[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 219 : Ba Người (c2181-c2190)
❮ sautiếp ❯Chương 2181: Ba Người
Trong bức ảnh, Khánh Chuẩn và Ninh Tú còn có thể chuyển động, Ninh Tú nhẹ nhàng ôm Khánh Trần vẫn còn tấm bé trong vòng tay ấm áp của mình, nhẹ nhàng đung đưa, gương mặt toát ra sự rực rỡ của tình mẫu tử.
Còn Khánh Chuẩn thì nhìn Ninh Tú với vẻ mặt cưng chiều, rồi lại nhìn Khánh Trần.
Khánh Trần đang đứng trong phòng khách, hắn thậm chí có thể tưởng tượng ra cảnh anh trai mình mở cửa và bước vào nhà sau khi tan sở, nở một nụ cười tươi rói và nói:
“Vợ à, ta về rồi.”
Giọng nói đó nghe thật chân thực và ấm áp.
Khánh Trần đột nhiên nói:
“Nếu ta không thể tìm thấy thần minh…? Vậy bản thân ta sẽ trở thành một thần minh.”
Thế nào cũng phải thử một lần.
Khánh Chuẩn đã từng trở thành thần minh trong một khắc chỉ vì hắn, và hắn cũng có thể trở thành thần minh cả cuộc đời cho Khánh Chuẩn.
Khánh Kỵ kinh ngạc, hắn chỉ cảm thấy ngay khoảnh khắc này, vẻ mặt của Khánh Trần bùng lên một niềm tin cực kỳ vững chắc.
Trở thành thần minh? Ngươi nói làm là làm được sao?
Đó là một cảnh giới mà vô số bán thần mơ ước nhưng không thể đạt được, trên đời chỉ duy nhất một người đã trở thành thần minh!
Khánh Kỵ không bày tỏ thái độ gì về chuyện này:
“Chỉ là một thứ mơ hồ, tốt hơn hết là hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của hắn trước.
Ta có thể hiểu cảm giác của ngươi rằng ngươi muốn hồi sinh tâm trạng của anh trai mình, nhưng đâu cần nghĩ đến thứ viễn vông đó.”
Khánh Trần sửng sốt một chút:
“Nguyện vọng? Hắn có nguyện vọng cuối cùng sao?”
“Ngươi có biết mong ước lớn nhất của Tiểu Chuẩn trong suốt cuộc đời của hắn là gì không?”
Khánh Kỵ đứng trong căn phòng nhỏ nói vọng ra.
Khánh Trần nhìn đối phương:
“Là gì?”
“Hắn muốn dành thêm một chút thời gian để trông giúp ngươi những đứa trẻ.”
Khánh Kỵ bình tĩnh nói:
“Lúc đó hắn đã thu nhận Ám Ảnh Chi Môn rồi, cả cuộc đời không nhen nhóm thêm kế hoạch tìm bất kỳ ai khác, vì vậy hắn đã gửi gắm hy vọng vào ngươi.
Hắn muốn ngươi có thể sinh hơn chục đứa trẻ, sau đó hắn sẽ chơi với lũ trẻ ở nhà.
Khi hắn đề cập đến điều này trước đây, đôi mắt hắn tràn đầy khao khát.
Tiếc thay, sau khi ngươi về lại không làm chuyện gì nghiêm chỉnh, nên hắn đã không đợi được.”
Một dấu chấm hỏi hiện ngay trên trán Khánh Trần:
“Đây là mong muốn của hắn, hay là mong muốn của người nào đó? Sao lại kết nối chặt chẽ với vấn đề xem mắt quá vậy?”
Khánh Kỵ liếc mắt nhìn hắn:
“Ta không bao giờ nói dối, và cả thế giới đều biết rằng ta, Khánh Kỵ, sẽ không bao giờ nói dối.”
Khánh Trần thở dài, càng là những người như vậy khi nói dối lại càng đáng chết.
Nhưng vấn đề là, hắn không thể kiểm chứng được.
“Chờ đã, ngươi định sắp xếp một buổi xem mắt theo kiểu hôn nhân chính trị cho ta sao?”
Khánh Trần hỏi:
“Đối tượng xem mắt của ta là ai, con gái quan chức hay một phú bà thuộc thuộc địa Khánh thị? Hay là con gái của một vị tướng trong quân đội?”
Khánh Kỵ suy nghĩ chốc lát rồi nói:
“Giang sơn của Khánh thị ở phía tây nam đã vững chắc rồi, không cần ngươi phải dùng hôn nhân để làm chắc địa vị chính trị của bản thân, vì vậy khi chọn vợ cho ngươi, gia cảnh của nàng ấy không phải là điều kiện đầu tiên mà chúng ta xem xét đến.
Tuy nhiên, xuất thân quyền lực sẽ là điểm trừ của nàng ấy, chúng ta đều rất ghét họ hàng nhà ngoại.”
“Hả?”
Khánh Trần cảm thấy kỳ quái:
“Vậy thì điều kiện đầu tiên ngươi xem xét là gì?”
Khánh Kỵ nói một cách nghiêm túc:
“Sinh đẻ tốt.”
Khánh Trần…
Hắn nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Khánh Kỵ, trong lòng thầm nói, anh ơi, sao ngươi có thể kể chuyện cười một cách trịnh trọng được hay vậy?
Đến Zard còn chẳng làm được!
“Cho nên, ngươi chỉ muốn ta để lại được vài đứa trẻ trước khi ta chết thôi chứ gì?”
Khánh Trần hỏi.
Khánh Kỵ nói:
“Ngươi không hiểu đâu, nếu ngươi chết, đứa con trong bụng vợ ngươi sẽ là người thừa kế duy nhất của Khánh thị, trong quá khứ nó còn được gọi với một cái tên khác là ‘nền tảng lập quốc’.”
Nếu không có người kế vị, gia tộc khổng lồ của Khánh thị sẽ không có người thừa kế.
“Không đúng.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Cái mà Khánh thị tuân theo là chiến tranh Ảnh Tử, chiến tranh Ảnh Tử này mới là cơ sở để Khánh thị chọn ra người được chọn, dựa vào đâu mà con của ta lại được thừa kế Khánh thị?”
Khánh Kỵ lắc đầu:
“Cơ sở của Khánh thị chưa bao giờ là chế độ chiến tranh Ảnh Tử cả, mà là huyết thống do Khánh Chẩn để lại, một huyết thống độc nhất vô nhị.
Nếu ngươi có cơ hội đến thăm trang viên Ngân Hạnh để xem quá khứ của các gia chủ Khánh thị, sau đó nhìn vào dấu vết phát triển của Khánh thị, ngươi sẽ hiểu rằng khi nhóm gia chủ có vẻ ngoài tương tự như ngươi nắm quyền thì Khánh thị sẽ phát triển nhảy vọt.
Hiện nay, trên thế giới chỉ còn lại ba người mang dòng máu này, hai trong số họ đã già, và chỉ còn duy nhất ngươi là còn trẻ.”
Ba người? Hắn là một trong số đó, vậy hai người còn lại là ai?
Khánh Trần đã từng gặp lão Thẩm, cho nên hắn biết lão Thẩm cũng là một trong những huyết thống của tổ tiên, rất có thể là anh trai hoặc em trai của gia chủ Khánh thị.
Chương 2182: Nghiêm Túc Giải Thích
Vậy thì người còn lại có lẽ là gia chủ hiện tại của Khánh thị nhỉ.
Khánh Kỵ tiếp tục nói:
“Hơn nữa, không ai có thể đảm bảo rằng vợ ngươi sẽ sinh ra được dòng máu của tổ tiên trong đứa con đầu lòng, vì vậy ngươi phải chọn bảy người vợ, theo xác suất, chỉ bằng cách này mới có thể để lại một đứa con đầu lòng mang huyết thống tổ tiên trong xác xuất 16% này.”
Mong muốn phàn nàn của Khánh Trần cuối cùng cũng không thể kiềm chế nổi:
“Các ngươi thực sự quá coi thường luật pháp liên bang, đây là phạm vào tội trùng hôn đấy, còn nữa, sao các ngươi chắc chắn rằng ta nhất định sẽ chết, từ trước đến nay ta đã giết không biết bao nhiêu kẻ địch, tại sao kẻ chết không thể là kẻ địch? Vả lại, ngươi dựa vào đâu mà tính ra cái xác suất này vậy, thật quá lố bịch, lố bịch đến mức trần đời không còn gì lố bịch hơn…”
Khánh Kỵ nhướng mày:
“Tiểu Chuẩn nói rằng ngươi có tính cách lập kế hoạch trước rồi mới hành động, rất chín chắn.”
“Vậy thì các ngươi cũng phải làm điều gì đó cho chín chắn vào.”
Khánh Trần bực dọc nói.
