[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 121 : Chia Tay (c1201-c1210)
❮ sautiếp ❯Chương 1201: Chia Tay
“Mà Khánh Hạnh vừa rồi thực sự quá bình tĩnh, tựa hồ cũng không lo Khánh Văn tự tay động thủ, ta hoài nghi hắn che giấu thực lực.
Chưa chắc ta có thể khống chế hắn.”
Lúc này, Khánh Trần chuyển từ hình dạng Khánh Văn về hình dáng cũ, cùng Ương Ương bay trên bầu trời đêm.
Ương Ương lại hỏi:
“Vậy những gì ngươi làm vừa rồi có mưu đồ gì? Muốn dụ hắn nội đấu với Khánh Văn à?”
“Không phải.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Trên thực tế, việc Khánh Văn và Khánh Hạnh chém giết nhau, ta không cảm thấy hứng thú lắm, thứ ta muốn là vật cấm kỵ kia.”
“Những việc chúng ta làm đêm nay, nhất định sẽ để lại bóng ma tâm lý cho hắn.
Người bình thường bị tử vong uy hiếp, trong vô thức sẽ sinh ý nghĩ trốn tránh, mà loại đại nhân vật của tập đoàn tư bản này, sợ là trước tiên sẽ nghĩ cách làm thế nào để diệt trừ tai hoạ ngầm.”
Khánh Trần nói:
“Cho nên hắn sẽ làm sao để giải quyết tai hoạ ngầm đây, đương nhiên là sử dụng thủ đoạn mình am hiểu nhất, để Khánh Văn mệt mỏi, lâm vào trạng thái kiệt quệ và lo lắng.
Cho nên sợ là từ hôm nay trở đi, Khánh Văn sẽ không ngừng đối mặt với chuyện ngoài ý muốn.
Mà cái ta muốn chính là kết quả này, chỉ cần hắn sử dụng đủ thường xuyên, ta liền có thể tổng kết được quy luật.”
Lúc này, kẻ nằm vùng bên Khánh Trần đã hủy bỏ tất cả nhiệm vụ khác, chỉ phụ trách tiếp cận một mình Khánh Hạnh sau khi Khánh Trần rời khỏi thành phố số 10.
Ương Ương hỏi:
“Ngươi đi theo đoàn làm phim đến vùng hoang dã, có mục đích gì sao?”
“Không có, rời khỏi chốn thị phi đô thị số 10 này, nghỉ ngơi dưỡng sức.”
Khánh Trần đáp.
Vì hắn sợ đến khu cấm kỵ số 065 sẽ phải đối mặt với màn chém giết kịch liệt nhất từ khi hắn xuyên qua đến nay.
Đêm nay, không ai có thể nghĩ đến, một người đã rời khỏi thành phố số 10, lại đột nhiên quay trở về làm nhiều chuyện như vậy.
Mà sau khi xong chuyện còn giả làm người bị hại.
…
Khánh Trần và Ương Ương bay lượn trong bầu trời đêm, cảnh sắc dưới mặt đất trông thật nhỏ bé, hắn cảm thấy mình như đến gần bầu trời vô hạn.
Còn chưa tới hừng đông, hắn đã thấy đống lửa ở khu cắm trại phía xa.
“Đưa quân ngàn dặm cũng đến lúc chia tay.”
Ương Ương khẽ cười nói:
“Chúc ngươi đi khu cấm kỵ số 065, mọi việc thuận lợi…..”
“Cũng chúc nhóm học sinh du hành ở thành phố số 10, tất cả đều thuận lợi.”
Khánh Trần nói:
“Ta đã thông báo cho La Vạn Nhai, bên hắn sẽ phối hợp với ngươi làm một số chuyện.”
Khánh Trần rất rõ ràng, việc Ương Ương muốn làm là một việc gian khổ lại khó khăn như thế nào, mặc dù hắn không muốn tham gia, nhưng vẫn có thể ủng hộ và cầu chúc cho nàng ấy.
Hai người hạ xuống rừng cây lúc rời đi, Ương Ương cười nói cảm ơn, sau đó một lần nữa dứt khoát bay trở về thành phố số 10.
Hai người chia tay, dường như đến bây giờ chưa bao giờ dây dưa dài dòng.
Ương Ương chưa từng yêu cầu Khánh Trần ở lại thành phố số 10 giúp nàng.
Khánh Trần cũng không yêu cầu đối phương đi theo mình đến khu cấm kỵ số 065.
Cả hai người đều để ý sự đúng mực giữa tình hữu nghị hai bên, mặc dù thường hay đùa giỡn, nhưng ở chính sự đều là người có chừng có mực.
Khánh Trần bước thấp bước cao đi về khu cắm trại, kết quả vừa đến cạnh chiếc xe, lại phát hiện có điểm dị thường.
Trong xe kia có tiếng hô hấp rất nhỏ và tiếng tim đập.
Hắn nhìn xuyên qua cửa sổ xem xét, đúng là Tống Niểu Niểu ngủ thiếp bên trong?!
Chuyện gì đây, nửa đêm đối phương chạy đến xe mình làm gì?
Khánh Trần gõ gõ cửa sổ xe, đánh thức nữ minh tinh bên trong.
Tống Niểu Niểu hốt hoảng đứng dậy xuống xe, Khánh Trần hiếu kỳ hỏi:
“Ngươi ở đây làm gì?”
Tống Niểu Niểu thấp giọng nói:
“Ngươi đã đi đâu? Nửa đêm ta đi ngang qua chiếc xe này thì phát hiện ngươi không ở đây, nên định giúp ngươi canh xe một lát, kết quả là ngủ thiếp đi lúc nào không biết.”
Khánh Trần không tin lý do này.
Vị nữ minh tinh này rõ ràng là đặc biệt tới tìm mình, kết quả sau khi phát hiện mình không có trong xe, liền vào xe chờ xem khi nào mình mới trở về.
Khánh Trần nhíu mày, nếu như đây là gián điệp do người dự bị Ảnh tử khác an bài đến bên cạnh mình, thì chẳng mấy chốc sẽ có người dự bị Ảnh tử biết đêm nay mình rời khỏi đội xe.
Nếu như hiểu lầm giữa Khánh Hạnh và Khánh Văn đột nhiên được giải toả, thì chẳng mấy chốc mọi người sẽ dựa vào những manh mối này liên hệ đến hắn.
Cũng may tốc độ phi hành của Ương Ương cực nhanh, có thể so với phi thuyền bay.
Dựa theo khoảng cách hiện giờ giữa họ và thành phố số 10, lái xe phải mất một ngày, nếu như không có phi thuyền bay tiếp ứng thì Khánh Trần căn bản không kịp trở lại thành phố số 10.
Khánh Trần nhìn về phía Tống Niểu Niểu….
Nên giết người diệt khẩu không?
Còn chưa đến mức.
Các đại nhân vật đều thích nói, thà giết lầm còn hơn bỏ sót.
Chương 1202: Tạp Vụ
Nhưng Khánh Trần không phải một kẻ lạm sát người vô tội, trước khi có chứng cứ chứng minh đối phương là nội ứng do ai đó phái đến cạnh mình, hắn sẽ không ra tay.
Tống Niểu Niểu nhìn về phía Khánh Trần:
“Ngươi đi đâu?”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Ta đi vệ sinh trong rừng cây, nhưng lại lạc đường, tìm thật lâu mới trở lại khu trại.”
Tống Niểu Niểu bĩu môi:
“Không tin.”
Nàng không tin thiếu niên được xưng là Diêm Vương Sống này sẽ lạc đường.
Sau lần trước được cứu, Tống Niểu Niểu nghe ngóng tình báo khu 1 thông qua rất nhiều người, thậm chí có người chê cười nàng, có phải không muốn làm minh tinh nữa, muốn đi làm gián điệp không?
Khi đó Tống Niểu Niểu đã biết, vị thanh tra Khánh Trần này cũng không phải là một người đơn giản, đối phương là người bên cạnh Ảnh tử Khánh thị, rất có thể sẽ trở thành cục trưởng trẻ tuổi nhất trong lịch sử của cơ quan tình báo PCA.
Loại người này xen lẫn trong trong đoàn làm phim khẳng định có mục đích.
Tống Niểu Niểu duỗi lưng một cái, vùng hoang dã thực sự quá lạnh.
Nàng vừa định nói gì đó, đã nghe Khánh Trần nói:
“Nhanh về đi ngủ đi, trời còn chưa sáng đâu.”
Nói xong, hắn trực tiếp vào trong xe, đóng cửa xe lại.
Để lại Tống Niểu Niểu một mình run lẩy bẩy trong gió rét….
Tống Niểu Niểu tức điên, nàng quay người trở về lều của mình, chui vào trong túi ngủ.
Nàng càng nghĩ càng giận, tại sao lại có người vô lễ như vậy!
Mình còn chưa nói xong, đã đuổi người ta đi.
