- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 220 : Chuỗi Vốn Đứt Gãy (c2191-c2200)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 220 : Chuỗi Vốn Đứt Gãy (c2191-c2200)
❮ sautiếp ❯Chương 2191: Chuỗi Vốn Đứt Gãy
Trên ngực của áo đồng phục còn thêu dòng chữ “Trường trung học phổ thông số 1 Khánh thị”.
Nhất nhắn tin: Mau gửi lời mời kết bạn! Mau gửi lời mời kết bạn cho nàng!
Khánh Trần lấy lá bài trong tay áo ra đặt trên mặt bàn:
“Xin chào, ta là Khánh Tiểu Thổ, người trong nhà bảo ta đến đây.”
Cô gái trông thấy diện mạo trẻ trung của Khánh Trần thì thở phào một hơi:
“Ta còn tưởng là một ông già chứ…”
Khánh Trần tò mò, hỏi:
“Trông ngươi còn khá nhỏ mà, sao lại tham gia xem mắt?”
Cô gái nhỏ giọng, nói:
“Cha của ta nói nếu ta được ngươi lựa chọn thì nguy cơ nợ nần trong nhà sẽ được giải quyết…Chuỗi vốn nhà tôi sắp đứt gãy, nếu như đứt vốn thì đến cả nhà ở khu thứ ba bọn ta cũng không giữ được, chỉ có thể đến khu Tam Hạ thuê trọ.
Và ta cũng không thể tiếp tục đi học.”
“Vì sao chuỗi vốn lại đứt gãy?”
Khánh Trần tò mò.
Cô gái nói:
“Nhà bọn ta làm về thương mại xuất nhập khẩu giữa các thành phố, kết quả cha ta đổ toàn bộ tài sản vào việc vận chuyển máy điều khiển tự động, lại bị người ta cướp mất trên hoang dã.
Vốn dĩ đội buôn có lính đánh thuê, trước kia chưa từng xảy ra chuyện như thế bao giờ, không biết lần này bị làm sao nữa.”
Vẻ mặt của nàng hiện lên nét mệt mỏi, hiển nhiên kinh tế trong gia đình sắp không cầm cự được nữa.
Khánh Trần chợt nhận ra…Hàng hóa của nhà cô gái này có khả năng cao đã bị Khánh Kỵ dẫn người đi cướp bóc.
Người hoang dã cướp máy móc điều khiển tự động làm gì! Trong hoang dã không có ai lại đi cướp bóc thứ đó, họ sẽ chỉ chặn cướp đoàn xe lương thực của nhóm lính đánh thuê nhỏ lẻ thôi!
Khánh Trần hỏ:
“Thế nên có người tìm cha ngươi, nói rằng chỉ cần ngươi tới, hơn nữa được ta chọn trúng thì sẽ có người giúp nhà ngươi vượt qua giai đoạn khó khăn này, đúng không?”
“Đúng vậy.”
Cô gái gật đầu.
“Người tìm đến cha ngươi có phải là người kia không?”
Khánh Trần quay đầu, chỉ vào Khánh Kỵ ngồi trong góc.
Khánh Kỵ nhướng mày.
Cô gái gật đầu.
Khánh Trần cảm thấy bất đắc dĩ, hình như Khánh thị làm việc hơi bị tàn nhẫn quá, chẳng ngờ họ lại dùng thủ đoạn này để ép người ta đến xem mắt.
Hơn nữa đây còn là một lựa chọn không có đáp án nào khác.
Vị gia chủ ấy biết chắc chắn Khánh Trần đoán ra được chân tướng, đoán được Khánh thị đang đẩy những gia đình này vào đường cùng.
Vì thế đối phương hành những người đến xem mắt này thê thảm, chỉ khi Khánh Trần đồng ý hẹn hò với các cô gái này thì gia tộc của họ mới được cứu vớt…
Quá tuyệt vời!
Lẽ nào vị gia chủ này không thể bàn bạc một cách đàng hoàng được sao? Tại sao luôn khiến mọi chuyện trở nên cực đoan như vậy? Cô gái này mới 16 tuổi, mới học cấp ba mà thôi, nàng còn chưa đủ tuổi sinh đẻ!
Khánh Trần suy tư một lát, sau đó hắn lấy điện thoại của mình ra, mở một tài khoản mạng xã hội lên:
“Ngươi kết bạn với ta.”
Cô gái do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn đồng ý lời mời kết bạn của “Nhất”.
Khánh Trần không đành lòng, tuy hắn không định làm gì với cô gái này, cũng sẽ không tiếp xúc với nàng thêm nữa, nhưng hắn vẫn phải giả vờ như mình chấp nhận đối phương.
Song với cô gái này mà nói, nàng mới 16 tuổi đã bị buộc phải sớm học được cách thỏa hiệp với cuộc sống.
Khánh Trần rất khó chịu, hành vi này thật sự quá đáng.
Cũng bởi thế ấn tượng của hắn về Khánh Kỵ tuột dốc không phanh.
“Ngươi đi đi, sau đó ta sẽ liên lạc với ngươi.”
Khánh Trần nói, đợi cô gái rời đi, hắn nhắn tin cho Nhất:
“Ngươi đừng làm gì xằng bậy đấy, tâm sự thế là được rồi, đừng để nàng nảy sinh tình cảm rồi tổn thương người ta…Tình cảm không nên rẻ mạt như vậy.”
Khánh Trần không đi tìm đối tượng xem mắt tiếp theo mà đi đến trước mặt Khánh Kỵ:
“Thủ đoạn ấy quá bỉ ổi.”
Khánh Kỵ ngẩng đầu nhìn Khánh Trần:
“Ngươi cho rằng hàng hóa nhà hắn bị ta cướp đi à?”
“Không phải thế sao?”
Khánh Trần hỏi.
Khánh Kỵ nói một cách bình tĩnh:
“Cha nàng là con bạc, đốt hết gia sản vào sòng bạc khu thứ tư, hơn nữa còn bán con gái mình cho tập đoàn giải trí Lý Ký.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì nàng sẽ phải làm việc với thân phận đầy tớ cho công ty giải trí này cả đời.
Sự cố trong quá trình vận chuyển chỉ là một lời nói dối, thật ra hắn không hề vận chuyển thứ gì cả, chẳng qua là hắn không có dũng khí nói thật với vợ con nên lấy cớ mà thôi.”
“Xin lỗi, ta hiểu lầm ngươi.”
Khánh Trần nói.
Khánh Kỵ:
“Yên tâm, cho dù ta làm việc này thật thì ta cũng chẳng thèm quan tâm.
Vì thế ta sẽ không nói dối về những chuyện thế này.
Tìm người đáng thương đến ép ngươi thông cảm cho họ, đây đúng là sách lược của gia chủ, nhưng bọn ta không chế tạo bi kịch.”
“Các ngươi tốt bụng vậy sao?”
Khánh Trần nghi ngờ:
“Thân là người nắm quyền mà vẫn còn giữ được lương tri và tuân thủ nguyên tắc?”
“Không.”
Khánh Kỵ lắc đầu:
“Chẳng qua là vì không thể để có người căm hận ngươi xuất hiện bên cạnh ngươi, một khi mẹ của đứa trẻ phát hiện ra chân tướng nhất định sẽ oán hận con mình.”
Chương 2192: Thêm Bạn
Khánh Trần thở phào nhẹ nhõm, không phải do Khánh thị làm, ít nhất hắn không cần phải cảm thấy cắn rứt lương tâm.
Nhưng vấn đề là Khánh Kỵ và vị gia chủ kia quá tàn khốc, với họ tất cả mọi người đều là công cụ.
Đột nhiên Khánh Kỵ nói:
“Không cần xin lỗi ta.
Với tư cách là gia chủ tương lai của Khánh thị, mọi quyết định ngươi đưa ra đều chính xác, giết nhầm cấp dưới, nhầm thì nhầm.
Quyết định sai lầm, sai thì sai.
Trong gia tộc, ngươi có được quyền lực tối cao, cho dù một ngày đó ngươi thật sự làm sai chuyện gì thì kết quả cùng lắm là kéo thế giới chôn cùng mà thôi.
Khánh thị chính là như thế.”
Khánh Trần im lặng, không nói lại được.
Phong cách làm việc của trung tâm quyền lực trong Khánh thị hoàn toàn khác biệt với thế tục!
“Đi gặp người tiếp theo đi.”
Khánh Kỵ nói:
“Biểu hiện trong lần xem mắt đầu tiên khá ổn, ít nhất biết gửi lời mời kết bạn.
Ta còn đang lo ngươi quá ngây thơ, mặc kệ con nhà người ta.”
Khánh Trần xoay người đi đến bàn số 8, còn chưa ngồi xuống đã thấy cạn lời.
Trước mặt hắn là một cô gái tóc ngắn, ngực phẳng, đối phương ăn mặc theo phong cách nam tính, xỏ sáu khuyên tai, ngoài ra còn đeo khuyên môi dạng đinh.
Nhất nhắn tin:
“Mau thêm bạn với nàng, quào, Khánh thị các ngươi chu đáo quá, không ngờ lại sắp xếp một loạt các kiểu con gái cho ngươi lựa chọn, hạnh phúc quá! Mau, mau, mau, ta không chờ kịp nữa!”
