[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 20 : Bán Con (c191-c200)
❮ sautiếp ❯Chương 191: Bán Con
Lúc mọi người đang nói chuyện, Tần Dĩ Dĩ đứng dậy chạy tới trước lều của Khánh Trần.
Nàng vén rèm lên, phát hiện bên trong cũng trống rỗng, không biết thanh niên bên trong đã biến mất lúc nào.
“Tiểu Thổ đâu rồi?”
Tần Dĩ Dĩ nhìn về phía Lý Thúc Đồng.
“À, ta để lại một kẻ cho hắn luyện tập, chắc hắn đang chặn kẻ chạy trốn lại rồi.”
Lý Thúc Đồng nói như không có chuyện gì xảy ra, dường như không hề lo lắng cho an nguy của Khánh Trần chút nào.
Ngoài bìa rừng, có tiếng súng vang lên từ phía xa, sau đó có một âm thanh càng ngày càng gần.
Giống như là có người nào đó kéo một vật nặng trên mặt đất đang từ từ lại đây.
Tất cả mọi người thấy, chính là Khánh Trần đang túm cổ áo Trương Đồng Đản lôi về.
Trên mặt thanh niên có vết máu, dưới ánh lửa bập bùng càng thêm đỏ thẫm.
Bên eo áo jacket của thanh niên có vết đạn nhưng cũng chỉ sượt qua người hắn chứ không trúng vào thân thể.
Mà đầu Trương Đồng Đản méo mó gục xuống, máu từ cổ tuôn ra ào ạt, đã chết hẳn.
“Hắn muốn chạy nhưng chạy không thoát.”
Khánh Trần lời ít ý nhiều.
…
Nhóm người Tần Thành yên lặng nhìn người thanh niên này, so với người mà lúc trước họ nhìn thấy dường như là hai người khác nhau.
Lúc mới gặp, đối phương bình tĩnh giống như một cục đá, bây giờ lại giống như một con dao.
Trương Đồng Đản là một người hoang dã nổi tiếng ở quanh đây, rất nhiều đội buôn đi qua đây đều phải nộp phí cho hắn..
Nhưng giờ lại chết trong tay một thanh niên không chút danh tiếng.
“Ngươi không giống người thành phố tí nào, giống người hoang dã bọn ta hơn.”
Tần Dĩ Dĩ đã sống ở vùng hoang dã lâu năm, đã trở thành người hoang dã từ lâu, cũng thích chốn hoang dã.
Nàng cười híp cả mắt lại, đứng cách đống lửa hỏi:
“Ngươi có bị thương không?”
“Không.”
Khánh Trần lắc đầu, hắn lấy súng lục trong tay Trương Đồng Đản, sau đó nhìn về phía Lý Thúc Đồng:
“Sư phụ, ta sẽ lấy cái này.”
“Ừ.”
Lý Thúc Đồng gật gật đầu:
“Lúc sau sẽ cần dùng tới, trên người hắn chắc sẽ có hộp đạn, đừng quên cầm theo.”
Từ sau khi Khánh Trần những cuộc chiến sinh tử, bản thân làm sư phụ của hắn, cũng không quá để ý việc hắn sử dụng súng.
Dù sao thì Kỵ Sĩ là một tổ chức thông minh, Hằng Xã cũng là một tổ chức rất thông minh, dùng cái giá nhỏ nhất để đổi lấy lợi ích lớn nhất, đây là việc mà một người thông minh nên làm.
Nếu như cứ khăng khăng không cho Khánh Trần sử dụng súng, Lý Thúc Đồng cũng sẽ nghĩ đầu óc của mình chắc chắn có vấn đề.
Tần Thành suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Cái hòm lúc trước đưa cho Trương Đồng Đản hẳn là ở gần đây, ta đi tìm một chút.”
Nói xong, lão liền dẫn theo con trai chui vào rừng cây.
Tần Đồng lặng lẽ dẫn lão đi ra một chỗ, ngồi xuống cạnh thi thể:
“Cha, ngươi nhìn thi thể này đi, rất kỳ quái.”
Tần Thành yên lặng kiểm tra một lát:
“Kỳ lạ, rốt cuộc là dùng phương pháp gì mới có thể đánh cho người thành cái dạng này? Hơn nữa, ra tay nặng như vậy, sao vừa nãy chúng ta không nghe thấy một chút tiếng động nào?”
Hắn đứng dậy, dùng bàn tay thô ráp loang lổ của mình vuốt ve thân cây:
“Vỏ cây rắn chắc như vậy còn bị làm cho vỡ nát.”
Hiện tại, trong đầu hai người có còn một vấn đề duy nhất: Làm sao làm được như vậy?
“Tạm thời đừng quan tâm những thứ này.”
Tần Thành thở dài nói:
“Ta cảm thấy chúng ta đã đánh giá thấp đối phương, người đàn ông trung niên kia chắc chắn là cấp B.
Nửa năm trước ta từng nhìn thấy một người cấp B ra tay, một người mà giết sạch cả một đoàn người, vô cùng đáng sợ.”
“Cha.”
Con mắt Tần Đồng sáng lòe lòe:
“Bây giờ ta cảm thấy, thanh niên kia rất có thể là học trò của người trung niên đó, mà Dĩ Dĩ lại thích thằng nhóc kia, người trung niên đó hình như cũng rất thích Dĩ Dĩ…”
Lúc trước, Khánh Trần và Lý Thúc Đồng nói chuyện đều rất nhỏ.
Cho nên, dù bọn họ biết Khánh Trần không phải người hầu nhưng cũng chưa xác định rõ được quan hệ của bọn họ là gì.
Ngay khi Tần Đông đang nói…
Bộp một tiếng.
Tần Thành đập bàn tay cứng ngắc của mình vào sau ót Tần Đồng, đập con trai mình đầu nổi đầy sao.
Ông lão trầm giọng quát to:
“Tần gia dựa vào trời đất mà sống, chúng ta ra khỏi thành phố vì điều gì, không phải là vì không chịu nổi đám người đó sao? Dĩ Dĩ cho dù cả đời không lấy chồng cũng có thể sống thật tốt, Tần gia ta không cần phải bán con gái để cầu phú quý.”
“Nhưng Dĩ Dĩ cũng rất thích thằng nhóc kia.”
Tần Đồng oan ức nói:
“Năm đó ta cưới vợ, không phải ngươi cũng nói vậy sao.
Ngươi nói cưới Văn Văn, cuộc sống của chúng ta trên vùng hoang dã sẽ thuận lợi hơn nhiều.”
Văn Văn là tên của con gái cả của tộc trưởng một bộ lạc, sau khi Tần Đồng cưới vợ, việc buôn bán của bọn họ quả thực có thay đổi rất lớn.
Chương 192: Trả Lại Lôi Thần
Đủ 200 KP, mai mình lại bạo 10 CHƯƠNG.
Chúc các bạn cuối tuần vui vẻ!
Mãi Yêu
Các đội buôn nộp lộ phí luôn là bốn bình kháng sinh, nhưng Tần gia thì chỉ cần một bình.
Chỉ là, Văn Văn không có hộ khẩu hợp pháp ở thành phố nên khi nhà bọn họ vào thành phố, vợ Tần Đồng chỉ có thể đợi ở bên ngoài vùng hoang dã.
Tần Thành chờ Tần Đồng nói xong:
“Ngươi là anh cả trong nhà, ngươi không hi sinh thì ai hi sinh? Với lại, Văn Văn có chỗ nào không tốt? Năm ngoái, lúc ngươi bị thương, người ta còn canh giữ trong xe chăm sóc ngươi ba tháng!”
“Không phải ta nói Văn Văn không tốt, ta và Văn Văn rất tình cảm, cha đừng có châm ngòi ly gián bọn ta!”
Tần Đồng trừng mắt.
Lão Tần Thành hạ thấp giọng nói:
“Dĩ Dĩ thích thằng nhóc kia là việc của Dĩ Dĩ, chúng ta không tham gia vào, hiểu chưa?”
“Hiểu rồi hiểu rồi.”
Tần Đồng thở dài:
“Vừa nãy ta cũng định nói như vậy.”
“Đủ rồi, mau tìm cái hòm về trước đã.”
