- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 169 : Sợ Mình An Nhàn Quá Lâu (c1681-c1690)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 169 : Sợ Mình An Nhàn Quá Lâu (c1681-c1690)
❮ sautiếp ❯Chương 1681: Sợ Mình An Nhàn Quá Lâu
Trong hoang dã, một vị Phật Đá nào đó đang thong dong câu cá ở bờ Thiên Trì trên đỉnh núi.
Thiên Trì sáng trong như gương, mặt hồ rộng lớn không một gợn sóng.
Đột nhiên, cá cắn câu, phao câu cá lay động nổi trên mặt nước tạo nên một gợn nước xinh đẹp.
Đang lúc Phật Đá Lee Byung Hee chuẩn bị kéo cần câu.
Điện thoại vệ tinh gọi tới, Phật Đá Lee Buyng Hee yên lặng nghe máy trong chốc lát, sau đó không nói một lời đã cúp điện thoại.
Hắn cầm con cá lớn vừa câu được từ trong hồ trong tay và bóp nát đầu cá.
…
Thời gian đếm ngược 16:00:00.
“Rõ ràng đã hẹn trước là 7 giờ tập hợp ở đây, vậy mà hơn 1 giờ trôi qua mà vẫn chưa ai đến.”
Đoàn Tử tựa trên xe Pickup của họ nhỏ giọng oán trách.
Tôn Sở Từ nói:
“Ta vừa rồi gọi điện thoại cho họ, nhưng không liên lạc được, có lẽ trước khi xuyên qua uống quá nhiều, không phải tối qua họ gọi chúng ta đến quầy bar ăn mừng sao, nhưng chúng ta không đi…”
“Nghe nói là chúc mừng họ hoàn thành hai nhiệm vụ? Hình như là điều tra được hai câu lạc bộ ở thành phố số 10 thì phải.”
Đoàn Tử nói:
“Ngươi nói xem, học viện điều tra những câu lạc bộ này làm gì, rõ ràng những câu lạc bộ này đâu có liên quan gì đến họ.”
“Ai biết được.”
Tôn Sở Từ nói.
“Thật ra chúng ta cũng có thể đi làm mấy nhiệm vụ kiểu này.”
Đoàn Tử lập tức sáng mắt lên:
“Không phải ngươi vẫn giữ liên lạc với Khánh Nhất đại lão ở tình báo khu 1 sao, chỉ cần nhờ hắn điều tra một chút, như vậy chẳng phải chúng ta có thể dễ dàng được điểm sao.”
Lúc trước, họ cũng đi theo cho đoàn phim mà Khánh Trần từng ẩn náu, sau khi đến trấn nhỏ ngoài hoang dã, họ từng ở cùng Khánh Nhất một thời gian.
Khánh Nhất biết họ đều là bạn của tiên sinh nên rất nhiệt tình, đối phương còn hỏi họ rất nhiều chuyện liên quan đến Khánh Trần ở thế giới ngoài.
Cho nên nếu bọn Tôn Sở Từ liên tiếng nhờ vả thì chắc chắn Khánh Nhất sẽ giúp họ.
Tôn Sở Từ lắc đầu:
“Chúng ta không nên làm như vậy, người ta không nợ chúng ta cái gì, sao phải giúp chúng ta, làm người phải biết điều một chút, đừng khiến người khác phải chán ghét mình.
Chúng ta cũng không quá thân thiết với Khánh Trần đại lão, nhiều lắm cũng chỉ được coi là từng được hắn giúp đỡ mà thôi, đừng lợi dụng hắn nữa.”
“Được rồi.”
Đoàn Tử cúi đầu.
Đúng lúc này ở phía xa bỗng xuất hiện mấy người, năm thành viên vừa thở hồng hộc vừa nói:
“Xin lỗi, chúng ta đến chậm!”
Tôn Sở Từ vừa nhìn sắc mặt đối phương vừa hỏi:
“Hôm qua các ngươi chơi đến mấy giờ?”
“Gần 4 giờ sáng…”
Một thành viên chột dạ nói:
“Tại lúc đó mấy bạn học ở khoa siêu phàm giả quá nhiệt tình, hơn nữa tửu lượng của ai cũng rất tốt, chúng ta lại không từ chối được.
Đúng rồi, Sở Từ ca, có lẽ chúng ta không ra ngoài hoang dã được, chiếc xe việt dã Tuyết Báo kia…Hôm qua chúng ta cho các bạn học mượn, kết quả là xe bị họ đạp nát chân ga, nên chúng ta mang đi sửa rồi.
Nhưng ngươi đừng lo lắng, họ nói sẽ trả phí sửa chữa.”
Sau khi nghe họ cứ liên tục nhắc đến các bạn học ở khoa siêu phàm giả nên, đôi mắt của Đoàn Tử ảm đạm hơn rất nhiều.
Nhưng không ngờ Tôn Sở Từ không những không trách cứ hắn họ, mà chỉ an ủi:
“Các ngươi không cần lo ta sẽ trách cứ, mọi người là một nhóm, xe cộ cũng là xe chung của mọi người, chứ không phải của riêng ta.
Tài sản của nhóm cung có một phần là của các ngươi.
Như vậy đi, trong đội có tổng cộng hai chiếc xe, Đoàn Tử và ta sẽ lái chiếc này, chiếc Tuyết Báo kia sẽ cho các ngươi.
Các ngươi đi về nghỉ, Đoàn Tử và ta sẽ đi hoang dã.”
Lúc này, Tôn Sở Từ đã có ý rời đi.
Thật ra quan hệ giữa họ vẫn rất tốt, chỉ là phương hướng của mỗi người không giống nhau mà thôi, cho nên biện pháp tốt nhất bây giờ là tách nhau ra, để tránh trường hợp sau này càng khó xử.
Rõ ràng đối phương không muốn tiếp tục ra ngoài hoang dã kiếm ăn, nhưng lại không muốn nói thẳng với hắn.
Rõ ràng tối hôm qua họ say rượu, vậy mà sáng sớm còn phải chạy đến tập hợp.
Thật ra mọi người đều rất mệt mỏi.
Mấy thành viên còn lại cẩn thận từng li từng tí hỏi:
“Sở Từ ca, ngươi tức giận sao?”
Tôn Sở Từ dở khóc dở cười:
“Ta không tức giận, các ngươi nhanh về ngủ đi.”
“Ấy…”
Một thành viên trong đó khuyên nhủ:
“Sở Từ ca, rõ ràng trong học viện vừa có thể tu luyện, lại không không phải lo về vấn đề cơm áo gạo tiền, chỉ cần làm tốt nhiệm vụ là được rồi, như vậy còn cần ra ngoài hoang dã mạo hiểm làm gì?”
Tôn Sở Từ nghĩ một lúc rồi nói:
“Ta sợ mình an nhàn quá lâu, Côn Luân xây học viện không phải để chúng ta sống an nhàn, mà là để chúng ta học được cách sinh tồn.
Hơn nữa, thật ra ta rất thích hoang dã, ha ha, mọi người về đi, ta và Đoàn Tử xuất phát đây.”
Sau đó hắn lập tức xoay người lên xe.
Nhưng đúng lúc này, ở phía xa bỗng có người cười hỏi:
“Có thể đi nhờ xe không?”
Chương 1682: Trên Xe
Tôn Sở Từ sửng sốt quay sang nhìn, rõ ràng những người đó là Khánh Trần, Ương Ương, Trương Mộng Thiên, thủ lĩnh ảnh tử và Zard.
Thủ lĩnh ảnh tử đã sai Khánh Khu và Khánh Dã đi làm chuyện khác.
Tất cả mọi người, bao gồm Đoàn Tử, Tôn Sở Từ đều từng nhìn thấy khuôn mặt thật của Khánh Trần, hơn nữa bây giờ Khánh Trần còn dùng khuôn mặt thật của hắn xuất hiện trước mặt mọi người, khiến tất cả mọi người nhịn không được nín thở.
Tại sao…Đối phương lại ở chỗ này?
Không phải bọn Ma Kinh Kinh nói họ đang ở vùng cấm kỵ số 10 sao?
Hơn nữa, người đội mầm cây nhỏ từng khiến cả học viện khiếp sợ…Cũng đang đứng trong đội ngũ này!
Còn về thủ lĩnh ảnh tử và Trương Mộng Thiên là ai thì họ không nhận ra.
Nhưng vấn đề mấu chốt ở đây chính là người đội mầm cây nhỏ này.
Sau khi khoa nông nghiệp được thành lập, mỗi ngày Zard đều chui qua lớp đất bên dưới cứ điểm chiến tranh ra ngoài để tránh việc Huyễn Vũ biết mình đi làm giáo sư đặc biệt.
Cho nên, những học sinh khác cũng không biết.
Chỉ có năm học viên trong khoa biết.
