[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 218 : Đáng Tiếc (c2171-c2180)
❮ sautiếp ❯Chương 2171: Đáng Tiếc
Mắt của các thành viên của Jindai sáng rực lên, điều này chứng tỏ kế hoạch đã thành công được một nửa rồi.
Mà một nửa thành công, không có lý nào nửa còn lại sẽ thất bại!
Gia chủ Jindai cười khẽ, hắn nhìn về phía Nikita và nói:
“Mỗi một thành viên của đội cảm tử Thần Phong đều có được ý chí kiên định và năng lực chiến đấu xuất sắc, trước đây xác suất thành công hoàn thành nhiệm vụ của họ lên đến 98%, phá hủy một tổ chức bình dân cũng không phải việc gì khó.”
Nikita nhìn hắn:
“Chỉ mong vậy.”
Dường như gia chủ Jindai đã hưởng được lợi ích từ việc này:
“Nếu Khánh Trần có khả năng đã chết, chúng ta đã nắm giữ được phương pháp xâm nhập, ám sát do hắn tạo ra thì sao không tranh thủ làm ngay đi? Jindai, Vương Quốc, Future, ba phe tổ chức một đội quân tinh nhuệ, chuyên chỉ dùng mật thược chi môn đi chấp hành kế hoạch tác chiến, đến lúc đó không chỉ thành phố số 10 mà chúng ta còn có thể tấn công trang viên Bán Sơn của Lý thị, trang viên Ngân Hạnh của Khánh thị một cách chuẩn xác, đến lúc đó họ thậm chí còn không có năng lực phản kích!”
Nikita trầm tư, hiện nay mật thược chi môn quả thực vô cùng hữu dụng, tuy tổng bộ đã bị hủy hoại nhưng họ có gia tộc Roosevelt chống lưng, còn có cơ hội bổ sung lại thực lực.
Mà phương pháp sử dụng mật thược chi môn có lẽ có thể trở thành chìa khóa giúp họ chinh phục đại lục phía đông.
Đúng lúc này, có người nhìn đồng hồ và nói:
“Còn lại một phút cuối cùng.”
Có thành viên của Jindai hô to:
“Chúng ta hãy chuẩn bị đón chào các chiến sĩ chiến thắng trở về!”
Trong lúc đếm ngược, tất cả mọi người đều trở nên thấp thỏm.
Trên đường Quang Cố thành phố số 10, Tiểu Ngũ còn đang trò chuyện với Tiểu Thất:
“Nghe nói qua một thời gian nữa là ngươi phải Lặng Im? Còn phải dẫn theo những người đưa thư kia nữa?”
Lặng Im tức là không còn liên hệ với thế giới bên ngoài, mai danh ẩn tích triệt để.
Tiểu Thất nói:
“Đó là quyết định của Phụ Huynh, ta hoàn toàn vâng theo, về phần cụ thể phải làm gì thì không thể tiết lộ.
Cho dù là lão La và các ngươi thì cũng không thể biết chi tiết về nhiệm vụ này.”
“Được rồi.”
Tiểu Ngũ chán nản:
“Hiện nay Tiểu Tam gánh vác trách nhiệm quan trọng, ngươi cũng có nhiệm vụ trọng yếu, tất cả mọi người đều được Phụ Huynh khen có thể cáng đáng mọi việc, mà ta lại chẳng có cơ hội thể hiện bản thân.”
Tiểu Thất cười mắng:
“Ngươi nghĩ ta đi hưởng phúc à?”
“Thế hai ta đổi cho nhau?”
“Sao ngươi không đổi với Tiểu Tam ấy?”
“Nhiệm vụ của Tiểu Tam gớm lắm…”
Trong lúc cả hai đang trò chuyện, toàn bộ thi thể của đội cảm tử Thần Phong trên đường Quang Cố bỗng nhiên biến mất, đồng thời bom thủy ngân trong bụng họ cũng không cánh mà bay.
Tuy nhiên, quả bom khổng lồ mà Tiểu Thất chuẩn bị vẫn còn đó, mọi người đi xem, quả bom bị thứ sức mạnh vô hình nào đó gọt một đường mượt mà, mất một phần nhỏ khoảng 5mm.
Điều này chứng tỏ thi thể có thể mang đồ vật theo, chẳng qua bom vượt quá giới hạn thể tích.
“Đáng tiếc.”
Tiểu Thất tiếc nuối.
Chuyên gia chế tạo bom cười nói:
“Không đáng tiếc, không đáng tiếc, tin ta, người nào đến gần đều phải chết.”
Vị chuyên gia chế tạo bom này nói những lời hung ác nhất, bằng ngữ khí chất phác nhất…
…
Giờ khắc đời, mấy trăm người tập trung trên boong tàu của cứ điểm trên không, tất cả họ nhìn cánh cửa bị tháo ra trước mặt và nín thở chờ đợi.
Nhiều người nở nụ cười chiến thắng đợi các chiến sĩ của đội cảm tử Thần Phong trở về trong tư thái hùng dũng hiên ngang.
Ngay sau đó, chiếc búa nện xuống, mật thược chi môn bị phá hủy.
120 thi thể, xuất hiện từ hư không, chất chồng lên nhau một cách vô lực.
Tất cả mọi người đều ngây ra như phỗng, đây không phải là hình ảnh họ muốn nhìn thấy, chiến thắng trở về như đã nói đâu, thắng lợi được trao huân chương như đã nói đâu, tại sao trở về lại toàn thi thể thế này?
Không có một người sống nào cả!
Nhưng họ chưa kịp hoàn hồn thì những quả bom trong bụng các thi thể kia đã được kích hoạt.
Thủy ngân di chuyển nhẹ nhàng bởi vì mất cân bằng mà lắc lư qua lại trong ống thủy tinh trong suốt, cuối cùng tiếp xúc với sợi dây đồng.
Ánh lửa khổng lồ chợt bùng lên, cảnh tưởng rực rỡ sau khi thuốc nổ bốc cháy trông như lễ hội pháo hoa long trọng trên bầu trời đêm.
Thời gian như dừng lại.
Sức nóng mãnh liệt tức khắc tỏa ra, các thành viên Jindai đứng gần nhất bị vầng sáng màu đỏ vàng rọi sáng khuôn mặt, mái tóc trở nên khô cứng và xoắn lại, đợt sóng xung kích đầu tiên quét quá khiến hai má của họ biến dạng, sau đó cả cơ thể tan ra như tượng sắp rồi bốc hơi!
Hơn mười người hóa thành tro ngay tức thì, mới đầu bóng đen bị ngọn lửa cắn nuốt hãy còn là hình người, cuối cùng tất cả đều tan biến.
Nikita nhanh chóng lùi về sau, nhưng cao thủ cấp A dù lợi hại đến mấy cũng không thể nhanh hơn tốc độ phát nổ của thuốc nổ năng lượng cao!
Chương 2172: Ghê Tởm
Mười tiếng nổ vang lên liên tiếp, trong nháy mắt bom thủy ngân năng lượng cao do chuyên gia chế tạo bom lắp đặt hòa tan hết thảy mọi thứ.
Quả cầu lửa khổng lồ bắn thẳng lên trời, khói đen cuồn cuộn tựa như ma quỷ bay nhanh lên không trung trắng tinh khôi của buổi bình mình.
Những người ở xa hơn bị sóng xung kích nóng bỏng hất bay ra ngoài, suýt nữa rơi ra khỏi mép boong tàu của cứ điểm trên không.
Vậy là mấy trăm người trên boong tàu bỗng chốc chết gần hết, mà Jindai và tổ chức Vương Quốc vốn đã rơi vào cảnh khốn cùng giờ lại tiếp tục gặp tai vạ.
Nikita lộn nhào trên mặt đất, hơn 80% bộ phận trên cơ thể bị thương.
Gia chủ Jindai vô cùng tàn nhẫn, trong khoảnh khắc nhìn thấy thi thể, hắn lập tức kéo hộ vệ đi theo mình chắn trước mặt, dùng cơ thể của đối phương ngăn cản luồng sóng xung kích đầu tiên của vụ nổ.
Dư ba của vụ nổ qua đi, mười mấy người còn sống sót nằm thoi thóp trên boong tàu, mấy trăm nhân viên phi hành đoàn của cứ điểm trên không xông lên, vừa dập lửa vừa tiến hành cứu hộ.
Đòn tấn công mang tính hủy diệt này quả thật là đáng sợ, hơn nữa khó lòng phòng bị.
Mọi người đều cho rằng đội cảm tử Thần Phong đến thành phố số 10 có thể hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mà không bị phát hiện.
Mọi người đang chờ bật champagne chúc mừng!
Thế nhưng chẳng ai ngờ được thứ đội cảm tử Thần Phong mang về không phải tin vui, mà là một tai nạn!
Họ muốn gậy ông đập lưng ông, nhưng Khánh Trần biết trước họ sẽ làm như thế, cho nên chuẩn bị thủ đoạn thâm độc nhất, để sau này khi họ tiếp tục sử dụng mật thược chi môn như thế thì sẽ xuất hiện bóng ma tâm lý mới!
