- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 149 : Tiền Lệ Mới (c1481-c1490)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 149 : Tiền Lệ Mới (c1481-c1490)
❮ sautiếp ❯Chương 1481: Tiền Lệ Mới
Hắn cười híp mắt nói với mấy người trẻ tuổi đối diện:
“Các ngươi phải cảm tạ hộ gia đình tốt bụng tại tầng 78, nếu không các ngươi còn phải chịu một hồi.
Đúng rồi, phá hư công trình công cộng thì nhớ phải bồi thường tiền, ngày mai ta đến thu.”
Tiểu Thất ra tay cũng biết nặng nhẹ, chuyên chọn chỗ da dày thịt béo đánh, không nguy hiểm đến tính mạng nhưng rất đau.
La Vạn Nhai nói 10 ngày, ý là khiến những người này 10 ngày không xuống giường được.
La Vạn Nhai không hề có ý nhân nhượng với những người này, cả tòa nhà Chuồng Bồ Câu bao gồm cả hắn có bốn cao thủ cấp C, 28 chiến sĩ Chuẩn Đề Pháp cấp D, luôn sẵn sàng hưởng ứng các loại hoạt động trừ gian diệt ác.
Hắn biết tạm thời người trong khu thứ chín sẽ chưa tiếp nhận những chuyện hắn đang làm.
Lúc hắn hỏi Khánh Trần nên xử lý những chuyện này như thế nào, Khánh Trần chỉ trả lời một câu: Dùng những phương pháp những người này có thể chấp nhận, để khiếp bọn họ chấp nhận.
Khánh Trần chưa từng trốn tránh những việc làm ác độc trong quá trình này.
Hắn cũng không trốn phía sau La Vạn Nhai, để một mình La Vạn Nhai quyết định, còn mình thì núp đằng sau giả bộ làm người vô tội.
Khánh Trần nhận thấy, đây chính là việc hắn cần phải làm, tự nhiên phải do hắn đến làm.
Hắn không để ý trên tay mình dính đầy máu tươi.
Sáng sớm, Trương Thanh Hoan ngủ gà ngủ gật trong phòng quan sát tạm thời.
Nhóc con chỉ cảm thấy đám người La Vạn Nhai này làm việc giống như hoàn toàn không biết mệt mỏi là gì.
Tiểu Thất tràn đầy phấn khởi trở về:
“Lão La, tiếp theo chúng ta làm gì?”
La Vạn Nhai nghĩ nghĩ rồi nói:
“Ban ngày ngươi lại hộ tống một nhóm người tới sửa chữa cống thoát nước, đổi luôn những mạch điện bị cháy.
Hôm sau thì bắt đầu bắt những phần tử bạo lực kia quét dọn sạch sẽ, giữ gìn vệ sinh trong cao ốc này.”
Tiểu Thất sửng sốt:
“…Ta thành người quản lý cao ốc rồi sao?”
La Vạn Nhai cười cười:
“Ngươi từng gặp quản lý cao ốc thu phí cao như vậy à?”
Một gian chuồng Bồ Câu Mười mét vuông, mỗi tháng mỗi gian phòng thu phí 2000 đồng, mặc dù phải giao lên một nửa, cũng còn 1000 đồng.
Trừ chi phí tu sửa, bọn La Vạn Nhai ít nhất cũng có thể kiếm lời 70%-80%.
Câu lạc bộ trước kia, ngay cả 20% chi phí này cũng không nguyện ý móc ra, cũng không nguyện ý làm loại kinh doanh “Mất mặt” này, chúng chỉ muốn kinh doanh kiểu không vốn vạn lời.
Mà La Vạn Nhai hiện tại, chỉ giảm bớt một chút lợi nhuận mà thôi.
Lúc trước, Khánh Trần từng tính toán cho La Vạn Nhai xem, ba khu dưới tụ tập 50% nhân khẩu cả thành phố, mỗi một khu đều có gần ngàn dãy cao ốc như Chuồng Bồ Câu này lầu, mỗi một toà nhà trừ phòng bỏ trống ra đều có đại khái khoảng 900 hộ.
Đây là một khoản phí quản lý cực lớn đến khó có thể tưởng tượng nổi, mà những câu lạc bộ kia đã sớm giúp Hội Phụ Huynh làm thị trường đâu vào đấy.
Lúc này trong camera giám sát, đang có một người vụng trộm đi tới trước cửa một hộ gia đình nào đó, dường như đang lén mở khóa.
Lần này không cần La Vạn Nhai nói gì, Tiểu Thất vừa hát khẽ vừa tiến thẳng đến căn hộ đó.
Giữa trưa, những hộ gia đình sống trên cao ốc gần Chuồng Bồ Câu khu thứ chín, vừa rời giường việc đầu tiên làm chính là quan sát bên này.
Nhưng điều khiến họ bất ngờ đó là, camera giám sát vẫn còn, mà tất cả camera ở ngoài hành làng đều hoàn hảo không chút tổn hao nào.
Câu lạc bộ Nghệ Thuật đang đốc thúc một nhóm các ‘bạn trẻ’ sưng mặt sưng mũi quét dọn vệ sinh.
Tiểu Thất thì dẫn người xuống dưới lầu bày thùng rác ra, cũng “Hòa ái dễ gần” dạy cư dân trong Chuồng Bồ Câu nên phân loại rác như thế nào, rác ẩm, rác rưởi có hại, rác rưởi có thể tái chế, học không được thì vào nằm chung với rác rưởi…
Chuyện này quá quỷ dị, họ nhìn mấy tên lưu manh hip-hop ngày thường, đột nhiên biến thành bé ngoan.
Lúc này, một người trẻ tuổi ở tầng 61 mở cửa sổ ra, trong tay cầm một cái túi nhựa màu đen chuẩn bị ném xuống.
Tiểu Thất ngẩng đầu lạnh lùng nhìn.
Người trẻ tuổi này hăng hái nhìn xuống dưới lầu, tựa hồ như đang nhắm xem mình nên ném ai.
Nhưng cái túi nhựa kia còn chưa ném ra, hắn liền nghe trên đỉnh đầu vang lên một tiếng cạch kỳ quái.
Người trẻ tuổi sửng sốt, quay đầu nhìn lên trên trời.
Ngay sau đó, một bóng người nắm dây thừng nhanh chóng trượt xuống, tựa như bộ đội đặc chủng của tập đoàn liên bang, từ tầng 88 cao tít trong mây phi xuống, đến trước mặt hắn!
Ầm một tiếng, vị này dùng hai chân đá vào ngực người trẻ tuổi, đạp hắn từ cửa sổ vào lại trong phòng, sau đó bản thân cũng chui vào cửa sổ, bắt đầu một trận đánh đấm tơi bời.
Người trẻ tuổi trong phòng choáng váng, hắn chỉ vất một túi rác thôi mà, có cần phải làm đến mức này không?
Ta hỏi ngươi có cần làm tới mức này không?
Cần phải dùng loại phương thức hung hãn này để giải quyết vấn đề vứt rác lung tung sao?!
Giờ khắc này, những người đang vây xem một màn này, trong lòng cũng đồng loạt hô vang một tiếng ĐM, khẩn trương đến ngón chân thiếu chút nữa chọc thủng cả dép lê.
Quá hung tàn rồi!? CMN đây còn là câu lạc bộ sao?
Ông chủ câu lạc bộ Nghệ Thuật Trương Thanh Hoan, đứng ở dưới lầu ngơ ngác nhìn, cuối cùng lẩm bẩm nói:
“Đúng là nghệ thuật!”
Ban đầu, hắn cũng không biết đám người La Vạn Nhai muốn làm gì, chỉ cảm thấy tốn công tốn sức sửa thang máy, lắp camera giám sát cho xóm nghèo, thật đúng là hơi bị rảnh.
Nhưng bây giờ, hắn mới ý thức được nơi này sẽ phát sinh sự thay đổi như thế nào.
Một đám người càng lưu manh hơn, đến quản lý, hợp nhất lưu manh…
Nghĩ tới đây, Trương Thanh Hoan bỗng phấn khởi, đây không phải là nghệ thuật mà hắn khát vọng à.
Cả liên bang có ai từng làm như vậy chưa? Chưa có ai từng làm như vậy!
Đây chính là hành động vĩ đại khai sáng một tiền lệ mới!
Chương 1482: Tiền Vốn
Cuộc sống ở khu thứ chín giống như là một đầm nước đọng, vài thập niên trước là như thế, mấy chục năm sau vẫn là như thế, không có gì thay đổi.
Có đôi khi mọi người sẽ nghe thấy tin tức người nào đó trúng xổ số giàu lên trong vòng một đêm, cũng đi mua vài tờ vé số, sau đó tiếp tục trải qua cuộc sống đã trở thành lối mòn.
Tựa hồ như cuộc sống bản thân đã hình thành thì không thay đổi, cứ mãi như thế.
Thế là, sự biến hoá của cao ốc Chuồng Bồ Câu, liền trở nên đặc biệt mới lạ.
Buổi sáng, xe bảo trì ống nước tới, còn kéo thêm hai xe chở đầy ống nước, và công cụ thông cống thoát nước.
