- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 164 : Một Chấp Năm Mươi Cũng Chơi Luôn (c1631-c1640)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 164 : Một Chấp Năm Mươi Cũng Chơi Luôn (c1631-c1640)
❮ sautiếp ❯Chương 1631: Một Chấp Năm Mươi Cũng Chơi Luôn
Nhìn ảnh chụp chung của tất cả các thành viên Bạch Trú trong vali, nụ cười trên mặt hắn càng rõ ràng hơn:
“Thế mà lại ngụy trang thành ông chủ Trần Tuế của Ma Trận, ai mà ngờ được cơ chứ?”
Thanh niên đặt bức ảnh lại chỗ cũ, sau đó lặng lẽ ra khỏi ký túc xá và đóng cửa lại một cách cẩn thận.
Vài phút sau, Khánh Trần trở lại phòng nhìn mọi chi tiết trên giường mình và bật cười, hắn lấy tấm ảnh chụp chung trong vali của Trần Tuế ra.
Sau đó hắn mới đi ra ngoài chơi ném tuyết với mọi người.
Lúc này, trên quảng trường ngoài ký túc xá vô cùng náo nhiệt.
Một nam sinh leo lên nền tuyết cao hơn người, lún cả nửa người xuống, bước đi vô cùng khó khăn.
Còn có một người mắc kẹt trong lớp tuyết dày không nhúc nhích được, bị người khác coi như bia ngắm mà ném, biến thành người tuyết…
Trần Tuế đứng ở rìa sân tuyết, dẫn theo hơn năm mươi thành viên của Ma Trận đứng quan sát.
Hắn đè thấp giọng nói với cấp dưới:
“Tìm đi, mau tìm thành viên của Bạch Trú có mặt ở đây.
Họ chỉ có vài người thôi, chơi ném tuyết không thể đánh thật được, vậy thì chúng ta bao vây họ mà đánh.
Nhưng tuyệt đối không được mạnh tay, lỡ thành thù không đội trời chung thì không dễ xử lý.”
Trong lúc hắn nói chuyện, Nam Canh Thần và Lưu Đức Trụ trốn trong góc, mắt đảo liên hồi.
Nam Canh Thần thì thẩm:
“Mau tìm xem Trần Tuế đâu, chúng ta cứ nhè tên đó ra mà đánh.
Dám dụ người của Bạch Trú chúng ta, phải cho hắn một bài học.”
Lưu Đức Trụ nói nhỏ:
“Họ đang đứng ở mép sân tuyết kia kìa, ta thấy họ rồi.
Nhưng giờ mà xích mích với họ thì không ổn lắm, chỉ có hai chúng ta mà họ có hơn năm mươi người, hai đánh một chẳng chột cũng què.”
Nam Canh Thần cẩn thận quan sát một lát, vừa khéo đối diện với Trần Tuế:
“Móa nó, tên kia đang tìm chúng ta đấy, làm sao bây giờ? Trần ca và lão La không ở đây.”
Nam Canh Thần luống cuống.
Đúng lúc này có giọng nói vang lên:
“Hai người đang làm gì đấy?”
“Á!”
Nam Canh Thần sợ hết hồn, hắn quay đầu lại thì thấy Zard với mầm cây trên đỉnh đầu, vội hét lên:
“Ngươi làm gì đấy hả? Nghe lén bọn ta nói chuyện à?!”
Zard cười hì hì:
“Ta cũng là thành viên của Bạc Trú, chúng ta là anh em! Ta là Zard trong nhóm đây, ông chủ không nói với các ngươi về ta à?”
“Khoan đã, ngươi không phải là người của Huyễn Vũ sao, từ khi nào lại biến thành thành viên của Bạch Trú rồi?!”
Lưu Đức Trú cảm thấy cạn lời.
“Hôm trước ta còn đưa Long Ngư cho cô bạn nhỏ mà, các ngươi quên rồi à?”
Zard lấy điện thoại di động ở thế giới trong ra:
“Các ngươi xem đi, ta còn có clip ông chủ quay cho ta đây này.”
Trong clip, Zard hỏi Khánh Trần:
“Ta đủ tư cách gia nhập Bạch Trú rồi đúng không?”
Khánh Trần:
“Đúng, đúng, đúng.”
Nam Canh Thần và Lưu Đức Trụ xúm lại:
“Ôi đệch, thật này!”
“Giờ thì sao nào, đánh với Ma Trận à?”
Zard nói:
“Ta là cao thủ đấy, yên tâm đi, một chấp năm mươi cũng chơi luôn.”
Nam Canh Thần và Lưu Đức Trụ nhìn nhau, không cần quan tâm Zard rốt cuộc có phải là người của Bạch Trú hay không, dù sao có thể giúp họ chơi ném tuyết là được rồi.
“Quất luôn!”
Nói rồi Nam Canh Thần và Lưu Đức Trụ leo lên lớp tuyết dày kia, con Zard thì đặc biệt hơn, hắn lao vào trong đống tuyết, chỉ chừa lại cây non tuần tra phía trên.
Ở bên kia, Trần Tuế thấy Bạc Trú vào sân thì phấn khởi:
“Mau, hai người họ, nhiều nhất là ba, đi tìm họ đi!”
Dứt lời, hơn năm mươi thành viên Ma Trận xông lên, người nào người nấy cũng cầm một quả cầu tuyết đã được vo viên sẵn.
Các thành viên của Ma Trận lướt qua đám đông, nhanh chóng áp sát Nam Canh Thần và Lưu Đức Trụ.
Thế nhưng ngay sau đó, trong đội bỗng có người kêu gào, thình lình bị thứ gì đó kéo vào trong lớp tuyết dày.
Trần Tuế và những người khác kinh hãi:
“Xảy ra chuyện gì vậy?!”
Vừa nói xong, đột nhiên có một đôi tay thò lên từ trong tuyết, kéo hai chân của một thành viên Ma Trận vào trong tuyết rồi biến mất tăm.
Chỉ còn lại một cây non vẫn nhanh chóng tuần tra trên mặt tuyết.
Trong hai phút ngắn ngủi, các thành viên của Ma Trận lần lượt biến mất, tất cả đều bị chôn trong tuyết, đến khi họ chui ra thì cả người toàn tuyết là tuyết, ai nấy cũng đực mặt ra rồi…
Thế này là thế nào, phim thanh xuân chơi ném tuyết vui sướng sao đột nhiên lại biến thành phim kinh dị Sân tuyết kinh hoàng rồi?!
Hiện tại, Zard giết người đến phát rồ rồi, mục tiêu không giới hạn trong các thành viên của Ma Trận nữa, hễ là nơi hắn đi qua, tất cả mọi người đều bị kéo vào trong tuyết…
Mười phút trôi qua, trên sân tuyết có thêm nhiều hố to, người chơi ném tuyết ít đi hai trăm người…
Mọi người dần dần phát hiện quy luật, họ nhìn thấy mầm cây kia đi qua đi lại, gặp ai là kéo xuống.
Tất cả mọi người kêu gào chạy trốn khỏi cây non ấy, mầm cây lộ trên mặt tuyết giống như vây cá mập đột ngột xuất hiện trên mặt biển.
Mà đám nhóc chơi ném quyết giống như du khách bị siêu cá mập Megalodon tấn công trên bãi biển, người nào người nấy đều kinh hoàng và sợ hãi…
Chương 1632: Kỹ Năng Chiến Đấu
Zard xuất hiện ở đâu, phong cách ở đó sẽ trở nên hết sức kỳ quái.
Đúng lúc này, Zard bỗng chui ra khỏi lớp tuyết dày, nhấc một ngọn núi tuyết nhỏ bị giẫm đạp, che khuất cả bầu trời lên giống như Đại Oa trong bảy anh em Hồ Lô, sau đó vừa cười to vừa lao về phía một đám học sinh tiểu học.
Bọn trẻ thấy hắn xông đến thì sợ quá bật khóc.
May mà Nam Canh Thần và Lưu Đức Trụ kéo hai tay hắn lại, nếu không kẻ đường đường là cao thủ cấp A này e rằng sẽ đi hành hung học sinh tiểu học.
Khánh Trần đứng ở xa nhìn cảnh này cũng phải che mặt, nếu thật sự để cho tên này gia nhập Bạch Trú, vậy thì phong cách của Bạch Trú sẽ biến thành cái gì?
Nhưng với tình trạng hiện nay, dường như người này không có ý đồ xấu xa gì với Bạch Trú, hơn nữa còn giúp đỡ không ít việc.
Cho hắn gia nhập không?
Hình như cũng được.
