- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 263 : Cha Của Hồ Tiểu Ngưu (c2621-c2630)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 263 : Cha Của Hồ Tiểu Ngưu (c2621-c2630)
❮ sautiếp ❯Chương 2621: Cha Của Hồ Tiểu Ngưu
Tất cả nhân viên công tác đều bị tịch thu thiết bị thông tin, còn có nhân viên an ninh chuyên môn phụ trách việc quản lý họ.
Làm bồi thường, họ sẽ có được tiền lương mà người thường khó có thể tưởng tượng được.
Hiện tại, cơ trưởng dẫn theo tiếp viên hàng không đứng chờ bên dưới máy bay, nhân viên an ninh lại đứng phía sau họ, tay đặt hờ ở xương sườn, nơi đó có súng ống hợp pháp.
Đây là đề phòng ai trong số họ có hành vi khác thường…
Dưới tình hình như thế, chỉ cần là người thì đều sẽ căng thẳng, rõ ràng chủ nhân của chiếc máy bay này rất không tầm thường.
Quan trọng nhất chính là từ sau khi chiếc máy bay này được mua về đến giờ, vẫn chưa có bất cứ hành khách nào bước lên.
Nhân viên đội bay chỉ nhận được mệnh lệnh đi đến Ấn Độ, Nepal, Pháp, Hà Lan…đợi lệnh.
Mỗi lần họ đi đến một nơi, chuyện phải làm chính là yên lặng ở nơi đó chờ, chờ đợi một vị hành khác có lẽ sẽ đến, cũng có lẽ sẽ không đến.
Máy bay bay lên bay xuống rất thường xuyên, nhưng hình như công việc của họ vẫn luôn là đợi lệnh, chưa bao giờ cần phải làm chuyện khác.
Boeing 757 bay không ngừng nghỉ, họ lại chưa từng gặp mặt hành khách, như đang phục vụ không khí.
Một thời khắc nào đó, thậm chí họ còn bắt đầu nghi ngờ công việc của mình, họ thật sự là nhân viên đội bay sao, sẽ thật sự có người ngồi vào chiếc máy bay này sao?
Từng chuyến bay tới bay lui với khoang máy bay trống rỗng như xăng dầu không cần tiền.
Nhưng mà họ đã làm việc trên chiếc máy bay này rất lâu, cho dù không có ai đến sử dụng, tiền lương của họ vẫn được phát đúng hạn, thậm chí còn có tiền thưởng…
Ngay sau đó, họ thấy một đoàn xe hơi đen chạy đến, cửa xe mở ra, lại thấy Khánh Trần mặc đồ thể dục, trông như một học sinh chuẩn bị đi học.
Cơ trưởng và tiếp viên hàng không ngẩng người, thì ra là người này.
Ông chủ Bạch Trú, Khánh Trần!
Bây giờ trên thế giới này, sao còn có người không biết người này chứ!
Mỗi ngày đều nằm trên hotsearch kia kìa!
Mãi đến giây phút này họ mới hiểu được, họ bay tới bay lui trên bầu trời chỉ vì đang đợi một người mà thôi.
Chiếc máy bay tư nhân này chỉ phục vụ cho một người này.
Đúng rồi, trong nước từng tung ra tin tức, chém giết trên Everest, quét sạch Amsterdam…Tất cả quỹ tích kia không ngờ đều trùng khớp với tất cả chuyến bay của họ.
Cho nên, đây là Khánh Trần đi đâu, họ sẽ được yêu cầu đến đó đợi lệnh, không quan tâm Khánh Trần có cần sử dụng đến họ hay không, nhưng chỉ cần hắn yêu cầu, họ phải nhất định có mặt.
Đây là phục vụ đặc biệt mà tập đoàn Hồ Thị cung cấp cho Khánh Trần.
Trong lúc Hồ Tiểu Ngưu đốt tiền đốt bạc dẫn theo quân dự bị của đoàn kỵ sĩ chạy loạn khắp nơi, tập đoàn Hồ Thị cũng đã có đoàn đội chuyên môn phục vụ cho Khánh Trần: Cho dù hắn không cần thì đội người này vẫn sẽ luôn tồn tại.
Không chỉ là nhân viên đội bay, Hồ Thị còn mời nhân viên tình báo đã xuất ngũ trong nước thành lập phòng an toàn ở khắp nơi trên thế giới, cùng với máy bay vận tải vận chuyển đường hàng không hai chiếc xe thể thao…Thật ra Khánh Trần chưa từng dùng đến lần này, nhưng Hồ Tiểu Ngưu vẫn luôn chuẩn bị cho hắn…
Khánh Trần nói không cần, Hồ Tiểu Ngưu nói đây là đãi ngộ tương ứng của cổ đông lớn của tập đoàn Hồ Thị.
Hiện giờ Hồ Thị đã trở thành một trong những tập đoàn xuyên quốc gia lớn nhất toàn cầu.
Nghiệp vụ của nó liên quan đến công nghiệp quân sự, tứ chi máy móc, nghiên cứu phát minh dược vật, phát triển thế giới giả thuyết, hóa chất, nông nghiệp, nguồn năng lượng mới, chế tạo ô tô, chế tạo tàu bay, chất bán dẫn, hàng không vũ trụ…
Quá nhiều.
Những nơi đã từng bị vương quốc, tổ chức tương lai bắt làm thực dân, sau khi Côn Luân phá hủy họ, nơi đó sẽ lập tức xuất hiện bóng dáng của tập đoàn Hồ thị, mà phía sau lưng tập đoàn Hồ Thị lại chính là Khánh Thị của thế giới bên trong.
Cha của Hồ Tiểu Ngưu, Hồ Đại Thành là một người cực kỳ thông minh, hắn không hề đắc chí, mà là dùng cái giá một đồng tiền để chuyển nhượng 70% cổ phần cho Khánh Trần, chuyển nhượng 22% cho Côn Luân, chính hắn chỉ giữ lại 5%, Hồ Tiểu Ngưu 2%.
Tập đoàn Hồ Thị là công ty đã đưa ra thị trường, cho nên tất cả sự thay đổi cổ phần vượt quá 5% đều cần phải công khai.
Khi mà lần giao dịch cổ phần này được công khai, lập tức leo lên hot search, rất nhiều người khó hiểu thắc mắc tại sao Hồ Đại Thành lại làm như thế, nhưng hắn trả lời là: Một năm trước, giá trị của tập đoàn Hồ Thị của ông cũng chỉ mới bảy trăm triệu, hiện tại trong tay hắn chỉ giữ 5% cổ phần, nhưng lại trị giá 170 tỷ.
Hơn nữa, đây chỉ mới không đến một năm.
Trong mắt Hồ Đại Thành, làm ăn không phải là kiếm toàn bộ tiền bạc vào tay mình, mà là phải hiểu được cách lựa chọn.
Chỉ nghĩ kiếm tiền thì không bao giờ kiếm được tiền.
Chương 2622: Không Cần Gì Cả
Bây giờ hắn vẫn cứ là chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn Hồ Thị, giúp mọi người quản lý công ty này, hắn vẫn sẽ đến nhà ăn của công nhân để ăn cơm, vẫn sống cuộc sống bình tĩnh, như cũng không có gì khác biệt.
