1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 222 : Không Được Gọi Ta Là Tiểu Bảo (c2211-c2220)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 222 : Không Được Gọi Ta Là Tiểu Bảo (c2211-c2220)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2211: Không Được Gọi Ta Là Tiểu Bảo

“Đây chính là Xích Tâm Cổ của tộc chúng ta.

Ấy?”

Liên Tâm chỉ cảm thấy hai mắt mình hoa lên, Zard chạy tới giật lấy chiếc hộp, hehe cười chạy thục mạng, cuối cùng cũng được nếm trải trái đắng của tình yêu rồi.

Tất cả mọi người có mặt đều sững sờ.

Không ai nghĩ rằng Xích Tâm Cổ mà không ai muốn ăn lại bị tên này cướp lấy ăn cho bằng được.

Bảy cái xác vàng đồng thời di chuyển, chặn nên một đội hình bảy sao trong rừng cây, vây Zard vào bên trong.

Không chỉ có xác vàng, lần này ngay cả Trần Gia Chương cũng sốt ruột, cùng với đám người Liên tộc bắt Zard đang chạy trốn trong rừng!

Tuy nhiên, tên này quá nhạy cảm, quay trái quay phải vài vòng, vẫn không ai có thể bắt được hắn.

Mắt thấy Zard vừa chạy vừa nặn Xích Tâm Cổ trong hộp ra cho vào miệng, ai nấy đều nóng lòng, dồn dập bất chấp tất cả đè hắn bổ nhào xuống đất.

Trần Gia Chương ngồi trên người Zard, cạy miệng hắn ra:

“Há miệng, nhổ ra, mau nhổ ra!”

Zard há miệng vui vẻ nói:

“Nuốt rồi!”

Liên Tâm ở cách đó không xa ngây người như phỗng.

Đó là Xích Tâm Cổ mà nàng đã nuôi nên bằng tất cả tâm huyết của mình!

Trần Gia Chương nhìn Zard nằm trên mặt đất, vẻ mặt hớn hở, cả người hắn bắt đầu run lên vì tức giận:

“CMN ngươi nhổ ra ngay cho ta!”

Tuy rằng Liên tộc không trói buộc chế độ tẩu hôn, nhưng mẹ của Liên Tâm- Liên Bồng vẫn luôn một lòng một dạ đối xử với Trần Gia Chương.

Vì vậy, đối với Trần Gia Chương, mặc dù hắn đã trốn thoát khỏi Tú Chu Châu, nhưng Liên Tâm vẫn là con gái ruột yêu quý của hắn.

Hắn cũng từng ở bên cạnh Liên Tâm trong năm năm, chứng kiến nó lớn lên từng chút một rồi dần dần trở thành một cô bé năm tuổi đáng yêu.

Khung cảnh cô bé vừa ôm vừa gọi bố vẫn còn in đậm trong tâm trí hắn.

Kết quả là bây giờ cô gái quý giá của hắn đã bị cướp mất Xích Tâm Cổ bởi một kẻ thần kinh.

Không được, Trần Gia Chương không thể chấp nhận thực tế này, hắn không thể chịu đựng được thực tế rằng con rể của mình là một kẻ thần kinh, nói chuyện với Zard quá nhiều cũng khiến hắn đau đầu mỏi mắt…

Đứa con rể này đến cũng thật quá đột ngột!

Vừa nói, lão Kỵ Sĩ này tức đến nổ phổi, đến mức đưa tay định móc cuống họng Zard, Zard:

“Ngươi làm gì đấy…ọe!”

Tiểu Vũ vô cùng kinh hãi, hắn kéo Trần Gia Chương sang một bên:

“Đừng bắt nạt anh Zard!”

Cảnh tượng này kịch tính đến nỗi cả người Liên tộc cũng quên mất họ ở đây để làm gì.

Ta là ai, đây là đâu, ta phải làm gì?

Không phải chúng ta đến bắt Trần Gia Chương sao, sao lại bắt nhầm đến nỗi nhốt luôn tộc trưởng rồi?

Họ luôn cảm thấy rằng hôm nay dường như có một lỗi lôgic gì đấy rất nghiêm trọng xuất hiện trong một liên kết nào đó.

Danh tiếng của Liên tộc ở thế giới bên ngoài luôn không được tốt, luyện xác, sử dụng sâu độc, hai kỹ năng độc môn này xét kiểu gì cũng giống như tà môn ngoại đạo.

Nhưng bây giờ lại có người không thèm tránh né mà chủ động giành lấy Xích Tâm Cổ để ăn.

Liên Tâm thực sự không có chút phòng bị nào!

Liên Tâm đứng ngây ngốc tại chỗ, ngơ ngác nói:

“Ngươi không cần phải đánh hắn, đã quá muộn rồi…”

Một khi Xích Tâm Cổ bị nuốt xuống, nó sẽ biến thành một khối năng lượng và vĩnh viễn bị trói buộc tính mạng với ký chủ, hoàn toàn không có khả năng cứu vãn, cho nên có móc cổ họng cũng không thể nào móc ra được…

Nàng chỉ cảm thấy trong lòng nảy sinh một loại cảm xúc khác, tuy rằng chỉ là một chút, nhưng dù sao cũng có xuất hiện.

Sau 4 ngày, Xích Tâm Cổ sẽ hoàn toàn hợp nhất với Zard, những năm nay, chuyện Liên tộc đi cướp những người đàn ông xuất sắc để mang về làm áp trại phu nhân đâu đâu cũng có, nhưng không ngờ rằng suốt ngày bắt nhạn cũng có ngày bị nhạn mổ vào mắt…

Không, đây không phải là mổ vào mắt, đây là thắt chặt trái tim! Điều quan trọng nhất là trong nội bộ Liên tộc, một khi nam nhân ăn Xích Tâm Cổ thì sẽ ngang hàng với địa vị của nữ nhân.

Nếu người đàn ông của tộc trưởng ăn Xích Tâm Cổ, hắn sẽ trở thành tộc phó.

Trong quá khứ, quy tắc này là phổ biến, ai cũng như ai.

Nhưng bây giờ tất cả mọi người đều có chút ngẩn ngơ: Liệu người đàn ông đã giành lấy Xích Tâm Cổ đó có thể quy vào quy tắc này không?

Trần Gia Chương đứng dậy, nhìn sang Liên Tâm:

“Tiểu Bảo, ngươi có sao không?”

Tiểu Bảo là biệt danh của Liên Tâm.

“Ngươi không được phép gọi ta là Tiểu Bảo!”

Liên Tâm cau mày lạnh lùng:

“Ta không có một người cha vứt bỏ vợ con như ngươi, ngươi không được gọi ta là Tiểu Bảo!”

Lúc này, một người phụ nữ Liên tộc trầm giọng hỏi:

“Tộc trưởng, hay là bây giờ chúng ta giết luôn tên ngốc này.

Xích Tâm Cổ vẫn chưa hoàn toàn hợp nhất với hắn, dù có giết hắn, cùng lắm sẽ khiến người chịu trọng thương, nhưng sẽ không đến nỗi cùng chết với hắn.”

Xích Tâm Cổ là vật linh thiêng dùng để kết nghĩa vợ chồng, sau khi ăn xong, vợ chồng đồng tâm nhất trí, sống chết có nhau, thủy chung son sắt.

Có một tác dụng phụ ở đây là nếu Zard chết, Liên Tâm lúc này cũng sẽ bị tổn thương nghiêm trọng.

Nếu để qua chín ngày nữa, khi Zard chết, Liên Tâm nhất định cũng sẽ chết theo.


Chương 2212: Đừng Quan Tâm Nữa

Vì vậy, nếu người này không phải là ý chung nhân của Liên Tâm, thì chi bằng cứ dứt khoát giết hắn ngay bây giờ.

Zard bị Trần Gia Chương đánh cho ngã lăn ra đất, nhưng hắn không kêu lên vì đau đớn, chỉ chốc chốc lại cười ngốc nghếch với Liên Tâm.

Liên Tâm đứng từ trên cao nhìn xuống người thanh niên với khuôn mặt có nụ cười ngốc nghếch này, cũng không biết tại sao, nhưng trong lòng lại xuất hiện một chút cảm giác không nỡ:

“Không giết hắn, đem cả ba người bọn họ trở về Tú Chu Châu!”

Người trong tộc đưa mắt nhìn nhau, chỉ có thể dùng xác vàng kéo Zard và Trần Gia Chương đang xoắn lại với nhau ra, áp giải ba người họ đi về phía nam.

Khi Zard với cánh tay bị vặn lại bởi xác vàng đi ngang qua Liên Tâm, hắn mỉm cười và nói với Liên Tâm:

“Tên ta là Zard.

Tên thật là Trịnh Tường, nàng thật đẹp.”

Chỉ vài từ này thôi, nhưng chúng lại như một viên đạn găm vào trái tim Liên Tâm.

