- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 159 : Lực Trường (c1581-c1590)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 159 : Lực Trường (c1581-c1590)
❮ sautiếp ❯Chương 1581: Lực Trường
Khánh Chuẩn vui vẻ cười nói:
“Đánh bài sao có thể quan trọng bằng ngắm phong cảnh được.”
Khánh Trần nói:
“Người ta toàn cố ý thua để đưa tiền cho ông chủ mình, làm như vậy mới có tiền đồ được, ngươi cứ như thế này sẽ không được thăng chức đâu!”
Đúng lúc này, Khánh Chuẩn bỗng nhìn về một hồ nước bao phủ trong mây mù phía xa nói:
“Đó là vùng cấm kỵ số 012, cũng là vùng cấm kỵ đặc biệt nhất trong liên bang, nó từng là một trong những cái hồ lớn nhất liên bang, bây giờ trong hồ có rất nhiều loài cá rất cường đại, cường đại đến mức rất ít người dám bước vào đó, bây giờ lên bang cũng chưa tìm rất bất cứ quy tắc nào của nó.”
“Cái này hình thành như thế nào?”
Khánh Trần hiếu kỳ nói.
“Có người nói nguyên nhân là do một vị Bán Thần nào đó đang chèo thuyền du ngoạn thì chết già, cũng có người nói là do một con Lục Cần Niên chết tạo nên, nhưng từ trước đến giờ chưa có bất kì ai đứng ra chứng thực nguyên nhân thật sự là gì.”
Khánh Chuẩn nói:
“Trước kia bên cạnh hồ nước từng có một khu người hoang dã, họ lấy việc bắt cá để kiếm sống, nghe nói cá ở đó rất dễ câu, thịt cũng rất ngon, hơn nữa người câu còn không cần tiến vào vùng cấm kỵ.”
Khánh Trần hiếu kỳ nói:
“Hiện tại thì sao? Những người hoang dã đó vẫn còn ở đây chứ?”
“Họ bị Trần thị giết cả rồi.”
Khánh Chuẩn nói:
“Bây giờ bên cạnh hồ nước có một nhà máy chuyên xử lý các loài cá, tất cả thịt và trứng cá muối cao cấp trong liên bang đều do nơi này cung cấp, khách hàng của các sản phẩm ở đây đa phần là những người sống ở khu Thượng Tam trong các thành phố.
Hay bây giờ chúng ta xuống xe đi nếm thử loài cá nổi tiếng ngon này?”
Khánh Trần nói:
“Nếu đã là cấp dưới thì phải biết chức trách của mình là gì, đừng tự ý thay đổi lộ tuyến!”
Nhưng vừa dứt lời, đầu hắn đã chịu một vỗ.
Tốc độ nhanh đến mức Khánh Trần không kịp né tránh.
Khánh Chuẩn giống như cười mà không phải cười nói:
“Tiểu tử ngươi chơi nghiện rồi đúng không, ngươi nghĩ ta không biết ngươi đang nghĩ cái gì sao, rõ ràng đã biết thân phận của ta nhưng lại nhất quyết không nói, lại còn sai sử ta hai ngày trời.
Rõ ràng bên cạnh ngươi có một dị năng giả lực trường, chẳng lẽ nàng không biết lực trường của ta như thế nào sao, ngươi nghĩ ta không biết dị năng giả từ trường có thể làm những gì sao?”
“Ngươi đang nói cái gì, ta không biết gì hết…”
Khánh Trần lại bị đánh một nhát nữa.
Tuy bây giờ hắn đã là cấp B, nhưng dù sao thì cấp B cũng chỉ là cấp B, so với cấp S, thực lực của cấp B cũng không đáng là bao.
Dù hắn biết chắc thủ lĩnh ảnh tử sẽ ra tay, nhưng hắn vẫn không thể nào tránh thoát được.
Bán Thần giống như một ngọn núi rất cao, người bình thường chỉ biết ngọn núi đó rất cao, nhưng lại không biết rõ nó cao bao nhiêu.
Chỉ có những người đứng dưới chân núi ngẩng đầu lên nhìn ngọn núi cao vút, ẩn mình trong mây đó mới biết ngọn núi đó cao như thế nào, cao đến mức cả đời họ có lẽ cũng không thể chạm đến được.
Lần này Khánh Trần không thèm lòng vòng nữa mà nói thẳng:
“Ngươi không nhớ ngươi từng khen thủ lĩnh ảnh tử là người tốt sao? Đúng rồi, lúc còn ở tình báo khu 1 ngươi cũng tốn công diễn lắm mà, rõ ràng mỗi lần hành động ngươi đều không ở đó, ngươi nghĩ lúc đó ngươi diễn rất đạt sao… Lại đây, tổn thương lẫn nhau nào!”
Thủ lĩnh ảnh tử biến sắc.
Đùng một tiếng, Khánh Trần lại trúng một đòn nữa.
Ương Ương vội chạy lại can ngăn:
“Khụ khụ, ngài đừng đánh nữa, đánh nữa sẽ choáng váng mất…”
Thủ lĩnh ảnh tử cười híp mắt nói:
“May mà có Ương Ương cô nương, nếu nàng không ở đây thì ngươi còn phải chịu ít nhất 2 đòn nữa.
Từ khi ngươi bắt ta đeo hai cái balo leo núi, ta không nói gì để xem ngươi sẽ giả vờ được đến bao giờ, không ngờ ngươi lại dám làm thật!”
Khánh Trần nhại lại lời của thủ lĩnh ảnh tử:
“Ảnh tử tiên sinh phái ta đến bảo vệ ngươi…”
Thủ lĩnh ảnh tử lập tức nhướn mày.
Ương Ương vội rót chén nước cho thủ lĩnh ảnh tử:
“Bớt giận, bớt giận…”
Tiểu Mộng Thiên sắp khóc đến nơi rồi.
Lúc này, thủ lĩnh ảnh tử lại nói:
“Ta có chút việc, hai người các ngươi canh giữ bên cạnh ta, nhất định không cho ai đến gần.”
Sau đó hắn lập tức ngồi xuống nhắm mắt lại.
Khánh Trần sửng sốt, những gì hắn thấy lần trước lại xảy ra một lần nữa, tiếng thở của thủ lĩnh ảnh tử lại biến mất.
Không đúng, nói chính xác hơn thì nhịp thở của thủ lĩnh ảnh tử bị kéo dài đến mức người khác cho rằng hắn đã không còn nhịp tim.
Khánh Trần chợt nhận ra.
Vừa rồi thủ lĩnh ảnh tử tự thừa nhận thân phận thật của mình không phải vì hắn không chịu nổi nữa, mà vì hắn cảm nhận được cơ thể mình đang thay đổi, nên không thể giấu diếm được nữa.
Khánh Trần quay sang nhìn Ương Ương:
“Lực trường của hắn có thay đổi gì không?”
Chương 1582: Sư Bá Trần Gia Chương
“Cực kỳ yếu ớt.”
Ương Ương lo lắng nói.
Khánh Trần thở dài.
Cuối cùng thì hắn cũng biết vì sao thủ lĩnh ảnh tử lại đi chuyến này rồi.
Mười phút đồng hồ trôi qua, thủ lĩnh ảnh bỗng mở mắt, sau đó giả vờ như không có chuyện gì cười tủm tỉm nhìn mọi người:
“Lo cho ta sao?”
“Đúng.”
Khánh Trần nghiêm túc nói:
“Ở thế giới ngoài ta đã không còn người thân nào, ngài là một trong số thân nhân hiếm hoi của ta ở thế giới trong, nói không lo lắng gì là giả.”
Lúc mới quen thủ lĩnh ảnh tử, hắn không dám thả lỏng một phút giây nào, vì dù sao thì khi đó thủ lĩnh ảnh tử cũng là một người tới vô ảnh đi vô tung, làm việc không để lại bất cứ dấu vết nào, một người nguy hiểm như vậy sao có thể không đề phòng gì được.
Hơn nữa người đó còn dùng thi thể của siêu phàm giả để trồng trà.
Tiếp xúc với một người như vậy, dù ngươi có năng tinh thần cảnh giác lên 12/10 cũng không đủ.
Nhưng sau đó Khánh Trần mới phát hiện, thủ lĩnh ảnh tử sẽ không hại hắn.
Trong suy nghĩ của hắn, cả đời này hắn chỉ có ba vị trưởng bối, đó là Lý Thúc Đồng, Lý Tu Duệ và thủ lĩnh ảnh tử.
Lý Thúc Đồng đã đi xa.
Lý Tu Duệ đã an nghỉ trong vùng cấm kỵ số 002.
Bây giờ chỉ còn lại thủ lĩnh ảnh tử.
