1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 264 : Nhập Vai Nhanh Đấy (c2631-c2640)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 264 : Nhập Vai Nhanh Đấy (c2631-c2640)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2631: Nhập Vai Nhanh Đấy

Nhị đương gia:

“Thua thì đừng kiếm cớ.”

La Vạn Nhai:

“…”

Nói thật, đoán chừng Người Phán Quyết không ngờ được họ ếm lời nguyền hòng giết chết năm nghìn người đến mức rát cổ họng, trên thực tế khi vào đến Hắc Diệp Nguyên lại có hiệu quả như thế…

Nếu họ biết được mọi chuyện thành ra thế này thì có lẽ đã chửi om sòm trong cứ điểm trên không rồi!

Hiện tại, trong vương đình người khổng lồ, đâu đâu cũng thấy thành viên Hội Phụ Huynh gặp xui xẻo.

Có người cầm chai bia muốn dựng ngược tu một hơi, kết quả vừa xoay cái chai được vài vòng đã sặc, phun thẳng lên bạn nhậu ngồi đối diện như suối phun.

Có người ăn thịt nướng dắt răng.

Có người bị người khổng lồ uống quá chén ôm đến mức suýt ngạt thở.

Còn có người bị chim ỉa một bãi lên người.

Đại yêu Khánh Kỵ xấu xa đi thu thập ảnh dìm, làm hoài không biết mệt.

Nhện Đen bỗng phát hiện, Khánh Trần đã rời khỏi tiệc liên hoan bên lửa trại từ bao giờ, nàng ngoảnh lại lém tìm kiếm thì thấy Khánh Trần đang ngồi khoanh chân trên đỉnh hoàng cung nơi cao, lúc nào cũng dõi mắt nhìn bên dưới, dường như đang quan sát xem có gì khác thường không.

Nhưng đột nhiên Khánh Trần nhảy xuống, lao nhanh như chớp đến bên cạnh một người nào đó, lúc thành viên của Hội Phụ Huynh ấy lảo đảo ngã xuống, trùng hợp có một tảng đá nhô lên sau đầu, nếu đập trúng thì hậu quả vô cùng nghiêm trọng.

Khánh Trần kéo thành viên này, sau đó trở lại đỉnh hoàng cung, một lần nữa quan sát từng chi tiết.

Nhện Đen đi lên đỉnh, đứng sau lưng hắn và hỏi:

“Ông chủ, ngươi lúc nào cũng như thế à?”

“Thế nào cơ?”

“Khi người khác đang vui say thì ngươi giữ tỉnh táo tuyệt đối, một mình gánh vác hết thảy mọi việc.”

Nhện Đen nói.

Khánh Trần mỉm cười:

“Ta là Phụ Huynh của họ, đấy là điều nên làm.”

Nhện Đen hỏi:

“Tức là nếu ta gặp phải nguy hiểm thì ngươi cũng sẽ làm thế?”

Khánh Trần nhớ lại những công lao Nhện Đen lập được trong khoảng thời gian này:

“Phải, yên tâm đi.”

Nhện Đen nói:

“Được Hắc Diệp Nguyên bảo hộ mà vẫn xuất hiện lời nguyền sinh tử, chứng tỏ có người lấy được tóc hoặc máu của hắn.

Nội ứng đang ở rất gần ngươi.”

“Ừ.”

Nhện Đen:

“Ta cũng muốn giúp ngươi trù ếm những Người Phán Quyết đó, nhưng một mặt là trong tổ chức Người Phán Quyết có vài lão già thực lực mạnh hơn ta, ta không nguyền rủa họ được.

Mặt khác là mọi người đều chưa bao giờ để lộ tên thật với nhau, ví dụ biệt hiệu của ta là Nhện Đen, những người khác cũng có biệt hiệu của mình.

Kỳ thực Người Phán Quyết là bảy truyền thừa gia tộc có tiếng của Phong Bạo Thành, họ dùng phép thuật hắc ám, cho nên rất chú ý.”

“Ừ.”

“Bây giờ không thể để họ uống rượu nữa, dễ xảy ra chuyện.”

Nhện Đen nói.

“Không sao, ta đang theo dõi rồi.”

Khánh Trần cười nói.

“Vì sao lại cho phép họ uống rượu?”

Nhện Đen tò mò:

“Ta hỏi thế chỉ đơn giản là hiếu kỳ thôi.

Ta cảm thấy bây giờ hẳn đã bước vào giai đoạn chiến tranh, mà thời chiến thì không thể uống rượu.”

Khánh Trần lắc đầu:

“Chiến tranh thật sự vẫn chưa bắt đầu, ta chỉ mong trước khi thời kỳ hắc ám ấy đến, mọi người có thể sống thật vui vẻ.

Ngươi biết không, khi còn nhỏ ta thảm lắm, mỗi lần ta nghĩ đến sau này mình kết hôn sinh con thì đều hy vọng tuổi thơ của con mình có thể nô đùa thỏa thích.

Ta hy vọng trước khi trưởng thành nó vui chơi không ngần ngại, trải nghiệm cuộc đời khác biệt, bởi vì…Sau khi lớn lên sẽ chẳng còn dễ dàng đạt được hạnh phúc, khi đó cần những điều tốt đẹp chữa lành tất thảy.”

Chiến tranh cũng thế.

Khi đối mặt với nguy cơ, nhiều người sẽ trông chờ vào may mắn: Có thể chung sống hòa bình không? Có thể không có người chết không? Có cách giải quyết tốt hơn không? Mọi người có thể nhân nhượng nhau không?

Ca ca Khánh Chuẩn.

Ông chủ Hà của Cửu Châu.

Tiểu Lục của Hội Phụ Huynh.

Đám người Điển Phục thành viên Côn Luân hy sinh ở thành phố số 10.

Cả những người đã chết ở căn cứ A02.

Những người đó lần lượt nhắc nhở Khánh Trần, thế giới mà hắn phải đối mặt tàn khốc đến mức nào.

Chiến tranh không phải mời khách ăn cơm, chiến tranh là đổ máu và hy sinh, là những con người bảo vệ tổ ấm dùng máu thịt xây lên bức tường thành vững chãi sau lưng mình.

Trong chiến tranh, người do dự và mềm yếu chắc chắn sẽ thua.

Vì thế Khánh Trần càng biết thời kỳ chiến tranh ngày sau sẽ gian khổ cỡ nào, thì hắn lại càng hy vọng mọi người có thể vui sướng thêm một lát.

Đến lúc đó, tất cả những gì trong khoảng thời gian hạnh phúc đều sẽ biến thành kẹo ngọt trong tháng ngày đau khổ, thành tia hy vọng giữa tương lai tăm tối.

Nhện Đen thở dài…

“Trước kia đại lục phía Đông chưa từng đề phòng phép thuật hắc ám, nên giờ mới tạo cơ hội cho công tước Phong Bạo…Hiện tại được Hắc Diệp Nguyên bảo vệ, nhưng chúng ta không thể trốn trong Hắc Diệp Nguyên cả đời được đúng không.”

Khánh Trần mỉm cười:

“Ngươi nhập vai nhanh đấy, lo lắng cho bọn ta à?”


Chương 2632: Mạng Lưới Tình Báo Hoàn Thiện

“Ta đã là thành viên của Hội Phụ Huynh rồi, hôm qua vừa mới thành Người Nhà của Nhà Vàng.”

“Nhưng ngươi không ủng hộ Hội Phụ Huynh, ngươi vẫn tỏ ra lạnh nhạt với họ.”

Nhện Đen nói nghiêm túc:

“Nhưng ta tán thành ngươi, vậy là đủ rồi.”

“Hiểu rồi.”

Khánh Trần gật đầu:

“Ngày mai mọi người tỉnh dậy thì ta sẽ bắt đầu giải quyết chuyện này, hắn muốn chơi trò này với ta thì ta chơi với hắn luôn.

Hắn còn cất giấu át chủ bài ta không biết, nhưng trong tay ta cũng có lá bài tẩy hắn không rành, ta sẽ cho hắn một món quà bất ngờ, để sự cố gắng mấy trăm năm qua của hắn biến thành công cốc.”

Trời sáng, lửa trại tắt, chỉ để lại một đống muội than màu trắng, thỉnh thoảng vẫn còn khói trắng bốc lên.

Mọi người lồm cồm bò dậy, cười bạn bè làm trò còn bò đến đau cả đầu.

Lúc này, Khánh Trần nhìn họ, lớn tiếng nói:

“Cuộc vui cuối cùng đã qua, ta muốn hỏi các ngươi, đã sẵn sàng chiến đấu chưa?”

