[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 21 : Thấu Hiểu (c201-c210)
❮ sautiếp ❯Chương 201: Thấu Hiểu
Chúc bạn ThảoMúp sẽ thành công phi thăng tiên giới, trở thành thượng tiên chốn YY!!!!
Hôm nay mình sẽ lên 10 chương nhé.
Mai đủ 200 KP sẽ lên 15 chương!!!!
Yêu các bạn!
Bầu không khí trong doanh trại trở nên căng thẳng.
Người của gia tộc Jindai chậm rãi chuẩn bị chiến đấu, người đàn ông đứng sau Lý Y Nặc bình tĩnh nhìn tất cả, không nói một lời.
Lý Thúc Đồng nhỏ giọng nói với Khánh Trần:
“Ta phiên dịch cho ngươi một chút, ý mấy câu nói của Jindai Seisho, chính là. . .”
“Sư phụ.”
Khánh Trần thành khẩn nói:
“Xin đừng hạ thấp trí thông minh của ta như vậy.”
“Biết rồi.”
Lý Thúc Đồng cảm thấy có chút tiếc nuối.
Lý Y Nặc cười cười đứng dậy, nói với đội ngũ thu săn phía xa:
“Đêm nay cắm trại ở chỗ này, gia tộc Jindai đi đâu, chúng ta theo đó.
Dù sao người ta là khách lặn lội từ xa đến đây, chúng ta là gia chủ thì phải chăm sóc bọn họ thật chu đáo.”
Nói xong, nàng nghênh ngang đi sang một bãi đất trống.
Khi Lý Y Nặc đi ngang qua bên cạnh Tần Thành, bỗng nhiên hơi kinh ngạc nói:
“Các ngươi là ai?”
Tần Thành vội vàng nói:
“Chúng ta là đội đi săn đi ngang qua. :úc trước đội ngũ của ngài phá hủy máy theo dõi của chúng ta, ngài đã bồi thường tiền.
Chúng ta đi ngang qua đây, gia tộc Jindai muốn giết người diệt khẩu.”
Lúc này, lựa chọn sáng suốt nhất chính là đầu quân vào một phe.
Ánh mắt Lý Y Nặc nhìn một vòng những người sau lưng Tần Thành, nàng cười cười:
“Ta nhớ được các ngươi rồi, không cần lo lắng gia tộc Jindai.
Các ngươi cắm trại bên cạnh bọn ta, sau đó đi theo chúng ta.”
Tần Thành vội vàng đồng ý:
“Được, được rồi, vô cùng cảm ơn!”
Đám người Tần Dĩ Dĩ đứng sau cảm thán:
“Nguy hiểm thật, may mắn đội ngũ thu săn này đến kịp.”
Khánh Trần nhìn thoáng qua sư phụ mình, trong lòng tự nhủ nguy hiểm thật, gia tộc Jindai suýt nữa thì bị giết hết ở đây.
Lý Y Nặc quay lại chiếc xe của mình, ngồi vào ghế lái phụ đi về phía nơi dựng trại.
Khi nàng đi qua Khánh Trần, người đi theo bên cạnh, lại tuyệt vọng nhìn Khánh Trần…
Trong tuyệt vọng kia, còn mang theo ba phần ngượng ngùng…
Rất rõ ràng, tên này đã nhận ra Khánh Trần.
Khánh Trần bôi bẩn lên mặt có thể qua mắt được người khác nhưng chắc chắn không lừa được Nam Canh Thần.
Từ giờ phút này bắt đầu, Nam Canh Thần cảm thấy bản thân chết đi cho xong.
Mọi người thường nói một người sẽ phải chết ba lần, lần đầu tiên là chết sinh lí, tim ngừng đập.
Lần thứ hai là xã hội tuyên bố ngươi đã chết.
Lần thứ ba là người cuối cùng nhớ đến ngươi đã quên ngươi.
Nhưng mà có vài người là trường hợp đặc biệt, không cần trải qua cái chết lần thứ nhất đã bị xã hội khai tử.
Đếm ngược sắp hết, chuẩn bị trở về.
…
Thời gian đếm ngược 168:00:00.
Khánh Trần mở mắt trong một căn phòng của một gia đình nông dân trên núi Lão Quân.
Bảy ngày này hắn đã trải qua rất nhiều chuyện, quen biết rất nhiều người, nhiều đến mức lần này trở về hắn có cảm giác như đã rất lâu rồi.
Hắn phải rút khỏi thế giới màu sắc sặc sỡ kia, quay lại thế giới này.
Nhưng không đợi hắn suy nghĩ xong, Wechat đã bắt đầu thông báo có vô số tin nhắn mới chưa đọc.
Khánh Trần mở ra điện thoại ra xem, tất cả đều là của Nam Canh Thần.
“Trần ca, ngươi ở đâu? Có đây không, có đây không, có đây không “
“Trần ca, ngươi nghe ta giải thích!”
“Trần ca, nếu ta nói ở thế giới kia ta có một đứa em trai sinh đôi ngươi có tin không, người ngươi thấy thật ra là hắn, không phải ta!”
Khánh Trần cảm khái, tài năng mà Nam Canh Thần am hiểu nhất chính là dùng một đống mấy câu nói chẳng ra sao lừa gạt chính bản thân mình.
Mà những người khác, không ai bị lừa cả.
Nhưng Khánh Trần cũng không để ý hắn, rời khỏi phòng tìm gia đình mượn dùng điện thoại cố định trong nhà, chuẩn bị gọi điện thoại cho Nam Canh Thần.
Nhưng mà đi được một nửa, hắn lại bỗng nhiên quay trở về phòng.
Khánh Trần dùng Wechat trả lời:
“Vất vả rồi.”
Đầu dây bên kia, sắc mặt Nam Canh Thần biến đổi:
“Vất vả cái gì, Trần ca ngươi đang nói cái gì, sao ta nghe không hiểu?!”
Khánh Trần hỏi:
“Cho nên, trước kia ngươi nói có người giới thiệu phú bà là thật, là bởi vì người ta giới thiệu ngươi cho Lý Y Nặc?”
“Trần ca, không phải, ta và Lý Y Nặc chỉ là bạn bè bình thường thôi!”
Nam Canh Thần gào lên bên kia Wechat.
Nhưng mà Khánh Trần không tiếp tục nói đến chuyện này nữa, chỉ là nhẹ nhàng trả lời một câu:
“Bảy ngày trở về này phải bồi bổ cho thật tốt vào.”
Giờ phút này Nam Canh Thần biết, hắn có giải thích như thế nào cũng đều phí công cả thôi.
Khánh Trần đã nhìn thấy Lý Y Nặc xách hắn vào lều vải, cũng nhìn thấy…
Nam Canh Thần vô lực nói:
“Trần ca, tại sao ngươi lại xuất hiện ở chỗ đó?”
Lần trước trở về, hai người bọn họ đều trải qua sự kiện trên núi Lão Quân.
Khánh Trần còn cứu hắn.
Từ lúc đó trở đi, Nam Canh Thần cũng cảm giác bản thân có khuynh hướng tâm thần phân liệt.
Dù sao hắn luôn miệng nói bản thân không phải người du hành thời gian, mỗi ngày đều khoe khoang, chỉ có người vô cùng thông minh mới có thể trở thành người du hành thời gian.
Chương 202: Trò Chuyện
Sau khi hắn trở về Lạc thành, quả thực hắn không dám nói câu nào với Khánh Trần nữa.
Cứ như nếu hắn không nhắc đến, chuyện này cứ thật sự như chưa từng xảy ra.
Nam Canh Thần nghĩ, có lẽ chuyện này sẽ từ từ trôi qua, Khánh Trần sẽ dần quên đi.
Nhưng điều mà hắn không nghĩ đến là gặp Khánh Trần trên hoang dã, sao không chết luôn đi mà chứ.
Coi như hắn đã chết rồi đi.
Tin tức tốt là, chỉ có một mình Khánh Trần biết!
Lúc này, Khánh Trần trả lời:
“Ta là thợ săn ở hoang dã, xuất hiện ở nơi đó không phải rất bình thường sao, đội săn của chúng ta nhận nhiệm vụ đi bắt Diêu Chuẩn và Kim Ti Hầu, nhưng ở phương bắc không tìm được, chỉ có thể đi về phía nam tìm vận may.”
Nam Canh Thần không biết người đứng bên cạnh hắn là Lý Thúc Đồng, cũng không biết hắn cũng chỉ vừa đi theo đội ngũ này.
Cho nên, Khánh Trần giải thích như vậy, đối phương cũng không thể kiểm tra được, càng không thể nghi ngờ.
Nhưng mà, thân phận này không dùng để lừa Nam Canh Thần mà để lừa người khác.