Khánh Trần khó hiểu, nhắn lại:
“Ngươi có vấn đề à? Trong mắt ngươi nàng không thuộc phạm vi nữ giới mới đúng.”
Nhất trả lời:
“Bẻ cong thành thẳng là một trong những sở thích lớn nhất của ta đấy.”
Khánh Trần ngồi xuống:
“Trước tiên cho ta hỏi một câu, ngươi thẳng hay cong?”
Cô gái nhìn hắn, ngập ngừng vài giây rồi nói:
“Tuy ta cong nhưng chỉ cần ngươi có thể cứu mẹ ta, ta sẵn sàng sinh con cho ngươi.”
Khánh Trần vừa uống được một hớp trà tức khắc phun hết lên sàn:
“Mẹ ngươi bị làm sao?”
“Mẹ của ta cần phẫu thuật bắc cầu động mạch vành, nhưng nhà bọn ta không góp đủ tiền phẫu thuật.”
Cô gái nói:
“Có người tìm ta, bảo là chỉ cần ta bằng lòng sinh con cho ngươi thì họ có thể trả tiền điều trị, hơn nữa còn có thể sắp xếp cho ta mẹ đội ngũ chữa bệnh cao cấp nhất.
Ngươi yên tâm, ta không hút thuốc, uống rượu, dùng ma túy, tuy ta ăn mặc như thế này nhưng cơ thể của ta sạch sẽ.”
Khánh Trần thở dài, lấy điện thoại di động ra:
“Thêm bạn đi.”
Bây giờ hắn ứng phó chuyện này bằng cách hễ gặp ai là kết bạn, dù sao tiền cứu những người này là do Khánh thị chi trả, Khánh thị hoàn toàn không thiếu chút tiền ấy.
Khánh thị không kén chọn, chỉ cần là người phù hợp để sinh con thì họ sẽ tìm đến cho hắn.
Khánh Trần nhìn cô gái:
“Ngươi đi trước đi, ta muốn yên lặng một mình.”
Cô gái rời đi, còn Khánh Trần ngồi đờ ra đó, hắn cần bình tĩnh lại mới có thể xua tan sự kích thích vừa rồi.
Nhưng đúng lúc này, một bóng đen bao phủ Khánh Trần, một người phụ nữ cường tráng nhìn lá bài trên mặt bàn, nói bằng chất giọng ồm ồm:
“Ngươi chính là người đến xem mắt với ta à? Chờ mãi không thấy ngươi nên ta đến đây tìm.
Không ngờ ngươi lại ngồi nhầm chỗ.”
Khánh Trần ngẩng đầu nhìn người phụ nữ trạc 30 tuổi trước mặt, cảm thấy dù đối phương có lông ngực thì hắn cũng không thấy lạ.
Hắn yên lặng cầm lá bài trên bàn lên xé nát, nhét vào trong miệng và nuốt xuống:
“Ngươi tìm nhầm người rồi.”
Lúc này Khánh Kỵ ngồi trong góc nín cười, bỗng nhiên chỉ thị mới xuất hiện trong điện thoại: Xếp thêm hai cô gái nữa vào cho hắn gặp mặt.
Khánh Kỵ bắt đầu nghiêm túc hơn, không biết là ai mà lại khiến người ở trên núi Ngân Hạnh ấy phải đích thân ra chỉ thị.
…
Lá bài trong tay Joker từng khiến không biết bao nhiêu kẻ địch cảm thấy sợ hãi.
Trên sân thượng của đạo tràng Tâm Cảnh, Shinsaibashi ở Osaka, trên phố Amsterdam, mỗi lần lá bài Joker xuất hiện đều đi kèm với một trận mưa máu gió tanh.
Hiện nay, khi Khánh Trần lợi dụng quy tắc của mật thược chi môn khiến Nikita trọng thương và cứ điểm không trung tổn hại nghiêm trọng, tên tuổi của Joker đã lan xa đến tận bờ Tây nước Mỹ.
Tất cả kẻ địch ở bờ bên kia của cấm đoạn chi hải đều coi hắn như một trong những kẻ địch giả tưởng mạnh nhất.
Mà bây giờ, một đại tỷ có lông ngực lại ép Joker phải chủ động xé bài và nhét vào trong miệng ăn luôn.
Cực kỳ khủng bố.
Nếu thế giới siêu phàm biết được tin này chỉ sợ sẽ cho rằng có bán thần mới ra đời.
Đại tỷ hơn 30 tuổi đứng từ trên cao nhìn xuống Khánh Trần:
“Ta biết là ngươi, ngươi ăn luôn lá bài cũng chẳng có tác dụng gì đâu.”
Nói xong, đại tỷ ngồi xuống ghế đối diện:
“Sao ngươi còn chưa gọi món? Phục vụ, gọi món!”
Khánh Trần nuốt nước bọt, hỏi dò:
“Đại tỷ, nhà ngươi gặp khó khăn gì à? Ý ta là mẹ ngươi có cần đặt giá đỡ động mạch vành không, hoặc là gia đình làm ăn thua lỗ?”
Đại tỷ lông ngực vừa nhìn thực đơn vừa lườm Khánh Trần một cái:
“Dù ngươi chướng mắt ta thì cũng không cần ngồi đó mà chửi rủa ta.”
Chương 2193: Lý Khả Nhu
Hắn giơ điện thoại ra:
“Đại tỷ, thêm bạn đi.”
Kết quả điện thoại vừa đưa ra đã tự động tắt máy ngay tức thì.
Khánh Trần dở khóc dở cười, đến cả Nhất cũng bó tay với vị đại tỷ này.
Đại tỷ lông ngực gọi một loạt món, rồi nói:
“Ngự tỷ như ta đây người theo đuổi nhiều không đếm xuể, ngươi nói về gia cảnh của ngươi đi.”
Khánh Trần im lặng.
Người thích ngự tỷ lẫn người không thích ngự tỷ đều trầm mặc.
“Phục vụ, tính tiền.”
Khánh Trần gọi:
“Ta đi vệ sinh, nhưng vì để ngươi yên tâm nên ta thanh toán trước rồi mới đi.”
Đại tỷ lông ngực gật đầu tỏ ra hài lòng:
“Còn nhỏ mà hiểu chuyện đấy.”
Khánh Trần thanh toán rồi chạy trối chết.
Hắn đứng bên ngoài tiệm trà sữa hít thở không khí mới mẻ, Khánh Kỵ đi đến cạnh hắn, lấy một điếu thuốc lá ra.
Kết quả là Khánh Kỵ nhịn cười đến mức tay run rẩy, mãi không châm lửa được.
Khánh Trần cầm lấy điều thuốc trong tay Khánh Kỵ ném xuống đất, di đi di lại:
“Quá đáng quá đấy, cưỡng chế ta đi xem mắt thì cũng thôi đi, sao lại còn xếp người như thế vào nữa.”
Khánh Kỵ ra vẻ trịnh trọng:
“Theo số liệu y học, nàng là một trong số 224 người khỏe mạnh nhất.”
“Cực kỳ luôn ấy chứ.”
Khánh Trần cảm thán:
“Nhà nàng không gặp khó khăn gì, sao ngươi lại thuyết phục được vị ngự tỷ kiêu căng này đến xem mắt thế?”
Khánh Kỵ:
“Ta nói cho nàng biết đến đây có thể gọi món thỏa thích, muốn ăn bao nhiêu thì ăn.”
Khánh Trần nghĩ thầm, ngươi biết liệu cơm gắp mắm quá nhỉ.
“Sáng nay ngươi gặp ba người rồi, trong cửa hàng còn có một người nữa đang chờ đấy.”
Khánh Kỵ nói.
Sắc mặt của Khánh Trần thay đổi:
“Đại tỷ vẫn đang ăn, ta đi vào kiểu gì? Hay là đổi lượt khác đi…”
“Được.”
Khánh Kỵ gật đầu.
“Ớ, sao tự dưng dễ tính vậy.”
Khánh Trần tò mò:
“Theo tính cách của các ngươi, đáng lẽ phải yêu cầu ta gặp đủ hết chứ?”
Khánh Kỵ suy nghĩ, rồi nói:
“Không sao, đây mới chỉ là khai vị thôi, phần sau sẽ càng tốt, càng đặc sắc hơn.
Đi, ta dẫn ngươi đến quán mỳ ca ca ngươi thích ăn nhất, vừa rồi chưa có gì bỏ bụng, giờ hơi đói rồi.”
Có lẽ Khánh Kỵ và gia chủ Khánh thị đã suy xét thấu đáo rồi, nhắc đến Khánh Chuẩn trước mặt Khánh Trần là phương pháp hữu hiệu nhất.
Cho dù là đại tỷ lông ngực vừa nãy, nếu ngươi bảo với Khánh Trần người nọ là do Khánh Chuẩn chọn giúp hắn thì hắn có thể kiên trì trò chuyện vài câu…
Nói thật, lúc trước Khánh Kỵ còn cảm thấy hắn dẫn Khánh Trần đi xem mắt đúng là dùng dao mổ trâu giết gà, có thời gian đi tu luyện không tốt hơn à.
Nhưng bây giờ, Khánh Kỵ nghĩ đến hai cô gái chen ngang vào đợt xem mắt tiếp theo, tức khắc cảm thấy tu luyện có thể để sau.
