[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 19 : Táo (c181-c190)
❮ sautiếp ❯Chương 181: Táo
Nhưng Tần Dĩ Dĩ lại nói đó là vườn táo dại.
Không lý nào trái này lại ngọt được.
Lý Thúc Đồng nhìn Tần Đồng nói:
“Nói với cha của ngươi, đến vườn táo đó phải cẩn thận một chút.”
“Tại sao?.”
Tần Đồng ngạc nhiên.
“Đó là điềm báo nơi đó sắp trở thành vùng cấm địa, có lẽ vài chục năm trước có siêu phàm giả chết ở đó, một khu vực rộng hơn 30 km, siêu phàm giả đã chết đó ít nhất là cấp B.”
Lý Thúc Đồng suy nghĩ:
“Hiện tại trái cây ăn thì không có vấn đề gì, nói không chừng vài năm sau ăn phải nó sẽ gây ra ảo giác, sau khi ăn xong có thể nhìn thấy rồng bay trên trời, có sâu bọ bò trên người… Ảo giác nhẹ thì không sao, nhưng nếu nghiêm trọng thì ngươi không có thời gian cứu chữa đâu.”
Điều quan trọng là côn trùng và dã thú trong vùng cấm địa cũng sẽ biến dị, xuất hiện bước tiến hoá không thể lường trước được.
Những năm qua, vùng cấm địa càng ngày càng nhiều.
“Táo hiện tại có thể ăn không?”
Tần Dĩ Dĩ nói.
“Có thể.”
Lý Thúc Đồng gật đầu:
“Vùng cấm địa vẫn chưa hình thành.”
Tần Dĩ Dĩ lúc này mới đưa một quả táo cho Lý Thúc Đồng:
“Vậy cho ngươi một trái.”
Lý Thúc Đồng vui vẻ:
“Vừa rồi chưa cho ta, sao bây giời lại cho ta.”
Tần Dĩ Dĩ liếc trộm Khánh Trần một cái:
“Ta chỉ cho hắn, không cho ngươi, ta sợ ngươi sẽ lén khó dễ hắn.”
Lý Thúc Đồng cười lớn đứng lên, đột nhiên cảm thấy đường đi lần này sẽ rất vui vẻ.
Khánh Trần lại đang nghĩ, tên Nam Canh Thần kia bị đưa đến vùng hoang dã nguy hiểmđừng xảy ra chuyện gì cả.
Nhưng hắn lại thay đổi ý nghĩ, phát hiện bản thân hắn nên lo lắng, liệu con hàng đó có thể chịu được thân hình cương tráng của Lý Y Nặc kia không….
…
Nghe nói trên vùng hoang dã ở phương Bắc cát vàng đầy trời.
Mà vùng hoang dã phương Nam chỗ mấy người Khánh Trần, thật ra thảm thực vật vẫn còn khá tươi tốt, không khác biệt lắm so với núi rừng phương nam ở thế giới ngoài.
Bầu trời nơi đây vô cùng xanh, nhìn có vẻ rất thoải mái.
Hai chiếc xe bán tải đã đi mấy chục km trên con đường núi nhỏ, cuối cùng cũng rẽ vào đường lớn.
Đây vẫn là lần đầu tiên Khánh Trần nhìn thấy đường lớn ở vùng hoang dã, trước đây Lý Thúc Đồng toàn dẫn hắn đi đường nhỏ.
Lúc này đây, việc Lý Thúc Đồng biến mất chỉ sợ đã chậm rãi truyền ra trong nội bộ liên bang nhỉ.
Có điều hắn đang ở nơi hoang dã, chỗ này cũng không có internet.
Trước khi đi ra Khánh Trần còn hỏi sư phụ của mình: Hắn là nhân vật lớn như thế, liệu có đến mức đi tới nơi nào cũng bị người ta nhận ra.
Kết quả Lý Thúc Đồng trả lời, từ trước đến nay, rất ít tư liệu ảnh của hắn bị công khai ra ngoài.
Tập đoàn nhìn thấy hắn biết đâu có thể nhận ra cái người ẩn cư nhiều năm này, nhưng người bình thường thì không thể.
Cho nên, trước đó lúc đoàn xe đi thu săn đến, Lý Thúc Đồng kéo cổ áo lên, đợi sau khi đoàn xe rời đi hắn lại thả xuống.
Đương nhiên, hắn cũng từng giải thích, kéo cổ áo lên không phải sợ bị phát hiện, chủ yếu là lười phải diệt khẩu.
Cái này chắc có lẽ chính là cuộc đời sóng gió mà mọi người hay nói, Khánh Trần cũng muốn trải qua cuộc sống như vậy.
Hai bên đường lớn rào lưới thép gai, giống như đường cao tốc ở thế giới ngoài.
Tần Dĩ Dĩ nhìn thấy ánh mắt mới lạ của Khánh Trần, giải thích cho hắn:
“Những lưới sắt này là phòng ngừa dã thú trên hoang dã xâm nhập.
Bởi vì có mấy con dã thú hình thể khá lớn, nếu tốc độ xe quá nhanh, dù nhìn thấy bọn chúng cũng không kịp né tránh.
Trên đường lớn cứ cách mấy cây số thì sẽ có một cống ngầm, riêng biệt cho những dã thú kia thuận tiện di chuyển.
Như thế bọn chúng cũng sẽ không phá hoại lưới sắt.”
Thiếu nữ có chút tò mò, thiếu niên này xem ra là lần đầu tiên tới hoang dã.
Nhưng trình độ làm việc của đối phương linh hoạt mẫn tiệp thế kia lại không giống như lần đầu tiên, cực kỳ thuần thục.
Ở bên đường Khánh Trần ngẫu nhiên có thể nhìn thấy Vân Lưu Tháp, tháp hình cây nấm màu đen to lớn đứng lặng bên đường, thoạt nhìn như là một loại phong cảnh riêng biệt.
Nhưng mấy cái Vân Lưu Tháp này giống như đều bị bỏ hoang, vết gỉ sắt loang lổ.
Xem ra, trước đây Giang Tuyết phổ cập khoa học một phần cũng là tin đồn vô căn cứ, nàng cũng thật sự chưa từng đến nơi hoang dã.
Trước đó hình như Lý Thúc Đồng có đề cập đến vũ khí của thế giới trong.
Đối phương nói nhân loại sở dĩ vẫn đang sử dụng súng ống, logic đơn giản nhất chính là: Muốn giết người, một viên đạn là đủ rồi.
Động cơ diesel dường như chính là tồn tại như thế này.
Tần Dĩ Dĩ nói:
“Rất Lâu trước kia còn có thể lái xe điện đi ra đường lớn.
Nhưng về sau mọi người phát hiện, ở trên vùng hoang dã này vẫn là động cơ diesel dùng tốt hơn một chút.
Cho nên nếu như đi đường dài vẫn là lựa chọn xe dầu diesel.
Dần dần, Vân Lưu Tháp cũng đã mất đi tác dụng, tập đoàn cũng lười sửa nó.”
Chương 182: Bênh Vực
“Vậy tay chân robot làm sao bây giờ?”
Khánh Trần hỏi.
“Tự mình mang theo sạc không dây lên xe. “
Tần Dĩ Dĩ chỉ vào đằng sau của chiếc xe bán tải kia nói:
“Bên cạnh lồng sắt có một cái cái vali đen, bên trong chứa lò phản ứng hợp kim Bismuth-chì loại hình Minh Tinh-3 đấy.
Đồ chơi kia khá quý giá, là cha ta mua từ chợ đen.
Nghe nói, trước kia là nguồn động lực chiến đấu chính trên xe tăng ‘Sơn thức’.”
Tần Đồng liếc mắt nhìn em gái:
“Khụ khụ.”
Ý của hắn là, coi như ngươi thích thiếu niên này cũng không thể nói hết mọi chuyện nhà chúng ta ra ngoài chứ.
Tần Dĩ Dĩ liếc anh trai nhà mình một cái:
“Ngươi khụ cái gì, thân phận địa vị như ông chú đây cũng chướng mắt phế phẩm trong tay chúng ta.”
Lý Thúc Đồng phối hợp nhìn Tần Đồng nói:
“Đúng, ta chướng mắt.”
Tần Đồng:
“…”
Hắn hiện tại muốn vào trong xe ngồi, không ngồi ngoài này nữa, mắt không thấy tâm không phiền.
