- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 135 : Ngươi Sai Rồi (c1341-c1350)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 135 : Ngươi Sai Rồi (c1341-c1350)
❮ sautiếp ❯Chương 1341: Ngươi Sai Rồi
Hồ Tiểu Ngưu lắc đầu:
“Chúng ta thích Bạch Trú hơn.”
Trần Tuế nói:
“Các ngươi là thành viên Bạch Trú, khẳng định đã biết tin tức Khánh Trần bị Jindai bắt đi.
Bây giờ Bạch Trú dại dột tự đẩy mình vào nguy hiểm, các ngươi có rời đi cũng chỉ là tự giữ an toàn cho bản thân.
Như vậy khi Jindai tiến hành thanh toán toàn bộ thành viên Bạch Trú, cũng sẽ không lan đến các ngươi, còn có người nhà các ngươi.”
Trương Thiên Chân bỗng nhiên mở mắt:
“Lần này Bạch Trú xảy ra chuyện, hai chúng ta rời khỏi Bạch Trú để bảo vệ bản thân, lần sau Ma Trận xảy ra chuyện, hai chúng ta cũng có thể rời khỏi Ma Trận.
Người như vậy, các ngươi có muốn không?”
Trần Tuế nói:
“Ta sẽ không để Ma Trận lâm vào tình cảnh này, ít nhất ta sẽ không liên lụy cả tổ chức phải mạo hiểm cùng ta.”
“Đây cũng là một cách nói thú vị đấy.”
Trương Thiên Chân nghĩ nghĩ rồi nói:
“Kỳ thật ngươi là vì địa vị của chúng ta ở trong Hằng Xã, cùng với quan hệ của chúng ta với tập đoàn Lý thị, mới muốn kéo chúng ta gia nhập Ma Trận.
Ngươi cảm thấy chúng ta đã thành người nổi bật trong số những người du hành thời gian, không nên để Bạch Trú liên lụy.
Nhưng điểm này ngươi sai rồi, mà lại sai quá sai.
Tiểu Ngưu, lái xe đi.”
Nói xong, Hồ Tiểu Ngưu đạp chân ga, lái vào căn cứ nhảy dù.
Để lại mấy người Ma Trận đứng nhìn nhau ngoài cửa, cũng không biết rốt cuộc mình sai ở đâu.
Trong căn cứ nhảy dù máy bay trực thăng đã chuẩn bị xong, cũng nhận được sự cho phép của cục quản lý hàng không, đang chờ Hồ Tiểu Ngưu cùng Trương Thiên Chân đến.
Trên mặt đất, một nhân viên mang mũ giáp và kính bảo hộ, quơ gậy có gắn đèn báo hiệu trong tay, ra hiệu có thể cất cánh.
Hồ Tiểu Ngưu mặc xong bộ đồ Wingsuit.
Sau khi máy bay trực thăng cất cánh, Trương Thiên Chân giúp Hồ Tiểu Ngưu kiểm tra hết lần này đến lần khác, để xem có nhầm lẫn chỗ nào không, dù chính và dù phụ có từng bị người ta giở trò hay không.
Đây là việc mà người hộ đạo như hắn phải làm.
Máy bay trực thăng dần dần bay lên không trung, cửa cũng mở rộng ra, mà Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân thì ngồi tại mép cabin, mặc cho gió thổi phần phật vào người.
Trương Thiên Chân cười nói:
“Ban đầu, chúng ta chọc phải người của Trần thị ở thành phố số 7, sau đó chật vật chạy trốn tới Lạc thành, sợ rằng cũng không nghĩ tới sẽ có ngày trở thành bánh trái thơm ngon ai cũng thèm muốn.”
Hồ Tiểu Ngưu nhìn bầu trời xanh thắm nói:
“Ừm, sai lầm lớn nhất của Trần Tuế là ở chỗ, hắn cho rằng, với năng lực và địa vị ở thế giới trong của chúng ta, không cần thiết phải mạo hiểm đi theo Bạch Trú.
Nhưng vấn đề ở chỗ, tất cả những gì chúng ta có hôm nay, kỳ thật đều do Bạch Trú ban tặng.”
Chẳng biết bắt đầu từ lúc nào, bọn họ đã nghiễm nhiên trở thành đối tượng được rất nhiều người du hành thời gian hâm mộ.
Nhưng Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân còn nhớ rõ rất rõ ràng, bọn họ đã đi đến ngày hôm nay như thế nào.
Lúc này máy bay trực thăng lung la lung lay, Trương Thiên Chân hỏi:
“Muốn hoàn thành Sinh Tử Quan trong hôm nay sao? Kỳ thật có thể chờ một chút, nói không chừng có thể chọn ngày có thời tiết tốt hơn.”
Hồ Tiểu Ngưu vừa cười vừa nói:
“Đây đã là thời tiết tốt nhất trong nửa tháng nay rồi, ta cũng không muốn đợi thêm nữa, hoàn thành tám hạng Sinh Tử Quan sớm một chút, chúng ta cũng có thể sớm ngày quay về Bạch Trú.
Có người đang chờ chúng ta.”
“Kỳ thật ta vẫn không hiểu, vì sao ngươi nhất định phải khiêu chiến Sinh Tử Quan.”
Trương Thiên Chân thở dài nói:
“Rốt cuộc mấy cái Sinh Tử Quan này là để làm gì?”
Hồ Tiểu Ngưu suy tư một lát rồi đáp:
“Có thể là theo đuổi nội tâm chân chính của mình giữa biên giới sinh tử.
Thiên Chân, chúng ta không trì hoãn được nữa, không thể để Trần ca gánh vác tất cả áp lực.”
Người điều khiển ngồi ở hàng ghế phía trước dựng thẳng ngón tay cái lên, ra hiệu đã đến độ cao phi hành mong muốn.
Trương Thiên Chân bỗng nhiên nói:
“Ta không khuyên giải ngươi nữa…Dù sao ta cũng rất nhớ thời gian ở biệt thự Bạch Trú.”
Hồ Tiểu Ngưu cảm thụ được cuồng phong phần phật ngoài cabin, hắn biết tốc độ trưởng thành của mình nhất định phải nhanh hơn chút nữa.
Hắn quay đầu cười nói với Trương Thiên Chân:
“Gặp nhau ở điểm cuối.”
Nói xong, Hồ Tiểu Ngưu hít sâu một hơi, mang kính bảo hộ lên.
Hắn ngước nhìn bầu trời xanh mênh mông vô ngần lần nữa, sau đó giang hai cánh tay nhảy xuống.
…
Ngay sau khi xuyên về thế giới ngoài, Khánh Trần đã bắt đầu tiến hành kế hoạch của mình.
Cho nên hắn không có thời gian chào tạm biệt các thành viên của Bạch Trú, cũng không có thời gian nói rõ đầu đuôi mọi chuyện với họ.
Nhưng hắn biết, chắc chắn có người đang đợi hắn về, nên hắn nhất định phải về.
Lúc này, gió trên đỉnh núi vẫn rất to.
Những cơn gió đó sẽ cuốn những bông tuyết từ sườn núi phía bắc sang phía nam.
Khi những bông tuyết đó rơi xuống vách núi sẽ tạo nên một cảnh tượng như thác nước từ trên cao đổ xuống phía dưới.
Jinguji Maki co quắp đứng trên đỉnh núi Okuhotaka nhìn Khánh Trần lần lượt lao xuống sườn núi, ngã xuống vực rồi lại vác xe quay về đỉnh núi, hắn cứ thế lặp đi lặp lại vòng tuần hoàn như thế này không biết bao nhiêu lần.
Cô bé đã không đếm được Khánh Trần thất bại bao nhiêu lần rồi…
Hành động của hắn đã khiến cô bé nhận ra một điều, đó là nếu một người đã quyết tâm muốn làm việc gì đó thì có lẽ ngươi sẽ không tưởng tượng được người đó sẽ làm gì đâu.
Nhưng cô bé lại không biết, Khánh Trần không những không cảm thấy chán mà còn rất hưởng thụ những lần thất bại như thế này.
Trên quãng đường khiêng xe lên đỉnh núi, Khánh Trần bỗng đứng lại môt chỗ rồi lặng lẽ nhìn về đường chân trời phía xa.
Trước đây, mỗi lần luyện tập của hắn đều diễn ra trong thế giới thần bí của Lấy Đức Phục Người.
Nhưng lần này lại khác.
Trước đây dù có bị rơi xuống vách núi thì hắn cũng biết chắc mình sẽ không chết.
Dù có phải rơi xuống vách núi bao nhiêu lần, dù cảm giác đau đớn lúc đó có chân thật đến mức nào thì Khánh Trần cũng biết mình sẽ không chết.
Cho nên khi đó, hắn đã dần mất đi lòng tôn trọng với ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Nếu một Kỵ Sĩ mất đi lòng tôn trọng với ranh giới giữa sự sống và cái chết thì người đó đã không còn là Kỵ Sĩ nữa rồi.
Nhưng lần huấn luyện này lại khác, dù hắn chưa đảo ngược thuật hô hấp thì nguy cơ tử vong đã rất cao.
Chương 1342: Nguy Hiểm
Nếu đến khi hắn thật sự đảo ngược thuật hô hấp mà bị rơi xuống vực như hôm nay, nếu khi đó hắn lựa chọn cưỡng ép thi triển thuật hô hấp thì cảnh giới của hắn sẽ mãi mãi dừng lại ở đây.
Nên Khánh Trần mới quý trọng mỗi lần luyện tập như vậy.
Nhưng vấn đề ở chỗ, mỗi khi hắn trèo lên xe lao xuống vách núi, mỗi khi nhìn thấy vực thẳm ở ngay trước mắt, hắn đều không thể giữ bình tĩnh được, trái tim trong lồng ngực hắn sẽ nhảy lên rất nhanh.