Vì sao?
Vì sao Khánh Trần có thể thành công nhiều lần, phá hủy đạo tràng Tâm Cảnh, phá hủy biệt thự của gia chủ Jindai, còn họ mới chỉ sử dụng một lần lại thiệt hại nặng nề đến mức này.
Thật là đáng sợ!
Với tình trạng thế này, hạm đội trên không phương bắc tổn thất nghiêm trọng, không bị Lý thị, Khánh thị chiếm đoạt đã là may mắn lắm rồi chứ đừng nói là xuôi nam!
Họ phải rút về phương bắc ngay lập tức!
Có người lật Nikita đang nằm trên mặt đất lại, kết quả bị diện mạo kinh khủng và đáng sợ của nàng dọa chết khiếp, vội lùi về sau.
Trước đây Nikita còn trêu chọc Lee Hyun Ji bị hủy nửa bên mặt, hiện nay cả khuôn mặt của nàng bị hủy hoại.
Trước đây nàng còn định chế tạo Khánh Trần thành tiêu bản, hiện nay sợ là không có năng lực ấy nữa rồi.
Vết thương nghiêm trọng như thế này ít nhất cũng phải mất vài tháng mới khôi phục được.
Gia chủ Jindai từ từ bò dậy, có tiếng ù ù cứ vang lên trong tai, sau khi ốc tai bị chấn động mạnh, cơ thể cũng mất đi năng lực giữ thăng bằng.
Đột nhiên hắn nhìn thấy một người trẻ tuổi đi đến trước mặt và nhìn mình với vẻ tươi cười.
“Mau đỡ ta.”
Gia chủ Jindai nói.
Nhưng người thanh niên châu Á kia lại thờ ơ.
Có thành viên của Vương Quốc ở đằng xa hô lên với người trẻ tuổi:
“Jindai, ngươi đứng ngây ra đó làm gì thế?”
Gia chủ Jindai ngơ ngác nhìn về phía đó:
“Hả?”
Vậy mà lại có người dám gọi mình là “Jindai” một cách khinh bạc như thế ư?
Không đúng!
Đối phương nói “Jindai” không phải là đang gọi mình, mà là để xưng hô người trẻ tuổi trước mặt.
Gia chủ Jindai bỗng nhìn về phía người trẻ tuổi trước mặt mình, đối phương cười nói:
“Ta biết ngươi muốn giết ta lâu rồi, hồi trước còn ở thành phố số 10 từng truy nã ta không chút kiêng dè.
Nhưng ngươi phải hiểu một đạo lý, tổ tông của ngươi vĩnh viễn là tổ tông của ngươi, ngươi không đấu lại được.”
Nói rồi đối phương đẩy nhẹ gia chủ Jindai ra khỏi mép boong tàu.
Gia chủ Jindai không giữ thăng bằng được, hắn loạng choạng ngã về sau, cuối cùng rơi xuống từ độ cao 3000 mét trong tiếng kêu rên thảm thiết.
Đến tận bây giờ, gia chủ Jindai mới biết được, thì ra lão tổ tông nhà mình chưa chết ở thành phố số 10, mà dùng danh hiệu “Jindai” ẩn nấp trong căn cứ trên không của tổ chức Vương Quốc!
Người trẻ tuổi “Jindai” đứng ở mép boong với khuôn mặt lạnh tanh, hắn yên lặng nhìn chăm chăm xuống dưới.
Hiện nay, quyền hành của Jindai lại trở về trong tay hắn, là lúc quay về rồi.
Hắn có thể nhìn thấy nhóm Quạ Đen khoác áo choàng đen đến, có lẽ đối phương dự đoán được nơi này sẽ xuất hiện thương vọng, nhưng lại không có cách nào đi lên cứ điểm trên không để thu dụng.
Trên mặt đất, Tam Nguyệt của Tòa án cấm kỵ ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, đối diện với Jindai, dù cách nhau rất xa nhưng Tam Nguyệt vẫn không che giấu được sự chán ghét trong ánh mắt của mình.
Bịch một tiếng, gia chủ Jindai ngã xuống đất nát bét, Lý Đông Trạch cũng mặc áo đen đứng trong đội ngũ tỏ vẻ ghét bỏ:
“Chết kiểu này ghê tởm thật đấy.”
Tam Nguyệt nói với giọng điệu bình tĩnh:
“Lúc còn sống họ cũng đã rất ghê tởm rồi.
Tứ Nguyệt, mau chóng thu dụng sau đó rút lui khỏi đây.
Dạo này công việc thu dụng càng ngày càng khó khăn, có lẽ chẳng bao lâu nữa thế giới trong sẽ bị khu cấm kỵ bao trùm toàn diện…Đó cũng phải chuyện gì tốt đẹp.”
Chương 2173: Rời Đi
Nói xong, nàng nhìn Lý Đông Trạch:
“Lần sau gặp ông chủ với ông chủ nhỏ của ngươi, nhất định phải khuyên họ phải lấy đại cục của nhân loại làm trọng, đừng quá để ý đến lợi ích riêng của Kỵ Sĩ.”
Lý Đông Trạch lắc đầu:
“Ta hiểu được lập trường của ngươi, quả thật Tòa án cấm kỵ không có dục vọng cá nhân, nhưng chuyện của ông chủ, ta không nhúng tay vào được.
Ông chủ nhỏ cũng vậy, hắn trưởng thành rồi, ngay cả Jindai và Kashima còn nhiều lần chịu thua trước họ thì ta làm gì được?”
Tam Nguyệt cau mày:
“Mới đây nội bộ Tòa án cấm kỵ đang thảo luận một vấn đề, bọn ta nhìn thấy người khổng lồ Cô Đông ở một khu cấm kỵ nào đó, hắn biết nói tiếng người và giữ được lý trí, tuy xúc động ham giết chóc giống như bạo chúa, nhưng trong lịch sử văn minh nhân loại có rất nhiều người như hắn.
Nếu coi người khổng lồ là con người, vậy thì khi khu cấm kỵ tràn ra ngoài chưa chắc sẽ khiến nhân loại tuyệt chủng, mà có lẽ sẽ cho ra đời một nhóm tân nhân loại, mồi lửa của loài người sẽ tiếp tục sinh sôi.”
Lý Đông Trạch nhìn Tam Nguyệt với vẻ kinh ngạc.
Hắn biết sở dĩ Tòa án cấm kỵ thu dụng vật cấm kỵ và siêu phàm giả là vì lo lắng văn minh nhân loại sẽ bị khu cấm kỵ cắn nuốt hoàn toàn, khiến các chủng tộc diệt vong.
Nhưng dường như Tam Nguyệt đã có ý tưởng mới sau khi gặp Cô Đông.
Tân nhân loại, là từ ngữ mà Tòa án cấm kỵ cảm thấy hứng thú.
Nếu việc khuếch trương của khu cấm kỵ là điều không thể tránh khỏi, vậy thì chủ động tồn tại cùng với khu cấm kỵ liệu có phải là một cách hay hơn không?
Lý Đông Trạch hỏi:
“Ngươi định làm gì?”
Tam Nguyệt suy nghĩ rồi nói:
“Xây dựng một căn cứ tử cung nhân tạo trong khu cấm kỵ, các ngươi cảm thấy thế nào?”
Lý Đông Tranh thở dài:
“Vì sự sống còn của nhân loại, các ngươi luôn đi theo hướng cực đoan.”
Trong căn cứ không quân của Khanh thị, Khánh Vũ đang đứng trước mô hình 3D, mặt ủ mày chau nhìn cách bố trí binh lực:
“Hiện nay cứ điểm trên không tàu Thanh Sơn của Lý thị còn cần ba tháng nữa mới tu sửa xong, chỉ có mình tàu Quyền Trượng thì không ngăn cản được thế lực nước ngoài xuôi nam, lại thêm không quân của Jindai và Kashima ở phía bắc…Đúng rồi, Mật Điệp Ti có truyền tình báo gì về không, Trần thị có hành động khác thường nào không? Sau khi ra đi ảnh tử không nên giao Mật Điệp Ti cho một thằng nhóc, khiến cho Mật Điệp Ti bây giờ vận hành trì trệ, tình báo bị chậm…Quá khinh suất.
Gia chủ nên dạy dỗ hắn nhiều hơn mới phải!”
Trong trận chiến cuối cùng của ảnh tử, Khánh Kỵ, Khánh Vũ, Khánh Khôn đều là những người nắm giữ thực quyền giao nộp công tích để nhập bọn, họ hoặc khống chế quân đội, hoặc nắm giữ mạch máu kinh tế quan trọng, hoặc là có được vũ lực cực cao cùng với thân vệ bên cạnh gia chủ.
Tuy những nhân vật máu mặt uy tín lâu năm của Khánh thị đã cúi đầu tỏ lòng trung thành, nhưng nói chung vẫn có phần không phục, cho nên lúc trước Khánh Vũ mới do dự khi nhận được tin tức yêu cầu rút lui của Khánh Trần.
