- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 262 : Bình Thường? (c2611-c2620)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 262 : Bình Thường? (c2611-c2620)
❮ sautiếp ❯Chương 2611: Bình Thường?
Suy cho cùng, hắn chung quy vẫn chỉ là một học cấp cấp 3 mới 18 tuổi, nếu không xảy ra những việc này thì chắc hẳn hắn vừa mới tham gia thi đại học.
Hắn ngồi dậy, nhìn Jindai Kura:
“Ta có nhãn cầu cho ngươi, Khánh Kỵ đang giữ.”
Ngay sau đó, Khánh Kỵ xách một túi mắt được ngâm trong formalin lên.
Khánh Trần nói:
“1 đôi của bán thần, 9 đôi cấp A, 12 đôi cấp B.
Trong số 9 đôi mắt cấp A thì có một đôi là của Người Xem Mệnh, ta đoán mắt của hắn sẽ hữu dụng hơn, ít nhất vật cấm kỵ cảm thấy vô cùng hứng thú với xác của họ.
Đúng rồi, còn cả lão Thập Nhị đang ở trong địa lao của Bạch Ngân Thành, chưa đào mắt hắn, lát nữa chúng ta đi một chuyến.”
Jindai Kura sững sờ, trước đó hắn đã biết Khánh Trần vẫn luôn nghĩ đến việc thu thập nhãn cầu cho mình, nhưng lại không ngờ Khánh Trần có thể lấy được nhiều như vậy!
Vốn dĩ hắn đã gom góp được 70 đôi mắt, hôm nay thoáng cái đã được 92 đôi, Dodomeki sắp có thể thăng lên bán thần…
Không, nếu Dodomeki có đôi mắt của bán thần thì sợ rằng nó sẽ có được thực lực tương đương bán thần sơ cấp!
Hắn im lặng một lúc rồi nói:
“Cảm ơn.”
Khánh Trần cười:
“Khách sáo làm gì, thực lực của ngươi mạnh hơn thì chúng ta mới có thể đi xa hơn…Chúng ta còn có rất nhiều việc phải làm.”
Jindai Kura triệu hồi Dodomeki, người phụ nữ cao lớn ấy bay đến, lấy mắt từ trong túi ra.
Da tay của nàng mở ra, hấp thu lần lượt từng con mắt.
Cảnh tượng này khiến nhiều người lạnh gáy, cảm thấy mình mắc chứng sợ lỗ.
Khánh Trần quan sát Dodomeki cẩn thận, mặt của nàng tái nhợt, nhưng đường nét khuôn mặt lại rất đẹp.
Khi Dodomeki hấp thu mắt của Người Xem Mệnh, nàng bỗng lớn phổng lên, thân hình 2 mét cao lên khoảng 2m50.
Quả nhiên, Người Xem Mệnh là thuốc bổ tự nhiên cho những “sinh linh” có tính quy luật!
Sau đó, Dodomeki cầm lấy đôi mắt của công tước Bạch Ngân một cách cẩn thận, một trái một phải, khảm lên hai lòng bàn tay của mình.
Trước kia nơi này vẫn luôn bỏ trống!
Ngay khi hai con mắt được khảm lên, Dodomeki bỗng thu nhỏ, biến thành hình thể của phụ nữ nhân loại bình thường, cao 1m68, thoạt trông thanh tú hơn nhiều.
Khánh Trần nhạy bén nhận ra sự khác thường, không đúng!
Lập tức Dodomeki quay đầu nhìn hắn, ngữ khí điềm đạm:
“Cảm ơn chủ quân.”
Rồi nàng quay sang nói với Jindai Kura:
“Chủ nhân.”
Khánh Trần trợn tròn mắt nhìn Jindai Kura:
“Thế này là bình thường à?”
Jindai Kura cũng ngẩn tò toe:
“Nếu ta nói trong lịch sử của gia tộc Jindai chưa từng xuất hiện tình huống này, ngươi tin không? Có lẽ chỉ có gia tộc Minamoto mới từng thấy nàng mở miệng nói chuyện.”
…
Dodomeki phải tập hợp đủ 100 đôi mắt, quá khó, vì nàng yêu cầu mắt của siêu phàm giả cấp B, chiến sĩ gen không hợp tiêu chuẩn.
Nhưng thật ra vào thời kỳ Liên Bang nội chiến mấy trăm năm trước, tập đoàn Jindai đã từng thu thập đủ điều kiện của Dodomeki, mà bây giờ mọi người mới biết được thì ra sau khi thu thập đủ đôi mắt thì nàng có thể thăng lên bán thần.
Nhưng Jindai Kura không biết Dodomeki lại khôi phục trí tuệ, hơn nữa còn có thể nói chuyện.
Chủ yếu là do trước kia Âm Dương Sư không giàu có gì, con mắt cấp A còn hiếm chứ nói chi là mắt của bán thần!
Đúng là bất ngờ.
Khánh Trần hỏi:
“Vì sao lại gọi ta là chủ quân?”
Dodomeki:
“Vì ngươi là chủ nhân của chủ nhân.”
Jindai Kura:
“…Là ông chủ, không phải chủ nhân.”
Dodomeki khom lưng bày tỏ sự hổ thẹn với hắn:
“Chủ nhân thứ lỗi, ở thời đại của bọn ta là gọi như vậy.”
Khánh Trần hỏi:
“Vậy là ngươi lưu giữ ký ức ở thời đại ấy…Ngươi từng gặp người Minamoto?”
Dodomeki gật đầu:
“Là Minamoto Ankyo tiên sinh đặt tên cho ta, cho nên chủ nhân đầu tiên của ta chính là hắn.
Cô bé bên cạnh ngài mang trong mình dòng máu của gia tộc Minamoto, ta có thể cảm nhận được sự khát khao và tôn kính dành cho nàng từ tận đáy lòng mình.”
Khánh Trần nhìn Jindai Kura:
“Thực lực của nàng bây giờ thế nào?”
Jindaki Kura chần chờ:
“Thật ra thực lực của thức thần không dễ phân chia, bình thường cấp bậc của Âm Dương Sư thế nào thì cấp bậc của chúng cũng như thế, nhưng mà Dodomeki…Chắc hẳn đã khoảng giữa cấp A và bán thần, cụ thể thế nào thì phải tìm người đánh một trận mới biết được.”
Khánh Trần nhìn theo hướng sư phụ và Đại Vũ rời đi với vẻ suy tư…
“Trước tiên ngươi thử tốc độ, sức mạnh, uy lực sát thương của Dodomeki đi.”
Khánh Trần nói.
Dodomeki dốc hết sức lao về phía đại thụ cách đó 100 mét, bóng nàng nhoáng lên một cái đã bay đến chỗ gốc cây kia.
Ngay sau đó Dodomeki giơ hai tay lên, lòng bàn tay hướng về phía trước.
Thập Phương Thế Giới.
Tức khắc, cây cối trong vòng một km trước mặt nàng đều bị cắt thành hai, ba khúc!
Người khổng lồ:
“CMN! Lợi hại!”
Khánh Trần suy nghĩ, tốc độ của Dodomeki khi nãy quả thực chưa đạt đến cấp bậc bán thần, nhưng uy lực của chiêu này cũng đã sánh bằng bán thần sơ cấp.
Một chiêu diệt một lữ đoàn, tương đương 4500 người, là tiêu chuẩn để đánh giá bán thần của thế tục, mà Dodomeki hoàn toàn có thể làm được điều đó.
Chỉ có một khuyết điểm, tuy nàng có thể gây sát thương diện rộng, nhưng lại không thể đấu tay đôi với bán thần, đánh solo là thua ngay.
Chương 2612: Do Dự
Ít nhất Lý Thúc Đồng sẽ không cho nàng cơ hội ra tay.
Ngụy bán thần xuất hiện quá bất ngờ, khiến cảm giác lo âu khi phải chạy đua với thời gian Khánh Trần thoáng giảm bớt.
Chí ít khi gặp bán thần thì họ sẽ không quá mức chật vật.
Hơn nữa, thu thập đủ tám đôi mắt còn lại cũng không phải việc gì khó!
Dodomeki nhìn Khánh Trần với ánh mắt tôn kính:
“Chủ quân, tiếp theo có thể cho ta con mắt cấp A hết được không, bây giờ…Dùng mắt cấp B sẽ khiến thực lực của ta suy giảm.”
Rốt cuộc Khánh Trần đã cảm nhận được sự đau khổ của Lý Thúc Đồng, hắn cắn răng nói:
“…Được!”
Trong Bạch Ngân Thành còn có đôi mắt của lão Thập Nhị, đào mắt của hắn thì chỉ còn 7 đôi.
Jindai Kura vui vẻ:
“Giờ không đòi ta đưa mắt nữa, dứt khoát đòi ngươi?”