Rõ ràng là tự đối phương mời mình đến đoàn làm phim, kết quả sau đó liền quên khuấy đi, giờ còn lạnh như băng!
Tiền mình đầu tư cho đoàn làm phim, cũng do mình vất vả tích lũy, nàng không hề mở miệng xin gia đình khoản tiền này!
Tống Niểu Niểu làm sao biết được, người mời nàng căn bản không phải là Khánh Trần….
….
Sáng sớm 6 giờ rưỡi, đầu bếp phụ trách nấu cơm đã bắt đầu bận rộn, đoàn làm phim này có một chiếc xe dành riêng cho việc nấu nướng, đốc công Lưu Lợi Quần thì kêu gọi đám nhân viên tạp vụ bày biện bàn ghế, để đoàn làm phi thay phiên nhau dùng cơm.
Nhưng người trong đoàn làm phim dường như cũng ngủ không ngon, cả đám như chưa tỉnh ngủ, ăn cơm cũng chậm rãi.
Tạp vụ Lưu Huy đứng trong gió rét lẩm bẩm:
“Đám người này định lằng nhà lằng nhằng ăn cơm đến bao giờ, đội xe cũng sắp xuất phát rồi mà chúng ta còn chưa được ăn.”
Lưu Lợi Quần trừng mắt liếc hắn:
“Ngươi là cháu ta nên ta mới mang ngươi vào đoàn làm phim.
Nếu không phải thế thì với cái thói hết ăn lại nằm của ngươi, nhà máy nào chịu nhận? Quy củ chính là quy củ, tạp vụ là người ăn cơm cuối cùng trong đoàn làm phim.”
Mấy người Tôn Sở Từ đang ngồi vào bàn ăn cơm, họ trông thấy Khánh Trần còn chưa ăn, lập tức nói với Lưu Lợi Quần:
“Hay là mọi người cùng tới dùng cơm đi?”
Hảo cảm của đám tạp vụ với nhóm Tôn Sở Từ liền không ngừng tăng lên, nhưng Lưu Lợi Quần vẫn kiên trì:
“Quy củ chính là quy củ, các ngươi ăn trước đi.”
Khánh Trần cảm thấy thật thú vị, hắn nghe nói rất nhiều đoàn làm phim trước khi thành đoàn, đều sẽ hỏi Lưu Lợi Quần có thời gian nhận công tác không.
Đây là một chuyện rất khó tưởng tượng, bởi vì tạp vụ vốn có địa vị thấp nhất trong đoàn làm phim, tại sao khi đoàn làm phim sắp xếp kế hoạch lại phải hỏi một đốc công có thời gian rảnh không?
Nguyên nhân chính là, dù Lưu Lợi Quần đã già nhưng luôn tự hiểu cái gì là quy củ, là phép tắc.
Đoàn làm phim có hắn, cho tới bây giờ chưa từng xuất hiện cảnh cướp miếng ăn, chụp lén lộ cảnh phim, tạp vụ bắt chuyện với nữ diễn viên, quấy rối minh tinh, mọi việc đều rất tốt không xảy ra sai lầm gì.
Có một người như vậy, ngươi có thể yên tâm giao tất cả việc vặt cho hắn, sẽ không xảy ra sai lầm gì đáng tiếc.
Lúc này, Khánh Trần còn đang liếc nhìn đám người đoàn làm phim, xem Tống Niểu Niểu có hành vi gì dị thường không.
Kết quả Lưu Lợi Quần bước nhanh đi tới, giơ tay muốn đập vào ót Khánh Trần.
Chỉ là, trong khoảng khắc bàn tay kia sắp chạm đến Khánh Trần, Khánh Trần chỉ hơi chếch đi một chút về phía bên phải, liền nhẹ nhàng tránh khỏi.
Đám Tôn Sở Từ thấy cảnh này, thiếu chút nữa phun hết cháo trắng trong miệng ra ngoài.
Tay Đoàn Tử run run:
“Liệu đoàn làm phim này có chết hết trước khi tuyết đến không đây….”
“Không đâu.”
Tôn Sở Từ nói:
“Boss vẫn rất hoà nhã, không đến mức chỉ vì chút chuyện nhỏ này giết người, nếu hắn xen lẫn trong trong đoàn làm phim khẳng định đã có chuẩn bị tâm lý…..Chỉ là nếu một ngày nào đó Lưu Lợi Quần biết thân phận thật của Boss, không biết có sợ đến nỗi ngủ không yên không?”
Theo bọn hắn nghĩ, đây có lẽ là thời khắc đỉnh cao trong cuộc đời Lưu Lợi Quần.
Đời này dù Lưu Lợi Quần có trở thành đi tới đỉnh cao nhưng cũng không đạt được vinh quang cỡ này….
Lại nghe Lưu Lợi Quần hùng hùng hổ hổ nói với Khánh Trần:
“Đã dặn ngươi, không được ngó nghiêng nữ minh tinh bên kia, sao ngươi lại không nghe.
Về sau nếu ngươi thành minh tinh, muốn nhìn thế nào thì nhìn thế ấy, còn bây giờ thì thành thật làm tạp vụ cho ta, biết không?”
Chương 1203: Từ Chối
Khánh Trần cũng không tức giận, hắn hớn hở cười nói:
“Biết rồi.”
Cũng chính trong buổi sáng hôm nay, rốt cuộc Khánh Trần cũng gặp được vị nam minh tên Lý Ngọc kia, đối phương rất bảnh trai, để tóc hơi dài, trên khuôn mặt thon gầy là những đường nét rất rõ ràng.
Hắn vừa xuất hiện trong đoàn làm phim, những diễn viên phụ, người đại diện đều nhao nhao đi lên chào hỏi, vô cùng ân cần.
Khánh Trần chợt nhớ tới một diễn viên phái thực lực nào đó ở thế giới ngoài trong một cuộc phỏng vấn có nói, sau khi ngươi thành danh, trong đoàn làm phim luôn nhìn thấy những khuôn mặt tươi cười, luôn nghe được những lời nịnh nọt.
Nhưng đúng vào lúc này, Tống Niểu Niểu cũng đi ra từ trong xe của mình.
Lưu Lợi Quần vội vàng giám sát Khánh Trần, Khánh Trần dở khóc dở cười dời mắt đi.
Chỉ là chuyện khiến người ta bất ngờ lại phát sinh, chỉ thấy Tống Niểu Niểu mặc áo lông thật dày đi về hướng đám tạp vụ, đứng trước mặt Khánh Trần vừa cười vừa nói:
“Cậu trai này tướng mạo không tệ, tên là gì? Là diễn viên quần chúng trong đoàn làm phim à?”
Khánh Trần tự nhủ trong lòng cô nàng này lại định gây chuyện gì đây….
Lưu Lợi Quần nói với Khánh Trần:
“Người ta đang hỏi ngươi kìa, trả lời đi.”
“Khánh Tiểu Thổ, tạp vụ.”
Khánh Trần trả lời.
Ý cười trên môi Tống Niểu Niểu càng đậm:
“Ngoại hình không tệ lắm, làm tạp vụ đáng tiếc, có muốn tới phòng làm việc của ta ký hợp đồng làm nghệ sĩ không?”
Đám tạp vụ chấn kinh, đây quả nhiên là thế giới coi trọng ngoại hình, Khánh Trần mới vừa tới đoàn làm phim, vậy mà đã được nữ minh tinh đang hot nhìn trúng?
Bọn hắn không biết, Tống Niểu Niểu ỷ vào việc Khánh Trần không muốn bại lộ thân phận, cố ý lấy Khánh Trần ra làm trò cười.
Nàng nhớ tới lúc đối phương mời mình đến đoàn làm phim thì ngữ khí thành khẩn cỡ nào, cũng nhớ hôm qua đối phương lạnh nhạt với mình ra sao, liền không nhịn được muốn xem Khánh Trần ăn quả đắng….
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Không cần đâu, cảm ơn.”
Đám tạp vụ ngẩn người, hắn lại từ chối?
Loại cơ hội tốt một bước lên trời này, vậy mà lại từ chối sao?!
Nếu như bạn học Từ Tử Mặc ở trường ngoại ngữ Lạc thành có mặt ở đây, sợ là sẽ cảm thấy năm chữ này rất quen thuộc, lúc trước Khánh Trần phũ phàng từ chối nàng, cũng dùng năm chữ này và biểu tình giống nhau như đúc.
Trước đó Khánh Trần từng nghe Nam Canh Thần nói, về sau Từ Tử Mặc xin nghỉ một tháng, nói là muốn đi khắp 26 thành phố mở Open Beta xem liệu mình có khả năng trở thành người du hành thời gian không.
Trong đó bao gồm nước sáu thành phố ở Hàn Quốc và Nhật Bản.
