của họ không biết bao nhiêu lần vào những đêm không ngủ được, nhưng thì ra, họ hoàn toàn không có cơ hội chiến thắng.

Ngay cả với trí tuệ của mình, hắn ta cũng không thể nghĩ ra thêm cách nào để có thể thắng.

Khoảng cách giữa hai phe là quá lớn.

Ngoài ra còn có bảy lão tổ tông của Người Xem Mệnh nằm trong cỗ quan tài dát vàng trong ký ức của lão Tam.

Khánh Trần hiện đã giết Công tước Bạch Ngân.

Về lý thuyết thì ly rượu độc đáng ra sẽ không bao giờ có thể nhìn thấy ánh bình minh nữa, nhưng không hiểu vì sao trong lòng hắn có một nỗi bất an không nguôi.

Vì vậy, hắn ta phải đến Cấm Địa số 001 để xem sân chơi do các bán thần và tổ tiên của Khánh thị liên thủ tạo ra, việc qua ải lúc bắt đầu game sẽ là như thế nào?

Mặt khác, hắn ta đang đánh cược rằng hắn ta thực sự có thể tìm ra mảnh ghép cho Nhà khoa học số 2.

Như vậy Đông lục địa mới có thể có một Siêu chiến binh cấp A của riêng mình.


Chương 2643: Quyết Tâm

Hắn tìm thấy Quách Hổ Thiền ở nội thành Thành phố số 10:

“Sau khi Thành phố số 10 được sàng lọc, lập tức đưa người khổng lồ đến điểm dừng tiếp theo là Thành phố số 5 bằng Mật Thược Chi Môn, cứ thế cho đến khi năm thành phố ở phía tây nam được sàng lọc hoàn toàn mới thôi.”

Quách Hổ Thiền rất hiểu hắn, hắn tò mò hỏi:

“Ông chủ, ngươi định đi xa một chuyến à?”

Khánh Trần gật đầu:

“Trông nhà cẩn thận nhé!”

Quách Hổ Thiền nhìn bóng lưng hắn ngày càng xa dần, vậy là đã xuất phát ngay lập tức rồi…

Tiểu Thất xúc động nói:

“Hội trưởng lên đường gấp quá, nhiều thành viên mới của hội vẫn muốn tỏ lòng kính trọng với hắn.”

Quách Hổ Thiền mỉm cười:

“Sự lo lắng sâu thẳm trong lòng hắn nặng nề hơn so với chúng ta nhiều lắm.”

“Tại sao?”

“Ngươi có biết kỳ thủ đi một bước tính mười bước không? Hắn trông được xa hơn so với chúng ta rất nhiều, vì vậy hắn biết, thời gian lúc này không còn đủ nữa rồi.”

Tiểu Thất đột nhiên nói:

“Từ khi trở lại Thành phố số 10, dường như rất nhiều người đã biến mất.”

Quách Hổ Thiền ngẩng đầu nhìn trời:

“Mọi người đều phải nỗ lực hết mình mới được.

Nếu chỉ dựa vào sức của một mình ông chủ thôi thì không đủ để thắng trận này.”

Phía bắc Thành phố số 10, một chiếc xe địa hình chạy bằng động cơ diesel đang chạy trên đường.

Người lái xe là Jindai Sora, người ngồi ở ghế phụ là Roosevelt đang ôm một con dao, và người ngồi ở hàng sau là Unshuu, đang nằm thẳng, đeo mặt nạ mắt hơi và nút tai.…

Như thể cuộc hành trình không liên quan gì đến anh ta.

Jindai Sora nhìn về phía sau qua gương chiếu hậu và thỉnh thoảng liếc nhìn hắn, cuối cùng thì Roosevelt cũng không nhịn được nữa:

“Lái xe cẩn thận vào…đừng phi xuống mương.”

“Ờ.”

Jindai Sora đáp lại.

Họ đã rời khỏi Thành phố số 10 được ba ngày, sau cuộc gặp mặt ngắn ngủi ở đó, giờ đây họ đã đường ai nấy đi.

Đại Vũ và Zard cũng rời đi.

Roosevelt và những người khác cũng rời đi.

Đội Kỵ sĩ dự bị tiếp tục hoàn thành những thử thách của riêng họ.

Các thành viên Bạch Trú cùng Hội Phụ Huynh chuẩn bị cho các trận chiến trong tương lai.

Mọi người đều có công việc của riêng mình.

Jindai Sora đột nhiên hỏi:

“Chẳng phải Unshuu ca nói rằng anh ấy không có ý định tham gia vào chuyện của gia tộc Jindai sao? Tại sao bây giờ lại đổi ý quay về gia tộc rồi…Chúng ta thì vẫn bị truy nã.”

Roosevelt nói:

“Chính là Khánh Trần…chính là ông chủ đã nói chuyện với hắn cả đêm, cũng không rõ đã nói chuyện gì, nhưng điều này khiến hắn hạ quyết tâm quay trở lại.”

“Nói tận một đêm cơ á?”

“Ngươi bắt sai trọng tâm câu chuyện rồi.”

“…”

Xe địa hình dần dần tiến về phía bắc, nhưng thay vì đến thành phố nào đó, họ lại lái xe lên núi.

Đây là tọa độ do Roosevelt đưa ra, họ chỉ có trách nhiệm đến đây chứ không biết ở đây là gì.

Lúc này, Quách Hổ Thiền ngồi thẳng dậy, hắn cảm thấy có người đang theo dõi mình:

“Có người ở đây! Hướng 11 giờ, hướng 7 giờ…Sao lại có nhiều người như vậy?”

Giọng nói lười biếng của Roosevelt truyền đến:

“Sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu.”

Chỉ trong nháy mắt, chiếc xe địa hình vẫn tiếp tục chạy qua.

Roosevelt đột nhiên nhìn thấy một bóng người đứng phía xa xa ở cuối con đường núi:

“Chờ đã, đó không phải là Takahashi Ryosuke sao?! Không phải anh ta đã bị Vân La ca giết rồi sao?”

“Bên cạnh Takahashi Ryosuke là Muto Ying, lẽ ra hắn đã chết từ lâu rồi mới đúng, ta đã nhìn thấy thi thể của hắn trong lúc làm báo cáo chiến trận, mặt hắn lúc đó tối thui…”

Roosevelt đứng dậy, lúc này có người quỳ xuống bên cạnh và đưa cho hắn nước súc miệng.

“Ọc ọc ọc phụt ~ aaa!”

Roosevelt phun ra nước súc miệng:

“Có gì đâu mà kì lạ.

Như vậy có nghĩa là họ chưa chết, đây không phải ma quỷ gì đâu.”

Xe chậm rãi dừng lại trước mặt Takahashi Ryosuke.

Unshuu siết chặt con dao trên tay như sẵn sàng chọc thủng trần của chiễ xe địa hình bất cứ lúc nào.

Tuy nhiên, tại thời điểm này, Takahashi Ryosuke và Jindai Kura đã nhìn thấy Roosevelt ở hàng ghế sau qua cửa kính ô tô.

Roosevelt xốc thẳng quần áo, đẩy cửa bước xuống xe, cười nói:

“Boss bảo bọn ta lấy lại sức mạnh của Jindai.

Chúng ta phải làm theo chứ, đúng không?”

Khoảnh khắc Jindai Kura xuống xe, tất cả những cao thủ mặt trang phục may mắn khoác lớp cỏ khô ở gần đó đều đứng dậy lặng lẽ tụ lại.

