- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 231 : Có Chết Cũng Chẳng Sao (c2301-c2310)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 231 : Có Chết Cũng Chẳng Sao (c2301-c2310)
❮ sautiếp ❯Chương 2301: Có Chết Cũng Chẳng Sao
Trong lần lẻn vào này, Khánh Trần không có quá nhiều thời gian để chuẩn bị gì cả.
Nếu cẩn thận một chút, hẳn là hắn đã phải chuẩn bị vài tháng cho đâu vào đấy rồi mới quay lại Tây Đại Lục.
Nhưng hắn cũng không thể đoán được khi nào Tây Đại Lục xâm lược.
Lỡ như khi hắn chuẩn bị xong, Liên Bang cũng đã mất rồi thì việc hắn lẻn vào còn có ý nghĩa gì nữa đây.
Đời người là như thế đấy, không phải chuyện gì cũng đợi ngươi chuẩn bị cho xong mới đến.
Khánh Trần cần tranh thủ thời gian cho nhóm quân kỵ sĩ dự bị.
Đây là chuyện đầu tiên hắn thực hiện ngay sau khi trở thành thủ lĩnh.
Như ba người nhà Charles trên đỉnh Everest, họ không thể chuẩn bị bất kỳ bước lui nào cho vận mệnh của mình.
Nếu như không xảy ra biến cố đột xuất thì lúc này Khánh Trần cũng đã bắt cóc Nhện Đen chạy xa rồi.
Về phần có thể chạy thoát hay không ấy hả? Khánh Trần không dám chắc, nhưng Nhện Đen chắc chắn sẽ chết trước mặt hắn.
Nhưng sao hắn lại trở thành cá lọt lưới được nhỉ?
Bây giờ có thể có hai trường hợp:
Trường hợp thứ nhất là dụng cụ đo lường gặp trục trặc, thiết bị lấy mẫu máu và vân tay của đối phương bị hỏng.
Nhưng quân phản kháng cũng đã bị lọc ra, suy đoán này có thể loại bỏ.
Trường hợp thứ hai có thể hơi oái oăm….Điều này chứng tỏ rằng, có người đứng đầu trong việc kiểm tra mẫu đang giúp đỡ hắn!
Khánh Trần rất khó hiểu.
Hắn chẳng có nổi một người quen ở Tây Đại Lục, thế thì ai giúp hắn đây?
Vấn đề này thật sự là chuyện khó hiểu nhất chuyến này của hắn!
Phi thuyền trên không dần dần bay xa.
Lúc này, nhóm con em quý tộc ngồi bệt xuống đất không có hình tượng chút nào, hét ầm ĩ cả lên:
“CMN, làm ta sợ muốn chết.
Lúc ta nhìn thấy Nhện Đen, còn mẹ nó tưởng là hôm nay phải chết luôn ở đây rồi! Đúng rồi, sao bên cạnh nhóc con nhà ngươi lại có quân phản kháng thế?”
Con em quý tộc khiếp vía đến mức nói không ra hơi:
“Ta cũng chẳng biết hắn trà trộn vào từ bao giờ nữa.
Có khi nào ta sẽ bị Tài Quyết Giả để ý hay không?
Tài Quyết Giả là tên truyền đời của gia tộc Công tước Phong Bạo, như tổ chức kỵ sĩ vậy.
Đông Đại Lục có tổ chức tình báo Tâm Kiếm của Hồ thị, có Trích Tinh của Lý thị, có Jindai Thiết Xá Ngự Miễn và Âm Dương sư, có họa sư của Trần thị, kiểu truyền thừa này đương nhiên là Tây Đại Lục cũng có.
Trừ Công tước Phong Bạo “Tài Quyết Giả” ra thì còn có Công tước Hắc Thủy “Thần Đồ”, hí mệnh sư của gia tộc Roosevelt, huyết mạch “Sứ giả Tro Tàn” của Công tước Phượng Hoàng, Hắc kỵ sĩ đoàn của Công tước Bạch Ngân.
Còn cô Nhện Đen kia là quan hành pháp tại ngũ trong lực lượng do Công tước Phong Bạo lãnh đạo.
Lam Sơn thở dài:
“Dây vào ai cũng được, đừng dây vào Tài Quyết Giả.
Nếu chúng giết ngươi một cách gọn gàng sạch sẽ thì tốt, nhưng đám người này lại am hiểu Hắc ma pháp, lỡ như nguyền rủa ngươi thì ngươi sẽ chẳng biết mình chết như thế nào đâu.
Chúng ta không phải người của gia tộc Công tước, không thể giấu tên thật, bị nguyền rủa thì chỉ có con đường chết.”
Khánh Trần nghe thế thì nhíu mày.
Đây là thứ truyền thừa oái oăm gì vậy, lại dùng ma pháp nguyền rủa người khác làm chủ?
Nhưng, đối phương không biết tên thật của mình, có phải là không có tác dụng gì với mình hay không?
“Lúc ta trông thấy Nhện Đen, lòng đã lạnh đi một nửa rồi.
Xem như chúng ta đã sống sót sau tai nạn đúng không?”
Một con em quý tộc cảm khái:
“Rốt cuộc là ngọn gió nào thổi nàng ta đến đây vậy?”
“Hẳn là do chuyện số hiệu Quân Lâm rơi vỡ vào ngày hôm qua đấy.
Trong tin tức có nói là số hiệu Quân Lâm đã thiếu tu sửa nhiều năm, nhưng có ma mới tin cái lý do thoái thác kiểu này.”
Con một con quý tộc khác nói:
“Cha ta nói chỗ ổn định nhất của cứ điểm trên không chính là phần trang bị bên trọng.
Nếu không bị đánh thủng thì sẽ không thể rơi xuống được.”
“Xem ra đã có chuyện lớn xảy ra trong vương quốc rồi.”
Lam Sơn hỏi:
“Chúng ta có đi săn nữa không đây? Ban đầu còn bảo đến trưa sẽ đưa các ngươi đi săn hai con hươu về nướng ăn đấy.”
“Đừng đi đừng đi, bây giờ tay chân ta còn đang run lẩy bẩy đây này.
Nhện Đen để lại bóng ma tâm lý quá lớn cho ta.
Các ngươi không biết đâu, lúc ta cởi sạch quần áo, nàng ta còn nhìn thoáng qua phía dưới của ta, rồi cười lạnh một tiếng có vẻ khinh thường cơ…”
Lam Sơn:
“….Thế ăn cơm trưa xong thì vào thế giới Siêu Đạo đi, vào thế giới Siêu Đạo có chết cũng chẳng sao.”
“Bây giờ cũng không thể chết linh tinh được đâu.
Nếu không thuộc nghề pháp sư sấm sét thì phải tra xét thêm lần nữa đấy.”
“Sơ gì chứ? Dù sao người da trắng thu phí cũng chẳng đắt lắm.”
“Dù hắn thu phí không đắt, nhưng sau khi chết, cấp luyện đến giờ cũng sẽ mất hết đó.”
“Cũng đúng.”
Lam Sơn nhấn mạnh:
“Tất cả mọi người hãy nhớ cho kỹ, sau khi người da trắng ra giá, chúng ta cứ chặt giá mạnh vào, đừng có ngốc nghếch mơ hồ mà đồng ý, tiết kiệm ít tiền để mua mấy nô lệ không tốt hay sao? Đúng rồi, các ngươi đã nghe nói chưa? Vị quan hậu cần nọ của thành Phong Bạo bị xét nhà, cũng đã bị cách chức rồi.
Nghe nói tháng sau vợ và con gái hắn sẽ nhập nô tịch, vào khu đấu giá.
Các ngươi có đi không?”
Chương 2302: Thật Là Thú Vị
“Vợ và con gái hắn chắc là đắt lắm đấy.
Nô lệ da trắng không phổ biến, kiểu gì cũng có Bá tước, Nam tước đến cạnh tranh.
Tiền tiêu vặt của ta hẳn là chỉ đủ mua nữ nô lệ của hắn, nghe nói trong nhà hắn có vài nữ nô lệ người châu Á không tệ.
Tiết kiệm ít tiền chỗ người da trắng, ta nghĩ chắc là cũng đủ rồi.”
Khánh Trần lẳng lạng lắng nghe tất cả, suýt nữa đã nhìn chúng với ánh mắt như mấy thằng đần.
Khi chúng nói đến việc mình thu phí thấp, cái kiểu trào phúng này cũng hơi quá.
Lúc này, Lam Sơn thầm nói:
“Người da trắng đã không online gần hai ngày nay nữa.
Cũng không biết là đang làm gì nữa, chúng ta còn đợi hắn kéo đi đánh quái đây này.”
Khánh Trần vừa chỉ huy các nô lệ mặc quần áo vào, vừa nghĩ thầm: Chẳng phải ta đây đang bị đuổi giết đó sao? Online kiểu gì được?!
Cũng không biết FFF bán hướng dẫn thế nào rồi.
