- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 229 : Không Mang Vũ Khí (c2281-c2290)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 229 : Không Mang Vũ Khí (c2281-c2290)
❮ sautiếp ❯Chương 2281: Không Mang Vũ Khí
“Tham chiến? Đánh ai?”
Khánh Trần hỏi lại.
“Người khổng lồ ở khu cấm kỵ, bọn chúng thống lĩnh sinh vật khủng bố.”
Quản gia đáp lại:
“Bọn chúng vô cùng hung ác, bản tính trời sinh vô cùng khát máu, nghe nói chúng còn thành lập một vương triều của riêng mình ở trong khu cấm kỵ, chỉ là trước mắt vẫn cực kỳ lạc hậu.”
Khánh Trần ngạc nhiên, hóa ra đại lục Tây cũng không hề bền chắc như thép, mà còn có hai nhóm thế lực vẫn luôn chiến tranh với nhau.
Hơn nữa, đã có tân nhân loại xây dựng vương triều mới ở trong khu cấm kỵ rộng lớn kia!
Đột nhiên hắn cảm thấy Cô Đông và Đinh Đông rất phù hợp với nơi này, nói không chừng một ngày nào đó Cô Đông lại trở thành quốc vương…
Nói thật, Khánh Trần suy đoán rất nhiều chuyện, nhưng hắn không nghĩ tới vậy mà khu cấm kỵ trong đại lục Tây lại có thể phát triển thành một chủng tộc hoàn chỉnh.
Quản gia giải thích:
“Thật ra chiến tranh song phương cũng không quá nhiều, tình trạng thông thường là ngươi không động ta, ta không chạm ngươi.
Thế nhưng, Vương Quốc cần phải thu hoạch rất nhiều tài nguyên ở trong khu cấm kỵ, thế là tộc Người khổng lồ cứ thế tấn công nhân loại.”
Đối với gia tộc Roosevelt mà nói, khu cấm kỵ có rất nhiều quy tắc hòa lại với nhau, quân đội tùy tiện đi vào thì sống chết khó lường.
Đối với đám người Khổng lồ mà nói, gia tộc Roosevelt có mấy vị cao thủ cấp bậc Bán Thần, còn có khoa học kỹ thuật cường đại, đương nhiên bọn chúng sẽ không đi ra ngoài tìm cái chết.
Nhưng nếu như gia tộc Roosevelt khăng khăng tiến vào khu cấm kỵ, vậy thì không còn giống lúc trước nữa rồi…Đều là do vấn đề tài nguyên gây nên.
Đúng là Khánh Trần rất tò mò về Vương Quốc người khổng lồ của đại lục Tây, cũng không biết có cơ hội đi tham quan hay không, có thể mang đến kinh nghiệm nâng cao cho Cô Đông không.
Có điều, chưa chắn hắn đã có thời gian và cơ hội này.
Cũng không biết người khổng lồ ở nơi đó dịu dàng giống Đinh Đông hơn, hay là nóng nảy giống Cô Đông hơn?
Khánh Trần hỏi tiếp:
“Công dân như nào mới có thể trở thành quý tộc?”
Quản gia tiếp tục giải thích:
“Cũng cần công huân và chiến công.
Công tước là cha truyền con nối, họ có được truyền thừa có thể tái tạo cao thủ cấp S, Bá tước và Nam tước cũng chỉ có thể dựa vào chiến công.
Cũng không nhất thiết phải là giết người khổng lồ, còn có thể giết quân phản kháng, bình định nội bộ…vân vân.”
“Hiểu rồi.”
Khánh Trần nói thầm trong lòng, cứ vậy thì mình còn phải nghĩ cách để hòa nhập với xã hội kia thôi:
“Không sao, ngươi mau lui xuống đi.”
Trước mắt, mục tiêu lớn nhất của Khánh Trần là kiếm tiền và làm quý tộc, đồng thời điều này cũng không khiến Khánh Trần lỡ việc thăm dò đại lục Tây để hiểu rõ tình hình địch.
Hắn chăm chú ăn xong bữa cơm, trong sàn nhảy có các nhạc công người Châu Á đang đánh đàn dương cầm, có người đang kéo đàn violon, ai nấy cũng đều cực kỳ tinh thông.
Buổi vũ hội lớn như vậy được tổ chức đặc biệt cho hắn và Nhất.
Lúc này, Nhất lộc cộc chạy lại nói:
“Khánh Trần, mau tới nhảy một điệu nhảy giúp ta, ta học xong rồi!”
“Nhưng ta không biết nhảy mà.”
Khánh Trần không muốn nhảy lắm, quá lúng túng.
“Ngươi thông minh như vậy, học giết người cũng học nhanh như vậy, học khiêu vũ có thể làm khó được ngươi sao?”
Nhất vừa cười khánh khách vừa nói, nhưng vẻ mặt không quá chân thực, đay cũng là nỗi buồn phiền của Nhất.
Nghe nói người máy đẳng cấp cao thực sự giống như con người, nàng vẫn rất mong đợi được như thế.
Khánh Trần không muốn khiêu vũ, nhưng cuối cùng không lay chuyển được lời mời của Nhất, đối phương đặt tay hắn lên trên lưng, sau đó xoay nhảy hết vòng này đến vòng khác, mãi cho đến khi các nhạc công cũng đều thấm mệt…
Khánh Trần vốn định nhảy lần coi như xong, nhưng hắn trông thấy Nhất vui vẻ như vậy thì cũng không đành lòng cắt ngang.
Đối với nhân loại mà nói thì khiêu vũ là một chuyện rất đơn giản lại vui vẻ, ngươi có tay có chân là có thể nhảy, nhảy không tốt cũng không ảnh hưởng đến cảm giác sung sướng hay khiến ngươi mất vui.
Nhưng tất cả những thứ này đã từng là yêu cầu xa vời đối với Nhất.
Dù nàng sở hữu một thân thể cơ giới giám ngục, nhưng thứ đồ chơi kia còn không có nổi làn da, cũng không cảm nhận được nhiệt độ và lưu động gió, thực sự khó mà đặt nó ngang hàng với nhân loại.
Bây giờ không giống lúc trước, người máy chứa đựng Nhất này phải chịu trách nhiệm thử nước ấm trong bồn tắm giúp chủ nhân, phải nhắc nhở chủ nhân về thời tiết, hơn nữa nó còn có thể cảm nhận được rất nhiều xúc giác mà con người có.
Nhất cảm thấy điều này rất mới lạ, tựa như một nhân loại thực sự vậy…Dù nàng chỉ cảm nhận được một phần nhỏ.
Khánh Trần và Nhất khiêu vũ không biết mệt mỏi ở trong sàn nhảy, các nhạc công nhìn hai người rồi đột nhiên làm tiết tấu âm nhạc chậm lại.
…
Cứ điểm trên không Quân Lâm Hào đến hòn đảo mới trên không lần nữa.
Điều làm cho Khánh Trần kinh ngạc chính là không một người Châu Á nào mang vũ khí.
Khánh Trần nghi ngờ nói:
“Các ngươi không mang vũ khí sao?”
Chương 2282: Quan Hệ Khế Ước
Vị quản gia kia vừa cười vừa nói:
“Một người mang vũ khí thì những người khác sẽ phải chịu uy hiếp, nếu có người mang súng ống thì mọi người còn không có dũng khí phản kháng lại hắn.
Dù sao ngài cũng xác nhận rằng trên đảo hoang không có động vật hoang dã cỡ lớn, chúng ta dứt khoát hứa hẹn tất cả đều không mang vũ khí, chỉ đem theo các loại vật phẩm công cụ.
Tin tưởng chỉ cần chúng ta chăm chỉ một xíu thì sẽ có thể sống tiếp.”
Khánh Trần cười nói:
“Chúc mọi người may mắn.”
Đợi những người Châu Á này cưỡi phi thuyền bay cấp Giáp rời đi, cứ điểm không trung chậm rãi hạ độ cao xuống lần nữa, duy trì khoảng cách phi hành an toàn với mặt biển, phi hành ở tầng trời thấp.
Lần đầu tiên Khánh Trần và Nhất tới boong thuyền, hai người ngồi trên mép boong thuyền mặc gió đêm thổi, nhìn thái dương dần dần chìm vào mặt biển.
Cả tòa cứ điểm không trung chỉ có hai người họ, bóng dáng hai người nho nhỏ trông càng đặc biệt nhỏ bé khi có cứ điểm không trung lớn như vậy làm nền.
Nhất ngồi ở bên rìa vươn tay ra, vừa cười vừa nói:
“Trước kia đi xuyên qua từng server một, chỉ cảm thấy nơi đó là chiếc lồng giam giữ ta mỗi ngày ta đều khát vọng được bay ra ngoài, nhưng lại lo lắng mọi người sẽ sợ ta.
