[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 223 : Đoạt Xác (c2221-c2230)
❮ sautiếp ❯Chương 2221: Đoạt Xác
Nhưng Lý Khả Nhu nói được thì làm được thật.
Nhất nhắn tin: Khánh Trần, cô gái này được đấy, có chuyện là đứng lên ngay…
Ngay sau đó lại có người đứng ra nói:
“Ta rất tò mò việc này, Khánh Trần, ngươi trở thành bạn với Jindai Kura bằng cách nào? Chẳng lẽ ngươi từng sống ở phương bắc à? Trước kia ta nghĩ đến một vấn đề, Khánh Mục bị bắt đi, bởi vì bị người ta thử đoạt xác bằng cách liên kết tế bào thần kinh nhiều lần cho nên cuối cùng biến thành người sống thực vật.
Nhưng ngươi bị bắt đi tận một tháng mà lại bình yên vô sự trở về.
Lẽ nào Jinda không thử đoạt xác ngươi à? Hay là ngươi đã bị đoạt xác rồi?”
Đám người kia đồng thời tung chiêu, vừa ra tay muốn xóa bỏ mọi công trạng của Khánh Trần ngay từ đầu.
Khánh Trần có chỗ đứng trong Khánh thị là nhờ lúc trước hắn đổi Khánh Mục về, sau đó thoát ra và phá hủy căn cứ A02.
Bởi vậy hệ thống tình báo của Khánh thị mới quy phục hắn.
Mà bây giờ, đối phương ý đồ vu hãm Khánh Trần bị đoạt xác, cách hãm hại này khiến Khánh Trần thậm chí không có cách nào để chứng minh mình trong sạch.
Hắn biết minh không bị đoạt xác, gia chủ Khánh thị biết, ca ca Khánh Chuẩn biết, nhưng người khác không biết.
Bất luận Khánh Trần có bị đoạt xác thật hay không, cho dù mới chỉ là nghi vấn, hắn đã không có tư cách tiếp nhận vị trí chủ tịch hội đồng quản trị.
Lý Khả Nhu nói tiếp:
“Nếu các ngươi cảm thấy như thế còn chưa đủ, thế thì khi còn ở thế giới ngoài hắn giết mấy nghìn người du hành thời gian của Jindai ở Osaka, thậm chí còn giết chết cao thủ Jindai Yunhe ở phía bắc, bắt giữ Jindai Seisho – con trai của gia chủ Jindai, tất cả đều là giả sao? Hiện nay Jindai Seisho vẫn đang bị nhốt trong chuồng lợn, các ngươi có muốn đi xem bây giờ hắn thê thảm đến mức nào không?”
Jindai Kura nhỏ giọng tán thưởng, hắn phát hiện cô gái này thuộc làu làu mọi sự tích công khái của Khánh Trần, ngay cả những gì xảy ra ở thế giới ngoài cũng điều tra rõ ràng.
Đúng là chuẩn bị bài vở kỹ càng.
Phòng tiệc trở nên yên tĩnh, quả thực như Lý Khả Nhu đã nói, bây giờ Jindai Seisho vẫn còn đang cướp đồ ăn với lợn kia kìa, việc này không thể là giả được.
Có người cười khẩy, nói:
“Nếu hy sinh Jindai Seisho, Jindai Yunhe, rồi lại hy sinh thêm mấy nghìn quân tốt nữa mà có thể đổi lấy vị trí gia chủ Khánh thị, vậy thì vụ làm ăn này lời quá còn gì.
Giả vờ ấy à, ai chẳng biết? Nếu Khánh Trần có cách chứng minh mình không bị đoạt xác thì ta sẵn lòng dốc ủng hộ hắn trở thành chủ tịch hội đồng quản trị mới hết mình, nhưng vấn đề là, hắn chứng minh bằng cách nào?”
…
Đối mặt với những lời chất vấn, Khánh Trần kéo cà vạt trên cổ mình ra, tiếp tục ăn bánh ngọt một cách ung dung.
Trái lại, sắc mặt Lý Khả Nhu tái nhợt:
“Nếu một câu vu oan giá họa có thể xóa bỏ dễ dàng bao công lao đã đạt được, vậy giờ ta cũng có thể nói trong số các ngươi có người bị tập đoàn Jindai đoạt xác.”
Người đàn ông trung niên kia đáp lại với vẻ bình tĩnh:
“Bọn ta không bị bắt đến căn cứ quân sự A02, theo thời gian và điều kiện, quả thật có khả năng hắn đã bị đoạt xác, bằng không giải thích thế nào việc Khánh Mục phát điên mà hắn lại không bị gì cả? Và tại sao ba cao thủ Jindai đột nhiên xuất hiện ở đây trước ngày hắn được đề cử trở thành chủ tịch hội đồng quản trị?”
“Nếu Khánh Trần có thể chứng minh mình không bị đoạt xác thì mới có tư cách trở thành chủ tịch, nếu không có khác nào chúng ta dâng Khánh thị cho Jindai!”
Lý Khả Nhu há miệng nhưng không nói nên làng, không phải là nàng không có đủ năng lực biện luận, mà vì chuyện này liên lụy quá rộng và quá trí mạng, nàng hoàn toàn không nghĩ ra phải làm sao mới có thể chứng minh Khánh Trần bị những người này vu oan.
Kết nối tế bào thần kinh tiến hành đoạt xác, nếu Khánh Mục tỉnh lại thì còn có thể tự chứng minh bản thân trong sạch.
Vì người đoạt xác không kế thừa ký ức của nguyên chủ, vì vậy Khánh Mục nếu thức tỉnh thì chỉ cần kiểm chứng vài bí mật của mình khi ở Khánh thị là có thể xóa bỏ hiềm nghi.
Ví dụ ai từng nói với hắn cái gì, ví dụ như có những tin tức cơ mật nhất nào từng được nêu ra trong một lần hội nghị bí mật nào đó.
Nhưng vấn đề là Khánh Trần không có căn cơ ở Khánh thị, hắn đột nhiên xuất hiện ở thế giới trong, dù muốn xác minh thân phận của mình cũng không có cơ hội.
Mà đối phương chắc chắn Khánh Trần không có cách nào chứng minh nên mới tung việc đoạt xác ra như đòn tấn công trí mạng nhất vào thời khắc mấu chốt này.
Những người này nghiên cứu Khánh Trần kỹ càng, hoặc là nói họ đã coi Khánh Trần như kẻ địch giả tưởng lớn nhất từ lâu rồi.
“Khánh Trần, ngươi định cứ ăn mãi như thế mà không nói gì à?”
Có người lớn tiếng hỏi.
Khánh Trần nguýt đối phương:
“Ngươi muốn ta chứng minh kiểu gì?”
Hắn vừa dứt lời thì ngoài đại sảnh lại vang lên tiếng bước chân.
Khách khứa của bữa tiệc đã đến đông đủ, mà khách không mời lại xuất hiện liên tục.
Chương 2222: Dở Khóc Dở Cười
Người hầu câm mở cửa ra, Khánh Nhất mỉm cười bước vào:
“Sinh nhật của tiên sinh nhà ta, ta không trình diện sao được? Tiên sinh, tiên sinh, tại sao ngươi không báo cho ta biết, hôm qua ta mới nhận được tin tức, lập tức dùng khí cầu máy bay từ thành phố số 10 đến đây, lại đến muộn mất rồi!”
Tất cả nhìn người đến phá rối kia, thật ra thân phận của Khánh Nhất vô cùng nhạy cảm, cha hắn là Khánh Khôn, mà Khánh Khôn không chỉ nắm giữ 40% nguồn năng lượng, 21% sản lượng công nghiệp quân sự của Khánh thị mà còn thống lĩnh một sư đoàn dã chiến.
Các phe phái trong Khánh thị phân chia rạch ròi, nhưng trong hầu hết trường hợp người có tài nguyên thì không có quân đội, người có quân đội thì không có tài nguyên, thế mới có thể ngăn chặn lẫn nhau.
Chỉ có số ít người như Khánh Khôn mới có thể vừa quản lý quân đội lại vừa nắm giữ tài nguyên, những người đó đều có địa vị hết sức quan trọng trong Khánh thị.
Vì vậy, Khánh Nhất là đứa con độc đinh của Khánh Khôn được xem như con cháu thuộc hàng nòng cốt nhất trong tập đoàn, hoàn toàn khác với nhóm cậu ấm cô chiêu.
Khánh Nhất đi vào trong sảnh, đằng sau còn có tám người ôm tám chiếc hộp theo cùng.
Thiếu niên lại gần đám đông, mọi người nhao nhao nhường đường cho hắn.
Có vài người trẻ ngứa mắt Khánh Nhất, hoặc là bị người khác giật dây, thế là tiến lên chặn đường hắn.
