[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 221 : Vân Đỉnh (c2201-c2210)
❮ sautiếp ❯Chương 2201: Vân Đỉnh
Khánh Kỵ không nói thêm gì nữa, hắn nhìn hai cô gái và cười nói:
“Giờ không có xem mắt gì nữa, tiếp theo ta sẽ điều chỉnh lại hành trình của các ngươi và Khánh Trần, trước khi lên kế hoạch xong xuôi các ngươi có thể hoạt động tự do.
Đúng rồi, ở đây có hai tấm thẻ tín dụng đen của ngân hàng trực thuộc Khánh thị, hạn mức không giới hạn.
Các ngươi muốn mua cái gì đều được bọn ta chi trả.”
“Cái này thì không cần, bây giờ ta cũng có tiền.”
Khánh Trần đứng dậy, nói.
Ương Ương và Tần Dĩ Dĩ mỉm cười đẩy thẻ đen lại:
“Bọn ta nghe theo Khánh Trần.”
“Kế tiếp các ngươi định làm gì?”
Khánh Trần hỏi:
“Muốn đi đâu, ta đi với các ngươi.”
“Đi mua quần áo.”
Ương Ương cười tủm tỉm:
“Hai bọn ta đều chỉ có mỗi bộ quần áo trên người, mà phải ở đây hơn mười ngày nữa, không thể không có quần áo thay được.”
Buổi chiều, Khánh Kỵ không đi theo, Khánh Trần và hai cô gái đến trung tâm thương mại, thấy bọn họ đi xem hơn trăm cửa hiệu mà không biết mệt.
Hai cô nàng thấy bộ nào ưng ý thì thử ngay, sau đó đi ra khỏi phòng thử đồ và xoay tròn như công chúa trước mặt Khánh Trần, hỏi hắn có đẹp không.
Vóc dáng của hai người vốn đẹp sẵn, Khánh Trần nhìn mà hoa cả mắt.
Nhưng ngoại trừ lúc thử quần áo, bọn họ luôn nắm tay nhau đi đằng trước, không ai để ý đến Khánh Trần…
Khánh Trần chợt nhận ra, thì ra khi đi mua sắm với con gái, cao thủ cấp A cũng sẽ thấy mệt…
Gần tối, Khánh Trần nói:
“Khách sạn tốt nhất thành phố số 5 tên là Vân Đỉnh, bây giờ ta đưa các ngươi qua đó, sáng mai lại đến đón các ngươi.”
Ương Ương nghiêng đầu, nàng nhìn Khánh Trần treo đầy túi quần áo trên người:
“Ngươi ở đâu?”
“Ta đang ở trong căn phòng nhỏ 30 mét vuông ca ca để lại, nơi đó chỉ có một phòng ngủ và một phòng khách, các ngươi không ở được đâu.”
Khánh Trần nói.
“Ai nói không ở được.”
Ương Ương nói:
“Hai bọn ta ngủ cùng nhau trên giường trong phòng ngủ, ngươi ra ghế sofa ngủ đi.”
Khánh Trần:
“…”
Phải bắt đầu sống chung rồi à?
…
“Diện tích căn phòng này không lớn lắm, tổng cộng chỉ có hơn 30 mét vuông, khách sạn thoải mái của các ngươi không ở, cứ phải tới đây chen chúc làm gì.”
Khánh Trần nói.
Tần Dĩ Dĩ đột nhiên nói:
“Bọn ta cũng muốn đến xem nơi anh trai của Ảnh Tử từng ở lúc còn sống mà.”
Khánh Trần hỏi:
“Ngươi từng gặp anh trai ta sao?”
“Đã từng, hắn thường đến Hỏa Đường, Hỏa Đường của bọn ta từng có thỏa thuận với hắn, cố định cung cấp thịt bò và phấn hoa cẩm tú núi cho quân đội Ảnh Tử, lần nào cũng là đích thân hắn đến lấy.”
Tần Dĩ Dĩ nói:
“Nhưng lần nào ta gặp hắn hắn cũng đều đeo khẩu trang cả.”
Ương Ương cũng nói thêm:
“Ta cũng gặp rồi.”
Khánh Trần không nói gì nữa, hai cô gái này trông có vẻ rất hòa thuận, nhưng thực ra họ luôn ngầm so kè lẫn nhau.
Mối quan hệ của họ bây giờ hơi kỳ lạ.
Cả hai đều đến từ Hỏa Đường, trước đây cũng từng gặp nhau một vài lần, mối quan hệ tất nhiên là thân thiết.
Nhưng vấn đề là bây giờ mọi người đều duy trì mối quan hệ cạnh tranh, chắc chắn ai nấy đều đang giữ cho mình một tâm tư riêng.
Ban ngày, hai người họ trông như chị em thân thiết, không ai chủ động nói chuyện với Khánh Trần.
Đó là do họ vẫn chưa tìm ra cách giải quyết vấn đề tình cảm của mình, ai nói chuyện riêng với Khánh Trần sẽ cảm thấy rất ngượng, tốt hơn hết là hai người trò chuyện với nhau rồi vứt Khánh Trần sang một bên.
Hai người nắm tay nhau cũng là vì muốn ngăn cản người con gái khác chủ động đến tìm Khánh Trần?
Ba người bước vào thang máy, ngay lúc cửa thang máy chuẩn bị đóng lại thì có người vội vàng chạy đến trước cửa tòa nhà ấn nút mở cửa.
Cô gái ngoài cửa bước vào thang máy, chính là cô gái xăm trổ, người hàng xóm mới của Khánh Trần, người kia nhìn Khánh Trần trong thang máy, rồi lại nhìn sang Ương Ương và Tần Dĩ Dĩ ở bên cạnh, lập tức sững người tại chỗ.
Mặc dù ngoại hình của Ương Ương và Tần Dĩ Dĩ không phải tuyệt đối tinh xảo, nhưng nhất định là trên tiêu chuẩn 90 điểm, thêm vào đó, hai người đều là siêu phàm giả độc lập, khí chất không thể so với nữ tử bình thường.
Vì vậy, cả hai cùng lúc xuất hiện trong thang máy khiến cô gái bên cạnh nhất thời bị sốc.
Khánh Trần nhắc nhở:
“Xin chào, ngươi có muốn vào không.”
Lúc này, cô gái hàng xóm mới nhìn thấy Khánh Trần đeo khẩu trang:
“Ngươi cũng ở đây à.”
Cô gái hàng xóm đi vào thang máy, tò mò quan sát Ương Ương và Tần Dĩ Dĩ, thấy bọn họ thì thầm to nhỏ với nhau nhưng lại không nói gì với Khánh Trần, nàng mới cho rằng bọn họ không liên quan gì đến Khánh Trần bên cạnh:
“Hai người là cư dân ở tòa nhà này sao, trước đây ta chưa gặp qua hai người bao giờ.”
Tần Dĩ Dĩ cười giải thích:
“Đúng là hôm nay ta mới chuyển đến, cũng là lần đầu tiên ta đến đây.”
Cô gái cười nói:
“Hai người ở tầng mấy?”
“Tầng 17.”
Ương Ương nheo mắt cười đáp:
“Cô đây thì sao?”
Chương 2202: Có Dịp Cùng Chơi
Cô gái ngạc nhiên thốt lên:
“Ta cũng ở tầng 17, sau này chúng ta có thể ra ngoài chơi cùng nhau rồi.”
Ương Ương nói câu khách sáo:
“Được đấy.”
Ba cô gái vui vẻ nói chuyện với nhau, hoàn toàn coi Khánh Trần là người vô hình, khi thang máy lên đến tầng 17, cô gái bên cạnh tươi cười bước ra:
“Mọi người ở phòng nào vậy, trông hai người đều cao một mét bảy nhỉ, là người mẫu sao…”
Khi đang nói chuyện, cô gái nhìn thấy Khánh Trần, Ương Ương và Dĩ Dĩ cùng đứng lại ngay căn phòng đối diện nàng, phòng 1722?
Cô gái hàng xóm dần dần há to miệng, miệng líu ríu liên tục, giống như có người đột nhiên ấn nút tắt tiếng, không nghe được âm thanh nào nữa.
“Mấy người?”
Lúc này Khánh Trần đã mở cửa rồi, Ương Ương cười nói:
“Có dịp thì cùng đi chơi nhé, bọn ta vào nhà trước đây.”
Nói xong, cửa phòng đóng sập ngay trước mặt cô gái hàng xóm.
Kết cấu căn hộ đối diện giống hệt nhà nàng, nên nàng biết rõ phòng đối diện chỉ có một phòng ngủ!
Mà hai cô gái trẻ đẹp vừa nãy vừa mới bước vào phòng với một chàng trai!
