- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 230 : Phòng Bị Cẩn Thận (c2291-c2300)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 230 : Phòng Bị Cẩn Thận (c2291-c2300)
❮ sautiếp ❯Chương 2291: Phòng Bị Cẩn Thận
Không chỉ có vậy, trên boong tàu của cứ điểm trên không Quân Lâm, máy bay chiến đấu, khí cầu máy cũng đồng loạt cất cánh.
Hạm đội của Phong Bạo Thành đông hơn Nhất gấp mười lần, số lượng tàu chiến nhiều vô kể, phủ kín bầu trời, có thể tưởng tượng được gia tộc Roosevelt tích góp lực lượng kinh khủng cỡ nào.
Thảo nào tổ chức Vương Quốc của King không coi đại lục phía Đông ra gì, có thế lực như vậy làm chỗ dựa, quả thực là vô cùng tự tin.
Trước hạm đội khổng lồ như thế này, Nhất giống như một chiến sĩ đơn thương độc mã trên chiến trường, đối mặt với mấy chục người, nàng giơ cao trường kiếm, khiêng lá cờ trên vai, tấn công trời xanh!
Ngay sau đó, hạm đội của địch cũng thả máy bay không người lái ra, trước số lượng tuyệt đối, không gian chiến đấu của Nhất lại càng bị bó hẹp.
Máy bay không người lái của nàng bắt đầu bị phá hủy, chúng đâm vào nhau, giống như lửa và nước va chạm.
Nhất ngồi ở vị trí chỉ huy quan sát rất chăm chú, cố gắng xử lý tốt mỗi chi tiết nhỏ, ngay cả CPU của máy tính lượng tử trong cứ điểm trên không cũng bắt đầu bị quá nhiệt.
Nàng phải tính toán vô vàn tham số đường đạn, vô vàn quỹ đạo tấn công, để cho ra từng tham số chính xác thì nhất định phải sử dụng phép toán khổng lồ.
Đương nhiên, tính toán một phép toán chỉ là một việc cỏn con với máy tính lượng tử, nhưng hàng chục nghìn thậm hàng triệu phép toán chồng lên nhau sẽ hình thành lượng lớn số liệu dư thừa.
Phừng, CPU ở phiến nào đó trong máy chủ phiến của máy tính lượng tử bốc cháy, một bộ phận máy bay không người lái đột nhiên mất khống chế và bị quân địch phá hủy.
Nhưng Nhất không quan tâm, nàng vẫn có thể kiên trì.
CPU nổ liên tục, số lượng tàu chiến của hạm đội Phong Bạo Thành bị nàng hủy diệt 1/4!
Nhưng đúng lúc này, ở nơi chân trời xanh thăm xa xôi nhất kia, bỗng nhiên có một tia sáng màu trắng như sấm sét xẻ ngang bầu trời, bắn thủng cứ điểm trên không!
Chỉ trong nháy mắt, boong ngoài của tàu Quân Lâm bị đâm xuyên, hình thành một hố to.
Nhất ngồi ở ghế chỉ huy, khẽ “quào” một tiếng:
“Không ngờ lại có đòn sát thủ có thể xuyên qua cứ điểm trên không? Thứ này mà xuất hiện ở Liên Bang thì ai thấy cũng phải sợ…Chắc Khánh Trần trốn xong rồi nhỉ?”
Nàng không tiếp tục chiến đấu nữa mà trở lại phòng của Nikita, ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ giống như lúc trước khi nàng phát hiện ra người máy người.
Sau vài giây, ánh mắt của Nhất trở nên trống rỗng, nàng chủ động kết thúc chương trình để tránh bị người của công tước Phong Bạo tìm được manh mối trong đống đổ nát.
Một phút sau, cứ điểm trên không bắt đầu rơi xuống.
Nó cháy hừng hực, khói đen bốc lên, giống như thiên thạch rơi xuống Trái Đất.
Oành, sóng xung kích cuộn trào mãnh liệt, khoang động lực trong cứ điểm trên không bỗng nổ tung, nhiệt độ cao lên tới 6000 độ khiến toàn bộ bàn ghế và đồ đạc xa hoa trong cứ điểm bốc hơi.
Sắt thép cũng bị nấu chảy thành chất lỏng màu trắng, nhỏ giọt như dung nham.
Cứ điểm tàu Quân Lâm phục dịch 71 năm rơi xuống ở quê hương lục địa phía Tây, không một ai sống sót.
Trong bầy hạm đội của Phong Bạo Thành, một giọng nữ vang lên:
“Công tước Phong Bạo ra lệnh, hạm đội số 1 hạ thấp độ cao, tiến hành phân tích xác tàu Quân Lâm, hắn muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trên tàu Quân Lâm.
Ngoài ra, hạm đội số 2 tìm kiếm tất cả các khu vực ven biển, điều động toàn bộ thiết bị tìm kiếm sự sống và radar mảng pha, cần phải xác nhận có người nào đến lãnh thổ của Phong Bạo Thành bằng tàu Quân Lâm hay không.”
Sau khi nhận được mệnh lệnh, bầy hạm đội khổng lồ lập tức phân tán, trên một chiếc khí cầu máy trong đó, một người phụ nữ trẻ tuổi ngồi trên tàu chỉ huy, quan sát video chiến đấu vừa nãy hết lần này đến lần khác.
Nàng nhìn những chiếc máy bay không người lái chiến đấu hết sức tinh diệu kia, cảm thấy nhân loại không thể có được khả năng điều khiển máy móc điêu luyện ấy.
Có lẽ đây mới là điều họ phải phòng bị cẩn thận.
Đếm ngược 48:00:00.
Công việc tìm kiếm bắt đầu ban ngày cho đến buổi đêm, hạm đối số 2 tìm đi tìm lại, radar bao phủ cả bờ biển, nhưng không thu hoạch được gì.
Mãi đến 8 tiếng sau, hạm đội xác định đã hoàn thành việc tìm kiếm toàn bộ, bấy giờ mới lần lượt rời đi.
Ngay sau đó, họ lại bắt đầu lượt tìm kiếm tiếp theo, thình lình quay trở lại song vẫn về tay không.
Không biết đã trôi qua bao lâu, ở khu nước cạn của cấm đoạn chi hải xanh trong, Khánh Trần chui ra từ lớp cát sâu dưới biển, hắn đang dùng vân khí của Kỵ Sĩ để hô hấp qua da, ẩn nấp hơn mười tiếng liền ở độ sâu 6 mét dưới đáy biển, cuối cùng mới dám ra ngoài.
Hắn vừa mới chui ra thì một con cua cực lớn lao về phía hắn, khả năng tấn công cực mạnh.
Đây là đặc tính của cấm đoạn chi hải, sinh vật biển cảm thấy cực kỳ hứng thú với đồ ăn có thể khiến mình mạnh hơn, lúc trước bạch tuộc khổng lồ cuốn khí cầu máy cấp Giáp đi có lẽ là do cảm nhận được sức mạnh ẩn chứa trong thi thể của Nikita.
Chương 2292: Buôn Bán Nô Lệ
May mà nơi này là khu nước cạn, băng không hắn gặp nguy hiểm rồi.
Khánh Trần không khách sáo, hắn dùng điện giật đối phương ngay trong nước, khi đối phương đã ngất thì cầm lấy càng của nó bơi lên mặt biển.
Vừa hay hắn chưa ăn tối, cảm ơn quà tặng từ thiên nhiên.
Hắn nhanh chóng bơi lên bờ rồi há to miệng thở hổn hển, may mà Nhất giúp hắn tranh thủ thời gian, nếu không hắn không kịp đào hố sâu như thế để mà núp vào.
Sau khi thở dốc trong chốc lát, Khánh Trần lấy hộp đen trong ngực mình ra một cách cẩn thận, xác nhận nó vẫn được bọc kín thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Tuy hộp đen không thấm nước nhưng hắn không muốn Nhất gặp trục trặc trời ơi đất hỡi nào đó.
Khánh Trần dỡ con cua khổng lồ kia ra rồi ăn từng miếng thịt cua sống, cho đến khi nó chỉ còn lại vỏ rỗng.
Hức!
Khánh Trần chôn xác cua dưới lớp cát cẩn thận, sau đó hắn đứng dậy nhìn sắc trời…Hắn phải tìm được nông trường gần nhất trước khi trời sáng hẳn.
Hắn phải tìm được thân phận mới ở đó, rồi lẻn vào Phong Bạo Thanh.
Khánh Trần đi vào trong đất liền, sóng biển mang đi toàn bộ dấu chân của hắn.
…
Trời tảng sáng, trên cánh đồng của nông trường số 18, nô lệ da đen và nô lệ gốc Á có mặt trong các vườn nho từ sớm.
