1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 162 : Trong Danh Sách Vật Cấm Kỵ Ở Thế Giới Trong (c1611-c1620)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 162 : Trong Danh Sách Vật Cấm Kỵ Ở Thế Giới Trong (c1611-c1620)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1611: Trong Danh Sách Vật Cấm Kỵ Ở Thế Giới Trong

Khánh Trần dở khóc dở cười, hóa ra nguyên nhân chỉ đơn giản như vậy thôi.

Đúng lúc này, một đôi mẹ con bỗng xuất hiện ngoài cửa tiệm sách, sau khi kéo hành lí vào trong, họ liền đi thẳng vào vấn đề:

“Đây có phải nơi học viện người du hành tiếp nhận học viên không?”

Lộ Viễn cười nói:

“Gì à, đúng là chỗ này.”

Người phụ nữ đó nhìn tiệm sách một lượt rồi nói:

“Ngôi trường này chỉ đơn sơ như vậy thôi sao, nhìn chẳng khác gì lớp huấn luyện cả.”

Lộ Viễn vui vẻ nói:

“Học viện không phải ở đây.”

Sau đó hắn lập tức dẫn bọn Khánh Trần đến trước một cánh cửa sắt cũ kí rồi nói:

“Chỉ cần đi qua cánh cửa này là được.”

Khánh Trần thử đưa tay ra phía trước, rõ ràng trước mặt hắn là một cánh cửa sát, nhưng tay hăn lại có thể dễ dàng xuyên qua lớp sắt, bàn tay hắn cũng chỉ để lại một ít gợn sóng trên cánh cửa mà thôi.

Người phụ nữ ngạc nhiên nói:

“Thật thần kỳ, đi thôi con trai.”

Sau đó nàng định nắm tay một đứa trẻ khoảng 15 16 tuổi đi qua cánh cửa.

Lộ Viễn lập tức ngăn lại:

“Xin lỗi gì, phụ huynh không được phép đi qua.”

“Tại sao?”

Người phụ nữ nhướn mày:

“Làm gì có ngôi trường nào không cho phép phụ huynh đưa con mình đến trường, chẳng lẽ ta không được đi trải giường chiếu hay sắp xếp đồ đạc cho con mình sao?”

Lộ Viễn khách khí cười nói:

“Cái này đúng là không được, ngài có thể trải giường chiếu cho hắn ở trường, nhưng ngài có thể trải giường chiếu cho hăn ở thế giới trong sao? Hắn phải học tự lập.”

“Các ngươi thuộc đơn vị nào, lãnh đạo là ai, ta muốn gọi điện thoại cho hắn.”

Người phụ nữ nói.

Lộ Viễn sửng sốt, sau đó nghiêm túc nói:

“Xin lỗi, ngài có gọi cho ai cũng như vậy thôi, Côn Luân tập trung các học sinh lại một chỗ để bồi dưỡng năng lực sinh tồn cho họ, nếu ngay cả việc nhỏ này họ cũng không làm được thì sớm muộn gì cũng chết ở thế giới trong thôi.”

Người phụ nữ tức giận nói:

“Ngươi vừa nói cái gì? Ngươi cố ý nguyền rủa con trai ta có phải không?”

Đứa trẻ đứng bên cạnh người phụ nữ bỗng lên tiếng:

“Các ngươi có biết cha ta là ai không?”

Khánh Trần trầm tư một lát rồi nói:

“Chuyện này ngươi hỏi chúng ta làm gì, chẳng lẽ mẹ ngươi không nói cho ngươi sao? Gì à, con gì sẽ không sống được lâu ở thế giới trong đâu, có bí mật gì thì tranh thủ nói với hắn hết đi.”

Học sinh: “???”

Sau đó hắn lập tức bước qua Mật Thược Chi Môn, Lộ Viễn đành phải ở lại dọn dẹp mọi chuyện.

Thậm chí sau khi bước qua cánh cửa, hắn còn có thể nghe thấy tiếng gầm gừ của người phụ nữ đó vọng sang từ bên kia.

Khánh Trần gật đầu, xem ra hai đầu của Mật Thược Chi Môn có thể kết nối với nhau, ngay cả âm thanh cũng có thể vang vọng từ bên này sang bên kia.

Hoàn tất kiểm tra.

….

Bầu không khí tràn ngập mùi tanh của biển.

Ở nơi xa có một đàn hải âu đang bay về phía chân trời, tất cả tạo nên một khung cảnh yên bình như chốn thế ngoại đào nguyên.

Đúng lúc này, ngoài 20 cây số phía xa bỗng xuất hiện một chiếc tàu chở hàng khổng lồ, trên thần tàu còn sơn mấy chữ công ty vận chuyển Hồ thị, rõ ràng đoàn tàu đó đang rất gần hồn đảo nhưng có vẻ chẳng ai trên tàu phát hiện ra hòn đảo này cả.

Khánh Trần lặng lẽ đứng trước Mật Thược Chi Môn nhìn ngắm xung quanh một lượt, hắn đang căn cứ vào vị trí của mặt trời để tính toán múi giờ ở đây.

Đúng lúc này học sinh vừa rồi cũng bước qua cánh cửa, nhưng lần này hắn không dám nói câu nào với Khánh Trần mà lẳng lặng đi thẳng về phía kí túc xá.

Khánh Trần ngẩng đầu lên nhìn mặt trời, sau đó lại cúi xuống nhìn những cái bóng trên mặt đất.

Xem ra Kình Đảo đang ở một nơi nào đó trên biển Thái Bình Dương, nhưng vị trí này lại khác so với những gì mà Giang Tuyết từng miêu tả cho hắn.

Cho nên có thể khẳng định Kình Đảo vẫn không ngừng di động.

“Ngươi đang tính toán vị trí của nó sao? Thế nào, phong cảnh nơi này cũng không tệ lắm phải không?”

Có người nói.

Khánh Trần vừa quay đầu nhìn về phía sau thì trông thấy Trịnh Viễn Đông và Hà Kim Thu đang đứng ngay trên bờ biển cách hắn không xa.

Ông chủ Trịnh vẫn mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn như mọi lần, còn trong tay Hà Kim Thu vẫn là quyền trượng màu đen như cũ.

Khánh Trần cười hỏi:

“Cái quyền trượng màu đen này là vật cấm kỵ sao, nhưng hình như trong danh sách vật cấm kỵ ở thế giới trong không có nó thì phải?”

Hà Kim Thu bình tĩnh cười nói:

“Mấy người bạn ở Bắc Mỹ cứ muốn tặng nó cho ta, ta nói ta không cần, thế là hắn tức giận đến mức tặng cả mạng lẫn quyền trượng cho ta.”

“Vậy thì đúng là quá nhiệt tình rồi.”

Khánh Trần cảm thán:

“Ta cũng muốn có bạn bè như vậy.”

“Rất nhiều, nhưng ngươi phải tự đi tìm thôi.”

Hà Kim Thu cười nói.

Khánh Trần nói:

“Bây giờ ông chủ Hà đã được bổ nhiệm làm đổng sự chấp hành của tổ chức tình báo Hồ thị rồi, chúc mừng.”

Hà Kim Thu lắc đầu:

“Tuy đổng sự chấp hành được phép quản lý cơ cấu toàn bộ tổ chức, nhưng ta vẫn bị một độc lập đổng sự giám sát nên không thể thoái mái thích làm gì thì làm được.

Ta định giúp Lý Trường Thanh tiểu thư trở thành độc lập đổng sự, không biết ý của ngươi như thế nào?”


Chương 1612: Nhân Tố Bất Ổn

“Vấn đề này ngươi phải hỏi nàng chứ hỏi ta làm gì.”

Khánh Trần nói.

Lúc này, Khánh Trần nghiêm túc:

“Cảm ơn hai vị đã tham gia cứu viện cùng Lý Trường Thanh.

Một vị là thủ lĩnh của Bàng Quan giả, một vị là đổng sự trung lập của tổ chức tình báo Hồ thị, có ta biết để hai người luôn trung lập như các ngươi quyết định lập trường là không dễ dàng gì, Bạch Trú xin cảm ơn.”

Trịnh Viễn Đông lắc đầu:

“Thật ra ngay từ đầu lập trường của ta và Hà Kim Thu chỉ có duy nhất một cái, đó chính là bảo về những người du hành ở thế giới ngoài, nên đương nhiên ngươi cũng ở trong phạm vi được bảo vệ.”

Khánh Trần đột nhiên hỏi:

“Chắc hẳn hai vị đã trở thành người chơi ở thế giới trong từ rất lâu rồi, ta chỉ muốn hỏi một việc, các ngươi có biết tại sao lại xảy ra sự kiện xuyên qua, tại sao lại xuất hiện người du hành không?”

Hà Kim Thu suy tư một lát rồi nói:

“Tạm thời chưa có kết luận cụ thể, nhưng hiện tại có hai suy đoán, một là vì tệ nạn ở thế giới trong đã kéo dài quá lâu nên cần một ngoại lực mới đến phá vỡ sự cân bằng này.”