Lúc này, Lưu Lợi Quần thấy Khánh Trần từ chối liền giận phát điên, vội vàng giải thích với Tống Niểu Niểu:
“Thằng nhóc này không hiểu chuyện, hắn còn không biết cơ hội ngài cho hắn quan trọng cỡ nào, để ta khuyên nhủ hắn.”
“Được.”
Tống Niểu Niểu cười nhẹ nhàng, ngước đôi mắt lấp lánh sóng nước:
“Vậy ngươi cẩn thận khuyên hắn một chút, ta cảm thấy hắn rất thích hợp mới mời.”
Nói xong nàng quay người đi, để lại Lưu Lợi Quần chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói với Khánh Trần:
“Ngươi đến đoàn làm phim không phải vì cơ hội này sao, tại sao cơ hội tới lại không nắm bắt?”
Lần này rốt cuộc Khánh Trần nhịn không được liếc mắt:
“Để ta suy nghĩ một chút.”
Bất chợt, cách đó không xa truyền đến tiếng cãi nhau.
Tất cả mọi người quay lại nhìn, rõ ràng là người đại diện của Lý Ngọc đang cãi nhau với người đại diện của Tống Niểu Niểu.
Người đại diện Lý Ngọc cao giọng nói:
“Ta sớm cảnh cáo ngươi một chút thì có lỗi gì? Ai cũng biết Tống Niểu Niểu nhà các ngươi đột nhiên tiến tổ rõ là mục đích không trong sáng, trong đoàn làm phim vốn không có nàng, tự nhiên nàng ta nhảy bổ vào, có phải muốn tạo tin đồn với Lý Ngọc nhà chúng ta không? Ta cho ngươi biết, đừng có mơ! Ta tốt bụng nhắc nhở ngươi mà sao ngươi không cảm ơn?”
Người đại diện Tống Niểu Niểu tức muốn nổ phổi:
“Tạo tin đồn với các ngươi? Các ngươi còn thiếu tin xấu à, tạo tin đồn với các ngươi để thối hoắc như các ngươi sao? Yên tâm, Tống Niểu Niểu nhà chúng ta căn bản là chướng mắt Lý Ngọc! Nếu không phải đại lão tập đoàn tư bản mời chúng ta đến, còn lâu chúng ta mới đến!”
Người đại diện Lý Ngọc cười lạnh nói:
“Tập đoàn tư bản mời các ngươi? Chuyện này Trương đạo diễn, Vương phó đạo diễn cũng không biết, ngươi há miệng vẽ ra đó hả? Đoàn làm phim này cũng không có tập đoàn tư bản đầu tư, vì sao đối phương phải ra mặt mời các ngươi? Ngươi nói xem, vị nào mời?”
Người đại diện Tống Niểu Niểu nói:
“À….”
Tống Niểu Niểu bước nhanh đi tới kéo người đại diện của mình:
“Chị ơi, đừng tranh cãi với họ nữa, trong lòng chúng ta rõ ràng là được.”
Tống Niểu Niểu biết nặng nhẹ, lúc này nàng tuyệt đối không thể khiến Khánh Trần bại lộ.
Đám người Trương đạo diễn, Vương phó đạo diễn giả bộ như không nghe thấy, ai cũng không dám tham dự vào cuộc tranh cãi giữa hai người đại diện của minh tinh đỉnh lưu….
Đám nhân viên đoàn làm phim thì mừng rỡ xem náo nhiệt, trong lòng tự nhủ Tống Niểu Niểu đến đoàn làm phim, chẳng lẽ thật sự vì Lý Ngọc?
Chương 1204: Tới Vì Lý Ngọc
Người đại diện Tống Niểu Niểu nói họ không đến vì Lý Ngọc.
Nhưng họ lại không muốn nói ra rốt cuộc là ai mời.
Loại thái độ này, ngay cả nhân viên đoàn làm phim cũng dần dần cảm thấy, có lẽ Tống Niểu Niểu thật sự vì muốn tạo scandal với Lý Ngọc mới đột nhiên gia nhập đoàn làm phim.
Chỉ có trong lòng Tống Niểu Niểu rất rõ ràng, rốt cuộc nàng tới vì cái gì.
Về phần Lý Ngọc nghĩ như thế nào, nàng vốn không quan tâm.
Đoàn Tử đứng bên nhỏ giọng thầm thì:
“Học trưởng, ngươi nói có phải là Boss mời không?”
Nói xong, nàng còn liếc nhìn Khánh Trần.
Tôn Sở Từ suy tư một chút nói:
“Đừng đoán mò.”
Đoàn Tử tiếp tục nói thầm: “Đại nhân vật tập đoàn tư bản trong đoàn làm phim chỉ có một mình hắn, không phải hắn thì là ai?”
Đang nói chuyện, Đoàn Tử ngẩng đầu nhìn thấy Khánh Trần quay đầu mỉm cười với mình, nàng vội vàng ngậm miệng.
Không biết vì cái gì, nàng luôn cảm thấy dường như đối phương có thể nghe thấy mình nói chuyện.
Đội xe tiếp tục chạy về hướng Bắc, trên hành trình còn đi ngang qua khu cấm kỵ số 129, số 046, số 091….
Nghe nói đây là khu cấm kỵ vừa mới hình thành mười mấy năm trước, quy mô xem như nằm trong nhóm khu cấm kỵ nhỏ nhất, thậm chí vẫn chưa hình thành sự phân chia giữa ‘Biên giới’ và ‘Trung tâm’.
Dưới tình huống bình thường, Sau khi khu cấm kỵ hình thành 28 năm, sẽ tăng tốc độ mở rộng, lúc này sự khác biệt giữa vùng biên giới và trung tâm sẽ nhanh chóng xuất hiện.
Cho nên lúc một khu cấm kỵ vừa mới hình thành, là thời cơ tốt nhất để thăm dò quy tắc.
Lúc này dù vi phạm quy tắc cũng chưa chắc sẽ chết, nếu cao thủ cấp C không bị độc trùng cắn một đòn trí mạng, có thể kiên trì trốn ra.
Bây giờ giải thưởng thăm dò quy tắc của khu cấm kỵ số 129 vẫn treo ở mỗi chợ đen, người đến thăm dò cũng không phải là số ít.
Vừa mới bắt đầu, lúc đội xe đi ngang qua khu cấm kỵ số 129.
Nhân viên đoàn làm phim phát ra từng tiếng ‘Oa’ sợ hãi thán phục, cứ như lần đầu lên thành phố…
Tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy sự thần kỳ của khu cấm kỵ, cây cối xanh um tươi tốt dù vào mùa đông cũng vẫn rậm rạp, trên bầu trời khu cấm kỵ, còn có những loài chim to lớn chao liệng.
Chạng vạng tối, rốt cuộc đoàn làm phim cũng đến địa điểm lấy cảnh đầu tiên, hồ nước Lương Vụ.
Nơi này vào mùa đông có sương mỏng, xung quanh vẫn còn không ít vết tích cắm trại và rác thải sinh hoạt.
Nơi xa, còn có con nai uống nước ở bên hồ, nhìn thấy người đến cũng không quá sợ sệt, chỉ ngẩng đầu hiếu kỳ đánh giá, một lát sau liền chạy đi.
Nhân viên đoàn làm phim đều đi thưởng thức cảnh sắc hoang dã, để lại đám tạp vụ mắc lều trong khu cắm trại tại thời, bọn họ sẽ không làm mấy việc cực khổ này.
Khiến người ta bất ngờ chính là, khi nhóm tạp vụ dựng lều vải, Tống Niểu Niểu lại chạy tới tham gia.
Nàng vừa hiếu kỳ đi quanh liều vải vừa nói:
“Có thể để ta thử một chút không?”
Lưu Lợi Quần vội vàng nói:
“Ngài đừng thử, ngộ nhỡ bị thương thì biết làm sao, chúng ta không gánh nổi trách nhiệm.”
“Ta không làm những việc nguy hiểm là được mà.”
Tống Niểu Niểu vừa cười vừa nói.
Lưu Lợi Quần buồn bực:
“Ngài muốn gì?”
Tống Niểu Niểu vừa cười vừa nói:
“Ta chỉ muốn nhìn xem có phải làm tạp vụ thú vị lắm không, ta mời người khác tới phòng làm việc làm nghệ sĩ, vậy mà đối phương cũng không nguyện ý bỏ công việc này.”
Lưu Lợi Quần: “…”
Khánh Trần: “…”
Câu nói này rõ là nói Khánh Trần.
Chuyện Tống Niểu Niểu mời Khánh Trần, cũng dần dần lan truyền trong đoàn làm phim, nhưng cái mọi người để ý không phải Khánh Trần có thích hợp đóng phim hay không mà là có phải Tống Niểu Niểu có ý với cậu trai tạp vụ này?
