[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 161 : Vô danh (c1601-c1610)
❮ sautiếp ❯Chương 1601:
Buồn vui là của riêng mỗi người, hai cô nàng Tiểu Vũ và Lý Mộng Vân trơ mắt nhìn Khánh Trần câu Long Ngư lên hết con này đến con khác, họ hoàn toàn chai lì rồi.
Đến cả một con, họ cũng không câu lên được.
Thật ra cũng không thể trách Ma Kinh Kinh và Dịch Văn Bác không có tài câu cá, dù sao Khánh Trần cũng câu bằng sạch Long Ngư ven hồ, họ không câu được cá cũng là chuyện hết sức bình thường.
Nếu họ câu được thì chứng tỏ kỹ thuật của Khánh Trần quá kém.
Khánh Trần không cho phép điều này xảy ra…
Khánh Trần quay đầu, mỉm cười nhìn ảnh tử.
Hắn nói:
“Ương Ương sắp xâu xong rồi, chín con thành một xâu, tổng cộng hai xâu, nhờ ngươi đi thêm chuyến nữa, đưa đến cho Trương Thiên Chân và Hồ Tiểu Ngưu ở thành phố số 18.”
Ảnh tử nhướng mày, hắn muốn xông lên đá Khánh Trần vào trong hồ, nhưng nghĩ lại vẫn là thôi.
Vì vậy hắn xách xâu Long Ngư vừa mới hoàn thành đi, cũng không nói gì.
Lúc này, tốc độ câu cá của Khánh Trần bắt đầu chậm lại.
Không phải là hắn lười biếng, mà bởi vì Long Ngư ven bờ đều bị hắn câu hết rồi, số Long Ngư còn lại đều nằm ở giữa hồ.
Bởi vì có bóng cây che phủ nên không thể thấy rõ rốt cuộc có cái gì dưới mặt hồ xanh biếc, cho dù uống trà Cảnh Sơn cũng không thấy được.
Vì vậy, sau khi xâu mấy con Long Ngư xong, Khánh Trần không tìm được những còn Long Ngư còn lại ở đâu nữa.
Nhóm Ma Kinh Kinh thấy mấy phút rồi mà Khánh Trần không câu được Long Ngư nữa thì thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ cuối cùng người này cũng dừng lại.
Họ lặng lẽ dịch sang bên cạnh, dùng cành cây dài làm cần câu mới và quăng mạnh móc câu vào trong hồ.
Nhưng không chờ họ ngồi yên.
“Ương Ương, chỉ cho ta xem cá ở đâu?”
Khánh Trần ngồi ở ven hồ, nói.
Với năng lực của Khánh Trần quả thật không có cách nào câu cá với hiệu suất cao.
Nhưng Ương Ương lại là vua của nghề đánh cá, giống như ở biển Barents khi trước.
Ương Ương tìm Khánh Khu, hỏi hắn:
“Ngươi có thiết bị ngắm laser của súng trường tự động không?”
“Có.”
Khánh Khu đi lấy balo của mình và tháo thiết bị ngắm laser khỏi khẩu súng.
Sau đó Ương Ương cầm thiết bị ngắm laser, soi tia laser màu đỏ xuống mặt nước một cách tùy ý, Khánh Trần vung tay ném Con Rối Giật Dây năm mươi mét vào trong hồ, không ngờ một phát lại câu được hai con Long Ngư.
Ương Ương lại chỉ vào một chỗ, Khánh Trần lại câu lên được một con.
Hai người họ phối hợp ăn ý, khiến nhóm Ma Kinh Kinh ngớ người ra nhìn, Dịch Văn Bác nhỏ giọng nói:
“Thế này là gian lận mà đúng không, câu cá mà thôi, sao lại còn mang cả điều hướng laser thế chứ?!”
Ma Kinh Kinh lẩm bẩm:
“Ta cạn lời rồi!”
Họ không phải là tới bắt cá đúng không?
Rõ ràng là đến nhập hàng mà!
Mấy người nhìn một lát, Khánh Trần lại câu được hơn mười con Long Ngư nữa, bởi vì Ương Ương chỉ hướng cho hắn nên hắn gọi Khánh Khu đang canh gác bên cạnh tới xâu cá giúp mình.
Nhìn Khánh Khu thành thật ngồi xổm xâu cá.
Bấy giờ Ma Kinh Kinh và bạn bè mới sực nhận ra, Khánh Khu và hai người khác không phải là hướng dẫn viên du lịch, rõ ràng là cấp dưới…
Đương nhiên, họ vẫn chưa biết những người này rốt cuộc là cấp dưới với cấp bậc ra sao, nếu biết chỉ sợ sẽ kinh hãi đến mức rơi cằm.
Thật ra, nhiệm vụ của Khánh Khu là canh gác.
Nhưng Khánh Trần biết rõ Khánh Dã và Zard làm gì, có hai cao thủ cấp A ở đây thì dù có bao nhiêu kẻ đến thăm dò, hai người cũng có thể tiêu diệt ngay lập tức, không chừa lại mảnh vụn nào.
Đó là đội vệ sĩ mạnh nhất trong lịch sử mà ảnh tử chuẩn bị cho hắn, ngay cả gia chủ của các tập đoàn tài chính chưa chắc đã có được đãi ngộ này.
Trước kia, Lý Tư Duệ lão gia tử cũng chỉ có Lý Vân Kính đạt cấp A đi theo bên cạnh, tuy Lý Vân Kính mạnh hơn dị năng giả cấp A bình thường, gần như vượt qua ngưỡng cửa bán thần, nhưng dù sao cũng vẫn chỉ là cấp A.
Mà hiện giờ, cao thủ bên cạnh Khánh Trần có thể khiến gia chủ của các tập đoàn phải hâm mộ…
Khánh Trần bắt cá rất nhanh, như thế lại khổ ảnh tử.
Ảnh tử vừa mới đưa Long Ngư cho Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân xong, trở lại thì thấy Khánh Khu xách bốn xâu Long Ngư với vẻ mặt vô tội, lần lượt là đưa cho La Vạn Nhai, Nam Canh Thần, Lưu Đức Trụ, Lý Đồng Vân.
Ngoại trừ Giang Tuyết, Jinguji Maki và Ương Ương, gần như tất cả các thành viên của Bạch Trú đều được chín con Long Ngư.
Giang Tuyết không tham dự chiến đấu nên nàng không cần.
Tuy số lượng Long Ngư còn nhiều, nhưng không cần phải lãng phí.
Jinguji Maki ở thế giới ngoài, không có cách nào đưa cho cô bé được, Khánh Trần phải nghĩ cách mang Long Ngư về thế giới ngoài.
Hắn bỗng nghĩ đến một chuyện, Huyễn Vũ có năng lực mang theo vũ khí lớn về thế giới ngoài.
Lúc trước trong công viên hồ Vị Ương, Huyễn Vũ đã sử dụng máy bay không người lái của thế giới trong.
Chương 1602: Nói Chuyện Sau Nhé
Vậy có phải điều đó đồng nghĩa với việc mình có thể hỏi thăm kẻ phản bội Zard về thông tin của vật cấm kỵ này không?
Về phần Ương Ương, nàng ăn luôn ở bờ hồ là được.
Lúc này, ảnh tử nhìn bốn xâu Long Ngư trong tay Khánh Khu, khóe mắt co giật, hắn nói với giọng điệu lạnh lùng:
“Địa chỉ.”
Nếu hắn biết Khánh Trần gọi một tiếng ca ca xong sẽ làm hắn bận như con mọn thì khi ấy hắn nên khâu miệng của Khánh Trần lại!
Hắn không cần làm anh như thế này!
Khánh Trần báo địa chỉ xong lại còn tươi cười:
“Nếu ta có ám ảnh chi môn thì ta sẽ đi làm nhân viên giao đồ ăn luôn, một mình ta có thể cân cả khu Thượng Tam, năng lực này thật là lợi hại.”
Ảnh tử nghiến răng nghiến lợi xoay người rời đi, nhả ra từng chữ:
“Đúng! Đúng! Đúng!”
Bây giờ Long Ngư trong hồ nhanh chóng giảm bớt.
Của cải mà tổ chức Kỵ Sĩ để dành mấy chục năm cho đời tiếp theo gần như bị Khánh Trần bắt hết ngay trong một lần.
Thành viên của tổ chức Bạch Trú, ai ai cũng được chín con Long Ngư, ai ai cũng có được mình đồng da sắt…
Nếu để cho người ngoài biết được thành viên của Bạch Trú có được đãi ngộ như vậy, e rằng sẽ hâm mộ đến mức chảy nước miếng.