Từ trước đến nay quyền lực là như thế đấy, không phải ngươi ngồi trên long ỷ là có thể làm gì thì làm, đế vương cũng cần phải cân bằng các phe phái thế lực mới có thể thực hiện mục đích của mình, bấy giờ mới thể hiện tâm quan trọng trong quy tắc xử sự của bậc vua chúa.
Ví dụ như ở thế giới ngoài thời xưa có vài hoàng đế muốn đi tuần ở Giang Nam, ngươi có được đi hay không là do đám quan văn quyết định.
Hiện nay, mấy người Khánh Vũ đã thừa nhận địa vị thái tử của Khánh Trần, nhưng không phải tất cả mọi người đều phải lấy lòng thái tử, Khánh Vũ là trụ cột của Khánh thị, tất nhiên hắn có sự kiêu ngạo của mình.
Hắn tỏ lòng trung thành với ảnh tử, tương lai khi Khánh Trần kế vị hắn tuyệt đối sẽ không ngăn cản, nhưng muốn hắn vui vẻ phục tùng thì Khánh Trần phải thể hiện được bản lĩnh thật sự.
Bây giờ tiến tuyến đánh trận, Mật Điệp Ti ở hậu phương đột nhiên lại làm việc trì trề, làm sao hắn không phát cáu cho được? Vì vậy, hắn giận cá chém thớt với Khánh Trần phụ trách Mật Điệp Ti cũng có thể thông cảm được.
Quan trọng nhất là có khả năng Khánh thị sẽ thua trận, toàn bộ áp lực đè lên vai Khánh Vũ.
Tham mưu tác chiến ở bên cạnh nói:
“Cấp trên, bên Khánh Dã nói sẽ gửi lại tin tức quan trọng trước trưa nay, nhưng họ chưa nói là tin tức gì.”
Khánh Vũ sửng sốt, sau đó nổi trận lôi đình:
“Thế chẳng phải là đang càn quấy hay sao? Tình báo là phải về đúng lúc, bất kỳ tin tức gì cũng phải truyền lại kịp thời.
Hắn đang chờ cái gì, chuẩn bị tích góp niềm vui bất ngờ cho ta à?!”
“Ta cũng không biết, họ không chịu nói.”
Tham mưu tác chiến thấp giọng trả lời.
Đột nhiên, tham mưu trưởng cầm một chiếc màn hình tinh thể lỏng vào lều chỉ huy, hắn nhìn xung quanh rồi nói:
“Tất cả những người dưới quân hàm thượng tá rời đi!”
Vẻ mặt của Khánh Vũ trở nên nghiêm trọng, hắn biết đây nhất định là tin tức cực kỳ quan trọng.
Chương 2174: Hai Cứ Điểm
Sau khi giải tán mọi người, quanh lều chỉ huy cũng mở hệ thống chống sonar và hệ thống che chắn tín hiệu, tham mưu trưởng vội nói:
“Mật Điệp Ti truyền lại vài tin tức quan trọng!”
“Mật Điệp Ti?”
Khánh Vũ cảm thấy bất ngờ, vừa rồi hắn còn đang mắng Mật Điệp Ti, không ngờ lại bị vả mặt nhanh đến thế.
Tham mưu trưởng nói:
“Chuyện đầu tiên là ông chủ mới của Mật Điệp Ti phát hiện Trần thị xuất binh, muốn vượt qua khu cấm kỵ số 008 đi san bằng Hỏa Đường.”
“Cái gì?”
Khánh Vũ cao giọng:
“Họ muốn nhân lúc chúng ta không phòng bị ở hậu phương đâm lén sau lưng? Chuyện này xảy ra khi nào, Mật Điệp Ti điên rồi à, chuyện như thế sao không báo sớm hơn!”
Tham mưu trưởng nói vội:
“Ngươi đừng gấp, tình hình là như thế này, Khánh Trần…dẫn theo vài cao thủ tiêu diệt một lữ đoàn dã chiến, một trung đoàn dã chiến, một khí cầu máy cấp Giáp của Trần thị trong khu cấm kỵ số 008, ngoài ra còn khiến Trần Dư lãng phí hai bức tranh.
Hiện tại Hỏa Đường đã chuyển đi hết rồi, dù Trần Dư tiếp tục đi đến Hỏa Đường cũng không giết được ai.”
“Shhh.”
Khánh rùng mình.
“Chuyện này xảy ra khi nào?”
“Mới hôm trước.”
Tham mưu trưởng nói nhỏ:
“Khánh Trần đã an toàn rút lui, hắn muốn Mật Điệp Ti báo cho chúng ta biết hiện nay Trần thị có hai cứ điểm trên không, chắc hẳn đều đang ở gần khu cấm kỵ số 008.”
Khánh Vũ nhíu mày:
“Hai cứ điểm? Nếu họ quay sang đánh chúng ta, bắt tay với Vương Quốc, Future, Jindai, Kashima cùng tấn công thì chúng ta tiêu đời.”
Tham mưu trưởng nói:
“Bây giờ nói đến chuyện thứ hai, ngay tối qua, đội quân ảnh tử tập kích đạo tràng Tâm Cảnh, biệt thự của gia chủ Jindai ở thành phố số 20, ngoài ra còn bắt cóc hai cao thủ cấp A của họ, đánh sập bên đó.”
“Mặt khác, theo nguồn tin đáng tin cậy, mạng lưới tình báo của họ ở phương bắc đã xác nhận, Khánh Trần, đội quân ảnh tử, Hội Phụ Huynh đã thành công khiến cứ điểm trên không của Vương Quốc tổn thất nghiêm trọng, bây giờ đối phương đã di chuyển lên cao, rút về phía bắc với tốc độ nhanh nhất.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì lúc này gia chủ Jindai đã chết.
Máy bay trinh sát của chúng ta cũng quay lại, chứng thực cứ điểm trên không của Vương Quốc quả thật đã rời đi, hơn nữa còn bốc khói đen…”
Khánh Vũ đứng ngây ra đó, hắn là một chỉ viên huy quân sự xuất sắc, khi chỉ huy ở tiền tuyến hắn chỉ huy quân đội cực kỳ cẩn thận và tỉ mỉ, là “tường sát” khiến Jindai và Kashima đau đầu nhất.
Nhưng hắn nghĩ mãi không ra, rốt cuộc Khánh Trần làm được điều đó bằng cách nào,
Lạ đời thật!
Trần thị ở khu cấm kỵ số 008, Jindai ở thành phố số 20 phía bắc, cứ điểm trên không của Vương Quốc ở tiền tuyến, mỗi nơi đều cách nhau hàng nghìn, thậm chí hơn mười nghìn cây số.
Thế mà Khánh Trần lại có thể khiến cả ba thế lực này thiệt hại nặng nề trong vòng hai ngày?! Ảnh tử trước kia còn không hung tàn đến mức ấy!
Khánh Vũ lẩm bẩm:
“Còn tin tức gì không?”
Tham mưu trưởng nói:
“Tin tức cuối cùng hình như không quan trọng lắm, người thừa kế hợp pháp của Kashima là Lee Hyun Ji đã bị Khánh Trần giết chết.”
Khánh Vũ đứng ngơ ngác trong lều chỉ huy hồi lâu:
“…Lợi hại thật!”
Trước đó hắn còn phàn nàn Mật Điệp Ti không làm việc nghiêm túc, bây giờ hắn mới phát hiện ra, hiện nay Mật Điệp Ti không chỉ là tổ chức tình báo nữa nữa, mà rõ ràng là một cỗ máy chiến tranh!
Tổ chức hung hãn như thế thì tình báo đến muộn cũng không sao.
Dù sao Mật Điệp Ti trước kia “thu hoạch” tình báo, còn Mật Điệp Ti bây giờ đang “chế tạo” tình báo…
Khánh Vũ hỏi:
“Mật Điệp Ti có nói Khánh Trần ở đâu không?”
Tham mưu trưởng lắc đầu:
“Họ cũng không biết, hơn nữa còn yêu cầu xếp tình báo lần này vào cấp bậc bảo mật cao nhất.”
…
“Kura ca, chúng ta đang đi đâu đây?”
Jindai Unshuu chuyển dầu diesel lên xe bán tải, hắn và Sore đều thay quần áo huấn luyện dã chiến phù hợp cho vùng hoang dã, chỉ có Jindai Kura vẫn mặc kariginu màu trắng tiêu sái thoát tục.
Đột nhiên Jindai Sore hỏi:
“Kura ca ca, hôm qua kariginu của ngươi đã bị bẩn rồi mà, sao hôm nay lại đổi bộ mới rồi?”
“À, ngươi nói cái này à.”
Jindai Kura cười híp mắt, nói:
“10 ngày trước ta đặt trên mạng, tìm tiệm may tư nhân ở thành phố số 10 đặt làm cho vài bộ.”
“10 ngày trước?”
Jindai Unshuu nghi ngờ:
“Chẳng phải lần trước ngươi về mới định rời khỏi thành phố số 20 à?”
“Á, lỡ miệng.”
Jindai Kura cười nói:
“Việc này không quan trọng, mau làm việc đi, lát nữa phải lên đường rồi.”