Nhưng vì mấy ngày nay Tôn Sở Từ và Đoàn Tử đều đã nhìn quen mầm cây trên đầu Zard, hơn nữa mỗi lần tên này giám sát họ đều cực kì hung ác, mỗi khi nhìn thấy ai lười biếng, hắn chắc chắn sẽ lôi người đó xuống đất, khi nào chưa đủ 15 phút thì chưa được chui lên.
Sau khi bị lôi xuống đất, chỉ khoảng vài giây sau ngươi sẽ bắt đầu cảm thấy khó thở, lớp đất rắn chắc sẽ đè ép lên lồng ngực khiến ngươi không thể nào hô hấp một cách bình thường được.
Cho nên, bây giờ Zard đã trở thành bóng ma tâm lý trong đầu Đoàn Tử.
Nhưng chuyện này không quan trong.
Vấn đề mấu chốt ở đây là Zard đang đi cùng Khánh Trần.
Cho nên, không cần nghi ngờ nữa, nhất định vị viện trưởng kia chính là Khánh Trần!
Thật ra lý lo Tôn Sở Từ kiên trì muốn đăng kí vào khoa nông nghiệp rất đơn giản, bởi vì Khánh Trần vừa trở thành chủ tịch trường không lâu, học viện đã có thêm một khoa nông nghiệp.
Nên hắn cảm thấy chuyện này chắc chắn có liên quan gì đó đến Khánh Trần!
Đúng là không làm hắn phải thất vọng.
Lúc này, Tôn Sở Từ ngơ ngác hỏi:
“Đại lão, ngài muốn đi đâu?”
Khánh Trần cười nói:
“Có lẽ ngươi cũng không biết phải đi đâu, không bằng đưa ta đến một nơi? Đồng hành một quãng đường.”
Lúc này Đoàn Tử mới giật mình tỉnh lại:
“A, được được được! Chỉ là, chúng ta chỉ có duy nhất 1 chiếc xe nên không thể chở được nhiều người như vậy, hay là các ngươi ngồi phía trước, trên xe nhiều nhất chỉ có thể chở được 5 người, ta và Sở Từ ca có thể ngồi trong thùng xe.”
Khánh Trần lắc đầu cười nói:
“Xe của các ngươi mà, sao có thể để các ngươi ngồi trong thùng xe được, yên tâm, cứ để Zard ngồi phía trước, bốn người chúng ta ngồi trong thùng xe là được.”
Zard nghi ngờ nhìn Khánh Trần:
“Ông chủ, tại sao ta lại cảm thấy các ngươi đang cố ý xa lánh ta?”
“Cái gì mà xa lánh.”
Thủ lĩnh ảnh tử nói:
“Cho ngươi ngồi phía trước để chỉ đường cho hai người họ, vị trí này rất quan trọng, hiểu chưa?”
Zard lập tức sáng mắt lên:
“Hoa tiêu sao? Ta hiểu!”
Đúng lúc này, mấy người còn lại trong đoàn Tôn Sở Từ đột nhiên nói:
“Khánh Trần đại lão, chúng ta có thể đi cùng được không?”
Khánh Trần chỉ vào xe Pickup:
“Không phải vừa rồi các ngươi nói một chiếc bị hỏng, giờ chỉ còn một chiếc xe sao, trong thùng xe nhiều nhất cũng chỉ có thể chứa được 4 người chúng ta, làm sao chở được thêm các ngươi.”
Những người đó quay sang nhìn nhau, ấp a ấp úng không biết nói cái gì.
Một lúc sao, một vị thành viên lấy hết dũng khí nói:
“Thật ra Tuyết Báo không bị hỏng, chúng ta có thể lái nó đến đây.”
Tôn Sở Từ sửng sốt:
“Không phải các ngươi nói nó hỏng rồi sao?”
Các thành viên khác muốn ở lại thành phố làm nhiệm vụ nên cố ý lấy cớ xe hỏng rồi, dựa vào cái cớ đó để không phải ra ngoài hoang dã.
Rõ ràng mọi chuyện đang rất êm xuôi, tự nhiên Khánh Trần xuất hiện.
So với danh tiếng của Khánh Trần bây giờ, 1000 nhiệm vụ của học viện cũng không bằng được một lần đồng hành với hắn, đây đều là suy nghĩ trong đầu họ.
Tôn Sở Từ đã sớm nhận ra việc này, cho nên từ khi gặp họ đến giờ hắn không hề khổ sở, dù sao thì mỗi người đều có con đường của riêng mình.
Nhưng sau khi phát hiện chỉ vì không muốn đồng hành cùng mình, những người đó lại lựa chọn lừa dối họ, việc này khiến hắn khó mà chấp nhận được.
Nhưng đúng lúc này, Khánh Trần cười nói:
“Không cần phiền phức như vậy, có Tôn Sở Từ và Đoàn Tử lái xe cho chúng ta là được, chúng ta hữu duyên gặp lại.”
Đợi sau khi tất cả đã lên xe, Khánh Trần mới lấy một thiết bị điện tử dán lên phần đuôi xe, xe Pickup chậm rãi lái ra khỏi cánh cổng hợp kim, sau đó biến mất trên hoang dã.
Năm thành viên còn lại ngơ ngác nhìn theo bóng chiếc xe Pickup dấn biến mất phía xa.
Chương 1683: Tại Vùng Cấm Kỵ 002
Họ bỗng nhận ra, có lẽ mình vừa bỏ qua một cơ hội vô cùng hiếm có.
Trong thùng xe, Khánh Trần, thủ lĩnh ảnh tử, Ương Ương bắt đầu đánh bài, thanh âm ầm ý lại náo nhiệt.
Trên con đường ra ngoài hoang dã, người khác thì lo lắng hãi hùng, họ lại như đi chơi xuân.
Không sai, mùa xuân đến rồi.
Trong xe, Đoàn Tử bắt đầu khóc nức nở, Tôn Sở Từ cười nói:
“Khóc cái gì.”
Đoàn Tử lau nước mắt:
“Không ngờ họ lại cố ý nói xe hỏng để không cần đi cùng chúng ta, nếu không muốn đi thì nói thẳng là không muốn đi, lừa gạt người khác làm gì.”
Tôn Sở Từ nói:
“Mỗi người đều có suy nghĩ riêng, hơn nữa không phải bây giờ rất tốt sao.”
Zard ngồi sau hai người cười híp mắt nói:
“Học viên của khoa nông nghiệp không thể thua kém bất kỳ người nào…Đây là viện trưởng nói!”
Trong thùng xe, Khánh Trần nói:
“Lần này, chúng ta đi gặp Đinh Đông, lần trước hắn đã hứa sẽ chuẩn bị thật nhiều đồ ăn để tiếp đón ta, ca, ngươi cũng có thể nếm thử.”
Không hiểu sao, mỗi lần nghĩ đến việc có một người khổng lồ đáng yêu đang đợi mình trong vật cấm kỵ, Khánh Trần đều cảm thấy tâm trạng của mình mềm mại hơn một chút.
Thủ lĩnh ảnh tử cười híp mắt nói:
“Được thôi, Đinh Đông đã sống ở đó mấy chục năm, đám lão già đó còn coi hắn như bảo bối, những sinh vật có linh tính trong vùng cấm kỵ đều không dám trêu chọc hắn, nếu hắn muốn chiêu đãi ngươi thì chắc chắn quà tặng sẽ vô cùng phong phú.
Kẻ làm ca ca như ta cũng có thể hưởng ké của đệ đệ.”
“Ca, trước đây ngươi từng gặp Đinh Đông sao?”
Khánh Trần hỏi.
“Mấy năm trước ta từng đi theo sư công của ngươi đến Thanh Sơn Tuyệt Bích nên từng gặp hắn một lần, khi đó vóc dáng hắn còn chưa lớn như bây giờ, sư công của ngươi nói, đám lão già đó rất sủng hắn.”
Thủ lĩnh ảnh tử nhớ lại nói.
Khánh Trần nghĩ thầm, sư công mà thủ lĩnh ảnh tử vừa nhắc đến có lẽ chính là sư phụ của Lý Thúc Đồng, Trần Gia Chương và Vương Tiểu Cửu, tên là Lý Tu Ải.
Thủ lĩnh ảnh tử nói tiếp:
“Đinh Đông vừa ra đời không lâu thì mẹ hắn qua đời, chính những sinh vật trong vùng cấm kỵ nuôi hắn lớn, sư công của ngươi nói, không phải vì Đinh Đông rất thông minh nên mấy lão gia hỏa đó mới sủng hắn, mà vì trong mắt họ, đám con cháu Kỵ Sĩ các ngươi vẫn luôn không ở đó, đám lão già này chỉ có thể đưa mắt nhìn theo bóng lưng của các ngươi rời khỏi vùng cấm kỵ số 002, có khi chục năm sau cũng chưa về một lần.