Trong doanh trại, Tần Dĩ Dĩ lấy khăn mặt của mình lại đổ thêm nước nóng, giúp Khánh Trần lau sạch vết máu trên quần áo.
Áo jacket làm từ sợi tổng hợp chống nước, khăn mặt lau qua liền sạch sẽ.
Lúc tần Dĩ Dĩ muốn giúp Khánh Trần lau mặt, Khánh Trần vội vàng cầm lấy khăn mặt, né sang chỗ khác.
Lúc này, Lý Thúc Đồng móc một cái hộp đen ra từ trong túi trước ngực Trương Đồng Đản.
Sau khi mở ra, sáu cây Lôi Thần vẫn còn lẳng lặng nằm bên trong.
Từ lúc bắt đầu, vị sư phụ này đã biết đối phương sẽ “trả” Lôi Thần về tận tay hắn.
Khánh Trần nhìn về phía Lý Thúc Đồng, nhỏ giọng nói:
“Sư phụ, ngươi cố tình ném Lôi Thần cho bọn họ để bọn họ vì tiền mà nổi lòng tham?”
Lý Thúc Đồng mỉm cười gật đầu, vẻ mặt lạnh lùng:
“Sư phụ muốn dạy học sinh, cũng cần phải có giáo án mới được.
Chúng ta ra ngoài không mang theo cái gì cả, tất nhiên cũng không có giáo án, đành phải đợi giáo án tự mình chạy tới thôi.
Bài học này dạy ngươi: lòng người khó dò, có tiền không nên để người khác biết.”
Để có bài học này, hắn đã dùng đến mười mấy mạng người.
Nhưng vị thủ lĩnh Kỵ Sĩ đương nhiệm này dường như cũng chẳng thèm để ý.
Rất giống với những gia chủ Khánh thị nhiều đời trước, mặc dù biết là tranh chấp tàn khốc, nhưng chưa một đời nào thay đổi.
Tất cả đều học được cách dùng thái độ ác liệt để đối diện với thế giới này.
“Nhưng nhỡ hắn cầm Lôi Thần chạy mất thì sao?”
Khánh trần hỏi.
“Chạy mất thì chạy mất thôi, một hộp Lôi Thần mà thôi, ta không tiếc.”
Lý Thúc Đồng cười tủm tỉm nói.
Câu nói này xuất phát từ sau chữ: Có tiền, thích làm gì thì làm.
“Vậy kế hoạch của sư phụ chẳng phải sẽ thất bại sao?”
Khánh Trần truy hỏi.
“À, vậy nên ta mới không nói cho ngươi biết kế hoạch này ngay từ đầu, nếu thật bại thì coi như không có cái kế hoạch này.”
Lý Thúc Đồng tự tin nói.
Lúc này, Tần Thành và Tần Đồng mang theo bốn cái hòm quay lại doanh trại.
Mấy người còn lại của Tần gia cũng chạy vào rừng cây, tận lực vơ vét tất cả những vật có thể dùng được trên đống thi thể.
Giày vừa chân, quần áo cũng có thể đem về mặc, súng ống đạn dược, còn có một số đồ vật kỳ quái ở vùng hoang dã.
Cũng không phải Tần gia thiếu tiền đến mức phải mặc quần áo của người chết, mà sau khi họ trở lại vùng hoang dã có thể dùng đem đổi lấy lông, da thú và thuốc men.
Cái gọi là thuốc men, chính là sâm núi, đông trùng hạ thảo, sừng hươu, gân hươu các loại, mặc dù khoa học kỹ thuật ở thế giới trong đã đè bẹp thế giới ngoài nhưng đám đàn ông vẫn không hề bài trừ những sản phẩm chăm sóc sức khỏe theo kiểu mê tín.
Lý Thúc Đồng nghĩ nghĩ rồi quay ra nói với Tần Thành:
“Lần này hại các ngươi phải xích mích với những người hoang dã khác.
Sau này có lẽ sẽ có ảnh hưởng không tốt.
Như thế vậy, các ngươi đến số 13 – phố Xuân Lôi – khu thứ 9 – thành phố thứ 18, tìm một người tên là Tô Hành Chỉ, hắn sẽ giúp các ngươi xử lý mọi chuyện ổn thỏa, cũng giúp ngươi sắp xếp đối tượng giao dịch mới.”
“Cám ơn.”
Tần Thành trịnh trọng nói.
Khánh Trần nhỏ giọng hỏi:
“Sư phụ, ngươi đối xử với bọn họ tốt như vậy không chỉ vì áy náy, ta cảm thấy ngươi quen biết bọn họ.”
Lý Thúc Đồng gật gật đâu:
“Tần Thành là anh trai của một người bạn cũ của ta, người bạn kia đã vì ta mà chết.”
Chương 193: Chờ Đợi
Thời gian đếm ngược 66:00:00
Mới sáng sớm tinh mơ, Lý Thúc Đồng chào Tần Thành một tiếng, sau đó dẫn Khánh Trần lên đường.
Khánh Trần đeo ba lô chuẩn bị cho một chuyến đi xa, quan trọng của cuộc đời.
Không phải bọn họ muốn rời khỏi đội để đi trước một mình, mà vì Lý Thúc Đồng muốn dạy cho Khánh Trần bài thứ hai.
Không phải, chính xác là bài thứ ba.
Bài thứ nhất là nỗi sợ trong cuộc sống.
Bài thứ hai là làm thế nào để đối mặt với thế giới.
Chỉ là bài học đầu tiên Khánh Trần đã tự học và hoàn thành nó ở núi Lão Quân, Lý Thúc Đồng cảm thấy không cần thiết phải nhắc lại.
Cũng có chút tiếc nuối.
Hai người leo qua một ngọn núi, đi hơn năm km đường núi, nhưng từ đầu đến cuối Lý Thúc Đồng vẫn không tìm được nơi hắn muốn.
“Sư phụ, ta vẫn luôn thấy lần này ngươi rất vội.”
Khánh Trần đi trên đường núi, nhẹ nhàng nói:
“Từ khi ngươi phát hiện ta sống sót trở về từ thế giới ngoài, rồi đến vô tình nới lỏng khoá gen, ngươi đã bắt đầu lên kế hoạch gì đó.”
Tất cả sự việc xảy ra giống như chỉ là hành động nhất thời, nhưng Lý Thúc Đồng không phải không có mục đích.
Lý Thúc Đồng bước đi vững chãi cười nói:
“Sư phụ cũng có chuyện riêng của sư phụ.
Tám năm trước em trai của Tần Thành, còn có rất nhiều người cùng ta kề vai sát cánh chiến đầu cùng nhau, nhưng chúng ta thất bại, nên mới bị nhốt trong nhà tù kia.
Thật ra ta có thể liều một lần, nhưng kết quả rất khó nói.”
Khánh Trần không biết tám năm trước đã xảy ra chuyện gì, hắn hỏi:
“Vậy bây giờ thì sao, sư phụ không có nỗi lo gì về sau này à?”
“Khi đó ta rất sợ hãi, đến thế hệ ta kỵ sĩ lại không còn ai nữa.”
Lý Thúc Đồng nói:
“Nên ta vẫn luôn đợi, cuối cùng thì đợi được ngươi.
Bây giờ ta đã khẳng định ngươi chính là người nối dõi mà ta chờ, ta có thể thoải mái đối mặt với thế giới kia.
Không cần phải hỏi ta muốn làm gì, cuộc đời của ngươi chỉ vừa mới bắt đầu, còn chuyện ta muốn làm là đi cùng ngươi một đoạn đường.”
“Sư phụ, rốt cuộc thì Sinh Tử Quan là cái gì?”
Khánh Trần hỏi.
“Sinh Tử rất huyền diệu, nhưng thật ra rất bình thường.”
Lý Thúc Đồng hứng ánh bình minh vừa đi vừa nói:
“Chỉ là đánh cược một lần, đem mạng sống của ngươi giao cho thế giời này.
Leo một ngọn núi, ngắm tuyết, ở tại nơi gần với bầu trời nhất, hét một tiếng thật lớn.”
“Sư phụ.”
Khánh Trần đi trên con đường núi gập gềnh hỏi:
“Trước kia tại sao ngươi lại chọn đi con đường này?”
