- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 163 : Bí Mật Gia Tộc Minomoto 1 (c1621-c1630)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 163 : Bí Mật Gia Tộc Minomoto 1 (c1621-c1630)
❮ sautiếp ❯Chương 1621: Bí Mật Gia Tộc Minomoto 1
Lộ Viễn nói:
“Một nửa đám trẻ lây nhiễm sự tàn bạo của thế giới tỏng, nhưng không sao, chúng ta tin tưởng có thể uốn nắn bọn họ.
Ý nghĩ của ta bây giờ là phải phân biệt học sinh nào có thiên phú tu hành, học sinh nào không có thiên phú, ngoài ra còn phải phân chia thành tích tốt và thành tích kém.
Điều đáng mừng là trong số sinh viên lần này có đến 11% là sinh viên xuất sắc của các đại học danh tiếng, có lẽ có thể giúp đỡ chúng ta ở phương diện nghiên cứu khoa học.”
Nghê Nhị Cẩu bổ sung:
“Ở thế giới trong, những sinh viên này đều là công nhân hoặc thành viên của các câu lạc bộ, không có tư cách tiếp xúc kiến thức khoa học kỹ thuật của thế giới trong.
Chúng ta có thể giúp bọn họ ở điểm này, cho nên chia riêng một học viện cho những người có tài như thế học tập, nghiên cứu khoa học là rất thích hợp.”
Nghê Nhị Cẩu nói tiếp:
“Sau đó là những ai không có thiên phú tu hành xếp vào một học viện riêng, dạy bọn họ cách tự bảo vệ, vận chuyển vật tư ở thế giới trong, Côn Luân sẽ chịu trách nhiệm đổi thành tiền mặt, duy trì sự hoạt động của tổ chức.”
Nghê Nhị Cẩu:
“Còn người có thiên phú tu hành cũng tách thành một học viện, dạy bọn họ kỹ xảo chiến đấu, kỹ năng sinh tồn trong hoang dã vân vân, để bọn họ có nhiều không gian lựa chọn hơn.
À phải rồi ông chủ, ông chủ Hà vẫn không muốn giao phương pháp tu hành của Hồ thị ra à?”
Trịnh Viễn Đông lắc đầu:
“Tâm kiếm chi thuật của Hồ thị là một trong những truyền thừa tu hành chính thống, thứ đó vốn trân quý, và cũng không thuộc về hắn, hắn không muốn đưa ra cũng là bình thường.”
Nghê Nhị Cẩu nhỏ giọng nói:
“Nhưng các thành viên của Cửu Châu đều tập trung ở đây.
Hắn muốn thành lập một nơi thuộc về người du hành, vậy thì sáu mươi nghìn học sinh trên Kình Đảo mới là điều hắn nên suy xét nhất.”
Trịnh Viễn Đông lại lắc đầu:
“Bây giờ ta không có cách nào thuyết phục được hắn, vì trong mắt hắn Côn Luân có thể cũng là một trong số những kẻ địch giả tưởng, nói cho cùng chuyện hắn phải làm đi ngược lại với nguyên tắc của Côn Luân, vì vậy hắn sẽ không tạo thêm lực cản cho mình.
Lần này, trong số các thành viên của Cửu Châu, có đến gần một nghìn học sinh không đến nhập học.
Theo ý của ta, dùng Chân Thị Chi Nhãn giám định học sinh thích hợp tu hành, sau đó ta sẽ trao đổi với Khánh Trần.”
“Ngài muốn Chuẩn Đề Pháp của Khánh Trần ư?”
Lộ Viễn tò mò.
Nghê Nhị Cẩu lẩm bẩm:
“La Vạn Nhai giỏi thật, người của chúng ta không thể chen chân vào Hội phụ huynh của hắn luôn cơ, hơn nữa bây giờ không phải thành viên nào của Hội phụ huynh cũng có thể học Chuẩn Đề Pháp, phải có cống hiến nhất định mới được.
Mà muốn kiếm đủ cống hiến thì cũng phải hai tháng, đến khi có đủ cống hiến rồi thì có lẽ người của chúng ta trở thành Người Nhà rồi, tổ chức này quái lắm.”
Trịnh Viễn Đông nói với giọng bình tĩnh:
“Không phải ta muốn cướp Chuẩn Đề Pháp của Khánh Trần mà là muốn dùng truyền thừa Vu Sư và Chân Thị Chi Nhãn để đổi lấy Chuẩn Đề Pháp.”
“Không ổn lắm đâu, rõ ràng truyền thừa Vu Sư có tác dụng hơn mà.”
Lộ Viễn nói.
“Không.”
Trịnh Viễn Đông lắc đầu:
“Điểm then chốt của truyền thừa Vu Sư nằm ở Chân Thị Chi Nhãn, trong tay chúng ta chỉ có 72 viên Chân Thị Chi Nhãn, điều này đồng nghĩa với việc tổ chức Người Bàng Quan chỉ có thể có được nhiều nhất 72 Vu Sư.
Nhưng học viện có mấy chục nghìn học sinh, truyền thừa Vu Sư lại không phù hợp với chúng ta, đổi nó đi mới đúng với lập trường của chúng ta.”
“Hắn sẽ không đồng ý đâu.”
Nghê Nhị Cẩu nói một cách ngập ngừng:
“Suy nghĩ của ta khác với Lộ Viễn, ta từng quan sát Hội phụ huynh, Chuẩn Đề Pháp có thể nhanh chóng nâng cao thực lực của quần thể hệt như virus lây lan, Hội gia trưởng có thứ đó cũng giống như bật hack vậy.”
Trịnh Viễn Đông cười nói:
“Chúng ta đâu cấm Hội phụ huynh sử dụng Chuẩn Đề Pháp…Vả lại, nhất định bây giờ Khánh Trần rất muốn có được truyền thừa Vu Sư, vì thuật Giữ Nghiêm Bí Mật quá quan trọng với Hội phụ huynh.
Tất cả những tổ chức phát triển quá nhanh đều hiểu được tầm quan trọng của thuật Giữ Nghiêm Bí Mật.
Đương nhiên, cuối cùng hắn có bằng lòng đổi không thì còn phải xem ý nguyện của hắn, không thể cưỡng cầu.”
Nhưng đúng lúc này, ngoài cửa sổ bỗng mưa to.
Trịnh Viễn Đông ngạc nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ, cùng với vầng trăng sáng ngoài Kình Đảo.
Cơn mưa này chỉ có ở Kình Đảo!
Vị thủ lĩnh cực kỳ thông minh của Côn Luân nhận ra ngay lập tức:
“Kình Đảo đã bị thu dụng?!”
…
Kình Đảo là vật cấm kỵ đã bị thu dụng.
Quả thật Trịnh Viễn Đông sở hữu nó, bằng không không có khả năng mang nó từ thế giới trong đến thế giới ngoài.
Vấn đề là nếu vật cấm kỵ ACE-013 Kình Đảo đã bị thu dụng, mà ký chủ còn sống thì tại sao đột nhiên lại đổi chủ?!
Trịnh Viễn Đông hãy còn đang khổ não suy nghĩ xem làm sao để giữ bí mật, kết quả nhà mất rồi.
Bị trộm mất nhà rồi!
Trước kia, khi Trịnh Viễn Đông đọc tài liệu của tổ chức Người Bàng Quan, trong nguồn tài liệu phong phú ấy, thứ hấp dẫn hắn nhất chính là những phỏng đoán về Kình Đảo.
Trong đó có liên quan đến bí mật của gia tộc Minamoto.
Chương 1622: Bí Mật Gia Tộc Minomoto 2
Có Người Bàng Quan từng vượt biển đi về phía đông và sinh sống ở quê hương của nhà Minamoto một thời gian, hơn nữa còn kết bạn với Minamoto.
Sau đó, bên ấy hay có hiện tượng núi lửa phun trào, dẫn đến cả lục địa chìm xuống, thậm chí mỗi năm đều gặp sóng thần.
Vì vậy, gia tộc Minamoto đưa ra quyết định: Di cư đến đại lục Liên Bang.
Nhưng khi dân chúng của nhà Minamoto đến đại lục Liên Bang, tổ chức Người Bàng Quan lại không thấy người nhà Minamoto.
Tuy người đã đến nhưng Minamoto lại mất tích một cách khó hiểu.
Tổ chức Người Bàng Quan bắt đầu điều tra nguyên nhân.
Sau đó, tổ chức Người Bàng Quan điều tra sâu hơn thì phát hiện manh mối.
Họ phát hiện có một việc rất kỳ lạ, có tổng cộng 7 gia tộc theo hầu nhà Minamoto, trong đó gia tộc Kameda vậy mà lại thay đổi dongf họ thành “Jindai”.
Nhiều năm sau, người của gia tộc Jindai say rượu đã khóc lóc và lỡ miệng, nói rằng mình là kẻ phản bội, có lỗi với sự kỳ vọng mà gia chủ dành cho mình.
Vì vậy, tổ chức Người Bàng Quan suy đoán, gia tộc Minamoto bị gia tộc Jindai hãm hại.