Hiệu quả cách âm của cánh cửa ở mức trung bình, cô gái có thể nghe thấy giọng Ương Ương ngạc nhiên thốt lên:
“Đây là lần đầu tiên anh trai dẫn con gái về nhà nhỉ, ta hơi ngại một chút ấy anh.”
Cô gái hàng xóm: đúng là tam quan sụp đổ.
Bước vào căn phòng, giờ chỉ còn ba người đối diện với nhau, cuộc ganh đua mới chính thức bắt đầu.
Tần Dĩ Dĩ nhìn khắp căn phòng, đầu tiên nàng đi đến tủ quần áo, lấy bộ ra giường mới tinh trải trên ghế sô pha, sau đó cười nói với Khánh Trần:
“Như thế này ngươi có thể ngủ thoải mái hơn, bây giờ vẫn là tháng tư, ban đêm trời sẽ khá lạnh.
À đúng rồi, ta thấy trong tủ có đồ dùng vệ sinh và khăn tắm mới, rất mềm, nhân tiện trong tủ lạnh cũng có rau sống và thịt sống còn tươi vừa mới bỏ vào hôm nay nữa, ngươi muốn ăn gì, ta có thể nấu cho ngươi, tài nấu nướng của ta tốt lắm đấy.”
Cô gái này ở trước mặt Khánh Trần rõ ràng là dịu dàng hơn đôi chút, cũng tự nhiên như ở nhà mình hơn.
Ương Ương nhìn thấy cảnh này, trong lòng thầm nghĩ, Tần Dĩ Dĩ đột ngột dùng chiêu này khiến nàng bất ngờ không kịp chuẩn bị.
Hai người đã hứa sẽ là chị em tốt của nhau mãi mãi, sao ban ngày vẫn yên bình, mà đêm về lại vụng trộm vậy?
Ương Ương tò mò quan sát căn phòng:
“Thật ấm áp, khá giống với nhà của ngươi ở đường Hành Thự ở thế giới biểu, có điều nhỏ hơn căn đó một chút, nhưng cũng ấm không kém.”
Vẻ mặt của Tần Dĩ Dĩ đen như đít nồi.
Đối với Tần Dĩ Dĩ, nuối tiếc lớn nhất trong đời nàng chính là Khánh Trần là người du hành thời gian, còn nàng thì không.
Nàng hiểu rõ một chuyện rằng, cuộc sống của một người du hành thời gian luôn bị chia nhỏ, và thời gian cũng được chia đều giữa thế giới trong và thế giới biểu.
Khi Khánh Trần trở lại thế giới biểu, thời gian của nàng lại được cố định ở thế giới trong.
Vì vậy, nàng không thể đồng hành cùng Khánh Trần một cách toàn vẹn.
Nàng đã tìm ra điểm yểu của Ương Ương, chính là rất vụng về chuyện nội trợ, cũng không dịu dàng gì.
Còn Ương Ương cũng đã tìm được điểm yếu của Tần Dĩ Dĩ, chính là không mang danh phận của một người du hành thời gian…Một mối quan hệ yêu xa thì có kết quả gì tốt đẹp?
Khánh Trần vờ như không nghe thấy gì, bật máy chiếu 3D lên, cố gắng đánh lạc hướng sự chú ý của các nàng bằng chương trình truyền hình đang chiếu trên máy chiếu 3D.
Tần Dĩ Dĩ đứng dậy đi vào bếp nấu cơm, Ương Ương híp mắt cười nói:
“Cám ơn nha!”
Nói rồi, nàng liền đi đến bên cạnh Khánh Trần định cùng nhau xem chương trình truyền hình.
Kết quả là nàng còn chưa kịp xem được hai giây thì Tần Dĩ Dĩ đã đi tới, kéo nàng dậy:
“Đi thôi, chị Ương Ương, chúng ta cùng nhau nấu ăn, nấu ăn vui lắm đấy.”
“Ấy? Ấy? Thả ta ra, thả ta ra?”
Ương Ương bất lực kêu lên.
Một lát sau, Khánh Trần bất lực nhìn Tần Dĩ Dĩ kéo cổ tay Ương Ương, kéo lê nàng từ trên lầu xuống phòng bếp.
Ương Ương ngồi xổm trên sàn nhà như trượt băng, gương mặt bất lực nhìn Khánh Trần.
Một tiếng sầm vang lên, cửa phòng bếp đóng lại.
Đừng ai mơ được ở riêng một mình với Khánh Trần.
Thành thật mà nói, tính cách của Ương Ương rất khó đối phó, chẳng mấy ai có thể làm đối thủ của nàng, chỉ có tính tình ngay thẳng như Tần Dĩ Dĩ mới có thể phá vỡ cái tính nhí nha nhí nhảnh này của nàng ta…
Khánh Trần yên tâm thở phào một hơi, cuối cùng cũng có chút thời gian được ở một mình rồi.
Cả ngày hôm nay hắn đều luôn thận trọng, chỉ sợ chạm phải nút kích hoạt cảnh tượng của một trận chiến bi thảm, thật sự chẳng dễ dàng gì.
Lúc này, hắn đang suy nghĩ, các hoàng đế cổ đại lấy nhiều vợ như vậy có phải mệt mỏi lắm không…sao lại phải rước phiền phức vào người làm gì.
Một lúc sau, Tần Dĩ Dĩ và Ương Ương bưng bữa tối ra, cà chua xào trứng cuộn, ớt xanh xào thịt, đơn giản vô cùng.
Chương 2203: Vất Vả Cho Ngươi Rồi
Tần Dĩ Dĩ mỉm cười chỉ vào dĩa trứng xào cà chua nói:
“Món này là ta làm.”
Khánh Trần nhìn món ớt xanh xào thịt:
“Còn cái này thì sao?”
Tần Dĩ Dĩ cười nói:
“Món này cũng là ta làm.”
Thì ra Ương Ương không làm món nào cả, chỉ đứng một bên quan sát.
Ương Ương:
Nàng đột nhiên phát hiện ra rằng Tần Dĩ Dĩ đã bắt đầu tiến hóa.
Quả nhiên, con người sống dưới áp lực đều sẽ trưởng thành.
Sau khi ăn cơm xong, Ương Ương cầm đồ dùng vệ sinh đi vào phòng tắm:
“Anh trai, ta đi tắm đây.”
Khánh Trần ậm ừ bằng giọng mũi, ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào hình chiếu 3D, không liếc sang.
Tần Dĩ Dĩ mỉm cười dựa vào bên cạnh hắn, ngay sau đó, cảnh tượng ban nãy lại được tái hiện, Ương Ương nhìn Tần Dĩ Dĩ hỏi:
“Ngươi không đi tắm sao? Hôm nay ngươi cũng đổ mồ hôi nhiều rồi.”
Tần Dĩ Dĩ nói:
“Lát nữa ta tắm sau? Á, thả ta ra!”
“Này, hàng ngày ngươi luôn phải phơi nắng chịu gió trên núi Tuyết Sơn, sao làn da vẫn mịn quá vậy.”
“Đẹp tự nhiên.”
Hai người xô đẩy nhau vào phòng tắm, Ương Ương và Dĩ Dĩ ở bên trong vừa cười vừa đánh vừa mắng, trong khi Khánh Trần thì nhắm mắt bắt đầu tu hành, hắn cảm thấy mình giống như Pháp Hải trong phim Thanh Xà, những con xà tinh bên cạnh đang cố gắng phá vỡ chí hướng của hắn.
Cuối cùng, Khánh Trần đứng dậy và đi ra ngoài, ngồi một mình trên mép tầng thượng trên tầng 89, nhìn ánh đèn dưới chân mình sáng như dải ngân hà, và những chiếc xe chạy bằng điện thuần túy đang chạy ngang qua, giống như một ngôi sao chổi lướt qua trong thành phố.
Con người trên phố vội vã mà náo nhiệt.
Đôi khi Khánh Trần vẫn có chút mông lung mờ mịt, vẫn còn có quá nhiều kẻ thù, và cũng có quá nhiều điều phải suy nghĩ, cuộc sống dường như lúc nào cũng vội vã trôi qua, không có cơ hội dừng lại.
Không biết qua bao lâu, cửa sân thượng sau lưng hắn mở ra, Ương Ương và Tần Dĩ Dĩ mang bia tới:
“Biết ngay là ngươi ở đây.
Sao nào, bây giờ bắt đầu thấy bọn ta phiền rồi hả?”
Khánh Trần cười nói:
“Không có.”
Ương Ương và Tần Dĩ Dĩ ngồi bên cạnh, một người bên trái một người bên phải, bên cạnh mỗi người là nửa thùng bia, nâng cốc chúc mừng qua một khoảng không.
Cơn gió nhẹ buổi tối mùa xuân thổi vào ba người bọn họ, giống như những thanh thiếu niên cấp ba vô lo vô nghĩ, cuộc đời vẫn còn rất nhiều ước mơ chưa thực hiện được, nhưng lại tràn đầy hi vọng vào tương lai.