Chỉ có mình Đinh Đông chất phác hiếu thuận, không bao giờ rời xa họ, chỉ có mình hắn luôn canh giữ ở vùng cấm kỵ số 002 cùng họ.”
Khánh Trần ngồi im lắng nghe.
Thủ lĩnh ảnh tử bỗng nói:
“Có lẽ lần này đến đó, đám lão già kia sẽ làm giao dịch với ngươi.”
Khánh Trần nhướn mày:
“Giao dịch gì?”
Thủ lĩnh ảnh tử nói:
“Họ sẽ muốn ngươi để lại một đứa trẻ trong vùng cấm kỵ số 002, ngươi yên tâm đi xông xáo giang hồ, họ sẽ giúp ngươi nuôi dưỡng đứa trẻ đó…Ha ha, trước đây họ từng nhắc đến giao dịch này với sư công của ngươi, sư phụ của ngươi, sư bá của ngươi cũng từng bị hỏi, nhưng không một ai đồng ý với họ, bây giờ chắc chắn sẽ đến lượt ngươi!”
Khánh Trần:
“…”
Ương Ương thầm nói:
“Đám lão già này tìm nhầm người rồi, hắn chỉ biết Makka Pakka.”
Thủ lĩnh ảnh tử nhíu mày nhìn Khánh Trần:
“Làm sao? Ngươi vẫn muốn thừa kế Ám Ảnh Chi Môn của ta sao? Tỉnh lại đi, ta đã lựa chọn được người giữ nó tiếp theo rồi.”
Điều kiện thu nhận của Ám Ảnh Chi Môn chính là vĩnh viễn độc thân.
Khánh Trần tức giận nói:
“Ta không nhớ thương cái thứ vật cấm kỵ thất đức đó!”
Trong vùng cấm kỵ số 002, trên Thanh Sơn Tuyệt Bích.
Đinh Đông thật thà ngồi trên rìa núi, hai cẳng chân khổng lồ đung đưa qua lại ngay trên vách núi.
Hắn đang cố nhìn rõ những người chuẩn bị bước vào vùng cấm kỵ số 002, mong nhìn thấy một bóng hình trong đó.
Lúc này, Thanh Sơn Chuẩn bay hai vòng trên bầu trời, sau đó đậu xuống bên cạnh Đinh Đông.
So với kích thước cơ thể của Đinh Đông, thân hình to gần bằng phi thuyền bay của nó lại có vẻ không quá khổng lồ, không những thế, nhìn một người một chim còn khá hài hòa.
Thanh Sơn Chuẩn kêu to một tiếng:
“Tíu tíu!”
(đừng đợi nữa, tiểu tử kia sẽ không đến đâu.
Lúc ta đến phương bắc, hắn còn đang bị người ta đuổi theo đánh, làm gì có thời gian đến thăm ngươi, Kỵ Sĩ đều là những kẻ không có lương tâm.)
Đinh Đông gãi đầu một cái:
“Đinh Đông.”
(có đúng không, ta không tin.)
Thanh Sơn Chuẩn lại khinh thường liếc mắt:
“Tíu tíu!”
(hắn chỉ thuận miệng hứa hẹn một câu, vậy mà ngươi cũng tin.
Ngươi có biết không, vì ngươi muốn thu thập trái cây nên rất nhiều loài động vật trong vùng cấm kỵ này suýt không qua được mùa đông?)
Sau đó nó còn ngẩng đầu thoáng nhìn đống trái cây to như ngọn núi nhỏ ở phía sau Đinh Đông.
Chương 1684: Rất Có Thành Ý
Đinh Đông còn đặt một mảnh lá cây măng non ở giữa đống hoa quả, những lá cây măng non mọc trong vùng cấm kỵ rất đặc biệt, chỉ cần ngươi đặt lá loài cây này lên trên trái cây thì trong vòng 1 năm, những trái cây đó sẽ không hỏng.
Sau khi nghe Thanh Sơn Chuẩn trách cứ, có lẽ Đinh Đông cũng biết mình không đúng, dù sao thì việc làm ảnh hưởng đến những loài động vật nhỏ khác cũng không tốt lắm.
“Đinh Đông!”
(ta có để lại cho bọn chúng một ít đồ ăn, số đồ ăn đủ để vượt qua mùa đông.
Bạn của ta nhất định sẽ tới, ta tin hắn!)
“Tíu tíu!”
(đám lão già kia sủng ngươi thành đồ ngốc, ngươi nên nhớ, chẳng có tên Kỵ Sĩ nào tốt lành cả.
Năm đó ta chỉ đuổi theo Lý Thúc Đồng một lần, vậy mà sau khi trở thành Bán Thần, hắn còn quay lại đuổi theo ta, ngươi thấy họ có thể tốt lành được sao?)
Nói xong, Thanh Sơn Chuẩn giương cánh bay đi.
Đinh Đông giơ tay lên che trước mắt để ngăn dòng khí lưu ho cánh chim tạo nên.
Hắn quay đầu nhìn về phía sau thì thấy núi nhỏ trái cây đã bị khí lưu làm văng tung tóe, hắn lại nhặt hết hoa quả xếp thành một đống rồi phủ lá măng non lên, sau đó lại tiếp tục ngồi ngẩn người trên Thanh Sơn Tuyệt Bích nhìn về phía xa.
Hắn đang đợi.
Khánh Trần đã hứa, mùa xuân sẽ đến.
Trên đỉnh Thiên Trì, Thạch Phật Lee Byung-Hee đã thay một cái cần câu mới, tâm trạng cũng đã bình tĩnh hơn rất nhiều.
Sau lưng hắn có một căn nhà gỗ nho nhỏ nổi bật giữa rừng cây, khung cảnh ở đây khiến Thiên Trì càng như tiên cảnh.
Lúc này, dưới chân núi có một vị cao thủ đang bước từng bậc lên trên, bước chân vừa nhanh chóng lại vừa mau lẹ.
Hắn thậm chí còn không dùng bất cứ phương tiện nào như thể đang sợ bị người khác phát hiện ra hành tung của mình vậy, cuối cùng hắn cũng đến được đỉnh núi nơi Thạch Phật đang đứng.
Chuyến đi lần này của Thạch Phật Lee Byung-Hee rất bí mật.
Sau khi bước vào Thiên Trì, vị cao thủ của Kashima bắt đầu lại gần Lee Byung-Hee rồi cung kính nói: “Thúc phụ, đã tìm được tung tích của Khánh Trần.”
Lee Byung-Hee ừ một tiếng, biểu cảm cũng không biến hóa chút nào.
Vị cao thủ của Kashima lại thấp giọng nói:
“Lý Thúc Đồng cũng vừa xuất hiện ở phương bắc, có lẽ hắn đang tìm cơ hội đột phá cho Diệp Vãn…Chắc chắn hắn sẽ không kịp đến phương nam.”
Lee Byung-Hee lại ừ một tiếng, như thể tin tức này vẫn không thể lay động được hắn:
“Yunze đâu?”
“Yunze ca còn đang tu luyện ở thành phố số 5.”
Vị cao thủ của Kashima nói:
“Hắn nói mình vừa mò được cơ hội đột phá, trong số những người trẻ tuổi nổi bật của các tập đoàn bây giờ, chỉ có Lý Trường Thanh, Jindai Kura, Jindai Unsou, Trần Dã Hồ là đối thủ của hắn.
Lý Trường Thanh lại là hạng nữ lưu, không đủ gây sợ.”
Hắn không hề cho rằng Trần Dư là một trong những người trẻ tuổi nổi bật của Trần thị, dù sao thì Bán Thần sớm đã ra khỏi danh sách đó.
Lee Byung-Hee nhìn mặt hồ trước mặt:
“Có tin tức gì của Trần Dư không.”
Vị cao thủ của Kashima lắc đầu:
“Còn không có.”
Nhưng đúng lúc này, hình ảnh một người cưỡi trên một con trâu xanh mở ảo bỗng xuất hiện ở phía chân trời, như thể hắn chỉ là một hình vẽ, mà bầu trời này là một tờ giấy vẽ rất lớn.
Lee Byung-Hee ngẩng đầu lẳng lặng nhìn bóng người đó:
“Rất có thành ý.”
Trần Dư hạ xuống mặt đất, sau đó cười nói:
“Chờ lâu chưa?”
Câu nói này rõ ràng có ý áp chế một Bán Thần lâu năm như Lee Byung-Hee, vì chỉ có những người có địa vị thấp hơn mới phải đợi người khác.
Lee Byung-Hee nhìn hắn một cái, sau đó sắc bén phản bác:
“Rõ ràng thủ lĩnh ảnh tử đang chờ chúng ta đến giết hắn, ta khuyên ngươi đừng phí sức làm gì.”