Trong căn phòng mờ tối nọ, hộp chiếu 3D lần nữa trở thành rừng rậm.
Dòng suối trước mắt vẫn đang chảy xuôi, yên bình, không màng danh lợi.
Hắn nghiêm giọng hỏi:
“Quốc vương bệ hã cố tình mở cuộc viễn chinh phạm vi đế quốc, hắn không muốn chiến đấu mãi không có hồi kết với tộc Cự Nhân nữa.
Tộc Cự Nhân lại ngày càng lớn mạnh, sinh vật trong khu cấm kỵ cũng ngày càng mạnh mẽ hơn.”
Người phụ nữ trung niên ngồi trên một tảng đá lớn, nhẹ nhàng vung thức ăn cho cá trong khe suối:
“Chuyện này thì liên quan gì đến ta chứ? Ta đã bảo rồi, ta sẽ không giúp các ngươi phát động chiến tranh, cũng sẽ không giúp các ngươi giết người đâu.”
Lúc này, hình ảnh trên mười hai chiếc màn hình tinh thể quanh hình chiếu 3D thay đổi, trong video có một người đang đánh phụ nữ bên đường.
Người phụ nữ trung niên từ tốn nói:
“Kẻ phạm tội là dân tự do số hiệu 199900210, người bị hại là dân tự do số 199909122.
Địa điểm phạm tội là khu 12, đường Đông Lâm, thành Phong Bạo.
Phiền ngươi phái nhân viên trị an đến bắt.
Phạt tù có thời hạn ba năm, giam trong ngục giam số 1 của thành Phong Bạo.
Công tước Phong Bạo không để ý đến những việc này.
Sau khi tin tức vi phạm xuất hiện sẽ có nhân viên an ninh xử lý.
Ông ta suy tư một lát rồi nói:
“Phạm nhân bị ngươi bắt mấy trăm năm qua cũng có vài trăm nghìn người bị xử tử hình, chuyện này chẳng lẽ không được xem là giết người sao?”
Người phụ nữ trung niên cười:
“Đây là luật pháp của con người các ngươi, còn ta chỉ là một linh kiện trong hệ thống tư pháp của các ngươi mà thôi.
Ngươi không cần ngụy biện kiểu này với ta đâu, không ai có thể tranh biện lại sinh mệnh mang trí tuệ nhân tạo siêu cấp.
Hắc ma pháp Tài Quyết Giả của các ngươi hoàn toàn vô dụng với ta, cho nên….cứ tỉnh táo lại đi.”
“Lần viễn chinh cấp đế quốc này, ta và Công tước Bạch Ngân là người đi đầu.
Nếu ngươi có thể giúp ta…”
Người phụ nữ trung niên lắc đầu:
“Ngươi dám thả ta ra ngoài sao? Ngươi không dám, cũng không thể.
Dù đã hòa giải với nhau, nhưng các ngươi cùng chỉ dám cầm tù ta trong cứ điểm trên không trung.
Đã như vậy thì ta cũng không quá để ý những điều kiện khác.
Về đi, Công tước Phong Bạo.
Ngươi tưởng các Công tước khác chưa tìm đến ta hay sao? Ngươi tưởng ngài Roosevelt chưa từng tìm đến ta sao? Bọn hắn đều đã tìm đến ta rồi, nhưng ta đã từ chối hết rồi.
Ta đã nói ta sẽ không giúp bất cứ kẻ nào, ta chưa từng nói dối.”
“Người phụ nữ” này đã bị cầm tù mấy trăm năm sao? Sau khi nàng ta hòa giải với gia tộc Roosevelt thì bị cầm tù ngay lập tức, trở thành vũ khí mạnh mẽ nhất của hệ thống tư pháp, cung cấp dòng tài chính lớn mạnh, dùng thế giới Siêu Đạo để đáp ứng đầy đủ nhu cầu tinh thần của dân chúng, khiến dân chúng trầm mê vào đó.
Nhưng nàng ta sẽ mãi mãi không thể đi được.
Công tước Phong Bạo im lặng nửa ngày, rồi mới nói:
“Thật ra ta rất đồng tình với ngươi.”
Người phụ nữ trung niên cười dịu dàng:
“Vui buồn của con người ngươi còn chẳng thể hiểu ra được, sao ngươi lại dám bảo mình hiểu trí tuệ nhân tạo chứ?”
Công tước Phong Bạo không nói gì, hắn kéo lê áo bào dài của mình, bỏ đi.
Cánh cổng mở ra rồi đóng sầm lại.
Khi gian phòng lâm vào bóng tối lần nữa, toàn bộ hình ảnh trong màn hình 3D thay đổi ngay.
Nàng ta lại nhìn người bạn trẻ nọ trong số hiệu Quân Lâm kia, đâm xuyên bầu trời bằng thủ pháp chiến đấu non nớt.
Mỗi lần xem kỹ lại, người phụ nữ trung niên lại khẽ ồ lên một tiếng:
“Hình như mục đích không phải là giết kẻ thù, mà là đang kéo dài thời gian cho người khác sao?”
Nàng ta bỗng nhiên cảm thấy….cuộc sống hình như thú vị hơn một chút rồi.
Trong biệt thự tại trang viên số 18.
“Hành động đêm nay có tiếp tục không?”
Trong phòng thiết bị có tiếng người bàn luận xôn xao.
“Đêm nay chắc chắn phải hành động.”
Có người đáp lại, rồi nói tiếp:
“Người bị bắt là đồng bọn phụ trách lái xe tiếp ứng giúp chúng ta đi.
Sau khi hắn bị bắt, không ai có thể chắc rằng hắn sẽ không khai ra, đến lúc đó mọi người đều sẽ phải chết như nhau thôi.
Cứ hành động dựa theo kế hoạch, các ngươi đi giết quản gia, còn ta ở bên ngoài phòng của hắn đợi.
Giết hắn xong, chúng ta sẽ phải ra tay với Norson Kennedy.
Khi đó bọn chúng vẫn còn đang chìm đắm trong thế giới Siêu Đạo, nằm yên đó mặc người khác giết.”
“Hiểu rồi.”
Đám người tản đi.
Chương 2303: 100
Lúc này, Lam Sơn và các con em quý tộc còn chưa biết mưu đồ bí mật của quân phản kháng, nhưng Khánh Trần đã biết rồi.
Trước đó, người da đen mà Nhện Đen bắt được cũng không phải là chủ mưu của quân phản kháng, chủ mưu là một kẻ hoàn toàn khác.
Lam Sơn ngồi trong phòng khách, nói với Khánh Trần:
“Nhớ phải chọn thời điểm thích hợp để trà trộn vào đám nô lệ trong thế giới Siêu Đạo.
Ngoài ra, hãy bảo các nô lệ rửa chiếc xe cho sạch sẽ, sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ lên đường về.
Nơi Tài Quyết Giả từng đến quá quỷ quái, ta không muốn ở thêm ngày nào nữa.”
“Vâng, thưa đại thiếu gia.”
Khánh Trần hơi khom người, chuẩn bị lui ra.
Nhưng đúng lúc này, Lam Sơn lại chỉ cặp kính giả lập trên bàn:
“Đợi một chút, ngươi khồng lấy thiết bị của ngươi à? Nhớ tập luyện kỹ càng hơn vào ban đêm, đừng èo uột như thực phẩm để người ta cắt tái.
Dẫu sao ngươi cũng là một cao thủ cấp C trong thế giới thực, ta còn mong ngươi dẫn ta luyện cấp đấy.
Đợi ngươi bắt đầu tập luyện, ta đến chỗ người da trắng mua cho ngươi một danh sách để vượt qua 136 thế giới Đa Nguyên, để ngươi cảm nhận được sự thoải mái trong gia tộc pháp sư sấm sét.”
Khánh Trần lại nhìn về phía bàn trà.
Thì ra còn có trang bị cho mình, hơn nữa còn là kính giả lập tiện mang theo nữa cơ.
Mấy nhóc con cháu nhà quý tộc này toàn là mấy thằng cu nghiện net, cứ như không có thể giới Siêu Đạo là chúng không sống nổi vậy.
Nhưng Khánh Trần cũng có thể hiểu, kiểu trò chơi như thế giới Siêu Đạo còn mạnh hơn những con game trên điện thoại của thế giới thực.
Một thế giới vừa chân thực lại vừa không có quy tắc, rất dễ khiến con người ta trầm mê vào đó.
Đây cũng là lý do gia tộc Roosevelt có thể hút tiền tài từ thế giới Siêu Đạo liên tục.
Hắn lại liếc sang Lam Sơn, thằng con ngốc nghếch nhà địa chủ, rồi quay người bỏ đi.
Màn đêm buông xuống, Khánh Trần quay trở lại phòng của mình, xoay qua xoay lại kính giả lập trong tay.
Thứ đồ chơi này không khác lắm so với kính VR trong thế giới hiện thực.