Liên Tâm nhìn vẻ mặt chân thành kia, đột nhiên sắc mặt lạnh đi:

“Đăng Đồ Tử, mau kéo hắn đi! Trở về Tú Chu Châu, để mẹ quyết định làm gì với bọn họ!”

Lúc này lại đến lượt Trần Gia Chương hoảng hốt, phải biết là hắn còn mang món nợ ân tình trên lưng, thương con gái là một chuyện, bị áp giải về để trả nợ lại là một chuyện khác.

Thế nhưng, họ bị bao vây bởi bảy xác vàng, mỗi cái xác tương đương với chiến binh gen cấp A, hắn chỉ là một Kỵ Sĩ bị rượu làm cho rỗng tuếch, không thể nào chạy thoát được.

Liên Tâm vẫn lạnh lùng nói:

“Hồi đó ngươi đã lừa dối mẹ con ta, nói rằng ngươi vào rừng giúp ta bắt thỏ, nhưng kết quả lại đi những 23 năm.

Để đến khi ngươi quay trở lại làng, ta xem ngươi giải thích với mẹ con ta thế nào.”

Trần Gia Chương cảm thấy chua xót trong lòng:

“Con gái, chuyện của ta và mẹ con, con đừng quan tâm nữa!”

“Không được!”

Zard nói:

“Có thể thả Tiểu Vũ ra được không, hắn thật sự chỉ là một đứa trẻ, ngươi không thể trói hắn như thế, sẽ ảnh hưởng đến tâm lý của đứa trẻ.”

Người Liên tộc lạnh lùng nói:

“Đâu ra lắm lời vậy, làm tù nhân rồi lại còn muốn thoải mái đi đứng?”

Tuy nhiên, lúc này, Liên Tâm đột nhiên bình tĩnh nói:

“Buông người thanh niên kia ra.

Quên đi, để bọn họ đi, để họ tự mình đi.”

Người của Liên tộc đột nhiên sửng sốt, nhưng họ nhìn sắc mặt của tộc trưởng, cuối cùng vẫn nghe theo mệnh lệnh.

Đám người đi từ sáng đến chiều, họ đi rất nhanh, chẳng mấy chốc đã thấy mình đi vào khu rừng nhiệt đới của Tú Chu Châu.

Khu rừng Tú Chu Châu này giống như một mê cung, nếu tính toán dựa trên hình ảnh do vệ tinh chụp thì nó có diện tích hàng chục nghìn km vuông.

Vào ngày thường, nơi này đầy chướng khí, côn trùng độc, rắn và kiến tràn lan, người bình thường không thể vào được.

Nhưng tất cả những điều này chẳng là gì đối với Liên tộc, họ đã cho ba tù nhân ăn những viên thuốc nhỏ màu vàng để ngăn ngừa chướng khí.

Trần Gia Chương thấy bọn họ càng ngày càng gần đến khu làng, liền tìm cơ hội nói với Zard:

“Lát nữa ta sẽ tìm cơ hội, hễ nghe lệnh thì cùng chạy về hướng đông, hướng đó có một con đường nhỏ mà ta biết.

Lúc đó…ngươi chỉ cần chặn họ bằng một bức tường đất.”

Zard giơ tay:

“Báo cáo, hắn muốn chạy trốn!”

Trần Gia Chương kinh ngạc:

“Đồ chết tiệt nhà ngươi!”

Trrong tiềm thức hắn lại muốn chạy một mình, nhưng đã bị bảy xác vàng ép lại…

Mười phút sau, Zard và Tiểu Vũ vui vẻ đi trong rừng, tò mò nhìn mọi thứ ở đây, còn Trần Gia Chương lại bị hai cái xác vàng vặn cổ tay, áp giải đi.”

“Zard, ngươi chờ đó, ta được tự do rồi ta sẽ đánh chết ngươi.”

Zard làm bộ như không hề nghe thấy, thỉnh thoảng lại hỏi Liên Tâm:

“Con chim đó tên gì vậy?”

Liên Tâm lần nào cũng mất kiên nhẫn mắng hắn lắm lời, sau đó lại giải thích:

“Đó là Vân Khí Cáp, vào những ngày nắng ấm, lông của nó sẽ chuyển sang màu trắng, nếu trời sắp mưa, lông của nó sẽ chuyển sang màu xám, nếu gặp tuyết, lông trên đầu sẽ bị rụng ra.

Chúng ta thường nuôi chúng trong làng, dùng để dự báo thời tiết.”

“Oa, các ngươi thật tuyệt vời!”

Zard thốt lên.

Sau khi được Zard khen ngợi, Liên Tâm có phần không quen cho lắm:

“Cũng bình thường.”

Liên Tâm hai mươi tám tuổi chịu ảnh hưởng của mẹ, khi còn nhỏ luôn thấy mẹ dùng nước mắt rửa mặt suốt cả ngày, nàng liền cảm thấy trên đời này không có người đàn ông nào tốt đẹp.

Vì thế, bắt đầu từ thế hệ của Liên Tâm và mẹ của nàng, Liên Bồng, họ không quá thân thiện với những người đàn ông chưa ăn Xích Tâm Cổ trong làng nữa.

Hồi đó, nàng vẫn còn là một cô bé với hai chiếc búi tóc hếch lên trời, nhưng bây giờ nàng đã trưởng thành, trở thành một người phụ nữ mảnh mai và quyến rũ.

Chiều cao của Liên Tâm không quá cao cũng không quá thấp, nàng cao 1m65, làn da của nàng cực kỳ trắng trẻo, đặc biệt với những món trang sức bằng bạc trên người, nàng trông giống như một cô gái bước ra từ phía sau thác nước thanh tuyền.


Chương 2213: Chạy Một Mình

Nhưng nó cũng có nét nữ tính riêng mà tuổi tác ban tặng cho nàng.

Với đôi mắt sáng và hàm răng trắng, đôi môi đỏ và làn da ngọc bích, có lẽ nàng là người phụ nữ đẹp nhất trong toàn bộ Liên tộc.

Liên Tâm đã tham gia nghi thức tẩu hôn, nhưng dù nàng có xinh đẹp đến mấy, chỉ vì quá lạnh lùng trong những bữa tối lửa trại nên không một người đàn ông nào dám chọn nàng.

Bây giờ Xích Tâm Cổ đột nhiên bị Zard cướp đi, nàng luôn cảm thấy có chút gì đó kỳ lạ.

Nếu không thấy Zard trong tầm mắt chỉ một chút thôi, nàng liền muốn quay lại xem Zard đang làm gì, lại bày trò ngốc nghếch gì rồi.

Trước đó, nàng còn nghĩ Zard thật ngốc, nhưng bây giờ nàng lại nghĩ rằng hắn thật ngây ngô và dễ thương, rất khác với những người đàn ông khác…

Lúc này, Zard đột nhiên điên cuồng lao vào trong rừng.

Người của Liên tộc giật mình, họ lùa các xác vàng nhanh chóng đuổi theo, Trần Gia Chương mắng:

“CMN ngươi lại dám bỏ chúng ta mà chạy một mình!”

Vẻ mặt của Liên Tâm trở nên lạnh lùng, nàng nhìn về phía Zard đang chạy đi, trong lòng thầm nghĩ đàn ông thực sự chẳng khác gì nhau.

Nhưng trước khi nàng quyết định giết Zard, nàng thấy đối phương đi vòng một vòng lớn và chạy lại với một bó hoa.

Zard đưa nó cho Liên Tâm:

“Đây, cho nàng.”

Liên Tâm sững sờ:

“Ngươi chạy ra ngoài chỉ để hái cho ta một bó hoa?”

“Ừ, nó xinh mà, các ngươi ai cũng xinh đẹp.”

Zard cười tủm tỉm.

Liên Tâm quay mặt đi, lạnh lùng nói:

“Lời ngon tiếng ngọt.”

Nhưng nàng nói xong vẫn cầm lấy hoa nói:

“Lần sau đừng hái hoa này nữa, lá của nó có độc…Này, ngươi có sao không?”

Hắn vui vẻ cười nói:

“Ta là dị năng giả nguyên tố thổ, không sợ bị thương không sợ độc tố, chỉ sợ lửa.”

Liên Tâm hỏi hắn:

“Ngươi nói cho ta biết nhược điểm của ngươi như vậy, không sợ ta nướng ngươi lên trên lửa à?”

Zand nói:

“Ngươi sẽ không làm thế.”

Vừa nói xong hắn liền dẫn Tiểu Vũ đi sang chỗ khác chơi.

Mãi cho đến lúc này, cái xác vàng của Liên tộc đuổi theo một vòng lớn mới trở về, suýt chút nữa đã chạy mất!

Những người Liên tộc thì thầm bên cạnh Liên Tâm:

“Hắn chạy nhanh đến mức xác vàng cũng không đuổi kịp, là một cao thủ tuyệt đối.