…
Đếm ngược 38:00:00.
Trong tiệm cà phê Vân Lĩnh của khu thứ ba, Khánh Trần với chiếc khẩu trang trên mặt đẩy cửa tiến vào, cửa va vào chuông gia phát ra âm thanh leng keng êm tai.
Khánh Kỵ đi sau hắn:
“Trong tiệm cà phê này có 6 người, sau khi gặp hết 6 người này thì hôm nay ngươi còn phải gặp 24 người nữa, ngươi đừng trì hoãn quá lâu.
Nếu cảm thấy ổn thì nhận hết cũng không sao, Khánh thị chúng ta nuôi nổi.”
“Nói mồm thì ai chẳng nói được, khoan đã, sao lại có thêm hai người vậy, đáng lẽ chỉ có 22 người thôi mà.”
Khánh Trần phàn nàn.
Khánh Kỵ nói với giọng bình tĩnh:
“Mới thêm vào.”
Tình hình hiện giờ ra sao đây, Khánh Kỵ và gia chủ Khánh thị đều hy vọng Khánh Kỵ chọn càng nhiều càng tốt, còn Khánh Trần chỉ mong mình có thể nhanh chóng vượt qua 14 ngày này.
Nếu không phải gia chủ dùng một đống cuộc đời bi thảm bắt cóc hắn thì hắn đã chẳng thèm nhìn bọn họ lấy một cái, dứt khoát loại hết tất cả mọi người luôn.
Khánh Trần đến bàn số 1.
Cô gái ngồi ở bàn số 1 có khuôn mặt xinh đẹp dịu hiền, mái tóc dài như dòng thác xõa sau lưng, mềm mượt và đen nhánh
Nàng mặc chiếc váy hoa sẫm màu rất được ưa chuộng trong thời gian gần đây ở Liên Bang, mẫu váy này nổi lên nhờ bộ phim mới của Tống Niểu Niểu.
Cô gái ngồi im lặng trên chiếc ghế sofa bằng da màu nâu, giống như một mô hình figure tinh xảo.
Và không hề bất ngờ, Nhất sống lại sau khi thoát ra khỏi bóng ma tâm lý do đại tỷ lông ngực mang lại, bắt đầu nhắn tin cho Khánh Trần: Mau kết bạn, mau kết bạn!
Cô gái nhìn thấy Khánh Trần thì chủ động đứng lên:
“Xin chào, ta là Lý Khả Nhu, là sinh viên năm ba chuyên ngành Khoa học vật liệu của đại học công lập Khánh thị.
Hiện đang là chủ tịch hội sinh viên trong trường, quán quân chạy cự ly dài của thành phố số 5, cao 1m72, nặng 48 kg, rất vui được làm quen với ngươi.”
Hành động này của Lý Khả Nhu lại làm Khánh Trần cảm thấy ngại ngùng.
Ba đối tượng xem mắt trước đó đều thuộc diện gia đình nợ nần hoặc thiếu tiền, ít nhiều gì cũng có phần không tình nguyên.
Mà cô gái trước mặt hắn chủ động hơn những người khác nhiều.
Khánh Trần ngồi đối diện nàng:
“Nhà ngươi có vấn đề khó khăn gì không?”
Chương 2194: Là Ta Không Tốt
Lúc hỏi câu mày, Khánh Trần còn cảm thấy mình giống như thầy hướng dẫn trong Sing! China, luôn bắt đầu bằng câu “Ước mơ của ngươi là gì?”
Hay thật.
Chẳng qua Lý Khả Nhu lại lắc đầu:
“Gia đình của ta không gặp khó khăn gì, nếu có thì không thể nuôi ta vào đại học công lập Khánh thị.
Đầu tiên, cha mẹ ta đều là giáo sư đại học, có thể xem như ta xuất thân từ gia đình trí thức, như thế có thể bù đắp cho sự thiếu sót của ngươi ở mặt này, đồng thời cũng có thể bổ khuyết điểm yếu của Khánh thị trong lĩnh vực văn hóa và phương diện danh dự.”
Khánh Trần nheo mắt, cô gái này là người đầu tiên nhắc đến thế lực Khánh thị sau lưng hắn, hiện tại hắn vẫn chưa biết Khánh Kỵ nói gì với nàng, dù sao nhất định cũng là dùng thứ đối phương quan tâm nhất để hấp dẫn nàng đến đây.
Lý Khả Nhu nói tiếp:
“Khánh tiên sinh, ta luôn nỗ lực rèn luyện, có cơ bụng, có đôi chân dài thẳng, có xương cánh bướm, đây là hình thể tiêu chuẩn nhất, ưu thế về chiều cao sẽ không gây trở ngại về mặt di truyền.
Mặt khác, nếu ngươi cần thì ta có thể không đi theo con đường nghiên cứu sau khi tốt nghiệp đại học mà sẽ trở thành người vợ hiền giúp ngươi quán xuyến mọi việc trong nhà, trở thành trợ lý sinh hoạt ưu tú nhất bên cạnh ngươi.
Tôi còn học thêm ngành thống kê, tài chính, quản lý hành chính, có thể giúp đỡ ngươi ở mức nhất định.”
Nàng nói:
“Ta biết rõ, thật ra với những gì ta có được hiện nay, ta vẫn còn quá trẻ người non dạ với xã hội này, nhưng ta muốn thể hiện năng lực học tập của mình cho ngài xem, chỉ cần ngài muốn thì ta có thể học.
Tư thế, học thức, tất cả mọi thứ ta đều học được.”
Màn phát biểu của đối phương làm Khánh Trần choáng váng, hắn có thể cảm nhận rõ ràng, Lý Khả Nhu chuẩn bị đầy đủ mới đến.
Như đối phương vừa mới nói, nàng luyện tập trước ở nhà vô số lần.
Hết thảy đều sòng phẳng, dứt khoát, chính xác!
Nhưng điều khiến Khánh Trần không hiểu nổi là:
“Ngươi muốn gì? Chúng ta mới gặp nhau lần đầu mà thôi.”
Lý Khả Nhu trả lời một cách nghiêm túc:
“Ta muốn thay đổi vận mệnh của gia tộc nhờ vào cuộc hôn nhân với ngài.”
Khánh Trần thầm kinh hãi.
Mãi đến tận bây giờ hắn mới thật sự nhận thấy được sự khủng bố của cuộc tuyển chọn phi tử cho thái tử Khánh thị từ Lý Khả Nhu.
Hiển nhiên đối phương đã được ám chỉ về thân phận người thừa kế Khánh thị của mình, vì vậy lập tức phô bày tất cả ưu thế của mình như con công xòe đuôi.
Đây là một người có tham vọng, một kẻ dã tâm thuần túy.
Giống như những quý phi đại diện cho các gia tộc được trọng dụng trong các bộ phim cung đấu, tầm mắt của nàng không chỉ giới hạn trong cuộc sống tầm thường nữa, nàng muốn dựa vào Khánh Trần để giúp gia tộc quật khởi.
Kiểu người này vĩnh viễn tràn đầy ý chí chiến đấu, vĩnh viễn dồi dào tinh lực.
“Nhụt chí” không bao giờ tồn tại thế giới quan của bọn họ…
Khánh Trần trước nay chưa từng tiếp xúc với kiểu người như thế này, cho nên bây giờ không biết phải làm sao.
Hắn suy nghĩ:
“Chúng ta thêm bạn bè đi, sau này trò chuyện, ta còn phải gặp những người khác nữa.
Ta hiểu ý của ngươi rồi, chúng ta từ từ nói chuyện sau.”
Nhân vật khó giải quyết như vậy giao cho Nhất là được rồi, dù sao Nhất thích giao tiếp với mọi kiểu người, ngày ngày tán gẫu với rất nhiều cô nàng hệt như bị tâm thần phân liệt.
Nhưng khi Khánh Trần đứng lên, Lý Khả Nhu lại nhổm dậy sáp lại gần, dùng cơ thể ngăn cản hắn.
Khánh Trần vội vàng ngồi lại chỗ của mình:
“Ơ kìa, có chuyện gì chúng ta cứ bình tĩnh trao đổi với nhau, ngươi ngồi xuống trước đi đã.”
Lý Khả Nhu về chỗ cũ, nàng mím môi:
“Ngài chướng mắt ta sao, ta có điểm nào không được ư?”
Khánh Trần nói với giọng kiên nhẫn:
“Ngươi rất tốt, là ta không tốt.”
“Ngài cũng rất tốt.”
Lý Khả Nhu nói một cách chân thành:
“Ta đã nghiên cứu kỹ càng mọi sự tích của ngài, mỗi đêm đều mơ về ngài, và ta cực kỳ sùng bái ngài.
Có thể ung dung xử lý các tập đoàn, lại có thể trở về lãnh đạo Khánh thị, ngài chính là người bạn đời lý tưởng nhất của ta.
Ngài yên tâm, ta sẽ phụng sự ngài, sẽ thực hiện tốt bổn phận người vợ như phấn đấu vì sự nghiệp.”
Khánh Trần hết nói nổi, rốt cuộc Khánh Kỵ đã nói cho cô gái này biết bao nhiêu chuyện rồi?
