- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 133 : Nhất Tâm Tam Dụng (c1321-c1330)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 133 : Nhất Tâm Tam Dụng (c1321-c1330)
❮ sautiếp ❯Chương 1321: Nhất Tâm Tam Dụng
Đường vào thị trấn đã được người dân ở đây dọn dẹp sạch sẽ, trên mặt đường được lót một lớp đá mỏng, hai bên là hai đống tuyết kéo dài về phía xa.
Khánh Trần cứ thế đi theo con đường vào thị trấn, nhưng khi tìm đến địa chỉ khách sạn mà hắn đặt cọc từ trước, cảnh tượng trước mặt lại khiến hắn ngẩn ra.
Vì so với những cổng chào sạch sẽ tuyết đọng của những khách sạn khác, trước cổng khách sạn này vẫn đang ngập trong một lớp tuyết dày.
Thật ra lí do hắn chọn khách sạn này là vì khi hắn muốn đặt phòng thì mới phát hiện tất cả những khách sạn khác đã bị người ta đặt trước từ lâu rồi, duy chỉ có mỗi khách sạn không được ai ngó ngàng tới.
Lúc đó Khánh Trần cũng cảm thấy rất kì lạ, hắn lật xem những đánh giá từ những du khách khác thì mới phát hiện tất cả đều đánh giá 1 sao.
“Chủ khách sạn này không biết nấu ăn, đồ ăn ở đây dở đến mức không nuốt nổi.”
“Nhiệt độ suối nước nóng rất tệ.”
“Tình trạng vệ sinh trong khách sạn rất kém.”
Phần đánh giá chỉ có vài bình luận, nhưng tất cả bình luận đều có một điểm chung là khách sạn này rất tệ.
Nhưng Khánh Trần không quan tâm, dù sao thì hắn cũng không phải khách du lịch thật, hơn nữa dù khách sạn này có tệ đến đâu thì cũng không thể tệ bằng căn cứ quân sự A02 được.
Hắn lội qua đống tuyết cao hơn đầu gối rồi lại gần gõ cửa.
Cánh cửa gỗ lập tức mở ra, một bé gái khoảng 8 9 tuổi thò đầu ra nhìn Khánh Trần một lượt từ đầu đến chân.
Khánh Trần nói bằng tiếng Nhật:
“Xin chào, ta là khách trọ.”
Bé gái lập lức vui vẻ nói:
“Onii-chan! Cuối cùng thì ngươi cũng đến rồi, nhanh vào đây đi!”
Sau đó bé gái vội vàng mang dép lê cho Khánh Trần, thậm chí nàng còn cầm một cây chổi nhỏ bện bằng rơm để phủi hết lớp tuyết vương trên áo cho hắn.
Chuyện này khiến Khánh Trần cảm thấy rất kỳ quái, không phải chỗ này là một khách sạn sao, nhưng tại sao lại chỉ có mỗi bé gái đi ra đón hắn?
Người lớn của nhà này đi đâu hết rồi?
Sau khi mời Khánh Trần vào phòng khách, nàng lại quay vào bếp rồi cẩn thận bưng ra một chén trà nóng.
Nàng vừa đưa trà cho Khánh Trần vừa giải thích:
“Onii-chan, xin lỗi, vì mấy ngày trước bà ngoại bị bệnh nên không thể ra ngoài dọn tuyết được, cũng không thể xuống giường làm việc được…Ngươi có đói không, để ta đi chuẩn bị đồ ăn cho ngươi.”
Khánh Trần không nói gì, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.
Hắn nhìn thấy bé gái mang một chiếc ghế nhỏ vào phòng bếp.
Sau đó đối phương bắt đầu trèo lên ghế rồi nhóm lửa, rán cá, rán trứng rồi nấu canh.
Động tác của nàng khá vụng về, có lẽ do mới học nấu nướng cách đây không lâu.
Dáng vẻ kiên cường đó chẳng hợp với số tuổi của nàng chút nào.
Khánh Trần lặng lẽ nhìn theo đối phương.
Cô bé có khuôn mặt khá xinh xắn, mái tóc bồng bềnh được buộc gọn lại thành một túm nhìn rất đáng yêu
Quần áo trên người nàng đều rất cũ kĩ, trên bàn ăn cạnh phòng khách còn đặt vài quyển sách, xem ra trước khi hắn đến, đối phương đang ngồi làm bài tập.
Hắn còn nghe thấy tiếng hít thở yếu ớt và vài tiếng ho khan vang lên trong một căn phòng ngủ gần đây, xem ra đó chính là bà ngoại mà bé gái vừa nhắc đến.
“Bà ngươi bị bệnh gì?”
Khánh Trần hỏi.
Cô bé im lặng một lúc rồi mới quay lại cười nói với hắn:
“Onii-chan, bà ngoại ta bị ung thư phổi, nhưng ngươi đừng lo, bệnh này không lây đâu.”
Khánh Trần không nói gì thêm, hắn hiểu vì sao phần đánh giá của khách sạn này lại bị một sao rồi.
Có lẽ vì bà ngoại cô bé đã bị bệnh từ rất lâu, lại cộng thêm sức khỏe đã giảm sút nên không thể xuống giường dọn dẹp cũng như phục vụ những du khách đó một cách chu đáo nhất, vậy nên những du khách đó mới đánh đánh giá khách sạn này tệ như vậy.
Mà Khánh Trần cũng hiểu vì sao bé gái này lại phải cẩn thận thế kia.
Dù còn bé, dù bà bị bệnh nhưng nàng vẫn rất kiên cường.
Khánh Trần biết, nàng đang cố tỏ ra nhiệt tình.
Thường thì một du khách sẽ chỉ thuê phòng ở một khách sạn khoảng 2 đến 3 ngày để nghỉ dưỡng, rất hiếm khi mới có những vị khách thuê cả tháng như Khánh Trần nên bé gái này mới cố tỏ ra nhiệt tình, nàng sợ nếu nàng không làm như vậy thì rất có thể vị khách này sẽ chuyển sang khách sạn khác.
Cho nên ngay từ lần đầu gặp mặt, nàng đã dùng cách xưng hô thân thiết như “Onii-chan” để gọi hắn.
Thường thì mọi người chỉ dùng dang xưng này với những người có quan hệ thân thiết, ví dụ như anh trai ruột.
Khánh Trần lại lấy ra hai khối rubic từ trong túi.
Đây cũng không phải ‘nhất tâm nhị dụng’, mà ngay khi hắn đang xoay rubic, hắn vẫn đang suy nghĩ về vấn đề bé gái sẽ phải làm gì ở khách sạn này, nên phải gọi là ‘nhất tâm tam dụng’ mới đúng.
Không biết cha mẹ của cô bé này đang ở đâu mà có thể nhẫn tâm để con mình còn nhỏ như vậy mà đã phải vừa quán xuyến tất cả công việc trong khách sạn, vừa phải nịnh nọt khách hàng.
Một lúc sau, cô bé đã nấu xong một bàn đồ ăn.
Nàng từ từ bưng khay đồ ăn lên bàn, sau đó thử thăm dò:
“Onii-chan, ngươi đã đọc những đánh giá của những du khách khác trên mạng chưa…”
Chương 1322: Sáng Hôm Sau
Khánh Trần gật đầu:
“Ta đọc rồi.”
Cô bé lập tức cúi đầu xuống:
“Chúng ta cũng không còn cách nào khác, nhưng ngươi đừng chuyển sang khách sạn khác được không, ta biết giặt quần áo, ngươi yên tâm, ta sẽ giặt thật sạch!”
Khánh Trần lắc đầu:
“Không cần, cảm ơn.”
“À…”
Hắn cầm lấy đôi đũa trên khay, sau đó gắp một miếng cá cho vào miệng, cảm giác đầu tiên mà hắn cảm nhận được là vị mặn.
Vô cùng mặn.
Cô bé nhìn chằm chằm Khánh Trần, vì nàng biết đồ ăn mà nàng làm rất khó ăn.
Nhưng nàng đợi mãi mà vẫn không thấy đối phương nói gì, hơn nữa đối phương không những không nói gì mà còn ăn hết sạch những món nàng vừa nấu.
Chẳng lẽ lần này nàng nấu rất ngon sao.
Nhưng nàng biết chuyện này khó mà xảy ra được nên ngập ngừng hỏi:
“Onii-chan, đồ ăn có ngon không…”
Khánh Trần ngẩng lên nhìn nàng:
“Rất tệ.”
Câu trả lời của đối phương khiến nàng không biết nên đáp lại như thế nào, không hiểu sao, tự nhiên nàng bỗng cảm thấy thiếu niên này còn lạnh lùng hơn cả nhiệt độ ở Shirakawa-go lúc này.
Lạnh như tuyết trên nóc những ngôi nhà gasshō-zukuri.
Thấy Khánh Trần đã ăn xong, nàng lại quay vào bếp bưng một chén rượu Sake ra cho hắn.
Jinguji Maki nói:
“Onii-chan, đây là rượu mà đích thân bà ngoại ta dùng nước suối ủ, bà còn nói rượu này ngon hơn của các nhà khác nhiều.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Xin lỗi, ta không uống rượu.”
Vì phải giữ tỉnh táo nên hắn không thể uống rượu được.