Trịnh Viễn Đông nói:

“Khả năng còn lại là, diện tích của các vùng cấm kỵ sắp bao trùm toàn bộ liên bang nên có người muốn chuyển người dân ở thế giới trong ra thế giới ngoài, sự kiện xuyên qua cũng để thử nhiệm cho việc này.

Đương nhiên, suy đoán của hai chúng ta cũng chưa chắc đã đúng.”

Khánh Trần không tiếp tục hỏi thêm nữa, thật ra vấn đề hắn muốn hỏi là, ai mới là người đứng sau sự kiện xuyên qua, nếu cả Trịnh Viễn Đông và Hà Kim Thu đều là người chơi bản Alpha thì chắc chắn họ sẽ biết người đó là ai.

Nhưng nếu hắn hỏi vấn đề này thì chẳng khác nào hắn đang nói mình biết thân phận người chơi bản Alpha của họ.

Trừ những người đứng trên đỉnh quyền lực như thủ lĩnh ảnh tử và gia chủ của Khánh thị, những người biết thân phận của người chơi bản Alpha chính là người chơi bản Alpha.

Nếu dúng là như vậy thì hắn có thể khẳng định, cả Trịnh Viễn Đông và Hà Kim Thu cũng không phải người ở thế giới ngoài.

Trịnh Viễn Đông hỏi:

“Có muốn thử Mật Thược Chi Môn không?”

Khánh Trần kỳ quái hỏi:

“Để dụ dỗ ta đến đây, thậm chí Côn Luân còn ngầm ám chỉ nếu ta đến trường thì sẽ nhận được Chân Thị Chi Nhãn, các ngươi có ý đồ gì sao?”

Trịnh Viễn Đông cười ha hả:

“Không cần cảnh giác như vậy, đừng nóng nảy, từ từ ngươi sẽ biết thôi.

Đi báo danh đi, tất cả các thành viên của Bạch Trú đều đã đến rồi, nhưng ta phải nhắc ngươi một việc, nếu các thành viên của Bạch Trú đã đến đây thì họ cũng bình đẳng như các học sinh ở đây.”

Khánh Trần thầm nghĩ, xem ra có thành viên nào đó của Bạch Trú lại gây họa rồi?

“Sao ta chỉ nhìn thấy biển chỉ dẫn đến kí túc xa, nhà dạy học ở đâu?”

Khánh Trần nhìn xung quanh một lượt, rõ ràng quanh đây chỉ có những tòa nhà kí túc xá thôi mà, làm gì có phòng dạy học nào?

Diện tích của hòn đảo này gần bằng một thành phố, đứng từ vị trí này hoàn toàn không thể nhìn thấy điểm cuối của nó.

Ở một phía khác, rõ ràng Khánh Trần một nơi rập rạp cây xanh như một khu rừng…Rậm rạp không kém gì một vùng cấm kỵ.

Khánh Trần tạm biệt Trịnh Viễn Đông và Hà Kim Thu, sau đó đi về phía kí túc xá.

Hà Kim Thu khẽ nói:

“Không phải lần trước ngươi nói muốn mở trường ở phía Tây Bắc sao, bên đó từ chối ngươi sao, họ lấy lý do gì?”

Trịnh Viễn Đông nói:

“Họ lấy lý do trong số những người du hành có rất nhiều người là phần tử phạm tội nên không muốn tiếp nhận thêm nhân tố bất ổn này.”

Hà Kim Thu cười nói:

“Cũng may ngươi có thể tìm được Kình Đảo, nếu không thì có lẽ chúng ta cũng chẳng tìm được nơi nào thích hợp để xây trường.

Cái giá phải trả để mang Kình Đảo từ thế giới trong ra đây hẳn phải rất lớn.

Ngươi xem, không phải người du hành cũng là con người sao, tại sao những người đó vẫn không coi họ là người bình thường.”

“Ngươi muốn nói cái gì? Ngươi muốn thành lập một nơi dành riêng cho người du hành sao?”

Trịnh Viễn Đông vừa nhìn xa xăm vừa nói.

Hà Kim Thu vừa nhìn quyền trượng màu đen trong tay vừa nói:

“Ngươi biết ta muốn nói cái gì mà, hơn nữa nhất định ta sẽ làm như vậy.

Tháng trước, trong lúc hoàn thành nhiệm vụ, một thành viên cơ sở của Cửu Châu đã bị 7 người bình thường chặn giết, sau đó cướp đi cơ thể robot của hắn; ngoài ra, sau khi một thành viên khác của Cửu Châu bị lộ thân phận người du hành, nhà hàng xóm của hắn sử dụng điện không cẩn thận gây ra cháy nổ, nhưng những người đó cứ nhất quyết đổ tội lên người hắn, thậm chí còn bắt hắn bồi thường tiền; còn một thành viên khác của Cửu Châu bất đắc dĩ phải lắp cơ thể robot, kết quả là hắn bị hàng xóm của hắn khiếu nại, nội dung khiếu nại là đối phương nói bộ phận robot có thể phát ra phóng xạ khiến hắn bị đau đầu…Lớp trưởng, không phải tất cả mọi người trên thế giới này đều thông minh, đều có lý trí, trong số đó còn rất nhiều người chỉ mới đọc qua một bài báo lá cải nào đó về phóng xạ mà cũng tin, từ trước đến giờ ngoài kia chưa bao giờ thiếu người căm ghét, hay nói đúng hơn là muốn cô lập những người du hành.”


Chương 1613: Ngưu Lang

Trịnh Viễn Đông trầm mặc không nói gì, bởi vì thật ra trước đây các thành viên của Côn Luân cũng từng gặp phải những tình huống tương tự như thế này.

Hà Kim Thu nói:

“Ta nhất định sẽ không để chuyện này tiếp diễn trên người các thành viên của Cửu Châu, ta nghĩ ngươi cũng không muốn chuyện này xảy ra với các thành viên của Côn Luân đâu.”

Vừa dứt lời, hắn quay người bước vào Mật Thược Chi Môn, sau đó lại bước ra tiệm sách của Côn Luân.

Lúc này, những thành viên của Côn Luân trong tiệm sách đang hô hào:

“Lại đây lại đây, tháo cái cửa sắt này xuống.”

Sau khi nhìn mấy thành viên của Côn Luân cùng hợp sức dỡ cửa sắt trên tường xuống, mãi đến tận giờ phút này Hà Kim Thu mới phát hiện cánh cửa sắt có gắn Mật Thược Chi Môn có thể di động…

Nếu dán Mật Thược Chi Môn lên cửa sắt thì cửa sắt ở đâu cũng tương đương với đường thông đến Kình Đảo ở đó.

Nên tất nhiên không cần cố định cửa sắt một chỗ.

Cũng không biết Côn Luân sẽ giấu cánh cửa này ở đâu.

Không hiểu sao lúc này Hà Kim Thu lại nhớ đến mấy từ Chạy mất dép, không biết nếu có người trộm được cánh cửa này thì sẽ xảy ra chuyện gì nhỉ…

Chờ chút, nếu coi Kình Đảo là một tòa căn cứ quân sự tiên tiến thì Mật Thược Chi Môn chẳng khác nào cánh cửa của tòa căn cứ này.

Đến lúc đó quân địch làm sao có thể ngờ được đằng sau một cánh cửa sắt cũ nát là mấy nghìn người chứ?

Trong ký túc xá, Trần Tuế đang nhỏ giọng nói chuyện với bạn cùng phòng:

“Tuy chúng ta đến đây để đi học nhưng tổ chức Ma Trận không thể ngừng phát triển được.

Ta đã hỏi người ở đây rồi, trên đảo này không chỉ có phòng máy cho thuê Server, mà còn có cả phòng thí nghiệm cho thuê, ta đã đưa danh sách những thứ cần mua cho Côn Luân rồi, họ nói sẽ vận chuyển những thứ chúng ta cần đến đây nhanh thôi.”

Đây là khu kí túc xá của học sinh cấp 3 nên mỗi phòng đều có 4 người, trong phòng có hai giường tầng được xếp song song nhau, bày biện trang trí cũng khá đơn giản.

Nhưng trong phòng lúc này chỉ có ba người, một người trong số đó đang bình tĩnh nằm trên giường xem điện thoại, Trần Tuế và người còn lại là một trong số các thành viên của Ma Trận, tên là Đường Duy đang nói chuyện phiếm.

Đường Duy cảm thán:

“Trước khi đến đây ta còn tưởng mọi sinh hoạt trên đảo sẽ bị cô lập với bên ngoài, nhưng không ngờ ở đây còn thoải mái cả hơn ở nhà.

Trước đây ở nhà có người giám sát nên cứ đến 12 giờ đêm là phải tắt đèn đi ngủ, nhưng bây giờ làm gì có ai quan tâm mấy chuyện này.

