1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 267 : Giấc Mơ (c2661-c2670)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 267 : Giấc Mơ (c2661-c2670)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2661: Giấc Mơ

Khẩu súng của Dự Mệnh Vô Quan đúng là rất lợi hại.

Nó có thể giúp những người phi phàm lĩnh hội được một cảnh giới cao hơn của bản thân.

Cũng như khi Khánh Trần có thể dự đoán Thần Thiết được ở trong thế giới siêu đạo, thực ra nó còn có ý nghĩa mang tính quyết định nữa.

Thế nhưng vào thời điểm này, những con người phi phàm ấy phải chịu đựng quãng thời gian cơ thể đang trong trạng thái yếu ớt nhất hơn bốn mươi ngày hoặc thầm chí nhiều hơn nữa.

Vì vậy trong khoảng thời gian này nếu có phải chạm trán với kẻ địch thì rất dễ bỏ mạng.

Nghĩ lại thì hẳn lúc ấy Ương Ương đã phải cực khổ lắm.

Ấy thế mà lúc bạn thân rơi vào nguy hiểm, nàng ấy luôn bên cạnh hỗ trợ hết mình.

Còn lúc đối phương rơi vào nguy hiểm thì bản thân lại không thể bên cạnh nàng.

“Xin lỗi.”

Khánh Trần chân thành nói.

Ương Ương lập tức ngầm hiểu ngay ý của hắn:

“Ấy, ngươi là người phải đi lo công to việc lớn mà.

Ta không thể làm lỡ dở thời gian của ngươi được bởi có quá nhiều người cần ngươi tính toán lo lắng cho tương lai của họ.

Yên tâm đi, ta không có ý trách ngươi, đợi lát nữa ngươi hôn ta mội cái là được rồi…Hả?”

Trong lúc Ương Ương chưa kịp đề phòng thì má phải của nàng đã được đặt vào đó một nụ hôn dịu dàng, nàng bất ngờ quay sang nhìn Khánh Trần hỏi:

“Ngươi nghĩ thông suốt rồi?!”

Mọi thứ diễn ra một cách quá đột ngột.

Đột ngột đến mức có một số điều nàng vẫn chưa thể phản ứng lại.

Khánh Trần gật đầu:

“Dù sao ta cũng không thể để một cô gái như ngươi phải chủ động năm lần bảy lượt được, chí ít ta cũng nên có chút gì đó hồi đáp lại.”

Ương Ương lắc đầu:

“Nếu tất cả xuất phát từ sự cảm động của ngươi thì ta không cần.

Cái ta muốn là trái tim ngươi thích ta.

Ta đã nói rồi, ta có thể đợi.”

Khánh Trần cười nói:

“Có những lúc ta thực sự rất biết ơn ngươi, vì khi anh trai ta ra đi, ngươi là người luôn ở bên cạnh ta.

Khi ta độ kiếp ở biển Baelen, ngươi cũng ở bên.

Khi ta cần tiếp ứng ở Osaka, ngươi không ngần ngại mà có mặt tiếp ứng ngay.

Nhưng ta cũng hiểu rằng biết ơn không đồng nghĩa với rung động.

Vì vậy ta vẫn luôn không hiểu lòng mình cảm thấy biết ơn ngươi nhiều hơn một chút hay rung động với ngươi nhiều hơn một chút.”

“Rồi sao?”

Ương Ương nghiêng đầu hỏi.

“Lúc anh trai mới ra đi, ta mơ thấy một giấc mộng, trong mơ ta thấy mình chỉ là một người bình thường không hơn không kém sống một cuộc sống cũng bình dị suốt 17 năm.”

Khánh Trần đáp.

“Ngươi từng nói với ta, trong căn nhà nhỏ ở Thành phố số 5 ấy.”

“Nhưng trong giấc mơ ấy không chỉ có căn nhà nhỏ ở Thành phố số 5 mà còn có cả trường học.”

Khánh Trần tiếp tục nói:

“Trong giấc mơ ấy, mẫu giáo bọn ta chỉ học một lớp, tiểu học chỉ học một lớp, cấp 2 cũng chỉ học một lớp và cấp 3 cũng chỉ học một lớp nốt.”

Khánh Trần dừng bước chân lại, nhìn về Ương Ương:

“Thực ra giấc mơ ấy cũng chính là tâm nguyện lớn nhất của anh trai ta, anh ấy mong cả gia đình ta không cần gánh vác bất cứ trách nhiệm nào, chỉ đơn giản cùng nhau sống cuộc sống bình an, ta cũng không có quyền được quyết định.

Nhưng trong giấc mơ ấy, có một góc nho nhỏ thuộc về chính tâm tư của bản thân ta.

Cả cuộc đời ta từ lúc học mẫu giáo 2 tuổi cho đến 15 năm sau đó vẫn luôn có ngươi ở bên cạnh ta.

Tâm nguyện của anh trai đối với ta dường như chỉ là có thể bình an đến trường, sau đó thi đậu vào đại học Thanh Hòa…Nhưng làm thế nào để thi vào thì anh ấy không hề nghĩ tới, vì vậy anh ấy đã để lại cho ta một góc nhỏ của riêng mình.”

Ương Ương ngơ ngác nhìn hắn.

Chắc có lẽ đây lần đầu tiên Khánh Trần bày tỏ với nàng.

Vốn dĩ nàng vẫn nghĩ rằng bản thân sẽ phải chờ đợi thêm rất lâu rất lâu nữa.

Ít nhất là đợi đến ngày thế giới lập lại hòa bình, đao súng cất kho, ngựa về Nam Sơn, khi ấy Khánh Trần mới đủ tâm tư như tinh thần để suy ngẫm về lòng mình.

Có thể, nàng sẽ chờ được tới ngày ấy hoặc có thể không.

Nếu có thể đợi được là điều tốt nhất, nếu không đợi được thì cũng chẳng còn cách nào khác.

Ương Ương cúi nhẹ đầu xuống, nàng chỉ cảm thấy tim mình lúc này đang không ngừng đập thình thịch trong lồng ngực.

Nàng chỉ muốn nói lảng sang chuyện khác, vì vậy nàng hỏi:

“Phải học lại từ đầu trong mơ, sau đó mỗi tháng phải làm bàu kiểm tra một lần.

Ngươi không thấy nhàm chán à?”

Khánh Trần đáp:

“Vì trong căn phòng học ấy có ngươi, nên ngày nào ta cũng rất mong chờ được đến trường.”

Một giây sau, Ương Ương đột nhiên đưa Khánh Trần bay thẳng lên trời cao, bay xuyên qua tầng tầng lớp lớp những đám mây dịu dàng mềm mại tựa hồ như một tấm đệm và chiếc chăn trắng muốt khổng lồ giữa không trung.

Khánh Trần ở giữa những đám mây hốt hoảng kêu lên:

“Hả? Đợi đã, ngươi đừng lột quần áo của ta ra, khoan đã!!!”

“Hehe xin lỗi nhé.

Vừa rồi ta phấn khích quá.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, cuối cùng ta cũng có được trái tim ngươi rồi.”


Chương 2662: Ích Kỷ

Ương Ương cười tủm tỉm nói, nàng nắm chặt tay Khánh Trần và rồi hai người bay về phía Căn cứ huấn luyện.

Đang bay lơ lửng trên trời, Ương Ương bỗng nhiên hỏi:

“Thực ra…ngươi cảm thấy lần này đối mặt với Trần Dư rất có thể sẽ không sống sót trở về, vì thế ngươi mới mới nói với những lời này đúng chứ.

Với tính cách của ngươi thì đáng lẽ sẽ để ta phải chờ rất rất lâu mới đúng.

Ngươi định thông qua sinh tử quan rồi trở về giết Trần Dư, nhưng sau đó ngươi mới phát hiện, bản thân không thể đột phá trong một khoảng thời gian ngắn như vậy được.

Vì thế ngươi lo lắng mình sẽ chết, mà đã chết thì có những lời muốn nói cũng không kịp nói nữa rồi.”

Khánh Trần trầm ngâm hồi lâu:

“Ừ.

Không chỉ có vậy, ta còn lo rằng không thể sống sót ra khỏi vùng đất cấm, nơi đó đã từng có quá nhiều người chết, ta cũng không có gì đặc biệt hơn so với họ.”

“Vậy thì đúng là nói thật rồi.”

Ương Ương nói.

Khánh Trần:

“Hả?”

Ương Ương:

“Con người trước khi chết sẽ không nói dối đâu.

Có nghĩa là lúc này ngươi thật sự không có lừa ta.”

Khánh Trần:

“……”

“Ngươi không cảm thấy như vậy có hơi ích kỉ sao?”

Ương Ương hỏi lại:

“Ngươi gieo vào trái tim ta một hạt giống nho nhỏ, sau đó lại một mình ra đi đối mặt với nguy hiểm.