Phòng trường hợp nếu có người nghi ngờ hắn và theo dõi Wechat của hắn hoặc Nam Canh Thần.
Như vậy đối phương sẽ có được thông tin từ đoạn chat, Khánh Trần không ở thành phố số 18, không ở trong ngục giam số 18, chỉ là một thợ săn rất bình thường trên hoang dã.
Việc này rất tốt.
Càng ngày sẽ có càng nhiều người xuyên qua, càng nhiều tổ chức được thành lập, có cách điều tra và theo dõi tiến bộ hơn.
Lúc này, Khánh Trần rất khó để giả làm người bình thường không quan tâm đến chuyện khác.
Giả bộ là người bình thường ngược lại không tốt bằng để người khác biết hắn có giá trị lợi dụng.
Nếu ngày nào đó bị lộ, vậy thân phận thợ săn này sẽ là lá chắn thứ hai của hắn
Ít nhất thì thợ săn bình thường trong nơi hoang dã cũng không có gì để lợi dụng.
Nam Canh Thần nhắn tin:
“Trần ca, ta thấy ngươi sống rất khó khăn, mặt mũi thì lấm lem, quần áo thủng lỗ chỗ.
Ta nghe họ nói, sống ở nơi hoang dã rất vất vả, càng đi về hướng nam càng nguy hiểm.
Nếu không ngươi đi cùng ta về thành phố số 18, ta có thể nuôi ngươi, chắc chắn sẽ không đói chết.”
Khánh Trần trả lời:
“Không cần, ta vẫn thích tay làm hàm nhai, tiền kiếm được càng thơm…”
“Trần ca, đừng nói như vậy.”
Nam Canh Thần chua chát trả lời:
“Nhưng mà, lúc này trên hoang dã sẽ rất nguy hiểm, đội ngũ thợ săn của Trần ca ngươi khá ít người, nhất định phải cẩn thận, bảo toàn tính mạng của mình.”
Trong mắt của Nam Canh Thần, tranh chấp giữa Jindai và Lý thị, một đội ngũ thợ săn không làm được gì cả, có thể sẽ trở thành pháo hôi khi trận chiến hai bên nổ ra.
Không thể không nói, nhìn bề ngoài Tần Thành, Khánh Trần, Tần Đồng đều rất kém, mỗi người đều ăn mặc như nạn dân.
Nam Canh Thần nghĩ, như vậy cũng rất bình thường.
Khánh Trần hỏi:
“Ngươi tiếp xúc nhiều với những người đó, ta muốn biết gia tộc Jindai và đội ngũ thu săn muốn làm gì? Lý Y Nặc có nói cho ngươi không?”
Trước mắt, Lý Y Nặc hẳn là thủ lĩnh của đội ngũ thu săn, mà Nam Canh Thần làm người bên gối của Lý Y Nặc, chắc chắn biết không ít chuyện…
Nam Canh Thần trả lời:
“Lý Y Nặc vốn không có ý định tham gia thu săn, vì địa vị trong gia tộc của nàng không đến nỗi phải tham gia thu săn cùng một đám thiếu gia ăn chơi lêu lổng.”
“Vậy sao nàng vẫn tham gia?”
Khánh Trần hiếu kỳ.
“Hình như vì nhận được thông tin có liên quan tới gia tộc Jindai.
Nàng muốn âm thầm phá hoại việc liên hôn của họ, thậm chí muốn liên thủ cùng con trưởng chi thứ tư của Khánh thị: Khánh Hoài, lừa giết hết thành viên của gia tộc Jindai trên vùng hoang dã.
Trong sự kiện này, gia tộc Jindai liên hôn cùng Khánh thị, Trần thị, duy chỉ không thông gia cùng Lý thị, bọn họ muốn lôi kéo tinh anh của Khánh thị ủng hộ gia tộc Jindai.”
Nam Canh Thần nói.
Khánh Trần cảm thán, tên này có vẻ đã hiểu tường tận mọi chuyện.
Nếu không phải người bên gối, rất khó để biết nhiều như vậy.
Nam Canh Thần nói tiếp:
“Nhưng nhánh thứ tư của Khánh thị có vẻ không muốn liên thủ cùng nàng.
Đối phương là người dự bị của thủ lĩnh Ảnh Tử.
Bây giờ chỉ muốn đi vào khu cấm địa số 002 hoàn thành nhiệm vụ.
Lý Y Nặc nói, đối với Khánh Hoài, lợi ích hắn đạt được khi trở thành thủ lĩnh ám vệ sẽ lớn hơn nên không muốn phức tạp.
Nhưng Lý Y Nặc dự định sẽ dùng việc trợ giúp Khánh Hoài đạt được chức vị làm điều kiện, mật đàm với Khánh Hoài lần nữa.”
Khánh Trần suy tư:
“Chuyện này Lý thị biết không?”
“Chắc không đâu, nàng chỉ vụng trộm làm, muốn tự ý quyết định trước, xong việc mới báo cho gia tộc.”
Nam Canh Thần trả lời.
Hắn cảm thấy Lý Y Nặc làm như vậy có vẻ rất lỗ mãng, không giống đã được Lý thị đồng ý.
Khi một gia tộc giàu có đưa ra quyết định, mọi chuyện không đơn giản như vậy.
Gặp lại Nam Canh Thần, phát hiện thằng bạn “có thể xem là thân” đang làm VỊT?!?! Liệu tình bạn cả hai vẫn vững bền như cũ?
Nội dung truyện ngày càng hấp dẫn hơn rồi!
Chương 203: Trong Bệnh Viện
Nam Canh Thần hỏi:
“Trần ca, ngươi không chịu quay về thành thị số 18 cùng ta sao, về đó tốt hơn ở nơi hoang dã nhiều.”
Khánh Trần trả lời:
“Nếu ngày nào đó ta không thể sống nổi trên hoang dã nữa sẽ đi nhờ vả ngươi.
Ta biết ngươi còn có nghi ngờ, nhưng chờ gặp mặt rồi nói tiếp.”
Nam Canh Thần đáp lại:
“Được.”
…
Khánh Trần biết Nam Canh Thần còn có nhiều chuyện muốn hỏi, ví dụ như tại sao hắn xuất hiện ở núi Lão Quân, vì sao biết cách giết người, tại sao bị Lưu Đức Trụ gọi là thủ hạ.
Nhưng những thứ này không thể nói qua Wechat, cho nên Khánh Trần cảm thấy mình đã ngụy trang nội dụng chat khá ổn, vì vậy muốn kết thúc cuộc trò chuyện.
Dù sao nếu bị người ngoài thấy được sẽ khá phiền.
Việc xuất hiện trên núi Lão Quân hắn có thể giải thích, học được cách giết người cũng có thể giải thích.
Nhưng có quan hệ với Lưu Đức Trụ thì hơi khó giải thích.
Những này lí do trước mắt này còn lừa được Nam Canh Thần nhưng người thông minh chắc chắn không dễ lừa.
Nhưng Khánh Trần đã sớm chuẩn bị kỹ, nếu có ngày mọi chuyện bị phanh phui, hắn sẽ vứt bỏ Lưu Đức Trụ, nói với mọi người một câu chuyện khác.
Nói thật, sau khi Khánh Trần nói chuyện với Nam Canh Thần xong, hắn có hơi cảm động.
Đối phương kiếm cơm còn chưa xong lại muốn giúp hắn, tình bạn này hắn đặt không sai chỗ.
Đổi lại là ai cũng sẽ cảm động thôi.
Khánh Trần lên mạng, nhưng do mọi người mới trở về, tuy có một số người đăng tin liên quan tới thế giới trong nhưng không lên hot search.
Dưới tình huống bình thường, những tin đó mọi người sẽ đọc trong khoảng 7 giờ sáng, sau đó trở thành tin tức hot.
Trừ khi là Hà Tiểu Tiểu, Sấm Vương, những người du hành thời gian nổi tiếng cỡ lớn đăng tin.
Chỉ là bây giờ hai tài khoản này vẫn im lặng.
Khánh Trần dần thiếp đi, mấy ngày trên hoang dã hắn ăn không ngon ngủ không yên.
Quay lại thế giới ngoài hắn có thể thư giãn một lúc, đây là khoảng thời gian khó có được.
Nhưng lần này trở về cũng không nhàn dỗi, vì thế giới trong còn có thứ nguy hiểm hơn đang chờ hắn.
……
Trong bệnh viện nhân dân 03 ở Lạc thành.
Phòng số 1, Hồ Tiểu Ngưu còn nằm ở trên giường, Trương Thiên Chân đã mở mắt ra.
