- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 147 : Bán Thần Vẫn Lạc 1 (c1461-c1470)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 147 : Bán Thần Vẫn Lạc 1 (c1461-c1470)
❮ sautiếp ❯Chương 1461: Bán Thần Vẫn Lạc 1
“Bán Thần nhà Jindai vẫn lạc?!”
Câu nói này vang lên trong tình báo PCA khu 1 ở thành phố số 10, thì nổ vang như tiếng sấm rền.
Trong văn phòng lớn kia, tất cả người đang xem báo, uống trà, đều kinh ngạc ngẩng đầu lên.
Khánh Thi chuyên theo đuổi ngôi sao cũng để điện thoại di dộng xuống.
Ngay cả những các thám viên chơi cá độ đang xem trận bóng liên bang, cũng đều nhìn về hướng âm thanh truyền đến.
Loại cảm giác này giống như là, trong ngày xuân ấm áp, một đạo tiếng sấm khiến đám trùng đều bò lên trên mặt đất…
Bán Thần vẫn lạc, tin tức này đủ để chấn động toàn bộ liên bang.
Tựa như một ngôi sao tan biến trên trời.
Khánh Thi, Khánh Văn nhìn về phía Khánh Hạnh, Khánh Văn cau mày nói:
“Ngươi đang nói bậy bạ gì đó?”
“Ta không có nói bậy, ta nhận được nhật san mới của tổ chức tình báo Hồ thị, trong nhật san có nói!”
Khánh Hạnh giải thích:
“Nếu không có chứng cứ, thì dám nói lung tung sao, họ cũng không phải là ký giả vô lương tâm chuyên đi tung tin vịt! Hôm nay trong nhật san không chỉ có chuyện Jindai Senaka vẫn lạc, còn nói Khánh Trần đã mang về toàn bộ nhân viên Lý thị, Khánh thị trong căn cứ A02.”
Khánh Hạnh nói tiếp:
“Ngay sáng sớm ngày hôm nay, hai phi thuyền bay cấp Giáp đã đón nhóm người này đi, hoàn thành nghi thức trao huân chương ngay tại hiện trường. .”
Mỗi sáng nhật san của tổ chức tình báo Hồ thị đăng tải vào lúc 8 giờ, tựa như đặt báo giấy, phí hội viên một năm là 800 vạn, bên trong tất cả đều là tin tức nóng hổi liên quan tới dị năng giả.
Đương nhiên, tình báo quan trọng nhất vẫn được bán riêng, chỉ có tin tức không giấu được như Bán Thần vẫn lạc, mới bị Hồ thị công bố ra sớm.
Lúc đầu, khi tổ chức tình báo Hồ thị chào bán nhật san internet, rất nhiều người đều nói sẽ không ai đặt trước thứ đắt như vậy, nhưng mà người nói vậy đều sai lầm rồi.
Cuối cùng sự thật chứng minh, nội bộ một tập đoàn tư bản trung bình sẽ đặt trước hơn 20 phần, mỗi phe phái cũng sẽ đặt trước, đặt xong cũng không chia sẻ với những người khác.
Trong cả trong liên bang, một số tổ chức có chút dã tâm và suy tính riêng, đều sẽ đặt trước một phần.
Dị Năng giả có tiền, cũng sẽ nhàn rỗi không có chuyện gì đặt trước một phần, dù sao Dị Năng giả cấp bậc hơi cao chút cũng không thiếu tiền, rất nhiều Dị Năng giả cấp B đều là phú hào một phương.
Với bọn họ mà nói, mức phí 800 vạn một năm, không đáng kể chút nào.
Khi tất cả mọi người đều đặt mua, ngươi không đặt trước, tin tức của ngươi sẽ chậm hơn người khác rất nhiều.
Trong nhật san của tổ chức tình báo Hồ thị, có một nửa nội dung đều là mấy chuyện bê bối góp cho đủ số, ví dụ như Dị Năng giả nào đó quyết định đóng phim, hoặc là người tu hành nào đó dan díu với minh tinh, hoặc người tu hành nào đó bị đại nhân vật của tập đoàn tư bản bao nuôi.
Còn có đại nhân vật tập đoàn nào đó bắt một con thú cưng quý giá từ khu cấm kỵ nào đó.
Xem những chuyện này chỉ để giải trí, dù sao cũng nhàn rỗi.
Nhưng trong nhật san cũng có nội dung vô cùng quan trọng: Ví dụ như vật cấm kỵ nào đó đột nhiên đổi chủ, bây giờ bị ai lấy được, hoặc liên bang lại xuất hiện vật cấm kỵ mới.
Ngẫu nhiên, cũng sẽ xuất hiện loại sự kiện trọng đại như hôm nay.
Hôm nay nhật san chỉ có hai chuyện: Khánh Trần đã hủy diệt căn cứ A02, mang hơn 900 tên tù phạm an toàn trở về Trung Nguyên.
Một chuyện khác chính là, Bán Thần vẫn lạc!
Lúc này, Khánh Văn, Khánh Thi cũng lấy điện thoại di động của mình ra, xác định tổ chức tình báo Hồ thị đã xác nhận tin tức, sau khi Jindai Senaka đánh với Trần Dư một trận đã trọng thương bỏ mình!
Địa điểm chiến đấu là cánh đồng tuyết không người ở phương Bắc.
So với chuyện Bán Thần vẫn lạc, tất cả những chuyện Khánh Trần làm giống như không đáng nhắc tới, nhưng người thông minh đều sẽ phát hiện, sự liên quan giữa hai chuyện này.
Khánh Trần hủy diệt căn cứ A02 và Bán Thần vẫn lạc, tuyệt đối không phải hai sự kiện độc lập!
Trong phòng làm việc, những người dự tuyển Ảnh Tử yên lặng, không biết tất cả mọi người đang suy tư điều gì.
Mới đầu, tất cả mọi người cho rằng Khánh Trần, vị thiên tài Khánh thị này sẽ chết yểu, dù sao Khánh thị, Lý thị vận dụng nhiều nhân lực vật lực như vậy, cũng không có cách nào cứu hắn.
Một người được đưa tới cứ điểm hậu phương quan trọng của Jindai, làm sao có thể còn sống trở về? Trừ phi biến thành người thực vật giống như Khánh Mục, không còn giá trị lợi dụng.
Trong nội bộ Khánh thị, rất nhiều phe phái cũng không tiếp tục chú ý đến chuyện này, nhưng tại thời điểm tất cả mọi người gần như đã quên Khánh Trần, hắn lại chém giết xông ra từ vùng đất cực hàn kia.
Không chỉ vậy, còn dùng đoàn tàu hơi nước mang về tất cả tù phạm của Khánh thị, Lý thị.
Hành động đó đủ để phong thần cho hắn trong nội bộ Khánh thị.
Ít ra trong quân đội của Ảnh Tử, đã có người vụng trộm gọi Khánh Trần là Quân Thần, cũng dần dần có khuynh hướng lan tràn đến các đội quân khác.
Lão đại các phe phái khác không tiện công khai ngăn lại, chỉ có thể tạm thời để mặc loại tâm tình này lan tràn trong quân.
Quân Thần Khánh Trần, xưng hô mới này dường như cũng không tệ lắm, nhưng một con cháu Khánh thị bình thường đột nhiên lại được phong thần, nổi bật hơn tất cả người dự tuyển Ảnh tử, khiến trong lòng đám người Khánh Văn không thoải mái lắm.
Rõ ràng người dự tuyển Ảnh tử mới là tiêu điểm của tất cả mọi người.
Nhưng vị Quân Thần Khánh Trần dần tạo thanh thế này, hình như cũng không đi theo đám tù nhân trở về.
Khánh Văn nghe nói, sáng hôm nay huân chương Ngân Hạnh cũng không được trao vì Khánh Trần vắng mặt!
Chương 1462: Bán Thần Vẫn Lạc 2
Khánh Văn lén nhìn những người khác, sau đó nhắn tin cho một Diêu Chuẩn dưới trướng mình:
“Điều tra Khánh Trần, ta muốn tất cả tin tức liên quan đến hắn.”
Chờ vài giây đồng hồ, Diêu Chuẩn nhắn trả lời:
“Ta từ chối.”
Khánh Văn sửng sốt, hắn là Mật Điệp trong Mật Điệp Ty, là người lãnh đạo trực tiếp của Diêu Chuẩn.
Trước đó, Diêu Chuẩn chưa bao giờ cự tuyệt bất cứ yêu cầu gì của hắn, nhưng bây giờ đột nhiên lại thay đổi thái độ.
Khánh Văn cau mày lại nhắn cho một Diêu Chuẩn khác, kết quả đối phương cũng trả lời rất đơn giản:
“Từ chối.”
Gân xanh chỗ huyệt thái dương Khánh Văn hằn lên, hắn kiềm chế lửa giận hỏi:
“Vì sao?”
Vị Diêu Chuẩn này trả lời:
“?”
Ý của Diêu Chuẩn rất rõ ràng, khi ta đánh dấu hỏi, không phải ta có vấn đề gì, mà là ngươi có vấn đề.
Một công thần Khánh thị vừa mới nhận huân chương Ngân Hạnh như Khánh Trần, ngươi còn muốn điều tra hắn? Hỏi xem tất cả nhân viên tình báo Khánh thị có đồng ý hay không đã.
Không thể không nói, tâm tình nhân viên tình báo Khánh thị bọn họ cũng rất long đong.
Lúc đầu, khi Khánh Trần nói muốn trao đổi Khánh Mục, liền có nhân viên tình báo vụng trộm gửi lời chào đến hắn.
Về sau chính Khánh Trần bị bắt, nhân viên tình báo bắt đầu phẫn nộ, rất nhiều Mật Điệp chạy tới dưới quầy rượu Tiêu Đường, xin được đi phục kích cứu viện.