Hôm qua anh họ của ta còn dẫn ta đến phòng chơi bi-da, không ngờ ở đó còn có cao thủ.”

Phần lớn cuộc sống của học sinh cấp ba đều như vậy, lúc ở trường thì bị áp lực học tập đè nặng, về nhà thì cha mẹ không cho làm cái này, không cho làm cái kia.

Không cho yêu sớm, không cho chơi game, không cho ra ngoài chơi.

Cũng vì lý do này nên sau khi lên đại học, cuộc sống của phần lớn sinh viên đều thay đổi hoàn toàn so với hồi còn học cấp ba, khao khát muốn tìm bạn trai bạn gái của họ cũng lớn hơn.

Như thể trước đây họ không có bạn trai hay bạn gái là vì phụ huynh không cho vậy.

Trần Tuế ngẩng đầu nhìn hắn:

“Tuy không ai quản ngươi những ngươi đừng quên mỗi sáng vẫn phải lên lớp.”

Đường Duy nhỏ giọng nói:

“Thủ lĩnh, tên Ngưu Lang đầu bảng ở thành phố số 22 không phải ngươi thật sao, rõ ràng ta thấy người đó rất giống ngươi mà.”

Sắc mặt Trần Tuế lập tức trầm xuống:

“Chắc chắn không phải ta, không phải ngươi cũng biết ta vẫn luôn ở thành phố số 7 đó sao? Sao có thể chạy đến số 22 được? Hơn nữa nơi đó còn là địa bàn của Jindai, chúng ta cũng không thuộc dòng giống cao của họ, ta đến đó làm gì.”

“Cũng đúng, nhưng không những khuôn mặt người đó giống ngươi, mà tên gọi cũng giống…Nghe nói có nữ minh tinh tiêu hai triệu mua ngươi, không phải, mua đêm đầu tiên của tên Ngưu Lang đó đấy.”

“Đừng nhắc đến chuyện này nữa!”

Trần Tuế biến sắc:

“Đã nói người đó không phải ta rồi mà.”

“Vẫn còn một bạn cùng phòng nữa chưa đến, không biết hắn là loại người gì, tại sao đến giờ này vẫn còn chưa đến nhập học.”

Đường Duy nói.

Vừa dứt lời, cửa túc xá đã bị người nào đó đẩy ra.

Khánh Trần sửng sốt nhìn khuôn mặt của Trần Tuế, không hiểu sao hắn bỗng cảm thấy nó thật thân thiết.

Bây giờ cứ nhìn thấy Trần Tuế là hắn lại cảm thấy như đang nhìn chính mình lúc ở thành phố số 22, như vậy có thể không thân thiết được sao?

“Chào mọi người.”

Khánh Trần cười híp mắt nói:

“Mọi người đều ở phòng này đúng không, giới thiệu một chút, ta tên là Trần Niên.”

Trần Tuế đứng dậy:

“Xin chào Trần Tuế của Ma Trận.”

Khánh Trần lập tức sáng mắt:

“A, ngươi không phải là Ngưu Lang đầu bảng ở thành phố số 22 sao.

Oa, không ngờ lại có thể nhìn thấy ngươi ở chỗ này, hân hạnh.

Ngươi có thể cho ta chữ kí được không, nghe nói ngươi từng uống rượu với nữ minh tinh Kiều Ngữ đúng không!”


Chương 1614: Học Viên Tinh Anh

Trần Tuế:

“…Đó không phải là ta.”

“Sao có thể không phải được, ta từng xem ảnh mà, rõ ràng người đó là ngươi!”

Khánh Trần vui vẻ cười nói.

“Không phải!”

Trần Tuế gấp.

Khánh Trần không tiếp tục nói với hắn mà quay sang nói chuyện với Đường Duy:

“Xin chào.”

“Ta tên là Đường Duy.”

Khánh Trần quay sang nhìn người đang nằm trên giường, đối phương cũng ngẩng lên nhìn hắn:

“Tổ chức Hồng Diệp, Liễu Ninh.”

Đường Duy nhiệt tình nói:

“Nghe nói học viện sẽ phân loại các học viên như ở trong Hogwarts.”

“Không giống đâu.”

Trần Tuế bình tĩnh nói:

“Hogwarts dùng Mũ Phân Loại để phân chia tính cách và phẩm tính của mỗi người vào các nhà, còn ở đây họ sẽ phân chia tinh anh và phế vật.

Tinh anh sẽ được học thêm nhiều kỹ năng, còn phế vật sẽ học sinh tồn như thế nào.”

“Vậy những học viên tinh anh sẽ học gì?”

Khánh Trần hỏi.

“Hình như sẽ được chia ra làm nhiều môn, vài người sẽ được học kỹ thuật hacker ở thế giới trong, nghe nói Côn Luân đã tốn rất nhiều tiền để mời một hacker nổi tiếng ở thế giới trong dạy học từ xa.”

Đường Duy nói:

“Nhưng đây chỉ là nghe nói thôi, ta vẫn rất mong đợi.”

Trần Tuế nói:

“Nhưng rõ ràng trong danh sách thành viên của liên minh hacker ở thế giới trong, ta chưa từng nghe nói ID của người này bao giờ, hắn tên là cái gì mà Nhất Tam Ức Tứ.”

Khánh Trần sửng sốt, đây là một trong số các thân phận của Nhất sao?

Tên của vị hacker này có một chữ Nhất.

Nếu không phải Nhất thì còn có thể là ai nữa?

Nhưng vấn đề mấu chốt ở đây là rõ ràng Bán Thần Lý Thần Đàn đã không cho nàng tự ý ra ngoài rồi mà.

Không đúng, Lý Thần Đàn không quản được nàng làm gì ở thế giới ngoài.

Khó trách Nhất cứ nhất quyết muốn đến thế giới ngoài, thì ra là vì ở đây không có ai quản nàng.

Khánh Trần hỏi:

“Trừ hacker ra, tinh anh còn được học cái gì nữa?”

Trần Tuế nói:

“Ta nghe người của Côn Luân nói, bọn họ sẽ tuyển một nhóm người gia nhập vào tổ chức Bàng Quan Giả để ghi chép lịch sử liên bang.

Những người đó sẽ được học tập truyền thừa, ví dụ như những vu thuật có lên quan đến vật cấm kỵ ACE-004 Chân Thị Chi Nhãn.”

Khánh Trần chợt nhớ đến thủ lĩnh ảnh tử từng nói, trong tay Bàng Quan Giả có 12 viên Chân Thị Chi Nhãn màu đen và rất nhiều viên Chân Thị Chi Nhãn màu trắng.

Xem ra Trịnh Viễn Đông đang chuẩn bị phát triển tổ chức Bàng Quan Giả ở thế giới ngoài.

Khó trách Trịnh Viễn Đông muốn hắn đến đây, xem ra đối phương muốn lôi kéo hắn gia nhập vào tổ chức Bàng Quan Giả.

Sứ mệnh của Bàng Quan Giả chính là ghi chép lịch sử liên bang.

Nhưng nếu để một người đứng ngoài ghi chép lại một việc thì nhiều nhất người đó chỉ có thể ghi lại vẻ bề ngoài của nó mà thôi. .

Chỉ có những người có mặt trong vòng xoáy quyền lực mới có thể biết được nguyên nhân thực sự đằng sau nó.

Cho nên, Bàng Quan Giả cần một người trong trung tâm quyên lực ghi chép lại mọi chuyện.

Mà Khánh Trần có vẻ rất thích hợp với vị trí này.

“Ngươi có biết bọn họ sẽ phân chia bằng cách nào không?”

Khánh Trần hiếu kỳ hỏi:

“Côn Luân làm sao có thể đoán được một người là phế vật hay tinh anh?”

“Cái này ta cũng không biết.”

Trần Tuế nói:

“Côn Luân Lộ Viễn nói, đợi khi nào mọi người đến đông đủ thì mới bắt đầu phân chia.

Ta nghĩ chắc cũng chỉ 1 2 ngày nữa thôi.”

Khánh Trần cảm thán:

“Không ngờ ngươi quen biết cả Lộ Viễn, trên mạng nói hắn chính là một trong những nhân vật lớn phụ trách công việc bên ngoài của Côn Luân.”

Trần Tuế thản nhiên nói:

“Ma Trận là một trong những tổ chức người du hành thời gian hàng đầu trong nước, quen biết Lộ Viễn cũng là bình thường.”

Đúng lúc này, Hồng Diệp Liễu Ninh bỗng cười khẽ một tiếng.

Trần Tuế nhìn sang:

“Có vấn đề gì sao?”

Liễu Ninh tắt điện thoại:

“Ma Trận an phận ở một góc, ngoài kiếm tiền ra chẳng biết làm gì khác, trong tổ chức đến cả một siêu phàm gia lợi hại cũng không có, vậy mà cũng coi mình là tổ chức người du hành thời gian hàng đầu sao.”

