[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 160 : Cẩu Thánh (c1591-c1600)
❮ sautiếp ❯Chương 1591: Cẩu Thánh
Ương Ương không những không sợ mà còn lại gần quan sát:
“A, không biết mấy sinh vật này là gì, chúng…Có ăn ngon không?”
Khánh Trần: “…”
Khánh Trần thầm tự nhủ, xem ra vị cô nương này vẫn gan lớn như vậy, rõ ràng đối phương không coi những sinh vật trước mắt là những sinh vật nguy hiểm trong vùng cầm kỵ.
Mà thậm chí nàng còn coi chúng như những vật trang trí kì quái mà người ta thường xây dựng bên cạnh đường đi của cáp treo.
Nhưng vì khi đó ngươi biết những thứ đó là giả nên mới cảm thấy không có gì đáng sợ cả.
Mà bây giờ, tất cả những thứ bên ngoài xe đều là thật đều là thật.
Ương Ương lấy điện thoại di động ra, sau đó bật đèn flash để xem những sinh vật đang bám bên ngoài xe là cái gì, kết quả là đèn vừa mở lên, vô số con khỉ nhỏ với đôi mắt thật to, bộ lông màu vàng óng đều hiện lên, nhìn chúng không những không đáng sợ mà còn khá đáng yêu.
Chỉ có một điều kì lạ là trên đầu của tất cả những con khỉ này đều có sáu cái lỗ tai.
Ương Ương cười nói:
“Trông chúng đâu có đáng sợ chút nào, hơn nữa…Ngươi không thấy nhìn chúng thú vị hơn nhìn mấy vật trang trí bên cạnh cáp treo sao? Ta bỗng cảm thấy, mấy trò chơi mạo hiểm ở thế giới ngoài chẳng là gì so với việc ngồi trên đoàn tàu hơi nước này cả.”
Thủ lĩnh ảnh tử cười nói:
“Ta càng ngày càng thích Ương Ương rồi đấy, những con khỉ nhỏ này tên là Lục Nhĩ Mi Hầu, thỉnh thoảng sẽ xuất hiện một số con khá lợi hại, nhưng đa phần chúng đều khá đáng yêu.”
Ương Ương nhìn những con Lục Nhĩ Mi Hầu bên ngoài cửa sổ, trong số đám khỉ đó có một con đang dùng một tay bám lên tàu, tay còn lại thì cầm một con sâu khổng lồ dài gần nửa mét gặm như gặm mía.
Nhưng đúng lúc này, tất cả những con Lục Nhĩ Mi Hầu đang bám bên ngoài đoàn tàu bỗng buông tay khỏi tàu, sau đó mỗi con bám vào một cái rẽ xung quanh rồi nhảy ra xa.
Ương Ương kỳ quái nói:
“Hình như chúng đang sợ cái gì đó.”
Tiểu Mộng Thiên đang ngồi tại chỗ run lẩy bẩy, nhưng sau khi thấy mọi người chẳng có vẻ sợ sệt gì nên đành cố gắng giả vờ như không có gì…
Một lúc sau, tiếng ầm ầm lại vang lên lần nữa, có vẻ đoàn tàu hơi nước vừa đi vào một cái hang.
Nhưng có vẻ vách tường của cái hang nay không làm bằng đá, vì mọi người đều thấy vách hang không hề đứng im mà còn đang nhúc nhích, thậm chí bọn Khánh Trần còn có thể nhìn thấy từng mạch máu rõ ràng trong hang.
Khánh Trần bỗng đứng dậy ngạc nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ:
“Chẳng lẽ đoàn tàu hơi nước vừa chui vào bụng của sinh vật nào đó? Nhưng làm gì có sinh vật nào khổng lồ như vậy?”
Cứ thử tưởng tượng mà xem, một sinh vật khổng lồ nào đó nằm há miệng ngay trên tuyến đường mà đoàn tàu hơi nước sẽ phải đi qua, sau đó đợi khi đoàn tàu đến, nó sẽ nuốt tất cả vào bụng.
Chỉ cần nghĩ thôi cũng thấy khủng bố rồi.
Thủ lĩnh ảnh tử nhíu mày:
“Trước đây ta có nghe nói trong vùng cấm kỵ số 40 có một con mãng xà khổng lồ, xem ra sinh vật vừa nuốt đoàn tàu chính là nó.”
Hắn vừa dứt lời, xung quanh đoàn tàu bắt đầu vang lên tiếng va đập, vách tường xung quanh họ bắt đầu co lại đè lên khoang tàu.
Mọi người trong xe bắt đầu hoảng sợ la hét, tất cả đều nghĩ mình sẽ chết ở chỗ này!
“Đừng lo lắng, đoàn tàu hơi nước vẫn chưa dừng lại.”
Thủ lĩnh ảnh tử chậm rãi nói.
Đúng lúc này, lớp kính ngoài cửa sổ bỗng bị nhuộm thành màu đỏ như thể trên trời đang đổ mưa máu.
Không ngờ đoàn tàu hơi nước cứ thế xuyên thẳng qua bức tường thịt, Khánh Trần vội vàng quay đầu về phía sau thì thấy một con mãng xà khổng lồ đang đau đớn quằn quại trên mặt đấu, trên đuôi nó có một lỗ thủng đang không ngừng chảy máu.
“Đoàn tàu hơi nước này cũng không phải dạng tầm thường.”
Khánh Trần rung động nói:
“Không ngờ nó lại có thể xuyên thẳng qua cơ thể con vật khủng bố như vây.
Là ai đã phân ra một vậy cấm kỵ khủng bố như vậy?”
Thủ lĩnh ảnh tử cười nói:
“Trong tài liệu có ghi lại, một vị Bán Thần tên là Vương Tòng Dương đã phân ra nó, nhưng thanh danh của vị Bán Thần này cũng không tốt đẹp lắm.”
“A? Hắn là người xấu sao?”
Khánh Trần hiếu kỳ nói.
“Hắn cũng không hẳn là người xấu.”
Thủ lĩnh ảnh tử tiếp tục nói:
“Vị Bán Thần tên là Vương Tòng Dương này là một trong những dị năng giả thức tỉnh sớm nhất, nhưng sau khi thức tỉnh đoàn tàu hơi nước, hắn không những không đi chiến đấu mà chỉ ngồi trên đoàn tàu hơi nước di chuyển qua lại giữa các thành phố để chuyển phát nhanh hoặc buôn lậu.
Nghe nói cả đời hắn đều ngồi trên đoàn tàu hơi nước này để tránh né nguy hiểm, rõ ràng thực lực của hắn rất mạnh, nhưng cứ có chút gió thổi cỏ lay gì thì hắn sẽ lập tức chạy trốn, nhát chết đến mức mọi người còn đặt biệt danh cho hắn là Cẩu Thánh.”
Chương 1592: Quỷ Kế Chi Xà
Thủ lĩnh ảnh tử cười nói:
“Trong khi những Bán Thần khác phải liều chết bao nhiêu lần thì mới trèo lên được vị trí đó, thì hắn chỉ cần ngồi không cũng có thể trở thành Bán Thần…Đương nhiên, thiên phú của hắn cũng vô cùng kinh khủng, nếu không thì hắn đã không thể trở thành siêu phàm giả đời đầu được rồi.”
Khánh Trần cảm khái:
“Ta cảm thấy vị Bán Thần này là một người rất lãng mạn, thật ra trên những tuyến đường mà đoàn tàu hơi nước đi qua luôn có phong cảnh rất đẹp, sống một cuộc sống như vậy cũng không phải quá tệ.”
Thủ lĩnh ảnh tử nghĩ một lúc rồi nói:
“Thật ra mọi chuyện không giống ngươi nghĩ lắm, nghe nói lúc đó Vương Tòng Dương vẫn luôn bị Nhâm Tiểu Túc của tổ chức Kỵ Sĩ các ngươi truy sát, có người còn nói, thật ra những tuyến đường mà đoàn tàu hơi nước đang đi bây giờ chính là tuyến đường mà hắn dùng để chạy trốn lúc trước.”
Khánh Trần:
“…”
Xem ra câu chuyện này có vẻ vẫn còn ẩn chứa nhiều bí mật nữa.
Hắn quay đầu nhìn về phía sau, lúc này con mãng xà kia đã không con động đậy nữa, có lẽ mấy chục năm sau nơi này sẽ lại xuất hiện một vật cấm kỵ mới.
Trong buồng xe, mọi người còn chưa kịp hoàn hồn.
Mọi người đều đang nghĩ, nếu có một ngày những vùng cấm kỵ như thế này bao trùm cả liên bang thì mọi thứ sẽ biến thành như thế nào.
Thủ lĩnh ảnh tử vừa cười vừa nói:
“Nhớ kỹ nơi này, 32 năm sau nhớ quay lại đây tìm vật cấm kỵ.
Một sinh vật khủng bố như vậy chắc chắn sẽ sinh ra vật cấm kỵ.”