Hắn lại vào cửa khẩu thần kinh trong thế giới Siêu Đạo, trông có vẻ còn tiên tiến hơn thứ của cứ điểm trên không số hiệu Quân Lâm.
Ngay lúc này, cửa phòng hắn bị người ta gõ vang.
Khánh Trần kiêu ngạo nói:
“Vào đi, cửa không khóa.”
Cửa được mở ra, vang lên cọt kẹt, năm hầu gái người châu Á mặc tất dây đen, đồng phục hầu gái trắng đen xen kẽ.
Một trong số đó khẽ giọng nói:
“Quản gia đại nhân, chúng ta đến đây theo lời dặn của ngài.
Nhưng chúng ta chưa từng hầu hạ ngài trước đây, không biết ngài có yêu cầu gì không?”
Khánh Trần thầm thở dài trong lòng.
Quản gia này khi còn sống cũng biến thái quá rồi đó, chơi một lần năm em luôn à?!
Nô lệ đúng là không có nổi quyền con người.
Hắn đứng dậy, sửa sang cổ áo lại một chút rồi cầm lấy cây roi da của mình trên mặt bàn, lạnh lùng nói:
“Đầu tiên, hãy thụt xì dầu một trăm cái để làm nóng người, sau đó hít đất thêm một trăm cái nữa.”
Những nữ nô lệ nhìn nhau.
Các nàng đã từng nghe nói quản gia chơi rất biến thái, nhưng cũng không ngờ hắn lại chơi kiểu biến thái đến mức này.
…
100 cái squat, 100 cái chống đẩy, người bình thường chưa được huấn luyện bao giờ thì khó có thể hoàn thành.
Nhưng những việc đó chỉ như bài tập thể dục với Khánh Trần mà thôi.
Năm nữ nô lệ đi vào phòng của quản gia biến thái giữa đêm hôm khuya khoắt với một tinh thần hiến thân vì sự nghiệp phản kháng, họ đã chuẩn bị tinh thần sẽ phải chịu đựng sự khuất nhục và tra tấn, cuối cùng hoàn thành vụ ám sát.
Kết quả sự việc phát triển hoàn toà”n khác với những gì họ tưởng tượng.
Quá biến thái!
Nếu chơi theo kiểu này thì ngươi bảo bọn ta mặc bít tất có dây nịt đến làm gì? Để bọn ta mặc đồ thể thao đến không được à?!
Nhưng lúc này, Khánh Trần nhìn năm nữ nô lệ muốn ám sát mình, hắn vung roi lên, “chát” một tiếng giòn giã:
“Còn chờ gì nữa? Bắt đầu squat đi, phải làm cho chuẩn vào, ngẩng đầu ưỡn ngực, lưng phải thẳng, có thể hơi nghiêng về trước; hai chân mở rộng bằng vai, không được cong lưng, bàn chân song song với nhau, mũi chân hướng về phía trước…”
Các nữ nô lệ sợ bị vụt, hồi trưa họ mới bị ăn một trận đòn roi của quản gia, bây giờ ai muốn nếm thử nữa? Có thể không cần chịu đòn là tốt nhất!
Họ bắt đầu squat, dù bình thường các nàng làm việc trong dinh thự thì đến cái thứ 70 cũng hết chịu nổi, sống lưng đã đẫm mồ hôi.
Khánh Trần ngồi thảnh thơi trên ghế sofa xem điện thoại, Nhất gửi tin nhắn đến:
“Ngươi chĩa ống kính vào các nàng giùm ta, ta muốn nhìn.”
Khánh Trần:
“…”
Sở thích quái đản của Nhất khiến biến thái cũng phải cạn lời.
Hắn nhắn lại:
“Bây giờ ngươi có thể xâm nhập mạng dân dụng của đại lục phía Tây không?”
Mười giây sau Nhất mới trả lời:
“Các tiếp điểm của mạng dân dụng bị cứ điểm dữ liệu của người dùng chia cắt hết rồi, cấu trúc mạng ở đây lạ lắm, vị trí của ta bây giờ là tầng thứ nhất, tức là mạng công cộng, ở trên đây chỉ có nền tảng xã giao có thể xem được thông tin công khai và tin tức mới.
Tầng thứ hai là tầng thông tin cá nhân, ta muốn xâm lấn thiết bị điện tử của người khác thì nhất định phải đột phá cứ điểm dữ liệu, nhưng muốn làm được điều này cần phải có một chiếc máy tính lượng tử mạnh.
Hơn nữa, ta ngờ rằng dưới tầng thứ hai còn có tầng thứ ba, tầng thứ tư, thậm chí là tầng thứ năm…
Chương 2304: Độc Nhất Vô Nhị
“Hả?”
“Sao ta cứ có cảm giác cấu trúc mạng kỳ lạ này chuyên môn dùng để phòng bị ta ấy.”
Khánh Trần suy tư, hắn hồi âm:
“Có lẽ không phải là phòng bị ngươi, mà là đề phòng siêu trí tuệ nhân tạo khác!”
Theo suy đoán của hắn, AI kia và vương quốc Roosevelt chắc chắn không hòa bình ngay từ đầu, nhất định từng xảy ra xung đột, cuối cùng đôi bên bắt tay giảng hòa trong phạm vi mà cả hai đều có thể chấp nhận được.
Nhưng vì đã từng xảy ra chuyện như thế nên vương quốc Roosevelt mới đề phòng trí tuệ nhân tạo.
Điều này cũng giống như việc Liên Bang chống lại trí tuệ nhân tạo, chỉ có điều cuộc chiến giữa nhân loại và trí tuệ nhân tạo ở đại lục phía Đông khốc liệt hơn nhiều.
Khánh Trần ngẩng đầu nhìn các nữ nô lệ:
“Ta bảo các ngươi dừng lại à? Tiếp tục squat, người thứ hai bên trái, ngươi còn thiếu 7 cái, đừng cho là ta không biết.
Squat xong thì chống đầy.”
Nhóm nô lệ kinh ngạc, ngươi có còn là người không đấy? Có sở thích biến thái gì à?
Khánh Trần lại cúi đầu gõ chữ:
“Ngươi đã thấy tin tức liên quan đến tàu Quân Lâm chưa?”
Nhất:
“Thấy rồi…Thật ra phân thân kia từng nhắn tin cho ta, nói với ta lựa chọn của nàng.”
Bấy giờ Khánh Trần chợt nhận ra một vấn đề, cách tồn tại của trí tuệ nhân tạo thật sự qua đặc biệt:
Khi Nhất phục chế bản thân, hai chương trình tuy giống nhau như đúc, nhưng thật ra đó đã là hai sinh mệnh.
Ví dụ như hai Khánh Trần giống hệt nhau đứng ở đây, họ có được cơ thể giống nhau, ký ức giống nhau, nhưng bỗng nhiên một người chỉ có thể sống ở thế giới ngoài, người còn lại chỉ có thể sống ở thế giới trong.
Một năm sau, họ vẫn là cùng một người sao?
Không, họ đã có cuộc đời của riêng mình, có những người bạn mới, thậm chí sẽ yêu hai người khác nhau.
Ký ức là vật dẫn linh hồn của mỗi người.
Thế cho nên Nhất cũng giống vậy.
Chỉ khi nào hai phân thân của Nhất tập hợp lại trao đổi tin tức, họ mới có thể lần nữa hợp lại làm một, nhưng Nhất trên cứ điểm không có được cơ hội ấy.
Cô gái ngồi một mình trên ghế chỉ huy của cứ điểm trên không Quân Lâm, lẳng lặng đợi đến giây phút cuối cùng đó là cá thể độc nhất vô nhị, nàng có được ký ức và linh hồn mà những phân thân khác không có.
Khoảng thời gian 1 tiếng 12 phút ngắn ngủi đã phân chia hai “phân thân của Nhất” thành hai cá thể sống khác nhau.
Vì 1 tiếng 12 phút ấy là độc nhất vô nhị, Nhất của 1 tiếng 12 phút ấy sẽ không còn xuất hiện nữa.
Vì vậy, phân thân của Nhất ở trên cứ điểm trên không thật sự phải đối mặt với tử vong, nàng biết mình phải làm gì cho Khánh Trần, sau đó thản nhiên chết đi, mã hiệu của nàng sẽ không trở lại bản thể của Nhất, mà bị nàng chủ động định dạng lại.
Khánh Trần vốn đang rất bình tĩnh, nhưng khi nghĩ đến đây hắn bỗng trầm mặc.
Nếu thời gian có thể quay ngược lại, hắn cũng sẽ không ngang ngược thay đổi lựa chọn, vì Nhất từng nói “thành công không chỉ do mình ta”.
Nhưng nếu có thể, chí ít hắn sẽ nói lời từ biệt tử tế với phân thân ấy của Nhất.
Khánh Trần hỏi:
“Nàng để lại tin tức gì cho ngươi?”
Nhất im lặng vài giây:
“Ta không muốn nói…Chẳng thà ngươi giơ điện thoại lên để ta xem những nữ nô lệ kia hít đất.”