Trong số các đoàn thể học sinh trong nước, mọi người vẫn hay gọi Bắc Hồng Diệp, Nam Ma Trận, lúc đầu đây chỉ là một câu nói đùa, nhưng không ngờ sau đó lại trở thành sự thật.

Thực lực của hai tổ chức này đều không tệ, chỉ là quan hệ của bọn họ không được tốt lắm.

Nghe nói trong đại hội người du hành thời gian được tổ chức ở Trịnh thành lúc trước, hai tổ chức từng có xích mích với nhau.

Nhưng sau đó chuyện của bọn họ bị sự kiện khủng long nhỏ và Pikachu phá huỷ Long Hồ công xã lấn át mất mà thôi.

Thật ra, Bạch Trú cũng là một đoàn thể học sinh.

Chỉ là khi Hồng Diệp và Ma Trận nổi tiếng, Bạch Trú vẫn không có tiếng tăm gì nên không được ai chú ý.

Đến khi Bạch Trú đột nhiên nổi tiếng, tất cả mọi người đều không coi bọn họ là một đoàn thể học sinh, mà trực tiếp thăng cấp bọn họ lên tương đương với cấp bậc của các tổ chức lớn như Côn Luân và Cửu Châu…

Lúc này, Trần Tuế nói:

“Tuy Ma Trận không chú trọng siêu phàm giả, nhưng ít nhất thì chúng ta cũng có một chỗ cắm dùi trong lĩnh vực hacker ở thế giới trong.

Hacker không phải một nghề sao, chúng ta chưa chắc đã kém hơn Hồng Diệp các ngươi.

Thủ lĩnh Cửu Nhiễm của các ngươi không phải chỉ là một người tu hành cấp B thôi sao, có gì lợi hại chứ.”


Chương 1615: Triền Đằng Xà

Liễu Ninh cười lạnh một tiếng:

“Tiểu Nhiễm là thiên tài tu luyện, không lâu nữa nàng sẽ trở thành cấp A, ngươi không thấy bây giờ Cửu Châu cũng rất coi trọng nàng sao?”

“Ngươi gọi nàng thân thiết như vậy làm gì, theo những gì ta biết, không phải nàng chưa bao giờ quan tâm đến các thành của Hồng Diệp sao.”

Trần Tuế lại nói:

“Chắc ngươi cũng nghe nói đến chuyện của Bạch Trú, bây giờ không phải là lúc Ma Trận và Hồng Diệp xích mích, chúng ta vẫn vứt bỏ hiềm khích lúc trước, cùng một tập hợp đối kháng với Bạch Trú mới đúng.”

Khánh Trần sửng sốt, hắn vứt balo của mình lên giường, sau đó nói:

“Các ngươi muốn đối kháng Bạch Trú? Đối kháng Bạch Trú làm gì?”

Trần Tuế quay sang nhìn Khánh Trần:

“Nể tình ngươi là bạn cùng phòng nên ta mới để ngươi nghe những chuyện này, nhưng nhớ không được phép nói cho người khác.”

Khánh Trần vui vẻ cười nói:

“Ta sẽ không nói cho ai đâu, không phải ngươi tên là Trần Tuế sao, ta tên là Trần Niên, ‘niên niên tuế tuế hoa tương tự, tuế tuế niên niên nhân bất đồng’ , hai ta có duyên như vậy, đáng lẽ phải trở thành bạn tốt mới đúng, ngươi cứ yên tâm đi.”

Trần Tuế gật đầu, sau đó hắn đứng ngay trước mặt ông chủ Bạch Trú nói với Liễu Ninh:

“Nhìn bề ngoài Bạch Trú không có chút dã tâm nào, nhưng một trong các thành viên của Bạch Trú là Ương Ương lại luôn chiêu binh mãi mã ở Hải thành tương đương với thành phố số 7 ở thế giới trong, rất nhiều người vì danh tiếng của Bạch Trú mà đi theo nàng đến khu quần cư gì đó của người hoang dã.

Ma Trận là tổ chức người du hành thời gian ở Hải thành nhưng tốc độ mời chào thành viên của chúng ta còn không bằng nàng.

Nếu chuyện này xảy ra được với Ma Trận thì cũng có thể xảy ra với Hồng Diệp các ngươi.

Đến lúc đó, không gian phát triển của Hồng Diệp sẽ bị bọn họ chèn ép.”

Liễu Ninh liếc nhìn hắn:

“Liên thủ với Ma Trận để đối phó Bạch Trú? Vậy thì gia nhập vào Bạch Trú còn hơn.”

“Phốc.”

Khánh Trần phụt cười, sau đó hắn thấy sắc mặt của Trần Tuế trầm xuống nên vội vàng bào chữa:

“Xin lỗi, vừa rồi chỉ là nhớ đến một chuyện cười mà thôi.”

Lúc này, Liễu Ninh lại bồi thêm một đao, hắn liếc nhìn màn hình điện thoại rồi nói:

“Lên diễn đàn trường xem đi, một trog những sinh viên nổi tiếng trên internet là Ma Kinh Kinh vừa đăng bài viết mới, nội dung bài viết kể về chuyện hắn tính cờ gặp được ông chủ Bạch Trú trên đoàn tàu hơi nước.

Hắn nói, những người bảo vệ Khánh Trần đều vô cùng lợi hai, bọn họ ra vào vùng cấm kỵ số 10 như đi chơi, Ma Trận có thể làm được như vậy sao? Ngươi lấy cái gì để đối phó với bọn họ.”

Khánh Trần vừa đến nên không biết học viện đã thành lập diễn đàn.

Hắn hiếu kỳ nói:

“Làm sao để download APP diễn đàn?”

“Lại đây, ngươi quét mã của ta đi.”

Liễu Ninh nói.

Khánh Trần đăng nhập tài khoản, sau đó mới phát hiện 80% bài post trong diễn đàn đều là bài viết xin làm quen của các bạn nam.

Nhưng không sao, có lẽ sau một thời gian, đợi cho mọi thứ ổn định lại, số lượng những bài viết như thế này sẽ giảm đi.

Trong diễn đàn, mỗi người đều có thể tạo một tài khoản cá nhân riêng cho mình, thậm chí còn có thể thu phí, hoặc miễn phí chia sẻ tin tình báo hoặc vấn đề đời tư của mình ở thế giới trong hoặc ngoài.

Khánh Trần xem một lượt, may mà diễn đàn này không có mấy cái kiểu như giao diện hoa lá hẹ phải trả phí, nếu không thì chắc chắn Nam Canh Thần sẽ lại tiêu tiền uổng phí mất.

Lúc mới đăng nhập diễn đàn, hắn bỗng nhìn thấy Lưu Đức Trụ dùng tên thật làm ID đang online tìm bạn…

Khánh Trần:

“…”

Từ trước đến giờ tên Lưu Đức Trụ này vẫn luôn độc thân, nhưng bên cạnh hắn lại có một Nam Canh Thần suốt ngày kể lể Y Nặc đối với ta như thế này như thế kia, nên sau khi đến học viện, hắn mới vội vàng như vậy!

Liễu Ninh nói:

“Trần Niên, lúc báo danh ngươi không dowload APP sao, không phải bọn họ nói mỗi học viên đều phải dowload APP này bởi vì tất cả các thông báo quan trong đều được đăng lên đây sao.”

Khánh Trần cười nói:

“Lúc báo danh vội quá nên ta không để ý.”

Nhưng thật ra vì trình tự báo danh của hắn không giống mọi người nên mới không có bước dowload APP này.

Dù sao thì từ trước đến giờ vẫn chưa có học sinh nào được ông chủ của Côn Luân và Cửu Châu đích thân nghênh đón…

Lúc này, hắn nhập từ khóa Ma Kinh Kinh, sau đó nhấn vào tài khoản của đối phương.

Trên trang cá nhân của hắn lúc này đã đăng rất nhiều ảnh chụp và video, trong số đó thậm chí còn có cả ảnh Triền Xà Đằng và Luyện Du Quả trong vùng cấm kỵ số 10.

Sau đó Ma Kinh Kinh còn đính kèm: Đây là Triền Xà Đằng mà Khánh Trần giới thiệu cho chúng ta, đây là Luyện Du Quả mà Khánh Trần giới thiệu cho chúng ta…

Rõ ràng những thứ này đều là thủ lĩnh ảnh tử giới thiệu, vậy mà Ma Kinh Kinh lại tự ý biến thành Khánh Trần tự mình giới thiệu cho bọn họ.

Dưới góc mỗi bức ảnh đều đính kèm tên tài khoản Douyin của Ma Kinh Kinh, hắn còn nói sẽ quay tiếp tục chụp lại hành trình đi cùng Bạch Trú…

Bài viết này vừa đăng lên đã thu hút được sự chú ý của rất nhiều người, Ma Kinh Kinh lập tức trở thành người nổi tiếng nhất học viện.