Lại sau nữa, khi mọi người xác nhận Khánh Trần bị giam vào chuồng heo, tất cả nhân viên tình báo bắt đầu đau buồn.
Hiện tại Khánh Trần đảo ngược tình thế, nhân viên tình báo bọn họ hận không thể xin nghỉ một tháng, mỗi ngày uống rượu chúc mừng.
Đương nhiên, đây là cách nói đã lý tưởng hóa, nhưng tình huống thật sự chính là, hiện tại ai muốn điều tra, uy hiếp Khánh Trần, ai coi Khánh Trần là kẻ địch, người đó là kẻ địch của toàn thể nhân viên tình báo Mật Điệp Ty.
Khánh Văn cau mày để điện thoại di dộng xuống, xem ra, hắn phải vận dụng người của cha hắn.
Không đúng, hẳn là khiêu khích để những người khác cũng cảm nhận được sự uy hiếp đến từ Khánh Trần cái đã.
Khánh Văn nhìn về phía Khánh Thi:
“Tiểu Thi, ngươi thấy chuyện này thế nào?”
Khánh Thi sửng sốt:
“Bán Thần Jindai chết thì chết chứ sao.”
Nàng vừa nói chuyện, vừa in tấm ảnh Khánh Trần tổ chức tình báo Hồ thị đăng trong nhật san ra, dán trên vách ngăn chỗ làm việc của mình.
Trên tấm ảnh còn dùng bút huỳnh quang viết, ủng hộ Khánh Trần ca ca.
Khánh Văn: “???”
Ngay lúc Khánh Văn bực mình, Khánh Trần vừa xuất hiện trước tầm mắt của tất cả mọi người một lần nữa, lại không thấy bóng dáng.
Trong thành phố số 22, toàn bộ đèn xanh tím đều đã đổi thành màu đỏ, chuẩn bị nghênh đón không khí vui mừng khi tết đến xuân về.
Từng cửa hàng giả lập đều đang bán hạ giá, có nhiều chỗ kịp thời sản xuất ra thanh protein hình sủi cảo có mùi vị ngon lành hơn, để đám dân nghèo có thể cải thiện thức ăn một chút vào thời khắc chuyển giao năm mới.
Khánh Trần yên lặng đi trên đường, đi về hướng phía khu thứ chín.
Đột nhiên, hắn trông thấy một nhà ảo thuật mặc áo đuôi tôm đứng ở đầu đường, cười híp mắt biểu diễn ma thuật cận cảnh, bên người vây đầy bọn trẻ con.
Vị ảo thuật gia gầy gò yếu ớt này quá trẻ tuổi, nhìn dáng vẻ chỉ có trên dưới hai mươi tuổi.
Hắn lấy mũ của mình xuống, để lộ ra mái tóc màu trắng bạc, lúc cười lên, đôi mắt thật to lại híp lại thành một đường nhỏ, nhìn đặc biệt thân thiết.
Khánh Trần không tự chủ được dừng bước lại.
Chỉ thấy ảo thuật gia kia bỏ một bộ bài poker vào trong mũ dạ, sau đó nghiêng mũ để tất cả bọn trẻ nhìn thấy bài poker bên trong.
Một giây sau, mũ dạ trong tay hắn bỗng nhiên xoay chuyển, lại có vô số bánh kẹo liên tục không ngừng rơi ra từ miệng mũ.
Những bánh kẹo kia xanh xanh đỏ đỏ nhìn rất đẹp, đám trẻ nhỏ tranh nhau ngồi xuống nhặt.
Lúc đầu, Khánh Trần chỉ cho là trong mũ dạ kia có cơ quan gì đó, ví dụ như có cái hốc tối để đổi bài poker thành bánh kẹo.
Nhưng về sau hắn không nghĩ như vậy, vì vị ảo thuật gia kia nâng mũ dạ cao quá đỉnh đầu, mặc cho bánh kẹo bên trong rơi ra chôn mình thành một ngọn núi nhỏ.
Thể tích đống bánh kẹo kia, vượt xa khối lượng tối đa một cái mũ dạ có thể chứa!
Sau khi bánh kẹo hoàn toàn vùi lấp ảo thuật gia, có tiểu hài tử hiếu kỳ gỡ bánh kẹo ra, nhưng ảo thuật gia bên trong cũng đã biến mất!
Khánh Trần cảm thấy kinh ngạc, thế này làm sao là ảo thuật? Đây rõ ràng chính là ma pháp!
Đây là một dị năng giả!
Nhưng lúc hắn chuẩn bị rời đi, bỗng nhiên có người ở phía sau kêu hắn lại:
“Khánh Trần?”
Khánh Trần quay người, chỉ thấy vị ảo thuật gia kia đang cười tủm tỉm nhìn mình.
Nhưng vấn đề là, lúc hắn đi vào thành phố số 22, đã dùng vật cấm kỵ ACE-005 cải biến dung mạo của mình, vì sao đối phương có thể nhìn ra mình?
Ảo thuật gia kia vừa cười vừa nói:
“Tự giới thiệu mình một chút, ta là chú của Nhất, Lý Thần Đàn.”
Khánh Trần ngạc nhiên đứng im tại chỗ.
Cái tên Lý Thần Đàn này thực sự quá quen thuộc.
Dù là lịch sử nơi nào trong liên bang, đều ghi lại câu chuyện vào thời kì cuối của nền văn minh nhân loại trước đây, Lý Thần Đàn đã lấy sức một mình ngăn cản cuộc tấn công của mấy triệu Trí thông minh nhân tạo.
Cuối cùng, vì độ dung hợp của Lý Thần Đàn và thế giới vượt qua 70%, thân thể tan thành tro bụi, ý thức thì bị cầm tù trên trời cao mênh mông.
Mà đối phương lại nói, đối phương là chú của Nhất.
Từ lúc nào Nhất lại có một người chú?
Không đúng không đúng, đây là anh trai của Nhất, chỉ là chính hắn cũng không thừa nhận thôi.
Ngay từ đầu Khánh Trần đã hiếu kỳ, vì sao anh trai của Nhất không để cho Nhất xưng hô với hắn như vậy.
Hiện tại đã rõ, hoá ra là do bối phận…
Khánh Trần trấn định lại:
“Chào ngài, có chuyện gì không?”
Lý Thần Đàn cười híp mắt nói:
“Còn dỗ dành cháu gái ta làm việc giúp ngươi, đi phá hoại khắp nơi, dạy nàng yêu qua mạng, ta sẽ giết ngươi.”
Khánh Trần sửng sốt hồi lâu, hoá ra là vì chuyện này?
Nhưng vấn đề là, dỗ dành Nhất làm việc giúp thì hắn thừa nhận, nhưng dạy nàng yêu qua mạng là cái quỷ gì, Nhất lại đổ lỗi việc hẹn hò qua mạng của nàng cho hắn!
Chương 1463: Anh Trai Của Nhất
Khánh Trần có thể tưởng tượng ra, khi Nhất bị anh trai phát hiện từng yêu qua mạng vài trăm người, không có cách nào giải thích, đã thuận nước đẩy thuyền đổ hết tội lỗi cho mình.
Nếu là tội khác, nhận thì nhận thôi, Khả Khả Ái Ái thì Khả Khả Ái Ái, Phương Tâm Túng Hỏa Phạm thì Phương Tâm Túng Hỏa Phạm.
Nhưng vấn đề là, hiện tại tội lỗi này hắn nhận không nổi!
Mẹ nó đây là một Bán Thần đời đầu có được không?!
Dựa theo Nhất nói, vị Bán Thần này còn ở trên mạng, mỗi ngày lấy việc hủy diệt những kẻ tải ý thức lên làm trò vui!
Vị này là Lý Thần Đàn, từng một mình ngăn cản quân đoàn Trí tuệ nhân tạo mấy triệu người, một Bán Thần sống hơn ngàn năm.
Hắn thật sự hơi lo lắng, đối phương sẽ vì chuyện mình làm hư cháu gái người ta mà vung tay lên tiêu diệt hắn trong chớp mắt.
“Ngài có hiểu lầm gì không, ta cũng đâu có dạy Nhất yêu qua mạng.”
Khánh Trần cẩn thận từng li từng tí giải thích.
Có lúc, cũng không biết vì sao, Khánh Trần thậm chí còn cảm thấy khẩn trương như gặp phụ huynh.
“Hửm?”
Lý Thần Đàn nhìn về phía Khánh Trần.
Khánh Trần kiên nhẫn giải thích:
“Xin ngài tin tưởng ta, ta thực sự không có dạy Nhất yêu qua mạng, là nàng tự học thành tài…”
Lý Thần Đàn cười híp mắt nói:
“Đứa bé ngây thơ như Nhất sao có thể tự học loại chuyện yêu qua mạng này.
Đừng hòng nói dối, nếu còn già mồm ta sẽ lấy ngươi ra làm diều chơi vào ngày bão.”
Dùng người làm diều để chơi vào ngày bão là cái trò quỷ gì, anh trai Nhất vẫn là người bình thường đấy chứ…
Còn có…ngây thơ?
Nhất ngây thơ?
Nhất tự lấy tên cho mình là “Phương Tâm Túng Hỏa Phạm”, rất ngây thơ?
Khánh Trần còn tưởng là Nhất mà Lý Thần Đàn đang nói tới, cùng Nhất mà mình biết không phải cùng một người.
Nhưng hắn cũng không dám giải thích thêm, khi hắn nghĩ đến chỉ số võ lực của Lý Thần Đàn, liền phụ hoạ theo:
“Ừm, Nhất rất ngây thơ…”
Lý Thần Đàn đội chiếc mũ dạ kia lên trên đầu:
“Đúng rồi, còn phải chúc mừng ngươi sống sót, ta vốn cho là ngươi sẽ chết tại căn cứ A02, ngươi cứng cỏi hơn ta nghĩ.”