Khánh Trần hỏi:
“Có phải vì ngài biết mình chuẩn bị phát bệnh nên không thể tiếp tục ở lại Khánh thị nữa? Hoặc là thời gian cửa ngài không còn nhiều.
Trước lúc lâm chung, Lý lão gia tử tìm ta, bây giờ trước khi lâm chung ngài cũng đi tìm ta, nhìn ta giống người thích hợp để chăm sóc trước khi lâm chung lắm sao?”
Thủ lĩnh ảnh tử im lặng.
Khánh Trần thở dài nói:
“Ngài còn bao lâu nữa?”
Thủ lĩnh ảnh tử cười, thật ra hắn biết đằng sau giọng điệu oán trách của Khánh Trần còn ẩn giấu vài phần buồn bã.
Những người như họ rất ít khi biểu đạt cảm xúc thật của mình ra ngoài mặt mà thường sẽ ẩn giấu nó vào vào sâu bên trong.
Thủ lĩnh ảnh tử nói:
“Ngươi không cần biết ta còn bao lâu nữa, ta cũng không thích người khác giúp ta đếm số thời gian còn lại, làm như vậy có khác gì nằm trong phòng bệnh với một đống dây dợ đếm ngày chết đâu.
Yên tâm, dù phải chết thì những người có thể khống chế thời gian sẽ không để mình phải chết quá vội đâu.
Ta nhất định sẽ lựa chọn thời khác huy hoàng nào đó để chết.”
Khánh Trần thở dài một tiếng rồi hỏi:
“Đến giờ ta vẫn không hiểu, rõ ràng ngài đã là Bán Thần, lại còn không bị thương hay bệnh hiểm nghèo gì, nhưng tại sao tuổi thọ lại ngắn như vậy.”
Thủ lĩnh ảnh tử nói:
“Bề ngoài nhìn như không có, nhưng thật ra là có.”
Khánh Trần:
“…Một lý do thật là.”
Thủ lĩnh ảnh tử cười nói:
“Thật ra ta không bị thương, trước đây ta cũng nói với ngươi rồi, ta cố ý ho khan trước mặt người khác chẳng qua để họ nghĩ ta đang bị thương mà thôi.”
“Vậy nhịp tim của ngài lại ngừng lại?”
Khánh Trần nghi ngờ nói.
Thủ lĩnh ảnh tử nhìn hắn một cái:
“Ta từng vì một người mà tiêu hao rất nhiều thời gian.”
Khánh Trần sửng sốt:
“Tiêu hao? Ngài tiêu hao bao lâu.”
Thủ lĩnh ảnh tử bình tĩnh nói:
“Một thế kỷ.”
Sau đó thủ lĩnh ảnh tử không nói thêm gì nữa.
…
Thủ lĩnh ảnh tử:
“Bây giờ thứ ngươi nên lo lắng nhất chính là trong Jindai, Kashima, Trần thị, Khánh thị đều có người muốn giết ngươi, cũng muốn giết ta, mà bây giờ thời gian của ta cũng không còn nhiều, nên chắc chắn đoàn đường tiếp theo mà ngươi phải đi sẽ vô cùng gian nan.”
Khánh Trần nghi ngờ nói:
“Nếu nói Jindai và Kashima muốn giết ta thì còn có thể hiểu được.
Nói có người trong Khánh thị muốn giết ta để tranh giành quyền lực ta cũng có thể hiểu được.
Nhưng ta và Trần thị đâu có thù oán gì, tại sao họ lại muốn giết ta, không phải sư bá Trần Gia Chương của ta chính là người của Trần thị sao.”
“Việc này có liên quan đến mối thù trước đây giữa tổ chức Kỵ Sĩ và Trần thị.”
Thủ lĩnh ảnh tử nói:
“Có một người phụ nữ trong Trần thị vì yêu sư phụ Lý Thúc Đồng của ngươi mà sinh hận.
Hơn nữa, ngươi có biết vì sao cha của Trần Dư là Trần Truyền Chi rõ ràng đã là Bán Thần, nhưng tại sao lại chết sớm như vậy không? Khi đó Trần Truyền Chi mới 70 tuổi, nhưng nhìn hắn chỉ như mới 40 tuổi mà thôi, mà một Bán Thần bình thường có thể sống đến 104 năm cũng không phải chuyện gì quá lạ lùng.”
Khánh Trần nhíu mày:
“Bởi vì sư phụ ta đả thương hắn? Nhưng tại sao sư phụ ta lại muốn đả thương hắn?”
Dựa theo truyền thuyết, Lý Thúc Đồng nhàn rỗi không chuyện gì nên sau khi trở thành Bán Thần, hắn đã đi khiêu chiến tất cả các Bán Thần khác, mà người đầu tiên bị chọn trúng chính là Trần Truyền Chi.
Sau đó chuyện này liền trở thành truyền thuyết…
Nhưng xem ra mọi chuyện không giống như hắn nghĩ.
Thủ lĩnh ảnh tử cười nói:
“Có lẽ ngươi cũng biết, sư bá của ngươi là Trần Gia Chương trong quá trình khiêu chiến sinh tử quan từng bị người khác ám sát, đến nay vẫn chỉ là cấp A, có tâm ma.
Người mai phục hắn khi đó cũng chính là Trần Truyền Chi khi đó mới cấp A.
Sau khi ám toán Trần Gia Chương, Trần Truyền Chi mới chuyển đến ẩn cư ở thành phố số 7.”
Chương 1583: Giá Cao
Từ trước đến giờ, Kỵ Sĩ vẫn luôn là những kẻ có thù tất báo.
Lúc trước Jindai từng động vào Kỵ Sĩ, kết quả là 12 Kỵ Sĩ đã gây ra rất nhiều tổn thất cho tập đoàn Jindai, thử hỏi một tổ chức có thù tất báo như vậy sao có thể bỏ qua cho kẻ thù của mình được, hơn nữa Lý Thúc Đồng còn là thủ lĩnh của Kỵ Sĩ nên đương nhiên hắn sẽ đứng ra báo thù cho sư huynh của mình.
Thủ lĩnh ảnh tử:
“Cho nên, khi Lý Thúc Đồng trở thành Bán Thần, hắn lập tức đi tìm Trần Truyền Chi, nhưng sau khi đánh cho đối phương trọng thương, hắn lại tha cho Trần Truyền Chi.
Lúc đó nghe nói Trần Dư đã cầu xin tha thứ cho cha mình, hắn nói chỉ cần Lý Thúc Đồng tha cho cha hắn thì Trần thị sẽ nợ Kỵ Sĩ một nhân tình, tuy chuyện này có vẻ đã giải quyết xong nhưng dù sao thì nó cũng được tính là thù cũ.”
“Tại sao Trần Truyền Chi lại muốn phá hủy tiền đồ của sư bá ta? Kỵ Sĩ đều là những người không ham quyền lực, sao hắn lại muốn hãm hại sư bá của ta.”
Khánh Trần hỏi.
“Có lẽ hắn sợ Trần Gia Chương sẽ trở thành Bán Thần trước hắn? Cũng có thể là hắn sợ danh tiếng của Trần Gia Chương quá cao sẽ dẫn đến Trần thị sụp đổ.”
Thủ lĩnh ảnh tử nói:
“Trong nội bộ gia tộc, không phải ngươi cứ nói không tranh giành thì người khác sẽ không đề phòng ngươi.
Bây giờ, Trần Dư đã là Bán Thần, mà ngươi mới chỉ cấp B, trình độ không cần nói cũng biết.”
“Sao ta lại cảm thấy ngài đang cười trên nỗi đau của người khác nhỉ?”
Khánh Trần không vui.
Thủ lĩnh ảnh tử vui vẻ cười nói:
“Nếu bây giờ Trần Dư đến giết ngươi thì ngươi có thể chống trả được sao?”
“Không đến mức đó đi, chẳng lẽ một vị Bán Thần lại đích thân đến giết ta?”
Khánh Trần sửng sốt hỏi.
“Ta không biết, dù sao thì người của Trần gia đều là những kẻ lòng dạ hẹp hòi…Trừ Ương Ương.”
Thủ lĩnh ảnh tử bổ sung một câu.
Ương Ương cười nói:
“Ta là người du hành, hơn nữa ta cũng chưa liên lạc với những nhân vật quan trọng của Trần thị bao giờ.
Nhưng ta nghe nói, trong nhà có một nữ trưởng bối thường nói, Kỵ Sĩ đều là những kẻ không ra gì.”
Thủ lĩnh ảnh tử buông tay:
“Ta cũng nghĩ như vậy.”
Khánh Trần:
“…”
Trong buồng xe, không chỉ có mỗi đám Khánh Trần.
So với bầu không khí thoải mái bên phía bọn Khánh Trần, bên phía bọn Ma Kinh Kinh và Dịch Văn Bác lại vô cùng ngột ngạt.