Cư dân chung quanh Chuồng Bồ Câu, hiếu kỳ đánh giá Chuồng Bồ Câu.
Họ đến bên cạnh Trương Thanh Hoan hỏi:
“Kéo những thứ này làm gì?”
Trương Thanh Hoan cười giải thích:
“Cống thoát nước Chuồng Bồ Câu tắc đã lâu, phải thông một trận, để mọi người ở nhà cũng có thể dùng bồn cầu, không phải sống giống như súc sinh.”
Cư dân các toà nhà khác ngạc nhiên:
“Các ngươi không phải là câu lạc bộ sao?”
Trương Thanh Hoan đáp:
“Thu phí bảo vệ thì cũng nên làm chút chuyện, nếu không chẳng phải thu không phí bảo vệ rồi?”
Các cư dân ngẩn người, có ai từng gặp loại câu lạc bộ này chứ!
Mọi người bí mật tập hợp lại bàn bạc, cũng đi tìm câu lạc bộ phụ trách thu phí bảo vệ trong toà nhà của mình, nói họ cũng muốn thông cống thoát nước! Lắp camera giám sát! Sửa thang máy!
Kết quả tất cả đều bị đánh một trận…
Mọi người bắt đầu thương lượng, có nên mời câu lạc bộ Nghệ Thuật tới, xử lý luôn câu lạc bộ Xà Tín Tử trong tòa nhà này, giống như xử lý câu lạc bộ Hắc Thủy không…
Cuối cùng thật sự có người đi tìm Tiểu Thất thương lượng…
“Nếu các ngươi tới, chúng ta sẽ báo vị trí câu lạc bộ Xà Tín Tử cho các ngươi, cam đoan đánh thoải mái!”
Tiểu Thất dở khóc dở cười:
“Việc này ta không làm chủ được, mà tham thì thâm, quên đi thôi…”
Kỳ thật Tiểu Thất cũng biết dã tâm của La Vạn Nhai, chỉ là hiện tại còn chưa thích hợp bại lộ.
Buổi trưa, bên điện lực cũng tới, sửa chữa Vân Lưu Tháp dùng để tải điện vô tuyến trên mái nhà Chuồng Bồ Câu, Vân Lưu Tháp giống như một trạm điện cơ sở, kết nối với các công trình điện lực mỗi tầng lầu.
Dưới sự hộ tống của đám người Tiểu Thất, họ nhanh chóng tiến vào Chuồng Bồ Câu, khẩn trương mà có thứ tự hoàn thành việc thi công.
Đến đêm, khu thứ chín ảm đạm không ánh sáng, hoàn toàn khác biệt với cảnh sắc tím hồng đan xen chói lọi của sáu khu trên.
Chỉ có cao ốc Chuồng Bồ Câu, đứng lặng chiếu sáng rạng rỡ một góc trời.
Nó sáng rực đến không giống như kiến trúc trong khu thứ chín.
Cư dân những toà nhà khác đứng trong nhà, yên lặng nhìn lầu đối diện đèn đuốc sáng trưng.
Mà mấu chốt nhất là ở chỗ, mạch điện trong toà cao ốc này được câu lạc bộ Nghệ Thuật sửa miễn phí, không thu tiền sửa chữa ngoài định mức!
Nói thật, mọi người thấy có người đến thi công, cũng lo lắng câu lạc bộ này sẽ lại thu thêm phí linh tinh.
Nhưng sự thực là, có người cẩn thận đến hỏi Tiểu Thất, có cần đóng tiền không, kết quả Tiểu Thất nói: Số tiền này đều xuất từ trong phí bảo vệ ra.
Tin tức này có thể làm cho người ta rất chấn kinh, cũng làm cho người ta quá đỗi vui mừng.
Thế này đâu phải đến làm câu lạc bộ, rõ ràng là đến làm từ thiện mà!
Phản ứng của các cư dân khiến La Vạn Nhai có chút dở khóc dở cười, hắn chỉ trích một phần nhỏ tiền thu được từ những người này, trả lại cho họ thôi.
Trước mắt chi tiêu của câu lạc bộ Nghệ Thuật vẫn còn nhiều, bởi vì hư hỏng quá lâu, chỗ nào cũng cần dùng tiền.
Nhưng nếu như toàn bộ được sửa sang hoàn tất, tiền tiêu xài sẽ rất nhỏ, cơ bản đều là chi phí nhân công.
Tập đoàn tư bản thế giới trong đã chèn ép cư dân xóm nghèo đến mức, chỉ cần có người đối tốt với họ một chút, họ sẽ cảm động.
Giờ khắc này, trong toà nhà sát vách Chuồng Bồ Câu, có người đứng trong bóng tối nhìn toà cao ốc sáng chói kia:
“Vợ ơi, tiền thuê bên Chuồng Bồ Câu là bao nhiêu, hay là chúng ta cũng chuyển qua đó?”
“Tiền thuê Chuồng Bồ Câu không đắt, còn không đắt bằng tiền chúng ta thuê phòng trong tòa nhà này đâu.”
Người phụ nữ dỗ dành bốn đứa con nói:
“Ngày mai ta tìm thím Lưu xin số điện thoại chủ thuê nhà, chúng ta chuyển qua ở.”
Hai vợ chồng đứng trong căn phòng tối như bưng, nhất thời trong lòng dâng lên đủ loại cảm xúc.
Nếu họ cũng có thể ở nơi đèn đuốc sáng trưng kia thì tốt biết bao nhiêu.
Đây là bản năng truy cầu chất lượng cuộc sống của con người, dù ở xóm nghèo cũng không ngoại lệ.
Người phụ nữ nhỏ giọng nói:
“Đúng rồi, sữa bột của lão Tứ lại không đủ…Ai, nếu ban đêm có điện, cũng không ai rảnh rỗi đến không có chuyện gì làm đi sinh bốn đứa con…”
Người đàn ông: “…”
Dưới lầu Chuồng Bồ Câu.
La Vạn Nhai thấp giọng than thở:
“Tiểu Thất, ngươi còn nhớ chủ đề chúng ta nói chuyện trước đó không, chỗ khó khăn nhất của Hội Phụ Huynh là ở đâu?”
Tiểu Thất sửng sốt:
“Tiền vốn…Chúng ta không có nguồn thu, không thể làm đại sự.”
“Ừm.”
La Vạn Nhai gật gật đầu:
“Ta vốn còn đang do dự, có nên đề cập chuyện này với phụ huynh không.
Dù sao phụ huynh đã giao Hội Phụ Huynh lại cho ta, ta lại ném vấn đề khó giải quyết cho hắn thì lão La có vẻ hơi vô dụng.
Nhưng trước kia ta cũng chỉ là một tên giang hồ, đâu có quản được chuyện lớn như vậy, biết kiếm đâu ra nhiều tiền?”
Chương 1483: Nhức Hết Cả ‘Bi’
Thời gian này, Hội Phụ Huynh vẫn luôn căng thẳng, mặc dù có mọi người trong nhà quyên góp, nhưng bản thân không có chút doanh thu nào, thì làm sao trợ giúp nhiều người nhà được?
La Vạn Nhai than thở, nếu mình có khả năng kiếm tiền, đã trở thành địa chủ một phương như cha Hồ Tiểu Ngưu rồi.
“Đúng vậy, lúc trước chúng ta gãi rách cả da đầu, cũng không nghĩ ra cách nào để kiếm tiền.
Những ngành nghề kiếm tiền nhất đều bị tập đoàn tư bản nắm trong tay.
Những trò bàng môn tà đạo có thể kiếm tiền, lại không phù hợp nguyên tắc của chúng ta.”
Tiểu Thất nói.
La Vạn Nhai ừ một tiếng:
“Kết quả, ta còn chưa nhắc đến chuyện này với phụ huynh, người ta đã nghĩ kỹ phương pháp rồi.
Quản lý cao ốc, đây chính là lối thoát tương lai chúng ta.
Tiểu Thất ngươi tính xem, nếu chúng ta có thể giành quyền quản lý toàn bộ khu thứ chín của thành phố số 22, thì thu nhập hàng tháng là bao nhiêu?”
Mà mấu chốt nhất là, mặc dù thành phố số 22 là đại bản doanh của Jindai, nhưng nhân khẩu và quy mô thành phố, cũng hoàn toàn không thể so sánh với song tử tinh liên bang.
Mà thành thị số 18, thành thị số 10, mới là căn cứ địa của Hội Phụ Huynh họ.
Nếu như giành được ba khu dưới của hai thành phố này, như vậy mỗi tháng dòng tiền mặt của Hội Phụ Huynh, sẽ đạt đến một trình độ vô cùng khủng bố.
La Vạn Nhai hăng hái vỗ vỗ bả vai Tiểu Thất:
“Hãy làm cho thật tốt nhé, trước tiên chúng ta biến nơi này thành nơi thí điểm văn minh tiên tiến điển hình.
Sau đó tổng kết kinh nghiệm, phổ biến đến thành phố số 10, thành phố số 18 bên kia! Tiền đồ của Hội phụ huynh coi như xán lạn rồi!”