Năng lực chịu đòn mạnh mẽ cùng với thính lực cực tốt, quả thật là những thứ mà mọi dị năng giả đều tha thiết mơ ước.
Nếu Bạch Trú tiếp tục phát triển. dù là một người bình thường thì sau khi ăn một đống đặc sản của khu cấm kỵ chưa biết chừng có thể hạ đo ván chiến sĩ gen cấp E.
Người nào người nấy đều là lính tinh nhuệ!
Mà thành viên của Bạch Trú ăn được đặc sản của nơi nào hoàn toàn phụ thuộc vào việc Khánh Trần đi đến đâu..
…
Thời gian trở về đếm ngược 3:00:00.
Thành phố số 10 của buổi đêm vẫn phần vinh và rực rỡ.
Khánh Nhất đi ra từ tòa cao ốc khu tình báo, tay hắn còn đang cầm điện thoại:
“Cái gì, ngươi nói tiên sinh cố ý nhờ người khác đến đưa một con Long Ngư cho ngươi? Vậy ngươi chẳng phải là ăn đủ chín con rồi à, mau nói cho ta biết ăn xong có cảm giác gì.”
Ở đầu dây bên kia, Lý Khác cười nói:
“Ngay khi vừa ăn xong, khung xương phát ra âm thanh rền vang, giống như có một con rồng ấm áp bơi lội trong xương cốt, giúp ta lột xác triệt để.
Vốn dĩ, dạo trước bởi vì huấn luyện nội dung của sinh tử quan mà ngã gãy xương cổ tay, kết quả là sau khi ăn Long Ngư thì lập tức khỏi hẳn.”
Khánh Nhất cười:
“Chúc mừng ngươi, Long Ngư từ lâu đã không xuất hiện trên thị trường rồi, không ngờ tiên sinh lại cố ý đến khu cấm kỵ số 10 bắt một con cho ngươi.
Thế tiên sinh đã về chưa?”
“Ta cũng không biết tiên sinh ở đâu, từ sau khi hắn bắt được thập thường thị, bên ta không còn có được tin tức của hắn.”
Lý Khác thở dài:
“Đúng rồi, bên chỗ ngươi thế nào rồi, thay tiên sinh đảm nhiệm chức thanh tra rồi thì gánh vác được không?”
Khánh Nhất cười nói:
“Đương nhiên là gánh vác được, vốn dĩ tiên sinh cũng đã chỉnh đốn khu tỉnh báo xong xuôi rồi, về cơ bản không có ai dám đối đầu với Khánh thị.
Hơn nữa, bây giờ toàn bộ tổ chức điệp viên của Khánh thị đều biết ta là người được tiên sinh chống lưng, dù ta muốn làm gì thì đều có người giúp đỡ.
Mấy ngày trước bên ta phải bắt một tên tội phạm chạy trốn, kết quả chưa bắt đầu tìm kiếm đã có người giao hắn cho ta…”
“Có thể xử lý được là tốt nhất.”
Lý Khác mỉm cười:
“Vân Kính thúc gọi ta rồi, nói chuyện sau nhé.”
“Ừ, mai trò chuyện tiếp.”
Khánh Nhất cúp điện thoại, sau đó ngồi vào xe công vụ trong sự hộ tống của nhân viên an ninh.
Khánh Nhất chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu.
Hắn chưa nói với Lý Khác là hắn đang bị Khánh Hạnh theo dõi, mỗi ngày đối phương đều bố trí đều đặn một sự cố ngoài ý muốn cho hắn, khiến hắn khó lòng phòng bí.
Nhiều lần đối mặt với nguy hiểm, suýt nữa chết vì bất trắc.
Khánh Vân cũng không nhàn rỗi, hắn vẫn luôn liên lạc với ông trùm của các phe phái trong Khánh thị.
Hiện nay, ông lớn của dự án nguồn năng lượng và dự án công trình quân sự đều ủng hộ hắn.
Khánh Nhất cũng không nói cho Lý Khác biết là tuy tổ chức điệp viên giúp hắn nhưng Khánh thị không phải chỉ có tổ chức điệp viên mà còn có quân đội của các phe phái, công ty bảo vệ có tính chất lính đánh thuê, họ đều đang tạo áp lực cho hắn, cố ý gây rắc rối.
Sự trợ giúp của hắn đến từ nội bộ Khánh thị, áp lực cũng vậy.
Chỉ vì thanh thế của Khánh Trần hiện giờ cực kỳ lớn mạnh, cuộc chiến tranh giành vị trí ảnh tử bắt đầu mất cân bằng.
Những người đó không tìm được Khánh Trần, chỉ có thể nhằm vào Khánh Nhất.
Trong đêm tối, Khánh Nhất ngồi ghế sau của xe công vụ.
Giữa hàng ghế trước và hàng ghế sau là vách ngăn thủy tinh mờ, không ai có thể nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của hắn.
Chương 1603: Điều Khác Thường
Tiên sinh cố ý đi lấy Long Ngư cho Lý Khác, thế nhưng lại chẳng thèm gọi cho hắn một cú điện thoại nào.
Khánh Nhất thật lòng chúc mừng Lý Khác, họ là sư huynh đệ cùng bước ra từ biệt viện Thu Diệp, hắn cực kỳ quý trọng tình hữu nghị vượt qua rào cản gia tộc này.
Nhưng hắn cũng thật sự rất buồn, thậm chí hắn không thể cho bất kỳ ai nói về sự khó chịu của hắn lúc này.
Xe chạy về đến nhà, hắn xoa mặt để nụ cười của mình trông tự nhiên hơn một chút.
Hiện nay, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi nào cũng có người theo dõi mọi hành động, mọi lời nói của hắn.
Bây giờ hắn đã thay thế Khánh Trần trở thành đại diện của Khánh thị ở khu tình báo, đồng thời cũng là đại diện cho Khánh Trần ở Khánh thị, hắn không thể làm tiên sinh mất mặt.
Hắn xuống xe và trở lại khu nhà cao cấp trên cao của mình.
Sau khi vào cửa, khi chỉ có hắn và quản giả, rốt cuộc hắn mới thả lỏng.
Quản gia là người của hắn, có thể tin tưởng hoàn toàn.
Quản gia thấp giọng hỏi:
“Thiếu gia, bữa khuya ngài muốn ăn gì?”
“Ta không muốn ăn gì cả, ngươi đi nghỉ ngơi đi.”
Khánh Trần nói.
Hắn không đánh răng rửa mặt mà chỉ lết thân xác mệt mỏi về phòng ngủ, hôm nay hắn chẳng muốn làm gì cả, cũng không muốn nghĩ ngợi gì nữa.
Nhưng ngay khi hắn bảo quản gia lui ra và tiến vào phòng ngủ, hắn giật mình đứng sững ở cửa.
Trong phòng ngủ không một bóng người, trên mặt đất xuất hiện xâu Long Ngư chẳng biết đã bị đặt ở đó từ bao giờ, trên dây mây còn cố ý thắt nơ bướm, giống như một món quà được ai đó chuẩn bị cho hắn trong ngày lễ long trọng.
Tổng cộng chín con Long Ngư, đủ để hắn hoàn thành một lần thay xương đổi cốt.
Trong bóng tối, hai mắt của Khánh Trần lập lòe ánh sáng.
Hắn mỉm cười xách Long Ngư lên, hoàn toàn không quan tâm mùi tanh của Long Ngư.
Hắn rảo bước đến phòng khách và gọi quản gia tới:
“Làm một con cá cho ta, cá hấp, nhanh lên, làm ngay bây giờ! Những con khác cũng phải trông coi thật kỹ cho ta, phái một đội bảo vệ đến chuyên môn trông giữ!”
Quản gia sửng sốt, vừa rồi thiếu gia hãy còn mặt ủ mày chau, sao bây giờ đột nhiên “sáng bừng” lên vậy?!
…
Đêm khuya, tiểu đội tác chiến thần bí lại tiến vào khu cấm kỵ số 10, họ đã ở bên trong gần bốn tiếng.
Quan chỉ huy nhìn bản đồ đơn giản trong tay, họ đã rất gần hồ Long Ngư.
Hắn giơ tay ra hiệu.
Bảy mươi binh sĩ ở trong rừng cây lập tức bước chậm lại, đồng thời mau chóng chia thành mười tiểu đội chiến thuật, lần lượt tiến về phía trước trong bóng đêm.
Mỗi tiểu đội cách nhau 21 mét, đó là khoảng cách họ vừa có thể tránh cho toàn quân tập trung lại bị tiêu diệt trước sự tấn công của hỏa lực, lại vừa có thể chú ý đến mỗi một đội ngũ.