Khánh Trần hỏi:
“Có phải vật cấm kỵ ACE-003 Quỷ Kế Chi Xà do loài rắn phân ra không?”
Thủ lĩnh ảnh tử lắc đầu:
“Không phải, nếu muốn biết xuất xứ của nó thì cứ hỏi các Kỵ Sĩ tiền bối của ngươi là được, nghe nói bây giờ thứ này đang ở trong vùng cấm kỵ số 002.”
Khánh Trần thầm tự nhủ, ta biết nó đang ở trong vùng cấm kỵ số 002 nên mới hỏi thăm chứ…
Nếu cứ áp dụng truyền thống cách một đời lại thân một đời của Kỵ Sĩ thì có lẽ mình nên sớm mang tất cả đồ đệ đến chào hỏi các vị tiền bối ở vùng cấm kỵ số 002 mới được.
“Ngươi đã từng đến vùng cấm kỵ số 001 lần nào chưa?”
Khánh Trần đột nhiên hỏi.
Thủ lĩnh ảnh tử gật đầu:
“Ta chỉ có thể cho ngươi một lời khuyên duy nhất, đó là tuyệt đối đừng đi.
Nơi đó không những có rất nhiều sinh vật cực kỳ khủng bố, mà còn có rất nhiều quy tắc, thậm chí những quy tắc đó còn được sắp xếp thành một hệ thống.”
“Được xắp xếp thành hệ thống là có ý gì?”
Khánh Trần hiếu kỳ nói.
Thủ lĩnh ảnh tử nói:
“Có vẻ như nơi đó…Có người chuyên dùng những quy tắc đó để tạo ra một sân chơi vô cùng khổng lồ.
Những quy tắc bên trong vùng cấm kỵ số 001 không phải điều bí mật gì, thậm chí bên trong nó còn có rất nhiều cột mốc khắc tên các quy tắc, nhưng dù ngươi biết quy tắc của nó thì cũng chưa chắc có thể sống sót bước ra khỏi đó.
Cho đến bây giờ, chưa có ai biết điểm cuối cùng của trò chơi đó là cái gì.”
“Nhưng sư phụ ta từng sống sót ra khỏi đó rồi mà.”
Khánh Trần hiếu kỳ nói.
Thủ lĩnh ảnh tử dở khóc dở cười:
“Sư phụ ngươi cũng phải mất nửa cái mạng mới có thể bước ra khỏi đó, hơn nữa hắn cũng không bước vào được vùng trung tâm.”
Lúc này, đoàn tàu hơi nước đã lại vào hư vô, đến khi nó đi ra, mọi người đã bắt đầu nhìn thấy những ánh đèn le lói của thành phố số 13.
Các thành viên của Hội Phụ Huynh bắt đầu xuống xe, Vương Định Nghiệp vụng trộm chào tạm biệt Khánh Trần, sau đó lao về phía chiến trường của họ.
Khánh Trần thầm ghi nhớ thật kĩ gương mặt của mỗi người, bởi vì hắn không biết những người này có thể sống đến khi họ gặp lại nhau không nữa.
Thủ lĩnh ảnh tử nói:
“Rất nhanh thôi, các tập đoàn sẽ phát hiện ra các ngươi đang làm gì, đến lúc đó các ngươi sẽ chết rất nhiều người.”
Đoàn tàu hơi nước lại tiếp tục đi vào hư vô, trạm tiếp theo chính là vùng cấm kỵ số 10.
…
“Rốt cục thì quy tắc cuối cùng của vùng cấm kỵ số 10 là gì?”
Thủ lĩnh ảnh tử hỏi.
“Không thể nói, đây là bí mật của Kỵ Sĩ, ngươi cũng không phải kỵ sĩ.”
Khánh Trần nói.
Thủ lĩnh ảnh tử nhướn mày:
“Ta là anh ruột của ngươi, hơn nữa còn giúp ngươi nhiều việc như vậy, vậy mà ngươi còn không chịu nói cho ta? Trả lại chỗ Cảnh Sơn Trà mà ngươi đã uống cho ta.
Ngoài ra, vì không muốn Ương Ương không thể nhìn thấy thứ gì khác ngoài lực trường nên ta mới tặng một hộp cho nàng, cái này cũng phải tính lên đầu ngươi!”
“Làm gì có chuyện tặng đi rồi còn đòi lại quà, ngươi là trẻ con sao?”
Khánh Trần bi phẫn nói.
Thủ lĩnh ảnh tử:
“Rõ ràng khi còn bé ngươi đáng yêu như vậy, vậy mà bây giờ lại chẳng còn chút đáng yêu nào hết!”
Hai người vừa cãi nhau vừa chơi bài poker, trên trán mỗi người còn dán một đống giấy trắng.
Ương Ương ngồi một bên chống cằm hăng hái nhìn thủ lĩnh ảnh tử và Khánh Trần cãi nhau.
Rõ ràng cả hai đều là những nhân vật nổi tiếng liên bang, vậy mà bây giờ họ lại ngồi đây cãi nhau không khác gì trẻ con.
Nam nhân đúng là không bao giờ lớn được mà…
Nhưng thật ra cả thủ lĩnh ảnh tử hay Khánh Trần đều không có cơ hội bộc lộ bộ mặt trẻ con này của họ cho người khác.
Chương 1593: Xuất Phát Trước Thời Hạn
Bởi vì môi trường xung quanh thủ lĩnh ảnh tử chỗ không hề yên bình chút nào, thậm chí người trong nhà còn nguy hiểm hơn cả người ngoài.
Khánh Trần không chỗ nương tựa nên hắn cũng không được phép cư xử như vậy.
Thế là khi hai người này tụ lại một chỗ mới xảy ra chuyện thú vị như vậy.
Cứ khi nào hai người bực bội đến bốc khói, Ương Ương sẽ tranh thủ bóc cam cho thủ lĩnh ảnh tử.
Thủ lĩnh ảnh tử lại nói:
“Ta không ăn, ngươi cho Khánh Trần ăn đi, ăn ngọt cho hắn nói ngọt thêm một chút, đừng suốt ngày cãi nhau với ta nữa!”
Ương Ương:
“…”
Trương Mộng Thiên đột nhiên nói:
“Bà chủ…”
“Khụ khụ.”
Ương Ương lặng lẽ đạp chân của Tiểu Mộng Thiên một chút, sau đó nhỏ giọng nói:
“Đừng xưng hô như thế, bình thường cứ gọi ta là gì Ương Ương là được.”
Dù sao thì bây giờ thủ lĩnh ảnh tử cũng ở đây, nàng không thể để trưởng bối có ẩn tượng gì xấu về mình được.
Hai ngày này nàng cũng không dám nói gì bậy bạ!
Hơn nữa, vì bình thường Khánh Trần không để ý mấy chuyện này, nên nàng mới dám đùa giỡn một chút, nhưng bây giờ ở đây có trưởng bối nên nàng không thể không thu liễm một chút.
Lúc này đang là chạng vạng tối, Ương Ương thoáng nhìn đồng hồ trên cánh tay, thời gian đếm ngược 28:32:21.
Năm rưỡi chiều.
Ương Ương nhỏ giọng nói:
“Nếu chúng ta cứ thế xuống xe theo họ thì chẳng phải họ sẽ đề phòng chúng ta sao?”
Khánh Trần đứng dậy thu dọn đồ đạc:
“Không sao, ta sẽ xử lý, chuẩn bị xuống xe đi.”
Sau đó hắn lại đi về phía cánh cửa đợi đoàn tàu tiếp tục đi vào hư vô, đợi đến khi còn cách vùng cấm kỵ số 10 20 cây số, đoàn tàu hơi nước lại tiếp tục dừng lại.
Cả bọn Khánh Trần lập tức nhảy khỏi tàu.
Bọn Ma Kinh Kinh ở phía sau đang định xuống xe thì chợt ngừng lại, cả đám thầm nghĩ, sao đám người này lại xuống tàu đúng lúc này?
Thế nhưng họ không thể vì thấy bọn Khánh Trần xuống xe mà không xuống được.
Cả bọn Ma Kinh Kinh thầm nghĩ, ở một nơi không có mấy dấu chân người như thế này, bất cứ người nào đi phía sau người khác đều rất dễ bị hiểu lầm là đang theo dõi đối phương.
Họ vừa đặt chân xuống xe, rõ ràng chưa hết 10 phút nhưng đoàn tàu hơi nước đã lại đi vào hư vô một lần nữa.
Như thể nó đang sợ ai đó lại lên xe một lần nữa vậy.
Cả bọn Ma Kinh Kinh ngơ ngác đứng nhìn:
“Thật kì lạ, rõ ràng vẫn chưa hết 10 phút mà, sao lần này đoàn tàu hơi nước lại xuất phát trước thời hạn?”
Đúng lúc này.
Khánh Trần đột nhiên quay đầu nhìn họ:
“A, sao các ngươi lại đi theo chúng ta?”
