[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 17 : Vì Sao? (c161-c170)
❮ sautiếp ❯Chương 161: Vì Sao?
Nhưng hắn phát hiện, đại lão thần bí trước mặt đi lại vẫn bình thường, vậy xem ra, lúc ấy đối phương thật sự không ở núi Lão Quân.
Hơn nữa, đúng là đối phương cũng có một cấp dưới hung ác thật.
“Lưu manh nghe điện thoại, vì sao lại hỏi ngươi?”
Khánh Trần hỏi.
“À, bọn họ nói dấu vân tay kia là về sau mới có, bình thường trên điện thoại phải có mấy trăm dấu vân tay, nhưng điện thoại đó chỉ có mười mấy.”
Lưu Đức Trụ nói:
“Bọn họ cảm thấy, hẳn kẻ giết người đã nhận cuộc điện thoại kia.”
Một chiếc điện thoại bình thường sẽ bị cầm lấy, buông xuống rất nhiều lần, vân tay phía trên cũng nhiều không kể xiết.
Nhưng khi đó Khánh Trần đã gần như sắp ngất xỉu, không có thời gian tạo ra nhiều dấu vân tay như vậy.
Quả nhiên, hành động nhỏ đó của mình không thể lừa được người thông minh trong Côn Luân.
Lưu Đức Trụ nói:
“Côn Luân tìm ta để hỏi xem cú điện thoại thần bí kia nói gì, đối phương là ai.
Bởi vì bọn họ nghi ngờ là người này xuất hiện mới thúc đẩy Vương Vân trở thành nội ứng.
Người này nấp ở đằng sau đám côn đồ, không chừng về sau còn cấu kết với một số người có ý đồ xấu, làm ra chuyện lớn hơn.”
Ngay sau đó hắn lại nói:
“Đại lão, nếu không ngài hỏi cấp dưới đi, ta nói nội dung cuộc điện thoại cho Côn Luân nhé?”
Khánh Trần căn bản không nhận việc này, mà nói:
“Cuối cùng ngươi còn gì muốn nói không?”
Lúc này Khánh Trần cảm thấy, hắn đã rất khó có thêm được tin tức có ích gì nữa.
Lưu Đức Trụ sửng sốt, sau đó bật khóc trong nháy mắt:
“Đại lão, ngươi muốn ta để lại di ngôn?”
Khánh Trần hỏi ngược lại:
“Ta cần giữ ngươi lại làm gì, ngươi cảm mình còn giá trị?”
Nói rồi, Lưu Đức Trụ hận không thể quỳ xuống với Khánh Trần:
“Đại lão, lần này ta đã mang tất cả vàng thỏi bỏ túi đến rồi, hơn nữa ta cam đoan về sau sẽ tận tâm tận lực, ngài đừng giết ta, giữ lại ta còn có tác dụng! Ta có thể thay ngài đi làm bia ngắm, ngài có thể dùng ta để thu hút người du hành thời gian cả nước, ta có thể làm con rối của ngài để lôi kéo bọn họ!”
Lưu Đức Trụ biết rất rõ một điểm, dù bây giờ đại lão giết hắn cũng không cần chịu bất kì trách nhiệm pháp luật gì, không có ai ở thế giới bên ngoài biết hắn chết như thế nào!
Khánh Trần đứng dậy:
“Đã muộn.
Nhớ kỹ, làm sai nhất định phải trả giá đắt.
Dù ngươi chỉ là học sinh lớp 11, chưa từng trải qua sự tàn nhẫn của xã hội cũng không hiểu thế giới này nguy hiểm cỡ nào, nhưng nếu như ngươi đã vào trong trò chơi này, nhất định phải hiểu được một vài quy tắc.”
Nói rồi, hắn đứng dậy, điềm nhiên như không có việc gì đi ra ngoài.
Thấy thiếu niên trầm mặc, Diệp Vãn và Lâm Tiểu Tiếu như hiểu ngầm trong lòng mà đi vào phòng tạm giam, đưa Lưu Đức Trụ đến hộp đen lúc trước Khánh Trần phải trải qua thử thách.
Đương nhiên, đây là Khánh Trần hù dọa tên này thôi.
Lưu Đức Trụ không thể chết nhưng nhất định phải chịu trừng phạt.
…
Trong phòng kín, Khánh Trần có phim xem, có ý chí kiên cường chịu đựng nhưng chắc chắn Lưu Đức Trụ không chống đỡ được.
Theo Lâm Tiểu Tiếu đoán, tên này vượt qua 48 giờ là sụp đổ.
Nói thật, nếu đổi thành một học sinh khác ở vị trí của Lưu Đức Trụ, chưa chắc đã hơn được hắn.
Nhưng mà tên này tham tiền sợ chết, nếu hắn không phải học sinh cấp ba bình thường, chỉ sợ chết chưa hết tội.
Theo Khánh Trần, nếu mấy giờ trước tên này đừng ham chơi, để ý máy truyền tin một chút sẽ không có chuyện ở núi Lão Quân.
Trong hành lang mờ tối vang lên tiếng cầu xin tha thứ của Lưu Đức Trụ, nhưng Khánh Trần không nhúc nhích.
Giống như Lâm Tiểu Tiếu nói, hắn đã bước qua ranh giới khó khăn nhất trong lòng: Biết mình nên học cách đối mặt với thế giới tàn nhẫn lạnh lẽo kia thế nào.
Lý Thúc Đồng nói với hắn:
“Có đôi khi, lúc chúng ta đưa ra quyết định cần vứt bỏ đánh giá tiêu chuẩn của đời, như tiêu chuẩn về “tàn nhẫn” và “nhân từ”.
Trên đường cuộc đời, ngươi chỉ cần đưa ra quyết định chính xác nhất là được.”
Khánh Trần thở dài:
“Nhưng Lưu Đức Trụ này lắm tật xấu, đôi khi thật sự muốn từ bỏ hắn.”
“Từ bỏ? Vì sao chứ?”
Lý Thúc Đồng có chút hứng thú nói:
“Nếu ngươi muốn chọn bù nhìn ở thế giới bên ngoài, vậy trước mắt Lưu Đức Trụ là thích hợp nhất.
Hắn có sự khôn lỏi và lòng tham nhỏ nhưng không có chủ kiến.
Hắn không có can đảm, lại có lòng hư vinh.
Nếu như thay bằng một người có chủ kiến, có chí hướng, tự ràng buộc, có can đảm, đối phương sẽ cam tâm làm con rối cho ngươi?”
Khánh Trần như có điều suy nghĩ.
Lý Thúc Đồng hỏi:
“Được rồi, chuyện thứ nhất đã được giải quyết, chuyện thứ hai là gì?”
“Giải quyết một mối ân oán, hỏi một vấn đề.”
Khánh Trần nói.
Chương 162: Bán Đứng
Đếm ngược 163:00:00.
Mới được năm tiếng từ lúc xuyên qua lần này, sắc trời xám trắng, sắp chào đón buổi bình minh đầu tiên.
Trong khu thứ 9 thành phố số 7, một người trẻ tuổi đang đẩy xe lăn, trên xe lăn là một cô gái tóc dài bị thương ở hai chân.
Bọn họ đi trên đường phố dưới những tòa nhà lớn, so sánh với bầu trời 3D neon chói lọi, nơi này tựa như một thế giới khác.
Mặt đất ẩm ướt, lúc đi đường, đế giày tiếp xúc với mặt đất sẽ phát ra tiếng vang lạch cạch lạch cạch.
Trên những toà nhà ven đường đều được vẽ Graffiti, đi ngang qua góc tường còn có những người lang thang đang đắp vải bạt để ngủ, bên cạnh bọn họ chất đầy rác rưởi.
Còn có những đường ống rỉ sét vàng khè, không có ai sửa chữa.
Đây chính là tầng chót nhất của thành phố Cyber, tất cả đều suy sụp và rách nát như vậy.
Có thể thấy được biểu ngữ đấu tranh và hơi thở mục nát ở khắp nơi.
Không hề hợp với thế giới trên trời cao.
Cô gái lặng lẽ thăm dò bốn phía, vẻ mặt có chút bối rối và sợ hãi.
Người trẻ tuổi đẩy cô gái đi qua hai con đường, giống như đang tránh né cái gì.
“Vương Vân.”
Phía sau bọn họ truyền đến một giọng nói lạnh lùng.
Vương Vân bỗng nhiên quay đầu nhìn lại, phát hiện ra là hai người Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân, họ cũng ngồi xe lăn, sắc mặt còn rất suy yếu tái nhợt.
Người đẩy xe lăn là hai người du hành thời gian mà gia tộc họ Hồ, Trương thuê, mặc dù những người này không có cách nào giúp Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân giải quyết phiền phức đến từ Trần thị, nhưng có thể làm được vài chuyện bình thường.
Hồ Tiểu Ngưu nhẹ giọng hỏi:
“Lúc đó trở về trước, ngươi rời đi một mình là vì sợ cảnh tượng hôm nay sẽ xuất hiện nhỉ.”
Vương Vân mím môi một cái, không nói gì.
Dựa theo kế hoạch, nàng ngồi trên một đội xe, đi qua đồng bằng Khương Hoài rộng lớn bên ngoài thành phố, dọc theo biên giới số 119 cấm kị để về thành phố số 3.
Điều này vốn không hợp với kế hoạch đến thành phố số 18 của bọn họ, nhưng trước mắt nhất định nàng phải nhanh rời khỏi nơi này, không có lựa chọn nào khác.
Mà con đường chạy trốn này cũng là cha mẹ của nàng dùng nhiều tiền mua được ở thế giới bên ngoài.