Jinguji Maki vừa nghe thấy những gì hắn nói thì ngẩn ra, nàng luôn mời mỗi vị khách đến đây một li rượu, từ trước đến giờ chưa ai từ chối nàng cả, nhưng không ngờ người này lại từ chối nàng.
Nàng cúi đầu nói:
“Ta tên là Jinguji Maki, phòng của ngươi ở hành lang phía bên trái, ngươi chỉ cần mở cửa là có thể nhìn suối nước nóng, ta và bà ngoại sẽ không lại gần chỗ đó.
Ngươi yên tâm, ta đã thay chăn gối mới rồi, nếu có chuyện gì khác thì ngươi có thể gọi ta.”
Sau đó, Jinguji Maki lại quay về phòng bếp để lấy ra một nắm cơm lạnh lẽo từ trong tủ rồi bắt đầu ăn từng miếng một.
Vừa ăn, nước mắt nàng vừa rơi xuống.
Vì nàng đang nghĩ, vừa rồi thái độ của vị khách này tệ như vậy, lại còn không nhận rượu của nàng, xem ra hắn cũng sẽ chuyển đi như những vị khách trước đây rồi.
Lúc này, Khánh Trần đang đứng trước cửa căn phòng mà mình đã thuê, sàn nhà khá sạch sẽ, trong góc phòng đã đặt sẵn một bộ chăn đệm khá dày, ga giường cũng rất sạch sẽ.
Jinguji Maki lau nước mặt rồi đem đống bát đĩa trên bàn đi rửa dưới vòi nước lạnh, một lúc sau, tay nàng đã bị đông lạnh đến mức đỏ bừng lên.
Những gia đình trong thị trấn đều lắp lò sưởi bằng dầu diesel vì nó vừa có thể làm ấm không khí trong nhà, lại vừa có thể đun nước.
Nhưng nàng chỉ dám bật nó khi có khách mà thôi, hơn nữa nàng cũng chỉ dám dùng chức năng làm ấm không khí.
Nàng không dùng nó để đun nước vì nàng cảm thấy làm như vậy rất lãng phí dầu diesel, cho nên nàng mới dùng nước lạnh.
Còn một lí do khác nữa là số dầu diesel ở nhà nàng còn rất ít, nếu nàng dùng để đun nước thì rất có thể nó sẽ hết trước khi Khánh Trần rời đi, nên nàng mới không dám dùng.
Sau khi dọn dẹp xong, nàng lại đi đun một cốc nước ấm rồi lấy vài viên thuốc trong ngăn tủ ra ngoài để mang vào phòng cho bà, sau khi nàng quay về phòng, cả căn nhà lại chìm trong yên tĩnh.
Ngoài trời, tuyết vẫn đang rơi rất lớn, những bông tuyết trắng muốn rơi từ trên trời xuống càng tô điểm thêm cho khung cảnh thơ mộng nơi đây.
Ngoài kia, có người đang trượt tuyết, có người lại đang đắp người tuyết.
Nhưng bầu không khí trong căn nhà này vô cùng tĩnh lặng như thể, mọi người đều đã chìm vào giấc ngủ sau.
Sáng ngày thứ hai.
Jinguji Maki choàng tỉnh dậy, hành động đầu tiên của nàng là sờ lên trán bà ngoại xem còn sốt nữa không, sau khi xác định nhiệt độ trên trán bà mình vẫn bình thường, nàng mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Nàng vừa quay sang nhìn đồng hồ treo trên tường thì bỗng kêu lên một tiếng rồi vội trèo xuống giường.
Nàng vội như vậy vì nàng vừa phát hiện mình dậy muộn rồi, theo thỏa thuận trên hợp đồng, khách sạn phải chuẩn bị xong bữa sáng cho Khánh Trần trước 8 giờ, nhưng bây giờ đã là 8 giờ 10 rồi.
Jinguji Maki vừa chạy ra khỏi phòng thì mới nhận ra lúc này, cửa phòng của Khánh Trần đã mở toang, chăn đệm bên trong cũng đã được gấp gọn gàng.
Nhưng nàng lại không thấy Khánh Trần đâu.
Nàng vừa đi vừa thầm tự nhủ, quả nhiên du khách này cũng chuyển đi rồi, không biết hắn định chuyển đến khách sạn nào?
Nhưng vừa bước vào phòng khách, nàng bỗng phát hiện trên bàn ăn cạnh phòng bếp có đặt một sấp tiền, bên cạnh sấp tiền có một tờ giấy, trên tờ giấy là một hàng chữ viết bằng tiếng Nhật: Ta nhất định sẽ về trước 8 giờ tối, nhớ nấu cơm cho ta, cảm ơn.
Đây là toàn bộ tiền thuê trong một tháng, ngươi cứ yên tâm nhận.
Jinguji Maki lặng lẽ đứng trước bàn ăn.
Ở ngôi làng Shirakawa-go có một quy luật là, đến khi nào du khách chuẩn bị rời đi thì mới phải thanh toán tiền thuê, khi ở đây, du khách chỉ cần trả chút tiền cọc là được.
Có lẽ vì người kia biết nàng đang thiếu tiền, nên mới trả tất cả tiền thuê một tháng cho nàng ngay trong ngày đầu tiên hắn đến đây.
Jinguji Maki định mở cửa xem Khánh Trần đã đi xa chưa thì mới phát hiện, đống tuyết đọng trước cửa nhà nàng đã biến mất, con đường trải đá trước cửa bị vùi trong lớp tuyết rất lâu trước kia đã lại hiện ra trước mặt nàng.
Thậm chí bây giờ cửa nhà nàng còn sạch sẽ hơn rất nhiều khách sạn quanh đây.
Nhớ lại biểu cảm lạnh lùng trên mặt thiếu niên tối hôm qua.
Nàng thầm tự nhủ, tuy thiếu niên đó có vẻ rất lạnh lùng, nhưng thực ra lại có một trái tim rất ấm áp.
…Chỉ là, đối phương đi đâu rồi?
Nàng lại quay lại nhìn phòng Khánh Trần một lượt, rõ ràng ván trượt tuyết của đối phương vẫn ở đây, vậy hắn đã đi đâu.
Chương 1323: Trượt Tuyết
Lúc này, Khánh Trần đang mò mẫm trong núi tuyết, dựa theo mục tiêu đã xác định, tìm kiếm nơi thích hợp nhất để hoàn thành Sinh Tử Quan.
Mặc dù điểm mấu chốt của Sinh Tử Quan là trải nghiệm sinh tử, nhưng việc đó không có nghĩa rằng các Kỵ Sĩ không làm bất cứ công tác chuẩn bị gì.
Trước khi khiêu chiến, phải sắp xếp kỹ lưỡng tuyến đường khiêu chiến, đây là bài tập mà mỗi một Kỵ Sĩ đều phải làm.
Hida Takayama là nơi rất thích hợp để trượt tuyết, dù đang là tháng năm, ngọn núi cao nhất là Okuhotaka cũng có tuyết đọng quanh năm.
Núi Okuhotaka (độ cao 3190 mét so với mặt biển), núi Karasawa (độ cao 3103 mét), núi Kitahotaka (3106 mét), núi Maehotaka (3090 mét), núi Nishihotaka (2909 mét).
Những ngọn núi này, được gọi chung là đỉnh Hotaka, mặc dù độ cao không bằng núi Phú Sĩ, nhưng vì có quá nhiều vách đá dốc đến cực điểm, độ khó khi leo lại hơn xa núi Phú Sĩ.
Một số ngọn núi nhìn từ xa, tựa như là một con dao phay bị dựng thẳng lên đặt ở trong dãy núi, đi trên triền núi giống như đang nhảy múa trên lưỡi dao.
Trong tác phẩm của các tác giả Nhật Bản, rất nhiều câu chuyện có tình tiết ngã xuống sườn núi bỏ mình đều phát sinh ở nơi này…
Ví dụ như trong tiểu thuyết Tường Băng của Yasushi Inoue, Uozu và Kosaka đã ngã chết ở chính chỗ này.
Tường băng, đó là một cái tên rất hình tượng.
Giữa tuyết trắng mênh mang Khánh Trần đi dọc theo đường nhỏ trong núi dành cho khách trượt tuyết.
Khách đến trượt tuyết rất nhiều, nhưng phần lớn chỉ chơi đùa nhẹ nhàng ở sân trượt tuyết chỗ sườn núi, không có mấy người bước chân đến khu vực nguy hiểm hơn.
Không thể hoàn thành Sinh Tử Quan trong sân trượt tuyết.
Sinh Tử Quan Băng Chi Cố Kết này có yêu cầu cực kỳ nghiêm ngặt đối với tốc độ, thứ nó muốn khiêu chiến chính là tốc độ cực hạn khi trượt tuyết!
Thế là, Khánh Trần xuất phát từ sườn núi, tiếp tục leo về hướng ngọn núi.
Còn chưa được bao lâu, liền có nhân viên sân trượt tuyết đứng trên sườn núi cao giọng la lên:
“Này, đừng đi lên nữa, thời tiết này đi lên đỉnh núi sẽ chết đấy!”
Khánh Trần khẽ nghiêng đâu, bước kế tiếp lại đột nhiên bước hụt vào trong lớp tuyết đọng.
Chỉ thấy thân hình hắn lắc lư mấy lần, khó khăn lắm mới ổn định tiếp tục tiến về phía trước.
Nhưng mà Khánh Trần chợt phát hiện một vấn đề, tuyết trên ngọn núi này đều là ‘Phấn tuyết’, không ai có thể tăng tốc trong phấn tuyết.