Đột nhiên, loa phát thanh trên quảng trường vang lên:
“Toàn thể học sinh hãy đến khu dạy học số 1 để kiểm tra, bọn ta sẽ tiến hành phân chia học viện dựa theo kết quả kiểm tra.
Bọn ta sẽ chia mọi người thành ba học viện, học viện khoa học-công nghệ, học viện dị năng, học viện cơ sở.
Các môn cơ sở mà mọi người cần phải học tập là giống nhau, học viện khoa học-công nghệ và học viện dị năng sẽ có nhiều thời gian rảnh rỗi để thăng cấp ngoài chương trình.
Học viện khoa học – công nghệ sắp có lão sư chuyên nghiệp đến giảng dạy các môn khoa học của thế giới trong, học viện dị năng sẽ có cơ hội lấy được phương pháp tu hành, kỹ năng chiến đấu, thậm chí là truyền thừa Vu Sư.
Nguyên tắc của học viện là “Dạy theo trình độ”, không phân biệt tầng lớp.”
Tất cả mọi người đều dừng lại, quay đầu nhìn khu dạy học.
Nghi thức chia học viện mà họ mong chờ cuối cùng cũng đến.
Trần Tuế rút từng thành viên của Ma Trận ra khỏi nền tuyết, sau đó ngẩng đầu ưỡn ngực đến khu dạy học.
Như thể đã biết kết quả của mình.
Các học sinh phủi tuyết trên người rồi cũng lục tục đi đến tòa nhà dạy học số 1.
Khánh Trần suy tư, xem ra học viện khoa học-công nghệ cùng với học viện dị năng cao hơn học viện cơ sở, hơn nữa thời gian học cũng dài hơn học viện cơ sở.
Nếu mình muốn mày mò vườn rau thì sao còn có thời giờ đến “lớp học phụ đạo” nữa.
Hơn nữa hắn thân là chủ tịch hội đồng quản trị nhà trường, có lấy được truyền thừa Vu Sư còn phải dựa vào giao dịch, không cần tốn sức tranh giành như các bạn học khác.
Còn kỹ năng chiến đấu…nói không chừng lão sư trong trường còn phải nhờ hắn chỉ bảo ấy chứ.
Vì vậy…gia nhập học viện cơ sở dường như mới là lựa chọn tốt nhất dành cho hắn?
Quyết định rồi!
Khi toàn bộ học sinh lập chí gia nhập học viện khoa học công nghệ hay học viện dị năng, Khánh Trần chính thức quyết định, hắn phải gia nhập học viện cơ sở.
Khánh Trần đi về phía nhà dạy học.
Đúng lúc này, Lộ Viễn và Nghê Nhị Cẩu cũng thò đầu ra bên ngoài nhìn, vừa nhìn thấy bóng lưng Khánh Trần lẫn trong đám người, khóe miệng cả hai đều giật giật mấy cái.
Vị chủ tịch trường mới nhận chức này còn chút liêm sỉ nào không vậy, ngài quên bây giờ ngài đã trở thành chủ tịch trường rồi sao, cả mảnh đất này đều là của ngài, ngài còn chạy đi tham gia phân loại học viên làm gì?
Khánh Trần bình tĩnh lướt qua hai người như chưa có chuyện gì xảy ra, trên mặt hắn cũng chẳng có chút gì gọi là ngượng ngùng cả.
Nhưng đúng lúc này, hắn bỗng nhận ra bóng lưng người đang đi phía trước hơi quen quen.
Một người nữ sinh chạy vượt qua chỗ hắn, sau đó cười nói với người đó:
“Jindai Sorane!”
Người đó lập tức quay đầu nắm tay nữ sinh kia cùng đi về phía nhà dạy học.
Khánh Trần vô cùng kinh ngạc, tại sao cô gái này lại xuất hiện trong học viện?
Theo lẽ thường mà nói thì việc Jindai Sorane xuất hiện ở đây cũng khá hợp tình hợp lý, dù gì thì tuổi của Jindai Sorane cũng sấp xỉ với hắn, hơn nữa từ lúc phản bội tập đoàn Jindai đến giờ, đối phương vẫn luôn định cư trong nước.
Nàng hoàn toàn đủ điều kiện trở thành một học viên của ngôi trường này.
Nhưng Khánh Trần lại cảm thấy nguyên nhân chuyện này vẫn chưa dừng lại ở đó, vì bây giờ Jindai Sorane chính là một trong số những thành viên cốt cán của Cửu Châu, thậm chí rất có thể nàng chính là Cửu Nhiễm của tổ chức Hồng Diệp.
Có phải Cửu Châu phái họ đến đây để đào người không?
Tuy nhìn bề ngoài thì quan hệ giữa Côn Luân và Cửu Châu khá hài hòa, nhưng thật ra mục tiêu của họ lại hoàn toàn khác nhau.
Chắc chắn Cửu Châu sẽ không buông tha một nơi tập trung nhiều người du hành thời gian như vậy.
Phản ứng đầu tiên của hắn khi nhìn thấy vị hôn thê cũ của mình là Jindai Sorane chính là phân tích thân phận và mục tiêu của đối phương.
Bài kiểm tra phân loại học viên.
Thật ra nó cũng không được tính là một bài kiểm tra, vì nói chính xác hơn thì nó chỉ là một trong những khâu xác định thân phận học viên mà thôi….
Chương 1633: Bài Thi
Nội dung bài thi được chia làm 3 phần, mỗi bài thi đều không được cho điểm mà sẽ do các thành viên của Côn Luân phân tích xem người đó có tiềm năng hay không.
Nội dung phần thi thứ nhất rất đơn giản, đó chính là lựa chọn những đáp án đúng với bản thân.
Đề thứ nhất:
A, người tu hành B, giác tỉnh giả C, chiến sĩ gen D, người bình thường.
Đề thứ hai:
A, Thành viên tập đoàn ở thế giới trong B, gia cảnh tốt
C, gia cảnh bình thường D, cuộc sống rất thảm.
Đề thứ ba:
A, gia đình ở thế giới trong đầy đủ thành viên B, gia đình ở thế giới trong không trọn vẹn
C, không có nhà đình.
Tất cả nội dung được chia làm 18 đề để tiện cho Côn Luân hoàn thiện hồ sơ của mỗi học viên và đưa ra phương án dạy học phù hợp nhất.
Phần thi thứ hai phức tạp hơn một chút, phần thi này sẽ được chia làm 2 bài thi nhỏ, bài thi thứ nhất liên quan đến phương hướng nghiên cứu về toán học, vật lý, hóa học, sinh vật trong chương trình học đại học ở thế giới trong.
Bài thi thứ hai chính là đề thi chuyên dùng để khảo sát trí thông minh ở thế giới trong.
Rất rõ ràng, Côn Luân muốn dựa vào bài kiểm tra này để phân tích xem một học sinh có thích hợp tham gia khoa nghiên cứu khoa học kĩ thuật không.
Chắc chắn sẽ có rất ít người có thể đưa ra được đáp án của những câu hỏi này, cho nên có thể chắc chắn số lượng học viên có thể tham gia khoa nghiên cứu khoa học kĩ thuật sẽ rất ít, thậm chí còn có thể ít hơn cả khoa siêu phàm giả…
Phần thi thứ 3 khá kì quái, trên đề bài chỉ in duy nhất một đồ án.
Mà câu hỏi đưa ra cho các học viên là, sau khi nhìn thật kĩ đồ án 100 giây, viết ra những gì vừa nhìn được.
Vì đã hạ quyết tâm phải vào được khoa cơ sở nên phần thi thứ nhất Khánh Trần đều chọn đáp án D, còn phần thi thứ hai hắn bỏ giấy trắng.
Chỉ có phần thi thứ ba khá kì quái, Khánh Trần cũng không biết đáp án mà Côn Luân muốn là cái gì.
Nếu xét theo đề bài thì phần thi thứ nhất để điều tra thân phận, phần thi thứ hai để xét học thức, vậy chẳng lẽ phần thi thứ ba để xét thiên phú tu luyện?
Hắn lặng lẽ nhìn thật kĩ đồ án kia.
Đồ án tựa như một cánh cửa thần kì được tạo thành từ rất nhiều lớp trận pháp vu thuật, chỉ là hắn xem rất lâu mà vẫn không nhận ra huyền ảo đằng sau nó, trong đồ án có những hình vẽ giống nòng nọc, có hình lại giống phạn văn, có cái lại giống kí tự tiếng Anh.
Tổ hợp chúng lại với nhau tạo nên một đồ án vừa kỳ quái lại vừa thần bí.
Đột nhiên, ngay khi Khánh Trần đếm đến giây thứ 100, hắn bỗng cảm thấy mí mặt nặng trịch, sau đó cả cơ thể cùng đổ xuống.
