- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 134 : Onii-chan Thật Sự Rất Đặc Biệt (c1331-c1340)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 134 : Onii-chan Thật Sự Rất Đặc Biệt (c1331-c1340)
❮ sautiếp ❯Chương 1331: Onii-chan Thật Sự Rất Đặc Biệt
“Tảng đá lớn như vậy, tối thiểu phải cấp B mới nâng nổi, ta cảm thấy có thể chỉ trùng hợp gặp phải đất lở.”
“Cẩn thận một chút thì hơn.”
Đội xe dừng lại, có người đi xuống xe, lục lọi tìm kiếm dưới núi.
Lúc này, chiếc xe Jinguji Maki ngồi đột nhiên vang lên tiếng gõ vào cửa kính.
Tất cả thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ, cùng Jinguji Maki trong xe, đều chậm rãi nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy một thiếu niên xoay người đứng bên ngoài, đang xuyên qua cửa sổ xe nhìn vào trong.
Jinguji Maki ngạc nhiên.
Giống như một người sắp rơi vào vực sâu, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn thấy khe hở phía trên vực sâu có một chùm sáng xuyên qua, và một bàn tay duỗi vào.
Maki cảm thấy thế giới lại ấm áp lần nữa.
Nhưng cô bé mở to hai mắt im ắng nhìn thiếu niên kia, Maki vừa rơi lệ vừa lo lắng lắc đầu.
Cô bé không hy vọng đối phương rơi xuống vực sâu với mình.
Thế nhưng, đột nhiên Khánh Trần lại cười chỉ vào mắt Maki, bàn tay khép lại ra hiệu cho cô bé nhắm mắt lại.
Ngay sau đó, Jinguji Maki nghe lời nhắm mắt lại, bé cũng không biết Khánh Trần muốn làm gì, chỉ vâng lời đối phương dựa theo bản năng.
“Này, ngươi là ai? Ngươi…”
Một thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ xuống xe, còn chưa kịp móc súng ra, đã bị Khánh Trần dùng tay bổ vào cổ.
Nhưng người bình thường lấy tay làm đao bổ vào cổ, cũng là vì đập vào động mạch chủ trên cổ để đối phương ngất đi.
Mà Khánh Trần dùng chiêu này, liền trực tiếp chém gãy xương gáy người ta.
Các thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ choáng váng, đây là cao thủ ở đâu ra vậy?!
Chờ chút, chẳng lẽ đây là người vừa mới ném đá?!
Thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ hoang mang.
Ở nơi thâm sơn cùng cốc này, làm sao lại xuất hiện loại nhân vật như thế?
Vì Shirakawa-go chỉ là một thôn xóm vắng vẻ, thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ tới đây vốn cũng không lợi hại.
Bây giờ hai hệ thống sức mạnh tu hành và thức tỉnh của Khánh Trần đều tiến lên cấp C, việc này mang hàm nghĩa rằng sức mạnh của hắn đã sớm đột phá điểm giới hạn của cấp C đỉnh phong.
Ở trong mắt Thần Bí Nghiệp Bộ, thôn dân Shirakawa-go là người bình thường, là sâu kiến, là cỏ rác.
Nhưng trong mắt Khánh Trần, những thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ này chẳng phải cũng như thế sao?
Jinguji Maki còn không biết, onii-chan đạp xe leo núi chở bé về nhà, từng khiến cho Thần Bí Nghiệp Bộ ở Osaka phải sống trong phập phồng sợ hãi.
“Baka!”
Trên một chiếc xe khác, một tên thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ chửi thề nhảy xuống xe, mau mắn đưa tay bóp cò.
Nhưng hắn ngạc nhiên phát hiện, tốc độ thay đổi họng súng của cánh tay mình, còn không nhanh bằng tốc độ né tránh của Khánh Trần.
Cho đến giờ phút này, thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ mới ý thức được, chúng đụng phải quái vật rồi!
Có người muốn trực tiếp dùng ‘ con tin Shirakawa-go ‘ bên cạnh để uy hiếp Khánh Trần không được tới gần, nhưng Khánh Trần đã lấy được súng!
Khoảng cách gần như thế, cảm giác súng tuyệt đối chính là ý chỉ của Thần Linh.
Jinguji Maki nghe lời nhắm mắt lại.
Trong thế giới của cô bé, Maki chỉ có thể nghe thấy tiếng mắng chửi của thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ, tiếng súng, sau đó là tiếng kêu rên.
Cuối cùng là sự im ắng tuyệt đối.
Thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ dưới núi, khó khăn lắm mới cõng đồng bọn đi lên, kết quả còn chưa kịp phản ứng đã bị mấy phát súng bắn chết.
Cô bé ngồi trên xe run rẩy, không biết qua bao lâu, một bàn tay ấm áp che trên đôi mắt cô bé, sau đó chậm rãi ôm cô bé ra khỏi xe việt dã.
“Không sao đâu.”
Maki nghe thấy có người nhẹ nhàng nói bên tai.
Jinguji Maki biết, onii-chan này sợ mình phải nhìn thấy một số cảnh tượng tàn khốc.
Sự dịu dàng và lương thiện của đối phương, xuất phát từ nội tâm.
Nhưng vấn đề là, những người tự xưng là Thần Bí Nghiệp Bộ kia rất lợi hại, chẳng lẽ onii-chan giải quyết tất cả chúng rồi sao?
Jinguji Maki tập trung nghe, cô bé không nghe được tiếng của thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ nữa, dường như tất cả đã chết.
Cho nên….Onii-chan thật sự rất đặc biệt.
Nghĩ tới đây, cô bé con yên lặng tựa đầu trên bờ vai Khánh Trần, mặc cho nước mắt ấm áp chảy trên vai đối phương.
“Onii-chan, ngươi có gặp bà nội không?”
Jinguji Maki thấp giọng hỏi.
Khánh Trần trầm mặc một chút:
“Bà đi rồi.”
Hắn không định nói láo, bởi vì một người cũng hiểu thế giới này lạnh lùng đến cỡ não, sau đó mới có thể hiểu được sự ấm áp trong lòng mình quan trọng ra sao.
Khánh Trần nói với hai người Shirakawa-go bị bắt khác:
“Hai người các ngươi đẩy chiếc xe xuống dưới núi đi, sau đó tìm thân thích trốn tránh một thời gian.
Tin ta đi, nếu để Thần Bí Nghiệp Bộ tìm tới các ngươi, thì tình cảnh sau đó còn thê thảm hơn trong tưởng tượng.”
Nói xong, hắn không tiếp tục dừng lại.
Khánh Trần rất rõ ràng, đẩy chiếc xe xuống dưới núi, cũng chỉ có thể kéo dài thời gian Thần Bí Nghiệp Bộ phản ứng thêm một chút.
Buổi tối hôm nay, khi đối phương phát hiện đồng bọn của mình không thuận lợi trở về trụ sở Osaka, sẽ nhanh chóng đến điều tra tình hình.
Có lẽ sáng sớm ngày mai, Thần Bí Nghiệp Bộ sẽ đến Shirakawa-go, điều tra tất cả những việc phát sinh tối hôm qua.
Đối phương biết đã thành công bắt được mấy người, nếu như đối phương không thấy ba người dự bị trở thành người du hành thời gian ở hiện trường tai nạn xe, sẽ lập tức phong tỏa toàn bộ Shirakawa-go để điều tra manh mối.
Khánh Trần không có quá nhiều thời gian, hắn muốn dẫn theo Jinguji Maki thừa dịp đêm tối lên núi, cho đến khi hắn hoàn thành Sinh Tử Quan lại quay về Shirakawa-go.
Khánh Trần thấp giọng nói:
“Trở về an táng bà nội trước, ta muốn dẫn ngươi tiến về núi Okuhotaka.
Ngươi và ta ở đó mấy ngày, mặc dù điều kiện có chút gian khổ, nhưng mọi chuyện rồi sẽ tốt lên.”
Cô bé thút thít thật lâu, bà nội đã đi rồi.
Khánh Trần không an ủi cô bé, cũng không thúc giục cô bé đừng khóc nữa, đây là chuyện sớm muộn gì cô bé cũng phải trải qua.
Thật lâu sau, Jinguji Maki ngước đôi mắt ửng đỏ lên:
“Onii-chan, có phải ta liên lụy ngươi không?”
Khánh Trần gật gật đầu:
“Ừm, đúng thế.”
Cô bé áy náy cúi đầu.
Một giây sau, Khánh Trần nhẹ nhàng nói:
“Nhưng không sao.”
Nói xong, hắn để cô bé xuống, nắm bàn tay bé nhỏ lạnh lẽo đi về hướng Shirakawa-go.
Chẳng mấy chốc người của Thần Bí Nghiệp Bộ sẽ tự tìm lấy cái chết.
🩸CỬU TINH CHI CHỦ (BẢN DỊCH): Dị năng, đô thị, dị giới, siêu hài, TOP 100 QIDIAN….🩸
Tác giả hôm nay không ra chương, mình hy vọng truyện có thể ra đều chương mỗi ngày….
Đây là sự cố không ai mong muốn, thành thật xin lỗi các bạn về việc này.