Giờ phút này, cả khoa ngoại vẫn đèn đuốc sáng trưng, rất nhiều bác sĩ và chuyên gia đang chờ trong phòng bệnh, chuẩn bị tiến hành kiểm tra tỉ mỉ với hai người Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân.
Trong phòng bệnh đã sớm để sẵn các loại máy móc chữa bệnh, máy thở các loại…..
Trong phòng mổ bên cạnh có bác sĩ đang đứng cạnh bàn mổ đã được sát khuẩn, sẵn sàng tiến hành phẫu thuật bất cứ lúc nào.
Mọi việc là để phòng ngừa hai người Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân xảy ra chuyện ở thế giới trong, xuyên về có thể lập tức triển khai cấp cứu.
Dù sao, không ai biết ở thế giới trong, người du hành thời gian phải trải qua chuyện gì.
Mà hai người Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân còn đang bị thương nặng ở bụng, rất dễ chết ở bên kia.
Gia tộc của Hồ Tiểu Ngưu rất giàu, nhiều tiền đến nỗi muốn bao nhiêu cũng có, đến nỗi có thể mời bác sĩ ngoại khoa giỏi nhất ở Hải thành bay đến Lạc thành, hai mươi bốn giờ sẵn sàng đợi lệnh.
So với mấy người du hành thời gian gian nghèo rớt mồng tơi đến bị thương cũng tự mình xử lí như Khánh Trần mà nói, Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân được hưởng đãi ngộ cao cấp nhất.
Nhưng thế giới này cũng rất công bằng, ở thế giới trong, hai người không có nhiều quyền hành và tài phú như vậy.
“Nhịp tim bình thường.”
“Huyết áp bình thường.”
“Tình trạng vết thương ở bụng khép lại khá tốt…”
Các bác sĩ nhanh chóng tiến hành kiểm tra các thông số.
Đến lúc này, hơn mười bác sĩ mới thở phào nhẹ nhõm, sức khỏe hai học sinh này không đáng lo, hơn nữa tình trạng khôi phục còn khá tốt.
Trên thực tế, ở thế giới trong, kỹ thuật chữa bệnh còn tân tiến hơn ở đây, sau khi sự việc của Vương Vân kết thúc, Hồ gia thuê người du hành thời gian mang hai người đưa vào bệnh viện tư nhân của Khánh thị ở khu thứ ba của thành phố số 7.
Đồng thời tiến hành cải tiến tế bào máu, phương án trị liệu collagen, đẩy tốc độ vết thương khép lại.
Thương thế hai người bọn họ không tăng thêm, có thể qua mấy ngày nữa là được xuất viện.
Đương nhiên, vài ngày nữa cũng chỉ tạm thời khỏe mạnh, trong một hai tháng tới phải chú ý tránh vận động mạnh.
Có bác sĩ vốn định nhờ Hồ Tiểu Ngưu phối hợp nghiên cứu kỹ thuật chữa bệnh ở thế giới trong, nhưng nghĩ lại Hồ gia chắc chắn không đồng ý nên đã từ bỏ.
Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân dần tỉnh lại.
Hồ Đại Thành, cha của Hồ Tiểu Ngưu hỏi:
“Cảm giác thế nào, ở thế giới trong có bị thương gì không.”
“Không có, cảm ơn chú Hồ.”
Chương 204: Nắm Bắt Cơ Hội
Trương Thiên Chân nói.
Hồ Tiểu Ngưu nói:
“Lần này còn thuận lợi hơn một chút so tưởng tượng của ta, không bị thương, còn được trợ giúp.”
“Vương Vân chết rồi?”
Hồ Đại Thành hỏi.
“Chết rồi.”
Hồ Tiểu Ngưu gật gật đầu:
“Nhưng không phải do ta giết.”
“Ồ?”
Hồ Đại Thành có chút ngoài ý muốn.
Hồ Tiểu Ngưu nói rõ chi tiết:
“Ngươi giúp chúng ta mua chuộc người du hành thời gian bên người nàng, chúng ta dễ dàng tìm được vị trí của Vương Vân.
Nhưng đối phương chuẩn bị khá đầy đủ, mang theo nhiều người du hành thời gian hơn so với chúng ta.”
“Ừ, không nên coi thường năng lực của Vương gia.”
Hồ Đại Thành nói:
“Vương gia phát triển đã lâu ở Hoa Nam Hoa Trung, rất dễ mua chuộc vài người du hành thời gian phục vụ cho gia tộc.
Vậy vì sao ngươi còn nói thuận lợi, làm sao giết chết nàng được?”
Hồ Tiểu Ngưu giải thích:
“Lý Thúc Đồng ra tay, hắn trực tiếp sai người giết Vương Vân.”
Hắn không đề cập đến Hằng Xã Lý Đông Trạch, vì Hồ Đại Thành không phải người du hành thời gian, hắn không biết giải thích thế nào cho cha hắn.
Nhưng Hồ Tiểu Ngưu từng giải thích cho cha hắn về Lý Thúc Đồng, cho nên nói như vậy, Hồ Đại Thành cũng có thể hiểu.
Hồ Tiểu Ngưu nói tiếp:
“Ta đoán, hẳn sau khi Lưu Đức Trụ đến thế giới trong đã nhờ Lý Thúc Đồng diệt trừ Vương Vân.
Nhìn từ điểm này, địa vị của Lưu Đức Trụ ở bên cạnh Lý Thúc Đồng hẳn phải rất cao.
Nếu một người bình thường nhờ cha giết người, ngươi chưa chắc đồng ý.”
“Ừ.”
Hồ Đại Thành gật gật đầu.
Vào đúng lúc này, Hồ Tiểu Ngưu lại nói:
“Nhưng Lưu Đức Trụ càng biểu hiện quyền lực càng lớn, ta lại càng cảm thấy sau lưng hắn còn có một người du hành thời gian khác.
Một người du hành thời gian chân chính có tư chất, tiềm lực cao, được Lý Thúc Đồng coi trọng.”
Loại suy đoán này cũng gần giống với suy luận của Trịnh Viễn Đông: Một người tham lam, nhát gan, không có trí tuệ, sao một người có quyền cao như vậy lại coi trọng hắn?
Lý Thúc Đồng vì “Lưu Đức Trụ” làm càng nhiều việc, Hồ Tiểu Ngưu lại càng thấy Lưu Đức Trụ không xứng.
Hồ Tiểu Ngưu nghiêm túc nói:
“Cha, ta tin vào phán đoán của mình.
Ngài ở trong một thế giới hòa bình nên rất khó tưởng tượng ở thế giới trong, người chân chính có quyền hành đáng sợ đến cỡ nào.
Loại người này sẽ không vì người như Lưu Đức Trụ làm chuyện lớn.
Với lại, ta đã hiểu được một chút quy tắc thăng cấp, Lưu Đức Trụ xuyên về rồi hét thảm năm tiếng, vừa vặn bằng với thời gian dùng thuốc biến đổi gien gây ra, nhưng Lý Thúc Đồng đã có người truyền thừa, khinh thường sử dụng thuốc biến đổi gien.”
Hồ Đại Thành cười cười:
“Ngươi có suy nghĩ của riêng mình là tốt.
Dù có đúng sai thế nào cũng không sao.
Ngươi còn trẻ, có rất nhiều cơ hội sửa sai.”
“Cha, ngươi đồng ý để ta tiếp tục ở lại Lạc thành sao.
Ta cảm thấy người đứng sau Lưu Đức Trụ nhất định cũng đang ở Lạc thành.”
Hồ Tiểu Ngưu hỏi.
Hồ Đại Thành bỗng nhiên chuyển đề tài:
“Con trai, ngươi cảm thấy vì sao ta làm ăn lại thành công?”
“Vì trí tuệ?”
Hồ Tiểu Ngưu chần chờ nói.
“Không phải.”
Hồ Đại Thành cười nói:
“Vì lúc xuất hiện cơ hội, ta chỉ thông minh hơn người khác một chút, bắt lấy cơ hội kia mà thôi.”
Hồ Tiểu Ngưu không hiểu:
“Cha, sao bỗng nhiên ngươi lại nói cái này.”
“Hiện tại, cơ hội thuộc về các ngươi đã đến rồi.”
Hồ Đại Thành suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Trước kia chưa có sự biến đổi nào xảy ra, đây là sự kiện nghìn năm mới xảy ra, ở lại Lạc thành đi, cơ hội của ngươi đây.
Không cần phải đi tìm người đứng sau lưng kia, chỉ cần ngươi chứng minh được giá trị của mình, hắn sẽ tự tới tìm ngươi.”
…
“Ông chủ ông chủ, ông chủ trả lời đi!”
Hơn nửa đêm, Khánh Trần bị tiếng chuông của máy truyền tin đánh thức.