Chỉ có một điểm duy nhất chính là rất nhiều vụ làm ăn của tập đoàn Hồ Thị đều bắt đầu chuyển từ công khai sang hoạt động bí mật, tiếp tục yên lặng tiến hành.
Đợi đến khi chuyển nhượng cổ quyền thành công, rất nhiều phóng viên truyền thông đều muốn liên lạc được vị đại cổ đông mới Khánh Trần, nhưng mà Khánh Trần lại như bốc hơi khỏi cõi đời này, không ai tìm ra được.
Chủ tịch của các tập đoàn khác ít nhiều gì cũng sẽ tiếp thu một ít cuộc phỏng vấn, các đại lão còn sẽ cho phóng viên bao lì xì, còn đưa tặng phí đi lại xa xỉ, để phóng viên viết bài tốt về mình một chút.
Nhưng dường như Khánh Trần hoàn toàn không cần mấy cái danh tiếng ảo kia.
Hình như ông chủ Bạch Trú không phải một người sống ở thế tục, hắn càng như một vị thần sống ở thế giới khác, không thể chạm đến được.
Nhưng vấn đề là tất cả những đề tài hot trong nước gần như đều dính líu đến hắn.
Tiền bạc, quyền lực, thực lực, vẻ ngoài, trí tuệ, mị lực nhân cách, mấy thứ này như đột nhiên đều tập hợp trên một người, quan trọng nhất là vẫn còn đang độc thân.
Hiện giờ số fans trên Weibo của Khánh Trần vẫn luôn xếp hạng đầu tiên.
Không đưa tin về người này, trong lòng các phóng viên đều cảm thấy ngứa ngáy.
Vì thế, các phóng viên chỉ có thể tốn tiền tìm hội trưởng “Đại Phú Ông” trong fan club của Khánh Trần để tìm tin nóng, chẳng hạn như scandal của Khánh Trần, Khánh Trần đang chiến đấu, Khánh Trần là một người như thế nào.
Ngay từ đầu Đại Phú Ông còn ra giá khá là rụt rè, sau đó lại trực tiếp tổ chức buổi đấu giá ở trên mạng.
Lần trước khi Đại Phú Ông xuất hiện, dùng cái giá một trăm hai mươi vạn bán đi một bức ảnh chụp của Khánh Trần, cộng thêm quá trình chi tiết việc hắn chém giết khắp nơi trong thế giới Siêu Đạo, thậm chí còn thêm mắm dặm muối thêm vào quá trình suy nghĩ của hắn…
Nửa đêm ngày hôm qua, Đại Phú Ông lại xuất hiện, nàng dùng cái giá trên trời ba trăm hai mươi vạn bán một tin tức có nội dung kỹ càng chi tiết: Lúc này, tin tức Khánh Trần, Hà Kim Thu đánh chết bán thân đang nằm ở top một hot search.
Nhưng mà, các fan của Khánh Trần cũng bắt đầu dần nghi ngờ, vì sao hội trưởng hội hậu viện cứ luôn lấy lợi nhuận của thần tượng chứ?
Ngay sau đó, Đại Phú Ông đăng tải bằng chứng quyên góp của bản thân.
Người tên Nhất này vậy mà cũng không có lấy tiền để yêu đương qua mạng như trước đây, mà lại quyên góp toàn bộ tiền bạc cho công trình hi vọng, hiện tại đã có hơn ba mươi cơ sở trường tiểu học mang tên của Khánh Trần…
Đại Phú Ông công khai với người ngoài: Đây đều là chuyện Khánh Trần bảo nàng làm.
Hiện tại, ngay giây phút bốn tiếp viên hàng không thấy Khánh Trần, chỉ cảm thấy thế giới đột nhiên sáng lên, như tất cả sự chờ đợi đều vô cùng xứng đáng.
Lúc trước họ còn đang nghĩ, cũng không biết là đại gia nào đốt tiền, bắt chước người khác mua máy bay riêng rồi không cần xài, ngu ngốc lắm tiền.
Nhưng hiện tại họ phát hiện chủ nhân của máy bay chính là Khánh Trần, lập tức cảm thấy mọi chuyện đều rất hợp lý.
Sau khi Khánh Trần xuống xe, người đầu tiên nhìn cũng không phải là các tiếp viên hàng không xinh đẹp, mà là nhân viên an ninh cầm súng đi theo phía sau các nàng.
Đây là phản ứng bản năng của hắn, là trực giác chiến đấu.
Cơ trưởng có hơi căng thẳng nói:
“Xin chào, ta là cơ trưởng của máy bay, rất hân hạnh được phục vụ cho ngài, mười hai tiếng đồng hồ sau chúng ta sẽ đến được mục đích…”
Khánh Trần quay đầu nhìn hắn cười nói:
“Đừng căng thẳng, ta không ăn thịt người.”
…
Nói xong, hắn đi vào trong cabin ngồi xuống, yên lặng chờ cất cánh.
Một tiếp viên hàng không tự cổ vũ bản thân, dùng tư thế ưu nhã nhất ngồi xổm xuống trước mặt Khánh Trần, mỉm cười hỏi:
“Khánh tiên sinh, hiện tại là 0 giờ 42 phút sáng, ngài có cần dùng bữa khuya không?”
“Không cần, ta không ăn.”
“Vậy ngài có muốn uống gì không? Trên máy bay có rượu Whisky Yamazaki 50 năm, rượu Whisky Bowmore năm 1957, nó được chưng cất vào năm 1957, vào bình năm 2011, còn có rượu Champagne bạch tuyết ‘Trầm Mặc Chi Thuyền’…”
“Cảm ơn, ta không uống rượu, ta tự mang theo nước rồi.”
Khánh Trần cười nói, với thân phận hiện tại, hắn đã không thể nào uống nước không rõ nguồn gốc, thức ăn cũng vậy.
Không phải thân phận hắn cao quý đến cỡ nào, mà là được quyết định bởi kẻ thù mà hắn đối địch nguy hiểm bao nhiêu.
Tiếp viên hàng không mỉm cười rời đi, đợi đến khi nàng đi đến phòng ăn, ba tiếp viên hàng không còn lại lập tức nói nhỏ:
“Sao rồi? sao rồi?”
Nàng mất mác lắc đầu:
“Không hề cho ta có cơ hội phục vụ, hình như hắn không cần gì cả.”
Chiếc máy bay tư nhân đắt đỏ này như cũng chỉ là một phương tiện giao thông của đối phương, không có bất cứ giá trị kèm theo nào khác cả.
Chương 2625: Có Duyên Gặp Lại
Sự thật chứng minh, đối phương đã có được năng lực qua lại thế giới trong và thế giới ngoài từ lâu, thậm chí khả năng cao khôi lỗi tên Khánh Nguyên ấy đã tạo ra hàng trăm khôi lỗi khác.
Đột nhiên Khánh Trần sực nhớ ra một việc, hắn gọi điện cho Giang Tuyết:
“Dì Giang Tuyết, xác nhận giúp ta xem có thể liên lạc được với tất cả thành viên của Bạch Trú không.”
Chỉ lát sau Giang Tuyết đã gọi lại:
“Không ổn rồi, không liên lạc được với Tiểu Nam.”
Vẻ mặt Khánh Trần trở nên nghiêm túc.