Đây chính là biểu hiện của sự sợ hãi, mà nếu tâm trí con người bị sự sợ hãi bao phủ thì suy nghĩ của người đó sẽ không dứt khoát được như bình thường.
Khánh Trần biết, mình phải tìm cách khắc phục vấn đề này ngay lập tức.
Cho nên, hắn mới cố ý không sử lí vết thương trên người, để sự đau đớn từ những vết thương đó xóa nhòa cảm giác sợ hãi trong hắn.
Nhưng sau khi chân khí Kỵ Sĩ của hắn hóa thành thể lỏng, mọi chuyện diễn ra đều rất kì quái.
Trong mỗi lần khiêu chiến sinh tử quan, hắn đều cảm thấy có một luồng sức mạnh nào đó đang sôi trào mãnh liệt trong cơ thể.
Hắn biết, trước đây chưa từng có Kỵ Sĩ nào gặp phải vấn đề như hắn cả.
Cũng như khi Nhâm Hòa mở ra con đường trở thành Kỵ Sĩ, như khi Tần Sênh sáng tạo ra thuật hô hấp, trước họ, chưa có ai dám đi con đường đó, nên họ đều không thể tham khảo kinh nghiệm của bất kì ai.
Tình huống của Khánh Trần bây giờ cũng như thế.
Trước đây chưa có bất kì Kỵ Sĩ nào sau khi hoàn thành sinh tử quan đầu tiên đã có được chân khí của Kỵ Sĩ.
Cũng không có Kỵ Sĩ nào biết sau khi chân khí hóa lỏng sẽ có chuyện gì xảy ra.
Nhưng trong mỗi lần lao xuống sườn núi, Khánh Trần lại cảm thấy luồng chân khí hóa lỏng đó bị thứ gì đó dẫn dắt, khuấy động, điều khiển nó vậy.
Khánh Trần cũng không biết chuyện gì đang diễn ra.
Nhưng hắn biết, nếu hắn có thể hoàn thành khiêu chiến sinh tử quan lần này thì mọi chuyện sẽ có đáp án.
Từ sáng sớm đến đêm khuya.
Khánh Trần vừa khiêng xe leo núi về Okuhotaka vừa nói với Jinguji Maki:
“Đi thôi, chúng ta nên quay về trung tâm phục vụ du khách thôi.”
Jinguji Maki sợ ngây người nhìn những vết rách trên chiếc áo jacket trên người Khánh Trần, bên trong những vết rách đó là những vết thương cả cũ lần mới đang rướm máu.
Từ lúc xuyên về đến giờ mới được 7 ngày nên những vết thương trên người Khánh Trần từ lúc còn ở thế giới trong vẫn chưa kịp khỏi, lại cộng thêm những vết thương mới khiến cơ thể hắn nhìn rất kinh khủng.
Cô bé kinh ngạc cầm lấy tay áo Khánh Trần vì cô bé vừa nhìn thấy trên tay áo hắn lúc này đang có từng giọt máu tươi chậm rãi nhỏ xuống đất:
“Onii-chan, sao ngươi không bôi thuốc.”
Khánh Trần nghiêm túc nói:
“Thuốc bôi cho ngươi hết rồi, nên ta không bôi.”
Một đứa trẻ ít khóc như cô bé bỗng khóc òa lên:
“Vậy phải làm sao bây giờ?!”
Nhưng đúng lúc này, Khánh Trần bỗng thoáng nhìn về phía trung tâm phục vụ du khách, ngay sau đó cả cơ thể hắn đứng khựng lại.
Vì cả trung tâm phục vụ đều chìm trong bóng tối, tất cả đèn neon trang trí lẫn chiếu sáng ở đây đều tối đen.
Khánh Trần không tiếp tục bước đi mà mở điện thoại lên:
“Xảy ra chuyện gì.”
Nhất ở thế giới ngoài lập tức trả lời:
“Hôm nay, Thần Bí Nghiệp Bộ đã bắt tất cả người dân ở Shirakawa-go đi, mấy ngày nay họ đã điều động nhân lực đi điều tra những khu vực xung quanh Shirakawa-go nhưng lại không tìm được bất cứ manh mối nào về các ngươi, nên họ quyết định dồn toàn bộ lực lượng về Shirakawa-go.
Bây giờ Thần Bí Nghiệp Bộ đang nghi ngờ có người bao che cho các ngươi nên đã bắt tất cả người dân ở Shirakawa-go về thẩm vấn.”
Sau khi đọc xong tin nhắn này, Khánh Trần cảm thấy rất ngạc nhiên, hóa ra không phải có người bán đứng họ.
Ít nhất thì hai người mà họ gặp sáng nay không bán đứng họ, nếu không thì Thần Bí Nghiệp Bộ đã sớm phái người lên núi bắt họ rồi mới đúng.
Khánh Trần không nói gì thêm mà bình tĩnh dắt bé gái vào trung tâm.
Nhưng sau khi đi vào trong trung tâm, hắn mới phát hiện trên chỗ hai người họ dựng lều tối quá bỗng xuất hiện hai hộp cơm.
Bên trên hộp cơm còn dán một tờ giấy: Trong cửa hàng có lò vì sóng, chỉ cần hâm lại là có thể ăn.
Hóa ra hai ông lão đó đã làm việc ở đây mấy chục năm rồi, họ biết rất rõ ở đây có cái gì, không có cái gì, nên đương nhiên nếu trung tâm có mất thứ gì thì họ sẽ là những người phát hiện ra đầu tiên.
Chứng tỏ đối phương đã sớm biết Khánh Trần và Jinguji Maki đang trốn ở đây.
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi mang hai hộp cơm đi hâm nóng, sau đó hắn và Jinguji Maki cùng ngồi xuống ăn.
Trong lúc ăn cơm, hắn còn trầm tư như đang suy nghĩ điều gì đó.
Jinguji Maki vừa nhìn hộp cơm trên tay hắn vừa hỏi:
“Onii-chan, vì sao mỗi lần ăn cơm, ngươi đều ăn sạch sẽ như vậy?”
Khánh Trần vừa đặt hộp cơm xuống vừa nói:
“Vì ta muốn nhắc nhở bản thân phải nhớ một việc.”
“À.”
Cô bé cũng học hắn ăn tất cả những hạt cơm còn trong hộp.
Khánh Trần nhìn quanh trung tâm một lượt, không hiểu sao hắn bỗng nhớ đến những gì sư phụ hắn đã nói với hắn lúc đứng trước cây liễu ở cấm địa số 2: Ngươi còn thiếu một cơ hội.
Sau đó hắn lại nhớ đến truyền thống lừa đồ đệ của các đời Kỵ Sĩ, nhớ đến những lần mình bị sư phụ lừa, nghĩ đến đây, hắn không nhịn được mà cười khẽ thành tiếng.
Jinguji Maki lập tức ngây người ra, bởi vì đây là lần đầu tiên cô bé nhìn thấy đối phương cười.
Khánh Trần đứng dậy rồi nói:
“Đi, ta sẽ dẫn ngươi về Shirakawa-go một chuyến.”
“Hử?”
Jinguji Maki sửng sốt hỏi:
“Không phải chúng ta muốn trốn những người xấu kia sao?”
Khánh Trần vuốt đầu cô bé rồi cười nói:
“Chúng ta không cần trốn.”
“Vì sao?”
Cô bé ngơ ngác hỏi.
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Con đường mà ngươi lựa chọn vô cùng cực khổ, bây giờ đã khổ, nhưng sau này còn khổ hơn rất nhiều.
Nếu đã như vậy thì người làm sư phụ như ta nên nói cho ngươi biết con đường này sẽ dẫn đến đâu, và nó sẽ mang lại những gì cho cuộc sống của ngươi.”
“Có nguy hiểm không?”
Cô bé hỏi.
“Có, họ sẽ rất nguy hiểm.”
Chương 1343: Tiếng Lóng
“Họ….sẽ rất nguy hiểm?”
Jinguji Maki lầm bầm lặp lại câu nói này.
Chờ chút.
Bé con ngạc nhiên ngửa đầu nhìn thiếu niên.
Hàm ý trong câu nói này, không giống với những gì bé biết.
Tại Nhật Bản, Thần Bí Nghiệp Bộ luôn một mực tuyên bố mình là sứ giả Thần Linh đến từ Takamagahara.
Những người này không chỉ khống chế lượng tín đồ Thần Đạo Giáo có quy mô lên đến 1.2 triệu người, còn tiếp quản đền thờ các nơi, cử hành những lễ tế vừa trọng thể vừa thần bí.
Dưới cái nhìn của Maki, nếu người bình thường đắc tội với sứ giả Thần Linh, khẳng định phải mau mau trốn đi.
Mà sau khi Khánh Trần cứu mình, cũng bất đắc dĩ mang bé trốn lên núi, bình thường chẳng phải người yếu thế hơn….mới cần lẩn trốn sao?
Nhưng bây giờ, trông Khánh Trần đâu có chút sợ sệt nào?
Khánh Trần nhìn Maki:
“Nhưng lần này, ta sẽ không che mắt giúp ngươi nữa, ngươi cũng nhất định phải mở mắt nhìn, nếu như nhắm mắt, ta sẽ nhờ người mang ngươi tới nơi khác sống, ta và ngươi cũng không cần lại gặp nhau nữa….”
Bé con sửng sốt, sau khi do dự một hồi liền nói:
“Ta nhất định sẽ không nhắm mắt.”
Việc này khiến cô bé cảm thấy hơi kỳ lạ, lần trước, anh trai này sợ mình nhìn thấy hình ảnh máu me, nhưng lần này lại chủ động để mình xem.
Maki giật mình hiểu ra, đây có lẽ là do thái độ chuyển biến.