Chương 1616: Giữ Bí Mật

Hơn nữa số lượng người theo dõi hắn cũng càng lúc càng nhiều.

Nhưng Ma Kinh Kinh cũng rất biết điều, bởi vì hắn không miêu tả rõ vị trí và con đường cụ thể bọn họ đã đi qua, xem ra hắn cũng biết phải cần giữ bí mật chuyện này cho Khánh Trần.

Hắn còn cần lợi dụng Khánh Trần để tăng fan nên không thể chọc giận cái đùi này được.

Dưới cùng bài viết, Ma Kinh Kinh còn viết một câu: Vùng cấm kỵ số 10 rất nguy hiểm, hẹn gặp lại ở kì sau.

Không ngờ người bình luận đầu tiên bên dưới bài viết lại là Huyễn Vũ:

“Thật ngu ngốc, càng ở gần Khánh Trần thì càng nguy hiểm.”

Khánh Trần sửng sốt, Huyễn Vũ cũng đến học viện nhập học sao?

Hắn còn tưởng tên này đã sớm học xong rồi chứ.

Nhưng đúng lúc này, Liễu Ninh nói:

“Côn Luân vừa đăng tải một bài viết, tất cả mọi người tập hợp bên ngoài kí túc xá.”

Một lúc sau, loa phát thanh trong ký túc xá cũng vang lên:

“Mời tất cả học viên ra ngoài túc xá tập hợp, tự giác xếp hàng.”

Tất cả mọi người đều quay sang nhìn nhau, chẳng lẽ sắp phân loại học viên sao?

Khánh Trần dẫn đầu đi ra ký túc xá, phía sau hắn, Đường Duy đang lo lắng hỏi Trần Tuế:

“Thủ lĩnh, chúng ta sẽ không bị phân loại thành phế vật chứ?”

“Nghĩ gì thế.”

Trần Tuế nói:

“Ma Trận được Côn Luân cử người mời đến đây nên chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện này đâu.”

Trong hành lang, Khánh Trần bỗng nhìn thấy một tay Giang Tuyết đang cầm tay Tiểu Đồng Vân, một tay nắm tay Maki-chan đi ra ngoài.

Đôi mắt Lý Đồng Vân vẫn còn hơi hồng hồng nhìn như mới bị đánh.

Giang Tuyết còn nhỏ giọng nói:

“Càng lớn càng không hiểu chuyện, chỉ biết học người khác thói hư tật xấu.”

Lúc này, Maki – chan bỗng buông tay Giang Tuyết, sau đó chạy về phía Lý Đồng Vân, nắm lấy tay nàng rồi dùng chút vốn tiếng Trung ít ỏi của mình nói:

“Đừng khóc.”

Không biết Lý Đồng Vân đã phải chịu bao nhiêu trận đánh, nhưng hắn biết sau khi Jinguji Maki đến Trung Quốc, từ đầu tiên nàng học được chính là xin chào, từ thứ hai chính là đừng khóc…

Không cần nhìn cũng biết nàng học như thế nào.

Lý Đồng Vân nhìn những học viên xung quanh một lượt, nhưng dù nàng có tìm kĩ như thế nào thì cũng không thể nhìn thấy Khánh Trần, thế là lại khổ sở cúi đầu.

Khánh Trần tiếp tục đi ra ngoài, gió chiều ấm áp thổi qua đảo, tất cẩ mọi người cùng tập trung lại một chỗ trên đảo.

Hơn 60.000 học sinh phân tán vào các khu kí túc xá khác nhau nên mọi người không cảm thấy đông đúc.

Nhưng khi tất cả cùng tụ tập lại một chỗ, số lượng lại đông đến mức nhìn không thấy điểm cuối.

Trịnh Viễn Đông cầm trong tay một viên Chân Thị Chi Nhãn màu đen, Khánh Trần có thể nhìn thấy trên tảng đá đó có khắc một con mắt kì quái.

Trịnh Viễn Đông nâng viên Chân Thị Chi Nhãn lên cao quá đỉnh đầu, sau đó một tòa nhà vô cùng hiện đại bắt đầu mọc lên ngay trước mặt mọi người.

Giống như bọn họ đang chơi trò chơi Red Alert, rõ ràng ban đầu những kiến trúc đó chỉ là một mặt phẳng 2 chiều, nhưng sau đó nó bắt đầu biến thành ba chiều.

Tòa nhà ở giữa trung tâm còn lớn hơn cả sân bóng đá lớn nhất thế giới, xung quanh nó là vô số dãy nhà 6 tầng và dãy 2 tầng.

Tòa nhà trung tâm cao 12 tầng, những tòa thấp hơn cao 6 tầng, bên ngoài mỗi tòa nhà được lắp đặt vô số cửa kính, xinh đẹp như những tác phẩm nghệ thuật.

Từ trước đến giờ Khánh Trần chưa bao giờ nghe thấy có ai có thể làm được điều này, trong lịch sử của cả 2 thế giới cũng không có.

Khánh Trần kinh ngạc phát hiện, ngoại trừ thân phận đao thuật đại sư, Trịnh Viễn Đông còn là một vị Vu Sư.

Đúng lúc này, Trịnh Viễn Đông quay sang gật đầu với Lộ Viễn:

“Bắt đầu đi, thực hiện điều lệ giữ bí mật trước.”

Các thành viên của Côn Luân bắt đầu sắp xếp từng người học viên đến trước mặt Trịnh Viễn Đông, sau đó hắn sẽ nói với mỗi người:

“Giữ bí mật, người tiếp theo.”

Mỗi lần sau khi hắn nói một câu, con mắt trên hòn đá màu đen sẽ tỏa ra một chút ánh sáng tím.

Đợi đến lượt hắn đến trước mặt Trịnh Viễn Đông, hắn mới tò mò hỏi:

“Ngươi đang làm cái gì vậy?”

Ông chủ Trịnh cười giải thích:

“Sau hôm nay, những người có thực lực thấp hơn ta không thể tiết lộ những vấn đề liên quan đến Kình Đảo ra bên ngoài, tuy làm như vậy hơi mệt nhưng đây là cach giữ bí mật tốt nhất.”

Khánh Trần lại hỏi:

“Vừa rồi những cao ốc mọc từ đất lên bằng cách nào vậy.”

Ông chủ Trịnh cười nói:

“Chướng nhãn pháp mà thôi, có muốn học không?”

Khánh Trần sửng sốt:

“Để ta suy nghĩ một chút.”

Chẳng có chiếc bánh nào tự dưng rơi từ trên trời xuống cả, thứ gì càng miễn phí thì cái giá phải trả đằng sau nó lại càng lớn.

Bởi vậy, tiếp nhận Chân Thị Chi Nhãn kỳ thực tương đương với việc gia nhập tổ chức Người Bàng Quan.

Có lẽ những người khác sẽ nghĩ, thứ tốt như Chân Thị Chi Nhãn có thể lừa một người thì cũng chẳng sao, nếu lấy được nó thì có thể không làm việc.

Nhưng Khánh Trần không phải người như vậy.

Trịnh Viễn Đông cũng không ép, hắn cười nói:

“Không vội, cứ từ từ.”

Khánh Trần xoay người rời khỏi đội ngũ, trước tiên hắn lấy điện thoại di động ra, định lên Weibo gửi vị trí của học viện dành cho người du hành.


Chương 1617: Truyền Thừa Vu Sư

Thế nhưng dù hắn cố gắng đến đâu cũng không thể gõ ra chữ cái Latinh đầu tiên.

Hắn lại thử nhắn “Trần Tuế là kẻ ngu nhất trong học viên của người du hành” trên Weibo nhưng cũng không có cách nào viết ra được.

“Ơ, thần kỳ vậy ư? Nói thật cũng không cho nói à?”

Khánh Trần nghi ngờ.

Dù là người du hành có năng lực hàng đầu như Khánh Trần cũng không thể chống lại thuật Giữ Nghiêm Bí Mật!

Xem ra thực lực thật sự của ông chủ Trịnh hơn xa hắn tưởng tượng.

Nguyên văn lời nói của ông chủ Trịnh khi nãy là “Chỉ cần thực lực không cao hơn ta”, điều kiện tiên quyết “cao hơn” này rất ý vị, nếu nghiền ngẫm từng chữ thì có nghĩa là ông chủ Trịnh là dị năng giả cấp A, vậy người muốn phá vỡ thuật Giữ Nghiêm Bí Mật nhất định phải là bán thần.

Cả học viện của người du hành có tổng cộng sáu mươi nghìn người, trong đó có được mấy ai là bán thần?

Khánh Trần suy nghĩ, hiện tại hắn vẫn chưa thấy ông chủ Trịnh sử dụng vu thuật có khả năng sát thương cực mạnh nào cả, nhưng tác dụng phụ trợ của loại vu thuật này lại là thứ mà những truyền thừa khác không có được.

Cực kỳ thần bí.