Thật ra, nếu là con cháu thuộc tầng lớp nòng cốt của các tập đoàn tài chính khác, Lý Khác Nhủ là người bọn họ cần nhất, một cuộc hôn nhân có tình cảm hay không không quan trọng, mà điều quan trọng nhất là một người vợ có thể trợ giúp cho sự nghiệp của mình.
Người vợ này không chỉ phải đảm việc nhà, ngoan ngoãn nghe lời, thậm chí còn phải là một chính khách xuất sắc.
Nhưng vấn đề ở đây là Khánh Trần khác những người đó.
Khánh Trần nghĩ đi nghĩ lại, kiếm cớ khuyên nhủ đối phương:
“Ta hiểu được suy nghĩ của ngươi, nhưng ngươi cũng phải hiểu một điều, đường vào danh gia vọng tộc sâu như biển, kiểu người như ta không thể chung thủy một lòng, chưa biết chừng sau này sẽ có tiểu tam, tiểu tứ, tiểu ngũ, một cô gái như ngươi hà tất dấn mình vào cuộc tranh đoạt này?”
Chương 2195: Tán Thưởng
Lý Khả Nhu nghiêm túc:
“Nào có tiểu tam, tiểu tứ gì, đó đều là đồng nghiệp thân mến của ta.”
Khánh Trần:
“???”
Hắn thật lòng không hiểu nổi thế giới quan của cô gái tham vọng này!
Đang lúc Khánh Trần mờ mịt, bên cạnh bỗng vang lên tiếng cười lảnh lót.
Sắc mặt của Khánh Trần bỗng thay đổi, hắn đứng bật dậy, nhìn qua vách ngăn, chợt thấy Ương Ương ngồi ở bên cạnh!
Mà số bàn này đúng là đối tượng xem mắt thứ hai hắn phải gặp!
Ương Ương cũng đến xem mắt.
CMN!
Thảo nào sáng nay Khánh Kỵ nói phần sau sẽ càng đặc sắc hơn, thì ra là hãm hại mình ở đây?!
Hắn quay ngoắt sang nhìn Khánh Kỵ, nhưng lại thấy đối phương ngẩng đầu nhìn trần nhà, bày ra vẻ không liên quan gì đến mình.
Khánh Kỵ hại ta!
Ương Ương nhìn hắn, nhếch miệng cười:
“Ngươi được lắm, ngày ngày Makka Pakka với ta, kết quả lại chạy đi xem mắt à? Ngươi nói cho ta biết ta làm cái gì khiến ngươi không hài lòng?”
Nói xong, Ương Ương học ngữ khí của Khánh Trần, nói mát:
“Chưa biết chừng sau này sẽ có tiểu tam, tiểu tứ, tiểu ngũ…Thì ra sau này ta còn có nhiều đồng nghiệp đến thế cơ đấy!”
Khánh Trần ngượng chín người, một pha đội quần quá đột ngột, quá bất ngờ.
Rõ ràng hắn nói thế để khuyên Lý Khả Nhu rút lui, bây giờ đột nhiên lại biến thành sơ hở cho Ương Ương bắt chẹt!
“Khụ…khụ.”
Khánh Trần nói vội:
“Ta chỉ đến cho có thôi, chuyện này còn có ẩn tình, ta sẽ giải thích với ngươi sau.”
“Ta không nghe!”
Ương Ương nói:
“Ngươi mau chóng xem mắt với nàng cho xong đi rồi đến lượt hai ta, tuy ta không có bằng đại học, không phải chủ tịch hội sinh viên, nhưng ta cũng có cơ bụng và chân dài miên man, làm như không ai có ấy!”
Nói rồi Ương Ương còn nhìn Lý Khả Nhu với ánh mắt khiêu khích.
Nhưng một việc khiến mọi người bất ngờ đã xảy ra, Lý Khả Nhu nhìn vẻ mặt lo lắng của Khánh Trần, rồi lại nhìn dáng vẻ như tuyên bố chủ quyền của Ương Ương, nàng ngầm hiểu.
Cô gái đầy dã tâm này đứng dậy, dịu dàng khom lưng với Ương Ương, sau đó nói với cô gái nhỏ hơn mình ba tuổi ấy:
“Tỷ tỷ, ta sẽ không tranh giành với tỷ.”
Lúc này hành động của Lý Khả Nhu cũng khiến Ương điếng người!
Lý Khả Nhu nói:
“Tỷ tỷ, nhất định tỷ và Khánh Trần quen biết sớm hơn, tình cảm sâu đậm hơn, ta cam tâm tình nguyện làm muội muội, không sao cả.
Việc gì tỷ không muốn làm cứ giao cho ta.”
Ương Ương ngây ra như phỗng, nàng nhìn Khánh Trần và chỉ vào Lý Khả Nhu:
“Ngươi tìm đâu ra loại người thần kỳ thế này? Co được dãn được, thiếu điều hầu hạ ta ở cữ nữa thôi.”
Khánh Trần dở khóc dở cười:
“Không phải ta tìm mà…Hơn nữa ngươi có ở cữ đâu mà phải cần người ta hầu hạ, đừng nói linh tinh!”
Ương Ương nhìn Lý Khả Nhu:
“Ngươi biết chăm sóc người ở cữ không?”
Lý Khả Nhu nói năng trịnh trọng:
“Ta có thể học.”
Ương Ương:
“…”
Khánh Trần:
“…”
Người có dã tâm không bình thường lắm…
Khánh Trần nói với Lý Khả Nhu một cách nghiêm túc:
“Cô gái à, ngươi thật sự không cần như vậy đâu, ta không thể chấp nhận ngươi được.”
Lý Khả Nhu hơi thất vọng:
“Vậy sao…”
“Ừ.”
Khánh Trần gật đầu chắc chắn:
“Cảm ơn ngươi yêu mến ta, nhưng ta mong chuyện xảy ra ngày hôm nay sẽ không quấy nhiễu đến cuộc sống của đôi bên.”
“Được.”
Lý Khả Nhu gật đầu, nàng nghĩ thầm dù sao đã kết bạn rồi, chưa biết chừng còn có cơ hội âm thầm xoay chuyển tình hình được.
Nàng thu dọn đồ đạc rồi đi ra ngoài.
Vừa ra ngoài, Lý Khả Nhu đã nhận được tin nhắn đến từ “Khánh Trần”:
“Vừa rồi có chính cung ở đó nên ta không tiện nói gì, chúng ta có thể trò chuyện với nhau trên mạng…”
Lý Khả Nhu mừng rỡ, quả nhiên đàn ông đều như thế cả.
Quả nhiên còn có khả năng chuyển biến!
…
Một chiếc xe sedan công vụ đỗ trước cửa quán cà phê.
Một tài xế nữ đứng chờ ở cửa, thấy Lý Khả Nhu đi ra thì lập tức mở cửa xe cho nàng, hiện nay gia đình trí thức được hưởng đãi ngộ như nhà giàu.
Đại học ở thế giới trong hoàn toàn khác với đại học ở thế giới ngoài sau khi tuyển sinh vượt chỉ tiêu, các giáo sư đại học ở đây có địa vị xã hội cực cao, hơn nữa còn có được mức lương khủng.
Họ đều là đối tác vài dự án của các trường đại học trực thuộc tập đoàn tài chính, thậm chí còn được chia hoa hồng theo dự án, ngang hàng với nghị viên và quan chức cán bộ.
Vì vậy, không thể nói Lý Khả Nhu đến xem mắt với Khánh Trần là trèo cao, thân phận của nàng tạm xem như môn đăng hộ đối với thái tử của Khánh thị.
Nếu là con cháu khác thuộc chi thứ của Khánh thị thì hoàn toàn không xứng với nàng.
Trên ô tô, nữ tài xế hỏi:
“Tiểu thư, về nhà sao ạ?”
Tài xế nhìn Lý Khả Nhu qua gương chiếu hậu, phát hiện hình như tâm trạng của tiểu thư rất tốt, lẽ nào xem mắt thành công rồi?”
Lý Khả Nhu mỉm cười gõ chữ trên điện thoại, nàng nói mà không thèm ngẩng đầu lên:
“Về nhà, ta phải báo tin vui cho cha mẹ.”
“Khánh Trần” nhắn tin:
“Ta rất tán thưởng dũng khí và lòng quả cảm của ngươi, ngươi có được dã tâm và sự thẳng thắn mà người bình thường không có, tuy có dã tâm nhưng ngươi sẵn sàng đối diện với dã tâm của mình, hơn nữa co được dãn được, điểm này rất đáng khen.
Ngoài ra, vóc dáng của ngươi rất tuyệt, lần sau gặp mặt hãy mặc một chiếc váy trắng để ta ngắm nhìn, ta rất thích ngươi mặc màu trắng.”
Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc:
🩸GEN CỦA TA VÔ HẠN TIẾN HÓA (BẢN DỊCH – FULL): Dị giới, đô thị, nâng cấp gen, hài hước, dị năng….🩸
Chương 2196: Ương Ương Tới
Nàng nhìn tin nhắn Khánh Trần gửi tới, nhủ thầm vị thái tử này trên mạng khác hẳn ngoài đời, ban nãy hãy còn câu nệ ư?