Mọi người dần yên tĩnh lại, người nào người nấy cũng nhìn về phía Khánh Trần với ánh mắt nghiêm túc.

Khánh Trần lại hỏi:

“Ta hỏi các ngươi, đã sẵn sàng sống mái với kẻ địch chưa?”

“Sẵn sàng rồi!”

“Đi thôi, chúng ta trở lại đại lục phía Đông giải quyết những mối họa ngầm kia.”

Khánh Trần nói.

Sau đó, Khánh Kỵ mở ám ảnh chi môn, Trần Chước Cừ và những người khác cũng mở mật thược chi môn.

Khánh Trần đi trước, đằng sau cánh cửa là thành phố số 10, đại bản doanh của Hội Phụ Huynh.

Ngay khi hắn bước vào, hệ thống phòng ngự bão kim loại ở thành phố số 10 và 5 thành phố của Khánh thị ở Tây Nam đồng loạt được bật lên, từ hôm nay trở đi những nơi này chỉ được phép đi vào, không được ra.

Rồi nhị đương gia cũng dẫn theo tộc người khổng lồ chui vào mật thược chi môn.

Khánh Trần nhìn La Vạn Nhai…

“Sau khi phong tỏa thì điều tra toàn thành phố, lấy 631 người khổng lồ có tâm linh cảm ứng làm trung tâm, thiết lập 631 điểm kiểm tra, trong vòng 3 ngày phải sàng lọc thành phố số 10 hết một lượt cho ta!”

Người Xem Mệnh là khắc tinh của Khôi Lỗi Sư?

Không, là người khổng lồ mới đúng.

Khánh Trần kiên quyết thu dụng Hắc Diệp Nguyên là vì thế, đây là món quà hắn chuẩn bị cho Tông Thừa.

Trở lại thành phố số 10, Khánh Trần thậm chí có cảm giác bầu mỗi một chút không khí mình hô hấp ở đây đều thân thiết lạ thường…Không khí ở đại lục phía Tây cũng không ngọt bằng nơi này.

Nhện Đen đi theo hắn bước ra từ ám ảnh chi môn, đây là lần đầu tiên nàng thoát ra khỏi bóng ma của vương quốc Roosevelt, bỗng có cảm giác tự do, như thình lình thoát ly gia đình dồn nén ngột ngạt, đến với thế giới tự do.

Nàng nhỏ giọng:

“Ta có thể đi dạo ngắm nhìn xung quanh không?”

“Muốn nhìn cái gì?”

Khánh Trần tò mò.

Nhện Đen nói thẳng:

“Muốn nhìn xem thành phố do ngươi quản lý dân chúng có được an cư lạc nghiệp không, chỉ khi nhìn thấy vẻ tươi cười của người dân ta mới có thể đánh giá ngươi rốt cuộc là người như thế nào.”

Đột nhiên Khánh Trần hỏi ngược lại:

“Thật ra ngươi còn có rất nhiều tai mắt ở Phong Bạo Thành đúng không, ngươi còn nắm giữ một mạng lưới tình báo hoàn thiện, ngươi muốn lựa chọn một chủ nhân thích hợp cho nó? Vậy thì đi xem đi, ngươi sẽ có được câu trả lời mà ngươi muốn.”

Nhện Đen đội mũ lên che giấu mái tóc vàng của mình, sau đó xoay người đi vào thành phố.

Vương đình Hắc Diệp Nguyên dần dần trống trải, sau khi được Khánh Trần đồng ý, tất cả người khổng lồ đều muốn đến đại lục phía Đông tham quan…Họ chưa đến thành phố nhân loại bao giờ đâu.

Không, có người khổng lồ vào thành phố của con người rồi, chẳng qua họ bị vương quốc Roosevelt bắt đi.

Hiện tại, Hội Phụ Huynh và người khổng lồ rời đi, kể từ đó những Người Phán Quyết trên tàu Phong Bạo không thể nguyền rủa thành công nữa.

Họ hài lòng đặt ma dược xuống, lau mồ hôi.

Mấy người họ bận rộn từ chạng vạng ngày hôm qua đến tận sáng nay, không ngủ không nghỉ suốt 13 tiếng đồng hồ, giành giật từng giây sử dụng phép thuật hắc ám, trung bình mỗi người nguyền rủa thành công 46 người, gần như đạt đến cực hạn của họ.

Trong phòng tối, ma dược đắt tiền được đưa vào hết chuyến này đến chuyến khác, sau đó hóa thành tro dưới sự phù phép của họ.

Nhưng hết thảy đều đáng giá.

Công tước Phong Bạo bước vào phòng, hắn nhìn nhóm Người Phán Quyết:

“Thế nào rồi?”

Một Người Phán Quyết lớn tuổi cười nói:

“Công tước đại nhân, may mắn không làm nhục mệnh, bọn ta nguyền rủa thành công tổng cộng 4701 người, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì giờ này họ đã chết cả rồi.”

Công tước Phong Bạo gật đầu tỏ vẻ hài lòng:

“Tốt lắm, hiện nay chúng ta đã khiến Hội Phụ Huynh tổn thất nghiêm trọng, gần như giết hơn nửa thành viên tinh nhuệ của họ, chắc hẳn đã làm giảm nhuệ khí của Joker, khiến hắn hiểu trên đời này không phải hắn cứ thích làm gì thì làm là được.

Các ngươi đi ăn đi, nhà ăn đã chuẩn bị những món mỹ vị, nghỉ ngơi cho khỏe, đến khi tỉnh dậy chúng ta cũng đến trung tâm Vương thành rồi.

Tiếp theo các ngươi sẽ được đích thân quốc vương khen thưởng.”

Ý cười hiện lên trên mặt công tước Phong Bạo, chuyện này thuận lợi hơn những gì hắn nghĩ.


Chương 2633: Điều Tông Thừa Muốn Thấy

Khôi Lỗi Sư khó giết đến mức nào?

Khôi lỗi của hắn trà trộn trong đám đông, muôn người muôn mặt, hơn nữa mỗi người đều dùng thân phận của mình, hành động hợp lý, sống như một người bình thường.

Trên mặt khôi lỗi không dán nhãn hiệu nói rõ “ta là khôi lỗi”, ngươi tra tấn bức cung thì khôi lỗi cũng có thể bất khuất không thừa nhận.

Ngươi đâu thể đứng trước mặt tất cả mọi người mà hô:

“Ai là khôi lỗi thì tự đứng ra!”

Khánh Trần không ngu đến mức ấy.

Người Xem Mệnh có thể nhìn thấy mảnh vỡ số phận của chủ nhân khôi lỗi, nhưng người khác thì không làm được.

Lúc trước Khánh Trần định dùng phương pháp tàn nhẫn nhất, cực đoan nhất, tức là phương pháp Linh từng dùng để khống chế toàn bộ nhân loại trong trận quyết chiến năm xưa.

Rót người máy nano vào nguồn nước để mọi người trên toàn thế giới uống, rồi Nhất khống chế người máy nano.

Sau khi người máy nano kết nối với tế bào thần kinh của từng người, Nhất sẽ nhanh chóng xác định rốt cuộc ai là khôi lỗi, ai là người bình thường thông qua suy nghĩ của họ.

Như thế chắc chắn sẽ tìm được một nửa khôi lỗi.

Giết xong số khôi lỗi ấy thì Nhất ngừng khống chế, người máy nano sẽ từ từ bị đào thải ra ngoài cơ thể theo sự trao đổi chất, không để lại bất kỳ di chứng nào.

Lần trước Khánh Trần đến ngục giam của thành phố số 5 là để trao đổi với Lý Thần Đàn về việc này, cuối cùng được đối phương cho phép.

Đây cũng là việc mà Tiểu Thất dẫn dắt đội ngũ đang làm, hiện nay thành phố số 10 đã hoàn toàn tự chủ sản xuất người máy nano với sự giúp đỡ Khánh thị, tạm thời chưa thả vào nguồn nước.

Nhưng Khánh Trần bỗng nghĩ, thật ra cách Linh khống chế toàn bộ nhân loại được ghi lại trong sách giáo khoa lịch sử của các tập đoàn, rất nhiều người biết chuyện này.

Vậy Tông Thừa có biết không? Chắc chắn hắn biết.

Vậy khi sử dụng người máy nano đã là cách duy nhất hiện nay để đại lục phía Đông giết Khôi Lỗi Sư.