Ý thức rơi vào hỗn độn.
Cộc cộc cộc, tiếng đập cửa vang lên.
Khánh Trần mở to mắt lặng lẽ nhìn Ký Ức Cung Điện nguy nga như núi ngay trước mắt.
Mỗi cánh cửa ở đây được sắp xếp gọn gàng như những viên gạch, tất cả chúng cùng xếp chồng lên nhau tạo thành một bức tường cao khó mà nhìn thấy đỉnh.
Đây chính là Ký Ức Cung Điện của hắn.
Mà tiếng đập cửa vừa rồi do chính những Shikigami của Jindai Unuma là Shinkiro, Kageonna, Yuki Onna bị giam trong Ký Ức Cung Điện đã lâu tạo nên.
Trong trận chiến trên phố ở Osaka, việc ba con Shikigami chui vào phá hoại cơ thể suýt khiến hắn chết ở đó.
Cuối cùng may mà hắn kịp thời kéo từng con Shikigami giam vào mỗi căn phòng, nên bọn chúng mới không làm gì được nữa.
Khánh Trần mở ra một cánh cửa, đằng sau cánh cửa đó là Yuki Onna đang lặng lẽ ngồi tại trong nhà tù.
Sau khi thấy cửa mở ra, nàng cũng không phản kháng mà chỉ lẳng lặng nhìn Khánh Trần một chút, sau đó lại tiếp tục nhắm mắt lại.
“Ngạch, đã ở quen chưa?”
Khánh Trần hỏi.
Yuki Onna không trả lời.
Khánh Trần cũng không biết con Shikigami bị điếc hay không biết nói chuyện nữa.
Hắn thấy không thú vị nên quay sang mở cửa phòng của Kageonna.
Nhưng con Shikigami này không ngoan ngoãn như Yuki Onna, Khánh Trần vừa hé cửa ra, Kageonna đã cầm đao xông đến.
Khánh Trần lập tức đóng cửa lại, thanh đao của Kageonna chỉ có thể đâm lên cửa mà thôi.
Trong phòng, có vẻ Kageonna biết mình không thể phản kháng nên đổi sang sách lược khác.
Nàng lại gần cửa rồi ôn nhu nói:
“Chỉ cần ngươi thả ta ra ngoài, ngươi muốn ta làm gì cũng được.
Hoặc là ngươi làm gì với ta cũng được, nhưng xin nhẹ nhàng một chút.”
Khánh Trần lập tức nhướn mày, còn có loại chuyện tốt này sao?
Nếu vậy thì sau này vườn rau xanh không sợ thiếu người làm nữa rồi.
Trước đây hắn còn định lừa vài học sinh đi làm nghề nông, nếu không lừa được ai thì mở một khoa nông nghiệp trong học viên cũng không tồi.
Nhưng ý của Côn Luân lại là cho hắn lên làm giáo viên.
Làm giáo viên làm sao tốt bằng làm viện trưởng được?
Nhưng đáng tiếc là hắn không biết cách khống chế Shikigami, hiện tại Maki – chan cũng không biết khống chế Shikigami như thế nào, đợi sau này Maki – chan hoàn thành khiêu chiến thì có lẽ nàng mới có thể sai Shikigami đi làm nghề nông được, làm như vậy cũng tránh cho bọn chúng ra ngoài gây sóng gió.
Chương 1634: Tầng 999
Trong căn phòng thứ ba đang giam giữ Shinkiro, nhưng hắn cũng lười nhìn, dù sao nó cũng chỉ là một chiếc thuyền gỗ.
Nhưng tại sao mình lại vào ý thức của mình nhỉ?!
Chờ chút, là vì bài kiểm tra phân loại học viên.
Vì đồ án trên bài thi thứ ba đó!
“Thật kì lạ, đề bài là sau khi nhìn kĩ đồ án, hãy vết ra những gì mình nhìn thấy, chẳng lẽ đến lúc đó ta viết Ký Ức Cung Điện sao?”
Khánh Trần hiếu kỳ nói:
“Vậy những người khác sẽ nhìn thấy cái gì, nếu họ không có Ký Ức Cung Điện thì thứ những người đó nhìn thấy là…Đầu óc?”
Đầu óc thì có gì đáng xem chứ.
Đây là lần đầu tiên Khánh Trần vào cung điện bằng cách này.
Hắn tò mò mở ra một cánh cửa ở tầng thứ hai, trong phòng, Khánh Trần đang đứng trên bục giảng tự giới thiệu:
“Chào mọi người, ta tên là Khánh Trần.”
Bên ngoài cánh cửa này viết:
“6 tuổi.”
Đây chính là kí ức năm hắn học tiểu học.
Khánh Trần đứng trong căn phòng vừa quen thuộc vừa xa lạ nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mặt trời ngoài cửa sổ vừa lúc chiếu xuyên qua cửa kính, chiếu rọi lên mặt của hắn, mang đến cảm giác ấm áp.
Khánh Trần bước ra khỏi phòng học, nhưng sau khi ra ngoài, trừ lớp học của hắn, tất cả các ngõ ngách khác trong trường đều không một bóng người.
“Đây chỉ là trí nhớ của ta chứ không phải một thế giới hoàn chỉnh.”
Khánh Trần cảm thán:
“Nếu sau này có rảnh quay lại đây cũng không tệ.”
Nhìn khuôn mặt non nớt của mình trên bục giảng, không hiểu sao hắn bỗng cảm thấy hơi buồn cười.
Khi đó Khánh Trần làm sao có thể tưởng tượng được những gì hắn sẽ phải trải qua sau này.
Lúc này, hắn chợt nhớ ra, thật ra từ trước đến giờ hắn vẫn chưa thể khống chế hoàn tòa cả tòa Ký Ức Cung Điện này.
Ở đây có một căn phòng.
Chính hắn cũng không thể mở ra được.
Khánh Trần lập tức bước ra khỏi căn phòng này, sau đó leo lên tầng 999.
Hắn như một con kiến nhỏ bé không ngừng leo lên phía trước mà không biết mệt.
Vì cung điện rất cao nên mỗi lần đi qua một tầng, Khánh Trần phải tốn rất nhiều thời gian mới có thể bước lên, lúc này nhìn hắn đã không còn giống chủ nhân của tòa cung điện này, mà giống một vị khách hơn.
Hắn cũng không biết mình đã đi bao lâu, nhưng khi đến được căn phòng đó, hắn cảm thấy thời gian đã trôi qua rất lâu rồi.
Khánh Trần thử cẩn thận đẩy cánh cửa kia.
Trước đây dù hắn có làm thế nào thì cũng không thể đọc được kí ức trong căn phòng này, vậy mà bây giờ, hắn vừa đẩy cửa, cánh cửa đó lại có thể mở ra.
Khánh Trần lập tức ngẩn người.
Thành phố số 5, trong trang viên Ngân Hạnh.
Gia chủ Khánh thị đang lặng lẽ ngồi trong căn phòng mờ tối.
Một thiếu niên đang lặng lẽ ngồi bên cạnh gia chủ.
Khánh Trần luôn cảm thấy khuôn mặt của thiếu niên này nhìn rất quen, lúc này trong ngực thiếu niên đó đang có một đứa bé trai.
Đối diện hai người là một người trẻ tuổi mặt mày như vẽ, mái tóc dài của hắn được buộc túm lại sau gáy nhìn như một quý công tử bước ra từ trong chuyện xưa.
Nhưng cơ thể của thiếu niên này lại mờ ảo như một lớp sương mù, như thể hắn có thể tan biến bất cứ lúc nào vậy.
Người trẻ tuổi vừa cười vừa nói:
“Ta ngủ say khá lâu nên có thể các ngươi đều đã quên ta.
Nhưng có lẽ các ngươi vẫn còn nhớ tổ tiên của mình.”
Gia chủ Khánh thị nhẹ nhàng nói:
“Trong nhà vẫn còn giữ ảnh chụp tổ tiên Khánh Chẩn nên chắc chắn chúng ta sẽ không quên.”
Người trẻ tuổi cười nói:
“Trước khi đi dạo chơi các thế giới, anh trai ta đã giao liên bang này cho các ngươi, nhưng có lẽ khi đó hắn cũng không ngờ thế giới này sẽ trở nên tan tác như vậy.
Cho nên, chuyện này phải thay đổi.”
Gia chủ cúi xuống nhìn sàn nhà, sau đó lặng lẽ nói: “Rễ sâu, chỉ sợ không dễ đổi.”
Người trẻ tuổi nói:
“Không lâu nữa ta sẽ tiếp tục ngủ say nên không thể tự mình đi làm chuyện này được, hay chúng ta chơi một trò chơi đi.