Trương Mộng Thiên thầm giật giật khóe miệng, hắn thầm tự nhủ, không ngờ ông chủ lại bỉ ổi như vậy.
Rõ ràng là họ nghe thấy đám người đó muốn xuống chỗ này, nên mới đi theo, nhưng không ngờ ông chủ hắn lại đảo ngược hoàn toàn mọi chuyện…
Nghe thấy Khánh Trần nói vậy, thủ lĩnh ảnh tử còn phối hợp nói:
“Đúng vậy, sao các ngươi lại đi theo chúng ta.”
Bây giờ Ương Ương đã có thể khẳng định, không con nghi ngờ gì nữa, chắc chắn hai người này là anh em ruột.
Không thể nào là giả được.
Lúc này, bọn Ma Kinh Kinh đã hết đường chối cãi:
“Không phải chúng ta đi theo các ngươi, mà là ngay từ đầu chúng ta đã muốn xuống chỗ này! Nếu các ngươi không tin thì ta có bằng chứng, hướng dẫn viên du lịch của chúng ta đang đợi ở phía trước!”
“A, thật sao?”
Thủ lĩnh ảnh tử nói:
“Vậy quên đi, xem ra chuyện này chỉ là trùng hợp thôi.”
Khánh Trần:
“Ừ, hiểu lầm các ngươi.”
Sau đó, thủ lĩnh ảnh tử và Khánh Trần cùng thản nhiên đi về phía vùng cấm kỵ số 10 như chưa có chuyện gì xảy ra.
“Không biết tên hướng dẫn viên du lịch có vấn đề gì hay không.”
Khánh Trần nhỏ giọng hỏi:
“Ngươi đã tiết lộ hành tung của chúng ta cho bao nhiêu nhà?”
Thủ lĩnh ảnh tử cười híp mắt nói:
“Yên tâm, tất cả những tổ chức có động cơ giết ngươi đều nhận được tin tức, ngay cả Hỏa Đường cũng nhận được.”
“Lần sau trước khi nói những chuyện như thế này ngươi đừng cho thêm hai chữ yên tâm lên phía trước được không, như vậy làm sao ta có thể yên tâm được, chẳng may ngươi tự nhiên ngủ thì sao.”
Khánh Trần nói.
“Như vậy cũng tốt, cuộc đời ta chưa được người khác bảo hộ bao giờ.”
Thủ lĩnh ảnh tử đắc ý nói.
Lúc này, hai người đều thấy phía xa có ba cái lều vải, bên cạnh lều vải có 3 nguòi đang ngồi quanh một đống lửa nói chuyện.
Xem ra những người đó chính là hướng dẫn viên du lịch mà Ma Kinh Kinh nhắc đến.
Bọn Ma Kinh Kinh vừa thấy những người đó thì vui vẻ chạy lại:
“Này!”
Ba người trẻ tuổi kia thấy có người chạy về phía mình thì lập tức đứng dậy.
Nhưng không ngờ ba người trẻ tuổi đó không những không thèm tiếp đón bọn Ma Kinh Kinh, mà lướt qua họ, sau đó lao thẳng về phía Khánh Trần và thủ lĩnh ảnh tử.
Một người trong đó nhiệt tình nói:
“Có phải các ngươi muốn khám phá vùng cấm kỵ số 10 không, chúng ta là đoàn hướng dẫn viên du lịch chu đáo nhất, đương nhiên chất lượng phục vụ cũng là tốt nhất!”
Sau khi thấy rõ khuôn mặt của ba người này, Khánh Trần cảm thấy không còn gì để nói nữa rồi.
Chương 1594: Bốn Đồng Vàng
Zard, Khánh Dã, Khánh Khu.
Người đầu tiên là sát thủ mạnh nhất dưới chướng gia chủ Khánh thị.
Hai người còn lại đều là những tướng tài phụ trách quản lí đội quân hùng mạnh dưới chướng thủ lĩnh ảnh tử, vậy mà bây giờ ba người họ còn chạy đến vùng hoang dã này làm gì mà hướng dẫn viên du lịch? !
Cái này mẹ nó quá khoa trương đi!
Khánh Trần thầm nghĩ, gọi họ là đoàn hướng dẫn viên du lịch mạnh nhất liên bang cũng không quá đáng!
Hắn kinh ngạc nhìn thủ lĩnh ảnh tử, thủ lĩnh ảnh tử thấy hắn ngơ ngác thì cười nói:
“Như vậy mới xứng đi đại khai sát giới giúp em trai chứ, yên tâm, đoạn đường này dù Thần Minh có đến ta cũng giết cho ngươi xem.”
Chuyến đi lần này, thủ lĩnh ảnh tử không mang quá nhiều tâm nguyện, không cần gì nhiều, chỉ cần để hắn đủ tư cách làm anh trai là được.
Ai muốn giết Khánh Trần, đều phải chết.
Đúng lúc này, Zard bỗng nhiệt tình chạy lại, sau đó hai tay hắn cùng nắm lấy tay phải Khánh Trần, sau đó ngập ngừng rất lâu mới nói:
“Nhập đội +1!”
Khánh Trần:
“…”
May mà lần này hắn không đi ra ngoài với gương mặt của Zard, nếu không thì có lẽ cảnh tượng bây giờ sẽ biến thành, hai người bốn mắt nhìn nhau á khẩu không nói được gì.
Thật may mắn.
Đúng lúc này, Ma Kinh Kinh bỗng nói:
“Xin chào, chúng ta mới là người thuê các ngươi.”
“A, thật sao?”
Khánh Dã cười xoay đầu lại:
“Xin lỗi xin lỗi, nhận nhầm khách hàng, nhìn ngươi không giống khách hàng lắm…Ngươi đã mang tiền đến chưa?”
Dịch Văn Bác lập tức lấy ra ba đồng vàng:
“Đây là số còn lại.”
“Rất tốt, lần này đi vào vùng cấm kỵ số 10, 11 người chúng ta nhất định sẽ thu hoạch được thật nhiều thứ.”
Khánh Dã vui sướng nói.
Zard:
“Ban ngày chúng ta có thể thăm dò vùng cấm kỵ, đến tối có thể tổ chức tiệc tối bên lửa trại, cuộc sống như vậy còn chuyện gì thoải mái hơn nữa?”
Ma Kinh Kinh trợn mắt há hốc mồm, không hiểu sao hắn chợt cảm thấy mình vừa vứt tiền qua cửa sổ rồi.
Đầu tiên, vốn dĩ các vùng cấm kỵ đã hung hiểm, hơn nữa vùng cấm kỵ số 10 còn là một trong những vùng cấm kỵ nổi tiếng là có nhiều sinh vật lợi hại, nên chắc chắn chuyến đi này sẽ rất nguy hiểm.
Vậy mà vừa rồi đối phương còn nói muốn tổ chức tiệc tối bên lửa trại.
Hắn không biết có thể sống sót ra ngoài đã là tốt lắm rồi sao.
Bọn Dịch Văn Bác vừa liếc nhìn ba người hướng dẫn viên du lịch phía xa vừa thì thầm to nhỏ với nhau:
“Nhìn họ chẳng đáng tin chút nào, hơn nữa những người đó cũng chẳng chuyên nghiệp chút nào nốt, xem ra chúng ta bị lừa tiền rồi.”
Ma Kinh Kinh nhỏ giọng nói:
“Chúng ta thuê họ để họ đưa chúng ta vào vùng cấm kỵ, nhưng nếu chất lượng phục vụ của họ không giống như những gì họ nói thì dù chúng ta có chi thêm tiền cho họ thì những người đó cũng không thể đưa chúng ta vào sâu trong vùng cấm kỵ được.”
Dịch Văn Bác nói:
“Hở? Không đúng, không phải chỉ có 4 người chúng ta trả tiền thuê họ sao, sao những người đó lại muốn dẫn theo cả tên Khí linh trên tàu nữa?”
Vì bây giờ họ vẫn không biết Khánh Trần tên là gì, nên tất cả đã âm thầm thống nhất gọi Khánh Trần là Khí linh, như vậy vừa không xúc phạm gì đến đối phương vừa hợp với hoàn cảnh.
Ma Kinh Kinh nói với Zard:
“Không phải chỉ có 4 người chúng ta thuê các ngươi thôi sao, sao ngươi lại muốn dẫn cả người khác theo? Không phải càng nhiều người càng đi chậm sao?”
Khánh Dã cười híp mắt nói:
“Không có chuyện gì, dẫn nhiều người hay ít người cũng như nhau cả thôi, hơn nữa, không phải càng nhiều người thì mới càng náo nhiệt sao.”
Ma Kinh Kinh bị chọc tức:
“Ngươi nói vậy là có ý gì, không phải lúc đầu ngươi nói chỉ dẫn đường cho 4 người chúng ta thôi sao.
Hơn nữa, tại sao 4 người họ không phải trả phí.”