“Kỳ thật ban đầu ta cũng nghĩ như mọi người, chân gãy không ảnh hưởng tay.
Bị thương rồi chắc sẽ treo Lão Ưng mỗi ngày hai vạn chữ lên đánh?
Nhưng sự thật ta đã sai, khó ở chỗ chân không nhức thì cũng đau.
Nằm trên giường không thể động đậy gì là thống khổ nhất, ta không nằm nghiêng là ngủ không được, kết quả hiện tại phải nằm ngửa, còn không được nhúc nhích tí nào.
Mấy ngày nay mỗi ngày ngủ không hơn bốn tiếng là dậy rồi, đây là nguyên nhân chủ yếu khiến cả ngày ta không làm được gì.
Trong sáu ngày nằm trên giường này, việc đi vệ sinh đều do vợ ta hỗ trợ, nàng lại còn đang mang thai, hẳn nàng cũng không dễ chịu gì.
Ban đầu đây vốn là thời điểm nghỉ ngơi của nàng, kết quả lại phải hầu ta ba tháng, thảm không kể nổi.
Mà hiện tại nàng còn không oán không hối gọt trái cây cho ta kìa.
Vì nằm trên giường quá lâu, tránh để tắc hoặc giãn động mạch, nàng còn phải xoa bóp cho ta mỗi ngày.
Ta vốn muốn thuê chuyên viên tới làm nhưng nàng kêu chẳng bằng thuê nàng còn hơn.
Tiền trong nhà đều đưa nàng giữ hết, vậy mà nữ nhân này vẫn không quên bóc lột chút tiền tiêu vặt của ta.
Hôm nay vừa mời bác sĩ tới khám lại, sau đó vẫn phải nằm cứng đơ trên giường.
Bây giờ nói chút chuyện lý thú đi.
Khi vừa vào nghề, ta rất thích đi kiếm độc giả cho truyện.
Khi đó ta vào một nhóm chat, hiện tại các tác giả trong nhóm cũng tương đối nổi tiếng.
Mà trong nhóm, mọi người nói chuyện cũng rất rôm rả.
Mọi người cùng nhau đi đọc truyện, cùng nhau chửi bới.
Khi đó thành viên không nhiều không ít, từ ban đầu mọi người đều rất cực khổ, chỉ cần có mấy ngàn lượt xem là vui muốn chết rồi.
Trong nhóm có Lão Ma Đồng, Ngã Tối Bạch, Mại Báo, Nhị Thập Nhị Đao, Nhị Bảo, Nhị Phát, Ly Ca, Tiểu Hồng Thiên, tiểu Nam Cực, Hương Yên, Nguyệt Mạt, Trác Mục Nhàn, Ngư Ngư. . .
Mọi người cùng nhau tiến tới, tuy khổ nhưng lại rất vui.
Khi đó ta đang viết Đại Vương Tha Mạng, họ liền bắt đầu có câu ‘slogan’: Đã bảo mọi người cùng chịu khổ, ngươi lại. . .
Mà Lão Ma Đồng cũng lập xuống lời thệ, nếu sang năm nhóm không có đại thần thì giải tán nhóm!
Tiếp đó ta ký hợp đồng đại thần.
Về sau Lão Ma Đồng lại lập xuống lời thệ, sang năm trong nhóm không có đại thần bạch kim, giải tán nhóm!
Tiếp đó ta ký hợp đồng bạch kim.
Cười chết mất.
Mà lời thệ này cứ như dành riêng cho ta vậy.
Cơ mà dần dà mọi người cũng ổn hơn, chỉ có Lão Ma Đồng qua bảy cái áo mà vẫn thái giám.
Chuyện thú vị còn nhiều lắm.
Ví dụ như lần nào đó chúng ta họp nhóm ở Lạc Dương, có người uống quá nhiều phải đi nhờ xe ta.
Ví dụ họp nhóm ở Thành Đô, ta kéo đám Lão Ma Đồng ra net ngồi ba ngày, mọi người chơi game tới quên trời quên đất.
Ví dụ như khi Đại Vương Tha Mạng dần hot lên, mọi người trong nhóm kêu gọi bỏ phiếu cho ta, có hai tên đần độn nào đó đi nhờ tác giả đại thần kêu gọi giúp ta, cuối cùng bị mắng máu chó đầy đầu.
Khi đó ta còn cười họ bốc đồng, chỉ là luôn ghi tạc chuyện này trong lòng.
CMN thời gian như thoi đưa, đảo mắt đã hơn năm năm.
Sau khi ‘chứng đạo thành thần’, nói gì cũng dễ bị hiểu lầm, hầu như ta lui khỏi tất cả các nhóm tác giả, chỉ giữ lại nhóm này.
Chỉ trong đó, lời ta nói không bao giờ bị chụp màn hình hoặc xuyên tạc.
Bị hiểu lầm là số mạng của ngươi, có một đám bằng hữu cùng chung chí hướng và hiểu ngươi là may mắn của ngươi.
Sau này, khi đã thuần thục xã giao, dự nhiều hoạt động hội họp rồi thì ta vẫn cảm thấy chẳng vui bằng khi tụ tập cùng đám bằng hữu, uống bia trải sự đời.
Chờ chân ta tốt lên sẽ cố gắng hoàn thành Nhân Danh Bóng Đêm rồi rủ đám người kia tụ họp.
Hội họp tác giả rất thú vị, mỗi năm một lần, thậm chí mấy năm mới có một lần, hơn nữa còn là cả đám cùng nhau gõ chữ.
Mấy hôm trước Nại Báo bảo chúng ta sắp xếp thời gian gặp nhau, chỉ là bây giờ chắc phải đợi tới năm sau rồi.
Mấy hôm nay ta bắt đầu viết về cô bé Maki, ta đặc biệt coi trọng nhân vật này, viết vội sẽ mất hai, vì vậy phải tập trung hơn.
Ta phải tưởng tượng bản thân ta tham gia vào câu truyện, tưởng tượng một tiểu cô nương kéo cửa sổ, hô lớn với trời gió tuyêt, Onii-chan~.
Ta phải chìm đắm vào đó rồi mới viết tiếp được.
Đây chính là nỗi khổ tâm của tác giả, cũng là niềm vui của chúng ta.
Chân ta lại đau rồi, trước mắt nói tới đây thôi.”
Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc:
🩸CỬU TINH CHI CHỦ (BẢN DỊCH): Dị năng, đô thị, dị giới, siêu hài, TOP 100 QIDIAN….🩸
🧠MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH): Linh dị, quái vật biến dị, dị năng tinh thần, khoa huyễn, luôn nằm trong TOP 10 QIDIAN!!!!🧠
Chương 1333: Có Năng Lực Phá Vỡ Quy Tắc Thế Giới 1
“Onii-chan, ngươi đánh bại tất cả kẻ địch rồi ạ?”
Jinguji Maki hỏi, từ lúc mới bắt đầu cô bé đã nhắm mắt lại, Khánh Trần không để bé trông thấy một chút máu tanh nào.
“Ừm, đánh bại cả rồi.”
Cô bé nhớ lại tất cả những chuyện phát sinh đêm nay.
Đầu tiên là một đám người xông vào khách sạn suối nước nóng, muốn mang bé đi, bà nội cố gắng ngồi dậy muốn cứu bé, lại bị đạp ngã xuống đất.
Ngay sau đó, những người kia giống như là quái vật, không ai làm gì được bọn chúng.
Lúc đó, kỳ thật Maki đã tuyệt vọng, bé cảm thấy không ai cứu được mình.
Thế nhưng từ lúc Khánh Trần xuất hiện, mọi chuyện đều thay đổi.
Onii-chan chỉ dịu dàng bảo bé nhắm mắt lại, sau đó những thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ vênh váo kia liền triệt để biến mất.
Không có chiến đấu kịch liệt, không có quá trình quanh co, không giống Ultraman mỗi lần đánh quái thú đều rất tốn sức, giống như chỉ búng tay một cái, tất cả kẻ địch đều không còn…
Giống như Thần Linh ẩn cư Thần Quốc, trong câu chuyện thần thoại được diễn hàng năm ở đền thờ Shirakawa-go.
Jinguji Maki hỏi:
“Onii-chan, ngươi là Thần Linh ở Takamagahara à?”
Khánh Trần ngẫm nghĩ, thẳng thắn hồi đáp:
“Không phải, nếu có cơ hội, ta có thể sẽ tiêu diệt vị ‘Đại Ngự Thần Amaterasu ‘ trong Takamagahara của các ngươi.”
Jinguji Maki há hốc mồm, không nói nên lời một lúc lâu…
Đại Ngự Thần Amaterasu, là Thái Dương Chi Thần, vị thần thống trị Takamagahara trong truyền thuyết.
“Nói đùa thôi.”
Khánh Trần nói.
Jinguji Maki:
“Hả?”
Khánh Trần:
“Nếu quả thật có cơ hội đó, làm sao ta chỉ tiêu diệt mỗi Đại Ngự Thần Amaterasu được, chắc chắn là phải tiêu diệt hết tất cả mới đúng.”