Hắn lấy từ dưới gối đầu ra xem, rõ ràng là Lưu Đức Trụ liên tiếp nhắn tin, tên này còn tự dưng đổi cách xưng hô với Khánh Trần, từ đại ca biến thành ông chủ.
Khánh Trần có chút khó chịu, chuyện gì xảy ra mà nửa đêm còn nhắn tin cho hắn?
Khánh Trần trả lời:
“Có việc gì thì nói.”
Lưu Đức Trụ lập tức trả lời:
“Ta đã làm theo lời của ngài, lấy được lòng tin của mấy người du hành thời gian trong ngục giam số 18.
Trong đó có lớp phó học tập của lớp bên cạnh Ngu Tuấn Dật, hắn hoàn toàn tin tưởng vào địa vị của ta ở nhà giam.”
Khánh Trần đáp lại:
“Ừ.”
Lưu Đức Trụ lại nhắn tiếp:
“Hồ Tiểu Ngưu vừa mới liên lạc với ta, để biểu hiện lòng biết ơn, đồng ý sẽ chi trả thêm hai thỏi vàng làm thù lao.
Hơn nữa còn hứa hẹn sẽ không tiết lộ giao dịch ra bên ngoài.
Ông chủ, ta thề lần này tuyệt đối sẽ không tham ô, ngài phải tin tưởng vào sự trung thành của ta, ta tuyệt đối không nói láo câu nào!”
Khánh Trần suy nghĩ, có vẻ Hồ Tiểu Ngưu xem lần Lý Đông Trạch ra tay, coi như thuộc nội dung giao dịch.
Chương 205: Bức Thư
Như vậy thì thật kỳ lạ, đối phương cứ như đang cho tiền, lần đó dù không giao dịch thì Lý Đông Trạch vẫn sẽ ra tay.
Đối phương còn nói “Tuyệt đối sẽ không tiết lộ nội dung giao dịch với những người khác”, càng giống như đang biểu thị thái độ: Xin ngài cứ yên tâm giao dịch cùng ta.
Khánh Trần suy nghĩ, tên Hồ Tiểu Ngưu này thông minh hơn Lưu Đức Trụ nhiều, chờ sức khỏe đối phương tốt lên và quay lại thành phố số 18, hắn sẽ tìm cơ hội tiếp xúc thử.
Nếu xác định được đối phương không có vấn đề gì, để Hồ Tiểu Ngưu thay thế Lưu Đức Trụ trở thành người đại diện có thể là lựa chọn không tồi.
Làm như vậy sẽ không cần lo Lưu Đức Trụ ở giữa kiếm lời từ hai bên.
Lúc này, Lưu Đức Trụ bỗng nhiên gửi đến một tin nhắn:
“Ông chủ, không phải vì những việc này mà nửa đêm ta làm phiền ngài, mà vì ở chỗ ta đã xảy ra một ít chuyện…”
“Xảy ra chuyện gì?”
” Nửa đêm lúc ta đi tiểu, phát hiện bên gối đặt một bức thư. . .
Ông chủ, trên bức thư kia còn dán một con tem có hình vẽ Ác Ma, đến bây giờ ta vẫn còn sợ.”
Giờ Khánh Trần mới hiểu ra, thì ra nửa đêm tên này làm phiền mình là bị dọa bởi Con Tem Ác Ma.
Vật cấm kỵ ACE-017, Con Tem Ác Ma.
Vật này từng xuất hiện trên cặp Vương Vân một lần.
Khánh Trần nghi ngờ người sở hữu của nó là người đàn ông đã gọi điện cho thủ lĩnh côn đồ đêm đó.
Cũng chính người này đã liên kết đám côn đồ và Vương Vân với nhau, chủ mưu đằng sau sự việc ở núi Lão Quân.
Một người bí ẩn đứng sau thao túng tất cả mọi việc.
Một người không quan tâm đến pháp luật hay nhân tính.
Khánh Trần hỏi:
“Trên thư viết cái gì.”
Lưu Đức Trụ trả lời:
“Chỉ có một câu: Chúng ta chơi một trò chơi đi, ai tìm được đối phương trước, người đó sẽ trở thành chủ nhân, hì hì.”
Khánh Trần nhíu mày, điều khiến hắn rợn tóc gáy không phải nội dung thư, mà là hai chữ hì hì này.
Người bình thường làm gì có ai sẽ dùng hì hì làm câu cửa miệng, chỉ có người thần kinh không bình thường lắm mới có thể dùng như thế.
Giống như…hắn ta đang gửi một lời chào cho Khánh Trần.
Câu nói này rất rõ ràng không phải đang nói với Lưu Đức Trụ, bởi vì muốn sử dụng Con Tem Ác Ma cần phải có điều kiện, rõ ràng đối phương đã tìm được nơi ở của Lưu Đức Trụ.
Nhưng đối phương cũng biết Lưu Đức Trụ chỉ là kẻ thế mạng, người đối phương muốn tìm là Khánh Trần!
Bị loại người này để mắt tới là vô cùng nguy hiểm.
Đến bây giờ Khánh Trần mới cảm thấy, ở trong thế giới nguy hiểm này, dù có che dấu như thế nào cũng có một ngày sẽ bị lộ.
Lưu Đức Trụ hỏi:
“Ông chủ, làm sao bây giờ?”
Khánh Trần trả lời:
“Chờ hắn tìm đến ngươi, sau đó giết chết hắn.”
“Cởi giày ra.”
Sáng sớm, trong ngôi nhà nhỏ, Giang Tuyết ngồi trên ghế trúc trước mặt Khánh Trần, bình tĩnh nói.
Nàng đã búi gọn tóc lên, trong tay còn cầm một lọ thuốc bôi.
“Dì Giang Tuyết, vết thương trên chân của ta khỏi rồi.”
Khánh Trần vừa cười vừa nói:
“Thật sự không sao.”
“Không được, ta phải nhìn một chút.”
Giang Tuyết lạnh mặt nói:
“Ngươi quá tàn nhẫn với chính mình.
Nếu không nhìn ta không yên tâm được.
Nghe lời ta, nhanh cởi giày ra, ta mang thuốc từ thế giới trong đến cho ngươi.”
Sau sự việc xảy ra ở núi Lão Quân, Giang Tuyết liền thuê cả ngôi nhà, ông chủ và bà chủ đã đều về nhà của họ, trong nhà bấy giờ chỉ còn lại ba người.
Lúc này, Lý Đồng Vân ngồi xổm bên cạnh nói:
“Khánh Trần ca, ngươi nghe lời mẹ ta đi, nàng còn đặc biệt mang thuốc từ thế giới trong đến cho ngươi, mẹ ta nói thuốc này rất đắt.”
Khánh Trần chỉ đành cởi giày ra.
Giang Tuyết hơi sửng sốt:
“Tình trạng đúng là tốt hơn nhiều, ở thế giới trong ngươi có bôi thuốc không?”
“Có.”
Khánh Trần gật gật đầu.
Mấy ngày đầu, hắn đi đường núi cùng Lý Thúc Đồng, vết thương bị vỡ ra khá nhiều.
Nhưng sau này mọi người đều ngồi trên xe Pickupnên đến bây giờ vết thương ở chân đã gần như khỏi hẳn.
Giang Tuyết lại có chút tiếc nuối:
“Thuốc này đắt như vậy lại bỏ phí sao.”
“Không lãng phí.”
Khánh Trần cười nói:
“Nếu sau này lại bị thương ở thế giới ngoài, chúng ta có thể dùng luôn.
Dù sao hoàn cảnh bây giờ cũng khá nguy hiểm, nên chuẩn bị một ít thuốc men ở thế giới ngoài.”
“Ừ, nếu vết thương trên chân ngươi đã chuyển biến tốt rồi thì chiều nay chúng ta có thể quay về thành phố chứ?”
Giang Tuyết nhìn Khánh Trần:
“Ta sẽ gọi một chiếc xe taxi, làm như vậy không cần chen chúc trên xe buýt.”
“Không được.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Dì Giang Tuyết, có thể đợi mấy ngày nữa rồi mới về được không, ta còn phải xử lý vài chuyện ở đây.
Hoặc dì và Tiểu Vân về trước, mấy ngày nữa t amới về.”
Đối với người du hành thời gian mà nói, khái niệm về thời gian của bọn họ khá rối loạn.
Rõ ràng đã qua 7 ngày ở thế giới trong nhưng trên thực tế ở thế giới ngoài hôm nay mới là ngày mùng 3 tháng 10 mà thôi, còn vài ngày nữa mới khai giảng.
Lần lượt không chỉ một người phát hiện ra “chủ nhân sau màn” Khánh Trần? Main sẽ làm gì để tiếp tục ẩn mình?
Đừng bỏ lỡ các chương hấp dẫn nhất!
