- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 148 : Jindai Yunhe (c1471-c1480)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 148 : Jindai Yunhe (c1471-c1480)
❮ sautiếp ❯Chương 1471: Jindai Yunhe
Người phụ nữ còn lại cười nói:
“Trong thời gian nửa năm ngươi đến thành phố số 22 quay phim thì hắn mới xuất hiện, nên ngươi không biết hắn cũng là chuyện bình thường.”
Nữ minh tinh nói:
“Không được, đợi khi nào diễn xong bộ phim này ta phải tranh thủ về thành phố số 10 hỏi thăm xem hắn thường tham gia tiệc rượu nào, sau đó tìm người giới thiệu ta cho hắn.”
“Đừng hi vọng quá nhiều, ngươi nghĩ ngươi có cơ hội tiếp xúc với một nhân vật lớn của Khánh Thị như hắn sao.
Ta còn nghe nói, quan hệ giữa hắn và Tống Niểu Niểu rất mờ ám, rất nhiều báo nhỏ đều nói Tống Niểu Niểu chính là bạn gái của hắn.
Nghe nói lần này vì hắn vụng trộm đưa Tống Niểu Niểu ra ngoài nên mới bị Jindai phát hiện.”
Nữ minh tinh cười nói:
“Trên đời này làm gì có mèo nào không ăn vụng, nếu ta tự đưa đến cửa thì hắn có thể nhịn được sao? Sau này hắn sẽ trở thành một trong những con mồi của ta.
Nếu hắn đã giết được nhiều người của Jindai như vậy thì chứng tỏ hắn cũng là một siêu phàm giả vô cùng lợi hại.”
“Xuỵt!”
Người còn lại lập tức biến sắc:
“Ngươi không muốn sống nữa hay sao mà dám ngang nhiên nói những lời này trên địa bàn của Jindai? !”
Lúc này Khánh Trần đang cảm thấy rất ngạc nhiên.
Vốn dĩ lúc đầu hắn chỉ định nghe xem những nhân vật thượng lưu như họ thường trò chuyện về cái gì, nhưng sau đó hắn mới phát hiện, chủ đề trò chuyện của những người này chính là hắn.
Khánh Trần lại tập trung nghe ngóng một lúc, trong nhà hàng Hắc Thiên Nga có 54 bàn thì có đến 27 bàn đang nói về những vấn đề mấu chốt xoay quanh Bạch Trú, Khánh Trần, thủ lĩnh ảnh tử và Jindai…
Xem ra chuyện mình phá hủy căn cứ quân sự A02 đã gây ra động tĩnh rất lớn, lớn đến mức ngay cả ngành giải trí cũng bắt đầu chú ý đến mình.
Nhưng ai có thể ngờ được, nhân vật chính trong câu chuyện của những vị khách đang ngồi trong nhà hàng này chính là tên phục vụ bình thường đang đứng trong góc chứ?
Hắn chợt nhớ đến tin đồn về Lý Thúc Đồng trong xã hội thượng lưu mà hắn từng nghe được lúc trước, lúc đó hắn còn hỏi sư phụ mình là có bao giờ ôm ấp các nữ minh tinh không, lúc đó sư phụ hắn trả lời là: Không chỉ là nữ minh tinh.
Ngụ ý là, cũng có cả nam minh tinh nữa…
Khánh Trần quay lại quầy bar để đợi nhân viên pha chế sai bưng cocktail đi các bàn.
Đúng lúc này, trước cửa nhà hàng Hắc Thiên Nga lại xuất hiện mấy người mặc âu phục màu đen, trên tai những người đó đều đeo thiết bị truyền âm hình cúc áo chuyên dùng cho vệ sĩ, sau đó tất cả họ bắt đầu đi vào quan sát tất cả các ngõ ngách trong nhà hàng.
Mãi sau khi bọn xác định trong nhà hàng không có bất cứ điều gì bất thường, Jindai Yunhe mới chậm rãi bước vào nhà hàng.
Dù đối phương có hóa thành tro thì Khánh Trần cũng nhận ra.
Vừa thấy Jindai Yunhe xuất hiện, quản lý Vương lập tức đi ra phục vụ, mà bốn tên vệ sĩ xung quanh Jindai Yunhe cũng chỉ cho mỗi quản lý Vương đi vào, còn những người khác đều bị chặn bên ngoài.
Jindai Yunhe nói với quản lý Vương:
“Cứ làm như cũ, mở thêm một chai rượu whisky nữa.”
Quản lý Vương lại tươi cười đi vào trong.
Lần này Khánh Trần không tiếp tục nhìn Jindai Yunhe quá lâu mà chỉ cung kính nhìn hắn một lát, sau đó lại quay đi.
Khi đạt đến cấp A, siêu phàm giả đã có được giác quan thứ sáu vô cùng nhanh nhạy, nên nếu hắn cứ nhìn chằm chằm vào Jindai Yunhe thì chắc chắn đối phương sẽ phát hiện ra hắn, nhưng nếu một người bình thường bắt gặp một nhân vật lớn mà không tò mò nhìn một chút thì lại khá bất thường.
Những gì mà Khánh Trần cố ý làm vừa rồi chính là những phản ứng nên có của một nhân viên phục vụ.
Quản lý Vương tiếp tục vào bếp để chuẩn bị đồ ăn cho Jindai Yunhe, trong suốt quá trình nấu nướng, một tên vệ sĩ của đối phương vẫn luôn nhìn chằm chằm hắn để chắc chắn không người nào có cơ hội động tay động chân.
Jindai Yunhe là cao thủ cấp A nên đương nhiên hắn sẽ được hưởng đãi ngộ như một thành viên cấp cao của tập đoàn Jindai, trong số những đãi ngộ này đã bao gồm quyền được chia hoa hồng và quyền quản lý sản nghiệp gia tộc.
Số quyền lực đó đủ để hắn được hưởng đãi ngộ như hoàng đế trong phạm vi ba thành phố của Jindai, trừ phi có nhân vật cấp cao như Thập Thường Thị cùng xuất hiện, nếu không thì mỗi khi đi đến đâu, hắn chính là người có quyền lớn nhất ở đó.
Khánh Trần thầm nghĩ, hay là hắn giả mạo quản lý Vương? Không được, quản lý Vương chỉ cao khoảng 1m7, hắn không thể giả mạo được.
Sau khi thất bại ở nhiệm vụ bắt Khánh Trần, hắn còn bị một vị cao thủ thần bí truy sát hơn 600 cây số, nên mọi hành động của hắn bây giờ đều rất cẩn thận.
Nghe nói có người tình còn nhìn thấy cảnh Jindai Yunhe bị người khác đuổi giết lúc đang vận chuyển hàng hóa trên hoang dã.
Nghe nói vị cao thủ thần bí đó đã chôn Jindai Yunhe xuống đất, nhưng lại để lộ cái đầu của hắn lên trên, sau đó lại đi tiểu lên đầu hắn.
Chương 1472: Giả Vờ
Cuối cùng nhờ quân cứu viện của tập đoàn Jindai đến kịp lúc nên mới cứu được một mạng của Jindai Yunhe
Không biết ai là người cố ý truyền ra tin tức này, nhưng tập đoàn Jindai đã điều tra rất lâu mà vẫn không thể tìm ra hắn.
Cũng có người nói, thật ra người tung ra lời đồn này chính là vị cao thủ thần bí kia.
Nhưng cũng có rất nhiều người nghĩ mãi mà vẫn không hiểu, vì sao đối phương lại không giết Jindai Yunhe?
Có lẽ ngay cả chính Jindai Yunhe cũng không biết tại sao.
Dù sao thì người bình thường sẽ không thể nghĩ ra được chuyện dùng một cao thủ cấp A làm đá mài dao cho hậu bối của mình đâu.
Như thể ông lão đó chắc chắn sau khi Khánh Trần biết Jindai Yunhe còn sống, hắn nhất định sẽ đi giết người vậy.
Còn những trắc trở mà Khánh Trần từng gặp trên đường bị bắt cũng sẽ tan thành mây khói sau cái chết của Jindai Yunhe.
“Nhất định phải để hắn tự tay giết người mà hắn hận nhất, nếu không dù đối phương có chết thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Lòng thù hận chính là loại động lực mạnh nhất để thúc đẩy một người, nhưng nó cũng chính là trở ngại lớn nhất của con người, chỉ khi nào hắn thực sự buông bỏ được nó thì mọi chuyện mới xem như thành công.”
Đây chính là những gì ông lão đã nói với thủ lĩnh ảnh tử.
Ông lão cho là bây giờ Khánh Trần vẫn chưa trải nhiệm đủ, cũng có thể coi hắn như một thanh kiếm vẫn còn ở trong vỏ.
Vậy nên chỉ có một cao thủ cấp A như Jindai Yunhe mới thích hợp làm đá mài dao cuối cùng của Khánh Trần, sau khi trải qua chuyện này, thanh kiếm này mới có thể sắc bén được.