Jinguji Maki: “…”
Khánh Trần nhìn Shirakawa-go ánh lửa ngút trời phía xa, bình tĩnh nói:
“Maki – chan, trong mắt ta, những kẻ tự khoe là Thần Linh mới đến bắt ngươi kia không có lý do gì tiếp tục tồn tại.”
Sau khi Thần Bí Nghiệp Bộ sinh ra, bọn chúng một mực tự gắn bản thân với Takamagahara, tự xưng là sứ giả Thần Linh, thậm chí còn tuyên truyền một số người được chọn là Thần Linh chuyển thế.
Hành động đó cũng hấp dẫn vô số tín đồ Thần Đạo.
Jinguji Maki nghĩ nghĩ nói:
“Những người Onii-chan chán ghét, khẳng định đều là người xấu.”
Hai người trở lại Shirakawa-go, cô bé nằm trên người bà nội khóc thật lâu, đến khi giọng nói khàn đặc.
Mặc dù Khánh Trần nhất định phải nhanh chóng rời khỏi nơi này, nhưng cũng không ngăn cản, dù sao đó cũng là thân nhân duy nhất của cô bé.
Không biết qua bao lâu, Jinguji Maki đứng dậy lau nước mắt, bé không năn nỉ Khánh Trần, mà tự mình đi tìm diêm quẹt, dùng lửa đốt rụi toàn bộ khách sạn suối nước nóng.
Đây là khách sạn suối nước nóng mà bà nội kinh doanh cả đời, bà nội không còn ở đây, thì để khách sạn suối nước nóng đi cùng bà thôi.
Khánh Trần nhìn Jinguji Maki, hắn chợt phát hiện ra, sau khi cô bé tự tay đốt khách sạn, thần thái dần dần bình tĩnh lại.
Có lúc, hắn tựa như nhìn thấy bản thân khi còn bé.
Cái ngày mà cha mẹ ly hôn, khi hắn quyết định nói với mẹ, muốn tiếp tục sống với cha, cũng có biểu cảm như thế.
Trong lòng Khánh Trần chợt nảy ra một ý.
Bỗng nhiên, hắn nắm mạch môn của Jinguji Maki, truyền ra một chút chân khí Kỵ Sĩ, hô hấp thuật như ngọn lửa lập tức quét sạch kinh mạch.
Jinguji Maki ngạc nhiên ngẩng đầu lên, nhìn về phía Khánh Trần:
“Onii-chan, thế này là sao? Ta cảm giác có một dòng nước ấm bên trong cánh tay, lại chảy ngược vào trong lòng.”
Đôi mắt cô bé tựa như dòng suối ở Cửu Trại Câu, trong suốt lại linh động.
Lần này lại đến phiên Khánh Trần ngạc nhiên, vì dưới sự chiếu rọi của ánh lửa ở khách sạn suối nước nóng, trên mặt cô bé rõ ràng đã thực sự hiện lên đường vân hỏa diễm, đó là tiêu chí đặc thù của hô hấp thuật Kỵ Sĩ.
Nhưng vấn đề là, cô bé không rơi vào vấn tâm.
Cô bé không cảm nhận được chút thống khổ nào.
Hoặc là, tâm tư đối phương tinh khiết đến nỗi không cần hồi tưởng lại những đau khổ đã qua, dễ dàng bước qua bậc cửa vấn tâm.
Mấu chốt hơn chính là, cô bé chưa bao giờ đi qua thế giới trong, hẳn là vẫn còn bị quy tắc của thế giới ngoài trói buộc, không cách nào trở thành siêu phàm giả mới đúng!
Tình huống này là sao.
Khánh Trần nhíu mày, chẳng lẽ mình đã gặp người được chọn chân chính?
Chờ chút, hoặc là mình gặp người chơi bản Closed Beta của Nhật Bản?
Nếu như đối phương giống như mình, bị đưa tới thế giới ngoài từ lúc còn chưa có ký ức, như vậy tất cả đều dễ hiểu.
Nhưng Khánh Trần không có cách nào xác định tính chính xác của suy đoán này.
Trong đó, vấn đề lớn nhất ở chỗ, nếu như Jinguji Maki là người chơi bản Closed Beta, như vậy vì sao cô bé không trở thành người du hành thời gian lúc sự kiện xuyên qua bắt đầu?
Rốt cuộc đã xảy ra vấn đề gì?
Cũng có khả năng Jinguji Maki cũng không phải là người chơi bản Closed Beta, chỉ là trời sinh cô bé đã có được năng lực phá vỡ quy tắc Thế Giới.
“Đi thôi.”
Chương 1334: Có Năng Lực Phá Vỡ Quy Tắc Thế Giới 2
Khánh Trần tìm thấy xe leo núi mình nhét vào bên đường, gánh nó trên vai, sau đó nắm tay cô bé đi về hướng núi tuyết.
“Onii-chan, bây giờ chúng ta đi đâu?”
Jinguji Maki nhẹ giọng hỏi.
Khánh Trần cảm nhận được thân thể cô bé run nhè nhẹ trong tiết trời giá lạnh.
Hắn hiểu cô bé run không phải vì rất lạnh, mà trên thế giới này, Maki đã không còn nơi nương tựa nữa, cho nên mới để lộ sự sợ sệt xuất phát từ nội tâm.
Trước kia cô bé còn có thể dựa vào bà nội, dù bà nội nằm trên giường bệnh hôn mê, nhưng trong lòng bé vẫn nuôi hi vọng, chờ mong có một ngày bà nội sẽ khoẻ lại.
Hiện tại, bà nội đã không còn, thế giới này lại không có truyện cổ tích.
Thật ra, Jinguji Maki là sợ Khánh Trần cũng đột nhiên bỏ rơi bé.
Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi nói:
“Nơi ta sắp đi rất gian khổ, cũng rất nguy hiểm, ngươi đồng ý đi chứ?”
Cô bé vội vàng gật đầu:
“Đồng ý, ta có thể giặt quần áo cho onii-chan, sẽ giặt rất sạch sẽ!”
Khánh Trần lắc đầu:
“Không cần hèn mọn như thế, ta đi đâu, ngươi theo đó.”
“Onii-chan, ngươi không phải người nơi này nhỉ?”
“Ừm.”
” Quê hương của Onii-chan có đẹp không?”
“Ngươi có thể tự đi xem thử.”
Người của Thần Bí Nghiệp Bộ đến nhanh hơn tưởng tượng.
Họ vốn có hơn trăm người cùng đi đến thành phố Nakatsugawa, sau đó lại phân thành hơn mười tiểu đội, sau đó chia nhau về các vùng nông thôn ven thành phố Nakatsugawa.
Ước định cẩn thận sẽ tụ hợp một lần nữa ở Nakatsugawa trước 2 giờ sáng.
Trong kế hoạch của thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ, đến nông thôn bắt người du hành thời gian tiềm ẩn là một chuyện hết sức dễ dàng, không thể xuất hiện chuyện gì ngoài ý muốn.
Trước nay cũng chưa từng xuất hiện chuyện ngoài ý muốn.
Chờ đến 2 giờ sáng, đội ngũ đi Shirakawa-go chậm chạp chưa thấy về, thế là đội ngũ hơn trăm người lập tức chạy tới đây.
Trong khe núi họ tìm được bốn chiếc xe việt dã lăn lông lốc xuống vực, còn có thi thể trên xe.
Người phụ trách đội yên lặng kiểm tra:
“Tổng cộng có 7 người, 7 người chết bởi vết thương súng bắn, bình quân bắn hai ba phát mới bắn chết một người, kỹ thuật bắn súng này có vẻ cũng chẳng ra sao cả.”
Lúc Khánh Trần giết người, cố ý hai ba phát súng mới giết chết một người, là vì không muốn Thần Bí Nghiệp Bộ liên hệ mỗi lần xuất thủ với vị Joker xuất hiện ở thành phố Osaka kia.
Bây giờ còn chưa đến lúc.
Lúc này, đội trưởng đột nhiên cảm giác được có chỗ nào đó kỳ quái, hắn lại quay trở về kiểm tra thương thế tất cả mọi người một lần nữa:
“Một người trong đó tử vong trước, sau đó mới bị người ta bắn thêm ba phát súng.”
Khi nói chuyện, hắn quan sát cái cổ của thi thể này, trên vết thương tím xanh rõ ràng còn có dấu ngón tay của con người.
Lúc đầu hắn cho rằng vết thương trên cổ là do té xuống vách núi, hiện tại xem ra, đây mới đúng là vết thương trí mạng.
Đội trưởng đưa tay sờ.
Ngay sau đó liền hít vào một hơi:
“Một phát chém gãy xương gáy, để làm được cần sức mạnh lớn cỡ nào?!”
Phải biết, xương gáy là một trong những phần xương cứng rắn nhất trong thân thể con người, tất cả thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ đều là chiến sĩ gen, xương cốt đều có mức độ cường hóa nhất định.
Có thể dùng một tay chém gãy xương gáy, phải là loại quái vật gì.
Đội trưởng nghĩ nghĩ nói:
“Không lẽ người mà trụ sở chính ở thành phố Osaka muốn tìm, lại xuất hiện ở đây?”