Nhưng giờ biết dỗ ngon dỗ ngọt hơn nhiều!
Lý Khả Nhu bỗng nói:
“Lý tỷ, khoan hẵng về nhà, trước tiên đưa ta đến trung tâm thương mại Vân Đỉnh, ta muốn mua vài bộ váy trắng.”
Những năm qua Lý Khả Nhu luôn kiên định với mục tiêu của mình, thậm chí vì mọi thứ trong ngày hôm nay, nàng còn yêu cầu cha đổi tài xế thành phụ nữ để tránh hiềm nghi.
Trong nhà chưa bao giờ xuất hiện người hầu nam.
Tất cả những gì nàng học tập và chuẩn bị từ trước tới nay rốt cuộc cũng có đất dụng võ.
Giờ phút này trong quán cà phê, Khánh Trần hoàn toàn không biết chuyện xảy ra bên ngoài.
Hắn không biết Nhất làm gì, cũng không biết Lý Khả Nhu nghĩ gì.
Hắn chỉ biết là Ương Ương xuất hiện khiến hắn không biết làm sao.
“Đã xong.”
Ương Ương cười tủm tỉm nói với Khánh Trần:
“Tiểu tứ đi rồi, bây giờ đến lượt hai người chúng ta xem mắt.”
Nói xong, Ương Ương vỗ mặt bàn bên mình:
“Lại đây ngồi.”
Lúc này cô nàng tỏa ra khí thế mạnh mẽ khác hẳn với bình thường, nghiễm nhiên bày ra tư thái chiến đấu.
Khánh Trần hơi chột dạ:
“Sao ngươi lại tới đây…”
“Giống lời nói của ông chồng khi bắt gian ghê.”
Ương Ương cảm thán:
“Ngươi mau đến chỗ ta ngồi, dù gì ta cũng là đối tượng đăng ký chương trình xem mắt, ngươi tôn trọng ta chút đi, chúng ta làm theo trình tự.”
Khánh Trần từ từ đi sang bên kia ngồi.
Vốn dĩ hắn đi xem mắt đã quái lắm rồi, bây giờ Ương Ương thình lình xuất hiện ở đây, quả thật là chẳng bình thường tẹo nào.
Hắn ngồi trên ghế, quay đầu nhìn Khánh Kỵ, trong lòng tính toán thực lực của đối phương.
Hắn nghĩ thầm, hay là mọi người đánh một trận đi thôi, sao lại hại người ta như thế cơ chứ?!
Mọi người đều là cao thủ cấp A, nếu ngươi không muốn để ta sống yên ổn thì chúng ta quyết một trận sống mái ngay hôm nay!
Khánh Trần quay ra nhìn thì thấy Khánh Kỵ đang nhìn lên trần nhà, giả vờ không quen biết.
Mà quá đáng hơn nữa là đối phương còn cầm điện thoại, camera chĩa thẳng vào hắn.
Giống như…mọi hình ảnh ở đây đều được truyền đến nơi nào đó thông qua chiếc điện thoại ấy, và dường như còn có rất nhiều người đang quan sát tình cảnh mất mặt của Khánh Trần.
Ương Ương ôm mặt hắn xoay thẳng lại:
“Ta xấu quá hay sao mà nhìn người khác thế?”
“Đẹp…”
Khánh Trần nói với giọng điệu cứng ngắc.
“Nào, chúng ta làm lần lượt từng bước.”
Ương Ương cười híp mắt:
“Ta tên là Trần Ương Ương, năm nay 18 tuổi.
Ta không có gia thế cao sang, từ nhỏ đã bị đưa đến Hỏa Đường, sau trở thành người du hành Alpha.
Bắt đầu thích ngươi từ khi ở Lạc Thành, ban đầu chỉ là cảm thấy tò mò về ngươi, hơn nữa muốn lợi dụng ngươi để Kỵ Sĩ và Át Bích liên minh, nhưng sau đó không nghĩ như vậy nữa.”
Ương Ương nói tiếp:
“Khi đó, ta ngày ngày theo ngươi đến trường rồi chờ ngươi tan học, không biết tại sao lại thấy rất yên tâm khi ở bên cạnh ngươi.
Về sau mọi người cùng nhau chiến đấu, nhiều lần đồng sinh cộng tử, ta không vứt bỏ ngươi, ngươi cũng không bỏ rơi ta.
Khi ngươi đến Trịnh Thành tham gia đại hội người du hành, ta cố ý lựa một bộ quần áo chiến sĩ thiếu nữ xinh đẹp, không phải để cho người khác ngắm nhìn mà chỉ muốn hớp hồn mình ngươi thôi.
Tối đến ta bắt đầu chờ đợi tin nhắn của ngươi, khi ngủ sẽ mơ thấy ngươi, ta mơ chúng ta học cùng trường cấp ba, tất cả không phải người du hành, và ta thầm thích ngươi…Vốn dĩ không muốn nói nhiều thế đâu, nhưng bây giờ ta sợ hãi, ta sợ ngươi bị người khác cướp đi mất.
Nếu trước kia có ý định lợi dụng ngươi, vậy thì ta xin lỗi ngươi ngay tại đây, sau này ta sẽ không như thế nữa.”
Khánh Trần sững sờ tại chỗ, tuy trước kia hắn biết Ương Ương thích những việc hạn chế độ tuổi, nhưng đây là lần đầu tiên nàng thổ lộ tình cảm của mình một cách trịnh trọng như thế.
Sự việc diễn ra quá bất ngờ, hoặc phải nói là mọi chuyện trong ngày hôm nay đều vô cùng đột ngột, hết thảy là do Khánh Kỵ và gia chủ Khánh thị…
Ương Ương tủm tỉm cười nói:
“Ta không cần ngươi bày tỏ thái độ, chẳng qua là muốn nói những suy nghĩ trong đầu mình cho ngươi biết thôi.
Đúng rồi, vừa rồi quên nói, thực lực của ta bây giờ là cấp B, hôm qua nghe được tin ngươi đi xem mắt ta suýt nữa thăng lên cấp A đấy.”
Khánh Trần:
“…”
Câu nói cuối cùng đúng là minh chứng thuyết phục cho câu “miệng nói một đằng nhưng lòng nghĩ một nẻo”.
Ương Ương nói:
“Đến lượt ngươi, ngươi tự giới thiệu đi, đừng ngây ra đó.”
Khánh Trần rề rà đáp lời:
“Ta là Khánh Trần, từ nhỏ đã bị ném đến thế giới ngoài, ta cũng là người du hành Alpha.”
Ương Ương cười híp mắt:
“Ồ, hai ta đều là người chơi bản Alpha à, xứng đôi quá.
Ca ca, sao hai ta không quen biết nhau sớm hơn nhỉ, nếu ta biết ngươi sớm hơn thì không cần đi xem mắt rồi.”
Chương 2197: Quen Biết
Khánh Trần suy nghĩ:
“Hồi đầu ta đã cảm thấy ngươi tiếp cận ta là có ý đồ riêng, cho nên tình cảm này khác với những gì ta tưởng tượng, nhưng về sau…”
Đột nhiên Ương Ương ngắt lời Khánh Trần:
“Không cần nói tiếp nữa, ta không ép ngươi đưa ra quyết định ngay.”
“Hả?”
Khánh Trần không hiểu cô nàng này có ý gì.
Ương Ương mỉm cười:
“Ca ca hẹn gặp sáu đối tượng xem mắt trong tiệm cà phê này, ngươi đến đây không phải để xem mắt, mà là để nhập hàng!”
Khánh Trần:
“…Dòng đời xô đẩy thôi.
Khánh thị và ta có một cuộc giao dịch, nếu ta đến xem mắt thì họ sẽ tiếp tục cung cấp vật tư cho thành phố số 10, ngoài ra còn cung cấp cả dây chuyền sản xuất người máy nano.”
Ương Ương thán phục:
“Ca ca vĩ đại quá, vì 6 triệu người dân mà đồng ý đi xem mắt, ta có thể hiểu cho ca ca.”
Đúng lúc này Nhất gửi tin nhắn tới: Giúp ta thêm người này nữa, ta cực kỳ thích nàng.
Khánh Trần dở khóc dở cười, ngươi giả vờ không quen biết gì chứ, bây giờ còn làm loạn thêm nữa à!
Hắn dứt khoát tắt máy.
Ương Ương đặt hai tay lên bàn, chống cằm và nói:
“Ca ca, ngươi cần vợ không? Chỉ cần ngươi mở miệng…”
Nàng buộc tóc hai bên, thoạt nhìn ngây thơ thuần khiết, vẻ mệt mỏi thoáng hiện trên khuôn mặt thon gầy, có thể thấy được nàng vội vàng bay đến đây không quản ngày đêm.
“Được rồi, được rồi.”
Khánh Trần cười gượng:
“Lần này là tình huống đặc biệt thật mà, ta phải xin lỗi ngươi.”
“Ta đâu phải bạn gái của ngươi, ngươi xin lỗi ta làm gì, ta cũng không nói đùa.”
Ương Ương đứng dậy kéo tay Khánh Trần:
“Đi thôi, trong quán còn có bốn người nữa ngươi phải gặp đấy, không thể bỏ dở giữa chừng được, để ta tư vấn cho.