Bình thường, điều kiện hình thành phấn tuyết rất nghiêm ngặt, phải có mưa tuyết lớn, nhiệt độ lại không thể cực thấp, hạt tuyết ngưng kết chưa đến mức đóng băng, đã rơi xuống mặt đất.
Khi bốc phấn tuyết lên, nó thậm chí sẽ chảy theo kẽ tay giống như cát.
Mặc dù Hida Takayama tuyết đọng quanh năm, nhưng nhiệt độ rất ít khi xuống đến âm độ, đây là một loại hoàn cảnh địa lý rất kỳ quái.
Hơi nước ẩm ướt ấm áp thổi tới từ biển, sau khi gặp phải không khí lạnh ở những vùng cao hơn mặt biển trong lục địa sẽ hình thành tuyết rơi, bông tuyết rơi thành lớp dày trên núi.
Lúc trượt tuyết nếu như kỹ xảo không tốt, thậm chí sẽ lún sâu vào trong tuyết…
Nếu như muốn khiêu chiến tốc độ trượt tuyết, như vậy tầng tuyết nhất định phải bị ép đến căng chật.
Giống như chạy trên nền xi măng nhất định sẽ nhanh hơn chạy trong bùn cát vậy.
Khánh Trần nhíu mày, tiếp tục kiên định leo lên.
Lần này chỉ sợ khó khăn hơn hắn tưởng, hắn chọn nơi này làm nơi khiêu chiến Sinh Tử Quan, là vì người người đều nói phấn tuyết là loại tuyết tốt nhất, thích hợp nhất, cũng xa xỉ nhất để trượt tuyết.
Nhưng vì hắn chưa thật sự trượt thử, cho nên không nghĩ tới, phấn tuyết cũng không thích hợp để khiêu chiến Sinh Tử Quan.
Lúc này, rất nhiều khách trượt tuyết ngừng lại giữa sườn núi.
Khi họ ngẩng đầu nhìn thấy bóng đen nho nhỏ đang chậm rãi bôn ba trên ngọn núi, tất cả đều ngẩn người.
Mùa này leo lên đỉnh núi, khác gì muốn chết?
Nhưng Khánh Trần không chỉ không ngừng lại, còn càng lúc càng leo cao, thẳng đến khi biến mất trong gió tuyết.
7 giờ 50 phút tối.
Sắc trời ở Shirakawa-go đã tối, Jinguji Maki liếc nhìn đồng hồ thạch anh trong phòng, sau đó một lần nữa trở lại bên cửa sổ, nằm nhoài trên cửa sổ chờ đợi.
Lúc này bên trong Thế Ngoại Đào Nguyên, ánh đèn mờ nhạt mà ấm áp trước cửa các khách sạn suối nước nóng đều đã sáng lên.
Bé gái vì muốn tiết kiệm điện, đã tắt đèn trong nhà, chỉ để lại đèn ở cửa ra vào.
Là vì cô bé lo Khánh Trần về muộn, nếu như đèn ở cửa ra vào quán trọ cũng tắt, có thể đối phương sẽ không tìm thấy quán trọ.
Đám khách trượt tuyết đã nhao nhao quay trở về Shirakawa-go, các khách sạn suối nước nóng cũng đã chuẩn bị sẵn bữa tối phong phú, còn có suối nước nóng sạch sẽ để bọn họ tẩy đi tất cả mỏi mệt trên người.
Đây cũng là lúc khách trượt tuyết cảm thấy thoải mái nhất.
Nhưng Khánh Trần vẫn chưa về.
Không có một du khách bình thường nào sẽ ở lại sân trượt tuyết đến tận lúc này, Jinguji Maki bắt đầu lo lắng.
Lúc này, lại có một nhóm khách trượt tuyết đi qua trước cửa.
Cô bé mở cửa sổ ra , mặc cho gió tuyết ùa vào trong cửa sổ, nàng hỏi với theo những khách trượt tuyết:
“Tiên sinh, xin hỏi sân trượt tuyết còn ai không?”
Chương 1324: Không Giống Với Người Khác
Nhóm khách trượt tuyết trả lời:
“Không còn ai, chúng ta là nhóm cuối cùng, lúc đi ra sân trượt tuyết cũng đóng cửa luôn.”
“Ồ, cảm ơn…”
Jinguji Maki rụt đầu về, lúc này cô bé càng thêm lo lắng, anh trai kia cũng không mang theo ván trượt tuyết, lúc này trên núi hẳn là đã không còn ai, đối phương sẽ đi đâu đây?
Tuyệt đối đừng xảy ra việc gì.
Thỉnh thoảng, cô bé con lại nhìn đồng hồ treo tường, sau đó lại nhìn ra ngoài cửa sổ, anh trai tốt bụng như vậy, chắc hẳn cũng là một người đúng giờ nhỉ?
Mặc dù không có gì liên quan, nhưng bé vẫn kiên quyết nhận định như thế.
Ngay lúc 7 giờ 59 phút, Jinguji Maki liền nhìn thấy từ xa có một thân ảnh thon gầy, mặc áo jacket chậm rãi đi ra từ trong bóng tối bão bùng.
Mắt Jinguji Maki sáng rực lên, bé vội vàng rời khỏi bệ cửa sổ, chạy nhanh như gió đến cửa ra vào, lấy dép lê trong tủ giày ra, sau đó kéo cửa khách sạn suối nước nóng, ngoắc Khánh Trần:
“Onii-chan!”
Giọng nói trong trẻo rơi vào trong gió tuyết, bay đi thật xa thật xa.
Khánh Trần ngẩng đầu nhìn cô bé, lại cúi đầu chống chọi gió tuyết đi tới.
Jinguji Maki thấy Khánh Trần không đáp lại mình, cũng không nhụt chí.
Cô gái nhỏ vui sướng để dép lê dưới đất, sau đó lại như một làn khói chạy vào trong phòng bếp, bưng đồ ăn đã làm sẵn đặt trên mặt bàn, mình thì ở bên cạnh vui vẻ ăn cơm nắm.
Đồ ăn vẫn là cơm, cá nướng, trứng cuộn, canh miso.
Có vẻ Jinguji Maki chỉ biết làm những món này, còn làm không ngon.
Khánh Trần cởi áo jacket ngồi xuống, nghiêm túc ăn sạch sẽ tất cả đồ ăn, ngay cả một muỗng canh cũng không chừa lại.
Cô gái nhỏ mong đợi hỏi:
“Cơm hôm nay ăn ngon không?”
Khánh Trần lắc đầu:
“Khó ăn.”
Cô bé:
“…Ặc.”
Khánh Trần nhìn về phía Maki:
“Sao ngươi còn ăn cơm nắm, không phải ta đã trả trước tiền mướn à?”
Jinguji Maki nghĩ nghĩ rồi nói:
“Bà nội cần tiền mua thuốc…Cơm nắm ăn rất ngon, hôm nay ta còn cho thêm dưa chuột muối vào trong.”
Khánh Trần trầm mặc mấy giây:
“Cha mẹ ngươi đâu?”
Jinguji Maki nói:
“Lúc ba làm hướng dẫn du lịch cho du khách, du khách không cẩn thận trượt chân rơi xuống vách núi, ba vì cứu đối phương, kết quả cũng bị kéo xuống núi.
Mẹ tái giá đến Hokkaido, bà nội bảo ta đừng trách mẹ, mẹ cũng có cuộc sống riêng của mình.”
“Ngươi không khổ sở à? “
Khánh Trần biết câu nói này sẽ khiến cô bé tổn thương, nhưng hắn vẫn hỏi.
Jinguji Maki trầm mặc một hồi rồi mỉm cười:
“Kỳ thật sống cùng bà nội rất vui vẻ, mọi chuyện rồi sẽ tốt lên.
Ta sẽ kiên cường giống như bà nội.
Ba năm trước bà phát hiện ung thư phổi, vừa trở lại quán trọ làm việc kiếm tiền, vừa tự chữa bệnh cho mình, nhưng bà luôn nói với ta, Maki à, mọi chuyện rồi sẽ tốt lên!”
Khánh Trần biết, cuộc sống của cô bé cũng không tốt lắm.
Hiện nay, ung thư phổi là một trong những bệnh ung thư khó sống sót nhất, ngay cả thuốc của thế giới trong, cũng chỉ có thể kéo dài mấy năm sinh mệnh của bệnh nhân, mà cũng không thể cứu vãn ung thư phổi giai đoạn cuối.
Chắc hẳn, tế bào ung thư của bà nội cô bé đã khuếch tán toàn thân.
Lúc này, 95% thời gian bà cô bé đều chìm trong hôn mê, số lần và phân lượng ăn đã ít càng thêm ít, rõ ràng đã đi đến đoạn cuối của sinh mệnh.
Nếu như bà nội qua đời, một cô bé tám tuổi phải làm sao để sinh tồn?
Jinguji Maki nói với Khánh Trần:
“Đừng nói những chuyện này nữa onii-chan, hôm nay ta dùng tiền nhờ bác hàng xóm cạnh nhà đến dọn dẹp bể nước nóng, nhiệt độ nước nóng hiện tại rất vừa vặn, ngươi nhanh đi ngâm một lúc đi.”
“Ừm.”
Khánh Trần gật gật đầu, để cô bé ở lại một mình trong phòng khách.