“Hẳn là không phải, không phải trụ sở chính Osaka bên kia nói đặc điểm của đối phương là bắn súng như thần sao?”
Một thành viên nghi hoặc:
“Hiện tại bên thành phố Osaka như lâm đại địch, nghe nói còn có hai người được chọn từ Tokyo, Kobe chạy tới.
Loại nhân vật này, sau khi gây ra động tĩnh lớm như thế ở thành phố Osaka, tại sao lại chạy đến loại địa phương nhỏ như Shirakawa-go này?”
“Đúng rồi, đến Shirakawa-go làm gì, trượt tuyết à?”
Đội trưởng ngẫm nghĩ:
“Trong đống thi thể không có ba người du hành thời gian dự bị kia, chứng tỏ người xuất thủ nhất định có quan hệ với một trong ba người đó.
Có phải Joker hay không thì khó nói, nhưng ta cảm thấy vẫn nên báo cáo về trụ sở ở thành phố Osaka trước, để họ phái người đến tiếp viện.”
“Hả? Phải kinh động đến trụ sở chính ở thành phố Osaka à?”
Đội trưởng nhìn đội viên nghi ngờ:
“Nghe ta, chờ tiếp viện chạy tới, chúng ta lại vào Shirakawa-go điều tra, quyết định này…Nói không chừng có thể cứu cái mạng chó của các ngươi đấy.”
🩸TÊN MINH TINH NÀY RẤT MUỐN VỀ HƯU (BẢN DỊCH): Trọng sinh, điềm đạm, nữ chính mang linh hồn mèo, main lạnh lùng🩸
Chương 1335: Trong Núi
Hôm nay sẽ lên 8 chương ạ.
Tác ra chương nào mình lên chương đó luôn nha!
“Onii-chan, chúng ta đang làm gì đây? Có thể xuống núi không…”
Cô bé con đi trên sườn núi chật hẹp, bé nhìn sang hai bên trái phải đều là vực sâu hơn ngàn mét.
Một khi không cẩn thận trượt chân trên triền núi này, ắt sẽ tan xương nát thịt.
“Tiếp tục.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Tiếp tục dọn đá vụn.”
Nơi này là núi Okuhotaka, còn cách sân trượt tuyết hơn mười cây số, không có du khách nào lại tới đây lúc này, cả thế giới chỉ còn lại Khánh Trần và Jinguji Maki.
Khánh Trần vẫn từng bước quét sạch đá vụn trên sườn núi như cũ, giống như chẳng hề xảy ra chuyện gì.
Cho đến lúc này, Maki mới biết được trước đó Khánh Trần đi sớm về trễ mỗi ngày để làm gì.
Khó trách khách trượt tuyết đều nói chưa từng thấy Khánh Trần, vì Khánh Trần cũng không trượt tuyết.
Nhưng Jinguji Maki không nghĩ tới, Khánh Trần vậy mà lại đưa bé lên trên triền núi này, để bé cùng dọn đá vụn…
Dù Maki đã nói bé sợ, Khánh Trần cũng không hề thông cảm cho bé.
Khánh Trần nói:
“Nếu như muốn từ bỏ, liền trực tiếp nói cho ta biết, ta có thể đưa ngươi xuống dưới.
Mỗi ngày khi ta lên núi dọn dẹp đá vụn, ngươi ở ngay dưới sườn núi đó chờ ta.”
Jinguji Maki nghe thấy câu này, đột nhiên mím môi, không nói một lời tiếp tục xoay người dọn dẹp đá vụn.
Trên sườn núi gió lạnh thấu xương này, có đôi khi ngay cả Khánh Trần cũng khó mà ổn định thân hình, chứ đừng nói đến một cô bé tám tuổi.
Nhưng chuyện khiến người ta càng ngạc nhiên hơn là, từ lúc Khánh Trần nói xong câu kia, Maki không còn đòi xuống núi, chỉ yên lặng làm việc.
Thậm chí nhiều lần thiếu chút nữa cô bé bị gió cuốn xuống lưng núi, cũng chỉ kinh hô một tiếng, sau đó yên lặng tự tìm tảng đá để cố định thân hình.
Lúc này, khi cô bé con cúi đầu xuống, nước mắt trong suốt rơi xuống từ hàng mi thật dài, lại bị một trận gió núi thổi vào sơn cốc.
Khánh Trần nói:
“Ta không nhất định phải ép buộc ngươi ở đây với ta, dù ngươi muốn xuống núi, cũng là chuyện rất bình thường.”
Jinguji Maki bỗng nhiên cố chấp lau nước mắt:
“Ta không sợ!”
Thời khắc rời đi Shirakawa-go, Maki vốn tưởng rằng cuộc sống của mình về sau sẽ tràn ngập ánh sáng.
Kết quả ai ngờ lại phải nghênh đón những khó khăn còn trắc trở hơn ngày xưa.
Dù trước kia làm việc trong khách sạn suối nước nóng, cũng hoàn toàn không cần trải nghiệm những nguy hiểm như vậy.
Nhưng Jinguji Maki vẫn không nói gì.
Lúc này, Khánh Trần dần dần tăng tốc độ dọn dẹp chướng ngại vật trên đường, bởi vì hắn không biết Thần Bí Nghiệp Bộ có tìm tới nơi này không, cũng không biết khi nào đối phương tới, sẽ mang theo bao nhiêu người…
Không có Lấy Đức Phục Người phòng thân, ở nơi quỷ quái này dù Khánh Trần lợi hại hơn nữa, cũng không thể đánh thắng được mấy trăm kẻ địch mang theo súng ống.
Một trận gió thổi qua, Jinguji Maki không đứng vững, gần như bị cuốn xuống dưới vách núi.
Ngay lúc bé cho rằng mình sắp chết, Khánh Trần duỗi một bàn tay ra nắm cổ áo cô bé, kéo Maki về:
“Tiếp tục.”
“Ừm.”
Cô bé đáp lời.
Cô bé ngây thơ này không chỉ có tuổi thơ tương tự với Khánh Trần.
Có lúc, thậm chí Khánh Trần còn cảm thấy ngay cả tính cách của đối phương đều có điểm tương tự mình.
Không chỉ là sự “Hiểu chuyện” để không “khiến người ta chán ghét”.
Còn có sự bướng bỉnh không muốn chịu thua lúc nguy khốn.
Lúc kinh doanh khách sạn suối nước nóng, bà nội ngã bệnh, Maki liền học nấu cơm, giặt quần áo.
Lúc dọn dẹp đá vụn trên sườn núi, dù sợ muốn chết, cũng quyết không oán giận một câu nào.
Đến đêm, Khánh Trần dẫn cô bé xuống núi, thừa dịp sân trượt tuyết chuẩn bị đóng cửa, trốn vào trung tâm phục vụ du khách trong sân trượt tuyết.
Trong núi không còn nơi nào ở được, mà cũng không tìm thấy đồ ăn, mặc dù sân trượt tuyết còn có nhân viên trực, nhưng cũng may họ cũng chỉ trốn trong phòng làm việc của mình, sẽ không thường đi ra ngoài tuần tra.
Jinguji Maki nhỏ giọng nói:
“Onii-chan, có camera giám sát.”
“Không sao, họ không nhìn thấy chúng ta.”
Khánh Trần thoải mái như không.
Hắn biết, lúc này hệ thống giám sát nội bộ trong trung tâm phục vụ du khách, nhất định đã bị Nhất thế giới ngoài khóa chặt.
Nhắc tới cũng rất mỉa mai, lần này Khánh Trần tới Shirakawa-go, không có ai có thể tin tưởng được.
Đồng bọn duy nhất có thể tín nhiệm, lại là trí tuệ nhân tạo thế giới trong, đã từng hủy diệt loài người ở kỷ nguyên văn minh trước.
Thừa dịp ánh đèn trong trung tâm phục vụ du khách bị tắt, Khánh Trần mang theo Jinguji Maki đi vào cửa hàng trong sân trượt tuyết:
“Muốn ăn cái gì thì lấy đi.”
Cô bé do dự nói:
“Onii-chan, trộm đồ không tốt.”
Khánh Trần nhìn cô bé:
“Yên tâm, vài ngày sau lúc rời đi, ta sẽ để lại tiền thanh toán.
Ta vốn định lấy chút thức ăn từ khách sạn suối nước nóng, kết quả ngươi dùng một mồi lửa đốt rụi khách sạn.”
“Ặc…”
Cô bé gật gật đầu, cẩn thận từng li từng tí lấy một cái bánh bao, một bình nước khoáng cho mình.
Kỳ thật lúc ấy Khánh Trần định ngăn cô bé lại, nhưng hắn ngẫm lại, người ta đã định dùng lửa mai táng cả khách sạn, mình đứng bên còn đau lòng một chút đồ ăn thì không được khí thế cho lắm.
Cho nên đã không ngăn cản.
Khánh Trần thấy cô bé không dám lấy thêm, trực tiếp lấy hai hộp bánh bích quy từ trên kệ hàng nhét vào trong ngực Maki:
“Ăn không đủ no thì ngày mai làm sao lên núi?”