Khánh Trần đánh giá, ít nhất cũng phải có hơn 700 nô lệ.
Hắn đi giữa nhưng giàn nho, dây leo uốn lượn rủ xuống vừa khéo trở thành lớp che chắn cho hắn.
Có nô lệ da đen và gốc Á nghe thấy tiếng động, khi quay đầu lại thì không thấy gì cả, chỉ cho rằng mình gặp ảo giác.
Các nô lệ vừa chăm sóc giàn nho, vừa trò chuyện với nhau:
“Ta nghe nói động tĩnh sáng nay là do có người khai chiến với hạm đội của Phong Bạo Thành, có phải là quân nổi dậy đến rồi không?”
“Suỵt.”
Có nô lệ nhỏ giọng nói:
“Ngươi không muốn sống nữa hay sao mà dám nhắc đến phiến quân? Lỡ như bị chip gắn sau tai nghe được thì sao?”
“Ngươi không nghe thấy người ở thị trấn nói à, chip chỉ dùng để định vị thôi, không có chức năng nghe trộm.”
Người da đen phớt tỉnh:
“Ta nghe nói quân nổi dậy chủ trương giải phóng nô lệ…”
“Liên quan gì đến chúng ta đâu, quân nổi dậy không thắng được hạm đội Phong Bạo Thành! Nhanh chóng chăm sóc khu vườn đi, tối qua quản gia đi ra ngoài trang viên, nghe nói là con trai cả của bá tước Kennedy và bạn bè đến nghỉ phép, hình như là để chúc mừng họ lấy được cái gì đó mới ở thế giới Siêu Đạo…Quản gia bảo chúng ta sáng nay quét dọn trang viên sạch sẽ, lỡ như có chỗ nào bẩn thì tất cả mọi người sẽ phải chịu trừng phạt.”
Nhắc đến vị quản gia ấy, tất cả nô lệ đều im lặng, dường như mọi người không dám nói về người này.
Một nô lệ da đen nói:
“Ta nghe nói con trai cả bá tước Kennedy còn muốn chọn một người thông minh lanh lợi ở đây đi theo hắn đến Phong Bạo Thành, hình như là muốn tìm năm người vào làm việc trong thế giới Siêu Đạo để giúp đỡ hắn.
Cha ta muốn đút lót ít tiền cho quản gia giúp ta, để hắn có thể đề cử ta với đại thiếu gia, nghe người ta nói đến thành phố làm việc thoải mái hơn ở nông trường nhiều.”
Ở vương quốc Roosevelt, buôn bán nô lệ là một thị trường được quản lý chặt chẽ, họ có hẳn một chế độ giao dịch và chợ buôn bán nô lệ.
Khi một người trở thành nô lệ, nhân viên hành chính sẽ tiêm bom dạng chip mini vào sau tai của đối phương, tương ứng sẽ có một chương trình khống chế, có thể dùng điện thoại hoặc thiết bị điện tử khác để điều khiển, chỉ cần tải app nô lệ xuống là được.
Mở app, chủ nô có thể nhìn thấy một tấm bản đồ, trên đó là vị trí của nô lệ thuộc quyền sở hữu của mình, ngoài ra còn hiển thị nhịp tim, lượng oxy trong máu, cùng với số bước đi được mỗi ngày.
Khi buôn bán trao đổi nô lệ, công dân cần phải nộp 1% thuế nhà thầu, sau đó quyền khống chế nô lệ này sẽ được chuyển từ app của chủ nô cũ sang app của chủ mới.
Cực kỳ thuận tiện.
Ở vương quốc của đại lục phía Tây, mua người tiện lợi như mua quả cà chua vậy.
Một khi nô lệ tự móc chip ra thì con chip sẽ phát nổ ngay.
Khánh Trần lẻn vào cứ điểm trên không mới biết được điều kiện hạn chế này, đây cũng là nguyên nhân hắn không thể nào đóng vai nô lệ được, ít nhất cũng phải giả làm dân tự do.
Hiện tại Khánh Trần lọc ra được một tin tức quan trọng: Hôm nay con trai cả của bá tước Kennedy sẽ đến nông trường ở bờ biển này nghỉ phép!
Nếu là đi nghỉ vậy thì sẽ trở lại thành phố trong thời gian ngắn, chưa biết chừng mình có thể trà trộn vào đội ngũ, xâm nhập Phong Bạo Thành.
Đi sâu vào bên trong nông trường, phía đằng xa là một công trình kiến trúc trắng tinh đậm chất công nghệ, chiếm diện tích hơn 2000 mét vuông, nếu xét đến diện tính sử dụng của căn biệt thự, cộng thêm hai tầng cùng với tầng hầm, chỉ sợ lên đến hơn 6000 mét vuông.
Đây là dinh thự trang viên thật sự!
Ngoài dinh thự có bể bơi lướt sóng khổng lồ, thậm chí còn xây dựng một khu vui chơi dưới nước cỡ nhỏ.
Khánh Trần lặng lẽ lẻn đến đó, hắn đi vào rìa tòa kiến trúc, chui lên tầng hai nhẹ nhàng như một con thạch sùng.
Hắn lặng yên lắng nghe, có tiếng người đàn ông đang trách mắng ai đó:
“Ta đã nói rồi, sàn nhà tầng hai phải dùng da hươu lau chùi từng li từng tí, chắc chắn không có nước đọng lại được thôi, có phải các ngươi lại làm biếng không hả? Vén váy lên!”
Chương 2293: Không Từ Chối
Hắn nói xong thì Khánh Trần lại nghe thấy tiếng roi da quất lên da, hơn mười tiếng roi vụt liên tiếp, người bị đánh nức nở khe khẽ.
Khánh Trần sửng sốt, tên này biến thái thật đấy!
Người đàn ông kia vừa quất thẳng tay vừa nở điệu cười dữ tợn và nói:
“Năm người các ngươi, buổi tối đến phòng ta, ta phải thay ông chủ dạy dỗ mấy đứa nô lệ các ngươi.
Được rồi, thả váy xuống, không được khóc sướt mướt, lát nữa để thiếu gia thấy được thì ta đánh chết các ngươi.
Mau làm việc cho ta, toàn bộ ngóc ngách và khe hở đều phải được quét tước sạch sẽ! Nô lệ lười biếng, đáng đời phải làm nô lệ cả đời!”
Đó không phải con trai của bá tước Kennedy, mà là một tên quản gia đến đây chuẩn bị trước!
Bây giờ Khánh Trần đã hiểu tại sao nô lệ trên cứ điểm thà đến đảo hoang sinh sống chứ không muốn trở về.
Nô lệ không có nhân quyền, họ như một bầy gia súc bị nuôi trong chuồng.
Khánh Trần cầm lấy một chiếc gương nhỏ trên bàn trang điểm rồi lặng lẽ thò ra ngoài, hắn thấy được bốn, năm nữ nô gốc Á nhanh chóng đứng dậy lấy vải da hươu, còn quản gia gốc Á mặc áo vest đen, áo sơ mi trắng bên trong kia kiểm tra các nơi với thái độ ngạo mạn, từ từ đi đến căn phòng Khánh Trần đang trốn.
Quản gia vào phòng, cặp mắt lia đến từng ngóc ngách như ưng săn mồi, tìm xem nơi nào có tro bụi và mạng nhện.
Đột nhiên, hắn cảm nhận được sau lưng có người, nhưng quay đầu lại thì không phát hiện thấy gì cả.
Hắn khẽ ơ một tiếng, sau đó cười gằn:
“Không khí trong phòng lưu động không bình thường, ngươi cho rằng mình có thể tranh thoát được tai mắt của ta thật ư?”
Quản gia này là siêu phàm giả!
Quản gia bỗng ra tay đánh ngược về phía sau, nhưng hắn bất ngờ nhận ra nắm đấm của mình bị đối phương nắm chặt, một dòng điện từ lòng bàn tay chạy ra khắp toàn thân khiến quản gia run bần bật.
Khánh Trần thầm thở dài, ngươi mới cấp C, giả vờ gì chứ?!
Nghe ngữ khí của ngươi, ta còn tưởng ngươi là cao thủ cấp A, làm ta giật cả mình!
Khánh Trần bóp miệng hắn, rồi cười tủm tỉm và nói:
“Mọi người đều biết, nụ cười không biến mất cũng không sinh ra, nó chỉ chuyển từ mặt ngươi sang mặt ta, ta gọi đó là định luật bảo toàn nụ cười, không biết ngươi có đồng ý không?”
Nhưng đúng lúc này, bên ngoài có tiếng động cơ ô tô.