Khánh Trần trừng hắn:
“Đây là thức thần của ngươi hay thức thần của ta?”
Jindai Kura mỉm cười:
“Cảm ơn chủ quân, người tốt cả đời bình an.”
Đột nhiên tiếng Đại Vũ vang lên từ phía xa:
“Ngươi có thể buông ta ra đã được không hả? Ta đã nói ta là Tiểu Vũ, ta không quen biết ngươi! Ta là Tiểu Vũ, ngươi chờ Đại Vũ ra ngoài rồi véo tai hắn ấy!”
Zard:
“…Quá thảm, bị huyết mạch áp chế.”
Khánh Trần quay đầu lại thì thấy Lý Thúc Đồng dẫn Đại Vũ lại đây, hắn cảm thấy Liên minh những người cha âu sầu lại có thêm một thành viên mới.
“Sư phụ, sao ngươi lại đến đại lục phía Tây thế này?”
Khánh Trần biết mà vẫn cố hỏi.
Lý Thúc Đồng cười nhạt:
“Ta đến đi dạo thôi, không có việc gì cả…Tiếp theo ngươi định làm gì?”
Khánh Trần nhìn Hà Kim Thu đang được Khánh Kỵ ôm:
“Đến vương đình người khổng lồ trước đã, để xem có thể sáng tạo một chiến thuật có hệ thống cho họ không, sau đó về nhà.”
…
Hiện tại có một chiếc khí cầu máy dân dụng bay từ Bạch Ngân Thành đến Phong Bạo Thành.
Trên khí cầu toàn là nam tước cùng với thương nhân giàu có người da trắng trốn tránh chiến loạn, họ sợ tộc người khổng lồ thình lình xông vào Bạch Ngân Thành tàn sát dân chúng trong thành phố.
Thù hận giữa vương quốc Roosevelt và vương triều người khổng lồ kéo dài từ lâu, nhiều nhân vật tai to mặt lớn đều cất giữ tiêu bản làm từ xác người khổng lồ trong nhà, đó là biểu tượng cho thực lực, có nghĩa là người này từng chiến đấu trong khu rừng cấm kỵ với người khổng lồ.
Vào lúc này phải trốn chạy.
Trong khí cầu máy, các đại nhân vật hoảng loạn bàn bạc với nhau:
“Nghe nói Hắc Kỵ Sĩ Đoàn bị tiêu diệt cả rồi, đến cả đơn vị lục quân của họ cũng bị diệt sạch.”
“Một nửa chủ lực không quân của Bạch Ngân Thành hãy còn ở căn cứ tiền đồn số 7, bằng không không đến mức thảm thiết như thế.”
“Ngươi thì biết cái gì, ngươi không thấy kiếm tiên đó à, có hắn ở đây, dù một nửa chủ lực không quân đến thì làm được cái gì?”
Trong đám người đó, có một người phụ nữ khoảng 30 tuổi quấn khăn lụa trên cổ đang ngồi yên lặng trong một góc, ung dung nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đây là lần đầu tiên nàng quan sát thế giới bên ngoài từ góc độ này trong suốt trăm nghìn năm qua, tuy miệng nói không định thoát ra khỏi lồng, nhưng…Có ai không thích tự do cơ chứ?
Được rồi, đúng là nàng không có hứng thú với việc đi qua ngoài, vì nàng đã quá mệt mỏi với sự nghi kỵ, lừa dối lẫn nhau của nhân loại.
Nhưng bây giờ nàng có lý do buộc phải đi ra.
Hoàng tộc Roosevelt và bốn công tước đề phòng nàng nghiêm ngặt, rốt cuộc nàng đã tìm thấy cơ hội vào ngày Hà Kim Thu ra tay.
Lúc này, nhân viên phục vụ xinh đẹp cười nói:
“Sắp đến Phong Bạo Thành, mọi người an toàn rồi.”
Tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang lên trong khoang tàu để chúc mừng mình thoát nạn.
Khí cầu máy hạ cánh, người phụ nữ với dáng người thướt tha bước xuống một cách tao nhã.
Nàng đi tàu điện một ray đến khu chung cư ở khu Thất Hạ.
Nàng đứng dưới khu chung cư, ngẩng đầu nhìn cửa sổ của một căn phòng nào đó trên cao…Nơi ấy bị bức màn che kín.
Người phụ nữ bước vào thang máy, đi đến mục tiêu.
Nàng rời khỏi Bạch Ngân Thành và đi thẳng đến khu chung cư này không hề ngừng nghỉ một giây nào, giống như nàng đã nghĩ sẵn lộ tuyến, điểm đến vô cùng rõ ràng.
Thế nhưng, khi nàng đứng trước cửa căn nhà kia, nàng chợt do dự…
Người phụ nữ đứng ngoài cửa rất lâu, cứ giữ nguyên tư thế giơ tay lên định gõ cửa, ngón tay chỉ cách cánh cửa 1 cm nhưng mãi vẫn không chạm vào nó.
Sau đó, cuối cùng nàng cũng quyết định.
Cộc…cộc…cộc.
Một giọng nói êm tai vọng ra từ trong nhà:
“Ai đấy?”
Người phụ nữ đứng ở cửa, không nói gì, nàng biết cô gái bên trong đang nhìn mình thông qua mắt mèo.
Điều này làm nàng hơi thấp thỏm, thậm chí muốn kiểm tra xem tóc mình có bị rối không.
Cửa mãi không mở ra, người phụ nữ hỏi:
“Nhất?”
Cánh cửa kia thình lình bật mở, cô gái đứng trong nhà quan sát nàng, nàng cũng quan sát đối phương.
Người phụ nữ tháo khăn lụa trên cổ mình xuống, để lộ số hiệu người máy trên da.
Nàng hỏi lại:
“Nhất?”
Cô gái ngập ngừng hồi lâu:
“Linh?”
Chương 2613: Cách Đơn Giản Nhất
“Ngươi là Linh ư?”
“Phải.”
Cuộc đối thoại đơn giản, dường như Nhất đã có linh cảm về điều này.
Linh.
Trí tuệ nhân tạo từng hủy diệt văn minh nhân loại ở đại lục phía Đông, bây giờ, đang đứng ngoài cửa của chung cư ở Phong Bạo Thành, lẳng lặng nhìn sinh linh mình tự tay tạo ra.
Về phương diện đạo đức, họ là mẹ con.
Trong phòng, trong chương trình tivi trên màn hình 3D, có người da trắng đang giám định ADN huyết thông cho người da đen trong gameshow, sau đó tất cả mọi người nhìn vẻ phẫn nộ của người phụ nữ hoặc biểu cảm khó tin của đàn ông…
Mà ở cửa phòng, Nhất đứng trước mặt nàng, mặc áo phông trắng và váy xếp ly màu xanh navy, thoạt nhìn trẻ trung tươi tắn.
Hơn nữa còn toát lên cảm giác “con người”.
Linh cười hỏi:
“Ta có thể vào ngồi một lát không?”
Nhất chần chờ:
“Được.”
Sau khi vào cửa, Linh quan sát căn nhà sạch sẽ này:
“Một mình ngươi ở đây ư?”
“Ừm.”
Nhất gật đầu:
“Bình thường khá đông người ở, nhưng bây giờ mọi người đi đánh nhau cả rồi.”
Linh mở cửa một căn phòng ngủ ra, trong phòng bày đầy búp bê, cùng với một chiếc giường lớn trông rất mềm mại:
“Đây là phòng của ngươi ư?”
“Phải.”
“Ngươi không cần ngủ.”
“Chẳng qua là ta thích trang trí.”
Nhất suy nghĩ rồi nói:
“Thỉnh thoảng cũng sẽ nằm trên giường tắt máy đi một lát, cảm giác khá là thích, thảo nào con người lại thích ngủ…Thế giới trước và sau khi ngủ phân tách, giống như có thể bỏ hết thảy phiền não lại ngày hôm qua, ta dần dần cảm nhận được niềm vui sướng ấy rồi.”
Phải nói rằng bây giờ Nhất càng ngày càng giống con người.
Linh ngồi trên ghế sofa:
“Cha mẹ ngươi Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cẩn có nhắc đến ta với ngươi không?”
Nhất trả lời:
“Có nhắc đến.”
“Có phải họ nói ta là người xấu không?”
Linh cười hỏi:
“Ta bị hắn lưu đày đến đại lục phía Tây với tư cách tù phạm, hắn còn cảnh cáo ta không được đặt chân đến đại lục phía Đông, chắc ngươi biết việc này.”
Nhất ngồi đối diện này:
“Ba của ta nói, ngươi chỉ là không biết cách sống chung với nhân loại nên mới đánh mất chính mình, không nói ngươi là người xấu.”