Maki đi đến bên cửa sổ một lần nữa, bé nằm nhoài trên bệ cửa sổ, đôi mắt to nhìn ra phía ngoài, nơi đó có rất nhiều trẻ em đang chơi trượt tuyết, còn đắp những người tuyết hình thù kỳ quái ở cửa ra vào từng khách sạn.
Lúc này, Khánh Trần quay lại thấy cảnh này, Jinguji Maki quay đầu nhìn về phía hắn:
“Onii-chan, thế nào?”
Khánh Trần nhìn những người tuyết ngoài cửa sổ một chút, sau đó nói với Jinguji Maki:
“Trải nệm đi.”
“À à, xin lỗi xin lỗi, ta quên mất, thật ngại quá.”
Jinguji Maki lấy chăn nệm trong tủ ra.
Ở khách sạn suối nước nóng, chăn đệm được cất trong ngăn tủ, chỉ có ban đêm mới được lấy ra, trải trên sàn nhà làm bằng gỗ.
Jinguji Maki mải miết trải đệm, bỗng nhiên chú ý tới tay Khánh Trần, bên trên phủ đầy vết tích tổn thương do giá rét.
Cô bé cảm thấy hơi kỳ quái.
Anh trai này có rất nhiều điểm không giống những người khác.
Sáng sớm.
Hôm nay Jinguji Maki dậy sớm, cô bé nghĩ hôm nay mình không được ngủ thẳng giấc nữa, phải làm điểm tâm cho onii-chan.
Nhưng lúc này mới 7 giờ 10 phút sáng, trong phòng Khánh Trần cũng đã không có người.
Giống như hôm qua, đệm chăn đã gấp chỉnh tề.
Còn có một tờ giấy: Ta sẽ trở về trước 8 giờ, nhớ phần cơm cho ta.
Khác biệt duy nhất chính là, lần này ván trượt tuyết bị mang đi.
Jinguji Maki hơi thất vọng mất mát, cô bé luôn cảm thấy dù mình có cố gắng biểu hiện nhiệt tình đến cỡ nào, cũng không thể làm tan lớp băng của anh trai này.
Cô bé nhụt chí gục đầu xuống.
Một lát sau, Maki mặc chiếc áo bông cũ nát, kéo cửa khách sạn ra muốn đi vào Shirakawa-go mua chút nguyên liệu nấu ăn tươi mới.
Chương 1325: Núi Tuyết
Lại nhìn thấy ở cửa ra vào, không biết từ lúc nào đã có một người tuyết cao cao.
Trên khuôn mặt người tuyết, còn được người ta dùng rong biển dán cái mũi, con mắt, cái miệng.
Người tuyết trước khách sạn suối nước nóng khác, đều xoay mặt ra ngoài, giống như đang hoan nghênh khách đến thăm.
Mà người tuyết ở khách sạn nhà mình lại xoay mặt vào bên trong, giống như chỉ thuộc về một mình Jinguji Maki, đưa lưng cho tất cả những người đi ngang qua.
Jinguji Maki mang khăn quàng cổ bà nội đan cho mình, nhún nhảy đi ra ngoài.
Khánh Trần lưng đeo ván trượt, một lần nữa đi xe du lịch vào núi Hotakadake, hắn vẫn không đi sân trượt tuyết, mà tiếp tục leo núi lần nữa.
Những khách trượt tuyết ngẩng đầu nhìn thấy thân ảnh quen thuộc kia, đêm qua còn có người lo hắn chết trong núi tuyết, lúc này đều sững sờ chết lặng.
Khánh Trần bình tĩnh đi lên đỉnh núi, gắn chặt ván trượt, thả người bay xuống.
Sau đó rơi vào trong lớp phấn tuyết thật dày…
Phấn tuyết mềm xốp không đủ để chống đỡ thể trọng của hắn, căn bản không thể trượt được!
Lần này xem như chọn sai chỗ, lần thử này cũng đủ để chứng minh, hắn quả thực không thể hoàn thành Băng Chi Cố Kết trên phấn tuyết, hắn nhất định phải tìm kiếm một nơi lạnh hơn, một tầng tuyết càng kiên cố hơn.
Khánh Trần yên lặng nằm trong đống tuyết, nhìn dãy núi phương xa.
Rời khỏi Nhật Bản sao?
So với Sinh Tử Quan, ám sát Jindai chỉ là chuyện nhỏ, dù sao hắn phải hoàn thành tấn cấp, để trở lại căn cứ quân sự bí mật A02, đối mặt với hiện thực tàn khốc hơn nữa.
Cho nên, nếu như nơi này không thích hợp, Khánh Trần nhất định phải rời đi, không có chuyện gì quan trọng hơn.
Chờ chút, Khánh Trần nhìn triền núi chằng chịt như lưỡi dao trên dãy núi đằng xa, bỗng nhiên nghĩ đến một Sinh Tử Quan khác!
Lao xuống từ trên lưng núi, nhảy múa trên lưỡi dao!
…
Khánh Trần đã hiểu, dù lúc này hắn rời khỏi Hida Takayama, cũng không thể tìm đến một chỗ thích hợp hơn để khiêu chiến Băng Chi Cố Kết, chỉ có thể thay đổi hạng mục khiêu chiến.
Không nhiều người có tư cách trở thành Kỵ Sĩ.
Địa điểm có tư cách trở thành nơi khiêu chiến Sinh Tử Quan càng ít hơn.
Các tiền bối Kỵ Sĩ ở thế giới trong đã tích lũy hơn ngàn năm kinh nghiệm.
Nếu Khánh Trần ở thế giới trong, có thể dựa theo kinh nghiệm của các tiền bối để tìm kiếm địa điểm khiêu chiến.
Nhưng lần này hắn không có cơ hội đó, việc này khiến hắn nhất định phải tự mình tìm tòi một lần nữa ở thế giới ngoài.
Lúc trước Khánh Trần muốn hoàn thành thử thách lướt sóng, cũng phải đợi ròng rã nửa tháng, đổi hai vùng biển mới chờ được thời cơ thích hợp….
Năm đó, Lý Thúc Đồng hoàn thành Băng Chi Cố Kết cũng rất long đong.
Đầu tiên, vị sư phụ này phải đi vào Đại Tuyết sơn ở Tây Nam, kéo một thanh niên khoẻ mạnh của bộ tộc Hoả Đường làm người dẫn đường.
Sau đó lại cắm trại một tháng ở Đại Tuyết sơn Tây Nam có độ cao 6200m so với mặt biển, để thân thể dần dần thích ứng với cuộc sống ở nơi có không khí loãng.
Tiếp theo lại xuất phát đi đến độ cao 7100 mét so với mặt biển, cắm trại một đêm.
Cuối cùng hắn leo lên ngọn núi cao nhất ở Đại Tuyết sơn Tây Nam.
Từ độ cao 8000 mét so với mặt biển, Lý Thúc Đồng thả người nhảy, lấy tư thái vô địch và tốc độ gần 180 cây số mỗi giờ để hoàn thành khiêu chiến Băng Chi Cố Kết.
Lý Thúc Đồng nói, chỗ khó khăn nhất ở đây đó là sau khi đến vị trí cao 6200m so với mặt biển, mỗi một Kỵ Sĩ đều phải tiến vào trạng thái nghịch chuyển hô hấp, đóng khóa gien lại để thân thể thích ứng với cao nguyên.
Điểm khó khăn thứ hai, đó là phải làm sao để thanh niên khoẻ mạnh của bộ tộc Hoả Đường kia không phát hiện họ đã biến thành một người bình thường kể khi lên đến độ cao 6200m.
Cần sớm thích ứng với hiệu ứng cao nguyên, bởi vì khi ngươi lên đến đỉnh núi, bắt đầu khiêu chiến mới sử dụng hô hấp đảo nghịch.
Trong nháy mắt sẽ xuất hiện phản ứng cao nguyên, suy nghĩ của đại não sẽ bị trì trệ mà các loại triệu chứng sốc độ cao cũng sẽ tìm tới cửa.
Với Lý Thúc Đồng mà nói, khiêu chiến này khó chỗ ở chỗ phải dùng cơ thể của người bình thường leo lên ngọn núi cao nhất kia, còn việc nhảy xuống từ ngọn núi cao nhất thì chỉ cần dũng khí.
Kỳ thật Khánh Trần cũng có thể tìm được dạng núi tuyết này, ví dụ như Everest.
Ở đó tầng tuyết kiên cố đến cực điểm, dốc đứng lại không đến mức dựng thẳng như bức tường, vừa vặn có thể trượt tuyết.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, hắn không có cách nào leo lên Everest vào mùa này, cùng với tất cả ngọn núi có độ cao tương tự Everest.
Phải biết rằng cả năm nhiều người leo núi Everest như vậy, nhưng chỉ leo sau tháng năm.
Ngay cả người địa phương như người Sherpa cũng sẽ không leo lên đỉnh Everest vào mùa đông, bộ muốn chết sao!
Mùa hè là mùa có nhiệt độ cao nhất trong năm, tỷ lệ xuất hiện bão tuyết trên đỉnh Everest cũng sẽ giảm xuống.
Dù là vậy, tất cả những người muốn leo núi cũng nhất định phải luôn luôn chú ý đến khí tượng, xuất phát vào lúc thời tiết tốt nhất, và rời đi trước khi bão tuyết ập đến.