Khánh Nhất đứng trước mặt họ, cười khẩy và nói:
“Cút xa một chút, bằng không tối nay khiến các ngươi phơi thây hoang dã.”
Sắc mặt mọi người thay đổi, một vãn bối mà lại bộc lộ sát khí mãnh liệt như thế trong yến hội của gia tộc ư?!
Khánh Nhất nhìn xung quanh:
“Quên cha ta là ai rồi à?”
Tất cả nhớ tới tên lỗ mãng Khánh Khôn, bỗng cảm thấy nếu Khánh Nhất nói muốn giết ai thật thì đội quân Vô Diện dưới trướng Khánh Khôn nhất định sẽ ra tay.
Tất nhiên là để giữ thể diện cho con trai nhà mình!
Có người đàn ông trung niên cười khẩy:
“Chẳng qua là ngươi dựa vào cha mình mà thôi.”
Khánh Nhất liếc xéo:
“Con dựa hơi cha là điều hết sức hiển nhiên, sao, ngươi không có cha à? Cút hết sang một bên trước khi ta tìm các ngươi tính sổ.”
Mọi người nhìn nhau, sau đó tránh đường.
Có người hỏi:
“Ngươi đến đây lúc này, cha ngươi có biết không?”
Khánh Nhất cười nhạt:
“Ta đến đây bằng khí cầu máy do hắn phái đến thành phố số 10 đấy, ngươi cảm thấy hắn có biết không? Tối nay, mỗi một câu ta nói ra đều có thể đại diện cho hắn.”
Điều này có nghĩa là bè đảng Khánh Khôn muốn công khai chọn phe.
Mà kể cũng lạ, Khánh Nhất mới 14 tuổi mà Khánh Khôn lại bằng lòng để hắn tự quyết định.
Hiếm có người cha nào cưng chiều con trai mình đến thế.
Mọi người im lặng, chỉ có Khánh Trần mìm chào hỏi:
“Sao ngươi lại đến đây? Chẳng phải ta bảo ngươi quản lý hệ thống tình báo ở thành phố số 10 à? Đói bụng chưa, mau lại đây ăn chút gì đi.”
Khánh Nhất đi đến trước mặt Khánh Trần, nhận bánh ngọt mà tiên sinh nhà mình đưa, hắn cũng cười nói:
“Tiên sinh, Lý Khác cũng vừa mới biết được sinh nhật của ngươi nên không đến kịp, hắn nhờ ta gửi lời chúc cho ngài, chúc ngài sớm ngày thăng cấp bán thần, giết hết kẻ xấu.”
Nhiều người trong bữa tiệc chợt nín thở.
Mọi người đều biết Khánh Trần giờ đã là cao thủ cấp A, nếu hắn bước qua ngưỡng cửa bán thần thì tất cả họ sẽ phải ôn lại khoảng thời gian bị ảnh tử áp chế.
Bán thần có thể làm lơ nhiều quy tắc, giống như Trần Dư của Trần thị vậy.
“Ngươi vừa bịa ra đúng không, Lý Khác đâu có nói năng hung ác như thế.”
Khánh Trần dở khóc dở cười.
Khánh Nhất mỉm cười xấu hổ:
“Thật ra hắn nói là dù sao tiên sinh cũng sống được hơn hai trăm năm nữa, còn ăn sinh nhật nhiều lần, bỏ lỡ lần này cũng không sao.
Nhưng ta biết hắn cũng rất muốn đến.”
Vẻ ngượng ngùng của Khánh Nhất khi đối diện với Khánh Trần khác hẳn với bộ dạng tàn nhẫn khi đối mặt với những người khác ban nãy.
Khánh Trần đang trưởng thành, Khánh Nhất cũng lớn lên, nhưng có một điều duy nhất không thay đổi là tâm trạng của Khánh Nhất khi nhìn thấy tiên sinh nhà mình.
“Mở quà ra nào.”
Khánh Nhất cười nói:
“Tiên sinh, mấy món quà này ta tìm ở chỗ cha đấy, không phải thứ gì quý giá, xin đừng ghét bỏ.”
Nói rồi, mấy người đứng sau Khánh Nhất mở tất cả hộp gỗ ra, trong tám chiếc hộp này là tám bộ thuốc biến đổi gen từ cấp F đến cấp B…Vô số người trong đại sảnh khiếp sợ.
Thế này mà bảo là không quý già à?
Mọi người đều biết, ngành công nghiệp quân sự của Khánh Khôn chủ yếu sản xuất thuốc biến đổi gen, chiếm 30% tổng sản lượng thuốc biến đổi gen của Khánh thị.
Nhưng họ không ngờ, Khánh Khôn vậy mà lại có thể tặng cho sư phụ của con mình món quà sinh nhật quý giá nhường ấy!
Rốt cuộc đội quân Vô Diện dưới trướng Khánh Khôn cũng chỉ có hơn 40 chiến sĩ gen cấp B.
Hơn nữa, dù Khánh Khôn có thể sản xuất thuốc biến đổi gen thì cũng không giữ lại tất cả cho riêng mình mà còn phải cung cấp cho gia tộc, hắn chỉ có thể tích lũy từng chút một, cuối cùng tích lũy không biết bao nhiêu năm mới thành lập nên một đội quân Vô Diện.
Chương 2223: Tình Hình Chiến Sự
Bây giờ hắn lại lấy hết hàng tích trữ của mình ra!
Khánh Trần nhìn đồ vật trong hộp, nghĩ thầm nhất định là Khánh Khôn nói cho Khánh Nhất biết tình cảnh của hắn, rồi Khánh Nhất cố ý đòi cha mình thứ quý nhất đến để giữ thể diện cho tiên sinh nhà mình.
Hắn cười nói:
“Thứ này quý quá, ta xin nhận, nhưng nếu ngươi phụ trách quản lý Mật Điệp Ti thì quyền sử dụng số thuốc biến đổi gen này giao cho ngươi đi, đưa cho thân tín của ngươi dùng.”
Khánh Nhất nở nụ cười:
“Cảm ơn tiên sinh, ta chọn ra tám thành viên Nhà Bạc trong số các thuộc hạ của La Vạn Nhai, định bụng xếp họ vào Mật Điệp Ti, họ giỏi lắm, đáng tiếc tư chất không cao, chỉ hợp dùng thuốc biến đổi gen.”
“Ừ.”
Khánh Trần giơ tay định xoa đầu Khánh Nhất, chợt phát hiện làm thế ở nơi này không thỏa đáng bèn rút tay lại ngay.
Khánh Nhất đi đến bên cạnh mang ghế đến cho hắn ngồi:
“Tiên sinh ngồi đi, chúng ta cùng nghe xem những người này còn muốn huyên thuyên gì nữa.”
Nói xong, hắn đứng cạnh Khánh Trần, lạnh lùng nhìn xung quanh.
Trong đám đông có người lên tiếng:
“Hôm nay dù là ai thì cũng không thể dao động lòng nghi ngờ của bọn ta…”
Hắn còn chưa nói xong thì bên ngoài lại vang lên tiếng bước chân nữa.
Mọi người quay đầu sang nhìn với ánh mắt nghi ngờ, lần này người đến là đại sứ của tập đoàn Lý thị ở thành phố số 5, sau lưng đối phương còn có vài người đi cùng, và họ đều cầm đồ theo…
Jindai Kura trêu chọc:
“Rõ ràng là người trẻ tuổi ăn sinh nhật, vậy mà lại biến thành màn “chúc thọ” ngươi.
Lúc gia chủ Jindai mừng thọ cũng y hệt thế này, khách đến thăm nườm nượp, sau đó dâng tặng bảo vật quý hiếm…”
Khánh Trần thở dài:
“Ta không muốn thế mà.”
Lúc này, đại sứ Lý thị đi đến và cười nói:
“Các vị, chào buổi tối.”
Có người nhíu mày:
“Ngươi đến đây làm gì?”
Đại sứ Lý thị dáng người thấp lùn với gương mặt hết sức hiền lành, trông hệt như Phật Di Lặc, hắn tủm tỉm, nói:
“Khánh Trần là thành viên hội đồng quản trị độc lập của Lý thị bọn ta, ngày sinh nhật của hắn đương nhiên ta phải thay mặt gia chủ Lý Vân Thọ cùng với Lý Trường Thanh của Lý thị đến tặng quà.
Thứ này không đắt, chẳng qua là trang phục vừa người do tướng quân Trường Thanh chọn lựa kỹ càng cho hắn, của ít lòng nhiều.”
Mọi người trầm tư, hai chữ “vừa người” thâm ý quá, thậm chí còn có nghĩa khác.
Lý Trường Thanh phải quen thuộc và hiểu rõ Khánh Trần đến mức nào mới có thể chọn được quần áo vừa người cho hắn?