Mặc dù tuổi cô bé còn quá nhỏ nên không hiểu nguyên nhân dẫn đến sự chuyển biến này, nhưng Jinguji Maki cho rằng, loại chuyển biến này hẳn là chuyện tốt.
Khánh Trần xoa xoa đầu cô bé, nhẹ nhàng nói:
“Cô bạn nhỏ, ngươi phải chuẩn bị kỹ càng để đối mặt với thế giới tàn khốc này….Nhưng không sao đâu, ngươi và ta là cùng một loại người, đường ta đã đi qua, ngươi cũng có thể đi.”
Cái đầu nhỏ của Jinguji Maki không thể hiểu hết những lời này.
Cô bé chỉ nhớ, Khánh Trần và cô bé là cùng một loại người.
Vui quá đi.
“Bây giờ chúng ta đi đánh người xấu à?”
Bé con hỏi.
Khánh Trần nghĩ nghĩ rồi nói:
“Trước hết phải giúp các thôn dân thoát khỏi nguy cơ rồi hẵng nói, sau đó ta sẽ tự tạo thời cơ cho mình.”
“Thời cơ?”
Trong mắt cô bé tràn ngập nghi hoặc.
Cô bé chưa trở thành Kỵ Sĩ, nên cũng không hiểu tiếng lóng trong nghề của Kỵ Sĩ.
….
Shirakawa-go có 431 nhân khẩu, nếu tính cả nhân viên phục vụ trong sân trượt tuyết, và cả du khách thì tổng cộng là 943 người.
Trong trời đông giá rét, hơn 900 người này bị hơn 400 tên thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ, kéo ra con đường ở trung tâm thị trấn Shirakawa-go.
Chúng dùng thùng xăng làm chậu than, đốt mấy chục lò lửa chiếu nơi này sáng như ban ngày.
Tất cả thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ đều mặc áo khoác nâu sẫm, quần màu đen, ủng da màu đen, tóc chải sáp bóng loáng, còn mang cà vạt chỉnh tề.
Chúng tạo ra một sự chênh lệch rõ ràng với những cư dân thị trấn và du khách.
Một người trung niên đưa tay cắm trong túi áo khoác, chậm rãi đi lại chung quanh đám người:
“Xin tự giới thiệu, ta là quản lý của Thần Bí Nghiệp Bộ, Takeda Hideo.
Ta biết, nhất định trong các ngươi có người che chở con bé kia, không bằng chúng ta chơi một trò chơi đi.
Trước hết, chúng ta dùng nhà lá gasshō-zukuri ở Shirakawa-go này làm tiền đặt cược.
Mỗi mấy chục giây, nếu các ngươi không nói con nhóc kia ở đâu, ta sẽ thiêu huỷ một căn nhà.”
Nhà lá Gasshō-zukuri không chỉ là di sản văn hóa thế giới, mà còn nhà tổ ấm của những thôn dân này.
Một thôn dân cao giọng nói:
“Chúng ta đều là công dân hợp pháp, các ngươi dựa vào đâu mà làm như thế?”
Gương mặt Takeda Hideo trầm xuống:
“Sự tồn tại của Thần Bí Nghiệp Bộ là để phục vụ cho tương lai của dân tộc, bây giờ các ngươi chứa chấp bao che con nhóc và kẻ giết người mà chúng ta muốn tìm, vậy thì có khác gì phản quốc? Các ngươi có biết, đã có bảy người của Thần Bí Nghiệp Bộ chết trên tay chúng?”
Thôn dân kia lại hỏi:
“Maki còn bé, các ngươi bắt nó làm cái gì.
Số nó đã quá khổ rồi, sao còn đối xử với nó như vậy?”
“Đây là chuyện của Thần Bí Nghiệp Bộ, không tới phiên các ngươi hỏi.”
Takeda Hideo cười lạnh, dùng tay không bốc một cục than đỏ từ trong chậu than, ném vào toà gasshō-zukuri bên cạnh.
Trong nháy mắt những căn nhà được làm tỉ mỉ từ cỏ tranh, bốc lên ngọn lửa lớn rừng rực.
Ánh lửa chiếu rọi trong mắt các thôn dân, thần sắc họ tuyệt vọng như đang ở Luyện Ngục.
Họ phát hiện, Takeda Hideo dùng tay không lấy than củi nhưng vẫn chẳng có bị sao….
Những người này, thật sự là sứ giả Thần Linh đến từ Takamagahara sao?
Nhưng tại sao sứ giả Thần Linh lại đối xử với tín đồ như thế?
Thấy không có thôn dân nào nguyện ý nói ra hành tung của Jinguji Maki, một tòa lại một tòa gasshō-zukuri cháy thành than.
Takeda Hideo lại để cho thủ hạ lôi người vừa mới chất vấn ra, đè trên mặt đất.
Hắn dùng gót ủng da cứng rắn giẫm lên mặt người chất vấn, nhấn đầu người đó vào trong đất:
“Các ngươi che chở chúng, nhưng khi nhà các ngươi bị thiêu hủy, tôn nghiêm của các ngươi bị giẫm vào trong bùn đất, chúng đang ở đâu?”
Người chất vấn đau đến không thở nổi, máu trên mặt trộn lẫn với bùn đất:
“Người thiêu hủy gasshō-zukuri là các ngươi, không phải họ.”
Takeda Hideo cười nói:
“Các ngươi đoán xem, chờ ta đốt xong tất cả những căn gasshō-zukuri này mà vẫn không có ai chịu khai con bé kia ở đâu, ta sẽ đốt cái gì?”
“Ngài nói đi.”
“Đốt xong gasshō-zukuri, ta sẽ đốt các ngươi.”
“Ha, thật sao!”
Shirakawa-go bỗng nhiên yên tĩnh lại, chỉ còn tiếng lửa cháy lép bép.
Tác đã ra chương đều lại, tác lên chương này mình lên chương đó luôn.
Còn 5 chương nữa sẽ lên lần lượt từ đây tới tối.
Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ!
Chương 1344: Nổ Lốp
Takeda Hideo chậm rãi quay đầu nhìn về phía giọng nói phát ra, sắc mặt dữ tợn hỏi:
“Ai đang nói đó?”
Trong bóng tối bên ngoài ánh lửa, tất cả mọi người mơ hồ nhìn thấy, ở hướng Nam có một thiếu niên đang nắm tay một cô bé, lẳng lặng đứng.
Chỉ trong nháy mắt, đám người Thần Bí Nghiệp Bộ liền ý thức được, đây chính là mục tiêu bọn chúng cần tìm.
Con nhóc con, còn có thủ phạm giết bảy thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ đều đang ở đây!
Takeda Hideo nói vào tai nghe Bluetooth:
“Người canh gác phía Nam đâu rồi, bị người lạ xâm nhập cũng không biết.”
Thế nhưng trong tai nghe Bluetooth không có ai đáp lại hắn.
Đám người Thần Bí Nghiệp Bộ ngơ ngác, để phòng ngừa thôn dân chạy trốn, phía Nam còn có hơn mười người trấn giữ.
Nhiều người như vậy, làm sao lại có thể bị người ta lặng yên không một tiếng động giết hết?
Trong ánh lửa chập chờn, Takeda Hideo nhìn thấy thiếu niên máu me khắp người, nhưng trên người cô bé lại sạch sẽ.
Takeda Hideo bình tĩnh nói:
“Cẩn thận một chút, từ từ áp sát.”
Lúc này, Jinguji Maki thấy có người bao vây quanh, yếu ớt nhỏ giọng hỏi:
“Onii-chan, làm sao bây giờ?”
Khánh Trần thấp giọng nói:
“Chạy! Chạy mau!”
“Hả?”
Bé con ngớ người, không phải nói muốn tới đây đánh người xấu sao, tại sao lúc này mới nói hai câu liền chạy mất?
Tình tiết phát triển như vậy, hình như không đúng lắm.
Khánh Trần thuận miệng đáp:
“Sau khi chúng ta xuất hiện, Thần Bí Nghiệp Bộ sẽ không đi phiền nhiễu thôn dân nữa.”
Thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ nâng súng lên, chậm rãi nhích tới gần, đề phòng trận chém giết sắp đến.
Một giây sau, chỉ thấy thiếu niên lại nắm tay cô bé quay người đi vào trong bóng tối.
Càng đi càng nhanh, rồi dần thành chạy lúc nào không hay….
Cũng không biết thiếu niên moi một chiếc xe đạp leo núi từ trong đống tuyết nào ra, đạp xe đạp chở bé con đi vào trong núi tuyết.
Có vẻ như thiếu niên thấy tốc độ không đủ nhanh, còn đứng hẳn lên đạp.
Takeda Hideo híp mắt nhìn về phía bóng lưng thiếu niên đạp xe, trong lòng tự nhủ cưỡi xe đào thoát có vẻ không tôn trọng khác người cho lắm.
Khánh Trần lại không cảm thấy có gì không đúng, thậm chí còn có cảm giác kẻ địch đằng sau là một đội đuổi ma trừ tà.
Takeda Hideo cười lạnh nói:
“Tất cả lên xe, đuổi theo họ!”
Ngay sau đó, đột nhiên có thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ báo cáo trên tần số truyền tin:
“Quản lý Takeda, lốp xe của chúng ta đều bị người ta đâm nổ rồi!”
Takeda Hideo sửng sốt, họ ra quân trên trăm chiếc xe, đều bị đâm nổ lốp sao?!
…
Takeda Hideo lập tức quay sang nhìn, đúng như tên thủ hạ đó vừa nói, tất cả số xe mà họ mang đến đây đều chịu chúng số phận.
