[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 170 : Vì Sao? (c1691-c1700)
❮ sautiếp ❯Chương 1691: Vì Sao?
Nhưng đúng lúc này, vài chục người bỗng nhảy xuống từ đoàn xe xuân săn phía xa.
Họ nhanh chóng sắp xếp thành đội hình chiến thuật, sau đó lao về phía trước.
Hơn một nửa số người còn lại trên đoàn xe vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, rõ ràng vừa rồi những người đó còn là đồng bạn đi xuân săn, sao bây giờ lại biến thành sát thủ rồi?!
Không phải tất cả mọi người trên đội xe đều biết chuyện gì đang xảy ra.
Lúc này, có hai người bò lên trần một chiếc xe, họ mở hộp rồi nhanh nhẹn lắp thành một khẩu súng bắn tỉa, sau đó nhờ ông ngắm trên súng để quan sát bóng tối phía xa.
Một người trong đó ngừng thở, hắn biết một trong những người đang ẩn náu ở cánh rừng phía xa vô cùng am hiểu ám sát, hắn cũng biết rõ việc mình cần làm lúc này là gì: Không cần quan tâm đến nhịp hô hấp, nhất định phải tìm ra mục tiêu trong thời gian ngắn nhất, sau đó bóp cò.
Hắn bỗng nhìn thấy bóng đối phương xuất hiện trong ống ngắm.
Nhưng hình ảnh mà hắn nhìn thấy lại là, Khánh Trần ôm một khẩu súng to như súng bắn tỉa công phá, hơn nữa súng cũng đã bóp cò.
Một tiếng ầm vang lên, một viên đạn lao ra từ nòng súng đen ngòm, sau đó lao thẳng về phía họng súng của tên bắn tỉa phía xa.
Tay bắn tỉa chỉ kịp bóp cò, nhưng viên đạn trong khẩu súng của hắn còn chưa kịp lao ra thì đã gặp phải viên đạn bắn ra từ khẩu súng của Khánh Trần, sau đó nòng súng của hắn vỡ toang, mảnh vụn văng ra đâm mù mắt hắn.
Tay bắn tỉa trên nóc một chiếc xe khác đã sớm bị Zard dùng bùn đất hất văng ra ngoài.
Mầm cây nhỏ nhìn như một con Bạch Sa cực kì khủng bố, trên đường đi của nó, tất cả những người muốn chống lại đều bị nó dễ dàng giải quyết sạch sẽ.
Khánh Trần lại tiếp tục bóp cò súng, chỉ vài giây sau, số thành viên của đội tác chiến phía xa đã chẳng còn lại bao nhiêu.
Hắn ngưng hơi thở nghe ngóng âm thanh ở phía sau, nhưng ở đó không có bất cứ âm thanh nào cẩ, không có ai mai phục phía sau họ.
Hắn nghi ngờ hỏi:
“Ai sẽ phái những kẻ này đến giết chúng ta?”
Thủ lĩnh ảnh tử cười nói:
“Đây không phải sát thủ, mà là pháo hôi.”
“Pháo hôi nghĩa là gì?”
Khánh Trần hỏi:
“Họ…Thậm chí còn không thể tiêu hao sức lực của chúng ta.”
“Vì Trần Dư và Lee Byung-Hee muốn liên thủ với một số phe phái trong Khánh thị, nên họ cần ép những người đó nhập đội.”
Thủ lĩnh ảnh tử cười giải thích:
“Những người này đều là binh lính bình thường, không cần đến 1 tháng, ta có thể dựa vào thân phận của họ để điều tra ra người đứng sau chuyện này là ai.
Cho nên, một khi những binh lính này đã ra tay thì cũng như mũi tên đã bắn ra thì không thể quay đầu, làm hoặc không làm, nếu đã làm thì phải làm cho xong.”
Trần Dư và Lee Byung-Hee đều là người thông minh, họ sẽ không tin những lời nói xuông của các phe phái, trừ phi đối phương không có đường lui.
Đương nhiên, với tính cách của hai người này, những phe phái này chắc chắn chỉ là bề nổi của tảng băng chìm mà thôi.
Họ nhất định sẽ đợi đến thời điểm thích hợp mới ra tay.
Thủ lĩnh ảnh tử nói:
“Việc thành viên của Khánh thị chịu ra tay thật khiến người ta vui mừng, họ đã đợi nhiều năm như vậy, những kẻ sợ chết đó đã sớm quên cách mà tổ tiên của Khánh thị xây dựng gia tộc này rồi.
Ngày mà tiên tổ Khánh Chẩn đạp tuyết bước lên núi Ngân Hạnh tạo ra Khánh thị, Khánh thị khi đó mới thật sự là Khánh thị.
Khánh thị bây giờ chẳng qua chỉ là một thi thể đang cố kéo dài hơi tàn thôi.”
Khánh Trần thầm nói:
“Rõ ràng họ đến giết ngươi, sao ngươi còn vui vẻ như vậy.”
“Không phải đến giết ta, mà là giết chúng ta.”
Thủ lĩnh ảnh tử vui vẻ giải thích:
“So với cái chết của ta, họ muốn nhìn thấy ngươi chết hơn nhiều.”
“Vì sao?”
Khánh Trần nghi ngờ nói.
“Có lẽ đã có người đoán ra được thân phận của ngươi, cho nên họ lo gia chủ sẽ trải đường cho ngươi.”
Thủ lĩnh ảnh tử kiên nhẫn nói:
“Ngươi nhất định phải biết một việc, người ngoài chỉ biết cuộc chiến tranh giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử nguy hiểm, nhưng lại không biết những đứa con của gia chủ từng tham gia vào cuộc chiến này đều sống không quá 20 tuổi, không ai trốn thoát được minh thương ám tiễn.
Những nhánh nhỏ trong gia tộc tham gia vào cuộc chiến tranh giành thủ lĩnh ảnh tử đều không muốn thấy Khánh thị trở thành tài sản riêng của một dòng họ nào đó…Đừng xem thường lực lượng của các nhánh nhỏ, trong mười năm sống dưới bóng ma quyền lực của ta, họ cũng không an nhàn.
Tiểu Trần, người Khánh thị đều là lũ sói con, một ít trong số đó sẽ trở thành sài lang, nhưng một ít sẽ trưởng thành Lang Vương.”
Khánh Trần sửng sốt, cho nên ngay khi cuộc chiến tranh giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử bắt đầu, đã có người muốn độc chết thủ lĩnh ảnh tử.
Nhưng họ lại giết nhầm Ninh Tú tỷ tỷ.
Trong cuộc chiến tranh giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử, những đứa con của gia chủ sẽ trở thành mục tiêu đầu tiên của mọi người, đến khi nào họ chết hết, cuộc chiến tranh giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử mới chính thức bắt đầu.
Chương 1692: Không Vào Hang Cọp Sao Được Cọp Con
Nếu thủ lĩnh ảnh tử không chết thì họ cũng sẽ vây công hắn.
Nhưng hắn lại bước vàng hàng ngũ Bán Thần, cho nên họ đã không còn là đối thủ của hắn.
Cho nên những phe phái đó chỉ có thể tạm chấp nhận kết quả này, họ cũng chỉ có thể đợi đến khi thủ lĩnh ảnh tử chết đi.
Nhưng bây giờ, sau khi họ biết gia chủ vẫn còn một đứa con khác, những nhánh nhỏ trong Khánh thị bắt đầu điên cuồng, họ nghĩ nếu bây giờ còn không ra tay thì có lẽ họ sẽ mãi mãi không ngoi lên được.
Khánh Trần hỏi: “
Nhưng…Vì sao gia chủ không làm gì họ, ví dụ như những người giết Ninh Tú tỷ tỷ, ví dụ như những người trong Khánh thị muốn giết ngươi?”
Thủ lĩnh ảnh tử bỗng nghiêm túc nói:
“Tiểu Trần, ta lựa chọn tin hắn.
Đương nhiên, ngươi có thể lựa chọn tin tưởng hắn giống như ta, cũng có thể không tin, đây là lựa chọn của ngươi.
Coi chừng cha của Khánh Thi, cũng coi chừng mẹ của Khánh Văn, hai người này…Đều là tên điên.”
Khánh Trần trầm mặc.
Theo lẽ thường, không phải chính gia chủ của Khánh thị mới là người có hiềm nghi lớn nhất khiến thủ lĩnh ảnh tử không điều tra được thân phận thật sao.
Trong liên bang, người có năng lực làm việc này có lẽ không nhiều hơn con số 5.
Nhưng tại sao thủ lĩnh ảnh tử lại không hoài nghi gia chủ là người đứng sau chuyện này?