Unshuu nhìn quanh tứ phía, những người này đều là tinh nhuệ thuộc phái trẻ từng thuộc hành động gián điệp, hành động chiến tranh quy mô nhỏ, vốn đã chết trong truyền thừa Thiết Xá Ngự Miễn.

Mà bây giờ họ đều đang đứng sờ sờ ở đây!

“Tại sao?”

Unshuu nghi ngờ hỏi:

“Bắt đầu từ lúc nào.”

“Mười ba năm trước khi ta còn ở trong quân đội, mọi người đã cảm thấy mặc dù tiếp tục tu hành thì sớm muộn gì cũng có ngày bị đám lão già kia đoạt xác.

Cho dù không đoạt xác, chỉ cần cảm thấy bị uy hiếp thì họ cũng sẽ khiến ngươi chết trong “sự cố”.

Thế là từ đó chúng ta bắt đầu tìm cách giả chết. so với việc bị người ta giết chết thì chẳng bằng chủ động chết đi, dựa vào đó thoát thân.”


Chương 2644: Lái Xe

Jindai Kura vừa cười vừa nói.

Mười ba năm, 471 tên cao thủ.

Đây là một nhánh quân U Linh.

Họ sống trong rừng sâu núi thẳm, lấy dã thú làm thức ăn, sống chẳng ra người cũng chẳng phải quỷ, dựa vào chút sức lực này để sống tạm trong rừng núi hoang vắng đến nay.

Jindai Kura suy nghĩ rồi nói:

“Vốn dĩ ta đã cảm thấy chán ngán, muốn bỏ đi luôn.

Những U Linh này lại thử liên lạc với ta, ta thì không trả lời họ.

Mãi đến khi Khánh Trần nói với ta thế giới này sắp bộc phát chiến tranh, không ai có thể tránh được.

Ta nghĩ đúng, hắn nói rất đúng.”

Hắn tiếp tục nói:

“Vì vậy ta đã trở về.”

Quân đội U Linh lặng lẽ nhìn hắn.

Những người này không để ý chuyện Jindai Kura từng có suy nghĩ vứt bỏ bọn họ, chỉ cần Jindai Kura trở về thì họ vẫn ở đó.

Sora ở bên cạnh thấp giọng hỏi:

“Tại sao ta và Unshuu ca ca không biết chuyện này.”

Jindai Kura suy nghĩ một lát:

“Chuyện như vậy đương nhiên là càng ít người biết càng tốt, không đến thời điểm thích hợp thì không thể lộ ra.”

Unshuu thầm than thở trong lòng.

Có lẽ rất nhiều người đều đã đánh giá thấp lòng dạ của vị công tử này.

Chuyện lớn như vậy, ngay cả thanh mai trúc mã là Jindai Sora cũng chẳng hay biết gì, thử hỏi hắn phải có khả năng nhẫn nại đến thế nào chứ?

Có điều Sora cảm thấy khá mất mát, dù vào lúc nhìn thấy Jindai Kura ngồi giữa đám phụ nữ thì nàng cũng chưa từng có cảm giác thế này.

Jindai Kura cũng không để ý đến những điều này, Hải Vương không bao giờ giải thích gì với ai.

Hắn cười nhìn về phía quân đội U Linh:

“Đi thôi.

Các ngươi phải trở lại nhân gian.

Bây giờ Dodomeki đã thành, để chúng ta gọi bạn tốt ngày xưa đến nâng chén chúc mừng trong đạo tràng Tâm Cảnh!”

Hắn trở lại trong xe, quân đội U Linh cũng xốc miếng vải bạt màu xanh lá ở cách đó không xa lên, để lộ chiếc xe bên trong.

Kết quả lần này Sora cũng không ngồi trên xe của Jindai Kura mà lại xoay người bước lên xe của người khác.

Jindai Kura há hốc mồm:

“Này? Ngươi đi đâu vậy! Này!”

Unshuu cười khổ:

“Hay là để ta lái xe.”

“Chà, phụ nữ.”

Jindai Kura cảm khái:

“Khi còn bé nàng rất đáng yêu.”

Lúc này Sora bình tĩnh ngồi trên chiếc xe ở phía sau, Muto Taka nhìn nàng từ trong kính chiếu hậu:

“Chúng ta từng nói để cho ngươi cũng vào trong quân đội U Linh, vì có mấy bà già cũng coi trọng thân thể của ngươi, hơn nữa trong thành phố còn có Jindai Unshuu, ngươi phối hợp với hắn diễn kịch là được.”

“Sau đó thì sao?”

Sora hỏi.

Muto Taka cười cười:

“Hắn nói con gái nên mặc váy hoa bước đi trong đường phố sầm uất, sao có thể lăn lộn với đám quỷ hoang dã như chúng ta, biến thành chiến sĩ không ra nam không ra nữ.

Sau đó hắn dùng thời gian ba năm giết hết bốn lão quái vật muốn đoạt xác ngươi.”

Ryosuke Takahashi bình tĩnh nói:

“Chúng ta đều là người phải chết, nhưng ngươi và Unshuu không giống nhau.

Ngày kế hoạch chân chính bắt đầu nhất định là ngày các ngươi đã rời xa Jindai, có lẽ là ngày trời trong nắng ấm, cũng có thể là ngày mây đen giăng kín.

Có lẽ chúng ta sẽ chết trận, cũng có thể sẽ không chết trận, nhưng ngươi và Unshuu tuyệt đối sẽ không chết.”

Sora sửng sốt.

Nàng mở cửa xe nhảy xuống, đi tới bên cạnh xe của Jindai Kura, nói với Unshuu:

“Ta lái cho, ngươi lái thì hắn dễ say xe.”

Unshuu khẽ nhíu mày, trầm mặc dịch qua ghế bên cạnh ghế tài xế.

Jindai Kura bĩu môi:

“Tính tình con gái, lúc mưa lúc nắng.

Sao hả, không tức giận nữa à? Có bản lĩnh thì đừng tới đây, để ta ói chết trên xe Unshuu được rồi!”

Unshuu:

“…”

Sora không phản ứng hắn:

“Đi đâu?”

“Ôi, để ta chết ở trên xe này đi!”

Jindai Kura gào thét vờ khóc.

“Đi đâu?”

“Khụ khụ.”

Jindai Kura không đùa nữa, nghiêm túc nói:

“Đến nơi khác thì khá lãng phí thời gian, bắt đầu luôn từ thành phố số 2 đi.”

Lúc này Unshuu hỏi:

“Kura ca, lúc trước ngươi đã quyết định bỏ hết mọi sự, tại sao lại đột nhiên quay về.”

Jindai Kura nói:

“Jindai có cứ điểm không trung.”

Unshuu sửng sốt:

“Hả?”

Jindai Kura lười biếng nói:

“Ông chủ nói không trung ở đại lục phía tây có bốn cái, tính cả Lý thị thì chúng ta mới có hai cái, kỹ thuật còn lạc hậu hơn người ta, bay chậm hơn người ta, nếu đánh nhau thật thì phải đánh sao đây.

Sau đó hắn bảo ta lấy cứ điểm không trung của Jindai.

Ta cứ điểm không trung của Jindai.

Ta còn chưa nói hết lời thì hắn đã nói ‘cái gì mà cứ điểm của Jindai, đó là cứ điểm của chúng ta’.”

Lời nói này khiến Jindai Unshuu trầm tư…

Cách suy nghĩ của ông chủ hình như không giống người khác lắm.