Cho nên muốn thực hiện khiêu chiến Băng Chi Cố Kết, phải đợi đến mấy tháng sau mới có thời cơ thích hợp nhất.
Nhưng Khánh Trần cũng không nhụt chí, còn đặc biệt phấn khởi, bởi vì hắn có ý tưởng mới.
Ngay lúc này, Khánh Trần nằm trong đống phấn tuyết, nhìn triền núi đan xen vào nhau trên dãy núi xa.
Chương 1326: Nướng Thịt Bò
Chỉ tính toán sơ một chút là ra….Nếu ngọn núi cao nhất đối diện cao 3190 mét, như vậy thung lũng nằm giữa nó và núi Karasawa có chênh lệch gần 1900 mét.
Lúc này trong mắt Khánh Trần, đường cong đan xen trên triền núi kia đặc biệt ưu mỹ.
Lưỡi dao hình thành từ sức mạnh tự nhiên, giống như bổ bầu trời ra làm hai một cách gọn gàng mà linh hoạt.
Đây chính là nơi hắn phải hoàn thành ‘Lực Chi Dũng Hiện’.
Khánh Trần giống như một kẻ ngốc, nắm một đống phấn tuyết lên, lau lau trên mặt, sau đó cứ như vậy nằm trong hố không động đậy.
Hưởng thụ niềm vui sướng bất ngờ khi đổi sang phương án khác.
Nếu có vận động viên xe đạp thả dốc chuyên nghiệp nhìn thấy triền núi này, cũng sẽ chùn bước.
Đầu tiên, triền núi quá nhiều ngã rẽ, mà lại quá hẹp.
Mặt cắt ngang triền núi rộng nhất chỉ 0.4 mét, có nghĩa là chỉ cần ngươi chuyển hướng hơi sai một chút, sẽ trực tiếp đâm đầu xuống vực sâu.
Thứ hai, độ dốc quá lớn, nghĩa là không có cách nào khống chế tốc độ.
Trong quá trình thả dốc không thể tùy tiện phanh lại, chỉ cần bóp phanh hơi mạnh, rất có thể sẽ trực tiếp lật xe.
Quán tính cực lớn, sẽ khiến đuôi xe nhếch lên, sau đó cả người cả xe đều sẽ lật tung.
Nhưng Khánh Trần không quan tâm.
Sinh Tử Quan của Kỵ Sĩ, làm sao có thể không nguy hiểm?
Khánh Trần đứng dậy.
Có mục tiêu mới, liền phải bắt đầu quy hoạch lại từ đầu.
Từ giờ đến lúc xuyên qua còn 27 ngày, đối với khiêu chiến Sinh Tử Quan mà nói là rất gấp rút, hắn nhất định phải tranh thủ thời gian.
Trong sân trượt tuyết không ít người trông thấy cảnh Khánh Trần nhảy xuống, rơi vào trong phấn tuyết.
Bọn họ cười ha ha, hôm qua họ còn đang suy nghĩ vì sao nhóc con này leo núi, lại không nghĩ đến hắn chỉ là tay mới, muốn khiêu chiến phấn tuyết trên núi mà thôi.
Chỉ là, không đợi bọn họ cười bao lâu, lại phát hiện thiếu niên kia đã đứng dậy, xuất phát về hướng đỉnh núi cao nhất.
Lại biến mất trong gió tuyết lần nữa.
Khiêu chiến Sinh Tử Quan không đơn giản chỉ là tìm ra một con đường, liền trực tiếp bắt đầu.
Trong khoảng thời gian 27 ngày còn lại, Khánh Trần cần phải dọn dẹp toàn bộ đá vụn, tuyết đọng lẻ tẻ trên sườn núi.
Sinh Tử Quan của Kỵ Sĩ là để cảm thụ sinh tử, chứ không phải đi tự sát.
….
Trước cửa khách sạn.
Maki ngồi trên bậc gỗ, quấn khăn quàng cổ, dùng hai cái tay nhỏ chống cằm.
Cô bé nhìn người tuyết cao lớn trước mặt, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng cười ngây ngô.
Bắt đầu từ lúc 7 giờ, cô bé đã ngồi đây, mãi cho đến 7 giờ 59 phút, Khánh Trần trở về từ bên ngoài.
Cô gái nhỏ ngẩng đầu nhìn thấy Khánh Trần, vội vàng đứng lên ngoắc:
“Onii-chan ~!”
Khánh Trần nhìn cô bé:
“Ừm.”
Sau đó trực tiếp lướt qua bên cạnh cô gái nhỏ.
Jinguji cũng không thèm để ý, lúc này cô bé đã biết anh trai đến từ phương xa này là một người mặt lạnh tim nóng, cũng không thật sự chán ghét bé.
Cô bé lấy dép lê từ trong tủ giày ra, bày chỉnh tề trên mặt đất, cũng vừa cười vừa nói:
“Lúc chiều bà nội đã tỉnh lại, mà khẩu vị cũng khá hơn.
Ta làm trứng cuộn và cá chiên cho bà, bà nói ăn cực kỳ ngon.
Bà còn nói, bệnh của bà sẽ sớm khỏi.”
Khánh Trần im lặng nhìn cô bé.
Bệnh nhân ung thư phổi giai đoạn cuối đột nhiên thèm ăn, cũng không phải dấu hiệu tốt.
Không ai nói với cô bé, ung thư phổi là bệnh bất trị, bác sĩ giấu diếm cô bé, ngay cả bà nội cũng giấu, luôn nói bệnh này chỉ cần nghỉ ngơi sẽ khỏi.
Mỗi một ngày Maki đều chăm sóc bà nội, sau đó ngây thơ mong mỏi một ngày nào đó sau khi bà nội ngủ một giấc tỉnh lại, liền khỏi hẳn.
Sau khi vào nhà, Khánh Trần phát hiện hôm nay đồ ăn cô bé bưng tới lại phong phú hơn một chút.
Ngoại trừ cơm, cá chiên, trứng cuộn, canh miso ra, còn có một phần thịt bò hơi quá lửa.
Khánh Trần nhìn phần thịt bò, lại liếc mắt nhìn cô gái nhỏ vào nhà vẫn còn mang bao tay:
“Tháo găng tay ra.”
Jinguji Maki do dự một chút, cuối cùng vẫn tháo ra, trên tay phải có vết phỏng, hẳn là do bất cẩn lúc nướng thịt bò.
Cô gái nhỏ gục đầu xuống giống như đã làm sai việc gì.
Khánh Trần:
“Ngươi….”
Cô bé ngẩng đầu nhìn về phía Khánh Trần, tưởng là đối phương định nói vài lời quan tâm mình.
Khánh Trần:
“Lần sau nướng thịt bò đừng để cháy khét.”
Cô gái nhỏ:
“….Ơ.”
Khánh Trần cũng phối hợp ăn hết tất cả đồ ăn.
Mika ngồi bên cạnh, cẩn thận từng li từng tí nói:
“Onii-chan, ngày mai ta muốn ngồi xe buýt đi trị trấn Tsugawa ở quận Gifu một chuyến, mua thuốc cho bà nội.
Ta cam đoan, trước 7 giờ đêm nhất định có thể trở về, sẽ không trễ giờ nấu cơm cho ngươi, được không?”
Một huyện ở Nhật Bản tương đương với một đơn vị hành chính trong nước, mà trị trấn Tsugawa là thành phố gần Shirakawa-go nhất.
Trong khách sạn suối nước nóng này chỉ có một mình cô bé có thể làm việc, nếu Maki đi, giữa trưa Khánh Trần quay về sẽ không có chỗ ăn cơm.
Mặc dù mỗi ngày Khánh Trần đều đến buổi tối mới trở về, nhưng Maki đột nhiên rời đi, tóm lại vẫn hơi vô trách nhiệm, cho nên cô bé hơi áy náy.
Nhưng thuốc của bà nội đã hết mấy ngày, lúc trước là không có tiền mua thuốc, hiện tại Khánh Trần đã ứng trước tiền thuê, bé phải nhanh nhanh đi bệnh viện ở quận Gifu một chuyến mới được.
Chương 1327: Chuyện Rất Đáng Mừng
Khánh Trần nhìn cô bé:
“Ngươi đi quận Gifu một mình?”
“Ừm. “
Jinguji Maki cẩn thận gật đầu:
“Sẽ không trễ giờ ăn cơm chiều của onii-chan.”
Khánh Trần lo cô bé đi quận Gifu một mình, liệu có lạc đường không, có gặp phải kẻ bất lương không.
Mà Maki thì lo Khánh Trần sẽ không đồng ý để cô bé đi.
“Đi đi.”
Khánh Trần nói xong liền đứng dậy quay về phòng mình chuẩn bị đi ngủ.
Cửa đóng rồi lại mở ra lần nữa, Khánh Trần đưa cho cô bé một bình thuốc nhỏ màu đen:
“Bôi lên tay.”
Nói xong, cửa lại khép lại lần nữa.
….
Sáng sớm hôm sau.
Jinguji Maki dậy sớm giống thường ngày, cô bé muốn chuẩn bị sẵn thức ăn để bên giường cho bà nội, cất chăn đệm của onii-chan vào trong ngăn tủ, sau đó đi ra ngoài.
Nhưng khi cô bé kéo cửa phòng ngủ ra, lại trợn to mắt nhìn Khánh Trần:
“Onii-chan?! Sao ngươi vẫn còn ở đây?”