Bỗng nhiên, Lộ Viễn và Nghê Nhị Cẩu cũng đứng dậy, hai người họ chia nhau ra đi đến nhóm tiểu học và nhóm trung học cơ sở, thực hiện vu thuật “Giữ Nghiêm Bí Mật” cho các học sinh.

Theo sự hiểu biết của Khánh Trần, trong số các học sinh cấp một và cấp hai, ngoài thiên tài không giống người thường như Lý Đồng Vân ra thì rất khó có ai vượt qua cấp bậc của bọn họ trong thời gian ngắn.

Hiện nay để Lộ Viễn và Nghê Nhị Cẩu hỗ trợ thi thuật chẳng qua là phương pháp tạm thời khi không có thời gian.

Bọn họ giúp xong thì ông chủ Trịnh còn thi triển thuật Giữ Nghiêm Bí Mật mạnh hơn cho từng học sinh.

Khánh Trần hãy còn đang nghĩ, nếu Côn Luân tập trung toàn bộ người du hành lại một chỗ thì các thế lực ở nước ngoài nhất định sẽ tìm cách đến nơi này, một lưới bắt hết bọn họ.

Phương pháp tính toán vị trí của Kình Đảo dựa theo múi giờ cũng không khó, nếu bên trong xuất hiện nội gián thì e rằng cả Kình Đảo đều xong đời.

Tuy uốn nắn phẩm hạnh của học sinh là việc làm cấp bách hiện nay, nhưng tất cả người du hành đều chết sạch thì hiển nhiên hậu quả nghiêm trọng hơn nhiều.

Bây giờ xem ra Côn Luân có phương pháp đối phó mới tập trung mọi người lại.

Thế thì tất cả bí mật sẽ không bị tiết lộ.

Lúc này, Trịnh Viễn Đông thấy càng ngày càng nhiều học sinh hoàn thành thuật Giữ Nghiêm Bí Mật, đội ngũ hơi tán loạn.

Hắn bèn dừng thi thuật, sau đó hắn lấy Chân Thị Chi Nhãn làm bút, khắc vài vòng tròn ký hiệu kỳ lạ trên mặt đất của quảng trường trước cổng ký túc xá.

Chân Thị Chi Nhãn màu đen ấy giống như viên phấn, những nơi được khắc ký hiệu đều xuất hiện dấu vết màu đen.

Khánh Trần nhìn kỹ viên đá đó, nhưng không thấy Chân Thị Chi Nhãn có dấu vết bị mài mòn.

Tất cả mọi người yên lặng nhìn hiệu trưởng Trịnh Viễn Đông vẽ bùa.

Vòng ký hiệu đầu tiên lấy tiếng Trung làm cơ sở, do ba mươi sáu chữ “Môn” xếp lại với nhau mà thành.

Vòng ký hiệu thứ hai là giáp cốt văn, Khánh Trần hiểu biết sâu rộng nên biết đó vẫn là ba mươi sáu chữ “Môn”.

Vòng ký hiệu thứ ba thì Khánh Trần hoàn toàn không nhận ra.

Vòng ký hiệu thứ tư hệt chim bay, giống như có một đàn chim đen vờn quanh cả phù trận, tự nhiên và phóng khoáng.

Đến khi vòng ký hiệu thứ tư hoàn thành, tất cả các vòng ký hiệu bắt đầu chuyển động với tốc độ khác nhau.

Giống như núm xoay của chiếc két sắt an toàn nhất trên đời lần lượt bị mở ra.

Chỉ trong nháy mắt, ký hiệu như chim bay của vòng thứ tư ngoài cùng bỗng sống lại, giương cánh bay lên từ mặt đất.

Ba mươi sáu cánh chim đen bay lượn trên bầu trời, chúng truy đuổi, vây quanh nhau trong đường kính năm mét

Ngay sau đó, một cánh cửa cầu vồng khổng lồ xuất hiện, ở giữa cánh cửa cầu vồng ấy còn lập lòe ánh sáng giống như một viên hàng tinh.

Trịnh Viễn Đông đứng dậy, cười nói:

“Quên mất không thiết lập cánh cửa thần kỳ trên quảng trường.

Các bạn học đã hoàn thành thuật Giữ Nghiêm Bí Mật có thể trở lại cửa phòng ký túc xá của mỗi người bằng cánh cửa này, nhẩm số phòng mình muốn đến trong lòng là được.

Về sau cánh cửa này vẫn sẽ ở đây, mỗi năm ta sẽ dựng lại một lần, coi như là cung cấp một ít tiện ích cho mọi người, để các bạn không cần phải đi bộ nhiều.”

Khánh Trần yên lặng quan sát mọi việc, rồi hắn nhìn cánh cửa cầu vồng kia.

Hắn chợt cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.

Thật ra, cho đến bây giờ truyền thừa Vu Sư không hề bộc lộ lực sát thương mạnh mẽ, nhưng về tác dụng, trên đời này không có bất kỳ truyền thừa nào có thể sánh bằng truyền thừa của Vu Sư.

Đột nhiên, có học sinh hỏi:

“Hiệu trưởng, đây là năng lực gì thế ạ?”

Trịnh Viễn Đông cười nói:

“Truyền thừa của Vu Sư.

Nhâm Tiểu Túc – một trong những người sáng lập nên Liên Bang – từng đi đến Tây Vực ở thế giới trong và kết bạn với một nhóm Vu Sư ở nói đó.

Trong trận chiến cuối cùng của cuộc khủng hoảng Omnic, vì tình bạn với Nhâm Tiểu Túc nên các Vu Sư ấy đã đến giúp người Trung Nguyên, đồng thời cũng để lại một ít bí mật về truyền thừa Vu Sư, cuối cùng Nhâm Tiểu Túc trao tặng toàn bộ cho phương tiện truyền thông Hy Vọng.”


Chương 1618: Hâm Mộ Trần Tuế

Vì thuật Giữ Nghiêm Bí Mật, Trịnh Viễn Đông không cần quá bận tâm khi đề cập đến vài chuyện.

Chẳng qua khi nói chuyện, hắn thường nhìn về phía Khánh Trần.

Bỗng chốc Khánh Trần nghi ngờ rằng Trịnh Viễn Đông làm những việc này là để hấp dẫn hắn gia nhập tổ chức Người Bàng Quan.

Hay nói chính xác hơn là hấp dẫn một nhóm người nào đó trong đám đông gia nhập tổ chức Người Bàng Quan.

Nói cho cùng, Côn Luân có lẽ đã xây Kình Đảo được một thời gian rồi, chắc hẳn kế hoạch mở trường học của Côn Luân đã bắt đầu được chuẩn bị từ hồi đại hội người du hành.

Bởi vậy, Trịnh Viễn Đông có thể xây cánh cửa thần kỳ ở đây từ trước, nhưng hắn cố tình chờ đến hôm nay.

Đây là dùng sự thần bí khoe khoang năng lực!

Trịnh Viễn Đông mỉm cười, nói:

“Thật ra, trong truyền thừa Vu Sư khi ấy có rất nhiều sách vở, đều được viết bằng tiếng Anh, người của Liên Bang ở thế giới trong xem cũng không hiểu, cho nên truyền thừa này không nổi tiếng ở thế giới trong.

Cho đến khi…người du hành xuất hiện.”

Khánh Trần biết.

Sách vở nghiên cứu mà Vu Sư để lại cũng giống như Chuẩn Đề Pháp viết bằng tiếng Tạng, trước kia không một ai ở thế giới trong có thể dịch đầy đủ trong suốt một thời gian dài, sau đó thành ra người du hành được lợi.

Kể ra Vu Sư cũng xảo quyệt thật đấy, biết rõ người vượn của thế giới trong đọc không hiểu mà còn để lại một đống sách tiếng Anh?

Có lẽ bọn họ không ngờ sẽ có một đám người du hành từ bé đã bắt đầu học tiếng Anh sẽ xuất hiện, những người này học tiếng Anh đến mức sắp ói ra rồi!

Trịnh Viễn Đông nói tiếp:

“Đến nay, tổ chức Người Bàng Quan vẫn cứ nghi ngờ, thật ra truyền thừa Vu Sư vẫn tồn tại, thậm chí cũng từng có người du hành xuất hiện, chẳng qua không biết ở đâu.

Bọn họ hành động khá kín đáo, hơn nữa còn nắm giữ thuật Lãng Quên, bởi vậy vẫn chưa có người du hành có liên quan đến bọn họ bị bại lộ ở thế giới ngoài.”

Khánh Trần đang suy tư thì tình cờ thấy được một cô gái làm hắn sửng sốt, hắn thấy cô gái đó đi về phía Trần Tuế đứng trong đội ngũ:

“Này! Trần Tuế!”

Trần Tuế ngớ ra:

“Xin chào…Ngươi là?”

Cô gái che miệng cười, nói:

“Ngươi quên rồi à, cũng phải, ngươi là nhân vật nổi tiếng đương nhiên không nhớ ra một người bình thường như ta rồi.