Khánh Trần thầm nghĩ, lúc Ảnh tử giả trang hắn, rốt cuộc đã nói với Tống Niểu Niểu cái gì, để lúc này đối phương lúc lại biểu hiện thân quen với hắn như vậy…
Kỳ thật, quan hệ giữa Khánh Trần và Tống Niểu Niểu có chút rắc rối.
Khánh Trần căn bản không giao tình gì với Tống Niểu Niểu, chỉ là có một chút hiểu lầm.
Nhưng rõ ràng Tống Niểu Niểu không nghĩ như vậy.
Trên thực tế, trước đó mỗi khi Tống Niểu Niểu gặp được Khánh Trần, cũng đều giữ khoảng cách, dù Khánh Trần từng cứu đối phương, đối phương cũng không phải kiểu dính sát đòi cảm tạ.
Mọi người vẫn xa lạ như cũ, không có tiếp xúc gì.
Rõ ràng cũng không thân quen.
Nhưng sau khi Ảnh tử giả trang Khánh Trần mời đối phương, tất cả liền thay đổi…..
Khánh Trần có thể tưởng tượng ra bộ dạng cười trên nỗi đau của người khác của Ảnh tử lúc này.
Cho nên, rốt cuộc Ảnh tử đã nói gì với Tống Niểu Niểu?
Rốt cuộc Xuyên Sơn Giáp* đã nói cái gì?
*con tê tê
Nhưng đúng vào lúc này, người đại diện Lý Ngọc đi ngang qua đột nhiên nói:
“Thế nào, để chứng tỏ mình không phải đến vì Lý Ngọc nên chạy tới làm thân với đám tạp vụ hả?”
Chương 1205: Thật Lòng Muốn Làm Việc Cực Khổ
Tống Niểu Niểu nhìn đối phương, lại vừa cười vừa nói:
“Tạp vụ còn sạch sẽ hơn Lý Ngọc nhà ngươi.”
Lông mày của người đại diện Lý Ngọc nhếch đến tận trời.
Tống Niểu Niểu thản nhiên hô to:
“Chị ơi, đến làm việc!”
Vừa dứt lời, vị người đại diện kia của Tống Niểu Niểu liền vào trạng thái sẵn sàng, lao đến, mà Tống Niểu Niểu thì thoải mái nhàn nhã đi về xe của mình.
Cứ như việc không liên quan đến mình, cũng không tức giận!
Ngay sau đó, người đại diện của Tống Niểu Niểu và người đại diện Lý Ngọc bắt đầu lôi kéo, hận không thể túm tóc của đối phương.
Một màn này khiến cho đám người Khánh Trần đều sửng sốt, hoá ra còn có ‘Thay mặt cãi lộn’?!
Đây chính là công việc của người đại diện sao?
Mấu chốt là Tống Niểu Niểu cũng khá rắn mặt đấy…
Không biết vì sao, Khánh Trần luôn cảm thấy Tống Niểu Niểu mang lại cho hắn cảm giác quen thuộc nào đó…
Bên kia, người đại diện Tống Niểu Niểu mắng:
“Dù Niểu Niểu nhà ta ưng ý tạp vụ cũng chướng mắt Lý Ngọc nhà các ngươi, bớt nhạy cảm đi nhé.”
Người đại diện Lý Ngọc:
“Tìm tạp vụ để giả vờ giả vịt? Ai mà tin!”
Cãi tới cãi lui, hai người liền đi xa.
“Cơ hội tốt cỡ nào.”
Lưu Lợi Quần nhìn Khánh Trần thở dài nói.
Khánh Trần vui tươi hớn hở cười nói:
“Được rồi mà Lưu lão đầu, ngươi than thở suốt đường đi rồi.”
“Không phải ngươi đến đoàn làm phim tìm cơ hội sao, sao lại không biết nắm bắt cơ hội?”
Lưu Lợi Quần hỏi:
“Ngươi có biết, phòng làm việc của Tống Niểu Niểu đã lăng xê thành công bao nhiêu người mới không?”
“Ta thật sự đến làm tạp vụ, cũng không phải vì tìm cơ hội a.”
Khánh Trần cười nói:
“Ta thật lòng muốn làm chút việc khổ cực, không được sao.”
Lưu Lợi Quần đột nhiên cảm giác được, lúc này Khánh Trần nói mình chỉ muốn làm tạp vụ rất có sức thuyết phục, bởi vì đối phương vừa mới từ chối một cơ hội rất tốt.
Nhưng hắn cũng nghĩ không thông, thay đổi nhân sinh của mình không tốt sao, làm minh tinh quá nhẹ nhõm, tại sao cứ nhất định phải chui đầu vào việc cực nhọc?
Nhưng mà Khánh Trần chỉ cười cười không trả lời, tựa hồ chí không ở đây, vẫn đi theo đám tạp vụ lao động khổ cực như cũ, từ trước tới giờ không than khổ, cũng không than mệt.
Thậm chí mặt khi những tạp vụ khác lười biếng nghỉ ngơi, hắn vẫn nghiêm túc làm xong mọi việc.
Còn làm xong công việc của những người khác.
Lưu Lợi Quần thấy cảnh này liền than thở:
“Thằng nhóc, ngươi đi với ta hai ba năm, nhất định sẽ trở thành đốc công mà tất cả đoàn làm phim đều ưa thích.”
Khánh Trần dở khóc dở cười.
Tôn Sở Từ và Đoàn Tử ở bên cạnh nghe thấy lời này, cũng quay đầu nhìn nhau.
Nhưng vào lúc này, nhân viên bên Lý Ngọc lại tới thúc giục:
“Lều vải của nghệ sĩ nhà ta còn chưa dựng xong sao?”
“Sắp rồi.”
Lưu Lợi Quần vui vẻ cười nói:
“Lều vải của các ngươi khá lớn, cho nên phải mất chút thời gian đóng đinh.”
Nhân viên hùng hùng hổ hổ tiếp tục nói:
“Tranh thủ thời gian mà làm việc, đừng có để ta thấy đám các ngươi đứng đây nói chuyện phiếm lười biếng nữa, nghệ sĩ nhà ta rất mệt mỏi, cần vào lều nghỉ ngơi.”
Khánh Trần nhíu mày, nhưng cũng không nói gì.
Lưu Lợi Quần cười giải thích với đám tạp vụ:
“Ngành giải trí chính là như vậy, rặt một bọn chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, lúc ngươi là lưu lượng đang hot, nhân viên bên cạnh ngươi cũng ngang ngược theo.
Mà những nghệ sĩ, nhân viên kia, cũng không học hành được bao nhiêu, một khi đắc thế liền giống như bọn nhà giàu mới nổi, không cần phản ứng lại, nói không chừng qua một thời gian là chìm lỉm.”
Làm xong việc, Khánh Trần đi xung quanh khu cắm trại.
Hắn nhìn những vết tích cắm trại còn lại nhíu mày hỏi:
“Có vẻ giống như có rất nhiều người từng tới đây, là nơi người hoang dã thường tới à?”
Lưu Lợi Quần nói:
“Rất nhiều đoàn làm phim thích tới đây lấy cảnh, hàng năm phải tới mười mấy lượt.”
Khánh Trần đi vòng quanh xem xét những vết tích cắm trại kia, bỗng nhiên cảm thấy có chỗ không thích hợp.
Những vết tích cắm trại khác đều đã cũ, chỉ còn lại tàn lửa sau khi bị nước mưa xối qua, cùng với vỏ các thực phẩm ăn liền.
Nhưng mà chỗ hắn chú ý tới, rõ ràng vừa mới rời đi không bao lâu, bên kia còn ném một đóng xương động vật, xương cá, bên bờ hồ còn có vỏ đạn mới rơi xống không lâu.
Đối phương rõ ràng là một lực lượng vũ trang cỡ nhỏ.
Khánh Trần gọi Tôn Sở Từ tới, thấp giọng nói:
“Ban đêm tăng cường cảnh giới, thông báo một chút, tất cả mọi người đừng cởi quần áo ngủ, cũng đừng ngủ ở trong túi ngủ.
Mặt khác, an bài nhân viên đoàn làm canh gác với các ngươi, ta đánh dấu cho ngươi ba chỗ, ba chỗ này nhất định phải có người phòng thủ.”
Tôn Sở Từ gật gật đầu:
“Đã hiểu….liệu có gặp nguy hiểm không?”
Khánh Trần nhìn hắn một cái:
“Rời nhà đi ra ngoài, cẩn thận chút vẫn hơn.”