Hơn nữa, nếu các tập đoàn biếu tặng nhau quà cáp, thường thường đều chú trọng giá trị phù hợp, tặng quần áo thì hạ giá quá.
Thế nhưng lễ vật tưởng chừng như rẻ tiền này lại thể hiện quan hệ thân thiết giữa hai người: Tình cảm của họ khăng khít đến mức không cần bận tâm về giá cả của món quà.
Khánh Trần cười gượng, nói thật, hắn không ngờ Lý thị cũng sẽ đến góp vui.
Thậm chí hắn còn tưởng tượng ra được điệu cười nửa miệng của Lý Trường Thanh, nàng đang hào hứng chờ đại sứ của Lý thị trở về sau đó kể lại phản ứng của mọi người ở đây.
Hành vi ấy tuyệt đối phù hợp với phong cách của nàng.
Đại sứ Lý thị cười híp mắt đảo mắt nhìn xung quanh:
“Nếu không còn chuyện gì khác thì ta xin cáo từ, chức các vị tối nay được tận hứng.”
Nhưng hắn chưa kịp dẫn người rời đi thì lại có một đội ngũ mặc quân trang bước vào, người dẫn đầu mặc quân phục thiếu tướng, đó là tướng lĩnh dưới trướng Khánh Vũ – Khánh Trì.
Lần này, tất cả mọi người trong đại sảnh bữa tiệc đều không thể nào bình tĩnh nổi, vì hiện nay quân đội đang ở tiền tuyến, Khánh Trì với tư cách là một trong những thống soái của sư đoàn dã chiến thuộc tập đoàn quân, đáng lý không nên xuất hiện ở đây!
Thậm chí khách khứa trong yến hội không biết Khánh Trì trở về từ lúc này!
Các quân nhân Khánh thị với khuôn mặt ngăm đen và kiên nghị được mọi người nhường đường, để họ có thể đi đến trung tâm đại sảnh.
Có người hỏi:
“Chiến sự ở tiền phương kết thúc rồi à, tại sao một trong số các tổng chỉ huy của tiền tuyến lại thình lình trở về thế này?”
Khánh Trì nhìn sang:
“Chiến sự tạm dừng, ta về nghỉ luân phiên.”
“Ơ, mấy hôm trước còn nói là tiến tuyến nguy hiểm lắm mà, thiếu tướng Khánh Trì không cần ở lại đóng giữ sao? Với cả còn bảo Trần thị đang theo dõi sít sao mà.”
Khánh Trì nói với giọng bình tĩnh:
“Lời ta muốn nói vừa khéo cũng liên quan đến chuyện này.
Mấy ngày trước, Mật Điệp Ti bên ta đã hoàn thành nhiệm vụ tập kích ban đêm thành phố số 20 dưới sự chỉ huy của tướng quân Khánh Trần cùng với sự phối hợp của Jindai Kura và Jindai Unshuu.
Trong lúc đó, Mật Điệp Ti và đội quân ảnh tử của Khánh thị cho nổ đạo tràng Tâm Cảnh, khiến hàng trăm người của truyền thừa Thiết Xá Ngự Miễn của Jindai thương vong, đạo tràng cũng biến thành đống đổ nát.”
Khi nói đến đây, tất cả mọi người đều nhạy bén phát hiện ra Khánh Trì vốn là thiếu tướng của tập đoàn quân nhưng lại gọi Khánh Trần – cũng mang quân hàm thiếu tướng – là “tướng quân”, thái độ của hắn đã rất rõ ràng.
Chương 2224: Thân Phận Và Địa Vị
Khánh Trì nói tiếp:
“Sau đó, đội quân ảnh tử tiếp ứng Jindai Kura, Jindai Unshuu rút lui, điều khiển khí cầu máy cấp Giáp đâm vào biệt thự của gia chủ Jindai theo sự chỉ huy của tướng quân Khánh Trần, khiến nơi đó chìm trong biển lửa.”
Mọi người nhìn về phía Jindai Kura, Jindai Unshuu, Jindai Sore, phần lớn khách khứa ở đây đều chưa lựa chọn phe phái, mới nãy chỉ bị người khác cố ý dắt mũi.
Họ không ngờ lần này Khánh Trì trở về lại mang theo tin tức chấn động đến vậy.
Oanh tạc đạo tràng Tâm Cảnh, đâm biệt thự của gia chủ, đây quả là chiến tích khủng khiếp, mà hết thảy hành động này đều được hoàn thành với sự giúp đỡ của Jindai Kura và Jindai Unshuu.
Khánh Trì nói:
“Trước mắt có hai tin tức đã được xác nhận, đầu tiên là gia chủ đời tiếp theo của Kashima là Lee Hyun Ji chưa kịp kế vị đã bị tướng quân Khánh Trần giết chết ở thế giới ngoài.”
“Tin tức thứ hai là tướng quân Khánh Trần sử dụng phương pháp đặc biệt tấn công cứ điểm trên không của tổ chức Vương Quốc, bên ta đã tìm cách xác nhận với Tòa án cấm kỵ, gia chủ Jindai đã chết do vụ tai nạn trên không này, thi thể của đối phương bị Tòa án cấm kỵ thu dụng.
Cứ điểm trên không của tổ chức Vương Quốc đã rút lui về phía bắc, tạm thời sẽ không ngóc đầu trở lại.”
Đến lúc này, cả đại sảnh lặng ngắt như tờ.
Lee Hyun Ji tử vong, gia chủ Jindai tử vong, nói một cách chuẩn xác, điều này có nghĩa là Khánh Trần giết liền hai gia chủ.
Ngươi nói Jindai dùng mạng sống của Jindai Yunhe, Jindai Seisho để giúp Khánh Trần lừa gạt tất cả mọi người thì còn có thể hiểu được.
Dù sao một người là cao thủ cấp A, còn một người là con trai ruột, Jindai làm được điều đó.
Nhưng bây giờ, gia chủ Jindai không đến mức dùng mạng của mình để giúp Khánh Trần đâu nhỉ?
Mọi người nhìn Khánh Trần với ánh mắt kinh hãi, họ nhớ lại những việc xảy ra khi nãy, chợt phát hiện dù đối mặt với sự chỉ trích dồn dập của người khác thì đối phương cũng không khoe những công trạng này ra.
Bình thường, mọi người có được chút công lao là muốn khoe khoang khoác lác ngay, còn chuyện của ngươi đáng để khoe lại không mảy may tiết lộ.
Khiêm tốn quá.
Ấn tượng của nhiều người về Khánh Trần vẫn còn dừng lại ở giai đoạn “Kẻ hung tàn phá hủy căn cứ A02”, nhưng so với những gì hắn làm bây giờ, sự tích trước kia chẳng là gì cả.
Nhưng Khánh Trì vẫn chưa định dừng lại:
“Ngoài ra còn có một việc nữa, mấy hôm trước khi quân đội bên ta bố trí binh lực ở phía bắc, tập đoàn quân Trần thị do Trần Dư đích thân chỉ huy đột nhiên muốn vượt qua khu cấm kỵ số 008, ý đồ tranh gianh khu vực Tây Nam trong vùng biên giới của ta.
Kết quả bị tướng quân Khánh Trần chặn đường, tướng quan Khánh Trần đã tiêu diệt một trung đoàn dã chiến, một lữ đoàn dã chiến của phe địch, đồng thời phá hủy một khí cầu máy cấp Giáp, lại khiến Trần Dư hao tổn hai bức tranh.”
“Khiến Trần Dư hao tổn hai bức tranh” mới là quan trọng nhất, điều này có nghĩa là Khánh Trần từng đánh trực diện với Trần Dư, hơn nữa còn sống sót.
Nếu chiến tích cỡ này bị truyền ra ngoài thì nó đủ để biến Khánh Trần thành cao thủ cấp A lóa mắt nhất Liên Bang, được xưng là cao thủ số một dưới bán thần cũng không quá.
Nghe Khánh Trì báo cáo, rốt cuộc tất cả mọi người hiểu được vì sao hắn lại gọi Khánh Trần là tướng quân, vì Khánh Trần sắp được thăng quân hàm mới, đến lúc đó Khánh Trần sẽ là trung tướng…
Nói thật, chỉ riêng việc giết chết gia chủ Jindai và Kashima, nổ tung đạo tràng Tâm Cảnh, dù thăng lên quân hàm thượng tướng cũng được ấy chứ.
…
Tại tiền tuyến phương bắc, Khánh Vũ bình tĩnh ngồi trong lều chỉ huy, ngón tay gõ mặt bàn liên tục.
Hắn đang chờ đợi.
Tính thời gian, chắc hẳn bây giờ Khánh Trì đã đến thành phố số 5 rồi nhỉ?