Jindai Sora suy tư, người khác sẽ cho rằng Khánh Trần cố ý lừa Jindai Kura, để vị cao thủ Âm Dương Sư này đến làm người hộ đạo cho Kỵ Sĩ, sau đó bị mọi người cô lập.
Nhưng nếu Jindai Kura đã lên kế hoạch từ mười ngày trước, thậm chí còn đặt mua kariginu ở đây, chứng tỏ đối phương không bị lừa mà cố ý giả vờ như bị gài bẫy, để Khánh Trần nợ mình một ơn huệ.
Thật ra hắn định đến đây từ lâu rồi!
Jindai Kura đặt ngón trỏ trước miệng:
“Suỵt, không thể để Khánh Trần biết chuyện này, lúc nào hắn cũng tính kế ta, nợ ta một ơn huệ là đáng lắm.”
Chương 2175: Ấu Trĩ
“Được rồi.”
Jindai Sora thở dài, nàng cũng không biết mình bị làm sao nữa, rõ ràng thấy Kura ca ca phong lưu đa tình còn có thể giữ tâm tĩnh như nước, bây giờ nàng lại có chút mất bình tĩnh.
“Kura ca, ngươi còn chưa nói là phải đi đâu đâu.”
Unshuu nói.
“Đi Tây Nam, nghe nói phong cảnh ở đó rất đẹp, lẩu cũng ngon lắm.”
Jindai Kura trả lời.
“Ngươi biết Khánh Trần ở Tây Nam nên mới đến đó đúng không.”
Jindai Sora thấy mệt mỏi hết sức.
“Mau làm việc đi!”
Jindai Kura đứng chắp tay cạnh ô tô, không hề có ý định giúp đỡ.
Jindai Unshuu và Jindai Sora cũng quen rồi, từ nhỏ vị ca ca này đã thích sai sử họ làm việc, còn mình nhàn nhã ngồi không…
Sáng sớm, phía tây khu cấm kỵ số 008, cách hoang dã Tây Nam 100 cây số có một khu doanh trại nhỏ.
Ngọn lửa trong doanh trại leo lắt, khói bốc lên từ đống củi.
Sương đọng lại trên lá, cuối cùng nhỏ xuống đất bùn.
Nhóm Khánh Trần đã đi trong đường hầm này 6 tiếng rồi, không ngờ con đường trong lòng đất nằm dưới vực sâu lại thông ra ngoài khu cấm kỵ.
Hắn đang suy nghĩ một vấn đề, nơi này là địa bàn của Khánh thị.
Nếu khôi lỗi sư Tông Thừa chạy trốn ra ngoài từ nơi này mà không có gì trong tay, vậy nơi đầu tiên hắn thâm nhập hẳn phải là Khánh thị.
Vì thế, khôi lỗi của đối phương tập trung nhiều nhất ở Khánh thị.
Trước kia Khánh Trần suy đoán, nêu Tông Thừa là hung thủ ám sát ảnh tử thì có khả năng cao đối phương đã khống chế được người dự bị ảnh tử thế hệ trước nào đó, cho nên mới phải nghĩ cách giết chết ảnh tử, đồng thời cũng là con trai của gia chủ, để dọn sạch chướng ngại vật cho mình.
Hết thảy đều ăn khớp.
Có cần phải đến Tây Nam tìm kiếm manh mối về Tông Thừa không? Khánh Trần nhắm mắt suy tư.
Đột nhiên có tiếng sột soạt vang lên gần đó, Đại Vũ lặng lẽ đứng dậy ra khỏi nơi đóng quân, đi một đoạn rất xa mới từ từ dừng lại.
Khánh Trần thấy lạ, Đại Vũ đi đâu được chứ? Đi vệ sinh thì cũng không cần chạy xa đến thế.
Hắn đứng dậy, yên lặng đuổi theo, từ đằng xa đã thấy Đại Vũ lấy từ trong nhẫn không gian ra một cái bàn, một tờ giấy Tuyên Thành, bút và nghiên mực.
Đại Vũ phác họa đường nét với vẻ mặt nghiêm túc, bỗng nhiên hắn cảm nhận được ánh mắt của Khánh Trần.
Hắn quay đầu lại thấy được Khánh Trần, lập tức cất giấy Tuyên Thành đang phác dở đi.
Khánh Trần nghi ngờ:
“Ngươi vẽ cái gì mà giấu giấu giếm giếm thế?”
Đại Vũ tức giận:
“Ta hỏi ngươi mới đúng, ngươi lén lút làm gì đấy.”
Khánh Trần bỗng hỏi:
“Không phải là đang vẽ ta đấy chứ?”
Đại Vũ lập tức nổi trận lôi đình:
“Sao ta lại vẽ được ngươi được? Ngươi tưởng ai cũng mê mình chắc!”
“Ta nghi ngờ ngươi muốn vẽ ta, để sau này hủy hoại hình tượng của ta!”
Khánh Trần nói:
“Ngươi cho ta xem giấy vẽ của ngươi! Bằng không vì sao ngươi lại lặng lẽ chạy ra xa như thế này? Ta nói trước cho ngươi biết, ta không làm mấy trò như nện phân trâu đâu!”
Đại Vũ cười khẩy:
“Ấu trĩ.”
Hắn cất mọi thứ đi trong sự chột dạ, rồi xoay người đi về nơi đóng quân, không vẽ nữa!
Tranh của họa sĩ Trần thị, vẽ giống y như thật, khi thực thể hóa giống hệt người thật.
Nếu như không bị phá hủy thì có thể tồn tại bảy ngày.
Họa sĩ Trần thị tôn sùng và tỏ thái độ thành kính với tác phẩm của mình, không ai lại dùng tranh để làm những việc không đâu.
Nhưng bây giờ, nhờ sự ảnh hưởng của Khánh Trần, tâm thái của họa sĩ nào đó đã lặng lẽ thay đổi…
Thì ra ngoại trừ chiến đấu, tranh vẽ còn có thể làm được rất nhiều việc…
Đại Vũ bước nhanh, sợ Khánh Trần đuổi theo yêu cầu xem bức vẽ vừa rồi.
Khánh Trần đang định theo sau thì nhận được một cuộc gọi vệ tinh.
Ở đầu dây bên kia, La Vạn Nhai báo cáo với hắn toàn bộ những gì xảy ra tối qua.
Khánh Trần ngẫm nghĩ một lát rồi trả lời:
“Tổn thất nghiêm trọng như thế chắc chắn tạm thời tổ chức Vương Quốc không dám sử dụng mật thược chi môn tùy tiện nữa, lão La, khoảng thời gian kế tiếp là giai đoạn ngủ đông để phát triển, đừng bỏ lỡ thời điểm vàng này, bằng không chúng ta chậm một bước thì về sau sẽ trì trệ mãi.
Đúng rồi, nói với nhà khoa học số 2, hắn không cần giải trình tự gen của ta nữa, ta lấy được mẫu máu thật của thần linh rồi, lần sau về ta sẽ bảo Zard và Đại Vũ đưa đến Kình Đảo, sau đó ngươi chuyển cho hắn.”
Lão La cười nói:
“Ta biết rồi, dạo này nhà khoa học số 2 bận đến mức sắp rụng hết tóc, nếu nghe được tin này chắc chắn hắn sẽ vui lắm.”
“Với cả thu thập mọi tin tức liên quan đến Bắc Mỹ giúp ta, đừng bỏ sót bất kỳ chi tiết về người du hành thời gian nào.”
Khánh Trần nói.
Khánh Trần không trả lời:
“Còn việc gì khác không?”
“Chuyên gia nghiên cứu người máy nano nói, thật ra nghiên cứu của họ hiện nay không hữu ích lắm, bởi vì công nghệ sản xuất lõi nằm trong tay tập đoàn tài chính, nếu chúng ta muốn sản xuất thứ này thì chỉ riêng việc thiết bị nano đã tốn 200 năm, có thế mới tạm thời đuổi kịp các tập đoàn.”
Khánh Trầm trầm tư suy nghĩ.
Ở thế giới ngoài, bất kỳ một sản phẩm nào cũng dám gắn mác làm từ “vật liệu nano”, tất nano khử mùi, áo jacket nano chống thấm.
Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc:
🩸GEN CỦA TA VÔ HẠN TIẾN HÓA (BẢN DỊCH – FULL): Dị giới, đô thị, nâng cấp gen, hài hước, dị năng….🩸
Chương 2176: Hữu Dụng Đến Thế Cơ À
Nhưng trên thực tế, làm sao để tạo ra vật liệu nano thì tất cả đều mù tịt.
Ở thế giới trong, vật liệu để chế tạo người máy nano là axit deoxyribonucleic, tức là DNA, bởi vì đường kính của chuỗi DNA là 2 nanomet, hơn nữa dễ gấp lại.
Nhưng điều kiện của công nghệ này vượt quá sức tưởng tượng, chỉ có công nghệ, không có thiết bị thì không có cách nào hoàn thành.
Vì vậy, kế hoạch chế tạo người máy nano của Khánh Trần bây giờ xem như đổ bể.
Không có người máy nano thì không có tấm giáp che chắn mạnh nhất trên chiến trường.