Lỡ như có người thích hợp với ngươi thật thì một ngày nào đó ta hy sinh trong chiến đấu, ngươi cũng sẽ không phải cô độc một mình.”
Khánh Trần bất đắc dĩ bị Ương Ương kéo dậy, hắn để mặc đối phương dẫn mình đến bàn khác.
Bây giờ Khánh Trần buông xuôi rồi, hắn quyết định từ bỏ chống cự trước mặt Ương Ương, đối phương muốn làm gì thì làm.
Nhưng ngay sau đó, hắn đứng bất động tại chỗ.
Hắn trông thấy Tần Dĩ Dĩ, nàng tết tóc, khó có được một lần mặc váy xếp ly tinh tế và áo phông màu trắng, im lặng ngồi bên cạnh nhìn Khánh Trần và Ương Ương một cách dè dặt.
Thảo nào vừa rồi Ương Ương đột nhiên tỏ tình.
Thảo nào sau khi tỏ tình Ương Ương lại ngăn cản hắn bộc bạch.
Ương Ương là dị năng giả hệ trường lực, chắc chắn nàng biết Tần Dĩ Dĩ ở đây từ lâu rồi.
Đối phương không vạch trần, mà giận dỗi với mình mãi rồi mới lôi mình đi.
Thật ra những gì Ương Ương nói ban nãy không phải là để Khánh Trần nghe, mà nàng cố ý để cho Tần Dĩ Dĩ nghe thấy.
Sở dĩ nàng không cho Khánh Trần nói tiếp cũng là bởi nàng không muốn Khánh Trần nói ra những lời tổn thương Tần Dĩ Dĩ trong tình huống không hay biết gì.
Nếu thật sự để Khánh Trần nói tiếp, chỉ sợ hắn sẽ cảm thấy mình bị tính kế.
Từ rất lâu trước kia Ương Ương đã hạ quyết tâm, sẽ không bao giờ tính kế Khánh Trần nữa.
Khánh Trần suy nghĩ thấu đáo mọi việc, đột nhiên muốn giết người…
Thế là trong nháy mắt, lôi tương trong cơ thể hắn quay cuồng, ánh đèn vàng nhạt trong quán cà phê bắt đầu nhấp nháy.
Hắn quay đầu nhìn về phía Khánh Kỵ, nhưng lại phát hiện vị trí đó đã trống không, Đại Yêu Khánh Kỵ chạy đi đâu mất từ bao giờ rồi!
Khánh Kỵ hại ta!
Khánh Trần không biết Khánh Kỵ tập trung hai người này lại kiểu gì, hơn nữa còn tụ hợp trong quán cà phê này, hiển nhiên là muốn xem hắn mất mặt!
Ương Ương mỉm cười nhìn Tần Dĩ Dĩ:
“Muội muội, ngươi biết người đang đứng bên cạnh ta à?”
Tần Dĩ Dĩ ăn ngay nói thật:
“Quen biết.”
“Thích hắn à?”
Ương Ương hỏi tiếp.
Tần Dĩ Dĩ trả lời thành thật:
“Thích chứ, thích từ rất lâu rồi.”
“Vì sao lại thích hắn?”
Tần Dĩ Dĩ ngẫm nghĩ:
“Ta cũng không biết nguyên do, chẳng qua hồi xưa ta hỏi mẹ vì sao thích cha, mẹ ta nói nếu thích mà có lý do thì đó chẳng phải là thích nữa.
Ương Ương tỷ, ta sẽ không rút lui, trước kia ta đi bộ từ hoang dã đến núi tuyết Tây Nam, trên đường đi suýt nữa chết vì đói, suýt nữa bỏ mạng vì bị đàn sói cắn, suýt lạc trong núi tuyết.
Lúc nằm trên mặt đất, ta nhìn bầu trời và nghĩ, ta nỗ lực đến thế vì hắn liệu có đáng giá không, nếu chết thì có hối hận không, ta tự nhủ với mình, không hối hận.”
Thời gian trôi qua từng giây, hai cô gái có chủ kiến chạm mặt, không ai chịu lui bước.
Nếu như không có chủ kiến thì Tần Dĩ Dĩ sẽ không một thân một mình đi đến Hỏa Đường, nếu không có chủ kiến thì Ương Ương sẽ không gánh vác mọi việc ở Át Bích.
Khánh Trần đang định nói gì thì hai người bỗng nhìn về phía hắn:
“Ngươi không được lên tiếng!”
Bây giờ hai cô gái bắt đầu cảm thấy lo âu.
Khánh Trần không phải là một người thiếu quyết đoán, hắn sẽ không cho phép bản thân níu kéo hai người họ, cho nên bây giờ khi tình huống này xảy ra hắn nhất định sẽ đưa ra lựa chọn để giải quyết dứt khoát vấn đề.
Chương 2198: Kế Hoạch Cuộc Đời
Nhưng bởi thế hai cô gái mới bắt đầu lo Khánh Trần quyết định ngay, họ lo người Khánh Trần lựa chọn không phải là mình.
Hai người không nắm chắc.
Bỗng nhiên Ương Ương khen Tần Dĩ Dĩ:
“Đây mới là người của Hỏa Đường chúng ta, dám yêu dám hận, thẳng thắn bộc trực, có lẽ đó là nguyên nhân thần linh của Hỏa Đường yêu mến ngươi.
Thích là thích, không thích là không thích, không có việc gì phải che giấu cả.
Ngươi xem cái người bên cạnh chúng ta lại này, chẳng được như thế, ngượng ngùng xoắn xít chỉ biết Makka Pakka.”
Khánh Trần:
“…Cũng bình thường ha ha ha ha.”
Ương Ương nhìn hắn, cười híp mắt và hỏi:
“Ngươi cảm thấy ta với Tần Dĩ Dĩ ai xinh hơn?”
Khánh Trần xoay người đi ra ngoài:
“Ta ra ngoài xem thời tiết thế nào.”
Nhưng hắn chưa kịp quay đi đã bị Ương Ương kéo lại, nàng nũng nịu:
“Ca ca, ngươi còn chưa xem mắt xong với các cô gái trong quán cà phê này đâu, sao lại đi thế được? Ca ca, ngươi cảm thấy ta và Dĩ Dĩ làm đồng nghiệp tình thương mến thương được không?”
Khánh Trần chưa lên tiếng thì nàng đã lườm hắn:
“Nghĩ hay lắm! Được rồi, bây giờ không làm khó ngươi nữa, hôm nay còn có chuyện thú vị hơn cơ, đi xem mắt tiếp thôi!”
Cô nàng tinh nghịch này nắm cổ tay Khánh Trần rồi lại cầm cổ tay Tần Dĩ Dĩ kéo đến bàn khác.
Bầu không khí gượng gạo, buốt giá khi nãy bỗng chốc tan rã.
Tuy không khí căng thẳng bên họ đã dịu đi nhưng cô gái ở bàn tiếp theo vô cùng bối rối.
Nàng bị gọi đến xem mắt, nhưng nàng không hiểu tại sao Khánh Trần đến tham gia buổi xem mắt này lại còn dẫn theo hai cô gái khác:
“Ngài là Khánh Trần à.”
Toàn thân Khánh Trần cứng ngắc, hắn đứng tại chỗ, gật đầu đáp lại:
“Là ta.”
Cô gái nhìn về phía Ương Ương và Dĩ Dĩ:
“Hai người này là…tỷ tỷ và muội muội của ngài?”
Ương Ương lắc đầu cười:
“Không phải, là tiền bối của ngươi, hai bọn ta vừa mới xem mắt với hắn xong, ngay trong tiệm cà phê này.
Bây giờ chúng ta tư vấn giúp hắn, để xem có cô gái nào hợp với hắn không.”
Cô gái ngây ra như phỗng.
Ương Ương hỏi:
“Trình độ học vấn của ngươi thế nào?”
Khí thế của cô gái xẹp xuống:
“Cấp ba?”
Ương Ương tặc lưỡi:
“Không lợi hại như Lý Khả Nhu, gia thế thì sao?”
Cô gái trả lời một cách cẩn thận:
“Cha ta là nghị sĩ của thành phố số 5, có quan hệ thân thiết với Khánh thị.”
“Người trong nhà định gả con gái để mở rộng quan hệ à.”
Ương Ương gật đầu:
“Xem ra buổi xem mắt này dành riêng cho những người có thân phận, có gia thế, ta và Dĩ Dĩ xuất hiện ở đây không phù hợp lắm…Khánh Trần, ta nghe nói ngươi phải xem mắt với hơn hai trăm người nữa, vậy ngươi dứt khoát hốt hết đi, đến lúc đó cả Tây Nam đều thuộc về ngươi.
Ngươi đừng sợ, ta và Dĩ Dĩ giúp ngươi quản lý họ.”
Khánh Trần không nói gì, bây giờ nói gì cũng không ổn…
Nàng kéo Khánh Trần đến chỗ ngồi, còn mình và Tần Dĩ Dĩ ở bên cạnh thì thầm to nhỏ:
“Ngươi thấy cô gái này thế nào?”
Tần Dĩ Dĩ trả lời thành thật:
“Không xứng với Khánh Trần.”
“Thế thì còn lãng phí thời gian làm gì, người tiếp theo!”