“Đương nhiên, chuyện này cũng không thể thiếu sự giúp đỡ của Nhất.”
Lý Thần Đàn nói:
“Nhưng ngươi phải hiểu là, nàng làm những chuyện này, dù kín kẽ không tỳ vết, cũng sẽ bị người ta phát hiện ra một chút đầu mối.
Nếu như ngươi là bằng hữu của Nhất, biết nghĩ cho Nhất mà nói, thì đừng có để nàng giúp ngươi làm thêm chuyện gì.
Có một số việc ngươi còn không hiểu, đây là đang bảo hộ Nhất.
Ta đã nói chuyện với Nhất rồi, nàng cũng biết nặng nhẹ.”
Khó trách sau khi ra khỏi căn cứ A02, hắn liền không liên lạc được với Nhất, thì ra là bị anh trai nhà mình quản giáo.
Mà sở dĩ Lý Thần Đàn xuất hiện trước mặt Khánh Trần, cũng là bởi vì Nhất đã ra tay khống chế những người máy chiến tranh kia.
Lý Thần Đàn không thể để mặc chuyện này tiếp tục nữa, hắn là trưởng bối của Nhất, tự nhiên phải quan tâm che chở người bạn nhỏ thích tùy ý làm loạn này.
Lúc này, Lý Thần Đàn nói:
“Ngươi là bằng hữu của Nhất, có thể hỏi ta một vấn đề.”
Khánh Trần nghiêm túc nói:
“Chuyện này ngài có thể yên tâm…Nhưng ta hiếu kỳ một việc, sự kiện xuyên qua có liên quan đến ngài sao?”
Lý Thần Đàn nhìn hắn:
“Có liên quan.
Lãng phí một cơ hội tốt như vậy, lại hỏi một vấn đề chẳng có ích lợi gì cho mình, không biết nhìn xa trông rộng gì cả.
Thôi tặng ngươi một món quà, điều kiện thứ hai của Đại Phúc, là liếm trán của nó.”
Khánh Trần ngơ ngác, vấn đề này….rốt cục hắn đã có được đáp án, quả thật có liên quan đến anh trai của Nhất.
Ngay cả Lý Thúc Đồng cũng không biết điều kiện thu nhận thứ hai của Đại Phúc.
Đương nhiên, Lý Thần Đàn biết điều kiện thu nhận thứ hai của Đại Phúc, cũng không kì lạ, dù sao đây là một nhân vật đạt đến cấp độ hóa thạch sống.
Nói không chừng, Lý Thần Đàn đã từng nắm Đại Phúc trong tay thưởng thức qua.
Nhưng vấn đề là, vì sao điều kiện thu nhận thứ hai của Đại Phúc lại kỳ quái như vậy?!
Dựa theo thói quen của động vật họ mèo, trong quần thể loài mèo, chỉ có lão đại có thể liếm đầu các thành viên khác, đây là một loại hành vi biểu thị công khai chủ quyền cùng địa vị.
Thói quen họ mèo này, có lẽ chính là lý do có điều kiện thu nhận này.
Nhưng người bình thường nào sẽ nhàn rỗi không chuyện có chuyện gì đi liếm trán mèo, điều kiện thu nhận này là do ai phát hiện ra? Không phải là chính bản thân Lý Thần Đàn đấy chứ…
Khánh Trần tưởng tượng cảnh lão đại Bán Thần Lý Thần Đàn, ôm Đại Phúc dùng sức liếm đầu đối phương, đột nhiên cảm thấy…khá đáng yêu?
Không đợi Khánh Trần suy tư, các bạn nhỏ đã chia bánh kẹo xong thấy Lý Thần Đàn, chúng hoan hô xông lại, vây quanh Lý Thần Đàn.
Vị Bán Thần có mái tóc màu trắng bạc này, cười tủm tỉm nhìn đám trẻ nhỏ, thần sắc lại ấm áp.
Hắn nói:
“Chú lại biểu diễn ma thuật cho các cháu nhé?”
“Được!”
Đám trẻ nhỏ nói.
Chỉ thấy Lý Thần Đàn lấy ra một bộ bài poker, ném từng tấm bài poker trong tay hắn lên trời, một lượng lớn bài poker đếm không xuể vùi lấp thân thể hắn.
Khi tất cả bài poker rơi xuống, thân ảnh mặc bộ trang phục áo đuôi tôm lộng lẫy, đã biến mất không thấy gì nữa.
Khánh Trần đứng tại chỗ, đây quả thật là ma pháp, tuyệt đối không phải ảo thuật.
Dù hắn hồi ức, tua chậm tất cả chi tiết vừa mới xảy ra bao lâu, đều không thể biết được Lý Thần Đàn làm như thế nào.
Hắn suy tư, dựa theo Nhất kể, vào thời kì cuối của kỷ nguyên nhân loại trước đây, độ dung hợp tinh thần ý chí của Lý Thần Đàn và thế giới vượt quá 70%, cho nên dẫn đến nhục thân vỡ vụn, tan thành tro bụi.
Mà Linh, người chế tạo Nhất, đã đặt Lý Thần Đàn và Nhất vào trong một cái hộp cát, chờ Nhậm Tiểu Túc mở ra.
Như vậy, hiện tại thân thể của Lý Thần Đàn là gì, do người máy Nano tạo thành sao?
Khánh Trần vội rời đi, đêm nay hắn còn có rất nhiều chuyện.
Chương 1464: Túi Tiền Sống
Về phần điều kiện thu nhận thứ hai của Đại Phúc, hắn phải đợi đến nơi không có ai mới làm thử.
Khánh Trần luôn cảm thấy, Đại Phúc sẽ sinh ra biến hóa kinh người.
Nhưng vào lúc này, điện thoại trong túi hắn chấn động:
“Alo, xin chào.”
“Là Trần Tuế à, ta gọi từ nhà hàng Hắc Thiên Nga, ngươi phỏng vấn nhân viên tạp vụ đạt rồi, ngày mai tới đi làm.
Nói cho ta biết thân cao thể trọng, để yêu cầu tiệm may làm y phục cho ngươi.
Nhưng y phục này không miễn phí, phải thu ngươi 5000 đồng tiền thế chấp.”
“Vâng, càm ơn.”
Khánh Trần cúp điện thoại, đó là nhà hàng ở khu thứ tư, cũng là nơi Jindai Yunhe thường đi nhất, trong tư liệu Ảnh tử cho hắn.
Lần này hắn không cưỡi đoàn tàu hơi nước trở về Trung Nguyên, mà quay người lên phía Bắc lần nữa, để săn giết một vị cao thủ cấp A.
Còn có hơn bảy trăm người kia.
Lần trước, ngay trước khi xuyên không, Khánh Trần cố ý lên sân thượng khách sạn cao nhất cạnh Shinsai Bashi Osaka, chính là để thấy rõ từng gương mặt muốn săn giết hắn.
Xuyên qua là một chuyện rất thú vị, con mồi ngươi không thể giết chết ở thế giới ngoài, có thể đến thế giới trong tiếp tục giết.
Thành phố số 22 chính là căn cứ tụ họp người du hành thời gian do Jindai khống chế, hơn 700 tên người du hành thời gian đã bị tẩy não kia, đang chia ra sinh hoạt trong thành phố này.
Mà hắn luyện tập vẽ tranh, chính là vì để Ảnh tử giúp hắn tìm cho ra những người đó.
Đi vào khu thứ chín thành phố số 22.
Khánh Trần cảm giác rõ ràng mình như vừa đi tới một thế giới khác, trên tất cả toà nhà đều gắn lít nha lít nhít những tấm biển đấu tranh, còn có những lời thô tục.
Những tấm biển xấu xí này lại hài hòa dị thường dưới ánh đèn xanh tím như ráng chiều.
Mới đi hai bước, liền có một người trung niên hỏi:
“Nhóc con có bán bộ phận cơ thể không? Chỉ cần bán đi một quả thận hoặc là đôi mắt, ngươi liền có thể đổi được rất nhiều tiền, có thể đi sòng bạc gỡ vốn, có thể đi khu thứ bốn tìm cô nàng xinh nhất.
Cũng không cần lo lắng vấn đề an toàn, ta có thể thay cho ngươi thận và mắt máy mô phỏng sinh vật, dùng rất tốt.”
Khánh Trần nhìn về phía người trung niên, đối phương toàn thân trên dưới đều là những bộ phận máy móc chất lượng kém, hai mắt cũng đã đổi thành mắt máy.
Trong lồng ngực, trái tim máy màu xanh đập không ngừng, nhìn rất quỷ dị.
Trên đường, có vô số người tương tự người trung niên này, trên nét mặt của họ chỉ còn lại sự chết lặng, có người cầm tiền lẻ mua chip Dopamine trong cửa hàng bên đường.
Trong hẻm nhỏ dơ dáy bẩn thỉu, còn truyền đến tiếng trả giá của khách làng chơi cùng phụ nữ.
Sau khi xuyên không, Khánh Trần đã đến ngục giam, nơi đó được Nhất quản lý ngay ngắn rõ ràng.
Sau khi ra tù, hắn có Lý Thúc Đồng che chở, cho nên kỳ thật hắn chưa từng tiến vào ba khu chót cùng.
Cho nên, hắn cho rằng tất cả những gì mình từng gặp, chính là Cyberpunk.
Đến lúc này hắn mới hiểu được, hoá ra ba khu dưới chót tụ tập 50% nhân khẩu của cả thành phố, mới thật sự là Cyberpunk.
Sự khống chế của tập đoàn tư bản với những người này, không phải giám thị, mà là khống chế tinh thần của họ thông qua cách họ giải trí và sinh sống, để họ không nhìn thấy tương lai và hi vọng, cam nguyện trở thành con heo bị nuôi nhốt.