Nhưng đúng lúc này, có một người lạ mặt từ đằng xa lại gần, hắn vừa đi vừa nói:
“Chỉ cần ngươi mở miệng, chúng ta có thể cung cấp thiết bị cho ngươi.”
Khánh Trần ngẩng đầu lên nhìn, chợt thấy một người đàn ông đứng tuổi hắn không quen biết, đối phương mặc áo gai màu đen, một chiếc lá ngân hạnh màu trắng cài trước ngực, giống như đang để tang ai đó.
Đối phương có thể nghe được âm thanh trong điện thoại từ xa, chứng tỏ hắn từng ăn Long Ngư, hơn nữa còn đeo lá ngân hạnh trên ngực…
Nhưng quan trọng nhất là sao đối phương biết mình ở đây?
Từ khi ra khỏi vực sâu, cho đến nay hành tung của họ cực kỳ bí mật, nếu ai đó có thể tìm được hắn thì chỉ sợ bán thần Trần Dư đã đến đây từ lâu rồi.
Thế nên đối phương tìm được mình bằng cách nào?
“Ngươi là ai?”
Khánh Trần cúp điện thoại, chậm rãi tháo Ngoài Tam giới trên tay mình ra.
Hắn từng trông thấy đối phương, gặp ở thành phố số 10, khi ấy chỉ vội vàng đối diện giây lát, ngay sau đó đối phương đã rời đi.
Người này lại xuất hiện, không rõ là địch hay bạn.
“Khánh Kỵ!”
Đại trưởng lão đang ngồi cạnh đống lửa bỗng đứng phắt dậy, nhìn người kia như thấy kẻ địch:
“Ngươi đến đây làm gì?”
Đại Vũ, Zard, Trần Gia Chương, Tần Dĩ Dĩ cũng đứng lên.
Khánh Kỵ ngồi xuống bên lửa trại, nói:
“Đừng căng thẳng, các ngươi lắm cao thủ, không cần sợ ta như vậy.”
Khánh Trần nhìn đại trưởng lão, rõ ràng đại trưởng lão của Hỏa Đường là cao thủ cấp A, mà người có thể khiến hắn lo sợ chỉ e không đơn giản.
Khánh Kỵ điềm nhiên ngồi xuống, dường như không coi các cao thủ thủ cấp A xung quanh ra gì.
Hắn nói tiếp:
“Tuy ta không biết vì sao ngươi lại muốn chế tạo người máy nano, nhưng bọn ta có thể giao cho ngươi công nghệ chế tạo, cho ngươi đội ngũ, cho ngươi thiết bị.
Bọn ta không hỏi ngươi chế tạo người máy nano làm gì, chỉ cần ngươi nói một tiếng, đó sẽ có người đưa tất cả những thứ đến thành phố số 10.”
Khánh Trần trầm ngâm đáp lời:
“Lời nói của ta hữu dụng đến thế cơ à?”
“Hữu dụng chứ, đương nhiên là hữu dụng.”
Khánh Kỵ cầm gậy gảy đống lửa rồi thêm củi mới, hắn nhìn về phía Tần Dĩ Dĩ và nói với vẻ tỉnh bơ:
“Cô gái, nấu chút cháo giúp ta, xé thêm ít thịt Thần Ngưu cho vào.
Đừng cho hành và rau thơm.”
Đại trưởng lão lườm hắn:
“Ngươi tự nhiên như ruồi thế.”
Khánh Trần hỏi:
“Khánh thị trả giá nhiều như vậy là muốn trao đổi gì với ta?”
Khánh Kỵ hỏi ngược lại:
“Ngươi cảm thấy mình có cái gì có thể lấy ra trao đổi?”
Khánh Trần sửng sốt, khi đối mặt với một tập đoàn tài chính, thật ra những gì hắn đang có trong tay đều không đáng giá nhắc tới, ít nhất là với Khánh thị.
Cho nên khi đối phương hỏi “ngươi cảm thấy mình có cái gì có thể để trao đổi”, Khánh Trần không biết phải trả lời thế nào.
Khánh Kỵ nói tiếp:
“Vì vậy ngươi không cần coi đây là một cuộc giao dịch, ngươi là người của Khánh thị, Khánh thị giúp đỡ ngươi là chuyện đương nhiên.
Chỉ cần ngươi muốn, thậm chí bọn ta còn có thể xóa cả món nợ vật tư của thành phố số 10 hiện nay cho ngươi, hơn nữa về sau cũng có thể bán toàn bộ vật tư với giá gốc, bằng với giá mà bọn ta cung cấp cho các công ty dự án của Khánh thị.”
Khánh Trần nói một cách bình tĩnh:
“Miễn phí mới là đắt nhất, ngươi phải hiểu quan hệ của ta với Khánh thị không thân mật đến vậy.
Thành phố số 10 đã phục hồi, chẳng bao lâu nữa bọn ta có thể trả hết nợ vật tư.”
Khánh Kỵ nói với giọng điệu mất tự nhiên:
“Ngươi giết nhiều người của Kashima, Jindai, Trần thị, bây giờ chỉ có Khánh thị và Lý thị chịu buôn bán với thành phố số 10 của ngươi.
Nếu Khánh thị cũng trừng phạt ngươi thì ngươi chỉ có thể để mặc cho Lý thị bắt chẹt, đến lúc đó ngươi có tiền cũng chưa chắc mua được vật tư.
Ta tin ngươi cũng hiểu, sau khi Lý Tu Duệ qua đời, vị trí thành viên hội đồng quản trị độc lập ngày càng trở nên lạ lùng hơn.
Không có một tổ chức nào bằng lòng để một người ngoài ngồi lên vị trí đó.”
Đại trưởng lão ớ một tiếng:
“Sao ngươi nói chuyện nghe gượng gạo thế, ta có cảm giác như ngươi đang đọc lời thoại ấy.”
Khánh Kỵ nhìn hắn:
“Ta chỉ thuật lại những gì người khác muốn nói với hắn thôi, ngươi cảm thấy ta đang đọc lời thoại thì đúng là vậy đấy.”
Đại trưởng lão ngớ ra, Khánh Kỵ vẫn nhạt nhẽo và khô khan như trong ấn tượng của hắn.
Chỉ có điều, có thể có thể khiến một kẻ như Khánh Kỵ học thuộc từng câu từng chữ rồi thuật lại như thế, ngoài vị gia chủ trên núi Ngân Hạnh kia thì còn ai vào đây nữa?
Chương 2177: Người Kế Thừa
Khoan đã, rốt cuộc thân phận, địa vị của Khánh Trần ở Khánh thị là gì? Tại sao lại có thể quấy nhiễu gia chủ Khánh thị trên núi Ngân Hạnh?
Thỉnh thoảng đại trưởng lão lại liếc Khánh Trần một cái, bắt đầu ủ mưu.
Còn Khánh Trần đang nghĩ sao người ở trên núi Ngân Hạnh ấy… lại biết hắn muốn hỏi gì, sau đó chuẩn bị sẵn câu trả lời?
Khánh Trần suy tư rồi hỏi:
“Các ngươi muốn ta làm gì?”
Khánh Kỵ đáp:
“Trở lại thành phố số 5 với ta một chuyến ngắm cảnh, sau đó nghe theo sự sắp xếp của bọn ta trong 14 ngày.
Yên tâm, bọn ta sẽ không làm gì gây nguy hiểm đến an toàn của ngươi, ngươi chỉ cần ngoan ngoãn làm theo sự an bài của bọn ta là đực.”
Khánh Trần sửng sốt, 14 ngày? Muốn lôi mình đi cách ly à?
“Chỉ đơn giản vậy thôi?”
Khánh Trần hỏi.
“Chỉ đơn giản vậy thôi.”
Khánh Kỵ khựng lại một chút rồi nói tiếp:
“Và hơn hết là Khánh thị sẽ bố trí hệ thống chống tên lửa đạn đạo ở phía nam và bắc của thành phố số 10, chỉ có như thế ngươi mới có thể tiếp tục yên tâm phát triển.
Nói cách khác, ngươi đã chọc giận Kashima, Jindai, chưa biết chừng họ sẽ thẳng tay ném tên lửa tự hành, dù còn có hơn 6 triệu người dân trong thành phố.
Ngươi có hệ thống chống tên lửa đạn đạo không? Ngươi không có.”
Khánh Trần trầm ngâm.
Đúng lúc này, Tần Dĩ Dĩ bưng một nồi sắt tới, bên trong là cháo trắng nấu với thịt Thần Ngưu, ngoài ra còn rắc thêm cần tây, thoạt nhìn rất tươi ngon.
Mãi đến tận lúc này vẻ mặt của Khánh Kỵ mới không còn cứng ngắc như trước, hắn nói với Tần Dĩ Dĩ:
“Cảm ơn, thêm cần tây ngon đấy, ta thích lắm.”
“Tiểu tổ tông, ngươi tốt với hắn như thế làm gì?”
Đại trưởng lão tức giận.
“Hắn là trưởng bối của Khánh Trần mà.”
Tần Dĩ Dĩ nhỏ giọng trả lời.