Từ lúc lên xe đến giờ, họ vẫn luôn âm thầm quan sát bọn Khánh Trần.
Vốn dĩ lúc đầu họ còn lo bọn Khánh Trần sẽ cướp của giết người ngay trên xe, nhưng sau đó họ lại cảm thấy đám người kia không bình thường lắm…
Tiểu Vũ nói:
“Họ đều là người trẻ tuổi, thậm chí còn có cả phụ nữ và trẻ em, hơn nữa họ còn không có vũ khí, hay bây giờ chúng ta cướp lại chỗ tiền kia? Tất cả chúng ta đều đạt cấp D, hơn nữa Ma Kinh Kinh còn là chiến sĩ gen cấp C, như vậy thừa đủ để thắng họ rồi.”
Ma Kinh Kinh thấp giọng nói:
“Đừng nói bậy, những người dám mang cả phụ nữ và trẻ em ra ngoài hoang dã đều không đơn giản, ta nghĩ chúng ta không nên manh động, coi chừng rước họa vào thân.
Ngươi không thấy đứa trẻ và người phụ nữ kia đều rất gầy gò yếu ớt sao, những người dám mang họ đến đây sao có thể yếu ớt được.”
Tiểu Vũ thầm nói:
“Ta thấy họ đâu có chỗ nào lợi hại…”
Dịch Văn Bác suy nghĩ một lát rồi hỏi:
“Trên người chúng ta còn mấy đồng vàng?”
Ma Kinh Kinh nói:
“Còn bốn đồng vàng, nhưng không phải chúng ta đã thỏa thuận với hướng dẫn viên du lịch rồi sao, nếu muốn vào vùng cấm kỵ số 10 thì nhất định phải trả cái giá này, nếu không thì sẽ không ai cho chúng ta vào.
Yên tâm, trên đường đi nhất định ta sẽ ghi lại tuyến đường, nói không chừng chúng ta có thể nhờ vào hắn để biết các quy tắc trên đường, đến lúc đó có lẽ tự chúng ta cũng có thể đi được.”
Vùng cấm kỵ số 10 nổi tiếng là nơi nhiều sản vật, trước đây nơi này nằm trong tay Hỏa Đường, có thể coi đây là vùng sản xuất của họ.
Hỏa Đường bán Long Ngư, Trường Sinh Hoa và Lục Sí Phi Nghĩ trong vùng cấm kỵ để lấy tiền.
Long Ngư bán cho những siêu phàm giả muốn cường hóa gân cốt.
Trường Sinh Hoa bán cho những công ty dược phẩm, tác dụng chủ yếu của nó là trì hoãn sự già yếu.
Lục Sí Phi Nghĩ dùng để ngâm rượu, có thể tráng dương.
Mỗi một loại đều có thể bán với cái giá rất cao.
Những năm đó Hỏa Đường tuy an phận ở một vùng đất nhỏ, nhưng lại rất dồi dào tài nguyên, giống như vùng Saudi ở thế giới ngoài vậy.
Nhưng sau đó không biết vì sao Hỏa Đường lại đột nhiên bán đi hai quy tắc của vùng cấm kỵ này, sau đó không bao giờ đến đây nữa.
Nhưng trong vùng cấm kỵ số 10 lại không phải chỉ có mỗi hai quy tắc, rất nhiều người đã mua quy tắc để đến đây “kiếm tiền” nhưng cuối cùng đều chết trong đó.
Có người nói nơi đó có một phần thuộc về Kỵ Sĩ, những không ai biết truyền thuyết này xuất phát từ đâu và có đúng hay không.
Chương 1584: Thể Hiện Thực Lực
Bây giờ vì số lượng dự trữ Trường Sinh Hoa trong các công ty dược phẩm đều không còn bao nhiêu, nên họ đã treo thưởng một số tiền khổng lồ cho những người hái được Trường Sinh Hoa, cũng vì lí do này nên có rất nhiều người đã đến vùng cấm kỵ số 10 để thử vận may xem có hái được Trường Sinh Hoa nào không.
Nhưng đúng lúc này, đoàn tàu hơi nước bỗng dừng lại.
Họ trơ mắt nhìn, một giây trước Khánh Trần còn đang trộn bài poker, một giây sau hắn đã xuất hiện ở cửa khoang để đi bán vé.
“Nhường đường nhường đường.”
Khánh Trần lướt qua bên người họ.
Ma Kinh Kinh và Dịch Văn Bác liếc nhìn nhau, xem ra họ đều đã xác nhận trên người Khánh Trần không có vũ khí.
Nhưng lần này cửa vừa mở ra, Khánh Trần đã ngẩn người, bởi vì lúc này bên cạnh đoàn tàu hơi nước có hơn mười người, tuy bên ngoài họ nhìn khá bình thường, nhưng tất cả đều được trang bị vũ khí.
Nhưng vấn đề mấu chốt ở đây là Khánh Trần đều biết những người này.
Nói chính xác hơn thì La Vạn Nhai đã từng gửi tư liệu của họ cho hắn, tất cả những người này đều là người nhà màu lam trở lên.
Tất cả hơn mười người đang đứng đây đều là thành viên của Hội Phụ Huynh!
Chờ chút, xem ra sau khi tích lũy kinh nghiệm ở thành phố số 22, La Vạn Nhai đã phái những người này đến thành phố số 13 ở phương nam để tiến hành thí điểm “Vật nghiệp cải tạo”, bởi vì chỉ có một con đường dẫn đến thành phố số 13, nhưng hai bên con đường đó lại bị hai vùng cấm kỵ giới hạn nên người ta gọi nó là Mân Nam hành lang.
Nơi đó đã bị quân đội của Trần thị bố trí rất nhiều phòng tuyến, chỉ có đoàn tàu hơi nước mới có thể thần không biết quỷ không hay xuyên qua hai vùng cấm kỵ để đến thành phố số 13.
Mà trong số những thành viên này còn có hai người nhà màu vàng đã đạt đến cấp C!
Không sai, La Vạn Nhai hành động rất nhanh, xem ra người này đang cố gắng phấn đấu để đạt được mục tiêu của hắn.
Khánh Trần cười híp mắt nói với những thành viên trước mặt:
“Mọi người lên tàu đi, có ta ở đây, mọi người không cần thanh toán vé tàu.”
Tuy kiếm được tiền rất vui vẻ, nhưng có thể tiết kiệm tiền cho tổ chức của mình cũng mang lại niềm vui không kém!
Người nhà màu vàng dẫn đầu chần chừ hỏi:
“Ta nghe nói muốn lên đoàn tàu hơi nước phải trả tiền.”
Khánh Trần cười nói:
“Không cần, có ta ở đây các ngươi không cần trả tiền, mau lên đây đi.”
Mọi người quay sang nhìn nhau, từ trước đến giờ họ chưa từng nghe nói đoàn tàu hơi nước có khí linh mà?
Khánh Trần thấy các thành viên của Hội Phụ Huynh không dám lên tàu thì thấp giọng nói:
“Ta là một người nhà màu lam, lão La đã từng cho ta xem tư liệu của các ngươi, ta đến đây để tiếp ứng các ngươi, lên tàu đi.
Đừng nói gì cả, trên xe có người ngoài.”
Mọi người lập tức sáng mắt lên, hóa ra người này cũng là thành viên của tổ chức!
Đám người nối đuôi nhau mà vào, sau đó lần lượt ngồi xuống.
Bọn Ma Kinh Kinh ngơ ngác nhìn nhau:
“Sao lần này hắn lại không thu tiền?”
Tiểu Vũ thấp giọng nói:
“Còn không phải vì số lượng đám người đó nhiều hơn, cho nên không dám thu thôi, ngươi không thấy hắn đang cười nịnh nọt họ à, tên này rõ ràng là sợ mạnh hiếp yếu!”
Khánh Trần cảm thấy tổ chức chính là tài sản của hắn, mà bây giờ có 13 người của Hội Phụ Huynh đến đây, tương đương với việc hắn có thể tiết kiệm cho Hội Phụ Huynh 13 đồng vàng.
Hơn nữa, những thành viên của Hội Phụ Huynh đến đây để chuẩn bị mở rộng lãnh thổ, hắn có thể không vui sao?
Cho nên hắn mới cười sáng lạn như vậy.
Nhưng trong mắt bọn Tiểu Vũ, nhìn hắn chẳng khác nào đang cười nịnh nọt người khác cả.
Bốn người tụ lại một chỗ bàn tán:
“Hay bây giờ chúng ta cũng đi thể hiện thực lực đến tên sợ mạnh hiếp yếu đó biết đường mà trả lại tiền cho chúng ta!”
“Làm sao mới thể hiện được thực lực bây giờ?”