Tần Dĩ Dĩ tò mò đánh giá Lý Thúc Đồng:
“Ông chú, ta cảm thấy con người ngươi cũng không tồi đâu, vì sao phải đối xử với hắn như thế? Coi như là người hầu thì cũng là con người chứ, ngươi nhìn xem trên chân hắn toàn là máu.”
Thiếu nữ chỉ vào Khánh Trần.
Lý Thúc Đồng có chút hứng thú nói:
“Ngươi là đang thay hắn hỏi tội ta?”
“Không hải là đang hỏi tội.”
Tần Dĩ Dĩ nghĩ chút rồi nói:
“Chỉ là có chút đau lòng cho hắn.”
Con gái trên hoang dã, ngay cả nói chuyện cũng rất thẳng thắn.
Khánh Trần chuyển chủ đề:
“Các ngươi đi săn là vì cái gì, cần da lông của dã thú sao?”
“Dĩ nhiên không phải rồi.”
Tần Dĩ Dĩ trừng to mắt:
“Da lông chỉ mới đáng giá mấy đồng, đó là những việc thợ săn hoang dã cấp thấp mới làm.
Vả lại cũng không cần chạy đến nơi đó đi!”
Khánh Trần biết đối phương là muốn đi đến nơi cấm kỵ.
Hắn ngược lại không nghĩ tới, người bình thường thậm chí cũng không bằng lòng gọi thẳng tên nơi cấm kỵ đó.
Tần Dĩ Dĩ nói:
“Chúng ta chuyên bắt sống động vật, là thợ săn hoang dã cấp trung!”
“Bắt sống động vật?”
Khánh Trần hiếu kì:
“Cho tập đoàn làm nghiên cứu sao?”
“Dĩ nhiên không phải.”
Tần Dĩ Dĩ giải thích:
“Tập đoàn muốn tìm cái gì có thể trực tiếp khống chế quân đội đi bắt, mấy thứ chúng ta bắt chính là cho mấy kẻ có tiền trong thành phố dùng làm thú cưng.
Mấy tên đó kia rất quái lạ, có người thích thằn lằn, rắn, còn có người thích con nhện to như cái đầu người cơ đấy.
Có điều loại nhện kia chỉ ở nơi đó mới có.
Nhưng khiến cho người sợ hãi nhất ở nơi đó lại là thứ không nhìn thấy được.”
Nhưng vào lúc này, phía bắc đường cái lại có tiếng nổ truyền đến.
Gần như cùng một lúc, sư đồ hai người Lý Thúc Đồng, Khánh Trần đồng thời làm động tác kéo cổ áo lên. . .
Mọi người quay đầu nhìn lại, thình lình trông thấy một đoàn xe đang phi nhanh như chớp, sau đó lại vượt qua hai chiếc xe bán tải lái về phía Nam.
Trên thân 8 chiếc việt dã màu đen đều in hình vẽ màu trắng.
Khánh Trần vừa liếc mắt đã nhìn ra. . .
Là núi Phú Sĩ.
Nói thật, hắn thật không ngờ mình sẽ nhìn thấy núi Phú Sĩ ở thế giới trong.
Khánh Trần thấp giọng hỏi:
“Đây là?”
Lý Thúc Đồng thấp giọng trả lời:
“Đây là đoàn xe của gia tộc Jindai, vị hôn thê kia của ngươi hẳn là ở trên một chiếc xe nào đó.”
Khánh Trần kỳ quái nói:
“Ồ, nàng nói muốn trở lại gia tộc.”
Lý Thúc Đồng cười cười:
“Lần này hai cô gái đến từ gia tộc Jindai do Jindai Yasushi mang theo, kết hôn với hai nhà Khánh thị, Trần thị.
Hiện tại xem phương hướng của bọn hắn, có lẽ là đi về hướng Trần thị, phía nam là sân nhà của Trần thị.”
Lúc này, Khánh Trần lại nhỏ giọng hỏi:
“Ta còn tưởng rằng bọn họ cũng đi tham gia thu săn.”
“Sẽ không. “
Lý Thúc Đồng trả lời:
“Thu săn là chuyện của mấy nhà Lý thị, Khánh thị, Trần thị, bình thường sẽ không mời gia tộc Jindai và Kashima.”
Lý Thúc Đồng tiếp tục nói:
“Một mặt là bởi vì Jindai, Kashima đều ở phương bắc, mà đi săn lại tiến hành ở phương nam.
Mặt khác thì thế hệ trẻ ba nhà Lý, Khánh, Trần thị đều cho rằng, Jindai và Kashima là ngoại tộc, vẫn luôn chủ trương thôn tính hoàn toàn thậm chí hủy diệt hai nhà này.
Trong đó, lập trường của Lý thị kiên định nhất.”
Trong lòng Khánh Trần tự nhủ khó trách, Jindai muốn liên hôn hai nhà, chỉ sợ đã cảm nhận được nguy cơ.
Bỗng nhiên, Tần Dĩ Dĩ nghiêng đầu tò mò hỏi:
“Hai người các ngươi lẩm bẩm cái gì thế?”
Lý Thúc Đồng cười cười:
“Không có gì.”
Chương 183: Tài Liệu Bị Xóa
Chiếc xe lái về hướng nam, hai bên đường thỉnh thoảng sẽ xuất hiện những cột đá nhỏ khắc mấy chữ như “Số 18, 223” “Số 18, 224”.
Giống như là cột mốc biên giới vậy.
Lý Thúc Đồng giải thích cho Khánh Trần, nơi này vẫn thuộc về thành phố số 18, mà số 223 phía sau là tiêu chí, để thuận tiện xác định vị trí.
Đến khi hoàng hôn lặn về tây, Tần Thành bỗng nhiên nói ra bên trong bộ đàm:
“Bây giờ không còn sớm nữa, sắp đến lỗ hổng lưới sắt phía trước rồi, chuẩn bị cắm trại.”
Tần Dĩ Dĩ, Tần Đồng trong thùng xe bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Hai chiếc xe bán tải chạy trên đường cái, Khánh Trần gấp máy đọc sách trên tay lại, hỏi sư phụ mình:
“Vì sao lại xoá bỏ tính cách của những nhân vật này.”
Lúc này, hắn đã nhớ kỹ tất cả thực vật đã biết, bắt đầu nhìn tài liệu nhân vật mà Lâm Tiểu Tiếu cung cấp cho hắn.
Những tài liệu kia là Lâm Tiểu Tiếu vất vả thu thập, trên cơ bản đều là những nhân vật khá quan trọng trong cơ chế của thế giới bên trong.
Từ tổng thống liên bang đương đến số thị trưởng thành phố số 18, trợ lý trong văn phòng thị trưởng, tất cả đều có.
Khánh Trần phát hiện, thị trưởng này giống như thống đốc ở bờ bên kia đại dương của thế giới bên ngoài, được người dân tuyển ra, cũng không có quan hệ cấp trên cấp dưới lệ thuộc trực tiếp với tổng thống, có quyền lực cực lớn.
Lý Thúc Đồng thấp giọng giải thích:
“Có nhớ điều chúng ta đã nói trước đó không, kết quả chiến đấu được quyết định bởi “tương lai”, tuyệt đối không nên lấy thông tin “quá khứ” để tính toán.
Thế giới này cái gì cũng sẽ thay đổi, lòng người là thay đổi nhanh nhất, cho nên, bọn họ là loại người như thế nào thì ngươi phải tự mình tìm hiểu, chúng ta sẽ không cung cấp cho ngươi tham khảo.”
“Được rồi.”
Khánh Trần gật gật đầu:
“Chính là mở rộng ánh mắt để nhìn nhận vấn đề.”
Lý Thúc Đồng ngẫm nghĩ rồi nói:
“Câu nói rất hay.”
Vừa dứt lời, Lý Thúc Đồng bình tĩnh nhìn ra xung quanh, hình như phát hiện cái gì.
Nhưng vào đúng lúc này, đột nhiên lại có hơn mười người mặc trang phục chiến đấu chui ra khỏi đống lá rụng hai bên đường đất.
Những người kia khoác lưới bện bằng dây gai trên người, bên trên mắt lưới buộc chằng chịt cành lá, tính ngụy trang cực mạnh.
Tần Dĩ Dĩ và Tần Đồng nhìn thấy những người này thì lập tức đi lấy vũ khí, nhưng chắc chắn đã chậm, bọn họ đã lọt vào trong phạm vi vũ khí của kẻ địch.
Khánh Trần bỗng nhiên đưa tay kéo Tần Dĩ Dĩ lại, cùng nhau ngồi xổm sau lưng Lý Thúc Đồng.