Giả dụ ngươi chết đi, cả quãng đời về sau của ta vĩnh viễn không thể quên được ngươi, cũng rất khó để thích thêm một ai khác nữa.”

Khánh Trần lại trầm ngâm hồi lâu:

“Ta muốn được ích kỷ chỉ một lần thôi.

Dù ta có thể sống sót trở về hay không, ngươi cũng nhất định không được quên ta.”

Suốt gần nửa năm liền, Khánh Trần thực sự đã quên mất ích kỷ là gì.

Hắn vì quá nhiều người mà đi làm quá nhiều thứ, dần dần hắn cũng bỏ quên mất chính bản thân mình.

Duy chỉ có chuyện này hắn không thể không ích kỷ.

Ương Ương bỗng nhiên bật cười:

“Ích kỷ một chút cũng khá tốt đấy, ta sẽ đợi ngươi trở về.”

Khi hai người về gần đến Căn cứ huấn luyện, Ương Ương nói:

“Ta đợi ngươi lâu như vậy, cuối cùng khi ngươi vừa tỏ tình liền chết ngay rồi, ta phải đi đâu đòi công bằng bây giờ? Vì vậy, không được chết đâu đấy!”

“Nếu ta chết thật thì sao?”

Khánh Trần cười hỏi:

“Nếu ngươi chết rồi, có lẽ ta sẽ đau đớn đến mức tự mình thức tỉnh thôi.

Đến lúc đó ta sẽ đi tìm ba đời nhà cái tên Trần Dư đó giết sạch, sau đó đem tro cốt của ngươi rải xuống đại dương bao bao la.”

Theo Ương Ương, nếu Khánh Trần thực sự chết đi, nàng sẽ vô cùng vô cùng buồn.

Vậy thì khi nàng thức tỉnh lần nữa rồi trở thành bán thắn cũng là điều hoàn toàn hợp lý.

Khi hai người hạ xuống Căn cứ huấn luyện, Alice đứng chờ ở cửa nhìn Ương Ương:

“Từ lúc ta và Joker quen biết tới giờ ta vẫn luôn thắc mắc không biết người con gái như thế nào mới có thể đánh gục trái tim hắn, bây giờ cuối cùng cũng được gặp rồi ha.”

Ương Ương cười tít cả mắt, nàng đắc ý nói:

“Hehe, hắn còn do dự thêm thì ta không thèm đợi hắn nữa đâu.”

Đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm thôi, ta chuẩn bị bữa trưa cho mọi người rồi!”

Alice vui vẻ nói.

Nàng và Sorel không giống nhau, nàng chẳng quan tâm thế giới ngoài kia người ta chiến tranh như thế nào, đi ngủ thì đeo tai nghe là đủ rồi.

Trước kia Căn cứ huấn luyện này lúc nào cũng lạnh lẽo không một bóng người, nàng luôn mang trong mình cảm giác lạc lõng khó tả.

Giờ đây nơi này có thêm bao nhiêu người, đâu đâu cũng có tiếng cười nói vui vẻ, còn có người nóivới nàng bằng tiếng Anh ngọng nghịu rằng:

“Ta đói rồi.”

Cái cảm giác ấm cùng này đối với nàng ấy là thứ mà thường ngày vô cùng xa xỉ.

Giờ ăn trưa.

Thành viên Hội Phụ Huynh đến bên bàn ăn, ai nấy trên người cũng bôi đầy nào là thuốc đen, nào là băng gạc, thảm đến mức mẹ cũng không nhận ra.

Thậm chí có người còn gãy cả hai tay, giờ đây đang phải cố dịnh bằng bó bột treo dây lên và nhờ người khác bón cơm cho mình…

Tên này vừa ăn nhồm nhoàm như hổ đói vừa nói:

“Đừng nhìn hai cánh tay gãy này của ta nữa.

Cái tên Chiến sĩ người thú đánh với ta còn thảm hơn nhiều.

Ta thấy bọn Chiến sĩ người thú ấy mà, hóa ra cũng chỉ có thế.

Chẳng qua là Tiểu Thất ca không cho ta đánh solo với hắn thôi, không thì xem xem ta nhằn hắn ra bã như nào.”

Mọi người đều cười không nhặt được mồm:

“Ngươi ta thành mịa nó như thế này rồi còn không bớt gáy đi.

Anh em chỉ cần giật nhẹ cái dây cố định của ngươi thôi là hai tay ngươi gãy luôn.”

“Phải để đến lúc ngươi đi vệ sinh, coi coi ngươi còn mạnh miệng nữa không.

Đến lúc đó chẳng ai giúp ngươi nữa đâu nha!”

Tên phải bó bột hai tay ấy tưởng tượng ra cảnh mình đi tiểu tiện cũng cần người khác dìu đi, hắn tuyệt nhiên không nói thêm câu nào nữa.”

Đúng lúc này, Khánh Trần và Ương Ương tay trong tay đi vào nhà ăn.

Mọi người đồng loạt dừng hết mọi câu chuyện dang dở của mình:

“Ái chà chà!”

Khánh Trần dở khóc dở cười:

“Mọi người tập trung ăn cơm của mình đi…Tiểu Thất, thương vong thế nào?”

Tiểu Thất què quặt đứng dậy trả lời:

“Hội trưởng, chỉ có người bị thương và không có ai tử vong ạ.”

“Vết thương của mọi người có đáng nguy không?”


Chương 2663: Tiểu Trấn Số 1

Khánh Trần hỏi.

“Không sao ạ, mọi người đều có thể cầm cự được!”

Tiểu Thất cười đáp.

Lúc này, Ương Ương nói:

“Ngươi nên tự lo cho bản thân mình trước đã, vết thương của ngươi cũng có khá hơn bao nhiều đâu.

Đi thôi, ta xử lý giúp ngươi mấy vết thương rồi chúng ta ăn cơm.”

Nói rồi Ương Ương kéo Khánh Trần về phòng.

Mọi người:

“Ái chà chà!”

Trong phòng, Ương Ương giúp Khánh Trần cởi bớt áo ngoài ra.

Nàng lặng thinh nhìn toàn thân hắn chi chít những vết thương chưa lành miệng và những khoảng bầm tím đan xen nhau.

Sau một lúc lâu nàng mới lên tiếng:

“Nếu không phải vì ngươi từng ăn Long Ngư, mấy cái xương trên người ngươi phải gãy không biết bao nhiêu lần rồi.

Sau này già sẽ để lại di chứng cho xem, đến lúc đó ngươi không động đậy nổi, ngồi im trên ghế ta đẩy ra ngoài xem ta nhảy vũ điệu quảng trường.”

Khánh Trần cười nói:

“Có thể ta sẽ không già đi đâu~”

“Ta biết đám Kỵ sĩ các ngươi sống thọ rồi.”

Ương Ương bĩu môi nói.

“Nhưng mà ngươi sống thọ cũng có cái hay của nó đấy, như vậy ngươi có thể chết sau ta rồi.”

Nói đến đây, nàng bõng có chút ủ rũ:

“Ta củ có thể sống đến hơn một trăm tuổi, có thể chỉ sống được đến lúc 120 tlaf tốt lắm rồi.

Khi đó ngươi sẽ phải chịu đựng 131 năm không có ta ở bên cạnh, ngươi sẽ ra sao đây? Ai sẽ thoa thuốc cho ngươi, ai sẽ bảo vệ ngươi từ trên trời cao đây?”

Khánh Trần suy tư một chút:

“Trước kia ta cảm thấy, Kỵ sĩ có tuổi thọ cao thật tốt, đến Jindai và Hắc Kỵ Sĩ đoàn cũng phải đố kỵ điều đó.

Nhưng bỗng dưng ta lại thấy, thực ra như vậy cũng chẳng tốt đẹp gì nữa.”

Nếu phải sống quá lâu, cuộc đời của hai người rồi sẽ trở nên sai lệch với nhau.

Khi một người già đi, người còn lại vẫn đang xuân sắc phơi phới.

Ương Ương đừng trước mặt Khánh Trần, hai tay nàng nâng mặt hắn lên cười nói:

“Trân trọng hiện tại là được rồi.”

Khi trời sẩm tối, hai người ngồi trên mép mái nhà của Căn cứ huấn luyện, bên cạnh là cốc cà phê mà Alice mang cho họ.

Lúc này hai người nói không ngừng về những chủ đề ngoài lề như dạo gần đây có rất nhiều các nữ minh tinh tinh đang theo đuổi La Vạn Nhai, hay Tiểu Thất được mời tham dự sự kiện của người nổi tiếng hoặc trong kí ức của Lão Tam có một số bí mật tai tiếng của Hắc Kỵ Sĩ.

Dù sao tất cả đều không liên quan đến chính sự.

Sự xuất hiện của Ương Ương bỗng khiến cuộc đời của hắn như được thả lỏng ra một chút.

Trước đây hắn lúc nào cũng trong trạng thái căng như dây đàn, tự như kim phút vĩnh viễn không bao giờ ngơi nghỉ.