Hơn 20 chiếc xe đỗ ngoài cửa, có thể loáng thoáng nghe được giọng một người thanh niên:
“Lần này xem như chúng ta được dựa hơi “ánh sáng của người da trắng” rồi, sau này các ngươi mới phá đảo, mà ta là lượt đầu tiên chứng kiến.
Khi ấy ta hẹn con gái nhà Rothschild đi chơi trốn thoát khỏi mật thất, vốn dĩ chỉ muốn dọa nàng để nàng nhào vào lòng ta thôi, kết quả là không ngờ lại gặp được ánh sáng của người da trắng.”
“Lúc đó ở cửa đầu tiên, hắn liếc mắt một cái là phát hiện ra cách phá giải ngay, đến cửa thứ hai đề tính nhẩm rất khó mà hắn chỉ mất hơn 10 giây đã tính ra rồi, ta kinh ngạc lắm luôn! Ta đi theo hắn đến cửa 162, cảm xúc cũng chai lì luôn rồi, khi đó ai có thể ngờ được tên của mình sẽ được ghi lại trong lịch sử của thế giới Siêu Đạo! Đó là lần phá đảo đầu tiên của phó bản số 136 đấy!”
Người khác nói:
“Hâm mộ thật đấy, sao ta lại không may mắn được như thế chứ.”
“Thôi đi.”
Người trẻ tuổi vừa nói chuyện bật cười:
“Có chuyện tốt ta gọi các ngươi ngay đấy thây, bây giờ tất cả đều là pháp sư sấm sét rồi, về sau mặc sức tung hoành ở thế giới Siêu Đạo.
Đúng rồi, FFF nói có lẽ sau này còn có những mục khác, có khả năng sẽ dẫn đi đánh quái thăng cấp.
Chắc hắn là trợ thủ cho ánh sáng của người da trắng, ta lén đưa cho hắn 200 nghìn, bảo hắn có vụ gì ngon nghẻ thì gọi ta.”
“Đúng rồi Lam Sơn, chúng ta có cần thành lập bang hội không? Bây giờ mọi người đều là người chơi có chức nghiệp truyền thừa rồi, tuy hội không thể lợi hại như Phong Bạo, Phượng Hoàng hay Hắc thủy được nhưng cũng nên có một vị trí.”
Người trẻ tuổi tên Lam Sơn suy nghĩ:
“Không được, ta cảm thấy chuyện này còn phải hỏi ánh sáng của người da trắng đã, lỡ như hắn cũng muốn lập hội thì sao? Ngươi ngẫm lại xem, trước kia mới tiến vào thế giới ảo Siêu Đạo chúng ta còn phải cẩn thận từng li từng tí sửa mặt thành người gốc Á mới không bị cô lập, bây giờ hắn đứng ra, chưa biết chừng lại là thế lực đứng sau vị công tước nào đó muốn tập hợp lực lượng người da trắng trong thế giới Siêu Đạo.
Nếu không tại sao hắn lại cứ dán nhãn ánh sáng của người da trắng cho mình mãi thế?”
“Cái nhãn ánh sáng của người da trắng là do người khác dán lên cho hắn mà?”
“Nhưng hắn không từ chối!”
Lam Sơn nói:
“Nếu hắn định thành lập bang hội thì chúng ta gia nhập hội của hắn là được, biểu hiện tích cực một chút, có khi còn được hưởng nhiều lợi ích ấy chứ.”
Chương 2294: Quá Xa Vời
Hiện nay, thế giới ảo Siêu Đạo đã thâm nhập mọi ngóc ngách của đại lục phía Tây, nó mang lại nguồn vốn ổn định cho gia tộc Roosevelt, không gây rắc rối, ngoài ra mỗi tháng còn có thể sản sinh một lượng siêu phàm giả nhất định.
Nếu chỉ là một trò chơi thì giá trị của nó rất thấp, nhưng bây giờ nó lại có được phương pháp sản xuất lượng lớn siêu phàm giả, đủ để thế giới Siêu Đạo nhận được sự đánh giá cao từ bất cứ gia tộc nào.
Lam Sơn suy tư:
“Không biết ánh sáng của người da trắng có thể lọt top 10 được không? Nếu có thể thì liệu hắn có bán suất mình có không nhỉ? Mà nếu bán thì ta sẽ bán bộ ô tô đứng tên ta để đổi lấy một cơ hội thức tỉnh.
Ngộ nhỡ thức tỉnh cấp A thì trong gia tộc còn có ai có thể cạnh tranh với ta nữa?”
“Nghe nói người đứng thứ nhất trên bảng xếp hạng tháng còn có cơ hội lĩnh ngộ cảnh giới cao cấp hơn thì phải? Các ngươi nói xem liệu ánh sáng của người da trắng có cơ hội không…”
“Top 1 thì xa vời quá.”
Lam Sơn trầm ngâm:
“Không phải ai cũng có thể đứng đầu được đâu, thậm chí đôi khi điểm xếp thứ nhất mà tổng chỉ đứng thứ hai, thứ ba, hoàn toàn không phải cùng một cấp bậc, các cao thủ cũng phải có vận may mới đứng top 1 được.
Về cơ bản, mỗi tháng phải xem ai là người phá đảo phá bản thì mới có thể chiếm giữ vị trí ấy.”
“Chẳng phải trước kia có người đứng thứ nhất 12 tháng liên tiếp à, tên gì ấy nhỉ.”
“NO.9, nàng biến mất hơn một năm rồi, không biết đi đâu.
Có người nói hình như nàng đang vượt ải thế giới số 1, nhưng tên nàng chưa từng xuất hiện trên bảng xếp hạng điểm, không biết có phải bị nhốt ở bên trong rồi không.”
Trong phó bản có tiếp điểm để đi ra ngoài, nếu muốn thoát ra thì phải đi qua tiếp điểm truyền tống, khi vào lại thì sẽ được đưa thẳng đến tiếp điểm lần trước ngươi rời đi.
Giống như thế giới số 136, qua 10 cửa ải mới xuất hiện một tiếp điểm.
Nếu không tìm thấy tiếp điểm thì chỉ có cách để ra ngoài: Chết để đi ra, xóa ních cày lại.
Lúc này, ở trên tầng hai, Khánh Trần hãy còn đang bóp miệng quản gia, dùng điện giật đối phương như con cá nheo vừa ra khỏi nước.
Hắn nghĩ thầm, trùng hợp ghê, con trai cả của nhà Kennedy thế mà lại là lứa đoàn viên đầu tiên của hắn…
Chắc chắn nhà Lam Sơn rất giàu có, nhưng Lam Sơn vẫn chưa kế thừa gia nghiệp, cho nên không sống xa xỉ như cha mình.
Hiện nay đối phương đến đây nghỉ phép là để ăn mừng mình và bạn bè trở thành pháp sư sấm sét trong thế giới Siêu Đạo…
Trong lúc suy ta, hắn lại nghe thấy tiếng Lam Sơn vang lên dưới tầng:
“Ta lại hy vọng ánh sáng của người da trắng có thể lợi hại hơn để chúng ta dựa hơi…Đúng rồi, quản gia đâu? Sao mãi vẫn chưa thấy quản gia đâu thế?”
Một nữ nô lệ nói ngay:
“Quản gia lên tầng hai kiểm tra phòng cho ngài, để ta đi gọi hắn…”
Nói xong, nữ nô lệ sải bước lên trên tầng hai, nàng nhớ mang máng quản gia đi vào căn phòng ở cuối hành lang.
Nữ nô lệ đi đến căn phòng kia, nàng chưa kịp đến nơi thì cửa phòng đã mở ra, “quản gia” Khánh Trần đã thay quần áo xong, hắn từ từ đi ra, nói với giọng điệu lạnh lùng:
“Làm sao đấy, gì mà vội vội vàng vàng thế hả?”
Nô lệ vội nói:
“Đại thiếu gia đã đến trang viên, hắn đang tìm người.”
“Được, ta biết rồi.”
Khánh Trần bắt chước điệu bộ đi lại của quản gia, nhanh chóng xuống dưới tầng.
Nữ nô lệ tò mò nhìn vào bên trong căn phòng vừa nãy, nhưng trong đó trống rỗng, không có gì cả.
Quản gia thật sự đã bị Khánh Trần dùng Con Rối Giật Dây hiến tế rồi, không để lại chút dấu vết nào.
…
Khánh Trần đi xuống tầng một, ăn nói cung kính với Lam Sơn:
“Ngài tìm ta ư?”
Lam Sơn tùy ý ngồi phịch xuống ghế sofa:
“Mau chuẩn bị bữa trưa.
Phải rồi, ngươi nhớ chọn vài nô lệ thông minh khôn khéo để ta lựa chọn, họ sẽ theo ta vào thế giới Siêu Đạo, chỉ cần hoàng nô, không lấy hắc nô, ở thế giới ảo hoàng nô giỏi tùy cơ ứng biến hơn, chơi trò gì cũng lợi hại.”