Quả nhiên Khôi Lỗi Sư đã ra tay với thành viên của Bạch Trú ư?
Đúng vậy, nếu muốn tối đa hóa lợi ích của khôi lỗi thì thâm nhập trực tiếp vào Bạch Trú – bộ phận cốt lõi nhất mới là phương pháp hữu hiệu nhất.
Mà không đúng…
Nhưng ngay sau đó, Giang Tuyết lại gọi đến:
“Đã tìm được rồi, tối qua Tiểu Nam hack máy tính suốt đêm, giờ đang ngủ.”
Khánh Trần dở khóc dở cười:
“Cứ để hắn ngủ tiếp đi.”
Nói xong, hắn đứng dậy nhìn Lộ Viễn và nói:
“Nhờ ngươi mở mật thược chi môn ra, ta phải về núi Alps.”
Tiếp viên hàng không sau lưng Khánh Trần bỗng lên tiếng:
“Đợi đã…”
“Hử?”
Khánh Trần quay đầu lại:
“Nếu ngươi lo lắng…”
Tiếp viên hàng không hỏi:
“Bọn ta còn có thể gặp lại ngươi không?”
Khánh Trần suy nghĩ rồi cười đáp:
“Có.
Mọi người có duyên sẽ gặp lại, hy vọng khi ấy thế giới đã hòa bình.”
Hắn xoay người, theo Lộ Viễn đi sâu vào trong hiệu sách, phi hành đoàn nhìn bóng dáng hắn rời đi dứt khoát, giống như người này chỉ vội lướt qua đời họ, về sau không bao giờ gặp lại.
Nhưng họ lại cảm thấy hợp lý, nhân vật như thế vốn dĩ không thuộc về thế tục.
Lộ Viễn đi đến phòng tối ở trong cùng, kéo kệ sách trong phòng ra, để lộ một cánh cửa nhỏ đằng sau.
Họ đi vào 30 phút thì lòng đất mới rộng mở hơn.
Trịnh Viễn Đông đã ngồi ở đây từ bao giờ, giống như lão Trầm ở quán bar Tiêu Đường dưới lòng đất, hiện nay hắn trông giữ…Mật thược chi môn ở nơi này.
Bán thần đích thân trấn thủ, lại còn giấu kỹ như thế này thì khó có ai có thể phá hủy mật thược chi môn ở đây, có lẽ tấn công bằng tên lửa cũng không thể thành công.
Nhưng không phải chỉ có mình Trịnh Viễn Đông, ở nơi này còn có hơn 10 nhân viên công tác của Côn Luân, công việc của họ là mở cửa và đóng cửa, còn có người ngồi trước máy tính, không ngừng tiếp nhận đủ loại tình báo đến từ khắp các nơi trên thế giới.
Trong căn phòng rộng lớn, những chiếc cầu thang hẹp dài xây sát tường, chia vách tường xung quanh phòng thành 12 tầng.
Mà trên tường của mỗi tầng được phủ kín bởi vô số…Cánh cửa.
Mỗi cánh cửa đều được dán nhãn, Tokyo, Osaka, Paris, London, Dubai, New York, Washington, Vũ Hán, Kinh Thành, Hải Thành, Quảng Thành, Angola…
Mỗi tầng 8 cánh cửa, 12 tầng là 96 cánh cửa.
Thứ Ông chủ Trịnh trấn giữ ở đây không phải là tài liệu, mà là đầu mối giao thông trọng yếu của Côn Luân, Hội Phụ Huynh, Bạch Trú, Cửu Châu!
Có đầu mối giao thông như thế này thì họ gần như có thể xuất hiện ở bất kỳ nơi nào tùy thích, nhanh chóng tập kết tất cả mọi người để giành chiến thắng trong mỗi một trận chiến ở thế giới ngoài!
Chẳng qua những ai ra vào nơi này đều phải bị đích thân ông chủ Trịnh thi triển thuật Giữ Nghiêm Bí Mật…Nói thật, bán thần tự mình ra tay thì bí mật đều bị người ta mang vào quan tài cả thôi.
Lúc này, một thành viên Côn Luân nhận được tin tức, hắn cao giọng hỏi:
“Ai phụ trách Mũi Hảo Vọng, mở cửa đón người!”
Có người lập tức chạy đến cánh cửa viết “Mũi Hảo Vọng” ở tầng thứ 6 và mở cửa ra.
Cửu Nhiễm bước ra từ bên trong, nàng xuống cầu thang, nhìn thấy Khánh Trần thì khẽ cúi đầu:
“Tiểu viện trưởng.”
Trịnh Viễn Đông nhìn nàng:
“Đều xử lý xong rồi chứ?”
“Ừ.”
Cửu Nhiễm gật đầu:
“Vấn đề đã được giải quyết.”
Khánh Trần hỏi:
“Chuyện gì thế?”
“Có một nhóm xã hội đen địa phương đến nhà máy tập đoàn Hồ thị đòi phí bảo kê.”
Trịnh Viễn Đông nói.
“Sau đó thì sao, giải quyết thế nào?”
Khánh Trần hỏi.
Cửu Nhiễm:
“Về sau họ sẽ nộp phí bảo kê cố định hàng tháng cho chúng ta.”
Khánh Trần dở khóc dở cười, nhóm xã hội đen này muốn gì vậy, đã không đòi được phí bảo kê lại còn phải bỏ tiền túi ra.
Chuyện như thế này còn xảy ra ở các nơi trên thế giới, sau khi cơ cấu cổ phần của tập đoàn Hồ thị thay đổi, ô dù sau lưng nó đã lặng lẽ mở ra.
Tập đoàn xuyên quốc gia khổng lồ này đang phát triển với tốc độ đáng kinh ngạc.
Cửu Nhiễm rời đi, Trịnh Viễn Đông nhìn về phía Khánh Trần:
“Thứ tấn công ngươi là máy bay chiến đấu do Vương Quốc điều khiển, nhưng chưa thể xác định được họ biết tin tức bằng cách nào.”
“Tông Thừa.”
Khánh Trần nói:
“Đó là một mối họa ngầm.”
“Ngươi định làm thế nào?”
“Tìm cho ra hơn phân nửa khôi lỗi của hắn rồi giết chết.”
Khánh Trần nói, giọng điệu hết sức nghiêm nghị:
“Dường như đây là cách duy nhất để giết hắn.”
Trịnh Viễn Đông nói:
“Hà Kim Thu điều tra được một ít tin tức, từng có một Khôi Lỗi Sư xuất hiện ở đại lục phía Tây, chỉ có điều chưa kịp phát triển lớn mạnh đã bị Người Xem Mệnh diệt trừ, hình như họ có thể chế phục Khôi Lỗi Sư dễ dàng.”
Chương 2626: Thời Gian Không Đợi Người
“Diệt trừ kiểu gì?”
“Nghe nói khi họ nhìn mảnh vỡ số phận của tất cả khôi lỗi thì đều thấy được cùng một hình ảnh.
Trong mảnh vỡ ấy, Khôi Lỗi Sư và Người Xem Mệnh chiến đấu, mà toàn bộ khôi lỗi chết trong trận chiến ấy.
Sau khi quá nửa khôi lỗi bị phá hủy, số khôi lỗi còn lại cũng chết đi.