Khánh Trần nằm trên mái, đầu gối lên đùi Ương ngủ, mãi đến trước khi du hành thời gian mười phút Ương Ương mới gọi hắn dậy…

Con gái cũng giống như vợ vậy, nàng giúp hắn chỉnh đốn lại đầu tóc:

“Ta biết ngươi có dự cảm không lành, ta cũng biết vương quốc Roosevelt ghê gớm thế nào.

Nhưng ngươi là người có thể tạo ra kỳ tích, ta tin ngươi, ngươi cũng phải tin chính bản thân mình.”

Bắt đầu đếm ngược cho tới lúc du hành thời gian.

Khi bầu trời toàn thế giới bừng sáng lần nữa.

Khánh Trần mặc trên người bộ trang phục của người ăn xin, hắn đeo một cái balo cũ nát đi bộ giữa cánh đồng hoang.

Trên mặt hắn dính đầy bùn đất, tư thế cũng không còn thẳng thớm nữa.

Ngoại hình của hắn lúc này tựa hồ như một con người bị cuộc sống quật không trượt phát nào vậy.

Cho dù xét về góc độ nào thì đây đích thực là một người vô gia cư chính hiệu.

Phía xa xa bên ngoài hoang sơn truyền đến tiếng rèn sắt “tinh tinh” và ánh lửa hồng đang le lói.

Khánh Trần nhìn về phía ấy, phía xa xa là rừng cây tối đen như mực, rộng mênh mông trông không thấy điểm dừng hệt như một “tấm thảm” khổng lồ.

Nơi đó chính là Cấm Địa số 001 của vùng đất cấm.

Còn có một tiểu trấn nhỏ trông có vẻ hơi cô quạnh, hoặc có thể đó không phải là cô quạnh.

Mà là nơi âm trầm khó lường ấy đang bốc lên một thứ hàn khí tỏa ra bên ngoài.

Từ trên núi nhìn xuống, cả tiểu trấn tối đen như mực, chỉ có ở lối vào treo hai ngọn đèn trên cổng đền.

Khi có cơn gió thổi qua, chúng khẽ lay động tựa hò như đầu của con người đang bị ai đó giật tóc về phía sau.

Tiểu trấn số 1, một tiểu trấn vô cùng thô sơ.

Trước kia nơi này không có tiểu trấn nào cả, nhưng vì một số người đến đây đào vàng ở bên rìa Cấm Địa số 001 hái quả gặt cây, bắt thú hoang nhỏ nên dần dà những người đào vàng này xây dựng một khu lều tạm thời bên ngoài vùng đất cấm, hình thành nên một tiểu trấn nho nhỏ.

Thi thoảng người đào vàng trong trấn lại tìm được một số bảo vật hiếm có bên trong vùng đất cấm.

Từ đó chỉ trong một đêm đã truyền ra ngoài tin đồn, người nọ nhặt được dây leo khô và bán với giá hơn ba triệu.

Có người nhặt được một hòn đá có hình thù kì dị bán được hơn năm triệu.

Có người nhặt được cấm vật là di vật của một người siêu phàm đã tử trận bên trong đó và bán với giá một trăm triệu.


Chương 2664: Nháo Quỷ

Khánh Trần chầm chậm lại gần liền thấy có vài người đàn ông đang canh ở lối vào của trấn, họ đang chơi bài với nhau.

Họ thấy Khánh Trần toàn thân lấm lem liền cười lớn gọi những người bên trong ra:

“Lại một tên đào vàng nữa đến, bọn trong kia mau ra chào hỏi cái nào!”

Khánh Trần đứng bên ngoài tiểu trấn nghi hoặc hỏi:

“Ở đây có người phát lương không?”

Mấy gã đàn ông cười lớn nói:

“Đúng là chả biết gì cả.

Ở trấn đào vàng này phải xuất phát cùng mọi người, bên trong vùng đất cấm nếu có nhặt được thứ gì thì nó sẽ là của ngươi luôn, sau khi bán đi chỉ cần chia 50% số tiền bán được cho trấn là được, không có lương.”

Khánh Trần cảnh giác nói:

“Tại sao lại phải nộp những 50%? Như vậy là quá nhiều.”

Gã đàn ông cười lớn, hắn nhổ một ngụm nước bọt xuống đất nói:

“Đã vào Cấm Địa số 001 bao giờ chưa? Con đường đó là các ông đây phải dùng cả tính mạng mình mò ra, có thế ngươi mới sống sót trở ra được.

Đây là lý do vì sao bọn ta lấy 50% tiền lời.”

Khánh Trần như thở phào nhẹ nhõm hơn hẳn:

“Có thể sống sót trở ra à?”

“Yên tâm đi.”

Gã đàn ông đáp.

Lúc này, một ông lão run rẩy từ từ đi ra.

Đám gác cửa nhìn thấy ông lão liền đặt ngay những lá bài trong tay xuống:

“Sao người lại đích thân ra đây vậy, Cẩu Oa đâu?”

Lão già phất phất tay nói:

“Bên trong lại nháo quỷ rồi, Cẩu Oa đang xử lí.”

Khánh Trần thoáng ngơ ra:

“Nháo quỷ?”

“Không phải quỷ thật, cứ vào rồi ngươi sẽ biết.”

Lão già đánh giá một lượt Khánh Trần:

“Sao lại đến đây?”

“Muốn kết hôn nhưng không mua được nhà ở quận 5.”

Khánh Trần đáp:

“Em trai ta cần tiền trị bệnh, ta cần tiền.”

Lão già hừ nhẹ một tiếng:

“Ở đây có ai là không cần tiền? Nhớ kĩ, vào đây rồi thì đừng coi mạng của mình là mạng nữa.

Đám người vừa rồi nói có thể đưa ngươi sống sót trở về, chuyện này ta không dám bảo đảm chắc chắn.”

“Có kiếm được tiền không?”

Khánh Trần nóng lòng hỏi.

“Kiếm tiền? Cái này phải xem số rồi.

Mạng của ngươi đáng giá bao nhiêu tiền?”

Lão gà liếc hắn một cái:

“Bọn nó đều nói quy định cho ngươi hết rồi đúng chứ?”

“Ừm, nộp 50% tiền lời.”

“Biết là tốt, soát người.

Đừng để bọn nhà báo của truyền thông Hi Vọng trà trộn vào trong.”

Mấy gã đàn ông kiểm tra toàn thân Khánh Trần xong lắc đầu:

“Chỉ có một cái điện thoại, không có thiết bị ghi hình.”

“Thu điện thoại, khi nào ra sẽ trả ngươi.”

Khánh Trần hỏi:

“Trước kia từng có nhà báo trà trộn vào rồi hả? Nhưng không thấy truyền thông Hy Vọng có đưa tin từng tới đây.”

Một gã nhéch mép để lộ ra bộ răng vàng ố cười đáp:

“Giết rồi…Ngươi không phải phóng viên đâu nhỉ?”

Khánh Trần e dè rụt vai nói:

“Ta không phải.”

“Nhìn cũng không giống.”

Lão già gù gù lưng đi vào bên trong.

Tiểu trấn này đâu đâu cũng có bùn đất, bên đường còn có những túp lều rách nát san sát nhau, bên trong có treo hình nộm hình người gầy xơ xác, có đàn ông, có cả phụ nữ.

Cả thị trấn không có đường ống nước, cũng không có cơ sở hạ tầng sinh hoạt.

Bên ngoài rác chất thành núi, mùi hôi thối nồng nặc khắp nơi.

Thậm chí còn có cả…mùi máu tươi.

Mùi máu tươi là từ người lão già bay tới.

Trong một túp lều nọ truyền đến tiếng người đang lẩm bẩm một mình:

“Mọi người đi đâu hết rồi? Mọi người đi đâu hết rồi? Mọi người chết hết rồi!”

Trong lòng Khánh Trần khẽ run lên, đầu óc người này rõ ràng là đã rất hỗn loạn, thậm chí còn bắt đầu xuất hiện một số những triệu chứng rõ ràng.

Trong lúc đang suy tư, đột nhiên có người cầm dao xông từ trong lều phía xa chạy ra:

“Có gan thì giết ta đi, ta ở đây này, giết ta đi!”

Ngay sau đó, hắn ta quay đầu nhìn Khánh Trần và lão già, hung hăng cầm theo con dao đã gỉ sét xông đến.

Lão già lấy bộ đàm ra, hời hợt nói:

“Lại một đứa nữa điên rồi, qua đây lôi hắn đi rồi nhốt lại.”

Trong bống tối đột nhiên truyền đến tiếng bước dồn dập, vài người đàn đông mặc áo ba lỗ cầm đèn tritium* chạy đến khống chế gã vừa nãy muốn đâm người khác vào vũng bùn, sau đó dùng cây gai trói chặt hai tay của hắn rồi kéo đi, đám người chìm dần vào trong bóng tối.