Hơn nữa hắn bỗng nhiên ý thức được rằng, ông chủ Khánh Trần muốn nghĩ cách biến những thế lực đối địch ở đại lục phía đông kia thành thế lực của mình.

Mà Zard, Đại Vũ cũng đang làm chuyện như vậy.

Chỉ có điều Trần thị còn một vị bán thần là Trần Dư trấn thủ, tạm thời không động vào được.

Nhưng bán thần của nhà Jindai đã không còn!

Lúc này họ đã dần thấy được bóng dáng của thành phố số 20.

“Làm sao vào trong đó đây?”

Nhìn hệ thống phòng ngự của thành phố, Sora khá căng thẳng, bàn tay giữ tay lái đã chảy mồ hôi:

“Chúng ta chỉ có mấy người thế này, đâu giết vào trong được?”

Jindai Kura suy nghĩ một chút rồi nói:

“Ông chủ nói lái thẳng vào trong là được.”

“Ha?”


Chương 2645: Hiệu Suất

Sora sửng sốt:

“Không thể mà, ba người chúng ta là tội phạm truy nã, phía sau còn là quân đội U Linh đã giả chết, sao chúng ta lái vào trong được?”

Unshuu ở bên cạnh nói bổ sung:

“Sẽ bị cơn bão kim loại bắn nát luôn.”

“Ta cũng không chắc lắm.”

Jindai Kura chần chờ:

“Có điều cứ thử một chút xem sao.”

Sora sửng sốt:

“Thử một chút xem sao? Lỡ như thử sai thì chúng ta sẽ chết ở cửa biên giới, Dodomeki cũng không chịu đựng được hơn ba mươi chiếc cơn bão kim loại đâu.”

Lúc này Muto Taka, Ryosuke Takahashi ở sau đoàn xe cũng bật hệ thống liên lạc trong xe rồi hỏi:

“Đợi chút, chúng ta giết thẳng vào trong sao? Ta còn tưởng rằng sẽ có kế hoạch tốt hơn! Chẳng lẽ không phải là chui vào kênh thoát nước, sau đó lặng lẽ thâm nhập vào, nhân lúc bóng đêm mà khống chế lại đám lão già cầm quyền kia.”

Jindai Kura suy nghĩ một chút:

“Vậy cũng quá phiền phức rồi.”

“Hả?”

Muto Taka vô cùng mờ mịt:

“Nhưng cứ đi vào như vậy thì sẽ chết đó.”

Nói rồi, Jindai Kura gọi một cuộc điện thoại:

“Alo, ông chủ.

Chúng ta tới cửa rồi.”

Khánh Trần nói trong điện thoại:

“Biết rồi, vào trong đi.”

Cúp điện thoại.

Sora trợn mắt há hốc mồm:

“Làm sao bây giờ?”

“Ông chủ nói sao thì chúng ta làm vậy.”

Nhưng mà sau khi bất chấp mà lái xe từ từ đến cửa, họ lại phát hiện cục quản lý biên giới ở đây đã máu chảy thành sông.

Đại yêu Khánh Kỵ đứng bên đường, lẳng lặng nhìn họ lái xe chạy đến.

Cách đó không xa còn vang lên tiếng kêu thảm thiết, chẳng biết từ lúc nào quân đội Ảnh Tử đã thâm nhập vào trong, còn giết thẳng vào hệ thống phòng thủ thành phố!

Hệ thống phòng thủ thành phố ở phía trên vốn phải phân biệt được thân phận của Jindai Kura lại không có động tĩnh gì, hoàn toàn lặng ngắt như tờ.

“Ca ngợi ông chủ!”

Jindai Kura cười phất tay thăm hỏi Khánh Kỵ:

“Khánh Kỵ thúc, cảm ơn! Chuyện mấy hôm trước ngươi chụp ảnh xấu khi ta say rượu coi như xong!”

Khánh Kỵ gật đầu.

Trên mặt hắn còn dính máu tươi, trông vô cùng lạnh lùng, hoàn toàn không giống đại yêu Khánh Kỵ thích thu thập chuyện xấu hổ của người khác.

Sora cầm tay lái:

“Cứ như vậy vào trong? Hệ thống phòng thủ thành phố này cũng quá tệ rồi.”

Ryosuke Takahashi ở xe sau cũng lẩm bẩm nói:

“Chúng ta cứ vào như vậy? Nếu như ta không nhận sai, người lúc này chính là Khánh Kỵ của Khánh thị! Khánh thị đã giết tới cửa, Jindai còn chẳng có phản ứng gì sao?”

Jindai Kura cười nói:

“Các ngươi ở trong núi quá lâu, bởi vậy mới phải dẫn các ngươi ra ngoài va chạm xã hội.

Các vị, thời đại thay đổi rồi!”

Không phải Jindai quá yếu, mà là đến bây giờ họ vẫn chưa hoàn toàn quen thuộc với cách chiến tranh mới.

Mật Thược Chi Môn xuất hiện trong tay Khánh Trần, chiến tranh giống như đang ở thời đại 2G đột nhiên bay thẳng đến thời đại 5G vậy.

Chiến tranh ở thời đại 2G là mọi người phải đánh trên đất, mọi người phải thúc quân đội tiến lên trước một cách vững chãi, phải cân nhắc đường tiếp tế, phải cân nhắc đến hậu cần.

Ở thời đại này, cái gọi là tiến công chớp nhoáng cũng chỉ là một ngày tiến lên được 300km.

Giống như ngươi còn đang khó khăn khi lướt một hình, người ta đã bắt đầu phát triển ngành nghề phát sóng trực tiếp.

Đối với quân đội dưới tay Khánh Trần bây giờ mà nói, họ đã định nghĩa lại tiến công chớp nhoáng.

Tiến công chớp nhoáng chân chính là một tiếng trước mọi người còn đang ăn lẩu hát hò cách đó mấy ngàn cây số, một giây sau mọi người đã lau miệng giết đến nhà của ngươi.

Hiệu suất thế này đã có thể xưng là biến cách điên đảo.

Nhưng mà trong lịch sử nhân loại, mọi người đều phản ứng rất chậm với loại biến cách thế này.

Giống như sau khi súng ống đã được phổ biến, quân đội triều Thanh còn đang cưỡi ngựa chiến, muốn xông vào trận địa pháo súng.

Thời điểm đó, khi nhìn thấy thuyền thép ở cảng thì đám để tóc đuôi sam kia cũng choáng váng.

Bây giờ đến lượt đám Khánh Trần dẫn dắt thời đại biến cách, những hệ thống phòng thủ thành phố cổ xưa kia còn chưa thiết kế đến việc phải ứng phó thế nào trong tình huống giết thẳng vào trung tâm kiểm soát thế này.

Trong thành phố, đội cảnh vệ cũng chẳng phản ứng kịp.

Jindai Kura nhàn nhã ngồi trong xe, cười nói với đám Muto Taka:

“Chậm rãi cảm nhận sự thần kỳ của cuộc chiến này đi, hắn sẽ lật đổ tam quan của các ngươi…Đây chính là ông chủ mới của chúng ta.”

Nhưng dù có hiệu suất chiến tranh như vậy mà vẫn đánh không lại vương quốc Roosevelt, đây mới là chuyện khiến Khánh Trần lo âu nhất.

Trước đó họ còn còn có thể trốn trong vương đình Hắc Diệp Nguyên, tránh né nguyền rủa của hắc ma pháp.