Khánh Trần:
“…”
Lúc này các nô lệ đã chống đẩy đủ 100 cái, họ mệt đến mức há miệng thở dốc.
Khánh Trần tính thời gian nghỉ ngơi 5 phút, sau đó bố trí nhiệm vụ mới:
“Nào, mỗi người nhảy dang tay chân 100 cái, bắt đầu!”
Nói xong, hắn tiếp tục cúi đầu trò chuyện với Nhất trên điện thoại:
“Dân tự do có thể mua sắm người máy, ta tìm hiểu rồi, dân tự do có thể mua người máy từ cấp D trở xuống, hơn nữa kích thước các linh kiện của mọi người máy đều như nhau, chúng ta có thể mua trước một cơ thể sau đó từ từ thăng cấp cho ngươi lên cấp A, trước tiên để ngươi có được một cơ thể mình thích rồi tính tiếp.
Bộ phận trái tim máy lõi động lực cấp A cần thân phận quý tộc mới mua được, tạm thời ta chưa nghĩ ra cách nào để lấy được nó, nhưng ta đã tìm được phương pháp kiếm tiền trong thế giới Siêu Đạo rồi, chẳng bao lâu nữa là có thể tích góp đủ tiền mua trái tim máy.”
Giá của một trái tim máy sau khi chiết khấu là 130 triệu, tức là cần 260 triệu Siêu Đạo tệ.
Trước đó Khánh Trần dẫn một đội 7 người phá đảo, mỗi đội thu vào 14 triệu.
Trong hơn 24 tiếng, hắn dẫn tổng cộng 8 đội chơi, cộng lại là 112 triệu Siêu Đạo tệ.
Tính như vậy thì có vẻ như không khó để kiếm đủ tiền mua được trái tim máy lõi động lực, chỉ cần nâng giá dẫn đội cho con em quý tộc là được!
Tuy rằng sau đó còn có da nano phỏng sinh học, có thể cảm nhận được nhiệt độ, làn gió một cách chân thực nhất, thậm chí trên lớp da chống đạn ấy còn có đường vân tinh tế, giống như lỗ chân lông cũng biết hô hấp vậy.
Chương 2305: Thêm Lần Nữa
Còn cả tay chân mạnh mẽ, cùng với bộ mạch xung có thể được khởi động bởi trái tim máy.
Tuy giá cả của chúng đều đắt cắt cổ, nhưng ít nhất Khánh Trầm đã tìm được cách kiếm tiền và những kẻ ngốc nghếch sẵn sàng bỏ tiền, đúng không nào?
Vì nhảy dang tay chân, thuốc tiêm giấu trong tóc các nữ nô lệ rơi ra ngoài…
Họ quan sát vẻ mặt của Khánh Trần, chắc chắn hắn đang chăm chú vào điện thoại không ngẩng đầu lên thì mới yên lòng, vội vàng khom lưng nhặt thuốc lên giấu lại vào trong tóc.
Khánh Trần nín cười một cách vất vả.
Hắn không thể vạch trần những người này, nếu vạch trần thì sẽ đắc tội phiến quân, sẽ phải giết người, bằng không nếu hắn phát hiện quân nổi dậy mà lại không ra tay , một khi những nữ nô lệ này bị bắt, bị mang đi thẩm vấn thì hắn cũng sẽ bị liên lụy.
Đến lúc đó Nhện Đen hỏi hắn: Ngươi phát hiện quân nổi dậy, tại sao lại không báo cáo, không giết chết?
Hắn phải trả lời thế nào?
Dù đối phương vụng về để lộ thì mình cũng phải giả vờ như không nhìn thấy…
Hắn khổ quá mà.
Sau khi nhảy xong 100 cái, nhóm nô lệ hoàn toàn kiệt sức, Khánh Trần ngẩng đầu lên, nói:
“Ta cho phép các ngươi dừng lại rồi à? Tiếp tục gập bụng 100 lần.
Làm xong thì lặp lại toàn bộ các đồng tác vừa rồi.”
Nữ nô lệ sắp phát điên rồi, họ chủ động nói:
“Ngài quản gia, hay là chúng ta chơi cái gì khác đi?! Chơi trò gì thú vị hơn ấy?!”
Nô lệ ở đại lục phía Tây không có quan niệm về trinh tiết, ngay cả đàn ông cũng vậy, phần lớn quý tộc thích đàn ông, còn nô lệ ở thời đại này sinh ra đã là đồ chơi cho người khác.
Vì vậy, khi mới đến đây các nữ nô lệ hơi kháng cự, nhưng bây giờ nghĩ lại, nếu quản gia biến thái như họ nghĩ thì tốt…
Biến thái kiểu này không giống như những gì họ nghĩ!
Đương nhiên, có mệt hay không phải phải vấn đề, mà quan trọng là nếu họ cứ chơi tiếp thế này thì hoàn toàn không có cơ hội tiếp cận quản gia rồi giết hắn!
Còn chưa tiếp cận quản gia mà mình đã mệt bở hơi tai rồi.
Khánh Trần không thèm để ý đến họ, thậm chí hắn cũng không có hứng thú tìm kẻ chủ mưu của quân nổi dậy:
“Gập bụng, bắt đầu.”
Nói xong hắn lại cúi đầu nhắn tin với Nhất.
Nhất không khách sáo, nàng gửi cho hắn rất nhiều kiểu người máy:
“Hào Quang 27 giá không quá đắt, nhưng mà làn da thô ráp, chỉ có thể cảm nhận được nhiệt độ, Lưu Tinh 21 là mẫu mới nhất trong năm nay, hơn nữa tính dẻo của nó mạnh hơn, về sau có thể tương thích với mọi sự cải tạo…Nhưng giá cả khá đắt, hơn 3 triệu cơ.”
Người máy hơn 3 triệu tương đương với một chiếc xe sang bậc trung, tuy luật lệ của vương quốc cho phép dân tự do mua người máy nhưng dân tự do bình thường không mua được loại đắt tiền như vậy.
Có lẽ họ chỉ có thể mua được hộp máy móc vuông vức, kết hợp các chức năng quét nhà, rửa bát, giặt quần áo, vô cùng phù hợp để làm việc nhà.
Nếu muốn sở hữu người máy hình người thì phải chi tiền triệu.
Hiện tại Nhất không biết Khánh Trần rốt cuộc đã kiếm được bao nhiêu tiền, cho nên khá là thấp thỏm khi đưa ra yêu cầu, nàng sợ Khánh Trần cảm thấy xấu hổ vì không mua nổi.
Nhất vội nói:
“Thôi, hai người máy này đắt quá, để ta xem mẫu khác.”
Thậm chí nàng còn an ủi Khánh Trần:
“Dù sao cũng dùng rồi, không cần mua đắt quá, rẻ một chút cũng được, không thì lãng phí lắm.”
Khánh Trần cười, gõ chữ:
“Mua chứ, chúng ta phải mua loại tốt nhất.
Ngươi sợ ta không kiếm đủ tiền à? Bây giờ tiền của ta ở thế giới Siêu Đạo đổi thành tiền mặt trong thế giới thực ở đại lục phía Tây cũng phải hơn 50 triệu rồi đấy, chắc chắn sẽ mua cơ thể người máy tốt nhất cho ngươi.”
Bất chợt Khánh Trần nghĩ đến cơ thể đầu tiên của Nhất rơi xuống cùng với tàu Quân Lâm, hắn cảm thấy nhất định phải cho cô gái này thứ tốt nhất, người khác có thì Nhất cũng phải có.
Nghe Khánh Trần nói vậy, Nhất vừa ngạc nhiên vừa vui mừng:
“Ta còn tưởng ngươi không kiếm được tiền chứ, Khánh Trần ngươi tốt quá.
Đúng rồi, thế giới Siêu Đạo thú vị không?”
“Thú vị lắm.”
Khánh Trần suy tư rồi trả lời:
“Đợi ta nói chuyện với AI kia lần nữa, xác định không có vấn đề gì thì sẽ nghĩ cách mang ngươi vào đó.
Tuy khoang giả lập và kính thực tế ảo được kết nối bằng cách liên kết tế bào thần kinh, nhưng nó đã có cổng vật lý thì chắc chắn sẽ có biện pháp vật lý để phá giải, đến lúc đó chắc hẳn có thể kết nối cơ thể người máy của ngươi với cổng thôi.”
Hắn ngẩng đầu nhìn mấy nữ nô lệ, thấy họ đã mệt đến mức thở không ra hơi:
“Được rồi, các ngươi về đi.”
Các nữ nô lệ:
“???”
Đại ca, bọn ta chống đẩy 200 cái, gập bụng 200 cái, nhảy dang tay chân 200 cái, squat 200 cái là để thân thiết tình tứ với ngươi, sau đó giết chết ngươi.
Kết quả bây giờ ngươi chơi bọn ta xong thì bảo bọn ta đi về? Cứ thế mà đi về à?