Lúc này, cách đó không xa Trương Thanh Hoan còn đang chỉ huy thi công, con hàng này vậy mà còn phấn khởi hơn cả La Vạn Nhai, Tiểu Thất.
Giữa trưa xem camera, con hàng này còn đang lười biếng.
Hiện tại, hắn còn hưng phấn hơn ai hết.
Quả nhiên đàn ông vẫn phải xây dựng sự nghiệp mới được!
Một lát sau, Trương Thanh Hoan cùng đám tiểu đệ mang tới mấy chục tờ áp phích tuyên truyền, chuẩn bị dán trên mỗi tầng lầu trong Chuồng Bồ Câu.
Nội dung áp phích tuyên truyền rất đơn giản, một là có thể gia nhập nhóm trò chuyện, hiểu rõ chính sách câu lạc bộ, thay đổi phí bảo vệ gì đó.
Hai là trên đó viết số điện thoại liên lạc, một khi gặp chuyện, có thể trực tiếp gọi điện thoại cho Câu lạc bộ Nghệ Thuật đến giải quyết.
Có thể giải quyết các loại chuyện xảy ra bất ngờ như ăn trộm, tội phạm cướp bóc, phạm tội cưỡng gian…
Trên áp phích tuyên truyền, dòng thứ hai đếm ngược còn viết, nếu như xảy ra chuyện, chúng ta nhất định đáng tin tưởng hơn cả uỷ ban quản lý trị an PCE, tôn chỉ của chúng ta chính là giúp các vị có thể an cư lạc nghiệp – Câu lạc bộ Nghệ Thuật tuyên bố.
Thứ này còn làm rất tử tế nghiêm túc, các cư dân Chuồng bồ câu nhìn nhau khó hiểu, rốt cuộc câu lạc bộ Nghệ Thuật này đang làm gì? !
Vừa dán ra nửa giờ, liền có người gọi điện thoại tới, nói trong nhà bị trộm đột nhập.
Kết quả Tiểu Thất dẫn người tra xét camera, mười phút đồng hồ liền tóm được tên trộm…
Tên trộm đau khổ chất vấn:
“Đám câu lạc bộ đồ bỏ các ngươi quản cũng quá rộng rồi đó, ta đã giao phí bảo vệ rồi mà! Ngay cả PCE còn mặc kệ, các ngươi còn muốn quản?”
Tên trộm vặt này biết có camera giám sát, nhưng hắn cho là sẽ không ai quan tâm mấy chuyện cỏn con này, cho nên căn bản không thèm để ý đến.
Dù sao, làm gì có câu lạc bộ nào đi quản chuyện bắt trộm chứ…
Đây không phải nhàn rỗi đến nhức cả ‘bi’ sao?!
Tiểu Thất vui tươi hớn hở cười nói:
“Chính là vì PCE mặc kệ, cho nên chúng ta mới muốn quản.”
Người mất nhìn thấy đồ đạc tìm về được, cao hứng bừng bừng.
Nhưng tên trộm bị câu lạc bộ bắt được thì không thoải mái như thế.
Nơi này cũng không giống như ngục giam Nhất quản lý, được ăn ngon uống sướng.
Nghênh đón hắn, là bị Tiểu Thất đánh một trận tơi bời, Tiểu Thất còn áp giải hắn đi trả lại đồ vật, tiện thể xin lỗi người bị mất.
Còn treo trước Chuồng Bồ Câu một ngày thị chúng.
Sau chuyện này, người mất đồ khen Tiểu Thất, khen câu lạc bộ Nghệ Thuật hết lời trong nhóm trò chuyện!
Bản thân nàng cũng chỉ muốn thử một chút thôi, không nghĩ tới người ta quản thật!
Nhất thời, mọi người đều kinh ngạc, bây giờ Chuồng Bồ Câu này, cũng quá an toàn!
Chưa đến vài phút, ngay cả mấy tòa nhà sát vách cũng biết, rất nhiều người tụm năm tụm ba trên đường bàn tán chuyện này.
Trong khu ổ chuột, người thành thật vẫn chiếm đại đa số, bằng không thì cũng sẽ không nghèo như thế.
Có người nhỏ giọng nói:
“Chúng ta có nên viết thư thỉnh nguyện cho Câu lạc bộ Nghệ Thuật, mời họ đến xử lý câu lạc bộ bên toà nhà chúng ta không?”
“Chờ một chút…”
Dưới lầu chuồng Bồ Câu, La Vạn Nhai thấy mọi chuyện đã vào quỹ đạo, liền quay người rời đi, Tiểu Thất đứng sau lưng hỏi:
“Ngươi đi đâu vậy?”
“Các ngươi trông nom nơi này, ta có chút chuyện.”
Bóng lưng La Vạn Nhai vẫy vẫy tay.
Trên đoàn tàu khổ hẹp, La Vạn Nhai như không có chuyện gì xảy ra ngồi bên cạnh Khánh Trần.
Hai người như không nhận ra nhau, cùng ngồi trong một góc ít người.
“Ông chủ, Trương Mộng Thiên kia thì sao?”
La Vạn Nhai nói:
“Vẫn tiếp tục đi theo ta?”
“Ngươi dẫn dắt hắn trước.”
Khánh Trần nói:
“Tương lai hắn sẽ trở thành người đưa tin của Kỵ Sĩ.”
La Vạn Nhai lập tức hiểu ra phải xử lý như thế nào.
Người đưa tin của Kỵ Sĩ, vậy sẽ là người đáng tin tưởng nhất bên cạnh Kỵ Sĩ, hắn nên bắt đầu khách khí một chút ngay từ bây giờ, sau đó lại tận tâm tận lực giúp ông chủ bồi dưỡng là được.
Hai người ngồi trên đoàn tàu sắt khổ hẹp, giống như những người đi làm khác.
Chương 1484: Tiếp Quản
“Ông chủ, bây giờ chúng ta đã khống chế được toàn bộ Chuồng Bồ Câu, Trương Mộng Thiên nói, có thể trong thời gian tới một số thành phần trong tòa nhà sẽ tổ chức phản kháng có vũ trang, nhưng ngài yên tâm, ta sẽ không để họ phá hỏng chuyện của chúng ta đâu.”
La Vạn Nhai đảm bảo:
“Đúng rồi ông chủ, chúng ta nên khuếch trương ngay bây giờ hay nên đợi thêm một thời gian nữa?”
Khánh Trần ừ một tiếng rồi nói:
“Đợi khi nào Chuồng Bồ Câu ổn định thì tiếp tục khuếch trương cũng không muộn, lão La, ngươi biết vì sao ta muốn ngươi làm những việc này cho những người ở đây không?”
“Ta biết, ông chủ sai ta làm như vậy để giải quyết vấn đề tài chính của Hội Phụ Huynh!”
La Vạn Nhai nói.
Nhưng Khánh Trần lại lắc đầu:
“Nếu muốn khống chế được cả khu thứ chín thì ngươi sẽ phải đối mặt với mười mấy câu lạc bộ ở đây, bây giờ có lẽ họ còn có thể ngồi im, nhưng đến khi ngươi khống chế được một nửa khu thứ chín, chắc chắn họ sẽ liên hợp lại để đối phó với ngươi.
Đợi đến khi ngươi khống chế được toàn bộ khu thứ chín, chắc chắn câu lạc bộ lớn nhất thành phố số 22 sẽ tìm ngươi tính sổ.”
“Ông chủ, chúng ta không sợ!”
La Vạn Nhai khẳng định:
“Ta không sợ.
Mặc dù chuyện này chắc chắn sẽ có hi sinh, nhưng chúng ta không sợ hi sinh.”
Khánh Trần cười nói:
“Ta biết ngươi đã lên kế hoạch từ trước, ta cũng biết chuyện này nếu không có hi sinh thì không thể giành thắng lợi được, nhưng nếu cứ làm như vậy thì thắng lợi mà chúng ta giành được khi đó sẽ chẳng có nghĩa lí gì.
Nhưng ta muốn ngươi biến Chuồng Bồ Câu thành một hình mẫu điển hình vì muốn khiến những người dân sống quanh đây phải hâm mộ, đến khi nào suy nghĩ ‘Nghệ Thuật xã đoàn luôn làm việc tốt’ khắc sâu vào suy nghĩ của họ thì những gì mà các ngươi phải làm tiếp theo sẽ đơn giản hơn rất nhiều.
Có lẽ tất cả các câu lạc bộ đều đã quên, dân ý là một khái niệm kinh khủng như thế nào…”
La Vạn Nhai sửng sốt:
“Ta hiểu, nếu tất cả mọi người đều hâm mộ Chuồng Bồ Câu thì chắc chắn họ cũng sẽ nảy sinh ra suy nghĩ muốn sống trong một tòa nhà như vậy, đến lúc đó chắc chắn họ sẽ chủ động giúp chúng ta.
Ông chủ, ta hiểu ý của ngươi.”
Khánh Trần lại hỏi:
“Lão La, ngươi biết vì sao ta muốn khống chế khu thứ chín không?”
La Vạn Nhai nghĩ một lúc:
“Bởi vì nó sẽ cung cấp một số tiền khổng lồ đủ để chèo chống cả tổ chức.”