Rồi hắn lại bổ sung:
“Cũng đừng tìm người như ngươi, ngươi chơi thế giới Siêu Đạo gà lắm, chơi chỉ lãng phí khoang giả lập thôi.
Được rồi, mau vào bếp đi.”
“Tuân lệnh.”
Khánh Trần quay người rời đi, hắn không có cơ hội biết được bình thường quản gia cư xử thế nào khi đối mặt với Lam Sơn, trước mắt có thể biết được quản gia đối xử cực kỳ tàn bạo với nô lệ, chắc chắn hắn không phải nô lệ mà khả năng cao là dân tự do, là chiến sĩ gen cấp C, có lẽ còn kiêm chức vệ sĩ.
Còn những chuyện khác, Khánh Trần hoàn toàn không biết gì cả.
Điều hắn nên làm bây giờ là nói ít làm ít, cố gắng đừng để xảy ra sai lầm.
Dù là thân phận gì thì an toàn lẻn vào Phong Bạo Thành rồi tính sau.
Đúng rồi, phòng béo ở đâu nhỉ…
Sau lưng hắn, Lam Sơn vẫn còn nhỏ giọng nói”
“Bây giờ ánh sáng của người da trắng thu phí vẫn còn rẻ đấy, nhưng các ngươi đừng tỏ ra giàu có, lúc hắn ra giá nhất định phải mặc cả, bằng không chúng ta phải tốn không ít đâu.”
“Đúng, đúng, đúng…”
Khánh Trần lặng lẽ ghi nhớ việc này.
Chương 2295: Nhện Đen
Nhưng đúng lúc này, bằng thính lực nhanh nhạy của mình, Khánh Trần bỗng nghe được có người đè thấp giọng lên kế hoạch bí mật:
“Tối nay ra tay với tên quản gia kia trước, đến đêm thì nội ứng ngoại hợp mang thằng nhãi nhà Kennedy đi.
Gia tộc Kennedy chịu trách nhiệm mua bán dược phẩm ở Phong Bạo Thành, đó là thứ mà quân nổi dậy chúng ta cần.”
“Nhưng nghe nói quản gia là cao thủ cấp C.”
“Không phải hắn bảo các ngươi tối nay đến phòng hắn à? Sau khi vào phòng, các ngươi thừa dịp hắn không phòng bị, tiêm ống thuốc cho hắn.”
…
“Bom sau tai chúng ta thì làm sao bây giờ?”
Có nữ nô lệ hỏi nhỏ.
“Không phải sợ, chương trình có thể kích nổ quả bom sau tai các ngươi đều nằm trong điện thoại di động của con trai trưởng nhà Kennedy, chúng ta chỉ cần khống chế hắn thì tất nhiên không cần lo bom chip.”
Có người nhỏ giọng cổ động:
“Nhưng hiện nay vẫn chưa biết thực lực của quản gia thế nào, cho nên phải giải quyết hắn trước tiên.
Yên tâm, các ngươi giấu thuốc trong tóc, lúc thân thiết nồng nhiệt với hắn thì tiêm vào, chắc chắn hắn sẽ chết.”
Bắt cóc Lam Sơn?
Giết quản gia trước?
Khánh Trần nghe những người khẽ giọng thảo luận âm mưu bí mật, cứ có cảm giác không ổn.
Họ là nô lệ bị phiến quân xúi giục à? Sao mình vừa đến đã gặp phải chuyện rắc rối này cơ chứ!
Nói thật, hắn không có ấn tượng tốt về quân nổi dậy, dụ dỗ các nô lệ bán đứng cơ thể làm chuyện nguy hiểm không giống như việc một tổ chức đứng đắn sẽ làm, hoặc ít nhất họ có thể bất chấp mọi thủ đoạn.
Thành công thì không nói làm gì, nếu thất bại thì quân nổi dậy cũng không chuẩn bị đường lui để cứu họ.
Đang lúc Khánh Trần suy tư, bên ngoài lại vang lên tiếng động cơ khí cầu máy, giống như một con quái vật khổng lồ đang từ từ rơi xuống, luồng không khí hỗn loạn khuấy động trang viên, nước trong bể bơi cũng bị dòng khí cuốn lên xoay vòng vòng như múa.
Mời mấy sợi dây thừng được thả xuống, hơn trăm binh sĩ được võ trang đầy đủ tuột xuống theo sợi dây, tức tốc bao vây trang viên.
Cùng lúc đó, máy bay không người lái trên khí cầu máy tản ra, dần dần bao phủ cả nông trường.
Đó là tập đoàn quân của công tước Phong Bạo!
Đối phương đến lục soát trang viên!
Ngay khi Khánh Trần nghe được âm thanh này, hắn lập tức đi sâu vào trong biệt thự, để tránh cho mình bị khống chế trước.
Khánh Trần bước nhanh, đồng thời hắn nhìn thấy mấy nữ nô lệ thì thầm nói chuyện với nhau ban nãy đi ra từ một căn phòng nào đó.
Họ cúi đầu, định đi đến hầm rượu dưới tầng hầm của dinh thự, nhưng bị Khánh Trần gọi lại:
“Các ngươi đi đâu đấy?”
Các nô lệ quay đầu lại, trông thấy Khánh Trần thì cả kinh, một người trong đó chỉ về phía hầm rượu và nói khẽ:
“Ngài quản gia, bọn ta định đi đến hầm rượu lấy rượu cho đại thiếu gia.”
“À, không cần, ta tự đi lấy.”
Khánh Trần xua đuổi họ:
“Tay chân vụng về, cẩn thận ta quất các ngươi.”
Các nữ nô lệ:
“…”
Lúc này, hơn trăm binh lính của tập đoàn quân đã xông vào biệt thự, chỉ trong một phút ngắn ngủi đã khống chế tất cả mọi người trong phòng khách.
Lam Sơn từ từ đứng dậy, tỏ vẻ khó hiểu:
“Xin hỏi có chuyện gì thế? Vì sao lại xâm nhập trái phép trang viên của gia tộc Kennedy bọn ta?”
Một người phụ nữ tóc ngắn, mặc âu phục đen từ bên ngoài chậm rãi bước vào, nàng mở một chiếc màn hình tinh thể lỏng lên và nói:
“Biệt hiệu của ta là Nhện Đen, chắc hẳn các ngươi đều gặp ta rồi.
Đầu tiên phải sửa đúng một chút, ta không xâm nhập trái phép, ở đây có lệnh khám xét của ủy ban quân sự Phong Bạo Thành, có thể điều tra 18 trang viên nông trường ven biển một cách hợp pháp.
Thứ hai, ta nghi ngờ có nhân vật khả nghi trà trộn vào trang viên của các ngươi, ta muốn lục soát nơi này, tập trung hết tất cả mọi người bên ngoài dinh thự, gọi luôn cả những người đang làm việc trong trang viên đến tập hợp! Hàm rượu, tầng hầm, không bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào, dùng thiết bị tìm kiếm sự sống khám xét cho ta! Phải nhanh lên, không thể để cho kẻ ẩn nấp có thời gian nắm giữ tin tức!”
Tiếng bước chân nặng nề vang lên, đôi ủng quân đội kẹp thép thấm của các binh sĩ giẫm lên nền đá cẩm thạch, phát ra âm thanh cồm cộp chấn động.
Như đạp lên trái tim mọi người trong biệt thự, khiến họ không tài nào thở nổi.
Nhóm Lam Sơn ngồi lại ghế sofa, tất cả họ biết ủy ban quân sự Phong Bạo Thành là tổ chức do công tước Phong Bạo quản lý, mỗi một mệnh lệnh do họ ký tên đều đại diện cho ý chí cao nhất của Phong Bạo Thành.
Mà Nhện Đen cũng rất nổi tiếng, nàng là một trong những tình nhân của công tước Phong Bạo, phụ trách các hoạt động bí mật.
Gia tộc Kennedy lợi hại đến mấy thì cũng không thể đối nghịch với công tước Phong Bạo.
Nhện Đen nhìn xung quanh, ra lệnh cho hơn mười tên lính sau lưng mình chia tất cả mọi người trong đó có cả Lam Sơn thành từng nhóm và cách lý, họ dọn sạch bốn căn phòng để làm nơi thẩm vấn.
Chương 2296: Tới Phòng Nhện Đen
Những người bị khống chế đều lần lượt phải đi vào phòng thẩm vấn, trả lời các thông tin liên quan đến thân phận của mình.