Hắn bỗng cảm thấy chuyện xảy ra đêm nay thật nực cười, không cần họ tốn nhiều công sức, kẻ mà họ truy sát mấy ngày nay tự động lại tự động xuất hiện trước mặt mọi người, nhưng đối phương lại chẳng làm gì khác ngoài phá hỏng lốp xe của họ cả.
Cho nên chỉ còn một khả năng, đó là hai kẻ kia lén lút đi đâm thủng hết lốp xe của họ, sau đó mới giả vờ lạnh lụng xuất hiện trước mặt mọi người.
Takeda Hideo tức đến mức cười ra tiếng, hắn có thể tượng tượng được cảnh hai người đó đã lén lút đến đây đâm thủng lốp xe, thậm chí họ còn phải cẩn thận khống chế không cho tiếng nổ quá to phòng trường hợp bị phát hiện.
Vậy mà khi hai người đó xuất hiện, họ còn bị dọa không nhẹ!
“Đổi săm lốp.”
Takeda Hideo dữ tợn nói.
Tên thủ hạ lại hô:
“Quản sự, chúng ta không đủ lốp để thay, lúc đến đây, mỗi chiếc xe chỉ mang theo một lốp dự phòng, nhưng tất cả bốn bánh xe đều bị đối phương đâm thủng.”
Nghe đến đây, Takeda Hideo lập tức cho hắn một bạt tai, tên cấp dưới bị đánh xoay hai vòng mới dừng lại được:
“Ngươi không biết mang 4 cái lốp dự phòng lắp vào một cái xe sao? Ngươi đi chọn một đội đuổi theo họ trước, ta và các ngươi sẽ đuổi theo sau!”
Tên cấp dưới lảo đảo một lúc rồi mới đứng dậy được, vừa đứng lên, hắn đã vội vàng cúi người xuống:
“Tuân lệnh!”
Cả đám người đều xúm lại thay lốp, một lúc sau, hơn 10 chiếc xe lao nhanh vào bóng tối.
Vì bây giờ đang là mùa tuyết rơi nên chắc chắn thiếu niên đó sẽ không chọn chạy trốn theo đường lớn, vì lúc này đường lớn đang rất trơn trượt….
Nếu thiếu niên đó chạy theo con đường vào núi tuyết thì chắc chắn trên hắn sẽ để lại dấu vết trên tuyết.
Takeda Hideo biết chắc thiếu niên này và Jinguji Maki sẽ không thoát được.
Nhưng vì hắn vẫn không thể phán đoán được thực lực của đối phương như thế nào nên mới sai cấp dưới đi thăm dò.
Dù sao thì nếu họ bắt được đối phương thì mọi công lao vẫn thuộc về hắn, nếu họ không thể địch nổi đối phương thì ít nhất số người trên 10 chiếc xe đó cũng đủ để tiêu hao phần nào sức chiến đấu của hắn.
Chương 1345: Con Đường
Lúc này, Jinguji Maki đang ngồi trên xe leo núi, rõ ràng bây giờ gió lạnh đang thổi vào người bé nhưng bé lại chẳng cảm thấy lạnh chút nào.
“Có sợ không?”
Khánh Trần hỏi.
Vừa rồi, sau khi đi theo nhìn hắn đâm thủng lốp xe, cô bé này lại tiếp tục nhìn hắn giải quyết hơn 10 tên thành viên của Thần Bí Nghiệp Bộ.
Khánh Trần muốn bé nhìn tận mắt trận chém giết này bởi vì hắn muốn phơi bày mặt tàn khốc nhất của thế giới này cho bé thấy.
Jinguji Maki rất tuân thủ lời hứa, từ đầu đến cuối bé đều mở to mắt nhìn.
Bé khẽ nói:
“Có.”
Khánh Trần cười:
“Sợ hãi cũng là bình thường, thật ra ta cũng sợ.
Nhưng sợ cũng không sao, vấn đề ở đây là ngươi phải làm thế nào để đối mặt với nó.
Những người nghèo khổ thường sẽ lấy gì để đối mặt với cuộc sống, họ không có tiền, không có xe, không may mắn được ngập thì vàng từ khi sinh ra như người khác, nên nếu họ muốn có một chỗ đứng trên thế giới này thì nhất định phải có đủ dũng khí để giành giật nó.”
Thật ra tối nay Khánh Trần vừa phát hiện ra một vấn đề, tuy cô bé vẫn rất sợ hãi nhưng từ khi mọi chuyện bắt đầu đến giờ, bé chưa hề trốn tránh bất cứ lần nào.
Có lẽ bé không được may mắn như bao đứa trẻ khác, có lẽ bé chưa đủ trưởng thành, nhưng từ trước đến giờ bé chưa bao giờ thiếu dũng khí.
Những cơn gió lạnh cứ thế thổi qua hai người họ, tuy Jinguji Maki không biết Khánh Trần sẽ dẫn mình lên con đường như thế nào, sẽ cho bé một cuộc sống ra sao.
Nhưng những chuyện này đều không quan trọng, vì chẳng phải bây giờ cuộc sống của bé đã thay đổi rồi sao.
Cô bé khẽ nói:
“Onii-chan, trước đây, mỗi du khách đến Shirakawa-go đều nói nơi này giống như thế giới trong truyện cổ tích, nhưng ta luôn cảm thấy những gì họ nói không đúng chút nào.
Vì nếu ở đây thật sự như thế giới trong truyện cổ tích thì tại sao lại không có ai đến cứu ta.”
Đúng lúc này, phía sau họ bỗng có ánh đèn chiếu tới, đoàn xe của Thần Bí Nghiệp Bộ đã đuổi kịp họ.
Jinguji Maki căng thẳng nói:
“Không phải chúng ta đã đâm thủng lốp xe của họ rồi sao, tại sao họ vẫn đuổi theo được, chạy mau.”
Khánh Trần sửng sốt, sau đó cười nói:
“Họ vẫn còn lốp dự phòng mà, yên tâm, ta đã sớm đoán được họ sẽ đuổi theo rồi, chúng ta đâm thủng lốp xe của họ không phải để ngăn họ đuổi theo, mà để phân tán lực lượng của họ.
Lần này chúng ta không chạy nữa, nếu không ngươi sẽ nghĩ con đường mà ta sẽ dẫn ngươi đi là đường chạy trốn mất.”
“A?”
Rõ ràng Jinguji Maki không hiểu Khánh Trần đang nói gì, thậm chí bé còn không hiểu được hắn đang định làm gì nữa.
Khánh Trần dừng xe lại, sau đó hắn bước xuống xe rồi nói:
“Chính là chỗ này, con đường vừa mới kết băng, lớp tuyết trên đường cũng chưa được ai dọn dẹp.
Tránh xa một chút, bây giờ ta sẽ cho ngươi thấy thế nào mới được gọi là Kỵ Sĩ.”
Jinguji Maki cảm thấy rất kinh ngạc, vì ngay khi đối phương dứt lời, bé có thể cảm nhận được khí chất của hắn hoàn toàn thay đổi.
Đợi đến khi đoàn xe phía xa dần tiến lại gần họ.
Đúng lúc này, Khánh Trần bỗng đưa hai tay ra rồi nhẹ nhàng búng vài nhát vào không khí.
Những ngón tay thon dài nhẹ nhàng chạm vào những bông tuyết đang bay trên không trung, những luồng chân khí Kỵ Sĩ hóa lỏng bắt đầu điên cuồng truyền vào những bông tuyết đó.
Sau khi bị chân khí của Kỵ Sĩ bao trùm, những bông tuyết yếu ớt đó không những không bị ngón tay búng vỡ nát mà còn bay ra xa.
Phịch một tiếng, những bông tuyết nho nhỏ đó cứ thế bay đi mấy chục mét, sau đó đâm xuyên qua lớp cửa kính của những chiếc xe phía xa.
Trong khi bay đi, những bông tuyết nho nhỏ đó còn kéo theo những bông tuyết khác khiến cô bé còn tưởng trước mặt mình đang xảy ra một trận bão tuyết nho nhỏ.
Những bông tuyết đó tụ tập thành từng đám khiến không trung như bị thứ gì đó cắt thành hai vùng riêng biệt.
Tên đang ngồi trên ghế lại bị bông tuyết đâm xuyên qua mi tâm.
Không hiểu sao bé bỗng nảy ra một suy nghĩ, nếu trên đời này thật sự có Thần Minh thì người đó phải là người đang đứng trước mặt bé mới đúng.
Sau khi chết, cơ thể của lái xe đổ sang một bên khiến tay lại cũng bị kéo về hướng đó, cả chiếc xe việt dã cứ thế lao thẳng về phía Khánh Trần.
Nhưng sắc mặt của Khánh Trần vẫn vô cùng bình tĩnh, hắn không hề tránh né mà chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên búng một bông tuyết.
Bông tuyết bay trong gió tạo nên những âm thanh vun vút trong đêm.
Cửa kính của một chiếc xe lập tức bị nó bắn vỡ.
Đây chính là cách dùng chân khí mới mà Khánh Trần vừa nghiên cứu ra.
Lúc trước hắn vẫn luôn nghĩ một vấn đề, đó là nếu chân khí của Kỵ Sĩ đã hóa lỏng thì chất lượng của nó phải tăng lên mới đúng, nếu đúng là như vậy thì độ cứng rắn và sắc bén của Thu Diệp Đao có tăng lên không?
Mãi đến ngày hắn vô tình búng vào một bông tuyết.
Chương 1346: Ca Ca Đâu Phải Người Xấu
Trong nháy mắt đó, Khánh Trần mới phát hiện bông đó không những không bị ngón tay hắn làm vỡ tan mà sau khi được chân khí Kỵ Sĩ bao trùm lên, nó lại cứng rắn như những viên đạn làm từ thép cao cấp ATS-34 vậy.
Sau đó lực lượng mà cơ thể tạo ra sẽ như nòng súng đẩy viên đạn được chân khí bao bọc ra ngoài.