Không được, Khánh Trần nghĩ hắn sẽ không làm được chuyện này, hắn biết người có hiềm nghi lớn nhất chính là gia chủ, nên nếu sau này có điều tra chuyện gì thì hắn sẽ bắt đầu từ gia chủ.
Hắn hỏi:
“Nhưng…Tại sao họ lại đoán được thân phận của ta?”
Thủ lĩnh ảnh tử cười híp mắt nói:
“Ta nói.”
Khánh Trần:
“…”
“Không vào hang cọp thì làm sao bắt được cọp con?”
Thủ lĩnh ảnh tử hỏi lại:
“Nếu ta không ném đủ mồi thì sao họ chịu ra tay? Nếu họ không chịu ra tay thì sao Trần Dư và Lee Byung-Hee sẽ đến?”
Khánh Trần nói:
“Mình ngươi vào hang hổ là được, kéo theo ta vào đó làm gì? Lần này không riêng gì Trần thị, Jindai, Kashima muốn giết ta, ngay cả Khánh thị cũng muốn giết ta.
Làm sao, muốn ta trở thành kẻ địch của liên bang sao?”
Thủ lĩnh ảnh tử nói:
“Số người muốn giết ngươi nhiều như vậy, thêm Khánh thị thì có làm sao?”
“Sau khi bán đứng đệ đệ, một người làm thủ lĩnh ảnh tử như ngươi còn mặt mũi giả vờ ngây thơ sao…Cho nên, ngươi muốn giết Bán Thần?”
Khánh Trần im lặng nửa ngày.
Thủ lĩnh ảnh tử lắc đầu:
“Thời kỳ toàn thịnh ta có thể nắm chắc, nhưng bây giờ thì không.
Nhưng ta có kế hoạch của ta.”
Bọn Trương Mộng Thiên trốn bên cạnh thầm nghĩ, trong bầu không khí khẩn trương như vậy, hai anh em nhà này còn có thời gian làm nhảm với nhau.
Hai người các ngươi tôn trọng pháo hôi một chút được không?!
Thủ lĩnh ảnh tử nói:
“Tiếp tục đi về phía nam thôi, trên đường đến vùng cấm kỵ số 002 chắc chắn sẽ không yên bình.”
..
“Chạy trốn sẽ không thay đổi được gì, ngược lại nó còn khiến họ cảm thấy chúng ta dễ ức hiếp.
Hay là như vậy, ta biết dưới chướng Kashima có một quân đoàn chuyên đi vơ vét những bảo bối trong các vùng cấm kỵ, họ nhất định cất giữ không ít bảo bối.”
Thủ lĩnh ảnh tử ngồi trong thùng xe Pickup cười nói:
“Các ngươi dừng xe lại, ta đi mang chúng đến cho ngươi.”
“Không được!”
Khánh Trần bình tĩnh nhìn thủ lĩnh ảnh tử.
Thủ lĩnh ảnh tử nhướn mày:
“Trong khi dữ liệu của quân đoàn này chắc chắn có rất nhiều quy tắc của các vùng cấm kỵ.
Hơn nữa, trong tay họ chắc chắn có không ít thứ tốt? Ngươi yên tâm, ta chỉ đi một lúc thôi, sẽ không sao đâu.”
“Không được!”
Khánh Trần đau lòng nói:
“Ngài cứ ngồi đây đi, cần gì cứ phải nhớ thương mấy thứ đó, đợi một thời gian nữa, chắc chắn ngài sẽ được nếm thử trái cây trong vùng cấm kỵ!”
Thủ lĩnh ảnh tử tức giận nói:
“Ngươi đang cố ý chọc giận ta đúng không?”
“Ngươi chọc giận ta trước!”
Khánh Trần nói:
“Rõ ràng ngươi biết mình không thể tiếp tục tiêu hao sinh mệnh, rõ ràng ngươi biết sẽ bị phản phệ, vậy mà còn muốn đi nữa.
Dọc theo con đường này có ta, Zard và Ương Ương là đủ rồi, làm như vậy cũng để họ làm quen với đội hình, ngươi cứ yên tâm đợi đến khi đi vào vùng cấm kỵ số 002 là được!”
Xe Pickup sóc nảy lung la lung lay lấy, âm thanh răng rắc vang lên vô cùng có tiết tấu.
Bầu không khí trong thùng xe bầu đông cứng lại.
Ương Ương và Trương Mộng Thiên đang chơi oẳn tù tì, họ không dám tham gia vào trận cãi nhau của hai người bên này.
Trong khi chơi oẳn tù tì, thỉnh thoảng họ còn vụng trộm nhìn biểu cảm trên mặt thủ lĩnh ảnh tử xem có gì bất thường không, vì ai cũng sợ những gì Khánh Trần nói sẽ khiến ảnh tử tiên sinh tức giận, sau đó hắn sẽ lại cho Khánh Trần một trận tơi bời.
Trên chiếc xe này…Làm gì có ai là đối thủ của thủ lĩnh ảnh tử.
“Ngươi, càng ngày càng không tôn trọng ta.”
Thủ lĩnh ảnh tử nhíu mày nói:
“Ta nói cho ngươi biết, những năm qua không ai dám quản ta như vậy!”
Khánh Trần vui vẻ cười nói:
“Bây giờ có rồi, ngươi chỉ cần trải nhiệm là được.”
Thủ lĩnh ảnh tử cảm thán:
“Nhưng chẳng lẽ ngươi cứ để một người làm thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị như ta chạy trốn mãi sao, nếu bị người phát hiện thì sẽ mất mặt làm.
Dù chạy trốn thì chúng ta cũng nên làm vài việc gì đó chứ, như vậy họ mới biết chúng ta không phải miếng cao su dễ bóp! Theo kế hoạch của ta, trong thời gian bị đuổi giết này, mỗi ngày chúng ta sẽ đoạt một chỗ, như vậy ta mới có mặt mũi, họ cũng không biết ta chật vật như thế nào.”
Chương 1693: Lừa Tiền
“Ngươi có thể tỉnh lại được rồi.”
Khánh Trần bĩu môi:
“Nếu ngươi cảm thấy ta làm như vậy quá mất mặt thì chúng ta cùng lái xe quay lại, sau đó cùng chết.”
Thủ lĩnh ảnh tử hùng hổ:
“Ngươi chơi xỏ lá ta.”
Ương Ương cười trộm.
Rõ ràng thủ lĩnh ảnh tử rất hưởng thụ cảm giác được Khánh Trần quan tâm, nhưng hắn lại nhất quyết phải giả vờ đối nghịch, bởi vì hắn càng muốn đi gây sự, Khánh Trần sẽ càng sốt ruột.
Khánh Trần càng sốt ruột, hắn sẽ càng cảm thấy vui vẻ.
Thật là thú vui kì quái…
Khánh Trần nói với thủ lĩnh ảnh tử:
“Rõ ràng chúng ta đang bị đuổi giết mà sao ngươi có vẻ không lo lắng chút nào vậy.”
“Lo lắng cái gì?”
Thủ lĩnh ảnh tử kỳ quái nói:
“Nếu những phe phái trong Khánh thị không thể hiện đủ thành ý thì Trần Dư và Lee Byung-Hee sẽ không tin tưởng họ.
Nếu hai tên Bán Thần không đến thì ta cần gì phải sợ.”
“Cho nên ngươi nghĩ những phe phái đó sẽ làm gì để thể hiện thành ý, mới khiến Trần Dư và Lee Byung-Hee có thể tin tưởng họ?”
Khánh Trần hỏi.
“Chuyện này ta cũng không biết.”
Thủ lĩnh ảnh tử cười híp mắt nói:
“Ngươi thấy không, ta đã sớm bảo ngươi tranh thủ thời gian đi tiếp nhận quyền lực của Mật Điệp ti, như vật ngươi mới biết được nhiều thông tin, tầm mắt của ngươi cũng sẽ rộng hơn.
Mặc dù ngươi khá thông minh, nhưng tầm nhìn của ngươi lại giới hạn tư phạm vi tư duy của ngươi, như vậy không tốt chút nào.
Đợi khi nào xong chuyện này, việc đầu tiên ngươi cần làm là đến chỗ lão Thẩm, sau đó tiếp nhận tất cả những thứ ngươi nên nhận, như vậy ngươi mới có tư cách đi lãnh đạo Mật Điệp ti, quân đội Ảnh Tử, Hội Phụ Huynh, Hội Tam Điểm, Bạch Trú.”
Năm tổ chức này là một lực lượng không thể khinh thường.
Lúc này, thủ lĩnh ảnh tử lại ngẩng đầu lên nhìn bầu trời:
“Trong tầng mây có một chiếc máy bay trinh sát vẫn luôn đi theo chúng ta, có lẽ họ sắp đến rồi.
Nhưng điều khiến ta lo lắng nhất bây giờ không phải họ, mà là một chuyện khác.”