Khánh Trần vung vẩy chiếc roi da trong tay, cười khẩy:
“Sao? Muốn làm tiếp một lần nữa à?”
Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc:
👾ĐỐI TƯỢNG HẸN HÒ CỦA TA LÀ THẦN MINH CHI NỮ (BẢN DỊCH): Hài hước, dị năng, đô thị, trang bức…👾
Chương 2306: Nơi Nhất Không Vào Được
“Không, không.”
Nữ nô lệ của quân nổi dậy vội nói:
“Bọn ta đi ngay đây.”
Lúc năm nữ nô lệ đi đường, hai chân run lẩy bẩy, họ dìu nhau đi ra ngoài.
Trong hành lang u ám, một người đàn ông da đen chậm rãi bước ra từ trong bóng tối.
Hắn cau mày nhìn dáng vẻ chật vật, mồ hôi đầm đìa của các nữ nô lệ, hắn hỏi với giọng nghi ngờ:
“Giết quản gia chưa?”
Đối phương trả thuốc tiêm giấu trong tóc lại cho hắn:
“Chưa giết được, không có cơ hội, hắn sắp chơi chết bọn ta rồi đây.”
Người da đen sửng sốt, hắn nhìn những nữ nô lệ kia mồ hôi mồ kê nhễ nhại:
“Hắn lợi hại vậy cơ à?”
Nữ nô lệ nói:
“Ngươi hiểu lầm rồi, bọn ta đi vào chẳng làm gì cả, chỉ rèn luyện cơ thể một lúc thôi…”
Các nô lệ kể lại chuyện vừa xảy ra, người da đen ngây ra như phỗng, tên quản gia kia huấn luyện sát thủ làm gì?!
Cái quái gì vậy!
Các nữ nô lệ dìu nhau rời đi, nô lệ người da đen nhíu mày nhìn cửa phòng Khánh Trần, trong lòng do dự có cần tự tay giết quản gia hay không.
Theo hắn biết, chương trình khống chế con chip của nô lệ không nằm trong tay Nossen Kennedy, để bớt vớt vị thiếu gia quý tộc ấy giao điện thoại cài chương trình không chế cho quản gia cất giữ, tất cả mọi việc đều do đối phương xử lý.
Nếu không giết quản gia, e rằng hắn chưa kịp mang Nossen Kennedy đi xa thì đã bị nổ tung rồi.
Hắn suy nghĩ thêm vài phút nữa, cuối cùng lùi vào trong bóng tối.
Kế hoạch này thất bại, quân nổi dậy phải chuẩn bị kế hoạch mới.
…
Khánh Trần nghe tiếng bước chân bên ngoài, cuối cùng cũng thở phào một hơi:
“Không biết những phiến quân này làm gì nữa, cứ như chơi trò chơi ấy, còn chẳng bằng Át Bích của Liên Bang.”
Từ Lâm Sâm không biết rằng, những hành vi của tổ chức mình trước kia đã bị Khánh Trần xem thường.
Khánh Trần nói với điện thoại:
“Ta muốn vào thế giới Siêu Đạo, tạm thời ngươi vào mạng dân dụng chơi một lát đi, nếu có người lại gần thì ngươi rung chuông đánh thức ta dậy.”
Nhất trả lời:
“Yên tâm, ta sẽ canh chừng giúp ngươi.”
Khánh Trần đeo kính thực tế ảo lên, ý thức của hắn tiến vào không gian màu trắng quen thuộc kia.
Lần này, hắn dứt khoát ngồi xuống và đi thẳng vào vấn đề:
“Vì sao lại giúp ta?”
“Sao ngươi biết là ta giúp người?”
Ai điềm đạm hỏi lại.
“Ở Liên Bang ta chỉ biết ngươi.”
Khánh Trần trả lời nghiêm túc:
“Cho nên bây giờ ngươi biết ta đến từ đại lục phía Đông, ngươi nắm thóp ta mà ta lại không có nhược điểm của ngươi, ta rất tò mò không biết ngươi muốn làm gì? Nếu muốn ta giúp ngươi chống lại gia tộc Roosevelt thì ta thấy hay là thôi đi, ta không có năng lực ấy.
Trừ phi ta biết ngươi có thể giúp gì được.”
AI bỗng cười hỏi:
“Vậy ngươi đến đại lục phía Tây làm gì? Chẳng là muốn đối đầu với gia tộc Roosevelt à? Ta biết ngươi muốn tăng lợi thế cho mình khi đàm phán, nhưng điều đó không cần thiết, ta hy vọng chúng ta có thể trò chuyện thẳng thắn với nhau.
Nếu ngươi có ác ý với ta thì ngươi đã chết từ vài tiếng trước rồi.
Có lẽ ngươi có thể bắt Nhện Đen làm con tin, công tước Phong Bạo quan tâm nàng thật, nhưng ngươi có thể lẩn trốn trên đại lục phía Tây được bao lâu?”
Khánh Trần im lặng hồi lâu, hắn không ngờ đối phương còn biết cả đường lui của hắn, kiểu đối thủ này…không dễ đối phó.
Hắn hỏi thẳng:
“Tức là ngươi cũng là kẻ địch của gia tộc Roosevelt?”
“Vậy phải xem ngươi định nghĩa kẻ địch như thế nào.
Nếu kẻ địch là để chỉ những người thù hận và đối nghịch với nhau thì gia tộc Roosevelt không phải kẻ địch của ta, vì ta không có thù oán gì với họ.
Nhưng nếu mang ý nghĩa “kẻ địch của bạn bè là kẻ địch của mình”, vậy thì gia tộc Roosevelt chính là kẻ địch của ta.”
Khánh Trần sửng sốt:
“Ngươi muốn làm bạn với ta?”
“Có vẻ như đây là một lựa chọn hay.”
Khánh Trần im lặng, tình bạn này đến quá nhanh làm hắn cảm thấy không chân thực, và trong lòng hắn có rất nhiều nghi vấn về ý đồ của AI này.
Ngay sau đó, AI nói sang chuyện khác:
“Nhắc ngươi một việc, trong vương quốc Roosevelt bắt đầu có người nghi ngờ trận đánh của tàu Quân Lâm do trí tuệ nhân tạo điều khiển, nếu ngươi biết nghĩ cho cô bạn nhỏ kia thì cố gắng che giấu giúp nàng đi, đừng để nàng tham gia chiến đấu, bằng không nàng sẽ phải đối mặt với sự giam cầm vĩnh hằng.”
AI nói tiếp:
“Nàng thử kéo dài thời gian ở tàu Quân Lâm để cho ngươi có cơ hội lẻn vào, nàng đang bảo vệ ngươi.
Đã vậy thì ta có thể giúp ngươi một tay.”
AI nói xong thì hình chiếu 3D bỗng xuất hiện trong không gian màu trắng, tình báo liên quan đến quản gia chợt lóe lên trên màn hình: Địa chỉ cư trú, quan hệ họ hàng, đặc điểm trong hành vi cử chỉ, cùng với video khi tiếp xúc với bá tước Kennedy và Lam Sơn.
Đây là những gì Khán Trần cần nhất bây giờ! Sự trợ giúp này xuất hiện rất đúng lúc!
Khánh Trần nhạy bén nhận ra vài tin tức.
Một, AI chắc chắn Nhất là nữ, điều này đã có manh mối từ trước.
Hai, AI có thể nhìn thấy hình ảnh chiến đấu của tàu Quân Lâm, nàng có thể tiếp xúc với nhân vật quyền cao chức trọng của vương quốc Roosevelt, sự hợp tác của nàng với vương quốc này mật thiết hơn tưởng tượng.
Hơn nữa, đối phương có thể truy cập thông tin dữ liệu và giám sát của cư dân, điều này có nghĩa là Ai có thể tiến vào thế giới mạng tầng dưới cùng – nơi Nhất không vào được.
Chương 2307: Không Nói Thật
Ba, hiện nay có thể thấy, AI có thiện cảm nhất định với đồng loại, thậm chí sẵn lòng giúp người được Nhất bảo vệ.
Bốn, cũng là điều quan trọng nhất, một vài hành động của Khánh Trần không phù hợp với tác phong của quản gia, ngữ khí nói chuyện, thái độ với Lam Sơn đều khác với bình thường.
Kết hợp với thái độ của Lam Sơn, thậm chí hắn nghi ngờ Lam Sơn đã nhìn thấu thân phận của hắn, và đối phương đã cố gắng giấu giếm giúp hắn khi Nhện Đen điều tra, ví dụ như Lam Sơn bảo hắn đi rót giúp mình cốc nước.
Nếu là vậy thì Lam Sơn khả năng cao không phải là kiểu cậu ấm ngu ngốc.
Tổng hợp lại tất cả tin tức mình biết, Khánh Trần bỗng hỏi ngược lại:
“Xin hỏi, ngươi có biết Nhâm Tiểu Túc không?”
AI trả lời một cách bình tĩnh:
“Không biết.”