Tông Thừa cố ý khiêu khích mình, chọc giận mình liệu có phải là muốn ép mình phải dùng cách này, sau đó hoàn thành kế hoạch của chính hắn?

Có lẽ…Đây mới là điều Tông Thừa muốn nhìn thấy.

Nhưng Tông Thừa không hiểu người khổng lồ, hắn không hề hay biết gì về người khổng lồ của đại lục phía Tây, đại lục phía Đông, có lẽ hắn không thể nào ngờ được trên đời lại có một tộc đàn bẩm sinh có thể áp chế được mình!

Ngay cả Khánh Trần cũng không đoán trước được!

Tuy rằng trước kia hắn biết Đinh Đông có thiên phú tâm linh cảm ứng, nhưng một mình Đinh Đông thì kiểm tra sàng lọc đến bao giờ?

Bây giờ thì khác rồi, 631 người khổng lồ, chỉ cần năng suất cao thì ba ngày là có thể kiểm tra hết một thành phố.

Vào lúc này, phố xá ở thành phố số 10 dần trở nên nhộn nhịp.

Người khổng lồ lần lượt bước ra từ mật thược chi môn và lên phố.

Họ tò mò quan sát thành phố của con người, cảm thấy mọi thứ đều vô cùng mới mẻ.

Khi người khổng lồ đi lại trên đường phố, người dân của thành phố số 10 hoảng sợ hét toáng lên rồi chạy trốn, những người khổng lồ bôi những vệt thuốc màu xanh đen lên người kia nhìn kiểu gì cũng thấy đáng sợ.

Vài người khổng lồ nghe thấy tiếng la hét thì xấu hổ lùi về sau ngay lập tức, họ không muốn làm ai sợ cả…

Nhưng ngay sau đó người dân thấy được thành viên của Hội Phụ Huynh đứng bên cạnh người khổng lồ, Tiểu Ngũ mỉm cười giải thích với mọi người:

“Bà con yên tâm, những người khổng lồ này sẽ không làm hại các ngươi, đây là những người bạn mà Phụ Huynh mời đến giúp đỡ từ đại lục phía Tây.”

Có sự đảm bảo của Hội Phụ Huynh, dân chúng tức khắc yên tâm, mọi người từ từ lại gần, quan sát người khổng lồ với vẻ tò mò.

Thậm chí có một đứa trẻ còn chủ động sán lại vỗ bắp chân của người khổng lồ, làm cha mẹ của thằng bé sợ mất mật.

Người khổng lồ nở nụ cười chất phác, dường như con người ở đây không có sẵn ác ý với họ giống như ở đại lục phía Tây.

Rốt cuộc sự tàn ác và hung bạo của người khổng lồ bị vương quốc Roosevelt ghi vào trong sách giáo khoa.

Khánh Trần nói:

“Mọi người bắt tay vào làm việc trước đã, khi nào chúng ta kiểm tra và sàng lọc thành phố số 10 một lượt rồi bàn tiếp.

Đương nhiên, trước khi giải quyết việc này thì chúng ta cần chuẩn bị, lão La, triệu tập tất cả nhân tài trong thành phố của chúng ta lại! Lĩnh vực quản lý hành chính, máy vi tính, bảo họ đến trung tâm hành chính tập hợp.”

Tin tức người khổng lồ đến thành phố lan truyền nhanh chóng, nhưng cả thành phố đột ngột mất mạng, tạm thời toàn bộ trạm cơ sở thông tin và tháp thông tin đều bị vô hiệu hóa, chỉ còn mạng cục bộ sử dụng được.

Đây là việc đầu tiên Khánh Trần làm.

Việc thứ hai, Khánh Trần đặc biệt chia lại khu vực hành chính của Thành phố số 10, hắn đã cách bổ nhiệm lại và miễn nhiệm quản lý hành chính của từng quận, sau đó hắn thay đổi mô hình gồm quận 1 đến quận 9 trước đây bằng cách chia lại thành sáu quận: quận Lão Thành, quận Lạc Long, quận Tây Công, quận Giản Tây, quận Triền Hà và quận Mạnh Tân.


Chương 2634: Hành Động Nghiêm Ngặt

Thực tình thì mấy cái tên này cũng không có hàm nghĩa gì cả, tất cả đơn thuần chỉ là sự lười biếng của Khánh Trần mà thôi.

Thậm chí hắn còn dùng tên Lạc Thành để lúc nghe có cảm giác thân thuộc hơn một chút.

Sau khi Thành phố số 10 được xây dựng lại, quy ước về đánh số khu vực vẫn được duy trì.

Nhưng vấn đề ở đây là do quán tính của suy nghĩ, người dân ở ba quận trên sẽ luôn coi thường người dân của sáu quận dưới.

Khánh Trần cảm thấy rằng điều này không nên xảy ra.

Con người thực sự có thể có ba, sáu hoặc chín cấp, nhưng không nên chia họ thành ba, sáu và chín cấp ngay từ khi họ mới sinh ra.

Cư dân đô thị cảm thấy khá là hiếu kỳ về việc phân chia khu vực đô thị, nhưng cho đến thời điểm này, họ vẫn không biết lần này Hội Phụ Huynh định làm gì.

Ba tiếng sau, Khánh Trần công bố việc thứ ba mà họ dự định triển khai: mã cư trú khẩn cấp.

Chỉ có hai loại mã cư trú, một là kim mã sẽ lấp lánh trong điện thoại di động, và một là hồng mã.

Những người đã qua kiểm tra thần giao cách cảm là kim mã, những người chưa được kiểm tra thần giao cách cảm là hồng mã.

Các thành viên của Hội Phụ Huynh bắt đầu đi qua các con phố và yêu cầu mọi người tải xuống ứng dụng mã cư dân, họ liên tục nhấn mạnh rằng đây là vì chiến tranh, vì vậy mọi người nhất định không được xem nhẹ nó.

Tất cả đều không biết thần giao cách cảm là gì, cũng không biết kim mã dùng để làm gì, nhưng khi họ nghe nói sau khi tham gia kiểm tra có thể nhận được kim mã với hiệu ứng động lấp lánh tỏa sáng, một số người thậm chí còn nóng lòng muốn chủ động tham gia kiểm tra.

Đó là kim mã cơ mà!

Sau này, trong mã cư dân có nhắc nhở rằng sau khi lấy được kim mã, cư dân có thể nhận được một bao gạo lớn và một thùng dầu lạc miễn phí.

Giờ thì tất cả cư dân đều động lòng rồi!

Vì là chiến tranh nên nếu Khánh thị muốn thắng trận này phải dùng nhân lực, vật lực và tài lực để đương đầu với cuộc chiến.

So với cuộc chiến sắp tới, chút gạo và dầu này có là gì? Giả sử một bao gạo năm kí ở Liên bang có giá 38 tệ, Khánh thị có khoảng sáu mươi triệu cư dân ở cả sáu quận, mỗi người một bao gạo sẽ vị chi 2.28 tỷ.

Để giết đc mội con rối với mức giá này có đáng không? Quá đáng giá ấy chứ!

Trước đây, năm kí gạo loại lớn là 230 tệ, vì liên doanh tăng giá nên phí bảo hiểm gạo rất nghiêm trọng, vì liên doanh hy vọng rằng người dân ở ba quận phía dưới sẽ hạn chế việc ăn uống thanh đạm, thay vào đó là tiêu thụ với tỷ suất lợi nhuận cao hơn, sản xuất nhanh hơn. quy trình và chi phí thấp hơn.

Bây giờ, sau khi Khánh Trần lãnh đạo Khánh thị, anh bắt đầu làm cho mọi thứ trở lại bình thường, anh cảm thấy tập đoàn này không cần phải kiếm triệt để từng đồng tiền trong thành phố nữa.

Hớn nữa, 38 tệ vẫn là giá mua của cư dân, trên thực tế, ở cơ sở sản xuất của Khánh thị, chi phí sản xuất cơ giới hóa thậm chí còn thấp hơn.

Đồng thời, bộ quy tắc cư trú cũng đưa ra chính sách mới: chỉ có kim mã mới có thể tự do đi lại, mua sắm, tiếp tục sản xuất và làm việc, tnhwnnx ai không có kim mã thì không được phép ra khỏi cửa.

Sự khác biệt trong tình hình trên thế giới vẫn đang tồn tại, nếu mặc kệ con rối tiếp tục nhởn nhơ sống thì e rằng họ sẽ phải đối mặt với sự tuyệt chủng.

Đáng sợ hơn, tất cả mọi người có thể bị Tông Thừa hại chết.