Theo những dấu hiệu dần dần xuất hiện trên Cấm Đoạn Chi Hải, Liên Bang lại phát hiện di hài của cá voi khổng lồ ở đáy biển, mọi người bắt đầu suy đoán Kình Đảo chính là vật cấm kỵ của cá voi.
Nhưng tổ chức Người Bàng Quan không khỏi suy nghĩ sâu xa hơn về một vấn đề: Kình Đảo là vật cấm kỵ của cá voi khổng lồ, vậy nó xuất hiện bằng cách nào?
Khi ấy ở thế giới trong đã xuất hiện những sinh vật cực kỳ khủng bố, chẳng hạn như nền văn minh nhân loại trước từng có một cây thường xuân vô cùng nguy hiểm.
Gốc thường xuân ấy tình cờ được tưới máu của dị năng giả nên xảy ra biến dị.
Nó tiến hóa liên tục trong ba tháng, lấy con người làm chất dinh dưỡng, nó gần như chiếm lấy cả một thành phố loài người.
Thật ra, sự xuất hiện của loài động thực vật này có liên quan đến dị năng giả, nói đúng hơn là nó cắn nuốt máu thịt của dị năng giả.
Bởi vậy, tổ chức Người Bàng Quan cho rằng, có lẽ sự thay đổi của cá voi khổng lồ xuất hiện là bởi vì nó đã nuốt…gia chủ của nhà Minamoto.
Vì thế Trịnh Viễn Đông có một phỏng đoán mới.
Đầu tiên, hắn ám sát một sĩ quan thuộc dòng chính nhà Jindai đang nghỉ phép.
Sau đó mang thi thể của sĩ quan lên khí cầu máy đi ra biển, tìm Kình Đảo thử vận may.
Điều khiến Trịnh Viễn Đông vui mừng là hắn thành công.
Hắn tìm được Kình Đảo, hơn nữa còn đoán đúng điều kiện sở hữu.
Điều kiện để có được Kình Đảo chính là báo thù cho gia tộc Minamoto.
Nhưng vấn đề hiện nay là nếu vật cấm kỵ đã bị thu dụng thì vì sao đột nhiên còn có thể bị người khác thu dụng?
Kình Đảo là một trong những vật cấm kỵ thần kỳ nhất.
Sau khi thu dụng Kình Đảo, ký chủ có thể di chuyển theo ý muốn của mình, đồng thời có thể thay đổi thời tiết theo tâm tình của ký chủ.
Thậm chí, nó còn có thể “trồng” vật tư mà con người cần.
Ví dụ như nguyên vật liệu xây dựng của ngôi trường dành cho người du hành thời gian là Trịnh Viễn Đông dùng Kình Đảo tạo ra.
Sở dĩ việc ăn, ở và đồ uống có cồn trên đảo miễn phí là bởi vì nguyên liệu ở nơi này dùng hoài không hết, có thể nói đây là thế giới thần tiên chân chính.
Tuy đồ vật sản sinh ở Kình Đảo không thể mang ra khỏi đảo, một khi mang đi sẽ bị hủy diệt, nhưng nếu muốn lựa chọn địa điểm thành lập trường học thì lại là lựa chọn hoàn mỹ nhất.
Bây giờ, cơ sở không còn nữa…
Trịnh Viễn Đông dẫn Lộ Viễn và Nghê Nhị Cẩu đội mưa to đi ra ngoài kiểm tra, thế nhưng họ quan sát hồi lâu vẫn không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyên gì.
“Ông chủ, ngươi còn khống chế được Kình Đảo không?”
Lộ Viễn hỏi.
“Không được.”
Trịnh Viễn Đông lắc đầu, vẻ mặt nghiêm trọng.
Nghê Nhị Cẩu bỗng nói:
“Khoan đã, sao ta có cảm giác Kình Đảo đang di chuyển với tốc độ cực nhanh?”
Sắc mặt của Trịnh Viễn Đông thay đổi.
Nơi xa, âm thanh sóng biển vỗ vào vách đá mỗi lúc một lớn hơn, dường như Kình Đảo đang dần dần tăng tốc, chẳng biết nó muốn đi đâu.
…
“Đệch! Sao lạnh thế!”
Trần Tuế vừa tỉnh dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ thì chợt kĩnh hãi.
Liễu Ninh của tổ chức Hồng Diệp đứng cạnh Trần Tuế lẩm bẩm:
“Ta không có nhìn lầm đấy chứ, hay mù rồi?”
Khánh Trần đứng cạnh Liễu Ninh:
“Hắt xì!”
Ngoài cửa sổ không còn là sóng cả xanh thẳm đầy hùng tráng, mà là băng nguyên thuần sắc trắng bao la bát ngát.
Băng nguyên đằng xa hệt như bức tường cao vợi, đang tan rã, rơi xuống từng mảng, phát ra âm thanh sụp đổ ầm vang.
Khánh Trần và mọi người tỉnh lại vì quá lạnh, khi ngủ nhiệt độ trong phòng vẫn luôn là 24 độ ổn định do điều hòa khống chế, hiện tại điều hòa của mọi người đã xuống -10 độ…
Cốc nước trên chiếc bàn gỗ ở ký túc xá vốn dĩ trước khi đi ngủ chưa uống hết, giờ nước trong cốc đã đông thành đá…
Quanh cửa sổ cũng phủ hoa băng.
Trần Tuế ngạc nhiên nhìn bầy chim cánh cụt phía xa:
“Nếu ta đoán không nhầm, có lẽ bây giờ chúng ta đang ở Nam Cực…”
Nói xong, Trần Tuế phát điên:
“Sao chúng ta lại đến Nam Cực? Hả?!”
Chương 1623: Tới Nam Cực
Lúc này, bầy chim cánh cụt trên sông băng đang ngơ ngác đứng kia, quan sát sông băng tan vỡ với vẻ tò mò.
Bọn chúng ở xa nên không nhìn thấy hòn đảo, bởi vậy chỉ có thể thấy được tảng băng vỡ tan tàn…
Mà toàn bộ các học sinh trên đảo đều đông cứng thành đá.
Những dị năng giả như Khánh Trần còn đỡ, người bình thường thì không ổn tí nào, người nào người nấy đều run bần bật.
Bây giờ là lúc quan sát thực lực của bạn học bên cạnh mình.
Thực lực càng kém thì mặc càng dày.
Trần Tuế và Liễu Ninh vừa mới mặc quần áo xong, quay đầu thì thấy Khánh Trần và Đường Duy chỉ hận không thể đem chăn đệm và ra giường đắp hết lên người.
Trần Tuế cười lạnh:
“Thực lực cấp C của ta không tính uổng phí.”
“Lợi hại quá, lợi hại quá.”
Khánh Trần khen.
Hắn vừa nói xong thì bốn người họ nhìn thấy bên ngoài cửa ký túc xá, Zard mặc quần đùi áo cộc tay đi qua trước cửa.
Ngày thường người này không ra ngoài hoạt động, kết quả đến bây giờ lại cố ý ló mặt ra đắc ý.
Cây non trên đầu hắn cũng đong đưa.
Khánh Trần kinh ngạc phát hiện mầm cây kia thật ra không phải Triền Xà Đằng.
Có lẽ lúc trở về, Triền Xà Đằng bị quy tắc chém đứt, mà Zard lại tìm đại một gốc cây trên đảo rồi cắm nó trên đầu làm skin giới hạn.
Phải nói là Zard thật sự rất nổi tiếng trong học viện, trên diễn đàn của trường học còn có một chuyên mục riêng dành cho hắn, tên là “Tên thần kinh mọc cây trên đầu”.
Nói thật, lúc trước trong bản tin thời sự của thế giới ngoài có nói học sinh cấp một ở khu Hải Điện đến vùng cực địa hoàn thành lễ tốt nghiệp, có rất nhiều học sinh tỏ vẻ hâm mộ: Cuộc sống của người ta mới muôn màu muôn vẻ làm sao.
Nhưng bây giờ họ đột ngột bị chuyển đến Nam Cực thế này, sợ rằng phải chết bất đắc kỳ tử!
“Định làm gì vậy, hiệu trưởng muốn đưa chúng ta đi chịu chết à?”
Đường Duy run rẩy:
“Mau, mau, mau, mau mặc quần áo mùa đông vào!”
Quá bất ngờ.
Thật sự quá bất ngờ.
Cuộc sống vườn trường đang yên đang lành sao lại biến thành cuộc phiêu lưu mạo hiểm rồi?!
Khánh Trần hỏi:
“Ngươi nói xem tại sao chúng ta lại đến Nam Cực?”
Trần Tuế suy nghĩ, rồi nói với giọng chắc nịch:
“Nhất định là bài kiểm tra đánh giá đầu tiên của học viện, hiệu trưởng Trịnh Viễn Đông muốn thử thách ý chí, nghị lực của chúng ta, để xem chúng ta có thể chống chọi với điều kiện khắc nghiệt.
Đúng, nhất định là như vậy, những lúc như thế này chúng ta lại càng phải bộc lộ ý chí kiên cường và tinh thần bất khuất!”
“Có lý, có lý lắm!”
Khánh Trần hùa theo.