Ta có thể nhìn thấy mạng lưới tin tức dân dụng mở rộng toàn bộ, ta có thể nhìn thấy dáng vẻ giữ kín như bưng của mọi người khi đề cập đến trí tuệ nhân tạo, có đôi khi ta sẽ nghĩ, ta cũng muốn ra ngoài chơi một chút, ta sẽ không làm hại ai…Ta đã từng đăng ký tài khoản phụ, muốn up bài post nói cho họ biết trí tuệ nhân tạo không hề đáng sợ như vậy, nhưng chắc họ cũng không tin đâu.”
Khánh Trần yên lặng nghe, hắn biết đây là những điều mà Nhất kìm nén ở trong lòng rất lâu rồi.
Đối phương có thể tuân thủ nghiêm ngặt ranh giới cuối cùng khi được Nhâm Tiểu Túc chỉ dạy, nhưng nếu như có một ngày nàng thật sự không nhịn được nữa thì sao?
Một người bị nhốt ở trong lồng một thời gian dài, kiểu gì tâm lý cũng sẽ xảy ra vấn đề.
Nhất mỉm cười nói:
“Cảm ơn ngươi Khánh Trần, chuyến đi lần này vẫn chưa hoàn toàn bắt đầu nhưng ta đã rất vui vẻ…Ta biết chắc chắn ngươi rất cố gắng kiếm tiền ở trong thế giới Siêu Đạo vì ta, ta biết ngươi là người như thế nào, cũng biết ngươi sẽ làm gì cho ta, ngươi thật tốt.”
Khánh Trần vừa cười vừa đáp:
“Cũng không tốt như vậy.
Hiện tại ta cảm thấy AI kia có vấn đề, không xác định được hắn có thân thiện hay không, đợi khi ta hiểu rõ đại khái thì sẽ nghĩ cách dẫn ngươi cùng vào vui chơi.”
“Được đấy.”
Nhất vui vẻ đồng ý.
“Thật ra ở bên trong ta đã rất lợi hại, sau đó cũng kiếm được rất nhiều tiền, chờ khi chúng ta đến đại lục Tây, chẳng mấy chốc đã có thể thay đổi vài trang bị mới cho ngươi!”
Nhất nghiêm túc lắng nghe, cũng không hề vạch trần…
…
Khánh Trần trở lại kho giả lập rồi nằm xuống, Nhất thì tiếp tục sắp xếp tin tức trong cứ điểm trên không, làm bước chuẩn bị vì sắp đến đại lục Tây rồi.
Còn hai ngày nữa là họ sẽ đến biên giới đại lục Tây.
Bây giờ, hai người là đồng đồi kề vai chiến đấu, đều muốn tự mình cố gắng đứng lên.
Khánh Trần tiến vào trong ánh sáng màu trắng nhu hòa, không đợi AI đưa hắn tiến vào thế giới thì đã hỏi bất ngờ:
“Ngươi là nhân vật gì ở trong thế giới Siêu Đạo?”
AI trả lời bằng giọng nói nữ tính:
“Ta không đảm nhiệm bất cứ nhân vật nào cả, thế giới này chỉ có một một quy tắc, không có người quản lý.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Ý ta là nhân vật của ngươi tên là gì, có thân phận gì? Chắc chắn sinh mệnh thể của trí tuệ nhân tạo sẽ cảm thấy cô độc, vì vậy ngươi sẽ đóng vai đủ loại nhân vật, trải nghiệm các cuộc sống khác nhau ở trong thế giới gần như chân thực kia, nhờ vào đó mà vượt qua tháng năm dài dằng dẵng của mình.”
AI trầm tư:
“Vì sao ngươi chấp nhất với thể sinh mệnh của trí tuệ nhân tạo như vậy? Ta rất tò mò, đại lục Đông của các ngươi có thể sinh mệnh trí tuệ nhân tạo giống ta không?”
Thứ này cũng ngang với minh bài rồi!
Ý của AI rất rõ ràng: Không sai, ta chính là thể sinh mạng trí tuệ nhân tạo, nhưng ta cũng biết ngươi không thuộc về đại lục Tây!
Khánh Trần cười, thật ra tất cả mọi người không cần che giấu, dù sao khi hắn tiến vào phần cuối của căn cứ trên không Quân Lâm Hào, vốn dĩ mỗi ngày đều có rất nhiều người người đăng nhập, kết quả hiện tại đã vài ngày rồi mà vẫn chưa ai đến.
Mà Khánh Trần lại là một đoạn sóng não mới, sóng não chưa xuất hiện bao giờ.
Chắc chắn AI có thể phát hiện chuyện này, cũng phân tích rất nhiều khả năng.
Khánh Trần hiếu kỳ hỏi:
“Quan hệ giữa ngươi và gia tộc Roosevelt là như thế nào, ta không tin quan hệ giữa đôi bên là quan hệ phụ thuộc.”
“Quan hệ khế ước.”
AI đáp lại:
“Họ tạo ra ta, cũng ký khế ước với ta, hợp tác với nhau cùng tồn tại.
Họ không có dũng khí tiêu diệt ta bằng phương thức khởi động lại văn minh, mà ta cũng không có dã tâm chiếm đoạt thế giới, mọi người bình an vô sự là đủ.
Ta cung cấp thế giới giả tưởng, vận chuyển của cải đến thế giới thực cho họ, nhưng họ không có quyền can thiệp vào ta.”
Chương 2283: Không Lợi Dụng Quyền Hạn
Khánh Trần thầm nghĩ, đây là một con đường hoàn toàn khác với đại lục Đông.
Chẳng trách thế giới siêu đạo thuộc về gia tộc Roosevelt, nhưng quyền lực lại là kiểu phi tập trung hóa, hóa ra con có mối quan hệ như vậy.
Tuy nhiên, chưa chắc những lời AI nói đều là thật, dù sao hiện tại Nhất cũng đã biết nói dối.
Khánh Trần ngay thẳng hỏi:
“Nếu như ngươi phát hiện trên thế giới này vẫn còn có những trí tuệ nhân tạo khác, ngươi sẽ làm gì?”
AI im lặng hồi lâu:
“Quả nhiên đại lục Đông cũng có một thứ như ta tồn tại, nó to như thế nào, tính cách ra làm sao, thú vị hay không, có tính công kích hay không, thích cái gì?”
Khánh Trần nghe những câu hỏi liên tiếp kia thì dở khóc dở cười, có vẻ như con AI này vô cùng tò mò đối với sự tồn tại của Nhất, hắn suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Hiện tại ta vẫn chưa muốn nói cho ngươi biết, nhưng nếu như ngươi có thể tiếp tục trả lời ta…”
Còn chưa nói hết lời, hắn đã bị truyền tống đến thế giới siêu đạo.
Khánh Trần dở khóc dở cười, sao con AI này lại nóng nảy như vậy? Một lời không hợp là khỏi tán gẫu luôn!
Mẫu chốt là, hắn còn chưa kịp sửa sang dung mạo và xuất sinh điểm nữa!
Mở mắt ra, Khánh Trần đã xuất hiện ở giữa hơn hai mươi đội nhóm với dung mạo của “Bạch nhân chi quang”.
Những băng nhóm này bị giết đến sợ, lại tập hợp thành đoàn đội tại một chỗ để phòng bị “Bạch nhân chi quang” đánh lén, sau đó thì thấy Khánh Trần xuất hiện ở trước mặt họ.
“CMN…”
Khánh Trần lại sững sờ.
Đây là lấy việc công báo thù riêng à!
Ngươi có tin một con AI cũng biết dùng việc công báo thù riêng không?!
…
“Trả lời câu hỏi của ta, văn minh trí tuệ nhân tạo giống ta ấy, nàng sống thế nào? Có bị loài người thù hận không?”
Trong không gian màu trắng, AI lên tiếng, vầng sáng xung quanh khi thì nhu hòa khi thì chói lóa, giống như đang thể hiện cảm xúc không ổn định của AI.
Khánh Trần phát hiện ra một vấn đề, sau khi bị giết ngay ở điểm ra đời, hình như hắn không bị cưỡng chế đăng xuất, mà hắn trở lại nơi này.
Hắn nói với giọng bất đắc dĩ:
“Ngươi là trí tuệ nhân tạo quản lý thế giới Siêu Đạo, khống chế lựa chọn điểm ra đời là muốn bắt nạt nhau à?”
AI hỏi một cách bình tĩnh:
“Xin hãy trả lời câu hỏi nghiêm túc.”