Vì vậy, Khánh Trần rất coi trọng vấn đề này.

Hành động lần này cũng rất nghiêm ngặt.

Việc thứ tư, các thành viên của Hội Phụ Huynh là những người đầu tiên được kiểm tra thần giao cách cảm.

Những thành viên của Hội Phụ Huynh sau khi được trải qua bài kiểm tra ngoại cảm sẽ được phân cứ sáu người thành một tổ để đi trấn giữ các tòa nhà trong thành phố.

Sau đó mỗi tổ gồm mười hai người sẽ canh trừng một con phố.

Chỉ những người có kim mã mới có thể tùy ý di chuyển theo ý muốn, còn hồng mã nhất định sẽ bị chặn tại chỗ.

Những gì Khánh Trần muốn làm không phải là hạn chế hoạt động của người dân, mà là hạn chế điều ngược lại.

Con rối khác với virus.

Việc hắn cần làm là tìm ra tất cả con rối của đối phương trong vòng ba ngày.

Việc thứ năm, Hội Phụ Huynh thành lập một đội tuần tra do Tiểu Thất chỉ huy để kiểm tra xem có trường hợp nào bị các thành viên của Hội Phụ Huynh trừ gạo ở mỗi khu phố hay không hoặc có trường hợp nào các ttành viên của Hội Phụ Huynh lợi dụng kim mã hoặc hồng mã làm điều xấu hay không.

Một khi phát hiện có trường hợp vi phạm pháp luật, hình thức kỷ luật sẽ được giao ngay cho cơ quan tư pháp Thành phố số 10.

Bắt đầu hành động.

631 điểm sàng lọc đã được thiết lập tại Thành phố số 10.

Chỉ cần cư dân bước ra khỏi nhà của họ sẽ được thành viên của Hội Phụ Huynh hướng dẫn đi chen qua giữa hai người khổng lồ.

Một khi người khổng lồ cảm nhận được con rối, họ sẽ ngay lập tức chỉ ra và các thành viên Hội Phụ Huynh gần đó sẽ bắt giữ tên đó ngay lập tức.


Chương 2635: Cuốn Sách Của Quỷ Thần

Tuy nhiên, đúng lúc này, một người khổng lồ chỉ tay về phía người phụ nữ đi ngang qua mình:

“Xé!”

Các thành viên trong Hội Phụ Huynh đều tỏ ra bối rối, chẳng lẽ thứ này là bản thể của Tông Thừa nên cần phải xé xác ngay tại chỗ?

Như vậy thì có vẻ hơi dã man.

Khải Sát phiên dịch cho họ:

“Người này không phải con rối nhưng là gián điệp từ nơi khác phái đến và có ý đồ xấu.”

Các thành viên trong Hội Phụ Huynh đều sững sờ! Không ngờ trên đời vẫn còn chuyện tốt như vậy! ?

Tiểu Tứ cười hớn hở nhìn người phụ nữ trung niên:

“Có mọc thêm ba cái chấn cũng không thoát nổi đâu! Bắt bà ta cho ta!”

Các ư dân cũng ngơ ngẩn ra rồi, họ ngơ ngác nhìn người khổng lồ.

Thì ra người khổng lồ có thể nhìn thấu bí mật của họ ư?

Trời ơi tin được không?!

Ngay sau đó, gã khổng lồ chỉ vào một người đàn ông trung niên vừa đi tới trớc mặt hắn:

“Xé!”

Khải Sát dịch:

“Hắn ta là một kẻ sát nhân, hắn đã giết rất nhiều người! Trong tầng hầm của ngôi nhà hắn ta lúc này vẫn đang giam giữ ba cô gái ở độ sâu năm mét dưới lòng đất, họ thật đáng thương.”

Vừa nói dứt lời, nước mắt gã khổng lồ trào ra.

Thậm chí hắn ta còn có thể thấy cảnh kẻ biến thái này giết người này và dáng vẻ van xin của các cô gái.

Khi tội ác bị lột trần, vẻ mặt của người đàn ông trung niên lập tức thay đổi:

“Mọi người đừng nghe hắn nói xàm!”

Tiểu Tứ và những người khác cũng thay đổi thái độ rồi nghiêm nghị nói:

“Giữ hắn ở yên đó! Chết tiệt! Mau đi tìm nhà hắn!”

Sau bốn mươi phút, câu chuyện về Hội Phụ Huynh giải cứu ba cô gái thoát khỏi tầng hầm trong ngôi nhà của tên sát nhân biến thái bắt đầu lan truyền trên mạng địa phương của thành phố.

“Ta có một cuốn sách của quỷ thần.”

Nhiều người đã tận mắt chứng kiến Tiểu Tứ cùng những người cộng sự áp giải tên biến thái vào nhà.

Một lúc sau, ba cô gái gầy gò, run rẩy trong cơn hoảng loạn được Tiểu Tứ và đồng đội che mặt rồi đưa lên xe.

Đây chính là bằng chứng thép!

Tiểu Tứ vốn là muốn thẳng tay giết chết tên cặn bã ấy ngay tại chỗ.

Thời buổi chiến tranh lúc bấy giờ, một tên cặn bã dù có bị giết cũng không ai nói gì.

Nhưng Tiểu Thất đã kịp thời ngăn cản: Dù chúng ta là những người phi phàm nhưng Phụ Huynh vẫn cần đến pháp chế, thần giao cách cảm của những người khổng lồ chỉ là tạm thời, chỉ có trật tự và hệ thống mới có thể tồn tại lâu dài.

Nghe hắn nói vậy, Tiểu Tứ mới buông tay bỏ cuộc.

Trong khoảng một tiếng, những con rối còn chưa tìm được mấy mống thì lũ tội phạm và gián điệp đã tìm ra một đám trước.

Thành phố số 10 đã phá được 22 vụ án cũ trong một ngày.

Có những tên còn thực hiện những vụ giết người hàng loạt ở Thành phố số 7 xa xôi rồi đến đây để bỏ trốn, hắn ta hiện nay đang lên kế hoạch để bắt đầu một kế hoạch giết người mới.

Kết quả là kế hoạch chưa kịp bắt đầu đã đổ bể hết.

Việc phát hiện ra hàng loạt các vụ án mạng đã giúp những cư dân không còn nghi ngờ gì về con mắt của người khổng lồ, bởi mỗi vụ án mạng đều là minh chứng rõ ràng nhất!

Cùng lúc đó, có người đang nấp sau rèm cửa trong khu nhà ở lặng lẽ nhìn người khổng lồ dưới lầu với vẻ mặt ảm đạm.

Thần giao cách cảm của gã khổng lồ giống như một cái sàng mịn, dùng để lọc bỏ những tạp chất trong toàn bộ Thành phố số 10.

Có ba loại kỳ thủ.

Loại kỳ thủ thứ nhất không biết tính đường đi nước bước, họ không biết quan sát cục diện cả ván cờ mà chỉ chăm chú vào một góc nhất định.

Loại này không đáng để để tâm.

Loại kỳ thủ thứ hai biết cách tính nước cờ, tuy có thể nhìn nhìn ra thế cục nhưng lại không nắm rõ chi tiết, không có đủ tài trí để điều khiển cục diện.

Loại này mới chỉ dừng ở mức dễ đối phó.

Loại kỳ thủ thứ ba nắm trong tay chính trực, kì dị và cả sơ hở của đối phương.

Hắn có thể nắm rõ toàn bộ thế trận ngay từ nước đi đầu tiên.

Ngay từ khoảnh khắc hắn hạ nước cờ của mình xuống, hắn biết ngay bản thân mình muốn thắng và biết rất rõ phải làm thế nào.

Loại này chính là đỉnh cao của hai loại còn lại.

Tông Thừa chính là loại thứ ba, hay nói cách khác, hắn đã thành công trong việc chuyển đổi từ loại thứ nhất sang loại thứ ba.

Khi mới chui ra khỏi lòng đất, hắn là loại kỳ thủ đầu tiên.

Hắn đã làm không biết bao nhiêu chuyện ngu xuấn, để lại không biết bao nhiêu nguy hiểm tiềm ẩn.

Thời điểm đó, hắn vẫn chưa có ai dẫn đường chỉ lối, hắn ngây ngô như một tờ giấy trắng mới chui ra khỏi lòng đất.

Hắn không biết thế nào là đối nhân xử thế, cũng chẳng hiểu thao túng lòng người.

Sau đó hắn dùng thân phận”Liễu Nguyệt”và bị chơi một vố thật đau.