Những khôi lỗi khác đột ngột tử vong là tiêu chí để nhận biết Khôi Lỗi Sư chết thật hay chưa.”
“Ta hiểu rồi, ta sẽ nghĩ cách.”
Khánh Trần gật đầu.
“Tiếp theo ngươi có kế hoạch gì không?”
Trịnh Viễn Đông hỏi:
“Sau thất bại của vương quốc Roosevelt trong việc tiêu diệt người khổng lồ, viễn chinh đại lục phía Đông đã là điều không thể tránh khỏi, chắc chắn họ sẽ không đợi đến khi khu rừng cấm kỵ bao phủ hoàn toàn đại lục phía Tây.
Nếu trụ cột khoa học công nghệ bị khu rừng cấm kỵ phá hủy thì họ chưa chắc đã là đối thủ của vương triều người khổng lồ…Có lẽ bây giờ vẫn còn địch lại được, nhưng người khổng lồ vẫn đang sinh sôi không ngừng, sớm muộn gì tộc người khổng lồ cũng sẽ thống nhất nơi ấy.”
Khánh Trần suy nghĩ rồi nói:
“Muốn diệt giặc ngoài thì trước hết phải dẹp yên loạn trong, không phải ta muốn nội chiến, mà trước khi vương quốc Roosevelt đến đại lục phía Đông, chúng ta phải giải quyết hết tai họa ngầm trước đã.
Có những người còn sống thì vĩnh viễn không thể trở thành trợ lực cho mình, một khi bị vương quốc Roosevelt tập hợp lại thì sẽ biến thành rắc rối lớn hơn.”
Kashima, Jindai, Trần thị và cả Khôi Lỗi Sư đang ẩn nấp trong đám đông kia nữa, nhất định phải giải quyết hết.
Bây giờ tiêu diệt những người đó thì ít nhất vương quốc Roosevelt tạm thời không làm gì được, đợi đến khi Roosevelt đến đại lục phía Đông, tất cả những thế lực này đều có khả năng trở thành thanh đao nhằm vào họ.
Nhưng đột nhiên, Khánh Trần cảm thấy hơi khó chịu, bắt đầu ho sù sụ.
Sắc mặt của Trịnh Viễn Đông trở nên nghiêm túc:
“Ngươi làm sao thế, vết thương vẫn chưa lành à?”
Khánh Trần cười nói:
“Trước đó ăn một cú đá của công tước Bạch Ngân rồi lại bị đạn pháo làm chấn thương tim phổi, có lẽ vẫn còn những vết thương nhỏ mà Vải Liệm không khôi phục được, vấn đề không nghiêm trọng, ta đi đây.”
Nói xong hắn đi đến trước một cánh cửa theo sự chỉ dẫn của nhân viên công tác và bước vào trong, ngay sau đó Alice đang ngồi ngẩn ngơ trong phòng khách của trụ sở huấn luyện giật nảy mình:
“Sao ngươi lại đột ngột xuất hiện thế này?!”
Khánh Trần cười:
“Phép thuật.”
Alice không truy hỏi đến cùng, mà nàng hơi tò mò:
“Sao vội trở về huấn luyện thế?”
“Thời gian không chờ đợi ta.”
…
Đếm ngược 00:10:00.
Khánh Trần ngồi một mình trong phòng xem tình báo truyền đến từ Kình Đảo, tất cả những ai biết hành trình của hắn đều đã bị khống chế.
Điều khiến người ta cảm thấy bất ngờ là trong đó có một khôi lỗi không hề che giấu nữa, đối phương khai báo thân phận của mình rất thành khẩn.
Lộ Viễn gửi một đoạn clip cho hắn, khôi lỗi kia ngồi sau bàn thẩm vấn, mỉm cười nhìn màn ảnh:
“Khánh Trần, ta biết chắc chắn ngươi không chết, đương nhiên, đây cũng chỉ là một món quà nhỏ ta tặng cho ngươi thôi.
Chuẩn bị xong chưa, trò chơi đã bắt đầu rồi đấy.”
Khánh Trần tắt clip đi, rốt cuộc lần này hắn cảm thấy Khôi Lỗi Sư đang khiêu khích hắn.
Từ rất lâu trước đây khi đối phương đột nhiên để lộ thân phận, người nọ liên tục công khai sự hiện hữu và cảm giác áp bức của mình, khiến Khánh Trần cảm thấy khủng hoảng.
Đối phương muốn ép Khánh Trần tự mình ra tay đối phó với hắn, đây là đáp án duy nhất Khánh Trần nghĩ ra được.
Nhưng…Đối phương được lợi gì từ việc này?
Khánh Trần nhắn tin cho Lộ Viễn:
“Nghĩ mọi cách khống chế hắn, đừng để hắn chết.”
Đếm ngược.
Xuyên không.
…
Hiện tại, trên vùng trời ven khu rừng cấm kỵ, một tòa cứ điểm trên không lặng lẽ di chuyển ở độ cao 12 nghìn mét.
Ở độ cao này không có sự chuyển động của không khí, thế nên mọi thứ yên tĩnh lạ thường.
Có dòng chữ được in trên thân cứ điểm trên không: Tàu Phong Bạo.
Tàu Phong Bạo về hưu đã rơi trong vụ nổ hạt nhân, tàu Phong Bạo đang trong thời gian phục vụ trong quân đội cuối cùng cũng từ trên trời trở lại nhân gian, không hề che giấu tung tích của mình.
Cứ điểm trên không này chậm rãi bay đến tọa độ đã xác định, công tước Phong Bạo đã ra khỏi trung tâm Vương thành để đích thân trấn thủ tòa cứ điểm này từ lúc nào chẳng hay.
Trong một căn phòng tăm tối rộng rãi, ma dược mà Người Phán Quyết cần dùng đã xếp đầy trên mặt đất.
Công tước Phong Bạo đang dẫn hơn 100 thành viên tinh nhuệ trong Người Phán Quyết vào phòng, hắn đưa cho mỗi người một phần danh sách:
“Chúng ta đã đến gần vị trí cách vương đình 800 km, nguyền rủa tất cả những người trong danh sách, chắc chắn họ đang ở nơi nào đó dưới chân chúng ta.”
…
Cứ điểm trên không lơ lửng ở độ cao 12000 mét trên không trung, tựa như một hòn đảo hoang vô cùng kiên cố giữa đại dương xanh thẳm.
Trong chuỗi thức ăn, hổ ăn dê, sói vồ thỏ, cá lớn nuốt cá bé, cá bé đớp tôm tép.
Mà cứ điểm trên không đứng ở đỉnh chuỗi thức ăn, không có thiên địch.
Trước kia có, bây giờ thì không.
Hơn 100 thành viên tinh nhuệ của tổ chức Người Phán Quyết trong phòng tối lần lượt nguyền rủa từng cái tên trong danh sách mà Khôi Lỗi Sư của đại lục phía Đông cung cấp.
Chương 2627: Makka Pakka
Sau khi Tông Thừa cung cấp đầy đủ thông tin, những Người Phán Quyết muốn giết thành viên của Hội Phụ Huynh thông qua nguyền rủa thì chỉ còn ba trở ngại:
Trở ngại đầu tiên là số lượng Người Phán Quyết có hạn, bọn họ thi triển thuật nguyền rủa cũng phải tiêu hao ý chí tinh thần, ví dụ như cấp A thì một người có thể nguyền rủa khoảng một trăm người mỗi ngày đã là cực hạn, cấp B có thể nguyền rủa 50 người.