Thật ra thêm vài người cùng đi vào thám hiểm cũng không sao, vì dù sao thì con người cũng là động vật thích sống quần cư, hơn nữa, ngươi không cảm thấy tụ tập một đám hơn 10 người cùng ngồi xem phim ma so với một mình xem phim ma ít đáng sợ hơn sao.
Nhưng thứ khiến hắn khó chịu không phải tiền, mà là rõ ràng họ mới là người thuê, nhưng tại sao ba tên hướng dẫn viên du lịch lại nhiệt tình với đám người kia hơn.
Chờ chút, sao hai tên hướng dẫn viên du lịch kia lại bắt đầu chụp ảnh rồi? !
Cái quỷ gì vậy, không phải khi nào chuẩn bị đến cuối con đường thì mới đến lúc chụp ảnh lưu niệm sao.
Khánh Trần nhỏ giọng hỏi thủ lĩnh ảnh tử:
“Nếu chúng ta cứ đột nhiên gia nhập như thế này thì những người đó sẽ không đồng ý đâu.”
Thủ lĩnh ảnh tử cười híp mắt nói:
“Tiền bạc có thể giải quyết rất nhiều vấn đề.”
Lúc này, Khánh Dã lại lấy ra 4 đồng vàng, sau đó hắn nói với Ma Kinh Kinh: “
Như vậy đi, giảm cho các ngươi một đồng, nhưng ba người chúng ta sẽ dẫn thêm 4 người đó nữa, như vậy được chưa?”
Ma Kinh Kinh lập tức ngơ ngác, Tiểu Vũ thấy thế thì vội vàng nhận lấy đồng vàng:
“Được!”
Chương 1595: Lòng Hận Thù Với Kỵ Sĩ
Có lẽ bây giờ bọn Ma Kinh Kinh còn không biết những người đang đứng ở đây là ai và nhờ những người này mà họ sẽ an toàn như thế nào.
Khánh Trần lặng lẽ cắt một vết thương trên ngón tay, sao đó nhân lúc bọn Ma Kinh Kinh không để ý mà bôi lên người họ một ít máu.
Sau đó hắn lại nặn ra mấy giọt náu rồi tiếp tục bôi lên người Ương Ương, Trương Mộng Thiên, bọn Khánh Dã và thủ lĩnh ảnh tử một ít máu.
Vốn dĩ hắn định thần không biết quỷ không hay bôi lên người những người này, nhưng đa phần những người này đều là cao thủ…
Hơn nữa ngoại trừ bọn Ma Kinh Kinh, tất cả những người này vẫn luôn chú ý đến hắn.
Thủ lĩnh ảnh tử giống như cười mà không cười nói:
“Cuối cùng thì ta cũng biết quy tắc cuối cùng của vùng cấm kỵ số 10 là gì rồi, khó trách chỉ có đám Kỵ Sĩ các ngươi mới có thể đi vào, khó trách những người khác đi vào liền bị đánh, khó trách ngay cả Kashima cũng không đoán được quy tắc này, khó trách ngươi không muốn nói cho ta biết.
Kỵ Sĩ các ngươi thật bỉ ổi, tên cao thủ của Kashima đó cũng thật ngu xuẩn.”
Theo lý thuyết, người mà Kỵ Sĩ mang vào đây chính là cao thủ của tập đoàn Kashima.
Dù Kỵ Sĩ có giữ bí mật chuyện này đến mức nào thì Kashima cũng không thể không biết gia tộc mình thiếu mất một người được, từ đó họ cũng có thể suy ra được người bị Kỵ Sĩ mang vào vùng cấm kỵ số 10 chính là người của mình.
Nếu đúng là như vậy thì ngươi quen thuộc với tên cao thủ đó nhất cũng là Kashima, nên người đoán được quy tắc đầu tiên phải là Kashima mới đúng.
Nhưng dù tập đoàn Kashima đã phái rất nhiều cao thủ đến đây dò xét thì cuối cùng vẫn không thể tìm ra quy tắc cuối cùng đó là gì.
Thậm chí có đôi khi Kashima cũng bắt đầu nghi ngờ, người bị Kỵ Sĩ mang vào vùng cấm kỵ này có đúng là cao thủ của họ không.
Thủ lĩnh ảnh tử cũng từng nghi ngờ chuyện này.
Mà cuối cùng thì thủ lĩnh ảnh tử cũng hiểu ra rồi…
Thường thì một quy tắc sẽ sinh ra dựa vào việc mà người đó thích nhất hoặc ghét nhất, vậy thì người mà vị cao thủ của Kashima khi còn sống ghét nhất sẽ là ai chứ.
Mẹ nó đương nhiên là những kẻ bắt hắn vào đây rồi!
Ví dụ như khi còn sống vị cao thủ đó thích ăn gà rán nhất, hoặc ghét nhảy múa nhất, hay khi còn sống ghét món ăn gì nhất, hoặc ghét lắp đặt bộ phận robot chẳng hạn…
Nhưng những sở thích hay những thứ hắn ghét đó sao có thể so với lòng hận thù đối với Kỵ Sĩ được!
Cho nên quy tắc thứ tư chính là, tất cả những người muốn vào vùng cấm kỵ đều phải mang theo máu của Kỵ Sĩ, phải dùng máu tươi của Kỵ Sĩ để đổi lấy một cơ hội đi vào.
Hắn hi vọng tất cả mọi người đi đuổi giết Kỵ Sĩ, hắn hi vọng máu tươi của Kỵ Sĩ sẽ trở thành thứ mà mọi người khao khát giống như thịt Đường Tăng.
Lí do thủ lĩnh ảnh tử nói vị cao thủ của Kashima ngu xuẩn chính là vì quy tắc này.
Đầu tiên là người khác rất khó đoán được quy tắc này, mà dù có người đoán được thì người bình thường cũng không thể lấy được máu tươi của Kỵ sĩ, cho nên người được lợi nhất lại chính là…Kỵ Sĩ.
Bởi vì Kỵ Sĩ sẽ luôn luôn thỏa mãn quy tắc này.
Cho nên, quy tắc cuối cùng của vùng cấm kỵ số 10 không những không thể trở thành vũ khí để hắn bào thù, mà còn giúp Kỵ Sĩ biến nơi này thành vườn rau.
Thủ lĩnh ảnh tử thở dài rồi nói:
“Người ngu xuẩn như vậy đáng bị trồng ở nơi này, chúng ta đi thôi.”
…
Khu cấm kỵ số 10 trải dài gần trăm dặm, bắt đầu từ hồ Vân Cận ở phía tây, kết thúc với sông Bình Phong ở đằng đông.
Ngay chỗ ven hồ Vân Cận, ba chiếc khí cầu máy cấp Ất xóa số hiệu chiến đấu của quân đội yên lặng đỗ sát bên bờ.
Máy bay không người lái hình giọt nước bay ra từ tổ ong, nhanh chóng tiến hành canh gác trong vòng một km xung quanh.
Gần một trăm binh lính được huấn luyện nghiêm khắc xếp hàng đi ra từ khí cầu máy.
Tên lính đầu tiên giơ khiên chống bạo động.
Mà mỗi một binh lính sau lưng hắn đều đặt tay trái lên vai của đồng đội đằng trước, tay phải cầm súng, họng súng chĩa bốn hướng.
Đây là đội hình yểm hộ và tiến công tiêu chuẩn của lính đặc công, mỗi một người đều mặc áo giáp khung xương trợ lực với hình thức nửa bọc.
Họ là lực lượng đặc biệt với chi phí đầu tư bình quân đầu người cực cao, bình thường chỉ dùng để xâm nhập chiến trường chính diện hoặc là hành động cứu viện tinh nhuệ hay hành động tiêu diệt đầu não.
Hai ống thuốc biến đổi gen tốn 4 triệu, giá thành của áo giáp khung xương trợ lực là 1 triệu 300 nghìn, thiết bị truyền tin, nón bảo hiểm chiến thuật, áo giáp chiến thuật, vũ khí súng đạn, chi phí huấn luyện và những thứ khác tiêu tốn ước chừng 700 nghìn.
Nói cách khác, khi mỗi một binh sĩ chết đi thì tiểu đội tác chiến này sẽ tổn thất sáu triệu Liên Bang tệ, ấy là còn chưa tính tiền tuất.
Bởi vậy, hành động tác chiến có tên là “Cực Dạ” này có tiêu chuẩn cực cao.
Sau khi xác định xung quanh không có mai phục, vài sĩ quan đi ra từ khí cầu máy, một người trong số đó cầm một màn hình tinh thể lỏng tra xét tài liệu:
“Quy tắc chưa biết trong khu cấm kỵ số 10 sẽ bắt đầu có hiệu lực sau 24 tiếng kể từ khi tiến vào, vì vậy phải kết thúc cuộc chiến đấu trong vòng 24 tiếng.”