Nhưng tại sao hắn lại quay trở lại?”

Sự việc này đã gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh cho Liên Tâm, nếu Zard hung mãnh như vậy có nghĩa là nếu Zard thực sự muốn bỏ chạy hắn chắc chắn có thể chạy thoát.

Đối phương không phải bị bắt trở về, mà là hắn tự muốn trở lại.

Liên Tâm nói:

“Không sao đâu, hắn chỉ là một kẻ ngốc, chỉ chạy quanh chơi đùa thôi, không cần quan tâm tới hắn.”

“Á, tộc trưởng, sao ngươi lại cầm thực cốt hoa vậy, tay ngươi đã tím tái cả rồi.”

Người trong tộc kêu lên.

Liên Tâm lại không chút hoang mang lấy thảo dược từ trong tay nải ra, bình tĩnh bôi lên chỗ bị lá cây làm bị thương, nhưng không hề có ý định vứt bó hoa đi, nói:

“Tiếp tục đi thôi.”

Lúc này, Zand lại đi tới:

“Đúng rồi, sau khi ăn xong Xích Tâm Cổ, có phải ta đã trở thành người của Liên tộc không?”

Liên Tâm cầm thực cốt hoa, chần chừ một lúc:

“Phải.”

“Vậy có phải ta cũng phải đổi tên không?”

Zard nói:

“Nếu mang họ Liên, vậy ta lấy tên Liên Ngẫu được không, hoặc là Liên Hoa Thanh Ôn Giao Nang.”

“Hay thôi ngươi đừng đổi nữa.”

Liên Tâm nói.

“Được rồi, nghe nàng cả.”

Zard cười vui vẻ:

“Còn bao lâu nữa mới đến làng của nàng?”

Liên Tâm bình tĩnh trả lời:

“Còn ba ngày nữa.”

Zard suy nghĩ một lúc:

“Vài giờ nữa ta phải trở lại thế giới biểu rồi, lần sau quay trở lại ta sẽ mang cho nàng vài món ngon.

Làng các nàng có thiếu gì không, ta mang đến luôn.”

Liên Tâm thắc mắc nói:

“Có gì ngon?”

“Cũng nhiều lắm, hoa cần sa, bánh chiên tráng mạch nha, giò hầm, đầu thỏ cay, chân gà da hổ…còn nhiều lắm, các ngươi có ăn cay được không, nếu có thể, ta sẽ mang một số nguyên liệu nấu lẩu tới!”

“Dù sao ngon là được.”

Zard vui vẻ:

“Về sau mỗi lần đến thế giới trong ta đều sẽ mang đồ ăn vặt ở bên kia cho ngươi, cơ thể ta có thể chứa được nhiều lắm.”

Liên Tâm vốn định đồng ý, bỗng dưng lại sửa miệng:

“Ta không thích ăn đồ ăn vặt, nhưng nếu ngươi muốn mang thì mang đi, không ai ngăn được ngươi.”

Đột nhiên.

“Ta khát, cho ta uống nước.”

Trần Gia Chương thấy hai người có vẻ tình tứ với nhau bèn gào lên quấy rối:

“Tiểu Bảo, ngươi bảo kim thi buông ta ra đi! Dù sao ta già khú đế thế này rồi muốn chạy cũng không thoát!”

“Không được gọi ta là Tiểu Bảo!”

Liên Tâm dừng lại, đăm chiêu nhìn Trần Gia Chương:

“Quả thật ngươi không còn phong thái năm xưa nữa rồi, nếu đã chạy đi, nếu đã nói muốn theo đuổi giấc mơ của mình vậy thì tại sao còn giày xéo bản thân thành ra thế này? Nếu đã lựa chọn vứt bỏ mẹ ta thì ngươi phải có cuộc sống mỹ mãn mới đúng, bằng không những gì mẹ ta hy sinh đều thành phí công vô ích cả sao?”


Chương 2214: Tức Giận

Nhắc tới việc này, Trần Gia Chương im lặng.

Thật ra hắn cũng cảm nhận được trong ngữ khí của Liên Tâm không chỉ chất chứa nỗi oán hận vì bị bỏ rơi, mà còn ẩn giấu một chút quan tâm dành cho hắn.

Rốt cuộc họ là cha con, sao có thể dứt bỏ hoàn toàn tình cảm này?

Hắn hiểu được sự oán hận của Liên Tâm, nhưng lại không biết trả lời thế nào.

Zard ở bên cạnh nói:

“Hắn bị bạn thân nhất của mình hãm hại, con đường Kỵ Sĩ bị chặt đứt.

Sau đó ngày ngày rượu chè bê tha, sa sút tinh thần.”

Liên Tâm sửng sốt:

“Ai làm?”

“Bán thần đời trước của Trần thị, Trần Truyền Chi.”

Zard cười nói:

“Nhưng hắn chết rồi, bị sư phụ của ông chủ nhà ta đánh trọng thương, sống lay lắt vài năm thì chết.

Mấy hôm trước ông chủ của ta còn dẫn bọn ta đi đánh bán thần Trần Dư nữa đấy.”

“Ngươi còn có ông chủ à?”

Liên Tâm nghi ngờ:

“Là ai?”

Zard suy nghĩ:

“Thủ lĩnh Kỵ Sĩ đời tiếp theo, thành viên hội đồng quản trị độc lập kiêm thái phó tương lai của tập đoàn Lý thị, người hủy diệt căn cứ A02, viện trưởng học viện chiến tranh trên Kình Đảo, ông chủ của Bạch Trú, người đứng đầu Hội Phụ Huynh và Hội Tam Điểm, chủ nhân của đội quân ảnh tử, người nắm giữ Mật Điệp Ti, Joker khiến thế lực phương Tây sợ hãi…”

Liên Tâm sững sờ:

“Sao ngươi có nhiều ông chủ thế, họ cùng nhau bao vây tấn công Trần Dư à?”

Trần Gia Chương tức giận:

“Là cùng một người…Ông chủ của hắn tên là Khánh Trần, bây giờ các ngươi đi ra khỏi Tú Chu châu là có thể nghe thấy tên hắn.”

Liên Tâm:

“…”

Nói thật, vừa rồi nghe Zard kể ra một loạt danh hiệu như thế nàng suýt đồng tình Trần Dư.

Không ngờ nhiều người lại đánh hội đồng một người.

Nhưng thật ra Liên Tâm từng được nghe nhắc đến cái tên Khánh Trần qua lời kể của Ương Ương.

Khu dân cư hoang dã do Ương Ương quản lý, nhân viên tình báo như Khánh Lăng và Lý Thành, thành viên của Hội Tam Điểm đều nghe lệnh nàng, Liên tộc tiếp xúc với khu dân cư thì không thể qua mặt Ương Ương.

Hiện nay, Liên Tâm và Ương Ương có thể xem như bạn thân, và cái tên Khánh Trần này thường xuyên xuất hiện trong cuộc trò chuyện của họ.

Nhưng không chỉ Ương Ương nhắc đến mà dường như tất cả mọi người khi không cũng sẽ thảo luận vài câu.

Liên Tâm nhìn Zard, ngập ngừng một lát rồi nói:

“Ngươi đến Liên tộc làm tộc trưởng, không cần làm thuộc hạ cho người khác.”

“Vậy không được.”

Zard cười nói:

“Sự nghiệp của hắn đồ sộ lắm, ta phải giúp hắn.”

Giọng Liên Tâm trở nên lạnh nhạt:

“Nhưng ngươi không đi được.”

Với Liên tộc mà nói, nhân sinh rất đơn giản, tình cảm cũng rất đơn giản.

Gặp được người đàn ông mình thích thì cướp về nhà, cho ăn Xích Tâm Cổ, thế là đối phương thành bạn đời của mình.

Chỉ cần ăn Xích Tâm Cổ thì sẽ không có bất kỳ khó khăn gì nữa, tất cả những gì cần phải chờ đợi là ở bên nhau, trải qua sinh lão bệnh tử.

Nhưng bây giờ mới ăn Xích Tâm Cổ không lâu, tuy thái độ của Liên Tâm về Zard đã thay đổi nhưng nghĩ đến đối phương cũng muốn bất chấp tất cả mà rời đi như Trần Gia Chương khi xưa, nàng lại thấy tức giận.

Ngay cả Thực Cốt Hoa Zard đưa tặng cũng bị nàng ném xuống đất.

Người Liên tộc bắt đầu dựng trại, họ vẩy bột màu trắng xung quanh đống lửa, đó là bột tỏi dùng để đuổi rắn, côn trùng, chuột, kiến.

Bảy kim thi canh giữ bên cạnh, có nhóm kim thi với thực lực sánh bằng chiến sĩ gen cấp A này ở đây, trong Tú Chu Châu không có người bình thường nào có thể thắng được Liên tộc.