Thật ra thủ lĩnh ảnh tử đời này cũng từng trải qua chuyện như vậy, cũng kể từ chuyện đó, tác phong làm việc của thủ lĩnh ảnh tử đã thay đổi, tàn nhẫn hơn trước rất nhiều, nhưng cũng rộng rãi hơn trước không ít.
Trong phần tư liệu mà thủ lĩnh ảnh tử đưa cho Khánh Trần có nói, việc đầu tiên Jindai Yunhe làm sau khi quay về thành phố số 22 chính là đi thay một cánh tay robot.
Cũng từ lần đó, đối phương không còn quan tâm đến công việc của gia tộc nữa, cuộc sống mỗi ngày của hắn đều ngập trong rượu, tuy hắn không đến một nhà hàng hay quán bar nào cố định, nhưng tỷ lệ đến nhà hàng Hắc Thiên Nga lại cao hơn những nơi khác một chút.
Mỗi ngày hắn cũng thay đổi một bán gái mới, hơn nữa những cô gái đó còn chưa bao giờ lặp lại.
Bây giờ một tên cao thủ cấp A mỗi khi đi ra ngoài đều phải mang theo 6 tên chiến sĩ gien cấp C làm vệ sĩ, trong số đó có 4 tên luôn theo sát bên cạnh hắn, hai tên còn lại sẽ ở ngoài trông xe để đề phòng có người động tay động chân lên xe hắn.
Bảo vệ nghiêm ngặt đến mức gần như khiến tất cả những người muốn ám sát hắn phải chùn bước.
Rất nhiều người đều nói, sở dĩ Jindai Yunhe cẩn thận như vậy là vì hắn bị đánh nhiều đến mức sợ hãi.
Quản lý Vương tự tay bưng đồ ăn đến cho Jindai Yunhe:
“Ngài chậm dùng.”
Jindai Yunhe gật đầu.
Sau đó hắn cầm ly rượu lên uống vài ngụm, nhưng chỉ một lúc sau hắn lại đặt nó xuống, có lẽ vì hắn sợ uống quá nhiều sẽ khiến hắn mất tỉnh táo, sau đó người khác sẽ nhân cơ hội này để ra tay với hắn.
Khoảng nửa giờ sau, một tên vệ sĩ dẫn một thiếu nữ trẻ tuổi đi về phía hắn, sau khi ngồi xuống, cô gái đó lập tức ngoan ngoãn rúc vào lòng hắn.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì có lẽ đối phương sẽ dẫn cô gái đó đến sòng bạc, sau đó khoảng 2 3 giờ sáng, hắn sẽ dẫn cô gái đó về nhà, từ đó kết thúc hành trình hôm nay.
Nhưng dù Jindai Yunhe trông bình tĩnh như thế nào thì cũng không thể che dấu được sự xuy sút, cũng như tâm lý muốn ăn chơi hưởng thụ của hắn.
Như một tên chiến sĩ đang dần dần bị tha hóa sau khi rời khỏi chiến trường.
Tuy vẫn rất nguy hiểm, nhưng chắc chắn không nguy hiểm bằng thời kì đỉnh cao.
Những lời này chính là đánh giá được Mật Điệp ti đưa ra dành cho Jindai Yunhe.
Nhưng Khánh Trần không nghĩ như vậy.
Trước đây hắn từng tiếp xúc với Jindai Yunhe nên đương nhiên hắn biết rất rõ tâm cơ và ý chí chiến đấu của đối phương mạnh đến mức nào.
Mỗi giây mỗi phút lúc đó Khánh Trần đều nghĩ xem phải làm như thế nào mới có thể phản công, nhưng khi đó dù hắn có làm gì thì Jindai Yunhe cũng có đường lui đã sớm chuẩn bị từ trước.
Khi còn dưới dòng nước ngầm, Khánh Trần đã nghĩ nếu hắn có thể phá hủy được mang cá nhân tạo của Jindai Yunhe thì chắc chắn hắn sẽ phải chết, nhưng cuối cùng hắn vẫn có thể sống sót.
Một người như vậy sao có thể vì chút thất bại nho nhỏ mà sa sút tinh thần được?
Cho nên, Khánh Trần đoán Jindai Yunhe đang giả vờ.
Đối phương đang cố ý vào vai một cao thủ đang sa sút tinh thần, không những thế, hắn còn khống chế tốc độ vô cùng tốt nên mọi người đều không nghi ngờ gì.
Chương 1473: Phế Vật
Jindai Yunhe không lập tức vào vai một tên nát rượu, cũng không trực tiếp biến mất trước mặt mọi người, hắn đang cố ý khiến kẻ địch của hắn nghĩ là hắn đang dần sa sút tinh thần.
Đối phương biết rõ sẽ có người đến giết hắn, nên hắn mới cố ý làm như vậy để dụ tất cả kẻ địch của mình ra ngoài ánh sáng!
Phán đoán này mới phù hợp với những gì Khánh Trần biết về Jindai Yunhe.
Nhưng Khánh Trần không phải một người thiếu kiên nhẫn, thành phố số 22 chính là chiến trường mà hắn đã chọn cho Jindai Yunhe, sở dĩ hắn chọn nơi này là vì trong thành phố không có dã thú, nên đối phương sẽ không phát huy được khả năng điều khiển của mình.
Khi nào Jindai Yunhe chưa chết, hắn sẽ không rời khỏi đây.
Bây giờ chính là lúc kiểm tra xem con mồi hay thợ săn kiên nhẫn hơn.
Nhưng đúng lúc này, nhà hàng Hắc Thiên Nga lại tiếp tục nghênh đón một vị khách không mời mà đến nữa, lúc này, Jindai Kura mặc bộ kariginu màu trắng bỗng xuất hiện trước cửa nhà hàng, sau đó cười nhẹ nhìn xung quanh một lượt.
Khi nhìn thấy Jindai Yunhe, hắn lập tức lại gần chào hỏi:
“Không ngờ lại gặp được Yunhe ca ở đây, tuy bị chém mất một tay nhưng xem ra tửu lượng của ngươi không giảm nhỉ.”
Jindai Yunhe cười lạnh nhìn hắn một cái:
“Một đám phế vật, ngươi có nhiều người như vậy mà cũng không thể giết được một người ở thế giới ngoài.
Trong cái chết của em trai ta là Jindai Unuma, ngươi chính là kẻ phải chịu trách nhiệm nhiều nhất.”
Jindai Kura không những không tức giận mà còn cười nhẹ đưa hai tay vào ống tay áo của kariginu, sau đó nói:
“Yunhe ca vất vả rồi, tay bị người ta chém đứt mà cũng không quên quan tâm chuyện ở thế giới ngoài.”
Sau đó hắn lại xoay người rời khỏi nhà hàng Hắc Thiên Nga.
Đúng lúc này, một nhóm phụ nữ bỗng chạy ra đứng vây xung quanh Jindai Kura để xin chữ kí của hắn, Jindai Kura không những không từ chối mà còn thoải mái kí tên cho tất cả họ.
Khánh Trần bưng khay lại gần một bàn khác, hắn còn nhớ người tên là Jindai Kura này chính là một trong những người được trời chọn của Jindai mà hắn còn chưa giải quyết dược ở thế giới ngoài!
Không biết vì sao, mỗi lần người này xuất hiện đều khiến Khánh Trần cảm thấy áp bách rất lớn.
Đây mới thật sự là một trong những cao thủ trẻ tuổi của tập đoàn Jindai!
Nhưng hành động vừa rồi của Jindai Kura lại có vẻ không bình thường lắm, nhìn hắn bây giờ chẳng khác gì một tên công tử ăn chơi chẳng có chút dã tâm nào cả.
Một lúc sau, xung quanh Jindai Kura đã tập trung rất nhiều mỹ nữ, hắn vừa kí tên vừa phấn kích nói với quản lý Vương:
“Tất cả chi phí của các mĩ nữ ở đây cứ tính cho ta.
Ta thích nhất là làm quen với những cô gái xinh đẹp.”
Khánh Trần kinh ngạc nhìn khuôn mặt dính đầy vết son môi của Jindai Kura.
Hắn không ngờ một cao thủ khiến hắn cảm thấy áp bách lại là một người như vậy.
Chờ chút, Khánh Trần chợt nhìn thấy một người cố ý kéo thấp vành mũ đang đi lướt qua chỗ Jindai Yunhe.
Tóc màu vàng, hốc mắt sâu, sóng mũi cao.
Không ngờ trong nhà hàng Hắc Thiên Nga ở phương bắc lại xuất hiện một người da trắng!
Khánh Trần chưa từng nghe nói trong gia tộc Jindai hay Kashima có người da trắng, vậy chỉ còn một khả năng là đối phương đến từ bờ bên kia Cấm Đoạn Chi Hải.
Nhưng vấn đề là, sao đối phương có thể vượt qua Cấm Đoạn Chi Hải được? Chẳng lẽ họ biết bay như Ương Ương.