Khánh Trần sửng sốt:
“Chuyện gì?”
“Thi thể của Jindai Senaka đang ở đâu.”
Nói đến đây, sắc mặt của thủ lĩnh ảnh tử càng thêm nghiêm trọng:
“Trong cuộc chiến giữa các Bán Thần lần trước, Tòa án Cấm kỵ không phái Tam Nguyệt đến phương bắc, mà chỉ sai Tứ Nguyệt đi.
Chuyện này không bình thường, lúc có Bán Thần chết, ta không nhìn thấy bóng dáng của Tam Nguyệt ở đâu cả, hơn nữa quạ đen cũng hướng về phương bắc kêu, chuyện này rất kì lạ.
Tại sao thi thể của Jindai Senaka lại không bị thu nhận? Thi thể hắn đang ở đâu? Ta không biết nguyên nhân chuyện này là gì, nhưng ta biết chắc chắn nó có vấn đề.”
Thành phố số 10.
Một tên nghiện cờ bạc đang lung la lung lay đi về phía nhà của mình trong khu Hạ Tam.
Hắn móc ra chìa khoá mở cửa, trong mơ màng, hắn hình như nhìn thấy một thứ gì đó đang đứng trong nhà mình.
Sau khi nhìn kĩ, hóa ra đó là một con chuột, một con chuột to bằng một quả bóng rổ!
Tên nghiện cờ bạc tưởng mình hoa mắt, hắn dữ tợn lấy cầm lấy cái ghế:
“Mẹ nó sòng bạc lừa tiền lão tử, ngay cả con chuột như ngươi cũng bắt nạt ta, cút cho ta!”
Nhưng kỳ lạ là con chuột không hề sợ hãi.
Nói đúng hơn là nói không chạy trốn như mọi lần mà nhìn chằm chằm vào tên nghiện cờ bạc.
Lúc này, tên nghiện cờ bạc đã bắt đầu cảm thấy sợ hãi, hắn quơ cái ghế đập về phía con chuột.
Nhưng ngay sau đó, con chuột to bằng quả bóng rổ đó đã nhanh nhẹn lách người sang một bên, sau đó nó nhanh chóng nhảy lên lưng tên nghiện cờ bạc, bò dọc theo cột sống lên trên, sau đó cắn đứt động mạch cổ của hắn!
Máu tươi từ miệng vết thương phụn ào áo vào miệng tiên nghiện cờ bạc, sau khi đổ đầy khoang miệng, máu tươi bắt đầu chảy từ miệng nó xuống sàn.
Hắn muốn kêu cứu, nhưng hắn mới chỉ hô một tiếng đã bị con chuột cắn đứt yết hầu.
Đến tận lúc chết, tên nghiện cờ bạc cũng không biết, vì sao con chuột có thể lớn thành như vậy, vì sao nó không còn sợ người nữa?
Con chuột kia nằm nhoài trên thi thể của tên nghiện cờ bạc cẩn thận nhìn ra ngoài cửa, sau khi xác định bên ngoài không có ai, nó mới kêu lên vài tiếng chít chít chít như đang gọi ai đó.
Lúc này, Tần Thư Lễ đang đi bộ trong khu Hạ Tam nhìn tòa nhà đã cải tạo trước mắt.
Bây giờ có thể nói, thành phố số 10 và thành phố số 18 là căn cự địa của Hội Phụ Huynh cũng không quá phận.
Năm đó La Vạn Nhai lập nghiệp ở thành phố số 18 đầu tiên, ở chỗ này hắn được Hằng Xã và Lý thị che chở, sau đó hắn lại đi theo Khánh Trần đến thành phố số 10, ở đây hắn lại được Khánh Nhất của Cơ quan Tình báo Liên bang PCA bao bọc.
Phụ huynh đã tạo điều kiện tốt như vậy, nếu Hội Phụ Huynh còn không thể phát triển được thì La Vạn Nhai sẽ cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Cho nên, khi Khánh Trần thí điểm thành công ở hai thành phố này, họ lập tức trở thành hình mẫu lí tưởng cho các thành phố khác, đám người nhà ở hai thành phố này lại càng liều mạng làm việc, vì chỉ có hoàn thành nhiệm vụ thì đến cuối năm mới được thăng cấp…
Chương 1694: Trừ Bốn Hại
Được chọn vào đơn vị văn minh tiên tiến không chỉ có vinh dự, mà còn được thưởng rất nhiều tiền.
Gần đây Hội Phụ Huynh càng lúc càng giàu.
Vì là người am hiểu quản lí nên Tần Thư Lễ được tham gia vào rất nhiều hạng mục cải tạo ở thành phố số 18, cũng lập được rất nhiều công lơn, bây giờ hắn còn được phân công phụ trách cả thành phố số 10.
Trở thành người nhà màu vàng.
Tần Thư Lễ được thang cấp vì hai nguyên nhân chính, nguyên nhân thứ nhất là hắn có kinh nghiệm quản lí nhà máy, dưới chướng từng có mấy trăm công nhân.
Những người nhà khác có người là học sinh, cũng có người là công nhân, tuy hắn không phải người giỏi nhất trong số họ, nhưng chính hắn cũng đang nhanh chóng trưởng thành.
Nguyên nhân thứ hai là, mọi người đều biết La Vạn Nhai cố ý thiên vị hắn, muốn cho hắn sinh hoạt tốt hơn một chút.
Lúc này, Tần Thư Lễ vừa nhìn tòa cao ốc mới cải tạo trước mặt vừa cười nói với những người nhà bên cạnh:
“Hôm nay bắt đầu trừ bốn hại đi.”
Trừ bốn hại ở thế giới ngoài là là trừ chim sẻ, chuột, ruồi, muỗi, trước đây người ta trừ chim sẻ vì sợ nó ăn mất lương thực của quân đội, nhưng bây giờ mọi người không cần lo lắng đến vấn đề này nữa, cho nên bây giờ trừ bốn hại biến trừ chim sẻ thành trừ gián.
Đám người nhà bắt đầu đeo mặt nạ phòng độc, sau đó bắt đầu cầm thuốc giệt con trùng phun toàn bộ tòa nhà, từ tầng 91 xuống phía dưới.
Trên đường họ đi qua, những con con gián, chuột, con muỗi, đều nhao nhao chạy trốn.
Nhưng tất cả lối ra đều đã bị người nhà chặn là đề phòng trường hợp, đuổi được chúng ra khỏi cao ốc này, chúng lại chạy sang cao ốc khác.
Ngay khi thanh lí đến tầng thứ hai, họ bỗng nhìn thấy có máu đỏ thẫm chảy ra từ khe cửa một căn phòng, trên mặt sàn xung quanh cũng đầy những vết máu khô.
Mấy tên người nhà nhìn nhau, một người trong đó quả quyết đá văng cửa phòng.
Oanh một tiếng, cửa mở ra.
“Thảo!”
Trong căn phòng đó, có đến 6 7 con chuột đang gặm cắn một thi thể, sau khi nhìn thấy có người xuất hiện trước cửa, chúng không những không chạy trốn mà còn nhe răng nanh, sau đó chậm rãi lại gần những người đang đứng ngoài cửa.
Mọi người nhà đều nhìn xuống cơn buồn nôn, một người trong đó nói:
“Giết chết chúng!”
Đúng lúc này, đám chuột bỗng lao nhanh về phía mọi người, mỗi con nhảy lên định ôm lấy một người như lần trước.
Nhưng những người nhà ở đây đều không phải tên nghiện cờ bạc xui xẻo đó.
Thân thủ của họ còn nhanh hơn đám chuột nhiều, cho nên sau đòn tấn công đầu tiên, tất cả bọn chuột đều vồ hụt.
Sau khi rơi xuống mặt đất, đám chuột lập tức quay sang nhìn nhau, như thể đang nói chuyện: Sao những người này mẹ nó không giống tên lúc trước!?
Mọi người nhà cũng quay sang nhìn nhau, họ cũng nhận ra có gì đó không bình thường ở đây.
Nếu trong một đàn chuột có một con ăn béo đến mức này thì cũng có thể, nhưng bây giờ bây giờ cả 7 con chuột đều to như vậy, chuyện này không bình thường chút nào!
Hơn nữa, tốc độ của những con chuột kia cũng tương đương với siêu phàm giả cấp F!
Cũng may những người nhà ở đây đều là siêu phàm giả cấp D được sản xuất hàng loạt!
Phải biết rằng thành phố này chính là căn cứ địa của Hội Phụ Huynh, cho nên thực lực chung của những người nhà ở đây không thể không cao được!
“Giết chúng!”
Ba người nhà ngoài hành lang lại tiếp tục lao về phía đám chuột, có ba con chuột không cam lòng nên tiếp tục lao về phía người nhà, cuối cùng bị họ bẻ gãy cổ.