Ương Ương nói:
“Trước đây ngươi không muốn bản thân có liên quan quá nhiều đến Khánh thị, nhưng lần này vì thành phố số 10, ngươi lại chủ động chấp nhận tất cả, thật sự vất vả cho ngươi rồi.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Không có gì vất vả cả, đôi lúc ta lại nghĩ, sáu triệu người vẫn đang làm việc chăm chỉ vì cái ăn cái mặc, hy sinh sở thích của một mình ta vào lúc này thì có tính là gì.
Hơn nữa, anh trai ta cũng thực sự muốn ta đến đây để xem xem.”
Tần Dĩ Dĩ ở bên cạnh nói:
“Ta nghe đại trưởng lão nói gia chủ Khánh thị là một người rất kỳ quái, năm đó hắn còn đến Hỏa Đường uống rượu, đích thân ký kết hợp tác với Hỏa Đường ngay tại chỗ.
Đại trưởng lão nói, gia chủ Khánh thị thật có phong thái, khí chất ngời ngời.
Nhưng sau đó, không rõ vì lý do gì, hắn bắt đầu sống ẩn dật, luôn ẩn mình sau hậu trường, củng không còn tin tưởng Hỏa Đường nữa.”
Khánh Trần đăm chiêu suy nghĩ:
“Có thể là không phải hắn không tin tưởng Hỏa Đường, mà hắn không tin tưởng tất cả mọi người nữa.”
Ương Ương đột nhiên nói:
“Kế hoạch tiếp theo của ngươi là gì?”
Khánh Trần trả lời:
“Sau khi rời khỏi thành phố số 5, ta sẽ cố gắng đến phía bên kia của Cấm Đoạn Chi Hải càng sớm càng tốt.
Chỉ bằng cách thực sự ở lại đó, ta mới có thể hiểu được chúng.
Hai phương đông tây đã định sẵn là sẽ có một trận chiến, bây giờ, một nửa bán thần của Liên bang đã chết vì đấu đá nội bộ.
Nếu tất cả các bán thần ở phía bên kia của Cấm Địa Chi Hải vẫn còn sống, chỉ sợ sẽ là một chuyện vô cùng rắc rối.”
Số mệnh của liên bang đến thế hệ này giống như đột nhiên bị đứt đoạn vậy, các tập đoàn tài chính đấu đá lẫn nhau, các bán thần ai nấy đều mang trong lòng ý nghĩ xấu xa, đối phương đã đánh đến tận nhà rồi, nhưng Trần Dư vẫn không có ý định phòng thủ chống lại kẻ thù bên ngoài.
Điều này thực sự rất nguy hiểm.
“Ta chỉ có ba mục tiêu trước mắt, một mục tiêu là điều tra ra con rối của Tông Thừa, một nữa là hiểu rõ sức mạnh của bờ bên kia Cấm Đoạn Chi Hải, cuối cùng là thăng cấp sức mạnh, dù là sức mình hay sức của mọi người dưới quyền của ta cũng phải chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc chiến nảy lửa sắp đến ấy.”
“Cố lên, ta sẽ đặt nền móng vững chắc ở vùng hoang dã.”
Ương Ương nói.
“Một khi Liên bang sụp đổ, vùng hoang dã sẽ trở thành nơi rút lui cuối cùng của ngươi, bọn ta sẽ học hỏi tổ tiên của mình tập đánh du kích với họ, sớm muộn cũng sẽ có ngày đông sơn tái khởi.
Chỉ có điều, hi vọng không cần phải đi đến bước đường đó.”
Chương 2204: Có Tật Giật Mình
Tần Dĩ Dĩ cũng nói:
“Ta thay mặt Hỏa Đường ủng hộ ngươi!”
Cứ nói mãi, hai cô gái đã uống quá chén, say khướt rồi bắt đầu nói nhảm.
Hai người họ đi đứng loạng choạng trên sân thượng, có thể rơi xuống bên dưới bất cứ lúc nào.
Khánh Trần chẳng biết làm sao, chỉ có thể mỗi người một bên đưa bọn họ trở về phòng, ném lên giường, đóng cửa cẩn thận.
Cửa vừa đóng lại, hai cô gái mở mắt ra cùng lúc, trong bóng tối, hai người bình tĩnh nhìn nhau một lúc lâu, đồng thời lấy điện thoại di động ra rồi nhắn tin cho nhau?
Dù sao thì thính lực của Khánh Trần cũng quá nhạy, dù các nàng có cố gắng đè thấp giọng đến thế nào Khánh Trần cũng có thể nghe rõ mồn một.
Cả hai im lặng cầm điện thoại, từng dòng tin nhắn được gõ trong âm thầm, trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt.
Thỉnh thoảng, hai người họ còn giao tiếp ánh mắt với nhau, rồi lại tiếp tục cúi đầu ôm điện thoại.
Trận chiến này kéo dài đến bốn giờ sáng, lúc này hai người mới bỏ điện thoại di động xuống, chen chúc trên giường ngủ thiếp đi.
Trong đêm khuya thanh vắng, Tần Dĩ Dĩ lại mở mắt ra, nàng cẩn thận dùng bông gòn bịt chặt lỗ tai lại, tất cả âm thanh liên quan đến nàng đều bị vật cấm kỵ ACE-105 Yểm Nhĩ Đạo Linh chặn lại.
Âm thanh giống như bị một con quái vật vô danh nuốt chửng trong bóng tối, tiếng cọ xát của quần áo, tiếng cọ xát của chăn ga gối đệm và tiếng bật của lò xo trên nệm đều biến mất.
Nàng lặng lẽ đứng dậy, mặc bộ đồ ngủ mới mua của mình rồi lặng lẽ bước đến phòng khách, muốn ngồi cạnh Khánh Trần và xem dáng vẻ lúc hắn ngủ như thế nào.
Tuy nhiên, đúng lúc này, nàng lại nghe thấy tiếng sột soạt, quay đầu lại nhìn thì bất ngờ phát hiện trên giường đã không còn bóng dáng của Ương Ương nữa.
Trong căn phòng cũng không hề thấy bóng dáng của Ương Ương đâu.
Ngay sau đó, Tần Dĩ Dĩ nghe thấy âm thanh từ chỗ trống bên cạnh, Ương Ương trầm giọng nói:
“Ngươi muốn đi đâu? Giỏi lắm, đã thỏa thuận với nhau cả rồi nhưng giờ ngươi lại muốn nuốt lời?”
Vừa nói, Ương Ương vừa gỡ bông gòn trên tai trái ra.
Tần Dĩ Dĩ giật mình:
“Ôi, CMN ngươi đừng hù dọa như vậy được không!”
“Ta nghĩ là ngươi có tật giật mình thì có.”
Lúc này, Ương Ương bỏ hai tay che mắt xuống, bóng dáng nàng bất ngờ lộ ra trong bóng tối.
Vật cấm kỵ gia truyền mà nàng vừa có được này chưa gì đã bị hai người sử dụng rồi, một người có thể cách âm, người kia có thể ẩn thân, đáng tiếc là không được dùng đúng chỗ.
Tần Dĩ Dĩ cười nói:
“Ta đi vệ sinh.”
“Ừm ừm.”
Ương Ương cười nói:
“Cùng đi nha, đeo bông gòn lên đi, đừng đánh thức Khánh Trần, khó khăn làm hắn mới có vài ngày để nghỉ ngơi.”
Hai người vui vẻ bước vào nhà vệ sinh, Tần Dĩ Dĩ nắm lấy tay của Ương Ương, trông hai người giống như những chị em thân thiết thật sự.
Lúc này, Tần Dĩ Dĩ phát hiện khi nàng nắm tay Ương Ương, tất cả âm thanh mà Ương Ương phát ra cũng đều biến mất.
Đếm ngược 16:00:00.
Tám giờ sáng, Khánh Trần cuối cùng cũng được một đêm ngon giấc.
Khi tỉnh lại, hắn không hề nghe thấy trong phòng có động tĩnh gì, mà trên bàn uống trà lại có hai tờ giấy đặt cạnh nhau.
Hai cô gái rời đi mà không nói lời từ biệt, thay vì tiếp tục chiến đấu, các nàng lại chọn cùng lúc rời đi.
…
Không khí vẫn còn lưu lại hương thơm cơ thể của Dĩ Dĩ và Ương Ương, như hương vị thuần khiết của mùi sữa và hoa loa kèn trộn lẫn lại.
Khánh Trần cầm lấy mẩu giấy mà họ để lại, tờ đầu tiên là của Ương Ương: Ta sẽ trở lại khu dân cư hoang dã, có khả năng tập đoàn quân Trần thị sẽ tìm đến đây, nơi đó không thể không có ta.