Cuối cùng, hai người dừng lại ở một vách đá cao vài chục mét, Lý Thúc Đồng quay đầu lại nhìn Khánh Trần:
“Vì đời người không thú vị? Hay vì tình yêu tha thiết đối với thế giới này? Trước kia ta rất kiên định, hiện tại thì lại có chút không chắc chắn.”
Lúc này, trên bầu trời vang lên âm thanh vù vù, Lý Thúc Đồng nhíu mày cúi người nhặt chiếc lá bên cạnh rồi tung về phía chiếc máy giám sát không người lái Biên Giới -011 vừa xuất hiện.
Chỉ thấy chiếc lá cây kia như mũi tên đâm xuyên qua chiếc máy giám sát.
Máy giám sát không người lái xiêu vẹo rơi xuống khe núi.
Khánh Trần nhìn chiếc máy giám sát kia dần biến mất khỏi tầm nhìn, đột nhiên nói:
“Sư phụ, chỗ này rất gần nơi đóng quân của Tần Thành, có thể sẽ làm cho các đội săn thu nghi ngờ là bọn Tần Thành phá huỷ máy giám sát của bọn họ.”
Lý Thúc Đồng suy nghĩ:
“Không sao, ta sẽ giúp họ.”
Nhưng Khánh Trần lắc đầu:
“Sư phụ, đâu phải lúc nào người cũng có thể bảo vệ bọn họ, người cũng biết Trương Đồng Đản và chỗ đóng quân của bọn họ ở đâu mà.”
“Cách chỗ này, hơn ba mươi km về phía bắc.”
Lý Thúc Đồng nói.
Khánh Trần suy nghĩ, dùng dao găm khắc mấy chữ lên vách đá:
“Ở phía bắc chờ các ngươi, có gan thì đến giết ta.”
Lý Thúc Đồng im lặng nhìn học trò của mình:
“Không ngờ Lý Thúc Đồng ta lại nhận phải một học trò nham hiểm như vậy.”
Khánh Trần đáp lại:
“Sư phụ, người cũng không kém.”
“Được rồi, làm xong chuyện chính đã trước khi đám con ông cháu cha kia tới.”
Lý Thúc Đồng nhìn Khánh Trần nói:
“Trí nhớ ngươi tốt như vậy, ta chỉ nói cho ngươi một lần, những ngọn núi tiếp theo ngươi phải tự mình leo lên.
Lúc đó ngươi phải đối mặt với những ngọn núi cao hơn, nguy hiểm hơn thế này nhiều.”
Sau đó, Lý Thúc Đồng xoay người đi về hướng vách núi cheo leo thẳng đứng.
Ngay lúc này Khánh Trần cảm nhận được, người sư phụ trước mặt này đang tỏa sáng.
………
Doanh trại Chi Tử Hồ.
Người điều khiển mấy chiếc máy giám sát không người lái đột nhiên kêu lên một tiếng đầy đau đớn, hắn nhận thấy các đường truyền kết nối đột nhiên bị ngắt.
“Có một chiếc máy giám sát đã bị phá huỷ.”
Hắn nói nhỏ.
“Thấy được khuôn mặt không?”
Người đàn ông ngồi trên nóc xe hỏi.
“Không, kẻ đó ra tay rất nhanh.”
Người điều khiển giải thích:
“Kẻ đó có thể đã cầm sẵn súng ống chờ đến lúc máy bay giám sát không người lái xuất hiện thì ngay lập tức nổ súng, kỹ thuật bắn súng rất chuẩn.
Không thể xác định thân phận, nhưng chắc chắn là nhắm vào chúng ta.”
Chương 194: Báo Thù
Mau mau đẩy KP ủng hộ người ta và Khánh Trần ih nào
“Ừ, ta đi nói cho các thiếu gia, tiểu thư, chuẩn bị đi săn.”
Người đàn ông trung niên duỗi người nhảy khỏi xe.
Người điều khiển trẻ tuổi có chút lưỡng lự:
“Kẻ đó có thể nhận ra máy giám sát không người lái Biên Giới – 011, loại máy giám sát này chỉ dùng trong quân đội, đối phương chắc chắn có thể đoán ra chúng ta là đội ngũ đi thu săn, thậm chí có thể biết được chúng ta là người của quân đoàn số hai của liên bang.
Nếu thật sự là vậy, bọn chúng rất có thể có chuẩn bị trước rồi mới đến.”
“Không quan trọng.”
Người đàn ông trung niên suy nghĩ:
“Lần này có Lý Y Nặc đi theo, so với mấy lần trước không giống nhau.”
…………
Hướng bắc cách đó hơn bốn mươi km, có một khu trại lớn đang có khói lửa bốc lên cuồn cuộn.
Hàng trăm người vây quanh hơn chục đống lửa, có người dùng giũa mài nhẵn đầu đạn, có người dùng dao găm khắc chữ thập lên đầu đạn, còn có người đang lau chùi súng ống.
Một đám người lẵng lặng chờ đợi.
Mãi đến 7 giờ sáng, có một chiếc xe địa hình từ trên núi chạy tới.
Một người đàn ông cường tráng từ trên xe nhảy xuống gọi to:
“Ông chủ, bọn người Trương Đồng Đản đã không trở lại địa điểm hẹn trước như đã thoả thuận, bộ đàm đến giờ cũng không liên lạc được.”
Một người đàn ông khuôn mặt ngăm đen ngồi giữa đám người, cả buổi cũng không lên tiếng, ánh mắt mọi người đều nhìn về phía hắn.
Sau khi im lặng một lúc lâu, mới buông đùi dê trên tay xuống nói:
“Bên Chi Tử Hồ không tìm thấy sao?”
“Bên Chi Tử Hồ có hơn chục chiếc máy giám sát không người Biên Giới – 011, ta không dám lại gần đâu ông chủ, nhưng bên kia thật sự có truyền đến tiếng súng, nhưng ta biết có xảy ra xung đột hay không.”
Người đàn ông cường tráng nói:
“Mấy tên điên trong đội thợ săn thích bắn chơi khi uống say, xưa nay ta cũng chưa từng tận mắt thấy chuyện này.”
Người đàn ông mặt đen ngồi bên cạnh đống lửa im lặng suy nghĩ:
“Thông thường, Trương Đồng Đản thích bắt nạt kẻ yếu, cũng không dám chọc đến đội săn thu được bảo vệ kĩ càng này.”
“Có khi nào là lão già Tần Thành kia làm không?”
Một người lên tiếng.
“Không thể.”
Người đàn ông mặt đen lắc đầu:
“Từ trước đến nay lão Tần luôn giữ quy tắc cũ, làm ăn bao nhiêu năm đều suôn sẻ không có chuyện gì, Trương Đồng Đản thì nghèo rớt mồng tơi nên chắc chắn không bị giết.”
“Trương Đồng Đản được treo thưởng mười nghìn tiền ở thành phố số 18.”
Lại một người nói.
“Mười nghìn tiền đã là gì.”
Người đàn ông mặt đen cười lạnh nhạt nói:
“Một năm lão Tần kiếm được còn hơn con số này, hắn sẽ không làm chuyện dại dột đâu.
Hơn nữa, sức chiến đấu của gia đình lão Tần rất bình thường, lão Tần còn đang nhắm đến một liều thuốc biến đổi gen, không cần âm thầm giết chết Trương Đồng Đản, nếu có thì hắn cũng không thể giết hết được, ít nhất phải còn một người quay về đây báo tin.”
“Đúng vậy, tuy lão Tần là thợ săn lão luyện, nhưng lần này Trương Đồng Đản đem theo 18 người, không có chuyện tất cả đều bị giết.”
Có người nói.
Tên vừa trở về lại nói:
“Buổi chiều lúc ta theo dõi Chi Tử Hồ, Trương Đồng Đản có liên lạc, nói cho ta biết đã thu được tiền da.
Ta nghĩ, bên lão Tần nếu đã giao dịch xong, không đến mức giết người nữa.”
“Bọn hắn sao không trực tiếp gặp ngươi?”
Người đàn ông mặt đen hỏi.
“Ta có hỏi, nhưng sau khi hỏi qua bộ đàm thì không có người trả lời.”
Người đàn ông cường tráng trả lời.