Chương 206: Leo Núi
Giang Tuyết nghi hoặc:
“Ngươi có việc gì ở núi Lão Quân? Vậy ta và Tiểu Vân không đi, mọi người cùng nhau tới, cùng đi cùng về, ta sẽ không bỏ lại ngươi ở đây một mình.”
Bên cạnh nàng, Lý Đồng Vân nghe mẹ mình nói vậy thì cảm thấy rất vui.
Sáng nay mẹ còn nói với nàng, hôm nay trở về thì buổi tối nàng sẽ đi đến trường luyện thi luôn, mấy ngày này phải ôn thi cho thật tốt…
Bây giờ không cần phải đến trường luyện thi nữa rồi.
Ánh mắt cô bé nhìn Khánh Trần lúc này vô cùng sùng kính.
Khánh Trần trả lời câu hỏi của gì Giang Tuyết:
“Vậy thì tốt quá, ta cũng đang cần sự trợ giúp của dì Giang Tuyết.”
Hắn đi vào một cửa hàng tạp hóa trên núi Lão Quân mua mấy cái dây thừng, sau đó dùng hai tiếng đồng hồ ở trên núi mới tìm được một chỗ có vách đá cao hơn hai mươi mét.
Giang Tuyết không hiểu:
“Tiểu Trần, ngươi muốn làm gì?”
“Trèo lên phía trên.”
Khánh Trần ngửa đầu nhìn vào vách núi, hắn tự nhủ trong lòng: Ở thế giới trong hắn không có thời gian, lại không có cơ hội luyện tập nhiều.
Lý Thúc Đồng là sư phụ hắn nhưng lại không chút lo lắng nào, hắn luôn cảm thấy làm học trò của sư phụ hắn thật là bất hạnh, hắn cũng không biết sư phụ hắn nghĩ cái gì nữa.
Có lẽ kì vọng của sư phụ hắn vào hắn quá lớn.
Nhưng trong lòng Khánh Trần cũng không nỡ, cho dù hắn có khả năng ghi nhớ tốt, có thể phân tích cặn kẽ mọi việc, hiểu được mỗi động tác mà Lý Thúc Đồng dạy hắn, nhưng nếu không luyện tập thường xuyên sao có thể thuần thục được.
Cũng may hắn khác với người bình thường, hắn có gấp đôi thời gian.
…
Đứng trước vách đá thẳng đứng cao hơn hai mươi mét, Khánh Trần bảo Giang Tuyết cầm một đầu dây thừng, đi đường vòng lên đỉnh núi cố định lại.
Hắn buộc đầu dây kia vào ngang hông của mình, phòng ngừa leo núi thất bại bị rơi xuống mặt đất.
Độ cao này đã tương đương với tòa nhà cao sáu bảy tầng, nếu dùng tay không leo đến một nửa mà ngã thì không chết cũng tàn phế.
Trên đỉnh núi trụi lủi không có cái cây nào, Giang Tuyết chỉ đành lấy dây thừng buộc vòng quanh eo, sau đó đào một hố đất rồi nhảy xuống để mượn lực, làm như vậy có thể giữ lại Khánh Trần khi bị rơi xuống.
Nhìn Khánh Trần leo từng chút một lên, nàng không ngừng nắm chặt dây thừng.
Nếu Khánh Trần trượt tay rơi xuống, nàng phải dùng sức giữ chặt dây thừng không để Khánh Trần bị thương.
Đồng thời, còn phải phòng ngừa mình bị Khánh Trần kéo rơi xuống vách đá.
Khánh Trần đứng trước vách đá thẳng đứng, yên lặng ngước nhìn.
Hắn đang nhớ lại tất cả những gì sư phụ hắn nói hôm qua.
“Nhìn từ xa, vách đá thẳng đứng không có chỗ bám, nhưng khi ngươi lại gần nó, sẽ nhìn thấy những khe đá nhỏ rải rác trên đó.”
“Giờ phút này, giống như ngươi đang đứng trên bàn tay của người khổng lồ, ngươi có thể nhìn thấy vân tay trên đó.”
“Đó là những nơi ngươi có thể mượn lực để trèo lên vách đá.”
“Đó là con đường mà thế giới để lại cho ngươi, dù chưa ai đi qua bao giờ.”
Bỗng nhiên, Khánh Trần thấy vách đá trước mặt không còn nhẵn nhụi nữa, hắn nhìn thấy những hòn đá nhô ra và những khe hở trên vách đá.
“Lúc này, ngươi chỉ cần biến bàn tay, cánh tay, bàn chân, chân của mình thành máy móc, hiểu rõ chúng, nắm giữ chúng, điều khiển chúng.”
“Chỉ cần làm vậy, vách đá này sẽ dễ chinh phục hơn.”
Khánh Trần hít một hơi thật sâu, dùng ngón tay bám vào những nơi có thể mượn lực, chậm rãi leo lên trên.
Hắn dùng những kiến thức sư phụ đã dạy thành kiến thức của chính mình.
Trí nhớ, thiên phú, sức khỏe, Khánh Trần đều có.
Nhưng hắn phát hiện, muốn đến nơi gần với bầu trời nhất còn cần thêm chút vận may.
Ngay khi Khánh Trần leo lên được hơn mười mét, mỏm đá mượn lực của hắn bỗng nhiên rơi ra, đồng tử thiếu niên co rụt lại, sự cân bằng lực trên người hắn bỗng nhiên biến mất.
Hắn cảm thấy cơ thể mình đang tách khỏi vách đá, sau đó rơi xuống rất nhanh.
Không thể làm được gì, Khánh Trần cảm nhận được tử vong ngay trước mắt.
Nhưng lập tức, sợi dây thừng hắn buộc bên eo đã có tác dụng, kéo mạnh làm hắn lơ lửng giữa không trung.
Giang Tuyết đứng trên đỉnh núi, cắn răng nắm chặt dây thừng, sau đó dần dần thả Khánh Trần xuống đất.
Nàng cố gắng đứng vững dưới hố đất, đôi tay đang siết chặt từ từ thả dây xuống.
Lúc này Khánh Trần mới nhớ lại những chuyện vừa xảy ra, hắn đã biết được một kinh nghiệm mới: Có đôi khi thế giới này cũng sẽ lừa ngươi, tảng đá nhìn tưởng cứng rắn cũng có thể vỡ vụn.
Nhưng vấn đề này không quá lớn, điều ngươi có thể làm là cẩn thận hơn.
Khánh Trần mở bàn tay ra, phát hiện lòng bàn tay xuất hiện rất nhiều nốt phồng, thử chạm nhẹ liền vô cùng đau đớn.
Giang Tuyết từ trên vách đá nhô đầu ra hỏi:
“Tiểu Trần, ngươi không sao chứ?”
Khánh Trần cười cười:
“Cảm ơn gì Giang Tuyết, ta không sao, chúng ta tiếp tục thôi!”
Chương 207: Ấm Áp
Trong mấy ngày tiếp theo, Khánh Trần thất bại vô số lần, sau đó hắn vẫn tiếp tục làm tiếp.
Hai bàn tay hắn đã bị cắt ra rất nhiều vết thương và vết chai, nhưng thiếu niên vẫn tập luyện không biết mệt mỏi.
Nhìn từ xa, vách thẳng đứng mấy ngày trước còn trắng bệch, mấy ngày trôi qua lại xuất hiện những vệt màu đỏ sậm, đó là máu trên tay thiếu niên.
Nếu không phải có thuốc đặc hiệu Giang Tuyết mang về, hai tay Khánh Trần cũng khống thể chịu nổi huấn luyện tay không leo núi cường độ cao như vậy.
Trong thời gian năm ngày, mỗi ngày Khánh Trần đều treo mình trên vách đá thẳng đứng.
Nếu chịu không được thì nằm ngủ dưới chân vách đá, chờ Lý Đồng Vân mua đồ ăn cho hắn và Giang Tuyết, ăn no rồi lại tiếp tục huấn luyện.
Ngày mai là ngày mùng 8 tháng 10, sắp khai giảng nhưng Khánh Trần cảm thấy huấn luyện còn chưa đủ.
Nếu như không phải lo lắng xin phép nghỉ học sẽ làm người khác nghi ngờ, hắn sẽ còn ở lại núi Lão Quân thêm hai ngày, đến khi thời gian đếm ngược về không.
Giang Tuyết hỏi Khánh Trần:
“Sao muốn tập tay không leo núi.”
Khánh Trần chỉ trả lời:
“Vì chỉ cần trèo qua một ngọn núi cao, tương lai sẽ thay đổi.”
Trèo qua ngọn núi cao đầu tiên chính là lúc Khánh Trần phải đối mặt với Sinh Tử Quan thứ nhất.