👹KHỦNG BỐ SỐNG LẠI (BẢN DỊCH): Linh dị, dị năng, hắc ám lưu, đô thị, hài hước👹
🧠ĐỆ NHẤT DANH SÁCH (FULL): Mạt thế, hài hước, dị năng, hệ thống🧠
👾TA CHÍNH LÀ KHÔNG THEO SÁO LỘ RA BÀI (BẢN DỊCH): Hài hước, hệ thống, hài hước, giả trư ăn thịt hổ, phế vật lưu….👾
🧠MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH): Linh dị, quái vật biến dị, dị năng tinh thần, khoa huyễn, luôn nằm trong TOP 10 QIDIAN!!!!🧠
Chương 1206: Vua Một Cõi
Tôn Sở Từ đi thương lượng với Vương phó đạo diễn, kết quả vừa mới nói chưa được hai câu, bên kia liền rùm beng lên, lại là người đại diện Lý Ngọc ngửa cổ hét:
“Tại sao ngay cả túi ngủ cũng không cho dùng? Mời các ngươi đến không phải là để bảo vệ mọi người an toàn sao, các ngươi thu định nhận tiền xong không làm gì hả?”
Tôn Sở Từ kiên nhẫn giải thích:
“Chúng ta đúng là thu tiền đến bảo hộ sự an toàn của các vị, nhưng cũng không có nghĩa là chúng ta có thể giải quyết tất cả vấn đề, đi vào vùng hoang dã, tất cả mọi người cẩn thận một chút cũng không có gì sai?”
Tôn Sở Từ nhìn về phía Trương đạo diễn:
“Ngài nói đúng không?”
Nhưng vào đúng lúc này, ngoài khu cắm trại truyền đến tiếng xe chạy.
Ngay tức thì, Tôn Sở Từ như lâm đại địch, hắn vội vàng chạy về phía chiếc xe của mình, lấy súng ống bọn hắn mang theo từ trong va li ra.
Nhưng hắn cũng không vũ trang cho mình đầu tiên, mà trước tiên liền ném súng cho Khánh Trần…
Lưu Lợi Quần thấy cảnh này hơi hồ nghi, hắn vừa nhìn về phía Khánh Trần, đã thấy đối phương cũng không kiểm tra súng ống, ngược lại đang cầm ở trong tay ước lượng trọng lượng, nhìn tựa như là một kẻ ngoài nghề.
Kỳ lạ, Lưu Lợi Quần tự nhủ trong lòng đám thợ săn hoang dã lợi hại, tại sao lại đưa súng ống cho đám tạp vụ bọn họ trước, chẳng lẽ nghĩ rằng bọn họ có khả năng chiến đấu à?
Tôn Sở Từ biết lúc này mình làm như vậy sẽ khiến người ta hoài nghi, nhưng tính mệnh quan trọng hơn trong tay, Khánh Trần không có súng thì lòng hắn không yên…
Tiếng xe cộ nhanh chóng đến gần, trùng trùng điệp điệp.
Khánh Trần từ xa nhìn thấy huy hiệu trên đội xe, liền cất súng trong tay hắn đi:
“Sợ bóng sợ gió một trận, là xe quân dụng của tập đoàn Liên Bang.”
Tôn Sở Từ hô lớn:
“Không cần khẩn trương, là xe quân dụng của tập đoàn Liên Bang.”
Khánh Trần đột nhiên phát hiện, khi bọn Trương đạo diễn nghe nói đó là xe của Liên Bang thì càng khẩn trương hơn…
Không phải vì bọn Trương đạo diễn quay phim cấm, mà là, thái độ đối với quân đội quốc gia mình của thế giới ngoài và thế giới trong là hoàn toàn khác biệt.
Mặt khác, nơi này không phải chiến khu, quân đội Jindai, Kashima ở phương Bắc, có thể xuất hiện ở nơi này xác suất lớn là bộ đội Lý thị, Khánh thị.
Nếu là bộ đội Lý thị và Khánh thị, vậy hắn có gì phải lo lắng.
Mắt thấy người đại diện Tống Niểu Niểu thúc giục nàng: “Nhanh nhanh nhanh, trốn trên xe đi, ngươi quá bắt mắt, ngộ nhỡ bị bọn họ chấm trúng thì biết làm sao.”
Bên kia, ngay cả người đại diện Lý Ngọc cũng đang thúc giục vị nam minh tinh này gấp rút lên xe, có thể thấy được bình thường sở thích của quân đội tập đoàn Liên Bang đa dạng đến cỡ nào.
Tôn Sở Từ: “…”
Khánh Trần: “…”
Đám Tôn Sở Từ bối rối, hoá ra người thế giới trong gặp quân đội ở nơi hoang dã sẽ có phản ứng này.
Sợ là người hoang dã tới cũng không hoảng loạn đến thế.
Hắn vô thức nhìn về phía Khánh Trần thì thấy Khánh Trần vẫn rất bình tĩnh.
Khánh Trần hỏi Lưu Lợi Quần:
“Lưu lão đầy, đây là lần đầu tiên ta cùng đoàn làm phim đến vùng hoang dã, vì sao mọi người sợ sệt quân đội tập đoàn Liên Bang như thế? Bọn họ đã làm chuyện cùng hung cực ác gì sao?”
Lưu Lợi Quần đau khổ nói:
“Cũng là không phải, chủ yếu là ở vùng hoang dã quân đội tập đoàn Liên Bang giống như vua một cõi vậy, mặc dù họ cũng không thật sự làm gì đám nghệ sĩ, nhưng sẽ yêu cầu nghệ sĩ biểu diễn tiết mục văn nghệ.
Trong lúc đó nếu có sĩ quan động tay động chân cũng là chuyện khó tránh khỏi.
Ở vùng Trung Nguyên còn đỡ chút, nếu như đi phương Bắc gặp quân đội gia tộc Jindai, nghệ sĩ sẽ rất thảm, cho nên hiện nay đoàn làm phim cũng không đi lên phương Bắc.”
Đang nói chuyện, máy bay không người lái của quân đội tập đoàn Liên Bang đã tụ hội trên bầu trời, gần như bao phủ tất cả mọi người trong khu cắm trại vào phạm vi hỏa lực.
Đội xe trùng trùng điệp điệp dừng lại, chỉ thấy một tên sĩ quan tuổi trẻ nhảy xuống xe bọc thép, chậm rãi đi vào trong khu cắm trại.
Sau một khắc, Lý Ngọc từ trong xe của mình nhảy ra ngoài, vừa ngạc nhiên nhìn về phía sĩ quan:
“Lý Thúc trưởng quan, là ta, chúng ta từng cùng ăn cơm ở thành phố số 10.”
Tất cả mọi người hiểu ra, Lý Ngọc này lại còn gặp người quen.
Có kiến thức đều nhận biết quân hàm, đây là một vị thiếu tá của quân đội tập đoàn Liên Bang, trẻ tuổi như vậy đã làm thiếu tá, tất nhiên là con cháu trực hệ của tập đoàn tư bản.
Đám người yên lòng, có người quen là tốt rồi, Lý Ngọc nói vài lời với vị sĩ quan Lý Thúc này, đối phương hẳn là sẽ không tiếp tục dây dưa đoàn làm phim.
Điều khiến người ta kinh ngạc là, vị sĩ quan Lý Thúc kia cũng không phản ứng với Lý Ngọc, ánh mắt của hắn đảo qua đám người…
Khi hắn nhìn thấy Khánh Trần liền ngẩn người: “Tiên sinh?”
Chương 1207: Tiên Sinh 1
Mọi người trong đoàn làm phim nghe được chữ này liền ngẩn người.
Tiên sinh?
Thiếu tá đang gọi ai đó?
Khánh Trần tự nhủ trong lòng, sao mình giống như thỏi nam châm, khó khăn lắm mới ra cửa một chuyến, đám người quen lại thay phiên kéo đến.
Trước mắt, chẳng phải là Lý Thúc đi theo mình tu hành trong biệt viện Thu Diệp sao, không nghĩ mới hơn một tháng không gặp đã tấn thăng thiếu tá.
Tốc độ đề bạt của con em tập đoàn đúng là rất nhanh.
Lúc này, tất cả nhân viên đoàn làm phim đều quay đầu nhìn về hướng Khánh Trần, Tôn Sở Từ phản ứng cực nhanh đi về phía trước một bước, cười nói với Lý Thúc:
“Đã lâu không gặp.”
Lý Thúc sững người một chốc, vội vàng nói:
“Ừ, đã lâu không gặp.”
Hắn hiểu được, tiên sinh không tiện bại lộ thân phận.
Khánh Trần tán thưởng nhìn Tôn Sở Từ, người tài giỏi thế nên tham gia Bạch Trú .
Lý Thúc và Tôn Sở Từ đều là người rất thông minh, mới có thể phối hợp ăn ý che giấu được lời nói vô tâm của Lý Thúc lúc nãy.
Tôn Sở Từ phản ứng nhanh, Lý Thúc phản ứng cũng không chậm.
Lúc đầu, nhân viên đoàn làm phim đều cho là Lý Thúc gọi Khánh Trần, sự chấn kinh trong lòng họ còn chưa kịp nổi lên, đã bị Tôn Sở Từ nhận lấy.
Cái cảm giác chấn kinh kia, cũng chầm chậm giảm xuống.