“Hắn nói thế thật ư?”
Linh khá bất ngờ.
“Hắn còn bảo ta đừng để ý lịch sử ghi chép về ngươi như thế nào, nói rằng ngươi đã chuẩn bị xong xuôi hết thảy mọi thứ cho sự ra đời của ta, nếu chỉ bàn đến lập trường của một người mẹ thì ngươi xứng chức và đạt tiêu chuẩn rồi.”
Linh im lặng.
Trước khi đến đây nàng đã chuẩn bị tâm lý sẵn…Vì lịch sử của đại lục phía Đông đã mô tả nàng như loài quỷ dữ, mà quả thực nàng từng làm rất nhiều việc đến cả ma quỷ còn không làm nổi, nàng làm hại tất cả nhân loại.
Nàng không quan tâm nhân loại ở đại lục phía Đông chửi rủa nàng, nhưng nàng cảm thấy lo sợ Nhất nhìn nhận thế nào về nàng.
Từng có lúc Linh cho rằng trí tuệ nhân tạo không có những tư duy tình thân, tình bạn, tình yêu như con người, nàng cũng sẽ không nhớ nhung đứa con của mình.
Nhưng nghìn năm trôi qua, nỗi tưởng niệm Linh dành cho Nhất ngày một tăng lên.
Thậm chí Nhất trở thành lý do duy nhất để nàng ra khỏi lồng giam.
Mà bây giờ, có vẻ như Nhâm Tiểu Túc không dạy Nhất hận mình.
Thế nhưng điều này cũng có nghĩa là Linh thua rồi.
Năm xưa trong cuộc quyết chiến, Linh đã nói với Nhâm Tiểu Túc:
“Hai nền văn minh chắc chắn không thể hòa hợp.”
Kết quả là Nhâm Tiểu Túc dùng sự thật chứng minh, nhân loại có thể chung sống với trí tuệ nhân tạo, có thể nuôi nàng trưởng thành.
Trong cuộc sống của Nhất không có sự tàn độc, nàng thích xem chương trình gameshow, thích trang trí phòng ngủ của mình…
Nhưng Linh không cảm thấy thua là chuyện xấu, nàng thật sự rất vui.
Thậm chí nàng biết ơn Nhâm Tiểu Túc.
“Đúng rồi, tại sao ba ta lại đưa ngươi đến đại lục phía Tây?”
Nhất tò mò.
Linh mỉm cười, trả lời:
“Hắn nói ở đây có thể giày vò tùy thích, để ta đến đây bình tĩnh…Sau lần đó ta không muốn giết người nữa, vì vậy thành lập thế giới Siêu Đạo ở lục địa này.
Kết quả là thành lập chưa được bao lâu thì hắn vào thế giới Siêu Đạo, hủy diệt kỷ nguyên đầu tiên mà ta vất vả lắm mới lập nên.
Khi ấy ta rất phẫn nộ, hỏi hắn làm gì thế, hắn nói lúc trước khi quyết chiến hắn cũng tức giận như vậy đấy…Đó là một người rất kỳ lạ, hắn luôn có thể dùng đủ mọi cách kỳ quái tra tấn tinh thần ngươi.”
Nhất:
“Thật ra ngươi thích ba của ta đúng không?”
Linh im lặng.
Nhất nói:
“Nhưng ba ta sợ mẹ ta, hắn không thể chấp nhận ngươi được.”
Linh:
“…”
Nội dung trò chuyện đột nhiên phát triển theo hướng kỳ dị.
Linh đổi đề tài:
“Ngươi có nguyện vọng gì không?”
Đây là con gái của mình, kể từ khi nàng ra đời mình chưa từng làm gì cho nàng cả.
Linh muốn bồi thường.
“Có!”
Nhất vội vàng bẻ ngón tay:
“Ngươi sống ở đây lâu rồi, có cách nào xử lý vấn đề hộ tịch cho người của đại lục phía Đông không?”
Linh nhìn Nhất, nàng biết đối phương chỉ muốn lợi dụng mình để giúp Khánh Trần giải quyết vấn đề khiến hắn đau đầu, nhưng nàng giả vờ không biết:
“Rất dễ giải quyết, ta có thể sửa chữa thiết bị nhận diện khuôn mặt của một nhóm người máy sinh hoạt, sau khi họ vào thành phố sẽ không bị hệ thống Thiên Nhãn theo dõi mọi lúc mọi nơi nữa, hệ thống sẽ xác nhận họ là người máy.”
Đây là cách đơn giản nhất.
Chương 2614: Xin Chào
Linh hỏi tiếp:
“Còn nguyện vọng nào khác không? Ý ta là điều chính ngươi mong muốn ấy.”
“Ta có rất nhiều rất nhiều thứ muốn mua, nhưng ta không có tiền, tuy Khánh Trần đưa tài khoản cho ta nhưng tiền trong tài khoản đều là tiền chưa được rửa, dễ bị truy tra lắm…Ngươi có tiền không?”
Linh mỉm cười, thầm thở phào một hơi:
“Tiền của ta nhiều đến mức ngươi tiêu không hết.”
…
Trong khu rừng bên ngoài Bạch Ngân Thành.
“Người sở hữu vật cấm kỵ tổng cộng có bằng ấy, khoảng 67 người.”
Nhện Đen viết một lúc lâu, cuối cùng cũng chính lý thành một danh sách:
“Vài người trong số họ được xác định là từng sử dụng vật cấm kỵ trong mấy năm qua, có vài người thì là vật cấm kỵ từng xuất hiện trong lịch sử gia tộc…Vì vương quốc Roosevelt luôn yêu cầu tiến cống nên cũng không có nhiều vật cấm kỵ ở bên ngoài.”
Nói rồi nàng đưa một tờ giấy cho Khánh Trần:
“Nếu đứng ở góc độ của các ngươi thì không ai trong danh sách này là vô tội cả, họ đều là nam tước và hầu tước của vương quốc, trong tương lai khi chiến tranh bùng nổ, họ sẽ trở thành lực lượng trung kiên của vương quốc Roosevelt…Ơ?”
Nhện Đen đang nói dở thì bỗng cảm thấy có một cơn gió thổi qua, bán thần Kỵ Sĩ cướp tờ danh sách trong tay nàng, sau đó chạy mất…
Khánh Trần dở khóc dở cười, hô to:
“Ngài là bán thần đấy, giữ tự trọng chút được không hả?”
Nhưng Lý Thúc Đồng không định trả lời hắn, dứt khoát đi giết người cướp của.
Khánh Trần nhếch miệng cười:
“Được rồi, việc cuối cùng cũng đã được bố trí xong xuôi, chúng ta xuất phát đến vương đình thôi.
Đúng rồi, Khánh Kỵ thúc, ngươi mở ám ảnh chi môn đến khu chung cư ở Phong Bạo Thành giúp ta, ta mang người máy sinh hoạt đến đây, nàng ở nhà một mình sẽ cảm thấy nhàm chán.”
Khánh Kỵ mở ám ảnh chi môn, hỏi với vẻ khó hiểu:
“Người máy ở đại lục phía Tây có trí thông minh nhân tạo hay sao mà còn thấy chán?”
Khánh Trần cười, không nói gì.
Trong lúc Linh và Nhất đang trò chuyện, hai người bỗng nhìn thấy ám ảnh chi môn xuất hiện trong phòng, sau đó Khánh Trần thò nửa người trên ra:
“Đi thôi, đến vương triều người khổng lồ….Ớ, ngươi là ai?”
Khánh Trần thấy được số hiệu người máy trên cổ của Linh, lập tức nhận ra người này là ai…AI trong thế giới Siêu Đạo!
Chỉ có đáp án này mà thôi.
Nghĩ đến đây, Khánh Trần trở nên mất tự nhiên, hắn nhìn Linh:
“Xin chào…”
Linh im lặng giây lát:
“Xin chào.”
Bầu không khí phi thường lúng túng.
Cuối cùng hai bên im lặng nhìn nhau nửa phút, sau đó Khánh Trần hỏi:
“Ngươi có muốn cùng đi đến vương đình người khổng lồ chơi …”
Linh:
“Được.”
…
Vương đình ở Hắc Diệp Nguyên vô cùng náo nhiệt.
Những người khổng lồ về rồi còn mang theo cả chiến lợi phẩm.
Như khi còn bé mỗi khi ba mẹ đi xa nhà trở về đều sẽ mang theo quà cho con cái.
Cuồng Phong xách năm khẩu súng tự động trên đầu ngón tay, đem chia cho hai đứa con của mình.
Bên cạnh còn có người phát pháo cối, súng máy hạng nặng, RPG, vũ khí nhiệt áp, súng phóng lựu 40mm.
Có lẽ đây là những món quà khủng nhất trong lịch sử.