Ma Kinh Kinh nghi ngờ nói:
“Hay bây giờ chúng ta đánh một trận với hắn, sau đó cướp tiền về?”
“Những chuyện không cần dùng đến bạo lực thì tốt nhất đừng dùng đến nó.
Hay chúng ta dùng biện pháp trực tiếp hơn một chút, đến nói thẳng thực lực của mình cho họ.”
Dịch Văn Bác suy tư nói:
“Tiền của chúng ta không phải tự nhiên mà có, nếu có thể cướp được về thì càng tốt, mà cấp bậc của ngươi cũng có thể coi là người nổi bật trên hoang dã.”
Ma Kinh Kinh gật đầu, sau đó hắn liền đứng dậy đi về phía Khánh Trần.
Sau khi đến sau lưng thủ lĩnh ảnh tử, Ương Ương, Khánh Trần và Trương Mộng Thiên, hắn liền cúi người nhỏ giọng nói:
“Ta là chiến sĩ gen cấp C.”
Ba người thủ lĩnh ảnh tử quay sang nhìn nhau, Khánh Trần suy tư hai giây rồi nói:
“Ừm…Có chuyện gì sao?”
“Không có…Không có việc gì.”
Ma Kinh Kinh xoay người đi về chỗ cũ.
Bọn Ương Ương đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra, sao tự dưng người này lại chạy đến nói ra thực lực của mình, chẳng lẽ hắn muốn thể hiện điểm yếu…?
Chương 1585: Quy Tắc Của Khu Cấm Kỵ Số 10
Dạ, rất cám ơn bạn Phenosl đã ủng hộ ạ!
Ma Kinh Kinh quay về chỗ ngồi, Dịch Văn Bác lập tức lại gần hỏi:
“Thế nào, sao ngươi không cầm tiền về? Ngươi không nói thực lực của ngươi cho họ sao?”
Ma Kinh Kinh nói:
“Ta nói rồi, nhưng hình như họ không sợ ta chút nào.”
Tiểu Vũ:
“Chắc chắn họ chỉ giả vờ như vậy thôi, cấp C đã rất lợi hại rồi, nếu như vậy mà họ còn xem thường ngươi thì chẳng phải họ đều là cấp B trở lên sao, chuyện này sao có thể xảy ra?”
Dịch Văn Bác thầm nói:
“Đúng vậy, sao có thể xảy ra được…”
Khánh Trần bỗng nói:
“Mấy người này muốn đến vùng cấm kỵ số 10, họ nói đã tìm được một hướng dẫn viên du lịch trên hoang dã với gia 4 đồng vàng.
Ta cảm thấy tên hướng dẫn du lịch này rất có vấn đề, dù sao thì chỉ có Kỵ Sĩ mới biết được quy tắc cuối cùng của vùng cấm kỵ số 10, rõ ràng là tên hướng dẫn viên du lịch này đang lừa họ.”
Khánh Trần:
“Hơn nữa, sau này những người này đều sẽ trở thành học trưởng học tỷ của chúng ta ở thế giới ngoài, chúng ta giúp họ một chút cũng không sao.”
Vấn đề mấu chốt là hắn còn nợ Lý Khác một con Long Ngư, đây là lời hứa mà người làm sư phụ như hắn nhất định phải thực hiện.
Ngoài ra, nếu mỗi thành viên của Bạch Trú đều được ăn chín con Long Ngư thì chắc chắn thực lực của mỗi người sẽ tăng lên rất nhiều.
Ăn Long Ngư có thể cường hóa xương cốt, từ đó năng lực sinh tồn của mọi người cũng được nâng cao, ngoài ra nó còn có thể tăng cường thính lực của bản thân.
Jinguji Maki cần những thứ thần kỳ trong cấm địa để tăng tốc độ tu luyện.
Khánh Trần quay sang nhìn Tiểu Mộng Thiên, không biết sau khi ăn xong 9 con Long Ngư, thính lực của đứa trẻ này sẽ được cường hóa đến mức độ nào.
Thủ lĩnh ảnh tử bĩu môi:
“Có thể nói, việc mà tổ chức Kỵ Sĩ các ngươi đã làm ở vùng cấm kỵ số 10 chính là chuyện bỉ ổi nhất mà các ngươi từng làm.”
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi nói:
“Theo những gì ta biết, chuyện này còn chưa được tính là bỉ ổi nhất đâu…”
Thủ lĩnh ảnh tử:
“…”
Ương Ương:
“…”
…
Quy tắc của khu cấm kỵ số 10:
Điều thứ nhất, không được phép tranh luận, nếu người khác mắng ngươi thì ngươi phải chấp nhận.
Điều thứ hai, vào nửa đêm của ngày đầu tiên tiến vào, nói cho khu cấm kỵ một bí mật chỉ có một mình ngươi biết.
Điều thứ ba, mỗi ngày phải sát sinh một lần.
Đây là bí mật là Lý lão gia từ từng tặng cho Khánh Trần.
Thế nhưng ba điều khoản này không phải toàn bộ quy tắc của khu cấm kỵ số 10, còn có một quy tắc thứ tư không ai biết.
Quy tắc thứ tư chính là kiệt tác của Kỵ Sĩ.
Khu cấm kỵ số 10 từng là trại chăn nuôi của Hỏa Đường, bên trong có vô số động thực vật quý hiếm, hữu dụng.
Khi đó, khu cấm kỵ số 10 chỉ có ba quy tắc, Hỏa Đường nắm giữ ba quy tắc này đi lại tự do, tiêu dao vui sướng ở vùng đất này…
Bôi phấn hoa Phong Tuyển lên người, không có một con dã thú nào tấn công họ, mặc cho họ thu hoạch kỳ hoa dị thảo trong khu cấm kỵ thỏa thích.
Sau đó, tổ chức Kỵ Sĩ muốn chiếm đoạt Long Ngư ở khu cấm kỵ số 10 cho riêng mình, vì vậy đã bắt một cao thủ của nhà Kashima trồng trong khu cấm kỵ, cưỡng chế sinh ra quy tắc thứ tư.
Từ đó, Hỏa Đường không có cách nào đến khu cấm kỵ số 10 nữa.
Cho tới bây giờ, Hỏa Đường cũng không biết rốt cuộc quy tắc thứ tư là gì, lần nào đại trưởng lão cũng phải đích thân đến đây, sau đó bị độc trùng trong này đốt sưng đầu.
Nếu không phải đại trưởng lão đã đạt đến cấp A, hơn nữa cũng không đi sâu vào trung tâm của khu cấm kỵ thì hắn đã bị độc chết ở bên trong từ lâu rồi.
Trồng quy tắc là một việc yêu cầu sự cẩn trọng, ngươi phải biết người bị trồng là ai, khi còn sống rốt cuộc là hạng người như thế nào, thích cái gì nhất, ghét cái gì nhất thì mới có thể nắm giữ phương hướng thăm dò quy tắc.
Mà Kỵ Sĩ làm chuyện này cực kỳ bí ẩn, người ngoài hoàn toàn không biết gì cả.
Thậm chí họ không biết quy tắc thứ tư xuất hiện như thế nào, còn tưởng rằng có người không cẩn thận chết trong khu cấm kỵ.
Quá đáng nhất là khi ấy Kỵ Sĩ lén trồng cao thủ của nhà Kashima xong, đến khi quy tắc thứ tư ra đời còn cố ý đến núi tuyết Tây Nam, khuyên Hỏa Đường về sau đừng đi nữa, an toàn là trên hết.
Đã thế còn trò chuyện với đại trưởng lão đời trước rất lâu, khuyên đại trưởng lão tuyệt đối đừng vì tiền mà đặt mình vào nguy hiểm.
Bộ dạng “Ta rất quan tâm an nguy của các ngươi” suýt nữa khiến đại trưởng lão đời trước của Hỏa Đường tức phát bệnh.
Nếu ngươi thật lòng quan tâm Hỏa Đường, thế thì đừng làm chuyện thất đức như thế là được mà?!
Đến tận lúc ấy, Hỏa Đường mới biết Kỵ Sĩ đang hãm hại họ.
Sau đó, Hỏa Đường quả thật không đoán ra được quy tắc thứ tư là gì, hơn nữa quy tắc này vô cùng xảo trá, vì thế họ chọn hai trong số ba quy tắc bán cho Trần thị, muốn lừa Trần thị một vố.
Chương 1586: Vay Tiền
Trong toa tàu, ảnh tử cười nói:
“Thật ra toàn bộ trà ta trồng đều được hái từ khu cấm kỵ số 10.
Lúc đó Trần thị cũng gian manh lắm, họ biết khu cấm kỵ số 10 lắm vật báu, cũng biết quy tắc của nơi đó không thể chỉ có hai điều khoản, mà Hỏa Đường cũng chẳng thể tốt bụng bán quy tắc cho họ, thế là họ công bố hai quy tắc mua được ra.”