Khánh Trì không chỉ mang đến tình báo của cuộc chiến mà còn mang theo cả vài món quà nhỏ Khánh Vũ chuẩn bị cho Khánh Trần.
Quà không đắt, chỉ là mấy bức tượng Phật vàng và tượng Bồ Tát vàng.
Mỗi một bức tượng đủ để một gia đình bình thường ấm no cả đời, nhưng nếu Khánh Trần trở thành chủ tịch hội đồng quản trị, mỗi năm được chia hoa hồng kếch xù đương nhiên sẽ không coi những thứ này ra gì.
Nhưng lễ vật này đại diện cho thái độ của Khánh Vũ.
Khánh Vũ thân là tổng tư lệnh của tập đoàn quân ở tiền tuyến, hiện nay có thể nói là dưới một người trên vạn người.
Với thân phận và địa vị của hắn, hoàn toàn không cần tặng quà cho con cháu trong gia tộc, nếu là vãn bối như Khánh Nhất dù ăn sinh nhật một trăm lần cũng không có cơ hội nhận được quà của hắn.
Chỉ có thân phận gia chủ và chủ tịch hội đồng quản trị mới đáng để hắn huy động nhân lực.
Cho nên lập trường của Khánh Vũ rất rõ ràng: Trong lòng hắn, Khánh Trân đã là người nắm quyền tương lai của Khánh thị, hắn cam tâm tình nguyện theo hầu.
Đây mới là điều quan trọng nhất.
Trong lều chỉ huy, một sĩ quan phụ tá nhìn Khánh Vũ:
“Ông chủ, thật ra với địa vị của ngài không cần phải chọn phe sớm vậy đâu.
Ngài hoàn toàn có thể nhân cơ hội này sắp xếp ổn thỏa cho tương lai của Khánh Hạnh.”
Chương 2225: Lợi Ích Của Khánh Thị
Không phải không chọn phe, mà là không cần phải chọn sớm như thế.
Chính trị là thủ đoạn giao dịch, cho dù Khánh Vũ đã nhập hội với ánh tử thì Khánh Trần cũng phải đưa ra nhiều hứa hẹn hơn nữa nếu muốn nhận được sự ủng hộ của hắn, ví dụ như con trai của Khánh Vũ là Khánh Hạnh sẽ có được chức vị nào đó sau lần tẩy bài này.
Vị trí của Khánh Vũ quá quan trọng, đến độ không phải cứ ra lệnh một tiếng là có thể thay đổi.
Hắn hoàn toàn có thể treo giá, nhưng hắn lại không làm vậy.
Khánh Vũ dừng gõ tay lên mặt bàn, hắn ngẩng đầu lên:
“Cả đời này ta chỉ đứng về phía lợi ích của Khánh thị, ai nắm quyền mà có lợi cho Khánh thị thì ta ủng hộ người đó, đay là lời hứa của ta với người trên núi Ngân Hạnh khi xưa.”
Sĩ quan phụ tá sửng sốt, những gì Khánh Vũ vừa nói tiết lộ hắn và gia chủ dường như còn có quan hệ bí mật nào đó, nhưng trước nay chưa từng có ai nghe nói về việc này.
Phong cách làm việc của Khánh Vũ rất lạ, hắn giống như một con sói cô độc trong tập đoàn Khánh thị, không kéo bè kết đảng, không mưu cầu tư lợi, quản lý một nửa không quân Khánh thị, không thân thiết với bất kỳ ai.
Nhưng một người cổ quái như vậy lại từng bước trở thành tổng tư lệnh của tập đoàn quân Khánh thị.
“Thật ra cũng không phải bí mật động trời gì.”
Khánh Vũ cười:
“Hồi còn trẻ ta chướng mắt tất cả mọi người, cảm thấy mình là nhất, trong học đường thành tích học tập luôn dẫn đầu, chơi cờ không một ai là đối thủ.
Nhưng bởi vì quá khinh thường người khác nên không có lấy một người bạn, khi ấy Khánh Khôn là bạn cùng trường với ta, mỗi khi tan học là gọi mấy đứa bạn xấu của hắn chặn đường ta.
Cha mẹ ta mất sớm, không ai giúp đỡ, ta chỉ có thể để mặc cho họ bắt nạt.”
Sĩ quan phụ tá ngẩn ra, đây là chuyện mất mặt của tư lệnh nhà mình năm xưa ư?
Khánh Vũ nói tiếp:
“Lúc đó trường quân đội Hỏa Chủng bắt đầu tuyển sinh, ta rất muốn đến đó, thành tích thi viết của ta vẫn đứng thứ nhất, nhưng khi phỏng vấn hiệu trưởng trường quân đội Hỏa Chủng nói tính cách của ta quá cô độc, không hợp tòng quân.
Vì chuyện đó mà ta phiền muộn rất lâu, ngay cả Khánh Khôn còn thi đậu, vậy mà ta lại trượt.
Người khác có cha mẹ chạy chọt giúp, mà ta không có.”
Sĩ quan phụ tá thấy lạ:
“Năng chỉ huy quân sự của ngài đã là số một, số hai ở Liên Bang, tại sao trước kia lại trượt phỏng vấn? Hơn nữa cuối cùng ngài cũng đến học trường quân đội Hỏa Chủng đấy thôi.”
“Phần thi thứ hai là một trận diễn tập quân sự trên mô hình 3D.”
Khanh Vũ nói:
“Khi đó ta chỉ huy bộ đội cánh phải, còn bộ đội chủ lực bị quân địch bao vây, đề thi yêu cầu ta giải cứu bộ đội chủ lực.
Nhưng ta nghiên cứu mô hình một cách tỉ mỉ và phát hiện, dù ta cố gắng giải cứu bộ đội chủ lực thì vẫn không thể giành được chiến thắng, nhưng nếu ta có thể nhanh chóng tấn công đại bản doanh của quân địch thì đối phương hoàn toàn không thể ngăn cản lực lượng của ta.
Vì thế ta lạc đề…Mục đích của chiến tranh chẳng phải là thắng lợi hay sao?”
Sĩ quan phụ tá im lặng.
“Mùa hè ấy ta bị trường quân đội Hỏa Chủng từ chối, thế là ngày ngày nhốt mình trong phòng, hậm hực không muốn đi ra ngoài.
Kết quả là vào một buổi chiều Khánh Kỵ bỗng tìm đến nhà ta, dẫn ta lên núi Ngân Hạnh, đưa đến trước mặt gia chủ.
Hắn nói hắn có thể thuyết phục hiệu trưởng của trường quân đội Hỏa Chủng cho ta qua phần thi thứ hai.”
Khánh Vũ cười nói:
“Hồi ấy ta cũng chẳng rõ mình ấm đầu hay sao mà lại hỏi hắn có phải hắn muốn ta mang ơn đội nghĩa rồi làm tay sai cho hắn không, nếu như đổi lấy một cơ hội bằng sự tự do của quãng đời còn lại, thì ta thà rằng không cần.”
Khánh Vũ nói tiếp:
“Nhưng lão gia tử mỉm cười nói không cần, hắn chỉ cần ta vĩnh viễn đứng về phía lợi ích của Khánh thị là được.
Ta nhập học trường quân đội Hỏa Chủng, sau này hắn không còn đến tìm ta nữa, giống như cuộc nói chuyện ở mùa hè năm đó chưa từng xảy ra…Nhưng ta vẫn nhớ kỹ câu nói ấy của hắn.”
Hắn nói:
“Bởi vậy, vì lợi ích của Khánh thị, dù không ưa Khánh Khôn thì vì đại cuộc ta cũng sẽ không giở trò hãm hại hắn.
Vì thế các ngươi đều cảm thấy ta nên treo giá, nhưng theo ta thấy ta chỉ đang lựa chọn điều phù hợp với lợi ích của Khánh thị thôi.
Khi Mật Điệp Ti còn ở trong tay ảnh tử, tổ chức tình báo này chưa khủng bố đến mức này, mà bây giờ ta phải thừa nhận một điều, những việc hắn làm trong những ngày qua, ta không làm được.
Mỗi khi ta phục chế cuộc chiến diễn ra trong mấy ngày nay trên mô hình 3D, ta đều cảm thấy rất đỗi ngạc nhiên, phối hợp chặt chẽ từng bước trong chiến đấu khiến Jindai hoàn toàn chết lặng, thậm chí cuối cùng đội quân ảnh tử không mất một quân một tốt, quá thần ký.
Người như vậy nên trở thành gia chủ.”
Chương 2226: Vu Tội
Sĩ quan phụ tá suy tư:
“Nhưng không làm theo lẽ thường chưa chắc đã hợp với chiến trường trực diện.”
Khánh Vũ lắc đầu:
“Chiến trường trực diện có chúng ta là đủ rồi.”