Nhưng mà khi hạm đội của vương quốc Roosevelt đến đại lục phía đông, họ còn có thể trốn trong vương đình Hắc Diệp Nguyên sao? Đến lúc đó hắc ma pháp cấp mười vạn giáng xuống, cách 12 km là đã có thể giết giết mười vạn tinh nhuệ của Hội Phụ Huynh.

Đến lúc đó phải làm sao?

Lúc này, ở cuối phố có xe bọc thép của đội cảnh vệ chạy đến.

Muto Taka hô to trong hệ thống liên lạc:

“Ông chủ, không cần đối đầu với bộ đội cơ giới của đội cảnh vệ, chúng ta bỏ xe chạy khỏi đây, thâm nhập vào trong.

Quân đội của đám lão già kia không kịp chống đỡ, chúng ta giết thẳng đến biệt thự của họ.

Chỉ cần họ chết thì chiến đấu sẽ kết thúc.”


Chương 2646: Đến Lượt Chúng Ta

Jindai Kura chống khuỷu tay lên trên cửa sổ xe, gọi đội xe bay Dodomeki lên trời, định dùng thế giới Thập Phương đè bẹp.

Nhưng hắn còn chưa kịp ra tay thì đã thấy trên tầng 7 của cao ốc chọc trời mà đội cảnh vệ đi qua, một mặt cửa sổ sát đất đã bị người ta đâm nát.

Một giây sau, người khổng lồ nhảy xuống bên cạnh xe bọc thép, giơ xe bọc thép lên bắt đầu đấu đá lung tung.

Không chỉ có vậy, càng ngày càng nhiều người khổng lồ nhảy xuống khỏi cửa sổ.

Phảng phất họ đã tính được đội cảnh vệ sẽ đi ngang qua đây để chi viện cửa biên giới, bởi vậy mới mai phục ở đây từ sớm.

Chỉ thấy những người khổng lồ nở hoa giữa đội cảnh vệ, chỉ trong thời gian mấy hơi thở đã hoàn toàn cắt đứt bộ đội cơ giới của đội cảnh vệ.

Người khổng lồ lao ầm ầm trên đường phố.

Có vài tên trong đó cầm tấm khiên hợp kim to, nhẹ nhưng rất cứng, chống lại sự bắn phá của súng máy hạng nặng ở phía sau rồi lao đến trước xe bọc thép, giơ chân đạp bay nó.

Tấm khiên này là do Khánh thị chuyên môn rèn cho người khổng lồ.

Một tấm khiên đã hơn một triệu, không phải là vì công nghệ phức tạp mà là vì giá kim loại quá đắt.

Nếu cho hắn thêm chút thời gian thì sẽ còn xuất hiện vũ khí hiện đại càng kinh khủng hơn, nhưng không phải là thời gian quá gấp rút sao? Jindai Kura buồn bực nhìn.

Sau khi có được lực sát thương bằng bán thần, Dodomeki còn chẳng có cơ hội ra tay…

“Đây là…”

Muto Taka và Ryosuke Takahashi ngơ ngác nhìn người khổng lồ:

“Rốt cuộc chúng ta đã ở trên núi bao lâu, sao trên thế giới này lại có người khổng lồ hung hãn như vậy, là do thuốc biến đổi gien đặc biệt sao?”

“Không phải, là dân của ông chủ, người nào cũng thiện chiến, không sợ chết.”

Jindai Kura cười rạng rỡ nói:

“Mấy ngày trước ta còn uống rượu với họ.

Vốn dĩ ta muốn khiêu chiến tửu lượng của người khổng lồ, kết quả phát hiện bản thân không biết tự lượng sức…”

Sora bĩu môi:

“Tửu lượng của ngươi vốn tệ hại.”

Vừa dở vừa thích so.

Đoàn xe của đám Jindai Kura chậm rãi chạy vào trong thành phố, lái thẳng đến biệt thự của đám lão già kia, không gặp trở ngại gì.

Quả thật là đội cảnh vệ của thành phố số 20 đã rất nỗ lực…thế nhưng không có tác dụng gì.

Jindai Kura cũng đột nhiên phát hiện, sau khi Khánh Trần đến đại lục phía tây một chuyến, kẻ địch đã biến thành vương quốc Roosevelt còn mạnh hơn, mà những kẻ địch trong quá khứ đã tụt lại phía sau.

Ryosuke Takahashi ngơ ngác nhìn về phía trước:

“Chúng ta cứ thế mà đến đây? Đây là cách chiến đấu gì vậy?”

“Cách chiến đấu ngốc nghếch nhỉ.”

Jindai Kura tổng kết:

“Đó là ông chủ chỉ cần mang đầu óc theo thì chúng ta không cần mang nữa.

Đi thôi đi thôi, chúng ta xuống xe nói chuyện với đám lão già kia.

Ta cảm thấy hiện giờ họ còn ngơ ngác hơn chúng ta.

Việc thay đổi quyền lực của tập đoàn tài chính Jindai hoàn thành trong một quá trình khó có thể tưởng tượng.

Tuy rằng sau đó Jindai Kura còn phải tổ chức phái trẻ tuổi đối diện với sự phản công của thế lực cổ xưa Jindai.

Đối phương còn đang khống chế vài nhánh quân chính quy.

Từng có lúc, vì cảm thấy hoàn thành tất cả những chuyện này quá khó nên hắn mới sinh lòng bỏ cuộc.

Rốt cuộc cho dù giết hết đám lão già kia thì quân đội dưới tay đám lão già đó cũng sẽ không bó tay chịu trói, họ nhất định sẽ liều mạng phản kháng, không cho quyền lực thay đổi.

Nhưng hắn đột nhiên cảm thấy hình như chuyện này cũng không khó khăn như vậy.

Jindai Kura muốn gọi điện thoại nói cảm ơn với Khánh Trần, kết quả lại phát hiện điện thoại lại không gọi được.

“Lạ thật, ông chủ lại đi chơi đâu rồi, không dẫn chúng ta theo sao?”

Jindai Kura thầm nói.

“Làm sao bây giờ?”

Unshuu nhìn đám lão già bị trói gô kia.

“Chuẩn bị nội chiến, ông chủ đã làm rất nhiều, tiếp theo sẽ đến lượt chúng ta.”

Thành phố số 7.

Một thanh niên đang thong dong bước trên đường phố.

Dường như hắn vừa đến thành phố này nên vẫn còn khá tò mò với thành phố duyên hải nơi đây.

Thanh niên đi sâu vào thành phố, mãi đến khi bước đến trước một căn nhà.

Hai con sư tử bằng đá ở trước cửa sống lại, trừng mắt nhìn hắn.

Thanh niên cười cười:

“Ta đến tìm chủ nhân của các ngươi để nói chuyện nghiêm chỉnh, không nên tấn công ta.”

Nói xong, hắn hờ hững bước đến trước cửa, nắm cái vòng đồng có hình con thú ngậm lấy trên cánh cửa màu đỏ.

Ầm ầm ầm, vòng cửa và cửa đụng vào nhau.

Tiếng cọt kẹt vang lên, cửa mở ra.

Bên trong là một ông lão lớn tuổi, ông lão nhìn về phía thanh niên với khuôn mặt không hề cảm xúc:

“Tìm ai?”

Thanh niên mỉm cười nói:

“Khôi lỗi sư Tông Thừa, đến tìm bán thần Trần Thị, Trần Dư.”

Nghĩ theo lẽ thường thì cây thương trong tay bán thần ít nhất cũng phải được rèn từ hợp kim, thậm chí trên đó còn phải được khảm đá quý.