Đại trưởng lão cảm thấy bất lực, lúc trước lấy lòng Lý Thúc Đồng, bây giờ lại nịnh nọt Khánh Kỵ, trông có khác gì nàng dâu trong nhà đâu!
Ngươi là thần nữ của Hỏa Đường chúng ta đấy!
Khánh Trần nhìn Khánh Kỵ:
“14 ngày, nghe theo sự sắp xếp của các ngươi? Ta thấy hơi nguy hiểm.”
Khánh Kỵ uống một ngụm cháo, rồi nói một cách bình tĩnh:
“Yên tâm, không phải bảo ngươi về kế thừa vị trí gia chủ, ngươi chưa đủ trình.”
Đại trưởng lão tức khắc thấy không ổn, vừa rồi hắn suy đoán về thân phận của Khánh Trần, nhưng không dám nghĩ theo hướng đó!
Trước kia khi Khánh Trần chỉ là Kỵ Sĩ hắn đã cảm thấy đủ xui xẻo rồi, bây giờ lại có Kỵ Sĩ phải kế thừa vị trí gia chủ Khánh thị, thế thì Hỏa Đường sẽ thảm đến mức nào?
Rốt cuộc những năm qua Hỏa Đường có thể sống yên ổn ở Tây Nam, không bị quấy nhiễu là do Khánh thị nhân nhượng, muốn họ giúp đỡ kiềm chế Trần thị và người hoang dã ở khu cấm kỵ…
Đại trưởng lão đau đớn tột độ:
“Các ngươi tạm dừng một chút, tại sao Kỵ Sĩ lại dính dáng đến mấy chữ “gia chủ Khánh thị” này? Các ngươi không thấy không ổn à?”
Khánh Kỵ nhìn đại trưởng lão:
“Cũng tạm được, ta cảm thấy rất thích hợp.”
“Ngươi chọn phe đấy à?”
Đại trưởng lão nghi ngờ:
“Khánh Kỵ, ngươi là một kẻ dùng võ mặc kệ thế sự, vậy mà cũng ủng hộ người thừa kế nào đó ư? Chuyện tranh giành ngôi báu ấy, người chỉ biết đến vũ lực như ngươi nhúng tay vào được hay sao?”
Khánh Kỵ bình tĩnh trả lời:
“Không có ai thích hợp hơn hắn.”
Đại trưởng lão bất đắc dĩ, thậm chí bây giờ hắn muốn chuyển Hỏa Đường đến nơi sâu hơn trong núi tuyết, miễn cho bị Khánh Trần lăm le.
Khánh Kỵ uống cháo xong, quay sang nhìn Khánh Trần:
“Suy nghĩ xong chưa?”
Khánh Trần vẫn đang cân nhắc.
Hiện nay, vật tư là thứ quan trọng nhất với thành phố số 10.
Như Khánh Kỵ đã nói, nếu Khánh thị không cung cấp vật tư, vậy thì nguồn cung duy nhất cho thành phố số 10 là Lý thị.
Chẳng khác nào số phận của họ hoàn toàn nằm trong tay Lý thị, lỡ như việc hợp tác với Lý thị diễn ra không suôn sẻ, đối phương có thể cắt đứt lương thực và vật tư.
Hơn nữa, trong kế hoạch giết Tông Thừa của Khánh Trần, thứ quan trọng nhất chính là người máy nano, không có thứ này hắn không thể giết chết đối phương được.
Vì vậy Khánh Trần chợt nhận ra, kể từ khi mình bước lên con đường báo thù này, kể từ khi số phận của mình gắn chặt với sáu triệu con người kia, hắn nhất định phải chấp nhận điều kiện của gia chủ Khánh thị.
Mà điều kiện của đối phương không hề quá đáng, tuy mất tự do 14 ngày nhưng điều kiện tiên quyết là không làm việc gì gây nguy hiểm cho mình.
Nếu người khác thích chơi âm mưu, vậy thì người ở trên núi Ngân Hạnh ấy thiện dùng dương mưu hơn cả, khi đối phương bắt đầu tính kế ngươi, thoạt nhìn ngươi vẫn phải đối mặt với vô số lựa chọn trong đời, nhưng thực tế ngươi chỉ có một con đường để di.
Dù ngươi biết đối phương có ý đồ riêng, dù ngươi không đoán được suy nghĩ của đối phương, ngươi vẫn phải làm theo kế hoạch của người đó.
Đối phương đã sắp đặt ngươi đâu ra đấy rồi.
Khánh Trần nhìn Khánh Kỵ:
“Ta đồng ý với điều kiện của các ngươi.”
Khánh Kỵ dùng tay áo lau miệng, sau đó mở ám ảnh chi môn ra và nói:
“Đi đi, phía sau chính là thành phố số 5, ngươi tự đi.”
Khánh Trần sửng sốt, hắn không ngờ ám ảnh chi môn lại ở trong tay Khánh Kỵ!
Đây là người kế thừa vật cấm kỵ mà ca ca lựa chọn.
Chương 2178: Chia Tay
Khánh Trần biết, khoảnh khắc trước khi qua đời Khánh Chuẩn đã rời khỏi chiến trường, về phần hắn dùng những giây phút cuối cùng trong đời mình đi đâu, gặp ai, ngay cả Khánh Trần cũng không biết đáp án.
Bây giờ nhìn thấy ám ảnh chi môn, chứng tỏ Khánh Kỵ ngồi trước mặt hắn là người được ca ca lựa chọn.
“Khoảng thời gian cuối cùng ca ca đi gặp ngươi à?”
Nhưng Khánh Kỵ lắc đầu:
“Không phải ta, chẳng qua hắn dặn là phải để lại ám ảnh chi môn cho ta.”
“Lá ngân hạnh màu trắng trước ngực ngươi là dùng để để tang cho ca ca của ta à?”
Khánh Trần hỏi.
Khánh Kỵ gật đầu:
“Chưa qua 49 ngày.”
Khánh Trần nói:
“Còn lá ngân hạnh nào không, cho ta một chiếc.”
Dường như Khánh Kỵ đoán trước được Khánh Trần sẽ đưa ra yêu cầu này, hắn lấy một chiếc lá ngân hạnh từ trong tay áo ra đưa cho đối phương.
“Đeo lên đi.”
Khánh Trần đeo chiếc lá ngân hạnh kia lên ngực cẩn thận, hắn dùng ngón trỏ vuốt ve một cách nhẹ nhàng.
Ám ảnh chi môn giống như một sự bảo chứng, Khánh Chuẩn dùng vật cấm kỵ nói cho Khánh Trần biết ai mới là người đáng để tin tưởng.
Khánh Trần tin phán đoán của Khánh Chuẩn, cho nên Khánh Kỵ mời hắn đến thành phố số 5 chắc chắn không có ác ý gì.
Khánh Kỵ không phải kẻ địch.
“14 ngày, các ngươi an bài tùy ý, ta cũng muốn nhìn xem các ngươi định để ta làm gì.”
Khánh Trần nói với giọng điệu bình tĩnh.
Khánh Kỵ liếc hắn:
“Không cần lo quá, bọn ta đâu ép ngươi lên chiến trường.
Cho ngươi mười phút nữa, dặn dò mọi việc đi.”
Đầu tiên Khánh Trần nhìn Đại Vũ và Zard:
“Việc duy nhất ta muốn nhờ là giúp ta đưa máu của thần cho La Vạn Nhai, ta đã trượt xuống từ sườn núi phía bắc của đỉnh Everest, sau khi trở về có thể rời đi luôn.
Nghê Nhị Cẩu sẽ chờ dưới chân núi, mở mật thược chi môn cho các ngươi.”
Zard đau lòng lắm:
“Phải chia tay rồi ư!”
“Đúng rồi.”
Khánh Trần nhìn Đại Vũ:
“Tuyệt đối đừng đi xa Zard quá, đầu óc hắn không bình thường, dễ bị người khác nhằm vào.
Vải liệm ở trong tay ngươi, nếu hắn xảy ra chuyện gì thì nhất định phải cứu hắn ngay.
Tốt nhất là hai người đến khu dân cư hoang dã đi, cũng tiện giúp Ương Ương một tay.”
Đại Vũ bĩu môi, nói một cách lạnh lùng:
“Khỏi cần ngươi nhắc.”
Rồi Khánh Trần nhìn sang Trần Gia Chương:
“Sư bá, tiếp theo ngươi định đi đâu?”
“Sống tạm bợ tiếp thôi.”
Trần Gia Chương nói với giọng điệu phớt tỉnh:
“Nghe nói Hỏa Đường sắp tổ chức lễ ủ rượu rồi, vừa hay đến đó uống rượu.”
Đại trưởng lão:
“Hỏa Đường không chào đón ngươi.”
Tần Dĩ Dĩ:
“Hỏa Đường hoan nghênh ngài.”
Đại trưởng lão:
“…”
Khánh Trần không khuyên Trần Gia Chương phấn chấn tinh thần, Kỵ Sĩ phải tự bước đi trên con đường của mình.
Cuối cùng hắn nhìn Tần Dĩ Dĩ, muốn nói lại thôi, sau cùng chỉ nói:
“Bảo trọng.”