“Ngài ngầm thừa nhận hắn lên làm gia chủ rồi ư…”
Khánh Vũ cười:
“Chúng ta không có lựa chọn nào khác, chẳng phải vậy sao?”
“Bây giờ ngài nắm binh quyền trong tay…”
Khánh Vũ lắc đầu:
“Ta? Ta không hợp làm gia chủ, nếu ta làm gia chủ thì Khánh thị chẳng bao lâu sẽ hủy diệt.”
Hắn nhìn về phía sĩ quan phụ tá:
“Đi thôi, đi tuần tra nơi đóng quân, sợ rằng tối nay phải giết rất nhiều người đấy.”
Lúc này tiền tuyến phương bắc đã không có bộ đội của Jindai hay Kashima, người hắn phải giết chỉ có thể là người một nhà.
Tập đoàn quân Khánh thị tập trung ở tiền tuyến vì chiến tranh, tuy Khánh Vũ là tổng tư lệnh nhưng không phải chỉ có mỗi bộ đội của hắn ở tiền tuyến.
Quân của cha Khánh Thi, quân của mẹ Khánh Văn, lính của cha Khánh Nguyên, hiện nay họ có mặt ở đây để phục tùng lệnh điều động toàn thể mà thôi.
Tối nay, ở thành phố số 5, mọi người chống lại gia chủ và Khánh Trần, e là đã chuẩn bị đẩy đủ cả ở tiền tuyến rồi.
Những chính khách và thương nhân gây rối kia chẳng qua là đám tốt thí bị người khác đẩy ra ngoài thôi, trò hay chân chính còn giấu trong bóng tối.
Đây cũng là nguyên nhân hắn cử Khánh Trần về nghỉ luân phiên.
…
Trong đại sảnh yến tiệc ở thành phố số 5, bầu không khí vẫn lặng ngắt.
Lý Khả Nhu mặc váy dạ hội màu đen, đứng trong đám đông lén lút quan sát xung quanh.
Nàng nhìn những người vừa rồi còn nhao nhao chất vấn Khánh Trần giờ đã câm miệng, trong lòng thầm vui vẻ, giống như người thắng ván tiếp theo là nàng chứ không phải Khánh Trần…
Nàng thấy có người lặng lẽ nhìn nhau, cũng trông thấy có người lộ vẻ hoảng loạn đầy lúng túng.
Chỉ có Khánh Trần vẫn ung dung lấy bánh ngọt trên bàn ăn, giống như những việc mà Khánh Trì vừa nói hoàn toàn không liên quan đến mình.
Bạn thân của nàng nói nhỏ:
“Thảo nào ngươi muốn lấy hắn.”
Lý Khả Nhu nói một cách bình tĩnh:
“Ngươi không hiểu.”
Người khác chỉ nghĩ nàng mến mộ Khánh Trần, nhưng chỉ có nàng mới hiểu được cảm xúc của mình, đó là sự sùng bái vượt qua cả tình yêu, không liên quan gì đến giới tính.
Không có người bạn cùng lứa nào có thể hiểu được một kẻ dã tâm.
Làm một người đầy tham vọng.
Khi các cô gái khác còn đang quan tâm đến mỹ phẩm và bạn trai, Lý Khả Nhu đã bắt đầu quan tâm tin tức thời sự.
Khi Khánh Trần vẫn còn là trưởng phòng tình báo khu 1, nàng đã bắt đầu yên lặng chú ý đến Khánh Trần, thu thập toàn bộ tin tức về hắn.
Sau đó từ từ chứng kiến sức ảnh hưởng của Khánh Trần ngày một lớn mạnh hơn.
Khác với các cô gái khác, Lý Khả Nhu giống fan sự nghiệp của Khánh Trần, nàng chỉ để ý sự nghiệp của Khánh Trần có tiến triển gì không…
Fan sự nghiệp là người cực kỳ quan tâm đến con đường phát triển sự nghiệp của thần tượng, rất để ý đến tin tức ở các phương diện thu hoạch tài nguyên, phát triển nghề nghiệp, danh tiếng trong giới, những thành tích đạt được, thậm chí còn dùng những tin tức này làm chỉ số lựa chọn thần tượng.
Mà Lý Khả Nhu đang là fan của Khánh Trần, nàng sẵn lòng hiến dâng để trợ giúp cho sự nghiệp của đối phương.
Cho nên lúc xem mắt nhìn thấy Ương Ương, nàng chỉ cảm thấy đồng nghiệp này thật lợi hại, chắc chắn có thể giúp đỡ Khánh Trần rất nhiều trên con đường sự nghiệp!
Đương nhiên, fan sự nghiệp chỉ là một cách ví von, Lý Khả Nhu không phải fan sự nghiệp chân chính.
Khi nàng chú ý đến sự phát triển sự nghiệp của Khánh Trần, đồng thời nàng cũng hy vọng mình có thể tham gia hoàn thành vai diễn của mình, để gia tộc hưởng thụ món tiền thưởng thành công.
Thế mới nói nàng là kẻ dã tâm.
Bạn thân hỏi nhỏ:
“Vừa nãy ngươi đứng ra nói đỡ cho hắn có phải vì biết sẽ có người trong quân đội đến giúp hắn không?”
“Không biết.”
Lý Khả Nhu trả lời một cách bình tĩnh.
“Thế lỡ như tôi nay hắn thua thì sao bây giờ?”
Bạn thân khó hiểu:
“Lỡ như hắn thua thì cả nhà các ngươi không thể sống yên ổn được nữa.”
Lý Khả Nhu lắc đầu:
“Trong ván bài này, muốn giành được lợi ích lớn nhất thì phải kiên định, hoặc là cùng sống hoặc là cùng chết, không có lựa chọn nào khác.”
“Vậy giờ đến cả Khánh Vũ củng ủng hộ hắn rồi, có phải đại cuộc đã định rồi không?”
Đối phương hỏi.
Lý Khả Nhu vẫn lắc đầu:
“Nào có đơn giản được như vậy. quân đội không phải do một mình Khánh Vũ định đoạt, tối nay họ dám đứng ra tất nhiên là bởi vì họ có đủ tự tin.
Bây giờ mới bắt đầu.”
Giờ khắc này, người đàn ông trung niên trong bữa tiệc nhìn về phía Khánh Trần:
“Tuy ngươi có được chiến công hiển hách nhưng vẫn không có cách nào thoát khỏi hiềm nghi bị đoạt xác, gia chủ Jindai đã chết có lẽ cũng chỉ là một cái xác không, thậm chí bây giờ ta nghi ngờ ngươi chính là gia chủ Jindai.”
Khánh Kỵ đứng bên cạnh nói với Khánh Trần:
“Xem ra hôm nay họ quyết tâm vu tội cho ngươi rồi, tất cả mọi người đều đinh ninh ngươi không thể rửa sạch tiếng xấu này.”
Chương 2227: Một Trong Những Tên Đầu Têu
Khánh Trần gật đầu:
“Vì vậy nếu ngày mai gia chủ vẫn cứ muốn đẩy ta lên vị trí chủ tịch hội đồng quản trị thì họ sẽ xúi giục tướng sĩ trong quân, nói Khánh thị đã bị Jindai chiếm giữ, từ đó phát động binh biến? Cho dù Khánh Vũ ủng hộ ta thì họ cũng có thể nhân cơ hội này diệt trừ đối phương?”
“Có lẽ đúng là lối suy nghĩ này.”
Khánh Kỵ gật đầu.
Khánh Trần tò mò hỏi tiếp, như thể không có ai ở đây:
“Nhưng nếu thế thì Khánh thị sẽ nội chiến mà, lẽ nào họ không sợ Vương Quốc, Jindai, Kashima ngóc đầu trở lại ngay ư? Đến lúc đó chỉ sợ tiền tuyến cũng sẽ không yên ổn.”
Khánh Kỵ cười gằn:
“Khánh Vân mất con, điên rồi.”
Hiện nay các thế lực quân đội ở tiền tuyến đan xen phức tạp, đối ngoại nhất trí là tất nhiên nhưng đối nội thì chưa chắc.
Nhiều người cảm thấy Khánh Vũ là tổng tư lệnh ở tiền tuyến, chắc chắn tất cả bộ đội đều là đội quân chính quy của hắn, nhưng thật ra không phải, hắn cũng chỉ là người bện quân đội này thành một sợi dây thôi.
Đây cũng là nguyên nhân khách khứa trong yến hội dám thách thức Khánh Trần và gia chủ.
Nhưng phát động binh biến cũng cần lý do, cho dù là bộ đội chính quy dưới trướng cũng sẽ không để mặc cho ngươi xông lên núi Ngân Hạnh tạo phản.