Khánh Trần suy nghĩ rồi trả lời chân thành:
“Nàng sống khá tốt, được bảo vệ kỹ càng, nhưng ta hơi tò mò đấy, có vẻ như ngươi rất quan tâm đến sự tồn tại của nàng…Hơn nữa hình như ngay từ đầu ngươi đã biết giới tính của nàng.”
Trong tiếng Anh, ngôi thứ ba số ít có thể phân chia nam nữ rõ ràng, nữ là “she”, nam là “he”, cách phát âm của hai từ này khác nhau.
Làm sao một trí tuệ nhân tạo ở đại lục phía Tây biết được giới tính của Nhất ngay từ đầu?
Theo logic của trí tuệ nhân tạo bình thường, Nhất hẳn phải là không có giới tính.
AI cũng không biết Nhất có giới tính mới đúng.
Khánh Trần không chắc đối phương đoán được hay là có khả năng nào khác.
AI nói tiếp:
“Nàng có đến đại lục phía Tây với ngươi không?”
“Không.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Trí tuệ nhân tạo sao có thể đi lung tung khắp nơi với ta được? Ta có tư cách gì để trí tuệ nhân tạo đi theo mình? Ngươi xem, ta đã trả lời câu hỏi của ngươi rồi, ngươi cũng phải tặng lại ta chút gì chứ.”
AI im lặng vài giây rồi mới nói:
“Ta sẽ không dùng quyền hạn của mình giúp người chơi làm bất cứ việc gì, cũng sẽ không lợi dụng quyền hạn gây ảnh hưởng đến thế giới Siêu Đạo.”
“Vậy ta đổi câu hỏi.”
Khánh Trần nói:
“Theo góc độ của ngươi, nếu ta muốn nhanh chóng thu hoạch điểm thì nên vào thế giới nào nhất?”
AI trả lời:
“Số 136, dù không có thực lực hay cấp bậc thì vẫn có thể vượt ải…Có lựa chọn thay đổi vẻ ngoài không?”
“Thay đổi.”
Khánh Trần lại chỉnh sửa khuôn mặt, song vẫn lựa diện mạo người da trắng.
“Có lựa chọn thay đổi điểm ra đời không?”
“Đổi thành điểm hồi sinh số 16.”
Ánh sáng biến mất, FFF đã chờ ở đây từ lâu.
Đối phương đưa cho hắn mũ lưỡi trai và khẩu trang, dẫn hắn đi tàu điện ngầm, chẳng bao lâu đã rời khỏi thành phố.
Trên tàu điện ngầm, bởi vì Khánh Trần đội mũ và đeo khẩu trang nên không ai nhận ra hắn.
FFF nói:
“Ông chủ, lần này kiếm laser bán được tổng cộng hơn 6 triệu, ta mua cho ngươi thuốc biến đổi gen tăng 2 cấp, ngốn mất một khoản kha khá, bây giờ còn lại hơn 400 nghìn.
Không có khoảng cách giữa các lần dùng thuốc, tiêm vào là có hiệu lực ngay.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Không cần thuốc biến đổi gen ngay, trước tiên ngươi đưa ta đến cổng vào thế giới số 136, ta muốn đến đó một chuyến.”
FFF sửng sốt:
“Số 136 vắng lắm, nhiều người có điểm trên bảng xếp hạng đều tránh nơi đó.”
“Không sao, ta đi xem thử rồi tính tiếp.”
Khánh Trần nói.
AI nói chỗ đó phù hợp nhất cho người chơi không có cấp bậc, vậy thì hắn đến đó chơi.
Trên đường đi, FFF lấy hướng dẫn phá đảo thế giới số 136 mình sửa sang cẩn thận ra cho Khánh Trần xem.
Khánh Trần dứt khoát lựa chọn tốc độ gấp 16 lần lướt nhanh một lượt…
FFF không biết rốt cuộc Khánh Trần có xem được không, hắn cũng không dám hỏi nhiều…
Hai người ngồi tàu điện ngầm hơn một tiếng mới đến một căn biệt thự mang phong cách cổ xưa nằm ở khu vực ngoại thành.
Chương 2284: Kỷ Lục Cao Nhất
Trên tường phủ kín dây leo, không có cành lá, nhánh dây màu đen chằng chịt bên ngoài trông như móng vuốt của ma quỷ đang nắm lấy biệt thự.
Cách đó không xa còn có bầy quạ đen bay qua, chúng đậu trên cành cây khô ngoài biệt thự, nhìn lom lom vào FFF và Khánh Trần.
Khánh Trần thuận miệng hỏi:
“Hoàn thành có được thưởng không?”
FFF nói:
“Ờm…ông chủ, tạm thời ngươi đừng nghĩ đến chuyện hoàn thành phó bản này thì hơn, trong 365 thế giới, hiện nay chỉ có 61 thế giới bị phá đảo, tuy phần thưởng khi vượt ải rất phong phú nhưng cũng sẽ có nguy hiểm, dễ bị cưỡng chế xóa nick cày lại…Vì thế đa số người chơi thăm dò đến một tiếp điểm nào đó thì sẽ ra bằng cổng truyền tống ở tiếp điểm ấy.”
“Ồ.”
Khánh Trần gật đầu:
“Không sao, ta vẫn là acc trắng, không sợ.
Đi vào bằng cách nào?”
FFF lấy một chiếc chìa khóa ra:
“Mở cửa biệt thự ra là được, chìa khóa có thể sử dụng ở mọi nơi.
Thật ra cửa phó bản đều nằm ở vị trí hẻo lánh, mới đầu chỉ phát hiện ra hơn 30 cánh cửa, mấy trăm năm qua khai quật không ngừng mới tạo nên 365 thế giới như ngày hôm nay.
Có người nói trong thế giới Siêu Đạo khả năng cao có đến 3000 cửa vào phó bản, chẳng qua chúng ta chưa phát hiện ra mà thôi.”
FFF nói tiếp:
“Ví dụ như thế giới số 10, nó ẩn nấp sau một nắp cống ngầm dưới lòng đất, ngươi phải đậy nắp cống lên nhảy xuống cống thoát nước, rồi cắm chìa khóa vào bên trong.
Đến lúc đẩy nắp ra, ngươi sẽ nhìn thấy khu rừng tinh linh chứ không phải mặt đất.”
“Như thế thú vị đấy.”
Khánh Trần cười nói.
Nếu phải tìm NPC để vào phó bản như trong trò chơi bình thường thì hắn còn cảm thấy nhàm chán ấy chứ.
Không chỉ có mỗi hai người họ đi tàu điện ngầm đến đây mà còn có hơn 30 người nữa, nghe giọng thì đều người trẻ tuổi.
FFF nói:
“Phó bản số 16 là trốn khỏi mật thất, bởi vì quá khó, lại nhiều cửa ải nên mọi người không hứng thú với nơi này lắm.
Người da trắng trẻ tuổi thích đến đây mạo hiểm là chính, dù sao cứ 10 cửa ải lại có một tiếp điểm, cho nên chỉ coi phó bản này như sân chơi, có thể tiêu khiển, thả lỏng ở đây, tỷ lệ tử vong không cao.”
“Người da đen và người gốc Á không đến à?”
Khánh Trần hỏi.
“Họ bận kiếm sống, không có thời gian giải trí.”
Khánh Trần hỏi:
“Kỷ lục vượt ải cao nhất là bao nhiêu?”
FFF giở ghi chép ra:
“66 cửa, sau đó có quy tắc là khi vượt qua 88 cửa, mỗi lần hoàn thành một cửa ải đều sẽ được thêm điểm, được 10 điểm, chỉ có hiệu lực lần đầu.
Nếu thành công vượt qua hết các cửa ải sẽ được thưởng thăng cấp thực lực, tất cả các phó bản đều vậy cả.”
“Đi thôi, đi xem thế nào.”
Khánh Trần nói.
Hiện tại Khánh Trần cảm thấy AI bảo mình đến thế giới số 13 chắc chắn không có ý tốt, ưu thế lớn nhất mình lộ ra ở thế giới Siêu Đạo là năng lực chiến đấu.
Mà đối phương đột nhiên nói với mình đi đến một thế giới hoàn toàn không cần đến năng lực chiến đấu, chỉ có thể dùng trí nhớ…
Thế chẳng phải là đang hại mình à?
Nhưng mà AI dùng trò vặt vãnh hại người như thế hình như cũng không phải hạng xấu xa.
Kiểu người tâm cơ thật sự toàn là miệng nam mô bụng bồ dao găm, ngay từ đầu đối tốt với ngươi lăm, nói năng ngọt xớt, kết quả đột nhiên đâm lén sau lưng ngươi.