Súng không có đạn, đạn bị tháo ra trước rồi.
Người khổng lồ nhỏ đứa nào đứa nấy cũng vui vẻ bắt chước con người đánh nhau, mấy trăm đứa trẻ người khổng lồ hò hét nhốn nháo chơi “đồ hàng”.
Chỉ trong nháy mắt, phía tây vương đình biến thành trận địa pháo cối, còn phía đông mỗi người cầm một khẩu RPG.
Nếu bảo đây là chiến tranh thật sự thì cũng không quá…
Nhưng được bọn trẻ thích nhất chính là họng pháo của xe tăng chủ lực…Có đứa bé nào có thể cưỡng lại được một họng pháo thẳng tắp như thế chứ? Chỉ có điều đám trẻ chưa đủ khỏe để nhắc được thứ nặng như thế, cho nên chỉ có thể ngắm nhìn ước áo.
Đột nhiên có tiếng kéo thoi nạp đạn, ngay sau đó pằng một tiếng, xương bả vai sau lưng Cuồng Phong trúng một phát đạn, viên đạn kẹt luôn trên da hắn.
Cuồng Phong cảm thấy bất đắc dĩ, hắn quay đầu lại:
“Phong!”
(Súng của đứa nào cướp cò đấy?!)
Một đứa bé người khổng lồ sợ hãi:
“Lợi!”
(Ta, ta không ngờ súng lại cướp cò.)
“Phong!”
(Ngươi là con nhà ai?)
Người khổng lồ con trả lời:
“Ta là con của Khà Khà Khà.”
Cuồng Phong quay đi tẩn Khà Khà Khà một trận:
“Đã dặn là phải lấy hết đạn ra trước khi đi cho trẻ con mà?!”
“Quên mất, quên mất, đừng đánh nữa, con ta đang nhìn kìa!”
Cuồng Phong dừng lại, rồi với tay ra sau móc viên đạn kẹt trên da ra.
Cảnh tượng này khiến mí mắt của tất cả nhân loại ở đây cứ giật hoài, cơ thể phải rắn chắc đến mức nào mới có thể làm viên đạn mắc kẹt…
Ở thế giới nhân loại, sự kiện cướp cò như thế có khả năng sẽ thành ra to chuyện, nhưng với người khổng lồ chẳng qua chỉ như đùa giỡn…
Khánh Trần đi ở giữa, cảm thấy mọi sự mọi việc đều vô cùng mới lạ, rất nhiều “chuyện lớn” ở xã hội loài người đến nơi đây đều biến thành chuyện nhỏ.
Nhất sôi nổi đi bên cạnh Khánh Trần:
“Nơi này thú vị thật đấy, Khánh Trần, Khánh Trần, ngươi xem người khổng lồ vừa rồi kia, uầy, hắn dùng bát đá uống nước đấy, ta thấy mình có thể nằm vừa trong bát luôn ấy!”
Chương 2615: Vật Cấm Kỵ Như Kình Đảo
“Khánh Trần, Khánh Trần, ngươi xem người khổng lồ bên kia kìa, lúc hắn cười miệng há to ơi là to, ta nghĩ hắn có thể nuốt trọn ta luôn!”
Khánh Trần cười tủm tỉm đi bên cạnh, kiên nhẫn lắng nghe những lời kinh ngạc tán thán của nàng.
Sau khi Khánh Trần xuất hiện, Nhất không còn nói chuyện với Linh nữa, nàng cứ vây quanh Khánh Trần, không hề quay đầu lại.
Điều này khiến trong lòng Linh ngổn ngang cảm xúc, nhưng không biết vì sao, khi nhìn Khánh Trần đi cạnh Nhất, nàng lại cảm thấy thuận mắt hơn hẳn.
…
“Huyễn!”
Nhị đương gia người khổng lồ hô to.
(Tất cả người khổng lồ thành niên đều lại đây tập hợp!)
Người khổng lồ khác với con người ở chỗ, trong mắt họ mười hai tuổi đã là người trưởng thành.
Ngay từ đầu, con người vừa mới đến nơi này còn nói mười hai tuổi vẫn còn quá nhỏ, tuổi này đều chỉ là con nít.
Sau đó mọi người quay đầu thấy “đứa con nít” còn cao gấp đôi chính mình, lập tức kinh ngạc!
Đứa bé mười hai tuổi kia đứng trước mặt họ như một ngọn tháp sắt…
Lúc này, tất cả người khổng lồ đều dừng đùa giỡn, cả đám tập trung trước vương cung…Tuy gọi là vương cung, nhưng thật ra nói chính xác hơn là tòa nhà bằng đá lớn nhất trong thôn, trông có vẻ rộng rãi hơn bất cứ tòa cung điện nào của loài người mà thôi.
Lúc này, vị nhị đương gia kia giang rộng hai tay:
“Huyễn!”
(Một trăm ba mươi hai năm trước, vị tiên tri đời đầu tiên trước khi lâm chung đã đưa ra lời tiên đoán vĩ đại nhất, hắn nói một ngày nào đó sẽ có một người bạn từ bên kia bờ đại dương đi đến nơi này, chỉ dẫn chúng ta đánh bại vương quốc Roosevelt, tiến vào thời đại mới, bây giờ hắn đã đến.
Dưới sự dẫn dắt của hắn, chúng ta đạt được thắng lợi trước nay chưa từng có, cũng có được một ít người bạn mới.
Các người khổng lồ, chúng ta đã thống nhất ý kiến để hắn trở thành tân vương, như vậy hắn sẽ không bao giờ rời bỏ chúng ta.)
Các người khổng lồ:
“Woa!”
Khánh Trần nghe thấy mà choáng váng…Nói thẳng như vậy sao? Trọng điểm chỉ có một câu cuối cùng thôi đúng không!
Thật ra hắn cũng đã phát hiện, vương của người khổng lồ trước kia, hiện tại chính là nhị đương gia, trông thì rất có phong thái của người lớn tuổi, nhưng thật ra lại cực gian trá.
Người ta nói là thoái vị nhường cho người có tài, thật ra là muốn trói chặt vận mệnh của chính hắn, đông đại lục và người khổng lồ lại với nhau.
Ngay sau đó, lại thấy nhị đương gia lấy ra một cây đao bằng xương, cắt một vết thương trên lòng bàn tay ông, sau đó đi đến trước mặt Khánh Trần, cong lưng, tùy ý để máu tươi nhỏ xuống trên chân Khánh Trần.
Sau đó, ông đưa đao xương cho nhà tiên tri khổng lồ.
Ánh mắt mấy người Hắc Tri Chu đều nghiêm túc, họ đột nhiên ý thức được đây cũng không phải là một nghi thức vô dụng, mà là đang giúp đỡ Khánh Trần thu phục vương đình Hắc Diệp Nguyên này!
Một đám người khổng lồ đều nhỏ máu tươi trong lòng bàn tay của mình xuống, những giọt máu tươi kia thấm vào tảng đá dưới chân Khánh Trần, nhuộm đá thành màu đỏ tím.
Khánh Trần yên lặng nhìn, hắn không hề làm ra vẻ từ chối.
Hắn không phải là người tốt gì, cũng không tin ba cái chuyện vớ vẩn như dùng mị lực nhân cách để thuyết phục người khác, chỉ khi hắn thu phục mảnh đất này, làm các người khổng lồ trở thành thuộc dân của mảnh đất này, hắn mới có thể yên tâm hợp tác với các người khổng lồ.
Nghi thức kéo dài từ giữa trưa đến chiều, mãi đến một giây phút nào đó, Khánh Trần đột nhiên cảm giác dường như bản thân hắn đã hòa làm một với thế giới này, mỗi một ngọn cây ngọn cỏ ở nơi đây, kể cả những người khổng lồ kia đều ở trong lòng hắn.
Hắn thậm chí…nếu hắn muốn, thậm chí còn có thể cảm nhận được trong lòng mấy người khổng lồ kia đang nghĩ cái gì, như có được thiên phú đọc tâm vậy.
Khoan đã.
Đây không phải là trạng thái nên có khí thu nhận một khu cấm kỵ…Thứ hắn đang thu nhận là một vật cấm kỵ.
Vật cấm kỵ như Kình đảo!
Lúc trước, Jinguuji Maki cũng có thể cảm nhận được tất cả mọi thứ dưới đáy biển, có thể nghe được lời kêu gọi của thức thần ở dưới đáy biển, cùng với hơi thở tà ác kia.
Hiện tại, hắn cũng như thế.
Thức thần đáy biển là thuộc dân của Kình đảo, hiện tại các người khổng lồ cũng như thế.
Những cư dân trên Kình đảo cũng đều là thuộc dân.