Cho dù không thích những thứ phù hoa như thế, ngươi cũng có thể cho người ta nghiên cứu khí động học, sau đó chuyên môn rèn ra mấy cây gậy thép tinh xảo dùng làm vũ khí động năng.

Thế nhưng Lý Thúc Đồng hoàn toàn không làm như thế.

Hắn vứt bỏ tất cả những thứ lòe loẹt, chỉ dùng một cây thép nhưng lại tạo ra cảm giác của vũ khí động năng như Thần Minh Quyền Trượng Hào.


Chương 2647: Mất Liên Lạc

Giản dị tự nhiên, khô khan mà vô vị.

Thế nhưng chính vì vậy nên vị bán thần này mới khiến người ta cảm thấy sợ hãi.

Vì ngươi đột nhiên phát hiện ra, cho dù hắn cầm thứ gì trong tay cũng là sự uy hiếp lớn nhất.

Hoặc phải nói rằng chỉ cần hắn còn sống thì đây chính là sự uy hiếp lớn nhất đối với kẻ địch.

Vị bán thần kỵ sĩ này ra trận không rực rỡ như kiếm tiên, thậm chí còn có chút quê mùa…Nhưng chỉ cần hắn xuất hiện thì cuộc chiến sẽ kết thúc.

Chỉ thấy hết cây thép này đến cây thép khác bay thẳng lên trời, xuyên thủng từng chiếc phi thuyền.

Dưới ánh nắng ban mai, phi thuyền nổ tung thành rất nhiều đốm lửa, trông vô cùng đẹp đẽ.

Điểm mấu chốt nhất chính là trên phi thuyền có hệ thống đánh chặn tên lửa.

Nếu như có đạn đạo phóng đến, chúng sẽ dùng hình thức xác định nguồn nhiệt để chặn lại một cách chính xác.

Nhưng…thép không có nguồn nhiệt.

Thật ra vương quốc Roosevelt cũng có kỹ thuật đánh chặn khác, nhưng chủ yếu là vì mọi người không ngờ rằng sẽ xuất hiện vũ khí chiến đấu trên không như thép.

Lúc này thứ duy nhất có thể hạn chế được thực lực của Lý Thúc Đồng…hình như chỉ có số lượng của thép.

Trong quá trình chiến đấu, hơn ba mươi cây thép sau lưng Lý Thúc Đồng đã dần dùng hết, nhưng phi thuyền vẫn còn hơn bốn mươi chiếc.

Nhị vương tử đang gào thét trong phòng chỉ huy:

“Đánh hắn! Thép của hắn đã dùng hết, mau đánh hắn cho ta!”

Nhưng tốc độ của Lý Thúc Đồng quá nhanh, ngay cả đạn đạo của phi thuyền cũng không thể bắn đến được.

Quả thật đạn đạo còn nhanh hơn tốc độ của Lý Thúc Đồng một chút, thế nhưng vấn đề là nó còn phải vượt qua khoảng cách cả ngàn mét.

Đợi đến lúc nó đến thì Lý Thúc Đồng đã sớm chạy ra khỏi đó mấy trăm mét.

Lúc này một vị tham mưu tác chiến thở phào nhẹ nhõm nói:

“Thép của hắn đã hết!”

Nhưng vừa dứt lời, chỉ thấy Lý Thúc Đồng khom lưng nhặt một tảng đá trên đất lên…

Hắn giơ tay thử trọng lượng, sau đó thân thể đột nhiên duỗi ra rồi xoay mạnh eo.

Tảng đá được kỵ sĩ vận khí vào phóng ra cả ngàn mét như đạn pháo, phát ra tiếng vù vù rồi đánh nổ tua bin của một chiếc phi thuyền…

Tham mưu tác chiến nhìn mà choáng váng, rõ ràng tảng đá mà bị bán thần này thuận tay cầm lấy cũng đủ để đánh nổ một chiếc phi thuyền, thế mà hắn vẫn đặc biệt cầm theo một bó thép để thể hiện sự tôn trọng hay sao?

Đánh khu vực mặt đất thì phi thuyền có thể mang theo nhiều đạn dược hơn, dựa vào lò phản ứng hạt nhân loại nhỏ để kéo dài thời gian bay, thích hợp cho việc tác chiến trường kỳ.

Nhưng muốn đánh với kiểu bán thần thế này, hoặc là dùng máy bay chiến đấu với tốc độ siêu âm, hoặc là mở luôn cứ điểm không trung.

Còn muốn dựa vào tốc độ của phi thuyền thì e là không được.

Trong phi thuyền, Nhị vương tử giận dữ hét:

“Mau mau mau, lên cao! Lên đến ba ngàn mét! Không, bốn ngàn mét! Không, tám ngàn mét!”

Lúc này Nhị vương tử đã sợ, cho dù là độ cao bốn ngàn mét cũng không thể mang đến cho hắn chút cảm giác an toàn nào.

Nhưng bây giờ đâu còn kịp nữa?

Chị thấy vô số tảng đá bay lên trời, sau đó xuyên thủng từng cái tua bin.

Một giây sau, phi thuyền mà Nhị vương tử đang ở bị xuyên thủng. hHn phát điên nhìn về phía tham mưu tác chiến:

“Hạm đội của thành phố Hắc Thủy và thành phố Phượng Hoàng ở đâu, sao vẫn còn chưa tới?”

Tham mưu tác chiến chần chờ một chút rồi nói:

“Họ đã mất liên lạc!”

Nhị vương tử sửng sốt.

Hạm đội của thành phố Hắc Thủy và thành phố Phượng Hoàng mất liên lạc?

Hắn nhanh chóng ý thức được điểm khác thường.

Đây không phải là cơ hội tạo dựng sự nghiệp, lấy lại tình yêu của cha mà là cạm bẫy đã chuẩn bị cho hắn từ sớm.

Người xem mệnh phụ trách xem hắn nhất định đã nhìn thấy tình cảnh này, thế nhưng đối phương vẫn chưa nói ra tất cả mà lại ngồi chờ hắn chết!

Trong phút chốc, Nhị vương tử đã suy nghĩ rõ ràng rất nhiều chuyện.

Trong trận chiến này, có lẽ vương thất Roosevelt mới là người thắng lớn nhất.

Khánh Trần biết trong tay công tước Bạch Ngân có chén rượu độc, vì trong trí nhớ của lão tam có.

Trong trí nhớ của lão tam, tung tích của chén rượu độc này chỉ có một mình công tước Bạch Ngân biết, ngay cả lão Tam cũng không biết.

Vì công tước Bạch Ngân muốn đề phòng có người làm phản.

Vì vậy theo Khánh Trần thì giết chết công tước Bạch Ngân là chuyện tất yếu.

Chỉ cần giết chết công tước Bạch Ngân, đám lão tổ tông của vương thất Roosevelt cũng chỉ có thể an nghỉ dưới đất.

Nhưng điều hắn không ngờ là vương thất Roosevelt sẽ sớm thông báo tin chết của công tước Bạch Ngân, sau đó lại để vô số chỗ trống trong đoạn ngắn vận mệnh cho công tước Bạch Ngân suy đoán.

Cứ thế, cuối cùng khiến công tước Bạch Ngân nghi ngờ tìm đến lão thập, tạo thành một nước cờ ẩn để báo thù.

Cuối cùng Người Xem Mệnh diệt trừ công tước Bạch Ngân, diệt trừ kiếm tiên Hà Kim Thu, giết chết Nhị vương tử cạnh tranh với công tước Phong Bạo, lấy được chén rượu độc.