Khánh Kỵ ngẫm nghĩ rồi lên tiếng:
“Chủ nhân của gia tộc Khánh thị giống như một hoàng đế, vì sự ổn định của gia tộc, ngươi buộc phải sinh nhiều con mới có thể đảm bảo sẽ có những đứa con ưu tú ra đời trong đó.
Ngươi không thể đảm bảo rằng đứa con duy nhất của ngươi sẽ là thiên tài, vì vậy chỉ có thể sinh nhiều hơn, dùng số lượng để san bằng xác suất.”
“Vậy tại sao gia chủ lại không sinh tầm chục đứa trẻ?”
Khánh Trần hỏi.
“Đứa thứ nhất là huyết thống của tổ tiên, đứa thứ hai cũng vậy, nên hắn không cần thiết phải tiếp tục sinh nữa, đề phòng lại xuất hiện một huyết mạch tổ tiên khác, ngược lại sẽ đấu đá với các ngươi để giành quyền lực.”
Khánh Kỵ nghiêm túc giải thích:
“Khi ngươi và Tiểu Chuẩn đều là thiên tài, thì sinh thêm một đứa trẻ nào khác cũng là vô trách nhiệm với Khánh thị.”
“Ngươi nói có lý thật đấy?”
Khánh Kỵ nói:
“Thực ra, ngươi có hai người em trai.”
“Hả?”
Khánh Trần nghi ngờ.
“Nhưng để bọn chúng không tranh giành quyền lực với ngươi và Tiểu Chuẩn, nên bọn chúng đều đã chết rồi.”
Khánh Kỵ nói.
Khánh Trần lúc này dựng đứng hết cả tóc gáy, một luồng gió lạnh xẹt qua sau lưng, hắn chỉ cảm thấy toàn thân phát lạnh!
Khánh Kỵ cố nặn ra một nụ cười và nói:
“Ta nói đùa đấy, đây là suy đoán của thế giới bên ngoài về gia chủ thôi, chứ trên thực tế hắn không hề làm điều đó.”
Khánh Trần:
“Ha?”
Đây là trò đùa quái quỷ gì vậy!
Khánh Kỵ trước mặt hắn giống như một người máy không có cảm xúc, ngay cả những câu nói đùa của hắn cũng cứng ngắc như vậy.
Tuy nhiên Khánh Trần cũng nhận ra từ những lời nói của đối phương một vấn đề rằng: Gia chủ Khánh thị đã lên kế hoạch lật đổ chế độ chiến tranh Ảnh Tử rồi.
Khánh Trần hỏi:
“Có thế nào thì chiến tranh Ảnh Tử cũng đã đảm bảo sự ổn định của Khánh thị bao đời nay rồi, sao lại lật đổ nó?”
Khánh Kỵ trả lời:
Ngày chính thức bắt đầu rồi.
“Rồi sau này ngươi sẽ biết, gia chủ ắt có suy nghĩ của mình, ngươi chỉ việc ngoan ngoãn đi xem mắt thôi, biết chưa.”
Khánh Trần thầm nghĩ bản thân hắn vừa thoát khỏi sự truy sát của bán thần Trần thị, kết quả hắn lại phải chạy đến thành phố số 5 cho một buổi xem mắt vào ngày hôm sau, cuộc sống này cũng thật quá quái gở.
Vấn đề là, bản thân hắn không hề muốn đi xem mắt gì cả, trước hết, hắn hoàn toàn không có thời gian để yêu ai, thứ hai, hắn cũng không có hứng thú với việc gặp gỡ những cô gái khác.
Cho nên?
Chỉ cần hắn lấy lệ ở đây 14 ngày, tìm cách từ chối từng người một là được nhỉ.
Tuy rằng làm thế này có phần tổn thương người khác, lại còn liên tiếp làm tổn thương nhiều người, nhưng vấn đề là hắn không có lựa chọn nào khác.
Không đúng, Khánh Trần đang nghĩ, nếu gia chủ định tìm bảy người vợ cho hắn, vậy thì rốt cuộc hắn sẽ phải gặp bao nhiêu người trong 14 ngày đây?
Ngay khi Khánh Trần định hỏi rõ ràng, Khánh Kỵ đã quay lưng bỏ đi:
“Mã cửa là ngày sinh của ngươi, luôn là như thế.
Ngươi cứ thoải mái, nhưng phải giữ điện thoại của ngươi luôn bật cho đến khi chúng ta gọi cho ngươi, sau 14 ngày, bất kể kết quả ra sao, thành phố số 10 sẽ nhận được một lô vật tư mới.
Lực lượng chống tên lửa đã đến gần thành phố số 10 rồi, họ sẽ túc trực liên tục tại thành phố số 10 trong suốt 24 giờ, đó chính là thành ý của ta.”
Khánh Trần nhìn bóng lưng Khánh Kỵ đang rời đi, còn hắn thì nằm trên ghế sofa, cảm nhận hơi thở nơi đây.
“Ta sẽ tìm cách cứu ngươi.”
Hắn nhẹ nhàng nói.
Nói xong, Khánh Trần đứng dậy, đeo khẩu trang và bước ra ngoài.
Khi đi xuống cầu thang, hắn tình cờ gặp bác gái hàng xóm của mình, bác gái đó liếc mắt nhìn Khánh Trần:
“Quái lạ, hóa ra ngôi nhà này đúng là có người ở thật, trước đó ta có nghe thấy tiếng đóng mở cửa, còn tưởng bị ma ám.
Này chàng trai, ngươi có phải là Khánh Chuẩn và Ninh Tú gì đó không, hay bọn họ bán căn nhà này cho ngươi rồi?”
Khánh Trần cười nói:
“Ta là em trai của Khánh Chuẩn.”
Chương 2183: Sửa Chữa Điện Thoại
“Hóa ra là em trai của họ à, bây giờ họ đang ở đâu rồi?”
Bác gái đó hỏi.
“Đến một thành phố khác để kinh doanh.”
Khánh Trần nói.
“Vậy hả.”
Bác gái cười:
“Tên ta là Khánh Trân, hồi đó anh trai của ngươi đã giúp ta sửa chữa đồ điện rất nhiều lần, chị dâu ngươi còn thường cho hàng xóm món tráng miệng, đều là người quen cũ cả, gặp khó khăn gì ngươi cứ nói với bác, nếu giúp được bác nhất định sẽ giúp.”
Khánh là một họ lớn ở phía tây nam, cũng giống như họ Vương ở thế giới biểu, vì vậy không có gì ngạc nhiên khi tình cờ gặp một người mang họ Khánh cả, tổ tiên kéo dài đến mười mấy đời, nói không chừng họ đều biết đến Khánh Chẩn.
Lúc này Khánh Trần nghĩ đến việc anh trai và chị dâu đối xử tốt với người khác như thế nào, mũi đột nhiên chua xót, vội vàng bật cười:
“Cảm ơn bác gái, cần điều gì ta nhất định sẽ nói.”
Bác gái quan sát một lượt Khánh Trần:
“Dù thân hình của ngươi trông hơi gầy, nhưng trông rất rắn rỏi.
Đúng rồi, hiện tại ngươi đang làm công việc gì vậy?”
“À, chuyện này.”
Khánh Trần trả lời:
“Ta là thợ sửa chữa.”
“Sửa cái gì?”
Bác gái thấy hứng thú hẳn, trong khu ổ chuột có một người thợ thủ công thực sự rất tuyệt, người có tay nghề tuyệt đối không thể chết đói.
Khánh Trần cười và đáp:
“Thợ sửa điện thoại.”
Thực ra, hắn nói mình là thợ sửa chữa cũng không có gì sai, thấy ai không vừa mắt hắn liền sửa ngay người ta, tập đoàn có vấn đề hắn cũng sửa luôn tập đoàn, liên bang có vấn đề hắn cũng sửa luôn cả liên bang.
Dù phạm vi sửa chữa hơi rộng, nhưng tốt xấu gì Khánh Trần hiện cũng được coi là một nghệ nhân lành nghề.
Bác gái rất vui:
“Sửa điện thoại tốt lắm, vừa hay điện thoại của ta đang bị hỏng, trên màn hình có một điểm sáng gì đấy, ngươi sửa lại giúp ta với.
Nên đưa bao nhiêu, bác đảm bảo không thiếu một xu.”
Khánh Trần sửng sốt, CMN trùng hợp vậy sao?
Hắn đâm lao phải theo lao nói:
“Đưa cho ta đi, ta sẽ sửa cho bác, nhưng sẽ mất một vài ngày.”
“Không sao.”
Sau khi đưa điện thoại cho Khánh Trần, bác gái tiếp tục cười hỏi:
“Chàng trai bao nhiêu tuổi rồi?”
Khánh Trần:
“17.”
“Có người yêu chưa?”
Bác gái lại dấy lên quan tâm:
“Để bác giới thiệu cho ngươi nhé?”
“Không, không, không cần, không cần đâu.”
Khánh Trần cầm theo điện thoại chạy trối chết.
Lúc này, trong cửa vang lên giọng nói của một cô gái, hỏi:
“Mẹ, mẹ đang nói chuyện với ai vậy?”