Ảnh tử nói:
“Hai quy tắc của khu cấm kỵ vừa được công bố đã lừa gạt rất nhiều người hoang dã, thợ săn hoang dã, dị năng giả của Liên Bang đi tìm khó báu, dẫn đến tử thương vô số, cuối cùng thử nghiệm ra được quy tắc thứ ba.
Nhưng quy tắc thứ tư rốt cuộc là cái gì thì đến nay vẫn không ai biết được.
Khánh Trần, quy tắc thứ tư là gì, nhất định sư phụ đã nói với ngươi.”
Khánh Trần nhìn đỉnh Đoàn tàu hơi nước:
“Cái gì? Ta cũng không biết gì cả.”
“Không sao.”
Ảnh tử nheo mắt:
“Tiểu Mộng Thiên là người bình thường, nếu hắn không biết quy tắc thì đi vào đó nhất định sẽ chết, sớm muộn gì ngươi cũng phải nói ra thôi, ta không vội.”
Khánh Trần đánh trống lảng:
“Rốt cuộc khu cấm kỵ số 10 được hình thành bằng cách nào?”
Ảnh tử cười nói:
“Khu cấm kỵ số 10 là một nơi vô cùng truyền ký, nó được hình thành bởi sự qua đời của một vị bán thần.”
“Bán thần nào cơ?”
Khánh Trần hỏi với giọng ngờ vực.
“Hồ Thuyết, người sáng lập tổ chức tình báo của Hồ thị.”
Ảnh tử nói:
“Hắn sống thọ chết già, chẳng qua là chọn chôn cất ở đó.
Khu cấm kỵ số 10 được đánh số từ khá sớm, khi đó người của Liên Bang còn chưa biết dị năng giả cấp B trở lên sau khi chết sẽ hình thành khu cấm kỵ.
Bởi vậy quy tắc thứ nhất được tạo ra bởi Hồ Thuyết, có người nói vì hắn khó tính nên không thích người khác cãi lời mình.”
“Quy tắc thứ hai do ai lập nên?”
Khánh Trần hỏi.
“Là một dị năng giả tên là Trương Bảo Căn, nghe nói hắn là trẻ mồ côi được Hồ Tuyết nhận nuôi, đồng thời cũng là chủ tịch hội đồng quản trị thứ hai của tổ chức tình báo Hồ thị sau Hồ Thuyết, sau khi chết hắn sai người an táng mình cạnh Hồ Thuyết, bầu bạn với ông lão có ơn tri ngộ với mình.”
Ảnh tử nói.
“Thế điều thứ ba?”
Khánh Trần cảm thấy kỳ lạ, kiểu người gì mới có thể đặt ra quy tắc mỗi ngày đều phải sát sinh.
Ảnh tử nói:
“Quy tắc thứ ba thì không biết là ai, chỉ nghe nói là một cao thủ cấp A đi làm giàu, bị quy tắc giết chết ở khu vực trung tâm…Từ điểm này ngươi cũng có thể thấy được trung tâm của khu cấm kỵ số 10 nguy hiểm đến mức nào.”
Mười khu cấm kỵ đầu tiên là mười khu vực nguy hiểm và khủng bố hàng đầu ở Liên Bang, chỉ cần lên mang tìm kiếm là có thể thấy được những câu chuyện truyền kỳ về cả mười khu cấm kỵ này, giống như những truyền thuyết về Bermuda, Lop Nur hay Côn Luân Hư đã tồn tại mấy trăm năm ở thế giới ngoài.
Đương nhiên, nguy hiểm nhất vẫn là khu cấm kỵ 001 và 002, mỗi năm có vô số người đến đó thám hiểm.
Kể từ khi xuất hiện sự kiện di chuyển vượt thời không, vì tò mò về thế giới trong nên những người du hành thời gian đều rất muốn đến những nơi này thám hiểm.
…
Hiện tại, các thành viên của Hội phụ huynh lên tàu hỏa trước đó bắt đầu chia sẻ thức ăn của mình ngay trong toa tàu, có người cho ảnh tử hai quả táo, một nắm hạt dưa, một quả quýt cùng với một quả chuối.
Thoạt nhìn giống như đi chơi vậy.
Không thể không nói là trông các thành viên bây giờ đều tràn trề sức sống, người nào người nấy đều phấn chấn, hào hứng.
Nhóm Ma Kinh Kinh nhìn cảnh này thì nhỏ giọng thì thầm:
“Những người này rốt cuộc có quan hệ thế nào vậy?”
Dịch Văn Bác lắc đầu:
“Không biết…”
Trong đó có thành viên thuộc nhà Vàng tên là Vương Định Nghiệp ngồi cạnh Khánh Trần nhỏ giọng nói:
“Vị người nhà này, người nhà Đen bảo ngươi đến tiếp ứng chúng ta, có còn dặn dò điều gì không?”
Tuy Hội phụ huynh phân chia tầng lớp rõ ràng, nhưng cương lĩnh tổ chức đề xuống người người bình đẳng, cho nên thành viên của nhà Vàng cũng không ra oai với Khánh Trần thuộc nhà Xanh Lam mà trái lại rất nhiệt tình với hắn.
Nguyên văn lời nói của La Vạn Nhai là:
“Hội phụ huynh giúp đỡ lẫn nhau, tất cả mọi người đều bình đẳng, các ngươi thuộc nhà Vàng không phải quan lại mà là người bảo vệ của Hội phụ huynh.
Khi gặp phải nguy hiểm, các ngươi phải làm gương, xung phong xông lên, bảo vệ người nhà Xanh Lam, nhà Xanh Lá, nhà Trắng đằng sau…”
Nói chung, tạm thời Hội phụ huynh vẫn chưa có bệnh quan liêu của tổ chức lớn, vì tất cả mọi người đều là máu mới, cho nên bầu không khí cực kỳ hài hòa.
Về sau có lẽ sẽ biến chất, nhưng bây giờ thì chưa.
Khánh Trần cười nói:
“Các ngươi đến thành phố số 13 phát triển công ty quản lý tài sản đúng không?”
Vương Định Nghiệp mỉm cười:
“Đúng vậy.”
“Các ngươi mang theo nhiều tiền không?”
Khánh Trần hỏi.
“À thì…”
Vương Định Nghiệp cho rằng Khánh Trần muốn vay tiền, vì vậy nói với vẻ khó xử:
“Người nhà Đen nói thành phố số 22 có sự khởi sắc rồi, sau này cuộc sống sẽ tốt hơn.
Nhưng mà bây giờ mọi người vẫn còn khổ quá, không có bao nhiêu tiền cả.
Lần này dẫn mọi người lặn lội đi xa, đồng vàng là mọi người gom góp trang sức đổi được, hoa quả cũng là người nhà trong khu láng giềng đưa cho, may mà trên đường đi gặp được ngươi nên còn giữ lại được hơn mười đồng vàng…Vừa nãy ta định dùng mười mấy đồng vàng này đến thành phố số 13 mua ít vũ khí, nhưng nếu ngươi cần, ta…có thể chia cho ngươi một nửa! Dù sao ngươi cũng giúp bọn ta miễn được tiền vé.”
Chương 1587: Số Liệu
Khánh Trần bật cười, hắn móc ba đồng vàng từ trong túi ra dúi vào tay Vương Định Nghiệp:
“Không phải là ta muốn vay tiền các ngươi, ta sợ các ngươi không đủ tiền tiêu ấy chứ.
Các ngươi cũng coi như những người vất vả xây dựng và phát triển Hội phụ huynh chúng ta, đi ra ngoài tuyệt đối không thể chịu thiệt được, dạo này giá tiền thuốc men ở Liên Bang lại tăng lên, nếu trong số các ngươi có ai bị thương thì cũng có thể chừa lại chút tiền chữa bệnh.
Ngoài ra, lấy tiền mua chút thuốc về tích trữ trước đi.”
Trong tương lai, khi các tập đoàn tài chính phát hiện ra tính uy hiếp của Hội phụ huynh, nhất định sẽ nghĩ cách chặn đứng toàn bộ vật tư của Hội phụ huynh.
Ngày ấy sẽ không quá xa, cho nên Khánh Trần yêu cầu bên phía La Vạn Nhai bắt đầu từ bây giờ phải có ý thức phân chia nhau ra mua thuốc từ các thành phố, sau đó tồn trữ ở nơi an toàn.
Cho dù thuốc sẽ hết hạn thì cũng không thể chờ đến khi cần dùng lại không có.
Đó cũng là phòng ngừa chu đáo.
Vào giờ phút này, Vương Định Nghiệp nhìn ba đồng vàng trong tay cảm thấy vô cùng cảm động, đây chính là Người Nhà!