Hắn chợt nảy ra một suy nghĩ, không phải Jindai đang tìm cách liên thủ với bờ bên kia Cấm Đoạn Chi Hải chứ, dựa vào trình độ khoa học kỹ thuật hiện nay, chỉ cần liên bang hoặc bờ bên kia giải quyết được vấn đề bay thì mọi người đều có thể vượt qua Cấm Đoạn Chi Hải.
Muốn giải quyết vấn đề bay cũng không khó, chỉ cần họ có thể xây dựng được căn cứ tân tiến trên những hòn đảo trong Cấm Đoạn Chi Hải là xong.
Nhưng dù họ có bay được đến đây thì cũng gần như kiệt sức, đến khi đó quân đội liên bang có thể dễ dàng tiêu diệt tất cả.
Trừ phi có người chủ động chào đón họ.
Trong nhà hàng Hắc Thiên Nga rộn ràng tiếng cười nói, Jindai Kura mặc kariginu màu trắng, giống như một viên minh châu, toả sáng rực rỡ trong đám người.
Trong nhà hàng cao cấp này không thiếu minh tinh, cũng không thiếu đại nhân vật của thành phố số 22.
Nhưng hào quang của nhân vật hạch tâm thuộc tập đoàn Jindai như Jindai Kura, thì tất cả mọi người không thể nào sánh bằng, ngay cả Jindai Yunhe cũng rời đi không lâu sau khi hắn đến.
Lúc này, anh chàng Playboy Jindai Kura đang luân phiên chơi trò chơi với tất cả mọi người, Khánh Trần khẽ liếc mắt quan sát một lát, mặc kệ vị cao thủ này chơi bất trò chơi gì cũng chưa từng thua.
Bằng kỹ thuật cộng thêm kỹ năng dỗ ngon dỗ ngọt, đã dỗ dành hơn mười cô bé bên cạnh vào mê hồn trận.
Khánh Trần thầm than thở trong lòng, con hàng này thật đúng là tay chơi lão luyện trên bàn rượu.
Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc:
🩸TÊN MINH TINH NÀY RẤT MUỐN VỀ HƯU (BẢN DỊCH): Trọng sinh, điềm đạm, nữ chính mang linh hồn mèo, main lạnh lùng🩸
👹KHỦNG BỐ SỐNG LẠI (BẢN DỊCH): Linh dị, dị năng, hắc ám lưu, đô thị, hài hước👹
🧠ĐỆ NHẤT DANH SÁCH (FULL): Mạt thế, hài hước, dị năng, hệ thống🧠
👾Trọng Sinh Chi Tự Thủy Lưu Niên (Bản Dịch): Trọng sinh, hài hước, điền văn.👾
Chương 1474: Người Thông Minh
“Trần Tuế, mang hai bình Champagne này cho bàn số 2.”
Vương quản lý nói.
“À vâng, Vương quản lý.”
Khánh Trần bưng hai bình Champagne đi qua, cẩn thận từng li từng tí để Champagne lên bàn…
Nhưng lúc hắn chuẩn bị quay người rời đi, bỗng nhiên có người túm lấy cổ tay hắn, bàn tay kia trắng nõn, ngón tay thon dài giống như dùng để đánh đàn dương cầm.
Trong chốc lát, bắp thịt cả người Khánh Trần còn chưa kịp căng cứng, đã mềm ra, hắn ngẩng đầu cười nói với Jindai Kura:
“Chào ngài, còn cần gì sao?”
Jindai Kura cười híp mắt nói:
“Ngươi cũng ngồi đây uống rượu đi.
Ta biết quy củ của Hắc Thiên Nga, các ngươi có thể hầu rượu.”
“Hả?”
Khánh Trần sửng sốt, hắn quay đầu liếc nhìn Vương quản lý, kết quả Vương quản lý tranh thủ thời gian nháy mắt ra hiệu cho hắn ngồi xuống.
Khánh Trần quay đầu cười nói với Jindai Kura:
“Được rồi, xin cống hiến sức lực cho ngài.”
Jindai Kura cao giọng cười ha hả:
“Như vậy mới đúng chứ, Vương quản lý, lại mở một bình Champagne, mỗi người một bình! Đêm nay không say không về! Chúc mừng…Chúc mừng cái gì nhỉ?”
Jindai Kura giống như vừa mới nhớ ra điều gì:
“Chúc mừng ta bị mười quản sự thẩm tra xong, vẫn có thể toàn thân trở ra! Ha ha!”
Khánh Trần nhìn vị cao thủ hàng đầu trong các cao thủ cấp A này, hắn đột nhiên cảm thấy, thần sắc điên cuồng sau khi say rượu của đối phương không hề giống như làm bộ.
Chỉ là, thần sắc này phối hợp với bộ Kariginu không nhuốm bụi trần kia, trông vô cùng thiếu sinh khí.
Jindai Kura cười, nhẹ nhàng đẩy đẩy cô gái bên cạnh:
“Đừng cứ quấn lấy ta nữa, ở đây vẫn còn một quý ông mà.”
Các cô gái cũng uống đến cao hứng, từng người vòng quanh bàn chạy tới, ôm trán Khánh Trần hôn tới tấp.
Khánh Trần khẩn trương đến muốn đánh người:
“Không! Không được!”
Nhưng hiện tại hắn chỉ là một nhân viên tạp vụ trong nhà hàng Hắc Thiên Nga, dù có bại lộ thân phận, hắn cũng không dám nắm chắc có thể toàn thân trở ra trước mặt Jindai Kura.
Bây giờ hắn chỉ mới cấp B, đánh không lại cấp A, trước đó hai Shikigami Jindai của Unsou thiếu chút nữa đã đẩy hắn vào chỗ chết.
Vui đùa ầm ĩ qua đi, trên mặt Khánh Trần có thêm vài vết son môi, Jindai Kura hài lòng nói:
“Không được lau! Được rồi, giờ chơi trò chơi đi, thua là phải uống rượu!”
Bữa tiệc rượu này kéo dài từ 10 giờ uống đến rạng sáng 4 giờ, tên Jindai Kura này không hề có ý định mang bạn gái đi, đối phương chỉ ngồi ở đây uống rượu, giống như chỉ thích uống rượu mà thôi.
Mà Khánh Trần, từ 12 giờ đã bắt đầu nằm nhoài trên mặt bàn vờ ngủ.
Ngay khi tất cả cô gái đều say vật ngã ra bàn, Jindai Kura bỗng nhiên ngồi thẳng người, cười nói:
“Ta biết ngươi là ai, cũng biết ngươi đang vờ ngủ.
Lúc đầu ta muốn xem xem ngươi có thể giả bộ ngủ được bao lâu.
Không ngờ kết quả là ngươi một mạch giả bộ đến bốn tiếng đồng hồ…Bên người nhiều mỹ nữ như vậy, ngươi không cảm thấy nhàm chán à?”
Khánh Trần ngồi dậy, nhìn chung quanh một vòng, phát hiện trong nhà hàng Hắc Thiên Nga này đã không còn ai, chỉ còn lại người tiếp rượu tựa trên tủ rượu ngủ gà ngủ gật.
Hắn biết, nhất định Jindai Kura đã khám phá ra thân phận của hắn, mới có thể lôi kéo một nhân viên tạp vụ như hắn uống rượu.
Hắn cũng biết, nhất định là tác dụng của Ungaikyo.
Sau khi Jindai Kura trở lại thế giới trong, vậy mà lại tìm được thi thể cuả người bị hắn giết chết, sau đó sử dụng Shikigami ATS-088, Ungaikyo!
Shikigami này có hạn chế về khoảng cách, khoảng cách đại khái là một thành phố, nhưng Khánh Trần lại vẫn còn ở thành phố số 22.
Nghĩ tới đây, Khánh Trần cũng không hoảng hốt.
Jindai Kura không phải tới giết hắn.
Khánh Trần bình tĩnh hỏi:
“Cho nên ngươi lôi kéo những cô gái kia uống lâu như vậy, chính là vì muốn nhìn xem ta có thể giả bộ bao lâu? Ngươi đúng là nhàm chán.”
Jindai Kura thanh tỉnh ngồi thẳng giữa đám phụ nữ, Khánh Trần bỗng nhiên nghĩ đến một câu…Chỉ có một trên đời.
Câu này dường như vô cùng thích hợp với Jindai Kura thời khắc này.
Jindai Kura hăng hái cười nói:
“Định lực khá lắm, vậy mà không chạy.
Đương nhiên, chạy cũng không đáng xấu hổ, ngươi còn có rất nhiều cơ hội để trưởng thành, không cần phải chết yểu ở nơi này.”
“Vì ngươi biết thân phận thật của ta, nên chiếm ưu thế về mặt tâm lý.
Nhưng ta cũng biết, Ungaikyo không nằm trong tay ngươi, mà nằm trong tay Jindai Sora.”