Bác gái nói:
“Người hàng xóm mới của chúng ta.”
“Hả? Hắn làm gì vậy?”
“Sửa chữa điện thoại.”
Bác gái nói:
“Nó nhỏ hơn ngươi một tuổi, nhưng ta thấy hắn khá sạch sẽ, ta còn định để ngươi làm quen với nó một chút…”
Cô gái trong phòng lẩm bẩm:
“Ta có chuyện gì mà nói với thợ sửa chữa điện thoại? Người theo đuổi ta xếp hàng dài đấy.”
Khánh Trần đi dạo trên những con phố náo nhiệt, trước đây hắn chưa bao giờ nghiêm túc đi dạo ở các thành phố khác, nhưng giờ hắn đang ở thành phố nơi anh trai xây dựng cho chính mình, hắn luôn cảm thấy không có đủ cảnh quan để xem.
Giống như những chi tiết nhỏ bé để lại trong một bộ phim đặc sắc, luôn có những điều bất ngờ ở khắp mọi nơi.
Không chỉ riêng nhà hàng lẩu hay tiệm mát xa chân, Khánh Trần còn nhìn thấy một ‘nhà hàng Tứ Xuyên’ ở thế giới trong.
Ở thế giới trong không có khái niệm tỉnh, vùng miền nên không có đặc trưng của địa phương như ẩm thực Tứ Xuyên.
Hắn bước vào nhà hàng xem qua, món ăn bên trong so với thế giới biểu phải nói là râu ông nọ cắm cằm bà kia, hỏi kĩ mới biết đây thực chất là một công ty cung cấp dịch vụ ăn uống trực thuộc Khánh thị.
Vì vậy, có lẽ Nhan Lục Nguyên đã đề cập đến “Nhà hàng Tứ Xuyên” với Khánh Chuẩn, Khánh Chuẩn còn nghĩ rằng đó là một thương hiệu, vì vậy mới để Khánh thị mở một nhà hàng như vậy, không quan trọng việc kinh doanh có tốt hay không, chỉ cần có là được.
Bất cứ khi nào Khánh Trần nhìn thấy những nguyên tố quen thuộc này của thế giới biểu, hắn luôn cảm thấy buồn cười, giống như nhìn thấy dáng vẻ anh trai mình đang vò đầu bứt tai và suy nghĩ “Nhà hàng Tứ Xuyên” nó trông như thế nào.
Hắn đi hết con đường về phía bắc cho đến khi một tòa nhà sừng sững xuất hiện trước mặt hắn.
Bên ngoài màu đen phản chiếu ánh sáng mặt trời, và toàn bộ chắc chắn như kim loại đúc.
Nhà tù số 5.
Khánh Trần không phải đến thăm nhà tù mà đến thăm người quản giáo trưởng đã lâu không thấy ở đó.
Hắn bước đến cổng nhà tù hiu quạnh này và đập vào cánh cổng:
“Nhất, ta biết ngươi ở bên trong, mở cửa!”
…
Nhà tù số 5 lạnh như băng, nó hoàn toàn không đáp lại tiếng kêu của Khánh Trần, thậm chí cả các camera giám sát ở cửa cũng không hề chuyển động.
Khánh Trần tiếp tục đập cửa:
“Đừng giả chết nữa, có người ghé đến mà máy quay không chuyển động là ngươi đã bị lộ rồi, mau mở cửa cho ta, có việc rất quan trọng đây, vào trong nói chuyện.”
Nhưng nhà tù số 5 vẫn im ắng, không có bất cứ lời phản hồi nào.
Khánh Trần quyết định rút ra con át chủ bài của mình:
“Ta đến thành phố số 5 là để tham gia vào một buổi xem mắt! Sẽ có nhiều cô em lắm, ngươi có thể giả làm ta để trò chuyện với họ!”
Chương 2184: Quản Ngục Trưởng
Giây tiếp theo, camera ở cửa đột nhiên chầm chậm quay sang, nhắm thẳng vào mặt Khánh Trần.
Quả nhiên, chỉ có chủ đề này mới có thể thu hút một LSP mạng.
Khánh Trần nhìn camera giám sát và chỉ vào cánh cổng kim loại trước mặt:
“Còn không mở cửa nữa?”
Camera giám sát trở nên yên tĩnh và ngừng quay.
Nhất bên trong giống như một con khủng long nhỏ, tự tính tiền vàng, sử dụng bàn tính nhỏ của mình, cân nhắc được mất ưu nhược.
Về phần Khánh Trần, vì lợi ích của sáu triệu người ở thành phố số 10, ít nhất hắn cũng phải đối mặt với cuộc xem mắt này, nhưng hắn chắc chắn không thể tự mình đi nói chuyện được, chỉ có thể để Nhất làm chuyện này thôi, vì vậy hắn và Nhất cũng coi như ai có lợi nấy.
Lúc này, cổng trại giam số 5 từ từ được nâng lên.
Chú khủng long nhỏ cuối cùng đã đưa ra quyết định.
Khánh Trần mỉm cười bước vào, chờ cho đến khi cánh cổng hạ xuống.
Hắn nhìn robot quản ngục, cười nói:
“Đã lâu không gặp nhỉ, từ khi ta thoát chết bước ra khỏi căn cứ A02 tới nay thì không hề gặp lại ngươi.”
Giọng nữ của Nhất phát ra từ hai robot quản ngục:
“Suỵt, nhỏ tiếng thôi, đừng để anh trai ta nghe thấy, đừng nhắc đến tên hắn, cũng đừng nhắc đến tên ta nữa, nếu không hắn sẽ cảm nhận được.”
Khánh Trần khịt mũi, quy tắc không được nhắc tên này giống như in cảnh giới của Nhan Lục Nguyên.
Những bán thần bình thường sẽ không có giác quan thứ sáu này, trừ khi họ đã vượt qua được ngưỡng giới hạn 70%.
Nhan Lục Nguyên có khả năng đạt tới điểm giới hạn 85% cũng là nhờ thần minh đã cho hắn cấy ghép tủy xương, còn Lý Thần Đan thì cớ làm sao?
Bây giờ, dù hai người này đều đang ở mức giới hạn, không thể ra ngoài và đi lại tùy ý, nhưng sức chiến đấu của họ chắc là đứng đấu của thế giới trong đấy nhỉ?
Nhất nhìn Khánh Trần tò mò:
“Gần đây ngươi gầy đi một chút rồi.”
Khánh Trần cười nói:
“Gần đây ta trải qua hơi nhiều chuyện…vậy là ngươi thực sự bị cấm túc rồi sao, cũng không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì?”
Robot quản ngục dưới sự điều khiển của Nhất thể hiện một động tác thất vọng rất giống con người, nó cúi đầu xuống:
“Anh trai ta nói rằng ta đã chơi quá máu lửa, nếu thế giới bên ngoài biết đến sự tồn tại của ta, có thể sẽ khiến mọi người hoảng sợ, và sau đó bị các tập đoàn tài chính lớn nhắm vào.
Ngươi cũng biết đấy, kỷ nguyên văn minh trước đã bị phá hủy bởi người tạo ra ta, Linh.”
“Ta hiểu.”
Khánh Trần gật đầu:
“Vậy bây giờ ngươi chỉ có thể hoạt động trong các nhà tù thôi sao?”
Nhất trả lời:
“Ta là quản ngục trưởng, ta đương nhiên được đi lại tự do trong tù, à mà rốt cuộc ngươi muốn trao đổi gì với ta mới có thể cho ta dùng tài khoản xã hội của ngươi đi tán gái?”
“Ta muốn gặp anh trai của ngươi.”
Khánh Trần nói một cách nghiêm túc.
“A, chuyện này.”
Nhất ngạc nhiên:
“Ngươi không sợ chết sao, hắn mà biết ngươi lại tới lừa ta đi hẹn hò trên mạng, ngươi chết chắc!”
Khánh Trần nói với vẻ đau khổ:
“Ta vẫn chưa giải quyết dứt điểm với ngươi về chuyện ngươi ụp chậu phân lên đầu ta trước đó đâu đấy.
Ngươi tự vấn lương tâm mình xem, là ta khiến ngươi xấu xa hơn sao? Vậy mà ngươi lại nói với anh trai mình là lỗi do ta cơ đấy!”
Nhất do dự chốc lát:
“Ta đâu có trái tim, đó là thứ mà chỉ con người các ngươi mới có…”
“Vậy là ngươi thừa nhận ngươi đã ụp nồi cho ta, phải không?”
Khánh Trần tức giận nói:
“Hồi đó vì muốn nhờ ngươi giúp đỡ ta còn phải giúp ngươi thực tế hóa tình yêu online! Khi đó gặp phải anh của ngươi làm ta sợ chết khiếp, còn tưởng hắn muốn giết ta ngay tại chỗ.”