Ở nơi này, loại người hoàn chỉnh vẫn còn đủ bộ phận như Khánh Trần, tựa như một loài vật kỳ lạ hoặc một cái túi tiền sống đang đi lại.
Ánh mắt của mọi người đều đang nói cho hắn biết, đây không phải là nơi hắn nên tới.
Khánh Trần đã từng hỏi Ương Ương, vì sao lại muốn cải biến thế giới này.
Ương Ương nói, nếu như ngươi đi ba khu dưới nhìn một chút, thì sẽ biết vì sao.
Khánh Trần tiếp tục đi sâu vào khu thứ chín, một đứa bé lướt qua bên cạnh hắn, thuận thế móc đi điện thoại trong túi hắn.
Hắn nắm chặt cổ tay thằng bé:
“Trả cho ta.”
Thằng bé yếu ớt lấy điện thoại di động ra, vừa quay đầu lại, Khánh Trần mới phát hiện ngay cả hai mắt bé trai này cũng bị đổi thành mắt máy.
Hai con mắt của thằng bé, đã bị cha mẹ hắn bán mất.
Mà gan, thận, trái tim vì nó còn chưa trưởng thành cho nên vẫn để lại.
Không phải là vì pháp luật bảo vệ trẻ vị thành niên, mà là bộ phận của trẻ em còn chưa phát dục hoàn toàn.
Khánh Trần buông tay thằng nhóc ra, mặc cho đối phương chạy trốn.
Hắn đi vào một tòa cao ốc tên là “Chuồng Bồ Câu”, cao ốc có chín mươi tầng, nhưng thang máy đã sớm hỏng không ai sửa chữa, cống thoát nước cũng bị tắc, căn bản không có ai quản lý.
Người ở trên tầng cao không muốn xuống lầu đổ rác, nên ném tất cả rác rưởi, vật bài tiết xuống.
Cả dãy cao ốc này đều tản ra mùi hôi thối.
Trong hành lang, tràn ngập tiếng nhạc ầm ỹ, rất nhiều hộ cũng không đóng cửa phòng.
Lúc đi ngang qua cửa, Khánh Trần có thể trông thấy bên trong là người trẻ tuổi đang khoa tay múa chân, còn có thân thể quấn giao cùng một chỗ.
Khánh Trần mở gian phòng mình thuê ra, đi vào, đóng cửa lại.
Có thể bên ngoài quá ồn ào náo động, những tiếng động đó không vì hắn đóng cửa lại mà biến mất.
Tiếng nhạc ồn ào, vẫn sẽ xuyên qua vách tường vào trong nhà.
Trong hành lang, mấy người trẻ tuổi nhìn nhau, trong tay cầm gậy tới gần.
Trong mắt bọn chúng, Khánh Trần có lẽ là cư dân khu thứ năm, khu thứ sáu vừa mới phá sản, tinh thần sa sút đến nỗi muốn đến sinh sống tại ba khu dưới cùng.
Nhưng chuyện này cũng không quan trọng, quan trọng là trên người Khánh Trần vẫn còn bộ phận hoàn hảo không chút tổn hại.
Trong liên bang có rất nhiều lão già thuộc giai tầng quyền quý, họ không có kỹ thuật đoạt xá tiếp nhận tế bào thần kinh như tập đoàn Jindai, người máy Nano cũng đắt hơn bộ phận của người bình thường rất nhiều.
Cho nên họ sẽ nhờ vào kỹ thuật chữa bệnh tiên tiến hoàn thiện của liên bang, để đổi cho mình một bộ cơ quan hoàn chỉnh.
Nhưng một bộ cơ quan cũng chỉ có thể sử dụng mười năm, cho nên mười năm sau họ lại phải mua một bộ mới.
Chương 1465: Huyết Thống Thuần Khiết
“Mặt trời phía tây ráng hồng bay, chiến sĩ bắn bia trong doanh trại, đoá hoa hồng ngũ sắc trước ngực, tiếng ca hớn hở bay đầy trời!”
Nắng chiều dần tắt, mặt trời đỏ phương xa chìm xuống chân trời phía sau.
Một chiếc xe hàng lớn chạy trên mặt đất bao la, bị ánh chiều tà chiếu rọi đặc biệt ấm áp.
Chiếc xe hàng lớn vốn phải chứa đầy dâu tây đến từ nơi sản xuất, cung cấp cho các đại nhân vật thành phố số 22, nhưng lúc này trong xe vận tải chật kín lại chứa hơn 30 người.
Trong xe rất chen chúc, nhưng người ngồi trong thùng hàng lại đang hát vô cùng vui vẻ.
Có người mở cửa kính giữa xe hàng và phòng điều khiển hỏi:
“Lão La, ngươi nói thật với chúng ta đi, chuyến này chúng ta đến thành phố số 22, có phải do phụ huynh an bài hay không, phụ huynh đang ở thành phố số 22 à?”
Phụ huynh, là bí mật lớn nhất trong Hội Phụ Huynh, cũng là nhân vật tất cả mọi người trong nhà sùng bái nhất.
Đương nhiên chuyện này cũng liên quan đến La Vạn Nhai, hắn thân là người nhà màu đen duy nhất trong Hội Phụ Huynh, nhưng chưa từng giành công kiêu ngạo, tất cả công lao đều quy về vị “Phụ huynh” kia.
Mà lúc nội bộ Hội Phụ Huynh hỗ trợ, giúp đỡ dân nghèo thoát khốn, cũng đều dùng danh nghĩa của “Phụ huynh”.
Cho nên, bây giờ trong Hội Phụ Huynh, địa vị của vị phụ huynh kia cực kỳ siêu nhiên….
Chỉ là chuyện đến bây giờ, hình như cũng chưa ai từng gặp qua vị phụ huynh này.
Ngay sau đó, tin tức thế giới ngoài và thế giới trong nhanh chóng liên thông.
Thân phận La Vạn Nhai là thành viên Bạch Trú, đã không gạt được những thành viên hạch tâm trong Hội Phụ Huynh, dù sao hai vị đại nhân vật Hằng Xã là Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân cũng đã giúp Hội Phụ Huynh rất nhiều chuyện.
Cho nên mọi người trong nhà cũng có suy đoán, phụ huynh có khả năng chính là vị chủ nhân Bạch Trú thần bí kia.
Mấy ngày gần đây, tin tức liên quan tới việc Bạch Trú hủy diệt căn cứ A02, giết chết người được trời chọn của Jindai bay đầy trời, mọi người trong nhà cũng cảm thấy thơm lây.
Mỗi khi các người nhà màu vàng nhớ tới phụ huynh có thể là chủ nhân Bạch Trú, ngay cả nhân vật như thanh tra Khánh Trần cũng là một vị người nhà, thì trở nên kích động!
Tương lai Hội Phụ Huynh thật tươi sáng!
Giờ khắc này, có người nhắc đến vị phụ huynh kia, mọi người đều hào hứng:
“Lão La, phụ huynh đang ở thành phố số 22 à? Chúng ta có thể gặp hắn sao?”
“Đương nhiên là không.”
La Vạn Nhai giải thích: “Hắn còn có chuyện quan trọng yếu hơn phải làm, cũng đừng hỏi thân phận của hắn, dù sao các ngươi cũng biết hiện tại hắn đang rất nguy hiểm.”
“Đúng đúng đúng, không thể hỏi!”
Những người trẻ tuổi kia nhao nhao gật đầu:
“Ngộ nhỡ chúng ta ai bị Jindai bắt, không chịu nổi thẩm vấn thì biết làm sao.”
Có người cười mắng:
“Ngươi không thể có chút tiền đồ sao, không chịu nổi thẩm vấn!”
La Vạn Nhai ngồi ở vị trí kế bên tài xế, vui tươi hớn hở cười nói:
“Thẩm vấn tàn khốc hơn các ngươi tưởng tượng nhiều.
Lần này chúng ta tới thành phố số 22 là giúp Hội Phụ Huynh mở rộng phạm vi, chờ mọi chuyện làm xong, các ngươi đều có thể thăng cấp thành người nhà màu vàng.
Đến lúc đó các ngươi sẽ một mình đảm đương một phương ở thành phố số 22.”
Vừa mới nói xong, đám thanh niên trong thùng hàng càng thêm vui sướng.
Đây đều là hạt giống tốt La Vạn Nhai lựa ra từ Hội Phụ Huynh, tu hành Chuẩn Đề Pháp rất mau tiến bộ, làm việc dứt khoát quả quyết, có võ lực có trí tuệ, có sự tập trung, có chung tín ngưỡng, rất thích hợp để mở rộng địa bàn.
La Vạn Nhai bàn giao:
“Lần này mang các ngươi đến phương Bắc, đầu tiên phải nhấn mạnh một việc, đó chính là kỷ luật.
Các ngươi cũng đừng ca hát nói chuyện phiếm nữa, lát nữa mỗi người đọc lại quy tắc kỷ luật một lần cho ta, có nghe không?”
Những người trẻ tuổi kia lập tức ỉu xìu:
“Biết rồi….”
La Vạn Nhai thành khẩn nói:
“Các ngươi phải hiểu tầm quan trọng của kỷ luật, tất cả mọi người đều bị tập đoàn tư bản hãm hại. nếu như chúng ta muốn làm gì thì làm, thì có khác gì những tập đoàn kia đâu? Nhớ kỹ, tất cả hành động phải nghe theo chỉ huy, không cho phép làm hại người vô tội.”
“Đã biết!”
Xe hàng đến thành phố số 22, lúc qua cục quản lý xuất nhập cảnh, La Vạn Nhai trực tiếp để xe hàng đi vào lối đi ưu tiên dành cho tập đoàn tư bản.
Theo lý thuyết, loại xe hàng này không có quyền hạn đi bằng lối đi ưu tiên.
Nhưng khi xe đi qua cửa kiểm soát, ánh mắt La Vạn Nhai giao nhau với một quan viên cục quản lý xuất nhập cảnh, đối phương liền phất tay cho đi.