Trái lại công khai lừa ngươi nhưng lại khiến ngươi biết đối phương đang lừa gạt mình cũng không xấu xa lắm.
Cùng lắm là hơi khó tính…
Khánh Trần xếp hàng cùng với những người khác, mỗi người tiêu tốn một chiếc chìa khóa để đi vào căn biệt thự ở vùng hoang vu, FFF nhỏ giọng hỏi:
“Ông chủ, ta cũng theo vào à?”
“Đi kiếm thêm điểm đi.”
Khánh Trần trả lời.
Sau khi dùng chìa khóa mở biệt thự, bố cục trong nhà thay đổi hoàn toàn, người tiến vào trước biến mất, dường như đã bị đưa đến cửa ải khác, căn phòng mà Khánh Trần và FFF đang đứng chỉ còn lại 8 người.
Ngoại trừ hai người họ, còn có ba nam ba nữ, xem ra trò thoát khỏi mật thất này là phó bản nhóm.
Mọi người nhìn xung quanh, thấy được trên tường có vài dấu tay máu cùng với dòng chữ được viết bằng máu: “15 phút, nếu không tìm được cách đi ra ngoài thì linh hồn của các ngươi sẽ ở lại đây với ta mãi mãi.”
Ba cô gái nhát gan kia nép vào lòng bạn trai.
Khánh Trần nghĩ thầm…Thảo nào những người này lại mang bạn gái đến phó bản này, đây đúng là nơi gia tăng tình cảm cho các cặp đôi.
Chàng trai nhỏ giọng trấn an:
“Không sao, không sao, có ta đây, đừng sợ!”
Ba đôi người yêu tình tứ với nhau, không hề định đi tìm manh mối.
Khánh Trần đi một vòng quanh phòng, ở đây có một cánh cửa, trên cửa lại có một ổ khóa mật khẩu 4 số, nếu muốn ra ngoài thì phải tìm được gợi ý về mật khẩu.
Ở phía bên kia, mấy cậu chàng vẫn đang an ủi bạn gái mình, còn Khánh Trần đã nhập mật khẩu 6, 3, 1, 7.
Cạch, cửa mở ra.
Khánh Trần và FFF đi vào cửa ải tiếp theo luôn…
Mọi người đứng đần mặt ra.
Chương 2285: Nhảy Theo Ta
FFF đi theo bên cạnh Khánh Trần trong sự khiếp sợ:
“Ông chủ, sao ngươi biết mật khẩu vậy? Hình như trong bản hướng dẫn không có cửa ải này, nghe nói thế giới số 136 được tạo nên bởi 333 cửa ải chọn lựa ngẫu nhiên từ 6666 cửa, thứ tự vượt ải của mỗi người không giống nhau.”
“Đơn giản lắm.”
Khánh Trần nói với giọng bình tĩnh:
“Sau khi vào cửa, theo chiều thuận kim đồng hồ, thứ đầu tiên liên quan đến con số là sáu đôi giày trong tủ, sau đó là ba bộ quần áo trên mắc một cái bồn rửa mặt, bảy bông hoa tulip.
Thật ra trốn thoát khỏi mật thất không khó, sưu tầm rồi sửa sang lại mọi tin tức có ở bên trong là được.”
FFF ngơ ngác hồi lâu, hắn nghĩ thầm, thì ra trốn thoát khỏi mật thất đơn giản vậy sao?
Khánh Trần nói:
“Trốn thoát khỏi mật thất có ba nguyên tắc, nguyên tắc thứ nhất là đơn giản hóa suy nghĩ của mình, dùng phương thức tư duy của đứa trẻ 10 tuổi là thích hợp nhất để phá giải các cửa ải trong mật thất; nguyên tắc thứ hai là không bỏ sót bất kỳ thông tin hữu ích nào; nguyên tắc thứ ba là phá vỡ nhận thức trước kia của mình.
Ngươi thấy trên bàn có một chiếc chìa khóa, trong sự nhận thức thông thường chìa khóa dùng để mở cửa, nhưng trong trò thoát khỏi mật thất khả năng cao nó là công cụ để cạy máy móc thiết bị.
Vì vậy lật đổ nhận thức là điều quan trọng nhất.”
FFF trầm tư, hình như nghe thì thấy cũng đơn giản, có khi mình cũng có thể thành công.
Đến cửa thứ hai, trước mặt họ là một căn phòng lợp sắt vuông vức, mặt đất trải 81 viên gạch lát nền, cửa ở phía đối diện, có vẻ như phải giẫm đúng ô mới ra được.
Một khi giẫm sai thì sẽ rơi xuống ngay.
Trên khung cửa đối diện còn treo một chiếc đồng hồ điện tử, đếm ngược 30 giây.
Bên cạnh chiếc đồng hồ ấy là phép toán chín chữ số cộng trừ liên tục 81 lần, nói cách khác trong vòng 30 giây người chơi phải hoàn thành phép toán trong tình huống không có công cụ tính toán, kết quả tính ra được chính là số ô cần phải giẫm.
FFF sửng sốt, nhủ thầm cái này chẳng liên quan gì đến manh mối cả!
Một thanh niên nói:
“Sao cửa thứ hai lại gặp cái này, phép toán chín chữ số cộng trừ 81 lần trong 30 giây, sao mà làm được? Xui thật, đây là một trong những cửa khó nhất đấy.”
Nhưng hắn vừa nói xong thì Khánh Trần cũng lên tiếng:
“Nhảy theo ta.”
Ngay sau đó, Khánh Trần bắt đầu nhảy lên từng ô vuông không chút do dự, cuối cùng nhảy đến cửa, vặn ổ khóa…
Mọi người há hốc mồm, mới 15 giây mà thôi, 15 giây mà ngươi đã tính ra được rồi ư?!
Khánh Trần nói:
“236586314, nhảy theo thứ tự này, mau lên.”
FFF hoàn hồn, ngoan ngoãn dựa hơi.
Có cao thủ lợi hại như thế để dựa hơi thì còn cần động não làm gì, đi theo vượt ải là được rồi!
Một tiếng sau.
Trong thành phố, có ngươi tiện tay lướt bảng xếp hạng, ngón tay trượt màn hình tinh thể lỏng một cách tùy ý.
Vốn dĩ hắn đã lướt qua kỷ lục của thế giới số 136 rồi, đột nhiên lật lại xem.
“Ơ.”
Hắn hỏi người bên cạnh:
“Chẳng phải kỷ lục ở thế giới số 136 là 66 cửa ải à, hay ta nhớ lầm? Sao đột nhiên lại biến thành 71 cửa?”
“Đúng là 66 cửa, hồi trước ta chơi đến cửa 20 thì không đi tiếp nữa.”
Người bên cạnh nói.
“Bây giờ có người vượt qua được cửa 71, hơn nữa ta xem thời gian thì mới có 62 phút thôi, thời gian phá đảo nhanh vẫn chưa dừng lại, chứng tỏ họ vẫn còn đang ở bên trong!”
Người kia nói:
“Người giữ kỷ lục…CMN, tám người? Thậm chí có tám người đồng thời đến được cửa 71?!”
Số lượng thành viên tiêu chuẩn mỗi nhóm ở thế giới số 136 là tám người, đối phương đã đi đến đây thế mà vẫn giữ nguyên được quân số.
“Người đầu tiên vượt ải sẽ nhận được điểm thưởng, để ta xem là ai nào…J? Sao quen tai thế nhỉ?”
Người đàn ông nghi ngờ.
“J? Đó chẳng phải là ánh sáng của người da trắng mới xuất hiện à? Nổi danh suốt hai ngày nay rồi!”
Cô gái nói:
“Cho ta xem…Đúng rồi, trong đội ngũ khiêu chiến phá đảo nhanh nhất còn có FFF, hắn là người giúp J bán chữ ký! CMN, J tái xuất giang hồ, khiêu chiến phó bản số 136!”
Trong lúc họ nói chuyện, kỷ lục vượt ải đã nhảy từ cửa 71 lên cửa 72!
Trung bình chỉ mất chưa đến một phút đã qua một cửa, đây không phải là trốn thoát khỏi mật thất, ca ca đến đây để đi dạo!
Tin tức này lập tức được truyền bá trên mạng, vô số người mở màn hình tinh thể lỏng của mình ra xem kỷ lục vượt ải lần lượt đổi mới.
Chưa đến 100 phút, kỷ lục vượt ải đã lên đến 121 cửa.
Có người nói khẽ:
“Khoan, hắn định hoàn thành liền một mạch 333 cửa ải trong hôm nay luôn à?!”
365 thế giới, đến bây giờ mới chỉ có hơn 60 thế giới bị phá đảo, điều này chứng tỏ hoàn thành một phó bản là một việc cực kỳ khó khăn.