Khánh Trần cười nói:
“Sở dĩ ta muốn làm như vậy là vì nó chính là ánh sáng của tương lai.
Mục đích cuối cùng của ta không chỉ là tiền bạc.
Thứ ta muốn là khiến những người ở đây quen với cuộc sống như thế này, sau đó dần dần hình thành những tổ dân phố cỡ nhỏ.”
La Vạn Nhai sửng sốt, ngoài tiền ra, chuyện này còn mang lại lợi ích khác nữa sao?
Khánh Trần:
“Chính quyền của các thành phố đã chẳng thèm quản lí khu Tam Hạ từ rất lâu rồi.
Họ luôn nghĩ những người ở đây sẽ chẳng thể gây ra chuyện gì lớn, cùng lắm là chết mấy trăm người nghèo mà thôi, nên họ chẳng thèm ngó ngàng gì đến chỗ này.
Lối suy nghĩ này đã ăn sâu vào đầu họ hàng trăm năm rồi, nên nó sẽ không dễ thay đổi đâu.”
“Đây chính là khe hở mà chúng ta có thể tận dụng.”
Khánh Trần nhìn La Vạn Nhai:
“Tuy vấn đề tiền bạc rất quan trọng, nhưng hơn 50% dân số liên bang tập trung trong những khu ổ chuột như thế này còn quan trọng hơn nhiều, bởi vì nếu chúng ta gieo tư tưởng vô sản vào đầu họ thì mọi chuyện sẽ dễ hơn nhiều so với những người sống ở sáu khu trên.”
Khánh Trần:
“Nếu để một người sống trong một khu ổ chuột chứa đầy côn trùng thì hắn sẽ cam chịu, bởi vì hắn luôn nghĩ dù sao thì mọi người đều sống như vậy, hắn có muốn thì cũng không thể thay đổi được gì.
Chỉ khi ngươi cho họ sống trong một ngôi nhà gọn gàng sạch sẽ, suy nghĩ của họ sẽ dần thay đổi.
Đây chính là ví dụ điển hình của việc môi trường sống ảnh hưởng đến tiềm thức.”
Khánh Trần tiếp tục nói:
“Nếu ngươi có thể phát triển công ty vật nghiệp phủ khắp liên bang thì ngươi có biết chuyện gì sẽ xảy ra không?”
La Vạn Nhai đang cảm thấy vô cùng khiếp sợ, bởi vì chính hắn cũng không ngờ mục tiêu của Khánh Trần lại lớn như vậy:
“Ông chủ, ngài nói tiếp đi.”
Khánh Trần nói:
“Đến khi dấu chân của ngươi trải khắp liên bang, khi đó những công ty vật nghiệp sẽ trở thành một mạng lưới tình báo vô cùng khổng lồ.
Đến khi đó nếu xảy ra chuyện gì thì người đầu tiên mà họ nghĩ đến chính là ngươi, chứ không phải thám viên.
Những người dân ở đây sẽ phối hợp với ngươi, cuối cùng ngươi sẽ có một hệ thống tình báo vô cùng khổng lồ, hơn nữa không chỉ người dân, khu ổ chuột cũng là nơi tập trung của những tên tội phạm.”
Khánh Trần:
“Họ sẽ dần tin tưởng ngươi, đến khi đó ngươi hoàn toàn có thể dễ dàng tiếp quản nơi đó.
Đương nhiên, ngươi chỉ có thể tiếp quản một phần nhỏ quyền lực mà thôi, nhưng như vậy cũng đủ rồi.”
Chương 1485: Quà Kỷ Niệm
La Vạn Nhai không nói gì, cuối cùng thì hắn cũng hiểu ông chủ muốn làm gì rồi, đối phương muốn tạo ra một thế lực của riêng mình ngay tại nơi mà các tập đoàn đã sớm bỏ qua từ lâu!
Một mạng lưới tình báo vô cùng khổng lồ!
Và lòng tin của gần một nửa số dân liên bang!
Nếu mục đích của bọn Ương Ương là thay đổi thế giới.
Thì mục đích của Khánh Trần chính là nền móng cần thiết của quá trình thay đổi đó.
Khánh Trần đứng dậy:
“Lão La, chuyện này nhất định phải nhanh, khi nào kế hoạch thành công ở thành phố số 22 thì phải lập tức phố biến ở những thành phố khác.
Vì phạm vi quản lí của các tập đoàn quá khổng lồ, nên họ sẽ không phát hiện ra quá nhanh, nhưng cũng không chậm đâu.
Nên chúng ta nhất định phải hoàn thành xong mọi chuyện trước khi họ kịp hành động, chúng ta phải thi chạy với thời gian. .
Hi vọng có thể thành công.”
La Vạn Nhai lập tức phấn chấn:
“Cam đoan hoàn thành nhiệm vụ!”
Hắn chợt nhớ đến ngày Khánh Trần rời khỏi biệt thự của Bạch Trú, đối phương từng nói với hắn: Hội Phụ Huynh nhất định phải sạch sẽ, bởi vì một ngày nào đó ta sẽ dẫn các ngươi đến tất cả mọi ngóc ngách ở phương bắc.
“Ừ, ta phải xuống rồi, ngươi quay về làm việc tiếp đi.”
Khánh Trần nói.
La Vạn Nhai đứng dậy:
“Ngài muốn làm gì thì cứ bảo ta, ta sẽ đi làm thay ngài.”
“Không cần không cần không cần.”
Khánh Trần vội vàng từ chối, sau đó chạy xuống xe.
Nếu để lão La biết hắn đi bồi rượu ở nhà hàng Hắc Thiên Nga thì có lẽ hình tượng mà hắn rất vất mả mới xây dựng được sẽ xụp đổ mất.
Khánh Trần thầm nghĩ, không biết nếu một ngày những chuyện hắn giấu diếm bị lộ ra ngoài thì sẽ như thế nào nhỉ…
Trong phòng thay đồ của nhà hàng Hắc Thiên Nga, Khánh Trần đang thay đồng phục của nhân viên tạp vụ.
Nhưng hắn còn chưa kịp bước ra thì quản lí Vương đã xông thẳng vào:
“Trần Tuế?! Sao còn ở trong này, nhanh ra ngoài đi, tối nay chúng ta có chuẩn bị cho ngươi một bất ngờ lớn!”
Khánh Trần: “???”
Bất ngờ?
Bất ngờ gì?
Khánh Trần bỗng có dự cảm không lành.
Hắn nói khẽ nói với quản lí Vương:
“Được rồi, ta ra ngoài ngay đây.”
Khánh Trần ngập ngừng đi ra ngoài, nhưng ngay khi hắn đang định đi về phía con đường dẫn đến quầy rượu như ngày thường.
Quản lí Vương bỗng chạy ra chặn đường hắn, hai nhân viên tạp vụ khác cũng cầm pháo hoa chạy lại gần Khánh Trần.
Phanh phanh hai tiếng, những mảnh giấy màu sắc sặc sẽ bay tán loạn khắp nơi, quản lí Vương cao giọng nói:
“Hoan nghênh kim bài…Nhân viên tạp vụ của nhà hàng Hắc Thiên Nga!”
Khánh Trần ngơ ngác đứng tại chỗ!
Mẹ nó hắn vừa nói cái gì cơ!
Ở ngoài phòng ăn, Jindai Kura đang hưng phấn nói:
“Để ta giới thiệu cho các ngươi bạn tốt của ta, Trần Tuế! Oa, tửu lượng của hắn cực kì tốt nha, người nào hôn được hắn thì sẽ được một cái đồng hồ đeo tay! Người nào chuốc say được hắn thì sẽ nhận được chiếc xe thể thao đang để ngoài cửa kia!”
Khánh Trần tức điên người, rõ ràng Jindai Kura đến đây để trêu tức hắn mà!
Trên bàn đó ngoài đối phương ra còn 12 người nữa, trong số đó có ít nhất 3 người hắn từng nhìn thấy trên poster quảng cáo, không biết 9 người còn lại đến từ đâu.
Nhưng vấn đề mấu chốt nhất ở đây là trong số đám người đó có đến 3 tên đang kích động nhìn hắn.
Vốn dĩ hôm qua Khánh Trần còn nghĩ, Jindai Kura chỉ đến đây tìm hắn một lần thôi, sau này hắn sẽ không đến nữa.
Nhưng bây giờ xem ra, đối phương đã tìm ra niềm vui gì đó ở nhà hàng Hắc Thiên Nga nên mới dẫn đám người đó đến đây!
Khánh Trần bó tay rồi, nhiệm vụ giết Jindai Yunhe vốn đã khó rồi, bây giờ còn thêm tên này đến làm tăng độ khó thêm nữa.
Nhưng vấn đề là, thân phận của mình hình như có gì đó không đúng lắm!?
Lúc này, đôi mắt của quản lí Vương đang sáng rực nhìn Khánh Trần, hắn vừa nhìn bóng lưng của Khánh Trần vừa thầm nghĩ, đối phương đâu còn là nhân viên tạp vụ nữa, bây giờ hắn đã trở thành đầu bảng của nhà hàng Hắc Thiên Nga rồi!