Nói xong, hắn mang cô bé đi đến khu để vật dụng ngoài trời, dựng hai cái lều vải.
Chương 1336: Muốn Từ Bỏ Ư?
Kỳ thật qua đêm trong trung tâm phục vụ du khách thì hơi mạo hiểm, bởi vì nếu như để lại vết tích, kiểu gì cũng sẽ bị người ta phát giác.
Số lượng hàng hoá không đúng, lều vải bị người khác động vào, những thứ này đều có thể trở thành manh mối, trợ giúp Thần Bí Nghiệp Bộ tìm đến bọn họ.
Nhưng Khánh Trần sắp sửa nghênh đón lần khiêu chiến Sinh Tử Quan thứ tư, thân thể đã chịu trọng thương, hắn không thể mạo hiểm ở trong trời băng đất tuyết.
Trước khi hoàn thành khiêu chiến, hắn phải bảo trì trạng thái thật tốt.
Khi cứu Jinguji Maki, hắn đã sớm hình dung hậu quả khi bị Thần Bí Nghiệp Bộ truy sát.
Hắn cũng đã chuẩn bị tâm lý tiếp nhận hậu quả này.
Khánh Trần nằm một mình trong lều vải, nghe sát vách có tiếng giống như con chuột nhỏ đang ăn cái gì đó:
“Maki, trong trí nhớ của ngươi, có hồi ức gì kỳ quái không, ví dụ như một thế giới có trình độ khoa học kỹ thuật tân tiến hơn.”
“Không có.”
“Tổ tiên ngươi làm gì?”
“Nghe bà nội nói, ông nội là người phụ trách tế tự ở thần tự Shirakawa-go, ông tổ cũng thế, lúc đầu cha ta cũng định sau 48 tuổi cũng đi, kết quả cha xảy ra chuyện.
Bởi vì lúc cha làm người dẫn đường, du khách ngoài ý muốn té chết, dẫn đến thu nhập của Shirakawa-go thấp xuống rất nhiều, cho nên các thôn dân trong Shirakawa-go… không thích nhà chúng ta cho lắm.
Nghe nói cực kỳ lâu trước kia, tổ tiên chúng ta là sứ giả Thần Linh, nắm giữ chiến vũ của Thần Linh.”
“Thì ra là thế.”
Khánh Trần đang suy nghĩ một việc, cái họ Jinguji này thật ra rất đặc biệt, nó cũng có địa vị vô cùng quan trọng trong thần thoại truyền thừa của những người thờ phụng Thần Đạo Giáo.
Thậm chí hắn còn cảm thấy, sở dĩ bộ tộc Jinguji này có thể chủ trì tế tự tại thần tự Shirakawa-go, chính là vì họ nắm giữ một loại truyền thừa nào đó, chỉ là về sau đã thất truyền.
Tựa như Chuẩn Đề Pháp.
Cho tới bây giờ Khánh Trần vẫn không rõ, vì sao Jinguji Maki có thể trực tiếp truyền thừa hô hấp thuật, nếu như đối phương không phải người chơi bản Alpha thì nhất định có liên quan đến huyết thống truyền thừa thần kỳ này.
Ngày hôm sau, Khánh Trần thừa dịp sân trượt tuyết còn chưa khai trương, gấp gọn lều vải, mang cô bé lên núi lần nữa.
Dựa theo tính toán của hắn, nhiều nhất chỉ cần một ngày rưỡi nữa, liền có thể dọn sạch toàn bộ con đường, đến lúc đó, hắn có thể tiến hành huấn luyện hoàn chỉnh.
Jinguji Maki rất tận lực, vì nhặt đá vụn mà hai bàn tay nhỏ đông lạnh đến đỏ bừng, thậm chí còn hơi sưng lên.
Khánh Trần hỏi lại:
“Muốn từ bỏ sao?”
“Không muốn.”
Bé con bình tĩnh nói.
Khánh Trần không nói gì nữa.
Cô bé này là một viên ngọc thô, tâm tính thiện lương đến có thể thông qua vấn tâm ngay lập tực, dĩ nhiên đã qua vấn tâm liền có thể trở thành một Kỵ Sĩ.
Nhưng thông qua vấn tâm cũng chỉ là cơ sở để trở thành Kỵ Sĩ, con đường kia quá gian khổ quá mệt mỏi quá nguy hiểm, dù đã qua vấn tâm, cũng không nhất định có thể kiên trì đi tiếp.
Cho nên, Khánh Trần để chính cô bé lựa chọn.
Nếu như cô bé từ bỏ, Khánh Trần liền giúp cô bé trốn về nước, tránh khỏi sự truy sát của Thần Bí Nghiệp Bộ.
Nếu như bé không buông bỏ, vậy họ có thể tiếp tục đồng hành.
Đây là khảo nghiệm Khánh Trần từng trải qua, cũng là khảo nghiệm mà mỗi một Kỵ Sĩ đều trải qua, Jinguji Maki cũng không thể ngoại lệ.
…
Ngày thứ hai trốn vào núi tuyết.
Tốc độ gió trên núi hơi chậm lại, trong ánh mắt khiếp sợ của Maki, Khánh Trần khiêng xe đạp leo núi lên đỉnh núi Okuhotaka.
Đến lúc này, Jinguji Maki mới biết rốt cuộc Khánh Trần dọn dẹp triền núi để làm gì.
“Onii-chan, ngươi muốn cưỡi xe đạp leo núi trên sườn núi à?”
Bé con hiếu kỳ.
“Ừm, phải bắt đầu huấn luyện rồi.”
Khánh Trần gật gật đầu:
“Hôm nay gió nhẹ, ngươi cứ ở trên đỉnh núi chờ ta.”
Khiêu chiến không phải chỉ làm một lần liền có thể hoàn thành.
Lúc trước khiêu chiến thành công ở hải vực Greenland lạnh giá tối tăm, là nhờ trước đó đã huấn luyện hơn trăm lần trong thế giới của Lấy Đức Phục Người.
Lần này hắn không có gì, chỉ có kỹ xảo còn chưa thành thục và dũng khí.
Nói xong, hắn liền cưỡi xe đạp leo núi, từ trên điểm cao nhất phóng xuống…
Jinguji Maki mặc áo khoác màu đỏ, đứng trên núi tuyết, bé muốn ngăn Khánh Trần lại, cuối cùng lại không mở miệng.
Tinh thần Maki hơi hoảng hốt, không biết vì sao, khi bé nhìn bóng lưng lao nhanh trên lưỡi đao kia, đột nhiên cảm thấy thoải mái đến không gì sánh được.
Cô bé bịt kín miệng mình, sợ mình phát ra thanh âm gì, khiến Khánh Trần phân tâm.
Xe leo núi lắc lư trên lưng núi, tiếng bánh xe nghiền ép cục đá, hoà lẫn cùng tiếng hô hấp của Khánh Trần.
Chỉ có khi chân chính bắt đầu huấn luyện trên triền núi này, Khánh Trần mới biết mục Sinh Tử Quan này khó khăn đến cỡ nào.
Hai bên tầm mắt đều là vực sâu, trước mặt ngươi chỉ có một con đường.
Nhân sinh của ngươi cũng chỉ có con đường này.
Đi qua, mới có thể sống càng thêm đặc sắc.
Khánh Trần điên cuồng gia tốc, cũng thầm tính toán trong lòng, phải bao lâu mình mới có thể đạt đến tốc độ tiêu chuẩn 120 km/h.
Giờ khắc này Khánh Trần phát hiện, hắn cần phải điên cuồng hơn.
120 km/h, dù là lái ô tô tại trên đường cao tốc, tốc độ này cũng đủ khiến rất nhiều người hãi hùng khiếp vía.
Huống chi dưới triền núi này là vực sâu vạn trượng?
Ngay sau đó, vì không khống chế tốt, bánh xe đạp leo núi xe bị chếch đi, xuất hiện nguy hiểm trí mạng.
Chương 1337: Có Oán Trách Ta Không?
Cả người lẫn xe của Khánh Trần đều văng ra khỏi triền núi, rơi xuống vực sâu.
Jinguji Maki đứng trên đỉnh núi phát ra tiếng thét chói tai, không quan tâm lời Khánh Trần dặn, vội chạy xuống lưng núi, mặc cho bản thân cũng có nguy cơ rơi xuống vách núi.
Nhưng chưa chạy được bao xa, cô bé chợt thấy trên sườn núi phía trước duỗi ra một bàn tay, bám thật chặt lấy rìa trên sườn núi.
Khánh Trần cắn chặt hàm răng, một cánh tay khác nắm lấy xe đạp leo núi thiếu chút nữa rơi xuống vực, dựa vào một cánh tay liền nhảy lên lưng núi lần nữa.
Thoát hiểm nhẹ nhõm như vậy là vì hắn không sử dụng nghịch hô hấp thuật, mà tốc độ cũng không đủ nhanh.
Nếu là lúc khiêu chiến chân chính, rơi cú này sợ là chết chắc.