Nói xong, Khánh Trần quay người đi vào ám ảnh chi môn.
Tần Dĩ Dĩ muốn đi về phía Khánh Trần, nhưng bị đại trưởng lão giữ chặt.
Đến khi Khánh Trần biến mất trong ám ảnh chi môn hắn mới thả nàng ra.
Tần Dĩ Dĩ uất ức:
“Mãi mới gặp lại hắn mà, ngài làm gì thế!”
Đại trưởng lão nói nhỏ:
“Lúc đi hắn có nói thêm gì với ngươi không? Ngươi không nghe thấy thân phận của hắn sao, người phải lên làm gia chủ của Khánh thị trong lòng chỉ có dã tâm và quyền lực, bọn họ phải hiến dâng mạng sống của mình cho sự nghiệp, trong tương lai của những người như thế không có ngươi đâu!”
Tần Dĩ Dĩ bĩu môi:
“Chẳng qua bây giờ hắn không có thời gian suy nghĩ mấy việc này thôi, ta hiểu hắn mà, biết bao nhiêu người bình thường kia đều là trách nhiệm của hắn, hắn không rảnh lo những việc ấy.”
“Tiểu tổ tông à, ngươi đừng an ủi mình nữa.”
Đại trưởng lão tức lắm.
“Về nhà với ta.”
Nói rồi đại trưởng lão cầm cổ tay Tần Dĩ Dĩ đi về phía Tây Nam, Tần Dĩ Dĩ bị kéo đi giống như con lừa nhỏ ngang bướng, khiến đại trưởng lão vô cùng mệt mỏi.
Trần Gia Chương vui vẻ theo sau:
“Ta thấy Tiểu Dĩ Dĩ được mà, rất đơn thuần.”
“Liên quan gì đến ngươi.”
Đại trưởng lão quay đầu lại trừng đối phương:
“Bớt chõ mũi vào chuyện của Hỏa Đường bọn ta.”
Trần Gia Chương nhíu mày:
“Ngươi ăn nói kiểu gì thế, bọn ta vừa mới giúp ngươi ngăn cản bộ đội Trần thị đấy!”
“Xúi quẩy!”
Hai ông già cãi nhau ầm ĩ cho đến khi mặt đỏ tía tai, miệng đắng lưỡi khô.
Lúc nghỉ giữa hiệp, đại trưởng lão nói:
“Dĩ Dĩ, lấy cho ta túi nước, ta uống miếng ngước….Dĩ Dĩ?”
Đại trưởng lão quay đầu, chợt phát hiện Tần Dĩ Dĩ đã biến mất lúc nào chẳng hay.
Đại trưởng lão tức giận, nhảy dựng lên:
“Nghiệp chướng!”
Khỏi cần nghĩ cũng biết nhất định Tần Dĩ Dĩ lén chuồn đi tìm thành phố số 5.
Từ trước tới nay cô nàng luôn là người có chủ kiến.
Trước kia nàng có thể lén lút rời đi Người Nhà và trốn khỏi Hỏa Đường, bây giờ cũng có thể vụng trốn đi đến thành phố số 5.
…
Đếm ngược 88:00:00.
Khánh Trần bước ra từ một con hẻm, hắn nhìn đường phố sầm uất, biển quảng cáo mọc lên khắp nơi, Tiểu Long Khảm, Đại Long Diệc, Long Yêu Muội Nhi, đâu đâu cũng thấy quán lẩu và tiệm mỳ.
Hơn nữa còn có tiệm massage chân Gia Phú Phú Kiều.
Thành phố này mang đến cho hắn một cảm giác khác lạ, vẻ phố chợ của nơi đây rõ ràng hơn những nơi khác, và cũng nhộn nhịp hơn.
Chương 2179: Cũng Tạm
Ngay cả hình chiếu 3D trên đỉnh đầu cũng là đôi đũa dài và nồi lẩu bốc khói nghi ngút, cùng với dầu ớt sôi sùng sục trong nồi, nhìn sướng cả mắt.
Chỉ có một vấn đề, hình như thức ăn trong nồi hơi ít…
Ngay sau đó, Khánh Trần nhìn thấy thám viên PCE đang đi tuần trên phố – một hình ảnh gần như khó có thể bắt gặp ở các thành phố khác.
Và Khánh Trần phát hiện ra một chuyện, có đến một nửa số người trong thành phố này đeo lá ngân hạnh màu.
Khánh Kỵ bước chậm rãi ở phía trước, Khánh Trần hỏi:
“Ta còn tưởng ngươi sẽ mang ta đến núi Ngân Hạnh luôn chứ?”
Khánh Kỵ nói với khuôn mặt không chút biểu cảm:
“Phải cho ngươi ngắm nhìn thành phố này đã, đó là tâm nguyện của Tiểu Chuẩn.”
Khánh Trần sửng sốt.
“Tâm nguyện của ca ca ta?”
“Đúng vậy.”
Khánh Kỵ gật đầu:
“Sau khi ngươi rời khỏi thế giới trong đến thế giới ngoài, hắn lại có cơ hội được gặp người kia.”
Khánh Trần biết, “người kia” có lẽ chính là Nhan Lục Nguyên.
Khánh Kỵ nói tiếp:
“Khí đó Tiểu Chuẩn đã là ảnh tử rồi, hắn hỏi người kia: Thế giới ngoài trông ra sao, khi Tiểu Trần trở lại thế giới trong liệu có cảm thấy không quen không? Thế giới ngoài có những hoạt động giải trí gì, ở thế giới ngoài mọi người ăn gì, món ngon nhất là gì, người của thế giới ngoài làm cái gì.”
“Người kia trả lời hắn: Ở thế giới ngoài món ngon nhất chính là lẩu bơ và mỳ sợi, người ở thế giới ngoài không giống ở thế giới trong lắm, bọn họ có thể đi lại tự do, vô cùng an toàn.
Mọi mgười ở thế giới ngoài có được cuộc sống sung túc, bọn họ không phải trả tiền cho hàng đống khoản chi tiêu và chịu nhiều áp bức, cũng sẽ không có ai cắt thận của ngươi ngay trên đường.
Hoạt động giải trí ở thế giới ngoài là rửa chân, rất thoải mái.”
“Vì vậy, Tiểu Chuẩn giao dịch với gia chủ, hắn có thể tiếp tục làm ảnh tử của Khánh thị, nhưng thành phố số 5 phải giống thế giới ngoài, phải có lẩu, có tiệm rửa chân, người dân phải giàu có một chút, đường phố cũng phải an toàn hơn.
Hắn không muốn khi ngươi trở về, nơi này không băng thế giới ngoài.
Thế nên gia chủ chịu đựng áp lực từ các phe phái, một mình ban bố vài dự luật, giảm thuế, tiền trợ cấp, đảm bảo nguồn cung cấp vật tư, tăng tỷ lệ phá án ở thành phố này…”
“Những lợi ích thật sự ấy được dân chúng ghi nhớ trong lòng, cho nên khi mọi người biết được hắn qua đời, có đến ¼ người dân chủ động đeo lá ngân hạnh đê tang hắn.”
Khánh Trần ngẩn ngơ nhìn xung quanh, chẳng trách thành phố này trông kỳ lạ, không giống bình thường.
Ca ca dùng những thứ mà hắn nghe được từ Nhan Lục Nguyên để dựng nên thành phố kỳ lạ này cho mình.
Khánh Chuẩn là một phần tử của giai cấp, không có năng lực thật sự thay đổi thế giới, việc hắn có thể làm là khiến thành phố số 5 giống thế giới ngoài hơn một chút, để khi mình về đây sẽ không cảm thấy xa lạ.
Đối phương từng hứa khi nào hắn trở lại sẽ đưa cả thế giới cho hắn, vậy trước tiên đây phải là thế giới mà hắn thích mới được.
Bởi vậy khi vừa đến thành phố số 5 Khánh Kỵ không dẫn hắn lên núi Ngân Hạnh ngay, mà đưa hắn đến phố xá, nhìn hết thảy những gì Khánh Chuẩn đã làm cho hắn.
Cách trả giá vụng về này nhất thời khiến Khánh Trần không biết phải nói gì.
Khánh Trần hỏi:
“Ngươi thân với ca ca ta lắm à?”
Khánh Kỵ suy nghĩ, rồi trả lời:
“Cũng tạm.”
“Cũng tạm là sao?”
Khánh Trần khó hiểu.
“Không hay gặp nhau, sẽ không chết vì hắn nhưng sẽ giúp hắn báo thù, đấy là “cũng tạm”.”
Khánh Kỵ nói.
Khánh Trần hỏi tiếp:
“Ngươi biết điều kiện thu dụng của ám ảnh chi môn chứ?”
“Biết.”
Khánh Kỵ nguýt Khánh Trần:
“Ta có con, Khánh Vô là con trai ta.”
“Khánh Vô đâu? Hình như hắn mất tích đã lâu rồi.”
Khánh Trần nói.
“Đi tu hành, người học võ cả đời chỉ có ba chuyện phải làm, tu hành là quan trọng nhất.”
Khánh Kỵ nói.