Thật ra trước đây Khánh Trần còn cảm thấy chân khí của Kỵ Sĩ khá vô dụng.
Nếu hắn sống ở thời kì vẫn chưa có nhiều vũ khí như bây giờ thì có lẽ Thu Diệp Đao sẽ có tác dụng, nhưng so với trình độ khoa học kĩ thuật hiện đại như hiện nay, nơi mà uy lực của súng ống lớn như bây giờ thì uy lực của Thu Diệp Đao sẽ chuyển từ ” vũ khí có tính sát thương cao ” thành ” vũ khí biểu trưng ” .
Nếu sử dụng Thu Diệp Đao ở khoảng cách gần thì nó vẫn chịu rất nhiều hạn chế từ “Chất liệu”, đôi khi dù đã bắn được Thu Diệp Đao lên người đối phương nhưng đối phương không làm sao, còn lá cây đã nát.
Cho nên khi giết địch, hắn thích sử dụng Lấy Đức Phục Người hơn, vì tính sát thương của nó cao hơn Thu Diệp Đao rất nhiều.
Chỉ khi nào cần ám sát thì hắn mới dùng tóc của mình hoặc người khác để quán chú chân khí Kỵ Sĩ thôi.
Dù kẻ địch ở gần hay xa thì hắn đều có cách giết đối phương, nhưng hắn vừa tìm ra được một phương pháp giết địch ở khoảng cách xa có hiệu suất cực kì cao.
Không đủ, vẫn chưa đủ.
Khánh Trần biết, dù uy lực của Thu Diệp Đao đã tăng lên rất nhiều nhưng nó vẫn không thể thay thế súng tự động được.
Nhưng hắn cảm thấy, uy lực của chân khí hóa lỏng không chỉ như thế này.
Vì luồng chân khí trong cơ thể hắn vẫn đang không ngừng sôi trào mà chưa có bất cứ dấu hiệu dừng lại nào.
Chỉ khi hoàn thành được hạng sinh tử quan tiếp theo, Khánh Trần mới có thể biết được chân khí hỏa lỏng có hình dạng như thế nào.
Lúc này, tất cả những người lái xe trên hơn mười chiếc xe đều đã chết, chuyện xảy ra nhanh đến mức những thành viên còn lại của Thần Bí Nghiệp Bộ đang ngồi trên xe còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Họ không hề nhìn thấy vết đạn trên người lái xe mà chỉ nhìn thấy một lỗ thủng nho nhỏ như một nốt rồi son trên trán đối phương.
Nhưng họ còn chưa kịp nhìn kĩ thì thân xe đã bắt đầu chao đảo.
Sau đó mấy chiếc xe đều đổ ầm xuống đường, vì mặt đường rất trơn trượt nên thân xe không dừng lại mà cứ thế trôi đến trước mặt Khánh Trần.
Jinguji Maki định mở miệng nhắc nhở hắn thì thấy Khánh Trần quay lại nhìn mình.
Cơ thể Khánh Trần không hề di chuyển chút nào.
Dưới ánh đèn đường, thiếu niên cứ thế đứng thẳng trong gió tuyết mịt mờ, huy hoàng mà xán lạn.
Đến tận bây giờ cô bé mới hiểu Khánh Trần muốn cho bé thấy thứ gì.
Đây chính là tương lai của bé!
Đây chính là con đường dài nhất trong tất cả các con đường!
“Đừng nhúc nhích.”
Khánh Trần quay đầu cười nói với cô bé.
Sau đó hắn bắt đầu tiến lại gần những chiếc xe việt dã phía xa.
Một lúc sau, những sợi điện quang màu vàng dần xuất hiện trong lòng bàn tay hắn, sau đó chúng cứ thế lao thẳng vào những chiếc xe việt dã, những người còn sống trong xe chưa kịp chui ra đều bị chúng giết chết.
Lúc này Jinguji Maki chỉ cảm thấy, đối phương không gì không làm được.
Nếu một người lợi hại như hắn còn không được tính là Thần Minh thì ai mới xứng làm Thần Minh nữa?
Tất cả những người từng chiến đấu với Khánh Trần tối nay đều phải chết, vì hắn còn phải thực hiện một kế hoạch khác nữa.
Sau khi giải quyết xong tất cả người trên mười chiếc xe, Khánh Trần mới quay lại bên cạnh cô bé rồi chậm rãi nói:
“Có sợ ta không?”
Vừa nói, hắn vừa đưa bàn tay ra trước mặt đối phương, lúc này, những vết thương cũ đã kết vảy trên bàn tay hắn đã vỡ ra, máu tươi chảy ròng ròng từ những vết thương đó ra ngoài khiến bàn tay hắn nhìn vô cùng đáng sợ.
Nhưng cô bé không những không sợ mà còn bước lên một bước rồi nắm lấy bàn tay Khánh Trần, sau đó cảm thụ nhiệt độ ấm áp trên bàn tay hắn:
“Không sợ.”
Cô bé nói tiếp:
“Ca ca đâu phải người xấu, chẳng phải ngươi chính là người đã cứu ta sao, hôm nay cũng vậy, ngươi sợ mình làm liên lụy đến những thôn dân kia nên mới bất chấp nguy hiểm xuất hiện cứu họ.
Hôm nay ta mới biết, hóa ra ca ca cũng biết cười.”
“Đi thôi, lên núi.”
Một bàn tay của Khánh Trần nắm lấy tay Jinguji Maki, một tay khác của hắn điều khiển xe leo núi về phía con đường dẫn lên núi Okuhotaka.
Bây giờ trời đã tản sáng, họ chỉ cần đi theo con đường dẫn đến phần chân trời sáng nhất là được.
Cô bé hỏi:
“Sau này ta cũng phải cưỡi xe leo núi xuống sườn núi sao?”
“Đương nhiên.”
Khánh Trần gật đầu:
“Ngươi còn leo lên vách đá mấy trăm mét bằng tay không, còn phải nhảy từ trên núi tuyết xuống…Ngươi có sợ không?”
“Không sợ.”
Cô bé nói:
“Ta muốn đi con đường ngươi đã từng đi.”
“Có lẽ không được.”
Khánh Trần bật cười, hắn là người du hành thời gian, nhưng cô bé lại không phải.
Chương 1347: Bây Giờ Thì Sao
Có lẽ bé chính là người đầu tiên ở thế giới ngoài không cần xuyên qua cũng có thể phá vỡ quy tắc để trở thành siêu phàm giả.
Trong tài liệu của các tập đoàn có ghi lại, Nhâm Hòa chính là người ở thế giới trong đầu tiên có thể phá vỡ quy tắc, đến khi Nhâm Tiểu Túc được sinh ra, quy tắc của thế giới cũng không còn chặt chẽ như trước.
Trước khi Nhâm Hòa xuất hiện, thế giới trong chưa từng xuất hiện bất cứ siêu phàm giả nào, nhưng từ khi khóa gien của Nhâm Hòa được mở ra, mọi chuyện lại thay đổi hoàn toàn.
Khánh Trần thầm nghĩ, chẳng lẽ thế giới ngoài cũng sẽ biến thành như vậy sao?
Hắn có dự cảm, có lẽ sẽ có không ít người ở thế giới ngoài dù không trở thành người du hành thời gian cũng có thể thức tỉnh.
Nếu cô bé này không phải người chơi bản Alpha thì có lẽ mọi chuyện sẽ diễn ra theo hướng này.
Có lẽ quy tắc của thế giới này đang buông lỏng.
Khánh Trần không biết đây là chuyện tốt hay chuyện xấu, nhưng có lẽ thời đại của thế giới ngoài sắp phải thay đổi rồi.
….
Di chuyển trên núi tuyết khó hơn đi trên đất bằng rất nhiều lần, nên mỗi lần cô bé đầu phải tốn rất nhiều công sức mới có thể leo được lên núi.
Trước đây Khánh Trần luôn để bé tự leo lên, dù bé có mệt mỏi đến mức nào thì hắn cũng sẽ không giúp bé, mà chỉ dừng lại đợi bé thôi.
Nhưng hôm nay Khánh Trần lại không làm như vậy, hắn trực tiếp bảo Jinguji Maki trèo lên lưng mình, còn hắn sẽ mang xe trượt tuyết lên núi.
Đến khi họ đang đi trên sườn núi thì dưới chân núi bắt đầu truyền đến tiếng hò hét, có lẽ đám người Takeda Hideo đã đến rồi.
Khánh Trần không thèm quay lại nhìn.
Thấy thế, cô bé lại thì thầm nói với hắn:
“Ca ca, có phải trên người ngươi đang có rất nhiều vết thương không.”
Ngay cả cô bé cũng cảm thấy trạng thái cơ thể của Khánh Trần không tốt lắm.
Vì những gì Khánh Trần làm trong mấy hôm nay giống như đang tra tấn chính mình vậy, thậm chí hắn còn chẳng thèm quan tâm những vết thương cũ trên cơ thể mình có khá hơn không, cũng không thèm xử lí những vết thương mới.
Khánh Trần cười nói:
“Không sao.”
“Ca ca, thật ra ta luôn cảm thấy ngươi đang tự trách bản thân….”
Cô bé nói.
“Tại sao?”
Khánh Trần sửng sốt hỏi ngược lại.
Cô bé lại nói:
“Ngươi không những cố ăn hết đồ ăn dù biết nó rất khó ăn, mà còn cố ép bản thân phải huấn luyện, dù có rơi xuống vách núi thì ngươi vẫn làm như chẳng có chuyện gì xảy ra rồi tiếp tục huấn luyện, tất cả những chuyện này đều cho thấy ngươi đang tự trách.”