“Trần Tuế, nhanh ngồi xuống đi, đêm nay ngươi không cần làm gì, chỉ cần phục vụ tốt những vị khách ở bàn đó là được.”
Quản lí Vương thúc giục.
Lúc này, tất cả những nhân viên tạp vụ trong nhà hàng Hắc Thiên Nga đều dùng ánh mắt hâm mộ nhìn Khánh Trần, đối với hắn, chuyện này chính là rắc rối, nhưng đối với những nhân viên tạp vụ ở đây, chuyện này chính là đãi ngộ cực kì lớn?!
Có lẽ Khánh Trần còn không biết, ngay lúc này, danh tiếng của hắn đã bắt đầu lan truyền ra ngoài, có người nói trong nhà hàng Hắc Thiên Nga có một vị nhân viên tạp vụ vô cùng lợi hại, lợi hại đến mức những thành viên của tập đoàn và các minh tinh nổi tiếng cũng phải đến tìm hắn…
Trong những quán rượu của Jindai thường có phục vụ thêm một số hạng mục khá kì quái, đến bây giờ Khánh Trần mới hiểu vì sao thủ lĩnh ảnh tử lại đưa tin tức này cho hắn rồi, chắc chắn là để hố hắn!
Khánh Trần chậm rãi ngồi xuống.
Jindai Kura thấy thế lập tức vui vẻ nói với quản lí Vương:
“Mang đến mỗi bàn một bình Cực Hàn chi địa đi, coi như đây là quà kỉ niệm ngày ta giới thiệu bạn của ta cho mọi người!”
Chương 1486: Trò Chuyện
Tất cả những người đang ngồi trong nhà hàng Hắc Thiên Nga bắt đầu thì thầm to nhỏ với nhau, đâu có ai ở đây ngờ được, một nhân vật nổi tiếng như Khánh Trần lại đang ngồi trong một nhà hàng bình thường tươi cười mời rượu người khách chứ.
Nhưng kì lạ là sau khi Jindai Kura xuất hiện ở nhà hàng Hắc Thiên Nga, Jindai Yunhe cũng đến đây.
Khánh Trần có thể chắc chắn Jindai Yunhe chỉ chăm chú uống rượu như bình thường chứ không nhìn Jindai Kura bất cứ một lần nào.
Thế nhưng…Cao thủ thường không dùng mắt để nhìn, Khánh Trần còn nhận ra cơ thể của Jindai Yunhe hơi nghiêng về phía Jindai Kura một chút rất nhỏ.
Đây chính là một trong những tư thế phòng thủ cơ bản nhất!
Chẳng lẽ…Jindai Yunhe đến đây vì Jindai Kura sao, chẳng lẽ hắn nhằm vào Jindai Kura vì đối phương đã hại chết em trai của hắn?
Nếu không phải sợ sẽ đánh cỏ động rắn thì có lẽ Khánh Trần sẽ mời Jindai Yunhe ngồi sang bàn này để xem Jindai Kura sẽ hành động như thế nào…
Bắt đầu chơi game.
Lần này Khánh Trần không thèm giả vờ ngủ như lần trước, lúc mới bắt đầu tất cả những người ngồi bàn này bắt đầu chơi xúc xắc và oản tù tì để quyết định người uống rượu, sau đó hắn đã vận dụng tất cả các năng lực mà hắn có như thiên phú về kí ức, thính giác hay thị giác để chiến thắng tất cả các ván.
Hắn nhất định phải thắng, bởi vì thua sẽ phải uống rượu!
Lúc đầu mọi người còn nghĩ hắn gặp may, nhưng sau đó họ mới phát hiện Khánh Trần chơi game rất lợi hại!
Có lẽ sẽ chẳng có ai ở đây ngờ được, vị chủ nhân bí ẩn mà mọi người đoán già đoán non của Bạch Trú lại đang dùng tất cả năng lực của mình chỉ để thắng mấy ván game trên bàn rượu đâu!
Jindai Kura hăng hái nhìn họ:
“Uy, nếu các ngươi cứ thua mãi thế này thì sao mà bắt hắn uống rượu được.
Xem ra lễ vật của ta không trao cho ai được rồi, mọi người nhanh đánh bại hắn đi!”
Khánh Trần bình tĩnh ngẩng lên nhìn Jindai Kura, tên này lại muốn tạo thêm phiền phức cho hắn sao.
2 giờ sáng, một đám say rượu lôi kéo Jindai Kura hát mấy ca khúc của nhà Jindai.
4 giờ sáng, Jindai Kura dùng tửu lượng kinh khủng của hắn để hạ gục tất cả mọi người, nhưng lần này, khuôn mặt hắn không tỉnh táo như lần trước mà hơi mông lung nhìn Khánh Trần.
Khánh Trần tức giận hỏi:
“Hôm nay ngươi đến đây làm gì?”
Jindai Kura nở nụ cười:
“Không có việc gì, ta chỉ muốn đến uống rượu thôi.
Trước đây những người uống rượu cùng ta đều có mục đích, có người muốn nhờ ta giúp, cũng có người muốn giết ta.
Nhưng bây giờ trong số đó lại xuất hiện một kẻ lạ lùng như ngươi nên ta cảm thấy chuyện này lại trở nên rất thú vị.”
“Sao ngươi không đi uống rượu với người khác?!”
Khánh Trần chán nản:
“Ta còn phải làm chuyện khác.”
“Gấp cái gì.”
Jindai Kura cười nói:
“Nếu cứ tiếp diễn như hôm nay thì chẳng bao lâu nữa Jindai Yunhe sẽ tự đi tìm ngươi.
Hay chúng ta làm một giao dịch nho nhỏ đi, nếu một ngày nào đó ta uống say mà có người muốn giết ta thì ngươi phải ra tay cứu ta.
Điều kiện trao đổi là…Ta vẫn chưa nghĩ ra điều kiện gì cả, hay ngươi tự nghĩ đi.”
“Tại sao ngươi lại thích uống rượu?”
Khánh Trần nhíu mày đổi chủ đề hỏi:
“Ngươi cũng biết ở đây có rất nhiều cao thủ, nếu say thì chắc chắn ngươi sẽ gặp nguy hiểm.”
“Cuộc đời này có mấy lần được hồ đồ chứ, có đôi khi tỉnh táo quá cũng không tốt.”
Jindai Kura đứng dậy ra ngoài.
“Nhưng ngươi cũng không say.”
Khánh Trần im lặng nói.
Jindai Kura cười giải thích:
“Chẳng qua bây giờ ta đang cố gắng gượng mà thôi, đợi khi về đến nhà thì chắc chắn ta sẽ ngã quỵ.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Nhàm chán.”
Jindai Kura vừa xua tay vừa bước ra ngoài:
“Nếu không uống thì đương nhiên sẽ cảm thấy chuyện này rất nhàm chán.
Nhưng ngươi nên biết, những người tỉnh táo nhất trên bàn rượu cũng là những người buồn chán nhất.”
Khánh Trần vừa nhìn những kẻ say rượu vật vờ bên cạnh.
Vừa thầm nghĩ, bây giờ hắn vừa phải nghĩ cách giết Jindai Yunhe, vừa chịu sự uy hiếp của Jindai Kura, vừa phải mời rượu, còn phải xử lí những chuyện khác, hơn nữa còn phải nghĩ cách giúp Hội Phụ Huynh phát triển.
Nghĩ thôi cũng thấy bận rộn rồi.
Khánh Trần cảm thấy rất kỳ quái, rõ ràng trước đây hắn là một kẻ không bao giờ động đến rượu, nhưng sao bây giờ hắn lại ngồi đây uống rượu với Jindai Kura nhỉ?
Sao mọi chuyện lại trở nên như vậy?
Có lẽ lúc trước Lý Tu Duệ lão gia tử…Cũng rất thắc mắc vấn đề này đi.
Bốn giờ sáng.
La Vạn Nhai đang ngồi trước màn hình giám sát, trên màn hình giám sát của tầng 71 lúc này có một người trẻ tuổi bịt mặt đang ngêng ngang vác gậy đập camera giám sát.
La Vạn Nhai thở dài nói:
“Ngày mai nhớ thay một chiếc camera mới.”
Trương Mộng Thiên vừa ăn đêm vừa nói:
“Cẩn thận, ta biết họ, đám người này làm về dược phẩm hóa học nên đều có vũ khí.
Trước đây câu lạc bộ Hắc Thủy chính là người mua của họ, bây giờ chúng ta đã triệt mất đường làm ăn của họ nên chắc chắn đám người này sẽ trả thù.”
“Ta hiểu rồi.”
Tiểu Thất cười híp mắt nói:
“Để ta đi xử lí, khi nào xử lí xong đám người này thì có lẽ tòa nhà này cũng tạm ổn rồi.”
Truyện sẽ đăng chương xuyên tết.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ ạ!
Chương 1487: Làm Quen Rất Nhanh
Trong phòng 7102, có một người vừa kiểm tra súng ống vừa nói thầm với mấy người xung quanh:
“Ngươi nghĩ hôm nay họ có đến đây không?”
Một tên tráng hán cười lạnh nói:
“Mấy tên đó rất thích xen vào chuyện của người khác nên chắc chắn sẽ đến.