Lý Thúc Đồng nhìn thoáng qua mười họng súng đen ngòm xung quanh, sau đó quay đầu hỏi Khánh Trần sau lưng:
“Không phải lúc này ngươi nên thể hiện một chút, ngăn cản ở phía trước ta sao?”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Như vậy có phải ta đã quá xem thường sư phụ rồi không?”
“Hình như cũng có lý.”
Lý Thúc Đồng ngồi phía trên bàn nhỏ gật đầu:
“Nhưng ta lại luôn cảm thấy không đúng chỗ nào, Tiểu Tiếu sẽ chắn ở trước người ta.”
“Ta không dối trá như hắn.”
Khánh Trần bĩu môi nói.
Trong lòng thiếu niên hiểu rất rõ điều này, chắc chắn rèn luyện và cản họng súng có bản chất khác nhau, nếu thật sự có nguy hiểm mà mình không có cách nào chống lại, lúc này phải để ông thầy cấp S ra chống đỡ chứ, mình thể hiện cũng không có ý nghĩa gì.
Nhỡ may có một viên đạn lạc bắn trung mình thì phải làm sao bây giờ!
Nói thật, Khánh Trần cũng muốn nhìn xem, bán thần trong thế giới này đối mặt với súng ống thì sẽ như thế nào.
Xem ra, có vẻ Lý Thúc Đồng cũng không e ngại súng ống.
Vào lúc này, Tần Dĩ Dĩ yên lặng ngồi xổm ở bên cạnh Khánh Trần, cảm nhận được bàn tay như kìm sắt của thiếu niên túm chặt lấy khuỷu tay của mình, không cho mình nhúc nhích.
Thiếu nữ nhìn bên mặt Khánh Trần, có vẻ cũng không thấy bất ngờ khi những người kia đánh lén bọn họ.
Thậm chí nàng còn không hề suy nghĩ ông chú trước mặt có thể bảo vệ bọn họ hay không, cũng không nghĩ được tiếp theo sẽ nguy hiểm cỡ nào.
Chỉ là nghiêm túc tự hỏi, tại sao thiếu niên lại cứu nàng.
Ngoài xe, có người hô:
“Giơ hai tay lên, tài xế tắt máy xuống xe, bàn tay đặt ở chỗ ông đây có thể nhìn thấy, tháo hết cánh tay máy móc xuống cho ông đây!”
Ông lão Tần Thành chậm rãi xuống xe:
“Lão Trương có ở đó không, là ngươi sao lão Trương, ta là Tần Thành!”
“Móa nó, tại sao lại là lão già ông.”
Trong đám người mặc trang phục rằn ri, một người đàn ông trung niên chậm rãi cầm súng đi ra:
“Sao ngươi lại đến đây sớm vậy, không phải đã hẹn thêm mấy ngày à.
Thôi, bỏ súng xuống hết đi.”
Khánh Trần nghe cuộc đối thoại đó thì hơi sửng sốt, hắn nhìn về phía Tần Dĩ Dĩ ở một bên:
“Những người này là ai?”
Thiếu nữ bình thường như mèo hoang cảm nhận được ánh mắt của thiếu niên, sắc mặt bỗng đỏ lên:
“Hả? Cái gì?”
“Những người này là ai?”
Khánh Trần nhắc lại câu hỏi.
Chương 184: Thông Gia
Tần Dĩ Dĩ lấy lại tinh thần:
“Trương Đồng Đản, bọn họ là người hoang dã, người quen cũ của cha ta, nhưng mà những người này tàn nhẫn độc ác, không thể tin hoàn toàn.”
Lúc này, Tần Thành lấy một bình thuốc kháng sinh ra đưa cho Trương Đồng Đản:
“Lần này chúng ta cần đi đến chỗ đó ở phía nam, đây là phí qua đường, ngươi bảo các anh em trên hoang dã thả chúng ta đi, giao dịch của chúng ta tính sau.”
Trương Đồng Đản gác súng tự động lên trên vai, nhận lấy thuốc kháng sinh trong tay Tần Thành:
“Được thôi, chúng ta cũng không phải lần đầu tiên tiếp xúc, bên ông chủ nói ở chỗ hồ Chi Tử hôm nay có cá lớn, nhưng không biết có thể động vào được không, chắc hẳn các ngươi đã gặp được trên đường rồi nhỉ, tình huống của bọn họ như thế nào?”
“Chúng ta gặp được hai nhóm người, lão Trương ngươi nói đến nhóm nào?”
Tần Thành hỏi.
“Hơn ba mươi chiếc xe, trong đội xe còn có lái chính chuyên môn điều khiển hơn mười chiếc máy bay không người lái.”
Trương Đồng Đản nói.
“Đó là đội xe thu thú.”
Tần Thành thấp giọng nói:
“Các ngươi cẩn thận một chút, chắc chắn trong đội xe có cao thủ.”
“Xúi quẩy, lại là kẻ khó chơi không thể đụng vào, nếu là ông chủ thì vẫn được, nhưng cái giá quá lớn.”
Trương Đồng Đản nói, ánh mắt chần chờ nhìn về phía chiếc xe bán tải.
Hắn nhìn lồng sắt rỗng tuếch, nói:
“Lần này cần bắt cái gì?”
“Bắt một con chim cắt và một con khỉ, đối phương ra giá rất cao.”
Tần Thành nói:
“Nhưng lần này quá xui xẻo, cái lông cũng không bắt được.”
Trương Đồng Đản vỗ vỗ bả vai Tần Thành, rất có cảm giác đồng cảm:
“Các ngươi cũng không dễ dàng.”
Nói rồi, hắn quay người đi vào rừng cây:
“Nào, các anh em, mang…”
Nhưng mà vừa đi được hai bước, Trương Đồng Đản lại quay trở về, dùng súng chỉ vào Lý Thúc Đồng:
“Lão già này là ai? Còn có thằng nhóc bên cạnh hắn nữa! Mặc đồ này có vẻ là người trong thành phố, giao dịch của chúng ta cũng không thể để người ngoài biết được, nếu bọn họ trở về báo cáo hành tung của chúng ta thì phải làm sao?”
Trên trán Tần Thành đổ mồ hôi lạnh, lại thấy Tần Dĩ Dĩ bỗng nhiên ôm lấy cánh tay Khánh Trần:
“Chú Trương, đây là người đàn ông của ta, bên cạnh chính là cha hắn, về sau đều là người một nhà.
Trước kia bọn họ chưa từng tới hoang dã, lần này cũng là dẫn bọn họ đến chơi.”
Người hoang dã xung quanh liền huýt sáo, Trương Đồng Đản cười mắng:
“Được đấy, cô bé đã trưởng thành rồi.
Tần Thành, thông gia của ngươi trông có vẻ rất có tiền, xem như nhà các ngươi đã bám được vào người trong thành phố rồi nhỉ?”
Lý Thúc Đồng ngẫm nghĩ, lấy Lôi Thần từ trong ba lô leo núi sau lưng Khánh Trần ra, ném cho Trương Đồng Đản từ xa:
“Quà gặp mặt, về sau nếu thông gia của ta gặp khó khăn trên vùng hoang dã, giúp đỡ chăm sóc một chút.”
Trương Đồng Đản nhìn thoáng qua Lôi Thần trong tay, run rẩy hai giây mới giơ ngón cái lên:
“Ông chủ hào phóng quá, còn lấy ra được cả Lôi Thần! Lão Trương ta cũng là người sảng khoái, ta quyết định, trong vòng năm năm sẽ không thu phí qua đường của nhà họ Tần nữa!”
…
Khánh Trần ở một bên nhỏ giọng nói thầm:
“Sư phụ đưa cái này ra ngoài, chúng ta sẽ gặp phiền toái lúc nhóm lửa.”
Lý Thúc Đồng không để ý trêu đùa:
“Không có việc gì, để thông gia giúp chúng ta nhóm lửa là được rồi, chúng ta không cần đến thứ này.”
Khánh Trần:
“…Hình như cũng có lý, vậy không phải tối nay chúng ta còn có thể đi ăn chực sao?”
“Đang có ý này.”
Lý Thúc Đồng nói.
Lúc này, Trương Đồng Đản vẫy tay vào trong rừng cây:
“Người đâu, khiêng đồ ra đây.”
Hắn quay đầu nói với Tần Thành:
“Vừa rồi đã trò chuyện xong về phí qua đường, bây giờ chính thức nói chuyện làm ăn.