Tạo phản luôn là một việc hết sức tinh tế, như Chu Lệ nhà Minh khi tạo phản nhất định phản giơ cao lá cờ “thanh quân trắc”: Bọn ta chỉ đi tiêu diệt gian nịnh bên cạnh hoàng đế, còn tại sao hoàng đế lại chết cháy thì bọn ta cũng không rõ!
Lá cờ này dựng lên không phải để cho chính khách xem, cũng không phải cho các nhà sử học đời sau xem, mà nó dùng để lừa dối binh sĩ tầng dưới.
Nhiều người cho rằng, tạo phản là một quá trình rất đơn giản: Chỉ cần ngươi quan hệ tốt với cấp dưới, đến lúc đó chỉ cần ngươi hô một tiếng là binh sĩ dưới trướng sẽ đi theo ngươi tạo phản.
Không phải vậy.
Sự thật là, đầu tiên ngươi cần có một lý do chính trị đúng đắn, sau đó bảo thân tín của mình rêu rao trong quân việc Khánh Trần đã bị Jindai đoạt xác, kể chuyện gia chủ khăng khăng muốn con mình kế vị, nhắc đến thái độ xem nhẹ lợi ích gia tộc của đối phương, khơi dậy sự phẫn nộ trong lòng binh sĩ.
Hiện nay, tinh thần chống Jindai trong quân đội Khánh thị vô cùng mãnh liệt, chỉ có lý do này mới có thể khiến các binh sĩ đứng về phía mình,
Vì vậy, tối nay họ nhất định phải vu tội bằng được.
Nhưng đúng lúc này, cửa đại sảnh lại mở ra, vài người hầu câm bê hai chiếc máy bước vào.
Tất cả mọi người nhìn thấy chiếc máy kia thì kinh hãi không thôi, thiết bị kết nối tế bào thần kinh của người may nano, đó là thiết bị dùng để đoạt xác!
Khánh Kỵ tiến lên trước một bước:
“Nếu mọi người vẫn còn nghi ngại về việc Khánh Trần có bị đoạt xác hay không, vậy thì tối nay vừa hay mượn dịp này chứng minh với tất cả rằng người mang huyết mạch tổ tiên Khánh thị không thể bị đoạt xác.”
Mọi người ồ lên, đây là lần đầu tiên họ nghe về kiến giải này, mà để chứng minh Khánh Trần không bị đoạt xác, Khánh Kỵ muốn kiểm tra ngay tại đây cho tất cả cùng nhìn!
Khi nhìn thấy hai chiếc máy này, Khánh Trần thẩm thở dài, ngay cả thiết bị cũng được chuẩn bị sẵn sàng, chứng tỏ gia chủ Khánh thị đã đoán trước được đối phương định dùng chiêu gì…Thì ra là chờ mình ở đây!
Jindai Kura cảm thán:
“Khánh thị lục đục nội bộ lại chơi lớn thế sao, đẩy người thừa kế vào thiết bị kết nối tế bào thần kinh luôn cơ à? Kích thích ghê!”
Khánh Kỵ nhìn xung quanh:
“Gia chủ đã nói tối nay ai cũng có thể thử đoạt xác Khánh Trần, nếu đoạt xác thành công thì có thể xí xóa mọi chuyện.
Cơ thể Kỵ Sĩ là thân xác mà đến cả Jindai Senaka cũng mơ ước, có ai có hứng thú không?”
Nhưng bây giờ, những người vừa đứng ra chất vấn Khánh Trần đều nhao nhao lùi về sau, trời mới biết chuyện gì sẽ xảy ra sau khi bị đẩy lên dùng chiếc máy kia.
Khánh Kỵ đợi mãi mà vẫn không có ai dám thử.
Cướp đoạt cơ thể của Khánh Trần tuy rất hấp dẫn, nhưng gia chủ chuẩn bị chu toàn như thế chứng tỏ có vấn đề!
Hắn cười nhạt:
“Giờ lui bước cũng đã muộn rồi.
Khánh Trì, mang Khánh Thủ lại đây, cho hắn thử trước.”
Người đàn ông trung niên tên là Khánh Thủ quay người chạy ra ngoài, kết quả bị người hầu câm bắt được, giao cho binh sĩ đứng sau lưng Khánh Trì.
Khánh Thủ phẫn nộ, ra sức giãy giụa:
“Các ngươi muốn làm gì, thả ta ra, ta không thử!”
Khánh Kỵ giải thích với Khánh Trần:
“Hắn là người quản lý quân nhu hậu cần, là tiết điểm liên lạc của từng phe phái trong quân đội, đồng thời cũng là một trong những người đầu têu tối nay.”
Khánh Trần đã hiểu, việc gia chủ phải làm còn tàn nhẫn hơn những gì hắn nghĩ.
Hiển nhiên gia chủ biết Khánh Trần sau khi bị đoạt xác không chỉ không làm sao cả, mà còn có thể cướp lấy ký ức của đối phương.
Bây giờ bắt Khánh Thủ đến đây, ngoài mục đích công khai xử phạt ra đối phương còn muốn đưa ký ức của Khánh Thủ cho hắn, để hắn biết được tất cả con đường vận chuyển quân nhu hậu của Khánh thị!
Chương 2228: Quà Sinh Nhật
Đối với gia chủ, Khánh Thủ là một mớ kinh nghiệm hắn đưa cho Khánh Trần, chỉ cần kết nối tế bào thần kinh, cho dù Khánh Trần không có kinh nghiệm quản lý hậu cần quân nhu thì cũng có thể hiểu rành mạch chỉ trong một tối.
Khánh Kỵ nói một cách bình tĩnh:
“Lát nữa còn có Khánh Liêm chịu trách nhiệm quản lý sổ sách kế toán, Khánh Triết quản lý toàn bộ nghị sĩ quốc hội…Tổng cộng có chín người, mặt ngoài họ là người của gia chủ nhưng trên thực tế vẫn luôn cấu kết với người ngoài.
Hôm nay gia chủ tập hợp họ lại tặng cho ngươi, ngươi thấy món quà sinh nhật này thế nào?”
Dù là Khánh Trần thì đây cũng là lần đầu tiên hắn tự mình cảm nhận được sự tàn nhẫn của gia chủ Khánh thị!
…
Khánh Trần từng nhiều lần lợi dụng lỗ hổng của quy tắc, nhưng lần đầu tiên hắn phát hiện, thì ra công nghệ đoạt xác của Jindai đã nằm trong tay gia chủ Khánh thị, hơn nữa còn có thể lợi dụng bug đến độ nghịch thiên như vậy.
Chỉ có bug của vải liệm phối hợp hoàn mỹ với Đại Vũ mới có thể sánh bằng bug này.
Tinh lực của con người là hữu hạn, cả đời hoàn thành xuất sắc một việc đã làm giỏi lắm rồi.
Muốn làm một sĩ quan hậu cần ưu tú, đầu tiên ngươi phải biết vật tư lấy ở đâu ra, trưng thu vật tư sẽ ảnh hưởng thế nào đến tài chính, vận chuyển đến tiền tuyến mất bao lâu, trên đường sẽ gặp phải những khó khăn gì.
Nếu muốn hiểu được hình thức vận hành kinh tế của tập đoàn tài chính thì cách tốt nhất là phụ trách kiểm toán, kiểm toán viên giỏi nhất tinh thông mọi kỹ xảo, hắn biết cách kiểm tra giấy tờ giả, biết cách kiểm tra dữ liệu kinh tế thật, biết vùng xám trong từng dự án, biết dự án nào nên dùng mánh khóe để qua mặt gia tộc.
Khánh Trần không có kinh nghiệm hậu cần? Không sao.
Khánh Trần không có kinh nghiệm kế toán? Không vấn đề.
Khánh Trần không có kinh nghiệm quản lý thành phố và tập đoàn? Chuyện nhỏ.
Khánh Trần không có kinh nghiệm quản lý sự vụ trong quân đội? Dễ ợt.
Khánh Trần không có kinh nghiệm giao thiệp với chính khách? Đơn giản.
Ở đây có sẵn vài gói kinh nghiệm cho ngươi, kinh nghiệm và ký ức trong đời họ đều để lại cho ngươi hết.
Mỗi một mạng sống giúp Khánh Trần đỡ tốn công sức hơn được một chút.
Đó là món quà sinh nhật mà gia chủ Khánh thị tặng cho con trai mình.
Trên đời này còn có món quà nào độc địa hơn chín mạng người sao? Có lẽ là không.
Trước đó Khánh Trần còn nghĩ, sau trận chiến ở khu cấm kỵ số 002, gia chủ biết rõ gia tộc đã nội loạn mà lại không hề hành động gì cả.
Gia chủ biết khi mình ẩn cư trên núi, thành viên trong phe phái dòng chính của mình liên tục bị người của bè cánh khác chiêu hàng, thậm chí gia chủ còn biết những người đó là ai, nhưng gia chủ một mực không ra tay, trái lại để đối phương sống yên ổn.