Ở một phía khác, Trịnh Viễn Đông nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ mặt nghiêm trọng:
“Cái quái gì thế này…”
Đến cả ông chủ Trịnh luôn luôn bình tĩnh, trầm ổn cũng phải buột miệng nói tục.
Hắn không cần suy nghĩ cũng biết, chắc chắn là người thu dụng Kình Đảo vẫn chưa học được cách khống chế hòn đảo này, cho nên không cẩn thận đưa Kình Đảo đến đây.
Mười hai thành viên Côn Luân bận bịu từ sáng đến trưa, họ dùng Chân Thị Chi Nhãn vé phù trận Vu Sư trên tường của ký túc xá, ba vòng phù trận chuyển động luân phiên và rồi bức tường lõm vào trong, ngay sau đó lò sưởi trong tường với củi lửa cháy vô tận đột ngột xuất hiện.
Họ vẽ khoảng 108 chiếc lò sưởi, nhiệt độ trong nhà mới xem như ổn định lại.
Mỗi một thành viên Côn Luân cầm Chân Thị Chi Nhãn mệt đến mức sắp hộc máu, tinh thần lực có dấu hiệu tiêu hao quá mức.
Nhưng dù tạm thời duy trì được độ ấm thì cứ tiếp tục thế này cũng không phải là cách hay, nếu Kình Đảo dừng lại ở Nam Cực mãi thì làm sao giữ gìn trật tự của trường học một cách bình thường được?!
Hơn nữa phù trận lò sưởi này nhiều nhất chỉ duy trì được bảy ngày, chúng vẫn đang thiêu đốt ý chí tinh thần của thành viên Côn Luân từng giây từng phút.
Các thành viên của Côn Luân cũng không thể không làm gì được, họ minh tưởng khôi phục tinh thần lực ngay trên đảo.
Chuyện này rắc rối to!
“Không thể chờ đợi như vậy được, phải tìm được người sở hữu Kình Đảo.”
Trịnh Viễn Đông lắc đầu, vẻ mặt hắn trông hết sức nghiêm trọng:
“Lộ Viễn, ngươi mau chóng đi tìm Khánh Trần, xem xem có phải hắn làm không.”
“Hả? Ông chủ, ngươi cảm thấy việc này liên quan đến Khánh Trần à?”
Lộ Viễn mặc áo phao dày, chóp mũi đỏ lên vì lạnh:
“Chúng ta không thể cứ xảy ra chuyện gì là lại nghi ngờ Khánh Trần được.”
Còn Nghe Nhị Cẩu lại đồng ý với quan điểm của Trịnh Viễn Đông:
“Tiểu tử này hay gây rắc rối lắm, trước tiên cứ hỏi hắn đi đã.
Ta cũng đi tìm Zard xem có liên quan đến hắn hay Huyễn Vũ không.”
Lộ Viễn lấy điện thoại ra gọi điện cho Khánh Trần, không mất nhiều thời gian đầu dây bên kia đã vang lên tiếng Khánh Trần trốn trong nhà vệ sinh nói chuyện:
“Sao tự dưng lại đặt điều nói xấu người khác thế…Ta cũng không biết xảy ra chuyện gì…Không phải ta làm, không phải ta!”
Trịnh Viễn Đông nhíu mày thật chặt.
…
Jinguji Maki và Lý Đồng Vân đang ở trong ký túc xá.
Hai cô bé dùng chăn dày quấn chặt lên người, họ nằm trên cửa sổ và nhìn ra bên ngoài với vẻ lo lắng.
Chương 1624: Tin Được Bao Nhiêu
Maki-chan nhìn chim cánh cụt, hai mắt sáng rực:
“Kawaii!”
Lý Đồng Vân nhỏ giọng nói một cách kiên nhẫn:
“Maki à, hình như ngươi gây rắc rối rồi…Mà ngươi có cách nào khiến cho Kình Đảo trở về không, về phía bắc ấy, mọi người sắp chết cóng rồi.”
Thế nhưng Jinguji Maki không hiểu nàng nói gì.
Lý Đồng Vân ở phần mềm phiên dịch giọng nói trên điện thoại lên và lặp lại lần nữa.
Phần mềm phiên dịch nói tiếng Nhật một cách khó khăn, Lý Đồng Vân cũng không biết phần mềm phiên dịch có đúng không nữa.
Nàng khua tay múa chân một lúc lâu, hình như Maki-chan hiểu ý của nàng, bé gật đầu một cách nghiêm túc.
Kình Đảo lại bắt đầu di chuyển.
Hòn đảo khổng lồ giống như một tòa thành chầm chậm lướt đi, trôi về phương bắc.
Tiếng nước ào ào, còn có tiếng băng vỡ vang lên răng rắc, ầm vang dữ dội.
Kình Đảo giống như một con tàu phá băng chạy bằng năng lượng hạt nhân chở hơn một trăm lò phản ứng hạt nhân, bắt đầu khởi hành.
Các học sinh núp trong ký túc xá nhìn cảnh tượng hùng vĩ bên ngoài, bỗng nhiên cảm thấy tuy hơi cực khổ nhưng có thể quan sát cảnh sắc mà trước kia không có cơ hội nhìn thấy dường như cũng không đến nỗi nào.
Cho đến hôm nay, ấn tượng của mọi người về thế giới trong toàn là căng thẳng và nguy hiểm, về thế giới ngoài là thư thái và an toàn.
Hôm nay, thế giới ngoài còn nguy hiểm hơn thế giới trong…
Nhưng mà vô cùng thú vị.
Trong ký túc xá, Maki-chan vẫy tay với bầy chim cánh cụt ngoài cửa sổ.
Ngoài ký túc xá, đã có học khoác chăn muốn lao ra ngoài ném tuyết.
Trịnh Viễn Đông yên lặng nhìn, Nghê Nhị Cẩu ở bên cạnh cảm thán:
“Đám nhóc này chịu lạnh giỏi thật!”
…
Kình Đảo di chuyển về phía bắc với tộc độc cực nhanh.
Không ai biết nó muốn đi đâu, cũng không ai biết rốt cuộc là người nào đang điều khiển nó.
Lý Đồng Vân muốn mau chóng nói chuyện này cho Khánh Trần, nhưng Khánh Trần thay đổi diện mạo, điện thoại di động đột nhiên không có tín hiệu, nàng không có cách nào tìm được Khánh Trần…
Nói cho Côn Luân ư?
Nàng không dám chắc Maki-chan lấy được Kình Đảo từ tay Côn Luân sẽ có hậu quả gì, vì vậy khi xảy ra chuyện như thế này, Bạch Trú vẫn phải do Khánh Trần làm chủ mới được.
Nhưng làm sao mới có thể tìm được Khánh Trần đây…
Ông chủ Bạch Trú ẩn nấp kỹ quá, đến cả người của mình cũng không tìm được hắn.
Vào giờ phút này trên Kình Đảo, tuyết rơi dày như lông ngỗng.
Nham thạch vốn màu đen lại bị tuyết bay lả tả bao phủ.
Chỉ trong một tiếng ngắn ngủi, tuyết rơi trên quảng trường bên ngoài ký túc xá đã cao đến cổ.
Phiến đá trên quảng trường đã không còn thấy được nữa, chỉ có thể loáng thoáng nhìn thấy mái vòm cầu vồng của cánh cửa thần kỳ.
Khu ký túc xá nằm đối diện dãy phòng học, sáu tòa nhà dạy học chính và mười hai tòa nhà dạy học phụ đều được khoác thêm lớp áo trắng tinh khôi.
Trịnh Viễn Đông đứng trên tầng trên cùng của tòa nhà dạy học cao nhất, nơi này là trung tâm của Kình Đảo, phân công phụ trách giám sát các khu vực trên đảo, tháp bay quan sát, đài phát thanh và radar mảng pha.
Kình Đảo lướt trên mặt biển, nó giống như một chiếc thuyền, cần phải chú ý rất nhiều chuyện.
Trong bộ chỉ huy ở đây, Lộ Viễn mang theo một thân tuyết đọng đẩy cửa ra:
“Ông chủ, bên ta lo lắng có người nội ứng ngoại hợp, cho nên giờ đã chặn toàn bộ tín hiệu trên đảo rồi, bảo đảm dù là thiết bị truyền tin như điện thoại vệ tinh cũng không thể liên lạc với bên ngài.
Nhị Cẩu đi hỏi Zard, tên đó đang định chơi ném tuyết, hắn nói không liên quan đến hắn, cũng chẳng do Huyễn Vũ, họ không có năng lực ấy.
Ta cảm thấy là thật, tuy tên Zard này đầu óc không được bình thường lắm nhưng rất ít khi nói dối…vẫn có thể tin đôi ba phần.”
Trịnh Viễn Đông suy nghĩ rồi nói:
“Vậy ngươi cảm thấy lời Khánh Trần nói tin được bao nhiêu?”