Khánh Trần chậm rãi nói:
“Nghe nói bề ngoài ngươi rất không hợp với Jindai Unshuu và Jindai Sora.
Lần này, Mật Điệp Ty phỏng đoán ngươi có thể toàn thân trở ra từ cuộc thẩm vấn, là do mười quản sự cần dùng ngươi để cân bằng với Jindai Unshuu.
Nhưng bây giờ ta nghĩ, quan hệ giữa các ngươi, khả năng còn tốt hơn cả tưởng tượng.”
Nụ cười tươi của Jindai Kura không thay đổi:
“Thật là một người thông minh, chỉ một chút xíu tin tức, mà có thể đoán được nhiều thứ như thế, làm ta rất muốn giết ngươi ngay tại đây.
Nhưng buổi tối hôm nay là ngày lành tháng tốt, vẫn là thôi đi.
Nếu hai bên đêu nắm được bí mật của đối phương, hẳn là nên cùng uống một chén mới đúng!”
Chương 1475: Là Ta Hại Ngươi
“Tới tìm ta làm gì?”
Khánh Trần hỏi.
“Ta vốn muốn hỏi ngươi, đến thành phố số 22 làm cái gì, nhưng khi ta vừa vào cửa nhìn thấy Jindai Yunhe liền hiểu ngay.”
Jindai Kura nói:
“Ngươi muốn giết hắn sao, không bằng giao dịch với ta đi, ta giúp ngươi giết hắn, coi như ngươi thiếu ta một món nợ.
Nếu không, cấp B rất khó giết chết được cấp A.”
“Ta không giao dịch với tập đoàn Jindai.”
Khánh Trần nói.
“Cũng không nên nói như vậy, ta chưa hẳn đã giống với những người thuộc gia tộc Jindai khác, ông nội của ta còn từng làm bằng hữu với gia chủ Lý thị đấy.”
Jindai Kura cười nói.
Khánh Trần ngạc nhiên nhìn về phía đối phương, hoá ra ông lão tự sát trên con đường hoàn thành giấc mộng của Lý Tu Duệ, là ông nội của người được trời chọn trước mắt này!
“Có vẻ rất kinh ngạc nhỉ, hình như sau khi xuyên không vẫn luôn bận giết người, còn chưa kịp điều tra thân phận ta kỹ càng?”
Jindai Kura nói:
“Ông của ta đã từng làm bằng hữu với Lý Tu Duệ, dù ông ấy có là nội ứng, dù ta đã tấn thăng cấp A, thì cuộc đời ta ở tập đoàn Jindai cũng đã định sẵn không thể leo lên chức vị cao.
Nói không chừng ngày nào đó còn bị lão già nào đó để mắt tới thể xác, cho nên đừng có mang địch ý dữ dội với ta vậy.”
Khánh Trần lại không nghĩ thế, hắn biết Jindai Kura và Jindai Unshuu diễn xuất nhiều năm, nhất định là để che giấu dã tâm lớn hơn, chứ tuyệt đối không đơn giản như vậy.
Lúc này, hắn thậm chí còn sáng tỏ được nhiều chuyện, khó trách ở thế giới ngoài Jindai Kura làm bộ đi Hokkaido.
Đối phương đi Hokkaido chính là đoán được mình gây chuyện ở Osaka, là để tranh thủ cho Jinguji Maki một cơ hội gặp mẹ.
Cho nên nếu có người đi Hokkaido, thì phía mình sẽ phải mau chóng động thủ hấp dẫn nhiều sự chú ý hơn.
Jindai Kura ép mình ra tay, là để giúp bọn chúng diệt trừ ba người Unuma, Unyoru, Unan, chính xác là mượn đao giết người.
Lúc này, dường như Jindai Kura đoán được hắn đang suy nghĩ gì, liền cười nói:
“Yên tâm, ta sẽ không động đến mẹ của cô bé kia.
Đương nhiên ta cũng biết đây không phải nhân vật quan trọng gì, chỉ là muốn nói với ngươi một tiếng.
Ta rất kiêu ngạo, ta khinh thường sử dụng những chiêu số hạ lưu với người bình thường, hơi khác với…những thành viên Jindai mà ngươi từng gặp.”
Khánh Trần nghĩ nghĩ, hắn vẫn không muốn giao dịch với Jindai Kura này.
Không phải vì điều gì khác, mà dường như dã tâm của Jindai Kura này cực lớn, tương lai tất nhiên sẽ có một ngày sẽ trở thành trụ cột vững chắc của tập đoàn Jindai.
Mà có lẽ Jindai Kura còn không biết, mục tiêu của Khánh Trần lúc này đã lớn hơn rất nhiều.
Jindai Kura thấy Khánh Trần vẫn không nói lời nào, liền nhún nhún vai:
“Nếu không đồng ý làm giao dịch thì thôi, như vậy…trước hết ngươi cứ đi giết Jindai Yunhe, chờ ngươi giết hắn rồi, ta sẽ đến giết ngươi.
Nhưng ta phải nhắc nhở ngươi một câu, Jindai Yunhe cũng không dễ giết đâu.”
Nói xong, vị công tử đào hoa này đứng dậy, thoải mái rời khỏi Hắc Thiên Nga, gọn gàng mà linh hoạt tựa như cao hứng mà tới, tẫn hứng mà về.
Khánh Trần nghe thấy tiếng bước chân, vội vàng nằm lại xuống bàn vờ ngủ.
Vị Vương quản lý kia vỗ vỗ hắn:
“Dậy, người đi hết rồi, đưa những này lên trên ghế sa lon đi, chờ họ tỉnh lại thì tan ca.”
Nói xong, Vương quản lý ném ra một phong thư:
“1000 đồng, đây là tiền trích phần trăm tiếp khách uống rượu của ngươi.”
Khánh Trần dở khóc dở cười, mẹ nó làm sao mình lại thành đi hầu rượu rồi?
Tối hôm qua Jindai Kura mở không ít rượu, mỗi lần mở một chai, Vương quản lý liền vui vẻ thêm một chút.
Hắn ước gì anh chàng playboy Jindai Kura này mở sạch toàn bộ rượu trong tiệm.
Khánh Trần nghĩ nghĩ rồi nói:
“Sao chỉ có 1000, hắn mở rất nhiều rượu mà, trích phần trăm ít như vậy ư?”
Vương quản lý tức giận nói:
“Từ 12 giờ, ngươi đã bắt đầu nằm sấp trên mặt bàn ngủ, 1000 này là tính tiền mấy bình Champagne kia kìa, nếu không một xu ngươi cũng không lấy được!”
Khánh Trần ngạc nhiên một lúc:
“Đã hiểu.”
Sáu giờ sáng, Khánh Trần đầu tóc rối bời đi ra từ trong Hắc Thiên Nga, hắn phải đánh thức mỗi cô gái, sau đó đưa các nàng lên xe.
Chuyện này là sao, Jindai Kura uống rượu xong liền thoải mái phủi phủi mông bỏ đi, mình thì phải ở lại dọn dẹp tàn cục…
Khánh Trần quay đầu nhìn, người trẻ tuổi câu lạc bộ Hắc Thủy kia, vậy mà kauh ngồi ngủ ngay tại ven đường.
“Chẳng chuyên nghiệp gì cả.”
Khánh Trần thở dài.
Hắn ngồi tàu trở về khu thứ chín, sáu giờ sáng trên tàu điện cũng rất náo nhiệt, tất cả đều là nhân viên ca đêm tan ca quay về khu thứ chín.
Trở lại Chuồng Bồ Câu, khi đi vào tầng 43, hắn liền trông thấy Trương Mộng Thiên ôm gối ngồi trên bậc thang.
Trên mặt có vết bầm, trên tay còn có máu.
Khánh Trần giả bộ ôm túi giấy đựng thức ăn, đứng trước mặt cậu nhóc:
“Làm sao vậy?”
Trương Mộng Thiên ngẩng đầu nhìn hắn, quật cường nói:
“Tiền ngươi đưa mất cả rồi, khi ta đi mua thanh protein bị người ta thấy được, trở về liền bị cướp.”
Khánh Trần gật gật đầu:
“Nơi này không được để lộ tiền tài ra ngoài, là ta hại ngươi.”
Trương Mộng Thiên bỗng ngẩng đầu nhìn Khánh Trần chằm chằm, hỏi:
“Vì sao con người phải sống khổ cực như vậy?”
Chương 1476: Câu Lạc Bộ Hắc Thủy
Khánh Trần nghĩ nghĩ rồi nói:
“Nếu như ngươi cảm thấy bỗng dưng mình phải gánh vác quá nhiều trách nhiệm…Vậy thì nhất định trong những năm tháng an bình đã có người chống đỡ thay ngươi, sinh ra đã bị bóc lột, cuộc sống chính là như vậy.”
Trương Mộng Thiên: “?”