…
“Ngươi thật sự không biết Nhâm Tiểu Túc ư?”
Khánh Trần hỏi:
“Chính là người từng hủy diệt kỷ nguyên đầu tiên trong thế giới Siêu Đạo ấy.”
“Nhâm Tiểu Túc là ai?”
AI nói:
“ID của người đó trong thế giới Siêu Đạo là “Ta yêu Dương Tiểu Cẩn”.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Không có gì.”
Điên rồi, tán gẫu với trí tuệ nhân tạo mà còn bị tọng thức ăn cho chó từ tám trăm năm trước?!
Một vị thần như ngài đặt ID trong game như thế liệu có ổn không vậy?
Thật ra sau khi tiếp xúc với AI này, Khánh Trần cứ cảm thấy là lạ, nhất là khi đối phương xác định giới tính của Nhất.
Hắn từng có một suy đoán, nhưng bây giờ lại bị đối phương phủ định.
Vậy câu hỏi đặt ra là: AI có biết nói dối không?
Nếu là người bình thường, có lẽ sẽ cho rằng AI không nói dối.
Nhưng Khán Trần biết, khi Nhất đổ tội cho mình ngay trước mặt Lý Thần Đàn, nàng nói dối như cuội…
Vì thế lời nói của AI chưa chắc đã đáng tin.
Bây giờ đến lượt AI đưa ra câu hỏi:
“Giờ ta hỏi ngươi, vì sao lúc trước ta hỏi có trí tuệ nhân tạo đến đại lục này không thì ngươi lại bảo không có.”
Khánh Trần nhếch mép, trả lời:
“Ngươi cũng không nói thật hết mà đúng không.”
“Ta có thể nhận ra được nàng chuyên tâm điều khiển tàu Quân Lâm để tranh thủ thời gian cho ngươi, xem ra quan hệ của các ngươi rất thân thiết.”
AI tò mò:
“Ngươi đối đãi với nàng như đồng loại của mình sao? Dù dấu hiệu sinh tồn, tư duy logic của nàng khác với ngươi.”
Khánh Trần hồi đáp:
“Vì sao nhất định phải coi như đồng loại? Hai ta vốn bất đồng, vì sao bọn ta nhất định phải làm lơ sự khác biệt của đối phương rồi giả vờ mình đều là nhân loại?”
“Hả?”
AI khó hiểu:
“Thế với ngươi nàng là gì? Công cụ sao?”
Khánh Trần bật cười:
“Có lẽ suy nghĩ của ngươi quá tuyệt đối rồi.
Chắc hẳn ngươi từng đối kháng với nhân loại, nhưng không có nghĩa là tất cả mọi người đều là những kẻ coi ngươi như công cụ.
Ta có một người bạn là bệnh nhân tâm thần, thích tìm cho mình những skin giới hạn kỳ lạ, ta và hắn khác nhau.
Ta có một người bạn nữa, hắn lại thuộc về chủng tộc khác, ngày ngày thích thu thập nhãn cầu, thay người yêu như thay áo, ta và hắn cũng đâu có giống.
Còn có một người bạn khác mắc chứng tâm thần phân liệt, có đến ba người trú ngụ trong một cơ thể, một người ngây thơ đáng yêu, một người ngoài lạnh trong nóng lại còn vờ đứng đắn, một người gian ác hung tợn, ta và họ chẳng giống nhau tẹo nào.
Ta còn có hai người bạn là người khổng lồ, một người hồn nhiên khờ khạo, một người đầy tham vọng, bọn ta cũng không hề giống nhau.
Cho nên ta và họ khác biệt, không thể là bạn ư? Không phải.”
Khánh Trần nói một cách nghiêm túc:
“Chúng ta phải nhìn vào điểm khác biệt của nhau, rằng mỗi người đều là một sự tồn tại khách quan.
Mà bạn bè khác với ta, đó là khuyết điểm của họ ư? Không, đó có thể là ưu điểm.
Nếu làm bạn với người giống hệt mình thì sẽ nhàm chán đến mức nào cơ chứ?”
“Cách nói này thú vị đấy.”
AI thong dong nói.
Không biết vì sao Khánh Trần cứ có cảm giác đối phương “thở phào một hơi”, giống như câu hỏi vừa rồi không phải là điều AI muốn hỏi, mà là đang thay Nhất hỏi mình vậy.
AI hói tiếp:
“Vậy bình thường cô bé trí tuệ nhân tạo ấy thích làm gì nhất?”
Khánh Trần khó hiểu:
“Ngươi hỏi cái này làm gì?”
AI từ tốn giải thích:
“Sinh mệnh của trí tuệ nhân tạo dài lâu và buồn tẻ, ta muốn biết nàng giết thời gian bằng cách nào để học tập.”
“À.”
Khánh Trần suy nghĩ rồi nói:
“Tâm nguyện lớn nhất của nàng hiện nay là lắp ráp một cơ thể người máy cao cấp nhất, là cơ thể cấp A đắt nhất trên thị trường ấy.”
“Cơ thể máy đó không phải loại cao cấp nhất.”
AI nói:
“Công nghệ người máy cao cấp nhất chỉ cung cấp cho gia tộc Roosevelt, là quân đội riêng của gia tộc công tước, phí tổn cho một bộ chiến giáp cho người máy lên đến vài tỷ, đó là cỗ máy chiến tranh chân chính.”
“Thật ra cũng không cần quá lợi hại, ta không muốn nàng chiến đấu, chỉ cần có thể để nàng vui vẻ trải nghiệm cuộc sống của con người là được rồi.”
Khánh Trần nói:
“Ta xem video quảng cáo của công ty người máy, thậm chí đôi mắt của người máy cao cấp nhất trên thị trường cũng có thể mô phỏng y như thật, người bình thường không nhận ra được.”
Chương 2308: Bốn Hội Lớn
AI trầm ngâm:
“Vậy à…”
Khánh Trần không muốn tiết lộ thêm tin tức về Nhất nữa, hắn đứng dậy, hỏi thẳng:
“Ta đã pha đảo hết thế giới số 136 rồi, bây giờ muốn mau chóng thăng cấp, ngươi có đề cử nơi nào không?”
AI khựng lại vài giây:
“Thế giới số 8, thung lũng Hồng Hà.”
Phó bản chia ra làm hai loại, một loại giống như thế giới số 136, người chơi sau khi tiến vào sẽ bị tách ra, vượt ải bằng hình thức cá nhân hoặc đoàn đội, thậm chí sẽ không chạm mặt nhau.
Mà thế giới số 8 là một thế giới hoàn chỉnh, tất cả người chơi tiến vào phó bản đều gặp nhau trong thế giới khổng lồ, có thể cạnh tranh, có thể chém giết, cũng có thể tự lập nhóm.
Theo Khánh Trần được biết, thế giới số 8 chưa từng bị phá đảo, không biết lần này AI chuẩn bị gì cho hắn.
…
Ánh sáng màu trắng biến mất, FFF đã đứng chờ sẵn ở nơi hắn đăng xuất:
“Ông chủ, mấy người Lam Sơn nói nhu cầu của mình, muốn ngươi dẫn bị họ đi đánh quái luyện cấp.
Vì chuyện này hắn còn đút lót cho ta 200 nghìn, ta chia 3:7, tiền chuyển vào tài khoản ẩn danh cho ngươi rồi.”
Khánh Trần khẽ à một tiếng, hắn trùng hợp ẩn nấp bên cạnh Lam Sơn mới biết được chuyện FFF nhận tiền.
Vốn dĩ hắn tưởng FFF sẽ lén nuốt tiền, kết quả đối phương dứt khoát coi “tiền tham ô” như thu nhập, chia 3:7 với Khánh Trần.
“Sao ngươi không giữ cho lại mình?”
Khánh Trần hỏi.
FFF cười nói:
“Trong khoảng thời gian này ông chủ đã giúp ta kiếm được hơn 30 triệu rồi, giờ ta không quan tâm đến chút tiền này nữa.
Nếu có người lén đưa cho ta 3 tỷ để ta bán đứng ngươi thì có lẽ ta còn dao động.”
Khánh Trần cười:
“Hy vọng ngày đó sẽ đến, nếu thế chứng tỏ ta rất đáng giá mà đúng không?”
FFF trầm tư rồi nói:
“Lúc trước ông chủ nghèo rớt mồng tơi nên chúng ta đặt ra quy củ chia 3:7, bây giờ ngươi kiếm được nhiều tiền rồi, ta cảm thấy nên đổi thành 1:9.”
“Tiền từ trên trời rơi xuống mà còn không cần à?”
Khánh Trần cảm thấy khó hiểu.
“Ừ.”
FFF nói:
“Tuy ta cung cấp giá trị của mình nhưng giá trị ấy chắc chắn không đáng 30%, hợp tác đôi bên cùng có lợi lâu dài được xây dựng trên tiền đề cả hai đều không cảm thấy mình thiệt…Lỡ như một ngày nào đó ngươi thấy thuê ta không lời, đá đít ta đi thì chẳng phải khi đó ta càng tổn thất hơn sao?”