Tờ thứ hai là của Dĩ Dĩ để lại: Ta sẽ quay lại Hỏa Đường, mọi người đã trốn ở Tuyết Sơn phía tây nam rồi, ta phải đi gặp họ.
Dòng ghi chú của hai người đều rất súc tích, không có một câu nào vô nghĩa.
Như thể họ đã giao hẹn với nhau cùng rời khỏi chiến trường này, sau đó ai nấy đều đi thực hiện sứ mệnh của mình.
Mọi chuyện chờ khi mục tiêu của tất cả hoàn thành xong rồi mới bàn tiếp.
Chỉ là, có vẻ như Dĩ Dĩ có hơi bất cẩn, vì Ương Ương vẫn ngồi với Khánh Trần ở thế giới biểu, và cả hai chỉ vừa mới đến chân dốc phía bắc của đỉnh Everest.
16 giờ nữa, nàng và Khánh Trần sẽ cùng quay trở lại thế giới biểu.
Ương Ương rời đi rồi, nhưng không hẳn là hoàn toàn rời đi.
Tần Dĩ Dĩ không hề biết chuyện này, cho nên bị một Ương Ương nhỏ bé chơi cho một vố đau đớn.
Về đầu óc, Ương Ương có vẻ nhỉnh hơn một chút.
Khánh Trần nhặt hai mảnh giấy và đốt hết, tuy nhiên khi hắn đốt giấy của Tần Dĩ Dĩ, dường như có một ít bột gì đó còn vương trên giấy.
Đốt xong, hắn thấy bóng ảo của Tần Dĩ Dĩ đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, ôm chặt lấy Khánh Trần.
Sau đó, ánh sáng trắng đó mới tan đi.
Được lắm, lòng dạ của mấy người cộng lại cũng lên đến 800 cái, không ai kém ai.
Khánh Trần lại liếc nhìn đồng hồ, rồi nhìn vào điện thoại, nơi đó đã có một tin nhắn được gửi đến từ Khánh Kỵ.
Sau khi sắp xếp xong đã gửi cho ngươi rồi, hãy kiểm tra.
Các tập tin phải được bảo mật nghiêm ngặt, không được để rò rỉ.
Chương 2205: Kế Hoạch
Khánh Trần mở nó ra xem qua, có tổng cộng 1.201 tài khoản, trong đó thậm chí còn đánh dấu rõ ràng những điểm đáng ngờ, tài khoản tài chính đáng nghi đầu tiên truy đến mấy trăm năm trước, trong đó có hai người già không chút quan hệ máu mủ, 18 người trẻ tuổi không có quan hệ gì với nhau, hàng tháng, họ đều chuyển tiền lương và lương hưu của mình vào chung một tài khoản cùng lúc, hầu như ngay thời điểm những người này nhận được tiền, tất cả đều được chuyển vào tài khoản đáng ngờ này.
Điều này khiến Khánh Trần cảm thấy nghi ngờ, độ chi tiết của thông tin này hoàn toàn vượt xa sức tưởng tượng.
Kể từ lúc hắn đưa ra yêu cầu này với Khánh Kỵ cho đến nay cũng chỉ mới 24 giờ trôi qua, đối phương đã có thể chuẩn bị đầy đủ như vậy sao?
Phải biết rằng ngân hàng của Khánh thị đã có tuổi đời hàng trăm năm, từ trước đến nay có hàng tỷ tài khoản tồn tại, thông tin chuyển khoản, thông tin tiêu dùng cũng khổng lồ như cả dải ngân hà rộng lớn, cho dù hắn và Nhất cùng sắp xếp cũng không thể nào sắp xếp tốc độ như vậy được.
Cho nên chỉ có một khả năng duy nhất, thực ra Khánh thị đã bắt đầu truy tìm manh mối này từ sớm rồi, có người đã phát hiện trước sự tồn tại của người chế tạo con rối nên đã tiến hành một cuộc điều tra bí mật! Hơn nữa, người bên kia cũng chọn phương thức giống như hắn để tiến hành sàng lọc cơ bản và đơn giản nhất!
Khánh Trần tiếp tục lướt xuống bên dưới, 1.201 tài khoản này liên quan đến 390.000 người, và 390.000 người này về cơ bản đã bị chết chìm trong dòng sông dài của quá trình sinh, lão, bệnh, tử.
Càng về gần thời hiện đại, càng có ít tài khoản đáng ngờ, cho đến mấy chục năm gần đây vẫn chưa có tài khoản nào đáng ngờ tương tự.
Điều này cho thấy Tông Thừa đã ngày càng thận trọng hơn trong những năm này, và hắn đang không ngừng lấp đầy những sơ hở do sự non nớt của mình trong những năm đầu đời tạo nên.
Một người chế tạo con rối không ngừng lớn mạnh và phát triển như vậy thực sự hiếm có khó tìm.
Nhưng câu hỏi đặt ra là, nội bộ Khánh thị cũng có người đang điều tra người chế tạo con rối này như hắn sao? Đó là ai?
Là gia chủ trên núi Ngân Hạnh sao.
Khánh Trần gửi lại một tin nhắn cho Khánh Kỵ:
“Các ngươi đã điều tra manh mối này lâu rồi đúng không?”
Khánh Trần trả lời:
“8 năm.”
“Ai đã phát hiện ra người này.”
Khánh Trần lại hỏi.
Khánh Kỵ:
“Nếu ngươi muốn biết thêm thì tự mình đến đến núi Ngân Hạnh và hỏi ông cụ đi.
Khánh Trần suy nghĩ chốc lát rồi hỏi:
“Hôm nay có kế hoạch gì vậy?”
Khánh Kỵ trả lời:
“Ta sẽ đón ngươi ở núi Ngân Hạnh vào buổi tối để tổ chức tiệc tối.”
“Ta có thể không tham gia không?”
Khánh Trần hỏi.
Khánh Kỵ trực tiếp gọi điện thoại tới, người đối diện nói một cách bình tĩnh:
“Chỉ vì Trần Ương Ương và Tần Dĩ Dĩ cùng đến nên bọn ta mới hủy bỏ toàn bộ buổi xem mắt sau đó của ngươi, kết quả các nàng ấy lên núi Ngân Hạnh từ sớm, gặp mặt ông cụ xong lại rời đi, các ngươi đến đây là để lừa gạt vật cấm kỵ đúng không.
Giống như con trai những gia đình ở phàm trần, vì muốn lừa gạt tiền tiêu vặt mà đem các cô gái về nhà lừa lấy phong bao đỏ chứ gì?”
Khánh Trần:
Hả???
Trò đùa gì đây, khi hắn đang say giấc nồng đã xảy ra nhiều chuyện đến vậy sao?
Dĩ Dĩ và Ương Ương thực sự đã cùng nhau đến gặp gia chủ Khánh thị?!
Dù Khánh Trần không muốn thừa nhận, nhưng xét ở một góc độ nào đó, hai người này cũng coi như đã gặp mặt phụ huynh rồi.
Khánh Trần hỏi:
“Còn có chuyện gì ta đáng lẽ phải biết nhưng vẫn chưa được biết không?”
Khánh Kỵ nói:
“Hết rồi.”
“Gia chủ đã nói gì với họ?”
Khánh Trần hỏi.
“Ta không biết, chỉ là bữa sáng có thêm một bát cháo trắng, chứng tỏ tâm trạng rất vui.”
Khánh Kỵ thờ ơ nói:
“Đến một cô gái ngươi còn không giữ được, xem ra sắp tới ngươi vẫn nên chấp nhận sự sắp xếp của bọn ta thì hơn.
Đừng quên, đây là thỏa thuận của chúng ta.”
Khánh Trần im lặng một lúc:
“?? Được rồi.”
Vẫn còn sớm, hắn định đi ra ngoài để xem thành phố số 5 còn có những đặc điểm khác của thế giới biểu hay không, đó đều là những chi tiết nhỏ mà anh trai đặc biệt chuẩn bị cho hắn.
Tuy nhiên, khi vừa đi ra ngoài, Khánh Trần liền tình cờ gặp cô gái nhà bên tối qua và mẹ nàng ấy, cùng lúc mở cửa bước ra ngoài.
Cô gái vẫn đang nhỏ giọng nói:
“Mẹ tin ta đi, người đàn ông nhà hàng xóm thực sự có vấn đề, đêm qua hắn thực sự đã cho hai cô gái xinh đẹp tá túc qua đêm…”
Giọng nói đột ngột dừng lại, cô gái xấu hổ nhìn Khánh Trần.
Khánh Trần mỉm cười lấy điện thoại di động từ trong túi ra, đó là điện thoại mà hôm qua hắn đã mang đi sửa ở cửa hàng điện thoại di động, cười nói với bác gái:
“Bác gái, điện thoại đã sửa xong rồi.”