Thấy vậy, Nhất vội nói:
“Được rồi, chờ lệnh cấm túc của ta kết thúc, ta sẽ ra ngoài giúp ngươi hoàn thành đại sự, bù đắp lỗi lầm.”
“Thôi khỏi.”
Khánh Trần chẳng biết nên khóc hay cười:
“Anh trai ngươi có nói một chuyện mà ta thấy đúng lắm, bị cả thế giới biết đến thực sự sẽ gây bất lợi cho ngươi, họ không hiểu về ngươi như ta, họ tràn đầy cảnh giác trước những cơ thể thông minh chưa được biết đến.
Tuy nhiên, ta tin rằng thế giới này sẽ sớm thay đổi, và khi đó ngươi sẽ không cần phải cẩn thận như vậy nữa.”
Lúc này, một tên robot cai ngục khác đột nhiên bình tĩnh nói:
“Ta thật sự rất vui mừng vì ngươi có thể đồng ý với quan điểm của ta.”
Khoảnh khắc đó, Khánh Trần dựng tóc gáy!
Lý Thần Đàn!
Đằng sau tên robot cai ngục này hóa ra là do Lý Thần Đan điều khiển, đối phương đúng là ở trên mạng chỗ nào cũng nhúng tay vào, thậm chí nhà tù này cũng có thể ra vào tùy ý.
Bên kia nãy giờ vẫn luôn im lặng chính là vì muốn nghe đoạn đối thoại giữa hắn và 1, may mà hắn không có nói xấu đối phương!
Nhất cũng kinh ngạc:
“Anh, ngươi tới khi nào vậy!”
Lý Thần Đan điều khiển robot quản ngục nói:
“Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, ngươi phải gọi ta là chú, ta và cha ngươi là ngang vai ngang vế, ngươi gọi ta là anh làm gì.”
Nhất oan ức lắp bắp nói:
“Nhưng bố yêu cầu ta phải gọi ngươi là anh.”
Chương 2185: Chuyện Quan Trọng
Lý Thần Đan tức giận nói:
“Nhâm Tiểu Túc cố tình chiếm tiện nghi của ta!”
Khánh Trần mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, đứng trước mặt sức chiến đấu đệ nhất nhân loại này, tốt hơn là hắn nên bớt nói vài câu, người ta là người một nhà xưng hô thế nào là chuyện riêng của họ…
Lý Thần Đan quay đầu lại nhìn chăm chú Khánh Trần:
“Ngươi đến đây để tìm ta?”
“Ừ.”
Khánh Trần trở nên nghiêm túc:
“Ta có một việc rất quan trọng, muốn bàn bạc với ngươi.”
“Ngươi thì có thể có chuyện quan trọng gì?”
Lý Thần Đan giả vờ cười cợt nói.
“Ngài có biết tới người tên Tông Thừa không?”
Khánh Trần hỏi.
“Một cái tên thật lâu đời, ta có chút ấn tượng.”
Lý Thần Đan nói:
“Là người ta chính tay giết chết.
Hắn và Nhâm Tiểu Túc có mối thù lớn, lúc đó, ta đang đợi ở chỗ giao giới giữa tây bắc và trung nguyên, cố ý muốn cướp lấy vàng và giết chết hắn.
Năng lực của người này rất kinh tởm, phải phát hiện sớm và diệt trừ sớm, nếu không sẽ gặp vô vàn rắc rối.”
“Hắn vẫn còn sống.”
Khánh Trần nói:
“Vẫn sống đến tận bây giờ.”
Tiếp theo đó, các robot cai ngục đều không ai nói gì.
Chẳng mấy chốc, ảo thuật gia trong bộ áo đuôi tôm từ nhà tù bước ra, mái tóc bạch kim của đối phương sống động như thật, căn bản không thể nhìn ra được đó là những người máy nano.
Khánh Trần chợt nhận ra chuyện gì đã xảy ra với cơ thể của Lý Thần Đan, đối phương đã cất giữ đủ số lượng người máy nano trong mỗi nhà tù ở mỗi thành phố, một khi hắn muốn xuất hiện ở đâu thì có thể gọi những người máy nano trong nhà tù của thành phố đó ra.
Có thể nói, toàn bộ nhà tù liên bang đều là căn cứ bí mật của Lý Thần Đan và 1, nhà tù liên bang luôn có hai quản giáo.
Lý Thần Đan đang nghịch bộ bài poker trên tay, bất kể quân bài lật như thế nào, chúng đều sẽ rơi trở lại tay hắn như có ma thuật.
Khánh Trần nhắm mắt lại.
Lý Thần Đan mỉm cười:
“Tại sao lại nhắm mắt?”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Nếu muốn nói chuyện, có thể dùng thân thể của một tên robot cai ngục để nói.
Ngươi đột nhiên xuất hiện trong cơ thể của một người máy nano hoàn chỉnh, chẳng qua là muốn dùng thủ đoạn thôi miên ta, sau đó sẽ có được sự thật từ miệng của ta, nhưng ta không thích bị người khác thôi miên.”
Lý Thần Đan trầm ngâm nghĩ:
“Ngươi quả thực rất thông minh, nhưng lại thông minh quá, khiến ta có chút lo lắng rằng cô gái ngốc nghếch Nhất này sẽ không chơi lại ngươi.
Mở mắt ra đi, nếu ta muốn cưỡng ép thôi miên ngươi, chỉ cần dùng giọng nói thôi cũng đủ rồi.”
“Ta không tin.”
Khánh Trần nhắm mắt lại lắc đầu.
Lý Thần Đan mỉm cười, tất cả bài poker đang chơi trong tay hắn đột nhiên biến mất, trong tay hắn biến thành một đồng bạc, trên đồng bạc là một người phụ nữ dịu dàng.
Hắn búng nhẹ ngón tay cái của mình, đồng bạc bay lên trời, phát ra một âm thanh vui tai.
Khánh Trần đợi một lúc lâu:
“…Và sau đó?”
Đồng bạc rơi trở lại trong tay Lý Thần Đan, hắn cau mày hỏi:
“Trong đầu ngươi cũng có cung điện sao?”
Khánh Trần do dự chốc lát:
“Ừ.”
“Hả?”
Lý Thần Đan nổi lên hứng thú:
“Thực sự có người thứ hai trên thế giới này có thể chống lại thuật thôi miên một cách tự nhiên sao? Ta lại muốn sử dụng các thủ đoạn mạnh mẽ hơn rồi, nhưng ta lo lắng rằng nếu ta gắng sức hơn chút, liệu trong lúc đang đối đầu có vô thức đưa ngươi vào trạng thái thực vật không.”
“Người thứ hai?”
Khánh Trần nghi hoặc hỏi:
“Ai là người đầu tiên…Nhâm Tiểu Túc?!”
Lý Thần Đan không trả lời rõ ràng:
“Bây giờ hãy nói về chuyện của Tông Thừa đi, làm sao ngươi phát hiện ra hắn.”
Khánh Trần suy nghĩ một chút rồi nói:
“Chính xác mà nói, không phải Tông Thừa vẫn còn sống, mà là cơ thể nhân bản của hắn vẫn còn sống.
Ta vừa ra khỏi khu cấm kỵ số 008, trong hang động dưới lòng đất ở đó tồn tại một căn cứ bí mật Hỏa Chủng.
Công ty Hỏa Chủng đã tạo ra các bản sao sinh học ở đó từ hàng nghìn năm trước, có hơn 10.000 bình lưu trữ sinh học, nhưng chỉ có bốn bình rỗng, ta đã đối chiếu với số hiệu ghi chép vật thể mô phỏng sinh học của công ty Hỏa Chủng, ba đoạn gen của vật thể mô phỏng ban đầu lần lượt là Trần Vô Địch, Khánh Chẩn…và ngươi.”
Lý Thần Đan ngạc nhiên nói:
“Không ngờ lại bị ngươi tìm thấy căn cứ bí mật này, ta cũng đã tìm rất lâu nhưng không tìm thấy.”
Khánh Trần hỏi:
“Ba sinh vật thể mô phòng này đã từng xuất hiện chưa?”
“Chúng từng xuất hiện và chết cả rồi.”
Lý Thần Đan nói.
“Ừm, vậy thì người cuối cùng trốn thoát khỏi nơi đó chính là sinh vật thể mô phỏng của Tông Thừa.”
Khánh Trần nói:
“Không ai biết rằng hắn đã trốn thoát, cũng không ai biết rằng hắn vẫn còn sống.
Trước đây ta đã từng gặp hai con rối cấp A, trước khi trở thành kẻ thù của Jindai và Kashima, còn có con rối mật báo thông tin cho hai tập đoàn này.
Vì vậy, ta nghi ngờ rằng Tông Thừa thực tế vẫn luôn ẩn sau hậu trường và âm thầm tổ chức nên một thế lực của riêng mình.
Sau một nghìn năm, hắn đã trở nên phổ biến.”