Hắn tưởng rằng nếu đã nắm trong tay cả một đội quân thì có thể cạnh tranh với các tập đoàn tư bản, nhưng mọi thứ nào có dễ dàng như vậy.

Vì vậy, Tông Thừa đã sử dụng hàng trăm năm kinh nghiệm mà hắn dần dần tích lũy để rồi cuối cùng tự biến mình thành loại kỳ thủ thứ ba.


Chương 2636: Mắt Ta Hơi Lé

Đôi khi hắn cảm thấy thế giới hơi bất công, một số người trong Khánh thị chỉ cần dùng mười mấy năm hoặc thậm chí là vài năm để học thuật Tung Hoành Phách Hạp trong khi hắn phải dùng đến vài thế kỷ mới học xong.

Nhưng sau đó hắn đã lựa chọn chấp nhận, lựa chọn cần mẫn học hỏi.

Nhưng hôm nay hắn đột nhiên phát hiện, hóa ra trên đời này còn có một loại kỳ thủ nữa.

Nước cờ của họ hoàn toàn nằm ngoài bàn cờ.

Trong số các biến do Tông Thừa tính toán, hắn ta chưa bao giờ xem xét tới sự tồn tại kỳ diệu của người khổng lồ, thậm chí hắn ta còn không biết rằng ở Tây Lục Địa có nhiều người khổng lồ như vậy, hắn tính thế quái nào được? Trong khoảng mười năm trở lại đây, người ngồi bên kia bàn cờ với hắn chính là lão già Khánh Tầm trên núi Bạch Quả.

Đối thủ quả thật rất gian xảo, một khi đã giật dây là giật cả rễ, làm hao tổn biết bao nhiêu công lực của hắn, dù vậy nhưng cũng không ảnh hưởng đến cơ xương khớp già nua này.

Gốc rễ của hắn đã rất ổn định, những thủ đoạn thông thường không thể giết nổi hắn nữa rồi.

Giờ đây, đối thủ của hắn đổi thành Khánh Trần.

Hắn ta bắt đầu gây cản trở Khánh Trần, buộc Khánh Trần phải đánh cược một lần.

Nhưng giờ đây, lũ người khổng lồ bất ngờ xuất hiện ở Thành phố số 10.

Một cách thần kỳ nào đó, hắn ta đã lần lượt phát hiện ra những con rối mà mình cài sẵn trong Hội Phụ Huynh.

Cứ như thể hắn đang ngồi trong công viên chơi cờ với một ông già, và lúc này hắn đang hào hứng hết mình với chiến thắng trong tầm tay.

Đột nhiên một bàn chân khổng lồ đi giày cỡ 120 xuất hiện bên cạnh rồi đá thẳng vào mặt hắn, nha muốn hất tung nhưng con rối mà hắn đã âm thầm cài vào thế trận rồi cười nói:

“Bất ngờ chưa kìa, vị kỳ thủ mới vào này chơi kì quá nha!”

Ở Thành phố số 10 lúc này, các thành viên trong Hội Phụ Huynh đang cố gắng duy trì trật tự:

“Mọi người cứ xếp hàng rồi lần lượt đi qua từng người khổng lồ một.

Chú kia! Sao ánh mắt chú lại né tránh cái gì đấy? Có phải chú đã làm việc gì trái với lương tâm không?”

Mọi người đồ dồn sự chú ý về phía ông chú vừa rồi, ông ta vội vàng giải thích:

“Ta có né tránh cái gì đâu.

Mắt ta nó hơi lé thôi.”

Việc bắt phạm nhân đào tẩu của người khổng lồ đã trở nên nổi tiếng trong toàn thành phố.

Để người dân hiểu vai trò của những người khổng lồ, Tiểu Thất thậm chí còn dùng một chiếc xe tải chở một số tù nhân đã phạm phải những tội cực kì hung ác diễu hành qua các đường phố để cho người dân thị chúng.

Để tất cả người dân đều biết chúng đã phạm phải tội ác tày đình gì và chúng đã bị bắt như thế nào.

Đây là những tên tội phạm với những tội ác tương đối ghê tởm, ngài ra còn có vô số những tên phạm mấy tội vặt vãnh nữa.

Ví dụ, khi một số kẻ móc túi đi ngang qua những người khổng lồ và bị họ soi ra, những người khổng lồ còn có thể tìm ra nơi cất giấu đồ ăn trộm và cách bán đồ ăn cắp thông qua thần giao cách cảm.

Trong một ngày, hàng chục ổ móc túi bị phá và hàng ngàn đồ ăn cắp bị thu giữ.

Hội Phụ Huynh còn thành lập một văn phòng giữ đồ bị thất lạc để những người đã bị mất đồ có thể đến đây tìm lại tài sản.

Có một tiểu thương mới đến Thành phố số 10 làm ăn nhưng bị mất trộm đồ, khi đến Văn phòng thất lạc và lấy lại được hàng hóa thông qua kiêm tra, hắn ta xúc động đến mức suýt quỳ lạy Tiểu Tứ.

Nhờ vậy mà các cư dân trong thành phố không còn chống đối với việc bị sàng lọc kiểm tra nữa rồi.

Chỉ là có một số người thầm than trong lòng, tự hỏi không biết ăn cắp rồi liệu có bị người khổng lồ phát hiện không.

Chỉ vỏn vẹn một ngày, hơn một nửa cư dân toàn thành phố đều dần dần được sàng lọc hết.

Đến chiều ngày thứ hai, điểm sàng lọc đã bớt đông đúc hơn.

Việc quản lý hộ khẩu trên địa bàn Thành phố số 10 được tiến hành vô cùng chặt chẽ, mỗi người một hộ khẩu, không thể nào làm chui.

Vì vậy, đến chiều ngày hôm sau, danh sách những người vẫn còn hồng mã được đưa ra là hơn mười nghìn người.

Những người này vẫn đang ở nhà, không rõ lí do vì sao nhưng họ không muốn ra ngoài tham gia sàng lọc.

Ở thành phố tập trung nhiều thành viên của Hội Phụ Huynh nhất này, đặc biệt vào khoảng thời gian mà niềm tin của công chúng với Hội Phụ Huynh là cực kỳ lớn thì một số trường hợp từ chối sàng lọc chính là vấn đề mà trước mắt hội cần giải quyết.

Tiểu Ngũ nói với Khánh Trần trong phòng họp:

“Hội trưởng, địa chỉ của những người này rất dễ tìm.

Ta sẽ đưa người xông vào bắt chúng.”

Khánh Trần lắc đầu:

“Không được, làm vậy có thể sẽ gây tổn thương đến những người vô tội.”

Tiểu Ngũ nói:

“Không biết tên đứng sau những con rối này làm thế nào để lây lan chú thuật.

Nếu không sớm diệt trừ đám con rối này, rất có thể hắn sẽ lây lan ra những người khác, lúc đó tình hình sẽ rất phức tạp.”


Chương 2637: Thứ Quan Trọng Nhất Với Hội Phụ Huynh

Khánh Trần trả lời:

“Tuy rằng ta cũng rất cảnh giác vấn đề này, nhưng mọi người cũng không cần quá căng thẳng.

Mọi người hãy thử suy nghĩ về chuyện này, nếu chủ nhân con rối này chỉ cần động vào người khác thì họ cũng sẽ trở thành những con rối ngay.

Vậy thì bây giờ cả thế giới này hẳn nđều biến thành những con rối của hắn rồi đúng chứ?”

Khánh Trần tiếp tục suy luận của mình:

“Vì vậy, chắc chắn phải có những hạn chế nhất định trong việc tạo ra con rối mới.

Ta có một vài phỏng đoán.

Thứ nhất là việc chế tạo con rối phải do chính tay hắn làm, vì vậy hắn sẽ phải tự mình làm từng con một.

Thứ hai là có thể có giới hạn về số lượng con rối mà hắn ta sở hữu.

Vì vậy, miễn là những con rối trước đó vẫn còn sống thì hắn không thể tạo thêm những con rối mới.”

Nếu không thì hắn cần gì phải ở đây đấu đá với bọn họ, chi bằng hắn tự mình khống chế cả nhân loại chẳng phải sẽ tốt hơn sao?

Khoảng thời gian vài trăm năm hẳn phải đủ cho hắn thao túng toàn bộ loài người rồi nhỉ?

Hắn nhìn Hắc Tri Chu rồi hỏi:

“Bên phía Tây Lục Địa có chút kinh nghiệm ứng phó nào không?”

“Không…”

Hắc Tri Chu lắc đầu:

“Tây Lục Địa chỉ cho rằng phương pháp truyền dạy của hắn ta quá kỳ quái.