“Đó cũng là một người nhà sao?”
Có người hiếu kỳ hỏi.
La Vạn Nhai gật gật đầu:
“Hắn cũng vừa đến thành phố số 22 không lâu, vì lệnh điều động này, hắn tốn không ít tiền, cũng coi như cống hiến cho Hội Phụ Huynh.”
Trên mặt những người trẻ tuổi kia lộ ra thần sắc khâm phục.
La Vạn Nhai hiếu kỳ đánh giá thành phố số 22, phong cách thành phố này có chỗ khác biệt với những địa phương khác.
Những biển hiệu trên đường cái, lại còn đặc biệt nhấn mạnh nếu có xe cộ gặp phải xe của các gia tộc Jindai, Takahashi, Takeda thì nhất định phải để họ đi.
Bên đường trên bảng cấm thuốc lá, cũng viết nếu không phải họ Takane, không thể hút thuốc lá trên đường phố.
Đây chính là chế độ coi trọng dòng giống của Jindai phổ biến ở phương Bắc.
“Nghe nói tại phương Bắc, người họ Takane không thể thông hôn với người có địa vị thấp, có việc này sao?”
Có người hiếu kỳ nói.
“Ừm, là thật, nói là phải bảo đảm huyết thống thuần khiết.”
La Vạn Nhai cười lạnh:
“Lần cuối ta nghe được cái từ huyết thống này, vẫn là dùng để lai giống chó.
Được rồi, chúng ta sắp đến nơi, chuẩn bị làm việc đi, nhớ kỹ, làm việc đàng hoàng chút.”
Chương 1466: Không Dính Líu Gì Đến Khánh Thị
“Đại ca, ngươi ngây người hai ngày rồi, nghĩ gì thế?”
Một người trẻ tuổi hai tay đã đổi thành tay máy, nhìn về Trương Thanh Hoan đang ngẩn người đối diện:
“Đại ca, nếu ngươi nhàn rỗi nhàm chán, chúng ta ra ngoài chém người đi.”
Từ lúc họ tiếp hàng từ đoàn tàu hơi nước về, vị đại ca câu lạc bộ này vẫn nằm trên ghế trong văn phòng, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Phòng làm việc có gắn cửa kính pha lê tự động.
Trên mặt gương pha lê đang mô phỏng mưa phùn, tiếng mưa rơi tí tách bay vào lỗ tai, liền tựa như họ không phải đang ở trên một tòa nhà cao mấy chục tầng, mà là đang ở trong nhà gỗ nhỏ vùng ngoại ô, ngoài phòng mưa phùn đang đập trên nền gạch xanh.
Trương Thanh Hoan mặc một bộ âu phục không vừa người, cầm một chuỗi hạt châu trong tay không ngừng xoay chuyển.
Hắn mất kiên nhẫn nói:
“Ông mày đang suy nghĩ phương hướng phát triển của tổ chức, đừng quấy rầy ta.
Suốt ngày chém người chém người chém người, chẳng có chút mỹ cảm nào!”
Ông chủ câu lạc bộ nhỏ này đặt chân ở thành phố 22, số 23, vẫn có một chút dã tâm và văn hóa.
Đại đa số thành viên câu lạc bộ đều xuất thân từ xóm nghèo ba khu dưới.
Liên bang không có chín năm giáo dục bắt buộc, rất nhiều người từ lúc còn nhỏ đã sớm bỏ học, ngay cả chữ cũng không biết mấy, báo chí cũng đọc không xong.
Nhưng mà Trương Thanh Hoan này lập chí làm một ông chủ câu lạc bộ có văn hóa.
Hắn tự học chữ, mỗi ngày đều kiên trì đọc báo cáo tin tức của truyền thông Hi Vọng trên internet.
Câu lạc bộ nhà người ta tụ họp, đều là đi phố đèn đỏ khu thứ tư tìm gái.
Hắn thì mang thành viên câu lạc bộ lập dàn hợp xướng.
Cho dù có thành viên vì vậy mà xấu hổ rút lui khỏi câu lạc bộ, hắn cũng không quá để ý.
Đương nhiên, việc này cũng định trước….câu lạc bộ của hắn sẽ không có triển vọng lớn gì.
Sở dĩ Trương Thanh Hoan mua bán bộ phận máy đều là hàng hoàn toàn mới, mà không phải cướp từ trên cơ thể người khác.
Cũng là vì sức chiến đấu của câu lạc bộ họ quá yếu, lúc nghèo nhất, họ còn phải đến viện dưỡng lão làm tay sai.
Thực tế, những chuyện mua bán hắn làm cũng không tính là tội ác cùng cực, căn bản cũng không cần đến đoàn tàu hơi nước.
Sở dĩ câu lạc bộ Trương Thanh Hoan sử dụng đoàn tàu hơi nước, chỉ là vì dùng đoàn tàu hơi nước trông rất ngầu…
Lúc này, có lẽ thành viên câu lạc bộ còn không biết người trên đoàn tàu hơi nước là ai, nhưng Trương Thanh Hoan biết.
Đó là đại nhân vật Khánh thị rất đình đám trong liên bang hiện nay, mà đi cùng vị đại nhân vật Khánh thị này, chính là những nhân viên tình báo Khánh thị, Lý thị trốn từ trong căn cứ A02 ra.
Trương Thanh Hoan nhớ rất rõ, Khánh Trần nói sẽ có người tới tìm mình, như vậy liệu đây có trở thành cơ hội tốt để câu lạc bộ một bước lên trời không?
So với tiểu nhân vật như hắn mà nói, thiếu niên trên đoàn tàu hơi nước kia là nhân vật giống như thần tiên.
“Đại ca, không xong, có người đánh tới cửa!”
Một người thanh niên vội vàng chạy vào.
Trương Thanh Hoan lập tức ngồi thẳng người, móc súng lục của mình từ trong ngăn kéo ra:
“Ai? Câu lạc bộ Hắc Thủy, hay là Độc Xà?”
“Đều không phải, căn bản chưa gặp qua!”
Người trẻ tuổi la lên:
“Quá kinh khủng, chúng có hơn 30 người, hình như mỗi người đều là chiến sĩ gen! Còn là loại cấp bậc rất cao, ta cảm giác khẳng định phải có hai cấp C!”
“Nói xàm gì đó, câu lạc bộ nào nuôi nổi hơn ba mươi chiến sĩ gen?”
Trương Thanh Hoan tức giận mắng.
Mà, chiến sĩ gen cấp C, trừ phi là câu lạc bộ lớn như Hằng Xã, nếu không ở đâu cũng là nhân vật cỡ ông chủ trở lên!
Bên ngoài phòng làm việc truyền đến tiếng kêu rên của huynh đệ câu lạc bộ, còn có tiếng các huynh đệ ôi ôi sau khi bị cắt yết hầu.
Trương Thanh Hoan trợn rách cả khoé mắt.
Nhưng đúng vào lúc này, tấm kính pha lê phòng làm việc ở tầng 89 của họ bỗng nhiên bị người ta đánh nát, bên ngoài có người nắm dây thừng nhảy vào trong phòng làm việc.
Trương Thanh Hoan bị dọa đến mất hồn, mẹ nó thế này mà là câu lạc bộ á? Câu lạc bộ nào chuyên nghiệp như vậy? Dám nắm dây thừng nhảy xuống tập kích từ trên cao ốc hơn một trăm tầng?!
Chờ chút, trước ngực đối phương, thêu biểu tượng núi tuyết của tập đoàn Jindai!
Câu lạc bộ nhỏ của mình, tại sao lại rước lấy loại quái vật khổng lồ như Jindai chứ?
Không đợi Trương Thanh Hoan kịp phản ứng, hắn đã bị đánh ngất xỉu.
….
Không biết qua bao lâu, Trương Thanh Hoan từ từ mở mắt, trước mặt hắn là một vùng tăm tối.
Ông chủ câu lạc bộ nhỏ này nghĩ đến các huynh đệ chết thảm, chảy ra hai hàng nước mắt.
Trong bóng tối, có người ngồi đối diện hắn, bình tĩnh hỏi:
“Ngươi có quan hệ như thế nào với Khánh Trần?”
Trương Thanh Hoan sửng sốt:
“Khánh Trần gì? Ngài đang nói cái gì vậy, ta chỉ là kẻ buôn lậu bộ phận máy, sao có thể dính líu gì đến Khánh thị?”
Người đối diện cười lạnh:
“Nếu như không liên quan, tại sao ngươi lại cung cấp tiếp tế cho hắn? Để ta nhắc nhở ngươi một chút, hàng tết.”
“Oan uổng quá, khẳng định là câu lạc bộ Hắc Thủy nói xấu ta.”
Trương Thanh Hoan kêu trời trách đất nói:
“Đó là hàng hóa của ta bị người ta cướp, sau đó ta phải dùng đồ tết để đổi hàng hóa về!”
Cho đến lúc này Trương Thanh Hoan mới biết, tại sao những người này lại đến.
Chuyện dính dáng đến vị thanh tra Khánh Trần kia, hơn ba mươi chiến sĩ gen mò tới coi như cũng hợp tình hợp lý.
“Ồ? Thật không?”
Người đối diện ngồi trong bóng đêm:
“Ta nghe nói, ngươi còn muốn gia nhập với chúng, vị thanh tra Khánh Trần kia còn nói sẽ phái người tới tìm ngươi, phải vậy không?”
Trương Thanh Hoan im miệng không nói.
Người đối diện cười lạnh:
“Cho ngươi một cơ hội sống sót, lúc người của hắn tới tìm ngươi, ngươi làm nội ứng cho chúng ta….”
Trương Thanh Hoan trầm mặc:
“Lúc ta nói muốn gia nhập với thanh tra Khánh Trần, bên cạnh ta không có ai.
Cho nên các ngươi là do hắn phái tới.”