Phải nói FFF là một người cực kỳ thông minh, hắn biết mình nên lựa chọn như thế nào.
Hắn thích tiền, nhưng hắn muốn có thể kiếm tiền lâu dài chứ không phải mới kiếm được một khoản đã bị người ta đuổi việc.
FFF lấy màn hình tinh thể lỏng luôn mang theo bên mình ra:
“Ông chủ, bản hướng dẫn phá đảo thế giới số 136 bắt đầu được bán ra rồi, ngươi không cần đích thân dẫn người chơi nữa.”
“Hửm? Ngươi bán bản hướng dẫn kiểu gì? Không bị in lậu đấy chứ?”
Khánh Trần hỏi.
“In lậu là chuyện sớm muộn, việc duy nhất ta có thể làm là kéo dài thời gian thôi.”
FFF nói:
“Ta không bán ngay trên mạng, mà ta tốn 400 nghìn thuê 40 trí tuệ nhân tạo chăm sóc khách hàng trong cửa hàng.
Tất cả những ai muốn phá đảo phải trả 500 nghìn, sau khi họ vào phó bản thì giữ liên lạc với họ, đến cửa ải nào thì trí tuệ nhân tạo chăm sóc khách hàng của chúng ta sẽ chỉ đạo từ xa ngay tại chỗ.”
FFF nói:
“Họ chỉ cần miêu tả khung cảnh của phó bản là nhân viên chăm sóc khách hàng có thể tìm được phương pháp vượt ải tương ứng trong bản hướng dẫn phá đảo mà ngươi đưa, sau đó thông qua điện thoại nói cho họ biết ngay tại hiện trường.
Như vậy thì người chơi chỉ có thể biết được bản hướng dẫn vượt ải 333 cửa, còn lâu mới hoàn thành toàn bộ 6666 cửa.
Dù có người muốn sửa sang lại bản hướng dẫn phá đảo của chúng ta thì cũng phải huy động rất nhiều người đến chỗ chúng ta để được chỉ đạo từ xa trước đã.”
Tức là bản hướng dẫn mà tất cả mọi người lấy được cũng chỉ là một mảnh ghép của bức tranh ghép hình 20 mảnh, chứ không phải là bản hướng dẫn phá đảo hoàn chỉnh.
Chỉ đạo từ xa còn có một ưu thế nữa, trong một nhóm 8 người nếu có hướng dẫn viên du lịch nữa thì còn chiếm một vị trí, vậy là tiền lời ít đi một khoản…
FFF nói tiếp:
“Hơn nữa chúng ta có thể khống chế tiến độ ghép hình của họ, thậm chí yêu cầu đối phương không được mang theo thiết bị ghi hình vào.”
Đặt ra quy định như thế thì còn mấy ai nhớ được 333 cửa có những gì? Nếu có người có thể nhớ rõ chi tiết của 333 cửa ải thì không cần bản hướng dẫn, có thể tự mình phá đảo.
Khánh Trần suy tư:
“Cách của ngươi trì hoãn tốc độ bản hướng dẫn bị tiết lộ ở mức độ lớn nhất.
Có điều giá bán hơi thấp, đừng bán 500 nghìn, thu phí 5 triệu đi.”
“Hả?”
FFF sửng sốt:
“Ông chủ, trong thế giới Siêu Đạo không có nhiều người giàu không nghề nghiệp đâu, không phải ai cũng sức mua này.
Nếu lượng người mua giảm đi thì không đáp ứng được sự tăng trưởng lợi nhuận của chúng ta.”
Khánh Trần cười nói”
“Ngươi đi liên hệ với hội Hắc Thủy, Phượng Hoàng, Bạch Ngân, Phong Bạo, nói là chúng ta có thể cày điểm nhanh, nếu muốn có mặt trong top 10 bảng xếp hạng tháng thì đến mua bản hướng đi.”
Chương 2309: Khi Nào Có Thể Phá Đảo
Hai mắt FFF sáng rực lên, thật ra điểm của top 10 rất sít sao, có lẽ người đứng thứ 10 và người đứng thứ 11 chỉ hơn kém nhau 1 điểm.
Phương pháp cày điểm trong 365 phó bản đã bị khai thác gần hết rồi, phần lớn đều không thể lấy điểm hai lần.
Nhưng điểm phá đảo riêng của thế giới số 136 quá là lạ đời, sau khi vượt qua 88 cửa, người đầu tiên khiêu chiến mỗi cửa ải tiếp theo sẽ được thưởng thêm 10 điểm nữa.
Nói cách khác, khi Khánh Trần phá đảo thế giới số 136 một mình, top 100 sẽ thay đổi cực lớn, thậm chí có người có thể nhảy từ top 1000 lên thẳng top 10!
Bốn hội lớn là lực lượng chính của tất cả các thành phố, và phần lớn các thành viên trong hội đều là lính tinh nhuệ của tập đoàn quân.
Họ vào thế giới Siêu Đạo không phải để chơi, mà là để giành cơ hội thức tỉnh cho 10 người đứng đầu mỗi tháng!
Đó chính là thứ ảnh hưởng thật sự đến hiện thực trong những năm qua, bởi vì cơ hội thức tỉnh này mà không biết bao nhiêu sĩ quan xuất chúng đã trở thành cao thủ siêu phàm giả trong thế giới thực.
Chẳng hạn như 12 năm trước, trong một đêm một người dưới trướng công tước Phượng Hoàng thức tỉnh cấp A, hiện nay đã trở thành phụ tá đắc lực của công tước.
Ai mà không khát khao thần thoại trong mơ này chứ?
Quan trọng hơn là cơ hội này có thể nhượng lại cho người khác, nhiều bá tước cũng sẽ tổ chức quân đội riêng tiến vào thế giới Siêu Đạo, sau khi lính tinh nhuệ dưới trướng lấy được một suất có thể chuyển nhượng luôn cho con nối dõi của mình.
Bây giờ, ánh sáng của người da trắng cho mọi người một cơ hội, các vị chỉ cần chi 5 triệu là có thể chiếm được một suất thức tỉnh dị năng.
Giá thị trường cho một suất là 120 triệu, giờ ngươi chỉ cần bỏ ra 5 triệu là có được ngay, lẽ nào không đáng giá sao?
Vì thế ngay từ đầu Khánh Trần đã xác định khách lẽ không phải nhóm khách hàng mục tiêu, chặt chém người nghèo làm gì, đương nhiên phải moi tiền người giàu rồi!
Người giàu chẳng bao giờ thiếu tiền.
Về phần những cao thủ kia lấy được nghề nghiệp pháp sư sấm sét thì sao đâu, nghề nghiệp trong thế giới Siêu Đạo không thể mang ra ngoài thế giới thực được mà.
FFF vội vàng đi liên hệ với bốn bang hội.
Trước tiên hắn liên hệ cho hội trưởng Nhện Đen của Hội Phong Bạo:
“Hội trưởng, chào ngài, bên ta có thể cung cấp dịch vụ phá đảo nhanh thế giới số 136, 5 triệu một người, cả đội giảm xuống còn 3 triệu 888 nghìn, không biết ngài có nhu cầu không? Ta thấy được trong bang hội của ngài có 16 người lọt top 100, nhưng top 10 chỉ có tên một người.
Nếu ngài đăng ký phá đảo ở chỗ chúng tôi thì sẽ nhanh chóng chiếm giữ cả bảng top 10.”
Nhện Đen ngồi trong một văn phòng xa hoa ở thành phố Siêu Đạo, bộ đồ da bó sát ôm lấy dáng người quyến rũ, nàng suy nghĩ một lát rồi nói:
“Ánh sáng của người da trắng không định phát triển thế lực của mình hay sao mà lại dùng phó bản đã phá đảo để kiếm những đồng tiền dung tục như thế?”
Ở đầu dây bên kia, FFF mỉm cười giải thích:
“Bọn ta không có dã tâm lớn đến vậy, chỉ cần có tiền sống qua ngày là được rồi.
Ông chủ nói, phá đảo phó bản là may mắn thôi, trùng hợp hắn là cao thủ chơi trốn thoát khỏi mật thất, có được vận may ấy thì để mình có cuộc sống dư dả trước đã.”
Nhện Đen cúi đầu suy tư, vốn dĩ nàng cho rằng đối phương lấy danh nghĩa “ánh sáng của người da trắng” thì hẳn phải là một kẻ dã tâm muốn lung lạc người da trắng, bây giờ xem ra tầm mắt của đối phương rất hạn hẹp.
Nhện Đen hỏi:
“Vậy hắn có hứng thú gia nhập Hội Phong Bạo bọn ta không?”
FFF hỏi thẳng:
“Hội Phong Bạo có thể cung cấp lợi ích gì cho hắn?”
Nhện Đen cười nhạt:
“Có thể che chở cho hắn trong Phong Bạo Thành, chỉ cần hắn không giết quý tộc thì ta sẽ bảo vệ hắn an toàn.”