Vào lúc này, Vương Vân nhìn Hồ Tiểu Ngưu, vô cùng bối rối:
“Ngươi tìm ra ta như thế nào?”
Hồ Tiểu Ngưu bình tĩnh giải thích:
“Gia tộc của ngươi thuê người du hành thời gian đến đón ngươi, đưa ngươi lên xe rời khỏi nơi này.
Nhưng trùng hợp là, trước khi ta xuyên qua đã tìm được một người nào đó trong số bọn họ, trả thù lao gấp đôi để mua hành tung của ngươi.
Tìm bọn họ dễ hơn tìm ngươi một chút.”
Nói xong, người trẻ tuổi phía sau Vương Vân thấp giọng nói một câu xin lỗi, sau đó buông xe lăn ra, yên lặng rời đi.
Ở giữa những toà nhà cao chật hẹp, trên con đường nhỏ mờ tối, cô gái bị thương lẻ loi ngồi trên xe lăn.
“Ngươi muốn thế nào?”
Vương Vân thấp giọng hỏi.
“Vì sao bán đứng chúng ta?”
Hồ Tiểu Ngưu sa sút hỏi:
“Chúng ta làm bạn học hơn một năm, còn là bạn bè nữa.”
Vương Vân hỏi lại:
“Vậy ta đã làm sai điều gì, mới khiến cho từ ngày đó về sau, các ngươi phải xa lánh ta?”
Hồ Tiểu Ngưu biết, Vương Vân đang nói đến đêm bọn họ bị bắt lúc đến nhà Giang Tuyết.
Khi đó, Vương Vân tỉnh lại đầu tiên, thế là bị côn đồ thẩm vấn trước.
Nàng không chút cần chờ nói ra sự thật bốn người bọn họ đều là người du hành thời gian, còn từng khóc lóc cầu xin.
Về sau, ba người còn lại cũng tỉnh, thấy hết một màn Vương Vân đã làm.
Hồ Tiểu Ngưu chần chờ một chút rồi nói:
“Chúng ta không xa lánh ngươi.
Mọi người không nói thêm gì với ngươi, chẳng qua cảm thấy trong lòng ngươi không dễ chịu nên mới để ngươi ở một mình bình tĩnh lại, không có ý trách ngươi.
Về sau, ngươi bảo Bạch Uyển Nhi đề nghị đổi hành trình, mọi người chỉ nghĩ ngươi muốn nhanh chóng rời khỏi nơi đau lòng này để ra ngoài giải sầu, thế là chúng ta liền sửa lại hành trình ngay.”
“Ngươi bớt giả vờ giả vịt đi.”
Vương Vân ngồi dưới đất, nước mắt chậm rãi chảy xuống:
“Có lẽ ngươi không xem thường ta, nhưng Bạch Uyển Nhi thì có.
Ngày hôm sau khi xảy ra chuyện, nàng liền nói với ta muốn dọn ra ngoài sống riêng, nàng nói không có cách nào ở cùng với người bán đứng mình!”
Hồ Tiểu Ngưu trầm mặc.
Giọng nói của Vương Vân càng lúc càng lớn:
“Ta chỉ là người đầu tiên tỉnh lại nên mới thành người đầu tiên bị thẩm vấn, ngươi cho rằng chỉ có ta không chịu được thẩm vấn sao, chỉ là chưa đến lượt các ngươi thôi, nếu các ngươi bị thẩm vấn cũng sẽ không chịu nổi, các ngươi có tư cách gì mà xem thường ta?!”
Nói xong, nàng lại hạ thấp giọng lần nữa:
“Ta chỉ muốn cho các ngươi cũng trải qua chuyện giống vậy, như thế các ngươi sẽ không có tư cách cao thượng để xem thường ta.”
Chương 163: Ra Mặt
Hôm nay đủ 200 KP mai mình lại thêm 10 chương ạ.
Chúc các có một ngày cuối tuần vui vẻ!
Ra đường đừng quên đeo khẩu trang và cố gắng giữ gìn sức khỏe các bạn nha!
Yêu Yêu
Vương Vân không thể nào chấp nhận được dáng vẻ xấu xí của mình bị người khác nhìn thấy, thế là sau khi xảy ra chuyện, có người tới tìm nàng, hứa hẹn một tương lai tốt đẹp, nàng đã xiêu lòng.
Trương Thiên Chân đột nhiên hỏi:
“Vậy vì sao ngươi lại muốn làm đến cùng, còn nói cả việc Tiểu Ngưu có hai cái điện thoại cho đám côn đồ.
Ta có thể hiểu được tâm trạng của ngươi, nhưng mọi hành động của ngươi cũng không chỉ vì muốn lấy được sự cân bằng trên tâm lý, đúng không, mà còn có lợi ích thúc đẩy.”
Vào lúc này, bên ngoài đường nhỏ truyền đến rất nhiều tiếng bước chân, mấy người đàn ông mặc áo đen đột nhiên chạy tới.
Bọn họ nhìn thấy cảnh tượng bên trong đường nhỏ thì có chút bất ngờ, nhưng vẫn đứng ở phía sau Vương Vân.
Mấy người du hành thời gian khác mà nhà Vương Vân thuê đã chạy tới.
Trong nháy mắt, hai bên đã tạo ra cục diện giằng co.
Người của nhà họ Vương nhiều hơn trong tưởng tượng, bên phía Hồ Tiểu Ngưu chỉ có 3 người, nhưng đối phương lại có 6 người tới tiếp viện.
Cuối cùng Vương Vân đã có một chút cảm giác an toàn, nàng ổn đinh lại cảm xúc, nhìn về phía Trương Thiên Chân:
“Đúng vậy, đúng là ta còn vì một chút lợi ích nữa, các ngươi và Lưu Đức Trụ chưa hẳn có thể mang đến lợi ích cho ta.
Bây giờ xin các ngươi tránh ra.
Qua hôm nay, mọi người vẫn còn là bạn học.”
Ở sau lưng Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân, ba người du hành thời gian mà gia tộc bọn họ thuê đến nhìn nhau, đều có ý lùi bước.
Đúng là nhà họ Hồ, nhà họ Trương gia đã cho thế giới bên ngoài một chút tiền tài làm thù lao, nhưng bọn họ không muốn vì tiền mà mất mạng.
…
Trương Thiên Chân lo lắng liếc nhìn Hồ Tiểu Ngưu, nhưng đối phương không có ý lùi bước, hắn ta iên định nhìn cô gái trước mặt.
Người du hành thời gian mà nhà họ Vương thuê đang từng bước tiến lại gần, bầu không khí trở nên căng thẳng.
Có vẻ Hồ Tiểu Ngưu không có ý định lùi bước.
Vương Vân quay đầu đi, không dám nhìn cảnh này, cuối cùng nàng cũng nhỏ giọng nói với Hồ Tiểu Ngưu:
“Ta cho ngươi thêm một cơ hội, trước đây chúng ta đều là bạn bè của nhau, đừng ép ta.”
Hồ Tiểu Ngưu bình tĩnh nói:
“Thật ra ngươi là người chỉ biết nghĩ cho bản thân mình thôi, trước kia phản bội chúng ta, bây giờ còn muốn giết chúng ta, tất cả chẳng qua là để tìm một lý do che đậy sự dối trá của ngươi mà thôi.
Hôm nay ta có thể lùi bước, nhưng ta còn muốn dùng hành động thực tế để nói ngươi biết, nếu ta là người đầu tiên bị bắt cóc, ta sẽ không đầu hàng, người của ngươi đang ở đây, chúng ta sẽ dùng hiện thực chứng minh cho ngươi thấy.”
Hồ Tiểu Ngưu tiếp tục nói:
“Thật ra ta cũng muốn rút lui, nhưng hai ngày qua, mỗi lần ta chìm vào giấc ngủ đều nằm mơ thấy hai thành viên Côn Luân hét lên câu chạy mau.
Ta mơ thấy hai người đó đã dùng hết sức mình để mở cửa, sau đó thấy từng người một chạy ra rồi mới nhắm mắt lại, trên môi nở một nụ cười.
Ta không phải là người dúng cảm, nhưng nếu hôm nay lùi bước, ta sợ sau này ta sẽ không ngủ ngon!”
Vương Vân khẽ nói:
“Là ngươi ép ta, giết hết bọn họ.”
Nhưng những người phía sau nàng vẫn chưa kịp hành động, ở bên ngoài, trên con đường nhỏ bỗng vang lên tiếng bước chân kỳ lạ.
Tiếng bước chân truyền đến từ xa đến gần, có đôi lúc lại giống như từ bên trái, nhưng bước tiếp theo lại tới từ bên phải, thậm chí có lúc mọi người đều cảm thấy tiếng bước chân ở ngay sau mình.
Nhưng khi mọi người quay đầu lại không nhìn thấy bóng người nào.
Dần dần, ở cuối con đường nhỏ xuất hiện một bóng người ngày càng rõ ràng.
Một người đàn ông khoảng chừng ba mươi tuổi không coi ai ra gì, đi vào giữa đám người, hắn bình tĩnh quan sát khuôn mặt của từng người, đối mặt với Vương Vân nhẹ giọng nói:
“Ngươi là Vương Vân đúng không, so với dự tính của ta thì dễ dàng tìm ra hơn nhiều.”
Vương Vân có chút kinh ngạc:
“Ngươi là ai?”
Người đàn ông mặc một chiếc áo măng tô màu đen, bên trong là một bộ âu phục được cắt may gọn gàng, trước ngực đeo một chiếc đồng hồ bỏ túi kiểu cổ, nhìn rất không hợp mốt với thời đại Cyber hiện nay, mái tóc có chút dài được chải ngược ra phía sau, tết thành một búi tóc nho nhỏ.