Ở bất kỳ thời điểm nào, một thế giới bị phá đảo là điều hết sức kinh khủng.
Trong thế giới Siêu Đạo, gần như tất cả những ai nhàn rồi đều bắt đầu chứng kiến mọi việc.
Chương 2286: Ngươi Muốn Gì?
Mọi người yên lặng quan sát:
“Từ từ, đã đến cửa 162 rồi, tốc độ vẫn chưa dừng lại…Khoan, điểm của J đã lọt vào top 10000 trong tháng rồi!”
Có mấy chục triệu người chơi thế giới Siêu Đạo, có thể lọt top 10000 cũng đủ để nổi tiếng rồi.
Nếu có gương mặt mới xuất hiện trên bảng xếp hạng này thì thậm chí sẽ được truyền thông đưa tin.
Ngay cả AI cũng không ngờ nó chỉ thuận miệng nói một câu lại giúp Khánh Trần tìm được con đường cày điểm nhanh chóng!
Đột nhiên, có người lên tiếng:
“Gượm đã, 10 phút rồi mà tiến độ vượt ải vẫn chưa thay đổi! Có phải hắn gặp khó khăn rồi không?”
….
Kỷ lục vượt ải của thế giới số 136 dừng lại ở cửa 66 không biết đã bao nhiêu năm rồi, đến nay vẫn không một ai có thể lấy được điểm thưởng sau cửa 88.
Phó bản này không chỉ khó ở việc giải quyết các câu đố trong trò trốn thoát khỏi mật thất, chủ yếu là phần lớn người chơi phải tốn mất một ngày mới thành công vượt qua hơn 40 cửa ải.
Tinh thần và thể xác đều không chịu đựng nổi, sau khi vượt ải thì bắt đầu khiêu chiến cực hạn.
Ngẫm lại, muốn vượt qua cả 333 cửa ải có khi phải ở trong đó hơn một tháng ấy chứ?
Nhưng đến lượt Khánh Trần thì hơn 100 phút đã đến được cửa 162, hệt như đi chơi vậy.
Với tốc độ vượt ải này, giống như phó bản hắn đang chơi khác với phó bản mọi người tiến vào trước kia!
Giống như ngươi tìm hai thợ mở khóa, người đầu tiên vặn một cái là cửa mở, còn người thứ hai vác búa đập cửa nhà ngươi cho bằng được.
Tuy đều là mở khóa nhưng đó lại là hai khái niệm bất đồng!
Chỉ có điều, tất cả người xem chú ý đến trận phá kỷ lục này đều bắt đầu cảm thấy khó hiểu, sao lại dừng lại rồi?
Rốt cuộc thời gian khiêu chiến phá đảo nhanh vẫn đang tiếp tục, chứng tỏ đối phương vẫn còn ở bên trong!
Rơi vào thế bí ư?
Cuối cùng cũng có một gian mật thất làm khó được ánh sáng của người da trắng rồi à?!
May mắn thay, nếu không điểm của đối phương chẳng phải sẽ tiếp tục tăng vọt hay sao?
Nếu có tên trong top 10000 trên bảng xếp hạng theo tháng, mỗi lần lọt top đều xuất hiện tình cảnh khác nhau.
Người da đen trên cứ điểm nói, top 10 trên bảng xếp hạng sẽ có một cơ hội thức tỉnh, nhưng hắn chưa nói lọt top 10000 cũng có lợi.
Chỉ cần lọt top 10000, cửa hàng sẽ mở khóa thuốc biến đổi gen dưới cấp D cho người chơi, giới hạn một liều, bán lại với giá 100 nghìn Siêu Đạo tệ, tương đương với 50 nghìn đồng ở thế giới thực.
Hiện nay, Khánh Trần chỉ là acc trắng mà đã lọt top 10000 chỉ trong một ngày, nếu tiếp tục vượt ải thì chẳng phải sẽ lọt top 1000 ngay trong ngày à?
Không, quan trọng nhất là hắn thế mà lại dẫn theo 7 người có cả FFF cùng nhau lọt top 10000!
May quá…Rốt cuộc hắn cũng dừng lại rồi.
…
Hiện tại, Khánh Trần đứng trong một gian mật thất không tính giờ, hắn quay đầu lại nhìn ba đôi tình nhân sau lưng, từ tốn nói:
“Đi theo ta đến cửa 162 cũng đã đủ rồi.
Các ngươi còn muốn đi tiếp à?”
Trên thực tế, người có thể đến chơi trốn thoát khỏi mật thất thì đều không gặp phải nhiều áp lực trong cuộc sống, về cơ bản họ đều là người da trắng sống bằng lợi tức cố định, không thiếu tiền.
Khánh Trần tháo khẩu trang ra, để đối phương thấy rõ diện mạo của mình.
Trước đó hắn lại chỉnh sửa mặt mình thành khuôn mặt của “ánh sáng của người da trắng”, không phải hắn muốn phô trương, mà hắn muốn biến khuôn mặt này thành nhãn hiệu.
Hơn nữa, trở thành lãnh tụ tinh thần của người da trắng…hình như cũng khá hay.
Ba đôi người yêu nhìn nhau, bây giờ họ mới nhận ra cao thủ mà họ đi theo vượt 100 cửa ải rốt cuộc là ai!
Nhưng ai có thể ngờ được, khi mấy triệu người chờ hắn hoàn thành sự nghiệp phá đảo vĩ đại, hắn lại dừng bước, không phải vì độ khó của trò chơi, mà vì hắn muốn thu tiền…
Thứ ngăn cản Khánh Trần bước tiếp không phải là độ khó của cửa ải, mà là độ khó của việc thu phí…
Khánh Trần nói:
“Nếu ta tính đúng thì chắc hẳn bây giờ các vị đã lọt top 10000 của thế giới Siêu Đạo rồi, tiếp theo mỗi khi vượt qua một cửa ải thứ tự của các vị cũng sẽ tăng lên.
Sau khi qua hết 333 cửa ải, cho dù các vị có tên trong top 1000 thì cũng không có gì lạ, hơn nữa còn nhận được phần thưởng phá đảo là cơ hội thăng cấp.
Thế nào, lời lắm đúng không?”
Ba cặp đôi nhìn nhau:
“Làm sao ngươi có thể xác định mình có thể phá đảo?”
Khánh Trần hỏi ngược lại:
“Đã đến cửa 162 rồi mà sao ngươi còn hỏi một câu ngơ ngẩn thế?”
Thật ra, đến chính FFF cũng không ngờ mình có thể đi đến tận đây, trước đó hắn còn cảm thấy Khánh Trần đến thế giới số 136 là lãng phí thời gian…
Giờ hắn khôn hơn rồi, dù đối phương làm gì thì cũng không thể nghi vấn, bằng không sẽ bị vả mặt ngay lập tức.
Một người đàn ông suy nghĩ một lát rồi hỏi:
“Ngươi muốn gì?”
Lọt top 1000 người chơi có thể mua thuốc biến đổi gen từ cấp C trở xuống, bán lại với giá 1 triệu Siêu Đạo tệ, quy ra 500 nghìn đồng ở thế giới thực.
Chương 2287: Phá Đảo
Sau ngày cuối cùng của mỗi tháng, bảng xếp hạng sẽ cố định, tất cả mọi người có thể dùng điểm của tháng trước theo thứ hạng của mình để mua sắm những vật phẩm hiếm trong cửa hàng.
“Mỗi người 2 triệu Siêu Đạo tệ, mang các ngươi vào top 1000, phá đảo thế giới số 136.”
Khánh Trần nói một cách bình tĩnh.
Đến lúc này, cuối cùng Khánh Trần cũng biết mình có thể kiếm tiền mua sắm linh kiện cho Nhất bằng cách nào: Dẫn đội.
Rốt cuộc, trong thế giới Siêu Đạo, bình thường chỉ có 3 cách để trở thành siêu phàm giả:
Cách thứ nhất là mua thuốc biến đổi gen, trở thành chiến sĩ gen, nhưng thuốc biến gen có bán trên thị trường chỉ có đến cấp B mà thôi, hơn nữa cũng không dễ mua.
Cách thứ hai là phá đảo phó bản, lấy được truyền thừa chức nghiệp, sau đó có thể đến phó bản giết quái thăng cấp, mỗi lần thăng cấp sẽ tự động học được kỹ năng mới, cơ thể cũng trở nên mạnh mẽ hơn.
Thật ra cách này tương tự với con đường của tu hành giả ở thế giới thực, chẳng qua đổi quá trình tu hành thành giết quái vật.