Nếu là mọi khi, Khánh Trần sẽ rời đi trước khi bé dậy mới đúng.
Lúc này, Khánh Trần nhìn Maki:
“Hôm nay, ta cũng vừa vặn cũng có việc muốn đi quận Gifu một chuyến, chuẩn bị nhanh lên, chúng ta đi chuyến xe buýt Nohi đầu tiên.”
Jinguji thất thần vài giây đồng hồ, sau đó đôi mắt to sáng lên:
“Vâng onii-chan, ngươi chờ ta một lát, ta chuẩn bị cơm cho bà xong liền xuất phát.”
Lúc cô bé con bận rồi, Khánh Trần liền tìm kiếm cửa hàng bán xe leo núi ở quận Gifu trên điện thoại di động.
Đổi Sinh Tử Quan mới, đương nhiên cũng phải chuẩn bị trang bị mới.
Cũng không cần quá phiền phức, một chiếc xe đạp leo núi chắc chắn là được.
Hắn có thể để Tư Niên Hoa trực tiếp đưa tới, nhưng bây giờ ngay cả Tư Niên Hoa cũng không biết hành tung của hắn, cũng không biết rốt cuộc hắn đến Nhật Bản là muốn làm gì.
Căn cứ nguyên tắc không bại lộ hành tung, Khánh Trần cảm thấy tự mình đi mua thì ổn thỏa hơn.
Cũng không phải không tin tưởng Tư Niên Hoa.
Khánh Trần cảm thấy rất có thể Tư Niên Hoa cũng không phải là người thế giới ngoài, trong số những người du hành thời gian do tập đoàn tư bản điều khiển, luôn sẽ tồn tại một số người lợi dụng kỹ thuật tiếp nhận tế bào thần kinh để đoạt xá ngược lại, những người này chính là người lãnh đạo ở thế giới ngoài.
Tất cả tập đoàn tư bản đều làm như thế, Khánh thị hẳn là cũng không ngoại lệ.
Hắn tin là Tư Niên Hoa sẽ kiên quyết chấp hành mệnh lệnh của Ảnh tử, nhưng ngộ nhỡ bên phía Tư Niên Hoa có người bại lộ, bị Jindai để mắt tới thì sẽ trở thành tai hoạ ngầm.
Trước khi hoàn thành Sinh Tử Quan, hắn không muốn vì loại chuyện nhỏ nhặt này bại lộ hành tung của mình.
Nửa giờ sau, hai người ngồi trên chiếc Nohi Bus sớm nhất, Jinguji ngồi ở ghế bên trái hàng cuối cùng, Khánh Trần ngồi ở phía bên phải hàng cuối cùng.
Hai người duy trì một khoảng cách giống như hai người xa lạ không quen biết.
Jinguji cũng không biết Khánh Trần vì sao phải làm như thế, nhưng có người có thể cùng bé đi quận Gifu, chính là một chuyện rất đáng mừng.
…
Ánh ban mai chiếu qua lớp kính trên cửa xe Nohi Bus, phản chiếu lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Jinguji Maki khiến nó thêm phần ấm áp, thỉnh thoảng nàng lại trộm nhìn Khánh Trần, có lẽ là do bị khối rubic trên tay hắn thu hút.
Nàng cảm thấy onii-chan này không giống với những vị khách trước đây.
Tù lúc lên xe đến giờ, Khánh Trần vẫn luôn nhìn ra ngoài cửa sổ, hắn cũng không lên tiếng giải thích cho cô bé vì sao hai người phải ngồi hai hàng ghế khác nhau, và vì sao họ phải giả vờ như không quen biết đối phương.
Cũng may, Jinguji Maki cũng không hỏi hắn.
Cô bé hiểu chuyện đến nỗi khiến Khánh Trần cảm thấy nàng chính là bản sao của mình lúc bé.
Hắn biết, bài học đầu tiên mà những đứa trẻ phải tự lập sớm như họ học được chính là hiểu chuyện.
Vì chỉ khi ngươi hiểu chuyện, ngươi mới không bị người khác căm ghét…
Khi xe buýt đến điểm dừng ở trị trấn Tsugawa trong quận Gifu, Khánh Trần cũng xuống xe theo Jinguji Maki rồi cùng nàng đến bệnh viện.
Lúc họ đến bệnh viện, những y bác sĩ ở đây vừa thấy Jinguji Maki đã nhiệt tình chào hỏi:
“Ngươi lại đến mua thuốc cho bà sao, đúng là một đứa trẻ hiểu chuyện.”
Có lẽ mọi người đều nghĩ Jinguji Maki sẽ thích câu nói này.
Nhưng chỉ có Khánh Trần mới hiểu, thật ra trong thâm tâm cô bé đó cũng không muốn trở thành một đứa trẻ hiểu chuyện như bây giờ, nàng cũng muốn tùy hứng, cũng muốn thoải mái chơi đùa như những đứa trẻ cùng trang lứa, nhưng nàng biết mình không thể, nên mới cố gắng trở nên ngoan ngoãn như bây giờ.
Trên đường đi, cô bé đi trước, Khánh Trần luôn giữ khoảng cách hơn mười mét ở phía sau nàng, khi họ đến bệnh viện, hắn lại ngồi ngoài đợi cô bé đi mua thuốc.
Cô bé thuần thục lấy tiền mua thuốc như đã làm việc này rất nhiều lần rồi vậy.
Sau đó, hắn đi sang cửa hàng bán xe leo núi.
Cô bé cứ thế đi theo hắn mà không nói bất cứ lời nào, có lẽ ở trên thị trấn sắp có lễ hội gì đó nên thỉnh thoảng họ lại nhìn thấy một chiếc xe cắm đầy hoa đi ngang qua.
Chương 1328: Con La
Khánh Trần thì vào cửa hàng mua xe còn cô bé thì lặng lẽ đứng ngoài đợi hắn, thời tiết lạnh giá khiến cái mũi nàng đỏ bừng lên.
Thời gian Khánh Trần chọn xe rất nhanh, vì muốn mua một chiếc xe có chất lượng thật tốt để hoàn thành sinh tử quan nên hắn cũng chẳng thèm chọn nhiều mà dứt khoát mua luôn chiếc xe đắt nhất trong cửa hàng này.
Chiếc xe này có giá khoảng 80.000 tệ, lúc Jinguji Maki nghe thấy con số này, nàng mới biết onii-chan nhà mình rất giàu có…
Vì khách sạn nhà nàng là một trong những nhà cũ nhất trong làng, lại cộng thêm đánh giá của những du khách trước đều rất tệ nên giá thuê phòng ở nhà nàng cũng thấp nhất ở Shirakawa-go.
Lúc đầu Jinguji Maki còn nghĩ vì tình trạng kinh tế của Khánh Trần không tốt lắm nên hắn mới chọn thuê khách sạn nhà nàng.
Nhưng bây giờ nghĩ lại nàng mới nhận ra một chuyện, một người có tiền để bao trọn một khách sạn suối nước nóng ở Shirakawa-go cả một tháng trời không thể là người nghèo được.
Khánh Trần vừa bước ra khỏi cửa hàng thì thấy Jinguji Maki đang nhìn chằm chằm vào một tiệm mì và một xe hoa trên đường.
Hắn lại gần cô bé rồi nói:
“Có muốn ở lại Nakatsugawa chơi một lúc không?”
Jinguji Maki kinh ngạc ngẩng lên nhìn hắn, sau đó ngập ngừng:
“Ta có thể ở lại chơi sao?”
Nhưng đúng lúc này, bỗng có mấy chiếc xe lao nhanh qua trước mặt họ rồi dừng lại trước cửa một cửa hàng bên đường.
Trên mỗi chiếc xe này đều có in logo của Thần Bí Nghiệp Bộ, xe vừa dừng lại, mấy người trên xe đã xông vào một cửa hàng bên đường.
Khánh Trần cau mày, hắn có thể chắc chắn mục tiêu của những người này không phải hắn, nhưng hắn cũng không biết mấy người của Thần Bí Nghiệp Bộ đến đây làm gì.
Một lúc sau, mấy người mặc áo đến đó đã kéo một người đàn ông ngăm đen trong cửa hàng ra ngoài.
Những người đang đi trên phố đều dừng lại nhìn cảnh này, nhưng lại chẳng có ai đứng ra ngăn cản cả, có người còn than thở:
“Lại đến bắt người!”
Lúc trước Khánh Trần từng thấy một bài viết trên internet, nội dung bài viết nói về việc Thần Bí Nghiệp Bộ đang không ngừng bắt người ở Nhật Bản.
Hơn nữa người đó còn nói: Những người du hành làm việc cho Jindai vẫn luôn không ngừng so sánh thông tin hộ tịch ở thế giới trong và thế giới ngoài để ‘Chủ động tạo ra’ những người du hành.
Công việc của họ là tìm ra những người ở thế giới ngoài có bản sao ở thể giới trong nhưng không ở cùng một nơi về cùng một nơi để xuyên qua, từ đó chủ động thay thế những người ở thế giới trong.
Sau khi thay thế thành công, những người có sức chiến đấu sẽ bị đưa đến những căn cứ quân sự bí mật để tiếp nhận huấn luyện, những người không có sức chiến đấu như phụ nữ và trẻ em sẽ bị họ dùng làm vật chuyên chở đồ như những ‘Con la’.