Một khi có đội ngũ bị tập kích, những người khác có thể nhanh chóng tiếp viện.
Các binh lính mặc quần áo màu đen, hòa lẫn vào trong bóng tối, ngay cả khuôn mặt cũng bôi thuốc màu màu đen và xanh sẫm…
Trên người họ không có bất kỳ ký hiệu gì về thân phận, nếu có người bị bắt thì cũng không có bất kỳ bằng chứng nào chứng minh lai lịch của họ.
Đây là một tiểu đội chuyên để giết người.
Thế nhưng ngay khi đang tiến về phía trước, trên người của một binh lính thuộc tiểu đội di chuyển sau cùng bỗng xuất hiện đất vàng bò từ dưới chân hắn lên trên giống như một con trăn.
Điều kỳ lạ là tên lính này không hề nhận ra được sự khác thường, phần đất ấy cực kỳ mềm mại, nhẹ như không có trọng lượng.
Cho đến khi con rắn đất quấn quanh cổ hắn, phần đuôi của nó đột nhiên tách ra, hóa thành một bàn tay kẹp chặt cổ hắn.
Bỗng nhiên, mặt đất lặng lẽ lún xuống, và tên lính đó cứ thế biến mất ngay ở chỗ đó, vĩnh viễn ngủ say dưới nền đất của khu cấm kỵ số 10.
Khi mỗi một tiểu đội tác chiến tiến về phía trước, binh sĩ đằng sau sẽ đặt tay lên vai của đồng đội đi đằng trước.
Trong tình huống bình thường, nếu đồng đội phía sau bị tấn công thì trong nháy mắt bàn tay của người đó rời khỏi vai của người đi trước sẽ bị phát hiện.
Thế nhưng người điều khiển đất vô cùng thông minh, ngay khi binh sĩ bị hắn kéo vào lòng đất, có một nắm đất vàng hóa thành bàn tay, thay thế binh sĩ kia tiếp tục đặt tay lên vai người phía trước.
Đồng đội đi đằng trước không hề nhận ra sự khác thường.
Sau đó, phần đất vàng vô ảnh vô hình lại giở trò cũ, nó lại cuốn lấy binh lính thứ hai từ dưới lên và kéo hắn vào lòng đất.
Trong hoàn cảnh tác chiến đặc biệt như rừng rậm, thủ đoạn giết người lặng yên không một tiếng động như rất khó đoán biết.
Thậm chí ngươi không biết rốt cuộc kẻ địch đang ở đâu.
Chẳng qua, sát thủ số một dưới trướng gia chủ Khánh thị đang ẩn nấp dưới mặt đất giết tên lính thứ hai xong thì không giết thêm người bằng cách cũ nữa.
Trước khi binh lính đằng trước không hề phát hiện ra điều khác thường.
Chương 1604: Thợ Đóng Giày
Đất cát trên mặt đất nhanh chóng ngưng tụ, chỉ trong nháy mắt ngắn ngủi đã hóa thành hình người, thậm chí đã thay xong trang bị của binh sĩ vừa chết đi.
Hiệu suất như thế có thể nói là khủng khiếp trong cuộc chiến ám sát trong rừng.
Đúng lúc này, quan chỉ huy bỗng giơ tay phải lên, tất cả tiểu đội dừng lại ngay lập tức, tên sát thủ bởi vì không chú ý đến ký hiệu nên không cẩn thận đụng vào lưng của binh lính trước mặt.
Trong âm thanh hỗn loạn, tất cả mọi người lặng lẽ quay đầu nhìn về phía hắn…
Sau đó, mọi người phát hiện tiểu đội của họ thiếu mất một người!
Đội trưởng dùng tay ra hiệu: Đồng đội sau lưng đâu?
Quy tắc của khu cấm kỵ nhiều điều kỳ quái, muốn giảm bớt thương vong thì cách tốt nhất là không nói chuyện.
Sát thủ suy nghĩ:
“Không…”
Đội trưởng cau mày:
“Dùng thủ ngữ.”
Zard – sát thủ số một dưới trướng gia chủ Khánh thủ im lặng vài giây:
ㄟ (▔, ▔) ㄏ
Nhún vai.
Không biết.
Đừng hỏi ta.
Đội trưởng:
“???”
Ngay sau đó tất cả các binh sĩ thình lình xoay người lại, ngắm chuẩn Zard và bóp cò.
Khu rừng cấm kỵ vốn cực kỳ yên tĩnh bỗng chốc bị tiếng súng phá vỡ!
Zard than thở:
“Sao lại không biết đùa gì thế!”
Chỉ trong khoảnh khắc, vô số viên đạn bắn lên người Zard, nhưng hắn lại hóa thành đất cát rơi vãi trên mặt đất và thẩm thấu vào trong bùn đất.
Đạn bay về phía hắn như trút nhưng lại chỉ bắn trúng cơ thể bằng cát.
Khi cơ thể hắn hóa thành đất cát, mấy trăm viên đạn cũng rơi lả tả xuống đất, phát ra âm thanh leng keng.
Và trong nháy mắt ấy, con ngươi của quan chỉ huy co lại, hắn biết đó là ai.
Tên sát thủ của Khánh thị này tuy rất kín tiếng nhưng hắn đã làm những việc cực kỳ chấn động trong khoảng thời gian này!
Không ổn!
Đúng lúc này, hết binh lính này đến binh lính khác lún xuống đất, quan chỉ huy hét to:
“Lên cây!”
Tuy rằng leo lên cây trông rất thảm hại, nhưng đối phương muốn nhấn chìm mấy chục gốc đại thụ khổng lồ ngay lập tức là điều bất khả thi.
Trong lúc chiến đấu, chỉ cần thủ đoạn dùng được thì đó chính là thủ đoạn tốt nhất.
Có đẹp hay không, không quan trọng!
Quả nhiên, sau khi các binh lính leo lên cây, phương pháp giết người dùng cát lún nuốt binh lính mọi lúc mọi nơi trở nên vô dụng.
Bỗng chốc khu cấm kỵ khôi phục vẻ yên ổn.
Quan chỉ huy nhanh nhẹn trèo lên tàng cây suy nghĩ đối sách, thế nhưng dường như hắn không nghĩ ra được cách nào cả.
Trên thực tế, cách tốt nhất để Liên Bang ngăn chặn dị năng giả hệ thổ biết độn thổ như thế này chính là tập trung nhiều người tiến hành ném bom chiến lược.
Chỉ cần cày xới đất bằng tên lửa xuyên thấu bắn vào lô cốt dưới lòng đất, nhiệt độ cao khiến đất cát hóa thành men gốm là có thể giết chết dị năng giả hệ thổ ngay dưới lòng đất, dù sao dị năng giả hệ thổ cũng phải hô hấp, không thể chui xuống quá sâu.
Nhưng hiện tại vị quan chỉ huy này không có đủ năng lực bao phủ hỏa lực, hơn nữa họ núp trên cây, cho dù gọi cứu viện thì họ cũng phải bị bao phủ trong hỏa lực cùng với tên sát thủ kia.
Làm sao bây giờ?
Quan chỉ huy cắn răng, nối máy với kênh liên lạc của khí cầu máy ở hậu phương, hắn phải làm đội cảm tử, lấy mạng đổi mạng với Zard.
Thế nhưng, khi vừa mới nối máy được, quan chỉ huy bỗng ngẩng đầu lên thì thấy một bóng người ngồi trong tàng cây cao hơn, đối phương đang cười híp mắt với hắn.
Khánh Dã.
Hắn không kịp báo cáo tình hình với bộ chỉ huy ở khi cầu máy thì một chiếc kim khâu đã bắn ra, đâm thủng cổ và khí quản của hắn.
Lần này, trang bị mà tiểu đội ám sát mang theo đều được phủ màng carbon, chuyên môn dùng để phòng ngừa Khánh Dã cũng có mặt ở đây.
Nói cho cùng, dị năng giả điều khiển kim loại đi theo Khánh Trần cũng cực kỳ lợi hại.
Thế nhưng Khánh Dã vốn không định khống chế súng của bọ họ, thủ đoạn giết người cuối cùng của hắn là vật cấm kỵ ACE – 053, Hộp kim chỉ của bà nội.
Vật cấm kỵ này rất thú vị, trong hộp kim chỉ có ba sợi dây không bao giờ dùng hết và ba chiếc kim.
Độ lớn của mỗi chiếc kim không giống nhau, chiếc dài nhất có độ dài bằng ngón trỏ, chiếc ngắn nhất chỉ dài hai đốt ngón tay.