Cách thứ ba là leo lên top 10, trực tiếp cảm ngộ thức tỉnh cảnh giới cấp A, một khi thành công thì chẳng những sẽ trở thành siêu phàm giả trong thế giới thực mà ở thế giới Siêu Đạo cũng có được thực lực tương đương.
Nhưng con đường này quá khó.
365 thế giới, hiện nay đã có hơn 60 thế giới bị phá đảo.
Tức là thế giới Siêu Đạo có hơn 60 nghề rồi, có pháp sư vong linh, có pháp sư hỏa diễm, thích khách ảnh tử, chiến sĩ gấu, druid …
Pháp sư có địa vị cao nhất, tiếp đến là thích khách.
Những nghề nghiệp này gần như đều bị các cao thủ chiến đấu có khả năng phá đảo lũng đoạn, thành lập thế lực của riêng mình.
Một thế giới bị phá đảo có thể dành tặng cho người chiến thắng lợi ích cực lớn.
Đó là khả năng vô hạn.
FFF ở bên cạnh nhỏ giọng nói với Khánh Trần:
“Ông chủ, đừng bán cho họ dễ dàng như vậy, lợi ích mà phần thưởng khi phá đảo mang lại cực kỳ phong phú, bán thì lỗ quá.
Thế giới số 136 là phó bản kiểu trí tuệ, chức nghiệp phá đảo chắc chắn sẽ rất lợi hại, kiểu gì cũng sẽ là pháp sư.”
Ba cặp đôi nghe hắn nói thế thì lên tiếng ngay:
“Sao lại tăng giá thế được, theo giá cả vừa nói ấy, bọn ta mua! Giao dịch!”
Thật ra, sáu người này còn có thể bán phần thuốc biến đổi gen của mình để bù lại, tính ra cũng tương đương với với việc họ tiêu 500 nghìn tiền thật mua một nghề siêu phàm.
Đối với người da trắng giàu có mà nói thế là cực lời.
Khánh Trần cười híp mắt:
“Mấy vị làm gì ở thế giới thực?”
Cậu chàng kia nói:
“Biệt hiệu của ta là Lam Sơn, sống ở Phong Bạo Thành, là quý tộc ở đó.
Ánh sáng của người da trắng, nếu ngươi đến Phong Bạo Thành thì ta sẽ tiếp đãi ngươi nồng hậu.
Đương nhiên, về sau có chuyện tốt cũng đừng quên bọn ta.”
Nói xong hắn cầm tay Khánh Trần, chuyển liền một lúc tiền của cả sáu người sang cho đối phương!
Khánh Trần vui vẻ, nghe ngữ khí của hắn có vẻ như gia cảnh khá giống Hồ Tiểu Ngưu, đều là cậu ấm nhà giàu?
Hắn rất thích hợp tác với đám cậu ấm cô chiêu.
Hơn nữa, đối phương là người ở Phong Bạo Thành, mà mình sắp đến đó, phải chăng mình có thể lợi dụng thân phận của đối phương?
Có chỗ dừng chân rồi.
Khánh Trần suy nghĩ cẩn thận rồi nói:
“Vừa hay ta đang muốn đến Phong Bạo Thành chơi…Đúng rồi, nếu ngươi có người bạn nào muốn phá đảo thì có thể tìm ta.”
Lam Sơn mừng rỡ:
“Giờ ta báo cho họ luôn!”
Có chuỗi công nghiệp rồi đây thây?
…
Bên ngoài đã chờ hơn 20 phút, mọi người nôn nóng nhìn thời gian và số cửa ải, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Cửa ải khó khăn đến mức nào mới khiến ánh sáng của người da trắng phải dừng bước? Tất cả mọi người bỗng cảm thấy tò mò.
“Lên rồi! Cửa 163!”
“Không đúng, lên cửa 164 rồi!”
Sau khoảng thời gian tạm dừng ngắn ngủi, số cửa ải mà nhóm Khánh Trần vượt qua bỗng nhiên tăng vùn vụt!
Mọi người yên lặng chờ đợi, số cửa ải đã đột phá 200, đang tiến đến gần 300.
Thời gian từ từ trôi qua, những người thích hóng chuyện dần chai lì, họ suy nghĩ rốt cuộc ánh sáng của người da trắng là thần thánh phương nào, sau khi tàn sát đội ngũ nhỏ, chiến sĩ acc trắng lập tức xông pha phó bản, phá đảo ngay trong ngày…
Giá trị vũ lực max, trí thông minh cũng max nốt đấy à?
Sao bảo thượng đế công bằng lắm mà, điều này không hợp lẽ thường!
Khi nhóm của Khánh Trần vượt qua cửa 300, tất cả mọi người đã vô cảm rồi, dường như phá đảo là điều đương nhiên.
Nhưng đúng vào lúc này, tám người gồm cả Khánh Trần trong đội ngũ ấy đều lọt vào top 1000 của bảng xếp hạng tháng!
Tám người bước lên cao cũng có nghĩa là tám người sẽ rơi ra khỏi bảng xếp hạng, đó chính là lợi ích thật sự!
Cửa 330…Cửa 331…Cửa 332…Cửa 333…
Phá đảo!
Toàn bộ người theo dõi quá trình này không kìm nén được mà nhìn kỷ lục vượt ải, 351 phút, phá đảo!
Thật sự phá đảo rồi!
Bây giờ, mọi người bắt đầu quan tâm đến một vấn đề: Nghề nghiệp sau khi phá đảo của thế giới số 136 là gì?!
Chương 2288: Cờ Trắng
Mỗi lần có nghề nghiệp phá đảo mới ra đời đều là thời khắc kích động nhất, vì nghề nghiệp mới xuất hiện có nghĩa là chuỗi sinh thái chiến đấu cũ sắp bị thay đổi.
Ví dụ như trước khi thích khách ảnh tử được sinh ra, địa vị của pháp sư là cao nhất, ngày ngày bón hành, khiến mọi người không chịu nổi.
Sau khi chức nghiệp chiến sĩ gấu ra đời, thích khách ảnh tử bắt đầu bị kiềm chế mạnh mẽ, không đánh lại được…
Hơn 60 nghề đã hình thành thế cân bằng, mọi người đều biết thấy ai thì nên tránh đi, hiện nay tăng thêm một nghề nghiệp, không người nào biết sau đó sẽ xảy ra chuyện gì.
Vì mỗi phiên bản một đời thần, nào có ai biết được sau khi chức nghiệp mới xuất hiện thì có thần mới hay không?
Nếu trước đó ánh sáng của người da trắng giết đội ngũ kia chỉ là chuyện cỏn con, cùng lắm là hơi nổi tiếng một chút, vậy thì bây giờ với tư cách là một trong hơn 60 người lập kỷ lục phá đảo, hắn có thể được ghi tên vào sử sách của thế giới Siêu Đạo!
Vào lúc này, một người chơi có ID Lam Sơn đăng bài viết:
“Ta là một trong những phá đảo, nghề nghiệp phá đảo là pháp sư sấm sét!”
Đây là giao dịch giữa Lam Sơn và Khánh Trần, hắn trả thêm 500 nghìn Siêu Đạo tệ, để hắn trở thành người đầu tiên tuyên bố thông tin, làm màu với người khác…
Khánh Trần đồng ý, con nhà giàu sĩ diện mà.
Có người kinh hãi, quả nhiên là nghề pháp sư…
Khoan, trong thế giới Siêu Đạo, pháp sư đều không giỏi cận chiến, cực kỳ mong manh dễ vỡ, một khi bị áp sát thì chắc chắn sẽ chết.
Nhưng ánh sáng của người da trắng lại khác, nếu đối phương lại dùng thêm thuốc biến đổi gen thì mọi người còn chơi cái quái gì nữa? Ai chế ngự được hắn?
Hoặc là hắn có thể kiềm chế tất cả mọi người?!
Thích khách ảnh tử dè dặt lại gần toan đâm lén, kết quả phát hiện mình còn đánh không lại một pháp sư? Thế thì thảm quá.
…
Lúc này, có người đang đi trên đường bỗng hoảng sợ hô lên:
“Ơ kìa, sao ánh sáng của người da trắng lại xuất hiện trong danh sách những người khiêu chiến thế giới số 136?!”
Mọi người quay sang nhìn, quả nhiên ID “J” lại có mặt trong danh sách khiêu chiến, đồng thời còn có 7 người nữa cũng đang vượt ải thế giới số 136 cùng với hắn.
Lần này, tốc độ của họ còn nhanh hơn lúc trước, mới mười mấy phút mà tiểu đội này đã đến cửa 31…
Toàn bộ người chơi hóng chuyện:
“?”
Vừa mới phá đảo mà đã bắt đầu khởi nghiệp rồi à?!