Ta đã quan sát một thời gian rồi, đám người đó chưa bao giờ dùng vũ khí gì nên có thể chắc chắn họ không có vũ khí, đợi lát nữa bọn chúng xông vào thì chúng ta phải lập tức hành động.
Khi nào giải quyết xong đám người đó thì chung ta sẽ đi cướp chỗ tiền họ thu được, sau đó đi về phương bắc lánh nạn một thời gian.”
Nhưng đúng lúc này, cánh cửa phòng trọ bỗng bị ai đó đá văng ra, sau đó hai cục đen xì phát ra tia lửa lập tức bị ném vào trong.
Kèm theo đó là những âm thanh cảnh báo dồn dập.
Tích tích tích tích tích!
Oanh!
Ngay lập tức, tất cả đám lưu manh trong phòng đều bị sức ép từ vụ nổ hất lên rồi đập thật mạnh lên tường.
Loại bom xung kích này không chỉ tạo ra sóng sung kích, mà còn tạo có thể ra những âm thanh tác động trực tiếp vào dịch bạch huyết và dây thần kinh tiền đình trong tai, từ đó khiến những người chịu ảnh hưởng mất khả năng giữ thăng bằng và phân biệt phương hướng.
Kèm theo đó là những biếu hiện như choáng váng và buồn nôn.
Có người vừa giãy dụa đứng dậy vừa lẩm bẩm:
“Lựu đạn quân dụng gây choáng! Không phải họ không có vũ khí sao, sao những người đó lại có lựu đạn gây choáng được!”
Chuyện này mẹ nó sao lại như vậy?!
Rõ ràng chuyện này chỉ là chuyện rất nhỏ, vậy mà các ngươi còn dùng cả lựu đạn gây choáng?!
Thật quá đáng!
Vì liên bang không khống chế súng ống quá nghiêm ngặt nên có rất nhiều người trong quân đội lén lút tuồn súng ra ngoài.
Nhưng lựu đạn lại là một trong những vật phẩm được quản lí vô cùng nghiêm ngặt, sao Nghệ Thuật xã đoàn lại có nó được!
Nếu họ có thể chế tạo lựu đạn gây choáng, thì cũng có thể tạo ra lựu đạn gas hoặc lựu đạn nổ mảnh, bởi vì nguyên tắc hoạt động của những loại lựu đạn này khá giống nhau.
Cho nên, Nghệ Thuật xã đoàn đến đây để thu phí bảo hộ hay là đến đánh trận vậy?
Tiểu Thất đứng trong hành lang cười híp mắt nói:
“Được rồi, chắc bọn chúng ngất xỉu hết rồi.
Đi vào lôi bọn chúng ra treo lên bên ngoài Chuồng Bồ Câu đi, chuyện còn lại đợi ba ngày sau lại nói.”
…
5 giờ sáng, Khánh Trần đang đứng trước cửa ra vào nhà hàng Hắc Thiên Nga.
Lúc này trên đường đang có rất nhiều người đẩy những chiếc xe chở những chiếc nồi nho nhỏ, bên trong những cái nồi đó là bánh bao hoặc sửa đậu nành nóng hổi.
Thường thì chỉ những kẻ giàu có mới đủ tiền ăn những loại đồ ăn như thế này, nhưng khu thứ bốn lại khác, vì đây là nơi tập trung nhiều vũ nữ và nhân viên tạp vụ nhất thành phố.
Đây cũng là nơi tập trung vô số loại người khác, những người kiếm ăn về đêm, những khách làng chơi đến đây hưởng thụ…
Sáng sớm cũng là lúc những người này phải tỉnh lại.
Buổi sáng cũng là lúc khu thứ 4 vắng vẻ nhất, nhưng đây cũng là lúc nhịp sinh hoạt của những người ở đây bình thường nhất.
Lúc này, đám vũ nữ không cười nói như đêm qua mà chỉ im lặng đứng bên ven đường đợi xe, bộ quần áo xinh đẹp mỏng mang trên người họ tối qua đã thay bằng một chiếc áo khoác rất dày.
Bầu không khí ở đây cũng không còn điên cuồi như buổi đêm, có lẽ bây giờ cũng là lúc những người ở đây phải quay về với thức tại…
Người bán bánh bao đang tươi cười chào hàng với mọi người, nhưng có lẽ mọi người sẽ không biết, chính những người bán bánh bao đó còn không nỡ ăn một cái bánh bao.
Khánh Trần bỗng nhìn thấy bóng lưng của Trương Mộng Thiên đang ngủ gật ngay dưới một cây đèn đường.
Hắn nở một nụ cười, sau đó dùng bộ pháp mà trước đây Diệp Vãn đã dạy hắn đễ lại gần đứa trẻ đó, vốn dĩ ý định ban đầu của hắn là luồn ra sau lưng đối phương, sau đó đưa tay ra giả vờ bịt miệng hắn như những kẻ trộm nội tạng xem đối phương sẽ có phản ứng như thế nào.
Nhưng không ngờ đứa trẻ đó đã sớm tỉnh lại.
“A.”
Khánh Trần nghi hoặc:
“Sao ngươi biết có người đang lại gần mình?”
Đối phương nghĩ một lúc rồi nói:
“Không biết, sau khi bị bán mất mắt, ta bỗng nhận ra mình có năng lực này, không những thế ta còn có thể biết phía sau có ai đang nhìn ta hay không.
Đây cũng là thứ giúp ta sống sót được trong khu thứ chín này, trước đây ta chưa bao giờ dám nói cho người khác, bây giờ ông chủ chính là người đầu tiên biết đến nó.”
“Ông chủ?”
Khánh Trần cười nói:
“Làm quen rất nhanh.”
Khánh Trần thầm nghĩ, năng lực này của Trương Mộng Thiên sao lại giống giác quan thứ sáu của cao thủ cấp A vậy được?!
Ngay cả Khánh Trần cũng không có năng lực này!
“Ngươi tiến lên khoảng 10m, sau đó quay lưng về phía ta.”
Khánh Trần nói.
Trương Mộng Thiên nghe lời làm theo những gì hắn nói, lúc đầu Khánh Trần nhìn xung quanh, sau đó đôi mắt hắn bỗng tỏa ra sát ý nhìn chằm chằm bóng lưng đối phương.
Chương 1488: Chẳng Lẽ Ta Còn Chưa Đủ Khổ
Ngay lập tức lông tơ trên người đứa trẻ đó đều dựng đứng lên!
Đây chính là phản ứng bình thường của cơ thể sau khi cảm nhận được nguy hiểm!
Quả nhiên là giác quan thứ sáu!
Khánh Trần từng nghe nói, sau khi một người bị mất giác quan gì đó, não của một người sẽ tự động chuyển nhiệm vụ của giác quan đó cho một giác quan khác để bù trừ cho sự mất mát này.
Ví dụ như những người mù thường có thính lực rất tốt, hoặc người bị mất vị giác thường có khứu giác rất nhạy bén.
Nhưng không ngờ, sau khi bị lấy mất đôi mắt, thế giới này lại đến bù cho Trương Mộng Thiên một giác quan thứ sáu!
“Giác quan thứ sáu.”
Khánh Trần xoa đầu đứa trẻ:
“Thật may mắn.”
Trương Mộng Thiên sửng sốt nói:
“Ông chủ, ta không cần giác quan thứ sáu, ta muốn có mắt.”
Khánh Trần ngơ ngác một lúc, sau đó hắn lại cúi người trước Trương Mộng Thiên:
“Thật xin lỗi, là ta nói sai.”
Trương Mộng Thiên vội vàng nói:
“Ông chủ không cần làm như vậy, ta không để ý đâu.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Ngươi không để ý là chuyện của ngươi, ta nói sai là chuyện của ta, hai chuyện này cơ bản không liên quan đến nhau, thôi, chúng ta đi ăn sáng, ngươi có thể ăn bao nhiêu cái bánh bao?”
“Ta được ăn thoải mái sao?”
Trương Mộng Thiên mong đợi nhìn Khánh Trần.
“Đúng vậy, thoái mái mà ăn, ăn đến khi nào ngươi không ăn được nữa thì thôi.”
Khánh Trần cười nói.
“Vậy ta có thể ăn 12 cái!”
Trương Mộng Thiên vui vẻ nói.
Khánh Trần cảm thấy rất ngạc nhiên, mỗi cái bánh bao ở đây to gần bằng nắm tay của một người trưởng thành, ngay cả một ngươi lớn như hắn cũng chỉ có thể ăn được bốn cái, vậy mà một đứa trẻ như đối phương lại nói có thể ăn được 12 cái.
Hắn thử mua cho Trương Mộng Thiên 12 cái, sau đó lại trơ mắt nhìn đối phương nhét 12 cái bánh vào miệng, không những thế trong khoảng thời gian đó đối phương còn uống thêm 2 cốc sữa đậu nành nữa.
Khánh Trần vừa trả tiền vừa cảm thán:
“Không ngờ ngươi có thể ăn được nhiều như vậy.
Đúng rồi, sao ngươi lại chạy đến đây.”