Ương Ương lai lôi Khánh Trần và Tần Dĩ Dĩ đi vô cùng dứt khoát.
Chỉ để lại mình cô gái kia ngẩn ngơ ngồi tại chỗ.
…
“Ngươi tên gì?”
“Lưu Sủng.”
Cô gái trả lời.
“Người trong gia đình làm nghề gì?”
“Cha là lính thông tin quân hàm trung tá trong tập đoàn quân…”
Cô gái nói.
“Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
“Năm nay 19.”
Nàng tiếp tục trả lời.
“Lên kế hoạch cho cuộc đời mình chưa?”
“Am hiểu cái gì?”
“Ước mơ của ngươi là gì?”
“Bọn ta đã nắm rõ được tình hình của ngươi, trở về đợi thông báo nhé, nếu có tin tức gì bọn ta sẽ nhắn tin cho ngươi.”
Tần Dĩ Dĩ nói với vẻ nghiêm túc.
Rõ ràng là đi xem mắt thế mà lại bị Ương Ương và Tần Dĩ Dĩ biến thành một buổi phỏng vấn, chỉ thiếu điều hỏi người ta về “mức lương và đãi ngộ mong muốn”.
Cô gái ngồi ở bàn này thấp thỏm bất an, mà Ương Ương và Tần Dĩ Dĩ ở phía đối diện nghiêm túc dùng ứng dụng ghi chú trên điện thoại ghi chép lại thông tin của đối phương.
Vừa mới bắt đầu xem mắt, Khánh Trần ngồi còn hai người họ đứng bên cạnh.
Về sau hai người thấy Khánh Trần cứ ngồi im ỉm, dứt khoát ngồi xuống hỏi thăm và để Khánh Trần đứng một bên.
Khánh Trần biết, không phải là Ương Ương và Tần Dĩ Dĩ muốn giúp mình xem mắt, hiển nhiên họ muốn bắt tay hợp tác giải quyết hết kẻ địch bên ngoài trước đã…
Sau khi loại bỏ đối thủ, Ương Ương và Tần Dĩ Dĩ còn cùng quay sang hỏi:
“Ca ca, bọn ta từ chối nhiều đối tượng xem mắt giúp ngươi như thế ngươi sẽ không giận đấy chứ.”
Khánh Trần vội đáp:
“Ta mừng quá ấy chứ!”
Nhưng hắn mừng thật, dù sao buổi xem mắt này hắn chỉ tham gia cho có thôi, không cần lãng phí thời gian đúng là tốt quá.
Về phần gia chủ Khánh thị nghĩ thế nào thì hắn không quan tâm.
Rốt cuộc hai cô nàng này đều do gia chủ Khánh thị sắp xếp, nếu quá trình xem mắt xảy ra sự thay đổi kỳ lạ nào đó bởi vì hai người này thì cũng là lỗi của ngươi, liên quan gì đến Khánh Trần ta đâu…
Đương nhiên, người thua đậm nhất trong buổi xem mắt lần này tuyệt đối không phải gia chủ Khánh thị, mà là Nhất.
Chương 2199: Món Quà
Nhất vẫn cứ gửi tin nhắn cho Khánh Trần một cách điên cuồng: Thêm bạn, mau thêm bạn, ta thích người này!
Nhưng từ khi Ương Ương và Trần Dĩ Dĩ nhúng tay, Khánh Trần không có cơ hội gửi lời mời kết bạn với đối tượng xem mắt nữa.
Nói cách khác, khi Ương Ương và Tần Dĩ Dĩ còn đang ở đây giải quyết giặc ngoài mà hắn đột nhiên lấy điện thoại ra nói chúng ta kết bạn đi, hiển nhiên là không muốn sống nữa.
Nói chung hy sinh niềm vui của Nhất hơn là hy sinh chính mình.
Khánh Trần rất biết điều.
Chương trình xem mắt buổi sáng kết thúc, Ương Ương và Tần Dĩ Dĩ nhìn Khánh Trần với ánh mắt mong chờ:
“Đói bụng.
Bọn ta xem mắt giúp ngươi rồi, có phải đến lượt ngươi mời bọn ta ăn cơm rồi không?”
“Mời, mời, mời.”
Khánh Trần nói:
“Muốn ăn gì cũng được.”
Đến lúc này Khánh Kỵ mới ung dung xuất hiện:
“Đi thôi, ta dẫn các ngươi đi ăn lẩu, ta biết một tiệm lẩu chính tông.”
Ương Ương và Tần Dĩ Dĩ biết đối phương lên kế hoạch cho buổi xem mắt này, song đều lễ phép gọi:
“Cảm ơn Khánh Kỵ thúc thúc.”
Hai người này đều tỏ ra cực kỳ ngoan ngoãn khi đối mặt với trưởng bối, sợ mình xử sự không ổn thỏa khiến bậc cha chú trong nhà Khánh Trần chán ghét.
Quán lẩu ở gần quán cà phê, cho nên bốn người quyết định không lái xe mà đi bộ đến đó.
Trên đường phố tấp nập, Ương Ương và Tần Dĩ Dĩ kéo tay nhau đi đằng trước, trò chuyện vô cùng vui vẻ.
Giống như không quen biết Khánh Trần vậy.
Tần Dĩ Dĩ mặc áo phông màu trắng và váy xếp ly cùng màu, kết hợp với màu da bánh mật của nàng, tạo nên một vẻ đẹp độc đáo.
Ương Ương cũng mặc áo phông trắng và quần bò bó, thoạt nhìn căng tràn sức sống.
Hai cô gái đi bên nhau, hơn nữa còn cao xêm xêm.
Khánh Trần theo sau, nổi đóa với Khánh Kỵ:
“Ngươi nhìn xem ngươi đã làm gì này, hay là hai ta đánh một trận đi?”
Khánh Kỵ đáp với giọng tỉnh bơ:
“Ta làm việc theo lệnh thôi, nếu ngươi tức giận thì tự mình đến núi Ngân Hạnh đi, ta bảo đảm không có người hầu câm ngăn cản ngươi.”
“Ngươi dửng dưng như thế thì vừa nãy chạy trốn làm gì?”
Khánh Trần hỏi.
“Ta đi vệ sinh, không được à?”
Khánh Kỵ nói một cách bình tĩnh.
Khánh Trần khó hiểu:
“Kế hoạch xem mắt của các ngươi chẳng có tác dụng gì nữa, lẽ nào các ngươi không sốt ruột à? Cứ theo đà này thì kế hoạch của các ngươi sẽ đổ bể.”
Khánh Kỵ trả lời:
“Kế hoạch luôn luôn thay đổi, mà sự thay đổi này do lão gia tử sắp xếp, không ai biết lão gia tử nghĩ gì.
Nhưng hết thảy mọi chuyện chắc chắn đều được hắn ngầm đồng ý, và đó cũng là thứ hắn muốn nhìn thấy.
Có lẽ hắn cảm thấy xác suất ngươi sinh ra huyết mạch tổ tiên cùng với hai cô gái này rất cao.”
Buổi trưa đi ăn lẩu, mới đầu hai cố gái giữ ý lắm, Ương Ương không phải là Ương Ương ăn nhồm nhoàm trước kia, Tần Dĩ Dĩ cũng không phải Tần Dĩ Dĩ dùng tay không xé thịt Thần Ngưu trong hoang dã, lúc dùng đũa bọn họ hận sao không thể xếp ngón tay thành hình hoa lan.
“Đừng giả vờ nữa.”
Khánh Trần than thở.
Ương Ương cười nói:
“Ngươi không thích bọn ta làm như thế, vậy thì bọn ta không giả vờ nữa!”
Tần Dĩ Dĩ vẫy tay, hô:
“Ông chủ, cho thêm sách bò, hoàng hầu, rau tiến vua, nấm súp lơ mỗi thứ một đĩa, với thêm hai đĩa thịt dê thái miếng!”
Nói xong, Ương Ương và Tần Dĩ Dĩ lập tức bung xõa, sách bò, ruột vịt, thịt bò thịt dê vào nồi như mưa đá, Tần Dĩ Dĩ còn nói:
“Ta đi bộ trong hoang dã rất lâu, ăn hết thịt Thần Ngưu đem theo rồi, sau khi vào thành phố lại gấp rút đi đổi vàng, mua quần áo mới, không rảnh lo ăn uống.”
Ương Ương cũng ăn ngấu nghiến:
“Đại Vũ nói cho ta biết Khánh Trần đi xem mắt là ta lập tức đuổi theo đến đây, bay không ngừng nghỉ, lại còn phải né tránh phương tiện phòng không của Khánh thị, làm ta mệt bở hơi.”
Khánh Trần suy tư:
“Đại Vũ…”
Ương Ương nhìn Khánh Kỵ:
“Khánh Kỵ thúc thúc, buổi chiều Khánh Trần còn phải đi gặp bao nhiêu người nữa?”
Đúng lúc này điện thoại của Khánh Kỵ nhận được tin nhắn mới, hắn ngẩng đầu lên nhìn hai cô gái:
“Không cần nữa, toàn bộ lịch trình xem mắt sau đó đều bị hủy bỏ.”
“Ớ?”
Lần này đến lượt Ương Ương và Tần Dĩ Dĩ cảm thấy khó hiểu:
“Vì sao?”