Đúng rồi, ngươi nói rõ cho thông gia của ngươi đi, nói chuyện mà chúng ta đang làm ra, không chỉ liên lụy đến cả nhà ngươi phải vào tù, mà còn khiến chúng ta bị tập đoàn quân số hai diệt trừ.
Ngươi cũng biết, trong ngục giam số 18 rất đáng sợ.”
Khánh Trần yên lặng không nói gì, nói thật bây giờ hắn cũng không cảm thấy ngục giam số 18 đáng sợ cho lắm, không phải trong đó vẫn rất tốt sao.
Nếu người nhà này thật sự bị nhốt vào ngục giam số 18, chỉ sợ còn sống tốt hơn.
Dù sao, đại ca ngục giam số 18 còn đang đứng đây nè.
Chỉ thấy có tám người khiêng một đống da thú đi ra từ trong rừng cây, Tần Thành lấy một cặp kính từ trong ngăn kéo ghế lái phụ ra, tỉ mỉ đánh giá mỗi một tấm da, nói thầm:
“Các ngươi có thể đừng dùng kẹp bắt thú không, dấu răng này mà bị in lên trên da, sẽ không thể làm áo khoác được nữa.
Kẻ có tiền chỉ chú trọng cái này, người ta không thích tì vết.
Bảo tay súng thiện xạ trên hoang dã của các ngươi bắn thẳng vào mắt con vật ấy, loại da đó đáng tiền nhất.”
Chương 185: Thanh Xuân
Trương Đồng Đản châm một điếu thuốc nói:
“Tay súng thiện xạ của chúng ta bị điều đi rồi, không đi săn cùng được, sau này đều chỉ có loại da này thôi, ngươi có cần không.”
“Chắc chắn cần, chỉ là giá cả phải thấp hơn một chút.”
Tần Thành nói xong liền bảo vợ mình lấy bốn cái rương từ chỗ ngồi phía sau xe bán tải ra:
“Đây là hai rương đạn dược, cộng thêm một rương muối và một rương thuốc, đều là thứ các ngươi cần.”
Nói xong, Tần Thành mở rương ra lấy bốn cái bình thuốc:
“Nhưng lần này chất lượng da mà các ngươi mang tới quá kém, ta phải giữ lại bốn bình.”
Nếp nhăn trên mặt Trương Đồng Đản vặn vẹo cả lên, hắn đè lại tay Tần Thành:
“Ngươi cũng quá xấu tính rồi đấy.”
“Làm ăn phải có quy định của làm ăn.”
Tần Thành nói.
“Lần sau nhất định sẽ mang da tốt hơn cho ngươi.”
Trương Đồng Đản nói, sờ lên súng ngắn bên hông như có như không.
Tần Thành ngẫm nghĩ rồi đặt thuốc vào trong rương:
“Được, vậy ngươi nhớ kỹ, lần giao dịch này là ta bị thua thiệt.”
“Được thôi, các anh em, đi.”
Trương Đồng Đản phất phất tay, tất cả người hoang dã đều đi vào trong rừng cây, chỉ trong mấy phút tất cả đều đã biến mất không còn một ai.
Trong lúc đó, Khánh Trần vẫn luôn hiếu kì đánh giá cuộc giao dịch này, cảm thấy cực kì mới lạ.
Lý Thúc Đồng ở một bên thấp giọng cười nói:
“Lần này dẫn ngươi ra là để ngươi nhìn thế giới bên ngoài nhiều hơn, trước đó đã được thấy phong cảnh của thành phố tốt nhất, bây giờ lại ngươi đi xem phong tục nhân tình trên hoang dã, rất thú vị.”
Người hoang dã rất khó lấy được vật tư sinh hoạt khoa học kỹ thuật hàm lượng cao, bọn họ cần một môi giới để đổi lấy.
Mà người trong thành cần da lông, thú cưng từ động vật hoang dã, cho nên bọn họ cũng cần có người lấy cho mình.
Khi đó, những thợ săn hoang dã như Tần Thành mới có kẽ hở để sinh tồn.
Từ khi kinh tế hàng hoá phát triển đến nay, khắp nơi thế giới đều là làm ăn.
Sau khi Khánh Trần phát hiện ra cái hộp sắt trong ngục giam số 18, khắp nơi ở thế giới bên trong đều là kinh ngạc và bất ngờ.
Hắn thấy được dáng vẻ của hoang dã, cũng biết phương thức sinh tồn của người hoang dã, còn gặp được mặt trời lặn bao la và thiếu nữ trên hoang dã.
Giống như không khí đã trở nên trong sạch và sinh động.
Mà Lý Thúc Đồng cũng phát hiện, từ lúc rời khỏi ngục giam, tính cách của đệ tử này của mình đã không còn nặng nề và khó chịu như trước.
Hoặc có thể nói, từ lần đầu tiên hắn đưa Khánh Trần ra ngoài chơi, đệ tử này đã bắt đầu lấy lại được tính cách mà một thiếu niên nên có.
Không cần quá chững chạc.
Không cần cẩn thận từng giây từng phút, không cần kiếm chế cái gì cả.
Lý Thúc Đồng cũng hiểu được lí do vì sao.
Bởi vì đã từng không có ai bảo vệ thiếu niên này, đến mức đối phương cần phải chậm rãi trưởng thành bên trong bụi gai, không ai dạy hắn trưởng thành như thế nào, nhưng cuộc sống lại đánh đập hắn như tiêu chuẩn của người trưởng thành.
Bây giờ, thiếu niên đã có thầy, cũng đến lúc khôi phục lại tính cách vốn có.
Thế giới từng mắc nợ hắn, bây giờ thầy có thể cho hắn.
Nhưng mà lúc này người vui vẻ nhất cũng không phải Khánh Trần, mà là Tần Dĩ Dĩ.
Không phải là bởi vì Khánh Trần cứu nàng, cũng không phải bởi vì nhà mình lại hoàn thành thêm một vụ làm ăn, mà nàng đã phát hiện, thiếu niên bên cạnh này thật ra cũng không phải nô bộc mất đi tự do gì cả.
Ít nhất nàng chưa bao giờ thấy nô bộc nào ở chung với ông chủ như thế này.
Cho dù ông chủ có hiền hòa, nô bộc cũng không thể nhẹ nhàng như vậy, không hề có lệ riêng.
Tần Dĩ Dĩ có chút hiếu kỳ, người đàn ông trung niên và thiếu niên này là cha con sao? Không giống lắm, khuôn mặt hoàn toàn khác biệt, hơn nữa cha cũng sẽ không đau lòng khi thấy hai chân của con trai bị thương được, trên người Khánh Trần cũng không có phản nghịch vốn có của tuổi thanh xuân.
Thế nhưng rõ ràng là nàng cảm giác được quan hệ của hai người này rất thân thiết, không phải cha con, nhưng lại hơn hẳn cha con.
Lúc này, Tần Thành ở phía xa hô lên:
“Dĩ Dĩ, Tần Đồng, hai ngươi mau mang lều vải đến đây, chuẩn bị nhóm lửa nấu cơm.”
Tần Dĩ Dĩ vội vàng chạy tới:
“Đến đây đến đây!”
Lý Thúc Đồng cũng không hề có ý giúp một tay, mà nói với Khánh Trần:
“Đi thôi, để thông gia làm việc trước, chúng ta đi xung quanh đi một chút, ta nghe thấy có tiếng nước sông, nói không chừng còn có thể câu mấy con cá trở về.”
Khánh Trần:
“…”
Cùng lúc đó, bên cạnh hồ Chi Tử ở phương nam cách bọn họ hơn ba mươi cây số, hơn ba mươi chiếc xe đang xếp thành một vòng tròn, trong vòng là những đống lửa cháy hừng hực.
Cách những người này nhóm lửa phương đơn giản thô bạo hơn một chút, lấy nhiên liệu cô đọng tưới lên trên đống củi, ném một que diêm vào là có thể nhanh chóng nhóm lửa.
Chương 186: Ăn Chực
Bên cạnh hồ Chi Tử, hơn mười người trẻ tuổi lấy cần câu ra, ai nấy đều tranh nhau xem ai câu cá nhanh hơn, lớn hơn.
Ở bên ngoài vòng xe, bốn năm nô bộc đang dựng lều vải cho tất cả mọi người, trải sẵn đệm mềm mại chống nước phòng ẩm ở bên trong.
So sánh với mấy người Tần Thành, những người này giống như đang du lịch hơn.