Ta sẽ đi tìm một số người tham gia vào trò chơi này, để xem những người đó sẽ làm được gì.”
Khánh Trần yên lặng đứng bên cạnh những người này…Hắn nhìn thoáng nhìn thiếu niên đang đứng cạnh gia chủ và đứa bé trai trên tay thiếu niên đó.
Đoạn ký ức bị phong ấn này rất thật kỳ quái.
Chẳng lẽ, đây chính là nguyên nhân của sự kiện xuyên qua?!
Nhưng người trẻ tuổi này không phải Lý Thần Đàn, cho nên có thể nói Lý Thần Đàn chỉ là người tham gia, chứ không phải người đề xuất?
Chắc hẳn gia chủ Khánh thị chính là cha ruột của mình.
Người đang đứng bên cạnh hắn hẳn là thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị hiện giờ, Khánh Chuẩn.
Đúng lúc này, thiếu niên đó ôm chặt đứa trẻ trong ngực một chút, sau đó quay sang nói với người trẻ tuổi kia:
“Xin nói nhỏ một chút, em trai ta đang ngủ.”
Người trẻ tuổi cười nói:
“Có chính kiến, có cá tính, rất tốt.”
Khánh Trần thầm nghĩ, rốt cục thì người trẻ tuổi này là ai?
Nếu người này có thể chụp ảnh chung với tổ tiên Khánh thị là Khánh Chẩn thì chắc chắn hắn cũng sống cùng thời đại với Lý Thần Đàn.
Chương 1635: Thích Hợp Với Truyền Thừa Vu Sư
Khoảng thời gian chụp bức ảnh đó đến giờ đã gần nghìn năm, đối phương làm sao có thể sống đến bây giờ được.
Lúc này, người trẻ tuổi nói:
“Ta sẽ đưa một vài người đến một thế giới khác, nể tình tổ tiên của các ngươi, ta sẽ mang con của ngươi đi.”
Nói đến đây, người trẻ tuổi bỗng nở nụ cười, sau đó hắn lại quay sang phía Khánh Trần bây giờ đang đứng rồi nói:
“Người nào đang dòm ngó ta?”
Ngay lập tức, Khánh Trần bắt đầu cảm thấy cả cung điện bắt đầu rung lên, đoạn ký ức này cũng dừng lại ở đây!
Chờ chút, rõ ràng việc này đã xảy ra trong ký ức của hắn, hơn nữa bây giờ hắn còn ở một thế giới khác, vậy thì tại sao đối phương lại biết có người đang xem trộm đoạn kí ức này?
Như thể người đó không phải người trong kí ức, mà là người sống vậy.
Chẳng lẽ, đây chính là sức mạnh của Thần Minh?
Ngay cả kí ức của người khác cũng không thoát khỏi ý thức của hắn?!
Thật đáng sợ!
Khánh Trần lui về phía sau, sau đó đóng cánh của này lại.
Một lúc sau, hắn rời khỏi ý thức, vừa mở mắt ra hắn đã trông thấy khuôn mặt của Lộ Viễn đang chăm chú nhìn hắn.
“Thế nào?”
Khánh Trần nhíu mày hỏi, lúc này hắn mới phát hiện mình không ở trong phòng học, mà nằm trên một cái giường.
Cách đó không xa, Trịnh Viễn Đông và Nghê Nhị Cẩu đang chơi cờ cá ngựa.
Lộ Viễn nói:
“Đại ca, những bạn học khác đều đi rồi, trong khi người khác minh tưởng mười phút đồng hồ là đạt tiêu chuẩn, vậy mà ngươi minh tưởng những ba ngày?”
…
“Minh tưởng?”
Khánh Trần cảm thấy nghi ngờ về từ này.
“Đúng vậy.”
Lộ Viễn giải thích:
“Bức tranh ở phần thi thứ ba thật ra chính là bức tranh giúp mọi người tiến vào trạng thái minh tưởng lần đầu tiên.
Nếu không có Chân Thị Chi Nhãn thì cũng chỉ có thể dùng cách này.”
Ở thế giới ngoài lưu truyền rất nhiều cách minh tưởng, nhưng từ đầu đến cuối không một ai có thể hoàn thành siêu phàm thoát tục thông qua việc minh tưởng.
Bởi vì minh tưởng thật sự trong thế giới dị năng nhất định phải dựa vào sự tác động từ bên ngoài.
Một cách là cầm Chân Thị Chi Nhãn hô hấp thổ nạp.
Một cách là dựa vào tranh minh tưởng đơn giản.
Tranh minh tưởng cũng có nhiều loại, tranh minh tưởng càng huyền bí, càng quý già thì càng nhanh tiến vào cảnh giới minh tưởng, tinh thần lực cũng khôi phục nhanh hơn.
Đó là tài liệu mà các Vu Sư để lại khi đi khỏi Trung Nguyên.
Trịnh Viễn Đông nói một cách bình tĩnh:
“Đáp án ngươi chọn ở phần đầu bài thi càng về sau càng kém, giống như bản thân là cô nhi đẹp nhất ở thế giới trong, các câu hỏi khoa học phần sau cũng để giấy trắng.
Sao, hạ quyết tâm phải gia nhập học viện cơ sở đúng không?”
Nghê Nhị Cẩu nói:
“Ông chủ Khánh Trần, dù sao bây giờ ngươi cũng là chủ tịch hội đồng quản trị của trường rồi, sao lại còn làm chuyện này nữa thế?”
“Khụ, khụ.”
Khánh Trần cảm thấy hơi xấu hổ vì kế hoạch bị phát hiện:
“Chuyện này ấy à, thật ra ta định viết phần thứ hai, tại vì nhìn bức tranh vớ vẩn của các ngươi nên mới ngủ mất đấy thôi.
Mà này, ta thật sự rất tò mò vì sao bức tranh minh tưởng đó có thể khiến ta ngủ lâu như vậy đấy.”
Trịnh Viễn Đông nhìn hắn:
“Ta cũng cảm thấy tò mò về vấn đề này.
Trong tổ chức Côn Luân, người có thời gian minh tưởng lần đầu tiên lâu nhất cũng chỉ có 21 tiếng, mà ngươi, tính một cách chính xác là ba ngày rưỡi, 44 tiếng, sắp xuyên không rồi.
Nếu ngươi vẫn không tỉnh lại thì ta sợ là phải nghĩ cách đánh thức ngươi, không thể để ngươi mạo hiểm đến thế giới trong trong trạng thái minh tưởng được.”
Khánh Trần nhớ lại, ở thế giới trong, bên cạnh hắn có ảnh tử, Khánh Dã, Khánh Khu, Zard, nói thật không thể nói là mạo hiểm…
Trịnh Viễn Đông hỏi:
“Ngươi nhìn thấy gì trong thế giới minh tưởng?”
Khánh Trần hỏi ngược lại:
“Thế các ngươi nhìn thấy gì?”
Nghê Nhị Cẩu bên cạnh bĩu môi:
“Lại muốn bịa linh tinh đấy…”
Trịnh Viễn Đông cười nói:
“Người có thế giới tinh thần càng rộng lớn thì thứ nhìn thấy trong lần đầu tiên minh tưởng sẽ càng khổng lồ, có người thấy một chiếc lá lớn vài trăm mét vuông, cũng có người thấy được một ngọn núi, đương nhiên đó đều là cấp bậc chuyên môn được ghi chép lại truyền thừa Vu Sư, vô cùng hiếm có.
Có lẽ người bình thường sẽ nhìn thấy một chiếc xe địa hình, một chiếc xe máy, một giọt nước, một hạt cát.
Không quan trọng là nhìn thấy cái gì, thể tích mới quan trọng.”
Khánh Trần hồi tưởng lại, hắn khó có thể phân định rốt cuộc nên đo đạc thứ mình trông thấy như thế nào, bởi vì như Trịnh Viễn Đông đã nói, những thứ mà người khác nhìn thấy không thần kỳ như cung điện ký ức.
Dẫu sao cung điện ký ức của hắn có “bộ nhớ RAM”, hơn nữa cung điện ký ức nguy nga, đồ sộ không hề thua kém gì đỉnh núi.
Sở dĩ ba ngày hắn không tỉnh lại không phải là vì hắn leo trèo trong cung điện ký ức quá lâu à?
Tức là hắn thích hợp tu hành truyền thừa Vu Sư?
Chương 1636: Viện Trưởng Học Viện Công Nghiệp
Tình huống mà hắn nhìn thấy khi minh tưởng chính là “trường hợp hiếm” mà Trịnh Viễn Đông nói.
Hơn nữa, đấy là còn chưa tính bộ nhớ RAM có sẵn trong cung điện.