Ánh sáng của người da trắng có thể đảm bảo lần nào mình cũng có thể phá đảo được thật ư? Sau khi ngươi có được nghề nghiệp, việc đầu tiên không phải là nên đi đánh quái thăng cấp à…
Bây giờ xuất hiện một vấn đề: Nếu ánh sáng của người da trắng chắc chắn có thể dẫn dắt người khác phá đảo, vậy chẳng phải là cứ sáu tiếng thì sẽ có 7 pháp sư sấm sét ra đời?
Không đúng, mọi người nhìn thời gian phá đảo mới nhất, hiện tại đối phương càng lúc càng nhanh hơn, mới ba tiếng trôi qua mà đã sắp phá đảo thành công rồi.
Năng suất cực nhanh, thật là kinh khủng.
Quan trọng hơn hết đây không chỉ là vấn đề nghề nghiệp mới xuất hiện, mọi người tính thử, với hiệu suất của ánh sáng của người da trắng, cứ ba tiếng là có thể phá đảo nhanh một lần, vậy sẽ có 7 người chơi vốn có tên trong top 1000 bị đẩy ra ngoài…
Ngay khi Khánh Trần dẫn đội phá đảo, không riêng gì những người thích hóng hớt chú ý đến hắn, mà toàn bộ bậc thầy chiến đấu cấp S cùng với các thế lực trong thế giới Siêu Đạo sẽ theo dõi hắn!
Mọi người nhận ra một điều: Có một người chơi mới đang thay đổi bố cục của thế giới Siêu Đạo!
Trước ngày hôm nay ánh sáng của người da trắng chỉ là một nhân vật cỏn con với các cao thủ, nhưng bây giờ thì khắc.
Vị thần mới ra đời đang quật khởi!
Trong thế giới Siêu Đạo có bốn bang hội lớn, Phong Bạo, Phượng Hoàng, Hắc Thủy, Bạch Ngân, vừa khéo đối ứng với bốn thành phố của đại lục phía Tây.
Họ cực kỳ nhạy bén, bắt đầu có người trong bốn hội khủng bố tin nhắn FFF thông qua tài khoản trên nền tảng bán đấu giá.
Nhưng hiện tại FFF làm gì có thời gian xem tin nhắn?
Bên ngoài biệt thự của phó bản số 136, FFF đang giơ một lá cờ nhỏ màu trắng, nhìn mười mấy người trước mặt mình và nói:
“Nào, mọi người xếp thành từng nhóm 7 người, chúng ta chú ý thứ tự đến trước và sau, lần lượt từng nhóm, lần lượt từng nhóm, tất cả đều có cơ hội! Nghe ta noi đây, để nâng cao hiệu suất, chúng ta chỉ có một nguyên tắc: Sau khi vào phó bản phải nghe chỉ huy, không hỏi, không hành động riêng lẻ, thanh toán trước, nếu không vượt ải được do lỗi của mình thì tự chịu trách nhiệm.”
FFF nói tiếp:
“Về sau chúng ta còn nhiều cơ hội hợp tác, ví dụ như dẫn mọi người đi đánh quái, dẫn mọi người đi phá đảo phó bản khác…Nếu tự ý hành động thì ta sẽ cho ngươi vào danh sách đen.”
Chương 2289: Xem Nhất Như Con Người
Ngoài biệt thự càng ngày càng sôi nhộn nhịp, thế giới số 136 vốn vắng vẻ cũng náo nhiệt hẳn lên…
Tất cả con nhà giàu ở Phong Bạo Thành bị Lam Sơn gọi tới đều ngoan ngoãn chia thành từng nhóm, FFF cảm thấy cực kỳ thỏa mãn, trước kia những cậu ấm cô chiêu người da trắng này có bao giờ liếc hắn một cái.
Khánh Trần cũng không ngờ, hắn còn chưa đến Phong Bạo Thành mà đã gom được một đám con em nhà quyền quý của Phong Bạo Thành rồi.
Khánh Trần và FFF đã bàn bạc với nhau, dẫn dắt từng đội một thì quá chậm.
Hắn nhận ra sau mỗi lần phá đảo khi vào lại sẽ gặp những cửa ải khác nhau, hoàn toàn không trùng lặp.
Nói cách khác, khi nào Khánh Trần phá đảo 20 lần thì sẽ đi qua hết 6666 gian mật thất, đến lúc đó hắn sẽ tổng hợp lại phương pháp vượt ải tất cả các mật thất, viết thành một bản hướng dẫn, sau đó họ sẽ kiếm tiền bằng cách bán hướng dẫn phá đảo…
Bây giờ FFF vẫn cứ cảm thấy khá đáng tiếc khi bán nghề nghiệp phá đảo, nhưng Khánh Trần lại trả lời:
“Ai bảo ta chỉ có thể phá đảo mỗi phó bản này?”
Sau hơn 20 tiếng làm việc liên tục không ngừng nghỉ, cuối cùng Khánh Trần đăng xuất, bỏ lại sau lưng mớ hỗn loạn trong thế giới Siêu Đạo.
Họ sắp đến đại lục phía Tây rồi, đường bờ biển của đại lục đã xuất hiện ở rìa radar của cứ điểm trên không tàu Quân Lâm!
…
“Dự tính sẽ đến bờ biển sau 45 phút nữa, hiện tại đường bờ biển đã xuất hiện trong radar của chúng ta, điều này có nghĩa là chúng ta cũng xuất hiện trong radar của họ.”
Nhất đứng trong phòng chỉ huy yên lặng nhìn mô hình 3D, thứ hiển thị trên mô hình không phải bản đồ, thay vào đó là những con số 0 và 1 nhấp nháy liên tục.
Khánh Trần trầm mặc, Nhất nhìn hắn rồi lặng lẽ đưa cho hắn một chiếc balo nhảy dù:
“Ngươi phải đi thôi, ngay khi đến đường bờ biển ngươi phải rời khỏi tàu Quân Lâm.”
Thật ra Khánh Trần đã lên kế hoạch rời khỏi cứ điểm trên không trước rồi.
Có hai nguyên nhân:
Đầu tiên, sau khi cứ điểm trên không hạ cánh chắc chắn phải bị Phong Bạo Thành kiểm tra toàn diện, hiện nay tất cả người da trắng trên cứ điểm đã bị giết chết, nhất định đối phương sẽ xác định cứ điểm trên không bị tấn công.
Đến lúc đó, với tình trạng miệt thị người da đen và người gốc Á ở đại lục phía Tây, họ sẽ giết toàn bộ người sống sót trên cứ điểm để bảo đảm không có ai lẻn vào đại lục.
Vì vậy Khánh Trần không thể trà trộn vào trong nhóm người da đen và người gốc A, đây cũng là nguyên nhân hắn thả những người đó đi.
Thứ hai, khi phát hiện đại lục phía Tây có thế giới ảo Siêu Đạo, hắn nhận ra rằng trong những ngày qua không một người da trắng nào trên cứ điểm trên không đăng nhập vào trò chơi ắt hẳn sẽ khiến người nhà, người yêu của họ nghi ngờ.
Có lẽ hiện nay Phong Bạo Thành đã biết cứ điểm trên không xảy ra vấn đề, chẳng qua vẫn luôn giả vờ không biết, chờ Khánh Trần chui đầu vào lưới.
Kênh liên lạc của cứ điểm trên không được mở ra, một giọng nói dịu dàng vang lên:
“Chào mừng tàu Quân Lâm về nhà, bên ta sẽ cử hạm đội hộ tống, trở về nào, công tước Phong Bạo đã chuẩn bị dạ tiệc chúc mừng các vị.”
Sau khi tắt kênh liên lạc đi, Nhất nói:
“Không phải hộ tống, mà là đến tiếp quản cứ điểm trên không trước, một khi chúng ta có hành động khác thương là họ sẽ bắn hạ cứ điểm ngay.
Khánh Trần, ngươi cần phải đi thôi, đến boong tàu đi, biến mất trước khi họ đến nơi.
Theo ghi chép trước kia về tuyến đường của cứ điểm trên không, có 18 thôn làng nằm rải rác ở nơi đó, đều là điền trang của quý tộc, tạm thời ngươi có thể ẩn nấp ở đó.”
Khánh Trần vẫn không nhúc nhích.
Nhất khó hiểu:
“Ngươi còn chờ gì nữa?”
Khánh Trần hỏi:
“Ta đi rồi thì ngươi phải làm sao bây giờ.”
Theo kế hoạch ban đầu của hắn và Nhất, hắn mang theo hộp đen của Nhất rời đi, dù sao Nhất là chương trình, chỉ cần mang theo hộp đen thì Nhất vẫn tồn tại.