“A, cám ơn con nhiều, buổi sáng ta vừa nấu cháo đậu xanh, để ta mang cho ngươi một bát.”
Bác gái vỗ vỗ vai con gái:
“Ngươi mau đi học đi.
Tiểu Khánh à, đi vào với ta nào, cháo đậu xanh nấu với đường phèn của ta rất ngon.”
Chương 2206: Bác Gái
Cô gái trong hành lang cứ đi ba bước lại quay đầu lại, tò mò đánh giá Khánh Trần, như thể đang nhìn thứ gì đó hiếm có trên đời.
Khánh Trần đi theo bác gái vào nhà, đóng cửa lại.
Bác gái bưng bát cháo đậu xanh trở lại, thấy cửa phòng bị Khánh Trần đóng lại cũng không nói gì, chỉ tiếp tục đưa cháo đậu xanh cho Khánh Trần:
“Đây, ăn đi, đặc biệt để làm dịu cơn khát.”
Khánh Trần mỉm cười:
“Cảm ơn bác gái Tông Vĩnh.”
Đồng tử của bác gái đột nhiên co rút lại một lúc, sau đó nhanh chóng trở lại bình thường.
Nhưng khoảnh khắc đó vẫn bị Khánh Trần thu vào đáy mắt.
Vốn dĩ Khánh Trần chỉ định gạ hỏi xem sao, thật không ngờ lại gạ ra kết quả.
Bác gái đặt bát cháo đậu xanh lên bàn, cũng tìm một cái ghế ngồi xuống, cười nói:
“Cậu nhóc, ngươi đang nói cái gì vậy?”
Khánh Trần suy nghĩ một chút rồi nói:
“Ta rất tò mò, tại sao hơn 10.000 vật thể mô phòng dưới lòng đất đều chết hết, còn ngươi là người duy nhất có thể leo ra từ bình chứa thủy tinh? Những người khác đều hóa thành một bộ xương khô, chỉ duy nhất ngươi có thể tiếp tục quấy phá thế giới? Bây giờ ta đã có thể chắc chắn rằng ngươi chính là người đã giết chết chị dâu của ta năm đó, Tông Thừa.”
Đồng tử của bác gái lại co lại một chút.
Các biểu hiện vi mô của con người là không thể kiểm soát được, đặc biệt là khi nhận định thông tin nguy hiểm trong tiềm thức, sự co thắt đồng tử chính là bằng chứng tốt nhất.
Ngay cả Khánh Trần cũng không thể hoàn toàn kiểm soát cảm xúc của mình và kiểm soát những thay đổi tinh vi của đồng tử, trừ khi hắn sử dụng vật cấm kỵ ACE-005 Đại Phúc.
Khánh Trần biết tại sao Tông Thừa lại dựng lên một con rối ở đây, chỉ vì đối diện là nơi ở trước đây của Khánh Chuẩn, những người đến được đây đều là người hầu bị câm, Khánh Kỵ, hoặc gia chủ của Khánh thị?
Dù sao những người trở lại thăm ngôi nhà đối diện, không giàu sang cũng là người quyền quý, cho dù là tạo ra một con rối trong số những người hầu câm, thì lợi ích cũng là vô hạn.
Vì vậy, việc ở đây ôm cây đợi thỏ chính là lựa chọn tốt nhất của Tông Thừa.
Nếu đổi lại là Khánh Trần, hắn cũng sẽ lựa chọn làm như vậy.
Từ sau trận chiến với Jindai Senaka, Khánh Trần đã quen với việc sử dụng tư duy của kẻ thù, sau đó đặt mình vào trường hợp của chúng rồi suy nghĩ xem đâu mới là phương thức tối ưu nhất.
Cũng phải cảm ơn Jindai Senaka, trong khi kẻ thù ngày càng lớn mạnh, Khánh Trần cũng trưởng thành nhờ kinh nghiệm và những bài học.
Bác gái mỉm cười:
“Bất kể ngươi đang gài bẫy ta hay ngươi thực sự biết danh tính của ta, nếu ngươi có thể nói ra được những gì diễn ra dưới lòng đất, chứng tỏ ngươi đã thực sự ở đó và tìm thấy manh mối liên quan.
Nhưng ta cũng có một điều tò mò, ta đã xé bảng tên rồi, vậy ngươi kiểm tra thông tin nhận dạng của ta như thế nào? Tất cả những thông tin liên quan đến ta đều đã bị đốt cháy, đĩa cứng nằm đó hàng trăm năm cũng không thể khôi phục được thông tin…Thật sự rất đáng kinh ngạc đấy.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Ngươi không cần biết ta đã tìm ra ngươi như thế nào, ngươi chỉ cần biết rằng ta nhất định sẽ tìm được từng con rối của ngươi, sau đó giết từng con một.”
Bác gái cười lắc đầu:
“Ngươi có thể làm được không? Con rối của ta đã lên đến con số hàng triệu, làm sao ngươi có thể tìm được hết những con rối của ta?”
“Nói khoác làm gì.”
Khánh Trần cười chế nhạo:
“Ngươi mà có hàng triệu con rối thì đã sớm thống nhất liên bang rồi, còn phải ở đây nói nhảm với ta? Ta đã bắt đầu điều tra ra ngươi, chẳng mấy chốc cũng sẽ tìm ra được hết con rối của ngươi.”
Bác gái cười nói:
“Vậy thì thử xem.”
“Chẳng phải ta đã giết hai con rối cấp A của ngươi rồi sao.”
Khánh Trần cười đáp.
Hai người ngoài mặt cười nhưng trong không cười, không ai nói thật, chẳng qua chỉ là hai đối thủ gặp nhau lần đầu nên công kích lẫn nhau mà thôi.
Bác gái chỉ vào chính mình hỏi:
“Thế nhưng, làm sao ngươi phát hiện ra con rối này.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Đoán đại thôi.”
Đôi khi Khánh Trần lại cảm thấy người chế tạo con rối này có vẻ không được thông minh cho lắm.
Đầu tiên, nói về cơ thể của Tông Thừa, trước khi phát triển, hắn đã liều lĩnh khiêu khích thần minh Nhâm Tiểu Túc, kết quả đã bị Lý Thần Đan chặt đầu.
Lại nói đến cơ thể sinh học của Tông Thừa, chưa phát triển hoàn toàn mà hắn đã chạy trốn rồi dùng một cái tên giả là Liễu Nguyệt, muốn khống chế tập đoàn quân của liên bang, và cả, chuỗi tài chính do Khánh thị điều tra ra cũng cho thấy đối phương phải mất hàng trăm năm mới dần nhận ra rằng hắn tính toán như vậy rất có thể sẽ xảy ra vấn đề.
Sau đó mới dần dần tìm cách lau chùi dấu vết của mình.
Nếu là Khánh Trần, đâu cần dùng đến hàng trăm năm? Hắn sẽ không bao giờ làm một điều dại dột như vậy ngay từ đầu.
Bây giờ hắn lấy một câu hỏi trên Zhihu làm ví dụ: Nếu ngươi có 100.000 binh lính trung thành trong tay, ngươi sẽ để họ làm gì? Cho họ vào xưởng điện tử vặn ốc kiếm tiền công.
Chương 2207: Bản Thể Mô Phỏng
Đây là một câu trả lời khôi hồi pha chút chế giễu, nhưng tên Tông Thừa này, CMN, hắn đã thực sự làm điều này trước đây! Hắn thực sự đã sử dụng những con rối để làm việc và kiếm tiền cho bản thân…
Thậm chí cả tiền trợ cấp thương mại của những người nghỉ hưu…
Quỳ luôn.
Vì vậy, Khánh Trần chỉ có thể nói rằng trong gen của cơ thể gốc tên Tông Thừa, chỉ số IQ quả thực có chút thiếu sót, so với huyết thống của tổ tiên Khánh thị, chênh lệch không phải chỉ là đôi chút thôi đâu.
Nếu không phải vì Tông Thừa sở hữu năng lực phi thường, nếu không phải có quá trình phát triển khốn khó hàng trăm năm của Tông Thừa, Khánh Trần không có lý do gì phải sợ hắn.
Nếu Khánh Trần sinh ra trong thời đại tác loạn của Liễu Nguyệt, hay thời đại của Nhâm Tiểu Túc, hắn đã chơi cho tên Tông Thừa này chết từ lâu, căn bản không để cho đối phương tiếp tục phát triển.
Bác gái nhìn Khánh Trần cười nói:
“Cho nên, ngươi cho rằng ta chỉ có một con rối trong tòa nhà này sao? Người cho rằng ta chỉ có chút chuẩn bị này sao? Dám đến tòa nhà này chính là sai lầm lớn nhất của ngươi.”
Lúc này, bác gái lấy ra một cái điều khiển từ xa, nhẹ nhàng ấn xuống.