Người mặt đen thở dài nói:
“Tám mươi phần trăm là bị người ta chặn lại rồi, đội duy nhất có thể giết hết bọn chúng, cũng chỉ có thể là đội thu săn.”
“Ông chủ, bây giờ phải làm sao? Chúng ta phải báo thù cho Trương Đồng Đản không?”
“Báo thù? Các ngươi có biết trong đội ngũ thu săn có bao nhiêu cao thủ không, hơn nữa đồ trang bị so với chúng ta còn tốt hơn rất nhiều!.”
Người đàn ông mặt đen nhìn xung quanh.
“Nhưng chúng ta nhiều người quen thuộc địa hình hơn, bọn họ sẽ đi về phía nam chính là Ách Tử Lĩnh, đến Ách Tử Lĩnh đó không phải là thiên hạ của chúng ta sao?”
Người nào đó lên tiếng.
Chương 195: Điều Tra
Người đàn ông mặt đen nhìn đám người hoang dã kích động bên cạnh, lắc đầu:
“Sắp đến mùa đông, không được tùy ý làm bậy.”
Nhưng vào đúng lúc này, một người trẻ tuổi trên vai khoác một tấm da sói đi ra:
“Cha, ngươi suy nghĩ một chút, mười mấy chiếc máy giám sát không người lái Biên Giới – 011, cộng thêm hơn 30 chiếc xe động cơ dầu diesel, chẳng lẽ còn chưa đủ để chúng ta ra tay sao? Trong đội xe thu săn kia có khi còn có bảo bối gì nữa.
Nếu mang theo những vật này về làm lò sưởi, trưởng lão có thể cho chúng ta ngồi gần lò sưởi hơn một chút trong lúc tế bái.”
Nhớ lại thời hắn còn trẻ được ngồi gần lò sưởi lúc tế bái, người đàn ông mặt đen im lặng, cũng bị lay động.
Người trẻ tuổi tiếp tục nói:
“Cha cũng biết, đám người đi thu săn đều là mấy thiếu gia ăn chơi chỉ làm cho có, người thực sự có sức chiến đấu cũng không nhiều, mấy tên thiếu gia đó nhìn thấy người chết là chạy bạt mạng.
Lão Lưu đã từng đánh với bọn họ ở phía nam, nếu chúng ta chiếm địa hình có lợi cho mình, cũng không phải không thể đánh.”
“Trẻ con thì biết cái gì.”
Người đàn ông mặt đen nói:
“Giết họ sẽ bị quân đội của tập đoàn truy sát.”
“Nếu không giết, quân đội của tập đoàn cũng vẫn muốn giết chúng ta.”
Người trẻ tuổi nói:
“Bây giờ giết bọn họ, sau đó chúng ta trốn vào khe núi phía tây.
Chúng ta biết cách đi vòng qua cấm địa, quân đội của tập đoàn rất ít khi đi đến đó.
Trên núi sắp có mưa tuyết, chờ đến khi tuyết phủ khắp núi, ai sẽ tìm được chúng ta?”
Những năm thu săn trước kia đều là đi vào cấm địa săn thú.
Mà bây giờ, giống như Lý Thúc Đồng nói, đám người này đã không dám đi vào vùng cấm địa săn thú, chỉ dám đi săn những người hoang dã không dám phản kháng ở đây.
Người hoang dã đều biết đội ngũ thu săn giờ chỉ là hình thức, một đám thiếu gia ăn chơi đi đến vùng hoang dã để săn giết người hoang dã, chỉ là ỷ vào khoa học kỹ thuật của bọn họ tiên tiến hơn người ở đây, còn một nguyên nhân khác là do người hoang dã sợ bị các tập đoàn trả thù.
Hơn trăm năm tổ chức thu săn đều không xảy ra bất kì chuyện gì ngoài ý muốn, thế là, đám thiếu gia ăn chơi càng ngày càng coi thường, nghĩ nơi hoang dã chính là sân sau nhà mình, thích làm gì thì làm.
Nhưng người đàn ông mặt đen này vẫn chần trừ, hắn biết con trai mình nói rất có lý, chỉ là thói quen cẩn thận bao năm qua làm hắn không muốn mạo hiểm.
Người trẻ tuổi im lặng một lát rồi nói:
“Cha, nếu ngươi không dám đi, ta sẽ dẫn người đi.”
Người đàn ông mặt đen cười lạnh liếc mắt nhìn hắn:
“Bây giờ ngươi muốn thay ta làm thủ lĩnh rồi à, muốn tách ra, vẫn còn hơi sớm.”
Người hoang dã chưa bao giờ thực sự đoàn kết, cũng không phải là không có lý do.
Quanh năm chiến đấu trên vùng đất này, bản tính của mỗi người đều được thể hiện ra.
Sư tử đầu đàn sau khi về già, sẽ có sư tử trẻ tuổi cường tráng hơn thay vị trí của nó.
Nếu không phải trong núi tuyết có lò sưởi thần bí duy trì, chỉ sợ đấu tranh trên hoang dã sẽ càng máu me kinh khủng hơn.
Người đàn ông mặt đen nói:
“Chúng ta đi sang xem Chi Tử Hồ, có lẽ cũng không phải do đội ngũ thu săn làm.
Nhưng nếu thật là do bọn họ làm, ta cũng sẽ không ngồi nhìn Trương Đồng Đản chết một cách vô ích.”
Người hoang dã ở đây trở nên hưng phấn, bọn họ sắp xếp một nhóm người mang theo những người phụ nữ đi vào trong núi, men theo biên giới cấm địa đi về hướng tây.
Một khi bọn họ thành công, mọi người sẽ tụ họp ở đó, thừa dịp bão tuyết ngập núi mà bỏ trốn.
9 giờ sáng.
Người đàn ông mặt đen mang theo đội ngũ đi về phía Chi Tử Hồ.
Mọi người cài thêm lá cây lên người, mặc trang phục rằn ri, cẩn thận từng li từng tí một tiến về phía trước.
Bọn họ còn chưa đến gần Chi Tử Hồ, liền có người phát hiện phía trước có tiếng vù vù của máy giám sát.
“Sao lại như vậy, không phải còn chưa tiến vào phạm vi giám sát của máy không người lái sao?”
Người đàn ông mặt đen hỏi một tên bên cạnh:
“Ngươi điều tra thế nào?”
Người đàn ông báo tin lúc sáng cũng ngây ngẩn cả người:
“Nơi này cách Chi Tử Hồ hơn mười cây số, rõ ràng là không phải phạm vi giám sát, thủ lĩnh, máy giám sát không người lái chỉ theo dõi bán kính 7 cây số, bọn chúng còn đang bay về phía chúng ta!”
Người đàn ông mặt đen trầm tư:
“Hành động này hơi khác thường, có thể là bọn Trương Đồng Đản đã khiến họ cảnh giác hơn nên họ tăng phạm vi giám sát lên.”
Lúc này không có thời gian để suy nghĩ nhiều, hắn đã hạ lệnh nổ súng bắn rơi máy giám sát không người lái.
Chỉ là, họ chuẩn bị nổ súng, máy không người lái đã lộn ngược, bay trở về.
Bên trong đội xe thu săn, người đeo bộ điều khiển ngồi ở ghế phụ nói:
“Tìm được rồi, ở gần đây có một đám người hoang dã phục kích, xem ra chiếc máy giám sát không người lái kia cũng là bọn họ đánh rơi.
Nhưng ta không khuyến khích tiến hành đuổi giết, số lượng người của bọn họ còn nhiều hơn chúng ta, cũng không thể xác định được đối phương trang bị vũ khí như thế nào…”
Chương 196: Tự Tin Lên
Đủ 200 KP mai mình BẠO 10 CHƯƠNG nha!
Yêu Yêu
Hắn còn chưa nói xong, đã có người đạp chân ga, xông về vị trí của người hoang dã.
Lái xe bên cạnh người đàn ông trung niên kia nhíu mày, hắn nhìn về phía Lý Y Nặc:
“Ngài nên cản hắn ta lại.”
Lý Y Nặc ngồi trong xe của mình, coi như không có chuyện gì xảy ra nói:
“Sáng nay, ta còn nhìn thấy mấy tên kia vừa chơi Dopamine xong, bây giờ chính là lúc thần kinh không ổn định nhất, ai cũng không ngăn lại được.