Người Nhà thuần túy biết bao!
Ngồi Đoàn tàu hơi nước một chuyến, không những không tốn tiền mà còn lấy được ba đồng vàng!
Khánh Trần thấp giọng:
“Được rồi, mau về nghỉ ngơi dưỡng sức đi, sắp đến thành phố số 1 rồi, các ngươi còn phải tham gia một trận đánh ác liệt nữa đấy.
Và đừng nhiệt tình với ta quá, ta che giấu thân phận, thân phận Người Nhà bị phát hiện thì không tiện hành động.”
“Được!”
Vương Định Nghiệp trở lại đội ngũ của mình ngồi xuống trong sự cảm động khôn xiết.
Bên kia, nhóm Ma Kinh Kinh nhìn cảnh này, họ không biết Khánh Trần quen biết những người kia, họ cũng không biết những người kia là thành viên của Hội phụ huynh.
Họ chỉ thấy Vương Định Nghiệp cầm hoa quả sang bên đó, sau đó Khánh Trần đưa cho hắn ba đồng vàng sáng lấp lánh…
Mấy người Ma Kinh Kinh đưa mắt nhìn nhau.
“Sao tên đó lại đưa đồng vàng cho những người kia?”
Dịch Văn Bác nói với vẻ nghi ngờ.
“Không biết, ta thấy hắn cầm trái cây sang đó là đổi được vàng về, ngươi nói xem chúng ta có thể đổi tiền vàng về như thế được không?”
Tiểu Vũ nói.
Việc này cũng tương tự câu chuyện rìu vàng, rìu bạc vậy, chỉ cần ngươi thành thật thì sẽ được báo đáp…
Nói thật, với sự hiểu biết của mình, họ không thể nào giải thích được tại sao trái cây có thể đổi được đồng vàng.
Dịch Văn Bác lập tức cầm một đống trái cây, đậu phộng đi đến chỗ Khánh Trần, hắn thả trái cây lên bàn của đối phương, nở nụ cười và nói:
“Chúng ta mang nhiều, chia sẻ cho các ngươi một ít.”
Nói xong, hắn yên lặng chờ đợi.
Khánh Trần ngẩng đầu nhìn hắn vài giây:
“Cảm ơn.”
Dịch Văn Bác đứng chờ tại chỗ một lúc…Hết rồi à? Đồng vàng đâu?
Khánh Trần cười híp mắt, hỏi:
“Còn việc gì không?”
“Không…không có gì.”
Dịch Văn Bác sững sờ hồi lâu rồi mới xoay người rời đi.
Chuyện quái gì vậy, không chỉ không lấy được đồng vàng mà còn mất luôn trái cây, mình làm thế không phải là hèn mọn hay sao?
Hắn trở lại chỗ ngồi, Ma Kinh Kinh nhỏ giọng hỏi:
“Có đổi được cái gì không?”
Mặt Dịch Văn Bác lạnh tanh:
“Đổi được hai tiếng cảm ơn.”
Thế nhưng đúng lúc này, đột nhiên có ba chiếc khí cầu máy bay từ phương xa nhanh chóng lướt qua, vượt Đoàn tàu hơi nước tiếp tục bay về phía nam.
Đó đều là khí cầu máy quân dụng cấp Át, hơn nữa còn chở cơ man là đạn dược.
Khánh Trần nhìn khí cầu máy phía xa:
“Lạ thật, trên thân ba chiếc khí cầu máy kia không phủ lớp sơn theo biên chế bộ đội, ở Liên Bang có khí cầu máy dân sự cấp Ất à?”
Khí cầu máy cấp Ất thuộc về quân đội, phải sơn số hiệu chiến đấu.
Ảnh tử cười híp mắt:
“Họ xóa số hiệu, đương nhiên là không muốn bị phát hiện ra là ai giết ngươi.”
“Giết ta?”
Khánh Trần ngớ ra:
“Sao họ biết hành tung của ta?”
Khánh Trần cau mày nhìn khí cầu máy cấp Ẩt, suy đoán Đoàn tàu hơi nước có thể chống lại được hỏa lực của chúng hay không.
Nhưng ba chiếc khí cầu máy cấp Ất kia tiếp tục bay về phía nam, không hề dừng lại.
Ảnh tử cười nói:
“Yên tâm, họ không biết ngươi đang ở trên Đoàn tàu hơi nước này, dù sao hành trình chỉ vừa mới bắt đầu, không thể để cho những người này làm mất hứng.”
Khán Trần hết nói nổi.
Lần này hắn rời đi một cách cực kỳ bí ẩn, thậm chí còn thay đổi cả diện mạo, cũng không đề cập đến tuyến đường với bất cứ ai.
Mà những gì ảnh tử đang nói rõ ràng là thừa nhận “Ta chính là nội gián”.
“Ngài bán đứng ta làm gì vậy.”
Khánh Trần thở dài.
“Yên tâm, ngươi chơi theo ý ngươi là được, sẽ không ai xảy ra chuyện.”
Ảnh tử mỉm cười.
Chẳng qua có thể nhận thấy được sát khí ẩn giấu trong giọng nói của hắn.
Khánh Trần sửng sốt, rốt cuộc hắn cũng biết ảnh tử muốn làm gì:
“Ngài muốn dùng ta làm mồi, giúp ta giết chết đám người muốn giết ta?”
Bây giờ xem ra, mục đích chính của ảnh tử trong chuyến đi lần này là giết người.
Chương 1588: Không Liên Quan Đến Giao Dịch
Đối phương biết mình không còn sống được bao lâu, cho nên trước khi chết hắn phải giúp Khánh Trần giết hết kẻ địch, kéo theo bán thần hùng mạnh nhất trẻ hơn một đời chết chung.
Vì vậy, lúc trước ảnh tử mới nói bán thần của Trần thị có lẽ sẽ ra tay với Khánh Trần.
Không phải là có lẽ, mà con cá ảnh tử muốn dụ nó cắn câu chính là Trần Dư.
Ảnh tử nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, nơi đó là cánh đồng hoang vu mênh mông vô tận, đường chân trời phía xa và mảnh trời xanh ngắt giao nhau, trên mặt đất là cây cối khô héo, thế giới trống trải tịch liêu.
Hắn ngẩn ngơ:
“Ban đầu khi người kia đến Khánh thị lựa chọn ngươi làm người chơi bản Alpha, ta không bằng lòng, ta nói ngươi còn nhỏ, lỡ như xảy ra chuyện gì bất trắc ở thế giới ngoài thì sao bây giờ, đến cả một người có thể bảo vệ ngươi cũng chẳng có lấy một ai.
Nhưng cha của chúng ta không đồng ý, ông ấy nói nếu cách mạng nổ ra thì ta và ngươi đều có được huyết mạch của tổ tiên, nhất định phải chọn một người đi.
Ta không đi, cho nên ngươi phải đi.”
Ảnh tử nói tiếp:
“Nếu đi thì sẽ bị người kia xóa hết tất cả ký ức.
Nhưng lúc ấy ta đã có người không thể quên được, cho nên ta không thể đi…Xem xét từ phương diện này thì ta nợ ngươi rất nhiều.”
Khánh Trần sửng sốt, đây là lần đầu tiên ảnh tử thể hiện mặt dịu dàng của mình.
Thậm chí, hắn không ngờ một tên khốn bắt người để trồng trà sẽ có một mặt như thế.
Hơn nữa, những câu này để lộ tin tức vô cùng quan trọng, hắn và ảnh tử là huynh đệ ruột thịt.
Vậy người lựa chọn hắn trở thành người chơi bản Alpha là ai? Hiển nhiên đó cũng không phải là người của Khánh thị.
Ảnh tử nhìn vẻ kinh ngạc của hắn thì cười nói:
“Đệ đệ, bất ngờ lắm đúng không, ngươi vẫn còn một ca ca ruột thịt ở thế giới trong.”
Con ngươi của Khánh Trần co lại.
Ca ca, thảo nào ảnh tử lại đối xử với hắn tốt như vậy.
Thảo nào ảnh tử muốn giao nhân tâm của hệ thống tình báo của Khánh thị cho hắn.
Thảo nào hắn không phát hiện được một chút ác ý nào từ ảnh tử.
Không ngờ mình còn có một ca ca!
Khánh Trần im lặng.
Giờ phút này hắn không nói gì cả, tất nhiên ảnh tử sẽ vạch trần tấm màn che cuối cùng về bí ẩn thân thế cho hắn.
Ảnh tử nói:
“Xin lỗi, vốn dĩ phải là số kiếp do ta tiếp nhận, thế nhưng lại để ngươi phải gánh chịu.