“Thế hai chuyện còn lại là gì?”
Khánh Trần tò mò.
“Chuyện thứ hai là sau khi tu hành xong giao hết bản lĩnh của mình cho vua chúa, thứ ba là sinh con, đừng để mình không người nối dõi, đừng chặt đứt truyền thừa.”
“Đúng là….mục tiêu sống khiến người ta cạn lời.”
Khánh Trần cảm thán.
Lúc này Khánh Kỵ dẫn Khánh Trần đi đến một tòa cao ốc cũ nát.
Khánh Trần nhận ra điều gì:
“Đây là nơi ca ca và chị dâu của ta từng ở à?”
“Phải.”
Khánh Kỵ nói:
“Nơi này vẫn như xưa, mỗi tuần đều có người hầu câm đến quét dọn.
Yên tâm, không ai biết ngươi ở đây, trước tiên ở yên tâm ở lại, đi dạo xung quanh, sẽ không có ai đến quấy rầy ngươi.”
“Khánh Thi, Khánh Hạnh, Khánh Nguyễn đều ở trong thành phố này à?”
Khánh Trần hỏi.
“Khánh Nguyên ở đây, nhưng trốn rồi.
Khánh Thi và Khánh Hạnh không giấu giếm hành tung nhưng chỉ ru rú trong nhà, ít khi lộ diện.”
Khánh Kỵ trả lời:
“Người ngươi cần phải cẩn thận là mẹ của Khánh Văn, Khánh Vân cũng ở nơi này, nàng tin chắc ngươi giết con trai mình.”
Khánh Trần thở dài:
“Thế này không phải là mang ta về chịu khổ hay sao, rốt cuộc các ngươi định an bài ta làm gì?”
Khánh Kỵ ấn nút thang máy, tầng 17.
Chương 2180: E Là Chỉ Có Thần Linh Mới Làm Được
Hắn nói một cách bình tĩnh:
“Xem mắt.”
“Cái quái gì cơ?”
Giờ phút này trong đầu Khánh Trần toàn dấu chấm hỏi.
Sở dĩ hắn đến đây là vì Đại Yêu Khánh Kỵ cố ý đến hoang dã cùng với sự an bài của gia chủ Khánh thị.
Khánh Trần suy đoán nhiều khả năng có thể xảy ra, ví dụ như bảo hắn về báo cáo công tác, để hắn tham gia đấu đá quyền lực gì đó, hay gặp vài nhân vật quan trọng trong phe phái…
Điều duy nhất hắn không ngờ tới là đối phương trao đổi dây chuyền sản xuất người máy nano hoàn chỉnh, bỏ ra vô số vật tư, bố trí hoành tráng để mang hắn về với lý do là muốn hắn đi xem mắt!
Bị điên à!
Khánh Kỵ nói với vẻ trấn tĩnh:
“Hồi bằng tuổi ngươi ta đã có Khánh Vô rồi, những việc ngươi đang làm hiện nay quá nguy hiểm, để lại đứa con cho chắc ăn, truyền thừa không thể bị đứt đoạn.”
Khánh Trần:
“….Không cần đâu.”
“Hiện tại ngươi không có quyền tự chủ, trong 14 ngày này tự do của ngươi thuộc về bọn ta.
Nhưng ngươi yên tâm, nếu ngươi không thích ai thì cũng không có người nào ép ngươi làm gì cả.”
Khánh Trần:
“???”
Khánh Trầm rơi vào trầm tư, theo những gì ca ca Khánh Chuẩn nói, cái người trên núi Ngân Hạnh không bao giờ làm những chuyện vô vị, nối dõi tông đường có quan trọng không? Đối với vị gia chủ ấy, có thể việc này có ý nghĩa quan trọng, nhưng chưa đến mức phải bắt ép mình xem mắt rồi sinh con đẻ cái.
Có lẽ còn có chuyện gì khác đang chờ mình.
Đi lên tầng 17, phòng 1772, cửa mở ra, bên trong sạch bong không một hạt bụi, căn phòng hơn 30 mét vuông thoạt nhìn rất chật chội, nhưng vô cùng ấm áp.
Khánh Trần bỗng ngẩn ngơ, bởi vì bố cục của nơi này giống hệt căn phòng trong giấc mơ của hắn với một phòng ngủ, một phòng khách và một nhà vệ sinh.
Chỉ có điều, trong mơ một mình hắn được hưởng phòng ngủ, bởi vì cả nhà đều hy vọng hắn có được điều kiện cư trú tốt hơn, có thể chuyên tâm học tập để tham gia thi đại học Thanh Hòa.
Ở đây, trong phòng ngủ có một chiếc giường không to lắm, chỉ rộng 1,5 mét, hắn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ ấm áp của ca ca và chị dậu ôm nhau ngủ.
Bên cạnh cửa sổ là một chiếc bàn nhỏ, cạnh bàn là tủ quần áo cũng không lớn lắm.
Ngoại trừ cách bài trí đồ đạc trong nhà, tất cả mọi thứ ở nơi này đều giống như in giấc mơ của hắn.
Nhưng điều này có nghĩa là giấc mơ ấy không hoàn toàn là hư cấu, mà do ý chí của Khánh Chuẩn sau khi dung hợp với thế giới ảnh hưởng đến hắn.
Đó không phải là “cảnh trong mơ hư ảo” thật sự, mà là tưởng niệm ca ca để lại cho hắn, để hắn biết cuộc sống tốt đẹp nhất trông ra sao.
Khoan đã, nếu là như vậy, có phải nghĩa là ý thức của ca ca chưa biến mất triệt để sau khi hắn dung hợp với ý chí của thế giới không?
Đối phương chỉ dung hợp chứ không phải biến mất.
Khánh Trần bỗng nhìn về phía Khánh thị:
“Nếu….ta nói là nếu, ca ca ta dung hợp với ý chí của thế giới những vẫn chưa tiêu tan hoàn toàn, thì ta phải làm gì mới có thể tách hắn ra?”
Khánh Kỵ cau mày:
“Đừng nói nhảm. dung hợp với ý chí của thế giới là điều không thể thay đổi.”
“Ta nói là nếu như! Cảnh giới thực lực của ngươi cao hơn ta, có nhiều kinh nghiệm tu hành hơn ta, vậy theo kinh nghiệm của ngươi, ngươi suy đoán xem phải làm thế nào mới có thể tách hắn ra lần nữa? Cho dù sau khi bóc tách chỉ là thể ý thức cũng được.”
Khánh Trần nói:
“Ta từng thấy có người tồn tại hoàn toàn trong dạng ý thức, Lý Thần Đàn! Nếu hắn làm được thì tại sao ca ca của ta lại không thể?”
Khánh Kỵ cũng trầm ngâm:
“E là chỉ có thần linh mới làm được thôi, nhưng trên đời này đã không có thần nữa rồi.”
…
Theo quan điểm của Khánh Trần, Khánh Chuẩn và ông cụ Lý Tu Duệ hoàn toàn khác nhau.
Ông cụ Lý Tu Duệ thì cuộc sống đã sắp đi đến hồi kết, ông đã nhìn thấu ý nghĩa của cuộc đời mình, và muốn kết thúc tất cả mọi thứ.
Nhưng anh trai Khánh Chuẩn nhất định không phải, đối phương là bị người khác làm lãng phí sinh mệnh của mình nên cuối cùng mới đành phải rời đi.
Trong khoảng thời gian cuối cùng của cuộc đời, đối phương không hề muốn từ bỏ tất cả mọi thứ trong nhân thế này, thậm chí không có quá nhiều thời gian ôm chầm lấy em trai mình, không thể có đủ thời gian để đợi em trai về nhà.
Khánh Chuẩn đã dung hợp với ý chí của thế giới, cho dù thực sự có luân hồi và hoàng tuyền ở thế giới này, hắn cũng không thể xuống đó để tìm chị dâu Ninh Tú được.
Vì vậy, Khánh Trần nhất định phải nghĩ ra cách tước bỏ ý chí của anh trai mình, kéo hắn ra khỏi ý chí của thế giới.
Hiện tại bán thần không làm được, ngay cả Nhan Lục Nguyên cũng không làm được.
Vậy Thần Minh có làm được không? Khánh Trần không biết nhưng hắn sẽ thử!
Khánh Trần hỏi:
“Có cách nào để tìm được thần minh Nhâm Tiểu Túc không, lẽ nào hắn không giữ lại bất cứ một cách thức nào để gọi được hắn ở thế giới này sao?”
Khánh Kỵ nghĩ:
“Có lẽ là không, giữa các thế giới đều có rào cản, nếu có thể gọi hắn, e là vị ngủ say nơi phương bắc đã gọi hắn từ lâu rồi.
Cho nên, ngươi không tìm được thần minh đâu.”
Khánh Trần yên lặng nhìn căn phòng nhỏ một hồi lâu, trên tủ giày có một tấm ảnh chụp chung, chính là bức ảnh Khánh Chuẩn bí mật ôm hắn chạy ra ngoài tìm Ninh Tú, âm thầm đi chụp ảnh ba chiều cùng nhau.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