Không có việc gì, để cho bọn họ đi chịu chết, chết một lần mới khôn ra được.”
Người đàn ông trung niên thở dài một tiếng, sau đó nói vơi lái chính:
“Phái ra tất cả máy giám sát, tiến hành yểm trợ hỏa lực.”
Lý Y Nặc có thể ngồi mặc kệ, nhưng hắn không làm được.
Thân phận địa vị trên thế giới này rất quan trọng, bọn họ thật xui xẻo, bị điều đi theo đội ngũ thu săn này, những thiếu gia tiểu thư kia chẳng quan tâm xem có nguy hiểm hay không.
Lúc Khánh Trần và Lý Thúc Đồng trở lại khu trại, mọi người đều đã mang đồ đạc chất lên xe.
Tần Dĩ Dĩ phát hiện, quần áo trên người Khánh Trần bẩn bê bết, giống như vừa lăn lộn trên mặt đất.
Nàng tò mò hỏi:
“Các ngươi vừa làm gì thế?”
Lý Thúc Đồng cười cười:
“Ngươi lại cho mỗi người bọn ta một quả táo, ta sẽ nói cho ngươi biết.”
Tần Dĩ Dĩ làm cái mặt quỷ:
“Già như vậy rồi vẫn còn đi lừa táo, không biết xấu hổ.”
Nhưng mà vừa nói như vậy, thiếu nữ lại lấy hai quả táo từ trong túi ra đưa cho hai người, quả to cho Khánh Trần, quả nhỏ hơn cho Lý Thúc Đồng.
“Được rồi, trả lời câu hỏi của ta đi.”
Tần Dĩ Dĩ hỏi.
Lý Thúc Đồng cũng không từ chối, hắn vui tươi hớn hở nói:
“Ta dạy hắn cách leo núi.”
“Leo núi còn cần dạy sao?”
Tần Dĩ Dĩ khó hiểu.
Khánh Trần nói:
“Leo núi chúng ta nói, ngươi không thể hiểu được đâu.”
Vách núi cheo leo vuông góc 90 độ so với mặt đất, dùng tay không leo lên.
Đây là chuyện mà rất nhiều người nghĩ cũng không dám nghĩ.
Trên vách đá, chỗ có thể bám vào chỉ có các khe hở rộng một ngón tay, thậm chí còn không rộng bằng một ngón.
Mặc dù Khánh Trần đều ghi nhớ mỗi động tác của Lý Thúc Đồng vào đầu, nhưng mắt nhìn và học được là hai chuyện khác nhau hoàn toàn.
Đến giờ, hắn vẫn không biết Sinh Tử Quan là gì, chỉ biết mình sẽ phải bò lên một ngọn núi rất cao.
Tuyết rơi, tiếng gió hú ầm ầm trên không trung.
Vừa nghĩ đến cảnh này, Khánh Trần đã có chút chờ mong đến mọi chuyện ở tương lai.
Đang nói chuyện, rừng núi hoang vu ở phương xa bỗng truyền đến tiếng nổ mạnh.
Âm thanh đó quanh quẩn trong không khí cộng hưởng làm lũ chim nháo nhác bay lên từng đàn.
Vị trí bọn Tần Dĩ Dĩ bị dãy núi che khuất, không thể nhìn thấy chuyện gì xảy ra, chỉ có thể nhìn thấy từng đàn chim đen nghịt trên bầu trời, bay từ phía tây sang phía đông.
Khánh Trần nghĩ nghĩ, nhỏ giọng hỏi:
“Sư phụ, chuyện này không phải có quan hệ đến dòng chữ ta khắc chứ?”
Lý Thúc Đồng nói:
“Tự tin lên, chắc chắn có liên quan đến ngươi.”
…
“Thu dọn đồ xong chúng ta liền xuất phát, cũng không biết thế nào, hai nhóm người trong núi này đã bắt đầu đánh nhau rồi. “
Tần Thành có chút hoảng hốt nói.
Nghe thấy âm thanh chiến đấu trong núi lúc xa lúc gần, lão ta không ngồi yên nổi nữa.
Hắn biết trong khu vực này có hai nhóm người: đội ngũ thu săn và ông chủ của Trương Đồng Đản.
Nhưng hắn luôn cảm thấy có chút không đúng, hai nhóm người này làm sao lại bắt đầu đánh nhau được?
Tần Thành nhìn hai người Lý Thúc Đồng và Khánh Trần một chút, nhịn nửa ngày vẫn là không nhịn được hỏi:
“Hai vị sáng sớm đã vào núi, có xảy ra chuyện kỳ quái gì hay không, chẳng hạn như…”
Lý Thúc Đồng:
“Không có.”
Khánh Trần:
“Không có.”
Lúc này Tần Thành liền cảm thấy rất đau đầu, mình còn chưa nói gì đâu, hai sư đồ này liền vội vã phủi sạch quan hệ.
Trận chiến trong núi nếu như không có liên quan đến hai người này thì không còn chuyện gì phải nói nữa!
Lúc này Lý Thúc Đồng nói với hắn:
“Ông anh à, tìm giúp mỗi người chúng ta bộ quần áo sạch sẽ vừa vặn nhé.
Ta thấy quần áo của Tần Đồng hai chúng ta có thể mặc được.”
“Vì sao lại cần quần áo mới?”
Tần Thành bối rối.
“Suy cho cùng mặc một thân áo Jackets thế này thì bắt mắt quá.”
Lý Thúc Đồng cười nói:
“Vừa nhìn liền biết không phải người hoang dã.”
Da đầu Tần Thành lập tức liền tê dại, trong lòng hắn tự nhủ: Không phải là hai người này làm chuyện xấu bị người ta bắt gặp nên mới vội vàng thay quần áo?
Hắn vội vàng đi tìm hai bộ quần áo, sau đó dặn dò những người khác chuẩn bị xuất phát.
Một lát sau, Khánh Trần vừa thay quần áo trong rừng vừa nói:
“Sư phụ, ngươi lại có dự định mới gì sao?”
“Ồ, sư phụ chuẩn bị cho ngươi học bài học thứ tư. “
Sau khi Lý Thúc Đồng thay xong quần áo liền đáp lại.
Khánh Trần bỗng nhiên cảm giác có người đang nhìn lén mình, hắn vừa quay đầu lại liền phát hiện bóng dáng Tần Dĩ Dĩ cuống quýt chạy trốn.
Chương 197: Phản Lũng Đạo
Hắn mặc xong quần áo:
“Sư phụ, nội dung bài học thứ tư là gì?”
“Dạy ngươi cách làm một thợ săn chân chính. “
Lý Thúc Đồng đáp lại.
“Con mồi?”
Khánh Trần lại hỏi.
“Rất nhanh ngươi sẽ biết.”
Hai người chôn áo jacket và ba lô leo núi vào trong đất, ngoại trừ ghế con bị Lý Thúc Đồng kiên trì mang theo, họ chỉ mang một chút đồ thiết yếu trên người.
Chôn dưới đất còn một quyển sổ về cách dưỡng sinh vừa dày vừa nặng.
……
Hai chiếc xe bán tải đang chạy trên đường lớn.
Thời gian hai ngày nhanh chóng trôi qua.
Thời gian đếm ngược 16:00:00.
Tuy thành phố ở thế giới trong, thế giới ngoài tương ứng với nhau, thế nhưng diện tích đất đai ở thế giới trong lớn hơn rất nhiều so với thế giới ngoài.
Nếu như ở thế giới bên ngoài, lái xe hơi trên đường lớn ba ngày đã lái ra biên giới tỉnh rồi.
Nhưng Khánh Trần im lặng ngồi trên xe bán tải quan sát, con chữ trên cột mốc biên giới bên đường từ “Số 18 235” biến thành “Số 18 644”, bọn họ còn chưa ra nổi ranh giới quản lí của thành phố số 18.
Hắn bỗng nhiên nhận ra, sự chênh lệch bản đồ của thế giới trong, ngoài là vô cùng lớn.
Lúc này, ba người Lý Thúc Đồng, Tần Dĩ Dĩ, Tần Đồng ở trong thùng xe đang đánh bài poker.