Trên tay hắn đeo một đôi găng tay da màu đen, khi các ngón tay cử động, chiếc găng tay ma sát phát ra tiếng sột soạt.
“Ta?”
Người đàn ông suy nghĩ một lúc:
“Rất lâu rồi không ai hỏi ta là ai.
Thế thì tự giới thiệu một chút, Lý Đông Trạch của Hằng Xã.”
Đang nói chuyện, con đường bên ngoài hẻm cũng truyền đến tiếng bước chân dồn dập, dường như đang vây quanh các lối đi của con đường.
Lý Đông Trạch đứng lặng trên đường, giống như tất cả mọi việc đều do một tay hắn sắp đặt.
Vương Vân kinh ngạc nhỏ giọng nói:
“Lý Đông Trạch của Hằng Xã?”
Chương 164: Con Tem Ác Ma
“Loại kinh ngạc này ta rất thường gặp, nhưng đừng quá lo về vấn đề này.”
Lý Đông Trạch suy nghĩ một lúc:
“Ông chủ muốn ta hỏi ngươi một chuyện, ai là kẻ chủ mưu của vụ bắt cóc này? Tốt nhất ngươi nên suy nghĩ cho kỹ, chuyện xảy ra hôm nay nhất định ta phải có câu trả lời.”
Vương Vân có chút sững sờ, nàng kinh ngạc nói:
“Ta thật sự không biết đối phương là ai, bốn người chúng tôi ở nhà Giang Tuyết, đến hôm sau thì xảy ra chuyện này, tự nhiên có một lá thư ở trong cặp của ta.
Trên lá thư có dán một cái tem có hoa văn Ác Ma, trong thư hắn nói sẽ liên lạc với ta.
Lúc đó ta rất sợ hãi, bởi vì ta thậm chí còn không biết đối phương đem lá thư đó bỏ vào cặp của ta từ khi nào.
Một người có năng lực kinh khủng như vậy, nhất định có thể giết chết ta rất dễ dàng!”
“Hiểu rồi, đó là vật cấm kỵ ACE-017.”
Lý Đông Trạch gật đầu.
Vương Vân yếu ớt hỏi:
“Ngài tới đây có chuyện gì khác nữa không?”
Lý Đông Trạch bình tĩnh gật đầu:
“À, ta tới để giết ngươi.”
Sắc mặt Vương Vân bắt đầu chậm rãi thay đổi, giống như một bảng màu vẽ bị đổ trên mặt đất.
“Rốt cuộc ta đã làm sai chuyện gì!”
Nàng bỗng nhiên điên cuồng hỏi:
“Vì sao các người đều muốn giết ta!?”
Lý Đông Trạch suy nghĩ một hồi lâu:
“Ta không biết, ông chủ chỉ nói muốn giết ngươi, ta không hỏi lý do.”
Nói xong, hắn đưa tay lên nắm vào không khí.
Ngay sau đó, Vương Vân cảm giác như không khí xung quanh mình bị hút hết sạch, bước vào môi trường hoàn toàn chân không, dưới một sức kéo không rõ từ đâu, từng cái mạch máu dưới da đang dần vỡ ra.
Dứt khoát.
Trực tiếp.
…..
Cùng lúc đó, Lý Thúc Đồng nhìn về phía Khánh Trần nói:
“Chà, các điều khoản trả nợ của ngươi đã hoàn thành xong, Lý Đông Trạch đã giết chết nội gián ngươi nói.”
Khánh Trần có chút kinh ngạc:
“Chờ chút, sư phụ nói là Lý Đông Trạch tự mình ra tay.”
Trong ấn tượng của hắn, Lý Đông Trạch là nhân vật có địa vị rất cao ở thế giới trong, dù sao cũng là nhân vật có thể trực tiếp bao hết nhà hàng Nhật Quang, giết một người như Vương Vân, không đến mức tự phải mình ra tay.
Lâm Tiểu Tiếu đứng một bên vui tươi hớn hở nói:
“Lý Đông Trạch là người thân cận nhất của ông chủ, ông chủ bảo hắn giết người, từ trước đến nay hắn đều tự mình làm.
Hắn là người rất coi trọng tình cảm.”
Sau vài phút, Lâm Tiểu Tiếu đột nhiên nhận được một tin nhắn trong máy đọc trên tay, bên trong chỉ có vài chữ ACE-017.
“Máy đọc của ngươi còn có thể nhận được tin tức của thế giới ngoài?”
Khánh Trần nghi ngờ nói.
“À, ta phụ trách giúp ông chủ liên lạc với thế giới ngoài thôi.”
Lâm Tiểu Tiếu vui vẻ nói:
“Xem ra, thủ phạm chính nhất định là thông qua ACE-017 để liên lạc với Vương Vân, từ việc này chúng ta có thể biết được, người đứng sau chuyện này chắc chắn không đơn giản, trong thời gian ngắn lại có được vật cấm kỵ này.”
“ACE-017 là cái gì? Số hiệu của vật cấm à? Có tác dụng gì?”
“Ừ, vật cấm kỵ ACE-017 bị người khác gọi là Con Tem Ác Ma.”
Lâm Tiểu Tiếu nói:
“Sau khi có được vật chủ, một lần cho uống 1600 CC máu tươi, có thể làm cho nó nhận chủ, ký sinh ở tim vật chủ, trong 24 giờ nhận chủ mà cơ thể vật chủ ký sinh không được xuất hiện máu lạ.
Sau đó, mỗi lần cắt đứt ngón tay, nhỏ giọt máu lên trên lá thư có thể biến thành hoa văn Con Tem Ác Ma.
Sau đó, lá thư này sẽ đi đến nơi mà ngươi muốn nó đến.
Nhưng nơi đến cũng có hạn chế, hơn nữa nhiều nhất chỉ có thể viết một câu.”
Khánh Trần hơi kinh ngạc, người bình thường khi mất đi 800 CC máu, sắc mặt sẽ trắng bệch, ra mồ hôi lạnh, tay chân có triệu chứng lạnh như băng, mất đi 1500 CC máu trở lên, máu cung cấp cho đại não sẽ không đủ.
Đây là thứ sẽ giết người.
Nói cách khác, muốn trở thành chủ nhân của Con Tem Ác Ma, phải đánh cược cả tính mạng.
Lâm Tiểu Tiếu nhìn ra điều mà Khánh Trần đang suy nghĩ, bèn nói:
“Nghe nói hoa văn con tem sẽ biến hoá, nếu người đó không giữ nó trong 24 giờ, hoa văn trên Con Tem Ác Ma sẽ giống như gương mặt người chết.
Có người nói, đó là linh hồn bị con tem bắt đi.”
Diệp Vãn gật đầu:
“Vật cấm kỵ này trước đây nằm trong tay tổng thống đời thứ 4, sau khi ông ta chết già, Con Tem Ác Ma cũng mất tích.”
Khánh Trần chợt hiểu ra, Vương Vân trở thành nội gian, một phần lý do là bị lá thư này hù doạ.
Nhưng đây không phải lý do để đối phương thoát tội.
“Con Tem này còn có tác dụng nào khác không?”
Khánh Trần hỏi:
“Ví dụ như gợi lên những suy nghĩ xấu xa của người nhận, các mặt đen tối?”
“Nghĩ đi đâu thế.”
Lâm Tiểu Tiếu phủ định nói:
“Không biết, ta chưa từng thấy thứ này.
Nhưng mà, năng lực của vật cấm kỵ phần lớn chỉ có một, có lẽ Con Tem Ác Ma chỉ có tác dụng truyền tin.
Chỉ có một số ít vật cấm kỵ mới có thể có nhiều loại năng lực.”
“Ví dụ như cái nào?”
Khánh Trần tò mò.
“Ví dụ như….. ACE-005Quách Hổ Thiền muốn tìm.”
Lâm Tiểu Tiếu chớp mắt nhìn Khánh Trần.
Chương 165: Trần Gia Chương
Rời khỏi ngục giam số 18, Khánh Trần chắc chắn sẽ được “trải nghiệm” nhiều thứ.
Hôm nay lên tổng cộng 14 chương.
Các bạn đừng quên đủ 200 KIM PHIẾU mai mình lại bạo 10 chương nha!
Chỗ thần kỳ của vật cấm kỵ là đối xử công bằng với tất cả chủ nhân, không xoi mói phẩm chất hay tính cách của vật chủ, dù đối phương thiện hay ác cũng vậy.
Chỉ cần có thể thỏa mãn các điều kiện để có được nó sẽ có thể khiến nó phục vụ cho mình.
Đoàn tàu hơi nước có thể chở ngươi đến mọi nơi, Con Tem Ác Ma có thể gửi thư tới bất kỳ đâu.
Chúng như những trường hợp đặc biệt tại thế giới trong, vừa là con cưng của vừa đại biểu cho thảm hoạ.
Loại đồ này, nếu sở hữu được sẽ mang đến lợi thế to lớn cho bản thân.
“Sư phụ.”
Khánh Trần nhìn về phía Lý Thúc Đồng:
“Ta luôn sử dụng thuật hô hấp trong quá trình chiến đầu, không chút gián đoạn nào.”
Lý Thúc Đồng nhìn Khánh Trần:
“Chưa bao giờ gián đoạn sao?”
Phải biết, hô hấp là bản năng của loài người, nếu ngươi không dồn hết tâm trí để điều khiển thì tần suất hô hấp sẽ tuân theo bản năng, không do thuật hô hấp kiểm soát nữa.