Chương 1596: Dặn Dò
Sĩ quan tiếp tục nói:
“Theo tình báo, hiện nay ông chủ của Bạch Trú chắc hẳn đã tiến vào khu cấm kỵ số 10, trước tiên chúng ta đi đến vị trí của Long Ngư, thả nhện trinh sát tiến hành tìm kiếm toàn diện.
Trong số các mục tiêu nghi ngờ có hai dị năng giả cấp B, người đồng hành Khánh Chuẩn nghi là vệ sĩ cấp A, một khi tiếp xúc lập tức sử dụng chiến thuật A.”
Hắn nói tiếp:
“Hãy nhớ, mục tiêu cực kỳ tàn bạo, hễ phát sinh chiến đấu bất ngờ, ngay lập tức che chở người máy chiến tranh đột phá pham vi 100 mét xung quanh mục tiêu, không được chiến đấu cự ly xa.”
“Rõ.”
Một trung úy lên tiếng.
Sĩ quan nói:
“Gia tộc sẽ không thừa nhận hành động lần này, một khi các vị bị bắt, hãy nhớ đây là hành vi cá nhân của các ngươi, không hề liên quan đến gia tộc.
Nếu thất tán với đội ngũ, chỉ có thể tự nghĩ cách trở về căn cứ.”
“Rõ!”
Các binh lính lớn tiếng đáp lại.
Nói xong, 36 người máy chiến tranh bước ra từ khí cầu máy, cùng các binh lính hùng hổ xông vào khu cấm kỵ số 10.
Tiếng thở dốc của quân sĩ khi chạy bộ, tiếng máy móc khi trục thủy lực hoạt động, âm thanh của kim loại khi báng súng lạnh lẽo va vào áo giáp khung xương trợ lực, hết thảy đan xen vào nhau.
Gần một trăm “Dã thú” lao vào chiến trường một cách cứng nhắc, với sự giúp đỡ của áo giáp khung xương trợ lực, dường như tất cả họ đều nhảy lên từng bước giống như di chuyển trên mặt trăng.
Nhện máy chui từ trong hòm ra như thủy triều, đi bên cạnh họ.
Họ phải tìm được con mồi, sau đó giết chết con mồi trước khi quy tắc thứ tư chưa rõ nội dung có hiệu lực.
Chỉ có 24 giờ.
…
“Nhớ rõ quy tắc chưa?”
Khánh Dã đứng ở rìa khu cấm kỵ số 10, dặn dò Ma Kinh Kinh:
“Nhất định phải nhớ ba quy tắc này, một khi bất cẩn vi phạm quy tắc thì chạy đến chỗ ta ngay lập tức.
Đương nhiên, ta có thể bảo đảm nếu như có nguy hiểm đặc biệt thì các ngươi không xảy ra chuyện gì, nhưng nếu chính các ngươi ngu ngốc tự tìm đường chết thì không ai giúp được các ngươi.”
Ma Kinh Kinh vội vàng gật đầu, hắn mua được hai quy tắc ở chợ đen, tương ứng với ba quy tắc mà Khánh Dã cho hắn biết lúc này.
Ít nhất, bây giờ xem ra hướng dẫn viên du lịch đáng tin.
Chuyến thám hiểm này một mặt là để họ tìm con đường kiếm tiền, mặt khác là thỏa mãn ham muốn thám hiểm của họ, bốn sinh viên đều là những người thích đi bộ du lịch, trước khi xuất hiện sự kiện xuyên không họ đã từng bộ hành ở Khả Khả Tây Lý trong lúc nghỉ hè, chỉ có điều chưa đi hết.
Trước khi vào khu cấm kỵ số 10, bốn người vừa sợ hãi lại vừa phấn khích.
Đây chính là khu cấm kỵ.
Rốt cuộc trong số tất cả những người du hành thời gian, chưa chắc có được mấy ai từng đến khu cấm kỵ.
Sau khi kết thúc chuyến đi này, những trải nghiệm ở khu cấm kỵ số 10 sẽ trở thành đề tài phong phú của họ với các bạn cùng lớp.
Tất cả bạn học sẽ quây quanh họ, nghe họ kể câu chuyện này.
Khánh Dã nhìn bốn người:
“Đi thôi, chú ý an toàn.”
Hắn dẫn đầu đi vào cánh rừng rậm rạp, ngay khoảnh khắc bước vào trong đó, nhiệt độ không khí đột ngột giảm xuống, tất cả mọi người cảm thấy giống như có một cơn gió lạnh lẽo thổi qua.
Đây là dấu hiệu chứng tỏ họ tiến vào khu cấm kỵ.
Khánh Trần treo balo leo núi của mình lên người Trương Mộng Thiên:
“Con đường ta lựa chọn giúp ngươi, ngươi không muốn, vậy nếu ngươi muốn đi con đường khác thì phải trả giá nhiều hơn.
Nói thật, ta không kiến nghị ngươi thử con đường này, nhưng ngươi có cuộc đời của riêng mình, ngươi tự mình lựa chọn.”
“Ừm, ta biết.”
Trương Mộng Thiên gật đầu.
Nói rồi thằng bé theo sau Khánh Trần một cách khó khăn, vì balo leo núi quá nặng, hơi mất thăng bằng là ngã xuống ngay.
Nhưng dù bị ngã thì hắn cũng không nói gì, cứ bò dậy một cách khó nhọc.
Tiểu Vũ và Lý Mộng Vân ở bên cạnh trông thấy cảnh này, nhìn Trương Mộng Thiên cõng balo leo núi gần như còn cao hơn hắn, không kìm lòng được mà nói với Khánh Trần:
“Hắn mới bao lớn chứ, người lớn như ngươi sao lại để hắn cõng đồ nặng như thế hả, ngươi cõng không được à?”
Khánh Trần im lặng trong chốc lát:
“Phải, phải, phải…”
Ảnh tử sung sướng, bây giờ hắn cực kỳ thích xem người khác trách mắng Khánh Trần mà đối phương lại còn không thể cãi lão.
Quy tắc một, không được phép tranh cãi.
Đúng lúc này, Trương Mộng Thiê nhặt một chiếc xương đùi rơi trong bụi cỏ lên:
“Ông chủ, xương đùi của người, dưới đất còn một đống.”
Nói xong, hắn lại cầm một chiếc đầu lâu lên với nét mặt như thường.
Mấy người Tiểu Vũ thấy thế, suýt nữa sợ mất mật, họ kêu la oai oái.
Họ không hiểu tại sao một đứa bé trai thoạt nhìn rất vô hại kia lại có thể cầm xương người một cách dửng dưng như vậy.
Thằng bé không yếu ớt như họ tưởng tượng!
Nói thật, đến cả Khánh Trần đôi lúc cũng sẽ xem nhẹ điều này, Trương Mộng Thiên là một đứa trẻ có thể vật lộn để sống sót ở khu ổ chuột một mình, có lẽ đối phương còn nhìn thấy nhiều sự xấu xa của xã hội hơn cả hắn.
Chương 1597: Tiểu Đội Tác Chiến Thần Bí
“Đúng vậy, đều là di cốt của con người.”
Khánh Trần nói, rồi hắn nhìn về phía xa, chỉ liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy vài bộ xương người.
Trên thân cây còn có vết máu do con người đánh nhau để lại.
Đặc điểm lớn nhất của khu cấm kỵ số 10 là trước nay chưa bao giờ thiếu người có dã tâm và những người muốn phát tài, cùng với linh hồn người chết và những kẻ chết oan.
Tuy khu cấm kỵ số 001 nguy hiểm hơn nhưng khá ít người đến đó, nếu mỗi ngày khu số 10 có 50 nghìn người đến thám hiểm thì số người đến khu cấm kỵ số 001 mỗi năm nhiều nhất cũng chỉ có một, hai nghìn người.
Bởi vậy, mặc dù khu cấm kỵ số 001 nguy hiểm nhất nhưng lại không phải nơi giết người nhiều nhất.
Nếu chia theo nhóm, vậy thì phần lớn người chết ở khu cấm kỵ số 001 đều là cao thủ xuất chúng và gan dạ.
Mà người chết ở khu cấm kỵ số 10 đều là những người muốn kiếm tiền bình thường, dị năng giả cấp thấp chiếm đa số.
Khánh Trần nhìn Ma Kinh Kinh:
“Bốn người các ngươi lo cho mình là được, đừng xen vào việc của người khác, hiểu chưa?”
Ma Kinh Kinh sửng sốt, nhưng nhanh chóng phản ứng kịp:
“Được, được, được.”
Ảnh tử lại càng vui vẻ hơn.
Đột nhiên Khánh Trần quay sang nhìn hắn:
“Ngươi bị ngu à?”
Ánh tử nhướng mày:
“Phải, phải, phải…”
Tuy ảnh tử không sợ khu cấm kỵ, cùng lắm là vi phạm quy tắc thì mở ám ảnh chi môn rời đi là được.
Nhưng vấn đề là một khi vi phạm quy tắc, nếu muốn thoát khỏi tác dụng phụ về lại đây mà không bị tấn công thì phải chờ 24 tiếng.