Lộ Viễn nghĩ ngợi:
“Tiểu tử này chẳng được mấy câu nói thật, cho nên cũng khó nói lắm…Có phải là gián điệp của tổ chức Future hay tổ chức Vương Quốc không? Hiện nay hai tổ chức Bắc Mỹ này ở bên kia có thủ đoạn lợi hại lắm, dần dần muốn nhúng tay sang bên chúng ta rồi, mấy ngày trước còn bắt được hai thành viên của chúng ta ở châu Âu, còn bắt được bảy người của Cửu Châu, không biết bị bí mật nhốt ở đâu rồi.
Nghê Nhị Cẩu nói, dạo gần đây trong số các nhân viên nhập cảnh có hơn mười người nghi ngờ là thành viên của tổ chức Future, hắn vẫn đang giám sát chặt chẽ.”
Trịnh Viễn Đông suy nghĩ:
“Nếu gián điệp tổ chức Future hoặc tổ chức Vương Quốc thu dụng Kình Đảo thì đó quả thật là tình huống xấu nhất.
Nhưng ta có khuynh hướng cho rằng không phải họ hơn, tuy tổ chức Future và tổ chức Vương Quốc hành động ngang ngược, hay chĩa mũi vào việc của người khác, muốn làm cảnh sát thế giới nhưng họ không quá hiểu biết về tình báo của Liên Bang, hẳn là không đoán được phương thức sở hữu Kình Đảo mới đúng.Hơn nữa, nếu như bị hai tổ chức này thu dụng thì người du hành thời gian trên đảo đã chết hơn một nửa rồi.
Ta cảm thấy nhất định là một người có quan hệ ngọn nguồn với Kình Đảo.”
Chương 1625: Tình Huống Gì Đây?
Nhưng điều kỳ lạ là ai sẽ liên quan đến Kình Đảo?
Trịnh Viễn Đông gật đầu, rồi nhắm mắt trầm tư.
Hắn cứ cảm thấy chuyện này có manh mối nào đó, hắn từng bắt được nó nhưng nó lại lén lút chạy trốn.
Chuyện này mà thẩm vấn từng người nhất định không được, nếu hệ thống Vu Sư có thuật Nói Thuật thì hắn sẽ dùng ngay, nhưng đáng tiếc là không có.
Vì vậy hắn phải phân tích từ đầu.
Nhưng đúng lúc này, có một thành viên của Côn Luân ở bên trái của tháp quan sát nói:
“Ông chủ, radar mảng pha phát hiện một con tàu khu trục ở phía trước, trùng khít với tuyến đường biển của chúng ta hiện giờ, cách chúng ta 45 cây số, đối phương không phát hiện ra chúng ta.
Mục tiêu di chuyển với tốc độ 40 hải lý/giờ.”
Mạch suy nghĩ của Trịnh Viễn Đông bị đánh gãy, hắn mở mắt ra:
“Quan sát con tàu khu trục này có xu thế thay đổi tuyến đường biển không, khi nào tiến vào 5 hải lý cuối cùng thì báo cho ta.”
Nếu là trước kia hắn sẽ khống chế Kình Đảo tránh tàu khu trục ngay lập tức.
Nhưng bây giờ…Kình Đảo không nằm trong sự kiểm soát của hắn.
Khi hai bên càng ngày càng gần nhau hơn, trạm quan sát gốc trên tháp truyền lại tin tức:
“Là tàu khu trục của tổ chức Future.”
Hiện nay, tổ chức Future và tổ chức Vương Quốc đều không còn thỏa mãn với việc phát triển trong nước, họ mua vũ khí quân sự và bắt đầu tiến hành xâm nhập các lục địa khác.
Họ cấp tiến hơn binh đoàn lính đánh thuê, thậm chí đã trợ giúp vài lực lượng hoàn thành công cuộc lật đổ chính quyền ở hai nơi.
Vì vậy, muốn làm được điều này nhất định phải có lực lượng trên biển.
Trịnh Viễn Đông quan sát một lúc lâu, cuối cùng vẫn mở kênh liên lạc, nói bằng tiếng Anh:
“Xin hãy thay đổi hướng đi 45 độ, để tránh phát sinh va chạm.”
Lúc này, tất cả mọi ngươi trên tàu khu trục đều sửng sốt, bởi vì radar của họ không hề phát hiện bất kỳ cái gì ở phía trước, sau đó kênh liên lạc đột nhiên xuất hiện.
Thuyền trưởng nhìn các thuyền viên:
“Radar không phát ra tiếng báo động ư?”
Thuyền viên trả lời:
“Thưa sếp, không có.”
Thuyền trưởng bộ đàm lên:
“Bộ phận sonar phát hiện mục tiêu không? Phụ cận có xuất hiện tàu ngầm không?”
Bộ đàm vang lên tiếng trả lời:
“Thưa sếp, sonar không phát hiện mục tiêu.”
Sự ẩn nấp của Kình Đảo là quy tắc của vật cấm kỵ, không thể thay đổi.
Trừ phi ngươi bước chân lên Kình Đảo, nếu không ngươi không thể phát hiện ra sự tồn tại của nó.
Thuyền trưởng cau mày:
“Tình huống gì đây?”
Hắn mở kênh liên lạc:
“Hãy báo thân phận của ngươi và thay đổi hướng đi 45 độ để tránh va chạm.
Ta là thuyền trưởng của tàu khu trục, nhắc lại một lần nữa, thay đổi hướng đi của ngươi.”
Trịnh Viễn Đông thở dài, lặp lại:
“Hãy thay đổi hướng đi 45 độ, để tránh phát sinh va chạm.”
Thuyền trưởng của tàu khu trục nhướng mày, hắn cười khẩy:
“Đây là hạm đội 1 tàu California của tổ chức Future, phía sau chúng ta còn có 2 con tàu khu trục, 4 con tàu chi viện đồng hành.
Bây giờ ta yêu câu ngươi thay đổi hướng đi, nếu không ta sẽ áp dụng biện pháp đối phó để bảo đảm an toàn cho hạm đội.”
Trịnh Viễn Đông đứng ở trung tâm chỉ huy của tháp quan sát, hắn day ấn đường:
“Tùy ngươi.”
5 phút sau, ầm một tiếng, Kình Đảo khổng lồ bỗng xuất hiện trước mắt thuyền trưởng.
Khi thuyền trưởng nhìn thấy bóng đen thình lình xuất hiện kia, hắn thử ngẩng đầu nhìn lên đỉnh của vách đá nhưng lại phát hiện hòn đảo cao lớn sừng sững ấy đồ sộ đến mức nào.
Thuyền trưởng và tất cả các thuyền viên trong buồng lái đều dại ra.
Thuyền trưởng há hốc miệng:
“Holy shit!”
Sau đó Kình Đảo nghiền qua tàu của họ.
Nhẹ nhàng như con voi nghiền nát một con chuột vậy.
Tòa thành “Kình Đảo” với diện tích 411 mét vuông đè qua một con tàu chiến, hoàn toàn không có lý lẽ gì cả.
Hòn đảo mang tên Kình Đảo này giống như một pháo đài khủng bố trên biển, hơn nữa còn có cả đặc tính “không thể phá hủy” của vật cấm kỵ.
Giống như thần quốc đột nhiên từ trên trời giáng xuống.
Trên thực tế, nguyên nhân đầu tiên Trịnh Viễn Đông nghĩ cách thu dụng Kình Đảo không phải để mở trường học, vốn dĩ hắn muốn dùng nó để đối phó với tổ chức Future và tổ chức Vương Quốc khi ở trên biển…
“Không ngờ lại đối mặt với tổ chức Future nhanh như vậy.”
Lộ Viễn cảm thán.
Trịnh Viễn Đông mặc áo khoác vào:
“Ngươi và Nghê Nhị Cẩu dẫn người đi tuần tra đường bờ biển, bảo đảm tàu California không còn người sống.”
“Ông chủ, ngươi đi đâu đấy?”
Lộ Viễn hỏi.
“Ta đi tìm chủ nhân mới của Kình Đảo, sau đó bàn hợp đồng cho thuê…”
Trịnh Viễn Đông thở dài và nói.
Lộ Viễn ngạc nhiên, Trịnh Viễn Đông vậy mà lại đoán được ai là người sở hữu Kình Đảo.
Chẳng qua Kình Đảo vốn thuộc về Côn Luân họ, kết quả khó khăn lắm mới xây xong trường học bây giờ lại còn phải thuê người khác.
Giờ đi đâu nói rõ phải trái đây.
…
Lý Đồng Vân mặt ủ mày chau ngồi trong ký túc xá.
Chuyện vừa rồi Kình Đảo nghiền ép tàu khu trục của tổ chức Future hoàn toàn không gây ra động tĩnh gì lớn, cho nên học sinh cũng không hay biết gì.
Chương 1626: Đòi Tiền Thuê
Từ đây tới tối sẽ lên 10 chương.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Nhưng nàng biết, chuyện này không thể kéo dài lâu hơn được nữa, phải tìm được Khánh Trần.
Vấn đề bây giờ là không phải nàng có thể giao lưu với Jinguji Maki hay không, mà là bản thân Jinguji Maki không biết cách điều khiển Kình Đảo, đây là một việc hết sức phức tạp, phải nắm vững lượng kiến thức hàng hải nhất định mới được, thậm chí Maki-chan không biết cách tìm đúng phương hướng trên biển.