Sau khi xong xuôi mọi việc, từng tộc nhân của Liên tộc lấy một chiếc hộp gỗ từ trong ngực ra, họ cắt đầu ngón tay, đút máu của mình cho Xích Tâm Cổ ăn.

Đám Xích Tâm Cổ vốn không động đậy chợt ngửi thấy mùi máu của chủ nhân thì lập tức sống lại.

Liên Tâm ngồi cạnh lửa trại, ngẩn ngơ nhìn cảnh này.

Mới hôm qua nàng còn dùng máu nuôi Xích Tâm Cổ cùng với tộc nhân, thế mà hôm nay Xích Tâm Cổ đã không còn nữa…

Nghĩ đến đây, nàng liếc xéo Zard một cái.

Zard nhìn vẻ mặt của Liên Tâm, tưởng nàng hâm mộ tộc nhân có Xích Tâm Cổ còn nàng không có.

Thế là Zard bỗng thọc tay vào trái tim của mình móc một con bọ rùa ra, đó chính là Xích Tâm Cổ.

Hắn cười ngây ngô:

“Người khác có, ngươi cũng phải có.”

Liên Tâm nghệt mặt ra.

Người khác có, mình cũng phải có cái quỷ ấy, đó là Xích Tâm Cổ đấy, ngươi muốn móc là móc ra luôn được à! Hơn nữa vẫn còn nguyên vẹn!

Tất cả mọi người cũng ngây ra như phỗng, sắc mặt của người Liên tộc thay đổi.

Riêng việc móc tim đã nằm ngoài sự hiểu biết của họ, nhưng điều khiến họ khó hiểu hơn nữa là tại sao Xích Tâm Cổ không hề hấn gì?

Mặt Liên Tâm tái mét:

“Chuyện gì thế này? Tại sao nó vẫn còn đây?”

Zard gãi đầu, nói:

“Nó đáng yêu quá nên ta không nỡ nhai, thế là ta duy trì trạng thái nguyên tố hóa suốt, nó ở trong cơ thể ta mà mãi không tìm được đường ra, cuối cùng dừng lại ở trái tim và ngủ luôn ở đó.”


Chương 2215: Vì Ta Thích Ngươi

Mọi người há hốc miệng, không ai ngờ được sự việc lại thành ra như thế.

Trần Gia Chương kinh hãi: Vậy là nuốt Xích Tâm Cổ khi cơ thể nguyên tố hóa thì không có tác dụng gì sao?

Thế tại sao thái độ của Liên Tâm với Zard lại thay đổi?

Suốt quãng đường này, mọi người đều cảm nhận thái độ của nàng dành cho Zard thay đổi rõ rệt.

Nếu không có tác dụng của Liên Tâm Cổ thì chứng tỏ Liên Tâm thật sự có cảm tình với đối phương.

Đột nhiên, Liên Tâm á một tiếng, cảm thấy mặt nóng bừng, nàng nói với tộc nhân:

“Đừng nhìn nữa, tập trung cho Xích Tâm Cổ của các ngươi ăn đi!”

Các tộc nhân cúi đầu nhịn cười.

Liên Tâm điều chỉnh lại biểu cảm, sau đó nhìn Zard và nói với giọng điệu lạnh lùng:

“Ngươi đã không ăn Xích Tâm Cổ thì sao lại đi hái hoa cho ta? Vì sao không chạy đi, vì sao còn muốn mang đồ ăn cho ta?”

Những câu hỏi của nàng khiến Zard ngớ ra:

“Vì ta thích ngươi.”

Liên Tâm hừ lạnh:

“Dẻo miệng.”

Nhân lúc những người khác đang cho Xích Tâm Cổ ăn, Trần Gia Chương lại lặng lẽ thì thầm với Zard:

“Trong cơ thể của ngươi đã không có Xích Tâm Cổ thì còn ở đây làm gì? Lẽ nào ngươi muốn bị luyện chế thành kim thi à? Ta là sư bá của ông chủ nhà ngươi, nếu như ta bị luyện thành kim thi thì ngươi ăn nói thế nào với ông chủ?”

Zard suy nghĩ rồi trả lời:

“Hiện nay tổ chức Kỵ Sĩ đã có Lôi Đình Kỵ Sĩ, Âm Dương Kỵ Sĩ, Khắc Địch Tiên Cơ Kỵ Sĩ, tất cả đều bắt đầu chuyển chức, lẽ nào ngươi không muốn chuyển chức à?”

Trần Gia Chương sửng sốt:

“Ta chuyển chức gì cơ?”

“Họ biến ngươi thành kim thi thì ngươi có thể chuyển chức thành Tử Vong Kỵ Sĩ rồi.”

Trần Gia Chương:

“?”

Thành phố số 5, trời sẩm tối, ánh nắng cuối ngày rọi qua những tòa nhà cao thấp bất đồng và bị chiết xạ thành những chùm sáng với vô vàn hình dạng khác nhau, trông như một thành phố mộng ảo.

Khánh Trần ngồi trong xe của Khánh Kỵ, ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ:

“Với tổ chức Vương Quốc, bây giờ ta vẫn đang ở trạng thái giả chết, các ngươi tổ chức dạ hội rồi bảo ta tham gia chẳng khác nào để lộ tin tức ta còn sống.

Tính cả việc trước đó các ngươi muốn ta đi xem mắt, cố ý tiết lộ thân phận của ta cho đối tượng xem mắt biết, hết thảy mọi thứ đều khiến kế hoạch của ta bị xáo trộn.”

“Giả chết? Ngươi muốn làm gì?”

Khánh Trần khó hiểu.

“Ta muốn đi đến bờ bên kia của cấm đoạn chi hải giết người, thuận tiện nhìn xem thực lực thật sự ở bên kia ra sao.”

Khánh Trần nói.

Khánh Kỵ:

“Đấy chẳng phải là nguyên nhân bọn ta bảo ngươi đẻ vài đứa à?”

Khánh Trần bỗng nhíu mày.

Trong khoảng thời gian này hắn cứ có cảm giác vị gia chủ trên núi Ngân Hạnh kia dường như có thể biết trước tương lai, thậm chí là nhìn thấy được vài cảnh tượng xảy ra mai sau.

Dần dần, cảm giác này ngày một rõ ràng hơn.

Khánh Trần nghĩ đến một vấn đề, chẳng lẽ gia chủ Khánh thị nhìn thấy mình gặp bất trắc, cho nên mới tổ chức buổi xem mắt này?

Rốt cuộc trên đời này thật sự có vật cấm kỵ có khả năng tiên tri, ít nhất Hộp khăn giấy rút trong tay Jinguji Maki có thể!

Khánh Trần hỏi:

“Lần này đến đấy, rốt cuộc gia chủ Khánh thị muốn ta làm gì, không thể nào chỉ là xem mắt thôi.

Nhân vật tai to mặt lớn như thế giống như chúa đất Tây Nam ở thế giới này, sao lại rỗi hơi để tâm đến việc cỏn con như xem mắt này?”

“Xem mắt mà là việc cỏn con à?”

Khánh Kỵ không cho là đúng:

“Ngươi xem thường địa vị của mình quá rồi, hoàng quyền có người kế nghiệp hay không vẫn luôn là vấn đề cơ bản nhất của các triều đại.

Vì ngươi vẫn chưa đặt mình vào thân phận của mình nên mới cảm thấy nó không đáng nhắc tới.

Nếu thật sự không quan trọng thì ngươi nghĩ lão gia tử sẽ đưa tặng hai vật cấm kỵ liền một lúc à?”

Khánh Trần trầm tư.

Thật ra, người thật sự khiến Khánh Trần nhận ra tập đoàn tài chính nắm giữ quyền lực khủng khiếp đến mức nào là đối tượng xem mắt Lý Khả Nhu.

Dáng vẻ đối phương tâng bốc tập đoàn lên tận mây xanh, thậm chí sẵn lòng cúi xuống hôn mũi giày quyền lực mới là hình ảnh phản ánh chân thực nhất về người bình thường trong thời đại này.

Nhưng đó cũng là lý do Khánh Trần và những người khác muốn thay đổi tất cả.

Khánh Kỵ nói tiếp:

“Nhưng mục đích lão gia tử gọi ngươi về quả thật không chỉ là để xem mắt.

Ví dụ như bữa tiệc tối nay, hắn cảm thấy nó rất quan trọng, cho nên chuẩn bị mấy tuần liền rồi.”

“Nội dung chính của yến tiệc hôm nay là gì?”

Khánh Trần nghi ngờ:

“Muốn ta tiếp xúc với những nhân vật cốt cán của Khánh thị à?”

“À, cái này không quan trọng lắm.”

Khánh Kỵ nói:

“Khi nào bữa tiệc kết thúc, ngươi sẽ hiểu thôi.”

Khánh Trần nói:

“Các ngươi có nghĩ đến việc thật ra ta không có cảm giác gì với Khánh thị không.