Cho nên, Lý Thúc Đồng mới cảm thấy bất ngờ, vì hắn từng tập luyện hơn một năm mới có thể thường xuyên duy trì thuật hô hấp.
Làm được như vậy chứng tỏ Kỵ Sĩ đã vượt qua Sinh Tử Quan.
Lúc này, thuật hô hấp một giây cũng không được dừng, chỉ cần dừng một lần đều sẽ bị loại.
Khánh Trần lại nói:
“Sau khi kết thúc chiến đấu, ta cảm thấy rất bình tĩnh, giống như là bản thân đang ở trong một hồ nước tĩnh lặng.
Ta nghĩ đó có thể là tác dụng của việc tiết ra một lượng lớn endorphin.”
“Ừ, ngươi đoán không sai.”
Lý Thúc Đồng gật đầu.
Khánh trần tiếp tục:
“Nhưng sau khi trận chiến kết thúc, ta cảm giác xương cốt và cơ bắp trên người có biến hoá, chỉ cần cử động nhẹ cơ thể cũng phát ra tiếng kẽo kẹt, chuyện này là sao?”
Nhìn thấy Lý Thúc Đồng bỗng nhiên nghiêm túc quan sát hắn:
“Ngươi chắc chứ?”
“Chắc chắn.”
Khánh Trần gật đầu.
Lý Thúc Đồng đi qua đi lại trên quảng trường, chăm chú suy nghĩ gì đó.
Hắn nói với Khánh Trần:
“Tình huống này của ngươi, người của tổ chức kỵ sĩ chưa ai bị qua, rõ ràng mới thông thạo thuật hô hấp, trong cơ thể đã có sẵn khí, rõ ràng không thông qua bất kỳ Sinh Tử Quan nào cũng đã có dấu hiệu mở khoá gen.”
Sinh Tử Quan vẫn luôn là thử thách đặc biệt.
Tám hạng mục thử thách này không thể không có.
Trước kia từng có kỵ sĩ muốn tìm con đường riêng, họ cảm thấy nếu dùng thuật hô hấp trong chiến đấu sinh tử, trong nguy hiểm sẽ tìm được cách mở khoá gen.
Trải qua khốn khó, nguy hiểm, đau đớn này thật sự sẽ qua được Sinh Tử Quan sao?
Bởi vì biển rộng biến thành Cấm Kỵ Chi Hải, các thế hệ cha ông muốn kị sĩ sau này kế thừa ý chí của thế hệ trước, tìm ra con đường phát triển mới, hy vọng những thế hệ sau không vì nguyên nhân nào đó mà lặp lại những sai lầm của bọn họ,.
Nhưng mọi người đều thất bại.
Dù mọi người có cố gắng như thế nào, khoá gen cũng không có dấu hiệu nới lỏng.
Trong lúc này, những âm thanh kẽo kẹt của xương cốt mà Khánh Trần nói rõ, đó là dấu hiệu khoá gen đang nới lỏng!
Lý Thúc Đống nói với Khánh Trần:
“Chuẩn bị đi, ta muốn đưa người ra ngoài đi chơi một chuyến.
Vốn dĩ còn muốn chờ thêm một đoạn thời gian nữa, nhưng giờ thì có thể ra ngoài sớm hơn rồi.”
“Lần này đi đâu? Tầng dưới chót thành phố số 18 à?”
Khánh Trần hỏi.
“Không.”
Lý Thúc Đồng cười:
“Lần này đưa ngươi đến một nơi, phần lớn những người du hành thời gian chưa có cơ hội đến.”
Khánh Trần hiểu được, dường như bởi vì bản thân có dấu hiệu mở ra khoá gen sớm hơn dự định nên sư phụ thúc đẩy kế hoạch.
……..
Thời gian đếm ngược 160:40:00.
7 giờ 20 phút sáng.
Trong nhà tù đã không còn tiếng rầm rầm do đám tội phạm gõ vào cổng hợp kim, điều này khiến Khánh Trần cảm thấy không quen.
Hai ngày trước, vì hắn phải huấn luyện nên đám tù nhân ngoan ngoãn ở trong phòng đợi.
Sau đó mọi người cũng trải qua hai đêm chơi trò “tìm kiếm lá lách”, tâm trạng bây giờ vẫn còn căng thẳng hoảng loạn.
Cả đám đều ngoan ngoãn như chim cút, sợ bản thân sẽ bị chú ý đến và trở thành vật thí nghiệm.
Khánh Trần nhìn Lâm Tiểu Tiếu bên cạnh, thuận miệng hỏi:
“Phải rồi, ta không phải loại lòng dạ đàn bà, nhưng ta cảm thấy làm như vậy cũng không tốt lắm? Dù sao cũng hơn ba nghìn người.”
“Thực ra việc này cũng không tính là gì cả, dù sao ngươi cũng là học trò của kỵ sĩ duy nhất còn lại, những gì ông chủ làm bây giờ cũng không tính là gì, nếu đổi lại là ông chủ Trần, e rằng sẽ càng điên cuồng hơn.”
Lâm Tiểu Tiếu nhùn vai.
Khánh Trần khó hiểu hỏi:
“Ông chủ Trần là ai?”
“Là anh trai của ông chủ, Trần Gia Chương.”
Diệp Vãn đáp lại:
“Nhưng ông chủ Trần đã biến mất lâu rồi, nghe nói không thể vượt qua cửa thứ bảy của Sinh Tử Quan, đã tự mình tìm một nơi để tập luyện.”
Đây là lần đầu tiên Khánh Trần nghe đến cái tên Trần Gia Chương này, hắn vẫn luôn nghĩ là trong tổ chức kỵ sĩ không còn ai khác.
Chương 166: Thay Người Khác Nhận Tội
Hắn buồn bực nhìn Lâm Tiểu Tiếu và Diệp Vãn:
“Còn điều gì mà ta cần nhưng chưa biết không?”
“À.”
Lâm Tiểu Tiếu nói:
“Ông chủ còn có một sư muội tên là Vương Tiểu Cửu, nhưng tuổi còn nhỏ, là do 8 năm trước ông chủ thay sư phụ mình nhận, bây giờ hình như mới qua khỏi cửa thứ năm của Sinh Tử Quan.”
“Còn gì nữa?”
Vẻ mặt Khánh Trần không chút thay đổi hỏi.
“Không còn không còn.”
Lâm Tiểu Tiếu vui vẻ nói:
“Có một số chuyện hiện tại chúng ta không nhớ ra, nghĩ ra rồi sẽ nói cho ngươi biết.”
“Không đáng tin chút nào.”
Khánh Trần thở dài.
Lâm Tiểu Tiếu suy nghĩ đổi sang nói chuyện khác:
“Sau này trong nhà tù sẽ trở lại bình thường, ít nhất không thể bỏ đói bọn họ thêm nữa.
Nhưng ngươi không cần quá lo cho họ, Quách Hổ Thiền nói một câu không sai, ngoại trừ một ít người ở đây, số còn lại chết cũng không hết tội.”
“Chết cũng không hết tội?”
Khánh Trần nghi ngờ:
“Là cách nói cường điệu hoá sao?”
“Không phải.”
Lâm Tiểu Tiếu lắc đầu:
“Có thể tới đây đều là tội rất nặng, ngươi có nhớ tên tù nhân có tay chân robot đều màu đỏ không, chính là cái tên có kiểu tóc giống như ổ gà ấy.”
“Ta nhớ.”
Khánh Trần gật đầu.
Lâm Tiểu Tiếu tiếp tục nói:
“Cái tên đó ở ngoài giết chết hơn mười người, buôn bán giác mạc trẻ em, nói chết cũng không hết tội còn chưa hả giận nữa là.
Nhưng luật của liên bang hiện tại không có hình phạt tử hình, chỉ có thể kết án ngồi tù hơn một trăm năm, căn bản không có ý nghĩa gì cả.”
“Còn loại như Lưu Đức Trụ, thay người khác nhận tội thì sao?”
Khánh Trần truy hỏi.
“À, loại như thế chúng ta đều điều tra từ từ, ví dụ như Lưu Đức Trụ, chúng ta sẽ tìm cách chuyển hắn đến một nhà tù khác, thực ra Lộ Quảng Nghĩa cũng thuộc loại trường hợp này, nếu không phải Khánh thị sắp xếp, hắn đã sớm bị chuyển đi rồi.”
Lâm Tiểu Tiếu giải thích:
“Trí nhớ của ngươi tốt như vậy, nhất định sẽ nhận ra, dù luôn có tù nhân chuyển vào nhưng tổng số người đang dần giảm đi.”
Giống như, vào thời điểm Khánh Trần vừa tới có 3102 người, hiện tại chỉ còn 3009 người.
Nhưng lời giải thích này ngược lại càng khiến Khánh Trần thêm bối rối, bởi vì hắn nhận ra Lâm Tiểu Tiếu cố ý giữ lại những kẻ ‘chết cũng không hết tội’ kia.
Chắc không tới nỗi làm gì độc ác chưa.
Nhưng khi Khánh Trần hỏi lại, Lâm Tiểu Tiếu không trả lời.
…
Đếm ngược 159:00:00.
Đám tù nhân vẫn bị giam lại trong phòng giam như trước vì còn một chuyện quan trọng mà Khánh Trần chưa làm.
Rạng sáng hôm nay, hơn ba mươi tù nhân được đưa tới cùng lúc, lúc này Diệp Vãn đang thẩm vấn từng người một.
Đây vốn là việc của Lộ Quảng Nghĩa nhưng vì không để bên ngoài biết Khánh Trần là học trò của Lý Thúc Đồng nên Lộ Quảng Nghĩa cũng chỉ có thể ở trong phòng giam.