Những năm qua ta vẫn luôn chờ đợi sự xuất hiện của người du hành thời gian, thật ra khi ta phát hiện ra người du hành thời gian đầu tiên, ta vô cùng vui vẻ.
Sau đó ta chờ đợi trong nhà tù số 18, vì mấy năm trước khi người kia lại đến Khánh thị lần nữa, ta đã lựa chọn nơi ngươi xuất hiện, chính là nhà tù số 18.”
Khánh Trần hỏi:
“Cho nên các ngươi và sư phụ ta giao dịch, để hắn nhận ta làm đồ đệ?”
Ảnh tử cười nói:
“Không, không, không, cuộc giao dịch thật sự là cha giúp Lý Thúc Đồng giải cứu bạn của hắn, điều kiện là hắn phải làm hai việc, việc đầu tiên là mở ra điều kiện sở hữu Bàn Cơ Thiên Địa cho cha, để vật cấm kỵ ACE – 002 xuất hiện lại một lần nữa.
Việc thứ hai là muốn hắn giúp ngươi chế tạo chuyện chết giả, để ngươi trở thành ảnh tử chân chính.”
“Hả? Bàn Cờ Thiên Địa chẳng phải đang ở trong tay sư phụ của ta sao?”
Khánh Trần khá bất ngờ.
“Dĩ nhiên là không rồi.”
Hắn mỉm cười, nói tiếp:
“Lý Thúc Đồng hoàn thành điều kiện sở hữu sau đó rời đi, còn ta mở ám ảnh chi môn mang cha đến lấy đi bàn cờ ấy, tuy điều kiện là Lý Thúc Đồng tập hợp nhưng người đầu tiên tiếp xúc bàn cờ lại là cha của chúng ta.”
Khánh Trần suy tư:
“Vậy tức là việc sư phụ ta nhận ta làm đồ đệ không liên quan đến giao dịch?”
Ảnh tử nói:
“Mục đích chính của cuộc giao dịch này là để ngươi giả chết, thoát khỏi cuộc tranh đấu, có được cơ hội và không gian trưởng thành.
Nhưng Lý Thúc Đồng bội ước, hắn không nên nhận ngươi làm đồ đệ, vì cha cũng không mong ngươi trở thành một Kỵ Sĩ.
Lý tưởng của Kỵ Sĩ quá lãng mạn, rất có thể sẽ thoát ly tập đoàn tài chính… Sự thật chứng minh, đại đa sô Kỵ Sĩ xuất thân từ tập đoàn đều sẽ thoát khỏi ràng buộc của những tập đoàn ấy, tiến đến thế giới rộng lớn hơn.
Bởi vậy cha còn vì chuyện này mà nổi giận, nói thật ta rất ít khi thấy ông ấy tức giận.”
Trong tình huống bình thường, chỉ khi nào mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát, con người mới có cảm xúc phẫn nộ.
Mà cuộc giao dịch này quả thật vì Lý Thúc Đồng tự tiện làm chủ, cho nên xuất hiện nhiều biến số hơn.
Khánh Trần thở dài, thảo nào lúc trước khi sư phụ đối diện với mình lại do dự lâu như thế.
Vì bội ước đương nhiên cũng phải có cái giá của nó.
Nhưng từng có một đoạn thời gian, Khánh Trần dù chắc chắn tình cảm giữa mình với sư phụ là thật sự nhưng vẫn sẽ kìm lòng không đặng mà suy nghĩ, liệu mình có phải thứ đi kèm trong một giao dịch nào đó.
Bây giờ xem ra, vì hắn, sư phụ đã trả giá còn nhiều hơn so với hắn tưởng tưởng.
Chương 1589: Khánh Tầm
Hắn hỏi:
“Cái giá cho việc sư phụ ta bội ước là gì?”
Ảnh tử cười nói:
“Cái giá cho việc bội ước chính là đến phương bắc, giết Jindai Senaka và chế tạo hỗn loạn giúp Khánh thị.
Lý Thúc Đồng đồng ý, chẳng qua là hắn mãi không tìm được cơ hội.
Sau đó, cha cảm thấy hắn chiếm lợi lại không muốn giả trá, cho nên dùng ngươi, sáng tạo một cơ hội khiến hắn không có cách nào từ chối.”
“Đúng là tàn nhẫn.”
Khánh Trần than thở:
“Suýt nữa ta bị chơi chết rồi.”
“Cha của chúng ta rất tàn nhẫn, sau này ngươi sẽ biết.”
Ảnh tử nói, trông có vẻ thích thú:
“Trong mắt cha, Lý Thúc Đồng biến con trai mình thành Kỵ Sĩ, ấy là tổ chức Kỵ Sĩ được lợi, phá hỏng kế hoạch của ông ấy.
Nhưng theo ta thấy, rõ ràng là Khánh thị chiếm của hời, Lý Thúc Đồng không chỉ trao cho ngươi tuyền thừa của Kỵ Sĩ mà còn cho ngươi Con Rối Giật Dây và Đại Phúc, thấy thế nào cũng là được hời mà, chẳng biết lão gia tử nghĩ sao, bây giờ vẫn còn giận Lý Thúc Đồng đấy.”
Chính vì lão gia tử ấy lo lắng Khánh Trần sau khi trở thành Kỵ Sĩ sẽ hoàn toàn thoát khỏi gia tộc.
Cho nên hắn mới nhẫn tâm đưa Khánh Trần đến căn cứ A02, dùng tính mạng của hơn chín trăm nhân viên tình báo Khánh thị, trao cho Khánh Trần lòng trung thành của gia tộc.
Trên thực tế, lão gia tử quả thật đã làm được.
Cho dù hiện tại Khánh Trần không có ý định trở về nắm giữ quyền lực thì trong lòng hắn cũng đã phần nào chấp nhận Khánh thị rồi.
Cho dù hắn rời khỏi Khánh thị thì cũng sẽ mang một nhóm người đi.
Mà những người này chắc chắn sẽ trở thành Khánh thị mới.
Tiểu Mộng Thiên và Ương Ương ngồi bên cạnh nghe họ nói chuyện mà như nghe kể chuyện truyền thuyết, cuộc trò chuyện này trải ra trước mặt họ sự thật về cuộc giao dịch của trung tâm quyền lực tối cao, không ai dám xen mồm, thậm chí còn không dám thở mạnh.
Cuộc trò chuyện hôm nay giúp Khánh Trần cởi bỏ nhiều mối nghi ngờ.
Hắn vẫn còn một vấn đề cuối cùng:
“Cha là ai?”
Ảnh tử nói:
“Gia chủ của Khánh thị, Khánh Tầm.”
“Quả nhiên.”
Khánh Trần than thở:
“Thảo nào có nhiều người lót đường cho ta như vậy.”
“Này, này, này, ngươi nghĩ cái gì vậy, người lót đường cho ngươi là ta.”
Ảnh tử vỗ bàn, cười nói:
“Người ngươi phải cảm ơn là ta!”
“Cảm ơn.”
Khánh Trần nói một cách trịnh trọng, hắn biết ảnh tử đã giúp đỡ hắn rất nhiều, cho nên hắn nói ra hai chữ cảm ơn này từ tận lòng.
Ảnh tử thấy hắn nghiêm túc như thế, nhất thời cũng không biết nên nói gì.
Đối phương xua tay:
“Đừng sến sẩm, chẳng vui chút nào.”
Khánh Trần hỏi:
“Ngươi từng nói mình tiêu hao một thế kỷ vì một người…Là cái người mà ngươi không thể quên ấy hả.”
Ảnh tử ngẩn ra:
“Đúng vậy.”
Khánh Trần không hỏi thêm nữa.
Ảnh tử nhìn ra ngoài cửa sổ, hắn mở cửa ra, mặc cho gió lạnh rít gào ngoài kia quật vào mặt mình, giữa mày nhuộm phong sương:
“Vì ta làm theo cảm tính nên cha rất bất mãn với ta.
Sau chuyện đó, với hắn ta chỉ là một kẻ thay thế tạm thời trước khi ngươi đến mà thôi, ta từng chán ghét thứ tình thân này, thậm chí muốn giết ngươi để hắn đau lòng.
Tưởng tượng đến gương mặt vĩnh viễn không sợ hãi của hắn hiện lên vẻ đau đớn là ta cảm thấy thỏa mãn.
Nhưng là Tiểu Trần, ngươi là đệ đệ của ta, ta không thể làm vậy với ngươi được.
Lúc trước khi ngươi còn nằm trong tã lót, ta ôm ngươi, ngươi nhỏ xíu như thế, ta sợ chỉ cần một cơn gió là có thể thổi bay ngươi đi mất…Kết quả ngươi tiểu lên tay ta.
Khi ngươi được nửa tuổi đã biết cười với ta, ngươi dùng bàn tay nho nhỏ cầm ngón trỏ của ta, sau đó kéo ta.”