Trước khi ra đi, ca ca chưa bao giờ bảo ta trở về Khánh thị, hắn cũng không muốn trói buộc ta ở lại với Khánh thị.”


Chương 2216: Sinh Nhật

Bỗng nhiên Khánh Kỵ nói:

“Tuy lão gia tử tàn nhẫn, cũng chẳng giỏi biểu đạt, nhưng ta mong ngươi đừng đánh giá quá nhiều về lão gia tử trước khi quen biết hắn.

Thật ra…hắn không giống như những gì người ngoài tưởng tượng.”

“Tức là sao?”

Khánh Trần không hiểu.

“Đến nơi rồi.”

Khánh Kỵ nói.

Khánh Trần nhìn trang viên Ngân Hạnh khổng lồ ngoài cửa sổ xe, nó giống một thành phố nằm trong thành phố, một quốc gia nằm trong một quốc gia khác.

Ngoài cửa có hai người hầu câm cười chất phác tiến lên đón, họ dùng thủ ngữ nói: Quần áo đã được chuẩn bị xong, thiêu gia có thể đi thay luôn.

Khánh Trần hỏi Khánh Kỵ:

“Thay quần áo gì cơ?”

Khánh Kỵ lườm hắn:

“Ngươi định mặc đồ thể thao đi tham gia tiệc rượu chắc, đương nhiên phải thay lễ phục rồi, hoặc áo đuôi tôm cũng được, đến lúc đó tùy ngươi chọn.”

20 phút sau, Khánh Trần nhìn bản thân mình trong gương, âu phục màu đen rất vừa người, người hầu câm kiêm thợ may đứng bên cạnh treo thước dây trên cổ, vui vẻ nhìn kiệt tác của mình, hắn dùng tay ra hiệu:

“Dáng người của thiếu gia vô cùng hoàn mỹ, thiếu gia mặc trang phục do ta cắt may quả thật là vinh hạnh lớn nhất của ta.”

Thợ may câm dùng thủ ngữ nịnh nọt một cách nhuần nhuyễn.

Trong trang viên Ngân Hạnh bắt đầu giăng đèn kết hoa, giống như sắp nghênh đón một ngày hội long trọng.

Khánh Trần đi theo Khánh Kỵ vào đại sảnh yến hội, trên đường đi người hầu câm nào nhìn thấy hắn đều cười rất niềm nở, rất chân thành.

“Tất cả đều biết ta à?”

Khánh Trần hỏi.

“Tất nhiên rồi, hơn nữa ngươi có địa vị rất cao trong lòng họ đấy.”

Khánh Kỵ nói:

“Những người hầu câm này đều bị Jindai hạ độc thành người câm, từ khoảnh khắc ngươi thoát ra và phá hủy căn cứ A02 thì ngươi đã chiếm được địa vị khác biệt trong lòng họ.

Yên tâm, người tham gia bữa tiệc tối nay đều là người của gia chủ, không có kẻ địch.

Đương nhiên, họ có thể trở thành bạn của ngươi hay không còn phải dựa vào chính ngươi.”

Bước vào đại sảnh yến hội, tiếng nhạc, tiếng trò chuyện nói cười trong phòng đan xen vào nhau, giống như một sân trời khổng lồ.

Khánh Trần bỗng thấy bóng bay dán ở cửa, bên trong có rất nhiều slogan viết chúc mừng sinh nhật.

Hắn ngây người tại chỗ, Khánh Kỵ ở bên cạnh nói:

“Hôm nay là sinh nhật của ngươi ở thế giới trong.”

Khánh Trần có hai ngày sinh nhật, mà hôm nay ở thế giới trong mới thật sự là ngày hắn được sinh ra, ngày sinh ở thế giới ngoài là giả.

Nhưng vấn đề là Khánh thị huy động nhân lực tổ chức yến tiệc, lại còn triệu tập toàn bộ tướng lĩnh lẫn cán bộ theo phe gia chủ đến trang viên Ngân Hạnh, cả trang viên giăng đèn kết hoa, với mục đích là tổ chức sinh nhật cho hắn?

Không bình thường.

Khánh Kỵ nói:

“Chưa từng làm bạn bên cạnh ngươi là nỗi tiếc nuối của lão gia tử, tuy hắn chưa nói gì nhưng ta biết hắn vẫn luôn canh cánh trong lòng.

Ngươi đến thế giới ngoài từ nhỏ, hôm nay bù lại một bữa tiệc sinh nhật hoành tráng cho ngươi, coi như bồi thường.”

Khánh Trần dở khóc dở cười:

“Sao các ngươi ấu trĩ quá vậy?”

Đó là chuyện mà gia chủ Khánh thị nên làm sao?!

“Các ngươi muốn làm gì qua bữa tiệc sinh nhật này?”

Khánh Trần nghi ngờ.

“Sao lại hỏi thế?”

Khánh Kỵ hỏi lại với giọng bình tĩnh.

“Vì ta không tin gia chủ Khánh thị lạnh lùng tàn nhẫn sẽ tổ chức một bữa tiệc sinh nhật mà không có một mục đích gì cả.”

Khánh Trần nói:

“Lúc trước Jindai Yunhe bắt ta, sau khi ta trôi ra từ mạch nước ngầm, Zard phụng lệnh gia chủ đưa cho ta máu của thần linh nhưng vẫn không cứu ta ra ngoài.

Khi đó ta đã biết, nguyên nhân ta lần lượt tìm cách chạy trốn nhưng đều thất bại là do gia chủ Khánh thị âm thầm nhúng tay, bắt buộc ta phải đến căn cứ A02 bằng được.”

Khánh Trần nói tiếp:

“Đương nhiên, sau đó ta cũng suy nghĩ cặn kẽ vì sao hắn phải làm vậy, quả thật ta cũng thu hoạch được không ít.

Nhưng từ đó ta tuyệt đối sẽ không dễ dàng cảm động vì một bữa tiệc sinh nhật bất ngờ.”

Với Khánh Trần, gia chủ Khánh thị là người thế nào?

Chuyện thứ nhất: Đối phương đưa mình đến thế giới ngoài, để mình sống một cuộc sống chẳng khác gì trẻ mồ côi.

Chuyện thứ hai: Sau đó đối phương đưa mình đến căn cứ A02 mua chuộc lòng người, nhằm mục đích để mình tiếp quản quyền hành mới.

Chuyện thứ ba: Khi thành phố số 10 xảy ra thảm họa, rất nhiều dấu hiệu cho thấy thật ra gia chủ Khánh thị biết rõ chuyện gì sẽ phát sinh ở thành phố số 10, nhưng lại không phòng tránh trước.

Ít nhất đối phương không đóng bão kim loại của hệ thống phòng ngự thành phố trước, để mặc Jindai Unsou nhốt tất cả mọi người trong thành phố ấy.

Chỉ riêng ba chuyện này đã đủ để Khánh Trần thấy được đối phương là người như thế nào.

Khánh Trần không oán trách.

Nhưng một người bất chấp mọi thủ đoạn để đạt được mục đích bỗng nhiên tổ chức cho mình một bữa tiệc sinh nhật với danh nghĩa đền bù, bất luận đối phương làm thế với mục đích gì thì hắn cũng khó mà cảm động được.

Khánh Kỵ suy nghĩ:

“Có lẽ hắn chỉ muốn làm vậy thôi, chứ cũng không cần ngươi cảm động.”


Chương 2217: Kẻ Địch

“Thế quà sinh nhật của ta đâu?”

Khánh Kỵ tò mò:

“Đã có tiệc sinh nhật thì cũng phải có quà chứ?”

“Quà sinh nhật của ngươi là bắt đầu từ ngày mai ngươi sẽ phải trở thành chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn Khánh thị, hơn nữa hưởng hoa hồng từ công ty tín thác của gia tộc, hàng năm không cần làm gì cũng đút túi 710 triệu, hơn nữa còn có được quyền quản lý hàng không mẫu hạm của Khánh thị.”

Khánh Kỵ nói:

“Bất ngờ không?”

Thái tử giám quốc!

Hiển nhiên gia chủ Khánh thị muốn…chuyển giao quyền lực của Khánh thị cho mình trước!

Nhưng vấn đề là cuộc chiến tranh giành vị trí ảnh tử vẫn chưa kết thúc, gia chủ Khánh thị làm vậy chẳng khác nào tuyên chiến với tất cả những người ủng hộ cuộc tranh đoạt này.

Khánh Trần nghi ngờ:

“Hắn vừa sốt ruột lên kế hoạch đưa ta đi xem mắt, lại vừa tổ chức tiệc sinh nhật, thậm chí hiện nay còn chống đỡ mọi áp lực để đưa ta lên nắm quyền…Sức khỏe của hắn thế nào rồi?”

Lần trước hắn nghe ca ca Khánh Chuẩn nói là gia chủ Khánh thị không phải siêu phàm giả, sức khỏe không được tốt lắm.