Vậy thì sẽ bỏ lỡ rất nhiều chuyện thú vị.
Ảnh tử nhìn Khánh Trần:
“Có phải ngươi rất sùng bái ta không?”
Khánh Trân nhướng mày:
“Phải, phải, phải…”
Ảnh tử:
“Ngươi rất khâm phục ca ca này?”
Khánh Trần:
“Phải, phải, phải…”
Ảnh tử tươi cười hớn hở:
“Ta là ca ca tốt nhất trời đời đúng không?”
Khánh Trần:
“Phải, phải, phải…Ngươi có bệnh à?”
Ảnh tử:
“Phải, phải, phải…”
Khánh Dã và Khánh Khu ở bên cạnh cười khùng luôn rồi, lần đầu tiên hai người họ nhìn thấy boss ảnh tử nhà mình bị người ta chơi một vố như vậy.
Nhưng hai người họ chưa cười được bao lâu thì Zard xuất hiện từ phía sau, đập lên vai họ và cười nói:
“Hai người ăn phân à mà sao cười vui vẻ thế?”
Vẻ mặt của Khánh Dã và Khánh Khu khó coi như nuốt phải ruồi bọ:
“Phải, phải, phải…”
Cười người hôm trước hôm sau người cười, một khi bắt đầu chơi quy tắc này thì không một ai dừng lại được!
Mọi người cứ mỗi người một câu như thế cho đến 11 giờ tối.
Mọi người bước vào khu cấm kỵ số 10 lúc 6 giờ tối, đến 11 giờ vẫn đang đứng ở vùng giáp biên, hoàn toàn không di chuyển chút nào.
Đến cuối cùng, tất cả mọi người đều ngồi bệt xuống đất với vẻ không phục, bắt đầu vắt hết óc suy nghĩ mưu ma chước quỷ.
Gần như quên mất rốt cuộc họ đến đây để làm gì.
Bốn người Ma Kinh Kinh ngơ ngác nhìn nhau, ở một nơi nghiêm túc như khu cấm kỵ sao lại còn chơi đùa như thế này?
Mọi người nghiêm túc một chút có được hay không hả, đây là khu cấm kỵ số 10 giết người như ngóe đấy!
Có thể nghiêm chỉnh được không?
Trong đội ngũ này, ngoại trừ bốn người họ thì không có một ai nghiêm túc hết!
…
Ở bên kia, tiểu độ tác chiến thần bí đã cấp tốc tiến đến hồ có Long Ngư.
Họ dần dần đi chậm lại, lặng lẽ di chuyển tới gần.
Tất cả mọi người đều nín thở và giữ yên lặng.
Theo tình báo, mục đích của ông chủ Bạch Trú trong chuyến đi này là vì Long Ngư, chắc chắn hắn sẽ đi thẳng đến chỗ này.
Bỗng nhiên đội trưởng của đội ngũ đi đầu giơ cánh tay lên, ngay sau đó tất cả binh sĩ đều quỳ một chân xuống, giơ súng lên tiến vào trạng thái canh gác.
Nhện máy lít nha lít nhít bò xung quanh họ, phát ra âm thanh sột soạt trên mặt đất.
Một lát sau, khi nhện máy di chuyển đến ven hồ, binh lính chịu trách nhiệm khống chế nhện máy bỗng ngớ ra.
Ven hồ không có gì cả, thậm chí không có dấu vết sinh hoạt của loài người ở chỗ này, hoàn toàn không có gì cả!
Binh lính giơ tay ra hiệu, không phát hiện bất kỳ mục tiêu nào.
Đội trưởng ngẩn người, sao lại không có ai? Không phải hắn ở đây à?
Lẽ nào hắn gặp nguy hiểm nào đó, kiến lộ trình bị trì hoãn?
Hoặc là phát hiện ra hành động tiêu diệt thủ lĩnh của họ từ sớm?
Không có khả năng.
Đội trưởng dùng tay ra ám hiệu chiến thuật, hắn giơ hai ngón tay: Kế hoạch B, nếu không thấy mục tiêu xuất hiện gần Long Ngư thì rất có khả năng đối phương đến chỗ trồng trà Cảnh Sơn trước.
Nhưng họ không đủ thời gian, vài tiếng nữa quy tắc thứ tư chưa biết nội dung sẽ có hiệu lực, có lẽ đến lúc đó tất cả họ sẽ phải chết tại đây.
Nơi sản sinh Long Ngư nằm bên ngoài vùng trung tâm của khu cấm kỵ, còn trà Cảnh Sơn được trồng trong vùng trung tâm, thay vì đi vào tìm, không bằng ở bên ngoài ôm cây đợi thỏ.
Vì vậy, đội trưởng muốn rút lui trước, sau đó ngày mai lại tiến vào.
Chắc chắn mục tiêu sẽ đến lấy Long Ngư, họ chỉ cần vào kiểm tra hằng ngày là được.
Chương 1598: Xuất Phát
Lúc này, sĩ quan phụ tá để lộ đồng hồ đeo tay, chỉ thời gian trên đồng hồ, ý bảo: Sắp đến nửa đêm, phải hoàn thành quy tắc thứ hai.
Quy tắc thứ hai: Vào nửa đêm của ngày đầu tiên tiến vào, nói cho khu cấm kỵ một bí mật chỉ có một mình ngươi biết.
Trên thực tế, đến được nơi có Long Ngư cũng không quá nguy hiểm.
Đội trường gật đầu, hắn ra hiệu bằng tay, ngay lập tức tất cả mọi người phân tán, nhỏ giọng nói gì đó với không khí.
Một tên lính nhỏ giọng nói:
“Ta từng trộm đồ lót của hàng xóm.”
Hắn bỗng cảm thấy chân mình đau nhói, râm râm, giống như bị côn trùng độc cắn một cái.
Binh lính:
“???”
Hắn còn tưởng đây là bí mật không ai biết chứ!
Binh lính chết.
Một tên lính nói khẽ:
“Ta ngoại tình.”
Tên linh chết.
Còn có một tên lính khác thấp giọng, nói:
“Ta thích đàn ông.”
Hắn chết thẳng cẳng.
Đội trưởng sững sờ hồi lâu, lần này đi thực hiện nhiệm vụ, hắn đã xác nhận với binh lính với nhiều lần rằng họ có bí mật mà người khác không biết hay không.
Xác nhận người có bí mật mới có thể tiến vào khu cấm kỵ, còn một ít người không có bí mật thì ở lại trên khí cầu máy.
Kết quả, họ còn chưa trông thấy mục tiêu đâu mà đã chết mất bảy người trên đường rút lui!?
Tỷ lệ quân số suy giảm cao đến 10%!
…
“Dừng, dừng, dừng, đừng chửi bới lẫn nhau nữa có được không hả? Rốt cuộc chúng ta đến đây làm gì, chơi vậy là được rồi!”
Ma Kinh Kinh hét khàn cả giọng.
Khánh Trần:
“Được rồi…”
Ảnh tử:
“Được được…”
Mọi người đồng ý, ai nấy đều khát khô cả họng, chơi suốt sáu tiếng đúng là quá đủ rồi…
Cũng nên dừng lại thôi, trước khi quan hệ hữu hảo hòa thuận của mọi người hoàn toàn đổ vỡ…
Khánh Dã hỏi:
“Bây giờ là 11 giờ đêm rồi, chúng ta tiếp tục lên đường đến bờ hồ Ngư Long rồi mới cắm trại hay cắm trại ở đây luôn, ngày mai lại đi tiếp?”
Ma Kinh Kinh quay đầu nhìn phía sau với khuôn mặt không chút biểu cảm, cách họ mấy chục mét chính là ranh giới của khu cấm kỵ.
Hắn chậm rãi đi ra ngoài khu cấm kỵ, nói một cách bình tĩnh:
“Ta đề nghị chúng ta lùi ra bên ngoài khu cấm kỵ cắm trại trước đã, khi nào trời sáng thì xuất phát…”
Nói thật, đây là lần đầu tiên hắn đi thăm dò khu cấm kỵ kiểu này.
Đi vào sáu tiếng mà chỉ mới đi được mấy chục mét.
Long Ngư còn chưa thấy đâu mà người nào cũng bị ăn mắng không ít.
Thế này còn đi cái khỉ gì nữa, dứt khoát ở bên ngoài khu cấm kỵ ngủ một giấc rồi đi không tốt hơn à?! Hơn nữa làm vậy cũng có thể tránh cho việc phải nói ra bí mật ngay bây giờ, mọi người có đủ thời gian ra bên ngoài, suy nghĩ cẩn thận xem bí mật mình phải nói ra có sơ hở gì không, có thể bị ai đó biết không.
Có lẽ khu cấm kỵ cũng chưa từng gặp nhóm người nào dở hơi như thế này.
Thật ra, người xui xẻo nhất chính là Tiểu Mộng Thiên, tối hôm qua cõng balo leo núi rất lâu lại thành uổng công.