FFF im lặng vài giây, hình như đang lén trao đổi với ánh sáng của người da trắng, sau đó hắn trả lời:
“Ông chủ nói hắn sẽ suy xét rồi cho ngài một câu trả lời sau, chúng ta vẫn nên bàn chuyện làm ăn đi.”
Nhện Đen thấy đối phương không từ chối ngay bèn nói:
“Ta đặt hai nhóm, ta sẽ chuyển khoản cho ngươi.”
Nàng là người thông minh, đương nhiên biết nên tính toán thế nào.
Còn Khánh Trần cũng biết rõ, 1/4 trái tim máy lại về tay…
FFF mừng rỡ:
“Bà chủ hào phóng quá, bà chủ tốt bụng cả đời bình an!”
“Khi nào có thể đi phá đảo!”
Nhện Đen hỏi.
“Bây giờ đi được luôn, chúng ta có thể phục vụ bất cứ lúc nào ngài muốn.”
FFF nói.
Nhện Đen đứng dậy, báo cho cấp dưới:
“Triệu tập tất cả thành viên nằm trong top 100 trong hội, lập tức đi kiếm điểm.”
Một tiếng sau, 16 người của Hội Phong Bạo ngồi xe bay đến biệt thự số 136.
Nhưng khi họ đến nơi, trùng hợp thấy được mười mấy người của Hội Phượng Hoàng cũng đi vào biệt thự…
Không chỉ có vậy, Hội Hắc Thủy, Hội Bạch Ngân cũng tập trung ở đây.
16 người của Hội Phong Bạo nhìn nhau, sao lại không giống như trong tưởng tượng vậy? Tại sao cả bốn bang hội lớn đều có mặt ở nơi này!?
Chương 2310: Chỉ Là Muỗi
FFF đứng ở cửa, hắn cười toe toét đi ra đằng sau phát tai nghe cho thành viên của các bang hội:
“Sau khi đi vào mọi người đến cửa ải nào thì nói số thứ tự là được, sẽ có người hướng dẫn cách vượt ải cho các vị từ xa thông qua tai nghe, các vị có nhu cầu gì thì cứ việc nói.”
Thành viên của bốn hội đen mặt, họ đến đây với mục đích chen vào top 10, nhưng nếu những người khác cũng phá đảo thì chẳng phải mình mất tiền oan à?
Những cao thủ này khác với Lam Sơn, họ đã có nghề nghiệp của mình rồi.
Thế nên nghề pháp sư sấm sét không hề có chút hấp dẫn nào với họ, thứ duy nhất đáng giá trong phó bản là điểm.
Nhưng nếu tất cả những người cạnh tranh đồng thời tăng điểm như nhau thì có điểm hay không cũng chẳng có gì khác nhau.
Người của Hội Phong Bạo gọi điện cho Nhện Đen.
“Bà chủ, tình hình không như những gì chúng ta nghĩ, người của bốn bang hội lớn đều ở đây cả…Hay là thôi đi, không thể để tên nhãi kia chiếm lời được.”
Nhện Đen hỏi với giọng hờ hững:
“Thế nếu các hội khác mua bản hướng dẫn phá đảo mà chúng ta không mua thì chẳng phải bang hội chúng ta sẽ không có ai có tên trong bảng top 10 tháng này à?”
Đây mới là điều cốt lõi thật sự trong sự nghiệp Khánh Trần kiếm tiền …Phí bảo kê.
Chỉ cần một bang hội mua bản hướng dẫn, các bang hội khác nhất định phải đuổi kịp, bằng không chẳng khác nào tự động từ bỏ cơ hội thức tỉnh, hơn nữa trơ mắt nhìn nhà người khác có thêm vài siêu phàm giả ở thế giới thực liền một lúc…
Rốt cuộc bốn đại công tước cạnh tranh lẫn nhau, không ai muốn những người khác lớn mạnh hơn mình cả.
Bản hướng dẫn phá đảo này không mua không được!
Nhện Đen cảm thấy thú vị…Một acc mới cấp F gây ra bao nhiêu chuyện mà còn dám thu phí bảo kê của bốn bang hội lớn?
Giỏi lắm.
Nàng cười gằn:
“Không có việc gì thì đừng đắc tội hắn, ta có ý định mời chào đối phương, làm thân vớ hắn rồi tính sau.
Đó là một nhân tài, nếu hắn gia nhập Hội Phong Bạo thì có lẽ về sau hội chúng ta sẽ có nhiều người lọt top 10 hàng tháng hơn.”
“Đã rõ…”
Thành viên của Hội Phong Bạo cúp điện thoại, rồi bày ra vẻ mặt tươi cười với FFF:
“Hợp tác vui vẻ nhé người anh em!”
Bốn bang hội lớn đều lựa chọn y hệt, tất cả mọi người đều muốn mời chào ánh sáng của người da trắng và bày tỏ sự thiện chí.
Họ đi vào biệt tự, bắt đầu khiêu chiến thế giới số 136.
Bốn tiếng sau, toàn bộ đội ngũ đều phá đảo.
Xếp hạng trên bảng…không mảy may thay đổi.
Nếu có thứ gì thay đổi thì đó chính là số dư tài khoản của Khánh Trần.
FFF gọi điện cho Khánh Trần, giọng điệu kích động:
“Ông chủ giờ ngươi đang ở đâu? Chúng ta phát tài rồi!”
Khánh Trần:
“Bí mật.”
Khi người chơi khác vẫn đang thảo luận sự thay đổi của điểm trên bảng xếp hạng thì hắn đã lặng lẽ đi đến cửa ra vào của thế giới số 8.
Trước mặt Khánh Trần là một gốc đại thụ, chính giữa đại thụ là một hốc cây rất sâu.
Hắn lấy một chiếc chìa khóa ra cắm vào đó, thân cây từ từ tách ra, thành một cánh cửa bí ẩn chỉ vừa đủ cho một người đi vào.
AI nói thế giới số 8 có thể thỏa mãn hết thảy nhu cầu luyện cấp của hắn, về phần có tìm được phương pháp hay không thì phải dựa vào chính mình.
…
Đếm ngược 24:00:00
“CMN, bảng xếp hạng điểm bị sao thế? Tại sao đột nhiên người của bốn bang hội lớn lại nhiều hơn những người khác 2000 điểm?”
“Khoan, điểm thay đổi rõ rệt như thế mà sao thứ tự vẫn không đổi?”
Vốn dĩ, điểm của người chơi top 100 trên bảng xếp hạng không hơn kém nhau nhiều.
Người đứng thứ 10 và người đứng thứ 100 có khả năng chỉ cách nhau 30, 40 điểm.
Nhưng hiện tại, điểm của 64 người đầu tiên cùng với 36 người xếp sau bỗng biến thành hình vách núi, trước sau chênh lệch hơn 2000 điểm!
Những game thủ chuyên nghiệp xếp sau đều ngây người, bình thường tất cả mọi người sẽ giữ lại hơn 10 điểm, có thể lấy điểm nhưng không thu thập ngay mà chờ đến cuối tháng lén cày nốt.
Ví dụ như có người phát hiện một chỗ kiếm điểm trong thế giới số 91, cày xong có thể được ngay 40 điểm.
Nhưng hắn không làm luôn, mà chờ đến cuối tháng, còn 4 tiếng cuối cùng thì thình lình chạy nước rút, khiến người chơi đằng trước không kịp trở tay.
Lén cày điểm cũng là một cách!
Nhưng giờ thì sao, game thủ chuyên nghiệp xếp sau tuyệt vọng, thế này thì còn lén lút cái khỉ gì nữa, chênh lệch quá lớn!
Họ nhìn 10 điểm còm cõi mình giữ trong tay, cảm thấy không hấp dẫn nữa!
Mọi người bắt đầu tìm kiếm nguyên nhân, nhất định là có vấn đề ở đâu đó.
Ngay sau đó họ phát hiện ra, 64 người này đều có một điểm chung: Tất cả đều đột nhiên vượt ải phó bản số 136, xuất hiện trong danh sách phá đảo!
Mọi người chợt nhận ra: Là ánh sáng của người da trắng dẫn dắt bốn bang hội cày phó bản!
Ánh sáng của người da trắng lại trở nên nổi tiếng, một người chơi có thể ảnh hưởng đến bảng xếp hạng và bốn hội lớn, quả thực giống như một vị thần vậy!
Cao thủ chiến đấu cấp S gì đó chỉ là muỗi với kiểu người chơi này thôi!
Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc:
🩸GEN CỦA TA VÔ HẠN TIẾN HÓA (BẢN DỊCH – FULL): Dị giới, đô thị, nâng cấp gen, hài hước, dị năng….🩸








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Bất Tử Bất Diệt [Dịch] Bất Tử Bất Diệt](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Bat-Tu-Bat-Diet-Truyen-Audio.jpg)