Vì thế nhất định phải cẩn trọng cảnh giác, nhưng sau đó cũng không tổng kết ra bất cứ quy luật nào.”

Khánh Trần gật đầu:

“Vậy nên đến thời điểm này rồi thì chúng ta không cần gấp nữa.”

Lần này, ngay cả La Vạn Nhai cũng không thể chịu đựng thêm được nữa:

“Sếp à, bây giờ đang trong thời kì chiến tranh, chúng ta không thể so chuyện này với lúc thời bình được.

Trong số hơn mười nghìn người không tham gia cuộc sàng lọc, rất có khả năng trong đó là tội phạm, con rối và gián điệp từ các tổ chức khác nhau, vì vậy chúng ta không cần thiết phải lịch sự với họ.”

Khánh Trần liếc hắn ta:

“Lão La à, ngươi biết thứ quan trọng nhất với Hội Phụ Huynh là gì không?”

La Vạn Nhai thoáng sửng sốt, Tiểu Ngũ chen lời nói trước:

“Là sức mạnh khủng khiếp của chúng ta lúc này.”

Hắn nhìn La Vạn Nhai, nhưng sau khi Khánh Trần dứt lời, La Vạn Nhai thở dài:

“Thứ quan trọng nhất của Hội Phụ Huynh không phải là thực lực mà dân tâm.”

Khánh Trần mỉm cười nói:

“Ái chà! Lão La có tiến bộ ha! Xem ra công sức gần đây ngươi bỏ ra để đọc sách không hề uổng phí.

Tiểu Ngũ! Sau khi mọi chuyện kết thúc, mỗi ngày ngươi phải đọc một quyển sách, sau đó gửi cho ta nội dung của những cuốn sách ngươi đã đọc nhé.”

Tiểu Ngũ :

“Trời má!”

Khánh Trần nói tiếp:

“Các ngươi cho rằng ta rất khách khí với kẻ thù à?”

La Vạn Nhai và những người khác tròn mắt nhìn nhau, vị hội trưởng này đối xử với kẻ thù khách khí chỗ nào? Tàn bạo thì có!

Khánh Trần mỉm cười nói tiếp:

“Tất nhiên ta biết hầu hết trong số hơn mười nghìn người kia có thể có vấn đề.

Nếu là trước đây, ta sẽ truy lùng bằng được và giết nếu họ thật sự có vấn đề.

Nhưng bây giờ thì khác.

Nếu ta cưỡng chế đột nhập vào nhà là đồng nghĩa với việc tước đoạt quyền lợi chính trị của cư dân.

Rồi họ sẽ nghĩ gì về chúng ta? Uy tín của Hội Phụ Huynh sẽ đi về đâu?”

“Đúng vậy, quả thực là năng lực của người khổng lồ rất thần kì, tất cả mọi người đều công nhận điều đó và những việc mà Hội Phụ Huynh đang làm đều đã làm rất tốt.

Nhưng nếu chúng ta sử dụng vũ lực để cưỡng chế xâm nhập vào nhà người dân mà không có bằng chứng, chắc chắn sẽ có người gây ồn ào.

Mọi người hãy nhớ rằng, chúng ta phải bảo vệ những quy tắc do chính chúng ta đã đề ra và đặc biệt phải cực kỳ cảnh giác trước khi sử dụng đến bạo lực.”

Kẻ xâm lược có thể vẫn đang nhởn nhơ đâu đó.

Nhưng một khi đã quyết tâm bảo vệ thì điều đó cũng đồng nghĩa với việc phải gánh vác thêm những xiềng xích vô hình.

Khánh Trần tin rằng đó điều là cần thiết để Hội Phụ Huynh có thể tiến xa hơn.

Trong mắt nhiều người, ‘Không cầm quần chúng một châm một đường’ là một loại kỷ luật, nhưng theo quan điểm của Khánh Trần, đó là một loại trí tuệ có nền tảng quần chúng vững chắc.

Tiểu Ngũ gãi gãi đầu:

“Vậy thì mặc kệ họ hả?”

“Tất nhiên là không rồi.”

Khánh Trần cười:

“Yên tâm đi, có bao giờ ta nhân từ với địch đâu.”

Sau đó, các thành viên của Hội Phụ Huynh cùng với người khổng lồ đến từng nhà trong dánh sách hơn mười nghìn người ấy để thực hiện chiến dịch sàng lọc tại nhà!

Những người khổng lồ đi vào cầu thang thoát hiểm không chút phàn nàn.

Sau khi cùng mọi người chạy đông chạy tây khắp nơi, giờ đây có khoảng một phần mười số người khổng lồ là thành viên của Hội Phụ Huynh.

Đây cũng là trách nhiệm trong bổn phận của họ.

Cốc..cốc..cốc..

Tiếng gõ cửa vang lên:

“Có ai ở nhà không?”

Một ông lão tới mở cửa, sững sờ hỏi:

“Ai đấy? Các người tìm ai?”

Tiểu Ngũ liếc mắt nhìn người khổng lồ bên cạnh, người khổng lồ lắc đầu.

Tiểu Ngũ cười nói:

“Tụi cháu là đội trưởng mạng lưới Hội Phụ Huynh ở tầng dưới.

Cháu thấy cụ cũng có tuổi rồi nên đến đây biếu cụ chút gạo và dầu lạc ấy mà.”


Chương 2638: Thời Kỳ Đặc Thù

Sau đó, hắn mang gạo và dầu lạc vào nhà, nhân tiện còn giúp ông lão mang vứt luôn túi rác xuống tầng dưới.

Đôi mắt ông lão đỏ hoe vì cảm kích:

“Hóa ra là Hội Phụ Huynh, mấy đứa thật tốt bụng! Cảm ơn mấy đứa nhiều lắm!”

Sau khi đi ra ngoài, Tiểu Ngũ cho người xác nhận bằng máy dò sự sống:

“Còn ai trong nhà nữa không? Có chỗ nào bị vải che đi không? “

Người bên cạnh lắc đầu:

“Không.”

“Đi thôi, nhà tiếp theo.”

Tiểu Ngũ cảm thấy cảm kích.

Quyết định của hội trưởng đúng là quá sáng suốt!

Họ đã kiểm tra sàng lọc khắp các nẻo đường, hơn một nửa trong số hơn mười nghìn người là người già hoặc thậm chí đến mắt còn không nhìn rõ nữa, một số là người tàn tật như mù lòa, họ thực sự không biết là có cuộc kiểm tra sàng lọc này.

Nếu thực sự xông vào phá cửa, e rằng bây giờ hắn sẽ xấu hổ đến mức hổ thẹn mất.

Đúng vậy, Hội Phụ Huynh là để bảo vệ nhân dân, nếu nắm trong tay quyền lực mà chà đạp quyền lợi của người dân dưới danh nghĩa giết kẻ thù thì như vậy không đủ tư cách để bảo vệ họ.

Đây không phải sự mềm lòng của phụ nữ, càng không phải sự nhân từ của Khánh Trần.

Mà là giá trị cốt lõi của Hội Phụ Huynh.

Hắn biết rất rõ giá trị cốt lõi này không dễ gì mà bị phá hỏng.

Khi đến ngôi nhà kế tiếp, Tiểu Ngũ cầm trên tay chiếc máy dò sự sống do Khánh thị điều đến, hắn thấy bên trong có một người đứng lên ngồi xuống không yên, không hề có ý định ra mở cửa.

Hắn ta cũng chẳng phí lời nữa, hắn giao cho sáu thành viên của hội cầm theo máy dò sự sống canh sẵn ở cửa.

Mấy thành viên này chơi khô máu luôn, họ mang theo lương khô, đệm ngồi rồi cắm trại ở cửa nhà người ta nhất định không chịu đi.

Sở dĩ sáu người ở lại là bởi vì trong đó có hai chiến binh thuộc quân đội Ảnh Tử và bốn chiến binh cấp C, là tiểu đội chiến thuật có cấu hình cao nhất trong Hội Phụ Huynh hiện nay.

Với cấu hình này, ngay cả khi cấp A xuất hiện thì họ cũng có thể tạm cầm cự được một lúc cho đến khi quân Ảnh Tử đến viện trợ và hạ kẻ thù.

Tất nhiên, xác suất xuất hiện một cao thủ cấp A trong nhà là cực kì thấp.

Ngoài ra, họ có thể chia thành hai đội chơi Đấu Địa Chủ để giết thời gian, như vậy cũng không quá nhàm chán nữa.