Khánh Trần im lặng một lúc lâu, ngay cả hắn cũng không ngờ một đứa trẻ nhỏ tuổi như Jinguji Maki lại có thể nhận ra được suy nghĩ tận sâu trong lòng hắn.
Mãi đến khi leo lên đến đỉnh núi, Khánh Trần mới nặng nề ngồi xuống một phiến núi đá, hắn vừa nhìn về phía đường chân trời phía xa vừa bình tĩnh nói:
“Quả thật là ta đang tự trách bản thân, cũng có chút muốn trừng phạt chính mình.
Thời gian trước ta từng trải qua một số chuyện, kết quả là ta không những khiến bản thân gặp rắc rối mà còn khiến người khác vì ta mà chết.
Dạo gần đây ta thường nghĩ, nếu trước đây ta không mê mang thì có lẽ vận mệnh của rất nhiều người sẽ khác.”
“Trước đây ta luôn nghĩ, chỉ cần mình không làm gì, dù người khác có chết thì cũng chẳng liên quan gì đến ta.
Nhưng sau này ta mới phát hiện ta sai rồi, ta không phải người xấu, cũng không phải người tốt, sau những sai lầm mà ta đã gây ra, ta không thể coi mình là người tốt, nhưng cũng không đủ xấu để biến thành kẻ xấu…Thật khiến người uể oải mà.”
“Cho nên khi ở chuồng heo ta mới không ngừng xây tường đá, ta muốn dùng chuyện này để tra tấn bản thân, cũng như khích thích niềm hi vọng của những người khác, ta muốn thử dẫn họ cùng vượt qua khốn cảnh với mình.
Thật ra trước khi chuyện đó xảy ra, ta còn tự cười bản thân quá tự tin.
Mỗi ngày ta đều cảm nhận được những con người chết lặng đó dần dần có sắc thái, mãi đến một ngày có một người nói với ta…Không sao, ta không quan tâm công lao.”
“Lúc đó ta đã nảy ra một suy nghĩ, thật ra không phải ta đang cứu rỗi họ, mà là họ đang cứu rỗi ra.”
“Cuối cùng thì ta cũng được cứu.”
Lúc này, máu tươi chảy ra từ những vết thương trên người hắn đang dần nhuộm lớp tuyết dưới chân họ thành một màu đỏ.
Jinguji Maki ngồi xuống bên cạnh hắn:
“Bây giờ thì sao?”
“Bây giờ sao?”
Khánh Trần vừa đứng dậy vừa cười nói:
“Ta đã trở về.”
Lúc này, tuyết đã ngừng, gió cũng ngừng.
Ánh bình minh đang dần xuyên qua những đám mây trên bầu trời, khung cảnh xung quanh hắn lúc này giống như ngày hắn leo lên Thanh Sơn Tuyệt Bích.
Khánh Trần bước hai bước về phía trước, đứng từ vị trí này hắn có thể nhìn thấy bọn Takeda Hideo đã leo đến sườn núi, hơn ba trăm người đều được trang bị súng ống đầy đủ, họ vẫn đang lần theo dấu vết mà hắn để lại.
Khoảng cách giữa họ và Khánh Trần đang dần thu hẹp.
Lần này nếu hắn thật sự đảo ngược thuật hô hấp thì có lẽ tính mạng của hắn chỉ có thể phụ thuộc vào vận mệnh.
Chương 1348: Chúng Ta Sẽ Làm Gì Tiếp Theo
Cô bé cầu khẩn nói:
“Ca ca, bây giờ những vết thương trên người ngươi còn đang chảy máu, hay hôm nay dừng lại ở đây thôi.”
Khánh Trần quay đầu cười nói với Jinguji Maki:
“Maki – chan, bây giờ ngươi còn tin vào truyện cổ tích không?”
Cô bé không trả lời hắn.
Khánh Trần chỉnh lại quần áo trên người một lượt, sau đó hắn điều chỉnh xe leo núi rồi nghiêm túc nói:
“Từ trước đến giờ những vũ công không bao giờ ngừng tập mua, dù chân họ có bị thương, đầu gối có chảy máu, dù họ đã khóc rất nhiều lần, kêu gào đòi bỏ cuộc không biết bao nhiêu lần.”
“Nhưng khi bước lên sân khẩu, trên người họ chỉ còn sự nhẹ nhàng thoải mái.”
“Khi đó ngươi sẽ nhận ra, thật ra chuyện vịt con xấu xí biến thành thiên nga không chỉ là một câu chuyện cổ tích.”
“Nhưng câu chuyện cổ tích đó không phải do người khác viết cho ngươi, mà do chính ngươi dùng máu và nước mắt viết cho chính mình.”
Khánh Trần ôm cô bé lên xe.
Hắn sẽ không để đối phương một mình ở đây, vì nếu hắn làm vậy thì chắc chắn khi hắn lao xuống vách núi, những người của Thần Bí Nghiệp Bộ sẽ lên đây bắt Jinguji Maki làm con tin uy hiếp hắn.
Đến lúc đó cô bé sẽ gặp nguy hiểm.
Lúc trước hắn đã không thể hoàn thành sinh tử quan, vậy mà bây giờ còn muốn mang theo một người nữa.
Nên dù lên xe thì cô bé cũng gặp nguy hiểm.
Nhưng nếu Jinguji Maki đã chọn đi con đường Kỵ Sĩ thì không cần cân nhắc thêm nữa.
Khánh Trần hỏi lại lần nữa:
“Ngươi có tin vào truyện cổ tích không?”
Jinguji Maki chân thành nói:
“Ta tin.”
Khánh Trần lại liếc mắt nhìn ánh bình minh lần nữa, lần trước hắn đã phải rất vất vả mới có thể nhìn thấy ánh bình mình, lần này hắn nhất định sẽ không thất bại.
Hắn còn nhớ lúc mình vừa mới trở thành Kỵ Sĩ, hắn đã cảm nhận được những gì khi nhìn thấy bốn chữ khắc trên vách đá đó.
Khánh Trần bắt đầu đảo ngược thuật hô hấp, sau đó hắn đạp mạnh ra phía sau một nhát, cả người lẫn xe đều lao nhanh xuống vách núi.
Hắn nhất định phải trở về.
Hắn không muốn cho mình đường lui.
….
Khi đang leo đến sườn núi, Takeda Hideo bỗng nhìn thấy trên đỉnh núi có người đang lao xuống dưới.
Chiếc xe leo núi đó đang lao nhanh dưới ánh mặt trời, mà họ lại đang đi trên sườn núi ngược ánh mặt trời, nên khi Takeda Hideo muốn nhìn về phía họ, hắn phải nheo mắt lại nhưng chỉ có thể nhìn thấy một bóng đen mà thôi.
“Khai hỏa!”
Vừa hét to, hắn vừa điên cuồng xả súng về phía Khánh Trần.
Nhưng tốc độ di chuyển của Khánh Trần lại càng lúc càng nhanh, từ đầu đến cuối hắn còn chẳng thèm liếc nhìn họ một lần.
Tốc độ của hắn lúc này đã đạt 120km/h, nếu bây giờ có người đang đứng bên ven đường thì có lẽ lúc hắn đi qua, người đó chỉ có thể nhìn thấy một làn khói bụi mà thôi.
Sinh tử quan là cái gì?
Là khi ngươi sắp mất khống chế, nếu ngươi có thể tìm ra một trật tự thì ngươi có thể kết bạn với trời đất.
Lần này không phải hắn muốn chiến thắng ai, mà là muốn chiến thắng chính mình.
Nhưng không biết vì sao, khi Khánh Trần bắt đầu thả lỏng, hắn lại không cảm thấy mọi chuyện khó khống chế nữa, thậm chí hắn còn không cảm nhận được nỗi sợ như mấy lần trước.
Lúc này, hắn cảm thấy bản thân như đang nhàn nhã dạo chơi trong công viên sau bữa cơm chiều, hắn không cần lo lắng chuyện gì, cũng không cần phải đau đầu suy nghĩ.
Con đường này là con đường mà hắn nhất định phải đi.
Vậy thì cần gì phải sợ?
Khánh Trần muốn đi qua con đường này, sau đó dùng trạng thái tốt nhất quay về căn cứ quân sự A02 để dẫn những người cứu rỗi hắn rời khỏi đó!
Hắn cúi đầu nhìn Jinguji Maki thì mới phát hiện sắc mặt của cô bé vẫn vô cùng bình tĩnh.
Lúc này, Jinguji Maki đang ngẩn ngơ nhìn ánh bình minh phía xa.
“Giết họ!”
Takeda Hideo gào lên.
Những thành viên của Thần Bí Nghiệp Bộ thấy tốc độ của đạn không thể đuổi kịp Khánh Trần, nên dứt khoát chuyện sang tập trung bắn vào một vị trí mà đối phương chắc chắn sẽ phải đi qua.
Họ bắn nhiều đến nỗi những viên đá ở vị trí đó đều bị bắn tung lên.
Ngay khi Khánh Trần sắp đi vào vị trí mà họ lựa chọn, cả người hắn bỗng bay lên hơn hai mét khỏi mặt đât.
Tất cả mọi người đều thấy một thiếu niên ôm theo một đứa trẻ bay lên dưới ánh mặt trời để tránh né tất cả đường đạn.
Chẳng ai ngờ Khánh Trần lại dám hành động như vậy ngay trong thời khắc nguy hiểm như thế này!
“Hắn trúng đạn!”
Có người gào lên:
“Ta chắc chắn! Đùi hắn vừa trúng đạn!”
Vì số lượng đạn bắn về phía hắn quá nhiều nên dù Khánh Trần đã tính toán cặn kẽ đến mức nào thì cũng không thể tránh khỏi trường hợp ngoài ý muốn.