Trương Mộng Thiên nói:
“Nghệ Thuật xã đoàn giải quyết xong mọi chuyện ở Chuồng Bồ Câu rồi, Tiểu Thất ca nói muốn đi tiêu diệt câu lạc bộ bên cạnh, nhưng lão La lại nói bây giờ chưa phải là lúc, nên đợi một thời gian nữa cũng không muộn, ta cảm thấy ở đó quá nhàm chán nên mới chạy đến đây tìm ngươi.
Có phải hôm qua ngươi nói gì với lão La rồi không, từ đêm qua đến giờ lão La tự nhiên thay đổi hoàn toàn thái độ với ta, khiến ta cảm thấy không bình thường lắm.”
Khánh Trần cười nói:
“Không cần để ý mấy chuyện này, lão La là người tốt.
Trước đây hắn là người giang hồ, mà người giang hồ lại rất để ý nghĩa khí, hắn đối tốt với ngươi có lẽ vì hắn cảm thấy ngươi rất có nghĩa khí thôi.”
“Bây giờ chúng ta đi về sao?”
Trương Mộng Thiên vui sướng nhảy nhót.
“Không, ngươi về đi, ta còn phải đi làm việc khác nữa.”
Khánh Trần nói.
“Ngươi có thể mang ta theo được không? Ta có thể chịu khổ, ta không sợ nguy hiểm.”
Cậu bé nói.
“Vậy ngươi sợ cái gì.”
Khánh Trần hỏi.
Trương Mộng Thiên suy nghĩ rất lâu mới lên tiếng:
“Ta sợ cả đời này ta không thể thoát ra khỏi Chuồng Bồ Câu, ta sợ mình không có bạn bè hay người thân nào.
Ta sợ cả đời này ta không thể ngóc đầu lên được.
Nếu việc gì đó có thể khiến cuộc sống này đặc sắc hơn một chút thì dù phải chết ta cũng cam lòng.”
Khánh Trần ngẫm nghĩ một lát rồi nói:
“Vậy ngươi theo ta đi.”
Đôi mắt của Trương Mộng Thiên lập tức sáng lên.
Khánh Trần vừa bước đi vừa nói:
“Nhưng chuyện ngươi có thể chịu khổ được hay không thì phải đợi một thời gian nữa mới có thể biết được.”
“Chẳng lẽ bây giờ ta còn chưa đủ khổ sao?”
“Không, chịu đựng nghèo khó không gọi là chịu khổ, có thể vì một dã tâm hay mục tiêu nào đó mà chịu nhục, hay có thể vì một mục tiêu mà kiên trì mới gọi là chịu khổ.
Chịu khổ là một hành động chủ động, chứ không phải bị động.”
Tuy Trương Mộng Thiên không hiểu đối phương đang nói gì, nhưng hắn vẫn ghi nhớ nó.
Khu thứ năm, dưới cao ốc Chim Hoà Bình, một thanh niên đang đi xuống vứt rác.
Ngay khi hắn đang mở nắp thùng rác thì một đứa trẻ bỗng chạy xượt qua người hắn.
Có vẻ người trẻ tuổi đã cảm nhận được có điều bất thường, hắn lập tức đưa tay lên sờ túi quần nhưng điện thoại bên trong đã không cánh mà bay:
“Baka!”
Sau đó hắn lập tức chạy về phía đứa trẻ kia.
Đứa trẻ đó quấn một chiếc khắn quàng cổ quanh đầu, chỉ để hở mỗi đôi mắt và chiếc mũi ra ngoài, đối phương đang chạy về phía một con hẻm nhỏ, nhưng hắn biết con đường đó không thông đi những nơi khác mà là một ngõ cụt.
Người trẻ tuổi từ từ tiến lại gần, đứa trẻ đó càng thêm hoảng sợ lùi về phía sau.
Nhưng mới đi được hai bước, người trẻ tuổi đó bỗng trợn trừng mắt lên, vì hắn vừa cảm nhận được một cây kim cực đang đâm vào trái tim mình.
Hắn muốn hét lên nhưng lại bị người phía sau đưa tay bịt miệng lại.
Chương 1489: Người Đồng Hành
Trương Mộng Thiên ngơ ngác đứng nhìn Khánh Trần, chẳng biết đối phương đã xuất hiện sau người trẻ tuổi đó từ bao giờ, lúc này một tay hắn đang đâm kim về phía thanh niên kia, một tay khác thì đưa lên bịt miệng đối phương, không những thế hắn còn đang mỉm cười nhìn mình.
Hắn cứ ngơ ngác đừng nhìn thanh niên đó từ lúc đối phương còn giãy dụa, đến lúc cơ thể tím ngắt, lồng ngực cũng không còn phập phồng nữa.
Dù người trẻ tuổi kia có dãy dụa thế nào thì cũng không thể thoát khỏi bàn tay của ông chủ.
Có vẻ ông chủ hắn cũng không cần tốn quá nhiều sức lực để giữ đối phương lại.
Dựa theo ước định, Khánh Trần sẽ ra một bài kiểm tra cho Trương Mộng Thiên, nội dung bài kiểm tra này cũng rất đơn giản, hắn chỉ cần dẫn những người du hành thời gian làm việc cho Jindai đến những vị trí không có camera giám sát để Khánh Trần giải quyết họ.
Hắn chợt nhớ lại cái mác ‘yếu đuối’ mà hắn từng gắn cho Khánh Trần trước đây, bây giờ hắn mới nhận ra mình quá ngây thơ rồi, đối phương không những không hề yếu đuối như hắn nghĩ, mà còn vô cùng hung mãnh.
Sau khi nhìn thấy Khánh Trần hiến thế thi thể của thanh niên đó cho Con Rối Giật Dây, hắn vừa ngơ ngác nhìn thi thể hóa thành tro bụi vừa lẩm bẩm:
“Đây là…”
“Ma thuật.”
Khánh Trần cười híp mắt nói:
“Biến người sống thành người chết.”
Trong khoảng thời gian sống trong khu ổ chuột, Trương Mộng Thiên đã từng tận mắt chứng kiến rất nhiều chuyện tàn nhẫn, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên hắn tham gia vào những chuyện như thế này.
Trước đây chỉ cần nghĩ đến chuyện giết người thôi là hắn đã cảm thấy sợ hãi rồi.
Nhưng không ngờ hai việc nhìn thấy và tham gia lại khác nhau như vậy.
Chỉ khi thực sự tham gia vào nó thì ngươi mới có thể biết được cảm giác adrenalin ngập khắp cơ thể là như thế nào, nhất là những người có giác quan thứ sáu như Trương Mộng Thiên.
Khánh Trần không lên tiếng, vì hắn muốn xem Trương Mộng Thiên cần bao nhiêu thời gian để bình tĩnh lại.
Nhưng chỉ mười giây sau, đối phương đã ngừng run rẩy, hắn bình tĩnh hỏi:
“Tại sao ngươi lại giết hắn? Ít nhất thì ngươi cũng phải cho ta một lý do chứ.”
“Nếu ta nói không có lý do, ta chỉ dùng hắn để kiểm tra ngươi thôi thì sao?”
Khánh Trần hỏi.
“Thì ta sẽ không đi theo ngươi nữa, nếu ngươi giết hắn chỉ để kiểm tra ta thì ngươi cũng chẳng khác nào những người ở đây.”
Cậu bé quật cường nói.
Khánh Trần cười:
“Đây chính là đáp án mà ta muốn.”
“A?”
Trương Mộng Thiên có vẻ rất sửng sốt.
Khánh Trần giải thích:
“Mấy ngày trước người này từng truy sát ta, ở một nơi khác, họ chính là những kẻ chuyên coi những bé gái gần bằng tuổi ngươi như những món đồ chơi, coi sinh mạng của người khác như cỏ rác, cho nên ta mới giết hắn, sau này ta còn phải giết rất nhiều người như hắn nữa.”
“Nhưng tại sao ngươi lại nói đây chính là đáp án mà ngươi muốn, ngươi không cần lòng trung thành của ta sao?”
Trương Mộng Thiên hỏi.
Khánh Trần vừa đi ra khỏi con hẻm vừa nói:
“Thứ ta cần chỉ là một người có thể đồng hành cùng ta.”
Trương Mộng Thiên ngơ ngác nhìn theo bóng lưng đối phương, mãi một lúc sau hắn mới vội vàng đuổi theo:
“Thế còn điện thoại của đối phương thì sao?”
“Giẫm nát rồi vứt đi, trên điện thoại có định vị.”
Khánh Trần nói.
“Vậy sao chúng ta không mang nó theo, đợi khi nào người của họ tìm đến thì chúng ta ra tay, như vậy chẳng phải sẽ dễ dàng hơn sao?”
Trương Mộng Thiên ngửa đầu hỏi.
Lần này đến lượt Khánh Trần giật mình, hắn dở khóc dở cười nói:
“Ý tưởng này đúng là rất tốt, nhưng bây giờ chúng ta đang ở trong sân nhà của người khác nên không thể làm như vậy được, đợi khi nào về sân nhà của chúng ta thì mới có thể.”
Đến tận bây giờ Khánh Trần mới phát hiện đứa trẻ này có tiềm năng như vậy.