Điều kiện sở hữu là mỗi ngày đều phải xỏ sợi dây vào lỗ kim một lần, khi xâu kim, hai tay của ký chủ sẽ run rẩy giống như tay của bà lão.
Cực kỳ khó khăn.
Mỗi ngày Khánh Dã phải tốn ít nhất khoảng mười phút mới hoàn thành điều kiện sở hữu hộp kim chỉ.
Đôi lúc Khánh Khu nhìn thấy dáng vẻ lúc hắn xâu kim, đối phương còn trêu chọc, gọi hắn là Khánh nãi nãi.
Vật cấm kỵ ACE – 035 vốn dĩ không phải dùng để giết người, tác dụng của nó là quần áo, giày mũ được vá lại sẽ trở nên cực bền, cũng giống đồng hồ dự báo thời tiết trong tay Lý Đông Trạch, không có giá trị nhưng bỏ thì lại tiếc.
Vật cấm kỵ này vốn thuộc về một người thợ đóng giày già.
Chương 1605: Lần Nữa Trở Về
Bởi vì sức bật của dị năng giả cực lớn nên khi chiến đấu rất dễ hỏng giày.
Mà tiệm đóng giày của ông lão nằm trong khu Thượng Tam của thành phố số 10, chuyên môn dùng vật cấm kỵ ACE – 035 “Hộp kim chỉ của bà nội” làm giày cho dị năng giả.
Sau đó, thợ đóng giày qua đời, ảnh tử lấy được món đồ này, tặng lại cho Khánh Dã.
Từ đó về sau, đòn sát thủ của Khánh Dã – người có thể điều khiển kim loại biến thành ba chiếc kim khâu không thể bị phá hủy, khi giết người cực kỳ bí ẩn.
Vào giờ phút này, quan chỉ huy rơi xuống đất, Khánh Dã nhảy xuống khỏi tàng cây và bóp nát hệ thống truyền tin của đối phương, hắn nói với quan chỉ huy:
“Hai cao thủ cấp A đến tiêu diệt tất cả các ngươi, các ngươi chết cũng không oan uổng.”
Nhưng đúng lúc này, dưới chân hắn bỗng hóa thành cát lún.
Khánh Dã gào lên:
“Chóa đẻ, đánh nhầm rồi.”
Trong bóng tối có người vội nói:
“Á, xin lỗi, xin lỗi!”
“Gấp gáp làm gì, bây giờ những người này chỉ là món khai vị thôi, món chính chưa đến đâu.
Một lát nữa mới đến lượt chúng ta ra tay, cướp công làm gì.”
Khánh Dã dở khóc dở cười, sao gia chủ lại nhìn trúng người như vậy chứ? Hắn rút hai chân từ trong cát ra, sau đó xoay người đi thu hoạch chiến trường.
…
Đếm ngược thời gian trở về 00:20:00.
Còn 20 phút cuối cùng.
Ven hồ.
Nhóm Khánh Trần hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi tiếng súng trong khu rừng cấm kỵ.
Còn nhóm Ma Kinh Kinh ngồi run bần bật bên bờ hồ, nhưng họ quan sát thấy ngoại trừ họ, những người khác chẳng hề hoảng loạn chút nào.
Dịch Văn Bác bình tĩnh lại:
“Hình như họ biết rõ trong rừng đang xảy ra chuyện gì, chắc chắn có liên quan đến hai hướng dẫn viên du lịch biến mất.
Ba hướng dẫn viên du lịch và bốn kí lính quen biết nhau từ trước, dẫn chúng ta vào chỉ là thuận tiện mà thôi.”
Hắn nói tiếp:
“Nhưng kỳ lạ là dường như họ cũng biết trước sẽ có trận chiến nổ ra trong rừng.
Rốt cuộc những người này là ai, lẽ nào có người muốn giết họ ư?”
Chẳng qua mấy người Khánh Trần không phản ứng, bốn người họ chỉ có thể yên lặng chờ xem tình hình phát triển.
Khánh Trần bắc ba chiếc nổi nhỏ lên, hắn đang nấu cá cho Ương Ương và Trương Mộng Thiên.
Một chiếc nồi khác thì hầm nấm mà ảnh tử hái trong khu cấm kỵ.
Khánh Trần nhìn ảnh tử với vẻ tò mò:
“Ngươi không ăn cá thật à? Ta không nhỏ mọn đến thế đâu.”
Ảnh tử cười híp mắt:
“Các ngươi cứ ăn đi, ta không cần.”
Ma Kinh Kinh và ba người còn lại ngồi đằng kia nhin họ từ chối lẫn nhau, nước miếng sắp chảy ra rồi.
Họ thật sự không câu được con nào!
Nếu mọi người đều không câu được thì cũng thôi, chủ yếu là người khác bội thu còn họ lại chẳng thu hoạch được gì, quá thảm.
Bỗng nhiên, Tiểu Vũ ra vẻ tội nghiệp:
“Các ngươi ăn thịt thì cũng nên để lại cho bọn ta uống một ngụm canh chứ.”
Khánh Trần suy nghĩ, chờ Ương Ương ăn Long Ngư xong thì bưng nồi sang cho họ.
Ma Kinh Kinh nhìn vào trong nồi với ánh mắt mong chờ, ngay sau đó cảm thấy cạn lời.
Hắn vô cùng đau đớn:
“Gì mà ăn sạch bách luôn vậy, ngươi bưng cái nồi này cho Đường Tăng uống, có lẽ hắn chẳng phá giới nổi luôn!”
Khánh Trần cười híp mắt:
“Phải, phải, phải.”
Đúng lúc này, cánh rừng ngoài bờ hồ bỗng có tiếng động.
Mọi người quay lại nhìn thì thấy trên đầu Zard nhú lên một gốc cây non, hắn cười ngờ nghệch:
“Giải quyết xong rồi, công của ta to nhất đấy.
Tổng cộng bảy mươi sát thủ, một mình ta giết hơn năm mươi tên.”
“Lợi hại, lợi hại.”
Khánh Trần khen:
“…Nhưng mầm cây trên đầu ngươi là thế nào vậy?”
Zard cười nói:
“Ta tình cờ thấy nó trên đường nên hái một cây trên đầu luôn, thế nào, skin giới hạn của ta đẹp không?”
Khánh Trần:
“…Đẹp, nhưng tại sao ngươi lại cố chấp với việc trồng cây trên người mình thế?!”
Zard nói:
“Ta là dị năng giả hệ thổ, trên người không có cây thì trông cằn cỗi quá.”
Khánh Trần:
“???”
Logic quái quỷ gì vậy!?
Zard cười nói:
“Khà khà, yên tâm, nó không làm ta bị thương được đâu, cơ thể này của ta không có mạch máu, hai ngày sau là nó chết thôi.
Đúng rồi, ta lập công thì có thể đưa ra một yêu cầu không?”
Khánh Trần sửng sốt, tại sao lại đưa ra yêu cầu với mình?
“Yêu cầu gì?”
Khánh Trần hỏi.
“Chụp ảnh chung và cùng nhau quay clip.”
Zard cười nói:
“Được không? Ngươi phải dùng khuôn mặt thật cơ.”
Khánh Trần suy nghĩ, diện mạo của hắn đã bại lộ từ lâu, quay clip cũng không sao, vì vậy hắn bèn đồng ý, đồng thời cũng khôi phục tượng mạo ban đầu.
Zard hào hứng chạy đến ngồi xuống cạnh hắn và mở điện thoại di động lên tự chụp, sau đó nói với Khánh Trần:
“Ta đủ tư cách gia nhập Bạch Trú rồi đúng không?”
Khánh Trần nhướng mày:
“…Đúng, đúng, đúng!”
Nhóm Ma Kinh Kinh cách đó không xa sửng sốt, bốn người há hốc mồm, ngơ ngác nhìn nhau đầy kinh ngạc.
Cái gì?
Bạch Trú!
Ma Kinh Kinh lại nhìn về phía Khánh Trần, thiếu niên ngồi yên lặng bên đống lửa chẳng phải là ông chủ Bạch Trú tiếng tăm lẫy lừng đó sao?
Thời gian đếm ngược kết thúc.
Trở về, thế giới chìm vào bóng tối.
Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc:
🩸GEN CỦA TA VÔ HẠN TIẾN HÓA (BẢN DỊCH): Dị giới, đô thị, nâng cấp gen, hài hước, dị năng….🩸
Chương 1606: Rảnh Rỗi Đi Cướp Long Ngư
Thế giới lại sáng lên lần nữa.
Thời gian đếm ngược 168:00:00.