Thế nhưng sau khi trúng đạn, Khánh Trần lại chẳng có bất kì biểu hiện gì khác thường cả, như thể ý chí của hắn đã chủ động bỏ qua tất cả các giác quan trên cơ thể hắn vậy.
Takeda Hideo đang chạy như điên trên sườn núi, hắn định chạy đến một vị trí mà Khánh Trần nhất định phải đi qua, sau đó hắn chỉ cần chặn đối phương lại đó là xong.
Khánh Trần vẫn đang lao nhanh trên sườn núi, những thành viên khác của Thần Bí Nghiệp Bộ cũng đang chạy theo Takeda Hideo.
Theo tính toán của Takeda Hideo, hắn và đối phương nhất định sẽ va vào nhau.
Nhưng đúng lúc này, hắn lại nhìn thấy Khánh Trần chủ đọng đưa chân lên đạp xe leo núi, cứ như vậy, tốc độ của họ đã vượt qua 120km/h!
Mưu đồ của hắn lập tức sụp đổ!
Không hiểu sao, Takeda Hideo lại cảm thấy tim mình đập càng ngày càng nhanh, đúng lúc này, hắn bỗng nghe thấy một tiếng “Két”.
Thanh âm vang lên rất bất ngờ nên tạm thời hắn cũng không thể phân biệt âm thanh đó phát ra từ đâu.
Hắn cứ thể đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng Khánh Trần, dù sườn núi gần như gốc đứng nhưng đối phương lại có thể điều khiển xe vô cùng dễ dàng.
“Đuổi theo.”
Takeda Hideo tức giận vẫy tay.
Thế nhưng khi họ chạy xuống đến chân núi thì chỉ phát hiện một chiếc xe leo núi, còn người họ cần tìm là Khánh Trần lại không thấy đâu.
Takeda Hideo ngẩng đầu nhìn theo vết máu rơi trên tuyết thì mới phát hiện thiếu niên vừa bị họ bắn trúng đó…Đang leo lên núi Okuhotaka.
Hơn nữa trên lưng hắn còn cõng Jinguji Maki.
Tấm lưng kia tuy mỏi mệt nhưng vẫn rất kiên định.
“Hắn bị thần kinh sao, rõ ràng vừa cưỡi xe lao xuống, bây giờ lại trèo lên trên, rốt cuộc hắn muốn làm gì?”
Takeda Hideo giận dữ hét lên.
“Quản sự, chúng ta có tiếp tục đuổi theo nữa không?”
Có người hỏi.
“Đương nhiên là có, hắn chỉ có một người, hơn nữa đùi còn bị thương, chúng ta có hơn ba trăm người, các ngươi sợ cái gì! ?”
Takeda Hideo nói.
Không hiểu sao lúc này hắn bỗng nhớ đến âm thanh mà hắn vừa nghe được lúc trước.
Cơ thể nhỏ bé của con người chỉ như một điểm đen nho nhỏ trên núi tuyết khổng lồ.
Lúc này trên núi tuyết đang có lấm chấm rất nhiều điểm đen, một điểm đen dẫn đầu phía trước, phía sau hắn là hơn ba trăm điểm đen đang ra sức đuổi theo.
Lúc leo lên đến đỉnh núi Okuhotaka, Khánh Trần vừa đặt cô bé xuống vừa cười nói:
“Ta thành công rồi.”
Jinguji Maki sửng sốt nói:
“A…Chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?”
“Giết người.”
Khánh Trần nói.
Sau đó thiếu niên lại im lặng nhìn xuống sườn núi như đang chờ đợi thứ gì đó.
Mãi đến khi xác định những người kia chỉ còn cách hắn khoảng một trăm mét.
Luồng chân khí hóa lỏng đang không ngừng sôi trào trong cơ thể Khánh Trần bắt đầu điên cuồng tụ tập lên miệng hắn.
Hô hấp!
Khánh Trần bỗng hít vào một hơi thật sau, sau đó lại thổi ra thật mạnh.
Luồng chân khí cứ thế cuồn cuộn phun ra cuốn theo lớp tuyết đọng trên sườn núi.
Những bông tuyết yếu ớt kia đều bị cuốn lên rồi hóa thành những lưỡi đao sắc bén lao thẳng về phía hơn ba trăm người dưới sườn núi.
Không biết bao nhiêu bông tuyết lao nhanh rồi cắm thẳng vào cớ thể những người kia, sau khi đâm vào khoảng 3cm, những bông tuyết đó sẽ bị hòa tan vào máu.
Những bông tuyết đó nhẹ nhàng đâm xuyên qua lớp quần áo, sau đó cắm vào cơ thể hơn ba trăm người, máu tươi và những mảnh vụn quần áo cứ thể văng ra tứ tung như thể trên đỉnh núi có ai đó đang dùng bão kim loại điên cuồng bắn về phía họ vậy.
Tuy uy lực của những bông tuyết không bằng bão kim loại, nhưng nếu bị bông tuyết bắn trúng mắt thì chắc chắn kẻ đó sẽ bị mù, bông tuyết cũng có thể gây ra trăm nghìn lỗ thủng trên cơ thể mỗi người, dẫn đến shock mất máu mà chết.
Hơn ba trăm người cứ thế rơi thẳng xuống đất, có người còn có thể lăn lộn kêu rên, có người lại bị bông tuyết cắt trúng động mạch nên nằm im không động đậy gì nữa.
Khung cảnh bên dưới vô cùng kinh khủng.
Cuối cùng thì thiếu niên trên đỉnh núi cũng cảm thấy bản thân tìm được thứ mình đã đánh mất bấy lâu.
Lúc này hắn đã có thể khiến hơn 300 người bị thương chỉ bằng một hơi thở!
Gió đêm hoa nở ngàn cây!
Cuối cùng rơi rụng như mưa!
Chương 1349: Tích Lũy Sức Mạnh
Sự yên tĩnh trên núi tuyết bị phá vỡ bởi một trận tuyết lở đột nhiên xuất hiện.
Máu tươi từ trong thân thể thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ chảy ra ào ạt, tụ thành dòng suối dưới đỉnh núi.
Jinguji Maki nhìn Khánh Trần đứng dưới ánh mặt trời phun ra một hơi vân khí.
Bé thề thật sự là vân khí, thậm chí còn có thể trông thấy cầu vồng dưới ánh mặt trời.
Một màn này quả thực đã lật đổ thế giới quan của Maki – chan, trong suy nghĩ trước đây, với bé con người rất yếu đuối, chỉ cần bị mép giấy cắt phải cũng có thể rách da.
Mà tất cả những gì Khánh Trần làm đêm nay, giống như đã mở ra cho bé một cánh cửa dẫn đến thế giới mới.
Phía sau cánh cửa kia, là một diện mạo tươi đẹp hơn của thế giới này.
Khánh Trần đứng trên đỉnh núi, lần đột phá hôm nay đã cho hắn một niềm vui mới…
Ưu thế lớn nhất của Kỵ Sĩ chính là, mỗi lần hoàn thành Sinh Tử Quan thực lực sẽ tiến vào cấp bậc mới, không cần giống những người khác chờ thực lực tiếp tục chậm chạp tăng trưởng, mà trực tiếp lên đến trạng thái đỉnh phong của cấp bậc đó.
Điều này có nghĩa là, trong khoảnh khắc Khánh Trần mới vừa tiến vào cấp B, sẽ lập tức đạt đến đỉnh phong.
Từ cấp A trở xuống, rất khó có ai là đối thủ của hắn.
Nhưng vấn đề ở chỗ, thế giới này rất công bằng, có ưu thế cũng sẽ có thiếu khuyết.
Từ trước đến nay, Kỵ Sĩ là đại từ tượng trưng cho cá thể có năng lực cường đại, nhưng họ luôn thiếu khuyết năng lực có tính sát thương phạm vi lớn, Lý Thúc Đồng cũng không ngoại lệ.
Ví dụ như Trần Vô Địch, vị Bán Thần đầu tiên được ghi lại trong lịch sử liên bang, nghe nói một chiêu Thiên Khuynh liền có thể biến kẻ địch trong phương viên trăm mét thành bột mịn.
Hoặc ví dụ như Bán Thần Lý Thần Đàn thuộc hệ Tinh Thần được ghi chép trong lịch sử liên bang, có thể thôi miên 5000 người, từng bắt cóc nguyên một lữ đoàn bộ đội bắn đại bác để giết địch.
Dựa theo ghi chép về thời khắc tối tăm nhất trước khi bị hủy diệt của nền văn minh nhân loại kỷ nguyên trước, hắn từng hi sinh thân mình, hóa thân thành ý chí của thế giới điều khiển mấy triệu người ngăn cản đại quân trí tuệ nhân tạo trong thời gian nửa ngày, để giữ lại một chút hi vọng sống cuối cùng cho quân Tây Bắc, có thể xưng tụng là hack cả nhân gian.
Hoặc như Hồ Thuyết người sáng lập tổ chức tình báo Hồ thị, hai mươi tư thanh ngọc kiếm có năng lực thu hoạch vô địch trên chiến trường, có thể xưng là máy thu hoạch chiến trường.
Nhưng Bán Thần của tổ chức Kỵ Sĩ, năng lực đơn đấu thì hiếm thấy đối thủ, nhưng lại không có năng lực lấy một địch ngàn.
Trước đây, phương pháp tổ chức Kỵ Sĩ dùng để bổ khuyết thiếu hụt ở phương diện này chính là dựa vào nhiều người, mười hai cao thủ cấp A dẹp yên Tuyết Sơn Tây Nam dễ như bỡn, còn có thể bắt Phật gia nhà người ta đi giữa thiên quân vạn mã.
Hiện tại thì không làm vậy được, mặc dù hạn mức cao nhất của Kỵ Sĩ càng hùng mạnh hơn, nhưng số lượng lại thưa thớt, đã sớm không còn sự huy hoàng sảng khoái năm xưa.