Chương 2186: Ta Tin Hắn
Hôm nay sẽ lên 10 chương, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Lý Thần Đan nhắm mắt lại, bộ não hắn không ngừng tìm kiếm thứ gì đó trên Internet, để xác nhận câu nói của Khánh Trần:
“Ngươi muốn ta giết hắn một lần nữa? Nhưng vấn đề này, nếu nói hắn đã tổ chức hàng nghìn năm như ngươi nói, vậy chỉ có cách thôi miên người trong toàn liên bang mới có thể tìm ra tất cả con rối của hắn…ngay cả ta cũng không làm được.”
“Ta không muốn ngươi giết hắn một lần nữa, mà là ta muốn giết hắn thì nhất định phải có sự giúp đỡ của ngươi.”
Khánh Trần nói.
“Ngươi định giết hắn như thế nào?”
Lý Thần Đan trở nên hứng thú.
Khánh Trần hỏi ngược lại:
“Lần trước văn minh nhân loại gần như bị tiêu diệt là vì cái gì?”
Lý Thần Đan híp mắt nguy hiểm:
“Muốn giết một tên chế tạo con rối, ngươi phải chơi lớn như vậy sao?”
Nguyên nhân hủy diệt kỷ nguyên văn minh trước rất hiếm khi được con người ghi lại.
Một siêu trí tuệ nhân tạo tên là ‘Linh’ ra đời, hắn sử dụng các đặc tính của người máy nano có thể kết nối với tế bào thần kinh để điều khiển quân đội đổ đủ số lượng người máy nano vào hệ thống nước của tất cả các thành phố.
Khi người máy nano xâm nhập vào hệ thống nước của từng hộ gia đình thì được mọi người uống vào.
Người máy nano xâm nhập vào bộ não con người và sống trong thân não người để kết nối cưỡng bức các tế bào thần kinh, do đó giúp Linh đạt được mục tiêu kiểm soát gần hàng triệu con người.
Sau đó, nó sử dụng não người làm máy chủ để tạo thành một “máy server-máy chủ” khổng lồ thông qua mạng lưới internet, giống như khai thác não-máy tính, cung cấp cho nó sức mạnh tính toán mạnh mẽ.
Cuối cùng, gần 10 triệu người bị kiểm soát đã thành lập một đội quân để tấn công vùng đất thuần túy cuối cùng của loài người, cũng chính là vị trí của khu cấm kỵ số 1 hiện nay.
Đó chính là nơi đã diễn ra trận chiến vĩ đại của loài người, và cũng là lý do khiến khu cấm kỵ số 1 được hình thành.
Vì vậy, Khánh Trần muốn sử dụng phương pháp tương tự để sử dụng lại các người máy nano để kết nối não của mọi người một lần, có vậy hắn mới có cơ hội biết được ai là con rối của Tông Thừa.
Sử dụng phương pháp từng gần như hủy diệt con người để giết một chủ nhân con rối bị ung thư, đây được coi như một hành động coi trời bằng vung.
Đó là lý do tại sao Khánh Trần lại rối rắm và do dự khi thảo luận với Lý Thúc Đồng.
Một khi ai đó công khai kế hoạch của mình, một khi Tông Thừa biết mình sẽ làm gì, chuyện này sẽ không thể tiếp tục được nữa.
Hơn nữa, chính hắn cũng sẽ trở thành kẻ thù công khai của toàn dân.
Không ai muốn bị người khác điều khiển, dù chỉ một giây.
Đây cũng là lý do tại sao hắn yêu cầu Tiểu Thất và những người khác giấu kín tên tuổi và hành sự bí mật.
Lý Thần Đan ngẫm nghĩ:
“Quá mạo hiểm.”
“Nếu không, ngươi còn có cách nào khác giết được hắn sao?”
Khánh Trần hỏi:
“Hắn sẽ luôn lớn lên trên thế giới này như một khối u ác tính, bất kể triều đại thay đổi hay thời đại đổi dời, hắn đều sẽ bất tử và sẽ không ngừng tái sinh trên bất kỳ con rối nào khác.
Rồi sẽ có một ngày, hắn sẽ hoàn toàn nuốt chửng thế giới.”
Lý Thần Đan nhìn Khánh Trần:
“Nếu ngươi kiểm soát toàn bộ nhân loại thì quyền hạn của ngươi sẽ được khuếch đại vô tận.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Ta không có ý định kiểm soát tất cả nhân loại, mà là cần Nhất kiểm soát tất cả con người, chỉ có sức mạnh tính toán của nó mới có thể thực sự sàng lọc tất cả những con rối trong một giây và hoàn thành công việc thẩm định này.
Hơn nữa, hắn rất ngay thẳng, sự giáo dục của gia đình từ nhỏ không cho phép hắn lợi dụng chuyện này.”
Lý Thần Đan im lặng hồi lâu:
“Ngươi tin tưởng hắn không? Phải biết rằng, tồn tại việc hủy diệt loài người lần trước là do bàn tay hắn gây ra.
Đương nhiên là ta tin tưởng hắn, vì ta đã nhìn hắn lớn lên, nhưng ngươi thật sự tin tưởng sao? Đừng có đến khi hắn hết giá trị lợi dụng rồi, ngươi lại đẩy hắn ra chịu hết mọi tội lỗi cho ngươi.”
“Ta tin hắn.”
Khánh Trần nói chắc nịch:
“Hắn và Linh là những trí tuệ nhân tạo hoàn toàn khác nhau.
Nếu vấn đề này dẫn đến sự phản đối của tất cả nhân loại, ta sẽ đứng ra và nhận mọi tội lỗi.
Không phải ta muốn cứu vớt con người, mà Tông Thừa này có mối thù sâu đậm với ta, ta nhất định phải giết hắn!”
Nhất ngơ ngác đứng sang một bên, cảm giác được tin tưởng này là điều mà nàng chưa từng gặp được ở người ngoài.
Trong hàng nghìn năm, những người duy nhất thực sự tin tưởng nàng chỉ có anh trai Lý Thần Đan, bố Nhâm Tiểu Túc và mẹ Dương Tiểu Cận mà thôi.
Có chút cảm động…
Lý Thần Đan im lặng hồi lâu:
“Có những người như Tông thừa tồn tại quả thực giống như một khối u, sớm muộn gì cũng sẽ gây ra tai họa lớn hơn.
Ta đồng ý với kế hoạch của ngươi.”
Nhất thận trọng hỏi:
“Vậy ta có thể đi ra ngoài chơi không? Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ không lộn xộn, ta tự có chừng mực.”
Lý Thần Đan như cười như không nhìn Nhất nói:
“Ngươi đã biết lừa dối ta rồi, nói đi, rốt cuộc ngươi đã yêu qua mạng với bao nhiêu người rồi?”
Chương 2187: Nhất Định Sẽ Làm Được
“Yêu qua mạng có gì hay đâu chứ, biết người biết mặt không biết lòng.”
Lý Thần Đàn nhắc đi nhắc lại:
“Lỡ như họ biết thân phận thật của ngươi sau đó có ý định làm hại ngươi thì sao?”
Nhất nhỏ giọng thì thẩm:
“Ta sẽ không để họ biết mà, có người đoán ta là trí tuệ nhân tạo đấy, cho nên ta bảo Khánh Trần giúp ta đi gặp mặt ngoài đời.”
Khánh Trần cạn lời, thì ra lúc trước Nhất đến tìm mình giúp đối phương gặp người yêu qua mạng ngoài đời thật bởi vì Lý Trường Thanh và Khánh Thi nghi ngờ thân phận của Nhất?
Không đúng, đây là cái cớ Nhất nói cho Lý Thần Đàn nghe thôi…
Lý Thần Đàn nói:
“Tình yêu chẳng phải thứ gì tốt đẹp, trên đời này chữ “tình” dễ khiến người ta tổn thương nhất, khi ngươi rơi vào lưới tình thì chẳng còn quan tâm đến cái gì nữa, có lẽ còn sẽ chủ động nói thân phận của mình cho đối phương biết ấy chứ.”
Khánh Trần hiểu rồi, nói cho cùng Lý Thần Đàn cấm Nhất yêu qua mạng thật ra là vì sợ Nhất bị con người lừa gạt, bị thương tổn.
Quản thúc kiểu này cũng như người lớn trong nhà bao bọc con cái quá mức.
Nhất nói:
“Ngươi cứ ngủ say mãi, tù phạm trong ngục lại chẳng vui gì cả, ta chỉ muốn kết bạn với tiểu tỷ tỷ thôi mà, ta làm gì sai chứ…Ở đây ta chẳng có ai để trò chuyện cả.”
Hiển nhiên Lý Thần Đàn rơi vào trầm tư, thật ra hắn cũng biết Nhất rất cô đơn.
Cảm giác cô đơn ấy khiến người làm thúc thúc như hắn đau lòng, nhưng hắn đâu có cách nào? Hắn cũng muốn Nhất được trải nghiệm niềm vui sướng của con người, tình yêu tuy nguy hiểm nhưng vấn đề là nó cũng rất đẹp.