Ma Kinh Kinh nhìn đồng hồ đếm ngược trên cánh tay, sau đó ngẩng đầu ngơ ngác nhìn Dịch Văn Bác…
Hai người cùng đồng thanh hỏi vấn đề mà cả hai cùng nghi vấn:
“Người ngồi bên bờ hồ vừa rồi chính là ông chủ Bạch Trú, Khánh Trần sao?”
Không sai, chính là Khánh Trần.
Khuôn mặt của đối phương sớm đã bị công khai, hơn nữa khả năng dịch dung trong chớp mắt đó cũng hoàn toàn phù hợp với biệt hiệu “Thiên Diện Thần Quân” mà tập đoàn Jindai đặt cho hắn…
Chỉ là, Ma Kinh Kinh và Dịch Văn Bác không kịp phản ứng mà thôi.
Nói đúng hơn là hai người họ không dám tin nó là sự thật.
Họ và Khánh Trần tình cờ gặp nhau trên đoàn tàu hơi nước, đầu tiên họ nghĩ đối phương là Khí linh, sau đó đối phương còn không biết xấu hổ bám theo vào vùng cấm kỵ.
Nhưng không ngờ chỉ sau một giây, mọi chuyện lại hoàn toàn thay đổi.
Không ngờ một nhân vật đứng trên đỉnh Kim Tự Tháp như hắn lại xuất hiện ngay bên cạnh họ.
Ma Kinh Kinh đứng dậy kéo rèm cửa sổ, ngoài kia là hình ảnh sóng biển sôi trào trong đêm.
Kí túc xá của ngôi trường này được trang trí rất xa hoa, mỗi phòng đôi đều rộng 42 mét vuông, rộng bằng tiêu chuẩn phòng đôi của một khách sạn 5 sao.
Trong mỗi phòng ký túc xá đều có hai cái giường nhỏ, hơn nữa hai chiếc giường này còn là giường thông minh, mỗi khi có người nằm, nó sẽ tự động nâng phần chân của người đó lên cao hơn để hỗ trợ tuần hoàn.
Trên mỗi tủ đầu giường còn được lắp đặt bảng điều khiển ánh sáng và chốt đóng mở cửa thông minh trong phòng.
Chỉ cần kéo rèm cửa sổ, khung cảnh bờ biển và núi non hùng vĩ sẽ hiện lên, nếu mở cửa sổ ra thì ngồi trong phòng cũng có thể nghe thấy tiếng rì rào mỗi lần sóng biển ập vào chân núi. .
Đẹp đến mức không có lời nào tả hết.
Nếu có người đứng trên vách đá cạnh bờ biển nhìn về phía này thì hoàn toàn có thể nhìn thấy những tòa nhà xinh xắn nối tiếp nhau phía xa, trên mỗi tòa nhà là hàng trăm khung cửa sổ đang tỏa ra ánh đèn ấm áp.
Trong ngôi trường này có tất cả hơn 60.000 học sinh, cứ 8 học sinh tiểu học sẽ được phân vào 1 phòng kí túc xá, cấp 2, cấp 3 là 4 người 1 phòng, sinh viên đại học là 2 người 1 phòng.
Hòn đảo như một thành phố lớn, trong đó hơn 20.000 căn phòng ở đây đang tỏa ra ánh đèn ấm áp.
Tất cả như những viên pha lê lấp lánh khảm nạm trên bờ biển để tô điểm thêm cho những dãy núi phía xa.
Giống như một bức tranh tuyệt đẹp.
Nếu ai không biết rõ tình hình thì chắc chắn sẽ nghĩ ở đây có một khách sạn xây dựng ngay bên cạnh vách núi.
Vừa đẹp đẽ lại vừa rộng rãi.
Học viện này do Cửu Châu và Côn Luân hợp lực kiến tạo.
Mỗi học sinh đến đây đều không thể không thán phục trước kiến trúc ở đây.
Lúc này, Ma Kinh Kinh nói:
“Nghe nói Bạch Trú rất lợi hại, nhưng nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì ta cũng không biết họ lợi hại đến mức nào…Nếu hắn thật sự là ông chủ Bạch Trú thì chuyện có người đến vùng cấm kỵ để đuổi giết hắn cũng không quá kỳ lạ.”
Dịch Văn Bác nặng nề gật đầu:
“Nhưng có vẻ mọi chuyện không giống những gì người ta đồn thổi, trong khi tất cả mọi người đều nghĩ hắn đang chạy trốn để tránh né truy sát thì hắn còn rảnh rỗi đi cướp Long Ngư với chúng ta.”
Sau khi Khánh Trần bắt được một trong Thập Thường Thị là Jindai Seisho.
Tất cả mọi người đều nghĩ tập đoàn Jindai sẽ điên cuồng trả thù hắn, từ nay về sau Khánh Trần cũng chỉ có thể trốn chạy khắp nơi để tránh né truy sát.
Tuy ông chủ Bạch Trú rất lợi hại, nhưng dù hắn có lợi hại đến mấy thì cũng không thể so được với những quái vật khổng lồ như tập đoàn.
Thế nhưng Khánh Trần mà bọn Ma Kinh Kinh nhìn thấy lại không giống trong tưởng tượng của họ chút nào, đối phương không những không hoảng sợ hay cảng thẳng mà còn nhàn nhã đánh bài, ca hát trên đoàn tàu hơi nước.
Như thể người vừa bắt được một trong Thập Thường Thị là người khác chứ không phải hắn vậy.
Lúc ở vùng cấm kỵ số 10, dù bên cạnh có vang lên tiếng súng thì thiếu niên đó vẫn bình tĩnh ngồi bên hồ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Sau khi biết chân tướng sự việc, riêng thái độ bình tĩnh ung dung này đã đủ khiến bọn Ma Kinh Kinh phải tâm phục khẩu phục rồi.
Thật ra lúc ở trong vùng cấm kỵ, Khánh Trần vẫn chưa thể hiện ra thực lực của hắn.
Nhưng năng lực của Ương Ương, hay khả năng nhẹ nhàng giải quyết những người đến ám sát của Zard và Khánh Dã đều đã nói lên hết tất cả.
Chuyện này vô tình khiến thân phận ông chủ Bạch Trú càng thêm thần bí.
Dù họ biết bọn Khánh Trần rất lợi hại, nhưng họ không thể đoán những người đó lợi hại đến mức nào bằng mắt thường được.
Họ chợt nhớ lại cảnh Khánh Trần nhàn nhã đi vào vùng cấm kỵ, sau đó lại nhớ đến những cấp dưới thần vì của hắn, so với cuộc sống của đối phương, những ngày tốt lành mà họ nghĩ chẳng là gì cả.
Cộc cộc cộc, tiếng gõ cửa vang lên.
Chương 1607: Người Đội Mầm Cây Nhỏ
Ma Kinh Kinh đi mở cửa phòng, ngoài cửa là hai người Tiểu Vũ và Lý Mộng Vân.
Lúc này, trên hành lang đang rất náo nhiệt vì có rất nhiều học sinh mới nhập học đang đứng nói chuyện làm quen và trao đổi phương thức liên lạc với nhau.
Đúng lúc này, Lý Mộng Vân lo lắng nói:
“Ma Kinh Kinh, có phải vừa rồi ta nhìn nhầm đúng không, người ở thế giới trong…Là Khánh Trần sao?”
Hai chữ Khánh Trần vừa vang lên, cả hành lang ồn ào lập tức rơi vào yên tĩnh.
Sự rộng lớn của hành lang không thể nào ngăn cản được sức hút của hai chữ Bạch Trú, vừa nghe thấy có người nói đến Khánh Trần, tất cả mọi người đều tụ tập lại một chỗ.
Ma Kinh Kinh bỗng cảm thấy không ổn, hắn nhìn lướt qua hành lang một lượt, sau đó thấp giọng nói:
“Đừng nói nữa, vào trong lại nói.”
Nhưng hắn còn chưa kịp đóng cửa thì những bạn học trên hành lang đã xúm lại:
“Chờ một chút, có phải các ngươi vừa nhắc đến Khánh Trần không? Khánh Trần đó có phải là Khánh Trần của Bạch Trú không? Các ngươi từng gặp hắn sao?”
Ma Kinh Kinh thở dài một tiếng, xong rồi.
Trong đám người, có người vừa nhìn thấy Ma Kinh Kinh đã sáng mắt lên:
“A, Ma Kinh Kinh! Ta có theo dõi tài khoản Douyin* của ngươi, hình như video trước ngươi có nói mình sắp đi vùng cấm kỵ số 10, có phải các ngươi đã gặp Khánh Trần không!”