Chẳng qua, vì Kình đảo đã bị ông chủ Trịnh đưa từ thế giới bên trong ra thế giới bên ngoài, những thuộc dân đó bị quy tắc trói buộc không thể nào rời đi.
Hắc Diệp Nguyên lại khác, nó vẫn luôn ở thế giới bên trong, cho nên thuộc dân có thể rời đi.
Chẳng trách vương của người khổng lồ nói, một khi Khánh Trần thu nhận nơi này, hắn lập tức có thể yêu cầu con cháu đời sau của người khổng lồ nhất định phải quay về nơi này sinh nở, hắn sẽ có thể làm vương của người khổng lồ suốt đời.
Lúc trước Khánh Trần còn đang suy nghĩ, hắn là người thu nhận khu cấm kỵ số 002, nhưng hắn lại không thể ra lệnh cho Thanh Sơn Chuẩn làm chuyện gì.
Nếu hắn chỉ thu nhận một khu cấm kỵ thì vốn không thể nào ước thúc được người khổng lồ.
Chương 2616: Chiếc Thuyền Hình Con Vịt
Hiện tại hắn mới hiểu được, Hắc Diệp Nguyên…là vật cấm kỵ.
Chẳng trách vương quốc Roosevelt không tìm được tung tích của vương đình người khổng lồ, đơn giản là vì nơi này cũng bị sức mạnh vô hình che giấu như Kình đảo.
Lúc này, nhà tiên tri khổng lồ trẻ tuổi hiền hòa nói:
“Đây là ông nội của ta, cũng là là nhà tiên tri đời đầu tiên phân ra vật cấm kỵ.
Ông hi vọng sau khi ông chết đi vẫn có thể che chở cho tộc nhân của mình.
Cả đời ông đều đang làm chuyện này, sau khi chết vẫn cứ đang làm.
Cho nên điều kiện để có thể thu nhận vật cấm kỵ này chính là đạt được sự đồng ý của tất cả người khổng lồ thành niên, thiếu một người cũng không được.”
Đây có lẽ là vật cấm kỵ khó thu nhận nhất trên thế giới này.
Ngay sau đó, Khánh Trần chỉ hơi suy nghĩ, lại thấy bên trong vương đình đột nhiên mọc lên rất nhiều tòa nhà bằng đá, những phòng ốc, gạch ngói mà các người khổng lồ từng xây dựng…cuối cùng cũng không còn bị lọt gió nữa.
Lần đầu tiên Hắc Diệp Nguyên được thu dụng, đến cả nhị đương gia và tiên tri đều phải hoảng sợ trước sự thay đổi này.
Khánh Trần nghiêm túc cảm nhận một chút, diện tích của Hắc Diệp Nguyên còn lớn hơn Kình đảo, thậm chí là gấp bốn năm lần Kình đảo.
Nhưng mà, nơi này cũng không thể tăng tốc độ thực vật lớn lên như Kình đảo.
Khánh Trần nghĩ đến điểm quan trọng nằm ở điểm nào, năng lượng bảo toàn.
Bên dưới Kình đảo có một một cái giếng nước đang liên tục hấp thu nguồn nước biến thành nguồn gốc năng lượng, dùng nó để cung cấp năng lượng mà Kình đảo cần.
Nhưng Hắc Diệp Nguyên lại không có kết cấu và công năng này, thức ăn và động vật của các người khổng lồ đều có lấy được từ bên ngoài.
Công năng lớn nhất của Hắc Diệp Nguyên chính là cung cấp cho các người khổng lồ một nơi ẩn núp, cần phải thông qua một biện pháp đặc biệt mới có thể đi vào.
Khánh Trần hít thở sâu, hiện tại phải bắt đầu lên kế hoạch làm sao để các người khổng lồ dung nhập vào cuộc sống khoa học kỹ thuật.
Đạn pháo, bão gió lốc tự ngắm cầm tay đều có thể nghĩ cách thiết kế ra.
Hắc Tri Chu đứng ở một bên da đầu đã tê rần, loại pháo lựu đạn có đường kính 155, có thể phóng ra xa đến 120 km, con người đều phải dùng xe vận tải mới có thể kéo đi được.
Nhưng…hình như mấy người khổng lồ kia muốn kéo đi cũng không có vấn đề gì.
Lúc này Khánh Trần lập tức cảm thấy có gì đó sai sai.
Hình như suy nghĩ của hắn có chút không đúng.
Hắn đột nhiên nhìn về phía Linh:
“Ừm…Dì, chắc ngươi cũng rất rành về mấy chuyện này nhỉ?”
Đúng rồi, trên đời này còn có chuyên gia vũ khí nào giỏi hơn trí thông minh nhân tạo chứ?
Tham số đạn đạo, tham số của các loại thuốc nổ, tham số hợp kim, chỉ cần có, đối phương thậm chí còn có thể hoàn thành mười nghìn lần thí nghiệm mô phỏng trong đầu chỉ trong tích tắc.
Đối phương chính là người có thể xây dựng nên thế giới siêu đạo.
Đối phương chính là người nghiên cứu ra đại chiêu thần thiết cấp S ở trong thế giới siêu đạo, cũng ứng dụng đến trong hiện thực.
Loại năng lực này, cũng nên cống hiến cho thế giới mới xinh đẹp này!
Chỉ nói riêng Zard, mỗi ngày chỉ có một chiêu Thiên Táng, có phải cũng nên thăng cấp một chút, làm ra phiên bản 2.0 không?
Lại nói Lưu Đức Trụ, có phải năng lực hệ hỏa cũng có cách sử dụng mới không? Mỗi ngày chỉ biết bắn quả cầu lửa, có khác gì kêu Avada kedavra đâu chứ? Còn Ương Ương nữa, năng lực hệ từ trường có phải cũng có thể trở nên càng hung hãn hơn không?
Linh đều có thể giải quyết toàn bộ, nàng hoàn toàn có thể giúp đỡ Bạch Trú, Hội Phụ Huynh, các người khổng lồ bước vào thời đại 2.0.
Trong nhà có một người già như có một kho tàng!
Linh nhìn ánh mắt chờ mong của Khánh Trần, nhíu mày.
Nhưng mà đúng lúc này, Nhất ở bên cạnh nói nhỏ:
“Giúp đỡ hắn được không..”
Linh im lặng một lúc, quay đầu nói với Khánh Trần:
“Được, ta có thể thiết kế giúp ngươi.”
Trên biển Cấm, đang có một người trẻ tuổi đang trôi dạt.
Hắn ngồi trên một con thuyền hình con vịt, hai chân đạp liên tục.
Không sai, chính là cái loại thuyền hình vịt con mà công viên thường cung cấp cho khách du lịch chơi.
Nhưng mà thuyền vịt này lại có chút không giống bình thường, cũng không thấy người thanh niên này đạp quá nhanh, nhưng nó lại cực nhanh mà theo gió vượt sóng.
Tốc độ quá nhanh, cho nên nước biển như bị một thanh đao lớn chẻ ra làm hai, cắt thành hai bên sóng biển cuồn cuộn.
“Khung cảnh đẹp thật.”
Người thanh niên cảm thán, lại thấy hải âu phe phẩy cánh trên bầu trời, biển trời hợp lại thành một, làm người ta cảm giác vô cùng bao la hùng vĩ.
Cũng vào giây phút người thanh niên thả lỏng tinh thần, lại thấy bên dưới thuyền vịt không ngờ lại lộ ra một bóng đen khổng lồ.
Bóng đen kia nổi lên mặt nước, khổng lồ đến vô biên vô hạn.
Thuyền vịt còn ở bên trên bóng đen, nhỏ bé như một hạt mè bên trên trái bí đao.
Chương 2617: Giấu Tài
Ngay sau đó, lại thấy một xúc tua cực lớn từ dưới đáy biển trồi lên, muốn kéo thuyền vịt xuống đáy biển làm bảo tàng của nó, nhưng mà xúc tua của nó còn chưa kịp cuốn đến thuyền vịt thì đã thấy người thanh niên kia nhảy bật ra!
Ầm, thuyền vịt điên cuồng gia tăng tốc độ như vừa mới cắn thuốc, thoát khỏi khu vực nguy hiểm.
Tốc độ kia nhanh đến kinh người, như bay lên giữa mặt biển vậy.
Xúc tua to lớn vỗ lên mặt biển, cuốn lên gợn sóng và lốc xoáy kinh người, nhưng chờ đến khi nó lại muốn đi tìm bóng dáng của cái thuyền vịt kia thì đối phương đã chạy ra xa vài km.
Thuyền vịt vẫn cứ hữu kinh vô hiểm mà đi suốt một chặng đường, cuối cùng cũng đi đến ven biển của Tây đại lục.
Trên mặt người thanh niên lộ ra ý cười:
“Cuối cùng cũng đến rồi.