*loại đèn cầm tay có dáng thuôn dài có thể phát sáng trên thân đèn trông giống cây kiếm phát sáng trong Star Wars

Lão già quay người liếc nhìn Khánh Trần đang run lẩy bẩy ở bên cạnh:

“Không phải sợ, ngoan ngoãn nghe lời thì sẽ không bị như hắn.”

“Hắn đang bị sao vậy?”

Khánh Trần hỏi:

“Các người hại hắn thành ra thế này đúng không?”

Lão già đáp:

“Bọn ta không hề hại hắn, không tuân thủ quy định của vùng đất cấm thì sẽ bị biến thành như thế…Đây chính là nháo quỷ, giống như bị quỷ ám trên người vậy.”

Đi thêm vài trăm mét nữa, Khánh Trần nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của cả nam và nữ phát ra từ một túp lều, còn có tiếng nói mơ lặp đi lặp lại vô số lần không đổi, và cả âm thanh rèn sắt tinh tinh tinh không biết từ đâu tới cứ không ngừng văng vẳng bên tai.

Nhưng dù Khánh Trần có tìm mỏi mắt cũng không thấy lò luyện sắt đâu cả.


Chương 2665: Lo Chuyện Bao Đồng

Rồi Khánh Trần chợt nhận ra, đại đa số những người ở đây đều cùng xuất hiện một số vấn đề.

Nếu chỉ có một hoặc hai người thôi thì có thể do bị áp bức đến phát điên.

Nhưng nếu vấn đề này xuất hiêng một cách đại trà, vậy thì có nghĩa đây là vấn đề của Cấm Địa số 001.

Nhưng trước kia sư phụ không hề nhắc đến việc này với hắn… Lẽ nào là bởi sư phụ không biết? Hay là vì một lí do đặc biệt nào khác?

“Được rồi, ngươi ở căn này nhé.”

Lão già chỉ tay về phía một túp lều.

“Sáng ngày kia chúng ta xuất phát, không có sự cho phép của ta thì không được rởi khỏi thị trấn nửa bước, cũng không được một mình tiến vào vùng đất cấm.”

Khánh Trần đáp:

“Túp lều này không có chủ nhân à?”

Lão nhìn hắn rồi cười để lộ ra hàm răng đen sì:

“Chết rồi.”

Khánh Trần kinh hãi lùi về sau hai bước, lão già rất hài lòng về phản ứng của hắn:

“Từ nay về sau ngươi cứ gọi ta là Vương Đầu Nhi là được.

Ngủ đi.”

Khánh Trần khom người chui vào trong lều, bên trong có một chiếc giường nhỏ được làm từ cành cây và lá khô, bên cạnh giường còn có một cái gương trang điểm cầm tay của chủ nhân cũ chiếc lều này, có thể đó à một người con gái.”

Hắn quan sát một lượt xung quanh, đột nhiên hắn sừng sờ nhìn những thứ trước mắt.

Trên cột của túp lều có một hàng chữ nhỏ xíu được khắc bằng con dao nhỏ, bên cạnh cột còn có một con dao tỉa lông mày bị gãy đoạn, trên lưỡi dao có vết máu khô đen.

“Sau lưng có người gọi nhất định không được đáp!”

‘Không được uống máu chảy ra từ cây khô!”

Câu này bị gạch đi, có người lại bổ sung thêm một câu

“Không phải cây, cây không biết khóc.”

“Không được đưa lệnh bài cho người khác!”

“Nhớ thật kĩ tên mình!”

“Quả có màu đỏ mọc trên cây không được ăn!”

“Quả có màu trắng trên cây có thể ăn!”

“Lùi lại rồi chạy đi!”

Phía dưới hàng chữ nhỏ này còn có một chữ nữa được khắc xiêu xiêu vẹo vẹo: Chạy!

Khánh Trần nhíu mày, tình trạng tâm thần của người khắc những dòng chữ này chắc chắn đã không còn bình thường nữa, hắn rất chắc chắn những thông tin này chưa chắc đều có ích, sự hỗn loạn trong logic này có thể sẽ khiến hắn hiểu nhầm một số thứ.

Hắn cần phải thông qua sự hỗn loạn trong thần trí này để tìm ra chân tướng sự việc.

Vùng đất cấm này hoàn toàn khác so với bất kỳ, một vùng đất nào hắn từng đến trước đây.

Tiểu trấn cùng âm thanh rèn sắt tinh tinh tang tang chìm dần vào trong màn đêm u tối.

Khánh Trần nhắm mắt ngồi trên chiếc giường làm từ cành cây và lá khô, vừa lắng nghe âm thanh nói mơ văng vẳng bên tai vừa bắt rận nghịch.

Mãi đến bốn giờ sáng, đột nhiên có hai tên mặc áo ba lỗ xông vào lều xách hắn lôi ra ngoài.

Hai chân Khánh Trần nhuốm đầy bùn đất, hắn kinh hãi gào lên:

“Các người định làm gì? Các người là ai? Thả ta ra!”

Lúc này, Vương Đầu Nhi từ trong bóng tối đi ra:

“Được rồi, thả ra đi, hắn không phải cao thủ gì đâu.

Cao thủ sẽ không có phản ứng như vậy.”

Khánh Trần cuồng nộ nhìn lão:

“Các người đang làm gì đấy? Thả ta ra! Ta không thèm kiếm tiền ở đây nữa! Ta đi về đây!”

Vương Đầu Nhị cười hả hê nói:

“Bây giờ muốn chạy thì muộn rồi, không tìm thấy món gì đáng giá trong Cấm Địa số 001 ngươi không thoát nổi đâu.

Tiểu trấn này chỉ có hai cách để rời đi, một là tìm được bảo vật bên trong vùng đất cấm, hai là chết.”

Lúc này, một người cầm theo một cái hòm đen đi ra.

Khánh Trần vừa nhìn liền nhận ra ngay đây là thứ gì, trước kia câu lạc bộ Thế Giới thường dùng nó để bảo tồn Khí Quan.

Ngày trước thứ này rất phổ biến, ở khu Tam Hạ còn có người rước nó đi khắp ngõ ngách phố phường.

Sau khi Hội Phụ Huynh xuất hiện và chiếm lĩnh từng chút một khu Tam Hạ, Tiểu Thất Tiểu Ngũ cùng mọi người chỉ cần nhìn thấy nó sẽ thẳng tay giết rồi treo ở các tòa nhà thị chúng, dần dần chẳng còn ai dám kiêu ngạo như vậy nữa.

Trên thực tế, trong việc mua bán Khí Quan nhất định không có chuyện tình nguyện hay không tình nguyện, nó đã sản sinh ra quá nhiều tà ác và tâm ma.

Thậm chí mua bán Khí Quan còn là vết nhơ lớn nhất trong lịch sử chuỗi cung ứng của cả liên bang, một số người còn thà mua bán Dopamine* còn hơn là tham gia ngành nghề này.

(*Dopamine: một loại ma tóe nhưng nó là loại ma tóe cao cấp nhất trong các loại ma tóe, vì vậy nên ngoài dùng để hút chích ra thì Dopamine còn có tính ứng dụng rất cao trong y học hiện đại)

Gã trung niên đang giơ chiếc hòm đen ấy lên bỗng đi về phía Khánh Trần rồi đưa chiếc hòm cho một gã khác đang đứng cạnh hắn:

“Mang đến Thành phố số 19, nhớ là phải tránh xa thành viên của Hội Phụ Huynh ra, khi trở về cũng cần cẩn thận những kẻ bám đuôi.

Nếu để chúng điều tra ra chúng ta thì tất cả đều không có kết cục tốt đẹp gì đâu.”

“OK Cẩu Oa ca.”

Gã ta đáp.

“Hội Phụ Huynh thích đi lo chuyện bao đồng thật đấy.”

“Đừng có nói linh tinh như thế.”

Gã Cẩu Oa trung niên trợn mắt nhìn hắn.


Chương 2666: Cấm Địa Số 1 Mở Râ

“Nên nhớ là họa từ miệng mà ra, ra ngoài không được nói xấu Hội Phụ Huynh.”

Khánh Trần:

“Danh tiếng của Hội Phụ Huynh ở nơi tối tăm mịt mù này đã hũng hãn đến mức vậy rồi ư?”

Khí Quan trong cái hòm này hẳn là được lấy từ người tên vừa nãy cầm dao định đâm người.

Nơi này có hẳn một đường dây lừa người.

Chúng sẽ tung ra lời đồn “Làm giàu chỉ sau một đêm” giống như tuyên truyền đến đây sẽ kiếm được bao nhiêu tiền rồi lừa mọi người đến đây làm nô lệ cho chúng.

Những kẻ thần trí còn tỉnh táo sẽ tiếp tục giúp chúng tìm kiếm bảo vật, những kẻ không còn tỉnh táo sẽ bị đoạt mất Khí Quan rồi mang vào thành phố bán.