Trong bóng tối yên lặng, dưới hoàn cảnh áp lực cực đoan, Trương Thanh Hoan này vẫn duy trì được tư duy tỉnh táo.
Lại nghe Trương Thanh Hoan tiếp tục nói:
“Có thể là các ngươi muốn thăm dò ta, sau đó dùng ta làm việc, dùng câu lạc bộ này để làm vỏ bọc, cài đặt tay trong ở phương Bắc.
Nếu là lúc trước, ta sẽ rất cao hứng, nhưng bây giờ các huynh đệ của ta chết rồi.
Việc này khiến ta phát hiện, kỳ thật các ngươi cũng không có gì khác biệt với những kẻ khác, ta sẽ không làm việc cho các ngươi, cứ trực tiếp giết ta đi.”
Trương Thanh Hoan càng nói càng phẫn nộ.
Từ chỗ tối trong phòng giam truyền đến tiếng cười:
“Thú vị đấy, các ngươi thấy sao?”
Có người cười hì hì nói:
“Cũng khá thú vị, rất có nghĩa khí, thẳng thắn, cũng có đầu óc.”
Chương 1467: Trò Chơi 1
Bộp một tiếng, tất cả đèn trong phòng đều sáng lên, Trương Thanh Hoan nhìn thấy mình đang bị nhốt trong một căn phòng khách cũ nát, cửa sổ thông với bên ngoài được che bởi 1 lớp rèm rất dày.
Còn đám huynh đệ của hắn đều đang nằm trên sàn cách hắn không xa, tất cả đều chưa chết.
Trương Thanh Hoan ngơ ngác nhìn người đang ngồi đối diện mình.
Người đang ngồi đối diện hắn chính là La Vạn Nhai.
“Ừm, ta thẩm vấn hết đám tiểu đệ của ngươi, đúng là ngươi chưa tiết lộ bất cứ tin tức gì về thanh tra Khánh Trần, xem ra ngươi rất biết giữ miệng.”
La Vạn Nhai cười nói:
“Ta chỉ sợ ngươi là một kẻ vô dụng chẳng được tích sự gì.
Đến lúc đó có lẽ ta chỉ có thể mượn thân phận của các ngươi để giúp phụ huynh làm việc.”
Đến tận lúc này Trương Thanh Hoan vẫn còn rất mơ hồ, rõ ràng vừa rồi hắn có nghe thấy tiếng cắt yết hầu, tiếng cơ thể ngã xuống rất nhiều lần, nhưng sao bây giờ đám huynh đệ của hắn vẫn còn sống được.
Đúng lúc này, miệng của một người nhà màu bạc ngồi cách hắn không xa khẽ lẩm bẩm, những âm thanh mà hắn vừa nghe thấy lại tiếp tục vang lên…
Trương Thanh Hoan giật mình, xem ra trong số đám người này có một người am hiểu dùng khẩu âm, thật nghệ thuật!
La Vạn Nhai hỏi:
“Câu lạc bộ nghệ thuật của các ngươi…Có cái tên thật hiếm thấy, trước đây ta từng nghe nói có câu lạc bộ chó đen, câu lạc bộ thanh protein tự do, câu lạc bộ mỗi ngày chơi gay, nhưng đây là lần đầu tiên ta nghe nói có người đặt tên câu lạc bộ là nghệ thuật, tuy cái tên này nghe có vẻ khá nghiêm túc nhưng lại không thiếu phần cợt nhả, rất thú vị.”
“Cái tên này đúng là rất dễ nghe.”
Trương Thanh Hoan yếu ớt nói.
La Vạn Nhai nghĩ một lúc rồi nói tiếp:
“Thời gian tới ngươi phải phối hợp với chúng ta, chúng ta sẽ đóng giả làm thành viên câu lạc bộ của ngươi để làm vài việc, đúng rồi, giờ này ngày thường các ngươi đang làm gì.”
Trương Thanh Hoan sửng sốt rất lâu với nói:
“Đại ca, bình thường chúng ta đều đang ngồi tù.”
La Vạn Nhai: “?”
Trương Thanh Hoan vội vàng sửa chữa:
“Thường thì chúng ta sẽ đi buôn lậu cơ thể robot, thỉnh thoảng mọi người có đến việc dưỡng lão làm việc.”
“Thú vị.”
Sau khi ra hiệu cho những người khác cởi trói cho bọn Trương Thanh Hoan, La Vạn Nhai lại nói:
“Ta được lệnh đến thành phố số 22 làm vài chuyện, tuy chuyện vừa rồi không mấy vui vẻ, nhưng đây là quy trình bắt buộc phải làm, vì nếu ta sơ xẩy một chút thôi sẽ gây ảnh hưởng đến rất nhiều người khác, nên hi vọng mọi người đừng để ý, không phải sau này chúng ta sẽ trở thành người một nhà sao.”
“Được…Tốt.”
Trương Thanh Hoan chậm rãi đứng dậy.
Hắn nghĩ mãi mà vẫn không hiểu, vị thanh tra Khánh Trần đó phái nhiều chiến sĩ gien như vậy đến đây để làm gì?
Chẳng lẽ hắn muốn dọn sạch hết các câu lạc bộ ở thành phố số 22 sao?
Khu thứ chín, cao ốc Chuồng Bồ Câu.
“Cộc cộc cộc!”
Ở bên ngoài có ai đó đập uỳnh uỳnh vào cánh cửa tồi tàn khiến nó vang lên tiếng két két đau tai.
Trên cánh cửa của phòng trọ này có vài vết đạn thông cả vào bên trong nên người đứng bên ngoài đang nhòm qua lỗ hổng vào phòng để xem chủ nhân căn phòng này có đang ở trong phòng hay không.
Khánh Trần bình tĩnh hỏi:
“Ai?”
“Câu lạc bộ Hắc Thủy đến thu phí bảo hộ!”
Giọng nói của một người khá trẻ vang lên.
Khánh Trần còn nhớ, câu lạc bộ Hắc Thủy chính là những người bị hắn dùng súng bắn gãy chân lúc còn ở trên tàu hơi nước.
Nhưng người này chuyên buôn lậu nội tạng người, lừa bán phụ nữ và trẻ em để kiếm sống.
Khánh Trần bình tĩnh đi ra mở cửa, cửa vừa mở ra, người bên ngoài đã đưa thứ gì đó lạnh như băng đặt lên cằm hắn.
Vừa thấy hắn ra mở cửa, ba người bên ngoài lập tức chen vào phòng, một người trong đó cười híp mắt nói:
“Lại đây, ngươi đến từ đâu? Đã gom đủ phí bảo hộ chưa.”
Khánh Trần từ từ lui về phía sau:
“Khu thứ sáu, không đủ tiền trả nợ nên phá sản.”
“Khó trách nội tạng trên người không thiếu món nào, xem ra cuộc sống trước kia của ngươi cũng không tệ lắm.”
Người trẻ tuổi cười nói:
“Ngươi nợ bao nhiêu tiền, có muốn ta chỉ cho cách kiếm tiền không? Nếu không thì chắc ngươi cũng chẳng có tiền mà đóng phí bảo hộ đâu.”
“Tại sao ta phải nộp phí bảo hộ?”
Khánh Trần hỏi.
“Bởi vì cả toàn nhà này nằm trong địa bàn của câu lạc bộ Hắc Thủy, nên tất cả những người sống ở đây bắt buộc phải nộp 2000 tệ mỗi tháng.”
Người trẻ tuổi nói:
“Ngươi nộp thì mới không chết.
Nếu như ngươi không có tiền thì ta có thể chỉ cho ngươi cách kiếm tiền.”
Khánh Trần tò mò hỏi:
“Cách gì? Ta không bán nội tạng.”
“Không cần bán nội tạng cũng có thể kiếm ra tiền.”
Người trẻ tuổi cười híp mắt nói:
“Ngươi đã từng nghe nói đến trò chơi Thập Tự chưa?”
Khánh Trần lắc đầu:
“Chưa từng nghe nói.”
“Đây là trò chơi do các nhân vật lớn ở thành phố số 22 tạo ra để giúp những người nghèo ở khu Tam Hạ như chúng ta, chỉ cần ngươi có thể thắng được trò chơi này thì ngươi sẽ giành được một số tiền rất lớn.”
Chương 1468: Trò Chơi 2
Người trẻ tuổi nói.
“Vậy ta phải làm gì?”
Khánh Trần hỏi.
“Ngươi chỉ cần trở thành con mồi, sau đó sẽ có người đi đuổi giết ngươi.”
Người trẻ tuổi giải thích:
“Trong vòng 168 giờ, nếu ngươi có thể sống sót thì ngươi sẽ nhận được 10 triệu, nhưng với điều kiện là ngươi không được phép phản kháng và không được ra khỏi thành phố!”
Trong liên bang, 10 triệu đã đủ khiến một người dân nghèo đổi đời, số tiền đó hoàn toàn đủ để mua một căn nhà ở khu thứ năm hoặc thứ sáu, không những thế, nếu người đó biết chi tiêu tiết kiệm thì số tiền đó cũng đủ để người đó sống đến hết đời.
Người trẻ tuổi hỏi:
“Thế nào, bây giờ ngươi muốn đi nộp phí bảo hộ hay muốn đi làm con mồi, thật ra ta còn biết một phương pháp kiếm tiền khác còn đơn giản hơn cách kiếm tiền này.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Ta nộp phí bảo hộ.”
Sau đó hắn lại lấy ra 2000 tệ từ trong ví
Người trẻ tuổi lập tức sáng mắt lên, bởi vì ở góc độ của hắn có thể dễ dàng nhìn thấy trong ví tiền của Khánh Trần vẫn còn mấy trăm nữa.
Nhưng hắn không dây dưa thêm mà lập tức nhận lấy tiền rồi nói:
“Rất biết điều, các huynh đệ, chúng ta đi thôi!”