Giang Tuyết không có hỏi thêm gì nữa.
Đối với nàng mà nói, chỉ cần Khánh Trần cảm thấy việc đó cần thiết, nàng hoàn toàn ủng hộ.
Mỗi ngày huấn luyện xong, nàng sẽ chuẩn bị chu đáo băng gạc và cồn, xử xí vết thương trên tay Khánh Trần, chọc vỡ từng nốt phồng rộp, xử lí sạch sẽ đất đá bám vào miệng vết thương rồi thoa thuốc cho hắn.
Tác dụng của thuốc là 6 giờ, 12 giờ đêm Khánh Trần còn phải đúng giờ thay thuốc.
Đêm thứ năm, trong lúc mọi người đang ngủ, Lý Đồng Vân phát hiện mẹ mình trằn trọc trên giường không ngủ được, trông có vẻ rất đau đớn.
Nàng đột nhiên xốc lên vạt áo của Giang Tuyết, phát hiện chỗ dây thừng buộc trên eo của mẹ mình đã bị xiết mạnh làm cho bầm tím, có nhiều chỗ còn bị xước da, có chỗ còn đang rướm máu.
Đây là do những lần Khánh Trần ngã xuống, phần eo của nàng bị xiết gây nên.
Lý Đồng Vân đau lòng nói:
“Mẹ, ngươi có đau không? Mấy ngày nay sao ngươi không nói với chúng ta!”
Giang Tuyết cười cười:
“Không có chuyện gì đâu Tiểu Vân.”
“Thuốc đặc hiệu ngươi mang về từ thế giới trong vẫn còn lại một chút ở chỗ Khánh Trần ca, ta đi lấy bôi cho ngươi.”
Lý Đồng Vân định đi lấy thuốc.
Giang Tuyết ngăn lại nàng nói:
“Không được, hôm nay trên tay hắn lại có vết thương mới, trên người cũng bị trầy da.
Ban đêm hắn còn phải đổi thuốc một lần nữa.
Thuốc mẹ mang về chỉ còn lại một chút, chỉ đủ cho một người dùng, lúc này chúng ta tuyệt đối không được làm phiền đến hắn, biết không?”
Vành mắt Lý Đồng Vân hồng hồng:
“Nhưng ngươi cũng bị thương, nhìn có vẻ rất đau.”
“Mẹ biết phải làm sao.”
Giang Tuyết cười nói:
“Vết thương nhỏ như vậy cũng không đau, với lại ta xuyên đến thế giới trong sẽ không có nguy hiểm gì.
Khánh Trần ca của ngươi rất khó khăn, hắn đã chịu nhiều khổ sở như vậy, bây giờ chỉ có chúng ta có thể giúp hắn.”
Lý Đồng Vân lại không quan tâm nhiều như vậy:
“Ta cũng rất đau lòng cho Khánh Trần ca, nhưng nếu hắn biết việc này sẽ không đồng ý đâu.”
Nói xong, nàng liền chuẩn bị nhảy xuống giường đi nói cho Khánh Trần chuyện này, Giang Tuyết kéo cánh tay nàng lại.
Giang Tuyết nghiêm túc nói:
“Tuyệt đối đừng nói chuyện này với Khánh Trần ca của ngươi, được không? Nếu hắn biết mẹ cũng bị thương, chắc chắn sẽ không đồng ý bôi thuốc.”
Giang Tuyết im lặng một chút rồi nói:
“Chúng ta có thể làm chút gì cho Khánh Trần ca của ngươi là tốt lắm rồi, không thể để hắn gánh chịu tất cả được, đúng không?”
“Ừ.”
Lý Đồng Vân cuối cùng cũng không đi nữa.
Hai người không biết, bên ngoài căn phòng, Khánh Trần im lặng đứng rất lâu, hắn vốn đến để thương lượng đường về sáng mai, kết quả lại nghe được cuộc đối thoại này.
Ngôi nhà nhỏ này cách âm cũng không tốt lắm.
Khánh Trần đứng lẳng lặng, hắn bỗng nhiên có cảm giác có người để hắn sống nương tựa trong thế giới mênh mông này.
Đây là cảm giác ấm áp đã lâu hắn không có được.
Chương 208: Ta Không Hề Làm Vịt
Thời gian đếm ngược 41:20:00.
Sáng sớm, ba người Khánh Trần, Giang Tuyết, Lý Đồng Vân lên chuyến xe bus sớm nhất vào thành phố.
Lúc này, Giang Tuyết đã nghỉ việc nhưng Khánh Trần và Lý Đồng Vân vẫn còn cần đến trường.
Thật ra bản nhân Giang Tuyết vẫn rất yêu thích công việc dạy mỹ thuật này, chỉ là thân phận người du hành thời gian của nàng quá nổi bật, hai tay lúc nào cũng đeo găng tay rất dễ gây chú ý.
Loại cảm giác này vô cùng tệ.
Mặc dù bây giờ phòng khám bệnh ở thế giới trong của nàng chưa mở của, nhưng tiền cổ phần mà Lý thị đầu tư cũng đủ cho nàng tiêu hết phần đời còn lại, thuận tiện mang một chút vàng ra thế giới ngoài tiêu sài.
Cho tới bây giờ, Giang Tuyết vẫn chưa mở cửa kinh doanh phòng khám bệnh, vì sửa chữa linh kiện tay chân robot cần kĩ thuật rất cao, muốn trong thời gian ngắn mà học được là chuyện căn bản không thể.
Cũng may Lý thị chuẩn bị cô giáo dạy cho nàng rất ‘Tận tâm’, không chỉ phụ trách dạy nàng tri thức và thực tiễn, thậm chí lúc khách hàng đến phòng khám bệnh còn giúp đỡ Giang Tuyết thay đổi thân thể robot cho khách hàng.
Tiền lương của vị nữ giáo sư kia do Lý thị trả.
Nói thật, bây giờ Giang Tuyết có mặc kệ phòng khám bệnh, phòng khám bệnh cũng có thể buôn bán rất tốt…
Nhưng mà chính Giang Tuyết cũng là người rất hiếu học, thời gian ở thế giới trong chưa bao giờ lười biếng.
Nàng cũng rất muốn nhanh chóng học được tất cả những kiến thức này để trở thành một người hữu dụng.
Trên xe tuyến sớm chỉ có ba người bọn Giang Tuyết, vì vụ án mà bây giờ trên núi không có nhiều người, chẳng có trên tuyến xe buýt sớm này cả.
Khánh Trần chợt nhớ tới một việc…Hắn còn rất nhiều câu tiếng Nhật phải phiên dịch.
Thiếu niên mở app phiên dịch ra, dựa theo trí nhớ mà nhập mấy câu nói Jindai Sorane từng nói với hắn, kĩ càng từng từ một.
Sau đó hắn mới phát hiện, hóa ra Jindai Sorane đang chào từ biệt hắn, còn chờ mong lần gặp mặt sau.
Khánh Trần lại nhớ lại câu nói mà Jindai Seisho đã từng nói: I tsu ma de khóc ku n da.
O khách sa n ga đến te i ru n da zo.
Se me te Trần thị no e ri – to to kết hôn shi te muốn shi ka ss ta, Jindai Sorane no sáng cái kia ha Khánh thị no go mi da, ko n na kết quả de mo vui be.
App phiên dịch hiện ra dòng chữ: Đừng khóc nữa, ta muốn ngươi đứng lên đón khách.
Ít nhất ngươi sẽ gả cho tinh anh của Trần thị.
Jindai Sorane còn phải gả cho một tên vô dụng của Khánh thị, ngươi nên vui mừng mới đúng.
Khánh Trần không còn gì để nói, thì ra sư phụ của mình thật sự có thể nghe hiểu tiếng Nhật, những gì sư phụ hắn nói đều là sự thật.
Nghĩ lại lúc đó, Jindai Seisho nói “Ta muốn diệt khẩu”, Lý Thúc Đồng phiên dịch là “Hắn muốn chết ở chỗ này”, nghĩa hai câu này cũng không sai…
Sư phụ phiên dịch, rõ ràng đều nói thật.
Ở hàng ghế sau, Lý Đồng Vân nhoài người lên trên ghế dựa của Khánh Trần hỏi:
“Khánh Trần ca, ngươi đang nói thầm cái gì đó đấy?”
“Không có gì.”
Khánh Trần cười trả lời.
Sau khi xe bus đi vào Lạc thành, Khánh Trần đi thẳng đến trường học, sau đó vào phòng học.
Phản ứng đầu tiên của Nam Canh Thần khi nhìn thấy Khánh Trần lại không phải là chào hỏi, mà là lấy tay che mặt…
“Được rồi được rồi.”