Diệp Vãn quay lại bàn ăn:
“Trong nhóm người mới này, người du hành thời gian hình như hơi nhiều.
Tổng cộng 37 người đã có tới 5 người không nói được thân phận.
Có 2 người định nói dối để thông qua kiểm tra, họ nói mình ở khu 7 thành phố số 18, hỏi đến tất cả ở nơi đó là đâu đều trả lời được nhưng khi hỏi đến quan hệ gia đình lại ấp úng.”
Khánh Trần thở dài:
“Bây giờ người du hành thời gian đều thông minh hơn.
Sau khi phát hiện đồng hồ đếm ngược trên tay liền vội vàng lên mạng tra tin, tạo ra một thân phận để tránh bị phát hiện.”
Bây giờ, các tổ chức ở thế giới trong cũng bắt đầu kế hoạch xử lí người du hành thời gian.
Hơn nữa, hầu hết các tổ chức đều không có thái độ tốt với người du hành thời gian.
Ví dụ như ở hai thành phố do tập đoàn Jindai kiểm soát, người du hành thời gian rất đen.
Bởi vì đều từ Nhật Bản xuyên đến nên không biết nói tiếng phổ thông.
Đến một người lại bị bắt một người, toàn bộ người du hành thời gian đã bị tìm ra, sau đó bị tập trung lại một chỗ để giám sát.
Theo thông tin mới nhất, Nhật Bản ở thế giới ngoài đang dấy lên một làn sóng học tiếng Trung, một khóa học tiếng Trung có giá lên tới hàng trăm nghìn yên.
Ở chỗ của tập đoàn Lộc Đảo cũng gặp tình huống tương tự, chỉ có nhà họ Lý ở Lộc Đảo mới nói tiếng Hàn.
Gia chủ Lý gia là Lý Bỉnh Triết của Lộc Đảo, gia chủ Lý gia là Lý Tu Duệ của Trung Nguyên, đây là hai gia tộc hoàn toàn không liên quan đến nhau, mà Lý Đồng Vân chính là người của Trung Nguyên Lý gia.
Giờ phút này, bất kể người du hành thời gian ở thế giới ngoài hay trong đều không an toàn.
Đến mức mỗi một người du hành thời gian đều như gián điệp, cố gắng che giấu thân phận, chỉ sợ bị phát hiện sẽ bị giết.
“Xử lí năm người du hành thời gian này thế nào?”
Diệp Vãn hỏi:
“Trực tiếp chuyển đến nhà tù khác?”
Khánh Trần nghĩ nghĩ:
“Đưa bọn họ đến phòng thẩm vấn đi, ta sẽ hỏi từng người vài chuyện, có lẽ sẽ tìm được đối tượng hợp tác.
Hơn nữa, bọn ta sống ở cùng thành phố ở thế giới ngoài, sau này gặp lại cũng dễ nhận ra.”
Phòng thẩm vấn là một căn phòng đầy bụi bẩn, bốn vách tường đều được làm bằng kim loại, đèn LED màu trắng nhạt tỏa ra ánh sáng chói mắt được treo ngay trên đỉnh đầu, tù nhân ngồi trong đó sẽ sinh ra cảm giác sợ hãi trong vô thức.
Trên một mặt tường còn được khảm một mặt kính một chiều rất lớn bằng kim loại.
Khánh Trần bình tĩnh đứng bên cạnh, từ góc nhìn của hắn, tấm kính kia hoàn toàn trong suốt, có thể nhìn rõ mồn một từng người du hành thời gian đang bồn chồn đứng ngồi không yên.
Chương 167: Chín Tiếng Đã Chịu Không Nổi
Chỉ là, tấm kính một chiều này khác với kính một chiều ở thế giới ngoài.
Trên tấm kính này còn hiển thị nhiệt độ cơ thể, nhịp đập của tim và tần suất hô hấp của các người du hành thời gian.
Những số liệu kia vẫn đang thay đổi, biến động theo từng giây.
Điều này nhằm giúp những người thẩm tra có thể quan sát được trạng thái của tù nhân.
Diệp Vãn dẫn theo một người du hành thời gian bước vào phòng thẩm vấn.
Khánh Trần vừa nhìn thấy đối phương thì cười thành tiếng, đây chẳng phải là lớp phó học tập Ngu Tuấn Dật của lớp mình sao?!
Cách một lớp kính một chiều, Khánh Trần dùng thuật hô hấp để biến đổi giọng nói của mình, hỏi:
“Tên.”
Ngu Tuấn Dật ngồi trên ghế, cẩn thận từng li từng tí mà nói:
“Ngu Tuấn Dật.”
“Giới tính.”
“Nam.”
“Thân phận ở thế giới ngoài của ngươi là gì?”
“Trưởng quan, ở đó ta chỉ là học sinh bình thường.”
Ngu Tuán Dật dè dặt trả lời :
“Học sinh lớp 11.”
Hắn nghĩ người thấm vấn mình là cai ngục của nhà giam cho nên mới gọi người kia là trưởng quan.
Dù sao, hắn cũng không nghĩ tới tù nhân lại có thể ở đây để tra khảo tù nhân khác.
Đột nhiên, Khánh Trần hỏi:
“Có phải xung quanh ngươi vẫn còn những người du hành thời gian khác?”
Ngu Tuấn Dật trả lời:
“Có, có 6 người, một người tên là Nam…”
Nói đến đây, bỗng nhiên Ngu Tuấn Dật im bặt, không nói gì nữa.
“Vì sao không trả lời?”
Khánh Trần hỏi, thầm nghĩ trong lòng, Ngu Tuấn Dật bảo có 6 người, vậy hẳn là Nam Canh Thần, Lưu Đức Trụ, Hồ Tiểu Ngưu, Vương Vân, Bạch Uyển Nhi, Trương Thiên Chân.
Quả nhiên, cả thế giới chắc chỉ có mình Nam Canh Thần nghĩ không ai nhận ra hắn …
Ngu Tuấn Dật trả lời:
“Trưởng quan, xung quanh ta không còn người du hành thời gian nào nữa.”
“Ngươi muốn bảo vệ họ, ngươi sợ nói ra tên sẽ làm lộ thân phận người du hành thời gian của họ sao?”
Khánh Trần hỏi.
Ngu Tuấn Dật không nói, hắn thật sự nghĩ vậy.
Những ngày gần đây, tin tức của cả thế giới trong và ngoài đều nói rằng, sau khi những người du hành thời gian bị lộ thân phận đều không có kết cục tốt.
Vì vậy, hắn không muốn liên lụy đến các bạn.
Khánh Trần hỏi:
“Ngươi không sợ ta sẽ dùng hình cụ để tra tấn sao? Đây là nhà giam, có chết một hai người cũng chẳng phải vấn đề gì to tát.”
Suy nghĩ của Ngu Tuấn Dật xoay chuyển vài vòng, hắn chắc chắn không muốn bị tra tấn, chỉ nghĩ thôi cũng biết tra tấn kinh khủng đến mức nào, nhưng hắn cũng không muốn phản bội bạn bè.”
Đột nhiên, Ngu Tuấn dật ngẩng đầu lên, hỏi:
“Xin hỏi, nơi này có phải là nhà giam số 18 không?”
Khánh Trần bình tĩnh trả lời:
“Đúng thế.”
Ngu Tuấn Dật nhớ đến những sự tích trâu bò mà Lưu Đức trụ từng khoác lác trên xe buýt.
Lúc đó, đối phương nói, ở đây, Lý Thúc Đồng chẳng khác nào cai ngục trưởng, mà Lưu Đức Trụ lại là học trò của ông ta!
Hơn nữa, lúc đó cũng có bạn học từng hỏi: Lý Thúc Đồng biết ngươi là người du hành thời gian à.
Lưu Đức Trụ trả lời: Biết, nhưng hắn không quan tâm!
Giờ phút này, Ngu Tuấn Dật giống như bắt được cọng rơm cứ mạng:
“Trưởng quan, ta là bạn học của Lưu Đức Trụ, là người một nhà!”
Lâm Tiểu Tiếu nhìn về phía Khánh Trần, vẻ mặt Khánh Trần trở nên kỳ dị…
Nói thật, hắn không nghĩ mọi chuyện sẽ chuyển hướng thành thế này.
Rốt cuộc Lưu Đức Trụ phải khoe khoang nhiều như thế nào mới có thể khiến Ngu Tuấn Dật nghĩ ở trong nhà giam này, chỉ cần nói ra cái tên kia là có thể bình an…?
Khánh Trần trầm ngâm một lúc, bỗng nhiên, hắn có kế hoạch mới.
Địa vị trong tù của Lưu Đức Trụ vẫn luôn là do hắn ta tự thổi phồng lên nhỉ nhưng chỉ là lời từ một phía.
Bây giờ, Khánh Trần có thể tìm một người đến làm chứng.
Hắn bảo Diệp Vãn đưa Ngu Tuấn Giật về phòng giam, sau đó thẩm vấn mấy người du hành thời gian còn lại.
Thế nhưng, điều khiến cho hắn thất vọng là bốn người còn lại đều chỉ là nhân viên của xí nghiệp tư nhân bình thường, không có nhiều giá trị lợi dụng.
“Hiện tại bọn họ vẫn còn có ích, cứ tạm giữ lại, đợi sau khi ta làm xong chuyện này thì chuyển họ sang nhà giam khác.”
Khánh Trần nói với Lâm Tiểu Tiếu.
Lâm Tiểu Tiếu vui tươi hớn hở đáp lại:
“Ta thật rất muốn biết, đợi đến khi mỗi người ở thế giới ngoài đều biết ngươi là ai tại đây, vẻ mặt họ sẽ thế nào, rất muốn xuyên qua nhìn thử.”