Trần Dư cười nói:
“Nhưng vấn đề ở chỗ, dù ngươi không đi tìm hắn thì hắn nhất định sẽ đến tìm ngươi.
Chẳng lẽ ngươi không biết thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị là một kẻ tàn nhẫn như thế nào sao.
Trước khi chết, chắc chắn hắn sẽ kéo một vị Bán Thần chôn cùng, ngươi cho rằng ngươi trốn ở đây rất an toàn, chẳng phải vẫn bị ta tìm được sao? Nếu ta có thể tìm được ngươi thì đương nhiên hắn cũng có thể.
Cho nên, thay vì chờ hắn đến, tại sao chúng ta không cùng đi tìm hắn.”
“Lí do này chưa đủ để thuyết phục ta, dù sao thì cũng không thể loại bỏ trường hợp hắn sẽ đến tìm ngươi.”
Lee Byung-Hee thản nhiên nói.
“Nếu chúng ta không cùng đi tìm hắn thì ta nghĩ hắn sẽ đi tìm quả hồng mềm dễ bóp là ngươi trước.”
Trần Dư lắc đầu:
“Hơn nữa lần này không giống mấy lần trước, Khánh thị cũng có người muốn hắn chết nhanh.”
Sau khi nghe thấy đối phương ví mình là quả hồng mềm dễ bóp, rõ ràng sắc mặt của Lee Byung-Hee trở nên hung ác hơn rất nhiều, nhưng cuối cùng hắn cũng không nói gì.
…
Trong thành phố số 18, có 3 người đang ngồi trong một quán bar yên tĩnh nào đó.
Người hầu rượu, Lý Đông Trạch, Tam Nguyệt.
“Đây là rượu thật hay rượu giả?”
Tam Nguyệt nhìn rượu whisky màu hổ phách trong chén, hỏi Lý Đông Trạch…
Lý Đông Trạch vẫn mặc một bộ âu phục và áo gi-lê chỉnh tề như cũ, đồng hồ bỏ túi treo trước ngực được lau chùi sáng loáng, giày da cũng vừa được đánh xi.
Lúc nào cũng vậy, thủ lĩnh Hằng Xã vẫn luôn nghiêm chỉnh như cũ.
Hắn nhìn cái chén nói:
“…Rượu giả.”
Chương 1685: Tác Dụng Của Bút Máy Đỏ Tươi
Tam Nguyệt không vui nhìn Lý Đông Trạch:
“Ngươi dùng rượu giả để chiêu đãi ta sao?”
Lý Đông Trạch kiên nhẫn giải thích:
“Bây giờ ngành rượu và thuốc lá trong liên bang đều bị các tập đoàn khống chế, không ai thèm nấu rượu tử tế hết.
Trừ những chai rượu được đưa đến các khu nhà của các tập đoàn, chất lượng của số rượu còn lại chắc chắn không bằng rượu của ta.
Yên tâm, những công ty rượu dưới chướng Hằng Xã đều sản xuất theo dây chuyền chính quy, chỉ là chúng ta không được cấp giấy phép mà thôi.”
Tam Nguyệt khẽ cười một tiếng, từ trước đến giờ Lý Đông Trạch rất ít khi nói nhiều như vậy, thường thì chỉ có những khi căng thẳng hắn mới nói nhiều như vậy.
Nàng nhấp một ngụm rượu, sau đó lạnh nhạt nói:
“Đúng là không tệ, uống ngon hơn nhiều so với loại bán ở thành phố số 19.”
Biểu cảm trên mặt Lý Đông Trạch tự nhiên hơn một chút.
Tam Nguyệt nói:
“Ta lại phải xuất phát.”
Lý Đông Trạch hơi nhíu lông mày:
“Vừa mới trở về, sao lại phải đi.”
“Lần này sắp có chuyện xảy ra ở phía nam, số Lục Nhãn Ô Nha trong Tòa án ngày đêm kêu to, chắc chắn chuyện sắp xảy ra rất lớn.”
Tam Nguyệt nói:
“Có một chuyện rất kỳ quái phải nói cho ngươi, tuy Jindai Senaka đã chết nhưng quạ đen lại không chỉ dẫn chúng ta đến đó, điều này nói rõ trong đó có vấn đề.
Đương nhiên, chuyện này ta chỉ có thể nói cho ngươi như vậy, nhưng ngươi phải giữ bí mật.”
Lý Đông Trạch thẳng thắn nói:
“Nếu đúng như ngươi nói thì có lẽ hắn vẫn còn sống, ông chủ của ta muốn giết hắn rất nhiều năm, nếu hắn giả chết thì ta nhất định phải báo tin này cho hắn.”
Tam Nguyệt ngồi bên cạnh quầy bar nhún vai nói:
“Ta cũng không nói hắn vẫn còn sống.”
Lý Đông Trạch sửng sốt:
“Hử? Có ý gì.”
Chẳng lẽ là thi thể của Jindai Senaka bị vật cấm kỵ nào đó hiến tế rồi?
Có lẽ Tam Nguyệt cũng đoán được suy nghĩ trong đầu Lý Đông Trạch, nên tiếp tục nói:
“Nếu quả thật hắn bị vật cấm kỵ nào đó hiến tế thì Lục Nhãn Ô Nha cũng sẽ kêu to trước khi hắn chết mới đúng, vì trước đây Khánh Trần cũng từng khiến chúng ta đi không mà về mấy lần.
Hơn nữa, trong liên bang, ngoại trừ Con Rối Giật Dây, tất cả những vật cấm kỵ có thể hiến tế cơ thể của siêu phàm giả đều trong tay chúng ta.
Thi thể ủa Jindai Senaka không bị hiến tế, mà là bị che đậy tin tức, ngay cả vật cấm kỵ như Lục Nhãn Ô Nha cũng không thể tìm được hắn.”
Có thể nói số lượng vật cấm kỵ mà Tòa án Cấm kỵ nắm giữ rất nhiều.
Vậy nên họ có thể căn cứ vào số lương vật cấm kỵ để đưa ra một số tin tức.
Ví dụ như chỉ có bốn vật cấm kỵ có thể hiến tế thi thể của siêu phàm giả:
Vật cấm kỵ ACE-10, Bút Máy Đỏ Tươi.
Vật cấm kỵ này lấy việc hiến tế thi thể làm niềm vui, nhưng khiến người ta cảm thấy kì quái là, vật cấm kỵ tàn nhẫn như vật chỉ để viết lời chúc…
Nếu hiến tế cho nó một bộ thi thể thì người nắm giữ có thể viết xuống một tâm nguyện, nếu hiến tế mười bộ thì có thể viết mười tâm nguyện, tâm nguyện còn có thể để dùng dần.
Những tâm nguyện mà Bút Máy Đỏ Tươi có thể có thể làm rất nhỏ, ví dụ như ngươi hi vọng có người tặng ngươi một món quà, hi vọng có người giúp ngươi rửa chén, hi vọng ngày mai không phải tăng ca…
Nhưng chuyện nhỏ nhặt như thế này chắc chắn sẽ thành sự thật.
Ví dụ như nếu ngươi muốn sống trong một khu vực không có người, trong vòng 1000 cây số không có một bóng người nào, sau khi ngươi viết xuống tâm nguyện này, ngài mai sẽ có một tên xui xẻo nào đó vì một nguyên nhân nào đó mà rơi xuống một hoang mạc nào đó…
Ví dụ như nếu ngươi cầu nguyện có người mời ngươi ăn lẩu thì dù ngày mai có mưa gió bão bùng lớn như thế nào, chắc chắn sẽ có người mời ngươi ăn lẩu.
Mấy năm trước, người nắm giữ Bút Máy Đỏ Tươi là một vị thợ săn hoang dã.
Một lần nào đó chiến đấu với người hoang dã, sau đó giết chết đối phương.
Vị này thợ săn này hiến tế thi thể của người hoang dã, cầu nguyện ngày mai mình có thể ăn một bữa cơm nóng hổi.
Không phải yêu cầu của hắn quá thấp, mà vì năng lực của vật cấm kỵ này chỉ được như vậy.
Kết quả lại ngoài ý muốn, đêm hôm đó bỗng xảy ra mưa to, to đến mức sông vỡ đê khiến hắn trôi dạt xuống hạ du.
Vị này thợ săn hoang dã nghĩ thầm, lần này hắn chắc chắn sẽ không được ăn một bữa cơm nóng hỏi, bây giờ còn chưa chắc chắn đã giữ được mạng sống, huống chi là ăn cơm.
Nhưng không đợi hắn nghĩ nhiều, hạ du bỗng xuất hiện một con tàu rẽ sóng lại gần hắn, sau đó cứu hắn lên tàu.