Cậu nhóc còn tưởng rằng sẽ nghe được câu cổ vũ gì đó, kết quả lại nghe được một câu tàn khốc như vậy…
Khánh Trần móc một cái bánh bao từ trong túi giấy trước mặt ra:
“Ăn đi, ta mua ở tiệm bán đồ ăn sáng khu thứ tư.”
Hắn đi qua bên người cậu bé, cậu bé lập tức đứng dậy, thấp giọng nói:
“Người câu lạc bộ Hắc Thủy theo dõi ngươi đêm qua đâu?”
“Ặc, hắn ngủ thiếp ở cửa nhà hàng Hắc Thiên Nga mà ta đang làm việc rồi.”
Trong nhà máy cũ nát nào đó ở Thành phố số 22, La Vạn Nhai ngồi trên thùng dầu diesel đặt ở giữa nhà máy, gảy gảy ngọn lửa trước mặt:
“Chỗ này thật đúng là khó tìm.”
Hắn nhìn thoáng qua vách tường và cửa sổ đầy lỗ thủng chung quanh:
“Mặc dù lạnh một chút, nhưng có thể tìm được chỗ như thế này trong địa phận thành thị, cũng coi như không dễ dàng.”
Trương Thanh Hoan đứng bên lấy lòng nói:
“Cũng không đến nỗi đó, ta quen thuộc ba khu này nhất.
Toàn nhà này vốn sẽ bị phá huỷ, kết quả nhà đầu tư bị cư dân khu thứ tám đuổi đi, thế là nơi này liền bỏ không.
Kỳ thật những cư dân kia cũng bị câu lạc bộ ép, có một câu lạc bộ muốn tẩy trắng mảnh đất này, nhưng các lão gia trong thành phố nhận tiền rồi, vẫn không giao mảnh đất cho họ.
Trong lòng họ không phục, tìm người gây chuyện.”
“Sau đó thì sao?”
“Về sau đương nhiên là câu lạc bộ đó bị xử lý.”
Trương Thanh Hoan cười nói:
“Thời buổi này, câu lạc bộ sao có thể đối nghịch với các lão gia chứ, con sao cãi lời cha được.”
Lúc hai người nói chuyện, đối diện có mười bảy người đang quỳ, tất cả đều bị buộc chặt hai chân, bịt miệng, trên mắt dán băng dính đen.
Mà sau lưng La Vạn Nhai, là hơn 30 người hội phụ huynh, còn có hơn 20 tiểu đệ câu lạc bộ Nghệ Thuật.
La Vạn Nhai nhìn Trương Thanh Hoan, đưa ra một cây súng lục giảm thanh:
“Đây đều là người du hành thuộc tập đoàn Jindai mà chúng ta muốn giết.
Nói thật, bình thường chúng ta không làm như vậy, nhưng chuyện lần này quá quan trọng, cho nên các vị nhất định phải bàn giao một chút thành tích nhập đội.”
Trương Thanh Hoan cùng các tiểu đệ của hắn đều khẩn trương.
Đêm qua, lúc Khánh Trần đang ‘hầu rượu’, bọn La Vạn Nhai cũng không nhàn rỗi, mà dựa theo tin tức Khánh Trần cho, bắt từng người du hành đã bị nhận diện khuôn mặt đến đây.
Khánh Trần giết Jindai Yunhe, La Vạn Nhai dẫn người giết người du hành, tựa như hai sợi dây đan vào nhau, đồng thời tiến hành.
Mà lúc này, La Vạn Nhai muốn nhận Trương Thanh Hoan vào hội phụ huynh, sau đó mượn câu lạc bộ Nghệ Thuật này, để Hội phụ huynh mọc rễ nảy mầm tại phương Bắc.
Chuyện quan trọng nhất chính là, không thể bị câu lạc bộ Nghệ Thuật bán đứng.
Mặc dù phụ huynh nhiều lần nhắc nhở, hội phụ huynh không được làm những chuyện vượt quá giới hạn cuối cùng.
Nhưng giết chết người du hành nhà Jindai, rõ ràng là một chuyện rất hợp quy tắc, nằm trong giới hạn kia mà.
Dù sao La Vạn Nhai cũng hiểu như vậy.
Hắn cười híp mắt nói với Trương Thanh Hoan:
“Nổ súng đi, sau khi nổ súng chúng ta liền có thể trở thành người một nhà, còn có rất nhiều chuyện đang chờ chúng ta.
Đúng rồi, thế lực đối địch của câu lạc bộ Nghệ Thuật các ngươi là câu lạc bộ nào, chúng ta nhàn rỗi không có chuyện gì thì dọn dẹp luôn một thể.”
“Câu…câu lạc bộ Hắc Thủy!”
La Vạn Nhai sửng sốt, trong lòng tự nhủ sao mà khéo quá vậy!
…
“Hôm qua ngươi bắt được ta trộm điện thoại, tại sao lại thả ta đi?”
Trương Mộng Thiên ngồi trên sàn nhà trong phòng Khánh Trần, ngẩng đầu hỏi.
Trong phòng khắp nơi đều là côn trùng, nhóc con cũng không thèm để ý, lại còn hăng hái dùng tay cản đường đi của côn trùng.
Khu thứ chín, có gần ngàn cao ốc như Chuồng bồ câu này: Thang máy thì hỏng, ống nước thì nghẹt, dây điện thì cháy.
Những toà nhà này đều không có người quét dọn, rác rưởi chất thành đống, tự nhiên sẽ có rất nhiều côn trùng và chuột.
Có đôi khi, có người chết trong phòng, phải thật lâu sau mới được phát hiện.
Điều tương đối châm chọc là, bọn họ được phát hiện không phải vì trên thế giới này còn có người quan tâm họ, mà là vì câu lạc bộ lại đến lúc phải thu phí bảo vệ.
Khánh Trần liếc nhìn cậu bé con, hỏi ngược lại:
“Nếu như là những người khác bắt được ngươi, sẽ làm như thế nào?”
“Sẽ soát người, xem trên người của ta có tiền không, có thì cướp đi, không có thì đánh một trận.”
Trương Mộng Thiên nói:
“Cho nên, loại người như ngươi sống không nổi ở khu thứ chín.”
“Vậy ngươi cảm thấy, ta là loại người nào?”
Khánh Trần lại hỏi…
Trương Mộng Thiên nghĩ nghĩ:
“Yếu đuối, tốt tính, bị người khi dễ còn không dám cãi lại.”
Khánh Trần dở khóc dở cười, nếu những binh sĩ Jindai kia ở dưới Địa Ngục nghe được đánh giá của Trương Mộng Thiên, sợ rằng sẽ tức đến chửi má nó.
Cho tới bây giờ, cả liên bang cũng sẽ không có ai dùng những từ này để đánh giá người tên “Khánh Trần”.
Chương 1477: Khoác Lác
Đánh giá của mọi người về Khánh Trần, từ hình dung được dùng thường xuyên nhất chính là “Hung mãnh”.
Khánh Trần hỏi Trương Mộng Thiên:
“Lúc ta hỏi thân thế, sao ngươi không nói thật?”
Trương Mộng Thiên dùng mắt máy chất lượng kém của hắn nhìn về phía Khánh Trần:
“Vì sao lại nói như vậy.”
“Trong ba khu dưới này, người có thể học xong tiểu học không nhiều.
Có nhiều người ngay cả tên của mình còn viết sai, nhưng ngươi có thể viết một câu hoàn chỉnh, còn không dùng đến bính âm.”
Khánh Trần bình tĩnh nói.
Có lẽ Trương Mộng Thiên còn không biết trước mặt mình là ai, đây chính là thanh tra tình báo khu 1, phá án phá đến cả thành thị số 10 phải kêu rên khắp nơi, sẽ không sơ sẩy bỏ qua chi tiết này.
Khánh Trần hỏi:
“Cho nên, rốt cuộc cha mẹ ngươi đang ở đâu, vì sao lại đến đây?”
Trương Mộng Thiên cúi đầu:
“Ta cũng không lừa ngươi cái gì, lúc đầu ta ở khu thứ sáu, về sau thực sự phải đến khu thứ tám.
Lúc ấy phụ thân đánh bạc thiếu nợ bọn cho vay nặng lãi, hắn lừa gạt mẹ ta tới phòng khám dởm đánh thuốc mê, sau đó vụng trộm bán nội tạng của bà.
Kết quả cái phòng khám dởm kia hứa sẽ đổi gan mô phỏng sinh vật cho mẹ ta, nhưng đều là lời dối trá.
Mẹ ta chết rồi, cha ta lại bán tất cả bộ phận khác của mẹ.”
Khánh Trần kinh ngạc nhìn cậu bé:
“Cha ngươi tên gì.”
“Trương Giáp.”
Trương Mộng Thiên nói:
“Hắn là ma bài bạc nổi danh khu thứ sáu.”
Lúc đầu Khánh Trần còn tưởng là thân thế của cậu bé có cất giấu bí mật nào đó.
Nhưng mà, trong khu ổ chuột ở thế giới này không có kỳ tích, thứ bị che giấu đi chỉ có thống khổ và hồi ức.