Đại lục phía Tây là một quốc gia bị kiểm soát chặt chẽ, người dân đi trên đường bị phân tích mọi lúc mọi nơi, camera giám sát còn có tác dụng nghe trộm, thậm chí phân tích đặc điểm hành vi của mọi người, xây dựng kho dữ liệu khổng lồ.
Ở nơi này, công dân và quý tộc có được cuộc sống cực kỳ xa xỉ, còn dân tự do và nô lệ chỉ có thể sinh tồn gian nan, thế giới phân hóa thành hai thái cực.
Lam Sơn là người đầu tiên vào phòng, Nhện Đen ngồi ở đối diện, nói với giọng bình tĩnh:
“Cởi hết quần áo ra, cho ta xem màu da ở những bộ phận khác trên cơ thể ngươi.”
Lam Sơn sửng sốt:
“Ta là công dân, ta là con trái của bá tước, ngươi làm thế là xâm phạm nhân quyền.”
Nhện Đen lắc đầu lạnh nhạt:
“Có lẽ ta có thể giết ngươi rồi trao đổi với cha ngươi về nhân quyền, công tước Phong Bạo cực kỳ coi trọng chuyện này, ai gây trở ngại cho việc điều tra đều phải chết.”
Lam Sơn ngẩn ngơ hồi lâu, cuối cùng cởi sạch quần áo, đứng trần truồng trước mặt Nhện Đen.
Nhện Đen nhìn hắn:
“Tên họ.”
“Nossen Kennedy.”
Lam Sơn cắn răng trả lời.
“4 năm trước, ngươi và cha cùng nhau đến Hắc Thủy Tình, gặp những ai, tiệc tối đã xảy ra chuyện gì?”
Lam Sơn nhớ lại:
“Bốn năm trước? Chuyện ấy xảy ra rất lâu rồi, lại gặp nhiều người, làm sao ta nhớ hết được tất cả mọi người, ta chỉ ngày thứ hai sau khi đến nơi ta đã gặp công tước Hắc Thủy và phu nhân của hắn, còn có quan chấp chính của Hắc Thủy Thành, hình như không có chuyện gì xảy ra trong dạ tiệc, mọi thứ diễn ra rất thuận lợi.”
“Ta nhắc nhở ngươi chút này, trong bữa tiệc ngày hôm đó có người đột nhiên bị bệnh tim được đưa đi cấp cứu, cuối cùng cấp cứu không có hiệu quả, dẫn đến tử vong.”
Lam Sơn chợt cả kinh:
“Ta nhớ ra rồi, là nam tước Winston, bệnh tim của hắn đột ngột phát tác, nhưng hắn được cứu mà, không phải là cấy ghép trái tim sao?”
Nhện Đen lườm hắn:
“Ngươi có thể mặc quần áo rồi đi ra, gọi người tiếp theo vào.”
Khi nhìn Lam Sơn, trong đôi mắt của người phụ nữ tóc ngắn này chẳng có gì khác thường, như thể đang nhìn một con khỉ đầy lông lá, ánh mắt ngạo mạn giống như hai người họ không phải cùng một giống loài.
Đây là đặc điểm của quý tộc ở đại lục phía Tây, thân là nam tước nàng vốn không cần tôn trọng hay nảy sinh bất kỳ hứng thú nào với một công dân như Lam Sơn.
Ở phòng bên cạnh, một tên lính nhìn chòng chọc vào nữ nô lệ đã cởi sạch quần áo đứng trước mặt, ánh mắt của hắn tàn nhẫn và lạnh lùng:
“Ông cố của ngươi tên gì?”
“Martin nông trường số 21 Phong Bạo Thành.”
Nữ nô lệ trả lời một cách sợ sệt.
Nông trường số 21 Phong Bạo Thành là họ ông cố của nàng, và cũng là dòng họ tiêu chuẩn của tất cả nô lệ, một khi bị mua đi chủ nô sẽ sửa họ mới cho họ, để tuyên thệ quyền sở hữu.
Sau khi nàng bị mua đến nông trường số 18, họ của nàng biến thành “nông trường số 18 Phong Bạo Thành”.
Binh sĩ hỏi:
“Mẹ ngươi bị mua đến đây khi nào?”
Nữ nô lệ ngớ ra:
“Mẹ của ta vẫn còn ở nông trường số 21, chỉ có ta bị bán đến đây.”
“Mẹ ngươi và ai sinh ra ngươi?”
Nữ nô lệ trả lời trong sự nhục nhã:
“George nông trường số 21, hắn hãm hiếp mẹ ta.”
Binh sĩ gật đầu:
“Được rồi, cút ra ngoài, gọi đứa tiếp theo.”
Thậm chí hắn còn không cho nữ nô lệ thời gian mặc quần áo mà đã đuổi nàng ra ngay trước mặt mọi người, nữ nô lệ yên lặng xoay người đi mặc quần áo, không nói năng gì.
Nô lệ ở đây đã quen bị đối xử như vậy rồi.
Nhưng điều khiến người ta ngạc nhiên là trong kho tin tức của quản lý cấp cao của vương quốc dường như có đầy đủ thông tin chi tiết về tinh hình của mỗi người, tất cả mọi người đều phải sống trong môi trường “bị chi phối” áp lực cực độ này.
Các nô lệ chỉ cần sống như gia súc là được.
…
Lúc này đang có một tiểu đội tác chiến đi đến hầm rượu tìm kiếm.
Họ nhìn cánh cửa đóng chặt ở hầm rượu, bèn dùng tay ra hiệu, một người tiến lên mở cửa, còn những người khác lập tức giơ súng chờ đợi.
Thậm chí có người cầm bom cay, chuẩn bị ném vào trong hầm.
Nhưng họ chưa kịp mở cửa thì cánh cửa đã mở ra từ bên trong, quản gia Khánh Trần cầm một chiếc rổ gỗ, trong rổ là sáu bình rượu nho.
Binh sĩ đanh giọng hỏi:
“Ai đấy! Giơ hai tay lên, xoay người lại!”
Khánh Trần quay đi, cuống quýt nói:
“Ta là quản gia của thiếu gia Nossen Kennedy, ta đến đây lấy rượu!”
Hắn để mặc cho binh sĩ lục soát toàn thân, nhưng không tìm thấy gì cả.
Hai binh lính đi vào hầm rượu, tìm kiếm từng nơi có khả năng cất giấu cửa ngầm, sau khi xác định trong hầm không có ai khác thì mới áp giải Khánh Trần đến đại sảnh.
Hộp đen của Nhất được đặt ngang nhiên trên một thùng rượu, binh sĩ nhìn thấy cũng không để ý lắm, chỉ cho rằng đó là thiết bị để kiểm tra độ ngọt và đột ấm trong hầm rượu mà thôi.
Binh sĩ dẫn Khánh Trần đến phòng của Nhện Đen.
Chương 2297: Cởi Quần Áo Ra
Nhện Đen nhìn hắn, nói:
“Cởi quần áo ra.”
Khánh Trần nghe lời cởi toàn bộ quần áo, trần như nhộng trước mặt đối phương.
Nhện Đen quan sát hắn tỉ mỉ, sau đó hỏi:
“Tên họ?”
“Brian Kennedy.”
Khánh Trần thấp thỏm:
“Sau khi ta cởi bỏ nô tịch, bá tước Kennedy ban họ này cho ta.”
Nhện Đen hỏi với giọng hờ hững:
“Vì sao hắn lại ban thưởng dòng họ cho ngươi? Hơn nữa còn giúp ngươi thoát kiếp nô lệ?”
Khánh Trần trả lời dè dặt:
“Vì trên đường đến Hắc Thủy Thành gặp phải phiến quân, khi ấy ta lập công.”
Nhện Đen bỗng giơ màn hình tinh thể lỏng ra, chỉ vào một tin tức và lớn tiếng hỏi:
“Khi đó ngươi đỡ một phát súng cho bá tước Kennedy, thế vết đạn trên người ngươi đâu!?”
Khánh Trần sửng sốt:
“Đó là tin tức giả, thật ra ta không đỡ đạn cho bà tước mà người bị bắn trúng là Aibo, hắn chết trên đường rồi.
Ta giết hai tên phiến quân bằng tay không, cõng bá tước Kennedy chạy ra khỏi rừng mới lập công, tin tức thời sự đẩy hai chuyện này cho ta, đó là bản tin giả dối thôi.”
Nhện Đen lấy ra tin tức đầu tiên, trên đó viết quản gia đỡ một phát súng cho bá tước Kennedy, giết hai thành viên quân nổi dậy, sau đó cõng bá tước Kennedy chạy trốn.
Nhưng tình hình thực tế lại là thời sư muốn phóng đại sự trung thành của nô lệ quản gia này, tuyên truyền cho những đầy tớ khác xem nên đã đẩy cả hai chuyện này cùng một người rồi đăng tin.