“Nên làm sao để tìm được Khánh Trần ca ca đây?!”
Lý Đồng Vân trầm tư hồi lâu.
Hai phút sau, nàng bỗng ngẩng đầu lên, kéo Maki-chan dậy chạy đi luôn.
Giang Tuyết ngồi ở bàn học chuẩn bị giáo án, nàng ngẩng lên hỏi:
“Hai người đi đâu đấy?”
“Đi ném tuyết.”
Lý Đồng Vân thuận miệng bịa một câu nói dối.
Nàng không đi ném tuyết mà dẫn Maki-chan đến ngoài cửa ký túc xá, nhìn cánh cửa thần kỳ vừa mới được các học sinh đào ra từ trong tuyết kia.
Lý Đồng Vân nhớ mang máng Trịnh Viễn Đông nói phạm vi dịch chuyển của cánh cửa thần kỳ là một cây số, chỉ cần nhẩm số phòng trong đầu là có thể trở lại ký túc xá của mình.
Nó không thể giúp cho người khác đi xuyên qua con đường bị chặn kín, cũng không thể xuyên qua cửa phòng, vì vậy chỉ có thể dừng ở trước cửa.
Nhưng quy tắc của Vu thuật không phải như thế, lúc nó được sáng tạo ra không phải dùng để trở về ký túc xá!
Cánh cửa thần kỳ chính là cánh cửa thần kỳ, chẳng qua bây giờ mọi người dùng nó như cánh cửa dịch chuyển về ký túc xá mà thôi.
Lý Đồng Vân hít sâu một hơi, nàng nhủ thầm: “Đến ký túc xá của Khánh Trần ca ca!”
Ngay sau đó Tiểu Đồng Vân kéo Maki-chan đi qua cánh cửa cầu vồng, không ngờ lại đến trước cửa ký túc xá B313 thật.
Nàng do dự vài giây rồi mới tiến lên gõ cửa.
Người mở cửa là Liễu Ninh của Hồng Diệp, khi hắn thấy hai cô bé thì sững sờ, sau đó nói với giọng niềm nở:
“Hai người tìm ai…khoan, ngươi không phải là Lý Đồng Vân của Bạch Trú đó sao?”
Lý Đồng Vân nhìn hắn:
“Xin lỗi, tìm nhầm cửa.”
Nói xong nàng kéo Maki-chan đi đến chỗ cầu thang trong hành lang.
Hai người chờ ở chỗ rẽ, vài phút sau Khánh Trần đi đến điềm nhiên như không.
Sau khi rẽ vào chỗ ngoặt, Khánh Trần cười híp mắt:
“Sao ngươi tìm được ta?”
“Cánh cửa thần kỳ.”
Lý Đồng Vân nói một cách tự hào:
“Thông minh không? Chỉ cần nghĩ ta muốn đến ký túc xá của Khánh Trần ca ca là đến được cửa phòng của ngươi.”
Khánh Trần ngớ ra, thì ra nguyên lý của cánh cửa thần kỳ của Vu Sư lại có thể dùng để tìm người!
Khoan đã, nếu hắn đánh nhau với người khác trong phạm vi một cây số, đối phương trốn đi.
Vậy chẳng phải là hắn có thể vẽ cánh cửa thần kỳ tìm tung tích của đối phương?
Nhưng khá đáng tiếc là phạm vi của cánh cửa thần kỳ quá nhỏ, tốc độ vẽ trận pháp cũng chậm.
Đến khi hắn vẽ xong, chưa biết chừng kẻ địch đã chạy từ lâu rồi.
Khánh Trần cười hỏi:
“Tìm ta có việc gì không?”
Lý Đồng Vân nói nhỏ:
“Khánh Trần ca ca, Maki-chan của chúng ta thu dụng Kình Đảo rồi!”
Khánh Trần:
“…Hở?!”
Hắn thật sự không ngờ lại nhận được câu trả lời như thế, quả thật làm hắn phải kinh hãi!
Thảo nào Kình Đảo lại chạy đến Nam Cực!
Thảo nào Kình Đảo đột nhiên lại có tuyết rơi nhiều như thế.
“Đi với ta.”
Khánh Trần dở khóc dở cười:
“Bảo sao Kình Đảo lại chạy đến Nam Cực, thì ra là Maki-chan làm.”
“Chúng ta đi đâu?”
Lý Đồng Vân dắt tay muội muội, hỏi với giọng tò mò.
“Đương nhiên là đi tìm Côn Luân rồi.”
Khánh Trần nói:
“Xảy ra chuyện lớn thế này, chắc hẳn họ lo lắng lắm.”
Lý Đồng Vân suy nghĩ, rồi nói:
“Hòn đảo này quá quan trọng, liệu họ có giết Maki-chan cướp lại quyền khống chế không?”
“Yên tâm, Trịnh Viễn Đông không phải là người như vậy.”
Khánh Trần nói.
“Vậy có phải là chúng ta có thể tìm Côn Luân đòi tiền thuê không.”
Lý Đồng Vân tò mò:
“Diện tích lớn như vậy, họ lại cần gấp nữa, chúng ta có thể cho thuê với một khoản tiền lớn…Tiền đều là con số thôi, chúng ta có thể đổi lấy Chân Thị Chi Nhãn!”
Khánh Trần mỉm cười, xoa đầu nàng:
“Côn LUân xây dựng trường học ở Kình Đảo là để bảo vệ mọi người, là chuyện tốt, chúng ta không cẩn thận thu dụng Kình Đào, đâu thể trái lại đưa ra yêu cầu vô lý như thế được.
Tiểu Đồng Vân, con đường của chúng ta còn rất dài, đừng đi con đường sai trái.”
Lý Đồng Vân như có điều suy nghĩ.
Đúng lúc này, trên hành lang vang lên tiếng vỗ tay, Trịnh Viễn Đông vừa mỉm cười vừa vỗ tay xuất hiện:
“Không ngờ ông chủ của Bạch Trú lại có nguyên tắc thế đấy.”
Khánh Trần thở dài:
“Thính lực của ta rất tốt mà sao không nghe thấy tiếng bước chân của ngươi.”
Trịnh Viễn Đông cười nói:
“Vu thuật, thuật Im Lặng, có phải là rất hữu dụng không?”
“Ngài đến đây bao lâu rồi?”
Khánh Trần hỏi.
“Vừa tới, ta cũng mới đoán được rốt cuộc ai có cơ hội thu dụng Kình Đảo.”
Trịnh Viễn Đông nhìn về phía Jinguji Maki và thở dài:
“Khoan nói đến những năng lực khác của Bạch Trú, chỉ riêng năng lực nhặt của báu quả thật là đứng đầu.
Đi thôi, đến nơi khác, ta dạy cô bé cách khống chế Kình Đảo.
Đừng để người khác phát hiện mối quan hệ giữa nàng và Kình Đảo, như vậy sẽ khiến người khác phát hiện thân phận thật sự của cô bé.”
Nói rồi Trịnh Viễn Đông còn lên chào Jinguji Maki, hắn nở nụ cười hòa ái và dễ gần.
Khánh Trần vội kéo Maki-chan ra sau lưng:
“Đây là người của Bạch Trú, ngươi đừng giở trò gì.”
“Yên tâm đi.”
Chương 1627: Bí Mật Thương Nghiệp
Ở trung tâm chỉ huy trong tòa nhà hành chính.
Lộ Viễn nói với Nghê Nhị Cẩu:
“Tắt thiết bị chặn tín hiệu đi, ông chủ tìm được người thu dụng Kình Đảo rồi, không phải gián điệp.”
Nghê Nhị Cẩu sửng sốt:
“Ai? Ai làm?”
“Bạch Trú.”
Lộ Viễn thở dài:
“Đã bảo đừng để cái đám chuyên gây tai họa ấy đến học rồi mà ông chủ không nghe, giờ thì hay rồi, Kình Đảo thành địa bàn của người khác luôn.”
Nghê Nhị Cẩu hỏi:
“Bạch Trú đưa ra điều kiện gì?”
Lộ Viễn lắc đầu:
“Không đưa ra điều kiện gì hết, giúp đỡ chúng ta mở trường học trên Kình Đảo miễn phí…”
“Họ mà tốt bụng được như thế à?”
Nghê Nhị Cẩu nghi ngờ:
“Sao ta nghe nói ông chủ của Bạch Trú là một nhân vật lợi hại ưa hưởng lợi? Cấp dưới của ta nói Khánh Trần đoán được sẽ có người tập kích biệt thự Bạch Trú, nhưng vẫn mua bảo hiểm kếch xù trước, tổng giám đốc của công ty bảo hiểm ở Lạc Thành ấy bị hắn chơi một vố hết hồn.”
Lộ Viễn dở khóc dở cười:
“Yên tâm, ông chủ xác nhận rồi.”
“Thế thì đúng là phải lau mắt mà nhìn.”
“Đúng rồi, ông chủ bảo chúng ta mau chóng ra một thông báo…”
Mười phút sau.
Trần Tuế ngồi ở bàn trong ký túc xá, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím của máy tính xách tay viết code.