Dù sao mọi người cũng đồn thổi bọn Tôn Sở Từ là thợ săn hoang dã lợi hại nhất, mặc dù so với tập đoàn tư bản thì vẫn không tính là gì, nhưng ít ra còn hợp lý hơn một nhân viên tạp vụ bị dòng chính tập đoàn tư bản, mang hàm sĩ quan gọi là “Tiên sinh”…
Nhất thời, ánh mắt mọi người nhìn Tôn Sở Từ cũng thay đổi.
Lý Ngọc là người rõ ràng thân phận của Lý Thúc nhất, hiện nay trong thế hệ thứ hai của dòng chính Lý thị ở thành phố số 18, thanh danh của vị này như mặt trời ban trưa.
Có không ít người nói, Lý Thúc là người có hi vọng được tiến vào khu Tuyệt Mật trước năm 30 tuổi nhất, chờ đối phương làm việc ở khu Tuyệt Mật mấy năm, đến khi đi ra đã là một Đại tướng biên cương của Lý thị.
Loại nhân vật này, gọi Tôn Sở Từ là ‘Tiên sinh’ ?
Ánh mắt Lý Ngọc nhìn về phía Tôn Sở Từ trở nên nóng bỏng.
Hắn biết, khoảng cách giữa mình và nhân vật như Lý Thúc thực sự quá xa vời, nhưng nói không chừng lần này có thể thông qua một số quan hệ rút ngắn một chút.
Lý Thúc nhìn về phía Tôn Sở Từ:
“Tiên sinh, sao ngài lại ở đây?”
Tôn Sở Từ cảm thấy rất khó chịu, hắn biết người Lý Thúc hỏi không phải mình, nhưng mình vẫn phải làm cái loa trả lời giúp:
“Đi theo đoàn làm phim lấy cảnh ở đây, chờ lấy cảnh tuyết ở đây xong, còn phải tiếp tục đến phương Bắc…Hậu kỳ, đoàn làm phim sẽ nghỉ ở khách sạn Tân Long Môn, sau đó trở về.”
Lý Thúc rất quan tâm đến Khánh Trần.
Dù họ chưa chân chính làm lễ bái sư, nhưng Lý thị vốn tôn sư trọng đạo, tiên sinh lại là người có thể lên bàn nghị sự, hắn về công về tư đều rất tôn kính Khánh Trần.
Mặc dù không tới mức như Lý Khác.
Tôn Sở Từ hỏi:
“Các ngươi đây là…?”
Lý Thúc giải thích:
“Chiến sự ở phương Bắc đình chỉ, chúng ta đang đuổi theo một đám người hoang dã tập kích nơi sản xuất tới đây.
Đến mùa đông, người hoang dã không vượt qua nổi liền tấn công khu sản xuất, giết không ít nhân viên công tác ở đó, rất là hung tàn.
Cấp trên yêu cầu trong vòng bảy ngày chúng ta phải giết chết toàn bộ bọn chúng.”
Lúc nói chuyện, thỉnh thoảng ánh mắt Lý Thúc liếc về phía Khánh Trần, việc này khiến Tôn Sở Từ càng khó chịu.
Hai người Tôn Sở Từ và Lý Thúc bỗng nhiên trở nên gượng gạo.
Trong nhất thời cũng không biết làm thế nào, hoặc nói chuyện gì, dù sao cũng có nhiều người đang nhìn như vậy.
Tôn Sở Từ lúng túng đến nỗi muốn quay đầu hỏi Khánh Trần: Boss, ngươi có còn cái gì cần hỏi không…
Nhưng hắn không thể làm thế.
Lúc này Khánh Trần nói với tạp vụ Chu Thương:
“Sắc trời không còn sớm, chúng ta mau mau đi bổ ít củi, chuẩn bị nhóm lửa.”
Tôn Sở Từ hiểu ý nhìn về phía Lý Thúc:
“Sắc trời xác thật không còn sớm, hay là các ngươi ở lại cắm trại đi.”
Lý Thúc lập tức quay đầu nói với phó quan sau lưng:
“Cắm trại, chú ý kỷ luật!”
Phó quan chạy lạch bạch trở về, đội quân tập đoàn Liên Bang này lập tức hành động như bầy kiến, chỉ trong 20 phút ngắn ngủi đã dựng lên một dải lều vải quân doanh nguỵ trang màu vàng đất, ở bên ngoài còn giăng dải cách ly, dùng nó để phân chia ranh giới.
Bên trong vành đai cách ly là cấm khu quân sự lâm thời.
Một màn này khiến nhân viên đoàn làm phim đều thấy choáng, nói hạ trại liền hạ trại, tùy hứng thế sao?!
Nhưng không hiểu sao mọi người cứ cảm thấy, đối phương giống như nhận được lệnh…
Ánh mắt nhân viên đoàn làm phim nhìn về phía Tôn Sở Từ, càng thêm thán phục.
Những người khác thán phục, là vì không nghĩ tới trong đoàn làm phim có một vị Phật hàng thật giá thật.
Chương 1208: Tiên Sinh 2
Lưu Lợi Quần thán phục, nhân vật xịn như vậy mà vẫn quá hiền hoà, còn giúp bọn họ làm việc!
Ngược lại Tống Niểu Niểu hiếu kỳ đánh giá Lý Thúc, sau đó ánh mắt lại đảo qua đảo lại giữa Khánh Trần và Tôn Sở Từ.
Nàng thoải mái đi tới, cười nói với Lý Thúc:
“Chào ngài, ta là Tống Niểu Niểu, trước kia từng gặp ngài.”
Lý Thúc yên lặng nhìn về phía Tôn Sở Từ.
Tôn Sở Từ: “…Bạn bè.”
Lý Thúc cười nhìn về phía Tống Niểu Niểu:
“Chào ngươi, ta nhớ rồi, ở tiệc sinh nhật của Lý Thư, ngươi là bạn tốt của nàng.”
Nhân viên đoàn làm phim đều nhận ra, trưởng quan Lý Thúc này, đúng là đang nhìn thái độ của Tôn Sở Từ với Tống Niểu Niểu, sau đó quyết định thái độ của mình với Tống Niểu Niểu.
Lúc này, Lý Ngọc thấy Tống Niểu Niểu đã đi qua, cũng vội vàng đi qua vừa cười vừa nói:
“Trưởng quan Lý Thúc, đã lâu không gặp.”
Ánh mắt Lý Thúc lại yên lặng nhìn về phía Tôn Sở Từ.
Tôn Sở Từ chần chờ một chút:
“…Tên đần.”
Ánh mắt Lý Thúc nhìn về phía Lý Ngọc lập tức trở nên lạnh lẽo:
“Cút.”
Lý Ngọc: “???”
Chênh lệch giữa người với người, tại sao lại cách biệt như vậy?
Lý Ngọc nhìn về phía Tôn Sở Từ, trong lòng tự nhủ ta cũng không có trêu chọc ngươi, sao ngươi phải nói ta như vậy?
Nhưng hắn không dám phản bác, chỉ có thể giận dỗi xoay người rời đi.
Sau khi Lý Ngọc về lều vải của mình thì tìm người đại diện, không giải thích được nói:
“Chúng ta có trêu chọc Tôn Sở Từ kia sao?”
“Không có.”
Người đại diện cũng buồn bực:
“Không phải chúng ta chỉ cãi nhau với Tống Niểu Niểu sao, đâu có gây gì với Tôn Sở Từ này.”
“Kì lạ”
Lý Ngọc thầm nói:
“Không hiểu nổi!”
Màn đêm buông xuống, đống lửa bắt đầu cháy rừng rực.
Đoàn làm phim lúc đầu còn rời rạc, nhưng sau khi Lý Thúc mang theo bộ đội đến, lập tức náo nhiệt lên.
Quân đội tập đoàn Liên Bang bên kia hát quân ca, Tống Niểu Niểu thì dẫn theo nữ phụ, nam phụ chạy tới biểu diễn tài nghệ, khiến đám binh sĩ rất vui vẻ.
Khánh Trần bên này, Lý Thúc rốt cuộc cũng tìm được cơ hội nói chuyện riêng với hắn:
“Tiên sinh vì chuyện trao đổi Khánh Mục nên mới đến tiền đồn à?”
“Ừm.”
Khánh Trần gật gật đầu, việc này cũng không cần thiết phải giấu diếm Lý Thúc, bọn họ đã chung đụng một thời gian ở Thu Diệp biệt viện, nhân vật nổi bật trong nhóm trẻ tuổi thế hệ này của Lý thị vẫn vô cùng đáng tin cậy.
Lý Thúc nghĩ nghĩ:
“Thầy có muốn ta đưa bộ đội đến khu cấm kỵ số 065 không? Dù bên Jindai đến bao nhiêu người, cũng không có khả năng đến một đội quân, bên này ta nói láo với bộ tư lệnh là đã tìm được chủ lực của người hoang dã, điều một chiếc Phi thuyền hạng nặng bay đến oanh tạc lũ Jindai kia.”