Sáng ngày thứ hai, chủ thuyền còn nấu cho hắn một bát cháo nóng…
Lúc đó, vị thợ săn hoang dã này mới giật mình nhận ra, đây chính là Bút Máy Đỏ Tươi chuyên viết lời cầu nguyện!
Quy tắc chi lực!
Trong số đông đảo các vật cấm kỵ, có thể nói tác dụng của Bút Máy Đỏ Tươi rất tầm thường, bình thường Tứ Nguyệt đều dùng nó để cầu nguyện nồi lẩu, vì ngoài ra nó cũng chẳng làm được gì khác.
Chương 1686: Ngoài Tam Giới
So với những vật cấm kỵ khác, ví dụ như vật cấm kỵ ACE-089, Liệp Sát Ca Tụng Giả.
Chỉ cần ngươi để nó nghe thấy ngươi ca hát, nếu ngươi là cấp B, dù ngươi có ở chân trời góc biển thì nó cũng phải giết chết ngươi.
Hoặc là đôi sư tử đá của Trần Dư, nếu cho hai con vật hợp sức lại thì hoàn toàn có thể giết cấp A!
Hoặc là vật cấm kỵ thần bí nào đó chuyên áp đặt rủi do cho người khác cũng tốt hơn nó nhiều.
Ít nhất thì chúng còn dễ đùng hơn Bút Máy Đỏ Tươi.
Vật cấm kỵ thứ hai có thể hiến tế thi thể cua siêu phàm giả là vật cấm kỵ là ACE-107, Bật Lửa Tốt Nhất Toàn Thôn.
Nếu hiến tế cho nó một thi thể, người sở hửu có thể bật lửa một lần.
Thứ này lại khá hữu dụng, tất cả những thứ chạm vào lửa của nó đều sẽ hóa thành tro tàn, nếu để đốt thi thể thì ngay cả cặn cũng không còn.
Nếu dùng nó để nung sắt thép thì sắt thép cũng bốc hơi hết.
Nhưng lửa mà cái bật lửa này tạo nên lại không lan ra, nếu ngươi dùng nó để đốt thi thể thì nó chỉ đốt thi thể mà thôi, quần áo của thi thể vẫn còn nguyên.
Trước đây từng có người muốn dùng nó để hủy diệt trái đất, kết quả là sau khi đốt cháy một viên đá, nó lập tức dừng lại…
Sau này trong quá trình chiến đấu với cấp A, trong khi hai bên vật lộn, người nắm giữ nó bỗng dùng cái bật lửa này đốt cháy một cọng tóc gáy của đối phương.
Chỉ một giây sau, cả cơ thể của tên siêu phàm giả cấp A đó đều biến thành tro tàn.
Đương nhiên, điều kiện sử dụng của vật cấm kỵ này lại khá hà khắc, tốc độ chiến đấu của các ca thủ cấp A rất nhanh, ví dụ như Jindai Yunhe, nếu trong quá trình chiến đấu với hắn, ngươi lấy ra một cái bật lửa thì chắc chắn đối phương sẽ cảnh giác.
Vật cấm kỵ thứ 3 có thể hiến tế thi thể của siêu phàm giả là vật cấm kỵ là ACE-015, mõ của Kỷ Vân tự.
Vật này khá tà môn, mỗi lần hiến tế thi thể cho nó như một lần siêu độ, thi thể bị nó hiến tế thậm chí còn bay ra linh hồn.
Biểu cảm trên mặt linh hồn đó rất thống khổ, nhưng ánh mắt lại rất đờ đãn, hỏi cái gì, đáp cái đấy.
Nhưng chỉ tồn tại được 5 phút.
Người phân ra vật cấm kỵ này từng là một trong những cao tăng của Kỷ Vân tự trong liên bang, Kỷ Vân tự cũng từng là chùa miếu hương khói thịnh vượng nhất.
Sau khi cau tăng phân ra vật cấm kỵ này, mọi người đều cảm thấy thứ này không những không có chút phật tính nào, mà còn vô cùng tàn nhẫn.
Sau đó có người phát hiện bên dưới Kỷ Vân tự chôn hơn 100 bộ hài cốt, hơn nữa trên mỗi bộ hài cốt đều có vết rìu để lại…
Cũng vì chuyện này mà phong trào chống tăng lữ của liên bang mới bị đẩy lên cao trào, Cơ Giới thần giáo cũng xuất hiện từ lúc đó.
Ngay từ đầu, dân chúng cũng không tin các tăng lữ nữa, sau đó có người giúp Cơ Giới thần giáo để họ thay thế tín ngưỡng, đồng thời khống chế dân chúng, cuối cùng người được lợi nhiều nhất vẫn là các tập đoàn.
Thứ cuối cùng có thể hiến tế thi thể siêu phàm giả là vật cấm kỵ ACE-019, Con Rối Giật Dây.
Cả 4 vật cấm kỵ này để có thể dùng để hiến tế thi thể của siêu phàm giả.
Trong đó ba vật cấm kỵ đều nằm trong tay Tòa án Cấm kỵ, vậy mà bây giờ họ lại gặp một người có thể hiến tế thi thể của siêu phàm giả, nghĩa là trong tay người này nắm giữ vật cấm duy nhất còn lại có thể hiến tế thi thể của siêu phàm giả là “Con Rối Giật Dây”.
Chỉ cần dùng phương pháp loại trừ là được…
Lý Đông Trạch trầm tư một lúc rồi hỏi:
“Vậy ngươi đoán, Jindai Senaka đã làm gì?”
Tam Nguyệt bình tĩnh nói:
“Ta nghi ngờ Jindai Senaka vẫn luôn cầm vật cấm kỵ ACE-09, Ngoài Tam Giới.”
Vật cấm kỵ này rất thú vị, bản thân nó là một chuỗi phật châu, được tách ra từ cơ thể chủ trì đời thứ nhất của Kỷ Vân tự, mặc dù nó không có năng lực chủ động nào, nhưng nó lại có thể chống lại tất cả các vật cấm kỵ.
Ví dụ như nếu ngươi đeo chuỗi phật châu tên là Ngoài Tam Giới này, dù mỗi ngày ngươi đều ca hát cho Liệp Sát Ca Tụng Giả nghe thì nó cũng không quan tâm đến ngươi.
Nếu có người dùng Bật Lửa Tốt Nhất Toàn Thôn đốt ngươi thì ngươi cũng không sao.
Nếu Khánh Hạnh muốn sắp xếp vận mệnh của ngươi thì vận mệnh của ngươi sẽ không bị thay đổi.
Chỗ thần kì của thứ này chính là vậy, nếu trước khi chết, Jindai Senaka đeo thứ này thì hắn hoàn toàn có thể tránh được sự phán đoán của Lục Nhãn Ô Nha.
Lý Đông Trạch nói:
“Ngoài Tam Giới đã biến mất hơn một trăm năm, sao nó lại xuất hiện trong tay tập đoàn Jindai được.”
“Ta cũng không biết.”
Tam Nguyệt lắc đầu:
“Ta đã từng thử dùng vật cấm kỵ khác để tìm nó, nhưng đáng tiếc nó lại có thể chống lại các vật cấm kỵ khác nên không thể tìm được.”
Những thành viên của Tòa án Cấm kỵ mới là những người thích hợp dử dụng vật cấm kỵ Ngoài Tam Giới này nhất, bởi vì hầu như ngày nào họ cũng phải đối phó với rất nhiều loại vật cấm kỵ.
Chương 1687: Sáng Mai Xuất Phát
Đáng tiếc.
“Thật kì lạ, chẳng lẽ có người muốn cố ý muốn giấu thi thể của Jindai Senaka, nhưng tại sao?”
Lý Đông Trạch nhíu mày:
“Chẳng lẽ tập đoàn Jindai lại nắm giữ thứ gì đó?”
“Cái này không cách nào phán đoán.”
Tam Nguyệt lắc đầu:
“Ngày mai ta sẽ dẫn bọn Tứ Nguyệt đi về phía nam, lần này thời gian Lục Nhãn Ô Nha kêu to rất dài, năm con mắt đều đỏ ngầu, ngay cả mận bắc cũng không thèm ăn…Xem ra lại có Bán Thần phải bỏ mạng.”
Lý Đông Trạch nói:
“Ta đi chung với ngươi.”
“Vì sao?”
Tam Nguyệt hỏi.
“Những năm gần đây Tòa án Cấm kỵ cũng không an ổn.”
Lý Đông Trạch nói:
“Trong tay các ngươi có quá nhiều vật cấm kỵ, kiểu gì cũng sẽ bị người mơ ước.
Tuy những việc các ngươi đang làm có lợi cho thế giới này, nhưng những tập đoàn sẽ cho rằng, chỉ cần lấy được vật cấm kỵ của các ngươi, thì những chuyện các ngươi làm được, họ cũng sẽ làm được.
Cho nên, từ giờ trở đi, ngươi nhất định phải cẩn thận, lần này ta đi cùng ngươi.”