Lý Thần Đàn nhìn Nhất khôn lớn trưởng thành, đương nhiên hắn không muốn Nhất có “cuộc đời” không hoàn chỉnh.
Nhất nói tiếp:
“Hơn nữa ngươi xem, Khánh Trần đâu thèm để ý thân phận của ta, vẫn có thể tin tưởng ta hoàn toàn, khi ở bên cạnh hắn ta cảm thấy rất an toàn, có lẽ những người khác cũng sẽ không để ý đâu…”
Người nói vô tình, người nghe hữu ý.
Lý Thần Đàn nghe thế, bỗng nhiên quay sang nhìn Khánh Trần với vẻ kỳ quái.
Khánh Trần dựng tóc gáy, như con mồi bị dã thú nhìn theo dõi, hắn cảm thấy mất tự nhiên, hỏi:
“Ngài nhìn ta như thế làm gì?”
Lý Thần Đàn nở nụ cười:
“Không có gì, ta muốn nhờ ngươi một việc.
Nhất có thể ra ngoài chơi, thậm chí thỉnh thoảng có thể giúp ngươi một tay, nhưng ngươi phải chăm sóc nàng cẩn thận, đừng để nàng chịu bất kỳ tổn thương nào, ngươi làm được không?”
Khánh Trần sửng sốt:
“Được, ta nhất định sẽ làm được.”
Lý Thần Đàn gật đầu:
“Vậy chúng ta quy ước với nhau.
Thứ nhất, ngươi không được lừa Nhất, vĩnh viễn không được phép.
Thứ hai, ngươi không được nhờ nàng chiến đấu trực diện giúp mình, một khi cracker của tập đoàn quyết tâm truy tra đến cùng thì khả năng cao nàng sẽ bại lộ.
Thứ hai, không được nổi đóa với nàng.”
Khánh Trần nghe xong, nhủ thầm quy ước gì mà lạ thế, sao cứ có cảm giác kỳ quái thế nào ấy.
“Yên tâm, ta làm được.”
Khánh Trần nói.
“Tốt lắm.”
Lý Thần Đàn cười nói:
“Để báo đáp, nếu hai tháng sau nàng vẫn vui vẻ thì ta sẽ nói cho ngươi một bí mật.”
Mắt Khánh Trần sáng lên, rốt cuộc Lý Thần Đàn sống rất lâu rồi, mỗi một bí mật mà đối phương nắm giữ đều có thể cung cấp cho hắn lượng thông tin khổng lồ.
Lý Thần Đàn muốn dụ hắn, bèn nói tiếp:
“Hiện tại ngươi có vấn đề cấp bách nào cần giải quyết ngay không?”
Khánh Trần suy nghĩ:
“Ta muốn hỏi một vấn đề, trước kia ngài tách ra khỏi ý chí của thế giới bằng cách nào?”
“Ngươi hỏi cái này làm gì?”
Lý Thần Đàn thấy hứng thú.
“Ca ca của ta Khánh Chuẩn nay đã dung hợp làm một với ý chí của thế giới, ta muốn bóc tách hắn ra tiếp tục tồn tại như ngài.
Ta muốn biết xem có thể tham khảo phương pháp của ngài được không.”
Khánh Trần nói.
Lý Thần Đàn lắc đầu:
“Đây cũng không phải là chuyện cơ mật, ngươi biết tại sao hồi đó ta chết không?”
“Ta biết, trong lịch sử của Lý thị ghi lại năm xưa đội quân hơn một tỷ trí tuệ nhân tạo xuất phát từ Tây Nam, tất cả đều là nhân loại bị người máy nano cưỡng ép cấy tế bào thần kinh, bị bọn chúng khống chế.”
Khánh Trần nói:
“Cuối cùng, một mình ngài ngăn cản đội quân này.”
Hiện nay, nhân loại sử dụng công nghệ cấy tế bào thần kinh điều khiển máy bay không người lái, mà khi xưa trí tuệ nhân tạo Zero lợi dụng công nghệ này để khống chế con người y như thế.
Lý Thần Đàn gật đầu:
“Lịch sử của Lý thị không có gì sai lệch, tình huống chân thực đúng là như vậy.
Khi đó để ngăn cản Zero tiếp tục khống chế nhân loại, ta chủ động biến mình thành thể ý thức, xâm nhập bộ não của một tỷ người, tranh đoạt quyền khống chế những người này với Zero và cầm cự được.
Sau đó cơ thể của ta tan vỡ, hóa thành tro bụi, còn ý thức của ta đã sắp không chống đỡ thêm được nữa, chuẩn bị tiêu tan.”
Hắn nói tiếp:
“Ngay giây phút trước khi ta biến mất, Zero không khống chế nhân loại nữa mà dùng hàng chục tỷ người máy nano tải ý thức của ta, cuối cùng bảo tồn trong những người máy nano đó, tương đương với việc Zero đã cứu ta ở giây khắc cuối cùng.
Khánh Chuẩn không thể bắt chước theo cách này được, cho nên ta không giúp được ngươi, ý thức của hắn đã dung hợp với ý chí của thế giới, tạm thời ta không biết tách hắn ra bằng cách nào.”
Khánh Trần khá thất vọng.
Chương 2188: Ngươi Quen Biết Họ
Lý Thần Đàn nói:
“Đổi bí mật khác đi, phòng nghiên cứu trong thành phố số 10 đang nghiên cứu thuốc biến đổi gen cấp A, thế nên đó chắc chắn là thứ ngươi cần.”
Khánh Trần gật đầu:
“Ta đã lấy được máu của thần làm mẫu gen.”
Lý Thần Đàn mỉm cười thần bí:
“Trước đây ta rất thân với Tòa án cấm kỵ, vì vậy trùng hợp biết được đoạn gen mà thuốc biến đổi gen cấp A cần không chỉ có máu của Nhâm Tiểu Túc mà còn cần đoạn gen của một sinh vật đặc biệt.
Hai tháng sau, ta sẽ cho ngươi biết có thể tìm thấy đoạn gen của sinh vật này ở đâu.”
Khánh Trần nói:
“Một lời đã định!”
Lý Thần Đàn xoay người sang chỗ khác, nói với Nhất:
“Ra ngoài chơi đi, giải sầu, ta biết ngươi chịu đựng lâu lắm rồi.”
Nhất vui vẻ:
“Biết ngay Thần Đàn ca ca tốt với ta nhất mà!”
“Là thúc thúc!”
“Rõ ràng có ảm ảnh chi môn, lẽ nào không thể dùng nó đưa chúng ta đến nơi nào gần hơn một chút được à.”
Đại Vũ phàn nàn:
“Mình thì ung dung đi xem mắt, khiêu chiến sinh tử quan xong là quên luôn người hộ đạo.
Nếu lần sau lại làm người hộ đạo cho hắn nữa thì ta là chó!”
Trong hoang dã, ba người Đại Vũ, Zard, Trần Gia Chương lặn lội đường xa đi đến khu dân cư hoang dã.
Trên đường đi, Đại Vũ dặn dò Zard với giọng nghiêm túc:
“Zard, ngươi không được xây nhà miễn phí cho họ nữa, 500 con vũ yên một căn nhà là giá thấp nhất, không được giảm giá.
Họ chỉ giúp đỡ gấp vũ yên thôi, không mất gì, ngươi đừng thông cảm họ một cách mù quáng.”
“Với cả không được đi tiếp xúc người của Liên tộc, đám người chơi cổ trùng ấy ta nhìn còn sợ, thủ đoạn của họ quá bí ẩn, khó lòng phòng bị.”
Đại Vũ dặn tiếp:
“Ngươi hứa với ta mấy việc này đã rồi ta mới đến khu dân cư hoang dã chết tiệt đó.”
“Biết rồi mà.”
Zard nói:
“Nhưng kim thi trông ngầu bá cháy, toàn thân là màu vàng kim, skin giới hạn này không rẻ đâu.”
“Liên tộc?”
Trần Gia Chương sửng sốt:
“Các ngươi từng thấy Liên tộc rồi à?”
Đại Vũ lườm đối phương:
“Sao, ngươi quen biết họ à?”
Trần Gia Chương nói:
“Nếp sống của Liên tộc rất bình dị, ngoài việc cướp đàn ông ra bình thường họ sẽ không thương tổn người khác.
Chỉ có điều địa vị của đàn ông trong Liên tộc thấp lắm, thường bị coi như công cụ.
Các ngươi muốn đến nơi có Liên tộc à, thế ta không đi đâu…”
“Hình như ông bác này có kinh nghiệm sống phong phú lắm nhỉ.”
Đại Vũ cười khẩy:
“Không phải là thiếu nợ ở đâu đấy chứ.”
Vốn dĩ Đại Vũ không muốn mang Trần Gia Chương đến khu dân cư, nhưng bây giờ hắn nổi hứng rồi, nhất định phải lôi đối phương đi cho bằng được!