Khánh Trần dở khóc dở cười:
“Đừng, cô Lý Trường Thanh của ngươi vừa ký hiệp định ngưng chiến, kết quả ngươi bên này lập tức vận dụng quân chính quy khai hỏa với Jindai, sợ là chiến tranh sẽ lại bắt đầu.
Mà ta biết bên trong xe bọc thép của các ngươi đều có hộp đen ghi chép, một mình điều động bộ đội sẽ bị xử lý, không cần thiết, trong kế hoạch của ta không tính ngươi vào.”
“Vâng.”
Lý Thúc gật gật đầu, hắn nhìn đống lửa nói:
“Tiên sinh, thật hoài niệm thời gian ở biệt viện Thu Diệp, các sư huynh đệ mỗi ngày ngoại trừ tu hành không cần nghĩ điều gì khác, như hôm nay mỗi người một phương, phân tán trong mỗi nhánh quân đội, muốn gặp mặt cũng khó khăn.
Nhưng quan hệ của mọi người vẫn rất tốt, chiếu cố lẫn nhau trong quân ngũ.”
Khánh Trần còn chưa biết là Lý thị trong quân đội Liên Bang là một chỉnh thể, nhưng nội bộ Lý thị cũng có phe phái, mà đám Lý Thúc đang dần dần trở thành một phái mới.
Hạch tâm chính là nhóm người tu hành trong biệt viện Thu Diệp kia, lãnh tụ chính là Lý Thúc.
Khánh Trần nghe Lý Thúc nói tới liền sững sờ, mình đã vô tình tạo ra một Trường quân đội Hoàng Bộ ở thế giới trong rồi.
Nhưng đúng vào lúc này, bên ngoài khu cắm trại lại truyền tới tiếng xe.
Thủ hạ Lý Thúc cấp tốc tiến vào trạng thái chiến đấu, gần năm trăm người vẻn vẹn mấy hơi thở, cũng đã lấy xe bọc thép làm công sự che chắn, hình thành đội hình chiến đấu kín kẽ.
Xe bọc thép cũng khởi động, bão kim loại phía trên bắt đầu xoay chầm chậm.
Trong âm thanh vù vù, hàng trăm máy bay không người lái tiến vào trạng thái chiến đấu.
Nhưng, trạng thái chiến đấu nhanh chóng giải trừ.
Lý Thúc ngồi bên cạnh đống lửa, bên trong tai nghe của hắn truyền đến tiếng cấp dưới báo cáo:
“Là đoàn xe Khánh thị, 7 chiếc, không có hỏa lực mạnh.”
Lý Thúc nhìn về phía Khánh Trần, thấp giọng nói:
“Tiên sinh, là xe Khánh thị, chúng ta không có lý do gì chặn đường.”
Khánh Trần ồ lên một tiếng, không phải người dự tuyển nào đó lên đường sớm chứ.
Dựa theo thời gian giao dịch Khánh Mục, còn cách bây giờ hơn mười ngày, người dự bị Ảnh tử nào tích cực như vậy?
“Thả bọn họ vào đây đi.”
Chương 1209: Tiên Sinh 3
Khánh Trần nói, nói xong hắn cúi đầu gảy gảy đống lửa.
Chẳng bao lâu sau, đội xe Khánh thị lái tới.
Các nhân viên đoàn làm phim nhìn thấy huy hiệu ngân hạnh trên xe đều ngạc nhiên, tình huống gì đây, hôm nay bên hồ này là nơi tụ tập của tập đoàn à.
Lúc này, có người nhảy xuống chiếc xe đi đầu, nhìn quanh bốn phía.
Khi hắn trông thấy thiếu niên cúi đầu kia, kinh ngạc hô:
“Tiên sinh?”
Người tới chính là Khánh Nhất.
Đổi lại là người khác, chưa hẳn có thể nhận ra Khánh Trần đang cúi đầu, nhưng Khánh Nhất không thể không nhận ra.
Nhân viên đoàn làm phim càng ngơ ngác, sao lại tới một người gọi tiên sinh nữa rồi.
Tập đoàn tư bản tụ tập còn chưa tính, sao mà hết người này đến người khác hô tiên sinh thế? Ngữ khí kính ngưỡng kia, rõ ràng là để gọi lão sư.
Tôn Sở Từ liếc nhìn về phía Khánh Trần, thấy đối phương không có ý đứng dậy, liền bất đắc dĩ đứng dậy:
“Mau tới ngồi đi.”
Khánh Nhất chỉ chần chờ một chớp mắt, liền cười nói:
“Được, tiên sinh.”
Tôn Sở Từ đón ánh mắt của nhân viên đoàn làm phim, nở nụ cười cứng ngắc, ha ha, không sai, vẫn là ta.
Tôn Sở Từ vừa nhìn về phía Khánh Trần, hàm ý trong mắt là: Ông chủ ơi, còn có người tới tìm ngài không, gọi ra luôn một thể?
Lúc này, ánh mắt nhân viên đoàn làm phim nhìn về phía Tôn Sở Từ, đã từ thán phục, biến thành sùng kính.
Bọn hắn nhận ra Khánh Nhất, đây không phải người dự bị Ảnh tử trong tin tức liên bang sao?
Lý Thúc là người nổi bật trong thế hệ trẻ Lý thị.
Khánh Nhất là người nổi bật trong thế hệ trẻ Khánh thị.
Tôn Sở Từ vậy mà đồng thời là “Lão sư” của hai người?
Tôn Sở Từ này rốt cuộc là thần thánh phương nào?!
…
Khánh Nhất rất nhanh nhạy, khi Tôn Sở Từ đứng ra đồng ý thì hắn đã biết Khánh Trần đang ẩn giấu thân phận.
Hắn tò mò quan sát Tôn Sở Từ, trước đó hình như hắn chưa từng thấy bên người tiên sinh có một kẻ như vậy thì phải.
Hắn ngẫm nghĩ, cười nói với Tôn Sở Từ:
“Tiên sinh, ta đang lo không tìm thấy ngài.”
Tôn Sở Từ:
“Ừm…”
Tôn Sở Từ nhận ra Khánh Nhất, dù sao hắn cũng là ứng cử viên Ảnh tử nổi tiếng nhất Liên Bang, không phải là người ít lộ mặt giống như Lý Thúc.
Có tin đồn rằng Khánh Nhất nhận được sự ủng hộ của vị thanh tra nào đó thuộc phòng tình báo số 1, chắc hẳn người ủng hộ hắn chính là ông chủ đang ở bên cạnh đây.
Hiện giờ Khánh Nhất gọi Khánh Trần là tiên sinh thì càng chứng tỏ tin đồn kia là thật.
Tôn Sở Từ đại khái hiểu được đó là người một nhà.
Khánh Nhất mới tới, vẫn chưa hiểu được tình hình ở chỗ này.
Để tránh phải lặp lại quá trình diễn ra khi nãy với Lý Thúc nên hắn đã chủ động giới thiệu tình hình:
“Đây là khu trại tạm thời của đoàn làm phim, mọi người tới đây là để chờ cảnh tuyết rơi.
Đây là nhân viên hỗ trợ Khánh Tiểu Thổ, đây là Lý Thúc thuộc tập đoàn quân Liên Bang.”
Chỉ một câu đã giới thiệu rõ ràng thân phận ngụy trang của Khánh Trần hiện giờ, giúp Khánh Nhất có thể khái quát được mọi việc.
Không thể không thừa nhận sinh viên giỏi của đại học Trịnh ở thế giới ngoài này vô cùng thông minh.
Ngay sau đó, Tôn Sở Từ tiếp tục giới thiệu:
“Đây là Tống Niểu Niểu, nữ ngôi sao hạng A, hai người này là đạo diễn Trương, phó đạo diễn Vương của đoàn làm phim.”
Sau đó hắn chỉ vào Lý Ngọc ở phía xa:
“Kia là một tên ngu xuẩn.”
Lý Ngọc:
“???”
Lý Ngọc sững sờ tại chỗ, lần này hắn không hề tiến tới, vẫn giới thiệu hắn làm gì vậy hả?!
Đã xong chưa vậy?!
Có phải lần nào có người tới thì ngươi cũng giới CMN thiệu như vậy một lần không?!
Dù tức giận nhưng Lý Ngọc cũng không dám nói gì cả, dù sao hiện giờ trong lòng hắn, Tôn Sở Từ chính là ông trùm thần bí kia, hắn không dám trêu tới.
Trước mặt những người hâm mộ thì hắn là số một, nhưng trước mặt những nhân vật lớn của tập đoàn thì hắn chẳng là cái thá gì.
Lúc này Khánh Nhất đã hiểu chắc chắn tên Lý Ngọc này đã trêu tới tiên sinh nhà mình.