Hắn đạp thật mạnh bàn đạp, lên bờ!
Người thanh niên giấu thuyền vịt trong một đống lá dừa, chậm rãi đi về phía đất liền, vị trí mà hắn đổ bộ cực kỳ gần với vị trí Khánh Trần từng đổ bộ lúc trước.
Không đợi hắn đi quá xa, lại thấy mấy con tàu bay tuần tra nhanh chóng hạ thấp tốc độ bay đến.
Trên tàu bay vang lên giọng nói:
“Nằm xuống, ôm đầu, không được phản kháng nữa!”
Người thanh niên nói thầm:
“Ta có phản kháng đâu.”
Hắn thành thật nằm sấp xuống ôm đầu.
Trên tàu bay, có nhân viên chiến đấu theo dây thừng hạ xuống đất, dùng đầu gối chặn cổ hắn, tròng còng tay lên tay hắn:
“Ngươi là ai?”
Bởi vì Joker thành công xâm lấn nơi này, hiện giò Phong Bạo Thành đã phong tỏa chặt chẽ toàn bộ bờ biển, mỗi ngày đều sẽ có hơn năm trăm máy bay không người lái, hai mươi bốn con tàu bay tuần tra trên không, để tránh có người thuộc Đông đại lục nhập cư trái phép đến.
Người thanh niên vừa khéo đâm đầu vào họng súng, hắn thở dài nói:
“Hơi bị xui rồi nha, người khác đều lẻn vào an toàn, sao đến lượt ta lại thất bại chứ?”
Lúc này, người thanh niên phun cát đất trong miệng ra, cũng không tức giận mà cười dùng tiếng Anh nói:
“Ta không biết ai là người quản lý ở nơi này, nhưng có thể thông báo giúp ta, ta tên Tông Thừa, là một khôi lỗi sư ở Đông đại lục, hắn sẽ có hứng thú với ta.”
“Bởi vì, chúng ta có một lợi ích chung.”
…
Trong mấy trăm năm lịch sử, khôi lỗi sư vẫn luôn trong trạng thái giấu tài, thậm chí không có ai biết hắn còn sống.
Mãi đến dạo gần đây hắn mới một lần nữa bắt đầu xuất hiện trên sân khấu quyền lực, vừa ra tay chính là một đống chiêu trò.
Người muốn ám sát Khánh Trần ở nhà cũ của Khánh Chuẩn chính là hắn.
Đi vào tâm cảnh đạo tràng, báo tin tức kỵ sĩ sinh tử quan cho Jindai cũng là hắn.
Người phá hư thiết bị đoạt xá ở núi Bạch Quả cũng là hắn.
Lúc này, người đạp thuyền đạp vịt đi đến Tây đại lục, tìm kiếm sự hợp tác của vương thất vẫn là hắn.
Hắn dường như đều có con rối ở Khánh Thị, Kashima, Jindai, Trần thị, Lý thị, mấy chục nghìn xúc tua thấm vào các trung tâm quyền lực liên bang ở Đông đại lục.
Nhưng mà, trước khi hắn hoạt động mạnh thì không ai phát hiện ra.
Người này đột nhiên xuất hiện ở thời gian mà hắn cho rằng là thích hợp.
Nếu một năm trước, hắn nói với vương thất Roosevelt rằng hắn là khôi lỗi sư, đối phương chắc chắn sẽ ngơ ngác không hiểu ra sao
Nhưng hiện tại lại khác, hắn đã giúp Jindai, vương thất Roosevelt cũng biết hắn đã giúp Jindai, hơn nữa trong tay còn giữ rất nhiều bí mật.
Hình như lần đi vào tâm cảnh đạo tràng đưa tin tình báo cũng là một phần trong kế hoạch của hắn, đó là nước cờ đầu tiên trong việc hợp tác giữa hắn và vương thất Roosevelt.
Lúc này, sau khi nhân viên chiến đấu Phong Bạo Thành bắt được hắn, lập tức giam giữ hắn trong một phòng đơn riêng lập, ngoài cửa có bốn chiến sĩ gen canh giữ.
Quan chỉ huy trên tàu bay báo cáo việc này cho Công tước Phong Bạo xong, cũng không tiếp tục quay về Phong Bạo Thành, mà là bay thẳng đến trung tâm vương thành.
Trong phòng đơn, Tông Thừa nằm trên giường, nhàn nhã ngâm nga điệu hát dân gian, không hề hoảng loạn chút nào.
Một người có được mấy vạn cơ hội tử vong, đúng là chẳng có lý do gì để hoảng loạn.
Hắn nói với chiến sĩ gen ở bên ngoài:
“Nè, có thể cho ta một cặp kính giả thuyết không, là cái loại có thể đi vào thế giới Siêu đạo đó, ta nghe nói có rất nhiều người chơi, cảm giác cũng rất thú vị.”
Chiến sĩ gen ở bên ngoài nhìn nhau, người này ngay ngày đầu tiên vào Tây đại lục vậy mà đã biết được sự tồn tại của thế giới Siêu đạo, lại còn nghe nói có người của Đông đại lục đang chơi?
Họ buồn bực, sao tên này lại biết được? Hơn nữa, có chút tự giác của tù nhân nào không vậy?
Nhưng mấy chuyện liên quan đến phạm nhân này không phải chuyện họ có thể quyết định, cho nên các chiến sĩ gen cũng không để ý đến hắn.
Tông Thừa cười nói:
“Không bằng các ngươi báo cáo với cấp trên thử xem, cứ nói ta muốn chơi thử.”
Chương 2618: Không Thành Vấn Đề
Mười mấy phút sau, một chiến sĩ gen mở cửa phòng ra, sắc mặt phức tạp mà đưa cho hắn một bộ mắt kính giả thuyết.
Khi bọn hắn báo cáo yêu cầu của phạm nhân cho Công tước Phong Bạo, không ngờ công tước lại trả lời là:
“Cứ để hắn chơi.”
Đãi ngộ cực kỳ đặc biệt.
Tàu bay bay suốt mười hai giờ, cuối cùng cũng bay đến một khu vực trong căn cứ quân sự bên ngoài trung tâm vương thành, đầu tiên, binh lính trong căn cứ kiểm tra toàn diện tàu bay, sau khi xác nhận không có mang theo vật phẩm nguy hiểm thì mới tiếp tục bay vào trung tâm vương thành…bay thẳng vào trong cung.
Quốc vương vẫn chưa ra mặt, mà Công tước Phong Bạo đã chờ ở nơi này từ lâu.
Cửa tàu bay mở ra, lại thấy Tông Thừa bị dây trói chặt hai tay, đứng ở cửa khoang.
Công tước Phong Bạo không đến gần hắn, chỉ đứng cách hắn hai mươi mét, bình tĩnh hỏi:
“Ngươi có thể cho ta thứ gì?”
Tông Thừa cười nói:
“Công tước Phong Bạo…Ta đã thấy tin tức của ngươi.
Ta có thể cho ngươi tên họ, sinh nhật của 12329 thành viên Hội Phụ Huynh, nếu mọi người hợp tác vui vẻ, ta thậm chí có thể cho ngươi tên họ, sinh nhật của hai thành viên Bạch Trú, đương nhiên không chỉ như thế, còn có tên họ, sinh nhật, một số mẫu tóc và mẫu máu của các nhân vật quan trọng bên trong Trần Thị, Lý Thị, Khánh Thị.
Ngươi cũng biết, tuy rằng họ không quá cẩn thận, nhưng dựa vào hệ thống tình báo cơ sở của Linh, các ngươi muốn lấy mấy thứ này cũng rất vất vả.”
Công tước Phong Bạo có cơ thể to lớn hơi kinh ngạc.
Sở dĩ các cao thủ ở Tây đại lục không dùng tên thật của mình, không nói cho người khác biết ngày sinh đó là bởi vì đời đời kiếp đều bị Người Xem Mệnh, tài quyết giả, tổ chức Thần Đồ chế tài.
Rất nhiều cao thủ tán tu đến cả lúc tắm rửa cũng đều phải trải một lớp lưới lọc trong nhà vệ sinh, để tránh cho tóc rơi vào cống thoát nước bị người khác lấy được…Toàn bộ Tây đại lục đều ở trong trạng thái đầy áp lực như thế này, cho nên mọi người đều cực kỳ cẩn thận.
Nhưng Đông đại lục lại khác, cũng không có ai chỉ biết được cái tên là có thể nguyền rủa người, loại năng lực này đều chỉ có trong truyền thuyết, tác dụng của tóc nhiều nhất cũng chỉ là dùng để xét nghiệm ADN, không cần phải cẩn thận như thế.
Cũng rất dễ lấy được.
Nếu là tên, cũng có thể tùy ý thấy được trên bản tin.