“Xin lỗi.”
Khánh Trần nói.
Trương Mộng Thiên không nhịn được nói:
“Sao ngươi dễ nói chuyện như vậy chứ, ta vừa kể một vài chuyện ngươi đã nói xin lỗi.
Ta bị đánh ngươi liền cho ta bánh bao ăn, ta nói trả lời câu hỏi phải trả tiền, ngươi cho ta 100.
Ngươi có thể đừng như vậy nữa được không, ngươi cũng không là gì của ta, về sau ngày nào đó lại đột nhiên biến mất.”
Thân ở trong tầng dưới chót khu ổ chuột này, một chút xíu thiện ý cũng sẽ bị phóng đại đến vô hạn.
Trương Mộng Thiên cũng chỉ là cậu nhóc 13 tuổi, lúc cấy ghép mắt bị tháo đi tuyến lệ, ngay cả quyền được khóc cũng đã đánh mất.
Cậu bé gặp được Khánh Trần, cũng không cảm thấy chuyện này tốt đến cỡ nào.
Cậu chỉ tới gần Khánh Trần theo bản năng, sau đó lại sợ mình đến gần quá.
Khánh Trần cười nói:
“Kỳ thật mọi chuyện cũng không phức tạp như vậy, về sau ngươi có thể lăn lộn giang hồ cùng ta, đương nhiên, đi với ta có thể sẽ không được nhẹ nhàng lắm.”
Không hiểu sao Trương Mộng Thiên lại thấy tức giận, cậu ta đứng dậy đi ra ngoài:
“Đi theo ngươi? Khoác lác cái gì chứ, ngay cả bản thân mình ngươi còn không bảo vệ nổi.”
Nói xong, hắn liền chạy về hướng cầu thang.
Nhưng lúc xuống lầu, Trương Mộng Thiên rõ ràng nhìn thấy dưới lầu có một đám người đang chậm rãi đi tới.
Hắn biết người cầm đầu, rõ ràng là người thuộc câu lạc bộ Hắc Thủy phụ trách quản lý toà nhà Chuồng Bồ Câu này.
Đối phương mang theo đao, trên cổ còn có hình xăm dữ tợn.
Cậu nhóc như nghĩ tới điều gì, chạy như điên về, hắn vọt tới cửa ra vào nhà Khánh Trần:
“Chạy, chạy mau, ta nhìn thấy hơn mười tên ở câu lạc bộ Hắc Thủy, nói không chừng là tới tìm ngươi đó.”
Khánh Trần ngẩng đầu hỏi:
“Cầu thang an toàn của tòa nhà này chỉ có một, thang máy cũng hỏng rồi, ta có thể chạy đi đâu? Cũng chưa chắc là tìm ta, dù sao ta cũng không đắc tội chúng.
Trên đường ta nghe người ta nói, hôm nay là ngày câu lạc bộ Hắc Thủy tập trung thu phí bảo vệ.”
“Thu phí bảo vệ căn bản không cần nhiều người như vậy, chỉ cần tới một người, tất cả các hộ gia đình đều sẽ thành thật giao tiền.
Lần này tới nhiều người như vậy, khẳng định là có vấn đề.
Ngộ nhỡ thật sự tìm ngươi thì sao? Gần đây chỉ có mình ngươi là hộ gia đình mới chuyển tới! Trốn vào phòng những người khác cũng được, cũng không thể cứ như vậy bị bọn chúng giết chết chứ!”
Trương Mộng Thiên hấp tấp nói.
Nhưng bây giờ nói những chuyện này đã chậm, cậu nhóc vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy những người kia chặn ở cửa ra vào.
Người cầm đầu khoác áo trên vai, trong miệng ngậm điếu thuốc.
Toàn thân hắn từ trên xuống dưới ngoại trừ cổ và đầu, những bộ phận thân thể lộ ra bên ngoài, toàn bộ đều đổi thành thân thể máy.
Người câu lạc bộ Hắc Thủy phụ trách Chuồng Bồ Câu, nhìn Trương Mộng Thiên và Khánh Trần trong phòng, vừa cười vừa nói:
“Bé trai này ta có ấn tượng, hắn đến Chuồng Bồ Câu cũng một năm rồi nhỉ? Lúc tới hình như là 12 tuổi, hiện tại đã 13 tuổi? Mặc dù khách đều muốn 14 tuổi trở lên, nhưng 13 tuổi hẳn là có thể lừa qua cửa được.
Tên người lớn này thì khỏi phái nói, cả người đều là tiền.”
Có một người trẻ tuổi bên cạnh nói:
“Đúng, xử lý hắn! Mẹ nó đêm qua hại ta ngủ một đêm ở cửa ra vào Hắc Thiên Nga, thiếu chút nữa là chết cóng! Buổi sáng hôm nay ta tỉnh lại, thằng nhãi này đã sớm chạy mất dạng! Tức chết ta rồi!”
Chương 1478: Hung Ác
Vừa nói, người câu lạc bộ Hắc Thủy vừa đi vào nhà, người phụ trách câu lạc bộ Hắc Thủy kia, nhìn Khánh Trần cười nói:
“Ngươi còn không biết hôm nay sẽ phát sinh chuyện gì.”
Khánh Trần bình tĩnh lắc đầu:
“Chuyện này cũng không quan trọng.”
“Không quan trọng?”
Người phụ trách câu lạc bộ Hắc Thủy nghi hoặc.
“Quan trọng là….”
Khánh Trần chỉ vào Trương Mộng Thiên:
“Sau khi nó nhìn thấy các ngươi, lại trở về tìm ta.”
Người trẻ tuổi câu lạc bộ Hắc Thủy sửng sốt:
“CMN, ngươi nói lung tung cái gì đấy?”
“Ta nói ngươi nghe không hiểu sao?”
La Vạn Nhai đứng dưới lầu Chuồng Bồ Câu, dở khóc dở cười nhìn Trương Thanh Hoan:
“Ta nói lát nữa ta phải xúc đám đồ bỏ câu lạc bộ Hắc Thủy này, có vấn đề gì không?”
Trương Thanh Hoan khổ sở:
“Bọn chúng rất nhiều người, mà chúng ta cứ như vậy đến xử lý một câu lạc bộ, chẳng lẽ không cần tìm lý do gì chính đáng sao?”
Từ trước tới nay, lão đại của câu lạc bộ Nghệ Thuật này cũng không dám phân cao thấp với những câu lạc bộ khác.
Bây giờ đám La Vạn Nhai tới, sáng sớm vừa nói thế lực đối địch là câu lạc bộ Hắc Thủy, giữa trưa liền muốn xử lý người ta.
Loại cuộc sống có tiết tấu nhanh như vậy, Trương Thanh Hoan chưa kịp thích ứng…
Trước kia, giờ này hắn đang ngủ trưa, sau đó đợi đến buổi tối đi khu thứ tưtiêu tiền một chút.
Giờ thì tốt rồi, Trương Thanh Hoan nói phải ngủ trưa, thì La Vạn Nhai nói, còn sống ngủ nhiều làm gì, đợi đến khi chết tha hồ mà an nghỉ.
Trực tiếp không cho Trương Thanh Hoan thoái thác.
“Dù không tìm lý do chính đáng, không phải chúng ta cũng tìm một chút vũ khí sao? Tất cả mọi người đều tay không tấc sắt, có đánh nổi không?”
Trương Thanh Hoan hỏi.
“Không thể dùng súng, chúng ta mới bước đầu hành động, nhất định phải thật khiêm tốn cẩn thận.”
Trương Thanh Hoan phẫn uất nói:
“Các ngươi cũng đâu có cẩn thận gì!”
La Vạn Nhai nhìn Trương Thanh Hoan, sửa sang quần áo cho hắn, nghiêm túc nói:
“Bây giờ ngươi là đại ca câu lạc bộ, trên danh nghĩa chúng ta đều là tiểu đệ của ngươi, ngươi có tiền đồ chút được không? Dũng khí giết người trước đó đi đâu mất rồi? Nào, làm mặt hung ác thử xem!”
“Làm…Làm sao để có vẻ mặt hung ác đây? !”
Trương Thanh Hoan nói:
“Ối…ối?”
Vừa nói xong, Trương Thanh Hoan quay đầu liền nhìn thấy sắc mặt của La Vạn Nhai, trên mặt kia không có bất kỳ biểu lộ phức tạp gì, nhưng sắc mặt bình tĩnh lại cực kỳ hung ác.
Ánh mắt, là do ánh mắt thay đổi, Trương Thanh Hoan bị hù đến lui về sau mấy bước.
“Nói nhảm nhiều quá sẽ không có cảm giác áp bách, chỉ khi một người không nói lời nào, cần ngươi đoán hắn đang suy nghĩ gì trông mới hung ác nhất.”