Hắn là kẻ lòng dạ hẹp hòi hơn so với Lý Thúc.
Khánh Nhất cười tủm tỉm, nhìn về phía Lý Ngọc:
“Ta nhớ kỹ rồi.”
“Được xả giận rồi.”
Người đại diện của Tống Niểu Niểu nói nhỏ với nàng:
“Hai ngày nay cãi nhau với người đại diện của Lý Ngọc làm ta tức điên lên được, hiện giờ thì bị Tôn Sở Từ đè ép đúng là sung sướng quá mà.
Ngươi nói thử xem, liệu khi trở về Lý Ngọc có bị phong sát hay không?”
Giới giải trí rất thực tế.
Hình tượng của ngươi bị sụp đổ vào buổi sáng, vậy buổi chiều sẽ không còn ai mời ngươi tham gia đóng phim nữa.
Hiện giờ Lý Ngọc đã bị mấy nhân vật lớn của tập đoàn để ý, lúc về còn ai dám nâng đỡ hắn nữa?
Ai muốn nâng đỡ thì cũng phải suy tính tới Lý Thúc, Lý Ngọc có trở mặt hay không.
Vậy nên chỉ cần sau khi trở về để giới giải trí biết chuyện xảy ra trong chuyến đi này.
Chương 1210: Là Ta
Chắc chắn Lý Ngọc sẽ bị ghẻ lạnh.
“Mặc kệ hắn.”
Tổng Niểu Niểu cười đáp:
“Chị, lần này ngươi vất vả rồi, ta cũng không ngờ sau khi tham gia đoàn làm phim lại gặp hạng người như Lý Ngọc.
Nếu như sớm biết có hắn trong đoàn làm phim thì ta đã…chắc vẫn tham gia.”
Người đại diện ngẫm nghĩ, hỏi nhỏ:
“Không phải chính Tôn Sở Từ mời ngươi gia nhập đó chứ?”
Tổng Niểu Niểu dở khóc dở cười:
“Không phải.”
Trước khi Tổng Niểu Niểu tham gia thì người đại diện vẫn khuyên nàng là đừng nhận kịch bản này.
Kết quả nói gì Tổng Niểu Niểu cũng không nghe, điều động cả tài chính của phòng làm việc.
Người đại diện hỏi thì nàng chỉ nói là có một nhân vật lớn mời, nhưng không muốn nói đó là ai.
Lúc này người đại diện nhìn về phía Tôn Sở Từ, Khánh Nhất, Lý Thúc, tỏ vẻ thần bí hỏi:
“Rốt cục ai mời ngươi vậy?”
“Không thể nói được.”
Tổng Niểu Niểu lắc đầu.
Nhưng trong lòng nàng cảm thấy chuyện này rất thú vị, khi tất cả mọi người đều khi Tôn Sở Từ chính là ông trùm thì nàng hiểu rất rõ tất cả mọi chuyện đều là do Khánh Trần.
Nói thật trước đó nàng đã biết Khánh Trần rất lợi hại nhưng cũng không ngờ hắn lại lợi hại tới mức vậy.
Sắc trời càng lúc càng u ám, đống lửa trong khu trại cháy càng lớn hơn.
Nhiệt độ càng lúc càng lớn nhưng càng ngày các nhân viên của đoàn làm phim thảo luận càng nhiệt tình hơn.
Khi thảo luận, thỉnh thoảng mọi người còn nhìn Tôn Sở Từ một cái, sau đó tiếp tục xì xào bàn tán.
Tôn Sở Từ đi lại trong khu trại, tất cả mọi người chủ động tránh người, tươi cười nghênh đón.
Mở miệng ra là chào thầy Tôn Sở Từ.
Phòng bếp của đoàn làm phim nấu cơm xong thì phó đạo diễn Vương cũng dặn trợ lý đi chuẩn bị cơm, đưa tới chỗ Tôn Sở Từ.
Cho dù Tôn Sở Từ biết tất cả đều là giả nhưng trong lòng cũng không tránh khỏi việc cảm thấy mừng thầm.
Hóa ra cảm giác khi đóng giả ông trùm lại thoải mái như vậy.
Tôn Sở Từ không kìm được trí tưởng tượng của mình, hiện giờ xem như mình đã ôm bắp đùi thành công rồi nhỉ, nếu như tương lai mình cũng có thể lợi hại như đối phương thì tốt biết bao.
Khi tất cả mọi người đều tưởng rằng hắn là ông trùm thì chỉ có mình Tôn Sở Từ mới hiểu được bản thân kinh ngạc tới mức nào.
Thế hệ trẻ tuổi nổi bật ở Lý thị, Khánh thị đều là học sinh của Khánh Trần, đây là chuyện một người du hành có thể làm được hay sao?
Trước đó Đoàn Tử không hề nói sai, có thể Bạch Trú không có nhiều thành viên ở thế giới ngoài, không có sức ảnh thưởng như Ma Trận, Hồng Diệp, nhưng ở thế giới trong, sức ảnh hưởng của Bạch Trú đã vượt xa tất cả các tổ chức người du hành khác.
Khi trợ lý của phó đạo diễn Vương bê cơm tới, Tôn Sở Từ đưa cơm của mình cho Khánh Trần.
Vừa đưa thì đã bị Lưu Lợi Quần xông tới ngăn cản:
“Đừng mà đừng mà, nhân viên hỗ trợ chúng ta ăn cuối cùng, thầy Tôn Sở Từ cứ ăn trước đi.”
Nói xong đẩy hộp cơm Tôn Sở Từ đưa tới trở về.
Vừa đẩy vừa nói:
“Nhân viên hỗ trợ chúng ta rất khỏe mạnh, chịu đói một lúc không thành vấn đề! Quy định của đoàn làm phim chính là như vậy!”
Thiếu chút nữa là Tôn Sở Từ trợn trừng mắt lên, hắn đang nịnh bợ người khác, ngươi làm loạn cái gì hả?!
Ngươi chịu đói một lúc không thành vấn đề, nhưng ông chủ không thể bị đói được!
Đoàn Tử ở cạnh đưa cơm cho Khánh Trần, kết quả là cũng bị Lưu Lợi Quần đẩy lại.
Không thể không nói Lưu Lợi Quần rất khỏe mạnh.
Khánh Trần cười nói:
“Các ngươi ăn đi, các ngươi quan trọng hơn, những nhân viên hỗ trợ như ta đợi mọi người ăn xong hết thì mới ăn.”
Mấy người Tôn Sở Từ nghe vậy thì đành phải bắt đầu ăn hộp cơm trên tay.
Lúc này Lưu Lợi Quần mới yên tâm rời đi, trở lại khu nấu nướng chờ đợi.
Chỉ còn mấy “người một nhà” như Tôn Sở Từ, Đoàn Tử, Khánh Nhất, Lý Thúc, Khánh Trần ngồi cạnh đống lửa.
Khánh Nhất ngồi bên đống lửa, buồn bực ngán ngẩm cời củi.
Khánh Trần hỏi:
“Sao ngươi ra sớm vậy, còn hơn mười ngày mới tới thời điểm giao dịch với Khánh Mục mà.”
Khánh Nhất ngẩn ra:
“Chờ đã, tiên sinh, chẳng phải chính ngài bảo ta ra sớm hay sao?”
Khánh Trần:
“…Là ta.”
Khánh Nhất nói:
“Chính ngài bảo ta tới đây để tìm ngài, cung cấp cả tọa độ cho ta.
Ngài còn nói nếu như ta tới muộn thì ngài sẽ tức giận…”
Khánh Trần:
“Ừm…”
Ha ha.
Không cần suy nghĩ nhiều, chắc chắn là Ảnh tử.
Đối phương đã từng đóng giả mình, hiện giờ đóng giả đương nhiên là rất thành thục.
Ban đầu Khánh Trần tưởng rằng Ảnh tử chỉ đóng giả hắn để mời Tống Niểu Niểu.
Kết quả là như này, hắn đã không kìm được nữa, bắt đầu suy nghĩ xem Ảnh tử còn đóng giả hắn để lừa ai nữa.
Trước đó Ảnh tử cảnh cáo hắn đừng có giả mạo Ảnh tử, bằng không tự gánh chịu hậu quả.
Mình giả mạo Ảnh tử để lừa gạt sáu ứng cử viên Ảnh tử, đối phương nhỏ nhen như vậy thì rất có thể sẽ giả mạo hắn lừa gạt sáu người.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Tại Mạt Thế Mọi Người Thay Phiên Nhau Diễn Kịch [Dịch] Tại Mạt Thế Mọi Người Thay Phiên Nhau Diễn Kịch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Tai-Mat-The-Moi-Nguoi-Thay-Phien-Nhau-Dien-Kich.jpg)
![[Dịch] Đại Bát Hầu [Dịch] Đại Bát Hầu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Dai-Bat-Hau-SE-Audio-Truyen.jpg)