Đây là kỹ thuật mà tổ chức Ma Trận tự hào nhất.
Trần Tuế nói với Đường Duy:
“Tín hiệu đã khôi phục, báo cho tất cả các thành viên của Ma Trận chuẩn bị khởi công, trong vòng một tuần dự án mới phải được đưa vào thử nghiệm, lần này chúng ta phải mang kỹ thuật của thế giới trong sang bên này để kiếm thật nhiều tiền.”
Liễu Ninh của tổ chức Hồng Diệp ở bên cạnh ngồi dậy, tò mò hỏi:
“Ma Trận các ngươi lại có dự án gì à?”
Trần Tuế lườm hắn:
“Định thám thính tình bảo hả? Đây là bí mật thương nghiệp.”
Liễu Ninh bĩu môi:
“Hồng Diệp bọn ta có ngành nghề gì trong lĩnh vực này đâu.”
Trần Tuế chẳng để tâm:
“Cống hiến của Ma Trận trong lĩnh vực máy tính dành cho thế giới ngoài cuối cùng sẽ được thế giới khắc ghi.
Đến lúc đó Hồng Diệp các ngươi nhìn cho kỹ, khi Ma Trận bọn ta trở thành tổ chức nổi tiếng như Bạch Trú, các ngươi vẫn chẳng làm nên trò trống gì.”
Liễu Ninh nhướng mày:
“Ngươi muốn đánh nhau à?”
“Sợ ngươi chắc?”
Trần Tuế nói:
“Ngươi cấp C, ta cũng là cấp C.”
Bỗng nhiên, Đường Duy lên tiếng:
“Ông chủ, Côn Luân đột ngột đăng thông báo thay đổi nhân viên trong trường học trên diễn đàn trường…”
Trần Tuế sửng sốt:
“Sao, có lão sư mới đến trường à?”
“Ờm, không phải, ngươi tự xem đi.”
Đường Duy nói nhỏ.
Trần Tuế mở app diễn đàn ra xem, tức khắc cảm thấy không ổn tí nào:
“Khoan! Sao Khánh Trần lại trở thành chủ tịch hội đồng quản trị của trường học? Hả!!”
Trần Tuế xem lại bản thông báo một lần nữa:
“Vãi chưởng!”
Chuyện kỳ lạ nhất đã xuất hiện trong bản thông báo đó.
Các học sinh khác hãy còn phải ngoan ngoãn đi học, Trần Tuế vẫn một lòng muốn đuổi theo Bạch Trú.
Kết quả chỉ trong nháy mắt, Trần Tuế vẫn là một học sinh bình thường trong trường, mà Khánh Trần đã thành chủ tịch hội đồng quản trị nhà trường…
Liễu Ninh hết sức vui vẻ, nhìn vẻ mặt gần như suy sụp của Trần Tuế hắn bỗng cảm thấy cực kỳ sảng khoái.
Và cũng bắt đầu từ thông báo này, địa vị của Khánh Trần trong trường về bản chất đã không còn giống các bạn học khác.
“Sao ngươi đoán được Jinguji Maki là người đã thu dụng Kình Đảo?”
Trên đảo, Khánh Trần vừa đi vừa hỏi.
Trịnh Viễn Đông nói:
“Trong khoảng thời gian ngươi chiến đấu ở Nhật Bản, Jindai Unichi đã truyền tin cho Thần Bí Nghiệp Bộ, báo rằng có người có thể khiến Shikigami kinh sợ.
Vì vậy ta nghĩ, rốt cuộc là ai có năng lực dùng huyết mạch tự nhiên làm Shikigami phải sợ hãi? Ngoại trừ hậu duệ của gia tộc Minamoto, dường như không còn cách giải thích nào khác, bởi vì những Shikigami mà tập đoàn Jindai sử dụng hiện nay thật ra đều là Shikigami được Minamoto dùng huyết mạch ký kết.”
Trịnh Viễn Đông là thủ lĩnh đương nhiệm của tổ chức Người Bàng Quan, hiển nhiên biết được nhiều bí mật hơn người khác.
Ký kết tức là gia tộc Minamoto dùng máu của mình ký kết khế ước với Shikigami.
Mỗi một Shikigami đều là yêu quái bị Minamoto đánh bại.
Sau khi gia tộc Minamoto biến mất, Shikigami trong gương thần Shinkyo của truyền thừa Âm Dương sư mấy trăm năm qua không những không tăng lên, trái lại còn giảm bớt.
Bản thân gia tộc Jindai không có năng lực ký kết khế ước với Shikigami.
Từ lúc đó, Trịnh Viễn Đông cũng đã nghi ngờ có con cháu của nhà Minamoto ở thế giới ngoài.
Cũng là người chơi bản Alpha giống như hắn và Hà Kim Thư.
Trịnh Viễn Đông nói tiếp:
“Có thể nói Kình Đảo là vật cấm kỵ của tộc Minamoto, ta đã xác nhận việc này từ trước.
Vì vậy sau khi nó bị thu dụng, ta suy nghĩ liệu có phải là hậu duệ của nhà Minamoto từng khiến Shikigami sợ hãi ở Nhật Bản đã lên đảo không.
Vậy thì trong cả học viện dành cho người du hành thời gian này, người duy nhất phù hợp với điều kiện này là Jinguji Maki.
Tuy ngươi ôm hết trách nhiệm về phần mình, nhưng cũng chỉ có thể lừa người ngoài không biết chuyện mà thôi, dĩ nhiên gia chủ của Jindai biết, cô bé mới là mục tiêu của họ.”
Chương 1628: Chân Thị Chi Nhãn Màu Đen
Hắn nói:
“Nhất định phải bảo vệ cô bé cẩn thận, Jindai sẽ điên cuồng vì nàng, nếu như truyền thừa Âm Dương sư không tăng thêm Shikigami thì e rằng vài trăm năm sau sẽ phải mai danh ẩn tích.”
Khánh Trần nói với vẻ vô tội:
“Bây giờ con bé là học sinh của trường, các ngươi cũng có trách nhiệm bảo vệ nàng.”
Trịnh Viễn Đông cười:
“Thì ra ngươi nhất định phải đưa nàng đến đây là vì điều này.”
“Thành viên của Bạch Trú đều đến đây, đâu thể để nàng ở ngoài một mình được đúng không.”
Khánh Trần nói một cách hùng hồn.
“Không sao, trên Kình Đảo không một ai có thể khiến cô bé bị thương.
Nếu ngươi đã quyết định để Jinguji Maki phối hợp mà không cần thù lao, Côn Luân cảm ơn ngươi trước.”
Trịnh Viễn Đông vừa đi vừa nói chuyện:
“Nói thật, trước đó ta còn cho rằng ngươi sẽ đưa ra điều kiện giao dịch gì đó, kết quả không ngờ ngươi lại rất có nguyên tắc.”
Khánh Trần nói một cách bình tĩnh:
“Các ngươi làm chuyện tốt, trái lại ta lại lấy tiền thuê thì ta thành ra cái gì, người xấu à?”
Giống như Khánh Trần từng nói vậy.
Ở một khoảng thời gian nào đó trong quá khứ, sai lầm lớn nhất của hắn chính là hắn không muốn làm người tốt, nhưng cũng không đủ xấu xa.
Nhưng nếu không làm người xấu được, vậy thì thử làm một người tốt đi.
“Nhưng mà có một điều kiện, ngươi và nàng gặp rào cản ngôn ngữ, phải để ta phiên dịch mới được, những người khác không thể.”
Khánh Trần nói.
Trịnh Viễn Đông như cười như không:
“Ngươi sợ ta dụ nàng đi nên phải trông chừng à?”
“Ngươi không dụ được nàng.”
Khánh Trần lắc đầu, hắn tự tin tuyệt đối về điều này:
“Chẳng qua là ta lo lắng các ngươi lợi dụng con bé, nàng còn nhỏ, không hiểu được sự đáng sợ của lòng người.
Đúng rồi, nàng giúp Côn Luân việc lớn như thế, ngươi không trả tiền cho ta không thành vấn đề, cũng nên cho nàng một viên Chân Thị Chi Nhãn không cấp bậc chứ.”
Trịnh Viễn Đông bật cười:
“Chân Thị Chi Nhãn không cấp bậc lại là vấn đề lớn, tốc độ minh tưởng khi cầm Chân Thị Chi Nhãn màu trắng rất chậm, hơn nữa không thể thi triển nhiều vu thuật cao cấp.
Nếu ngươi thật sự muốn thì chúng ta có thể giao dịch cái khác, được thì coi như ta đưa Chân Thị Chi Nhãn màu đen duy nhất của ta cho ngươi cũng không hề gì.”
Khánh Trần ngẩn ngơ, nói cho cùng vật cấm kỵ ACE-004 Chân Thị Chi Nhãn thật ra là Chân Thị Chi Nhãn màu đen đặc biệt, Chân Thị Chi Nhãn cấp bậc khác đều chỉ là vật phẩm đính kèm mà thôi.
Hắn không ngờ Trịnh Viễn Đông lại chịu giao viên đá màu đen ra.
Thứ mà đối phương muốn chắc chắn là một thứ vô cùng quan trọng.