Họ lấy được vốn liếng để đế quốc viễn chinh, giữ vững tước vị của công tước Phong Bạo, diệt trừ căn nguyên nội loạn.


Chương 2648: Thế Giới Thập Phương

Bây giờ kế hoạch của họ chỉ còn lại một khâu cuối cùng.

Nhìn toàn cục, trong cuộc chiến này thì thao tác của Người Xem Mệnh chính là một bước tuyệt diệu.

Dường như họ chưa làm gì, lại giống như đã làm rất nhiều chuyện.

Năng lực thế này được Người Xem Mệnh xưng là Thị Giác Thượng Đế.

Lại như “Giờ Ngọ” của Hà Kim Thu, “Vô Tướng” của Đại Vũ, “Thiên Táng” của Zard, “Thần Thiết” của Khánh Trần, Thị Giác Thượng Đế chính là một trong những năng lực mạnh nhất của Người Xem Mệnh, một năng lực khác là Khắc Địch Tiên Cơ.

Đây chính là lý do tại sao Người Xem Mệnh có thể khống chế toàn bộ vương quốc hơn ngàn năm.

Nhìn lại lịch sử của toàn thể nhân loại, chưa bao giờ có vương triều nào có thể sừng sững ngàn năm.

Vương quốc Roosevelt chính là vương quốc đầu tiên.

Đương nhiên có lẽ đây cũng là lý do tại sao họ chết sớm…Thế giới luôn công bằng.

Khánh Trần và Hà Kim Thu không có Thị Giác Thượng Đế của Người Xem Mệnh, vì vậy họ không biết hành động của mình sẽ bị Người Xem Mệnh lợi dụng.

Kẻ địch sẽ không hành động theo kịch bản mà ngươi viết, vận mệnh cũng có suy nghĩ của riêng nó.

Điều đám Khánh Trần có thể làm là dùng hết sức mình làm chuyện mà họ nên làm.

Lần này họ có thể giết chết công tước Bạch Ngân, lần sau giết công tước Hắc Thủy, lần tới nữa lại giết công tước Phong Bạo.

Mãi đến khi họ giết hết công tước, quốc vương của Roosevelt.

Quỷ có quỷ đạo, thần có thần đạo.

Lúc này Lý Thúc Đồng ngẩng đầu nhìn một nửa phi thuyền đã bị thủng tua bin, chúng giãy giụa bay được một lúc rồi cũng rơi xuống.

Số ít những chiếc phi thuyền còn lại thì lên cao, chạy trốn thật xa.

Nhưng chúng chưa kịp hoàn toàn rời khỏi chiến trường đã thấy giữa bầu trời bỗng nhiên có một con Thương Long màu trắng và một bóng dáng màu trắng cao hơn hai mét từ phía xa bay tới.

Thương Long màu trắng là thức thần Shirouneri, bóng nữ áo trắng cao to là Dodomeki tóc tai bù xù.

Bây giờ trên hai tay của Dodomeki toàn là con mắt, khoảng chừng bảy mươi cặp mắt.

Cái này còn chưa tính đến những cái mà Khánh Trần đã thu gom ở đại lục phía tây.

Trong phút chốc, Shirouneri bay lượn về phía phi thuyền, dùng thân thể cuốn phi thuyền lên bầu trời, đợi đến lúc phi thuyền mất cân bằng thì ném mạnh xuống đất.

Dodomeki ngăn cản đường đi của phi thuyền, giang hai cánh tay ra.

“Thế giới Thập Phương.”

Chỉ trong thời gian búng tay, thế giới trên bầu trời như bị một lưỡi đao vô hình cắt ra.

Bảy tám chiếc phi thuyền bị chém thành nhiều mảnh, mặt cắt bóng loáng trơn nhẵn.

Đây chỉ là Dodomeki cấp A.

Nhìn cảnh tượng lúc này, Lý Thúc Đồng cảm khái, không nói đến mấy chuyện khác thì đệ tử của hắn có khá nhiều bạn.

Hắn đi về phía phi thuyền rơi, muốn nhìn xem bên trong có vật cấm kỵ gì không.

Không có vật cấm kỵ cũng được, dù sao cũng nên có siêu phàm giả cấp A cấp B chứ, mang về trồng mấy chục năm thì thế nào cũng có thể trồng ra được vật cấm kỵ.

Đây chính là sách lược hiện giờ của Lý Thúc Đồng.

Có vật cấm kỵ thì cướp, không có vật cấm kỵ thì…chế tạo vật cấm kỵ.

Dù sao hắn còn có thể sống rất lâu, Khánh Trần cũng có thể sống rất lâu.

Tóm lại lúc còn sống thì họ có thể trả xong nợ cho con cháu.

Ở một chiến trường khác trên mặt đất.

Quân đội lục quân của thành phố Bạch Ngân lại xuất hiện dấu hiệu tan tác, ngay cả những người khổng lồ cũng lao ra khỏi rừng rậm.

Sau đó họ gặp phải đệ nhất dã chiến sư tinh nhuệ nhất của thành phố Bạch Ngân, đây là quân đội chính thống của công tước Bạch Ngân.

Đệ nhất sư là tinh nhuệ của thành phố Bạch Ngân, binh lính của nhánh dã chiến sư này đều được trang bị giáp xương nửa kín, giống như mặc hết cây xương này đến cây xương khác bên ngoài cơ thể.

Sau khi các binh sĩ mặc vào, phía ngoài cánh tay, chân, ngực và phần lưng đều được giáp nhẹ bao trùm.

Nó có thể lợi dụng phương thức truyền lực của máy móc để một binh lính bình thường cũng có được tốc độ và sức mạnh của chiến sĩ gen cấp E, có thể làm cho bộ đội đặc chủng được tạo thành từ toàn bộ chiến sĩ gen cấp E phát huy ra trình độ của tất cả.

Binh chủng dã chiến toàn cơ giới hóa thế này thậm chí có thể vượt qua rừng núi trong một ngày, đột kích năm trăm cây số, đi con đường mà bộ đội cơ giới không đi được, đi đến nơi mà bộ đội cơ giới không đến được, càng linh hoạt mà mức độ hung hãn cũng không thua kém chút nào.

Hơn nữa trên giáp xương có trang bị súng ống và hai cái lựu pháo với đường kính 40, hỏa lực cực kỳ mạnh.

Chỉ vừa đối diện thì lập tức có hơn trăm tên người khổng lồ bị trọng thương dưới lựu pháo, còn có một tên người khổng lồ xui xẻo bị lựu pháo bắn trúng đầu chết ngay tại chỗ.

Bước chân của người khổng lồ lần đầu dừng lại, đây là sự đọ sức giữa sức mạnh và khoa học kỹ thuật.

Có người khổng lồ quát:

“Giang!”

(Người Nhà, đánh không lại rồi, rút lui không? Thấy được rồi thì thôi!)

Người khổng lồ dũng mãnh nhưng không có mấy thứ như tổ chức kỷ luật và tín ngưỡng chiến đấu, đánh thắng thì đánh tiếp, gặp phải khoa học kỹ thuật của nhân loại mà đánh không lại thì chạy.

Không phải những người khổng lồ này nhát gan, mà là họ đã đánh nhau với nhân loại suốt mấy trăm năm, biết tình huống nào có thể đánh thắng, tình huống nào thật sự đánh không lại.