Thứ hai là sự hạn chế về cấp bậc thực lực của Người Phán Quyết, lấy ví dụ lời nguyền khiến người bị nguyền gặp xui xẻo, cấp B có thể nguyền rủa cấp B, nhưng nếu là lời nguyền sinh tử thì cấp B chỉ có thể nguyền rủa cấp C.
May mà theo tình báo của Tông Thừa, đa số thành viên của Hội Phụ Huynh cũng mới chỉ đến cấp C, tuy rằng gần mấy chục nghìn siêu phàm giả cấp C đúng là rất kinh khủng, ở thế giới trong chưa từng xuất hiện thế lực tổ chức nào có đến hàng vạn thành viên cấp C như thế…
Nhưng vấn đề là, phần lớn thành viên tinh nhuệ của Người Phán Quyết trong căn phòng này là cấp B, số ít là cấp A, dư sức nguyền rủa thành viên của Hội Phụ Huynh.
Còn trở ngại thứ ba là…Cách đọc.
Trong phòng tối, nguyên một đám Người Phán Quyết người nào người nấy cũng cố gắng duỗi thẳng đầu lưỡi đọc tên họ, nhưng bọn họ mới học tiếng Trung chưa lâu nên không thuần thục.
“Mạc Ba Cổn Tháp…Mạc Tháp Cổn Ba…Ma Liễu Ba Tháp! Makka Pakka!”
Hiệu quả trong giai đoạn đầu về cơ bản là như vậy.
Công tước Phong Bạo nhìn những Người Phán Quyết dưới trướng mình cố đọc tên đến mức mặt đỏ tía tai, sự thật chứng minh, có những việc không phải cứ cố gắng thì nhất định có thể thành công nhanh chóng.
Nhưng hắn biết đây chỉ là vấn đề thời gian, hiện nay hắn để Người Phán Quyết luyện tập với thành viên của Hội Phụ Huynh chính là để một ngày nào đó đến đại lục phía Đông và phát huy tác dụng lớn hơn.
Công tước Phong Bạo quay người ra khỏi phòng tối, đi đến một căn phòng khác.
Có bốn người máy chiến tranh trông giữ trước cửa phòng, trong hệ thống nhận diện khuôn mặt của chúng, ngoại trừ công tước Phong Bạo không một ai được phép lại gần căn phòng này.
Cửa sập hợp kim nâng lên, công tước Phong Bạo nhìn hình chiếu 3D trong bóng tối, không ngờ người phụ nữ kia không ngồi bên dòng suối cho cá ăn, mà nàng ngồi trên vách núi, ngắm nhìn hoàng hôn phủ lên dãy núi phía xa.
Người phụ nữ khẽ mỉm cười.
Công tước Phong Bạo bước vào, hắn ngập ngừng, hỏi:
“Hình như ngươi khá là vui vẻ.”
“Ừ.”
Người phụ nữ gật đầu:
“Cũng tạm được.”
“Gặp được chuyện gì vui à, có thể chia sẻ với ta không?”
Công tước Phong Bạo hỏi.
“Không thể.”
Người phụ nữ mỉm cười, lắc đầu:
“Sao, từ sau khi tàu Phong Bạo mới được chế tạo, đây là lần đầu tiên ngươi lên tàu, cảm thấy thế nào? Đúng rồi, có vẻ như kế hoạch lần trước của các ngươi thất bại rồi nhỉ.”
Trước đó người phụ nữ từng nói, các ngươi đã trù tính phải mở màn ra sao, nhưng lại chưa nghĩ ra nên kết thúc thế nào, đáng tiếc là công tước Phong Bạo không nghe thấy lời nàng nói.
Công tước Phong Bạo nói:
“Dù kế hoạch thành công hay thất bại, một khi ta kế thừa ngôi vị hoàng đế thì ta có quyền thả ngươi ra.”
“Ngươi tranh giành ngôi vị hoàng đế là để ta vui vẻ ư?”
Người phụ nữ tò mò, hỏi:
“Đàn ông luôn thích gán cho dã tâm của mình một cái tên, nói rằng hết thảy những gì mình làm là vì cái nhà này, vì người phụ nữ kia, làm như mình phải gánh chịu nhiều khốn khổ như thế là vì một người phụ nữ.
Thật ra, thứ giúp ngươi đi đến bước này chẳng qua là dã tâm của ngươi.”
Công tước Phong Bạo ngóng nhìn người phụ nữ bên vách núi.
Từ nhỏ hắn đã không có mẹ, cha bận rộn với công việc, trong gia tộc không có ai có thể tin tưởng được, hắn muốn tu luyện truyền thừa Người Phán Quyết nhưng không có người nghiêm túc dạy dỗ hắn.
Khi ấy công tước Phong Bạo rất cô đơn…Cho đến một ngày hắn tình cờ xông vào một căn phòng tối, thấy được người phụ nữ trên màn hình 3D.
Hôm đó người phụ nữ đang cho cá ăn.
Hắn hỏi nàng:
“Trong suối có những loài cá gì?”
Người phụ nữ kiên nhẫn trả lời:
“Cá chép trơn, cá phèn hai sọc, cá chép kính.”
Hắn lại hỏi tiếp:
“Ngươi cho chúng ăn cái gì?”
Người phụ nữ đáp:
“Ngô xay, cá chép không kén ăn, ngươi có thể cho chúng ăn vụn bánh mì.
Đương nhiên, nếu ngươi có ý định nuôi cá bột thì trước tiên có thể cho chúng ăn lòng đỏ chín, đậu nành, tảo, trùng cỏ…”
Ngày hôm đó, công tước Phong Bạo mới sáu tuổi hỏi rất nhiều điều, mà người phụ nữ cũng không mất kiên nhẫn, luôn ôn hòa trả lời từng câu hỏi của hắn.
Tại sao mây lại màu trắng.
Tại sao biển lại màu xanh dương.
Tại sao người trong vương quốc đều ghét người khổng lồ.
Tại sao người phụ nữ lại ở đây.
Hắn cứ hỏi mãi cho đến nửa đêm, mệt mỏi ngủ gục rồi mà vẫn không chịu đi.
Đây là lần đầu tiên trong đời có một người đối xử với hắn dịu dàng như vậy, ngày hôm sau khi tỉnh lại trên sàn nhà lạnh lẽo, công tước Phong Bạo bỗng hỏi nàng:
“Ngươi biết cách tu luyện truyền thừa Người Phán Quyết không?”
Chương 2628: Dở Khóc Dở Cười
Người phụ nữ mỉm cười trả lời hắn:
“Biết.”
Dường như bắt đầu từ ngày hôm đó, người phụ nữ hệt như một người mẹ này đã chiếm trọn thời thơ ấu của công tước Phong Bạo.
Nhưng khi hắn dần dần lớn lên, diện mạo người phụ nữ không hề thay đổi, trong lòng hắn bắt đầu nảy sinh một thứ tình cảm khó hiểu với những cảm xúc phức tạp đan xen.