Vốn dĩ bọn họ còn mời Khánh Trần chơi, nhưng Lý Thúc Đồng căn bản không cho hắn chơi, theo lời nói của vị sư phụ này là người bật hack không được chơi game.
Trò chơi mà ba người chơi gọi là ‘Phản lũng đoạn’, xem ra quy tắc không khác với đấu địa chủ lắm.
Lý Thúc Đồng xem Lôi Thần như chip poker, thua một lần cho một chiếc Lôi Thần, mà Tần Dĩ Dĩ thua một lần thì phải cho hắn một quả táo.
Kết quả trong nửa giờ ngắn ngủi, hơn mười quả táo trong ba lô của Tần Dĩ Dĩ đã thua sạch.
Lý Thúc Đồng cũng không có khách sáo, thật sự thu toàn bộ táo về, bộ dạng chơi được chịu được.
Khánh Trần không còn gì để nói, vị sư phụ này của mình sao lại chơi nghiêm túc như vậy.
Không giống một người sư phụ, đối phương càng giống như thiếu niên tùy ý vui chơi hơn.
Mắt thấy thiếu nữ cũng sắp thua đến đỏ mắt, Khánh Trần đứng dậy nhận bài poker trong tay nàng, nhìn sư phụ nhà mình:
“Nào, tiếp tục.”
Lý Thúc Đồng vốn là biểu tình vui vẻ lập tức trở nên nghiêm túc.
10 phút ngắn ngủi, Khánh Trần đã giúp thiếu nữ thắng toàn bộ táo trở về.
Thiếu nữ hoan hô ôm táo về trong ngực, Lý Thúc Đồng đau lòng nói:
“Thằng nhóc ngươi sao lại hướng khuỷu tay ra ngoài thế?”
Chỉ là, dù sắc mặt Lý Thúc Đồng là dáng vẻ đau đớn nhưng trong lòng lại cảm thấy vui vẻ vô cùng.
Hắn ở trong ngục giam u ám kia đợi 8 năm, gần như chưa hề vui sướng như vậy.
Khánh Trần giao bài cho Tần Dĩ Dĩ, mình thì tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lý Thúc Đồng nhìn thiếu niên một cái, hắn biết thiếu niên này không phải đang lười biếng đi ngủ, mà trong đầu đang tái diễn lại bài học sáng nay.
Thời gian cấp bách, thiếu niên không có nhiều cơ hội và thời gian thực hành như vậy, chẳng mấy chốc, hắn sẽ phải leo lên ngọn núi kia.
Cho nên, Khánh Trần nhớ lại mỗi một chi tiết, làm sao chọn ra tuyến đường leo núi.
Dưới tình huống không có chỗ mượn lực thì làm sao tạo ra điều kiện thuận lợi cho mình.
Cánh tay, chân, ngón tay phát lực như thế nào.
Trong quá trình leo núi làm sao để điều hòa các cơ.
Đây đều là những điều hắn phải học.
Nhưng vào lúc này, thùng xe bán tải bắt đầu lắc lư.
Khánh Trần mở to mắt nhìn, phát hiện đường lớn lúc nãy đã biến thành đường đất.
Tần Dĩ Dĩ giải thích cho hắn:
“Chúng ta vừa mới ra khỏi biên giới thành phố số 18, nếu đi về phía nam là thành phố số 1 ở cửa khẩu Tam Giang.
Con đường xe bán tải đang đi vì mấy năm trước phân chia phạm vi thành phố nên có chút khó nói, dẫn đến thành phố nào cũng không muốn bỏ tiền ra sửa đường, cho nên đường mới tệ như vầy.”
Khánh Trần nghĩ thầm việc này khá lạ, loại chuyện này không bao giờ xuất hiện ở thế giới ngoài.
Tần Dĩ Dĩ cười nói:
“Nhưng vừa đến đường đất này chúng ta liền biết nơi cắm trại hôm nay cách không xa.
Đó là nơi mà nhà chúng ta phát hiện ra, nơi đó có dòng suối nhỏ vì quá cạn nên chúng ta có thể đi chân trần xuống, những con cá lớn biết ăn thịt người kia cũng sẽ mắc cạn.
Hơn nữa bên kia còn có một khu rừng hồng, đến mùa hè chúng ta sẽ thả quả hồng vào trong nước, ướp lạnh để ăn.
Xung quanh cũng không có dã thú nào, đi tiếp về phía nam dã thú sẽ nhiều hơn.”
Thiếu nữ đối với nơi đó thuộc như lòng bàn tay, giống như đang chia sẻ niềm vui của mình.
Khánh Trần hiểu rõ, đây có lẽ là nơi dựng trại cố định của nhà lão Tần, mỗi lần đến vùng hoang dã, cũng coi như là nơi nghỉ ngơi của gia đình nhỏ.
Thế nhưng, ngay khi bọn hắn rẽ vào đường núi nhỏ lại phát hiện phía trước đã có đoàn xe dừng ở chỗ đó.
Chương 198: Gia Tộc Khổng Lồ
Mọi người hemz đẩy KP là người ta buồn lắm đó! :'(
Khánh Trần liếc mắt nhìn những cái ký hiệu hình núi Phú Sĩ trên những con việt dã màu đen kia, sau đó nhìn về phía Lý Thúc Đồng:
“Sư phụ, đoàn xe của nhà Jindai.”
Lý Thúc Đồng trái lại nở nụ cười, hắn nhẹ giọng nói:
“Ngươi căng thẳng cái gì, sợ gặp phải người quen?”
“Ta luôn cảm giác sư phụ ngài đang chờ xem chuyện vui?”
Khánh Trần có chút nghi ngờ.
“Hai người các ngươi nói cái gì thế? Sao cứ luôn thầm thầm thì thì. “
Tần Dĩ Dĩ buồn bực nói.
Lúc này, Lý Thúc Đồng dùng ngón tay quệt một chút tro bụi từ đế giày, sau đó tùy ý bôi một chút lên mặt của mình và Khánh Trần.
Giờ khắc này Tần Dĩ Dĩ ý thức được trước đó mình có thể đã phán đoán sai.
Đối phương trốn ở trong rừng cây cũng không phải là không nói chuyện được với mấy tên con cháu nhà giàu kia, mà là đối phương rất nổi tiếng, nếu không ngụy trang sẽ bị người nhận ra ngay!
…
Khi hai chiếc xe Pickup của Tần gia đi vào con đường nhỏ trên núi thì thấy đội xe của gia tộc Jindai, giờ muốn lui ra ngoài cũng không còn kịp rồi.
Màn đêm sắp buông xuống lại gặp phải chuyện thế này.
Khánh Trần không hiểu vì sao sư phụ hắn lại muốn bôi bẩn khuôn mặt.
Lúc này hai đội xe gặp nhau, gia tộc Jindai dù không ai nhận ra người đã rất lâu không xuất hiện như sư phụ hắn, nhưng Jindai Sorane chắc chắn sẽ nhận ra hắn.
Bôi bẩn lên mặt cũng không có tác dụng gì nhiều.
Lý Thúc Đồng có vẻ hiểu được suy nghĩ của hắn, thế là khẽ cười nói:
“Yên tâm, người có thể nhận ra ngươi đã về phương bắc rồi.”
Khánh Trần nhẹ nhàng thở ra.
Ở thế giới ngoài, Trung Quốc có 19 thành phố sắp xếp gần giống thế giới trong.
Nhưng thực tế, toàn bộ liên bang có 25 thành phố, trong đó 6 thành phố do nhà Jindai và Kashima nắm trong tay, tương ứng với sáu thành phố ở Cao Ly và Nhật Bản .
Nhưng hai gia tộc này đều ở trên đảo, cho nên Lý thị, Trần thị, Khánh thị vẫn luôn không muốn có quan hệ với họ.
Ba gia tộc này rất hiếu chiến, luôn muốn phát động chiến tranh để chiếm lấy sáu thành phố kia.
Gần mấy chục năm, ba gia tộc ngày càng phát triển, từ đó mới xuất hiện việc liên hôn với gia tộc Jindai.
Nhìn như thông gia nhưng thực ra là đưa con gái của mình đến làm con tin ở gia tộc khác.
Lý Thúc Đồng nói với Khánh Trần:
“Từ xa xưa trên đảo, gia tộc Jindai đã là thành viên của hoàng gia.