Ta là bạn của nữ minh tinh Kiều Ngữ, Kiều Ngữ đến thành phố số 22 gặp Jindai Kura, ta cũng đi cùng.

Hôm đó tối hôm Kiều Ngữ ra giá 2 triệu mua đêm đầu của ngươi lại bị ngươi từ chối ấy, ta cũng có mặt ở đó!”

Trần Tuế:

“…Cái gì?!”

Cả đội ngũ dài ngoằng trở nên nhốn nháo.

“Cái gì, 2 triệu mua đêm đầu?”

“Nữ minh tinh Liên Bang ấy à?”

“Hâm mộ Trần Tuế ghê.”

Trần Tuế:

“???”

Khánh Trần đứng ở một bên cũng vô cùng chấn động, khi đó cô gái này ngụy trang rất hoàn mỹ, hoàn toàn không để lộ chút manh mối nào về thân phận người du hành của mình.

Cô gái đó nói tiếp với Trần Tuế:

“Hình như quan hệ của ngươi với Jindai Kura rất tốt nhỉ, ta nghe Kiều Ngữ nói hắn là thiên tài hiếm có trong gia tộc Jindai, tốc độ tu hành cực nhanh, trước kia còn là quý công tử nổi danh ở thành phố 10.

Không ngờ trong số người du hành còn có người tai to mặt lớn có thể quen biết Jindai Kura như ngươi đấy!”

Trần Tuế nghe mà chẳng hiểu ra sao, tuy rằng hắn nhận ra cô gái này nhầm người nhưng đối phương khen như thế khiến hắn suýt nữa thừa nhận thân phận luôn!

Bấy giờ Trần Tuế cũng cảm thấy có vấn đề, hắn nhỏ giọng, hỏi:

“Phía trên lông mày của ta có một nốt ruồi, ngươi chắc chắn không nhận sai chứ?”

Cô gái nói:

“Chắc chắn không sai mà, ta nhớ rõ nốt ruồi này!”

Trần Tuế nghiến răng nghiến lợi:

“Bạch Trú!”

Nhiều lúc hắn từng hoài nghi trên đời này thật sự có người giống hệt hắn, thậm chí hắn còn muốn về hỏi mẹ liệu mình có còn người anh trai sinh đôi nào không.

Nhưng giờ thì khác, khuôn mặt của hai người có thể giống nhau, nhưng không thể đến cả vị trí nốt ruồi cũng không lệch phân nào.

Mà trên đời này ai là người có được năng lực thay đổi diện mạo? Ai là người có được biệt hiệu Thiên Diện Thần Quân?

Chẳng phải chính là Khánh Trần, ông chủ Bạch Trú đó sao?!

Cái biệt hiệu Thiên Diện Thần Quân này nghe đã thấy không phải thứ tốt lành gì, chỉ có nhân vật phản diện mới có xưng hô như thế!

Khánh Trần cau mày, hắn thầm đọc số phòng B313 sau đó bước vào cánh cửa thần kỳ.

Chỉ trong nháy mắt hắn đã đến trước cửa phòng ký túc xá của mình.

“Thần kỳ thật.”

Khánh Trần khen.

Trở lại ký túc xá, Khánh Trần nghe thấy Trân Tuế đóng sập cửa lại, bấy giờ mới gân giọng nói:

“Ta và Bạch Trú không đội trời chung!”

Tên này không dám hét to bên ngoài, kìm nén mãi cho đến khi trở về ký túc xá mới dám nói câu này ra.

Nhưng nhìn một cách khách quan thì Trần Tuế là một kẻ độc ác.

Hắn kìm nén mãi, không hằm hè đe dọa ai, cuối cùng nhất định phải tuyên chiến ngay trước mặt ông chủ Bạch Trú mới được.


Chương 1619: Hồi Ức 1

Bỗng nhiên, Đường Duy nói nhỏ:

“Ông chủ, khoan không nói đến việc lúc trước ngươi đuổi Ương Ương, việc ngươi nhân lúc Bạch Trú xảy ra chuyện đi thọc gậy bánh xe, Khánh Trần muốn trả thù ngươi cũng là chuyện bình thường.

Thật ra mức độ trả thù thế này đã rất nhẹ nhàng rồi, với năng lực của hắn thì khiến cho cả tập đoàn Jindai truy nã ngươi hết sức dễ dàng…”

Người này đúng là một người thông minh, bây giờ tiếp tục trêu chọc Bạch Trú nhất định sẽ gây ra mầm tai vạ lớn hơn.

Lúc trước khi Khánh Trần ở thành phố số 22 đã dùng khuôn mặt của Zard đi giết người, nếu dùng mặt của Trần Tuế thì sợ rằng bây giờ tổ chức Ma Trận không còn tồn tại nữa.

Khánh Trần nương tay không phải vì hắn nhân từ, mà vì mối thù giữa bọn họ là mối thù giữa những người du hành, hơn nữa Trần Tuế cũng không đáng tội chết, không đáng phải mượn tay Jindai để giải quyết hắn.

Khánh Trần vẫn rất tỉnh táo.

Trần Tuế nói với Đường Duy:

“Ngươi nói có lý, nhưng Khánh Trần để ta gánh cái danh “Trai bao cao cấp rụt rè nhất”, không thể bỏ qua được.

Dù không công khai trả thù thì cũng phải ngấm ngầm làm gì đó!”

Thật ra, Khánh Trần muốn hỏi Đường Duy, có phải Trần Tuế luôn luôn dũng cảm như thế không.

Ban đêm, Jinguji Maki nằm trong lòng Lý Đồng Vân bỗng ngồi dậy.

Dường như cô bé nghe thấy tiếng hô hoán ấm áp nào đó.

Maki-chan kéo tay Lý Đồng Vân, sau đó lặng lẽ chạy ra ngoài ký túc xá.

Lý Đồng Vân ngồi dậy trong cơn ngái ngủ, nàng mặc đồ ngủ vén chăn lên, nhỏ giọng hỏi:

“Ngươi đi đâu đấy?”

Nhưng Maki-chan không trả lời.

Lý Đồng Vân vội vàng theo ra ngoài.

Giang Tuyết vẫn đang ngủ say, không hề

Jinguji Maki chạy băng băng trong mê cung hành lang dài dằng dặc.

Cô bé đi chân trần trên tấm thảm màu nâu mềm mại, váy ngủ phập phồng lay động dưới ánh đèn tờ mờ, giống như một ngọn đèn trôi nổi trong dòng sông thời gian.

Tóc của coô bé phơ phất nhẹ nhàng sau lưng, mái tóc đen nhánh và bóng mượt.

Bây giờ đã là nửa đêm, ngay cả đám học sinh vừa mới rời khỏi vòng tay cha mẹ được sổ lồng cũng đều chìm vào giấc ngủ.

Có cơn gió ấm mềm mại thổi qua trên hành lang, giống như có một cánh tay của người khổng lồ muốn ôm bé vào lòng.

Mạnh mẽ, cẩn thận, và thân thiết.

Dường như sợ quấy nhiễu cô bé.

Tiếng gọi trong hành lang giống như bài đồng dao dưới tán hoa anh đào ở cố hương, tiếng cười lanh lảnh quẩn quanh bên tai, hình như còn có người lớn giơ chày giã bánh tổ trong cối.

Mọi người hô từng nhịp, bánh tổ trong cối bị giã thành cục bột trắng muốt.

Ông lão ngồi trên bậc thềm bằng gỗ, chống gậy nhìn những người trẻ tuổi kia, mỉm cười hiểu ý.

Jinguji Maki cảm nhận sự hô hoán, gần như rơi lệ.

Bé cũng không biết vì sao mình lại khóc.

Lý Đồng Vân đi theo sau, chẳng qua nàng không quấy rầy Jinguji Maki mà chỉ yên lặng theo cô bé băng qua hành lang, đi xuyên qua thời gian.

Maki-chan đi ra ngoài ký túc xá, đi qua những phiến đá trên quảng trường rộng lớn, đến vách đá trên đảo, chân trần giẫm lên tảng đá màu đen giữa đêm khuya.

Rõ ràng tảng đá ấy rất gồ ghề, nhưng lại chẳng hề làm bé bị thương.

Đó vốn là nham thạch lởm chởm bị năm tháng mài mòn, song nơi bước chân của Maki-chan đi qua đều trở nên bằng phẳng.

Cuối cùng cô bé đi tới rìa vách đá, rồi đứng yên trong gió đêm phần phật, nhìn vầng trăng khuyết treo giữa trời.

Bé bỗng ngẩn ngơ.

Hơi nước trước mặt ngưng tụ thành một hình ảnh kỳ lạ.

Bé nhìn thấy một con thuyền buồm gỗ đồ sộ với ba cột buồm lướt đi trên biển, một người đàn ông trung niên mặc kariginu màu trắng sạch sẽ đứng sừng sững ở mũi thuyền.