Nghê Nhị Cẩu hỏi:
“Rốt cuộc ngươi nhìn thấy gì trong thế giới minh tưởng?”
Khánh Trần thuận miệng nói:
“Ta nhìn thấy một…”
Trịnh Viễn Đông xua tay, cười nói:
“Mỗi một câu một chữ ngươi nói tiếp sau ta đều không tin, cho nên ngươi không cần nói nữa.
“Ha ha ha, ngươi xem, ta muốn nói thật mà sao các ngươi lại tỏ thái độ như thế hả.”
Khánh Trần nói:
“Các học sinh khác trong trường thấy cái gì?”
Trịnh Viễn Đông lắc đầu:
“Đây là bí mật của học viện.”
“Ta là chủ tịch hội đồng trường.”
Nghê Nhị Cẩu:
“…”
Lộ Viễn đứng bên cạnh cảm thấy bất đắc dĩ:
“Sao khi ngươi muốn lẻn vào học viện cơ sở lại không nghĩ mình là chủ tịch hả?!”
Trịnh Viễn Đông suy tư trong chốc lát, rồi cười nói:
“Nói cho ngươi cũng không sao.
Trong học viện có một nhóm người ưu tú có thế giới tinh thần cực kỳ rộng lớn, thích hợp tu hành truyền thừa Vu Sư, có người nhìn thấy một dòng sông chảy xiết không ngừng nghỉ, có người thấy được một con thác đổ ào ào, có người lại thấy một trận tuyết lớn, cũng có người trông thấy cảnh sa mạc.
Nghe nói còn có vài ngươi nhìn thấy ngươi, hình như là người hâm mộ của ngươi đến đấy.”
“Là ai thế?”
Khánh Trần hỏi.
Lộ Viễn hỏi:
“Ngươi muốn gặp mặt người hâm mộ của ngươi hay là muốn cướp người với bọn ta?”
“Cả hai.”
Khánh Trần nói thẳng:
“Thế…cuối cùng ta được vào học viện nào?”
Trịnh Viễn Đông nói:
“Ngươi đừng đi học với các học sinh khác, đi dạy đi.”
Khánh Trần lắc đầu;
“Không được, chí ít không thể dùng thân phận Khánh Trần.”
Hiện nay, Khánh Nguyên và Huyễn Vũ đều có mặt trong trường học, hắn chưa thăm dò được thực lực của hai người này, không thể xuất hiện một cách tùy tiện được.
Rốt cuộc Khánh Nguyên và Huyễn Vũ đều là những người từng muốn giết hắn.
Một người có thù không đội trời chung với hắn ở công viên hồ Vị Ương tại Hàm Thành.
Một người ám sát hắn trên đường phố Trịnh Thành, thậm chí còn đặt bom, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn.
Bây giờ, Khánh Trần vẫn chưa xác định được thực lực của hai người đó có phải cấp A hay không, vì vậy không thể tự tiện ra tay, nếu không hắn đã đến tận nơi giết đối phương từ lâu rồi.
Thế nên hắn không thể đứng ra làm bia ngắm đặc biệt.
Có điều…bây giờ đối phương đã nhận nhầm hắn thành Trần Tuế, hắn hoàn toàn có thể thay đổi thân phận đi dạy học.
Khánh Trần cau mày:
“Đúng rồi, những người khác biết ta mất tích ba ngày…”
Trịnh Viễn Đông nói:
“Yên tâm, người trong học viện đều biết hết cả rồi, có rất ít người vượt qua bài kiểm tra dị năng, lấy được Chân Thị Chi Nhãn và truyền thừa Vu Sư, đang tập trung tu hành.
Vì thế ngươi mất tích ba ngày có thể giải thích là ngươi gia nhập hệ Vu Sư của học viện dị năng.”
“Cũng chỉ có thể nói như vậy.”
Khánh Trần gật đầu.
“Không định đến giảng dạy à?”
Trịnh Viễn Đông hỏi hắn.
Khánh Trần suy nghĩ rồi nói:
“Ta có thể làm viện trường của phân viện không?”
Nghe hắn nói, Trịnh Viễn Đông và Nghê Nhị Cẩu đưa mắt nhìn nhau, họ còn tưởng bảo Khánh Trần đến dạy học khó lắm, hai người họ đã luyện tập thuyết phục hết cả rồi, kết quả Khánh Trần không muốn làm lão sư mà dứt khoát lên làm viện trưởng luôn!
Trịnh Viễn Đông nói ngay lập tức:
“Được, cho ngươi làm viện trưởng học viện dị năng.”
Với thực lực của Khánh Trần, dư sức đảm nhiệm chức viện trưởng.
Hơn nữa, về phương diện thực chiến, thật ra ngoại trừ Trịnh Viễn Đông thì kinh nghiệm thực chiến của bất kỳ ai trong căn phòng này đều không thể sánh bằng Khánh Trần.
Nếu để Khánh Trần làm viện trưởng của học viện dị năng, hắn thân là viện trưởng, việc truyền thụ công pháp tu hành chẳng phải sẽ trở thành điều hiển nhiên hay sao, đến lúc đó mọi việc dễ bàn.
Có lẽ những học sinh hãy còn chưa biết, khi họ đang vui sướng vì được xếp vào học viện khoa học – công nghệ hoặc học viện dị năng, có một người bạn cùng lứa sắp lên làm viện trưởng!
Thế nhưng Khánh Trần lại lắc đầu:
“Không phải viện trưởng của học viện dị năng, mà là viện trưởng của học viện nông nghiệp.”
Trần Tuế làm bia ngắm chịu tội thay được xếp vào học viện khoa học – công nghệ.
Trần Niên vào hệ Vu Sư ở học viện dị năng, không muốn ai biết.
Hắn đổi một thân phận khác đi làm viện trưởng, lôi kéo học sinh đi làm nông.
Thân phận giả mỗi lúc một nhiều…
Lộ Viễn nghe hắn nói thế thì cạn lời:
“Khoan khoan, chúng ta không có học viện nông nghiệp, ngươi bằng lòng làm viện trưởng là chuyện tốt, nhưng học viện mới mở của ngươi là như thế nào đấy hả, chúng ta không bồi dưỡng học sinh theo nghề nông!”
Trịnh Viễn Đông trầm tư:
“Ngươi có kế hoạch rồi à?”
Khánh Trần suy nghĩ, rồi nói:
“Ta xác nhận trước đã, sau khi ăn đồ trên đảo, nếu rời khỏi Kình Đảo thì chắc chắn sẽ không chết vì cơ thể thiếu hụt năng lượng nhanh chóng, đúng không?”
“Phải.”
Chương 1637: Thần
Trịnh Viễn Đông gật đầu:
“Trước kia ta cũng từng lo lắng về phương diện này, ta lo vật chất trên đảo không thể rời khỏi đây, nếu ăn đồ ăn sản xuất trên Kình Đảo sẽ bị thế giới đột ngột tiêu trừ phần năng lượng đó dẫn đến tử vong.
Nhưng sau khi thí nghiệm thì không cần lo lắng về điều này nữa.
Vật cấm kỵ có quy tắc của vật cấm kỵ, ta không xác định nó có tuân theo định luật bảo toàn năng lượng, nhưng quả thật không có nguy hiểm gì về mặt này.”
“Vậy là được rồi.”
Khánh Trần gật đầu.
Nghê Nhị Cẩu và Lộ Viễn nhìn về phía Trịnh Viễn Đông:
“Ông chủ…”
Trịnh Viễn Đông giơ tay ngăn lại, hắn cân nhắc một cách nghiêm túc, sau đó hỏi Khánh Trần:
“Ngươi dự định khi nào lập học viện nông nghiệp?”
Khánh Trần nhìn thời gian, thời gian đếm ngược 00:00:09.
Hắn ngẩng đầu:
“Lần sau trở về, ta sẽ cho ngươi một câu trả lời chính xác.”
Xuyên qua.
Thế giới chìm vào bóng tối, và rồi ánh sáng quay lại.
Khánh Trần vẫn ở bên cạnh đống lửa, mầm cây trên đầu Zard lại bị quy tắc nghiền nát.
Giống như không hề có gì thay đổi.
Khánh Trần nhìn về phía ảnh tử đang ngồi nướng cá bên đống lửa gần đó, bỗng nhớ tới hình ảnh người nọ ôm mình vào lòng khi mình còn nhỏ.
Ngay trước mặt thần linh, hắn vậy mà lại dám lên tiếng bảo đối phương nhỏ giọng đừng làm mình tỉnh giấc.
“Ca.”
Khánh Trần gọi.