Hắn nhìn Jinguji Maki, nhíu mày:
“Ai bảo ngươi xuống? Về sau không đi cùng ta, không cho phép đi một mình trên sườn núi, nhất định phải chờ ta ở chỗ bằng phẳng trên đỉnh núi.”
Jinguji Maki luống cuống chân tay:
“Vâng…”
Khánh Trần nghĩ nghĩ:
“Tiếp tục dọn dẹp lưng núi.”
“Ặc…”
Thiếu niên đứng trên lưng núi mỏng dính như lưỡi dao nhìn về phương xa, Sinh Tử Quan lần này còn khó hơn trong tưởng tượng.
Maki nhìn về phía bàn tay Khánh Trần, nơi đó đã bị núi đá đâm thủng một lỗ, cô bé rốt cuộc nhịn không được hỏi:
“Onii-chan, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”
Khánh Trần bình tĩnh trả lời:
“Cảm thụ sinh tử.”
“Hả?”
“Quan sát kỹ ta làm như thế nào, nói không chừng về sau ngươi cũng sẽ đi con đường này.”
“Đường gì?”
“Con đường xa nhất trong tất cả đường tắt trên đời này.”
Khánh Trần vẫn chưa quyết định, liệu có nên để cô bé trở thành một Kỵ Sĩ không.
Có lúc, bỗng nhiên hắn cảm thấy mình giống như sư phụ, đang nhìn bản thân còn non nớt lúc trước,.
Nhận Lý Khác làm đồ đệ, là vì Lý Khác thật sự có thiên phú và sự dẻo dai, chưa kể sư phụ đã dặn dò hắn nhất định phải chọn một người truyền thừa Kỵ Sĩ từ Lý thị.
Hồ Tiểu Ngưu thì nhờ thiên thời địa lợi của thế giới ngoài, dù không thể thông qua vấn tâm, cũng vẫn có thể đi con đường Kỵ Sĩ.
Jinguji Maki thì khác, tuổi cô bé thực sự quá nhỏ, mà Khánh Trần cũng không biết phải chăng cô bé có thể tiếp nhận sự gian khổ trên con đường Kỵ Sĩ này.
Ban đêm, Khánh Trần người đầy vết thương chằng chịt, mang theo Maki mệt mỏi trở lại sân trượt tuyết.
Trung tâm phục vụ du khách đã không còn sự náo nhiệt lúc ban ngày.
Điện thoại Khánh Trần sáng lên.
Đại Phú Ông:
“Ngươi còn là người sao? Bé con đáng yêu đơn thuần như thế, ngươi lại để người ta nhặt đá với ngươi hai ngày giữa trời băng đất tuyết, đây là chuyện người bình thường có thể làm được hả? !”
Khánh Trần nhíu mày, đánh chữ trả lời:
“Nói chuyện chính đi.”
Đại Phú Ông:
“…Có rất nhiều người du hành của Thần Bí Nghiệp Bộ từ thành phố Osaka đến đây, cộng với số trước đó tổng cộng là 431 người.
Bọn chúng đã bắt được hai người đào tẩu lần trước, nên Thần Bí Nghiệp Bộ cũng biết ngươi ra tay là vì cô bé này.”
Khánh Trần suy tư, hắn dùng một gương mặt xa lạ và thân phận giả để xuất hiện ở đây.
Dù đối phương biết hắn ra tay, cũng không thể xác nhận thân phận thật của hắn.
Đại Phú Ông:
“Dù vậy, Thần Bí Nghiệp Bộ không tìm được ngươi ở Shirakawa-go, nên đã cho rằng có thể ngươi đã bỏ trốn đến những thành phố khác, cũng không nghĩ đến ngươi lại trốn vào trong núi tuyết.
Nên tạm thời cũng không liên tưởng đến nơi này.
Dù sao, vào mùa tuyết lớn ngập núi này, có kẻ điên mới mang theo một cô bé chín tuổi chạy lên núi.”
Đại Phú Ông:
“Cho nên, bọn hắn chỉ để lại mấy chục người chuẩn bị lên núi tìm kiếm, những người còn lại thì tiến về thành phố Nakatsugawa.”
Khánh Trần gật gật đầu, đây coi như là một tin tức tốt:
“Bọn chúng đã từng đến sân trượt tuyết chưa?”
“Đã đến điều tra nhưng không phát hiện được gì.
Chúng đang đợi vận chuyển thiết bị leo núi chuyên nghiệp từ tổng bộ ở thành phố Osaka đến, đoán chừng cũng chỉ mất thời gian một ngày là chuyển đến.”
Khánh Trần:
“Được rồi, cám ơn.”
Đại Phú Ông:
“Ngươi đối xử tốt với cô bé một chút!”
Khánh Trần tắt điện thoại di động.
Hắn khá bất ngờ, Nhất ở thế giới ngoài lại thích Jinguji Maki đến vậy.
Thậm chí hắn hơi hoài nghi, có phải Nhất biết gì đó về thân phận đặc biệt của cô bé không, giống như khi mình vừa mới đến ngục giam số 18 đã Nhất bị chú ý.
Trong trung tâm phục vụ du khách vừa tối vừa yên tĩnh.
Lúc này, chỉ còn lại tiếng khóc rấm rứt của Jinguji Maki trong lều vải sát vách, cô bé đã cật lực đè nén, nhưng ở nơi yên tĩnh như vậy tiếng khóc vẫn vang lên rất rõ.
“Đau không?”
Khánh Trần gối lên cánh tay của mình, ngửa mặt nằm trong lều vải hỏi.
Đây đã là ngày thứ hai hắn mang theo Jinguji Maki lên núi, bàn tay của bé con vốn non mềm, vì dọn dẹp đá vụn trên sườn núi mà năm đầu ngón tay đều nổi bong bóng.
“Không đau.”
Jinguji Maki quật cường nói.
“Đau là cảm giác tồn tại khách quan, không cần phải né tránh nó.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Nó sẽ không biến mất chỉ vì ngươi né tránh nó.”
“Đau…”
Jinguji Maki tủi thân nói.
“Trong lòng có oán trách ta không?”
Khánh Trần hỏi.
Chương 1338: Cố Tình Gây Sự
“Một chút xíu, nhưng cũng hết rồi.”
Jinguji Maki thấp giọng nói.
“Vì sao?”
Khánh Trần lại hỏi.
Jinguji Maki nói rất rất nhỏ:
“Mặc dù rất mệt mỏi rất đau, nhưng cũng lo lắng onii-chan ở một mình trên sườn núi sẽ xảy ra chuyện.
Một mình dọn dẹp đá vụn trên sườn núi nhất định là rất nhàm chán, mấy ngày trước đó onii-chan đều ở đó một mình, vì cảm thấy nhàm chán cho nên mới muốn mang ta theo cùng.”
Khánh Trần yên lặng một hồi, nói cái gì mà tùm lum vậy, sức tưởng tượng của bé con quả nhiên không phải thứ người trưởng thành có thể đo lường được.
Hắn ngẫm nghĩ rồi nói:
“Đến đây, để ta đâm thủng mấy cái bong bóng trên tay, thoa chút thuốc, ngủ một giấc là khỏi.”
Jinguji Maki vội vàng đi qua lều của Khánh Trần, nhưng lại hơi sợ sệt:
“Có đau không?”
“Không đau.”
Khánh Trần lắc đầu.
Jinguji Maki yên tâm ngồi quỳ ngoài lều, cẩn thận từng li từng tí mở lòng bàn tay ra, trên hai cái tay nhỏ có chừng mười hai cái bong bóng.
“Ngươi ngồi đấy chờ ta.”
Khánh Trần tìm được một túi thuốc sơ cứu trong trung tâm phục vụ du khách, khi đi ngang qua chỗ TV, thì thấy cái TV kia đột nhiên tự động bật lên.
Trong bóng đêm yên tĩnh, một cái TV đột nhiên bật lên, cảnh tượng này quả thực quá kinh khủng.
Khánh Trần vô cảm đứng nhìn, chỉ thấy trên TV xuất hiện một hàng chữ:
“Mua điện thoại cho cô bé đi, tiền cứ khấu trừ vào tiền thù lao của ta.”
“Ngươi thích cô bé?”
Khánh Trần bình tĩnh hỏi.
“Cũng được.”
“Nếu chỉ là cũng được, thì ta sẽ không mua điện thoại di động cho Maki.”
Khánh Trần lạnh nhạt đáp lại.
“Rất thích.”
“Vậy tiền thuốc ta bôi cho cô bé cũng do ngươi trả nhé.”
Khánh Trần nói.
“Ngươi vô tình, ngươi ác nghiệt, ngươi cố tình gây sự.”
“Gần đây ngươi đang xem cái quỷ gì đó…”
Khánh Trần lại vác bộ mặt vô cảm rời đi.
Từ khi hắn đến đảo quốc, Nhất ở thế giới ngoài liền đi theo hắn đến đây.
Xem ra, Nhất đặc biệt ưa thích các cô bé, bằng không thì cũng sẽ không nửa đêm nửa hôm chủ động nói muốn mua điện thoại cho Maki.