Chương 2649: Tuyệt Vọng

Những quan chỉ huy có thiên phú cảm ứng tâm linh truyền tin tức với nhau: Người nhà, huấn luyện viên Vương đã dạy chúng ta làm thế nào thì nghe theo!

Một giây sau, vì chống lại vũ khí nóng của nhân loại, dưới sự bổ trợ sức mạnh của Chuẩn Đề Pháp, những chiến sĩ hung hãn nhất trong người khổng lồ giơ xe bọc thép lên làm khiên chống nổ.

Chỉ thấy ở phía sau tấm khiên chống nổ, những người khổng lồ hơi khom lưng, hợp thành một đội dài để tiến lên.

Tất cả những người khổng lồ đều đặt tay trái lên vai của người khổng lồ ở phía trước, phóng lên giống như bộ đội đặc chủng.

Nếu nhìn từ chính diện, binh lính của đệ nhất sư chỉ có thể nhìn thấy một tấm khiên chống nổ to lớn đang xông về phía mình.

Cho dù họ nổ súng, phóng ra lửa pháo mà bắn đến tấm khiên chống nổ thì cũng như đang chơi vậy, chẳng hề có tác dụng gì!

Tinh nhuệ của đệ nhất sư liền kinh ngạc.

Họ còn chưa từng gặp được bộ đội đặc chủng mạnh mẽ khổng lồ và hung ác như thế…

Điểm mấu chốt nhất là họ đã giao thủ với người khổng lồ không phải một hai lần.

Tuy rằng sức mạnh và tốc độ của người khổng lồ rất khủng bố, nhưng năng lực sát thương của họ quả thật không bằng khoa học kỹ thuật hiện đại.

Hơn nữa ở trên chiến trường người khổng lồ cũng không có chiến thuật gì, chỉ đón đánh rồi xông thẳng lên, đánh không lại thì chạy.

Vì vậy mọi người cũng không sợ hãi. cảm thấy đánh đuổi được đợt người khổng lồ thứ nhất thì những người khổng lồ ở phía sau sẽ không mạnh mẽ như vậy nữa.

Nhưng bây giờ không giống như thế.

Hỏi ngươi có sợ người khổng lồ biết chiến thuật không? Mẹ nó, trước đây chưa từng thấy loại người khổng lồ thế này!

Lần này những người khổng lồ không chạy ngay khi gặp lựu pháo mà tiếp tục xông lên phía trước một cách nhanh chóng.

Những tinh nhuệ đã quen thuộc với hình thức chiến đấu trong quá khứ phút chốc không biết phải làm sao!

Cũng may tinh nhuệ chính là tinh nhuệ.

Họ nhanh chóng điều chỉnh mạch suy nghĩ mà thoáng lùi về phía sau, chuẩn bị bọc đánh từ hai cánh, hoàn toàn cắt đứt hàng ngũ dài của người khổng lồ.

Nhưng họ vừa kéo ra được một khoảng thì súng ở phía sau đại thụ đã đến.

Không chỉ có vậy, họ còn chưa bọc đánh thì đã bị bọc đánh trước.

Đã thấy ở cánh đột nhiên có hơn hai mươi Hàng Ma Kim Cương ba đầu sáu tay lao ra, Phi Thiên Thần Nữ lụa đỏ bay bay, Lý Thúc Đồng mặc trang phục luyện công, Khánh Trần đang ráy mũi.

Hơn hai mươi cấp A này quá hung hãn.

Lúc chiến đấu, ít nhất người ta còn cân nhắc lợi hại, còn biết thấy nguy hiểm thì lùi về sau.

Họ thì không giống trước kia, nơi nào nguy hiểm nhất thì đến đó, chết thì chết.

Chiến tranh thì luôn kéo dài, có lúc đánh cả ngày cũng là chuyện bình thường.

Trận chiến này cũng dài đằng đẵng, giằng cò với nhau.

Mà cách mỗi tiếng thì hơn hai mươi cao thủ cấp A kia sẽ xuất hiện một lần, giết chết một đám thì vẫn còn một đám, vô cùng vô tận.

Đây mới là chuyện khiến người ta tuyệt vọng nhất.

Không chỉ có vậy, ở một bên khác còn có Zard đang trốn trong lòng đất, mầm cây nhỏ giống như vây lưng của cá mập trắng, tuần tra tới lui trên đất, thỉnh thoảng sẽ kéo một sĩ quan xuống đất, không còn thấy tăm tích.

Rõ ràng mọi người đang ở trên lục địa nhưng lại tạo ra cảm giác căng thẳng như đang trôi trên Cấm Đoạn Chi Hải.

Rốt cuộc đến giờ thứ tư, tinh nhuệ của đệ nhất sư cũng bắt đầu tan tác, muốn thoát khỏi chiến trường.

Nhưng mà đội hiến binh bắt đầu bắn chết đào binh.

Jọ hung ác buộc các binh sĩ trở lại chiến đấu với người khổng lồ.

Những năm qua, vương quốc Roosevelt xâm lấn rừng cấm kỵ không phải một hai lần, các hiến binh luôn trấn thủ ở phía sau làm đốc quân nên rất quen thuộc với tình huống này.

Các binh sĩ rơi vào tình thế lưỡng nan, phía trước có hiến binh, phía sau có người khổng lồ.

Các hiến binh gào thét trong hệ thống truyền tin:

“Biết làm đào binh sẽ có kết cục thế nào không? Vợ con cha mẹ của các ngươi đều sẽ trở thành nô lệ! Sợ cái gì, chúng ta còn có xe tăng chủ chiến!”

Các binh sĩ tuyệt vọng, họ xoay người quyết chiến với người khổng lồ.

Cho dù bản thân họ không sống được thì cũng không thể liên lụy cha mẹ vợ con!

Lúc này từng chiếc xe tăng chủ chiến khởi động bằng động lực hạt nhân xông đến chiến trường, thổ binh lại phóng theo bên cạnh xe tăng.

Nhưng sự xuất hiện của Trịnh Viễn Đông áp đảo hi vọng cuối cùng của họ.

Chỉ thấy một khối thiên thạch cuốn lấy ngọn lửa lớn giáng xuống từ trên trời, tiếng ầm vang lên, cả mặt trận xe tăng chủ chiến bị đập cho tóe lửa.

Lần này đến cả đội hiến binh cũng sợ hãi mà dẫn đầu chạy trốn.

Nhìn thấy tình cảnh này, Đại Vũ ở phía sau đoàn người lạnh lùng nói:

“Truy sát, những người khổng lồ xung phong.

Chiến tranh là phải dùng hết sức giết chết kẻ địch, nếu không khi họ được vương quốc Roosevelt chỉnh đốn thì lại trở thành uy hiếp của chúng ta! Không giữ một ai, giết hết!”

Cuộc chiến này từ lúc xuyên qua cho đến bây giờ đã kéo dài mười tiếng, cuối cùng cũng tiến vào giai đoạn kết thúc.

Trong rừng cây, Khánh Trần chậm rãi mở mắt ra.

Hắn muốn đứng dậy, lại bị Khánh Kỵ đè xuống.


Chương 2650: Âm Mưu

“Nằm, hiện giờ người nhất định phải nghỉ ngơi.

Thân thể là gốc rễ của người tu hành.

Liều mạng và nhiệt huyết tất nhiên là chuyện tốt, nhưng cũng phải để ý đến phương pháp.”

Khánh Trần bất đắc dĩ nằm xuống.