“Ngươi đi được sao?”
Tam Nguyệt liếc mắt nhìn hắn:
“Ngươi nếu có thể đi thì sớm đã đi rồi.”
“Không.”
Lý Đông Trạch lắc đầu:
“Bây giờ ông chủ nhỏ đã xắp xếp hai người đến cho ta, hai người họ hoàn toàn có thể quản lí công việc hằng ngày của Hằng Xã, nhất là Trương Thiên Chân, nhìn bề ngoài hắn có vẻ khá vô hại nhưng thật ra trong đầu ẩn giấu không biết bao nhiêu suy nghĩ xấu, có hắn và Hồ Tiểu Ngưu ở dây, ta có thể đi.”
“A.”
Tam Nguyệt sửng sốt:
“Vậy ngươi thu dọn đồ đạc đi, sáng mai chúng ta sẽ xuất phát.
Mặt khác, lúc ra ngoài hoang dã ngươi đừng mặc bộ quần áo này nữa, nhìn vô cùng không hài hòa.”
Lý Đông Trạch nhướn mày:
“Không phải chính ngươi nói ta mặc như thế này rất đẹp sao?”
Tam Nguyệt liếc mắt:
“Thì cũng phải thích hợp với ngoại cảnh chứ.”
Trên hoang dã, một đoàn xe đông lại vận chuyển thịt, tổng cộng 11 chiếc, đang chậm chạp lái đến thành phố số 10.
Trên thân xe sơn một hàng chứ
“Tập đoàn cung cấp đồ ăn Bắc Phương Thần Khuyết”.
Công ty cung cấp thịt này thuộc về tập đoàn Jindai.
Yếu tố thời tiết nên họ sẽ nuôi dưỡng dê bò ở phương bắc, sau đó lại vận chuyển thịt dê bò đến các thành phố ở phương nam.
Lúc chuẩn bị đến thành phố số 10, đội xe bắt đầu giảm tốc độ.
Không có bất kỳ bất thường nào, các tài xế bắt đầu dừng xe đợi cục quản lí xuất nhập cảnh kiểm dịch, các loại giấy tờ liên quan đều đã được chuẩn bị đầy đủ.
Nhân viên cục quản lý xuất nhập bắt đầu kiểm tra tài liệu, trên tài liệu có ghi tất cả thực phẩm đều đã được kiểm dịch, không có dê bệnh chết, trên người mỗi con dê đều được gắn một thiết bị theo dõi vị trí.
Các chỉ tiêu về tỉ lệ vi khuẩn cũng dạt yêu cầu cho phép.
Quan viên nhìn đội trưởng đội xe, sau đó hững hờ nói:
“Trong xe có bí mật mang theo đồ gì không, nếu có thì tốt nhất ta khuyên ngươi nên khai báo rõ ràng.”
Sau khi nghe hắn nói, đội trưởng đội xe lập tức cười nịnh nọt rồi kéo đối phương vào một góc khuất, sau đó dúi cho hắn một cuộn tiền giấy:
“Ngài đúng là Hỏa Nhãn Kim Tinh, cái gì cũng không qua được mắt ngài, có người nhờ ta mang Đông Thanh Chuẩn ngoài hoang dã cho các đại lão ở đây.”
Quan viên không nhận cuộn tiền mà lạnh nhạt nói:
“Đông Thanh Chuẩn là một trong những loài động vật cấm nuôi trong thành phố, ta không thể cho ngươi đi qua.”
Đội trưởng đội xe vội tháo chiếc đồng hồ trên tay xuống, đây chính là đồng hồ Long Chức trong liên bang, mỗi chiếc đều trị giá hơn 300.000.
Quan viên sửng sốt, sau đó vội nhét đồng hồ vào túi.
Hắn đang đứng trong điểm mù của camera nên không sợ có người nhìn thấy, sau đó hắn bắt đầu đưa tay vẫy vẫy cấp dưới, cho qua.
Cánh cồng kiểm dịch từ từ nâng lên, bão kim loại trên bầu trời cũng về vị trí cũ.
Đội trưởng đội xe lập tức cho đoàn xe đi vào thành phôs, sắc mặt tên đội trưởng vừa rồi còn rất vui vẻ bỗng trầm xuống, thậm chí còn hơi dữ tợn.
Ánh mắt của hắn như chim ưng săn mồi nhìn đoàn xe cộ phía trước.
Đội trường lập tức nói vào tần số truyền tin:
“Tất cả những xe phía sau đưa đồ đến nơi cần giao hàng đi.”
Sau đó chiếc xe của hắn rời khỏi đoàn xe, không đến khu Tam Thượng như những chiếc xe khác và lái đến khu thứ năm.
Xe hàng lái vào một khu nhà để xe dưới tầng ngầm nào đó.
Đợi đên lúc không ai chú ý, xe hàng lập tức dừng lại ở vị trí công thoát nước đang tu sửa.
Sau khi xe dừng lại, cánh cửa thùng hàng phía sau xe lặng lẽ mở ra.
Cánh cửa mở ra, hai người hung tần ác sát lập tức bước xuống, sau đó họ bắt đầu mở hệ thống thoát nước, vừa mở ra, tiếng nước chảy ầm ầm đã vang vọng cả nhà để xe.
Hai người quay sang nhìn nhau rồi khiêng một hòm tài màu đen từ trong thùng xe ra ngoài, sau đó họ đi theo chiếc cầu thang dành cho nhân viên sửa chữa xuống phía dưới.
Chương 1688: Hãy Sống Như Ngày Mai Là Ngày Cuối Cùng Được Sống
Trong cái hòm dài bằng một người đó vô cùng yên tĩnh, như thể nó không phải cái hòm nhốt Đông Thanh Chuẩn vậy.
Mà giống một cái…quan tài hơn.
Trên lối vào hệ thống thoát nước, đội trưởng nói:
“Còn 1 giây nữa, phải nhớ không được ngẩng đầu.
Lặp lại, không được ngẩng đầu.”
Hai người trong cống thoát nước thấp giọng nói:
“Tuân lệnh.”
Họ nhẹ nhàng đặt cái rương màu đen xuống cống, một người trong đó lấy ra một xilanh thuốc từ trong ngực, sau đó nhỏ thứ chất lỏng không biết tên lên hòm gỗ, sau khi làm xong, cả hai lại lặng lẽ trèo lên trên rồi chui vào thùng sau xe.
Sau khi cánh cửa đóng lại, chiếc xe lại tiếp tục lái đi.
Hai người trên khoang lái và hai người trong thùng hàng đều bình tĩnh như chưa có bất cứ chuyện gì xảy ra.
Thế nhưng trong đường cống ngầm, mấy chục con chuột màu xám không biết bị thứ gì hắp dẫn mà không ngừng gặm cắn chiếc hòm kia.
Những con chuột liên lục dùng móng cào, dùn răng cắn, điên cuồng đến mức ngay cả răng của mình bị gãy cũng không thèm quan tâm.
Mấy chục phút sau, cuối cùng lũ cuột cũng gặp xuyên rương gỗ.
Bên trong rương gỗ xuất hiện một bàn tay già nua tái nhợt.
Bàn tay chỉ là một phần nhỏ thứ có thể nhìn thấy thông qua lỗ thủng, cái rương màu đen này như một chiếc quan tài bị ai đó tùy ý vứt ngoài bãi tha ma, nó nằm trong bóng tối.
Hư thối, lên men.
“Dừng lại cắm trại ở chỗ này đi.”
Sau khi nhìn thấy cánh rừng, Khánh Trần bỗng nói.
Đây là nơi đầu tiên hắn và sư phụ dừng lại cắm trại sau khi ra ngoài hoang dã.
Khánh Trần quay sang nhìn Trương Mộng Thiên, sau khi chiếc xe Pickup dừng hẳn lại, đối phương mặc kệ sợ mệt mỏi của mình mà nhanh nhẹn xuống xe dựng lều cho Khánh Trần, thủ lĩnh ảnh tử và Ương Ương.
Khánh Trần bỗng cảm thấy hơi hoảng hốt, tất cả mọi chuyện như mới xảy ra hôm qua, chỉ là bóng dáng hắn thay bằng Trương Mộng Thiên mà thôi.
Thủ lĩnh ảnh tử quay sang nhìn Khánh Trần:
“Không phải hắn có giác quan thứ sáu sao, tại sao ngươi lại không dạy hắn tu luyện? Trong liên bang có rất ít nhân tài như vậy, trước đây chỉ có hai người có thiên phú nay, hơn nữa cả hai đều trở thành Bán Thần.
Sao ngươi có thể lãng phí một nhân tài như vậy, nếu ngươi không muốn dạy thì để ta tìm người khác dạy.”
Bởi vì tu hành là một quá trình để ý chí của bản thân dần dung hợp với thế giới này.