Lúc này, gã đàn ông trung niên tên là Cẩu Oa nhìn Khánh Trần nói: “Đừng hòng chạy, không thì ông xẻo thịt mày đấy.”

Vương Đầu Nhi lắc đầu nói:

Đừng suốt ngày chỉ biết dọa người mới thế, dọa quá rồi làm việc không hiệu quả đâu.

Ngày kia ngươi dẫn một đội đi, Cẩu Thặng dẫn một đội.

Lần này hai đứa so xem bên nào kiếm được nhiều đồ hơn.

Nhớ kĩ là ta không sống thêm được bao nhiêu nữa, kiếm tiền rồi cũng đến lúc phải về thành phố hưởng phúc tuổi già vài năm thôi.

Năm nay xem xem ngươi và Cẩu Thặng ai có năng lực hơn, người thắng sẽ được thừa kế cả tiểu trấn này.”

Cẩu Oa cúi đầu:

“Con hiểu rồi…Vậy còn Nhị Hổ thì sao? Người không xem xét hắn sao?”

“Nhị Hổ dã tâm quá lớn, chí nó không đặt ở đây đâu.”

Vương Đầu Nhi cười tủm tỉm nhìn Khánh Trần:

“Về ngủ đi, ngủ ngon.

Ngày kia còn vào vùng đất cấm làm việc nữa đấy.”

Chúng nhìn Khánh Trần bò về túp lều của mình rồi cười thật lớn.

Bỗng dưng Cẩu Oa nói:

“Sao âm thanh rèn sắt lại ngừng rồi?”

“À.”

Vương Đầu Nhi đáp.

“Cấm Địa số 001 mở ra rồi.”

“Nhưng tiếp viện vẫn chưa đến nơi, sáng mai mới đến.”

Cẩu Oa đáp.

Vương Đầu Nhi nói:

“Vậy thì chờ tiếp viện đến rồi chúng ta xuất phát luôn! Ngày mai lên đường! Kỳ lạ thật, sao lần này vùng đất cấm lại mở sớm nhỉ?”

Sau khi Khánh Trần chui vào trong lều của mình, thần sắc hắn không có chút vẻ sợ hãi nào.

Lúc này hắn mới ý thức được thì ra âm thanh luyện sắt không phải đến từ tiểu trấn này mà là từ sâu trong Cấm Địa số 001.

Nhưng âm thanh rèn sắt ấy tựa như ở ngay sát bên tai vậy.

Trong lúc đang trầm ngâm suy tư, túp lều ngay bên cạnh hắn đột nhiên truyền đến tiếng hét kinh hãi của phụ nữ:

“Đừng giết ta! Đừng giết ta!”

Đám lão già từng nói nơi này là sân chơi, nhưng nơi này làm gì có tí sân ơi vui vẻ nào chứ, vùng đất khủng bố thì có.

Tâm tư Khánh Trần dần nặng trùng xuống, thần Nhậm Tiểu Lật và Khánh Chẩn luôn làm việc quang minh chính đại, tại sao lại thiết kế ra cái luật chơi của vùng đất cấm dị thường như vậy? Nhất định là phải có chỗ nào đó xảy ra vấn đề rồi… Rốt cuộc là vấn đề ở đâu?

Bình minh ngày thứ hai, tiểu trấn bỗng trở nên vô cùng náo nhiệt, bên ngoài trấn truyền đến tiếng động cơ vang trời.

Đám người đào vàng lũ lượt chui ra khỏi lều của mình đến vây quanh chiếc xe chở hàng bên ngoài thị trấn, sau đó chuyền những bảo bối mình kiếm được ở vùng đất cấm lên xe.

Một người thanh niên chuyền vài chiếc lá cây khô lên:

“Chỗ ta có Vân Diệp, cho ta mười cái chân gà, ba mươi thanh dinh dưỡng, bốn thùng bia, ba điếu thuốc lá!”

Người trung niên trên xe chở hàng vui như được mùa nhận lấy Vân Diệp, sau đó tươi cười gọi về phía thùng hàng đằng sau:

“Các anh em, lấy vật phẩm để ta đưa cho vị Trần công tử này đây!”

Khánh Trần đứng từ xa quan sát mọi việc.

Hắn biết Vân Diệp, thứ này ngâm lấy nước uống có tác dụng bồi dưỡng rất tốt cho cánh mày râu.

Nhửng người thuộc tầng lớp thượng lưu ở khu Tam Thượng trong thành phố rất thích thứ thức uống này.

Một hũ trà Vân Diệp nhỏ có thể có giá lên tới vài triệu.

Nghe nói sau khi uống hết một hũ, đến ông lão bảy mươi tuổi cũng có thể trẻ hóa trở lại.

Rồi một người phụ nữ lấy ra một hòn đá, mong chờ nhìn người trung niên trên xe chở hàng:

“Ngươi xem cục đá này của ta có tác dụng gì không?”

Gã trung niên nhếch mép cười lạnh rồi ném cục đá ra phía xa.

“Nhặt bừa một cục đá đến đây rồi lòe ai đây, cút!”

Người phụ nữ tiếp tục van xin:

“Cho ta chút đồ ăn đi mà, vài thanh dinh dưỡng là được.”

Gã trung niên lạnh lùng đáp:

“Vào vùng đất cấm làm việc, bọn họ sẽ cho ngươi đồ ăn.”

“Ta không dám vào đó nữa!”

“Thế thì chết đói trong trấn đi.”

Khánh Trần nhìn những người đào vàng gương mặt hốc hác, hốc mắt lõm sâu.

Những người này nào phải người đào vàng gì đâu, rõ ràng là bị quỷ hút hết dương khí thì có.

Bên cạnh vẫn còn hai xe chở hàng nữa, Cẩu Oa đang cho người vận chuyển hàng hóa từ trên xe xuống. thanh dinh dưỡng, nước suối, thuốc lá, rượu, thịt đông lạnh.

Nơi này không hề giống truyền thuyết giàu sau một đêm được lan truyền.


Chương 2667: Đáng Đời

“Người quản lý” của thị trấn cấu kết với người bên ngoài, chúng dùng những vật tư có giá thành cực kì rẻ để đổi lấy những bảo vật trong tay mọi người.

Vương Đầu Nhị và Cẩu Oa không hề cướp đồ từ tay những người đào vàng.

BởI một khi đã cướp thì sẽ không ai chịu vào vùng đất cấm làm việc cho chúng nữa, chúng chỉ có thể dùng đến thủ đoạn khôn vặt này để khiến những người đào vàng can tâm tình nguyện giao bảo bối cho chúng.

Nhưng người đào vàng chỉ như những con heo được chúng nuôi nhốt thôi.

Nơi này cũng giống như những căn hầm u tối, một khi đã bị giam lỏng ở đây thì cả đời cũng đừng hòng thoát ra được.

Nhân lúc bên ngoài đang náo nhiệt, Khánh Trần quay người lẻn vào một túp lều nhỏ khác, hắn xem cột, xem tường mộc của từng túp lều một.

Hắn muốn tìm xem liệu có túp lều nào có chữ khắc giống của mình không.

Đến túp lều thứ ba, trên cột của gian lều này được khắc:

“Không được đến gần những cây có hình mặt người!”

“Không được lùi lại chạy ra khỏi rừng!”

“Nếu cảm thấy toàn thân nhức mỏi, nhắm mắt mười giây!”

“Không được đưa lệnh bài cho người khác.”

Khánh Trần nhíu mày nhìn ba dòng cảnh cáo, dòng thứ hai rõ ràng đang viết mâu thuẫn với cái mà đêm qua hắn nhìn thấy.

Lúc trước người phụ nữ kia nói nhất định phải cạy ra khỏi khu rừng, bây giờ người này lại bảo không được rời khỏi rừng, nên nghe ai đây? Điểm chung duy nhất là bọn họ đều nhắc nhở không được đưa lệnh bài cho người khác.

Khánh Trần chui ra khỏi túp lều ấy, khi hắn định vào túp lều kế tiếp thì chợt có một gã đàn ông trung niên đang nghịch một con dao phay, hắn cười lạnh rồi nhìn về phía bên nay.

“Làm gì đấy?”

Khánh Trần lúng túng đáp:

“Ta hơi đói nhưng ta không có gì có thể mang đi đổi nên ta muốn tìm trong lều của người khác xem có thứ gì ăn được không.”

Gã đàn ông trung niên nói:

“Ngươi đến để xem lời cảnh báo đúng không, bất cứ tên nào mới đến gần như đều giống như ngươi.

Đừng tốn sức nữa, mấy chữ được khắc kia đều vô dụng hết, nếu chúng thật sự có tác dụng thì lũ người ấy đã không chết.”

“Vậy cái gì mới có tác dụng?”

Khánh Trần hỏi lại.

“Tại sao ta phải nói điều này cho một tên sớm muộn gì cũng chết như ngươi?”

Gã trung niên lạnh lùng nói.