Trong đội xe, chỉ có một người đàn ông trung niên đang yên lặng ngồi trên nóc một chiếc xe, phía dưới hắn, lái chính đeo kính 3D đang điều khiển máy bay không người lái bay đến khu vực trạm gác.
Bên cạnh đống lửa, Lý Y Nặc cường tráng và Nam Canh Thần ngồi dưới đất, nàng lấy một cái chân sau vừa mới nướng xong từ bên trên đống lửa ra, dùng dao găm mang theo bên người cắt mạnh ra một miếng lớn đặt vào trong bát của Nam Canh Thần:
“Ăn.”
Nam Canh Thần nhìn miếng thịt còn lớn hơn mặt mình trong bát, tủi thân nói:
“Ta ăn không hết.”
Lý Y Nặc chậm rãi nói:
“Hôm nào cũng ăn cơm như gà mổ thóc, bao giờ mới có thể cường tráng hơn chút được?”
“Ta không muốn trở nên cường tráng, ta muốn làm hacker.”
Nam Canh Thần yếu ớt nói.
“Hacker là gì, không phải ta đã đồng ý với ngươi sao, tìm thầy tốt nhất cho ngươi ấy?”
Lý Y Nặc không để ý nói:
“Yên tâm, ta sẽ cho người đi bắt hacker đang lẩn trốn kia, bắt được hắn sẽ bảo hắn đến dạy ngươi.”
“Được.”
Đôi mắt của Nam Canh Thần sáng lên.
Lúc này, một nô bộc đi đến bên cạnh Lý Y Nặc nói:
“Cô chủ, dựng xong lều vải rồi.”
Lý Y Nặc gật đầu, nói với Nam Canh Thần:
“Đừng ăn vội, đợi lát nữa rồi ăn.”
Nói xong, liền dẫn Nam Canh Thần đi vào lều vải…
Nam Canh Thần kinh ngạc nói:
“Ngươi để cho ta ăn cơm xong đã chứ, dinh dưỡng của ta sắp không theo kịp rồi…”
…
Lần cắm trại này, Lý Thúc Đồng làm đúng như lời hắn nói, thật sự không để một mình Khánh Trần tốn sức đi nhóm lửa trại nữa, mà mang thiếu niên đi dọc theo bờ sông.
Dáng vẻ vị sư phụ này xem chừng thật sự định ăn cơm chực, cũng không có biết ngại ngùng là gì.
“Sư phụ! “
Khánh Trần vừa đi vừa hỏi:
“Ban nãy khi Tần Thành giao dịch cùng mấy người Trương Đồng Đản, vì bốn bình thuốc mà suýt nữa xảy ra tranh chấp, ta thấy Trương Đồng Đản suýt nữa thì định rút súng.
Mọi người nơi này đều hung ác với đối tác như thế sao.”
“Đương nhiên.”
Lý Thúc Đồng trả lời:
“Người hoang dã lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm, điều kiện sống của bọn họ còn gian khổ hơn so với tưởng tượng của ngươi, nên sẽ liều mạng đi trang đoạt thứ có thể cứu mạng mình, tất nhiên phải lộ ra một chút hung ác.
Có điều Tần Thành cũng không thật sự định cầm thuốc đi, hắn chỉ là muốn Trương Đồng Đản phải nợ mình một lần mà thôi.”
Khánh Trần có vẻ đã hiểu ra mọi chuyện.
Lý Thúc Đồng nói:
“Tiểu Trần, tất cả mọi người đều phải trải qua những thăng trầm trong cuộc sống, người bình thường sớm đã học được cách đối mặt với thế giới này như thế nào, mỗi người đều có một cách sinh tồn riêng.
Chuyến đi này ngươi phải nhìn nhiều, nghe nhiều, sư phụ sau này cũng không thể mãi ở bên cạnh ngươi, bầu bạn cùng ngươi đi một đoạn đường, con đường tương lai ngươi sẽ phải tự đi một mình.”
Khánh Trần bỗng nhiên ý thức được, trong lời này của vị sư phụ có ẩn ý.
Hai người tới bờ sông cạn, nước sông nơi này trong hơn bất kì con sông nào trên thế giới.
Dưới lòng sông rộng mấy mét phủ kín đá, dù là nơi sâu đến hai mét cũng có thể trông thấy đáy sông.
Không nói những cái khác, ở thế giới trong, môi trường được bảo vệ tốt hơn thế giới ngoài nhiều lắm.
“Nhiều cá như vậy! “
Khánh Trần vừa nhìn xuống, đã thấy có mấy trăm con cá đang chậm rãi bơi lội dưới sông:
“Sư phụ, ta phải trực tiếp bắt cá sao?”
Cá dưới con sông này nhiều như ao nuôi cá.
Đầu mấy con cá này rất lớn, xem ra một con cũng phải nặng ba đến năm cân.
Lý Thúc Đồng nhìn hắn một cái nói:
“Xuống sông bắt cá? Ngươi phải chờ một lát.”
Nói xong, hắn lấy ra một đoạn sợi dây câu cá từ trong ba lô leo núi, một đầu buộc trên tay mình, đầu còn lại móc lưỡi câu.
Lý Thúc Đồng bẻ một thanh protein nhỏ, móc vào lưỡi câu ném vào trong nước:
“Nhìn cho rõ.”
Vừa dứt lời, đã thấy mặt sông hệt như nước sôi sùng sục, cá lớn ở vùng lân cận mấy chục mét quanh lưỡi câu bỗng nhiên tranh nhau bơi lại cắn câu.
Trong nước sông cuồn cuộn, một con cá lớn cắn lấy móc câu, móc câu sắc bén đâm xuyên miệng của nó.
Máu chảy ra từ vết thương chảy ra tanh tưởi làm cho bầy cá lớn hoàn toàn điên cuồng.
Bọn chúng không còn bị thanh protein hấp dẫn nữa mà là từng ngụm cắn lấy trên thân của con cá mắc câu kia!
Chỉ là mấy giây ngắn ngủi, trên người con cá mắc câu đó đã có thể nhìn thấy xương cốt.
Lý Thúc Đồng nhắm chuẩn thời cơ, bỗng nhiên kéo dây câu, mấy con cá lớn không kịp nhả ra đều bị hất lên trên bờ!
Chương 187: Khí
Khánh Trần yên lặng nhìn xem một màn này, trong lòng chấn động khôn cùng:
“Sư phụ, đây đều là cá ăn thịt người sao?”
“Nói chính xác cũng không phải. “
Lý Thúc Đồng lắc đầu:
“Trong ghi chép của các nhà khoa học, loài cá trong những năm đầu còn chưa hoàn toàn tiến hóa thành bộ dáng này, chắc là có một chủng cá lớn thoát ra ngoài rồi chết ở trong một lưu vực nào đó, dẫn đến dòng sông bắt đầu biến hóa.
Tựa như con cá voi ở Biển cấm.”
Khánh Trần đến gần nhìn những con cá lớn còn đang nhảy nhót tưng bừng, rõ ràng phát hiện trong miệng cá đều dài có hàm răng sắc bén, bình thường loại cá này rất ít khi xuất hiện ở nước ngọt.
Lý Thúc Đồng nhìn hắn một cái nói:
“Nhớ kỹ, bất kỳ con sông nào ở thế giới này đều nguy hiểm, trước khi ngươi vượt qua Sinh Tử Quan thứ sáu thì đừng cố thử xuống sông.
Nếu không, lúc đó không gọi là bắt cá, nên gọi là mồi câu.”
Nói cách khác, nghĩa là trước khi cấp A xuống sông ắt phải chết.
Lý Thúc Đồng nhặt vài phiến lá cây đặt trên đầu ngón tay, nhẹ nhàng bắn ra.
Trong ánh mắt Khánh Trần, vài phiến lá cây vốn dĩ mềm mại bỗng nhiên thẳng tắp như lưỡi đao, chưa kịp nhìn chúng nó bay như thế nào thì đã mạnh mẽ cắm lên đầu cá lớn.
“Thế nào?”
Lý Thúc Đồng mỉm cười hỏi.
“Sư phụ rất lợi hại. “
Khánh Trần trả lời thật lòng.
Nói xong, của ý cười Lý Thúc Đồng càng đậm, rất giống đang ra vẻ trước mặt học sinh.
“Đây chính là tác dụng của luồng khí trong thân thể ngươi.”