Cảnh tượng tòa nhà nổ tung như trong dự kiến không hề xảy ra, không có tiếng nổ oanh tạc, cũng không có sóng nhiệt, không có gì cả.
Khánh Trần cười nói:
“Ý ngươi là quả bom ngươi đặt trên tường chịu lực ở tầng 11 và tầng 24 sao? Ngươi thậm chí còn không có thói quen kiểm tra chất nổ do mình đặt mỗi ngày, còn học cách chơi mánh lại người khác?”
…
Tông Thừa cười nói:
“Thật không ngờ hai quả bom duy nhất trong tòa nhà lại bị ngươi phát hiện ra? Ghê đấy.”
Khánh Trần hơi nheo mắt, tên khôi lỗi sư kiểm soát cơ thể của bác gái này dường như không quá bất ngờ về chuyện hai quả bom bị dở bỏ.
Vẻ mặt Tông Thừa không có chút gì gọi là thất vọng, thay vào đó hắn lại hỏi đầy hứng thú:
“Ta muốn biết, hai quả bom đó được giấu trong tường, hơn nữa con rối này mỗi đêm vào lúc 2 giờ sáng đều sẽ đi kiểm tra nguồn tín hiệu của quả bom.
Vậy nên là ngươi đã lẻn vào cả hai nơi này lúc 2 giờ sáng, và sau đó phá chúng? Ngươi có thể lục soát toàn bộ tòa nhà vào thời gian đó sao, ngươi không thể nào làm được…cho nên, ngươi đã tìm ra hai quả bom này thế nào vậy, à ta hiểu rồi, chính là dị năng giả hệ lực trường đó đúng không, cô gái luôn ở bên cạnh ngươi đó.”
Nơi đối phương cất giấu quả bom rất bí mật, ngay cả người hầu câm cũng chưa từng tìm thấy, dù sao cũng không thể để người hầu câm đi từ nhà này sang nhà khác lục tung tường chịu lực của người khác được.
Nhưng Khánh Trần thì khác, đêm qua bên cạnh hắn còn có một dị năng giả hệ lực trường.
Lực trường của quả bom và bộ thu tín hiệu gắn với bom, tất cả đều không thể thoát khỏi cảm ứng của Ương Ương.
Hơn nữa điều quan trọng nhất là Ương Ương không chỉ có thể cảm nhận được quả bom, mà còn cảm nhận được bác gái hàng xóm của bọn họ cũng là siêu phàm giả cấp C?
Nếu nghiêm túc mà nói, kỳ thực Tông Thừa không hề để lộ sơ hở nào, nhưng không may hắn lại gặp phải Ương Ương.
Vào lúc này, theo cảm nhận của Ương Ương, trong tòa nhà này không có những quả bom khác, cũng không có siêu phàm giả nào nữa.
Tuy nhiên, Khánh Trần vẫn có chút không yên tâm, vì Tông Thừa trước mặt hắn quá bình tĩnh, không giống như đang thất vọng sau khi kế hoạch thất bại hoàn toàn.
Tông Thừa nói tiếp:
“Đây đúng là chuyện mà ta đã sơ ý quên mất, rõ ràng các ngươi đã từng hợp tác để đánh chìm một chiếc phi thuyền loại A, sao ta có thể để lộ một manh mối quan trong như vậy được nhỉ.
Xem ra, khả năng khơi mào một cuộc xung đột trực diện của ta vẫn còn thiếu sót lắm.”
Nói xong, Tông Thừa ngẩng đầu cười với Khánh Trần:
“Ngại ghê, ta hơi ngốc, vả lại mặc dù việc cải tiến gen của công ty Hỏa Chủng có thể làm tăng tuổi thọ, nhưng nó đã lấy đi một phần trí thông minh của ta.
Ta đã thay đổi qua mấy cơ thể, nhưng dù thay đổi như thế nào thì nó vẫn bị ảnh hưởng bởi trạng thái ban đầu, vì vậy rất nhiều chuyện ta buộc phải từ từ suy nghĩ.
Cũng may năng lực của ta đã mang đến cho ta những cơ hội để tiếp tục thử và sai.
Ta đã từng phạm nhiều sai lầm trong quá khứ, nhưng may mắn thay, chỉ cần ta giữ được mạng sống, ta luôn có thể tìm hiểu được chúng.”
Lúc này, giọng điệu của Tông Vĩnh đặc biệt thẳng thắn.
Khánh Trần cau mày, Tông Thừa này không hề ngông cuồng như hắn tưởng tượng, đối phương khi gặp phải thất bại vẫn không ngừng tổng kết được và mất của chính mình?
Hơn nữa, cách phân tích vấn đề của đối phương trông giống như một trí tuệ nhân tạo mới bắt đầu tìm hiểu vậy.
Nếu quả thực như vậy, trong vòng hàng trăm năm qua, đối phương đã không ngừng tìm kiếm sơ hở đồng thời bù đắp cho chúng.
Không đúng.
Khánh Trần âm thầm bắt đầu tiến hành kiểm tra tâm lý lần nữa đối với khôi lỗi sư này, muốn thông qua những thông tin mà hắn mới có được để thử đắp nặn nên một hình tượng đầy đủ cho đối phương:
Bản thể mô phỏng này ban đầu rất ngu ngốc, cho dù tạo ra bao nhiêu con rối cũng không biết cách sử dụng.
Chương 2208: Tại Sao?
Đối phương là dựa vào tiền sinh hoạt phí cung cấp cho người già và dựa vào công nhân vặn vít để nuôi sống bản thân, giống như sinh vật sống ký sinh trên hàng trăm con người, không có đầu óc.
Sau này, đối phương bắt đầu chắp vá hành vi của mình và chủ động dẹp hết những con rối đã vạch trần manh mối của dây chuyền tài chính, về sau, đối phương đổi tên thành Liễu Nguyệt và bắt đầu tìm cách kiểm soát quân đội, đúng lúc hắn gần như đã thành công thì lại bị người ta cho một quả bom nổ banh xác thành khói bụi.
Nhưng khôi lỗi sư lại không chết, cho đến lúc đó, cuối cùng hắn mới biết được một đạo lý: giấu tài.
Trong hàng trăm năm kể từ ngày đó, thậm chí không ai nhận ra rằng ‘Liễu Nguyệt’ thực ra vẫn còn sống!
Đối phương đã không ngừng học hỏi trong suốt hàng trăm năm.
Cuối cùng, hơn mười năm trước, thời cơ đã chín muồi, hắn hoàn thành bố trí ở phía tây nam và bắt đầu dùng thân phận là một ứng cử viên Ảnh Tử để tìm kiếm một vị trí cao hơn.
Đối phương muốn âm thầm làm chủ một tập đoàn, nhưng hắn không cố trực tiếp biến gia chủ thành con rối, vì trong trường hợp đó, một khi bại lộ, rất có thể hắn sẽ lại gặp phải tai họa.
Vì vậy, đối phương lựa chọn trở thành ứng cử viên của Ảnh Tử, đây là một lựa chọn cực kỳ an toàn.
Điều quan trọng nhất là hơn mười năm trước, tên khôi lỗi sư này đã có thể ám sát Ninh Tú mà không bị Ảnh Tử tìm thấy bất cứ manh mối nào!
Ngay cả gia chủ Khánh thị cũng chỉ bắt đầu điều tra hắn vào 8 năm trước!
Một kẻ thù không ngừng học hỏi, không ngừng trưởng thành và suy tư như vậy lại càng khiến Khánh Trần coi trọng hơn.
Vậy thì sau đó lại nảy sinh một vấn đề khác, tại sao một khôi lỗi sư vốn cẩn trọng, lại tích lũy hàng trăm năm như vậy lại bắt đầu chủ động vạch trần chính hắn?
Chỉ có một câu trả lời, là tự đối phương muốn được bại lộ.
Sau khi loại bỏ hết tất cả các khả năng, câu trả lời còn lại duy nhất dù có là đáp án không thể nào xảy ra thì nó vẫn là sự thật duy nhất tồn tại.
Tại sao.
Tại sao?
Suy nghĩ của Khánh Trần không ngừng xoay chuyển, tại sao đối phương lại chủ động vạch trần? Sau khi chủ động vạch trần, hắn nhất định sẽ trở thành mục tiêu của người khác, làm vậy hắn có ích lợi gì?
Chắc chắn nó phải có lợi, chỉ là bây giờ Khánh Trần vẫn không thể nghĩ ra tại sao.
Khánh Trần trở nên cảnh giác.
Chờ đã.
Sắp xếp lại!
Một thông tin rất quan trọng ở đây là đối phương đã sơ suất quên mất năng lực của Ương Ương, nhưng không thể bỏ qua năng lực của Khánh Trần được.