Ảnh tử ngẩn ra, sau đó hắn nở nụ cười:
“Về rồi à?”
Không hiểu sao bầu không khí trở nên sôi động hơn.
Khánh Trần ngồi xuống bên đống lửa rồi im lặng một lúc lâu, bỗng nhiên hắn nói:
“Phong ấn ký ức của ta được cởi bỏ rồi, trong phần ký ức đó ta thấy được người đưa ta đến thế giới ngoài, rốt cuộc hắn là ai? Chắc chắn ngươi biết thân phận của hắn, nhất định trong tài liệu của gia tộc Khánh thị có ghi chép về hắn.
Ta thấy các ngươi ngồi trong một căn phòng u ám, và ngươi ôm ta.”
Ảnh tử nhìn lửa trại, hắn giơ hai tay lại gần ngọn lửa cảm nhận độ ấm:
“Ngươi nói thế ngay lập tức kéo ký ức của ta hơn một trăm năm trước…không đúng, với ngươi mà nói chỉ mới hơn mười năm mà thôi.”
Một thế kỷ của hắn ngừng trôi vì người khác, tất cả đều dừng lại, thời gian chỉ trôi qua rất mau với một mình hắn.
Vì vậy, khi ảnh tử hồi tưởng lại hết thảy mọi việc khi đó, giống như vượt qua con sông dài một thế kỷ:
“Khi ấy ngươi vẫn còn nhỏ lắm.
Thật ra, lần đầu tiên ta nhìn thấy người đó là trong bức ảnh mà gia tộc lưu giữ, trong ảnh có Nhâm Tiểu Tức, có tổ tiên Khánh Chẩn, có thành viên của Kỵ Sĩ – Lý Ứng Duẫn, Tần Sênh, có một người tên là P5092, còn có tư lệnh quân Tây Bắc – Trương Cảnh Lâm, sau khi chiến thắng AI “Zero”, rất nhiều người đã dùng máy chụp ảnh kiểu cũ chụp một tấm hình chung, kỷ niệm thắng lợi khi ấy.
Trong đó có người đã đưa ngươi đến thế giới ngoài, Nhan Lục Nguyên.”
Khánh Trần lục tìm trong ký ức, cuối cùng cũng tìm được cái tên này.
Trong tài liệu ở học đường Lý thị có ghi lại, người đó từng là chủ nhân của vùng thảo nguyên trong vương đình rộng lớn ở phía bắc Liên Bang.
Dưới sự hướng dẫn của hắn, dân du mục trên thảo nguyên thoát ly Liên Bang, sau đó thành lập phòng tuyến trên thảo nguyên, ngăn chặn những kẻ man di phương bắc.
Cho đến khi dân man di khát máu bị diệt sạch hoàn toàn, Nhan Lục Nguyên lại dẫn những người dân sống trên thảo nguyên trở lại Liên Bnag, còn hắn cùng với một người phụ nữ tên Lý Tiểu Ngọc biến mất không rõ tung tích.
Ảnh tử lấy gậy gảy đống lửa:
“Bên trong tập đoàn tài chính chỉ có một người được công nhận là thần, nhưng ngoài ra còn có ba người gần với thần nhất là Lý Thần Đần, Trần Vô Địch, Nhan Lục Nguyên, ý chí của họ chạm đến ranh giới dung hợp với ý chí của thế giới.
Để tránh cho hoàn toàn trở thành ý chí của thế giới, họ cần phải rời khỏi thế giới này, đến nơi rộng lớn hơn.
Hình như thần linh Nhâm Tiểu Túc cũng rời đi vì lý do này, nhiều người từng suy đoán Nhan Lục Nguyên có khả năng theo Nhâm Tiểu Túc rời đi, nhưng sau đó mọi người phát hiện hắn không đi.”
Ảnh tử nhìn Khánh Trần:
“Hắn nói hắn phải bảo vệ thế giới này thay ca ca Nhâm Tiểu Túc.”
“Hắn và Nhâm Tiểu Túc là huynh đệ ư?”
Khánh Trần hỏi:
“Sao trông không giống nhau gì cả.”
Ảnh tử cười nói:
“Điều này thì ta cũng không biết, dù sao hắn vẫn luôn gọi Nhâm Tiểu Túc là ca ca, nghe nói tình cảm của hai huynh đệ họ vô cùng thân thiết, dù sao cũng giống như anh em ruột.”
“Lúc đó ngươi bảo hắn nói nhỏ đừng làm ta tỉnh giấc, sau đó hắn có phạt ngươi không?”
“Không.”
Ảnh tử lắc đầu:
“Hắn nói ca ca nên che chở đệ đệ, trước kia ca ca hắn che chở hắn cũng giống như ta vậy.
Thậm chí, người đó còn tặng ta một vật cấm kỵ bởi vì sự dũng cảm của mình.
Vật cấm kỵ ACE–006, Cây ngoáy tai của thần linh.”
Khánh Trần dở khóc dở cười:
“Vật cấm kỵ đặc biệt gì mà lại có cái tên kỳ quái như thế chứ.”
Chương 1638: Đánh Giá
Ảnh tử mỉm cười:
“Ngươi đừng xem thường nó, chỉ cần ngươi dùng nó ngoáy tai thì tất cả mọi người đều không thể lại gần tấn công ngươi, bởi vì mẹ nói khi người khác ngoáy tai thì không được chạm vào họ.
Ha ha, nghe nói đó là món đồ mà Nhâm Tiểu Túc – người từng là thần luôn mang theo bên người, ta cũng không biết sao lại kỳ lạ như vậy nữa.
Không ai biết ta đang giữ nó, có lẽ một ngày nào đó sẽ mang lại niềm vui bất ngờ cho nhiều người.”
Khánh Trần bỗng nhớ lại một thoáng chốc hắn bị đối phương nhìn chằm chằm trong ký ức.
Hắn hỏi:
“Trước kia các ngươi đều dùng “người đó” để thay thế, có phải là bởi vì nhắc đến tên hắn thì sẽ bị hắn biết không?”
Ảnh tử gật đầu:
“Nhưng không sao, bây giờ hắn đã an giấc ngàn thu rồi, hơn nữa ta cũng sắp chết, ta không sợ hắn, ha ha.”
Khánh Thần thầm thở dài.
Ngay lúc này, khi hai huynh đệ đang thảo luận bí mật của Liên Bang.
Ở phía xa, nhóm Ma Kinh Kinh đánh giá ông chủ Bạch Trú một cách thận trọng…
Họ không nghe được hai người kia đang nói gì.
Dịch Văn Bác xúi Ma Kinh Kinh:
“Đi, đi mau, cơ hội dựa hơi đến rồi!”
…
Nhóm Ma Kinh Kinh rỉ tai trò chuyện, còn ba người Khánh Dã, Khánh Khu và Zard bàn nhau đi săn thú.
Khánh Trần ngồi cạnh đống lửa, thấp giọng nói:
“Ca, ta còn có chuyện này.”
Ảnh tử cầm cành cây gảy lửa, chừng như thích thú lắm:
“Nói đi, có chuyện gì muốn xin xỏ ta? Tiểu tử ngươi trước kia khăng khăng không chịu tin tưởng ta, bây giờ nhờ vả ta chẳng chút khách khí, được lắm.”
Hai mắt Khánh Trần sáng lên:
“Trong Khánh thị có còn giữ một ít tài liệu văn tự mà các ngươi không hiểu không?”
“Hửm?”
Ảnh tử ngớ người:
“Ngươi hỏi cái này làm gì?”
Khánh Trần trả lời:
“Thật ra, Chuẩn Đề Pháp cũng từ đó mà ra, văn tự dùng để ghi chép nó là chữ viết của dân tộc thiểu số ở thế giới ngoài, thế giới trong không có ai biết cả, nhưng ở thế giới ngoài có cách để phiên dịch.”
Ảnh tử gật đầu:
“Ta biết điều này, trong chợ đen có người chuyên môn bán thứ này, được giá lắm đấy, tất cả đều được bán với mác đồ cổ.
Thật ra các tập đoàn tài chính đều lưu giữ và bảo tồn các tài liệu lịch sử dạng văn tự, thậm chí còn có một đội ngũ chuyên gia có chuyên môn phụ trách giải mã chúng, muốn biết rốt cuộc điều gì được ghi lại trong những văn tự ấy.
Tuy mọi người cũng không biết trong đó viết gì nhưng tất cả đều được coi như báu vật, lỡ như một ngày đó giải mã được thì có lẽ có thể nắm giữ một vài bí mật và át chủ bài…Chỉ có điều tiến độ của việc giải mã rất chậm, bởi vì hoàn toàn không có phạm vi tham khảo.”