Sau đó cả đám người đều đi ra ngoài.
Khánh Trần thầm nghĩ, chẳng lẽ đám người này cứ thế mà đi sao?
Nhưng ánh mắt của người trẻ tuổi trước khi đi nói cho Khánh Trần biết, chắc chắn những người này sẽ còn quay lại, chỉ là bây giờ họ không tiện ra tay nên mới không hành động ngay mà thôi.
Xem ra những người sống ở tầng đáy xã hội ở thế giới trong cũng có một số quy tắc nhất định, những người của câu lạc bộ không thể công khai ra tay đối với những người đã nộp phí bảo hộ.
Nếu không thì có lẽ việc thu phí bảo hộ sau này sẽ rất khó.
Ít nhất thì họ không thể công khai làm như thế.
Khánh Trần nhìn một lượt căn phòng chật chội, cả căn phòng chỉ rộng mười mét vuông, một phòng ngủ một phòng vệ sinh, trong phòng ngoại trừ một cái giường bẩn bẩn thì không còn bất cứ đồ dùng gì khác.
Tuy đường ống dẫn nước trong tòa nhà này vẫn còn tốt, nhưng đường ống thoát nước đã hỏng từ lâu nên không thể sử dụng nhà vệ sinh.
Nên chủ nhà đã bịt kín cả cái bồn cầu lại.
Lúc này, Khánh Trần lại nhắn tin cho Ương Ương:
“Dựa theo ước định, ta đã đến khu Tam Hạ.”
Ương Ương:
“Bây giờ ngươi đã biết vì sao chúng ta muốn thay đổi thế giới này chưa.”
Khánh Trần:
“Biết rồi.”
Ương Ương:
“Dựa theo ước định, tuy ở đó sẽ rất khổ, nhưng nhất định phải ở đủ một tháng.”
Đây chính là điều kiện giao dịch giữa Ương Ương và Khánh Trần, nàng sẽ đến Osaka để đón Maki – chan đi gặp mẹ, sau đó lại đưa Maki-chan về Lạc thành, đây chính là những gì Ương Ương cần làm.
Còn những việc Khánh Trần cần làm chính là thử sống ở khu Hạ Tam một tháng.
Thật ra điều kiện này không mang lại bất cứ lợi ích thực tế gì cho Ương Ương, chỉ là nàng muốn Khánh Trần hiểu được bộ mặt thật của thế giới trong như thế nào mà thôi.
Khánh Trần đặt điện thoại xuống rồi lắc đầu vài cái, thật ra ngay từ khi đặt chân đến khu Hạ Tam, hắn đã hiểu ra tất cả mọi chuyện.
Nhưng hắn không những không ghét bỏ nơi này mà còn cảm nhận từng người nơi đây để ngẫm nghĩ xem mục tiêu của mình rột cục là gì.
Đúng lúc này, trước cửa nhà hắn bỗng xuất hiện một cái đầu nho nhỏ đang thập thò bên ngoài, đối phương vừa thấy Khánh Trần đã nhìn thấy mình thì vội vàng sợ hãi lùi về phía sau.
Rõ ràng đó chính là đứa trẻ từng trộm điện thoại của Khánh Trần, hắn nhận ra đối phương bởi vì đôi mắt robot trên mặt đối phương rất đặc biệt.
“Lại đây, trả lời ta mấy câu, ta sẽ cho ngươi tiền.”
Khánh Trần nói.
Một đứa trẻ gầy như que diêm rụt rè đi về phía hắn:
“Ngươi muốn hỏi gì? Mỗi câu hỏi ngươi phải trả một tệ, nhất định không được thiếu.”
“Ngươi tên là gì, năm nay bao nhiêu tuổi?”
Khánh Trần hỏi.
“Trương Mộng Thiên, 13 tuổi, đây là hai câu hỏi, ngươi phải trả ta hai tệ!”
Cậu bé nói.
Khánh Trần cau mày nhìn cậu bé, mãi đến khoảng hai giây sau hắn mới lại lên tiếng:
“Cha mẹ ngươi đâu?”
Trương Mộng Thiên tựa lên tường lạnh nhạt nói:
“Ta không có cha mẹ.”
“Ta sẽ trả tiền.”
Khánh Trần nói.
Trương Mộng Thiên do dự một lúc mới nói:
“Câu hỏi này đáng giá hai tệ, nhà ta không ở đây mà ở khu thứ bảy, là ta trốn đến đây, họ đã tìm sẵn người mua, đợi khi ta tròn mười bốn tuổi, họ sẽ lấy thận của ta.”
Khánh Trần cảm thấy cổ họng mình hơi nghẹn lại.
Hóa ra đây mới chính là thế giới trong.
Có lẽ lí do Lý Thúc Đồng thu nhận nhiều trẻ mồ côi như vậy không phải vì hắn muốn kéo bè kéo lũ đi đánh nhau, mà vì nếu hắn không thu nhận thì có lẽ đám trẻ đó sẽ không sống nổi.
Khánh Trần hỏi:
“Ngươi đi theo ta làm gì?”
“Ta cảm thấy ngươi không giống những người ở đây nên muốn nhắc nhở ngươi vài câu, nếu ngươi cứ ngoan ngoãn nộp phí bảo hộ như vậy thì chắc chắn sẽ chết, nếu ngươi phản kháng thì họ mới không dám động vào ngươi.”
Trương Mộng Thiên nói:
“Ngay cả một đưa trẻ như ta còn hiểu đạo lí này, tại sao một người lớn như ngươi lại không hiểu? Chuyện này coi như để trả ơn việc ngươi bắt được ta nhưng không đánh ta.”
Chương 1469: Lên Giá Rồi À
Khánh Trần hỏi:
“Những thành viên của câu lạc bộ Hắc Thủy sẽ làm gì với ta?”
“Tuy bây giờ họ đã đi nhưng khoảng 4 5 giờ sáng mai họ nhất định sẽ quay lại đây, đầu tiên là gây mê ngươi, sau đó họ sẽ lấy đi một quả thận của ngươi.”
Trương Mộng Thiên nói.
“Hóa ra là vậy.”
Khánh Trần gật đầu.
“Sao có vẻ ngươi không sợ chút nào vậy.”
Trương Mộng Thiên hỏi.
“Ta đang rất sợ mà.”
Khánh Trần đứng dậy đi ra ngoài cửa.
“Ngươi còn chưa trả tiền cho ta.”
Trương Mộng Thiên lập tức đi theo hắn:
“Còn nữa, nói cho ngươi nghe một tin.
Có phải họ vừa dụ ngươi tham gia một trò chơi tên là Thập Tự không.
Thật ra tất cả những người đến dự thi đều sẽ chết, những phú hào kia luôn dùng những vũ khí tân tiến nhất để săn giết con mồi, dù con mồi có may mắn sống sót qua 168 giờ thì cũng phải chết, bởi vì họ không muốn tin tức về trò chơi này lan truyền ra ngoài.
Dù họ có trả thù lao thật thì số tiền đó cũng sẽ rơi vào tay câu lạc bộ Hắc Thủy mà thôi, đến lúc đó ngươi nghĩ họ sẽ cho một tên giun dễ 10 triệu sao.”
Không ngờ đứa trẻ này lại trưởng thành sớm như vậy, những tin tức và những đạo lí hắn vừa phân tích đều rất rõ ràng.
Khánh Trần lây ra một tờ 100 tệ đưa cho Trương Mộng Thiên, sau khi nhận tiền, đối phương lập tức nhét nó vào trong đũng quần, sau khi xác định không có gì bất thường mới yên tâm đi tiếp.
Tuy khoa học kĩ thuật và internet ở thế giới trong đã rất phát triền, nhưng trong khu dân nghèo này vẫn dùng tiền giấy, bởi vì mạng lưới giám sát của MBA không thể kiểm soát được nó, tiền giấy cũng dễ tránh thuế và rửa tiền hơn.
Lúc này Khánh Trần đi qua một căn phòng, trong phòng có 5 người ngồi trên sàn đều đang đeo thiết bị kết nối tế bào thần kinh, hơn nữa thỉnh thoảng họ lại phát ra những âm thanh đau đớn.
“Những người này đang làm gì vậy?”
Khánh Trần hỏi.
Trương Mộng Thiên thoáng nhìn những người đó một lượt rồi bình tĩnh nói:
“Những thương nhân thuê họ kết nối đại não với thiết bị, sau đó dùng chính đại não của họ để điều khiển thiết bị đào khoáng trong các khu mỏ.
Những thương nhân sẽ trả tiền thuê thiết bị và tiền lương cho họ, cách kiếm tiền này rất đơn giản, nhưng lại chết rất nhanh.”
“Tuy những người này nhìn có vẻ còn trẻ nhưng đại não của họ đã sớm không chịu nổi gánh nặng nữa rồi, thường thì những người làm công việc này sẽ không sống quá 30 tuổi.”
Khánh Trần bình tĩnh nhìn họ, đây chính là hậu quả của việc kẻ yếu không được pháp luật bảo hộ, đến lúc đó người ta còn không thèm tìm cách nhốt ngươi vào lồng, mà họ sẽ tạo ra một cái lồng để ngươi tự chui vào, sau đó cam tâm tình nguyện làm một con lợn.
Hắn lại tiếp tục đi về phía cầu thang, cậu bé thấy thế lập tức hỏi hắn:
“Ngươi đi đâu vậy?”
“Đi làm.”
…
Khánh Trần vừa bước ra khỏi Chuồng Bồ Câu thì chợt nhận ra có một bao rác đang lao về phía hắn, nếu không phải hắn tránh nhanh thì có lẽ bao rác đó đã đổ thẳng lên đầu hắn rồi.
Bên trên lại truyền đến một tràng tiếng cười nhạo, sau đó có người nói:
“Ngươi ném quá tệ!”