Mà những người được trời phú giác quan thứ sáu trước khi tu hành đã sớm dung hợp với thế giới này, họ chỉ cần khai phá tiềm lực trong cơ thể là được.
Đối với những người này, tu hành là một con đường vô cùng bằng phẳng.
Cho nên, cứ mỗi lần thủ lĩnh ảnh thấy Khánh Trần sai bảoTrương Mộng Thiên là lại cảm thấy đáng tiếc.
Nhưng Khánh Trần lại lắc đâu, hắn vừa nhìn Trương Mộng Thiên vừa khẽ nói với thủ lĩnh ảnh tử:
“Ta muốn cho hắn đi một con đường khác, nhưng hắn cứ nhất quyết phải đi con đường của ta.
Đứa trẻ này cái gì cũng tốt, chỉ có mỗi tính bướng bỉnh là không tốt.”
Thủ lĩnh ảnh tử gật đầu:
“Xem ra hắn còn bướng bỉnh hơn cả ngươi.
Những người có thiên phú càng cao, mong ước lại càng đơn giản.
Đáng tiếc, nếu chính hắn không tự đổi ý thì không ai có thể giúp được hắn, có lẽ hắn sẽ lãng phí cả đời.”
Nhưng đúng lúc này, thủ lĩnh ảnh tử bỗng ngã ngửa về phía sau.
Khánh Trần vội đỡ lấy hắn, sau đó nhẹ nhàng đặt hắn xuống cạnh đống lửa.
Không có tiếng tim đập, không có tiếng hít thở.
Lần này triệu chứng xảy ra quá đột ngột, ngay cả thủ lĩnh ảnh tử cũng không có thời gian chuẩn bị trước.
Đôi mắt của Khánh Trần dần tối xuống.
Thủ lĩnh ảnh tử phản phệ càng ngày càng hung mãnh, tần suất cũng ngày càng cao, thời gian cũng càng ngày càng dài.
Trước kia thủ lĩnh ảnh tử còn dự đoán được thời gian để tìm một chỗ nằm xuống.
Nhưng bây giờ, ngay cả chính thủ lĩnh ảnh tử mình cũng không biết lần phản phệ tiếp theo sẽ đến khi nào.
Khánh Trần ngồi bên cạnh đống lửa lặng lẽ chờ đợi, hắn ngơ ngác dùng nhánh cây chọc vào đống lửa.
Ương Ương nói:
“Lực trường của thủ lĩnh ảnh tử ca ca đã rất yếu ớt.
Thật ra…Sở dĩ hắn lựa chọn đi theo ngươi trong quãng thời gian cuối đời là vì người hắn tin tưởng nhất lúc này, chỉ có mình ngươi.”
Trong quãng thời gian dài dằng dặc chờ đợi thủ lĩnh ảnh tử thức tỉnh, mỗi phút trôi qua, Khánh Trần đều cảm thấy như đã qua một ngày.
Mãi đến nửa giờ sau, bịch một tiếng, nhịp tim khôi phục.
Thủ lĩnh ảnh tử chậm rãi ngồi dậy cười nói:
“Yên tâm, ta không sao.”
Nhưng lần này Khánh Trần không cười nổi nữa.
“Ta rất thích một câu nói ở thế giới ngoài.”
Thủ lĩnh ảnh tử ngồi cạnh đống lửa, vừa nhìn ánh lửa bập bùng vừa nói:
“Không cần biết đời này ngươi có thể sống mấy năm mấy tháng mấy ngày, hãy sống như ngày mai là ngày cuối cùng được sống.
Câu nói này thật đẹp, sau khi xem những tư liệu của thế giới ngoài mà bọn Tư Niên Hoa mang đến đây, thậm chí ta còn cảm thấy hơi cảm động.”
Chương 1689: Có Người Đến
Thủ lĩnh ảnh tử:
“Ta không cảm thấy mình có gì tiếc nuối, thậm chí ta còn cảm thấy cuộc đời của ta vô cùng rực rỡ, ta có một người yêu, cũng từng được đứng trên đỉnh núi nhìn xuống dưới…Cho nên, Tiểu Trần, ngươi không cần cảm thấy bi thương cho ta, ngươi chỉ cần nhớ ta từng là một mảnh nhỏ trên quãng đường ngươi từng đi qua là được.”
Khánh Trần phàn nàn:
“Lần sau xuyên về ta sẽ đi khiêu chiến sinh tử quan, sau đó nhờ ngươi báo tin ta đã chết cho ngươi, để xem ngươi có thể giữ bình tĩnh được không.
Ngươi đừng lợn chết không sợ nước sôi, nếu ngươi là ta thì ngươi có giám chắc mình có thể giữ bình tĩnh được không.”
Thủ lĩnh ảnh tử:
“…Được rồi, ta không nói nữa.”
Khánh Trần nói:
“Từ giờ trở đi ngươi đừng sử dụng năng lực nữa, ta có thể tự đi tìm thực vật quý hiếm được, không cần ngươi nhúng tay.”
Thủ lĩnh ảnh tử:
“Được rồi, ta không đi cướp nữa là được.”
Cuộc nói chuyện của họ thật kỳ quái.
Rõ ràng cả hai người đều không sợ chết, nhưng họ lại sợ nỗi buồn khi mất người thân hơn.
Khánh Trần không muốn thủ lĩnh ảnh tử vì tìm cho hắn vài loài thực vật quý hiếm mà lãng phí sinh mệnh của mình.
Lúc này, Khánh Trần đã nướng xong Long Ngư, Long Ngư bị một cây gỗ xuyên qua, sau đó cho lên lửa nướng đến mức ngoài xém trong mềm.
Trước khi cho lên bếp, thịt cá đã được ướp nước gường và hạt tiêu hơn hai tiếng đồng hồ, nên lúc này thịt cá không có một chút mùi tanh nào, Khánh Trần chỉ rắc một chút muối lên thân cá để bảo đảm thịt cá giữ được hương vị tươi ngon nhất.
Cho nên lúc này Tôn Sở Từ và Đoàn Tử sắp thèm đến mức khóc đến nơi rồi.
Hôm nay ngày Ương Ương và Tiểu Mộng Thiên ăn con Long Ngư cuối cùng, sau hôm nay, xương cốt trên người họ sẽ hoàn thoàn thay đổi.
Khánh Trần hô:
“Mộng Thiên, lại ăn cá.”
Tiểu Mộng Thiên hô:
“Ta sắp dựng lều vải xong rồi, ông chủ đợi ta một chút!”
Vừa rồi lúc đóng đinh cố định lều vải, hắn không cẩn thận gõ một nhát búa lên ngón tay của mình.
Nhưng hắn chỉ đơn giản thổi vài lần, sau đó lại tiếp tục công việc đang giang dở.
Không biết từ lúc nào, hắn đã bắt đầu quyết tâm phải làm một số việc.
Hắn không biết phải làm thế nào mới có thể bước lên con đường đó, nhưng hắn biết mình không cam tâm.
Ương Ương oán giận nói:
“Rõ ràng hắn vẫn còn là trẻ con, vậy mà ngươi muốn đẩy tất cả công việc cho hắn làm thật sao, ngươi nhìn tay hắn xem, mấy vết thương đó sắp che hết vân tay của hắn rồi.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Ta không quan tâm, không phải chính hắn đã chọn con đường này sao.”
Ương Ương thở dài một tiếng, thật ra không phải nàng không đồng ý với quan điểm của Khánh Trần, bởi vì nàng biết Khánh Trần đã từng phải trải qua những gì để bước lên con đường này, nàng cũng biết để có thể bước trên con đường cửu tử nhất sinh này thì phải có một ý chí vô cùng kiên định.
Khánh Trần lấy túi lương khô, sau đó cận thận ăn hết tất cả số bánh quy trong đó, sạch sẽ đến mức đến một mảnh vụn cũng không buông tha.
Nhìn hình ảnh này, thủ lĩnh ảnh tử biết đây là thói quen hình thành sau khi Khánh Trần trở về từ căn cứ quân sự A02.
Lúc này, Trương Mộng Thiên mới bước đến, sau đó bắt đầu cẩn thận ăn cá, tư thế ăn của hắn cũng chẳng khác Khánh Trần bao nhiêu, cả chút vụn thịt trên mỗi chiếc xương hắn cũng không buông tha, ngay cả tư thế ngồi bên đống lửa cũng giống hệt như nhau.
Thủ lĩnh ảnh tử cảm thấy rất vui vẻ, bây giờ Trương Mộng Thiên đã giống Khánh Trần mấy phần.
Khi Ương Ương và Trương Mộng Thiên đều ăn xong con Long Ngư cuối cùng, trong cơ thể mỗi người bắt đầu vang lên tiếng sấm cuồn cuộn, một dòng nước ấm bắt đầu lan ra khắp mọi ngõ ngách trong cơ thể, nhanh như một dòng điện đang không ngừng tràn lan.