*tiktok
Ma Kinh Kinh có một tài khoản Douyin chuyên đăng tải những hình ảnh và video thám hiểm thế giới trong mà hắn quay chụp được để kiếm lưu lượng ở thế giới ngoài.
Số người theo dõi hắn đã lên đến 700.000.
Lần trước lúc chuẩn bị xuyên qua hắn từng nói mình sắp đến vùng cấm kỵ số 10, có lẽ bây giờ có không ít người đang đợi xem video của hắn.
Lúc này, Tiểu Vũ lại thì thầm:
“Nếu ngươi nói chúng ta đang đồng hành với Khánh Trần đến vùng cấm kỵ số 10 thì có lẽ số người theo dõi sẽ vượt qua con số 1 triệu…”
Ma Kinh Kinh nghĩ một lúc, sau đó nhìn đám người xung quanh một lượt rồi nói:
“Đúng là chúng ta có gặp Khánh Trần, còn về việc đã xảy ra chuyện gì thì ta sẽ đăng tải vào video tiếp theo, mọi người nhớ theo dõi tài khoản Douyin của ta là được.”
Hắn đang nghĩ, mình có thể làm video quay lại chuyến đi đồng hành với Bạch Trú được không?
Nếu Microblogging Đại phú ông có thể làm được thì sao hắn không thể làm.
Lúc này, Ma Kinh Kinh bỗng nhìn thấy một người đội một cái mầm cây nhỏ đang đi lẫn trong đám người.
Vì quanh đây có quá nhiều người nên hắn chỉ có thể nhìn thấy cái mầm cây nhỏ đang đung đưa chứ không thể nhìn thấy khuôn mặt người đội nó.
Hắn vội vàng lách ra khỏi đám người, sau đó tìm kiếm mầm cây nhỏ xen lần trong biển người nghìn nghịt trước mặt:
“Uy, Zard!”
Zard quay đầu kinh ngạc nói:
“Ngươi nhận lầm người rồi!”
Ma Kinh Kinh biến sắc:
“Đại ca, còn người nào đội mầm cây ngoài ngươi nữa?”
Zard trầm tư hai giây:
“A đúng đúng đúng…”
“Chúng ta rời khỏi vùng cấm kỵ số 10 rồi mà!”
Ma Kinh Kinh kéo hắn lại thì thầm hỏi:
“Người ở vùng cấm kỵ số 10 đó có đúng là Khánh Trần không?”
Zard nhìn lên trần nhà:
“Ta không biết.”
Đúng lúc này, Tiểu Ưng dẫn theo Lý Đồng Vân, Jinguji Maki, Nam Canh Thần, Lưu Đức Trụ và Giang Tuyết đi ngang qua họ.
Zard lập tức hớn hở nói:
“Cuối cùng cũng đợi được các ngươi! Ông chủ bảo ta giao mấy thứ này cho các ngươi!”
Cả bọn Tiểu Đồng Vân đều đứng ngây ra, người này là ai vậy.
Zard bỗng đưa tay cắm vào lồng ngực mình, sau đó moi ra một con Long Ngư từ trong cát:
“Đây, Khánh Trần nói muốn ta giao nó cho một cô bé!”
Trong miệng con Long Ngư kia vẫn còn đầy cát, nhìn như thể nó bị ai đó làm sặc cát mà chết vậy.
Cá đã chết vì Zard không thể mang vật sống trở về.
Thật ra mãi đến khi chuẩn bị xuyên về, Khánh Trần mới biết, hóa ra không phải Huyễn Vũ dùng vật cấm kỵ để vận chuyển đồ vật từ thế giới trong ra thế giới ngoài.
Mà chính là cơ thể Zard.
Đúng lúc này, đám người đã kịp xông đến, Lý Đồng Vân bĩnh tĩnh nhìn những học sinh này một lượt:
“Tránh ra.”
Một câu nói rất bình thường nhưng lại ẩn chứa một loại sức mạnh nào đó khiến đám học sinh tò mò xung quanh họ phải tách ra một con đường.
Có người nhỏ giọng thầm thì:
“Đây là Lý Đồng Vân của Bạch Trú…Kia là bọn Lưu Đức Trụ, các thành viên của Bạch Trú đến rồi!”
Sáng sớm, La Vạn Nhai lại đi xe đạp đến học viện STEM ở Lạc thành.
Bây giờ chỉ còn mình hắn ở lại Lạc thành, những cuộc sống của hắn vẫn diễn ra giống hệt như trước, như thể chưa có chuyện gì xảy ra vậy.
Chỉ là hắn không đi nghe giảng môn quan hệ quốc tế nữa mà thôi.
Hắn cần phải nạp điện, có đôi khi hắn chợt nghĩ, một vị đại ca giang hồ như hắn chưa bao giờ khát vọng tri thức như bây giờ.
Lúc đầu La Vạn Nhai còn chưa quen đọc sách, khi đó hắn có đọc thế nào cũng không vào đầu được, nhưng bây giờ mọi chuyện đã khác, nếu ngày nào hắn không động được vào sách thì hắn sẽ cảm thấy ăn không ngon ngủ không yên.
Lúc này, La Vạn Nhai đang ngồi trong một tiệm sách đọc cuộn lịch sử cận đại Trung Quốc thì tiếng giày cao gót bỗng vang lên từ phía xa.
Chương 1608: Ông Chủ Tới Trịnh Thành
Vừa ngẩng đầu lên hắn đã trông thấy nữ giáo viên đó đang đứng ngay trước mặt.
Đối phương không những không trách cứ câu nào mà còn cười nói với hắn:
“Sao lại chặn ta.”
La Vạn Nhai nghĩ một lúc rồi cười nói:
“Sao ngươi biết ta đang ở đây?”
“Bây giờ ngươi là người nổi tiếng rồi, muốn biết ngươi ở đâu cũng không khó.”
Nữ giáo viên nói:
“Sao ngươi không lên lớp, ngươi đang trốn ta sao.”
La Vạn Nhai nghiêm túc nói:
“Đạo khác biệt, mưu cầu khác nhau.”
Nữ giáo viên có vẻ khá bất ngờ:
“Mục tiêu của chúng ta có gì khác nhau sao? Ta rất tò mò một chuyện, tại sao một doanh nhân gần năm mươi tuổi như ngươi lại trung thành với một học sinh cấp 3 như vậy?”
“Không phải trung thành.”
La Vạn Nhai lắc đầu:
“Chúng ta là người đồng hành.”
Hắn chợt nhớ đến đêm trước khi đi xa, Khánh Trần từng nói với hắn: Mục tiêu của chúng ta là thay đổi thế giới này, ta hi vọng có thêm nhiều người có cùng chung lí tưởng đi cùng với ta trên con đường này chứ không phải thứ gọi là lòng trung thành đó.
Nếu có một ngày ta thất bại, ta thỏa hiệp với hiện thực thì ta khi đó đã không còn là ta nữa, đến lúc đó mong ngươi có thể tự rời đi, hoặc giết ta.
Có thể nói, mãi đến tận lúc đó La Vạn Nhai mới chính thức công nhận Khánh Trần.
Không cần biết tương lai sẽ như thế nào, nhưng hiện tại hắn biết, trung thành với Khánh Trần cũng chính là trung thành với lý tưởng của mình.
Nữ giáo viên có vẻ rất bất ngờ, nàng không ngờ một người cẩu thả như La Vạn Nhai lại có thể thờ ơ trước một người có sức hút như nàng:
“Nếu các ngươi là người đồng hành thì ta là ai?”
La Vạn Nhai bình tĩnh nói:
“Lý tưởng của ngươi khác với chúng ta, ngươi luôn cố gắng để trở thành người đứng trên người khác, mà bây giờ chúng ta đang cố gắng để không còn người đứng dưới người khác.
Xin hãy đi đi, đưng tiếp tục quấy rầy ta nữa, cảm ơn.”
Nữ giáo viên lạnh lùng nói:
“Ta thấy mọi người trên mạng nói, tất cả các thành viên của Bạch Trú đều đã rời khỏi đây, bây giờ chỉ còn mình ngươi ở lại giữ nhà.
Ta thấy họ cũng đâu có coi ngươi là người một nhà.”
La Vạn Nhai không để ý cười nói:
“Ngươi sai rồi.
Ngươi đi đi, trước khi ta nổi giận, xem ra trước đây ta nhìn nhầm người rồi, ngươi chẳng qua chỉ được vẻ bề ngoài mà thôi.”
La Vạn Nhai không hề cảm thấy mình bị bỏ rơi.