Các thành viên trong hội cũng không có gì phải xấu hổ, một số cư dân kim mã đã rất sốc khi bắt gặp họ trong lúc ra ngoài:

“Mọi người đang làm gì ở đây?”

Các thành viên của hội cười đáp:

“Bên trong có một người hồng mã không chịu ra ngoài.

Bọn ta đang đợi hắn.”

“Các ngươi định chờ đến bao giờ?”

Cư dân bất ngờ nói.

Nhưng họ không quan tâm:

“Đợi đến khi hắn đói quá không chịu nổi.”

Hội Phụ Huynh thậm chí còn không cắt điện nước của hộ này, họ chỉ ở đây và chờ đợi.

Đầu tiên là những người này nhất định không chịu ra ngoài.

Nhưng họ không thể nào dự trữ quá nhiều đồ ăn ở trong nhà được, chắc chắn sẽ đến lúc họ phải ra ngoài.

Chỉ cần họ ra ngoài mua đồ ăn thì ngay lập tức các thành viên của hội sẽ gọi những người khổng lồ tới sàng lọc.

Thậm chí không cần động thủ với hắn, chắc chắc người này có vấn đề đã rồi tính.

Nếu hắn nthực sự có vấn đề, vậy thì hắn coi như xong rồi.

Thứ hai, nếu những người này thực sự chết đói ở nhà, vậy thì có làm sao? Những gì Khánh Trần muốn là kiểm soát hành động của những con rối và bè lũ gián điệp để chúng không thể tự do hành động.

Ở nhà cũng như ngồi tù, ngồi tù cũng là ngồi tù, Hội Phụ Huynh có thể dành chút nhân lực và vật chất cho những người này, không sao cả, Hội Phụ Huynh sẽ đồng hành cùng các bạn!

Khánh Trần không có bất kỳ thủ đoạn nào, hắn chỉ lấy nhu thắng cương để giải quyết vấn đề một cách hòa bình, dù sao bây giờ Hội Phụ Huynh cũng có nguồn nhân lực dồi dào, thu nhập tài chính của hội cũng đầy đủ.

Dù cũng không cần nhiều người.

Chỉ trong một ngày, danh sách hơn mười nghìn người đã được sàng lọc còn lại 3.190 người chưa xác định được danh tính.

Trong số đó, có 3.121 người được canh gác tại nhà, 69 người muốn bỏ trốn nhưng không thể ra khỏi thành phố.

Tất cả dịch vụ ăn uống, thuê phòng và di chuyển đều cần tới kim mã.

Họ đột nhiên phát hiện, trong thời kỳ đặc biệt này, đến mua thanh dinh dưỡng ở Thành phố số 10 cũng cần kim mã.

Nếu không có kim mã thì người bán hàng sẽ ngay lập tức gọi Hội Phụ Huynh và sau đó những cuộc bắt bớ dồn dập sẽ ập đến.

Trong lúc bị dồn vào đường cùng, tất cả đều bị Hội Phụ Huynh bắt về trại giam, sau khi bị người khổng lồ sàng lọc thì 90% trong số 69 người là gián điệp của các tộc Thần Đại, Lộc Đảo, Trần thị, 5% là gián điệp của Lý thị, và 5% còn lại là con rối.

Đến ngày thứ tư, cuối cùng có người trong nhà không chịu được nữa.

Một thanh niên mở cửa tức giận nhìn sáu ành viên của hội đang canh ngoài cửa.

Hắn biết rằng cho dù ở lại bao lâu, dù có chết đói trong phòng cũng không thể thoát được.


Chương 2639: Đến Thì Dễ Mà Ra Thì Khó

Thành viên của hội vội ném lá bài trong tay đi, vui vẻ đứng lên, cười nói:

“Cuối cùng cũng chịu ra ngoài rồi, đói bụng không, muốn ăn cái gì nào bro?”

Thanh niên đau lòng nói.

“Ta đã ăn trộm chút đồ, các ngươi có tha cho ta không?!”

Hội Phụ Huynh không nói vì sao họ sàng lọc, vì vậy người dân cho rằng họ đang truy bắt tội phạm.

Mọi người vui mừng:

“Được rồi, đi với bọn ta, đừng cố đến gần hay đụng vào bọn ta.

Nhớ rằng, nếu vi phạm quy định thì sẽ chết.

Nếu không vi phạm thì ngươi sẽ không có vấn đề gì.

Dù người có ra giữa đường nhảy múa cũng không bị sao. ”

Dứt lời, sáu người của Hội Phụ Huynh, ba người đi trước ba người đi sau hộ tống thanh niên này đến điểm sàng lọc.

Sáu người đều hưng phấn, cuối cùng họ cũng phá được tuyến phòng ngự của người này!

Đếm ngược trở về còn 24:00:00

Khánh Trần nhìn cái đầu trọc lóc sáng láng của hắn của La Vạn Nhai đang vặn vẹo trước mặt mình, cười nói:

“Không phải đều là người một nhà sao? Đến cũng không ghé qua chào nhau một tiếng, cứ phải chờ đến mức đói tận sáu ngày mới chịu ra là thế nào?”

Nói thực lòng, hắn cũng không ngờ trong vụ hành động bắt giữ lần này lại bắt đúng người của mình…Đến nay số người ở lì trong nhà không chịu ra ngoài đã giảm xuống chỉ còn 381 người.

Nhưng Hội Phụ Huynh không vội, hội chẳng có gì ngoài sự kiên nhẫn.

Ngoài ra, điều bất ngờ là Thành phố số 10 đã bị cài vào rất nhiều gián điệp, kể cả do những thế lực lớn mạnh cài vào cũng có.

Giờ đây mọi thứ coi như được thanh lọc kha khá rồi….

Khánh Trần tin rằng, từ trước nay chưa từng có thành phố nào thân thiện như vậy, không có gián đệp cũng không có tội phạm.

La Vạn Nhai ngồi đối diện, nhồm nhoàm ăn đồ ăn:

“Ta chỉ nghĩ bị bắt cũng hơi xấu hổ, không ngờ ngươi lại chơi ác như vậy, phái cả đống người canh trước cửa.”

“Ngươi vào thành phố bằng cách nào vậy? Ta không thấy tên ngươi trong danh sách, hàng xóm của ngươi là người đã báo cáo ngươi đấy.”

Khánh Trần hỏi.

La Vạn Nhai nói với vẻ mặt ủ rũ:

“Ta đi bằng đường cống nước.

Ta vốn định vào đây gặp một người rồi sẽ rời đi ngay.

Thế mà lúc đi về thì thấy ở cống nước đã lắp đặt một cái máy dò sự sống rồi, ta không ra được nữa.”

Đến thì dễ mà ra thì khó!

Trong lúc đọ lòng nhẫn nại với các thành viên của hội, La Vạn Nhai thầm tự nhủ mình cũng là một trong những cao thủ của Át Bích, nếu bị bắt ra ngoài và bị đưa đến điểm sàng lọc thì mất mặt biết bao? Vì vậy, hắn quyết định trốn trong nhà nhưng kì thực là không trốn nổi nữa rồi.

La Vạn Nhai vốn định dựa vào sức mạnh của mình xông ra, nhưng hắn còn chưa kịp nghĩ xong thì đường đường là một cao thủ của Át Bích như hắn, lại bị đám canh cửa gồm hai tên lính của đội Ảnh Tử và bốn tên cấp C đánh cho tơi tả.

Không hề bực mình chút nào luôn á.

La Vạn Nhai lau miệng sau khi ăn no:

“Thời gian trôi nhanh ghê.

Lần đầu tiên gặp ngươi, lúc đó ngươi chỉ là một người bình thường.

Vậy mà lúc này đã trở thành một nhân vật tai to mặt lớn rồi.”

Lời nói gợi nhớ về quá khứ của hắn kéo Khánh về hồi hắn mới xuyên không.

Lúc đó hắn vẫn mạo danh Từ Lâm Sâm để lừa La Vạn Nhai bảo vệ cuốn sổ tay dưỡng sinh tuổi trung niên.

“Thời gian quả thực trôi qua rất nhanh”

Khánh Trần đứng dậy:

“Không cần trốn Đông trốn Tây nữa đâu bro.

Từ Lâm Sâm và Giang Mục Bách của Át Bích mấy người giờ đây đã trở thành những thành viên kim mã của Hội bọn ta rồi, cánh cửa ở đây cũng sẽ luôn rộng mở đón chào ngươi.”

“Đó là ngươi tự nói nhé!”