Khánh Trần và ảnh tử cũng cảm thấy xấu hổ:
“Ờ, vậy mọi người ra ngoài dựng trại một đêm trước đi đã, ha ha ha ha…nghỉ ngơi lấy sức!”
Mọi người lùi ra khỏi khu cấm kỵ số 10, nhóm lửa trại ngoài đó và quây quanh đống lửa, chờ đợi một ai đó phá vỡ bầu không khí gượng gạo này.
Họ không hề hay biết rằng có một đội ngũ lên kế hoạch ám sát Khánh Trần đã đi dạo một vòng trong khu cấm kỵ rồi trở ra.
Không chỉ có vậy còn xuất hiện tình trạng giảm quân số không tài nào giải thích được.
Đội trưởng của tiểu đội tác chiến hãy còn đang suy nghĩ xem nên giải thích với cấp trên thế nào về tình trạng quân số suy giảm trong lần hành động này, nên viết báo cáo chiến đấu như thế nào.
Nhóm Khánh Trần ngồi bên đống lửa, Ma Kinh Kinh nói:
“Dù sao ta cũng trả tiền thuê hướng dẫn viên du lịch, các ngươi có thể tôn trọng ta một chút không hả?”
Zard:
“Ờ đúng, đúng, đúng…”
Ma Kinh Kinh gào lên:
“Chúng ta đã ra ngoài rồi!”
Dịch Văn Bác nói một cách bình tĩnh:
“Chúng ta giao hẹn với nhau đi, không được công kích cá nhân nữa, được không? Mọi người đều muốn đi vào khu cấm kỵ số 10 làm giàu, đừng lãng phí thời gian nữa!”
“Ta đồng ý!”
Ảnh tử giơ tay.
“Ta cũng đồng ý!”
Khánh Trần cũng giơ tay.
Mấy người Zard thấy ông chủ cũng đã lên tiếng thì còn nói gì được nữa.
Bỗng nhiên Khánh Trần quay sang nói với Khánh Dã:
“Ngươi mang điện thoại vệ tinh đúng không, cho ta mượn gọi vài cuộc.”
Khánh Trần lập tức lấy điện thoại ra đưa cho Khánh Trần, thậm chí còn muốn Khánh Trần ký tên lên điện thoại vệ tinh cho mình.
Nhẫn nhịn.
Sáng sớm hôm sau, sau khi mọi người tỉnh ngủ thì lại lên đường.
Lần này không ai nói gì cả, tất cả mọi người đều im lặng và không người nào muốn khai chiến, bầu không khí vô cùng hài hòa.
Trên đường, ảnh tử chỉ vào một nụ hoa và nói:
“Thứ này tên là hoa Luyện Du, sau khi hoa héo tàn sẽ ra quả, mỗi quả đều lớn bằng nắm tay.
Dầu được tinh luyện từ nó không có tác dụng phụ, khi ăn thơm hơn dầu lạc, cho nên gần như bị mọi người quên lãng.
Trên thực tế, một ngày nào đó nếu con người thật sự có thể sống trong khu cấm kỵ, vậy thì không thiếu thức ăn.”
Nói xong, ảnh tử lại chỉ một nhánh cây mọc trên thân cây:
“Nhánh cây thoạt nhìn như cùng một thể với cái cây này, nhưng thực tế đây là một loài thực vật ký sinh, gọi là Triền Xà Đằng.
Rễ của nó nhất định phải chui vào thân cây khác…hoặc là bám rễ lên động vật.
Bởi vậy, ở khu cấm kỵ số 10 thỉnh thoảng ngươi sẽ nhìn thấy trên cơ thể của động vật mọc lên một gốc cây.
Nếu muốn lấy nó xuống thì sẽ phải xé rách trăm mạch máu của cơ thể.”
Chương 1599: Nhân Viên Giao Hàng
Hắn nói:
“Đương nhiên, Triền Xà Đằng không giết người, hút máu cũng chậm.
Thậm chí nó còn tiết ra một loại chất lỏng có tác dụng gây tê, giảm đau, hạ sốt, giúp cho vết thương của vật chủ khép lại, có thể xem như một trạng thái cộng sinh.”
Trong lúc hắn nói chuyện, một con lợn rừng với một mầm cây mọc trên lưng chạy ngang qua trước mặt, hình ảnh vừa khủng bố vừa đáng yêu, trông cực kỳ mâu thuẫn.
Con lợn rừng ấy dừng lại nhìn họ một cái rồi tiếp tục chạy đi xa…
Zard ca ngợi:
“Ai có thể khước từ một skin bản giới hạn thú vị như thế chứ…”
Khánh Trần:
“???”
Trương Mộng Thiên:
“???”
Ma Kinh Kinh:
“???”
Sau đó Zard thế mà lại định đi hái nhánh cây trên thân cây kia đâm lên người mình, song bị ánh mắt của ảnh tử ngăn lại…
Giờ khắc này, Ma Kinh Kinh bỗng nhiên muốn đòi lại phí thuê hướng dẫn viên du lịch.
Khi đi tiếp, người dẫn đường đổi thành ảnh tử, dọc đường đi hắn giới thiệu rất nhiều hoa quả khô hữu dụng.
Nhưng Khánh Trần biết, hắn đang nói cho mình nghe, đối phương biết sau này mình nhất định sẽ còn trở lại khu cấm kỵ số 10, cho nên phải giúp mình hiểu biết đầy đủ về nơi này.
Hơn nữa, dường như ảnh tử rất quen thuộc nơi đây, Khánh Trần nghi ngờ, nếu ảnh tử không biết quy tắc thứ 4 thì làm sao hắn lại hiểu rõ khu cấm kỵ số 10 như thế được?
Trà Cảnh Sơn cũng được hái từ nơi này.
Dường như ảnh tử thấy được sự nghi hoặc của hắn, bèn thấp giọng cười nói:
“Ám ảnh chi môn hữu dụng lắm đấy, chỉ cần đến đây đương nhiên có thể từ từ thăm dò, tránh được mốc thời gian.”
Khánh Trần biết quy tắc thứ tư có hiệu lực về thời gian, sau 12 tiếng kể từ khi tiến vào quy tắc sẽ có hiệu lực.
Mà ảnh tử chỉ cần biết được điều kiện này là có thể dùng ám ảnh chi môn rời đi lúc 11 giờ 59 phút, sau đó lại quay trở lại.
Bởi vậy, khu cấm kỵ số 10 là cấm địa với những người khác, song lại không ngăn cản được ảnh tử.
Ảnh tử cười nói:
“Đừng lo, tuy ta đến đây nhiều lần nhưng không động đến Long Ngư của ngươi.
Trên thực tế, đã hơn mười năm tổ chức Kỵ Sĩ chưa từng đến đây, Long Ngư cũng tích lũy được rất nhiều rồi, ta đoán Lý Thúc Đồng muốn tích góp cho thủ lĩnh Kỵ Sĩ đời tiếp theo làm vốn liếng, bây giờ vừa khéo lại thành vật trong túi ngươi.”
Vài tiếng sau, ảnh tử quen cửa quen nẻo đi đến hồ Long Ngư.
Hồ nước này khá kỳ lạ, trong cái hồ rộng lớn mọc lên mấy chục cái cây cao chọc trời không biết tên gọi, rễ cả chúng cắm sâu dưới nước, rậm rạp đan chéo nhau thành những ổ cá.
Mà cành lá của những gốc đại thụ cao chót vót kia phủ kín khoảng trời trên mặt hồ, chỉ có ánh nắng le lói chiếu trên mặt hồ xanh biếc, giống như những hằng tinh lấp lánh trong vũ trụ.
Mấy nghìn, mấy mươi nghìn chum sáng rọi nghiêng xuống, biến nơi đây trở thành cõi mộng.
“Đẹp lắm đúng không?”
Ảnh tử tán tụng.
Zard đáp:
“Phải, phải, phải.”
Ảnh tử lườm đối phương, không hiểu sao hắn cảm thấy mỹ cảm bỗng chốc bị phá hỏng…
Lúc này, Khánh Dã quan sát xung quanh với vẻ cảnh giác, sau đó trao đổi ánh mắt với Khánh Khu.
Họ phát hiện nơi này có dấu vết của con người xuất hiện không lâu, hơn nữa còn không ít.
Khánh Dã bảo Khánh Khu ở lại canh gác bờ hồ, còn mình thì kéo Zard đi theo dấu chân.
…
Nhóm Ma Kinh Kinh ném balo leo núi trên vai xuống bên bờ hồ với vẻ mặt hưng phấn, sau đó lấy cần câu rút gọn, dây câu và mồi câu từ trong balo ra.
Khu cấm kỵ số 10 nổi tiếng nhất với Long Ngư, đương nhiên họ có chuẩn bị mà đến.
Ở đây không thể xuống nước bắt cá, nếu xuống thật thì không biết có còn sống để mà lên bờ không nữa, vì vậy chỉ có thể câu cá.