Khánh Trần thầm nghĩ, thế chẳng phải cũng giống như thế giới ngoài cố gắng giải mã những văn tự cổ của nền văn minh đã mất hay sao.
Ảnh tử nói tiếp:
“Những tài liệu cổ không phải đến từ kỷ nguyên văn minh trước, mà là trước đó nữa kia.”
Lục địa Liên Bang từng trải qua hai tai họa lớn.
Lần đầu tiên là mùa đông hạt nhân, sau tai họa đó, loài người thành lập thành lũy trên mảnh đất đã bị phá hủy để bảo vệ bản thân.
Vì vậy Liên Bang ra lệnh cấm toàn bộ hành động nghiên cứu vũ khí hạt nhân, ai nghiên cứu thì những người khác sẽ đánh người đó.
Tuy rằng mọi người đều đang lén lút nghiên cứu và phát triển nó.
Lần thứ hai nền văn minh bị đe dọa là do cuộc khủng hoảng Omnic, thế nên hiện nay trong Liên Bang không được phép phát triển sinh mệnh AI thật sự.
Bởi vậy, những tài liệu mà ảnh tử nói đều tồn tại từ trước mùa đông hạt nhân, cũng chính là thời đại mà người sáng lập của Kỵ Sĩ – Nhâm Hòa sinh sống.
Tài liệu ra đời cách nay hơn một nghìn hai trăm năm, tương đương với văn vật thời Đường ở thế giới ngoài.
Thậm chí còn có một nhóm người trong chợ đen chuyên môn làm giả văn vật, gần như có thể lấy hàng giả đánh tráo.
Tuy nhiên người làm giả cũng không hiểu chữ trên những văn vật ấy có nghĩa là gì…
Khánh Trần nhìn ảnh tử với ánh mắt mong chờ:
“Ca, có thể lấy một ít đến cho ta không?”
Giao dịch của hắn với Côn Luân là một phương pháp truyền thừa tu hành, có phải Chuẩn Đề Pháp hay không đều được.
Thủ đoạn giữ gốc của Khánh Trần chính là dung Chuẩn Đề Pháp đổi lấy vật cấm kỵ ACE–004 Chân Thị Chi Nhãn, nhưng đó là cách cuối, nếu có thể thì hắn muốn tìm một truyền thừa mới từ trong số văn vật kia đưa cho Trịnh Viễn Đông.
Đương nhiên, đây là chuyện may rủi, có thể tìm được không thì chưa thể nói trước được.
Thế nên Khánh Trần cũng không cho Trịnh Viễn Đông câu trả lời chắc chắn.
Ảnh tử nghĩ ngợi, rồi nói:
“Hiện nay các tập đoàn đều nhận ra rồi, biết hệ thống chữ viết tồn tại ở thế ngoài người rất phong phú, cho nên bắt người du hành thời gian về dịch văn tự cho họ.
Theo ta được biết, họ tách một phần văn tự thành mấy trăm chữ riêng biệt, chia ra đưa cho từng người du hành thời gian mang về thế giới ngoài phiên dịch, để tránh tiết lộ bí mật.
Khánh thị cũng vừa mới thành lập một nhóm như vậy, do Tư Niên Hoa phụ trách.”
Chương 1639: Ngươi Còn Biết Tiếng Đức?
Khánh Trần nhíu mày, quả nhiên các tập đoàn tài chính không ngu ngốc, cách mà hắn có thể nghĩ ra được đương nhiên người khác cũng có thể nghĩ tới.
Bỗng nhiên, ảnh tử nói sang chuyện khác:
“Nhưng nếu ngươi muốn…Khánh thị còn đầy một hòm chưa bắt đầu giải mã, ta đi tìm cho ngươi xem sao.”
Ảnh tử nghĩ thầm, mãi mà đệ đệ bảo bối mới mở miệng nhờ vả một lần, kiểu gì cũng phải hoàn thành chuyện này mới được.
Nghĩ vậy, hắn đi vào rừng, mở ám ảnh chi môn.
Không lâu sau ảnh tử quay trở lại với hai văn vật được lồng khung kính trên tay.
Khung kính dùng để chứa văn vật vô cùng xinh đẹp, trên đó còn có đánh số thứ tự, thậm chí trong khung thủy tinh còn được bơm thêm khí trơ để tránh lâu ngày bị oxi hóa.
Tài liệu văn tự đầu tiên được viết tay, Khánh Trần nhìn một cái là nhận ra đó không phải là tiếng Anh…
Khánh Trần cầm khung thủy tinh nhìn vài lần:
“Đây là một bức thư.”
Ảnh tử tò mò:
“Đọc đi xem nào.”
Ảnh tử rất hiếm khi cảm thấy hiếu kỳ về một việc gì đó.
Đối với người ở trong vòng xoáy tranh đấu, không tò mò tức là không gặp nguy hiểm.
Có rất ít chuyện ở thế giới trong mà hắn không biết, nhưng bây giờ văn vật này bắt đầu được giải mã, hắn lại cảm thấy tò mò trong đó viết gì.
Khánh Trần đọc:
“Ca ca thân mến…”
Ảnh tử:
“Hả?”
Khánh Trần:
“Trong thư viết thế, người bên kia đều thích mở đầu lá thư bằng cách này.”
“Ồ.”
Ảnh tử gật đầu:
“Đọc tiếp, đọc lại lần nữa…”
Khánh Trần nói:
“Ca ca thân mến, ta ở bên này vẫn ổn, cuộc sống ở Trung Quốc rất thuận lợi, xe taxi Didi của tập đoàn Thanh Hòa ở đây vô cùng tiện lợi, và cũng rẻ nữa, thậm chí khi ra ngoài không cần phải mang theo tiền mặt.
Cuộc sống ở nơi này rất an toàn, nửa đêm đi lại ngoài đường cũng không cần lo lắng có người dí súng cướp bóc.
Đừng tin mấy tin đồn nhảm của cánh truyền thông bên kia nữa, ở đây hết thảy đều trên cả tuyệt vời.
Ta lựa hai món quà cho ngươi và cháu gái của ta, hy vọng hai người sẽ thích, đồng thời ta cũng hy vọng các ngươi có thể sớm đến đây và trải nghiệm.”
Chắc hẳn việc truyền tin ở thời đại ấy rất phát triển.
Bức thư này có lẽ được gói trong món quà và gửi ra nước ngoài cùng nhau.
Nhưng trên đường vận chuyển gặp phải mùa đông hạt nhân, món quà không rõ tung tích, còn bức thư thất lạc đến nay được lưu giữ và bảo tồn.
Ảnh tử đang nghe say sưa, kết quả Khánh Trần dừng lại, thế là hắn ngẩng đầu lên, giục:
“Đọc đi chứ?”
Khánh Trần nhún vai:
“Chỉ có bằng đấy thôi.”
Ảnh tử lẩm bẩm:
“Văn vật mà tổ tiên cất giữ bao lâu nay thế mà chỉ là thư nhà thôi à? Vớ vẩn quá vậy?”
Khi hắn mang thứ này đến cho đệ đệ như dâng vật quý, còn tưởng là sẽ rất hữu dụng.
Kết quả bây giờ phát hiện đó chỉ là một bức thư không đáng tiền, làm hắn cảm thấy hơi xấu hổ.
Ảnh tử chỉ một khung kính khác:
“Xem cái này, trên đó viết gì? Hình như có nhiều kiểu chữ.”
Khánh Trần nhìn khung kính, đó là một tờ giấy trắng phủ được bảo quản cẩn thận, hình như nó vốn là một tờ giấy to nhưng hiện nay chỉ còn lại một mảnh nhỏ.
Hắn vừa nhìn đã phát hiện sự khác thường, tiếng Đức?
Đúng úc này, Ương Ương vừa nhặt xương cá vừa lại gần nhìn xem, thuận miệng nói:
“Hướng dẫn sử dụng của tai nghe.”
Khánh Trần ngạc nhiên:
“Ngươi còn biết tiếng Đức à?”
Ương Ương cầm cá nướng, nói với vẻ tự hào:
“Đương nhiên rồi.”
Khánh Trần đưa tờ hướng dẫn sử dụng cho ảnh tử, dở khóc dở cười:
“Ca, cái này chẳng có ích gì đâu, chỉ là một tờ hướng dẫn sử dụng của tai nghe thôi.”
Ảnh tử không giữ được vẻ bình tĩnh trên mặt:
“Ngươi chờ ở đây, ta đi một lát rồi về!”
Nói xong, hắn đi vào rừng mở ám ánh chi môn, mặt hắn đằng đằng sát khí.
…
Quán bar ngầm Tiêu Đường, thành phố số 10.