La Vạn Nhai thở dài:
“Được rồi, chúng ta không có nhiều thời gian để chậm trễ, lát nữa ngươi cứ đóng vai nhân vật của mình cho tốt là được rồi.”
Hội Phụ Huynh tới đây không có thân phận hợp pháp, nếu có quan viên quản lý đô thị chú ý tới chuyện này, nhất định sẽ bị điều tra.
Câu lạc bộ Hắc Thủy cũng có hối lộ một số quan viên, bọn chúng không thèm để ý các câu lạc bộ phía dưới là ai đang giao tiền.
Chuyện nội bộ, cứ giải quyết nội bộ là được rồi.
Cho nên, tất cả đều phải lấy danh nghĩa câu lạc bộ Nghệ Thuật để xử lý.
Nói xong, Trương Thanh Hoan liền bị đẩy đi vào Chuồng Bồ Câu.
Hắn thở hồng hộc leo hơn 40 tầng, đám La Vạn Nhai lại giống như không có việc gì.
Trương Thanh Hoan cực kỳ hâm mộ, hắn mới tiêm vào một ống thuốc biến đổi gien rẻ tiền nhất, đạt đến cấp F.
Mà trong đám người La Vạn Nhai mang tới, thấp nhất cũng là cấp D.
Trước đó có tiểu đệ nói có hai cấp C, về sau Trương Thanh Hoan phát hiện, vị đại lão La Vạn Nhai này, vậy mà mang theo 4 cấp C tới…
Nghĩ tới đây, tâm tình Trương Thanh Hoan rốt cuộc cũng bình tĩnh hơn một chút, không phải chỉ là xử lý câu lạc bộ Hắc Thủy thôi sao…
Đến hơn 40 tầng, Trương Thanh Hoan liếc mắt liền thấy được người của câu lạc bộ Hắc Thủy, hắn chết trân ngay tại chỗ.
La Vạn Nhai dùng cùi chỏ thọc hắn:
“Đến lượt ngươi nói lời kịch rồi, dạy ngươi có mỗi một câu, mẹ nó đừng có quên đó.”
Trương Thanh Hoan phản ứng kịp, hô đến rách cổ họng:
“Xử chúng cho ta!”
Vừa dứt lời, La Vạn Nhai liền dẫn mọi người trong nhà xông vào.
Thân hình to lớn kia, giống như là một đoàn tàu lửa đâm vào người thành viên câu lạc bộ Hắc Thủy, xô người ta văng xa đến mấy mét đi, miệng phun máu tươi, có lẽ là không sống nổi.
Trong phòng, Trương Mộng Thiên lúc này đang e ngại trốn sau lưng Khánh Trần.
Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng ồn ào.
Thành viên câu lạc bộ Hắc Thủy nhao nhao quay đầu lại nhìn, còn không chờ bọn hắn kịp phản ứng, toàn bộ thế cục đã bị nghiền ép hoàn toàn.
Nói thật, cho tới bây giờ Khánh Trần và La Vạn Nhai cũng chưa từng để loại này câu lạc bộ cỏn con này vào mắt.
Trong cả thành phố số 22, ngoại trừ câu lạc bộ tên Long Văn kia ra, còn lại đều là gà đất chó sành.
La Vạn Nhai cảm thấy, vất vả lắm mình mới có cơ hội ra tay trước mặt ông chủ, nếu có tỳ vết gì thì coi như lãng phí cơ hội.
Cho nên, thành viên câu lạc bộ Hắc Thủy…sụp đổ đặc biệt nhanh.
Mọi người trong nhà, cũng biểu hiện cực kỳ dũng mãnh.
Mọi người trong nhà cũng không biết phụ huynh đang ở ngay trong phòng.
Bọn họ chỉ đơn giản là có sức mạnh đầy mình, lại không có chỗ phát tiết, lúc này đả kích thế lực hắc ám tự nhiên ra tay tương đối hung ác.
La Vạn Nhai đứng trong hành lang dơ dáy bẩn thỉu, bễ nghễ quát tất cả các gia đình hiếu kỳ, thò đầu ra thăm dò:
“Nhìn cái gì, tất cả cút vào nhà.”
Chương 1479: Thuận Lợi
Xong xuôi, lại nói với thành viên Hội Phụ Huynh:
“Tìm kiếm, không buông tha cho thành viên câu lạc bộ Hắc Thủy nào trong toà nhà này.
Tiểu Thất, ngươi dẫn người phá tổng bộ Hắc Thủy luôn đi, bên đó vẫn còn hơn ba mươi người.”
Người trẻ tuổi tên Tiểu Thất mặt mày hớn hở:
“Được rồi, ngài chờ chút.”
Tiểu Thất này là người du hành, từ lúc đi theo La Vạn Nhai, vẫn luôn cố gắng ra sức, chỉ trong thời gian hai, ba tháng ngắn ngủi, thế giới ngoài đã đổi chiếc Porche 911T Arga.
Giờ khắc này, Trương Mộng Thiên nhìn tên béo cường tráng đang ra lệnh ngoài cửa, trong nhất thời đầu óc không xử lý kịp.
Câu lạc bộ thanh toán nhau?
Trùng hợp như vậy sao?
Cậu nhóc nhìn biểu lộ lạnh lùng của La Vạn Nhai, nghĩ thầm kỳ thật cũng chẳng liên quan gì đến mình.
Quản lý Chuồng Bồ Câu này đã đổi không biết bao nhiêu người, nhưng sau mỗi lần đổi cũng sẽ không khác nhau quá nhiều, cùng lắm là phí bảo vệ có khi nhiều, có khi ít.
Lúc này, La Vạn Nhai nhìn về hướng Trương Mộng Thiên, biểu lộ hung ác kia khiến cậu nhóc bị hù liên tiếp lui về phía sau.
Sau một khắc, Trương Mộng Thiên nhìn thấy tên mập đợi những người khác rời đi, sau đó im ắng đi vào phòng, thấp giọng cười nói với Khánh Trần:
“Trước đó còn lo lắng sau khi ngài thoát khốn có bị thương không, bây giờ xem ra là không.
Ngài thấy ta biểu hiện thế nào?”
Rất rõ ràng, La Vạn Nhai đã được tin tưởng hoàn toàn, hắn biết thân phận của Khánh Trần lúc này, thậm chí cũng biết sự tồn tại của cậu nhóc bên cạnh…
Trương Mộng Thiên kinh ngạc nhìn một màn này.
Hắn nhìn La Vạn Nhai, lại nhìn Khánh Trần ‘mỏng manh, yếu đuối’.
“Tới rất kịp thời.”
Khánh Trần cười nói:
“Đi làm việc của ngươi đi, mặt khác, từ hôm nay trở đi thay câu lạc bộ Hắc Thủy quản lý toà nhà Chuồng Bồ Câu này, trước tiên đi thu phí bảo vệ tháng này.”
“Hả?”
La Vạn Nhai sửng sốt, trước đó không phải ông chủ đã nói, phải tuân theo kỷ luật, coi trọng nguyên tắc sao, sao lúc này lại để cho mọi người làm hoạt động của câu lạc bộ rồi?
Việc này không giống những gì ông chủ từng căn dặn.
Trong Chuồng Bồ Câu này, đều là người nghèo khó bần cùng nhất trong cả liên bang.
“Ngươi cũng biết, chống lưng cho câu lạc bộ Hắc Thủy là người quản lý đô thị, một nửa phí bảo hộ chúng nhận được đều phải cúng lên trên.
Nếu như số tiền kia mất, thì các ngươi đứng không vững ở thành phố số 22 đâu.”
Khánh Trần nói:
“Lão La, chúng ta còn chưa có năng lực thay đổi tất cả, cho nên chỉ có thể thích ứng với nó trước.
Trận cải biến này, không thể quá chậm, bởi vì thời gian của chúng ta có hạn, nhưng cũng không thể quá nhanh, nếu muốn thay đổi, vậy thì trước hết phải học được cách ẩn nhẫn.”
La Vạn Nhai đáp:
“Đã hiểu.”
Khánh Trần nói tiếp:
“Mặt khác, đối đãi vời dân nghèo nơi này cũng giống vậy.
Câu lạc bộ khác đều thu phí bảo vệ, nếu ngươi không thu, sẽ có vẻ các ngươi không hợp với số đông.
Nếu ngay từ đầu các ngươi đối xử với các gia đình nơi này quá tốt, một ngày nào đó ngươi làm sai một chút chuyện, họ sẽ nhảy ra chỉ trích ngươi.
Nhưng ngươi từ tệ tốt dần lên, bọn họ sẽ ghi tạc trong lòng.
Thế giới này châm chọc như thế đấy, đối với kẻ ác quá tốt, lại đối xử quá ác với người lương thiện.
Làm việc tốt, cũng không phải bảo ngươi một mạch kính dâng tất cả nhiệt tâm, nhiệt huyết của mình, làm như thế chỉ khiến mình tổn thương.”