Lý Thúc Đồng nói:
“Theo lý mà nói, chỉ có thông qua cửa thứ năm Sinh Tử Quan mới có thể xuất hiện trong cơ thể, cửa thứ sáu Sinh Tử Quan mới bắt đầu có uy lực, cửa thứ bảy mới có thể tùy ý điều khiển.
Nhưng ngươi là trường hợp đặc biệt, chưa qua cửa thứ nhất thì đã xuất hiện rồi.”
Khánh Trần nghiêm túc lắng nghe.
Lý Thúc Đồng tiếp tục nói:
“Ngoại trừ hái hoa bắt bướm, khí của mỗi người có tác dụng không giống nhau.
Khí của ta có thể khiến người khác sinh ra cảm giác bỏng rát.
Chẳng hạn như lần đó ta chiến đấu với Quách Hổ Thiền, cho dù ta đã kiềm chế sức mạnh, hắn cũng phải nhẫn nại ngồi thiền, điều hòa hơi thở.
Khí của sư bá ngươi có thể làm cho người khác có cảm giác nôn mửa, cũng không biết của ngươi là gì.”
Khánh Trần nghĩ chút rồi hỏi:
“Ngoại trừ hái hoa bắt bướm, khí tiếp xúc với người khác không sinh ra tổn thương gì đáng kể, nhưng lúc chiến đấu sẽ làm cho đối phương có cảm giác không thoải mái?”
“Đúng vậy. “
Lý Thúc Đồng gật gật đầu.
Khánh Trần nghĩ thầm, cái này không phải chính là buff sao?!
Ánh mắt hắn nhìn về phía sư phụ nhà mình, Lý Thúc Đồng cười:
“Chút khí đó của ngươi căn bản không có ảnh hưởng gì đối với ta, vả lại cũng không nhất định hữu dụng với người bình thường.
Vẫn là đợi sau khi luồng khí lớn mạnh rồi tìm người khác thử xem.”
“Được.”
……
Khi hai người trở lại nơi ở tạm, đống lửa đã bắt đầu cháy hừng hực.
Lý Thúc Đồng đưa năm con cá trong tay cho Tần Đồng:
“Ta mang về năm con cá, tối nay có thể thêm đồ ăn.”
Nói xong, hắn liền tự nhiên ngồi bên cạnh đống lửa, hoàn toàn không có ý cùng Khánh Trần đi nhóm lửa, đồng thời còn nói với Khánh Trần:
“Nào, ngươi cũng ngồi đi.”
Lúc này, Tần Dĩ Dĩ thừa dịp lúc hai người đi câu cá, đã suy đoán của mình cho anh trai Tần Đồng và cha Tần Thành.
Sau khi Tần Thành biết được Khánh Trần không phải người hầu, lập tức thay đổi thái độ.
Mặc dù hắn đang suy đoán Lý Thúc Đồng chỉ là cấp C, nhưng cấp C lại càng tốt, cấp bậc quá cao thì Tần gia cũng không với đến!
“Thông gia. . .
Không phải, vị tiên sinh này xin hỏi xưng hô như thế nào?”
Tần Thành hỏi.
Tần Dĩ Dĩ nghe thấy phụ thân lỡ lời, lập tức đứng dậy lấy xuống ba lô leo núi của Khánh Trần, nhỏ giọng nói:
“Ta đi giúp ngươi dựng lều bạt.”
Nói xong liền lấy lều vải từ trong ba lô ra.
“Ta họ Mộc, bên cạnh chính là học trò ta, có thể gọi hắn Tiểu Thổ. “
Lý Thúc Đồng vừa cười vừa nói.
Khánh Trần:
“. . .”
Cho nên, chữ “Trần” có cảm giác phiêu dật như thế, nhưng khi tách ra liền biến thành cái tên “Tiểu Thổ*” giản dị như vậy sao?
*尘(Trần: bụi) ghép từ 小(Tiểu) và 土(Thổ)
Đám người Tần Thành và Tần Đồng trao đổi ánh mắt một cái.
Hiện tại, Lý Thúc Đồng đã chính miệng thừa nhận Khánh Trần không phải người hầu, đáy lòng bọn hắn cảm thấy mừng thầm.
“Mộc tiên sinh. “
Tần Thành nói:
“Ta biết ngài là cũng cao thủ, có một chuyện muốn thương lượng với ngài một chút.”
Lý Thúc Đồng cười cười:
“Cứ nói đừng ngại.”
“Lần này thiết bị giám sát không người lái mà chúng ta mang theo đều bị phá hủy nên khá là nguy hiểm. “
Tần Thành suy nghĩ một chút nói:
“Thế này, ngộ nhỡ trên đường chúng ta gặp phải nguy hiểm, xin Mộc tiên sinh ra tay giúp một chút, ta sẽ không thu lộ phí của các ngươi nữa.”
Thật ra theo Tần Thành, trước khi đến vùng cấm địa có lẽ sẽ không có nguy hiểm quá lớn, hắn chỉ là muốn đề cập một chút chuyện không thu lộ phí, kéo gần quan hệ hơn.
Chương 188: Nhường Lều
“Yên tâm đi, một khi gặp nguy hiểm, ta và học trò đều sẽ giúp đỡ.”
Lý Thúc Đồng nhìn về phía Tần Thành nói.
Tần Đồng nghe vậy, lặng lẽ quan sát Khánh Trần, chỉ nhìn thấy người thiếu niên này gầy gò cao cao, mặc dù vẻ mặt đầy cứng rắn nhưng làn da trắng nõn nhã nhặn, trông không giống loại từng giết người.
Người thiếu niên này, ngược lại nên ở một trường đại học trong thành phố số 18.
Còn Khánh Trần thì kinh ngạc nhìn Lý Thúc Đồng, hắn còn tưởng sư phụ nhà mình sẽ không quan tâm mấy chuyện không liên quan đến bản thân chứ.
Lý Thúc Đồng thấy vẻ mặt mang đầy nghi hoặc của hắn, vội nhỏ giọng nói:
“Trước kia ta không làm gì vì sợ sẽ hù doạ người khác, bây giờ bọn họ không biết ta là ai, ra tay đương nhiên không sao.
Mộc tiên sinh ra tay, liên quan gì đến Lý Thúc Đồng ta chứ?”
Cho đến giờ phút này, Khánh Trần mới nhận ra bản thân không hiểu gì về sư phụ cả.
Bây giờ hắn mới hiểu, tại sao Lâm Tiểu Tiếu lại từng nói, mọi người gần như đều quên mất ông chủ từng tự do phóng túng cỡ nào.
Lúc này Tần Thành mặt mày hớn hở, quan hệ hai bên được kéo gần lại, nếu có cao thủ cấp C đi theo sẽ an toàn hơn rất nhiều.
Khánh Trần đi đến bên cạnh giúp dựng lều, Tần Dĩ Dĩ liếc hắn một cái nói:
“Ngươi không cần phải giúp, ở hoang dã, đàn ông ngoại trừ săn thú, giết người thì không cần làm việc nhà.”
Khánh Trần tựa vào gốc cây bên cạnh, ôn nhu hỏi:
“Lần này các ngươi muốn bắt là chim cắt rừng à?”
“Thứ đó bọn ta không thể bắt được.”
Tần Dĩ Dĩ nói:
“Bọn ta muốn bắt loại cắt sẻ, so với cắt rừng nhỏ hơn nhiều.
Đầu năm nay, không có thợ săn nào dám bắt cắt rừng đâu.
Loài này chỉ ở ‘nơi đó’ mới có, ở ngoài không tìm thấy.”
Tần Dĩ Dĩ nhìn Khánh Trần:
“Đợi lát nữa ta giúp ngươi bôi thuốc lên chân, ta không chê ngươi đâu.
Trước kia khi cha ta bị thương, đều là ta và mẹ giúp ông ấy xử lý vết thương, cha ta nói ta là người cẩn thận, mắt ta cũng tinh hơn so với mẹ, xử lý vết thương sạch sẽ hơn.”
“Không cần.”
Khánh Trần lắc đầu.
Tần Dĩ Dĩ lúc này đã dựng xong lều, xoay người định quay lại bên cạnh lửa trại, lúc gần đi nàng nói nhỏ:
“Ta thấy ngươi luôn ngủ ở ngoài, một ngày hai ngày ngươi có thể chống cự được, nhưng một tuần thì không được, trên mặt đất rất lạnh.
Sau này ngươi dùng lều của ta đi, ta sẽ chung chung với chị gái ta.”