Khánh Trần cầm túi cấp cứu, tìm được kim khâu trong đó, sau đó nắm tay nhỏ của Jinguji Maki.
Nhóc con trơ mắt nhìn:
“Thật sự không đau chứ?”
“Ừm.”
Ngay sau đó, lúc Khánh Trần đâm vỡ bong bóng chọc vào da cô bé, Maki đau đến ứa nước mắt:
“Onii-chan, không phải ngươi nói không đau sao?”
Khánh Trần:
“Ừm, ta không thấy đau.”
Jinguji Maki: “…”
Khánh Trần lấy thuốc bôi màu đen từ trong túi ra, đây là thứ hắn mang theo từ quốc nội, vốn để dành cho mình dùng.
Dù sao lúc huấn luyện khiêu chiến Sinh Tử Quan của Kỵ Sĩ, khẳng định sẽ bị thương.
Kết quả, hiện tại chỉ trị liệu cho cô bé này, đã dùng hơn phân nửa.
Tiền này, khẳng định phải bắt Nhất thế giới ngoài chi trả.
“Onii-chan, tại sao đời người phải chịu nhiều nỗi khổ như vậy?”
Maki thấp giọng hỏi.
“Đau đớn, suy sụp, bất hạnh, là bậc thang tiến thân của thiên tài, là dòng nước rửa tội của tín đồ, là vực sâu không đáy của kẻ yếu.
Vận mệnh chỉ cho ngươi lựa chọn, còn chọn như thế nào là chuyện của chính ngươi.”
“Ặc.”
Khó khăn lắm Khánh Trần mới chọc hết bong bóng trên bàn tay cô bé, lại phát hiện khi hắn dọn dẹp túi sơ cứu, Jinguji Maki đã ôm cánh tay của hắn ngủ thiếp đi.
Khánh Trần đang ngồi xếp bằng.
Cô bé gối đầu lên trên đầu gối của hắn, mái tóc dài dày mượt như thác nước xoã tung, giống như một đóa hoa Bỉ Ngạn màu đen đang nở rộ.
Hắn thử kéo cô bé ra, lại nghe cô bé cầu khẩn trong mơ:
“Onii-chan, đừng đi.”
Khánh Trần thở dài, liền ngồi như thế suốt cả đêm.
…
Trong trung tâm phục vụ du khách yên tĩnh, ánh sáng màu xám từ ngoài cửa sổ bắn vào, bụi bặm trong phòng chậm rãi trôi nổi, quay cuồng trên không trung.
Khánh Trần vẫn ngồi xếp bằng, cô bé gầy yếu nằm nhoài trên đùi hắn ngủ say sưa.
Thiếu niên yên lặng nhìn cô bé, lại liếc mắt nhìn sắc trời dần dần sáng lên bên ngoài.
Tuyệt đại đa số con người dốc cả một đời để tìm kiếm cảm giác an toàn, tiền tài đầy đủ, tình cảm ổn định, một chốn để che mưa tránh gió, đây là những thứ mang lại cảm giác an toàn.
Nhưng đối với loại người như Khánh Trần và Jinguji Maki mà nói, những thứ đó là vô dụng nhất.
Khánh Trần ngồi đến sáu giờ, sau đó không hề lưu tình vỗ vỗ đầu cô bé:
“Dậy, làm việc thôi.”
“Trời còn chưa sáng…”
Jinguji Maki vẫn còn buồn ngủ…
“Gấp lều lại.”
Khánh Trần bình tĩnh nói.
“Ta còn chưa ngủ đủ. .”
Bé con thấp giọng nói.
Còn chưa kịp phản ứng, Khánh Trần đã đi ra khỏi trung tâm phục vụ du khách.
Maki tủi thân đứng dậy đuổi theo, bé muốn chạy tới tóm lấy tay áo Khánh Trần.
Nhưng Khánh Trần lại tránh né, không để cô bé bắt được.
Jinguji Maki sững sờ đứng nguyên tại chỗ.
Khánh Trần đẩy cửa trung tâm phục vụ du khách ra, mặc cho gió tuyết phía ngoài thổi ngược vào trong:
“Gấp lều lại.”
“Ta gấp! Ta gấp ngay!”
Jinguji Maki bối rối nói.
Khánh Trần đứng trong gió tuyết và ánh sáng ở cửa ra, quay đầu bình tĩnh hỏi cô bé:
“Tại sao không khóc, không tủi thân nữa sao?”
Jinguji Maki im lặng mím môi, qua một hồi lâu sau mới lên tiếng:
“Thành thật xin lỗi. ..”
Chương 1339: Leo Núi
Nói xong, bé quay trở lại trong trung tâm phục vụ du khách, ngồi xổm người xuống bắt đầu tháo dỡ giá đỡ lều vải, gập hai lều vải lại trả về chỗ cũ.
Thẳng đến lúc này, Jinguji Maki mới mở miệng lần nữa, cẩn thận từng li từng tí nói:
“Ta sẽ không oán trách nữa.”
Đúng là một bé con hiểu chuyện.
Mặc dù bé không biết vì sao Khánh Trần lạnh nhạt với mình như vậy, nhưng bé biết, tối hôm qua đối phương ngồi xếp bằng cả một đêm chỉ để không khiến mình tỉnh giấc.
Bé cũng biết, nếu như không phải vì cứu mình, Khánh Trần căn bản cũng không cần trốn vào núi.
Cô bé từng nghe các thôn dân ở Shirakawa-go nói, Thần Bí Nghiệp Bộ rất lợi hại, bây giờ anh trai này lại vì mình mà chọc đến đám người này.
Khánh Trần nói:
“Ngươi là người cơ khổ, đã gọi là người cơ khổ thì phải có giác ngộ của người cơ khổ.
Phải vất vả hơn người khác một chút, mới có thể tìm được vận mệnh thuộc về bản thân mình.”
“Ta biết rồi.”
Bé con cẩn thận đi đến bên cạnh Khánh Trần, một lần nữa đưa tay bắt lấy ống tay áo thiếu niên.
Lần này, Khánh Trần không né tránh.
Người từng chịu khổ, mới có thể thấu hiểu nỗi khổ của người khác.
Cho nên khi Jinguji Maki nho nhỏ, gầy teo, dùng một mồi lửa thiêu hủy gian khách sạn suối nước nóng kia.
Chỉ có Khánh Trần mới có thể hiểu trong ngọn lửa tuyệt vọng đó, lại ẩn chứa bao nhiêu khát vọng với cuộc sống.
Hắn đã từng một lần lại một lần dứt bỏ quá khứ của mình.
Trong quãng thời gian dài dằng dặc, buông tha cho bản thân, để mình thôi trầm luân trong bóng tối, thoát khỏi bóng tối, đi về hướng ánh sáng.
Cho nên, khi nhìn cô bé đứng trong ngọn lửa, Khánh Trần lại thấy chính mình trong quá khứ.
Ánh lửa huy hoàng đốt tất cả quá khứ thành tro bụi.
Chuyện trước kia đều đã qua giống như ngày hôm qua, chuyện sau này lại bắt đầu một lần nữa từ hôm nay.
Nhưng con đường này Khánh Trần từng đi qua nên hắn mới hiểu, những khổ sở từng trải qua không hề vô ích.
Cái cô bé cần không phải một người bảo vệ mình, mà là người có thể chỉ cho cô bé đường ra.
Nhưng khi hai người đang đi ra.
Ngoài cửa, hai ông bà lão đã có tuổi lão mặc quần áo lao động thật dày, đang đi tới từ ký túc xá dành cho nhân viên sân trượt tuyết đằng xa.
Dân số đảo quốc già hóa rất nghiêm trọng, cho nên ở khách sạn suối nước nóng hoặc là những ngành phục vụ khác, thường xuyên có thể nhìn thấy những ông lão bà lão rất lớn tuổi.
Ví dụ như nghề lái xe taxi ở đảo quốc, hơn phân nửa lái xe đều là người già đã qua tuổi về hưu.
Jinguji Maki khẩn trương túm lấy ống tay áo Khánh Trần.
Mà hai ông bà lão kia đứng ở phía xa nhìn thấy Khánh Trần và cô bé, đầu tiên là sững sờ, sau đó lại đồng thời xoay người trở về ký túc xá, giống như không nhìn thấy hai người bọn họ.
Lúc này, toàn bộ Shirakawa-go hẳn đều đã biết, Thần Bí Nghiệp Bộ đang truy bắt một thiếu niên và một cô bé.
Hai ông bà làm như thế, rõ ràng là muốn giúp đỡ, che giấu cho họ.
Khánh Trần suy tư một lát, thấp giọng nói:
“Đi thôi, lên núi.”
Hai người một lớn một nhỏ chậm rãi leo núi, đêm qua lại đổ một trận tuyết lớn, tuyết đọng đã gần tới eo bé con.
Maki chỉ có thể đi sau lưng Khánh Trần, men theo con đường Khánh Trần mở ra để lên núi.
Kỳ thật so với cuộc sống như vậy, sự vất vả lúc trông giữ khách sạn suối nước nóng không tính là gì.
Đột nhiên, Jinguji Maki lại nhìn thấy cánh tay chồng chất vết thương của Khánh Trần.