Còn lại bốn con chuột cảm thấy không địch lại nên quay người chạy trốn.
Có người nhà lập tức nói vào tai nghe Bluetooth:
“Chặn hết tất cả lối ra, những người ở tầng dưới chú ý đến đám chuột, nhất định không được để chúng chạy thoát! Coi chừng chuột, chuột ở đây rất hung duẽ!”
Bên dưới, sau khi nghe những gì người nhà kia vừa nói, Tần Thư Lễ lại nhíu mày, giết mấy con chuột cũng phải phiền phức như vậy sao.
Không đúng, những người nhà ở đây không phải Quyền Vương thì cũng từng là thành viên thân kinh bách chiến của các câu lạc bộ, không ai ở đây yếu ớt cả, cho nên chắc chắn vừa xảy ra chuyện gì đó.
Hắn lập tức dẫn người đến cửa cao ốc:
“Nhanh, giúp họ!”
Lúc này, bốn con chuột còn lại không tiếp tục phản kháng mà đang chạy thục mạng xuống tầng dưới, lúc chạy đến cửa cao ốc, ba con trong đó lập tức lao về phía những người nhà, một con khác chui vào một khe hở, sau đó biết mất phía cuối con hẻm.
Tần Thư Lễ cau mày:
“Tại sao lại xuất hiện những con chuột lớn như vậy?”
“Không biết.”
Người nhà nói:
“Lúc chúng ta phát hiện ra chúng, chúng đang ăn người!”
Tần Thư Lễ hít sâu một hơi:
“Việc trừ bốn hại không thể tiếp tục trì hoãn, bảo tất cả người nhà tạm thời dừng công việc hiện tại, tất cả chúng ta sẽ tổ chức toàn lực trừ bốn hại, trong vòng hai ngày tới, chúng ta nhất định phải quét dọn một lần toàn bộ khu Hạ Tam, nhất định không được để lũ chuột này làm ảnh hưởng đến an toàn của mọi người.”
Chương 1695: To Gan
“A, nếu dọn dẹp toàn bộ khu Tam Hạ thì có lẽ hơi khó.”
Có người nhà nói.
Tần Thư Lễ kiên nhẫn nói:
“Có lẽ mọi người sẽ phải tăng ca một chút, bây giờ loài chuột này đã gây nguy hại đến sự an toàn của người dân, những người như chúng ta có trách nhiệm giải quyết những chuyện như thế này.
Được không? Mọi người cố gắng một chút, ai lấy giúp ta một cái mặt nạ phòng độc, ta sẽ đi trừ bốn hại cùng mọi người.
Đợi khi nào làm xong việc này, chúng ta cùng đi ăn một nồi lẩu dê để chúc mừng!”
“Tốt!”
Mọi người nhà vui vẻ cười nói:
“Thật ra mệt mỏi một chút cũng không sao, người nhà màu vàng nói đúng, bây giờ nếu chúng ta không làm thì chắc chắn mọi người sẽ gặp nguy hiểm, đi thôi!”
Những ngày sau đó chính là thời gian Hội Phụ Huynh nhiệt tình nhất, chịu khổ nhọc nhiều nhất, mỗi ngày họ đều phải chạy đi làm rất nhiều việc, nhưng không những không ai kêu khổ một tiếng mà mọi người còn cảm thấy mình tràn đầy năng lượng.
Trong thời gian này, Hội Phụ Huynh còn thành lập ra một tổ chuyên đi thực hiện hạng mục trừ bốn hại này.
Họ quét sạch một lượt chuột và côn trùng ở khu Tam Hạ, có không ít những con chuột hình thể dị dạng bị đánh chết, nhưng cũng còn không ít những con chuột trốn xuống cống.
Trong đường cống ngầm âm u, một đám chuột giẫm lên nước bẩn, chạy về phía trung tâm thành phố.
Dưới lòng đất ở khu thứ năm, một con chuột to bằng một người trưởng thành đang nằm trên mặt đất, trên lớp da bên ngoài của nó xuất hiện rất nhiều vết rạn, bên dưới lớp da đó là những khối cơ bắp rắn chắc, nhìn từ xa nó chẳng khác gì một con Đấu Ngưu Khuyển.
Những vết rạn xuất hiện trên da nó là do tốc độ sinh trưởng quá nhanh gây nên.
Lúc này, có một con chuột đang đứng trước mặt Thử Vương kêu không ngừng, nghe giọng điệu của nó có vẻ khá tức giận, như thể nó đang muốn nói những người ở khu Tam Hạ không bình thường…
Thử Vương kêu chít chít hai tiếng, âm thanh đó vang vọng trong cống ngầm, truyền đi rất xa như sóng vô tuyến hiện đại.
Một lúc sau, toàn bộ số chuột ở khu Tam Hạ đều rút lui đến môt vị trí khác.
Vốn dĩ một nơi dơ dáy bẩn thỉu như khu Tam Hạ là nơi thích hợp cho đàn chuột sinh sống nhất.
Nhưng bây giờ, Hội Phụ Huynh đã ép những con chuột đó phải chuyển đến một nơi hẻo lánh khác.
Cách chỗ Thử Vương không xa, một cặp chuột non đang bò trong cống thoát nước, rất nhanh nữa thôi, trên lớp da hồng hồng của chúng sẽ mọc ra những chiếc lông màu xám, dáng vóc của chúng cũng sẽ cường tráng không thua kém gì các bậc cha chú.
Thử Vương bỗng nhìn sang một phía khác, ở đó có một con gián to bằng chậu rửa mặt đang chậm rãi lui về phía sau.
Đàn chuột và bầy côn trùng đều không bước vào lãnh địa của nhau.
Chúng đều đã có một chút linh trí, nên cũng xuất hiện một ít ý thức lãnh địa.
Ở một thung lũng chim hót hoa nở nào đó trong liên bang, một con thỏ rừng đang gặm cây măng trúc vừa mới nảy mầm.
Trong lúc gặm măng, nó bỗng cảnh giác nhìn về phía cánh rừng phía xa, sau đó nó lập tức quay người chui vào hang rồi lặng lẽ trốn mất.
Tiếng bước chân dẫm lên lá cây bỗng vang lên, một quân đoàn thần bí bỗng xuất hiện trong rừng, phía sau cùng còn có mấy tên binh sĩ lạnh lùng đi tách ra khỏi đoàn.
Trên khuôn mặt mỗi người còn bôi thuốc màu xanh đen để che đi khuôn mặt vốn có.
Những người đi sau cùng đều là những kẻ có thực lực mạnh nhất đội, họ nhàn nhã bước đi như thể chuyến đi này chẳng là gì so với thực lực của họ.
Tất cả những người ở đây đều được trang bị một chiếc cúc áo truyền âm, những chiếc cúc áo nhỏ đó được dán vào sau tai, khi có âm thanh vang lên từ cúc áo, sóng âm sẽ truyền qua lớp xương sau tai vào trong tai, bằng cách này, âm thanh được truyền đi vừa rõ ràng, thuận tiện, lại có hiệu suất cao.
Lúc này không có bất kì âm thanh gì vang lên trong tần số truyền tin.
Trong đội ngũ phía trước có một người đang phân biệt phương hướng.
Họ đi qua một con suối cạn, xuyên qua rừng trúc, băng qua rừng, trên đoạn đường vừa qua họ không gặp bất cứ vật cản gì.
Rất nhanh sau đó, họ đã nhìn thấy vườn trà và vườn Hướng Nhật Quỳ Viên bên cạnh.
Trong Hướng Nhật Quỳ Viên đang bận rộn dọn dẹp vệ sinh những chiếc lá vụn.
“Dừng lại tại chỗ, xác nhận tìm được mục tiêu!”
Tất cả đám binh sĩ lập tức ngồi xuống, đợi đến khi người dẫn đầu hoàn tất kiểm tra, họ mới tiếp tục tiến về phía trước.
Mục tiêu của họ chính là phá hủy nơi này, giết chết tất cả những người ẩn nấp quanh đây, phá hủy ngôi mộ bên trong Hướng Nhật Quỳ Viên, mang đi tro cốt trong đó.
Nhưng đúng lúc này, trên vách núi phía xa có người cười nói:
“Thật to gan, không ngờ các ngươi dám dùng tro cốt của Ninh Tú tỷ tỷ để nhập đội, các ngươi nghĩ làm như vậy mới đủ để thể hiện các ngươi dám chống lại thủ lĩnh ảnh tử sao?”
Đoàn quân này không có quá nhiều nhân lực hay vật lực, nhưng nó lại có thể chứng minh lòng quyết tâm chống lại thủ lĩnh ảnh tử của một số người trong Khánh thị.