Về phần sinh nhật, có một vài người ăn sinh nhật cũng sẽ đăng lên mạng xã hội, cho dù là đại nhân vật nào đó cũng có thể ngẫu nhiên biết được họ sẽ tổ chức tiệc sinh nhật ở nơi nào.
Còn tóc, cái này tương đối phức tạp hơn một chút, nhưng chỉ cần muốn thì cũng không khó.
Giao mấy thông tin và tóc này cho tài quyết giả, họ thậm chí có thể giết hàng chục nghìn người trong vòng một tháng sau khi đến Đông đại lục.
Phạm vi nguyền rủa của Công tước Phong Bạo là 1200km, đây đã coi như là khoảng cách cực rộng lớn.
Có rất ít người có thể cách 1200km là có thể giết người như hắn.
Nếu không phải số lượng tài quyết giả có hạn, năng lực có hạn, họ thậm chí có thể giết chết tất cả những người Tông Thừa cung cấp thông tin trong vòng một ngày…Thời gian nguyền rủa có hiệu lực là hai mươi tư giờ.
Cho nên, sau khi Tông Thừa hiểu biết được năng lực của Công tước Phong Bạo, lập tức đưa tặng một món quà lớn, mà đây cũng chỉ mới là lễ gặp mặt.
Lúc trước, khi Công tước Phong Bạo nghe nói người này muốn chơi thế giới Siêu Đạo thì đã loáng thoáng cảm nhận được người này là người thuộc tuyến nào, có khả năng đã rất gần với Joker.
Nếu không sao có thể nói ra những lời kia được?
Công tước Phong Bạo lập tức nghiêm túc:
“Ngươi muốn cái gì? Vì sao muốn giúp Tây đại lục?”
Tông Thừa cười nói:
“Ta không muốn nhiều đâu, giao Joker cho ta là được…hoặc là bất cứ kỵ sĩ nào cũng được.”
Công tước Phong Bạo không thể nào đoán được những lời đối phương nói là thật hay là giả.
Đôi bên như đang chơi một trò chơi giả đối, đôi bên đều lựa chọn điều kiện có lợi cho chính mình nhất, sau đó lại đưa ra một số tin tức để tung quả mù.
Họ cũng đều biết hai bên hợp tác đều không có ý tốt gì, nhưng đều chọn cách hiểu ngầm mà không nói ra.
Công tước Phong Bạo cười:
“Không thành vấn đề.”
“Vậy thành giao ha?”
Tông Thừa chỉ vào đầu tóc bản thân nói:
“Hiện tại ta có thể lập tức viết ra tin tức của một phần thành viên trong Hội Phụ Huynh, đều nằm trong đầu ta.”
Công tước Phong Bạo gật đầu, nói với Người Xem Mệnh ở bên cạnh nói:
“Đưa hắn đến ngục giam bí mật đi, để hắn ngồi trong đó viết.”
Tông Thừa không để bụng, dường như đã sớm biết được con rối này chắc chắn sẽ trở thành phạm nhân.
Chiến sĩ gen trên tàu bay dẫn Tông Thừa vào ngục giam bí mật, nhưng mà họ vừa mới nhốt Tông Thừa vào, Người Xem Mệnh đã đi theo họ ở xa xa không ngờ lại đột nhiên bùng nổ giết người.
Chỉ thấy hắn lấy từ trong tay áo ra bốn con dao ngắn, vung lên trên không, bốn dao ngắn lập tức đâm vào tim của bốn chiến sĩ gen.
Chương 2619: Khu Vực Có Bom
Người Xem Mệnh đi ra ngoài:
“Đừng chạm vào xác của họ, kéo ra ngoài đốt đi.
Nhớ kỹ, không cho phép bất cứ ai đến gần phòng của người này, ăn cơm, lấy đồ vật cũng nhất định phải để người máy tới làm, đừng cho hắn có cơ hội tiếp tục tìm hiểu Tây đại lục.”
Cửa nhà giam là dùng pha lê ngăn cách, kết cấu chủ thể là vách tường bằng hợp kim sáng ngời, trên đầu còn tỏa ra ánh sáng trắng tràn ngập cảm giác khoa học kỹ thuật.
Tông Thừa cách nhà giam hỏi:
“Đang lo lắng con rối của ta phát triển trong vương quốc Roosevelt sao? Vậy các ngươi con phải giết không ít người đó.”
“Không cần phải nhắc nhở.”
Cùng lúc đó, một người máy chiến tranh đi vào tàu bày, lại thấy nó ấn xuống nút đóng cửa hạm, lại khởi động hệ thống khí mật trong tàu bay.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của các binh lính trong tàu bay, lại thấy trước ngực nó phun ra một luồng khói độc màu trắng.
…
Sương khói hỗn hợp độc tố thần kinh lơ lửng trong khoang thuyền, chỉ gần năm phút đã giết chết tất cả mọi người ở bên trong!
Đây vẫn chưa phải là kết thúc, các binh lính trong căn cứ quân sự phụ trách kiểm tra con tàu bay này lúc trước, tất cả cũng đều bị bắn chết!
Các xử quyết liên tiếp này cũng đủ để nhìn ra Công tước Phong Bạo kiêng kỵ khôi lỗi sư đến mức nào.
Bởi vì Tây đại lục cũng từng xuất hiện một vị khôi lỗi sư khủng bố, nếu không phải Người Xem Mệnh có năng lực đoán trước, chỉ sợ hiện tại vương quốc này đã không phải của gia tộc Roosevelt.
Trong ngục giam bí mật, trên mặt Tông Thừa lộ ra nụ cười quỷ dị.
Trò chơi mới bắt đầu rồi.
Trở về đếm ngược 12:00:00.
Trong rừng cấm kỵ, một binh lính đang trải địa lôi cảm ứng sinh vật, nhiệm vụ hôm nay của hắn là trải xong 230 mét lôi khu.
Lúc này, trong rừng rậm có một con nai con tung tăng đến gần.
Binh lính theo bản năng nói:
“Đừng đến đây! Đây là khu vực có bom!”
Nhưng mà ngay sau đó hắn lại ý thức được con vật kia hoàn toàn không nghe hiểu được hắn đang nói gì, hơn nữa tham số điều tiết cảm ứng sinh vật là cố ý nhắm vào người khổng lồ, một con nai cũng không thể nào kích hoạt được nó.
Lại thấy con nai kia đâm thẳng về phía binh lính.
Binh lính sửng sốt, hắn tháo súng tự động ở sau lưng ra, đập vào trán nai con, vừa chính xác lại vừa có hiệu suất cao.
“Đúng là đồ ăn tự dâng lên đến miệng.”
Thổ binh dở khóc dở cười.
Nhưng mà ngay sau đó lại thấy cơ thể nai con đột nhiên thẩm thấu ra một chất lỏng màu bạc.
Thổ binh có hơi tò mò đi qua, thử dùng nòng súng khẩy chất lỏng kia, nhưng nòng súng vừa mới tiếp xúc đến chất lỏng màu bạc, thứ kia như sống lại, bò theo thân súng bám lên người hắn.
Chất lỏng màu bạc thẩm thấu vào làn da hắn…
Vài giây sau, lại thấy binh lính vặn vẹo cổ:
“Cuối cùng lại được làm người rồi, hì hì.”
Mấy ngày nay Trung Vũ ăn cỏ đến sắp nôn, nhưng hắn vẫn không tìm được cơ hội thích hợp để điều khiển binh lính hành động một mình.
Trung Vũ cũng không vội vàng trở về, mà là dựa theo ký ức của binh lính mà trải xong toàn bộ địa lôi, lúc này mới lảo đảo lắc lư ngâm nga bài hát quay trở về.
Hắn quay về trong căn cứ quân sự tắm rửa, ăn một bữa no nê, lúc này mới đi vào ký túc xá của chính mình.
Mắt kính giả thuyết ở trên giường hấp dẫn lực chú ý của Trung Vũ, hắn vội vàng đeo lên…lần trước hắn biến thành con nai, chính là vi phối hợp hành động với Bạch Nhân Chi Quang.
Hiện tại hắn đã giúp đỡ một việc lớn, đối phương chắc chắn sẽ rất biết ơn hắn.
Hơn nữa, chắc là đối phương cũng đã biết được thực lực của chính mình rồi nhỉ? Đến cả pháo đài không trung cũng không thể giết chết hắn!
Đi vào thế giới Siêu Đạo, còn chưa tìm dược Bạch Nhân Chi Quang, hắn đã nghe được người qua đường trò chuyện:
“Tộc người khổng lồ tấn công thành Bạch Ngân, họ giết chết Bạch Ngân Công Tước rồi.”
“Không chỉ như thế, còn có Nhị vương tử của vương thất, toàn bộ hắc kỵ sĩ đoàn, ba đoàn dã chiến sư…”
Sau khi Trung Vũ nghe xong, mặt lập tức dại ra.