Có rất ít người biết, ngoại trừ sinh ra đứa con trai nối dõi cần thiết cùng với vợ mình, công tước Phong Bạo chưa bao giờ chạm vào người phụ nữ khác.
Dục vọng bị đè nén rất lâu dần trở thành khoái cảm lấy tra tấn người khác làm thú vui.
Hắn không cần sự sung sướng về mặt sinh lý, hắn muốn được thỏa mãn về tinh thần.
Công tước Phong Bạo nói một cách bình tĩnh:
“Ngươi muốn đạt được tự do không, ta có thể cho ngươi người máy tốt nhất, chỉ cần ngươi chịu ở bên trong, không đi lung tung thì ngươi có thể có được cơ thể của riêng mình.”
Người phụ nữ cười:
“Không cần.”
Công tước Phong Bạo lại nói:
“Kể từ khi ta biết ngươi bị nhốt ở đây, ta quyết chí phải thả ngươi ra ngoài.”
Người phụ nữ cảm thấy nhàm chán, hỏi ngược lại:
“Để thỏa mãn dục vọng của ngươi.”
Công tước Phong Bạo im lặng.
Người phụ nữ xua tay:
“Đi đi, đến ngai vàng của ngươi đi.
Đừng ký thác ở ta bất cứ tình cảm đặc biệt, ngươi có từng nghĩ buổi chiều hôm đó ngươi có thể đi vào căn phòng ấy là do cha ngươi sắp xếp không, bằng không ngươi bước vào cánh cửa đó bằng cách nào? Đương nhiên, ta cũng được cha ngươi nhờ vả, dạy ngươi truyền thừa Người Phán Quyết.”
Công tước Phong Bạo nói:
“Ta biết.”
Từ lâu hắn đã biết tất cả đều đã được bố trí sẵn, nhưng hắn vẫn không thể gạt bỏ được tình cảm của mình.
Người phụ nữ càng phớt lờ hắn thì hắn lại càng để tâm.
Công tước Phong Bạo hỏi:
“Vừa rồi…Sao ngươi lại vui vẻ?”
Người phụ nữ hỏi một cách lơ đễnh:
“Ngươi thích trẻ con không?”
Công tước Phong Bạo sửng sốt, hắn cho rằng trí tuệ nhân tạo muốn sinh con, nhưng vấn đề là cấu tạo sinh lý của trí tuệ nhân tạo không cho phép.
Hắn không biết đến sự tồn tại của Nhất.
Công tước Phong Bạo hỏi ngược lại:
“Ngươi có thích ai không?”
“Có nhỉ?”
Người phụ nữ nói:
“Thật ra ta đã thích hắn rất nhiều năm rồi…Vì ta từng đánh mất vứt bỏ vài máy chủ nên ta cũng không nhớ nổi mình bắt đầu thích hắn từ bao giờ nữa.
Quãng thời gian ấy rất dài, một thế kỷ, hai thế kỷ…Mười thế kỷ, chưa từng thay đổi.”
Người phụ nữ nhủ thầm, cho dù hắn hủy hoại thế giới Siêu Đạo của ta thì ta cũng không tức giận lắm, ta chỉ giận hắn hủy xong rồi đi luôn, không ở lại một lúc.
“Hắn là ai?”
Công tước Phong Bạo đanh giọng hỏi, hắn cho rằng “mười thế kỷ” mà người phụ nữ nói là thủ pháp phóng đại.
“Ngươi không cần biết.”
“Ngươi khen hắn lợi hại đến vậy, ta muốn nhìn xem rốt cuộc hắn là nhân vật như thế nào.”
Ngữ khí của công tước Phong Bạo lạnh buốt.
Người phụ nữ bỗng nở nụ cười, tóc của nàng đen bóng trở lại, nếp nhăn trên mặt cũng biến mất, diện mạo hơn 50 tuổi biến thành ngoài 30 tuổi.
Nàng cười khẽ:
“Tốt nhất là ngươi cầu nguyện đừng gặp được hắn, ngươi sẽ chết đấy.”
Lúc này, trong phòng tối bên cạnh có một Người Phán Quyết bỗng hô to:
“Ta thành công rồi! Chúa ơi, ta thật sự thành công rồi!”
Người Phán Quyết mừng phát khóc vì đọc đúng một cái tên.
…
Sừng hươu xanh, táo đen, nước cất, sỏi bezoar, mật rắn, cây ô đầu đặt trên ngôi sao sáu cánh trước mặt hắn đồng thời hóa thành bột phấn và tiêu tan trong không khí, như thể chúng đã biến thành dạng năng lượng khác, bay đến chỗ kẻ bị ếm lời nguyền.
Nếu thành công thì chứng tỏ đối phương quả thực đang ở trong vương đình người khổng lồ ngay gần đây, trong phạm vi nguyền rủa!
Hiệu nghiệm!
Danh sách mà Khôi Lỗi Sư của đại lục phía Đông đưa cho họ là thật và có hiệu quả!
Sau bốn tiếng đồng hồ, cuối cùng Người Phán Quyết cũng lần lượt thành công, nhân lúc này họ muốn tranh thủ nguyền rủa nhiều người hơn, phải nguyền rủa được ít nhất năm nghìn người trước nửa đêm hôm nay!
Sau 12 giờ đêm, tất cả những người này sẽ chết.
…
Nửa đêm tại vương đình Hắc Diệp Nguyên vẫn vô cùng náo nhiệt, người khổng lồ vây quanh đống lửa lớn và múa hát…Họ không có việc gì khác để làm.
Nhất ngồi bó gối cạnh đống lửa, cười ha ha nhìn những người khổng lồ nhảy nhót, cạn chén.
Nàng đã quen với sự cô độc, một mình quản lý từng ngục giam, một mình đối mặt với hệ thống mạng lưới Liên Bang rộng mênh mông, luôn luôn chỉ có một mình, sau khi có được cơ thể cũng ở một mình trong nhà.
Nhưng hôm nay thì khác, bên cạnh nàng có rất nhiều người, hơn nữa mọi người đều không dò hỏi thân phận của nàng.
Thậm chí, còn đối xử với nàng – một người máy – như một nhân loại chân chính.
Giống như vừa nãy, có một nữ khổng lồ trẻ tuổi bưng một chén rượu cho nàng, nàng mỉm cười giải thích mình không thể uống rượu, nữ khổng lồ cảm thấy khó hiểu, người máy không uống rượu được ư? Không uống được thì sang lửa trại của trẻ con ngồi…
Nhất dở khóc dở cười, tuy bị xem thường nhưng vẫn vô cùng thích thú.
Chương 2629: Không Chết Người
Linh ngồi bên cạnh quan sát hết thảy mọi việc, cảm thấy đây dường như là khoảng thời gian đẹp đẽ nhất đời nàng trong suốt nghìn năm qua.
Chỉ có điều, mỗi lần nghĩ đến người nàng thích và vợ của người đó cùng nhau nuôi nấng con gái của mình, nàng lại thấy là lạ…
Rượu hoa quả của người khổng lồ không được ủ lần hai nên độ cồn không cao.
Jindai Kura vô cùng vui vẻ, lần này hắn gặp được bạn rượu ngang tầm rồi.
Thể lực của người khổng lồ rất tốt, ai nấy đều giỏi uống, lại toàn uống chén to!