Gia chủ biết đối phương sẽ lấy việc “Khánh Trần bị đoạt xác “ ra công kích Khánh Trần nhưng lại chẳng hề lo lắng, trái lại coi chuyện này như một cơ hội, tặng cho con mình món quà sinh nhật độc ác nhất.
Đến bây giờ Khánh Trần mới hiểu được, thì ra đối phương đã bố trí từng bước từng bước một, sau đó chờ mình đến thành phố số 5 đặt dấu chấm hết.
Nuôi những người này chẳng qua là vì họ còn có tác dụng mà thôi.
Khánh Trần thở dài:
“Quá độc ác.”
“Ác à?”
Khánh Kỵ tỉnh rụi:
“Những người này không chỉ phản bội gia chủ mà còn phản bội gia tộc của mình.
Cấu kết với Trần Dư của Trần thị vây giết ảnh tử nhà mình, giao công nghệ cốt lõi của mình cho người khác, thù ngoài chưa dẹp yên lại muôn phát động nội chiến, loại người này chết không có gì đáng tiếc.
Lão gia tử ở ẩn trên núi Ngân Hạnh quá lâu, họ đều cho rằng lão gia tử hồ đồi rồi.
Lão gia tử càng trầm lặng thì họ càng cảm thấy mình có phẩn thắng, thậm chí thật sự cho rằng đây là một cuộc chiến ngang sức.
Đấy, to gan đến mức coi trời bằng vung.”
Khánh Kỵ nói tiếp:
“Vốn dĩ lão gia tử muốn đích thân dạy dỗ ngươi trở thành gia chủ, nhưng hắn không còn nhiều thời gian nữa.
Việc hắn có thể làm là giữ những người này lại, sau đó tặng cho ngươi.”
Trong lúc Khánh Kỵ và Khánh Trần nói chuyện với nhau, chín người kia đã bị bắt giữ.
Khánh Kỵ nói với Khánh Trần:
“Đi lấy gói kinh nghiệm đi, dù thế nào hôm nay cũng phải rửa sạch hiềm nghi của ngươi mới được, gia chủ tương lai sao có thể bị nghi ngờ bị người khác đoạt xác.”
“Họ sẽ biến thành người sống thực vật à?”
Khánh Trần hỏi, ngữ khí hết sức bình tĩnh.
“Còn phải xem ngươi có muốn để họ biến thành người sống thực vật không đã.”
Khánh Kỵ nở nụ cười:
“Sau khi liên kết tế bào thần kinh, ngươi có thể lựa chọn ký ức mình muốn giữ lại, phần còn lại có thể trả về trong đầu hắn, ngươi có quyền quyền định giữ cái gì, trả cái gì.”
Nguyên lý đoạt xác là lợi dụng công nghệ kết nối tế bào thần kinh gửi toàn bộ ý thức của đối phương vào người máy nano, sau đó lại dùng người máy nano “tải” ý thức vào não bộ của Khánh Trần.
Thật ra công nghệ này có cơ chế đảo ngược, chỉ cần Khánh Trần đọc ký ức xong lại dùng người máy nano truyền ý thức của đối phương về vỏ đại não, đối phương sẽ không trở thành người sống thực vật.
Chương 2229: Dạ Tiệc Kết Thúc
Khánh Kỵ nói:
“Gia chủ đề nghị ngươi chỉ đọc kinh nghiệm năng lực hữu dụng của họ, về phần kinh nghiệm tình cảm vô dụng thì trả cho họ đi.
Sau khi đoạt xác kết thúc, tự nhiên sẽ có người đưa họ ra tòa xét xử chính thức, gia chủ của Khánh thị không thể chịu ô danh dùng thủ đoạn tà ác giết người được.”
Khánh Trần thở dài:
“Các ngươi chu đáo thật.”
Khánh Trần tiến lên, người hầu câm dán hai ống dẫn lên huyệt thái dương của hắn, ở phía bên kia Khánh Thủ cũng bị dán ông dẫn của người máy nano lên đầu.
Sảnh yến hội im phăng phắc, tất cả mọi người ngạc nhiên nhìn cảnh này, thậm chí có người run bần bật.
Cùng lúc đó, có người muốn mật báo nhưng lại phát hiện tín hiệu ở đây đã bị chặn.
Người hầu câm thử điều chỉnh số liệu, nhấn nút khởi động, người máy nano trông như thủy ngân ở trong thiết bị chảy vào cơ thể của hai người.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Khánh Trần nhanh chóng tổng hợp và phân loại ký ức của Khánh Thủ, chỉ giữ lại kinh nghiệm quản lý quân nhu, ký ức về bí mật và những tình cảm khác đều bị trả lại như rác rưởi.
Khánh Trần mở mắt, hắn chỉ dùng vài phút đã tiếp thu xong kinh nghiệm quản lý quân nhu đối phương tích lũy suốt hai mươi năm.
Khánh Thủ cũng mở mắt ra.
Bây giờ Khảnh Thủ cảm thấy trong đầu mình thiếu mất cái gì đó, nhưng lại không nhớ ra được rốt cuộc là thiếu cái gì.
Khách khứa trong bữa tiệc đều kinh hãi, hóa ra Khánh Trần không thể bị đoạt xác được thật ư!?
Khánh Kỵ bình tĩnh nói:
“À đúng rồi, các ngươi cũng có thể nghi ngờ chiếc máy này có vấn đề, ví dụ như nghi ngờ nó vốn không phải dùng để đoạt xác, Khánh Trần và Khánh Thủ đứng trên máy chỉ là giả vờ thôi, bọn ta không mở chương trình đoạt xác.
Nào, đưa hai người vừa chất vân lớn tiếng nhất lại đây, khởi động chương trình đoạt xác cho họ.”
Hai người kia giãy giụa, thậm chí có một người còn són ra quần.
Họ bị trói trên máy móc, trơ mắt nhìn người máy nano bị rót vào cơ thể mình.
Năm phút ngắn ngủi trôi qua, một người tỉnh lại, một người khác trở thành người sống thực vật vĩnh viễn.
Người bị đoạt xác đứng tại chỗ, hắn nhìn hai tay mình với vẻ khó tin:
“Ta…ta đoạt xác thành công rồi sao?”
Khánh Kỵ nói:
“Đoạt xác hoàn thành, dẫn đi đi.
Bây giờ còn ai không tin Khánh Trần nữa không, giơ tay lên cho ta xem nào.”
Không ai dám giơ tay.
Không một ai phản đối.
Đến lúc này mọi người đã nhận ra, vị gia chủ ẩn cư nhiều năm vẫn chưa già cả hồ đồ, đối phương đã chuẩn bị sẵn để ứng phó với bão táp tối nay rồi.
Khánh Kỵ cười nói:
“Vậy thì dạ tiệc hôm nay cũng kết thúc ở đây, nhưng bây giờ mọi người vẫn chưa thể đi được, chỉ có thể ở lại phòng cho khách trong trang viên Ngân Hạnh, chúc các ngươi đêm nay có một giấc mơ đẹp! Mời rời khỏi đây!”
Hắn không muốn cho những người này thấy cảnh Khánh Trần cướp đoạt ký ức, cho nên quá trình đoạt xác sau đó phải chờ những người này đi hết mới tiến hành được.
Sau khi tất cả mọi người rời đi, Khánh Trần lại đứng trong thiết bị, chờ người hầu câm dẫn từng người đến.
Jindai Kura yên lặng quan sát, mãi lâu sau mới cảm thán:
“Trước kia nghe nói gia chủ Khánh thị hung tàn, nhưng cứ cảm thấy hắn ở mãi trên núi Ngân Hạnh không có hành động gì, có tiếng mà không có miếng.
Mà hôm nay đích thân trải nghiệm mới cảm nhận được tâm tư của hắn kinh khủng đến mức nào…Vị gia chủ này có thể vứt bỏ tình cảm nhân loại được thật sao?”
Khánh Kỵ đánh giá Jindai Kura:
“Này…ngươi có kỹ năng lợi hại nào không?”
Jindai Kura suy tư:
“Ta rất được lòng phái nữ.”
Hai mắt Khánh Kỵ sáng rực lên:
“Mau, kéo hắn vào thiết bị cho ta, thái tử nhà chúng ta cần kỹ năng này lắm đáy!”
Khánh Trần dở khóc dở cười đi ra khỏi thiết bị:
“Ngươi khịa ai đấy hả…Ta đã đọc ký ức của họ rồi, bắt đầu thôi, tối nay có không ít người cần trừ khử đâu.
Bắt đầu từ bộ đội cảnh vệ ở tất cả thành phố, họ chuẩn bị binh biến.