Lúc này, phía xa xa có một người thanh niên gọi:

“Nhị Hổ, Vương Đầu Nhi gọi ngươi.

Hắn muốn hôm nay ngươi dẫn một đội đi vào vùng đất cấm cùng với Cẩu Oa ca và Cẩu Thặng ca! Đúng rồi, hai người này sẽ đi cùng ngươi.”

Nhị Hổ nhìn hai gã đi sau người thanh niên.

“Trông lạ thế, chưa thấy trong trấn bao giờ.”

“Vương Đầu Nhi nói rằng đây là người sáng nay vừa đến.”

Người thanh niên hạ giọng nói:

“Nghe nói đây là nhân vật máu mặt trong Bắc Phương thành, không rõ đến đây để làm gì nữa.”

Khánh Trần biết, vào thời điểm nước sôi lửa bỏng này, tất thảy những người đột nhiên xuất hiện ở tiểu trấn nhất định đều liên quan đến hắn.

Không phải người của Trần Dư thì cũng sẽ là những thế lực thù địch khác muốn giết hắn.

Cùng lúc đó, bên ngoài tiểu trấn lại đến thêm một đoàn xe nữa.

Hơn hai mươi tên đầu trọc lốc nhảy từ trên xe xuống, tên nào tên nấy đều có hình xăm trên đầu.

Vương Đầu Nhi chậm chạp đi ra nghênh đón:

“Ây yo, đây chẳng phải Phật Gia ư, cơn gió nào đưa vị kim chủ như ngài đến đây vậy?”

Gã thủ lĩnh đám trọc đầu cười đáp:

“Lúc trước đều lấy hàng từ ngươi mà mãi vẫn chưa qua đây xem thử.

Ngoài kia người người đều nói Cấm Địa số 001 quỷ dị lạ thường vì thế ta chỉ muốn đến đây tham quan thôi.

Đúng lúc gần đây ta đang rảnh, tranh thủ đến đây uống với ngươi và chén.”

Nhị Hổ cười lạnh:

“Rảnh với không rảnh cái gì, e là đang trốn Hội Phụ Huynh truy sát thì có.”

Khánh Trần: Dù Hội Phụ Huynh không ở đây nhưng chỗ nào cùng có lời đồn về Hội Phụ Huynh.

Gã Phật Gia này đúng thật là đã từng xuất hiện trong báo cáo của La Vạn Nhai, hắn tham gia vào các đường dây đánh bạc, buôn người, mua bán Khí Quan.

Dường như bất cứ nghề gì kiếm nhiều tiền nhất hắn đều không ngại nhúng tay vào.

Ban đầu hắn làm ăn ở Thành phố số 17, sau đó vì Tiểu Ngũ chiếm được khu Tam Hạ ở đó nên đã bí mật truy lùng hắn trong toàn thàng phố, cuối cùng hắn chạy mất tiêu rồi.

Người này linh tính cũng khá chuẩn đấy.

Nhưng ở trước mặt Kỵ Sĩ hắn sẽ không vui khi bị gọi bằng biệt danh Phật Gia này đâu, tên Phật Gia trước đó…chết thảm rồi.

Khánh Trần chợt nhận ra, chỉ một cơn gió đã thổi hết thảy bọn đầu trâu mặt ngựa tới đây.

E rằng đây hẳn phải là đám trợ thủ của Trần Dư đến đây để tìm kiếm tung tích của Khánh Trần nhỉ? Trần Dư không có Mật Thược Chi Môn nên để lén đi từ Thành phố số 7 đến đây cũng phải mất ít nhất vài ngày.

Trong lúc hắn đang mải suy tư thì Cẩu Oa đi đến rồi ném cho hắn một gói đồ nhìn khá sơ sài:

“Đây là lương thực của người trong hành trình ba ngày, người mới nên được ưu ái gói lớn.

Lần sau đi vào ngươi phải tự mua rồi.

Nhớ là không được cho người khác, bằng không tự chết đói cũng đáng đời lắm.”


Chương 2668: Thanh DInh Dưỡng

“Cám ơn Cẩu Oa ca.”

Khánh Trần đáp.

Xuất phát! Tranh thủ lúc vùng đất cấm đang mở ra, nhanh chóng đi vào thôi! Tất cả mọi người nhớ kĩ, sau khi đi vào im miệng hết hết cho ta, không được trao đổi quy tắc!”

Cẩu Oa dẫn theo hơn bốn mươi người theo sau hắn đi về hướng vùng đất cấm.

Khánh Trần im lặng đi theo đoàn người, hắn ngẩng đầu lên nhìn về phía vùng đất cấm, nơi này tối đen như mực.

Từ ngoài không thể nhìn rõ bên trong có gì.

Sau khi đi vào, hắn cảm giác đột nhiên có một cơn gió lạnh buốt thổi qua cơ thể….Cuối cùng cũng tiến vào bên trong ranh giới rồi

Điều kì lạ là nơi này không khác nhiều với Cấm Địa số 002, ít nhất là phần ranh giới như vậy.

Sau khi lẳng lặng tiến sâu vào trong rừng u tối khoảng hai mươi kilomet, phía trước bỗng có một khoảng sáng bừng.

Đó là một khoảng đất trống không có cây cối, ánh nắng chiếu sáng cả khu đất… Không, ở đây có một cái cây bạch quả màu vàng khổng lồ, dưới đất rơi đầy những phiến lá vàng óng ả, nhờ có ánh nắng mặt trời mà cái cây dường như sáng bừng lên giữa khu rừng u tối.

Cây bach quả – biểu tượng của Khánh thị.

Mãi đến lúc này Khánh Trần mới tìm được thứ duy nhất có liên quan đến Khánh Chẩn trong vùng đất cấm này.

Trên thân cây bạch quả có rất nhiều lệnh bài nhỏ được buộc bằng sợi chỉ đỏ, trông rất giống những tầm bùa cầu may.

Khi có cơn gió thổi nhẹ qua, những tấm lệnh bài nhỏ cũng đong đưa theo gió, phát ra âm thanh gỗ va chạm vào nhau lọc cọc.

Từng twn đào vàng chủ động đến bên cây bạch quả rồi ép cong cành cây phía trên để lấy cho mình một tấm lệnh bài.

“Ai đã treo hững tấm mộc bài này lên cây vậy? Sao nơi này lại có dấu vết thủ công của con người được chứ?”

Một người mới vào cùng Khánh Trần hỏi, Cẩu Oa trợn mắt nhìn hắn:

“Im miệng.”

Lúc này, một người phụ nữ thỏ thẻ nói với hắn:

“Ngươi cho ta một thanh dinh dưỡng đi, ta sẽ nói cho ngươi biết.”

Hắn lấy một thanh dinh dưỡng đưa cho nàng, người phụ nữ ấy ngấu nghiến ăn hết thanh dinh dưỡng rồi hạ giọng nói:

“Ba ngày nữa sẽ có tiếng luyện sắt vang lên, khi nó vang lên hồi thứ nhất phải lập tức rời khỏi nơi này.

Lần sau khi ngươi quay lại đây sẽ phát hiện tấm lệnh bài lần trước mình lấy xuống giờ đã được treo lại đúng vị trí cũ.

Mỗi khi ngươi nhìn thấy cây bạch quả này sẽ phát hiện số lượng thẻ bài trên thân cây luôn luôn không đổi.”

Khánh Trần cũng ghé sát vào nghe ké.

Lúc này trên thân cây được khắc chữ:

Chào mừng đến thiên đường Ngân Hạnh.

Xin du khách vui lòng nhớ kĩ từng điều khoảng cần biết trên thân cây, đó sẽ là điều thiện ý cuối cùng chúng tôi dành cho bạn.”

“Chào mừng đến thiên đường Ngân Hạnh.

Xin du khách vui lòng nhớ kĩ từng điều khoảng cần biết trên thân cây, đó sẽ là điều thiện ý cuối cùng chúng tôi dành cho bạn.”

Câu vừa rồi khiến người nghe lạnh cả sống lưng, vì nó đang ám chỉ phía trước sẽ có nguy hiểm.

Toàn bộ sinh vật trong vùng đất cấm đều được sinh trưởng và phát triển trong điều kiện hoang dã, chúng được nuôi dưỡng bằng chấp niệm của người khai sinh ra vùng đất cấm sau khi chết đi.

Sau đó trở thành một loại quy tắc đặc thù của mỗi vùng ác nhau, nhưng sẽ không trở thành một hệ thống.

Duy chỉ có Cấm Địa số 001 là khác biệt.

Toàn bộ các quy tắc ở đây kết hợp với nhau thành một hệ thống có tính logic vô cùng chặt chẽ và hình nên một trò chơi có trật tự.

Hơn nữa, ở đây có cây cổ thụ vô lớn, trên thân cây được treo lệnh bài, nếu thiếu còn có thể tự động bổ sung…

Nhưng lệnh bài cầu phúc không phải quả mọc từ cây, dù đây là vùng đất cấm thì cũng phải tuân theo quy luật của tự nhiên.