Thật ra Khánh Trần vẫn luôn ở lại Lạc thành để đề phòng có người đến ám sát La Vạn Nhai.
Sau khi xử lý xong hỏa hoạn, đối phương còn đợi hắn chuyển đến căn cứ mới rồi mới lên tàu để đến Trịnh thành.
Bây giờ…Có lẽ ông chủ của hắn cũng đến Trịnh thành rồi.
Đến trường, một từ ngữ đơn giản mà biết bao người muốn có được, La Vạn Nhai nở nụ cười, nếu có cơ hội, hắn cũng rất muốn được đi học giống bọn Khánh Trần.
Nhưng bây giờ hắn mong muốn cho những đứa trẻ trong những xóm nghèo ở thế giới trong cũng có quyền được đi học như trẻ em ở thế giới ngoài hơn nhiều.
….
Ký túc xá học viên.
Trong khi Giang Tuyết đi làm thủ tục nhận chức.
Lý Đồng Vân vội vàng dẫn Jinguji Maki, Nam Canh Thần và Lưu Đức Trụ ra khỏi phòng kí túc xá.
Theo lý thuyết, đáng lẽ ra họ sẽ bị phân vào khu vực phòng 8 người và phòng 4 người, nhưng vì họ là thành viên của Bạch Trú nên tất cả đều được phân đến các phòng đôi.
Lý Đồng Vân vừa đi vừa phàn nàn:
“Ta và Maki-chan không phải hai người sao, đáng lẽ ra hai chúng ta phải được phân vào 1 phòng mới đúng, tại sao họ lại phân thêm mẹ ta vào nữa, hại ta và Maki-chan phải chen chúc trên một cái giường, chật trội như vậy làm sao có không gian tự do hoạt động được?!”
Nam Canh Thần vui vẻ cười nói:
“Đáng lẽ ra ngươi phải vui vì điều này mới đúng, nếu để ngươi chuyển đến kí túc xá cho học sinh tiểu học thì chắc chắn ngươi sẽ phải ở chung với rất nhiều người, đến lúc đó chỉ sợ ngươi càng không quen thôi, như bây giờ đã là tốt lắm rồi…Đúng rồi, ngươi định dẫn chúng ta đi đâu vậy?”
“Lúc nào đến nơi các ngươi sẽ biết.”
Lý Đồng Vân nói.
Hành lang kí túc xá được trang hoàng rất giống khách san, trước một hàng phòng đều tăm tắp đều được rải một lớp thảm lông mềm mại, trên tường cứ cách một đoạn lại được lắp đặt một chiếc đèn tỏa ra ánh sáng ấm áp.
Sang trọng đến mức có đôi khi họ còn nghĩ mình đang đi du lịch, chứ không phải đi học nữa.
10 phút sau, Lý Đồng Vân đã nhìn thấy quầy bar ở cuối hành lang.
Trong quán bar có rất nhiều sinh viên đang ngồi, nếu ngồi từ quầy bar thì có thể nhìn thấy khung cảnh trời xanh mây trắng phía xa, kèm theo đó là từng đàn hải âu đang bay qua bầu trời.
Lý Đồng Vân đi vào quầy bar, sau khi nhìn một lượt menu, nàng lập tức cười nói:
“Hở? Tất cả đều miễn phí sao? Cho chúng ta mỗi người một li trà đá trường đảo!”
Vốn dĩ Lý Đồng Vân định lấy ví ra trả tiền, nhưng sau khi xem menu, nàng lập tức ngừng lại.
Chương 1609: Đáng Gờm
Trong kí túc xá của học viện này không hề nhàm chán như những ngôi trường bình thường ở thế giới ngoài, ở đây có quán net, quầy bar, phòng bóng bàn, sân tennis, cầu lông, sân bóng rổ, sân bóng đá, bóng chuyền, có phòng trượt tuyết trong nhà, sảnh âm nhạc, phòng luyện đàn, Board game.
Những gì ngươi có thể nghĩ ra thì nơi này đều có.
Nhưng sau khi nghe thấy nàng nói, nhân viên pha chế đứng tại quầy lại cười nói:
“Tiểu muội muội, trà đá trường đảo là đồ uống có cồn nha.
Tuy tất cả rượu ở đây đều miễn phí, nhưng phải đưa ra thẻ căn cước mới được phép gọi đồ, những học sinh từ 18 tuổi trở xuống đều không được phép uống rượu ở đây, dù ngươi có hơn 18 tuổi thì mỗi ngày cũng chỉ được phép uống nhiều nhất 3 li mà thôi.”
Lý Đồng Vân sửng sốt, sau đó ỉu xìu xuống.
Vốn dĩ hôm nay nàng định trốn ra ngoài để vụng trộm mua chút rượu uống, nhưng không ngờ người ta lại không bán cho nàng!
Từ đây nàng chỉ có thể đứng ngoài nhìn mà thôi.
Lúc này, có sinh viên vừa nhìn thấy nàng và Maki-chan đã cười ầm ĩ:
“Mới nhỏ như vậy đã đến đây mua rượu bia rồi sao, cha mẹ ngươi đâu, không ai quản ngươi sao?”
Lý Đồng Vân bình tĩnh quay đầu sang phía đó, sau đó đảo mắt nhìn một vòng.
Một loại khí tràng khó hiểu tỏa ra khiến tất cả những người ngồi trong quầy bar đều yên lặng.
Lưu Đức Trụ và Nam Canh Thần cùng nhìn lên trần nhà, trước đây họ đã sớm nếm trải loại khí tràng này rồi, không biết Lý Đồng Vân đã làm gì mà sau khi xuyên qua, khí tràng của nàng lại mạnh như vậy.
Lý Đồng Vân nhìn xung quanh một lượt, sau đó lạnh lùng nói:
“Trong học viện này vẫn có người dám chế giễu thành viên của Bạch Trú sao? Các ngươi nghĩ có tư cách ngồi đây uống rượu rất đáng gờm sao?”
Đến tận giờ phút này, những sinh viên đang ngồi ở đây mới nhận ra, những người này đều là thành viên của Bạch Trú!
Tất cả mọi người đều không biết phải trả lời như thế nào.
Lý Đồng Vân kéo Maki-chan đi sang một bên, sau đó nàng tức giận nói với Nam Canh Thần:
“Người hiền chắc chắn sẽ bị bắt nạt, trong ngôi trường này không ai được phép động vào Bạch Trú, người và ta đều cùng thuộc tổ chức, tại sao vừa rồi ngươi không nói gì?”
Nam Canh Thần ngập ngừng rất lâu nhưng cuối cùng cũng không dám nói gì…
“Được rồi, không trông cậy được vào hai ngươi các ngươi.”
Lý Đồng Vân nói như ông cụ non:
“Ta nhất định phải chiêu mộ một đội quân trong ngôi trường này mới được, thời gian tới ta sẽ khiến cho không một học viên nào trong trong ngôi trường này không biết đến chúng ta.”
Lưu Đức Trụ bắt đầu đau đầu rồi, có trời mới biết đối phương đang chuẩn bị làm gì.
Nếu nàng thật sự có thể tập hợp những người du hành ở đây thành một nhóm thì có lẽ ngôi trường này sẽ biến thành thiên hạ của Lý Đồng Vân cũng nên.
Lý Đồng Vân quay đầu nhìn hai người họ:
“Hai ngươi đi mua cho ta hai chén rượu, ta muốn trường đảo trà đá.”
Lưu Đức Trụ bất đắc dĩ nói:
“Ta và Nam Canh Thần cũng chưa đủ 18 tuổi mà…”
Lý Đồng Vân thở dài nói:
“Nếu có Khánh Trần ca ở đây thì chắc chắn hắn sẽ có cách lấy được rượu.”
“Đúng rồi, chắc bây giờ Trần ca cũng sắp đến rồi.”
Nam Canh Thần nói:
“Hay bây giờ chúng ta lên đảo đón hắn?”
Lý Đồng Vân nghiêng đầu nhìn hắn:
“Ngươi bị ngu sao, ngươi quên Khánh Trần ca từng nói hắn sẽ giả mạo người khác sao, ngươi đi đón hắn thì có khác gì nói với người khác hắn chính là Khánh Trần!”
“À, đúng thế…”
Lý Đồng Vân cảm thán:
“Ta bắt đầu cảm thấy lo lắng cho tương lai của Bạch Trú rồi…”
Nam Canh Thần:
“…”
Nhưng đúng lúc này, Jinguji Maki bỗng xoay người nhìn ra sau lưng.
Không hiểu sao, vừa rồi hình như cô bé nghe thấy giọng nói của ai đó lẫn trong gió đang gọi tên mình.