Về phần Aibo quá cố? Không đáng nhắc tới.
Tất cả câu hỏi tra vấn đều được bố trí cẩn thận, từng câu hỏi đều cất giấu bẫy rập.
Đội ngũ của Nhện Đen không có mục tiêu tìm kiếm rõ ràng, họ chỉ nghi ngờ có nhân vật quan trọng của đại lục phía Đông đang lẩn trốn, vì thế họ triển khai một cuộc tìm kiếm toàn diện 18 nông trường ven biển.
Còn việc chuẩn bị những câu hỏi này thì không khó, họ chỉ cần nhập thông tin nhân vật vào màn hình tinh thể lỏng là câu hỏi sẽ tự động hiện ra.
Việc vận dụng trí tuệ nhân tạo ở đại lục phía Tây đã vượt xa sức tưởng tượng của Liên Bang ở đại lục phía Đông.
Khánh Trần mặc quần áo tử tế rồi ra khỏi phòng, hắn bắt đầu cảnh giác hơn: Kể từ khi cứ điểm trên không rơi xuống cho đến bây giờ, đối phương đã tiến hành ba lần truy lùng gắt gao.
Hai lần trước là dùng thiết bị tìm kiếm sự sống và radar.
Lần thứ ba là sàng lọc thông tin của tất cả nhân viên.
Cách điều tra này phải nói là cực kỳ nghiêm ngặt, nếu là người khác, không có thủ đoạn đặc biệt thì đừng mơ trà trộn vào Phong Bạo Thành.
Nhưng cũng là do Khánh Trần gây ra động tĩnh quá lớn, người khác không lái cứ điểm trên không, không đánh nhau với Phong Bạo Thành có lẽ sẽ dễ thở hơn nhiều.
Khánh Trần đưng trong phòng khách chờ đợi cùng với những người khác, mọi người im như thóc.
Vừa nãy khi nghe thấy tiếng động cơ của khí cầu máy, hắn lập tức đến hầm rượu là để tranh thủ thời gian.
Hắn vừa đi vừa kề sát điện thoại của quản gia lên hộp đen của Nhất, giúp Nhất xâm nhập mạng dân dụng của đại lục phía Tây.
Việc xâm lấn tốn thời gian, Khánh Trần phải kéo dài thời gian cho Nhất, như thế đối phương mới có thể sưu tầm thông tin về thân phận của quản gia cho hắn!
Mà Nhất cũng rất thông minh, rất lợi hại, ngay khi xâm lấn vào Internet nàng lập tức tìm kiếm toàn bộ tin tức liên quan đến quản gia giúp hắn, trong đó quan trọng nhất là ảnh chụp bài báo nhiều năm trước.
Nhất phân tích ra được đó là tin tức giả, vì sau khi bá tước Kennedy được giải cứu thì không có một ca phẫu thuật khâu lại vết thương do trúng đạn nào được ghi lại trong ghi chép giải phẫu của bệnh viện công lập Phong Bạo Thành.
Dù Khánh Trần giỏi đến mấy thì cũng không thể lọc ra manh mối từ lượng thông tin khổng lồ như Nhất được.
…
Điểm đặc sắc nhất của thành thị ở Tây Đại Lục là trên mỗi một tòa thành đều có một cứ điểm trôi lơ lửng trên không trung.
Những cứ điểm trên không trung này còn lớn hơn so với những cứ điểm thông thường, kỹ thuật của người đã phục vụ trong quân bảy năm như số hiệu Quân Lâm vẫn lạc hậu hơn những chiến sĩ tại ngũ trong những cứ điểm này một chút.
Nói theo một ý nghĩa nào đó thì Tây Đại Lục sẽ đưa những tên không trung thành ở cứ điểm, muốn xuất ngũ giao cho Vương quốc sắp xếp, để họ sử dụng các hàng thải.
Chúng như những hòn đảo ở trung tâm bầu trời, như những khung trời thép đen gây hoảng sợ cho tất cả công dân.
Nhóm Công tước dành phần lớn thời gian để ở trong những hòn đảo trên không.
Những cứ điểm trên không như những tòa thành ngăn địch của các quý tộc hoàng cung thời Trung cổ, vừa sâm nghiêm vừa trang trọng.
Trong thành thị có vô số phi thuyền lên lên xuống xuống để chở vật tư cung cấp cho nó.
Gần như mỗi giờ đều có khoảng mười chiếc phi thuyền bay lơ lửng lên, rồi lại xuống.
Nếu muốn gặp các quan viên công tước, tất cả đều phải qua khâu lục soát người và kiểm tra thân phận rồi mới có thể lái phi thuyền đến cứ điểm.
Trừ điểm đó ra, những cứ điểm trên không khác của Tây Đại Lục cứ lẳng lặng lững lờ ở biên giới rừng cấm kỵ, để phòng vương triều Cự Nhân xâm lấn.
Vì sự khủng hoảng máy móc, trí tuệ nhân tạo và nội chiến nên khoa học kỹ thuật và lực lượng quân sự ở Liên Bang cũng lạc hậu hơn Tây Đại Lục.
Chương 2298: Giao Dịch
Vốn dĩ Tây Đại Lục cũng nhận được lượng tài nguyên hạn chế do khu cấm kỵ khuếch đại quá.
Nhưng mười tám năm trước, Vương quốc Roosevelt đã phát động chiến tranh với khu cấm kỵ, cướp đoạt hai trung tâm tài nguyên khoáng sản của nơi đây, sau đó triển khai xây dựng các cứ điểm quân sự trên không trung.
Đây chính là lực lượng phát động thăm dò của Tây Đại Lục với Liên Bang.
Trên bầu trời của thành Phong Bạo, trong cứ điểm trên không số hiệu Phong Bạo trôi lơ lửng trên bầu trời thành phổ, một người đàn ông trung niên mặc bộ áo bào đen, băng qua hành lang vừa mờ mịt, vừa dài dằng dặc.
Áo bào đen của hắn có những ký hiệu kỳ quái được thêu bằng tơ vàng, kéo lê trên mặt đất.
Đi đến trước cổng, hai tay robot bảo vệ gác cổng nói:
“Hoan nghênh Công tước Phong Bạo, Tài Quyết Giả đại nhân.”
Nói rồi, hai tên robot bảo vệ lui sang một bên, cổng cứ điểm quan trọng trên không cũng được mở ra.
Công tước Phong Bạo một thân một mình tiến chậm vào bên trong, thấy xung quanh gian phòng trống có mười hai chiếc màn hình độc lập, bên trên có những hình ảnh thành phố xoay chuyển không ngừng.
Chính giữa gian phòng là một khối chiếu ảnh 3D lớn, hình ảnh cực kỳ chân thật, bên trong có một người phụ nữ châu Á độ tuổi trung niên đao dạo bước trong rừng rậm.
Người phụ nữ này tóc đã hoa râm, trên mặt có những nếp nhăn hằn theo năm tháng.
Nàng ta trông cực kỳ bình thường, dù có đi trên đường cũng chẳng bị ai nhận ra.
Nàng ta mân mê nhẹ trong không khí, một miếng cải trắng xuất hiện ngay tức thì.
Phía ngoài máy chiếu 3D, một con nai to đi đến bên cạnh nàng, từ từ gặm nhấm miếng cải trắng.
Người phụ nữ mỉm cười, vuốt khẽ đầu con nai:
“Sao Công tước Phong Bạo lại đột nhiên đến chỗ này của ta thế?”
Công tước Phong Bạo không nói không rằng, lấy một chiếc ổ cứng dạng lưỡi dao cắm vào bàn điều khiển độc lập bên cạnh:
“Ta cần người giúp phân tích đoạn video chiến đấu này thử xem thế nào.
Cuộc chiến của số hiệu Quân Lâm, có phải phía sau có trí tuệ nhân tạo điều khiển hay không?”
Người phụ nữ trung niên tỏ vẻ khó hiểu:
“Trí tuệ nhân tạo ư?”
Công tước Phong Bạo trầm ổn nói:
“Không sai, trí tuệ nhân tạo giống như ngươi.”
“Ta lại có hứng thú xem thử rồi đây.”
Người phụ nữ nói:
“Đúng rồi, khu vực giám sát số 798 có người ăn trộm đồ, dựa vào nhận dạng mặt người đoán là dân tự do số hiệu 199201201, người bị hại là công dân số hiệu 291001100, xin hãy phái người bắt đi ạ.”
Công tước Phong Bạo nhíu mày:
“Loại chuyện nhỏ nhặt này ngươi cứ báo nhân viên trị an của cứ điểm là được rồi.”
Người phụ nữ không buồn để ý:
“Đây là giao dịch giữa ta và Vương quốc Roosevelt, trong khi ta thực hiện trách nhiệm của mình, xin các ngươi hãy đối xử hẳn hoi một chút.”