Chương 1696: Mưa Gió Sắp Tới
Trần Dư và Lee Byung-Hee biết rõ, nếu người nào dám dùng Ninh Tú để đối phó với thủ lĩnh ảnh tử thì ngươi đó chắc chắn sẽ không còn đường lui.
Bởi vì thủ lĩnh ảnh tử sẽ không bỏ qua cho bất cứ kẻ nào dám động đến ngôi mộ nho nhỏ đó, hắn cũng sẽ không dùng nó làm thẻ đánh bạc cho bất cứ giao dịch nào.
Những binh sĩ đó vừa ngẩng đầu đã trông thấy Khánh Dã và Khánh Khu đang đứng trên vách núi.
Trong lòng mọi người run lên, nếu hai người này xuất hiện ở đây thì cũng đồng nghĩa với việc quân đội của Ảnh Tử cũng đang đây!
“Rút lui! Rút lui! Ghi chép lại tọa độ mục tiêu, thông báo cho máy bay chiến đấu xuất phát, bỏ qua tro cốt, trực tiếp biến nơi này thành bình địa!”
Thế nhưng quá muộn rồi.
Ngay phía sau họ, 100 chiến sĩ gen cấp B thuộc quân đội của Ảnh Tử đã tiếp cận được mục tiêu, mỗi người ở đây đều có kinh nghiệm chiến đấu cực kì phong phú, lại cộng thêm hai người có thực lực cao nhất là Khánh Dã và Khánh Khu áp chế chiến trường.
Thật ra từ khi họ bước vào thung lũng này, mọi chuyện đã được định sẵn.
Lần này sở dĩ thủ lĩnh ảnh tử không dẫn theo Khánh Dã và Khánh Khu cùng đi về phía nam là vì hắn biết rõ điểm yếu của mình là gì.
Hắn chỉ có 2 điểm yếu, một là Khánh Trần, hai là Ninh Tú.
Cho nên nếu những phe phái trong Khánh thị muốn biểu hiện quyết tâm cho Trần Dư và Lee Byung-Hee thấy thì chắc chắn họ sẽ đến đây…Chịu chết.
Trong thung lũng liên tiếp vang lên những tiếng kêu rên, trận chiến này còn kết thúc nhanh hơn so với dự kiến.
Trong số các quân đoàn dưới chướng Khánh thị, quân đội của Ảnh Tử vẫn luôn là thần thoại.
Nhưng vẫn có một số người không tin.
Vì dù sao thì số lần quân đội của Ảnh Tử ra tay rất ít, hơn nữa họ còn hoạt động rất bí mật, nên chẳng mấy ai biết chiến tích của họ.
Đến tận bây giờ, những kẻ được cho là cao thủ từng nhàn nhã đi phía cuối đội ngũ mới biết, hóa ra quân đội của Ảnh Tử mới thật sự là quân đội của Khánh thị.
Trên hoang dã, thủ lĩnh ảnh tử đột nhiên nhận được một cuộc gọi vệ tinh.
Khánh Dã:
“Ông chủ, người đã chết, tro cốt của Ninh Tú tỷ cũng đã được mang đi.”
Thủ lĩnh ảnh tử bình tĩnh nói:
“Biết rồi, chuẩn bị tiếp tục giết người đi, lần này chúng ta cần giết rất nhiều người.”
…
Mưa gió sắp tới.
Gió lớn ập tới từ phương bắc, trên bầu trời đã phủ kín mây đen.
Người khổng lồ Đinh Đông ngồi trên vách núi xanh xanh, vẫn dõi mắt trông ra bên ngoài khu cấm kỵ số 001.
Mà sau lưng hắn vẫn là trái cây trông như quả núi được chăm sóc cẩn thận.
Có con khỉ nhỏ thừa dịp Đinh Đông đưa lưng về phía mình, lặng lẽ lại gần trái cây, muốn trộm vài quả chạy trốn.
Trong khu rừng sau vách núi còn có không biết bao nhiêu con khỉ lông lá treo ngược trên cây ngóng trông một cách dè dặt, xem xem đồng bạn có thể thành công hay không.
Thế nhưng con khỉ nho nhỏ kia còn chưa đến gần thì đã bị một bóng đen khổng lồ bao phủ.
Nó ngạc nhiên ngẩng đầu lên, thấy được người khổng lồ Đinh Đông vạm vỡ như ngọn núi đang đứng trước mặt mình, con khỉ sợ mất mật!
Nhưng Đinh Đông không ra tay mà chỉ dùng ngón trỏ to béo của mình chạm lên đầu khỉ, sau đó nhẹ nhàng đẩy nó đi.
“Đinh Đông!”
(Thứ này để dành cho bạn, các ngươi không thể ăn nó!)
Con khỉ kêu líu ríu, dường như cảm thấy căm tức.
“Đinh Đông!”
(Ta biết chúng ta quen biết lâu hơn, nhưng ta rất thích người bạn đó.)
Nhưng đúng lúc này, bên ngoài khu cấm kỵ số 001 có khí cầu máy bay qua trên bầu trời, Đinh Đông còn có thể nhìn thấy vô vàn xe bọc thép chở quân tiến đến.
Thậm chí, nhiều xe tăng dã chiến đa năng cũng ra trận.
Họ trải dài trên con đường đi từ phía bắc đến khu cấm kỵ số 001, tất cả xe cộ muốn đi vào khu cấm kỵ trên con đường phía bắc đều bị ngăn lại.
Binh lính đi xuống từ trên xe bọc thép chở quân nhiều không đếm xuể, họ chạy về phía rừng núi phía bắc hệt như đàn kiến trong sự che chở mấy chục người máy chiến tranh, ý đồ phong tỏa vùng núi phía bắc này.
Máy bay không người lái giống như thiêu thân dưới ánh đèn đường trong những đêm khuya mùa hạ, tập trung lại bay vù vù giữa không trung, sau đó cũng bay ra ngoài.
Hai chiếc khí cầu may cấp Giáp khổng lồ tuần tra qua lại trên không cách mặt đất 8000 mét.
Đây là một lữ đoàn dã chiến xây dựng theo chế độ tập đoàn quân, trong thời kỳ không có chiến tranh, bình thường khi cần tiêu diệt khu dân cư của người hoang dã với số lượng hơn mười nghìn người mới sử dụng đến biên chế quân đội này, mỗi lần điều động đều cần tiêu tốn mức chi phí quân sự cực cao.
Lần này lại bị dùng để chặn đường vài người bằng bất kỳ giá nào.
Cảnh tượng này diễn ra ngay trước mắt Đinh Đông, hắn không biết những người đó là ai, nhưng bỗng nhiên hắn nghĩ, chuyện này có liên quan gì đến thiếu niên hắn đang đợi không?
Đinh Đông cảm thấy lo lắng, có phải thiếu niên đang trên đường tới đây rồi không, mình nói cho đối phương biết bằng cách nào bây giờ?
Chương 1697: Chờ Đợi
Đột nhiên, dưới gốc đại thụ khổng lồ ở phía xa chợt vang lên tiếng gào thét rung trời.
Đinh Đông thầm cả kinh, vội vàng đứng lên nhìn về phía đại thụ.
Đến khi xác nhận được chuyện gì đang xảy ra, hắn lập tức dùng một chiếc lá lớn bọc trái cây to như núi lại cõng lên lưng, rồi chạy như bay vào sâu trong khu cấm kỵ.
Chiếc lá ấy là lá của đại thụ che trời ở trung tâm khu cấm kỵ số 001, khi trải ra nó lớn bằng thân cao của Đinh Đông.
Vài năm trước, sinh linh trong khu cấm kỵ biết dùng lá cây rụng xuống che mưa che gió, nhưng gốc đại thụ ấy không hay rụng lá, một năm bốn mùa đều rậm rạp lá cành.
Sau đó, Đinh Đông leo lên trên cành cây cao thật cao ấy hái lá, làm ổ cho các sinh vật trong trung tâm của khu cấm kỵ.
Nếu như phải bình chọn sinh vật được yêu thích nhất trong khu cấm kỵ, vậy đáp án chắc chắn là Đinh Đông.
Cho đến khi hắn hứa đến mùa xuân sẽ dùng trái cây chiêu đãi Khánh Trần.
…
Thời gian trở về đếm ngược.
Trong hoang dã, xe bán tải vẫn đang lắc lư chạy về phía nam.
Sau lưng là mây đen lao tới cực nhanh.
Nhìn về phía đường chân trời, tầng mây đen như bức tường cao lớn đang đuổi theo xe bán tải, thoạt nhìn kỳ vĩ và nguy hiểm.
Ảnh tử ngồi trong thùng xe:
“Ở phía bắc, chúng ta có một tập đoàn quân dưới trướng cha của Khánh Văn đã được điều đi, hình như cha của Khánh Thi cũng đang rục rịch.