“Cái này ta không cần, ta ngủ bên ngoài cũng được.”
Khánh Trần vội từ chối.
“Tuỳ ngươi, dù ngươi không ngủ, lều của ta cũng sẽ bỏ không.”
Tần Dĩ Dĩ nói xong thì rời đi.
Thiếu nữ ở hoang dã tính tình thẳng thắn, giống như cách mà nàng cho Khánh Trần táo, cũng là trực tiếp nhét vào trong tay thiếu niên, không cho thiếu niên cơ hội từ chối.
Cuộc sống trên vùng đất này, mỗi người đều cho hôm nay, vì không biết ngày mai sẽ ra sao, không được do dự, người ngươi muốn nói rất nhiều điều có thể sẽ không nghe được.
Chị gái của Tần Dĩ Dĩ chính là như vậy, trước đó thích một người đàn ông, thủ lĩnh trong một đội sắn bắn khác, nhưng một lần đi săn thú trở về thì không thấy người kia nữa.
Nghe nói là lạc đường ở cấm địa, không ra được nữa.
Khánh Trần vốn còn muốn nói gì đó, nhưng vào lúc này, giữa khoảng trống trong rừng cây có một tia sáng chợt loé lên rồi biến mất.
Thiếu niên không có bất kỳ phản ứng nào, thậm chí còn không quay đầu lại nhìn.
Buổi tối, Tần Dĩ Dĩ sớm đã chui vào lều vải của chị gái, trong chiếc lều nhỏ còn vang vọng âm thanh cười đùa, cũng không biết hai người đó nói gì.
Lý Thúc Đồng thấy Khánh Trần vẫn không có ý định vào lều của Tần Dĩ Dĩ, vội hỏi:
“Sao vậy, có chỗ để ngủ không phải là rất tốt à?”
Khánh Trần lắc đầu:
“Không muốn tuỳ tiện nợ người khác.”
“Ngu ngốc.”
Lý Thúc Đồng lắc đầu:
“Ngươi đừng làm ta phải đánh ngất ngươi rồi ném vào đó, rời nhà ra ngoài làm gì phải chú ý nhiều như vậy, nhanh vào đi.”
Khánh Trần giương mắt đờ đẫn không nói nên lời nhìn sư phụ trước mặt, cả buổi cũng không nói ra lời nào.
Một chút hắn cũng không nghi ngờ, sư phụ của hắn chắc chắc sẽ đánh ngất hắn rồi ném vào trong lều.
“Sư phụ, khi nãy lúc ta dựng lều, vô tình nhìn thấy ánh sáng trong rừng cây, ta nghi ngờ có người dùng ống nhòm lén theo dõi chúng ta.”
Khánh Trần suy nghĩ rồi nói:
“Ta cảm thấy có chút kỳ lạ.”
Lúc này, Lý Thúc Đồng ôn nhu nói:
“Vào trong lều đi, đêm nay sư phụ sẽ dạy ngươi bài học đầu tiên trên hoang dã.”
……..
Lúc Khánh Trần vào trong lều của Tần Dĩ Dĩ, bất ngờ nhìn thấy trên tấm thảm chống ẩm có đặt hai miếng chocolate, hắn biết đây là thứ thợ săn khi đi ra ngoài luôn mang theo để bổ sung năng lượng, lại bị Tần Dĩ Dĩ trộm lấy đưa cho mình.
Hắn nằm trên thảm không ngủ, nhai từng miếng chocolate nhỏ, chocolate ở thế giới này cũng không khác gì so với thế giới ngoài.
Chương 189: Tấn Công Bất Ngờ
Khánh Trần biết đêm nay sẽ có chuyện xảy ra, nhưng không phải hắn vì sợ hãi mới không ngủ được.
Có Lý Thúc Đồng ở đây, cho dù bản thân đang ở cấm địa cũng sẽ không có chuyện gì xảy ra với hắn.
Hắn chỉ muốn biết, đêm nay rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Thời gian đếm ngược 70:00:00.
2 giờ sáng.
Trong rừng cây, tiếng xào xạc của lá cây, giống như gió đang khuấy đảo cái gì đó.
Trên bầu trời, một mặt trăng hình lưỡi liềm trắng bệch, trời quang mây đến mức có thể trực tiếp nhìn được các miệng núi lửa trên mặt trăng bằng mắt thường.
Ánh trăng chiếu đến bề mặt trái đất, xuyên qua các khe hở của rừng cây chiếu lên mặt đất.
Trong chùm ánh sáng này, có người đang nhẹ nhàng kéo cò súng.
Bỗng, những đám mây đen trôi lơ lửng trên bầu trời, tựa như một thành phố u ám bay trên không.
Đống lửa chợt bị một luồng khí nào đó ép xuống, ánh sáng trong cả khu lều tạm trở nên tối tăm.
Giống như bị con người lãng quên, chìm vào u tối.
“Đừng di chuyển, ta ra ngoài xem thử.”
Lão Tần Thành nói với bà lão bên cạnh.
Trong lúc mơ hồ Tần Thành nghe được một chút tiếng động, hắn cầm lấy súng lục bên gối lặng lẽ chui ra khỏi lều.
Nhưng đầu hắn vừa mới chui ra khỏi lều, đã bị người ta dùng dao kề vào cổ.
Tần Thành quay đầu nhìn lại, đột nhiên Trương Đồng Đản nhìn mình cười híp mắt:
“Xuỵt, đừng nói chuyện, chúng tôi chỉ là có chút hứng thú với vị thông gia kia của ngươi, muốn xem thử người nổi tiếng trong thành phố có gì đó đáng giá hay không.
Trước đó gấp gáp không nhìn rõ được, bọn họ có tay chân robot không, loại hợp kim nano kia.”
Tần Thành lắc đầu:
“Ta không biết, Trương Đồng Đản, chúng ta đã hợp tác với nhau lâu như vậy ngươi đừng phá huỷ quy tắc cũ.
Nếu ngươi làm càn, ta sẽ đem chuyện này nói lại với ông chủ.”
“Đừng lấy ông chủ ra dọa ta, bây giờ hắn đang ở rất xa.”
Trương Đồng Đản cười cười, nếp nhăn trên mặt hắn giống như bề mặt kỳ dị bị gió bào mòn:
“Trên người bọn họ còn Lôi Thần không, trên người nếu có chân tay robot nhất định sẽ rất đáng giá, không nói nhiều, giết hai người bọn họ, rồi chúng ta đi.
Cũng không cần tiếc, hai cô con gái nhà ngươi xinh đẹp như vậy, không cần lo ở hoang dã tìm không ra đàn ông, nếu thực sự không tìm được, cho ta làm thiếp cũng không tệ.”
Tần Thành tức giận trên trán nổi gân xanh, hắn đột nhiên xoay người về phía sau, đồng thời hét lớn:
“Cẩn thận địch tấn công!”
Không phải hắn muốn cảnh báo cho Khánh Trần và Lý Thúc Đồng, mà hắn biết với tính cách của Trương Đồng Đản, con người này gian sảo như sói, nếu chọn phá vỡ quy tắc cũ nhất định sẽ không để bất kì ai ở đây rời đi.
Trương Đồng Đản thầm kêu một tiếng không hay, Tần Thành xoay người, hắn dùng lực vung cánh tay muốn cắt cổ, nhưng không ngờ rằng cổ áo của Tần Thành có may xen kẻ một lớp hợp kim, dao nhỏ bình thường vốn không thể cắt đứt được!
“Mau giết mấy người thành phố kia trước!”
Trương Đồng Đản hét lớn.
…
Lúc này, khu lều tạm bị mấy người làm cho rối loạn.
Bọn họ vốn không phải là binh lính được huấn luyện bài bản, cùng lắm chỉ là một đám cướp ở vùng hoang dã vắng vẻ mà thôi.
Bọn người này vốn định lén lục soát tất cả lều vải, khống chế Tần gia, rồi ra tay giết Lý Thúc Đồng và Khánh Trần.
Nhưng đúng lúc này lại xảy ra biến cố, phá hoại kế hoạch của Trương Đồng Đản.
Lão thợ săn Tần Thành đã phát hiện ra hành động của bọn họ từ sớm, dưới khuôn mặt thật thà kia chẳng phải là một con cừu non mặc cho người ta chém giết.
Trong rừng cây, một trận đấu súng nổi lên, tất cả tập trung hỏa lực vào lều trại của Lý Thúc Đồng, trực tiếp bắn cho lều vải biến thành cái sàng.