Khánh Trần hỏi:
“Phải rồi, Lưu Đức Trụ thế nào rồi?”
“À, tên này hóa ra chẳng khí phách như tưởng tượng, mới có 9 tiếng mà đã không chịu nổi rồi.”
Lâm Tiểu Tiếu lại nói:
“Đợi lát nữa, ta sẽ đưa hắn trở lại phòng tạm giam.”
Khánh Trần không nói gì, nếu hắn không phải lo việc để Nam Canh Thần làm việc sẽ khiến thằng nhóc đó gặp nguy thì nhất định hắn sẽ để Lưu Đức Trụ ngồi tù mục xương.
Chẳng qua, nói đi cũng phải nói lại, Nam Canh Thần biết thân phận thật của hắn, không thích hợp làm cấp dưới, nếu như đối phương bị thẩm vấn, hắn sẽ lộ.
Không phải Khánh Trần không tin Nam Canh Thần, mà thẩm vấn vốn dĩ là một việc vô cùng tàn khốc, rất ít người có thể giữ vững được bản thân.
Mà Lưu Đức Trụ thì khác, dù có người bắt hắn cũng chỉ biết có người đứng sau giật dây chứ không biết người giật dây đó là ai.
Chương 168: Chuẩn Bị Tai Nghe
Trong phòng tạm giam yên tĩnh, Lưu Đức Trụ nằm co quắp ở trong góc.
Chỉ có người đã từng trải qua mới có thể hiểu được sự kinh khủng của phòng tối, chỗ đáng sợ của nó là tra tấn tinh thần con người.
Cánh cổng hợp kim chậm rãi mở ra, Lưu Đức Trụ ngẩng đầu, mơ hồ nhìn về phía trước, người thần bí đeo mặt nạ hình mèo lại xuất hiện.
“Ta biết, mỗi người đều có kế hoạch của riêng mình .”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Nhưng lòng tham sẽ hại người khác cũng sẽ hại chính mình.
Việc này hẳn đã khiến ngươi hiểu được, cái giá của phản bội và lừa dối là thế nào, lần trừng phạt lần tiếp theo không chỉ đơn giản như vậy.
Ta cho ngươi, ngươi có thể muốn, ta không cho, ngươi không được phép trộm.”
Sắc mặt Lưu Đức Trụ dần dần khôi phục một chút biểu cảm:
“Đại ca, chỉ cần ngài không giết ta, mọi chuyện đều có thể thương lượng được!”
Trước đó, suýt nữa thì Lưu Đức Trụ cho rằng mình sẽ chết vào hôm nay.
Nhưng đổi lại lại là trừng phạt, ít nhất Khánh Trần cũng không giết đối phương.
Hắn biết rõ, mình đang đối mặt với một thế giới tàn khốc như thế nào, hắn cũng muốn Lưu Đức Trụ phải ý thức được điều này.
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Theo quan sát của ta, tổng kết toàn bộ việc này, nếu ngươi kịp thời xem máy truyền tin, hai người của Côn Luân có thể sẽ không chết.
Cho nên, lần trừng phạt này vẫn chưa đủ.”
Nói xong, hắn phất phất tay ý bảo Diệp Vãn đè Lưu Đức Trụ xuống, sau đó Khánh Trần dùng khăn mặt trùm lên trên mặt Lưu Đức Trụ, rồi lại đổ thêm một chậu nước lạnh lên.
Lưu Đức Trụ vùng vẫy giãy giụa, nhưng hắn làm như nào cũng không thể thoát ra được.
Đến khi hắn không còn giãy nữa, Khánh Trần mới nhấc khăn mặt lên, để cho hắn có thể thở được.
“Đại ca, ta biết sai rồi.”
Lưu Đức Trụ khóc lóc nói:
“Ta biết thật rồi.”
Sắc mặt Khánh Trần không thay đổi chút nào.
Không cho Lưu Đức Trụ tiếp tục nghỉ ngơi, Diệp Vãn lại lần nữa đè hắn xuống, lặp lại quá trình lúc nãy lần nữa.
Khánh Trần từ từ dội nước lên trên khăn mặt, cho đến khi Lưu Đức Trụ sợ đến nỗi đái ra quần, hình phạt này mới dừng lại.
Lần này Lưu Đức Trụ sợ thật rồi, nửa ngày không thể thở được, vừa thở được vài hơi đã gào khóc:
“Đại ca, sau khi về nhà ta cũng rất hối hận, mỗi lần nghĩ đến hai người anh hùng của Côn Luân, ta rất hận bản thân mình đã không làm gì cả, ta biết sai rồi!”
Xuyên qua mặt nạ hình mèo, Khánh Trần lạnh lùng nhìn đối phương, đây là lần đầu hắn tra tấn người khác, đối với một người bình thường mà nói, tra tấn người khác cũng là một loại đau khổ.
Nhưng mà, hắn đang học, học cách tàn nhẫn, học cách để trở thành một mãnh thú thực thụ.
“Hiện tại ta muốn ngươi đi làm một việc.”
Khánh Trần nói :
“Trong ngục giam số 18 lại được đưa đến mấy người du hành thời gian, ta muốn ngươi diễn một vở kịch.”
Lưu Đức Trụ hoảng hốt nói:
“Đại ca muốn ta làm gì?”
“Làm cho họ tin, ngươi có địa vị rất cao ở chỗ này.”
Khánh Trần trả lời.
Lưu Đức Trụ đáng thương nói:
“Đại ca, ta không biết diễn kịch.”
Khánh Trần suy ngĩ một chút rồi nói với Lâm Tiểu Tiếu:
“Chuẩn bị giúp ta một cái tai nghe, để cho hắn đeo vào, ta sẽ trực tiếp chỉ đạo.”
Thời gian đếm ngược 157:00:00.
Mười giờ sáng, một phần năm số phòng trong ngục giam bỗng mở ra.
Đây là hơn sáu trăm tù nhân được chọn ngẫu nhiên, đợi họ ăn cơm xong và quay về phòng giam riêng của mình, lại có sáu trăm người ngẫu nhiên khác được thả ra để ăn cơm.
Đây là quy tắc Khánh Trần mới đổi.
Khi Lâm Tiểu Tiếu hỏi hắn vì sao làm vậy.
Khánh Trần trả lời:
“Lần này sư phụ mang ta ra ngoài chắc rất lâu mới có thể trở về, ta có tập đoàn làm chỗ dựa, rất dễ bị chú ý tới, nếu như ta biến mất, chắc chắc chắn sẽ có người nhận ra.
Để nhóm tù nhân ăn cơm như vậy, họ sẽ không biết ta có biến mất không.”
Cứ như vậy, các thế lực ở bên ngoài sẽ không tra ra được thân phận của hắn.
Họ cũng không thể bắt đám tù nhân luôn ở trong phòng, không ra ăn cơm, cách này là sự lựa chọn tốt nhất.
Vào giờ phút này.
Lý Thúc Đồng ngồi bên cạnh bàn ăn, im lặng nhìn bản nhạc cổ, mà Diệp Vãn và Lâm Tiểu Tiếu vừa ăn vừa nói chuyện, thảo luận những đang việc xảy ra bên ngoài: Nghe nói ở Lộc Đảo, lão già kia lại trộm kéo dài tuổi thọ; nghe nói gia chủ của Lý gia không muốn kéo dài tuổi thọ, chắc không còn sống được lâu nữa. .
Trong số những người ngồi ở đây, chỉ có một người có vẻ không hòa hợp: Đó là Lưu Đức Trụ.
Tên này đang ngồi đối diện với Lý Thúc Đồng, nhìn ngang ngó dọc, ánh mắt tràn đầy tò mò.
Mặc dù hắn xuyên vào ngục giam số 18, nhưng nói thật, hắn còn chưa nhìn kĩ nơi này bao giờ. . .
Đám tù nhân xếp hàng nhận cơm, bọn họ nhìn thấy một người lạ mặt ngồi đối diện với Lý Thúc Đồng đều cảm thấy rất kì quái.
Chương 169: Đều Là Thật
Nếu chưa ĐỀ CỬ thì đừng ngại đề cử để giúp chúng tớ có thêm động lực lên chương các bạn nhé!
Dù sao, không phải ai cũng có thể ngồi đối diện với Lý Thúc Đồng.
Một tên tù phạm có trí nhớ tốt chợt nhớ ra cái gì, hắn ta thì thầm nói:
“Chúng ta từng gặp tên này rồi, là tên ngu ngốc trước kia muốn tìm ông chủ Lí nhận nhiệm vụ, còn nói Lâm Tiểu Tiếu là người một nhà.”
“Hóa ra thật sự là người một nhà”
Có tù phạm cảm khái nói.
“Khoan đã.”
Có tù phạm kịp phản ứng:
“Trước khi ăn cơm mọi người còn đoán, rốt cục ai muốn lấy chúng ta luyện tay.”
“Đúng rồi, người đè chúng ta chắc chắn là Diệp Vãn, mà người Diệp Vãn dạy chắc chắn là hắn!”
Lưu Đức Trụ khó hiểu, hắn không biết tại sao mọi người lén lút bàn tán về hắn, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. . .
Hắn bỗng nghĩ đến, có thể vị đại ca thần bí kia đang muốn vu oan giá họa cho hắn.
Đột nhiên, Lý Thúc Đồng ngẩng đầu nhìn về phía hắn nói:
“Đồ ăn có hợp khẩu vị không?”
Lưu Đức Trụ hoảng hốt nói:
“Hợp khẩu vị.”