“Ông chủ, ta phải làm như thế nào mới có thể lợi hại như ngươi, ngươi có thể dạy ta được không?”
Trương Mộng Thiên hỏi Khánh Trần.
Khánh Trần thở dài một hơi rồi nói:
“Ngươi không thể đi con đường của ta, nhưng ngươi vẫn có thể đi con đường của lão La.”
“Tại sao?”
Trương Mộng Thiên tò mò hỏi.
Nhưng lần này Khánh Trần không trả lời hắn, đây cũng là một trong những chuyện hắn cảm thấy tiếc nuối nhất.
Chỉ có người bình thường mới có thể đi con đường của Kỵ Sĩ, người bình thường ở đây nghĩa là kẻ cả những người đã lắp đặt bộ phận bằng robot cũng không được, vì nó được tính là ngoại lực.
Nếu không thì một người bình thường lắp thêm chân tay robot hoàn toàn có thể dễ dàng hoàn thành các hạng sinh tử quan.
Nhưng nếu để Trương Mộng Thiên bỏ đi mắt robot thì hắn sẽ chẳng khác gì một người mù, đến lúc đó hắn cũng không thể nào hoàn thành sinh tử quan được.
Cho nên đứa trẻ này chỉ có thể trở thành người đưa tin của Kỵ Sĩ, chứ không thể trở thành Kỵ Sĩ được.
“Hôm nay chúng ta giết bao nhiêu người rồi?”
Khánh Trần hỏi.
Trương Mộng Thiên vừa thở hồng hộc vừa xòe tay ra đếm:
“28 người.”
Không đếm thì không sao, không ngờ con số này lại lớn như vậy, hắn vừa nhìn ông chủ đang ăn mì bên cạnh mình vừa thầm nghĩ, không ngờ hiệu suất giết người của ông chủ hắn lại khủng bố như vậy.
Rõ ràng 28 người mà họ vừa giết đều nằm trên một tuyến đường, chứng tỏ ông chủ của hắn đã sớm tính toán toàn bộ kế hoạch trước khi đến đây để tăng nhanh hiệu suất.
Chương 1490: Phòng 702
Nhanh đến mức họ vừa giết người này đã nhìn thấy ngay mục tiêu tiếp theo.
Trương Mộng Thiên cảm thấy từ sáng đền giờ hắn chỉ làm duy nhất một việc là giả vờ trộm đồ rồi chạy trốn, nhưng chỉ riêng nhiệm vụ này thôi cũng khiến hắn vô cùng mệt mỏi.
Nghĩ đến đây.
Hắn bắt đầu cảm thấy lo lắng thay cho những kẻ từng đánh ông chủ ở khu thứ chín.
“Làm nóng người đến đây thôi.”
Khánh Trần vừa cười vừa nói:
“Ngươi về tìm lão La, sau đó kể cho hắn tất cả những chuyện đã xảy ra hôm nay.
Hắn sẽ giúp ngươi xử lý đống quần áo hôm nay, nếu đêm nay không có ai đến tìm ngươi thì chứng tỏ họ không tìm ra thân phận thật của ngươi, đến lúc đó ngươi có thể yên tâm rồi.”
Trong tất cả 28 vụ mất tích của những người du hành thời gian làm việc cho Jindai đều có một điểm chung, đó là bị một đứa trẻ trộm mất điện thoại.
Tuy từ đầu đến cuối Trương Mộng Thiên vẫn luôn che mặt, những vị trí mà hắn đi qua cũng không có camera giám sát, Khánh Trần cũng đưa hắn đi thay quần áo, nhưng hắn cũng không thể chắc chắn tập đoàn Jindai sẽ không phát hiện ra manh mối nào, nên cách tốt nhất bây giờ chính là để cậu bé đi tránh đầu sóng ngọn gió một thời gian.
“Ông chủ, ngươi muốn đi đâu?”
Trương Mộng Thiên hiếu kỳ nói:
“Ngươi không quay về sao?”
“Ta còn chuyện khác phải lam.”
Khánh Trần đặt đũa xuống:
“Chuyện kế tiếp, ngươi không thể tham gia cùng được, quá nguy hiểm.”
Khánh Trần xoay người đi vào tòa nhà Lôi Xà ngay bên cạnh tiệm mì, sau khi đến một chỗ không có ai, hắn lập tức thay một bộ quần áo khác rồi đổi thành khuôn mặt của Khánh Trát Đức, sau đó lại đi vào thang máy.
Ngay khi bước qua cửa thang máy, khuôn mặt Khánh Trần đã thay đổi hoàn toàn, hắn bình tĩnh tựa vào tường thang máy.
Từ khi rời khỏi căn cứ quân sự A02, Khánh Trần vẫn chưa thể quay lại trạng thái bình thường nhất, nhưng trạng thái của hắn lúc này lại chính là trạng thái tốt nhất.
Đồng tử của hắn đang co rụt lại, tất cả những gì đang diễn ra ở đây đều bị hắn ghi nhớ vào đầu, sau đó tất cả đều được sắp xếp ngay ngắn gọn gàng vào Cung Điện Ký Ức của hắn.
Tầng 137, chiều cao của nơi này hoàn toàn đủ để quan sát toàn bộ khu thứ 5.
Khánh Trần dừng lại trước cửa căn phòng số 702, sau đó lẳng lặng lắng nghe tất cả mọi âm thanh trong phòng.
12 giây sau, hắn nhẹ nhàng xoay tay nắm cửa, khóa cửa được công ty Lam Thuẫn mệnh danh là bộ khóa thông minh nhất không là gì trước mặt nhẫn Quyền lực, hắn chỉ cần vặn nhẹ một chút là cánh cửa này tự động mở ra.
Không thể không nói, tất cả những vật cấm kỵ mà Khánh Trần có bây giờ đều rất phù hợp với các yếu tố mà một thích khách cần có, một Con Rối Giật Dây trong suốt, một chiếc nhẫn Quyền lực có thể mở mọi loại cửa, một Đại Phúc có thể giúp hắn biến thành tất cả những khuôn mặt mà hắn muốn, một Lấy đức phục người có thể giúp hắn đánh lén từ cự li cực xa.
Tất cả bọn chúng đều là những yếu tố mà một thích khách cần có.
Khánh Trần lặng lẽ bước vào trong phòng, cảnh tượng xuất hiện ngay khi hắn bước vào chính là một người trẻ tuổi đang đứng lau tóc.
“Ngươi!”
Người trẻ tuổi lập tức lui về phía sau, mục tiêu của hắn chính là khẩu súng đang để trên bàn.
Nhưng hắn còn chưa kịp chạm vào khẩu súng thì Khánh Trần đã xuất hiện ngay trước mặt hắn!
Khánh Trần nắm chặt bàn tay lại sau đó đập thật mạnh lên yết hầu đối phương, sau đòn tấn công này đối phương sẽ không thể phát ra bất cứ âm thanh nào ngoài vài tiếng nôn khan.
Hắn chỉ cần dùng một đòn tấn công duy nhất để hạ gục đối phương.
Hắn tiếp tục giật lấy khẩu súng trong tay đối phương, sau đó bình tĩnh đi dạo quanh nhà hắn một lượt.
Sau khi xác định trong căn nhà này không còn ai khác, Khánh Trần mới ngồi xuống ghế salon lặng lặng nhìn đối phương dần dần ngạt thở mà chết.
Hắn chính là một trong những vệ sĩ cấp C đi theo bảo vệ Jindai Yunhe, tên là Takahashi Sa.
Tất cả họ chia thành 3 nhóm, một nhóm phụ trách bảo vệ chỗ ở của Jindai Yunhe, một nhóm phụ trách lái xe và bảo vệ xe cộ, nhóm cuối cùng chính là nhóm của thanh niên vừa chết phụ trách bảo vệ Jindai Yunhe trong các hoạt động bên ngoài.
Trong số vệ sĩ đến nhà hàng Hắc Thiên Nga mấy ngày hôm nay, hầu như ngày nào Khánh Trần cũng nhìn thấy hắn.
Sở dĩ Khánh Trần chọn hắn vì chiều cao và thể hình của hắn khá tương đồng với mình.
Hắn đi ra mở tủ quần áo của Takahashi Sa, nhưng kì lạ là, rõ ràng trong này có rất nhiều áo sơ-mi, nhưng lại chỉ có duy nhất một bộ âu phục.
“Chẳng lẽ bộ âu phục này có gì lạ?”
Nhưng sau khi kiểm tra tất cả bộ quần áo, Khánh Trần vẫn không tìm thấy bất cứ một điểm khác biệt nào.
Sau khi mặc bộ âu phục của Takahashi Sa lên người, Khánh Trần lại đi lên tầng trên.
Ở trên này có một chiếc rương màu đen, sau khi hắn nhập mật mã, nắp rương lập tức mở ra, bên trong là một bộ súng hoàn chính, ngoài ra còn có một module thông minh, đây đều là những vật phẩm chỉ được phép lưu hành trong quân đội liên bang.
Ba ngày tiếp theo, mỗi ngày bạo 10 chương.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