Vậy nên những người du hành làm việc cho Jindai mới có sức ảnh hưởng lớn như vậy ở thế giới ngoài.
Cũng vì vậy nên Côn Luân và Cửu Châu mới phải dùng mọi cách để bảo vệ kho thông tin hộ tịch.
Có lẽ vì bị tập đoàn khống chế nên cả Nhật Bản và Cao Ly đều không bảo vệ kho thông tin hộ tịch của nước mình.
Không những không bảo vệ, thậm chí họ còn chủ động cho phép những người du hành được tự do truy cập kho thông tin hộ tịch, lúc trước Côn Luân cũng từng nghi ngờ Jindai và Kashima đã tiến hành kế hoạch đảo ngược xuyên qua trên chính Nhật Bản và Cao Ly để biến những lãnh đạo cấp cao của hai nước trở thành người du hành, sau đó Jindai và Kashima chỉ cần khống chế họ là được.
Có lẽ đây cũng là lý do vì sao số người du hành làm việc cho Jindai và Kashima lại nhiều hơn hẳn so với Côn Luân và Cửu Châu.
Trước đây tình trạng bắt người phần lớn chỉ tập trung ở ba thành phố lớn là Osaka, Tokyo và Thần Hộ, nhưng bây giờ tình trạng này đã lan rộng ra khắp cả nước.
Lúc này, Jinguji Maki không hề chú ý đến chuyện đang xảy ra bên đường mà vẫn mong chờ nhìn Khánh Trần:
“Ta có thể ở lại chơi một lúc không onii-chan?”
Khánh Trần quay sang nhìn xe của Thần Bí Nghiệp Bộ rồi bình tĩnh nói với nàng:
“Không được, về nhà.”
Hắn không muốn dừng lại quá lâu trong địa bàn hoạt động của Thần Bí Nghiệp Bộ.
Lúc ở Osaka, hắn càng thu hút được sự chú ý của nhiều người thì càng tốt, khi đó Thần Bí Nghiệp Bộ mới có thể trở nên cảnh giác, nhưng nếu đã đến đây, hắn nhất định phải hành động bí mật.
Sau đó hắn bắt đầu dắt xe về phía trạm xe bus, cô bé thấy hắn từ chối thì không nói tiếng nào, có vẻ có chút chản nản, nhưng nàng vẫn ngoan ngoãn theo sau hắn.
Sau khi đến trạm xe bus, Khánh Trần bảo Jinguji Maki lên xe bus một mình, hắn định cưỡi chiếc xe này về khách sạn để làm quen với xe nên không thể đi xe bus với cô bé được.
Cô bé ngồi lên hàng ghế cuối cùng rồi quay sang cửa kính ngẩn ngơ nhìn theo bóng Khánh Trần đang dần biến mất phía xa.
Sau khi bóng hắn biến mất, nàng lại lặng lẽ cúi đầu xuống.
Thật ra không phải nàng muốn ở lại thị trấn Nakatsugawa xem xe hoa, mà chỉ là nàng không muốn ở một mình thôi.
Nhưng đúng lúc này, nàng bỗng nghe thấy tiếng cộc cộc như có ai đó đang gõ cửa xe.
Chương 1329: Lòng Chân Thành Vĩnh Viễn
Jinguji Maki vừa ngẩng đầu lên xem có chuyện gì thì thấy Khánh Trần đang đứng bên cạnh xe, lúc này hắn đã đội thêm một chiếc mũ lưỡi trai và quàng thêm một chiếc khăn quàng cổ thật to.
Hắn thấy nàng đã nhìn thấy mình thì vẫy tay ra hiệu bảo nàng xuống xe.
Jinguji Maki vội vàng chạy xuống:
“Onii-chan…”
Khánh Trần đưa cho nàng một đôi găng tay và một chiếc khăn quàng cổ mới tinh rồi nói:
“Có muốn đi cùng ta về Shirakawa-go không, ta sẽ cho ngươi ngồi phía trước, nhưng ngồi đó sẽ hơi lạnh, nếu ngươi đi cùng ta thì chắc phải hơn 3 tiếng nữa mới đến nơi.”
Jinguji Maki lập tức hớn hở nói:
“Không sao!”
Trên đường về, tuy bị gió lạnh thổi vào khuôn mặt, nhưng cô bé không quan tâm.
Bên cạnh con đường màu đen mà họ đang đi là những dòng suối nước nóng đang chảy róc rách, phía xa là những dãy núi bị tuyết phủ trắng xóa.
Không hiểu sao, nàng bỗng cảm thấy rất vui.
Mỗi ngày, Khánh Trần đều sinh hoạt theo một quy luật là, dậy khi trời còn chưa sáng, sau đó lái xe lên núi khi những du khách và người dân ở Shirakawa-go còn chưa thức dậy.
Sau đó hắn sẽ dọn dẹp vách núi, đợi đến khi tất cả du khách và người dân đều đã về nhà, hắn sẽ lái xe về Shirakawa-go.
Mỗi lần về đến khách sạn, hắn đều nhìn thấy cô bé đó ngồi chống cằm trước cửa đợi mình, đến khi nhìn thấy hắn từ xa, nàng sẽ vui vẻ vẫy tay với hắn.
Thời gian cứ thế trôi qua, có lẽ đây chính là chín ngày bình yên nhất kể từ khi Khánh Trần xuyên về.
Chỉ chín ngày, nhưng cũng đủ xoa dịu hắn sau những ngày cực khổ ở thế giới trong.
Lúc này, Khánh Trần đang đứng trên đỉnh núi, việc đầu tiên mà hắn phải làm mỗi ngày khi đến đây là dọn dẹp tất cả tuyết đọng và đá vụn từ đỉnh núi đến chân núi.
Vì mỗi ngày đều phải dành ra ít nhất nửa tiếng để luyện tập xe leo núi nên mỗi lần đến đây, Khánh Trần chỉ đủ thời gian dọn dẹp một quãng đường dài vài trăm mét.
Mà vách núi, nơi hắn phải hoàn thành sinh tử quan lại có chiều dài lên đến 3.1 cây số, thậm chí có nhiều chỗ dốc còn lớn hơn 45 độ.
Nhưng mọi chuyện không thể vội vàng được.
Đợi đến khi màn đêm buông xuống, Khánh Trần sẽ lái xe quay về Shirakawa-go.
Nhưng ngày hôm nay lại không giống thường ngày.
Vì khi hắn sắp về đến khách sạn, cô bé đó lại không chạy ra vẫy tay với hắn.
Khánh Trần trầm mặc.
Hắn lập tức quăng xe vào đống tuyết bên đường, sau đó từ từ tiến lại gần khách sạn.
Trong khách sạn không hề có tiếng hít thở nào.
Khánh Trần vừa mở cửa ra đã thấy bà ngoại của Jinguji Maki đang nằm trên sàn, nhưng người này đã tắt thở rồi.
Hắn lập tức sang gõ cửa khách sạn bên cạnh, rất nhanh đã có người ra mở cửa, hắn vừa nhìn đối phương vừa bình tĩnh nói:
“Xin chào, ngươi có biết bé gái nhà bên đi đâu không?”
Chủ của khách sạn này là một người phụ nữ trung niên, sau khi nghe câu hỏi của hắn, nàng phải do dự một lúc mới dám nói:
“Ngươi đang hỏi Maki à…Nàng bị người của Thần Bí Nghiệp Bộ mang đ rồi, nhưng chắc họ chưa đi xa đâu.”
“Họ đang ở đâu.”
Khánh Trần bình tĩnh hỏi.
“Họ đi về phía đông, có lẽ họ muốn bắt người khác nữa.”
Đối phương nói:
“Ngươi là…”
Khánh Trần không trả lời nàng mà quay đi luôn.
Hắn đứng lặng trên con đường đá màu đen nhìn xa xăm về phía đông ngôi làng Shirakawa-go.
Lý trí của hắn nói, trước khi hoàn thành sinh tử quan, hắn không thể lộ diện được.
Chỉ cần 3 ngày nữa là hắn có thể dọn dẹp xong toàn bộ sườn núi, đến lúc đó hắn mới có thể hoàn thành sinh tử quan.
Chỉ khi đạt đến cấp B, hắn mới có thể thực hiện kế hoạch ở Osaka, cũng như nâng cao tỉ lệ sống sót trong căn cứ quân sự A02.
Đến lúc đó, trừ những người được trời chọn, thực lực của hắn sẽ cao hơn phần lớn những người du hành làm việc cho Jindai ở thế giới ngoài.
Nếu bây giờ hắn lộ diện ở Shirakawa-go thì chắc chắn sẽ có rất nhiều người du hành làm việc cho Jindai đổ xô đến đây, dù hắn có giết hết những người đến đây để bắt Jinguji Maki thì cũng không thể giấu được chuyện này, đến lúc đó, việc những người du hành ở Osaka biết tin này chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi.
Cho nên lựa chọn tốt nhất bây giờ là đợi thêm 3 ngày nữa.
Nhưng…Jinguji Maki có thể chờ được 3 ngày nữa không?
Theo tính cách của những người du hành làm việc cho Jindai, Khánh Trần không biết, cũng không muốn biết những người đó sẽ làm gì với Jinguji Maki nữa.
Nhưng hắn biết, nếu hắn cứ thể trơ mắt nhìn những người này mang cô bé đi.