Khánh Trần tức giận nói:
“Chút chuyện nhỏ đó, trừ ta cũng không có ai biết cả, hai ta cũng không phải xa lạ gì.
Yên tâm, ta sẽ không nói chuyện của ngươi cho ai hết.”
Nam Canh Thần xấu hổ bỏ tay ra rồi nói:
“Ta có chuyện gì? Trần ca ngươi nói gì sao ta nghe không hiểu được?”
Khánh Trần thở dài:
“Ta biết ngươi vẫn còn xấu hổ, nhưng cũng không cần chối như vậy.”
“Hả…?”
Nam Canh Thần nhướng mày:
“Vịt gì? Ta không hề làm vịt*!”
*trai bao
Khánh Trần:
“…”
Hắn không thèm quan tâm tên này nữa, mở điện thoại lật xem tin tức gần đây.
Có việc này rất thú vị: Kì nghỉ quốc khánh lần này, những nơi thu hút khách du lịch nhất so với năm ngoái hoàn toàn khác biệt.
Trong mười chín thành phố, lượng người đến những thành phố đã cho phép người du hành thời gian có tư cách open beta tăng vọt.
Còn có vài tin nói, kể từ khi xuất hiện người du hành thời gian, có một người đàn ông mỗi cuối tuần đều sẽ đi sang “thành phố người du hành thời gian” bên cạnh, hắn cũng không có tiền, mỗi khi đến đều ngủ ở trong quán net, đợi đến giờ làm việc sẽ đi đường sắt cao tốc trở về nơi làm việc của mình.
Đương nhiên, trừ những người bên ngoài đến du lịch, những người định cư trong mười chín thành phố cũng có.
Khánh Trần thấy trong 2 group của các bạn học có người nói, trường học của bọn họ gần như mỗi lớp đều có học sinh chuyển trường.
Thế giới này quả nhiên giống với suy đoán của Khánh Trần, những thành phố cho phép tư cách open beta trong mười chín thành phố sẽ ngày càng náo nhiệt.
Hắn lật xem tin tức khác.
Chương 209: Bán Nhà
🔥SỐ HIỆU 09 (BẢN DỊCH): Nam chính chết đi sống lại vô số lần, hài hước cười ẻ chịu không nổi, nội dung hay không chê vào đâu được, lọt hố không sai!!!🔥
Sau chuyến trở về lần này, Hà Tiểu Tiểu không công bố bất kì tin tưc gì cả, chỉ đăng lên một video ngắn biểu thị số liệu việc thành lập cứ điểm đã hoàn thành, nhóm chat của người du hành thời gian sắp được ra mắt.
Đến lúc đó, muốn vào được nhóm chat này, cần phải đưa ra bằng chứng chứng minh.
Phải được bọn họ xác nhận là người du hành thời gian mới có thể tham gia nhóm.
Lúc này, Khánh Trần đột nhiên hỏi:
“A, Vương Vân và Bạch Uyển Nhi đâu?”
Nam Canh Thần nhỏ giọng nói:
“Trần ca ngươi còn không biết sao, nghe nói Vương Vân chết rồi, Bạch Uyển Nhi cũng chuyển trường rồi.”
Khánh Trần làm ra vẻ ngạc nhiên:
“Chết rồi?!”
“Ừ, Trương Thiên Chân ở lớp bên cạnh nói, Vương Vân bị người ở thế giới trong giết.”
Nam Canh Thần nói:
“Còn có người nói Vương gia sẽ nghĩ biện pháp báo thù.
Trần ca, ngươi yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không nói cho bất cứ kẻ nào là ngươi đánh gãy hai chân của nàng.
Ta sẽ giữ bí mật này đến lúc chết, sẽ coi nó quan trọng hơn bí mật của ta!”
“Sao Bạch Uyển Nhi lại chuyển trường thế?”
Khánh Trần hỏi.
“Trần ca, ngươi không đọc tin nhắn trong nhóm sao, nàng còn chào tạm biệt mọi người trong nhóm mà.”
Nam Canh Thần nói:
“Có thể là việc bạn thân chết là một đả kích quá lớn đối với nàng.
Về sau, Bạch Uyển Nhi không chỉ rời khỏi nhóm, thậm chí còn hủy kết bạn với tất cả các bạn học trong lớp.”
Khánh Trần nghĩ thầm, học sinh cấp ba bình thường đối mặt với chuyện lớn như vậy, không thể nào coi như không có chuyện gì được.
Mấy ngày nay hắn luôn chăm chỉ huấn luyện, nên không chú ý đến những chuyện xảy ra trong lớp.
Nhưng chuyện Khánh Trần cảm thấy kì lạ là, hắn lật lại những tin tức trước đó, không phát hiện có tin nào liên quan đến việc Lý Thúc Đồng biến mất khỏi ngục giam số 18.
Chẳng lẽ đến bây giờ còn không có ai phát hiện không thấy Lý Thúc Đồng sao? Hay là, mặc dù có người biết nhưng vì tránh bị lộ thân phận cho nên không nói?
Lần này trở về, không có ai lộ ra tin tức gì, Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân còn đang ở bệnh viện, Bạch Uyển Nhi vừa mới chuyển trường, bây giờ hắn không biết phải làm gì cả.
Giữa tiết thứ nhất của buổi chiều, Giang Tuyết bỗng nhiên nhắn tin vào Wechat của Khánh Trần:
“Tiểu Trần, mau trở về đi, có môi giới dẫn người đến xem nhà ngươi.
Môi giới này còn có chìa khoá nhà ngươi, ta hỏi bọn hắn làm gì, đối phương nói là chủ nhà đang rao bán.
Có vẻ như cha ngươi từng trở về, bây giờ đã rời đi.”
Khánh Trần hơi sửng sốt, tính toán thời gian, cha hắn, Khánh Quốc Trung đã được thả ra rồi.
Hắn không học nữa mà đi về nhà luôn.
…
Khánh Trần phi như bay về nhà, lúc leo tường đi ra ngoài, vết thương trên tay còn chưa lành hẳn lại bị đinh sắt trên lan can rạch ra một vết thương mới.
Sắc mặt thiếu niên lạnh lùng, hắn không nghĩ tới việc đầu tiên sau khi cha mình ra tù lại là bán nhà.
Khi hắn chạy về nhà, chỉ nghe thấy một tên môi giới ở trong nhà:
“Mấy vị đừng nhìn phòng này vừa cũ vừa bé, nó thuộc khu nhà học vấn cao.
Nếu đứa trẻ nào có hộ khẩu ở đây liền có thể học ở trường quốc tế nổi tiếng ở Lạc thành.
Với lại nơi này rất gần Lạc Ngoại, con của ngài chỉ cần đi bộ năm phút liền có thể đến trường.”
“Nếu ở xa, ngài cũng không tiện đưa đón hắn, đi xe đạp không an toàn.
Mặt khác, mỗi ngày con của ngài có thể ngủ thêm 40 phút đồng hồ, như vậy không phải rất tốt sao.”
Trong phòng có sáu người đang xem nhà, có vẻ là ba cặp vợ chồng, đều nhắm vào hộ khẩu khu này mà đến.
Nhưng vào lúc này, môi giới lại nói:
“Với lại chủ nhà cũng đã nói, con của hắn còn đạt điểm cao nhất trong kì thi cấp ba ở Lạc thành, đây cũng chính là chỗ ở cũ của hắn.”
Khánh Trần:
“…”
Nói thật, hắn còn không nghĩ đến điểm thi cấp ba của mình, lại còn có thể làm tăng giá trị của ngôi nhà này lên.
Khánh Trần lạnh lùng mở miệng nói:
“Ai bảo các ngươi đến xem nhà này? Cái nhà này không bán!”
Hắn vừa dứt lời, ánh mắt mọi người đều nhìn sang.
Môi giới bất động sản chần chờ một chút:
“Ngươi là ai?”
Khánh Trần lời ít mà ý nhiều trả lời:
“Người ngươi vừa nhắc đến đấy.”
Môi giới:
“…”
Mấy cặp đôi trung niên đến xem phòng, theo bản năng nhìn về phía một tấm hình treo trên tường, tấm hình đó rõ ràng ảnh lưu niệm lúc Khánh Trần lên nhận giải.
Lúc đó Lạc thành còn thưởng cho hắn 5000 NDT, đương nhiên, chỗ tiền đó đều bị Khánh Quốc Trung đem đi cá cược hết.
Môi giới do dự nói:
“Phòng này đã bị Khánh Quốc Trung tiên sinh ủy thác cho chúng ta.
Với lại chúng ta cũng đã kiểm tra chứng nhận bất động sản, người đứng tên tài sản là hắn, không thể sai được.
Mà chìa khoá cũng là hắn đưa cho ta, vừa rồi hắn đã quay lại đây.