Lý do duy nhất có thể giải thích cho những hành động này của đối phương là gia chủ Khánh thị không còn bao nhiêu thời gian nữa.

Khánh Trần hỏi:

“Tại sao lại muốn ta tiếp nhận vị trí này?”

Khánh Kỵ nói:

“Cứu vãn tình thế, xây dựng thành phố số 10 là một thử thách, ngươi đã vượt qua được thử thách này.”

“Nếu ta không vượt qua thử thách thì sao?”

Khánh Trần hỏi.

“Có lẽ lão gia tử không đoái hoài gì đến ngươi nữa, bằng không đưa ngươi lên nắm quyền cũng chỉ là đẩy ngươi vào chỗ chết mà thôi.”

Khánh Kỵ cảm thấy nhàm chán:

“Còn ta hy vọng ngươi có thể mau chóng tiếp quản mọi thứ, thế thì ta có thể tiếp tục chuyên tâm tu hành.”

“Vậy là trong mười mấy ngày còn lại ta phải ở lại Kháng thị xử lý công việc?”

Khánh Trần cau mày:

“Ta sẽ không bị một chức vị trói buộc ở một chỗ, sau đó chết đi trong tiếc nuối.”

“Ngươi có thể bồi dưỡng đội ngũ cố vấn của mình, ngươi có một đội ngũ cố vấn mạnh mẽ đương nhiên có thể ngồi chơi xơi nước.”

Khánh Kỵ nói:

“Việc duy nhất ngươi phải làm là chinh phục đàn sói, trở thành sói đầu đàn mới.

Phe phái dưới trướng gia chủ đều là nhân tài kiệt xuất trong lĩnh vực kinh doanh và chính trị, muốn chinh phục bọn họ, chỉ có mỗi vũ lực thôi là không đủ.”

“Thành phố số 5 cách thành phố số 10 mấy nghìn cây số, ta tìm đâu ra đội ngũ cố vấn. bây giờ”

Khánh Trần nói:

“Nếu ta không đồng ý thì sao?”

“Ngươi là người thông minh, tất nhiên sẽ hiểu nếu có Khánh thị giúp sức ngươi sẽ hoàn thành mục tiêu dễ dàng hơn.”

Khánh Kỵ nói:

“Nếu ngươi không chịu thì đi đi, không có ai ngăn cản ngươi.

Đến lúc đó Khánh thị rơi vào tay người khác, con quái vật khổng lồ này sẽ là kẻ địch của ngươi.”

Hiện tại, cánh cửa bước vào phòng tiệc khép chặt, Khánh Trần đứng ở bên ngoài.

Bên trong là âm thanh huyên náo, bên ngoài Khánh Kỵ chờ đợi Khánh Trần đưa ra quyết định.

“Nếu quyết định làm chủ tịch hội đồng quản trị thì đẩy cửa đi vào, nếu không muốn thì quay người rời đi.”

Khánh Kỵ nói, giọng của hắn hết sức bình thản.

Khánh Trần suy nghĩ vài giây rồi tiến lên trước, người hầu câm nở nụ cười mở cửa giúp hắn.

Bên trong đại sảnh tổ chức bữa tiệc, mọi ánh mắt đổ dồn về phía này, tiếng trò chuyện cũng im bặt.

Mọi người yên lặng nhìn hắn, nhìn thiếu niên lần đầu mặc âu phục, ngẩng đầu ưỡn ngực bước vào yến tiệc.

Giờ khắc này, Khánh Trần là nhân vật chính trong lòng mọi người.

Bùm…bùm…bùm, pháo hoa nở rộ trong tay nhóm người hầu câm mãi đến lúc này tiếng bàn tán mới lại sôi trào.

Ở cửa cục quản lý biên giới của thành phố số 5, một nhân viên nhìn ba người trước mặt mình, tỏ thái độ nghi ngờ với người trẻ tuổi mặc kariginu màu trắng:

“Ba người các người thuộc tập đoàn JIndai à? Ta từng thấy các ngươi trong tivi…Đúng rồi, ngươi là Jindai Kura, quý công tử đó đó!”

Hắn vừa dứt lời, bão kim loại treo đầu trên mái vòm của cửa xuất nhập cảnh từ từ chuyển động, đồng loạt chĩa vào Kura, Unshu và Sora.

Jindai Kura cười tủm tỉm:

“Bọn ta làm phản chạy khỏi tập đoàn Jindai rồi!”

Nhân viên ngạc nhiên, đây là chuyện mà mình có thể nghe được sao:

“Các ngươi đến thành phố số 5 làm gì…Ta không dám tự tiện cấp thị thực cho các ngươi đâu.”

Jindai Kura chắp hai tay giấu trong tay áo của kariginu, suy nghĩ một lát rồi nói:

“Ngươi giúp ta gọi điện cho trang viên Ngân Hạnh, nói là bạn thân của của Khánh Trần Jindai Kura đến…Đương nhiên, ta cũng không biết câu này có tác dụng không.”

Nhân viên của cục quản lý cạn lời:

“Cấp bậc như ta làm sao liên hệ được với trang viên Ngân Hạnh.

Hay là các ngươi chờ ở đây, ta báo lên từng cấp, đợi lãnh đạo phê chỉ thị rồi ta mới quyết định có cho các ngươi đi qua không?”

Nhưng đúng lúc này, một đoàn xe màu đen đi đến, nhân viên trông thấy biển số xe quen thuộc lập tức bỏ ba người kia lại, vội vàng chạy đến cạnh ô tô và khúm núm cúi chào:

“Cấp trên, ngài có thể đi lối VIP, không cần đi qua cửa này.”


Chương 2218: Đúng Là Không Cần Thật

Một người hầu câm đi từ trên xe xuống, hắn gõ chữ trên màn hình tinh thể lỏng: Ông chủ bảo ta đến đón ba người này đến trang viên Ngân Hạnh, ngươi cho bọn họ qua đi.

Nói xong, người hầu câm còn xuất trình con dấu điện tử lưu trữ trong màn hình, kết nối với hệ thống xác minh ở cửa xuất nhập cảnh.

Sau khi xác nhận là người hầu câm thật, nhân viên lập tức cho đi.

Nhìn cảnh này, Jindai Kura cảm thấy tò mò:

“Ồ, hình như có người sớm đã biết chúng ta đến đây?”

Jindai Sore phân tích:

“Có lẽ là bị điều tra lúc còn trên đường.”

“Chắc vậy.”

Jindai Kura cười híp mắt, đi về phía ô tô:

“Để xem đối phương muốn đón chúng ta đến nơi nào, có khi sẽ tổ chức một bữa tiệc chào mừng nhiệt liệt và long trọng đấy.”

Nói xong, hắn dùng thủ ngữ với người hầu câm:

“Chúng ta đi đâu?”

Người hầu câm sửng sốt, hắn không ngờ người mình phải đón lại biết thủ ngữ, tức khắc rất có thiện cảm với vị khách này: Trang viên Ngân Hạnh, hôm nay là tiệc sinh nhật của thiếu gia nhà ta.

“Chà.”

Jindai Kura khen:

“Chúng ta đến đúng lúc ghê!”

Trong phòng tiệc, Khánh Trần từ chối tất cả rượu và thức ăn, hắn yên lặng quan sát xung quanh, trước khi hắn chủ động nói chuyện với người khác thì không một ai dám chủ động quấy rầy hắn.

Trong đại sảnh này chỉ có một người nhìn hắn với ánh mắt chứa chan tình cảm, khi hắn dõi mắt nhìn sang, đối phương còn lộ vẻ e thẹn.

Lý Khả Nhu!

Khánh Trần nhìn Lý Khả Nhu, trong lòng thầm cảm thấy không ổn, không phải Nhất lại làm gì hại hắn đấy chứ?! Bằng không tại sao Lý Khả Nhu lại bày ra vẻ mặt như thế kia.

Ngay sau đó, Lý Khả Nhu giơ ly champagne lên, nàng đi về phía hắn, dáng người thướt tha yểu điệu, thỏ thẻ:

“Ông chủ.”

Khánh Trần cau mày:

“Lý tiểu thư, trước đó chúng ta đã nói rõ ràng, hai ta sẽ không tiếp xúc với nhau nữa.”

Lý Khả Nhu cười nói:

“Ừ, ta hiểu mà, đây là nơi công cộng.”

Nói xong, cô gái đầy dã tâm này xoay người rời đi, như thể chưa có chuyện gì xảy ra, dường như nàng không hề để tâm đến lời nói không mấy thân thiện của Khánh Trần.

Khánh Trần khó hiểu, rốt cuộc ngươi hiểu cái gì cơ?!

Trong đại sảnh ồn ào của bữa tiệc, Lý Khả Nhu và nhiều cô gái tuổi đương thì tụ lại bên nhau, họ giơ ly champagne, mỉm cười yêu kiều.