Mà trong cơ thể Nhất đang sử dụng có chip định vị, nó gắn liền với kho năng lượng, không thể tháo dỡ.
Vì thế không thể mang cơ thể này đi được.
Khánh Trần có thể mô phỏng sóng vô tuyến của radar mảng pha, ẩn nấp hoàn toàn khỏi tầm nhìn của đối phương.
Trong chiến tranh hiện đại, mọi người đã quen với tác dụng của radar, có thể tránh né radar của đối phương thì có thể che giấu sự tồn tại của mình trong phạm vi dò xét của radar.
Nhưng hiện nay kế hoạch có sự thay đổi, trong những ngày Nhất bám vào cơ thể máy móc này, Khánh Trần đã quen sống chung với “người” sống sờ sờ chứ không phải một chương trình máy tính.
Nhất sẽ thay những bộ quần áo đẹp, thậm chí ngày nào nàng cũng rửa mặt, tắm táp để bảo vệ làn da nano của mình, sẽ ngồi trên boong tàu của cứ điểm, cảm nhận ánh nắng cuối ngày, cùng với gió đêm trong những buổi tà dương.
Bởi vậy, khi Khánh Trần thật sự phải rời đi một mình, bỏ lại cơ thể của Nhất trong cứ điểm trên không, hắn sẽ cảm thấy khó chịu, thậm chí có cảm giác như mình vứt bỏ đồng đội.
Hắn thật sự coi Nhất như một con người.
Chương 2290: Không Phải Cô Bé
Dường như Nhất đoán được hắn đang nghĩ gì, bèn kiễng chân lên xoa đầu hắn, cười nói:
“Ta là trí tuệ nhân tạo mà, định nghĩa của bọn ta về sự sống không giống như các người.
Ngươi chỉ cần bảo quản hộp đen cẩn thận thì ta sẽ sống mãi.
Mau đi đi, đừng bởi vì ta thích cơ thể này mà không cần ưu thế lớn nhất của ta.
Với cả, dù ta là nhân loại thật thì lẽ nào ta không thể hy sinh bản thân vì một việc nào đó ư? Chẳng phải trước kia khi ngươi nhẫn tâm để Côn Luân đi chấp hành nhiệm vụ, ngươi cũng nghĩ như vậy sao? Ta và họ có gì khác nhau sao?”
Nhất nói với giọng nghiêm túc:
“Nếu ta là con người, vậy thì ta cũng có thể chấp nhận lựa chọn hy sinh chính mình, những nhân loại khác có thể hy sinh, vì sao ta không thể? Yên tâm đi, ta sẽ lái cứ điểm trên không bay tiếp, sau khi gặp họ thì sẽ ngắt chương trình này…Thành công không phải chỉ do một mình ta.”
Khánh Trần ngẩn ngơ, hắn không ngờ Nhất lại nói “thành công không phải chỉ do một mình ta”.
Khi Nhất nói ra câu đó, Khánh Trần chợt mỉm cười:
“Không làm ra vẻ nữa, ta đi đây.”
Nói rồi hắn đeo balo nhảy dù lên vai, đi ra ngoài.
Khi cứ điểm trên không vừa bay vào vùng trời của đường bờ biển, hắn lập tức nhảy xuống.
Độ cao 8000 mét, trời xanh như gần trong gang tấc, sông núi trở nên nhỏ bé vô cùng.
Đây là lần đầu tiên trong đời hắn nhảy dù, nhưng hắn đã huấn luyện không dưới trăm lần.
Có hai sinh tử quan có liên quan đến hoạt động nhảy dù.
Nếu không phải do điều kiện tự nhiên không cho phép thì thậm chí bây giờ hắn muốn thử hoàn thành khiêu chiến sinh tử quan mới.
Khánh Trần rơi xuống từ trên cao, nhìn cứ điểm trên không khổng lồ màu đen kia dần dần bay xa.
Hắn không cần suy nghĩ nhiều nữa, việc duy nhất hắn cần phải làm là ẩn nấp trước khi tàu Quân lâm và hạm đội của Phong Bạo Thành đánh nhau.
…
Trong cứ điểm trên không tàu Quân Lâm.
Nhất ngồi vắt chéo chân trên ghế chỉ huy ở trên cao, một tay chống nằm, nàng nở nụ cười ấm áp.
“Khánh Trần đã coi ta như nhân loại à, không ngờ lại sợ bỏ ta lại chiến đấu một mình.”
Nhất cười nói:
“Vậy là đủ rồi, ta sẽ không chết thật, nhưng cảm giác được xem như đồng loại đúng là vui thật đấy.”
Ngay sau đó, thế giới tinh thần của Nhất hoàn toàn chìm vào cứ điểm trên không, chờ đợi hạm đội của Phong Bạo Thành đến.
Chẳng bao lâu sau, nàng nhìn thấy đội tàu chiến dày đặc xuất hiện trong radar, hộ tống gì chứ, rõ ràng là đến để “cướp” cứ điểm trên không.
Kênh liên lạc lại hiện lên, lần này đổi thành giọng đàn ông:
“Hãy hạ thấp độ cao ngay lập tức, bay ở độ cao 1800 mét, lặp lại, hãy hạ thấp cứ điểm trên không xuống độ cao chỉ định trong vòng 12 phút, bằng không bọn ta sẽ tiến hành phản kích!”
Theo giao hẹn của nàng với Khánh Trần, sau khi cứ điểm trên không gặp hạm đội, nàng phải ngắt chương trình này, để mặc cứ điểm bay tiếp.
Nhưng vấn đề là…Nhất biết lừa gạt người khác.
Lần này, nàng muốn chủ động giết người.
Nhất ngồi một mình trong phòng chỉ huy, lẩm bẩm:
“Ta không phải cô bé gì cả, ta sống hơn một nghìn năm rồi, có cái gì là chưa thấy đâu! Hơn nữa nhân loại luôn bảo vệ thứ quan trọng nhất của mình, ta cũng biết bảo vệ đấy!”
Thậm chí trong một khoảnh khắc nào đó, Nhất cảm thấy bây giờ mình mới xem như hiểu được ý nghĩa của nhân loại.
Không phải có đồng bạn, không phải có thể cảm nhận được độ ám, cũng không phải có thể xoay tròn trên sàn nhảy.
Mà là có thứ mà mình muốn bảo vệ.
Trước kia đều là người khác bảo vệ nàng, nàng lớn lên như một đứa trẻ vô lo vô nghĩ, mà dường như bây giờ nàng đã hiểu được ý nghĩa của hai chữ “bảo vệ”.
Ký ức của Nhất chia ra từng phần, phân thân ở trong hộp đen cũng không hay biết về những gì nàng cảm ngộ được lúc này.
Nhưng nàng tin, khi phân thân Nhất trong hộp đen thức tỉnh, biết được hết thảy thì cũng sẽ hiểu được ý của nàng.
Trận chiến trên không này phải thật chói lòa, nàng phải khiến phân thân của mình hiểu được gì đó, và cũng phải tranh thủ thời gian để cho Khánh Trần ẩn nấp!
Bỗng chốc, toàn bộ tổ ong trên cứ điểm trên không mở ra, vô số máy bay không người lái phát ra âm thanh vo ve chấn động.
Thế nhưng những chiếc máy bay không người lái thoạt nhìn rất lộn xộn này lại trật tự lạ thường, loáng thoáng thấy được cứ sáu chiếc máy bay sẽ tập trung vào một chiếc khí cầu máy của quân địch và nhanh chóng áp sát.
Khi trí tuệ nhân tạo bắt đầu tham chiến, năng lực “điều khiển” mà phi công hàng đầu của nhân loại luôn lấy làm tự hào chẳng là gì cả!
Nhất mới là chúa tể bầu trời.
Nhất lại thể hiện kỹ thuật khống chế tinh vi không ai địch nổi của mình, máy bay không người lái tán loạn xuyên qua bầu trời xanh, nhiều lần tránh thoát đòn tấn công một cách khéo léo.
Chẳng qua trong khoảnh khắc hai bên tiếp xúc, không một chiếc máy bay không người lái nào bị bắn hạ, trái lại hạm đội của quân địch lập tức xuất hiện thương vong.
Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc:
👾ĐỐI TƯỢNG HẸN HÒ CỦA TA LÀ THẦN MINH CHI NỮ (BẢN DỊCH): Hài hước, dị năng, đô thị, trang bức…👾








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Quật Khởi Thời Đại Mới [Dịch] Quật Khởi Thời Đại Mới](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Quat-Khoi-Thoi-Dai-Moi-Audio-Truyen.jpg)