Thậm chí có bé còn nghe thấy tiếng hít thở của người đó lẫn trong không khí quanh đây.
Âm thanh đó không giống âm thanh của con người, mà giống âm thành phát ra từ một thứ gì đó.
Tiếng hít thở hoàn toàn ăn khớp với tiếng sóng đập vào bờ như thế người đó đang thở chung một nhịp với hòn đảo này vậy.
Tuy trên hành lang phía sau nàng không có một ai, nhưng nàng không hề cảm thấy sợ hãi, bởi vì giọng nói đó hoàn toàn không mang theo ác ý.
Trịnh thành, tiệm sách của Côn Luân.
Tuy nhìn bề ngoài nó chỉ là một tiệm sách nhỏ nhưng bên trong lại được chia làm 3 tầng, tầng đầu tiên dùng để bán sách, tầng thứ hai đặt các loại tài liệu giảng dậy, tầng thứ ba là một quán cà phê nho nhỏ.
Nhưng bầu không khí ở đây lúc này lại rất tĩnh lặng, vì trong cửa hàng chẳng có vị khách nào cả.
Lúc này Lộ Viễn đang ngồi bắt chéo chân sau quầy đặt ngay bên cửa ra vào chơi Liên Minh Anh Hùng, ngoài ra bên trong cửa hàng cũng có một số thành viên khác của Côn Luân đang vội vàng quét dọn vệ sinh.
Một thiếu niên đứng ngay trước cửa nhìn xung quanh một lượt, Lộ Viễn thấy có người đến thì ngẩng đầu nhìn qua đối phương một lượt, sau đó lại tiếp tục chơi game.
Chương 1610: Tất Cả Đều Là Người Bình Thường
Thiếu niên bước đến gần quầy, sau đó cười nói:
“Sơn hà không có gì.”
Lộ Viễn lập tức sáng mắt lên:
“Cuối cùng ngươi cũng đến rồi, nhưng không ngờ thuật dịch dung của ngươi lại lợi hại như vậy, sao ngươi làm được vậy, nhìn bề ngoài không giống dịch dung chút nào.”
Trước khi đến đây, Khánh Trần chỉ đưa ra duy nhất một điều kiện, đó là hắn sẽ không dùng thân phận thật đến trường.
Mà sơn hà không có gì, chính là ám hiệu mà Trịnh Viễn Đông làm riêng cho hắn, chỉ cần hắn nói ra câu này, Lộ Viễn sẽ giúp hắn sắp xếp tất cả mọi việc.
Lộ Viễn tò mò hỏi Khánh Trần:
“Sao ngươi không dùng thân phận thật, bây giờ trong trường có rất nhiều người đang chờ ngươi đấy.”
Khánh Trần lại hỏi:
“Các ngươi cũng phát giấy báo nhập học cho Khánh Nguyên đúng không, hắn đã đến nhập học chưa?”
Lộ Viễn bĩu môi:
“Côn Luân sẽ không tham gia vào các vấn đề trong nội bộ Khánh thị, sau khi đến trường, không cần biết người gây chuyện có thân phận gì, tất cả đều sẽ bị phạt.”
“Không sao, ta chỉ hỏi chút thôi.”
Khánh Trần vừa cười vừa nói:
“Thật ra ta rất tò mò một chuyện, rốt cục thì trường học trông như thế nào vậy, trên internet đều nói nơi đó giống như một Hogwarts ở phương đông, có vẻ có rất nhiều thứ kì quái.”
“Đến đó ngươi sẽ biết, ông chủ Trịnh đã hao phí rất nhiều tâm huyết vào ngôi trường này, nó sẽ không làm ngươi phải thất vọng đâu.”
Lộ Viễn nói:
“Dù ngươi có là người du hành thì nơi đó cũng có thứ mà ngay cả ngươi cũng sẽ cảm thấy hứng thú.”
Khánh Trần hỏi:
“Là quán bar sao? Ta rất tò mò một vấn đề, không biết nhân viên quán bar sẽ là người bình thường hay người du hành.”
“Không phải, tất cả đều là người bình thường.”
Lộ Viễn thần bí cười nói:
“Họ đều là người dân ở thế giới trong, vì cuộc sống ở bên kia quá cực khổ nên họ đã đồng ý định cư trên hòn đảo.
Ông chủ đã hứa, chỉ cần họ làm tốt công việc của mình thì mỗi người đều có thể tự tay dựng lên ngôi nhà cho riêng mình.”
“Chờ một chút!”
Khánh Trần sửng sốt hỏi:
“Người dân ở thế giới trong!?”
Điều này đồng nghĩa với việc, sau khi bị Trịnh Viễn Đông thu nhận, những người này mới đi lên Kình Đảo.
Hơn nữa, Kình Đảo còn là vật cấm kỵ có thể mang vật còn sống từ thế giới trong ra thế giới ngoài!
Nếu chuyện này đúng là như vậy, nếu Trịnh Viễn Đông muốn mang một chiếc phi thuyền bay cấp Giáp ở thế giới trong ra thế giới ngoài cũng không phải việc khó!
Chẳng lẽ sau Kình Đảo có thể thu nhỏ lại khi bị thu nhận?!
Lộ Viễn cười nói:
“Ta biết ngươi đang nghĩ gì, những gì ngươi đang nghĩ chắc chắn ông chủ Trịnh cũng đã nghĩ đến.
Nhưng ta cũng nên nhắc nhở ngươi vài chuyện, những người xuyên qua nhờ Kình Đảo sẽ không thể rời khỏi hòn đảo này, bởi vì chỉ khi được quy tắc của hòn đảo này bảo hộ, họ mới có thể sống sót.
Chúng ta nghĩ, vì những người hay vật phẩm đi ra thế giới ngoài nhờ hòn đảo này đều không phải thứ nên xuất hiện ở thế giới này, nên nếu những người hay vật đó rời khỏi hòn đảo thì sẽ bị chôn vùi.”
Lộ Viễn cười nói:
“Có lẽ ngươi cũng đoán được nó chính là Kình Đảo, hòn đảo này còn cất giấu không ít bí mật, hơn nữa thứ có thể hấp dẫn ngươi không chỉ dừng lại ở đó.”
Khánh Trần nói:
“Chân Thị Chi Nhãn và kho hồ sơ của Bàn Quan Giả sao?”
Lộ Viễn ý vị thâm trường cười nói:
“Chờ đến thời điểm thích hợp, ngươi sẽ biết.”
Khánh Trần hỏi:
“Ta rất tò mò, nếu vật cấm kỵ ACE-004 Chân Thị Chi Nhãn có thể mở ra cánh cửa thần kỳ…”
Lộ Viễn bổ sung thêm:
“Không phải cánh cửa thần kỳ, nó tên là Mật Thược Chi Môn, đây mới là tên chính xác của nó trong truyền thừa của Vu Sư.”
“Ừ, Mật Thược Chi Môn, nếu nó có thể mở ra cánh cửa thông đến nơi người nắm giữ nó muốn đi nhất thì nó có thể xuyên qua hai thế giới không?”
Khánh Trần hỏi.
“Không có khả năng, ít nhất thì những Chân Thị Chi Nhãn hiện tại không thể làm được việc này.”
Lộ Viễn lườm Khánh Trần một chút:
“Ta biết ngươi đang nghĩ gì, chúng ta không thể xuyên qua hai thế giới, thật ra học viện ở ngay trên vùng biển quốc tế, chỉ là không ai có thể tìm ra nó mà thôi.”
“Ta vẫn không hiểu một chuyện, trong nước có tổng cộng năm điểm nhập học, tương đương với việc phải có năm người cùng muốn đến học viện, như vậy làm sao có thể làm được?”
Khánh Trần nghi hoặc hỏi.
Phải biết rằng Mật Thược Chi Môn chỉ tuân theo ý nghĩ trong tiềm thức của một người chứ không phải ngươi cứ nói mình muốn đến đâu thì nó sẽ mở ra cánh cửa đến đó cho ngươi.
Những gì ngươi nói đều không được tính.
Nhưng Côn Luân rất lợi hại, cả năm cái Mật Thược Chi Môn đều thông đến đảo.
Lúc này, Lộ Viễn lại vui vẻ cười nói:
“Thật ra chuyện này cũng không phải vấn đề quá khó khăn, ông chủ Trịnh chỉ cần nói với bọn Tiểu Ưng là tiền thưởng cuối năm sẽ được phát ở trong trường, nếu không đến thì sẽ không được nhận.
Thế là mấy tên đó đều có thể mở ra Mật Thược Chi Môn dẫn thẳng đến đảo.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