Sau đó, Lý Khả Nhu chốc chốc lại nhìn về phia Khánh Trần với tần suất hai, ba lần mỗi phút, trong ánh mắt tràn đầy sự vui mừng và tôn kính…

Khánh Trần nhớ đến lời Lý Khả Nhu vừa nói, càng nghĩ càng cảm thấy không đúng.

Hắn lấy điện thoại ra ngay trước mặt mọi người và nhắn tin cho Nhất:

“Có phải ngươi lại hại ta nữa rồi không? Cái cô Lý Khả Nhu kia là thế nào đấy hả?”

Nhất nhắn lại:

“Ngươi còn hỏi ta à? Rõ ràng đã hứa với ta còn hơn hai trăm cô gái nữa, kết quả chỉ có mình ngươi vui thôi, chuyện đã hứa mà lại không làm được!”

Khánh Trần chợt cảm thấy không ổn, khi Nhất bắt đầu nói sang chuyện khác tức là đối phương đã làm chuyện gì đó có lỗi với hắn:

“Ngươi đừng đánh trống lảng, ta đang nói với ngươi về Lý Khả Nhu, rốt cuộc ngươi nói gì với nàng?”

Giọng Nhất xìu xuống:

“Ta có nói gì đâu, chẳng qua là xoa dịu tâm trạng buồn bã của nàng, ta nói lúc xem mắt ngươi có nhiều chuyện không tiện nói, chỉ có thể lén lút trò chuyện…”

Khánh Trần đứng nghệt mặt ra hồi lâu, hắn gần như có thể tưởng tượng ra được Lý Khả Nhu sẽ liên tưởng thế nào thông qua ngữ cảnh ấy.

Mình đúng thật là…Thanh danh bị Nhất hủy hoại cả rồi.

Khánh Trần bắt đầu gõ chữ một cách điên cuồng, răn dạy Nhất một trận, Nhất tủi thân:

“Ngươi đã hứa với ca ca là không nổi giận với ta mà…”

Khánh Trần thở dài, đúng là tạo nghiệp mà:

“Nhưng ngươi làm thế sẽ gây ra nhiều hiểu lầm.”

“Được rồi, vậy để ta giải thích với họ.”

Nhất trả lời.

Trong bữa tiệc có vô số ánh mắt nồng nhiệt lặng lẽ lia về phía Khánh Trần, sau đó bị giác quan thứ sáu của cao thủ cấp A bắt giữ.

Khánh Kỵ đứng bên cạnh hắn nói một cách bình tĩnh:

“Chơi điện thoại trong yến tiệc không phải một biểu hiện của sự chín chắn.”

Khánh Trần không ngẩng đầu lên:

“Ta còn cần quan tâm đến ánh mắt của người khác à?”

Khánh Kỵ nghĩ:

“Hình như đúng là không cần thật.”

Nếu là con cháu khác của Khánh thị 18 tuổi tham gia yến hội nhất định sẽ cực kỳ chú ý hành vi cử chỉ của mình, sợ tạo ấn tượng xấu với người khác.

Lỡ như bị trưởng bối đánh giá là không trầm ổn thì tương lai sẽ bị ảnh hưởng.

Nhưng Khánh Trần lại khác, hắn không cần ai tán thành mình, nếu như nói hắn cũng là một thành viên của Khánh thị thì với thân phận thủ lĩnh của Hội Phụ Huynh và đội quân ảnh tử, người đứng đầu một thành phố, hắn đã là một trong những người lợi hại nhất trong các phe phái.

Cho dù hắn không phải là con của gia chủ, chắc chắn năm nay hắn cũng sẽ trở gia nhập hội đồng quản trị, trở thành thành viên hội đồng trẻ nhất của Khánh thị, địa vị ngang hàng với Khánh Khôn, Khánh Vũ.

Người khác không có ấn tượng tốt về hắn cũng chỉ có thể chịu đựng.


Chương 2219: Bạn Của Ta

Khánh Trần cảm thấy càng ngày càng khó chịu với chốn huyên náo này, giống như hắn sinh ra đã không thích hợp ở đây, cũng không thích hợp bầu không khí dối trá nơi tất cả mọi người đều phải đeo những chiếc mặt nạ giả tạo.

Hắn lại đút điện thoại di động vào túi quần, nới lỏng cà vạt, đến bàn tiệc lấy một ít món ngọt.

Đúng lúc này, tất cả các thành viên thuộc bè cánh Khánh thị đều nhận được tin nhắn trong nhóm chat: 10 giờ sáng ngày mai, tổ chức hội nghị mở rộng của hội đồng quản trị, tiến hành bỏ phiếu đề án “Lựa chọn Khánh Trần làm chủ tịch hội đồng quản trị”.

Mới đầu khi nhận được tin tức này, mọi người đều không kịp xem, cho đến khi người đầu tiên lấy điện thoại ra, dần dần tất cả những người khác cũng lấy ra xem, sau đó đồng loạt nhìn về phía Khánh Trần với ánh mắt khác thường.

Chức vị chủ tịch hội đồng quản trị thật sự quá nhạy cảm, cuộc chiến tranh giành vị trí ảnh tử còn chưa kết thúc mà gia chủ đã muốn để cử Khánh Trần vào vị trí chủ tịch luôn ư?

Đại sảnh yến tiệc vốn đã yên tĩnh, ngay sau đó lại trở nên náo nhiệt, mà cuộc thảo luận của tất cả mọi người đều xoay quanh chủ đề nóng hổi duy nhất…Khánh Trần.

Khánh Kỵ nói như đang xem trò vui:

“Ngoại trừ quân đội, các nhân vật quyền quý của Khánh thị đều có mặt ở đây, giới chính trị có nghị sĩ quan trọng đến từ các khu vực bầu cử, họ là đại diện quản lý dự luật, giới kinh doanh có tổng giám đốc của các công ty trực thuộc Khánh thị, họ làm trùm ngành than đá, dầu mỏ, điện lực, hàng không, công nghiệp quân sự.

Thật ra đây mới là nền tảng tạo nên Khánh thị, họ giống như các linh kiện liên kết với nhau, cung cấp động lực cho cỗ máy khổng lồ này.”

Khánh Kỵ nói tiếp:

“Nhưng các linh kiện trong cỗ máy này bắt đầu chiến đấu riêng, không hề phục vụ cho một ý chí cao nhất nào đó nữa, mà chỉ phục vụ cho ý chí của mình.

Bánh xe có suy nghĩ của bánh xe, động cơ có ý tưởng của động cơ, bởi thế Khánh thị trở nên kém linh hoạt.”

“Vì sao gia chủ lại mặc kệ, chẳng phải đó là trách nhiệm của gia chủ sao?”

Khánh Trần nói:

“Việc gia chủ phải làm là thường xuyên bảo dưỡng linh kiện, để khiến chúng nghe lời hơn, dễ sử dụng hơn.”

Khánh Kỵ lắc đầu:

“Không, lão gia tử cảm thấy có những linh kiện đã hỏng rồi, cho nên hắn phải thay đổi vài linh kiện, thậm chí đổi cả động cơ.

Trong quá trình này, linh kiện quan trọng nhất chính là động cơ, trước kia tìm mãi không thấy động cơ mới, nếu thay đổi linh kiện mới bừa bãi thì khả năng cao sẽ xuất hiện vấn đề không phù hợp với động cơ mới, khí đó lại càng rắc rối hơn, cho nên chỉ khi nào động cơ mới xuất hiện thì thay đổi linh kiện có tác dụng.”

Khánh Trần đã hiểu:

“Ta là động cơ?”

“Không, ngươi xác định sai vị trí của mình rồi.”

Khánh Kỵ lắc đầu:

“Hội Phụ Huynh mới là động cơ mới, còn ngươi, là người điều khiển chiếc máy này.”

“Vậy trong bữa tiệc này, ai là người sắp bị đổi đi?”

Khánh Trần hỏi.

Khánh Kỵ cười, trả lời:

“Kẻ nào không nghe lời thì sẽ bị thay đổi.

Đương nhiên, họ vẫn chưa nhận ra quá trình này tàn khốc đến mức nào.”

Trong đại sảnh, mọi người trò chuyện với nhau, người nào người nấy cũng cất giấu tâm tư riêng, những đại lão như Khánh Khôn, Khánh Vũ, Khánh Vân không xuất hiện, người đại diện của họ liên tục truyền tin đi, muốn hỏi ông chủ nhà mình nên tỏ thái độ ra sao.

Thật ra bây giờ có nhiều người muốn ngã theo chiều gió.

Tuy người hay thay đổi lập trường không được hưởng lợi ích gì, nhưng những người gió chiều nào theo chiều ấy lại là những kẻ không dễ chết nhất trong cuộc chiến tranh giành quyền lực.