Đầu tiên là lữ đoàn trưởng Khánh Chu của lữ đoàn cảnh vệ thành phố số 5, hắn đã ngấm ngầm theo quân địch rồi, thứ hai là tiểu đoàn trưởng Khánh Biện thành phố số 4, thứ ba là…”
Khánh Thủ bị cướp ký ức là sĩ quan hậu cần quản lý quân nhu, là một trong những nhân vật quan trọng trong phe đối địch, tất nhiên hắn biết nhiều bí mật.
Khánh Trần báo ra mười mấy cái tên liên tiếp, Khánh Kỵ nhìn Khánh Trì, đối phương ghi lại sau đó lập tức rời đi, bắt đầu mở màn cuộc thanh trừng đêm nay.
Khánh Trần không cần làm gì nữa, hắn chỉ cần nói những cái tên này ra là được rồi, công việc thanh trừng đã có Khánh Trì, Khánh Vũ lo.
Đây là nguyên nhân Khánh Vũ trấn thủ tiền tuyến, phái Khánh Trì dẫn bộ đội về nghỉ luân phiên.
Đối phương định mai ra tay, nhưng gia chủ không muốn để cho những người khác sống qua đêm nay.
Đại nhân vật khi tổ chức các cuộc họp quan trọng đều có chung một thói quen: Vấn đề nào có thể giải quyết thì nhất định phải giải quyết trước hội nghị, nên giết thì giết hết, nên đàm phán thì đàm phán, khi hội nghị chính thức bắt đầu vĩnh viễn đều là nhất trí tán thành.
Chương 2230: Thế Thì Đã Sao
Chỉ có người thắng mới có thể xuất hiện trong hội nghị.
Kẻ thua không có tư cách tham dự.
Khánh Kỵ hỏi:
“Xem xong ký ức rồi chứ?”
Khánh Trần gật đầu.
Hôm nay hắn cướp ký ức của chín nhân vật kiệt xuất trong gia tộc, bây giờ bảo hắn giỏi toàn diện về mặt chính trị cũng không ngoa chút nào.
Hắn chỉ dùng một buổi tối để đi hết quãng đường mà người khác mất chín đời mới đi xong.
Quà sinh nhật của gia chủ Khánh thị có thể nói là cực kỳ phong phú.
Khánh Kỵ nhìn Khánh Trần:
“Đi thôi, đi gặp gia chủ với ta, đến lúc gặp mặt rồi.”
Khánh Trần hít sâu một hơi, đây là lần đầu tiên sau khi xuyên không hắn nhìn thấy cha ruột của mình, thậm chí trong lòng hắn có chút thấm thỏm không yên.
Nhìn theo bóng lưng Khánh Kỵ và Khánh Trần rời đi, Jindai Kura ra vẻ tiếc nuối:
“Ta còn tưởng tối nay sẽ là một bữa tiệc thú vị chứ, kết quả lại kết thúc quá vội vàng.”
Jindai Sora bỗng lên tiếng:
“Vui mà.”
Jindai Kura cười nói:
“Kiểm chứng tình bạn, quả thật rất vui vẻ.”
Đếm ngược 02:00:00.
Trên bậc thang lên núi, Khánh Trần đi theo sau Khánh Kỵ, hắn hỏi:
“Gia chủ không còn nhiều thời gian nữa sao? Hắn mắc bệnh gì?”
“Không mắc bệnh gì cả, là do hao tâm tổn sức quá độ dẫn đến các bộ phận trên cơ thể xuất hiện dấu hiệu suy kiệt, bảo hắn đổi thì lại không đồng ý.”
Khánh Kỵ nói với giọng điệu hờ hững:
“Chuyện này bọn ta không khuyên được, nếu ngươi muốn thì có thể giúp bạn ta khuyên nhủ, coi như ta nợ ngươi một lần.”
Một ông lão ẩn cư trên núi, không bận tâm chuyện thế gian nhiều năm lại sắp phải lìa đời vì lao lực quá độ, chứng tỏ trong lúc ẩn cư đối phương không hề nhàn rỗi.
Đi đến sườn núi, Khánh Trần nhìn căn nhà gỗ nằm lẻ loi ở đó:
“Những năm qua hắn sống một mình ở đây à?”
“Ừ.”
Khánh Kỵ gật đầu:
“Đi đi, hắn đang đợi ngươi đấy.”
Đột nhiên, giọng nói già nua vang lên từ trong nhà
“Khánh Kỵ, ngươi cũng vào nghe đi.”
Hai người hầu câm kéo cửa ra, lúc bước vào Khánh Trần nhìn thấy ông lão kia ngồi trên bồ đoàn quay lưng về phía họ, đằng sau còn hai tấm đệm bồ đoàn nữa, như là chuẩn bị mình và Khánh Kỵ.
Khác với ký ức phủ đầy bụi bặm, đối phương già đi rất nhiều, cũng gầy ốm hơn, không còn phong thái của mười mấy năm trước nữa.
Khánh Trần không ngồi xuống, hắn chỉ đứng ở cửa và hỏi:
“Trong những giây phút cuối đời ca ca đến gặp ngài sao?”
“Phải, hắn đến gặp ta.”
Ông lão trả lời.
“Hắn có nói gì không?”
“Hắn nói, sau khi hắn đi, nhờ ta chăm sóc ngươi.”
Ông lão nói khẽ.
Khánh Trần suy tư:
“Vì thế ngài chuẩn bị nhiều kế hoạch như vậy là muốn đưa cơ ngơi khổng lồ của Khánh thị cho ta trước khi mình tạ thế? Thậm chí không tiếc giết chết vô số người, không tiếc phá hủy chế độ lựa chọn ảnh tử đặt ra từ thời tổ tiên.”
Ông lão suy nghĩ, rồi nói:
“Thật ra dù ta muốn đưa cho ngươi thì ngươi cũng phải có năng lực tiếp nhận nó mới được.
Mặt khác, ta lên kế hoạch thanh trừng quy mô lớn không phải vì ngươi, mà là vì Tiểu Chuẩn.”
“Hả?”
Khánh Trần khó hiểu.
Ông lão nhớ lại:
“Từ khi quen biết Ninh Tú, Tiểu Chuẩn vẫn luôn giấu ta, bởi vì hắn lo ta không chấp nhận cô nàng vũ nữ này…Nói thật, hắn không hề biết rằng cha hắn thật ra rất thích cô gái tên Ninh Tú ấy, nàng đối xử rất tốt với Tiểu Chuẩn, lại thật lòng thích hắn, còn thân phận vũ nữ vốn chẳng phải chuyện gì to tát.
Với những người có thân phận như bọn ta, lẽ nào không phải mình sống vui vẻ là được à? Nếu thế giới tán thành bọn ta, vậy bọn ta cũng tán thành thế giới này, mà nếu thế giới không ủng hộ thì bọn ta thay đổi thế giới, đó mới là tư duy của vương giả.”
Ông lão nói tiếp:
“Sau đó có người muốn giết Tiểu Chuẩn, lại giết nhầm Ninh Tú.
Nhưng không ngờ Tiểu Chuẩn vì chuyện đó mà lãng phí một trăm năm, điều này khiến ta tức giận.”
“Ngài trách cứ hắn hành xử theo cảm tính?”
“Không.”
Ông lão lắc đầu:
“Hắn không hành xử theo cảm tính, đó vốn là lựa chọn của hắn, ta không can thiệp.
Cuộc đời của mình do chính mình quyết định, có gì là sai đâu? Ta cảm thấy tức giận là vì có người lãng phí một trăm năm sinh mệnh của con ta.”
Khánh Trần sững sờ, hắn không ngờ đối phương lại trả lời như vậy.
“Ta điều tra rất lâu cũng không tra ra được là ai làm, nhưng ta nghĩ, hung thủ chung quy là người được lợi từ việc này.
Không tìm ra thủ phạm, vậy giết chết tất cả người được lợi là xong, vì thế kế hoạch thanh trừng này được lập nên từ lúc đó.”
Ông lão cười khẽ:
“Nhưng kế hoạch trừ khử không thể tiến hành quá nhanh, bởi vì ngươi chưa trở lại.
Mà cũng không thể để ngươi nhìn thấy một Khánh thị tàn tạ khi trở về được, như thế chẳng phải sẽ khiến ta có vẻ vô dụng quá sao?”
Khánh Trần kinh ngạc:
“Giết hết? Nếu ngài làm thế thì có đến một nửa thành viên Khánh thị sẽ phải chết!”
Ông lão cười nói:
“Thế thì đã sao?”
Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc:
👾ĐỐI TƯỢNG HẸN HÒ CỦA TA LÀ THẦN MINH CHI NỮ (BẢN DỊCH): Hài hước, dị năng, đô thị, trang bức…👾








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