Nếu ta đoán không sai, đội quân tinh nhuệ này của Khánh thị sẽ hoàn thành công tác bao vây với đội quân của Trần thị ở phía nam, hoàn toàn phong tỏa chúng ta trong hoang dã.”
“Đã biết là ai động thủ chưa?”
Khánh Trần hỏi:
“Tìm được hai tên thủ phạm, đương nhiên còn có đồng lõa ẩn nấp trong bóng tối.”
Ảnh tử giải thích:
“Những người tìm ra được hiện nay đều là người có tham vọng với vị trí ảnh tử nhất, họ không thể chịu đựng được việc ngươi làm ảnh tử mười năm nữa.
Rốt cuộc ngươi có được thực lực và dũng khí xông vào căn cứ A02, hơn nữa còn có danh vọng và những người ủng hộ mà lớp thanh niên cùng thế hệ không thể nào bì được quá nhanh.”
Ảnh tử nói:
“Ta chèn ép họ mười năm mà vẫn không thể tổn hại đến căn cơ của họ.
Nhưng nếu ngươi lại chèn ép họ mười năm nữa, Khánh thị sẽ trở thành một nhà chúng ta.
Vì vậy, họ kiên quyết phải giết được ngươi…Thậm chí giết ta chỉ là tiện thể thôi.
Nếu không thế này đi, tuy đám tai to mặt lớn ấy trốn hết rồi nhưng ta có thể đi giết Khánh Văn, Khánh Thi, Khánh Hạnh, vậy là họ hết hy vọng rồi!”
Khánh Trần dở khóc dở cười:
“Giờ đại ca đừng nói đùa nữa có được không hả, thẳng tay tàn sát như thế cũng không có ý nghĩa gì.”
“Được, bây giờ ngươi làm chủ.”
Ảnh tử tựa vào thùng xe bán tải, cười nói:
“Kế hoạch của ngươi là gì?”
Khánh Trần nói với giọng bình tĩnh:
“Đến khu cấm kỵ số 001.”
Quá nhiều người muốn giết hắn, mà hắn cũng chỉ có một việc phải làm, đến khu cấm kỵ số 001!
Khánh Trần nhìn ảnh tử:
“Họ hành động rầm rộ thế này không sợ ngươi mở ám ảnh chi môn chạy trốn à?”
Phải nói một điều là Ám ảnh chi môn vô cùng hữu dụng, có thể tấn công có thể chạy trốn, nếu muốn chạy thì có thể rời đi bất cứ lúc nào.
Nếu không phải điều kiện thu dụng của vật cấm kỵ này quá kỳ lạ thì Khánh Trần cũng muốn sở hữu nó.
Ảnh tử mỉm cười, nói với Khánh Trần:
“Họ biết là ta tạo ra cơ hội này, cũng biết ta đang đợi Trần Dư là Lee Byung Hee, cho nên họ muốn đánh cuộc một lần: Họ chuẩn bị đầy đủ hơn ta!”
“Biết rồi, trong bài ba cây, có người cầm ba con K, có người cầm ba con Át, tất cả đều cảm thấy mình thắng ăn cả.”
Khánh Trần nói:
“Ván bài như thế mới khiến người ta đặt phỉnh lớn nhất.”
“Ừm, ta ngủ một lát.”
Ảnh tử cười híp mắt.
Thế nhưng lúc này, Khánh Trần thấy ảnh tử bỗng nhắm mắt lại, đầu cũng gục xuống.
Không còn tiếng tim đập, không còn tiếng hít thở.
Khánh Trần sững sờ, ngay sau đó sắc mặt hắn thay đổi.
Vừa mới nói xong trong tay có ba con Át, kết quả ba con Át này lại bỏ bài?!
Hắn lay ảnh tử thăm dò:
“Đại ca? Ngươi giả vờ hay là thật đấy, bây giờ đột nhiên bị phản phệ không ổn đây.”
Ương Ương nhỏ giọng thì thầm:
“Xem trường lực thì không phải già vờ, rất yếu ớt.”
Khánh Trần dở khóc dở cười:
“Chờ thôi, trước tiên chờ một tiếng xem hắn có thể tỉnh lại không.”
“Ừ.”
Một tiếng trôi qua.
Lần này thời gian ảnh tử bị phản phệ lâu hơn lần trước, nửa tiếng đã trôi qua mà ảnh tử vẫn có dấu hiệu sẽ tỉnh lại.
Khánh Trần có dự cảm chẳng lành.
Không hiểu sao, lúc này ảnh tử giống như chủ động để cơ thể mình ngủ đông, hòng chuẩn bị cho cuộc đại chiến sẽ gây chấn động sắp tới.
Lần trước khi bị phản phệ, ngay cả chính hắn cũng không có cách nào phán đoán được khi nào mình sẽ bị phản phệ.
Lần này thì khác, lần này ảnh tử báo trước cho Khánh Trần biết, cho nên giống như hắn chủ động tiếp nhận phản phệ, để tránh cho tương lai bị phản phệ đúng lúc quan trọng.
Chương 1698: Sau Này Các Ngươi Sẽ Biết
Khánh Trần hỏi:
“Ương Ương, lúc bay ngươi có thể mang kèm mấy người?”
Ương Ương trả lời:
“Hai người thì có thể duy trì tốc độ bay nhanh, nếu ba người thì tốc độ sẽ giảm mạnh, bốn người thì không mang nổi.”
Họ có bảy người…
“Bỏ xe đi.”
Khánh Trần cau mày:
“Di chuyển bằng ô tô dễ thành mục tiêu, đâm người Khánh thị đó đã giao đủ cam kết trung thành, Trần Dư và Lee Byung Hee sẽ không tiếp tục chờ đợi.
Đám người Khánh thị đó đã không còn đường lui.”
“Được.”
Ương Ương ngồi trong thùng xe đập cửa kính buồng lái đằng trước:
“Dừng xe, đến gần khu cấm kỵ số 001 rồi, chúng ta xuống đi bộ qua rừng núi.”
Nếu đúng như lời ảnh tử nói, phía nam sẽ có quân đội chủ lực của Trần thị đón chờ, vậy thì đi trên đường cái chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới.
Họ còn cách khu cấm kỵ số 001 khoảng 40 cây số, nếu di chuyển nhanh thì có lẽ hai ngày có thể vượt qua vùng rừng núi.
Xe bán tải dừng lại ven đường, Khánh Trần cõng ảnh tử một cách cẩn thận.
Cái người vẫn luôn bảo vệ hắn chu toàn giờ đây lại giao tính mạng của mình vào tay hắn không chút đề phòng.
Như Ương Ương đã nói vậy, Khánh Trần là người duy nhất ảnh tử tin tưởng vô điều kiện.
Zard nói một cách hiếu kỳ:
“Hay là để ta cõng cho? Ta khỏe lắm!”
Khánh Trần lắc đầu:
“Bây giờ ngươi là cao thủ lợi hại nhất trong đội, là siêu cao thủ, cho nên không thể để ngươi gánh vác bất kỳ trách nhiệm gì, việc duy nhất ngươi cần làm là chiến đấu.”
Zard hớn ha hớn hở:
“Ông chủ, xem ra thận phận siêu cao thủ của ta không giấu mọi người được rồi.”
Khánh Trần:
“…Đi thôi.”
Tôn Sở Từ và Đoàn Tử vẫn nhìn xe bán tải với ánh mắt lưu luyến.
Chiếc xe này làm bạn với họ từ khi xuyên đến đây, hiện tại phải chia tay nó rồi.
Khánh Trần đứng bên cạnh:
“Hai người các ngươi đừng tu luyện Vạn Thần Lôi Ti nữa, luyện Chuẩn Đề Pháp đi.”
“Hả?”
Tôn Sở Từ sửng sốt:
“Có gì khác ư?”
Khánh Trần nói:
“Chuẩn Đề Pháp là truyền thừa mà Hội Tam Điểm của Nam Cung Nguyên Ngữ từng tu luyện, Trương Thiên Chân, Nam Canh Thần, Lưu Đức Trụ và Lý Đồng Vân cũng đang tu luyện.
Thiên tài như Tiểu Đồng Vân ta sẽ kiến nghị nàng chuyển sang luyện Vạn Thần Lôi Ti, với cơ sở của mình, nàng có thể nhanh chóng đổi chân khí Chuẩn Đề thành lôi tương.
Nhưng hai người các ngươi…thích hợp tu luyện Chuẩn Đề Pháp hơn, tối hôm qua ta thấy các ngươi chui vào một lều đúng không?”
Tôn Sở Từ hỏi với giọng nghi ngờ:
“Hai bọn ta thích hợp hơn là thế nào, có liên quan gì đến việc này à?”
“Có, sau này các ngươi sẽ biết.”