Như vậy đi, ta gọi điện thoại cho Khánh Quốc Trung tiên sinh xác nhận một chút.”
Cha không thương, Khánh Trần chỉ còn mẹ ở bên hắn.
Nhưng sự thật liệu có đúng như thế? Mời các bạn đón xem ở các chương sau!
Chương 210: Từ Bỏ Quá Khứ
Nói xong, hắn gọi điện thoại cho Khánh Quốc Trung, còn ấn mở loa ngoài.
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng chơi mạt chượt, Khánh Quốc Trung không kiên nhẫn nói:
“Thế nào?”
“Khánh Quốc Trung tiên sinh, ngài có khỏe không.”
Môi giới lại nói:
“Là như vậy, ta có dẫn vài người muốn mua đến xem nhà, kết quả… Hẳn là con trai của ngài, nói nhà này không bán.”
Khánh Quốc Trung hơi nghi hoặc một chút:
“Không phải nó đang đi học sao? Sao tự nhiên lại về nhà? Không sao cả, ngươi không cần phải để ý đến hắn, ngôi nhà này đứng tên ta, ta nói bán liền bán, không cần quan tâm ai cả!”
Môi giới nói:
“Nhưng mà, Khánh tiên sinh, chỉ sợ không được đâu, việc này cần ngươi trở về giải quyết, nếu không khó mà kí hợp đồng bán nhà được.”
“Vậy thì chờ chiều ngày mai ta sẽ đi qua xem, bây giờ còn đang bận…nhị đồng!”
Khánh Quốc Trung nói.
Nói xong, hắn liền ngắt điện thoại.
Môi giới im lặng cầm điện thoại, sau đó nhìn về phía Khánh Trần:
“Xin lỗi, vậy chiều ngày mai chúng ta lại đến.”
Mà Khánh Trần lúc này nghĩ thầm, vì sao Khánh Quốc Trung vừa ra ngoài liền có tiền đánh bài?
Hắn chờ sau khi tất cả mọi người ra cửa, sau đó lập tức đi sờ dưới đáy nệm của mình lại phát hiện mấy nghìn tiền bán vàng thỏi lần trước đã bị Khánh Quốc Trung lấy mất.
Khánh Trần là một học sinh, còn được chứng nhận là học sinh nghèo, nếu trong ví nhét mấy nghìn tiền mặt sẽ dễ bị người khác để ý.
Hắn cảm thất may mắn lần trước đi núi Lão Quân, hắn đã nhét vài thỏi vàng vào ba lô, nếu không mấy thỏi vàng kia cũng bị lấy mất rồi.
Lúc này Giang Tuyết đi đến, nàng nhẹ giọng hỏi:
“Tiểu Trần, ngươi không sao chứ?”
Khánh Trần im lặng lắc đầu.
Giang Tuyết lại nói:
“Ta đã đi xác nhận với bên môi giới, nếu cha ngươi muốn bán căn nhà này, ngươi không có quyền ngăn cản.
Theo pháp luật, căn nhà này là của hắn.”
Ngoài cửa sổ còn có thể nghe được tiềng ồn ào, là tên môi giới kia đang giải thích tình huống cho mấy vị khách hàng, dù sao những người kia đến xem phòng một chuyến lại phải ra về tay không, đều rất tức giận.
“Ừ.”
Khánh Trần nhẹ giọng đáp lại.
“Không sao đâu Tiểu Trần, cha ngươi đã như vậy thì kệ ông ta, sau này ngươi đến nhà chúng ta ở, Tiểu Vân và ta ngủ một gian phòng, ta dọn dẹp phòng của nàng một chút, ngươi liền có thể vào ở.”
Giang Tuyết an ủi:
“Từ nay về sau ngươi chính là người nhà của chúng ta.
Ngươi yên tâm học tập, sau khi lên đại học ta sẽ nộp học phí cho ngươi.”
Khánh Trần cười cười:
“Không sao đâu gì Giang Tuyết, Tiểu Vân cũng đã trưởng thành, nếu ở cùng phòng với ngươi không thích hợp lắm.”
Lúc này, ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến tiếng gõ cửa, Khánh Trần nhìn ra bên ngoài, rõ ràng là hai người Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân đang ngồi trên xe lăn.
Phía sau bọn họ, còn có người đang đẩy xe lăn.
Hồ Tiểu Ngưu cân nhắc một chút rồi nói:
“Bạn học Khánh Trần, chúng ta nghe thấy môi giới nói chuyện với nhau ở bên ngoài.
Là như vậy, hai bạn học ở đối diện ngươi đã dọn đi, nhưng căn nhà kia ta đã mua lại, nếu như ngươi không chê, có thể đến nơi đó ở.”
Nói thật, trước kia Hồ Tiểu Ngưu sống an nhàn sung sướng, chưa bao giờ gặp loại chuyện như thế này, hắn không thể hiểu tại sao một người cha có thể bán nhà, làm cho con mình không còn chỗ ở.
Hắn không hiểu được.
Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Ta rất cảm ơn ý tốt của ngươi, ta cũng đang có nhu cầu này nhưng ta không thể ở không được.
Ta biết ngươi không thiếu tiền, nhưng xin hãy nhận lấy tiền thuê, đồng thời, ta sẽ nhớ kỹ ân tình này.”
Hồ Tiểu Ngưu cười cười:
“Được thôi, không có vấn đề gì.”
Theo Khánh Trần, đối phương mặc dù có dư nhà nhưng không nhất định phải cho mình thuê, cho nên hắn nhất định phải nhận chuyện này.
Tương lai, nếu đối phương gặp nạn, hắn sẽ miễn phí giúp đối phương một lần.
Hồ Tiểu Ngưu sai người mang chìa khoá tới đưa cho Khánh Trần:
“Tiền thuê nhà bình thường là 1200, nhưng cái nhà này chúng ta vừa tân trang lại, còn mua mới rất nhiều thứ, như điều hoà không khí, bồn cầu thông minh, TV, cho nên tiền thuê nhà sẽ cao hơn một chút, 1400 ngươi cảm thấy thế nào?”
“Hợp lý.”
Khánh Trần nói với Giang Tuyết:
“Dì Giang Tuyết, ngươi giúp ta trả trước một ít, sau này ta kiếm tiền trả lại ngươi.”
“Ừ.”
Giang Tuyết gật đầu.
Hồ Tiểu Ngưu thành khẩn nói với Giang Tuyết:
“Nếu trước kia chúng ta có nói câu nào mạo phạm đến ngươi xin hãy tha lỗi, hi vọng sẽ không lưu lại ấn tượng xấu cho ngươi.
Nếu còn cơ hội mong rằng chùng ta có thể trở thành bạn.”
Giang Tuyết cười cười:
“Không có gì, đừng để ở trong lòng.”
“Ừ.”
Hồ Tiểu Ngưu gật gật đầu.
Nói xong, hắn chậm rãi đứng dậy, vịn lan can từ từ đi xuống dưới tầng, người phía sau giúp hắn đem theo xe lăn.
Giang Tuyết nhìn về phía Khánh Trần:
“Chuyện tiếp theo ngươi định làm như thế nào?”
Khánh Trần quay đầu nhìn thoáng qua ngôi nhà quen thuộc.
Trong nhà tối tăm, rèm cửa cũ nát, ghế sô pha, trước kia hắn luôn có cảm giác mình sớm muộn cũng có một ngày phải rời đi nơi này, nhưng đến lúc phải đi vẫn còn cảm thấy rất tiếc nuối.
Hắn còn nhớ rõ, trước đây ít năm cha hắn sẽ thường mua bún gạo ở Đào Đào Cư trở về, hai người ngồi ở trên ghế sa lon, ngồi quanh bàn trà ăn cơm.
Hắn còn nhớ rõ trong nhà thường có kiến, mẹ hắn Trương Uyển Phương kiểu gì cũng sẽ phàn nàn quá nhiều côn trùng, nhà quá ẩm.
Hắn còn nhớ rõ từ bàn học của mình nhìn ra ngoài, có thể nhìn thấy cái cây xum xuê trước cửa.
Mỗi một chi tiết nhỏ trong nhà hắn đều nhớ rõ, bất luận là tốt hay hỏng.
Sau đó, mẹ hắn rời đi.
Lại sau đó, cha hắn cũng không trở lại.
Có lẽ đây chính là khuyết điểm duy nhất trong ký ức của hắn.
Nhưng mà cho tới bây giờ….
“Có lẽ đến lúc quên đi mọi chuyện rồi.”
Khánh Trần đứng trong căn nhà nhỏ bình tĩnh nói:
“Ngày mai, từ bỏ hết thảy quá khứ thôi.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