Vì vậy lệnh bài cầu phúc do ai treo lên? Liệu trong vùng đất cấm có tồn tại thứ gì đó khó nói hay không?

Lúc này Khánh Trần nhìn cây bạch quả to lớn ấy, trên thân dần hiện ra từng hàng chữ nhỏ viết về những điều du khách đến thiên đường Ngân Hạnh cần lưu ý.

“1.

Khu trò chơi có tổng cộng 12 khu vực, sau khi vào vùng đất cấm, xin vui lòng vào một khu trò chơi và qua ít nhất một ải.

Nếu không, vùng đất cấm sẽ không vui.”

“2.

Xin vui lòng không nói cho người khác biết họ tên thật của mình.”

“3.

Để đảm bảo các công trình của khu trò vẫn giữ nguyên được hiện trạng ban đầu sau khi quý khách tham gia trải nghiệm vui chơi, trong khu vui chơi không được phép sử dụng bất kỳ công cụ trợ giúp nào.”

“4.

Mỗi khi bắt đầu một cửa ải, số lượng người chơi ải này bắt buộc phải ít hơn ải trước một người, chỉ một người duy nhất.”

“5.

Cây đại thụ của khu trò chơi sẽ không gọi tên quý khách vì cây không biết nói.

Nếu nghe thấy có cây gọi tên, xin vui lòng nhanh chóng tránh xa nó, đồng thời thoát ra khỏi khu trò chơi.”

“6.

Cây đại thụ của khu trò chơi không biết hình thành mặt người.

Nếu nhìn thấy cây có hình mặt người, xin vui lòng nhanh chóng tránh xa nó.”

“7.

Trong khu trò chơi không có khu vực trạm cáp treo.

Nhưng nếu quý khách vô tình lạc vào khu vực này, xin vui lòng nhắm hai mắt lại và nắm chặt tay đồng đội của mình lùi về phía sau.

Nếu không có đồng đội, xin vui lòng mở mắt và ngồi cáp treo đến lối ra, nhớ kĩ không được chớp mắt.

Khu trò chơi không tồn tại khu vực nhà ma, vì vậy nếu quý khách nhìn thấy nhà ma xin vui lòng không đi vào và đi về phía tay trái đến khu vực cáp treo và ngồi cáp treo đi đến lối ra.”

“8.

Sau khi mặt trời mọc và trước khi mặt trời lặn không được vào mê cung.”

“9.

Sau khi mặt trời lặn và trước khi mặt trời mọc không được đi vào khu trò chơi trên mặt nước.”

“10.

Lưu ý, đường hầm của cầu trượt trong khu cầu trượt có màu đỏ.

Nếu nhìn thấy cầu trượt màu đen vào ban ngày, xin vui lòng nhanh chóng rời khỏi khu vực này.

Nếu thời điểm nhìn thấy là ban đêm, xin vui lòng chui vào đường hầm đi đến lối ra.

Trong thời gian này, nếu nghe thấy tiếng khóc trong đường hầm là bình thường, nếu có tiếng gọi tên quý khách, xin đừng đáp lại.”

“11.

Khu cầu Độc Mộc không có cá sấu, nếu thấy cá sấu nổi trên mặt nước, xin vui lòng báo cho những người chơi khác tạm dừng trò chơi.”

“12.

Sau 6 giờ tối, xin vui lòng đảm bảo trong phạm vi 3m không có người khác.

Nếu có người bắt buộc phải đến gần thì xin lưu ý, đây rất có thể không phải đồng đội của quý khách.”

“13.

Xin đảm bảo sau 6 giờ tối quý khách ở bên trong khu trò chơi chứ không phải nơi nào khác của vùng đất cấm.”

“14.

Lưu ý, khi nghe thấy âm thanh gõ sắt, xin vui lòng nhanh chóng rời khỏi khu trò chơi.

Nếu không kịp ra khỏi khu trò chơi, xin bảo đảm quý khách một mình đi thẳng đến nơi có con thằn lằn trông giữ cửa vào mê cung, ném lệnh bài của quý khách vào miệng nó và nhắm mắt lại cho đến khi âm thanh gõ sắt kết thúc, nó sẽ bảo vệ quý khách.”

“Toàn thể thành viên thiên đường Bạch Ngân kính chúc quý vị vui chơi vui vẻ.

Cửa ải cuối cùng sẽ có quà tặng qua ải đặc biệt dành tặng quý khách.”


Chương 2669: Chữ Khắc Trên Vách Đá

Hơn mười quy tắc khiến tất cả mọi người đau đầu.

Trong đó, dù những chỗ logic bao nhiêu mâu thuẫn thế nào cũng đều mang lại cảm giác ớn lạnh sống lưng.

Khánh Trần có thể xác minh đại khái một vài sự việc: Trước tiên, chả trách Cẩu Oa, Cẩu Thặng, Vương Đầu Nhị và Nhị Hổ đều không dùng tên thật.

Dường như để người khác biết tên thật của mình ở vùng đất cấm là điều vô cùng nguy hiểm, ngược lại sẽ xảy ra chuyện gì thì vẫn chưa rõ lắm.

Tiếp theo là muốn qua ải bắt buộc phải có ít nhất mười hai người đồng thời thảm gia trò chơi, nhưng sau cùng chỉ có một người có thể qua ải.

Tất nhiên nếu số người nhiều hơn thì ẫn chấp nhận được.

Tiếp nữa, đây là một nơi vô cùng hỗn loạn.

Khu vực cáp treo và nhà ma đều được thông báo là không tồn tại, nhưng nếu thấy nhà ma thì phải đi cáp treo mới an toàn? Cuối cùng là tấm lệnh bài chúc phúc được hai người đưa ra cảnh báo trong lều chỉ dùng khi đi tìm con thằn lằn canh cửa mê cung sau khi có tiếng gõ sắt…

Vì vậy, sau khi tiếng gõ sắt cất lên, khu vui chơi sẽ trở nên vô cùng đáng sợ? Chưa biết được.

Quả thật thần bí.

Giờ đây đã có quy tắc, làm thế nào để sống sót bên trong khu trò chơi này là việc của người chơi.

Nơi này cực kỳ nguy hiểm.

Hơn nữa, những quy tắc này chưa chắc đã là tất cả.

Lúc này, Cẩu Oa nói:

“Đi thôi, lần này chúng ta chỉ đi quanh quanh khu vòng quay ngựa gỗ nhặt đồ.”

Vòng quay ngựa gỗ là khu vực đầu tiên của khu trò chơi.

Những người đào vàng đến đây chỉ để nhặt đồ nên chẳng ai muốn đi sâu vào bên trong qua ải.

Quy tắc ở đây là chỉ cần vào và chơi một ải là có thể bình an vô sự đi ra.

Vì vậy, nếu chỉ vì kiếm sống thì không cần chơi tiếp.

Vòng quay ngựa gỗ là thứ trò chơi không có tí độ khó nào, chỉ cần ngồi vào quay vài vòng là xong.

Nếu chỉ đơn giản như vậy thì tại sao trên thị trấn lại có nhiều người phát điên đến thế?

Mọi người lần lượt đi vào bên trong rừng.

Khánh Trần ngoành lại nhìn cây bạch quả với những tán cây rợp trời.

Những nhánh cây nhẹ nhàng đung đưa theo gió tựa như đang vẫy tay chào tạm biệt du khách.

Dường như cả vùng đất cấm chỉ có duy nhất cây bạch quả che chở con người, còn ở nơi rừng sâu u ám vẫn luôn ẩn giấu nguy hiểm khó lường.

Cẩu Oa leo lên án cây quan sát vị trí mặt trời, hắn nhảy xuống nói:

“Tăng tốc đi!”

Hắn không mang theo đồng hồ cũng không có điện thoại, xem giờ chỉ có thể trèo lên cây nhìn mặt trời.

Đây là lẽ một trong những điều khoản của khu trò chơi: “Không sử dụng công cụ hỗ trợ”.

Nhưng lúc giao thoa giữa ngày và đêm ở đây luôn tiềm ẩn nguy hiểm, nếu không thể nắm chính xác giờ giấc sẽ rất dễ bỏ lỡ cơ hội tốt nhất để bỏ chạy.

Mà ở vùng đất cấm quy định 6 giờ tối là thời điểm ngày và đêm giao nhau.

Đi tiếp hơn hai mươi cây số nữa, lúc này cả vùng đất cấm gần như sắp chìm hẳn vào màn đêm đen u tối, đến một tia sáng le lói cũng không còn tồn tại, trước mắt đoàn người là một hẻm núi với vách núi hai bên cao chọc trời.

Phần giữa hẻm núi là con đường chật hẹp chỉ đủ một người đi qua.

Hẻm núi này…so vơi nói là do các cơn địa chấn từ vỏ Trái Đất gây ra thì nơi này lại càng giống một nhát đao chém dọc bằng sức mạnh vô song của thần thánh hơn.