Bên cạnh, Lâm Tiểu Tiếu hỏi:
“Ngày mai ta sẽ bảo phòng bếp chuẩn bị một chút thịt thật cho ngươi, muốn ăn món ăn nào cứ việc nói.”
Đằng sau đám tù nhân đang xếp hàng, ba người vốn không quan tâm đến Lưu Đức Trụ, lại bỗng trở nên nhiệt tình, mà Khánh Trần thì không biết đã đi đâu.
Một lúc sau, trong đám tù phạm, bỗng nhiên người có người hưng phấn gọi:
“Lưu Đức Trụ!”
Lưu Đức Trụ ngơ ngác quay đầu đi, liền thấy lớp phó học tập Ngu Tuấn Dật của lớp bên cạnh, họ đã cùng đi tới núi Lão Quân!
Cùng lúc đó, bên cạnh Ngu Tuấn Dật còn có bốn người.
Lúc này, Lưu Đức Trụ mới hiểu, đây chính là năm người du hành thời gian mà vị đại ca thần bí kia nói đến, mà nhiệm vụ của hắn là làm sao để bọn họ biết địa vị của mình ở thế giới trong!
“Ồ, ngươi cũng xuyên qua rồi?”
Lưu Đức Trụ điều chỉnh tư thế ngồi, làm ra vẻ nhàn nhã nói:
“Ngồi xuống rồi nói.”
Ngu Tuấn Dật nhìn về phía Diệp Vãn, Lý Thúc Đồng, Lâm Tiểu Tiếu, có chút chần chờ nói:
“Có thể ngồi sao?”
Lưu Đức Trụ vỗ vai Lâm Tiểu Tiếu nói:
“Này. . .
Ngươi ngồi dịch sang bên cạnh một chút, để lại một ít chỗ ngồi cho bọn họ.”
Lâm Tiểu Tiếu rất bất ngờ, suýt nữa bị câu nói này làm cho tức điên.
Ngồi đối diện hắn, Diệp Vãn, thường ngày rất trầm ổn, cũng suýt nữa phì cười.
Nhưng mà không đợi Diệp Vãn phì cười, Lưu Đức Trụ bỗng nhiên nói với hắn:
“Này. . .
Ngươi cũng ngồi dịch sang một chút, cảm ơn.”
Diệp Vãn:
“. . .”
Lâm Tiểu Tiếu:
“. . .”
Lúc này, Lưu Đức Trụ sắp khóc đến nơi rồi, hắn chỉ có thể dùng ánh mắt ám chỉ hai vị đại ca này: Đây đều là chỉ thị mà hắn nghe được…không liên quan gì đến hắn đâu.
Diệp Vãn và Lâm Tiểu Tiếu nhìn nhau, hai người bọn họ vô cùng nghi ngờ, Khánh Trần đang mượn cơ hội này để trêu chọc bọn họ.
Nhưng mà, hai người cuối cùng đứng lên di chuyển vị trí, Lâm Tiểu Tiếu bình tĩnh nói nói:
“Các ngươi từ từ trò chuyện.”
Lý Thúc Đồng đứng dậy đi sang khu đọc, trước khi đi còn nói với Lưu Đức Trụ:
“Những người này đã là bạn ngươi thì đều là người mình, ngươi cứ nói chuyện đi.”
Ngu Tuấn Dật thấy thế thì trong lòng cảm thán, quả nhiên Lưu Đức Trụ cũng không nói dối!
Hắn là người đầu tiên ngồi xuống bên cạnh Lưu Đức Trụ:
“Lưu ca, hóa ra tất cả những gì ngươi nói trước kia đều là sự thật à.”
“Ừ.”
Lưu Đức Trụ thận trọng nói.
Một người du hành thời gian trung niên hỏi:
“Người vừa mới rời đi là Lý Thúc Đồng?”
Lưu Đức Trụ gật gật đầu:
“Ừ, chính là hắn.”
“Oa, thật là lợi hại, chúng ta lại có thể gặp được Lý Thúc Đồng!”
Có người tan thở.
Từ đầu đến cuối, Lưu Đức Trụ đều làm ra vẻ thâm thúy.
Nhưng mà trong nội tâm hắn cũng đang rất bất ngờ:
Địa vị vị đại ca đeo mặt nạ hình mèo cao tới mức độ nào mới khiến ba vị kia diễn kịch cùng hắn?
Ở mức độ nào đó, hắn còn khiếp sợ hơn so với bọn người Ngu Tuấn Dật!
Lưu Đức Trụ bình tĩnh lại, dặn dò bọn Ngu Tuấn Dật:
“À…Sau khi trở về cũng đừng tiết lộ chuyện này với bất kì ai, phải khiêm tốn.
Nhưng ngươi yên tâm, có ta ở đây, trong ngục giam này không ai dám làm gì với các ngươi.”
Ngu Tuấn Dật hưng phấn nói:
“Vậy ta có cơ hội trở thành siêu phàm giả không?”
Lưu Đức Trụ bình tĩnh trả lời:
“Vấn đề này không khó.”
Chương 170: Phụ Nữ Thông Minh
Vì phải ăn cơm theo từng đợt, cho nên bữa trưa kéo khá dài.
Trong lúc đó, Lưu Đức Trụ ở bên cạnh bàn ăn khua chân múa tay, làm đủ mọi tư thế.
Đợi tới khi tất cả tù nhân đều đã vào lại nhà tù, tất cả mọi người đều có cảm giác bản thân đã đoán được chân tướng, trong tù có một vị đại ca có địa vị không dễ trêu chọc, hơn nữa hình như địa vị còn cao hơn lão Lâm và lão Diệp.
Một số tù nhân có tổ chức đang nghĩ xem làm sao để truyền tin này ra ngoài.
Quảng trường nhà tù dần khôi phục sự yên tĩnh, Lưu Đức Trụ quay đầu nhìn lại, bất ngờ thấy Lâm Tiểu Tiếu và Diệp Vãn ngồi đối diện mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm mình.
Một tiếng bộp vang lên, Lưu Đức Trụ quỳ xuống:
“Ta xin lỗi.”
Việc làm này làm cho Lâm Tiểu TIếu và Diệp Vãn bối rối.
Lâm Tiểu Tiếu cười, nhẹ giọng nói:
“Cái dáng vẻ có thể tùy cơ ứng biến này rất thích hợp làm đặc vụ, chỉ cần có thêm chút gan dạ và tham lam sẽ không chịu làm con rối.”
Lưu Đức Trụ nghiêng đầu lấy tai nghe từ trong túi ra, vội vàng giải thích:
“Những chuyện vừa nãy đều là người bên trong tai nghe chỉ thị, hai vị nhất định đừng để ý.”
Trong khi họ đang nói chuyện, Khánh Trần đeo mặt nạ mèo đi ra từ phòng bếp:
“Màn biểu diễn vừa nãy ngươi hơi căng thẳng, nhưng ngươi phải tập làm quen với những người du hành thời gian.
Giờ quay lại phòng tạm giam đi, còn nhiều vở kịch cần ngươi diễn, nhớ kỹ lời ta nói, lòng tham hại chết ngươi.”
“Ta hiểu rồi.”
Lưu Đức Trụ gật đầu như giã tỏi.
Đợi đến khi Lưu Đức Trụ rời đi, Lý Thúc Đồng tươi cười bước ra từ khu đọc sách:
“Nếu vừa rồi ta đến, có lẽ sẽ không nhịn được cười mất, thật thú vị, có lẽ đây là niềm vui ở sau hậu trường.”
Khánh Trần tháo mặt nạ xuống, nhìn về phía Lý Thúc Đồng:
“Sư phụ, chuyện cuối cùng đã xong.”
Lý Thúc Đồng cười cười:
“Chưa xong đâu, còn chưa làm một chuyện.”
Hắn vừa nói xong, hai tên cai ngục robot đi tới trước mặt Khánh Trần, nói:
“Tù nhân số hiệu 010101, có người thân tới thăm.”
Khánh Trần kinh ngạc quay đầu lại, hắn không ngờ rằng lần trước bản thân đã từ chối Jindai Sorane, không ngờ đối phương quay lại nhanh như vậy.
Lý Thúc Đồng ở bên cạnh nói:
“Đi thôi, ít nhất còn được yên tĩnh thêm mấy ngày.
Sau này, nếu nàng lại đến ta sẽ trực tiếp bảo cai ngục từ chối, bây giờ mà từ chối thì không biết nàng còn đợi đến khi nào.”
Trong phòng giám sát, Jindai Sorane mặc một chiếc váy xám xếp ly dài tới đầu gối, vì thời tiết đang trở lạnh nên nàng mặc thêm một cái quần tất lạnh.
Trên chân là một đôi giày da nhỏ màu đen.
Phong cách ăn mặc này khiến đối phương cứ như 19 tuổi.
Nàng lớn hơn Khánh Trần hai tuổi nhưng trông không lớn lắm, lại tràn ngập hơi thở thanh xuân.
Nàng thấy Khánh Trần được cai ngục robot đưa vào phòng, vội vàng mở hai hộp giữ nhiệt ra.
Trong chiếc hộp là sushi được bày biện bắt mắt, trong hộp còn lại là cơm rang thịt bò.
Đợi tới khi Khánh Trần ngồi xuống đối diện, Jindai Sorane mới cười mỉm nói:
“Tại sao lần trước ta lại không gặp được ngươi?”
Khánh Trần nhẹ giọng trả lời:
“Không biết tại sao đột nhiên tất cả tù phạm đều bị nhốt hết vào phòng giam, không ra ngoài được.”
Jindai Sorane vừa cười vừa xua tay:
“Không phải áy náy, hơn nữa việc đó cũng không phải do ngươi, mau ăn cơm đi! Mỗi cái sushi đều do tự tay ta nặn đó!”