Khánh Trần trợn trừng hai mắt, phong cách nói chuyện đột ngột thay đổi thế này là thế nào vậy.
Ương Ương nhìn ảnh tử với vẻ tò mò:
“Còn nữa không ạ, nói nhiều thêm đi.”
Khánh Trần vội đánh trống lảng:
“Thế trong một thế kỷ đó ngươi có từng hối hận không?”
Ảnh tử nói, giọng hắn hết sức bình tĩnh:
“Không hối hận.
Thế giới rất công bằng, giới hạn tuổi thọ của người thức tỉnh năng lực thời gian đã được định trước, tất cả đều sẽ chết đi ở tuổi 150, mỗi một lần sử dụng năng lực đều sẽ tiêu hao tuổi thọ một lần.
Hiện nay ta không còn bao nhiêu thời gian, nhưng trước nay chưa từng hối hận, ta cũng đã lên kế hoạch nên dùng phần còn lại của sinh mệnh như thế nào rồi.”
“Không hối hận là được.”
Khánh Trần nói:
“Thế lần này ngươi đi theo ta ra ngoài chơi rốt cuộc là muốn làm gì?”
Ảnh tử suy nghĩ, rồi nói:
“Ta phải dụ đám người muốn giết ngươi ra rồi giết hết toàn bộ.”
Với giọng điệu hờ hững, hắn đã quyết định số phận của rất nhiều người.
Kẻ làm ca ca này muốn thiếu đốt ngọn lửa sinh mệnh cuối cùng, tiến hành một cuộc giết chóc vì đệ đệ của mình trước khi ra đi.
Chương 1590: Vùng Cấm Kỵ Số 40
“Đóng hết tất cả cửa sổ lại, mọi người giữ im lặng, không được phép tự ý hành động.”
Từ lúc đặt chân lên đoàn tàu hơi nước, người nhà màu vàng Vương Định Nghiệp bắt đầu liên tục dặn dò, thậm chí hắn còn đi kiểm tra kĩ càng từng cái cửa sổ một trên tàu xem có vấn đề gì không, chu đáo chẳng khác gì tiếp viên hàng không trên máy bay, chỉ còn thiếu mỗi đi điều chỉnh chỗ tựa lưng và thu bàn cho người khác nữa thôi.
Ma Kinh Kinh hơi nghi hoặc hỏi:
“Có chuyện gì vậy, sắp có nguy hiểm gì sao?”
Vương Định Nghiệp cười nói:
“15 phút nữa, chúng ta sẽ bắt đầu tiến vào phạm vi hành lang Mân Nam, cũng chính là con đường duy nhất thông đến thành phố số 13, bởi vì hai bên đường có vùng cấm kỵ số 40 và 41 chặn đứng, hơn nữa hai vùng cấm kỵ này đã bao bọc toàn bộ thành phố số 13 nên đây cũng là con đường duy nhất thông đến thành phố, nhưng đoàn tàu hơi nước sẽ không đi qua con đường này mà sẽ xuyên qua vùng cấm kỵ số 40.”
Một thành viên khác của Hội Phụ Huynh nói:
“Tuy bây giờ chúng ta đều không biết vùng cấm kỵ số 40 có quy tắc gì, nhưng mọi người không cần lo lắng, chỉ cần chúng ta đóng kín hết cửa sổ, sau đó trốn trong khoang tàu thì mọi chuyện sẽ được giải quyết.”
“Cảm ơn đã nhắc nhở.”
Ma Kinh Kinh nhỏ giọng nói, tuy họ chọn đi con đường này, nhưng hướng dẫn viên du lịch lại không hề nhắc nhở chuyện này cho họ.
Nếu vừa rồi họ không đóng cửa sổ, nếu có độc trùng rắn kiến gì lẻn được vào thì có lẽ mọi người đều sẽ phải chết.
Sau 2 ngày tiếp xúc, bọn Ma Kinh Kinh đều cảm thấy, tất cả đám Vương Định Nghiệp đều là những người rất nhiệt tình hiếu khách, họ không những không kiểu căng mà còn thường xuyên đi nói chuyện với mọi người, thậm chí giúp đỡ họ.
Ma Kinh Kinh không ngờ ở thế giới trong vẫn còn những người tốt bụng như vậy, không tham lam như tên bán vé sợ mạnh hiếp yếu kia…
Lúc này, Dịch Văn Bác bỗng nói:
“Xem ra vị đại ca tên là Vương Định Nghiệp này là người rất tốt, hay bây giờ chúng ta đi nói với hắn chuyện vé xe, để xem hắn có giúp chúng ta đòi lại số tiền đó được không?”
Tiểu Vũ và Lý Mộng Vân lập tức sáng mắt lên:
“Ý kiến hay, bọn Vương Định Nghiệp đại ca chắc chắn sẽ giúp chúng ta đòi được tiền.”
Dịch Văn Bác lập tức đứng dậy đi về phía Vương Định Nghiệp, sau đó hắn bắt đầu vừa thì thầm to nhỏ gì đó vừa thỉnh thoảng liếc nhìn về phía khoang tàu của bọn Khánh Trần.
Sau khi nghe hắn nói, sắc mặt của Vương Định Nghiệp bắt đầu trở nên cổ quái…
Cuối cùng thì hắn cũng biết được ba đồng vàng mà Khánh Trần đưa cho hắn đến từ đâu rồi.
“Xin lỗi, việc này chúng ta không giúp được.”
Vương Định Nghiệp lắc đầu:
“Vốn dĩ ai cũng biết nếu muốn đi đoàn tàu hơi nước đều phải trả tiền vé, số tiền đó các ngươi cứ coi như đã trả cho đoàn tàu hơi nước đi, đừng so đo làm gì nữa.”
Dịch Văn Bác nghi ngờ nói:
“Vương Định Nghiệp đại ca, có phải trong số họ có cao thủ nên ngươi mới không dám động vào họ không?”
“Không phải không phải.”
Vương Định Nghiệp chợt nhớ đến mấy ngày trước Khánh Trần từng dặn dò phải giữ bí mật thân phận của hắn nên vội vàng chuyển chủ đề:
“Không phải họ có cao thủ, những người đó chỉ là người bình thường thôi, mau quay về chỗ ngồi đi, đoàn tàu sắp đi vào vùng cấm kỵ số 40 rồi.
Không phải các ngươi muốn đến vùng cấm kỵ số 10 sao, sau khi vượt qua vùng cấm kỵ số 40, hình như chỉ cần đi thêm 1 ngày đường nữa là có thể đến nơi rồi.”
Lúc này, mọi người đều quay ra ngoài cửa sổ nhìn khu rừng xanh um ngay phía trước.
Mỗi cái cây xanh ngoài kia đều cao cả trăm mét, trên mỗi thân cây đều có một đám rẽ lít nha lít nhít rủ xuống phía dưới.
Khi đoàn tàu hơi nước tiến lại gần, hàng trăm hàng nghìn con chim nhỏ hoảng sợ túa ra khỏi cánh rừng khiến bầu không khí yên tĩnh bỗng chốc trở nên ồn ào.
Tiếng ầm ầm vang lên, đoàn tàu hơi nước chính thức chui thẳng vào rừng rậm.
Mà bên trong khu rừng cũng có một đường hầm nho nhỏ trống trải uốn lượn dành riêng cho đoàn tàu hơi nước.
Lúc này đoàn tàu đang rung lắc như đi trên cáp treo, rung lắc mạnh đến mức mọi người phải bám chặt vào thành ghế thì mới không bị hất văng ra.
Ma Kinh Kinh vừa quay đầu nhìn về phía sau thì bỗng nhìn thấy một con vật gì đó màu đen đang leo lên buồng xe, sau đó con vật bắt đầu dùng đôi mắt xanh lè của nó quan sát mọi người đang ngồi trong xe.
Ánh mắt của nó dừng lại trên người Ma Kinh Kinh.
Tiếng loảng xoảng như tiếng kính vỡ bắt đầu vang lên, như thể con vật bên ngoài đã đập vỡ được khung cửa kính nào đó của đoàn tàu hơi nước vậy.
“A!”
Ma Kinh Kinh tưởng con vật bên ngoài đã chui được vào khoang tàu nên sợ hãi hét thất thanh.
Càng ngày càng có nhiều sinh vật bám vào đoàn tàu hơi nước, lúc này cả bên trong lẫn bên ngoài đoàn tàu đều tối như mực, chỉ có vài tia sáng nhẹ nhẹ phát ra từ những đôi mắt xanh lục ngoài cửa sổ.
So với bầu không khí căng thẳng của toa bên cạnh…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Đấu Thần [Dịch] Đấu Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Dau-Than-dich-SE-Audio-Truyen.jpg)