Hắn sờ xương sườn của mình:

“Nối lại xong chưa…Đợi lát, không phải ta chỉ gãy ba cây xương sườn thôi sao, bây giờ tại sao lại là năm cây?”

Khánh Kỵ liếc mắt nhìn hắn:

“Lúc trước xương sườn của ngươi từng bị gãy.

Nhưng lúc đó chắc chắn là ngươi không tập trung tĩnh dưỡng và cố định lại mà tùy ý để nó mọc méo.

Đừng cảm thấy không sao, ngực bụng là căn cơ của con người.

Xương sườn gãy, mọc méo sẽ ảnh hưởng đến sự phát lực của ngươi, vì vậy ta lại đánh gãy những xương sườn không mọc đúng của ngươi, để nó mọc lại lần nữa.”

Khánh Trần:

“…Đánh gãy rất tốt, nhưng lần sau đừng đánh.”

Lúc này, hắn quay đầu nhìn thi thể của Hà Kim Thu.

Đối phương lẳng lặng nằm đó, phảng phất sự ồn ào và náo động của thế giới chẳng liên quan gì đến mình.

Cuối cùng cũng có thể đưa ông chủ Hà về nhà.

Khoảnh khắc Đại Vũ nhận ra Khánh Trần muốn làm gì, hắn bỗng nhiên cảm thấy hơi uể oải.

Khánh Trần là đồ đệ duy nhất của Lý Thúc Đồng, chắc chắn Đại Vũ sẽ có lòng so sánh.

Đây là đồ đệ duy nhất của người kia sau khi người kia trở thành lãnh tụ Kỵ Sĩ.

Lâu như vậy mới nhận một đồ đệ, nhất định tên đồ đệ này sẽ không giống bình thường.

Nhưng hắn thật sự mạnh hơn ta sao?

Đại khái chính là kiểu tâm lý này.

Nhưng mà giờ phút này hắn bỗng nhiên nhận ra sự khác biệt giữa họ.

Đại Vũ không nghĩ ra được tại sao Khánh Trần dám dẫn Trần Dư đến khu cấm kỵ số 001.

Dựa theo thói quen của hắn thì nhất định sẽ lặng lẽ đi một mình, cố gắng ít gây thêm phiền toái.

Nhưng bây giờ để sáng tạo cơ hội tiếp nhận quyền lực Trần Thị cho hắn, một cấp A như Khánh Trần lại dám dùng bản thân để dụ dỗ bán thần Trần Dư, hơn nữa phải giết chết Trần Dư một mình trong khu cấm kỵ.

Ba người Jindai Kura đã đến phía Bắc, Lý Thúc Đồng ở đại lục phía tây, hắn và Zard đã đến phía nam.

Tộc người khổng lồ và bộ đội Ảnh Tử bị sắp xếp trong danh sách chiến đấu, hai người Khánh Vũ, Khánh Khôn đang ở tiền tuyến hội ngộ với lãnh đạo của Lý Thị, ít ngày nữa sẽ phát động chiến tranh với Kashima, diệt trừ tai họa ngầm cuối cùng.

Gần như tất cả những người có thể giúp đỡ đều bị Khánh Trần sắp xếp ra ngoài.

Sau khi tích lũy đầy đủ, thế lực của Khánh thị, Bạch Trú, Hội Phụ Huynh đột nhiên nổi lên chống lại toàn thế giới!

Có một khoảnh khắc, Đại Vũ đột nhiên suy nghĩ có phải Khánh Trần định hoàn thành sinh tử quan, chuẩn bị đột phá bán thần không? Cho nên tiền lãnh tụ Kỵ Sĩ Lý Thúc Đồng lên cấp bán thần, sau đó đến cửa khiêu chiến Trần Truyền Chi, khiến Trần Truyền Chi từ đây quy ẩn.

Lãnh tụ Kỵ Sĩ thế hệ này là Khánh Trần lên cấp bán thần, giết Trần Dư chứng minh bản thân đã đứng trên đỉnh, mang sự quyết đoán, can đảm và trí tuệ, có bố trí toàn khu vực, có tự đột phá.

Có âm mưu, cũng có đường đường chính chính chiến đấu và chiến tranh.

Đợi đến khi bốn phương bình định, Khánh Trần sẽ để tộc người khổng lồ tuần tra hết thảy thành phố, tìm ra Phật lỗi sư.

Không phải đối phương cảm thấy Khánh Trần chỉ có thể điều tra khắp sáu thành phố của Khánh thị thôi hay sao? Vậy thì thống nhất liên bang rồi quay lại điều tra ngươi.

Bây giờ dường như mọi thứ đều đã dựa theo kế hoạch của Khánh Trần, điều chỉnh liên bang trở lại trạng thái tốt nhất, nghênh đón việc quyết chiến với vương quốc Roosevelt.

Đại Vũ tự cảm thấy không bằng.

Đây là lần đầu tiên hắn cam tâm thừa nhận quả thật mình không bằng Khánh Trần.

Dường như Zard đã nhìn thấu tâm tư của hắn:

“Đừng so với hắn, gọi ông chủ như ta này.”

Đại Vũ:

“…?”

Mọe nó, trước đây ngươi chỉ gọi một mình thôi, bây giờ còn rủ người gọi cùng luôn?

Đám Đại Vũ đợi hồi lâu, mãi cho đến buổi tối mới đợi được tin tức Trần Dư bế quan.

Hắn biết Trần Dư đã rời khỏi thành phố số 7.

“Đi thôi.”

Đại Vũ đứng dậy ra khỏi nhà trọ, đi về phía trang viên rộng nhất ở chính giữa thành phố số 7.

Đến cửa, người hầu của trang viên lập tức nhận ra hắn, vội vàng chạy đến một cách niềm nở:

“Cuối cùng ngài đã trở về.

Từ lúc ngài rời đi, ngày nào đến giờ ăn cơm thì lão gia tử và mẹ ngài cũng nhắc đến ngài, nhớ nhung không biết ngài có sống tốt hay không.”

“Ừ, đã về.”

Đại Vũ ngồi xe trung chuyển đến trước cửa biệt thự khổng lồ, bước xuống xe rồi vào trong biệt thự mà cao giọng hô lên:

“Ông nội, mẹ, ta đã về!”

Đếm ngược về không, đếm ngược 168:00:00.

Thế giới lại sáng lên.

Khánh Trần mở mắt ra trong trụ sở huấn luyện, ngoài phòng vẫn vắng vẻ như cũ, không có học viên mới đến.

Hắn đứng dậy đi tới phòng huấn luyện, một mình luyện tập những điễm cốt yếu trong động tác nhảy dù, sau đó tự tay gấp kỹ bao dù.

Bao dù là mạng của một người chơi Wingsuit Flying.

Nếu có sai sót ở trên không trung, mở bao dù ra thì người có thể sống, bao dù không mở ra được thì người sẽ chết.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 19 giờ trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 22 giờ trước
Lỗi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Truyện hỗn độn thiên thể lỗi rồi ad ơi
https://audiosite.net
Chi Hạ 1 ngày trước
Lỗi truyện rồi ad ơi
https://audiosite.net
Lam Vo 1 ngày trước
Vậy bạn có kết nối với Google Play không? Tôi có mua games ở bên Anh dùng tiền từ Google Play account.
https://audiosite.net
Huhu 1 ngày trước
Ad ơi Kinh Phong lỗi all truyện rồi
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Cảm ơn ad nhiều, mong bạn và CTV nhiều sức khoẻ để làm thêm nhiều nữa
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box