Khánh Trần nói:
“Ngoài ra, Chuẩn Đề Pháp còn có một lối tắt, đó chính là quán đỉnh.”
Tiếp theo phải lặn lội đường xa, đến nay Tôn Sở Từ và Đoàn Tử vẫn là người bình thường, nhất định không thích ứng được sự vất vả khi bôn ba dã ngoại, cho nên Khánh Trần cần phải giúp họ trưởng thành.
Hiện nay, chân khí Kỵ Sĩ trong cơ thể của Khánh Trần cuồn cuộn vô tận, đủ để quán đỉnh liền một lúc hai người đến cấp E.
Quán đỉnh xong, Tôn Sở Từ và Đoàn Tử nhìn hai tay của mình với vẻ khó tin.
Họ cảm thấy khó tin bởi vì cảnh giới người tu hành mà họ tha thiết ước mơ hiện nay đã đạt tới chỉ trong nháy mắt.
Họ lại nghĩ đến những đội viên vứt bỏ họ để đi làm nhiệm vụ, không biết đối phương phải hoàn thành bao nhiêu nhiệm vụ, tiêu phí bao nhiêu ngày đêm mới có thể đạt tới cấp E.
Đây chính là điểm tốt khi di theo đúng người.
Về phần Trương Mộng Thiên…
Đứa bé này quả thật khiến người ta thương, lúc đi bộ Ương Ương lén mở trường lực phản trọng lực cho hắn, Zard cũng dùng năng lực của mình giúp hắn tiến về phía trước, khi đi giống như một bước đi vạn dặm trong truyền thuyết.
Ảnh tử còn mượn cớ trong balo leo núi không có gì hữu dụng, sau đó vứt bỏ, giúp Trương Mộng Thiên đỡ phải mang vác nặng.
Khánh Trần thấy thế, cau mày suốt, cuối cùng vẫn không nói gì.
Không biết thằng bé cõng balo trống không còn có ý nghĩa gì…
Nhưng bây giờ không phải là lúc suy nghĩ những việc này.
Mọi người băng qua núi rừng, chạy về phía nam.
Đằng trước núi trải dài liên miên, muôn vàn nguy cơ chết người, nhóm Khánh Trần phải mở một đường máu từ nơi này.
…
Sau ba tiếng kể từ khi nhóm Khánh Trần bỏ xe lại, một đội lính đặc công đột nhiên xuất hiện cạnh chiếc xe.
Điều kỳ lạ là ngoại trừ súng ống, đám người này còn mang theo hai chiếc hòm màu đen.
Họ không mặc áo giáp khung xương trợ lực nửa bọc.
Trong tình huống bình thường, các binh lính muốn tiến hành đột kích trong hoang dã trừ phi là chiến sĩ gen cao cấp cực kỳ tự tin vào thể lực của mình, bằng không nhất định sẽ mặc áo giáp khung xương trợ lực.
Đơn vị lính đặc công này tổng cộng có 41 người, trên mặt mỗi người đều khắc một vết sẹo, phá hủy diện mạo ban đầu của họ khiến cho không một ai có thể nhận diện khuôn mặt.
Chương 1699: Có Ý Nghĩa
Họ chưa bao giờ để lại ghi chép đối chiếu DNA của mình trong cơ sở dữ liệu của Liên Bang,
Đội quân Vô Diện.
Đó là một trong những đơn vị lực lượng đặc biệt tinh nhuệ nhất trong Liên Bang.
Họ dùng một chiếc máy vi tính cầm tay mini kết nối với bảng điều khiển trung tâm của chiếc xe, người kiểm tra chiếc xe nhìn máy vi tính, nói nhỏ:
“Thời gian di chuyển cuối cùng là ba tiếng trước, trong đội ngũ của họ có cao thủ lẫn người thường, không nhanh hơn chúng ta được bao nhiêu.”
Đội trưởng của đội quân Vô Diện yên lặng trong chốc lát, sau đó hắn dùng tay ra hiệu, 41 người nhanh chóng tiến vào ngọn núi phía xa.
41 người này chạy nhảy nhanh chóng giữa núi rừng, nhanh nhẹn hệt như loài khỉ, tất cả họ đều là chiến sĩ gen cấp B trở lên!
Đó là đơn vị lực lượng đặc biệt tinh nhuệ nhất được các thế lực khác cố gắng xây dựng nên bằng phương thức chạy đua vũ trang sau khi biết được sự tồn tại của đội quân ảnh tử.
Mỗi một người ở đây khi gia nhập tập đoàn quân đều có thể sánh ngang với một tiểu đoàn.
…
Sau khi đội quân Vô Diện tiến vào rừng núi.
Lại có một đội quân với quy mô lữ đoàn đến chỗ xe bán tải bị vứt bỏ, sau đó lựa chọn giống như đội quân Vô Diện.
Một trung tá ra lệnh cho bộ đội chủ lực tiếp tục đi về phía trước theo trục đường chính, còn chiến sĩ gen dưới trướng hợp thành tiểu đoàn trinh sát, hành trang gọn nhẹ đi vào rừng núi.
Tiểu đoàn trinh sát có khoảng năm trăm người, toàn bộ đều là chiến sĩ gen cấp D, trong đó chỉ huy tiểu đoàn là chiến sĩ gen cấp B.
Một lượng lớn nhện máy bị đổ ra hết giữa núi rừng, theo các chiến sĩ gen tiến về phía trước, bốn móng vuốt của của máy cắm vào mặt đất phát ra âm thanh sột soạt khiến người ta rợn tóc gáy.
Một sĩ quan phụ tá hỏi:
“Trong đội ngũ kia có ảnh tử, chúng ta dùng mạng người đắp bồi, kiểu gì thì kiểu cũng không giết chết hắn được.
Làm như vậy thì có ý nghĩa gì?”
Trung tá cười gằn:
“Đương nhiên là có ý nghĩa, năng lực của ảnh tử không phải có thể sử dụng tùy ý mà không có bất kỳ hạn chế nào, mỗi khi giết một người đều sẽ tích lũy một ít phản phệ, đây là quy luật mà cấp trên quan sát mười năm mới nghiên cứu ra được.
Ngươi cho rằng ảnh tử không sợ chiến thuật biển người sao? Không, hắn cũng sẽ sợ.
Bằng không ngươi cho rằng tại sao mấy năm nay khi ra tay hắn đều hành sự cẩn thận? Vài tháng qua hắn mới không kiêng dè nữa mà thôi.”
Trung tá nói tiếp:
“Yên tâm, việc cấp trên muốn chúng ta làm chẳng qua là tỏ thái độ thôi, người cuối cùng sẽ kết liễu ảnh tử và Khánh Trần không phải chúng ta, mà là bán thần.”
…
Thời gian trở về đếm ngược 31:00:00.
“Tin tức thời sự hôm nay, khu Tam Hạ của thành phố số 10 đã được thay áo mới, tòa cao ốc ảm đạm hơn ba mươi năm lại sáng ánh đèn.
Theo tin tức mà phóng viên ở tiền phương hỏi thăm được, hành động này được tiến hành sau cuộc trao đổi của gần một trăm câu lạc bộ, tạm thời vẫn chưa biết vì sao các câu lạc bộ lại làm như thế, hiện tại vẫn đang điều tra.”
Trong thành phố số 10, trong một tòa chung cư ở khu thứ năm, một người đàn ông trung niên ngồi trước tivi 3D xem thời sự, nhìn nữ MC hiện lên trước mặt mình, hắn lẩm bẩm:
“Nhà của đám người thấp hèn khu Tam Hạ bật đèn mà cũng có thể lên thời sự à? Việc này có gì đáng chú ý.”
Nói xong, tầm mắt của hắn cứ dính chặt lên ngực của nữ MC, thậm chí hắn còn đứng dậy nhìn xuống, như làm vậy là có thể nhìn thấy cái gì trong màn hình 3D.
Đột nhiên, người đàn ông trung niên nghe thấy tiếng vang phát ra từ nhà vệ sinh.
Hắn đi về phía nhà vệ sinh với sự nghi ngờ trong lòng.
Rắc một tiếng, như tiếng món đồ sứ nào đó vỡ nát.
Người đàn ông mở cửa nhà vệ sinh ra trong sự kinh ngạc, hắn thình lình thấy được một con chuột lớn bằng quả bóng rổ rơi xuống từ cửa thông gió điều hòa trên trần nhà, cơ thể nặng trĩu nện vỡ bệ xí bệt nhà hắn.
“Thứ quái quỷ gì thế này?!”
Người đàn ông trung niên ngạc nhiên không thôi, theo bản năng hắn đi lấy cây lau nhà định đập con chuột.
Thế nhưng hình ảnh xuất hiện ngay sau đó khiến hắn ớn lạnh, cảm thấy rợn tóc gáy.