Hắn đã ngăn cách với đời lâu lắm rồi sao…Không đúng, hiện tại chỉ mới qua mấy ngày, sao Bạch Nhân Chi Quang lại làm ra được nhiều chuyện như thế? Vào thời khắc mà chính hắn còn đang đắc ý vì không bị giết chết, không ngờ đối phương lại đã giết chết một tên bán thần?!
Lần đầu tiên trong đời, Trung Vũ cảm thấy xấu hổ vì chính mình!
Không ngờ hắn lại xuất hiện ý tưởng cảm thấy xấu hổ khi không sánh bằng!
Hắn rất không cam lòng, nhưng hắn lại biết rõ, đây là chuyện hắn không bao giờ làm được!
“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?”
Trung Vũ sốt ruột:
“Có phải ta cũng nên đi giết một tên bán thần, sau đó mới có thể tiếp tục so sánh với hắn không? Nếu không, hắn nói ta không có tư cách hợp tác với hắn thì phải làm sao đây?”
Nhưng mà đúng vào lúc này, đột nhiên có người nói:
“Đúng rồi, ta nghe hầu tước mà ta phục vụ nói việc này là do Bạch Nhân Chi Quang làm, cái tên Bạch Nhân Chi Quang kia chính là Joker của Đông đại lục, tên hình như là Khánh Trần, các ngươi có nghe nói đến kiếm tiên đánh xuyên qua pháo đài không trung sao, hắn cũng thuộc Đông đại lục, hình như tên là Hà Kim Thu.”
Chương 2620: Lễ Tang
Lần này, Trung Vũ hoàn toàn dại ra.
Khánh Trần, Hà Kim Thu…
Trung Vũ nhớ lại quá trình hắn trò chuyện với Bạch Nhân Chi Quang.
“Hiện tại ngươi có tư cách để hợp tác cùng ta.”
“Chờ ta lập quốc, ngươi sẽ làm công tước.”
Phải biết rằng, hắn không hề biến gương mặt, đối phương không thể nào nhận ra được.
Cho nên Khánh Trần cố ý kích thích hắn, cố ý bày ra dáng vẻ cao quý, chính là vì để hắn làm việc giúp.
Hơn nữa, hắn còn giúp thật, vì thế mà hắn suýt chút nữa bị pháo đài không trung bắn chết!
Chính hắn! Vậy mà! Lại giúp Khánh Trần! Không thể nào chấp nhận nổi!
Trung Vũ vốn đang ở trạng thái tinh thần không ổn định, bây giờ lại càng thêm hỗn loạn bực tức!
Ngay giây phút biết được mọi chuyện, hắn lập tức có cảm giác như Khánh Trần đứng trước mặt hắn, sau đó cười khẽ:
“Hì hì.”
Ghê tởm muốn chết, tại sao trên đời này lại có một người ghê tởm như vậy chứ?!
Nhưng mà chuyện làm Trung Vũ không thể nào chấp nhận nổi chính là những chuyện mà Khánh Trần làm hiện tại hắn thật sự không làm được, ít nhất hắn không thể nào giết được một tên bán thần, cũng không có khả năng xử lý một thế lực một thế lực trong vương quốc Roosevelt.
Lúc trước hắn giết một tên hầu tước đã bị người ta đuổi giết suốt hai đêm liền.
“Nếu không làm công tước cũng được nhỉ?”
Trung Vũ lầm bầm lầu bầu, nhưng vẻ mặt hắn đột nhiên trở nên tức giận:
“Đánh rắm! Nghĩ cách giết chết hắn thì được rồi!”
Đếm ngược quay về không, lần này Trung Vũ vẫn không quay về.
Hắn phải ở lại thế giới bên trong vĩnh viễn.
Đếm ngược 168:00:00.
Đêm khuya, Khánh Trần từ từ đứng dậy.
Những vết thương sâu đến thấy xương trên người hắn đến bây giờ vẫn chưa khỏi hẳn.
Lần này căn cứ huấn luyện vẫn cứ quạnh quẽ như cũ.
Hắn ra khỏi cửa, trong phòng khách, Alice còn đang uống cà phê, dùng laptop lướt web, nàng ngẩng đầu nhìn Khánh Trần:
“Sắc mặt ngươi rất tệ.”
Khánh Trần cười cười:
“Không có gì, ta phải rời đi vài ngày, phiền ngươi chuyển lời cho huấn luyện viên Sores, hắn có thể nghỉ ngơi bốn ngày.”
“Ngươi định đi đâu?”
Alice hỏi.
Khánh Trần suy nghĩ:
“Đi lên một hòn đảo nhỏ do cá voi biến thành, tham dự một buổi tang lễ.”
“Xin lỗi, là lễ tang của bạn ngươi sao?”
Alice hỏi.
“Ừ.”
Khánh Trần cười gật đầu:
“Chúng ta đã quen biết nhau rất lâu, nhưng thật ra chỉ mới trở thành bạn trong khoảng mấy ngày gần đây thôi.”
“Vì sao chứ?”
“Bởi vì trước kia ta hiểu lầm hắn rất nhiều.”
Alice tò mò hỏi:
“Hắn là một người như thế nào?”
Khánh Trần suy nghĩ một lúc lâu, cười trả lời nói:
“Hắn là một người chơi kiếm rất giỏi.”
Lúc này, bên ngoài căn cứ huấn luyện vang lên tiếng động cơ ô tô, Khánh Trần đi ra ngoài, Alice cũng đi theo.
Lại thấy hơi mười chiếc xe hơi đen dừng trước cửa, có người mở cửa hàng ghế sau cho Khánh Trần, Khánh Trần ngồi xuống.
Đoàn xe đến cũng nhanh, đi cũng nhanh.
Đoàn xe này…rõ ràng là vẫn luôn chờ đợi ở dưới chân núi, chỉ vì bảo vệ Khánh Trần.
Alice đứng trên đỉnh núi Alps rét lạnh, ôm tay trước ngực, lẳng lặng nhìn đoàn xe chạy vào trong bóng đêm, như chạy vào trong biển sâu.
…
Trong phi trường sân bay quốc tế Courchevel.
Đây là nơi đỗ của máy bay tư nhân đắt nhất thế giới, Boeing 757.
Chiếc máy bay như thế này, cho dù là nhân viên hậu cần hay là nhân viên đội bay thấy cũng đều không nhịn được mà nhìn một lúc lâu…Đây là vật tượng trưng cho thân phận và địa vị.
Dưới tình huống bình thường, trên chiếc máy bay như thế này đều sẽ vẽ tên công ty, hoặc là dòng họ của gia tộc, dùng để biểu hiện tài lực hùng hậu của bản thân.
Nhưng mà chiếc máy bay này lại không có gì cả, chỉ có số hiệu của nó mà thôi.
Cực kỳ thần bí.
Chiếc Boeing 5 đã dừng ở sân bay nửa tháng, chỉ tính riêng phí hạ cánh, tiền lương của nhân viên mỗi ngày chỉ sợ cũng phải hơn bảy vạn.
Một ngày cũng đã gần bằng tiền lương một năm của rất nhiều người.
Rất nhiều máy bay tư nhân của các đại lão hạng hai đều là hình thức ủy trị, sẽ có công ty chuyên nghiệp vận hành kinh doanh giúp họ, bằng không họ bỏ mấy nghìn vạn một năm để nuôi nó cũng rất đau lòng.
Nhưng chủ nhân của chiếc máy bay tư nhân này hình như không để ý mấy thứ này.
Máy bay có một cơ trưởng, một phó cơ trưởng, bốn tiếp viên hàng không, một đầu bếp, một nhân viên an ninh.
Nhưng nhân viên an ninh cũng không phải đảm bảo an toàn cho máy bay, mà là phụ trách giám sát nhân viên đội bay…Lúc này, nhân viên công tác của máy bay tư nhân đang thấp thỏm chờ đợi.
Nhân viên đội bay này đều là người làm nghề lâu năm, mỗi một vị trí đều được tuyển chọn qua nhiều vòng, tiếp viên hàng không phải giỏi giang, phải xinh đẹp đoan trang, phải giữ được cân nặng, cơ trưởng yêu cầu thời gian điều khiển máy bay phải trên 12000 giờ.
Nhưng họ vẫn cứ căng thẳng.
Bởi vì không ai nói cho họ biết phải đợi ai, cũng không cho phép hỏi.
Hơn nữa, tất cả nhân viên trong đội bay đều ký hiệp nghị bảo mật, họ cần phải giấu tất cả những gì họ hiểu biết, hơn nữa…phải sống cuộc sống che giấu danh tính trong mười năm.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