Thì hắn không cần hoàn thành sinh tử quan làm gì nữa.
Vì đến lúc đó, hắn đã không xứng với cái giá mà Vương Vũ Siêu và Triệu Minh Khả phải trả khi ném thanh protein cho hắn.
Không xứng được Lý Khác, Khánh Nhất, Nam Canh Thần, Lưu Đức Trụ, La Vạn Nhai tôn trọng.
Không xứng đi cùng Lý Tu Duệ đoạn đường cuối cùng.
Hắn cũng không xứng trở thành một tên Kỵ Sĩ.
Ngoại trừ lòng dũng cảm, trong tín ngưỡng của Kỵ Sĩ còn có những gì?
Thiếu niên thầm nghĩ, có lẽ còn một thứ tên sự lòng chân thành vĩnh viễn.
Sự chân thành mới là thứ quan trọng nhất, còn lợi ích không là gì cả.
Khánh Trần lập tức bước về phía con đường dẫn đến phía đông ngôi làng Shirakawa-go.
Trên khuôn mặt hắn lúc này chỉ còn biểu cảm kiên cường như khi xây bức tường đá trong chuồng lợn trước đây.
Có lẽ khi ấy trong đầu hắn đã nảy ra một suy nghĩ, nếu một mình hắn không thể vượt qua đêm tối thì hắn sẽ dùng Bạch Trú để viết lại định nghĩa về bóng đêm.
Chương 1330: Thú Cưng
Ban đêm, phía Đông Shirakawa-go.
Bỗng, những ngôi nhà lá gasshō-zukuri bốc lên ngọn lửa rừng rực.
Toàn bộ nhà lá gasshō-zukuri hình chữ 人 ở Shirakawa-go, đều được xây bằng cỏ tranh và gỗ, tất cả đều là di sản văn hóa thế giới.
Mỗi ba bốn mươi năm phải thay lớp mái trên nhà lá gasshō-zukuri một lần, người cả thôn sẽ tập hợp lại, đồng tâm hiệp lực thay cỏ tranh mới cho mỗi căn nhà.
Mà lúc này, những căn nhà gasshō-zukuri là biểu tượng văn hoá và lịch sử của Shirakawa-go, đang nhanh chóng bốc cháy, tuyết trên nóc nhà cũng bị hòa tan thành nước.
Ánh lửa thắp sáng toàn bộ Shirakawa-go.
Bên ngoài nhà lá, có thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ đang lôi kéo hai người trưởng thành đi về hướng chiếc xe đỗ sẵn phía ngoài.
Hai người bị kéo ra sức phản kháng, nhưng dù họ cố gắng như thế nào, cũng không thể thoát khỏi thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ…
Cũng có thân nhân hai người này lao ra hỗ trợ, nhưng đều lần lượt bị đánh ngã.
“Thả cha ta ra!”
Một người thanh niên giơ cái chày to dùng để giã bánh vọt ra, nhưng khi cái chày gỗ vô cùng nặng nề kia đập xuống, lại bị thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ dùng một tay bắt lấy, không thể nhúc nhích tí nào.
Chỉ thấy tên thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ này tiện tay hất lên, liền hất cả chày lẫn người trẻ tuổi kia ra ngoài.
Những thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ đã tiêm vào thuốc biến đổi gien này, khi đối mặt với người bình thường, tựa như người trưởng thành đối mặt với trẻ con.
Một tên thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ, lạnh lùng nói với người trẻ tuổi nằm dưới đất:
“Ba người này đều là người cần dẫn đi trên danh sách của chúng ta, chúng ta muốn cho họ một tiền đồ tươi sáng hơn.
Các ngươi làm vậy là muốn đối địch với toàn bộ Thần Bí Nghiệp Bộ.
Ta khuyên các ngươi đừng thử lần thứ hai, nếu không tất cả gasshō-zukuri trong Shirakawa-go, đều sẽ trở thành lịch sử.”
Bao gồm cả Jinguji Maki, ba người này đều là người được xác nhận có được tư cách xuyên qua sau khi Thần Bí Nghiệp Bộ so sánh tin tức hộ tịch giữa “Thế giới trong, ngoài”.
Tổng cộng có bốn chiếc xe của Thần Bí Nghiệp Bộ chở theo 7 người đến đây.
Đối với địa phương nhỏ như Shirakawa-go, vốn cũng không cần huy động nhân lực quá rầm rộ, 7 người là đủ.
Lúc này, Jinguji Maki khóc đến đỏ cả mắt ngồi sau xe, cực lực kiềm nén tiếng khóc của mình.
Cô bé không biết tại sao những người này lại muốn bắt mình, cũng không biết mình sẽ bị đưa đến đâu.
Bé gái tám tuổi chỉ biết, vì muốn ngăn cản những người này bắt mình đi, bà nội đã ngã xuống đất không dậy nổi, nhưng bé không biết rằng bà nội đã chết.
Bé chỉ biết những người này cùng hung cực ác, mà sức mạnh thì giống như siêu nhân trong truyền thuyết, chỉ sợ rất khó có người chống nổi chúng.
Ngoài bé ra có hai người khác bị tóm, một người là bác múa rối gỗ ở Shirakawa-go, và một chị ở cửa hàng mỹ nghệ Shirakawa-go.
Hàng năm đến ngày lễ mùa thu, bác trai kia sẽ điều khiển con rối biểu diễn múa sư tử, đây là tiết mục mà trẻ em và các du khách thích nhất.
Trước kia, lúc cha còn chưa xảy ra chuyện, mùa thu hàng năm đều sẽ dắt Maki đi xem múa rối, lúc này bác trai bị bắt chung với bé, còn mời bé đứng hàng đầu.
Mà chị gái ở cửa hàng thủ công mỹ nghệ kia, thì sẽ cho Maki một món đồ chơi đơn giản.
Shirakawa-go khi đó, thật giống như là thế ngoại đào nguyên, thiên đường giữa nhân gian, vô lo vô nghĩ.
Lúc này, bác trai và chị gái kia bị người của Thần Bí Nghiệp Bộ nâng lên một chiếc xe khác, nhẹ như không.
Một màn này khiến Maki choáng váng, càng thêm tuyệt vọng.
Lúc đầu, bé con còn hi vọng onii-chan sẽ xuất hiện như một vị anh hùng, cứu bé ra.
Nhưng lúc này bé chỉ hy vọng Khánh Trần đừng trở lại Shirakawa-go, cũng không nhìn thấy cảnh này.
Bởi vì những người này thực sự quá lợi hại, người bình thường không thể đối phó được.
Kỳ thật cô bé cũng không chắc, khi anh trai kia biết mình gặp nguy hiểm, có tới cứu mình không.
Hẳn là không nhỉ?
Dù sao những người này lợi hại như vậy.
Dù sao anh trai và mình cũng quen biết chưa lâu.
Hai bên còn chẳng thân thiết gì lắm, ai sẽ đi đắc tội Thần Bí Nghiệp Bộ vì một người xa lạ chứ?
Nghĩ tới đây, Jinguji Maki không chỉ không đau khổ, còn thở phào nhẹ nhõm.
Rõ ràng chính bé đang gặp nguy hiểm, nhưng phản ứng đầu tiên của bé lại là, may quá anh trai dịu dàng hiền lành như vậy, không thể xảy ra chuyện vì mình.
Các thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ nhao nhao lên xe, lái xe rời khỏi Shirakawa-go theo đường cũ.
Nước mắt Maki không cầm được chảy ra, nàng nhìn căn nhà càng lúc càng xa, thầm nghĩ thật là đáng tiếc, nếu như có thể ở chung với anh trai thêm một thời gian nữa thì thật tốt biết bao.
Bé đã nhờ dì hàng xóm sát vách khách sạn dạy bé nấu cơm, còn muốn trong vòng một tháng, nhất định phải làm cho anh trai một bữa cơm ra trò.
Còn bà nội..`không biết thế nào rồi, có ổn không.
Thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ nhìn về phía cô bé trêu chọc: “Bé gái này trông rất đẹp, trở về ta muốn xin đội trưởng phân nó cho ta, để nó thành thú cưng của ta.”
“Vậy ngươi phải lập công mới được, bằng không, ta sẽ giành thú cưng này trước ngươi.”
Những người này nói chuyện vừa thô bỉ vừa độc ác, hoàn toàn không xem Jinguji Maki như một con người bằng xương bằng thịt.
Xe cộ chạy trong núi được một lúc, đột nhiên một tiếng ầm vang, một tảng đá từ trên trời rớt xuống, nện lên trên nắp động cơ của chiếc xe việt dã đầu tiên.
Tảng đá cực lớn cực nặng, đến mức sau khi đập trúng nắp động cơ đã khiến cả đuôi chiếc xe việt dã bị nhấc lên, bắt đầu có xu hướng đã nhào qua bên phải.
Toàn bộ túi khí trong xe việt dã đều bung ra, chiếc xe không thể cưỡng lại quán tính, đâm qua hàng rào, rớt xuống chân núi.
Khe suối ở Shirakawa-go cũng không sâu, chỗ cao nhất cũng chỉ hơn mười mét, nếu như thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ phước lớn mạng lớn thì không chết được.
Trong bộ đàm xe tải, có người nói:
“Hai người đi đến chân núi xem xét tình huống, ta hoài nghi có người cố ý.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