Bây giờ dù đã bỏ bớt những truyền thống từ thời phong kiến, nhưng vẫn còn có rất nhiều gia tộc nhỏ phụ thuộc vào bọn họ, vẫn tồn tại từ xưa đến bây giờ, đó là Takahashi, Yamaguchi, Inoue.
Mấy trăm năm qua, ba gia tộc này vẫn luôn làm việc cho gia tộc Jindai.”
Khánh Trần hỏi:
“Gia tộc Jindai rất khổng lồ sao?”
“Bọn họ kinh doanh hầu hết các ngành nghề.”
Lý Thúc Đồng nói:
“Nhưng mà những năm gần đây lại hơi kỳ quái, trước kia gia tộc Jindai có mấy nghìn thành viên, nhưng đến bây giờ lại càng ngày càng ít, chỉ còn lại có vài trăm người.”
Lúc đang nói chuyện, Khánh Trần mơ hồ nhìn thấy bên cạnh xe việt dã màu đen có một chiếc lều vải rất to, còn có đống lửa đang bập bùng cháy, có vẻ bọn họ dừng lại đây để dựng trại.
Mấy người đàn ông mặc âu phục màu đen đi tới gần đội xe Tần gia, họ đeo tai nghe không dây.
Lúc đi đường, Khánh Trần có thể nghe thấy tiếng linh kiện kim loại sau lớp quần áo ma sát với nhau.
Giọng Tần Thành vang lên từ bộ đàm:
“Mọi người ngồi im trên xe.”
Điều duy nhất người dân thấp cổ bé họng phải làm khi gặp gia tộc lớn là không động đậy, cố gắng không khiến đối phương tức giận.
Hơn mười tên mặc đồ đen vây quanh hai chiếc xe Pickup, một người nhìn thấy hình vẽ và số thứ tự gắn trên xe, nói khẽ vào tai nghe vài câu.
Rất nhanh, một người trong đó vẻ mặt tươi cười hỏi:
“Ai là đội trưởng của đội đi săn này?”
Tần Thành đưa tay:
“Xin chào ngài, là ta.”
“Là thế này, ông chủ của chúng ta muốn mời các vị xuống xe một lúc, có việc muốn thương lượng.”
Người mặc âu phục cười nói, trông có vẻ rất hiền lành và khách sáo.
Lý Thúc Đồng xoay người xuống xe, trong miệng nhỏ giọng nói thầm:
“Lúc nào cũng là mấy khuôn mặt giả dối này.”
Khánh Trần yên lặng đi theo sau hắn, thiếu niên bỗng nhiên hiểu được, trước kia gia tộc Jindai chắc chắn đã từng chọc giận sư phụ mình.
Đợi tất cả họ đều đã rời khỏi hai chiếc Pickup, hơn mười người mặc đồ đen đi lên tiến hành kiểm tra cặn kẽ mọi ngóc ngách trên xe.
Thậm chí còn có người cầm dao rạch nát hết lớp da bọc trên ghế ra, tìm xem có thứ gì nguy hiểm dấu trong này không.
Sau khi bọn họ kiểm tra xong, mấy tên vệ sĩ của gia tộc Jindai lấy từ trên xe việt dã xuống một thiết bị gì đó, sau đó bắt đầu rà quét bình xăng và lốp xe của hai chiếc Pickup.
Tiếp đó nữa, có người cầm một chiếc khác, rà quét một lượt tất cả mọi người, lục soát tất cả đồ đạc trên người bọn họ.
Đến phiên Tần Dĩ Dĩ, đối phương còn gọi một nữ vệ sĩ đến soát người.
Chương 199: Chỉ Đi Ngang
Đến khi đối phương tìm được tất cả vũ khí mới tươi cười hiền lành nói một tiếng:
“Không sao, làm theo thông lệ, xin các vị đừng trách.
Chúng tôi tạm thời bảo quản tất cả vũ khí và súng ống, sau này sẽ trả lại mọi người.
Nếu có thiếu vật gì, chúng tôi bồi thường theo đúng giá trị.”
Nói thật, Khánh Trần cảm thấy lần lần kiểm tra này chẳng để làm gì.
Dù sao trong đội ngũ có một người có thể dùng tay không đánh nát nhừ xương cốt trên người kẻ khác…
Lúc này, Khánh Trần cũng cảm nhận được sự “giả tạo” mà Lý Thúc Đồng nói tới.
Nếu nói khách khí, những người này không nói câu nào rà quét bọn họ, thậm chí còn lục soát khắp người, cắt nát ghế ngồi.
Nói không khách khí, khi soát người đến nữ giới còn biết đổi sang vệ sĩ nữ đi làm, cũng hứa sẽ bồi thường tổn thất.
Khánh Trần chưa từng quen ai giả tạo như vậy nên cảm thấy khó chịu vô cùng.
Hơn mười người đi đến bên cạnh đống lửa, thấy có một người đàn ông trung niên mặc kimono đang ngồi trên một chiếc ghế dựa lót bông mềm.
Bên cạnh hắn còn có một thiếu nữ đang ngẩn người nhìn đống lửa.
Nhìn kỹ lại, trên mặt đối phương còn có vết nước mắt chưa khô.
Người trung niên thấy bọn Tần Thành đến, lập tức đứng dậy, tươi cười chào đón, nhưng thiếu nữ ngồi bên cạnh lại không nhúc nhích.
Người trung niên lạnh lùng nói với thiếu nữ bên cạnh:
“Ngươi còn khóc đến bao giờ, có khách đến rồi.
Người ngươi phải kết hôn là tinh anh của Trần thị.
Jindai Sorane còn phải kết hôn với một tên rác rưởi của Khánh thị.”
Tiếng Nhật
Lại là tiếng Nhật.
Đối phương không muốn bọn người Tần Thành nghe hiểu họ nói cái gì.
Hèn chi sau khi người đàn ông trung niên kia vừa nói xong, Khánh Trần phát hiện sư phụ mình nhíu mày.
Hắn nhỏ giọng hỏi:
“Sư phụ, ngài hiểu được họ nói gì sao?”
Lý Thúc Đồng liếc mắt nhìn hắn, lạnh nhạt nói:
“Ngươi không biết sư phụ ngươi văn võ toàn tài sao.”
Khánh Trần cảm thấy rất kinh ngạc:
“Vậy bọn họ nói gì đó?”
Lý Thúc Đồng nghĩ nghĩ rồi nói:
“Lão ta khuyên cô gái kia đừng khóc, hắn bảo cô ta sẽ kết hôn với tinh anh của Trần thị, Jindai Sorane thì phải gả cho đồ vô dụng nhà ngươi, cho nên không có gì phải khóc cả, cuộc sống sau này của cô ta chắc chắn sẽ tốt hơn Jindai Sorane.”
Khánh Trần rất ngạc nhiên, hóa ra thiếu nữ này khóc thảm thiết vì chuyện kết hôn.
Lý Thúc Đồng mặt không thay đổi nói:
“Lão ta dám nói học trò của ta vô dụng, ta phải giết hết chúng mới được.”
Khánh Trần không nói được lời nào, tự nhủ trong lòng: Sư phụ ngài có hiểu không, nếu hiểu thì cần gì phải nói như vậy?
Nhưng Lý Thúc Đồng đã nói như vậy, Khánh Trần cảm thấy sư phụ mình chắc cũng không nói dối.
Lúc này, thiếu nữ đã lau nước mắt, đứng dậy.
Người đàn ông trung niên nhìn về phía đám người tự giới thiệu bản thân:
“Xin chào mọi người, ta tên là Jindai Seisho.
Lần đầu gặp mặt nếu có gì sai xót xin hãy tha thứ.”
Tần Thành chưa trải qua chuyện như thế này bao giờ, vội nói:
“Không sao cả, chúng tôi chỉ đi ngang qua mà thôi.”
Jindai Seisho nói:
“Xin hỏi một chút, các vị muốn đi nơi nào?”
Tần Thành khách khí trả lời:
“Chúng ta nhận nhiệm vụ tìm kiếm Diêu Chuẩn và Kim Ti Hầu.
Phương bắc không tìm được, chỉ có thể đi về phía nam thử vận may xem sao.”