“Sao lại mang tận 2 hộp cơm tới?”
Khánh Trần có chút buồn bực:
“Có vẻ hơi nhiều.”
“Bởi vì lần trước ta thấy ngươi ăn rất ngon, giống như chưa no.”
Jindai Sorane cười híp mắt nói:
“Ngươi đừng xấu hổ, ngươi ăn hết thì đã là một lời khen ngợi đối với ta rồi!”
“Ừ.”
Khánh Trần không biết nên nói thêm gì nữa, cúi đầu ăn cơm.
Jindai Sorane ngồi ở đối diện chống cầm, nghiêng đầu nhìn Khánh Trần, nói thầm:
“彼 は 私 にどんな 印象 を 持 っているかわからないが, 食事 の様 子 はとても 上品 ですね.”
(Cũng không biết ngươi có ấn tượng thế nào với ta, lúc ăn cơm dáng vẻ lại nhã nhặn vậy.)
Lúc này, Khánh Trần giả vờ không nghe thấy, đến câu hỏi cũng lười không muốn hỏi.
Hôm nay mới là ngày đầu tiên xuyên qua, phải đợi mấy ngày sau mới có thể dịch câu này ra.
Nhưng mà đối phương vẫn liên tục nói, giống như không biết mệt.
Hắn suy nghĩ, nếu như có một ngày đối phương nhận ra hắn cũng là người du hành thời gian, hơn nữa mỗi câu nàng nói đều nghe hiểu được, không biết sẽ có vẻ mặt như thế nào…
Thực ra, di chứng sau khi biết người khác giả vờ sẽ là im lặng, ví như sau khi hắn cứu Nam Canh Thần, hắn ta an toàn trở về Lạc thành lại không dám nói với hắn một câu nào.
Có khả năng đây chính là cái chết của xã giao trong truyền thuyết.
🔥SỐ HIỆU 09 (BẢN DỊCH): Nam chính chết đi sống lại vô số lần, hài hước cười ẻ chịu không nổi, nội dung hay không chê vào đâu được, lọt hố không sai!!!🔥
Lúc này, Hoàng Tử Hiền cũng trùng hợp quay đầu bình tĩnh đối mặt với hắn.
Dù cho Khánh Trần đã từng trải qua những cuộc chiến đấu chân chính, nhưng giờ phút này hắn mới hiểu được một điều, võ đài chính là võ đài, đối phương từng là Vương giả ở đây, nhưng mình chỉ là một người mới đến lần đầu.
Trong phòng, Lý Y Nặc lạnh lùng nhìn cảnh này:
“Ngày thường, nếu người mới thi đấu xác định đẳng cấp mà đánh tới hạng hổ, chắc chắn họ sẽ không để cho Quyền Vương lâu năm ra sân.
Xem ra Giang Tiểu Đường muốn cho Khánh Tiểu Thổ đánh một trận là nổi tiếng, sau đó trở thành cây rụng tiền của sàn đấu Hải Đường.”
Nam Canh Thần nghi ngờ nói:
“Giang Tiểu Đường là ai?”
“Chính là người phụ nữ mặc lễ phục màu vàng óng đón chúng ta lúc mới tới đây.”
Lý Y Nặc nói:
“Nàng là bà chủ của sàn đấu Hải Đường này, cũng là người phụ nữ mà tất cả câu lạc bộ trong thành thị số 18 không dám động vào.”
“Nhưng ta nghĩ là nàng sắp xếp Quyền Vương đánh với Khánh Tiểu Thổ vì muốn kết thúc lần xác định đẳng cấp này của Khánh Tiểu Thổ, dù sao hắn cũng là Quyền Vương hạng hổ mà.”
Nam Canh Thần nghi ngờ nói.
“Bởi vì ta đã cược Khánh Tiểu Thổ sẽ chiến thắng, cho nên nàng chắc chắn Khánh Tiểu Thổ sẽ thắng bất kì ai ở hạng hổ.”
Lý Y Nặc nhìn về phía Nam Canh Thần:
“Loại phụ nữ thông minh như vậy, ngay cả lúc nói chuyện cũng dùng mật ngọt bọc lấy độc dược, ta vẫn thích người như bảo bối của ta hơn.”
Nam Canh Thần im lặng một lúc lâu:
“Ta không phân biệt được ngươi đang khen ta, hay là đang mắng ta nữa.”
“Xuỵt.”
Lý Y Nặc nhìn về phía lồng bát giác:
“Bắt đầu rồi.”
Chỉ là lần này, ngay từ khi bắt đầu trận đấu giữa Khánh Trần và Hoàng Tử Hiền đã có vài chuyện bất ngờ xảy ra.
Ngay từ giây đầu tiên, Hoàng Tử Hiền đã đánh vào mép lồng bát giác với một pha tấn công ác liệt.
Khánh Trần muốn dùng cánh tay của mình để bảo vệ các điểm yếu trên cơ thể như trong trận đấu đầu tiên, sau đó từ từ nghiên cứu nhịp điệu tấn công của đối thủ.
Nhưng Hoàng Tử Hiền đã dùng một đòn đá ngang rất mạnh làm hất ngược hắn xuống đất.
Cho đến lúc này Khánh Trần mới nhớ tới, đến cấp bậc như họ bây giờ, sức nặng của bản thân đã không còn có thể xây dựng pháo đài cho họ.
Vì đối với sức mạnh của họ bây giờ, cân nặng một trăm kilogam cũng không tạo thành vấn đề lớn.
Cơn đau dữ dội lan xuống cánh tay và lưng.
Ngay cả chỗ tấm lưới màu đen của lồng bát giác mà hắn đánh trúng cũng bị biến dạng!
Trong phòng, Lý Đồng Vân và Nam Canh Thần đồng thời nắm chặt nắm đấm.
Ngay lập tức trong hốc mắt cô bé đã chứa đầy những giọt nước mắt trong suốt.
Lần này ngay cả Lý Y Nặc cũng phát hiện ra vấn đề, kinh nghiệm cận chiến của Khánh Trần vẫn còn quá ít.
Đúng lúc này, thuộc hạ bên cạnh Giang Tiểu Đường nói nhỏ:
“Thiếu niên này hình như không có kinh nghiệm cận chiến….”
Giang Tiểu Đường nhìn chằm chằm vào lồng bát giác, thờ ơ nói:
“Nếu như thiếu niên này chỉ là một bình hoa, trận đấu này cũng sẽ làm chiến tích của Hoàng Tử Hiền càng thêm huy hoàng.
Dù ai thua ai thắng, sàn đấu của chúng ta cũng sẽ không mất gì, ngươi đã từng thấy nhà cái bị lỗ bao giờ chưa?”
“Thế nhưng….”
Tên thuộc hạ nói.
Giang Tiểu Đường liếc hắn một cái, cười nhạt rồi nói:
“Nhưng ta cảm thấy hắn sẽ không thua.”
“Vì sao?”
Thuộc hạ kỳ quái hỏi.
“Hoàng Tử Hiền đã đứng ở hạng hổ quá lâu rồi.”
Giang Tiểu Đường hững hờ nói:
“Hắn có kinh nghiệm và kỹ năng mà những người khác không thể sánh được, còn là người có tâm lý bình tĩnh nhất trong những người hạng hổ, nhưng hắn đã quên mất điều quan trọng nhất đối với một võ sĩ quyền anh, đó chính là huyết tính.”
“Huyết tính….”
“Ta cảm giác trên người thiếu niên này có một loại huyết tính rất đặc biệt.”
Lời nói của nàng còn chưa dứt.
Khánh Trần thừa dịp trước khi Hoàng Tử Hiền tấn công đòn tiếp theo mà lập tức đứng dậy, hắn biết, nếu như mất đi trọng tâm trong chiến đấu, chắc chắn người đó chỉ có thể chờ chết.
Đòn tấn công của Hoàng Tử Hiền trút xuống như mưa, điên cuồng rơi xuống từ trên không trung, đập lên trên người Khánh Trần.
Khánh Trần chỉ cảm thấy bản thân như bị xe tải tông vào, cả người như muốn vỡ ra!
Hắn đã cố gắng phản kích mấy lần, nhưng mỗi khi hắn muốn chuyển sang thế tấn công, những những đòn tấn công của đối phương đều làm cho hắn phải dùng hai tay để phòng thủ.
Khánh Trần miễn cưỡng dùng hai tay chắn trước mặt, hắn nhìn chằm chằm đối phương qua khe hở giữa hai tay.
Hoàng Tử Hiền cũng dùng ánh mắt kiên định xuyên qua khe hở để nhìn hắn, cả hai người đều biết, nếu như không có bất ngờ gì xảy ra, chiến đấu sắp kết thúc rồi.
Làm sao bây giờ?
Sau một lúc, con ngươi của Khánh Trần bỗng nhiên co rụt lại.
Trong trí nhớ của hắn, giọng nói của Diệp Vãn giống như còn đang quanh quẩn ở trong ngục giam số 18 tối tăm:
“Tiểu Trần, nếu như đối thủ của ngươi có cấp bậc tương đương với ngươi, nhưng kinh nghiệm và kỹ năng hơn hẳn ngươi, ngươi nên làm gì?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Đế Tôn Chí Cao Vô Thượng [Dịch] Đế Tôn Chí Cao Vô Thượng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/07/Dich-De-Ton-Chi-Cao-Vo-Thuong-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Bất Hủ Kiếm Thần [Dịch] Bất Hủ Kiếm Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/11/Dich-Bat-Hu-Kiem-Than-SE-Audio-Truyen.jpg)