Ma Kinh Kinh nói:
“Long Ngư rất khó câu, nhưng chỉ cần câu được một con thì chúng ta có đủ tiền vé đi về, câu được hai con trở lên là có thể kiếm tiền.”
Lúc họ đang nói chuyện, Khánh Trần đã dùng Con Rối Giật Dây kéo lên được một con.
Con Rối Giật Dây giống như mọc mắt trong nước vậy, cứ thả câu là chuẩn!
Ma Kinh Kinh:
“…”
Dịch Văn Bác:
“…”
Thậm chí họ còn không thấy Khánh Trần sử dụng lưỡi câu và mồi, hơn nữa khó có thể nhìn thấy sợi to gần như trong suốt của Con Rối Giật Dây, sau đó Khánh Trần câu được một con nữa…
Ma Kinh Kinh vội vàng ngồi yên chờ Long Ngư cắn câu.
Khánh Trần không để ý đến họ, hắn xách Long Ngư đến trước mặt ảnh tử:
“Giúp ta đưa cho Lý Khác, được không?”
Ảnh tử:
“…Được, được, được.”
Ảnh tử không thể nào ngờ được đệ đệ đứng trước mặt mình lại coi mình như nhân viên giao hàng!
Hắn nhướng mày:
“Ta cũng không biết Lý Khác ở đâu, sao đưa đi được?”
Khánh Trần:
“Phải, phải, phải…Tối qua ta gọi điện cho hắn, bây giờ hắn đang ở khách sạn Vân Đỉnh thành phố số 19 chờ ngươi, chắc chắn ngươi từng đến thành phố số 19 rồi, mở ám ảnh chi môn ra là có thể đi thẳng đến đó.”
Chương 1600: Đồ Đệ Của Đồ Đệ
Ảnh tử sửng sốt, thế này quả thật là sắp xếp đâu ra đó cho mình mà.
Khánh Trần nói:
“Đi nhanh về nhanh, được không?”
Ảnh tử đập lên đầu Khánh Trần một cái:
“Được, được, được…”
Khánh Trần ngớ ra, sao lại có thể vừa nói được được được vừa đánh người khác được chứ, hơn nữa còn không kích hoạt quy tắc.
Hắn im lặng vài giây:
“Ngươi không mặc quần lót.”
Ảnh tử đè Khánh Trần xuống đất tẩn cho một trận:
“Đúng, đúng, đúng!”
“Á đau đau đau đau đau!”
Khánh Trần ngu người, xong rồi, ở đây mình không dám cãi lại!
Còn đánh không lại đối phương!
Khánh Khu ở bên cạnh nhìn trời, giống như không có gì xảy ra.
Hắn thật sự không quản được việc ca ca đánh đệ đệ.
Hơn nữa, ông chủ hiện tại đánh ông chủ tương lai, cấp dưới như hắn quản được cái gì cơ chứ.
Nói thật, đây là lần đầu tiên Khánh Trần bị đè xuống đất đánh như thế này.
Không lâu trước khi ảnh tử nói mình là ca ca của hắn, hắn còn ngỡ là mơ.
Nhưng ngay sau đó, quan hệ giữa huynh trưởng và đệ đệ trở nên chân thực và thân thiết.
Giống như mọi đôi huynh đệ trên đời này, đệ đệ luôn là người bị ăn đòn.
“Ca, đừng đánh nữa! Á! Đau đau đau đau đua!”
Khánh Trần la lên.
Ảnh tử sững sờ, sau đó hắn vỗ bụi đất trên quần áo.
Hắn im lặng hồi lâu.
Nếu là đồ đệ của đệ đệ thì hắn đi tặng một con Long Ngư cũng không có gì to tát.
Hắn không trì hoãn thời gian nữa, lập tức đi vào rừng rậm, đeo khẩu trang màu đen lên, thừa dịp mấy người Ma Ma Kinh không chú ý tới, hắn mở ám ảnh chi môn rời đi.
Thành phố số 19, trong một căn hộ kín đáo, ám ảnh chi môn xuất hiện.
Người trong nhà đứng bật dậy, nói với giọng cung kính:
“Ông chủ, ngài có gì dặn dò sao?”
Ảnh tử im lặng vài giây:
“Không cần lo lắng, ta đến đưa cá thôi.”
Nói xong, hắn xách Long Ngư mở cửa căn hộ rồi nghênh ngang rời đi.
Để lại một mình điệp viên của tổ chức điệp viên đứng trong nhà với vẻ mặt mờ mịt.
Đưa cá? Từ bao giờ ông chủ ảnh tử lại nhàn rỗi như thế, đưa một con cá mà cũng cần đích thân hắn đi đưa ư?
Mấy chục phút sau, trong đại sảnh tầng 76 của khách sạn Vân Đỉnh, Lý Vân Kính đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng mở mắt ra nhìn chằm chằm vào người mặc đồ đen trước mặt.
Hắn lặng lẽ che trước mắt Lý Khác:
“Nếu lát nữa có nguy hiểm thì cứ mặc kệ ta, ngươi đi trước đi.”
Lý Vân Kính biết người mặc đồ đen, mũ đen, khẩu trang đen trước mặt là ai, nhưng không biết tại sao người này lại xuất hiện ở đây.
Mà ảnh tử dường như mỗi lần xuất hiện trên vũ đài Liên Bang đều đi kèm với mưa máu gió tanh.
Đối mặt với ảnh tử, dù là cao thủ như Lý Vân Kính cũng khó đoán trước được sự sống chết của mình.
Nhưng hắn vẫn sẵn sàng đứng trước mặt Lý Khác, che mưa che gió cho đối phương.
Lý Vân Kính nhìn ảnh tử:
“Hắn và ngươi không thù không oán, sẽ không cản đường Khánh thị.”
Thế nhưng ngay sau đó, ảnh tử nở nụ cười bất đắc dĩ và xác Long Ngư trong tay mình lên:
“Ta đến đưa cá, Lý Khắc, đây là con Long Ngư cuối cùng mà sư phụ ngươi nợ ngươi.”
Lý Khác ngẩn ra:
“Ngài làm gì sư phụ ta rồi?”
Ảnh tử cười híp mắt:
“Đánh một trận mà thôi, yên tâm, ta đánh hắn là việc nên làm.”
Nói xong, ảnh tử rời đi với tâm trạng vui vẻ.
…
Ám ảnh chi môn xuất hiện trong rừng cây của khu cấm kỵ số 10.
Ảnh tử vừa ngâm nga vừa đi về…
Tổ chức Kỵ Sĩ thì thế nào, tổ chức Kỵ Sĩ thì lợi hại lắm à?
Bây giờ ta đè thủ lĩnh đời tiếp theo của tôt chức Kỵ Sĩ các ngươi ra đánh, kết quả hắn vẫn phải nằm trên đất gọi ca ca đấy thôi?
Nghĩ vậy, ảnh tử cảm thấy vô cùng sung sướng.
Mấy người trong nhóm Ma Kinh Kinh nhìn hắn, rồi lại nhìn tay phải vừa rồi hãy còn cầm Long Ngư mà giờ đã trống không, giống như đang suy nghĩ gì đó.
Tuy họ không nhìn thấy ảnh tử đi đâu nhưng cũng dần phát hiện ra điều khác thường.
Chỉ có điều họ không dám to gan lớn mật suy đoán thân phận của ảnh tử và Khánh Trần, suy cho cùng sự hiểu biết hạn chế trí tưởng tượng của họ.
Ai có thể ngờ được ảnh tử của Khánh thị tiếng tăm lừng lẫy ở Liên Bang và ông chủ Bạch Trú lại rỗi hơi kết bạn đi du lịch, chạy đến nơi thâm sơn cùng cốc này câu cá chứ?
Bây giờ ảnh tử đã bắt đầu bung xõa, hoàn toàn không thèm quan tâm mấy người Ma Kinh KInh có phát hiện ra cái gì không.
Tin tức bên ngoài đều do hắn thả ra, hắn sợ cái gì chứ?
Hắn chỉ sợ những kẻ muốn giết Khánh Trần không chịu tới.
Ảnh tử trở lại bên hồ, chào hỏi với Khánh Trần:
“Ta về rồi, tiểu tử ngươi…”
Đang nói dở thì hắn thấy được mười mấy con Long Ngư bên cạnh Khánh Trần, còn cả Trương Mộng Thiên đang dùng dây mây bện thành dây thừng và Ương Ương đang hỗ trợ xâu đầu cá…
Đây quả thực là một dây chuyền sản xuất công nghiệp hoàn chỉnh.
Bỗng nhiên bàn tay non nớt của Trương Mộng Thiên bị dây mây siết chặt đến mức bật máu, nhưng Khánh Trần cứ như không trông thấy, cũng không quan tâm.
Mà ở bên kia, Ma Kinh Kinh và những người khác nhăn nhó, họ chẳng câu được cái gì cả.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