La Vạn Nhai nghĩ nghĩ rồi hỏi:
“Vậy chúng ta thu phí bảo vệ để làm gì? Trước đó không phải ngài nói, có một phương pháp mới để hợp nhất xóm nghèo sao?”
Khánh Trần cười nói:
“Ngươi cứ làm theo lời ta bảo, qua một thời gian sẽ biết…”
Hắn thấp giọng giao phó, Trương Mộng Thiên cứ u mê đứng nhìn.
La Vạn Nhai thừa dịp hành lang không có ai liền rời đi, từ hôm nay trở đi, hắn còn có rất nhiều chuyện phải làm.
Đợi cho sau khi hắn đi, Khánh Trần quay đầu nhìn về phía Trương Mộng Thiên, cười nói:
“Bây giờ đi với ta được chưa?”
Trương Mộng Thiên chỉ cảm thấy thật hoang đường, câu lạc bộ Hắc Thủy hắn e ngại, chỉ chớp mắt tất cả đều biến thành người chết.
Những người này làm đủ chuyện ác, hãm hại nhiều người trong khu ổ chuột như vậy, tự nhiên là chết không có gì đáng tiếc.
Nhưng mấu chốt là, người mình đánh giá là “Yếu đuối”, lại chính là kẻ đầu têu ra chuyện này.
Trương Mộng Thiên do dự một chút:
“Ngươi là ai?”
Khánh Trần đi đến bên cửa sổ, mở cửa sổ ra, để gió mùa đông lạnh thấu xương thổi vào trong phòng, để không khí trong phòng không còn khó chịu nữa.
Gió thổi lên tóc Trương Mộng Thiên, khiến cậu nhóc có sự tỉnh táo và bình tĩnh trước nay chưa từng có.
Khánh Trần đứng bên cửa sổ ngẫm nghĩ rồi nói:
“Ngươi có thể gọi ta là ông chủ giống như những người khác.”
Quá trình câu lạc bộ Nghệ Thuật thu phí bảo vệ trong Chuồng Bồ Câu diễn ra rất thuận lợi.
Người nơi này đã quen với hình thức thu phí bảo vệ, họ cũng không thèm để ý là ai đến thu, chỉ cần sau khi giao tiền không có ai mỗi ngày đều tới đòi chém mình là được.
Chương 1480: Mười Ngày
Câu lạc bộ Hắc Thủy cũng không phải bang hội lớn gì, cao ốc chúng khống chế cũng chỉ có một tòa nhà này.
Tất cả đều bắt đầu từ nơi này.
Có một việc đáng vui mừng chính là, thu phí bảo hộ được một khoản tiền, trong tổng bộ câu lạc bộ Hắc Thủy, lại còn tìm ra một chút tiền tiết kiệm.
Sau buổi trưa, đầu tiên Trương Thanh Hoan mang theo một bao tải con đầy tiền, đến uỷ ban quản lý trị an PCE dâng lễ.
Những quan viên kia cũng hiếu kỳ làm sao câu lạc bộ Hắc Thủy lại bị người ta diệt gọn, nhưng nhìn Trương Thanh Hoan hiểu chuyện như vậy, cũng không so đo cái gì.
Lúc này, các thám viên còn chưa ý thức được, khu thứ chín sắp phát sinh chuyện gì, tương lai sẽ sinh ra sức ảnh hưởng sâu xa cỡ nào.
Nếu như không có sự kiện gì trọng đại, một năm họ còn không đến ba khu dưới được mấy lần.
Có thời gian không bằng đi khu thứ tư tìm mấy em gái.
Chạng vạng tối, trong xóm ổ chuột khu thứ chín, tất cả mọi người thấy một chiếc xe sửa chữa tiến vào.
Kỳ lạ, quả thật mỗi tòa nhà trong khu thứ chín này đều có thang máy, nhưng tất cả thang máy đều đã hỏng, cũng sẽ không có người tu sửa.
Hơn nữa bản thân nhân viên sửa chữa cũng lo lắng trị an khu thứ chín, nên không dám tới.
Cho nên, xe sửa chữa thang máy vẫn luôn là khách quý ít gặp ở nơi này.
Chiếc xe hơi này dưới sự hộ tống của câu lạc bộ Nghệ Thuật, đi đến trước toà nhà Chuồng Bồ Câu.
Trên đường phố rất nhiều người đứng xem, nhìn nhân viên bảo trì kia đi vào kiểm tra tu sửa.
Câu lạc bộ Nghệ Thuật còn đặc biệt phái người trông xe cho nhân viên bảo trì, nếu không, sửa xong thang máy đi ra, thì có khả ngăng cả bốn cái bánh xe đều không thấy, động cơ cũng chưa chắc đã còn.
Cảnh tượng này ở Chuồng Bồ Câu, khiến rất nhiều người kinh ngạc, tất cả mọi người đều không biết đã xảy ra chuyện gì.
Hơn hai giờ sau, vào đêm.
Nhân viên bảo trì ra khỏi toà nhà, nói với Tiểu Thất:
“Kỳ thật cái thang máy này không có gì nghiêm trọng, chỉ là sau khi hỏng không có ai đến sửa chữa thôi, phần cứng vẫn còn rất tốt.”
Tiễn nhân viên bảo trì thang máy đi rồi, trong bóng đêm, lại có một chiếc xe “Hệ thống giám sát Blue Shield” tới, bắt đầu lắp đặt camera giám sát trong Chuồng Bồ Câu.
Thang máy, cầu thang thoát hiểm, cuối hành lang mỗi tầng, đều gắn camera giám sát.
Không chỉ như vậy, bọn họ còn muốn lắp đặt camera giám sát trên mái nhà, dùng nó để giám thị tình hình trên không trung phía ngoài tường rào.
Cư dân khu thứ chín đều cười cợt, lại còn có người định lắp đặt camera giám sát ở chỗ này sao? CMN đúng là chuyện khôi hài.
Ngay cả camera giám sát của uỷ ban quản lý trị an PCE cũng đừng nghĩ tồn tại yên ổn ở đây một buổi tối!
Chỉ lắp đặt những thiết bị giám sát này, liền bận rộn từ 8 đêm đến 1 giờ sáng.
Không có gì bất ngờ, hơn hai giờ đêm hôm ấy, liền có mấy người trẻ tuổi nhảy nhót trong thang máy, khiến thang máy rung động kêu ken két, còn dựng thẳng ngón giữa với camera giám sát.
Những người trẻ tuổi này đều ở tầng năm, chúng không hề để tâm liệu người lầu trên có cần dùng thang máy không, dù sao chúng cũng không cần.
La Vạn Nhai đứng trong phòng quan sát, hỏi Trương Mộng Thiên bên cạnh:
“Chúng là ai vậy?”
Trương Mộng Thiên đáp:
“Mấy người này là dân cờ bạc, thường ngày hay ra ngoài trộm đồ.
Lúc trước bị người ta tóm ở khu thứ sáu, kết quả chúng đánh gãy tay người mất đồ.
Gần đây mới trốn đến khu thứ chín không dám đi ra ngoài.
Không có súng ống.”
La Vạn Nhai gật gật đầu:
“Tiểu Thất, ngươi đi đi, 10 ngày.”
Kết quả, sau năm phút, Tiểu Thất liền một thân một mình đến trước cửa phòng mấy thanh niên.
Trong căn phòng mười mét vuông kia, chen lấn bảy người, bị một mình Tiểu Thất đánh đến gào khóc kêu loạn lên, tiếng kêu thảm cả tòa cao ốc đều có thể nghe thấy.
Trong lối thoát hiểm, đèn tự động điều khiển bằng giọng nói vừa mới sửa xong hết tắt lại sáng, sáng lên lại tắt, liên tục không ngừng nghỉ.
Rất thảm thiết.
Bốn giờ hơn đêm hôm ấy, lại có mấy người trẻ tuổi không thèm kiêng kỵ đi đến trước camera giám sát trên hành lang, vung gậy đập nát camera.
La Vạn Nhai đang đứng trong phòng quan sát, lại hỏi Trương Mộng Thiên:
“Mấy người này đang làm cái gì?”
Cậu nhóc trả lời:
“Đây đều là mấy kẻ chuyên đi phá bộ phận máy móc của người khác, cũng không có súng ống.”
Sự thật chứng minh, ít nhất có một nửa cư dân trong khu ổ chuột được coi là người đàng hoàng, họ thật sự cùng đường mạt lộ chỉ có thể ở đây, mặc dù ở đây cũng bị người ta bắt nạt.
Còn có một số người thì là phần tử phạm tội thích làm chuyện phi pháp, chúng cũng không thể đi tới chỗ khác.
Cũng chính một nhóm nhỏ này, là có khuynh hướng bạo lực nghiêm trọng nhất, ham muốn phá hoại cũng cao nhất.
Tiểu Thất bên này còn đang đánh người, bên kia lại điện thoại đến, trong điện thoại La Vạn Nhai nói:
“Phòng 7809, 10 ngày.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