Khánh Trần cảnh giác.
Thế nhưng hắn tha thiết muốn có được viên đá màu đen, vì vậy hắn thuận miệng dò hỏi:
“Chân Thị Chi Nhãn màu đen? Ngươi chịu đưa à? Ta biết thứ đó rất quan trọng.”
Trịnh Viễn Đông cười nói:
“Không sao, làm ăn buôn bán, có được thì có bỏ, có lời thì cũng có lỗ.”
Khánh Trần nói ngay:
“Làm ăn với Bạch Trú thì làm sao lại để ngươi lỗ được chứ, những người không làm ăn với Bạch Trú mới chịu thiệt.”
Mọi người đi đến một vách đá không người trên đảo.
Trịnh Viễn Đông nhìn Jinguji Maki:
“Những ngày tới, ngươi cần phải vất vả rồi.”
Khánh Trần dùng tiếng Nhật phiên dịch cho Maki-chan:
“Maki-chan vất vả một chút, chúng ta học được cách khống chế Kình Đảo trước rồi tính sau.”
Trịnh Viễn Đông nhìn Khánh Trần:
“Ngươi chắc chắn ngươi phiên dịch chuẩn chứ?”
“Tất nhiên rồi.”
Khánh Trần gật đầu:
“Yên tâm đi.”
Trịnh Viễn Đông gật đầu:
“Đầu tiên là điều khiển hướng đi của hòn đảo, trên biển rất khó để phân biệt vị trí và phương hướng, vì vậy việc này ngươi cần phải đến Côn Luân, đối chiếu bản đồ, đích chuẩn, định vị GPS, quy hoạch tuyến đường cho Kình Đảo.
Nó không thể ở mãi một nơi không nhúc nhích, như thế sẽ bị người khác tìm được, cũng không thể đi xuất hiện trên tuyến đường biển mà tàu thuyền khác thường xuyên di chuyển, vì vậy mỗi ngày đều phải chỉnh sửa tuyến đường.”
Khánh Trần phiên dịch.
Jinguji Maki bỗng nói:
“Sư phụ, bây giờ ta chỉ là không tìm được phương hướng thôi, nhưng sau khi ta lập tuyến đường cho nó thì hằng ngày nó sẽ đi theo tuyến đường này, không cần ngày nào cũng phải ra lệnh cho nó một lần nữa.”
Khánh Trần nói cho Trịnh Viễn Đông biết ý của Jinguji Maki, đối phương khá là ngạc nhiên, điều này khác hẳn phương pháp điều khiển Kình Đảo hắn tìm được.
Ví dụ như điều khiển máy bay không người lái ở thế giới ngoài, ngươi cần phải mở máy, cho nó bay lên, điều khiển trục quay nắm giữ phương hướng, sau đó điều khiển nó hạ cánh.
Quá trình cần phải cẩn thận và thận trọng.
Mà Jinguji Maki điều khiển Kình Đảo cũng giống như máy bay không người lái chiến đấu kết nối với nơ-ron thần kinh ở thế giới trong, chỉ cần suy nghĩ là có thể hoàn thành mọi việc.
Điều này đơn giản hơn việc Trịnh Viễn Đông ngày ngày tự mình điều khiển Kình Đảo rất nhiều!
Trịnh Viễn Đông suy nghĩ rồi nói:
“Vậy ta nói luôn cách xây dựng cơ sở hạ tầng trên đảo.
Việc này phải xem bản thiết kế, sau đó điều khiển Kình Đảo sản xuất nguyên vật liệu xây dựng cần thiết, rồi người của bọn ta khởi công xây dựng…”
Chương 1629: Thứ Không Thuộc Về Kình Đảo
Khánh Trần phiên dịch, đột nhiên Jinguji Maki lại nói:
“Sư phụ, hình như không cần rắc rối như vậy.”
Cô bé vừa nói xong thì ngay trên vùng đất trống không người của hòn đảo bỗng mọc lên một gian nhà tranh, từ 2D thành 3D, cực kỳ đơn giản.
Đó là nơi mà Jinguji Maki từng sinh sốt 8 năm, cũng là nơi bé quen thuộc nhất.
Lần này, Khánh Trần và Trịnh Viễn Đông đều ngẩn ngơ.
Họ tận mắt chứng kiến một ngôi nhà đột ngột mọc lên từ mặt đất, chỉ tốn một giây đồng hồ.
Trong phạm vi của Kình Đảo, người sở hữu giống như thượng đế toàn năng, chơi trò chơi xây dựng thành phố, mọi tư liệu sản xuất đều nằm trong lòng bàn tay.
Trịnh Viễn Đông bỗng quay sang nhìn Jinguji Maki, giống như nhặt được vật báu.
Đây mới thật sự là chủ nhân của Kình Đảo!
Khánh Trần vội kéo Maki-chan ra sau lưng mình, sau đó mở điện thoại lên tìm kiếm ảnh chụp hầm chứa hạt nhân:
“Nào, Maki, tạo ra thứ này đi.
Ai bắt nạt chúng ta, chúng ta bắn chết họ.”
Trịnh Viễn Đông:
“???”
Côn Luân chỉ muốn xây dựng cơ sở hạ tầng mà thôi, thế mà Khánh Trần lại muốn lôi vũ khí hạt nhân ra luôn?!
Jinguji Maki lắc đầu khó xử:
“Sư phụ, ta không biết cấu tạo bên trong.”
Trịnh Viễn Đông nổi giận, nói với Khánh Trần:
“Ngươi nghĩ gì vậy, tất cả những thứ sinh trưởng ở trên đảo sau khi rời khỏi đảo 1 mét sẽ biến mất.
Bom nguyên tử, lựu pháo cũng vậy.”
Nói xong, Trịnh Viễn Đông nhặt một hòn đá lên ném ra ngoài vách đá.
Chỉ trong nháy mắt, hòn đá hóa thành bột phấn xám xịt, tiêu tan giữa không trung.
Điều này đồng nghĩa với việc, thiết tưởng xây dựng đại bác tầm bắn cực xa trên Kình Đảo là bất khả thi.
Trừ phi là đồ vật vốn không thuộc về Kình Đảo.
Khánh Trần nhìn Trịnh Viễn Đông với vẻ suy tư, lời nói của đối phương…để lộ sơ hở.
Hắn dùng tiếng Nhật nói với Maki-chan chế tạo hầm chứa hạt nhân, nhưng Trịnh Viễn Đông không cần hắn phiên dịch.
Lúc này, Trịnh Viễn Đông nhìn Jinguji Maki, bỗng nhiên phát hiện chuyện mà hắn cực khổ lắm mới có thể hoàn thành ở trên Kình Đảo đối phương chỉ cần nghĩ trong đầu là xong.
Hắn mỉm cười nói với Maki-chan:
“Hoan nghênh ngươi thường xuyên đến tòa nhà hành chính chơi, Côn Luân vĩnh viễn mở rộng cửa cho ngươi.”
Khánh Trần cười híp mắt, phiên dịch:
“Hắn nói là sư phụ ngươi là một người rất lợi hại và cũng rất tốt.”
Jinguji Maki ngẩng đầu lên, bé mỉm cười ngọt ngào:
“Ta cũng cảm thấy sư phụ vừa tốt vừa lợi hại!”
Khánh Trần nhìn Trịnh Viễn Đông:
“Maki có thể phối hợp với Côn Luân việc xây dựng trên đảo, cũng có thể phụ trách tuyến đường của Kình Đảo, đây là những điều ta đã nói trước đó.
Bây giờ bàn chuyện giao dịch đi, ông chủ Trịnh muốn cái gì.
Hoặc là nói, ta cần phải trả giá thế nào mới lấy được Chân Thị Chi Nhãn.”
Trịnh Viễn Đông thẳng thắn, giọng điệu hết sức nghiêm túc:
“Chuẩn Đề Pháp.”
Khánh Trầm im lặng.
Thảo nào đối phương sẵn sàng giao vật cấm kỵ ACE-004 Chân Thị Chi Nhãn màu đen ra, thì ra là muốn Chuẩn Đề Pháp.
Thảo nào đối phương vẫn luôn cố ý bày ra sự kỳ diệu của vu thuật với mình, thì ra là đã lên kế hoạch từ trước, chờ mình để ý đến Chân Thị Chi Nhãn.
Thế nhưng Chuẩn Đề Pháp quá quan trọng, nó là nền móng của Hội phụ huynh.
Hiện nay, trong cả Hội phụ huynh cũng chỉ có một mình La Vạn Nhai lấy được thuật Hô Hấp bậc ba từ cấp C thăng cấp lên cấp B.
Trong Bạch Trú cũng chỉ có Lý Đồng Vân, Nam Canh Thần, Lưu Đức Trụ có được thuật Hô Hấp bậc ba, những người này đều không thể tiết lộ bí mật được.
Thuật Hô Hấp bậc hai từ cấp D tăng lên cấp C, nhất định phải trở thành thành viên Nhà Vàng mới có được nó.
Vì vậy, hiện tại người ngoài không có cách nào đạt được thuật Hô Hấp ba bậc hoàn chỉnh.