Trên thực tế, ngay cả khi không tìm thấy hai quả bom kia, nó cũng hoàn toàn không thể kích nổ, vì Khánh Trần có khả năng phá hủy điều khiển từ xa bằng xung điện từ trước khi nguồn tín hiệu của đối phương được truyền đi.
Nếu muốn giết Khánh Trần, cách tốt nhất chính là buộc quả bom trực tiếp lên con rối, bây giờ chỉ cần lấy tay rút dây, Khánh Trần sẽ bị thương nặng, thậm chí là chết.
Không phải là phương pháp này dễ dàng hơn nhiều so với việc đánh bay toàn bộ tòa nhà sao?
Dù sao, mạng sống của con rối cũng không đáng một đồng, vậy thì nên tấn công bằng cách tự sát chứ, nhưng đối phương đã không làm như vậy.
Tất nhiên, nếu có Ương Ương ở đây, nếu Tông Thừa thực sự làm điều này, Khánh Trần đã sớm bỏ chạy rồi.
Nhưng mấu chốt là tại sao đối phương không làm điều đó? Vì đối phương không muốn giết Khánh Trần sao, vậy là việc hắn giữ lại Khánh Trần còn có ích lợi khác?
Vì vậy, liệu có khả năng rằng lợi ích mà đối phương muốn có được sau khi vạch trần chỉ nhận được từ Khánh Trần thôi?
Khánh Trần chỉ cảm thấy mình như đang ngồi đối diện với một trí tuệ nhân tạo non trẻ, đang thi đấu với nhau, đây là đối thủ mà hắn phải đánh giá lại, hơn nữa còn là đánh giá cao.
Tông Thừa nhìn Khánh Trần cười nói:
“Hình như hôm nay ta đã nói rất nhiều, lần sau gặp lại nhau chúng ta sẽ nói tiếp.”
Vừa dứt lời, bác gái đối diện Khánh Trần hộc máu từ bảy lỗ huyệt và chết ngay tại chỗ.
Khánh Trần bật dậy, nhanh nhẹn dứt khoát chạy ra ngoài.
Đếm ngược 14:00:00.
10 giờ sáng trong rừng.
Trần Gia Chương đang ngồi bên đống lửa và nướng chân lợn rừng.
Zard ngồi bên cạnh chống cằm, ánh mắt háo hức chờ đợi, cứ cách một lúc lại hỏi chín chưa.
Đại Vũ ở bên cạnh thì đang ngủ, hai ngày nay hắn càng ngày càng ham ngủ.
Trần Gia Chương hỏi Zard:
“Này, tên nhóc kia, ở khu dân cư hoang dã của ngươi có cất rượu không?”
Zard lắc đầu:
“Chỗ của ta lương thực còn đang thiếu thốn, đâu dám nói tới chuyện cất rượu.
Thông thường đều là Liên tộc ở Tú Chu Châu ra ngoài đổi đồ, mới mang về một hai ấm thanh tửu do họ nấu.
Ta muốn uống, nhưng lúc đó ta còn còn mang theo mầm cây nhỏ skin giới hạn nữa, cây cối cũng không uống được rượu.”
Trần Gia Chương:
“…”
Khoảng thời gian này Trần Gia Chương cũng coi như đã hiểu biết đôi điều về tính cách khác người của Zard rồi, chỉ cần chặn lại một nửa câu nói điên rồ của hắn vẫn có thể chắt lọc ra một số nội dung.
Chương 2209: Có Điều Không Ổn
“Ta biết thanh tửu, mặc dù thứ này rất ngon, nhưng không thể uống bừa bãi, hồi đó ta đã chịu một vố vì uống thứ này đấy.”
Trần Gia Chương xúc động nói:
“Liên tộc là một bộ tộc tương đối đặc biệt, địa vị của đàn ông ở đó rất thấp, chỉ bằng cách ăn thứ gọi là Xích Tâm Cổ, ngươi mới có thể có địa vị như phụ nữ có ở trong làng.
Nhưng vấn đề là, nếu ngươi ăn thứ đó, ngươi sẽ không còn được tự do nữa, kiếp này ngươi chỉ có thể yêu nữ nhân đã nuôi Xích Tâm Cổ đó mà thôi. “
Zard nghĩ ngợi chốc lát rồi hỏi:
“Nó có ngon không?”
“Trọng điểm ngươi chú ý tới có vấn đề đúng không? Thứ mà người người tránh xa ngươi lại hỏi có ngon không?”
Trần Gia Chương tức giận nói:
“Dù sao ta cũng chưa ăn, nhưng nghe nói nó đắng lắm.”
Zard:
“Chủ yếu là…? Ta lớn đến nhường này rồi, cũng muốn nếm trải nỗi đau của tình yêu.”
Tuy nhiên, ngay khi hắn nói xong, một loạt tiếng bước chân xột xoạt xung quanh trại bên đống lửa, Trần Gia Chương kinh ngạc nhìn xung quanh, nhưng chỉ thấy có những cây đại thụ, không nhìn thấy một bóng người nào.
Bụi cây đang rung chuyển, bụi cỏ dại cao cạnh đó cũng đang rung chuyển, âm thanh phát ra từ mọi hướng, như thể chúng đang bao quanh.
Vị trí địa lý này cách tập đoàn quân Trần thị rất xa, trên bầu trời cũng không có quân đội phòng không, vậy nên không thể là người của Trần thị.
Vậy thì trong sườn núi hoang vu này, còn ai có thể khiến Trần Gia Chương không thể tìm ra dấu vết?
Một giây tiếp theo, Zard chỉ về hướng 7 giờ và nói:
“Ta nhìn thấy một bóng người màu vàng vừa đi ngang qua nhé.”
“Hỏng rồi!”
Trần Gia Chương đứng lên:
“Đừng nói là người của Liên tộc tìm tới nhé, khi đó bọn họ để lại Xích Giáp Cổ trong cơ thể ta, ta còn tưởng rằng nó đã chết sau nhiều năm như vậy rồi! Mau, mau gọi Trần Vũ dậy đi, chúng ta phải nhanh chóng rời đi! Nếu chạy không thoát chúng ta phải chiến đấu nữa!”
Zard nói:
“Nhưng hắn đang ngủ rất ngon.”
“Đã lúc nào rồi mà còn ngủ nữa?”
Trần Gia Chương đi tới lay Huyễn Vũ:
“Tỉnh lại đi, đừng ngủ nữa.”
Lúc này, Huyễn Vũ mới mở mắt ra, kinh ngạc nhìn Zard:
“Anh Zard, đã mấy ngày trôi qua rồi?”
Trần Gia Chương:
“?”
Hắn cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Zard đếm đếm các đầu ngón tay, nghiêm túc tính toán một lúc:
“Mấy ngày rồi? Đúng rồi, đây là bức thư của anh trai ngươi gửi cho ngươi.”
Hắn lấy lá thư từ trong túi ra và đưa cho Tiểu Vũ, Trần Gia Chương bị sốc:
“Đứa trẻ này bị làm sao vậy?”
Zard giải thích:
“Trong cơ thể họ có 2 linh hồn, ngươi có thể coi như họ bị tâm thần phân liệt đi, mỗi nhân cách sẽ luân phiên nhau xuất hiện, người ngươi biết là Đại Vũ, và người này là Tiểu Vũ.”
Ngay sau đó, Zard đứng bên cạnh kiên nhẫn dạy dỗ Tiểu Vũ:
“Tiểu Vũ, đây là một lão già nát rượu.”
Trần Gia Chương:
“?”
Tiểu Vũ bối rối:
“Cái gì?”
Zard giải thích:
“Anh trai ngươi đã đặc biệt dặn dò, ngươi phải gọi hắn là lão già nát rượu, nếu không anh trai của ngươi sẽ không vui.”
Trần Gia Chương tức giận nói:
“Tại sao lại đặc biệt dặn dò chuyện này?! Trong số các ngươi có ai là người bình thường không? Còn nữa, đừng nói chuyện vào lúc này nữa, các ngươi không cảm nhận được chút nguy hiểm nào sao?”
Nhưng khi hắn nói xong câu này thì đã quá muộn.
Chỉ thấy bảy cái xác vàng ngăn chặn hết cả bảy hướng trong rừng cây, giống như đội hình thất tinh bắc đẩu, khóa chặt ba người Trần Gia Chương trong trận địa.
Trần Gia Chương tức giận nhảy dựng lên:
“Ta đã nói không nên đến khu dân cư hoang dã rồi mà, các ngươi lại cứ muốn đi cho bằng được!”
Lúc này, một người phụ nữ tầm 28-29 tuổi từ trong rừng đi ra, bên cạnh nàng còn có hơn mười người phụ nữ Liên tộc nữa.
Họ mặc váy màu xanh nước biển và đeo đầy trang sức bằng vàng và bạc.