Trong ống gió của điều hòa đã hỏng kia, hết con chuột này đến con chuột khác rơi vào trong nhà, dày đặc và rậm rạp, đuôi của bọn chuột này to như cánh tay trẻ con.
Người đàn ông trung niên hét toáng lên và đi đóng cửa nhà vệ sinh.
Nhưng hắn chưa kịp đóng cửa thì đã có một con chuột dùng cơ thể chặn khe cửa.
Hắn đành phải dừng việc này rồi lao ra ngoài cửa hệt như phát điên.
Hắn vừa mới giơ tay vặn chốt cửa đã bị ba con chuột nhào lên người và cắn xé một cách tàn nhẫn.
Những con chuột vừa mới trưởng thành này cần ăn uống, chúng chưa bao giờ thèm khát protein như ngày hôm nay.
Nhưng chúng cắn được một miếng thịt cũng không nuốt luôn, mà lại giẫm chồng lên nhau leo trở về ống gió, vận chuyển thịt tươi về cho đám thú con trong ống gió.
Đám thú con ấy bò lúc nhúc trong ống gió, sau khi ăn xong chúng không lớn phổng lên như những con chuột trước mà vẫn giữ nguyên hình dạng chuột vốn có, tuy nhiên sợi cơ và xương cốt đều tiến hóa hoàn mỹ hơn.
Chương 1700: Số Mệnh
Chuột lớn tiếp tục tìm kiếm mục tiêu kế tiếp, chúng dường như không biết mệt mỏi, và cũng rất ít khi ăn uống.
như số mệnh của chúng là vô tư dâng hiến cho bầy chuột mới ra đời.
Hiện tượng này không hiếm thấy trong thế giới tự nhiên, nhưng trong quần thể chuột lại chưa bao giờ xảy ra chuyện này.
Tốc độ sinh sôi của chúng vượt quá sức tưởng tượng.
Cơ thể chẳng còn lành lặn của người đàn ông trung niên cơ giật trên mặt đất, bên cạnh nữ MC trên màn hình tivi 3D vẫn đang dẫn bản tin thời sự một cách bình tĩnh:
“Theo báo cáo, trong hai ngày qua các tập đoàn Khánh thị, Trần thị, Jindai, Kashima đồng loạt đệ trình kế hoạch diễn tập quân sự lên quốc hội, trước mắt các đơn vị bộ đội đã rời khỏi nơi trú quân, tạm thời chưa biết hướng đi cụ thể.
Có người biết chuyện tiết lộ, kế hoạch diễn tập lần này không đơn giản, nhưng cụ thể những đội quân này đi đâu, làm gì thì vẫn không có ai biết…”
Một con chuột chợt dừng lại, nó yên lặng nhìn nữ MC, như hiểu được đối phương đang nói gì.
Ngay sau đó, nó bỗng nhào về phía MC, thế nhưng cơ thể lại xuyên qua màn hình 3D, không vồ được gì cả.
Nữ MC tiếp tục mỉm cười dẫn bản tin:
“Theo báo cáo, Tòa án cấm kỵ Tam Nguyệt cũng đã rời khỏi thành phố số 10, ngoài ra còn có gần một trăm thành viên của Tòa án cấm kỵ đi cùng.
Có người nghi ngờ hành động kỳ lạ của Tòa án cấm kỵ có liên quan đến kế hoạch diễn tập quân sự lần này…”
…
“Đại ca, ngươi được ai đó phái tới rèn luyện ta đúng không, sớm không phản phệ muộn không phản phệ, cố tình lại phản phệ đúng lúc này.”
Khánh Trần đang di chuyển trong núi rừng với tốc độ đều đều, hắn vừa chạy vừa cằn nhằn.
Nhưng cằn nhằn vậy thôi, cho dù thế núi nhấp nhô khúc khuỷu thế nào hắn cũng cõng ảnh tử một cách vững chắc.
“Ta biết ngươi cần tỏ ra yếu thế mới dụ Trần Dư và Lee Byung Hee ra được, nhưng việc này chỉ cần giả vờ là được rồi, không cần phải làm thật đâu!”
Khánh Trần biết rõ, hiện tại Trần Dư và Lee Byung Hee là hai con sói dữ.
Trong hoang mạc, nếu như ngươi bị hai con chó sói theo dõi, thậm chí để đánh chén một bữa no nê, chúng có thể đuổi theo ngươi nửa tháng, cho đến khi chúng xác nhận ngươi cùng đường bí lối mới đi đến chỗ ngươi, gặm cắn máu thịt ngươi.
Mà chuyện ảnh tử làm hiện nay không chỉ là khiến bản thân trông yếu ớt mà còn phải đẩy Khánh Trần vào bước đường cùng, như thế mới có thể khiến đối phương tin tưởng…
Trần Dư và Lee Byung Hee mới xuất hiện.
Thế thì Khánh Trần đi đâu nói rõ phải trái được đây, ca ca của mình tự đẩy mình vào đường cùng, hắn cũng khó lòng phòng bị.
Lúc này, Ương Ương mang Tiểu Mộng Thiên, Tôn Sở Từ và Đoàn Tử bay chầm chậm trên trời, tuy tốc độ hơi chậm nhưng năng lực bay thẳng bất chấp địa hình giúp nàng vẫn duy trì tốc độ chỉ tụt lại phía sau Khánh Trần một chút.
Trong lúc nói chuyện, đằng xa truyền đến sóng điện từ khác thường, Khánh Trần đi đầu, lôi tương trong cơ thể hắn xuất hiện sự dao động, hắn vừa ngụy tạo phản xạ sóng điện từ vừa nói:
“Hạ xuống, yểm hộ!”
Ương Ương không bị radar mảng pha rà quét lập tức đáp xuống đất, mấy người họ nhanh chóng tập hợp lại với nhau, còn Zard tức khắc sử dụng năng lực của mình, dùng đất cát bao phủ như lô cốt cỡ nhỏ che chở mọi người, để né tránh sự rà quét của radar mảng pha và thiết bị dò tìm sự sống.
Hơn nữa Zard còn làm hết hết sức nghiêm túc và cẩn thận, trên lô cốt do hắn xây nên còn có cỏ dại và cây cối.
Một chiếc khí cầu máy cấp Giáp bay ngang qua bầu trời, nhưng dù là khí cầu máy cấp Giáp cũng không có cách nào phát hiện sự khác thường dưới mặt đất.
Trong lô cốt tối tăm, mọi người yên lặng chờ đợi.
Bỗng nhiên, Zard hỏi:
“Ông chủ, không phải ngươi và Ương Ương từng đánh máy bay rồi à, hay là các ngươi lên trời đánh hạ nó đi?”
Bốp một tiếng.
Tôn Sở Từ gào lên:
“Ai đập đầu ta từ đằng sau đấy?”
Khánh Trần:
“Xin lỗi, đánh nhầm người,”
Zard:
“Khà khà, ta đổi chỗ, thông minh không?”
Ương Ương giải thích:
“Lúc đó ta chỉ phụ trách mang Khánh Trần lên trời ném qua ném lại thôi, còn lại là Khánh Trần tự chơi.”
Khánh Trần:
“Các ngươi xong chưa hả, sao ngươi còn có thể trò chuyện được với Zard thế? Chẳng phải mấy ngày nay vẫn duy trì được à, sao đột nhiên lại nói mấy chuyện đen tối thế? Ở đây còn có trẻ con đấy!”
Ương Ương lẩm bẩm:
“Thì tại ảnh tử ca ca đang ngủ say mà.”
Trong lô cốt nho nhỏ này, mọi người không ai nhìn thấy ai, họ được nghỉ xả hơi trong chốc lát.
Zard nói:
“Ông chủ, khí cầu máy cấp Giáp sẽ không nhiều lắm đâu, hai người lên giết họ, chúng ta cũng không cần trốn tránh thế này.”
“Không được.”
Khánh Trần nói:
“Giờ không như trước kia, lúc trước kẻ địch chỉ có khí cầu máy, còn bây giờ chưa biết chừng tất cả đều là kẻ địch của chúng ta, đánh hạ khí cầu máy cấp Giáp vẫn sẽ bị phát hiện.
Quan trọng nhất là đã có chiến tích đánh hạ khí cầu máy khi trước, lần này mục tiêu giết ta của đối phương rất rõ ràng, chưa biết chừng trên khí cầu máy còn cất giấu thủ đoạn nào đó.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Yếu Gà Như Ta Lại Bị Chính Đạo Tôn Làm Vô Thượng Thánh Ma [Dịch] Yếu Gà Như Ta Lại Bị Chính Đạo Tôn Làm Vô Thượng Thánh Ma](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Yeu-Ga-Nhu-Ta-Lai-Bi-Chinh-Dao-Ton-Lam-Vo-Thuong-Thanh-Ma-Audio.jpg)