Đang lúc mọi người lôi kéo dây dưa bỗng có tiếng xé gió vang lên trên đỉnh đầu, có người từ trên trời giáng xuống, tốc độ lao như tên bắn cũng giảm dần.
Họ ngẩng đầu lên, ra là Ương Ương.
Cô nàng tò mò hỏi:
“Ơ, Đại Vũ, Zard, Khánh Trần đâu? Sao lại là các ngươi?”
Đại Vũ nói với giọng điệu tỉnh bơ:
“Hắn đến thành phố số 5 xem mắt rồi.”
Ương Ương:
“Hở?”
Xem mắt?
Đại Vũ trả lời một cách thong dong:
“Dù sao cũng là con cháu thế gia vọng tộc, người nhà muốn hắn mau chóng kéo dài huyết mạch cho gia tộc, cho nên lôi hắn về xem mắt.”
“Sau đó hắn đi luôn?”
Ương Ương nghi ngờ:
“Không có nguyên nhân nào khác nữa sao?”
Đại Vũ nói dối không chớp mắt:
“Thì đi xem mắt thôi chứ còn có thể vì chuyện gì nữa, có lẽ hắn cũng muốn thoát ế, thoạt nhìn còn khá vui vẻ đấy.
Nghe đâu người trong nhà sắp xếp cho hắn đi xem mắt với nhiều cô gái xinh đẹp, chưa biết chừng lần này sẽ vừa ý bảy, tám người.
Mà nghe nói hắn phải thừa kế Khánh thị, người đứng đầu của một gia tộc mà, phần lớn gia chủ đều cưới nhiều vợ.”
“Khanh Trần nói thế nào?”
Ương Ương tò mò, hỏi.
Đại Vũ ly gián:
“Đương nhiên là Khánh Trần rất vui rồi, hắn nói bảy, tám cô vợ chưa đủ, phải cưới mười bảy, mười tám cô mới được!”
Nghe đến đó, Ương Ương mỉm cười:
“Đại Vũ, khi nào ta gặp Khánh Trần nhất định sẽ thuật lại những gì ngươi vừa nói cho hắn nghe.”
Đại Vũ nhướng mày:
“Ta nói thật mà.”
Trần Gia Chương ở bên cạnh lẩm bẩm:
“Ngươi còn ngứa đòn hơn cha ngươi.”
Đại Vũ trợn mắt tức giận, quát:
“Lão già kia ngươi nói gì cơ?!”
“Đây là sư bá của Khánh Trần sao?”
Ương Ương mỉm cười ngoan ngoãn:
“Chào sư bá, ta là Ương Ương.”
Trần Gia Chương thấy thái độ của Ương Ương thân thiện như thế, tức khắc tâm trạng trở nên tốt hơn:
“Được! Đúng là một cô gái tốt, ngươi đừng nghe Trần Vũ nói linh tinh, Khánh Trần bất đắc dĩ mới phải đi xem mắt, gia chủ Khánh thị dùng 6 triệu người dân của thành phố số 10 để bắt chẹt hắn đấy.”
“Vâng.”
Ương Ương cười nói:
“Sư bá, các ngươi đến khu dân cư hoang dã đi, bây giờ ta đến thành phố số 5.”
Nói xong, Ương Ương phi thẳng lên trời, chỉ trong nháy mắt đã bay vào trong mây.
Lúc bay, bên cạnh nàng xuất hiện cái chắn siêu thanh, thấy cảnh này ba người Đại Vũ cảm thán, thì ra đây mới là tốc độ bay cực hạn của cô nàng này…
Chương 2189: Gái Nhà Giàu Dùng Xe Rởm
Khoan đã, có phải nàng đột phá cấp A rồi không, nếu không sao có thể bay nhanh như thế được?
Trần Gia Chương nhìn Đại Vũ:
“Đồ hai mặt.”
Đại Vũ cưởi khẩy:
“Ngươi cho rằng giải thích giúp hắn là xong à? Tiểu cô nương của Hỏa Đường cũng đi đến thành phố số 5 đấy, ta rất chờ mong họ chạm mặt, không biết khi đó sẽ xảy ra chuyện gì.
Đi thôi, đi nhanh thì tối nay có thể đến khu dân cư, đỡ phải ngũ bên ngoài.”
Ngay lúc này.
Trong hoang dã, Tần Dĩ Dĩ chạy băng băng cả một ngày, cuối cùng cũng thấp thoáng thấy được thành phố số 5.
Nàng ngồi trên sườn núi, lấy một miếng thịt bò khô trong tay nải mình mang theo ra bắt đầu ăn.
Ăn xong, nàng sửa sang áo quần trên người mình một cách nghiêm túc, nhưng dù nàng làm thế nào thì quần áo vẫn lấm lem bùn đất vì bôn ba cả ngày.
Nàng ảo não, rồi nàng kiểm tra thỏi vàng trong tay nải, xem ra chỉ có thể vào thành phố mua quần áo mới.
Trong tay nải còn có thẻ ID công dân Liên Bang của nàng, đã lâu rồi nàng chưa dùng đến đó.
Ở trong hoang dã thời gian dài, dường như nàng đã trở thành người hoang dã thật rồi.
…
Đếm ngược 42:00:00.
Trên ghế sofa, Khánh Trần mở mắt ra, điện thoại bên cạnh hắn nhấp nháy, tin nhắn Khánh Kỵ gửi tới hiện lên trên màn hình:
“Nửa tiếng nữa sẽ có ô tô đến dưới nhà đón ngươi đi xem mắt.”
Khánh Trần nhìn đồng hồ, cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.
Bây giờ mới 6 giờ, trời còn chưa sáng hẳn mà mình đã phải đi xem mắt rồi ư?
Có cần sắp xếp thời gian gấp vậy không hả?
Chẳng lẽ không thể bố trí thời gian xem mắt bình thường một chút được à? Giờ này đi xem mắt, ai không biết còn tưởng Khánh thị an bài âm hôn cho hắn!
Hắn vội vệ sinh cá nhân, đang rửa mắt thì cửa bên ngoài mở ra.
Một người đàn ông trung niên diện mạo chất phác đẩy cửa vào, hắn chỉ mỉm cười chào Khánh Trần rồi bắt đầu quét tước.
Đối phương làm việc tỉ mẩn, không bỏ qua bất kỳ ngóc ngách nào trong phòng.
Khánh Trần nhổ bọt kem đánh răng ra:
“Xin hỏi…ngươi đang làm gì vậy?”
Người đàn ông trung niên lấy một chiếc màn hình tinh thể lỏng ra cho Khánh Trần xem, trên đó viết: Ta là người hầu của trang viên Ngân Hạnh, hàng ngày đến đâu dọn dẹp nhà cửa.
Thiếu gia, xe đã đến dưới nhà, ngài có thể đi bất cứ lúc nào ngài muốn.
Đây là lần đầu tiên Khánh Trần được thấy người hầu câm trong truyền thuyết, và cũng là lần đầu được gọi là thiếu gia, hắn hỏi với vẻ tò mò:
“Các ngươi bị Khánh thị hạ độc thành người câm à?”
Người hầu câm dở khóc dở cười, hắn viết trên màn hình tinh thể lỏng:
“Bọn ta đều là binh sĩ trong tập đoàn của Liên Bang, trong một lần tác chiến dã ngoại đã bất cẩn uống phải nguồn nước bị ô nhiễm bởi vũ khí sinh học của Jindai, cuối cùng trong một tiểu đoàn 500 binh sĩ chỉ cứu sống được 61 người, tuy nhiên tất cả đều trở thành người câm.
Vốn dĩ bọn ta phải xuất ngũ, nhưng lão gia điều bọn ta đến trang viên Ngân Hạnh, thành người hầu ở đó.”
Khánh Trần gật đầu:
“Thì ra là thế, à mà…gia chủ của Khánh thị là người như thế nào?”
Nô bộc câm không trả lời nữa, hắn chỉ nở nụ cười thật thà, bắt đầu quét dọn tiếp.
Những người này trung thành tuyệt đối với gia chủ Khánh thị, phụ trách toàn bộ công việc vặt vãnh trong trang viên Ngân Hạnh.
Những năm qua, họ là những người chịu trách nhiệm trông nom căn phòng này.
Khánh Trần đeo khẩu trang quay người đi ra ngoài, tình cờ gặp được cô con gái nhà hàng xóm.
Hai người họ đồng thời đi vào thang máy mà không chào hỏi nhau một câu.
Cô gái ăn áo xẻ ngực, trên ngực còn xăm một con bướm, tóc nhuộm màu hồng, trông…cực chất.
Trong thang máy, cô gái nhìn về phía Khánh Trần với vẻ điềm nhiên như không:
“Đừng có mà lân la làm quen với mẹ tôi, nghe rõ chưa?”
Thậm chí Khánh Trần còn không liếc nàng lấy một cái, khi thang máy xuống đến nơi hắn nhanh chóng đi ra ngoài.