Người phụ nữ bình tĩnh nhìn Trần Gia Chương:
“Trần Gia Chương đúng không? Nếu không có Xích Tâm Cổ, ta đã sắp không nhận ra được ngươi là ai rồi?”
Trần Gia Chương thắc mắc:
“Ngươi là?”
Người phụ nữ giễu cợt:
“Ta tên là Liên Tâm, bây giờ ngươi đã nhớ ra ta là ai chưa? Năm xưa khi vứt bỏ mẹ con ta ngươi đúng là rất vô tình.
Lúc đó ta mới 5 tuổi, vậy mà ngươi đã nhẫn tâm vậy sao?”
Cả Zard và Tiểu Vũ đều choáng váng.
Họ cứ tưởng đây là câu chuyện kẻ thù đuổi giết nhưng không ngờ đây lại là câu chuyện một kẻ nhẫn tâm bị con gái tính sổ, bước ngoặt này thật quá đột ngột.
Zard nhìn Trần Gia Chương:
“Chuyện này rõ ràng là lỗi của ngươi rồi, bọn ta không giúp ngươi đâu.”
Trần Gia Chương tức giận nói:
“Ngươi hiểu cái rắm!”
Liên Tâm bình tĩnh nói:
“Tại sao ngươi lại rời bỏ chúng ta?”
Đối mặt với con gái, Trần Gia Chương cuối cùng nói với một giọng điệu mềm mỏng hơn:
“Ta là một Kỵ Sĩ, đã định là sẽ lang thang khắp nhân gian, mẹ ngươi cứ nhất định bắt ta phải ăn cái Xích Tâm Cổ bỏ đi nào đó, ở lại trong làng của các ngươi, làm sao có thể? Ta đã thuyết phục nàng ấy cùng cao chạy xa bay, nhưng nàng ấy không muốn.”
Chương 2210: Lý Do
“Nếu ngươi không muốn ở lại trong làng, tại sao lại đối tốt với mẹ của ta?”
Liên Tâm hỏi.
Trần Gia Chương nói không nên lời:
“Chuyện này có thể trách ta sao, lúc ta du lịch đến làng các ngươi, các ngươi đang tổ chức tiệc tùng bên đống lửa.
Ta đần độn bị lôi đi uống rất nhiều thanh tửu, sau đó mẹ ngươi mang ta trở về nhà.”
Zard sợ hãi thốt lên:
“Đây là điểm bắt đầu đó sao?”
Trần Gia Chương trừng mắt nhìn hắn:
“Ngươi cút qua một bên.”
Ở Liên tộc, cứ lâu lâu lại tổ chức tiệc lửa, ca hát, nhảy múa và uống rượu.
Nam và nữ đều có thể tìm thấy người yêu cho mình tại bữa tiệc, nam sẽ được gọi là A Chú, và nữ được gọi là A Hạ.
Phụ nữ Liên tộc có nhà riêng của mình, còn đàn ông thì phải sống tập thể.
Những người đàn ông không được chọn sẽ phải trở về nơi ở một mình và luyện tập khả năng vũ đạo, kỹ năng ca hát…?
Và đêm hôm đó, Trần Gia Chương chính là người được chọn.
Cũng may, lúc đó mẹ của Liên Tâm vẫn chưa nuôi được Xích Tâm Cổ, nếu không thì Xích Tâm Cổ sẽ bị cho ăn ngay đêm đó.
Liên Tâm nói:
“Sống trong làng không tốt sao? Mẹ ta đối tốt với ngươi như vậy, ngươi thích uống rượu, bà ấy liền nấu rượu cho ngươi, ngươi nói ngươi thích bà ấy mặc đồ trắng, bà ấy liền tự may quần áo màu trắng.
Bà ấy hi sinh vì ngươi nhiều như vậy, chỉ hi vọng ngươi có thể ở lại Tú Chu Châu bầu bạn cùng bà ấy, lẽ nào bà ấy làm sai sao?”
Trần Gia Chương chua xót nói:
“Nhưng ta không thể vĩnh viễn sống ở nơi đó.”
“Vậy tại sao ngươi lại khiến mẹ ta yêu ngươi?”
Liên Tâm nói:
“Chỉ cần ngươi đã ăn Xích Tâm Cổ, ngươi vẫn có thể làm chủ nhà trong làng.
Đợi đến một trăm năm sau, mẹ ta sẽ luyện ngươi thành một cái xác vàng, để ngươi bầu bạn với con gái ngươi là ta đây.”
Kỳ thực nửa câu đầu vẫn rất bình thường, nhưng nửa câu sau lại khiến người ta có chút rùng mình.
Trần Gia Chương biết điều đó, xác vàng của Liên tộc được chia thành ba loại: vàng, bạc và đồng.
Xác đồng tương đương với chiến binh gen cấp C, xác bạc tương đương với chiến binh gen cấp B, xác vàng chính là sức chiến đấu của cấp A.
Mà những xác vàng bạc đồng này tất cả đều là nam giới, cũng là bạn đời trước đây của người Liên tộc, có một số xác vàng thậm chí còn được lưu lại từ hàng nghìn năm trước.
Khi cuộc khủng hoảng trí giới lần trước xảy ra, Tú Chu Châu an phận đứng một bên, cũng coi như tai qua nạn khỏi.
Ở Liên tộc, địa vị của đàn ông ở hai thái cực.
Trước khi ăn Xích Tâm Cổ, đàn ông sẽ thay lòng, sẽ phản bội họ, vì vậy những người đàn ông chưa ăn Xích Tâm Cổ có địa vị rất thấp trong làng.
Nhưng sau khi ăn Xích Tâm Cổ, một khi người đàn ông không thể phản bội họ nữa, họ sẽ có thể có địa vị ngang bằng với phụ nữ.
Thế nhưng cái giá phải trả là sau khi chết sẽ bị luyện thành xác vàng, xác bạc và xác đồng.
Trần Gia Chương nói:
“Câu chuyện bị luyện thành xác vàng, nghe thật vô căn cứ nhỉ.”
Liên Tâm:
“Ngươi cũng đã chết rồi, còn quan tâm mình có bị luyện thành xác vàng không ư?”
Trần Gia Chương đau lòng nói:
“Nếu ta chết trước mặt mẹ ngươi, tất nhiên ta có thể không quan tâm.
Nhưng ta là một Kỵ Sĩ, và con đường của Kỵ Sĩ của ta lúc đó vẫn chưa bị đứt đoạn, buông thả hết mức vẫn có thể sống đến 251 tuổi.
Lúc đó ta đã hỏi mẹ ngươi, lỡ như bà ấy đi trước ta thì sao, bà ấy nói rằng bà ấy sẽ đưa ta đi cùng.”
Zard đứng bên cạnh mắt chữ A mồm chữ O:
“Ồ quao.”
Trong số những người phụ nữ Liên tộc, có người nói với người phụ nữ tên Liên Tâm:
“Tộc trưởng, đừng nhiều lời với hắn, sau khi hắn rời đi, lão tộc trưởng mỗi ngày đều lấy nước mắt rửa mặt, mấy năm gần đây mới dần dần tháo gỡ nút thắt.
Chúng ta cứ bắt hắn về, hơn nữa, người đàn ông có khuôn mặt trắng nõn nà bên cạnh hắn cũng khá tuyệt.”
Zard dắt Tiểu Vũ ra sau và ngạc nhiên kêu lên:
“Không được, không được, Tiểu Vũ vẫn chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi thôi!”
Liên Tâm nhìn Tiểu Vũ với vẻ mặt khó hiểu:
“CMN hắn 6 tuổi? Con nhà ai 6 tuổi mà lại như thế này?”
“Chuyện này mà giải thích thì có hơi phức tạp.”
Zard nói:
“Hôm qua hắn vẫn 27 tuổi, nhưng hôm nay hắn chỉ mới 6 tuổi.
Nhưng không thành vấn đề, bảy tám ngày nữa hắn sẽ 27 tuổi trở lại, đến lúc đó các ngươi cho hắn ăn Xích Tâm Cổ cũng không muộn.”
Liên Tâm:
“?”
Thật là lộn xộn!
Lời nói của Zard có lẽ đã khiến người của Liên tộc chóng mặt rồi, vị tộc trưởng tên Liên Tâm chỉ muốn tên nhóc trước mặt để họ vui chơi thôi.
Lúc này, Zard hỏi:
“Các ngươi cứ nói Xích Tâm Cổ này Xích Tâm Cổ nọ, nghe có vẻ rất đáng sợ, rốt cuộc Xích Tâm Cổ trông như thế nào vậy?”
Liên Tâm suy nghĩ chốc lát rồi lấy ra một chiếc hộp nhỏ làm bằng gỗ cánh gà, sau khi mở nó ra, hắn thấy một Thất Tinh Biểu Trùng đang lặng lẽ ngủ thiếp đi bên trong.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