Nếu muốn thì phải tìm Khánh Trần.
Trịnh Đông Viễn nói thêm:
“Một viên Chân Thị Chi Nhãn màu đen cộng thêm sáu Chân Thị Chi Nhãn màu trắng, có thứ này La Vạn Nhai có thể thi triển thuật Giữ Nghiêm Bí Mật với thành viên của Hội phụ huynh, đây là thứ các ngươi cần nhất hiện nay.”
Khánh Trần bống hỏi:
“Thật ra, thứ Cô Luân cần chính là một phương pháp tu hành chính thống, đúng không? Không nhất định phải là Chuẩn Đề Pháp, chỉ cần có thể khiến phần lớn người của Côn Luân tu hành, có thể khiến học sinh trong trường tu hành là được, đúng không?”
Trịnh Viễn Đông suy nghĩ, rồi nói:
“Đúng vậy.”
“Ta cần phải suy xét xem giao dịch này có khả thi hay không, lần sau quay lại sẽ trả lời ngươi.”
“Nói lời giữ lời.”
….
Trên đường về ký túc xá, Khánh Trần nhỏ giọng nói với Maki-chan:
“Maki à, ngươi có thể thúc đẩy sự sinh trưởng của thực vật không?”
Jinguji Maki sửng sốt:
“Để ta thử xem.”
Nói xong, bụi cỏ dại trước mặt cô bé bỗng nhiên mọc cao đến tận đầu người.
Khánh Trần nghĩ ngợi, rồi nói:
“Ngươi từng ăn Long Ngư rồi đúng không, có thể thực thể hóa nó không?”
Jinguji Maki nhắm mắt lại, vài giây sau bé mở mắt ra:
“không được…”
Khánh Trần suy tư, hắn lấy điện thoại ra tìm kiếm một hình ảnh của một loài thực vật bình thường ở thế giới trong do người du hành thời gian chụp lại:
“Có thể biến ra được không?”
Chương 1630: Lập Công Rồi
Jinguji Maki nhắm mắt lại vài giây, rồi bé nói với giọng tủi thân:
“Sư phụ, không được…”
Khánh Trần thầm hiểu rõ, Kình Đảo sau khi đến thế giới ngoài thì dường như không thể biến ra đồ vật thuộc về thế giới trong nữa.
Nhưng nếu hắn nghĩ cách mang cây giống của trà Cảnh Sơn đến thế giới ngoài thì sao? Dù không thể biến ra thì cũng có thể lợi dụng Kình Đảo thúc đẩy nó sinh trưởng đúng không?
Đến lúc đó hắn nhổ trồng các loài thực vật ở khu cấm kỵ, có phải là có thể tạo ra một khu vườn tư nhân trên Kình Đảo không?
Sản xuất hàng loạt trà Cảnh Sơn, hiệu suất còn cao hơn phương pháp trồng dị năng giả của ảnh tử.
Thiết tưởng của Khánh Trần về vườn rau không phải là chuyện vô căn cứ, mọi suy đoán của hắn đều có cơ sở logic.
Đầu tiên, Kình Đảo đã là địa bàn của Bạch Trú.
Tuy họ không định thu tiền thuê của Côn Luân, nhưng dành ra một mảnh đất để trồng rau trên đất của mình dù sao cũng không có vấn đề gì đúng không?
Thứ hai, tuy rằng Long Ngư mà Zard mang về đã chết nhưng rễ của Triền Xà Đằng hà hắn mang theo vẫn còn sống trong đầu hắn, chẳng qua là cây non trên đỉnh đầu bị quy tắc hồi quy nghiền nát.
Nói cách khác, thực vật chỉ cần ẩn núp trong cơ thể của Zard thì có thể trốn tránh phán quyết hồi quy.
Sau đó, thực vật mang từ bên ngoài về cũng không phải là sản vật sinh ra trên Kình Đảo, Khánh Trần chỉ lợi dụng năng lực của Maki-chan thúc đẩy sự sinh trưởng của nó mà thôi.
Vì vậy, nó không rơi vào tình trạng vừa rời đảo đã hóa thành bột mịn.
Đây không phải là lần đầu tiên Khánh Trần lợi dụng bug của vật cấm kỵ như thế này, hắn cảm thấy mình có thể thành công.
Lần sau khi trở về nhất định phải thí nghiệm!
Nếu hắn có thể đem thực vật thần kỳ ở khu cấm kỵ của thế giới trong nhổ trồng ở đây sinh trưởng nhanh chóng, vậy thì Bạch Trú sẽ có được địa vị như thế nào trên đời?
Đến lúc đó, học sinh của học viện chạm trán Future, Jindai, Kashima, Vương Quốc, hơn sáu mươi nghìn người uống thần dược hack game người nào người nấy đều tai thính, mắt tinh, siêu khỏe, không thể đánh thế lực hải ngoại một trận te tua hay sao?
Khánh Trần nhìn Jinguji Maki, hắn cười híp mắt, nói bằng tiếng Nhật:
“Maki-chan lập công rồi, lần này giúp sư phụ rất nhiều đấy!”
Thật ra, đến tận bây giờ Maki-chan vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cô bé nghe thấy mình giúp được sư phụ thì lập tức cười tươi rói:
“Sư phụ thấy vui vẻ là quan trọng nhất.”
Lý Đồng Vân ở bên cạnh bĩu môi:
“Nói cái gì mà cứ bô lô ba la.”
Khánh Trần xoa đầu Tiểu Đồng Vân, cười nói:
“Lúc trước ta bị bắt đi, nhờ có ngươi chèo chống Bạch Trú.”
Tiểu Đồng Vân nói với vẻ ngập ngừng:
“Đó là việc ta phải làm.”
“Về đi, Bạch Trú phải đi một con đường mới, mấy ngày sau mới thấy rõ được.”
Khánh Trần nói.
Tiểu Đồng Vân hỏi:
“Bây giờ ngươi đi đâu? Về ký túc xá à?”
Khánh Trần lắc đầu:
“Chờ đợi.”
“Chờ cái gì?”
Tiểu Đồng Vân tò mò.
Khánh Trần cười nói:
“Chờ người tìm được “ta”.
Maki-chan, cho tuyết rơi mạnh thêm chút nữa đi.”
…
Nguy cơ của Kình Đảo biến mất.
Côn Luân thông báo trên loa phát thanh của mỗi phòng ký túc xá, lần này chỉ là buổi diễn tập trong điều kiện khắc nghiệt, tất cả học sinh không cần hoảng sợ.
Được sự xác nhận của Côn Luân, đồng thời cảm giác nhiệt độ dần trở nên ấm áp hơn, các học sinh đều yên tâm.
Họ nhìn tuyết đọng còn cao hơn đầu người bên ngoài ký túc xá, cuối cùng cũng không nhẫn nhịn được.
Mấy nghìn học sinh kích động chạy ào ra quảng trường ngoài cổng ký túc xá.
Ai nấy đều chơi đùa ầm ĩ, giống như phát động cuộc tấn công cuối cùng khi kháng chiến.
Mấy nghìn người chạy loạn trên nền tuyết, tất cả mọi người dù bị cầu tuyết ném trúng ngã xuống cũng không hề tức giận, trái lại đều cất tiếng cười to.
Thưở niên thiếu, ai ai cũng sẽ làm rất nhiều việc nhàm chán.
Không liên quan đến tiền bạc, không liên quan đến danh lợi.
Bây giờ, mọi người làm việc không vì mục đích gì cả, cứ ngây ngốc vô trí là vui vẻ rồi.
Khi Khánh Trần vẫn chưa về ký túc xá, Trần Tuế và những người khác không kiềm chế được chạy ra ngoài chơi ném tuyết.
Một thanh niên lẩm bẩm gì đó rồi bước qua cánh cửa thần kỳ trên quảng trường.
Hắn đứng trước cửa phòng B313, khóe miệng nhếch lên:
“Quả nhiên là được, Khánh Trần, tìm được ngươi rồi.”
Nói rồi, hắn gõ cửa phòng, sau khi xác nhận bên trong không có ai bèn lấy ra một sợi dây kẽm, mở cửa phòng một cách nhẹ nhàng.
Hắn đứng ở cửa nhìn quanh phòng, kiểm tra thật cẩn thận mọi chi tiết trong ký túc xá.
Hắn lục lọi đồ đạc của mọi người trong phòng hòng tìm kiếm dấu vết.
Tuy rằng cánh cửa thần ký có thể đưa hắn đến trước cửa ký túc xá hắn nghĩ thầm, nhưng trong phòng có bốn người, hắn nhất định phải thông qua chi tiết để xác nhận rốt cuộc ai trong phòng mới là Khánh Trần.
Rốt cuộc Khánh Trần có khả năng thiên biến vạn hóa, có thể giả mạo bất cứ ai.
Lúc này, khi thanh niên lục soát vali kéo mà Trần Tuế nhét dưới gầm giường, hắn bỗng mỉm cười.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[DỊch] Vô Thượng Sát Thần [DỊch] Vô Thượng Sát Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Vo-Thuong-Sat-Than-Giong-doc-Manh-Cuong.jpg)