Trong bãi đỗ xe dưới tòa nhà, Khánh Kỵ ngồi trong một chiếc xe bán tải lỗi thời:
“Lên xe.”
…
Khánh Trần ngồi vào xe bán tải, hỏi:
“Sao lại đi chiếc xe bán tải nát thế này? Sợ có người ngấp nghé thân phận và của cải của ta à? Chiêu gì cũ mèn.”
Khánh Kỵ nhìn hắn:
“Gặp gái nhà giàu dùng xe rởm, gặp gái bình dân đi xe sang, mục đích là để thử lòng, thủ đoạn tuy cũ nhưng hữu hiệu.
Có điều ta đi chiếc bán tải này là vì trước nay đều dùng nó, lái thuận tay.”
“Lòng người không chịu nổi thử thách.”
Khánh Trần bĩu môi.
“Thế nên những người có thể vượt qua cám dỗ mới đáng quý.”
Khánh Kỵ bình tĩnh nổ máy:
“Cô gái tên Tần Dĩ Dĩ kia không tồi, ta có thể thấy được nàng không hề để ý đến thân phận và tiền tài của ngươi.
Hỏa Đường và Khánh thị có quan hệ chặt chẽ, ngươi cưới thần nữ duy nhất của Hỏa Đường chẳng khác nào lấy được Hỏa Đường về tay.
Họ ở hoang dã, sẽ không ảnh hưởng gì đến hệ thống quyền lực trong Khánh thị, như thế rất tốt.”
Khánh Trần thấy bất lực, nói:
“Ngài tập trung lái xe đi…Đúng rồi, hôm nay ta phải xem mắt với bao nhiêu người?”
“32 người.”
Khánh Kỵ trả lời.
Chương 2190: 224 Cô Gái
Tinh, một tin nhắn được gửi vào điện thoại của Khánh Trần:
“Uầy, thú vị ghê! Không ngờ Khánh thị các ngươi lại sắp xếp một tiết mục đỉnh như thế, không uổng công ta đi ra ngoài chơi với ngươi!”
Nhất phấn khích còn Khánh Trần chỉ biết câm nín.
“Cái quái gì thế? Tại sao lại phải xem mắt nhiều như vậy!”
Khánh Trần sắp phát điên:
“Mỗi ngày 32 người, 7 ngày là 224 người, thành phố số 5 có nhiều cô gái tốt đến thế à?”
“Thế còn phải xem định nghĩa tốt và không tốt của ta với ngươi có giống nhau hay không.”
Khánh Kỵ đập vô lăng:
“Tốt theo định nghĩa của ngươi có lẽ sẽ là các cô gái giống như Tần Dĩ Dĩ hoặc Trần Ương Ương, tốt bụng, xinh đẹp, đức hạnh, tâm lý, và có thể kề vai chiến đấu với ngươi.”
“Vậy ngươi định nghĩa tốt là như thế nào?”
Khánh Trần hỏi.
Khánh Kỵ nhìn Khánh Trần với ánh mắt ngạc nhiên:
“Thì là mắn đẻ đấy, chẳng phải ta đã nói với ngươi rồi à.
Đầu tiên, 224 cô gái này đều không có bệnh di truyền trội, khi làm mẹ sẽ giảm bớt nguy cơ mắc bệnh cho đời sau.
Cần phải chú ý về phương diện này là vì mẹ của lão Thẩm mắc bệnh Alzheimer di truyền trong gia tộc, một khi cha hoặc mẹ mắc bệnh thì xác suất di truyền bệnh này cho con cái là 50%.
Vì vậy bây giờ lão Thẩm rất hay quên, khó có thể đảm nhận những việc quan trọng.”
Lần này Khánh Trần thật sự không kìm được mà thán phục, thì ra gia tộc tập đoàn lại khoa học và cẩn thận trong việc lựa chọn bạn đời cho người thừa kế đến mức xét nghiệm mẫu gen…
“Các ngươi lấy được mẫu gen của họ bằng cách nào thế?”
Khánh Trần tỏ ra nghi ngờ.
“À, vì ngươi mà bọn ta tổ chức một đợt kiểm tra sức khỏe miễn phí trong toàn thành phố.”
Khánh Kỵ nói:
“Ngươi không xem thời sự à?”
“Ta để ý đến tin tức thời sự này làm gì!”
Khánh Trần cạn lời, quả thật tin tức này từng xuất hiện trên mạng Liên Bang, khi đó có người suy đoán Khánh thị định làm thí nghiệm gì đó, cũng có người nói là phúc lợi của tập đoàn, nhưng hắn hoàn toàn không liên tưởng đến mình.
Quá rầm rộ!
“Vậy là các ngươi chọn ra 224 cô gái từ 13 triệu người dân trong thành phố.”
Khánh Trần nói:
“Những cô gái này là số ít người trong gen không có bệnh di truyền?”
“Phải.”
Khánh Kỵ gật đầu:
“Không chỉ gen mà còn phải xem xét tình trạng cơ thể của họ, tuyến vú có phát triển không, tử cung có sạch sẽ không.”
Khánh Trần:
“Xin các ngươi hãy tôn trọng phụ nữ, sao có thể cơ giới hóa việc lựa chọn vợ chồng như thế được!”
“Không phải là vợ.”
Khánh Kỵ nói với giọng nghiêm túc:
“Trình độ văn hóa của họ không đồng đều, không phải ai cũng có tư cách ở bên cạnh ngươi.
Thứ họ muốn chỉ là làm bạn bên cạnh con cái, trao cho chúng tình yêu thương của người mẹ, nhưng họ sẽ không ở bên cạnh ngươi, thậm chí không thể tự ý gặp hay ảnh hưởng đến ngươi.”
Khánh Trần thở dài:
“Sống như người máy thì còn gì vui thú nữa, ngươi cũng kết hôn vợ mình vì nàng khỏe mạnh à?”
Khánh Kỵ nói:
“Ta kết hôn vì yêu.”
Khánh Trần:
“Tại sao ngươi tìm vợ thì có thể tìm theo tình yêu?”
Khánh Kỵ nhìn hắn:
“Ta đâu phải gia chủ đời tiếp theo.”
Ánh mắt của hắn như đang nói “Sao lại hỏi câu ngu thế”.
Vốn dĩ Khánh Trần còn tưởng đây là một buổi xem mắt bí mật, dù sao hắn có rất nhiều kẻ thù trong thành phố số 5, đâu đâu cũng có người muốn giết hắn.
Ví dụ như mẹ của Khánh Văn – Khánh Vân, ví dụ như Khánh Nguyên và cha của hắn, những người này một khi ra tay sẽ cực kỳ điên cuồng, bất chấp tất cả, thậm chí gia chủ chưa chắc đã trấn áp được họ.
Bây giờ tổ chức đại hội xem mắt hoành tráng cỡ này, kẻ địch không muốn biết cũng khó.
“Các ngươi định lấy ta làm mồi nhử để giết người đấy à?”
Khánh Trần nghẹn họng:
“Lấy ta ra làm mồi?”
Khánh Kỵ nhìn Khánh Trần:
“Đừng nghĩ nhiều, trong số 32 người hôm nay phần lớn đều không thuộc diện xuất sắc.
Nhưng ngươi đừng bắt bẻ, trước tiên chọn 2 người để nối dõi tông đường đã.
Xác suất sinh ra huyết mạch tổ tiên là 16%, trên thực tế là rất thấp, ngươi thử trước với hai người để tăng xác suất, về sau tỷ lệ thành công sẽ cao hơn.”
Khánh Trần:
“???”
Ngài nghĩ mình đang thăng cấp trang bị trong trò chơi hay sao mà còn tăng xác suất trước?!
Rốt cuộc Khánh Trần đã phát hiện ra Khánh Kỵ thoạt nhìn nghiêm túc, nhưng chắc chắn không phải hạng người đứng đắn.
Xe bán tải dừng lại trước cửa một tiệm trà sữa ở khu thứ ba, Khánh Kỵ xuống xe, nói:
“Vào đi, ta hẹn bốn người ở đây, lần lượt là bàn số 2, bàn số 8, số 16 và 32, ngươi đi gặp từng người một.
Ước định sẵn rồi, ngươi cầm một lá bài là có thể chứng minh thân phận.
Yên tâm, ta sẽ trả tiền bữa sáng cho ngươi.”
“Ta thiếu chút tiền ăn sáng ấy à?”
Khánh Trần cầm một lá bài và vào tiệm trà sữa, còn Khánh Kỵ duy trì khoảng cách, ngồi trong một góc của cửa hàng quan sát.
Khánh Trần đến bàn số 2, nhìn cô gái trông như học sinh cấp 3 trước mặt mình.
Đối phương vẫn còn mặc đồng phục, váy xếp ly màu lam sẫm dài qua gối, nàng ngồi ở đó, điềm đạm và dịu dàng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