Nhưng vào lúc này, một tên vệ sĩ mặc âu phục của gia tộc Jindai đi đến.
Có vẻ họ đã kiểm tra xong xe Pickup, xác nhận chỉ là thợ săn bình thường, không có thân phận đặc biệt, có thể giết.
Jindai Seisho cân nhắc một chút rồi nói:
“Vì chúng ta mới thay đổi lộ trình nên không thể để bên ngoài biết hướng đi của chúng ta, Chỉ có thể mời các vị vĩnh viễn ở lại nơi này.”
Lý Thúc Đồng quay ra khẽ nói với Khánh Trần:
“Ta có thể phiên dịch lại một chút cho ngươi, câu nói của hắn có nghĩa là, hắn muốn chết ở chỗ này.”
Khánh Trần kinh ngạc:
“Sư phụ, những lời này là tiếng Trung, ta có thể hiểu được, không cần phiên dịch.”
Với lại người ta không phải có ý này!
Hiện tại, Khánh Trần hoài nghi câu nói lúc trước sư phụ nói cũng là lừa hắn!
Còn chưa chờ Lý Thúc Đồng nói thêm cái gì, có tiếng động cơ cùng tiếng nhạc đinh tai truyền đến từ con đường ngoài kia.
Chương 200: Tán Gẫu
Mọi chuyện đêm nay xảy ra rất đột ngột.
Một lúc yên tĩnh, một lúc lại ồn ào.
Khánh Trần đoán được có thể gia tộc Jindai muốn thực hiện một kế hoạch bí mật gì đó nên không muốn để cho người khác biết bọn họ đã sửa đổi lộ trình, muốn giết người diệt khẩu.
Chỉ là, gia tộc Jindai còn chưa kịp ra tay đã có một đội xe tới đây.
Hắn cũng cảm giác được, đêm nay thật vi diệu, giống như tất cả mọi người đã thương lượng sẽ tụ tập ở chỗ này.
Đội xe mới đến không hề có ý định né tránh gia tộc Jindai, hơn mười chiếc thiết bị giám sát không người lái Biên Giới – 011 bay trên không trung vây quanh khu trại của gia tộc Jindai, giống như đặt tất cả mọi người vào phạm vi công kích.
Là đội ngũ thu săn.
Trên con đường rộng tám, chín mét lúc này, xe việt dã của gia tộc Jindai đỗ song song, chặn đường.
Lúc đầu dùng để phòng ngừa bọn người Tần Thành chạy trốn, bây giờ lại đang ngăn trở đường đi của đội ngũ thu săn.
Đi đầu đội xe thu săn là một chiếc xe việt dã to lớn được bao bọc bởi rào chống va chạm cứng rắn màu đen, nó trực tiếp húc đẩy mấy chiếc xe việt dã đang chặn trên đường ra.
Đội xe thu săn này đã bị giảm sức chiến đấu, số lượng xe cũng đã thiếu mất 3 chiếc.
Trên xe, một người phụ nữ lực lưỡng hung hãn dẫn đầu nhảy xuống, rõ ràng là Lý Y Nặc.
Nàng nghênh ngang đi vào khu trại gia tộc Jindai, không coi ai ra gì nói với Jindai Seisho:
“Dựa theo kế hoạch của các ngươi, bây giờ hẳn phải trên đường đến thành phố số 7, sao lại dừng chân ở đây?”
Khánh Trần nhận ra, Lý Y Nặc đến vì gia tộc Jindai.
Trước đó sư phụ từng nói, trong phái chủ chiến với gia tộc Jindai và gia tộc Kashima, Lý thị là gia tộc đi đầu.
Jindai Seisho nhìn thấy Lý Y Nặc, lập tức đứng thẳng người, sau đó xoay người cúi đầu nói:
“Hóa ra là tiểu thư Y Nặc, lúc chào tạm biệt ở thành phố số 18, không nghĩ tới nhanh như vậy lại có thể gặp lại rồi.”
Lý Y Nặc nhíu mày:
“Ngươi hơn ta 20 tuổi, cúi đầu với ta làm gì.
Gia tộc Jindai bao giờ mới có thể thay đổi cách nói chuyện?”
Nói xong, nàng đi đến bên cạnh đống lửa, cười híp mắt nhìn về phía thiếu nữ đang khóc:
“Thật ra nhan sắc cũng rất đẹp, tên Trần Lạc Du được lời rồi.
Nếu không ngươi đừng đi Trần thị, đến Lý gia, gả cho ta?”
Khánh Trần cảm giác vô cùng rung động, trong lòng tự nhủ, Lý Y Nặc so tưởng tượng của hắn còn còn kinh khủng hơn nhiều.
Trong đội ngũ thu săn, mọi người đều đi xuống xe, người đàn ông trung niên cầm đầu đội ngũ dặn dò hai câu, sau đó đi theo sau Lý Y Nặc, phòng ngừa gia tộc Jindai lật lọng mà giết người diệt khẩu.
Lúc này, Khánh Trần quay đầu nhìn về phía Lý Thúc Đồng, lại phát hiện sư phụ mình đang khoanh tay, say sưa xem kịch.
“Sư phụ? Bây giờ thế nào, chúng ta làm sao đây?”
Khánh Trần hỏi.
“Gấp cái gì.”
Lý Thúc Đồng cười tủm tỉm nói:
“Có người đến gây chuyện đương nhiên là chuyện tốt.
Dù cô bé Lý Y Nặc này nhìn hơi lực lưỡng một chút nhưng làm việc lại rất hiệu quả.”
Lúc này, Lý Y Nặc đã ngồi xuống chiếc ghế của Jindai Seisho, nàng ngẩng đầu cười hỏi:
“Ngươi dự định đi về phía nam tìm Khánh Hoài, con trai trưởng nhánh thứ tư của Khánh thị.
Nghe nói các ngươi muốn Khánh thị đổi người, không muốn để cho Jindai Sorane gả cho một tên vô danh tiểu tốt, không quyền không thế…thậm chí còn không biết tên người dự bị này là gì.”
Jindai Seisho trả lời:
“Chúng ta cũng chỉ ngẫu nhiên đi ngang qua đây, phát hiện cảnh mùa thu ở đây đẹp như ở Bắc Quốc nên ở đây cắm trại ngắm cảnh.”
Jindai Seisho gần năm mươi tuổi, đứng cạnh Lý Y Nặc lại khiêm tốn như là một vị cấp dưới đang nói với lãnh đạo.
Chỉ có ít người biết, gia tộc Jindai nói chuyện luôn là như vậy, chỉ khi gia tộc này lộ rõ bản chất thật, đó mới là khuôn mặt thật của bọn họ.
Lý Y Nặc ngồi trên ghế dựa vắt chân bắt chéo:
“Nghe nói là Khánh Hoài không đồng ý liên hồn cùng với gia tộc Jindai đúng không.
Hình như Jindai Sorane cũng không đồng ý.
Nhưng các ngươi chắc hẳn cũng không thèm để ý Jindai Sorane có đồng ý hay không, cho nên muốn đi thuyết phục Khánh Hoài? Ta đoán đúng không.”
Giờ phút này, Khánh Trần nghe thấy từ mấu chốt là nhánh thứ tư của Khánh thị, hình như nhánh này liên quan đến rất nhiều chuyện.
Người muốn giết hắn trong ngục giam là người của nhánh thứ tư.
Mà lần này Lý Thúc Đồng dẫn hắn ra ngoài cũng liên quan đến Khánh Hoài của nhánh tứ tư này, đây vốn là một bước trong kế hoạch của sư phụ hắn.
Khánh Trần yên lặng nhìn về phía sư phụ.
Lúc này, Lý Thúc Đồng cười liếc nhìn hắn nhưng không nói chuyện.
Lý Y Nặc cười lạnh một tiếng, nói với người của gia tộc Jindai:
“Đừng nói linh tinh nữa, ta khuyên các ngươi nên đi về phương bắc đi.”
Jindai Seisho hơi cúi người, nhưng lời nói không hề nhượng bộ:
“Hành động bây giờ của ngài là đại biểu Lý thị? Dù là Lý thị cũng không có quyền ra lệnh cho gia tộc Jindai.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