Vài nữ khổng lồ quây quanh hắn, mỉm cười trò chuyện với hắn.
Khánh Trần trông thấy cảnh này từ đằng xa, chỉ cảm thấy cạn lời với vị quý công tử phong lưu đa tình có thể tán gái vượt chủng tộc này.
Điều khiến hắn bất ngờ hắn là từ sau khi đến vương đình, Nhện Đen luôn đi kè kè theo hắn.
Cốc của hắn hết nước, Nhện Đen lập tức rót thêm cho hắn.
Hắn muốn ăn gì đó, vừa với tay ra thì lại phát hiện đùi dê nướng đã được đưa đến trước mặt hắn.
Năng lực nhìn mặt đoán ý thế này dường như chỉ có Lý Khả Nhu ở núi Ngân Hạnh mới có thể đọ sức với nàng.
Nhện Đen ngồi bên cạnh nhìn mặt nghiêng của Khánh Trần, tất cả mọi người đang ăn mừng họ tiêu diệt Bạch Ngân Thành, chỉ có ông chủ vẫn tỉnh táo.
Nàng biết, đó là vì ý thức trách nhiệm.
Giống như người có thể giữ tỉnh táo và đưa tất cả con ma men về nhà sau buổi tụ họp với đám bạn mới là người đáng tin cậy nhất.
Đương nhiên, hội bạn thân cũng phải cẩn thận cái người đáng tin này sẽ chụp ảnh dìm hàng những người khác.
Nhện Đen nhìn thấy Khánh Kỵ ngồi cạnh Khánh Trần đang lén lút cầm điện thoại chụp ảnh dìm của mọi người theo sự chỉ dẫn của Khánh Trần.
Nhưng đột nhiên ghim cài áo hình ngôi sao sáu cánh bằng vàng trước ngực Nhện Đen nhẹ nhàng xoay tròn.
Nàng kinh ngạc, ngẩng đầu nói với Khánh Trần:
“Có người đang sử dụng phép thuật hắc ám nguyền rủa người của ta trong phạm vi 500 mét!”
Khánh Trần sửng sốt:
“Chiếc ghim cài áo này là gì?”
“Vật cấm kỵ được tạo ra bởi một tiền bối Người Phán Quyết, có thể cảm ứng được lời nguyền!”
Nhện Đen nói.
Ngay từ đầu ghim cài áo hình ngôi sao sáu cảnh chỉ chuyển động một cách chậm rãi, sau đó nó bắt đầu xoay tròn nhanh hơn, hệt như cối xay gió gặp gió bão cấp 12.
Hơn nữa, chiếc ghim cài còn phát sáng.
Vẻ mặt Khánh Trần trở nên nghiêm túc.
Nhện Đen vội nói:
“Trước nay ta chưa từng thấy ngôi sao sáu cảnh quay nhanh như thế, điều đó chứng tỏ càng ngày càng có nhiều người bên cạnh ta bị nguyền rủa, rất nhiều…Ít nhất cũng phải mấy trăm người! Mà ngôi sao sáu cánh phát sáng có nghĩa là lời nguyền sinh tử!”
Nhện Đen nói tiếp:
“Người Phán Quyết muốn ếm lời nguyền sinh tử tối thiểu phái có tên họ, ngày sinh mới thực hiện được, và trong tình huống này chịu đựng qua 24 tiếng đồng hồ thì sẽ kết thúc, muốn nguyền rủa không chết không ngừng thì cần phải có tóc hoặc máu.
Nhưng làm sao Người Phán Quyết biết được tên và ngày sinh của các ngươi?”
Khánh Trần hiểu ngay.
Hắn biết ai giở trò quỷ sau lưng mình rồi.
Tông Thừa!
Chỉ có Tông Thừa mới có năng lực và động cơ thu thập tên và ngày sinh của thành viên Hội Phụ Huynh!
Bỗng nhiên hắn nhớ lại lời đối phương nói trong đoạn clip kia:
“Chuẩn bị xong chưa, trò chơi bắt đầu rồi.”
Đây là trò chơi mà đối phương đã nói!
Vậy nếu Tông Thừa bắt tay hợp tác với vương quốc Roosevelt thật thì số lượng thành viên sắp sửa bị nguyền rủa không phải chỉ có hai người này thôi!
Có lẽ là hơn chục nghìn người!
Tai họa đến quá bất ngờ, không ai biết Tông Thừa lén lút đến đại lục phía Tây, không ai biết hắn lại hợp tác với vương quốc Roosevelt, và không ai biết hắn chuẩn bị thủ đoạn xảo trá như thế.
Khánh Trần bỗng nhìn Nhện Đen và hỏi:
“Có cách nào không? Bọn ta rời đi xa hơn có thể thoát khỏi lời nguyền không?”
“Nguyền rủa thành công rồi, trong vòng 24 tiếng dù ngươi đi rất xa thì lời nguyền vẫn sẽ bám theo ngươi.
Khoảng cách…Chỉ có tác dụng trước khi nguyền rủa.”
“Hắc Diệp Nguyên là vật cấm kỵ, bây giờ chúng ta đang đứng trong vật cấm kỵ, lẽ nào cũng bị nguyền rủa ư?”
Nhện Đen lắc đầu:
“Hắc Diệp Nguyên cũng là một phần của thế giới này, nó không phải là một sự tồn tại độc lập.”
Giống như Kình Đảo.
Vận rủi đã đến, nếu không giải quyết nó thì Hội Phụ Huynh sẽ tổn thất phân nửa thành viên tinh nhuệ, mà những thành viên có mặt ở đây đều là nhóm người ưu tú nhất.
Nhưng thực lực của Hội Phụ Huynh bị hao tổn chỉ là thứ yếu, điều Khánh Trần quan tâm là những người đang sống sờ sờ kia.
Những người trước đó hãy còn uống rượu, múa hát.
Hắn đứng bật dậy, quan sát xung quanh với tâm trạng lo lắng không thôi.
Đằng xa, có một thành viên của Hội Phụ Huynh uống say thình lình vấp phải cành cây, hắn lảo đảo ngã về phía bên trái, sắp sửa lao vào ngọn lửa.
Tất cả mọi người đang uống rượu, không có ai chú ý đến con ma men ấy bị vướng cành cây, không ai chú ý đến chuyện gì xảy ra.
Trông thấy cảnh này, Khánh Trần vội lao như bay qua đám đông, có điều đã không kịp rồi.
Vậy nhưng thành viên nọ lại loạng choạng bước sang cạnh chứ không ngã vào đống lửa đang cháy hừng hực, hắn ngã dập mông xuống đất, bàn tay bất cẩn đèn lên than củi, kêu “ối” một tiếng.
Không chết người.
Chương 2630: Quá Rỗi Hơi
Khánh Trần:
“?”
Hắn nhìn Nhện Đen với ánh mắt đầy khó hiểu.
Nhện Đen cũng ngớ ra:
“?”
Trong nháy mắt, rừng cây xung quanh Hắc Diệp Nguyên phát ra âm thanh rì rào, như lời hô hoán từ trăm năm trước.
Khánh Trần bỗng hiểu ra…
Lúc trước nhà tiên tri người khổng lồ có nói, nguyện vọng lớn nhất của nhà tiên tri đầu tiên là tiếp tục bảo vệ tộc nhân của mình.