Trương Đồng Đản xuay người đánh úp, tựa như lang sói nhắm định con mồi.
Dưới bóng đêm phủ khắp rừng cây, hắn gằn giọng:
“Lão Tần, ngươi thành thành thật thật mà ở trong lều cho ta, nếu không thì đừng trách ông đây không khách khí.
Hừ, đợi lát nữa lại tính sổ với các ngươi!”
Nói xong, hắn chậm rãi tới gần lều của Lý Thúc Đồng, liếc mắt ra hiệu cho thủ hạ.
Nhưng mà, ngay khi rèm bị vén lên, hắn phát hiện bên trong rỗng tuếch:
“Thủ lĩnh, không có ai cả!”
“Hừ, bị lừa rồi!”
Trương Đồng Đản đột ngột đứng dậy, quét mắt tìm kiếm bốn phía nhưng cũng không phát hiện bóng dáng mình muốn tìm:
“Người đi đâu rồi?”
Trong rừng cây, hơn mười người hoang dã cũng đang tìm kiếm khắp nơi nhưng rốt cuộc vẫn không tìm được gì.
“Đang tìm ta à?”
Một giọng nói vang lên sau lưng một tên người hoang dã.
Bỗng nhiên, đống lửa trong doanh trại cháy rực lên, chiếu lên rừng cây trong bóng đêm như một bức tranh thấm đẫm mực đen.
Người hoang dã quay người lại, trông thấy Lý Thúc Đồng đang cười tủm tỉm, hắn duỗi ra một ngón tay, chọt lên ngực mình.
Người đàn ông trung niên mặc áo jacket này, rõ ràng động tác của hắn nhìn rất chậm nhưng không hiểu vì sao mình lại cảm thấy không thể tránh được.
Chương 190: Lợi Hại
Nay đủ 200 KP, mai mình lại bạo chương.
Chúc các bạn cuối tuần vui vẻ ạ!
Ngay khi ngón tay tiếp xúc lên xương ngực của người hoang dã.
Tất cả đều im lặng, người hoang dã còn chưa kịp phản ứng đã bị đánh bật ra, đập vào một cái cây đằng sau lưng.
Kỳ quái nhất chính là, khi người này va chạm vào thân cây cũng không gây ra bất cứ âm thanh nào.
Người hoang dã bị treo lơ lửng trên không trung, tuân theo quy tắc vật lý mà từ từ trượt xuống khỏi thân cây.
Đánh người như treo tranh, mưa rơi không tiếng động.
Chỉ chọc nhẹ một cái, nhưng trong suốt trận chiến chỉ có tiếng lá rụng, điều này vô cùng kỳ lạ.
Mọi người nghe thấy tiếng lá rụng xuống ào ào, bèn nhìn về vị trí ban đầu mà người hoang dã kia đứng, nhưng nới đó chỉ còn một trời đầy lá rụng xuống xào xạc, không còn thấy bóng dáng của Lý Thúc Đồng.
Trong đêm đen, Trương Đồng Đản không nghe thấy bất kì tiếng động nào, chỉ có thể nhìn thủ hạ của mình từng người từng người bị treo trên cây mà từ từ chết đi.
Mỗi lần hắn nghe thấy tiếng lá rụng, quay đầu lại xem tình hình của thủ hạ, cũng chỉ thấy bọn họ rơi xuống dưới đống lá cây.
Rừng cây bao quanh doanh trại dường như đang trong một cơn bão.
Không thấy người, không nghe được tiếng, lá cây cứ rơi mãi không hết.
Đống lửa chập chờn không ngừng.
Kỳ quái.
Bí ẩn.
Mạnh mẽ.
Trương Đồng Đản sợ hãi, hắn nhân cơ hội một thủ hạ vừa bị giết mà chạy trốn vào trong rừng cây.
Trong doanh trại, Tần Thành dẫn theo nhóm người Tần Đồng lấy ra vũ khí, nhao nhao dùng xe Pickup làm khiên che chắn, cẩn thận từng li từng tí mà quan sát xung quanh.
Căn bản, ngay khi nghe thấy tiếng súng nổ, bọn họ nghĩ mọi chuyện xong rồi.
Không có tiếng người đánh nhau, không có tiếng kêu thảm thiết.
Tần Thành nghĩ là Lý Thúc Đồng đã chết trong trận tập kích vừa nãy rồi.
Người đàn ông trung niên và thanh niên kia có lẽ đã gặp phải đòn sát thủ.
Bọn họ bây giờ không hề nghĩ đến việc đi cứu người mà là nghĩ làm sao để tránh thoát trận vây giết tiếp theo của Trương Đồng Đản.
Nhưng mà thực tế lại khác với tưởng tượng của bọn họ, dù không có âm thanh giao chiến nhưng những người Trương Đồng Đản dẫn theo cũng không tấn công bọn họ.
Ngược lại giống như tất cả đã biến mất.
“Cha, tình hình thế nào rồi?”
Tần Đồng nhỏ giọng hỏi.
Tần Thành nói:
“TrươngĐồng Đản tham tiền đến mụ mị đầu óc, hắn phá quy tắc, đã thu phí qua đường rồi mà còn dám ra tay với chúng ta.
Bọn họ vốn là nhằm vào hai người kia nhưng chắc chắn cũng sẽ không để chúng ta sống sót rời đi.
Nếu không, để đến khi ông chủ của hắn biết, hắn nhất định sẽ phải chết.
“Vậy chúng ta phải làm gì đây?”
Tần Đồng hỏi.
“Mấy anh em các ngươi bảo vệ tốt hai chiếc xe này, ta đi kiểm tra một chút.”
Tần Thành nói, vừa định nhân lúc hỗn loạn mà lén chạy ra, lại đột nhiên nhớ tới điều gì đó
“Em gái ngươi đâu? Dĩ Dĩ đâu?”
Tần Thành đảo mắt tìm kiếm xung quanh, nhìn thấy Tần Dĩ Dĩ ngậm một khẩu súng ngắn trong miệng, đang bò về phía lều của Khánh Trần.
“Ngu ngốc!”
Tần Thành chua xót nói.
Vừa dứt lời, lão cảm thấy có gì đó sai sai.
Bởi vì trong rừng cây truyền đến tiếng bước chân của một người.
Hắn giương mắt lên nhìn, bỗng thấy Lý Thúc Đồng quần áo chỉnh tề bước ra từ rừng cây tối đen.
Từ trong bóng tối u ám, lại lần nữa bước vào trong quầng sáng tỏa ra từ đống lửa.
Lý Thúc Đồng vừa cười vừa nói:
“Đã giải quyết xong, số người cần phải xử lí nhiều hơn ta nghĩ nên có hơi lâu một chút.”
Tần Thành và nhóm Tần Đồng nhìn người đàn ông trung niên này đầy kinh ngạc, ngơ ngác nhìn nhau.
Giải quyết rồi?
Giải quyết xong rồi?
Lúc trước, bọn họ thấy Lý Thúc Đồng không muốn gặp phải đội săn bắt thú thì đã nghĩ đối phương là một nhân vật hành động một mình cấp C, không liên quan đến tập đoàn.
Bây giờ xem ra, có lẽ là thực lực cấp B.
Tần Thành nhìn phía ngoài khu lều, nương theo ánh sáng từ đống lửa ,có thể thấy rất nhiều thi thể người tựa vào cành cây.
Lão Tần Thành liếc mắt một cái ra hiệu cho Tần Đồng.
Tần Đồng lấy danh nghĩa đi kiểm tra xung quanh mà tiến đến gần thi thể xem xét vết thương.
“Kỳ lạ.”
Tần Đồng phát hiện những người này không hề có vết thương, chỉ giống như đang ngủ, mắt mũi miệng tai không chảy máu, chắc là không bị nội thương, nội tạng cũng không bị vỡ.
Thậm chí, Tần Đồng cảm giác những người này không hề chết mà chỉ đang ngủ mà thôi.
Thế nhưng, khi hắn sờ đến động mạch cổ của thi thể, xem đối phương có thực sự chết hay không thì phát hiện, mình chỉ mới đụng có một cái, đối phương đã ngã xuống như một đống bùn nhão.
Tần Đồng nhéo nhéo cánh tay đối phương, xương cốt bên trong đã bị nghiền thành bột phấn.
Hắn đột nhiên quay đầu nhìn về Lý Thúc Đồng đang ngồi cạnh đống lửa, Rốt cuộc đã làm thế nào vậy?!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