Phong thái xuất chúng.

Xung quanh con thuyền ba cột buồm này còn có mười mấy chiếc thuyền buồm hộ tống.

Một đứa bé trai chơi bóng cao su trên boong, còn có một cô bé chống cằm yên lặng nhìn.

Bé trai không cẩn thận đá quả bóng xuống biển, vội nói với giọng điệu nôn nóng:

“Cha, giúp con nhặt quả bóng với!”

Người đàn ông trung niên đứng ở mũi thuyền nở nụ cười, hắn vẫy tay một cái, một shikigami đi trên mặt nước, nhẹ nhàng nâng quả bóng cao su từ mặt biển lên.

Shikigami ấy vô cùng trẻ tuổi, đối phương đứng trên con sóng cao cao, mỉm cười dịu dàng, ánh mắt nhìn bé trai tràn đầy sự cưng chiều.

Thế nhưng đúng lúc này, phần đáy của khoang thuyền bỗng vang lên âm thanh trầm đục, trong khoang khói đặc bốc lên cuồn cuộn.

Người đàn ông quay đầu, thình lình nhìn thấy tám con thuyền buồm xung quanh đồng thời bốc cháy, kèm theo đó là tiếng nổ trong khoang thuyền.

Giọng hắn đanh lại:

“Có người lén giở trò! Mau ra lệnh cho thuyền của thần thị giả đến cứu viện, trước kia cứu người già, trẻ em và phụ nữ trên thuyền ra và dẫn họ đi!”

Thế nhưng, cho dù cờ lệnh phấp phới thế nào, kèn hiệu vang dội ra sao, các tàu thuyền còn lại xung quanh chẳng hề có ý định lại gần, trái lại nhanh chóng lái ra xa, đến khi cách bọn họ hai, ba cây số mới dừng lại.

Trên những con thuyền này đột nhiên treo cờ mang ký hiệu núi tuyết của tập đoàn tài chính Jindai.

Người đàn ông trung niên bình tĩnh nhìn hết thảy, dường như đã biết xảy ra chuyện gì.


Chương 1620: Hồi Ức 2

Ngay khi hắn đang định gọi Shikigami ra lướt sóng đuổi giết, bỗng nhiên lại vang lên âm thanh rầm rầm.

Con thuyền ba cột buồm mà hắn đang đứng nứt ra từ bên trong, trong nháy mắt, ánh lửa ngùn ngụt cùng tiếng nổ cắn nuốt tất cả.

Người đàn ông bị thương do vụ nổ, cả cơ thể gần như gãy thành từng khúc.

Vô số máu tươi bắn ra từ phần tay bị đứt và rơi xuống biển, hấp dẫn một con cá voi khổng lồ đến.

Con cá voi xanh ấy há miệng nuốt trọn người đàn ông trung niên vào trong bụng, sau đó chìm vào đáy biển sâu thẳm.

Nhưng dần dà, một con mắt của cá voi xanh lại biến thành hình dạng con mắt của con người.

Trong mắt tràn ngập bi thương và tuyệt vọng.

Nó lại bơi lên mặt biển, cho đến khi gặp được một cậu bé, nó ngậm hắn một cách dịu dàng, dùng cái miệng khổng lồ của mình bảo vệ hắn.

Nó muốn tìm bé gái, thế nhưng tìm mãi vẫn không thấy.

Tàu thuyền trên biển bắt đầu tấn công nó, nó đành phải rời đi.

Cá voi khổng lồ bơi không biết bao xa, đến khi nó nhìn thấy một bờ biển mới nhả bé trai từ trong miệng ra.

Khi ấy, con mắt loài người của cá voi chứa đầy sự dịu dàng, nhưng nó không nhìn lâu mà lại trở về đáy biển.

Đó là chấp niệm cuối cùng của một người cha.

Thần thuyền vỡ làm đôi dần dần chìm vào đáy biển, những con thuyền vốn đã rời đi kia lại bao vây xung quanh, một trăm Shikigami đứng ở mũi thuyền, tập trung chờ đợi.

Mãi đến lúc mặt biển không còn động tĩnh gì nữa, bọn họ mới tiếp tục di chuyển.

Cậu bé ở trên bờ được ngư dân nhận nuôi, phát sốt hơn ba mươi ngày mới cứu sống được.

Hắn đổi tên, yên ổn làm ngư dân, thậm chí quên mất truyền thừa trước kia của mình.

Đến tận mấy trăm năm sau, một ngày nọ, một người đàn ông trẻ tuổi đột nhiên đi đến làng chài, ôm một bé gái vẫn còn nằm trong tã lót.

Cha mẹ của bé gái đều đã chết vì bệnh dịch, người đàn ông trẻ tuổi mở một lối đi không gian, đặt bé gái trước một căn nhà gỗ ở chân núi tuyết.

Người nọ mày rậm mắt sáng, hắn nói với giọng bình đạm:

“Yên tâm chờ một thời đại mới đi.”

Xem tới đây, khuôn mặt của Jinguji Maki đã ướt đẫm nước mắt.

Không biết tại sao nhưng cô bé đã hiểu đó là những gì tổ tiên của mình gặp phải.

Tiểu Đồng Vân đứng sau lưng bé cách đó không xa và cũng nhìn thấy toàn bộ quá trình, nàng không biết tại sao trên Kình Đảo lại xuất hiện hình ảnh này, nhưng nàng biết tất cả những thứ đó có liên quan đến Maki-chan.

Lúc này, dưới ánh trăng khuyết, một Âm Dương sư đứng tuổi chậm rãi đi đến từ trên biển, hắn bước đi trên không, giống như có một chiếc thang trời nhỏ hẹp vô hình.

Người đàn ông đó đi đến trước mặt Jinguji Maki, giơ ngón trỏ chạm vào giữa hàng mày của bé.

Sau đó người đàn ông nọ hóa thành tia sáng trắng bay lên không trung, thế nhưng tia sáng ấy không tiêu tan mà ngưng tụ lại, cuối cùng hóa thành hình dạng một con cá voi khổng lồ bay lên trời.

Cá voi phe phẩy đôi vây lớn…không, nói một cách chuẩn xúc thì hai chiếc vây cực kỳ to lớn kia giống như một đôi cánh.

Tiểu Đồng Vân ngơ ngác nhìn cảnh tượng này, giống như nhìn thấy Côn Bằng trong truyền thuyết.

Ngay sau đó, Jinguji Maki giống như hiểu được cái gì, bé cắn rách đầu ngón tay của mình, để mặc máu tươi chảy ra từ ngón tay.

Cá voi khổng lồ trên trời ầm ầm hạ xuống, nó không ngừng thu nhỏ lại rồi chui vào trong ngón tay của Jinguji Maki.

Con cá voi khổng lồ này lớn hơn bất kỳ Shikigami nào trong ghi chép của gia tộc Jindai.

Đó là món quà mà tổ tiên của nhà Minamoto dành cho con cháu.

Hơn nữ, Jinguji Maki bỗng cảm thấy, hình như bé và hòn đảo này tâm linh tương thông.

Lý Đồng Vân chậm rãi đi đến cạnh bé.

Maki-chan quay đầu lại nhìn, đôi mắt nhòa lệ, bé nói:

“Tỷ tỷ.”

Đây là từ thứ ba mà Lý Đồng Vân dạy Maki-chan nói.

Lý Đồng Vân dịu dàng ôm bé vào lòng:

“Đừng khóc.”

Nhưng Jinguji Maki mãi chẳng thể ngừng rơi lệ, cô bé rúc vào lòng Lý Đồng Vân, cảm thấy vô cùng bi thương.

Trên khoảng không của Kình Đảo cũng đột ngột đổ mưa.

Bên ngoài là trời trong, chỉ có Kình Đảo với mưa to như trút nước.

Lý Đồng Vân nói khẽ:

“Tỷ tỷ sẽ báo thù cho ngươi, yên tâm đi.”

Lúc này, Trịnh Viễn Đông đang xem tài liệu trong phòng làm việc, hắn nói với Lộ Viễn:

“Việc phân chia học viện sắp phải tiến hành, phải phân loại những học sinh này sau đó dạy dỗ theo trình độ, như thế mới có thể bảo đảm bọn họ sống sót ở thế giới trong.”

Nghê Nhị Cẩu gật đầu:

“Số liệu điều tra bên ta cho thấy, 73% học sinh không có được cuộc sống yên ổn ở thế giới trong, toàn dựa vào tiền mà cha mẹ đưa để sống sót.

Có vài người mang vàng sang còn bị anh em, cha mẹ ở thế giới trong cướp đoạt, hoặc bị người ngoài cướp mất.

Bọn họ không biết phải bảo vệ mình như thế nào, cũng không biết cách lấy vật phẩm hữu dụng mang về thế giới ngoài.

Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, những người này đã bồi hồi ở bờ vực sinh tồn, may mà chúng ta mở trường lớp kịp thời.”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 3 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box