Trên vách núi bên trái được khắc chữ:

“Tham sống sợ chết.”

Vách đá bên tay phải lại khắc:

“Chớ đi lối này.”

Cẩu Oa liếc một cái rồi tiếp tục tiền về phía trước như thể hắn rất quen thuộc nơi này.

Có người nhanh chóng đuổi theo nhưng chỉ nhận lại cái trừng mắt của Cẩu Oa.

Hắn nhìn khoảng cách giữa hai người, ngụ ý để tên kia đứng cách mình xa một chút.

Mọi người giờ đây mới nhớ lại nhắc nhở trong những điều du khách cần lưu ý:

“Sau 6 giờ tối, xin vui lòng đảm bảo trong phạm vi 3m không có người khác.

Nếu có người bắt buộc phải đến gần thì xin lưu ý, đây rất có thể không phải đồng đội của quý khách.”

Tất cả lẳng lặng tự dãn xa khoảng cách và đi qua hẻm núi dài tít tắp này.

Trong hẻm núi ngày một tối, dần dà trước mặt mọi người chỉ còn lại khoảng không tối mịt đến năm ngón tay cũng không nhìn rõ, giờ đây họ chỉ còn cách lần mò hai bên vách núi để tiếp tục di chuyển.

Khánh Trần cũng không ngoại lệ, hắn không nhìn rõ không gian xung quah nữa, vì vậy hắn bắt đầu cảnh giác.

Bóng tối đã bao trùm triệt để bốn bề xung quanh!

Dù có uống Cảnh Sơn Trà thì mắt thường cũng chỉ có thể trở nên nhạy bén hơn so với bình thường trong điều kiện ánh sáng bị giới hạn.

Cũng giống như dụng cụ nhìn ban đêm sẽ không có tác dụng trong điều kiện không có nguồn sáng hoặc không có tia hồng ngoại.

Trong một số tiết mục giải trí như chơi trong phòng tối của Chạy Trốn Khỏi Mật Thất, sở dĩ máy quay có thể ghi lại hình ảnh là bởi, người ta đã bố trí sẵn một số thiết bị phát tia hồng ngoại ở góc phòng sao cho khách mời tham dự không thể tìm thấy.


Chương 2670: Hai Đứa Óc Chóa

Hắn cố gắng sử dụng triệt để thính giác của mình, hắn nghe thấy âm thanh từng nhánh cây ngọn cỏ khẽ lay động, thậm chí…hắn còn nghe thấy hai bên vách đá có tiếng dân tộc Mosuo và cả tiếng cười khẽ.

Tiếng cười ấy dường nhcasch đây rất xa, có lúc là một người, có lúc là nhiều người.

Đã bắt đầu xuất hiện ảo giác rồi sao?

Một giây sau, phía sau Khánh Trần có tiếng hét thất thanh đang ngày một gần hắn.

Hắn khẽ cau mày, hắn dựa hai tay vào vách núi hai bên rồi dùng một lực thật mạnh tự bẩy bản thân lên cao 4m.

Ngay sau đó, tiếng bước chân rầm rầm truyền lên từ phía dưới Khánh Trần, có người chạy từ phía sau đâm trúng vào người phía trước.

Trong hoàn cảnh vừa bức bối vừa tối tăm này, đoàn người như hệ thống domino bị sụp đổ vậy, người phía trước bị người phía sau đụng trúng sẽ bắt đầu hoảng loạn và điên cuồng chạy về phía trước.

Sự trật tự lúc đầu giờ đây đã hoàn toàn biến mất, mọi người không còn yên lặng lần mò tiến về phía trước nữa mà chạy bán sống bán chết trong bóng tối, sợ rằng thứ nguy hiểm không rõ nguồn gốc ở đằng sau sẽ nuốt mất bản thân! Tay và chân của Khánh Trần được dùng để di chuyển giữa hai vách đá.

Hắn giống như một con ếch xanh bật nhảy về phía trước, mỗi bước nhảy của hắn dài hơn mười met, sau đó lại đỡ chặt tay vào hai vách đá.

Thực lòng mà nói, mặc dù hẻm núi này vừa hẹp vừa tốn sức nhưng người bình thường không thể làm được như hắn.

Hắn đã nghĩ ra con đường thứ hai để đi qua hẻm núi này.

“Nguy hiểm đến từ đâu? Tại sao những người phía sau lại đột nhiên chạy điên cuồng?”

Khánh Trần không ngừng suy tư về những vấn đề này, hắn chẳng nghe thấy gì cả.

Thật kì lạ!

Không lẽ là người dọa người, dọa đến chết người? Đây chỉ đơn thuần là tác dụng của khủng hoảng tinh thần thôi sao?

Rất nhanh sau đó, phía trước hẻm núi dài đằng đẵng truyền đến một luồng ánh sáng, Khánh Trần nhẹ nhàng nhảy xuống phía dưới cùng đoàn người và điên cuồng chạy theo họ.

Đến lúc ra khỏi vách núi, mọi người đều mệt bở hơi tai.

Cẩu Oa tức giận nhìn đám người:

“Đứa chó chết nào làm nhiễu loạn cả đội?”

Một người trung niên lắp bắp nói:

“Ta nghe thấy bóng thì sau lưng có người gọi tên ta! Âm thanh đấy ở ngay bên tai!”

“Ngươi nghe nhầm ảo giác mẹ rồi, ông đây đi cái hẻm núi này hơn hai mươi năm nay rồi mà chưa bao giờ thấy trường hợp nào như thế này cả.”

Cẩu Oa cũng mệt đứt hơi.

Khánh Trần nhìn về phía xa xa, nơi đó có một vòng quay ngựa gỗ to vô cùng đang từ từ chuyển động.

Cái vòng quay này to gấp mười lần cái vòng quay to nhất ở công viên thông thường.

Ánh đèn màu sắc sặc sỡ lục lam tràm tím nhấp nháy khắp nơi, cả cái vòng quay ngựa gỗ tựa như một tòa cung điện kì quái.

Nhưng trên mỗi con ngựa gỗ đều bị phun hoa văn đỏ đen kì quặc, cây cột lớn giữa vòng quay ngựa gỗ cũng được vẽ những hoa văn đỏ đen kì lạ tựa như bùa chú.

Cực kì kì quái!

Cẩu Oa lẳng lặng dãn xa khoảng cách với những người khác:

“Đừng tự dọa chính mình nữa, không thì khi về thị trấn ông đây sẽ lột da bọn mày….Chờ đã, sao lại thiếu mất hai người?”

Khánh Trần cũng phát hiện ra rồi.

Ban đầu hắn cũng nghĩ rằng do khủng hoảng tâm lí giống Cẩu Oa, chăng qua là người dọa người mà thôi.

Nhưng lúc này tự dưng có hai người biến mất không thấy đâu rồi.

Vậy nghĩa là thực sự đã có người gặp phải cơn hoảng loạn không rõ nguồn gốc trong bóng tối, trong khu trò chơi này có một thứ gì đó Khánh Trần rất khó giải thích, cũng không thể nghe được đã bắt mất hai người! Lúc này tất cả mọi người kể cả Khánh Trần đều toát mồ hôi lạnh, dựng cả tóc gáy lên.

Hắn chưa từng gặp phải trường hợp nào khó hiểu như vậy! Nghe cũng không nghe thấy, nhìn cũng không nhìn thấy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Cẩu Oa hít một hơi thật sâu ổn định lại tinh thần, sau đó cân nhắc xem nói tránh quy tắc như thế nào rồi nói:

“Hai đứa óc chó ấy nhất định là đã quay đầu chạy về phía sau rồi.

Ông đây đã đi con đường này hơn hai mươi năm nay nhưng chưa bao giờ gặp phải chuyện này.

Tụi bây đừng bắt chước chúng, chúng không sống nổi đâu.

Nhớ kĩ, không được chạy lung tung.”

Cẩu Oa dẫn mọi người đi về phía sân chơi.

Lối vào sân chơi có máy soát vé giống như ở trạm tàu điện ngầm.

Nhưng ở đây họ không có vé tàu.

Khánh Trần nhìn bức tường chỉ cao hai met của sân chơi, thầm nhủ trong lòng mình chỉ cần nhảy nhảy lên là qua được, nhưng hắn không lỗ mãng như vầy: tất cả mọi thứ đều phải làm theo quy tắc của khu trò chơi.

Dù ở bên ngoài cũng chưa từng có ai trèo tường để đi chơi ngựa gỗ quay, hơn nữa nhảy vào bên trong rồi rất dễ xảy ra chuyện.

Cẩu Oa cúi người xuống, căn con ngươi nhắm chuẩn với chỗ quét mã màu xanh lục của máy quét.

Ting, máy quét phát ra giọng nói ôn hòa:

“Chào mừng du khách số 371932 quay lại, chúc bạn chơi vui vẻ.”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 3 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 6 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box