La Vạn Nhai lẩm bẩm:

“Vậy ngươi làm cho ta một tấm thẻ căn cước công dân của Thành phố số 10 nhen.”

Khánh Trần mỉm cười nhìn Tiểu Ngũ:

“Ngươi làm giúp hắn nhé.”

Sau khi ra khỏi phòng khách, Khánh Trần chậm rãi đi về phía trại đóng quân, nơi hiện đang tập trung những khôi lỗi.

Càng đến gần trại, lòng hắn càng nặng trĩu.

Bước vào phòng họp của đơn vị đồn trú, nơi này giờ đã được chuyển đổi thành một nhà tù tạm thời.

Tổng cộng có 1.301 người lặng lẽ ngồi đó với hai bị trói bằng dây leo của Rừng Cấm bởi đội quân bóng tối.

Khi Khánh Trần bước vào, 1.301 người này đồng loạt nhìn về phía hắn.

Những động tác gọn gàng đó, cũng như sự hưng phấn trong ánh mắt ấy thực sự khiến người đối diện sởn cả tóc gáy.

Khánh Trần lạnh lùng nhìn người ở hàng thứ nhất mà hắn rất quen thuộc: khi hắn đang phải tiếp các nhà khoa học ở phía Bắc của Jindai thành, chính người thanh niên này đã đưa chìa khóa cho hắn để đi vào phía trong tham quan.

Trong số 1301 người này, có 701 người là chính trị gia, quan chức, công nhân lành nghề, vũ nữ, hacker …

600 người còn lại đều là thành viên của Hội Phụ Huynh.

Quá chấn động!!!

Hóa ra có rất nhiều khôi lỗi đã xâm nhập trong một thành phố, nhưng người này giờ đây không còn đường thoát nữa rồi.


Chương 2640: Con Rối

Cho đu hắn ta có thể tóm lấy bản thể của Tông Thừa và giết Tông Thừa thì những khôi lỗi cũng sẽ chết theo hắn.

Nhưng điều khiến Khánh Trần chạnh lòng nhất là một số gương mặt trong đám người này.

Người bên kia dường như cảm nhận được ánh mắt của hắn, tươi cười đứng lên với hai tay bị trói:

“Sụp rai! Ngay cả tên này cũng bị ta biến thành khôi lỗi rồi nè.”

Tần Thư Lễ.

Người chồng thứ hai của mẹ Khánh Trần.

Khánh Trần nhìn hắn ta một cách quyết liệt, nếu Tần Thư Lễ đã bị xâm nhập, còn Trương Uyển Phương thì sao?

Ngay cả khi giờ đây hắn đã biết rằng Trương Uyển Phương không phải là mẹ ruột của hắn, nhưng hắn thật sự không có chút tình cảm nào sao? Ngoài ra còn có Tần Hạo Hạo là con của Tần Thư Lễ và Trương Uyển Phương.

Nó mới chỉ là một đứa trẻ.

Nhưng ‘Tần Thư Lễ’ cười nói:

“Có phải ngươi khá ghét cái gia đình này không, giờ ta đã biến tất cả họ thành những khôi lỗi để họ không còn làm phiền ngươi nữa.

Từ góc độ này, ngươi nên cảm ơn ta mới phải.”

Khánh Trần vẫn giữ nguyên sự im lặng.

‘Tần Thư Lễ’ cười:

“Thực ra, khôi lỗi này khá thú vị.

Sau khi Tần Thư Lễ bỏ rơi ngươi, hắn là người ngoài duy nhất cảm thấy hổ thẹn với ngươi.

Dù chỉ là cha dượng trên danh nghĩa, nhưng hắn lại cảm thấy rằng mình nên làm gì đó bù đắp cho ngươi.

Vì thế hắn gia nhập Hội Phụ Huynh, ngày đêm làm việc không ngơi nghỉ, hắn không quan tâm đến người nhà màu vàng, người nhà màu lam gì đó mà chỉ đơn giản muốn giúp ngươi…Đúng là kì lạ.”

Khánh Trần vẫn im lặng.

Làm sao hắn có thể không biết rằng Tần Thư Lễ đang ngày đêm làm việc? Trương Uyển Phương ngày nào cũng sẽ tóm tắt toàn bộ công việc của Hội Phụ Huynh, tóm tắt tất cả mọi thứ cho anh ấy.

Những người khác có thể không thấy nó, nhưng Khánh Trần thì có thể.

Trước đây, hắn không hiểu tại sao Tần Thư Lễ đột nhiên siêng năng như vậy, nhưng bây giờ hắn đã hiểu.

Hắn hồi tưởng lại hình ảnh người đàn ông trung niên trông không được hấp dẫn, sự cảnh giác của người ấy khi nhìn thấy mình thì ra xuất phát từ sự cảnh giác của hắn đối với Khánh Quốc Trung.

Người đàn ông trung niên ấy không muốn dính líu gì đến Khánh Quốc Trung, nhưng lại thích hắn.

Sau này, không hiểu sao cửa nhà Khánh Trần bỗng dưng lại có thêm hai hộp sữa, hai hộp trứng và hai thùng trái cây.

Bây giờ nghĩ kĩ lại, rất có thể người mang chúng đến là Tần Thư Lễ.

Tuy nhiên, người đàn ông trung niên bình thường đến mức không thể bình thường hơn được giờ đã trở thành khôi lỗi của kẻ khác.

Khánh Trần ngồi xuống ghế và hỏi:

“Tần Thư Lễ phụ trách hậu cần của toàn bộ Thành phố số 10 và còn đang từng bước đảm nhận công việc hậu cần của một nửa Hội Phụ Huynh.

Ngươi thu thập thông tin về ngày sinh và tên của thành viên trong Hội Phụ Huynh từ hắn phải không? Sau đó đưa nó cho Trương Uyển Phương.”

“Thì sao, món quà bất ngờ thế này mà cũng ghét hả? “

Tần Thư Lễ hỏi với một nụ cười:

“Ta chỉ gửi tên và ngày sinh của 13.999 người, ta vẫn còn hơn một trăm nghìn người chưa kịp gửi nữa.

Nhân tiện, Hội Phụ Huynh của ngươi chết bao nhiêu người rồi? “

Tên múa rối này có lẽ không biết rằng ma thuật đen của Người Hành Quyết đã không thành công, vì vậy Khánh Trần không ngần ngại nói cho hắn biết sự thật.

Khánh Trần hỏi:

“Ngươi mất bao lâu để tạo ra một khôi lỗi?”

‘Tần Thư Lễ’ khựng lại:

“Muốn lấy thông tin từ ta ư? Đừng lãng phí thời gian.”

Khánh Trần trả lời:

“Bây giờ ta đã tìm ra cách để khắc chế ngươi rồi.

Ngươi không hề lo lắng chút nào về việc tất cả những khôi lỗi còn lại của ngươi ở những nơi khác ũng sẽ bị xóa sổ hoàn toàn theo cách tương tự ư? Các phân thân khác của người lúc ày hẳn vẫn chưa biết về việc này đâu nhỉ….”

‘Tần Thư Lễ’ cười:

“Quyền lực Khánh Thị chẳng nhẽ đã ảnh hưởng đến cả Trần Thị, Kashima, Jindai rồi sao? Ta e rằng đến việc đưa người khổng lồ tới thành phố của Lý thị cũng không khó khăn.

Lý thị sẽ từ chối sao? Ngay cả Lý thị có quan hệ tốt nhất với ngươi cũng không thể từ chối.”

Khôi Lỗi sư này nói đúng.

Hôm nay Khánh Trần đã cho rời khu vực che chắn tín hiệu và liên lạc với văn phòng cơ mật của Lý thị.

Trong kế hoạch tiếp theo, trước tiên hắn sẽ sàng lọc năm thành phố phía tây nam của Khánh thị, tiếp theo là Lý thị, Trần thị, Jindai và cuối cùng là Kashima.

Đây không chỉ là vấn đề tiêu diệt những khôi lỗi, mà hắn ta muốn chia cắt tất cả các lực lượng có thể trở lại với nó trước khi Vương quốc Trương Uyển Phương đến và giết tất cả những kẻ thù có thể giết.

Tuy nhiên, Lý thị đã trở lại với những người khổng lồ của mình và vào thành phố.

Không có lý do nào khác, loại vấn đề liên quan đến sự an toàn của cả một tập đoàn tư bản không thể được quyết định bởi Lý Vân Thọ và Lý Trường Thanh.

Nếu Lý Vân Thọ là gia chủ thì Lý Trường Thanh chỉ là người phụ trách tình báo.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box