So sánh thử, nếu như một Bán Thần muốn giữ một tòa thành, phương pháp của những người khác đều là tọa trấn toà thành này, có địch nhân đến thì tiêu diệt.
Mà phương pháp bảo vệ một tòa thành của Kỵ Sĩ, không phải tọa trấn thành trì, mà là rời khỏi tòa thành kia, giấu mình trong các thành phố.
Khiến cho tất cả mọi người đều kiêng kị hậu quả khi bị Kỵ Sĩ ám sát, báo thù.
Nói một cách đơn giản, chính là lúc tác chiến theo phương thức vây công, Kỵ Sĩ không thể lấy cứng đối cứng như các Bán Thần khác.
Nhưng chân khí Kỵ Sĩ thể lỏng xuất hiện trong cơ thể Khánh Trần, khiến tương lai của hắn xuất hiện biến số cực lớn.
Đây là lần đầu tiên trong lịch sử của tổ chức Kỵ Sĩ, có một Kỵ Sĩ vừa được đổ đầy thanh thuộc tính, còn có được kỹ năng sát thương trong phạm vi lớn…
Lúc này, Khánh Trần ở cấp B đỉnh phong, liền có thể sát thương hơn ba trăm người trong phạm vi trăm mét, nếu lên đến cấp A, một hơi vân khí sợ là có thể giải quyết kẻ địch dễ như trở bàn tay.
Lần này, một hơi vân khí liền hao hết tất cả chân khí Kỵ Sĩ trong cơ thể hắn, nếu đến cấp A, năng lực chiến đấu còn có thể cường hãn hơn một chút.
Duy chỉ có một điểm đáng tiếc là, Khánh Trần phát hiện mình lại mở khóa gien, nhưng lôi đình bên trong thân thể lại không tấn thăng cùng một lúc.
Chẳng lẽ muốn hắn phải nhận lấy kích thích tinh thần lần nữa?
Có lẽ còn có một cách khác, chính là tiếp tục hoàn thành Sinh Tử Quan, tiếp tục khiêu chiến cực hạn phóng thích tiềm lực, khi tiềm lực cứ lần lượt phóng thích không hoàn chỉnh, thì sẽ trở về tình trạng ban đầu.
Vì tu hành không thể phóng thích tiềm lực của hắn một cách hoàn toàn, cuối cùng sẽ tích luỹ sức mạnh cho lần thức tỉnh tiếp theo.
Chương 1350: Thăm Mẹ
Khánh Trần không nóng lòng đi thu hoạch chiến trường, mà ngồi trên đỉnh núi, móc từ trong túi ra một con dao găm, bình tĩnh khoét viên đạn khảm trong cơ đùi ra.
Cũng chờ đợi chân khí Kỵ Sĩ chậm rãi khôi phục.
Jinguji Maki nhìn một màn này, cũng cảm thấy đau, nhưng Khánh Trần thậm chí không hề nhíu mày.
Bỗng nhiên cô bé nghĩ, anh trai này đã từng trải qua cái gì, mới có thể thản nhiên đối mặt với đau đớn như vậy?
Cô bé biết có lẽ đó cũng là những gì bé phải trải qua trong tương lai.
Trên núi, tiếng kêu rên không dứt.
Jinguji Maki bỗng nhìn về phía Khánh Trần, khẩn trương hỏi:
“Anh ơi, về sau ta cũng phải đi chuồng heo à?”
Khánh Trần dở khóc dở cười, ở tình cảnh này, vậy mà cô bé lại chỉ chú ý mỗi chuyện này.
Hắn thành thật nói:
“Ừm, ngươi cũng phải đi.”
Trên mặt bé con hiện ra vẻ đấu tranh dữ dội, cuối cùng cái đầu nhỏ cúi xuống:
“Vậy được rồi.”
Khánh Trần tiếp tục điều chỉnh hô hấp, Dopamine do hô hấp thuật sinh ra nhanh chóng dỗ dành thần kinh của hắn, thậm chí có thể làm cho thân thể triệu tập tất cả năng lượng để khép vết thương lại.
Hắn không để ý đến người của Thần Bí Nghiệp Bộ, để mặc bọn chúng kêu thảm.
Bắt đầu từ khi gặp phải đàn sói, hắn liền không ngừng kiềm chế, ẩn nhẫn.
Đến hôm nay, một hơi vân khí phá hết ngăn trở, cũng nên thu chút lợi tức rồi.
Nhưng Khánh Trần cũng không có sở thích tra tấn kẻ địch, đơn giản chỉ vì sau khi kinh lịch Sinh Tử Quan, lại leo lên đỉnh núi hai lần, còn một hơi thổi hết chân khí, trên đùi còn bị thương…thực sự hơi mỏi mệt.
Hơn ba trăm kẻ địch kia hẳn là chỉ chết mười mấy người, nói không chừng những người khác vẫn còn chút sức lực để quyết tử phản công.
Cho nên Khánh Trần muốn từ từ để tất cả những người này chết hẳn.
Lúc này, Takeda Hideo chậm rãi đứng dậy trong đất tuyết, hắn không có dũng khí để tiếp tục leo núi, quay người liền chạy xuống núi.
Hắn đoán được một việc, Jindai khống chế sức mạnh của người du hành thời gian Nhật Bản rất nghiêm ngặt, căn bản không tồn tại cao thủ siêu cấp giấu mình gì đó.
Ở nơi rừng núi hoang vắng đột nhiên đụng tới loại người du hành thời gian cấp bậc có thể xưng là người được ông trời lựa chọn này, xác suất cao chính là vị Joker mà cả tổ chức đang tìm.
Hắn đụng tới loại nhân vật này, thua không mất mặt, nhưng hắn nhất định phải truyền tin này về.
Thế nhưng, không đợi hắn chạy được hai bước, đã thấy Khánh Trần ở trên đỉnh núi, dùng một chút chân khí Kỵ Sĩ vừa mới khôi phục được, bắn ra một mảnh bông tuyết đánh xuyên qua gáy Takeda Hideo.
Khánh Trần tiếp tục chờ đợi, chờ một thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ nào đó thụ thương không nghiêm trọng đứng lên, sau đó dùng chân khí Kỵ Sĩ vừa mới khôi phục tặng hắn vài bông tuyết.
Tựa như trò chơi đánh chuột chũi, con nào thò đầu ra liền đánh con đó.
Jinguji Maki nhìn một màn này, đột nhiên hỏi:
“Anh ơi…Sắp tới chúng ta đi đâu?”
Khánh Trần trầm mặc một lúc rồi nói:
“Nếu như tương lai, ngươi rất khó quay lại vùng đất này thì ngươi muốn làm gì?”
Cô bé con cúi đầu suy nghĩ thật lâu:
“Chỗ chúng ta muốn đi rất xa à?”
“Ừm.”
“Vậy ta…có thể đi thăm mẹ của ta một chút không?”
“Hở?”
Khánh Trần nhìn về phía Jinguji Maki.
Bé con nhẹ nhàng nói:
“Mặc dù mẹ đã bỏ đi, nhưng bà nội nói mẹ cũng là bất đắc dĩ, mẹ còn có cuộc đời của mình…Ta không trách mẹ, chỉ là muốn đi xem bây giờ mẹ sống có tốt không, chỉ cần đứng xa xa nhìn một chút.
Đương nhiên, nếu làm như vậy sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch của ngươi, thì quên đi, ta có thể không tới thăm mẹ nữa.”
Khánh Trần nắm một cục tuyết từ dưới đất lên, nhét vào miệng, dùng nhiệt độ trong miệng chậm rãi hòa tan nó ra làm nước uống, hắn nghĩ nghĩ rồi nói:
“Kỳ thật cảnh ngộ của ta và ngươi không khác nhau lắm, nhưng ngươi buông bỏ sớm hơn ta.
Ta và ngươi đi Hokkaido một chuyến, nhìn xong rồi quên đi nhé.”
Mấy tiếng sau, rốt cuộc Khánh Trần cũng đứng dậy đến gần diệt khẩu, đợi cho Khánh Trần xác nhận toàn bộ thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ đều đã chết hết, mới nắm tay Maki đi xuống núi Okuhotaka.
Hắn không về Shirakawa-go nữa.
Người của Thần Bí Nghiệp Bộ sẽ nhanh chóng đổ đến nơi này, bọn chúng sẽ phát hiện thi thể trên núi tuyết, đó là bài học Khánh Trần để lại cho chúng.
Nhưng tất cả những thứ này cũng chỉ vừa mới bắt đầu.
Trên thực tế, phản ứng của Thần Bí Nghiệp Bộ còn nhanh hơn Khánh Trần dự tính.
Tối hôm qua, trước khi Takeda Hideo từ Shirakawa-go tiến về núi tuyết, đã sớm báo cáo chuyện ở đó lên.
Đến khi phát hiện đội tiên phong xe hư người chết, lại báo cáo lần nữa.
Cho nên Thần Bí Nghiệp Bộ đã biết bọn họ gặp phải phục kích.
Bây giờ đám người Takeda Hideo đã mất liên lạc gần mười giờ, đồ ngốc cũng biết đã xảy ra chuyện.
Mà mấu chốt nhất là, Thần Bí Nghiệp Bộ nhanh chóng đổ mọi hiềm nghi về Joker, bọn chúng gần như xuất động một nửa binh lực tại trụ sở thành phố Osaka, dự định tiến hành phong tỏa toàn bộ Hida Takayama, thề phải tìm cho ra vị cao thủ thần bí này.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Long Xà Diễn Nghĩa [Dịch] Long Xà Diễn Nghĩa](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Long-Xa-Dien-Nghia-dich-Truyen-Audio-Hay-chon-loc.jpg)