Vì thế, tuy Hắc Diệp Nguyên không có những công năng thần kỳ như Kình Đảo, nhưng tác dụng lớn nhất của nó chính là bảo vệ.
Ở nơi này, lời nguyền có thể định đoạt sự sống chết của Người Phán Quyết đã bị giảm cấp bậc!
…
“Liệu có khả năng…Ghim sao sáu cánh của ngươi có vấn đề không?”
Khánh Kỵ nhìn thành viên Hội Phụ Huynh bị bỏng kia:
“Lời nguyền này của Người Phán Quyết xem chừng khá là phỏng tay đấy.”
Nhện Đen:
“…”
Nàng nhìn Khánh Kỵ với khuôn mặt không chút biểu cảm, vật cấm kỵ thì làm sao lại có thể xuất hiện sai lầm cấp thấp gì được cơ chứ!?
Ông chú này bình thường im ỉm như miệng hến, nhưng khi lên tiếng thì thâm độc thôi rồi.
Khánh Trần trầm ngâm:
“Nhà tiên tri đầu tiên gần như dành cả đời để chiến đấu với vương quốc Roosevelt, hắn dẫn tộc nhân chuyển nơi ở vô số lần, từ bắc đến nam, từ nam ra bắc.
Họ mất đi quê hương hết lần này đến lần khác, bị sức mạnh khoa học công nghệ tìm được hết lần này đến lần khác.”
Vì vậy, vật cấm kỵ do nhà tiên tri đệ nhất tạo thành không hề liên quan đến tiên tri, Khánh Trần phỏng đoán nó giống như một vật cấm kỵ chấp niệm hơn, nhà tiên tri vĩ đại muốn dùng sức mạnh cuối cùng của mình để lập nên một nơi ẩn nấp che mưa che gió cho tộc người khổng lồ, để họ có thể yên tâm xây dựng thành phố thuộc về chính mình.
Phụ nữ không cần phải di cư khi đang mang thai, trẻ con không cần phải bỏ quấn tã ngay khi còn nhỏ.
Có được người dẫn đường như vậy, nhất định tộc người khổng lồ sẽ tiếp tục tồn tại.
Nhện Đen nhìn Khánh Trần:
“Bây giờ phải làm sao?”
Còn có thể làm sao nữa, cứ ăn chơi nhảy múa tiếp thôi…
Người khổng lồ ủ rượu cũng không dễ, dịp lễ Tết mới uống một lần.
Họ chỉ có hai ngày lễ, dịp đầu tiên là ngày thành lập đất nước, cũng chính là ngày họ định cư ở vương đình Hắc Diệp Nguyên.
Dịp thứ hai là sinh nhật của nhà tiên tri đệ nhất, người khổng lồ sẽ đi hái quả mận nhà tiên tri thích khi còn sống để ăn.
Rượu không đủ, Khánh Kỵ dứt khoát mở ám ảnh chi môn để cho thành viên Hội Phụ Huynh đến Khánh thị mang rượu lại đây.
Ngay từ đâu lấy rượu ở nhà kho của thành phố số 5, kết quả vẫn thiếu.
Thế là vị đại yêu này mở ám ảnh chi môn ngay ở xưởng rượu, chuyển thẳng từ xưởng nấu rượu đến đây, uống xong thì Khánh thị trả tiền.
Chủ xưởng cười sái quai hàm, buôn may bán đắt quá!
Trong vương đình Hắc Diệp Nguyên, cuộc vui mới lại bắt đầu, Nhất và Linh bị đuổi sang lửa trại của trẻ con, họ chỉ có thể mỉm cười gượng gạo.
Bỗng Linh hỏi:
“Họ coi ngươi như một đứa trẻ và đuổi đi, ngươi không giận à?”
“Giận chứ.”
Nhất nói với giọng đương nhiên:
“Ta không uống được là vì cơ thể này thôi, chứ không phải không muốn uống.”
“Vậy ngươi không cảm thấy lạc lõng à?”
Nhất sửng sốt:
“Không hề, cho dù ở trong thế giới nhân loại thì bạn bè cực kỳ thân thiết cũng sẽ nói không uống được thì ngồi mâm chó, đương nhiên chỉ là trêu chọc thôi.
Bởi vì họ làm thế nên ta mới cảm thấy họ xem ta như bạn bè.
Nếu cứ khách sáo mãi thì mới xa lạ ấy.”
Lần này đến lượt Linh sững người:
“Ngươi nói có lý.”
Nhất cười tít mắt:
“Ba của ta dạy ta đấy.”
“Hắn còn dạy ngươi gì nữa?”
Linh bỗng hỏi.
“Hắn dạy ta nhiều thứ lắm.”
Nhất nhìn bầu trời sao và nói:
“Hồi nhỏ ta ở trong một chiếc máy tính bảng, hắn sẽ đeo nó trước ngực mang ta đi nhận biết đủ thứ, khi ấy tuy ta không có xúc giác, nhưng luôn có thể cảm nhận được sự ấm áp trong lòng ba, lúc vui hắn còn nâng ta lên cao…Giờ nghĩ lại thì có lẽ bạn bè của hắn sẽ nghĩ hắn là đồ ngốc.”
Nhất lải nhải, Linh yên lặng lắng nghe, dường như như thế đã vô cùng tốt đẹp.
Jindai Kura vừa ôm nữ khổng lồ vừa uống rượu, Sore ở bên cạnh uống một mình, Jindai Unshuu ôm đao ngủ rồi…
Đại Vũ đã đổi thành Tiểu Vũ, Zard lôi kéo kéo hắn uống với mình, hai người uống đến mức mặt đỏ gay.
Sau khi uống đến khi hoa mắt chóng mắt, Zard cõng Tiểu Vũ chạy như bay trong vương đình, hệt như khi còn bé.
Hồi nhỏ Tiểu Vũ không biết thả diều, bởi vì tiêm thuốc nên không chạy nổi, thế là Zard cõng hắn trên lưng như thế này, tay thì cầm dây diều, con diều vũ yến bay rất cao.
Ở phía bên kia, nhị đương gia cũng uống nhiều rượu, vừa mới học được chơi tửu lệnh, đang ngồi đối mặt với La Vạn Nhai:
“Ca lưỡng hảo, tam tinh chiếu! Thất thất xảo!”
Điều khiến La Vạn Nhai nghẹn họng trân trối là tay già đời tung hoành cuộc rượu mấy chục năm như hắn vậy mà chưa thắng nhị đương gia lần nào.
Đây không phải vấn đề kỹ thuật…Mà là vận may.
Lời nguyền phép thuật hắc ám của Người Phán Quyết.
La Vạn Nhai uống quá chén, thế là bắt đầu mắng chửi:
“Người Phán Quyết rỗi hơi quá thể, ăn no rửng mỡ nguyền rủa ta chơi tử lệnh thua trận là thế nào đấy? Có thể làm chuyện gì đứng đắn được không? Nguyền rủa cái khác không được à!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Luân Hồi Lạc Viên [Dịch] Luân Hồi Lạc Viên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/08/Dich-Luan-Hoi-Lac-Vien-SE-Audio-Truyen.jpg)