Ngay sau đó, một người hầu câm vội vàng bê một hộp gỗ từ bên ngoài tiệm lẩu vào, hắn đi đến bên cạnh Khánh Kỵ và dùng thủ ngữ:
“Đây là món quà lão gia tử đưa tặng hai cô gái.”
Khánh Kỵ hơi ngạc nhiên, hắn nhận lấy hộp gỗ rồi nói với người hầu câm:
“Ngươi về gặp ông chủ đi, nói với hắn ta biết phải làm gì.”
Khánh Trần nhìn hắn ra vẻ thần bí:
“Nói cái gì mà khó hiểu thế?”
Khánh Kỵ mở hộp gỗ kia ra:
“Đây là hai thứ mà mẹ của Khánh Trần cất giữ lúc còn trên đời, rất thú vị.”
Khánh Trần sửng sốt, mẹ?
Trong cuộc đời của mình hắn chỉ biết người mẹ tên là Trương Uyển Phương kia, hắn chưa từng trông thấy mẹ ruột.
Không biết tại sao đồ vật cất trong hộp bỗng khiến trái tim hắn hơi xao động.
Ương Ương và Tần Dĩ Dĩ nhìn thì thấy đó là một đôi nhẫn ban chỉ bằng phỉ thủy, cả hai đều là phỉ thúy đế vương lục trong suốt.
Chương 2200: Đừng Nói Nữa
Điều kỳ quái là bình thường ban chỉ đều được làm để cho đàn ông đeo, mà hai chiếc nhẫn này đều vô cùng tinh xảo, cho dù con gái đeo trên tay cũng không cảm thấy có gì lạ.
Khánh Kỵ lấy chiếc nhẫn bên trái ra đưa cho Ương Ương và đưa chiếc bên phải cho Tần Dĩ Dĩ:
“Nhận lấy đi, tuy ông chủ vẫn chưa gặp các ngươi nhưng đây là quà gặp mặt của hắn, hắn thích các ngươi.”
“Thứ này quá quý giá, hai chiếc ban chỉ phỉ thúy này mà đem đi bán chỉ sợ mỗi một chiếc đều có thể bán với giá hơn một tỷ.”
Ương Ương nói.
Khánh Kỵ mỉm cười, lắc đầu nói:
“Chúng không phải phỉ thúy thật, mà là vật cấm kỵ của một đôi tỷ muội.
Nhẫn của Ương Ương cô nương tên là vật cấm kỵ ACE-104, Mảnh lá che mắt.
Chỉ cần ngươi lấy hai tay che mắt mình lại thì không ai có thể phát hiện ra ngươi, cho dù ngươi đứng ngay trước mặt thì đối phương cũng sẽ vô thức làm lơ ngươi, thậm chí radar cũng không thể dò ra được.
Ngươi là dị năng giả hệ trường lực, vốn dĩ bay trên trời không cần nhìn, nếu có được thứ này thì không cần lo về radar mảng pha điện tử chủ động ở bất kỳ nơi nào nữa.”
Rồi Khánh Kỵ lại quay sang nhìn Tần Dĩ Dĩ:
“Cái trên tay ngươi là vật cấm kỵ ACE-105, Bịt tai trộm chuông.
Chỉ cần ngươi dùng thứ gì đó nhét vào tai mình thì ngươi khác sẽ không nghe được âm thanh do ngươi phát ra, ngay cả thiết bị sonar cũng không tìm được ngươi, khi ngươi giết người, không một ai có thể nghe thấy tiếng kêu rên của đối phương.
Hỏa Đường am hiểu chiến đấu trong môi trường rừng nhiệt đới, cỏ cây trong rừng là người bạn tốt nhất của các ngươi, đồng thời cũng là kẻ địch lớn nhất.
Cho dù đi lại lặng lẽ cũng sẽ bại lộ bởi âm thanh ma sát với chúng, cho nên thứ này rất thích hợp với ngươi.”
“Tên kiểu gì dị thế…”
Khánh Trần chê bai.
Vợ của gia chủ Khánh thị sưu tầm hai vật cấm kỵ thú vị là chuyện hết sức bình thường, dù sao với tài lực và nhân lực của tập đoàn thì không khó để tìm được vài vật cấm kỵ.
Nhưng có lẽ trên đời này chỉ có mình tổ chức Kỵ Sĩ và Khánh thị mới đưa tặng vật cấm kỵ làm quà gặp mặt mà thôi.
Ương Ương:
“Nếu là vật cấm kỵ thì còn quý hơn phỉ thúy nữa.”
Tần Dĩ Dĩ cũng phụ họa:
“Đúng vậy đấy, phỉ thủy có giá nhưng vật cấm kỵ là vô giá, đặc biệt là vật cấm kỵ phù hợp với mình.”
Khánh Kỵ nói:
“Các ngươi không cần khách sáo, lão gia tử đưa chúng cho các ngươi…”
Nhưng hắn chưa nói xong thì đã thấy Ương Ương và Tần Dĩ Dĩ đeo nhẫn lên ngón tay của mình, Ương Ương giơ bàn tay ra cho Tần Dĩ Dĩ xem:
“Ta đeo nó có đẹp không?”
Tần Dĩ Dĩ gật đầu:
“Đẹp lắm, ngươi vốn trắng, đeo nhẫn màu xanh lục trông càng trắng hơn, rất hợp với ngươi.
Nhưng ta đeo nó thì trông tầm thường da ta đen quá…”
Ương Ương cười híp mắt:
“Ngươi đeo trông cũng rất đẹp!”
Bấy giờ Khánh Kỵ mới nhận ra, mình khách sáo với hai cô gái này là hoàn toàn không cần thiết…
Bọn họ không phải là kiểu người sĩ diện!
Khánh Trần hỏi:
“Mẹ ta là người như thế nào?”
“Mẹ ngươi là người nóng tính.”
Khánh Kỵ cười nói:
“Ta, ca ca ngươi cùng với lớp người cùng thế hệ đều rất sợ nàng.”
Khánh Trần giật mình, hắn còn tưởng mình có một người mẹ ruột dịu hiền.
Dù sao hắn lục tìm trong cung điện ký ức của mình mà vẫn chưa từng thấy bóng hình người mẹ ấy, tựa như khi mình vừa mở mắt, đối phương cũng đã không còn nữa.
Khánh Kỵ hồi tưởng:
“Thím là một người mạnh mẽ và quyết đoán, lão gia tử không thích nói chuyện, không thích phơi nắng, không thích đi ra ngoài hoạt động, là bọ nhà chỉ thích ru rú trong phòng.
Thím sẽ cưỡng chế lôi hắn ra ngoài phơi nắng, đi dạo…Khi đó lão gia tử đã là gia chủ rồi, ta là thân vệ theo hầu cạnh hắn, mỗi lần thấy thím đến gần phòng của lão gia tử là bọn ta đều biết điều tránh đi.
Vì thế, lão gia tử oán trách bọn ta không ít lần, nói bọn ta không bảo vệ hắn cẩn thận.
Thời điểm ấy lão gia tử vẫn chưa trầm lặng như bây giờ.”
Khánh Trần bỗng hỏi:
“Hắn biến thành như thế từ lúc nào?”
Khánh Kỵ nhìn Khánh Trần:
“Kể từ khi Ninh Tú cô nương qua đời.”
Khánh Trần im lặng, hắn không ngờ câu trả lời lại là như vậy.
Nếu thế thì gia chủ Khánh thị còn có thể là người có hiềm nghi giết chị dâu? Trước mặt vẫn chưa thể xác định, cũng có khả năng Khánh Kỵ đang nói dối giúp đối phương.
“Mẹ của ta chết thế nào?”
Khánh Trần hỏi tiếp.
“Trái tim của mẹ ngươi vốn đã không tốt, từ khi sinh Tiểu Chuẩn thì sức khỏe trở nên yếu hơn.”
Khánh Kỵ nói:
“Nàng từng phẫu thuật cấy ghép tim một lần, duy trì được hơn mười năm, đến khi mang thai ngươi, bác sĩ nói trái tim của nàng không đủ để chống đỡ cho việc sinh nở, nhưng nàng vẫn giữ ngươi lại.”
Khánh Trần nói với giọng bình tĩnh:
“Đừng nói nữa.”
Hắn đã quen với cuộc sống không có tình thân, hắn có thể không có cha, không có mẹ mà vẫn sống yên ổn.
Khánh Quốc Trung, Trương Uyển Phương gì đó, đều chỉ là nhân sinh mà hắn đã lãng quên, đã vứt bỏ.
Ngoại trừ Khánh Chuẩn, Khánh Trần đã xóa sạch mọi ảo tưởng về tình thân, nhưng bây giờ Khánh Kỵ lại nói cho hắn biết, mẹ sẵn lòng mạo hiểm, từ bỏ sinh mệnh của mình để sinh hắn ra.
Hắn khó có thể chấp nhận nổi.
Trong lúc chờ chương, bạn có thể đọc:
👾ĐỐI TƯỢNG HẸN HÒ CỦA TA LÀ THẦN MINH CHI NỮ (BẢN DỊCH): Hài hước, dị năng, đô thị, trang bức…👾








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