Trương Mộng Thiên nhắm lại đôi mắt robot, hắn bỗng cảm thấy thính lực của mình trở nên vô cùng nhạy cảm, nhạy cảm đến mức hắn có thể cảm nhận được tất cả những âm thanh dù là nhỏ nhất xung quanh đây.
Tiếng côn trùng chui ra khỏi lòng đất, những âm thanh khe khẽ phát ra khi chúng bò qua lớp lá khô, tuy nhẹ nhàng nhưng lại vô cùng rõ ràng.
Tiếng những mầm non yếu ớt chui ra khỏi lớp vỏ cây, âm thanh chậm chạp mà mềm mại.
Một cơn gió bay đến từ phía chân trời, phác họa hình ảnh đơn giản của thế giới này vào đầu hắn.
Tuy bức tranh này không có bất kì màu sắc gì, nhưng nó lại vô cùng sinh động.
Những thay đổi mà Long Ngư mang đến khiến cho Trương Mộng Thiên vô cùng vui mừng.
Đúng lúc này, hắn bỗng nghe thấy tiếng động cơ đang tiến về phía họ.
“Ông chủ, có người đến.”
Trương Mộng Thiên mở to mắt, chỉ về phía đông.
Tất cả mọi người lập tức nhìn về phía đông, rất nhanh sau đó, mấy chục chiếc xe việt dã bắt đầu xuất hiện ở phía chân trời, đèn xe sáng lóa tạo ra những cột sáng khổng lồ.
Trên xe còn vang lên tiếng nhạc vô cùng chói tai, người trong xe còn đung đưa theo tiếng nhạc.
Chương 1690: Cẩn Thận
Thủ lĩnh ảnh tử suy tư rồi nói:
“Đây là thời gian con cháu của Khánh thị và Lý thị bắt đầu xuân săn.”
Lần trước, trên đường đến vùng cấm kỵ số 002, Khánh Trần đã từng gặp đội ngũ thu săn, mà lần này, lại gặp xuân săn.
Khiến hắn nhớ đến quãng thời gian đồng hành cùng sư phụ lúc trước.
Nhưng lần này không giống lần trước.
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Zard, đâm thủng hết săm lốp của họ cho ta, đừng để họ đi về phía nam, cũng đừng cho họ lại gần chúng ta.”
“Được rồi.”
Zard vui vẻ hóa thành một đám cát chảy xuống mặt đất.
Một lúc sau, mặt đất lại nổi lên những cơn sóng như cơn gió thổi lên mặt hồ.
Một mầm cây nhỏ chồi lên mặt đất, sau đó lao nhanh về phía đoàn xe phía xa.
Tiếng nhạc đinh tai nhức óc trong xe dần nhỏ lại, lái xe nghi ngờ nói:
“Các ngươi có nhìn thấy một mầm cây đang lao về phía chúng ta không, chính là mầm cây có treo một quả màu đỏ ấy.”
Người trẻ tuổi ngồi bên ghế lái lập tức nhìn ra xa.
“Cái quỷ gì kia?!”
Hắn kinh ngạc thốt lên.
Chỉ cần nhìn ra xa thì sẽ phát hiện ra một vấn đề, họ nhìn thấy mầm cây di động không phải vì đoàn xe đang lao về phía mầm cây, mà đúng là mầm cây đang chủ động lao về phía họ!
Hơn nữa lớp đất đá xung quanh đường đi của mầm cây còn gợn sóng như mặt nước.
“Dừng xe dừng xe, có gì đó quái lạ!”
Có người hét lên.
Nhưng muộn rồi.
Trong khi đoàn xe chưa kịp dừng lại thì mầm cây nhỏ kia đã lao xuống dưới gầm xe.
Nếu không phải Zard cố ý dùng đất đá níu kéo lốp xe thì có lẽ cả đoàn xe đã sớm bị lật ngược lại rồi.
Sau đó vô số bùn đất nhô lên quấn chặt lấy chục bánh xe, không cho chúng tiếp tục di động.
Thủ lĩnh ảnh tử vui vẻ nói với Khánh Trần:
“Không phải lần trước ngươi từng đồng hành một quãng thời gian với đội ngũ thu săn sao, sao lần này lại không đi, ngươi không thích náo nhiệt một chút sao.
Ta còn đang muốn xem đám con cháu Khánh thị và Lý thị bây giờ như thế nào.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Chẳng có gì hay để xem cả, những người tham gia vào đội ngũ thu săn và xuân săn chẳng qua chỉ là những kẻ ăn không ngồi rồi, chẳng có gì đáng để quen cả.
Ngươi không cảm thấy nghi ngờ sao, chúng ta vừa lộ mặt ở cổng xuất nhập cảnh trong thành phố số 10 thì họ xuất hiện.
Đương nhiên, nếu họ đúng là đội ngũ xuân săn thì việc ta bắt họ ở lại đây cũng là tốt cho họ, tránh trường hợp họ tự chạy đến phía nam chịu chết.
Những người như họ không nên tham gia vào trận đấu này, cho dù là đứng nhìn từ xa thì cũng có thể giết họ.”
Lúc này, hắn sai Zard mang một thùng nước dập tắt đống lửa, sau đó lại bảo mọi người trốn ra phía sau thân cây.
Những thành viên của đội ngũ này đều không phải kẻ ngu ngốc, nên chẳng ai lên tiếng hỏi Khánh Trần cả, tất cả đều lặng lẽ tìm chỗ trốn.
Chỉ có mình thủ lĩnh ảnh tử là không.
Hắn trốn sau cây cười hỏi Khánh Trần:
“Cần cẩn thận như vậy sao? Chẳng qua chỉ là một đám trẻ ranh thôi mà.”
Khánh Trần bình tĩnh liếc nhìn hắn:
“Cẩn thận một chút cũng không mất gì, như vậy còn có thể tránh trường hợp ngươi phải ra tay lãng phí sinh mệnh.
Từ giờ trở đi, chỉ cần ta không chết, ngươi không được phép sử dụng năng lực của mình.”
Thủ lĩnh ảnh tử sửng sốt.
Hình như từ sau khi mình bị dị năng phản phệ, tên nhóc Khánh Trần này bắt đầu quản thúc mình, đầu tiên là không cho mình đi cướp đồ, bây giờ lại còn không cho mình ra tay đối phó với nguy cơ.
Nhưng hắn biết mục đích của những việc này đều là không để hắn phải tiếp tục tiêu hao sinh mệnh của mình.
Thủ lĩnh ảnh tử đã từng bị ai quản thúc chưa? Chắc chắn là chưa.
Ngay cả một người uy nghiêm như gia chủ Khánh thị cũng mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm.
Trước kia một số đại lão của các phe phái trong Khánh thị từng tìm gia chủ khiếu nại, họ nói nói thủ lĩnh ảnh tử quá bạo ngược, phong cách làm việc quái đản, lại còn không tuân theo quy củ.
Nhưng từ trước đến giờ gia chủ rất ít khi nói gì với thủ lĩnh ảnh tử.
Trong Hội Nghị nội bộ Khánh thị, thủ lĩnh ảnh tử đã từng nói với những đại lão của các phe phái trong Khánh thị là:
“Người có thể quản ta còn chưa sinh ra.”
Khi đó mỗi lần thủ lĩnh ảnh tử hành động đều không để lộ bất cứ dấu vết nào.
Giống như việc đi cướp nhà của Trần Dư và Lee Byung-Hee lần này, làm gì có ai ngờ hắn cố ý tung tin mình chuẩn bị đi săn giết Bán Thần chỉ để đi cướp vườn rau xanh nhà người ta đâu?
Mà bây giờ lại xuất hiện người muốn quản thúc thủ lĩnh ảnh tử, ngoài việc hơi bất ngờ, thật ra hắn còn cảm thấy rất ấm áp…
Thủ lĩnh ảnh tử thầm thì nói:
“Cái này móa nó!”
Mẹ mất sớm, cha thì mỗi ngày tự giam mình trong phòng tối, từ xưa tới nay chưa có ai dám quản thúc hắn.
Không đúng.
Có.
Người phụ nữ tên là Ninh Tú đó từng quản thúc hắn, Khánh Trần là người thứ hai.
Nghĩ đến đây, thủ lĩnh ảnh tử bỗng nở nụ cười.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Ngạo Kiếm Lăng Vân [Dịch] Ngạo Kiếm Lăng Vân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/01/Dich-Ngao-Kiem-Lang-Van-Audio-Podcast-1.jpg)


![[Dịch] Tổ Thần Chí Tôn [Dịch] Tổ Thần Chí Tôn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-To-Than-Chi-Ton-SE-Audio-Truyen.jpg)