Nhiều chính khách lão luyện lõi đời không phải bởi vì họ có năng lực lợi hại đến mức nào, mà do họ biết bo bo giữ mình

Nhưng nếu tối nay họ không tỏ thái độ, ngày mai Khánh Trần nghiễm nhiên trở thành chủ tịch hội đồng quản trị, các phe phái khác cũng chẳng làm được gì nữa.

Đang lúc họ suy nghĩ nên bày tỏ lập trường như thế nào, ngoài phòng bỗng vang lên tiếng nói cười khoái trá:

“Ở đây náo nhiệt thế, mọi người chào đón bọn ta niềm nở quá!”

Dứt lời, cửa phòng tiệc lại bị người hầu câm mở ra, Jindai Kura mặc kariginu màu trắng đi vào trước, điệu bộ lớn tiếng tán thưởng của hắn khiến người ta có cảm giác giọng khách át giọng chủ.

Một quý công tử phương bắc còn lóa mắt hơn tất cả mọi người ở đây.

Jindai Kura nhìn về phía Khánh Trần, cười nói:

“Bạn của ta, sao sinh nhật mà lại không gọi ta đến thế?”

Khánh Trần cũng cười:

“Ta vừa mới biết hôm nay thôi, trước kia ta không có thói quen tổ chức sinh nhật.”

“Chà, thế ngươi thảm quá.”

Jindai Kura mỉm cười:

“Ngươi nên nhìn khung cảnh hoành tráng lúc ta ăn sinh nhật, phải gọi là chiêng trống vang trời, pháo hoa tưng bừng, không khí sôi động, người đông nghìn nghịt.”

Sự xuất hiện của Jindai Kura làm gián đoạn mạch suy nghĩ của nhiều người, họ nhìn về phía đó với vẻ nghi ngờ:

“Ba người này…hình như là người của tập đoàn Jindai mà.”


Chương 2220: Bạn Nhậu

Có người nhanh chóng lấy điện thoại ra tìm kiếm, sau khi xác định được thân phận của ba người Jindai Kura, họ ngạc nhiên phát hiện ba người này đều là thành viên cốt cán của Jindai, và cả ba đều là cao thủ cấp A.

Trong đó Jindai Unshuu còn quản lý Thần Bí Nghiệp Bộ ở thế giới ngoài, là một nhân vật nắm giữ thực quyền.

Tại sao ba người đột nhiên lại chạy đến Tây Nam?

Trong yến hội, vài người nhìn nhau, một người đàn ông trung niên đứng ra hỏi:

“Các ngươi nói các ngươi là bạn của Khánh Trần?”

Jindai mỉm cười quay sang nhìn đối phương:

“Ít nhất bản thân ta nghĩ vậy, về phần Khánh Trần nghĩ thế nào thì ta chưa từng hỏi hắn.”

Người đàn ông trung niên lớn tiếng nói:

“Hiện nay bộ đội bên ta vẫn đang chiến đấu với Jindai ở phía bắc, nếu ta nhớ không lầm thì trong cuộc chiến tháng trước bên ta có đến hơn 21 nghìn binh sĩ hy sinh.

Vậy mà giờ ngươi lại làm bạn với người của Jindai sao Khánh Trần? Lẽ nào ngươi quên mối thù của Khánh Mục rồi ư?”

Lại có người rẽ đám đông tiến lên trước:

“Khánh Trần, ngươi làm bạn với Jindai à? Nếu vậy thì ngươi không có tư cách trở thành chủ tịch hội đồng quản trị của Khánh thị.”

Jindai Kura cau mày nhìn Khánh Trần:

“Hình như ta đến không đúng lúc, nếu không bọn ta rời đi thôi.”

Jindai Kura là một người tiêu sái, hắn không thèm quan tâm việc mình bị người khác công kích trên địa bàn của Khánh thị, dù sao hắn cũng đã thoát ly tập đoàn Jindai.

Nhưng nếu sự xuất hiện của hắn ảnh hưởng đến sự nghiệp của Khánh Trần thì hắn sẽ thấy băn khoăn.

Jindai Unshuu và Jindai Sore yên lặng đứng bên cạnh, họ đau lòng cho Jindai Kura, rõ ràng bôn ba mấy nghìn dặm tới đây, vậy mà lại trở thành đối tượng công kích.

Theo lợi ích chính trị, điều Khánh Trần nên làm nhất ngay lúc này là vạch rõ giới hạn với Jindai Kura, suy cho cùng còn gì quan trọng hơn việc nắm giữ Khánh thị trong tay?

Nếu là họ thì chắc chắn họ sẽ lựa chọn như vậy, rốt cuộc Khánh Trần và Jindai Kura mới gặp mặt vài lần, đâu có thân thiết gì với nhau?

Tầm mắt của mọi người tập trung về phía Khánh Trần, đối phương hãy còn đang chọn bánh ngọt trên bàn tiệc.

Hắn kẹp một chiếc tiramisu vào trong đĩa, bung ly champagne lên, rồi đưa cả hai cho Jindai Kura:

“Các ngươi lặn lội đường sá xa xôi đến đây mà chưa kịp chiêu đãi cẩn thận, kết quả lại khiến các ngươi cuốn vào vòng phân tranh, thật là hổ thẹn.

Jindai Unshuu, Jindai Sore, các ngươi cũng đừng khách sáo, muốn ăn gì thì lấy mà ăn, cứ tự nhiên như ở nhà.”

Mọi người trong đại sảnh sững sờ, họ không ngờ Khánh Trần lại bỏ ngoài tai những lời họ nói.

“Lẽ nào ngươi không giải thích quan hệ của ngươi với Jindai Kura à?”

“Giải thích?”

Khánh Trần quay sang nhìn đối phương một cách khó hiểu:

“Ta và Jindai Kura đúng là bạn mà, có gì cần phải giải thích?”

Jindai Kura cong khóe miệng, thật ra khi nãy hắn cũng hơi lo lắng…

Thậm chí hắn nghĩ, nếu Khánh Trần vạch rõ giới hạn với hắn thật cũng không sao, hắn có thể thông cảm cho đối phương.

Nhưng về sau hắn sẽ không giúp đỡ Khánh Trần nữa, hắn sẽ cùng Unshuu, Sora vân du khắp nơi, không quan tâm chuyện thế gian nữa.

Ba cao thủ cấp A đồng hành, muốn đi đâu chẳng được?

Thế nhưng hắn không ngờ Khánh Trần lại đứng về phía hắn.

Jindai Kura cười nói:

“Thật ra ngươi có thể phủ nhận.”

Khánh Trần lắc đầu một cách nghiêm túc:

“Khi có người hỏi ta và ngươi có phải bạn không, hễ do dự dù chỉ một chút thì cũng không thể xem như bạn bè.

Trên con đường này không có lựa chọn chiết trung nào cả, bạn là bạn, mà địch là địch.

Hơn nữa ta nghĩ, ngươi quá ít bạn bè, nếu ta không thừa nhận thì chẳng phải ngươi thảm thương lắm sao?”

Jindai Kura cười mắng:

“Có mình ngươi cho là vậy thôi, bạn bè của ta trải rộng khắp thiên hạ đấy.”

“Đó đều là bạn nhậu, người có thể kề vai chiến đấu lại chẳng được mấy ai.”

Khánh Trần nói.

Trong bữa tiệc có nhiều người vui mừng ra mặt, chỉ cần Khánh Trần chịu thừa nhận Jindai Kura là bạn của mình, vậy thì họ có thể ép Khánh Trần từ bỏ việc tranh cử chức vị chủ tịch.

Rốt cuộc hiện nay Jindai là kẻ địch.

Nhưng họ chưa kịp lên tiếng thì Lý Khả Nhu mặc váy dạ hội màu đen đi đến trước mặt đám người kia và nói với giọng điệu lạnh lùng:

“Khi Khánh Trần là trưởng phòng của cơ quan tình báo PCA khu 1 đã lên kế hoạch bắt giữ 314 thành viên Jindai, sau đó để đổi Khánh Mục về hắn lại bị Jindai bắt đến căn cứ bí mật A02 ở phía bắc.

Hắn phá hủy nơi đó, đồng thời nhận được huân chương Ngân Hạnh đại diện cho vinh dự tối cao của Khánh thị, được phong quân hàm thiếu tướng.

Mà những kẻ chưa từng lên chiến trường như các ngươi lại chất vấn hắn cấu kết với tập đoàn Jindai, các ngươi không biết thân biết phận đến thế cơ à? Ở đây có ai từng lên chiến trường giết binh sĩ của Jindai, giơ tay lên cho ta xem nào.”

Khánh Trần ngớ ra nhìn cô gái này, hắn thật sự không ngờ lúc này Lý Khả Nhu lại dám đứng ra giúp hắn.

Khi đối phương nói sẽ coi việc trợ giúp hắn như sự nghiệp của mình, Khánh Trần chỉ cho rằng đó là lời nói lươn lẹo lúc “phỏng vấn” mà thôi, dù sao ai chẳng nói vài câu bùi tai khi phỏng vấn?

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box