Một giọng nói khác vang lên bên trong cánh cửa:
“Lần sau ngươi ném thử một chút!”
Tuy họ đều đang ở tầng 12 nhưng hắn vẫn có thể nghe thấy tiếng nhạc ầm ầm phát ra từ căn phòng đó.
Khánh Trần thầm nghĩ, hóa ra những người đó đang cố ý ném rác vào người đi đường.
Có lẽ những người sống trong Chuồng Bồ Câu này đều cảm thấy mình không có tương lai nên chẳng ai thèm quan tâm đến mạng sống của mình hay người khác nữa.
“Chỗ này làm gì giống nhân gian.”
Khánh Trần lại tiếp tục bước đi, tiếp theo hắn sẽ phải lên đoàn tàu số bốn để đến nhà hàng Hắc Thiên Nga ở khu thứ bốn.
Phía sau hắn lúc này có một thanh niên của câu lạc bộ Hắc Thủy đang lặng lẽ theo sau.
Hành động của hắn rất vụng về chứ không hề chuyên nghiệp chút nào.
Nhưng Khánh Trần cũng không thèm để ý…
Hắn cứ thế đi thẳng đến nhà ga ở tầng 66 cao ốc, con đường sắt được xây dựng ở ngay giữa cao ốc, lúc này trong ga tàu đã có một đám người của khu ổ chuột tụ tập ở đây để chuẩn bị bắt đầu làm thêm buổi tối.
Đúng lúc này, phía xa có ánh đèn chiếu về phía ga tàu, con tàu lao về phía họ rồi nhẹ nhàng dừng lại.
Ngay khi Khánh Trần đang chuẩn bị lên xe thì Trương Mộng Thiên bỗng đi sượt qua bên cạnh hắn.
Khánh Trần tiếp tục lên tàu như bình thường, sau khi lên tàu, hắn mới lôi tờ giấy nhỏ mà đối phương vừa mới vụng trộm nhét vào tay hắn: Ngươi của câu lạc bộ Hắc Thủy đang theo dõi ngươi, tin tức này trị giá 50 tệ!
“Lên giá rồi à.”
Khánh Trần nở một nụ cười, vốn dĩ lúc đầu đứa trẻ đó bị tư tưởng nghèo khó hạn chế nên chỉ dám đòi hắn 1 tệ, bây giờ sau khi thấy hắn có tiền, đối phương lập tức tăng giá lên 50 tệ.
Chương 1470: Quản Lý Vương
Rất thông minh, nếu có thể sống sót thì có lẽ sau này sẽ gặt hái được rất nhiều thành công.
Nhưng trong một thế giới mà các giai cấp cách xa nhau như thế giới trong, dù đối phương có thông minh thì cũng làm được gì?
Khánh Trần lại nhét tờ giấy vào trong túi, người của câu lạc bộ Hắc Thủy cũng lên xe theo hắn.
6 giờ tối.
Khánh Trần đang đứng trước cửa nhà hàng Hắc Thiên Nga nhìn ngó một lượt mặt tiền cửa hàng.
Hai nhân viên bảo vệ khôi ngô đang đứng trước cửa nhà hàng lập tức tiến lên nói với Khánh Trần:
“Mời lấy ra thẻ hội viên điện tử.”
Khánh Trần khách khí nói:
“Xin chào, ta đến làm nhân viên tạp vụ, mấy hôm trước ta đã được quản lý Vương ở bộ phận lễ tân phe duyệt nên hôm nay đến nhận chức.”
Hai nhân viên bảo an lập tức quay sang nhìn nhau, vì tính chất công việc nên mỗi ngày họ đều phải tiếp xúc với rất nhiều hạng người, tuy quần áo trên người thanh niên đang đứng trước mặt họ rất bình thường, nhưng khí chất của hắn lại rất tốt.
Lúc đầu họ còn tưởng đối phương là một vị khách, nhưng không ngờ hắn lại đến làm việc.
Một người trong đó nói:
“Ngươi đứng đây đợi một lát, để ta gọi quản lý Vương ra đón ngươi.”
Lúc này, người của câu lạc bộ Hắc Thủy vừa đi theo Khánh Trần đang nói vào điện thoại:
“Uy, đại ca, xác định, hắn chỉ là một tên nhà nghèo bình thường, chúng ta có thể ra tay.
Bây giờ hắn đang đến nhà hàng Hắc Thiên Nga để làm việc, nghe nói hắn làm nhân viên tạp vụ.”
Bên kia điện thoại lập tức nói:
“Rất tốt, ta biết rồi, tối nay hoặc chậm nhất là ngay mai, chúng ta phải lấy thận của hắn để giao cho khách.
Lần này ngươi sẽ được chia 2 phần.”
“Cảm ơn đại ca!”
Người trẻ tuổi lập tức vui vẻ ra mặt.
Bộ phận lễ tân trong nhà hàng Hắc Thiên Nga.
“Trần Tuế, ta thấy trong sơ yếu lý lịch của ngươi có ghi trước đây ngươi từng làm nhân viên phục vụ ở nhà hàng khác rồi? Để ta nhắc lại cho ngươi vài quy tắc, làm vỡ một cái bát trừ 1000 tệ, khi nào trừ hết tiền thế chấp thì ngươi có thể cuốn gói khỏi đây.”
Sau khi xem lại sơ yếu lý lịch của Khánh Trần, người đàn ông trung niên mặc âu phục màu đen đó lại ngẩng đầu lên nhìn hắn.
“Đã rõ, quản lý Vương.”
Khánh Trần khiêm tốn nói.
Lúc này Khánh Trần đã nộp 5000 tệ làm tiền thế chấp, đổi lại là nhà hàng Hắc Thiên Nga sẽ cung cấp quần âu, áo sơ mi trắng, áo gi-lê màu đen và một đôi giày da bóng loáng cho hắn.
Ở giữa cổ áo còn ghim một cái nơ màu đen.
Khánh Trần giả mạo Trần Tuế là vì tên này đã nhân lúc Bạch Trú gặp chuyện đi thuyết phục Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân đầu quân cho hắn.
Nếu không trả thù hành động bỉ ổi này thì Khánh Trần đã không còn là Khánh Trần nữa rồi.
Đương nhiên, hắn sẽ chỉ tạo chút phiền toái nhỏ cho Trần Tuế chứ không phải họa sát thân gì.
Quản lý Vương nhìn Khánh Trần một lượt từ đầu đến chân:
“Cơ thể rất cân đối, mặc quần áo rất đẹp.
Nhưng ngươi nhất định phải hiểu, tất cả khách hàng đến nhà hàng Hắc Thiên Nga đều là những nhân vật phi phú tức quý, nếu họ có qua đêm ở đây thì chúng ta cũng phải phục vụ thật tốt, nhưng nhất định không được phép làm phiền họ.”
“Mỗi ngày trước khi làm việc, ngươi nhất định phải nộp lại điện thoại, sau đó phải kiểm tra xem trên người ngươi có thiết bị ghi âm hay ghi hình gì không.
Ngoài ra, nhất định không được nhìn chằm chằm vào khách nữ, nếu thấy minh tinh nổi tiếng nào cũng không được nhìn, tóm lại, những kẻ sống trong khu ổ chuột như ngươi đừng mơ trèo cao, ngươi chỉ ngoãn ngoãn làm việc kiếm được tiền thôi.
Đương nhiên, nếu có vị khách nào họ Takane nào muốn đưa ngươi đi thì ngươi nhất định không được từ chối, ta không hi vọng vì ngươi mà nhà hàng Hắc Thiên Nga gặp rắc rối.
Hiểu chưa?”
Khánh Trần ngơ ngác, sao lại có quy định này?
Không cần nghĩ hắn cũng có thể tưởng tượng được biểu cảm trêu cợt trên mặt thủ lĩnh ảnh tử lúc tiết lộ tin tức Jindai Yunhe rất thích đến nhà hàng Hắc Thiên Nga cho hắn.
“Hử?”
Người đàn ông trung niên thấy hắn không trả lời thì hừ một tiếng.
Khánh Trần cúi đầu:
“Đã rõ, quản lý Vương.”
Quản lý Vương phất tay:
“Nhớ đấy, nếu phạm sai lầm thì lập tức cuốn gói khỏi đây, đến lúc đó số tiền ngươi đã đặt cọc cũng không được trả lại đâu, đi đi.”
Từ nãy đến giờ đối phương vẫn luôn đứng rất xa Khánh Trần như thể nếu hắn lại gần sẽ bị nhiễm sự xui xẻo của khu ổ chuột vậy.
Khánh Trần lại gần quầy bar, nhân viên pha chế vừa thấy hắn thì lập tức đặt hai ly cocktail “Cực Hàn chi địa” lên bàn:
“Mang cho vị khách ở bàn số 12 đi.”
Trong ly rượu màu trắng có vài sợi màu lam do rượu mạnh tạo nên đẹp như những luồng cực quang trên bầu trời vậy.
Hắn mang khau rượu đến bàn số 12.
Ở bàn số 12 có hai người phụ nữ, một trong hai người nhìn khá quen mặt, Khánh Trần còn nhớ, trước đây hắn từng nhìn thấy hình của đối phương trên mấy tấm poster ở thành phố số 10.
Lúc Khánh Trần đặt ly rượu xuống, hai người đó còn chẳng thèm ngẩng đầu lên nhìn hắn, vị nữ minh tinh kia còn đang hưng phấn nói:
“Ngươi đã nhìn thấy tấm ảnh của Khánh Trần in trên báo của truyền thông Hi Vọng hôm nay chưa, thật đẹp trai.
Không những đẹp trai mà còn tài giỏi, sau này hắn chắc chắn sẽ nắm quyền lực rất lớn của Khánh thị, tại sao đến tận bây giờ ta mới biết có một người như hắn ở thành phố số 10.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