Bé biết, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, hôm nay Khánh Trần lại sẽ tiếp tục huấn luyện trên sườn núi, cho đến khi sức cùng lực kiệt.
Nhưng bé không biết, vì sao Khánh Trần làm như vậy.
“Onii-chan, ngươi tới Shirakawa-go một mình sao?”
Jinguji Maki hiếu kỳ hỏi.
“Ừm.”
Khánh Trần gật gật đầu.
“Ở quê nhà, có người đang chờ ngươi trở về à?”
Bé con hỏi.
Khánh Trần đứng trong gió tuyết ngẫm nghĩ:
“Hẳn là có.”
Trước cửa biệt thự Bạch Trú.
Một chiếc Maybach S chậm rãi lái tới, sau khi đợi chiếc xe dừng hẳn, Lý Đồng Vân nho nhỏ mở cửa xe ra, mang túi xách nhảy xuống.
Bây giờ Bạch Trú đã dần dần vào quỹ đạo, Tiểu Đồng Vân đi học đều có nhân viên bảo vệ bên La Vạn Nhai ân cần đưa đón.
Mỗi ngày tới trường học, tựa như là một tiểu công chúa, hoặc thiên kim nhà tài phiệt.
Tiểu Đồng Vân quay đầu liếc nhìn chiếc xe, nói với nhân viên bảo vệ:
“Đi rửa xe đi, đừng để người ngoài cảm thấy Bạch Trú chúng ta rất hoảng loạn.
Trước khi Khánh Trần ca ca trở về, tất cả mọi thứ đều phải ngay ngắn rõ ràng.”
Nhân viên bảo vệ sửng sốt, họ không nghĩ tới cô bé này lại thể hiện ra khí độ trầm ổn như vậy.
Nhất thời không kịp phản ứng.
Rất nhanh đã có người thấp giọng trả lời:
“Vâng, ta sẽ mang xe đi rửa.”
“Cảm ơn.”
Tiểu Đồng Vân bước nhanh vào biệt thự, khi thấy hai người Nam Canh Thần, Lưu Đức Trụ thất thần ngồi trên ghế sa lon.
Tiểu Đồng Vân bình tĩnh dò xét trong nhà:
“Mẹ ta đâu rồi?”
“Ra ngoài mua thức ăn rồi.”
Nam Canh Thân uể oải nói.
“Vậy các ngươi đang làm gì?”
Tiểu Đồng Vân mặt không thay đổi hỏi.
Chương 1340: Từ Chối
“Chúng ta đang tự hỏi phải làm sao mới có thể giúp Trần ca.”
Nam Canh Thần giải thích.
Lý Đồng Vân cười lạnh một tiếng, lúc Giang Tuyết không có mặt, nàng giống như một người hoàn toàn khác:
“Bắt đầu từ lần trở về này, các ngươi cứ mang bộ dáng xúi quẩy như thế, ai không biết còn tưởng rằng người bị bắt đi là hai người các ngươi.”
Lưu Đức Trụ gãi đầu:
“Không phải vì không giúp được gì sao, biết rõ Trần ca đang chịu khổ, nhưng lại chẳng giúp được gì…..”
Lý Đồng Vân lắc đầu nói:
“Vậy thì đi tu hành đi, tu hành bất kể ngày đêm.
Ngoại trừ thời gian tu hành, thì đi quán đỉnh cho những thủ hạ của La Vạn Nhai kia.
Việc các ngươi phải làm chính là dùng hết sức tăng thực lực của mình lên, cho đến khi có thể giúp được chút gì đó.
Nếu như ta không cần đi học, thì chỉ hận không thể mỗi giờ mỗi khắc đều dùng để tu hành, chỉ như vậy mới có thể sớm giúp đỡ Khánh Trần ca ca, các ngươi có một đống thời gian, lại đang sống uổng.”
Nam Canh Thần và Lưu Đức Trụ hai người sắp thành niên, lại bị cô bé dạy dỗ cho một trận.
Nhưng hai người cũng không cảm thấy những lời cô bé nói có gì không đúng.
Hai người nhìn nhau, Nam Canh Thần đột nhiên hỏi:
“Tiểu Đồng Vân, Trần ca nói tư chất tu hành của ngươi là tốt nhất, bây giờ ngươi đạt cấp bậc gì rồi?”
Lý Đồng Vân nhìn hắn nói:
“Ta đã cấp C.
Đừng lãng phí thời gian nữa, nếu hiện tại không làm được gì, vậy thì tu hành đi.
Dù Khánh Trần ca ca có thật sự xảy ra chuyện, đến lúc đó các ngươi cũng phải có thực lực báo thù cho hắn mới được.
Điểm này, Hồ Tiểu Ngưu rõ ràng hơn các ngươi, hắn tạm thời rời khỏi biệt thự Bạch Trú, cũng là vì hắn biết Bạch Trú cần gì.”
Nam Canh Thần sửng sốt, tiến độ tu hành của Tiểu Đồng Vân đúng là không hề chậm lại chút nào, thậm chí còn nhanh hơn hẳn.
Trước đó, lúc Khánh Trần nói tư chất tu hành của Lý Đồng Vân cao nhất, hắn còn không để ở trong lòng.
Phải biết, Lý Đồng Vân dưới sự giám sát của Giang Tuyết, mỗi ngày phải tốn một nửa thời gian trong trường học.
Những ngày bình thường, trông cô bé lúc nào cũng vô lo vô nghĩ, không quản bất cứ chuyện gì trong Bạch Trú, an tâm ở trong nhóm trò chuyện sắm vai nhân vật “Tiểu Phú Bà”.
Thẳng đến khi Khánh Trần xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nàng liền giống như biến thành một người khác, mỗi ngày về nhà liền chui vào phòng không chịu ra.
Nam Canh Thần còn tưởng là tâm tình đối phương không tốt, cho nên mới tự giam mình trong phòng.
Bây giờ xem ra cũng không phải là như vậy, đối phương đang dùng tất cả thời gian có thể tận dụng vào việc tu hành.
Lưu Đức Trụ nhìn bóng lưng Tiểu Đồng Vân đi lên lầu, nói thầm:
“Tại sao ta cảm thấy cô bé giống như biến thành một người khác.”
Nam Canh Thân thở dài:
“Cô bé chưa từng thay đổi, chỉ là trước kia có Trần ca ở đây, cô bé không cần thể hiện mặt này ra mà thôi.”
Tại trụ sở huấn luyện nhảy dù Úy Lam bên ngoài Hải thành.
Trước kia, đây là một cơ sở kinh doanh nhảy dù, chỉ là hơn một tháng trước đột nhiên bị tập đoàn Hồ thị mua lại.
Sau đó đóng cửa.
Đây là một chuyện kỳ lạ không thể tưởng tượng nổi, dù sao một trung tâm nhảy dù có giá trị không nhỏ, chỉ riêng bốn chiếc máy bay trực thăng bên trong đã tốn không ít tiền.
Sau khi tập đoàn Hồ thị mua lại đóng cửa không kinh doanh, giống như là cố ý lấy tiền đổ sông đổ biển.
Chỉ có một số ít người mới biết được, trung tâm huấn luyện nhảy dù Uý Lam cũng không đóng cửa hoàn toàn, mà chỉ mở cửa cho một người.
Tất cả thiết bị và huấn luyện viên của nó chỉ dành để phục vụ một người.
Một chiếc xe việt dã lái tới nhanh như chớp điện, có mấy người trẻ tuổi chẳng biết từ lúc nào đã chờ ở cửa ra vào.
Xe việt dã chậm rãi dừng lại, cửa sổ xe hạ xuống.
Trên xe Hồ Tiểu Ngưu nhíu mày nhìn về phía mấy người trẻ tuổi:
“Trần Tuế? Ta đã nói rất rõ trong điện thoại rồi, ta sẽ không gia nhập Ma Trận.”
Trương Thiên Chân ngồi xếp bằng tu hành ở ghế phụ kế bên tài xế, sau khi xe ngừng lại, ngay cả mí mắt cũng không động đậy, hoàn toàn không có ý định gián đoạn việc tu hành.
Lúc này, Trần Tuế nghiêm túc nói:
“Tiểu Ngưu, Thiên Chân, chúng ta cũng coi như là quen biết từ lâu, các ngươi cũng được xem như người du hành thời gian tương đối thành công ở Hải thành, vì sao lại gia nhập tổ chức du hành thời gian ở nơi khác chứ?”
“Không được sao?”
Hồ Tiểu Ngưu hỏi ngược lại.
Trần Tuế nghĩ nghĩ rồi nói:
“Tôn chỉ thành lập Ma Trận là để bảo vệ người du hành thời gian ở Hải thành.
Ngươi cũng biết cuộc nội chiến liên bang của thế giới trong sắp bắt đầu, với địa vị đặc biệt của hai vị ở thành phố số 18, nếu gia nhập Ma Trận mà nói, sẽ có trợ giúp rất lớn cho Ma Trận, cho nên ta rất thành khẩn muốn mời hai vị gia nhập Ma Trận.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