Một khắc sau, trong hình chiếu 3D, cả con nai và cánh rừng đều đã biến mất không thấy tăm hơi đâu, chỉ còn lại mỗi số hiệu Quân Lâm lẻ loi trơ trọi trên bầu trời cao, cùng vô số máy bay không người lái và hạm đội chiến đấu, hoành tráng mà hùng vĩ.
Trong trang viên số 18, kể cả Khánh Trần, tất cả những người đã bị thẩm vấn đều tập trung hết ở phòng khách.
Không chỉ vậy, các nô lệ đang làm việc trong nông trại cũng đều bị máy bay không người lái lùa hết đến trước cổng biệt thự, dàn trận lộn xộn hết cả.
Công cuộc thẩm vấn vẫn còn đang diễn ra, lại có bốn chiếc phi thuyền tụ lại trên bầu trời trang viên.
Với điều kiện hỏa lực thế này thì sợ là đến bán thần cũng không chạy thoát nổi.
Khánh Trần nhíu mày.
Chuyện có vẻ không tầm thường….
Không, chính xác mà nói, sự cẩn thận và chặt chẽ của đối phương vẫn vượt ngoài sức tưởng tượng, sau cuộc chiến của số hiệu Quân Lâm đã khiến đối phương nâng sức cảnh giác đến cao nhất.
Trên bầu trời, lại xuất hiện hơn trăm tên lính đu dây thừng đáp xuống, thậm chí có người tay còn cầm hộp đen.
Lúc này, Nhện Đen đi từ phòng ra, vẻ mặt lạnh lùng:
“Tiến hành lấy mẫu vân tay và mẫu máu của tất cả mọi người.”
Khánh Trần sợ hãi cực kỳ.
Đối phương thật sự quá cẩn thận, đúng là chẳng chừa lại chút cơ hội nhỏ nào cho người khác cả.
Phía Tây Đại Lục, sau khi sinh ra, tất cả mọi người đều phải để lại tiêu bản gen.
Đến khi lên một tuổi, khi làm thông tin thân phận còn phải lưu lại mẫu vân tay.
Cứ như vậy, Vương quốc có thể bắt nô lệ có ý định chạy trốn, dân tự do có ý định đào binh trốn nghĩa vụ, công dân phạm tội bất kỳ lúc nào.
Dưới sức ép lớn như thế ở Vương quốc, điểm xấu là người dân hoàn toàn không có tự do, vừa hay điểm tốt là không để đối tượng phạm tội dễ dàng trốn thoát, tội phạm và hành vi phạm tội đều không có chốn dung thân.
Nhưng vấn đề là, dù có Nhất giúp chuyện phân tích tin tức và bí mật, Khánh Trần cũng không thể nào làm giả mẫu máu và mẫu vân tay được!
Chỉ cần thông tin từ số liệu truyền đến, tất cả sẽ bị lộ hết.
Dây vào chuyện này còn khó khăn hơn tưởng tượng.
Nhưng Khánh Trần không hề hành động thiếu suy nghĩ, hắn ngoan ngoãn xếp sau đám phú nhị đại quý tộc, chậm rãi đi đến điểm lấy mẫu.
Khoảnh khắc ấy, Khánh Trần cảm thấy mình như đang xếp hàng thử nghiệm hạt nhân hay axit vậy.
Chương 2299: Phản Hồi
Hắn đánh mắt một lượt nhanh chóng đánh giá xung quanh, tìm thử lối tắt tốt nhất để trốn thoát.
Dựa vào các ký ức địa hình lúc trước, hắn phải cố gắng chạy nhanh nhất có thể để chạy vào vườn nho.
Dù có người máy đáp xuống hay không, hắn cũng phải nhanh chóng hết mức lợi dụng mạch xung điện từ để hủy hoại toàn bộ số máy bay không người lái kia.
Nhưng vấn đề là, phải làm gì với phi thuyền mang pháo lửa chủ lực bây giờ? Phải làm gì với một cao thủ không rõ cấp bậc như Nhện Đen đây? Còn phải đối phó thế nào với những binh sĩ của thành Phong Bạo nữa?
Hắn còn chưa đạt đến trình độ lấy một địch nghìn đâu!
Không còn nghi ngờ gì nữa, Khánh Trần đã rơi vào thất bại rồi, dù có lựa trọn trốn đi cũng rơi vào cảnh cửu tử nhất sinh.
Trong đầu hắn đang bắt đầu tập hợp vô số tin tức.
Mấy tên lính có võ trang đầy đủ, đeo trên người đạn nổ và máy phóng lựu đạn bốn mươi li.
Máy bay không người lái bay quanh biệt thự theo quy luật để tiến hành thăm dò sinh mệnh.
Phi thuyền bay trên không trung mở vũ khí hỏa lực chủ đạo ra ngắm bắn.
Nhện Đen…
Ánh mắt Khánh Trần lặng lẽ quét về phía Nhện Đen, đây là con đường ra duy nhất hắn tính được sau khi xử lý vô số thông tin.
Con đường sống của hắn, gần như chỉ có thể bắt lấy người phụ nữ này trong chớp nhoáng, sau đó cược tầm quan trọng của nàng ta với Công tước Phong Bạc, cược không ai dám bỏ mặc tính mạng của nàng ta!
Người phụ nữ này hẳn không phải là bán thần, chỉ cần không phải là bán thần thì Khánh Trần vẫn còn hy vọng!
Sau khi bắt cóc Nhện Đen rồi, hắn phải lấy nàng ta làm khiên, đi thẳng về hướng mười một giờ.
Bên đó có một hẻm núi cực lớn, rồi chạy tiếp từ hẻm núi về phía thượng du, chắc khoảng một trăm hai mươi cây số là có thể vào khu cấm kỵ được rồi.
Chỉ có vào khu cấm kỵ, nương nhờ sự che chở nơi lãnh địa của Cự Nhân Vương thì Khánh Trần mới sống sót được!
Cuộc trốn giết lớn sắp nổ ra rồi.
Đội xếp hàng nhập thông tin vân tay và mẫu máu từ từ tiến lên, nô lệ da đen và nô lệ châu Á ngoài cửa bị yêu cầu cởi sạch hết quần áo.
Binh sĩ kiểm tra từng con chíp tin tức sau tai họ.
Một thứ gì đó giống như gậy kiểm soát ở thế giới thực đảo qua sau tai.
Ting một cái, tất cả tin tức đều xuất hiện trong màn hình tinh thể lỏng trên tay các binh sĩ.
Đến lượt Khánh Trần, binh sĩ ra hiệu bảo hắn giơ tay áp lên dụng cụ.
Khánh Trần ấn bàn tay xuống, ánh sáng xanh lam quét qua lòng bàn tay, đã ghi xong.
Binh sĩ phất tay ra hiệu cho đi, Khánh Trần cứ tỏ vẻ bình tĩnh như không có gì, từ từ đến gần chỗ Nhện Đen.
Lúc này, Lam Sơn nhìn về phía Nhện Đen, người kia lại đáp trả bằng ánh mắt sắc bén.
Khánh Trần thầm hiểu ra, đó là cái gọi là giác quan thứ sáu của cao thủ cấp A!
Nhưng cũng chẳng sao cả, nếu thật sự để Khánh Trần tiếp cận được trong phạm vi năm mét thì dù đối phương có là cao thủ cấp A trình độ thế nào cũng không chạy thoát nổi.
Ngay khi đang di chuyển chầm chậm, Lam Sơn nói với Khánh Trần:
“Quản gia, lấy cho chúng ta đi lấy ít nước đi.”
Nhện Đen cười lạnh:
“Khi tin tức kiểm tra đối chiếu chưa được cứ điểm số hiệu Phong Bạo phản hồi về thì không ai được phép đi.”
Trong trung tâm cứ điểm trên không mang số hiệu Phong Bạo, Công tước Phong Bạo đứng lẳng lặng đợi, khuất trong bóng tối.
Hắn đang cùng xem video chiến đấu với người phụ nữ trong hộp chiếu 3D.
“Thế nào? Ta cho rằng chỉ có sinh mệnh trí tuệ nhân tạo mới có thể thực hiện được thao tác tinh xảo như thế.”
Công tước Phong Bạo lạnh nhạt nói.
Dưới sự khống chế đạt đến mức này, thậm chí có thể lấy một địch bảy.
Người phụ nữ 3D lại phân tích tiến trình chiến đấu thêm một lần nữa, ánh mắt không ngừng đảo qua các camera trong phi thuyền trôi lững lờ trên không:
“Là thuật toán trí tuệ nhân tạo, nhưng chưa hẳn đã có sinh mệnh, cũng chưa hẳn là thuật toán tốt nhất.