Lão Thẩm đang nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu đế, ngẩng đầu lên thì thấy ảnh tử thình lình bước vào:
“Ơ, không phải ngươi đi ra ngoài chơi với Khánh Trần rồi à, sao lại có thời gian về thăm ông già này thế?”
Ảnh tử cầm bình rượu trên bàn lên rót cho mình một chén, rồi nói:
“Tất cả hồ sơ trong kho, hồ sơ văn tự cổ đã giải mã hay chưa giải mã, đều lấy hết ra cho ta.”
Mắt Khánh Thẩm trợn trừng:
“Ngươi muốn làm gì, không muốn sống nữa à? Bên Tư Niên Hoa vừa mới bắt đầu dịch, còn chưa tìm ra được gì hữu dụng đâi.”
“Ngươi không cần lo.”
Ảnh tử nói:
“Ngoài ra, nói cho tất cả điệp viên bảo họ điều động người liên lạc và diều hâu dưới trướng có thể sử dụng, lật tung cả chợ đen lên, tìm ra tất cả tài liệu văn tự cổ cho ta!”
Lão Thẩm nhìn ảnh tử với vẻ ngạc nhiên, hắn không biết nửa đêm nửa hôm rồi đối phương còn phát điên gì nữa.
Hắn nói:
“Tài liệu văn tự cổ của Khánh thị có thể cho ngươi ngay bây giờ, nhưng trong chợ đen ấy à…Dù sao ngươi cũng phải cho các điệp viên chút thời gian, rốt cuộc tịch thu tài sản cũng cần thời gian mà.
Chỗ ta thì cho ngươi số tài liệu Khánh thị cất giữ trước, 24 tiếng sau ta sẽ đưa cả phần điệp viên thu thập được cho ngươi.”
Chương 1640: Skin Giới Hạn 7 Ngày
Ảnh tử suy nghĩ:
“Ta có thể chờ, nhưng nói cho họ ta chỉ chờ 24 tiếng thôi.”
Lão Thẩm bĩu môi:
“Nhất định là Khánh Trần cần đúng không, chỉ cần liên quan đến hắn là ngươi bắt đầu không phân phải trái, cũng chẳng màng quy củ.”
Bên bờ hồ khu cấm kỵ số 10.
Đám Khánh Dã đã săn thú trở về, mỗi người săn được một con lợn rừng.
Khánh Khu giải thích với Khánh Trần:
“Ông chủ nhỏ, chúng ta không đi sâu vào khu trung tâm, cho nên bây giờ chỉ có thể tìm được mấy món dân dã bình thường kiểu này thôi, vài ngày nữa biết đâu lại kiếm được món gì ngon ngon.”
Khánh Trần cười nói:
“Thế này là tốt lắm rồi.”
Đột nhiên, không biết Zard lại tìm được ở đâu một gốc cây Luyện Du cắm trên đầu, hắn nghịch quả trên đầu và hỏi Khánh Trần:
“Đẹp không?”
Khánh Trần nhớ tới quy tắc của khu cấm kỵ số 10:
“Đẹp, đẹp, đẹp…”
Trong khu cấm kỵ số 10, cho dù là trả lời câu hỏi bình thường thì cũng phải cố gắng không phản bác gì cả, ngươi khác nói gì cứ đồng ý trước đã, tuyệt đối không thành vấn đề.
Nói cho cùng, quy tắc của khu cấm kỵ số 10 là do hết người này đến người khác hy sinh tính mạng thí nghiệm mà ra, đoán được “đại khái” chứ không phải khu cấm kỵ cho ngươi biết chính xác không được phép làm gì.
Bởi vậu, dù là quy tắc đã trở thành chữ viết chưa chắc đã bao hàm toàn bộ quy tắc.
Giờ Khánh Trần nhìn Zard, bỗng nhiên cảm thấy tiến vào khu cấm kỵ như thế này mà có một tên thần kinh đi theo là một việc nguy hiểm thế nào.
Hay nói đúng hơn là hoàn thành quá trình xuyên qua thời không và trở về ở khu cấm kỵ nguy hiểm biết chừng nào.
Trước khi trở về, tất cả mọi người đều cảnh giác với quy tắc một cách cẩn thận, khoảng thời gian trở về kéo dài 7 ngày hoặc 30 ngày, có khi lại quên mất việc quy tắc tồn tại.
Chỉ cần nói sai một câu là có thể chết bất đắc kỳ tử ở đây luôn.
Zard cười tươi rói:
“Skin giới hạn 7 ngày, cực ngầu!”
Khánh Trần:
“…”
Ở bên kia,
Thật ra, khi Ma Kinh Kinh nhìn thấy Zard, hắn cảm thấy chết lặng.
Nhât là khi thấy cây non trên đầu đối phương, ngay lập tức hắn nhớ tới nỗi sợ hãi bắt nguồn từ mầm cây trên sân tuyết hơn ba ngày trước.
Khi đó, Tiểu Vũ và những người khác không có mặt trên sân.
Chỉ có một mình Ma Kinh Kinh bị kéo vào trong tuyết.
Lúc ấy mọi việc xảy ra quá nhanh, khi Ma Kinh Kinh nhìn thấy cây non của Zard thì hết thảy đã quá muộn.
Hắn chưa kịp phản ứng đã bị Zard kéo xuống hố tuyết.
Sau ngày hôm đó, trên diễn đàn của trường có vô số người lên án mầm cây đó, Zard chỉ trả lời một câu chọc giận tất cả mọi người, khiến ai nấy đều trở nên gắt gỏng hơn.
“Các ngươi không phục phải không?”
Kỹ năng hút độ thù hận đạt mức tối đa.
Vì vậy khi có người khuyên Ma Kinh Kinh đi “dựa hơi hùm, vểnh râu cáo”.
Hắn vừa mới đứng dậy, nhìn thấy bóng Zard là lại ngồi xuống ngay tắp lự…
Hùm to quá, không dựa nổi.
Trong trường học, bất kỳ ai dưới trướng ông chủ Bạch Trú đều có thể nhìn đời bằng nửa con mắt rồi, họ muốn dựa hơi là dựa hơi được ư?
Thậm chí, mấy ngày trước khi vừa mới trở về, Ma Kinh Kinh còn hưởng thụ khoái cảm bí ẩn gọi là “Bọn ta biết Khánh Trần là ai nhưng Khánh Trần vẫn chưa biết bọn ta cũng là người du hành thời gian.”
Nghĩ đến ưu thế về sự sai biệt thông tin, bốn người họ đều rất hưng phấn.
Nhưng bây giờ…
“Ngươi nói xem…có phải hắn đã biết chuyện chúng ta lợi dụng hắn để nổi tiếng ở trường không? Cái tên Zard ấy hoạt động sôi nổi trên diễn đàn lắm.”
Ma Kinh Kinh hỏi một cách dè dặt.
“Thuật Giữ Nghiêm Bí mật của hiệu trưởng Trinh.”
Dịch Văn Bác bình tĩnh phân tích:
“Theo ta đoán, chắc chắn hiệu trưởng Trịnh là cao thủ cấp A trở lên, chỉ cần cấp bậc không cao hơn hắn thì người trong học viện không thể tiết lộ bất kỳ tin tức gì ra ngoài.
Cho dù là thành viên của Bạch Trú cũng không có khả năng là cấp A được, Khánh Trần vẫn chưa đến trường báo danh, các thành viên của Bạch Trú cũng không thể tiết lộ chuyện ở đó cho Khánh Trần.”
Ma Kinh Kinh:
“Có lý.”
Thật ra, phần suy luận phân tích của đối phương cũng xem như logic.
Theo suy luận này, dù Zard biết họ là người du hành thời gian thì cũng không thể nói cho Khánh Trần bây giờ được.
Nhưng Ma Kinh Kinh nghĩ đi nghĩ lại, vẫn cảm thấy không đúng lắm:
“Sớm muộn gì hắn cũng biết.
Trốn được nhất thời nhưng chung quy không thể trốn được mãi, lúc trước để ké tí danh tiếng đã khoác lác rồi, giờ nghĩ lại, vẫn phải nói rõ với người ta, nếu đối phương cho chúng ta đi theo thì là chuyện tốt, lỡ như người ta khó chịu thì chúng ta nói xin lỗi sớm đi, tránh cho gây ra họa chết người…Các ngươi không thấy cái cảnh mầm cây biến thành “Đại Oa” đập học sinh tiểu học ấy, kinh khủng lắm.”
Cuối cùng, hắn đứng dậy, đẫn ba người còn lại đến chỗ nhóm Khánh Trần đang ngồi cạnh đống lửa:
“Xin lỗi…”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