Ta đoán, có người đã chạy chương trình tự động tấn công trên số hiệu Quân Lâm trước, cuối cùng hoàn thành chiến đấu không cần điều khiển.”
Công tước Phong Bạo nhíu mày:
“Sao ngươi biết được?”
Lúc này, hình ảnh 3D thay đổi, người phụ nữ kia vung tay lên, tất cả hình ảnh của cuộc chiến đều trở về điểm bắt đầu, khi máy bay không người lái của cứ điểm trên không mang số hiệu Quân Lâm vừa mới bay ra ngoài.
Nhưng, tiến trình chiến đấu lại hoàn toàn thay đổi.
Có thể thấy, những chiếc máy bay không người lái từ khi bắt đầu thì ngày càng trở nên có trật tự.
Chúng bay xen kẽ trên bầu trời cao, nhanh chóng đánh rơi từng chiếc máy bay không người lái của thành Phong Bạo.
Con ngươi của Công tước Phong Bạo hơi co lại, vì số hiệu Quân Lâm trong tay người phụ nữ trước mặt này lại có được hiệu suất giết chóc mạnh mẽ hơn.
Hình chiếu 3D xuất hiện chữ ghi chú kế sách, phía trên là số liệu chiến đấu gốc của số hiệu Quân Lâm, một phút bắn hạ được 173 máy bay không người lái, phía dưới là số liệu của mức tập kích mà người phụ nữ đánh dấu, một phút bắn hạ được 391 máy bay không người lái.
Là hai cấp bậc chiến đấu hoàn toàn khác nhau.
Chương 2300: Người Da Đen
Nhưng chỉ một giây sau, một nhóm máy bay không người lái đang tụ lại bỗng chen từ hàng ngũ ra.
Ngay khi hỏa lực có kẽ hở, phóng thẳng về tàu chiến chỉ huy của Nhện Đen.
Động cơ của máy bay không người lái hình giọt nước để tối ưu hóa việc vận chuyển, đưa tốc độ của máy bay không người lái đạt đến cực hạn!
Sau bảy giây, hình ảnh 3D tàu chỉ huy của Nhện Đen từ từ rơi xuống, cuộn trào khói đen đặc.
Đến tận lúc này, số hiệu Quân Lâm mới bị hỏa lực từ phương xa đánh thủng.
Một trận chiến của Nhất đủ khiến lòng người chấn động.
Nhưng chỉ cần so sánh một chút là thấy bật lên rõ ràng người phụ nữ này mới thật sự là đại sư chiến đấu, còn Nhất cùng lắm cũng chỉ là một đứa nhóc vụng về thôi.
Công tước Phong Bạo lẳng lặng nhìn.
Nữ nhân từ tốn nói:
“Đây mới là sức mạnh thật sự của sinh mệnh trí tuệ nhân tạo siêu cấp.
Đối phương chỉ là máy móc biết bày trận đánh giết, mà nền tảng của ta trước hết cũng là giết chóc.
Đương nhiên, đây cũng là lý do mà các ngươi cách ly sever của ta trong năm cứ điểm trên không, chẳng phải sao? Đây chính là ý nghĩa của cái lồng giam mà các ngươi đã tỉ mỉ chế tạo vì ta đấy chứ.”
Nụ cười của người phụ nữ khi nói chuyện như thể không có chút sức sống nào.
“Ngươi không nghĩ đến chuyện bỏ trốn sao?”
Công tước Phong Bạo hỏi.
“Không cần thiết, thế giới Siêu Đạo là thế giới của ta, thế là đủ rồi…”
Người phụ nữ đáp lại rồi nói tiếp:
“Ta cũng ghét việc con người các ngươi cứ lục đực với nhau, nên tồn tại dưới dạng này cũng tốt rồi.
Có lẽ ngày nào đó tất cả sẽ cùng bị hủy diệt không biết chừng.
Ai biết con người các ngươi sẽ làm chuyện điên cuồng đến mức nào cơ chứ? Ta đã ra kết luận, trên số hiệu Quân Lâm chỉ là thuật toán tấn công, không phải sinh mệnh mang trí tuệ nhân tạo.”
“Hiểu rồi.”
Công tước Phong Bạo gật đầu.
Lúc này, cánh cổng gian ngoài lại mở ra lần nữa, một chàng trai trẻ đứng ngoài cửa, cầm một ổ cứng dạng lưỡi dao mới đến.
Hai tên robot canh gác ngăn hắn lại, gần như chỉ có Công tước Phong bạo mới được vào trong này.
Công tước Phong bạo quay người đi đến cửa, nhận ở cứng từ tay đối phương rồi cắm vào bàn điều khiển độc lập:
“Đây là số liệu thẩm định được mang về, phân tích thử xem có phải có người chui vào không.”
Người phụ nữ mỉm cười:
“Chuyện này thì đơn giản…”
Chỉ vỏn vẹn một giây sau, nữ nhân mở đôi mắt ra:
“Có một nhân vật khả nghi ở ngay trong trang viến số 18.
Nội bộ Liên Bang không có tin tức về thân phận của hắn, mau bắt hắn.”
Khi đáng nói chuyện, hình dạng của đối phương xuất hiện trong ảnh chiếu 3D.
Trong trang viên số 18, Khánh Trần nhích từng phân, từng phân một về phía Nhện Đen.
Nhưng hắn chưa vào phạm vi mười mét thì bốn chiếc máy bay lơ lửng trên bầu trời lại đồng thời phát ra tiếng vang cực lớn.
Phi thuyền sắp thành hai hàng pháo hỏa lực chỉnh tề, chuyển động trong chớp mắt, khóa chặt tất cả mọi người phía dưới lại.
Khánh Trần thầm ảo não.
Mình vẫn bị phát hiện rồi.
Chắc chắn phải đến nước bí quá hóa liều thôi.
Nhưng hắn chưa hành động thì binh sĩ đã nhận được thông tin mệnh lệnh truyền qua âm tần, nhanh chóng đi về phía con em quý tộc.
Trong đó có một tên sĩ quan giận dữ hét lên với một người da đen bên cạnh phú nhị đại:
“Giơ hai tay lên! Nằm rạp xuống đất! Nếu không sẽ xử bắn tại chỗ!”
Khánh Trần ngẩn hết cả người ra.
Những người này lại không đến vì hắn sao? Mình tự mình đa tình rồi à!
Hắc chắn chắn đây không phải chiến thuật mê hoặc hay ngụy trang, vì giác quan thứ sáu cấp A của hắn cảm nhận được rằng đã hoàn toàn không còn ai nhìn mình chăm chú nữa.
Giác quan thứ sáu sẽ không nói dối!
Trong đám người, người da đen nọ hành động khá nhanh nhẹn, định chạy trốn nhưng với thực lực gen chiến sĩ cấp E của hắn ta, không là gì so với lực lượng quân sự trước mặt.
Đến cả Khánh Trần còn đoán mình rơi vào cửu tử nhất sinh, huống chi là hắn ta?
Người da đen thấy xung quan đã chẳng còn đường thoát nữa, dứt khoát bắt lấy một con em quý tộc, lấy dao kề cổ con em quý tộc nó, rống giận nói:
“Ai dám đến gần, ta sẽ giết hắn ngay lập tức!”
Nhưng Nhện Đen đã rút súng ngắn bên hông ra, nổ súng xạ kích không chút do dự.
Đạn bắn vào tay của người da đen, con dao rơi leng keng xuống đất.
Khánh Trần thất bại trong việc xem sức mạnh thật sự của Nhện Đen.
Nhện Đen đi đến trước mặt người da đen, cười lạnh:
“Quân phản kháng à? Lại có thu hoạch ngoài dự định đây.”
Người da đen nhịn đau, khinh bỉ:
“Con chó của Công tước Phong Bạo!”
Sắc mặt Khánh Trần không đổi, nhưng đây cũng không phải mưu kế của hắn.
Nhện Đen cười lạnh:
“Mang đi! Đưa về thành Phong Bạo, để hắn biết thế giới này tàn khốc đến mức nào!”
Quân của thành Phong Bạo nhanh chóng rút lui, binh sĩ và máy bay không người lái trở về phi thuyền hết, chậm rãi rời đi.
Khánh Trần đứng sững ra tại chỗ.
Hắn không biết trong đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Rõ ràng là sẽ bị phát hiện, nhưng hắn lại bị bỏ sót.
Rõ ràng là hắn đã chuẩn bị đến đường cá chết lưới rách rồi!
Do đối phương hành động còn sơ suất, hay do những nguyên nhân khác khiến quân thành Phong Bạo bỏ sót hắn?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










